Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

10 Pages«<78910>
Options
View
Go to last post Go to first unread
UyenVy  
#161 Posted : Monday, January 23, 2012 2:06:48 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

UVy tks cô Lan Nhi ,chị Tiều Vũ Vi ,chị dedde , bạn Pn dễ thương ,UVy gởi lời chúc Tết đến cô Lan Nhi , chị dedde ,chị Tiều Vũ Vi ,bạn pn .
Năm mới Nhâm Thìn trăm sự như ý ,tỉ sự như mơ , triệu điều bất ngờ , vạn sự may mắn suốt 365 ngày của 2012

Chị dedde mời colection được thiệp xuân xưa ,em post luôn ngày đầu năm ,mời PR cùng ôn lại quá khứ oai hùng của quân đội VNCH chúng ta nha .


UserPostedImage

Edited by user Monday, January 23, 2012 3:13:25 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#162 Posted : Monday, January 23, 2012 2:13:17 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
Bông Hồng Đầu Năm

Mưa chẳng nhảy valse trên đường nữa
Vàng chi lắm thế nắng mai ơi
Hình như có điệu tango mới
Đưa bước em qua ngõ nhà người

Đông biếc đã phai ngoài dậu trúc
Tết hồng xác pháo cuối hiên mai
Có chàng nghiêng ngó xuân sau trước
Rồi chợt thấy mình đi theo ai

Dòng sông uốn lượn theo chân sáo
Chim lợp vòm me khúc nhạc vui
Đi lễ chùa xa nên em vội
Quên cả giấu duyên trên miệng cười

Màu áo hoa ngâu như là sóng
Tóc mơ se mộng với mây trời
Thầm cuốn lòng ai lên tận núi
Chùa xa chuông điểm nhịp sương rơi

Lóng ngóng ẩn mình sau hương khói
Với cành hoa nói hộ trên tay
Sao anh chẳng dám trao thiên hạ
Để hồng úa rụng chỉ còn gai

Bông hồng chưa nhận em đâu biết
Có kẻ khật khùng suốt Tết nay
Trái tim thôi nhảy soul trong ngực
Bởi đã hoá thành bong bóng bay ...

Mường Mán


Edited by user Monday, April 21, 2014 8:26:45 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#163 Posted : Monday, January 23, 2012 3:24:38 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
Xem Hình Ảnh Hoa TẾT Nhâm Thìn 2012 Saigon (by my sister -my BIL T-B ,tks anh chị T&B )

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Khu đường hoa Nguyễn Huệ ,q.1 SAIGON -2012

Edited by user Monday, January 30, 2012 6:34:33 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#164 Posted : Monday, January 23, 2012 3:33:51 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage
Flower doll
Thanks again my sis T& BIL B, Happy NewYear 2012 to my ss & my BIL !

Edited by user Monday, January 23, 2012 3:40:36 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#165 Posted : Thursday, March 29, 2012 9:11:11 AM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Nguyễn Hưng Quốc - Sách tiếng Việt Trong Thư viện Úc

Thứ Bảy vừa rồi, ngày 26 tháng 3, tôi được Thư Viện Melbourne mời tham gia vào tháng chào mừng sự đa dạng của văn hoá Úc (Celebrate Our Cultural Diversity!) bằng một buổi nói chuyện về văn học Việt Nam tại chi nhánh North Melbourne. Buổi nói chuyện khá vui. Tuy nhiên, điều khiến tôi muốn đề cập không phải là nội dung hay không khí buổi nói chuyện ấy. Mà là sinh hoạt của thư viện tại Úc nói chung.
Thật ra, lâu nay, hầu như năm nào tôi cũng được thư viện Melbourne mời đến nói chuyện hoặc về ngôn ngữ hoặc về văn học hoặc về văn hoá Việt Nam.
Những lần trước, chi phí cho các buổi nói chuyện như vậy được tài trợ bởi một loại quỹ đặc biệt, hình thành từ sự đóng góp của những người hảo tâm và tha thiết với sách vở, hầu hết là những người đã qua đời.
Nhiều người Úc, khi mất, vì không có con cái, quyết định trao tặng toàn bộ tài sản cho thư viện địa phương, nơi họ, lúc còn sống, thường đến mượn sách hoặc gặp gỡ bạn bè. Có người cho tiền để thư viện muốn làm gì thì làm, tuỳ ý trong phạm vi của thư viện.
Nhưng cũng có người đặt điều kiện rõ ràng: Số tiền ấy chỉ được dùng cho một số sinh hoạt nhất định, ví dụ, mời các nhà văn, nhà thơ hay nhà phê bình đến nói chuyện hoặc tổ chức các câu lạc bộ bạn đọc để mọi người có thể gặp gỡ và cùng nhau vun trồng văn hoá đọc. Họ lý luận: việc xây dựng cơ sở vật chất cũng như mua sách và trả lương cho nhân viên là nhiệm vụ của chính phủ.
Họ chỉ đóng góp vào các hoạt động có tính chất văn hoá hay xã hội mà thôi. Bởi vậy, số tiền họ cho, sau khi qua đời, dù không phải thật nhiều, vẫn có thể được sử dụng trong một thời gian thật lâu, có khi cả mấy thập niên. Để tỏ lòng biết ơn, trong mỗi dịp sinh hoạt từ số tiền tài trợ ấy, thư viện đều ghi rõ tên ân nhân.
Lần này, không thấy những bản ghi ơn như thế, hơn nữa, căn cứ vào tiêu đề sinh hoạt của tháng - chào mừng sự đa dạng văn hoá của chúng ta - tôi đoán mọi chi tiêu đều nằm trong ngân sách của chính phủ vốn chủ trương đa văn hoá và khuyến khích sự bao dung cũng như các sự hiểu biết liên văn hoá của công dân.
Theo tôi, đó là một nét đặc sắc rất đáng được biểu dương của nước Úc. Hiện nay, trên thế giới, hầu như không có quốc gia nào là không đa chủng tộc và đa văn hoá.
Thời của xã hội chỉ bao gồm một chủng tộc và một nền văn hoá thuần khiết đã qua. Qua lâu lắm rồi. Đã chết. Chết cùng với các bộ lạc và bộ tộc cả mấy ngàn năm trước, hoặc muộn nhất, ở một số nơi, mấy trăm năm trước.[1] Nhưng không phải ở đâu người ta cũng thừa nhận sự thật ấy.
Đây đó, vẫn có những người, thậm chí, những chính phủ muốn duy trì một hình thức xã hội trong đó chỉ có sự thống trị, gần như tuyệt đối, của một chủng tộc và một văn hoá. Điều đó, thật ra, chỉ gây nên kỳ thị và hậu quả của kỳ thị là sự bất bình đẳng và bất công trong xã hội.
Nước Úc, ngược lại, tuy xem tiếng Anh là ngôn ngữ chính thức và xem văn hoá Anglo-Saxon là văn hoá chính mạch, vẫn tôn trọng các ngôn ngữ và các nền văn hoá khác, hơn nữa, tìm cách giúp đỡ việc bảo tồn các ngôn ngữ và các nền văn hoá ấy cũng như khuyến khích mọi người mở rộng sự hiểu biết về những cái khác mình.
Có điều, chính phủ chỉ giúp đỡ những người muốn bảo tồn. Đây chính là một thách thức đối với nhiều cộng đồng, trong đó, có cộng đồng người Việt.
Còn nhớ, cách đây hơn 20 năm, từ Pháp sang Úc, tôi ngạc nhiên và sung sướng lạ lùng khi bước vào các thư viện địa phương, lúc nào cũng thấy các quầy sách báo tiếng Việt thật đồ sộ. Sách đủ loại.
Thơ, có. Truyện, có. Biên khảo, có. Có cả sách dạy nấu ăn, sách phong thuỷ, sách làm đẹp, sách chưởng của Kim Dung và truyện dành cho thiếu nhi.
Để phục vụ cho đội ngũ độc giả đông đảo và say mê ấy, sách báo, chưa đủ; thư viện còn mướn cả nhân viên người Việt. Ở các địa phương có đông người Việt, nhất định trong thư viện có một số kệ sách tiếng Việt và ít nhất một nhân viên người Việt.
Bản thân tôi, cứ một hai tuần lại ghé đến các thư viện địa phương ấy. Vào, bao giờ tôi cũng đi thẳng vào khu sách tiếng Việt. Các cuốn sách tiếng Anh tôi cần và thích không bao giờ có trong các thư viện địa phương như thế. Ở Úc, cũng như ở hầu hết các quốc gia Âu Mỹ, tính chất chuyên nghiệp hoá rất cao. Sách nghiên cứu chỉ nằm ở các thư viện đại học. Thư viện địa phương chỉ phục vụ nhu cầu của quần chúng. Sách tiếng Việt cũng nằm trong phạm trù đại chúng ấy. Đủ loại.
Có lần, tôi táy máy muốn nghiên cứu lớp từ vựng liên quan đến thân thể con người. Tìm ở đâu? Tôi bèn đến thư viện mượn các cuốn sách tướng số. Lần khác, muốn tìm hiểu về lớp từ vựng liên quan đến việc nấu nướng, tôi lại đến thư viện mượn các cuốn sách dạy nấu ăn.
Lần khác nữa, chẳng hiểu sao tôi lại chán tất cả mọi loại sách vở mình thường đọc, bèn vào thư viện mượn cả chồng truyện Kim Dung về để... luyện chưởng.
Nhà văn Nguyễn Mộng Giác kể, đâu đó, ông cũng thường đến thư viện địa phương ở Mỹ để mượn sách. Và nhiều lần ông bồi hồi khi cầm trên tay các tác phẩm của chính mình được mượn và đọc nhiều đến long cả gáy và nhàu nát cả giấy. Rồi đọc một số câu bình luận của độc giả.
Có khi sâu sắc; có khi ngô nghê. Nhưng dù sâu sắc hay ngô nghê ông cũng đều xúc động: Đó là những phản hồi thành thực nhất của những người đọc hoàn toàn vô danh và xa lạ. Sau này, chúng ta có internet và có comment từ độc giả, những phản hồi như thế là chuyện bình thường.
Nhưng mười năm trước... Hai mươi năm trước... Thậm chí, ba mươi năm trước... Những dòng chữ nguệch ngoạc bên lề sách của ai đó, thật hiếm hoi, bao giờ cũng gây thật nhiều xôn xao, có khi, thao thức cho người viết.Có điều, càng về sau, số lượng người Việt đến thư viện mượn sách càng ít.
Có thể có nhiều lý do. Lý do quan trọng nhất có lẽ là do phần lớn độc giả người Việt ở hải ngoại, trong đó có nhiều người ra đi từ năm 1975, đã lớn tuổi. Lớp độc giả trung thành ấy càng ngày càng lớn tuổi. Đến một lúc nào đó, họ không còn đọc được nữa.
Trong khi đó, lớp trẻ, sinh ra hoặc lớn lên ở hải ngoại, không phải là độc giả của tiếng Việt. Chuyện thư viện vắng khách người Việt chỉ là vấn đề thời gian thôi.
Thời gian ấy đang đến gần. Gần lắm.
Chính vì vậy, khu vực sách tiếng Việt trong các thư viện Úc, và có lẽ ở tất cả các quốc gia Tây phương, càng ngày càng hẹp lại.

