Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

34 Pages«<31323334>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thy Mai Thảo  
#641 Posted : Sunday, March 3, 2019 1:23:44 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#642 Posted : Sunday, March 3, 2019 10:25:35 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)

Tuấn Thảo - RFI - Thứ Bảy, ngày 02 tháng 3 năm 2019


Ca khúc và tác giả: Mon Vieux của Jean Ferrat


UserPostedImage
Jean Ferrat sáng tác với Michelle Senlis bài Mon Vieux năm 1963AFP /Jean-Marie Huron

‘‘Mon Vieux’’ (Cha Tôi) là một trong những ca khúc tiếng Pháp cực kỳ ăn khách vào giữa những năm 1970, bản nhạc này thường được gắn liền với tên tuổi của nam ca sĩ Daniel Guichard. Nhưng ít ai biết rằng bản nguyên tác đã ra đời từ một thập niên trước đó dưới ngòi bút của hai tác giả : Michelle Senlis đặt lời, Jean Ferrat soạn nhạc.

Vào những năm 1960, tài nghệ sáng tác và trình bày của Jean Ferrat đã được giới chuyên nghiệp công nhận. Trong số các tác giả chuyên đặt lời cho các bài hát của Jean Ferrat, có bà Michelle Senlis, từng viết ca khúc cho nhiều nghệ sĩ nổi tiếng thời bấy giờ, kể cả Juliette Greco, Léo Ferré, Dalida hay Hugues Aufray …..

Trong suốt sự nghiệp, Michelle Senlis cho biết quan hệ hợp tác giữa bà với nam danh ca kiêm tác giả Jean Ferrat đã đem lại rất nhiều thành quả và bền vững hơn cả. Cặp bài trùng này đã cùng nhau viết hơn 30 ca khúc trong đó có khá nhiều bài hát ăn khách như C’est beau la Vie (Cuộc đời vẫn đẹp), Chanson pour toi (Bài hát cho Em), Les Nomades (Những kẻ du mục) …..

Theo thông lệ, Jean Ferrat vẫn thường ghi âm các bài hát do chính ông soạn nhạc và do bà Michelle Senlis đặt lời. Thế nhưng, đến phiên bài "Mon Vieux", bản nhạc này lại trở thành một trường hợp ngoại lệ. Theo lời kể của Michelle Senlis, bà đã viết bài này ban đầu để tặng cho ông bố đang lâm bệnh : "Mon Vieux" theo cách gọi thân mật có nghĩa là Ông già, Ông cụ nhà tôi. Còn tác giả Jean Ferrat lúc ấy đang chuẩn bị ghi âm tập nhạc ‘‘Nuit et Brouillard’’ (Đêm tối và Sương mù) để tưởng niệm các nạn nhân từng bỏ mình trong các trại tập trung Đức Quốc Xã.

Thân phụ của ca sĩ Jean Ferrat cũng từng bị bắt làm tù nhân, bị đưa tới trại tập trung Auschwitz để rồi không bao giờ trở về với gia đình, không được dịp nhìn mặt vợ con lần cuối. Có lẽ cũng vì những kỷ niệm đau buồn ấy vẫn còn là những vết thương chưa lành, Jean Ferrat khi ghi âm tập nhạc ‘‘Nuit et Brouillard’’ (Đêm tối và Sương mù) đã giữ lại bài C’est beau la Vie (Cuộc đời vẫn đẹp) nhưng lại gạt qua một bên ca khúc "Mon vieux" (Cha tôi).

Bản nhạc này được hai ca sĩ khác ghi âm (Jacques Boyer và Jean-Louis Stain) vào năm 1963, nhưng không có phiên bản nào gặt hái thành công. Đến khi ông bố của tác giả Michelle Senlis qua đời vì bạo bệnh, bà không còn muốn nghe bài hát này, bản nhạc Mon Vieux hầu như chìm vào quên lãng do bị ‘‘cấm phổ biến’’ theo yêu cầu của tác giả trong vòng hơn một thập niên liền.

Mãi đến năm 1974, nam ca sĩ trẻ tuổi Daniel Guichard mới ngỏ lời xin ghi âm lại bản nhạc này. Bất ngờ thay, phiên bản của ông lại lập kỷ lục số bán thời bấy giờ để rồi trở thành một trong những ca khúc tiêu biểu nhất thập niên 1970, nhưng đồng thời sẽ gây ra nhiều mối hiềm khích, bất hoà giữa một bên là tác giả và một bên là người thể hiện.

Sinh năm 1948 tại thủ đô Paris, Daniel Guichard xuất thân từ một gia đình nghèo (bố ông người Pháp, mẹ ông là người Ba Lan gốc Nga). Mồ côi cha năm 15 tuổi, Daniel Guichard buộc phải bỏ học, đi làm sớm cho dù chưa đến tuổi trưởng thành, để đỡ bớt phần nào gánh nặng cho gia đình. Ông làm nghề khuân vác, chở hàng tại phiên chợ Les Halles ở trung tâm Paris, mỗi khi xe vận tải chở hàng đến, ông phải đưa các thùng hàng vào kho lưu trữ. Mỗi lần phải thức dậy sớm để đi làm, Daniel Guichard mới nhớ tới lúc bố mình còn sống, ông cụ không bao giờ than phiền dù có cực nhọc cách mấy, bất kể nắng mưa trưa chiều, mỗi lần ra đường, ông lúc nào cũng bận chiếc áo khoác sờn vai, bạc màu cũ rích.

Khi ghi âm lại nhạc phẩm ‘‘Mon Vieux’’ (Cha Tôi) Daniel Guichard đã chỉnh sửa một số ca từ sao cho hợp với hoàn cảnh của mình, khi mô tả lại cái thời ông vừa mồ côi cha (năm 15 tuổi). Điều đó đã làm phật lòng tác giả Michelle Senlis. Bà khiển trách cậu ca sĩ trẻ tuổi Daniel Guichard đã đặt bà trước ‘‘chuyện đã rồi’’, dám sửa lời bài hát mà quên xin phép trước tác giả. Mọi chuyện đâu lại vào đó, sau khi toà án công nhận Jean Ferat và Michelle Senlis mới thật sự là đồng tác giả bài hát, còn Daniel Guichard chỉ là người trình bày.

