Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

54 Pages«<4546474849>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#921 Posted : Monday, August 26, 2019 12:33:28 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#922 Posted : Monday, August 26, 2019 5:15:55 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)

Paris : 100 năm ngày thành lập Bảo tàng Rodin

Tuấn Thảo - RFI - ngày 26-08-2019

UserPostedImage
"Người suy tư" trong khuôn viên Bảo tàng Rodin tại Paris, Pháp
REUTERS/Philippe Wojazer

Cách đây một thế kỷ, Viện bảo tàng Rodin đã được khánh thành ở số 79 đường Varenne tại Paris, mở cửa đón tiếp khách tham quan vào mùa hè năm 1919, đúng theo di chúc của nhà điêu khắc Rodin. Sinh thời, ông Auguste Rodin đã từng chọn dinh thự Biron làm nơi trưng bày toàn bộ các tác phẩm sau ngày ông qua đời.

Sở dĩ nhà điêu khắc đã chọn dinh thự này làm viện bảo tàng mang tên ông, là vì Rodin đã từng sống và làm việc tại đây trong vòng hơn một năm, trong các xưởng sáng tác cùng lúc với hai nghệ sĩ Henri Matisse và Jean Cocteau. Do kiến trúc sư Jean Aubert xây dựng vào cuối những năm 1730, dinh thự này mang tên vị chủ nhân nổi tiếng nhất là Thống chế Biron (Louis Antoine de Gontaut-Biron 1701-1788). Sau nhiều lần đổi chủ, dinh thự này cuối cùng đã được nhà nước Pháp mua lại vào cuối thế kỷ 19.

Vào những năm 1909-1910, chính phủ Pháp dự trù bán lại dinh thự Biron cho một công ty đầu tư. Nhà điêu khắc Rodin đã vận động giới văn nghệ sĩ để chống lại dự án này. Ông Rodin viết thư nhờ đến sự giúp đỡ của ông Paul Escudier, luật sư và cũng là một chính trị gia. Trong bức thư, ông Rodin ghi rõ là ông sẵn sàng tặng cho nhà nước Pháp toàn bộ các tác phẩm của ông gồm các pho tượng đồng, đá hoa cương hay các bản thạch cao, ông tặng luôn các món đồ cổ mà ông đã sưu tầm trong hai thập niên cuối đời.

Đổi lại, ông yêu cầu nhà nước Pháp giữ nguyên dinh thự Biron và khuôn viên rộng tới ba hécta để làm nơi trưng bày các tác phẩm của mình, trong đó có các ‘‘chân dung’’ của nhiều nhân vật nổi tiếng như bức tượng bán thân của văn hào Victor Hugo, pho tượng nguyên thân của nhà văn Balzac, hay đài tưởng niệm kịch tác gia Henri Rochefort …..


Nhờ vào sự can thiệp của luật sư Escudier, mà kể từ năm 1916, ông Rodin đã ký ba văn bản hiến tặng cho nước Pháp các tác phẩm của ông, cùng với hai bộ sưu tập đồ cổ, thư viện cá nhân cũng như toàn bộ các thư từ trao đổi với giới trí thức cũng như văn nghệ sĩ. Vào đầu tháng 8 năm 1919, ông Louis Lafferre, Bộ trưởng Pháp chuyên trách Mỹ thuật và Giáo dục phổ thông thời bấy giờ đã khai trương Viện bảo tàng Rodin, gần hai năm sau ngày nhà điêu khắc qua đời.

Với gần 33.000 tác phẩm đủ loại trong kho lưu trữ, Viện bảo tàng Rodin hiện là nơi cất giữ lớn nhất trên toàn thế giới các tác phẩm của Rodin. Trong số các tác phẩm này, có một phần ba là bộ sưu tập nhiếp ảnh của Rodin, gồm hơn 10.000 bức ảnh chụp, ít khi nào được trưng bày cho công chúng do các tấm hình dễ bị hư hỏng dưới ánh sáng.

Điều đó cho thấy là lúc còn sống, nhà điêu khắc Pháp quan tâm nhiều đến ngành nhiếp ảnh, một hình thức vừa xuất hiện đầu thế kỷ 19 nhưng theo ông đầy tiềm năng nghệ thuật. Nhà điêu khắc Auguste Rodin đã hợp tác nhiều với các nhiếp ảnh gia thời bấy giờ như Eugène Druet, Edward Steichen, Stephen Haweis, Henry Coles hay là Jean-François Limet, thuộc phong trào ‘‘pictorialisme’’ chụp ảnh với cách sắp đặt bối cảnh tựa như những bức tranh vẽ …..


Trong những năm cuối đời, Rodin đã sưu tầm gần 6.500 món đồ cổ, có từ thời cổ đại Hy La, rồi Ai Cập, Ba Tư, Lưỡng Hà, Trung Mỹ, Ấn Độ cũng như Viễn Đông kể cả Trung Quốc, Nhật Bản, Cam Bốt hay Indonesia …. Các bảo vật này khi được trưng bày trong các buổi triển lãm theo chuyên đề thường nằm trên khu vực tầng một.

Dĩ nhiên, bộ sưu tập có giá trị nhất tại Viện bảo tàng Rodin vẫn là các bức điêu khắc của chính tác giả, bên cạnh các tác phẩm của nhiều nghệ sĩ nổi tiếng khác mà ông từng sưu tầm, trong đó có các bức tranh của Van Gogh, Renoir, Monet, Edvard Munch, Jacques-Émile Blanche hay là các pho tượng tuyệt đẹp của bà Camille Claudel, người từng là ‘‘học trò’’ và cũng là mối tình đầy sóng gió của Auguste Rodin.

Trong một bài viết về Viện bảo tàng Rodin nhân ngày khánh thành vào mùa hè năm 1919, nhà phê bình nghệ thuật Arsène Alexandre (1859-1937) đã ghi nhận sức sống phi thường trong các tác phẩm của Rodin, tượng tạc bằng đồng hay mài dũa phiến đá nhưng vẫn vô cùng sống động, đến nổi tác phẩm gây nhiều ấn tượng và cảm xúc khó phai trong trái tim người xem. Điều đáng ghi nhận là tên gọi quen thuộc của các bức tượng nổi tiếng nhất của Rodin là do công chúng đặt ra chứ không phải là của nhà điêu khắc.

