Welcome Guest! To enable all features please Login or Registers.

Notification

Icon
Error

10 Pages<1234>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
UyenVy  
#21 Posted : Tuesday, March 29, 2011 8:01:59 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Niềm Vui Nho Nhỏ Trong Cuộc Sống

Biết tận hưởng những niềm vui nhỏ trong cuộc sống: đó là một trong những bí quyết của hạnh phúc.
Người Nhật Bản thường kể câu chuyện như sau:

Một người đàn ông nọ đi qua một cánh đồng, thình lình bị cọp đuổi theo
Và anh ta chạy bán sống bán chết mà vẫn không tìm ra chỗ dung thân.
Anh chạy mãi để rồi cuối cùng thấy mình đứng bên bờ vực thẳm.

Phía sau lưng, con cọp vẫn không buông tha.
Không còn biết làm gì nữa, người đàn ông phải lấy sức để đu lên một cành cây bắc qua vực thẳm.
Nhìn xuống dưới thung lũng, anh ta lại thấy một con cọp khác cũng đang nằm chờ chực.

Người đàn ông đáng thương chỉ còn niềm hy vọng duy nhất: đó là nằm chờ đợi cho đến khi hai thú vật mệt mỏi và chúng lần lượt bỏ đi...

Chờ đợi trong lo sợ vẫn là cực hình lớn lao nhất đối với con người. Giữa lúc anh ta đang phải chiến đấu với sợ hãi và mệt mỏi, thì tình cờ bỗng có hai con chuột bỗng từ đâu xuất hiện trên chính cành cây anh đang đu vào.
Hai con vật bắt đầu gặm nhấm lớp vỏ xung quanh cành cây.

Bình thường, chuột là một trong những loài thú mà anh gớm ghiếc nhất vì sự dơ bẩn của nó.
Tiếng kêu của nó cũng là một âm thanh làm cho lỗ tai anh khó chịu.

Thế nhưng, trong cơn sợ hãi tột cùng này, người đàn ông bỗng nhìn thấy hai con chuột thật đáng yêu.
Những hàm răng mũm mĩm của chúng trông dễ thương làm sao!

Tiếng kêu của hai con vật cũng trở thành một âm thanh êm dịu hơn tiếng gầm thét của hai con cọp.

Giữa lúc anh đang theo dõi từng động tác của hai con chuột, thì một con chim bỗng từ đâu bay lại, thả rớt trên cành cây một trái dâu rừng. Anh đưa tay nhặt lấy trái dâu và thưởng thức hương vị ngọt ngào của trái rừng bỗng nên thơ đáng yêu lạ lùng
Bí quyết của hạnh phúc cũng chính là biết đón nhận những niềm vui nhỏ trong cuộc sống mỗi ngày.

Có những ngày tù đày, chúng ta mới thấy được giá trị của hai chữ tự do.
Có sống xa gia đình, chúng ta mới nhung nhớ những ngày sống bên những người thân.

Có những lúc nằm quằn quại trên giường bệnh, chúng ta mới thấy được giá trị của sức khỏe.

Cuộc sống của chúng ta tràn ngập những niềm vui nhỏ mà chỉ khi nào mất đi, chúng ta mới cảm thấy luyến tiếc.
Bạn đồng ý chứ , chúng ta hãy tận hưởng những niềm vui nho nhỏ hàng ngày trong cuộc sống bạn nhé !

Sưu tầm
UserPostedImage
phonui  
#22 Posted : Wednesday, March 30, 2011 9:36:00 AM(UTC)
phonui

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/30/2011(UTC)
Posts: 5,629

Was thanked: 16 time(s) in 15 post(s)

Pn chay vo uong hot tea hehe. Hello UV. chuc' UV mot ngay vui ve nha.
thanks 1 user thanked phonui for this useful post.
UyenVy on 5/20/2011(UTC)
ngoc tran  
#23 Posted : Wednesday, March 30, 2011 7:09:12 PM(UTC)
ngoc tran

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 4,955

Thanks: 3721 times
Was thanked: 5328 time(s) in 2460 post(s)
UserPostedImage

UserPostedImage
Cô chủ quán Uyên Vy ơi ...cô Ớt mang thêm hoa chưng quán cho tươi mát với trái cây mời khách nè
Smile
Giờ có chút thì giờ cô Ớt đi đọc những bài của Uyên Vy bỏ vô nha Whistle


Edited by user Wednesday, March 30, 2011 7:15:30 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked ngoc tran for this useful post.
UyenVy on 5/20/2011(UTC)
UyenVy  
#24 Posted : Thursday, March 31, 2011 5:11:25 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng

Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi

Theo chính cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, bài hát Để gió cuốn đi mang một ý nghĩa triết lý sâu sắc.
Trên đời này, không có gì là mãi mãi, không có gì là không phôi phai. Tiền bạc: Hôm nay có, ngày mai mất.
Người yêu cũng thế, hôm nay còn ở bên cạnh ta nhưng biết đâu ngày mai sẽ xa ta vạn dặm.

Vì vậy, hãy sống sao cho thanh thản, không nên đặt nặng vấn đề "được - mất", "đến - đi" để tự mình giải thoát cho chính mình ra khỏi những đau khổ, xót xa.

Những khi chiều tới cần có một tiếng cười
Để ngậm ngùi theo lá bay
Rồi nước cuốn trôi, rồi nước cuốn trôi

Buổi chiều thường gợi đến một điều gì sắp tàn, những lúc như thế ta thường cảm thấy lạnh lẽo, cô đơn, đôi khi là hụt hẫng.
Nhưng vẫn "cần có một tiếng cười" chỉ để "theo lá bay", "nước cuốn trôi". Ta nghe đâu đây một sự chấp nhận trong ngậm ngùi và gắng gượng.
Trong cuộc sống, đôi khi có những thứ ta không hề muốn nó xảy ra, nó vẫn xảy ra, ta không hề muốn chấp nhận, vẫn phải chấp nhận.
Và rồi nỗi đau dâng trào khi chịu đựng thực tại trớ trêu trước mắt, ta chỉ biết ngậm ngùi cười.
Hãy nghiêng đời xuống nhìn hết một mối tình
Chỉ lặng nhìn không nói năng
để buốt trái tim, để buốt trái tim.

Có những lúc đang lặng yên cũng là đang dậy sóng. Người ta có thể lặng yên để khỏi thôi thúc hay kích động một thứ gì đó, hoặc lặng yên chỉ "để buốt trái tim", để lặng lẽ ôm chặt vết thương đang rỉ máu trong lòng.
Hãy yêu ngày tới dù quá mệt kiếp người
Còn cuộc đời ta cứ vui
Dù vắng bóng ai, dù vắng bóng ai

Nhưng dù cuộc sống có nghiệt ngã, thương đau với ta đến thế nào đi chăng nữa, dù người có ở bên ta hay đã xa ta, hãy cứ vui mà sống.
Vì nếu không đớn đau khi mất đi, ta sẽ không biết nỗi quý trọng hạnh phúc khi có được.
Nếu không xót xa lặng thầm khi đứng trước một sự ra đi, thì ta không biết vui mừng khi đón nhận sự sum vầy.
Và hãy đón nhận, vì vốn dĩ đó là quy luật của cuộc đời.

