Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

5 Pages123>»
Góc Vườn Ấu Tím
Ấu Tím
#1 Posted : Thursday, March 31, 2011 7:42:59 PM(UTC)
Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/31/2011(UTC)
Posts: 40
Location: USA

Thanks: 2 times
Was thanked: 13 time(s) in 5 post(s)
Thành Kính tưởng nhớ nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang – anh đã bay vào cõi hư vô sáng ngày 27 tháng 3 năm 2011 .

Thành Kính Phân Ưu



Vỗ Cánh Chim Bay, một bài hát của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, người xây dựng phong trào Du Ca cuối thập 70, những bài hát tiêu biểu của nhạc sĩ, ai sống thời sinh viên học sinh thuở ấy, hẳn cũng một lần nghêu ngao hát:
“Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn, đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang – lê sau bàn chân . . .” Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ
Có trong các phong trào Hướng Đạo – Nghĩa Sinh, các buổi sinh hoạt liên trường thế nào cũng ca vang: “Cùng đi lay Trường Sơn – Cùng đi xoay Hoành Sơn – Cùng đi biến rừng hoang ra lúa thơm – Vượt khơi ra đảo xa, Lướt ngàn nước sông nhà – Ta đắp bồi cho Mẹ Cha . . .” Về Với Mẹ Cha.

Cuối tuần vừa qua tại San José có một buổi văn nghệ bỏ túi tại quán cà phê Paloma, để cùng nhớ về phong trào du ca thuở trước, để cùng vỗ tay hát theo người nhạc sĩ có giọng hát mạnh mẽ chinh phục đám đông một cách dễ dàng, bao lần dậy sóng trong các sân trường giờ sinh hoạt. Tưởng thế, bỗng dưng nhạc sĩ quỵ xuống, trên trang web Du Ca Việt Nam thông báo:
Web Du Ca Việt Nam trân trọng thông báo cùng qúi anh chị em du ca viên và qúi bạn yêu văn nghệ bốn phương :
Nhạc Sĩ Du Ca Nguyễn Đức Quang vừa trải qua một cơn xuất huyết mạch máu não vào ngày thứ Sáu 11- Feb -2011 , trong lúc ông thật bận rộn và dành hết thời giờ để sắp đặt cho ngày sinh hoạt văn nghệ tại San Jose sắp tới.

Viết về nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang đã có nhiều người viết, nhắc đến nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang đã có nhiều người nhắc, tôi chỉ biết viết về một thuở biết về du ca, biết về nhạc của Nguyễn Đức Quang. Biết đến nhạc hùng, nhạc sinh hoạt của nhạc sĩ từ những ngày tham gia Hướng Đạo, tham gia Nghĩa Sinh, đến khi gặp chính nhạc sĩ cùng nhóm du ca đến tận sân trường sinh họat cùng các nữ sinh Sương Nguyệt Anh, khi ấy tôi mới bắt đầu để ý đến nhóm Du Ca Sài Gòn Gia Định, cùng sinh hoạt với các anh các chị vài lần, sau đó “bị” ông cụ ngăn lại, không cho gia nhập vì lý do rất đơn giản, ông cụ sợ con gái bị lôi kéo vào sinh hoạt chính trị. Thế là chỉ được làm thiện nguyện viên, đi theo hát hò lòng vòng trong các sân trường, trong các lần nhóm du ca sinh hoạt tại Sài Gòn – Gia Định, đi xa hơn nữa là không được phép đi.

Tôi nhớ mãi bài hát Vì Tôi Là Linh Mục được hát lần đầu tiên với giọng hát của Anh Sơn (?) tôi phải mở ngoặc đóng ngoặc dấu chấm hỏi, vì lý do nghi ngờ trí nhớ của mình, không biết còn chính xác hay không! Anh Sơn ngồi trên xe lăn, mặc chiếc áo bà ba màu đen, cất giọng hát ấm và ngọt, chiếc loa cầm tay để phóng thanh, không phải chiếc microphone đắt tiền, truyền âm thanh qua những chiếc loa vang dội, hai chiếc đàn guitar đệm theo giọng hát, sân trường lặng thinh để nghe vài nốt nhạc thế thôi mà bài thơ của Nguyễn Tất Nhiên thành khói bay thênh thang giữa bầy bướm trắng, ngày thường ồn như chợ vỡ. Bài Thiên Thu, cũng thơ của Nguyễn Tất Nhiên được phổ nhạc vào cùng năm 1970, nhưng không được yêu chuộng nhiều có lẽ vì lời thơ hòa cùng nét nhạc thảm não quá: “Sao thiên thu không là thiên thu – Cho ngươì yêu chết trong nấm mồ – Tôi bước quanh tha ma nghĩa địa – Tôi muốn đi theo câu tạ từ – tìm lại bóng người chỉ một giây thôi – đành sao quên tôi. Sao em đành lòng quên tôi, buồn!”

Nếu chỉ biết nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang qua các bài hát hùng ca, thì thiếu mất một góc mơ mòng trong trái tim tràn ngập tình cảm của ông. Ông trân trọng trang trí nâng niu tình yêu bằng những nốt nhạc bổng trầm, để vẽ vời vạt mây hồng buổi sáng, để thổi ngọn gió se lạnh buổi chiều, dạt dào thảng thốt tiếng chim đập cánh vội vã cất bay. Nhạc tình phổ thơ của Nguyễn Ngọc Thạch – Bên Kia Sông tràn đầy những hoa bướm hy vọng, tha thiết gọi mời người yêu, có người diễn giải người tình trong nhạc của Nguyễn Đức Quang là Việt Nam – là quê hương đất nước, nhất là trong bài Người Yêu Tôi Bệnh: “Nàng nằm đớn đau tháng năm dài buồn thiu – nàng cầu cứu tôi giữa cơn bệnh đầy vơi! Đã lắm lúc đau xót vì nàng, yêu nhau sao đành dở dang, nghĩ đến mắt kia lúc lìa trần, vỡ nát trái tim muôn phần. Giờ còn có nhau giúp nhau cho thật nhiều, ngày nào mất nhau xớt chia chẳng được đâu!”

Khi viết lại, gõ lại những lời nhạc của ông, tôi viết theo trí nhớ, gõ theo tiếng hát vang vang trong trí, ngay cả âm ư hát theo. Nỗi xao xuyến bồi hồi một thuở tràn trề sức sống, lý tưởng đầy ắp muốn ôm ghì quả đất muốn níu cả mặt trời, tưởng tượng mình có thể dời sông lấp biển khi gào vang: “Cùng đi lay Trường Sơn , cùng đi xoay Hoành Sơn, cùng đi biến rừng hoang ra lúa thơm .. . . Ta đắp bồi cho mẹ cha!”