Chẳng hạn như bức kiệt tác ‘‘Le Penseur’’ (Người suy tư) ở trong thế chống cằm ngồi trầm tư suy ngẫm. Kế đến là bức tượng ‘‘Le Baiser’’ (Nụ hôn), qua đó một cặp tình nhân đang say đắm hôn nhau, quấn quýt ghì chặt, vòng tay tha thiết. Cả hai bức điêu khắc này trong nguyên tác đều có tên khác nhau, nhưng đến khi được trưng bày đã khiến cho công chúng phải trầm trồ thán phục, họ đặt tên bức tượng theo cảm nhận đầu tiên.

Khách đến xem tác phẩm khen ngợi bàn tay của nhà điêu khắc, khéo tạc tượng Người suy tư nên người xem cũng trầm ngâm theo. Còn bức ‘‘Nụ hôn’’, tuy chỉ là một chi tiết nhỏ gợi hứng từ Thần Khúc của Dante (Divina Commedia), nhưng lại dạt dào tuôn chảy muôn niềm đam mê, cuồng nhiệt nóng bỏng còn hơn lửa địa ngục.

hongvulannhi  
#923 Posted : Tuesday, August 27, 2019 11:47:05 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,253

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)

Lam Phương, Một Đời Thăng Trầm


UserPostedImage

Nguyễn Ngọc Ngạn


Như thông lệ hằng năm, cứ vào đầu tháng 12, tôi đi trình diễn một tour bên Úc qua mấy thành phố lớn như Sydney, Melbourne, Brisbane và Perth.

Năm ngoái, sau buổi văn nghệ tại Casino Crown, tôi được một vài thương gia mời đi ăn cơm rồi ngỏ ý đề nghị tôi đưa nhạc sĩ Lam Phương sang Úc, mặc dù ai cũng biết ông đang ngồi xe lăn từ 10 năm nay, di chuyển đường xa rất khó khăn. Chỉ vì nhạc Lam Phương quá đặc sắc và đa dạng, nên khán giả bốn phương đều muốn nghe lại và nhất là muốn gặp mặt ông một lần, biết đâu chăng là lần cuối bởi năm nay ông đã 72. Những người ngồi với tôi hôm ấy đều còn nhớ rất rõ, Lam Phương là nhạc sĩ duy nhất mà Trung tâm Thúy Nga đã thực hiện đến 3 cuốn Paris By Night để giới thiệu sự nghiệp của ông:

- PBN 22 "Bốn Mươi Năm Âm Nhạc Lam Phương"
- PBN 28 "Lam Phương, Dòng Nhạc Tiếp Nối"
- PBN 88 " Đường Về Quê Hương'

Nói chung, ông là người viết nhạc có tầm ảnh hưởng rộng lớn nhất, xét về mức phổ biến trước cũng như sau năm 1975.

Từ Úc về, tôi sang trình diễn tại mấy nước Cộng sản cũ ở vùng Đông Âu như Ba Lan, Cộng Hòa Séc (Tiệp Khắc) và Slovaskia, những nơi chỉ có toàn người miền Bắc. Tại đây, một lần nữa tôi lại ngạc nhiên nghe bầu show và nhiều khán giả đề nghị tôi mời nhạc sĩ Lam Phương qua cho đồng bào gặp gỡ. Ở Praha, tôi hỏi một cô trong ban tổ chức:

- Lam Phương viết nhiều về người lính VNCH, chẳng hạn Bức Tâm Thư, Tình Anh Lính Chiến, Chiều Hành Quân, Biết Đến Bao Giờ v.v... Khán giả ở đây chỉ gồm toàn người miền Bắc, từng là công nhân lao động hợp tác, cán bộ tu nghiệp hoặc du học sinh từ Hà Nội. Tổ chức chương trình nhạc sĩ Lam Phương cho họ coi, cháu nhắm có trở ngại gì không? Bởi đã hát nhạc Lam Phương là phải hát đủ loại, cả nhạc lính lẫn nhạc tình! Cô gái hân hoan trả lời tôi:

- Không sao đâu chú! Viết nhạc trong thời chiến mà! Âm nhạc tất nhiên phải phản ánh cuộc sống mà tác giả đi qua. Cháu mới vào Việt Nam. Sau cuốn Paris By Night Đường Về Quê Hương, cháu thấy hầu hết các tụ điểm ca nhạc trong nước bây giờ đều hát nhạc Lam Phương.

Sau chuyến lưu diễn Âu Châu, tôi về gọi điện thoại hỏi ý kiến và thuyết phục anh Lam Phương, giục anh chịu khó đi với tôi vài chuyến. Tôi tha thiết bảo:

- Cố gắng đi anh! Khán giả ở đâu cũng mong gặp anh nhất là từ khi nghe tin anh bị tai biến mạch máu não!

Tôi quen anh Lam Phương đã 17 năm, làm việc chung với anh qua 3 cuốn video và nhiều chương trình live shows, tôi biết rõ tính anh rất dè dặt. Anh chỉ sợ di chuyển vất vả mà đến nơi không thành công thì buồn cho cả anh lẫn ban tổ chức. Tôi phải trấn an anh mãi bởi tôi biết rõ cảm tình của khán giả đối với anh. Cuối cùng anh đồng ý trên nguyên tắc: Đầu tháng 12 năm nay, 2010, anh và tôi sẽ bay sang Úc dưới bảng hiệu Thúy Nga, rồi nhân tiện sang nước láng giềng Tân Tây Lan (New Zealand) luôn thể.

Riêng Đông Âu thì anh còn lưỡng lự và các bầu show bên ấy cũng chưa có ngày giờ nhất định bởi việc tổ chức show ở Âu Châu tương đối phức tạp, cần phải phối hợp giữa nhiều quốc gia lân cận.

