Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

62 Pages123>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1 Posted : Monday, March 28, 2011 8:04:32 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)


Bà cụ thi lái xe bị rớt 771 lần, chưa chịu thua


PV. AP Seoul/Nam Hàn

Một bà ở tuổi có cháu nội ngoại đã cương quyết thi cho đến khi lấy được bằng lái xe, cho dù bà đã thi hoài mà chưa đậu. Cảnh sát cho biết đã thi rớt 771 lần. Theo tin của một nhật báo địa phương ngày Thứ Năm, bà sẽ thi tiếp lần thứ 772.

Tờ báo chỉ cho biết bà cụ đã được 68 tuổi và tên là Cha. Kể từ năm 2005, bà đi thi hầu như trong mỗi ngày làm việc tại thành phố Jeonju ở tây nam Nam Hàn. Vào ngày Thứ Hai vừa qua, bà Cha thi rớt lần thứ 771.

“Con số này là một kỷ lục,” cảnh sát viên Choi Yong-Cheol nói. Ông là giám sát viên ban chấm thi lái xe tại quận Deokjinsu.

“Tôi không biết bà ấy có muốn thi lần thứ 772 hay không.”

Nhật báo Korea Times cho biết bà Cha sẽ thi lái xe một lần nữa.

Ông Choi nói rằng bà Cha không thể thi đậu trong phần thi viết. Điểm trung bình của bà trong môn thi viết là từ 30 đến 50. Muốn đậu phần thi viết, một người phải trả lời đúng ít nhất 60 câu trong tổng số 100 câu hỏi.

Các nhật báo địa phương cho biết bà Cha chuyên bán dạo thực phẩm và những món gia dụng tại các khu chung cư. Bà gõ cửa từng nhà để bán những món hàng đựng trong một xe đẩy. Bà muốn có bằng lái xe để có thể lái xe hơi đi bán hàng.

Cảnh sát phỏng đoán bà Cha đã chi tiêu gần 5 triệu won ($3,600 đô-la) dành cho những lần thi viết. Chi phí cho mỗi lần thi là 6,000 won cộng thêm các sở phí khác.

“Tôi cảm thấy tội nghiệp mỗi khi thấy bà Cha bị rớt. Khi bà ấy thi đậu, tôi sẽ tự làm một bảng ban khen để tặng bà ấy,” một cảnh sát viên nói với tờ Korea Times.

Edited by user Monday, March 28, 2011 1:10:30 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
mientrung on 3/8/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#2 Posted : Monday, March 28, 2011 8:08:17 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Người lùn nhất thế giới


UserPostedImage

Với những con số rất khiếm tốn - cao 60,1 cm, nặng 4,5 kg, cậu bé 17 tuổi người Nepal Khagendra Thapa Magar sẽ trở thành người lùn nhất thế giới được tổ chức các kỷ lục Guinness công nhận.
thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
Mac phuong Đình on 2/5/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#3 Posted : Monday, March 28, 2011 8:16:54 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
Ly hôn bắt buộc phải trao đổi tóc

Tại nước cộng hòa Togo có một điều luật truyền thống hết sức đặc biệt. Khi 1 cặp vợ chồng quyết định chia tay và đến cơ quan địa phương làm đơn xin ly hôn thì người quản lý nơi đây sẽ dùng dao cạo lấy đi nửa phần tóc trên đầu của hai người . Sau đó, họ trao đổi cho nhau và xem đây như cách rũ bỏ nửa phần cuộc đời vừa trải qua.
Hoàng Thy Mai Thảo  
#4 Posted : Monday, March 28, 2011 8:26:23 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
111 tuổi vẫn làm chú rể
(DT/TuZai)

- Một cụ ông 111 tuổi đã trở thành chú rể trong lễ cưới với cô dâu kèm mình 42 tuổi tại Oakland, California, Mỹ.

UserPostedImage

Cụ Kwong Wing Wah và vợ trong lễ cưới.(TZ)


Cụ Kwong Wing Wah đã làm đám cưới cô dâu 69 tuổi Liao Ziying hôm 16/5. Cặp đôi đã biết nhau 20 năm và tình yêu của họ lớn dần theo năm tháng.

Cụ Kwong, sinh ngày 15/12/1899, cho hay cụ di cư từ Taishan, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc tới Mỹ năm 12 hoặc 13 tuổi sau khi bị bán xuống thuyền làm lao động.

Kwong bị bắt và giam giữ khoảng 1 tháng tại đảo Angel thuộc Vịnh San Francisco trước khi được thả. Cụ đã làm việc trong ngành xây dựng và nhà hàng khắp khu vực Oakland và Sacra-mento suốt cuộc đời. Cụ Kwong chưa từng kết hôn.

“Tôi rất hạnh phúc. Cuối cùng tôi cũng có một gia đình và một người vợ”, chú rể Kwong nói trước khoảng 150 khách mời tại tiệc cưới.
“Ông ấy là người tử tế và chân thành, luôn chăm sóc cho tôi và các con của tôi. Ông ấy cho tôi cảm giác an toàn”, bà Liao nói.

Cụ Kwong cho hay cụ sống thọ được đến bây giờ là nhờ bí quyết uống 2 cốc nước mướp đắng mỗi ngày.

Ninh Nhi Ga
thanks 2 users thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
Walker on 7/25/2011(UTC), Mac phuong Đình on 2/5/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#5 Posted : Monday, March 28, 2011 1:12:32 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Chơi đàn guitar trên áo


UserPostedImage

Nếu bạn yêu âm nhạc và bàn tay cứ muốn khảy đàn mỗi khi nghe tiếng nhạc, đàn guitar ảo do công ty FauvelKhan (Anh) thiết kế có thể khiến bạn ưng ý. Nó khác lạ ở chỗ là không có dây và bộ khuếch đại mà nằm hoàn toàn trên mặt trước áo thun (ảnh). FauvelKhan cho biết chiếc áo thun kỳ diệu này được thiết kế với công nghệ mã vạch. Nó sẽ biến thành công cụ chơi nhạc nếu được hỗ trợ bởi máy tính và phần mềm đặc biệt. Do đó, nếu cảm hứng âm nhạc bất ngờ trỗi dậy, bạn chỉ việc bước tới đứng trước webcam máy tính (ảnh). Khi ấy, bạn có thể thỏa sức lướt các ngón tay trên “dây đàn”, máy tính sẽ lập tức ghi nhận và phát ra âm sắc tương ứng.
Nhà sản xuất cho biết ban đầu chiếc áo guitar ảo này được thiết kế với mục đích phục vụ quảng cáo. Tuy nhiên, sau đó nó được gửi tham gia Hội chợ âm nhạc SXSW Accelerator hằng năm tại Texas (Mỹ). Hiện phát minh này đang là đại diện duy nhất của châu Âu được đề cử Giải Công nghệ liên quan đến âm nhạc.

NHƯ HOA (Theo Daily Mail, Newslite)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#6 Posted : Wednesday, March 30, 2011 8:59:37 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
Cậu bé có 15 ngón tay, 16 ngón chân

Trên mỗi bàn tay của cậu bé 6 tuổi ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, Trung Quốc đều có 3 ngón dính vào nhau, và nếu tính tổng cộng thì bé có đến 15 ngón tay.
> Gia tộc 6 ngón

UserPostedImage

Theo Shenyang Daily, chân của cậu bé này cũng kỳ quặc không kém, với mỗi bàn có 8 ngón, gần gấp đôi so với người thường.

UserPostedImage


&_&

She has 3,,,,,,,,,,,,,,,,
UserPostedImage

&_&

Chi em sinh ddoi nhung chi? co' mot than mi`nh.
UserPostedImage
thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
mientrung on 3/8/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#7 Posted : Wednesday, March 30, 2011 4:43:53 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
Stephen Hawking, Watch Out!!!!!!!!


Với Thần Đồng Vật Lý Thiên Văn: Chỉ Có Bầu Trời Là Giới Hạn


By Roth Zachary Tue Mar 29, 12:55 pm ET


(Hương Sàigòn dịch)


Trong một khía cạnh, Jacob (Jake) Barnett cũng giống như các cậu bé 12 tuổi khác. Em chơi Guitar Hero, thảy bóng rổ với bạn bè, và có một cô bạn gái trong trắng..

Nhưng trong khía cạnh khác, Jake hơi khác người. Em có chỉ số thông minh cao đến 170 (IQ = 170), bắt đầu giải mẫu đố ghép hình 5.000 mảnh khi mới 3 tuổi, sau khi được chuẩn định là mang chư’ng bệnh “Asperger”, một chư’ng nhẹ của bệnh “tự kỷ” (autism). Ít năm sau, Jake tự học toán đại số, giải tích và hình học trong vòng hai tuần. Khi lên 8, Jake học xong trung học, và hiện đang theo học lớp thiên-văn vật-ly’ cao câ’p ở đại học, và dạy kèm các bạn học lớn tuổi hơn mình. Ngày nay, em cũng được Đại Học Indiana tuyển mộ làm chuyên viên nghiên cứu có lương.