Sự nghiệp của Daniel Guichard trong nhiều năm sau đó cũng lắm lúc năm chìm bảy nổi. Sau khi thành công với một số ca khúc vào những năm 1970, 1980 như La Tendresse, Je t’aime Tu vois, T’aimer pour la Vie, Le Cœur à l’Envers, C’est pas facile d’Aimer, Pour ne plus penser à Toi và nhất là Le Gitan. Nhưng không có bài hát nào có thể đạt đến tầm vóc của nhạc phẩm Mon Vieux (Cha Tôi).

Tuy gây nhiều tranh cãi, nhưng phiên bản thứ nhì của bài hát này (với lời chỉnh sửa của Daniel Guichard) lại làm rung động con tim, thổn thức lòng người. Bằng những lời lẽ mộc mạc chân tình, Daniel Guichard dùng chất giọng trầm khàn để kể lại câu chuyện của hai tâm hồn im lặng, cha con sống bên nhau nhưng không biết bày tỏ thương yêu. Mon Vieux theo cách nhìn của Daniel Guichard là một lời nhắn nhủ : nên trân quý những tình cảm ta đang có ở trên đời, khi con tim cảm thấy tiếc nuối, điều đó có nghĩa là hạnh phúc đã lỡ cơ hội, niềm vui chợt đánh mất rồi.

jean ferrat mon vieux

https://www.youtube.com/watch?v=x8l43czQAy4
Hoàng Thy Mai Thảo  
#643 Posted : Monday, March 4, 2019 1:27:22 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage


UserPostedImage

thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
hongvulannhi on 3/4/2019(UTC)
hongvulannhi  
#644 Posted : Monday, March 4, 2019 10:56:15 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,390

Thanks: 2417 times
Was thanked: 5205 time(s) in 3461 post(s)

Nguyễn Văn Thương và bài hát Đêm Đông


Những năm cuối thập niên 60, những ai lui tới phòng trà Tự Do, chắc không thể nào không xúc động khi nghe Bạch Yến hát bài Đêm Đông. Một bài hát, với lời ca mang không khí cổ, nào là cố hương, chinh phu …ca nhi đối gương …chợt vút lên trong tiếng hát rất quý của Bạch Yến. Tiếng hát ấy, bài ca ấy, theo ta trên đường khuya vắng trong ánh đèn đường mờ ảo, trong tiếng gió lang thang ghé qua những góc phố. Bài ca đó, tiếng hát đó theo ta mãi trên đường đời, bất chấp chiến tranh và những chế độ chính trị, không thèm biết đến những trào lưu trường phái này nọ. Nó vẫn sống ở đâu đó trong mỗi góc đời, của anh, của em và của tôi.

Với Nguyễn Văn Thương, ta còn yêu thích ông ở ca khúc Trên Sông Hương. Và với Bạch Yến, còn Lời Buồn Thánh của Trịnh Công Sơn. Sơn nói khi Bạch Yến hát đến câu cuối cùng của bài hát ( chiều ….chiều …) thì nàng gục đầu xuống bàn. Giờ đây, cuối mùa đông nơi xứ người, ngồi viết những dòng này, bài ca và tiếng hát nọ còn vọng bên tai. Những đêm sương mù, những con đường lầy lội trong bùn, và tuyết phủ khu rừng nơi cuối phố M. Ôi, những nơi chốn ta đã đi qua Và tiếng hát và ca từ… Đêm đông, xa trông cố hương buồn lòng chinh phu …

…Chiều nay ngày Tất niên, mưa phùn phủ một màn sương ảm đạm lên thành phố. Một lữ khách lang thang trên đường Khâm Thiên, ngày thường vốn là con đường đông vui nhộn nhịp, nay vắng vẻ, tĩnh mịch, không một tiếng phách, tiếng đàn, vài ba ca nhi ngồi đối gương soi bóng chờ khách một cách vô vọng. Lữ khách lầm lũi bước qua những phố vắng, đến Cổ Ngư, lên đê Yên Phụ như muốn xa lánh những phố phường đông đúc: Hàng Ngang, hàng Đào, hàng Bạc, Đồng Xuân … nơi mà nhiều người đang tấp nập sắm Tết.

Gió thổi mạnh trên bờ đê, cây ngả nghiêng trút lá, cảnh vật xác xơ tiêu điều, lữ khách vẫn lặng lẽ bước.

Bầu trời thấp đục sũng nước, những tảng mây xám lãng đãng trôi, một cánh chim gió cuốn lạc bầy, lảo đảo cuối trời.

Dọc theo bờ đê, lữ khách gặp những người dân nghèo khoác những bao tải, những áo tơi lá, đi vội trong gió ngược chiều để về túp lều rách nát của mình, nơi khói cơm chiều đang tỏa nhẹ. Lữ khách bâng khuâng tự hỏi: “ Ta đi về đâu ? “

Có tiếng chuông chùa xa xa vọng lại như âm thanh huyền diệu từ cõi hư vô và bỗng nhiên một nét nhạc hình thành trong anh…

…Chiều chưa đi, màn đêm rơi xuống
Đâu đây buông lững lờ tiếng chuông
Đôi cánh chim bâng khuâng rã rời
Cùng mây xám về ngang lưng trời.

Chân anh bước chậm lại theo nhịp nhạc xa xa dòng sông Hồng đỏ quạch đang cuồn cuộn như muốn cuốn phăng mọi vật trong luồng chảy của nó, những con thuyền neo bến chòng chành như muốn lật, lữ khách càng nhớ da diết dòng Hương xanh biếc lững lờ trôi nơi quê mình, giờ này chắc cũng có con thuyền neo bến vắng, trong đêm mưa dầm gió bấc cuối năm, càng thương cho các cô gái nghèo xứ Huế đang mỏi mắt trông chồng suốt canh thâu trong đêm trừ tịch. Một niềm thông cảm cho những số phận buồn thương trào dâng trong tâm hồn người nhạc sĩ

Trời đã tối từ lâu, mưa càng nặng hạt, lữ khách như bừng tỉnh, tòan thân thấm lạnh.

Xa xa có ánh đèn thấp thóang trong lùm cây, lữ khách rảo bước. Một ngôi biệt thự với mảnh vườn nhỏ bao quanh, đúng là tổ ấm lý tưởng của một đôi uyên ương. Lữ khách định bỏ đi, thì bỗng vang lên tiếng đàn dương cầm dạo một khúc nhạc nói về xứ Huế mơ mộng: “ Trên sông Hương bến nước mơ chan chứa bao tình …” Tim lữ khách như ngừng đập, anh như đột ngột gặp lại người yêu xưa. Đứng nép mình dưới mái hiên, anh lắng hồn trong tiếng đàn. Ai đó chơi nhạc rất tình cảm, chắc phải yêu thương Huế lắm tuy còn đôi nốt nhạc chưa được chính xác và tiết tấu của lời ca hơi chậm.

