Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

53 Pages123>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Lê Huy  
#1 Posted : Sunday, April 1, 2007 10:12:27 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://www.bennhac.com/#/song/7159/Anh-Tien-Tuyen-Em-Hau-Phuong"]Anh Tiền Tuyến - Em Hậu Phương[/url] Sáng tác: Minh Kỳ Trình bày: Như Quỳnh - Trường Vũ
Em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến

chúng ta cách xa rồi nhưng tình đâu có chia phôi

Mình gọi tên nhau nhớ nhau trong mộng thôi

tha thiết yêu nhau mà vui



Em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến

những đêm phố lên đèn

Tuyến đầu anh đón trăng lên

Tình mình cao hơn núi non kia hùng vĩ,

nên vẫn vui câu biệt ly.


Anh ơi em mơ thấy anh về bao rộn ràng

đôi tim hân hoan kết se duyên thắm nồng nàn

Hòa theo cung đàn có lời ca nhịp nhàng

vạn niềm vui chứa chan



Em ơi biên cương súng vang rền

Anh ngờ quê hương thân yêu

đón xuân về pháo rượu nồng

mừng duyên tơ hồng,

chúng mình nên vợ chồng
là ngày anh ước mong.




Em hậu phương còn anh nơi tiền tuyến

ước mong nước non mình hết ngày chinh chiến điêu linh

Mộng đẹp yên vui với câu ta thường nói:
"Thương mến nhau không hề vơi"



Mai này đây người em thơ nhỏ bé

có anh vuốt vai gầy,

ngắm làn môi thắm thơ ngây

Trọn đời chung đôi mãi yêu như ngày cưới
Hai đứa kêu nhau: "Mình ơi!"
thanks 2 users thanked Lê Huy for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC), TRA-MAI on 11/28/2013(UTC)
Lê Huy  
#2 Posted : Sunday, April 1, 2007 10:25:49 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://music.vuilen.com/play.php?albumid=748&songid=8735"]Tình Hậu Phương[/url] Sáng tác: Minh Kỳ Trình bày: Phương Diễm Hạnh
Ngày nào đây mắt em chưa hề vướng sầu
Tóc xanh thắm màu chiều chiều đợi anh
Cùng vui bước trên đồng xanh
Nhìn muôn hoa nắng trên cây cành
Lòng rộn bao ý tình

Rồi ngày nay tiễn anh trai hùng lên đường
Em ở phố phường đợi người biên cương
Niềm vui sống nơi hậu phương
Là tình yêu hiến dâng sa trường
Đẹp lòng người gió sương
Đã yêu nhau em nào có buồn
Dù mình còn cách xa
Chưa đẹp tình hương hoa
Tuổi thơ ngây tuy nhiều sầu nhớ Vẫn vui trong niềm mộng mơ


Tình hậu phương sắc son dâng người trai hùng
Những kẻ chiến trường còn gì cho em
Ngoài cây súng trên bờ vai
Vì tương lai chúng ta sau này Một trời đầy đắm say
thanks 2 users thanked Lê Huy for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC), TRA-MAI on 11/28/2013(UTC)
Lê Huy  
#3 Posted : Sunday, April 1, 2007 10:36:27 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://music.vuilen.com/play.php?albumid=1092&songid=12705"]Tình Thư Của Lính[/url] Sáng tác: Trần Thiện Thanh Trình bày: Trish Thùy Trang - Asia 4
Từ khi anh thôi học,
và từ khi anh khoác aó treilli
Từ khi anh xa nhà,
một ngàn đêm nhung nhớ giữa trời mây
Ngại chăng đêm di hành
và thường khi dừng bước giữa hoang vu,
Một thằng ước ao để một thằng khát khao,
còn mình thì nằm đếm sao.

Đồn anh bên sông cạn,
và hoàng hôn ướt dẫm đáy sông thưa,
Nhiều tên trong dơn vị
gọi đùa anh chiến sĩ của mộng mơ,
Thường khi hai ba thằng,
chiều chiều ra bờ vắng ngắm mông lung.
Một thằng nhớ em,
để một thằng nhớ thêm,
một thằng thì lấy hình xem.
Thư của lính không xanh màu trời như mơ ước đâu em.
Thư của lính không thơm nồng hương,
không nét hoa đa tình.
Thư của lính ba lô làm bàn nên nét chữ không ngaỵ
Nhưng thư của lính ghi giữa rừng cây khi nhớ em thật đầy.


Chiều hôm kia thăm làng,
tiểu đội anh ra đứng gác ven ranh.
Một cô đi trên đường,
đẹp tựa như em khóc lúc giận anh.
Để cho anh nghe thèm,
đường chiều xưa ngời sáng áo em xanh.
Thèm một nét môi,
một lần về phép thôi,
và mình thì lại có đôi.

Thư của lính, thư không được dài như mong ước đâu em.
Thư của lính chấm dứt ở đây, sau khi đề thêm hai chữ hôn em
thanks 2 users thanked Lê Huy for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC), TRA-MAI on 11/28/2013(UTC)
Ngọc Anh  
#4 Posted : Sunday, April 1, 2007 10:55:41 PM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 14,664

Thanks: 4917 times
Was thanked: 4157 time(s) in 2013 post(s)
Cám ơn anh Lê Huy đã mở ra Topic nầy nhân dịp tháng Tư đen
Na vẫn luôn ghi nhớ một quãng thời gian ...làm sao mà quên được !!!
Những bản nhạc nầy hay quá

Mong quí ACE ghé ngang qua ghi dấu lại mảnh vườn nhỏ nầy một chút gì để nhớ những kỷ niệm thuở bụi đỏ hành quân , những kỷ niệm một thời ôm tập sách , lòng luôn hướng tới người nơi chiến trường xa .
Đa tạ
Na
Nhìn lại quá khứ , để con đường hiện tại và tương lai rõ ràng thêm màu tươi sáng
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
Ngọc Anh  
#5 Posted : Monday, April 2, 2007 7:42:54 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 14,664

Thanks: 4917 times
Was thanked: 4157 time(s) in 2013 post(s)
Đã đăng trên Bán Nguyệt San KBC Hải Ngọai số ra ngày 3/15
LÁ THƠ TIỀN TUYẾN

Ngã Ba Tam Biên, ngày ...tháng ...năm 1972

Em !
Hôm nay đơn vị được lệnh lên tăng cường cho Trung đoàn 42 , thuộc Sư đoàn 22 bộ binh ,tại vùng ngã ba tam biên .
Không riêng em, mà có lẽ rất nhiều người, chẳng mấy khi nghe nói đến địa danh này nhỉ !
Đây là vùng biên giới giữa ba nước Việt-Miên -Lào.
Là biên giới chung, nên rất khó kiểm soát. Do đó, nơi đây luôn luôn bị áp lực rất nặng nề của địch quân.
Ngay nơi địa đầu giới tuyến này, Tiểu đoàn 95 Biệt Động Quân,đóng trong trại Ben Hét, đã nhiều phen lập nên bao chiến tích oai hùng, lừng lẫy. Ngăn chặn kịp thời những cuộc xâm nhập của địch quân.
Trong lúc Tiểu đoàn trưởng đi họp với Bộ chỉ huy trung đoàn, đơn vị tạm dừng chân tại Tân Cảnh, một thị trấn sát biên giới. Anh đã đi qua đây nhiều lần,thậm chí có những lúc đơn vị đóng tại phi trường Phượng Hoàng, anh vẫn thường ra đây uống cà phê những lúc không bận công vụ.Càng tiếp xúc với những cư dân ờ đây, càng cảm thông sâu sắc những trăn trở âu lo của họ. Đa số là gia đình của những quân nhân
đóng tại đây,cho nên họ sống chung với sự hiểm nguy từng giờ, từng phút.
Không kể thỉnh thoảng địch quân pháo trộm vài ba quả súng cối vào ban đêm như những con chó cắn càn, mà chứng tích vẫn còn sờ sờ ra đó, những ngôi nhà xiêu vẹo,nhưng đoạn đường loang lỗ...

