Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

10 Pages«<8910
Options
View
Go to last post Go to first unread
UyenVy  
#181 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:08:42 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Tại sao lại chạm ly khi uống rượu?

Trong các bữa tiệc, lễ cưới, tiệc tất niên ... người ta đều thích chạm ly uống rượu để tăng thêm không khí vui mừng, long trọng, nhưng chúng ta có biết nghi thức của tập quán này bắt nguồn từ đâu?
Có người cho rằng tập quán chạm ly uống rượu bắt đầu có từ thời La Mã cổ đại. Khi đó, để coi trọng sức mạnh, người ta thường tổ chức những cuộc đấu võ.

Trước khi vào cuộc, các đấu sỹ thường uống rượu để tỏ lòng tôn trọng và khích lệ lẫn nhau. Nhưng để đề phòng những kẻ có lòng dạ bất chính cho thuốc độc vào rượu của đối phương, người ta nghĩ ra cách là trước khi vào đấu, hai đấu sĩ đều đổ ít rượu trong ly của mình vào ly của đối phương, để cho thấy rằng trong việc uống rượu không có sự gian trá.
Trong khi thực hiện động tác này, hai chén rượu tất nhiên phải chạm vào nhau. Về sau nghi thức này dần dần trở thành một nghi lễ trong các bữa tiệc.

Có quan điểm cho rằng tập quán chạm ly khi uống rượu có từ thời đại cổ Hy Lạp. Người Hy Lạp thời cổ đại vốn rất thích uống rượu.
Người ta nghĩ rằng trong khi uống rượu sẽ có rất nhiều bộ phận trong cơ thể con người có thể cùng tham gia hưởng thụ hoạt động thú vị này.
Mũi thì được ngửi mùi thơm của rượu, mắt thì được ngắm màu sắc của rượu, lưỡi có thể thưởng thức vị ngon của rượu.
Nhưng chỉ hai tai là không được thưởng thức gì cả.

Vậy cho nên người ta đã bổ sung được sự thiếu sót này bằng cách: trước khi uống rượu ta cho ly chạm vào nhau, như thế tai sẽ được nghe thấy tiếng những ly rượu vang lên khi chạm vào nhau và cũng được hưởng cái thú vui khi uống rượu. Sau đó việc chạm ly khi uống rượu đã trở thành phong tục tập quán.

st
UserPostedImage
UyenVy  
#182 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:16:32 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Biết để Sống

Có một chuyện ngụ ngôn mà tôi rất thích xin kể ra sau đây:
“Ngày kia có một chú khỉ nhỏ quyết định đi chơi lang thang trong rừng.
Chú khỉ không biết đi đâu nhưng đã khởi hành từ lúc sáng sớm.

Chú nhảy từ cành cây nầy qua cành cây khác cho đến khi thấy mệt. Rồi chú khỉ gặp chàng Bò Tót.
Chàng Bò Tót hỏi, “Chú trẻ đi đâu đó?”
Chú khỉ trả lời rằng chú không biết đi đâu nhưng bây giờ đã mệt rồi.
Chàng Bò Tót nói,
“Vậy leo lên lưng tôi để tôi chở chú đi.”
Chú khỉ con leo lên lưng Bò Tót và chúng đi với nhau cách chậm rãi.
Sau một lúc có một chim Đại Bàng rất lớn bay theo.
Chim Đại Bàng hỏi, “Chú khỉ trẻ, chú đang đi đâu đó?
” Chú khỉ trả lời, “Cháu không biết nhưng chắc chắn cháu đang đi chậm lắm.”
Chim Đại Bàng nói, “Vậy hãy để ta ôm chú lên và bay nhanh hơn nhé.
” Chú khỉ trẻ nói, “Vậy thì tốt lắm!”
Thế là chim Đại Bàng cắp chú khỉ trong đôi chân mạnh mẽ của nó và bay thật nhanh về tổ.

Chim Đại Bàng mẹ lẫn chim con trong tổ vui vẻ vì thấy chú khỉ.

Bầy chim đã xúm lại xé xác chú khỉ làm mồi cho bữa ăn tối.”
Từ câu chuyện trên tôi thấy mình tìm ra được một bài học quan trọng:
“Nếu bạn không biết bạn đang đi đâu thì chắc chắn bạn sẽ đi đến một nơi mà bạn không muốn đến.”
Thử hỏi bạn đang đi đâu và bạn có biết chắc mình sẽ về đâu chưa?
Trả lời được câu hỏi nầy là bạn đã hiểu rõ mục đích của bài viết nầy.

Người Việt Nam xưa thường nhắc câu, “Khôn cũng chết, dại cũng chết, biết thì sống.”
Kinh nghiệm nầy cho thấy sống hay chết liên quan đến sự biết hay không biết. Hồi trẻ tôi có nghe một cụ già nói đến câu nầy một cách thích thú.
Nghe nói người đầu tiên nói câu nầy là cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm.
Câu nói nầy nay đã trở thành một thành ngữ được nhiều người biết đến và hay trưng dẫn ra trong những câu chuyện người già nhắc lại cho người trẻ.

Trong sách lịch sử cũng thấy nói đến chuyện Khôn, Dại, Sống, Chết nầy.
Ngày xưa, vua Ai Công, nước Lỗ, hỏi Đức Khổng Tử:
- Người khôn có sống lâu không?
Khổng Tử đáp:
- Khôn thì sống lâu, chứ dại thì sống lâu sao được!
Người ta có thứ chết, tự mình làm cho mình chết, chứ không phải số mệnh đáng chết mà chết:

- Ăn uống không chừng mực, thức ngủ không điều độ, làm lụng khó nhọc quá, lười biếng, chơi bời quá, người như thế phải chết về bệnh tật.
Phận là người dưới mà can phạm người trên; Lòng tham muốn không chừng.
Tính yêu cầu không chán… Những người như thế thì chết về hình pháp.
Mình ngu mà kình địch với người khôn, mình yếu mà khinh bỉ người mạnh; không biết lượng sức mình mà cứ giận dữ làm liều, người như thế thì chết về binh đao.
Ba thứ chết ấy, thực không phải là số mệnh, chỉ tự mình giết mình mà thôi.”

(trích Thành Ngữ Điển Tích Danh Nhân Từ Điển - Trịnh Vân Thanh, Xuân Thu, 1966).

Cụ Phan Bội Châu, một danh nhân Việt Nam yêu nước cũng có viết:
“Khôn thì người ghét, tìm cách mưu hại cho chết; dại thì dễ bị dìm, bị hại, cũng chết; chỉ có người biết tùy thời mà hành động, gặp lúc địch mạnh thì ẩn nhẫn tránh xa để rèn luyện sức mạnh;
Đợi lúc địch yếu hoặc bận tay với kẻ khác thì xông đánh bất thình lình, có vậy mới sống được.”