Nguyễn Hưng Quốc

Một lúc nào đó không chừng nó sẽ biến mất.
UserPostedImage
UyenVy  
#166 Posted : Thursday, March 29, 2012 9:26:56 AM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Không Có Thời Gian

Người ta phỏng vấn một bà gìa gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?
- “Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa- bà già nói- thì tôi sẽ dám…phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn.
Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn…Tôi sẽ ăn nhiều…kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng.
Tôi sẽ bớt…lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ…
Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.
Thỉnh thoảng có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải ta cũng thường sống trong nhớ tiếc hoặc đợi chờ, mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, của giây phút này, của ở đây và bây giờ.
Tiếng Anh có một từ khá tuyệt: present, vừa có nghĩa là hiện tại, sự hiện diện, có mặt, lại vừa có nghĩa là món quà. Ta nghe nơi này nơi khác người ta luôn nói, không có thì giờ, không có thì giờ.
Đến nỗi một nhà thơ phải kêu lên:
…Không có thì giờ!
Chim lấy đâu mà về tổ.
Tôi lấy đâu mà làm thơ.
Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết!
(Nguyên Sa).
Tiếng chim và khế ngọt vẫn có đó, ánh nắng và sóng biển vẫn có đó, đèo cao và suối mát vẫn có đó, nhưng…hãy đợi đấy, còn phải dành thì giờ để nhớ nắng hôm qua, mưa năm nọ, tiếng chim ngày cũ, rồi còn dành thì giờ để mong ngóng tương lai, sống trong tương lai như cô nàng Perrette mang bình sữa ra chợ! Ta chờ… lớn.
Chờ thi đậu. Chờ thành đạt. Chờ có tiền. Chờ cưới vợ. Chờ đẻ con. Chờ con lớn…Chờ con thi đậu.
Cứ thế. Cho đến một hôm thảng thốt: “Rồi tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ, một ngày đầu thu… “
(TCS).
Mùa xuân sao không đi hái lộc, mùa hạ sao không dẫn bầy em nhỏ đi tắm sông? “Hạnh phúc rất đơn sơ” vậy mà Khổng Tử suốt đời quần quật chỉ mong được thế đôi lần! Quả thật chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới.
Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ! Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?). Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngoàm ngoằm. Đi vội vàng.
Thở hào hển. Và hùng hục. Lâm Ngữ Đường hơn nửa thế kỷ trước đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công.
Ông nói: “ Họ luôn cau có và quạu quọ vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn trách bị!
Viên chủ bút Mỹ lo bạc đầu vì muốn không có một lỗi in nào trong tạp chí của ông ta, còn viên chủ bút Trung Hoa (dĩ nhiên, cách đây hơn nửa thế kỷ!) khôn hơn, để cho độc giả có cái thú tìm ra được ít nhiều lỗi trên báo! Đời sống bây giờ biến người ta thành cái…đồng hồ.
Người Mỹ sống như một học sinh tiểu học, giờ nào việc đó, từng giờ từng phút “. Rồi ông kêu lên: Đời sống mà như vậy thì còn giá trị gì nữa
(Sống đẹp, LNĐ, bản dịch Nguyễn Hiến Lê).
Ngày nay thì các “tật xấu” đó đã toàn cầu hoá, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị trĩ, bị bón….cũng vì không có thì giờ! Nguyễn Công Trứ nói:
“So lao tâm lao lực cũng một đàn/ Người trần thế muốn nhàn sao được?” Ý ông là chỉ có tiên mới sướng. Nhưng bây giờ ta cũng có tiền rồi, mà có tiền thì mua tiên cũng được quá đi chứ.
Tiện nghi ngày càng cải thiệện. Đằng vân giá võ, thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, thần giao cách cảm không thiếu thứ gì! Bấm cái nút gặp ngay người trong mộng. Trò chuyện với người cách xa nửa vòng trái đất như đang ngồi trước mặt
…Thế mà vì sao ta không được “sướng như tiên”?
Có lẽ là do cái nhu cầu giả tạo cứ ngày càng dày đặc thêm, cứ nhồi nhét mãi rồi thì đến một lúc tưởng là nhu cầu thật. Đẻ con thì phải đẻ mổ, chọn giờ để mong sau này con được làm vua. Ai cũng làm vua cả thì ai sẽ là thường dân cho vua trị vì?
Nhưng vua đâu chẳng thấy chỉ thấy nhiều trẻ thiếu oxy não, liệt thần kinh, bị tâm thần…
Các thứ sữa dành cho trẻ con bây giờ thì phải có chất tạo… thông minh. Làm như xưa nay không có các sản phẩm đó thì thế giới chỉ toàn người ngu dốt!
Cho nên Tô Đông Pha mới buông thuyền sông Xích Bích, Bạch Cư Dị mới xuống ngựa dừng chèo ở bến Tầm Dương, và Nguyễn Công Trứ mới… mơ ước:
Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch
Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn
Nào thơ nào rượu nào địch nào đờn
Đồ thích chí chất đầy trong một túi…
(Kẻ sĩ)
Bây giờ “đồ thích chí” ta còn có thể chất đầy “trong một xe” đời mới, chỉ “không có thì giờ!” thôi vậy!

BS Đỗ Hồng Ngọc
UserPostedImage
ConMuaNho  
#167 Posted : Saturday, April 7, 2012 5:49:59 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,480
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 291 times
Was thanked: 2886 time(s) in 1345 post(s)
UserPostedImage
UserPostedImage



thanks 1 user thanked ConMuaNho for this useful post.
UyenVy on 1/22/2014(UTC)
UyenVy  
#168 Posted : Wednesday, January 22, 2014 4:13:38 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Năm Ngọ -2014 nói chuyện về Ngựa

Trước thềm năm mới xuân Giáp Ngọ 2014 vui xuân xin mạn đàm đôi chuyện vui về ngựa.
Con người chắc đã thuần hóa được loài ngựa cách đây rất lâu, chuyện sử Tàu có viết 2.000 năm trước Công nguyên, họ đã dùng ngựa kéo chiến xa đánh trận.
Ngựa là lòai động vật được con người quan tâm đến nhiều nhất vì những đóng góp to lớn trong việc mưu sinh và sự phát triển của con người.
Trong thời bình ngựa giúp chúng ta cày bừa, chuyên chở hàng hóa, kéo xe, chở người di chuyển giửa những quảng đường xa, chuyển nhanh những thư tín, công văn đến nơi cần đến vì ngựa là phương tiện di chuyển nhanh nhất thời bấy giờ và tạo những niềm vui cho công chúng như đua ngựa, đi săn, cưỡi ngựa thi bắn tên, làm xiếc thú.

Ngựa còn cho ta thịt để ăn và cúng tế, xương nấu cao ngựa làm thuốc, giúp các nhà y học chế ra các loại huyết thanh trị bệnh, huyết thanh chống nọc rắn đã cứu sống vô vàn người bệnh. Còn dùng huyết thanh ngựa chữa để kích thích sinh sản trong chăn nuôi gia súc.

-Ngựa là vật thường được dùng nhiều nhất trong các cuộc chiến tranh, càng được nổi tiếng nhiều hơn vì những công lao của ngựa gắn liền với những chiến công hiển hách của con người, đến nỗi người ta viết những quyển sách chuyên nói về tướng ngựa vì cho rằng ngựa cũng có thể ảnh hưởng đến sự nghiệp của chủ nó.

-Ngựa được sử dụng trong các đội kỵ binh, khinh binh, thám mã, truyền tin, tải lương, tải đạn, tải thương, kéo pháo.
Trong lịch sử hùng mạnh của đế chế Hy Lạp dưới thời Alexandre Đại đế đã dùng những đội kỵ binh tinh nhuệ chinh phục từ Âu sang Á, những đội kỵ binh mạnh mẽ của Ả Rập làm mưa làm gió ở khắp vùng Trung Á và sau đó Đội kỵ binh thiện chiến của Thành cát Tư Hãn ở Mông cổ lại chinh phục từ Á sang Âu.
Người ta phân chia nhiều loại ngựa như ngựa thồ, ngựa kéo xe và ngựa dùng để cưỡi, loại ngựa cưỡi có con đi mỗi ngày vài trăm km nên được gọi là thiên lý mã.
Ngựa có nhiều màu như lông màu trắng gọi là ngựa bạch, đen tuyền gọi là ngựa ô, đen pha đỏ tươi là ngựa vang, đen pha đỏ đậm là ngựa hồng, tím đỏ pha đen là ngựa tía, trắng sọc đen là ngựa vằn, ngoài ra còn có ngựa xám, ngựa đỏ (Xích Thố mã)...
Về cách đi đứng của con ngựa có nhiều động từ để diễn tả như: đi, bước, rảo, chạy, nhảy, kiệu, phóng, vút, phi (bay), tế, sải, lao, vọt, phốc, phi nước đại, phi nước kiệu, phi rạp mình, ngựa lồng...
Do đó trong nghệ thuật, rất nhiều nhà điêu khắc tài hoa, họa sĩ nổi tiếng đã tạc tượng, vẽ tranh ngựa trên sách báo, đền đài, lăng tẩm.
Nhiều nơi đều có tượng danh nhân ngồi trên lưng ngựa đặt trang trọng ở các quảng trường, công viên.

Về tranh ngựa có họa sĩ Trung Quốc Từ Bi Hồng chuyên vẽ tranh ngựa được nhiều người gọi là “kim cổ đệ nhất” và cùng nhiều danh họa phương Tây khác sáng tác nhiều chủ đề về ngựa.
Những con ngựa nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc như ngựa Xích Thố của Quan Công, Ngựa Chuy của Hạng Võ, trong truyện kể Tây du ký của Ngô Thừa Ân có con rồng con của Tây Hải Long Vương mắc tội,được Quan Thế Âm Bồ tát cứu và cho biến thành Ngựa Tiểu Bạch Long đưa Đường Tam Tạng đi qua Tây Trúc thỉnh kinh sau được thành chánh quả hoặc Ngựa Kiền Trắc (Kan Thala)

Trong phật giáo là con ngựa đã đưa thái tử Tất Đạt Đa phi qua tường thành để đi tu thành Phật Thích ca Mâu Ni và sau chết đi tái sinh thành người tu hành và thành chánh quả;…

Ngoài ra trong trong Thiên chúa Giáo, trong Đạo Hindu, Đạo Hồi, các truyền thuyết phương tây cũng đều có những câu chuyện về Ngựa và xem Ngựa như những “linh vật”.
Ngựa là loài vật khôn ngoan, dù đi thật xa, thời gian qua thật lâu nhưng ngựa vẫn nhớ đường về. Ngựa có thể nhịn khát, nhịn đói trong vài ba ngày mà vẫn hoạt động được.
Ngựa rất quyến luyến, trung thành với chủ, thích được vổ về, nói ngọt ngào, ủy lạo và nhiều con ngựa khi chủ chết trận ngựa cũng buồn bả , bỏ ăn cho đến chết.

