Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

21 Pages«<1011121314>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#221 Posted : Friday, June 29, 2018 6:25:54 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)
UserPostedImage


HẬN BÁN NƯỚC

Giặc cộng cho người mướn núi sông
Vân Đồn, Phú Quốc, Bắc Vân Phong
Nghe tin, trong nước đều cay dạ
Thấy chuyện, ngoài biên thảy đắng lòng
Chín chín năm Tàu vui chủ đất
Ngàn đời dân Việt nhục cùm gông
Tung tiền, chệt chiếm luôn rừng biển
Hám bạc, vẹm dâng cả ruộng đồng
*
Hám bạc, vẹm dâng cả ruộng đồng
Nhục nào bằng nhục bán non sông ?
Đồng bào ! Nước mất, đừng mê nữa!!!
Dân tộc ! Nhà tan, có tỉnh không???
Vùng dậy đòi về ngay tổ quốc !
Tiến lên đập nát hết xiềng gông !
Quê vào tay chệt là quê sẽ
Đại họa ngàn năm mãi chất chồng !!!
*
Đại họa ngàn năm mãi chất chồng…
Hỡi nòi Hồng Lạc, giống Tiên Long
Hãy thương tổ quốc đau từng khúc
Và xót quê hương lệ vạn dòng…
Mướn đất bọn Tàu xây thuộc địa
Bán rừng lũ đảng hưởng tiền nong
Chỉ dân tộc Việt là điêu đứng
Một cổ rồi đây vướng mấy tròng !!!
*
Một cổ rồi đây vướng mấy tròng !!!
Nhục mình, hận tủi cả non sông
Âm mưu thuê đất mà suông sẻ
Công việc bàn giao đúng dự phòng
Tàu chức chủ quyền ngôi thống trị
Ta đời nô lệ phận cùm gông !
Đặc khu kinh tế: trò lừa bịp
Cộng bán quê rồi có biết không !
*
Cộng bán quê rồi có biết không !
Hỡi ai thấy hận, thấy đau lòng
Thì xin đứng dậy châm mồi lửa
Và hãy vùng lên nổi trống đồng
Đừng mãi yếu hèn nhìn phản tặc
Mà cùng dũng cảm cứu non sông !
Kìa gương Tây Tạng, Tân Cương đó
Nhục với thân danh, hổ giống dòng !!!

Ngô Minh Hằng
2018-07-28

Edited by user Sunday, July 1, 2018 12:02:53 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 6/29/2018(UTC)
hongvulannhi  
#222 Posted : Saturday, June 30, 2018 11:57:22 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)


UserPostedImage


GẤP LẮM RỒI !...

Gấp lắm, biểu tình, chung sức lại !
Đập Hồ chết thảm, Chệt hôn mê !!!
GẤP LẮM RỒI !...
Đa thì một gốc, cuội nhiều ghê
Lợi dụng quê hương, cuội trổ nghề
Trong nước cuội thành dân chủ cuội
Ngoài biên cuội hóa đấu tranh hề
Thái Lan cuội nặn mười ngàn nộm
Nhân đạo cuội lừa triệu kẻ mê
Văn nghệ ngụy trang màn chống cuội
Tiềm năng phục quốc cuội làm tê
Đập Hồ chết thảm, Chệt hôn mê !!!

Ngô Minh Hằng

UserPostedImage


KHÓC KHÔNG CỨU ĐƯỢC VIỆT NAM

Việt cộng bán Việt Nam rồi
Và đưa Chệt cộng lên ngôi trị vì !
Những vùng trọng yếu, an nguy
Vân Đồn, Phú Quốc với thì Vân Phong
Đảng Hồ đổi lấy vàng ròng
Cộng Tàu mướn để xây công thự Tàu
Mướn rồi chiếm, tằm ăn dâu
Ngót trăm năm ấy qua cầu khó chi
Trước, khu kinh tế, sau thì
Là khu thống trị, trị vì Việt Nam !
Bán nước rước giặc Tàu sang
Làm đau dân nước, rõ ràng Hán nô !
Trước bày quốc tặc, tội đồ…
Xin đừng vô cảm ngồi chờ diệt vong !
Đứng lên muôn mặt một lòng
Đứng lên cấp bách mới hòng cứu ta !
Chín mươi bốn triệu dân mà
Triệu người nổi dậy, đảng là nát thôi !
*
Mất chó thì đánh chết người *
Mà khi mất nước chỉ ngồi khóc than ?!
Khóc không cứu được Việt Nam
Đấu tranh, đổ máu mới tàn Hán nô !
Nếu không muốn chết bởi Hồ
Đứng lên mà giữ cõi bờ Việt Nam !!!

Ngô Minh Hằng

Edited by user Saturday, June 30, 2018 11:59:57 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 7/1/2018(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#223 Posted : Sunday, July 1, 2018 1:08:35 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)

FB - Nguyễn Thuỳ Dung
30/6/2018

UserPostedImage


BỎ CUỘC CÓ LÀ HAY ?

Chỉ một chút mệt mỏi
Ta đã vội buông tay
Chỉ một chút đắng cay
Ta đã vội bỏ cuộc

Bao giờ ta thắng được
Lũ tà quyền hôm nay
Vì lòng dân chưa dậy
Cần cố gắng đêm ngày

Để cho cộng sản thấy
Lòng dân vẫn đấu tranh
Nếu không đi được nhanh
Thì ta đành đi chậm

Nếu như ta vội nằm
Đồng nghĩa là buông tay
Vậy thì đất nước này
Sẽ thuộc về ai đây ?

Cái buồn nhất của đấu tranh là lòng dân chưa thức dậy.
Họ chưa nhìn thấy cái viễn cảnh nước mất nhà tan?
Họ chưa thấy sự lầm than khi một mai mất nước?
Những người thấy được thì lại quá ít ỏi và đơn côi ?

Vậy ta phải làm sao ?

Em biết những người đang lên tiếng đấu tranh rất là mệt mỏi khi lòng dân còn chưa thức tỉnh.

Đã bao lần em cũng muốn bỏ cuộc vì thấy mệt mỏi.
Và cũng đã tự hỏi rằng:
Đất nước này có phải của riêng mình không sao mình phải nai lưng ra tranh đấu và kêu gọi .
Còn thiên hạ cứ nhởn nhơ vui chơi và ăn nhậu ?

Và em còn thấy thế này :

Người ta ăn nhậu linh đình
Còn mình thì phải biểu tình là sao ?
Đất nước là của người nào ?
Sao mình lại phải lao đao thế này ?

Va có lẽ cuộc đời nó không được như ta muốn nên ta còn phải đấu tranh ?
Bởi vì:
Ta còn mắc nợ non sông
Ta còn yêu thương cộng đồng
Ta còn hai chữ dân tộc
Và còn mảnh đất cha ông !

Em mong sao mọi người đừng bỏ cuộc!
Nếu mệt mỏi ta cứ nghỉ ngơi một thời gian cho khuây khoả .
Khi nào ổn định ta lại tiếp tục đấu tranh.

Còn riêng em thì em nghĩ :
Ngày nào cộng sản còn sống là ngày đó em còn đấu tranh.
Đấu cho đến khi nó chết hoặc là mình chết thì mới thôi.

Chứ em không muốn sống mà làm kiếp nô lệ.
Đơn giản là như vậy.
Nếu ta kêu gọi mà dân chưa đứng dậy mà ta đã bỏ cuộc hay chỉ vì gặp tí khó khăn khúc mắc mà ta cũng bỏ cuộc thì có lẽ dân tộc này chẳng bao giờ có được tự do ?

Em mong mọi người hãy nghĩ về tương lai của dân tộc và đất nước này !

Thuỳ Dung ! (Cô Bé Bánh Mì)

Hoàng Thy Mai Thảo  
#224 Posted : Sunday, July 1, 2018 4:33:33 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)

FB- Dân Saigon xưa posted by Brian Vu
1/7/2018

Thắp Nén Hương Lòng:

Tàn Cuộc Hoa Này
(Bà Mẹ Điên)


Đợi nhau tàn cuộc hoa này,
Đành như cánh bướm đồi tây hững hờ...

Phạm Thiên Thư

Đầu mùa hè 1981, từ một trại tù cải tạo của cộng sản ở Phan Rang tôi được thả về.

Sáu năm dâu bể đã đổi thay bộ mặt Sài gòn. Một vài con đường tự dưng được mang những cái tên lạ hoắc. Chợ búa, phố xá tiêu điều và người ngợm tang thương. Nhìn đâu cũng chỉ thấy những khuôn mặt vô cảm. Sự nhẫn nhục chịu đựng, những lo sợ không tên làm cho bầu không khí Sàigon ngột ngạt khó thở. Việc đầu tiên sau khi trình diện công an phường là mượn chiếc xe lọc cọc của thằng em, một sáng thật sớm, tôi đạp chầm chậm một vòng thăm thành phố cũ.

Hết đường Hai Bà Trưng đến Công trường Mê Linh, rồi quẹo trái vào cổng Bộ Tư Lệnh Hải Quân. Tôi ngơ ngẩn nhìn quanh, những hình ảnh yêu dấu ngày nào bây giờ chỉ còn là lãng đãng sương mù quá khứ. Toà nhà Bộ Tư Lệnh xám xịt cũ kỹ. Vườn hoa sát bờ sông trước cổng Bộ Tư lệnh đã biến ra một mảnh vườn nham nhở với vài ba luống rau lang úa vàng cùng những cọng sắn ốm nhom, èo uột.

Mấy ngày kế tiếp tất bật qua đi. Tôi tìm gặp một số anh em trong tù đã được tha ra từ trước để dò hỏi đường đi nước bước. Tôi hối hả gia nhập đám vô công rỗi nghề này, tối ngày hết tụ tập cà phê đến rảo các chợ trời, tìm cách mua đi bán lại mọi thứ thượng vàng hạ cám, trong lúc hai tai vểnh lên hết cỡ để nghe ngóng tuy dô.

Không thể là một người nào khác mặc dù chị đã thay đổi đến độ kinh hoàng. Tôi gặp lại vợ Tuấn vào một buổi trưa hè trên đường Hoà Hưng, người đàn bà trẻ, đội chiếc nón lá, bộ quần áo bạc màu tơi tả trên một thân mình khẳng khiu, hai tay ôm chặt một cái bọc nhỏ ở ngực, đang kéo lê đôi dép trên đường.

Tôi đạp xe sát vào lề rồi gọi lớn:
– Chị Tuấn, chị Tuấn!

Người đàn bà vẫn không quay lại, cũng không ngừng bước, tôi dừng xe, sững sờ. Không lẽ Lan Khanh, cô nữ sinh hoa khôi lớp 12 A3 Lê Văn Duyệt ngày nào đây sao, vợ của một ông Hải quân Trung úy đây sao?