Jake đang nghiên cư’u một lý thuyết nghi vấn thuyê't Big Bang—một giải thích hiện hành của các khoa học gia về sự hiện hữu của vũ trụ. Dù chưa biê't được cuộc nghiên cư'u của Jake đã phát triển đê’n đâu, nhưng các chuyên gia cho biê’t em đã đặt ra “những câu hỏi thi’ch đa’ng.”

Ông Scott Tremaine tại Viện Nghiên Cư’u Cao Đẳng của Đại Học Princeton (Princeton Universitýs Institute for Advanced Studies), nơi mà Albert Einstein đã từng làm việc, cho biết: "Ly’ thuyết mà Jake đang nghiên cư’u gồm cả một số bài toa’n kho’ nhâ’t trong khoa vật lý thiên văn và vật lý lý thuyết. Bất cứ ai giải quyết được các bài toán này sẽ có cơ hội lãnh giải Nobel."


Không rõ Jake đã nhận được tài năng nầy từ ai. Cậu nói với tờ báo Indianapolis Star rằng: "Mỗi lần tôi cố nói về toán học với bất kỳ người nào trong gia đình, quy’ vị â’y chỉ nhìn tôi một cách ngẩn ngơ”.

Tuy nhiên từ lúc đầu, cha mẹ của em Jake luôn khuyến khích sự say mê của em ấy. Có lần, họ đưa cậu đến xem mẫu hình vũ trụ của Đại Học Butler. Bà Kristine Barnett, mẹ của Jake cho biê’t: "Chúng tôi đang ngồi trong đám đông, lắng nghe một giảng viên hỏi co’ ai biết tại sao các vệ tinh xung quanh Hỏa Tinh có hình củ khoai tây chứ không co’ hình tròn không. Jake giơ tay và nói: " Xin lỗi, nhưng kích thước của các vệ tinh xung quanh Hỏa Tinh là như thê’ nào? ”


Kristine nói: “Sau khi người giảng viên trả lời, Jacob nhìn ông ta và nói rằng vì trọng lực của hành tinh quá lớn nên trọng lực của một vệ tinh không thể kéo nổi để nó thành một hình tròn."

"Tâ’t cả mọi người trong toà nhà ... mọi người nhìn Jake, hình như muô’n hỏi: “Cậu be’ 3 tuổi nầy là ai vậy ? "

thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
mientrung on 3/8/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#8 Posted : Thursday, March 31, 2011 2:57:08 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Xe dát vàng bị cảnh sát kéo về đồn


Cập nhật lúc 31/03/2010 07:00:00 AM (GMT+7)
Lẫn trong những chiếc xe bình thường đang lưu thông trên phố, chiếc xe mui trần phát sáng lóng lánh như được dát cả tấn vàng dưới ánh nắng mặt trời khiến mọi người “lóa mắt” tới mức phải dừng chân lại chiêm ngưỡng.

Phóng viên báo tối Dương Tử đã kịp thời ghi lại những khoảnh khắc hiếm có này khi đang đi trên đường Hoài Hải, Tân Nhai Khẩu, thành phố Nam Kinh (Giang Tô, Trung Quốc) vào trưa 29/3.

Ngồi trên xe là một người đàn ông và một người phụ nữ ăn mặc khá sành điệu. Xe vừa đỗ vào lề đường, mọi người đã xúm xít vào ngắm ngía, mặc cho ai hỏi gì thì hỏi, hai người trên xe bước xuống, không nói câu gì và đi thẳng.

Theo quan sát của phóng viên báo tối Dương Tử thì vị trí mà chiếc xe dừng là sai quy định, hơn nữa, xe không hề có biển số hay nhãn mác.Vì vậy, nhiều người đã đánh cược với nhau xem chiếc xe này là xe thể thao nhập khẩu hay chỉ là xe được sản xuất trong nước rồi được bọc vỏ ngoài bắt mắt để thu hút sự chú ý.

Tuy nhiên, những lời xì xào bàn tán hay những cuộc đánh cược còn chưa ngã ngũ thì cảnh sát đã tới lập biên bản và dùng xe kéo đưa chiếc xe này về đồn để xử lý.
UserPostedImage
Người dân trên đường xúm xít vào xem xe được dát vàng thật hay giả
UserPostedImage
Ngồi trên xe là một người đàn ông và một người phụ nữ
UserPostedImage
Nhiều người đã chụp hình, quay phim chiếc xe độc đáo này
UserPostedImage
Chưa đầy 10 phút sau, cảnh sát tới kiểm tra giấy tờ và đưa xe về đồn vì đỗ sai nơi quy định

Sầm Hoa (Theo Sina)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#9 Posted : Thursday, March 31, 2011 2:02:32 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Người hạnh phúc nhất nước Mỹ


Các nhà nghiên cứu khẳng định đã tìm thấy người đàn ông hạnh phúc nhất nước Mỹ. Ông là Alvin Wong, 65 tuổi, một người Mỹ gốc Trung Quốc đã kết hôn và hiện đang sinh sống tại Hawaii.

UserPostedImage
Ông Wong và bà vợ Trudy

Ông Wong, một người theo đạo Do Thái, đã được mệnh danh là người đàn ông hạnh phúc nhất nước Mỹ sau khi tham gia một cuộc điều tra về Chỉ số hạnh phúc của Viện Gallup.
Cuộc điều tra hỏi những người tham gia về các khía cạnh khác nhau trong cuộc sống như trạng thái cảm xúc, sự hài lòng về công việc, y tế, các mức độ stress và các nhân tố khác. Ông Wong tham gia cuộc điều tra thông qua hội đạo Do Thái của ông tại Honolulu, thủ phủ bang Hawaii.
Các thông tin do ông Wong cung cấp đáp ứng bản tổng hợp các tiêu chí về người hạnh phúc nhất tại Mỹ.
Các thông tin khác giúp ông Wong đứng đầu bảng cuộc điều tra là chiều cao (1,78m), độ tuổi (65), của cải (ông Wong có thu nhập 120.000USD mỗi năm từ công ty y tế tư nhân của ông).
Ông Wong nói: “Phương châm sống của tôi là, nếu bạn không thể cười với chính mình, cuộc sống sẽ trở nên khủng khiếp đối với bạn”.
Cũng theo cuộc điều tra, Hawaii là bang hạnh phúc nhất tại Mỹ. Các bang khác tại Mỹ có chỉ số hạnh phúc cao nằm ở phía tây và được biết đến là các thành phố dễ sống, cuộc sống ngoài trời, và phong cảnh ngoạn mục. 4 bang khác xếp sau Hawaii là Wyoming, North Dakota, Alaska và Colorado.
Những bang ít hạnh phúc hơn là các bang nghèo hơn ở miền nam như Alabama, Kentucky và Mississippi. Tây Virginia là bang ít hạnh phúc nhất, với các chỉ số về cuộc sống, sức khoẻ và tình cảm đứng cuối bảng.

An Bình
Theo Telegraph
Hoàng Thy Mai Thảo  
#10 Posted : Friday, April 1, 2011 12:57:05 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Cha bắt con gái khỏa thân kéo xe


Cập nhật lúc 30/03/2011 03:44:00 PM (GMT+7)
Ông già nghèo sau khi uống rượu say mèm đã bắt cô con gái khỏa thân quỳ xuống kéo xe rác trong thời tiết giá lạnh.

Trên con phố vắng người lại qua, giữa tiết trời giá lạnh, người ta thấy một người đàn ông ăn mặc rách rưới tay cầm một chiếc gậy, không ngừng quật vào người một cô gái khỏa thân đang quỳ ra đất lết từng bước để kéo chiếc xe rác buộc chặt phía sau.

UserPostedImage
Ông già nghèo sau khi uống rượu say mèm đã bắt cô con gái khỏa thân quỳ xuống kéo xe rác trong thời tiết giá lạnh.
Cô gái khóc nức nở không thành tiếng. Người đàn ông này có vẻ như đang say rượu, đi đứng ngả nghiêng và không ngừng la hét chửi rủa cô gái. Dưới chân ông ta còn vương vãi rất nhiều vỏ chai rượu.

Câu chuyện gây sốc này xảy ra tại Trung Quốc. Cô gái bị hành hạ chính là con đẻ của ông lão. Gia cảnh của hai cha con khá nghèo khó, phải dựa vào nghề thu gom phế thải để mưu sinh.