-Ngựa cũng có những thái độ biểu hiện như khi đói ngựa thường dùng móng trước cào cào xuống đất, ngựa khỏe mạnh, vui vẻ tai dựng đứng, ngựa mệt mõi, bệnh thì tai cụp xuống và đưa ra trước, ngựa nổi giận hay lo lắng thì tai đảo ra trước ra sau liên tục. Ngựa thường được chủ cho ăn cỏ, lương thực, uống nước đường để có sức làm việc.
Ngựa cũng được đưa vào thi ca, vào ca dao, tục ngữ, chuyện kể dân gian… khá nhiều, nhưng đôi lúc cũng không thật hợp tình, hợp lý;

ví dụ như: dùng từ “đầu trâu, mặt ngựa” để chỉ những kẻ ác, “đồ trâu, ngựa” để chỉ người đần, người khổ… thì thật không công bằng với hai loài vật trung thành và hữu dụng cho con người.
Ngựa được đưa vào 12 con giáp : Tý (Chuột), Sửu (Trâu), Dần (Cọp), Mẹo (Mèo), Ngọ (Ngựa), Mùi (Dê), Thân (Khỉ), Dậu (Gà), Tuất (Chó), Hợi (Heo).
Nếu ghép vào can – chi thì sẽ có các năm Giáp Ngọ, Bính Ngọ, Mậu Ngọ, Canh Ngọ và Nhâm Ngọ. Ngọ thuộc cực dương vì 12 giờ trưa là giờ Ngọ, tháng 6 là tháng Ngọ cây cối phát triển nhanh.
Theo các sách Tử vi nói Người tuổi Ngọ rất tự tin nên thường lựa chọn công việc sao cho có thể phát huy được năng lực như kiến trúc, nhân viên tiếp thị, diễn viên, doanh nhân, nhà Khoa học. Khá thông minh, ứng biến tốt, thích những công việc có tính thay đổi, tự do; ít chịu gò bó.
Tính phóng khoáng, nhiệt tình, sôi nổi, tự do.
Vì thông minh nên đạt thành công cũng nhiều nhưng vì thích tự do nên công việc thường bấp bênh và thất bại cũng lắm.
Như Cụ Nguyễn Du đã viết trong thơ Kiều:

Có tài mà cậy chi tài
Chữ Tài liền với chữ Tai một vần
Đã mang lấy nghiệp vào thân
Thì đừng trách lẫn trời gần, trời xa
Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ Tâm kia mới bằng ba chữ Tài

St -theo ngaytetvietnam.
UserPostedImage
UyenVy  
#169 Posted : Wednesday, January 22, 2014 4:23:16 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Ngày Tết Trong Tâm Thức Việt

Trong lễ hội dân gian, người Việt cổ xem trọng nhất là Tết. Tết là phong tục truyền thống của người Việt từ xa xưa cho đến ngày nay.
Dân gian vẫn thường phân biệt là Tết ta và Tết Tây chứ không ai nói là tết Tàu vì chỉ dân tộc Việt Nam mới có chữ “TẾT” mà thôi, Hán ngữ không có chữ tết nên Tết là của Việt Nam chứ không phải của Tàu.
Thật vậy, trong Kinh Lễ viết Tế-Sạ # Tết mà Khổng Tử, người thầy muôn đời của người Trung Quốc đã giải thích với học trò:”Ta không biết Tết là gì, nghe đâu đó là tên của một ngày lễ hội lớn của bọn nguời Man, họ nhảy múa như điên, uống ruợu và ăn chơi vào những ngày đó, họ gọi tên cho ngày đó là “Tế-Sạ“.

Điều này chứng tỏ rằng người Trung Quốc không có tết và Kinh Lễ là của người Việt cổ nên tên gọi tết cổ của người Thái là chi Âu Việt trong Bách Việt cũng gọi Tết là Thê-Sa.
Tết là ngày lễ mừng đầu năm mới của rất nhiều dân tộc và sắc dân ở khắp miền Đông Nam Á. Ngày nay, các công trình nghiên cứu đã xác định cư dân Đông Nam Á cùng chung chỉ số sọ, cùng một mã di truyền DNA, nên là những chi tộc Việt trong Bách Việt.
Chính vì vậy, tất cả đều ăn tết, chữ tết cùng một nguồn gốc với chữ Tết của Việt tộc. Đồng bào Nùng cũng đọc là tết (nèn tết=năm tết), đồng bào Mường cũng ăn “Thêt”= ăn tết như đồng bào Việt, đồng bào Thái thì có lễ mừng năm mới gọi là Thêts.
Thêts khal là mùa tết, những ngày tết, khal text là ngày tết.
Đồng bào Chàm cũng có tết mà họ gọi là “Tít” vào lễ tháng năm của lịch Chàm cổ, “băng tít” là ăn tết, kTêh là lễ hội lớn nhất trong năm của người Chàm. Người Mon cũng ăn tết mà họ gọi là Ktêk.
Người Khmer cũng có lễ hội “Chêtr” là Tết mừng tháng 5 theo cổ lịch Khmer là tháng gió mùa bắt đầu thổi ngược lại, tháng của mùa gió nồm ở Đông Nam Á tùy theo nơi, từ cuối tháng tư đến cuối tháng năm.
Ấn Độ cũng có chữ “Chetr” để chỉ tên tháng tư và tháng năm là 2 tháng giao mùa từ mùa nắng sang mùa mưa trong lịch Ấn Độ cổ.
Đặc biệt ở Népal cũng ăn tết trong “Lễ đầu năm” cổ truyền của người Népal và người Munda cũng có lễ ăn mừng mùa mưa đến gọi là “Teej”* như các quốc gia nông nghiệp trong Bách Việt

Về sau, trong văn học thường viết Tết gắn liền với chữ Nguyên Đán là Tết Nguyên Đán.
Truyền thuyết xa xưa kể lại rằng Đế Chuyên Húc, ông vua Việt cổ thời cổ đại gọi tháng giêng là NGUYÊN, gọi mồng một là ĐÁN rồi ghép lại là Nguyên Đán tức mồng một tháng giêng. Tầm nguyên ngữ nghĩa của hai chữ Nguyên Đán sẽ cho ta thấy rõ hơn ý nghĩa và tầm quan trọng của Tết Nguyên Đán.

Nguyên là mới bắt đầu, Đán là một chữ tượng hình, ở bên trên là chữ nhật chỉ mặt trời, bên dưới là chữ nhất thay cho mặt bằng phẳng khiến chúng ta liên tưởng mặt trời từ từ lên cao, tượng trưng cho một ngày mới bắt đầu. Nguyên Đán là ngày đầu năm đầu tháng giêng Âm lịch.
Do đó, Tết Nguyên Đán là ngày đầu tiên của tiết đầu của một năm mới.
Từ thời cổ đại cho tới Nhà Hạ vẫn lấy ngày mồng một tháng giêng là ngày Tết của người Việt cổ.
Nhà Hạ ăn tết nhằm cung dần, dựa theo nông lịch tức tiết đầu xuân lúc khởi đầu có sấm.

Khi tộc Thương (Hán tộc) đánh đuổi Nhà Hạ (Việt tộc) khỏi Hoa Bắc thì Hán tộc chọn ngày 1 tháng 12 âm lịch là Tết Nguyên Đán, đến triều Chu chọn ngày 1 tháng 11 âm lịch, triều Tần chọn ngày 1 tháng 10 âm lịch cho cả Trung Quốc.
Mãi đến thời Hán Vũ Đế chịu ảnh hưởng của văn hoá Bách Việt phương Nam nên chọn lại ngày 1 tháng giêng là Tết Nguyên Đán.
Ngày nay, Trung Quốc lại chọn ngày 1 tháng 1 Dương lịch tức Tết Dương lịch của Tây phương làm ngày Tết Nguyên Đán còn ngày 1 tháng giêng là Tết Xuân Tiết.
Duy chỉ có dân tộc Việt Nam trước sau như moat vẫn bảo lưu truyền thống “Nông lịch” của người Việt cổ lấy ngày mồng một tháng giêng Âm lịch là ngày Tết Nguyên Đán còn gọi là Tết Ta để phân biệt với Tết Dương lịch 1 tháng 1 Dương lịch là Tết Tây.
Đối với người Việt, cái Tết có một ý nghĩa đặc biệt trong đời sống.
Thật vậy, ngoài cái giờ phút thiêng liêng chuyển đổi của đất trời qua “Giao thừa” sang năm mới, mọi người trong gia đình mỗi người đều mang một tâm trạng riêng, nhớ tới những người thân đã khuất còn hiển hiện quanh đây, trong không khí ấm cúng của gia đình đêm ba mươi tết
Trên bàn thờ với đĩa ngũ quả khói hương nghi ngút, đan quyện linh hồn những người đã khuất với kẻ còn sống đang tưởng nhớ tới họ.
Tết nhất cũng là dịp gia đình đoàn tụ xum vầy, cháu con dù đi làm ăn xa đến đâu nếu có phương tiện vẫn trở về mái ấm gia đình, để hàn huyên tâm sự chia xẻ những khó khăn trong cuộc sống.
Hàng năm cứ vào những ngày cuối tháng chạp (tháng 12 ÂL), ai cũng nao nao trong lòng về ngày Tết sắp đến.
Qua ngày hai mươi là Tết đến nơi rồi, không biết năm nay những người thân xa quê hương ai sẽ về đón Tết, ăn Tết với gia đình?
Để chuẩn bị vui đón cái tết đúng ý nghĩa của nó, gia đình nào cũng phải trang hoàng nhà cửa, sửa soạn bàn thờ Gia Tiên với đĩa “Ngũ quả” gồm 5 loại trái cây là trái sung, trái mãng cầu, trái dừa, đu đủ, xoài nói lên ước vọng tâm tư dân dã miền Nam.

Cầu (mãng cầu) trời khấn phật cho vừa (dừa) đủ (đu đủ) xài (Xoài).
Người Việt miền Bắc thì trong đĩa ngũ quả phải có một chùm quả Sung ước mong sự sung túc cho gia đình.
Mỗi năm hoa Đào nở,
lại thấy ông Đồ già ..
Nghiên mực tàu giấy đỏ,
bên phố đông người qua…

Ngày xưa dân gian thường nhờ ông Đồ viết đôi câu đối để chúc tụng, cầu mong tài lộc hạnh phúc theo ý của mỗi người: “Hoa tay thảo những nét, Như Phượng múa Rồng bay”.
Năm nay “Đào lại nở” nhưng ít thấy ông Đồ xưa nên chúng ta phải nhờ mấy “ông Thư pháp trẻ” viết vài chữ, vài câu gọi là mừng xuân.

UserPostedImage

Giới trẻ thì trước tết đã rủ nhau đến hiệu sách chọn mua thiệp Xuân để gửi chúc tết đến gia đình, bạn bè, đồng nghiệp với những lời chúc mừng nhân dịp Xuân về.
Ngày 23 tháng chạp là ngày ông Táo lên trời. Đêm giao thừa 30 tháng chạp, ông Táo lại trở về trần gian với gia đình vào năm cùng tháng tận mang lại hy vọng cho gia chủ sang năm làm ăn may mắn phát tài phát lộc.
Vào dịp cuối năm, gia đình nào cũng lo sơn quét nhà của đón Tết nhưng cũng không quên ra thăm viếng sửa sang sơn quét những ngôi mộ của người thân, đó chính là lúc tâm hồn người ta chùng xuống chạnh nhớ ông bà cha mẹ, nhớ những ngày tháng đã qua trong cuộc đời, trong tâm thức mỗi con người.

Lễ Tết còn thể hiện tình bà con nghĩa làng nước, gia đình này bàn với gia đình kia mổ chung một con heo, nấu chung nồi bánh chưng, bánh tét để được ngồi bên nhau canh nồi bánh kể chuyện râm ran cả một quá khứ tuổi thơ hiện về ngập tràn tâm tưởng.
Trước Tết nhà nào cũng lo đi sắm Tết, mua cho con trẻ bộ áo mới để mặc tết. Đúng giờ Giao thừa, gia đình đứng trước bàn thờ gia tiên để khấn vái ông bà Tiên Tổ phù hộ cho mọi người.

Trong không khí trang trọng đặc biệt của ngày Tết, trên bàn thờ khói hương nghi ngút, con cháu lần lượt chúc tuổi các bậc trưởng thượng ông bà cha mẹ được sống lâu trăm tuổi, rồi ông bà cha mẹ lại mừng tuổi cho con cháu mau khôn lớn, học hành thành đạt …

Sau đó, gia đình anh chị em rủ nhau đến chùa lễ Phật hoặc đến nhà thờ nhưng không quên tập tục dân gian xưa là bẻ một cành cây có lá non gọi là “Hái lộc” mới đem về nhà cho sang năm gia đình được nhiều may mắn, tài lộc.
Truyền thống dân gian Việt là “Mồng một tết cha, mồng ba tết thầy” đã nói lên đạo hiếu của bổn phận làm con và truyền thống “Tôn sư trọng đạo” của người Việt.
Ngày mồng một tết, sau khi chúc tuổi thọ cha mẹ, dân gian còn phải đến chúc tết các bậc trưởng thượng trong dòng họ rồi chúc tết bà con cô bác, hàng xóm láng giềng.

