Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

7 Pages<1234>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#21 Posted : Friday, August 4, 2017 4:38:20 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Những ngày đầu sống ở nơi khỉ ho cò gáy này, tôi chán nản vô cùng. Những ý nghĩ đẹp mà tôi hằng mơ mộng, vẽ vời, bởi những hình ảnh, của gia đình, và bè bạn tả, và gửi anh về khi tôi còn đang ở VN, sao mà nuớc Mỹ sang trọng, đẹp đẽ đến thế. Tôi cứ nghĩ là trước bất cứ một nhà nào, cũng có vườn cỏ xanh mướt, và hoa đủ màu lúc nào cũng thắm tươi như trong ảnh mà mọi người đã ở Mỹ gửi về cho những người bị kẹt lại ở quê nhà. Nhất là chị Loan, người chị dâu rất dễ thương của tôi đã thư về cho tôi biết, Virginia đẹp như Dalat, thơ mộng như Dalat, và cũng có núi đồi, trông mờ mờ xa khi trời sương mù đẹp như Dalat...

Hơn nữa khí hậu nơi vùng chị đang ở đây lại giống khí hậu Dalat quá chừng, khiến chị đã viết cho tôi trong một lá thư :" nếu Trinh mê thích Dalat, thì Trinh nên sang ở miền Đông này". Tôi cũng đã trả lời thư chị và cho biết, là tôi phải ở California thôi, vì bên chồng bảo lãnh, và mấy anh em của Hùng đều ở California cả. Tôi không còn cách lựa chọn nào khác. Vả lại, mấy con bạn ở Cali, tụi nó còn gọi Caliornia là Thiên Đường hạ giới, vì khí hậu ôn hoà, cuộc sống dễ chịu, và nhất là thành phố Little Saigon, chẳng khác gì phố Catinat, hay Nguyễn Huệ của Saigon xa xưa ...

Tôi ở nơi đây, nắng làm cỏ cháy, và nhà cửa thưa thớt, mỗi nhà cách nhau cả khu đất rộng mênh mông, cho nên dù ở nhà cả tuần, tôi vẫn chưa được hân hạnh nhìn thấy người hàng xóm ở hai bên cạnh nhà. Tôi cũng ham vườn tược lắm. Cũng thích cỏ cây, mê nữa là khác, nhưng trời nắng và nóng quá, khiến chẳng ai muốn re khỏi nhà.

Mấy ngày đầu, chị Tuyết còn lái xe vòng vòng cho gia đình tôi đi thăm dân cho biết sự tình vùng Chino này. Anh chị cho biết, nơi đây, khi anh chị mới sang, nhà cửa đất đai, rẻ rề, vì Chino là nơi trước đây nuôi bò nuôi heo ...

À, ra thế. Vì nuôi bò nuôi heo cần phải có đất rộng. Nhìn căn nhà chị ở, to lớn rộng rãi, với đất đai mênh mông, chẳng khác gì một trang trại. Ngày đầu, vì mệt mỏi, nên sau khi ở tiệm phở về, phái đoàn mới từ VN qua, đã vào giường êm nệm ấm, mà ngủ bù mấy ngày ngủ ngồi trên máy bay ...

Căn nhà hai tầng 5 phòng, có phòng gia đình, có phòng bếp rộng rãi, ngăn nắp ...và một phòng ngủ dưới nhà, đây đủ nhà tắm ...chị Tuyết đã đành cho hai Bố Mẹ. " Để các cụ khỏi phải leo lầu, mệt lắm ..."

Trên lầu 4 phòng ngủ. Hai vợ chồng tôi 1 phòng, vợ chồng anh chị Toa`n 1 phòng. Và Dũng cũng được ngủ phòng riêng, nhưng tôi chắc chắn, Dũng sẽ không bao giờ dám ngủ một mình, vì sợ ma. Tại nó cũng chưa bao giờ được ngủ một mình ...

Phòng ngủ của vợ chồng tôi có cửa sổ nhìn ra dãy núi xa xa ...trông cũng thơ mộng ...Tôi xin một cái giuờng nhỏ để cho Dũng ngủ chung phòng với vợ chồng tôi. Cu cậu yên chí khi biết được ngủ chung phòng với Mẹ, cho nên vừa đặt lưng xuống là đã ngủ liền. Hùng cũng đang lim dim, và các cụ tôi đóan đã ngủ từ lâu rồi ...

Tôi cũng mỏi mệt, và cho dù chẳng có việc gì làm, sau buổi chiều ngồi kể chuyện quê hương, và ăn bữa cơm đầu tiên trên đất Mỹ với gia đình, tôi cũng đã thấm mệt và muốn đi nằm. Nhưng từ khi lên phòng, tôi cứ mải vừa lo tháo valise, lại vừa suy nghĩ vẩn vơ, nên bao giờ tôi cũng là người ngủ sau cùng.

Tiếng chim hót lảnh lót ngoài cửa số, đã làm tôi thức giấc. Ồ, lâu quá rồi, dễ chừng cũng hơn 20 năm, tiếng chim hót, đã làm tôi nhớ lại thời bé tí xíu ...

Tôi nhìn ra ngoài trời, nắng đã lên, và cũng đã mang theo cái nóng về đây, khiến tôi vùng dậy mở toang cửa sổ trên lầu cho thoáng mát. Tôi đi xuống dưới nhà, gặp ngay 2 cụ đang ngồi uống cà phê, và ăn bánh mì bơ, với jambon.

Tôi ngỏ ý muốn để tôi lo bữa ăn trong ngày cho gia đình, nhưng chị Tuyết đã gạt phắt đi, và bảo :

- Trinh cứ nghỉ ngơi cho lại sức trong tuần đầu đi. Sau đó thì việc nấu nướng sẽ là việc của Trinh đấy.
- Dạ.

Anh chị Toa`n Tuyết, mỗi sáng, khoảng 9 giờ, phải đi ra tiệm, và mãi 8 giờ tối mới về nhà. Anh chị có tiệm Furniture, rất to lớn, và buôn bán với dân không có tiền nhiều, thật dễ dàng. Tiệm cũng có trên 15 năm rồi, cho nên khách quen ai cũng đến tiệm ủng hộ. Hơn nữa, anh Toa`n thì lại hiền lành, chị Tuyết, thì lại quá ư là mồm mép, xã giao giỏi, cho nên anh chị làm ăn rất thành công và phát tài, phát lộc ...

Thời gian qua thật nhanh. Thấm thoát tôi ở nước Mỹ đã được 3 tháng. Những ngày đầu, anh Toàn lo tiệm, để chị Tuyết đưa gia đình tị nạn đi làm giấy tờ. Đến những văn phòng cúa sở di trú, tôi mới thấy chị Tuyết quả là người lanh lợi. Chị hỏi ý kiến người này, nhờ người khác nói dùm , khiến chỉ nội trong 2 ngày, mọi chuyện về giấy tờ coi như xong. Tôi thở phào nhẹ nhõm, khi được biết, tuần sau, cả nhà, từ bố mẹ đến vợ chồng tôi đều phải đi học Anh văn ESL, chỉ có Dũng là được đến trường học. Tôi lo lắng nhiều cho nó, vì đốí với Dũng, từ cách sống đến ngôn ngữ, nó hoàn toàn khác biệt với nếp sống cũ của nó. Tôi sợ nó bị lạc lõng giữa đám trẻ con Mỹ. Tôi nói với Hùng về lo lắng của tôi, thì Hùng gạt đi:

- Cô cứ khéo lo chuyện con bò trắng răng. Chỉ trong vài tuần đầu thì nó lạc lõng thật, nhưng sau đó, nó sẽ bình thường như những đứa trẻ khác, có khi lại nói tiếng Anh giỏi hơn bố mẹ bây giờ đấy.

Tôi cũng chỉ hy vọng có thế. Cho nên, mỗi khi đón con đi học về, trên đường nhựa vắng bóng xe cộ, và dĩ nhiên là vắng cả bóng người, tôi đã nhiều lần hỏi han về những thời gian Dũng ở trường. Nó kể cho tôi nghe là ở trường cũng có mấy đứa con nít Việt Nam, nhưng chúng nó nói tiếng anh giỏi như tré con Mỹ. Và khi biết được, ở trường, nó cũng có bạn, không bị lạc lõng như tôi nghĩ, tôi thấy yên tâm phần nào. Tôi nghĩ, trong hoàn cảnh lấy chồng mà không hề có sự yêu thương như tôi, thì tất cả tình yêu thương của tôi dành hết cho Dũng cũng là điều đúng thôi. Nói dại, nếu Dũng có mệnh hệ nào, chắc tôi sống không nổi. Còn nếu là Hùng, thì tôi tuy cũng buồn, nhưng Dũng sẽ là nguồn an ủi lớn lao của tôi.

Mỗi lần tôi có ý nghĩ không tốt đẹp về Hu`ng, tôi lại thầm xin lỗi chàng.

Chúng tôi vẫn tối tối đi học, sau bữa cơm chiều. Ban ngày, tôi lo cơm nước, và thu dọn nhà cửa. Tôi đã ra vườn đào xới mảnh đất nhỏ để trồng những cây rau thơm, mà chị Tuyết vừa xin được ở nhà người bạn. Luống rau dấp cá thì tươi tốt nhất. Vài cây ớt, vài cây xả, và 2 cây cà chua trái tròn nhỏ, mà chị mua ở nơi bán cây gọi là nursery. Tôi không thích loại cà chua này, nên vẫn nhắc chị mua hay xin loại cây cà chua lớn, để nấu canh chua cá hay nấu bún riêu ...

Nhắc đến bún riêu, tôi lại nhớ, tôi đã nấu 3 lần, mà lần nào cả nhà cũng ăn no nê, còn khen ngon quá xá. Tôi còn nấu bún mọc, cũng ngon không kém nhà hàng nấu. Chị Tuyết còn bảo, khi nào sinh nhật anh Toàn, chị sẽ mời các bạn đến thưởng thức món bún riêu ốc của tôi.

Anh Toàn thì cứ luôn miệng, khen tôi nấu ăn ngon. lắm hôm tôi chỉ kho thịt băm xả với mắm tôm, ăn với dưa leo, mà cả nhà cũng ăn rồi khen ngon rối rít. Vì thế, cứ tháng một lần, anh Toàn chị Tuyết, cho chúng tôi xuống phố Bolsa, để mua đủ các thứ như giò sống, thịt gà, thịt heo, tht bò ...và đủ thứ cần thiết trong một tháng, cho nên cái xe đẩy đầy có ngọn. Tôi luôn luôn phải nhớ đến bún và bánh phở khô, rồi, nấm đông cô, mục nhĩ ...vì thiếu những thứ đó, coi như cuối tuần cả nhà không được ăn những món ngon kiểu nhà hàng.

Hùng đã liên lạc được với mấy người bạn cũ trên phía Bolsa, và chàng đang nhờ bạn bè xin dùm công việc .

- Làm gì tao cũng làm, miễn là có tiền nuôi gia đình.

Vì thế, sau mấy tháng ở chung với gia đình chồng, tôi đã dành dụm được tí tiền, món tiền mà chính phủ cho những người lương thấp, có con nhỏ ...Tôi còn được lãnh Welfare, tiền giống như tiền mã, những người trong chùa thường hay cúng, vì thế tôi tiêu thoải mái trong việc đi chợ. Anh chị Toàn Tuyết còn cho chúng tôi mấy ngàn nhét túi, khi vừa chân ướt chân ráo bước vào đất Hoa Kỳ nầy.

Thú thực, tôi không cảm thấy thú vị gì khi ở nơi buồn tẻ này. Nhưng không còn cách nào hơn, khi vợ chồng tôi chưa có công ăn việc làm. Tối đi học, vào mùa hè đã vậy, vào mùa mưa gió, lạnh lẽo, sao mà nản đến thế. Trong khi đó, anh chị tôi ở bên Virginia gọi phone hỏi thăm cuộc sống của tôi ở Cali, và khuyên vợ chồng tôi nên cố gắng học anh văn cho giỏi, rồi học lấy một cái nghề chuyên môn. Tôi ầm ừ cho qua ngày, chứ lòng tôi còn thiết tha gì đến học hành nữa, khi mà nỗi thất vọng đã ứ lên đến cổ. Tôi nhìn Dũng và nói thầm :

- Tất cả chỉ vì con thôi Dũng ạ.

Mà không chán sao được, khi nhìn núi thì trọc, đồng cỏ thì cháy, và nóng còn hơn ở Saigon nữa. Tôi nhìn thành phố, chỉ thấy bụi bặm, không có gì lôi cuốn tôi cả. Tôi có nhiều bạn, mà vì đã đánh mất cuốn ghi địa chỉ, số phone, khi ở bên Thái Lan, nên tôi đành bó tay, hy vọng lên phía Bolsa, tôi sẽ gặp bạn bè.

Cuộc sống chán nản cứ lặng lẽ trôi qua, thì, một buổi sáng chủ Nhật, bạn của Hùng ghé chơi, theo lời chỉ dẫn của anh Toàn, và người bạn tên Khánh cho biết, sở anh đang lấy thêm người vào, và anh đã nói với nguời leader Việt nam, cho Hùng vào làm assembler. Tôi thấy Hùng mặt sáng rỡ, và tôi thì vui trong lòng đến độ dù không biết làm assembler là làm cái gì mà cũng không cần hỏi, miễn là Hùng có việc trên phía Bolsa, và tôi sẽ được di chuyển đến nơi hy vọng sẽ vui hơn.

Bolsa sẽ có đông người Việt hơn, và tôi cũng hy vọng sẽ liên lạc được với mấy người bạn. Tôi sống bằng hy vọng, và niềm hy vọng cứ như bông hoa, mỗi ngày mỗi nở to ra , cho đến khi Hùng theo Khánh lên ở tạm nhà Khánh dể đi làm thử.

Những ngày không có Hùng, tôi vẫn làm tròn bổn phận người con dâu ngoan . Sáng đưa con đi học, chiều đón về, và tối tối đi học với bố mẹ chồng, do chi Tuyết đưa đi đón về .

Hùng ngày nào cũng gọi về, báo cáo công việc ở sở, và Hùng cho tôi biết, công việc nhẹ nhàng, giá tôi có đi làm cũng được . Nhưng tôi không đi làm được, vì kẹt Dũng, ai đưa , ai đón, và nó chưa đủ tuổi ở nhà một mình theo luật định. Cái vui nhất là sau cả tháng vợ chồng xa nhau, thì một buổi tối, Hùng báo tin, đã có người bạn cho ở share 2 phòng với vợ chồng họ, vì họ không có con, mà nhà tới 4 phòng . Người bạn cho biết chỉ lấy giá 500 đồng 1 tháng, bao luôn cả điện nước, nên đầu tháng tới sẽ dọn vào.

Ngồi tính nhẩm, vợ chồng tôi đã ở Mỹ được 7 tháng. Nhờ anh chi Toàn Tuyết, chúng tôi đã biết lái xe, và đã lấy bằng, nhưng chưa đủ tiền mua xe ...

Bây giờ, chồng tôi đã có việc làm, lương cũng khá, nên tôi sẽ phải lo đến vụ mua xe cho chàng. Chả lẽ cứ nhờ vả bạn bè mãi, bắt họ đến đón đi đưa về mỗi ngày ? Chính tôi cũng thấy phiền phức, cho nên, trong một lần nói chuyện với anh chị Linh Loan, anh chị tôi ngỏ ý cho tôi 5 ngàn để mua chiếc xe cũ. Thế là tôi nhờ anh chị Toàn tuyết để ý dùm. Mọi chuyện tốt đẹp cứ thế mà tiến triển, khi chị Tuyết bảo tôi gọi cho Hùng, báo tin cho chàng biết, chủ Nhật này,anh chị Toàn Tuyết sẽ đưa chiếc xe camry lên cho Hùng lái thử. Chiếc xe đáng giá 7,000 ngàn, thì anh chị Toàn đã bù thêm 2,000 nữa cho đủ. Chiếc xe thật tốt do người bạn của anh chị để lại cho với giá đặc biệt. Nỗi vui cứ theo nhau kéo đến, khiến tôi chỉ còn biết cám ơn Chúa mà thôi.

Ngày dọn lên phía Bolsa ở với Hùng đã đến. Tôi lại cảm thấy bịn rịn nơi tôi đã ở trong 7 tháng trời. Tôi nhìn ngọn núi trọc, lúc này lại thấy dễ thương, và đồng cỏ cháy, lại thấy nó đẹp vì toàn một màu vàng ...Tôi, nhìn từ mảnh vườn, từng nơi chốn tôi đã ở, con đường tôi đã đi qua mỗi ngày để đưa và đón con. Tôi nhìn bố mẹ chồng, thấy nét mặt buồn buồn của ông bà, mà tôi cũng xót xa. Làm thế nào được bố mẹ ơi, tôi thầm nghĩ như vậy. Và nắm tay mẹ chồng tôi thật chặt. Tôi tự hứa

- Khi nào con có đủ khả năng sống một mình trong một căn nhà, con sẽ đón bố mẹ về ở chung với chúng con.

Và khi chị Tuyết lái chiếc xe Camry màu trắng chở bố mẹ và tôi, đi khỏi con đường quen thuộc, thì lòng tôi bỗng dưng chùng xuống, tôi quay lại nhìn khu phố vưa đi qua, và nhìn xe anh Toàn chở cháu Dũng đang đi phía sau.

Suốt trên con đường ra xa lộ, tôi i8m lặng không nói. Chị Tuyết nói với giọng đều đều:

- Hôm nay, anh chị lái xe này đưa lên chú Hùng lái, và ngày mai, anh chị Tiến sẽ lên đó làm giấy tờ bán xe ...Luôn thể, anh chị lên xem nơi cô chú ở, để sẽ đưa giường tủ, và những cần thiết lên cho cô chú. Đừng mua gì nhé, cần gì, cứ cho chị biết trước ...

Tôi dạ thật nhỏ và nghẹn ngào trong nước mắt. Tôi tuy cực về Hùng, nhưng lại được đền bù về gia đình chồng, ai ai cũng tốt với tôi, dù anh chị Luyến, không giàu như anh chị Toàn, không rộng rãi như anh chị Toàn, những đối xử với tôi cũng rất dễ thương. Có thể vì anh chị không có con, nên buồn không giao thiệp với ai. Tôi rất thương gia đình chồng, cho nên, đôi khi Hùng khắc khẩu, nói với tôi những lời kém đẹp, tôi cũng bỏ qua.

Xa lộ hôm nay không đông xe, vì là cuối tuần . Tôi quên mất là chỉ có chủ Nhật anh Toàn mới đi chơi được, vì tiệm nghỉ ngày chủ Nhật. Theo với lời chỉ dẫn, chị Tuyết đã exit vào con đường Euclid, rồi đi vòng vèo nhiều đoạn, xe ngừng ngay trước cửa căn nhà trông rất khang trang, có vườn cỏ xanh tươi, trông đẹp mắt. Không cần phải bấm chuông, Hùng và vợ chồng người bạn đã mở cửa đón tiếp phái đoàn Chino.

Mọi người hàng một đi vào như rước dâu, và nơi phòng khách, rông rãi, trung bày bộ salon da đen, bộ bàn ăn 6 ghế kê theo hình chữ L, song song với phía bếp, khuất sau bức tường ngăn chia phòng khách, đưa vào lối phòng ngủ, và phòng tắm . Mọi người đi vào nhìn 2 phòng ngủ của tôi và của Dũng. Anh chị Toàn đo đạc bề rộng, bề dài, để lo cho vợ chồng tôi bộ giuờng ngủ, và cả bộ giuờng ngủ trong phòng cháu Dũng. Tôi nhõng nhẽo với chị Tuyết :

- Hai bác nhớ cho cháu Dũng cái bàn học nữa nhé ...

Rồi, mọi người đi ra xem bếp, xem vươn, nơi nào cũng sạch sẽ, ngăn nắp, nhất là phía bên hông nhà, đã có sẵn vườn rau thơm ...

Tôi là người sẽ nấu nuớng những bữa ăn nơi đây, cho nên việc quan sát đầu tiên là tôi nhìn cái bếp, với sự thoáng mát, rộng rãi, ngăn nắp là tôi an tâm rồi.

Nói chuyện với chủ nhà một hồi, anh chị Toàn Tuyết mời mọi người đi ăn tiệm. Chị còn nhắc Hùng mời cả vợ chồng người bạn tên Khánh cùng đi ăn chung cho vui.

Bữa ăn đầu tiên trong sự xum họp vui vẻ giữa gia đình và bạn bè làm tôi cảm thấy sung sướng. Tôi nhìn anh chị Toàn Tuyết với con mắt biết ơn.

Chiếc xe của vợ chồng tôi được để trong garage, và chắc là tuần sau mọi thủ tục giấy tờ xong, thì Hùng mới được bạn bè hướng dẫn lái từ từ ở đuờng trong trước, rồi sau đó mới ra tới xa lộ sau.

Trên đường về lại Chino, tôi đã nhìn cảnh đêm với nỗi vui trong long
.

còn tiếp
HONG VU LAN NHI

Edited by user Friday, August 4, 2017 4:50:02 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#22 Posted : Saturday, August 5, 2017 1:08:50 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Có lẽ tôi là người sung sướng nhất trong vụ dọn nhà. Chỉ vài cái túi xách của vợ chồng tôi từ khi rời VN đến giờ, cộng thêm ít bộ áo quần mới mà chị Tuyết đã dẫn lên Macy's mua sắm cho vợ chồng con cái chúng tôi.

Vì thế, chỉ sau vài ngày dọn nhà, tôi đã dọn dẹp, và trình bày xong phòng của vợ chồng tôi, và của Dũng. Chị Tuyết thật dễ thương, đã nhớ cho Dũng bộ giường ngủ đẹp, với cái bàn học trông thật xinh xắn, gọn gàng. Chị chọn đồ rất hợp với gôut của tôi, cho nên, tôi chẳng cần phải đi lựa làm chi cho mất thì giờ. Ngày dọn nhà, tôi cứ viê.c dồn mấy cái túi xách lên chiếc xe Van màu xanh của chị Tuyết, là xong. Chị còn chu đáo lo cho tôi mấy cái nồi niêu xoong chảo... để nấu nướng. Và chia cho chúng tôi ít bát đĩa xiên thìa, đũa ... Tôi đã tự nhủ lòng, phải hết sức tằn tiện, vì mới chỉ có Hùng đi làm mà thôi.

Từ hôm dọn lên đây, tôi cũng lại chỉ ở nhà một mình. Vợ chồng anh chị Dương thì đi làm từ sáng đến chiều mới về. Dũng đi học gần nhà, chỉ cách có một dãy phố, nên tôi không cần phải đón đưa. Đứng ở sân trước của nhà, tôi có thể nhìn xéo sang trường Dũng học. Cuộc sống của tôi bây giờ đã tạm yên ổn. Hùng đi làm, lãnh lương mỗi tuần, cho nên cứ thứ sáu, là Hùng lại đưa check cho tôi xem, trước khi chàng đi bỏ vào nhà băng. Biết được sự tế nhị của chồng, tôi bảo Hùng cứ việc deposit ngay khi chàng đi về, khỏi phải đưa tôi nhìn, rồi sau dó chàng mới đi bỏ vào băng . Tôi tin chàng, vả lại, còn cả trăm thứ phải lo, nào trả tiền nhà, tiền ăn, tiền xăng nhớt, tiền bảo hiểm xe ... Tôi cứ như là thư ký của chàng, vì tôi phải ký check lo trang trải mọi thứ. Chàng gần như không quan tâm đến một chuyện gì, ngoài chuyện ăn và nhậu bia.