(Theo Việt Nam Tự Điển –Tác giả Lê Văn Đức).
UserPostedImage
UyenVy  
#183 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:24:13 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)


Lời trăn trối của vị bác sĩ Richard Teo

Bác sĩ Richard Teo, 40 tuổi và là một triệu phú ngành giải phẫu thẩm mỹ, phát hiện mình bị ung thư phổi giai đoạn cuối khi đang ở trên đỉnh cao nhất của tiền tài và danh vọng.
Sau đây là đoạn trích từ những lời nhắn gửi của ông:
“Chào tất cả các em. Giọng tôi hơi bị khàn một chút, mong các em chịu khó nghe.
Tôi xin tự giới thiệu, tôi tên là Richard và là một bác sĩ. Tôi sẽ chia sẻ vài suy nghĩ về cuộc sống của mình và rất hài lòng khi được các giáo sư mời đến đây.
Hy vọng sẽ giúp các em cách suy nghĩ khi bắt đầu theo ngành để trở thành nha sĩ giải phẫu cũng như suy nghĩ về những việc chung quanh.
“Từ lúc trẻ, tôi là một sản phẩm đặc trưng của xã hội ngày nay, một sản phẩm khá thành công mà xã hội đòi hỏi.
Hồi nhỏ tôi lớn lên trong một gia đình có mức sống dưới mức trung bình. Tôi được bảo ban bởi người chung quanh và môi trường rằng thành công thì hạnh phúc.

Thành công có nghĩa là giàu có. Với suy nghĩ này, tôi trở nên cực kỳ tham vọng ngay từ nhỏ.
“Không những chỉ cần đi học ở trường giỏi, tôi cần phải thành công trong mọi lãnh vực - từ các hoạt động tập thể đến chạy đua, mọi điều. Tôi cần phải đoạt được cúp, phải thành công, phải được giải, giải quốc gia, mọi thứ.
Tôi vào trường y và trở thành bác sĩ.
Chắc một số em biết rằng trong ngành y, giải phẫu mắt là một trong những chuyên khoa khó vào nhất.
Tôi cũng vào được và được học bổng nghiên cứu của NUS phát triển tia laser để chữa bịnh mắt.

Trong khi nghiên cứu tôi có hai bằng phát minh - một về dụng cụ y khoa và một về tia lasers.
Nhưng các em có biết không, tất cả các thành tựu này không mang lại cho tôi sự giàu có. Tôi quyết định rằng theo đuổi ngành phẫu thuật mắt mất quá nhiều thời gian trong khi ra ngoài làm tư kiếm được nhiều tiền hơn.

Vì vậy tôi quyết định bỏ ngành giải phẫu mắt giữa chừng và nhảy qua mở trung tâm giải phẫu thẩm mỹ trong thành phố.
“Các em có biết, rất mâu thuẫn, một người có thể không vui vẻ khi trả $20 cho một bác sĩ tổng quát, nhưng cũng chính người đó không ngần ngại trả $10,000 để hút mỡ bụng, hay $15,000 cho sửa ngực.
Không cần phải suy nghĩ nhiều, phải không?

Thay vì chữa bịnh, tôi quyết định trở thành người sửa sắc đẹp.
Công việc làm ăn rất khấm khá. Bịnh nhân mới đầu chờ đợi một tuần, rồi 3 tuần, sau lên một tháng, 2 tháng, đến 3 tháng. Quá nhiều bịnh nhân. Tôi mướn một bác sĩ, hai bác sĩ, ba bác sĩ, rồi bốn bác sĩ. Chỉ trong vòng năm thứ nhất, chúng tôi đã lên hàng triệu phú.

Nhưng chẳng thế nào là đủ, vì tôi đã trở nên mê muội.
“Tôi làm gì với mớ tiền dư thừa? Cuối tuần tôi tiêu khiển ra sao? Thông thường tôi đến tụ tập tại câu lạc bộ đua xe hơi.
Tôi sắm riêng cho tôi một chiếc xe đua. Chúng tôi đến Sepang ở Mã Lai và đua xe. Tôi sắm chiếc Ferrari. Lúc đó chiếc 458 chưa ra, chỉ có chiếc 430. Tôi sắm chiếc màu bạc.
“Tôi làm gì sau khi có chiếc xe? Tôi bắt đầu tìm kiếm đất để xây nhà nghỉ mát. Tôi đã sống cuộc đời như thế nào?

Tôi bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân, người giàu sang và danh tiếng, như hoa hậu thế giới hay người sáng lập mạng Internet, ăn uống ở mọi nhà hàng kể cả nhà hàng nổi tiếng của đầu bếp Michelin. “Tôi đã có được mọi thứ trong cuộc sống, đến tột đỉnh của sự nghiệp và tất cả.
Ðó là tôi của một năm trước đây. Lúc ở trong câu lạc bộ thể thao, tôi nghĩ tôi đã chế ngự được mọi chuyện và đạt đến đỉnh vinh quang.
“Nhưng tôi lầm.
Tôi không chế ngự được mọi chuyện. Khoảng tháng 3 năm ngoái, đột nhiên tôi bắt đầu bị đau lưng. Tôi nghĩ chắc tại tôi thường vận động mạnh.
Tôi đến SGH và nhờ bạn học làm MRI để xem chắc là không bị trật đốt sống hay thứ nào khác. Tối hôm đó, anh ta gọi tôi và cho biết tủy sống thay đổi trong cột sống của tôi.
Tôi hỏi như thế nghĩa là sao?
Tôi biết nó có nghĩa như thế nào nhưng không thể chấp nhận sự thật. Tôi gần như muốn nói ‘anh nói thiệt sao?’
Ngày hôm sau chúng tôi có nhiều khám nghiệm hơn - PET scans - và họ tìm thấy tôi đang ở thời kỳ thứ tư của ung thư phổi. Tôi nghĩ “từ đâu mà ra thế này?”

Ung thư đã lan tới não, cột sống và nội tuyến. Các em biết đó, có lúc tôi hoàn toàn nghĩ mình đã chế ngự được tất cả, đã đạt đến tột đỉnh của cuộc sống, nhưng lúc đó, tôi mất tất cả.
“Ðây là bản CT scan của phổi. Nhìn vào, mỗi chấm đều là nang ung thư. Và thật sự, tôi có cả chục ngàn nang trong phổi.
Tôi được cho biết, ngay cả với hóa trị, tôi cũng chỉ còn được 3, 4 tháng là tối đa.
Cuộc sống tôi bị nghiền nát, dĩ nhiên rồi, làm sao tránh khỏi?
Tôi chán nản, tuyệt vọng.
“Ðiều mâu thuẫn là mọi thứ tôi có được - sự thành công, giải thưởng, xe cộ, nhà cửa, tất cả những thứ mà tôi nghĩ đã mang hạnh phúc đến cho tôi; khi tôi xuống tinh thần, tuyệt vọng, chúng không mang đến cho tôi niềm vui.