Anh vẫn thường tự hỏi không biết những người Cộng Sản chiến đấu vì cái gì và chiến đấu cho ai ? Khi mà họ sẵn sàng nã đạn vào trường học, nhà thương, binh viện và những khu dân cư đông đúc.Thật không khác nào hành động của những kẻ phát xít. Thế nhưng, không thiếu những kẻ khoa bảng, trí thức dởm, sau khi đã tim mọi cách moi móc, chạy chọt cho được tấm giấy hoãn dịch, lấy cho được những mảnh bằng cao trọng, nhởn nhơ sống tại thành phố hàng ngày không phải đối diện với hiểm nguy lại luôn làm ra những hành động biểu tình phản chiến rất đáng phỉ nhổ.

Cuộc chiến này phát xuất từ phía nào chắc họ thừa biết, nhưng họ tảng lờ đi, vì dường như khuynh hướng thiên tả đang là một cái mốt thời thượng, khiến họ không còn nhận biết đâu là chân lý.Thật là những tư tưởng bịnh hoạn.
Anh đã đi lan man ra ngoài đề khá xa rồi nhỉ !
Trở lại với những cư dân nơi đây, hằng ngày họ vẫn phải đối diện với những âu lo triền miên, Vì dường như ngày nào vùng này cũng có những cuộc giao tranh, khi xa, khi gần, lúc lớn, lúc nhỏ.Mà có chạm súng thì có tổn thất, ai biết được răøng trong những người mới nằm xuống bởi một trái pháo, hay một viên đạn của địch quân lại không phải là anh, em, chồng cha hay con của họ ?
Cho nên, với họ nơi đây chẳng khác gì một chiến trường, chiến trường ngay trên đường phố, chiến trường ngay trên trên từng nóc nhà, từng gia đình. Mà họ chỉ chống đỡ chứ không có cơ hội phản công, vì chẳng bao giờ đối mặt với kẻ thù.
Tuy thế, họ vẫn chẳng bao giờ quên những truyền thống ngàn đời của tổ tiên.

Những tấm liễn đỏ treo trên tường, những cầu đối dán trước cửa, và xác pháo vương vãi đầy sân cho thấy hưong vị của ngày xuân vẫn còn phảng phất đâu đây.
Nhiều anh em tụ tập trước cửa một quán cà phê, kháo nhau vê những buổi tiệc thâu đêm, những canh bài suốt sáng, vì lâu lắm rồi, họ mới có cơ hội đón tết tại hậu cứ.
Anh tìm đến một cái quán vắng khách hơn, gọi một ly cà phê đá...Tiếng vĩ cầm réo rắt trổi lên, một âm điệu lạ, nhưng buồn và tiếng hát Lệ Thu nhè nhẹ, nức nở:
Ngày mai đi nhận xác chồng,
Say đi để thấy mình không là mình,
Ngày mai đi nhận xác anh, Cuồng si thuở ấy, hiển linh bây giờ...


Điếu thuốc đang hút dở, cháy đến đầu ngón tay mà anh không hề hay biết, mạch máu như căng ra, hơi thở chùng xuống, người anh chừng như đông thành đá, đầu óc mụ hẳn đi. Nhịp điệu boston vẫn trải đều, trải đều ...Khắc khoải, chơi vơi ...
Giờ ngồi viết thư cho em mà cái cảm giác của buổi chiều nay vẫn còn nguyên vẹn.
Nỗi buồn day dứt, vời vợi vẫn còn lãng đãng trong tâm trí anh.

Thương cho thân phận quê hương, thương cho phận mình, và thương cho những người đang phải chịu đựng những khổ đau theo vậïn nước.
Thôi thư đã dài, và có lẽ anh cũng không còn đủ tâm trí để viết cho em thêm nữa.
Chúc em đạt được nhiều kết quả trong năm cuối, mau thi thành cô Tú Đôi để tiến nhanh lên đại học...
Xin hẹn thư sau.
Anh. Nguyễn Mộng Thường


+++
LÁ THƠ HẬU PHƯƠNG

Phố nhỏ Ngày , Tháng, năm 197...


Anh

Những ngày cận Tết, trường GL tổ chức đón Tết tưng bừng. Lớp học vui Xuân, cả trường vui Xuân. Em vẫn chờ đợi địa chỉ KBC của anh để gởi tặng anh cuốn báo Xuân Gia Long, may ghê, thơ anh tới kịp trước tết, làm em mừng quá.
Nhớ hôm trường tổ chức Văn nghệ Tất niên trong sân trường thiệt vui. Em cùng mấy nhỏ bạn ngồi dưới hàng ghế, giữa sân trường, giữa ngàn cơn gió xao động hàng cây điệp. Em ngồi đó, thưởng thức những giọng ca học trò của bạn bè rất hay. Chợt một đoàn máy bay gầm rú lướt ngang qua bầu trời có những đám mây trắng bồng bềnh trên nền xanh lơ.
Giữa lúc cô bạn đang cất cao giọng hát …đoàn chim tung cánh sắt …có những chàng trẻ bay trong đêm nay …đánh mất một ít cho tương lai, cho bầu trời thêm nước mây …
Không nhớ em có nhớ rõ lời ca này hay không, nhưng trong lòng em lúc đó chợt dâng niềm xúc cảm bồi hồi . Em đã ngước nhìn theo, thấy mình như tan loãng đi theo làn mây trên ấy. Ngay lúc đó, em ước mong những đoàn chim cánh sắt tung hoành trên không, giữ an cho những người lính đang đánh trận trên mặt đất, như đoàn quân mũ nâu yêu dấu.
Những ngày cuối năm, em theo lũ bạn đi chợ hoa Nguyễn Huệ ngắm bông hoa để lòng rộn ràng theo mùa Xuân, nhưng đôi khi bất chợt gặp hình ảnh tà áo dài trắng quấn quít theo bộ đồ trận của ai đó, bên hè phố, là lòng em quặn thắt. Em nhìn theo, ước mơ, thèm và nhớ …nhớ đủ thứ, nhưng rõ ra là Xuân nầy anh không về. Những ngày vui của chúng mình, những ngày anh chưa khoác áo lính, những ngày ôi đã qua mau. Bây giờ anh nếm mật nằm gai tận vùng biên giới, mỗi lá thơ đi thơ về xa lắc xa lơ, đợi chờ nóng ruột buồn thiu mỗi khi ông phát thơ đi ngang qua, rồi …đi luôn, mặc cho em ngóng theo!
Anh biết không, trên hè phố Nguyễn Huệ người ta thường phát thanh lớn những bản nhạc xuân, nghe vang vang, làm lòng em buồn muốn chết !
Đầu xuân năm đó anh ra đi
Mùa xuân này đến anh chưa về
Những hôm vừa xong phiên gác chiều
Ven rừng chĩu hoa mai vàng
Chợt nhớ tới sắc pháo năm nào em đến thăm gác nhỏ
Mùa hoa năm đó ta chung đôi
Mùa hoa này nữa xa nhau rồi
Nhớ đêm hành quân thân ướt mềm
Băng giòng sông loang trăng đầy
Lòng muốn vớt ánh sáng trăng thề viết tên em
Đồn anh đóng ven rừng mai
Nếu mai không nở, anh đâu biết xuân về hay chưa?
Chờ em một cánh thư xuân, nhớ thương gom đầy Cho chiến sĩ vui miền xa xôi...*


Anh thấy, vui Xuân, nhưng Hậu phương đâu có quên người ngoài Tiền Tuyến, thì xá chi đến những người sống trốn trách nhiệm làm trai thời loạn. Anh trông thơ Xuân, em cũng ngóng cổ chờ một lá thơ Xuân, chỉ để biết anh an toàn ngoài xa xôi kia.
Em nhớ, hồi mình học Cỗ văn, học Chinh Phục Ngâm Khúc, em còn nhỏ lắm, có hiểu hay biết gì tới những nỗi sầu của người chinh phụ:
Chàng thì đi cõi xa mưa gió
Thiếp thì về buồng cũ chiếu chăn
Đoái trông theo, đã cách ngăn Tuôn màu mây biếc trải ngàn núi xanh

Nhưng bây giờ, em đã lớn thêm một chút, bớt ngây thơ ít nhiều, đọc lại , thấm thía nỗi lòng người chinh phụ. Câu chuyện anh kể về những gia đình của người lính, để sống gần thân nhân, đã đối diện với chiến tranh cũng ngay trong gang tất, kề cận hiểm nguy, bên cạnh người thân, em thấy sao mà quá thương tâm, há anh. Nhưng nếu có một chọn lựa, em sẵn lòng chọn sống gần anh, như vậy, để chia sẻ nhau. Biết anh có bằng lòng không, hay ngâm nga “em chỉ là em gái thôi, người em sầu mộng suốt đời …”

Đơn vị của anh chuyển quân lung tung chỗ, em nhớ không kịp những địa danh quá xa lạ. Lá thơ kỳ rồi anh viết cho em trên ngọn đồi Chu Xang mờ. Lá thơ nầy, anh lại ở Ngả ba Tam Biên, thiệt là thương người lính trận sống dong ruỗi, gian nguy, không hề biết tới ngày mai.