Nhạc tình thật sự của ông chỉ có một bài, Vỗ Cánh Chim Bay mà tôi biết – bài hát này chỉ truyền trong vòng bạn bè thân thuộc – ít ai biết để hát – có lẽ bài này được viết cho riêng một người vào năm 1963, lời hay nhạc bâng khuâng mất đó có đó, theo kiểu – trời nhẹ lên cao tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn – nên có yêu mà rồi “thôi kệ” có nhau chỉ học nói thương đau, chỉ là ngọn giáo buông mau thì yêu chi cho mệt, dù có đêm đan tay che mặt xót thầm.
“Vỗ cánh chim bay trên cao – Một làn mây giăng mất lối – Thoáng bóng em phương trời nào -Buổi chiều lấm tấm mưa Thu – Chỉ là phút chốc bơ vơ – Chỉ là cơn gío vụt qua.

Vỗ cánh chim bay lao xao – Nửa đèo ngổn ngang lá úa – Nếu có bên nhau ngày nào – Chỉ là tập tiếng thương đau – Chỉ là ngọn giáo buông mau – Thiên tình sầu khuôn mặt chìm sâu.

Này em phiêu du trong cuộc tình – Phấn son phai mưa Đông một mình – Rừng cỏ may rơi rụng mông mênh – Bỏ mình anh trên hòn đảo vắng.
Này em rong chơi trong chiều hồng – Mắt long lanh bão lên ngập lòng – Sợi buồn ai dệt giữa hư không ? Để chợt thấy mình vướng bâng khuâng.

Vỗ cánh chim bay thênh thang – Tình cười cho hoa đón nắng – Nếu có cho nhau ngọt ngào – Chỉ cần một cánh hoa ngâu – Chỉ mòn như bóng âm hao – Chỉ mềm như cõi trời cao !
Vỗ cánh chim bay về ngàn – Còn gì trên mây lãng đãng – Nếu có cho nhau một đời – Chỉ là rũ giấc mơ thôi – Chỉ là buồn rất xa xôi – đem ân tình ru mãi trên môi.

Vỗ cánh chim bay vào lòng – Đêm đêm trở giấc mênh mang – Đan tay che mặt khóc thầm – Đêm nay sao trời lạnh căm.”

Chỉ cần nghe nhắc nhở đến nhân vật của một thời, mà lòng sững lại, tôi có rất nhiều dịp để có thể tò mò hỏi cho ra ai là em trong bài hát, nhưng không hỏi, vì sợ làm mất đi cái đẹp huyền ảo của nhạc của thơ, tìm ra Diễm chết Diễm, tìm ra Mộng Cầm mất Mộng Cầm. Người của nhạc hẳn biết bài nhạc ấy của mình, người của thơ hẳn biết bài thơ ấy của mình, đủ ấp ủ hạnh phúc một đời.

Năm 1975, những nhạc những thơ bị xúc bỏ vứt đi, các anh các chị đeo băng đỏ trên cánh tay, hăng hái tham gia vào chiến dịch diệt trừ văn hóa đồi trụy Mỹ Ngụy, chỉ biết làm theo lệnh truyền từ công an phường, từ công an khu vực, xông vào nhà kệ sách có bao nhiêu thoải mái hất bỏ xuống đất, thoải mái quăng lên chiếc xe ba bánh được dùng chở vật liệu xây dựng dính đầy cát bẩn, không cần biết quyển sách ấy là sách gì, sách học sách nghiên cứu, có quyển đóng bìa da, gáy có chữ in bằng kim nhũ, có quyển được bao bìa vải đen có đỏ có. Nỗi sợ hãi không còn gì nữa hết thúc đẩy tôi ngồi ghi lại chép lại bao điều tôi yêu thích, những quyển nhạc, những quyển sách may mắn trốn được trong ngăn bàn viết, trong tủ quần áo, trong bếp được chép lại, chép bằng cây bút paker tôi yêu – ngày đi Mỹ các quyển sách viết tay này được tôi khuân theo, dấu vào va li đựng quần áo. Cậu con trai làm mất của mẹ một quyển nhạc chép tay, quyển ấy tôi đóng bìa cứng màu đỏ huyết dụ, cắt một bó hoa hồng màu kim nhũ từ tấm thiệp Giáng Sinh trang trí trang bìa, cẩn thận mang đi ép ny lông dầy – các việc làm này từ đóng sách đến làm bìa hoàn toàn bất hợp pháp, tôi được các bạn lén lút làm cho “từ cửa sau” . Một người bạn làm việc cho nhà xuất bản Nguyễn Bá Tòng, ngay góc đường Bùi Chu chịu khó mang giấy ca rô còn lại từ thuở trước đến nhà in, dùng máy móc cắt đóng dán cho cô bạn . . . “quái đản” danh từ này tôi dùng đúng y như anh chàng này nói, khi được tôi nhờ vả. Kể ra thế này biết đâu có người lại tìm ra bạn.

Lý do tôi vừa nhận được điện thư từ những người “muôn năm cũ” xưa rích xưa rang, chẳng hề biết mặt, chỉ hay rằng có học chung trường, biết vài tên tuổi, thế thôi mà hình ảnh cứ thế quay vòng lại, tóc dài áo bay, con đường Huỳnh Tịnh Của – vạt nắng đậu trên mái ngói âm dương. Bấm vào maps google, tìm lại mái trường xưa, không còn gì nữa, ngay cả cái tên. Thôi thì . . . đêm nay trời lại lạnh căm, các bạn Tân Định xưa ơi!
tt
#2 Posted : Thursday, March 31, 2011 8:00:03 PM(UTC)
tt

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 18,903

Thanks: 67 times
Was thanked: 114 time(s) in 77 post(s)
Em nhớ có lần đến nhà chị ăn cơm, có gặp Linh (con gái nhạc sĩ Thanh Trang) ghé thăm anh chị (hình như Linh gọi anh chị là cô chú?) Sau này em mới biết nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang là chú chồng của Linh.

Em thích nghe chính ns NĐQ hát bài Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ, thật khác lạ, thật ngạo nghễ. Anh Vũ Quý Hạo Nhiên quay khúc phim dưới đây, sau khi hát xong tác giả tự nhận mình hát sai vài chữ nhưng không hát lại.
Em thấy người Việt mình "ngộ", ít nhạc sĩ nào chịu/dám hát, cứ phải giao cho "ca sĩ" trong khi em thấy tự nhạc sĩ hát nhiều khi có hồn hơn, chẳng hạn như ns Nguyễn Đức Quang trong video này:

tt
#4 Posted : Thursday, March 31, 2011 8:35:12 PM(UTC)
tt

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 18,903

Thanks: 67 times
Was thanked: 114 time(s) in 77 post(s)
Hồi xưa ns Nguyễn Đức Quang đến trường mình sinh hoạt vì là bạn của thầy Thông phải không chị AT?
Chị nhắc đến nhạc tình và người yêu trong bài hát phổ thơ Bên Kia Sông. Em phải dán lại bài viết của anh Vũ Quý Hạo Nhiên để mình nghe thêm một chút về nhạc sĩ NĐQ, để càng thương tiếc ông hơn.

Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang (1944-2011) qua đời 4 giờ sáng hôm nay 27/3 tại Quận Cam, sau nhiều tuần nửa tỉnh nửa mê vì cơn stroke thứ nhì.
Nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang là tác giả “Việt Nam quê hương ngạo nghễ,” “Chiều qua Tuy Hòa,” “Bên kia sông,” “Vì tôi là linh mục,” …

Tớ gọi nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang là chú Quang vì ông là bạn của bố vợ tớ. Tớ hơi tiếc là có một số bạn bè trong đây không có dịp gặp được chú Quang, và có lẽ sẽ còn một thời gian rất lâu nữa mới có cả một thế hệ những người như chú Quang.

Bài “Việt Nam quê hương ngạo nghễ” thì nhiều người biết rồi, nhưng tớ muốn kể xuất xứ bài “Bên kia sông“ vì tớ thấy nó tiêu biểu cho thanh niên miền Nam của một thời.
“Này người yêu, người yêu anh ơi
Bên kia sông là ánh mặt trời
Này người yêu, người yêu anh hỡi
Bên kia đời cỏ hoa đan lối
Bên kia núi, núi cao chập chùng
Bên kia suối, suối reo lạnh lùng
Là bài thơ, toàn chữ hư vô”


Bài này, lời thơ Nguyễn Ngọc Thạch, chú Quang sáng tác khi ông 20 mấy tuổi. Lúc đó, phong trào Du ca mới phát triển.
Việc chính của Du ca là ca hát, tất nhiên, nhưng bên cạnh những sinh hoạt văn nghệ ca hát là công tác xã hội nhân đạo, ở những vùng quê xa, những xóm nghèo, những trại tản cư của người dân quê chạy bom đạn tràn về thành phố.
Trong những sinh hoạt này, người thanh niên tình nguyện xuống sửa sang ngõ hẻm, chỉnh trang nhà cửa, đó là những việc làm nhất thời. Còn về lâu về dài, thì dạy nghề cho nam nữ thiếu niên.

Nhiều sinh hoạt diễn ra ngay tại các quận vùng biên của Sài Gòn. Xin các bạn hiểu cho là thời đó Sài Gòn chỉ có dưới 2 triệu dân, và các quận vùng ven thì còn thưa thớt hơn. Một trong những quận được chọn làm thí điểm phát triển là quận 8, bên kia cầu chữ Y, nghèo nhất Sài Gòn. (Quận 8 hiện nay gồm quận 7 và quận 8 cũ gộp lại.) Dân số lúc đó chắc 150,000 người.
Thì sau một ngày tình nguyện ở Quận 8, tối ngủ lại đó, nhìn về Sài Gòn hoa lệ sáng lóa bên kia sông, chú Quang nhớ tới bài thơ ông Thạch, bèn lấy guitar ra, ngay trong tối hôm đó làm xong bài Bên kia sông.

Tớ kể câu chuyện này để cho thấy cái tinh thần của giới thanh niên Việt Nam thuộc thế hệ đó.
Họ có cái nhiệt huyết của người trẻ. Có cái sự trong trắng tin tưởng rằng nếu mình bỏ sức ra thì tương lai đất nước sẽ tươi đẹp hơn.
Và cái câu mà ngày nay chúng ta cười là lời lẽ tuyên truyền, rằng thanh niên là người tổ quốc mong cho mai sau? Họ tin như thế thật.

Giữa thập niên 1960, khi chứng kiến sức mạnh sinh viên học sinh giúp thay đổi toàn diện hệ thống cai trị nhiều lần liên tiếp trong 2 năm, họ đã từng tin rằng họ, thanh niên Việt Nam, thực sự là rường cột của đất nước.

Điều này có lạ với các bạn không? Sẽ không lạ, nếu các bạn so sánh với Ai Cập, khi bỏ được chế độ TT Mubarak thì sau đó sinh viên học sinh Ai Cập tự nguyện vác nước, xô, khăn, ra chùi rửa sạch sẽ quảng trường Tahrir. Thanh niên Việt Nam đã từng một thời như thế.

Cho nên tớ không ngạc nhiên tí nào khi, đã 66-67 tuổi rồi, ông còn nhận lời làm giám đốc trại hè Project Vietnam Foundation, đưa một đoàn thanh niên Việt Nam từ hải ngoại, hầu hết là ở California, về Việt Nam sinh hoạt trại. Sinh hoạt với các em. Dạy các em hát, chơi các trò chơi, hướng dẫn tiếng Việt, sử Việt, địa lý Việt. Dắt các em đi làm thiện nguyện.
Vì tới lúc đó, chú Quang vẫn tin rằng các em này, thanh niên Việt Nam, là rường cột của đất nước.

* * * * *

Năm 2007, lúc trong nước rầm rộ biểu tình Trường Sa Hoàng Sa, tớ ghé thăm chú Quang, lúc đó chú mới mở công ty QMS Media với hai người bạn (tên M và tên S, tất nhiên). Công ty này xuất bản 2 tờ tuần báo, làm một chương trình phát thanh, và thêm một chương trình truyền hình. Mà nhân sự công ty có tất cả chưa tới 10 người kể cả 3 vị Q, M và S.
Chú rất bận, nhưng tớ nói tớ xin quay một khúc phim chính chú Quang hát bài “Việt Nam quê hương ngạo nghễ,” để bỏ lên blog tặng mấy bạn trẻ trong nước, chú chịu ngay. Tớ đến thì chú còn đang … làm báo. Hình như phải đưa bài đi để in ngay tối hôm đó.
Chú dắt tôi vào phòng quay của truyền hình, rồi chú lấy đàn guitar hát cho tôi quay. Hát cho một cái máy camcorder chút xíu, nhưng mới phập phùng vài hợp âm là chú sung sức, nhắm mắt hát như trước đám đông.
Quay xong, chú bảo, “lời hai có đoạn chú hát sai.” Tớ hỏi, “Chú muốn quay lại từ đầu không?” Chú ngần ngừ rồi bảo, “Thôi.”

Lời chú Quang hát sai, lại chính là lời hào hùng nhất của bài:
“Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam.”


