Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#1 Posted : Thursday, October 4, 2018 2:48:04 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)
ƯỚC

Những hôm trời mưa như hôm nay
Giá có người cạnh bên, lúc này
Anh đàn, anh hát, ru em ngủ
Hư ảo cuộc tình chắp cánh bay.

Giá có người ngồi bên thủ thỉ
Lời yêu mật ngọt rót vào tai
Bổng trầm, mê đắm, hồn ngây dại
Lưu nguyễn chàng ơi, tiên nữ đây.

Giá có người cùng ngồi trong quán,
Cùng nhìn biển vắng lúc trời mưa
Cùng nhâm nhi ly cà phê đắng
Cùng lắng nghe tình gọi, tình thưa.

Giá có người ... chia sớt nỗi buồn
Hai người, chắc hẳn hết cô đơn
Cho dù mưa lạnh, lòng không lạnh
Tay nắm bàn tay ... ấm tận hồn ...

HONG VU LAN NHI
1/1/2004

BĂN KHOĂN

Ngủ đi, em nhé, ngủ di
Đừng thao thức đợi làm gì, viển vông .
Buồn thì có, vui thì không
Cứ không với có mà lòng băn khoăn.

Từ khi biết gọi tên anh
Tâm tư trằn trọc, hồn thành ngẩn ngơ
Những sáng ngóng, những trưa chờ
Những chiều thơ thẩn, vương tơ nhớ đấy.

Những chiều nhìn cánh chim bay
Chập chờn bóng dáng, ngây ngây tình nồng.
Chơi vơi trong cõi mung lung
Đường xa cách trở nghìn trùng chia phôi.

Làm sao quên được hở trời
Làm sao xoá được những lời đắm say.
Anh bên đó, em bên đây
Mà như chặn lối đường bay dậm dài.

Cánh chim phiêu bạt chân mây
Mang theo nỗi nhớ chất đầy trong tim.
Thôi đành quên chuyện chúng mình,
Chôn vùi kỷ niệm trong hình bóng xưa.

HONG VU LAN NHI
1/1/2004

GIÁ CÓ NGƯỜI...

Những hôm trời mưa như hôm nay
Giá có người ngồi cạnh bên, lúc này.
Dìu dặt tiếng đàn chen tiếng hát
Thơ mộng cuộc tình chắp cánh bay.

Giá có người vai sát vai thủ thỉ
Kể chuyện tình ngày hai đứa gặp nhau
Anh đã âm thầm theo dõi bóng
Cùng đàn bướm trắng đuổi theo sau.

Giá có người cùng đi dưới mưa
Áo ấm choàng thân ngăn gió lùa
Chiếc dù không đủ che hai bóng
Mưa tạt theo từng cơn gió đưa.

Giá có người dìu nhau vào trong quán
Ngồi nhìn biển vắng giữa con mưa
Khói bốc từ ly cà phê đắng
Uốn lượn trên không khói ảo mờ.

Oi, tất cả chỉ là mơ với ước

HONG VU LAN NHI
1/2/2004

LẠC LÕNG HỒN ĐƠN

Tình sầu con nước biển khơi
Nhấp nhô từng đợt sóng nhồi lao đao
Hình đi bóng đuổi theo sau
Chôn vùi kỷ niệm chìm sâu đáy lòng

Quên đi ngày tháng rêu rong
Lênh đênh sông vắng bềnh bồng trăng soi
Vần cô đơn giữa biển người
Vẫn hoang vắng giữa tiếng cười cuộc vui.

HONG VU LAN NHI
1/7/2004

HỎI NGƯỜI

Nắng nhạt dần giữa tịch liêu
Đem tâm tư trải trong chiều lạnh đông
Hỏi người còn nhớ gì không
Hay là tình đã trôi sông, táp bờ?

Đã từng gian díu với thơ
Đã từng làm kẻ mộng mơ, sầu đời
Thì thôi, trời chẳng chiều người
Xác thân phờ phạc, rã rời vì thơ!

HONG VU LAN NHI
1/7/2004

BÓNG CHIỀU XƯA

Ôi người xưa, giờ lạc nơi đâu !
Nhớ nhung se sắt, ngẩn ngơ sầu ?
Em đi nắng cũng thêm vàng úa
Bóng tre ngà che khuất tình nhau.

Vắng em thôn xóm buồn hiu hắt
Vọng tiếng gà trưa gáy não nùng
Vọng tiếng võng buồn đưa kẽo kẹt
Tiếng sáo diều lãng đãng không trung .

Từ độ em xa, lòng tan nát
Anh nhìn đời héo hắt ruột gan
Con đường hai đứa thường chung lối
Giờ chỉ mình anh, thật bẽ bàng.

Kỷ niệm ngày xưa, anh cất giữ
Nâng niu như vật báu trong đời
Đã có nhiều lần anh tự nhủ
Nhớ làm chi nữa, cố nhân ơi!

Em đi, có bao giờ trở lại
Nhìn con đường cũ, bóng tre xưa ?
Có để một phút lòng xao xuyến
Nhớ một thời yêu, thuở hẹn hò ?

Biết thế mà sao anh cứ buồn
Nhớ hoài người con gái anh thương
Nhớ câu thề ước, tim băng giá
Nắng chiều, mây tím trải tơ vương.

HONG VU LAN NHI
1/8/2004

LỠ CHUYẾN ĐÒ

Thế gian này chỉ một người
Làm tim nồng ấm rót lời yêu thương
Ngăn được gió lạnh ngàn phương
Che được ánh nắng chiều vương toả mờ.

Nhìn nhau ánh mắt tình mơ
Bên nhau luồng điện như vừa xẹt qua
Bồng bênh con nước phù sa
Thiết tha lắm nỗi, nhạt nhoà nhiều phen.

Đôi lần giận dỗi, muốn quên
Xoá cho hết những muộn phiền trong tim
Muốn như trời đất im lìm
Muốn làm sao xẹt khuất chìm ẩn sâu

Bây giờ mình đã lạc nhau
Anh cuối biển bắc, em đầu biển nam
Làm sao dệt được mộng vàng
Cho nên lỡ chuyến đò ngang trong đời!

HONG VU LAN NHI
1/8/2004

GIỌT NẮNG CUỐI CÙNG

* Một phút mặc niệm dành cho người nghệ sĩ mang tên LTN

"Nắng Chiều" đã tắt bên sông
Nghe trong tiếng gió nỗi lòng xót xa
Người rong chơi cõi Ta Bà
Một vùng thương nhớ nhạt nhoà trời mây.

"Lá Rơi Bên Thềm" sáng nay
Bay theo gió đã rụng đầy trước sân
Có người đứng lặng, tần ngần
Nhìn xem nắng có vướng chân người về.

HONG VU LAN NHI
1/9/2004

LÁ THƯ GỬI NGƯỜI

Ơ kìa, người cũng biết mong
lá thư từ chốn xa xăm gửi về
dù chưa giao ước lời thề
dù chưa hứa hẹn đi về có nhau.

Cách ngăn bao dặm biển sâu
bao nhiêu dãy núi, bao cầu chênh vênh ?
bao mùa sóng gió lênh đênh
cánh chim bay mỏi qua miền hoang vu.

Không gian lớp lớp sương mù
người xa xôi quá, bao giờ gặp nhau ?
cô đơn trong nỗi nhớ sầu
tim buồn réo gọi niềm đau tháng ngày.

Rượu tình vừa nhắp đã say
hồn chìm trong chất men cay rã rời
trong cơn say, vẫn gọi người
vẫn in hính bóng dáng cười với hoa.

Tàn canh, tỉnh giấc, xót xa!
bao thương nhớ cũng phôi pha mộng tình .

trần gian sao lắm điêu linh.
đêm về, mình lại thương mình bơ vơ.

HONG VU LAN NHI
1/9/2004

THÁC NGÀN

Dòng nước từ trên thác cao
Đổ tuôn tràn xuống đáy sâu thành nguồn
Theo dòng nước lũ mưa tuôn
Từ sông ra tới biển dâng sóng gào.

Hải âu vỗ cánh nghiêng chao
Từ nơi vô định bay vào hư không
Bay trong giông bão mịt mùng
Không gian mờ mịt chập chùng trời mây.

Một mình lạc lõng chốn này
Bơ vơ giữa một rừng cây xanh rì
Cát vàng in dấu chân đi
Quanh co lạc nẻo, biết về nơi đâu ?

Sáng vui, buồn tối, khuya sầu
Cô đơn chiếc bóng, đêm thâu mịt mùng
Nhìn trời bát ngát mênh mông,
Vầng trăng ai sẻ đôi miền cách xa.

Nơi đây, vò võ mình ta
Nhìn vầng trăng khuyết ánh tà mù sương
Thoảng mùi thơm dạ lý hương
Gợi trong hồn, nỗi vấn vương, nhớ người!

HONG VU LAN NHI
1/9/2004

GỬI NGƯỜI

Cách ngăn bao dặm biển sâu
Bao nhiêu dãy núi, bao cầu chênh vênh
Bao mùa sóng gió lênh đênh,
Cánh chim bay mỏi qua miền hoang vu.

Không gian lớp lớp sương mù
Người xa xôi quá, bao giờ gặp nhau
Cô đơn trong nỗi nhớ sầu,
Tim buồn réo gọi niềm đau tháng ngày.

Rượu tình vừa nhắp đã say
Hồn chìm trong chất men cay rã rời.
Trong cơn say, vẫn nhớ người,
Vẫn in hính bóng dáng cười với hoa.

Tàn canh, tỉnh giấc, xót xa!
Bao thương nhớ cũng phôi pha mộng tình .
Trần gian sao lắm điêu linh.
Đêm về, mình lại thương mình bơ vơ.

HONG VU LAN NHI
1/10/2004

CÁM ƠN TÌNH EM

* Lời của H.

Bâng khuâng gió lạnh, sương chiều
Trời mênh mông, đất tiêu điều, hoang vu
Người về trong nỗi bơ vơ
Người ở lại vẽ tương tư trong hồn.

Nhớ ai có ánh mắt buồn
Có đôi má thắm, môi hồng thắm xinh.
Nhớ em lời nói ân tình
Cho anh quên phút điêu linh nhọc nhằn.

Bàn tay xoa dịu ân cần
Cho anh ấm áp, muôn vàn ơn em
Cho anh nhung nhớ từng đêm
Cho anh hưởng phút êm đềm bên nhau.

Giờ anh bạc trắng mái đầu
Tuổi già chếch bóng, úa màu thời gian
Con tim cằn cỗi, nát tan
Quyện vào đời nỗi bẽ bàng, tả tơi.

Tưởng rằng phải sống đơn côi
Đến khi nhắm mắt lìa đời bơ vơ
Trời thương, nào có ai ngờ
Cho tình anh lại biết chờ biết mong.

Có em ấp ủ tim nồng
Cho anh vui phút tương phùng đắm say
Bình rượu khô, đã đong đầy
Cám ơn em những tháng ngày có nhau.

HONG VU LAN NHI
1/13/2004

TRỞ VỀ BẰNG AN

Đã về tới bến bình yên
Lòng vui quên hết ưu phiền tháng năm
Cám ơn tình bạn ân cần
Đón đưa, săn sóc, thì thầm nhỏ to.

Giao duyên tiếng nhạc lời thơ
Giọng ngâm truyền cảm," Ai Đưa Em Về "
Tình còn chan chứa đam mê
Đời còn những lúc đi về có nhau ?

Còn đợi nhau bến giang đầu
Dù trong tim nỗi sầu đau ngút ngàn
Người đi gìn giữ giang sơn ,
Để người ở lại mang buồn tiễn đưa.

Cũng may, tối ấy không mưa
" Chỉ hiu hiu lạnh cho vừa nhớ nhung " (*)
Gặp nhau vui phút tương phùng.
Rồi khi xa cách nỗi buồn giăng giăng.

HONG VU LAN NHI
1/13/2004

SAO HOÀI XA NHAU

Chia tay hồn cứ tần ngần
Bước đi từng bước, xa dần ...lòng đau
Ai về nơi bến giang đầu
Để ai mang hận nỗi sầu biệt ly .

Không giày sô, áo trây di
Mà sao ai vẫn ra đi sao đành !
Tình trai sương gió tung hoành
Quên người con gái trung thành chờ ai .

Nếu như, ừ, nếu một mai
Người ra di, cứ mãi hoài xa nhau
Đêm đêm nhìn ánh hoả châu
Nhớ người chiến sĩ giang đầu, dấn thân .

Đã sinh trong chốn bụi trần
Bắt phong trần, phải phong trần, biết sao !
Đời như một trận mưa rào.
Trời đang nắng, bỗng ào ào giọt rơi .

HONG VU LAN NHI
1/13/2004

LỖI HẸN

Ai đã hẹn, rồi ai đành lỗi hẹn
Để chiều nay, gió cũng ngập ngừng bay
Để chiều nay , trời như vắng bóng mây
Cho trái đất âm u vì mong đợi.

Để mắt biếc nhớ ai, sầu vời vợi
Và môi kia, đã nhạt hết mầu son
Đã có buồn về giăng mắc tơ vương
Có mưa gió rơi vào hồn băng giá.

Tình gần gũi bỗng trở thành xa lạ
Khi giận hờn, che lấp cả trăng sao
Khi lời yêu đã mất hết ngọt ngào
Khi tim đã không còn xôn xao nữa.

Tình sẽ chết khi tình không là lửa
Đốt lòng nhau, bằng môi ấm nụ hôn
Đốt đời nhau bằng nhung nhớ trong hồn
Bằng mê đắm, bằng nồng nàn tha thiết.

Vui gặp gỡ, để rồi sầu cách biệt
Có trùng phùng, mới thấm thía chia xa
Vòng tay buông cho lệ dổ chan hoà
Ân tình đã phai mờ theo năm tháng.

Bóng hình ai, như khói sương, lãng đãng
Cứ nổi trôi theo lớp sóng phù du
Cứ mờ mờ như ảo ảnh chiều thu
Cứ bềnh bồng như mây trời vô định.

Tình không động, ắt hẳn tình sẽ tĩnh
Tình không tăng, tình sẽ giảm dần dần
Tình nghi ngờ, rồi tình sẽ phân vân
Tình sẽ hết, khi con tim đã chết.

HONG VU LAN NHI
1/14/2004

NỤ HÔN TRINH NGUYÊN

Nụ hôn theo gió bay đi
Còn trên môi ấm chút gì nồng say
Hương trinh nguyên vẫn ngất ngây
Trọn đời vẫn nhớ phút giây bão tình.

Nếu là duyên nợ ba sinh
Cho anh mãi mãi ôm hình dáng yêu
Cho đời anh hết cô liêu
Cho chân anh hết những chiều lang thang.

Để anh xây đắp mộng vàng
Bên em, anh dệt cung đàn, lời thơ
Nhạc tình vang khúc đợi chờ
Thơ tình ca tụng mộng mơ đẹp ngời.

Tóc em pha với ráng trời
Mềm như dòng suối bên đồi cỏ hoang
Lim dim ánh mắt mơ màng
Anh đang tưởng tưọng đến nàng tiên xinh.

Của riêng anh - của riêng mình
Như trời của đất, tình anh của nàng
Đêm xuân, tiếng hát cung đàn
Hoà theo gió thoảng, âm vang tuyệt vời.

Mắt em lấp lánh sao rơi
Môi em như đoá mộng đời ngất ngây
Hằn trên môi vị cay cay
Hồn anh chất ngất, dắm say tim nồng.

HONG VU LAN NHI
1/15/2004

TƯỞNG RẰNG

Tưởng rằng tình đã ngủ yên,
Anh đem giông bão thổi lên mắt sầu.
Để cho mình vướng víu nhau,
Để cho tim lại xôn xao, rộn ràng.

Tưởng rằng mình bước chung đường,
Ai ngờ anh lại quay lưng bỏ tình
Để giờ em lại một mình
Quắt quay nỗi nhớ bóng hình thương yêu .

HONG VU LAN NHI
1/19/2004

TẠI ANH

Tình em tưởng đã ngủ yên,
Anh đem giông bão thổi lên mắt sầu.
Để cho mình vướng víu nhau,
Để cho tim lại xôn xao, rộn ràng.

Tưởng rằng mình bước chung đường,
Ai ngờ anh lại quay lưng bỏ tình
Để giờ em lại một mình
Quắt quay nỗi nhớ bóng hình thương yêu .

HONG VU LAN NHI
1/19/2004

MƠ XUÂN THANH BÌNH

* Về Xuân Hoa

Mơ ngày sóng gió lặng yên,
Gió Xuân thổi hết muộn phiền bay xa.
Cây đâm chồi, nụ nở hoa,
Mùa Xuân đem đến mọi nhà nguồn vui.

Vườn Xuân trong trẻo tiếng cười,
Trai thanh gái lịch dập dìu bên nhau.
Nắng Xuân toả ngát hương yêu,
Quyện trong ánh nắng gợi bao nhiêu tình.

Mùa Xuân đem lại thanh bình,
Trần gian vui đón bình minh sáng ngời.
Bướm vờn hoa lá xanh tươi,
Đàn chim tung cánh rợp trời yến oanh.

Hương trinh thắm mộng trong lành
Trong yên ấm không quên tình cố hương.
Quê người đất khách mù sương,
Mơ ngày nào đó, quê hương an bình.

Đêm Xuân gửi gấm bao tình.

HONG VU LAN NHI
1/23/2004

DÊ ĐI - KHỈ ĐẾN

Dương dê rũ áo ra đi
Nhường cho Thân khỉ, trị vì Giáp Thân
Chúc Tết bè bạn xa gần
Năm Mới hạnh phúc, an khang, lộc tài

Chúc cho tất cả những ai
Trong Phố Rùm hưởng Xuân dài triền miên
Cuộc đời sung sướng như Tiên
Và hầu bao chất đầy tiền, khỏi lo.

Tình Yêu đến thật bất ngờ
Dù trên sáu chục vẫn chờ, vẫn mong
Thẹn thùng cho má thêm hồng
Cho đêm tơ tưởng người hùng dễ thương.

Tuổi nào tình cũng vấn vương
Tuổi nào hồn cũng còn tương tư tình.

HONG VU LAN NHI
1/23/2004

MÙA XUÂN KHÔNG VUI

Với tôi, Xuân chết đã từ lâu
Từ lúc tình biệt phương trời sầu
Từ lúc hai người chia hai ngả
Bụi thời gian khoả lấp hình nhau.

Mùa Xuân bỗng trở thành vô nghĩa
Còn có chút gì trong trái tim
Hình bóng ban đầu còn kưu luyến
Hay đã mờ phai, đã khuất chìm ?

Hoa đã nở bừng theo nắng ấm
Từng đàn chim én lượn trời xanh
Mây trắng cũng dịu dàng, đằm thắm
Mơ hồ trong giây phút mong manh.

Người đã ra đi, đi biền biệt
Để lại mùa xuân thiếu nắng hồng
Để người ở lại buồn da diết
Chôn kín tình ai dưới đáy lòng.

HONG VU LAN NHI
1/23/2004

TÔI RU TÔI

...tôi ru tôi ngủ
một tối mùa đồng
gió thổi lạnh lòng,
nhìn ngọn đèn chong.

Tôi đi vào mộng
mùa Xuân vừa đến
vườn nở đầy bông
mờ mờ ánh nến.

Tôi nghe tôi thở,
ngoài trời giông gió
linh hồn bỏ ngỏ
lòng đầy nhung nhớ.

Khi xa nhau rồi
người đâu còn nữa
Tâm tư rối bời
tình đành dang dở.

HONG VU LAN NHI
1/23/2004

BÓNG TÌNH YÊU

Người ta đã nói tình yêu là
Hương thơm thoang thoảng ở nơi xa
Mơn man theo gió về trên mắt
Ấy chính là lòng lúc nở hoa.

Người ta đã nói tình yêu là
Lóng lánh như những giọt sương sa
Mơ hồ như nắng chiều dần tắt
Ấy lúc lòng ai đã nhạt nhoà.

Người ta đã nói tình yêu là
Trò chơi cút bắt, tháng ngày qua
Tình đến, ta đi, tình theo mãi
Ta nhận tình rồi, sẽ xót xa.

Người ta đã nói tình yêu là,
Ngàn năm mây trắng lướt trôi xa
Ôi, bóng tình yêu ngàn năm sẽ,
Chỉ là chiếc bóng hững hờ qua.

HONG VU LAN NHI
1/25/2004

CHỜ NHAU

Chờ nhau bạc cả mái đầu
Tìm nơi suối thấp, rừng sâu, sông dài
Bao năm tháng vẫn miệt mài
Nỗi buồn xưa cứ mãi hoài trong tâm.

Chờ nhau trong cõi xa xăm,
Trăm năm, hay đến ngàn năm, vẫn chờ
Ước như huyền thoại xa xưa
Ta, nàng công chúa đợi chờ, ngủ say

Đế cho hoàng tử gọi lay
Đền công chúa chiếc hôn đầy ý thơ
Khung trời tình ái đẹp mơ
Tiếng chuông thiên cổ vương tơ thắm đời.

HONG VU LAN NHI
1/25/2004

NHỚ XUÂN XƯA

Mùa Xuân hoa nở đầy
Nắng ươm hồng cỏ cây
Én đùa vui trước ngõ
Vờn theo gió bay bay.

Sương tan dần theo nắng
Giá lạnh vẫn còn đây
Trong tâm tư trầm lắng
Muôn đời mây vẫn bay.

Hoa mùa xuân tươi thắm
Cho trần gian ngất ngây
Hương Xuân làm say đắm
Hồn người như men cay.

Lòng bừng lên nỗi nhớ,
Của những mùa xuân xưa
Xuân về nơi đất khách
Lạc lõng những vần thơ.

HONG VU LAN NHI
1/25/2004

NGÀY XUÂN NHỚ MẸ

Rưng rưng lệ đổ tràn mi
Mùa Xuân nhớ Mẹ, thiết gì đến vui
Bao nhiêu năm tháng ngậm ngùi
Lòng đơn, thân lạnh, quê người bơ vơ.

Ngày vui lướt nhẹ như mơ
Ngày buồn chồng chất bao giờ trả xong
Bao mùa Xuân đến, mà con
Vẫn như chờ đợi bóng mòn mỏi xa.

Trong con, hình ảnh Mẹ già
Mắt mờ chân chậm, tóc pha tuyết trời
Con yêu Mẹ nhất trên đời
Ngày Mẹ đi, con, phương trời xa xôi.

Không được lần cuốí trong đời
Áo tang tiễn Mẹ về nơi vĩnh hằng
Lòng con ở chốn xa xăm
Nhiều đêm nhớ Mẹ lệ tràn gối đơn.

HONG VU LAN NHI
1/25/2004

PHÙ DU

Từng đêm rồi lại từng đêm
Nhìn anh say khướt, sầu thêm chất chồng.
Tưởng rằng hạnh ngộ trùng phùng,
Là thiên đường vỡ trong vùng nhân gian.

Trói nhau bằng sợi trăng vàng,
Thiên thu trời đất nồng nàn dấu yêu.
Không ngày đêm, không sáng chiều,
Thời gian ngừng lại, phiêu diêu non bồng.

Mặc cho gió lạnh đêm đông
Vòng tay ân ái chập chùng vây quanh.
Tóc dài quấn cổ làm mành
Trườn thân rắn cuộn mong manh, mơ hồ.

Phù du sóng vỗ hững hờ,
Thuyền tình trôi dạt bến bờ quạnh hiu.
Thôi đành, mình lại xa nhau,
Để sầu dâng, để lòng đau ngút ngàn.

HONG VU LAN NHI
1/25/2004

THÔI ĐÀNH XA ...

Từng đêm rồi lại từng đêm
Nhớ ngày tháng cũ, sầu thêm chất chồng
Tưởng rằng hạnh ngộ trùng phùng
Là thiên đường vỡ từng vùng nhân gian.