Tôi vẫn để tâm tìm một việc gì làm ở nhà để phụ giúp với ngân quỹ gia đình. Lương của Hùng, chỉ vừa vặn chi tiêu, do tôi tằn tiện tối đa. Nếu không có lương trợ cấp của chính phủ, chưa chắc tôi đã để dành được vài trăm mỗi tháng. Có những việc bất ngờ xảy ra, mà tôi bắt buộc phải chi tiêu, như sinh nhật bạn bè, hoặc con cái của bạn ...Hùng còn bia và thuốc lá ...đôi khi còn mua những chai rượu cả mấy chục đồng. Tôi lo, nhưng không bao giờ ngăn cản hay muốn Hùng cai thuốc, cai bia. Vài trăm gọi là để dành, thực ra, để chi tiêu vào những việc bất thường xảy ra như tôi vừa kể.

Những ngày mới dọn đến đây, tuần nào anh chị Toàn Tuyết cũng đưa bố mẹ xuống thăm chúng tôi. Và ăn uống vui chơi đến chiều mới về.

Mỗi lần xuống, chị cũng đem theo khi thì thùng xoài, khi bao gạo, khi mua tôm cua, hay gà tươi mang về nấu nướng ăn uống với nhau. Tôi biết chị tế nhị không phiền đến tôi trong vụ chi tiêu ngoại lệ. Chị còn hay mua áo quần mới mang đến cho gia đình tôi, ngoài những tháng sinh nhật. Hùng được cái ăn mặc lúc nào cũng chỉnh tề, sạch sẽ. Sáng nào trước khi đi làm, chàng cũng tắm và mỗi ngày thay một bộ khác nhau. Phải nói rằng, trong nhà tôi bây giờ, mọi đồ đạc đều do anh chị Toàn Tuyết mua cho. Cái TV 25 inches mới tinh cũng do anh chị cho hôm dọn nhà. Bộ máy Stereo với hai chiếc loa to, anh chị mới mua, rất ít dùng, đã cho Hùng, vì biết trong tương lai, Hùng sẽ dạy nhảy đầm lấy tiền phụ thêm cho gia đình.

Thế rồi, trong một câu chuyện xoay qua chuyện làm ăn, tôi ngỏ ý muốn kiếm thêm tiền trong khi ở nhà ... và hỏi chị Tuyết ở đây có dịch vụ nào cho những người ở nhà không, thì, chị Tuyết vỗ trán cái đét, rồi bảo tôi:

- Trinh ơi, chị nghĩ ra rồi, em xem chung quanh đây, có ai Việt Nam, vợ chồng họ đi làm, mà có con nhỏ, em coi cho họ, mỗi tuần có vài trăm tiêu ...

- Ở đây gần trường, để em xem dịch vụ đó nhé. Em cũng thích trẻ con lắm. Ngày xưa, em vẫn thường coi con các ông anh, và chăm sóc rất cẩn thận.

- Coi cho Việt Nam thôi, vì em không có licence. Ở Mỹ, thì cái gì cũng phải có licence mới được. Ngay cả việc nuôi chó trong nhà, cũng phải có licence.

Tuy công việc chưa đâu vào đâu, nhưng lòng tôi cũng rộn ràng vui sướng, khi nghĩ đến mình cũng không phải là người ăn bám chồng.

Thực tình mà nói, nếu tôi không ở nhà lo cơm nước, giặt giũ áo quần, và khi Dũng đi học về, phải có người lớn ở nhà, để trông coi đứa trẻ chưa tới 13 tuổi, không được phép ở nhà một mình, thì tôi cũng đâu là người ăn bám chồng. Chồng tôi và ngay cả gia đình chồng cũng chẳng ai nói tôi câu nào, mà chỉ là do tôi nghĩ ra mà thôi.

Tôi như cô bé bán sữa trong truyện ngụ ngôn của La Fontaine : Perrette et au pot au lait. Cô bé đội trên đầu bình sữa đem đi bán. Trên đường đi, cô ta đã vẽ ra bao nhiêu là chuyện thần tiên như nuôi 1 con gà mái, nó đẻ trứng, rồi trứng nở thành bầy gà con. Gà con lớn, cô bán đi mua con heo ...và dòng tư tưởng mơ mộng cứ vẽ ra lớn thêm mãi cho đến khi cô mua được con bò vắt sữa ...Cô vui mừng qua', nhẩy cẫng lên, quên là trên đầu đang đội bình sữa, thế là bình sữa đổ, rơi xuống đất vỡ tan ...cô ngồi khóc, vì không có tiền mang về cho mẹ cô trong ngày hôm ấy ...

Tôi cũng đang mơ mộng, cũng đang vẽ ra trong đầu, nếu tôi trong coi 1 đứa, rồi 2 đứa rồi 3 đứa ...và tiền của tôi sẽ là tiền để dành. Gia đình tôi sẽ khấm khá, sẽ ...sẽ...sẽ...

Và tôi đã đưa giấc mộng êm đềm, đẹp tuyệt vời đó, vào giấc ngủ thần tiên.

***

Ngày tháng cứ lặng lẽ trôi đi trong hững hờ. Và công việc hàng ngày của tôi như cái máy, đều đều, đều đều ...

Mỗi sáng, tôi dâỵ thật sớm để lo cho Hùng và Dũng ăn sáng, làm thức ăn để bố đưa đi làm và con đem đi học. Rồi vào phòng Dũng đánh thức thằng bé dậy, xem chừng thằng bé đánh răng rửa mặt có đến nơi đến chốn không ? Và lo mặc áo quần cho nó. Tôi chỉ bận cho đến khi bố con Dũng ra khỏi nhà, thì lúc ấy, tôi lại trở về với thế giới riêng của tôi...

Trong ngày, tôi lo dọn phòng ngủ cho Dũng, cho tôi, đem áo quần dơ ra máy giặt, nghĩ đến bữa cơm chiều sẽ ăn gì, để lấy thức ăn đông lạnh ra để ở sink, cho tan đá ...Và, khoảng 3 giờ hơn, Dũng về, Dũng ngủ trưa vài tiếng, và thức dậy khi Hùng đi làm về ...

Cả nhà lại sinh hoạt vui với tiếng TV mở to của Dũng, với hình ảnh Hùng ngồi hút thuốc, uống bia nơi phía ngoài garage, và tôi thì lo nấu nướng cho bữa cơm chiều.

Tôi đã quen với cảnh ở nhà lủi thủi một mình, khi thì nghe nhạc, khi thì ra vườn dào xới, tưới cây, nhìn trời đất mà nghĩ đến những ngày tháng cũ.

Tôi đang tưới cây ngoài vườn, thì có tiếng điện thoại reo vang... Tôi đoán lại chị Tuyết, hay bố mẹ chồng tôi gọi hỏi thăm ... Và nếu ở xa, thì lại chỉ có anh chị tôi ở bên Virginia vẫn gọi nói chuyện với tôi đều đều ... Tôi vẫn chưa tìm ra được con bạn xưa nào. Chúng nó đi từ 75, và tôi định bụng, khi nào đời sống của tôi bên này yên ổn, tôi sẽ viết thư về cho Sâm, người bạn tâm tình thân thiết nhất của tôi ở Thị Nghè để hỏi thăm và luôn thể xin địa chỉ, số phone của các bạn TV bên Mỹ này.

Tôi nghĩ đến Sâm luôn, nhất là những khi buồn, nhưng sao tôi lại lười viết thư thế. Từ khi sang đây, tôi chỉ gửi cho Sâm có 2 lần, một lần khi mới đến, và tả cho Sâm nghe cảnh núi trọc, đồng không ruộng cháy, và cái nóng nung người ở Chino. Tôi cũng không quên cho bạn biết nỗi thất vọng trong tôi to lớn đến thế nào ...khi bước vào nơi gọi là Thiên Đường trần gian. Và một lần, khi tôi báo tin cho Sâm biết Hùng đã đi làm, và tôi sẽ dọn đi đến nơi ở mới mà chưa biết sẽ ở thành phố nào. Và hẹn với Sâm, khi nào " định cư " xong, tôi sẽ thông báo tin tức ...Tuy nhiên, tôi cũng cho Sâm số phone của anh chị Linh Loan bên miền Đông, và số phone của anh chị Toàn Tuyết là nơi tôi đang ở. Ờ nhỉ, sao tôi không hỏi Sâm về số phone của các bạn, hay địa chỉ mà tụi bạn vẫn thường liên lạc với Sâm. Càng nghĩ, lại càng thấy mình ngu. Và, tôi định là sẽ viết thư cho Sâm, trước khi làm cơm chiều.

Tôi đi thật nhanh vào phía bếp bắt điện thoại

- Alô,
- Alô, dạ thưa làm ơn cho tôi gặp bà Hùng ạ.
- Dạ thưa chính tôi đây ạ. Xin cho tôi biết người đang gọi là ai, được không ạ ?

Có tiếng cười the thé bên kia, và giọng nói to hơn,

- Con khỉ ạ, tao là Thu Thuỷ đây,
- Thu Thuỷ, trong nhóm con Thiều phải không ?
- Ừ, đúng rồi. Mày bậy quá Trinh ạ, sang đây cả gần năm rồi, mà không liên lạc với tụi tao.
- Thế sao mày biết tao ở đây.
- Thì tao viết thư cho con Sâm, nó hồi âm, rồi hỏi tao đã gặp mày chưa. Tao phải thư về, hỏi nó có số phone cúa mày không, thì cho tao. Và tao ở vùng Virginia, cùng vùng với anh chị Linh Loan, nên mới có phone của mày đây.

- Mày biết không, tao vô ý đánh mất quyển điện thoại từ khi ở Thái Lan, nên đành chịu chết. Khi viết thư về cho Sâm, tao cũng lú không hỏi nó số phone của nhóm bạn bên này. Lỗi tại tao, lỗi tại tao mọi đàng ...

- Tao đã báo cho nhóm bạn cùng lớp 3C, 2C của bọn mình bên này rồi, tụi nó sẽ gọi hỏi thăm mày đấy. Tao cũng gọi cho mấy đứa bên Cali, tụi nó sẽ liên lạc với mày. Mày là con đoảng vị từ xưa, mà đến giờ này vẫn không thay đổi.

Rồi nó hỏi thăm chuyện gia đình. Tôi kể cho nó nghe mọi diễn tiến ... và không thể nào không cho nó biết, tôi đang vui lắm, khi có tin của các bạn ... Sau hơn mọt tiếng dồng hồ tâm sự, chúng tôi mới ngưng để Thuỷ còn đi đón con.

Tôi bỏ điện thoại xuống mà trong lòng vẫn còn lâng lâng sung sướng. Tôi là đứa rất quí bạn bè, và cứ tưởng tượng đến lúc, tôi được gặp lại bạn cũ, lòng tôi nao nức biết bao ! .

Và, từ khi biết sẽ có các bạn gọi phone đến, tôi đâm ra chờ đợi. Và vụ đi ra ngoài vườn mỗi lúc rảnh rang, tôi lại đổi thành ngồi ở nhà nấu chè, nấu xôi ... Tôi sợ khi bạn gọi đến mà tôi bỏ lỡ cơ hội không nghe. Ôi, sao mà lòng tôi nôn nóng đến thế này ?

Tôi như con trâu nằm nhai lại những mẩu chuyện mà tôi vừa nói với Thuỷ sáng nay. Và tôi lại tự trách mình, sao không hỏi Thuỷ số phone của các bạn bên Cali, để mình gọi cho nó, và, tôi định gọi lại cho Thuỷ, mới nhớ ra, là đã quên không hỏi số phone của nó. Ôi, sao tôi đoảng vị thế nhỉ. Và càng tự trách mình bao nhiêu, lại càng thấy mình ngu bấy nhiêu. Và để cho mình không thể ngu hơn, tôi đã đi kiếm mấy tờ giấy trắng để sẵn chỗ điện thoại, và ghi rõ : Nhớ hỏi các bạn số phone. Và tôi nghĩ khi nào đi chợ, tôi sẽ mua 1 quyển sổ nhỏ để ghi số phone của mọi người. Cũng tại tôi được cưng chiều, bởi vì anh chị tôi, cũng như gia đình chồng, dặn tôi, đừng gọi cho họ, tốn tiền vì Long Distance, hãy để họ gọi lại cho tôi mà thôi.

Và, chưa bao giờ tôi thấy yêu đời như lúc này .

còn tiếp
HONG VU LAN NHI

Edited by user Saturday, August 5, 2017 1:18:04 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#23 Posted : Saturday, August 5, 2017 10:05:35 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Suốt từ trưa đến giờ, tôi cứ đi ra đi vào, lòng nôn nao chờ đợi. Chỉ vì mới hôm qua đây, con bạn cùng lớp 3C đã gọi, và hẹn sẽ đến thăm vào lúc trưa, khoảng từ 12 đến 1 giờ. Thực tình mà nói, ấy là chỉ mới nói chuyện với nhau qua điện thoại, mà tôi đã mừng như bắt được vàng, huống chi là lát nữa đây, tôi còn được gặp mặt bạn nữa. Tôi đang hình dung ra con Châu tròn, tức là con Phạm Thị Minh Châu, để phân biệt với con Châu trắng là Nguyễn Thị Châu, và Châu đen là Nguyễn Thị Minh Châu. Trong lớp dạo đó thì tên Châu và tên Dung nhiều lắm. Trùng tên, trùng đệm và trùng cả họ nữa. Chẳng hạn chỉ nội tên Nguyễn Thị Kim Dung, mà sổ gọi tên đã phải thêm chữ A, B, C, ở đàng sau. Lại còn tên Ngọc Lan cũng vậy. Chỉ có tên tôi là ít trùng, Phạm Nguyễn Băng Trinh. Cái tên dài thòong đó, ít ai có. Mẹ tôi kể lại rằng, lẽ ra, không có tôi trên cõi đời này, vì khi sinh người anh trước tôi 2 năm, thì Mẹ bị một cơn sốt nóng lạnh rất nặng. Phải mời Ông Thày Lang giỏi nhất vùng đến bắt mạch và cho toa. Bố tôi cũng biết về thuốc, sau khi đọc các tên thuốc, có một vị nếu uống vào thì không thể sinh đẻ được nữa. Bố tôi đã lẳng lặng bỏ vị đó ra. Lúc ấy, Bố Mẹ tôi đã có 4 trai 2 gái rồi đó, chứ đâu phải hiếm muộn gì.

Và 1 năm sau đó, tôi ra đời, làm cô bé Út với tên Phạm Nguyễn Băng Trinh . Chẳng hiểu có phải vì Bố tôi lót chữ "Băng" với tên không, mà cuộc đời tôi quả là có lạnh giá. Tên tôi cạnh tên Nguyễn Thị Băng Tâm, và nó cũng lấy chồng rất muộn, sau biến cố 75...

Tôi đang miên man nhớ lại một mảnh đời quá khứ, thì có tiếng chuông cửa. Tôi muốn chạy bay ra để nhìn mặt bạn, nhưng đồng thời cũng muốn kìm hãm nỗi vui như muốn ào ra như nước vỡ bờ. Tôi chỉ đi nhanh ra cửa. Tôi thở một cái thật mạnh, trước khi xoay quả nắm. Tôi hé mắt nhìn qua khe cửa, định làm một cú bất ngờ, nhưng người đứng ngoài, không phải là con bạn tôi mong đợi, mà là hai bà Mỹ, lớn tuổi, hỏi tôi có biết English không, tôi lắc đầu " No English ", vì chị Tuyết đã dặn, đối với những người Mỹ xa lạ, cứ nói câu " No English" là nó chán nản đi ngay, vì họ chỉ đến giảng đạo mà thôi. Giảng đạo, mà lại không hiểu tiếng Anh, thì còn giảng làm gì cho phí lời, phí công.

Tôi như cái bánh xe đạp vừa bơm căng, bây giờ lại xìu vì chờ đợi. Tôi đang định vào gọi phone hỏi xem nó đã đi chưa, nhưng chưa kịp quay số, thì lần này lại có tiếng chuông cửa. Tôi đi thủng thẳng, chẳng có gì vôi, vì lại sợ mấy bà Mỹ vừa rồi quay trở lại. Tôi vừa xoay quả đấm, thì tiếng con bạn oang oang :

- Xin lỗi mày nhé vì tao còn phải đi đón con Bình, con Hoạt nên đến trễ 15 phút.

- Eh Trinh, sao mày đứng như trời trồng vậy ?

Tôi lặng người vì cảm động. Những con bạn cùng lớp ngày xưa, đã bao nhiêu chục năm chưa gặp lại nhau. Cái bằng Tú đơn, đã là cái gạch chia cách những con bạn thi trượt, vì hoàn cảnh, phải ra đời kiếm sống. Ngay ở Saigon, chúng tôi cũng chả gặp nhau, thế mà giờ đây, chúng nó đang lắng xăng ngoài bàn ăn, bày ra bàn những món mà tụi nó khệ nệ mang đến, như là bánh cuốn, giò, chè, gỏi cuốn, và
bánh khúc ...

Tôi chạy lại ôm từng đứa, và cho biết, tụi nó không thay đổi nhiều, nên sau ba mươi năm không gặp, tôi vẫn nhận ra.

- Trinh ơi, mày cũng thế, chả thay đổi dù tuổi tác có chồng lên, nhưng chúng mình vẫn nhận ra nhau, là được rồi.

Tôi như một tội nhân bị ba vị quan toà thay phiên nhau hỏi tội. Tôi lại có dịp ôn lại những ngày tháng cũ để kể cho bạn bè nghe những tháng ngày gian chuân của tôi khi ở lại ...

- Chỉ có Sâm là biết rõ hoàn cảnh của tao khi kẹt lại.
- Lớp chúng mình kẹt lại cũng nhiều, con Vân, con Sâm, con Hồng, con Thiều, con Nghệ, con Quyến, con Chúc...vậy chúng mày có họp mặt bao giờ không ...
- Lúc đầu sợ lắm, chẳng dám ra khỏi nhà, ngoại trừ đi họp. Nhưng sau đó, thì tụi tao đã phải bán những chiếc áo dài đẹp để mua gạo và thức ăn. Rồi còn, ra chợ trời đường Nguyễn Thông, để buôn đi bán lại kiếm tiền sống, và còn lo tiền đi chui nữa ... Con Vân Khanh thì bán thuốc lá trước cửa nhà. Đầu tóc nó bạc trắng, vì trước kia, chồng nó làm ngoại giao, chỉ ở ngoại quốc, khi bị kẹt lại, tội nghiệp nó lắm mày ơi...

- Thôi, quên chuyện cũ đi, tụi tao muốn biết hiện giờ vợ chồng mày sống thế nào ? Con Châu hỏi tôi :

- Hùing đã có việc assembler cùng sở với người bạn. Còn tao, thì họ nói, ở nhà trông con, và giữ trẻ lấy tiền. Nhưng tao chả quen ai.

- Ờ, coi tré cũng thích, nhưng cũng phaỉ thích con nít mới được, tai chúng bé quá ...nói đâu có hiểu.

- Tụi mày biết ai, giới thiệu cho tao nhé.

- Trông coi con nít, thì phải chung quanh khu nhà mày ở thôi, tụi tao đâu có ở vùng này ? Hay là mày đăng báo.

Tôi lại được mở rộng sự hiểu biết thêm. Tôi chẳng bao giờ nghĩ đến đăng báo. Thế là 4 đứa ngồi quây quần nơi bàn ăn, để chung vui với nhau. Lần này tôi đã nhớ bắt tụi nó ghi tên, tên chồng, và số điện thoại, để còn liên lạc với nhau.

Ăn thì ít, mà nói thì nhiều. Chỉ mới có 4 cái miệng đàn bà, mà gần như không đứa nào chịu im lặng nghe người khác nói. Rồi vì không nghe được rõ, nên cứ hỏi đi, hỏi lại, càng làm cho không khí thêm ồn ào. Rồi chúng nó hẹn một ngày trong tuần tới, tụi nó sẽ lại đến thăm.

Và, trong 2 giờ gặp gỡ, sao mà nhanh thế. Chúng nó đã sửa soạn ra về . Tôi nhìn đồng hồ, còn cả 1 giờ đồng hồ nữa, Dũng mới về . Và, khi các bạn về hết rồi, tôi lại lo nấu nướng cho gia đình.

***

Kể từ hôm có cú điện thoại bất ngờ của Thu Thuỷ đến giờ, lòng tôi bỗng thấy ngày nào cũng là ngày dễ thương . Mà không dễ thương sao được, khi tụi bạn cứ như là thay phiên nhau đến thăm gia đình tôi . Đứa thì trưa trưa ngả chiều, sau khi đi làm về khoảng 2 giờ, đứa thì tới vào những ngày cuối tuần. Người mà không ghé thăm thì điện thoại mỗi ngày là con Châu tròn. Quả thật, càng ngày nó lại càng tròn hơn. Nó có tiệm liquor, lại thêm văn phòng bảo hiểm, cho nên tiền bạc rủng rỉnh, và lòng nó thì lại còn rộng bao la như biển Thái Bình. Nó hay ghé, vì văn phòng của nó lúc nào cũng có người túc trực. Và luôn tiện khi đi bỏ tiền vào nhà băng. Tôi ở góc đường Edinger và Slater, cũng chẳng xa văn phòng bảo hiểm của nó là bao. Vả lại đúng như lời cụ nào đã nói, mà quên mất tên tác giả rồi, là " Đướng đi không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông ".

Nếu người nào đó không muốn đến, thì dù có gần nhau, cũng không ghé. Rồi chính nó đăng báo tìm người gửi trẻ nhỏ trong vòng khu tôi ở. Một sáng đẹp trời, điện thoại nhà tôi reng. Tôi nghĩ nhanh, laị nhóm bạn của tôi chứ còn ai vào đây nữa. Tôi chạy vội ra nghe điện thoai.

- Alô, dạ tôi muốn gặp bà Hùng.
- Thưa tôi đây ạ

Trí óc tôi quay cuồng, vì không phải là giọng của những người bạn thường xuyên gọi phone cho tôi trong khoảng một tháng nay. Tôi nhận ra tiếng mỗi đứa. Lạ nhỉ ? Ai ?

- Thưa Bà, tôi đọc báo, thấy bà muốn giữ trẻ, trong vùng Slater + Edinger . Tôi đang ở không xa bà, vậy, xin bà cái hẹn chiều nay, khoảng 5 giờ, sau khi đi làm về, tôi sẽ ghé thăm bà.

- Dạ , hẹn gặp bà chiều nay, và sẽ nói chuyện nhiều .

Tôi thắc mắc, vì tôi có biết làm thế nào để đăng báo đâu, lại nữa, ai là người làm cho tôi công việc này ? Tôi đoán là chỉ mấy đứa bạn đã đến thăm tôi, và tôi đoán là Bình, vì chính Bình bảo tôi đăng báo. Nếu tôi không bận lo kho nồi cá, thì tôi đã gọi để hỏi, và cám ơn con Bình rồi.

Thật là may mắn, Châu đã gọi lại:

- Đã có ai gọi cho mày về vụ giữ trẻ chưa ?
- Sao mày biết ?
- Thì tao đăng báo vài hôm rồi, hy vọng sẽ có người ở vùng mày, cần có người trông trẻ con dùm.
- Một người vừa gọi đến, và hẹn sẽ gặp tao lúc 5 giờ chiều nay.
- Mày nhớ là trông coi ngày 8 tiếng, thì họ trả chừng 20 đồng một ngày tiền mặt đó nhe. Như vậy, từ thứ hai đến thứ sáu là 5 ngày, vị chi là 100 đồng 1 tuần. Một tháng 400, nếu mày coi chừng 3 đứa, thì mỗi tháng cũng có 1200, ngon lắm đó mày. Nhưng đồ ăn trẻ nít là do họ mang lại, mày nhớ nhé.
- Nhớ. Nhớ. mày làm tao như con nít dại khờ không bằng.
Tôi cười vui và trả lời trêu chọc nó. Rồi giọng tôi bỗng dưng trầm xuống :
- Cám ơn mày đã lo chu đáo cho tao.
- Dạo tao mới sang đây, người Mỹ chẳng quen thuộc gì mình, cũng đã giúp dân tỵ nạn tận tình, vì thế, mày không cần phải nói cám ơn tao.