Trong khi chờ đợi, tôi bàn với Thời Báo mời Lam Phương sang Toronto. Ý định này, anh em Thời Báo và tôi đã có bàn thảo một đôi lần trước đây, nhưng mãi năm nay mới thu xếp được và chỉ có ngày Thứ Bảy 24 tháng 07 là thuận tiện cho cả nhạc sĩ Lam Phương lẫn ban tổ chức. Lam Phương chưa qua Toronto bao giời nên tỏ ra ngần ngại. Tôi phải nhắc lại:

- Từ bao nhiêu năm nay, có show Lam Phương nào thất bại đâu anh! San Jose, Orange County, Montreal,... chương trình nào cũng đầy ắp khán giả, có nơi không đủ vé bán. Mùa hè Toronto đẹp lắm. Đồng bào Toronto rất yêu văn nghệ. Mời anh sang thăm một lần cho biết! Anh kết luận bằng một câu quen thuộc:

- Anh kéo tôi đi đâu thì tôi đi đó!

Tôi hiểu ý anh. Rất nhiều nơi muốn tổ chức đêm nhạc Lam Phương. Nhưng ở đâu anh cũng muốn phải có tôi giới thiệu, bởi chúng tôi đã làm việc chung với nhau tới 3 cuốn Paris By Night, tôi hiểu rõ tâm sự và xuất xứ từng ca khúc của anh. Tôi cám ơn anh rồi bảo:

- Tôi phone anh trước, nếu anh đồng ý thì đại diện Thời Báo sẽ liên lạc với anh!

Thời Báo chẳng những chỉ liên lạc với anh Lam Phương bằng phone, mà Nguyễn Đạt và anh Sa Xuân Vũ còn bay sang tận nơi, ghé thăm anh Lam Phương trong căn nhà quạnh hiu trồng đầy bông hồng chung quanh. Anh cảm động gọi cho tôi, cám ơn sự chu đáo của anh em Thời Báo Toronto và hẹn sẽ gặp khán giả Toronto cuối tháng 07.

Đôi nét về Lam Phương

Vào những năm đầu khi mới chia cắt đất nước, dân chúng miền Nam thường được nghe đi nghe lại bài Chuyến Đò Vĩ Tuyến trên đài phát thanh:

"Đêm nay trăng sáng quá anh ơi
Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai mầu..."

Lúc ấy, ai cũng tưởng Lam Phương chắc phải là một "ông Bắc kỳ di cư" lớn tuổi, dàn trải tâm tư khắc khoải của mình khi rời đất Bắc vào Nam tìm tự do. Nhưng hóa ra tác giả chỉ là một thanh niên miền Nam mới 18 tuổi, đã khơi lên nỗi xúc động thay cho gần một triệu đồng bào vừa lìa xa cố hương. Từ cái bước khởi đầu vững chắc ấy, người ta đã nhìn thấy ở trước Lam Phương là một tài năng lớn, một sức sáng tạo đích thực, và quả nhiên như mọi người dự đoán, anh đã cống hiến cho tân nhạc Việt Nam gần 200 ca khúc đặc sắc trong nửa thế kỷ vừa qua.

Lam Phương tên thật là Lâm Đình Phùng, sinh ngày 20 tháng 03 năm 1937, tại Rạch Giá. Nội tổ của anh vốn là người gốc Hoa, bỏ nước sang Việt Nam lập nghiệp trong đợt di dân ồ ạt của người Hoa chống đối với nhà Mãn Thanh. Đời ông nội của Lam Phương đã bắt đầu lai Việt Nam và đến thân phụ của anh thì chẳng còn dấu vết gì là người Hoa nữa.

Lam Phương là con đầu lòng, nhưng lớn lên chỉ thấy mẹ và các em trong cảnh nghèo nàn xác xơ. Ông bố đã bỏ đi theo người đàn bà khác từ lúc Lam Phương chưa đủ trí khôn. Mười tuổi, Lam Phương giã từ Rạch Giá lên Sài Gòn, ở trọ nhà người quen trong xóm lao động tăm tối vùng Đa Kao và vào học trung học ở Việt Nam Học Đường. Thời gian này, anh bắt đầu tự học nhạc qua sách vở, phần lớn là bằng tiếng Pháp. Điều này dễ hiểu, bởi ngày ấy nước ta chưa có trường âm nhạc. Thế hệ Lam Phương cũng như các nhạc sĩ lớn tuổi hơn, muốn học nhạc thì hoặc phải tự mò mẫm qua các tài liệu viết bằng tiếng Pháp, hoặc ghi danh hàm thụ các trường chuyên nghiệp bên Paris để họ gửi bài vở sang. Song song với phần nhạc lý, Lam Phương cũng xin học lớp guitar do một ông thầy Việt Nam truyền nghề.

Để trắc nghiệm khả năng học hỏi của mình sau một thời gian miệt mài, năm 1952, lúc mới 15 tuổi, Lam Phương sáng tác ca khúc đầu tay là Chiều Thu Ấy. Anh vay mượn bạn bè và hàng xóm, tự in bản nhạc rồi thuê xe lam chở đi giao cho các quầy hàng bán lẻ. Tuy cũng lấy lại vốn, nhưng ca khúc này chưa gây được tiếng vang. Phải chờ 3 năm sau khi 18 tuổi, Lam Phương mới tung ra được một số sáng tác nổi đình nổi đám ngay như Kiếp Nghèo, Chuyến Đò Vĩ Tuyến, Nhạc Rừng Khuya, Trăng Thanh Bình, Khúc Ca Ngày Mưa, Nắng Đẹp Miền Nam v.v...

Nhạc của Lam Phương nhanh chóng tràn lan trong học đường trên phạm vi cả nước. Hầu như trường nào cũng cho học trò đồng ca hoặc múa hát những bài tươi vui lành mạnh, phổ biến nhất là Khúc Ca Ngày Mưa và Nắng Đẹp Miền Nam. Ở những nhạc phẩm này, người ta thấy ngay sự phản ánh rất rõ nét một thời thanh bình rộn rã của những năm đầu nền Đệ nhất Cộng hòa.