Bên kia đường, người đàn bà đã lẫn vào đám đông hỗn độn gần chợ. Tôi nhìn quanh quẩn một hồi, rồi lặng lẽ đạp xe đi.

Chiều vừa về đến nhà, tôi xuống bếp hỏi Tâm ngay:
– Em có nhớ Khanh vợ Tuấn không, trưa nay anh vừa gặp ai như chị ấy.
– Em không liên lạc với Khanh từ hồi đó đến giờ.
– Anh cũng không gặp Tuấn từ ngày ra trường, rồi thêm sáu năm tù cải tạo, cũng gần cả chục năm rồi còn gì.

Tôi kể sơ cho Tâm nghe chuyện gặp Khanh lúc trưa này trên Hoà Hưng, Tâm gặng:
– Mà anh có chắc là Khanh không?
– Chắc mà, không thể có còn ai khác. Em còn nhớ nhà Khanh ngày xưa không?
– Em nhớ mang máng hình như trong khu Ngã ba Ông Tạ, nhưng đó là nhà Khanh trước khi lấy Tuấn chứ em sợ sau này Khanh không còn ở chỗ ấy.
– Hay là mình đến tìm thử xem, biết đâu.

Ngay chiều hôm đó, tôi chở Tâm đến khu Ngã ba Ông Tạ, sau một hồi lộn đi lộn lại, lách từ ngỏ này qua ngỏ khác, hỏi han đủ cả mọi người, cuối cùng chúng tôi cũng kiếm ra nhà.

Đúng là Lan Khanh. Lan Khanh của 12 A3 Lê văn Duyệt ngày nào.

Khanh ngồi đó trước hàng hiên nhà mình, trong bộ áo quần cũ bạc màu. Khuôn mặt xanh, gầy ốm đến thảm hại, nhưng trên khuôn mặt, trong ánh mắt vô hồn ấy vẫn còn phảng phất bóng dáng xinh đẹp của Khanh ngày xưa. Tâm bấu chặt vào lưng tôi run rẩy.

Không kịp đợi tôi ngừng xe, Tâm đã vội nhảy xuống, chạy lại bên Khanh, ràn rụa nước mắt:
– Khanh, Khanh, sao lại ra nông nỗi này. Khanh có nhận ra Tâm không?

Vài người hàng xóm tò mò nhìn sang, rồi một người đi lại gần tôi nói nhỏ:
– Tội nghiệp, cô ấy điên nhưng hiền lắm.

Tâm nắm tay Khanh đi vào nhà, căn nhà tối đen, có giọng một bà cụ già cất lên:
– Ai đấy?
– Dạ con là bạn của Khanh hồi còn đi học và anh Hải chồng con là bạn cùng khóa với anh Tuấn, chúng con đến thăm Khanh và bác.
– Anh chị đợi chút nhé, để bác đốt ngọn đèn lên tí đã, hồi này điện cứ bị cúp hoài.

Ngọn đèn dầu thắp lên soi sáng nhờ nhờ một căn phòng nhỏ. Căn phòng trống trơn chỉ có chiếc divan và một cái bàn con. Khanh đến ngồi im lặng bên cạnh mẹ, Tâm nghẹn ngào:
– Sao Khanh lại ra nông nỗi này hở bác?

Mẹ Khanh không trả lời, đưa mắt nhìn lên bàn thờ, tôi nhìn theo mắt cụ, hình hai vợ chồng Tuấn tay bồng một đứa con khoảng vài tháng đang tươi cười bên nhau. Tôi chợt lạnh cả sống lưng...

Có tiếng động ở cửa, một người thanh niên lách vào, nhìn thấy chúng tôi, anh lên tiếng chào rồi quay qua nhìn cụ như có ý hỏi, mẹ Khanh nhìn chúng tôi:
– Đây là em Tín, em của Khanh, còn đây là anh chị bạn của Khanh Tuấn nhà mình đó con.

Tín quay qua chúng tôi lễ phép thưa hỏi một lần nữa, rồi xin phép ra sau thay đồ, chưa đầy năm phút em đã trở ra, ngồi xuống ghế đối diện chúng tôi.
– Em chưa gặp anh chị bao giờ. Anh cùng khóa với anh Tuấn em hở? Anh ở tù mấy năm? Ra cải tạo lâu chưa?
– Cũng gần 6 năm đó Tín, ở một trại ngoài Trung, anh mới được thả gần một tháng. Anh với Tuấn không gặp lại nhau từ hồi hai đứa ra trường vì duyên đoàn anh đóng ở Vùng 1, còn Tuấn thì đi giang đoàn ở Vùng 4 từ ngày ra trường cho đến 75.

Tâm nóng ruột chen vào:
– Khanh bị... thế này từ hồi nào hở Tín.
– Gần năm rồi chị ạ, từ hồi cháu Uyên mất.
– Thế anh Tuấn mất hồi nào, ở đâu?
– Chắc anh bị tù ở ngoài miền Trung nên không hay. Anh Tuấn mất cuối năm 76 tại trại tù Long Giao. Vụ đó, chúng xử tử tới ba người, trong đó có anh Tuấn.

Đầu năm 77 tôi có nghe phong phanh về vụ này, tại trại tù cs Long Giao, có ba sĩ quan trẻ của QLVNCH bị bọn cộng phỉ xử bắn vì tổ chức trốn trại vào dịp Tết. Đâu ngờ một trong ba người là Tuấn, khóa tôi.

Bà cụ nghe nhắc đến tên cháu Uyên và Tuấn thì thút thít khóc. Bên kia, Tâm ôm lấy hai bàn tay gầy guộc của Khanh mà nước mắt đầm đìa, còn Khanh thì vẫn cứ im lặng vô hồn.
Chuyện vãn một hồi lâu, tôi quay sang nhắc khẽ Tâm:
– Mình về thôi em.

Tâm ngập ngừng đứng dậy, miệng méo xệch:
– Thưa bác tụi cháu về.

Quay qua cô bạn học ngày xưa, Tâm nghẹn ngào:
– Khanh ơi, Tâm về đây, hôm nào mình lại thăm Khanh nhé!

Tôi nhìn lên bàn thờ lần nữa, hình Tuấn tươi cười bồng con đứng bên vợ. Chiếc cầu lon Trung Úy Hải Quân vàng óng hai vai …

Sau lần đó, tôi bận rộn tất bật tìm đường vượt biên, không có dịp trở lại ngã ba ông Tạ. Chỉ có Tâm lâu lâu lại lấy xe đạp, đạp lên nhà, lần nào đi thăm Khanh về, mắt Tâm cũng đỏ mọng vì khóc, mỗi lần thế tôi lại thấy lòng mình xốn xang như có tội với bạn bè.

Tám tháng sau, mùa biển êm, chúng tôi quyết định ra đi.

Tâm và tôi lên thăm Khanh lần cuối, Khanh càng ngày càng gầy, tám tháng dài như tám năm cho một người góa phụ, và tám năm thì có lẽ dài như... tám mươi năm cho một người đàn bà điên loạn. Tôi xót xa nhìn Khanh mà không biết phải nói gì, phải làm gì. Tôi bất lực nhìn lên bàn thờ, nhìn lên ảnh Tuấn, ngậm ngùi nhớ lại Tuấn của một thời sinh viên sĩ quan và Khanh của một thời con gái mới lớn. Như mới ngày nào …

Tâm ôm lấy vai Khanh rồi chúng tôi chào mẹ Khanh để ra về. Cụ chợt bảo chúng tôi đợi nán một chút. Vói lên bàn thờ mẹ Khanh lấy xuống một cuốn tập nhỏ trao cho Tâm.

– Đây là nhật ký của Khanh, cháu mang đi làm kỷ niệm. Tín bảo đốt đi để gửi về theo anh Tuấn nhưng bác vẫn mãi chần chừ. Bác vẫn hy vọng một ngày Khanh tỉnh trí trở lại, nhưng nay thì bác sợ ngày ấy sẽ không bao giờ đến.

Bỏ cuốn nhật ký của Khanh vào túi xách, chúng tôi lặng lẽ đạp xe về.

Ngày ...

Anh mới đến nhà chiều nay. Buồn cười qúa, cái đầu trọc lóc, bộ đồ Hải quân màu xanh nước biển rộng thùng thình, cái nón cát kết đen xì như cái nồi úp trên đầu, trông anh ngố như mán rừng. Coi bộ anh có vẻ khoái chí về bộ đồ lính Hải quân của mình lắm.

Mình cứ ngắm mãi cái đầu trọc lóc mà thương anh ghê.

Ngày ...

Lên thăm chàng trên Quang Trung, chao ôi, chàng đen còn hơn thằng Hynos. (1)

Anh thật là ẩu tả làm mình xấu hổ muốn chết. Chung quanh Vuờn Tao Ngộ toàn là người và người, thế mà anh cứ ôm mình sát rạt làm nhỏ Tâm phải quay mặt đi giả bộ nhìn chỗ khác. Hải, bạn của anh thì đeo theo tán nhỏ Tâm tới tấp, đúng là... Đường nào dài bằng đường Trần Hưng Đạo, Lính nào xạo bằng lính Hải Quân...

Ngày ...

Mới đó mà anh đã mãn khóa quân sự Quang Trung. Vài tuần nữa thì anh sẽ ra Nha trang, nghe bảo là sẽ đi ra đó bằng tàu Hải quân. Dạo này mình cũng hơi quen với những danh từ về lính tráng của anh nhưng vẫn mù tịt chả biết cái nào là Hải vận hạm, cái nào là Dương vận hạm. Đã vậy mà số tàu thì cứ đánh lung tung, không cứ theo thứ tự 1,2,3 cho người ta dễ nhớ. Hỏi thế thì anh giải thích lòng vòng là mỗi thứ tàu có một loại số riêng …

Mẹ bảo anh gầy nhưng trông có vẻ rắn chắc chứ không babylac như hồi trước. Mình thì thấy càng ngày anh càng giống ông già Hynos...

Ngày ...

Sáng nay... Lên xe tiễn anh đi, chưa bao giờ buồn thế ... Tức anh muốn chết. Mình thì buồn muốn khóc, còn anh thì có vẻ hí hửng, hay lại tính chuyện ra Nha trang làm quen thêm vài cô ngoài ấy. Đã thế mình sẽ không thèm viết thư xem ai sẽ năn nỉ ai.

Ngày ...

Mới vừa nhận thư anh, thư gì mà ngắn cũn cỡn có mấy dòng. Anh dặn là khoan gửi thư cho anh đã, anh sợ mấy ông đàn anh phạt vì tội có thư đào. Sao mấy cái ông đàn anh này ác vậy...

Anh kể sơ về sinh hoạt của anh trong hơn hai tuần qua, nghe mà thương. Anh nói cái này là truyền thống Nha Trang. Truyền thống gì mà phạt người ta tả tơi?

