Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

72 Pages«<6566676869>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1321 Posted : Saturday, June 13, 2020 1:32:46 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage



"Tào Tháo rượt"

Trong tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa của nhà văn La Quán Trung có kể lại câu chuyện Mã Siêu là một dũng tướng túc trí đa mưu trong một trận giao chiến với Tào Tháo ở Đồng Quan đã đánh cho Tào Tháo khốn đốn.

Theo đó, Tào Tháo lúc bấy giờ bị đại bại binh lực phân tán lại bị Mã Siêu đuổi chạy thục mạng. Trong lúc truy tìm Tào Tháo giữa nơi hỗn chiến, Mã Siêu kêu lớn: “Kẻ khoác áo đỏ chính là Tào Tháo”.
Nghe thấy vậy, Tào Tháo sợ đến nỗi phải vứt bỏ chiếc trường bào ấy.
Mã Siêu thấy vậy, tiếp tục hét lớn: “Tên râu dài chính là Tào Tháo”.
Để có thể chạy thoát thân, Tào đành vội vàng cắt đi bộ râu của mình.
Mã Siêu lại lập tức nói lớn: “Kẻ râu ngắn chính là Tào Tháo”.

Lúc này, Tào Tháo chẳng còn chiêu nào khác, chỉ đành lấy khăn quấn râu để bỏ chạy. May mắn phút cuối nhờ có Tào Hồng kịp thời giải vây, Tào Tháo mới chạy thoát.

Qua câu chuyện đó về sau người ta mới có một thành ngữ là "bị rượt như Tào Tháo" nhưng không hiểu sao khi qua xứ mình thì nó bị hiểu khác. Đó là khi ai đó bị đau bụng tiêu chảy chịu không nổi thì lại nói bị "Tào Tháo rượt".
Lạ đời không. Tào Tháo đâu có rượt ai dữ dzậy?

(FB - Le Van Quy / 8 tháng 6, 2020)

Edited by user Saturday, June 13, 2020 1:43:03 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1322 Posted : Sunday, June 14, 2020 1:59:22 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1323 Posted : Monday, June 15, 2020 1:44:34 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage



Nat King Cole, biểu tượng văn hóa của thế kỷ 20

RFI - 13/06/2020
Không cần chờ đến sự kiện George Floyd, phân biệt đối xử với nghệ sỹ da màu luôn là cơn sóng ngầm trong làng âm nhạc thế giới và đặc biệt tại Mỹ. Tuy nhiên, nghệ sỹ vĩ đại nhất thế kỷ 20, Nat King Cole là người tiên phong phá bỏ thành trì định kiến đó.

Gia Trình nói về chất giọng quý giá của những ca khúc kinh điển như Unforgettable, Smile, Nature Boy lần đầu tiền chiếm sóng trên đài phát thanh và truyền hình Mỹ ở thập niên 50. Vẻ đẹp âm nhạc của ông Nat King Cole không có biên giới và càng không thể bó hẹp ở bởi màu da cho dù gần một thế kỷ trôi qua.

Chất giọng thiên phú và tư duy âm nhạc xuất sắc

Nat King Cole tên thật là Nathaniel Adams Coles, sinh năm 1919 tại bang Alabama, Mỹ. Tài năng âm nhạc sớm bộc lộ khi mẹ ông dạy chơi piano năm 4 tuổi. Nat King Cole bỏ học trung học năm 15 tuổi để lập ra nhóm nhạc riêng do ông làm trưởng nhóm, King Cole Trio. Mới đầu, ông chỉ chơi bass, guitar và piano và chưa hát nhiều. Nhóm King Cole Trio liên tiếp có những bản hit, đặc biệt lần đầu tiên chiếm sóng trên kênh phát thanh Mỹ năm 1946. Đây là sự kiện quan trọng khi nhóm nhạc Mỹ gốc Phi được phát trên kênh radio quốc gia. Đồng thời, sau đó Nat King Cole hát nhiều hơn và chuyển hẳn sang hát pop ballad hơn là nhạc jazz như thời kỳ đầu.

Giọng hát của Nat King Cole luôn được coi là gia tài vô giá, cho dù ông không được đào tạo cơ bản trở thành ca sỹ. Ai có thể không say mê khi giọng hát rất giản dị, mộc mạc? Nat King Cole sở hữu chất giọng baritone rất ấm, hơn thế nữa, ông có giác quan đặc biệt để kiểm soát độ ngân và độ cao chuẩn xác từng nốt. Ca sỹ Aron Neville đã thốt lên rằng giọng hát Nat King Cole có phép màu thôi miên người nghe.

Phải chăng chất giọng thiên bẩm khiến ông trở nên tên tuổi vĩ đại ? Không chỉ bởi giọng hát, Nat King Cole chứng tỏ một tư duy âm nhạc vượt trội trong cách xử lý bài. Ông chú trọng vào cảm giác thư giãn, giải trí của người nghe hơn là sự phô diễn của nghệ sỹ. Chính vì thế, màu sắc âm nhạc của Nat King Cole tạo được không gian ấm áp, nhẹ nhàng. Người nghe được thả hồn vào chất giọng mượt như nhung, nhưng không bị căng như dây đàn.

Cây đại thụ làng nhạc jazz thập niên 60-70, Frank Sinatra còn tiết lộ thể loại nhạc duy nhất ông nghe để thư giãn và xả stress là Nat King Cole. Âm nhạc của Nat không chỉ đơn thuần là ứng dụng giải trí mà còn nâng tầm lên thành một liệu pháp tâm lý bằng âm nhạc. Khán giả nghe nhạc Nat như thưởng thứ rượu quý cho đến khi say mềm như ca từ của bản nhạc kinh điển Smile (Hãy mỉm cười).

Smile tho' your heart is aching ; Smile even tho' it's breaking ; When there are clouds in the sky ; You'll get by If you smile ; Thro' your fear and sorrow ; Smile and maybe tomorrow ; You'll see the sun come shin-ing thro' for you.

Hãy mìm cười cho dù trái tim bạn đau đớn ; Hãy mỉm cười khi tim bạn tan vỡ ; Luôn có mây mù trên bầu trời ; Khi bạn đến ; Nếu bạn mỉm cười ; Đi qua được nỗi sợ hãi và u buồn ; Mỉm cười và có thể ngày mai ; Bạn sẽ thấy mặt trời chiếu sáng.

Phá bỏ khuôn khổ cho nghệ sỹ da màu

Sự vĩ đại của Nat King Cole còn thể hiện ở tầm nhìn của chất giọng thiên phú. Trả lời phỏng vấn Đài truyền hình Thụy Sỹ, Nat King Cole nói : “Tôi luôn tìm cách làm vừa lòng nhiều người nhất có thể vì khán giả đều có gu riêng. Khi cả hai đều thích nhau, đó là câu chuyện kinh doanh tốt đẹp”. Thực tế, Nat chứng tỏ đầu óc kinh doanh nhạy bén khi luôn muốn mở rộng tệp khán giả, vượt khỏi ranh giới địa lý và màu da. Hình ảnh ông trước công chúng bao giờ cũng lịch lãm trong áo sơ mi thắt nơ, mái tóc óng mượt, khác biệt hẳn vẻ bụi bặm, râu ria của những nhạc công da màu.

Trong thập niên 50-60, xã hội Mỹ phân hóa sâu sắc giữa người da trắng và da màu. Trong âm nhạc, chỉ có một vài phân khúc dành cho người da màu như nhạc R&B hay gospel. Cùng thời kỳ với hai ngôi sao da trắng là Elvis Presley và Bing Crosby, Nat lập kỳ tích về mặt nghệ thuật khi gặt hái thành công với nhiều bản hit khác nhau. Hơn thế nữa, ông còn thành công hơn về mặt văn hóa vì đã phá bỏ định kiến về khuôn khổ xã hội cho nghệ sỹ da màu.

Cuộc biểu diễn ngày 12 tháng 4 năm 1956 tại Birmingham, Alabama, là sự kiện đáng nhớ với ông. Bang nhóm gồm hơn 100 người đàn ông da trắng lên kế hoạch tấn công concert từ bốn ngày trước đó. Sáu người đàn ông tìm cách túm chân và quật ông ngã xuống sàn diễn. Kết quả là Nat bị chấn thương nhẹ ở lưng và hủy diễn các concert tiếp theo.

Ông đã phá vỡ nguyên tắc truyền thống của người da trắng và da màu tại thời điểm đó. Hình mẫu ban nhạc đa sắc tộc của King Cole Trio có thể coi xúc phạm với người da trắng. Hơn thế, biểu diễn cho đám đông khán giả hai màu da là sự xúc phạm khác với cộng đồng người da màu.

Một sự kiện đáng chú ý khác trong năm 1956 là Nat dẫn Chương trình The Nat King Cole Show chính thức phát trên kênh truyền hình NBC. Chương trình thu hút lượng khán giả khổng lồ với sức hút Nat King Cole nhưng đài NBC thua lỗ nặng vì không có nhà tài trợ. Rất chua xót, không nhà tài trợ thương mại nào dám bỏ tiền ra với người dẫn chương trình da màu. Chương trình hàng tuần này phải hủy bỏ sau gần một năm lên sóng. Mặc dù sự tồn tại ngắn ngủi của Nat King Cole Show nhưng ông phá bỏ điều cấm kỵ : truyền hình chỉ dành cho người da trắng.

Di sản âm nhạc của thế kỷ 20

Nat King Cole qua đời vào tháng 2 năm 1965 ở tuổi 46 do căn bệnh ung thư phổi. Mặc dù mất sớm nhưng ông để lại bộ sưu tập âm nhạc đồ sộ và triết lý âm nhạc sâu sắc. May mắn hơn chút, ông đã có cô con gái thừa hưởng gene âm nhạc của mình, nữ ca sỹ Natalie Cole (sinh năm 1950 - mất năm 2015). Natalie Cole là nghệ sỹ tài năng, không chỉ hát mà đóng phim, tập trung vào dòng nhạc chính pop và R&B.

Hai giải Grammy quan trọng nhất sự nghiệp của Natalie Cole đều gắn liền với hai tác phẩm song ca với người cha quá cố : Unforgettable (Không thể nào quên) năm 1991 và When I fall in love (Khi tôi yêu) năm 1996. Cho dù được ghi âm bốn mươi năm sau bản gốc đơn ca, bản song ca của Natalie Cole làm bừng tỉnh ký ức và không gian âm nhạc lãng mạn mà người cha đã dày công kiến tạo. Điều đó nhắn nhủ chúng ta rằng tư duy âm nhạc của Nat King Cole, ngôi sao vĩ đại nhất thế kỷ 20, là bất tử như chất giọng quý giá của ông.