Mảnh trăng cuối năm càng ngày càng khuyết. Bè bạn chung quanh, mà sao em cứ tự hỏi lòng:
Cớ sao cách trở nước non Khiến người thôi sớm thôi hôm những sầu!*

Em cầu nguyện hằng đêm, cho anh, cho bạn bè anh, những đơn vị nhỏ nhất, nhưng oai hùng, mọi sự bình an.
Như Mơ
• Trích Chinh phụ Ngâm Khúc. • Đồn Vắng Chiều Xuân của Trần Thiện Thanh
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
thanks 1 user thanked Ngọc Anh for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Lê Huy  
#6 Posted : Monday, April 2, 2007 10:17:54 AM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
Lê Huy cám ơn Ngọc Anh đã ghé thăm trang Lá Thư Tiền Tuyến - Lá Thư Hậu Phương này , và đã có những gợi ý rất quý báu chân tình .
Lại còn gởi vào đây Lá Thư Tiền Tuyến của Nguyễn Mộng Thường và Lá Thư Hậu Phương của Như Mơ nữa . Thật là quý hoá lắm !
Cũng như Ngọc Anh , Lê Huy rất mong quý anh chị ghé thăm trang này và thả những cảm nghĩ cũng như cảm xúc của mình . Mong lắm thay ! Lần nữa , Lê Huy cám ơn Ngọc Anh thật nhiều .
Lê Huy  
#7 Posted : Monday, April 2, 2007 10:49:19 AM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://music.vuilen.com/play.php?albumid=719&songid=8365"]Tiếng Hát Hậu Phương[/url] Sáng tác: Dạ Cầm - Minh Kỳ Trình bày: Như Quỳnh
Em biết giờ đây ngoài chốn biên cương ngàn trùng,
người yêu sẽ buồn nếu đêm về không tiếng súng.
Em gái hậu phương chân thành gửi đến biên cương
câu ca ân tình, muôn lời ca thiết tha.
Tiếng hát vui lòng chiến sĩ miền xa
Nếu trời bình minh, tiếng ca loài chim
thay tiếng yêu đời lính.
Nếu trời hoàng hôn, tiếng tiêu thay lời
tình yêu như ước muốn
Nếu là trời đêm, suối reo rừng sâu
thay tiếng yêu trìu mến.
Nếu trời còn mưa, chắc anh không buồn vì gọi có em thưa.


Không biết tại sao đời lính gian truân thật nhiều.
mà em vẫn mộng, vẫn mơ từ thời niên thiếu
Mơ dáng người yêu, oai hùng điểm nét phong sương
Anh vui sa trường cho lòng em nhớ thương Cho em ca bài Tiếng Hát Hậu Phương
thanks 1 user thanked Lê Huy for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Lê Huy  
#8 Posted : Monday, April 2, 2007 10:23:31 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://www.bennhac.com/#/song/9093/Cac-Anh-Di"]Các Anh Đi[/url] Sáng tác: Văn Phụng Trình bày: Hương Lan
Các anh đi, ngày ấy đã lâu rồi
Các anh đi, đến bao giờ trở lại
Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông

Làng tôi nghèo nho nhỏ ven sông
Gió bấc lạnh lùng thổi vào mái rạ
Làng tôi nghèo gió mưa tơi tả
Trai gái trong làng vất vả ngược xuôi
Các anh về, mái ấm nhà êm
Câu hát tiếng cười rộn ràng trong xóm nhỏ
Các anh về, tưng bừng trước ngõ
Lớp lớp đàn em hớn hở theo sau
Mẹ già bịn rịn áo nâu
Vui đàn con ở rừng sâu mới về

Làng tôi nghèo xóm nhà tre
Các anh về không chê làng tôi bé nhỏ
Nhà lá đơn sơ... nhưng tấm lòng rộng mở
Nồi cơm nấu đỗ,
Bát nước chè xanh, Ngồi vui kể chuyện tâm tình xa xôi


Các anh đi... ngày ấy đã lâu rồi
Xóm làng tôi còn nhớ mãi
Hỡi đoàn người trai trẻ đấu tranh

Các anh đi... ngày ấy đã lâu rồi
Các anh đi... đến bao giờ trở lại!
Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông...

Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông... Xóm làng tôi trai gái vẫn chờ trông
thanks 1 user thanked Lê Huy for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Ngọc Anh  
#9 Posted : Sunday, April 15, 2007 9:50:43 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 14,664

Thanks: 4917 times
Was thanked: 4157 time(s) in 2013 post(s)
UserPostedImage
[url="http://dactrung.net/hoptac/ngodong/NguoiNuDongDoi.mp3"]Người nữ Đồng Đội[/url]
::: Song Ngọc :::

Tôi kể anh nghe câu chuyện tâm tình của đời chinh nhân
Duyên hành quân xưa tôi đã quen người em nữ quân nhân
Tuổi nàng vừa tròn , thơ ngây đôi chín tuổi tôi phong trần hơn
Bốn năm rừng sâu , bốn năm trên đồi núi
Mình gặp nhau đây lúc quê hương lửa dậy.

Đêm dừng quân xưa em ngồi tâm sự nỗi niềm riêng tư
Khi vừa lên năm , chiến trận vô tình cướp người cha yêu
Đất mẹ ngậm ngùi , đau thương xâu xé tuổi hoa niên cằn khô
Nấu nung hờn riêng xót xa chung tình nước
Vào đời quân nhân với bao nhiêu niềm tin.

ĐK :
Riêng tôi thân trai ngại chi gió sương
Phố thị giã từ để lại đêm vui chưa tắt
Tôi đi cho quê mẹ tan chiến tranh
Để người em bé nhỏ còn dập dìu trên phố vui.

Tôi anh hai ta cùng chung hướng đi
Chiến cuộc dẫu dài mà tình quê hương còn đó
Tôi tương tư một ngày vui núi sông
Những ngày mai rất đẹp cho đôi mình lại gặp nhau.

Lâu rồi xa xôi biết giờ em còn xuôi ngược nơi đâu
Tuyến đầu Cao Nguyên , hay vùng biên ải gió rừng mưa đêm
Chiến hữu nặng tình , xin ghi đôi nét gửi nhau một niềm tin
Chiến tranh còn đây hỏa châu chưa lịm tắt Thì đường chinh nhân có đâu là dài...