Trói buộc nhau sợi tơ vàng
Thiên thu trời đất nồng nàn dấu yêu
Không ngày đêm, không sáng chiều
Thời gian ngừng lại, phiêu diêu non bồng.

Mặc cho gió lạnh đêm đông
Vòng tay ân ái chập chùng vây quanh
Tóc dài quấn cổ làm mành
Trườn thân rắn cuốn tan tành hư vô.

Phù du sóng vỗ hững hờ
Thuyền tình trôi dạt bên bờ quạnh hiu
Thôi đành, mình lại xa nhau
Để sầu dâng, để lòng đau ngút ngàn.

HONG VU LAN NHI
1/25/2004

NHỮNG THỨ TA MẤT

Ta mất đi nửa cuộc đời,
Kể từ khi gặp người rồi tương tư.

Ta mất đi thưở mộng mơ,
Kể từ khi biết đợi chờ, nhớ mong.

Ta mất đi nét môi hồng,
Kể từ khi nhận nụ hôn của người.

Ta mất đi vẻ mặt tươi,
Kể từ khi biết tình người dối gian.

Ta mất đi ánh trăng vàng,
Kể từ khi thích lang thang đường dài.

Ta mất đi những tháng ngày,
Kể từ khi uống rượu say, ngâm ngùi.

Ta mất đi đoạn đường đời,
Kể từ khi xác thân rời rã đau.

Trong ta còn lại nỗi sầu,
Trái tim hằn vết tình đầu dở dang.

HONG VU LAN NHI
1/27/2004

XUÂN CÔ ĐƠN

Nắng xuân thoi thóp ngả chiều
Xôn xao gió gọi tịch liêu trở về
Còn đâu một thuở đam mê
Còn đâu những phút vai kề vai nhau?

Trời Xuân xanh ngắt một màu
Muôn hoa đua nở, hương ngào ngạt hương
Đường trần tung gió muôn phương
Tim vui rộn rã yêu thương ngút ngàn.

Năm qua tháng lại bao lần
Cũng qua rồi những mùa xuân trong đời
Xuân tuơi thắm, của đất trời
Xuân tha hương, của kiếp người long đong.

Dệt bao nhiêu giấc mơ hồng
Ươm bao nhiêu mộng cho lòng nở hoa.
Nhớ từng lời nói thiết tha
Nhớ từng ánh mắt đậm đà trao nhau.

Bỗng giờ xa cách vì sao
Cánh chim khuất lấp bay vào trời mây.
Mùa xuân mùa của xum vầy
Riêng ai lạnh lẽo, lạc loài thân đơn.

HONG VU LAN NHI
1/27/2004

TÌNH CHUNG

Thơ tình đó nhiều người đã đọc
Và nhiều người đã khóc vì thơ
Thương người trai bị hững hờ
Cưộc tình đứt đoạn, bao giờ hết thương?

Nào là nhớ giảng đường, lớp học
Nào là yêu mái tóc dạ hương
Tình xưa còn mãi vấn vương
Xuân về trên những con đường ngày xưa.

Nhớ cả những chiều mưa giông gió
Chiếc dù xinh không đủ che thân
Mưa bay tạt ướt áo quần
Đêm mưa gió vẫn còn vần vũ bay.

Anh nhớ lúc nắm tay âu yếm
Môi rất gần, mắt hết xa xôi
Tình yêu đã đến trong đời
Chắp tay khấn nguyện xin trời thương ban.

Nhưng tình cứ xa dần, xa mãi
Để người thương khắc khoải chờ mong
Dáng em liễu rủ bên song
Mùa Xuân đến vội cho lòng nhớ nhung.

HONG VU LAN NHI
1/27/2004

EM LÀ MÙA XUÂN

Em là men rượu cay cay,
Cho anh những phút ngất ngây tình nồng.

Em là giông gió bão bùng,
Cho anh quay quắt những chồng chất đau.

Em là những hạt mưa ngâu,
Cho anh tươi mát dạt dào vấn vương.

Em là mật ngọt của đường,
Cho anh nuốt vội niềm thương dịu dàng.

Em là hoa đón mùa sang,
Xuân về ấm áp muôn vàn tình thân.

Em là nguồn cội anh cần ...
Cho anh mãi mãi được gần gũi em.

Đời anh sẽ rất bình yên.
Khi anh ôm được nàng tiên vào đời.

HONG VU LAN NHI
1/28/2004

CẢNH QUÊ

Một chiếc thuyền trôi ở giữa dòng
Luớt dần theo nắng tắt ngoài sông
Hai bờ lau sậy đùa nghiêng ngả...
Gió lạnh về đây lúc chớm đông.

Trong chiều im vắng, cánh chim bay
Vội vã về đâu, lúc cuối ngày
Xa xa tiếng sáo diều lơ lửng
Trời buồn, thôn xóm cũng buồn lây.

Khói bếp nhà ai uốn lững lờ
Đêm khuya mờ nhạt ánh trăng mơ
Kẽo kẹt đu đưa theo nhịp võng
Lẫn trong tiếng Mẹ hát ru hờ.

Tiếng chó tru đêm ngoài thôn vắng
Tiếng hò giã gạo lúc gần, xa ...
Tiếng chim đập cánh nghe vời vợi
Tiếng dế mèn kêu, gọi ánh tà.

Thuyền vẫn âm thầm trôi, luớt trôi
Đêm về bao phủ cả khung trời
Mênh mông sóng nuớc, con thuyền nhỏ
Bỏ dòng sông cũ, vuợt ra khơi.

HONG VU LAN NHI
1/30/2004

XUÂN VỀ, NHỚ EM

Nhìn theo tóc ai bay trong gió
Với dáng người nho nhỏ dễ thương
Đâu đây mùi dạ lý hương
Gợi thêm bao nỗi vấn vương bóng hình.

Anh vẫn chỉ một mình lê bước
Trên đường dài phía trước mù sương
Ngổn ngang trăm mối tơ vương
Tâm tư nặng chĩu sầu thương ngút ngàn.

Đã qua bao mùa xuân cô độc
Trong lòng anh tang tóc phủ vây
Kỷ niệm xưa vẫn tràn đầy,
Bóng hình em vẫn như ngày mới quen.

Chẳng bao giờ anh quên dĩ vãng
Dù nỗi đau trầm lặng trong tim
Đôi khi tưởng đã tìm quên
Nụ cười, ánh mắt trao niềm tin yêu.

Mỗi khi nhìn nắng chiều dần tắt
Nhớ em, anh héo hắt tâm tư
Nhìn trời lấp lánh sao thưa
Lẻ loi như những câu thơ lạc vần.

Nhìn én lượn biết Xuân lại đến
Mai vàng tươi báo Tết sẽ về
Đào hồng, ấp ủ tình quê,
Làm lòng anh lại não nề nhớ em.

HONG VU LAN NHI
1/31/2004

Edited by user Wednesday, October 24, 2018 7:26:17 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/7/2018(UTC)
hongvulannhi  
#2 Posted : Thursday, October 4, 2018 7:53:05 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)
MÙA XUÂN NHỚ EM

Nhìn theo tóc ai bay trong gió
Với dáng người nho nhỏ dễ thương
Đâu đây mùi dạ lý hương
Gợi thêm bao nỗi vấn vương bóng hình.

Anh vẫn chỉ một mình lê bước
Trên đường dài phía trước mù sương
Ngổn ngang trăm mối tơ vương
Tâm tư nặng chĩu sầu thương ngút ngàn.

Đã qua bao mùa xuân cô độc
Trong lòng anh tang tóc phủ vây
Kỷ niệm xưa vẫn tràn đầy
Bóng hình em vẫn như ngày mới quen.

Chẳng bao giờ anh quên dĩ vãng
Dù nỗi đau hằn nét trong tim
Đôi khi tưởng đã tìm quên
Nụ cười, ánh mắt trao niềm tin yêu.

Mỗi khi nhìn nắng chiều dần tắt
Nhớ em, anh héo hắt tâm tư
Nhìn trời lấp lánh sao thưa
Lẻ loi như những câu thơ lạc vần.

Nhìn én lượn, biết Xuân lại đến
Mai vàng tươi, báo Tết sẽ về
Đào hồng, ấp ủ tình quê
Làm lòng anh lại não nề nhớ em.

HONG VU LAN NHI
2/1/2004

CHỜ EM CỔNG TRƯỜNG

Ngắm em, quên cả đường về
Chân theo gót lạ, lòng mê mẩn lòng
Chưa Thu mà ngỡ sang Đông
Tại trời băng giá hay lòng quạnh hiu?

Tại em tóc xoã vai sầu
Nghiêng nghiêng vành nón che mầu nắng phai
Bước chân quyện vạt áo dài
Dáng em thanh thoát như mây cuối trời.

Anh về ôm ấp nụ cười
Nhớ đôi mắt biếc của người anh mơ
Nhớ em, nhớ đến dại khờ
Như anh uống rượu tương tư vào hồn.

Để rồi có kẻ tơ vương
Vì không bóng dáng người thương cổng trường
Nhìn rừng áo trắng trên đường
Mắt anh chỉ thấy khoảng không vô hình.

HONG VU LAN NHI
2/2/2004

KHÔNG CẦN BIẾT ANH LÀ AI

Không cần biết anh là ai,(*)
Thoáng gặp, lòng bỗng như say rượu nồng.
Yêu anh như vợ yêu chồng,
Như mây yêu gió, điên cuồng, đắm say.

Yêu quên đêm, yêu quên ngày,
Quên năm, quên tháng đến ngây ngất hồn.
Yêu cho lòng dạ bồn chồn,
Cho tim phổi mãi phập phồng sợ lo.

Yêu cho ra ngẩn vào ngơ,
Cho tình cuồng dại, bơ phờ vì yêu.
Yêu cho đất lệch, trời xiêu
Chìm trong hư ảo bay vào thiên thu.

HONG VU LAN NHI
2/2/2004

NHẮN NHỦ

Tôi có ngờ đâu bạn vẫn buồn
Vẫn còn tha thiết mảnh tơ vương
Vẫn buồn khơi lại niềm đau cũ
Dù đã xa nhau vạn nẻo đường!

Khuyên bạn đừng cố gắng tìm quên
Đừng chôn mình trong chốn ma men
Đã chẳng thể quên, lại vẫn nhớ
Khi rượu giã rồi, ngất ngư thêm.

Tôi đã nhiều phen thử thách rồi
Tình càng lắng đọng, ngậm ngùi thôi
Thời gian cứ tưởng làm phai nhạt
Mới biết yêu là chết một đời.

Cứ tưởng luỵ tình, chỉ có tôi
Ai ngờ bạn cũng vướng chân rồi
Muốn tháo lưới tình đang giăng mắc
Chỉ còn một cách thoát tục thôi.

Vài lời tâm sự với bạn thân.
Nói cho ra lẽ, hết ngọn nguồn.
Mong bạn hiểu cho lòng ngay thật,
Bởi cũng nằm trong một khối buồn.

HONG VU LAN NHI
2/2/2004

TIẾNG ĐÀN XƯA

Tiếng đàn văng vẳng buông lơi,
Như lời than thở, như lời nỉ non.
Tiếng đàn lúc nhặt, lúc khoan
Lúc như lên thác, xuống ngàn chơi vơi.

Lúc như tha thiết gọi mời,
Nửa như thách thức, nửa thời van xin.
Êm êm dạo khúc nhạc tình,
Âm buồn vang vọng giữa thinh không này.

Qua lời gió nhắn cùng mây,
Nghe trong thao thức nỗi trầy trụa đau.
Cùng trong một cuộc bể dâu,
Người vui hưởng cuộc tình đầu yên vui.

Nguời thì khắc khoải, ngậm ngùi,
Nhìn theo cánh nhạn bên trời lẻ loi.
Vẫn dòng nhạc hắt hiu đời,
Trong đêm thanh vắng, ru lời xót xa.

Tưởng như tiếng khóc Tỳ bà
Hay hồn âm phủ Bá Nha vọng về,
Vang lên từng khúc sầu khuya,
Cho hồn tê dại, não nề, lịm đau.

Cung thương, héo hắt u sầu.
Cung nam ai oán, tím mầu biệt ly.
Đành chôn chặt mối tình si,
Kể từ khi tiễn người đi, không về.

HONG VU LAN NHI
2/3/2004

MÙA LỄ TÌNH NHÂN

Vẫn buồn trong mùa lễ tình nhân,
Bởi chưng chưa hò hẹn một lần
Mây nước muôn trùng xa cách lắm
Chẳng bao giờ gọi tiếng "tình quân".

Người ở xa quá tầm tay với
Cá nuớc chim trời chẳng thấy nhau
Con đường vô định ai đi tới
Chỉ thấy sầu loang bạc mái đầu.

Thôi, mình đành hẹn nhau trong mơ
Tình ai kia vẫn đợi, vẫn chờ
Hình như có lần trên bến hẹn,
Gặp nhau, trao đổi một vần thơ.

Vần thơ ba chữ, đẹp tuyệt vời
Đủ làm cho sóng mắt chơi vơi,
Cho má hồng thêm màu tươi thắm,
Cho nụ cười nằm giữa cánh môi.

Có con bướm trắng bên hàng xóm,
Bay lượn vòng theo tiếng nhạc vui
Rồi đậu trên nụ tình hé nở
Hương trinh nguyên toả ngát bên đời.

Mùa lễ về, vắng bóng tình quân.
- Mỗi năm hạnh phúc chỉ một lần,-
Đã đến, rồi đi trong luyến nhớ
Giờ gọi nhau bằng tiếng "Cố nhân".

HONG VU LAN NHI
2/3/2004

EM VẪN BÊN ĐỜI

Em vẫn còn đây để đợi chờ
Một hình bóng cũ của ngày xưa
Trời đất dù xoay vần, thay đổi
Tình vẫn còn trong những ước mơ.

Anh vẫn bên đời em ngát hương
Dù đã xa xôi vạn nẻo đường
Dù đã mỗi người theo mỗi ngả
Cảnh đẹp trời mơ hay mù sương.

Kỷ niệm ngày xưa mình cho nhau
Đẹp như ánh sáng toả muôn màu
Những tháng ngày qua, dù luyến nhớ
Chỉ là tiếc nuối thưở ban đầu.

Mối tình dầu tiên rất ngây ngô
Dễ thương trong nhút nhát, dại khờ
Em hay hờn giận, làm anh sợ
Anh vụng về trông đến ngu ngơ.

Có những lần anh đến chơi nhà,
Bàn tay bị xướt, bởi gai hoa
Vì anh hái trộm bông hồng đỏ
Của nhà hàng xóm... để làm quà.

Giờ đây mỗi khi nhìn hồng đỏ
Kỷ niệm xưa về một thoáng nhanh
Bao nhiêu thương mến ngày năm cũ
Chìm sâu theo mộng ước không thành.

Nỗi nhớ trong em chất ngất đầy,
Mỗi lần nghe lạnh gió heo may.
Anh đã quên rồi hay vẫn nhớ
Mưa bụi trời xuân lãng đãng bay.

HONG VU LAN NHI
2/3/2004

XUÂN ĐỢI CHỜ

Mai nở vàng cành khoe sắc tươi
Mang màu hoa thắm đến tô đời
Nắng hồng trải mông xuân như ý
Đem thái hòa gieo khắp cõi trời.

Xuân không hẹn, xuân về rồi đó
Xuân của xum vầy của tình vui
Riêng chỉ một người hiu hắt nhớ
Cánh chim còn bay lạc phương trời.

Đep quá tháng ngày quấn quít nhau
Tiếng cười như suối chảy dòng sâu
Thời gian không đủ hong tình nhớ
Một phút xa nhau, một phút sầu.

Bao mùa xuân đến, bao mùa đợi
Chỉ thấy lòng quay quắt ngóng trông
Tình ơi sao cứ xa vời vợi
Để kẻ đầu sông kẻ cuói dòng

HONG VU LAN NHI
2/3/2004

AN ỦI BẠN

Tôi có ngờ đâu bạn vẫn buồn
Vẫn còn tha thiết mảnh tơ vương ?
Vẫn đau khơi lại tình xưa cũ,
Dù đã xa nhau vạn nẻo đường!

Khuyên bạn đừng cố gắng tìm quên
Đừng chôn mình trong chốn ma men
Đã chẳng thể quên, lại càng nhớ
Khi giã rượu rồi, ngất ngư thêm.

Tôi đã nhiều phen thử thách rồi
Tình càng lắng đọng, ngậm ngùi thôi
Thời gian cứ tưởng làm phai nhạt ...
Mới biết yêu là chết một đời.

Cứ tưởng luỵ tình, chỉ có tôi
Ai ngờ bạn cũng vướng chân rồi
Muốn tháo lưới tình đang giăng mắc
Chỉ còn một cách thoát tục thôi.

Vài lời tâm sự với bạn thân
Nói cho ra lẽ, hết ngọn nguồn
Mong bạn hiểu cho lòng ngay thật
Bởi cũng nằm trong một khối buồn.

HONG VU LAN NHI
2/2/2004

LỜI THỄ SẮT SON

Khi yêu thề giữ sắt son,
Trăm năm tính cuộc vuông tròn bên nhau.
Ngại gì sóng gió biển dâu
Vầng trăng xưa vẫn một màu thuỷ chung.

Bây giờ cách trở nghìn trùng,
Mắt vì ai đã rưng rưng lệ nhoà.
Vì ai son sắt đến giờ,
Mà hình bóng cũ khuất mờ nẻo xa.

HONG VU LAN NHI
2/8/2004

ĐIÊU TÀN

Tiếng đàn đã tắt từ lâu,
Sao còn vang vọng trên lầu nguyệt thơ.
Đỉnh cao gió quyện trăng mờ,
Sương đêm toả lạnh giọt hờ hững rơi.

Tiếng chim kêu lạc bên trời,
Dư âm man mác ngậm ngùi tình xưa.
Tiếng đàn trầm lắng cung tơ,
Nửa tha thiết nhớ, nửa chờ đợi ai.

Cô đơn trong giấc mơ dài,
Mảnh mai dáng liễu, u hoài mắt sâu.
Bốn mùa sao vẫn nhớ nhau,
Vẫn nghe dòng nhạc luớt mau cung đàn.

Tình vui nghe những rộn ràng,
Tình buồn nghe những muộn màng tháng năm.
Gửi người ở chốn xa xăm,
Gặp nhau một thoáng, để trăm năm sầu.

HONG VU LAN NHI
2/12/2004

TRONG TIM DẤU NỖI NGẬM NGÙI

Tình như một chuyến xe qua
Như tia nắng sớm chói loà bóng cây
Thoảng như làn gió heo may
Như mưa bong bóng nở đầy trên sân
Tìm trong ánh mắt ngại ngần
Nửa như luyến nhớ, nửa quằn quại quên
Muốn xua tan những muộn phiền
Lại như muốn giữ cái duyên bẽ bàng.

Trong giá lạnh đón mùa sang
Chưa Xuân mà đã rộn ràng tiếng chim
Mùa Đông giờ chỉ im lìm
Mà nghe nuối tiếc hoa tình rụng rơi
Sắc hoa tím cả bầu trời
Hương hoa thơm ngát bên người Dấu Yêu
Mùa đông cây cỏ tiêu điều
Xuân về nẩy lộc, nở nhiều điều vui
Trong tim dấu nỗi ngậm ngùi
Dấu hình bóng cũ bên đời nổi trôi
Dấu tình vào chốn mù khơi
Dấu từng kỷ niệm vào nơi ngút ngàn.

Nhớ sao nhớ đến võ vàng
Nhớ xanh xao mặt, nhớ tràn khối tim
Nhớ khi người đã khuất chìm
Còn nghe xao xác lời tình tự đau
Nhớ như tằm nhớ nong dâu
Như chim nhớ tổ, như cau nhớ trầu
Như hình nhớ bóng đêm thâu
Như con tim nhớ tình đầu thiết tha
Như rằm nhớ ánh trăng ngà
Như sông nhớ bến, đò qua nhớ người
Hải âu nhớ sóng trùng khơi
Đêm sâu nhớ ánh mặt trời gắt gay.

Tiễn Người trên bến sông này
Trời thì giông gió, thuyền đầy nhớ nhung
Chia tay, đau nỗi khôn cùng
Hồn như lạc phách, mịt mùng tháng năm
Hình như từ thưở Đông sang
Xuân thôi không đến, Hạ tàn tạ theo
Thu hoài ôm ấp mối sầu
Bốn mùa luân chuyển nỗi đau héo mòn
Vắng Người, nhạt cả mầu son
Lược thưa biếng chải, gương còn biếng soi
Bóng Người khuất lấp xa xôi
Tình xưa năm tháng ru đời xanh xao
Thôi đành chấp nhận lòng đau
Gửi hồn hoang đến đỉnh sầu thiên thu.

HONG VU LAN NHI
2/12/2004

BÓNG HÌNH

Bóng đi, hình cũng chẳng vui
Người đi, kẻ ở cho đời dở dang
Lòng buồn thì cứ thở than
Ở đi là chuyện thế gian thường tình!

Cho dù bóng vẫn nhớ hình.
Vẫn buồn khi "chuyện chúng mình" ly tan.
Nhưng không mơ chuyện đá vàng
Không mơ nối lại cung đàn dở dang.

Đành nhìn người bước sang ngang,
Đành chôn dấu những lỡ làng tơ duyên...

HONG VU LAN NHI
2/12/2004

NGƯỜI YÊU DẤU

Người Yêu Dấu, có nghe lời tình gọi
Trong cơn mê, trời đất cũng dập vùi
Ngày tháng cũ có hương nồng thơm ngát
Khi chia lìa môi vẫn ngọt bờ môi.

Kỷ niệm nào không tràn đầy hạnh phúc,
Lúc bên nhau, gần gũi chẳng buông rời
Khi xa vắng, nhớ nhau từng giây phút
Hứa với lóng, yêu mãi một người thôi.

Nào ai biết, mây bay về vô định
Gió không ngừng, khi trời nổi cơn giông
Yêu Dấu hỡi khi lòng se sắt nhớ
Sóng ngoài khơi cũng trôi nổi bềnh bồng.

Hoài mơ ước làm chim trời tung cánh
Vượt trùng dương dừng bến đỗ xa xôi,
Đi tìm kiếm một tình yêu thần thánh
Dâng trọn người lời hứa chẳng quên nguôi.

HONG VU LAN NHI
2/18/2010

ĐAU ỐM

Cơn ho dài vừa dứt
Mệt mỏi đến rã rời
Nỗi đau làm tức ngực
Mắt nhắm, tay buông xuôi.

Chán chường đến vây quanh
Tâm hồn ôi trống rỗng
Mong thời gian qua nhanh
Đem nguồn vui hy vọng.

Sáng, trưa, chiều, uống thuốc
Từng viên tròn trắng trong
Một tay cầm ly nước
Một tay ôm tim nồng.

Nhìn đời thật dửng dưng
Chẳng một chút ngập ngừng
Nếu ông thần chết đến
- Xin tan trong vô thường.

HONG VU LAN NHI
2/20/2004

ĐỊNH MỆNH AN BÀI

Cùng trong định mệnh an bài
Dĩ vãng chối bỏ, tương lai mịt mờ
Hiện tại một thoáng hư vô
Như mây ẩn hiện lững lờ trên không.

Bước chân lên đám cỏ bồng
Nhẹ tênh như một tấm lòng thuỷ nguyên
Tìm trong thế giới ảo huyền
Chữ Tình thanh khiết, chữ Duyên rạng ngời.

Và trong giây phút tuyệt vời
Thấy trong hư ảo một trời đam mê
Bóng ai thấp thoáng đi về
Bóng tôi hiu hắt, tái tê, úa sầu.

Từ nay cho đến về sau
Trái tim đơn chiếc mang màu tình si
Kể từ khi tiễn người đi
Là thôi đành đoạn chia ly một đời.

Không còn là của riêng tôi
Tim này dành trọn cho người tôi thương
Bao nhiêu nhung nhớ, sầu vương
Tình tôi dàn trải trên đường anh đi.