Đi đến đâu, vào nhà nào cũng được tiếp đón linh đình nồng hậu hơn mọi ngày với nay đủ món ngon vật lạ ngày tết.
Ngoài ý nghĩa tâm linh của ngày tết, dân gian Việt thiên về cuộc sống tình cảm nên xem ngày tết như là một dịp để quên đi những vất vả gian truân của cuộc sống, quên đi những buồn phiền hiềm khích năm cũ đẻ vui vẻ đón tết, ăn tết.
Không một ai trong chúng ta lại không nhớ đến nỗi vui mừng khi nhận những bao tiền “Mừng Tuổi” “lì xì” màu đỏ rực thời còn nhỏ dại của người thân mừng tuổi cho những đồng tiền mới tinh.

Người Việt Nam chúng ta không ai có thể quên được không khí tưng bừng nao nức của ngày tết với câu đối đỏ, những bức tranh tết đỏ rực, những câu đối chúc tụng, những tràng pháo đỏ treo trên cây nêu hoặc trên cao để đúng giờ giao thừa nổ liên hồi để xua đuổi tà ma nên đêm ba mươi dân gian còn gọi là “đêm trừ tịch”.
Tiếng pháo nổ dòn giã vang rền, có nơi còn múa lân để chúc mừng gia chủ khiến lòng người ai ai cũng hoan mừng chờ đón giây phút thiêng liêng trọng đại đó để “Tống cựu nghinh tân”, đạp cái xấu xa xui xẻo năm cũ để đón mừng một năm mới tràn đầy hi vọng.
Làm sao có thể quên được những đôi môi mọng đỏ của các cô gái khi cắn hạt dưa.

Cái thú ngồi cắn hạt dưa đến rát cả lưỡi mà vẫn cắn không biết chán, những tiếng cười ròn rã, những câu truyện râm ran suốt cả đêm. Tết nhất với đủ mọi món ăn nào là thịt mỡ dưa hành, giò chả rồi bánh chưng, bánh tét tha hồ mà ăn đến ngán ngẫm ê hề.
Nói đến Tết không ai không nhớ đến bài thơ Ông Đồ của Vũ Đình Liên vào những ngày cuối năm với cái tết dân gian thấm đậm truyền thống Việt: “Nêu cao, pháo đỏ bánh chưng xanh, thịt mỡ dưa hành …” của không khí ngày tết ở làng quê: “Đì đẹt ngoài sân tràng pháo chuột. Loẹt loè trên vách bức tranh gà ..!
Bên cạnh những tấm lòng chân thật còn có những lời chúc chót lưỡi đầu môi của những phường giả dối nên thi sĩ Tú Xương đã mỉa mai cay đắng:
Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau,
Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu

Mỗi lứa tuổi đón tết một cách khác, trẻ em thì vui mừng mong đợi ngày tết với những ước mơ đơn giản đời thường với bao tiền lì xì mừng tuổi, bộ quần áo mới và bánh thịt phủ phê năm ba ngày tết.
Tuổi thanh xuân thì ngao du đây đó xa nhà, có người lo làm ăn sinh kế nên phải xa nhà tha hương nơi đất khách quê người, chợt một lúc nào đó cảm thấy hụt hẫng thiếu vắng một cái gì khiến tâm tư lắng đọng nhất là những chiều cuối năm nắng hanh vàng vọt bên thềm khiến lòng ta xao xuyến:
Chiều cuối năm gợi nhớ,
Trở về mái nhà xưa …
Ngập tràn bao kỷ niệm,
Thương biết mấy cho vừa ..!
Chiều cuối năm gợi nhớ,
Một thoáng buồn xa đưa …

Những người thân thương cũ,
Chờ ai đón Giao thừa ..?!
Phạm Trần Anh

Thi sĩ Thế Lữ cũng đã trải qua những ngày tết xa nhà nơi gác trọ mới cảm thấy một nỗi buồn thấm thía:
Hôm nay tạm nghỉ bước gian nan,
Trong lúc gần xa pháo nổ ran …
Rũ áo phong sương trên gác trọ,
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang …

Với tuổi già thì những ngày cuối năm biết bao nhiêu buồn vui cuộc sống đủ để trầm ngâm về thế thái nhân tình, về cõi nhân sinh riêng mình chứng nghiệm ..!
Nhìn bàn thờ khói hương nghi ngút, nhớ những người thân đã qua đời, những bạn bè không còn nữa, chậm rãi vuốt chòm râu bạc nhấp một hớp rượu rồi khề khà ngâm vịnh:
Nén hương khói toả thờ Tiên Tổ,
Chén rượu ngâm nga chúc bạn bè

Vào tuổi “Thất thập cổ lai hi”, với cái nhìn thấu suốt toàn diện cuộc đời sau bao năm thể nghiệm cuộc sống để cuối đời nhận chân được qui luật muôn đời của con tạo xoay vần, của sinh lão bệnh tử nên bình thản chấp nhận tuổi già xồng xộc đến, chờ đón cái chết một cách ung dung tự tại như bài kệ “Cáo tật Thị chúng” của thiền sư Mãn Giác:
Xuân khứ bách hoa lạc,
Xuân đáo bách hoa khai ..
Sự trục nhãn tiền quá,
Lão tòng đầu thượng lai ..
Mạc vị Xuân tàn hoa lạc tận,
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai ..!
Xuân qua trăm hoa rụng,
Xuân đến trăm hoa tươi ..
Việc đời qua trước mắt,
Trên đầu già đến rồi …
Đừng tưởng Xuân tàn hoa rụng mãi,
Đêm qua sân trước một cành mai ..!

Phạm Trần Quốc Việt
UserPostedImage
UyenVy  
#170 Posted : Wednesday, January 22, 2014 4:27:24 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
]
UserPostedImage
UyenVy  
#171 Posted : Wednesday, January 22, 2014 4:37:11 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
Tản Mạn Ngày Xuân


Điềm lành và kiêng kỵ trong ngày mùng 1 Tết

Theo quan niệm trong ngày đầu năm (Nguyên Đán) mà có nhiều điều tốt đẹp thì cả năm đó chắc chắn sẽ có nhiều điều tốt đẹp đến cho mọi người, do đó, người Việt mong muốn những điềm lành như sau:
Điềm lành
- Hoa mai:
Sau Giao thừa, nếu hoa mai (loại 5 cánh) nở thêm nhiều và đầy đặn thì đó là một điềm may. Và may mắn hơn nữa khi có một hoặc vài bông hoa 6 cánh.
- Chó lạ vào nhà: Tục ngữ Mèo đến nhà thì khó, Chó đến nhà thì sang.
- Cây đào:
Nếu có nhiều cánh kép (hoa kép) 3 lớp (hàng) trên đài hoa và có hình dáng như bông hồng thì sẽ có nhiều phúc lộc.
- Cây quất: Nếu cây có nhiều chồi xanh mọc thì năm đó sẽ có nhiều lộc. Nếu có đủ Tứ quý:
- Quả chín, quả xanh, hoa và lộc thì sẽ may mắn và thành đạt cả năm.
- Đầu năm mọi nhà đều mua muối để cầu may mắn đến. Vẫn có câu là Đầu năm mua muối, cuối năm mua vôi.

UserPostedImage

Kiêng kỵ

Theo quan niệm trong ngày đầu năm (Nguyên Đán) mà có nhiều điều tốt đẹp thì cả năm đó chắc chắn sẽ có nhiều điều tốt đẹp đến cho mọi người, do đó, người Việt có một số kiêng kỵ như sau:
- Kỵ mai táng:
Ngày Tết Nguyên Đán là ngày vui của toàn dân tộc, ngày mở đầu cho vận hội hanh thông của cả một năm, có ý nghĩa rất thiêng liêng.
-Gia đình phải tạm gác mối sầu riêng để hoà chung với niềm vui toàn dân tộc. Vì vậy có tục lệ cất khăn tang trong ba ngày Tết.
-Nhà có đại tang kiêng đi chúc Tết, mừng tuổi bà con, xóm giềng, ngược lại bà con xóm giềng lại cần đến chúc Tết và an ủi gia đình bất hạnh.
- Trường hợp gia đình có người chết vào ngày 30 tháng chạp mà gia đình có thể định liệu được thì nên chôn cất cho kịp trong ngày đó, đa số các gia đình kiêng để sang ngày mùng Một đầu năm.
Trường hợp chết đúng ngày mùng Một Tết thì chưa phát tang vội nhưng phải chuẩn bị mọi thứ để sáng mùng Hai làm lễ phát tang.
- Ngày mùng Một Tết người ta rất kỵ người khác đến xin lửa nhà mình, vì quan niệm lửa là đỏ là may mắn.
Cho người khác cái đỏ trong ngày mùng Một Tết thì cả năm đó trong nhà sẽ gặp nhiều điều không may như làm ăn thua lỗ, trong nhà lủng củng, ra đường hay gặp tai bay vạ gió…
- Kiêng cho nước đầu năm vì nước được ví như nguồn tài lộc trong câu chúc tiền vô như nước, nếu cho nước thì coi như mất lộc.
- Trong ngày này, người ta kiêng quét nhà vì theo một điển tích của Trung Quốc, nếu quét nhà thì năm đó gia cảnh sẽ nghèo túng, khánh kiệt. Khi hốt rác trong nhà đổ đi thì thần Tài sẽ đi mất.
- Ngày đầu năm cũng như ngày đầu tháng, người ta rất kiêng kỵ việc vay mượn hay trả nợ, cho vay mượn
- Trong ăn uống, người ta kiêng ăn thịt chó, cá mè, thịt vịt…

Nếu ăn những thứ này bào dịp đầu năm hay đầu tháng sẽ xúi quẩy
Ngoài ra, người già cũng khuyên con cháu trong ngày này không được làm bể bát đĩa, ấm chén, cãi nhau, chửi nhau, kiêng những điều không vui xảy ra với gia đình.
- Người ta thường kiêng không nói tới điều rủi ro hoặc xấu xa trong dịp Tết.
- Ngày mồng 5 tháng giêng Âm lịch là ngày nguyệt kỵ, người Việt thường tin rằng ngày này không thích hợp cho xuất hành.

Dưa hấu ngày Tết

Dưa hấu Tết là một loại trái cây đặc biệt không thể thiếu trong các gia đình mỗi dịp xuân về.
Ngày nay, dưa hấu có nhiều chủng loại với nhiều dạng dài-ngắn, đậm-nhạt, ruột đỏ-ruột vàng... và có ở nhiều quốc gia.
Người Việt Nam gọi dưa hấu bởi ruột dưa màu đỏ. Giống dưa hấu có màu da đen bóng, trái chắc nịch được bán với giá rất cao vào dịp Tết là dưa Gò Công.
Còn người Trung Quốc gọi dưa hấu là tây qua, thủy qua. Nguồn gốc trái dưa hấu, theo các nhà khoa học, bắt nguồn từ sa mạc phía Tây Trung Quốc.
Dưa hấu được chế biến đa dạng như nước ép dưa hấu, mứt dưa hấu... hoặc rượu dưa hấu - một thức uống được ưa chuộng ở Maroc, châu Phi.
Người ta chế biến rượu dưa hấu bằng cách dùng trái dưa đã chín, khoét lỗ theo dạng miếng nêm, bỏ vào trong đó ít mật và men rượu.
Chỉ ít ngày sau, quả dưa hấu đó lên men thành rượu.
Trải qua thời gian, cách ăn Tết của người Việt cũng ít nhiều thay đổi.
Tỷ dụ như các loại mứt truyền thống dần bị thay thế bởi các loại mứt đa dạng hơn; cách chơi hoa chuyển sang chuộng hoa cành, hoa kiểng bonsai hay cách ăn cũng đơn giản hơn nhiều.
Tuy nhiên, vai trò của trái dưa hấu trong ngày Tết thì hầu như không thay đổi, vẫn rất quan trọng, từ cách chọn mua dưa phải chọn trái có cuống nhỏ, da đen bóng, trái tròn và nặng ký cho đến cách ăn dưa: chỉ bổ dưa khi cả nhà sum vầy đông đủ.
-Trái dưa bổ ra đầu năm mà ruột đỏ tượng trưng cho sự may mắn cả năm.
Trong năm 2006, có nhiều câu chuyện rất thú vị về trái dưa hấu.
Một nông dân họ Cù quê ở Thiểm Tây, Trung Quốc đã trồng dưa hấu bằng nước suối, tưới mật ong ba ngày một lần, tưới sữa bò năm ngày một lần, mỗi trái dưa được che bằng một chiếc lồng.