*****

(Theo Guardian, MRP)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1324 Posted : Tuesday, June 16, 2020 8:49:05 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1325 Posted : Wednesday, June 17, 2020 1:07:35 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage



Hậu Covid-19 : Paris biến các công viên thành sân khấu mùa hè

Tuấn Thảo - RFI - 15/06/2020
Không phải chỉ có các vườn cây xanh tại thủ đô Pháp, mà ngay cả các quảng trường hay là khuôn viên của các trung tâm văn hóa đều sẽ được ‘‘trưng dụng’’ vào mùa hè năm 2020 để làm sân khấu ngoài trời. Được đặt tên là "Le mois d'Août de la Culture" Tháng tám, Tháng Văn hóa, chương trình sinh hoạt này sẽ diễn ra trong bối cảnh các quy định giãn cách xã hội vẫn được áp dụng.

Tuy mang tên là ‘‘Tháng Văn hóa’’ nhưng thật ra chương trình kéo dài trong 7 tuần lễ liên tục thay vì 4 tuần, từ ngày 25/07 đến ngày 15/09/2020 và mục đích là tạo ra những không gian an toàn cho khán giả cũng như giúp cho giới nghệ sĩ ở vùng Ile-de-France (tức là Paris và các vùng phụ cận) có thêm cơ hội biểu diễn, vào lúc các nhà hát, các hội trường hay trung tâm văn hóa tuy đã được phép mở lại, nhưng vẫn chưa tìm lại được nếp sinh hoạt bình thường.

Hàng năm, thủ đô Pháp vẫn thường có chương trình sinh hoạt trong suốt tháng 7, mang tên là ‘‘Paris l’Été’’ Paris mùa hè (tiền thân là ‘‘Paris Quartier d’Été’’ Paris góc phố mùa hạ). Chương trình này thu hút khoảng 60.000 lượt khán giả. Thế nhưng, sau Ngày Hội Âm nhạc 21/06/2020, đến phiên chương trình‘‘Paris l’Été’’ năm nay cũng bị rút gọn lại, chỉ diễn ra trong một tuần thay vì kéo dài một tháng, và các sinh hoạt cũng chủ yếu diễn ra ở ngoài trời.

Trong bối cảnh đó, để chuẩn bị kịp thời cho Tháng Văn hóa, thủ đô Paris muốn gợi hứng từ mô hình hoạt động của liên hoan kịch và nghệ thuật sân khấu Avignon, nơi mà hàng năm, số lượng nghệ sĩ và tác phẩm được biểu diễn cao hơn nhiều so với các sân khấu của thành phố này, cho nên cả trung tâm đô thị Avignon vào mỗi mùa hè lại biến thành một sân khấu lộ thiên khổng lồ, các tiết mục biểu diễn được tổ chức hầu như ở khắp nơi, trên từng góc phố.

Mùa hè năm nay, thủ đô Paris hẳn chắc sẽ không biến thành trung tâm của nghệ thuật đường phố, nhưng ít ra tất cả các khu vực ‘‘công cộng’’ sẽ được tận dụng tối đa, để thay thế phần nào cho các nhà hát, hội trường hay tất cả các sân khấu có mái che hoặc là ở trong một không gian khép kín. Với mục tiêu nối lại từng bước với đời sống văn hóa, thành phố Paris đã kêu gọi giới nghệ sĩ đăng ký tham gia biểu diễn vào mùa hè năm 2020 tại các địa điểm như công viên Luxembourg, Missouri hay Monceau, vườn bách thảo Jardin des Plantes, vườnTuileries hay khu vực bờ hồ bên rừng Vincennes …

Bên cạnh đó, các quảng trường trước mặt Tòa đô chính, mặt tiền Trung tâm văn hóa Pompidou hay là khuôn viên của Parc de laVillette, sân cỏ đối diện với công viên Jardin d’Acclimatation, hầu như tất cả các khoảng trống này, thường ngày dành cho khách bộ hành, vào mùa hè năm nay có thể được rào lại để sắp đặt thành những chỗ ngồi sao cho hợp với các quy tắc an toàn.

Một giải pháp khác nữa có thể trấn an người tham dự, dù họ là dân thủ đô hay là khách đến từ những nơi khác, đó là biến sân chơi của các trường học còn đóng cửa trong suốt mùa hè thành những không gian nho nhỏ, thích hợp với các sinh hoạt như chiếu phim ngoài trời, các lớp khiêu vũ, trò chơi xã hội dành cho gia đình hay là các chương trình giải trí dành cho thiếu nhi.

Chương trình sinh hoạt ‘‘Tháng tám, Tháng Văn hóa’’ bổ túc cho ‘‘Paris mùa hè’’ và có phần đa đạng hơn vì quy tụ rất nhiều bộ môn nghệ thuật như múa rối, kịch câm, trò xiếc, ảo thuật, khiêu vũ, hòa tấu, ca nhạc, chiếu phim, nghệ thuật đường phố, thậm chí giới thiệu di sản kiến trúc bằng nghệ thuật ánh sáng hay là thông qua video mapping Hầu hết các buổi biểu diễn ở đây đều miễn phí và được lên lịch xen kẽ nhiều lần, để cho khán giả có cơ hội được xem.

‘‘Paris, hội hè miên man’’ như câu nói bất hủ của văn hào người Mỹ Hemingway ? Hiện vẫn còn quá sớm để dự đoán thời điểm khôi phục lại toàn bộ các nếp sống sinh hoạt tại Pháp. Ngay cả những người lạc quan nhất trong giới chuyên ngành văn hóa cũng rất thận trọng trong việc mở lại các bảo tàng, nhà hát, cơ sở tham quan hay tụ điểm giải trí, chừng nào vẫn chưa có thuốc ngừa. Thủ đô Pháp từng bước nối lại với đời sống văn hóa, cho dù con đường trước mắt có thể còn rất dài, từng bước đầu nào cũng lắm chông gai.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1326 Posted : Thursday, June 18, 2020 9:05:45 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1327 Posted : Friday, June 19, 2020 6:44:08 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage


Covid-19 : Làng nhạc Pháp bị thất thu 4,5 tỷ euro

Tuấn Thảo - RFI - 19/06/2020
Theo khảo sát gần đây của công ty kiểm toán Ernst&Young, các đợt biểu diễn nhạc pop-rock và nhạc nhẹ là những nạn nhân kinh tế đầu tiên của dịch Covid-19, mức thiệt hại được ước tính lên tới 2,3 tỷ euro. Các phòng ghi âm, các tiệm bán đĩa, các nhà xuất bản và phân phối cũng bị vạ lây. Thiệt hại chung của toàn ngành công nghiệp nhạc Pháp lên tới 4 tỷ rưỡi euro.

Công ty kiểm toán Ernst&Young đã thực hiện cuộc khảo sát theo yêu cầu của tổ chức ‘‘Tous pour la musique’’ (TPLM), một đoàn thể bao gồm các đại diện của giới chuyên ngành, từ các nghệ sĩ, các chuyên viên kỹ thuật âm thanh và hình ảnh, các giám đốc nghệ thuật, các hãng đĩa, các rạp hát cũng như giới quản lý, phân phối cùng với giới sản xuất chuyên đầu tư vào các chương trình biểu diễn. Tính tổng cộng, nghiệp đoàn này đại diện cho hơn 250.000 nhân viên làm việc trong ngành kỹ nghệ âm nhạc tại Pháp.

Theo tổ chức TPLM, dịch Covid-19 đã làm tê liệt cả một guồng máy hoạt động trong ít nhất là ba tháng. Ngành công nghiệp âm nhạc tại Pháp nói chung đã mất khoảng 43% doanh thu trong năm 2020 tương đương với 4,5 tỷ euro. Các hoạt động bị tác hại nhiều nhất vẫn là các chương trình biểu diễn âm nhạc, kể cả những chương trình có hợp đồng cố định với các nhà hát hay là các đợt lưu diễn đi một vòng các rạp hát cũng như các liên hoan. Chỉ riêng trong lãnh vực biểu diễn trực tiếp trên sân khấu, làng nhạc Pháp mất khoảng 83% doanh thu, so với cùng thời kỳ năm trước. Trong ba tháng vừa qua, tính tổng cộng đã có 4.300 buổi biểu diễn đã bị hủy bỏ, trong đó có các đợt biểu diễn nhạc pop-rock, nhạc nhẹ, nhạc kịch, nhạc cổ điển và nhạc jazz. Mức thiệt hại tính chung lên tới hơn 2 tỷ euro.

Thời gian hậu phong tỏa dường như cũng chẳng sáng sủa gì hơn. Với các quy định giãn cách xã hội, các nhà hát chỉ được quyền tiếp đón 50% lượng khán giả và như vậy có rất nhiều khả năng các chương trình biểu diễn (nhất là các show đòi hòi nhiều đầu tư) sẽ bị hủy bỏ. Theo dự phóng, cứ trên 10 chương trình biểu diễn, có đến 8 sẽ bị thua lỗ nếu được tổ chức với các điều kiện mang tính ràng buộc như hiện thời. Doanh thu đến từ khán giả vẫn không đủ để trả cho tất cả các chi phí đầu tư vào việc sản xuất show biểu diễn.

Theo ông Jean-Noël Tronc, chủ tịch hiệp hội Sacem bao gồm các tác giả, các nhà soạn nhạc và các nhà xuất bản, đây là lần đầu tiên các đại diện của giới chuyên ngành có cùng một tiếng nói. Theo ông, ngày 21/06 tới là Ngày hội Âm nhạc (La Fête de la Musique), nhưng hầu như chẳng có ai thật sự có tâm trạng vui mừng, không khí chung hiện giờ khá là ảm đạm chứ không háo hức lễ lạc, cũng chẳng chào đón liên hoan. Bởi vì đối với giới chuyên nghiệp, hầu như đa số các hoạt động vẫn còn bị tê liệt, đình trệ.