Trăm năm cũng chẳng biến suy,
Ngàn năm cũng chẳng khác gì ngày xưa.
Tôi giờ sống cũng như thừa
Chỉ mong tới được bến bờ tịnh không?

HONG VU LAN NHI
2/26/2004

TÌM QUÊN

Ừ nhỉ tình quá mong manh,
Mà sao mình cứ quẩn quanh với tình
Biển đời sóng gió điêu linh
Con thuyền vô định lênh đênh giữa dòng.

Chẳng còn chi để nhớ mong,
Từng trang nhật ký đem hong nắng vàng
Này đây hình bóng của chàng,
Này đây ánh mắt vô vàn mến thương.

Miệng cười quyến luyến, vấn vương
Mong manh như khói như sương bên trời
Này đây môi ấm của Người
Nụ hôn trói chặt gọi mời thiết tha.

Thôi đành, thôi cũng đành xa
Nhủ lòng quên hết thiết tha gọi mời
Quên luôn ánh mắt, nụ cười
Không còn nghe nữa những lời đắm say!

Quên đi kỷ niệm tháng ngày
Và quên cả những vòng tay ân tình.
Hôm nay gom chuyện chúng mình,
Đốt thành tro bụi những tàn tích yêu.

HONG VU LAN NHI
2/26/2004

THẦM LẶNG

Gió ru xôn xao lời nắng
Ngoài hiên lá vẫn đong đưa
Như bước chân ai thầm lặng
Vỗ về đường vắng bơ vơ.

Tiếng cười trong như thuỷ tinh
Mắt nhìn đăm đắm say tình
Hình như có điều muốn nói
Chờ hoài sao vẫn lặng thinh.

Đàn chim vỗ cánh bay xa
Nắng chiếu buông nhẹ, nhạt nhòa
Có bao giờ quay trở lại
Đường bay cũ một lần qua ?

Bến xưa bên dòng nuớc trôi
Sầu dâng từ độ xa người
Chẳng bao giờ hẹn gặp lại
Mong gì người nhớ đến tôi ?

HONG VU LAN NHI
2/26/2004

MỘT ĐỜI CHỜ NHAU

Thương người rồi lại thương mình,
Cô đơn không cả một hình bóng yêu.
Đời buồn như nắng cuối chiều,
Như mùa đông lá tiêu điều xác xơ.

Như bến vắng đợi con đò,
Như dòng sông lạnh đôi bờ chia xa.
Nhìn người lại ngẫm đến ta,
Đã bao năm tháng phôi pha hao gầy.

Mộng chìm trong giấc mơ say,
Cho quên hết những tháng ngày cô đơn.
Không ai dỗ lúc giận hờn.
Không ai lau mắt lệ buồn rơi rơi.

Chờ ai chờ hết một đời,
Năm cùng tháng tận, bóng người vẫn xa.

HONG VU LAN NHI
2/28/2004

KHI...

Khi môi đã nhạt màu son,
Là tình yêu đã không còn đắm say.

Khi tay buông lỏng vòng tay
Là tình chết tự những ngày tiễn đưa.

Khi không còn hẹn đợi chờ,
Là tình kia đã hững hờ chia xa.

Khi hình bóng đã nhạt nhoà,
Là tình chấm dứt mặn mà đậm sâu.

Khi lòng chất ngất nỗi sầu
Là tình thực sự xa nhau trọn đời.

HONG VU LAN NHI
2/28/2004

NHỚ MÙA THU XƯA

Mùa Thu, tháng Tám năm nào
Bất ngờ Anh đến, dạt dào niềm vui
Tình đan từng sợi tơ trời
Giăng giăng như giọt keo đời dính luôn.

Từng đêm nhung nhớ vấn vuơng
Từng ngày thao thức, từng tuần ngóng trông
Tháng năm ấp ủ tình hồng
Xốn xang, xao xuyến, cho hồn ngất ngây.

Cho tình chất ngất đắm say
Cho đam mê quấn vòng tay ân tình
Chuyện tình yêu của đôi mình
Đẹp như ánh nắng bình mình toả trời.

Ai ngờ, tình cách đôi nơi
Ba năm hạnh phúc để rồi ly tan
Ai làm phai giấc mộng vàng
Ai chia tay để nát tan cõi lòng.

Nhìn trời, trời quá mênh mông
Nhìn dòng nước chảy bềnh bồng trôi xa
Lặng buồn nhìn ánh nắng tà
Ray rứt như tiếng tù và đêm khuya.

Giờ đây, tưởng nhớ người xưa
Hồn đau, lòng lạnh, tâm tư lắng chìm
Trong tim còn một chút tình
Bởi chưng còn dấu vết hình cố nhân.

HONG VU LAN NHI
2/29/2004

Edited by user Wednesday, October 24, 2018 8:23:54 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/7/2018(UTC)
hongvulannhi  
#3 Posted : Tuesday, October 9, 2018 8:10:27 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)


NHỚ MÙA THU XƯA

Mùa Thu, tháng Tám năm nào,
Bất ngờ anh đến, dạt dào niềm vui.
Tình đan từng sợi tơ trời,
Giăng giăng như giọt keo đời dính luôn.

Từng đêm nhung nhớ vấn vuơng,
Từng ngày thao thức, từng tuần ngóng trông.
Tháng năm ấp ủ tình hồng,
Xốn xang, xao xuyến, cho hồn ngất ngây.

Cho tình chất ngất đắm say,
Cho đam mê quấn vòng tay ân tình.
Chuyện tình yêu của đôi mình,
Đẹp như ánh nắng bình mình toả trời.

Ai ngờ, tình cách đôi nơi,
Ba năm hạnh phúc để rồi ly tan.
Ai làm phai giấc mộng vàng?
Ai chia tay để nát tan cõi lòng.

Nhìn trời, trời quá mênh mông,
Nhìn dòng nước chảy bềnh bồng trôi xa.
Lặng buồn nhìn ánh nắng tà,
Ray rứt như tiếng tù và đêm khuya,

Giờ đây, tưởng nhớ người xưa,
Hồn đau, lòng lạnh, tâm tư lắng chìm.
Trong tim còn một chút tình,
Bởi chưng còn dấu vết hình cố nhân.

HONG VU LAN NHI
3/2/2004

VẪN CÒN NỖI NHỚ NIỀM THƯƠNG

Nỗi nhớ niềm thương vẫn còn đây
Dù cho xa cách đã bao ngày
Tình em như ánh trăng muôn thưở...
Trăng khuyết rồi trăng vẫn lại đầy.

Em vẫn bên đời anh thiết tha
Nồng nàn như ánh nắng chói loà
Đắm say chẳng khác gì men, muối
Như đất trời Xuân đến, nở hoa.

Lòng em ôm ấp bóng hình anh
Như lá xanh tươi phủ lấp cành
Những sợi tơ trời giăng kín mộng
Như làn khói thuốc toả chung quanh.

Vì không duyên nợ mình xa nhau
Kỷ niệm ngày xưa vẫn đẹp màu
Nỗi buồn, nỗi nhớ là hương vị
Hiểu đời, em chẳng trách anh đâu.

Em sống nơi đây, chỉ một mình
Vui theo nắng ấm lúc bình minh
Buồn theo dòng nhạc sầu chan chứa
Trống vắng trong tim một chữ tình.

HONG VU LAN NHI
3/10/2004

GỬI

Tha thiết gửi gió cho mây
Gửi thương cho nhớ, gửi ngày cho đêm
Gửi nụ hôn ngọt môi mềm
Gửi trời đất cạn nỗi niềm quạnh hiu.

Gửi hồn, dòng lệ cô liêu,
Gửi người giữ hộ tình yêu cuối đời.

HONG VU LAN NHI
3/10/2004

GIẤC MƠ CHƯƠNG ĐÀI

Chỉ trong một thoáng liêu trai
Hồn ta lạc giấc chương đài xa xôi.
... Ta gọi, người đã trả lời
Sáng nay bỗng thấy lòng vui dạt dào

Nhìn trời, không một vì sao
Nhìn quanh, nghe gió lao xao ru tình
Nhìn hoa tươi nở thắm xinh
Nhìn xa xôi, thấy có hình bóng quen

Bóng mờ, rồi rõ dần thêm
Bóng di động tới vùng huyền ảo xa
Thế rồi bóng lại nhạt nhoà
Xa dần, mất hút ta bà cõi không

Cô đơn chiếm cả cõi lòng
Lời ai văng vẳng cho hồn tương tư.
Giật mình mới rõ thực, hư
Chỉ là cơn mộng mới vừa thoáng qua

Giữa vùng trời đất bao la.

HONG VU LAN NHI
3/12/2004

BĂN KHOĂN

Ngủ đi, tình nhé, ngủ di
Đừng thao thức đợi làm gì, viển vông
Buồn thì có, vui thì không
Cứ không với có mà lòng băn khoăn.

Từ khi biết gọi tên anh
Là đêm trằn trọc, là ngày ngẩn ngơ
Là sáng ngóng , là trưa chờ
Là chiều thơ thẩn trong mơ mộng đầy.

Nhớ anh như nhớ rượu cay
Nhớ anh nhớ đến ngất ngây tình nồng
Chơi vơi trong cõi mung lung
Đường xa cách trở nghìn trùng chia phôi.

Làm sao quên được dáng người
Làm sao xoá được gio,ng cười ngây say
Anh bên đó, em bên đây
Mà như chặn lối đường bay dậm dài.

Cánh chim phiêu bạt chân mây
Mang theo nỗi nhớ đong đầy trong tim
Thôi đành quên chuyện chúng mình,
Chôn vùi kỷ niệm qua hình bóng xưa .

HONG VU LAN NHI
3/12/2004

CÓ TIẾNG THỞ DÀI

Đêm nghe có tiếng thở dài
Và nghe có bước ai ngoài chân mây
Vàng bay theo gió heo may
Ngập ngừng lá rụng rơi đầy lối xưa.

Lắng nghe từng giọt mưa khuya
Rơi đều như tiếng vỗ về, ủi an
Tình trao nhau quá muộn màng
Giữ cho nhau nhé muôn vàn đắm say!

Từng trang nhật ký ghi đầy
Buồn, vui theo với tháng ngày nổi trôi
Cách xa nhau cũng vì đời,
Trái sầu đã chín xin Người hái đi.

HONG VU LAN NHI
3/13/2004

TỪ RẤT XA XÔI

Từ rất xa xôi, nghe tiếng gọi
Vang vang trong hoang địa dòng đời
Vượt qua bao núi rừng ngăn cách
Chìm vào dòng sóng bạc trùng khơi.

Tiếng gọi nghe như đã rất gần
Hình như là tiếng của tri âm
Giọng ai ấm ngọt ru hồn mộng
Êm ái hương tình dịu tiết Xuân.

Em cố tìm anh ở kiếp này
Dù mong manh gió, ảo huyền mây
Dù anh góc bể, em triền núi
Hy vọng bừng lên mỗi phút giây.

Em hứa chờ anh, hứa đợi anh
Năm cùng tháng tận héo xuân xanh
Non cao đất rộng, đời muôn ngả
Vẫn là nỗi nhớ gửi riêng anh.

HONG VU LAN NHI
3/14/2004

ĐÔI UYÊN ƯƠNG

Tay trong tay thật là tình,
Mắt chìm trong mắt, gọi ...mình mình ơi,
Nửa em ấp ủ tim người
Nửa anh mê đắm mộng đời ngất say.

Hai nửa cộng thành tròn đầy
Ngập tràn hạnh phúc xum vầy lương duyên
Chim Ương kề cận chim Uyên
Uyên Ương xoải cánh về miền ái ân.

Đôi chim bay giữa cuộc trần
Trải hoa mộng ướp tình thâm nhập đời
Tim hồng réo rắt nhạc vui
Lời tình yêu dấu gọi mời trăm năm

HONG VU LAN NHI
3/15/2004

ƯỚC GÌ..

Ước gì đời chẳng mất nhau,
Trăm năm một cuộc biển dâu lấp đầy.
Ước gì tay lại trong tay
Lang thang khắp chốn, ngất ngây tình nồng.

Ước gì như đám rêu rong,
Trôi theo dòng nước bềnh bồng cõi xa,
Ước gì tình chẳng nhạt nhoà,
Cho tâm tư mãi thiết tha yêu đời.

HONG VU LAN NHI
3/15/2004

CÕI TRỐNG

Tia lửa trời, đốt tình ta khô cạn
Dòng thác kia, không đủ tưới cho dời
Con suối nhỏ, len theo triền hang núi
Đổ theo từng khe đá chảy về xuôi.

Nước chảy mãi, đá mòn xanh rêu phủ
Soi dòng trong, tìm lại bóng riêng mình
Thời gian đó, ôi một thời quá khứ
Một thời buồn tan tác với điêu linh.

Viên đá cuội, nằm im nghe nước chảy
Lướt qua thân, về lại một dòng sâu
Thân cát bụi, lại trở về cát bụi
Dấu chân hoang, chôn vùi tấc dạ sầu.

Vùng cỏ dại, mọc bên gành núi đá
Chịu nắng mưa, chịu sương gió đất trời
Hy vọng gì, từ cao nguyên xa lạ
Có một mùa, hoa nở thắm đời tươi.

Trăng vằng vặc giữa trời lồng lộng gió
Soi không gian, soi tận đáy hồn buồn
Chỉ một bóng trên lối mòn thui thủi
Thấm vào hồn từng ý nghĩa sắc không

HONG VU LAN NHI
3/22/2004

PHÙ VÂN

Coi đời như cuộc phù vân,
Nay còn mai mất, khi gần khi xa.
Thênh thang trong cõi Ta Bà,
Mênh mông gió nắng, mây là đà trôi.

Thuyền theo sóng lướt ra khơi,
Bềnh bồng cá nước, chim trời mù tăm.
Non cao mờ khuất bóng chìm,
Suối nguồn róc rách giữa thinh không buồn.

Rừng sâu heo hút lối mòn,
Ánh trăng mờ nhạt trên cồn chênh vênh.
Gió từ biển rộng thổi lên,
Ngàn con sóng vỗ lênh đênh chĩu sầu.

Tình về gọi nhớ xôn xao,
Từ trong xa vắng ngọt ngào lời ru.
Tơ trời phủ kín âm u,
Mờ mờ che lấp sương mù giăng giăng.

Người đi, trăng cũng úa tàn,
Để người ở lại võ vàng thân đơn.
Chôn vùi thương nhớ vào hồn,
Sương khuya từng giọt gõ buồn ru đêm.

HONG VU LAN NHI
3/26/2004

ĐÔI MẮT NGÀY XƯA

Em vẫn thích nhìn thật lâu vào mắt
Tưởng như mình đang lạc lối rừng sâu
Bao bí hiểm nơi ngàn xanh thăm thẳm
Tìm mãi hoài trong mắt bóng em đâu ?

Trong bốn ngăn tim, ngăn nào bỏ ngó
Gió hoang vu lùa giá lạnh đêm về
Ngắm mắt anh, em dõi tìm trong đó
Cơn mộng dài với chất ngất đam mê.

Ngăn kế tiếp vẫn còn đầy ăm ắp
Kỷ niệm qua, anh cất giữ trong kho
Dù năm tháng giờ đã xa tăm tắp
Màng nhện chăng, giăng kín lấp đợi chờ.

Anh vẫn dành một ngăn riêng, đặc biệt
Treo trên tường, bức ảnh của em xưa
Nụ cười duyên, má môi hồng tuơi thắm
Khắc trong tim, sâu đậm đến tận giờ.

Ngăn cuối cùng vẫn còn đang bỏ trống
Dù em đi, đã bỏ lại tình anh
Dù tim em đã hết rồi nhung nhớ
Chỉ riêng anh, buồn khổ mộng không thành.

Đôi mắt đó, ngày xưa em thích ngắm
Thích nhìn sâu và hỏi bóng em đâu?
Anh vẫn giữ trong mắt sầu thăm thẳm
Là hình em anh tô đậm sắc mầu.

HONG VU LAN NHI
3/28/2004

AI CÓ NGHE

Gồ ghề, khúc khuỷu, chông gai
Con đường vô định trải dài thắng năm
Bước lên từng bậc thăng trầm
Tương lai mờ mịt, vẫn lầm lũi đi.

Hiện tại gian khổ, kể gì
Gặp nhau chốc lát, chia ly một đời
Cũng đành là phận duyên thôi
Trách chi con tạo đổi dời phôi pha.

Trời cho mắt để nhìn xa
Tìm trong trần thế ai là tri âm
Ai thông cảm nỗi đau thầm
Ai an ủi, ai ân cần xót thương,

Ai dìu qua khúc đoạn trường
Ai cùng suốt kiếp trên đường chông gai?
Ai lắng nghe tiếng thở dài
Ai chia sẻ những đắng cay trong đời?

Gọi ai, ai vẫn im lời
Chỉ nghe gió rít bên đồi hoang vu
Một ngày hạnh phúc vô bờ
Còn hơn trọn kiếp bị tù chung thân.

HONG VU LAN NHI
3/28/2004

HOA YÊU

Vào rừng đào củ trường sinh
Đem về giã nhuyễn bón tình riêng ta
Khi cây trổ nụ trổ hoa
Mùi thơm ngào ngạt như là Dạ Hương.

Làm ngơ ngẩn khách qua đường
Làm cho bao kẻ vấn vương, luỵ tình
Cánh hoa trắng mướt xinh xinh
Nhuỵ vàng tô dậm dáng hình trái tim.

Qua bao năm tháng kiếm tìm
Trèo non, vượt suối một mình ruổi rong
Bây giờ hoa cắm bình lòng
Bốn mùa tươi thắm Xuân, Đông, Thu, Hè.

Quản công nắng đậy, mưa che
Giữ gìn, săn sóc, tứ bề gian lao
Bướm ong rộn rã xôn xao
Nhìn bông hoa lạ, ngọt ngào dấu yêu.

Hoa này tên gọi: HOA YÊU

HONG VU LAN NHI
3/29/2004

CÔ LIÊU

Vắng người, ngày tháng cô liêu
Một mình thơ thẩn trong chiều nắng phai.
Thôn Đông vẫn nhớ thôn Đoài
Người xa xôi quá mãi hoài ngóng trông.

Chắt chiu từng kỷ niệm buồn
Vỗ về nhung nhớ ru hồn ngủ yên
Thôi đừng thao thức muộn phiền
Khi người đi đã vội quên lời thề.

HONG VU LAN NHI
3/31/2004

Edited by user Wednesday, October 24, 2018 8:30:14 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/10/2018(UTC)
hongvulannhi  
#4 Posted : Tuesday, October 9, 2018 8:12:50 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)


GỬI NGƯỜI XA XÔI

Thuyền tình trôi giữa mênh mông
Ngả nghiệng bão táp, gió giông ngập trời
Nhớ xưa ấm áp tay người
Nụ hôn tưới mát một đời héo hon.

Để giờ lạnh giá, cô đơn
Tâm tư trống vắng, nỗi buồn vây quanh
Sầu dâng đầy mắt long lanh
Kỷ niệm xưa đã trôi nhanh theo dòng.

Một mình dưới ánh đèn chong
Từng trang nhật ký trải lòng vương mau
Tháng ngày cuốn hút theo nhau
Từ hư không, lại đổ vào hư không.

HONG VU LAN NHI
4/1/2004

VIẾT CHO QUÊ HƯƠNG

Lá Thư Màu Tím viết còn dang dở
Bởi chiều qua mưa gió phủ đầy trời
Mưa bất ngờ, mưa gợi niềm nhung nhớ
Đã đưa hồn rong ruổi chốn xa xôi.

Lang thang đến tận nơi nào xa lắc
Trở về làng xưa tên gọi Lưu Phương
Thôn xóm cũ, ôi quê nghèo xơ xác
Bước trâu đi, lồi lõm vết trên đường.

Ôi Hanoi, chỉ còn trong tâm tưởng
Rồi loanh quanh 36 phố phường
Nhớ Hàng Chuối, nhớ ngôi nhà rộng lớn
Đã một thời sống giữa những tình thương.

Rời miền Bắc, đến miền Trung, xứ Huế
Dòng Hương Giang, uốn khúc chảy lững lờ
Cầu Trường Tiền đã bắc ngang sông rộng
Nối tình thân, và nối cả đôi bờ.

Sao quên dược ngày di cư vĩ đại
Bao triệu người bỏ xứ sở ra đi
Dù biết trước, không có ngày trở lại
Đành xa thôi, còn biết nói năng gì?

Cứ tưởng rồi sẽ chôn vùi thân xác
Ở quê hương, miền đất rộng bao la
Người dân miền Nam hiền lành, chất phác
Đã mở rộng vòng tay đón người xa.

Ai ngờ được, cuộc đời nhiều sóng gió
Đã có một ngày nổi trận cuồng phong
Dân ba miền lại một phen ngơ ngác
Xô đẩy nhau chết thảm dưới dòng sông.

Ai gây tội để dân lành mang tội
Bỏ quê hương bỏ đất nước thân yêu
Bầy chim bỏ xứ, nhìn nhau tủi hận
Nhận quê người cho hết kiếp phiêu diêu.

Hàng năm, cứ mỗi lần tháng Tư đến
Lòng người xa quê ngồn ngộn hận thù
Bao năm tháng, tưởng phai mờ tủi nhục
Đã không quên, còn nhớ rõ, chẳng ngờ.

Lá Thư Màu Tím, mãi hoài dang dở
Tình quê hương âm ỉ đến tận giờ
Người chí khí vẫn nối vòng tay lớn
Góp sức già, vun vào lớp tuổi thơ.

HONG VU LAN NHI
4/2/2004

PHƯỢNG BUỒN

Hoa Phượng ngày xưa đỏ góc trời
Chín mươi ngày nhớ bạn lòng ơi
Sân trường vắng bóng tà áo trắng
Hoang lạnh làm tăng nỗi ngậm ngùi.

Hàng cây Phượng vĩ buồn hiu hắt
Rụng tả tơi đầy trên lối đi
Có người con gái yêu hoa Phượng
Ép vào trang vở buổi chia ly.

Màu hoa Phượng đỏ như màu máu
Máu chảy từ tim, rớt xuống hồn
Máu tưới sầu đời thêm đậm nét
Hoa Phượng ngàn năm lặng lẽ buồn.

Hoa Phượng đơn côi giữa đất trời
Những chiều mây xám lững lờ trôi
Những đêm trăng khuyết, mờ hiu hắt
Gió thổi vườn khuya lạnh rợn người.

Hôm nay, chợt thấy mầu hoa Phượng
Trí nhớ lùi về năm tháng xưa
Bao mùa hoa nở bao mùa rụng
Da mồi tóc trắng, tuổi già nua.

Ước mơ có một cành hoa Phượng
Nhìn màu hoa cũ có nhạt phai
Hoa nhạt, hay chính lòng mình nhạt
Nỗi sầu như lá úa vun đầy.

Quê hương cách biệt bao năm tháng
Kỷ niệm ngày thơ vẫn chất chồng
Bất ngờ nhìn lại màu hoa cũ
Vẫn thấy lòng xao xuyến, đượm nồng.

HONG VU LAN NHI
4/5/2004

TUỔI HỌC TRÒ

Nhớ quá đi thôi tuổi học trò :
Tuổi hờn, tuổi giận, tuổi mộng mơ
Tuổi thương, tuổi ghét, tuổi làm dáng
Tuổi biết ngẩn ngơ, biết đợi chờ.

Áo trắng tung bay như đàn bướm
Rộn ràng chào dón lúc Xuân sang
Chiếc nón bài thơ che nắng sớm
Guốc cao, guốc thấp, bước nhịp nhàng.

Tóc dài, tóc ngắn, thật duyên dáng
Ôm trọn khuôn mặt xinh, rất xinh
Đôi mắt tròn đen như hạt nhãn
Liếc mắt đong đưa, nở nụ tình.