Anh kể về cái ông đàn anh tên Hiền, có biệt danh là đệ út đao phủ thủ. Tên thì hiền mà người chẳng hiền chút nào. Ông này phạt anh mệt nghỉ. Buồn cười thật, mình tự dưng thấy cái tên đệ út đao phủ thủ nghe cũng hay hay. Anh kể có gặp lại người bạn học cùng lớp ngày xưa bây giờ là đàn anh. Ông đàn anh này không phạt bạn bè nhưng lại xúi mấy ông đàn anh khác phạt bạn mình.

Anh còn kể chuyện ăn cơm chan với nước trà và nước mắm ớt mà cũng thấy ngon, anh bảo bị phạt chạy nhiều nên anh đang đi tango. Nghe cứ là như đang đi... Đêm màu hồng. (2)

Ngày ...

Nhớ anh qúa, mới gửi đại một lá thư cho anh hôm qua, không biết khi nhận thư anh có bị phạt không?

Hôm qua, mẹ hỏi chừng nào anh về phép, mình giải thích là anh đang trong thời kỳ huấn nhục, mình kể là anh ăn cơm chan với nước trà, mẹ bảo sao không làm một ít ruốc bông gửi ra cho anh để anh có đồ ăn ăn thêm.

Ngày ...

Mới nhận thư anh và mấy tấm hình anh bận tiểu lễ trắng. Anh bảo là vừa được gắn alpha tuần qua. Ừ trông cũng oai lắm đấy chứ.

Anh cho hay mới được đi bờ lần đầu, sao lại gọi là đi bờ nhỉ, cứ làm như đang nằm dưới nước nay được lên bờ, đúng là danh từ Hải Quân. Anh kể mấy cô gái Nha trang vì ở ngay biển nên cô nào cô ấy đen thui, trông chả hấp dẫn. Chà điệu này anh đang tính mưu kế gì đây mà lại đánh đòn hỏa mù.

Ngày ...

Anh vừa gửi về mấy tấm hình ngày làm lễ gắn alpha omega. Thế là khóa của ông đệ út đao phủ thủ sắp ra trường. Anh nao nức chờ ngày khóa đàn em nhập quân trường. Đừng phạt họ nhiều, tội nghiệp họ anh nhé. Còn mấy hôm nữa toàn khóa anh sẽ về Sài Gòn tham dự diễn hành ngày quân lực 19 tháng 6. Vui ơi là vui...

Ngày ...

Hôm qua, mình đưa mẹ và Tín đi xem diễn hành ngày Quân lực VNCH 19-6. Trời nóng qúa, người đâu mà đông thật là đông, mình đứng tận đầu đường Thống Nhất nên đỡ phải chen, đoạn này lề đường có nhiều cây to nên đỡ nắng cho mẹ. Đoàn Sinh Viên Sĩ Quan Hải Quân bận đại lể trắng diễn hành coi đẹp ghê. Mình thấy anh trong hàng quân. Tín nó gọi tên anh thật to nhưng nhạc quân hành lớn quá át tiếng thằng bé. Nó đòi chạy theo toán diễn hành mà mình không cho.

Ngày ...

Còn ba tuần nữa là đám cưới. Mình thì tất bật như điên mà mẹ cứ đi ra lại nhắc cái này, đi vào lại nhắc cái kia. Anh thì bặt tăm, mãi sát ngày cưới mới chịu về. Đàn ông sướng thật chả phải lo gì cả, mà nhất lại là lính, cứ đổ thừa cho quân vụ.

Mấy đứa bạn ngày nào cũng tới nhà phụ giúp trang hoàng, sửa soạn. Đám cưới mình cũng đơn gỉan thôi – nhà anh cũng nghèo và nhà mình cũng nghèo. Anh cũng mới ra trường đâu có tiền bạc gì nhiều.

Ngày ...

Anh vừa về lại Vĩnh Long hôm qua. Anh muốn mình xuống dưới ấy thuê nhà ở gần đơn vị nhưng mình không muốn xa mẹ. Thôi kệ cứ mỗi tháng mình xuống thăm anh một lần cũng được, Sài Gòn - Vĩnh Long đâu có xa gì. Bây giờ mình đã là bà Tuấn rồi. Nhớ hồi nào mới quen nhau.

Ngày ...

Mấy hôm nay cứ thấy mâm cơm là buồn nôn. Hôm qua đi khám, bác sĩ cho hay là mình đang mang thai. Định thứ sáu cuối tuần này đi Vĩnh Long báo cho anh tin mừng. Chắc anh vui lắm.

Ngày ...

Bụng đã bắt đầu hơn lớn, cả tuần nay chả ăn gì được, tối ngày cứ nôn ra mật xanh mật vàng. Chao ôi, sao con hành mẹ thế này!

Đêm hôm qua, hai đứa nhất định đặt tên con, nếu con trai là Vũ, Trần Nguyên Vũ, nếu con gái là Tú Uyên. Trần Tú Uyên.

Ngày ...

Uyên yêu dấu của mẹ. Cảm ơn con, con đến với mẹ bằng tất cả nhớ thương mẹ dành cho bố. Con là giọt máu của bố đang lớn lên trong thân thể mẹ để mẹ thấy rằng lúc nào bên mẹ cũng có bố, có con không rời. Con sẽ xinh như mẹ và thông minh như bố, Uyên nhé, đứa con gái đầu lòng yêu dấu của ta.

Ngày ...

Tất cả những biến động dồn dập trong mấy ngày qua làm mình như nghẹn thở, may mà có Tuấn bên cạnh. Như một phép lạ, Tuấn đã từ Vĩnh Long chạy về Sài Gòn bình yên với hai mẹ con trong những ngày dầu sôi lửa bỏng cuối tháng 4.

Tuấn trình diện để đi cải tạo hôm qua. Mười ngày sau anh sẽ về. Tuấn chỉ mang theo có hai bộ đồ và một ít tiền đóng cho 10 ngày ăn. Mình cố nhét thêm lọ ruốc bông mà Tuấn không cho. Anh cười bảo rằng nghe nói nhà hàng Đồng Khánh thầu nấu ăn trong 10 ngày ấy, ai lại mang ruốc bông ra ăn chung với cao lương mỹ vị bao giờ.

Mình cũng mừng. Tạ ơn trời đất, Việt Nam rồi cũng có lúc thanh bình. Từ nay mình sẽ không còn ngay ngáy lo lắng cho Tuấn nữa. Uyên ơi, lớn lên con sẽ thôi không còn nghe tiếng đạn bom như thời bố mẹ. Con sẽ cắp sách đến trường trong hạnh phúc của một đất nước thịnh vượng hoà bình.

Ngày ...

Đã hơn năm tuần mà vẫn chưa thấy anh về, hôm nọ thông cáo trên radio là chỉ đi học tập có 10 ngày thôi mà !!!

Ngoài phố đã bắt đầu nghe tiếng xôn xao, một số gia đình chạy lên phường, lên quận hỏi thăm nhưng chả có ai trả lời. Tuấn chỉ mang đi có hai bộ đồ làm sao đủ đễ thay đồi cả tháng nay.

Ngày ...

Đúng ba tháng trôi qua từ ngày Tuấn đi trình diện. Không một tin tức. Sài Gòn bắt đầu ồn ào về những xầm xì. Lạ là không một ai chịu cho biết cả trăm ngàn sĩ quan đang học tập ở đâu !!!

Hôm qua, mình chứng kiến tận mắt một cuộc hành hình ngay trên đường phố. Tên giật đồ bị điệu đến qùy trước mặt người công an. Anh công an móc súng kê vào màng tang của tên cướp và lẩy cò. Một số bà cụ đứng gần đó vội vàng nhắm mắt làm dấu thánh giá. Mình ngạc nhiên đến sững sờ, sao lại thế này, luật pháp nào mà cho một công an có quyền tiền trảm hậu tấu.

Ngày ...

Sắp đến Noel rồi, mình cũng như hàng trăm ngàn thân nhân của các sĩ quan khác đành chịu thua, không một lời giải thích từ phía chính quyền, lạ thật, không một tin tức nào gửi về từ những người đi học tập, tựa hồ số người này đã bốc hơi biến mất.

Cuộc sống đã bắt đầu khó khăn, cũng may là sạp hàng của mẹ ở chợ ngã ba ông Tạ vẫn còn đủ nuôi sống cả nhà.

Ngày ...

Hào quang của những ngày đầu giải phóng đã bị lột trần trơ trụi. Dối gạt đã lòi ra. Sài Gòn bắt đầu ăn độn cơm với khoai sắn.

Vẫn chưa biết chính xác anh đang ở đâu. Một số dân ở miệt Long Thành, Suối Máu cho hay là họ gặp các người tù sĩ quan mình trên ấỵ

Hôm qua, đám công an kinh tế làm khó dễ mẹ và các bạn hàng ở chợ. Chúng bảo rằng vài tháng tới tất cả dân chúng không có nghề nghiệp sẽ được đưa về những vùng kinh tế mới. Mẹ hỏi thế nghề buôn bán của tôi thì sao thì họ nạt rằng buôn bán không phải là nghề nghiệp lao động. Em lo qúa, Tuấn ơi !

Ngày ...

Tuấn đi tròn đúng một năm, một năm với hai bộ đồ mang theo và ba ngàn đồng trong túi. Không một tin tức, không một lá thư.

Saigon bây giờ không còn xầm xì nữa, đã có những tiếng chửi bóng gió. Một số bài hát đã được đổi lời.

Ngày ...

Lại thêm một Noel đau thương. Tuấn vẫn chưa về...

Ngày ...

Tuấn yêu dấu của em, cả hơn một tháng nay em không phút nào nằm xuống mà không thấy Tuấn. Em gọi tên Tuấn trong những giấc ngủ chập chờn. Em ôm chiếc áo kaki xanh của Tuấn vào lòng mà tim quặn đau. Sao Tuấn bỏ em và con vội thế hở anh?

Em không biết sức mạnh nào đã nâng em dậy sau những giờ phút nghiệt ngã ấy. Hôm mẹ và em lên trại Long Giao nhận lại những di vật của Tuấn, họ mắng là Tuấn đã phản động tổ chức trốn trại làm ảnh hưởng đến tinh thần các trại viên khác. Đã thế khi bị bắt còn lớn tiếng chửi rủa cách mạng nên toà án nhân dân đã tuyên án tử hình Tuấn và hai người bạn.

Họ đã chôn xác Tuấn vội vàng bên đám cỏ tranh. Nhìn mộ Tuấn, em xỉu đi không biết bao lâu đến khi tỉnh lại thấy mẹ đang ngồi bên cạnh. Còn em thì đang nằm chơ vơ trên một chiếc chõng tre.

Nhìn chiếc lon gô và cái muỗng nhôm của Tuấn để lại, ôm vào lòng manh áo rách bạc màu của Tuấn, em như không còn hồn vía nữa. Đầu óc lãng đãng mê muội không biết mình đang ở nơi nào, thiên đàng hay địa ngục Chung quanh tiếng người nói lao xao mà em nghe như tiếng của loài ngạ quỷ. Em mở mắt nhìn mà chẳng thấy ai ngoài Tuấn của em, Tuấn yêu dấu của em.