Theo ông JérômeTréhorel, giám đốc của liên hoan nhạc rock Vieilles Charrues, ngành kỹ nghệ âm nhạc cần có sự giúp đỡ của nhà nước, bằng không sẽ có nhiều công ty, cơ sở văn hóa cũng như một số liên hoan sẽ phải đóng cửa luôn. Ngành kỹ nghệ âm nhạc tại Pháp tuyển dụng tổng cộng 257.000 nhân viên, trong đó có khá nhiều người không chỉ làm một công việc duy nhất, mà làm tùy theo hợp đồng, chẳng hạn như một chuyên viên kỹ thuật âm thanh có thể làm việc cho nhiều liên hoan âm nhạc khác nhau, mỗi liên hoan kéo dài khi thì một tuần, lúc thì cả tháng.

Còn theo ông Ben Barbaud, giám đốc liên hoan nhạc rock và metal Hellfest từng bị hủy bỏ vì dịch Covid-19, nên có một kế hoạch hỗ trợ ở đầu nguồn, để tránh cho các công ty chuyên đầu tư vào ngành giải trí sa thải nhân viên. Các liên hoan chẳng hạn một khi buộc phải đóng cửa, có nguy cơ tác động dây chuyền đến nhiều ngành khác nhau : nghệ thuật, kỹ thuật, quảng cáo, tiếp thị và tất cả các nghề phục vụ có liên quan.

Theo đại điện của tổ chức TPLM, giới chuyên ngành yêu cầu chính phủ Pháp áp dụng một số biện pháp từng được ban hành cho nhiều ngành nghề khác. Trước hết miễn đánh thuế cũng như giảm bớt các khoản đóng góp vào quỹ an sinh xã hội ít ra trong năm 2020. Hồi đầu tháng 5, chính phủ Pháp đã cam kết sẽ áp dụng các biện pháp này trong vòng 4 tháng đối với giới nghệ sĩ và giới chuyên ngành văn hóa nói chung. Thế nhưng, đoàn thể TPLM cho rằng 4 tháng là vẫn chưa đủ và yêu cầu được hưởng các biện pháp ưu đãi ít nhất là trong vòng một năm.

Về phía các ban tổ chức liên hoan cũng như các ban quản lý nhà hát, giới này yêu cầu chính phủ ban hành những quy định cụ thể và rõ ràng hơn, hầu nới lỏng các điều kiện cho phép mở lại các nhà hát, hội trường hay các rạp biểu diễn. Ngành công nghiệp âm nhạc ở Pháp cho rằng đó là những điều kiện tối thiểu để khuyến khích khán giả trở lại và như vậy tạo được luồng dưỡng khí cần thiết cho một ngành nghề bị ‘‘nhấn chìm’’ dưới nước trong vòng ba tháng qua.


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1328 Posted : Saturday, June 20, 2020 11:33:27 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1329 Posted : Sunday, June 21, 2020 11:29:22 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage


Sam Smith - Thành thật với nỗi cô đơn

RFI - 20/06/2020
Nổi tiếng từ khá sớm ở tuổi 21, ngôi sao nhạc pop người Anh từng sở hữu 4 giải Grammy, 5 ca khúc lọt top 10 bài hát xuất sắc và 1 giải Oscar bài hát xuất sắc nhất trong phim James Bond. Tuy nhiên, thành công và nổi tiếng sớm lại gây ra nhiều phiền toái với cuộc sống riêng tư, khi Sam Smith công khai mình là người đồng tính.

Sam vẫn miệt mài hát về sự cô đơn, nước mắt trong tình yêu với dòng nhạc soul, dance-pop nhờ chất giọng tenor cao đặc biệt. Không chỉ dừng lại hát solo, Sam Smith chứng tỏ sự năng động trong việc hợp tác với các nghệ sỹ khác để tạo nên thỏi nam châm mới cho âm nhạc của mình.

Thần tượng George Micheal

Sinh ra và lớn lên ở thị trấn nhỏ ở ngoại ô London, Anh Quốc, Sam Smith theo học trường dòng Công Giáo. Anh vốn mặc cảm về cân nặng hơn là bị châm chọc về giới tính do thói quen trang điểm, chải mascara khi tới trường. Sam Smith bộc lộ giới tính từ rất sớm, năm 10 tuổi, khi sống cùng hai em gái trong ngôi nhà sơn màu hồng.

Lần đầu tiên xem concert của ca sỹ George Micheal năm 15 tuổi, Sam Smith đã phải lòng âm nhạc của thần tượng với ca khúc bất hủ Careless Whisper. Hơn thế nữa, khi nghe George Micheal thổ lộ về giới tính thật của mình, Sam Smith coi ông như người thầy vì “cách sống trung thực và chân chất với bản thân theo lối diễn đạt ấm áp”. Có thể thấy ít nhiều ảnh hưởng của George Micheal trong lối hát và những ca khúc dance-pop của Sam Smith. Tuy nhiên, nếu xét về giọng hát, Sam có phần nổi trội hơn thần tượng về độ cao cũng như dấu ấn sự cô đơn, lẻ loi trong từng bài hát.

Áp lực của sự nổi tiếng

Năm 2014 là năm đánh dấu bước ngoặt sự nghiệp của Sam Smith ở tuổi 22. Album In the Lonely Hour (Trong giờ khắc cô đơn) gặt hái thành công thương mại vang dội tại Anh Quốc và lọt vào top 10 ở Mỹ. Đây cũng chính là thời điểm anh công khai giới tính thật của mình. Sự thẳng thắn, bộc trực của Sam Smith như muốn dập tắt sự tò mò của công chúng, để tập trung vào chuyên môn âm nhạc.

Khi được công chúng để mắt tới, Sam Smith phải luyện tập giảm cân theo chế độ “intermittent fasting”, chờ 5h mới được ăn, không được ăn giữa các bữa. Từ năm 2015, anh giảm cân khá nhiều và không tuyệt đối không ăn bánh mỳ. Không chỉ áp dụng chế độ ăn kiêng, anh thay đổi sang mái tóc ngắn thay vì mái tóc dài xoăn do nguyên nhân rụng tóc. Kiểu tóc mới gợi nhớ lại ngay tới mái tóc thần tượng George Micheal trong tour lưu diễn Symphonica năm 2011.

Tuy nhiên, thay đổi hình ảnh không có nghĩa là Sam chuyển hưởng khỏi màu sắc buồn bã, u sầu anh vốn dĩ trung thành. Sam luôn biết cách biến một ca khúc vui nhộn như How Will I Know của Whitney Houston thành một ballad buồn sâu thẳm. Nếu như album đầu tiên In the Lonely Hour (2014) là sự săm soi tuyệt vọng trong trái tim của cậu bé trong tình yêu, album thứ hai The Thrill of it All (2017) đánh dấu sự trưởng thành của một người đàn ông bộc lộ hết cảm xúc ra vẻ ngoài. Giọng hát của Sam là vũ khí lợi hại, nó ám ảnh, chơi vơi giữa không gian, như sự tự tình với nỗi cô đơn của con người.

Những giấc mơ dị thường

Sự cô đơn, tuyệt vọng trong những bài hát của Sam là đề tài tốn giấy mực của giới truyền thông. Anh từng thú nhận về cảm xúc như một người phụ nữ trong thân xác đàn ông, luôn nhỏ lệ khỏi đôi mắt xanh ngọc bích. “Tôi rất tiếc nếu đã phát ngôn điều gì sai trái. Không muốn xúc phạm bất kỳ ai, vì ý định tôi rất thành thật và tử tế. Tôi chỉ muốn được đối xử như con người”.

Hơn thế nữa, Sam còn thổ lộ về ước mơ khi anh về già. Đó là giấc mơ dị thường và hạnh phúc nhất đối với người tự nhận thuộc giới LGBT. Anh sẽ mở cửa hàng hoa tươi tại miền quê nước Anh, vui thú nấu ăn đầm ấp bên gia đình gồm chồng, con cái. Đám tang của anh sẽ phát nhạc disco, thú vị hơn là nam giới sẽ ăn mặc cải trang thành nữ giới và ngược lại. Sam mơ ước về điều đó khi anh không thể hát được nữa với giọng hát nặng nề, tan vỡ, thở dốc như ngôi sao màn bạc Judy Garland cất tiếng hát Over The rainbow lúc về già.

Trái ngược với giấc mơ nghỉ hưu đó, Sam Smith thực tại vẫn tràn đầy năng lượng khi mở rộng hợp tác với rất nhiều nghệ sỹ. Điển hình như khi anh song ca với Calvin Harris trong bản nhạc dance Promises, kết hợp với Mary J Blidge trong ca khúc soul Stay with me hay chia lửa với Demi Lovato trong bài hát sôi động I’m Ready.

Về mặt thương mại, Sam muốn khuyến tán danh tiếng xa hơn, tới nhiều phân khúc khán giả bằng việc đứng chung sân khấu với các nghệ sỹ đương đại. Xét về mặt nghệ thuật, anh mong muốn tạo được màu sắc đa dạng, phong phú hơn trong âm nhạc và lối biểu diễn phối hợp. Khi hát đơn ca, giọng tenor của Sam Smith đôi khi gây cảm giác ám ảnh, chói tai ở những nốt rất cao. Nhưng khi kết hợp với chất giọng baritone hay alto, hai chất giọng khác biệt hòa giọng lại tạo được cảm xúc mới mẻ. Đó là sự cân bằng và hòa hợp lý tưởng về mặt kỹ thuật lẫn nghệ thuật, điển hình như ca khúc Dancing with a stranger (Khiêu vũ với người lạ) song ca ăn ý với nữ ca sỹ Normani. Bản nhạc dance-pop được xây dựng trên tiết tấu nhịp vừa phải, cảm xúc buồn man mác xen kẽ nuối tiếc.

Dòng chảy những bản ballad buồn của Sam Smith vẫn dài bất tận bất chấp sự soi mói về cuộc sống riêng tư. Phải chăng sự thành thật với nỗi cô đơn đã tạo nên dấu ấn riêng cho ngôi sao pop-dance sinh năm 1992 này?

I don't wanna be alone tonight (alone tonight) ; It's pretty clear that I'm not over you (over you, over you) ; I'm still thinking 'bout the things you do (things you do) ; So I don't wanna be alone tonight, alone tonight, alone tonight ; Can you light the fire? (light the fire, light the fire) ; I need somebody who can take control (take control) ; I know exactly what I need to do ; 'Cause I don't wanna be alone tonight, alone tonight, alone tonight

Em không muốn cô đơn đêm nay ; Đã quá rõ rằng em không còn say mê anh nữa ; Nhưng em vẫn nghĩ về những điều anh làm ; Vậy, em không muốn cô đơn đêm nay ; Anh có thể thắp lửa không? Em cần ai đó kiểm soát được mình ; Em biết chính xác mình cần gì ; Em không muốn cô đơn đêm nay.