Cô gái sau khi phát hiện có người chụp ảnh đã cầu xin người cha tha tội. Ngay lập tức phóng viên đã gọi điện cho cảnh sát. Thấy vậy, cô gái vội vàng vùng dậy mặc quần áo và bỏ đi, còn người cha vẫn đứng đó không ngớt lời chửi mắng.
(Theo Sichuan/Bưu điện Việt Nam)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#11 Posted : Friday, April 1, 2011 12:21:33 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
Nhật Bản bình yên và hòa nhã


UserPostedImage
Tại một koban, cảnh sát Nhật rất nhã nhặn với người dân

Tôi đến Tokyo giữa mùa thu, xa lắm mùa hoa anh đào nở. Không hoa anh đào, nước Nhật vẫn có khối giá trị mà tôi ngưỡng mộ.
Người Nhật ứng xử với nhau bằng chữ tín và sự hòa nhã. Luật sư, vì thế, là cái nghề chẳng mấy ai cần. Nước Nhật có tàu "phi đạn" và những chuyến tàu "chợ" chính xác đến từng giây, nhưng sống chậm rãi và tỉ mỉ từng chi tiết là điều gần như bất di bất dịch.

Không cần luật sư
Trước khi đi Tokyo, tôi lên mạng tìm chỗ thuê điện thoại di động vì ở Nhật người ta không bán SIM điện thoại di động bỏ vào máy nào cũng xài được. Tôi tìm được Mobal, một công ty Mỹ, có dịch vụ cho thuê điện thoại với giá được nói là "mềm" nhất. Dịch vụ của họ chỉ đặt tại các sân bay quốc tế. Khách đăng ký thuê qua mạng, đến sân bay thì vào quầy của Mobal trả tiền thuê 1.400 yen (350.000 đồng) cho 2 tuần và nhận máy. Cước phí gọi và nhắn tin sẽ được trừ vào thẻ tín dụng.
Tôi bấm thử vào chỗ "đăng ký" và điền một vài thông tin cá nhân, rồi bấm "tiếp tục", không ngờ được ngay thông báo "Cảm ơn bạn đã đăng ký sử dụng dịch vụ của Mobal". Ô hay, tôi đã cung cấp thông tin thẻ tín dụng đâu chứ? Rồi Mobal gửi tiếp 2 thư điện tử xác nhận việc tôi đăng ký và cung cấp số điện thoại cho tôi. Tôi bối rối tự hỏi nếu tôi không đến trả tiền và nhận số thì họ "phạt" tôi bằng cách nào?
Hôm sau, tôi vào website của một khách sạn bình dân để đặt phòng. Tương tự Mobal, khách sạn cũng xác nhận việc tôi đặt phòng mà chẳng hề đòi hỏi những thông tin có thể ràng buộc khách hàng. Ðiều lạ lùng là trong thư xác nhận, họ nói rõ nếu tôi hủy đặt phòng hoặc không đến sẽ bị phạt 20%, 80% hoặc 100% tiền phòng một ngày. Tôi thắc mắc: "Họ đi kiện củ khoai để đòi tiền phạt à?".
Ðến Tokyo, ông Charles Kaufmann, Tổng giám đốc khu vực Bắc Á của Tập đoàn chuyển phát nhanh DHL, giải đáp thắc mắc của tôi rằng đó là tập quán của người Nhật. Họ đối xử với nhau bằng chữ tín, ngay cả trong môi trường kinh doanh quốc tế. Ông Kaufmann, người Thụy Sĩ và đã sống ở Nhật hơn 10 năm qua, cho biết nếu bạn là khách hàng quen của một cửa hàng nào đó, họ sẵn sàng cho bạn nợ tiền mua hàng mà không cần một thứ giấy tờ bảo chứng nào. "Làm sao đảm bảo được rằng ông sẽ quay lại trả tiền?", cánh phóng viên quốc tế hỏi. "Thì họ tin vào chữ tín, vậy thôi!", ông Kaufmann trả lời.
Ông cũng kể, hơn 10 năm qua, DHL chỉ vướng vào một vụ kiện duy nhất ở Nhật. Người Nhật đối xử với nhau hòa nhã và không thích đụng đến pháp luật. Một vụ kiện có thể kéo dài rất nhiều năm bởi cơ quan chức năng sẽ cố hòa giải và hòa giải. "Vì thế, Nhật Bản có lẽ là đất nước ít luật sư nhất thế giới mà tôi biết", ông Kaufmann nhận xét.

UserPostedImage

Cẩn thận phát túi cho khách tham quan đựng giày dép - Ảnh: Thục MinhThục Minh


"Xin vui lòng cố nhịn ăn uống"
Một buổi sáng nắng đẹp rực rỡ, tôi quyết định đi tham quan vườn Kyu-Iwasaki-tei có dinh thự xây năm 1896 của người sáng lập Tập đoàn Mitsubishi, ông Iwasaki Yataro. Ở cửa vào dinh có tấm biển yêu cầu khách tháo giày dép bỏ vào túi. Nhưng thay vì treo mớ túi nylon cạnh đó để khách tự lấy, người ta cử một người đàn ông kính cẩn phát túi tận tay từng người khách.
Bước vào bên trong, có ngay một tấm biển nhắc khách không ăn uống nơi này. Không giống như ở hầu hết các nơi khác trên thế giới, cái biển sẽ được viết ngắn gọn "No food, No drink" (Không thức ăn, Không nước uống), người Nhật viết thế này: "Please refrain from eating and drinking", dịch sát nghĩa là "Xin vui lòng cố nhịn ăn uống". Tương tự, biển nhắc nhở khách không chụp hình được viết "Please refrain from taking photo", chứ không phải "No photograph" hay chỉ hình vẽ một cái camera bị gạch chéo. Tôi rất ấn tượng về điều này và tự nhắc mình phải luôn giữ ý khi ở Nhật.
Tôi đã đi nhiều nơi trên thế giới, không đâu có cái đồn cảnh sát ngộ như ở Tokyo. Tiếng Nhật gọi là "koban", trông hệt như một cái kios nằm ngay góc đường với logo là một chú thỏ vàng nhí nhảnh.
Ngoài một vài cái thông báo nhỏ và hình ảnh người đi lạc, người bị truy nã gì đó, chức năng các koban mà tôi thấy rõ nhất là chỉ đường. Khi có một người lại gần với cử chỉ cần sự giúp đỡ, một viên cảnh sát lập tức bước ra cửa, cúi chào khách. Khách chào lại và nói gì đó. Rồi viên cảnh sát quay vào bên trong, khoan thai lấy ra một tấm bản đồ khu vực, cúi người xuống giải thích cho khách trên bản đồ, sau đó mới ngẩng đầu lên chỉ khách đi hướng này, hướng khác.
Ngồi ở các giao lộ, nhưng cảnh sát có lẽ chẳng mấy khi phải can dự vào chuyện đi lại của xe cộ. Người Nhật lái xe cẩn thận, nghiêm túc. Không có tiếng động cơ gầm rú trong đêm. Không có cảnh ai đó phóng nhanh, vượt ẩu, để người khác phải kéo cửa kính xuống, thò đầu ra, buông vài câu chửi rủa, thậm chí là giơ nắm đấm vào mặt nhau.
Thục Minh
thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
nhân sâm on 3/22/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#12 Posted : Saturday, April 2, 2011 5:50:30 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Nhà Tù tối tân tại Chicago Illinois
được TT Obama chuẩn chi cho xây giới anh chị Chicago vui mừng.

Mời xem cho hết các hình mới biết OBAMA xử dụng ngân sách " Stimulus economy phục vụ giới tội phạm Chicago 1 cách đặc biệt ưu tiên

CAN YOU GUESS WHAT THIS IS???

Can you get it on the first picture or second or third or? Do you have to wait till the fourth??


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage


posted by SL/MGP
Hoàng Thy Mai Thảo  
#13 Posted : Sunday, April 3, 2011 12:41:45 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Em bé của người bố 'không tinh trùng' ra đời


Một em bé sơ sinh là kết quả của quá trình thụ tinh của một người đàn ông “không tinh trùng” với mẹ của cô đã ra đời bằng phương pháp sinh mổ ở Indonesia hôm thứ Sáu (1/ 4).