Stam


UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#25 Posted : Thursday, March 31, 2011 5:25:54 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Lá Rơi Bên Thềm

Một chiều có lá thu vàng rơi ngập sân
Nắng thu ngỡ bóng ai ngỡ cố nhân
Dáng người xưa tha thướt trong chiều thu
Mắt long lanh môi cười nét duyên dáng
Anh mãi yêu ánh mắt môi cười ấy
Lời yêu chưa kịp ngỏ lời yêu chưa nói

Bóng em đã xa tít tắp phương nào
Chiều nay ngồi lặng ngắm lá thu
Thoáng mơ mộng về ngày tháng ấy
Chỉ mơ gặp lại em trong hiện tại
Suốt đời anh thương nhớ dĩ vãng
Bâng khuâng về môt bóng dáng người yêu
Em ơi..............lá thu vẫn rơi.....!

UVy
3/31/2011

UserPostedImage
UyenVy  
#26 Posted : Thursday, March 31, 2011 5:30:35 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

UVy thank again cô bạn pn ghé qua nha pn !Applause

& cô Ớt chưng hình thật đẹp , UVy thích fresh fruits lắm cô ui !
UserPostedImage
UyenVy  
#27 Posted : Thursday, March 31, 2011 5:38:32 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

CUỘC ĐỜI VÀ CON DỐC

Bạn có bao giờ nghĩ rằng chúng ta cũng rất giống nhau chăng? Cuộc đời con người khởi đầu bằng tiếng khóc chào đời trong vòng tay yêu thương của mẹ.
Kể từ lúc ấy, hành trình trên con dốc dài đã bắt đầu. Qua bao thử thách, giông tố của cuộc đời, con người leo lên được đỉnh dốc...
Cuộc đời chính là sự trưởng thành. Lúc bé thơ, thật là hạnh phúc sống trong sự ôm ấp, che chở của ba mẹ, tình yêu thương gia đình. Đó là khoảng thời gian êm đềm đẹp đẽ nhất của cuộc đời. Cũng giống như điểm bắt đầu của con dốc - bằng phẳng, bình yên biết bao nhiêu.
Nhưng rồi, dòng thời gian cứ mãi miết trôi, con người lớn lên, sải bước trên con dốc cuộc đời. Những bất ngờ của cuộc sống đang còn đợi mỗi người ở phía trước, những khó khăn thử thách cũng sẽ bắt đầu.
Trong hành trình đó, có những lúc con người sẽ chán nản, mệt mỏi và hoảng sợ. Hay “đôi khi trong cuộc sống có những thời điểm mà tất cả mọi thứ đều như chống lại bạn, đến nỗi bạn cảm tưởng như mình không thể chịu đựng thêm một phút nào nữa. Nhưng, “hay cố đừng buông xuôi, vì sớm muộn gì mọi thứ cũng sẽ thay đổi”.
Vì, bạn biết không? “Mọi khó khăn, thử thách không bao giờ lớn hơn năng lực tiềm ẩn thực sự trong bạn”.
Hãy kiên trì và dám đương đầu, con dốc còn dài, bao hiểm nguy còn phía trước, mồ hôi, nước mắt chỉ mới là bắt đầu.

Trên con dốc ấy, biết bao lần bạn té ngã, “điều đó cũng không sao, quan trọng là bạn biết cách đứng dậy”, tiếp tục đi trên con đường mình đã chọn.
Thực ra, kẻ thù của mỗi người chỉ có một, đó chính là bản thân chúng ta. Nếu như bạn có thể đi hết con dốc đó, cho dù bạn không phải là người chiến thắng, nhưng ít nhất bạn đã chiến thắng chính bản thân mình.

Bạn ơi? Bạn có nhận ra rằng, sau mỗi lần ta té ngã, mỗi lần đối đầu với giông tố của cuộc đời là mỗi lần ta trưởng thành, bồi đắp cho mình những kinh nghiệm, tôi luyện ý chí đương đầu với cuộc sống.
Cũng chính lúc ấy, bạn nhận ra được những giá trị đích thực của tình yêu thương và sự sẽ chia chân thành.
Đúng! Bạn không hề đơn độc. Bằng niềm tin, lòng dũng cảm, bão giông rồi sẽ tan, sau đêm đen trời lại sáng và cuộc sống sẽ mang đến cho bạn nụ cười thay cho những giọt nước mắt, bạn đã nuốt vào trong.

Cuối cùng, bạn cũng đã đến đỉnh dốc, ở đó con người đã thực sự trưởng thành. Nhìn lại quãng đường mà mình phải đi qua, ta thầm cảm ơn cuộc sống đã đem đến cho ta những trở ngại. Nhờ đó, bạn tìm thấy được chính mình, học hỏi được những kinh nghiệm, tâm hồn trở nên mạnh mẽ hơn.

Chặng đường còn lại dễ dàng, thoải mái biết bao nhiêu. Những sóng gió hiểm nguy chẳng còn đáng sợ. Cứ như vậy, bạn đi hết con dốc đời mình. Đến cuối đường, giờ đây bạn lại có thể tận hưởng những giây phút nhẹ nhàng, tĩnh lặng của tâm hồn, suy ngẫm những gì mình đã trải qua suốt con dốc ấy.

Thế nhưng, bạn đừng nên quá say sưa với thành công khi đã lên được đỉnh dốc, mà quên sổ dốc cho an toàn, có thể bạn sẽ ngã, sẽ không thể bước tiếp chặng đường còn lại, lúc đó, quả là đáng tiếc biết bao nhiêu.
Cuộc đời còn có những ước mơ và khao khát cháy bỏng, những lý tưởng và hoài bão lớn lao, những niềm đam mê tột cùng. Muốn đạt được chúng, con người cũng phải vượt qua con dốc.
Dưới chân dốc, với những hăm hở, nhiệt huyết của tuổi trẻ, ta luôn ao ước được bước chân lên đỉnh dốc của sự thành công. Và thầm ngưỡng mộ những người đã lên được đó.
Nhưng rồi, không bao lâu, khi dấn thân trên con dốc thì… chúng sẽ thay đổi, có khi với gian nan, trắc trở, con người nản lòng, bỏ cuộc, quay trở về dưới chân dốc, có khi đối mặt với những thử thách đó, lòng nhiệt huyết, ý chí lại tăng lên gấp bội, là sức mạnh cho ta leo lên đỉnh dốc.

Lúc đạt được, ta hạnh phúc xiết bao, sung sướng tận hưởng những thành công, nhìn ngắm mọi thứ, và nhìn lại tất cả. Nó xứng đáng với những gì ta có được, bạn chợt oà khóc.
Khóc cho niềm hạnh phúc tột cùng. Rồi nó sẽ theo bạn cho đến hết con dốc của cuộc đời.
Cuộc đời còn là chặng đường đi tìm tình yêu, hạnh phúc và giá trị của cuộc sống… Tất cả, đều phải trải qua một con dốc, ở đó, mồ hôi, nước mắt, sự hoảng sợ sẽ giúp bạn tìm được điều mình mong muốn.

