Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

26 Pages«<242526
Options
View
Go to last post Go to first unread
Lê Hải  
#501 Posted : Wednesday, May 15, 2013 5:05:55 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)
[center]


Déjeuner Du Matin

Il a mis le café
Dans la tasse
Il a mis le lait
Dans la tasse de café
Il a mis le sucre
Dans le café au lait
Avec la petite cuiller
Il a tourné
Il a but le café au lait
Et il a repose la tasse
Sans me parler
Il a allumé
Une cigarette
Il a fait des rondes
Avec la fumée
Il a mis des cendre
Dans le cendrier
Sans me parler
Sans me regarder
Il s’est lever
Il a mis
Son chapeau sur sa tête
Il amis
Son manteau de pluie
Parce qu’il pleuvait
Et il a parti
Sous la pluie
Sans une parole
Sans me regarder
Et moi j’ai pris
Ma tête dans ma main
Et j’ai pleuré

Jacques Prévert[center]

Edited by user Thursday, June 6, 2013 6:53:29 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
thanks 1 user thanked Lê Hải for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 5/16/2013(UTC)
NNT  
#502 Posted : Wednesday, May 15, 2013 9:01:33 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,329
Man
Location: USA

Thanks: 1304 times
Was thanked: 2690 time(s) in 1473 post(s)
Breakfast
(By: Jacques Prévert)

He poured the coffee
Into the cup
He put the milk
Into the cup of coffee
He put the sugar
Into the coffee with milk
With a small spoon
He churned
He drank the coffee
And he put down the cup
Without any word to me

He lit
One cigarette
He made circles
With the smoke
He shook off the ash
Into the ashtray
Without any word to me
Without any look at me

He got up
He put on
His hat on his head
He put on
His raincoat
Because it was raining
And he left
Into the rain
Without any word to me
Without any look at me

And I buried
My face in my hands
And I cried


http://whitegoo5e.wordpr...tin-english-translation/

Edited by user Wednesday, May 15, 2013 9:04:55 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked NNT for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 5/16/2013(UTC), Lê Hải on 5/20/2013(UTC)
NNT  
#503 Posted : Wednesday, May 15, 2013 9:06:30 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,329
Man
Location: USA

Thanks: 1304 times
Was thanked: 2690 time(s) in 1473 post(s)
Khóc mần chi, cho hắn đi luôn cho rùi, em ui !

http://www.youtube.com/watch?v=U6uDAfs-cU8

Edited by user Wednesday, May 15, 2013 9:07:08 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked NNT for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 5/16/2013(UTC), Lê Hải on 5/22/2013(UTC)
Lê Hải  
#504 Posted : Sunday, June 2, 2013 1:15:03 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)

Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là 2 học trò yêu của Khổng Tử.

Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ. Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.

May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo. Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi đảm nhận việc thổi cơm.

Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi – một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất – phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.

Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.

Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng “cộp” từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh rồi từ từ đưa cơm lên miệng.


Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài… ngửa mặt lên trời mà than rằng:

"Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”

Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về. Nhan Hồi lại luộc rau. Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ.

Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên: tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.


Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng:

"Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước.

Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa cơm đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy, cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?”

Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: "Dạ thưa thầy, nên ạ!” Khổng Tử lại nói:“Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”


Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa:

"Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”

Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”

Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra định vất đi nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình chung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em.

Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi. Bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!”

Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng:

" Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật !. Chao ôi!. Suýt tí nữa là Khổng Tử nầy trở thành kẻ hồ đồ rồi !.


Thế mới biết:
Muốn hiểu biết tường tận một vấn đề gì, cần phải là người trong cuộc.

Bữa Cơm Của Khổng Tử
(HPH forward)

Edited by user Sunday, June 2, 2013 11:19:58 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Lê Hải  
#505 Posted : Thursday, June 6, 2013 6:10:30 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)





Phật Pháp Vi Diệu:

Con Đường Giác Ngộ Nhiệm Màu An Vui Và Giải Thoát
THA THỨ
Một thiền sinh hỏi: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại… Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?”

Vị sư phụ đáp: “Con ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ.”
Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “Con đã học được tha thứ cho họ sư phụ ạ. Thật nhẹ cả người! Coi như xong!”

Sư phụ đáp: “Chưa xong, con về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ.”

Người đệ tử gải đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ thì… Thôi được, con sẽ làm”

Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt vui vẻ hẳn, khoe với sư phụ là đã làm được việc thương những người mà trước đây đã từng đối xử tệ bạc với mình.

Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, ghi ơn họ. Nếu không có họ đóng những vai trò đó thì con đâu có cơ hội tiến hóa tâm linh như vậy.”

Người đệ tử trở lại, lần nầy tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Anh tuyên bố: “Con đã học được và ghi ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!”

Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé. Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ.”
Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Lê Hải  
#506 Posted : Monday, June 10, 2013 11:34:50 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)

[size=7


.THIỀN SƯ TUỆ SỸ LÊN TỈẾNG.


NGHIỆP NHIỀU ĐỜI
Cái nghiệp nhiều đời phải thế thôi
Lặng nhìn nhân quã lững lờ trôi
Thiền sư đã hiểu đâu cần nói
Còn nói là còn vướng cái tôi !! ( Nếu là Bồ tát thì tha hồ nói )
mbz,md.13'
Xin moi ddoc

THIỀN SƯ TUỆ SỸ LÊN TIẾNG:
.TRÍ THỨC PHẢI NÓI.
Kính thưa quí vị,

Hân hạnh gửi đến quý vị một vài ý nghĩa phiến diện về những điều đè nặng tâm trí tôi trong suốt thời gian ở tù. Nhưng điều trước tiên tôi muốn bày tỏ ở đây là sự tri ân của tôi đối với đồng bào hải ngoại, với sự cộng tác của quốc tế, đã can thiệp một cách có hiệu quả khiến cho bản án tử hình dành cho tôi trở thành bản cáo trạng dành cho những người tự cho có quyền xét xử tôi và phán xét những người đã hành động theo lương tâm. Tiếp theo, sự can thiệp đã khiến cho Nhà Nước Cộng Sản Việt nam phải tuyên bố trả tự do cho tôi, nhưng nhiều người bạn tù của tôi vẫn còn bị khổ trong các trại tù. Trong số đó có nhiều người bị giam cầm gần 25 năm, vượt quá thời hạn mà luật Hình sự của Nhà nướcViệt Nam quy định đối với việc thi hành các bản án giam giữ có thời hạn.