- Như vậy là họ thực hiện đúng tình nhân loại lá lành đùm lá rách.
Những người Mỹ họ đầy lòng nhân ái, tận tình chỉ dẫn và giúp đỡ dân Việt mới tị nạn qua, còn ngu ngơ lắm ...

- Và bây giờ thì mày đang là người Mỹ giúp dân Việt mới tị nạn qua ...
- Tao da vàng mũi tẹt chính cống, Mỹ hồi nào ?
- Thì mày đã là công dân Mỹ, chả là người Mỹ, thì là người gì ?
- Ừ nhỉ, thế mà chả bao giờ tao nghĩ tao là người Mỹ . Tao vẫn nghĩ tao là người Việt nam ...ăn cà ghém mắm tôm, rau muống ...
- Đất nước này, người ta gọi là Hợp Chủng Quốc thật đúng, mày nhỉ. Bao nhiêu là con dân của các quốc gia trên thế giới tụ lại ...

Dũng đã đi học về, tôi xin phép ngưng để còn lo cho con, và sửa soạn áo quần tươm tất, gọn ghẽ để đón bà khách lúc 5 giờ. Giờ đó thì chồng tôi cũng đã đi làm về rồi, Hùng sẽ lo cho Dũng, và tôi lo tiếp đón bà khách. Tôi lại sống tâm trạng cô bé Perrette , vẽ vời trong đầu bao nhiêu là mơ ước nhỏ bé, mà tôi chưa thực hiện được, như là gửi tiền về giúp mấy con bạn khốn khổ bên VN, mà tụi nó không bao giờ có cơ hội đi dược, vì không có người bảo lãnh. Đó mới chỉ là một trong những ước mơ của tôi thôi.

Tôi lo tắm cho Dũng, và nhắc nhở nó chờ bố về ăn cơm, nếu tôi có khách .

- Bạn của Mẹ đến chơi hả Mẹ .
- Không phải bạn, mà là người sẽ nhờ Mẹ trông coi con nhỏ của bà ta.
- nếu thế, con cũng chơi với nó giúp Mẹ được rồi mẹ nhỉ .
- Như vậy càng tốt. Con Mẹ giỏi quá.

Tôi ôm con, và hôn lên má, lên đầu vừa gội shampoo thơm của nó. Lòng tôi dạt dào sung sướng, hạnh phúc. Và tôi nghĩ, hạnh phúc dễ tìm là thế, mà mọi người cứ tìm mãi đẩu đâu, xa xôi chi cho diệu vợi ...Tôi nhớ đến lời của cụ Nguyễn Công Trứ mà ngày xưa đà phải học thuộc lòng :

Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc .
Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn ...

Đúng thật, hạnh phúc là ở mình . Mình cho mình đầy đủ là tự nhiên thấy đầy đủ. Mình cho mình nhàn hạ sung sướng, là tự nhiên thấy cuộc sống thoải mái. Tôi đang mơ mộng về những đồng tiền tôi sẽ kiếm được, và tôi vui với ý nghĩ đó.

Quanh quẩn vừa lo dọn dẹp nhà cửa, bữa cơm chiều, và những ý nghĩ vun vặt đem lại niềm vui, thì đã gần 5 giờ. T6i thấy Hùng đang tung tăng buớc lên thềm nhà, miệng huýt sáo, và tay cầm cái sa)'c lunh đang đong đưa có vẻ vui lắm.

- Chào em, sao hôm nay lại sửa soạn đón tiếp tui cẩn thận thế ?
- Sao anh lạc quan vậy ? Bộ anh nghĩ Trinh sửa soạn để đón anh hả ...?
- Không đón tui thì đón ai ở trong cái nhà này ?
- À há, rồi lát nữa sẽ biết. À, mà sao hôm nay anh cũng có vẻ gì vui vui ?
- Vui vì tui tưởng em sửa soạn đẹp để đón tui đi làm về.
- Từ xưa đến giờ, anh đâu cần biết nhìn tui sửa soạn hay không sửa soạn.
- Rồi, coi như huề.
- Nhưng anh chưa trả lời cau Trinh hỏi anh ...
- A, thì cũng để lát nữa sẽ biết.

Thôi, trả lời kiểu giống Trinh thì khỏi cần biết, vào đi tắm cho rồi. Ăn mặc đàng hoàng tí nha, vì Trinh có khách đấy. Họ hẹn 5 giờ.

còn tiếp

HONG VU LAN NHI

Edited by user Saturday, August 5, 2017 10:10:54 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#24 Posted : Thursday, August 10, 2017 12:23:38 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Người đàn bà đến gặp tôi chiều qua, còn rất trẻ. Chỉ chừng 27, 28 tuổi là nhiều. Khuôn mặt thanh tú, dáng dấp nhanh nhẹn, nhưng trông lại rất hiền. Tôi nhớ lại lúc bà ta đến, đồng hồ treo tường vừa gõ đúng 5 tiếng. Chiếc váy đen trên đầu gối một tí, làm nền cho chiếc áo chemise màu vàng hoàng yến, có điểm những cánh Lan tím nhỏ, trông thanh lịch, trang nhã làm sao. Tôi có cảm tình ngay, vì tôi cũng rất thích hai màu tím và vàng.

- Thưa Bà, em là Diễm Trang, người đã hẹn với Bà chiều nay, lúc 5 giờ .
Tôi nhìn người trước mặt, áo quần trang nhã, ăn nói thanh lịch, bỗng thấy như gần gũi, tôi lên tiếng :

- Chào cô Diễm Trang, cho phép tôi gọi thế nhé cho thân tình, vì cô còn trẻ quá, lại đẹp nữa. Và hãy coi tôi như người chị ,được không ?

Trang vâng dạ, và đồng ý ngay:

- Thực ra, em cũng thấy chị cũng hãy còn trẻ, và đẹp lắm. Mà gọi bằng bà, thấy già nua quá.
- Bước đầu xã giao là thế, bây giờ, chúng mình thành người quen rồi .
- Dạ thưa chị, em có tất cả 3 cháu, hai trai đầu, 4 tuổi và 2 tuổi và út là gái, mới được 8 tháng. Nếu được chị trông coi luôn cho, thì em rất là yên tâm. Nhìn chị, em biết là em đã may mắn được gặp chị.
Rồi Diễm Trang đi vào vấn đề ngay:
- Thưa chị, chị cho em biết mỗi tuần em đưa chị bao nhiêu .
- Thú thật với Trang, đấy là lần đầu tiên tôi làm công chuyện này. Trang có biết là tôi mới từ Việt nam qua chưa được 1 năm không ?. Ở nhà trông cháu Dũng, bạn bè khuyên nên trông coi thêm, lấy tiền phụ thêm vào quỹ gia đình. Vậy Trang đã từng gửi trẻ rồi, Trang tính chuyện đó cho tôi nhé.
- Thưa chị, nếu thế, mỗi ngày em đưa chị 80.00. Trọn tuần 5 ngày là 400. Thức ăn các cháu bé em lo. Chỉ xin chị trông coi cẩn thận cho em thôi.
- Sao Trang đưa cho tôi nhiều thế ?
- Chị đừng nghĩ ngợi nha, chị em mình còn bề lâu bề dài mà.

Tôi nhìn Trang, bằng con mắt cám ơn. Tôi thật không ngờ, tôi lại may mắn đến thế. Dù thời đi học có giốt toán cách mấy, tôi cũng tính nhanh ra là mỗi tháng tôi có 1,600 đồng. Số tiền quả là to tát đối với tôi. Nếu tính ra tiền Việt Nam, thì ôi thôi, chắc tôi phải lấy bao tải ra chứa tiền ...

Câu chuyện chỉ xảy ra trong khoảng nửa giờ, thế mà đời tôi bỗng thay đổi, khiến lòng tôi cứ rộn lên vì vui sướng.

Khi chiếc xe Lexus 400 màu đen vút đi, tôi chạy nhanh vào nhà gọi Hùng, gọi Dũng rối rít. Tôi mở miệng định khoe, thì Dũng đã lên tiếng :

- Mẹ ơi, thế là con có tới 3 em bé để chơi đùa với chúng hả Mẹ ?
- Con thích em lắm hả Dũng ?
- Con thích em, nhất là thích em trai, vì có nó chơi đỡ buồn.
- Thì bây giờ con có em trai 4 tuổi rồi đó. Mẹ dặn này, chơi với em, không được đánh em, không được bẻ tay chân em nhé. Em không phải là búp bế nghe không ?
- Cũng không được cưỡi lên lưng em như con đã từng cuỡi lưng bố nghe chưa ?
- Thưa bố vâng .

Hùng dăn con, và rảo bước đến bên tôi, ôm vai vợ , hôn lên chiếc má đã lâu rồi Hùng quên làm cử chỉ đó, và giơ lên trước mắt tôi tấm check lương của Hùng. Tôi, đang vui, nên cầm check của Hùng bỏ vào ví, mà không nhìn đến số tiền hôm nay đã nhiều hơn so với những tuần trước.

- Anh mới được tăng lương, thêm vài chục bạc, nhưng vui vì biết việc làm của mình được cấp trên chú ý. Họ còn đề nghị cho anh làm việc khác, và trong thời gian tập việc, là 3 tháng, anh sẽ ăn lương của assembler, nhưng sau dó lương anh sẽ khá hơn nữa. Anh hy vọng, tương lai chúng mình sẽ tươi sáng hơn.

Bữa cơm chiều hôm đó, sao mà hạnh phúc thế. Và mặc dù chỉ có đĩa cá kho, với rau muống luộc, mà cả Hùng lẫn tôi đều có cảm tưởng là đang ăn bữa cơm rất thịnh soạn và ngon miệng, hợp khẩu vị ...Tôi mời cả anh chị Dương ra ăn cơm chia vui với chúng tôi . Anh chị Dương, cho biết, anh chị đã mua căn nhà to hơn phía trên núi, và nếu chúng tôi có khả năng, anh chị để lại cho vợ chồng tôi thuê, với giá 1,300 đồng cho căn nhà bốn phòng ngủ ở vùng Fountain Valley này. Gia đình tôi thuê luôn như vậy, tiện hơn là khi anh chị dọn ra, lại phải cho share thêm 2 người nữa. Vậy anh chị còn nhiều thời gian để suy nghĩ. Còn nếu sau này, anh chị muốn mua căn nhà này, thì chúng tôi sẽ để giá đặc biệt cho.

Hôm nay là ngày hên nhất trong đời tôi, biết bao nỗi vui cùng đến một lúc và đang dâng trào trong tôi, khiến tôi giống như người vừa uống mấy ly rượu mạnh: ngất ngây, lâng lâng khó tả.

Như thường lệ, sau bữa cơm chiều, Hùng bấm cửa garage lên cho thoáng mát, ngồi nhâm nhi bia, hút thuốc lá, và nhìn người qua lại. Tôi dọn dẹp, rửa chén bát xong đâu đó, rồi mở TV xem vài chương trình đại khái như I Love Lucy, hay show của Carol Bernett ...vừa để giải trí, vừa để nghe cho quen tiếng Mỹ, mà từ hôm dọn đến vùng Fountain Valley này, tôi đã chẳng đến trường lần nào.

Tôi lại cũng chẳng giao thiệp với Mỹ, nên tính tôi vốn dĩ lười học, giờ lại càng lười hơn. Từ hôm biết mình sẽ chỉ ở nhà trông trẻ nít, thì tôi lại càng thấy sự đi học đối với tôi diệu vợi làm sao! Tôi nhớ mới tối qua đây, khi anh Linh từ Virginia gọi sang hỏi thăm, tôi báo tin vui, thì xem chừng ông anh tôi lại có vẻ không vui. Anh cằn nhằn :

- Cô còn trong tuổi trẻ mà không chịu học vài năm thôi, rồi đi làm có phải tương lai tươi đẹp hơn không ? Ở nhà coi trẻ cũng tốt, nhưng tương lai chỉ ở múc đó, không tiến xa được .
- Với ạnh, anh cứ nghĩ em còn trẻ, còn con nít nữa là đàng khác, nhưng anh quên rằng, em đã 40 tuổi rồi. Cháu Dũng mới 7 tuổi, không ở nhà một mình được. Hùng đi làm lương không cao, em phải làm thêm để phụ voà quỹ gia đình. Hơn nữa, anh văn em không giỏi, phải học ESL một thời gian dài, rồi học nghề, với em thời gian quá lâu như vậy không hợp với gia đình em lúc này.

Có lẽ thấy tôi quyết liệt, anh Linh bỗng dịu giọng :

- Thì anh chỉ muốn tương lai đời cô khấm khá hơn, đỡ vất vả hơn thôi, còn vẫn là tuỳ cô quyết định, vì không ai hiểu rõ hoàn cảnh gia đình của mình bằng mình.
- Em cám ơn anh, thì em cũng chỉ trình bày để anh hiểu hoàn cảnh gia đình của em mà thôi. Sức khoẻ của anh lúc này ra sao rồi ? Vẫn uống thuốc cao máu đều đấy chứ ạ . Chị Linh dạo này chắc vẫn đi bộ mỗi sáng chứ ạ.
- Anh chị vẫn bình thường, về sức khoẻ thì chỉ đau nhức những hôm trở trời, như đang nắng, lại lạnh, đang lạnh, lại nóng ...
- Oh, tưởng thế nào, bệnh đau nhức nhu anh vừa kể, thì em đây cũng
bị hoài, nhất là khi đứng rửa chén bát,chỗ thắt lưng đau lắm . Mà không dám kêu ca gì cả . Vì lại sợ, mọi người nghĩ mình lười biếng, chỉ đau lưng khi đứng rửa chén bát thôi.

Tôi cũng không quên báo tin là hai anh Hữu và Ngân bên Canada, có gọi sang Cali mấy lần hỏi thăm vợ chồng cô Út.

Trước khi cúp điện thoại, anh cũng chúc tôi vui trong hoàn cảnh mới. Tôi chỉ biết cám ơn anh chị vì hiện tôi đang vui .

Sau khi nói chuyện với anh Linh xong, tôi đã gọi phone thăm bố Mẹ, thăm anh chị Tuyết-Toàn, ở Chino để báo tin vui. Gia đình bên chồng đã chia niềm vui đó với tôi, và chúc tôi có thêm vài đứa trẻ nữa, dể hy vọng có tiền mua nhà. Và hẹn cuối tuần này sẽ ghé chúng tôi mời đi ăn khao nhà hàng ...


Hai vợ chồng tôi đã bàn tính về vụ thuê lại căn nhà này, với giá thuê là 1,300 đồng một tháng. Tôi có cảm tưởng, mọi chuyền xảy ra trong đời tôi lúc này, như có bàn tay màu nhiệm của đấng mà tôi đã đặt hết niềm tin là Chúa KiTô.

Tôi nhớ lại những gì mới xảy ra trong tuần qua, mà thấy ngạc nhiên đến sững sờ . Sau khi nói chuyện về vụ coi 3 bé cho Diễm Trang, tôi đã bàn với chồng, mời họp các bạn đến nhà ăn uống, hát hò, vào chiều thứ Bảy và luôn thể ra mắt anh chồng khó thương của tôi, thì Hùng đồng ý ngay. Gì chứ nói về ăn chơi là chàng bằng lòng liền. Thế là, tôi gọi điện thoại cho các bạn, và nhờ Châu tròn, mời dùm những con bạn mà tôi chưa biết điện thoại của chúng nó. Như con Quang, con Lợi, con Ngọc ...còn nhiều nữa mà tôi chưa có dịp liên lạc.

Thế là tôi gọi điện thoại mời bố mẹ chồng và anh chị Toàn Tuyết, và một số bạn thân của chị và của gia đình ...ngồi nhẩm tính, cũng chừng 30 người. Tôi sẽ đặt chả giò bánh cuốn, xôi vò, và mua ít trái cây. Chị Tuyết cho biết sẽ đặt con heo sữa để ăn mừng tôi đã có việc ... Các bạn cũng gọi đến, hỏi tôi kê khai món ăn, và mỗi đứa nhận một món, khiến tôi chỉ cần nấu nồi bún mọc là xong.

Hai hôm nay, tôi lo sửa soạn nhà cửa, Hùng lo đem máy hát và mấy cái loa lớn ra kê ở phòng khách, để thiên hạ hát Karaokê, và Hùng không quên dọn một bàn ở phía sau vườn cho dân nhậu, vì có nhiều ông còn hút thuốc lá nữa.

Mới trưa thứ Sáu, các bạn đã gọi phone hỏi thăm đường đến nhà tôi. Địa điểm nơi tôi ở rất dễ đến, vì cứ đi thẳng Newhope về phía Warner, gặp Slater quẹo trái, tới sân trường, quẹo mặt, là nhà tôi nằm ở phía trái ...

Và, buổi trưa thứ Bảy, người đến sớm nhất là anh chị Tuyết, và bố mẹ chồng của tôi. Chị gọi Hùng ra khiêng phụ với chị con heo, và ít trái cây, như nho, quít ...Chị còn mang đến 2 két bia, để chiều cậu em trai nhậu nhẹt. Chị cho biết Anh Toàn sẽ đến sau, khi đã đóng cửa tiệm . Trễ nhưng cuối tuần, chương trình của chúng tôi còn dài vì mở đầu là ăn uống, chuyện trò, rồi sau đó là hát, cuối cùng, còn có khiêu vũ nữa.

Trong nhà, mỗi lúc, mỗi đông người hơn, và tiếng nói cười càng rộn ràng hơn . Tôi biết mình đang lăng xăng vì vui . Tôi nhìn Hùng, mặt chàng cũng tươi như hoa ...Dũng hôm nay cũng được mặc áo chemise mới do bác Tuyết mua cho. Các bạn đã đến dần dần. Các món ăn được bày ra trên bàn ăn gần bếp. Tôi nhìn thấy Hùng đang lui cui cho CD vào máy, để chị tuyết hát. Chị Tuyết nhảy giỏi lắm, và hát cũng hay không kém . Gia đình chồng tôi, thì ai ai cũng nhảy giỏi, vì bố mẹ chồng tôi cũng là cây nhảy từ dạo xa xưa . Mẹ chồng tôi kể rằng, ngày còn trẻ, đi nhảy với bố mày, tao không bỏ sót một bài nào mà không nhảy. Có thế mới vui. Cho đến lúc này, tuy các cụ đã ngoài 70, nhưng các cụ hãy còn hăng say nhẩy lắm, nhất là cụ ông. Mẹ chồng tôi, thì chỉ nhảy những điệu nhẹ như tango, rumba, mà thôi. Bà nói, bà ghét nhất điệu Slow, cho nên bà gọi điệu này là điệu Nghỉ Xả Hơi.

Mọi người đã đến đông đủ. Đúng 7 giờ, chúng tôi khai mạc. Hùng thay mặt gia đình, nói lên lý do nào có buổi họp mặt hôm nay, và chàng cũng cho biết, nhà này sẽ là Quán Bên Đường, ai muốn dừng chân, ghé vào, vợ chồng chúng tôi đều hoan hỉ chào đón, không phân biệt là ngày thường hay cuối tuần. Vì Băng Trinh vợ tôi, lúc nào cũng ở nhà. Lý do thì giản dị thôi. Vợ chồng tôi sang đây trễ hơn các bạn, nhưng cũng may mắn, tôi đã có việc, do người bạn giới thiệu, và Trinh, cũng sẽ bắt đầu từ thứ hai đầu tuần, sẽ coi 3 đứa trẻ . Vì thế, hôm nay coi như buổi họp mật đầu tiên của chúng tôi, và hy vọng sẽ họp ở đây mỗi cuối tuần. Và bây giờ xin mời bà con hãy thưởng thức món bún mọc do Băng Trinh nấu ...cùng các món mà quí vị đã mang đến...

Mọi người vỗ tay hoan hô, sau lời tuyên bố khai mạc của Hùng . Mỗi người lấy đĩa giấy, khăn ăn, xiên thìa đã để sãn bên cạnh nơi để thức ăn. Con heo quay to được để ở góc bàn, với xôi vò, bánh cuốn, chả giò, gỏi sứa tôm thịt, và hai đĩa Bê thui cho dân nhậu. Nuớc lọc và nuớc ngọt để ngay cạnh tủ lạnh.

Trong lúc ăn uống, nhạc được để nhẹ giống như không khí nhà hàng . Tôi nhìn thấy bạn tôi có các cặp vợ chồng của Hoạt, Bình, Quang, Lợi, Châu tròn,Hương, Hiến...và có hai kẻ độc thân là Thanh và Tố. Ngoài gia đình anh chị Toàn Tuyết, hai cụ , còn có bạn cùng sở với Hùng cũng chừng 3 cặp ... Hình như có thêm Lâm, mà chồng tôi giới thiệu là anh ta độc thân tại chỗ ...

Trước lạ sau quen, nên ai ai cũng hỏi thăm , nói chuyện thật vui . Và chừng gần 8 giờ, thì vụ hát hò bắt đầu, khởi xướng là chị Tuyết, hát tặng mọi người bài Tóc Mây. Và, lần lượt mỗi người hát cho nhau nghe một hai bản ...Đến khi tiếng hát tuyệt vời của Thanh cất lên trong bài Hoa Soan Bên Thềm Cũ của Tuấn Khanh trong điệu Rumba, thì Bố Mẹ chồng tôi đã khai mạc khiêu vũ. Và rồi tiếp theo là vợ chồng tôi, vợ chồng Hương ...Và, sau đó, ai hát cứ hát, ai nhẩy cứ nhảy ...không khí vui nhộn, kéo dài đến nửa khuya mới dứt. Anh Toàn, đến khoảng 9 giờ, và cũng không bỏ sót bài nào mà không nhảy khi thì với chị Tuyết, lúc với tôi, khi thì với Mẹ vợ ...và mọi người cứ việc mời nhau nhảy. Bạn tôi đa số lại không biết nhảy. Chỉ có Tố và Kim, nhảy với Hùng, và Lâm ...có khi nhảy với Bố chồng tôi nữa. Ông Cụ thật vui khi được nhảy với những người giỏi như Thanh, và Tố. Chẳng biết ai nói, mà vợ chồng anh Mạnh chi Hiền, đã đến nói với tôi là muốn Hùng dạy hai vợ chồng chị nhảy.

- Chị thấy vợ chồng Toàn Tuyết và vợ chồng em, nhảy đẹp quá. Chị hỏi Tuyết, thì Tuyết cho biết, Hùng có mở lớp dậy nhảy tại nhà ...
- Vâng, em sẽ nói với Hùng, và tụi em sẽ nói chuyện với anh chị vào tối mai nhé.

Anh chị Mạnh là bạn của anh chị Toàn Tuyết .

Và, Thanh hát xong, ra ngồi nghỉ ở sofa, cạnh tôi. Hai đứa nhắc lại chuyện thời đi học nhờ ở Gia Long, rồi chuyện gia đình, và Thanh cho biết, Thanh đã ly dị vài năm nay, và đang sống một mình. Rồi chúng tôi nói sang chuyện nhà cửa, Thanh lại cũng cho biết, Thanh đang muốn tìm một chỗ ở đàng hoàng. Tôi cho biết, căn nhà này 4 phòng, gia đình tôi dùng 2 phòng, nếu Thanh muốn, dọn vào ở chung với tôi, trả tiền phòng giống như Thanh đang trả tiền thuê hiện giờ là 300 dồng một tháng Và thế là Thanh đồng ý đến ở chung với vợ chồng tôi. Thanh đi làm, cuộc sống yên ổn, chỉ buồn vì chỉ có một mình. Đến ở chung với vợ chồng tôi cũng vui. Thanh hát hay, nhảy giỏi, và cũng có thể lai rai bia, nên cũng hợp với Hùng.