Riêng tôi, khi bắt đầu, tôi đã chọn chân dốc ở “khu rừng trẻ thơ”, đỉnh dốc ở “thành phố vinh quang” và kết thúc ở trong lòng cát bụi.

Hành lý tôi mang theo chứa đầy tri thức, cùng một ít cam đảm và một chút lo toan. Còn hành trang quý nhất có lẽ là khát vọng, ước mơ được bước qua cánh cổng sáng chói của “thành phố vinh quang” ấy. Trong chuyến hành trình “tôi đã học được rằng: trong cái giá lạnh của mùa đông, tôi có một mùa hè không thể đánh bại”.

Tôi đã học được rằng “chỉ cần cười lên, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi, và nụ cười ấy sẽ theo tôi suốt đời”. Và rằng, sống không chỉ là tồn tại, “sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”. Cuối cùng, bài học lớn nhất mà cuộc đời đã dạy cho tôi chính là “thành công và vinh quang chỉ là con đường mà tôi sẽ đi qua, chứ không phải là nơi tôi hướng đến”.

Cuộc đời là những gam màu sống động, là mĩ vị của cuộc sống. Có đau buồn thì cũng có hạnh phúc, có thất bại thì lại có thành công… Mỗi cuộc đời lại là một màu sắc riêng, một hương vị riêng. “Cuộc đời như một con dốc”, dẫu dài dẫu ngắn, dẫu bình yên phẳng lặng thì vẫn có khởi đầu và kết thúc.

Và cuối cùng tôi muốn nói với bạn rằng: “Trên con dốc cuộc đời đừng nản lòng, bỏ cuộc. Rồi hạnh phúc, ước mơ nhất định sẽ mỉm cười với bạn”. Quá khứ chỉ là dĩ vãng, tương lai là mầu nhiệm.
Thực tại mới là tặng phẩm quý giá nhất của cuộc sống.

theo blog.net
stam
UserPostedImage
UyenVy  
#28 Posted : Thursday, March 31, 2011 5:57:41 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
Ngắm Dã Quì Trên Phố Cao Đà Lạt

UserPostedImage


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

by dulichlamdong
UserPostedImage
UyenVy  
#29 Posted : Friday, April 1, 2011 2:46:15 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Thế Hệ 1970 & Nhạc Nguyễn Đức Quang

Những năm trước 1968, hồi còn học trung học đệ nhất cấp tức cấp 2 ngày nay, ở trường Thánh Tâm, Ngã ba Ông Tạ có thày Nguyễn Xuân Sinh dạy Việt văn kèm dạy nhạc.
Tôi nhớ bài nhạc đầu tiên học từ thày có lời: Vầng trăng mờ / một trời thơ / xa xa tiếng ca êm đềm đưa / chân mây thưa /ánh sao úa /sương buông mờ đường về làng xưa
Đó là một bài hát với nhịp điệu chậm rãi. Học trò còn được học đánh nhịp 4/4, ¾ rồi 2/4, từ chậm lên nhanh. Bài hát nhanh thày dạy là:

Không phải là lúc cứ ngồi mà đặt vấn đề nữa rồi
phải dùng bàn tay mà làm cho tươi mới
hàng chục năm qua ta ngồi ngó nhau
nghi ngờ nhau khích bác nhau cho cay cho sâu cho thật đau

Không phải là lúc cứ ngồi mà cãi suông
không tin nơi nhau thế ta định nhờ ai dắt đầu
thế giới ngày nay không còn ma quái thần tượng tàn rồi
còn anh với tôi chúng ta đi tới bằng cái tầm thường thôi.

Khi đó tôi không biết ai sáng tác bài hát trên, nhưng vừa hát vừa vỗ tay để giữ nhịp và thày dạy cho hát từ vừa đến thật nhanh, rồi hát đuổi nên đã cho chúng tôi những giờ vừa học vừa sinh hoạt vui trong lớp.
Bài hát được học thời đó, đến nay tôi vẫn còn thuộc. Khi nghe tin nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang qua đời, tôi ngồi viết ra những giòng này là ghi lại từ trí nhớ mình, dù đã hơn 40 năm trôi qua nhưng lời nhạc trong lớp học xưa còn như văng vẳng đâu đây.
Bài hát ở lại với tôi từ đó và ít nhiều trở thành một lời hướng dẫn cho tôi về tinh thần dấn thân và cách làm việc tập thể, khác với những thế hệ trước.
Lên trung học rồi đại học, tôi thuộc thêm được nhiều bài hát cộng đồng nữa. Thường tham gia sinh hoạt, ca hát nên những bài như “Gia tài của mẹ”, “Nối vòng tay lớn” của Trịnh Công Sơn, như “Việt Nam Việt Nam” của Phạm Duy; “Việt Nam quê hương ngạo nghễ”, “Hy vọng đã vươn lên”, “Đường Việt Nam” của Nguyễn Đức Quang là những bài hát rất được phổ biến nơi sân trường, trong những cuộc họp mặt thanh niên sinh viên, tại những trại hè.
Những ca khúc đã là niềm mơ ước, đã đem đến cho chúng tôi sự phấn đấu của tuổi trẻ cùng suy nghĩ về quê hương đất nước trong giai đoạn có quá nhiều đau khổ, nhiễu nhương.

Nhưng trong đám sinh viên, thỉnh thoảng lại được nghe lén một vài bài hát không được loan truyền rộng rãi, từ một băng cát-sét chỉ có giọng ca và tiếng đàn ghi-ta thùng.
Loại âm nhạc mang tính phản chiến, có thể bị xếp vào loại thân cộng nữa:

Xương sống ta đã oằn xuống
cuộc bon chen cứ đè lên
người vay nợ áo cơm nào
thành nợ máu trăm năm còn thiếu
một ngày một kiếp là bao
một trăm năm mấy lúc ngọt ngào
ôi đến bao giờ được nói tiếng an vui thực thà

Người bị treo hết hai tay và đóng đinh vào óc
miệng hô lớn kiên cường hoài mà trái tim bật khóc
cuộc sống đó rồi đi đâu?
nhìn nước dâng chân cầu
trời còn mù mịt lắm
hỡi đồng bào khắp chốn thương đau

Hay những câu ca dưới đây, nếu là thanh niên sinh viên thời đó nghe mà không cảm thấy thấm thiá, xót xa cho thân phận con người Việt Nam sao được.
Tôi trót sinh ra làm dân nhược tiểu
vú mẹ gầy cơm chẳng nuôi thân
vắt tình này thôi máu mẹ nuôi con

Tôi trót sinh ra làm dân nhược tiểu
nghe xung quanh nghiêng ngã cợt cười
cạnh chén cơm chan máu dân tôi…

Sao giống nòi vẫn vương buồn
sao giống nòi mãi nguy nàn
bao giờ cho người không còn nghe
lại tên Việt Nam nhược tiểu

Anh nghĩ gì núi sông này?
em nghĩ gì nước non này?
buồn hay vui, tình quê hương
có nấu nung lửa hờn?