Giờ ra chơi, tụm năm, tụm ba
Châu đầu kể chuyện, nhắc Người Ta
Trêu nhau khi có chàng lẽo đẽo
Nhìn trời, đi cách một đoạn xa.

Trống đánh tan trường, bướm toả ra
Kẻ lên, người xuống, để về nhà
Những buổi trưa hè oi bức lắm
Mồ hôi rịn trên trán kiêu sa.

Nữ sinh áo trắng mộng mơ ơi
Nhớ quá đi thôi thưở thiếu thời
Đã sống một quãng đời tươi đẹp
Giờ chỉ còn trong trí nhớ thôi!

HONG VU LAN NHI
4/5/2004

LÀM SAO DỐI ĐƯỢC LÒNG MÌNH

Làm sao dối được lòng mình
Dù cho sóng cuốn thuyền tình trôi xa
Trời đầy bão táp, phong ba,
Hải âu nghiêng cánh là đà biển khơi.

Không vui, sao nở nụ cười
Chưa xa, sao đã vội rời bóng xưa
Không yêu, sao hẹn đợi chờ
Không chung lối mộng sao tơ tưởng hoài ?

Không đo, sao biết sông dài
Không đong, sao biết tình đầy tình vơi
Mênh mông như đất với trời
Bao la như nước biển khơi dạt dào.

Nỗi buồn theo gió lao xao
Bay qua vũng nhớ, lạc vào hồn say
Ngày vui đếm chẳng đầy tay
Ngày buồn như giải mây bay cuối trời.

Buồn vui gom lại thành đời.

HONG VU LAN NHI
4/7/2004

HUẾ TRONG NỖI NHỚ

Chị em mình nhắc lại
Về một thời xa xưa
Có chút gì luyến tiếc
Hè nắng nhớ đông mưa.

Chuông Khải Định reo vang
Trống Đồng Khánh tắc tùng
Mỗi lần nghe trống đánh
Như, - muốn chồng, muốn chồng -.

Những ngày Hạ nóng rát
Màu áo trắng đơn sơ
Tung bay trong nắng sớm
Như đàn bướm nhởn nhơ.

Chiều chiều bên dòng Hương
Bước chân lấm bụi đường
Gió từ sông, thổi nhẹ
Bay bay sợi tóc vương...

Qua cầu sắt Trường Tiền
Dòng nước chảy triền miên
Tiếng hò trên sông vắng
Cuộc đời thật bình yên.

Trời mùa đông hiu hắt
Tí tách những giọt mưa
Gió mang về giá rét
Buồn như lúc tiễn đưa.

Huế xưa đẹp và buồn
Mái tóc thề ngang lưng ...
Nghiêng nghiêng hoài chiếc nón
Che nỗi nhớ niềm thương.

HONG VU LAN NHI
4/8/2004

THÔI ĐÀNH XA

Thôi anh ạ, tình mình đành dang dở
Đành chia tay, mỗi kẻ một phương trời
Hứa với lòng, dù ở chốn xa xôi
Tình vẫn đẹp, vẫn mặn nồng, tha thiết.

Sẽ nhớ mãi, dôi mắt buồn da diết
Lúc chia tay, anh đắm đuối nhìn em
Trăng hạ tuần, mờ nhạt dưới trời đêm
Gió luớt thướt, mang theo buồn hiu hắt.

Níu thời gian, đôi bàn tay nắm chặt
Mặt quay đi, mà chân buớc ngập ngừng
Nén khổ đau, sao lòng cứ rưng rưng
Những giọt lệ muốn trào theo tiếng khóc.

Rồi từ đó, em sống đời cô độc
Luôn một mình, không một lúc nào vui
Rất cô đơn, trong năm tháng ngậm ngùi ...
Tim hằn khắc ghi bóng người yêu dấu.

Dù không nói, em mong anh đã hiểu
Nỗi khổ tâm, khi đời bắt chia tay
Rượu ly bôi, mình sẽ uống thật say
Để quên hết buồn đong đầy tim héo.

HONG VU LAN NHI
4/13/2004

XUÂN THẮM TƯƠI

Gió Xuân reo gọi nắng về
Lung linh tia chiếu tràn trề sắc vui
Nhạc Xuân vang vọng ý lời
Đắm say, nồng thắm một trời hoan ca.

Nắng Xuân đầm ấm, thái hòa
Chim riu rít hót lời ca ân tình
Nghiêng nghiêng cánh bướm đẹp xinh
Sắc mầu thắm tựa bình minh nạm vàng.

Hoa Xuân chào đón mùa sang
Hương thơm ngào ngạt, dịu dàng dáng thơ
Mây xanh xanh ngắt trời mơ
Lang thang về chốn xa mờ mờ xa.

Tình Xuân thắm ý mặn mà
Một trời Xuân đẹp, kiêu sa, nồng nàn
Bước Xuân qua rất nhẹ nhàng
Lướt trên cỏ biếc, ngập tràn sắc tươi.

HONG VU LAN NHI
4/19/2010

Edited by user Tuesday, October 23, 2018 12:34:08 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/10/2018(UTC)
hongvulannhi  
#5 Posted : Wednesday, October 10, 2018 1:41:36 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)

EM ĐÃ QUÊN RỒI

Em đi, ngày vội qua ngày
Theo mùa, lá trổ xanh đầy lá non
Bước chân chim sáo đến trường
Tóc bay hờ hững vương vương gió tình

Anh là chiếc bóng lặng thinh
Em là hoa phượng đỏ in sắc trời
Đi chung một đoạn đường đời
Không duyên phận, rẽ mỗi người một nơi.

Em tròn hạnh phúc lứa đôi
Quên rồi chiếc bóng “ làm đuôi “ một thời
Lênh đênh theo một dòng xuôi
Tìm quên trong chén rượu đời ngất say!

Tình cờ gặp lại nhau đây
Vẫn màu phượng đỏ, mơ say Hạ về
Nhìn em, bước sánh vai kề
Buồn đau xưa vẫn tái tê tim sầu.

HONG VU LAN NHI
5/4/2004

XIN TRẢ LẠI

Đêm lạnh lẽo nơi núi rừng heo hút
Ta một mình trong căn gác đìu hiu
Trăng rừng sâu tỏa ánh sáng thật nhiều
Càng quạnh quẽ trong tâm hồn băng giá.

Đời xa cách hơn rừng sâu núi cả
Tình chỉ còn trong hoài vọng, nhớ nhung
Em đâu của ta mà tha thiết đợi mong
Thời gian cũ chỉ một thời kỷ niệm.

Đời phong sương đã chịu nhiều thua thiệt
Kiếp giang hồ lắm khổ ải mà thôi
Hy vọng chi gặp được “ nửa mảnh đời”
Để hò hẹn, để tâm tình dàn trải.

Để hẹn thề sẽ bên nhau mãi mãi
Rồi trách thầm người ta đã quay lưng
Và giờ đây tình bằn bặt nghìn trùng
Đời đôi ngả khi người yêu xa khuất.

Thì thôi nhé hỡi trời xanh cao ngất
Cát bụi lại trở về cát bụi thôi
Ta một mình ôm sầu nhớ lụy người
Xin trả lại, mảnh tình không trọn vẹn.

HONG VU LAN NHI
5/5/2004

NẾU MÌNH CÒN TRẺ ...

Nếu mình còn trẻ như ai nhỉ
Cũng mặc hở vai ...có khác gì
Áo đầm dạ hội thật tha thướt,
Nhạc tình Rumba lót bước đi.

Nếu mình còn trẻ như ai nhỉ
Trời lạnh đêm đông có xá gì
Chỉ cần tay nắm bàn tay nhỏ
Tình nồng ôm ấp bước chân đi.

Nếu mình còn trẻ như ai nhỉ
Thời gian nào có nghĩa lý gì
Ai hẹn đợi chờ, ta vẫn đợi
Sợ gì ngày tháng lạnh lùng đi.

Nếu, có một ngày trời cho ước
Hỏi rằng, ta sẽ uớc điều chi
Chắc là ta ước điều ta muốn :
Khoẻ mạnh ,vui cười ...đến lúc đi.

HONG VU LAN NHI
5/25/2004

ANH ĐÀNH TỊNH KHẨU, CHAY LÒNG

Anh đành tịnh khẩu, chay lòng
Quyết xa em, để tình không vướng sầu
Mắt em sắc hơn dao cau
Cứa đời anh khiến máu trào đầy tim.

Chung quy cũng một chữ tình
Yêu rồi, chẳng biết được mình ở đâu
Cứ tưởng đời sẽ có nhau
Ngờ đâu chỉ nhận khổ đau, luỵ phiền.

Yêu em, yêu đến cuồng điên
Quắt quay vì nỗi tơ duyên bẽ bàng
Nhớ em tháng lụi, năm tàn
Tiếng em cười cứ vang vang trong đầu.

Ôi tình là nỗi sắt se đau!.

HONG VU LAN NHI
5/26/2004

NGƯỜI TÌNH ĐI TU

Ngày mai, người lại xa người
Vào chùa tu, trả lại đời cho em
Giây oan, cõi phúc hai bên
Chúng mình không nợ, nên duyên bẽ bàng.

Chia tay, lệ đổ hai hàng
Gặp nhau chi, để bẽ bàng khổ đau
Quên em trong tiếng kinh cầu
Hình em, anh nhốt trong màu cà sa.

Nhìn lên Đức Phật Thích Ca
Nâu sòng chay tịnh, biết ra thế nào
Cõi tình đem đến khổ đau
Cõi tu liệu có bề lâu bề dài.

Cho anh nương náu qua ngày
Trần gian tục luỵ anh đầy đọa thân
Mai sau thoát kiếp phong trần
Anh thành Chánh Quả, vui miền Như Lai.

HONG VU LAN NHI
5/26/2004

Edited by user Tuesday, October 23, 2018 10:11:57 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6 Posted : Wednesday, October 10, 2018 1:43:17 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)


CÁM ƠN ANH

Cám ơn anh vì em bỏ thuốc lá
Cho nụ hôn thơm ngát vị hương nồng
Cho ân tình thêm gắn bó keo sơn
Cho chất ngất niềm đam mê vô tận.

Cám ơn anh, tình trao không bờ bến
Biển mênh mông, bát ngát nối chân trời
Sóng vỗ hoài, trào lấp cả trùng khơi
Em hạnh phúc ngập đầy hồn mê đắm.

Giọng hát trầm ru em tình thấm đẫm
Mộng mơ về theo giấc ngủ êm đềm
Khuôn mặt tình, đắm đuối ảo huyền thêm
Hồn lịm chết trong vòng tay ân ái.

HONG VU LAN NHI
6/5/2004

EM HỎI ANH

Em hỏi anh: Tại sao tình dâng sóng?
Phải vì anh, bỗng chợt đến bên đời
Hay tại buồn khi ngắm ánh chiều rơi
Hồn chao đảo khi có người xuất hiện?

Nhìn én lượn biết mùa Xuân vừa đến
Vườn trổ hoa, rực rỡ sắc màu tươi
Vạt nắng vàng vương tỏa khắp nơi nơi
Tô thắm đẹp từng cánh hoa đang hé mở.

Nụ hàm tiếu ươm mộng tràn nhung nhớ
Trong lặng trầm, tim rộn rã reo vui
Tim đã yêu, yêu trọn vẹn tình người
Và mê đắm ánh mắt nhìn ngây dại.

Em gọi thầm anh, hỡi người tình dấu ái
Đã biến hồn em thành chao đảo, ngất ngây
Anhlà rượu nồng, rỏ từng giọt mê say
Em dâng trọn cho người tình Thần Tượng.

Cứ nghĩ về anh, lòng em thêm vui sướng
Lúc nhẹ nhàng, lúc đắm đuối, cuồng quay
Khi hồn em đã lịm chết nơi đây
Em tự hứa sẽ thuộc về anh mãi.

HONG VU LAN NHI
6/11/2004

DẤU YÊU

Giọng trầm theo gió lao xao
Tiếng dương cầm đã quyện vào hồn thơ.
Giọt buồn rơi ngẩn rơi ngơ
Xôn xao nỗi đợi, thẫn thờ nỗi mong.

Tương tư vỗ ấm tình nồng,
Nhớ nhung sóng gợn bềnh bồng cõi xa.
Đêm buông bóng tối nhạt nhòa,
Nằm nghe từng giọt sương khuya rơi buồn.

Mắt sầu khép kín mi đơn,
Từng giọt lệ chảy lách luồn má môi.
Nhớ vòng tay ấm bên Người
Nụ hôn đắm đuối thay lời mến thương.

Yêu từng hơi thở thơm hương,
Yêu từng sợi tóc tơ vương nồng nàn.
Yêu từ dáng dấp kiêu sang
Tình cho nhau đã vô vàn đắm say.

Mắt nhìn vào mắt ngất ngây
Tay trong tay dạt dào đầy tin yêu.
Môi hồng hàm tiếu nở đều
Hé răng ghé cắn trái đào duyên mơ.

Ngàn sao chìm khuất giăng tơ
Trăm con chim hạc bên bờ hót vang.
Bên nhau xây giấc mộng vàng,
Ngoài trời, trăng đã úa tàn vào đêm.

HONG VU LAN NHI
6/17/2004

GIỌT BUỒN RƠI

Từng giọt buồn rơi vào cô quạnh
Chiều dần tàn giá lạnh thê lương,
Gió về rét mướt hơi sương,
Nằm nghe tiếng dế đêm trường nỉ non.

Kỷ niệm xưa, lúc còn, lúc mất
Bóng hình ai bằn bặt phương trời
Giờ đây hai đứa hai nơi
Người trong phòng lạnh, kẻ ngoài chân mây.

Ngày tháng đó vẫn đầy nhung nhớ
Giây ân tình cột lỡ đời nhau
Sầu dâng bạc trắng mái đầu
Trong tim chất chứa nỗi đau khôn cùng

Kể từ lúc nghìn trùng xa cách
Là coi như héo hắt một đời
Không than thân, chẳng trách trời
Chôn vùi cuộc sống vào nơi hoang tàn.

Nỗi nhớ cứ ngập tràn như suối
Bóng hình ai chôn dưới mộ sâu
Thuyền trôi theo ánh trăng sầu
Bến xưa vẫn đợi, ngàn sau vẫn chờ.

HONG VU LAN NHI
6/17/2004

NGƯƠÌ LÀ

Người là mưa lạnh chiều đông
Gió luồn cõi trống làm lòng lạnh hơn.
Cánh chim lạc giữa mênh mông,
Ta chìm trong nỗi cô đơn chất đầy.

Người là ngọn gió heo may
Thổi vào đời những tháng ngày hắt hiu
Người là ánh nắng hoang liêu,
Nhạt nhoà theo áng mây chiều trời đông.

Người là dòng nuớc suối trong
Cho ta nhìn rõ nỗi bồng bềnh xa
Đời trôi theo mỗi sát na
Buồn vui thoáng chốc như là giấc mơ.

HONG VU LAN NHI
6/21/2004

HÌNH NHƯ ĐÃ QUÊN

Hình như tôi đã quên rồi đó
Thấy lòng nhè nhẹ khói sương lay
Không có chút buồn chen chút nhớ...
Khi nhìn đăm đắm giải mây bay.

Hình như tôi đã quên rồi đó
Những tiếng đàn trầm lẫn tiếng ca
Những ánh mắt vươngvương bụi đỏ
Những cánh bướm tình bên khóm hoa .

Hình như tôi đã quên rồi đó
Những vòng tay ấm thuở nào xa
Những nụ hôn nồng , say luyến nhớ
Giờ chỉ còn một thoáng phôi pha.

Hình như tôi đã quên rồi đó
Giọng nói ấm trầm như tiếng ru
Bên tai thó thẻ lời hoa gấm
Từng đêm chìm đắm mộng phù du.

Hình như tôi đã quên rồi dó
Con đường đưa lối bước chân yêu
Ngõ vắng, đèn vàng buồn hiu hắt
Hò hẹn đi về mãi có nhau.

Hình như tất cả là hư ảo
Đời có gì đâu mà nhớ thương
Không còn tha thiết tình say đắm
Lòng nhẹ tơ trời chẳng vấn vương.

HONG VU LAN NHI
6/23/2004

PHÙ VÂN

Coi đời như cuộc phù vân,
Nay còn mai mất, khi gần khi xa.
Thênh thang trong cõi Ta Bà,...
Mênh mông gió nắng, mây là đà trôi.

Thuyền theo sóng lướt ra khơi,
Bềnh bồng cá nước, chim trời mù tăm.
Non cao mờ khuất bóng chìm,
Suối nguồn róc rách giữa thinh không buồn.

Rừng sâu heo hút lối mòn,
Ánh trăng mờ nhạt trên cồn chênh vênh.
Gió từ biển rộng thổi lên,
Ngàn con sóng vỗ lênh đênh chĩu sầu.

Tình về gọi nhớ xôn xao,
Từ trong xa vắng ngọt ngào lời ru.
Tơ trời phủ kín âm u,
Mờ mờ che lấp sương mù giăng giăng.

Người đi, trăng cũng úa tàn,
Để người ở lại võ vàng thân đơn.
Chôn vùi thương nhớ vào hồn,
Sương khuya từng giọt gõ buồn ru đêm.

HONG VU LAN NHI
6/24/2004

VƯƠNG BUỒN

Sáng nay nắng đẹp kiêu sa,
Chiếu vàng cả một khóm hoa Hoàng Quỳnh
Trên không, chim hót lời tình
Bướm khoe sắc lượn chao hình dáng yêu.

Cảnh trời tươi thắm, mỹ miều,
Gợi trong dĩ vãng bao điều nhớ nhung
Kỷ niệm giăng kín ngập lòng,
Bỗng làn mây xám phủ vương mắt buồn.

HONG VU LAN NHI
6/24/2004

GỬI NGƯỜI PHƯƠNG XA

Từ khi Người bỏ nơi này,
Không nghe vang vọng câu say lời tình.
Sáng nay hoa nắng lung linh,...
Nhìn hoa nắng nhớ bóng hình xa xăm.

Cũng là một kiếp hồng nhan,
Định mệnh khe khắt, trần gian hững hờ.
Hồn hoang theo gió vật vờ,
Theo con sóng vỗ bên bờ tịnh không.

Muốn xa trốn cõi bụi hồng,
Muốn quên đi chuyện tang bồng bể dâu.
Quên đi ngàn vạn nỗi sầu,
Mà sao tim vẫn nhói đau buốt lòng.

Biết tình gian dối vẫn mong,
Biết người phụ rẫy vẫn trông, vẫn chờ.
Nếu quên được chuyện ngày xưa,
Mong trời đổ xuống cơn mưa xoá tình.

HONG VU LAN NHI
6/25/2004

Edited by user Wednesday, October 24, 2018 3:55:39 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/23/2018(UTC)
hongvulannhi  
#7 Posted : Wednesday, October 10, 2018 1:46:47 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)
TRONG EM NỖI NHỚ

Đêm xuống thấp, nhốt hồn trong bóng tối
Em một mình lạc lõng bước chân khuya.
Sương thấm lạnh đôi vai buồn hấp hối...
Con đường này ghi dấu ấn tình xưa.

Hình bóng đó đã chìm trong hư ảo
Kỷ niệm nào còn tàn tích hoang sơ?
Tình một thưở nồng nàn cơn giông bão,
Vết hằn đau ghi mãi đến tận giờ.

Em hỏi gió, thổi vào đâu nỗi nhớ
Hồn đi hoang cho lạnh giấc mơ sầu.
Em trân quí từng ánh nhìn, hơi thở
Giây tơ hồng đã quấn quít đời nhau.

Em hỏi mây, cuối phương trời xa tắp?
Đêm mênh mông phủ kín cả đường về.
Trong dĩ vãng vẫn tràn đầy ăm ắp,
Kỷ niệm nào xô sóng lạc cơn mê!.

Em hỏi trăng, cớ sao buồn muôn thuở
Ngàn năm xưa ai đã lỗi câu thề?
Đến bây giờ tình vẫn hoài dang dở
Lòng hỏi lòng sao cứ mãi đau tê!

Em hỏi sao, cớ vì đâu cô độc?
Lấp lánh hoài ngàn tia chiếu long lanh.
Trên cao đó, có bao giờ sao khóc,
Tình ra đi khi giấc mộng không thành.

Em hỏi Anh, sao cứ hoài xa cách ?
Như mây bay, như gió cuốn bên trời.
Như trăng mờ, như sao độc lẻ loi,
Như sóng vỗ ngoài khơi tràn muôn lối.

Em hỏi Em, có bao giờ tiếc nuối,
Con đường tình, giờ hai lối xa xăm.
Một thời yêu, và một thời để nhớ,
Đôi mắt buồn theo ngày tháng trầm ngâm.

HONG VU LAN NHI
7/1/2004

GIẤC NGỦ CÔ ĐƠN

Gối lên sóng em nằm chờ giấc ngủ
Nắng hạ vàng trời tháng Bảy mưa Ngâu
Thuỷ chung lắm, Ngưu Lang và Chức Nữ
Ô Thước bắc cầu, tình ghé thăm nhau.

Nghe gió thổi trườn qua vùng biển vắng
Tiếng sóng đều nhu lời hát ru tình
Toả không gian, nghe chập chờn, lãng đãng
Đã quyện vào theo ánh nắng bình minh.

Đắp che thân bằng chăn kết mây trời
Màu tím buồn, lẫn màu trắng xa xôi
Chăn cô đơn, nên chăn gào tay với
Đắp hồn buồn, hồn khắc khoải đơn côi.

Giấc ngủ trưa làm hồn thêm lười biếng
Chờ chiều về nhìn nắng quái hoàng hôn
Trong vắng lặng, lòng say mê đắm đuối
Trải tơ vàng che kín kiếp trầm luân.

Trăng tháng Bảy còn non thơm mùi cốm
Ánh mờ lan toả chiếu xuống trần gian
Em nhắm mắt, lùa hương đêm vào tóc
Đèn đầu giường là sao sáng long lanh.

Em nằm đó, nhìn hồn hoang trôi dạt
Lênh đênh theo nhịp sóng vỗ trùng khơi
Em nằm đó, nhìn mây trời bát ngát
Gió lao xao, gợi nhớ tiếng ru hời.

Đêm khuya lắm, chỉ còn muôn tinh tú
Mộng mơ về, réo gọi những niềm vui
Trong khoảnh khắc, cả một đời lữ thứ
Đã hiện về trong giấc ngủ đơn côi

HONG VU LAN NHI
7/2/2004

LÂU LẮM RỒI

Lâu lắm rồi, như đã trăm năm
Đường xưa lối cũ, vẫn rêu phong
Từ độ người ra đi biền biệt
Bốn mùa gió lạnh thổi bên song.

Lâu lắm rồi, người chẳng đến đây
Để cùng ngồi ngắm áng mây bay
Để nghe nhung nhớ luồn trong tóc
Để gửi tình nồng trong đắm say!

Lâu lắm rồi, chẳng có ai trông
Nên môi quên thắm, má thôi hồng
Buồn dâng lên mắt, sầu vô hạn
Năm tháng dài theo nỗi đợi mong.

Lâu lắm rồi, nào thấy ai đâu
Vòng tay định mệnh vấn vương sầu
Ai đã quên rồi câu hẹn ước
Kẻ ở bên trời vẫn nhớ nhau.

Lâu lắm rồi, tưởng đã nhạt phai
Tơ tình giăng mắc kỷ niệm đầy
Rót từng nỗi nhớ vào đôi mắt
Lòng đã trào dâng trong ngất ngây.

Lâu lắm rồi, trăng gió quên về
Biển giận, sóng gào thét u mê
Hoàng hôn dần tắt ngoài khơi rộng
Là lúc buồn dâng đến não nề.

HONG VU LAN NHI
7/6/2004

HOÀNG HÔN TRÊN BIỂN

Trùng khơi sóng vỗ mênh mang
Hoàng hôn chiếu ánh nắng vàng dần phai
Chim bay khuất nẻo đường dài
Mây trôi trôi mãi biết ngày nào thôi.