Giá mỗi trái dưa hấu trồng kiểu này khoảng 250.000VNĐ.
Ở Brazil, những người trồng dưa hấu đã nghĩ ra cách bao quanh trái dưa đang phát triển một chiếc hộp vuông bằng acrylic trong suốt.
-Thế là, trái dưa hấu Brazil có hình vuông.
Còn ông Toshimichi Boui, 55 tuổi, hiện đang sinh sống ở tỉnh Nara, Nhật Bản lại cho trái dưa còn bé vào trong chiếc hộp hình tháp bằng chất acrylic trong suốt để tạo trái dưa hấu hình tháp.

Còn loại dưa hấu có giá cao nhất thế giới là dưa hấu ruột vàng Yubari được bán với giá 800.000 yên (gần 117 triệu đồng)/hai trái tại một phiên chợ đấu giá ở Sapporo, đảo Hokkaido, Nhật Bản, vào ngày 17-5-2006.
Trong tháng 7-2006, một nông dân ở tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc, đã trồng ra quả dưa hấu khổng lồ ngay trong vườn nhà mình.
Quả dưa nặng 51kg, cao 1,15m và chu vi vòng quanh là 112cm.
Tuy nhiên, chuyện trái dưa hấu không dừng lại ở đó.
Do trái dưa mềm, ruột đỏ, dễ chạm khắc nên dưa hấu gần như là loại trái cây duy nhất được tạo thành những tác phẩm nghệ thuật độc đáo, từ chân dung đến phong cảnh.

theo phongtuc ngaytet -st
UserPostedImage
UyenVy  
#172 Posted : Wednesday, January 22, 2014 4:41:54 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Thiệp Xuân ,thú chơi tao nhã

Theo Almanach de Janvier (Lịch tháng Giêng của Pháp) thì phong trào tặng nhau thiếp Tết được khởi xướng từ năm 1000 ở Trung Hoa.
Còn ở các nước phương Tây, đến thế kỷ thứ VI đã xuất hiện những tấm thiếp có in gia huy của các nhà quyền quý hay những chiến tích, chân dung, phong cảnh... nhưng cũng phải tới năm 1840, thiếp chúc Tết mới mang dáng dấp thanh nhã và lịch sự như hiện nay.
Tuỳ mối quan hệ rộng hẹp khác nhau mà người ta có thể đặt thiết kế mẫu riêng và cho in ốp-sét, có thể mua nhiều về rồi thuê kéo lụa thêm những dòng chúc Tết, rồi đặt in lưới hoặc in typo...

Đối với những người khéo tay, họ có thể dùng màu nước, màu bột, màu keo, gỗ thông, cát nhuộm phẩm, bông gòn, vải hoa... để tạo nên những cánh thiếp mang nét riêng của mình.
Phổ biến nhất là đến Bưu điện, cửa hàng sách, sạp báo để chọn mua.
Mẫu thiếp Tết hết sức phong phú, có khoảng 250 mẫu thiếp sản xuất trong nước và 70 mẫu thiếp nhập ngoại.
Nhiều hơn cả là loại thiếp nền đỏ, trên là các hoạ tiết mai, đào, tre, trúc, bánh trưng, dưa hấu... được ép nhũ vàng, nhũ bạc kèm những dòng chữ Hán:
Phúc Lộc Thọ, Tân Xuân đại cát, Kim niên vạn hạnh, Cung hạ tân hy, hoặc chữ Việt:
Chúc mừng năm mới, Mừng Xuân..., chữ Anh, Pháp: Happy New Year, Bonne Anne’e...

Thường bán chạy nhất là loại thiếp lụa gia công với những mẩu tranh lụa bé tí bồi lên cánh thiếp thể hiện các phong tục vui Xuân cổ truyền dân tộc và các thắng cảnh Việt Nam.
Bên cạnh đó, thiếp điện tử cũng được khá đông người ưa chuộng:
Lật tấm thiếp là có đèn nhấp nháy cùng một đoạn nhạc Happy New Year quen thuộc.
Một điều đáng mừng là thiếp nội ngày càng thắng thế thiếp ngoại.
Đây cũng là một lẽ hiển nhiên bởi chẳng ai mua hàng lô thiếp gửi tặng bạn bè, thân nhân ở nước ngoài mà lại chọn thiếp in cảnh Paris, New york, Hong Kong...
Nói chung, thiếp Tết càng thể hiện rõ bản sắc văn hoá dân tộc thì càng bán chạy.

Một loại thiếp khác đặc sắc mới xuất hiện trong hai năm gần đây là thiếp được trang trí bằng hoạ vải cùng với giấy trang kim và tượng người, tượng thú, tượng nhà cửa bé tí bằng nhựa tổng hợp polymer.
Tất cả đựng trong hộp plastic trong suốt.
Nét độc đáo nhất là khi mở hộp ra sẽ có mùi thơm của mỗi loài hoa.
Tuy độc đáo mà giá lại chẳng cao, trung bình khoảng 6.000 đ/cái.

Tết Nguyên đán, nhiều gia đình Việt Nam chưng mai, đào, quất.
Trên cành hoa, người ta thường treo cài thiếp chúc Xuân đã nhận được.
Đây quả là một thú chơi tao nhã.

ThuLung
UserPostedImage
UyenVy  
#173 Posted : Wednesday, January 22, 2014 4:48:49 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage
UyenVy  
#174 Posted : Wednesday, January 22, 2014 4:55:23 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Bức tranh Bách mã

Qua muôn dặm tới miền xa lạ
Mây khói còn vương dấu vó câụ
Một khởi phóng hỡi linh Bách Mã,
Từ ngàn xưa vượt tới ngàn saụ
HNL

Lên hết 144 bậc thềm, Quân mới nhìn rõ toàn cảnh tòa lâu đài, kiến trúc theo lối cổ với năm vòm tháp.
Khá đông du khách hiếu kỳ đến thành phố Hoa Hồng này đã mua vé vào cửa Lâu Đài X. để tận mắt chứng kiến khung cảnh sống của một gia đình từng nổi danh tại địa phương hồi trên nửa thế kỷ về trước.
Từng tốp khoảng vài chục người được hướng dẫn viên đưa đi coi từ dưới lên lầu chót của tòa lâu đài rồi theo mũi tên chỉ lối xuống và ra chỗ đậu xe

Quân đã chứng kiến những căn phòng bầy biện theo cung cách ngày xưa, cũng không có gì đặc biệt lắm so với những tòa nhà cổ kính bên châu Âu mà Quân đã biết.
Duy khi thoạt bước vào căn phòng chót, Quân rất ngạc nhiên khi thấy trên tường có treo Bức Tranh Bách Mã quen thuộc, tuy rằng bức tranh ở đây không có thêm vài hàng đề tặng...

Chỉ ít phút đừng chân trong phòng tranh, Quân đã hồi tưởng đầy đủ câu chuyện ngày xưạ..
Quân mua bức tranh này trong một kiosque bán đồ sơn mài trên đường Nguyễn Huệ Sài Gòn. Bức tranh được cuộn tròn trong chiếc ống sơn màu nâu nhạt.
Khi về nhà trải bức tranh để lồng kính, Quân mới nhìn kỹ bức tranh thì thấy có hai dòng chữ ghi bằng bút bi phía dưới, bên góc trái:
Kính mừng sinh nhựt
anh Hà Đản.26-XII
và chữ ký tên rất dễ đọc: Bạch Lan

Thì ra đây là bức tranh đã được mua đi bán lạị Trước khi treo bức tranh lên tường, Quân đã tò mò đếm đủ 100 đầu ngựa, trải treo chiều ngang 60 X 100 cm đúng như tên của bức tranh bằng chữ Hán: "Bách Mã Tề Phi" cùng với triện son và ký hiệu của một họa sĩ Đài Bắc (Trung Hoa Dân Quốc).
Thực ra, Quân chỉ muốn mua 1 bức tranh ngựa, dù là vẽ 1 con. Không phải Quân tin điều mà người Trung Hoa thường viết trên những thiệp hồng: "Mã Đáo Thành Công" để chúc nhau, mà chỉ vì Quân tuổi Ngọ.
Sau khi bức tranh được treo lên, anh đứng ngắm coi và khi toan quay bước, thốt nhiên anh thoáng thấy có điều gì khác thường. Anh lui trở lại vị trí cũ, mắt vẫn không rời bức tranh.

Rõ ràng, anh nhận ra là những mông ngựa đều xoay theo tầm nhìn của mình. Anh thử đưa bước chân qua trái, rồi qua phải, vẫn chiếc mông ngựa di chuyển qua lạị Anh rất thích thú điều này, nên mỗi lần trước khi đi làm hay vừa về nhà, anh đều đứng trước bức tranh rồi di chuyển qua hai bên để nhìn những mông ngựa xoay theo tàm mắt.Bé Mai, con gái Út 5 tuổi của anh, hỏi:
- Ba nhìn bức tranh hoài, không chán saỏ
Anh tươi cười:
- Nè, con lại đây ba biểu!
Con bé đến gần anh.
- Con thấy con ngựa lớn nhứt không?
- Thấy, thưa Ba!
- Bây giờ mắt con nhìn mông nó, còn chân con bước qua tráị Con có thấy mông ngựa xoay theo bước chân của con không?
- Thấỵ sao ngộ quá, Ba!
Quân vui vẻ:
- Cho nên Ba cứ nhìn bức tranh hoài!
Thế rồi nhiều lần Quân thấy con nhỏ cũng đứng nhìn bức tranh, xê qua xê lại y hệt ... ông già nó!
Cho đến một buổi chiều, anh còn làm việc, thì bé Mai kêu điện thoại đến Sở:
- Thưa Ba, có một cô vừa ghé nhà mình. Cổ ngỏ ý muốn chờ gặp Ba để có chuyện muốn thưa với Bạ Má biểu con mời khách dùng trà rồi báo tin cho Ba haỵ
- Con nói lại với cô, là rất tiếc chiều nay Ba đã có hẹn nên sẽ về muộn. Vậy mời cô ấy tới vào trưa chủ nhật nàỵ..
Nhưng cô khách không y hẹn, mà Quân cũng sẽ quên chuyện đó, nếu khá lâu sau đó anh không nhận được bức thư có đóng nhật ấn bưu điện Nha Trang:

Ngàỵ..
Kính ông,

Tôi là Hà Mỹ Lệ, người mà mấy tháng trước đây đã đến thăm ông, nhưng rất tiếc chưa được hân hạnh gặp ông, sau đó lại lỗi hẹn vì ngày chủ nhật kế tiếp, tôi có việc gia đình phải về Nha Trang. Bữa nay xin gửi thư này với lời kính thăm của tôi, mong ông không cho là đường đột. Vậy xin kể hầu ông, nguyên do nào thúc đẩy tôi tìm ông. Bữa tôi đến và được bà nhà và cô em niềm nở tiếp đón, đã là lần thứ haị
Lần đầu, nhân có việc đi qua ngõ trường học, tôi thoáng thấy bên trong một căn nhà có treo bức tranh quen thuộc.. Đây cũng là tôi có duyên với con đường nhỏ lát đá chạy qua nhà ông.