Những lời ca như thế, nghe lén lút vì sợ có ai biết được báo cảnh sát nên lại dễ nhập tâm. Rồi chúng theo tôi rời quê hương.
Đến Hoa Kỳ, tôi cùng một số bạn tổ chức sinh hoạt sinh viên tại Đại học Berkeley và với các sinh viên bạn ở Bắc Nam California tham gia văn nghệ, hoạt động đấu tranh. Qua giao tiếp với đàn anh tôi mới biết những lời ca trên cũng chính là những sáng tác của nhạc sĩ du ca Nguyễn Đức Quang và hai bài là “Xương sống ta đã oằn xuống” và “Nỗi buồn nhược tiểu”.
Có một bài ca tôi nghe được khoảng năm 1974, mang e nhạc mà tôi ngờ là của Nguyễn Đức Quang, nhưng đến nay vẫn không chắc. Tôi ghi theo kí ức như thế này:

Năm chục đồng ai mua tôi bán
năm triệu đồng ai mua tôi bán
năm chục đồng một thằng thanh niên
năm chục đồng một thằng sinh viên
đôi chân còn lành đôi tay còn mạnh
ai mua tôi bán ai mua tôi bán
thêm một triệu đồng bán cả dân tôi
thêm một triệu đồng bán cả lương tâm

Tôi có nhiều dịp nghe Nguyễn Đức Quang hát ở Mỹ. Những năm đầu thập niên 1980 anh hát với sinh viên Việt Nam ở U.C. Los Angeles, với người Việt San Jose trên sân khấu Center for the Performing Arts. Những điệu nhạc, lời ca của Nguyễn Đức Quang lúc nào cũng sùng sục sôi.
Nói như nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng là như “thổi đến trái tim người nghe hơi nóng hừng hực của một trái tim bốc lửa”. Ba mươi năm qua Nguyễn Đức Quang vẫn với trái tim bốc lửa ôm đàn du ca. Lần sau cùng tôi nghe anh hát là ở San Jose cách đây đúng ba năm về trước.
Hôm đó, cùng với những du ca một thời như Trương Xuân Mẫn, Nguyên Nhu, Trần Anh Kiệt, Đồng Thảo đã lại thổi vào hồn tôi và khán giả những lời ca hào hùng của người anh trưởng du ca Việt Nam, làm tim tôi rộn ràng:
Nhưng càng mưa giông càng vươn tới
bước chân hùng còn đi rất hăng
đi dựng lấy huy hoàng
giống da vàng này là vua đấu tranh

Đường của ta đưa ta về thanh bình
đường an lành đường thảnh thơi những ngày vui
đường Việt Nam mời những bước chân rời
sát nhau lại vì đường vẫn còn dài

Tôi thuộc thế hệ sinh viên của những năm đầu 1970 ở quê nhà. Không như đàn anh đã dấn thân, tôi chỉ bắt đầu nhập cuộc, thừa hưởng lời ca, tiếng hát của các anh các chị truyền lại. Những ca từ về tuổi trẻ, đất nước trong một thời kì cực khốn của quê hương.
Các bạn của thế hệ 1970 ơi. Tiễn Nguyễn Đức Quang chúng ta cùng nhau cất cao tiếng hát nhé:

Ta như giống dân di tràn trên lò lửa hồng
mặt lạnh như đồng cùng nhìn về một xa xăm
da chan mồ hôi nhễ nhại cuộn còng gân tươi
ôm vết thương rỉ máu ta cười dưới ánh mặt trời

Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người
làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
hỡi những ai gục xuống ngoi dậy hùng cường đi lên

Sớm 27.03.2011 trái tim trong người Nguyễn Đức Quang ngừng đập sau 68 năm sôi sục theo dòng đời. Nhưng những âm điệu của anh còn đập mãi trong tim con người và đất nước Việt Nam.

3/2011
Bùi văn Phú

Edited by user Friday, April 1, 2011 8:06:17 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
thanks 1 user thanked UyenVy for this useful post.
langthang09 on 4/11/2011(UTC)
UyenVy  
#30 Posted : Friday, April 1, 2011 9:22:40 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Giờ Trái Đất

Giờ Trái Đất là sự kiện toàn cầu được khởi xướng bởi WWF - World Wide Fund for Nature, quỹ này còn có tên World Wildlife Fund, dịch là quỹ Quốc tế bảo vệ thiên nhiên.

Giờ Trái Đất được ấn định vào ngày thứ Bảy cuối cùng của tháng Ba hàng năm, với sự kêu gọi cá nhân và nhà nhà tắt đèn và các thiết bị dùng điện không cấp thiết trong 1hr , để mong mọi người nhận thức về sự cần thiết phải có & phải hành động cấp thời khi nhìn thấy sự biến đổi khí hậu toàn cầu càng tăng mạnh( tầng ozon báo động , hiệu ứng nhà kính , ô nhiễm toàn thế giới)

Giờ Trái Đất có tác dụng nhắc nhở mọi người hãy giảm việc sử dụng năng lượng, giảm thải CO2. Nếu coi đó là một hoạt động rầm rộ cho vui, tắt điện trong một giờ nhưng lại đốt nến tưng bừng kỷ niệm, hoặc có ý nghĩ coi việc tắt điện một giờ đó là xong nghĩa vụ đối với môi trường trong cả năm thì ý nghĩa của việc khởi xướng Giờ Trái Đất không phát huy tác dụng được bao nhiêu.

Giờ Trái Đất còn có ý nghĩa rộng hơn, nhắc chúng ta yêu Trái Đất, yêu môi trường sống. Sống thân thiện với môi trường là lối sống tiết kiệm năng lượng, tài nguyên, hạn chế tối đa việc gây ô nhiễm, không phá rừng, không giết hại động thực vật hoang dã đang bị tuyệt chủng, nên trồng cây, gây rừng phủ xanh đất trống đồi trọc...

Con người sống trong môi trường của Trái Đất cần phải bảo vệ môi trường của mình không chỉ một giờ mà là ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, thế hệ này qua thế hệ khác không ngừng nghỉ.

Tài nguyên thiên nhiên trên Trái Đất cần được sử dụng hợp lý để giữ được dài lâu cho các thế hệ sau, tiết kiệm trong sử dụng nhiên liệu, năng lượng cũng có tác dụng làm giảm lượng khí thải.
Những hành động bảo vệ tài nguyên môi trường được thể hiện ngay trong lối sống của cá nhân mỗi người hàng ngày, ở tầm quốc gia thì thông qua đạo luật, chính sách, hành động của các tổ chức, chính phủ.
Lối sống xa hoa lãng phí chắc chắn không phải là lối sống thân thiện với môi trường, tham nhũng hối lộ dẫn đến những việc rút ruột dẫn đến giảm tuổi thọ các công trình cũng là một sự hoang phí có hại cho dân chúng và cho môi trường. Gây chiến tranh phá hủy của cải và cuộc sống yên bình của con người cũng là có hại cho môi trường.
Đạo Phật là tôn giáo rất thân thiện với môi trường khi hướng con người đến cuộc sống từ bi hỷ xả, không giết động vật, giữ sự an hòa với môi sinh.
Trên phạm vi toàn cầu, có một thực tế là các nước phát triển có mức tiêu thụ tài nguyên, năng lượng và thải CO2 nhiều hơn rất nhiều so với các nước đang phát triển và các nước nghèo, trong khi đó thì ảnh hưởng của thay đổi khí hậu được dự đoán sẽ diễn ra nặng nề hơn ở một số khu vực khí hậu của các nước đang phát triển và các nước nghèo, trong đó có Việt nam.
Bất bình đẳng này cần được đưa ra thảo luận trên các bàn hội nghị Quốc tế tạo sức ép để các nước phát triển thực hiện các chương trình cắt giảm CO2 một cách hiệu quả hơn. Các mạng internet xã hội toàn cầu như Facebook có thể giúp ích cho việc đấu tranh giữa lợi ích của các nước nghèo và mức tiêu thụ quá mức của các nước giàu khi môi trường Trái Đất là tài sản chung.
Giờ Trái Đất không chỉ gói gọn trong một giờ..!