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
thanks 1 user thanked Ngọc Anh for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Lê Huy  
#10 Posted : Sunday, April 15, 2007 10:17:34 AM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
* Trích Bán Nguyệt San KBC Hải Ngoại (số 13 - Ngày 15 tháng Tư , 2007}
THƯ TIỀN TUYẾN
Nguyễn Văn Tân
HQ 2501, ngày … -4-1975


Em thương,
Anh viết thư này cho em mà rất ít hy vọng em sẽ nhận được. Phương tiện liên lạc an toàn nhất từ đây đến nhà mình chỉ còn là những thương thuyền nhỏ. Anh sẽ nhờ ông chủ thuyền quen với chúng ta đem thư về cho em dù ông ấy nói chưa chắc đã trở về nhà, có thể ông ta sẽ quay thuyền ra biển và đi đến bất cứ nơi đâu trên hành tinh này không có chủ nghĩa cộng sản. Ông ghé tai nói nhỏ với anh: “Người ta đã ra đi hết rồi sao ông còn ở đây”. Anh nói: “Tôi không thể, tôi không thể…”. “Tại sao không thể…” Ông ta hỏi và anh trả lời: “ Tôi không biết. Tôi có cắt nghĩa ông cũng không tin. Thôi,…” Ông chủ thuyền hứa dù thế nào ông cũng gởi thư này đến em cho bằng được.
Tại Tiền Doanh Yểm Trợ…, nơi em từng xuống thăm anh, đã có một buổi họp giữa anh và các sĩ quan trong đơn vị. Anh mở đầu một cách ngắn gọn: “Bây giờ không phải lúc dài dòng hay e dè. Tôi hỏi các anh: liệu chúng ta có ở lại với cộng sản được không”. Không đợi anh nói tiếp, Đại Uý Đ trả lời: “Thưa Chỉ Huy Trưởng, không được đâu!” Đ là dân Hà Tỉnh vượt biên vào nam khá trể, năm 1960. Anh ta có nhiều kinh nghiệm với những người cộng sản. Đ nhìn anh, hình như ngạc về câu hỏi của anh, hỏi như vậy cũng như hỏi “liệu chúng ta có nên đi ở tù khổ sai không, có nên chết không”. Anh cảm thấy hổ thẹn với Đ và nhìn lơ đi nơi khác. Rất may, ngay sau đó giang đoàn được điều động lên tỉnh lỵ…. Hôm đó là ngày 13 tháng 4 , đúng 5 ngày sau khi Nguyễn Thành Trung ném bom dinh Độc Lập.
Giang đoàn vừa đến nơi, Đại Tá B, trung đoàn trưởng một trung đoàn bộ binh và cũng là người chỉ huy hành quân của anh theo hệ thống ngang, nói với anh qua máy truyền tin PRC 25: “ Hải Âu phải không? Gia đình anh thất nghiệp cho đến khi có lệnh. Cắm trại 100%. Đi đâu nhớ đem theo bồ câu. Phải cho nó thức 24/24.”. “Dạ, nghe rõ Mặt Trời 5/5!”. Anh trả lời Đại Tá B và cùng vài sĩ quan lên xe quan sát địa thế chung quanh, máy truyền tin PRC 25 trên xe mở 24/24 như lệnh của Đại Tá B. Phố xá rất ít người, mà mặt mày ai cũng không dấu được vẻ lo âu, khó tìm thấy một nụ cười dù chỉ là một cái mỉm trên khuôn mặt của họ. Hầu hết các cửa hàng đều đóng. Anh cố đưa mắt thử tìm mấy quán cóc bán sò huyết nướng trước đây nhưng không thấy đâu cả. Xe chạy ra phía tây thành phố, giáp vịnh Thái Lan. Bấy giờ vào khoảng 6 giờ chiều. Mặt trời đang xuống dần. Chắc em chưa có dịp nhìn mặt trời lặn trên biển đâu, em chỉ được nhìn mặt trời mọc trên biển. Mặt trời lặn trên biển đẹp lắm, có khi đẹp hơn mặt trời mọc trên biển. Nhìn nó mình cứ tưởng như trái đất vừa có thêm một mặt trăng nữa, to lớn, tròn vành vạnh và huyền ảo. Không có gió mạnh, nhưng biển vẫn có sóng. Đó là sóng ngầm. Hồi đi tàu anh sợ nhất sóng ngầm. Nó giống như lưng một con quái vật khổng lồ, từ từ nâng chiếc tàu lên tận mây xanh rồi từ từ đưa tàu xuống trần gian. Vậy là bao nhiêu mật xanh, mật vàng đều cho ra hết.
Sáng hôm sau vẫn chưa có lệnh gì mới. Gần trưa có một chủ thuyền lạ đến tìm anh và trao cho anh một bức thư sau khi đã lấm lét nhìn quanh: “Của người cô nhờ tôi mang đến”. Anh ngạc nhiên định hỏi cô bây giờ ở đâu thì người ấy nói cần phải đi gấp và cáo từ. Bức thư chỉ vỏn vẹn mấy câu, hình như viết trong lúc vội vàng:
Con,
Cô được cấp giấy phép vào Sài Gòn buôn bán. Cậu con nói người ta không làm gì mình cả đâu. hãy tuyệt đối tin tưởng vào chánh sách. Nhưng cậu con bảo ra đi trước thì lợi cho con hơn. Cô ở lại Sài Gòn cho đến cuối tháng mới về. Cô nói ít con hiểu nhiều. Ông Trung Tá Hiền học tập nửa tháng sắp về. Ngày nào bà Hiền cũng tiếp tế đầy đủ, nào la bồ câu hầm, nào là thịt heo dầm nước mắm, nào là lặp xường, lại tiếp tế cả tiền tiêu vặt nữa . Bây giờ hết chiến tranh, ai cũng mừng, sướng hơn xưa nhiều lắm.