Căn nhà của gia đình ông có bức tường thấp mà chân tương cũng là lề đường đị Khách đi qua có thể dễ dàng nhìn thấy bức tranh treo cạnh chiếc đồng hồ quả lắc có những chữ số La Mã.
Cách đây mấy năm, trên tường trong phòng khách nhà tôi cũng đã treo một bức tranh y hệt bức tranh mà tôi đã trông thấy tại nhà ông. Y hệt, vì khi dừng chân lại để nhìn vào, tôi còn nhận ra, tuy không rõ lắm, mấy dòng chữ đề tặng nữa. Đó là nguyên do mà tôi đã có mặt trong nhà ông để nhìn rõ mấy dòng chữ ấy.

Thưa Ông, xin ông rộng lượng thứ lỗi vì cần phải trình bầy chi tiết để ông cảm thông cho.
Theo ý nghĩ chủ quan của tôi thì ... Bức Tranh Bách Mã được treo trong nhà ông cũng chính là bức tranh của Ba tôi đã thất lạc từ nhiều năm nay sau một vụ trộm mà nhiều người ở Khánh Hòa đều nghe nói.

Câu chuyện là vào một đêm mà gia đình chúng tôi vắng mặt, kẻ trộm đã khuân đi tát cả những đồ vật đắt tiền, kể cả bức tranh treo trên tường vốn không đáng giá bao nhiêu. Nhưng đó lại là kỷ vật mà sinh thời Ba tôi rất trân trọng.
Chúng tôi đã nhận được một vài món đồ sau đó được đem bầy bán tại Chợ Trời gần ga xe lửa. Nhưng không thấy bức tranh để mua lại. Cho nên khi nhận ra bức tranh đang được treo tại nhà ông, tôi nghĩ ngay là kẻ gian đã mang vô bán tại Sài Gòn và ông đã mua được.
Tôi biết là bức tranh hiện đang thuộc quyền sở hữu của ông. Việc tôi ngỏ ý có thể thành công mà cũng có thể thất bại.
Thành công, nếu được ông hào phóng và cảm thông, ban ơn cho tôi được nhận bức tranh này, để tôi giữ được di vật của Cha mình.
Thất bại, nếu bức tranh đối với ông cũng quan trọng vì một lý do nào đó, ông sẽ từ chối đề nghị của tôi.
Dù thành công hay thất bại, tôi cũng tư an ủi là đẵ làm hết sức mình.
Tôi nóng lòng chờ mong hồi âm của ông.
Xin tạ ơn ông.
Trân trọng kính chúc ông và bửu quyến vạn an.
Kính thư,
Hà Mỹ Lệ
Hộp thu lưu trữ Ty Bưu Điện NhaTrang.

Thưa cô Mỹ Lệ,
Nếu bức tranh quả thực quan trọng đối với cô như đã viết trong thư, tôi rất sẵn sàng tặng lại cô.
Khi có dịp trở lại Sài Gòn, xin mời cô ghé tệ xá để nhận bức tranh. Tôi sẽ nhớ dặn trước người nhà điều này. Mong cô đừng câu nệ.
Kính chúc vạn an.
Phạm Quân.

Ngày....
Kính Ông,

Đầu tiên, tôi vô cùng cảm tạ ông, đã cho tôi nhận Bức Tranh Bách Mã do tấm lồng hào hiệp của ông. Bức Tranh sẽ được treo cạnh bàn thờ Ba tôi.
Sau, để đáp lại thạnh tình của ông, tôi có ít dòng tâm sự muốn kể hầu ông.
Bức Tranh Bách Mã là một kỷ niệm mà Ba tôi đã nhận tư tay Dì Bạch Lan.
Theo thương tình, đứa con gái mất Mẹ ít khi trân trọng tình yêu của người Cha với một phụ nữ khác.
Nhưng có lẽ tôi là kẻ hơi khác đời! Mẹ tôi mất khi tôi đủ trí khôn để nhận ra niềm đau tột cùng của Ba tôi.
Ông héo hon đi sau tang lễ. Nhiều khi đang ngồi nói chuyện với tôi, bỗng ông nức lên, nghẹn ngào:
- Sao mình lại bỏ anh và con?
Tôi không biết làm gì để an ủi ông, mà chính ông lại an ủi tôi:
- Mỹ Lệ à! Ba xin lỗi vì đã không giữ được Mẹ cho con! Bây giờ Ba có thương con gấp bội cũng không thể nào thay được tình mãu tử.
Tôi ôm chặt Ba và tự nhủ sẽ làm tất cả những gì để ông được vui.
Ba tôi mới 50 tuổi.
Còn trẻ lắm., Ông không thể "gà trống nuôi con" mãi được. Nhưng Ba yêu Mẹ như vậy thì người phụ nữ nào thay được Mẹ để Ông lại có được hạnh phúc? Ba tôi có hạnh phúc là tôi có hạnh phúc.
Tôi phải tìm cho Ba tôi một phụ nữ thích hợp, hy vọng Ông chấp nhận. Nhưng đứa con gái khờ khạo như tôi làm sao tìm ra được người phụ nữ như thế?
Ngày đêm tôi cầu nguyện cho Ba. Và thành tâm của tôi đã được các đấng Thiêng Liêng ban ơn.
Đó là Dì Bạch Lan, mà tôi thường kêu là Dì Hai, người bạn chí thiết của Mẹ tôi. Trong tang lễ Mẹ tôi, dì Bạch Lan đã tất bật hơn cả những người thân trong gia đình.
Một ngày kia, tôi đến thăm Dì tại nhà riêng.
- Mỹ Lệ! Thật bất ngờ được cháu đến thăm. Ba cháu khỏe không? Vui không?
Tôi vui vẻ:
- Cảm ơn dì Hai, ba cháu khỏe, nhưng không vui!
- Hẳn nhiên. Ba cháu còn luôn tưởng nhớ Mẹ cháu.
Rồi Dì kéo tôi ngồi kề bên, dịu dàng:
- Thời buổi này thiệt khó mà kiếm ra một người đờn ông có tình nghĩa với bà vợ đã mất như ba cháu.
Tôi nắm chặt tay Dì:
- Cháu có điều này muốn nói với dì Hai. Nhưng..
Dì khuyến khích tôi:
- Cứ nói, cháu đừng ngại. Dì rất vui nếu giúp được chuyện gì cho cháu.
Tôi mạnh dạn:
Thưa dì Hai, cháu e ngại vì câu chuyện sẽ... thiệt thòi cho Dì, nếu lời cầu mong của cháu được Dì chấp nhận...
- Dì không ngại bị thiệt thòi. Hãy coi dì như người thân trong gia đình cháu.
- Dì Hai ơi! Hiện nay Ba cháu sống như một thân cây cằn cỗi vì lẽ sống của Ông là Mẹ cháu đã không còn nữa. Cháu dù yêu Ba vô cùng, sẽ không thể nào thay thế Mẹ được.
Cháu nghĩ rằng, vì hạnh phúc cuối đời của Ba cháu, cũng chính là hạnh phúc của cháu, phải tìm cách thế nào cho Ba cháu tiếp tục được một bàn tay chăm sóc, an ủi. Ba cháu còn trẻ, đâu thể vì quá yêu Mẹ cháu mà héo hon đi, rồi sẽ có một ngày suy sụp. Vì Ba, cháu phải làm tất cả những gì có thể làm được để Ông có hạnh phúc. Cháu nghĩ ngay đến Dì Hai. Dì là người thích hợp với Ông nhứt. Nhưng Dì chưa từng lập gia đình, như vậy sẽ thiệt thòi cho Dì.

Đó là chưa nói đến chuyện cháu không hiểu tình cảm của Dì dành cho Ba cháu ra sao. Cháu đã cầu nguyện nhiều, đã khẩn xin các Đấng Thiêng Liêng phò hộ Ba cháu. Hôm nay cháu cầu cứu Dì Hai.
Tôi nghe rõ tiếng Dì thở dài. Dì ôm tôi vào lòng, để tay trên đầu tôi:
- Cháu Mỹ Lệ mến thương của dì. Thế này nhé! Dì sẽ dành nhiều thời gian đến thăm Ba cháu.
Dì sẽ dò ý coi phản ứng của Ba cháu. Nếu Ba cháu vui vẻ và coi dì như thân hữu, dì cũng sẽ hỏi lòng mình, coi tình cảm mà dì dành cho Ba cháu đến mức độ nào. Nếu dí có thể an ủi được Ba cháu,thì đừng nói đến chuyện thiệt hơn. Dì rất kính trọng Ba cháu và hâm mộ tình nghĩa vợ chồng thủy chung mà Ôâng đã dành cho Mẹ cháu..
Tôi nghẹn ngào ôm chặt Dì:
- Cháu đội ơn Dì! Cháu đội ơn Dì!
Một buổi chiều, sau khi tan sở, Ba tôi đang ngồi coi báo trong phòng khách thì Dì Bạch Lan ghé thăm.
- Thưa anh, hồi nãy trên đường về, bỗng nhiên tôi sực nhớ ngày mai là sanh nhựt của anh. Tôi vô hiệu sách trên đường Độc lập định mua một tấm thiệp để gửi mừng sanh nhựt anh. Nhưng thấy trên tường hiệu sách có treo bức tranh phù hợp với năm sanh của anh.

Tôi nghĩ là nên đem tới để xin anh vui lường nhận Bức Tranh Bách Mã này, như chút lòng thành của tôi, chúc anh sức khỏe và thành công.
Ba tôi vui vẻ nhận món quà rất có ý nghĩa đối với Ông, ngỏ lời cảm ơn Dì Bạch Lan.
Tôi được chứng kiến khung cảnh đó và nhanh miệng mời Dì ở lại ăn với cha con tôi một bữa cơm.
Bức tranh được treo trên tường.
Tôi đọc và nhớ mãi mấy lời đề tặng:
"Kính chúc Anh Hà Mỹ Sanh nhựt 26 - XII vui vẻ"
(cùng với chữ ký rất dễ đọc:)
Bạch Lan.
Sau đó, Dì Hai thường ghé thăm Ba con tôi. Theo tôi nhận xét thì Ba tôi cũng có nhiều cảm tình với Dì. Tôi tiếp tục theo đuổi nguyện vọng của mình, vun đắp tình cảm giữa hai người.
Tôi thiết tha cầu mong Dì sẽ là người thay thế Mẹ để đem lại hạnh phúc cho Ba tôi trong quãng đời còn lại.
Nhưng thưa ông, người tính không bằng trời tính. Sau một cơn đau tim, Ba tôi dột ngột ra đi theo Mẹ tôi.
Tôi đã khóc ngất trong vòng tay dì Bạch Lan. Từ đó, Dì toàn mặc đồ đen khi ra ngoài, kể cả khi đi làm. Dì thường đến thắp hương trước di ảnh Ba Mẹ tôi và luôn an ủi đứa con mồ côi này.
Bất hạnh còn đến với tôi, như đã thưa trên đây, Bức Tranh Bách Mã đã bị kẻ gian đem đi mất.
Thưa ông,
Một lần nữa, xin ông vui lòng nhận lòng biết ơn sâu sa của tôi khi đã cho tôi nhận lại bức tranh. Từ nay, tôi có được đầy đủ các hình ảnh kỷ niệm về Ba Mẹ tôi, về dì Bạch Lan, người mà lẽ ra đã là kế mẫu của tôi. Đôi lúc tôi còn tự nghĩ rằng nếu dì đã cúng cha tôi chung sống, biết đâu cha tôi đã không gục ngã.
Kính chúc ông và bửu quyến an khang, vạn phước.
Hà Mỹ Lệ

Nếu không phải đi theo đoàn du khách, Quân còn đứng lại để nhìn bức tranh mà dù bước qua trái hay phải, vẫn thấy mông những con ngựa xoay theo tầm nhìn của mình.
Trước khi lái xe trở lại thành phố, Quân còn quay lại ngắm tòa lâu đài nổi bật trên nền trời xanh với một giải mây vàng, nhộm ánh nắng tà ngời sáng long lanh, hắt xuống ngọn tháp chính giữa.
Thế giới này thiệt là gần, trong tòa lâu đài tại một thành phố ở Bắc Mỹ, lại có họa phẩm có xuất xứ từ bán đảo Đài Loan: Bức Tranh Bách Mã.