Ở đây, tôi cũng xin bầy tỏ sự cảm kích sâu xa đối với các cộng đồng Việt Nam hải ngoại đang đấu tranh cho một nước Việt Nam trong sáng và tự do. Tôi cũng xin gởi lời cảm ơn đến các nhân sĩ Hòa Lan, trong tình cảm nhân loại đã trực tiếp can thiệp với chính phủ Việt Nam cho tôi được sang thăm viếng đất nước Hòa Lan, để có thể có điều kiện tự do hơn nói lên tiếng nói thầm lặng mà đã một phần tư thế kỷ bị bóp nghẹt.

Trong những năm gần đây, trước cả khi tôi được lịnh phải rời khỏi nhà tù để trở về chùa, có rất nhiều đồng bào ta từ nước ngoài về thăm và càng ngày càng chứng kiến những đổi thay được nói là đáng khích lệ. Khích lệ theo chiều hướng nào, còn tùy theo cách nhìn mỗi người. Riêng tôi, tôi không có được may mắn là chứng nhân trực tiếp trước những thay đổi của đất nước, mặc dù tôi đang sống trong lòng quê Cha đất Tổ. Đó là điều tốt hay xấu, cũng còn tùy cách nhìn của mỗi người.

Mặc dù không có cái may như nhiều đồng bào sau khi sống tự do 15, 20 năm ở nước ngoài về thăm quê, thấy được những đổi thay từ trên thượng tầng, thấy được sự giầu sang của đất nước qua những tiện nghi vật chất từ các khách sạn năm sao dành cho cán bộ cao cấp và khách nước ngoài, từ những tiếp đón niềm nở và linh đình của những nhân vật thuộc thượng tầng xã hội, với những đặc quyền xã hội mà điều kiện chính trị dành cho, nhưng tôi có cái "may mắn" khác - nếu cho đó là may mắn - được sống chung trong một thời gian rất dài với thành phần được xem là "cặn bã" của xã hội. Chính từ xã hội gọi là cặn bã ấy tôi đã chứng kiến những đổi thay trong nhà tù như là ảnh chiếu của những "đổi thay to lớn" của đất nước. Sự chứng kiến đơn giản và dễ hiểu thôi

Cũng như người ta chỉ cần nhìn vào rác rưởi phế thải được dồn ra sân sau mà có thể biết những thứ đã được tiêu thụ ở sân trước. Chúng tôi, một số người từ lâu đã được học tập để thành thói quen suy nghĩ số phận dân tộc từ những đống rác, đã tự mình đặt thành nhiều câu hỏi cho lương tâm nhân loại, cho ý nghĩa tiến bộ của xã hội loài người, và trên tất cả là một câu hỏi lịch sử: "Đất nước đã thấm bao nhiêu xương máu của bao nhiêu thế hệ ông cha và bè bạn để dồn lại thành những đống rác như thế, những đống rác càng ngày càng to phình lên một cách khủng khiếp".

Việt Nam đang là một đống rác khổng lồ. Đó không phải là ý nghĩ riêng của tôi, mà là nhận xét của nhân vật cao cấp nhất của đảng Cộng Sản Việt Nam. Đây không phải là ý nghĩa kinh tế. Nó bao trùm tất cả mọi khía cạnh đời sống: văn hóa, chính trị, và cả tôn giáo. Vậy thì, một câu hỏi cần phải được đặt ra cho những ai còn có chút tự trọng dân tộc: Tại sao một dân tộc luôn luôn tự hào với truyền thống bốn nghìn năm văn hiến, bỗng nhiên để cho đất nước mình trở thành một đống rác, kho chứa tất cả những gì xấu xa nhất của nhân loại văn minh? Nguyên nhân từ đâu và do ai?

Trong gần mười lăm năm trong tù, điệp khúc tôi phải thường xuyên học tập để ca ngợi tính can đảm của đảng Cộng Sản Việt Nam: "Cán bộ làm sai, đảng tri... Đảng làm sai, đảng sửa." Tôi cũng thường xuyên trả lời: Đó không phải là sự can đảm, mà là thái độ cai trị khinh dân; xem dân như là vật thí nghiệm cho những tư duy không tưởng, học thuyết viễn vông của mình.

Tôi cũng thường xuyên bị học tập rằng, chính sách đoàn kết dân tộc của đảng là làm cho "dân tin đảng và đảng tin dân." Tôi cũng thường xuyên trả lời: làm cho dân tin đảng; đó là điều tất nhiên và dễ hiểu thôi vì có đáng tin thì người ta mới tin được; vì đảng cần được dân tin tưởng để tồn tại, dù chỉ là tin tưởng giả tạo. Nhưng "dân tin đảng" có nghĩa là thế nào? Nếu đảng không tin dân thì đảng xử lý dân như thế nào? Câu trả lời thực tế: Cả nước trở thành một nhà tù vĩ đại.

Ngày nay, khi không còn ở trong nhà tù nhỏ như mười lăm năm trước nữa, tôi không còn có điều kiện để được lên lớp chính tri. Tôi hy vọng đảng Cộng Sản Việt Nam không còn có cái can đảm như xưa, để thử nghiệm học thuyết của mình thêm nhiều lần nữa; và cũng không thi hành chính sách "đại đoàn kết" như xưa, để dân có thể sống tự tại mà không bị đảng nghi ngờ.