Vũ Quý Hạo Nhiên
27/3/2011
1 user thanked tt for this useful post.
langthang09 on 4/2/2011(UTC)
Ấu Tím
#3 Posted : Thursday, March 31, 2011 9:27:19 PM(UTC)
Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/31/2011(UTC)
Posts: 40
Location: USA

Thanks: 2 times
Was thanked: 13 time(s) in 5 post(s)
tt;969 wrote:
Em nhớ có lần đến nhà chị ăn cơm, có gặp Linh (con gái nhạc sĩ Thanh Trang) ghé thăm anh chị (hình như Linh gọi anh chị là cô chú?) Sau này em mới biết nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang là chú chồng của Linh.



Em nhớ đúng rồi đó, chị hát lại bài Vỗ Cánh Chim Bay của nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang mà nhớ một thời đi học - Sao cái gì em cũng biết vầy ne?
Ấu Tím
#5 Posted : Thursday, March 31, 2011 9:29:39 PM(UTC)
Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/31/2011(UTC)
Posts: 40
Location: USA

Thanks: 2 times
Was thanked: 13 time(s) in 5 post(s)
tt;974 wrote:
Hồi xưa ns Nguyễn Đức Quang đến trường mình sinh hoạt vì là bạn của thầy Thông phải không chị AT?


Chị không biết chắc nhưng phong trào lúc ấy dâng cao, các trường đều được đoàn du ca ghé thăm để thu thêm thành viên - có lẽ mình phải hỏi thần DTT để biết rõ tt há .
tt
#6 Posted : Thursday, March 31, 2011 9:40:54 PM(UTC)
tt

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 18,903

Thanks: 67 times
Was thanked: 114 time(s) in 77 post(s)
Ấu Tím;978 wrote:
Chị không biết chắc nhưng phong trào lúc ấy dâng cao, các trường đều được đoàn du ca ghé thăm để thu thêm thành viên - có lẽ mình phải hỏi thần DTT để biết rõ tt há .
Chị "phong (chức) thần" cho Ngoại Thông ha. BigGrin
Mục Đồng
#9 Posted : Thursday, March 31, 2011 10:12:37 PM(UTC)
tom

Rank: Advanced Member

Groups: Administrators
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 1,516
Man
Location: Westminster, CA. USA

Thanks: 38 times
Was thanked: 80 time(s) in 46 post(s)
ta như nước dâng, dâng tràn có bao giờ tàn

xem xem last 10 có tên mục đồng này?
áng mây bay
Mục Đồng

Ấu Tím
#10 Posted : Friday, April 01, 2011 7:36:12 AM(UTC)
Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/31/2011(UTC)
Posts: 40
Location: USA

Thanks: 2 times
Was thanked: 13 time(s) in 5 post(s)
Thiệt cái mà là tình, tui muốn tu chị Sáu biết rồi đó heng, mà có tu nổi đâu, bà ngoại tui dậy tui hoài, tu chùa tu miễu không bằng tu tại gia, tu chợ, tu đời! Mèn ơi hễ sống trong tiếng kinh tiếng kệ, sống giữa mấy ông tượng đâu cần chi tu, đâu cần chi dằn ba thứ lục phủ ngũ tạng, ý tui muốn nói là từ cái nguồn lục phủ ngũ tạng này nó mới sanh ba cái hỉ nộ ái ố, thất tình lục dục.

Chị Sáu đừng cười tui nói chữ – không có tim gan phèo phổi tì vị lấy chi để cái nhục thể biết hó hé giận người này ghét người kia, yêu thương rối rắm, thèm muốn không cùng không tận chớ hả.

Người ta nói, dĩ nhiên, không phải tui à nha, vị là cái biển chứa đồ ăn, người ngoài bắc kêu nó là “bể chứa” hễ chị nghe quảng cáo thuốc đông y dược là chị nghe chữ tì chữ vị, chị khơi khơi gọi nó là cái bao tử cái lá lách, nghe không có sang, không có y học cổ truyền không có chứng tỏ chị có đọc sách. Để tui trả bài cho chị sợ heng, trong sách cổ người ta viết vầy nè:

Vị được mô tả là một cơ quan rỗng, trên tiếp với thực quản, dưới thông với tiểu trường, miệng trên gọi là “bí môn”, miệng dưới gọi là “u môn”. Bí môn còn gọi là “thượng quản”, u môn còn gọi là “hạ quản”, cả ba vùng gọi là “vị quản”. Thức ăn từ miệng qua thực quản rồi vào vị, được vị làm chín nhừ, cho nên vị gọi là “đại thượng”, là cái kho lớn, cái “bể chứa đồ ăn”.

Tỳ là một cơ quan đặt nằm bên trái của vị, có chức năng hấp thu và vận chuyển chất dinh dưỡng, được gọi là có công năng vận hóa. Tỳ và vị hợp tác với nhau để hoàn thành chức năng tiêu hóa, hấp thu thức ăn và chuyển vận chất dinh dưỡng. Tỳ vị được quy nạp theo hành “Thổ” trong hệ thống ngũ hành Kim – Mộc Thủy Hỏa Thổ của triết học cổ đại phương đông.

“Thổ” là mẹ đẻ ra vạn vật cũng giống như tỳ vị có chức năng hấp thu, chuyển vận chất dinh dưỡng để nuôi các bộ phận khác trong cơ thể. (Trích sách trên trời!)

Chị cho tui nói tiếp, cỡ hai tuần nay đi đâu chị cũng nghe vụ đất bằng nổi sóng, ý quên biển buồn tình dậy sóng phải hông? Thì có buồn nó mới nổi điên đó, nó vui thì lặng lờ trôi cho bà con cô bác làm thơ tình phổ nhạc, hôm hổm chị nghe tui ngâm sa mạc Tấm Lòng Của Biển rồi chớ gì, nào giờ tui mơ mơ gọi má tui là Biển Thái Bình dạt dào, từ hôm Nhật Bổn bị biển đánh sập đẹp nguyên cái thành phố tui lột cái danh hiệu cao sang quí phái “Biển Thái Bình dạt dào” của má tui liền cái một. Má tui có nổi giận hung, tại tui cãi lời không chịu bỏ cái tính ca cẩm dai nhách, không chịu theo ý Má tui lấy chồng làm công chức ăn cơm gạo trắng, mặc áo sơ mi trơn tru, má tui cũng đùng đùng giang tay ném cái thúng, co cẳng đá cái sàng là hết, có bao giờ tui thấy Má tui triệt hạ con gà con heo gì vì giận giống biển đâu nà, tui gọi điện thoại cho má tui hay ý tui rồi, bả hiền queo trả lời tui dịu nhiểu: “Bay muốn kiêu má cái chi bay kiêu, má đâu có cần chi ba cái vinh quang giả tạo trên giấy tờ, trên ô pạc lơ mà cái tâm của tụi bay đông lạnh, xả đá ba bốn bữa không tan!”