Tôi chẳng thể ôm chiếc Ferrari mà ngủ. Chuyện đó không thể xảy ra. Chúng không mang lại một sự an ủi nào trong mười tháng cuối cùng của cuộc đời tôi. Vậy mà tôi đã tưởng những thứ này là hạnh phúc; không phải vậy.

Ðiều thật sự mang lại cho tôi niềm vui trong mười tháng cuối cùng là tiếp xúc với người thân, bạn bè, những người chân thành chăm sóc tôi, cười và khóc cùng tôi.
Họ có thể nhìn thấy sự đau đớn, chịu đựng mà tôi phải trải qua.
Ðây thật sự mang lại hạnh phúc cho tôi. Những thứ tôi sở hữu, đáng lý ra mang lại hạnh phúc, nhưng không. Nếu có, tôi đã cảm thấy vui khi nghĩ đến.

“Trước đây, tôi thường làm gì?
Tôi thường lái chiếc xe hào nhoáng của mình một vòng, thăm viếng họ hàng, phô trương với bạn bè.
Tôi tưởng đó là niềm vui, thật sự vui. Nhưng các em có nghĩ họ hàng, bạn bè tôi đang chật vật kiếm sống có thể chia sẻ niềm vui cùng tôi, khi thấy tôi khoe khoang chiếc xe bóng loáng? Tôi khoe khoang để lấp đầy sự kiêu hãnh và cái tôi của mình.

Chúng chẳng mang lại niềm vui cho bạn bè, người thân như tôi tưởng.
“Tôi được huấn luyện thành bác sĩ để có từ tâm, đồng cảm. Nhưng tôi không có. Sau khi tốt nghiệp y khoa, tôi làm việc ở khoa ung thư. Hàng ngày, tôi chứng kiến cái chết trong khoa ung thư.
Tôi nhìn thấy tất cả đau đớn mà bịnh nhân phải chịu đựng. Tôi thấy tất cả các thuốc giảm đau họ cứ vài phút phải bấm vào người. Tôi thấy họ vật lộn với hơi thở cuối, thấy tất cả.

Nhưng đây chỉ là một công việc. Tôi đến bịnh xá mỗi ngày lấy máu, cho thuốc nhưng tôi chỉ làm công việc và nóng lòng về nhà để làm việc riêng của mình.
“Mãi đến bây giờ, tôi mới thật sự hiểu được cảm giác của họ. Nếu các em hỏi tôi, nếu được làm lại cuộc đời, tôi có muốn thành một người bác sĩ khác không.
Tôi sẽ trả lời các em là ‘Có.’ Vì bây giờ tôi thật sự hiểu được.
Ngay khi các em vào năm thứ nhất, bắt đầu hành trình để trở thành nha sĩ giải phẫu, cho phép tôi thử thách các em hai điều.
“Hiển nhiên, tất cả các em ở đây sẽ bắt đầu đi làm tư. Các em sẽ thành giàu có. Tôi bảo đảm với các em rằng, chỉ trồng răng, các em kiếm được bạc ngàn, mớ tiền không tưởng được.

Và thật ra, không có gì sai trái với thành công, giàu có, tuyệt đối không gì sai trái. Ðiều phiền toái duy nhất là nhiều người chúng ta, như bản thân tôi, không thể kiềm chế được.
Tại sao tôi nói như vậy?

Bởi vì càng tích tụ, càng có nhiều, tôi lại muốn nhiều hơn. Càng ham muốn, tôi càng trở nên mê muội.
Như tôi đã đề cập trước đây, tôi muốn sở hữu nhiều hơn, đạt tới đỉnh vinh quang như xã hội muốn đào tạo chúng ta.
Tôi trở nên mê muội đến nỗi mà chẳng còn việc gì thành vấn đề đối với tôi nữa. Bịnh nhân chỉ là một nguồn lợi tức và tôi vắt cạn từng xu từ họ.
“Nhiều khi chúng ta quên đi mình cần phục vụ ai. Ðiều đó đã xảy ra với tôi.
Dù là ở y hay nha khoa, tôi có thể nói với các em ngay bây giờ rằng, trong khi khám bịnh, đôi khi chúng ta khuyên bịnh nhân chữa trị bịnh không hẳn có, vùng xám không rõ rệt.
Và ngay cả khi không cần thiết, chúng ta cũng nói thêm.
Ngay tại thời điểm này, tôi biết ai là bạn tôi, chân thành lo lắng cho tôi và ai chỉ muốn làm tiền tôi bằng cách bán ‘hy vọng’ cho tôi.
Chúng ta đánh mất lương tâm vì chúng ta chỉ muốn kiếm tiền. Và tôi hy vọng các em sẽ không bao giờ phải như vậy.

“Chúng ta được huấn luyện để trở thành lương y, nhưng chúng ta không thông cảm được cho bịnh nhân.
Tôi không đòi hỏi các em phải xúc động, vì như vậy cũng không chuyên nghiệp, mà chỉ hỏi chúng ta có thật sự cố gắng tìm hiểu nỗi đau đớn của họ không?
Tôi thử thách các em luôn đặt mình vào cương vị của bịnh nhân.
“Bởi vì sự đau đớn, nỗi lo lắng, sợ hãi rất thực với họ mặc dù không thực đối với các em. Ngay hiện giờ, tôi đang chữa hóa trị lần thứ năm.

Tôi có thể cho các em biết nó rất kinh khủng. Hóa trị là thứ mà các em không muốn ngay cả kẻ thù của mình phải trải qua vì bị hành, đau đớn, ói mửa. Cảm giác khủng khiếp!
“Các em có cả tương lai xán lạn phía trước với tất cả tài năng và nhiệt huyết.
Tôi thử thách các em, ngoài bịnh nhân của mình, hiểu thêm rằng có nhiều người ngoài kia đang thật sự đau đớn, thật sự khó khăn, đừng nghĩ rằng chỉ có người nghèo mới phải khổ.
Ðiều này không đúng. Những người nghèo khó vốn sẵn không có gì, họ dễ dàng chấp nhận. Do đó, họ hạnh phúc hơn các em và tôi.
Nhưng có nhiều người đang đau khổ về tâm thần, thể xác, tình cảm, hay vật chất.
“Do đó đừng quên, khi các em được thành danh, với tay đến những người cần sự giúp đỡ. Bất cứ việc gì các em làm đều có thể mang đến sự khác biệt lớn cho họ.
“Ðừng để xã hội bảo ban các em cách sống. Ðừng để môi trường bắt các em phải làm gì. Ðiều này đã xảy ra cho tôi.
Tôi tưởng như vậy là hạnh phúc. Tôi hy vọng các em suy nghĩ lại và sẽ tự quyết định cuộc sống của chính các em.