Mặc dù có những thay đổi lớn nhìn từ góc độ nào đó, nhưng thực tế tôi biết chắc rằng có một điều không thay đổi. Đó là: "đảng Cộng Sản vẫn tự coi mình là ân nhân của dân tộc và do đó có độc quyền quyết định số phận của dân tộc"(mà là ân nhân hay tội đồ gì thì quần chúng và lịch sử trước mặt sẽ phán xét). Đó là điểm khác biệt với các chế độ chuyên chính lừng danh trong lịch sử.
Đây cũng chính là nguyên nhân của một trong những điều mà các đảng viên bảo thủ cho là "rác rưới tư bản". Điều đó là nạn tham nhũng. Bởi vì, quan liêu, hách dịch, thái độ kẻ cả ban ơn, vừa là bản chất và vừa là dưỡng chất của tệ nạn tham nhũng của Việt Nam hiện nay.

Mọi tội phạm xảy ra đều do một bên gây hại và một bên bị hại. Trong tham nhũng, mới nhìn thì không có ai bị hại một cách rõ ràng. Trước mắt, người đưa hối lộ và người nhận hối lộ đều nhận được những điều lợi nhất định.

Như vậy người bị hại chính là quần chúng, không đủ đặc quyền để tham gia nhằm hưởng lợi trực tiếp từ nạn tham nhũng. Nghĩa là những thành phần cùng khốn của xã hội chẳng có gì để cho, nên chẳng nhận được gì, vì vậy họ trở thành nạn nhân. Tính cá biệt của nạn nhân tham nhũng ở Việt Nam hiện tại là do thái độ ban ơn của những kẻ có chức quyền đối với "thần dân" dưới sự cai trị của mình.

Tham nhũng ở Việt Nam không chỉ là thỏa thuận song phương để dành những hợp đồng kinh tế béo bở. Nó bòn rút xương tủy của nhân dân; những người cùng khốn phải còng lưng lao động để có tiền đóng thuế.

Tham nhũng là gốc rễ của các tệ nạn xã hội khác. Vì nó tổ chức bao che và nuôi dưỡng chung. Nó xói mòn mọi giá trị đạo đức truyền thống. Bảo vệ hay phát huy văn hóa dân tộc trên cơ sở đó chỉ là lá chắn cho tệ nạn tràn lan mà thôi.

Tôi nói, tham nhũng là sân sau của quyền lực. Bởi vì chính những người dân cùng khốn, là tiếng nói luôn luôn bị áp chế bằng sự dọa nạt, là những người bị trấn áp bởi bạo quyền chuyên chính khốc liệt nhất, nhưng cũng lặng lẽ chịu đựng nhất. Đó là những chứng nhân cho mặt trái của tham nhũng và quyền lực; nạn nhân trực tiếp của tất cả sự áp chế của nó đối với giá trị nhân phẩm.

Có lẽ tôi muốn kể lại đây một câu chuyện thương tâm, để chúng ta hiểu phần nào bản chất tham nhũng trong một chế độ thường tự hào là không có người bóc lột người. Chuyện xảy ra trong trận lụt vào cuối năm vừa qua.

Tại xã Hương Thọ huyện Hương Trà tỉnh Thừa Thiên có một gia đình nghèo khổ sống lênh đênh trên một chiếc đò. Khi cơn lụt ập đến, gia đình này là duy nhất có ghe ở địa phương miền núi này, do đó đã vớt được trên 80 người khỏi cảnh chết chìm. Sau nước rút, thỉnh thoảng có vài phái đoàn đến cứu trợ.

Các gia đình khác đều nhận được cứu trợ. Chỉ trừ gia đình anh. Lý do:không có hộ khẩu, vì lâu nay gia đình này nghèo quá, phải sống "vô gia cư" phiêu bạt trên các sông suối nên không có hộ khẩu thường trú. Dân làng biết ơn anh, xin chính quyền địa phương cấp hộ khẩu cho. Nhưng thiếu điều kiện nhập hộ: gia đình anh không có đủ 400,000 đồng VN để hối lộ. Khi các thầy của tôi lên cứu trợ, dân làng tự động đến tường thuật sự việc để các thầy giúp đỡ. Các thầy giúp đủ số tiền, nhưng với điều kiện phải giấu kín nguồn gốc. Vì sẽ còn nhiều vấn đề rắc rối khác.

Điều tôi muốn nói ở đây không phải nhắm đến tệ nạn tham nhũng. Mà là nhân cách của gia đình nghèo khốn ấy; và thái độ chịu đựng sự bất công một cách thầm lặng đáng kính phục. Dù sống dưới mức tận cùng khốn khổ, anh vẫn giữ vẹn giá trị nhân phẩm của mình. Làm ơn cho nhiều người, nhưng không kể ơn để được đền bù. Chỉ có dân làng biết ơn và tự động đền đáp. Nhưng dân ai cũng nghèo khổ và lại gặp hoạn nạn như nhau, lấy gì chu cấp cho nhau?

Khắp cả đất nước này, có bao nhiêu trường hợp như vậy. Đó là những cuộc sống ở sân sau của quyền lực, sống trong bóng tối của xã hội. Nếu họ không lên tiếng, ai biết họ ở đây. Nhưng họ lại không lên tiếng. Vì không thể, hay vì không muốn? Do cả hai. Điều mà quý vị biết rõ là tôi đang nói chuyện ở đây cũng chỉ là cách nói "lén lút qua mặt chính quyền." Tôi chưa biết ngày mai của tôi ra sao, khi những điều tôi nói không làm hài lòng Đảng và Nhà nước.
Hoàn cảnh đất nước Việt Nam như thế cho nên dân ta phải chịu quá nhiều đau thương và tủi nhục. Đối với giới trí thức nói riêng, mà xã hội Việt Nam truyền thống rất tôn trọng, điều tủi nhục lớn nhất là họ không thể thay những người dân thấp cổ bé miệng nói lên một cách trung thực tất cả những uất ức, những khổ nhục mà họ phải chịu.

Bởi vì, tại Việt Nam ngày nay những người có thể nói thì ngòi bút đã bị cong; những người muốn nói thì ngòi bút đã bị bẻ gẫy.