Vừa lúc đó có tiếng chó sủa. Một người đàn ông ra mở cửa.

- Tôi là lữ khách đêm đông không nhà, xin đứng trú mưa nhờ dưới mái hiên, mong ông không lấy làm phiền.

Bằng một giọng Huế đặc, chủ nhà reo lên:

- Ôi khách quý, khách quý! Em ơi có khách Huế đến chơi. Mời ông vô!

Người vợ nói dịu dàng:

- Người đồng hương thân mến, ngọn gió nào đưa anh tới đây ? Ướt cả rồi, đau chết.

Cả nhà đón tiếp người lữ khách. Đây là một gia đình trí thức vừa ở Pháp về, chồng bác sĩ, vợ luật sư.

Giữa nhà, một bàn thờ khói nhang nghi ngút, với mâm ngũ quả, với cành mai trắng vươn dài, đỉnh trầm tỏa hương thm dịu. Một gia đình ấm cúng yêu thương. Cạnh bàn thờ, một bà già tóc bạc trắng, búi theo kiểu Huế, đang ngồi nhắm mắt, lần tràng hạt …

Lữ khách sững sờ xúc động, tưởng như gặp mẹ mình. Anh nhè nhẹ bước tới quỳ xuống trước bà, cầm lấy hai tay, gục đầu vào, nước mắt thấm ướt tràng hạt. Bà cụ với bàn tay gầy guộc, lặng lẽ vuốt mái tóc ướt sũng của anh.

Người chủ nhà giới thiệu:

- Mạ ơi, anh ấy cũng là người Huế đó mạ.

Bà cụ không nói năng gì, chỉ thì thầm: Nam Mô A Di Đà Phật.

Lò sưởi được khơi dậy. Ông chủ đặt cái mũ dạ của khách cạnh đấy. Bà chủ tự mình kê một cái ghế trước lò sưởi, rồi rót đầy một ly rượu thuốc để khách ngồi sưởi và uống cho ấm người! Thế nhưng khách không đến ngồi trước lò sưởi, mà lững thững tới bên chiếc dương cầm và lặng ngồi vào ghế đàn. Những ngón tay dài mềm mại lướt trrên phím ngà, tiếng nhạc vang lên thiết tha nồng thắm, đầy tình thương nỗi nhớ, có lúc khắc khoải bồn chồn, có lúc nức nở, than van. Khi tiếng nhạc cuối cùng vừa dứt, mọi người đều xúc động, mắt ngấn lệ.

Chủ nhà nồng nhiệt bắt tay lữ khách hỏi:

- Anh là ai, xin cho biết quý danh
- Tôi tên là Nguyễn Văn Thương.

Người vợ reo lên:

- Ôi đúng là tác giả bài nhạc Trên Sông Hương em vừa đàn lúc nãy. Thật là múa rìu qua mắt thợ Rứa bài nhạc anh vừa chơi là bài gì ?
- Thưa bà, chưa có tên, có lẽ sẽ là Đêm Đông Tôi mới sáng tác trong đêm nay và vừa hòan thành phần nhạc trên cây đàn piano của ông bà Xin cám ơn.

Chuông đồng hồ báo 12 giờ 45 Đêm càng khuya, mưa càng nặng hạt.

Lữ khách kiên quyết từ giã gia đình người đồng hương vừa quen biết để về gác xép quán trọ số 10 trong ngõ hẹp, phố buồn, lại có tên Hội Vũ!

Anh lẽ bước trên đường đê trơn trượt, lầy lội, tối tăm.

Bỗng tiếng pháo giao thừa nổ vang, lan ra bốn hướng. Lữ khách bơ vơ đứng giữa nơi đồng không mông quạnh. Bỏ chiếc mũ dạ xuống như muốn tiễn đưa năm cũ đi qua, anh để mặc cho mưa xối trên đầu, trên mặt, nghe tiếng gió rít từng hồi, như tiếng than vãn trong đêm.

… Đêm đông, ôi ta nhớ nhung đường về xa xa
Đêm đông ta mơ giấc mơ gia đình yêu thương
Đêm đông, ta lê bước chân phong trần tha phương
Có ai thấu tình cô lữ đêm đông không nhà.

Bài hát Đêm Đông được sáng tác như vậy đó vào một đêm mưa năm 1939, khi nhạc sĩ còn rất trẻ, mới hai mươi tuổi, đang học thi Tú Tài tại Hanoi, lần đầu tiên xa gia đình. Hai năm sau, Đêm Đông được in ra và đến với mọi người.

Qua bao thăng trầm, Đêm Đông vẫn sống mãi với thời gian.

*** Bài này do LN đánh máy lại từ một tờ báo cũ do cô bạn Thanh Sơn cắt giữ. Đó là tờ tuần báo, khổ nhỏ, của Giai Phẩm xuân Canh Thìn 2000 của tuần báo Việt Nam Weekly News thực hiện. Một tài liệu quí, chỉ tiếc không biết tên tác giả . Nếu quí vị nào biết tac giả là ai, xin cho LN biết. Cám ơn

( Không biết tên tác giả )

HONG VU LAN NHI
2/29/2008

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 3/4/2019(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#645 Posted : Monday, March 4, 2019 11:47:56 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#646 Posted : Tuesday, March 5, 2019 3:35:29 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
Trọng Thành - RFI - ngày 04-03-2019


Lễ hội hoá trang Brazil : Cơ hội hiếm có chống chính quyền cực hữu Bolsonaro

UserPostedImage
Vũ nữ Viviane Araujo từ trường múa samba Salgueiro, lễ hội hoá trang Rio de Jainero, 03/03/2019.
REUTERS/Pilar Olivares

Lễ hội hóa trang nổi tiếng của Brazil tại thành phố Rio de Janeiro, khai mạc cuối tuần qua (01/03/2019). Lễ hội năm nay được đánh dấu bởi một thái độ phản kháng chính trị đặc biệt.

Đông đảo những người tham gia lễ hội bằng cách này, hay cách khác truyền đi thông điệp chống chính quyền cực hữu Bolsonaro, chống nạn bài đồng tính, cũng như phái Phúc Âm bị cáo buộc gieo rắc các quan điểm kỳ thị chủng tộc, giới tính.

