Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
NTV  
#1 Posted : Friday, June 29, 2018 2:26:32 PM(UTC)
NTV

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/26/2017(UTC)
Posts: 66
Japan

Thanks: 7 times
Was thanked: 6 time(s) in 4 post(s)
UserPostedImage


Ẩn trong những dãy núi mờ sương quận Yamagata, miền bắc nước Nhật là thánh địa Phật giáo của dòng tu khổ hạnh Shingon với triết lý ngộ đạo và quan điểm nhân sinh đặc thù. Các nhà sư dòng Shingon tin rằng thông qua việc duy trì lối sống kham khổ và cứu rỗi chúng sinh, họ có thể đạt được sự giác ngộ. Để theo đuổi mục tiêu này, có những nhà sư chọn cách thiền định dưới thác nước lạnh băng, vị khác lại dành cả đời chăm lo cho người già hay đi khắp nơi chữa bệnh. Nhưng hình thức xả thân ngộ đạo cao quý và khó khăn nhất là tự biến cơ thể mình thành một xác ướp thông qua một quá trình gian truân và đau đớn để đạt đến trạng thái sokushinbutsu – phật sống.

Các nhà sư thực hiện nghi thức thiêng liêng này tin rằng những thống khổ giày vò bản thân phải chịu đựng trước khi qua đời sẽ giúp cứu chuộc tội lỗi mà thế nhân phạm phải. Không những thế, sau khi viên tịch, họ sẽ tái sinh ở miền cực lạc và có năng lực bảo hộ nhân loại tránh khỏi tai ương. Nhưng để pháp lực của các nhà sư hữu hiệu, di thể của họ ở trái đất phải được bảo toàn hoàn mĩ thông qua việc tự ướp xác.

Quá trình tự ướp xác thông thường sẽ trải qua ba giai đoạn. Trong giai đoạn đầu kéo dài một ngàn ngày, nhà sư chọn thực hiện nghi thức sokushinbutsu sẽ dừng ăn các loại ngũ cốc, chỉ nuôi sống bản thân bằng hoa quả. Trong một ngàn ngày tiếp theo, thực đơn hàng ngày của họ càng ngặt nghèo hơn, bao gồm toàn lá và vỏ cây thông. Đến cuối giai đoạn hai, các mô mỡ và cơ bắp trên thân thể các nhà sư đã hoàn toàn tiêu biến. Lượng nước trong cơ thể cũng hầu như bị vắt kiệt. Điều này không chỉ đáp ứng lý tưởng của họ mà còn hạn chế sự phá hủy của vi khuẩn sau khi họ qua đời. Nhiều nhà sư còn đi xa hơn khi dùng một loại trà độc mạn tính ngâm từ vỏ cây sơn, nhựa cây sơn vốn dùng trong các sản phẩm sơn mài, nhằm tích tụ độc tố trong cơ thể để đề phòng các loại côn trùng, giòi bọ xâm phạm di thể của họ. Giai đoạn cuối cùng, nhà sư đang hấp hối sẽ được đặt vào một huyệt mộ hình tròn có ống thông hơi dưới lòng đất trong tư thế ngồi kiết già – ngồi xếp bằng, hai chân gác lên nhau, tay thả lỏng đặt lên đùi – trong tay cầm một chiếc chuông nhỏ. Thi thoảng, nhà sư nọ sẽ rung chiếc chuông để báo hiệu cho các đệ tử ở bên ngoài rằng ông còn sống. Khi tiếng chuông dừng hẳn, các đệ tử sẽ bít kín ống thông hơi và chỉ trở lại sau đó một ngàn ngày. Nếu di thể sư phụ họ không bị tổn hại, ông được cho là đã đạt đến trạng thái sokushinbutsu, được thỉnh về chùa và thờ cúng như một vị phật sống. Còn nếu thất bại, nhà sư vẫn sẽ được mọi người nhớ đến và an táng long trọng.

Theo truyền thuyết, ý tưởng về việc tự ướp xác được tổ sư Kūkai của phái Shingon truyền vào Nhật Bản vào đầu thế kỷ thứ IX. Bản thân ông có lẽ là người đầu tiên ở Nhật đạt đến trạng thái sokushinbutsu. Một số nghiên cứu khác lại cho rằng người đầu tiên thực hiện nghi thức này là thiền sư Shōjin vào năm 1081 nhưng không thành công. Xuyên suốt lịch sử dòng tu Shingon, có khoảng ba mươi nhà sư đạt đến trạng thái sokushinbutsu. Trong đó, các nhà sư ở quận Yamagata được cho là có tỉ lệ thành công đặc biệt cao nhờ sử dụng nước từ một con suối thiêng trên núi Yudono. Theo các nhà khoa học, con suối nọ có hàm lượng thạch tín cực cao. Chất độc này dần tích tụ trong cơ thể các nhà sư, giúp di thể họ không bị hủy hoại bởi sâu mọt.

Trường hợp tự ướp xác cuối cùng được ghi nhận ở Nhật Bản là nhà sư Tetsuryūkai, vốn từng móc một mắt để khẩn cầu thần linh chấm dứt đợt dịch bệnh gây mù lòa ở Tokyo. Khi sắc chỉ nghiêm cấm hành vi tự ướp xác được Nhật hoàng Minh Trị ban hành năm 1877, Tetsuryūkai đã chuẩn bị cho nghi thức thiêng liêng này suốt nhiều năm và cuối cùng quyết định vẫn tiến hành. Huyệt mộ của ông được phong kín vào năm 1878. Sau ba năm, khi các đệ tử trung thành mở nắp huyệt mộ, họ mừng rỡ nhận ra sư phụ mình đã thành công trở thành một sokushinbutsu. Lúc ấy, các đệ tử của Tetsuryūkai đứng trước sự lựa chọn nan giải. Nếu họ công bố sư phụ mình đã thành công trở thành phật sống thì chẳng khác nào thừa nhận ông đã vi phạm sắc chỉ của Nhật hoàng. Cuối cùng, họ đành chọn giải pháp bí mật sửa ngày mất của ông về trước năm lệnh cấm được ban hành rồi đưa ông vào thờ phụng tại chùa Nangaku.

UserPostedImage


Cho đến ngày nay, di thể của Tetsuryūkai vẫn ngồi lặng yên trong chùa. Làn da đã xạm nâu, những ngón tay gầy trơ xương nắm chặt tràng hạt, hai hốc mắt trống rỗng như đang hướng về một cõi hư vô mờ mịt. Ông và bao thế hệ nhà sư trước đó đã ngộ ra chân lý gì trong những phút cuối cùng giữa huyệt mộ âm u? Đó mãi mãi sẽ là câu hỏi lớn, một bí mật giữa thế gian với muôn vàn bí mật.

Machi (Takoyaki,asia)
Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.