Tánh tình cô thật thà, lắm lúc ngây thơ, nghĩ gì nói đó. Cô luôn luôn xem anh như trẻ con, hay nói chuyện ăn uống với anh. Trong thư cô không nói rõ, nhưng anh biết ý cô. Cô muốn anh bỏ đơn vị về Đà Nẵng với cô trước. Còn cậu thì chắc em biết là anh ruột của mẹ. Trước đây ông làm báo Tiếng Dân với cụ Huỳnh Thúc Kháng ở Huế rồi theo ông Kháng ra bắc. Nghe nói ông không hề vào đảng. Cả đại gia đình mình ai cũng tin tưởng ông, chỉ nghĩ về ông là một người kháng chiến chống Pháp, không ai nghĩ ông là người cộng sản, không ai nghĩ ông tuyên truyền lừa bịp. Ông nói “không hề gì” thì chắc chắn là không hề gì. Đối với anh, có hề gì hay không hề gì thì anh cũng không bao giờ bỏ anh em mà đi. Bao nhiêu anh em trong đơn vị từng sống chết có nhau, từng chia bùi xẻ ngọt cho nhau, gặp anh họ còn đứng nghiêm chào, còn nghe lệnh răm rắp, mặt mũi nào anh lại bỏ đi. Anh không phải là người anh hùng, như em đã biết, anh khó có thể trở thành anh hùng được, hay nói đúng hơn binh nghiệp không mấy thích hợp với anh; nhưng bây giờ anh bỏ đi cũng như người cha, người chồng, người anh trong gia đình gặp khi gia đình nghèo khổ tai biến lại bỏ ra đi. Một người có chút lương tâm và liêm sỉ không ai làm vậy. Vả lại, còn có em, anh bỏ em mà đi được sao.
Ngày hôm sau giang đoàn anh được lệnh án ngữ tại một khúc sông hiểm yếu, cửa ngõ đi vào tỉnh lỵ. Những giang đĩnh có hoả lực mạnh nằm núp hai bên bờ sông, chĩa những khẩu trọng pháo về mục tiêu mà chắc chắn địch sẽ đi qua. Chung quanh giang đĩnh, trên bờ, có 1 đại đội tùng đĩnh nằm phục kích và bảo vệ . Đại Tá B là cấp chỉ huy chịu chơi và rất “lì đòn”. Thuộc cấp của ông rất nể ông về sự “lì đòn” này. Họ không bao giờ dám trái lệnh ông và họ cũng “lì đòn” theo ông. Nghe nói ông chẳng bao giờ khom người, ẩn mình tránh đạn, thế mà đạn lại chê ông. Lính trong trung đoàn đồn ông có bùa, nhưng thật ra ông vừa can đảm vừa tin vào số mạng. Ông từng nói với anh rằng người tới số thì dù có chui xuống hầm sâu đạn cũng chui theo. Hôm nay trong bộ bà ba, chẳng áo giáp, chẳng nón sắt, ông đứng trên chiếc giang đĩnh mà anh biệt phái cho ông, thong dong như người vô sự. Nhìn ông, anh chợt liên tưởng đến tướng Ba Cụt của Hoà Hảo, nghe nói cũng hay mặc bà ba như vậy khi đi hành quân. Hầu như Đại Tá B và anh không bao giờ phải dùng máy truyền tin khi có thể nhìn thấy nhau, mà chỉ ra dấu như hai người câm. Chẳng hạn như khi cần anh yểm trợ hoả lực thì ông làm như bóp cò rồi đưa mấy ngón tay lên trời chỉ …mục tiêu, thí dụ 2 ngón là mục tiêu 2 mà ông và anh đã đánh dấu trên bản đồ. Sáng hôm sau Đại Tá B cho gọi anh dậy thật sớm. Ông đứng trên bờ lấy tay chỉ về mục tiêu phục kích, nắm tay lại đưa lên đưa xuống rất nhanh rồi lấy ngón tay làm như đang bóp cò. Anh biết ông muốn nói địch sắp qua sông, sẵn sang tác xạ. Anh lấy ống nhòm quan sát suốt 2 tiếng đồng hồ mà chẳng thấy gì cả. Nhưng rồi lúc gần trưa một thuỷ thủ từ chiếc tiền phong đĩnh ủi bãi bên tả ngạn báo cáo với anh, giọng run run:
“Tụi nó …đang vượt sông. Tụi nó . . .đang vượt sông. Nghe rõ trả lời” “5 trên 5. Chuẩn bị tác xạ”. Anh trả lời và lấy cái viễn vọng kính đưa lên mắt trái. Em còn nhớ cái viễn vọng kính mà anh cố vấn Mỹ Sinatra cho anh hồi anh còn Chu Lai không? Đó là loại ống nhòm của hải quân xưa , dài gần nửa thước và chỉ dòm được một mắt. Nó cổ lỗ sĩ như vậy nhưng rất tốt, nhìn được rất xa. Em biết không? Qua viễn vọng kính anh thấy các chiến binh cộng sản với quân phục và vũ khí giống như diễn binh, chỉ khác là đang lội bì bỏm dưới nước. Anh nhìn bọn họ rất rõ, thấy từng vết hằng trên áo quần, biết từng loại súng họ đang mang, thậm chí có thể phân biệt được ai già ai trẻ. Anh thấy có vài người còn có vẻ như đùa với nhau. Trong suốt đời quân ngũ, dù đã đụng độ với họ nhiều lần, nhưng chưa bao giờ anh thấy họ di chuyển một cách nghênh ngang và rõ ràng như vậy. Có lẽ họ tưởng tụi này đã tháo chạy hay chết hết rồi chăng? Anh đang ngỡ ngàng thì Đại Tá B đã leo lên tàu từ lúc nào. Ông nói như hét: “Bắn chứ còn chuẩn bị gì nữa” Anh ra lệnh cho viên hạ sĩ đang giữ khẩu MK 19: “Bắn!” Một tràng đạn xé không khí bay vèo đến mục tiêu. Các trọng pháo khác thi nhau nhả đạn. Không nhìn vào viễn vọng kính nhưng anh thấy từ phía xa từng xác người gục, từng chiếc nón cối văng xuống sông, từng xác người chìm trong sông. Anh nhắm mắt lại, không dám nhìn nữa. Anh nghe tiếng Đại Tá B văng vẳng bên tai, lẩn trong tiếng đạn nỗ và trong mùi thuốc súng: “Toa sao vậy?” “Không sao, đại tá! Tôi bị nhức đầu vì vết thương hôm trước” Anh nói và nghe tiếng ông như từ đâu xa lắc, vo vo như tiếng ong kêu: “Toa nghỉ đi. Phụ tá của toa đâu”. Anh nói không sao. Thú thật, anh đã đụng độ nhiều lần với địch, nhưng thường cả hai bên cùng bắn nhau hay bọn họ bắn trước, chứ chưa bao giờ anh cho bắn trực tiếp vào họ như thế này. Mình rất ít có dịp bắn họ trước, họ lẩn vào trong dân, biết đâu mà mò. Thường họ rình bắn mình trước. Đang ngồi trong quân xa, thậm chí ngồi trong xe đò, bỗng nhiên nghe một tiếng “đoành” từ đâu trong ruộng lúa và gục xuống. Em ạ, vẫn biết họ bắn mình như thế và mình cũng nên làm như thế, nhưng mà…ghê quá.
Em thương,
Dù sao mấy ngày sau nỗi ưu tư của anh cũng lắng dịu. Đại Tá B gọi anh qua máy PRC 25: “ Hải Âu, toa biết không? Hôm qua tụi mình đã cứu sống biết bao nhiêu anh em. Nhờ những phát đạn của toa mà bốn đơn vị của mình không bị tấn công thình lình”. Anh nói: “Nghe rõ Mặt Trời”. Ông nói: “Mình làm một vòng quanh tỉnh lỵ, xem tình hình ra sao.” Chưa tới 10 phút sau đã thấy ông tự lái xe đến, sau lưng có anh tài xế cầm khẩu M18 ngồi. Anh lên xe theo ông ra phố. Dân chúng nhớn nhác sợ sệt như đang chuẩn bị đối phó với một tai ương không thể nào tránh được sắp xảy ra: một cơn bão, một trận động đất, một bầy khủng long. . . . Về phía tây có một số người tụ tập hình như chuẩn bị lên thuyền. Ba người đi đến một cái quán cóc bỏ hoang ngồi nhìn ra biển. Hôm nay không có sóng, mặt biển phẳng lì như một chiếc gương vàng. Mặt trời đỏ rực đang chìm một nửa. Vô số những chấm li ti màu trắng ẩn hiện trên đường chân trời. Đại Tá B lấy ống nhòm đưa lên mắt. Ông buộc miệng kêu lên: “Hải âu. Đẹp thật”. Anh nói: “Mặt trời cũng đẹp. Mặt trời chiều trên biển đẹp hơn. Nó không rực rỡ như buổi sáng nhưng vẫn đẹp”.
Thôi, anh xin tạm dừng viết vì thư cũng đã khá dài. Nếu anh biết được chắc chắn thư đến tay em, anh còn viết nhiều hơn nữa.