Nhưng tôi biết rõ một điều, và điều đó đã được ghi chép trong lịch sử: Trí thức chân chính của Việt Nam không bao giờ khiếp nhược.

Trân trọng kính chào quí vị.
Tu Viện Quảng Hương, Sài Gòn, VN[/size]
Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Lê Hải  
#507 Posted : Thursday, June 20, 2013 7:43:32 AM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)






LESSON OF TIME - KARMA

LỜI PHẬT DẠY VỀ THỜI GIAN - NGHIỆP BÁO

Khi con chim còn sống, chim ăn kiến.
Khi chim chết, kiến ăn chim.
Thời gian và hoàn cảnh có thể thay đổi bất cứ lúc nào,
Vì vậy, đừng nhục mạ, đừng làm khổ bất cứ ai trong đời sống này.
Bạn có thế đầy quyền lực ngày hôm nay,
Nhưng đừng quên rằng,
Thời gian còn nhiều quyền lực hơn bạn.
Một cây có thể làm được hàng triệu que diêm,
Nhưng một que diêm cũng có thể thiêu hủy được hàng triệu cây.
Hãy là người tốt và làm những điều tốt.
Thử nghĩ mà xem,
Thượng Đế cấu tạo cơ thể con người một cách rất hợp lý,
Nhưng sao chúng ta lại không xử dụng nó theo đúng ý của Ngài:
[[[[
1-Ngài đặt hai mắt chúng ta ở đằng trước, vì Ngài muốn chúng ta luôn hướng tới phía trước, chứ không phải để chúng ta cứ ngoái nhìn về những sự việc ở phía sau.
2-Ngài đặt hai tai chúng ta ở hai bên là để chúng ta nghe từ hai phía, cả lời khen lẫn tiếng chê, chứ không phải để chúng ta chỉ nghe từ một phía hoặc chỉ để nghe những lời tâng bốc êm tai.
3-Ngài tạo cho chúng ta chỉ một cái miệng và một cái lưỡi mềm mại, vì Ngài muốn chúng ta nói ít nghe nhiều và chỉ nói những lời khôn ngoan, chứ không phải để chúng ta nói nhiều hơn nghe và nói những lời sâu hiểm làm tổn thương người khác.
4-Ngài đặt bộ não chúng ta trong một hộp sọ vững chãi, vì Ngài muốn chúng ta nên tích lũy tri thức, những thứ chẳng ai có thể lấy đi, chứ không phải chỉ chăm lo tích lũy những của cải bên ngoài, những thứ dễ dàng bị mất mát.
5-Ngài đặt trái tim chúng ta nằm trong lồng ngực, vì Ngài muốn những tình cảm yêu thương giữa những con người phải được xuất phát và lưu giữ tận nơi sâu thẳm trong cõi lòng, chứ không phải ở một nơi hời hợt bên ngoài.




Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Lê Hải  
#508 Posted : Sunday, June 23, 2013 1:12:44 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)
Chuyển tiếp...

"Tuổi cả chơi bời họa sống lâu"
( Nguyễn Cần)Subject: Tuổi già nên nghe ai?




Tôi chẳng dám xúi giục các bạn hút thuốc, uống rượu, cờ bạc hay bồ nhí gì đó; chỉ muốn nói là chúng ta đã "6 bó" trở lên cả rồi, thời gian còn "tại thế" bây giờ có lẽ chỉ tính được theo THÁNG chứ chưa chắc đã tính theo NĂM được đâu! "Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ".

Già rồi thì cũng chớ quên "Sinh Hoạt" và "Thể Dục".


Thế là sống lâu 100 tuổi đấy !!!
Theo kinh nghiệm của bọn "tàu khựa":

* Lâm Bưu : chỉ hút thuốc, không rượu, thọ 63 tuổi.
* Chu ing Gum : không hút thuốc, chỉ uống rượu, thọ 73 tuổi.
* George Burns : hút thuốc và uống rượu, thọ 101 tuổi.
* Pham Duy; hút thuốc, uống rượu, cờ bạc, có vợ nhỏ thọ 93 tuổi.
* Thống chế Trương Học Lương: hút thuốc, uống rượu, bài bạc, có vợ nhỏ, thọ 103 tuổi.
* Đồng chí Lôi Phong : không hút thuốc, không rượu, không đánh bài, bạn gái còn chưa có, thọ 23 tuổi.

Không biết qúy Cụ như thế nào chứ tôi thì sẽ... nghe theo lơì bà Vivianne.
TUỔI GIÀ NÊN NGHE AI ?
Cả mấy chục năm nay mỗi lần được tin bạn bè năm châu gọi điện thoại đến, tôi chỉ nghe câu hỏi về sức khoẻ. Đại để, hồi này anh có mạnh khoẻ không? Gia đình con cháu thế nào? Với tuổi già của anh càng nên đi bộ cho thật nhiều. Mỗi ngày phải đi bộ khoảng chừng 2,3 tiếng, càng đi bộ thì sức khoẻ càng nhiều và dỉ nhiên là tuổi thọ càng kéo dài ra.

Trong tháng gần đây, vợ tôi cũng khuyên tôi nên đi bộ và bà lấy ví dụ cậu Lộc gia đình tôi mà làm bằng. Hằng ngày cậu Lộc của chúng tôi đi bộ cả 5,6 tiếng đồng hồ. Chế độ ăn uống cậu cũng kiêng cử đúng mức. Ít ăn cơm. Ít ăn thị mỡ. Không uống côca. Không ăn đường. Không uống rượu. Cậu lại có tài biến chế nhiều loại bánh bằng bột năn và bằng sữa đậu nành rất tài tình. Hôm nay, thấy thân hình cậu rất chắc chắn. Đỏ da thắm thịt nhiều và đoán chừng cậu có đủ sức để tìm thêm bồ nhí. Cậu Lộc vừa ra đi quên mang va li tuần trước vì nhồi máu cơ tim, cậu huởng thọ 49 tuổi.