"Em bé này rất đặc biệt bởi vì việc thụ thai rất phức tạp vì cha em bé có sự bất thường về tinh trùng. Do đó tinh trùng được lấy từ tinh hoàn", Susan Melinda, Giám đốc Bệnh viện Melinda ở Bandung cho biết hôm thứ Sáu.
Theo bà Susan, bé gái này sinh ra trong điều kiện bình thường với chiều dài 45 cm và nặng 2,5 kg.
"Sự ra đời của em bé thụ tinh qua ống nghiệm có thể đã trở nên quen thuộc và bình thường, nhưng ở trường hợp này, tình trạng không tinh trùng hay còn gọi là bế tinh của người cha thì lại là hiếm có," bà Susan cho biết.
Bà Susan không nêu tên và địa chỉ của gia đình em bé trên nhưng bà cho biết việc thụ tinh ống nghiệm đã được tiến hành sau khi bố mẹ em bé trong suốt 8 năm không thể có con. Các bác sĩ xử lý quá trình thụ tinh ống nghiệm bao gồm tiến sĩ Susan Melinda và một nhóm bác sĩ thực hiện.
Bà Susan giải thích, quá trình thụ tinh ống nghiệm với tình trạng không tinh trùng của người chồng đã được thực hiện khoảng 10 tháng trước. Tình trạng không tinh trùng (Azoospermia) là trong tinh dịch của người đàn ông bố của đứa bé khi xuất ra không có tinh trùng. Theo ông, đây là nguyên nhân gây vô sinh ở một số nam giới. Vì không có tinh trùng nên bệnh viện đã phẫu thuật lấy một vài con tinh trùng, số tinh trùng này sau đó được đông lạnh và được bơm vào buồng trứng. May mắn là cuối cùng, thụ thai đã thành công," bà Susan cho biết.
Theo bà, nguyên nhân của tình trạng không tinh trùng là do tắc nghẽn hoặc có sự bất thường ở hormone sản xuất tinh trùng.
"Quá trình thụ tinh ống nghiệm đối với các trường hợp không tinh trùng là khá phức tạp, mức độ thành công chỉ 10%, và chúng tôi cảm thấy thật may mắn vì cuối cùng quá trình đó đã thành công và em bé đã được sinh ra vào sáng thứ 6," vị bác sĩ sản khoa này nói thêm.
Sự ra đời đặc biệt của em bé đã được bệnh viện và bố mẹ, họ hàng em bé chào đón hân hoan. Đây là một sự kiện được cả phía gia đình và bệnh viện trông đợi hơn 9 tháng nay.
Điều đó, theo bà Susan, sẽ mang đến cho các cặp vợ chồng hiếm muộn hy vọng có con thông qua quá trình tương tự.
"Sự thành công của thụ tinh ống nghiệm với tình trạng không tinh trùng của người bố đã được chứng minh, với lượng tinh trùng tối thiểu vẫn có thể đem lại hy vọng.

Theo Bee
thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
NNT on 1/30/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#14 Posted : Sunday, April 3, 2011 1:11:56 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Gà cũng… chuyển giới


Con gà mái Gertie tự nhiên ngừng đẻ trứng và bắt đầu mang những đặc điểm của gà trống như mào to và đỏ, lông mọc dài ra.

UserPostedImage
Gà mái Gertie ngày nào giờ chuyển thành gà trống Bertie.
Sự thay đổi kỳ lạ này bắt đầu từ tháng 11 năm ngoái. Con gà mái Gertie bắt đầu mang những đặc tính của gà trống. Giờ thì chủ nhân của nó, ông bà Jeanette và Jim Howard (người Anh) đặt tên cho nó là Bertie.
Theo ông Victoria Roberts, một chuyên gia về thú y tại Anh, sự thay đổi giới tính ở gà chỉ có tỉ lệ 1/10.000 do sự thay đổi trong hoóc-môn của chúng. Buồng trứng bị thay đổi kích thích sắc tố sinh dục nam phát triển biến buồng trứng thành tinh hoàn.

UserPostedImage
Bà mái Gertie.
Bà Jeanette (79 tuổi) kể lại, Gertie bắt đầu đi lại khác so với 2 con gà mái cùng đàn và dần dần ngừng đẻ trứng. Sau đó, nó mọc mào, lông đuôi dài ra và có các đặc điểm của gà trống. Gà mái Gertie giờ đã chuyển thành gà trống Bertie.

ĐỖ QUYÊN

Theo Dailymail
thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
NNT on 1/30/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#15 Posted : Monday, April 4, 2011 9:27:41 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
Một nông dân Trung Quốc sống trên cây hơn 20 năm

Anh Du Shi Sheng, một nông dân tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc đã sống trong một ngôi nhà nhỏ trên cây suốt từ năm 1985.

UserPostedImage
Ngôi nhà trên cây của Du Shi Sheng.


Theo thông tin được đăng tải trên Tây An Vãn Báo, nhìn bề ngoài ngôi nhà có hình dáng giống lều của người Mông Cổ.
Những người dân địa phương cho biết đây không phải là ngôi nhà để trông vườn như nhiều người nhầm tưởng mà chính là nơi sinh sống của cả gia đình Du Shi Sheng.
Du Shi Xiao, anh trai của Du Shi Sheng cho hay 20 năm trước, do điều kiện khó khăn ba anh em phải sống chật chội trên một mảnh đất. Nhưng cuối cùng Du Shi Sheng đã nghĩ ra cách làm nhà tròn trên cành cây.
Sau này, Du Shi Sheng dẫn vợ con đi làm thuê tại vùng khác. Họ chỉ trở về ở tại ngôi nhà đặc biệt này vào mấy tháng mùa hè. Cứ như vậy họ đã gắn bó với ngôi nhà này trong suốt hơn 20 năm.


nguồn : Net
thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
NNT on 1/30/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#16 Posted : Wednesday, April 6, 2011 4:40:43 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)


Người đàn ông mù cưới 11 vợ và có 24 con


(Tin tuc) - Ông sinh ra ở nông thôn, người “sặc mùi” đồng ruộng. Tạo hoá trêu ngươi lấy đi của ông đôi mắt, nhưng ông vẫn lập nên một “chiến tích” hết sức... kinh hoàng là lấy “tằng tằng” 11 bà vợ và có đến 24 người con.

Khiếm thị nhưng đạp xe đi khắp nơi
Ông là người nổi tiếng nhất xã Quang Minh, huyện Mê Linh, Hà Nội. Hỏi bất cứ ai, từ già tới trẻ, ai cũng có thể chỉ đường tới nhà ông vách vách. Và bất cứ ai sau khi nhiệt tình chỉ dẫn đều tủm tỉm hỏi lại: “Nhà báo à? Đến gặp ông ấy để làm... chuyện lạ Việt Nam à?”.
Nhà ông tuềnh toàng ở tận cùng con ngõ nhỏ cuối thôn. Bởi không hẹn trước nên sáng ấy, công tôi hoá dã tràng. Ông đi vắng. Người nhà ông bảo ông đã ra khỏi nhà thì đừng nói chuyện tìm, bởi tìm ông như thể tìm chim, hành tung của ông ngẫu hứng và bí ẩn. Chẳng ai có thể biết ông đi đâu, tạt ngang, tạt ngửa ở “cơ sở” nào! Nước tốt nhất là về và để lại lời hẹn.

Chân dung người đàn ông mù đặc biệt Nguyễn Văn Sơn:
Lần sau, đúng hẹn, tôi sang. Để chắc ăn, trước khi đi, tôi điện, dặn ông ở nhà đợi khách. Thế nhưng nghe máy, người nhà ông bảo chẳng biết việc làng hay bà lẽ nào có chuyện nên ông đã đi từ sáng sớm. Tuy thế trước khi ra khỏi nhà ông đã dặn: “Khách đến, cứ chờ. Gần trưa ông sẽ về!”. Tôi đành ngồi đợi.
Nhà ông như ong vỡ tổ. Chẳng là làng đang có hội, các cháu ông khắp nơi túa về chơi, nô đùa. Đợt rét vừa qua quá khắc nghiệt, ruộng mạ gia đình ông cấy hỏng cả. Nắng ấm lên đành phải gieo lại. Việc ấy, bà cả đang cùng với mấy cô con dâu lúi húi làm ngoài sân. Đông người làm nên chỉ loáng cái là khoảng sân gạch trước nhà đã được phủ một lớp bùn đen kịt. Mất chỗ chạy nhảy, bọn trẻ con láo nháo đành dồn cả vào nhà, chí choé nô đùa. Ba gian nhà ngói bỗng trở nên chật chội. Nhức óc đinh tai!
Đúng hẹn, gần trưa ông về. Xe đạp phanh két trước cửa. Sự xuất hiện của ông trên chiếc xe đạp khiến tôi không khỏi ngạc nhiên. Mắt ông thế thì đi bộ còn khó huống chi vi vu xe đạp?! Thấy sự ngạc nhiên của tôi, mọi người trong nhà ùa vào lý giải: “Từ xưa tới giờ, 50 năm có lẻ, đi đâu ông vẫn dùng xe đạp!”. Nghe mọi người nói thế, ông cũng vội khoe luôn cái biệt tài của mình. Ông bảo, ông có trực giác và trí nhớ rất tuyệt vời. Đường trong huyện, thậm chí đường lên tỉnh, ông chỉ cần đi một lần là nhớ từng ổ gà, khúc cua ngoắt nghéo. Nhớ chi tiết rồi thì cứ xe đạp, chầm chậm ông đi, không lạc bao giờ. Ra đường, bởi mắt không còn trông thấy gì nên ông phải “tham gia giao thông” bằng đôi tai rất thính của mình (như thể tai ông được gắn camera và chíp điện tử để phân tích thông tin). Ông bảo, nghe tiếng máy nổ là ông nhận biết được mình sắp gặp ô tô hay xe máy. Căn cứ vào những gì nghe được ông sẽ đưa ra cách tránh né an toàn. Đến bây giờ, sau nhiều năm dùng tai thay cho đôi mắt, ông còn có thể nhận biết, chiếc xe máy đang chạy trước mặt mình là xe của... Tàu hay Nhật! Thậm chí trong làng có mấy chiếc công nông, cứ nghe tiếng nổ, cứ ngửi mùi khói đậm hay nhạt là ông có thể biết chiếc xe ấy là của ai. Nghe tiếng xe, ông chào hỏi oang oang. Nhìn cảnh ấy chẳng ai nghĩ là ông hỏng mắt.
Ông tên đầy đủ là Nguyễn Văn Sơn. Năm này, kể cả tuổi đẻ, ông đúng 57 tuổi. Năm lên hai tuổi, ông kể, phải vía trời, mắt ông cứ mờ dần đi, đến khi trai tráng thì tối hẳn. Ông tin vào thuyết nhân quả, bởi ông nghĩ giời công bằng, đã lấy đi cái gì của ai thì sẽ bù đắp cho họ cái khác tương đương như thế. Giời lấy đi của ông đôi mắt thì cho lại ông nhiều thứ khác. Ông hỏng mắt, dù muốn lắm nhưng chẳng thể theo ra chiến trường. Bởi trai tráng lên đường hết, sản xuất neo người, nên dù không còn đôi mắt ông vẫn xin được thoát ly, làm ở ngành đường sắt.