Mình tôi lạc lõng bên trời
Tình như con sóng, nổi trôi bềnh bồng
Nhìn theo vạt nắng cô đơn
Trên bờ cát mịn, nghe hồn lao xao.

Còn đâu giọng hát ngọt ngào
Còn đâu nhung nhớ dạt dào giấc khuya
Bên nhau dưới ánh trăng mờ
Tay trong tay, bước trên bờ biển đêm.

Trao nhau những nụ hôn mềm
Hồn chìm trong ánh mắt hiền nai tơ
Bầu trời lắp lánh sao thưa
Chỉ nghe sóng vỗ mơ hồ cõi xa.

Bóng hoàng hôn đã nhạt nhoà
Bóng người xưa vẫn đậm đà trong tim.

HONG VU LAN NHI
7/6/2004

HOA SẦU

Thuyền ai đang lênh đênh
Trên biển lòng nhung nhớ
Nhìn sầu trôi bồng bềnh
Giữa trùng khơi sóng vỗ.

Thuyền ai đang luồn tránh
Những đợt sóng sầu xô
Nhìn hoa sầu năm cánh
Bị dập vùi nhấp nhô.

Đóa hoa sầu trắng xoá
Như hoa biển mong manh
Nở tung theo bọt sóng
Rồi vỡ vụn tan tành.

Hoa sầu thơm mùi buồn
Tưới bằng lệ trào tuôn
Cho nên hoa tươi mãi
Nở đầy lòng cô đơn.

HONG VU LAN NHI
7/12/2004

SẦU RIÊNG

Sầu riêng giữ kín cho mình
Sầu chung đầy ắp khi tình héo hon
Riêng, chung rồi cũng chẳng còn
Buông tay, nhắm mắt, theo vòng tử sinh.

HONG VU LAN NHI
7/12/04

THAO THỨC

Bỗng dưng mất ngủ đêm nay
Nhạc khuya réo rắt mãi hoài cung tơ
Nhủ lòng cứ đợi cứ chờ
Dù hạnh phúc có hững hờ lãng quên.

Mang cho ta nỗi ưu phiền
Bắt ta mang khổ triền miên trong đời
Chỉ xin thêm một lần thôi
Cho hạnh phúc ghé nói lời yêu thương.

Mai sau, dù có đôi đường
Không còn gì để vấn vương tình người.

HONG VU LAN NHI
7/13/2004

Ư' Ư`

Ừ ừ, đã trót yêu rồi,
V0ì ai mà cứ bồi hồi, vấn vướn
Ứ ừ, lòng biết nhớ thương
Xây bao nhiêu mộng cho hồn ước mơ.

Ứ ừ`, nghĩ vẩn nghĩ vơ
Hoa tương tư cũng ngẩn ngơ say tình.
Ứ ừ, chỉ tại bóng hình
Làm tim nhớ đến cuồng điên ngút ngàn.

Ứ ư`, mắt lệ chứa chan,
Vì không dệt được mộng vàng bên nhau.

HONG VU LAN NHI
7/14/2004

THU NHỚ

Nhìn lá vàng bay lượn trên kho^ng
Mùa Thu nắng toả thắm môi hồng
Bồng bềnh sương khói vương màu tóc
Toả ngát hương trời trận gió phong.

Đắm chìm trong nhớ nhung xa cách
Chĩu nặng tâm tư, nặng cõi lòng
Từng giọt mưa sầu rời tí tách
Giọt dài, giọt ngắn thưở nào xong?

HONG VU LAN NHI
7/14/2004

XA ANH

Em còn một mảnh tình si
Đã trao anh hết, còn gì nữa đâu
Xa anh, tim nát, lòng đau
Trăm năm lạc nẻo, xa nhau một đời.

Xa anh, đành nhớ nhung thôi
Gợi trong dĩ vãng bóng người năm xưa
Xa anh, buồn như giấc trưa
Nghe thời gian bước như vừa sang canh.

Xa anh, khẽ gọi tên anh
Nghe tim ấm áp, nghe tình đắm say.

HONG VU LAN NHI
7/14/2004

MỘT NGÀY NÀO ĐÓ

Ngày nào đó, thời gian như ngừng lại
Tình xa xôi bỗng lại thấy thật gần
Trái đã chín xin người giơ tay hái
Cất vào tim, đừng thắc mắc, ngại ngần.

Ngày nào đó, không còn bên nhau nữa
Nắng hạ vàng đã úa nhạt màu phai
Tình đã chết trong vòng tay hờ hững
Nên mùa Xuân không nở mộng chương đài.

Ngày nào đó, khi một mình ngồi nhớ,
Như loài trâu, nhai lại kỷ niệm buồn
Vẫn tha thiết như ngày xa xưa đó
Miệng hé cười mà nước mắt rơi tuôn.

Ngày nào đó, khi tuổi đời xế bóng
Hắt hiu buồn theo ngày tháng đong đưa
Lòng trống vắng nhìn ngoài trời gió lộng
Đêm cô đơn đời sống bỗng như thừa.

HONG VU LAN NHI
7/17/2004

YÊU EM CUỒNG SI

Em là sóng nhấp nhô ngoài khơi rộng
Là Hải Âu nghiêng cánh lướt trời mây
Dáng em đó, kiêu sa trên lối mộng
Tóc buông dài theo làn gió tung bay.

Em tha thướt như mây chiều mờ ảo
Ngàn sao đêm soi mắt biếc đa tình
Anh chết đuối trong vòng tay luyến ái
Hồn mộng du vào đêm tối vô hình.

Vì em đó, anh thành tên khờ khạo
Tay dư thừa, chân lạc bước đường khuya
Mắt ngơ ngác, hồn chìm vào giông bão
Suốt một đời, anh thần tượng, si mê.

Em có thấy một phút nào giao động
Thương hại anh, thương hại kẻ cuồng si
Yêu em đến thân này anh chẳng kể
Miễn cùng em, được nương bóng nhau đi.

HONG VU LAN NHI
7/17/2004

DÙ VẪN BIẾT

dù vẫn biết cõi đời là dâu biển,
sáng bình minh, và chiều đã hoàng hôn
theo tuần tự trăng tròn rồi trăng khuyết
sau cuộc vui là chất ngất u buồn.

dù vẫn biết cõi đời là dâu biển
tình trăm năm, rồi cũng cách chia nhau
vì ai đó cho tơ lòng giăng nhện
sông đôi bờ thuyền lạc bến nơi nao

dù vẫn biết cõi đời là dâu biển
sương mù trời, bằn bặt nỗi niềm riêng
trong giông bão, cánh chim bằng lướt gió
cô đơn về phủ kín cả trời đêm

dù vẫn biết, cõi đời là dâu biển
con tim nồng tha thiết đắm say yêu
khi gần gũi còn vì nhau lưu luyến
cách xa rồi ngày tháng bỗng cô liêu

HONG VU LAN NHI
7/20/2004

VÀO THU

Đã qua rồi những buổi trưa nắng gắt
Cơn gió nồm bay về chốn xa xôi
Màu phượng đỏ đã chìm trong khuất lấp
Trời vào Thu đem vàng úa hong đời.

Mùa Thu đến mây mù giăng màu xám
Như lòng Em, khi thiếu vắng tình anh
Gió se lạnh bầu trời thêm ảm đạm
Mưa lạnh về gợi niềm nhớ xa xăm.

Trăng tháng Tám đã nhạt nhoà kỷ niệm
Giọt sương khuya rơi lạnh lẽo ru hồn
Em quay quắt trong cõi sầu lẻ bóng
Lệ chảy thầm từ khoé mắt cô đơn.

Đêm lặng lẽ, buồn dâng đầy nỗi nhớ
Hồn bơ vơ, lạc lõng tiếng côn trùng
Con đường cũ chờ bước chân lữ thứ
Quay trở về ngăn gió lạnh ngàn phương.

HONG VU LAN NHI
7/22/2004


Edited by user Thursday, November 8, 2018 10:00:54 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/23/2018(UTC)
hongvulannhi  
#8 Posted : Wednesday, October 10, 2018 1:50:23 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)


GỬI RIÊNG ANH

Anh là bướm, tạo mùa Xuân xanh thắm
Và muôn hoa đua nở ngát hương tình
Trời trong sáng, có tiếng cười dòn dã
Như đón chào ngàn tia nắng bình minh.

Anh là gió, thổi lòng Hè tươi mát
Biển trùng khơi muôn sóng vỗ reo hò
Có những buớc chân thầm in trên cát
Bị nước tràn xoá lấp dấu bơ vơ.

Anh là lá úa vàng màu nhung nhớ
Trời âm u, hiu hắt đám sương mù
Cơn gió lạnh thổi tình đơn vò võ
Chất ngất sầu, hằn dấu vết mùa Thu.

Anh là giọt mưa Đông rơi lặng lẽ
Buốt giá lòng, ngàn nỗi nhớ xa xôi
Gió heo may thổi vào hồn quạnh quẽ
Soi rõ đời một bóng dáng đơn côi.

HONG VU LAN NHI
8/2/2004

BIỂN VẮNG CHIỀU HÔM

Bãi biển chiều nay thật vắng người
Trời, mây, nắng, gió, với mình tôi
Đầu ghềnh sóng vỗ sầu vô hạn
Cuối non gió thổi buồn chơi vơi.

Hải âu nghiêng cánh soi hình bóng
Dã tràng xe cát lấp trùng khơi
Một giải hoàng hôn pha sắc tím
Loang dần theo vạt nắng chiều rơi.

HONG VU LAN NHI
8/2/2004

TRẦN GIAN CÕI TẠM

Ai chẳng biết trần gian cõi tạm
Mà lòng người sao vẫn bon chen.
Để rồi sầu khổ triền miên,
Hỉ, nộ, ái, ố đè trên thân gầy.

Đã biết khóc từ ngày nhập thế
Đã biết đời dâu bể phù du
Sống trong thực thực, hư hư
Quẩn quanh trong chốn ngục tù trần gian.

Cũng có lúc phân vân tự hỏi
Tham, sân, si là bởi vì đâu
Người người lại hại lẫn nhau
Kiếp này đã thế, kiếp sau thế nào?

Tiếng cười, khóc có bao giờ hết
Chỉ trừ khi xác chết hồn lìa
Đời gom trên tấm mộ bia
Vài hàng chữ ghi ngày lìa trần gian.

HONG VU LAN NHI
8/3/2004

MÙA TRĂNG THÁNG TÁM

Ngày tháng cũ đã chìm trong dĩ vãng
Mối tình si cũng phai loãng, nhạt dần
Thời gian qua giúp quên niềm cay đắng
Đời chuân chuyên trong một kiếp đa đoan.

Liều thuốc đắng, uống một lần cho thấm
Khổ vì yêu, có ai thoát lưới trời
Quay quắt nhớ, đời như không thiết sống
Lệ như mưa, cứ đổ mãi không vơi.

Mái tóc dài, phủ gối sầu đơn chiếc
Đôi tay buông, lòng chán ngán, rã rời
Hồn đau khổ, con tim đành cương quyết
Cứa một lần cho máu chảy thịt rơi.

Lòng tưởng chết sau lời chào vĩnh biệt
Thiết tha gì khi tính đã ra đi
Bao năm tháng chôn mình trong mộ huyệt
Cách xa đời khi hồn rã tâm suy.

Rồi từ đó, không bao giờ gặp lại
Trời Saigon ú dột những ngày mưa
Trăng tháng Tám có khi mờ khi tỏ
Nên tình người vẫn sầu lúc tiễn đưa.

Trăng tháng Tám gợi bao mùa Thu cũ
Có gió về se lạnh tấm tình đơn
Thu gặp gỡ, cũng là Thu ly cách
Kỷ niệm về khơi lại đống tro buồn.

HONG VU LAN NHI
8/5/2004

GỬI VÀO MÂY GIÓ

gửi vào gió những nồng nàn say đắm
cho hương thơm quyện lấy mảnh hình hài
trời hiu hắt, bởi trời không đủ nắng
người đi rồi, tình chẳng biết trao ai.

gửi vào mây, những ánh nhìn ngây dại
đôi mắt buồn vừa khép kín đam mê
tim rộn rã ngân vang câu huyền thoại
con đường xưa quên gót lối đi về.

gửi vào mưa, từng giọt buồn cô lẻ
trút mênh mông trắng xoá cả khung trời
gió thổi mạnh vào vùng hoang quạnh quẽ
cho đêm về giá buốt trái tim côi.

gửi nhung nhớ vào cơn đau ngày tháng
hắt hiu lòng buông xoải cánh cô đơn
trong tiếng nhạc có trầm ngâm cay đắng
mộng trôi về theo con sóng lênh đênh.

gửi tình em vào trong đôi mắt biếc
nhốt hồn buồn trong vàng võ xanh xao
có chia tan là có sầu nuối tiếc
như bầu trời lạnh lẽo ánh trăng sao.

HONG VU LAN NHI
8/5/2004

MỘT PHÚT TÂM TÌNH

Trời hiu hắt, gió Thu về lạnh lẽo
Dưới trời đêm một bóng dáng lạc loài
Mang nỗi buồn vào tâm hồn úa héo
Kỷ niệm về trong chìm lắng phôi phai.

Ta đã biết xác thân này tan biến
Hỏi linh hồn có tiếc nuối trần gian
Còn ao ước những xa hoa phù phiếm
Giấc mơ tàn và cơn mộng cũng tan.

Ta bỏ lại những gì trong cuộc sống
Bao hư danh, cao vọng với tiền tài
Bon chen gì, hồn chìm vào lắng đọng
Thiết tha gì, đời chẳng có ngày mai.

Ta bỏ lại sau lưng tình yêu dấu
Đại gia đình, bè bạn rất thân thương
Con bướm trắng bay hoài rồi cũng đậu
Chỉ còn Ta chọn Hoả Ngục, Thiên Đường.

HONG VU LAN NHI
8/5/2004

EM LÀ ...

Em là sóng, vỗ đời buồn hiu quạnh
Giữa trùng khơi, mây nước vấn vương sầu
Chùm hoa biển nhấp nhô tung trắng xoá
Rồi loang dần, liên tiếp nối đuôi nhau.

Em là gió, lùa mây vào bóng tối
Ngọn đèn sao thấp thoáng cuối chân trời
Trăng gối mộng, nằm sõng xoài chờ đợi
Ru hồn vào vùng biển nhớ xa xôi.

Em là nắng, ấp ủ hồn say đắm
Hương yêu thương toả ngát mộng ban đầu
Cánh chim biển bay vào vùng xa thẳm
Gió đa tình đưa duyên đến bên nhau.

Em là núi, sừng sững cao vời vợi
Đón trăng vào miền thung lũng đam mê
Từng mây cao giơ tay gầy níu với
Trải cô đơn, hồn gọi giấc mơ về.

Em là trái tim hồng khao khát nhớ
Hương trinh nguyên quyện dáng ngọc thơm nồng
Đêm huyền diệu, đóa hoa tình hé nở
Mộng tràn đầy dịu ngọt nét mơ vương.

HONG VU LAN NHI
8/8/2004

CÓ NIỀM VUI

Trong tâm tưởng, có niềm vui lén đến
Khi chiều về, có bóng dáng anh yêu
Giọng ca trầm, thay cho lời thương mến
Tiếng dương cầm réo rắt khúc Tương Tiêu.

Lòng vui với muôn ngàn hoa sắc thắm
Đón bình minh chim hót lượn trên cành
Hoa Tình nở, hương nồng nàn, say đắm
Tô vào đời triệu tia sáng long lanh.

Tiết trời lạnh, vòng tay ôm khắng khít
Tình trăng sao tha thiết chẳng buông rời
Đôi mắt nhắm, hồn say mê quấn quít
Gieo tương tư vào đắm đuối làn môi.

Trăng trải mộng sáng từng vùng ký vãng
Đêm hoa đăng, tim rộn rã reo mừng
Xác thân đã quay cuồng trong mê loạn
Chỉ còn hồn bay bổng giữa không trung.

HONG VU LAN NHI
8/8/2004

THA THIẾT

Em lá thắm, một thời xưa huyền hoặc
Ôm tương tư trong nhung nhớ đa tình
Soi dĩ vãng, thấy bóng mình đổi khác
Đến bao giờ thoát khỏi kiếp điêu linh?

Và anh nữa, xa như ngày chưa biết
Quen nhau rồi lại biền biệt muôn phương
Cũng nhớ lắm có một thời thắm thiết
Có một thời đầy say đắm yêu thương.

Tình em đó, có vầng trăng làm chứng
Rất đam mê và quá đỗi nồng nàn
Trái tim rung, không cần theo nhịp thở
Điệu nhạc lòng muôn đời mãi ngân vang.

Trong hờn dỗi có tình về xao động
Mắt môi kia còn vuơng vấn hình nhau
Còn tha thiết trong đêm dài nổi sóng
Hồn đi hoang, nào biết sẽ về đâu ?

Anh không đến, nhớ nhung dài vô tận
Quẩn quanh hoài trên lối cũ rêu phong
Con thuyền nhỏ lênh đênh tìm phương hướng
Muốn quay về tìm bến hẹn bên sông.

HONG VU LAN NHI
8/9/2004

TRƯƠNG CHI - MỴ NƯƠNG

Sống trong gác tía lầu vàng
Con Quan Thừa Tướng, giang san một vùng
Mỵ Nương là con gái cưng
Đang trong lứa tuổi kén chồng môn đăng.

Tiểu Thư đài các giàu sang
Tìm nơi hộ đối để nàng vu qui
Bỗng dưng tiếng sáo Trương Chi
Đêm đêm lạc chốn phòng khuê, não nùng.

Mỵ Nương hồn lạc phách chùng
Tiếng tiêu văng vẳng bên sông mơ hồ
Trầm trầm theo tiếng gió đưa
Vọng vào lầu nguyệt, thẫn thờ tâm can.

Biếng ăn, biếng ngủ, mơ màng
Tương tư tiếng sáo của chàng bên sông
Đêm đêm ru giấc mộng lòng
Bệnh tiêu tan hết, chỉ còn niềm vui.

Thương con, lòng dạ bùi ngùi
Truyền cho gọi kẻ thuyền chài bên sông
Trương Chi ngơ ngẩn ngắm trông
Mỵ Nương Tiên Nữ khiến lòng đắm say.

Thế rồi tình nở từ đây
Sau khi gặp gỡ, sầu ngây ngất sầu
Mỵ Nương tỉnh giấc mộng đầu
Vẫn mê tiếng sáo qua lầu nguyệt hoa.

Tiếng tiêu nức nở, thiết tha
Đêm thương ngày nhớ hồn lìa xác thân
Trải qua một kiếp phong trần
Trái tim oan nghiệt vẫn hằn vết đau.

Dòng sông vắng tiếng tiêu sầu,
Cảnh trời quạnh quẽ, cô liêu ngập tràn
Một thiên tình sử trái ngang
Giọt sầu rỏ xuống giải oan tình chàng.

HONG VU LAN NHI
8/11/2004

MỘT NGÀY VÔ NGHĨA

Ta đến đó, thản nhiên như cát bụi
Nhìn trời mây, nghe gió lướt quanh mình
Hình như tay với được cả lặng thinh
Và bóng tối bao trùm lên vạn vật.

Em đứng đó trong một vùng nhật nguyệt
Đôi mắt sao chiếu thẳng quỹ mặt trời
Tóc mây vờn bay trong cõi xa xôi
Đầu nghiêng ngả theo nhạc đời kích động.

Trong gặp gỡ ta ươm nhiều ảo mộng
Tình trao em dòng thác lũ tràn bờ
Nỗi đam mê chằng chịt cuốn giăng tơ
Lòng biển cả có bao giờ khô cạn.

Thơ yêu đương chẳng bao giờ hạn hán
Mỗi lời yêu là mỗi chữ khoanh tròn
Mỗi ánh nhìn là mỗi ý đậm son
Lòng ngây ngất khi tình hồng đỗ bến.

Em đã hẹn, sao lại thôi không đến,
Để con tim khắc khoải nỗi mong chờ
Để đàn lòng rung nhẹ những giây tơ
Cho Ta biết một ngày dài vô nghĩa.

HONG VU LAN NHI
8/12/2004

LỜI CHIA TAY

sẽ có lần đọc lại bài thơ cũ
những bài thơ đã gói trọn tâm tình
trong khoảnh khắc đã chìm vào quá khứ
rồi trôi dạt vào khoảng trống mông mênh.

thơ là cá vẫy vùng trong biển cả
dù tay buông không nắn nót thành lời
trong cùng tận linh hồn luôn khai phá
nghe sóng gào mưa thét giữa trùng khơi.

thơ không viết nghĩa đâu là thơ chết
nhạc không lời nhạc càng đắm say hơn
tình thơ nhạc vẫn muôn đời thắm thiết
nghe xôn xao tiếng gió thoảng qua hồn.

một mai lỡ thơ bay về muôn phía
của bạn bè chia sẻ nỗi niềm đau
hồi âm đó, không do bàn tay viết
bằng ánh nhìn thông cảm gửi về nhau.

dù chỉ có dăm bài thơ chia sẻ
tình văn chương vẫn cảm nỗi lòng đau
thơ chưa cạn, mà sao lòng quạnh quẽ
tình chưa xa mà đã vĩnh biệt nhau.

thơ không đầu, nên làm gì có cuối
tình giăng giăng không biết tự bao giờ
chia tay nhé, và thôi xin đừng hỏi
ôi cuộc đời chỉ là thoáng trong mơ.

HONG VU LAN NHI
8/13/2004

TUỲ EM

Hỏi gì, anh cũng ... tuỳ em,
Ôi sao giọng nói ngọt mềm như thơ
Cho em ngây ngất trời mơ,...
Niềm vui như nước tràn bờ sông sâu.

Tuỳ em, chỉ gọn hai câu,
Mà sao nghe những xôn xao, mặn mà
Tuỳ em, nỗi nhớ thiết tha
Tuỳ em, có giấc mơ hoa ngập trời.

Tuỳ em, chia sẻ buồn vui.
Tuỳ em, anh đã trọn đời ... tuỳ em.

HONG VU LAN NHI
8/14/2004

KHÔNG LỜI

Có nhiều lúc muốn nói lời cảm tạ
Mà đành thôi giữ lặng lẽ trong tim
Một ánh nhìn có đủ thay tất cả
Những ân tình như sao chiếu lung linh.

Trong thinh lặng, hãy nghe lòng nói nhỏ
Tình đã trao từ thưở mới quen nhau
Dù không nói, nhưng biết em đã tỏ
Đắm say rồi chẳng tính toán nông, sâu!

Tim vẫn muốn có một lần thắm thiết
Ước ao thầm trong giấc ngủ cô đơn
Nếu không nói sợ có ngày hối tiếc
Lỡ mất rồi lòng sẽ chán chường hơn.

Trao em đó, đoá hoa lòng mới nở
Một bông Hồng đỏ thắm tựa mầu tim
Anh sẽ nói bằng muôn lời nhung nhớ
Cảm tạ Trời đã đúc tạo ra em.

HONG VU LAN NHI
8/19/2004

MỘT MÌNH

Chỉ một mình tôi với đất trời
Nhìn vầng trăng sáng toả muôn nơi
Hàng cây im đứng buồn nghiêng bóng
Lá úa trên cành chao đảo rơi.

Nghe tiếng dế buồn kêu thiết tha
Thân đơn lưu lạc kiếp xa nhà
Muôn ngàn trống rỗng trong tâm tưởng
Ai biết tình ai hết đậm đà.

Năm tháng đi vào trong lãng quên
Qua rồi một thưở lỡ làng duyên
Người đi, mang cả khung trời nhớ
Còn sót lại đây chút muộn phiền.

Kỷ niệm ngày xưa đẹp tuyệt vời
Giờ còn trong nỗi nhớ nhung thôi
Anh đã xa rồi, xa mãi mãi
Níu kéo làm chi mộng vỡ rồi.