Tôi định nghe lời khuyên của vợ là ăn ít thịt, uống ít rượu, đi bộ nhiều v.v. Nhưng sáng nay tôi vừa mới nhận được một e-mail của Dr Vivianne, giáo sư môn Siêu Hình Học ở đại học Johns Hopkins tại Dallas, Texas chứng minh về sức khoẻ như dưới đây và ý tôi muốn gửi đến độc giả, những vị cao niên muốn kéo thêm đời sống dài ra. Biết đâu cũng là việc làm phúc để có đức dành lại cho con cháu.
Thư bà Vivianne viết như sau:
1. Nếu quả thật đi bộ và đi xe đạp tốt cho sức khoẻ thì người đưa thơ chắc sẽ bất tử.
2. Con cá Voi lội trong nước cả ngày, chỉ ăn tép và vi sinh vật và uống nước mặn. Thế mà ngày càng cứ béo tròn trùng trục thêm.
3. Con thỏ chạy và nhảy cả ngày cả đêm thế mà chỉ sống được 10 năm.
4. Con rùa nằm ì một chổ, chẳng làm gì mà sống đến cả 450 năm

Nay lại nghe bạn khuyên tôi nên luyện tập thể thao.
Thiệt chẳng biết nghe ai ???
Tôi là người tuổi già đã hưu trí.

Xin hãy để yên cho tôi...nhờ...!!!

Xin Đa Tạ.

Edited by user Sunday, June 23, 2013 1:17:09 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Lê Hải  
#509 Posted : Monday, June 24, 2013 1:24:31 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)



Chữ "TÂM"...quân tử ở đời .




Lời nói đầu

Tôn Vận Tuyền (孫運璿, Sun Yun-Suan, 10/11/1913 - 15/2 /2006) , một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan, xuất thân là kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung Quốc). Ông tốt nghiệp ngành Công nghệ điện tại Đại học Công nghệ Harbin (Harbin Institute of Technology). Từ năm 1937 đến 1940 ông làm việc tại Hội đồng tài nguyên quốc gia (National Resources Commission). Ông được gửi đi tu nghiệp tại Tennessee Valley Authority (Hoa Kỳ) từ năm 1943 đến 1945. Ông làm Bộ trưởng gần 20 năm ở các bộ Giao thông vận tải, Truyền thông và Bộ Kinh tế . Ông là Bộ trưởng Bộ Kinh tế từ năm 1969 đến 1978, sau đó được bầu làm Thủ tướng Đài Loan (Premier of the Republic of China ) từ năm 1978 đến 1984. Ông có công xây dựng Mười dự án siêu cấu trúc , trong đó có sân bay quốc tế Chiang Kai-shek International,Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc Quốc gia Tôn Dật Tiên (Sun Yat-sen National Expressway) Viện nghiên cứu Công nghiệp Quốc gia (Industrial Technology Research Institute) và Công viên Công nghệ khoa học Tân Trúc (Hsinchu Science-based Industrial Park)... Nhờ những biến đổi có tính cách mạng này mà từ những năm 60 của thế kỷ trước, Đài Loan đã trở thành nơi xuất khẩu mạnh mẽ các loại hàng dệt may, giầy dép, đồ nhựa, nông sản phẩm, công nghệ hóa dầu, thiết bị cơ khí và đặc biệt là các linh kiện điện tử. Ông được coi là một trong những người tạo ra sự bứt phá về Công nghệ và Kinh tế ở Đài Loan .



Ngày 24 tháng hai năm 1984 ông bị đột quỵ do xuất huyết não và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2 năm 2006 , ông qua đời tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi . Ngoài các trước tác về Kinh tế, Chính trị, tôi quan tâm đến một bức thư ông để lại cho các con của ông. Một bức thư giản dị nhưng thật chân tình và sâu sắc. Tôi (GS Nguyễn lân Dũng - NV )xin phép được giới thiệu lại cùng các bạn bức thư này:

KIẾP SAU( NẾU CÓ) DÙ THƯƠNG HAY KHÔNG THƯƠNG, CŨNG KHÔNG CÒN DỊP GẶP LẠI NHAU ĐÂU ".... Tôn Vận Tuyền đã để lại những lời căn dặn như sau:

Các con thân mến,Viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc như sau :

1. Đời sống là vô thường, không ai biết trước mình sống được bao lâu, có những việc cần , nếu được nói ra sớm để hiểu thì hay hơn.

2. Cha là Cha của các con, nếu không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc này đâu!

3.Những điều căn dặn để ghi nhớ này là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, thất bại đắng cay trong cuộc đời của chính bản thân mà Cha ghi nhận được, Nó sẽ giúp các con tránh những nhầm lẫn hoang phí trên con đường trưởng thành của các con.

Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :

1. Nếu có người đối xử với con không tốt, đừng thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận phải đôi xử tốt với con cả, ngoại trừ cha và mẹ của các con. Nếu có người đối xử tốt với con, ngoài việc các con phải biết ơn, trân quý, các con cũng nên thận trọng một chút, vì người đời thường làm việc gì cũng có mục đích của nó, chớ có vội vàng cho là bạn tốt của mình ngay.

2.Không có người nào mà không thể thay thế hay tồn tại mãi với mình được cả; không có vật gì mà nhất thiết phải sở hữu ,bám chặt lấy nó. Nếu hiểu rõ được nguyên lý nầy, thì sau nầy trong cuộc đời, lỡ người bạn đời không còn muốn cùng đi trọn cuộc đời, hay vì lý do gì con bị mất đi những gì trân quý nhất trong đời con, thì cũng nên hiểu: đó cũng không phải là chuyện trời sập.

3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay ta để lãng phi thời gian, mai đây hiểu được thì thấy rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi!. Cho nên, nếu ta càng trân biết quý sinh mạng của mình càng sớm, thì ta được tận hưởng cuộc đời mình càng nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, chi bằng mình cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.

4.Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất diệt. Aí tình chẳng qua là một cảm xúc nhất thời, cảm giác nầy tuyệt đối sẽ theo thời gian, hoàn cảnh mà biến thiên, thay đổi. Nếu người yêu bất diệt rời bỏ con rồi, hãy chịu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi qua, để tâm tư mình từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi. Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luy vì thất tình.