Không phải do người khác bảo ban mà là các em quyết định, sống cho mình hay mang đến sự khác biệt cho đời sống của người khác.
“Khi giàu sang và có cơ hội đến, các em nên nhớ, tất cả những thứ này không thuộc về chúng ta. Ðó là quà tặng của Thượng Ðế.”
note :
Những lời ông nhắn gửi sinh viên tại khóa Nha Khoa D1 ở Singapore có nhiều điều mà người Việt trẻ tuổi, nhất là những ai có ý định theo y học, nên học hỏi.

T.Anh

theo :Dr Richard Teo -" Thoughts of Life, Wealth, Success & Happiness
"
UserPostedImage
UyenVy  
#184 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:30:01 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Số 8 có gì đặc biệt?

Theo quan niệm phương Đông, số 8 tượng trưng cho sự thịnh vượng, sức khỏe và may mắn. Con số biểu hiện tốt lành này là tám điều bất tử trong đạo Lão và Bát Chánh đạo trong Phật giáo.
Một cửa sổ hình bát giác, bình cắm hoa tám mặt, một mảnh gương hình bát quái... đều có sức mạnh tinh thần, được sử dụng rất nhiều trong cuộc sống hằng ngày vì có nhiều người tin là chúng có thể ngăn chặn không cho những cái xấu xâm nhập vào nhà.
Số 8 còn là con số "âm tận cùng" vì là con số tận cùng trong dãy số 2, 4, 6, 8. Theo quan điểm "cùng tắc biến, biến tắc thông" (khi con người bị vùi xuống tận cùng bế tắc, để tồn tại chỉ còn con đường duy nhất là phải đứng lên), chính vì vậy con số 8 đối với người phương Đông đều biểu hiện cho sức mạnh tiềm tàng và sự trỗi dậy mạnh mẽ, một sự chuyển biến tốt lành.

Và bất cứ ngày nào có con số 8 đều được coi là ngày đặc biệt tốt lành.
Vì vậy, điều đặc biệt ý nghĩa đối với hàng triệu người trên khắp thế giới là hôm nay, ngày 8/8/2008 của thập kỷ này sẽ là một ngày cực kỳ may mắn.
Ở Trung Quốc, ý nghĩa của con số này được đặc biệt coi trọng.
Nói chung trong các nền văn hóa châu Á, ý nghĩa truyền thống của con số 8 (theo lý giải của người Trung Quốc) xuất phát từ cách phát âm của con số này.

Số 8 trong tiếng phổ thông Trung Quốc được phát âm là “ba”, còn theo phương ngữ Quảng Đông được đọc là “paat”, gần với từ âm của từ “fa”- phát trong nghĩa của từ phát tài phát lộc.

Vì thế, người Trung Quốc cho rằng, con số 8 thường mang lại sự thịnh vượng, giàu có và phát đạt, tất cả những gì có liên quan đến số 8 đều tốt lành.
Do đó, chắc chắn không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên khi lễ khai mạc Olympic Bắc Kinh 2008 và lễ cưới tập thể của hơn 16.000 cặp uyên ương Trung Quốc (một con số kỷ lục) lại được tổ chức vào ngày hôm nay.
Thậm chí, lễ khai mạc còn được bắt đầu vào lúc 8h08 phút tối.

Ngoài ra, theo Nông Lịch ngày mồng 8/8 rơi vào tiết Lập Thu - tiết khí tượng trưng cho khoảng thời gian hoa mầu bội thu, nên việc Olympic Bắc Kinh được tổ chức vào ngày hôm nay còn mang ý nghĩa thể hiện một mùa Olympic với đầy thu hoạch.
Tại Trung Quốc, người ta còn sẵn sàng bỏ ra hàng đống tiền để mua sim điện thoại, biển số xe có chứa các số 8, sinh con vào ngày 8/8/2008, còn số nhà có gắn với con số may mắn này thì được người dân săn lùng.
Trong nền văn hóa phương Tây, niềm tin vào ý nghĩa của các con số có từ thời Ai Cập cổ đại, còn những con số được viết liền một nét tượng trưng cho sự liên tục, không ngừng nghỉ.
Các nhà số học hiện đại sử dụng các dãy số để phân tích ý nghĩa tên người, nhằm tìm hiểu nhân cách và tương lai của một người nào đó.
Vì thế, sẽ không có gì đáng ngạc nhiên khi những người nổi tiếng luôn tin vào ý nghĩa của các con số.

Có một số ví dụ đời thường thú vị liên quan đến con số này, đó là tại Essex, một địa phương ở miền Đông nước Anh, một cậu bé may mắn tên là Andrea sẽ tròn 8 tuổi vào hôm nay, ngày 8/8/2008.
Cũng tại Essex, một cô dâu tương lai tên là Rosemary Donnan sẽ chọn 8 phù dâu, 8 phù rể và một chiếc bánh cưới được thiết kế kiểu 3 số 8 đan vào nhau.
Rosemary kể rằng, khi vị hôn phu của cô là Wayne Lock, 45 tuổi, ngỏ lời cầu hôn cô, cô đã nhận lời và quyết định sẽ tổ chức đám cưới vào ngày 8/8/2008. “Tôi từng sống ở Hồng Kong vào những năm 1980 nên tôi bị ảnh hưởng một chút bởi nền văn hóa này”, cô nói.

St -KTNN
UserPostedImage
UyenVy  
#185 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:39:04 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)

Edited by user Tuesday, January 28, 2014 10:32:38 AM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#186 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:46:13 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Lì xì hay mừng tuổi

Nói đến cái khoản này tôi lại cười vui.
Chắc hẳn ai cũng đã có những ngày tuổi thơ được biết đến hương vị của những đồng tiền mới toanh, còn thơm mùi giấy nhận được từ bố mẹ, ông bà.

Hồi nhỏ, cứ vài giờ, thậm chí là hàng giờ, tôi lại lôi cái đống tiền mới được mừng tuổi mấy ngày Tết của tôi ra đếm, những đồng tiền thơm phức, gãi lên cằm kêu sột soạt, rất sướng.
Thường thì đến cuối Tết, tôi lại đưa lại cho bố mẹ tôi. Ở Hà Nội, trước đây ít dùng phong bao mừng tuổi.
Sau này, thấy Sài Gòn làm phong bao lì xì đẹp nên cũng bắt chước.

Phong bao lì xì làm bằng giấy hoặc bóng kính, thường là màu đỏ, có nhiều hình ngộ nghĩnh. Bên trong để 1 tờ 10 nghìn đỏ chói, thật lịch sự và cũng không coi trọng tiền quá.
Ở Sài Gòn người ta mừng tuổi nhiều hơn ngoài Bắc. Hồi trước, tôi chỉ thích mấy tờ 100 đồng hay 500 đồng mới tinh, thế là đã lắm rồi.
Bây giờ trẻ con phải thích tờ 20 nghìn hay 50 nghìn cơ.
Càng lớn, càng ít được mừng tuổi vì phong tục lì xì chủ yếu dành cho con trẻ để chúc hay ăn chóng nhớn, năm mới có nhiều lộc. Ba mẹ tôi thì năm nào cũng mừng tuổi ông bà và cả các cô cậu. Chúc ông bà thêm một năm khoẻ mạnh, gia đình ai cũng tiền tài và hạnh phúc. Thật là vui và đầy ý nghĩa.