Phóng sự của đặc phái viên François Cardona từ Rio de Jainero :

« Đằng sau các trang phục lễ hội lấp lánh sắc màu là rất nhiều chỉ trích nhắm vào tân chính quyền. Hai thông điệp chính, đó là nền dân chủ đang lâm nguy và tình trạng giới chính trị đang ngày càng hư hỏng.

Sabrina Souza, một người chuyên hóa trang cho các vũ điệu samba, cho biết : ‘‘Lễ hội giả trang là dịp duy nhất để những người nghèo khó chúng tôi có thể trở thành nghệ sĩ. Đây cũng là dịp để bày tỏ, bởi vì nhìn chung là lúc bình thường không có ai lắng nghe chúng tôi cả. Trong những dịp như thế này, người ta có thể tố cáo nạn tham nhũng, tôn giáo, cũng như đủ loại định kiến !”.

Trường dạy múa samba nổi tiếng mang tên “Academicos do Sosego” năm nay chọn “bất khoan dung tôn giáo” làm chủ đề trọng tâm. Mục tiêu là chống lại phái Phúc Âm Tin Lành vốn có ảnh hưởng rất mạnh tại Brazil, cũng như tổng thống Jair Bolsonaro, chính trị gia được phái này hậu thuẫn. Trường múa samba cũng chọn Anderson, một người chuyển giới, làm biểu tượng.

Đây là một hành động rõ ràng nhằm khiêu khích tổng thống cực hữu, vốn là một cựu quân nhân, nổi tiếng với lập trường bài người đồng tính và trọng nam khinh nữ.

Anderson cho biết : đối tác của mình trong lễ hội giả trang này là một quân nhân. Người này đã từng giết hại những người đồng tính, người da đen, người bị coi là phù thủy… Tất cả những hành động đó đều nhân danh Chúa! Anderson khẳng định những người tham gia lễ hội đều mang tinh thần khiêu khích và bất kính. Lễ hội hóa trang này khiến mọi người vui thích, nhưng đồng thời cũng là một tiếng kêu cảnh báo.

Một lễ hội hóa trang mang tính chính trị và phản kháng để Brazil không quên các gốc rễ đa chủng tộc làm nên đất nước này ! »

Hoàng Thy Mai Thảo  
#647 Posted : Wednesday, March 6, 2019 12:01:57 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage

Edited by user Wednesday, March 6, 2019 12:12:56 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#648 Posted : Wednesday, March 6, 2019 2:38:20 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage


XUÂN ... ĐI !

Em buồn xuân đi mấy bữa nay
Tâm sầu với mộng nhớ hao gày
Đêm trong thao thức cùng nỗi nhớ
Mong được cùng xuân - yêu lắm thay !

Xuân đến rồi đi ... đi mãi đâu
Đợi chờ trong mộng rõ ưu sầu
Hương xuân man mác buồn sâu thẳm
Lòng nhớ mong hoài ... xa ... đến lâu !

Xuân đẹp tươi nguyên lộc trên cành
Hoa thơm trái ngọt nắng vàng hanh
Yêu thương cảnh sắc xuân ai mộng
Ngẫm đợi chờ xuân buồn năm canh ...!

Hùng Vũ
Hà Nội, XUÂN - 2019

Hoàng Thy Mai Thảo  
#649 Posted : Wednesday, March 6, 2019 11:57:07 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#650 Posted : Thursday, March 7, 2019 1:35:24 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)

UserPostedImage


SUY NGẪM!

- Người đàn ông không hề biết rằng có một con rắn ngay phía dưới.

- Người phụ nữ cũng không hề biết có một tảng đá đang đè lên người đàn ông.

- Người phụ nữ nghĩ rằng: mình sắp ngã rồi và mình không thể trèo lên được vì con rắn sẽ cắn mình mất. Sao anh ấy không thể cố gắng thêm chút nữa để kéo mình lên?

- Người đàn ông thì nghĩ: mình đau đớn quá. Mình đang cố giữ cô ấy bằng mọi sức lực có thể. Nhưng sao cô ấy không thể cố gắng trèo lên một chút.

Chúng ta chẳng bao giờ nhìn thấy những áp lực và nỗi đau của đối phương. Và họ cũng chẳng thể nhìn thấy những gì chúng ta đang chịu đựng.

Cuộc sống là thế, dù là trong tình yêu, công việc, gia đình, hay bạn bè, chúng ta nên cố gắng hiểu nhau hơn, học cách đứng trong đôi giày của người khác, học cách nghĩ khác đi, và thấu cảm nhiều hơn, cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều!

s/t FB

Hoàng Thy Mai Thảo  
#651 Posted : Thursday, March 7, 2019 11:54:43 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#652 Posted : Saturday, March 9, 2019 1:04:24 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#653 Posted : Saturday, March 9, 2019 2:49:46 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)

UserPostedImage

Đắm chìm trong "Đêm đầy sao" của Van Gogh nhờ công nghệ số



Thu Hằng - RFI - Thứ Sáu, ngày 08 tháng 3 năm 2019
Một thế giới lung linh trong sắc vàng của những cánh đồng trải dài, huyền ảo trong mầu xanh thẳm của bầu trời đầy sao và mặt nước long lanh, nhẹ nhàng theo những cánh hoa rơi... Khi đẩy cánh cửa cách âm của Atelier des Lumières (quận 11, Paris) ngăn với dòng đời thực tại, khách tham quan như lạc vào thế giới đầy mầu sắc trong những tác phẩm của Van Gogh.

Trong Trung tâm Nghệ thuật số Atelier des Lumières, với các tác phẩm phủ kín phòng trưng bày rộng 3.300 m2 và không chỉ còn là những bức tranh được đóng khung, trang trọng treo trên tường, người xem như hòa mình vào những sáng tác nghệ thuật có kích thước lớn và độ phân giải cao, được chiếu trên tường, trên sàn và trần nhà khiến bảo tàng sống động hơn.

Sau thành công rực rỡ của triển lãm về họa sĩ Klimt bằng công nghệ kỹ thuật số, bảo tàng Ateliers des Lumières tiếp tục đưa khách tham quan thả hồn vào thế giới hội họa của Van Gogh từ ngày 22/02 đến hết 31/12/2019.