Một vài cặp đã ra về, vì không quen thức khuya. Một số nghỉ mệt vì ăn cũng nhiều, mà nhảy cũng nhiều. Hai chiếc quạt đứng quay liên tục. Thế mà có nhiều người còn đổ mồ hôi, ướt cả mảnh lưng áo phía sau ...

Một vài ông đã rút về phía sau vườn để nhậu bia, và hút thuốc lá. Hai két bia chị Tuyết mang tới, không đủ cho dân nghiền, khiến Hùng lại phải đi mua thêm hai két nữa.

Tôi lâng lâng như người đi trên mây. Đã lâu lắm rồi, tôi mới được hưởng không khí ăn chơi vui nhộn như tối nay. Thời ở Saigon, Hùng vẫn họp bạn bè nhảy đầm và nhậu nhẹt. Cghỉ vài tháng trước khi đi sang Mỹ, là gia đình tôi phải lo giấu tờ, lo mua đố kỷ niệm mang đi, nên đã ngưng không tổ chức ăn chơi nữa. Rồi sang đây gần 1 năm, vợ chồng tôi còn phải lo kiếm sống, nên ...tối nay, tôi thực sự vui trong lòng. Có thể tại tôi có việc làm, có tiền, và cũng có thể tại tôi gặp lại các bạn bè cũ ...và có thể cũng tại cả hai lý do vừa nêu ra ...Tối nay, tôi ăn rất ít, mà chỉ uống nước, mà cũng không cảm thấy đói. Nồi bún mọc được mọi người chiếu cố nhiều nhất, vì là món có nước. Bạn bè còn khen tôi nấu ngon. Tôi nói đùa :

- Như vậy có nghĩa là, nếu có họp mặt là có bún mọc nha, chịu không ?
- Chịu, chịu ...
- chịu ...

Có đứa đang ặn không kịp nói đã giơ tay biểu đồng tình. Cuộc vui nào rồi cũng phải chấm dứt...Vợ chồng tôi tiễn bạn bè ra về, và người khách cuối cùng là anh chị Toàn Tuyết,ra khỏi nhà, kim đồng hồ chỉ 1 giờ đêm. Hùng chỉ kịp đem những bao rác ra đổ thùng rác phía sau. Trong khi tôi thu dọn lại những món ăn dư , cho vào những hộp nylon, cất trong tủ lạnh rồi đi ngủ, mai dậy sẽ dọn tiếp. Tôi đã thấm mệt, và Hùng chắc cũng vậy . Chỉ có Dũng là vào giường ngủ từ lúc 10 giờ , vì nó cũng không quen thức khuya.

Lần đầu tiên, hai vợ chồng tôi đồng ý với nhau trong hoà bình về vụ:

- Cuộc họp mặt hôm nay vui thật sự.

Và tôi đã chìm vào giấc ngủ với toàn là mộng đẹp.

( còn tiếp)
HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#25 Posted : Thursday, August 10, 2017 12:49:28 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Tuy ham vui chơi, tôi vẫn không quên bổn phận, cho nên, sáng nay, cũng như mọi sáng ngày thường trong tuần, tôi đã dậy sớm lo cho hai bố con ăn sáng, sau đó bố đi làm, con đi học . Tôi không quên để sắc lunch ngay cạnh chùm chìa khoá xe, để Hùng đem theo đi làm, và còn đeo túi lunch cho Dũng, nhắc nhớ nó phải ăn hết những thứ đem đi.

Sáng nay, tôi còn một nhiệm vụ mới, lo cho 3 đứa trẻ con nhà người ta nữa.

Tôi thu dọn bàn ăn sạch sẽ, và định đi vào phòng xem lại chỗ ngủ của ba đứa trong phòng ra sao . Cái giường nôi được kê vào góc phòng, và hai bộ nệm độc thân được kê theo hình chữ nhật ở phòng trống, bên cạnh phòng ngủ của tôi.

Phải công nhận, Diễm Trang nuôi con rất cẩn thận
. Tôi nhớ lại chiều qua, trong lúc vợ chồng tôi đang xem TV, thì Trang gọi đến, cho biết vợ chồng Trang muốn đến thăm vợ chồng tôi. Chắc là chồng Trang muốn đến xem nơi ăn chốn ở của con cái. Cũng đúng thôi.

Tôi xoay lại bình bông nơi phòng khách, vì tối thứ bảy, chiếc bình hoa to, đã phải khiêng vào phòng trống để lấy chỗ kê ghế chung quanh tường cho mọi người ngồi. May quá, phòng khách và phòng ăn dính liền nhau, nên, mọi người ngồi chung quanh, vẫn có thể nhìn được người hát, hay nhìn mọi người nhảy đầm.

Tiếng chuông cửa kính coong vang lên. Dũng chạy ra mở cửa.

- Dạ thưa hai Bác.
- Dũng gọi bằng cô chú thôi nhé. Phải không thưa chị ?
- Cô chú cho phép, từ nay con gọi cô chú thôi. Con vào mời bố ra có khach' nhé

Trang chỉ tôi giới thiệu với chồng :

- Anh ơi, đây là chị Hùng, và chi ơi, đây là anh Ngô Khắc Tuấn, chồng em.
- Mời anh chị ngồi chơi.
- Chị lại gọi anh chị rồi, chúng em là em mà.
- Thì buổi sơ giao phải vậy đã. Bây giờ thì mời cô chú ngồi chơi, đâ được chửa?

Mọi người đều cười vang. Tôi nhìn Tuấn Trang rồi buột miệng,

- Ủa, các cháu đâu ?
- Dạ thưa chị, cuối tuần nào, tụi em cũng gửi bên Nội, bên Ngoại, mỗi bên một buổi chiều cho đồng đều, để tụi em có thì giờ đi ăn, đi chơi với nhau. Chúng em làm việc suốt tuần, chỉ được nghỉ có ngày chủ nhật.
- Đời sống ở bên này, vất vả, bận rộn quá. Tôi thấy như anh Hùng, sáng sớm đã ra đi và chiều mới trở về.
- Dạ,

Trong lúc tôi pha trà mạn sen mời khách, thì Hùng từ ngoài vườn bước vào.
Tôi vội giới thiệu:

- Anh Hùng, chồng tôi, và...

Trang đã nhanh nhẩu tiếp lời :

- Thưa anh Hùng, em là Trang, đã gặp chị hôm trước, và đây là Tuấn, chồng em.
- Mời ngồi, mời ngồi.

Câu chuyện lại xoay quanh vụ đi làm vất vả ở xứ văn minh này. Tiếng Hùng trần ấm vang lên:

- Thì ở quê nhà lúc này, cũng có nhàn hạ gì hơn đâu. Dã thế, vất vả mà còn không được hưởng. Rồi Hùng kể cho Tuấn, Trang nghe những chuyện đau thương nơi quê nhà, mà người dân Việt mình, tuy ấm ức, tức giận, mà chỉ đành chửi thầm, không dám to tiếng ...

Rồi Hùng hạ going

- Cứ tưởng tượng, người trí thức, hiểu biết, bị kẻ ngu giốt dạy dỗ, cầm đầu, thì còn bức tranh nào khôi hài hơn ? Mà thôi chuyện của nuớc CS thì kể hoài không hết .

Tôi mời mỗi người ly trà sen, ly trà nhỏ, khói bốc nghi ngút, mùi thơm của sen toả nhẹ

- Chị ơi, trà sen thơm quá.
- Trà của VN đấy.
- Tiếc quá, chiều thứ bảy cô chú không đến dự được, vui lắm.
- Chúng em cũng tiếc lắm chứ, nhưng mãi 7 giờ, chúng em mới về nhà, mà còn các cháu nữa ...
- Thôi, để lần khác, chị sẽ tổ chức vào chủ nhật nhé ...

Tuấn nhìn đồng hồ, rồi nhìn Trang :

- A, chị ơi, chúng em có mua một cái giường nhỏ cho cháu Tuyết, để cháu nằm ngủ trưa và chúng em mang đến chị, chị có thấy phiền không ?
- Nếu vậy, tốt quá. Tôi cũng đang nghĩ đến điều đó. Tôi mới xin được hai bộ nệm đơn, cho hai cháu trai, đã kê ở phòng bên, mời cô chú vào xem phòng các cháu ...

Mọi người đứng dậy đi theo hành lang, vào căn phòng đầu tiên bên trái ... Tôi mở cửa, hai chiếc nệm kê theo hình chữ nhật, được trải khăn phủ giuờng màu xanh đàng hoàng, sạch sẽ.

- Đó là của chị Tuyết, chị của anh Hùng cho đấy. Bộ nệm mới tinh. Bây giờ có giường nôi của bé Tuyết nữa là đầy đủ rồi.

Tuấn chạy ra xe, ì ạch khiêng vào một thùng, Hùng vội chạy ra phụ một tay. Và, chiếc giường nôi được tháo lắp theo giấy chỉ. Tuấn có vẻ thành thạo, tôi khen :

- Nhìn Tuấn lắp giường, tôi có cảm tưởng, Tuấn làm tiệm Furniture.
- Thì cái này là cái thứ hai rồi. Cái đầu lắp ở nhà, cũng lúng túng lắm đó chị.

Và, căn phòng trẻ nít, bỗng đẹp hơn, với khăn trải màu hồng ...và Trang không quên mang vào, nào thùng tã của Bé, nào giò, nào ruốc cho Tùng và Tú,

- Vì tụi nó chỉ ăn mấy thứ thôi chị ạ. Em mang đến trước, để mai khỏi quên. À, anh ơi, còn thùng đồ chơi của tụi nó, em để sau cóp xe đó, anh chịu khó khiêng vào dùm em nhe cưng...

Và Tuấn cứ thế mà làm theo lời nhõng nhẽo dễ thương của vợ .

***

Đúng như Trang nói, sáng nay, tôi nhìn thấy Trang, bồng bé Tuyết, tay dắt Tú, và Tùng thì lẽo đẽo di sau Mẹ. Tôi chạy ra đón bé Tuyết, và dắt tay Tùng vào nhà. Trang chỉ kịp đưa tôi tờ giấy đã ghi sẵn giờ giấc cho bé bú bình, giao Tùng, Tú, bé Tuyết cho tôi, rồi ra đi. Chiếc Lexus 400 màu đen lại vút đi, trong nắng mai.

Tôi hỏi Tùng muốn chơi game, hay muốn nghe nhạc thiếu nhi ...

- Con muốn xem TV bà ơi .

Thế là tôi vặn TV cho hai anh em Tùng Tú coi. Tụi nó ngoan, ngồi yên xem con nít trong phim nhảy múa.

Bé Tuyết đang tập đi, nên thích nhoài người xuống sàn, bò , rồi vịn vào thành ghế, đứng lên . Trông coi con nít vào tuổi này mệt lắm, vì cứ phải đưa mắt trông coi thường xuyên . Những dao kéo trong nhà, những bình thuỷ tinh đều phải dấu đi hết.

Tôi loay hoay đặt nồi cơm điện, rồi nhìn đồng hồ xem đã tới 10 giờ chưa, thì cho bé Tuyết bú bình . Nhanh thật, thế mà đã 10 giờ . Tôi lo hâm lại sữa cho nóng, và thử trên đầu ngón tay cho sữa vừa đủ ắm, rồi bồng Tuyết, nằm trong vòng tay cho bé bú bình . Ôm bé Tuyết trong vòng tay, một cảm giác lâng lâng dậy trong lòng . Tôi không có con gái, mà nào có kiêng cữ gì , chỉ vì Trời không cho đó thôi . Mà nghĩ cho cùng, ông Trời cũng còn thương tôi nhiều lắm . Không cho tôi cách này, cũng cho tôi cách khác . mà cách khác đó là bây giờ, tuy không sinh, nhưng tôi cũng có bé gái để bồng bế trên tay . nhìn khuôn mặt thiên thần của bé, nhìn bé trong lúc bú sữa, mà tay còn nghịch ngón chân cái của mình, ôi sao mà dễ thương thế . Tôi nhìn bé không chớp mắt, và bỗng dưng cảm tạ Thiên Chúa đã cho tôi hưởng niềm vui này .

Nhìn bé, nhìn hai thằng con trai Tùng và Tú, tôi lan man nghĩ đến hạnh phúc mà Tuấn Trang đã cho nhau . Nhìn ánh mắt, nghe họ nói, tôi bỗng nghĩ chắc họ yêu nhau lắm . Yêu nhạu rồi còn được lấy nhau, đưọc có với nhau những đứa con kháu khỉnh này, thật là hạnh phúc biết bao! . Nghĩ đến hạnh phúc của Tuấn Trang, tôi trạnh lòng nghĩ về mối tình của Hoàng và tôi, của bao nhiêu năm trước.

(còn tiếp)
HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#26 Posted : Thursday, August 10, 2017 12:54:30 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Hình ảnh xưa, tưởng đã chìm theo năm tháng, bỗng dưng trở lại trong tôi, như cuốn phim cũ, được từ từ quay lại trong trí nhớ.

Năm ấy, tôi đúng 21 tuổi, vừa thi Tú Tài 2 Ban C, và đang chờ kết quả. Tôi không đẹp, cũng không xấu, nhưng có duyên, và dáng người cao cao, trông sang trọng, (mà các bạn vẫn khen thế), tóc dài xoã lưng ...Tôi giản dị, không ăn diện theo thời như Bảo Kim, không làm dáng, làm điệu như Khánh Vân, và không biết liếc mắt đưa tình như Hoàng Anh. Có lẽ vì thế mà trời thương, cho tôi gặp Hoàng trong một bất ngờ : làm mối.

Số là tôi, có con bạn nhà giàu lắm, có mấy cô con gái cũng xinh xinh, mà lại chỉ kén Bác Sĩ, Dược Sĩ mà thôi, ngoài hai thứ đó, sẽ bất thành phu phụ.

Phía bà chị tôi, lại có một anh bạn cùng nghề, khi đỗ xong bằng Dược Sĩ, anh ta chỉ muốn lấy vợ nhà giàu để nhà vợ mở cho một dược phòng. Vì anh ta vào Nam chỉ có một mình, vừa học vừa kèm trẻ, để có tiền ăn học. Trong hoàn cảnh anh ta như vậy, vươn lên để trở thành Dược Sĩ, cũng là điều đáng khen.

Thấy hoàn cảnh hai người có điểm tương đồng, hai chị em tôi có ý giới thiệu, hy vọng họ sẽ hợp nhau.

Giờ hẹn là 5 giờ. Anh Đức, bạn chị tôi, đã đến sớm từ 4 giờ, cùng với hai người bạn.

Và, khoảng 4:30, chúng tôi lên chiếc xe 2 cheveaux, mà dân Saigon thường gọi là xe con cóc, của người bạn tên Hoàng, bạn của Đức. Họ nói chuyện với nhau, về nghề nghiệp, về những đặc tính của ông Thày ... Tôi là kẻ vừa thi Tú Tài 2 xong, chưa biết đỗ trượt, nên chỉ im lặng nghe, suy nghĩ vẩn vơ ...

Tới nhà bạn, được bố mẹ bạn, hai bác Lăng, đón tiếp vui vẻ. Tôi gặp Minh, cũng vừa thi xong, nhưng Minh thi ban A, chúng tôi đấu hót thật vui, về những chuyện bên lề trương thi, trong khi mấy "người nhớn", nói chuyện với "người nhớn".

Trong lúc hai đứa đang hăng say chuyện trò, thì thấy phía "người nhớn" đứng lên, và hai phe chủ khách, chào nhau, vui vẻ cho đến tận cổng.

Cánh cổng sắt vừa khép lại, thì anh chàng Đức, giơ tay nhìn đồng hồ, ra vẻ khẩn trương, rồi xin cáo biệt mọi người vì " moi có chuyện bận lắm". Cuối cùng, thì chàng Hoàng, xin phép được mời chị Trúc và cô Trinh, đi uống nước. Và chàng lái xe lên phía Catinat, đậu ở lề đường Bonard, và chúng tôi đi bộ đến Givral...

Tôi vẫn là kẻ lạc lõng trong câu chuyện, vì họ nhắc đến tên những người bạn ở trường Dược, hay Truờng Thuốc, thì làm sao tôi biết được. Những người bạn gái của chị Trúc, có đến nhà, hoặc đến pharmacie Thái Bình thì tôi mới biết mà thôi. Vì thế, trí óc tôi lại đi hoang đến những bến bờ xa xôi ...

Tôi chỉ uống một ly nuớc cam vắt, trong khi mọi người gọi ly dâu, ly kem ...

Khi ra về, tôi đi như cái máy, leo lên chiếc xe 2 cheveaux, của Hoàng, nhìn ra phía đường. Bỗng có tiếng hỏi phía trên :

- Đề Triết, cô Trinh làm câu thứ mấy ?
- Dạ câu thứ 3.
- Còn Pháp Văn ?
- Cũng đề 3,
- Lý Hoá ?
- Dạ cũng đề 3.
- Vậy thì chắc kỳ 3 cô mới đậu.

Tôi đang mơ mộng , bỗng nghe câu nói ở miệng người lạ tôi nhíu mắt nhìn lên phía trên, thì qua chiếc kính hậu, tôi thấy Hoàng đang cười thích thú, vì câu trêu chọc tôi vừa rồi. Tôi nghiêm mặt, và lừ mắt nhìn chàng một cái, rồi lặng lẽ nhìn ra ngòai đương phố. Thực ra, bề ngoài như mặt nước hồ lặng lẽ, nhưng trong lòng tôi đang tức bực lắm. Hắn lại dám cả gan nói với mình như vậy.

Chiếc xe 2 cheveaux đâ đậu ngay trước cửa chợ Thái Bình. Hai chị em tôi xuống, và Hoàng xin phép về. Tôi đi được nửa đưòng, bỗng có ý tò mò, muốn quay lại nhìn, vờ kéo tà áo phớt hồng, và nhủ thầm, nếu hắn nhìn theo, là chết với Ta. Và khi tôi quay nhìn lai, thì hắn đang ngơ ngẩn nhìn theo.

- Rồi, để Ta trị tội.

Tôi nghĩ thế, và thấy vui trong lòng.

Từ đó, chàng thương đến thăm chị em tôi, sau khi đi làm về, với 2,3 người bạn khác. Có khi đi làm sớm, Hoàng cũng ghé, và tôi mới được biết, Hoàng là y sĩ Trung Uý. Lúc này, chiếc 2 cheveaux đã bán, và thay thế là chiếc Vauxhall đỏ.

Chiếc xe đỏ đó, đã đưa tôi đi chơi khắp phố phường, vào những chiều cuối tuần. Có khi chúng tôi còn đi chung với chị Trúc, và Châu Minh, lên ăn đầu cá Biên Hoà, hay ăn nem Thủ Đức, và dĩ nhiên, không thể không ghé Quán Con Nai Vàng, trên đường đi Thủ Đức. Bọn tôi chỉ đi Vũng Tàu có hai lần, một lần ra Bà Rịa, khai trương Dược Phòng của Anh Đức, và một lần đi Vũng Tàu, nhân ngày dự Sinh Nhật cô bạn rất thân của tôi đã lấy chồng làm Chỉ Huy Phó Truyền Tin Vũng Tàu ...

Có những buổi trưa thứ Bảy, Hoàng, Phuơng Minh và tôi sang rạp ciné Thanh Bình gần nhà để xem phim thì ít, mà để được ngồi máy lạnh, nghe chương trình tân nhạc giúp vui của Trần văn Trạch thì nhiều. Gọi Trần Văn Trạch là quái kiệt cũng đúng, vì từ cách ăn mặc, tóc để dài, đến cái mô tô mà ông dùng làm phương tiện di chuyển, cũng khác người . Xe màu den, to, và nổ ầm ầm như máy bay, lúc sắp cất cánh ...

Nhóm chúng tôi còn đi tắm pícine ở hồ tắm Chi Lăng, Cộng Hoà ...Và từ tối thứ sáu trở đi, cho đến hết chủ Nhật, bọn chúng tôi 6 đứa, thành 3 cặp, thường rủ nhau đi nhảy đầm ở những Arc En Ciel, Đồng Khánh phía chợ Lớn, hoặc ở phòng trà nhỏ như La Cigale ở Đinh Tiên Hoàng, hoặc nơi lịch sự như Baccara, hoặc nơi gần b8` sông như Mỹ Phụng ... Có thể nói là nhóm tôi đi gần như hết những phòng trà nổi tiếng của Saigon hoa lệ, hòn ngọc của Viễn Đông. Những ngày mưa, những tháng nắng, chúng tôi ríu rít như chim liền cánh, cây liền cành, cho nên, trong những lúc ngồi ở bờ sông Saigon, nhìn dòng nước trôi lững lờ, Hoàng đã vẽ ra một tương lai sáng lan...hai đứa tôi có sinh nht cùng tháng, chỉ cách nhau đúng 1 tuần lễ. Ngày sinh của Hoàng là 19, và của tôi là 26, cho nên, Hoàng dự định, ngày chạm ngõ là ngày mà chàng bị chết đứng như Từ Hải, khi gặp tôi lần đầu trong màu áo hồng, và chàng đã cố tình trêu tôi, để được nhìn bộ mặt hờn giận. Rồi ngày ăn hỏi là ngày sinh nhật của chàng, và ngày cưới sẽ là ngày sinh nhật của tôi vào năm sau...

Tôi đổ tội cho chàng, chính vì lời nói của chàng linh thiêng, nên năm đó tôi đã trượt cả hai kỳ luôn. Và chàng đã đề nghị sẽ đến học với tôi, vào năm tới. Nhưng chàng chỉ kèm tôi được Lý Hoá Vạn Vật, chứ khôntg thể kèm Triết, hay Pháp Văn được, và tôi đã vì chàng, từ bỏ Ban C mà đi vào ban A. Tuy đi chơi dữ nhu vậy, nhưng cứ 3 ngày một tuần, chàng đến kèm tôi học. Khi dạy học, chàng là ông thày nghiêm khắc, đã bắt tôi học thuộc, và chàng khảo bài thực sự, không thể lơ mơ đuợc. Triết thì tôi học tư tại trường Văn Học của Thày Trần Bích Lan. Vì thế, tôi lười không muốn trở lại trường Trưng Vương để học lại với những người mới đậu Tú Tài I. Chỉ vì đến trường, gò bó thì giờ hơn nhiều .

Nhưng dòng đời không suông sẻ như chúng tôi mơ ước. Phía chàng gặp sự chống đối mãnh liệt, vì tôi là Công Giáo. Gia đình chàng chắc chắn không cho chàng theo đạo Và gia đình tôi, Bố Mẹ tôi cương quyết, nếu ai cưới tôi, mà không theo Đạo, thì chắc chắn cũng không gả. Hai đứa tôi ở giữa chết cứng. Những tháng ngày sau đó, chàng vẫn đến, vẫn kèm tôi học, nhưng bầu trời không còn trong xanh như trước, mà đã có những đám mây mờ che lấp. Có nhiều khi, tôi đọc những trang Vạn Vật, mà tôi thực sự chả hiểu gì. Những dòng chữ cứ nhảy múa trước mắt, khiến tôi đâm nản lòng, và không thiết gì đến học. Chàng là người luôn khuyến khích, và nhắc nhu" tôi, những chuyện đó hãy bỏ qua một bên, lo học cho đỗ đã, rồi tính sau. Miệng chàng nói thế, nhưng ánh mắt chàng nhìn tôi buồn bã làm sao. Tôi nhìn chàng và mím môi, không muốn bật tiếng khóc trước mặt chàng. Hình như cả hai đều hiểu rằng, chúng tôi đang đóng kịch. bề ngoài giả vờ vui, như không có chuyện gì, nhưng trong lòng, thì là cả một trời giông bão.