Khai bút đầu năm và tục chơi chữ

Ta thường bắt gặp trong tranh Đông Hồ những ông đồ ngồi viết câu đối bằng chữ nho hay chữ nôm ở chợ làng.
Những người đến mua thường yêu cầu thầy đồ viết 2 câu đối lên giấy hồng điều về treo bàn thờ. Ngày nay, tập tục ấy đang quay trở lại.
Nhà nào cũng thích chơi chữ nho, chữ được viết nhiều nhất là chữ Lộc, chữ Phúc hay chữ Nhẫn.
Nhưng có lẽ cái lối viết chữ loằng ngoằng hiện nay và treo tranh chữ trong phòng khách kiểu Tây không làm tôi thấy thích thú.
Tôi chỉ thích cái tục khai bút đầu năm, thật đơn giản và vui nữa. Hồi bé, sau khi ba tôi xông nhà và chúc Tết, ba tôi thường bảo tôi lấy giấy bút ra, viết cái gì đó để coi như khai bút đầu năm. Cho đến tận bây giờ, cái thói quen ấy vẫn không thay đổi.

Thường thì tôi hay làm thơ con cóc, hoặc viết một cái thiếp gì đó. Những nhà thơ, nhà văn nổi tiếng vẫn có những truyện ngắn hay, bài thơ bất hủ vào cái thời khắc trời đất giao hoà ấy.

Tập tục ngày Tết Việt Nam thì còn nhiều lắm. Mỗi tập tục lại có ý nghĩa riêng, cái nét hay riêng và cũng có cái thú riêng của nó.
Tôi chỉ muốn viết ra ở đây những gì tôi cảm thấy thích thú nhất, những gì ấn tượng nhất đối với tôi.
Mong rằng nó cũng sẽ có một cái gì đồng cảm với bạn. Ngày Tết xa nhà, xa gia đình thật buồn.
Chính vì thế, những ký ức, những niềm vui sum họp, những thú vui ngày Tết luôn phải được nhắc đến và trân trọng.
Giờ này, chắc gia đình tôi và gia đình bạn cũng đang chuẩn bị một cái Tết nữa,Quý Tỵ

Năm 2014 tôi xin được chúc cho gia đình tôi, những người thân, bạn bè tôi, chúc cho gia đình bạn, người thân và những người bạn yêu mến một năm mới hạnh phúc, dồi dào sức khoẻ và vạn sự như ý...

Nguyễn Hoàng Long
UserPostedImage
UyenVy  
#187 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:50:59 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Đừng bao giờ bỏ quên nụ cười

Câu chuyện kể về một cô bé, hàng ngày cô bé luôn đi bộ đến trường học của mình.
Một buổi sáng, bầu trời đầy những đám mây xám xịt, những cơn gió vẫn thổi dữ dội, mặc vậy cô bé vẫn tự mình đi tới trường.
Khi chiều đến, gió lại càng thổi mạnh hơn, cùng với đó là những tiếng sấm sét vang động trời đất.

Mẹ cô bé lúc này rất sợ hãi, lo lắng cho sự an toàn của con gái mình khi cô vẫn một mình đi bộ từ trường để về nhà.
Để lại sau lưng những tiếng gầm thét của sấm, những tia sét như những thanh kiếm lửa cắt ngang qua bầu trời, người mẹ lên xe và nhanh chóng lái xe dọc theo con đường đi học của con mình.

Rồi bà cũng thấy con, nhưng có một điều gì đó rất lạ ở cô, cứ sau mỗi tiếng sấm, cô bé dừng lại, ngửa mặt lên trời và nở một nụ cười thật tươi.
Những người xung quanh đều dừng lại và nhìn cô.
Khi xe của người mẹ dừng lại bên cạnh, bà thốt lên: "Con đang làm gì vậy, con có biết ngoài này rất nguy hiểm không?"
. Cô bé nhìn mẹ và cười: "Con đang cười thật tươi để trông thật xinh đẹp, Chúa trời sẽ nhìn thấy và lưu giữ hình ảnh của con, có lẽ Ngài sẽ không còn tức giận nữa!".

Bạn thân mến, có thể Chúa sẽ ban phước lành cho bạn, nếu bạn biết đối mặt với thử thách và với chính những "cơn bão" đang chặn "con đường" tươi sáng phía trước.
Đừng quên đi nụ cười, vì nó là một món quà Người đã tặng cho bạn để vượt qua mọi khó khăn!
Haley
dịch từ Turnbacktogod

Edited by user Thursday, January 23, 2014 8:51:45 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#188 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:55:30 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Tôi thấy dòng sông trong mắt em

tôi thấy dòng sông trong mắt em
buổi trưa tìm thấy nắng soi gương.
sớm mai tìm thấy hàng cây. gió
buổi tối tìm…tôi trong bóng đêm.

tôi thấy dòng sông trong mắt em
nỗi buồn tìm lại mùi hơi. quen
nhớ nhung neo dưới cành hoa khế
hương tóc thẹn lâu… bàn tay xin.

tôi thấy dòng sông trong mắt em
thanh xuân thất lạc ngọn sầu đông.
mà môi vẫn đỏ mùa ve. cũ.
ký ức ngân từ tôi. hồi chuông.

tôi thấy dòng sông trong mắt em
quê người in vách bóng chim. câm.
đèn hoa trôi giữa đôi vai Huế
cùng với tình-yêu-tôi-xốn-xang.

tôi thấy dòng sông trong mắt em.
con đường treo ngược tháng. năm. đen.
dòng sông đáy mắt, xanh chua xót:
- giục giã tàn phai sớm tận cùng.

Du Tử Lê
,2013
UserPostedImage
UyenVy  
#189 Posted : Thursday, January 23, 2014 8:59:28 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Dấu chấm hỏi (?)

Chiều nắng nhạt. Công viên vắng lặng. Một cô gái mặc áo dài trắng ôm cặp ngồi khuất sau gốc cây.
Trên chiếc ghế đá cách cô gái không xa có một cậu bé ăn mặc rách rưới đang thiu thiu ngủ.
Một thanh niên đi tới ngồi xuống chiếc ghế đá : "Dậy ! Đi chỗ khác ngủ, mau lên !!".
Giật mình choàng tỉnh, cậu bé ngơ ngác hỏi: "Chú bảo gì ạ ?"

Anh thanh niên gắt : "Tao bảo mày đi ra chỗ khác ngủ !!".
Ngồi sau gốc cây, cô gái vô tình nghe thấy được hết câu chuyện.
Cô lẳng lặng xách cặp ra về, bỏ quên một nụ hồng trắng và mảnh giấy nhỏ có những dòng chữ mà cô đã thuộc lòng: "Bé con !
Anh đoạt giải ba trong cuộc thi đơn ca của trường với bài hát "Dấu chấm hỏi".
Chiều nay, anh chờ em trên ghế đá cuối công viên. Sẽ có quà tặng em !".