Lưới tình khó thoát và những cuộc hôn nhân chớp nhoáng:
Cái sướng nữa là trời cho ông cái miệng có duyên. Cái miệng như có ma lực, nói câu nào như mật rót vào tai, lời đã cất thì cua trong lỗ cũng phải bò ra. Như bao gia đình thôn quê khác, năm ông vừa tròn 20 tuổi, bố mẹ đã... ép duyên, cưới cho ông một cô gái ngoan hiền ở trong xã. Khi ấy, đang làm ở ngành đường sắt, về phép, thấy bố mẹ đã... tự ý lấy vợ cho mình, ông giận, chẳng nói chẳng rằng đùng đùng bỏ đi. Lên xí nghiệp ở lì tại đó, gần một năm sau ông mới chính thức tự lấy vợ cho mình. Người khiến trái tim ông loạn nhịp là bà Nguyễn Thị Lan, khi gặp ông, tuổi mới 15 tuổi tròn.
Đến giờ ông cũng chẳng thể lý giải tại sao bà Lan chịu lấy ông làm chồng. Đúng là tình yêu khiến con người ta như dính lú, dính mê, vướng vào rồi thì chẳng cách nào gỡ ra được. Khi ấy, ông là một người tật nguyền còn bà Lan là một nữ sinh duyên dáng. Thêm nữa, bà lại là người Hà Nội, chỉ bởi nhà có người làm cùng xí nghiệp ông mà một vài lần lên thăm đã mắc lưới tình. Khuyên can chẳng được, thôi thì đũa lệch so vừa, gia đình bà Lan đành cho đôi trẻ nên duyên nên lứa.

Hơn một năm sau bởi cảnh nhà neo người, ông xin thôi không làm ngành đường sắt nữa, đưa vợ con về quê sinh sống. Về đến nhà, bữa cơm đầu tiên, phát hiện ra mình chỉ là vợ bé, bà Lan giận, tu tu khóc bỏ về Hà Nội. Cũng thời gian ấy, sống chung một mái nhà, tìm hiểu, thấy hoàn cảnh cô vợ mà bố mẹ cưới cho éo le, ông đã động lòng trắc ẩn. Thôi thì duyên trời đã định, ông đành chấp thuận nghe theo. Nhưng với bà Lan, tuy là vợ bé nhưng lại là tình đầu, ông vẫn thường xuyên qua lại.
Về nhà, ông bôn ba với đủ mọi thứ nghề, miễn sao là ra tiền, ra thóc để nuôi vợ, nuôi con. Trong một chuyến tàu buôn từ Phú Thọ về, bà thứ ba đã xuất hiện. Bà tên là Hoàng Thị Chuyền, quê ở xã Thanh Lâm, cùng huyện Mê Linh, kém ông 1 tuổi. Bà Chuyền là người lận đận về đường tình duyên. Gặp nhau trên chuyến tàu chợ chật chội ấy, chẳng biết khám phá ở ông điều gì hấp dẫn mà bà đã xiêu lòng.
Quái lạ thay, tình yêu này vẫn nhận được sự đồng ý của hai bên gia đình. Tuy thế, với ông, đó là hôn nhân ngắn nhất trong đời. Ông quen bà hồi tháng 10 thì đến tháng giêng năm sau, bởi thấy hai bên phát sinh những tính nết không hợp nhau, nên ông đã quyết định đôi đường đôi ngả. Tuy nhiên, chỉ với 3 tháng sống với nhau, mối tình ngắn ngủi ấy cũng đã kịp đơm hoa kết trái. Ông đã có với bà một mụn con.

Năm 1973, bà thứ tư lại xuất hiện. Bà tên Vương Thị Xuân, quê gốc ở Bình Định, theo cha là cán bộ kháng chiến tập kết ra Bắc. Hai người gặp nhau ở ga Gia Cẩm (Phú Thọ). Cảm thấy sống “không thể thiếu nhau” nên ông đã về thuyết phục gia đình đem lễ đến hỏi. Và cái gia đình lạ lùng này lại đồng ý. Có với nhau một cô con gái thì bà Xuân theo bố mẹ vào Nam. Từ dạo đó, bởi đường xá xa xôi, hai người đã không còn qua lại nữa. Tuy nhiên, mấy năm trước, biết tin cô con gái lấy chồng, ông cũng lặn lội vào tận nơi để dự đám cưới.
Cưới bà Xuân được đúng 3 năm thì “trái tim tội lỗi” của ông lại run lên bần bật khi thấy một người phụ nữ khác. Bà thứ năm, tên là Nguyễn Thị Xâm cũng là người cùng huyện. Bà Xâm trẻ lắm, ngày gặp ông mới hơn 14 tuổi đầu. Nhà quê lam lũ lại ốm đau, quặt quẹo luôn nên bà trông già trước tuổi. Ngày ấy, đi buôn trâu, thấy bà, ông đã đem lòng... dan díu. Đến với nhau từ năm 1976 và có với nhau 2 mặt con nhưng phải mãi đến năm 1990 ông mới “hợp lý hoá” được mối quan hệ ấy.