Hoàng Yến
UserPostedImage
UyenVy  
#31 Posted : Friday, April 1, 2011 9:39:30 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

VÀO CÕI RIÊNG EM.

Khi tôi bước vào cõi riêng em
Trời mây nghiêng bóng dõi tình lên
Có nỗi nhớ nhung tràn biển gọi
Có giấc tình quên ngũ vai mềm

Khi tôi bước vào cõi riêng em
Hàng hàng mưa lẻ xoá trời riêng
Có tiếng xôn xao hồn sóng nổi
Có nhịp cuồng si gõ trong tim

Chân nối giấc mưa đuổi theo nhau
Trắng xoá yêu thương thắm sắc màu
Gió mơn tình tự lùa hôn tóc
Vòng tay dài mãi cuốn mê say

Ngát biển tình lay khói hương bay
Soi nghiêng hồng vạc nắng tình đầy
Không gian rũ tím bờ mi cuối
Khẽ ngọn tình nồng thắp trên tay

19/05/09
Cát Tưởng
UserPostedImage
UyenVy  
#32 Posted : Monday, April 4, 2011 12:39:46 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
Thi Sĩ Có Những Câu Thơ Thành Ngôn Ngữ Hàng Ngày.

Những ý kiến tôi đã diễn tả trước đây, 15 năm, cho đến nay vẫn còn đúng. Du Tử Lê, quả nhiên vẫn là một nhà thơ hiếm hoi. Anh vẫn một mình một cõi. Đó là một điều đặc biệt. Và đối với một thi sĩ, thì đó là một sự thành công.
Bởi vì, thi sĩ phải là một thi sĩ riêng cho mình, không thể lẫn vào một thi sĩ khác được. Du Tử Lê vẫn luôn luôn tìm cách làm mới tiếng nói của mình. Tức là làm mới thơ của chính Du Tử Lê; cũng như góp phần làm mới thi ca của người Việt Nam.
Chúng ta biết thơ có hai cách diễn tả: Tự nguyên thủy, thơ là lời nói, lời phát âm ra. Rồi, từ cả vài ngàn năm nay, loài người dùng chữ viết, thành ra thơ cũng là một nghệ thuật dùng chữ viết, in ra nữa.
Hai hình ảnh mà ta tiếp nhận thơ là nghe lời người ta nói và đọc bài thơ trên giấy. Cả hai hình thức đó Du tử Lê đều tìm cách làm mới cả.

Nhiều người cho rằng Du tử Lê hơi cầu kỳ. Khi anh sử dụng rất nhiều thứ dấu khác nhau. Như dấu phẩy, dấu chấm, dấu ngang, dấu dọc, gạch chéo, gạch ngang…để làm cho thơ của anh khác thường. Nhưng tôi nghĩ, người thi sĩ có những lúc có nhu cầu là phải làm sao để diễn tả được đúng tâm trạng của mình.
Họ sợ rằng người đọc bài thơ trên giấy không thấu hiểu hết ý của mình, nên phải dùng thêm dấu nọ dấu kia, để theo đó mà người đọc thấu hiểu thêm.
Thí dụ câu thơ dưới đây trong tập thơ mới của Du Tử Lê. Nếu tôi đọc những câu thơ này theo lối bình thường, tôi sẽ đọc là:
Người cho tôi vực khuya
Đêm vọng nồng tiếng hát
Những ngón tay xuân thì
Bươi tìm tôi thất lạc.

Đó là những câu thơ rất đẹp.Nhưng nếu chúng ta theo cái cách của tác giả diễn tả. (Tôi rất tiếc là không thể trình với quý vị nguyên văn của bản thơ đó trên màn hình.
Nhưng chắc chắn ban kỷ thuật sẽ làm được việc đó.) Và khi người đọc được nhìn vào bản văn với những dấu chấm, dấu phẩy, dấu gạch ngang, dấu hai chấm, dấu ba chấm của tác giả, người đọc sẽ đọc nó khác đi một chút. Nó có thể sẽ là:
Người cho tôi vực, khuya
Đêm vọng, nồng tiếng hát.
Những ngón tay xuân thì:
Bươi, tìm tôi-thất-lạc.

Chữ “tôi-thất-lạc”, tác giả gạch giữa. Ba chữ đó là một tiếng mà thôi. Chúng trở nên một cụm từ, dính liền nhau. Cái “tôi-thất-lạc”. Người ta thấy tác giả diễn tả một cái gì khác.
Không phải là... tôi thất lạc. Đó là một cố gắng của Du Tử Lê. Cố gắng làm cho tiếng nói và thơ của ông diễn tả đúng tâm trạng của ông hơn.
Tuy nhiên, nếu quý vị thấy mình có thể tiếp nhận một cách khác, hoặc cho rằng tại sao lại phải cầu kỳ như vậy thì có thể tùy ý.

Dù sao thì chúng ta phải nhận thấy rằng Du Tử Lê không phải là người cầu kỳ. Bởi vì người cầu kỳ thì thơ sẽ làm cho người ta kinh ngạc.
Người ta sợ, mà người ta không yêu được. Chúng ta phải công nhận rằng Du Tử Lê đã thành công trong việc làm cho nhiều người yêu thơ ông.
Phải nói là, Du Tử Lê đã làm chủ được ngôn ngữ mà ông đã sử dụng, là tiếng Việt Nam. Ông đã sống với nó, đã yêu nó. Nhờ thế mà Du Tử Lê đã diễn tả được những điều rất giản dị, không cầu kỳ; làm cho ai cũng hiểu và, tự nhiên mà nhớ.
Tôi lấy thí dụ một câu thơ của Du Tử Lê đã trở thành ngôn ngữ hằng ngày của mọi người:
” Ở chỗ nhân gian không thể hiểu!”
Thật ra câu này không phải dễ hiểu. Nhưng trong một số tình huống nào đó, thì nó lại là câu nói nói cửa miệng.
Thí dụ một ông chồng gọi điện thoại cho vợ nói:

“ Em ở đâu đó? Sao em hẹn anh ở ngã tư có cây xăng, mà sao anh không thấy em đâu cả? Hay chắc là em đang ở chốn nhân gian không thể hiểu rồi!”
Vậy câu thơ trên đã trở nên ngôn ngữ thường ngày.
Lâu lâu tôi lại nghe câu thơ của Du Tử Lê “ ở chỗ …,” lúc thì để diễn tả một tâm trạng vui; cũng có khi để diễn tả một tâm trạng buồn. Tôi cho đó là thành công của một nhà thơ.
Một thí dụ khác, một câu thơ khác của Du Tử Lê, cũng thường được dùng để van lơn nhau, để khuyên bảo nhau, hay để than vãn với nhau:

“ Đi với về, cũng một nghĩa như nhau.”
Câu thơ này người ta cũng có thể nói trong lúc buồn:
“ Thế anh mới đến chơi mà đã về rồi à?”
“Tôi vừa mới gặp cô Tiểu Muội, rồi cô lại đi Texas…”
Có thể người nào đó sẽ nói:
Hoặc mình có thể dùng câu đó để đùa với nhau cũng được. Một thi sĩ có những câu thơ thành ngôn ngữ hằng ngày của chúng ta, tôi cho đó là một thành công. Người thi sĩ đó đã sống bằng tiếng Mẹ đẻ của mình và, hòa nhập với cộng đồng của những người cùng chung ngôn ngữ.
Đó là một thành công. Có thể nói Du Tử Lê là một trong những người hiếm hoi, luôn luôn tìm cách đổi mới. Nhưng lại không quá mới đến độ xa lìa cộng đồng cùng dùng chung ngôn ngữ với mình.

Đỗ Quý Toàn

Edited by user Monday, April 4, 2011 1:14:54 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#33 Posted : Monday, April 4, 2011 12:42:26 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Mất Hay Còn Chưa Hẳn Khác Nhau Đâu

tôi không thể ngăn buổi chiều sắp tối
như em đi mà tiếng chẳng quay về
mưa chẳng thể ướt hoài sân trí nhớ
đôi khi lòng tôi nắng mấy hôm sau

tôi không thể xóa biển chiều sóng gội
dù hôm qua tâm đã tịnh yên rồi
cây chẳng thể giữ hoài tay lá mới
đôi khi lòng tôi lại rất khoan thai

tôi không thể nói gì khi đã chết
như chưa ai kể được phút ban đầu
con đường nhỏ có hai hàng bã đậu
đôi khi tình tôi lạc tuốt trên cao
tôi không thể chẻ đôi hình với bóng
như em buồn có dễ mấy năm sau
riêng tôi đã bị tâm tôi phỉnh gạt
khi hiểu ra thì tóc đã pha màu

tôi không thể nghĩ rằng em đã khuất
mất hay còn chưa hẳn khác nhau đâu
thân giả tạm nhưng hồn không giả tạm
em nên tin tình chưa bụi bao giờ

tôi không thể lột da nhìn máu chảy
như trên vai mùi tóc vẫn ân cần
dẫu sông núi nghìn năm không biến hoại
sao sầu tôi có lúc vẫn rưng rưng
ôi không thể xóa đi ngày tái kiếp
hàng me xanh ngọc dát mấy con đường
mùa đã khoác áo đi vào bóng tối

tôi hồ nghi tự hỏi có ai thương?
lòng rất lạ, có điều gì khó nói
tỏ cùng ai? trời đất của ta đâu?
cõi thân cận chỉ có hồn đơn chiếc
và đêm đêm trăn trở giữa quê người

tôi không thể nghĩa là tôi chẳng thể
xóa bôi đi từng bước tự lưu đầy
tôi không thể nghĩa là tôi có thể
nhìn ra em môi, mắt đã hao gầy.

1990.
Du Tử Lê
UserPostedImage
UyenVy  
#34 Posted : Monday, April 4, 2011 1:14:11 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
Photography By tommynguyen -MI
Machinac Island N-Michigan


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage
UyenVy  
#35 Posted : Tuesday, April 5, 2011 1:37:57 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
Diễm Của Những Ngày Xưa

Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường đại học văn khoa ở Huế.
Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.
Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua.
Những mùa nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế người còn gái ấy đi qua nhòa nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mờ mịt.
Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.
Từ balcon nhà tôi nhìn xuống, cái bóng dáng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ.

Trừ những người ở quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung
. Ði để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng, mình là một nhan sắc.
Nhan sắc cho nhiều người hoặc chỉ cho một người thì có quan trọng gì đâu. Những bước chân ấy từ mọi phía đổ về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi lại quá cũ kỹ.

Ði để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thì giờ nhìn ngắm trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên.
Long não, bàng, phượng đỏ, muối, mù u và một giòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn thanh khiết.
Huế nhờ vậy không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, đền đài, lăng tẩm khiến con người dễ có một hoài niệm man mác về quá khứ hơn và một phần nào cũng cứu rỗi cho con người ta khỏi vành đai tục lụy.
Và từ đó Huế đã hình thành cho riêng mình một không gian riêng, một thế giới riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và ước mơ những cõi trời đất như không có thực.

Nhưng thật sự thực và mơ là gì? Thật ra, nói cho cùng, cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia.
Và với những ảo ảnh đó đã có một thời, khá dài lâu, những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đó đã dệt gấm theo hoa những giấc mơ, giấc mộng của mình
Ðó cũng là thời gian mà mỗi sớm tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, chuyền đi trên dòng sông để đến với từng căn nhà khép hờ hay đang đóng kín cửa.

Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không bóng hình, không màu sắc.
Chỉ có cái chết của những người già, vào mùa đông giá rét, mới làm sực tỉnh và bổng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ ở những vùng đồi núi chung quanh.
Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái ấy vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường.
Ði đến trường mà đôi lúc dường như đi đến một nơi vô định. Ðịnh hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoang lạc của giấc mơ.

Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt, để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường.
Giấc mơ liêu trai nào cũng sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác.
Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.

Trịnh Công Sơn
UserPostedImage
hongvulannhi  
#36 Posted : Tuesday, April 5, 2011 3:18:28 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,396

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

UserPostedImage


Cô LN mang hoa đẹp vào Quán nè.

HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
UyenVy on 5/20/2011(UTC)
UyenVy  
#37 Posted : Wednesday, April 6, 2011 6:25:08 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Xin Đừng Bất Chợt

Vô tình mình gặp nhau trong mưa
tình yêu đến bất chợt như cầu vồng bảy sắc

Cái gì bất chợt đến rồi cũng sẽ qua đi
Và tình yêu chẳng thể nào nói trước
Em không biết đằng sau những lung linh màu sắc
Ta còn lại gì ghi dấu với riêng ta?

Cơn mưa ngày đầu gặp nhau đã ở rất xa
Cầu vồng trong phút giây đã vội vàng tan biến
Và anh như chưa từng xuất hiện
Sau những đam mê yêu dấu ngọt ngào .

Em băn khoăn hoài dấu hỏi tại sao
Lẽ nào tình yêu mong manh đến thế
Lẽ nào anh vô tình như thể
Trên đường đời ta chưa hề qua nhau?

Cơn mưa ngày nào đã trở thành nỗi đau
cho riêng em những giọt buồn thổn thức
Cầu vồng lung linh những sắc màu không thực
Xin đừng quệt vào đời những bất chợt, khổ nhau!

Đông Nghi
UserPostedImage
UyenVy  
#38 Posted : Wednesday, April 6, 2011 6:37:18 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Uvy thank cô Lan Nhi thật nhiều luôn nhớ tới UVy , chúc cô Lan Nhi luôn vui !!Boo hoo! Boo hoo!