Năm 21, Lam Phương nhập ngũ. Thời ấy, thanh niên đi quân dịch chỉ có một năm bởi là nghĩa vụ quân sự trong thời bình. Tại quân trường, anh viết Bức Tâm Thư, hô hào thanh niên sốt sắng đi quân dịch. Ngày mãn khóa, anh sáng tác 2 bản nhạc nổi tiếng là Tình Anh Lính Chiến và Chiều Hành Quân. Anh kể với tôi: Vì không biết rõ xuất xứ sáng tác bài Tình Anh Lính Chiến, cho nên sau này nhiều ca sĩ thường hát câu: "Anh chiến trường, em nơi hậu tuyến". Thật sự thì hát như vậy là sai, bởi anh viết cho bạn bè đồng ngũ trước khi chia tay ở quân trường, mỗi người đi mỗi nơi, nên câu hát đúng là 'Anh chiến trường, tôi nơi hậu tuyến". Đây là tình đồng đội chứ không phải tình yêu trai gái.

Mãn hạn quân dịch, trở về đời sống dân sự, Lam Phương tiếp tục sáng tác và tự xuất bản các tác phẩm của mình. Nhạc của anh có sức phổ biến sâu rộng, là một trong những nhạc sĩ thành công nhất ở miền Nam, giúp anh thoát khỏi cảnh lầm than mà anh đã mô tả qua bản Kiếp Nghèo mấy năm về trước.

Lúc ấy, nhạc sĩ Phạm Duy đang phụ trách trung tâm Quốc Gia Điện Ảnh, nghe tiếng Lam Phương, gọi anh đến và giới thiệu với đạo diễn Lưu Bạch Đàn để Lam Phương đóng vai chính trong phim Chân Trời Mới bên cạnh nữ tài tử Mai Ly và kịch sĩ lão thành Vũ Huân. Đây là một phim truyện nhằm cổ võ cho quốc sách Ấp Chiến Lược, đồng thời đả phá tệ nạn quan liêu phong kiến ở xã ấp.

Khi tên tuổi bắt đầu vững vàng, Lam Phương lập gia đình vời kịch sĩ Túy Hồng. Từ đó anh phụ trách thêm công việc viết nhạc nền cho ban kịch Sống, cho chúng thêm hàng loạt ca khúc đặc sắc như Thu Sầu, Nghẹn Ngào, Trăm Nhớ Ngàn Thương, Phút Cuối, Ngày Buồn v.v...

Tình hình chiến sự miền Nam gia tăng, Lam Phương được gọi tái ngũ. Anh mặc quân phục trở lại và gia nhập Ban Văn Nghệ Bảo An (Địa Phương Quân). Khi ban này giải tán, anh chuyển qua ban văn nghệ Hoa Tình Thương. Rồi Hoa Tình Thương cũng giải tán để biến thành Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương, nơi Lam Phương cộng tác cho đến ngày mất miền Nam.

Trong khoảng thời gian này, sức sáng tác của Lam Phương càng dàn trải trên nhiều thể loại rất phong phú mà đặc biệt một điểm là hầu hết ca khúc nào anh đưa ra cũng đều trở thành Top Hit trên thị trường, điển hình như Chờ Người, Tình Bơ Vơ, Duyên Kiếp, Thành Phố Buồn, Tình Chết Theo Mùa Đông v.v... đưa anh vào vị trí một nhạc sĩ thành công nhất Việt Nam về mặt tài chánh.

Sáng ngày 30 tháng 04 năm 1975, anh quyết định vào phút chót, đem gia đình chạy lên tàu Trường Xuân của thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy, cùng với gần 4000 đồng bào ra khơi tìm tự do. Trên tàu, anh gặp lại Elvis Phương, ca sĩ đầu tiên đã hát bài Chờ Người của anh khoảng năm 1972.

Cũng trong đám người dày đặc đó, có một cô bé còn bế trên tay, sau này là á hậu Việt Nam tại Paris và trở thành nữ ca sĩ Bảo Hân của Trung tâm Thúy Nga.

Vì không có ý định ra đi, cho nên Lam Phương hoàn toàn chẳng chuẩn bị bất cứ thứ hành trang nào để đem theo. Anh bỏ lại chiếc xe hơi, hai căn nhà lớn và khoảng 30 triệu đồng trong ngân hàng để lên đường với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo! Lúc ấy, lương một vị tổng giám đốc hoặc một vị đại tá trong quân đội chỉ có mấy chục ngàn một tháng!

Định cư ở Mỹ, cái job đầu tiên anh làm trong hãng Sears là lau sàn nhà và cọ cầu tiêu! Rồi chuyển sang làm thợ mài, thợ tiện, bus boy. Tuy vậy, cứ mỗi cuối tuần anh vẫn cố gắng thuê một nhà hàng, biến thành phòng trà ca nhạc để đồng hương có chỗ gặp nhau và để chính anh cùng Túy Hồng đỡ nhớ sân khấu. Nghề này, chẳng những lợi tức không có bao nhiêu mà buồn thay, chỉ sau một khoảng thời gian ngắn, anh khám phá ra người bạn đời không còn thủy chung với anh nữa. Anh cay đắng vật vã, cố gắng hàn gắn nhưng không xong. Anh biết cái thế của anh đã mất hẳn từ khi ra hải ngoại, bởi tiền bạc, danh vọng đều chỉ còn là trong kỷ niệm. Nỗi đau ray rứt của cuộc tình tan vỡ trên đất khách đã là động lực sâu thẳm khiến anh sáng tác mấy bản nhạc rất bi thương, trong đó có một bài để đời là Lầm:

"Anh đã lầm đưa em sang đây
Để đêm trường nghe tiếng thở dài
Thà cuộc đời im trong lòng đất..."

Rồi anh ngậm ngùi bỏ Hoa Kỳ sang Paris, xin vào làm công việc đóng gói quét dọn cho một tiệm tạp hóa. Cũng tại đây, anh gặp lại ông bà Tô Văn Lai, chủ nhân Trung tâm băng nhạc Thúy Nga, vốn đã quen biết anh ở Sài Gòn từ trước năm 75. Thúy Nga ngày ấy cũng còn quá nghèo, chỉ sang lại những băng cũ mang theo từ Việt Nam, nên chả có việc gì cho Lam Phương làm. Chính bản thân ông Tô Văn Lai, Giáo sư Triết ở Sài Gòn, dân trường Tây từ nhỏ, giờ đây cũng phải đi học nghề sửa xe và đứng bơm xăng ở vùng Bondi, ngoại ô Paris.