Quân đã từng có một ấn bản như thế tại nhà mình, với câu chuyện một acô gái muốn Cha mình có hạnh phúc sau khi Mẹ cô không còn nữa.
Vì như cô đã tâm sự với tôi: hạnh phúc của Ông cũng chính là hạnh phúc của Cô.

Hoàng Ngọc Liên
2005
UserPostedImage
UyenVy  
#175 Posted : Wednesday, January 22, 2014 5:01:55 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Ý nghĩa tục lì xì ngày Tết

Quanh chuyện "lì xì" ngày Tết bằng tiền và bằng... chữ! Nghe hai tiếng "lì xì" người ta liền tưởng tới bao giấy màu đỏ, nho nhỏ bằng phần tư trang giấy học trò, bên trong có xếp mấy tờ tiền mới. Vậy hai tiếng "lì xì" ở đâu ra? Nguồn gốc của nó thế nào?
Chúng tôi lân la "tầm nguyên" qua các nhà nghiên cứu, hỏi trực tiếp bằng miệng có, giở sách vở các vị có, thấy giải thích hai chữ "lì xì" tựu trung là "tiền mừng tuổi".
Cuốn từ điển thời nay do Viện Ngôn ngữ học, Trung tâm Từ điển học chẳng hạn, mục từ lì xì giải thích: "Lì xì là mừng tuổi (bằng tiền).
Tiền lì xì cho các cháu ngày mùng một Tết".
"Lì xì" bằng tiền không chỉ giới hạn trong mùng một Tết, mà "liền tù tì" suốt ba ngày đầu năm, thậm chí kéo dài tận những ngày "mùng" cuối cùng của Tết như mùng 9, mùng 10.

Theo một số vị mà chúng tôi hỏi chuyện, như cụ Nguyễn Quảng Tuân, Huỳnh Ngọc Trảng, Phạm Đan Quế, thì tục mừng tuổi vẫn cứ nên giữ. Nhà nghiên cứu Thông Hội bảo: "Đó là một phần đậm đà của phong vị Tết Việt Nam, đặc biệt đối với trẻ con, khiến trẻ nhớ tới Tết như một thời điểm mở đầu năm mới, đẹp như cổ tích".

Với nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, tác giả Dư âm, cứ nên lì xì "miễn là đừng lì xì tiền đô cho trẻ, không đúng chỗ, mà tập hư cho chúng ăn xài".
Vũ sư Hoài Nhơn (Trần Trinh Nhơn), con trai lớn của công tử Bạc Liêu (Trần Trinh Huy), thì kể rằng: "Ba tôi mất ngày 21 tháng chạp năm Quý Sửu 1973 ở Sài Gòn.

Đầu năm đó, ăn cái Tết cuối cùng, ông còn lì xì tôi mặc dầu tôi đã 27 tuổi.
Tôi vẫn không quên cái phong bì màu đỏ ấm áp, biểu lộ tình cảm của một người cha lúc nào cũng nhìn xuống con mình như thời còn nhỏ tại Bạc Liêu".
Nhà nghiên cứu Cao Sơn giải thích:
- Lì xì tiếng chữ là lợi thị, đọc theo âm Quảng Đông, Triều Châu thành "Lê - i - xị", chỉ số tiền được cho, tặng trong các dịp đầu năm, khai trương và cả trong lễ thành hôn nữa, chứ không bó hẹp trong dịp Tết Nguyên đán.

Lì xì nhằm cầu chúc người nhận gặp may mắn, phát đạt. Thường người Tàu bỏ tiền vào bao giấy màu đỏ.
Người Việt Nam ta cũng làm tương tự, phổ biến ở miền Nam ngày Tết.Ở miền Trung thì ông bà cha mẹ, người tôn trưởng cho con cháu tiền mới vào dịp Tết gọi là "tiền mừng tuổi".
Không chỉ người lớn mừng tuổi con cháu, mà hồi xưa, con cháu phải mừng tuổi ông bà trước.

Qua giao thừa, tới sáng sớm mùng một, con cháu bảo nhau tới nhà thờ để chúc Tết và lạy mừng ông bà, cha mẹ. Không chỉ lạy suông, cũng không thể muốn lạy mấy lạy thì lạy, mà theo nhà văn Toan Ánh, chỉ lạy... hai lạy rưỡi.

Lạy xong con cháu phải biết "thơm thảo" với đấng sinh thành bằng cách cung kính dâng lên những thứ bánh trái tươi ngon và một phong giấy hồng:
Bên trong phong giấy thẳng thớm này có đặt một món tiền, để lên khay tươm tất và hoan hỷ, xin các cụ nhận cho, đó là "tiền mở hàng". Tiền này không nhằm để cất cho nặng hầu bao, mà ngụ ý cầu chúc các cụ quanh năm sung mãn, may mắn.

Tục mừng tuổi nay còn đó. Ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì, cậu mợ lì xì lớp cháu, con. Bằng hữu thân quyến tới nhà ai chúc Tết lì xì trẻ con của nhà đó.

Hoặc chủ nhà đón khách tới chúc Tết lì xì trẻ em đi theo khách.
Ý nghĩa chính không nằm ở "tiền" mà ở "tình", tức ở lòng mong ước cầu chúc các cháu hay ăn chóng lớn, vui chơi, học hành tấn tới, còn phong bì nặng nhẹ nhiều ít (tiền) không phải là điều đáng để tâm lắm. Thậm chí không có một cắc bạc mà chỉ có... chữ.

Chữ viết rõ to, đậm nét để "làm quà" mừng tuổi như chuyện dưới đây.
Xưa, có một nhà nọ, nghèo quá, sinh ba đứa con trai. Tết đến người cha không có tiền để lì xì.

Chiều ba mươi, ông nghĩ ra một cách, lấy giấy đỏ làm 3 cái phong bì, bề ngoài trông thẳng thớm tươi tắn đỏ thắm như các phong lì xì khác.
Nhưng bên trong không bỏ tiền, mà thay bằng 3 miếng giấy được ông viết 3 chữ nắn nót: Phước - Lộc - Thọ. Qua sáng mùng một, người cha gọi 3 đứa con trai đến trước bàn thờ, xoa đầu chúng, tươi cười mừng tuổi chúng bằng 3 cái phong bì nhẹ hẫng, sau khi đã giải thích Phước là gì, Lộc là gì, Thọ là gì...

Qua Tết, bước vào năm mới, chẳng ngờ nhà ông phát tài, tiền vô như triều cường.
Thoắt cái, lại tới ba mươi tháng chạp. Ý chừng nhớ lại Tết xưa nghèo thiếu, đạm bạc, ông định bụng sẽ tái diễn cách "lì xì" bằng chữ để ba đứa "Phước Lộc Thọ" đừng bao giờ quên rằng, chúng đã được ăn no mặc ấm từ một quá khứ đói rách gần đây.
Ai đời, khi nhận phong bì xong, ba đứa con bóc ra, mỗi đứa đều thấy vỏn vẹn chữ Phước, còn hai chữ Lộc Thọ biến đâu mất. Người cha cũng ngạc nhiên không kém.
Bốn cha con đang phân vân, bỗng một người từ đâu đến bảo: "Ta là phúc thần của đất này.

Chữ Phước đó do ta ban cho. Chỉ cần có nó cũng gồm đủ cả ba: phước, lộc, thọ, vì có phước mới hưởng được lộc, mới thọ lâu.
Vì thế chẳng cần phải cầu lộc, cầu thọ, chỉ một chữ phước để mừng tuổi đầu năm là đủ". Nói rồi, biến mất. Nhìn lại phong lì xì, cả bốn cha con sửng sốt một lần nữa vì chữ phước cũng biến mất luôn, trên mặt giấy trống trơn, trắng toát.
UserPostedImage

Tranh Phước Huệ và Cá Chép.
Con cá đọc tiếng Tàu là [dũy] đồng âm với chữ DƯ = dư dật / thừa thãi.

Do đó, tranh tết vẽ con cá là để chúc nhau có của cải dư dật.
Tranh và chú thích của Dũ Lan Lê Anh Dũng

Bấy giờ vị thần thứ hai hiện ra kể cho bốn cha con nghe một chuyện mừng tuổi xa xưa.
Đó là câu chuyện nổi tiếng khắp châu Á, loan truyền qua Tây Tạng và dãy Hy Mã Lạp Sơn, đến cả lưu vực sông Hoàng Hà, Dương Tử của Trung Quốc, du nhập vào Việt Nam từ lâu đời, về một người cầu phước được phước, trở nên giàu có nhưng hết sức keo kiệt.
Ông ta quên những điều tốt đẹp, những ban phát ngọt ngào, rộng lượng mà mình đã làm ở tiền kiếp, vì vậy một mực thâu góp vàng ngọc về riêng mình, trong kiếp này, bỏ vào chiếc hũ, đem chôn ở một vị trí bí mật trong nhà không cho ai hay.
Ngay cả con trai của ông cũng không được biết nơi cất giấu.

Về già, ông ngã bệnh. Khi chết, linh hồn ông bị hũ vàng ám ảnh, đã quay lại nhà cũ, tìm cách chui vào xác chết cứng lạnh của mình, nhưng bất lực.
Thấy vậy, một con chó gần nhà có linh tính đã nhường thể xác hèn mọn của mình cho kẻ giàu có kia trú vào, rồi bay lên không trung thoáng đãng.

Còn ông nhà giàu thay thế làm chủ thể xác của con vật bốn chân, thỏa mãn được "sống" lại, dầu với tấm thân thuộc hàng súc sinh như chó.
Con chó đó lạ thay suốt ngày không đi đâu cả, cứ nằm lì trước hiên.
Mà chỉ nằm ở một nơi nhất định sát cửa ra vào. Hễ người con (bây giờ đã là chủ nhà) đuổi đi, một lát không lâu nó lại quay về chỗ cũ, cứ như rời chỗ ấy là nó rời sự sống của nó vậy.
Các phước quả mà nó hưởng là hũ vàng ngọc, giờ đây trở thành điều vô phước cột chặt nó vào tham si.
Ngày nọ, một đại sư ngang qua, nói với đứa con: "Này anh kia, anh có biết con chó đó là ai không?".
"Dạ thưa không".
"Ta nói cho biết, nó chính là cha của ngươi.

Vì sao nó nằm lì suốt ngày đêm ở khoảnh đất sát cửa đó? Ấy là vì nó luyến tiếc của cải chôn dưới đất. Hãy đào lên".
Người con lấy làm lạ, cho đào thử chỗ con chó thường nằm, thì quả nhiên thấy hũ vàng bên dưới.
Bị rúng động vì việc này, người con tỉnh ngộ, từ chối sở hữu số vàng, rời nhà theo vị đại sư lên núi, về sau trở thành một trong những vị tổ đầu tiên của lịch sử Thiền tông.

Vị này tỉnh ngộ rằng: nếu làm phước, được phước mà thiếu huệ tức trí huệ sẽ trở nên nguy hiểm ngu si như con chó kia vậy.
Được phước, thiếu huệ, thì như nằm trên đống vàng, đống ngọc mà vẫn khổ đau, thiếu thốn, phiền bực.
Kể xong, vị thần bảo: "Đó là lý do vì sao ta phải xóa trắng chữ phước trong bao lì xì mừng tuổi của các ngươi.
Nó chỉ có ý nghĩa tốt đẹp nếu sinh đôi cùng huệ, bằng không chỉ là động lực cho những cuộc thăng trầm bất tận.
Giờ đây ngươi hãy nhìn xem".
Bốn cha con thấy trên bao lì xì hiện lên hai chữ Phước Huệ.
Hai chữ này để mừng tuổi cho mọi tâm hồn đã đi qua mùa đông để mở đầu một năm mới thăng hoa.