5.Tuy có nhiều người trên thế giới này thành công, nổi tiếng mà chẳng có học hành nhiều, chẳng có bằng cấp cao, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là không cần học hành nhiều sẽ thành công. Kiến thức đạt được do việc học hành, giáo dục là vũ khi trong tay của mình. Ta có thể lập nên sự nghiệp với bàn tay trắng, nhưng không thể trong tay không có tấc sắt. Nên nhớ kỹ điều nầy !

6. Cha không yêu cầu các con phải phụng dưỡng cha trong nửa quãng đời còn lại của cha sau nầy. Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc nữa quãng đời sau này của các con. Lúc các con đã trưởng thành, độc lập, đó cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của mình. Sau nầy các con có đi xe Bus công cộng hay đi Auto nhà, các con ăn soup vi cá hay ăn mi gói, đều là trách nhiệm của các con.

7. Các con có thể yêu cầu mình phải giữ chữ TÍN, nhưng không thể bắt người khác phải giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể yêu cầu mình phải đối xử TỐT với người khác, nhưng không thể kỳ vọng người khác phải đối xử TỐT với mình. Mình đối xử người ta thế nào, không có nghiã là nguời ta sẽ đối xử lại mình như thế , nếu không hiểu rõ được điều nầy, sẽ tự chuốc lấy buồn phiền cho mình.

8.Trong mười mấy, hai mươi năm nay, có người tuần nào cũng mua vé số, nhưng vẫn nghèo trắng tay, điều nầy chứng minh: muốn phát đạt, phải siêng năng làm ăn mới khá được. Trên thế gian nầy không có cái gì là miễn phí cả.

9.Sum họp gia đình, thân thích đều là duyên phận, bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu ,như thế nào, nên trân trọng và hãy qúy khoảng thời gian chúng ta được chung sống với nhau, kiếp sau (nếu có), dù ta có thuơng hay không thương, cũng không có dịp gặp lại nhau đâu.

Hồng Phúc ( sưu tầm )
Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Lê Hải  
#510 Posted : Thursday, July 11, 2013 3:19:59 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)




Em Ở Bên trời•

Em ở bên trời
Trẫm ở đây
Trẫm sầu hôm sớm
Tới hôm mai
Làm thơ gởi tặng
Cho em vậy
Em đáp vài dòng
Cho Trẫm hay
Một sớm mai nào
Rỗi rảnh hơn
Trẫm đi kiếm khắp
Mọi con đường
Gặp em Mọi Nhỏ
Xưa kia ấy
Thoả mộng bình sinh
Một thuở này
Em ở đâu rồi
Trẫm nhớ em
Trẫm buồn chẳng biết
Viết gì thêm
Em có nhớ Trẫm
Chăng em nhỉ
Trẫm viết dòng nào cũng rối ren

Bùi Giáng

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Lê Hải  
#511 Posted : Saturday, February 1, 2014 9:12:41 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)



Muôn Trùng

Mái cong rêu xanh phủ
An nhiên liễu rủ bờ
Trầm hương gầy âm mõ
Hồ trong ‎ý‎ niệm từ

Lời kinh dừng gót Phật
Bước chân động Liên Hoa
Ngũ uẩn mở danh sắc
Vô ưu tâm mộng‎ hòa

Đạo pháp bất tư nghị
Sen nở tâm cố nhân
Thõng tay vào phố thị
Bụi đỏ mềm gót chân

Phong rêu rừng thế kỷ
Chiều lắng buông hồng chung
Cánh vạc bờ vạn l‎ý
Cố nhân lỡ muôn trùng

lh



Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
thanks 1 user thanked Lê Hải for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 2/11/2014(UTC)
NNT  
#512 Posted : Monday, February 10, 2014 12:22:07 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,329
Man
Location: USA

Thanks: 1304 times
Was thanked: 2690 time(s) in 1473 post(s)
Originally Posted by: Lê Go to Quoted Post



Déjeuner Du Matin

Il a mis le café
Dans la tasse
Il a mis le lait
Dans la tasse de café
Il a mis le sucre
Dans le café au lait
Avec la petite cuiller
Il a tourné
Il a bu le café au lait
Et il a repose la tasse
Sans me parler
Il a allumé
Une cigarette
Il a fait des rondes
Avec la fumée
Il a mis des cendres
Dans le cendrier
Sans me parler
Sans me regarder
Il s’est lever*
Il a mis
Son chapeau sur sa tête
Il amis
Son manteau de pluie
Parce qu’il pleuvait
Et il a parti
Sous la pluie
Sans une parole
Sans me regarder
Et moi j’ai pris
Ma tête dans ma main
Et j’ai pleuré

Jacques Prévert


Il s’est lever* : Phải viết là Il s'est levé mới đúng văn phạm.