UserPostedImage
UyenVy  
#39 Posted : Wednesday, April 6, 2011 6:42:56 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

TẢN MẠN.. NGHỀ

Trần gian còn nhiều thứ nghề, dĩ nhiên, nhưng miễn bàn đến những nghề... bình thường trong xã hội làm gì, bởi có gì để bàn nữa đâu!
Cái tui muốn nói ở đây là những nghề linh tinh lang tang nhưng không phải tào lao mà là những nghề kiếm sống nghiêm túc. Sài gòn có muôn mặt đời sống khác nhau thì cũng có muôn nghề phục vụ,ăn theo, bấu víu theo nó.
Sang trọng có, bình dân có và nghiệt ngã cũng có _ nó cứ hiển nhiên tồn tại theo những... "cơm áo gạo tiền" của mọi "góc đời", mọi mảnh đời.

Sáng ra, phố bừng sắc nắng, lang thang ra chỗ nhà thờ Đức Bà ... bao giờ tui cũng thấy chị bán dừa tươi, quẩy đôi quang gánh kĩu kịt và chị bán bánh kẹp (do tui tự đặt tên vì tui thấy chị đổ bột vào khuôn và kẹp lại rồi nướng) lảng vãng ở chỗ góc ngã tư ấy rồi.

Trưa rời sở , xuôi theo đường Điện Biên Phủ về phía bùng binh Hàng Xanh, lúc nào cũng bắt gặp những hàng nước sâm sẳn sàng phục vụ.
Chiều tối, lượn một vòng ra phố nhậu bờ kênh Nhiêu Lộc, đảo mắt nhìn ta sẽ thấy không hiếm những dáng người tay bưng tay xách vài cái bánh đa, dăm bịch đậu phộng rang + trứng cút mời chào, lại còn có cả karaoke "kẹo kéo" ồn ào! Khuya một chút, xuôi về phía trung tâm thành phố, vẫn còn đấy những tấm lưng ướt đẫm mồ hôi nặng nề đưa những chiếc xích lô lên lề đường sau một cuốc xe muộn màng , mệt nhọc..
Rồi thì là vé số, báo, đánh giày, đậu phộng nấu..."vây lấy" khi tui ngồi cà phê sáng lề đường nữa chứ.
Nhiều lúc ngồi cà phê đang ngon trớn bỗng bị một xấp vé số chìa ra trước mặt, mất hứng, muốn quát một câu bâng quơ gì đó, nhưng nghĩ lại,đành thôi!
Dẫu sao họ cũng vì miếng cơm , manh áo. Ai cũng thế, chẳng còn viêc gì khác để làm chứ có ai muốn rả miệng ra năn nỉ ỉ ôi thế đâu! Nghĩ vậy nên dễ thông cảm và...thấy lòng bình yên hơn, nhẹ nhàng hơn, thật đấy !

Hơi lạc đề một chút, nhưng sẽ là không thừa khi nói về những việc mà thiên hạ cho là cỏn con vụn vặt này.
Tui không thường xuyên mua vé số hay đánh giày (vì việc này tui tự làm ở nhà), nhưng nếu có mua, tui cũng mua một cách đàng hoàng lịch sự.
Nói thế chẳng phải tui bảo những người khác không... đàng hoàng, lịch sự khi mua, nhưng quả thật, có một số người mua rồi quẳng tiền như kiểu bố thí, không hay chút nào.
Dẫu sao, một vài người bán cũng đáng tuổi cha chú, và điều mình nên nghĩ và luôn luôn nghĩ đến: người ta bán cho mình chứ không phải xin mình ( nhưng có xin cũng chẳng đáng phải nhận như thế ) !
Nói ra những kiểu "triết lý" đại loại thế này, có người đọc rồi bảo tui là thằng dở hơi, là thằng vớ vẩn rách việc, ở không chẳng biết làm gì và còn gì gì đấy đấy nữa..., tui chưa nghĩ tới.

Có cô bé nọ đã "chỉnh" tui một lần mà tui nhớ mãi. Hôm ấy, nói với cô bé về chuyện đi lại, tui cứ luôn mồm " thằng xe ôm " này, " thằng xe ôm " nọ mà không... "nhìn trước ngó sau".
Nét mặt cô bé sầm lại vài giây, rồi cô thốt lên,nhẹ nhàng nhưng cũng thật thấm thía: Anh ơi, đừng gọi là "thằng xe ôm" vì ba em cũng là người chạy xe ôm đấy ! " Chuyện đã qua lâu rồi, nhưng tui luôn xem đấy như là bài học về lối cư xử cho mình, một bài học nhẹ nhàng nhưng thật sâu sắc.
Quay lại chuyện... trần gian còn nhiều thứ nghề, có nghề làm ban ngày, có nghề làm ban đêm, nhưng cũng có nghề cả đêm và ngày vẫn đều "sống" được.
Lâu nay, báo chí lại rộ lên cái nghề câu gián, nuôi vịt trời, nuôi heo rừng, nuôi giun, nuôi dế, những cái nghề tưởng đâu vớ vẩn ấy mà lại hay, hay từ cách nghĩ đến cách làm.
Có ai ngờ những con gián, con giun ấy lại đổi được những bát cơm trắng cá tươi ngon lành. Lại có nghề quanh năm suốt tháng xì xụp lặn và ngâm mình dưới lòng kênh quanh thành phố đen ngòm để xúc trùn chỉ, móc rác, một ngày ngâm mình chỉ được vài bữa "ăn để mà sống" ( chứ không phải " sống để mà ăn" ).
Họ không biết dưới lòng kênh đen ngòm ấy bao nhiêu là chất thải độc hại, bao nhiêu là tai nạn rình rập?
Xin thưa, ai mà chả biết, chẳng những thế mà đôi khi họ còn gặp phải tai nạn, nhưng.cũng vì miếng cơm manh áo cả thôi! Rồi có những đêm đêm lặng lẽ từng bước chân nặng nề cõng những bao hàng , nhiều
Lúc nặng gấp đôi gấp ba lần trọng lượng cơ thể, vẫn nở nụ cười hạnh phúc. Họ hạnh phúc vì tự tay mình kiếm được những đồng tiền nuôi mình, nuôi gia đình và những đồng tiền chân chính, mặc dù không thiếu mồ hôi và cả nước mắt.

Minh Nguyễn
UserPostedImage
UyenVy  
#40 Posted : Friday, April 8, 2011 9:07:42 AM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Chai Rémy và Thằn Lằn.

Có một hôm, tôi dọn dẹp nhà cửa, dọn luôn những cái chai rượu của ông anh nằm lăn lóc nơi góc phòng. Tôi cầm chai rượu lên, từ trong chai, hai chú thằn lằn, một lớn một nhỏ bổ ra chạy nháo nhào. Nhìn mà nghĩ ngợi linh tinh, rồi giờ tôi bắt đầu kể bạn nghe câu chuyện: Chai Rémy Martin và thằn lằn…

Cuộc sống hiện tại của gia đình thằn lằn rất khó khăn. Hôm qua thằn lằn bố bò sang kẹt cửa thăm anh thằn lằn hàng xóm, thấy cuộc sống gia đình họ sung túc và ấm no, thằn lằn bố cảm thấy tủi thân dữ dội. Cứ trách chính mình rằng cả đời chẳng kiếm được căn nhà cho ra hồn cho vợ con bớt khổ, suốt ngày cứ lang thang góc này góc kia mãi. Thật là chán đời gì đâu.