Mẹ ôm em vào lòng và bảo em hãy khóc đi, nhưng lạ sao mắt em ráo hoảnh. Em không còn cảm gíac. Em không còn là người nữa, đau đớn đã làm em hóa đá. Bây giờ thì em tin là chuyện hòn vọng phu có thật. Tận cùng của nỗi đau là những câm nín. Tận cùng của oan khiên, của tuyệt vọng là sự im lặng kinh hoàng. Em đã nếm biết cái tận cùng của tận cùng đó, Tuấn ơi.

“Khóc cho vơi đi những tội tình …” Tuấn nhớ không, bài hát của Vũ Thành An ngày nào. Ôi hạnh phúc thay cho những người còn được khóc...

Ngày ...

Tuấn yêu dấu của em. hôm nay là ngày tròn năm năm mình lấy nhau, và gần đúng hai năm kể từ ngày anh cúi xuống hôn con để lên đường đi trình diện học tập cải tạo. Đâu có ai biết chuyến đi tưởng chỉ 10 ngày nhưng lại biến thành thiên thu Tuấn nhỉ.

Tuấn yêu dấu , Tú Uyên con mình lên hai tuổi rồi đó, tuần qua nó mới bập bẹ ba ba ba. Nghe con kêu ba mà em đứt ruột. Trách ai đây hở Tuấn, định mệnh cay nghiệt hay những con người không tim đã giết Tuấn của em.

Ngày ...

Sinh hoạt Saigon càng ngày càng khó khăn. Bo bo đã bắt đầu thay cho khoai sắn. Sạp hàng của mẹ ngoài chợ đã gần cạn vốn. Tín đã bị gọi đi thanh niên xung phong, nghe nói đi đào kênh đào mương gì đó.

Nhà bây giờ chỉ còn mẹ, em và con. Tú Uyên bây giờ là lẽ sống của em, và là nguồn vui của mẹ. Mẹ dạo này yếu lắm, tội nghiệp cụ cũng đã gần bảy chục, suốt cuộc đời cặm cụi cho con, những ngày cuối đời tưởng sẽ hưởng chút thảnh thơi…

Ngày ...

Tuấn yêu dấu của em.

Đã hơn cả năm em không còn thì giờ đụng đến nhật ký. Cơm gạo, bạc tiền, sữa, thuốc cho con đã quay em như con vụ. Sáng sớm em ra chợ, mãi đến trưa mẹ ra thay cho em để em về lo cơm nước cho con. Cũng may là nhà mình gần nên chạy đi chạy lại cũng tiện.

Tín đã đi nghĩa vụ quân sự và bị đưa sang Campuchia. Mẹ khóc hết nước mắt vì sợ nó ra trận có mệnh hệ nào. Đến bao giờ thì nước mình thật sự hết binh đao anh nhỉ? Uyên con mình mỗi ngày mỗi lớn và càng giống anh kinh khủng, nhất là miệng cười. Tuấn phù hộ cho mẹ con em nhé.

Ngày ...

Tú Uyên bị sốt cả tuần nay, mới bệnh có mấy hôm mà trông con tiều tụy qúa. Đồ đạc trong nhà đã bán hết đến món cuối cùng. Chiếc nhẫn cưới Tuấn mang vào ngón tay em ngày nào, em cũng đã phải cắn răng bán đi để chữa trị cho con.

Hôm qua đưa con vào bệnh viện Nhi Đồng, đợi cả nửa ngày và sau khi khám qua loa, bác sĩ cho một toa thuốc, uống đã hai ngày nay mà sao chưa thấy bớt. Cả tuần qua, không có đêm nào chợp mắt quá hơn hai tiếng. Ôm con vào lòng mà em sợ quá, Tuấn ơi, nếu con mình có mệnh hệ nào làm sao em sống nổi !

Ngày ...

Sáng nay vừa lên bệnh viện bán máu thêm lần nữa để mua thuốc cho con. Lần đầu không thấy mệt lắm nhưng lần này mình phải nằm lại mấy tiếng mới đứng lên nổi để loạng chọang đi về.

Vẫn dấu không cho mẹ hay là mình đang đi bán máu, không còn đường xoay sở nữa. Thuốc tây cho Tú Uyên đắt qúa, mà nhà mình không còn gì để bán. Vay mượn thì cũng chẳng còn ai có để cho vay...

Tú Uyên yêu dấu ơi, ba con đã bỏ mẹ con mình mà đi. Bây giờ con là lẽ sống của mẹ, con là linh hồn của mẹ. Sá gì đôi ba lít máu, cả thân thể này, cả cuộc đời này nếu phải đánh đổi cho con thì mẹ vẫn vui lòng.

Ngày ...

Bệnh của Tú Uyên vẫn không thuyên gỉam. Hôm qua, lại bồng con lên Nhi Đồng, và lại bị đuổi về vì không tiền đóng viện phí .... Lại bán máu thêm lần nữa... không nhớ lần này là lần thứ mấy.

Uyên ơi, con đừng bỏ mẹ mà đi, con nhé. Mẹ làm sao sống nổi nếu con bỏ mẹ con đi.

......

Cuốn nhật ký bỏ ngang ở đây.

... mà nếu nó không chấm dứt ở đó, thì tôi cũng không còn đọc nổi nữa vì hai mắt tôi đã nhạt nhoà đẫm lệ…

***

Bài thơ Bà Mẹ Điên

Trần Trung Đạo

Có lần tôi đi ngang
Qua vỉa hè Ðồng Khởi
Một bà ôm chiếc gối
Ðứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Người biết chuyện cho hay
Chồng bà đưa ra Bắc
Từ khi con trai mất
Bà trở thành người điên

Nhà bà là mái hiên
Tấm vải dầu che nắng
Sớm chiều khoai với sắn
Heo hút với bầy con

Bà ngày một héo hon
Bỏ vùng kinh tế mới
Về Sài Gòn chen lấn
Giữa cuộc đời đắng cay

Ðứa con út ốm đau
Vẫn hằng đêm đòi sữa
Chẳng còn gì bán nữa
Ngoài giọt máu mẹ cha>

Khi trời vừa sáng ra
Bà lại lên Chợ Rẫy
Lần nầy lần thứ mấy
Bà bán máu nuôi con

Trên đường về đi ngang
Ghé cửa hàng mua sữa
Bà gục người trước cửa
Suốt đêm mà không hay

Ðứa con út đang đau
Chờ mẹ về chưa tới
Qua đời trong cơn đói
Thiếu cả một vòng tay

Khi bà về tới nơi
Thì con mình đã chết
Bà ôm con lạnh ngắt
Ðứng hát như người say

Khoan chết đã con trai
Mẹ còn chờ mua sữa
Mai Ba về có hỏi
Mẹ biết nói sao đây

Ðêm qua tôi nằm mơ
Thấy mình ôm chiếc gối
Ðứng trên đường Ðồng Khởi
Và hát như người điên.

Phạm Thiên Thư

Hoàng Thy Mai Thảo  
#225 Posted : Tuesday, July 3, 2018 8:35:42 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)

FB - Sổ Tay Bán Nước
03/7/2018

UserPostedImage

Thưa các chú bộ đội, công an.

Con là Ngọc Thanh.
Hôm nay con mượn facebook của cha con để hỏi các chú một điều.
Bản thân các chú, gia đình và tương lai con cháu các chú được hưởng lợi ích gì trong ba đặc khu tự trị của giặc tàu, hay là họa nô lệ chập chờn lên thế hệ tương lai con cháu các chú?
Con mong các chú hãy suy nghĩ mà quay đầu về với nhân dân, không nên làm theo lệnh giặc tàu đàn áp, đánh đập người dân biểu tình yêu nước.

Duy Linh
2.7.2018


thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
hongvulannhi on 7/4/2018(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#226 Posted : Wednesday, July 4, 2018 4:34:20 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)

FB - Trần Hoàng Trúc
1 Tháng 7 lúc 14:40

UserPostedImage

MAI CON LỚN

Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán
Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi
Dù mình sống trên quê cha, đất Tổ
Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!

Mai con lớn lấy chồng sao tránh khỏi
Bọn Hán kia tìm mọi cách "gieo nòi"
Còn trai Việt thoát sao đời nô lệ?
Chẳng biết lúc nào mất nội tạng, con ơi!

Mai con lớn, chữ mình con quên hết
Khắp nơi nơi toàn kiểu chữ tượng hình
Sử sách Việt sẽ ngày càng mai một
Ai nhớ từng có Âu Lạc với Văn Lang?

Mai con lớn đến nơi nào cũng cúi
Xứ mình nhưng chẳng dám ngẩng cao đầu
Vào quán xá nhớ nép mình trong góc kẹt
Đừng tranh ăn với lũ đói bên Tàu!

Mai con lớn những nơi nào đẹp nhất
Hạ Long, Ninh Bình, Đà Lạt, Phong Nha...
... và nhiều chỗ con đừng héo lánh
Người Việt ta không tới đó nữa con à!

Mai con lớn những kinh đô, thành quách
Những tượng thờ tiên tổ, các Hùng Vương
Những ngôi miếu tôn vinh Bà Trưng, Bà Triệu
Sẽ bị đập tan, lăn lóc giữa hoang tàn

Mai con lớn, đồ ăn toàn bẩn, độc
Của ngon đều bị tước hết con ơi
Mai con lớn biển, sông, hồ nhiễm độc
Nước thải phương xa không ngớt đổ về

Mai con lớn xin con đừng òa khóc
Hận tiền nhân sao nỡ để cháu con mình
Sống trong lòng giặc, thở không dám thở
Vì thời của mẹ cha, ai cũng chỉ muốn "được yên bình"!

Mai con lớn xin con đừng hờn trách
Tổ tiên hèn với giặc, ác với cháu con
Con hãy hiểu ngày hôm nay ai cũng nói
"Ta không đòi được đất thì để con cháu ta đòi"

Mai con lớn xin con đừng phẫn hận
"Ngày xưa giặc chưa vào sao câm nín, im ru?
Nay giặc ở khắp mọi miền bờ cõi
Bắt cháu con đòi, nghe có lọt tai không?

Mai con lớn, thôi mẹ không nghĩ nữa...
Chỉ mong bình minh đến thật mau...
Và tất cả chỉ là cơn ác mộng
Xin Thiên cơ ban tặng một phép màu.

Trần Hoàng Trúc

thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
hongvulannhi on 7/4/2018(UTC)
hongvulannhi  
#227 Posted : Wednesday, July 4, 2018 12:09:58 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)

Nỗi lòng thương binh

(Mến tặng những anh hùng thương binh QLVNCH)

Cuộc chiến tàn bốn mươi năm lẻ
Có ai còn nghĩ đến thương binh?
Kẻ mất hai chân ngồi lê lết
Trên đường vắng vẻ tướng dị hình.