*****

(Theo NYTimes, AllMusic)


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1330 Posted : Monday, June 22, 2020 6:28:38 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage


Em Là Tặng Phẩm Từ Trời
Thơ: Bác Từ
Nhạc: Nguyễn Hải - Hà Lan Phương
Trình bày : Hà Lan Phương

hongvulannhi  
#1331 Posted : Tuesday, June 23, 2020 12:50:06 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,394

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Vĩnh Biệt Phượng Đỏ Sân Trường


Vương Trùng Dương


“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy.
Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên”
(Thế Lữ)

UserPostedImage

Nhà thơ Nhất Tuấn nổi tiếng với thi phẩm Chuyện Chúng Mình, vào đầu thập niên 60, bài thơ Hoa Học Trò được nhạc sĩ Anh Bằng phổ thành ca khúc cùng tên nổi tiếng vào thập niên 1960. Ca khúc còn mang tên Bây Giờ Còn Nhớ Hay Không.

“Bây giờ còn nhớ hay không
Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
Ngây thơ em rủ anh ra
Bảo mình nhặt phượng về nhà chơi chung
Bây giờ còn nhớ hay không
Anh đem cánh phượng bôi hồng má em
– “Để cho em đẹp như Tiên!”
Em không chịu, sợ phải lên trên trời.
– “Lên trời hai đứa đôi nơi
Thôi em chỉ muốn làm người trần gian”
Hôm nay phượng nở huy hoàng
Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau
Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa
Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng
Bây giờ còn nhớ hay không
Đến người em nhận làm chồng? Mà thôi”.

Hoa phượng được Nhất Tuấn gọi là hoa học trò vì thuở đó hầu như ngôi trường nào cũng trồng cây phượng trong sân trường. Khi phượng đơm hoa báo hiệu cho mùa Hè cũng là thời điểm chia tay sau niên học. Để lưu niệm, nữ sinh đóng tập Lưu Bút giấy pelure xen kẽ các sắc màu, trông thật nhã, ghi cảm nghĩ cho nhau… Ở lớp Đệ Tứ, không còn học chung nhau vì lên lớp Đệ Tam theo ban A, B, C và lớp Đệ Nhất là thời điểm chia tay vĩnh viễn, tập Lưu Bút dày hơn, chia sẻ, tâm tình… của tuổi học trò. Hầu như nam sinh không có Lưu Bút, chỉ được xía phần, dù có tinh nghịch nhưng phải viết đứng đắn, lịch sự.

Theo lời Nhất Tuấn, “Tôi làm bài thơ Hoa Học Trò vào thập niên 1960 khi nhớ lại là cái thuở ngày xưa còn bé cũng chơi với mấy đấng bạn nhi đồng nam nữ xoa hoa dâm bụt, hoa phượng vào má nhau cho đỏ cho đẹp như cô dâu ngày đám cưới. Chỉ có vậy thôi. Rồi cái số của tôi là ngay từ những bài thơ đầu, tự dưng ưa làm thơ mà nhiều xui xẻo khi vào đoạn kết những bài thơ, để cho có vẻ lâm li bi đát buồn vơi trong các tập Truyện Chúng Mình của những ngày xa xưa đó có bài thơ Hoa Học Trò”.

Nguồn gốc loại phượng đỏ xuất xứ từ Madagascar, Nam Phi, thích hợp với miền nhiệt đới, tên thông dụng trong tiếng Anh là flamboyant, royal poinciana, flai tree (flai of teh forest) và mohur tree flai of teh forest…. Cây có tán rộng, nhiều lá. Hoa phượng đỏ thẫm, với năm, sáu cánh hoa xòe rộng thêm đốm đậm li ti trên cánh trông rất đẹp. Hoa phượng nở rất lâu, và mùa phượng vỹ thường kéo rất dài, từ đầu mùa Hè đến giữa mùa Thu.

Cây phượng còn gọi là phượng vỹ vì các lá non trông giống như hình vẽ đuôi của loài chim phượng, hoa phượng đỏ tươi như đầu chim phượng, và lúc phượng nở đầy hoa, che phủ cả lá. Phượng vỹ được người Pháp du nhập vào Việt Nam khoảng những năm cuối thế kỷ 19 tại tại Hà Nội trên đường Paul Bert (Tràng Tiền), đường Cổ Ngư và trong các trường học Pháp-Việt. Các thành phố như Đà Nẵng, Sài Gòn, Hải Phòng (còn gọi là thành phố hoa phương). Huế, hoa phượng tô điểm sắc màu dọc sông Hương, nhiều người còn gọi là thành phố của các ngôi trường phượng vỹ. Trên đường Lê Lợi, bên bờ sông Hương, bên cạnh trường Quốc Học, trường nữ trung học Đồng Khánh đầy phương vỹ... Cách đây vài năm, kỷ niệm 100 năm ngôi trường nầy, sau năm 1975 đổi tên danh nhân lịch sử Hai Bà Trưng (nếu đổi tên nữ cán ngố nào đó, chắc chắn các cựu nữ sinh tức giận điếng người! Không bao giờ thăm lại trường xưa, bước vào cổng trường nữa!).

Đọc những bài viết của các cô về mái trường xưa vẫn dùng tên Đồng Khánh, tuổi mộng mơ, trong giờ ra chơi, thả hồn dưới hàng phương vỹ… với bao nhiêu kỷ niệm khó quên.

Và, từ những thành phố đó, phượng vỹ được trồng khắp nơi, nhiều ngôi trường ở miền nam VN được trồng phượng vỹ, có lẽ thích hợp nhất vì loài hoa của sự chia ly ở tuổi học trò, loài hoa của kỷ niệm tình bạn và tình yêu. Vừa tỏa bóng mát, có lúc là nơi hẹn hò trong giờ ra chơi.

Sân trường trung học Trần Quý Cáp nơi phố cổ Hội An được trồng 3 hàng phượng hình chữ U trước 3 dãy lớp, bao quanh cột cờ. Khi khoác áo treillis đã một lần trở lại ngôi trương xưa, tuy đã hơn nửa thế kỷ, nay vẫn không quên hình ảnh đó. Trải qua lớp sóng phế hưng, vật đổi sao dời… không biết số phận những hàng phượng năm xưa thế nào?

Vì phượng vỹ mang hình ảnh chim phượng trong tứ linh nên ý nghĩa trong giấc mơ với phượng vỹ thường mang lại điềm tốt.

Thấy hoa mới chỉ đang hé nở trên cây, giống như những ngọn nến đang bập bùng cháy, điềm báo của sự khởi đầu may mắn. Trong thời gian này, mọi việc bạn làm đều vô cùng thuận lợi. Cầu được ước thấy.

Mơ thấy bản thân đang ngắt hoa, mang ý nghĩa là tài lộc đến nhà.
Mơ thấy phượng không ra hoa, điềm báo của sự yên bình.

Tại Hoa Kỳ, phượng đỏ được trồng ở Hawaii, thung lũng Rio Grande, miền nam Texas, vùng sa mạc ở Arizona. Ở nam Florida của Hoa Kỳ được trồng nhiều loại phượng đỏ nầy, dân địa phương tổ chức Hội Hoa Phượng Vỹ (Royal Poinciana Fiesta) như người Nhật với Hoa Anh Đào.

Ở California rất nhiều loại phượng tím. Trước nhà con trai tôi trồng được cây phượng đỏ được 8 năm nhưng không có hoa, lá rụng đầy, khô lại như hạt thóc nên vừa chặt đi trong mùa dịch Covid-19!
*
Sáng ngày 26/5 vừa qua, tai nạn thương tâm do cây phượng bật gốc, ngã đè trúng các em học sinh trường THCS Bạch Đằng, quận 3, Sài Gòn đã gây 13 học sinh lớp 6 bị thương, trong đó một em bị thương nặng đã không qua khỏi.

Trước tai nạn đáng tiếc xảy ra, nhà trường và giới hữu trách về môi trường, cây xanh… nên có phương cách hữu hiệu vừa bảo vệ cây xanh vừa bảo vệ sinh mạng. Nhưng thật trớ trêu, thay vì chăm sóc, nuôi dưỡng lại triệt hạ! Trước hành động hủy hoại nầy, chỉ một tuần, trên các trang mạng xã hội bày tỏ sự phẫn nộ, đả kích sự tắc trách của chính quyền địa phương và nhà trường… Điển hình như chặt đầu hàng loạt cây ở giảng đường Phượng Vỹ của đại học Nông Lâm Sài Gòn. Mà các cựu sinh viên của trường đã xác nhận trường này có các giảng đường hầu hết mang tên các loài cây và hoa.

Cô Nguyễn Thị Bích Hậu chia sẻ: “Trường đại học Nông Lâm, nơi đầy chuyên gia về ngành này mà còn lao vô chặt đầu cây, thì hỏi các nơi khác làm gì? Cây cối là các sinh vật im lìm, chúng không thể tự vệ.

Mong các hành động này cần được chặn đứng ngay lập tức. Vì thầy cô không thể đi dạy cho trẻ con về tinh thần nhân bản, về yêu quý và bảo vệ môi trường và đặc biệt là tinh thần trách nhiệm, khi có những thầy cô ra lệnh tàn sát cây xanh.

Không thể có một trường học tốt nào mà trơ khấc toàn beton và người, không có hồn cây cỏ. Như một người mẹ, tôi không muốn cho con đi học ở nơi đó. Vì khác gì gửi con tới sa mạc Sahara?”.

Thầy giáo Chế Quốc Long, trường đại học Sư Phạm Kỹ Thuật nêu ý kiến về vấn đề này trên facebook:

“Chuyện một học sinh chết vì cây phượng đổ là một tai nạn đau lòng. Tuy nhiên, việc đốn hàng loạt cây phượng ở các trường học là điều không chấp nhận được.

Đã từ lâu, các trường không hề có sự chăm sóc cây xanh. Chỉ cần một năm kiểm tra một lần thì có thể phát hiện ngay cây nào mục ruỗng hoặc còn sử dụng được. Chưa kể việc bê tông hoá toàn bộ sân trường cũng làm ảnh hưởng đến sức sống của cây.

Đúng là kiểu quản lý không được thì cấm như xưa nay. Hành động đốn hàng loạt cây phượng ở các trường học, khiến chúng ta phải đặt câu hỏi: phải chăng quản lý cũng phản ứng theo kiểu bầy đàn hay sao?