Những tia nắng cuối chiều vỡ oà trên mảnh giấy .....
Thằng bé bị đuổi đi về phía gốc cây. Nó nằm xuống cỏ và lại ngủ ngon lành.
Nắng xuyên qua kẽ lá rắc lên người thằng bé những đồng tiền vàng lấp lánh ....
Anh thanh niên bồn chồn đi đi lại lại.
Trên tay anh ta, chiếc hộp xinh xắn xanh biếc màu hy vọng.
Đột nhiên, anh ta thảng thốt dừng lại nhìn một dấu chấm hỏi nằm còng queo trên thảm cỏ xanh.
Đứng lặng hồi lâu, anh ta mới nhẹ nhàng đặt chiếc hộp xanh biếc xuống trước mặt thằng bé rồi ra về.
Trong chiếc hộp xanh, một con búp bê nhỏ đang .... khóc ...

Nguyễn Hoàng Lược
UserPostedImage
UyenVy  
#190 Posted : Thursday, January 23, 2014 9:02:25 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)


Mời các ACE phố rùm cùng thưởng thức :" Dòng nhạc Phạm Đình Chương "
UserPostedImage
UyenVy  
#191 Posted : Thursday, January 23, 2014 9:08:08 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Thi Sĩ Có Những Câu Thơ Thành Ngôn Ngữ Hàng Ngày.

Những ý kiến tôi đã diễn tả trước đây, 15 năm, cho đến nay vẫn còn đúng. Du Tử Lê, quả nhiên vẫn là một nhà thơ hiếm hoi. Anh vẫn một mình một cõi. Đó là một điều đặc biệt.

Và đối với một thi sĩ, thì đó là một sự thành công.
Bởi vì, thi sĩ phải là một thi sĩ riêng cho mình, không thể lẫn vào một thi sĩ khác được.
Du Tử Lê vẫn luôn luôn tìm cách làm mới tiếng nói của mình. Tức là làm mới thơ của chính Du Tử Lê; cũng như góp phần làm mới thi ca của người Việt Nam.
Chúng ta biết thơ có hai cách diễn tả: Tự nguyên thủy, thơ là lời nói, lời phát âm ra. Rồi, từ cả vài ngàn năm nay, loài người dùng chữ viết, thành ra thơ cũng là một nghệ thuật dùng chữ viết, in ra nữa.

Hai hình ảnh mà ta tiếp nhận thơ là nghe lời người ta nói và đọc bài thơ trên giấy. Cả hai hình thức đó Du tử Lê đều tìm cách làm mới cả.

Nhiều người cho rằng Du tử Lê hơi cầu kỳ. Khi anh sử dụng rất nhiều thứ dấu khác nhau. Như dấu phẩy, dấu chấm, dấu ngang, dấu dọc, gạch chéo, gạch ngang…để làm cho thơ của anh khác thường.

Nhưng tôi nghĩ, người thi sĩ có những lúc có nhu cầu là phải làm sao để diễn tả được đúng tâm trạng của mình.
Họ sợ rằng người đọc bài thơ trên giấy không thấu hiểu hết ý của mình, nên phải dùng thêm dấu nọ dấu kia, để theo đó mà người đọc thấu hiểu thêm.
Thí dụ câu thơ dưới đây trong tập thơ mới của Du Tử Lê. Nếu tôi đọc những câu thơ này theo lối bình thường, tôi sẽ đọc là:
Người cho tôi vực khuya
Đêm vọng nồng tiếng hát
Những ngón tay xuân thì
Bươi tìm tôi thất lạc.

Đó là những câu thơ rất đẹp.Nhưng nếu chúng ta theo cái cách của tác giả diễn tả. (Tôi rất tiếc là không thể trình với quý vị nguyên văn của bản thơ đó trên màn hình.
Nhưng chắc chắn ban kỷ thuật sẽ làm được việc đó.)

Và khi người đọc được nhìn vào bản văn với những dấu chấm, dấu phẩy, dấu gạch ngang, dấu hai chấm, dấu ba chấm của tác giả, người đọc sẽ đọc nó khác đi một chút. Nó có thể sẽ là:
Người cho tôi vực, khuya
Đêm vọng, nồng tiếng hát.
Những ngón tay xuân thì:
Bươi, tìm tôi-thất-lạc.

Chữ “tôi-thất-lạc”, tác giả gạch giữa. Ba chữ đó là một tiếng mà thôi. Chúng trở nên một cụm từ, dính liền nhau. Cái “tôi-thất-lạc”. Người ta thấy tác giả diễn tả một cái gì khác.
Không phải là... tôi thất lạc. Đó là một cố gắng của Du Tử Lê. Cố gắng làm cho tiếng nói và thơ của ông diễn tả đúng tâm trạng của ông hơn.

Tuy nhiên, nếu quý vị thấy mình có thể tiếp nhận một cách khác, hoặc cho rằng tại sao lại phải cầu kỳ như vậy thì có thể tùy ý.

Dù sao thì chúng ta phải nhận thấy rằng Du Tử Lê không phải là người cầu kỳ. Bởi vì người cầu kỳ thì thơ sẽ làm cho người ta kinh ngạc.
Người ta sợ, mà người ta không yêu được. Chúng ta phải công nhận rằng Du Tử Lê đã thành công trong việc làm cho nhiều người yêu thơ ông.
Phải nói là, Du Tử Lê đã làm chủ được ngôn ngữ mà ông đã sử dụng, là tiếng Việt Nam.
Ông đã sống với nó, đã yêu nó. Nhờ thế mà Du Tử Lê đã diễn tả được những điều rất giản dị, không cầu kỳ; làm cho ai cũng hiểu và, tự nhiên mà nhớ.
Tôi lấy thí dụ một câu thơ của Du Tử Lê đã trở thành ngôn ngữ hằng ngày của mọi người:
” Ở chỗ nhân gian không thể hiểu!”
Thật ra câu này không phải dễ hiểu. Nhưng trong một số tình huống nào đó, thì nó lại là câu nói nói cửa miệng.
Thí dụ một ông chồng gọi điện thoại cho vợ nói:

“ Em ở đâu đó?
Sao em hẹn anh ở ngã tư có cây xăng, mà sao anh không thấy em đâu cả? Hay chắc là em đang ở chốn nhân gian không thể hiểu rồi!”
Vậy câu thơ trên đã trở nên ngôn ngữ thường ngày.
Lâu lâu tôi lại nghe câu thơ của Du Tử Lê “ ở chỗ …,” lúc thì để diễn tả một tâm trạng vui; cũng có khi để diễn tả một tâm trạng buồn. Tôi cho đó là thành công của một nhà thơ.