Chàng cho tôi biết, vì tính ngày chung sống bên nhau, nên chàng đã làm phòng mạch chung với người bạn ở phía gò vấp, và chàng đã xin đi dạy học ở Truờng Gia Long để, lấy tiền đó cho hai đứa sinh sống. Tiền luơng quân đội, chàng sẽ đưa hết cho gia đình. Tôi không ngờ chàng đã tính đủ chuyện như vậy Chàng thật là người biết lo xa, biết tính toán. Nhưng biết thế, lại càng buồn hơn, vì tôi linh cảm, trong tương lai huy hoàng của đời chàng, đã không có hình bóng tôi trong đó. Rồi ngày tháng sẽ qua đi, chàng sẽ dần dà quên tôi. Nghĩ dến đó, tôi đã thấy nghẹn ngào trong lòng.

Ngày thi đã đến. Chàng lo giấy tờ thi cho tôi. Và, năm ấy, gia đình tôi đã thực vui, khi nghe tin tôi đỗ. Chàng đến báo tin, và chia vui với tôi. Bố Mẹ tôi cám ơn chàng. Tôi cám ơn chàng đã săn sóc, lo lắng cho tôi trong những ngày qua. Và chàng đã đến xin phép Bố mẹ tôi để được khao tôi ăn nhà hàng. Chàng đưa tôi đến nhà hàng Tàu Chéong Nam. Chéong Nam, tuy là nhà hàng Tàu, món ăn Tàu, nhưng cách trình bày nhà hàng không có chút gì là Tàu, mà còn có vẻ một nhà hang Tây, loại sang. Chúng tôi ngồi đối diện nhau.

- Anh có cảm tưởng mình gặp nhau lần đầu, vì Trinh mặc áo màu hồng.
- Lần đầu và lần cuối, cùng một màu áo.
- Đỗ rồi, Trinh muốn học ngành gì ?
- Chắc là Trinh ghi dánh vào Luật.
- Anh thích người đàn bà đi dạy học, để có thì giờ săn sóc con cái.

Và chàng ngỏ ý muốn tôi học Đại Học Sư Phạm, vì theo chàng, nghề dạy học sẽ hợp với vai trò người vợ hơn. Và chàng cũng cho biết chàng rất thích đông con, để cho mỗi đứa học một nghề ... Tôi không còn lòng dạ nào để nghĩ xa hơn, và khi ông anh tôi rủ lên Dalat chơi, tôi đã đi theo liền, mà quên không ghi danh ở Đại Học Sư Phạm. Khi tôi trở về, thì đã quá hạn nộp đơn. Vụ này, chàng buồn tôi không ít, và cho rằng tôi đã không thực sự nghĩ đến sự chung sống giữa hai đứa.

Tôi ghi danh Luật, theo đúng ý muốn của mẹ tôi, vì thấy tôi ăn nói lưu loát, duyên dáng, và thông minh, nên kỳ vọng vào cô Út sẽ là một nữ Luật Sư tài giỏi ...

Hình như ông Trời đã đóng dấu hai chữ " dở dang " trong cuộc đời tôi, cho nên, chuyện gì rồi cũng dang dở. Tôi học luật được một năm, chẳng hiểu sao lại đỗ năm thứ nhất, thì vì thấy cuộc tình cứ mỗi ngày mỗi đi vào ngõ bí, tôi nhờ cô bạn thân ở Huế, ghi danh dùm vào Đại Học Sư Phạm ở Huế. Và tôi xin phép Bố Mẹ ra Huế học. Mẹ tôi chắc cũng hiểu là tôi buồn, cho nên, bằng lòng cho tôi ra Huế, với điều kiện, tôi phải nội trú trong nhà các Sơ. Và tôi bay ra Huế, trước ngày thi một tuần. Tôi có nói chuyện với Hoàng, và chàng nhìn tôi thật lâu, giọng buồn bã:

- Tại sao Trinh ra Huế ?
- Để thi đại Học Sư Phạm .
- Ở đây không thi, phải ra mãi Huế mới thi được sao?

Tôi chỉ biết im lặng thay câu trả lời .

- Có phải Trinh muốn xa anh không ?
- ??
- Trinh muốn chối bỏ tình yêu của anh với Trinh, phải không ?
Tôi nhìn chàng, lệ phủ mờ mắt, khiến khuôn mặt chàng lúc này, mờ ảo, lúc đậm lúc nhạt, lúc gần lúc xa. Tôi không giữ được tiếng nấc, và bỗng dưng vỡ oà theo tiếng lòng :
- Lý do nào thì anh đã biết rồi, anh cần gì phải hỏi, phải cay chua, phải..phải..

Bất ngờ chàng nắm tay tôi, bóp mạnh :

- Lý do nào cũng không mạnh bằng lý do trong tâm hồn . Lòng mình muốn đổi thay, thì có muôn ngàn lý do để nói.
- Anh lại ghen rồi phải không ?. Sao anh không tin rằng, Trinh chỉ yêu một mình anh thôi, những người khác, Trinh chỉ coi là bạn. Sao anh không biết vậy ?

Thấy tôi nói như muốn hét lên, trong khổ sở, chàng vẫn nắm tay tôi, và hỏi với giọng nhẹ hơn:

- Nói đi, tại sao Trinh bỏ Saigon ? Huế có gì hấp dẫn hơn Saigon không ?
- Với Trinh bây giờ, chẳng nơi nào hấp dẫn. Nhưng Trinh muốn đi xa Saigon một thời gian.
- Như vậy là Trinh muốn xa anh .
- Muốn hay không, cũng chẳng được . Trinh linh tính rằng, rồi Trinh sẽ cô đơn, sẽ một mình. Số Trinh là vậy.

Và tôi ra Huế. Tôi lang thang bên bờ sông Hương, nhìn chiều về trong lặng lẽ, nhìn những con thuyền xuôi ngược theo dòng, mà tôi nghĩ đến con người cũng đang xuôi ngược trong cuộc đời. Và đời tôi, như cánh bèo kia, trôi hoài, trôi hoài mà không biết sẽ đi dâu .

Tôi ghé nhà Nam Sâm, xem có thư Saigon không ? Thế nào cũng có thư của chị Trúc, và tôi quặn lòng khi nghĩ, không có thư của Hoàng. Thật là mâu thuẫn, tôi muốn xa Hoàng, tôi muốn trả Hoàng về với gia đình, và tôi, tôi cũng không thể bỏ gia đình để đi theo tiếng gọi của tình yêu như Hoàng đã đề nghị :

- Chúng mình cứ làm hôn thú trước đi, rồi mọi chuyện sẽ tính từ từ
- Anh sẽ xin đổi xuống lục tỉnh, như Cần Thơ, Long Xuyên, hai đứa mình sẽ ở dưới đó, khi nào có con, hai đứa sẽ đem con về xin lỗi gia đình ...

Hai điều mà Hoàng đề nghị, tôi dù yêu chàng tha thiết, cũng không thể nào chấp nhận được. Tôi trả lời chàng :

- Trinh không cảm thấy hai điều anh đưa ra là ổn thoả. Tự nhiên làm giá thú, rồi vì duyên số không lấy nhau được, lại ra toà ly dị, anh có thấy vấn đề phiền toái không ?

Lại nữa, Trinh bỏ nhà trốn đi theo anh, thế còn danh dự gia đình. Trinh chưa báo hiếu Bố Mẹ đã làm điều điếm nhục gia phong. Hơn nữa, chẳng may, sau này anh thay lòng đổi dạ, bỏ Trinh bơ vo, tiếng thế gian sẽ chẳng tha: nào là cho đáng đời, bỏ nhà theo trai, bây giờ trai bỏ, đáng kiếp ...Và, với Mẹ trinh, Cụ sẽ buồn đến thế nào khi cụ có cô con gái hư hỏng với hai tiếng " Theo Trai "...

Cứ nghĩ thế mà tôi đã không dám làm theo lời đề nghị của Hoàng.

- Như vậy là Trinh yêu gia đình hơn yêu anh.

Có thể là như thế. và anh cứ nghĩ như thế đi để chúng mình dễ dàng dứt khoát với nhau .

Tôi đã chọn cách dứt khoát bằng cách xa Saigon, xa anh, xa những con dường kỷ niệm ... Rồi thời gian sẽ giúp chúng mình quên nhau. Anh sẽ lấy vợ. Trinh sẽ lấy chồng. Con cái sẽ ràng buộc cuộc sống gia đình ...

- Bà ơi cho con đi tè.

Tôi giật mình tỉnh cơn mê. Dĩ vãng hiện về đã lôi cuốn trí óc tôi. Bé Tuyết nằm trên tay tôi đã ngủ từ bao giờ. Tôi vội vàng ôm bé đặt vào giường, rồi dẫn Tùng vào phòng tắm.

Tôi lấy 2 chén c8m cho Tùng và Tú, và cắt tvài lát giò, cho 1 gắp ruốc để chúng ăn với cơm. Tùng biết ăn lấy một mình, tôi phải đút cơm cho Tú.

Tôi dặn 2 bé, ăn xong phải vào giường ngủ nhé. Tú Dạ thật ngoan. Thật là may mắn, hai đứa con trai rất ngoan và rất dễ bảo.

Trong lúc ngồi đút cơm cho Tú, tôi nhìn ra ngoài vưòn, ánh nắng ban trưa chói chan trên những ngọn cây. Một vàì con chim sà xuống ngọn cây, rồi vụt bay đi ... Trong nhà im lặng như tờ, và tôi bỗng thấy buồn kinh khủng .

( còn tiếp )
HONG VU LAN NHI

Edited by user Thursday, August 10, 2017 1:37:04 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#27 Posted : Thursday, August 10, 2017 1:13:57 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Trưa nay, trời oi nồng, trong nhà im phăng phắc, vì tụi nhỏ đã ngủ. Chiếc quạt trần để số nhỏ, thoảng hơi gió, vì ngoài trời nắng và nóng đến khó chịu. Bình thường, thì cứ những lúc tâm không yên, lòng xao động như lúc này, tôi hay vặn nhạc, để tìm sự thư thái cho tâm hồn. Thế mà trưa nay, tôi lại chỉ đi ra đi vào, lo giặt giũ áo quần, cùng chăn mền. Tôi sợ tiếng nhạc sẽ dánh thức tụi nhỏ dậy, và khi con nít ngủ không đúng cữ, nó hay bẳn gắt, khó chịu lắm.

Tôi mở tủ lạnh, đang tần ngần không biết sẽ nấu gì cho bữa cơm chiều nay, thì Dũng về. Ủa, đã 3 giờ chiều rồi sao. Thời gian đi nhanh thật. Tôi vội vàng vo gạo thổi cơm, và kho thịt băm, ăn với dưa chuột. Kho thịt kiểu này là nhanh nhất, và lại dề ăn. Tôi nghĩ đến khi tụi nhỏ dậy, tôi sẽ phải coi chúng mà chẳng nấu nướng gì được. Nếu cần, tôi sẽ tráng mấy quả trứng nữa là xong. Trứng tráng thì Dũng thích lắm. Nó có thể ăn cả tuần, mà không chán. Tôi dạy cho Dũng biết lấy bát, so đũa, cho nên, Dũng đang giơ tay đếm xem có những ai ăn cơm chiều nay. Bố này, Mẹ này, con này, hai em Tùng, Tú này. Và nó cất cao giọng hỏi :

- Em bé không ăn cơm được, phải không Mẹ ?
- Ừ, Em bé chỉ uống sữa thôi.

Như vậy vi chi là 5 người.

Tụi bé đã thức giấc. Tôi nghe tiếng bé Tuyết bí bô trong phòng, và tiếng thằng Tùng gọi tôi:

- Bà ơi, em bé dậy rồi.
- Hai con ra chơi với anh Dũng, nhưng không được đánh nhau nghe chưa ?
- Dạ
- Dạ

Tôi lại lo hâm nóng sữa cho Tuyết, và lo dọn cơm cho mấy đứa bé cùng ăn. Thường thì Hùng đi làm về lúc 4 giờ, hôm nay đã 4:30 rồi, mà chưa thấy về. Có Hùng, tôi cũng nhờ chàng trông coi Tùng để tôi lo đút cơm cho Tú. Tôi trộn thịt băm với cơm nóng cho Tùng và Tú. Không hiểu, vì đói, hay vì món ăn lạ miệng, mà cả hai đứa ăn rất ngon. Mỗi lần đút xong thìa cơm, thì Tú chạy ra chỗ bàn ăn, có Dũng và Tùng ngồi, rồi khi nhai xong, lại chạy vào, há miệng to, để tôi đút cơm nữa ...

Hùng đã về, với két bia trong tay. Thì ra, chàng lo mua đồ nhậu. Bữa cơm nào mà không có bia, thì hôm đó Hùng ăn cơm không ngon, dù có là cơm gà cá gỏi. Tôi nhờ Hùng tắm cho Tùng và Tú, để tôi lo dọn thức ăn ra bàn ăn.

Bây giờ, mọi người ngồi quây quần bên bàn cơm. Dũng và tôi ngồi hai đầu, ba thằng con trai ngồi giữa. Bé Tuyết ngồi ghế an toàn, cạnh tôi. Lần đầu tiên, trong bữa cơm gia đình, lại đông nhân số đến thế. Dù là cơm chỉ có thịt băm kho, dưa chuột, và đĩa trứng tráng...

Tùng và Dũng đã dễ dàng quen nhau, rồi thân nhau, và đang khoe nhau những món đồ chơi, thì Trang mở cửa bước vào.

- Anh chị ạ. Chị ơi, các cháu có quấy chị không ? Có phá phach nhiều không ??
- Các chaú ngoan lắm, và hôm nay ăn cơm với thịt băm, mà ăn đến chén thứ hai rồi đó.
- Trang ăn thử thịt băm nhé, chỉ một bát cơm nhỏ thôi.
- Hay là anh chị nấu cơm tháng cho tụi em nhé. Tuấn và em sẽ đên đây ăn, rồi đón các cháu luôn.
- Nghe cũng êm tai đấy nhỉ.
- Để em gọi cell phone cho anh Tuấn
- Thôi để hôm khác, vì hôm nay chị chỉ có thịt băm với trứng.
- Không sao đâu chị. Anh Tuấn dễ ăn lắm. Chị đừng ngại.
- Ngày mai chị nấu nồi bún mọc, mời Tuấn và Trang đến thưởng thức tài nấu bún mọc bà Trinh nhé.
- Dạ.

Trang cũng ngồi ăn thịt băm với dưa leo trong lúc chờ Tú ăn xong bát cơm đầy. Trang cho biết, vì Trang không giỏi bếp núc, nên thường mua giò, mua ruốc cho con ăn, nên chúng nó quen ăn mấy thứ đó thôi. Hy vọng ở với chị, các cháu sẽ biết ăm thêm nhiều món khác. Anh Tuấn thích tất cả các loại bún như bún riêu, bún mọc, bún bung, bún giả cầy ... cho nên mỗi cuối tuần, bên nội và bên ngoại thường nấu các loại bún mà anh Tuấn thích, và buổi tối thì chúng em thường đi ăn tiệm Mỹ.

Trang cứ ngạc nhiên, sao Mẹ giỏi nấu nướng, mà Trang lại lại chẳng thích vào bếp tí nào. Trang kể, mỗi lần nhà có giỗ, Trang chỉ được giao trách nhiệm, lo bát chén, bày bàn ...Trang thích bày biện, thích làm đẹp nhà cửa, vì thế ở nhà Trang bây giờ, tuy không thích nấu nướng, Trang đã mua nhiều loại bát đĩa đẹp, xiên thìa bằng bạc, để chỉ bày trong tủ chén bát cho đẹp mắt thôi.

Trang rất vui, khi nhìn thấy con thơm tho sach sẽ. Nhìn Tùng ngồi bàn ăn với Dũng, Trang cảm thấy mình đã may mắn gặp được chị Hùng. Và khi Tùng ăn xong miếng cuối cùng, Trang nhắc nhở con, chào bà Hùng, chào anh Dũng và xin phép về, sợ Tưấn chờ ở nhà.

Mấy đứa bé, líu ríu đi theo Mẹ, trông dễ thương quá. Tùng còn giơ tay vầy, và chào Dũng.

Thế là một ngày đầu coi em, đã chấm dứt, tôi thấy vui vui, vì một mình ở nhà, cũng chẳng biết làm gì cho hết ngày.

Như thông lệ, Hùng sau bữa com chiều, sẽ he hé mở cửa garage, rồi ra đó ngồi " nhả khói" . Còn tôi, ăn xong lo thu dọn, rửa chén, và hỏi Dũng về bài vở ở trường ....

Tôi đã quen với hình ảnh mỗi sáng, Trang đến giao Bé Tuyết, Tùng, Tú cho tôi, và mỗi chiều, cũng với dáng nhanh nhẹn đó, đến đón con về. Tôi cũng quen với những điện thoại xa, gần hỏi thăm tôi về công việc mới: trông coi trẻ nhỏ có vất vả, và gặp khó khăn gì không. Các bạn tôi, đa số là đi làm cho hãng xưởng, chỉ có Châu tròn, là làm nghề tự do, nên nó cũng thường xuyên gọi phone, và hay đến thăm tôi trong những giờ trưa, tâm sự trong một vài giờ đồng hồ, rồi lại trở về văn phòng làm việc.

Mỗi lần đến, thế nào nó cũng mang đến, khi thì thùng xoài, lúc thì thùng nho ... vì nó bảo, văn phòng nó ở ngay cạnh chợ Quang Minh, nên rất tiện, và những thùng trái cây thì rẻ rề, nên dặn tôi đừng có nghĩ ngợi gì.

Phần tôi, tôi cũng hay kho sẵn nồi cá, nồi thịt kho, hay tôm kho, để phòng hờ ...khi có bạn đến bất ngờ. Nồi cơm điện 10 cup, lúc nào cũng có cơm nóng sẵn sàng. Và trái cây do các bạn mang đến, cũng tha hồ ăn.

Tôi vẫn có thói quen, gặp nhau, trò chuyện, cũng phải có gì ăn uống, chứ mà ngồi nói chuyện suông thì chán phèo, vô vị ...

Từ sau hôm họp mặt, thì Lâm hay ghé thăm, và thường nhâm nhi bia với Hùng. Phe nhậu, thì mỗi người đến, lại mang nào rươu, nào bia, nào đồn nhắm như mực khô, nai khô ... Tôi biết điều, nên khi đi chợ, tôi cũng mua thêm cho Hùng vài hộp củ kiệu, để nhâm nhi ...

Đến hoài thành thân, có khi Lâm đến, không uống bia với Hùng, mà lại vào bếp lo phụ tôi nhặt rau, rửa dùm những trái cây, xếp vào đĩa đựng trái cây ... Lâm còn la Hùng chỉ biết ngồi hưởng một mình mà không vào phụ với tôi làm cơm.

- Thôi anh Lâm ơi, xin tha cho Hùng đi. Vì không có Hùng, Trinh còn khoẻ hơn, có Hùng phụ, mất công Trinh phải nói nhiều, hoặc làm lại ...
- Tao không ngờ mày vô dụng đến thế Hùng ạ.
- Chỉ cần một điểm không vô dụng là ăn tiền rồi Lâm ơi.

Thế là cả ba cùng cười. Lâm cũng cao ráo, trông khá đẹp trai, nhưng là đẹp trai theo kiểu Nam Kỳ, chứ không là đẹp trai kiểu Bắc Kỳ. Có lần, trong câu chuyện giữa hai vợ chồng, tôi đã đem ý nghĩ so sánh đó nói với Hùng, và Hùng nhìn tôi cười hỏi:

- Cho biết sự khác biệt giữa đẹp trai Nam Kỳ và đẹp trai Bắc Kỳ.
- Theo Trinh thì Bắc Kỳ linh hoạt hơn, còn Nam Kỳ thì chất phác, thật thà hơn.
- Thảo nào, cô chịu tôi, vì tôi đẹp trai đúng Bắc Kỳ cô thích.
- Xí, nghèo mà ham. Con người gì mà cứ động thấy có lợi là vơ vào cho mình không à, chẳng biết xấu hổ là gì.
- Ơ, việc gì mà xấu hổ nhỉ, sự thật rành rành, thì tôi con trai, lại là dân Bắc Kỳ, thì đẹp trai kiểu Bắc Kỳ là tôi chứ còn ai vào đây nữa. hihihi.
- Anh thật là mày trơ trán bóng.
- Mày trơ, thì tôi không thấy, nhưng trán bóng, thì tôi thấy mỗi ngày khi rửa mặt. Trán bóng là dấu hiệu của người thông minh. Tôi có trán bóng, vậy là toi thông minh. Hay, hay, bây giờ mới thấy Tam Đoạn Luận có ích trong đời sống.

Hùng chỉ được cái ăn nói nhăng nhít như vậy. Còn ngoài ra, chẳng được tích sự gì. Lo việc nhà, không, lo việc ngoài, cũng không, chỉ biết đi làm, rồi lãnh lương trao hết cho tôi, mặc tôi lo quán xuyến thế nào cũng được, chàng chẳng bao giờ đếm xỉa tới. Ít ra còn có điểm đó dễ thương.

Hùng cũng có tính quí bạn giống tôi. Một hôm, Hùng nói về Lâm, với giọng bùi ngùi:

- Lâm nó bị vỏ bỏ từ năm năm nay rồi. Nó buồn nhất là hai đứa con theo Mẹ đi tiểu bang xa.
- Con anh Lâm lớn chưa anh ?
- Đứa Út cũng hơn con mình vài tuổi.

Rồi chàng hạ giọng:

- Có ai lấy vợ muộn như anh đâu, để bây giờ thằng con mới nhỏ xíu thế này. Hùng vừa nói vừa xoa đầu con, một cách thân thương trừu mến. Tôi nhìn Hùng, và thấy câu nói như nhuốm vẻ cay chua. Và lòng tôi bỗng thấy cay đắng cho cả Hùng lẫn tôi.

Có phải vì đất nước nổi trôi, mà đời tôi cũng gian truận theo với đất nước không. Tôi nhớ, khi tôi quen Hùng, tôi biết Hùng thua tôi vài tuổi, và chẳng bao giờ tôi nghĩ Hùng và tôi sẽ lấy nhau. Hùng thì ăn chơi nổi tiếng trong vùng. Tôi thì cũng là con người mới nhất trong gia đình : nào thích họp bạn, thích văn chương, và thích cả nhảy đầm nữa. Vì thế, Hùng là hàng xóm, mỗi lần gia đình chàng có tiệc, là chàng lại sang mời tôi tới dự. Nó cũng là cái số, vì trước kia, tôi chẳng biết Hùng là ai. Bố Mẹ của Hùng, thì lại hình như có cảm tình dặc biệt với tôi, vì tôi thấy các cụ quí tôi hơn những cô đã từng đến đây, đã từng thân thiết với Hùng hơn tôi ...

Có lẽ vì tôi đang chán ngấy cuộc sống hiện tai, cuộc sống đổi đời mà chính sách độc tài, ác đức của người miền Bắc, đem vào để cai trị người miền nam. Chính sách cai trị không đường lối, không có căn bản, khiến cho mọi cơ cấu không có cùng một mối. Mạnh khu nào, khu ấy tự trị. Mạnh phưòng nào, kẻ cầm đâu phường ấy có chính sách riêng, khiến cho người dân, không biết đâu mà mò. Tuần trước, phải thế naỳ, tuần sau đã lại thay đổi, lại thế khác. Hình như họ chỉ biết cấm đoán, và lấy hung ác làm nền cai trị. Và chính sách ngu dân của họ đã thành công, vì họ doạ nạt, bắt bớ, làm cho dân sợ. Cứ suốt ngày bắt hội thảo, khai báo. Tôi coi thường những chính sách dã man, rừng rứ của những cán bộ quê mùa, giờ được nở mày nở mặt, đem về thành phố múa rối ...