Chuyện chính quyền chặt hạ cây xanh không lạ gì với người dân trong nước từ Bắc tới Nam.

… Không có sự chăm sóc, khi sự việc đau lòng xảy ra thì phản ứng hết sức cực đoan là đốn hạ hàng loạt cây phượng. Đúng là kiểu quản lý không được thì cấm như xưa nay”.

Nhà báo Nguyễn Ngọc Già chia sẻ với đài RFA rằng, sau khi đi tù về, ông ngỡ ngàng với con đường từng được coi là đẹp nhất Sài Gòn này, giờ trơ trụi như “cô gái đẹp trọc đầu”.

Nay với việc các trường chặt cây phượng vỹ, ông cho rằng xã hội hiện nay nói chung và nền tảng giáo dục nói riêng, cái tính vô trách nhiệm nó quá lớn, vì vậy nó làm mất lương tri của những người đang đứng trên bục giảng và kể cả các cán bộ quản lý trong Bộ GD&ĐT.

“Hành động một số trường chặt cây phượng thì tôi cho rằng đó là hành động vô văn hóa, phản giáo dục. Bởi vì cây phượng là biểu tượng của tuổi hoa niên, nó đã đi vào thơ, ca, nhạc, họa. Tất cả những con người hiện nay dù ở bất cứ đâu, nhất là đang là giảng viên, là hiệu trưởng của các trường thì họ đều phải hiểu hình ảnh của cây phượng.

Ngoài ra nó còn có tính phản khoa học, bởi lỗi ở đây không phải tại cây phượng. Nếu nhìn dưới góc độ khoa học giữa cặp phạm trù tất nhiên và ngẫu nhiên, thì cây phượng bị ngã đổ nó phản ánh chuyện tất nhiên trong quá trình quản lý, chăm sóc cây phượng không đúng theo chăm sóc cây xanh. Và ngẫu nhiên cây đã ngã đổ.”

Theo RFA: “Bà Đỗ Thị Thanh Huyền, giám đốc Trung Tâm Bảo Tồn Thiên Nhiên Gaia rằng, vấn đề là các trường đem cây phượng về trồng khi nó đã lớn, đường kính 20-30 cm, để cây nhanh kết tán và có bóng mát. Chính vì thế, rễ cây thường ít phát triển, không bám sâu vào lòng đất và rất dễ bị mục. Hơn nữa, ở thành phố, mức độ bê tông hóa cao, cây không có không gian để phát triển bộ rễ nên rất dễ đổ”

Anh Nguyễn Văn Dũng bày tỏ sự bất bình khi các trường chặt cây xanh do lo sợ cây gãy đổ. Theo anh thì đó không phải là cách giải quyết mà đó là một hình thức trốn tránh trách nhiệm. Anh phân tích:

“Cái bệnh sợ trách nhiệm nó vô trường học. Thay vì họ tìm giải pháp giải quyết cho tốt thì họ chặt luôn để khỏi chịu trách nhiệm cây gãy đổ. Mọi việc khác họ mặc kệ. Câu chuyện nó là vậy thôi.

Ở đất nước này chẳng ai có trách nhiệm. Ông hiệu trưởng nhận trách nhiệm rồi cũng thôi. Bao nhiêu ông cũng chỉ nói miệng cho xong.

Bất cứ trường học nào trên thế giới cũng có cây xanh. Ở Việt Nam đặc biệt có cây phượng mà bao nhiêu năm nay đâu có chuyện gì, bây giờ đổ ngã rồi đem đi chặt hết. Họ làm những việc không có suy nghĩ. Cây phượng nó là thơ, là nhạc, là tâm hồn học trò bao nhiêu thế hệ mà bây giờ họ bất chấp.

Ngoài việc sợ trách nhiệm thì cái gian dối nó ăn vào máu của rất nhiều người có trách nhiệm.

Đặc biệt tôi thấy từ hôm cây phượng ngã làm chết học sinh cho đến khi các trường đồng loạt đốn các cây phượng khác trong sân trường, thì ông Phùng Xuân Nhạ, Bộ trưởng Bộ Giáo Dục không hề có tiếng nói nào lên tiếng nhận trách nhiệm trong tư cách một người thầy. Điều này phản ánh thêm cái ‘quản không được thì cấm’. Cái này đã trở thành chủ trương chung của toàn xã hội, trên mọi lãnh vực, ngành nghề. Không riêng gì ngành giáo dục!”

Bài viết Chặt nhầm còn hơn bỏ sót, bao nhiêu cây phượng chết oan trên tờ Báo Mới: “Tại nhiều trường học, cây phượng đang bị 'thảm sát' oan uổng vì bị coi là mối đe dọa đối với tính mạng học trò, chẳng lẽ một cây gãy đổ thì cả giống loài bị kết tội?

Tuy nhiên thay vì cắt tỉa, tìm phương pháp ngăn chận những cây nguy hiểm, nhiều trường học lại đốn hạ toàn bộ những cây phượng đang có. Nếu trường nào cũng áp dụng cách này, loài cây được mệnh danh là hoa học trò sẽ hoàn toàn bị trục xuất khỏi môi trường của học trò. Và khái niệm sân trường sẽ không còn gợi nhắc đến một nơi rợp bóng mát của cây xanh mà trở thành khoảng không gian trụi lủi chỉ có sàn bê tông và nắng gắt.

… Lẽ ra người ta phải kiểm tra từng cây một xem tình trạng thân, gốc rễ ra sao, xác định xem nguy cơ gãy đổ thế nào? Nếu có nguy cơ, có thể kiểm soát bằng cách cắt tỉa bớt những cành nặng hay giải pháp khác không? Việc chặt cây chỉ nên coi là giải pháp cuối cùng.

Ngoài ra, để ngăn ngừa lặp lại tai nạn đau thương ở Trường Bạch Đằng, cần truy lỗi ở các bộ phận kiểm soát của con người chứ không phải ở loài phượng vỹ.

… Truy lỗi không phải để ‘bắt đền’ ai, mà nhằm tìm ra những lổ hổng và vá nó lại, để sau đó những cây phượng vẫn có quyền nở hoa đỏ rực báo hiệu mùa thi, và các em học sinh của chúng ta vẫn được an toàn.

Khi chúng ta làm việc gì đó nhân danh sự an toàn của học trò, hãy đứng ở vị thế của các em. Các em không muốn những cây hoa học trò của mình bị thảm sát như vậy đâu”...

Báo chí lề phải trong nước tuy có phản ứng hành động vô lối nầy nhưng ngại đụng chạm đến “chủ trương giới hữu trách”, nay nhờ các trang mạng xã hội mạnh dạn lên tiếng chỉ trích. Lập ra công ty nầy, công ty nọ về môi trường, cây xanh, công viên… không có trách nhiệm bảo tồn mà phá nát!
*
Nói chuyện với thành phần vô trách nhiệm nầy như nói chuyện với đầu gối như đàn gảy tai trâu ở cái xứ vô tâm vô cảm. Mùa Hè đến trong cơn đại dịch từ Tàu Cộng, quên đi nỗi buồn hiện tại, mong tìm lại cung thương ngày cũ qua vài tình khúc với hình ảnh phượng vỹ, hình ảnh tuổi trẻ cùng học chung nhau dưới mái trường

Trong bài viết của tôi “Boléro, dòng nhạc bức tử được hồi sinh” trong hai thập niên ở miền Nam Việt Nam đã đề cập đến những nhạc sĩ sáng tác. Với tình khúc liên quan đến tuổi học trò vì dòng nhạc nầy có tính cách đại chúng, phổ thông dễ phù hợp.

Ca khúc Ngày Tạm Biệt của Lam Phương thường vang vọng mỗi khi Hè đến:

“Hôm nay đây còn vui trông thấy nhau
Bên tiếng ca tiếng đàn vượt trời cao,
Lời vui thắm thiết đưa trao như khi mới gặp nhau…
… Nhớ hàng phượng thắm ven đường
Mỗi lúc chiều buông tan tác rơi cài lên mái tóc xanh.
Với bóng dáng ai chiều ấy
Nâng niu tà áo biết nói gì khi chia ly!”

Thuở đó Tháí Thanh cất tiếng hát quá tuyệt, bìa nhạc phẩm in hình ảnh Thái Thanh, học trò ái mộ, mua làm lưu niệm, lúc chia tay để tặng nhau.

Thanh Sơn (Lê Văn Thiện 1938-2012) từ thập niên 1960 với những ca khúc trữ tình nói về tuổi học trò. Giai điệu nhẹ nhàng, lời ca mang nỗi buồn tiếc nuối của thuở chớm yêu trong hoàn cảnh nghèo khó với mối tình vô vọng dễ đi vào lòng người. Dù vui hay buồn, kỷ niệm của thời mộng mơ vẫn in vào tâm khảm.

Ca khúc đầu tiên của Thanh Sơn (1938-2012) là Tình Học Sinh, ra đời năm 1962 chưa tạo được tên tuổi, trong khi đó Lê Dinh đã có hàng chục nhạc phẩm đã gây tiếng vang nên năm 1963, ca khúc Nỗi Buồn Hoa Phượng của Thanh Sơn được Lê Dinh góp thêm trong giai điệu. Khi phổ biến trên làn sóng phát thanh Sài Gòn được thính giả ái mộ.

“Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn,
Chín mươi ngày qua chứa chan tình thương
Ngày mai xa cách hai đứa hai nơi,
Phút gần gủi nhau mất rồi
Tạ từ là hết người ơi!
… Giã biệt bạn lòng ơi! Thôi nay xa cách rồi
Kỷ niệm mình xin nhớ mãi,
Buồn riêng một mình ai chờ mong từng đêm gối chiếc
Mối u hoài này ai có hay”.

Theo lời chia sẻ của Thanh Sơn: “Thời niên thiếu, nhà tôi nghèo lại đông con nên tôi phải bỏ học giữa chừng để mưu sinh. Phải bỏ học, tôi tiếc lắm, cho nên quãng đời rất đẹp của tuổi học trò cứ lưu trong ký ức của tôi với những kỷ niệm xao xuyến. Tôi trang trải những kỷ niệm ấy vào ca khúc…

Năm 1951, học trường trung học Hoàng Diệu Sóc Trăng đã để ý đến cô bạn cùng lớp, nhí nhảnh, dễ thương, có cái tên ngồ ngộ: Nguyễn Thị Hoa Phượng.