Mỗi lần chiếu kéo dài khoảng 30 phút, được chia thành tám chủ đề khác nhau, phác lại chặng đường nghệ thuật của Van Gogh (Ánh sáng vùng Provence, Những tác phẩm thời trẻ, Thiên nhiên, Ngang qua Paris, Arles, Những cây oliu và cây bách, Saint-Rémy, Đồng bằng Auvers). Phần thứ hai dành nói về hội họa Nhật Bản mà Van Gogh là một người hâm mộ và bị ảnh hưởng từ trường phái đó.

Trả lời RFI tiếng Việt trong buổi khai mạc triển lãm Van Gogh, Đêm đầy sao (Van Gogh, La Nuit étoilée) ngày 22/02/2019, ông Michael Couzigou, giám đốc Atelier des Lumières giải thích tại sao chọn danh họa Hà Lan :

« Van Gogh dĩ nhiên là một nghệ sĩ lớn trong lịch sử nghệ thuật, có thể còn được coi là họa sĩ nổi tiếng nhất thế giới. Thêm vào đó, ông sáng tác rất nhiều tác phẩm, khoảng 900 bức tranh và 1.100 hình vẽ. Những sáng tạo dồi dào này cho phép chúng tôi chọn ra được 500 tác phẩm để tổ chức triển lãm và giới thiệu một cách khá đầy đủ những sáng tác của ông.

Ngoài ra, Vincent Van Gogh còn nổi tiếng về cách sử dụng bảng mầu, rất đa dạng và điều này rất hợp cho triển lãm chiếu hình ảnh sử dụng công nghệ số ».


Thả hồn trong thế giới của Van Gogh

Vincent Wilhelm Van Gogh, cháu của họa sĩ, từng nói vào năm 1965 : « Mỗi lần Van Gogh chuyển đến sống ở một thành phố khác, có nhiều thay đổi trong phong cách nghệ thuật của ông ». Vì thế, người xem như được sống với những gì mà danh họa Hà Lan đã trải qua, như được hòa mình vào thiên nhiên và chia sẻ những trăn trở nội tâm của Van Gogh.

Họ như thong thả dạo bước trên cánh đồng hoa cùng Cặp tình nhân ở Arles (Couple d’amoureux à Arles, 1888), đến thăm Bệnh viện Saint-Paul ở Saint-Rémy-de-Provence (Hôpital Saint-Paul à Saint-Rémy-de-Provence, 1889) nơi Van Gogh từng điều trị, ngắm Những cây oliu (Oliviers, 1889), Hoa Tử đinh hương (Lilas, 1889) hay Những cây hạnh đào trổ hoa (Amandier en fleurs, 1890)… Và bỗng nhiên họ đối diện với ánh mắt sâu thẳm, đượm buồn, trong bức chân dung tự họa của Van Gogh được chiếu khổ lớn trên trụ chính nằm giữa gian triển lãm.

Về mặt kỹ thuật, Ateliers des Lumières sử dụng 140 máy chiếu, 50 nguồn âm thanh giúp người xem đắm chìm trong sắc mầu của những tác phẩm. Ông Michael Couzigou giải thích :

« Để thực hiện được một triển lãm theo kiểu này, các nhà đạo diễn làm việc dựa trên những hình ảnh hoặc video có độ phân giải rất cao. Họ sáng tác với những phần mềm chuyên biệt, dựa trên kịch bản đã được thảo trước.

Thách thức chính là ở điểm này : Vì mục đích là đưa người xem đi sâu vào trải nghiệm, nên các nghệ sĩ trau chuốt từng chủ đề. Từ những hình ảnh hoặc những đoạn video, họ từ từ tạo chuyển động cho những hình ảnh đó, phóng to một vài chi tiết nào đó trong tác phẩm mà mắt thường khó nhìn thấy được.

Chúng tôi tập trung vào những điểm nhấn, chất liệu và mầu sắc mà Van Gogh đã sử dụng trong tác phẩm của mình. Và nhờ kỹ thuật số, công chúng có thể thấy rất rõ những chi tiết này. Và dĩ nhiên đi kèm với triển lãm là âm nhạc. Hai yếu tố, âm nhạc và hình ảnh, đóng vai trò chủ đạo để chúng ta có thể đắm chìm trong sáng tạo nghệ thuật đó ».

Dùng công nghệ để thu hút công chúng mọi thế hệ đến với hội họa

Nghệ thuật công nghệ số đóng vai trò ngày càng quan trọng trong quan niệm về sáng tạo của các bảo tàng và phòng trưng bày. Về phía công chúng, họ không chỉ muốn khoanh tay trước ngực hoặc chắp tay sau lưng, tiến gần rồi lùi xa để ngắm tác phẩm, mà còn muốn hòa theo mạch sáng tác, nét vẽ của của người họa sĩ, dần dần hiện lên trên tường, rồi trải rộng ôm trọn người xem vào giữa. Từ trần đến những bức tường và sàn nhà ngập tràn mầu sắc. Họ có thể gối tay nằm giữa sàn như đang nằm trên thảm cỏ xanh mướt, trên cánh đồng vàng óng hoặc bầu trời đầy sao và chìm trong tiếng nhạc du dương.

Nhờ công nghệ số, công chúng có thể chiêm ngưỡng, ở cùng một nơi, những tác phẩm của một họa sĩ được trưng bày khắp nơi trên thế giới và đôi khi không được phép di dời vì dễ hỏng. Hội Culturespace đã chọn hướng này cho Trung tâm Nghệ thuật số Atelier des Lumières, theo giải thích của ông Michael Couzigou :

« Nguyện vọng của Trung tâm Nghệ thuật số này là giới thiệu các trào lưu nghệ thuật hoặc những nghệ sĩ nổi tiếng trong lịch sử nghệ thuật theo một cách mới, nhờ công nghệ mới mà chúng tôi phát triển, được gọi là AMIEX (Art, Musique Immersive Experience).

Ý tưởng của chúng tôi là kết hợp sự sáng tạo bằng hình ảnh, được thực hiện từ ảnh chụp các tác phẩm nghệ thuật, sau đó được số hóa, đi kèm với âm nhạc - được chọn lọc cho phù hợp hoặc được soạn riêng cho triển lãm - để tạo cảm xúc cho người xem và khiến họ đắm chìm trong dòng chảy nghệ thuật của triển lãm đó.

Đây là một phương pháp khác lạ mà chúng ta không thể thấy được trong những bảo tàng truyền thống. Thêm vào đó, nhiệm vụ của Culturespace là cố gắng tiếp cận được với đông đảo công chúng nhất. Có nghĩa là chúng tôi muốn họ đến xem với cả gia đình, với con cháu để giúp các em khám phá nghệ thuật theo cách mới, có thể hiện đại hơn, năng động hơn. Đây là nhiệm vụ chính của Trung tâm Nghệ thuật số này ».