Đây là 1 bài thơ nổi tiếng cuả nhà thơ Jacques Prévert xứ Pháp. Bài thơ nầy đã được phổ nhạc thành 1 bài hát với nhạc và lời rất hay, đuợc dân Pháp ưa chuộng. Khi YouTube ra đời, bài hát nầy được xử dụng trong 1 cuộc thi cho các nhà làm phim ngắn đưa lên YouTube. Phim chỉ có 2 nhân vật : 1 cô chủ tiệm cà phê tự tay pha cà phê cho khách và 1 thanh niên, khách uống cà phê mỗi buổi sáng (và là người yình của cô hàng cà phê). Phim dùng bản nhạc Déjeuner Du Matin (Điểm Tâm Buổi Sáng) làm nhạc nền và không có đối thoại.
Vào 1 buổi sáng mùa Đông, anh thanh niên ghé quán lặng lẽ uống cà phê, uống vội vã vài ngụm cà phê, châm điếu thuốc hút vài hơi, thở ra những vòng khói tròn, dụi điếu thuốc hút dở vào dĩa gạt tàn thuốc. Xong anh ta mặc lại áo choàng ấm, đội nón lên và lặng lẽ ra khỏi quán, đi vào trong mưa. Cô hàng cà phê ôm mặt khóc. Tất cả các phim dự thi đều chấm dứt khi cô hàng cà phê bưng mặt khóc. Chỉ riêng 1 phim có thêm 1 đoạn ngắn là khi cô chủ quán cà phê đang bưng mặt khóc bỗng nghe súng nổ khá gần quán, cô ngó ra đường thấy anh thanh niên đó ngã gục xuống tuyết cùng với mấy tên lính Đức phát xít cũng nằm chết cách anh mấy mét. Té ra là anh đạo diễn kiêm viết scripts cho phim đó đã thêm mắm thêm muối vô phim chứ trong bài thơ của Prévert không có chi tiết nầy. Phim không đối thoại, không "thuyết minh" (chữ nghĩa VC !), chỉ có thêm ít tiếng súng nổ, bóng anh thanh niên và lính Đức gục trên tuyết và những chi tiết ít ỏi nầy sẽ giải thích cho người coi phim rằng anh thanh niên đó là 1 kháng chiến quân Pháp chống lại đoàn quân Đức Quốc Xã trên đất Pháp. Trước khi ra tay sát hại quân phát xít xâm lược, anh thanh niên yêu nuớc đó đã đến uống cà phê lần cuối và lặng lẽ vĩnh biệt người yêu của anh, không 1 lời nói ! Đoạn mắm muối thêm vô nầy đã làm tăng thêm cái hay cho bài thơ của Prévert. Thi sĩ Prévert đã qua đời cuối thập niên 1970 trong khi video nầy đuợc thực hiện trong thập niên 1990 nên không biết rắng nếu Prévert còn sống mà coi video đó thì ổng buồn hay vui ?

Edited by user Monday, February 10, 2014 12:38:52 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Lê Hải  
#513 Posted : Monday, February 10, 2014 12:59:30 AM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)
Originally Posted by: NNT Go to Quoted Post
Il s’est lever* : Phải viết là Il s'est levé mới đúng văn phạm.

Đây là 1 bài thơ nổi tiếng cuả nhà thơ Jacques Prévert xứ Pháp. Bài thơ nầy đã được phổ nhạc thành 1 bài hát với nhạc và lời rất hay, đuợc dân Pháp ưa chuộng. Khi YouTube ra đời, bài hát nầy được xử dụng trong 1 cuộc thi cho các nhà làm phim ngắn đưa lên YouTube. Phim chỉ có 2 nhân vật : 1 cô chủ tiệm cà phê tự tay pha cà phê cho khách và 1 thanh niên, khách uống cà phê mỗi buổi sáng (và là người yình của cô hàng cà phê). Phim dùng bản nhạc Déjeuner Du Matin (Điểm Tâm Buổi Sáng) làm nhạc nền và không có đối thoại.
Vào 1 buổi sáng mùa Đông, anh thanh niên ghé quán lặng lẽ uống cà phê, uống vội vã vài ngụm cà phê, châm điếu thuốc hút vài hơi, thở ra những vòng khói tròn, dụi điếu thuốc hút dở vào dĩa gạt tàn thuốc. Xong anh ta mặc lại áo choàng ấm, đội nón lên và lặng lẽ ra khỏi quán, đi vào trong mưa. Cô hàng cà phê ôm mặt khóc. Tất cả các phim dự thi đều chấm dứt khi cô hàng cà phê bưng mặt khóc. Chỉ riêng 1 phim có thêm 1 đoạn ngắn là khi cô chủ quán cà phê đang bưng mặt khóc bỗng nghe súng nổ khá gần quán, cô ngó ra đường thấy anh thanh niên đó ngã gục xuống tuyết cùng với mấy tên lính Đức phát xít cũng nằm chết cách anh mấy mét. Té ra là anh đạo diễn kiêm viết scripts cho phim đó đã thêm mắm thêm muối vô phim chứ trong bài thơ của Prévert không có chi tiết nầy. Phim không đối thoại, không "thuyết minh" (chữ nghĩa VC !), chỉ có thêm ít tiếng súng nổ, bóng anh thanh niên và lính Đức gục trên tuyết và những chi tiết ít ỏi nầy sẽ giải thích cho người coi phim rằng anh thanh niên đó là 1 kháng chiến quân Pháp chống lại đoàn quân Đức Quốc Xã trên đất Pháp. Trước khi ra tay sát hại quân phát xít xâm lược, anh thanh niên yêu nuớc đó đã đến uống cà phê lần cuối và lặng lẽ vĩnh biệt người yêu của anh, không 1 lời nói ! Đoạn mắm muối thêm vô nầy đã làm tăng thêm cái hay cho bài thơ của Prévert. Thi sĩ Prévert đã qua đời cuối thập niên 1970 trong khi video nầy đuợc thực hiện trong thập niên 1990 nên không biết rắng nếu Prévert còn sống mà coi video đó thì ổng buồn hay vui ?




Cám ơn nhá anh NNT

Edited by user Monday, February 10, 2014 1:38:23 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
tý xưng  
#514 Posted : Tuesday, October 28, 2014 6:54:43 PM(UTC)
tý xưng

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 270

Thanks: 138 times
Was thanked: 268 time(s) in 140 post(s)
Chào anh Hải
Lâu quá mới vô đây, anh vẫn mạnh giỏi?
Anh còn làm thơ hông?
Tui cần hỏi anh Hải chuyện nầy, anh có biết một bản nhạc Pháp, hình như tên là Paroles Paroles không? nếu biết thì anh có lời Pháp và lời Việt không? xin dán lên cho tui nha.
Cám ơn anh trước.
Tý xưng