Nỗi buồn đem thả xuống dòng sâu
Làn sóng xô bờ trôi tới đâu
Anh có bao giờ ngồi nhớ lại
Một thưở đi, về vẫn có nhau.

HONG VU LAN NHI
8/21/2004

MỘT THOÁNG NGHĨ

Cành Lan trắng ôm dòng đời lặng lẽ
Có biết rằng tình đã hết đam mê
Năm tháng đó chỉ còn trong kỷ niệm
Những buồn vui theo lời nói câu thề.

Trăng sáng quá soi đáy lòng cô quạnh
Giọt sương khuya lạnh giá cả tâm hồn
Không gian đã chìm dần trong vắng lặng
Chỉ có trời và một khối cô đơn.

Những cành liễu rủ mềm làn tóc xoã,
Gió đưa bay, như cánh của thiên thần
Cũng khiến sóng xôn xao ngoài biển cả
Người lữ hành đang tìm chỗ trú chân

Quên dĩ vãng để đi tìm hiện tại
Dệt mộng đời bằng ánh sáng ban mai
Đường xa tắp, ai nhìn lên phía trước,
Có thấy gì trong khoảng trống tương lai.

HONG VU LAN NHI
8/27/2004

CỦA RIÊNG ANH

Mắt em là những đốm sao
nhìn anh, soi thấu cả vào tâm can
và trong anh, chỉ có em
hai linh hồn quyện ngày đêm nồng nàn.

Môi em thơm nụ hồng vàng
toả hương lan khắp không gian mịt mùng
đưa anh vào cõi vô cùng
ngất ngây trong cuộc tình chung vô bờ.

Tóc em là những sợi tơ
quấn thân anh đã nát nhừ tim đau
từ nay cho đến về sau
anh, tên nô lệ kiếp nào trả xong.

Tay em vỗ mộng ru lòng
khoá hồn anh lại đừng hòng thoát ra
kiếp này chỉ có đôi ta
nhởn nhơ dưới ánh trăng ngà mà vui.

HONG VU LAN NHI
8/29/2004

MẸ LÀ TẤT CẢ

Mẹ ơi, yêu Mẹ nhất trên đời
Mẹ là triệu tia sáng rọi soi
Mẹ là tình thuơng yêu vô tận
Mẹ là nguồn hạnh phúc tuyệt vời.

Mẹ là tiếng ru êm trong nôi
Mẹ là nguời đưa con vào đời
Mẹ là nguời dẫn đuớng chỉ lối
Mẹ là dòng suối ngọt không vơi.

Mẹ là bóng mát che mặt trời
Mẹ là chia sẻ nỗi niềm vui
Mẹ là an ủi khi đau khổ
Mẹ là tiếng khóc, là nụ cuời.

Mẹ là tất cả của con ơi!
Mãi mãi con xin ghi tạc lời
Mẹ đã tạo cho con cuộc sống
Mẹ dạy con xứng đáng làm nguời.

Mùa Vu Lan 2003
HONG VU LAN NHI
8/30/2004

RỒI MỘT NGÀY NÀO

Rồi một ngày nào anh sẽ thấy
Lòng lặng thầm như ánh trăng đêm
Cô đơn chiếu toả trên muôn vật
Không gian buồn, đời cũng buồn thêm.

Rồi một tháng nào anh sẽ thấy
Dòng đời trôi theo ngọn gió sầu
Có lúc dâng cao như sóng cả
Bỗng lặng trầm cuốn rút êm mau.

Rồi một năm nào anh sẽ thấy,
Bạc trắng đầu, đời bỗng trẻ thơ
Mắt nhìn không thấy, tâm không nhớ
Lại chỉ ngẩn ngơ với thẫn thờ!

Rồi phút giây nào ta chán ta
Cuộc đời như bóng nắng nhạt nhoà
Mắt nhìn hờ hững vào đêm tối
Chẳng ước mơ gì, chẳng thiết tha.

Kéo lê cuộc sống mà như chết
Khác gì thân xác bị coma
Cũng chẳng khác gì khoanh củi mục
Mình nhìn mình lại tuởng bóng ma.

HONG VU LAN NHI
8/30/2004

THU

quanh quẩn rồi thu lại tới thu
có gió heo may, có suơng mù
giăng giăng khắp lối, tràn muôn nẻo
cho lòng người ôm mối sầu tư.

chiếc lá vàng rơi, rơi vàng đời
ơi màu nắng nhạt cũng phai phôi
cành khô, dầu dãi cùng mưa gió
lạc lõng làm sao giữa cảnh trời.

cơn gió heo may thổi lạnh lúng
đường xa hun hút, ngỡ ngàng trông
lối xưa cỏ mọc, rêu xanh phủ
trắng cả đôi tay, bạc cả lòng.

kỷ niệm tràn đầy bao nhớ nhung
màn đêm sương phủ trắng mênh mông
thân đơn gối lẻ sầu cô quạnh
nhạt cả màu son, nhạt má hồng.

gió lạnh đêm nay, gió lạnh nhiều
vòng tay buông lỏng, dáng cô liêu
mắt khép mi buồn còn vương vấn
vạt nắng mơ phai luyến ánh chiều.

HONG VU LAN NHI
8/31/2004

VU VƠ

Bóng ai chìm khuất, nhạt nhoà
Chim bay mỏi cánh, chiều pha ráng trời
Bềnh bồng sóng nước trùng khơi
Con thuyền vô định xa rời bến mê.

HONG VU LAN NHI
8/31/2004

NHỚ MÙA THU XƯA

Thu lại đến, mùa Thu miền quê cũ
Cũng nắng vàng, gió lạnh, với sương giăng
Ôi nhớ quá, những ngày vui quá khứ
Bàng bạc về trong nuối tiếc mênh mang.

Mùa Thu tới, lá vàng bay ngập lối
Hoa sữa thơm ngan ngát cả vùng trời
Hồ Gươm ơi, liễu rủ buồn soi bóng,
Thê Húc chờ, vọng tiếng bước xa xôi.

Giọng con gái Hàng Đường, nghe ngọt lịm
Môi Hàng Đào thơm vải mới, mùi tơ
Trời Tháng Tám, giăng giăng màu mây tím
Gió lạnh về, bừng lên sắc ý thơ.

Chiếc áo dạ che tuổi đời đôi tám,
Cho ấm về ôm ấp má môi xinh
Gió Hàng Bạc, óng ánh vàng kiềng nạm
Cốm làng Vòng, Hồng chín đượm men tình.

Trong mơ ước, vẫn mong ngày gặp lại
Mùa Thu xưa, Thu Hà Nội êm đềm.
Không cách trở, mà sao lòng ngần ngại
Sợ khi về, Hà Nội lạ, không quen!

HONG VU LAN NHI
8/31/2004

NHẠT NHÒA

Bóng ai chìm khuất, nhạt nhoà
Chim bay mỏi cánh, chiều pha ráng trời
Bềnh bồng sóng nước trùng khơi
Con thuyền vô định xa rời bến mê.

HONG VU LAN NHI
8/31/2004

NHỚ MÙA THU XƯA

Em mang đến mùa Thu miền quê cũ
Cũng nắng vàng gió lạnh, với sương giăng
Ôi nhớ quá những ngày vui quá khứ
Bàng bạc về trong nuối tiếc mênh mang.

Mùa Thu đến lá vàng bay ngập lối
Hoa sữa thơm ngan ngát cả vùng trời
Hồ Gươm ơi liễu rũ buồn soi bóng
Thê Húc chờ vọng tiếng bước xa xôi.

Giọng con gái Hàng Đường nghe ngọt lịm
Môi Hàng Đào thơm vải mới mùi tơ
Trời Tháng Tám, giăng giăng màu mây tím
Gió lạnh về, bừng lên sắc ý thơ.

Chiếc áo dạ che tuổi đời đôi tám
Cho ấm về ôm ấp má môi xinh
Gió Hàng Bạc óng ánh vàng kiềng nạm
Cốm làng Vòng, Hồng chín đượm men tình.

Trong mơ ước vẫn mong ngày gặp lại
Mùa Thu xưa Thu Hà Nội êm đềm
Không cách trở mà sao còn ngần ngại
Sợ khi về trí nhớ bỗng quên tên.

HONG VU LAN NHI
8/31/2004

THÔI ĐÀNH

Thôi đành gom lại niềm đau
Những gì Người trả chôn vào thiên thu
Bóng ai chìm khuất xa mờ
Sầu theo con nước vật vờ nổi trôi.

Bềnh bồng tím ngắt phương trời
Chân mây gió cuốn rã rời tim đau
Cánh chim bay lạc về đâu
Tháng ngày hư ảo chìm mau, hững hờ.

Nhìn con nước chảy lững lờ
Lao xao sóng vỗ bên bờ sông sâu
Trời xanh, xanh ngắt một màu
Núi cao, biển rộng, dãi dầu cỏ hoang.

Buông tay thả chiếc lá vàng
Trôi theo dòng nước tuôn tràn biển mơ
Thuyền đi có nhớ bến xưa
Cây đa vẫn đợi gió đưa tình về.

HONG VU LAN NHI
8/31/2004

Edited by user Thursday, November 8, 2018 10:23:40 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/23/2018(UTC)
hongvulannhi  
#9 Posted : Wednesday, October 10, 2018 1:51:25 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)


BÓNG HÌNH

Tôi là chiếc bóng
Quẩn quanh bên người
Những chiều gió lộng
Người chẳng rời tôi.

Bóng theo chân Người
Đầu sông, cuối trời
Bóng luôn kề cận
Chẳng lìa tách đôi.

Người nhắm mắt buồn
Dòng lệ rơi tuôn
Dáng người ủ rũ
Bóng ngồi cô đơn.

Người vào mộ sâu
Bóng cũng đi theo
Bên kia thế giới
Người trước, bóng sau.

HONG VU LAN NHI
9/1/2004

XIN CHO CON BIẾT LẮNG NGHE

Lá rơi, từng chiếc lá rơi
Không gian lắng đọng, mây trôi lạnh lùng
Mưa bay gió cuốn không ngừng
Cuộc đời là những nghìn trùng chia xa

Muốn rời khỏi cõi Ta Bà
Hỷ, Nộ, Ái, Ố chỉ là hư vô
Dòng sông Tịnh Độ vô bờ
Con thuyền Bát Nhã lững lờ trôi xuôi.

Khóc oe từ thưở vào đời
Chìm trong bể khổ, chơi vơi giữa dòng
Lắng nghe tiếng Chúa bao dung
Ngài là hy vọng, là đường chính ngay.

Là ánh sáng giữa ban ngày
Là sao dẫn lối con hằng dõi theo
Muôn đời trước, ngàn đời sau
Ngài đem chân lý nhiệm màu truyền rao.

Cúi đầu lạy Đấng Tối Cao,
Giúp con biết lắng nghe sao thấm tình
Giúp con biết giữ lặng thinh
Để tâm hồn được an bình, thảnh thơi.

HONG VU LAN NHI
9/2/2004

ĐÀNH QUÊN

Thôi đành quên một cuộc tình
Quên ngày tháng cũ, quên hình bóng xưa,
Quên lần sáng đón, chiều đưa,
Quên cơn nắng gắt, quên mưa rũ sầu.

Quên bao kỷ niệm ban đầu
Quên hết nhung nhớ trong màu mắt ai
Quên năm tháng đã miệt mài
Quên màu nắng úa tàn phai trong đời.

Quên luôn ánh mắt nụ cười,
Quên thời dệt mộng bên người tình mơ
Quên bao hờn giận, hững hờ,
Quên lòng quấn quít, chân chưa muốn rời,

Quên vòng tay ấm bên người
Quên đời trong đoá hoa môi diễm tình.
Quên hoàng hôn, quên bình minh
Quên luôn cả trái tim mình héo khô.

HONG VU LAN NHI
9/2/2004

NHẶT LÁ THU RƠI

Tôi ngồi nhặt lá thu rơi
Gom vào kỷ niệm một thời yêu đương
Một thời đầy ắp nhớ thương
Một thời mê đắm trầm hương thơm nồng.

Đêm nay dưới ánh đèn chong
Hồi tưởng lại giấc mơ hồng năm nao
Vụt qua một thoáng chiêm bao
Rồi quay quắt với nghẹn ngào trong tim.

Bóng ai lãng đãng khuất chìm
Tàn theo cơn mộng đã nghìn thu xa
Lẫn trong nỗi nhớ nhạt nhoà
Sương thu thấm lạnh bao la đất trời.

Tôi ngồi hong lá úa rơi
Vàng trong ký ức bóng người ngày xưa
Thu qua, lá rụng bao mùa
Nhớ thương vời vợi bao giờ nhạt phai?

HONG VU LAN NHI
9/5/2004

GẦN

Dù có xa xôi, vẫn thấy gần,
Khi lòng đằm thắm mối tình chân
Khi đêm thương nhớ, ngày mong mỏi...
Khi đời giữ mãi được lương duyên.

Dù có xa xôi, vẫn thấy gần
Nhịp cầu thân ái chẳng lìa tan.
Gửi gấm bao tình trong ánh mắt,
Thiết tha chia sẻ rất ân cần.

Dù có xa xôi, vẫn thấy gần
Đường đời dù cách trở quan san,
Chông gai dù chất đầy trên lối
Quét bằng sóng gió, dẹp điêu tàn.

Dù có xa, xa vạn nẻo đời
Con thuyền định mệnh vẫn rong trôi
Nắm tay tiến buớc vui hạnh phúc
Tương lai thắm đẹp, sáng rạng ngời.

Đời dù xa, tình chẳng hề xa
Chẳng sợ bão táp với phong ba
Trái tim vẫn chỉ in hình bóng
Của người tình yêu dấu thiết tha.

Đừng bao giờ mình nói chia tay,
Tình ở trong em chất ngất đầy,
Cách xa, là thời gian thử thách,
Đừng sợ xa, lòng sẽ gần ngay.

HONG VU LAN NHI
9/6/2004

THU XA

Thế là tằm chán nong dâu
Thế là anh đã phụ nhau, quên tình
Nhớ xưa hai đứa chúng mình
Đốt lá vàng để uơm tình bền lâu.

Lời thề bay lạc về đâu
Theo cơn nắng hạ bạc màu tình si
Bây giờ kẻ ở, người đi
Xa nhau biết nói năng gì, Người ơi!

Mùa Thu vẫn lá vàng rơi
Hồn cô đơn vẫn ngậm ngùi, xót xa
Ai làm cho mắt lệ nhoà
Cho tim héo úa, cho Ta mất chàng?

HONG VU LAN NHI
9/6/2004

THU SẦU

Tình mình sao bỗng dở dang
Thu sầu ai đón, trăng tàn ai mơ?
Bước chân lạc lõng ai chờ
Để hồn thơ thẩn, hững hờ vì ai?

Một mình đếm bước đường dài
Bóng chiều đã ngả non đoài xa xa
Hình ai rồi cũng nhạt nhoà
Kỷ niệm xưa cũng phôi pha héo mòn.

Chỉ còn nhung nhớ trong hồn
Khi hồi tưởng lại lúc còn có nhau
Bây giờ ngăn cách vì đâu
Thời gian vàng võ úa màu vì Thu.

HONG VU LAN NHI
9/8/2004

MÀU NHỚ

Sáng thức dậy lòng thấy nhớ anh
Nhìn ngoài trời mây vẫn trong xanh
Nhớ vẫn đậm nồng, tình vẫn thắm
Hình anh trong mắt sáng long lanh.

Nắng gắt ban trưa thấy nhớ nhiều
Nhớ làm nóng rát cả tim yêu.
Phảng phất hương trầm trong nỗi nhớ
Màu nhớ lung linh giống ráng chiều.

Bóng tối phủ đầy nỗi nhớ nhung,
Nhớ đậm trong tim, nhớ chẳng ngừng
Nhớ từ sáng sớm tinh mơ ấy
Đến giờ nỗi nhớ vẫn rưng rưng.

Màu nhớ trong tôi đã đối màu
Từ xanh, vàng tới thẫm cô liêu
Một ngày, nhớ đổi theo màu nắng,
Mới thấy lòng tôi nhớ thật nhiều.

HONG VU LAN NHI
9/10/2004

MÀU NHỚ

Sáng thức dậy lòng thấy nhớ anh
Nhìn ngoài trời mây vẫn trong xanh
Nhớ vẫn đậm nồng, tình vẫn thắm
Hình anh trong mắt sáng long lanh.

Nắng gắt ban trưa thấy nhớ nhiều
Nhớ làm nóng rát cả tim yêu
Phảng phất hương trầm trong nỗi nhớ
Màu nhớ lung linh giống ráng chiều.

Bóng tối phủ đầy nỗi nhớ nhung
Nhớ đậm trong tim, nhớ chẳng ngừng
Nhớ từ sáng sớm tinh mơ ấy
Đến giờ nỗi nhớ vẫn rưng rưng.

Màu nhớ trong tôi đã đối màu
Từ xanh, vàng tới thẫm cô liêu
Một ngày, nhớ đổi theo màu nắng
Mới thấy lòng tôi nhớ thật nhiều.

HONG VU LAN NHI
9/11/2004

LẶNG TRẦM

Giữa vùng trời đất mênh mang,
Sóng xô, gió cuốn, chứa chan bao tình
Cát nằm đợi nắng bình minh,
Xa xa nghiêng lượn cánh chim hải bằng.

Chiều vàng đổ xuống bãi hoang
Buồn dâng theo sóng lan tràn biển khơi.
Nỗi đau đứt quãng, rã rời
Bước chân ai dã xa ngoài tầm tay

Chập chờn thao thức lòng mây
Tình yêu chết chẳng hẹn ngày hồi sinh.

HONG VU LAN NHI
9/12/2004

BỖNG DƯNG

Bỗng dưng ấm áp bờ vai
Một hơi thở gấp bên tai, nóng bừng
Bỗng dưng chân bước ngập ngừng
Tay trong tay, rồi bỗng dưng ...mắt nhìn.

Bỗng dưng điện xoáy vào tim
Hoa môi hé nụ ngát tình đắm say
Cho hồn ngây ngất men say
Cho đời nghiêng ngả phút giây tuyệt vời.

Bỗng dưng tình vút lên ngôi
Lòng anh như chiếc thuyền trôi giữa dòng
Lòng em là một nhánh sông
Bèo trôi theo sóng bềnh bồng cõi xa.

Bỗng dưng con nước phù sa
Đôi bờ nắng dãi chiều pha ráng trời
Biết rằng tình sẽ nổi trôi
Biết đời dâu bể, biết trời mây vương!

Bỗng dưng nhớ một mùi hương
Gió đưa thoang thoảng bay vương khắp trời
Bỗng dưng lại nhớ một người
Tình chia đôi ngả cho đời buồn tênh.

Bỗng dưng lại muốn tìm quên
Muốn chôn chặt mọi ưu phiền tháng năm
Bỗng dưng buồn đến võ vàng
Tâm tư chĩu nặng ngập tràn niềm đau.

HONG VU LAN NHI
9/12/2004

GỬI EM GÁI XA XÔI

" Thương chị nhiều lắm đó "
Người em gái xa xăm
Tưởng tượng em dáng nhỏ
Có làn da ngăm ngăm.

" Thương chị nhiều lắm đó "
Lời thư viết thân tình
Mang theo nhiều bỡ ngỡ
Làm rạng rỡ bình minh.

" Thương chị nhiều lắm đó "
Giọng ngọt ngào như ru
Vỗ về tâm hồn chị
Lời tình tự đơn sơ.

" Thương chị nhiều lắm đó "
Mùa Thu đã trở về
Mang niềm thương nỗi nhớ
Qua mấy dặm sơn khê.

Gửi em gái Thu Chinh,
Viết đôi dòng tâm tình
Mây trời trong, đẹp lắm
Nắng vàng chiếu lung linh.

HONG VU LAN NHI
9/12/2004

LÀM SAO BẢO...

Làm sao bảo lá úa đừng rơi
Bảo gió đừng lay, mây đừng trôi
Bảo mưa, bảo nắng, thôi đừng đến
Bảo sóng thôi gào, tuyết ngừng rơi ??

Làm sao tôi bảo được tôi nữa
Chớ có tương tư, chớ có sầu
Hồn chớ lang thang ngoài vũ trụ
Tình chớ hẹn thề đến kiếp sau.

Làm sao ngăn được trái tim rung
Nhìn bóng hình ai giữa mịt mùng
Làm sao bảo lòng đừng thổn thức
Khi lệ tuôn hoài mãi chẳng ngưng.

Thôi nhé, xin đừng hỏi làm sao
Biết trả lời sao, nói thế nào
Cho người hiểu được điều bí mật
Khi thế gian đầy rẫy khổ đau.

HONG VU LAN NHI
9/14/2004

NHỚ QUÁ MỘT THỜI XƯA ÁO TRẮNG

Ôi, nhớ quá một thờì xưa áo trắng,
Nón bài thơ, guốc rộn rã trên đường.
Bước chân sáo tung tăng cùng gió nắng,
Lòng rộn ràng theo gió tới muôn phương.

Ngồi trong lớp mà mắt ngoài cửa sổ
Hồn đi hoang tìm nét đẹp hoang sơ.
Thày, cô giảng, nghe vang vang xa tắp
Trí óc còn mải ươm mộng dệt mơ.

Trong chiếc cặp, có dăm ba quyển sách,
Vở học trò, màu mực tím thân yêu.
Những dòng chữ trên đường thẳng kẻ sẵn,
Tuổi vô tư, chưa biết nghĩ ngợi nhiều.

Giờ ra chơi, chạy vội sang lớp khác,
Kiếm tìm xem, cô bạn nhỏ cùng đường
Đôi mắt đen to, mảnh mai dáng hạc
Tóc buông dài làm bao kẻ vấn vương.

Chuông tan trường, cả một rừng áo trắng,
Như đàn ong vỡ tổ, nối nhau đi.
Như cái chợ, có bao giờ im lặng
Tiếng nói cười trong phút tạm chia ly.

Rồi con phố vắng dần dần bóng dáng
Gió hạ hồng đong đưa lá thắm tình.
Lác đác đàng xa, còn vài đốm trắng,
Lầm lũi đi, từng bước nhỏ, một mình.

HONG VU LAN NHI
9/15/2004

TUỔI ĐỜI

Qua rồi tuổi mộng mơ
Đẹp như suối tình thơ
Má hồng ươm nắng sớm
Sống hồn nhiên, vô tư.

Rồi tuổi hồng đến vội
E ấp buồn xa xôi
Tuổi ươm mơ dệt mộng
Bâng khuâng nhìn mây trôi.

Bước sang tuổi đôi mươi
Biết tương tư, sầu đời
Tiếng cười chen tiếng khóc
Lệ buồn rỏ tim côi.

Tuổi vàng đang cận kề
Qua dần trong tái tê
Bao đêm dài thao thức
Khi gió lạnh thu về.

Giờ tuổi già heo hút
Buồn như ánh trăng khuya
Chỉ còn mình với bóng
Ngồi nhớ chuyện xa xưa.

HONG VU LAN NHI
9/15/2004

ĐOÁ HOA HỒNG TÍM

Ôi sao thương quá bông hồng tím,
" Tím cả không gian, tím cả đời "
Lời xưa vẫn hãy còn vang vọng
Trong trái tim yêu, thưở thiếu thời.

Tôi mê màu tím như mê tình
Tình khi hạnh phúc bóng lung linh
Tinh khi xa cách màu nhung nhớ
Tím cả tình si, tím bóng hình.

Màu tím vương vương lên mắt ai
Tím buồn len theo tiếng thở dài
Tím sầu héo hắt phương trời cũ
Lavender giờ cũng nhạt phai.

HONG VU LAN NHI
9/15/2004

CHIỀU LANG THANG

Chiều hôm qua đi bộ
Trên cồn cát thênh thang
Nắng hừng hực hơi thở
Đốt cháy lòng nhân gian.