Hai đứa học chung được hai niên khóa, tình cảm đang dần trở nên thắm thiết thì bất ngờ mùa hè năm sau Hoa Phượng cho biết gia đình cô đã được điều chuyển về lại Sài Gòn. Trước ngày chia tay, Hoa Phượng có tìm gặp tôi nơi sân trường để nói lời từ biệt. Hai đứa buồn xo, chẳng nói gì nhiều, chỉ lặng nhìn nhau… Khi tôi hỏi xin địa chỉ để sau này liên lạc thì nàng cúi xuống nhặt một cánh phượng trao cho tôi, nói: “Em tên là Hoa Phượng, mỗi năm đến hè nhìn hoa phượng nở thì hãy nhớ đến em…”. Từ đó chúng tôi bặt tin nhau!”

Ca khúc nầy song hành cùng tiếng hát Thanh Tuyền suốt nhiều thập niên từ trong nước và ở hải ngoại.

Nhạc phẩm Mùa Hoa Thương Nhớ của Lê Dinh sáng tác năm năm 1961 được giới trẻ ái mộ:

“Hoa phượng thắm rơi trên trường cũ
Mùa thương nhớ đến rồi em ơi
Thương làm sao nhớ thương hoài
Thương người đi bốn phương trời
Ôi mùa hoa sao buồn thế?
… Em nhặt cánh hoa rơi chiều nay
Về em ép giữa lòng bàn tay
Mong phượng kia chẳng phai màu
Như màu hoa thắm ban đầu
Cho mình thương nhớ dài lâu”.

Với dòng nhạc Boléro, ca khúc Lưu Bút Ngày Xanh của Thanh Sơn diễn tả tâm trạng:

“Lòng xao xuyến mỗi khi hoa phượng rơi
Nhắc lại câu chuyện buồn
Trường còn kia ôi mái đổ tường rêu
Nơi kỷ niệm êm ái
… Nhưng bao nhiêu yêu dấu đã phai mờ
Thời gian nỡ vùi chôn tuổi học trò
Người em gái mến thương nơi chốn nào
Bao giờ mình gặp nhau!”

Khi hoa phượng nở cùng với tiếng ve sầu báo hiệu cho mùa Hè, mùa học trò chia tay, khi thành công trong vài ca khúc về học trò, Thanh Sơn tiếp nối với ca khúc Ve Sầu Mùa Phượng:

“Chia tay, bạn bè còn ai đâu nữa
Nhớ nhau cũng đành biết nói sao vừa
Người ơi! Một lần mình xa cách rồi
… Nhớ nhiều biết gởi tình này về đâu?
Ve sầu khóc mùa hè buồn làm sao!
Mỗi năm, sân trường chấp nhận biệt ly
Những an bài đã dành sẵn rồi
Mùa phượng mang nhớ nhung ngàn nơi”.

Ca khúc Phượng Buồn của Tuấn Hải, nhạc sĩ phục vụ trong đài phát thanh Sài Gòn và chuyên viên âm thanh của đài phát thanh Quân Đội, ca khúc nầy được phổ biến rất nhiều trên làn sóng phát thanh.

“Anh đến với em vào một ngày trời đẹp nắng
Một ngày phượng hồng thắm trong đôi mắt buồn xa xăm
Phượng hay bâng khuâng tưởng chừng như cô đơn
Nên khi chiều xuống thấy vấn vương trong tâm hồn
… Trong tiếng hát ve phượng hồng là hoàng hậu đó
Phượng buồn vì tình đã tan theo sóng biển nổi trôi
Ngàn năm trong tôi tình này không phai phôi
Xuân qua hè tới ta nhớ nhau luôn phượng ơi”.

(Sau nầy ca khúc Phượng Hồng của Vũ Hoàng cũng được thịnh hành:

UserPostedImage

“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng,
Em chở mùa hè của tôi đi đâu,
Chùm phượng vỹ em cầm là tuổi mười tám,
Thuở chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu”).

Lê Mộng Bảo (1923-2007) lúc trẻ được giám đốc nhà xuất bản Tinh Hoa ở Hà Nội mời làm phụ tá điều hành chọn bài hát để xuất bản. Sau 30/4/75 bị đi tù, ra tù với đôi mắt bị thương tật. Trong cảnh khốn cùng phải đi hát dạo, sống lây lất với bạn hữu. Năm 1993 được định cư Mỹ theo diện HO, sống trầm lặng cho đến lúc mất. Ca khúc Mùa Ve Sầu của Lê Mộng Bảo nói về cuộc tình khi rời Huế ra Hà Nội:

UserPostedImage

“Tôi nhìn người yêu lần cuối trong đời
Đoạn đường chia ly có hoa phượng rơi
Và hoa nắng lung linh vương ngập lối
Tiếng ve khóc than trên đồi
Cho một người khóc một người”.

Hoàng Trọng được gọi là ông hoàng nhạc Tango, trong đó có ca khúc Em Còn Nhớ Không Em:

“Em còn nhớ không em
Mùa xuân nào rực rỡ
Tháng giêng hoa đào nở
Như mộng đẹp đầu tiên
… Khi hè về bâng khuâng
Hoa phượng rơi trong nắng
Em có ép trong thơ
Gửi người anh xa vắng”

Y Vân (1933-1992) nổi tiếng với nhiều tình khúc. Với bút hiệu Y Vân có nghĩa là Yêu Vân, tên tiểu thư Tường Vân - người yêu đầu tiên của ông của tuổi học trò. Ông chọn tên này từ khi chuyện tình giữa ông và cô này tan vỡ.

UserPostedImage

Ca khúc Từ Biệt Mái Trường Xưa viết về ngôi trường xưa:

“Một ngày tôi còn nhớ
Đầy trường hoa phượng vỹ
Tạm xa bao bạn cũ
Nào ai biết ra đi
Là sẽ không quay về”

Hoàng Thi Thơ (1929-2001) học tiểu học tại Triệu Phong, Quảng Trị, bậc trung học tại Huế rồi Hà Tĩnh. Sau khi trở lại Huế học xong trung học năm 1950, ông giã biệt trường xưa. Ca khúc Biết Đâu Tìm của ông không biết hình ảnh mái trường nào nhưng mang nỗi niềm tiếc nuối:

“Năm năm mỗi lần nghe hè đến
Lòng đắm đuối những giờ phút hè xưa
Hồn lâng lâng như buồn nhớ bâng khuâng
Và thương tiếc vô cùng ...
… Nên năm năm nhìn hoa phượng thắm
Nhìn mái ngói nét trường cũ đìu hiu
Nhìn ánh nắng trên giòng nước cô liêu
Lòng chợt thấy tiêu điều...”

Ai đã từng sống ở Nha Trang, mỗi sáng thường nghe đài phát thanh Nha Trang dùng ca khúc Nha Trang của Minh Kỳ (1930–1975) làm nhạc hiệu mở đầu.

“Nha Trang là miền quê hương cát trắng. Có những đêm nghe vọng lại, ầm ầm tiếng sóng xa đưa… Ai ơi, người về cho ta nhắn với. Nha Trang quê hương dịu hiền, ngàn đời lòng tôi mến yêu…”

Cuối tháng 8, 1975 khoảng 09 giờ tối, cả trại tù đang chìm trong bóng đêm, bỗng tiếng nổ long trời kèm theo những tiếng la thất thanh. Khi ấy tổ của Minh Kỳ đang họp để phân công nấu bếp vào ngày mai, bỗng một quả lựu đạn quăng vào vách tôn ngay phía sau làm 3 người chết tại chỗ và khoảng 8 người bị thương. Nhạc sĩ Minh Kỳ bị thương rất nặng, được anh em tù khiêng lên bệnh xá cùng với những anh em bị thương khác. Ông bị thương khá nặng nên qua đời.

Nhắc đến ca khúc Hai Mùa Phượng của Minh Kỳ & Mạc Phong Linh để thương tiếc người bạn tù mới đó mà không bao giờ gặp nhau.

“Mùa hè lại đến xác hoa phượng ôm gót giày
Hè yêu ơi!... tìm dĩ vãng qua đây
Cho hồn ta gọi tên nét đan thanh
Những đam mê kỷ niệm của ngày xanh
… Một mình một bóng đứng âm thầm tôi cúi đầu
Phượng rơi rơi... và cánh lá lao xao
Âm thầm và vọng xa tiếng cuốc kêu
Biết khi nao chúng mình lại gặp nhau!”.

Anh Bằng (1926- 2015) khoác áo chiến y và phục vụ trong đài phát thanh Sài Gòn, nhạc sĩ tài hoa, ca khúc Huynh Đệ Chi Binh của ông khá quen thuộc với người lính VNCH. May mắn cho ông được rời khỏi nước năm 1975. Nhạc phẩm Mùa Phượng của ông tuy gọi là bạn nhưng cũng hiểu là “bạn tình” của tuổi học trò:

“Bạn ơi! Tôi viết thư khi mùa xuân bỏ đi
Và khi tiếng ve trên cành lá gọi hè một rừng não nề
Ngày quen biết là mùa phượng vui cho đôi ta.
Ngày xa cách là mùa phượng đau trong tim ta.
Rồi cho đến bây giờ, ai thương ai mong chờ
Phượng có như ngày xưa?
… Ngày xưa mỗi mùa phượng nở tươi trên sân ga
Đẹp thay những lần tình rủ nhau đi thăm hoa
Kỷ niệm ấy trong đời, hôm nay qua đi rồi,
Buồn lắm hoa phượng ơi!”

Nhân dịp đầu xuân năm 2018 tôi viết bài Nguyễn Văn Đông & Một Thoáng Xuân Phai, có lẽ đây là bài cuối cùng, báo ra ngày 15/2, ngày 26/6 nhạc sĩ qua đời, hưởng thọ 86 tuổi.

Những tình khúc bất hủ của ông, vượt thời gian và không gian. Ca khúc Sắc Hoa Màu Nhớ có hình ảnh hoa phượng nhưng không báo hiệu cho mùa Hè mà lúc Thu sang:

“Hoa phượng rơi đón mùa Thu tới.
Màu lưu luyến nhớ quá Thu ơi!
Ngàn phượng rơi bay vương tóc tôi.
Xác tươi màu pháo vui
tiễn em chiều năm ấy.
... Đời tôi quân nhân, chút tình riêng gửi núi sông.
Yêu màu gợi niềm thủy chung.
Nhưng rồi vẫn nhớ một trời, vẫn nhớ đời đời.
Phượng rơi rơi trong lòng tôi”.