Lam Phương tiếp tục sống lầm lũi cho qua ngày ở kinh thành ánh sáng, mãi cho đến khi anh bất ngờ gặp một khúc rẽ tình cảm mới: Một người đàn bà rất đẹp đã đến với trái tim anh, giúp anh xóa đi những ngày tăm tối vừa qua. Nhờ khúc rẽ ấy, chúng ta mới có được một loạt ca khúc chan hòa niềm vui như Mùa Thu Yêu Đương, Tình Hồng Paris, Tình Đẹp Như Mơ, và nhất là Bài Tango Cho Em:

"Từ ngày có em về
Nhà mình ngập ánh trăng thề..."

Cũng trong khoảng thời gian tạm cư ở Paris, anh sáng tác 3 ca khúc nổi tiếng khác mà giờ này thính giả vẫn thích nghe đi nghe lại:

- Cho Em Quên Tuổi Ngọc: Anh đặt cả lời Pháp lẫn lời Việt, viết cho một cuốn phim. Tựa tiếng Pháp là C'est Toi.

- Em Đi Rồi: Anh viết cho chuyện tình tan vỡ của nữ ca sĩ Họa My, khi Họa My sang Pháp để lại người chồng ở Việt Nam.

- Một Mình: Cảm xúc của chính anh buổi sáng thức dậy, cô đơn nhìn ra cửa trong ánh bình minh.

Bước sang đầu thập tiên 1990, Trung tâm Thúy Nga tương đối đã có cơ sở vững vàng ở Paris lẫn Cali sau khi sản xuất thành công một loạt video tuồng cải lương và các chương trình Paris By Night bắt đầu từ năm 1983. Lúc ấy, Thúy Nga mới quyết định thực hiện một cuốn Paris By Night chủ đề nhạc Lam Phương.

Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh Lam Phương vào tháng 03 năm 1993, khi trời Paris còn đang se lạnh. Mặc dầu lúc này Lam Phương đã chia tay người đàn bà từng mang cho anh "những nụ hồng Paris", nhưng cuộc sống của anh đã tạm ổn định cả mặt tinh thần lẫn vật chất, một phần nhờ có cô em gái từ Việt Nam sang tỵ nạn, mở tiệm ăn Như Ánh ngay tại Quận 13, giao cho anh làm manager.

Lúc gặp tôi, anh đã hoàn toàn lấy lại phong độ, tìm lại sự tin yêu trong cuộc đời, quên hết những nhọc nhằn gần 20 năm sóng gió vừa qua. Anh cho biết: Anh ít đọc sách của tôi, nhưng em gái anh, chủ nhà hàng, thì bất cứ lúc nào rảnh rỗi, cô cũng để cuốn tiểu thuyết Màu Cỏ Úa của tôi ngay bên cạnh. Nhờ vậy, tuy gặp nhau lần đầu mà anh với tôi đã có cảm tưởng như quen nhau từ lâu.

Bài học đầu tiên tôi học ở anh Lam Phương là sự bình dị và khiêm tốn. Một người từng nổi tiếng từ lúc tuổi chưa đến 20, từng có một cuộc sống giàu sang ở Sài Gòn, giờ này ngồi tiếp chuyện tôi trong cái quán nhỏ, bằng một thái độ rất chân tình và lịch sự, mặc dầu tôi thua anh về mọi mặt. Cái ấn tượng ban đầu ấy khắc ghi mãi trong lòng tôi cho đến hôm nay.

Sau sự thành công của Paris By Night 22 - Bốn Mươi Năm Âm Nhạc Lam Phương, chỉ hơn một năm sau, Thúy Nga lại thực hiện thêm một chương trình Lam Phương thứ 2 bởi nhạc anh còn quá nhiều. Cuốn này tôi đặt tựa đề là "Lam Phương, Dòng Nhạc Tiếp Nối', tức Paris By Night 28.

Sau cuốn băng ấy, Lam Phương quay về định cư tại Hoa Kỳ năm 1995. Người đàn bà bảo lãnh anh trở lại Mỹ tuy không phải là một cuộc tình lớn trong đời, nhưng anh cần một mái ấm ổn định ở tuổi đã trên 55. Về lại Cali, anh tiếp tục sáng tác và lâu lâu phụ việc với Trung tâm Thúy Nga lúc này đang trên đà thăng tiến mạnh mẽ.

Dòng đời đang êm trôi thì ngày 13 tháng 03 năm 1999, trong lúc đang dự tiệc ở nhà một người thân, không may anh bị tai biến mạch máu não. Từ đó anh nói không ra lời, một nửa thân thể gần như bại liệt hoàn toàn.

UserPostedImage

Bàn tay đánh đàn ghi nốt nhạc mấy chục năm qua, bây giờ không sử dụng được nữa. Anh chị em nghệ sĩ cùng nhau tổ chức đêm nhạc Lam Phương tại nhà hàng Majestic để hỗ trợ anh về cả hai mặt tinh thần và tài chánh. Tôi bay sang góp mặt, anh chỉ nắm tay tôi ứa nước mắt mà nói không thành câu.

Vài hôm sau, người đàn bà đang chung sống với anh, lặng lẽ chia tay, bỏ lại anh trên chiếc xe lăn, bơ vơ trong căn nhà vắng, để ngày nay anh thấm thía với nỗi quạnh hiu như những lời ca tiên tri chính anh đã viết:

"Sớm mai thức giấc
Nhìn quanh một mình!"

Thời gian trôi qua quá nhanh! Mới đó mà Lam Phương "nhìn quanh một mình" đã 11 năm! Anh đã cố gắng vượt bậc, cố giữ tâm hồn thư thái và thể dục đều đặn. Nhờ vậy thỉnh thoảng anh có thể tạm bỏ xe lăn, đứng dậy chống gậy đi một vòng quanh nhà. Nỗi buồn lớn nhất của anh từ ngày gặp nạn là không còn đánh đàn và viết nhạc được nữa bởi một nửa thân thể vẫn hoàn toàn bất động, mặc dầu trí óc anh rất sáng suốt.