Thường thì mỗi bà khi muốn “sống là người nhà ông, chết làm con ma nhà ông” thì đều được ông làm lễ cưới, hỏi. Tất nhiên, tuỳ hoàn cảnh, nên cỗ bàn chỉ gọi là báo cáo với họ hàng nhưng phần “nghi lễ” thì ông vẫn làm đầy đủ. Suốt những năm ấy, bởi bù đầu với việc kiếm ăn, ông đành để bà Xâm sống cảnh thiệt thòi. Đầu năm 1990, khi công việc đã tạm ngơi tay, ông đã bảo bà cả sắm lễ đến, chính thức hỏi bà Xâm làm vợ. Hôm ấy, nhà ông làm hẳn 10 mâm cơm, xóm làng, họ mạc đến, liên hoan vui đáo để.
Ông kể, khi lấy mấy bà vợ đầu thì còn có người phản đối, điều ong tiếng ve này nọ. Cưới đến bà thứ 5 thì chẳng ai còn có ý kiến gì nữa. Có lẽ, tất thảy mọi người trong làng, đều nghĩ rằng ông đã mù lòa nên có làm việc gì thì cũng không chấp.
Bà thứ sáu, ông đón về vào năm 1978. Bà ở thôn Đường Lệ, xã Đại Thịnh, cũng huyện Mê Linh. Ông quen bà cũng từ một lần đi chợ. Bà đi bán rau về, gặp ông nên mời vào nhà chơi. Vào mới biết hoàn cảnh nhà bà túng quẫn, khó khăn trăm bề. Qua lại một vài lần, bà này mạnh dạn: “Anh có thương thì trở đi trở về qua lại. Đời em cơ cực đã nhiều, chỉ mong một chỗ dựa về sau!”. Được lời như cởi tấm lòng, cái “tính quen thuộc” của ông trỗi dậy. Tuy thế, mối tình này cũng đi đến kết cục chẳng ra làm sao. Có với nhau một mặt con, năm 1984, ông bà đã đường ai nấy đi bởi tính nết mỗi người một khác.
Chia tay bà thứ sáu được đúng 3 ngày thì ông gặp bà thứ bảy. Theo cái lý lạ lùng của ông, “đó là người phụ nữ gặp nhiều bất hạnh, ông không thể không thương”. Bà Ngải, tên bà thứ bảy, ở thôn Tráng Việt, xã Tráng Việt (Mê Linh) bị bom đánh mất một cánh tay từ tấm bé. Cũng như những bà trước, ông đem lễ đến xin. Lần này, khó khăn bởi gia đình nhà gái nằng nặc từ chối. Lý do, không phải vì ông đã có nhiều vợ mà bởi họ bảo: “Chồng mù, vợ què lấy nhau sao được!”. Thế nhưng, lần lữa mãi thì trời cũng đành phải chịu đất bởi “gạo đã nấu thành cơm”, “ván đã đóng thành thuyền”, mầm sống đã sinh sôi. Có con, ông cứ đón bà về và sau cùng, khó tính mấy thì “nhà gái” cũng phải gật đầu ưng thuận.
Và những lần qua lại thôn ấy, ông lại thêm vướng lưới tình. Bà thứ tám đến và sống với ông vừa đủ 20 năm rồi âm dương cách biệt. Bà tên Lê Thị Thân, kém ông 9 tuổi, là người nổi tiếng dịu dàng, phúc hậu. Thế nhưng, như ông đã bảo, trời chẳng cho ai tất cả mọi thứ, đẹp người, đẹp nết nhưng bà lại mắc chứng bệnh hen, khiến trai làng không ai muốn đón về để chung xây tổ ấm. Lỡ thì, bà gặp ông vậy là lại cùng xây mộng ấm. Giống như nhiều cuộc hôn nhân trước, khi hai người đến với nhau, bên nhà bà Thân, nhiều người cũng phản đối rầm rầm. Tuy thế có một người đã rất ủng hộ ông, đó là bố đẻ ra bà. Có “chỗ dựa”, ông đã tới tấp tấn công và chỉ ít lâu sau, tất cả mọi người trong gia đình bà Thân đều gật đầu.
Sau này, tìm hiểu, ông mới biết, sở dĩ bố vợ ông ủng hộ ông là bởi ông cụ tin vào khả năng chèo chống con thuyền gia đình của ông. Người ta một vợ một chồng mà nhiều lúc cãi vã, chửi mắng nhức óc đinh tai, rồi chia tay ai đi đường nấy. Còn ông, nhà mấy bà vợ mà vẫn thuận hoà thì chứng tỏ ông là người có… uy tín lớn. Người như thế mà không gả con gái thì… gả cho ai!
“Mối tình” với bà Thân vẫn còn hôi hổi thì ông có thêm bà thứ chín. Bà có cái tên mộc mạc: Nguyễn Thị Tỵ, người ở làng Táo, xã Tiến Thắng, Mê Linh. Bà Tỵ kém ông đến hơn 20 tuổi, chỉ ngặt nỗi người không được hoạt bát do ít nhiều nhiễm độc da cam từ người bố đi bộ đội. Hoàn cảnh bà Tỵ khó khăn bởi bố mất sớm, mình bà tần tảo sớm hôm chăm sóc mẹ già và đứa em ốm đau, què quặt. Cảnh ấy khiến ông... thương, muốn chung tay, chung sức cùng bà đẩy lùi cam khó. Vậy là được sự đồng thuận của hai nhà, ông và bà Tỵ lại thành phu phụ.
“Đã thương thì thương... cho trót” - cái lý của ông Sơn là vậy. Theo lẽ thông thường, người đáng thương phải là ông, nhưng ông luôn cho rằng các bà mà ông muốn lấy làm vợ mới là đáng thương và cần một nơi nương tựa vững chãi. Vì thế, ở thôn Đường Lệ, xã Đại Thịnh, nơi bà vợ thứ 6 của ông ở có bà Vũ, cũng hoàn cảnh éo le như bà Tỵ, đã được ông… thương nốt. Bố bà Vũ đi kháng chiến, nhiễm độc và để di họa lại cho con. Bà Vũ tuy học hết lớp 6 nhưng cũng chẳng được nhanh nhẹn như người. Ông gặp, “cảm thương số phận hẩm hiu” của bà nên quyết định nên vợ nên chồng. Ông bảo, ông đến với bà thứ 10 là bởi ông thấy mình cần phải có trách nhiệm với người đàn bà tạo hóa không thương ấy.
Trò chuyện cởi mở, ông tiết lộ một bí mật mà ở làng ít người được biết. Đó là việc ông có bà thứ 11 hiện đang sống ở Bình Lục, Hà Nam. Bà này đã có với ông một mặt con và hai người quen nhau từ năm 1967. Khi ấy, ông đi nộp thóc thuế, gặp bà làm ở kho lương thực Phúc Yên. “Tiếng sét ái tình” kỳ quái nổ ra ngay từ lần gặp đầu tiên và người phụ nữ ấy dành cho ông nhiều ưu ái. Ông kể về sự ưu ái đầy tiêu cực ấy rằng, hồi đó gánh thóc đến kho lương thực nộp, nếu gặp bà thì thóc rối bà cũng gật đầu cho là thóc sạch. “Sướng lắm!” - ông Sơn kể. Sau này, bà về quê Hà Nam sinh sống, bởi xa cách nên ông không thể đem lễ đến hỏi được. Cũng bởi phần lễ nghi này chưa được thực hiện nên dù đã có con với nhau từ lâu nhưng ông vẫn phải xếp bà ở vị trí thứ... 11.

Vợ không biết ghen nhau. Con không biết... mặt nhau:
Ông thống kê, tới thời điểm này, ông đã có cả thảy 24 người con. Là con trưởng nên nhà ông nhiều giỗ chạp. Mỗi lần có việc, các bà vợ cùng các con, cháu kéo về chật ních cả nhà. Cỗ bàn bày ra cả chục mâm, ngồi kín trong nhà, nhiều khi còn tràn cả ra sân.
Các cụ bảo “ớt nào mà ớt chẳng cay, gái nào mà lại chẳng hay ghen chồng” nhưng trường hợp các bà vợ của ông thì khác. Rất lạ từ trước đến nay giữa các bà chưa từng một lần xảy ra cãi vã, ghen tuông. Điều này đã được mọi người... kiểm chứng. Cách đây hơn chục năm, bà thứ bảy - Nguyễn Thị Ngải - đã về ở hẳn trên mảnh đất nhà ông. Tuy gọi là ở riêng nhưng chẳng khác nào ở chung bởi hai nhà chung ngõ, chỉ cách nhau bức tường chưa vượt quá đầu người. Mấy lần tôi đến vẫn thấy bà chạy qua chạy lại chuyện trò.
Đặc biệt để ý thấy bà Ngải với bà cả trò chuyện tíu tít với nhau. Sự thân thiện ấy không chỉ khiến một người lạ là tôi khó hiểu mà nó còn khiến nhiều người dân ở Chi Đông, nơi ông ở, cũng phải mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc. Mọi người đã rất băn khoăn bởi không biết ông có phép màu gì hiệu nghiệm khiến hai bà thân nhau đến thế, lúc nào cũng sát cánh kề vai, có nhau trong mọi việc! Ông bảo ông có bí quyết riêng để biến “ớt cay” thành “ớt ngọt”.
Khôn ngoan chẳng lọ thật thà, trước khi đồng thuận đến với nhau, ông cứ “lột trần” hết những khó khăn, thuận lợi khi về nhà ông cho các bà nghe. Nếu các bà thực sự hiểu và thông cảm thì mới bàn đến chuyện se duyên kết tóc, không thì “sét đánh” có dữ dội mấy ông cũng “vẫy tay chào”. “Chiêu” ấy hoá hiệu nghiệm bởi nó như một mũi tên, trúng liền hai đích.
Ông Sơn bảo, các con ông ai cũng ngoan hiền bởi có sự chăm chút, dạy dỗ tới nơi tới chốn của ông. Ông giờ đang ở với người con út, con của bà cả trong ngôi nhà ngói tồi tàn. Anh con út ấy cũng như bao anh em khác của mình, không được học hành tới nơi tới chốn. Tí tuổi đầu anh đã phải tìm về thành phố tần tảo làm thuê để kiếm sống qua ngày. Lớn lên lấy vợ, cũng vẫn nghiệp làm thuê, tối mắt tối mũi. Bởi quá bận rộn nên đến giờ, có một sự thật phũ phàng là anh vẫn chưa biết hết mặt... anh em mình.
Anh bảo, quanh năm tất tả với công với việc, chẳng lúc nào được nghỉ ngơi nên cũng chẳng có điều kiện để đi thăm nom anh em ở các nơi. Buồn lắm! Ngày giỗ, ngày Tết, nhà bố đẻ ở đây, ai có lòng thì đến, uống được với nhau chén rượu rồi lại về. Thế nhưng, đâu phải ai cũng nhiệt tâm, người thế này, người thế nọ, xum họp đầy đủ khó lắm! Họ cũng như anh, cũng phải tất bật với những lo toan của riêng mình, vì ai cũng giống ai, bố chẳng lo cho được gì, nhà thì neo đơn. Thêm nữa, nếu muốn đi thăm để tận thấy tất cả anh em mình, với điều kiện kinh tế của các anh bây giờ thì có lẽ là điều không tưởng. Kẻ nam người bắc, người ở phố kẻ ở quê, đi hết thì có mà cả tháng.