Tôi đã viết rất nhiều bài về âm nhạc vì cũng là thú tiêu khiển thú vị qua cuộc đời, tình yêu… với cung bậc và lời ca. Còn nhiều ca khúc nữa đề cập đến mái trường và mùa phượng vỹ của tuổi học trò, biết yêu, được yêu hay đau khổ bởi hình bóng nơi mái trường xưa. Rất tiếc không tìm được ca khúc nào của bóng hồng mà một thuở ướp hoa trong Lưu Bút.

UserPostedImage

Nay vĩnh biệt phượng đỏ sân trường, quá tiếc! Hãy thả tâm hồn vào từng ca khúc để mường tượng lại hình bóng cũ. “Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy. Ngàn năm hồ dễ mấy ai quên” nếu có nhớ thì cũng lặng lẽ nơi nầy!

Little Saigon, 6/2020
Vương Trùng Dương.

Edited by user Tuesday, June 23, 2020 1:00:43 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1332 Posted : Tuesday, June 23, 2020 6:16:18 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1333 Posted : Wednesday, June 24, 2020 6:22:51 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1334 Posted : Thursday, June 25, 2020 12:01:39 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage

Hoàng Thy Mai Thảo  
#1335 Posted : Friday, June 26, 2020 5:09:49 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
hongvulannhi  
#1336 Posted : Friday, June 26, 2020 12:40:37 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,394

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)
Người Giầu Có Và Cái Bát Mẻ


25/06/2020
Hạnh Chi

Hai hình ảnh tương phản này có thể chẳng bao giờ thấy nhau. Không có người nhà giầu nào lại dùng cái bát đã sứt mẻ; cũng như, cái bát nào trong bếp người nhà giầu mà chẳng may bị mẻ thì số phận nó nhiều phần sẽ nằm trong thùng rác!

Nhưng, vốn chẳng có chi tuyệt đối, nên buổi chiều nay, mới khác những buổi chiều từng qua.

UserPostedImage

Nắng đã tắt nhưng cái nóng còn oi ả, lết theo bước chân mệt nhọc của một gã thanh niên nghèo khó. Gã có vẻ là một kẻ ăn xin, với y phục rách rưới, lôi thôi, trên tay lại ôm cái bát bẩn thỉu đã sứt mẻ. Hình như gã đã đói lả, vì bước chân xiêu vẹo, ngả nghiêng, tiến được một, lại lùi hai! Cuối cùng, chịu không nổi nữa, gã dựa vào cánh cổng một dinh thự.

Tình cờ, cũng lúc đó, người chủ nhân mở cửa bước ra. Bằng phản ứng tự nhiên, gã nghèo khổ nâng cái bát mẻ bằng hai tay tỏ sự cung kính người đối diện, rồi cất tiếng van xin:

- Con lạy ông, con lạy bà, xin nhủ lòng bố thí cho con miếng cơm dư.

Ông chủ nhà, chắc đã nhiều lần gặp cảnh ăn mày tới xin, nhưng nghe giọng nói của gã bần cùng, ông chợt xao xuyến.

Đưa tay gỡ chiếc nón lá rách bươm trên đầu kẻ nghèo khổ để nhìn cho rõ mặt thì ông chợt biết, đây chính là giây phút thiêng liêng, giao cảm với người bạn tri kỷ đã khuất núi bao năm.

Thay vì sai gia nhân mang thức ăn cho gã, ông lại nhẹ nhàng, vừa cầm tay dắt gã vào, vừa nói:

- Vào đây, vào đây, ta có chuyện nói với ngươi.

Gã thanh niên hiểu lầm, hoảng sợ la lên:

- Không! Không! Con dù nghèo nhưng không rình rập trộm cắp gì! Con đói quá, chỉ xin hạt cơm dư mà thôi!

Ông chủ nhà trấn an:

- Ngươi đâu có phạm tội gì. Vào đây ta cho cơm rồi hỏi gia cảnh ngươi chút thôi.

Sau khi lặng lẽ ngồi nhìn gã nghèo khổ ngấu nghiến hết hai tô cơm đầy, ông chủ nhà mới điềm đạm hỏi:

- Này, hãy nói ta nghe, trước khi chết, cha ngươi dặn dò những gì?

Gã cúi đầu, lí nhí:

- Thưa ông, con là một đứa con bất hiếu. Vì được cha quá nuông chiều nên con thường lơ là việc trau giồi trí đức, theo chúng bạn rong chơi, không màng chi đến nỗi thương lo của đấng sinh thành. Khuyên răn con không được, cha buồn lắm. Trước phút lâm chung, cha bỗng dặn con là ruộng nương, nhà cửa để lại, dù con có ngu muội tiêu xài hoang phí hết, nhưng chiếc áo đang mặc trên người đây là kỷ vật cuối cùng của cha, có nghèo đói tới đâu cũng không được bán, phải luôn giữ nó trên thân mình. Thưa ông chủ, con tuy bất xứng, bất hiếu, nay đây mai đó quên cả đường về, nhưng lời cuối cha dặn, con vẫn giữ đây.

Ông nhà giầu đưa tay sờ nhẹ lên tấm áo lem luốc trên thân gã nghèo khổ và lầm thầm, như không cần cho gã nghe mà vẫn khiến gã bàng hoàng:

- Tạ ơn Trời Phật, cuối cùng thì con anh đã tìm tới đây, để tôi được trọn lời anh ủy thác.

Ông cầm lấy bàn tay khô cứng của gã, nhìn sâu vào đôi mắt gã, rồi ân cần, chậm rãi bảo rằng:

- Này con, chiếc áo này là gia tài lớn lao mà cha con đã để lại cho con. Gia tài này, con có nhận được hay không còn do sự sám hối chí thành của con và lời cầu nguyện hằng đêm của ta. Hôm nay, con đã đến đây gặp ta, quả là con đã biết lỗi, dù đói nghèo vẫn giữ lòng trong sạch. Còn ta, ta luôn cầu nguyện Chư Phật, xin từ bi dẫn dắt con tới để ta trọn lời ủy thác của người bạn cố tri.

Này con, thuở sinh thời, cha con và ta là hai người tương đắc, tâm giao. Nỗi khổ của cha con về đứa con ngu si khờ dại , ta đã biết đủ, nghe đủ, nên cha con đã ủy thác ta, chỉ cho con đâu là gia tài ông để lại. Điều này chỉ có được khi con đủ lòng hối hận và ta đủ lòng thành cầu xin.

Này con, hãy kính cẩn cởi chiếc áo này ra. Hãy nhìn cho thật kỹ khắp chiếc áo. Con thấy gì không?

Đây này, ở góc chéo áo, lẩn sau hai lớp vải dày là hạt minh châu vô cùng quý báu. Với hạt châu này, con sẽ là người giầu có.

Này con, hãy nhìn kỹ hạt châu lấp lánh kia. Hạt châu đó soi suốt mọi sự, nhận biết mọi sự không qua một lăng kính phân biệt nào. Hạt châu đó nhìn những thành hoại, sang hèn, còn mất, đẹp xấu, thủy chung, bội phản, vui buồn .. v..v.. đến rồi đi với tâm an nhiên, thanh thản.

Con có hiểu ta đang nói gì không?

Này con, hạt châu đó là sự nhận biết mọi trạng huống. Hạt châu đó là chủ nhà. Mọi sự quanh con là khách vãng lai. Chủ nhà không đi đâu cả. Chủ nhà luôn đứng đó, vui vẻ, tiếp mọi người khách đến, rồi đi, mà không hề đi theo khách, nên chủ nhà chẳng bao giờ bị vướng bận vì những người khách mang đủ các tên gọi khác nhau. Nào là ông khách Sang Hèn, bà khách Buồn Vui, anh khách Phản Bội, chị khách Thủy Chung …v…v… Dù mang tên gì cũng là tên của khách, chủ nhà chỉ nhận biết thôi nên tâm chủ nhà rỗng rang. Vì rỗng rang nên giầu có.

Này con, tại sao giầu có ư?

Hãy khép hờ mắt mà quán chiếu xem. Nếu tâm con chẳng còn vướng mắc những hệ lụy vô thường kia thì con sẽ luôn là NGƯỜI CHO chứ không phải KẺ NHẬN. Con nở một nụ cười với người, là quà tặng, con tha thứ cho người gây khổ đau là con vượt thoát khổ đau, con không khư khư ôm giữ gì, là con buông xả được nỗi lo sợ mất những thứ đó.

Tiếp tục quán chiếu đi con!

À, con đang thấy rõ dần rồi đó! Đúng vậy, khi con thương yêu ai, vì muốn người đó mãi mãi thuộc về mình nên con đã vô tình xử sự như một kẻ ăn xin.

Xin gì ư? Con thầm xin người đó đừng bao giờ hết thương con! Đừng bao giờ bỏ con! Đừng bao giờ đổi tình thương con thành tình thương người khác! Này con, nếu đối tượng thực tình hết thương con thì con xin cũng chẳng được, phải không?

Tốt lắm, con thấy rõ thêm chút nữa rồi. Tiếp tục quán chiếu đi. Nếu nhận ra muôn sự quanh vạn hữu mọi loài đều đến rồi đi, còn rồi mất, sao lại tự cột mình vào thành, vào hoại đó? Sao cứ mãi là kẻ nghèo khó ăn xin mà không là người nhà giầu ban phát?

UserPostedImage

Bây giờ hãy mở viên minh châu trong chéo áo ra! Nào, hãy cho ta xem gia tài con có những gì?

Ồ! Nhiều quá hả?

Con vừa hết khổ đau!

Con vừa hết tủi nhục!

Con vừa hết tự ti mặc cảm!

Con vừa hết bệnh tật, yếu đuối! vì tất cả những thứ bám chặt con lâu nay vừa được con nhận ra CHÚNG LÀ ĐỐI TƯỢNG BỊ NHÌN CHỨ KHÔNG PHẢI LÀ CON!

Thế, con là cái gì ư?

Con là cái vô sinh bất diệt vừa lóe lên, rực sáng! Con là cái nhận biết sự việc. Con không phải là sự việc. Tấm thân tứ đại lem luốc nhưng cái nhận biết tiềm ẩn trong thân này không lem luốc.

CON LÀ HẠT MINH CHÂU TRONG CHIẾC ÁO TỒI TÀN.