(Nguyễn Ngọc Ngạn)
ThoiBao,
5/2010

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 8/29/2019(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#924 Posted : Thursday, August 29, 2019 11:16:56 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
hongvulannhi  
#925 Posted : Thursday, August 29, 2019 3:17:49 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,253

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)
UserPostedImage

Giu mai inh thu - Tranh son dau Nguyen Son

Edited by user Thursday, August 29, 2019 3:19:07 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 8/29/2019(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#926 Posted : Thursday, August 29, 2019 11:39:36 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#927 Posted : Thursday, August 29, 2019 11:44:23 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)


VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TAN RÃ

Cuộc sống chưa bao giờ an toàn
Dù truyền thông nhà nước mỗi ngày tri hô như con vẹt
Những khẩu hiệu không hề có thật
“Độc lập, Tự do, Hạnh phúc” hoặc “Công bằng, Dân chủ, Văn minh”

Độc lập cái gì mà giặc đến cứ làm thinh
Mất đứt thác Bản Giốc, ải Nam Quan vẫn “bình chân như vại”
Hoàng Sa, Trường Sa giặc tuột quần đứng đái
Mất từ mặt nước đến cao nguyên mà có mắt cứ như mù

Tự do cái gì khi ăm ắp nhà tù
Dân xuống đường đòi tống cổ Formosa là bị tống ngay vào xà lim giam trước
Nghệ sĩ, nhà thơ, tu sĩ, trí thức ra tuyên ngôn chống bọn xâm lược Bắc Kinh là bị bịt mồm cho bằng được
Tự do ăn nhậu điếm đàng thì hoan hô nhưng tự do ăn nói: Đừng hòng !

Hạnh phúc cái gì mà phố xá biến thành sông
Trời không mưa, trong lòng người vẫn ngập
Ngập từ miệng cống ngập rác tối tăm, ngập cho đến những chính sách chủ trương thâm độc
Móc túi nhân dân từ thuế đất, thuế thân cho đến thuế dị thường
Cuộc sống chưa bao giờ an toàn
Dù truyền thông nhà nước mỗi ngày tri hô như con vẹt
Những khẩu hiệu không hề có thật
“Độc lập, Tự do, Hạnh phúc” hoặc “Công bằng, Dân chủ, Văn minh”

Công bằng cái gì khi kẻ đói bị hy sinh
90 triệu người nghèo làm nền cho 3 triệu vua quan trên chóp bu Kim Tự Tháp
3 triệu suất bỏ trốn ra nước ngoài kèm quốc tịch thứ 2 bất chấp 90 triệu dân đen tàn mạt
Bầy sói đỏ từ trang sách Victor Hugo tấn công “Những Kẻ Khốn Cùng”

Dân chủ cái gì khi tay cóng, chân run
Từng đoàn dân oan lên kinh thành đòi đất
Ngăn cản kiến nghị đồng bào không xong, chính quyền liền trổ mòi đàn áp
Tội nghiệp những bà mẹ từng lập chiến công giờ chiến bại trước bạo quyền

Văn minh cái gì khi lạc hậu triền miên
Làm vua đáy giếng có khác gì vua ếch
Nhân phẩm đạo đức suy đồi thuộc loại nhất hành tinh mà lý luận cứ bô bô như hát nhép
Dân phải đu dây như xiếc qua sông còn vua quan nằm mơ Vạn Lý Trường Thành

Cuộc sống biết bao giờ mới hết hôi tanh !?!
30-8-2016
BÙI CHÍ VINH
Hoàng Thy Mai Thảo  
#928 Posted : Saturday, August 31, 2019 12:43:16 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage

UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#929 Posted : Saturday, August 31, 2019 8:35:34 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)

Tuấn Thảo - RFI - Thứ Bảy, ngày 31 tháng 8 năm 2019

Nancy Holloway, giọng ca Mỹ với tâm hồn Pháp

UserPostedImage
Ca sĩ Nancy Holloway lập nghiệp tại Paris từ năm 1957melody.tv

Tên tuổi của nữ ca sĩ Nancy Holloway có lẽ rất xa lạ đối với giới trẻ thời nay, nhưng lại khá quen thuộc đối với giới yêu nhạc Pháp những năm 1960. Thành danh cùng thời với các thần tượng nhạc trẻ, Nancy Holloway tuy là ca sĩ người Mỹ nhưng chủ yếu thành công nhờ hát tiếng Pháp. Bà vừa từ trần ở Paris hôm 28/08/2019, hưởng thọ 86 tuổi.

Thành danh từ đầu những năm 1960 chủ yếu trong làng nhạc nhẹ, nhưng công chúng Pháp lại ít biết rằng thể loại sở trường của Nancy Holloway vẫn là soul và blues. Sinh thời, bà đã từng hợp tác với nhiều tên tuổi lớn trong làng nhạc jazz, tiêu biểu nhất vẫn là Quincy Jones, Sammy Davis Junior và Dizzy Gillespie.

Sinh trưởng tại thành phố Cleveland, bang Ohio (Hoa Kỳ), Nancy Holloway (tên thật là Nancy Brown) xuất thân từ một gia đình nghèo đông con, bà có 9 anh chị em, bố làm đầu bếp, mẹ là giáo viên. Nancy thừa hưởng năng khiếu hát nhạc phúc âm từ thân mẫu, do mẹ của bà thường đi hát gospel ở nhà thờ Tin lành. Để đỡ bớt gánh nặng cho gia đình, bà bắt đầu đi làm rất sớm, bà kết hôn rời khỏi gia đình, dù chưa đủ tuổi trưởng thành.

Bà Nancy Holloway rời Cleveland đến New York lập nghiệp, ban đầu làm đủ mọi nghề để kiếm sống chạy bàn, rửa xe, bán hàng …. Nancy tình cờ gặp nhà sản xuất Larry Steele, ông thuyết phục bà gia nhập đoàn múa "Beige Beauties" chủ yếu bao gồm các vũ công da màu, vào cái thời mà các diễn viên da trắng và da đen không được quyền đóng chung trên cùng một sân khấu.