Từ một xưởng đúc cũ do gia đình Plichon thành lập năm 1835 và hoạt động trong suốt 100 năm, Hội Culturespace đã cải tạo lại hoàn toàn trong vòng bốn năm để biến thành Atelier des Lumières vào năm 2018. Mọi chi tiết trang trí của xưởng đều được giữ lại để trở thành công cụ hỗ trợ cho việc chiếu hình ảnh.

Atelier des Lumières tại Paris là Trung tâm Nghệ thuật số thứ hai được khánh thành ở Pháp, sau trung tâm Carrières aux Baux-de-Provence. Ý tưởng của Hội Culturespace đã thu hút sự chú ý của Bordeaux. Một khu vực trong một căn cứ tầu ngầm cũ đã được thành phố giao cho Culturespaces để lập Bassins de Lumière, dự kiến khánh thành năm 2020. Trên thế giới, Culturespace đã lập trung tâm Bunker de Lumières ở Hàn Quốc trên đảo Jeju vào cuối năm 2018.

Hoàng Thy Mai Thảo  
#654 Posted : Sunday, March 10, 2019 12:09:12 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#655 Posted : Sunday, March 10, 2019 9:45:13 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)

Tuấn Thảo - RFI - Thứ Bảy, ngày 09 tháng 3 năm 2019

Maxime Le Forestier : Album mới nhân sinh nhật 70 tuổi

UserPostedImage
Maxime Le Forestier trình làng album mới nhân sinh nhật 70 tuổiAFP / CATHERINE GUGELMANN

Sau sáu năm vắng bóng làng nhạc, Maxime Le Forestier xuất hiện trở lại dưới ánh đèn sân khấu với một tập nhạc mới. Album phòng thu thứ mười sáu được trình làng vào thời điểm tác giả kiêm ca sĩ người Pháp ăn mừng trên sâu khấu sinh nhật lần thứ 70.

Tập nhạc này gồm toàn những sáng tác mới, phần lớn các bài hát đã được viết trong những lúc ông không quá bận rộn với các đợt lưu diễn. Phần còn lại, ông hợp tác với người con trai lớn (tên là Arthur) hay là làm việc chung với các nghệ sĩ trẻ tuổi đàn em mà ông ngưỡng mộ như Zazie, Camille hay là Orelsan, đều từng đoạt giải thưởng âm nhạc Victoires de la Musique và họ được xem như là những tài năng xứng đáng nhất của làng nhạc Pháp hiện thời.

Trích đoạn đầu tiên từ album mới của Maxime Le Forestier là nhạc phẩm ‘‘Les filles amoureuses’’ (Những cô gái đang yêu). Bằng một giọng điệu khá khôi hài dí dỏm, tác giả kiêm ca sĩ người Pháp lấy cảm hứng từ gia đình, người thân cũng như thế giới xung quanh mình, dùng các chi tiết tình cờ bắt gặp trong cuộc sống hay được quan sát thường nhật để gợi lên quan hệ yêu đương thời nay.

Một bài hát mà thoạt nghe có vẻ như đang đả kích nữ quyền, nhưng thật ra trong đoạn cuối lại là một lời nhắn nhủ rất trìu mến đối với phái nữ nói chung, người bạn đời của ông nói riêng. Có thể nói là Maxime Le Forestier ít khi nào sáng tác như vậy, nhưng lần này ông kết hợp rất khéo cách phản ánh chi tiết thường thấy ở Michel Delpech và cách uốn nắn giai điệu, một trong những sở trường của Julien Clerc.

Có nhiều khả năng là khi cộng tác với nhiều tác giả ở nhiều lứa tuổi khác nhau, Maxime Le Forestier càng lúc càng cảm thấy tự do hơn. Trong trường hợp của nhạc phẩm ‘‘Les filles amoureuses’’ (Những cô gái đang yêu), cách phối khí tận dụng triệt để bộ đàn dây khoác lên giai điệu một lớp áo rất lạ, âm hưởng của vùng Bretagne hay của dòng nhạc celtic ít phổ biến nơi tác giả này. Lối hoà âm trong những album sau này của ông rất tinh tế trau chuốt, phức điệu nhưng không phức tạp, luôn luôn giữ được một ý tưởng xuyên suốt chủ đạo, hoàn toàn khác hẳn với album gần đây nhất mang tựa đề Enfin, đánh dấu ngày trở lại của Michel Polnareff, nhưng lại không thành công như mong đợi.

Tác giả Maxime Le Forestier đã mất 6 năm để thực hiện album mới. Tập nhạc trước mang tựa đề Le Cadeau (Món Quà) từng được phát hành vào năm 2013. Thật ra, trong vòng 6 năm qua, ông đã khá bận rộn với các đợt biểu diễn. Ngoài các vòng lưu diễn tại các quốc gia thuộc khối Pháp ngữ, nơi ông vẫn giữ được một lượng khách hâm mộ trung thành, đông đảo, Maxime Le Forestier còn tham gia tích cực các buổi trình diễn gây quỹ tài trợ các Quán ăn Tình thương (Les Restos du Cœur của đoàn nghệ sĩ Les Enfoirés). Trong hai thập niên vừa qua (từ năm 1995 đến 2018), ông hầu như không bao giờ vắng mặt các chương trình (22 lần) biểu diễn gây quỹ từ thiện. Bên cạnh đó, ông còn sáng tác khá nhiều ca khúc cho các bạn đồng nghiệp hay tham gia các dự án ghi âm tưởng niệm các nghệ sĩ đàn anh như Georges Brassens hay là Serge Reggiani.

Nhân dịp ăn mừng sinh nhật lần thứ 70, Maxime Le Forestier cho biết hơn bao giờ hết ông muốn tìm lại tình thương của công chúng cũng như hơi ấm dưới ánh đèn sân khấu, chừng nào sức khỏe vẫn còn tốt, ông vẫn tiếp tục biểu diễn, ca hát giờ đây không còn phải là một cái nghề để kiếm tiền nuôi gia đình, mà là một động lực, một niềm vui trong cuộc sống.