Anh thương của em,

Nguyễn Văn Tân


THƯ HẬU PHƯƠNG
Nguyễn Thị A Tiên
Ngày …..tháng 5 năm 1975


Anh thương nhớ,
Em đã nhận được thư anh. Sáng hôm nay em Hùng thức dậy ra mở cửa thì thấy một phong bì màu vàng lớn bên ngoài có bọc ny-lông nằm trong kẹt cửa. Ban đầu tưởng giấy tờ gì, sau mở ra thấy thư anh, nó reo lên:
-Thư anh Tân.
Cả nhà nhao lên, ai cũng đòi xem thư, chỉ có ba đưa mắt nhìn mọi người như ngầm bảo: “Biết nó bình an là được rồi. Thư riêng mà, đọc làm gì”
Em đem thư lên sân thượng đọc một mình, đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Em không nói chắc anh cũng biết là em không thể nào cầm nỗi những giọt nước mắt, hết đợt này đến đợt khác tuông ra. Em không muốn khóc mà cổ họng cứ nấc lên. Viết đến đây em lại khóc. Em càng khóc nhiều hơn khi nghĩ rằng không biết viết thư xong thì gởi cho anh bằng cách nào đây. Thôi thì cứ viết. Biết đâu có phép lạ nào đó khiến anh nhận được.
Điều mong mỏi nhất của em hôm nay là cầu xin Trời Phật phù hộ cho anh được bình an và chúng ta sum họp với nhau. Em có biết tin giang đoàn anh được điều động lên tỉnh lỵ. Em còn biết cả việc anh hành quân với Đại Tá B nữa. Anh biết tại sao không? Cô nói. Cô nói có cho người xuống liên lạc với anh. Chắc chắn là người mà anh nói trong thu. Em nói với cô nhờ hay thuê người đó hướng dẫn em xuống gặp anh, nhưng ba không cho. Ba nói trông anh ta không được đứng đắn. Em cười thầm vì thấy ba có vẻ lẩm cẩm, nhưng không dám cãi lời. Sau đó em nhất quyết xuống gặp anh mặc cho ba ngăn cản, ba nói chính anh cũng không muốn em đi tìm anh như vậy. Em nghĩ mọi sự sắp thay đổi hết rồi. Lời dặn dò của anh không còn thích hợp trong tình thế mới nữa. Cô đã về Đà Nẵng. Cô mua bột ngọt ra bắc bán. Ở ngoài bắc họ rất thích một ngọt mà họ gọi là mì chính. Họ nói mì chính bổ óc (?) và có thể dùng để trị vết thương (?). Trước khi cô về Đà Nẵng ba ngày, em xuống tìm anh thì mọi ngã đường đến đó đều bị phong toả hay tắt nghẽn. Em trở về nhà tấm tức khóc. Em nghĩ không phải lúc nào cũng nên nghe lời anh. Phải chi em không nghe lời anh mà cứ đi theo anh, sống chết có nhau. Ngay sau đó Hạ Sĩ Thiện và vài thuỷ thủ khác trong hậu cứ đến gặp em. Em ngạc nhiên hỏi:
-Chưa đi sao?
-Chúng tôi đợi Chỉ Huy Trưởng.
Cả nhà khuyên họ nên tìm đường đi gấp hay tránh đâu đó. Họ lủi thủi rời khỏi nhà. Cho đến bây giờ em vẫn không hiểu họ đợi anh để làm gì, đợi cùng nhau trốn chạy, đợi cùng nhau đầu hàng hay đợi cùng nhau chống lại. Em chỉ biết một điều là cho đến phút cuối cùng họ vẫn đặt tin tưởng nơi anh. Sáng 30 tháng 4 nhà nào ở khu phố mình cũng đóng cửa, không ai dám ra ngoài. Cả gia đình đứng trong nhà lén nhìn ra, thấy có mấy người mang băng đỏ đi ngang qua, có người trông rất quen, có cả một ông cảnh sát quốc gia, bạn của ba nữa. Ba nói:
-Việt Cộng cũng là mình, chớ có ai khác đâu.
Sau này em được biết ông cảnh sát sợ quá nên phải đeo băng đỏ ngụy trang.
Đến trưa một số nhà mở cửa. Có ba người thanh niên mang súng AK, trên đầu súng có cột một miếng vải đỏ, vào nhà mình; một người trắng trẻo giống như sinh viên, một người trông có vẻ nhà quê và một người rất quen mà sau khi nhìn kỹ em mới biết là anh Ba Nhỏ ở cùng xóm, làm nghề sửa xe gắn máy. Anh thanh niên trắng trẻo vui vẻ chào cả nhà, nói đủ chuyện về chính trị, nhất là chính sách 12 điểm của Mặt Trận Giải Phóng; nhưng hai anh kia thì chỉ ngồi im lặng, thỉnh thoảng họ thì thầm với nhau gì đó và liếc nhìn em. Một lát sau anh Ba Nhỏ hỏi em:
-Thằng bồ chị đâu rồi?
Em định im lặng nhưng rồi bực mình hỏi:
-“Thằng bồ ” là thằng nào?
Anh trông có vẻ nhà quê nói, giọng bắc:
-Khỏi sợ, không ai bắt ép chị được nữa đâu.
-Đã có chánh sách mà tôi sợ gì.
-Không phải tôi nói vậy. Tôi nói trước đây bọn sĩ quan ỷ có quân hàm trên vai, hay bắt ép người ta làm vợ, bây giờ không phải sợ nữa.
Em buồn cười đến nỗi phải lấy cớ đi pha nước uống để vào bên trong cười cho đã. Em hoảng hồn thấy thằng Hùng đang ngồi trong xó bếp, tay cầm con dao bầu, hằm hằm nhìn ra ngoài:
-Mẹ tụi bây! Cho một quả CBU xuống đầu tụi bây, chết hết bây giờ!
Sáng hôm sau em thức dậy thật sớm bỏ vài món cần thiết trong cái túi nhỏ rồi nói với ba mẹ là em đi tìm anh. Ba gật đầu. Mẹ đòi đi theo nhưng em không cho.
Chiếc xe đò ọc ạch rời thành phố. Trên quốc lộ có nhiều người chết nằm ngay bên vệ đường. Có thể đây là những người vừa tự kết liễu cuộc đời mình để không lọt vào tay kẻ chiến thắng, hay cũng có thể là những kẻ chiến thắng đi lẻ tẻ bị thanh toán. Em thấy có một người rất trẻ, đội nón tai bèo, vai mang súng AK đang ngồi gục chết trước tay lái xe một xe jeep. Mấy người trên xe đò nói đó là du kích địa phương, thấy xe jeep bỏ bên vệ đường nên lái thử và bị tai nạn. Em nghĩ không phải vậy vì thấy xe không hư hỏng gì cả. Ai cũng chỉ đoán, chỉ nói như vậy rồi bỏ qua vì ai cũng đang lo lắng, quan tâm đến chuyện có liên quan đến mình nhiều hơn. Vào khoảng 5 giờ chiều xe cách trung tâm tỉnh lỵ chừng 3 cây số. Đến chỗ này tất cả phải xuống xe đi bộ vì cái cầu phía trước bị sập. Chỉ có một mình em vào tỉnh lỵ. Em đi qua vài trạm gác của bộ đội, nghe họ nói toàn giọng bắc. Có vài người tò mò nhìn em, có người mắt hau háu làm em sợ quá. Em thấy mình dại dột hấp tấp quá, tại sao không cho mẹ đi theo. Vào đến tỉnh lỵ em mới hết sợ, nhưng em băn khoăn không biết tìm anh ở đâu. Trước đây chỉ cần gặp hải quân hỏi giang đoàn anh, đôi khi hỏi tên anh, ai cũng biết. Bây giờ thì mù mịt. Em chợt nhớ chỉ có hai nơi là anh còn lưu dấu vết lại. Đó là sông và biển. Em vội leo lên một chiếc xe lôi và bảo chở đến bờ sông.
-Bờ sông nào? Có nhiều bờ sông-Chú lái xe lôi nói.
-Bờ sông nào cũng được.
Em trả lời trước cặp mắt ngạc nhiên của chú lái xe lôi. Chú định nói gì đó, nhưng rồi ái ngại nhìn em, trong vẻ ái ngại có chút nghi ngờ. Em đưa cho chú 500 đồng, bảo cứ chở đến tất cả các bờ sông, rồi đi ra bờ biển. Chú trả lui tiền cho em:
-Tôi chỉ sợ cô dại dột…Chở xong tôi lấy tiền cũng được.
-Ồ, chú tưởng tôi ra sông trầm mình hả?
Em im lặng một lát rồi nói:
-…Cũng có thể nhưng …chưa đâu.
-Thôi đừng…Hôm qua có mấy người như vậy. Mấy người …chế độ cũ.
Đến bờ sông em thấy có nhiều chỗ cây cối bị cháy sém và gãy đổ. Không biết đây có phải là chỗ bị giang đĩnh bắn như anh nói trong thư không. Chú lái xe lôi chở em đi dọc theo bờ sông. Em giật mình thấy giữa sông có một chiếc tàu chìm, cái đầu nhô lên khỏi mặt nước, trên đầu có khẩu súng lớn chĩa lên trời. Em xuống xe hỏi chú lái xe lôi, hỏi mà tim cứ đập thình thịch:
-Chắc có nhiều người chết.
-Không có ai chết cả. Gặp lúc đang đánh nhau, ai cũng ở trên boang.
-Ủa, ở trên boang sao không…
-Khi tàu bị mìn, ở trên boang không nguy hiểm bằng ở bên trong tàu.
-Sao chú rành vậy?
-Trước đây tôi là hải quân mà. Mà cô đi tìm ai vậy?
-….
-Hình như giang đoàn này không có ai chết. Có một chiếc thoát ra biển.
-Nghe nói tàu sông không đi biển được.
-Sóng êm có thể ra biển. Nhưng chiếc tàu thoát ra biển là loại vừa đi sông vừa đi biển. Giang đoàn này có một chiếc như vậy, gọi là LCM 8.
Em nhớ có lần anh bỏ chiếc xe jeep lên một chiếc tàu há miệng loại nhỏ và chở đi đâu đó. Có lẽ đó là LCM 8. Em bảo chú lái xe lôi chở ra biển.
-Bây giờ có ai ở biển đâu mà tìm. Nếu thoát ra biển thì họ đi mất tiêu rồi-Chú lái xe lôi nói.
-Chú cứ chở tôi ra biển đi.
Đến biển vào khoảng 6 giờ chiều. Trời lất phất mưa. Mặt trời đang chìm dần xuống chân trời. Em không có ống nhòm nhưng vẫn thấy vô số những con hải âu đang bay lượn, có lẽ chúng tiến vào bờ gần hơn. Những con hải âu thật là đẹp. Mặt trời chiều cũng thật là đẹp. Em đến ngồi trong một cái quán vắng bên đường. Quán chỉ còn trơ mấy chiếc ghế, mấy cái cột và một tấm ny-lông che rách nát. Không hiểu sao lúc đó em vẫn có cảm tưởng như anh đã từng ngồi ở đó. Em có đọc một truyện khoa học giả tưởng. Truyện kể một cặp tình nhân thường ra công viên ngồi tình tự. Người thanh niên vì sao đó chết em không nhớ. Cô gái nhớ người yêu, hằng ngày cứ đến công viên mà ngồi. Rồi có một tác động có liên quan đến không gian bốn chiều hay cái gì đó em quên mất, khiến tại nơi đó thời gian chạy ngược, làm không gian và cảnh vật quanh cô gái thay đổi. Kim đồng hồ trên tay cô xoay tít từ số lớn đến số nhỏ, lá bay từ dưới đất lên trên cành, những cây trụi lá của mùa đông từ từ có lá vàng của mùa thu. Người thanh niên bỗng hiện ra bên cạnh người tình. Em cứ ngồi như vậy mà ước gì thời gian chạy ngược để anh từ đâu đó trong không gian đến với em. Nhưng rồi em cảm thấy tuyệt vọng, buồn khổ quá. Em lại khóc. Gió biển thổi tan những hạt mưa đọng lại trên tóc em, trên người em, nhưng vẫn không thổi tan được những dòng nước mắt. Lúc đó em chỉ mong em biến thành đá như người vọng phu để không còn biết gì nữa.
-Cô muốn về đâu để tôi chở về?
Tiếng chú lái xe lôi đưa em về thực tại. Em bảo chú ấy đưa em ra bến xe trả tiền rồi bước lên xe đò. Cũng may, mấy ngày đó xe đò chạy suốt ngày suốt đêm vì nhu cầu di chuyển của dân chúng nên trong đêm đó em về đến nhà. Hai ngày sau em nhận được thư anh. Ước gì sáng mai em ra mở cửa lại nhận được thư anh. Ước gì sang mốt em ra mở cửa, thấy anh. Ước gì ngay bây giờ có tiếng gõ cửa và anh xuất hiện. Em nghĩ trên đời này không có hạnh phúc nào bằng.