Giữa phố phường lặng lẽ buồn tênh
Sáng bươi đống rác tìm bao bị
Lượm chiếc lon nhôm vỏ đạn đồng
Đêm về xó góc nằm yên nghỉ.

Người chống nạng âm thầm khập khểnh
Lang thang từ bến cảng bến xe
Gượng cười mời khách mua vé số
Đêm về đường phố ngủ bên hè.

Ôi! xưa chinh chiến tay cầm súng
Nay thanh bình mất cả tay chân
Chân tay bỏ lại ngoài trận tuyến
Để lại vợ con tấm thân tàn!

Ngày xưa vì nước vợ nuôi con
Nay thanh bình vợ phải nuôi chồng
Con thơ nheo nhóc theo năm tháng
Nam nhi chi chí thật mủi lòng?

Hỏi đời có thấu cho hoàn cảnh
Thua… thắng phế binh cũng thiệt thòi
Hởi ai may nhất đời trần thế
Thấu hiểu chiến binh với thân tàn?!

Nguyễn Minh Châu (TĐ3 Soibien)
July 3, 2018

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#228 Posted : Wednesday, July 4, 2018 1:06:09 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)

FB - Trần Hoàng Trúc
1 Tháng 7 lúc 14:40

UserPostedImage

MAI CON LỚN

Mai con lớn khắp nơi toàn người Hán
Tiếng Việt mình, nói nhỏ nhé con ơi
Dù mình sống trên quê cha, đất Tổ
Nhưng ai đông hơn sẽ thành chủ, con à!

Mai con lớn lấy chồng sao tránh khỏi
Bọn Hán kia tìm mọi cách "gieo nòi"
Còn trai Việt thoát sao đời nô lệ?
Chẳng biết lúc nào mất nội tạng, con ơi!

Mai con lớn, chữ mình con quên hết
Khắp nơi nơi toàn kiểu chữ tượng hình
Sử sách Việt sẽ ngày càng mai một
Ai nhớ từng có Âu Lạc với Văn Lang?

Mai con lớn đến nơi nào cũng cúi
Xứ mình nhưng chẳng dám ngẩng cao đầu
Vào quán xá nhớ nép mình trong góc kẹt
Đừng tranh ăn với lũ đói bên Tàu!

Mai con lớn những nơi nào đẹp nhất
Hạ Long, Ninh Bình, Đà Lạt, Phong Nha...
... và nhiều chỗ con đừng héo lánh
Người Việt ta không tới đó nữa con à!

Mai con lớn những kinh đô, thành quách
Những tượng thờ tiên tổ, các Hùng Vương
Những ngôi miếu tôn vinh Bà Trưng, Bà Triệu
Sẽ bị đập tan, lăn lóc giữa hoang tàn

Mai con lớn, đồ ăn toàn bẩn, độc
Của ngon đều bị tước hết con ơi
Mai con lớn biển, sông, hồ nhiễm độc
Nước thải phương xa không ngớt đổ về

Mai con lớn xin con đừng òa khóc
Hận tiền nhân sao nỡ để cháu con mình
Sống trong lòng giặc, thở không dám thở
Vì thời của mẹ cha, ai cũng chỉ muốn "được yên bình"!

Mai con lớn xin con đừng hờn trách
Tổ tiên hèn với giặc, ác với cháu con
Con hãy hiểu ngày hôm nay ai cũng nói
"Ta không đòi được đất thì để con cháu ta đòi"

Mai con lớn xin con đừng phẫn hận
"Ngày xưa giặc chưa vào sao câm nín, im ru?
Nay giặc ở khắp mọi miền bờ cõi
Bắt cháu con đòi, nghe có lọt tai không?

Mai con lớn, thôi mẹ không nghĩ nữa...
Chỉ mong bình minh đến thật mau...
Và tất cả chỉ là cơn ác mộng
Xin Thiên cơ ban tặng một phép màu.

Trần Hoàng Trúc



Mai Thảo ơi,

Đọc xong bài thơ Mai Con Lớn, lòng quặn đau như ai xé thịt dạ. Có ngờ đâu, nước mắt của tuổi già, lại vẫn đổ, vì thương đàn con trẻ.

Dù qua rồi biết bao nhiêu thế hệ, tổ tiên mình đã cương quyết hy sinh, quên bản thân, quên hạnh phúc gia đình, cố giữ nước, không cho giặc tàu xâm chiếm ...

Từng vùng rừng sâu, từng ao hồ, sông, biển, tới núi non hùng vĩ, đồng ruộng xanh, để toàn dân sống no ấm, yên lành, từ thành thị đến cuối làng xa tắp ...

Việt Nam thân yêu với hình cong chữ S, vẫn muôn đời sống mãi trái tim ta, vẫn ngàn năm yêu dấu nước non nhà, dù bao phen đất nước này nghiêng ngả.

Hỡi toàn dân, hay nung lời thề sắt đá, nắm chặt tay nhau, cương quyết tiến không lùi, đừng sợ, quân thù ác độc, súng ống với dùi cui, mà bỏ cuộc, mà phân tâm, lùi bước ...

Dù tuổi gia`, tôi vẫn một lòng nguyện ước, xin ơn trên phù hộ mỗi phút giây, để toàn dân cương quyết nắm chặt tay, sẽ tranh đấu đến cùng, trong thắng lợi ...

Mai Con Lớn, sao nghe lòng đau nhói, xin Chúa Trời cứu vớt nước Việt tôi ...dù phải một lần máu đổ thịt rơi, rồi mãi mãi hưởng thanh bình, tự do, hạnh phúc ...

Buồn quá Mai Thảo ạ, khi viết it dòng chia sẻ cùng em, dù thân chị đang bị bệnh Giời Leo hành đau ... nhưng chắc chắn không đau bằng cảnh đất nước lúc này ...

Cám ơn t/g Trần Hoàng Trúc, một bài thơ làm người đọc đau nhói tim, và cám ơn em đã mang về ...

HONG VU LAN NHI


Edited by user Thursday, July 5, 2018 3:46:05 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 7/6/2018(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#229 Posted : Friday, July 6, 2018 1:25:28 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)

( trả lời bọn quan tham Quảng Ninh hối thúc "Luật đặc khu để nhanh chóng nối kết kinh tế với Trung Quốc " = đại Hán ?)

UserPostedImage
giờ G điểm báo hồi một = 10/6/2018,
bất ngờ, Saigon và nhiều nơi Xuống Đường rầm rộ phản đối "Luật đặc khu" của "quốc hụi bù nhìn" csVN



giờ G điểm báo hồi hai

vẫn nòi cọng phỉ tanh hôi
"đặc khu kinh tế" = tự phơi mặt cùi
một bầy quan nại lủi chui

trốn đâu để khỏi phanh phui mai này
chúng mày chết chẳng toàn thây
nhớ nghe lũ chó tội giày mả cha
hôm nay dám bán giang-sa
ngày mai quỳ mọp quỷ-ma mấy hồi ?

nhưng rồi Tàu chệt quên thôi
qua sông mắc núi, đò trôi xa bờ
dân Nam sẽ hết thờ ơ
đứng lên chống đảng không chờ lệnh ai
giờ G điểm báo hồi hai
Xuống Đường cả nước chung tay diệt thù :
nội xâm là bọn quan ngu
+
ngoại xâm đại Hán = đặc khu

=> chung mồ.

06/7/2018
Việt Hoài Phương


Edited by user Friday, July 6, 2018 7:56:24 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
hongvulannhi on 7/7/2018(UTC)
hongvulannhi  
#230 Posted : Saturday, July 7, 2018 11:28:42 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)


TỔ QUỐC LÂM NGUY!

June 25, 2018 
Thơ: Trần Quốc Bảo


Than ôi! vận Nước suy vi
“Việt Nam” Tổ Quốc lâm nguy mất rồi!
Quê hương gìn giữ bao đời
Hồn thiêng, xương máu, tài bồi giang san

Vào tay Cộng phỉ gian tham
Tới nay đất nước tan hoang thảm sầu,
Một lòng thờ Đảng, thờ Tầu
Buôn dân, bán nước, làm giầu cho nhanh

Phạm văn Đồng hiến biển xanh
Ký công hàm, nhận đường ranh “lưỡi bò”
Đàn em nó cũng một lò
Nam Quan, lùi đất nhượng cho giặc Tầu

Xâm lăng kiều tằm ăn dâu
Tung tiền, Tầu cộng “đấu thầu kinh doanh”
Mua phố xá, mua rừng xanh
Tường cao, rào kín, biến thành “đặc khu”

Những tên việt cộng chóp bu
Đô-la hàng tỷ, chúng thu đều đều …
Xây nhà đồ sộ, hạng “siêu”
Gửi tiền Thụy Sĩ dưới nhiều tên ma

Rõ ràng Tầu chiếm nước ta
Không cần súng đạn, thế mà thành công
Suốt ba miền Bắc Nam Trung
Tỉnh nào nó cũng có vùng “đặc khu”

Những tên việt cộng tham ngu
Vì tiền, nhắm mắt giả mù mất khôn
Vân phong, Phú quốc, Vân đồn
Đang bày ra luật, bán luôn cho Tầu!

Than ôi! Nước mất từ lâu
Sàigòn Hà Nội … cờ Tầu sáu sao!
Hãy vùng lên !!! Hỡi đồng bào!
Giặc vào nhà, có lẽ nào ngủ yên

Dẹp tan việt cộng đầu tiên
Toàn dân giành lại chủ quyền non sông
Trong Nước, ngoài Nước một lòng
Xứng danh nòi giống con rồng cháu Tiên


XUỐNG ĐƯỜNG ĐI !!!

Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường tranh đấu, quyết vì Giang san
Mất rồi! Bản Dốc, Nam Quan
Đảng hèn, dâng đất Việt Nam cho Tầu
Nước non như mất cái đầu!
Bản đồ Đại Việt có đâu thế này!


Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường tranh đấu, quyết vì Non sông
Hỏi tội – tên Phạm Văn Đồng
Ký “công hàm” hiến biển Đông cho Tầu?
Hoàng Sa, Trường Sa nay đâu?
Rõ ràng bán Nước để cầu công danh!


Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường tranh đấu, quyết vì Quê Hương
Tấc đất, là tấc máu xương
Tham tiền, hiến đất cho phường xâm lăng
Vân đồn, Phú quốc, Vân phong
Của dân, Đảng lấy bán phăng cho Tầu?


Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường đòi lại những gì của dân
Bao năm Đảng ác muôn phần
Cướp vườn, cướp ruộng, cướp sân, cướp nhà
Dân oan cùng cực xót xa
Đường cùng! Thà chết, chúng ta xuống đường!