Thành danh cùng lúc với các tên tuổi lớn những năm 1970, trong đó có Véronique Sanson, Julien Clerc, Alain Souchon, William Sheller, Michel Delpech, Maxime Le Forestier là một trong những nghệ sĩ khởi xướng phong trào sáng tác nhạc Pháp rất mộc không hẳn là ‘‘nhạc folk’’ theo kiểu Mỹ, nhưng các khúc thụy du, các điệu ru đệm đàn ghi ta do ông sáng tác, lại chân phương thuần khiết như thể bắt nguồn từ dòng dân ca có từ muôn thuở nào.

Mỗi lần sáng tác, Maxime Le Forestier rất trau chuốt trong cách soạn giai điệu, tỉ mỉ trong cách chọn ca từ. Véronique Sanson hay Michel Berger thường chọn những ca từ, có thể dễ dàng hất câu đá chữ, đưa điệu swing vào trong tiếng Pháp, một thứ ngôn ngữ mà khi hát không dựa nhiều vào nhịp điệu như tiếng Anh. Còn Alain Souchon và Laurent Voulzy thì lại chuộng cách chọn danh từ riêng để đặt ca từ, làm giàu vần điệu. Claudia Schiffer hay Paul-Loup Sulitzer trong nhạc phẩm ‘‘Foule Sentimentale’’ là trường hợp điển hình.

Maxime Le Forestier hoàn toàn khai thác một hướng đi khác : Cho dù tiếng Pháp không hợp với điệu swing nhưng ông vẫn tạo được phách nhịp mà không hề bắt chước nhạc pop Anh Mỹ, lối sáng tác của ông rất trầm rất mộc nhưng vẫn giữ được một nét gì đó rất là Pháp, chẳng phải là nhạc blues hay dân ca Hoa Kỳ.

Tác giả này cũng không bao giờ dùng danh từ riêng vì theo ông, tên riêng hay thương hiệu thường gắn liền với một thời. Các bài hát của Serge Gainsbourg hay của Alain Souchon cực kỳ hay nhưng giới trẻ thời nay ít còn biết đến hiệu thuốc lá Gitanes (bài hát Dieu est un Fumeur de Havane), còn người mẫu Claudia Schiffer từ lâu đã bị thay thế (trong bài Foule Sentimentale). Có lẽ cũng vì ông rất khó tính trong cách đặt lời, chọn ca từ sao cho dễ hiểu với đa số người nghe thời nay cũng như thời sau, mà Maxime Le Forestier trong hơn bốn thập niên đã tặng cho làng nhạc Pháp những tình khúc để đời, kinh điển.

Les filles amoureuses

https://www.youtube.com/watch?v=X1cTkTLRAN4
Hoàng Thy Mai Thảo  
#656 Posted : Monday, March 11, 2019 12:21:26 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#657 Posted : Monday, March 11, 2019 7:45:39 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage


Yêu Đời

"Có đôi lúc buồn tôi đã định tự tử
Sống làm chi khi bè bạn bon chen
Cơ quan quanh năm đấu đá
Sống làm chi khi người yêu thành người lạ
Ngày như đêm một mình
Sống làm chi lương ba cọc ba đồng
Viết báo làm thơ kiếm từng xu vẫn loay hoay không đủ
Sống làm chi khi mọi tượng thần đều sụp đổ
Người ta tin yêu lại hóa tầm thường

Vậy mà tôi vẫn sống nhơn nhơn
Vẫn cười nói, họp hành, trưng diện
Vẫn hy vọng kiếm được một ông chồng đáng mến
Một người đã thông minh lại giầu(!)
Và tôi hiểu ra trong thăm thẳm niềm đau
Tôi vẫn còn yêu đời quá!"

Phan Thị Thanh Nhàn

HAI LẦN THOÁT KHỎI HIỂM HỌA THI CA

Nhà thơ Phan Thị Thanh Nhàn

Lúc đó, tôi đang là phó TBT tờ “Người Hà Nội” nên cứ thế đăng bài thơ “Yêu đời”, chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng ngay sau khi phát hành, tôi nhận điện thoại của văn phòng thành ủy Hà Nội gọi lên gặp đồng chí Bí thư. Đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào văn phòng Bí thư Thành ủy. Đồng chí Phạm Thế Duyệt khi ấy tôi trông đã ngại, vì anh cao lớn, da ngăm ngăm và có cái nhìn vô cùng nghiêm khắc. Đồng chí mời tôi ngồi đối diện rồi từ tốn nói: “Tôi vừa đọc mấy bài thơ của đồng chí trên báo, có câu, có bài được, nhưng có câu, có bài tôi phải hỏi lại cho rõ…”. Mới nghe đến đây, tôi vội ngắt lời: “Xin anh đừng gọi em là “đồng chí”, em nghe thấy …sờ sợ làm sao ấy ạ!”.

Bí thư Thành ủy chợt mỉm cười: “Ừ thì gọi là “cô” thôi, cho cô bình tĩnh nhé. Tại sao cô dám viết “Mọi tượng thần đều sụp đổ”? Phải chăng cô muốn nói đến thần tượng của cả nước mà nhân dân rất kính trọng?”

Cách đây khoảng 30-40 năm, không khí văn chương ở nước ta rất căng thẳng. Các nhà văn nhà thơ tài giỏi như Phùng Quán, Trần Dần, Lê Đạt, Hoàng Cầm…đều không may dính vào những vụ án văn chương đến nỗi bị cấm viết, thường đi lao động chân tay ở các vùng núi, vùng quê, gọi là đi thực tế. Nếu tôi nhớ không nhầm thì chỉ vì các câu thơ đại loại như: “Dù ai cầm dao dọa giết/ Cũng không nói ghét thành yêu”, “Chỉ thấy mưa sa trên nền cờ đỏ”, “Đôi môi tươi đạn xé/ Chưa bao giờ được hôn”… Tôi nhớ dạo đó nghèo quá, có cuộc thi trên báo, nhà văn Phùng Quán phải viết rồi ký tên vợ anh là chị Bội Trâm để được nhận giải thưởng (vì nếu ký tên anh thì không bao giờ được giải!). Nhưng sau này, đến năm 2007, thì hầu như các nhà văn nhà thơ trên đều được minh oan, nhiều người đã được trao tặng giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật.