Khát vọng tự do, đổi đời khiến Nancy Holloway chọn tham gia đoàn vũ kịch, tuy nhiên Nancy không được đào tạo qua trường lớp, vì thế bà mất 6 tháng trời để luyện tập đêm ngày các động tác múa cho đến khi thật nhuần nhuyễn thuần thục. Nhân một đợt biểu diễn tại thủ đô Pháp vào năm 1954, Nancy lúc ấy mới 22 tuổi đã ký được một hợp đồng độc quyền biểu diễn với Mars Club, vốn là quán nhạc jazz nổi tiếng nhất Paris thời bấy giờ, bà hợp tác sau đó với các bộ tứ tấu nổi tiếng như Art Simmons, Michel Gaudry hay Kenny Clark ….

Nancy Holloway chính thức chọn nghề ca hát từ năm 1957, liên tục đi biểu diễn tại nhiều quốc gia như Đức, Anh, Bỉ, Hà Lan, Liban. Ngoài nghề múa, bà còn có một chất giọng khá đặc biệt và nhờ vậy mà lọt vào mắt của nhà sản xuất kiêm diễn viên André Pousse, làm việc cho nhà hát Moulin Rouge. Nhờ vào sự dìu dắt hướng dẫn của ông, mà Nancy Holloway lần đầu tiên xuất hiện trên đài truyền hình Pháp vào năm 1961, để giới thiệu ca khúc ghi âm đầu tay của mình.

Kể từ năm 1963 trở đi, Nancy Holloway thành danh chủ yếu nhờ các bản phóng tác tiếng Pháp từ những ca khúc Anh Mỹ thịnh hành thời bấy giờ, điển hình là các nhạc phẩm “Tu es mes souvenirs” lời khác với phiên bản của Richard Anthony “Tu m’étais destinée” (You are my Destiny của Paul Anka), “Dernier Baiser” (Sealed with a kiss, phiên bản ăn khách qua giọng ca của Brian Hylan) và nhất là ‘‘Ne t’en va pas comme ça’’ (Don’t Make Me Over của Dionne Warwick). Bản nhạc này trong tiếng Pháp từng được nhiều nghệ sĩ ghi âm lại trong đó có Nana Mouskouri và ban nhạc Les Surfs. Còn trong số những bài hát được viết riêng cho Nancy Holloway có các ca khúc như "J'ai découvert Paris", "Tu n'es pas venu", các bản hợp tác có ‘‘La Maison près de la fontaine’’ hay là "Dis-lui que je ne suis pas là" song ca với Nino Ferrer.

Nổi tiếng một cách nhanh chóng cùng thời với nhiều thần tượng nhạc trẻ, Nancy Holloway cũng được mời tham gia các bộ phim, xuất hiện bên cạnh các ngôi sao cực kỳ nổi tiếng thời bấy giờ như Sylvie Vartan, Johnny Hallyday hay Eddy Mitchell, chỉ có điều là Nancy Holloway lớn hơn các thần tượng nhạc trẻ đến 10 tuổi, cho nên bà không dễ gì ‘‘nhập bọn’’ mà không sợ bị chê là ‘‘phá đám’’. Sau một thập niên thành công nhờ ca hát cũng như đóng phim (dù chỉ là vai phụ), Nancy Holloway đột ngột rút lui, xa lánh ánh đèn sân khấu sau một thảm kịch gia đình, đứa con gái đầu lòng mới có 18 tháng tuổi lại qua đời vì tai nạn.

Mãi đến giữa những năm 1980, Nancy Holloway mới xuất hiện trở lại, nhưng chủ yếu đi hát trong các quán nhạc jazz, biểu diễn tại các liên hoan chứ không còn có hợp đồng ghi âm thu đĩa. Vòng lưu diễn của các giọng ca một thời vang bóng, với nhiều tên tuổi xuất thân từ những năm 1960, là dịp để cho Nancy Holloway tìm lại tình cảm ưu ái của công chúng, tuy đã bao năm mà vẫn chưa quên giọng hát của bà, đặc biệt trong cách ngắt chữ, có duyên trong cách luyến láy phát âm tiếng Pháp với một chút giọng Mỹ.

Cũng như các nghệ sĩ nổi tiếng khác là Joséphine Baker và Joe Dassin, Nancy Holloway đã chọn nước Pháp làm quê hương thứ hai, quan hệ tình cảm của bà đủ gắn bó với thủ đô Paris để ở lại trong hơn nửa thế kỷ, trong tâm hồn vẫn có một chút gì rất là Pháp dù trọn đời, bà Nancy vẫn mang quốc tịch Mỹ.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#930 Posted : Saturday, August 31, 2019 8:37:12 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)

Ca sĩ Nancy Holloway qua đời ở tuổi 86

Tuấn Thảo - RFI - ngày 29-08-2019

UserPostedImage
Ca sĩ Nancy Holloway từ trần ở Paris, hưởng thọ 86 tuổi
STEPHANE DE SAKUTIN / AFP

Trong số các ca sĩ nước ngoài nổi tiếng trong làng nhạc Pháp, Nancy Holloway là một trong những gương mặt nổi bật. Giọng ca của bà từng ăn khách vào những năm 1960, thành danh cùng thời với các thần tượng nhạc trẻ cho dù không thuộc vào phong trào ‘‘yé yé’’. Nancy Holloway vừa từ trần ở Paris hôm 28/08/2019, hưởng thọ 86 tuổi.

Theo lời ông Christophe Mouty, nhà xuất bản nắm giữ tác quyền và cũng là con nuôi của nữ ca sĩ, bà Nancy Holloway đã qua đời tại tư gia ở Paris quận 9, sau một thời gian dài lâm bệnh, sức khỏe ngày càng yếu kém. Chính cũng vì lý do này mà bà đã quyết định giải nghệ, rút lui sân khấu vào năm 2008, mặc dù vào lúc đó bà đang thành công trở lại trong giai đoạn giữa những năm 2000.