Không biết chị có nhận điện thư hông? Tui heng tui nhận quá chừng quá đỗi, từ ngày gmail, yahoo cho bà con thành lập nhóm, thành lập phường, thành lập quận – tỉnh – thành – trường tư thục – trường công lập – sinh viên năm thứ . . . . . tui mà kể ra hết chắc ngập lụt nguyên tờ thư này chớ không giỡn đâu á mà nói chung có nghĩa là nhiều lắm lận có nhóm thơ – nhóm văn – nhóm chính nghĩa – nhóm nhớ hồi xưa – nhóm mong tương lai – nhóm chờ cách mạng – nhóm thích nấu ăn – nhóm ham chiều chồng – nhóm khoái nuôi con – chị sợ thời đại vi tính chưa chị! Từ các nguồn không rõ, một cái thư thiệt nóng bỏng gởi đi từ Nhựt Bổn, xứ của Nữ Thần Mặt Trời, của niềm tự hào của những kiếm sĩ dám rạch bụng – hara kiri để đòi hỏi công bình công chính, chết theo lý tưởng họ đặt ra vân vân và vân vân. Chị biết không, tui đọc lần đầu chưa thấm, đọc lần thứ hai thấm thấm, đọc lần thứ ba thấm ngấu y như đám cá bị muối ba bữa trong thùng làm mắm, tui nói rồi, tui muốn tu mà tu không đặng mà, chị muốn nghe tại sao hông, tại cái tâm sân si của tui nó còn nhồi lên nhún xuống, cường độ không tới tám chấm chín, nó cũng cỡ đâu năm sáu lận đó, mặt tui heng đỏ rần, kế đó xanh lè tím ngắt, hai mắt tui trợn tròn, hàm răng tui nghiến trèo trẹo, đờn ông heng hễ họ sùng cơn là họ nắm chụp ném, hễ ngon lành chút là họ nắm cái hộp quẹt ga xẹt lửa mồi thuốc, rít một hơi thiệt dài rồi sao heng, phù phù thổi khói ngùng ngoằn, tui cũng chu mỏ phun hơi giận ra, không khí có thêm chút thán khí sùng cơn của tui hợp cùng đám phóng xạ, nguy cơ rò rỉ phát tán từ lò nguyên tử bên bển coi mòi ngày càng cao khó ngăn khó chận.

Thủng thẳng tui kể chị Sáu nghe, tui biết cặp mắt hồ thu ngày nào của chị nay gặp khó khăn, nay bị mờ bị lệch, chị hết đọc nổi cỡ chữ 11 – 12 chị phải tăng độ 14 hợp cùng cặp kiếng dầy cui, chưa tính phải dùng nước mắt giả tạo mỗi 3 tiếng, nè heng, mới đầu heng là bức thư của một người cảnh sát trẻ sống và làm việc tại Nhựt Bổn, tên là Minh Thành viết cho anh Đào

“Xin chào anh Đào

Em là Minh Thành đây. Anh và gia đình khỏe không ? Mấy ngày nay mọi sự đều quay cuồng lên cả. Mở mắt cũng thấy xác chết, nhắm mắt cũng thấy xác chết. Mỗi thằng tụi em mỗi đứa phải trực 20h/một ngày. Ước gì thời gian dài 48 tiếng một ngày để mà còn đi tìm cứu người. Điện nước không , thực phẩm gần như số không ? Di tản dân chưa xong thì lại có lệnh đưa dân đi di tản tiếp.
Em đang ở Fukushima, cách nhà máy điện Fukushima 1 khoảng cách 25km, có rất nhiều chuyện có thể viết nên thành sách về tình người trong hoạn nạn.

Ngày hôm kia em đã tìm thấy và cứu được một người VN. Anh ta tên là Toàn đến từ Mỹ, kỹ sư nguyên tử lực làm việc tại nhà máy điện hạt nhân Fukushima 1, anh ta bị tai nạn ngay cơn động đất đầu tiên, mọi thứ hỗn loạn nên chẳng ai giúp anh ta liên lạc cả.

Tình cờ biết được em đã liên lạc với Đại sứ quán Mỹ và phải công nhận tụi Mỹ nó nhanh, ngay lập tức trực thăng của quân đội Mý đến bệnh viện bốc anh ta đưa thẳng ra hạm đội 7.”

Tui đọc sơ khúc đầu cho chị Sáu nghe chơi, chớ đọc nguyên hai trang thư của Minh Thành viết ca tụng dân tộc Nhựt Bổn tui hổng có đủ hơi. Tui tự hỏi tui, rồi tui trả lời ên, trong tình trạng khủng khiếp tui coi trên truyền hình, rồi đọc mấy dòng mào đầu của bức thư chị nghĩ giống tui hông heng: “Mèn, anh Minh Thành này ngon lành hơn dân Nhựt Bổn, điềm tĩnh hơn dân Nhựt Bổn, sức khỏe siêu phàm hơn dân Nhựt Bổn, đầu óc thông minh sáng suốt không hề bị phiền nhiễu vì hai mươi tiếng đồng hồ làm việc cứu giúp người không ngưng nghỉ – cùng lúc tinh thần dân tộc Việt Nam tràn trề chan chứa, biết lo lắng cho đồng hương Việt Nam sang làm việc:

“Còn lại một số tu nghiệp sinh VN ở trong vùng này thì em đang tìm vẫn chưa có thông tin rõ ràng. Nếu có thông tin chính xác tên tuổi, nơi làm việc của họ thì dễ tìm kiếm hơn. Ở Nhật cảnh sát không có quản lý gắt gao về hộ tịch như ở VN và luật bảo hộ thông tin cũng khiến cho việc tìm thông tin của họ cũng khó. Em gặp một phụ nữ Nhật có làm việc chung với 7 cô gái đến từ VN làm việc với tư cách tu nghiệp sinh, chỗ họ làm cách bờ biển khoảng 3km, bà ta nói rằng họ không biết tiếng Nhật và lúc chạy loạn thì họ chạy theo bà ta, nhưng sau đó thì không biết chạy đi đâu còn sống hay là chết.Trong đó bà ta chỉ nhớ tên một cô gái tên là Nguyễn Thị Huyền (Có thể tên là Hiền) vì làm việc chung nhau.

Nhân viên Đại sứ quán và chính phủ VN vẫn chưa thấy xuất hiện ở đây, dù đọc trên báo mạng của VN thấy họ nói lo lắng cho dân VN rất tốt, toàn xạo cả.