Edited by user Tuesday, October 28, 2014 6:55:41 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Con đường thơ ấu vẫn còn xanh...
Lê Hải  
#515 Posted : Friday, October 31, 2014 10:16:47 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)
Originally Posted by: tý Go to Quoted Post
Chào anh Hải
Lâu quá mới vô đây, anh vẫn mạnh giỏi?
Anh còn làm thơ hông?
Tui cần hỏi anh Hải chuyện nầy, anh có biết một bản nhạc Pháp, hình như tên là Paroles Paroles không? nếu biết thì anh có lời Pháp và lời Việt không? xin dán lên cho tui nha.
Cám ơn anh trước.
Tý xưng



Tí Xinh mến,

Cám ơn Tí Xinh đã đến thăm, lh là độc giả trung thành của Tuổi Trẻ Ngây Ngô đấy, nói đến kỷ niệm một thời cắp sách sao mà thương quí .
lh lâu lâu cũng cố làm thơ nhưng lạc vận, chắc tại thời thế .
Nói về nhạc thì lh mít-đặc, chỉ được cái đi nghe lén nghe trộm kéo lại . Chả thế mà có lần nàng dế mèn Thạch Bích rủa là "Mù Chữ", thù này không dám trả .
Mong lắm có dịp gặp lại nhau, "Xem dung nhan ấy bây giờ ra sao ....".
Chúc Tí Xinh và bửu quyến vạn an, vạn phúc . Rất thân, lh .

Edited by user Friday, October 31, 2014 10:26:51 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
tý xưng  
#516 Posted : Saturday, November 1, 2014 7:46:26 PM(UTC)
tý xưng

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 270

Thanks: 138 times
Was thanked: 268 time(s) in 140 post(s)
Originally Posted by: Lê Go to Quoted Post
Tí Xinh mến,

Cám ơn Tí Xinh đã đến thăm, lh là độc giả trung thành của Tuổi Trẻ Ngây Ngô đấy, nói đến kỷ niệm một thời cắp sách sao mà thương quí .
lh lâu lâu cũng cố làm thơ nhưng lạc vận, chắc tại thời thế .
Nói về nhạc thì lh mít-đặc, chỉ được cái đi nghe lén nghe trộm kéo lại . Chả thế mà có lần nàng dế mèn Thạch Bích rủa là "Mù Chữ", thù này không dám trả .
Mong lắm có dịp gặp lại nhau, "Xem dung nhan ấy bây giờ ra sao ....".
Chúc Tí Xinh và bửu quyến vạn an, vạn phúc . Rất thân, lh .



Ahh Hải mến

Trời, anh muốn "xem dung nhan ấy..." thì anh hãy ra trang VB VVNM sẽ thấy hình của tx hiện lên, bảo đảm sẽ làm anh hết hồn, bởi vì, tui nhìn tui còn thấy chới với, phân vân, chẳng lẽ mình trở thành như thế sao???
Anh Hải ơi đó là nỗi buồn tuổi xế của mình đó, phải không anh?

Ờ, anh không rành về nhạc à? tưởng đâu anh rành tiếng Pháp thì biết về nhạc Pháp chớ. Thôi thì để tui vô mạng tìm thử coi.
Cám ơn anh đọc TTNN. Còn nhớ thì cứ viết ra, sợ khi mình không còn trí nhớ nữa thì quên đi những chuyện đáng nhớ, uổng lắm.
Thân quí
tx
Con đường thơ ấu vẫn còn xanh...
thanks 1 user thanked tý xưng for this useful post.
Lê Hải on 11/2/2014(UTC)
Lê Hải  
#517 Posted : Sunday, November 2, 2014 9:54:36 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)
Originally Posted by: tý Go to Quoted Post

Ahh Hải mến

Trời, anh muốn "xem dung nhan ấy..." thì anh hãy ra trang VB VVNM sẽ thấy hình của tx hiện lên, bảo đảm sẽ làm anh hết hồn, bởi vì, tui nhìn tui còn thấy chới với, phân vân, chẳng lẽ mình trở thành như thế sao???
Anh Hải ơi đó là nỗi buồn tuổi xế của mình đó, phải không anh?

Ờ, anh không rành về nhạc à? tưởng đâu anh rành tiếng Pháp thì biết về nhạc Pháp chớ. Thôi thì để tui vô mạng tìm thử coi.
Cám ơn anh đọc TTNN. Còn nhớ thì cứ viết ra, sợ khi mình không còn trí nhớ nữa thì quên đi những chuyện đáng nhớ, uổng lắm.
Thân quí
tx


Tí Xinh mến

Có người nói ở tuổi nào có cái đẹp của tuổi nấy, đúng quá đi thôi .
lh tiếng tây biết vài chữ, tiếng ta dăm câu, chả ra làm sao cả . Nhớ bà Túy Hồng có quyển Tôi Nhìn Tôi trên Vách, khôn thật, một bóng đen thui .
lh dốt nhạc lắm, hát biết đôc 1 bài :"Con vỏi con voi có cái vòi đi trước...."chả là hồi ờ đơn vị mấy thắng ông mãnh đặt cho nick "con voi con", chết tên luôn tụi nó gọi tắt là Hải voi .
Tí Xinh viết TTNN rất hấp dẫn, kỷ niêm là những dành dụm quí báu của một đời người mặc cho vui, buồn. Rất thân, lh .


Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
tý xưng  
#518 Posted : Monday, November 3, 2014 10:43:30 PM(UTC)
tý xưng

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/20/2011(UTC)
Posts: 270

Thanks: 138 times
Was thanked: 268 time(s) in 140 post(s)
Anh Hải, có anh bạn đã tìm dùm bản paroles rồi anh, bây giờ xưng đang tìm lời Việt.
Đúng, tuổi nào cũng có cái đẹp, nhưng sao tui chỉ nhớ quá khứ nhiều hơn, chuyện bây giờ coi như pha! cho nên chỉ viết được chuyện xưa thôi
Anh chỉ biết bản con voi nhưng làm thơ giỏi, còn tui biết sơ về nhạc nhưng chỉ làm được thơ con... cò mà thôi.
Thân mến
Con đường thơ ấu vẫn còn xanh...
Users browsing this topic
Guest
26 Pages«<242526
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.