Kể từ năm 2005 đến năm 2008, ban tổ chức đợt lưu diễn "Âge tendre et Têtes de bois" đã tập hợp trên cùng một sân khấu nhiều giọng ca, đã từng ăn khách vào những năm 1960, rồi đưa họ đi biểu diễn vòng quanh nước Pháp. Cũng như các nam danh ca xuất hiện cùng thời với bà trong đợt trình diễn này llà Richard Anthony (500 Miles) hay là Demis Roussos (Rain & Tears), Nancy Holloway (1932-2019) giờ đây đã không còn nữa.

Sinh trưởng tại thành phố Cleveland, bang Ohio (Hoa Kỳ), Nancy Holloway đã đến Paris lập nghiệp từ giữa nữhng năm 1950. Ban đầu bà chỉ ký hợp đồng biểu diễn trong vòng một năm. Đất lành chim đậu, rốt cuộc Nancy Holloway định cư luôn tại Paris và sinh sống trên đất Pháp trong hơn nửa thế kỷ.

Nancy Holloway vào nghề ca hát từ đầu những năm 1960, vào thời bùng phát phong trào nhạc trẻ của Pháp. Tuy là người Mỹ, nhưng Nancy Holloway thành công chủ yếu nhờ hát tiếng Pháp. Rất nhiều ca khúc Anh Mỹ thịnh hành vào những năm 1950-1960 từng được phóng tác sang tiếng Pháp, theo đề nghị của bà, đặc biệt nhất là các nhạc phẩm “Ne t’en va pas comme ça” (Don’t Make Me Over của Dionne Warwick), “Tu es mes souvenirs” khác với phiên bản của Richard Anthony “Tu m’étais destinée” (You are my Destiny của Paul Anka), “Dernier Baiser” (Sealed with a kiss, phiên bản ăn khách qua giọng ca của Brian Hylan).

Thành danh chủ yếu nhờ hát nhạc nhẹ, nhưng thể loại sở trường của Nancy Holloway vẫn là soul và blues. Sinh thời, bà đã từng hợp tác với nhiều tên tuổi lớn trong làng nhạc jazz, tiêu biểu nhất vẫn là Quincy Jones, Sammy Davis Junior và Dizzy Gillespie. Để biết thêm chi tiết về cuộc đời và sự nghiệp của Nancy Holloway, mời qúy thính giả và các bạn đón nghe tạp chí ‘‘Góc vườn âm nhạc’’ hôm 31/08/12019

Hoàng Thy Mai Thảo  
#931 Posted : Sunday, September 1, 2019 12:44:29 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#932 Posted : Monday, September 2, 2019 1:03:20 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage

Edited by user Monday, September 2, 2019 1:05:33 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#933 Posted : Tuesday, September 3, 2019 12:17:07 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#934 Posted : Wednesday, September 4, 2019 12:12:30 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#935 Posted : Thursday, September 5, 2019 3:49:04 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
hongvulannhi  
#936 Posted : Thursday, September 5, 2019 7:10:37 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,253

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)

UserPostedImage

Mai tôi đi trời mùa mưa tháng chín

Mai tôi đi trời mùa mưa tháng chín
Còn gì không những kỷ niệm u sầu
Mưa chập chùng trên phố xưa mù lối
Tôi đi rồi thôi đừng nhớ gì nhau

Mai tôi đi hàng cây xanh nỗi nhớ
Chỉ riêng em giờ chắc cũng quên rồi
Cơn mưa xanh biếc buồn nơi cuối phố
Tình chúng mình rồi cũng rất xa xôi

Mai tôi đi đừng nhìn theo tiễn biệt
Dù dấu yêu ngày cũ rất mặn nồng
Đêm tự tình trong vòng tay đắm đuối
Mà bây giờ hai lối có buồn không

Mai tôi đi tháng ngày dài phiền muộn
Bước chênh vênh như lạc lối giữa đời
Hành trang tôi chỉ mối tình tha thiết
Trong tim buồn trời tháng chín mưa rơi

Khiếu Long

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 9/6/2019(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#937 Posted : Friday, September 6, 2019 2:11:14 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
hongvulannhi  
#938 Posted : Friday, September 6, 2019 7:36:43 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,253

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)

UserPostedImage

sorento

khi trở lại bên trời kia buồn bã
nhặt mùa đông trên ngọn cỏ hư hao
chiều cuối Chạp ai theo về lặng lẽ
mà hư âm còn nuối một phương nào

nhà bên suối ơ hay con suối trắng
dấu thuyền trôi con nước sóng long lanh
mùa run rẩy lá cuối cùng mong mảnh
bay trong mơ trong hơi thở sao đành

về sao lạ ta về mà lối cũ
đôi hàng phong ngơ ngác ngó nhìn theo
dăm năm vội bấm đầu tay thầm đếm
thì mới hay đời sống vụt bay vèo

sân ga vắng trống không lời đưa đón
còi rúc đau khói bám ngọn cây khô
đánh thức dậy loài chim còn biết nhớ
hốt hoảng tung cánh vỗ vụt lên trời

khi trở lại ngồi chiều mơ quán nhỏ
tiếng lục huyền dạo nhớ Sorento
buồn gõ nhịp mặt bàn trơ gỗ mục
dường như đau theo cung thứ nghẹn ngào

ừ đông tới từng giọt hoa sương ướt
sũng cốc sâu rượu đỏ chênh sóng nghiêng
mà thấy cả mùa quê xưa ẩn hiện
góc phố dài sương khói phủ vô biên

Phạm Quang Trung
nguồn Truong Loc Vinh
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 9/7/2019(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#939 Posted : Saturday, September 7, 2019 1:51:59 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 15,105

Thanks: 6780 times
Was thanked: 2737 time(s) in 1932 post(s)
UserPostedImage
hongvulannhi  
#940 Posted : Saturday, September 7, 2019 10:33:24 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,253

Thanks: 2456 times
Was thanked: 5289 time(s) in 3545 post(s)
UserPostedImage
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 9/8/2019(UTC)
Users browsing this topic
Guest (6)
54 Pages«<4546474849>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.