Em thương của anh,
Nguyễn Thị A Tiên
Lê Huy  
#11 Posted : Sunday, April 15, 2007 10:44:56 AM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://www.bennhac.com/#/song/3671/Hoa-Bien"]Hoa Biển[/url] Anh Thi sáng tác Nhật Trường trình bày
Ngày xưa em anh hay hờn giỗi
Giận anh khi anh chưa kịp tới
Cho anh nhiều lời, cho anh bồi hồi
Em cúi mặt làm ngơ
Không nghe kể chuyện
Bao nhiêu chuyện tình đẹp nhất trên trần đời

Tại em khi xưa yêu hoa màu trắng
Tại em suy tư bên bờ vắng
Nên đêm vượt trùng
Anh mong tìm gặp hoa trắng về tặng em
Cho anh thì thầm
Em ơi tình mình trắng như hoa đại dương
Trùng khơi nổi gió lênh đênh triền sóng
thấy lung linh rừng hoa
Màu hoa thật trắng, ôi hoa nở thắm
ngất ngây lòng thêm

Vượt bao Hải lý chưa nghe vừa ý
lắc lư con tàu đi
Chỉ thấy bọt nước tan theo ngọn sóng dáng hoa kia mịt mùng

Biển khơi không mang hoa màu trắng
Tàu anh xa xôi chưa tìm bến
Nên em còn hờn, nên em còn buồn
Sao chưa thấy anh sang
Em ơi giận hờn Xin như hoa sóng tan trong đại dương.
thanks 1 user thanked Lê Huy for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Lê Huy  
#12 Posted : Sunday, April 15, 2007 11:04:44 AM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://www.benxua.com/Music/Popups/PlayAlbum.aspx?SongID=2522"]Thủy Thủ Và Biển Cả[/url] Sáng tác: Y Vũ Trình bày: Lê Tâm
Với biển cả anh là thủy thủ...u
Với lòng nàng anh là hoàng tử...ư
Nhớ chuyện ngàn đêm xứ Ba Tư
Và chuyện thần tiên bao thế hệ
Cho anh bao giây phút say sưa,
cho anh thêu muôn giấc mơ hoa,
cho anh luôn yêu đời hải hồ
Càng đi xa anh càng nhớ em
Trước đại dương ngát xanh muôn trùng
Kìa ngư nhân in hình trên sóng
Bao nàng công chúa dưới thâm cung
Em ơi ! ảo hình kia lôi cuốn,
nhưng anh đã nói anh yêu em thì ngàn kiếp vẫn không thay lòng


Với biển cả anh là thủy thủ...u
Với lòng nàng anh là hoàng tử...ư
Nhớ chuyện ngàn đêm xứ Ba Tư
Và chuyện thần tiên bao thế hệ
Cho anh bao giây phút say sưa,
cho anh thêu muôn giấc mơ hoa cho anh luôn yêu đời hải hồ
thanks 1 user thanked Lê Huy for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Lê Huy  
#13 Posted : Sunday, April 15, 2007 1:44:25 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
quote:
Originally posted by ngocanh

UserPostedImage
[url="http://dactrung.net/hoptac/ngodong/NguoiNuDongDoi.mp3"]Người nữ Đồng Đội[/url]

Cám ơn Ngọc Anh đã gởi vô đây bài hát thiệt cảm động , thiệt là một trời ... "tâm sự của lính" .
Lê Huy  
#14 Posted : Monday, April 16, 2007 12:25:01 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://www.bennhac.com/#/song/5482/Mot-Lan-Xa-Ben"]Một Lần Xa Bến[/url] Sáng tác: Trường Sa Trình bày: Tâm Đoan
Một lần xa bến bao nhiêu là buồn
Xa xôi hải lý con tàu hoen sương
Anh ngước nhìn vì sao đêm hẹn rằng: "Dù cho sông dài ngăn lối, Tình đôi ta không chóng phai"

Đời anh theo gió lênh đênh nghìn trùng
Em bên lầu vắng mong người đại dương
Xa bến một lần thắm thiết lại gần,
Trùng khơi ngăn tình đôi đứa,
Yêu thương vẫn không hề vơi.
Âm vang hồi còi
xé màn trời đêm hoang vắng,
Ngại ngần vầng trăng vỡ đôi.
Trên bước hải hành trăng sao
theo gót thủy triều, Tàu đi chưa biết cô liêu.


Một lần xa bến anh mơ thật nhiều.
Tương lai nào đó bên người mình yêu.
Pháo cưới rộn ràng lóng lánh lệ mừng
Thuyền hoa xuôi chèo qua bến trên sông có đôi mình thôi.
Lê Huy  
#15 Posted : Monday, April 16, 2007 9:44:03 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
Thân mến tặng các anh Lính Thủy
[url="http://www.bennhac.com/#/song/191/Nhu-Loai-Chim-Bien"]Một Loài Chim Biển[/url] Sáng tác: Nguyễn Vũ Trình bày: Mạnh Quỳnh

UserPostedImage
Kể chuyện em nghe, anh em nói rằng...
Biển khơi có cánh chim nhỏ xinh,
trong chiều hoang dại kéo nhau về đây,
đậu trên mũi tàu nhìn trời cao vun vút...