Một thí dụ khác, một câu thơ khác của Du Tử Lê, cũng thường được dùng để van lơn nhau, để khuyên bảo nhau, hay để than vãn với nhau:
“ Đi với về, cũng một nghĩa như nhau.”
Câu thơ này người ta cũng có thể nói trong lúc buồn:
“ Thế anh mới đến chơi mà đã về rồi à?”
“Tôi vừa mới gặp cô Tiểu Muội, rồi cô lại đi Texas…”
Có thể người nào đó sẽ nói:
Hoặc mình có thể dùng câu đó để đùa với nhau cũng được. Một thi sĩ có những câu thơ thành ngôn ngữ hằng ngày của chúng ta, tôi cho đó là một thành công.
Người thi sĩ đó đã sống bằng tiếng Mẹ đẻ của mình và, hòa nhập với cộng đồng của những người cùng chung ngôn ngữ.
Đó là một thành công.Có thể nói Du Tử Lê là một trong những người hiếm hoi, luôn luôn tìm cách đổi mới.

Nhưng lại không quá mới đến độ xa lìa cộng đồng cùng dùng chung ngôn ngữ với mình.

Đỗ Quý Toàn

UserPostedImage
UyenVy  
#192 Posted : Thursday, January 23, 2014 9:12:10 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

ĐỪNG QUÊN CÁM ƠN !

1/ Một vị tổng thống hỏi bà cụ sống 104 tuổi về bí quyết sống lâu. Bà trả lời: một là dí dỏm, hai là học biết cám ơn. Lấy chồng từ năm 25 tuổi, ngày nào bà cũng nói nhiều nhất là hai chữ "cám ơn".
Bà cám ơn chồng, cám ơn cha mẹ, cám ơn con cái, cám ơn hàng xóm láng giềng, cám ơn mọi sự quan tâm săn sóc dành cho bà, cám ơn từng ngày sống yên lành, ấm cúng và vui vẻ. Mọi lời nói thân thiết của người khác đối với bà, mọi việc làm bình thường nhỏ nhoi dành cho bà, mọi nét mặt tươi cười hỏi thăm bà, bà đều không quên nói hai tiếng "cám ơn".

Mọi người không những không ngán đối với vô số lần cám ơn hàng ngày của bà, trái lại càng gần gũi thương yêu bà, thường cảm thấy nếu mình không thương yêu bà hơn nữa, sẽ có lỗi với từng lời "cám ơn" của bà.

80 năm đã trôi qua, hai tiếng "cám ơn" khiến bà vui vẻ lâu dài, hạnh phúc lâu dài, mạng sống lâu dài, "cám ơn" có bao nhiêu, tình yêu có bấy nhiêu. Tình yêu có ngần nào, "cám ơn" có ngần nấy.

2.Một lần đi xe buýt về nhà, trước mắt tôi có một cô bé 7,8 tuổi, lưng đeo cặp sách, hình như vừa tan học. Khi lên xe em bước không vững suýt nữa ngã. Tôi vội vàng đỡ em một tay. Vừa đứng vững em giơ tay ra hiệu, không biết em định nói gì với mình.
Thấy tôi không hiểu em rất bối rối. Ngồi được một bến, tôi sắp sửa xuống xe. Cô bé vội vàng chạy đến nhét vào tay tôi một mẩu giấy. Tôi cứ tưởng có chuyện gì, ai ngờ xuống xe nhìn mẩu giấy, chỉ thấy một dòng chữ xiêu vẹo "cám ơn, cám ơn chú!"
Thì ra em bị câm điếc. Không hiểu sao trái tim tôi bỗng trào lên một tình cảm nóng bỏng không sao miêu tả nổi.

3.Ở một thành phố nọ, có cậu bé 14,15 tuổi, vì lấy cắp một quyển sách của một hiệu sách, bị bảo vệ bắt quả tang. Bảo vệ quát mắng khiến cậu vô vùng xấu hổ. Những người khác cũng nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ.
Bảo vệ cứ đòi cậu gọi bố mẹ hay thầy giáo nhà trường đến nhận người.

Cậu bé sợ co dúm người, nét mặt xám ngoét. Lúc này có một phụ nữ đứng tuổi rẽ đám đông vây xem, xông vào bênh vực cậu bé đang hoảng sợ:
- Đừng đối xử với trẻ em như thế. Tôi là mẹ của cháu!

Dưới con mắt khác thường của đám đông, người phụ nữ nộp tiền phạt cho cậu và dắt cậu ra khỏi hiệu sách, khe khẽ giục:
- Mau về nhà đi con, từ nay trở đi đừng bao giờ lấy trộm sách nữa!
Mấy năm đã trôi qua.
Cậu bé luôn luôn nhớ ơn người phụ nữ đứng tuổi không quen biết, luôn luôn hối hận đã không nói trước mặt bà hai tiếng cám ơn. Nếu không có bà, đường đời cậu có thể sẽ rẽ sang một lối khác. Sau khi thi đậu Đại Học, cậu sinh viên đã thề nhất định tìm ra bà. Nhưng biển người mênh mông biết tìm bà ở đâu?

Thế là hàng năm, lợi dụng kỳ nghỉ hè nghỉ đông, ngày nào cậu cũng đến gần hiệu sách chờ nửa tiếng đồng hồ, hy vọng tìm được người phụ nữ đứng tuổi.
Việc làm này hết sức mong manh, nhưng mưa gió không cản trở được cậu, cậu vẫn luôn không nao núng. Bởi vì cậu không bao giờ quên khuôn mặt hiền từ của bà.
Cứ thế, cậu sinh viên đứng chờ trong hai năm, cuối cùng đã tìm được bà, nói hai tiếng "cám ơn" ôm ấp trong lòng bấy lâu nay...

4. Có một truyền thuyết kể rằng:

Có hai người cùng đi gặp Thượng Đế hỏi lối đi lên Thiên Đường. Thấy hai người đói lả, Thượng Đế cho mỗi người một suất cơm. Một người nhận suất cơm, cảm động lắm, cứ cám ơn, cám ơn rối rít.
Còn người kia nhận suất ăn, không hề động lòng, cứ làm như cho anh ta mới phải.
Về sau, Thượng Đế chỉ cho người nói "cám ơn" lên Thiên Đường. Còn người kia bị từ chối, đứng ngoài cổng.
Kẻ bị từ chối đứng ngoài cổng không phục:
- Chẳng lẽ chỉ vì tôi quên nói "cám ơn"?
Thượng Đế trả lời:
- Không phải quên. Không có lòng cám ơn, không nói ra được lời cám ơn.
Người không biết cám ơn, không biết yêu người khác, cũng không được người khác yêu.
Anh chàng kia vẫn không phục:
- Vậy nói thiếu hai chữ "cám ơn" cũng không thể chênh lệch đến thế?
Thượng Đế đáp:
- Biết làm thế nào được, bởi vì lối lên Thiên Đường rải bằng lòng cám ơn. Cửa lên Thiên Đường chỉ có dùng lòng cám ơn mới mở được. Còn địa ngục thì khỏi cần.