Vụng trộm và lách luật:
Trong tổng số 11 bà vợ trên thì chỉ có bà vợ cả do bố mẹ ông cưới cho là có thủ tục đăng ký kết hôn đàng hoàng. Số bà còn lại ông đều cưới “chui” hoặc cứ đến sinh sống với nhau như vợ chồng. Điều ấy, làng xóm láng giềng biết và đương nhiên chính quyền địa phương cũng biết. Thế nhưng, biện pháp ngăn chặn tưởng dễ mà đụng đến lại khó vô cùng.

Chính quyền xã Quang Minh làm việc với phóng viên xung quanh chuyện “lấy nhiều vợ” của ông Sơn:
Theo ông Nguyễn Mạnh Sinh, Chủ tịch xã Quang Minh - nơi ông Sơn sinh sống: Vấn đề “ông Sơn nhiều vợ” trước đây Ban Tuyên giáo huyện Mê Linh đã về xã và có buổi làm việc nghiêm túc. Tại buổi làm việc đó, xã đã trình bày tất cả những khó khăn của mình mà theo ông Sinh là vì các bà vợ bé của ông Sơn đều là người xã khác nên xã không có quyền can thiệp.
Thêm nữa, từ trước tới nay chính quyền xã cũng chưa phải đứng ra giải quyết tranh chấp, kiện tụng gì giữa các “bà vợ” của ông Sơn cũng như những người liên quan nên không có lý do gì để đưa biện pháp ngăn chặn.
Thấy ông nhiều vợ đông con, người ngoài mở mồm là khen ông sướng. Người ta bảo: người thường một vợ hai con khi trái gió trở giời chỉ có mỗi một bà vợ chăm sóc, thuốc thang, hai con đến thăm bố thì được có mỗi 2 kg đường cùng 2 hộp sữa. Còn ông, nằm trên giường thì có đến hơn chục bà vợ phủ phục hầu hạ, 24 người con đến thăm, tính ra có đến… 24 kg đường cùng 24 hộp sữa. Ai sướng bằng!
Thế nhưng, nào ai có biết ông đang ấp ôm trong mình một nỗi đau tê dại. Cô con gái thứ hai con của ông với bà cả bị kẻ xấu lừa bán sang Trung Quốc. Thương con, năm 1995, gom góp tiền, dù cảnh mù loà, ông vẫn lặn lội sang đó kiếm tìm. Đi hết Quảng Đông đến Quảng Tây, lang thang đến tất cả những nơi có thể nhưng con gái ông vẫn bặt vô âm tín. Giờ, điều mong ước lớn nhất của ông là tìm lại được cô con gái tội nghiệp ấy. Nhiều đêm, nhớ đến con mà nước mắt đầm đìa.
Nhiều lúc ông cũng nghĩ: “Giá mà cảnh nhà khá giả, được học hành tới nơi tới chốn thì con gái mình đã không thành “miếng mồi ngon” cho bầy lang sói!”.
Lấy 11 vợ, đẻ 24 đứa con, liệu ông chăm sóc và gặp gỡ vợ con được mấy ngày. Người xưa bảo, trời sinh voi trời sinh cỏ đúng chứ chẳng sai. Thế nhưng ông biết, các con ông chẳng mấy khi được ăn “cỏ ngọt”. Nhìn các con mình khổ cực, ông cũng đau lắm, nhưng hối hận thì cũng đã muộn rồi!

From :diễn đàn liên mạng DHVKSG
thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
NNT on 1/30/2013(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#17 Posted : Friday, April 8, 2011 6:59:51 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Năm 2011 Pháp có 2 Hoa hậu


Cuộc thi bình chọn Hoa hậu năm nay 2011 ở Pháp sẽ có 2 Hoa hậu : một tên gọi là Miss de France như mọi năm được tổ chức vào tối thứ Bảy 4/12/2011 trực tiếp truyền hình do đài TF1 và thứ hai Miss Nationale được tổ chức vào tối Chủ nhật 5/12 được giới báo chí gọi là "Hoa hậu ly khai " do bà de Fontenay tổ chức như mọi năm , chỉ được đài BFM đưa tin thôi do ngân quỹ hạn hẹp .
Ví sao đưa đến cớ sự như thế ? Mời bạn đọc theo dõi bài viết sau đây của Trọng Nghĩa được đăng trên trang RFI :

....

Như thông lệ, lễ tuyển chon Miss France vào tối qua đã được tổ chức rất hoành tráng, và được một trong những đài TV lớn của Pháp là TF1 trực tiếp truyền hình. Tại vòng chung khảo còn lại 5 người, cô Laurie Thilleman, 19 tuổi, sinh viên quản trị kinh doanh, nguyên là Hoa hậu Bratagne, đã qua mặt 4 người đẹp khác đến từ các vùng Languedoc, Auvergne, Picardie và Ile de France để trở thành tân Hoa hậu Pháp 2011.

UserPostedImage
Laurie Thilleman

Điều đáng nói là Hoa hậu Pháp lần này cũng được bình chọn thông qua số phiếu bầu của những người hâm mộ, đã theo dõi cuộc thi trực tiếp và qua truyền hình. Sáng kiến này đã được tung ra vào năm ngoái.


Với danh hiệu Miss France này, cô Thilleman sẽ được đại diện Pháp đi tranh chức Hoa hậu Hoàn vũ (Miss Universe) và Hoa hậu Thế giới (Miss World) năm 2011.

UserPostedImage
Laurie Thilleman - miss France 2011

Một điều đang nói thứ hai là năm nay, nước Pháp sẽ có một Hoa hậu « ly khai », tên chính thức là Miss Nationale, sẽ được bình chọn vào tối nay (05/12) tại Paris. Cuộc thi này do bà Geneviève de Fontenay, người cho đến năm ngoái vẫn còn là nhân vật tiêu biểu cho cuộc thi Hoa hậu Pháp.

Từ năm 1954 đến nay, bà de Fontenay là người tổ chức cuộc thi Hoa hậu Pháp. Tuy nhiên, vào năm 2002, bà đã chính thức bán lại Công ty điều hành cuộc thi này cho nhóm giải trí Endemol, sau đó bị tập đoàn của thủ tướng Ý Silvio Berlusconi mua lại.

Bà de Fontenay tuy vậy vẫn tiếp tục được làm công việc tổ chức cuôc thi Miss France cho đến gần đây, trước khi rũ áo ra đi để phản đối hai việc. Thoạt đầu là Endemol vẫn dung dưỡng Hoa hậu Pháp năm 2009 bị bà truất phế sau khi nhiều bức ảnh cực kỳ khêu gợi của cô được báo chí công bố. Tiếp đến là vụ công ty giải trí này đã buộc các thí sinh hoa hậu mặc áo tắm hai mảnh rất hở hang, thay vì loại áo một mảnh truyền thống.

Chính vì muốn bảo vệ truyền thống của Hoa hậu Pháp theo ý hướng của mình mà bà Fontenay đã quyết định tự mình đứng ra tở chức cuộc thi riêng, cũng qua hai đợt tuyển chọn từ địa phương rồi chung kết. Có điều là vì danh hiệu Miss France đã được Công ty Endemol cầu chứng, cho nên hoa hậu trong cuộc thi của bà Fontenay được gọi là Miss Nationale, tạm dịch là Hoa hậu Quốc gia. Mặt khác, do phương tiện tài chánh eo hẹp, cuộc thì do bà de Fontenay tổ chức có quy mô khá khiêm tốn, và Miss Nationale của Pháp không được quốc tế công nhận như Miss France.

Một thí dụ cụ thể là nếu cuộc thi Miss France tối hôm qua 04/12 được đài truyền hình quốc gia lớn TF1 trực tiếp phát đi, thì cuộc thi Miss Nationale tối nay chỉ được một đài là BFM TV theo dõi, và chỉ đưa những thời điểm chính mà thôi.

Cho dù vậy, bà de Fontenay vẫn không nản chí : phát biểu với hãng AFP, bà cho rằng : « Nước Pháp xứng đáng có hai Hoa hậu. Dân Pháp sẽ chọn người mà họ thích, và họ sẽ thấy hoa hậu nào là biểu tượng của các giá trị đích thực và truyền thống của chúng ta ! ».

UserPostedImage
Barbara Morel - miss nationale

(bài từ HoaLu groups)


PS. photo hai cô hoa hậu Pháp 2011 - HTMT gõ cửa - xin nhà bác Gù

Hoàng Thy Mai Thảo  
#18 Posted : Friday, April 8, 2011 9:16:43 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)


Lá cây nhân tạo sản xuất điện gia dụng


UserPostedImage
Quá trình quang hợp (ảnh Wikipedia)

Đức Tâm - rfi - Thứ sáu 08 Tháng Tư 2011

Các nhà khoa học Viện Công nghệ Massashusetts – MIT – Hoa Kỳ đã thành công chế tạo một loại «lá cây» có khả năng sản sinh năng lượng nhanh hơn lá cây tự nhiên gấp 10 lần. Phát minh này là một bước tiến mới trong công nghệ khai thác năng lượng mặt trời.
Gọi là « lá cây », bởi vì vật liệu mới này được chế tạo dựa theo nguyên tắc quang hợp của lá cây tự nhiên.