Xuống đường đi! … Xuống đường đi! …
Xuống đường đòi phải thực thi nhân quyền
Xuống đường đòi sống bình yên
Xuống đường đòi lại chủ quyền non sông
Giơ cao khẩu hiệu lập trường
Tòan dân anh dũng xuống đường đấu tranh

Trần Quốc Bảo
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 7/20/2018(UTC)
hongvulannhi  
#231 Posted : Saturday, July 7, 2018 11:32:40 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)
Thức dậy đi em

Nguyên Thạch

2018-07-02

Thức dậy đi em
Sao ngủ vùi lâu vậy?
Biển Đông kia, giặc đã cướp lấy Hoàng Trường Sa...

Thức dậy đi em
Bọn tham quan đã thâu đất, lấy nhà
Đừng để mẹ ôm ngoại già than khóc.

Thức dậy đi em
Dân chúng mình đã bị hóa thân nô bộc
Cho lũ phản bội Quê Hương, tâng bốc ngoại xâm
Hãy mau thức dậy đi em, đời chúng ta nay đã bị giam cầm
Kể từ dạo ấy, 30 tháng Tư 75 nô cộng.

Thức dậy đi em để đứng lên giành cuộc sống
Đất mẹ 40 năm?
Nay như đống tro tàn

Thức dậy đi em, gia đình mình giờ khốn khổ lầm than
Mau thức dậy, kẻo muộn màng nô lệ.

Thức dậy đi và nghe anh kể
Chúng ta giờ đây phận giun dế thấp hèn
Đảng đã biến chúng ta thành khối dân đen
Để cho chúng dễ chèn dễ trị.
Hãy thức dậy cùng anh rèn Tinh Thần Vô Úy
Ta cùng nhau nung chí chống ngoại xâm
Dân tộc giờ đây?
Hàng hàng lớp lớp đã bị giam cầm
Để làm nô bộc cho giặc ngoại xâm tặc Hán.

Mau thức dậy em ơi cùng anh em bè bạn
Mau vươn vai súng đạn lên đường
Đừng ngủ vùi trên thống khổ của dân tộc của Quê Hương
Hãy thức dậy và can trường chiến đấu.

Thức dậy đi anh

Thức dậy đi anh mai lên đường chinh chiến
Phận làm trai phải dâng hiến cho non sông
Dân Tộc
Quê Hương?
Nhìn tan nát cõi lòng
Mẹ rướm lệ chờ mong con cứu nước.

Hỡi những mảnh đời lầm than xuôi ngược
40 năm dài, hỏi dân được gì chăng?
Khố rách, áo ôm, cơ cực, nhọc nhằn...
Mà cuộc sống vẫn khó khăn tiếp nối.

Thức dậy đi anh, cùng anh em đồng đội
Cùng toàn dân mở lối thoát đọa đày
Trùng điệp đau thương khắp chốn bủa vây
Vận mệnh đất nước?
Trong tay anh, tay chị.

Ngọc bất trác thì ngọc kia nào quí
Là thanh niên, ý chí nhẽ lãng quên?
Nợ nước, con dân, há chẳng phải đáp đền?
Vai u thịt bắp...ngại lằn tên mũi đạn?.

Thức dây đi anh, chớ ngủ vùi năm tháng
2020 giặc Hán chiếm non sông
"Mật Nghị Thành Đô", đảng đã đồng lòng
Đẩy dân tộc vào cùm gông nô lệ.
Nhẽ cúi mặt chịu qui hàng đồ tể?
Há sinh ra làm giun dế phận hèn?
Lẽ nào mò mẫm mãi trong tăm tối đêm đen?
Kiếp trâu ngựa...dần quen cuộc sống!.

Hãy thức dậy dẹp Hán ô phản động
Noi gương cha ông diệt Hán Tống Mông Nguyên
Vùng lên đấu tranh hỡi trai gái khắp ba miền
Xóa bỏ cộng sản, đem bình yên cho đất mẹ.

Mau thức dậy và đứng lên anh nhé
Là thanh niên chớ là kẻ cúi đầu
Việt tộc kiêu hùng, chẳng là ngựa, chẳng là trâu
Há chấp nhận kiếp nô hầu nhục nhã?.

Hãy thức dậy để giữ gìn non sông biển cả
Thức dậy đi và vội vã tiến lên đường
Góp bàn tay để gìn giữ Quê Hương
Dựng nước Việt trên con đường Dân Chủ.

Mai thanh bình hương hoa đơm nụ
Đã sạch tan bóng cờ rũ mưa sa
Cứu lấy Việt Nam, gìn giữ sơn hà
Khắp đất nước vang lời ca chiến thắng.

Nguyên Thạch

Edited by user Saturday, July 7, 2018 1:04:54 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 7/20/2018(UTC)
hongvulannhi  
#232 Posted : Sunday, July 8, 2018 8:01:56 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)
Viết cho em – Thương Một Người

By Tre Online -

July 3, 2018

Từ Facebook Nguyen Thanh Loan

Lẽ ra chị nên viết những dòng này từ lâu. Chị đã cố thoát mình ra khỏi những ám ảnh, những cơn mộng mị tra tấn kinh hoàng mà nhà cầm quyền gây ra cho em một cách vô lý. Trong mỗi cơn mê, hình ảnh tra tấn ấy hiện về rõ mồn một, giống như thước phim vừa được quay xong giữa đêm đen và sự đau đớn…

Tôi vào trại tập trung Tao Đàn trước em, khi e bị còng số 8 và 6 người mặc đồng phục áo xanh cùng 2 người mặc thường phục quăng vào. Tôi ngỡ ngàng, tại sao không phải tội phạm mà lại còng tay con người ta thế kia? Rồi trận mưa đánh đập và dùi cui đổ lên đầu em. Điện thoại em, ví và tiền long được lôi ra, thắt lưng và áo khoác nữa. Vì em bị còng tay phía sau nên chúng ko cởi áo khoác được mà chỉ kéo xuống 2 bên cánh tay. Lần đầu tiên trong đời chị trông cảnh tra tấn người dã man đến vậy. Lũ người lố nhố, những khuôn mặt non trẻ cùng nước da trắng ngần như da con gái mà sao họ ác đến như vậy? Những cú đấm, cú đá trời giáng liên tiếp vào đầu, vào người em giống như họ và em có mối thù truyền đời truyền kiếp. Nhưng tôi biết, thần thái bình thản của em càng khiến những tay khát máu càng thêm hăng trong mỗi cú đập vào đầu, vào mặt em. Tôi còn nhớ rõ người trẻ tuổi mặc đồng phục xanh tên Lê Cao Minh Quân, trông em trẻ và thư sinh, da e trắng và người thanh mảnh. Vậy nhưng chính em lại là người mạnh tay thô bạo nhất trong số những đám người lố nhố đó. Em đạp người ta xuống, đôi giày của em đè mạnh cổ và mặt người ta để người ta không còn thở được với mong muốn người ta mở điện thoại. Những trận mưa đánh đấm, đòn roi cứ lặp đi lặp lại. Các em sau khi đánh đập còn không cho người ta nằm, bắt phải ngồi yên với tư thế bị còng tay ra phía sau.

UserPostedImage


Điện thoại của nick Facebook Thương Một Người bị công an đập vỡ
(Từ facebook Nguyen Thanh Loan)


Mấy người bị bắt vào sau cũng chịu đòn tra tấn man rợ. Tay bị còng, khuôn mặt bê bết máu, chúng lột giày, lột vớ ra. Mỗi câu hỏi mật khẩu điện thoại là dùi cui đập vào những ngón chân mặc tiếng hét thất thanh đau đớn…

Thương một người! Em hãy nhớ kẻ có bảng tên Lê cao minh quân đó! Chính nó đánh đập vào đầu em nhiều nhất, chính nó dùng đôi giày dẫm lên mặt, lên cổ em. Cũng chính đôi giày đó đạp lên chiếc điện thoại của em.

Khi anh Trịnh Toàn bị chúng đập đầu bất tỉnh, lời kêu thất thanh được đi bệnh viện cấp cứu, cũng chính tên đó chỉ vào mặt quát tôi” mày ngồi im đó và câm họng lại. Mày cứ nghĩ đây là ngoài đường hả?”….

Viết ra những gì đã chứng kiến và in hằn vào mỗi giấc mơ, để thấy rằng: những bộ đồng phục kia lẽ ra phải bảo vệ người dân nhưng họ đã coi dân là kẻ thù truyền đời truyền kiếp qua sự hả dạ sau những trận ra tay với chính người dân của mình

Thương một người! Chị mong em bình an và chắc chắn sau cú xốc này em sẽ có cái nhìn khác về cuộc đời, về thể chế chính trị nơi em đang sống đúng không?

Hãy luôn mạnh mẽ để đi tiếp con đường em đã và sẽ đi em nhé! Sẽ có rất nhiều người ở bên em!

Edited by user Sunday, July 8, 2018 8:04:19 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 7/20/2018(UTC)
hongvulannhi  
#233 Posted : Thursday, July 12, 2018 3:23:22 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)
UserPostedImage

Lục Bát Tự Tình

I-

Chốn nầy đâu nắng hè xưa
Đâu màu phượng thắm, đâu mùa chia tay
Đâu thời trai trẻ miệt mài…
Bút nghiên, cung kiếm ngày rày uổng công
Chẳng danh thành, chẳng quê hương
Giật mình tóc bạc tha phương xứ người!

…Sớm chiều trả giọt mồ hôi
Nợ nhà, nợ áo cơm: Đời lưu vong!
Hiếm hoi giây phút lắng lòng
Hồn theo gió vượt nửa vòng hành tinh
Từ trong tấc dạ, buồng tim
Vui sao được kiếp linh đinh sống nhờ!
Cũng đành chịu tiếng thờ ơ
Chỉ mong ngày dựng lại cờ vàng son…

Mai, dù gối mỏi chân mòn
Còn hơi thở vẫn tình còn hoài hương.

II-

Tình hoài hương. Tình hoài hương
Như mưa nhớ nắng. Như gương nhớ người
Như mây trôi nhớ khung trời
Như sông nhớ suối, núi, đồi, nguồn xa
Như mùi hương luyến thịt da
Như mùa xuân nuối xác hoa mai tàn

…Tìm đâu tri kỷ, cố nhân?
Hẹn ai hát, giúp đây đàn hòa thanh…
Đất người bè bạn mỏng manh
May khi gặp, chỉ loanh quanh chuyện phào
Nhà house, xe mới vừa down
Nghe càng thêm nặng cái đầu u mê
Ví dầu cuộc sống phủ phê
Phận vong quốc, há vọng bề áo cơm?!…

Một thời ngậm đắng nuốt hờn
Ngựa què vẫn quyết chân bon khải hoàn!