Tôi chỉ là một người viết báo, làm thơ những năm 1970-1990, còn trẻ nên rất hồn nhiên viết tất cả những gì là tâm sự của riêng mình. Năm 1973, là phóng viên báo Hà Nội Mới, có ông chồng mới cưới công tác tận trên Tây Bắc mà chẳng may ở cơ quan lại có một chàng cứ tôi đi đâu cũng đi theo và nhiều lần tuyên bố thẳng thừng là… rất mến mộ PTTN(!). Nhưng có phải cứ ai thích mình là mình cũng thich người ấy đâu, nên tôi viết câu thơ mang tính chất rất “hoàn cảnh”: “Người tôi yêu đã đi xa/ Người yêu tôi lại ở nhà, chán ghê!”. Dạo đó, khi tôi gửi một chùm thơ đến báo Văn Nghệ của Hội Nhà văn thì các bài khác đều được đăng, chỉ có câu này bị bỏ lại, vì theo các vị biên tập thơ thì câu này…cũng hay, nhưng trong tình hình đang đánh nhau rất khốc liệt như năm 1973, cả nước không đăng thơ tình mà câu này nghe lại có vẻ…ngoại tình (!), thì không thể nào đăng được!

Sau ngày thống nhất đất nước, khi tôi vào Sài Gòn, các anh chị phụ trách tờ Văn Nghệ TPHCM nói tôi đưa mấy bài thơ, trong đó có thơ tình để đăng cho bà con miền Nam làm quen với văn chương miến Bắc, thì chùm thơ của tôi trong đó có câu này được đăng ngay. Khi tôi đã về lại Hà Nội, một nhà thơ của Văn Nghệ TPHCM hốt hoảng gọi điện ra, thông báo là các anh đang bị phê phán nặng nề vì câu “Người tôi yêu đã đi xa/ Người yêu tôi lại ở nhà, chán ghê!”, được mọi người cho là có ý khen những người bỏ Việt Nam đi di tản sang Mỹ và chê những người ở lại Sài Gòn! Tôi cũng hoảng, vội trình bày mọi chuyện với trưởng ban của tôi lúc đó là nhà báo Bình Minh, nhờ anh can thiệp. Rất may là bác Bình Minh rất hiểu là tôi không liên quan gì với những người đi di tản sang Mỹ, và hình như anh có quen biết với ai đó trong thành ủy Sài Gòn nên “vụ án Văn chương” này được bỏ qua. May thế chứ!

Đến năm 1992, sau đổi mới ít lâu, vì chuyện riêng, tôi có lúc rất chán đời nên đã viết bài thơ “Yêu đời”. Trong bài thơ,tôi viết.

Lúc đó, tôi đang là phó TBT tờ “Người Hà Nội” nên cứ thế đăng, chẳng nghĩ ngợi gì, nhưng ngay sau khi phát hành, tôi nhận điện thoại của văn phòng thành ủy Hà Nội gọi lên gặp đồng chí Bí thư. Đây là lần đầu tiên tôi bước chân vào văn phòng Bí thư Thành ủy. Đồng chí Phạm Thế Duyệt lúc đó tôi trông đã ngại, vì anh cao lớn, da ngăm ngăm và có cái nhìn vô cùng nghiêm khắc. Đồng chí mời tôi ngồi đối diện rồi từ tốn nói:

- Tôi vừa đọc mấy bài thơ của đồng chí trên báo, có câu, có bài được, nhưng có câu, có bài tôi phải hỏi lại cho rõ …

Mới nghe đến đây, tôi vội ngắt lời:

- Xin anh đừng gọi em là “đồng chí”, em nghe thấy …sờ sợ làm sao ấy ạ.

Bí thư Thành ủy chợt mỉm cười:

- Ừ thì gọi là “cô” thôi, cho cô bình tĩnh nhé. Tại sao cô dám viết “Mọi tượng thần đều sụp đổ”? Phải chăng cô muốn nói đến thần tượng của cả nước mà nhân dân rất kính trọng?

Tôi tái mặt, lắc đầu;

- Không ạ. Em chỉ viết về những người bình thường mà lúc em yêu họ, em cứ tưởng là thần tượng nhưng hóa ra không phải, làm em thất vọng thôi ạ.

Thấy bí thư nhăn trán,có vẻ nghĩ ngợi, tôi bèn mạnh dạn nói thêm để thanh minh:

- Em có thằng em trai hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ, em cũng làm đơn xin vào Nam tham gia chiến đấu mà không được. Em có phải là phản động đâu ạ…

Bí thư thành ủy chợt mỉm cười:

-Thế hả? Bây giờ làm sao mà cô chán đời đến mức muốn tự tử?

Tôi cãi phăng:

- Đâu, em nói là em vẫn yêu đời đấy chứ ạ. Chồng em mất đã lâu, em còn đang mong kiếm được một ông “đã thông minh lại giầu” mà anh…

Đến đây thì Bí thư Thành ủy cười lớn, đứng lên:

- Thôi, cô về. Lần sau viết gì phải cân nhắc cho cẩn thận vào.

Tôi ra khỏi phòng Bí thư Thành ủy, về đến cơ quan vẫn còn run, không hiểu mọi chuyện sẽ kết thúc ra sao? Nhưng rồi tôi đợi mãi, không thấy ai nói gì đến chuyện thần tượng trong bài thơ của tôi nữa. Thật là hú vía. Tôi rất biết ơn sự thông cảm của bí thư thành ủy Hà Nội lúc đó. Nếu không, chẳng hiểu cuộc đời tôi bây giờ ra sao nữa…


(FB ThienHuong - 9/3/2019)




Hoàng Thy Mai Thảo  
#658 Posted : Monday, March 11, 2019 11:50:09 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#659 Posted : Tuesday, March 12, 2019 2:18:01 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
thi-sĩ Mạc Uyên Linh

HUẾ TRONG TÔI

mấy mươi năm vẫn như người tình cũ
vẫn dịu dàng tha thướt nước sông Hương
ngày hôm qua còn nhớ những con đường
Huế tang tóc một thời em nhỏ dại
và đã khóc hết quãng đời con gái
vẫn còn buồn trong ánh mắt Huế xưa
tôi vẫn yêu ngày nắng lẫn đêm mưa
bởi có em trong tôi từ dạo ấy
em vẫn đẹp một chiều tôi nhìn thấy
như một ngày đã ấm lại lòng tôi
và /ngày mai /những ngày nữa xa xôi
lòng tôi vẫn tháng ngày yêu nhớ Huế
rồi ngày mai giữa dòng đời dâu bể
tôi vẫn còn thương mãi bóng hình em.

mạc uyên linh


(FB - 11/3/2019)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#660 Posted : Tuesday, March 12, 2019 11:52:03 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 13,529

Thanks: 6404 times
Was thanked: 2701 time(s) in 1902 post(s)
UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest (3)
34 Pages«<31323334>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.