Chúng ta đều biết, lá cây có chất diệp lục, hấp thụ năng lượng ánh sáng, gây phản ứng hóa học, tạo ra những chất hữu cơ để nuôi cây. Quá trình này, được gọi là quang hợp, đồng thời cũng sản sinh ra oxy cho trái đất của chúng ta.

Theo báo Daily Mail Reporter, cuối tháng ba vừa qua, tại hội nghị hàng năm của Hiệp hội Hóa học Mỹ ở California, giáo sư Daniel Nocera, đã trình bầy công trình nghiên cứu và giới thiệu sản phẩm mẫu của ông. Lá cây nhân tạo có kích cỡ chỉ bằng một quân bài, được thả nổi trong một thùng nước. Nó hấp thụ ánh sáng mặt, tiến hành tách hai thành tố chính của nước ra là oxy và hydro. Hai chất này sau đó được tích trữ trong một khoang nhiên liệu và được sử dụng để sản xuất ra điện.

Đây không phải là lần đầu tiên, giới khoa học chế tạo ra lá cây nhân tạo hoạt động theo nguyên tắc quang hợp. Cách nay trên một thập niên, chuyên gia John Turner thuộc Phòng Thí nghiệm Năng lượng Tái tạo Quốc gia Mỹ, đã làm được việc này. Nhưng sản phẩm được chế tạo từ những vật liệu hiếm và rất đắt, chỉ hoạt động được trong vòng chưa đầy một ngày và rất không ổn định.

Trong khi đó, lá cây nhân tạo do giáo sư Norcera làm ra, có quá trình quang hợp ổn định, khi tiếp xúc với nước và ánh sáng mặt trời. Trong những thí nghiệm ban đầu, phản ứng hóa học tách oxy và hydro đã diễn ra liên tục trong suốt 45 giờ mà không bị gián đoạn.

Lá cây nhân tạo được sản xuất từ chất silicone của silicium và có gắn các mạch điện tử. Tuy nhiên, sáng chế này có tính khả thi, là nhờ vào việc phát hiện ra những chất xúc tác mới có khả năng hoạt động mạnh, lại rẻ tiền, sẵn có và dồi dào trên trái đất như :nikel, cobalt.

Giáo sư Norcera cho biết, với bốn lít nước, một chiếc lá nhân tạo có thể sản xuất ra điện đủ để dùng trong một ngày cho một gia đình tại các nước đang phát triển, hoặc đủ để sưởi ấm trong một ngày cho mỗi gia đình tại các nước phát triển.

Nếu mỗi gia đình trên hành tinh, mỗi ngày dùng một lá cây nhân tạo và khoảng 4 lít nước, thì sản lượng điện toàn thế giới sẽ tăng thêm 14 terawatt – tức là 14 tỷ Kw.

Phát minh này thu hút sự chú ý của giới công nghiệp. Theo báo chí Anh, tập đoàn Tata của Ấn Độ đã ký thỏa thuận với vị giáo sư của MIT để sản xuất trạm phát điện có kích cỡ bằng chiếc tủ lạnh, trong vòng 18 tháng tới.

Giáo sư Norcera cho biết, hướng chú ý của ông là các nước đang phát triển. Ông nói, « mục đích của chúng tôi là mỗi gia đình có một trạm phát điện riêng. Chúng tôi mường tượng là trong một tương lai gần, các khu làng ở Ấn Độ và ở châu Phi có thể mua được các máy sản xuất điện cơ bản và rẻ tiền, nhờ vào công nghệ này ».

Edited by user Tuesday, May 31, 2011 3:48:48 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#19 Posted : Saturday, April 9, 2011 5:26:03 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)


Lễ cưới trong tiệc sinh nhật 100 tuổi


Ông Forrest Lunsway 100 tuổi hôm thứ Bẩy, đã thực hiện được ước nguyện cưới cô đào khiêu vũ của ông và là người yêu của đời ông, Rose Pollard 90 tuổi.

Rose Pollard thổ lộ là bà không có ý định lấy ai nữa, khi chồng bà mất cách đây 30 năm trước - cho tới khi Forrest đến.

Ông đã quỳ bằng 1 gối và nói "Tôi xin cầu hôn bà đây" rồi ông nói tôi chọn ngày (cưới). Tôi suy nghĩ trong một phút rồi nói "vào ngày sinh nhật thứ 100 của ông nhé".

Mọi người đã được một bất ngờ vô cùng trong tiệc sinh nhật, vì hai ông bà đã giữ bí mật điều này suốt bao nhiêu năm trời.

Sau 28 năm kể từ ngày Rose hứa sẽ đồng ý cưới Forrest. Và, Rose Pollard đã trở thành bà Forrest Lunsway.

"Tôi yêu ông chứ, dĩ nhiên rồi", bà nói với đức tân lang.
"Tôi cũng yêu bà" ông nhắc lại. "Và, tôi muốn rong chơi với bà thêm nhiều năm nữa, bởi vì tôi sẽ sống thêm 10 năm nữa, tới 110 tuổi"

Nicolas Vo dịch sang tiếng Việt

nguồn: DANA POINT (CBS)
http://losangeles.cbsloc...t-on-his-100th-birthday/

Edited by user Saturday, April 9, 2011 7:32:33 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#20 Posted : Sunday, April 10, 2011 2:55:16 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Máy bơm lớn nhất thế giới tới Nhật


(Dân trí) - Chiếc máy bay chở hàng khổng lồ của Nga hôm thứ sáu vừa qua đã tới Mỹ đón một trong những chiếc máy bơm bê tông lớn nhất thế giới, đã được cải tiến để bơm nước vào nhà máy điện hạt nhân Fukushima I đang gặp trục trặc tại Nhật.
UserPostedImage
Một trong những chiếc máy bơm lớn nhất thế giới đang chuẩn bị được đưa lên máy bay vận tải của Nga tại sân bay Los Angeles, ngày 8/4.

Chiếc máy bơm nặng 86.180kg do công ty Putzmeister America của Mỹ chết tạo. Chiếc máy bơm này được đặt trên chiếc xe tải 26 bánh. Cần của nó có thể vươn cao hơn 60m và có thể hoạt động bằng điều khiển từ xa, cách đó 3km. Đây là đặc điểm lý tưởng để bơm nước vào những vị trí khó tiếp cận ở nhà máy điện hạt nhân Fukushima I của Nhật.

UserPostedImage
Chiếc máy bơm được đặt trên chiếc xe tải 26 bánh.

Nếu cần thiết, chiếc máy bơm cũng có thể chôn vùi lò phản ứng hạt nhân bị hư hại trong cỗ quan tài bê tông. Sau thảm họa Chernobyl năm 1986, hãng Putzmeister đã cử 11 máy bơm tới bơm bê tông vào lò phản ứng hạt nhân của nhà máy điện tại Ukraine.

Giới chức Nhật đã phải vật lộn để làm mát các lò phản ứng của nhà máy, sau thảm họa động đất/sóng thần hôm 11/3 vừa qua. Sau đó, nhà máy phải hứng chịu nhiều vụ nổ, rò rỉ phóng xạ và có thể các thanh nhiên liêu đã bị tan chảy một phần.

UserPostedImage

Một quan chức Putzmeister ở Nhật đã liên hệ với Công ty điện lực Tokyo (Tepco) sau khi thấy trực thăng, xe cứu hỏa phải vất vả bơm nước vào nhà máy.

Cần phải thuê máy bay chở hàng lớn của Nga AN-124, một trong những máy bay lớn nhất thế giới, để di chuyển chiếc máy bơm khổng lồ trên.

UserPostedImage
Máy bay vận tải AN-124 của Nga là một trong những máy bay vận tải lớn nhất thế giới.

Vào ngày 31/3, Putzmeister cũng đã gửi từ công ty mẹ ở Đức một máy bơm công suất thấp hơn tới nhà máy điện hạt nhân Fukushima I trên máy bay Antonov-124. Một chiếc nhỏ tương tự cũng sẽ được gửi tới Nhật trong thời gian tới.

UserPostedImage
Chiếc máy bơm khi đã được chuyển lên máy bay.

Được biết Tepco mua mỗi chiếc máy bơm với giá khoảng 2 triệu USD, chưa bao gồm chi phí vận chuyển.

Phan Anh
theo AP
thanks 2 users thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
lly (Lynn Ly) on 4/27/2012(UTC), nhân sâm on 3/22/2013(UTC)
Users browsing this topic
Guest
62 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.