Xanh xanh màu xanh nước trời,
để lòng anh mơ áo em ngày xưa...
Thành phố xa rồi mưa có đi về
làm người yêu đơn côi.

Ngày đi không gian tím buồn...
nhìn nhau muốn nói nhưng lại thôi,
Đôi bờ mi nhỏ chớp nhanh lệ rơi,
người yêu lính thủy nghẹn ngào khi xa cách....

Bao la trời mây bốn bề,
nhìn loài chim anh nhớ thương thành đô...
Mưa gió ơi đừng che kín khung trời
làm buồn vương mắt ai.
Lênh đênh đi giữa muôn trùng...
Nhiều khi chợt anh nhớ em...
Chiều nay sao trên trời đi vắng...
Gió nhiều nhưng mây buồn không bay...
Sóng lên hoa sóng giăng đầy...
Nhiều khi mưa vương đêm phố nhỏ...
em có ước nguyện cầu cho trăng sáng soi đường tàu anh đi.


Có một loài chim hay dỗi hờn...
Loài chim biết khóc khi biệt ly,
giận anh những chiều tím mây trời bay,
thường ghen với tàu làm người yêu đi mãi...
Em ơi ngày mai lối về...
Tạ từ trùng dương vấn vương lòng trai...
Sau chuyến hải hành, xa cách lâu rồi mình lại tay trong tay.
Lê Huy  
#16 Posted : Wednesday, April 25, 2007 1:38:29 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://www.bennhac.com/#/song/7515/Neu-Anh-La-Linh"]Ai Nói Với Em[/url] Sáng tác: Minh Kỳ - Hoài Linh Trình bày: Thanh Tuyền - Tuấn Vũ
Ai nói với em nếu anh là lính
Không biết nói yêu mỗi khi gần em
Ai nói với em tình mình dang dở
vì đời lính nhiều gian khổ
Yêu chi cho lòng mong chờ

Ai nói với em lính không sầu nhớ
Không có trái tim đắm say mộng mơ
Ai nói với em tình mình dang dỡ
nồng nàn nhưng nhiều dâu bể
không như cung đàn lời thơ
Ba lô thay người tình yêu dấu
Đêm đêm riêng mình nằm gối đầu
Anh thấy nhớ em, anh thấy mến em
Ước mong anh là trời cao ngắm trăng nhuộm màu làn tóc thương yêu


Khi lính đã yêu bướm ghen tình thắm
Muôn kiếp vẫn yêu nói chi ngàn năm
Khi lính đã yêu rừng tàn núi lở,
Tình mình vững bền muôn thuở Bao la như lòng đại dương
thanks 1 user thanked Lê Huy for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Ngọc Anh  
#17 Posted : Wednesday, April 25, 2007 2:22:55 PM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 14,664

Thanks: 4917 times
Was thanked: 4157 time(s) in 2013 post(s)

UserPostedImage
Ai nói với em nếu anh là lính
Không biết nói yêu mỗi khi gần em
Ai nói với em tình mình dang dở
vì đời lính nhiều gian khổ Yêu chi cho lòng mong chờ




Lâu lắm mới được nghe lại bài hát nầy Làm nhớ đủ thứ , nhớ thuở mình nghêu ngao tối ngày theo đài phát thanh Smile
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
Lê Huy  
#18 Posted : Wednesday, April 25, 2007 2:39:20 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
quote:
Originally posted by ngocanh

UserPostedImage
Ai nói với em nếu anh là lính
Không biết nói yêu mỗi khi gần em
Ai nói với em tình mình dang dở
vì đời lính nhiều gian khổ Yêu chi cho lòng mong chờ



Lâu lắm mới được nghe lại bài hát nầy Làm nhớ đủ thứ , nhớ thuở mình nghêu ngao tối ngày theo đài phát thanh Smile


Cám ơn Ngọc Anh đã post tấm hình quá gian khổ và rất kiêu hùng này .
Trước khi đưa bài này lên , Lê Huy cũng tìm kiếm dữ lắm mà đâu có được . Lần nữa cám ơn Ngọc Anh nhiều nhan !
Ngọc Anh  
#19 Posted : Thursday, April 26, 2007 12:36:12 PM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 14,664

Thanks: 4917 times
Was thanked: 4157 time(s) in 2013 post(s)

[url="http://www.bennhac.com/#/song/2411/Chieu-Thuong-Do-Thi"]Chiều Thương Đô Thị[/url]
Sáng tác: Hoài Linh - Song Ngọc Trình bày: Duy Khánh
Hôm xưa tay nắm tay nhau... anh hỏi tôi rằng:
“Những gì trong đời... ta ghi sâu vào tâm tư
Không tan theo cùng hư vô
Không theo tháng năm phai mờ
Tình nào tha thiết anh ơi?”
Tình quê hương gợi sâu
Tình tôi anh bền lâu
Vì mai đây... tôi xa cách kinh thành
Mộng trường chinh khói binh
Vào đời manh áo chiến... lúc tuổi còn xanh
Thôi nhé tôi đi.. áo vương bụi đường
Nhớ đêm phố phường... người ơi lúc đèn buông
Đừng ngăn gió vào thu... để rơi lá vàng khô
Reo khúc quân hành... đưa tiễn người chinh phu

Đêm... đêm ngắm trăng khuya
Nghe gió bay về...
Ôm súng cầm canh... trông sao trời lấp lánh
Tưởng về đôi mắt... cố nhân chiều xưa [/i]

Đêm nay tôi nhớ đến anh... mơ về kinh thành
Những chiều gió lộng... ta đi trong lòng phố vắng
Tâm tư qua làn khói trắng
Mưa rơi ướt hai mái đầu
Chuyện mình ai biết mai sau
Để hôm nay ngồi đây
Trời biên khu nhiều mây
Chờ trăng thanh... lên cao viết tâm tình
Chuyện người trai chốn xa Và người đi chiến đấu... vẫn chờ đợi nhau

Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
thanks 1 user thanked Ngọc Anh for this useful post.
Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Lê Huy  
#20 Posted : Friday, April 27, 2007 10:16:48 PM(UTC)
Lê Huy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,316

Was thanked: 14 time(s) in 10 post(s)
[url="http://nhacvangonline.info/nhac/122.php?loi=3085"]Chuyện Một Người Đi[/url] Sáng tác: Trần Thiện Thanh Trình bày: Nhật Trường

UserPostedImage
Ai ơi , có trăng nào mà tròn mãi không vơi
Xưa nay có hoa nào mà chẳng tàn không phai
Sương kia, sương đọng rồi vỡ
Mây hợp rồi tan, Hoa nở đợi tàn
Dẫu xa nghìn năm đừng buồn ly tan .

Nếu biết, lối đi hiện giờ tìm đến tương lai,
Xa xôi, mến yêu rồi thì đừng buồn nghe em
Hôm nay anh còn bàn tay , anh còn đôi vai
Anh còn tình thương, biển kia còn xanh
Anh còn gặp em
Chuyện một người đi, Là chuyện nghìn lòng trai
Đêm nay anh dừng bên quán vắng , ôn lại chuyện xưa
Thương mấy cho vừa Trông sao anh khẽ bảo :
"Em đếm trên trời , bao nhiêu sao sáng tình mình còn sáng hơn sao"


Nhưng thôi, phút qua rồi chỉ là phút xa xôi
Tâm tư, có mơ mộng vẫn là mộng mơ thôi .
Thâu đêm, trăng còn mong sáng
Đêm lại qua đêm mến nhau nhiều thêm , Nắng kia rồi lên anh sẽ tìm em .
thanks 2 users thanked Lê Huy for this useful post.
Ngọc Anh on 9/30/2011(UTC), Sương Đêm on 4/14/2012(UTC)
Users browsing this topic
Guest
53 Pages123>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.