III-

Khải hoàn ca – Khúc khải hoàn
Nhiều đêm mơ thấy cờ vàng phố bay
Đàn trên vai, súng trong tay
Lao vào cuộc chiến chí trai hào hùng
Sách đèn gởi lại sau lưng
Trời Pleiku, cánh chim rừng hót vang

…Giờ trên đất khách lang thang
Ngày ngày quẹt thẻ lo toan lắm điều
Đầu tuần, giữa tháng nhận bills
Cuối tuần, hết tháng tiền tiêu chẳng còn!
Khi mất job, xách xe không
Gõ đâu ra cánh cửa lòng mở tênh?
Sống thế nào vẫn không quên
Xưa, tù cải tạo. Nay, tiên trên đời!…

Đành thôi! Nương náu quê người
Tạm dung hẹn một ngày đòi nước non!…

IV-

Đòi nước non – Nợ nước non
Những gì tạm mất vào trong tay thù
Bầm gan gặm mối thiên thu
Nhọc nhằn, đày ải tại tù bao năm
Qua sông nín thở, lặng thầm
Mắt mù, tai điếc, miệng câm: giả thiền!

…Xác yên lành, dạ chẳng yên
Thân chim lồng, cá chậu – Hèn đặng sao?
Đặt lời ca, cất tiếng cao
Đêm đêm nhả lửa thét vào Tù Ca
Khổ sai, ai chẳng mái nhà
Vợ, con mòn đợi ngày cha, chồng về
Người đi, tăm cá ủ ê
Bóng chim kẻ ở, não nề lòng ai…

Tù trong, trăm đắng! Hận hoài…
Tù ngoài, tha thứ ngàn cay… Dễ nào?!

V-

Ngàn cay!!… Tha thứ dễ nào
Quỷ ma kia xát ớt vào vết thương!
Binh đao chưa đủ đoạn trường?
Xuống gươm người ngã ngựa: phường sài lang!
Dập đầu tùng phục bắc bang
Gom máu xương lót sao vàng tung hô

…Oán thay bè lũ cáo hồ
Thi nhau phá ruỗng cơ đồ nhà Nam!
Danh lợi hám, quyền lực tham
Con đường xã nghĩa: trăm năm bần cùng!
Đày dân vạn nẻo núi rừng
Lùa quân thí mạng khắp cùng chiến khu
Chung cuộc cờ: nợ – đói – ngu…
Xiết bao tử, trị! Dập vùi phẩm nhân!!…

Hỡi lương tri khắp xa gần
Đừng quên còn đó: Việt Nam đọa đày!!!

Hồ Hoàng Hạ
July 10, 2018

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 7/20/2018(UTC)
hongvulannhi  
#234 Posted : Friday, July 20, 2018 12:15:40 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)
Thương nhớ gửi về Em


UserPostedImage


Đặng Thanh Chi (Danlambao)
- Tôi và Quỳnh sinh cùng tháng nhưng cuộc đời và cá tính chúng tôi hoàn toàn trái ngược nhau. Quỳnh sinh ra trên 1 đất nước thăng trầm buồn nhiều hơn vui. Tôi may mắn theo bố mẹ tỵ nạn và lớn lên ở 1 quốc gia dân chủ, thừa vật chất không thiếu tình người. Có lẽ do môi trường và điều kiện sống nên Quỳnh kiên cường, bương chải và tự lập. Tôi đa cảm sống trong giới hạn gia đình. Tuy khác biệt nhưng tôi và Quỳnh gặp nhau lần đầu đã tìm thấy nơi nhau sự đồng cảm trước trách nhiệm chung đối với đất nước. Từ đó, tôi xem Quỳnh như đứa em có nhiều điều cho tôi học hỏi, và với Quỳnh, tôi là người chị nhỏ khi Quỳnh cần đến.

Năm nay sinh nhật tôi bên bờ biển với bánh kem và bè bạn, gia đình. Sinh nhật Quỳnh cô đơn nơi tù giam đánh dấu ngày thứ 13 Quỳnh tuyệt thực. Khi thổi nến, tôi ước 1 điều duy nhất: xin cho Quỳnh sớm được tự do trở về với mẹ và Nấm Gấu. Trên sàn nhà giam cóng lạnh, không biết Quỳnh có biết rằng em đang không cô độc không em? Cuộc đời em với những hoạt động tranh đấu cho quyền làm người, bảo vệ môi sinh, và công lý đưa đến bản án tù 10 năm, với mẹ già và hai con thơ em để lại nhà, đã nhanh chóng lan truyền và đánh động lương tâm dư luận thế giới.

Em có biết không Quỳnh, khi đi khắp nơi vận động cho em được trả tự do, chị được gặp biết bao người tuy chưa một lần biết em, nhưng họ biết về cuộc đời đầy thử thách của em, và họ thành tâm tiếp tay hỗ trợ cho em sớm thoát khỏi sự trả thù đê tiện của những kẻ cầm quyền. Năm nay sinh nhật thứ 39 của em, chị nhận được những tấm thiệp chúc lành gửi đến em từ những người bạn ngoại quốc em chưa hề biết mặt. Chị sẽ giữ những tấm thiệp và những lời chúc ấy để mai này khi em bình an trở về với gia đình và bạn bè, em sẽ tự mình đọc tất cả để biết rằng những hy sinh của em đã không vô nghĩa.

Từ Âu châu, một người bạn đã viết những giòng sau nhờ chị gửi đến em: “Với toàn tâm ý, tôi cầu chúc cô nghị lực và lòng dũng cảm để vượt qua thử thách này”.

Và một bạn khác: “Cô không cô độc. Từ khắp nơi, chúng tôi cầu nguyện cho cô. Hãy can đảm! Chúng tôi đang bên cô!”.

Và một phụ nữ cũng là mẹ như em đã viết: “Chúng tôi tin tưởng nơi cô. Đối với chúng tôi, cô là một người mẹ của sự chiến thắng”.

Và có bạn đã chia xẻ: “Mừng sinh nhật trong tù khi cô không hề làm gì sai trái. Điều này quả thật là khó. Với tất cả tấm lòng, tôi cầu nguyện cho cô.”

Từ một làng quê ở Pháp, một bà cụ đã viết cho em: “Mẹ Nấm, chào cháu và xin chúc mừng sinh nhật cháu. Có phải cháu đang mất lòng tin? Hãy giữ sức mạnh và lòng can đảm. Từ một làng quê nhỏ hẻo lánh của Pháp, bà nghĩ về cháu rất nhiều. Hãy biết rằng nơi đây, chúng tôi không quên cháu. Gửi đến cháu những cảm nghĩ nồng ấm từ một bà ngoại già người Pháp.”

Quỳnh ơi, ngoài những tấm thiệp chúc sinh nhật em, chị còn nhận được những tấm thiệp vẽ tay từ những người xem em như tấm gương sáng đã mang lại nguồn cảm hứng cho họ: “Tôi gửi đến cô những đóa hoa và những lời chúc lành nhân ngày sinh nhật của cô. Mong rằng ngày hôm nay sẽ mang lại cho cô chút bình yên tinh thần và niềm vui”.

UserPostedImage


Những đóa hoa sen vẽ tay trên tấm thiệp tượng trưng cho sự tinh khiết nơi chốn bùn lầy với những giòng chân tình gửi về em: “Mẹ Nấm thân yêu, tôi đang nghĩ đến cô. Tôi thật lòng mong ước đây sẽ là sinh nhật cuối cùng của cô trong nhà giam, và cô sẽ sớm trở về với những người thương yêu. Hãy cố giữ vững niềm tin”.

Và một tấm thiệp khác: “Chào Mẹ Nấm, tôi chúc cô 1 ngày có thể mang đến chút bình an. Hãy biết rằng chúng tôi sẽ tiếp tục mang tin tức về cô đến cho cả thế giới được biết những gì cô đã làm vì tự do và chân lý. Hãy kiên trì nhé”.

Và từ 1 tổ chức nhân quyền: “Quỳnh thân mến, hôm nay, tất cả nhân viên chúng tôi tại văn phòng đang nghĩ về cô và gửi đến cô sức mạnh và tình đoàn kết. Chúng tôi sẽ không bao giờ ngừng tranh đấu cho cô, và cầu xin những ngày mới tốt đẹp sẽ đến với cô. Chúng tôi hy vọng rằng sinh nhật này sẽ là lần cuối của cô trong tù. Các con của cô có thể hãnh diện vì cô. Xin cô hãy nhớ tình thương và sự hỗ trợ mà cô đã gây cảm hứng lan truyền khắp nơi trên thế giới. Xin Ơn Trên che chở cho cô, các con của cô và mẹ cô.”

Khi đọc những giòng chữ chân tình của những người không cùng giòng máu với chúng ta nhưng hành xử đầy tình người càng khiến chị không thể hiểu sao trên đất nước mình, những người cai ngục và những kẻ cầm quyền lại không có được sự đối xử tử tế đối với chính đồng bào của dân trong cùng một nước với họ?

Quỳnh thương mến, khuya nay chị lại mất ngủ vì nghĩ đến em. Sinh nhật năm nay của em không có bánh, không có nến, vì không có em. Chị cất giữ lại cho em tất cả những tấm thiệp chúc mừng sinh nhật em năm nay. Chúng ta sẽ khất lại sinh nhật thứ 39 của em đến ngày em được tự do. Ngày ấy, tất cả các bạn trong Mạng Lưới Bloggers Việt Nam, mẹ em, và Nấm, Gấu, sẽ cùng hát mừng sinh nhật muộn của em, Quỳnh nhé.

UserPostedImage

UserPostedImage

Thương nhớ gửi về em đêm nay, ngày 18 tháng 7 năm 2018.

Đặng Thanh Chi
danlambaovn.blogspot.com

Edited by user Friday, July 20, 2018 12:23:02 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 7/27/2018(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#235 Posted : Friday, July 27, 2018 9:58:15 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)
FB- Trần Thị Hoàng Trúc
27/7/2018

Tình cờ đọc được bài thơ này TRÊN MẠNG, thấy hay hay nên SƯU TẦM về nhà. (Không phải của tôi. Ai ghi tên tôi, tôi khởi kiện tội VU KHỐNG :)

>>

UserPostedImage

TÓC BẠC TRẮNG ĐỪNG THAM QUYỀN CỐ VỊ

Tóc bac trắng đừng tham quyền cố vị
Vận nước suy theo tuổi tác của mình
Càng phát triển thì lại càng đi xuống
Thế giới đi lên, ta lui tới tận cùng

Tóc bạc trắng đừng tham quyền cố vị
Người già đi chỉ biết "thủ" riêng mình
Đâu rảnh quan tâm tài nguyên cạn kiệt
Đất nước lụi tàn, bá tánh điêu linh

Tóc bac trắng đừng tham quyền cố vị
Tuổi già thường bạc nhược, cầu an
Xem giặc cứ như cha, như mẹ
Về thấy dân như mọi, như thù

Tóc bạc trắng đừng tham quyền cố vị
Đất nước cần người mẫn tuệ, tinh anh
Bầu nhiệt huyết luôn tràn trong khí quản
Thù giặc, thương dân, không bán nước bao giờ!