UserPostedImage

Hỡi kẻ cùng tử, con còn thân người đây làm phương tiện chiếc thuyền, con vừa khai mở trí huệ để thấy hướng đi, con vừa tìm lại gia tài để thành người giầu có.

Bấy nhiêu hành trang quý báu, con sẽ không bao giờ còn là kẻ ăn xin nghèo khổ nữa. Chắc chắn như thế, vì với hạt minh châu, con sẽ dong thuyền Bát Nhã ra khơi. Con không cần xin thêm gì, chỉ còn vô lượng của cho.

Hôm sau, khi gia nhân trong dinh thự ra quét dọn cửa trước, thấy một cái bát mẻ nằm im lìm bên vách tường.

Cái bát được gom chung với những rác rưởi trong bao.

Hạnh Chi

(Kính đảnh lễ Thầy, đã một lần từ bi khai thị cho bao kẻ cùng tử)
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 6/27/2020(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1337 Posted : Saturday, June 27, 2020 5:03:14 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage


Carole King - Người Mỹ không trầm lặng

RFI - 27/06/2020
Nước Mỹ yêu quý Carole King và luôn coi bà như một người bạn tâm giao trong âm nhạc. Một nữ nghệ sỹ sáng tác và biểu diễn vĩ đại nhất với kỷ lục 118 ca khúc top hit lọt vào Bảng xếp hạng Billhoard, 75 triệu album tiêu thụ khắp toàn cầu.

Theo Gia Trình, ít người biết rằng Aretha Franklin, Rod Stewart hay nhóm The Beatles đều từng thể hiện các ca khúc do Carole King sáng tác. Không chỉ là đại diện xuất sắc cho nghệ sỹ nữ thập niên 60-70, bà còn tiên phong vai trò hình ảnh giao thoa giữa nghệ sỹ sáng tác và biểu diễn.

Tài năng âm nhạc sớm bộc lộ

Carole King sinh năm 1942 tại Manhattan, New York trong gia đình bố mẹ người gốc Do Thái. Bà được dạy piano từ năm lên 4 tuổi và sớm bộc lộ năng khiếu biểu diễn khi lập nhóm nhạc Co-Sines ở trung học. Khi vào học Queen College, Carole tình cờ quen với nghệ sỹ sáng tác Neil Sedaka, Paul Simon và người bạn đời Gerry Goffin. Carole kết hôn với Gerry năm bà mới 17 tuổi, đồng thời cặp đôi đồng sáng tác và sản xuất những đứa con tinh thần quý giá.

Trước khi bà kết hôn, Neil Sedaka say mê Carole King, sáng tác ca khúc nổi tiếng Oh Carol để bày tỏ tình cảm với bà vào năm 1959. Ngay lập tức cặp đôi King và Giffin đáp trả bằng bài hát vui nhộn Oh Neil dựa trên nền nhạc bài của Sedaka. Cho đến giờ, đây là vẫn sự kiện sự hài hước nhất trong làng âm nhạc hiện đại, cũng khắc họa được tư tưởng thực tế pha chút dí dỏm của Carole trong kỹ năng viết lời.

Oh! Neil ; I've loved you for so long ; I never dreamed you'd put me in a song ; I'm Carol and I live in Tennessee ; I never hoped that you'd remember me ; Darling, when I saw you at the square dance ; My pulse skipped a beat ; My heart felt so heavy ; Like I had too much to eat.

Ôi Neil yêu dấu ; Em yêu anh đã quá lâu ; Em không thể mơ đến anh, đưa tên em vào bài hát ; Em là Carol đây và em sống ở Tennessee ; Em không hy vọng anh còn nhớ em ; Anh yêu khi thấy anh nhảy ở quả ng trường ; Tim em như ngừng đập ; Tim em quá nặng nề ; Hình như em ăn hơi quá nhiều.

Sự nghiệp sáng tác nhạc nở hoa

Bắt đầu sáng tác từ năm 15 tuổi, nhưng phải 4 năm sau, năm 1961, tên tuổi Carole King mới chính thức biết đến rộng rãi. Thành công vang dội của bản hit Will you love me tomorrow do nhóm nhạc nữ da màu The Shirelles thể hiện, chính thức mở màn cho sự nghiệp sáng tác thăng hoa của hai vợ chồng Carole. Ca khúc leo lên hạng 1 bảng xếp hạng Billboard và được coi là bản ballad đẹp nhất Carole King viết về tình yêu. Giờ đây, tên tuổi Carole King không còn trầm lặng nữa mà liên tiếp khuấy đảo bảng xếp hạng âm nhạc.

Tonight the light of love is in your eyes ; But will you love me tomorrow ; Is this a lasting treasure ; Or just a moment's pleasure ; Can I believe the magic in your sighs ; Will you still love me tomorrow ?

Đêm nay, ánh mắt anh tràn ngập tình yêu ; Liệu ngày mai anh có còn yêu em ; Liệu đây là kho báu vĩnh cửu ; Hay chỉ giây phút hân hoan ; Liệu em có tin vào phép màu của hơi thở ; Liệu ngày mai anh có còn yêu em ?

Hàng loạt bản hit choán ngôi bảng xếp hạng thập niên 60 như Take Good Care of My Baby, The Loco-Motion, Chains được nhóm The Beatles cover, đặc biệt là tác phẩm You Make Me Feel Like a Natural Womando nữ ca sỹ Aretha Franklin thể hiện. Càng về sau, các tác phẩm do Carole King viết khá trúc trắc về giai điệu, khó về cách xử lý nhưng ca từ rất sâu sắc. Bà đã tạo ra chuẩn mực mới về ca từ tại thời điếm đó.

Không chỉ toát lên sự giản dị, lãng mạn, điểm cộng lớn nhất của Carole King là truyền tải được quan điểm sống rất thực tế của người Mỹ. Thành công về sự nghiệp sáng tác cũng mở đường cho Carole King lấn sân trong vai trò ca sỹ trong thập niên 60. Tuy nhiên, bà chỉ ghi lại dấu ấn nhờ một bản hit duy nhất năm 1962 It Might as Well Rain Until September khi khán giả vẫn đóng đinh bà với hình ảnh nhạc sỹ.

Album để đời Tapestry năm 1971

Sau album đầu tay solo Writer (1970) không để lại nhiều dấu ấn, Carole King được người bạn lâu năm, nam nghệ sỹ James Taylor động viên theo đuổi sự nghiệp solo. Một năm sau, album Tapestry ra mắt năm 1971 đánh dấu đỉnh cao sự nghiệp của Carole. Bà giành được bốn giải Grammy quan trọng nhất trong đó có Ghi âm của năm cho It’s Too Late và Ca khúc của năm cho You’ve got a friend. Đây vẫn được coi là kỳ tích của một nhạc sỹ/ca sỹ nữ khi lần đầu tiên giành giải Ca khúc của năm. Album Tapestry trụ tại bảng xếp hạng Billboard trong gần sáu năm và trở thành album bán chạy nhất thập niên 70.

Stayed in bed all mornin' just to pass the time ; There's somethin' wrong here, there can be no denyin' ; One of us is changin', or maybe we've just stopped tryin' ; And it's too late, baby now, it's too late ; Though we really did try to make it ; Somethin' inside has died, and I can't hide ; And I just can't fake it, oh, no, no

Nằm trên giường cả sáng để giết thời gian ; Có đôi điều đó không ổn mà chúng không thể phủ nhận ; Một trong hai ta đã thay đổi hoặc chúng ta đã ngừng cố gắng ; Đã quá muộn rồi anh yêu, quá muộn ; Mặc dù chúng ta đã cố gắng hàn gắn ; Trong em, một vài thứ đã chết đi, em không muốn che dấu điều đó ; Và em không thể giả tạo nữa.

Điều gì tạo nên sức hút thần kỳ của Carole King trong album này ? Nhạc cụ chủ yếu sử dụng piano và pha ít trống, album pop/rock pha hơi hướng nhẹ của jazz, giàu cảm xúc vì chính nhạc sỹ là người truyển tải thông điệp sáng tác.

Cần lưu ý rằng thập niên 60 và 70 là sự bùng nổ của trào lưu phản chiến với tuyên ngôn Make Love Not War khởi nguồn từ chiến tranh Việt Nam. Thời điểm ra mắt Album Tapestry đúng điểm rơi của trào lưu này. Carole thành công khi khắc họa chân thực nhất đời sống tình cảm người Mỹ. Hai ca khúc I Can Feel the Earth Movevà You Make Me Feel like a Natural Woman mô tả trực diện về đời sống tình dục viên mãn, So Far Away khắc họa sự cô đơn lẻ loi. It’s Too Late nói về sự đổ vỡ tình cảm, Beautiful đề cao sự coi trọng giá trị bản thân, hay đề cao giá trị tình bạn trong bản hit bất hủ You’ve got a friend(Bạn luôn có một người bạn).

Một người bạn kiểu Mỹ

Gần 50 năm sau, thành công của album Tapestry là mũi tên trúng nhiều đích không chỉ riêng với sự nghiệp Carole King mà còn cả nền công nghiệp âm nhạc. Về mặt nghệ thuật, đó là sự tôn vinh nghệ sỹ tài năng vừa có thể sáng tác khiêm biểu diễn, đặc biệt về kỹ năng viết lời xuất sắc. Thành công về thương mại nói lên sự gắn bó hữu cơ giữa âm nhạc và đời sống, cụ thể là sự từng trải của người nghệ sỹ.

Trả lời phỏng vấn đài CBS, Carole thổ lộ rằng khán giả yêu mến bà vì họ coi bà như một người bạn thực tế và không viển vông. Âm nhạc của Carole không cần minh họa bằng các video clip gợi cảm, bốc lửa như Madonna như Beyonce. Thực tế, sự khêu gợi hay cảm xúc mãnh liệt được phản ánh hết trong ca từ, giai điệu khỏe khoắn, vút bay như ca khúc You Make Me Feel. Chính vì vậy, khán giả luôn tâm niệm Carole King là người bạn lớn trong âm nhạc, không trầm lặng và luôn thấu hiểu muôn vạn trạng cảm xúc.

(Theo CBS, All Music)


Hoàng Thy Mai Thảo  
#1338 Posted : Sunday, June 28, 2020 2:18:31 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1339 Posted : Monday, June 29, 2020 12:31:35 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#1340 Posted : Tuesday, June 30, 2020 2:16:39 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,424

Thanks: 6912 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)
UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest (4)
72 Pages«<6566676869>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.