Ngay cả cảnh sát tụi em còn đói khát tả tơi thì huống chi tới mấy đứa nhỏ tu nghiệp sinh VN. Nỗi khổ nhất ở vùng này bây giờ là Lạnh, Đói, Khát, không có điện, thiếu thông tin. Dân chúng thì vẫn bình tĩnh, lòng tự trọng và luân lý của họ tốt nên chưa đến nỗi loạn nhưng nếu tình hình này kéo dài thêm chừng 1 tuần nữa thì có khả năng tình hình an ninh không thể kiểm soát nổi. Họ cũng là con người mà, khi cơn đói khát đã vượt quá lòng tự trọng và nhân cách thì cái gì cũng phải làm thôi. Chính phủ đang lập cầu không vận thực phẩm và thuốc men vào vùng này nhưng chỉ như muối bỏ biển.”

Tui thiệt tình bái phục tinh thần của Minh Thành, một cảnh sát Việt Nam làm việc trên xứ Nhựt Bổn, tinh thần làm việc của anh mạnh mẽ, cách phê bình chính quyền Việt Nam thẳng thắn không sợ hãi, một bức thư như vầy còn hơn ngàn lời kêu gọi: “Này thanh niên ơi! Đứng lên đáp lời sông núi, . . .” trong lòng tui sung sướng một niềm hạnh phúc khó tả, sau cách mạng Hoa Lài từ Ai Cập, làn sóng cách mạng đòi hỏi nhân quyền công lý cho toàn dân bay qua xứ tui xứ chị, tui ngửi thấy mùi cách mạng hoa ngâu của Việt Nam mình đang bay bay …. Cái rồi tui té cái bịch, theo cái thơ

“Dưới đây là bài viết cảm động của một độc giả gửi báo Dân trí về cách ứng xử tuyệt vời trong cơn hoạn nạn ở Nhật của một cậu bé mới 9 tuổi.

Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó phân phát thực phẩm cho những người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một em nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc áo thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà em lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến lượt của em thì chắc chẳng còn thức ăn nên mới lại hỏi thăm.

Em kể khi đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của em làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường em nhìn thấy chiếc xe và cha bị nước cuốn trôi, nhiều khả năng đã chết.

Hỏi mẹ đâu, em nói nhà em nằm ngay bờ biển, mẹ và em em chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe hỏi đến thân nhân.

Nhìn thấy em nhỏ lạnh, tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người em nhỏ. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho em và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”. Cậu bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng em sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, cậu bé ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.”

Dà, khúc này y chang khúc thư anh Minh Thành làm việc hai mươi tiếng, thoải mái gõ phím viết trong một tiếng gởi đi, chưa ngưng nha chị, từ một nhóm khác tui nhận cũng lá thư này nhưng của một tiến sĩ! Dạ chị Sáu tiến sĩ à ngheo, PHD à ngheo, khai tên khai 56 tuổi và cũng có thằng nhỏ 9 tuổi trong đó – mèn đét, người Nhựt đứng trong hàng cùng thằng nhỏ chắc bị thơ haiku làm mờ mắt, không biết che chở chia sẻ cho nó cái áo – miếng bánh mà phải đợi anh Minh Thành – đợi bác Khoa Nguyễn cởi áo cảnh sát, cởi áo vét tông ra chùm cho nó, rồi thức ăn khô rớt ra, rồi nó bỏ vô thùng cứu trợ.

Chị Sáu à, tui với chị đang lo thấy ông Địa chuyện động đất có thể xảy ra bất kỳ khi nào, theo như dự đoán của:

“Jim Berkland người đã đoán đúng nhiều trận động đất ở California . Đặc biệt ở San Franciso , ông đã đoán được trước 4 ngày(10/17/1989) . Lần này ông đoán rằng sẽ có trận động đất lớn xãy ra ở California vì tiểu bang này nằm trong vị trí “ring of fire ” của trái đất và sẽ xãy ra trong khoảng 3/19/2011- 3/26/2011 . Theo ông những hiện tượng cả trăm ngàn cá chết ở Redondo Beach mấy ngày qua . Cả triệu con cá đã di về Nam Mỹ và những tiếng kêu thống thiết của cá voi vào gần San Diego . Hiện tượng full moon mà khoảng cách mặt trăng quá gần trái đất sẽ ảnh hưởng nước thủy triều là những yếu tố báo trước cho một cuộc động đất lớn tại California. Theo ông những hiện tượng cá chết , cá vào gần bờ , cá voi rốn g hoặc thú rừng chạy vào thành phố là nhưng điềm báo trước ( vì thú vật có linh tính ). Tôi hy vọng ông đoán sai lần này, nhưng chúng ta cũng nên đề phòng trước nếu có xãy ra. Xin các bạn chuấn bị đèn pin ,radio nhỏ ,pin AA,D và 9V. Thức ăn khô và nước uống sẵn trong balô mang theo trong xe hoặc để ở nhà khi cần. Nếu có động đất trong giờ ngủ là lăn xuống nằm co người cạnh gường hoặc cạnh tủ (đó là tam giác sống).
Best of luck,”

Chị có sợ hông? Tui không sợ à nghen, người Nhựt bình tĩnh sao tui không biết, chứ tui thấy người ta sợ chết trân, bị người khác nghĩ tốt là đạt tới cõi Thiền. Càng lúc tui càng hay là, sống đặng ngày nào ráng yêu nhiều ngày nấy – đất có động cũng đâu bằng tâm động đâu nà.

Tại cái tâm bị động nên từ cái thư chính sao chép thành ngàn cái thư khác nhau, cũng cùng mấy cái chi tiết thiệt là nhức nhối, hễ nghiền ngẫm chút đỉnh nó lòi cái câu hỏi thiệt – giả ra liền, trong cơn sóng gió ba đào, trong nỗi khổ đau của con người, có nhiều cái tâm nó động lung tung, nó nhiễu lung tung, nó quậy sao cho người ta thấy tâm con người có nhiều sóng ngầm hơn sóng đại dương – tui thiệt không giải thích nổi tại sao đó chị! Chia sẻ nỗi khổ đau cùng nạn nhân thiên tai đâu cần tôn họ lên thành thánh thành thần để rồi ngẫm lại dân tộc mình “dở ẹc” chớ! Học cái hay nhưng không mù quáng theo ba cái tin trời ơi rồi tiếp tay truyền đi lòng vòng, chưa kể nổi sân si gõ thêm vô thư gốc nhiều chuyện hy hữu hơn nữa.

Mấy bữa rày tâm tui động hung hãn, động hơn cách giải thích của các nhà địa chấn học nữa đó chị, cấu trúc của đất Nhựt xếp lớp xếp tầng, nên khi động nó trơn nó trợt. Cấu trúc của đất Mỹ theo rãnh theo khe, nên hễ động nó chia hai chia ba bên cao bên thấp, còn cấu trúc lòng tui tăng giảm theo hỉ nộ ái ố, mấy bữa rày, tui tập không yêu nhiều nữa đặng lỡ có chiện xảy ra tui hổng có bị buồn nhiều.