Trên từng không vắng gió
Cây cối đứng lặng yên
Đàn chim nghiêng cánh vỗ
Bay vào vùng trời đêm.

Biển ru đời nỗi nhớ
Trong bãi vắng hoàng hôn
Theo làn sóng xô bờ
Rì rào lời yêu thương.

Hàng phi lao đứng ngó
Một vùng trời mênh mông
Hải âu không có tổ
Trú đậu bờ cát hoang.

Tôi trở về thành phố
Khi đường đã lên đèn.

HONG VU LAN NHI
9/16/2004

CÓ TIẾNG THỞ DÀI

Đêm nghe có tiếng thở dài
Và nghe có bước ai ngoài chân mây
Vàng bay theo gió heo may
Ngập ngừng lá rụng rơi đầy lối xưa.

Lắng nghe từng giọt sương khuya
Rơi đều như tiếng vỗ về, ủi an
Tình trao nhau quá muộn màng
Giữ cho nhau nhé muôn vàn đắm say!

Từng trang nhật ký ghi đầy
Buồn, vui theo với tháng ngày nổi trôi
Cách xa nhau cũng vì đời
Trái sầu đã chín xin Người hái đi.

HONG VU LAN NHI
9/20/2004

TÔI VÀ GƯƠNG SOI

Tôi soi tôi vào gưong, nhìn đăm đắm
Khuôn mặt mình qua năm tháng thời gian
Dấu tích trầm luân là những vết nhăn
Nơi đuôi mắt, vết chân chim ngang dọc.

Tôi nhìn tôi trong gương, rồi bật khóc
Lệ chảy dài trên gò má nhăn nheo
Mắt hoắm sâu làn da trắng xanh xao
Nhìn ngơ ngác vào không gian vô tận.

Xoè đôi tay, chỉ thấy đời lận đận
Đường chỉ nào cũng dẫn tới cô đơn
Thời gian qua, lòng sao chỉ héo hon
Buồn cổ thụ chia thành trăm ngàn nhánh.

Tim nứt rạn, vỡ rớt rơi từng mảnh
Ai lượm dùm, vá lại vết đau xưa
Con chim khuyên vẫn hót giọng nhạt thưa
Vang vang gợi mùa Hạ Buồn dĩ vãng.

Bóng ai đó, cứ chập chờn, lãng đãng
Nắng Hạ chiều vàng vọt cuối chân mây
Nhớ nhung ơi héo hắt kiếp lưu đầy
Hồn bị trói bởi giây tình ngũ sắc.

HONG VU LAN NHI
9/20/2004

QUÁN HẸN BÊN SÔNG

Quán xưa vẫn còn đó
Hẹn thề đã vút bay
Bên nhau ngày tháng cũ
Sông buồn gió lắt lay.

Trăng sao luôn gần gụi
Tình mỗi buớc một xa
Chỉ còn trong kỷ niệm
Thấp thoáng bóng ngày qua.

Dòng sông nước lững lờ
Trời mây cũng bơ vơ
Khi nắng chiều vương vấn
Quyến luyến vẻ đẹp mơ.

Cây lá xanh một màu
Như tình khắng khít nhau
Rồi lá vàng rơi rụng
Tình xanh bỗng phai theo.

HONG VU LAN NHI
9/22/2004

CẦU BUỒN NHỚ BƯỚC CHÂN QUA

Thu xưa hạnh phúc bên nhau,
Hẹn hò con dốc qua cầu gió bay
Lá rơi vàng góc đường này,
Bước chân gõ nhịp đếm ngày tháng qua.

Chiều về nhạt nắng bóng tà,
Lá xanh, lá đỏ nhuộm pha ánh vàng
Đầu cầu, anh đón em sang,
Vui theo chân sáo chứa chan nỗi niềm.

Khi yêu, tình ngất ngây thêm,
Lòng vui toả rộng khắp miền nhân gian.
Đường xưa ngập ánh trăng vàng,
Tình xưa réo rắt suối ngàn thông reo.

Tưởng đời ngời ánh trăng sao
Tưởng tình mãi mãi ngọt ngào mộng mơ.
Tưởng anh mãi mãi đợi chờ ...
Chẳng bao giờ nghĩ hững hờ, cách xa.

Không còn đắm thắm thiết tha,
Cầu buồn nhớ buớc chân qua dập dìu.
Suối tình khô cạn dòng yêu
Lá vàng rơi mãi trong chiều thu sang.

HONG VU LAN NHI
9/24/2004

LÁ ÚA MÙA THU

Lá úa mùa Thu, lá rụng đầy
Vàng rơi theo ngọn gió heo may
Ánh trăng chênh chếch bên hiên vắng
Hồn bay theo gió tới chân mây.

Cô quạnh bao quanh suốt cuộc đời
Giường đơn, gối lẻ, tấm thân côi
Nhạc sầu toả nhẹ trong thanh vắng
Tha thiết làm sao nỗi nhớ Người.

Thu đến, Thu đi, Thu lại đến
Tim sầu khắc khoải nỗi niềm đau
Người đã nhìn trăng mà ước hẹn
Tình mình muôn thưở, trước như sau.

Đêm nay trăng sáng lòng nhân thế
Sáng cả vùng trời mơ mộng xưa
Người có nhìn trăng rồi nhung nhớ
Có buồn khi tình đã chia bờ ?

HONG VU LAN NHI
9/24/2004

RU ĐỜI

Đời là một giấc mơ hoa.
Đẹp như tuổi ngọc, tuổi ngà xinh tươi.
Trái tim nở đoá môi cười,
Giang tay ôm cả một trời mộng mơ.

Buồn len vào giữa tuổi thơ,
Cho mắt biết đợi, hồn chờ dáng yêu.
Cho lòng biết nhớ nhung chiều,
Cho bâng khuâng vẽ cô liêu vào đời.

Từ khi tình vút lên khơi,
Là đau thương với đơn côi dập dồn,
Là ru đời tiếng sầu buồn,
Bằng muôn giọt lệ chảy luồn vào tim.

HONG VU LAN NHI
9/25/2004

RU LÒNG

Mùa xưa mắt mẹ nhạt nhòa
Vá từng mảnh áo cho qua kiếp đời
Vời vợi ngày tháng buồn trôi
Con đi xa khuất, chiều rơi nắng tàn.

Mẹ giờ như lá úa vàng
Nhớ con, quặn thắt ngút ngàn đớn đau
Chênh vênh qua mấy nhịp cầu
Bước chân lữ thứ về đâu cuối trời.

Ngoài kia nắng xế lưng đồi
Cố hương vời vợi, tình rời rã buông
Trời quê hun hút nẻo đường
Đêm đêm lòng mẹ sầu vương rối bời.

HONG VU LAN NHI
9/25/2004

NHỮNG NGÀY THÁNG CŨ

vẫn không quên chuyện chúng mình
những ngày tháng cũ với tình đẹp vui
đồi Cù bát ngát mây trời
Gougah róc rách những lời tình si.

Than Thở dìu bước chân đi
rừng thông rậm rạp, hiểm nguy trực chờ
đường về Phố Thị quanh co
xuống đèo, lên một dốc mơ hữu tình.

căn nhà nho nhỏ xinh xinh
biết bao kỷ niệm chúng mình bên nhau
ngàn năm thông vẫn thông reo
đường vào hạnh phúc cheo leo một đời.

vòng tay cuốn chặt thân người
để bây giờ lại rã rời lỏng buông.

HONG VU LAN NHI
9/25/2004

THẦM KÍN

Trong sâu thẳm tận cùng con tim nhỏ
Điều riêng tư, anh dấu kín trong tâm
Những ước thầm trong thăm thẳm lặng câm -
Anh không nói, em làm sao ước đoán.

Không dám nói những điều tâm nổi loạn
Anh sợ anh, và em cũng sợ em
Biết bao điều cần thiết giữa đời êm
Em chỉ chọn một tình yêu chân thật.

Anh hãy hát bài tình ca duy nhất
Lời yêu thương vọng động mảnh tình si
Có một điều, dù anh đã ra đi
Em vẫn đợi từ đáy tim thăm thẳm.

Điều không nói hẳn là điều sâu lắng
Đừng nói gì khi chẳng thuộc về nhau
Cứ lặng im, cho đẹp mãi ngàn sau
Vì điều ấy chưa một lần dám tỏ.

Muốn nghe không, hỏi chi điều chưa ngỏ !

HONG VU LAN NHI
9/25/2004

GỬI NGƯỜI

Sáng Cao Nguyên lộng gió
Nhìn ra bốn phương trời
Con Phố Buồn còn đó
Chỉ thiếu bóng một người.

Lần buớc vào trong quán,
Nhìn bàn ghế chỏng chơ
Nơi đây như hạn hán
Đang chờ một cơn mưa.

Lá vàng rơi, gợi buồn
Nhớ người trong gió sương
Bao năm rồi xa cách,
Lòng nặng chĩu sầu vương.

Chiều Cao Nguyên lộng gió
Vạt áo tím bay bay
Tím một vùng trời nhớ
Tím vào mắt nồng cay!.

HONG VU LAN NHI
9/26/2004

THU SẦU

ai nghe chăng tiếng thu sầu
suơng mù giăng mắc niềm đau
lá vàng khô rơi xào xạc
tơ lòng theo gió xôn xao.

cô đơn len vào nỗi nhớ
đêm buồn lạnh giá, thê lương
lòng ơi thôi đừng nức nở
khi người đã khuất mù sương.

xa nhau vạn nẻo đường đời
lối về xóm cũ đơn côi
lang thang một mình một bóng,
hồn đau, thân xác rã rời.

đã biết gặp rồi chia ly
thôi đừng trách cứ người đi
duyên trời không se xum họp
đành quên, còn thiết tha gì ?.

thôi nhé, đường đời hai lối
mây bay về cuối chân trời
con tim ngục tù tăm tối
coi như chìm khuất trùng khơi.

HONG VU LAN NHI
9/26/2004

BÊN BỜ SUỐI

Tôi ngồi bên bờ suối
Nghe chim rừng líu lo
Bóng Thu về lặng lẽ
Gợi bao niềm ước mơ.

Hàng cây lá đỏ vàng
Từng không, mây lang thang
Cỏ cây len khe đá,
Róc rách lời kinh vang.

HONG VU LAN NHI
9/27/2004

BUỒN

cao nguyên thức giấc bình minh
chim rừng ríu rít, hoa xinh đón chào.
nghe rừng Ái Ân thì thào
như lời tình tự rót vào tim yêu.

ngồi nhìn nắng sớm, mưa chiều,
nhớ về kỷ niệm bao nhiêu cho vừa.
gió cao nguyên đã đổi mùa
lạnh lùng gió chướng, sương mù đặc sương.

dốc cao, heo hút con đường,
quanh co lạc nẻo chập chùng mây trôi.
bóng xưa mờ khuất chân trời
buớc chân vang vọng của người tình xa.

HONG VU LAN NHI
9/28/2004

DALAT TRONG NỖI NHỚ

Tôi yêu lắm, vùng núi đồi Dalat
Có rừng thông thăm thẳm một trời xanh
Thung Lũng Hồng muôn đời không phai nhạt
Những con đường, leo dốc chạy loanh quanh.

Tôi yêu lắm, buối sớm mai gió lạnh
Sương phủ mờ, trên đỉnh núi Liang Bian
Nắng đến trễ, vì mặt trời thức muộn
Nên người dân sống sung sướng, an nhàn.

Tôi yêu lắm, những thác ngàn vời vợi
Nào Cam Ly, nào Prenn, nào Gougah
Tiếng suối chảy không bao giờ ngưng cạn
Cảnh thiên nhiên, lắt léo khúc đường xa.

Ôi Phố Núi, lên cao rồi xuống thấp
Để Phố Buồn cứ thui thủi thân đơn
Học Viện Giáo Hoàng, mây chùng khuất lấp
Bao quát nhìn Dalat mộng mơ hơn.

Hồ Than Thở, ngàn năm thông ủ rũ
Tiếng thở dài qua làn gió bâng khuâng
Thơ mộng quá, ôi cao nguyên lộng gió
Giờ chỉ còn trong nỗi nhớ thân thương.

HONG VU LAN NHI
9/28/2004

TRĂNG MỜ ĐÊM RẰM

Đêm nay trời không trăng
Bé thơ ngóng chị Hằng
Đèn Trung Thu lấp lánh
Sáng bằng ánh dạ quang.

Hình như chị Hằng buồn
Nên trăng cũng trốn luôn
Chú Cuội ngồi thơ thẩn
Nhìn Hằng Nga lệ tuôn.

Ngồi dựa gốc cây đa
Rồi nhìn trời bao la
Cúi đầu nhìn trần thế
Đông đảo những người ta.

Cuội nhớ lại ngày xưa
- Tật nói dối không chừa -
Làm Hằng Nga nổi giận
Làm cho ánh trăng mờ.

Cầu mong trời sáng trăng
Vằng vặc giữa đêm rằm
Cho tuổi thơ ngà ngọc
Tin có Cuội, chị Hằng ...

HONG VU LAN NHI
9/28/2004

HƯƠNG THU

hương thu ươm một trời mơ,
vàng cơn nắng hạ, tình vừa nở hoa
bước chân gót nhỏ rộn ràng
em trong bóng dáng kiêu sang yêu kiều

gió lùa mái tóc hoang liêu
gáy trinh nguyên đã gợi nhiều ước mơ
hồng lên ánh mắt đợi chờ
trái tim xao xuyến, ngẩn ngơ luỵ tình.

HONG VU LAN NHI
9/29/2004

LỜI YÊU

Xin cảm nhận lời yêu qua sóng mắt,
qua nụ cười chan chứa biết bao tình.
tuy chưa nói - mà cần gì phải nói -
như đất trời muôn kiếp vẫn lặng thinh.

lời yêu đó, nghe rừng thông thủ thỉ
gió nhẹ nhàng ve vuốt đóa môi yêu.
nắng không gắt, sợ làn da rám cháy
mắt thay lòng, đã nói biết bao nhiêu.

hãy cứ lặng thinh như chiều vào tối
để tim hồng thao thức lúc trăng lên
từ núi xa vang lên câu mời gọi
mà nghe chừng có tiếng vọng: yêu em.

thế cũng đủ cho lòng thêm xao xuyến,
tan vào mây, hoà chung với đất trời
nhìn sao đêm, tưởng mắt người lưu luyến,
lòng rộn ràng như tuổi mới đôi mươi.

HONG VU LAN NHI
9/29/2004

DALAT TRONG NỖI NHỚ

Tôi yêu lắm, vùng núi đồi Dalat
Có rừng thông thăm thẳm một trời xanh
Thung Lũng Hồng muôn đời không phai nhạt
Những con đường, leo dốc chạy loanh quanh.

Tôi yêu lắm, buối sớm mai gió lạnh,
Sương phủ mờ, trên đỉnh núi Liang Biang...
Nắng đến trễ, vì mặt trời thức muộn
Nên người dân sống sung sướng, an nhàn.

Tôi yêu lắm, những thác ngàn vời vợi
Nào Pongour, nào Prenn, nào Gougah
Tiếng suối chảy không bao giờ ngưng cạn
Cảnh thiên nhiên, lắt léo khúc đường xa.

Ôi Phố Núi, lên cao rồi xuống thấp
Để Phố Buồn cứ thui thủi thân đơn.
Học Viện Giáo Hoàng, mây chùng khuất lấp
Bao quát nhìn Dalat mộng mơ hơn.

Hồ Than Thở, ngàn năm thông ủ rũ
Cam Ly thở dài qua làn gió bâng khuâng.
Thơ mộng quá, ôi cao nguyên lộng gió
Giờ chỉ còn trong nỗi nhớ thân thương.

HONG VU LAN NHI
9/29/2004

ÁO THU PHAI

áo vàng Hoàng Hậu kiêu sang,
dệt muôn ngàn sợi tơ vàng mùa Thu,
pha thêm một giải sương mù
nhuộm màu bàng bạc cho vừa nhớ nhung.

khâu bằng sợi chỉ yêu thương
cắt theo mẫu thước vấn vương trải dài
may xong chiếc áo thu phai
mặc cho tình mộng mãi hoài đắm say.

HONG VU LAN NHI
9/29/2004

LỜI YÊU

Xin cảm nhận lời yêu qua sóng mắt,
qua nụ cười chan chứa biết bao tình
tuy chưa nói - mà cần gì phải nói -
như đất trời muôn kiếp vẫn lặng thinh.

lời yêu đó, nghe rừng thông thủ thỉ
gió nhẹ nhàng ve vuốt đóa môi yêu
nắng không gắt, sợ làn da rám cháy
mắt thay lòng, đã nói biết bao điều.

dù có lặng thinh- chắc anh thấu hiểu -
trái tim hồng thao thức, xuyến xao thêm
từ núi xa vang vang câu mời gọi
nghe vọng về gió thoảng tiếng: yêu em.

thế cũng đủ cho lòng thêm xao xuyến,
tan vào mây, hoà chung với đất trời
nhìn sao đêm, tưởng mắt người lưu luyến,
lòng rộn ràng như tuổi mới đôi mươi.

HONG VU LAN NHI
9/29/2004

LỜI AI VANG VỌNG

trưa nay hoa nắng lung linh,
nghe như có tiếng tơ tình vọng vang
reo vui đến tận thác ngàn,
núi cao rừng rộng nắng vàng nhuộm mơ.

tim hồng rộn rã lời thơ
nhìn theo nắng nhạt bên bờ suối trong
bỗng dưng lòng ngẩn ngơ lòng,
chim rừng ríu rít trên không lượn lờ.

hồn chìm vào cõi Thu Mơ
và nghe gió hẹn đợi chờ bóng ai
vui trong ánh nắng thu phai
rộn ràng theo bước chân ngoài phố xa ...

HONG VU LAN NHI
9/30/2004

Edited by user Friday, November 9, 2018 1:58:49 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/23/2018(UTC)
hongvulannhi  
#10 Posted : Wednesday, October 10, 2018 1:53:53 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)
HỤT HƠI

chạy theo em đến hụt hơi,
trái tim mang nặng những lời yêu em
con đường hình như dài thêm
nắng trưa gay gắt tô lên đỉnh trời.

chạy theo em đến tả tơi
bước chân phiêu bạt rã rời thân đơn.
anh đành trải mộng tình buồn,
nhờ cơn gió thổi tới cồn cát hoang.

hoàng hôn toả ánh chiều vàng,
mong manh trên làn sóng loang biển sầu.
thôi em, đành xoá hình nhau
anh về ôm một nỗi đau ngút ngàn.

HONG VU LAN NHI
10/1/2004

ĐỔI THAY THEO ĐẤT TRỜI

Cả một rừng cây đổi sắc màu
Lá xanh, vàng, đỏ quyện vào nhau
Tạo nên một bức tranh tuyệt diệu
Ai nhìn lòng dạ cũng nao nao!

Nhìn theo chiếc lá xanh hy vọng
Đời đã ươm vào những nét mơ
Trào dâng như suối bao nguồn sống
Nhan sắc hồng tô vẽ dáng thơ.

Từng lá vàng bay lượn trên không,
Thoáng chút buồn dâng nét ngại ngùng
Có chút hơn ghen về theo gió
Mắt huyền thao thức nhớ bâng khuâng.

Nắng đã tô đậm vào lá thắm
Đỏ như màu lửa đốt tim côi
Như dòng máu đậm luân lưu chảy
Nỗi nhớ hừng lên ngút tới trời.

Những mảnh tình trôi, tạo thành đời
Kết từ lúc hãy còn trong nôi
Thời gian nuôi nấng đời xoay chuyền
Vui, buồn, sướng, khổ tuổi đôi mươi.

Thời gian như nước chảy qua cầu,
Cuộc đời nào biết sẽ về đâu ?
Xuân, Hạ có còn hoa với bướm
Thu, Đông nhan sắc úa tàn mau.

Đời còn đổi thay, trách chi người
Hoa tàn, lá úa gió buông lơi
Nắng sớm, mưa chiều, sương xuống lạnh
Màn đêm bao phủ cả đất trời

HONG VU LAN NHI
10/4/2004

CÔ ĐƠN NGẮM MỘT VẦNG TRĂNG

Đêm qua trăng lạnh như lòng
Tìm đâu hơi thở ấm nồng hong tim
Trăng mờ buồn bã khuất chìm
Trốn vào mây để nghe im lặng về.

Một mình trên bước đường khuya
Tiếng tơ réo rắt cho mê mẩn đời
Nghe từng khúc nhạc chơi vơi
Gợi tha thiết nhớ, tình trôi theo dòng.

Dắt hồn về cõi hư không
Tâm tư khuất nẻo mênh mông đất trời
Làm sao tìm được niềm vui
Cô đơn từ thưở nằm nôi, vào đời.

Lắng nghe tiếng Mẹ ru hời
Mai sau nào biết cuộc đời nổi trôi
Đành thôi an phận kiếp người
Chỉ mong mau chóng cho thời gian qua.

HONG VU LAN NHI
10/4/2004

THÂN PHẬN MÁ ĐÀO

ngẫm đời, lòng thấy nao nao
thương cho thân phận má đào chuân chuyên
bao nhiêu sóng gió, ưu phiền
vào đời rồi cứ đảo điên với đời.

như con thuyền ngược dòng trôi
sóng gào, gió thét giữa trời bão giông
đã sinh làm kiếp má hồng
tránh sao thoát cảnh long đong với đời.

sương mù giăng mắc muôn nơi
núi cao, biển rộng, chim rời rã bay
khác chi con thú lạc bầy
bơ vơ lạc giữa cơn say đất trời.

HONG VU LAN NHI
10/6/2004

SOI MÌNH

Trước gương em đứng tần ngần
Soi mình chỉ thấy bức chân dung buồn
Mắt sâu hồ chứa lệ tuôn
Tóc mây che phủ cõi nguồn tâm tư.

Bước vào cơn mộng phù du
Ôm tình ảo ảnh sương mù hoá trang
Vẽ lên đôi má võ vàng
Từng nét chấm phá tàn nhang cuộc đời.

Tô hồng cho đậm vành môi
Tai nghiêng nghe được những lời tình si
Tương tư úp mặt nằm kề
Lạnh lùng một đoá hoa lê cuối mùa.

Mà nghe xao xác gà trưa
Kẽo kẹt tiếng võng đong đưa giọng buồn
Bóng mình lạc lõng cô đơn
Ru trong cơn mộng nửa hồn đi hoang.

HONG VU LAN NHI
10/6/2004

HỒI ÂM

Nhận được thư hồng của Dấu Yêu
Trời thu lãng đãng lớp sương chiều
Lời thư sao thấy thân thương quá
Niềm vui xoá hết nỗi buồn hiu.

Những lời say đắm viết cho em
- Dạt dào cảm xúc rất thân quen -
Những ngày chung bước trên hè phố
Tâm sự cùng nhau vạn nỗi niềm.

Gió lạnh thổi về, báo thu sang
Hàng cây trước ngõ đã thay vàng
Lá rơi từng chiếc, rơi từng chiếc
Nhìn chiều, lòng nhung nhớ miên man.

Chiêù nay trời bỗng đổ cơn mưa
Gợi bao kỷ niệm thưở xa xưa
Những lối dặm mòn con phố nhỏ
Xuân, Hạ, Thu, Đông đã mấy mùa!

Bao mùa lá rụng bấy mùa xa
Dòng đời ly cách chẳng phôi pha
Ai hiểu cho không tình viễn xứ
Vẫn nhớ quê hương, nhớ đậm đà.

Cuối thư, hỏi anh có nhớ em
Yêu Dấu nung tình sẽ đẹp duyên
Xa xôi cách trở, đường muôn dậm
Dán lá thư rồi, quên ký tên.