Tôi nhớ đến chị Ba, chị người làm thân tín đã làm cho gia đình tôi từ năm 1957 đến khi đất nước đổi chủ. Gia đình tôi đã coi chị như một thành phần trong gia đình. Có thể nói là trong đại gia đình tôi, chị đã thuốc lòng công ăn việc làm của các anh chị, các cháu, nói nôm na là thuộc cả đuờng đi nuớc bước của gia đình tôi. Nếu không có ngày đất nước rơi vào tay bọn CS, thì tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng chị đã là người của phe kia. Có điều cho đến bây giờ, chị vẫn đối xử với tôi lúc nào cũng như bát nước đầy. Có lẽ, từ trong tâm, chị vốn là người tốt, là người có lòng. Chị Ba là người ăn chay mỗi Ngày Rằm và Mồng Một. Bây giờ nhớ về thưở xa xưa, cứ hai năm, chị Ba lại xin Mẹ tôi cho chị về quê thăm con, và gia đình, ở Quảng Ngãi trong 2 tháng.

Đối với gia đình tôi, thì việc chị về quê thăm gia đình là điều đương nhiên. Tuy, có vài lần, chị kể đã đi thăm bạn ở miệt vuờn cao su phía Phú Thọ, đã bị ma nhập, làm cho lạc lối, chẳng tìm được đường về. Và khi sáng sớm, tinh mơ có người đi đến đó, mấy người mới tỉnh dậy. Thú thực, cho đến bây giờ, tôi mới biết là chuyện khi chị đi cả đêm, không về nhà, đã lấy cớ bị ma hớp hồn, làm cho qua chuyện. Và gia đình tôi đã tin thật. Và chỉ dặn, đừng đi vào những nơi quá sâu, sợ bị VC bắt mà thôi. Sau ngày 30 tháng Tư, chị xin về quê, vì gia đình tôi cũng chẳng đủ khả năng để nuôi chị.

Hôm đám ma Mẹ tôi, chị Ba cũng có đi đưa tiễn đến nơi an nghỉ cuối cùng. Trong lúc tâm hồn tôi đang bị xáo động cùng cực, phần vì Mẹ mất, phần vì đất nước đã đổi đời. Chủ cũ không còn, chủ mới ngu ngơ, ngốc nghếch, làm cho dân chúng miền Nam như rắn mất đầu, không còn biết phải làm gì để tự sống. Những người chủ gia đình đã bị VC dụ dỗ đi cải tạo chỉ vài tuần, rồi chính phủ khoan hồng cho về. Gia đình tôi có 3 anh trong nhà binh thời Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, cũng đã nghĩ, đi cho xong, rồi còn về lo cho cuộc sống. Có ngờ đâu, ra đi là miệt mài nơi chốn rừng thiêng nước độc. Bao nhiêu người đã không có sức chống chọi về tinh thần, và thân xác bị hành hạ dã man, đã bỏ thây nơi chốn ngục tù, xa xôi hẻo lánh của miền Bắc mịt mùng. Các chị dâu và các cháu tôi đã phải bon chen với đời để kiếm sống. Những ông anh dược sĩ, bác sĩ của tôi cũng chung số phận hẩm hiu với mọi người trong chốn lao tù. Tôi nhìn các bà chi dâu đi thăm nuôi chồng mà thấy cuộc đời sao gian nan cực khổ quá. Những người bên phe kia, hình như họ không có trái tim, cho nên nhìn cảnh những người vợ ốm yếu, khiêng nặng những gỉo thức ăn, đi bộ trên những đoạn đường gồ ghề, cực khổ, mà họ dửng dưng sao đành ?

Truớc khi mất, Mẹ tôi còn khuyên tôi nên lập gia đình, vì ở độc thân lúc này rất nguy hiểm, có thể phải lấy thương phế binh VC, để nuôi cho nó những người đã hy sinh vì chế độ dã man, khát máu. Tôi hứa, sẽ nghe lời Mẹ. Và Hùng đã đến đúng lúc. Phải nói là Bố Mẹ Hùng đã gán ghép Hùng với tôi. Vì các cụ thường hay nhờ tôi đi mua dùm thứ này, thứ kia, và tôi đã không còn phương tiện nào khác ngoài đi bộ. Xe hơi Anglia của tôi đã để ngoài đường, cùng với chùm chìa khoá cho ai lấy đi dùm, còn cám ơn nữa. Chỉ vì sợ VC gán ghép vào thành phần tiểu tư sản, mà ngày xưa khi còn ở chiến khụ họ gọi những thành phần giàu có là Tạch Tạch Sè.(Tiểu Tư Sản).

Mẹ tôi mất đi, căn nhà của gia đình tôi, đã được chỉ định cho một gia đình người lạ đến ở. Họ là những người từ Hanoi vào Nam. và tôi đã hiểu ý rút về, một phòng nhỏ nhất trong nhà.

Tôi buồn và chán nản, nên cứ hay đi ra ngoài, và sang nhà Hùng chơi. Sau khi Hùng ngỏ lời, và tôi đã khóc như mưa, khi nhận lời lấy Hùng. Và tôi cũng không đòi hỏi Hùng phải theo Đạo khi cưới tôi. Tôi xin phép Đức Thánh Cha chuẩn cho đạo ai nấy giữ. Chỉ cần là khi có con, dù trai hay gái, Hùng phải bằng lòng cho đứa con rửa tôi. Mọi việc ổn thoả, và lễ cưới được tổ chức, tại Nhà Thờ Dòng Chúa Cứu Thế, là nơi có ông anh làm Cha của tôi, và sau đó ra nhà hàng ăn, cũng cả 10 thồi. Gia đình Hùng chịu hết, vì tôi đã không còn gì trong tay...

(còn tiếp)
HONG VU LAN NHI

Edited by user Thursday, August 10, 2017 1:30:28 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#28 Posted : Saturday, August 19, 2017 6:49:10 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Cưới xong, tôi về ở chung với gia đình chồng, trên đường Trương Minh Giảng. Cuộc sống của tôi chẳng có gì để bận rộn . Gia đình chồng có lối sống phóng khoáng, mỗi sáng, Mẹ phát lương cho vợ chồng tôi, tiền ăn sáng, và rồi hai đứa cứ việc rong chơi. Lúc đầu thì thấy vui, nhưng sau đó, lại thấy buồn tẻ . Hùng và tôi bàn nhau, mở một quán, vừa để họp mặt vui, hát hò, vừa dạy nhẩy đầm . Nhất cử mà có tới ba bốn cái lưỡng tiện. Cho nên, tôi vừa ngỏ ý với các cụ là được tán thành liền. Mẹ chồng tôi nói:

- Vừa ăn chơi, lại vừa kiếm được tiền. Nên lắm chứ.

Sở dĩ, tôi nghĩ ra cách làm ăn đó, là vì, phong trào nhảy đầm bỗng dưng sôi động. Họ thi nhau đi học nhảy đầm. Nhất là những người đang lo giấy tờ đi Mỹ. Hùng có dáng người cao ráo, xuơng xương , dáng nhảy đẹp, chàng lại biết cách chỉ dẫn, học viên dễ hiểu, nên tuy mới mở mà học trò cũng khá đông. Hùng còn thuờng xuyên mở buổi tối cho mọi người đến nhảy, và học trò, hnào ham nhảy, có chỗ để tập dượt với Thày. Nhờ thế mà học trò mau tiến bộ.

Cũng chính vì lớp dạy nhảy đầm này, mà tôi lại được biết thêm một chuyện về Hùng. Và chuyện này đã làm tôi bận tâm, suy nghĩ. Tôi phải nói ngay là tôi không ghen, và nghĩ rằng, nếu tôi được biết truớc khi cưới, thì tôi nhất định chẳng lấy Hùng.

Trong số những người đến học, thì đa số là những người trẻ, hoặc những người lớn tuổi chịu chơi. Chị Bông là người cũng ngang tuổi tôi, chị lại là người hàng xóm lâu năm của gia đình Hùng. Chị kể cho tôi nghe, một thời Hùng gắn bó với 1 cô tên Kim Tuyến, và hai người đã có con với nhau. Đứa con trai bây giờ cũng chừng 8 tuổi. Gia đình chồng hình như không chấp nhận, vì gia đình cô Tuyến thấp kém lắm. Sau đó, Tuyến buồn, và lấy chồng, nghe đâu họ đã vượt biên tới Mỹ rồi.

Câu chuyện nghe được, đã làm tôi thương tôi vô cùng. Thương thân mình chán, rồi lại tội nghiệp Hùng . Cuộc tình của chàng cũng gian nan . Yêu mà không lấy được người mình yêu. Nhiều lúc toi muốn nói chuyện đó với chàng. Nhưng rồi tôi lại thôi :

- Để làm gì chứ, khi mà mọi sự đã an bài . nếu chàng biết tôi rõ chuyện của chàng, liệu chàng có ngượng với tôi, vì dối trá không ? Khi theo đuổi tôi, chàng nói là chàng yêu tôi, và lần đầu tiên trong đời, chàng muốn có một mái ấm gia đình. Chàng muốn, hay là Bố Mẹ chàng muốn, vì cụ Ông biết xem tướng số, địa lý, và các cụ cứ luôn miệng khen tôi là người có số Vượng Phu Ích Tử.

Có tôi đề nghị Hùng mới chịu khó mở lớp dạy nhảy. Truớc kia, chàng chỉ biết hưởng thụ mà thôi. Cuộc sống của tôi ở quê nhà không có gì cực khổ lắm, vì cứ vài tháng, anh chị em ở nước ngoài gửi tiền về cho tôi. Gia đình chồng cũng có tiền nữa...

Và sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi muốn mình quên đi chuyện đã nghe được về Hùng, vì dù sao, người con gái kia cũng đã đi lấy chồng, đã có một đời sống yên ổn, ít ra là bề ngoài, giống như cuộc sống của vợ chồng tôi bây giờ.

Tôi tha thứ cho Hùng, vì nghĩ rằng, tôi cũng đã có một hình bóng trước khi làm vợ Hùng . Chỉ khác, là tôi về với Hùng, vẫn giữ được thân xác trắng trong. Còn tâm hồn ư, nhiều lúc cũng đi hoang đấy chứ, nhất là những lúc lòng buồn và chán nản ...

Tiếng Hùng kéo tôi về thực tại

- Này em, cuốí tuần này tổ chức họp bạn nhé.
- Thì nhà mình lúc nào chả như họp bạn. Lâm sống một mình, nên nhiều khi đi làm về, cũng ghé, rồi ở lại dùng cơm với gia đình tôi . Cuối tuần nào thì cũng vợ chồng anh chi Toàn Tuyết, vài người bạn cùng lớp ngày xưa của tôi...

Vì thế, thức ăn có bao giờ thiếu đâu, vì ai đến, cũng mang theo không bánh cuốn, vịt lộn, bánh bèo, thì cũng trái cây ...Vợ chồng Tuấn Trang, còn mua đem đến những hộp tôm to đông lạnh, cho vào tủ lạnh, vì họ thấy tôi hay nấu nướng cho mọi người ăn.

- Em thấy nhà chị lúc nào cũng vui. Đất lành chim đậu đó chị. Nhiều người nhà cao cửa rộng, mời khan cổ, cũng chả có người đến.

Cả hai vợ chồng tôi đều có cung nô bộc. Và, tôi thì chả nề hà chuyện gì nếu bạn bè nhờ trong phạm vi khả năng của tôi.

Tôi lại gọi phone thông báo cho mọi người, cuối tuần, đến họp bạn. Và ai ai cũng hồ hởi hẹn nhau cuối tuần.

Anh chị bạn của chị Toàn Tuyết, đã đến học nhảy với Hùng được mấy hôm nay. Giá tiền là 500 đồng một khoá, cho một người. Gọi là khoá, thật ra, Hùng sẽ dạy đủ mọi điệu từ căn bản cho đến những điệu Fantaisie, nhất là học cho đến khi nào giỏi thì thôi, không cần thời gian ...Tôi nói đùa là học đến mãn đời mãn kiếp ...Trong tương lai, sẽ có vợ chồng anh Mạnh chị Hiền học nữa.

Hùng bây giờ như biết bổn phận, cứ đi là về, là lo tắm cho hai thằng Tùng và Tú. Còn tôi, cứ sau khi tụi bé ngủ dậy là tôi tắm cho bé Tuyết. Tôi cho bé ngồi trong cái chậu thật lớn, đổ nước đầy, và thả vào đó mấy món đồ chơi bằng nhựa, và nhìn Tuyết, cười dùa, tây đập đập làm nước bắn tung toé ...có khi bắn cả vào mắt bé, làm nó nhắm tít lại, trông thật dễ thương. Nhìn những ngấn tay của Tuyết, chẳng khác gì cánh tay búp bế, thương làm sao!

Mỗi lần, tôi bồng ra khỏi chậu nước, là y như thế nào Tuyết cũng dẫy dụa, khóc, và đòi ngồi chơi nước nữa.

- Không được, không được hư nào . ngồi yên cho bà lau khô người, rồi thay áo đẹp cho nữa .

Chẳng hiểu bé có hiểu không, mà nó lại chịu ngồi im cho tôi chải tóc, và rắc phấn thơm lên người bé ... Tôi cho nó vào cái xe tập đi, để mặc cô bé chạy vòng quanh nhà, và tôi bắt đầu luộc bún, vì chiều nay thứ tư, Tuấn được nghỉ,sẽ đến ăn bún mọc với gia đình tôi ...

Thứ tư nào, phòng mạch của Tuấn cũng đóng cửa. Trước kia, khi chưa biết vợ chồng tôi, Tuấn thường đi mọi công chuyện trong tuần vào ngày này. Như đi rửa xe, thay dầu mỡ, đôi khi đi vào tiệm áo quần nào đó Tuấn thích, mua vài chiếc chemises ...loại Tuấn ưa mặc. Có những lúc dư thì giờ chả biết làm gì, Tuấn ghé thăm người bạn lớn tuổi phía Bolsa, và cuối cùng là ghé thăm bên ngoại vài tiếng, trò chuyện với Bố Vợ về mấy loại cây Bolsai, hoặc order cho chủ nhật món ăn nào mà chàng thích, do bà mẹ vợ nấu thật ngon. Và sau cùng là về nhà thăm Bố Mẹ. Tuấn ít khi nói chuyện với Bố, mà chỉ hay cà kê với Mẹ về những món ăn. Nhà hàng này, có món canh chua ngon, nhà hàng nọ có món riêu ốc tuyệt vời ...hoặc giả, nhà hàng nọ, nấu dở ẹt, mà sao vẫn có lai rai người đến ăn ...Với Mẹ thì Tuấn ríu rít như chim. Nhất là Mẹ Tuấn lại hay hỏi han đến những đứa con của Tuấn. Bà Nội yêu nhất thằng Tùng, rồi đến bé Tuyết. Bố Tuấn thì cả ngày ngồi đọc sách, cụ thích thơ văn, và đôi lúc, gọi bạn để cùng bàn về một câu thơ cổ, mà cụ cho là khó hiểu ...Mỗi lần Tuấn về, thì trăm lần như một, cụ ngồi ở ghế sofa nơi phòng gia đình, khi Tuấn vào chào, cụ ngẩng đầu lên, cái kính lão trễ xuống mũi, ngước mắt nhìn con trong giây lát rồi hỏi:

- Hôm nay con nghỉ làm hả ?
- Dạ vâng.
- Các cháu Tùng, Tú Tuyết, khoẻ cả chứ ?
- Dạ, chúng nó vẫn bình thường ạ .
- Ở lại ăn cơm tối nay chứ ?

Tuỳ theo Tuấn ở lại hay về, mà câu trả lời cuối cùng có chút thay đổi. Trừ khi nào, trong người cụ Ông có gì khác thường, thì cụ hỏi về bệnh lý để biết rõ mà thôi. Ngay cả khi Tuấn đưa Mẹ đi chợ, mà hỏi Bố có đi chơi cho khuây khoả, cụ cũng lắc đầu từ chối:

- Bố hơi mệt.

Ra xe, Tuấn nói nửa đùa nửa thật với Mẹ :

- Riết rồi con cũng không biết khi nào bố mệt thật, khi nào bố mệt giả nữa. Mẹ tôi trả lời trong ôn hoà :

- Ở với bố mày cả năm mươi năm rồi, Mẹ không lạ gì những câu nói ngang tương tự .

Thế mà chừng hai tháng nay, thời khoá biểu của ngày thứ tư có thay đổi. Những vụ rửa xe hàng tuần, thì vẫn thế . Vụ thay dầu nhớt thì vài tháng mới thay một lần , Nhưng, sự thay đổi, là, những lần về thăm bên Nội hay Ngoại, vào ngày thứ tư, không còn thường xuyên nữa. Thường thì Tuấn ghé nhà Hùng khoảng 5 giờ, là giờ Hùng đi làm về, rồi ra garage, hay ra sau vuờn ngồi uống bia, nói đủ chuyện. Có khi thêm Lâm cũng về theo Hùng, vào ngày thứ tư để nhậu, thành ra, ba người càng thêm rôm chuyện. Lần nào đến, thì rượu hay bia đều do Tuấn mang đến. Đôi khi Tuấn đem mực hay tôm đông lạnh đến, nói là của bà Nội gửi biếu anh chị. Tôi rất ngại, vì chưa đến chào các Cụ, mà các cụ cứ cho hoài.

- Chú Tuấn ơi, lần sau, tôi không dám nhận nữa đâu. Cụ cứ cho hoài. Tôi nghĩ ngợi lắm.
- Nếu vậy, em cũng không dám đến ăn nhậu thường xuyên với anh chị nữa đâu.

Tôi khoác tay phân trần:

- Ăn nhậu thì có gì là phiền hà đâu. Thêm đũa thêm bát thôi mà.
- Như vậy, lần sau, em không để Mẹ em biếu chị nữa, mà sẽ là vợ chồng em nhé. Chịu chưa ?. Chịu thì cười lên một tí đi.

Thế là tôi đuối lý, đành cười vui vẻ. Hùng vẫn không quên bổn phận tắm rửa cho Tùng và Tú. Tuấn và Lâm bắt đầu uống vài lon bia trước khi ăn và chờ khoảng 7 giờ thì Diễm Trang cũng về tới. Thế là, mọi người lại quây quần bên bàn ăn, để ăn bún mọc chiều nay. Tùng, và Tú, thì đã ăn rồi. Hai thằng con trai giống hệt tính bố, nên rất thích ăn những món bún, phở...

Công việc coi trẻ nhỏ, tôi như đã quá quen thuộc, nên không thấy có gì là vất vả. Giờ chúng ngủ trưa, tôi vẫn tiếp đón Châu tròn đến chơi, hay nói chuyện điện thoại hàng giờ với các bạn. Vừa nói chuyện điện thoại, tôi vừa xếp áo quần mới lấy trong máy sấy ra. Hoặc, vừa nói chuyện, vừa trông coi hầm xương, hoặc rửa rau, rửa mực, bóc tôm sẵn, khi nào mọi người ngồi vào bàn thì xào qua với thịt bò, hay tôm, mực ...

Hôm nay, tôi đã thái nhỏ rau salade. Ngò cùng với kinh giới, tía tô bày sẵn ra đĩa. 5 cái tô lớn, đã để sẵn, bên canh rổ bún, cùng với đũa và thìa. Tôi để đĩa hành thái nhỏ bên cạnh, và nhắc chừng những ai tự múc lấy, nhớ bỏ hành vào cho thơm ...

Thế là, ai cũng tự mình lo lấy cho mình, ăn nhiều, ăn ít tuỳ theo bụng dạ . Nồi bún mọc to như thế, thì phải cả 20 người ăn mới hết. Tôi gọi điện thoại cho Châu tròn, và bảo nó ghé sớm ăn bún mọc trước khi về nhà.

- Mày còn có thể lấy phần về cho ông An, với mấy đứa con của mày ăn nữa đó. Đừng lo thiếu.

Châu hứa sẽ đến vào khoảng 7 giờ.

( còn tiếp )
HONG VU LAN NHI

Edited by user Saturday, August 19, 2017 6:50:58 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#29 Posted : Saturday, August 19, 2017 6:53:29 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Không hẹn mà hò, Diễm Trang và Minh Châu cùng tới một lượt. Họ chưa gặp nhau bao giờ. Tôi lại có một màn giới thiệu :

- Đây là chị Minh Châu, bạn học ngày xưa của chị . Vì lúc nào nó cũng mát da mát thịt, nên tụi bạn gọi nó là Châu tròn, để phân biệt với một Châu khác vừa đen, vừa gầy.

- Và đây là cô Diễm Trang, mẹ của 3 đứa con kháu khỉnh mà tao đang trông coi.

Như sực nhớ ra, tôi nói tiếp với Diễm Trang:

- Này , Trang ơi, em phải cám ơn chị Châu tròn này đi, nhờ có Châu tròn, mà chúng mình mới có duyên gặp nhau đấy.

Diễm Trang cũng nghịch lắm, giả vờ khúm núm, khoanh tay cúi rạp người, nói với Châu:

- Thưa chị Châu, em cám ơn chị nhiều lắm ạ. Nhờ có chị, em mới biết anh chị Hùng. Có điều, em cám ơn chị Châu, nhưng không biết vì lý do gì mà em phải cám ơn.
- Thì chị Châu đã tự động đăng báo kiếm việc cho chị đó.
- À ra thế.
- Vậy chị Châu là ân nhân của em đó.
- Cô Trang gọi tôi là gì ? Là Ăn Nhanh hả. Sao cô mới gặp tôi mà cô biết tôi hay thế ?
- Dạ, thưa chị em đâu dám, tại chị phiên âm ra thế. Chị nói thế, chị Hùng đang cười chị kìa.

Diễm Trang chạy lại phía các con đang ngồi yên lặng xem phim hoạt hoạ. Bé Tuyết cũng ngoan ngoãn ngồi chăm chú nhìn.
- Tụi bé ăn no, và ăn xong từ lúc 6 giờ, cô Trang ạ.
- Cám ơn chị.

Rồi Trang bồng con ra khỏi xe đẩy, ôm hôn như đi xa đã lâu ngày.

Tôi đi nhanh ra phía garage, mời phe đàn ông vào ăn. Lâm và Châu đã gặp nhau hôm họp bạn tại nhà này rồi. Chỉ có Tuấn là chưa.
- Chú Tuấn ơi, chị Châu đây là người của business đó. Chị có văn phòng bảo hiểm ở đường Brookhurst . Muốn bảo hiểm gì, hãy đến văn phòng của Chị Châu nhé.

Rồi tôi quay sang Châu:

- Đây là chú Tuấn, có phòng mạch ở đường Mangolia, chuyên môn về bệnh đàn bà đó. Hôm nay thứ Tư, chú Bác Sĩ nghỉ việc, để ăn nhậu.

Xong màn giới thiệu, tôi mời mọi người ngồi vào chỗ.

- Ai ăn nhiều ít, tuỳ ý, tự múc lấy nhé. Ăn ngay đi. Ăn nóng mới ngon.

Và tôi dục Trang cho con vào xe đẩy, rồi ngồi bàn ăn ngay cho nóng. Câu chuyện không đầu, không đuôi, đã làm cho mọi người vui vẻ, và gần gũi nhau hơn. Tuấn khen nồi bún mọc ngon, và chàng đã chạy ra nhìn cái nồi to, và nói với tôi :

- Chị ơi, cho em một tô "to go" để chiều mai ăn nha. Rồi, cho thêm tô nữa cho Trang là 2 "to go" nghe bà chủ quán.