Tóc bạc trắng đừng tham quyền cố vị
Hại muôn dân rơi vào cảnh lầm than
Tai đã lãng, sao nghe ngàn tiếng khóc?
Mắt đã hoa đâu thấy vạn điêu tàn?

Tóc bạc trắng đừng tham quyền cố vị
Người già đi, lưng có thẳng bao giờ?
Đành khúm núm trước giặc thù muôn kiếp
Làm mất đi quốc thể nước nhà

Tóc bạc trắng đừng tham quyền cố vị
Người già đi, trí có sáng bao giờ?
Nhìn tăm tối lại thành ra "rực rỡ"
Ngắm tan hoang lại vỗ ngực khen mình!

Tóc bạc trắng đừng tham quyền cố vị
Người già đi, gan có lớn bao giờ?
Vờ không thấy Tàu tấn công biển, đảo
Mắt nhắm tai ngơ để giặc giết dân mình

Tóc bạc trắng mà tham quyền cố vị
Sẽ bảo vệ mình, bất chấp quốc gia
Bịt miệng toàn dân, ngăn đài, cấm báo
Chặn tiếng chửi người, chỉ thích tụng ca

Tóc bạc trắng mà tham quyền cố vị
Sẽ chạy đua theo tuổi tác của mình
Dâng đất nước trước ngày quy tiên tổ
Mặc triệu sinh linh thống khổ tận cùng

Tóc bạc trắng mà tham quyền cố vị
Sẽ đẩy nước nhà vào cảnh diệt vong
Nếu còn một chút thương dân, yêu nước
Hãy lùi về cho lớp trẻ xung phong!

Tóc bạc trắng mà tham quyền cố vị
Thì nguy cho tổ quốc vô cùng
Nếu còn chút lương tâm sót lại
Từ chức ngay cho cả nước ăn mừng!

SƯU TẦM

Hoàng Thy Mai Thảo  
#236 Posted : Saturday, July 28, 2018 12:35:07 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)

UserPostedImage
UserPostedImage

TA CHỈ CÓ HAI CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC

Lời tâm huyết, xin gởi về Đồng Bào tại quê nhà và Đồng Bào VN tị nạn CS khắp nơi trên thế giới. Xin những Vị còn trăn trở với Việt Nam chuyển những lời bi thương này đến bằng hữu thân quen của Quí Vị. Tác giả chân thành biết ơn.


*

Trên quê hương mình Anh thấy gì không ?

Bản Giốc, Nam Quan, cộng Tàu cắm mốc

Đà Nẵng, Tây Nguyên chúng xây riêng cổng

Dân Việt Nam không được phép đến gần !

*

Trên quê hương mình Chị thấy gì không ?

Lúa chết khô, sông Đồng Nai cạn kiệt

Biển trúng độc và cá tôm đã chết

Người Việt Nam đang chầm chậm chết theo !!!....

*

Trên quê hương mình Em thấy gì không ?

Hoàng Sa của ta, Tàu xây công thự

Dân chống Tàu thì luật rừng, đảng xử

Tàu giết dân mình, đảng vẫn anh - em!!!

*

Trên quê hương mình Rừng thấy gì không ?

Nhìn rõ nhé, biết bao điều nghịch lý

Cắt đất cống Tàu, đảng cười: "nhất trí !"

Nhưng cướp dân từng thửa ruộng miếng vườn !!!

*

Trên quê hương mình Núi thấy gì không ?

Nước Việt Nam sắp do Tàu cai trị

Hội nghị Thành Đô âm thầm đảng ký

Xô dân vào đời nô lệ Tàu ô ...

*

Trên quê hương mình Biển thấy gì không ?

Họa diệt chủng đang chờ ngoài ngưỡng cửa

Dân tộc Việt Nam sẽ không còn nữa

Mà chỉ còn bày Hán hóa ngẩn ngơ !

*

Trên quê mình Sỏi Đá thấy gì không ?

Dân đứng biểu tình cô đơn từng nhóm

Đảng sai côn đồ, công an đến tóm

Roi điện, dùi cui chúng đập dã man

*

Nhưng nếu đứng lên khắp xóm khắp làng

Cùng thét lớn đồng lòng trừ bạo ngược

Thì súng đạn nào xô ta ngã được ???

Mà đảng sẽ thành cát bụi ngay thôi !!!

*

Hỡi Việt Nam, mau đứng dậy làm người

BỞI QÙY THẾ, TA SẼ THÀNH NÔ LỆ !!!

Dân tộc ta sẽ trong tay đồ tể

Non sông ta thành tỉnh huyện của Tàu !!!

*

Con cháu ta sẽ là ngựa là trâu

Sẽ oán hận vì ta làm mất nước !

TA CHỈ CÓ HAI CON ĐƯỜNG PHÍA TRƯỚC:

Hoặc nhục hèn, hoặc mãi mãi vinh quang !!!

*

Dũng cảm lên nào dân tộc Việt Nam

VÌ MẤT GIANG SƠN LÀ TA MẤT CẢ !!!

Cuộc cách mạng này, máu xương là giá

Mau, dậy đòi đời, lấy lại quê hương...!!!



Ngô Minh Hằng

Hoàng Thy Mai Thảo  
#237 Posted : Tuesday, August 14, 2018 5:54:31 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)

UserPostedImage
riêng tặng chị Lan Nhi
bông cỏ lau trong nắng-gió giữa mùa Hạ ở vùng côte d’azur, miền đông-nam Pháp quốc
em vẫn nhớ chị LN rất thích bông lau (?)
và em cũng rất 'bắt mắt' với bông lau từ khi còn bé xíu,
vì quê ngoại (Hải Phòng) và quê nội (Hải Dương) của em đều có sông khá lớn chảy qua và ven sông luôn có những cây bông lau
hồi nãy bạn của em bển SG ngó FB thấy cụm bông lau này, viết : "Cứ như tranh vẽ ý"
em trả lời : "ừ, chỉ là cụm bông cỏ lau thôi, mà nhìn lãng mạn chi đâu, XH nhỉ ?"
bạn em viết tiếp : "đẹp lắm dù đơn giản"
em viết : "YES, cỏ lau cũng có nhiều loại khác nhau, nhưng đều có nét đẹp riêng = có chút gì 'phong trần' và 'can trường'...?"

bên trang FB "Màu Sắc Cuộc Đời", có nhỏ em-thơ Mica, luôn 'tặng' thơ cho tranh ảnh của bạn bè
và hồi nãy Mica viết 'tặng' bông cỏ lau :

Xoè bung tròn như một bó hoa to
Cỏ bông lau cánh vàng mịn sợi tơ
Rung rinh trong gió lung linh trong nắng
Em tặng mùa hạ nồng muôn lời thơ.
(Mica Trương)


thế thì chị ThyThy trả lời : tặng em-thơ Mica cụm bông cỏ lau nầy luôn nhé... làm gói mơ-thơ phất phơ trong giấc ngủ đêm này ?

Hoa bông lau không kiêu sa
Em mềm mại luôn múa ca
Chẳng sợ nắng mưa gió bão
Thật thân thương gần gũi ta!
Cảm ơn bạn nhiều nhiều nha!
(Mica Trương)


thanks 1 user thanked Hoàng Thy Mai Thảo for this useful post.
hongvulannhi on 8/17/2018(UTC)
hongvulannhi  
#238 Posted : Friday, August 17, 2018 1:09:45 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)
UserPostedImage

Cám ơn em Hoàng Thy Mai Thảo vẫn nhớ những ý thích của chị LN ...

HONG VU LAN NHI

Edited by user Friday, August 17, 2018 1:14:43 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 8/17/2018(UTC)
hongvulannhi  
#239 Posted : Friday, August 17, 2018 1:10:57 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,871

Thanks: 2328 times
Was thanked: 5083 time(s) in 3341 post(s)
UserPostedImage

THU CHỜ

* Nhìn những Mùa Thu đi. Tranh sơn dầu của Nguyen Son

Em ngồi đó, nhìn mùa thu đổi sắc
Màu nắng vàng, màu lá úa ngoài song
Tận đáy hồn , cũng hình như đổi khác
Ngườii xa người, nên sầu nhớ mênh mông .

Em ngồi đó, màu áo xanh xanh đậm
Giải lụa sầu hờ nững vắt trên vai
Đôi mắt khép, tâm trầm tư lắng đọng
Mùa thu về, mờ nhạt bóng hình ai ...

Thu đã về, sao anh còn đi mãi
Còn bôn ba trên khắp nẻo đường đời
Đến bao giờ anh mới dừng chân lại
Để nắng vàng hong ấm trái tim côi .

Ôi gió heo may lạnh buốt khung trời
Pha sắc tím vào chiều thu xa vắng
Em vẫn ngồi đây chờ đợi một người
Chờ trong sầu buồn, cô đơn trầm lắng ...

HONG VU LAN NHI
8/17/2018

Edited by user Friday, August 17, 2018 1:43:15 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 8/17/2018(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#240 Posted : Saturday, August 25, 2018 11:42:28 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 12,623

Thanks: 6040 times
Was thanked: 2575 time(s) in 1804 post(s)

thương mến gửi tới chị Lan Nhi
và quý bạn Vườn Thơ, Nhạc


UserPostedImage
hoàng-hôn tím ngát đón trăng rằm đang lên...
(photo 20h26)


UserPostedImage
... trăng đã lên tròn mà chỉ đúng 2 phút sau đã bị mây từ từ che phần trên,
nền trời đã gần hết tím mà chuyển sang xanh ngắt (?)
(photo 20h29)

PS.

...em cũng hết sức ngạc nhiên khi phát hiện trăng đang lên từ từ.. vì trước đó em chỉ đứng ở góc sân lo bấm photo và làm video hoàng hôn .. sau mới vô nhà, ngó ra bancon - thấy trăng đang lên và nhớ là rằm tháng 7 hôm nay - bấm photo "hoàng hôn tím ngát ..." xong em chuyển sang video (như post trong FB) .. sau video em còn đững ngó trăng và bấm photo khi trăng bị mây che từ từ ..

đến khi hí hoáy post video và photos trong FB, ngạc nhiên khi chị LN 'bứt tóc' Hoàng_ThyThy...!
đôi khi, có những sự việc hết sức tự nhiên mà bất ngờ như thế xảy ra, luôn làm em cảm nhận rất rõ điều thuộc về Tâm Linh !!



UserPostedImage
trăng rằm tháng 7 bên trời Tây
(photo 21h19)

đang còn í ới với chị LN trong FB,
em mới ngó bancon, giờ thi trăng khá tỏ và trời khá thanh .. em vội lấy iphone bấm tiếp - tặng chị LN làm kỷ niệm riêng Hoàng ThyThy & chị Lan Nhi

Edited by user Saturday, August 25, 2018 12:04:31 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (3)
21 Pages«<1011121314>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.