Thằn lằn mẹ thì thông cảm cho thằn lằn bố dữ lắm! Làm sao dám trách ông ấy kia chứ. Chẳng qua là dân số thằn lằn đông quá, đất đai thì hẹp, ai cũng giành mất những chỗ tốt cả rồi.
Đành phải lang thang xó này xó kia thôi, phải chăm tìm kiếm cái ăn lẫn tìm một nơi ở thật thoải mái là chuyện đâu có dễ dàng gì kia chứ. Thương thằn lằn bố quá đi mất.

Thằn lằn con lâu nay cứ mai chỗ này, mốt chỗ kia. Học hành đâu có yên nên đâm ra lười học và thường hay u sầu vẩn vơ. Thằn lằn con vẫn thường hay so sánh gia đình mình với gia đình người ta.
Thì… con nít mà.Thằn lằn con tủi thân khi nhiều đêm phải ráng o ép nép mình dưới cái đèn neon mà vẫn tránh cho mình không bị bỏng. Sao cuộc sống khó… sống thế nhỉ?!

Ngày nọ, góc kệ tủ có tiếng động khẽ khàng như có vật gì đó ngã đổ. Đang loay hoay tìm chỗ ở, thằn lằn bố phát hiện ra chai Rémy đang nằm nghiêng ngã trên chạn tủ, trong chai thì còn sót lại tí xíu vài giọt rượu. Chẳng sao cả, thằn lằn bố đã tìm được căn nhà cho gia đình mình rồi. Mừng quá xá!

Thế là ngay lập tức, thằn lằn mẹ và con chuyển vào ở trong trai Rémy, căn nhà mới sao mà đẹp thế này. Xung quanh, mặt nào cũng lắp kiếng, nhìn được mọi thứ xung quanh mới hay làm sao. Ấm ấp và an toàn biết là bao nhiêu, cả nhà ba người nhủ thầm.
Đêm đó cả gia đình thằn lằn đều thấy mãn nguyện và hạnh phúc lắm.
Hễ đã an cư ngừơi ta mới nghĩ đến lập nghiệp, nhưng thằn lằn bố chắc vì lâu lắm mới có một căn nhà, nên cả ngày lẫn đêm đều ở trong nhà, chẳng chịu ra ngoài lấy một phút.

Ở trong chai, thằn lằn bố bắt đầu nhấm nháp những giọt rượu còn sót lại. Nhắm mãi thành quen, quen rồi thành nghiện. Vậy là, từ hôm ấy, thằn lằn bố thành một tên bợm, lúc nào cũng ở trong chai và liếm láp chút rượu còn sót ấy. Nhìn thằn lằn bố như thế, thằn lằn mẹ đau lòng quá.
Ngày trước không có nhà nhưng ông ấy còn biết đi kiếm miếng ăn, từ ngày có nhà, tự thấy thỏa mãn quá quá nên sinh tật, ở lì trong nhà mà chè chén. Chẳng còn biết vợ con đói khổ gì hết trơn. Phần thằn lằn con, ngày trước bố chẳng bao giờ đánh thằn lằn cả.
Bây giờ đi học về, chui vào chai là bị bố mắng, bố đánh. Mà chẳng biết tội gì, lí do gì, hỏi bố tại sao thì còn bị đánh nhiều hơn (cái tội dám hỏi bố hử?).
Thằn lằn con ngày càng ốm yếu và dường như chẳng còn bình thường nữa. Mỗi ngày, đi học về là thằn lằn con chẳng về nhà liền đâu, mà nó kiếm chỗ rong chơi thật lâu, đợi tối mịt mùng mới trở về nhà.
Chớ mà về nhà sớm, nhìn mẹ lo lắng, nhìn bố say xỉn, thằn lằn con thấy khó chịu lắm, bức bối lắm và thấy chán ghét cái căn nhà này sao sao ấy.

Những giọt rượu trong chai rồi cũng hết, hết sạch boong. Thằn lằn bố lỡ nghiện rượu rồi, bây giờ không còn mà uống nên bản tính càng hung dữ hơn.
Thằn lằn bố quyết tâm đi tìm căn nhà giống như căn nhà này để có rượu mà uống. Thế là thằn lằn bố bỏ nhà ra đi… đi tìm chai Rémy khác!
Một ngày nọ, mọi người thấy thằn lằn bố nằm gục bên kẹt cửa. Mọi người đưa về nhà, nhưng chẳng còn thấy nhà đâu nữa... Nhìn vợ mình và con, thằn lằn bố hỏi:
Thế nhà chúng ta đâu rồi hở mình?
Thằn lằn mẹ nức nở:
- Chủ nhà đem bán ve chai rồi. May mà mẹ con tôi chạy ra kịp. không thôi chắc cũng làm thân lưu lạc, chẳng biết đâu mà tìm rồi.
Thằn lằn bố buồn lòng, muốn tìm một căn nhà Rémy như thế đâu có dễ, bây giờ lại sống đời lang thang nữa rồi. Thằn lằn bố chợt nói:
- Mình yên tâm. Tôi sẽ tìm cho chúng ta một căn nhà như thế!
Đột nhiên, thằn lằn con hét lớn:
- Con không cần một căn nhà như thế! Có căn nhà mà không có bố, thì thà con không có nhà mà vẫn có bố hằng ngày. Không có nhà nhưng mẹ vẫn yêu bố vì mỗi ngày thấy bố lao động và chăm chỉ, còn hơn suốt ngày nốc rượu từ căn nhà ấy.
Đã lâu rồi, thằn lằn bố mới thấy con mình nói chuyện với mình.

Mà cũng lâu rồi thằn lằn bố không nói chuyện với con mình thì phải. Ừ thì lâu nay nó nín nhịn, nó im lặng ấm ức. Nó sống tù túng và đòn roi của bố nó, nên nó đâm ra lầm lì khó hiểu.
Giờ nghe nó nói, sao mà tự nhiên thằn lằn bố thấy xót xa sao đó.
Còn thằn lằn mẹ thì khóc tự nãy giờ rồi. Thằn lằn bố cứ đứng thẩn thờ ra mà suy nghĩ. Thằn lằn mẹ mới khẽ khàng nói qua làn nước mắt:
- Thôi mình ạ, chúng ta vẫn sẽ sống để tìm cho mình một chỗ nào đó. Chắc chắn chỗ ở mới không phải là một chai Rémy Martin như hổm nay nữa!
Bạn thân mến, câu chuyện của nhà thằn lằn là vậy.
Nhà không hẳn phải là một nơi có mái che, có kiếng lộng tứ bề nhìn thật đẹp, thật sang. Nhà là nơi mỗi thành viên quan tâm đến cuộc sống của nhau, nơi mọi người yêu thương nhau, cùng nhau lao động.

Có phải vì vậy mà chúng ta nên xây cho chính chúng ta những căn nhà vững chải có nền móng là tình yêu thương không?

Hạnh Nguyễn
UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
10 Pages<1234>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.