Châu thêm vào:
- Đây là Quán bên Đường, anh Hùng đã giới thiệu tuần trước, trong buổi họp mặt.

Tuấn vỗ đùi khen hay :
- Hay quá, hay quá, cái tên nghe vừa hay, lại vừa ý nghĩa . Quán Bên Đường.

Tuấn cứ nhắc đi nhắc lại tên Quán Bên Đường, với một vẻ thích thú.

- Quán Bên Đường. Quán bên Đường. Như thế là em có quyền ghé bất cứ lúc nào đói bụng. Vì là Quán thì sẽ mở cửa từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối, phải không chị Hùng.

- Yên trí đi, Quán này mở cửa đến nửa khuya luôn . Ai lỡ độ đường lúc chiều tối, cũng vẫn có thể ghé như thường. Đừng ngại.

Tiếng Lâm chen vào :

- Bà con nghe cho rõ nhé. Bà Chủ Quán nói "có thể" ghé, nghĩa là có lúc ghé được, có lúc không ghé được, tôi thông dịch đúng ý bà chủ chưa?
- Anh thông dịch sai rồi. Vậy Trinh dùng chữ "đừng ngại" thì nghĩa sao ?
- Thì nghĩa là đừng ngại là đừng ngại.

Hùng cười to khi nghe bạn và vợ cãi lý cùn với nhau . Lâm tiếp:
- Eh Hùng, mày có thấy vợ mày cãi cối cãi chày hay không ?
- Eh anh Hùng, anh có thấy bạn anh cãi chẳng ra môn ra khoai gì cả hay không ?
- Eh cả hai nghe đây, Tôi là quan toà , xử huề cho hai kẻ cùng cãi ngang như cua bò...

Hai vợ chồng Tuấn Trang, sau khi ăn xong, đã xin phép đưa con về ngủ kẻo khuya .

- Ừ, đúng đó . Có con nhỏ, phải để tụi nó ngủ trước 10 giờ .

Và Châu cũng ra về cùng thời gian với Tuấn Trang. Chỉ còn lại lâm

Câu chuyện càng về khuya, lại càng hào hứng, Lâm hay trêu Trinh, và chàng thích thú khi bắt bí được lời nói nào vô ý, là chàng bẻ queo cho vui cửa vui nhà. Chàng nghĩ thầm, Trinh rất có duyên, ăn nói lưu loát, thông minh ...nhưng chàng sẽ trêu Trinh, gọi Trinh là dân mát dây, té giếng ...để xem phản ứng của Trinh ra sao.

Lâm biết được tính tình tốt và hiếu khách của hai vợ chồng Hùng, nên chàng cũng hay ghé thăm . Phần nữa là chàng đang cô đơn, rất cô đơn, khi quen khá thân với Trinh, có lần Trinh hứa sẽ giới thiệu bạn của Trinh cho Lâm.

- Nhưng anh phải cho Trinh biết tuổi của anh để lỡ người ta hỏi, Trinh còn liệu mà thêm hay bớt đi chứ ?
- Thì Trinh cứ nhận đại anh là anh của Trinh đi, vì anh lớn hơn Hùng tới cả chục tuổi.
- Oh, nếu thế từ nay anh là anh của Trinh nhé.
- Okie dokie
- A ha, phải khao một chầu ra mắt anh em với bà con chứ.
- Sợ gì. Một buổi họp mặt do anh đầu tầu nhé .
- Có ngay. Tuần này đi.
- ỌK liền.

Như thế là kỳ này anh Lâm sẽ tuyên bố lý do đấy nhé.

Tôi cứ tưởng, chỉ là câu nói đùa cho vui, ai ngờ Lâm đã coi đó như một lời hứa. Vì thế, sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại của Lâm, gọi từ sở, để bàn về vụ đặt các món ăn.

- Trinh nghĩ xem nên đặt những món gì. Chiều nay anh sẽ ghé, sau khi tan sở,rồi bàn tiếp. Chắc là kịp phải không, vì mãi chiều thứ bảy mới họp cơ mà.
- Anh yên tâm đi, Trinh lo cho, và anh phải chịu khó đi lấy ở nhiều nơi đấy nhé. Tại vì mỗi người có một món ngon.
- Đừng lo, anh sẽ không ngại đi lấy đâu. Trinh cũng đừng ngại tốn kém nha. Lâu lâu mới có một lần mà. Bye nha.
- Bye !

Thế là, trong lúc tụi nhỏ ngủ trưa, tôi ngồi ghi ghi chép chép những món ăn. Nem nuớng bà Huờng, bánh bèo và chả Huế Kim Long. Miến xào cua bà Thanh. Tôi sẽ nấu cho Hùng nồi bún riêu hay phở gà, tuỳ Lâm chọn.

Tôi gọi điện thoại cho Châu, nhờ nó nhắn các bạn dùm. Phần tôi, tôi sẽ gọi cho Tố và Thanh. Tôi chợt ngẩn người, vì từ lâu rồi, tôi quên mất Thanh.

Chắc chắn là sẽ có mặt Bố Mẹ chồng, cùng anh chị Toàn Tuyết. Thêm anh chị bạn học nhảy đầm nữa. Sao tôi cứ quên hoài tên của anh chị ấy, mà đành gọi là anh chị bạn của chị Tuyết. Chị dễ thương lắm. Anh chị thường đến học vào chiều chủ nhật. Lý do anh chị đưa ra, là,

- Các em có đông bạn đến chơi, ăn uống bất ngờ vào những ngày thường, mà anh chị lại chưa biết tí gì về nhảy nhót, lại lớn tuổi nữa, học trước mặt mọi người kỳ lắm. Vì thế chị chọn ngày chủ Nhật.

Tôi thấy lý do chị đưa ra cũng có lý. Nhất là cái miệng me xừ Lâm, lúc nào cũng bô bô. Lâm lại là nguời miền Nam, ruột thẳng như ruột ngựa, có khi lại nói đừa dỡn, đụng chạm, thêm phiền ra.

Có lẽ vì có một mình, nên Lâm hay ghé nhà uống bia với Hùng, và ở lại ăn cơm với vợ chồng tôi. Nhiều lúc, tôi cũng nhờ vả Lâm vài chuyện. Như đưa đi chợ, hay nhờ thẻ Costco của Lâm, để mua những bát đĩa giấy, xiên thìa, hay giấy lau tay ... Hùng rất lười trong việc đưa vợ đi mua bán. Còn bán cái cho Lâm:

- Này ông, chịu khó đưa dùm vợ tôi đi chợ nhé.
- Này này, bà có muốn mua gì, thì ghi sẵn ra giấy, rồi khi nào Lâm đến, đi một thể. Bà cứ bắt tôi chở đi lặt vặt, tôi ngại lắm.

Vì thế, coi như một tuần đi chợ một lần, Lâm đã đến đưa tôi đi. Phải công nhận, Lâm cũng chiều chuộng đàn bà đấy chứ. Đi chợ hay đi Costco, Lâm đẩy xe, rồi hỏi tôi có mua thứ này, thứ kia, hay là:

- Ở nhà còn đường không ? Lấy 10 lbs nhé .

Hoặc là :

- Có mua Croissants cho thằng Dũng mang theo đi học không ?

Tôi nhớ lần đầu tiên đi với Lâm vào Costco, là vì, trong câu chuyện mua bán, tôi than là mua đĩa giấy ở chợ Mỹ đắt quá, mà mình lại mua nhiều ...Thì Lâm đề nghị ngay :

- Ngày mai, anh đưa Trinh đi Costco, là nơi bán cho những gia đình đông, vì thế, cái gì cũng nhiều, mà giá cũng rẻ.

Và tôi đã lạc vào một khu nhà rộng lớn mênh mông, có đú các thứ, từ đồ dùng, đến thuốc men, thức ăn, kẹo bánh ...Tôi nhìn họ mua bán ở đây mà chóng mặt. Xe nào cũng đầy nhóc, cao nghều nghệu những thứ đồ dùng, thức ăn, đồ về nhà cửa nữa. Tôi thấy có người mua cả cái TV to lớn. Tôi nhìn và uớc chừng có đến 10 cái quầy trả tiên, mà quầy nào cũng đông người xếp hàng. Người Mỹ phải công nhận là họ kiên nhẫn, vì cái gì cũng xếp hàng. Từ đi chợ, đi restroom, đi nhà hàng, đi ciné, đi nhà băng ...cái gì cũng xếp hàng, không chen lấn, gian lận như người Việt thân yêu của tôi.

Tôi nhớ có lần đến phòng mạch Bác Sĩ Việt Nam, có bà đã tự nhiên xếp hàng vào ngay phía đầu, đã bị những người xếp đàng sau, la ó phản đối. Người đi trễ, không muốn xếp hàng, mà lại muốn vào trước, không nể những người xếp hàng cả giớ ở phiá sau ...Tôi đã n hìn thấy quang cảnh đánh chửi nhau, vì chỗ đậu xe. Lần đó, tôi đi chợ Bolsa . Tìm đưọc chỗ đậu xe là cả một công trình. Xe Lâm đã phải đi vòng vòng cả năm lần bảy lượt, mới kiếm được chỗ đậu. Tôi vừa ra khỏi xe, thì nghe thấy có tiếng còi inh ỏi. Chiếc xe van, đã thừa cơ khi xe lui về phía sau, đã từ phía trước, đối diện, nhào vào. Chiếc xe chờ phía bên này, bị chiếm mất chỗ, đã chạy xuống, gào to, hét ầm ĩ, và như chực đánh người đã chiếm chỗ đậu xe của mình. Mọi người cản ngăn, may quá, có xe ngay chỗ xe của người đang muốn hành hung đi ra, ông ta đã có chỗ đâu, nhưng vẫn còn tức khí hầm hầm, chửi bới ...Vì thế, khi ra nơi công cộng của khu Việt, tôi cứ nhắc nhở mình, một sự nhịn là chín sự lành.

Từ đó, mỗi lần cần mua đồ dùng trong nhà, là tôi ới Lâm. Đi chợ với Lâm, tôi khoẻ re, vì Lâm đẩy xe, Lâm cho thức ăn vào xe, Lâm mang thức ăn từ xe vô nhà ...tôi chỉ có việc sắp xếp thứ nào vào ngăn đá, thứ nào để lạnh thường, và những giấy lau tay, thì Lâm đã biểt chỗ cất dùm.
o0o0o

Sáng nay, trời đẹp và nắng to, trông nắng vàng ngon như chiếc bánh rán, khiến tôi lại thấy lòng vui vui. Chị Tuyết vừa gọi sẽ tới vào khoảng 2 giờ với Bố Mẹ. Lâm đã đến từ lúc 10 giờ sáng, để đi mua bóng đèn với Hùng. Hùng chỉ lo vụ máy móc, và đèn chớp, sao cho không khí trông như không khí phòng trà, khi nhảy đầm thôi. Lần này, Lâm cho tôi biết, sẽ tăng cường thêm ca sĩ, nên có mời một thằng bạn cũng ở sớ, tên Quảng, về hát Karaoke. Nó cũng biết nhảy đầm, tuy không giỏi lắm. Vì Lâm cho biết, kỳ trước, đào nhiều, mà kép ít quá. Tôi và Hùng cũng biết điều đó, nên đã để ý tìm thêm kép nhảy cho các đào, bạn tôi. Ông bố chồng tôi, cũng thích nhảy lắm. Phiền một nỗi, là những người học nhảy, lại thường là có cặp. Tôi cười thầm, khi nghĩ, chả lẽ lại đăng báo tìm kép nhảy giỏi, như Minh Châu đã đăng báo tìm việc giữ trẻ cho tôi.

Lâm nhìn nồi to đang đun trong bếp, hỏi tôi :

- Trinh nấu món gì thế ?
- Bún riêu.
- Bây giớ ăn được chưa ?
- Anh đói hả. Lấy bát đi, Trinh múc cho một tô.

Thế là Lâm và tôi ngồi ăn trưa. Hùng thì chỉ uống nhiều hơn ăn, nên tay lúc nào cũng có lon bia. Nhìn mà thấy ngứa mắt ghê. Tôi nhắc Hùng:

- Anh nhớ lấy ghế xếp chung quanh tường nhé.
- Thưa bà vâng, bà khỏi phải nhắc, con cũng biết việc phải làm.
- Không nhắc, thì khi quên, lại trách sao không nhắc. Mà nhắc, thì trả lời giọng khó nghe.
- Trời ơi, thưa bẩm, gọi bà xưng con mà còn khó nghe.

Hình như cả Hùng lẫn tôi, đều có cái gì đó bất mãn trong lòng, nên hễ có dịp bung là bung ra cho đỡ tức. Mỗi lần họp bạn, tôi còn tức Hùng hơn nữa, là chàng uống lẫn lộn cả bia, cả rượu, nên khi nào lúc gần nhảy đầm, cũng ngà ngà say . Bảo là say, thì không chịu, còn gắt ầm lên với tôi . Nhưng, lần nào cũng bị trục trặc, khi thay đĩa hát . Vì mắt không nhìn thấy, nên bấm không đúng chỗ . Thế là, tiếng nhạc im, tiếng hát cũng im . Mọi người nhôn' nhao, kêu hét, Hùng lại càng cuống, phải nhờ đến anh Toàn lần mò mãi mới xong . Thế mà hễ tôi động nói đến là gắt như mắm tôm. Riết rồi tôi không thèm nói tới nữa.

Lâm thuờng xuyên đến nhà tôi, nên cũng thường xuyên nhìn thấy cảnh vợ chồng tôi gấu ó nhau. Rất nhiều khi, tôi ngồi nói chuyện tay 3, phân tích tại sao lại có sự bất hoà giữa Hùng và tôi ...thì Lâm cho rằng tại Hùng uống rượu, nên trong cơn ngất nguởng, chứ chưa say, hay nói những câu khó nghe. Trinh là người tế nhị , có tâm hồn, thích những gì đẹp, mà lại nghe những câu không đẹp từ miệng người chồng, thì bất mãn, và đâm thất vọng.

Tôi nhìn Lâm . Không ngờ con người mà tôi vẫn cho là chỉ biết bô bô, trong đám đông, hôm nay đã nói ra nhận xét chính xác như vậy. Tôi đã nhìn Lâm sai chăng. Vì, tôi là người có tâm hồn lãng mạn, thích những gì đẹp, thích nhìn vẻ trầm lắng ở nơi người đàn ông, không thích vẻ ồn ào, ăn to nói lớn, cười hô hố trong đám đông. Lâm đã có đủ đức tính đó trong chỗ đông người, nên tôi đã nhìn Lâm, như một người nông cạn, không sâu sắc, không biết lý luận, không thể đào sâu về bất cứ vấn đề gì ...Cho nên, giữa tôi và Lâm, sự thân thiết, chỉ là một chiều, vì Lâm cần tôi để tâm sự những khi gặp điều không vừa lòng. Tôi chưa bao giờ nói chuyện của mình cho Lâm nghe . Vì tôi vẫn cho, Lâm chưa phải là người tri kỷ của tôi .

Lâm thì khác, Lâm đã kể cho tôi nghe lý do nào hai vợ chồng xa nhau . Tôi chỉ phục Lâm có một điều, là không bao giờ chê trách, nói xấu người vợ đã ly dị , mà chỉ kết luận là tại số mà thôi . Lâm cũng kể cho tôi nghe những mối tình đã qua, có lẽ sau một lần ly di, con chim sợ cả cành cây cong, cho nên rất khó mà đi đến sống chung hoà bình . Và lâm khen tôi, đã chịu đựng Hùng, đã lo lắng cho gia đình, dù Lâm nhìn thấy là tôi không yêu Hùng ...

Tôi chỉ yên lặng nghe Lâm nói, không thêm, không cắt ngang, và trí óc tôi như đang bay bổng đâu đâu ...

(còn tiếp)
HONG VU LAN NHI

Edited by user Saturday, August 19, 2017 6:55:13 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#30 Posted : Wednesday, August 23, 2017 3:48:07 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Một sáng thứ Bảy, nắng đẹp và trong nhà đang sửa soạn cho một cuộc họp bạn, lẽ ra phải vui, thế mà chỉ vì có cuộc "đấu khấu" bất ngờ giữa Hùng và tôi, mà không khí bỗng trầm lắng, đến nỗi, tôi nghe được cả tiếng bước của thời gian, qua cái đồng hồ treo tường gần đấy.

Tôi bỗng dưng thấy chán ngán, và lại muốn ra đi, đến nơi nào đó, không có những khuôn mặt quen thuộc này. Hình như trong con tim đầy sức sống của tôi, vẫn còn tha thiết chờ đợi một bóng hình nào đó, có lúc mơ hồ, có lúc rõ rệt ...

Những lúc tôi đã yếu đuối để lòng đi hoang, không kiềm chế, tôi đã phải cầu cứu đến hình ảnh đứa con trai độc nhất của tôi, và, nhờ hình ảnh đó, tôi đã trở về với bổn phận, với sự chịu đựng mà tôi gọi là phi thường. Có nhiều lúc, ngồi một mình trong buổi trưa khi tụi nhỏ ngủ, tôi đã cảm thấy lo sợ cho những tháng ngày sắp tới, khi mà Dũng đã lớn khôn, đôi cánh non nớt bây giờ không cần đến sự bảo vệ, bao bọc của bố mẹ nữa, và sẽ ra đời tung bay cùng trời mây ...thì lúc ấy, tôi sẽ sống như thế nào. Chịu đựng trong thầm lặng, với nỗi buồn day dứt không nguôi, hay tôi lại trở về đời sống độc thân, không có sự hiện diện của Hùng ?.

Lâm thấy tôi trầm ngâm, yên lặng, thì cũng im lặng theo . may quá, tiếng chị Tuyết, đã phá vỡ không khí u buồn này.

- Trinh ơi, ra đây, chị nhờ chút.

Tôi chạy ra với đôi chân sáo, như khi còn đi học. Tôi muốn đánh lừa mình, muốn quên đi hiện tại không vui vẻ này.

- Ôi chao, sao mà chị mua nhiều thế ?
- Thì tiện thể đi chợ, chị mua cho cô ít thịt, tôm để ăn dần trong tuần.
- Me mua cho con thùng xoài, thứ xanh mà con thích đó .
- Chỉ có bố là chuyên môn đi tay không ...

Tôi chạy lại ôm bố, rồi ôm Mẹ:
- Con được bố mẹ thuơng thế này là nhất rồi, phải không chị Tuyết.
- Cả nhà đều thương cô, hơn cả thương thằng Hùng nữa...

Tôi nghĩ đến mọi chuyện xảy ra trong cuộc đời, hình như có liên quan chặt chẽ với nhau. Lòng thương yêu của gia đình chồng đối với tôi, đã khiến tôi quên đi những khắc khẩu thường ngày, nhất là tôi bỗng hối hận về ý nghĩ không tốt đã thoáng qua trong đầu. Dù chỉ là ý nghĩ ...

Dũng ra khoanh tay chào ông bà Nội, chào Bác Tuyết, rồi xin phép ông bà Nội, các bác, ăn trước, để còn rút lui vào phòng. Tôi không muốn con nít ra chỗ người lớn. Lần nào họp bạn, Dũng cũng ở trong phòng, khi thì xem TV, lúc lại nghe nhạc. Dũng chỉ ra ngoài khi nào lấy thức ăn mà thôi. Xem chừng Dũng cũng không ham nhảy đầm. Hay là chưa đến tuổi ham những thứ đó, tôi cũng không biết. Chính trong thâm tôi, tôi cũng muốn nó nhảy giỏi và đẹp như bố nó. Tôi muốn Dũng biết cách ăn chơi, đồng thời cũng lại phải học giỏi, có bằng cấp đàng hoàng. Ở đất nước văn minh này, không giỏi, không có tài, cũng khó sống lắm. Tôi còn muốn Dũng biết hát, biết đàn, nghĩa là những tài gì tôi không có trong con người tôi, thì tôi ước ao được thực hiện nơi đứa con thương yêu của tôi.

Tôi có tham vọng quá không, khi bắt Dũng đi học Violon. Một tuần, đi học có 1 lần, trong nửa tiếng, mà tôi cũng cố gắng đóng tiền cho Dũng học. Tôi rất vui khi ông Thày khen Dũng có năng khiếu. Tôi còn muốn Dũng học piano nữa, nhưng chính tôi chưa đủ khả năng mua chiếc dương cầm cũ, thì làm sao có đàn cho nó tập. Học mà không được thực tập mỗi ngày thì cũng như không. Chiếc Violon, thì tôi có khả năng mua cho Dũng, và trong thâm tâm, tôi sẽ cố gắng mua cho Dũng chiếc dương cầm để nó học. Tôi chỉ sợ, khi nó lớn tuổi rồi, tay sẽ cứng, không học nổi piano nữa mà thôi. Hùng thấy Dũng chịu khó tập đàn, và thấy nó kéo đàn có tấn tới, đã không quản ngại đưa con đến trường mỗi sáng thứ Bảy. Học đàn đã vây, còn phải chờ 1 giờ sau, dể nó học lý thuyết, học đọc nốt. Tôi không giỏi, nhưng cũng đánh được chút ít. Ngày xưa tôi có học, và cũng vì tính mơ mộng, lười biếng, mà tôi đã học chẳng đến nơi đến chốn. Không biết có phải vì thế, mà tôi muốn Dũng học piano hay không.

Lâm đã đi lấy thức ăn, ở mấy chỗ khác nhau ,theo địa chỉ tôi ghi, kèm thêm só điện thoại để phòng khi không tìm ra nhà ...

Chiếc bàn phủ khăn trắng, tôi có rắc thêm lá măng xanh chung quanh bàn. Ở một đầu bàn, tôi đã để sẵn, xiên, thìa, bát, đĩa giấy cùng khăn ăn. Nồi bún riêu vẫn để lửa thật nhỏ cho nóng. Chị Tuyết cũng mang tới 2 hộp gà mái dầu, và vịt quay. Mẹ chồng cho thùng xoài. Tôi cắt sẵn để trong đĩa, bọc giấy cho sạch sẽ, rồi cất trong tủ lạnh. Lâm đã mang về mấy món đặt. Tất cả 3 khay. Nào là nem nuớng, bánh bèo và chả Huế, miến xào cua, ít ra, trên bàn ăn lúc này đã có được 5 khay thức ăn rồi. Các bạn đến, họ sẽ mang mỗi người một món ...có khi là dessert, như thạch, như cam, như xoài ... Lâm còn mang về cả 2 két bia, để ngoài phía garage, trên lối vào cửa bếp.

Hùng đã lắp xong cái đèn quay, thật giống phòng trà, mỗi khi có nhảy đầm, vặn lên trông mờ ảo, hấp dẫn. Hùng đọc báo, thấy ở tiệm bán đồ điện on sale cái đèn quay đủ màu, nên đã đi mua, sau khi hỏi ý kiến tôi, và quan trọng hơn nữa là hỏi tôi đưa cuốn check cho Hùng mang đi. Hùng đã lắp xong, và bật lên cho mọi người nhìn.

- Đẹp quá Hùng ơi.
- Hùng chịu chơi ghê.

Tiếng Mẹ và tiếng chị Tuyết, làm cho Hùng sung sướng với công trình lắp ráp từ trưa đến giờ.

Chị Tuyết nhìn đồng hồ, và dục tôi vào sửa soạn để còn tiếp khách.

- Khách cũng sắp đến rồi, Trinh vào phấn son, thay áo quần đi.