Đó chị lo mà mua pin mua nước mua cái ra dô, xếp tụi nó vô cái thùng có chứa mì gói, đồ hộp kẹo, mùng mền, chăn gối! Í da thôi khỏi chị ơi lo quá bạc ráo tóc còn chi.

Nhớ gởi tiền cứu trợ cho hội Chữ Thập Đỏ – cho đài truyền hình NBC – đến các tổ chức nào có đầu có tóc, đừng để tâm lành của chị bị gạt ha. Tâm động lúc nào mà hổng có, chị nghĩ tui nói đúng hông nè.

Tụi sợ tâm động hơn đất động biển động, chị thì sao?
Ấu Tím
#7 Posted : Friday, April 01, 2011 7:37:33 AM(UTC)
Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/31/2011(UTC)
Posts: 40
Location: USA

Thanks: 2 times
Was thanked: 13 time(s) in 5 post(s)
tt;979 wrote:
Chị "phong (chức) thần" cho Ngoại Thông ha. BigGrin



Hi hi hi - Thần Thông nghe hay hơn thầy Thông tt há .
tt
#11 Posted : Friday, April 01, 2011 7:47:37 AM(UTC)
tt

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 18,903

Thanks: 67 times
Was thanked: 114 time(s) in 77 post(s)
Ấu Tím;1026 wrote:
Thiệt cái mà là tình, tui muốn tu chị Sáu biết rồi đó heng, mà có tu nổi đâu, bà ngoại tui dậy tui hoài, tu chùa tu miễu không bằng tu tại gia, tu chợ, tu đời!
Tui chịu cái câu này của chị hết sức đó nghen. Bởi dzậy mà mấy chị em tui hổm rày biểu nhau tu, chị Huyền Tây tu tại gia, tui tu tại chợ, chị Vân Sến tu đời. Mèn, ta nói nó quá chừng là thử thách, nhưng tụi tui sắp đắc đạo rồi đó, báo trước cho chị mừng hén.
tt
#8 Posted : Friday, April 01, 2011 7:51:21 AM(UTC)
tt

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 18,903

Thanks: 67 times
Was thanked: 114 time(s) in 77 post(s)
Ấu Tím;1027 wrote:
Hi hi hi - Thần Thông nghe hay hơn thầy Thông tt há .
Dạ, em thấy hay, cứ nhớ ngày xưa có bà hàng xóm cứ mỗi lần muốn thở than về ông chồng hay đứa con trai thì cũng bắt đầu là "cái ông thần đó..." BigGrin.
TH
#12 Posted : Friday, April 01, 2011 11:27:01 AM(UTC)
TH

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 5,552
Location: Paris

Was thanked: 14 time(s) in 13 post(s)
Đọc baì này thấy thích ông Đoàn Thanh Liêm naò đó liền, dt biết tại sao không ?

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=128902&z=202

Cha con tôi đều thương tiếc chú Nguyễn Đức Quang
Tuesday, March 29, 2011 8:48:39 PM Bookmark and Share
Đoàn Thanh Liêm

Nguyễn Đức Quang và tôi gặp nhau lần đầu tiên vào năm 1965, khi cùng tham gia “ Công trường Thanh niên Tự do” do Chương trình Công tác Hè tổ chức tại Thạnh Lộc Thôn, Gò Vấp Gia Định. Quang hồi đó mới ngoài 20 tuổi, đang theo học tại khoa Chính trị Kinh doanh thuôc Đại học Đalat. Anh chàng cao dong dỏng, tóc hớt ngắn, lúc nào cũng mang theo cây đàn, và thường vừa đàn vừa hát những bài anh mới sáng tác, để tập luyện cho lớp trẻ như hướng đạo, học sinh, sinh viên sinh hoạt trong các trại công tác.

Sau đó từ năm 1966 - 67 trở đi, Quang dọn đến ở nhà anh Hoàng Ngọc Tuệ tại đường Sương Nguyệt Anh gần vườn Tao Đàn, rồi lập ra thành một “ xưởng du ca “ từ căn garage ở phía đàng sau ngôi nhà đó.

Tôi thường chở mấy con nhỏ cỡ dưới 10 tuổi đến nghe các chú, các cô du ca viên trình diễn ca hát tại trụ sở này, nên các cháu biết nhiều đến chú Quang là người điều khiển chương trình ca hát rất sinh động thời đó. Thế rồi, sau năm 1975 mọi sinh hoạt vui tươi lành mạnh của giới trẻ như thế thì đều phải chấm dứt hết!

Mãi đến năm 1996, khi gia đình tôi qua định cư tại California, thì các cháu mới gặp lại rất đông các bác, các chú thân thiết từ hồi trước năm 1975 ở Saigon. Riêng cháu Thùy Trang lại có dịp làm việc sát cánh với chú Quang tại tòa soạn báo Viễn Đông, hồi đó còn đặt tại một phòng trên lầu tại khu nhà hàng Tài Bửu ở góc đường Bolsa và Magnolia, thành phố Westminster. Tại đây, cháu Trang lại quen biết gắn bó với cô Từ Ngọc Lệ là người phụ tá đắc lực chủ yếu của chú Quang.

Không lâu sau, thì Trang phải dọn lên nhà chị ở San Jose, để vừa đi làm vừa đi học ở đó. Vì thế, mà lâu lâu khi về lại Santa Ana, thì Trang mới có dịp đến thăm chú Quang và cô Lệ.

Trang có sự quý trọng và quyến luyến đặc biệt đối với chú Quang và ngược lại mỗi khi gặp tôi, thì Quang thường hay hỏi : “ Sao, đứa cháu gái của tôi hồi này ra sao rồi? Mà sao cháu ít khi lại đến thăm nom ông chú thế? ”

Được tin chú bị đau nặng, phải nằm ở nhà thương, thì Trang cũng sốt ruột, nên thường hay hỏi tôi về tin tức của chú Quang. Tôi luôn phải hỏi cô Lệ, chị Minh Phú để biết rõ về tình trạng sức khỏe của Quang, mà trả lời cho con gái.

Nay thì chú Quang đã ra đi vĩnh viễn thật rồi, cha con chúng tôi hết thảy đều thương tiếc một con người thật đôn hậu, trong sáng, mà lại luôn tỏ lòng quý mến đối với lũ con của tôi, đặc biệt là với cháu Trang như tôi đã thuật lại trên đây.

Quang là người nhạc sĩ nhiều tài năng, mà có những đóng góp to lớn cho phong trào sinh hoạt của giới thanh thiếu niên Việt nam từ mấy chục năm qua. Điều này đã và sẽ còn có rất nhiều người ghi lại với nhiều chi tiết thật phong phú, cảm động.