St
UserPostedImage
UyenVy  
#193 Posted : Thursday, January 23, 2014 9:16:17 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Chữ "@" đến từ đâu và có ý nghĩa gì?

Ai trong chúng ta dùng computer cũng đã ít nhất một lần dùng đến chữ @ này. Muốn đánh chữ này chỉ cần ấn Shift và số 2 là ra ngay.
Anh Ray Tomlinson làm việc cho Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ tại Pentagon đã dùng chữ @ này từ năm 1972.
Anh dùng chữ này để diễn tả chữ "TẠI ÐÂY".
Và từ tháng Tư 1975 ngày người Việt chúng ta di tản sang Mỹ thì người Mỹ đồng ý gọi là @ là "AT" sign.

Anh Tomlinson không ngờ là anh đã để lại cho mọi người đi sau một chữ mà không thể thiếu được khi ta dùng Email.
-Người Việt thì gọi @ là A vòng, A còng hay A cong đuôi.
Cái nào cũng tượng hình rõ ràng cả, 10 phân vẹn mười.
Người Nga gọi @ là chó con.
Người Trung Hoa gọi @ là chuột nhắt.

Ngừoi Hy Lạp gọi @ là vịt con.
Người Thái Lan gọi @ là con sâu.
Người Ðức gọi @ là Tai Khỉ hay Ðuôi khỉ.
Nguời Pháp Do Thái, Ðại Hàn và Ý Ðại Lợi gọi @ là ốc sên.
Người Ba Lan gọi @ là mèo con.
Ngươi Phân Lan gọi @ là đuôi mèo.
Ngươi Na Uy gọi @ là đuôi heo.
Người Ðan Mach gọi @ là đuôi heo nái.
Ngươi Hung Gia Lợi gọi @ là con sâu.
Người Thụy Ðiển gọi @ là móng mèo.
Người Hoà Lan lại gọi @ là "dế khỉ."

Kể nghĩ cũng tôi cho con khỉ thật, tự nhiên bị vạ lây nước thì gọi là Tai, là Ðuôi, là Dế và Khỉ con nữa

Quế Sơn
Syracuse, NY
UserPostedImage
UyenVy  
#194 Posted : Thursday, January 23, 2014 9:28:06 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,506
Location: Somewhere

Thanks: 1475 times
Was thanked: 525 time(s) in 366 post(s)
UserPostedImage

Chùm Truyện Ngắn - Trần Hoàng Trúc

1. ĐIỂM DỪNG

Ngày xưa có một lãnh chúa tham lam không ngừng xâm lấn mọi vùng đất để mở mang bờ cõi. Khi đã chiếm hết lãnh thổ, ông ta dòm ngó cả vùng đất cấm trù phú, vốn được cho rằng chỉ là ảo ảnh, không có thực.

Khi ông tiến đến ranh giới vùng đất ảo, một nữ thần hiện ra nghiêm giọng:
- Ngươi phải biết mọi thứ trên đời đều phải có điểm dừng. Nếu không biết dừng lại, ngươi sẽ mất tất cả!
Nhưng lòng tham và sự liều lĩnh đã làm lu mờ lý trí lãnh chúa khiến ông ta tiếp tục dẫn quân lao về phía trước.
Lập tức vùng đất ảo tan biến dưới chân ông, vị lãnh chúa rơi xuống tan xác.

2. ĐƯỢC & MẤT

Miệt Sóc Trăng nức tiếng Sáu cô đơn có ngón đàn bầu thần sầu quỷ khốc. Mỗi khi tiếng đàn ma mị cất lên lại khiến người nghe rúng động tâm can, thiếu điều muốn khóc.
Sở dĩ Sáu đàn hay – người ta nói – là bởi bao nhiêu nỗi buồn đều dồn ứ vào đầu ngón tay kể từ khi vợ Sáu bỏ đi.
Nhiều năm sau tình cờ nghe lại tiếng đàn của Sáu, lạ thay, cái hồn đã nhạt.

Không còn khiến người ta phải rơi lệ như thuở nào. Hỏi ra mới biết Sáu đã yên vui với người vợ mới.
Mới hay, những tuyệt tác thường được khai sinh từ nỗi buồn, thăng hoa cùng nỗi đau, và lụi tàn vì sự viên mãn.

3. SỐNG

Chẳng hiểu sao mình ít bạn, Thẳng Thắn tìm hỏi Thông Minh thì được trả lời:.
- Ngươi đi đến đâu cũng vạch những lỗi lầm, khiến người khác mặc cảm và e ngại.
Thẳng Thắn giật mình xin lời khuyên, Thông Minh lắc đầu:
- Ta chỉ có khả năng nhận thức vấn đề, muốn xử lý phải hỏi Khôn Ngoan.
Thấy Thẳng Thắn chân thành, Khôn Ngoan mách nước:
- Hãy kết bạn với Tế Nhị và Bao Dung.
Quả nhiên, với sự cảm hóa của hai người bạn mới, Thẳng Thắn ngày càng biết sống hơn.

4. HẬN “GU GỒ”

Vụt sáng thành sao nhờ góp mặt trong một số bộ phim thành công, nàng có thú vui “gu gồ” (google) tên mình để ngắm nghía những bức ảnh xinh đẹp, để được nghe những lời tán dương tận mây xanh.
Thế rồi chỉ vì một phút nông cạn lỡ lời, nàng đã tạo bão táp cấp 12.

Tên nàng khi “gu gồ” luôn gắn liền câu nói gây sốc bất hủ kia, kèm với đó là rào rào gạch đá.
Giờ đây mỗi lần bén mảng “gu gồ” là mỗi phen nàng u đầu sứt trán. Một đêm trong tuyệt vọng khốn cùng nàng thét vang: “Ta hận guuuuuuu… gồoooooo…

5. DỐI LÒNG

Nàng là người vui tính, lúc nào cũng có thể đùa, anh chẳng biết đâu mà lần. Chỉ biết bên nàng anh rất vui.
Một ngày đẹp trời anh ngỏ lời yêu, nàng cười vang lắc đầu nguầy nguậy, anh nghe buồn dâng cao.
Rồi anh dần nguôi và có người khác. Nàng vẫn tươi cười lúc gặp nhau.
Khi anh đưa thiệp hồng, nàng hớn hở chúc mừng, vẫn điệu cười quen thuộc.
Chỉ khi anh đi rồi, nàng lại lấy bệnh án vô sinh ra xem, rồi òa khóc như chưa từng được khóc.

6. CON ONG & CON NGỰA

Tôi từng nói với nhiều người rằng con ong có khả năng điều khiển con ngựa. Nhưng không ai tin!
Chẳng phải một khi con ong đã tỏ đường đi lối về thì nó sẽ quất ngựa truy phong sao? Tôi nói sai gì nào?

Trần Hoàng Trúc
UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest (4)
10 Pages«<8910
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.