Võ Thị Điềm Đạm

UserPostedImage
UyenVy  
#176 Posted : Wednesday, January 22, 2014 5:06:55 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)

Edited by user Wednesday, January 22, 2014 5:41:19 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#177 Posted : Wednesday, January 22, 2014 5:45:39 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Cổ tích cho những hi vọng không thành

Khi Mùa xuân chuẩn bị ra đi thì Mùa hè đến. Mùa hè mang đến cho Mùa xuân một bó hoa hồng rất đẹp và nói:
- Mùa xuân ơi, hãy tin tôi, tôi yêu em, hãy ở lại với tôi. Chúng ta sẽ cùng đi chơi, đến tất cả những nơi mà em muốn.
Nhưng Mùa xuân không yêu Mùa hè. Và cô ra đi. Mùa hè buồn lắm.
Mùa hè ốm, nhiệt độ lên cao. Mọi thứ xung quanh trở nên rất nóng.
Sau một thời gian, Mùa thu đến, mang theo rất nhiều trái cây ngon.

Mùa thu rất yêu Mùa hè. Cô không muốn Mùa hè phải buồn.
- Mùa hè ơi, đừng buồn nữa. Hãy ở lại với em. Em sẽ mang lại hạnh phúc cho anh.
Nhưng với Mùa hè, Mùa xuân là tất cả.

Và anh ra đi. Mùa thu khóc, khóc nhiều lắm. Mọi thứ xung quanh trở nên ướt.
Một thời gian sau, Mùa đông đến, mang theo cậu con trai của mình là Băng giá.

Những giọt nước mắt của Mùa thu làm Băng giá cảm thấy xao xuyến. Anh cảm thấy muốn đem lại hạnh phúc cho Mùa thu.
- Mùa thu ơi, hãy ở bên tôi.
Tôi sẽ xây cho em những lâu đài, những con đường bằng băng.
Tôi sẽ hát cho em nghe những bài hát hay nhất. Hãy ở bên tôi.
- Không, Băng giá ạ. Ở bên anh tôi sẽ luôn cảm thấy lạnh lẽo thôi.
Và Mùa thu ra đi. Băng giá buồn lắm.

Gió thổi mạnh. Chỉ trong một đêm thôi, mọi thứ trở nên trắng xóa bởi tuyết.
Mùa đông thấy con như vậy thì buồn lắm. Bà nói:
- Tại sao con không yêu Mùa xuân?
Cô ấy đã đến và hứa sẽ mang lại cho con hạnh phúc.
- Không mẹ ơi, con không thích. Chúng ta hãy rời khỏi đây đi.
Và họ ra đi.
Chỉ còn lại một mình Mùa xuân. Cô khóc. Nhưng rồi, bất chợt Mùa xuân nhìn ra xung quanh: "Ôi tại sao mình phải khóc chứ?
Mình còn rất trẻ, và xinh đẹp nữa.
Thời gian dành cho mình không nhiều. Tại sao mình không làm những việc có ý nghĩa hơn?"
Và mọi thứ như sống lại: cây cối tươi xanh, ra hoa, đâm chồi, nảy lộc...
Đây chỉ là một câu chuyện cổ tích của Nga thôi.
Nhưng những gì đọng lại thì nhiều lắm...
Phải chăng chúng ta cứ luôn chạy theo những thứ mãi mãi không thuộc về mình, luôn đòi hỏi những gì không dành cho mình?
Chúng ta cứ luôn đợi chờ, hi vọng, rồi buồn, rồi khóc.

Có biết bao nhiêu người như thế?
Và có bao nhiêu người như Mùa xuân, nhận ra con đường phía trước?

Unknow author

UserPostedImage
UyenVy  
#178 Posted : Wednesday, January 22, 2014 5:50:39 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

THANH XUÂN


Chợt tiếng buồn xưa động bóng cây
Người đi chưa dạt dấu chân giày
Bàn tay nằm đó không ngày tháng
Tình ái xin về với cỏ may

Và lá mùa xanh cũng đỏ dần
Còn đây niềm hối tiếc thanh xuân
Giấc mơ choàng dậy tan hình bóng
Và nỗi tàn phai gõ một lần

Kỷ niệm sầu như tiếng thở dài
Đêm chìm trong tiếng khóc tương lai
Tầm xa hạnh phúc bằng đêm tối
Tôi mất thời gian lỡ nụ cười ...

Đời sống ôi buồn như cỏ khô
Này anh, em cũng tợ sương mù
Khi về tay nhỏ che trời rét
Nghe giá băng mòn hết tuổi thơ ...

NCa

Bàn tay chàng

Anh gửi bàn tay trên tóc em
Những ngày xa mái tóc hao mòn
Bàn tay báo hiệu mùa Đông tới
Năm ngón mềm ôm tuổi thiếu niên

Quả phượng vừa khô trên nhánh cao
Cây vừa hiu quạnh cổng trường sâu
Tôi về ngó lại thời con gái
Thành phố già nua những gốc sầu

Tóc hết thời xanh, tuổi hết dài
Hồn bưng bình mật đắng tương lai
Xa chàng thức dậy khi chiều tối
Những ngón tay mềm vuốt mặt tôi

Nhã Ca
( Bốn Mươi Năm Thơ Việt Nam 1945-1985, Thi Vũ)
UserPostedImage
UyenVy  
#179 Posted : Wednesday, January 22, 2014 5:52:54 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)

Edited by user Wednesday, January 22, 2014 5:53:39 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#180 Posted : Wednesday, January 22, 2014 5:56:30 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Hương Tết

Năm nào cũng vậy ,cứ vaò ngày ông Táo về trời “lão phu nhân” lại đi mua kiệu,hành về muối chua.
Sáng, “lão phu nhân” tất tả mặc áo dài đi dạy ,tất tả nên để quên hai cái chấm bi tròn phấn hồng trên đôi gò má ! Hai “tiểu thư” vừa cười ngặt ngẽo, vừa xăng xái tán đều phấn ra cho má.
Các nàng (đều học buổi chiều) được giao việc : cắt đầu cắt đuôi những củ kiệu,củ hành đáng ghét kia. Đã vậy, má còn chọn loại kiệu Huế bé tẻo tèo teo,thấy ngao ngán,chán mớ đời …
Cũng may,là chị,tôi tận dụng cái uy quyền ghê gớm của vị “đại tiểu thư”,sai bảo “tiểu tiểu thư”, còn mình thì ngồi bên đọc báo,nghe nhạc ngắn trời mây …
Thật ra, không phải đại tiểu thư tôi làm biếng , mà tại bầu trời mùa xuân tươi thắm quá ,báo xuân hấp dẫn quá,nhạc xuân nao lòng quá! “Mùa xuân đến đạp xe trên phố ,tóc xõa vai mềm.

Mùa xuân hát nụ hoa thơm ngát nở trên môi hồng …”
Tiểu tiểu thư ngoan hiền như đất ,cắm cúi làm.thỉnh thoàng liếc nhìn,thấy tội tội ,tôi bèn thưởng nhỏ cục kẹo,cái bánh.
Canh chừng ,coi nhỏ mỏi mệt,tôi khen nhỏ khéo tay.Nhỏ thở dài,tôi nịnh nhỏ xinh gái …

Một người làm dĩ nhiên khác hai người.Trưa , má đi dạy về , la : cả buổi sáng mà các con làm được có chừng này thôi hả?
Tiểu tiểu thư thiệt thà khai báo.Thế là đại tiểu thư bị hai roi vào mong,vừa cười vừa mếu, vì má chỉ đánh giỡn chơi thôi !
Rồi cũng xong cái món dưa kiệu,củ hành kia.Những chiếc thẩu thủy tinh trong veo đã xếp hàng trên kệ bếp.
Nhưng củ kiệu thuôn dài,be bé,trắng muốt ken dày coi rất ư duyên dáng ,yểu điệu thục nữ! Củ hành thì tròn trịa,hồng hào,mũm mĩm như cặp má em bé.
Xem ra chúng không còn đáng ghét khi ta đưa chúng vào miệng,kèm với tôm khô,thịt luộc. Đúng là qua cơn bỉ cực tời hồi thái lai !
Mà nào đã hết nỗi đoạn trường của chị em chúng tôi. Má tôi còn rinh về nào là đu đủ xanh ,cà rốt ,cù cải trắng … để làm dưa món. Lại cắt ,lại tỉa. Chao ôi khổ!Khổ không sao kể hết
Nhưng hễ cái khổ đi qua ,cái sung sướng lại tới,ăn bánh chưng mà kèm dưa món thì tuyệt cú mèo!
Rồi má còn bày ra làm mứt gừng,gói bánh chưng … Lý lẽ của má là : Đàn bà con gái,dù chễm chệ trên ngôi nữ hoàng,cũng phải biết chuyện bếp núc!

Biết để làm,nếu cần, và phải biết để còn dạy con hoặc chỉ để coi ngó,chỉ vẽ người giúp việc.
Ôi thôi,còn nhiều nỗi khổ nữa …

Nhưng, như tôi đã nói, sau nỗi khổ luôn là niềm vui … Chẳng hạn len lén nhâm nhi miếng mứt khi chúng đang còn sôi riu ríu trên bếp … Chẳng hạn , vớt cái bánh chưng đầu tiên thử coi chín chưa … Xin “bật mí” rằng ,tôi đã từng bị phỏng môi vì cái tội “thử” này!
Phần “lão gia gia ” , hổm rày cũng cực dữ à nhen : dọn dẹp,lau chùi nhà cửa … Và chiều 30, lão gia ra vườn chặt nhánh mai đẹp nhất,trĩu nụ nhất,cho vào bình. Hai tiểu thư , miệng rúc rích nói cười, tíu tít làm điệu cho mai: nào thiệp xuân,nào những câu “Phúc,Lộc,Thọ” …
Theo lệnh lão gia gia ,mọi việc phải hoàn tất trước mười giờ .Giao thừa ,phòng khách sáng trưng,lung linh nến,hoa,rộn ràng nhạc xuân : “Cùng đón chúa xuân đang giáng xuống trần. thế gian lắng nghe tình xuân nồng …” Trên bàn thờ là đĩa trái cây to bành ki có đủ cầu ,dừa ,đu đủ,xoài sung.

Cạnh đó ,những hộp bánh mứt rực rỡ sắc màu ,có thắt nơ hồng … Hai tiểu thư bấm nhau,cười tủm tỉm : “Chu choa , lão gia và lão phu nhân nhìn nhau tình tứ quá ta ơi!”
Năm,bốn,ba,hai,một! Giao thừa !

Cả nhà quỳ xuống,cầu nguyện năm mới bình an ,vạn sự như ý …
Có một năm ,má tôi thay đổi “tư duy” ,hổng làm gì hết,ra chợ mua cho khỏe .Các tiểu thư vỗ tay hoan hô reo mừng,tỏ lòng biêt ơn.

Những ngày cuối năm của năm đó ,nhà như thiếu vắng một cái gì,trống trãi buồn buồn …Chúng tôi đi tới đi lui,ngẩn ngẩn ngơ ngơ …
Lão phu nhân cũng nhận ra sự thiếu vắng ấy .
Thì ra lăng xăng chuẩn bị cho Tết cực mà vui. Vậy là lại đi chợ ,lại hì hục bày ra đủ thứ để làm .
Cái này cái nọ,có thể chút chút thôi … Nhưng lại có sức lan tỏa nồng nàn hương Tết,hương thơm của đầm ấm , hạnh phúc. Và của yêu thương …

Kim Chi
UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
10 Pages«<78910>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.