HONG VU LAN NHI
10/7/2004

DALAT, NỖI NHỚ

trèo lên con dốc, tôi về
căn nhà ngói đỏ, nắng che mái lầu
bước vào con ngõ thật sâu
hai hàng cổ thụ chụm đầu nghiêng chao.

chung quanh tường gạch làm rào
ngàn thông thấp thoáng, lao xao gió hờn
xa xa khuất bóng cô thôn
mây trôi lờ lững quanh thung lũng Hồng.

chim kêu xao xác ven rừng
nghe chăng vượn hú trên cồn đất hoang
hồn chìm theo ánh trăng vàng
đâu đây nghe tiếng thác ngàn vọng mơ.

HONG VU LAN NHI
10/8/2004

CHIỀU THỨ BẢY

Anh có biết, trong tuần ngày đẹp nhất ?
Chính là chiều thứ Bảy đó, nghe anh.
Nắng dần phai, bầu trời vẫn trong xanh,
Và anh đến, tô thêm đời rực rỡ.

Anh có thấy, màu chiều pha ráng đỏ
Gió hiu hiu gây lạnh lúc đêm về
Ánh trăng vàng, phủ lấp buớc chân đi
Thời gian đó, mình bên nhau quấn quít.

Tay trong tay, tơ lòng giăng chằng chịt
Hồn mộng du, chân quên nẻo đi về
Tình trải dài vào hiện tại đam mê,
Em lịm chết trong lời yêu tình tự.

Không có anh, đời em không quá khứ
Sống phiêu du trong hơi thở đất trời
Con tim này, chờ đợi một người thôi
Anh đâu biết, em, người tình chung thuỷ.

Yêu Dấu hỡi, suốt đời em trân quí
Tình anh trao - Chiều Thứ Bảy -, xa rồi
Tháng năm dài, vần vũ sóng trùng khơi
Em mãi mãi là người yêu anh đó.

HONG VU LAN NHI
10/8/2004

NGƯỜI EM TÓC DÀI

* Ve nguoi em sau mong

Em mang đến mời ly cocoa đó,
Chiếc ly vàng, sóng sánh nước nâu non
Khi em đến, trời chiều pha ráng đỏ
Và đem theo cả một chuỗi cười dòn.

Tiếng cười đó, như pha lê trong vắt
Rớt xuống hồn cho vụn vỡ tan tành
Lòng hoang vắng, dù mây trời xanh ngắt,
Tóc buông dài, từng giọt nhớ mong manh.

Trong thinh lặng, muôn triệu lời tình tứ
Đã giao hoà với trời đất thiên thu
Nếu em hiểu, bằng thần giao cách cảm
Cuộc đời này là một thoáng phù du.

Cám ơn em, đã vì đời, mang lại
Những chân tình ấp ủ tháng ngày qua
Xin ghi nhớ vào mộng mơ huyền thoại
Kỷ niệm này, thời gian sẽ phôi pha.

HONG VU LAN NHI
10/8/2004

NIỀM MƠ ƯỚC CỦA ANH

Xa xôi như tự thuở nào
Anh, ngôi sao nhỏ sa vào mắt em.
Để rồi thương nhớ từng đêm
Dệt nhiều mơ ước nên duyên mặn nồng.

Anh về ươm mộng thu phong
Nhìn theo lá rụng mà lòng nát tan
Anh như chiếc lá úa vàng
Em là giọt nắng làm tan mộng đầy.

Em là chất rượu men cay
Anh là kẻ khát tình say rượu nồng
Em xa xôi quá, anh buồn
Theo em từ thưở em còn thơ ngây.

Mộng lòng anh đắp vun đầy
Chỉ mong sao được tháng ngày bên em
Cầu xin trời sẽ se duyên
Như đôi chim nhạn được liền cánh bay.

Cùng anh uống cạn ly này
Rượu tân hôn sẽ ngất ngây sóng tình
Đêm nay đêm của chúng mình
Đất trời cũng sẽ quay cuồng chung vui.

HONG VU LAN NHI
10/9/2004

SAIGON NGÀY ẤY

Saigon ngày ấy có em
Chân đi guốc mộc, tóc mềm gió bay
Nữ sinh trong áo trắng dài
Nón che nửa mặt, nắng lay dáng hờ.

Em về xếp chữ làm thơ
Tay nghiêng nắn nót ước mơ nhẹ nhàng.
Có con bướm trắng bay sang
Liếc nhìn biết đã có chàng đi theo.

Gió đùa chiếc lá bay vèo
Lòng vui rộn rã như reo như mừng
Bước chân sáo bỗng ngập ngừng
Bóng ai thấp thoáng trên đường nắng trưa.

Niềm vui đôi lúc bất ngờ
Tan trường, anh đợi đón đưa em về
Nón bài thơ vẫn nghiêng che
Ngại ngùng vì sợ bạn bè cười trêu.

Giờ đây cho đến mai sau
Kỷ niệm đẹp đã tan vào hư không
Năm qua tháng lại chập chùng
Vẫn em, một bóng trên đường lẻ loi.

HONG VU LAN NHI
10/13/2004

TIẾNG KINH CHIỀU

Tiếng chuông vang vọng cung sầu,
Lẫn trong tiếng mõ sớm chiều ... tịnh không
Mùi trầm nghi ngút vấn vương,
Toả vòng theo nỗi nhớ thương lượn lờ.

Rồi quay tròn khói hư vô,
Cuốn lên không từng sợi hờ hững bay
Qua làn nhang khói mờ lay,
Thấy được cả những đoạ đầy kiếp sau.

HONG VU LAN NHI
10/13/2004

BUỔI SÁNG TRONG VƯỜN

Sáng nay nhìn những lá vàng rơi
Như bướm tung tăng giữa đất trời
Lòng bỗng rộn ràng, xao xuyến quá
Niềm vui như sóng vỗ trùng khơi.

Nhạc vẳng đâu đây những tiếng trầm
Như lời tình tự của trăm năm
Mà nghe êm ái, du dương quá
Vọng về từ chốn rất xa xăm.

Một cánh chim bay vút tận trời
Gợi trong dĩ vãng rất xa xôi
Những ngày thơ dại, ngây ngô đó
Chìm khuất theo dòng nước cuốn trôi.

HONG VU LAN NHI
10/15/2004

LẺ LOI

có chiều, có tối, có khuya
có tha thiết nhớ, có hờ hững quên
có sung sướng, có ưu phiền
có tình nồng ấm, có duyên bẽ bàng.

có Hạ về, có Thu sang
có Đông lạnh lẽo, Xuân vàng thắm tươi
có tất cả, chỉ thiếu người
cho nên bóng vẫn lẻ loi chờ hình

HONG VU LAN NHI
10/15/2004

VÔ ĐỀ

có chiều, có tối, có khuya,
có tha thiết nhớ, có hờ hững quên
có sung sướng, có ưu phiền...
có tình nồng ấm, có duyên bẽ bang

có Hạ về, có Thu sang,
có Đông lạnh lẽo, Xuân vàng thắm tươi.
có tất cả, chỉ thiếu Người,
cho nên đời vẫn lẻ loi một mình.

HONG VU LAN NHI
10/15/2004

MỘT THOÁNG CHƠI VƠI

tình trong một thoáng chơi vơi
rồi xa bằn bặt phương trời
để hồn cô đơn hoang vắng
sầu trong nỗi nhớ ngậm ngùi.

mắt người như hai vì sao
nhìn thôi, cũng đủ dạt dào
xoa dịu nỗi niềm cay đắng
êm đềm một giấc chiêm bao.

nụ hôn chất ngất đam mê
lưu luyến chân quên đường về
tưởng muôn đời tình thắm mãi
như lời giao ước, hẹn thề.

lời người êm ái ngọt ngào
ru hồn mơ tới trăng sao
giam trong ngục tù tình ái
gông cùm một kiếp lao đao.

nhớ quá vòng tay rắn quấn
khi tình dậm ngát hương hoa
để giờ ra vào thơ thẩn
vì chưng tình đã nhạt nhoà.

HONG VU LAN NHI
10/16/2004

NGÀY XƯA THÁNG CŨ

Nắng trưa đổ xuống đôi bờ
Trời im bóng xế, bước thơ thẩn buồn
Chiều nay nắng ngủ sau vườn...
Sương mờ giăng mắc lối mòn quạnh hiu.

Không gian lặng lẽ, tiêu điều
Chờ trận mưa đổ xuống chiều giữa Thu
Tường Vi trước ngõ bơ thờ
Một cơn gió thổi lạnh mờ bóng ai.

Bâng khuâng giọt nắng thu phai
Nửa trong nỗi nhớ, nửa ngoài nỗi quên.
Buồn từ đâu đến không tên
Con chim bay bổng qua miền đất xưa.

Như trời hết nắng lại mưa
Qua cơn buồn lại mộng mơ yêu đời
Nhớ ơi nhớ rụng nhớ rơi
Nhớ theo cơn gió tới người chân mây.

Hà Nội một thưở thơ ngây
Sài Gòn ngày tháng đắm say tình nồng
Huế trong nỗi nhớ bâng khuâng
Tuổi đời qua những chặng đường Bắc - Nam.

HONG VU LAN NHI
10/17/2004

CHIẾC LÁ CUỐI THU

Con phố nhỏ, lá vàng rơi ngập lối
Hai bên đường, cây rũ bóng, lặng im.
Vạt nắng chiều mong manh làn gió thổi...
Cứ nhạt dần, cảnh vất lẫn vào đêm.

Trời vào Thu, lá vàng xen lá đỏ
Gió hiu hiu, đùa mây xám, bâng khuâng
Và màu nắng nhạt phai mờ nỗi nhớ
Bóng tối về che lấp mảnh tình đơn.

Trong vắng lặng, không gian như ngừng lại
Giọt mưa sương, không đủ ướt tóc mềm,
Lời tâm sự, đã một lần thổ lộ
Nói ra rồi, lòng bỗng thấy nhẹ tênh.

Mênh mông gió, mơn man làn tóc rối
Con đường dài hun hút lá vàng rơi
Bước bên nhau, nhắc chuyện ngày xưa đó
Đời qua mau, tuổi đã xế chân đồi.

Giọt lệ chia tay lăn dài trên má
Trong lặng im, ánh mắt đã thay lời
Rồi ngày mai, mỗi người đi mỗi ngả
Giữ cho nhau tình xưa dẫu ngậm ngùi.

HONG VU LAN NHI
10/28/2004

Edited by user Friday, November 9, 2018 2:11:46 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/23/2018(UTC)
hongvulannhi  
#11 Posted : Tuesday, October 23, 2018 12:49:25 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)
LẠC NHAU

Lạc nhau từ thuở vào đời,
Chân mây mặt đất, mỗi người một nơi
Tìm về chân lý xa xôi,...
Thấy trong tiền kiếp nửa vời hư không.

Trong bao la giữa mịt mùng,
Tăm hơi từ nẻo nghìn trùng cách xa.
Lạc nhau trong cõi Ta Bà,
Trần gian bỗng nổỉ phong ba dập vùi.

Để rồi đau xót ngậm ngùi,
Tâm tư chẳng được một lời ủi an.
Nghe hồn trở giấc bàng hoàng,
Tiếc thương tình mộng đêm xuân héo tàn.

HONG VU LAN NHI
11/6/2004

CÓ BAO GIỜ

Đời người như bóng mây trôi,
Bay xa mãi tận phương trời,
Có bao giờ quay trở lại...
Về con đường cũ xa xôi ?

Tình người một thoáng hương xưa,
Đã qua đi biết bao mùa
Có bao giờ quay trở lại
Nhớ về một thuở ngây thơ?

Ôi cuộc đời như giấc mơ
Cứ quẩn quanh đợi với chờ.
Có bao giờ quay trở lại
Tìm về lối cũ đường xưa?

Tất cả rồi sẽ qua đi,
Trong ta còn lại những gì?
Có bao giờ ta tự hỏi
Sao còn mãi Tham, Sân, Si?

Mai này về trong lòng đất,
Xuôi tay buông bỏ ngàn năm,
Tâm tư an bình, trầm lắng,
Khi đời rũ sạch trầm luân.

HONG VU LAN NHI
11/9/2004

TRĂNG XƯA

Trăng xưa, trăng của riêng mình
Bây giờ trăng của cuộc tình chia xa
Đời như đom đóm lập loè
Có không, không có, phôi pha tháng ngày.

Chia đôi giấc mộng tỉnh, say
Và chia luôn cả nỗi đầy, nỗi vơi
Nhớ nhung chất ngất, rã rời
Trong cơn mê có bóng người đâu đây.

Bên nhau trọn giấc mơ dài ...
Để khi tỉnh giấc tiếc hoài ngàn năm.

HONG VU LAN NHI
11/9/2004

CƠN MƯA CHIỀU

Sợi buồn nào rơi rớt trong tim
Nỗi nhớ nào vướng lấp khuất chìm
Có phải trời buồn khơi dĩ vãng
Mà nắng vàng phai đã trốn im.

Hồn bỗng bâng khuâng theo tiếng nhạc
Có lời ai đó trách người đi
Thiết tha, trầm ấm trong giọng hát
Nhắc lại thời tình đã cuồng si.

Hình như ngoài trời đang đổ mưa
Mây bay theo gió lạnh vô bờ
Cánh chim bay vội tìm nơi trú
Tiếng buớc chân ai khẽ lướt hờ.

Cứ tưởng nguời xa đã trở về
Lòng nghe rộn rã khúc đam mê
Vườn chiều lặng lẽ trong hiu quạnh
Từng giọt mưa rơi phủ bốn bề.

HONG VU LAN NHI
11/11/2004

TRĂNG MÙA ĐÔNG

Mùa Đông trăng lạnh như lòng
Tìm đâu nắng ấm mà hong tơ tình
Về đâu một kiếp phù sinh
Mà đem hư ảo buộc mình, với ai?

Không toan tính chuyện đường dài
Cột giây ngũ sắc quấn hoài duyên xưa
Trần gian đời bỗng như thừa
Trong từng giây phút tình vừa tái sinh.

Không duyên nợ nhé, chúng mình
Cho nên đời vẫn đường tình chia hai.

HONG VU LAN NHI
11/11/2004

CƠ DUYÊN

Phải chăng tâm không hiền
Nên đời mãi chông chênh
Như con thuyền không lái
Đành suốt kiếp lênh đênh.

Đường quanh co, gập ghềnh
Cuộc sống đầy bon chen
Tâm tư hoài trống vắng
Thế trần mãi đảo điên.

Xoá đi những muộn phiền
Ru tình hãy ngủ yên
Nằm nghe thời gian bước
Cảm thấy lòng nhẹ tênh.

Không mơ ước bạc tiền
Mong gặp được cơ duyên
Duyên tình, duyên bè bạn
Là hạnh phúc như Tiên.

HONG VU LAN NHI
11/12/2004

TÂM TÌNH GỬI BẠN

Hình như có bước chân ai đến
Dừng ở sau lưng, chẳng một lời
Có tiếng thở dài đàng sau gáy
Rồi bỗng lặng im đến rợn người.

Hình như có tiếng thơ trong gió
Tiếng nhạc êm êm toả lắng chiều
Và tiếng côn trùng đang rỉ rả
Tạo nên thành tấu khúc Tình Yêu.

Ốc ơi, hãy bò ra khỏi vỏ
Nhìn khoảng mênh mông của đất trời
Vẻ đẹp thiên nhiên còn chưa tỏ
Ngại gì điều tiếng ở nơi người!

Cuộc đời đâu chỉ trong trang giấy
Hãy mở tâm tình với thế nhân
Nghe sóng dạt dào ngoài khơi rộng
Đưa lòng lên mãi tận mây xanh.

Hỷ, Nộ, Ái, Ố trong trời đất
Là lẽ đương nhiên giữa cuộc đời
Sinh, tử, lão, bệnh, đừng suy nghĩ
Miễn Ta đang ở giữa muôn người.

Hình như có một chiếc lá rơi
Có tiếng chim kêu ở cuối trời
Có hoa, có bướm hoà trong gió
Hạnh phúc về reo tiếng nói cười.

HONG VU LAN NHI
11/12/2004

NHỚ

Nhớ phố núi cao nguyên
Nhớ con dốc đi lên
Nhớ đường vào thung lũng
Nhớ khắp cả mọi miền.

Nhớ rừng thông xanh ngắt
Nhớ bờ hồ Xuân Hương
Nhớ trại Hầm trồng mận
Nhớ Lang Biang mù sương.

Nhớ thác ngàn róc rách
Nhớ đường đèo dốc quanh
Nhớ nắng vàng bướm lượn
Nhớ chiều mưa rũ cành.

Nhớ mùa đông lạnh giá
Nhớ mùa hè thắm tươi
Nhớ những chiều lộng gió
Nhớ bóng ai trên đồi.

Nhớ Đồi Cù mênh mông
Nhớ ơi, nhớ ngập lòng
Nhớ khung trời Dalat
Mong một ngày về thăm.

HONG VU LAN NHI
11/14/2004

SẦU VƯƠNG

Xoải đôi cánh nhạn vương sầu
Giăng giăng mây xám về đâu phương trời
Người đi xa nẻo trùng khơi
Người về ôm mối buồn đời lẻ loi.

Sóng xô lạc giọng u hoài
Cánh chim bay mỏi dậm dài xa xăm
Đêm về trong tiếng nấc thầm
Lời ai còn đó trăm năm vẫn chờ.

Tơ chùng đàn lẻ cung tơ,
Tình xưa ai đã hững hờ với duyên?

HONG VU LAN NHI
11/23/2004

LỆ VƯƠNG NÉT SẦU

Có chút gì buồn vương trong mắt
Có chút gì héo hắt trong tim
Không gian lắng đọng, im lìm
Trăng đêm toả sáng lung linh khắp trời.

Lòng bỗng thấy chơi vơi hoang vắng
Tiếng nhạc sầu réo rắt cung tơ
Trầm buồn như sóng vỗ bờ,
Xôn xao như gió đong đưa hiên ngoài.

Tình sao cứ mãi hoài dang dở
Tay trời già sao nỡ cách chia
Một mình trên bước đường khuya
Mà nghe tiếc nuối bao mùa Xuân qua.

Biết bao mùa Xuân qua lặng lẽ
Biết bao năm quanh quẽ xuân tình
Đêm đêm mình lại ru mình
Ngủ đi cho mắt lệ đừng trào rơi.

HONG VU LAN NHI
11/24/2004

TÌNH LÀ HƯ KHÔNG

Sông sâu chia cách đôi bờ
Trăng đêm khuya giãi ánh mờ mờ buông
Dòng sâu nước chảy về nguồn
Thuyền trôi theo sóng bềnh bồng cõi xa.

Bây giờ anh của người ta,
Trăm thương ngàn nhớ vẫn là hư không
Sầu tình héo hắt bạc lòng,
Chìm trong ảo ảnh mênh mông đất trời.

Lắng nghe từ chốn xa xôi,
Âm ba tiếng sóng trùng khơi vọng về
Hắt hiu ngọn gió sầu khuya
Tâm tư lắng đọng bốn bề lặng thinh.

HONG VU LAN NHI
11/24/2004

HÃY QUÊN ĐI NHÉ

Buồn theo dòng nuớc cuốn trôi
Nhấp nhô theo sóng trùng khơi dạt dào
Người đi tình bỗng hư hao
Bao nhiêu tiếc nuối chôn vào hư không.

Nhớ ơi, nhớ đến bạc lòng
Nhớ xuyên vách núi, qua đồng ruộng sâu
Nhớ gieo tí tách mưa Ngâu
Nhớ theo gió bão chìm sâu mắt buồn.

Thôi đành gạt lệ sầu tuôn
Đành quên dĩ vãng tơ vương thuở nào
Tim ơi, đừng có xôn xao
Hãy quên đi nhé nỗi đau dịu dàng.

HONG VU LAN NHI
11/25/2004

Edited by user Monday, November 12, 2018 1:23:19 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#12 Posted : Tuesday, October 23, 2018 12:51:10 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,800

Thanks: 2450 times
Was thanked: 5251 time(s) in 3507 post(s)
TRONG TIM DẤU NỖI NGẬM NGÙI

Tình như một chuyến xe qua,
Như tia nắng sớm chói loà bóng cây.
Thoảng như làn gió heo may,...
Như mưa bong bóng nở đầy trên sân.
Tìm trong ánh mắt ngại ngần
Nửa như luyến nhớ, nửa quằn quại quên.
Muốn xua tan những muộn phiền,
Lại như muốn giữ cái duyên bẽ bàng.

Trong giá lạnh đón mùa sang,
Chưa Xuân mà đã rộn ràng tiếng chim.
Mùa Đông giờ chỉ im lìm,
Mà nghe nuối tiếc hoa tình rụng rơi.
Sắc hoa tím cả bầu trời,
Hương hoa thơm ngát bên người Dấu Yêu
Mùa đông cây cỏ tiêu điều,
Xuân về nẩy lộc, nở nhiều điều vui.

Trong tim dấu nỗi ngậm ngùi
Dấu hình bóng cũ bên đời nổi trôi.
Dấu tình vào chốn mù khơi,
Dấu từng kỷ niệm vào nơi ngút ngàn.
Nhớ sao nhớ đến võ vàng,
Nhớ xanh xao mặt, nhớ tràn khối tim.
Nhớ khi người đã khuất chìm,
Còn nghe xao xác lời tình tự đau.
Nhớ như tằm nhớ nong dâu,
Như chim nhớ tổ, như cau nhớ trầu.
Như hình nhớ bóng đêm thâu,
Như con tim nhớ tình đầu thiết tha.
Như rằm nhớ ánh trăng ngà,
Như sông nhớ bến, đò qua nhớ người.
Hải âu nhớ sóng trùng khơi,
Đêm sâu nhớ ánh mặt trời gắt gay.

Tiễn người trên bến sông này,
Trời thì giông gió, thuyền đầy nhớ nhung.
Chia tay, đau nỗi khôn cùng,
Hồn như lạc phách, mịt mùng tháng năm.
Hình như từ thưở Đông sang,
Xuân thôi không đến, Hạ tàn tạ theo.
Thu hoài ôm ấp mối sầu,
Bốn mùa luân chuyển nỗi đau héo mòn.
Vắng người, nhạt cả mầu son,
Lược thưa biếng chải, gương còn biếng soi.
Bóng người khuất lấp xa xôi
Tình xưa năm tháng ru đời xanh xao.
Thôi đành chấp nhận lòng đau
Gửi hồn hoang đến đỉnh sầu thiên thu.

HONG VU LAN NHI
12/2/2004

VẠT NẮNG CHIỀU

Em hờ hững giữa tiếng cười tiếng nói
Lơ đãng nhìn từng vạt nắng chiều buông
Trong thinh lặng của cuối ngày hấp hối
Tiếng nhạc buồn gieo cung điệu trầm luân.

Tình đã chết khi đời chia đôi ngả
Sóng thét gào đòi lại phút hoan ca
Gió điên cuồng thổi sâu vào lục địa
Mây lang thang trong bóng tối nhạt nhoà.

Hồn bay bổng giữa trùng khơi sóng vỗ
Bốn phương trời, đâu bến đỗ dừng chân
Hình bóng cũ đã chôn vào cổ mộ
Thiết tha gì trong cuộc sống gian trần!

HONG VU LAN NHI
12/2/2004

NHỚ XƯA

Đã lâu lắm không đi trên lối cũ,
Hai hàng cây nghiêng ngả bóng chơ vơ
Con dốc nhỏ quanh co mờ rêu phủ
Ánh nắng chiều chênh chéch lấp đường xưa.

Tình một thưở để giờ thành xa lạ
Khi hai người không cùng lối đi quen
Như con nước chảy đôi dòng xuôi, ngược
Như con tim, chất chứa nỗi muộn phiền.

Có đôi lúc, muốn quên thời dĩ vãng
Muốn đập tan những xiềng xích u mê
Tâm muốn lặng, sao gió đời không lặng
Thổi vào hồn những buồn chán, ủ ê.

HONG VU LAN NHI
12/11/2004

Edited by user Friday, November 9, 2018 2:25:10 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 10/23/2018(UTC)
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.