Riêng gia đình chúng tôi, thì chỉ xin bày tỏ một niềm thương tiếc chân thật đối với chú Quang là một người rất gắn bó thân thiết với cha con chúng tôi từ bao nhiêu năm nay.

Nguyện cầu chú Quang luôn thanh thản nơi cõi Vĩnh Hằng.

Westminster, tháng Ba 2011
Đoàn Thanh Liêm
1 user thanked TH for this useful post.
langthang09 on 4/2/2011(UTC)
tt
#13 Posted : Friday, April 01, 2011 11:42:52 AM(UTC)
tt

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 18,903

Thanks: 67 times
Was thanked: 114 time(s) in 77 post(s)
TH;1040 wrote:
Đọc baì này thấy thích ông Đoàn Thanh Liêm naò đó liền, dt biết tại sao không ?

Dạ sf giải thích tại sao sf thích bác Đoàn Thanh Liêm đi, để Uyên Vy đọc xong rồi về nhà kể lại cho bố nghe nữa, vì bố của UV trong phố rùm này chính là tác giả bài viết trên đó sf. Smile
TH
#15 Posted : Friday, April 01, 2011 11:52:22 AM(UTC)
TH

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 5,552
Location: Paris

Was thanked: 14 time(s) in 13 post(s)
dt không biết tại sao sf thích khi đọc baì này hả ? thôi nói mi mí nè, chỉ vì 1 chữ mà dt hay ngứa mắt nếu ai viết sai Boo hoo!
tt
#16 Posted : Friday, April 01, 2011 12:04:25 PM(UTC)
tt

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 18,903

Thanks: 67 times
Was thanked: 114 time(s) in 77 post(s)
Ố, ý sf là bác Liêm đã viết đúng là Sương Nguyệt Anh chứ không phải Ánh đó hả?
Em nể bác Liêm lắm, người uyên bác có khác Smile.
TH
#17 Posted : Friday, April 01, 2011 12:08:11 PM(UTC)
TH

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 5,552
Location: Paris

Was thanked: 14 time(s) in 13 post(s)
Nãy giờ sf "ngớ ngẩn" nghe tới nghe lui baì này :

“Này người yêu, người yêu anh ơi
Bên kia sông là ánh mặt trời
Này người yêu, người yêu anh hỡi
Bên kia đời cỏ hoa đan lối
Bên kia núi, núi cao chập chùng
Bên kia suối, suối reo lạnh lùng
Là bài thơ, toàn chữ hư vô”

với 3 ngươì hát khác nhau :

Đức Huy hát
http://www.youtube.com/watch?v=...R0KU&feature=related

Elvis Phương :
http://www.youtube.com/watch?v=...19qo&feature=related

Chính tác giả hát
http://www.youtube.com/watch?v=...ngwQ&feature=related

Hồi đó sf mới sang Tây, ông cậu gửi cho cuốn cassette do chính ông hát trong đó có baì này . Đó là lần đâù tiên sf nghe baì Bên Kia Sông . Sáng nay sf email kể cho cậu đang ở Thái Lan nghe thì cậu nói cậu có quen NĐQ, gặp năm 72 tại Paris (không biết ông có viết lộn không ? có thể năm đó NĐQ sang Pháp trình diêñ ? ) sau đó có gặp ở OC, CA . Hai ông bằng tuổi nhau, và cậu nói NĐQ chết trẻ .
tt
#18 Posted : Friday, April 01, 2011 12:23:59 PM(UTC)
tt

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 18,903

Thanks: 67 times
Was thanked: 114 time(s) in 77 post(s)
Sf có công nhận là chính tác giả hát rất truyền cảm không?
Tiếc là mình không được nghe nhiều nhạc sĩ VN hát hơn nữa.
Nhắc đến nhạc sĩ hát, ms nếu có đi thăm anh TCP thì cho anh ấy biết có nhiều người ái mộ vẫn nhớ và cầu nguyện cho anh ấy nhé.
Ấu Tím
#14 Posted : Friday, April 01, 2011 1:34:43 PM(UTC)
Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/31/2011(UTC)
Posts: 40
Location: USA

Thanks: 2 times
Was thanked: 13 time(s) in 5 post(s)
TH;1040 wrote:
Đọc baì này thấy thích ông Đoàn Thanh Liêm naò đó liền, dt biết tại sao không ?

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=128902&z=202


Nguyễn Đức Quang và tôi gặp nhau lần đầu tiên vào năm 1965, khi cùng tham gia “ Công trường Thanh niên Tự do” do Chương trình Công tác Hè tổ chức tại Thạnh Lộc Thôn, Gò Vấp Gia Định. Quang hồi đó mới ngoài 20 tuổi, đang theo học tại khoa Chính trị Kinh doanh thuôc Đại học Đalat. Anh chàng cao dong dỏng, tóc hớt ngắn, lúc nào cũng mang theo cây đàn, và thường vừa đàn vừa hát những bài anh mới sáng tác, để tập luyện cho lớp trẻ như hướng đạo, học sinh, sinh viên sinh hoạt trong các trại công tác.

Sau đó từ năm 1966 - 67 trở đi, Quang dọn đến ở nhà anh Hoàng Ngọc Tuệ tại đường Sương Nguyệt Anh gần vườn Tao Đàn, rồi lập ra thành một “ xưởng du ca “ từ căn garage ở phía đàng sau ngôi nhà đó.



Đúng không TH - không có dấu sắc.
TH
#19 Posted : Friday, April 01, 2011 10:40:58 PM(UTC)
TH

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 5,552
Location: Paris

Was thanked: 14 time(s) in 13 post(s)
tt;1054 wrote:
Sf có công nhận là chính tác giả hát rất truyền cảm không?
Tiếc là mình không được nghe nhiều nhạc sĩ VN hát hơn nữa.
Nhắc đến nhạc sĩ hát, ms nếu có đi thăm anh TCP thì cho anh ấy biết có nhiều người ái mộ vẫn nhớ và cầu nguyện cho anh ấy nhé.


sf nghe cái câu "Này ngươì yeû, ngươì yêu anh ơi" ... phát rợn da gà . Hèn gì mấy cô không mê cho được !
Nhớ tránh cho xa thi sĩ, nhạc sĩ nghen dt !!!
TH
#20 Posted : Sunday, April 03, 2011 6:08:56 AM(UTC)
TH

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 5,552
Location: Paris

Was thanked: 14 time(s) in 13 post(s)
dt nghe Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ hát với nguyên 1 dàn nhạc hợp xướng :


1 user thanked TH for this useful post.
Ấu Tím on 4/3/2011(UTC)
Users browsing this topic
Guest
5 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.