Tôi nghe lời, vào phòng, tắm rửa, và đánh phấn tô son. Tôi kẻ thêm viền mắt cho đen, làm cho đôi mắt thêm nổi, với màu son hồng, nhạt, với đường viền đỏ, làm cho khuôn mặt tôi hôm nay, rực rỡ hơn. Tôi đứng trước tủ áo, phân vân không biết nên mặc áo tím hay áo vàng tối nay. Cuối cùng, tôi chọn màu vàng, chiếc áo hở cổ, tay xoè, và lấy chiếc quần, bó sát đùi, phía dưới ống hơi loe một tí. Nhảy đầm, tôi thích mặc quần, trông dáng người sẽ đẹp hơn. Mặc váy, trông lịch sự hơn, nhưng nhảy thì không tạo cho dáng thêm uyển chuyển ...Nhìn vào gương tối nay, tôi cũng sững sờ khi thấy mình khác lạ. Hình như nét mặt tôi tươi hơn, và rạng rỡ vì vui ...

Tôi đã nghe tiếng léo nhéo của vài người bạn. Tiếng hát của Tố, trong bài Đêm Tàn Bến Ngự. Có tiếng của người bạn nào đó hỏi tôi, và câu trả lời của chị Tuyết:

- Trinh đang sửa soạn, và ra đây bây giờ.

Tôi đã sửa soạn xong, nhưng chưa muốn ra. Tôi hình dung ra từng khuôn mặt khi nhìn tôi đêm nay, và có lẽ người ngạc nhiên trước tiên là Lâm, vì chưa bao giờ Lâm nhìn thấy tôi trang điểm kỹ như đêm nay. Và thế nào Hùng cũng nhìn tôi với đôi mắt dò hỏi ...

- Sao đêm nay em đẹp thế!

Và, với ý nghĩ tưởng tượng vui vui ấy, tôi đã bước ra khỏi phòng. Tiếng Tố reo lên:

- Chà, hôm nay Trinh đẹp quá, lông lẫy quá.

Tiếng reo của Tố, và tiếng phụ hoạ của Thanh, đã làm cho mọi người phải chú ý đến tôi. Và, trong những đốm mắt sững sờ ấy, tôi nhìn thấy đôi mắt của Lâm, nhìn tôi không chớp. Tôi biết là đêm nay tôi đẹp.

Bạn bè đến mỗi lúc một đông. Bàn ăn hình chữ nhật đã đầy những món ăn, do mỗi người mang đến. Thanh và Tố đang loay hoay bầy những trái nho lên đĩa trái cây có táo, quít, và chuối. Nhìn thấy bao nhiêu là thức ăn, bày trên bàn, tôi phải dồn, những món nào có hai , cất đi một, cho rộng chỗ. Lại có gỏi sứa tôm thịt, và món mà tôi ưa thích nhất là gỏi mít, của Quán Hỷ. Món bún riêu của tôi lại đắt hàng, vì bún là loại dễ ăn, mát ruột ...Thức ăn tráng miệng hôm nay nhiều ghê. Có lẽ, mấy đứa bạn biết tôi nấu bún riêu, và dặt khá nhiều món ăn khác, nên đã mua bánh thạch, ở Van, trông đẹp mắt và ăn đỡ ngấy. Có người làm khay rau salade, có trộn với jambon ...Tôi mê nhất thố trái cây, có cantalup, có nho, có đào, có dứa ...cắt sẵn và trộn lẫn vào nhau, trông màu mè vàng, đỏ, xanh, thật hấp dẫn.

Lần này, Tuấn và Trang có đến . Vì tôi đã nhắc là dù trễ mấy, cũng ghé . Trang ghé tai tôi nói nhỏ:

- Chị đẹp quá.
- Thật không ?
- Thật trăm phần trăm. Em đến hơi trễ, vì còn phải mang 3 đứa gửi Nội Ngoại. Em hẹn cho tụi nó ngủ lại với các ông bà luôn. Có nhận em mới gửi.
- Như thế là tối nay, phải vui chơi đến sáng nhé.
- Chị tới đâu, em tới đó, sợ gì chị nhỉ
- Hứa nhe.
- Và anh Hùng sẽ hát bài do em yêu cầu.
- Chắc chắn là thế rồi.

Tuấn và Trang, gọi là đến trễ, buổi tiệc cũng mới bắt đầu.
Hùng mở lời bằng cách chào mừng các bạn rồi tuyên bố lý do, buổi họp mặt hôm nay là do anh Lâm đài thọ , vì sao, thì xin mời anh Lâm bước lên phía tôi, để bà con biết mặt ...

Lâm bước lên bục cao. Chàng nói, không có mục đích gì ngoài muốn họp bạn, và cũng để giới thiệu với các bạn, cô em gái té giếng của tôi với bà con ...

- Sao lại gọi là té giếng, xin anh Lâm giải nghĩa dùm.
- Thường những người té giếng, được vớt lên, nếu sống, cũng bị dở hơi, mát giây, điên điên, khùng khùng ...Xin mời bà con nhìn xem em tôi có mát giây nặng không.
- Em gái anh Lâm tối nay mát giây nặng dữ đa , vì em gái anh tối nay đẹp quaaá

Tôi nhìn thấy một người khách lạ, và đoán là Quảng, vì anh ta đang loay hoay trong đám đĩa nhạc, và DVD với Hùng. Tôi bước nhanh đến phía Hùng, thì Lâm cũng vừa xẹt tới:

- Quảng này, đây là chị Hùng, người nấu nướng rất ngon. Mày ăn bún riêu, là do tài nội trợ đảm đang của chị Trinh, vợ anh Hùng. Và đây là anh Quảng, cùng một sở với tụi anh, Quảng hát hay, nhảy đầm giỏi, tình gạt ra không hết.
- Thưa chị, tôi vẫn được nghe về chị, bây giờ mới được gặp. Còn, chị nghe gì về tôi, nếu là chê, thì đúng, mà nếu khen, thì phiền chị lọc ra hơn 50%, mới đúng.
- Sao không nói là lọc ra 100% mới đúng ?
- Tôi nghe các anh khen anh hát hay, nhảy đầm giỏi, tơi mới biết đấy chứ ?
- Dạ, cám ơn chị.

Mỗi người tự lo múc lấy hay chọn ăn những món nào mình thích . Lấy xong, thì sẽ tự động ngồi ghế đang xếp chung quanh tường. Và, vừa ăn, vừa nghe nhạc.

Tôi cứ nghĩ, thức ăn sẽ còn dư lại, vì bán bè mang đến quá nhiều . Vậy mà, cứ ăn như tằm ăn dâu, đến lúc bắt đầu hát hò, thức ăn chẳng còn lại bao nhiêu .

Tôi là người mừng nhất, vì nhiều khi thức ăn còn dư,để lai, Hùng và tôi quên không ăn, lại cũng đổ đi. Thật phí của trời !

Trong nhà, quạt máy chạy vù vù mà vẫn nóng. Một vài người ra sân hóng gió. Tiếng hát của Kim, của Khánh, của Thanh, cứ quấn theo bước chân tôi.

Thanh hát bài Con đường Tôi Về của Lê Tín Hương, thật hay.

... Mẹ quê gày còm trong manh áo vá, vá được áo đời, hồn rách tả tơi ...

Lần nào nghe Thanh hát, tôi cũng thấy ngậm ngùi cho dân tộc Việt nam, cho những người Mẹ già, cả một đời khổ vì nghèo ...

- Trang yêu cầu anh Hùng hát, bài nào cũng được, miễn là bài mà anh thích ...
- Thể theo lời yêu cầu của cô Trang, tôi xin hát bài Hoa Vàng Mấy Độ ...

Tiếng Hùng trầm ấm, khiến mọi người đang ồn ào chuyện trò, bỗng im bặt, khi Hùng cất cao giọng. Trong đám này, thì chỉ có hai tiếng hát sáng giá, là Hùng và Kim Thanh. Tiếng Kim Thanh cũng thuộc loại trầm, nên Kim hát những bài thuộc loại Tiền Chiến, rất hay. Giọng hát như gửi gấm niềm tâm sự, khiến người nghe cảm thấy đầy ắp tình người. Vì thế, Hùng hay giới thiệu, tiếng hát Kim Thanh là tiếng hát truyền cảm ...

Và, khi tiếng hát của Thanh, cất lên lần thứ hai, trong bài Nắng Chiều của Lê Trọng Nguyễn, với nhạc điệu Rumba, thì Hùng cầm tay tôi kéo ra sàn, và yêu cầu mọi người cùng ra sàn nhảy.

Dạ vũ bắt đầu.

Và từ đó, không khí thêm náo nhiệt, ồn ào . Người nào hát, cứ hát. Người nào nháy cứ nhảy. Và tôi nhìn thấy anh Toàn vừa bước vào cửa. Tôi chạy ra, mời anh dùng bát bún riêu, vì tôi biết anh thích bún riêu nhất.

Kỳ này, thêm người nhảy, và cũng đã quen thân hơn kỳ trước, nên Lâm đã dám ra mời Tố, mời Thanh, và Hùng thì cứ thấy ai không có kép nhảy là Hùng nhào vào mời. Vì thế mà không khí tối nay vui quá.

Lâm chờ đến điệu Tango, thì ra mời tôi.

- Tối nay Trinh nổi nhất với màu vàng ...
- Anh thấy tối nay có vui không ?
- Vui lắm . Chưa bao giờ vui thế .

Lâm nhảy rất khá, nhưng dĩ nhiên là thua Hùng. Trao đổi vài câu, rồi tự nhiên Lâm im lặng cho đến khi hết bản nhạc. Và từ đó, tôi thấy Lâm trầm tư, không còn nói năng ồn ào như trước đây.

Tôi thấy Tố, Thanh và Dung đi một mình, nên đã nhắc Lâm và Hùng, phải mời những người đó nhiều hơn. Được cái Quảng cũng thích nhảy, nên Quảng tuy không được dặn, cũng đã mời hết mọi người, trừ tôi.

còn tiếp)

HONG VU LAN NHI

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 3:58:13 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#31 Posted : Wednesday, August 23, 2017 4:07:07 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Nhìn Tuấn, trong phong cách ăn chơi, tôi cứ tưởng Tuấn sẽ là người mê nhảy đầm, và sẽ là người nhảy giỏi. Nhưng không, Tuấn thích ngồi nói chuyện, bàn cãi về một vấn đề gì và uống bia, hơn là nhảy đầm. Vì thế, Tuấn chỉ nhảy với Trang những điệu nhẹ nhàng như Boston, Rumba. Tuấn mời tôi đúng một bài Tango. Rồi từ đó, thấy biến mất trong chỗ đông người. Tôi chạy ra phía sau vườn, thì kìa, một đám toàn các ông đang nhậu nhẹt, tôi cằn nhằn:

- Sao các anh ngồi ngoài này ? Anh Lang phải vào nhà hát đi chứ . Cả anh Kiểm nữa. Tôi mách bạn tôi cho xem . Anh An có muốn tôi gọi Châu ra đây không ?
- Xin chị tha cho chúng tôi . Ngồi ở đây, vừa hưởng gió trời mát mẻ, lại vừa được uống bia thả dàn, không có sự dòm ngó của các bà ...chúng tôi đang hạnh phúc chị Hùng ơi ...

- Bộ có chúng tôi, các anh không hạnh phúc hả .
- Đâu dám, ấy là chị phiên dịch ra thế. Chúng tôi luôn trong hội "thờ bà" mà chị .

Tôi tha cho đám nhậu nhẹt này, không làm khó dễ họ, mà chỉ nghĩ đến những khác biệt muôn đời giữa dàn ông và đàn bà, giữa phái nam và phái nữ . Cái hố ngăn cách, thật sâu, thật to, tưởng như không bao giờ hằn gắn được, thế mà lại rất cần có nhau. Khi chưa lấy vợ, lấy chồng, thì than buồn, than cô đơn. Lấy nhau xong, thì lại than mất tự do ...Tôi nhớ đến Huấn, người cháu họ, vẫn chủ trương, không phải đi " chầu" như người ta . Khi nào lấy là lấy, cưới là cưới . Ấy là Huấn chỉ tuyên bố câu đó, khi chưa gặt đối tượng . Đến khi gặp Ngọc Bảo rồi, thì, gần như chiều nào Huấn cũng có mặt tại nhà Ngọc Bảo . Các em gái của Huấn vẫn trêu ông anh:

- Cây si đã mọc rễ to , sắp thành cổ thụ rồi đấy .

Huấn nghe, biết các em nói kháy mình, nhưng phe lờ . Cũng như, khi còn theo đuổi các nàng, nhiều anh chàng biết rõ tính nết của hai người không hạp nhau . Chẳng hiểu sao cứ nhất định cưới, để rồi sau dó, tình thương yêu mỗi ngày mỗi nhạt, mỗi xa cách hơn, và cuối cùng, đi đến ly dị ...

Tôi lại nghĩ đến trường hợp của tôi và Hùng ... Ôi, chỉ là duyên số. Tôi nghĩ chắc tôi nợ Hùng, có thể kiếp trước, tôi chưa trả đủ, nên kiếp này tôi phải tiếp tục trả nốt.

Tôi bước vào phòng khách, trong ánh đèn mờ ảo, tiếng hát Thuý Vân đang day dứt, nghẹn ngào:


...Ôm lòng đêm, nhìn vầng trăng mới về, buớc chân giang hồ ...ôi phù du ,từng tuổi xuân đã già
một ngày kia đến bờ
đời người như gió qua

Không còn ai
đường về ôi quá dài
những đêm xa người
chén rượu cay
một đời tôi uống hoài
trả lại từng tin vui
cho nhân gian chờ đợi

Rồi lời ai đó, như một lời nhắn nhủ thay cho tiếng cho tiếng thở dài trong đêm:

...Thôi về đi, đường trần đâu có gì ...tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa.

Tôi mê nhạc Trịnh Công Sơn, và mê những lời ca mới lạ , đôi lúc như gần gũi, đôi lúc như xa lạ trong ý tưởng. Thực ra, phải công bằng mà nói, tôi mê tất cả những bài nhạc tinh lãng man của mọi tác giả. Hình như tôi là người tham lam, bởi vì, cái gì tôi cũng mê . Tôi nhớ lời của Thanh, trong một lúc nói đùa, nhưng đã phản ảnh rất đúng tâm trạng của tôi qua lời nhận xét:

- Băng Trinh thì cái gì cũng thích cũng mê . Người ta chỉ mê một thứ trên đời cũng đủ chết, với Trinh, nó mê đủ thứ.

Đúng thế, mục vui nào cũng có tôi đóng góp. Họp mặt ăn uống, nghe nhạc nhảy đầm, đi shopping mua áo quần, giày dép, sắm đồ trang sức giả lóng lánh đủ kiểu ở Macys ...Không những có mặt tôi, mà lòng tôi còn hồ hởi, hào hứng, say sưa ...

Tôi vẫn còn hậm hực ông Trời đã không cho tôi có giọng hát, để tôi hát những bài mà tôi thích. Kể cũng lạ, tôi thường nghêu ngao lúc làm việc như khi quét nhà, khi làm vườn, khi làm bếp ...và ngay từ thướ còn bé tí teo..thế mà sao giọng hát của tôi, lên cao không được, xuống thấp cũng chẳng xong. Nhưng ông trời cũng có lý khi không cho tôi có giọng hát, nếu không thì bà con cô bác sẽ bị điếc tai vì cái thú say mê ca hát của tôi .

Thuý Vân đã hát xong bài Phôi Pha của Trịnh Công Sơn từ bao giờ tôi cũng không hay , cho đến khi tôi nghe được giọng trầm ấm của Lang trong bài Lầm, tôi mới biết, hồn tôi đã đi hoang khá xa ...

Lầm. Đề tựa đã thẳng thắn, và dứt khoát nói lên hành động sai của mình, và người hát, là Lang, lại làm cho tôi suy nghĩ nhiều hơn về hoàn cảnh của anh . Anh có thực sự hối hận đã có lòng tốt đem một người bạn dù không thân, khi họ gặp hoàn cảnh bi đát, túng thiếu, rồi đem về nhà cưu mang một thời gian hay không ? .

Trong hoàn cảnh này, tôi không biết có nên trách người hay không, hay chỉ trách hoàn cảnh trái ngang do ông Trời đặt để . Nếu Lang không đưa người bạn tên Thái về để phụ giúp công ty xây cất của chàng, và nếu Lang không cho người vợ một đời sống vật chất sung sướng ... phải nói là quá ư đầy đủ, thì liệu sự ngoại tình giữa Thái và Vân,Vợ Lang có xảy ra không ? hay là tại vì cái số Lang phải chịu đựng vợ ngoại tình , đã đưa đẩy Lang gặp Thái, rồi cưu mang, đem về nhà ? Tôi cứ hay suy nghĩ vớ vẩn như thế . Tôi cứ hay đặt những câu hỏi khó trả lời như thế, để rồi cuối cùng thì đổ cho số phận.

Tôi biết Lang cũng hãy còn thương vợ lắm . Thương đến dại khờ, vì những người ngoài cuộc, đã thấy Lang bị vợ cắm sừng, mà vẫn còn quyền hành đối với Lang. Lang thì yếu đuối cho mọi hành động ngu ngốc của mình đối với vợ là vì thương 4 đứa con còn nhỏ dại ... Tôi nhìn Lang, cao ráo, đẹp trai, lại say mê kiếm tiền ... Ồ, hay là Lang có lỗi nặng, khi say mê làm việc, mà quên đi những âu yếm, những săn sóc cho người vợ trẻ, luôn khao khát tình yêu nóng bỏng ? Ừ, cũng có thể tại Lang.

Lâm đến bên tôi lúc nào không hay .

- Làm gì mà ngẩn gnười ra thế ?
- Nghe nhạc, và suy nghĩ về tựa đề Lầm của lam Phương .
- Nghĩ về hoàn cảnh Lầm của mình nữa hả ?
- Của riêng Trinh hay là chung cho mọi người ?

Lâm nhìn tôi. Ánh mắt đăm đăm và buồn. Tôi né tránh, và đi nhanh ra phía mấy con bạn cùng lớp đang tụm nhau nói về chuyện đời.
- Thì cuộc đời là thế: giàu, nghèo, khoẻ mạnh , ốm đau, sống chết , thành công, thất bại ...phải không tụi bay ?
- Không nhảy hay sao mà đến chỗ này ?
- Đến góp chuyện đời mà.
- Nhưng góp sai,

Minh Châu vừa cười vừa nói, khiến cả bọn lại cười ồ .
- Chuyện đời mà góp sai, thì cuộc đời sẽ đi đoong hai năm mươi đó con ạ .
- Hoạt ơi, tao đã bước sai ngay từ khi vào đời, và chắc chắn sẽ còn sai dài dài.
- Hình như chỉ có con Bình là bước đúng, vì đến giờ này, vẫn thấy vợ chồng nó hạnh phúc quá đi.

Bình chỉ cười. Phải công nhận, Bình hiền lành, và lúc nào cũng như còn mắc cở, khi bị ai trêu.

Tôi lại bỏ đám bạn cùng lớp để đến với mấy người bạn khác. Nhắc người này ra nhảy, bảo người kia đừng uống nhiều rượu quá, kẻo say. Hình như Hùng đã bắt đầu ngà ngà. Nhưng vẫn còn đủ sáng suốt để nhảy bebop với Thanh. Lâm cũng đang nhảy với Tố . Quảng thì từ tối đến giờ, hình như không lúc nào ngưng hoạt động . Trong cuộc vui, phải có những người như Quảng mới tạo được không khí vui nhộn . Có điều, chưa bao giờ Quảng mời tôi . Hay là tại Quảng chưa thân thiết ? Một ý tưởng chợt loé lên trong đầu:

- Hay Quảng, lại tưởng tôi là của...Lâm.

Ý nghĩ chợt đến, đã làm tôi phải suy nghĩ . Có thể lắm, vì những thân thiết giữa Lâm và tôi. Không hiểu, những người khác, có ai nghĩ như Quảng nữa không nhỉ. Mà nếu cứ bằng vào những sự liên hệ mật thiết giữa một người nam và một người nữ, cho dù người đó có chồng hay độc thân ...thì người như Quảng có nghĩ cho chúng tôi có tà ý gì đó, cũng không hẳn là sai.

Tôi nghĩ đến Hùng, và trí óc như bềnh bồng nhớ lại những cử chỉ của Hùng, đối với tôi. Tôi cảm thấy Hùng rất bình thường . Ngay cả, những khi Lâm chỉ dỗ mồi với Hùng, rồi để Hùng ngồi uống một mình, ngoài garage , vào trong bàn ăn nói chuyện với tôi, Hùng cũng không tỏ ra một điều gì khó chịu. Lâm cũng biết uống bia, rượu, nhưng chàng không tạo cho mình thói quen cần thiết, đến độ không có không chịu được, như Hùng. Nếu tôi có kể chuyện với ai, là Hùng uống bia mỗi ngày như một thói quen, không có không chịu được, thì chàng lại cho tôi đã nói quá đáng cho chàng. Chàng vẫn lý luận, uống bia là để cho thân xác khoẻ mạnh, Chàng cần khoẻ mạnh thì chàng uống bia. Tôi lại hỏi chàng về vụ hút thuốc, vậy hút thuốc có cần thiết cho sức khoẻ không, thì chàng lại đọc cho tôi nghe mấy câu :

- Hút thuốc lá, chữa bệnh lao,
Muốn cho bổ phổi, thuốc lào khỏi chê.

Đến nước này, tôi không còn muốn nhắc đến hai thứ bia, rượu với Hùng nữa.

- Ừ, nó tốt nó bổ như vậy đó, Trinh để cho anh toàn quyền quyết định sức khoẻ của anh đấy nhé. Nói dại anh có nằm liệt một chỗ, cũng đừng nằm đó trách vợ trách con không biết nhắc nhở .

Hùng quá hiểu tôi, chỉ là nói cho sướng miệng, lỡ trời có bắt tội, chắc chắn tôi không nỡ bỏ Hùng. Tôi hát thật khẽ:

Thôi về đi
đường trần đâu có gì
tóc xanh mấy mùa
có nhiều khi
từ vườn khuya bước về
bàn chân ai rất nhẹ
tựa hồn những năm xưa.

" Thôi về đi ", như một dỗi hờn, khiến cho sự ra đi có chút bùi ngùi, luyến tiếc.

" Thôi về đi ", có khi lại là một lời quyết liệt, dứt khoát chia tay, làm tôi bỗng nhớ đến mấy câu thơ trong Chinh Phụ Ngâm :

...Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy,
Thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu.
Ngàn dâu xanh ngắt một màu,
Lòng chàng ý thiếp ai sầu hơn ai ?

" Thôi về đi ", cho tôi nghĩ đến sự tiễn đưa , hai người cứ dùng dằng, không nỡ chia rời ...để rồi:

Nỗi lòng biết ngỏ cùng ai,
Thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây .

Còn tôi, "Thôi về đi", chỗ nào sẽ là nơi chốn để tôi đi về ? Mái gia đình của tôi, bề ngoài có vẻ ấm êm, như mặt nước hồ thu, lặng lờ, đôi lúc cũng lăn tăn gợn sóng theo bởi gió trời ...cũng như hoả diệm sơn, bao năm yên ngủ, nào ai biết, đến lúc nào, ngày giờ nào, thì mặt hồ nổi sóng, và khi nào thì núi lửa sẽ phun những nham thạch từ trong lòng đất bay tung toé ra xa cả bao dậm .

Tôi vẫn sợ, một ngày nào đó, tâm hồn lắng trầm trong tôi, nổi trận cuồng phong. Tôi vẫn nghĩ, đến một lần nhào đó trong đời, trái tim tưởng đã ngủ yên, lại thức giấc, thôi thúc rung động ...mãnh liệt, cuồng bạo như những ngọn sóng trùng khơi ...

Tôi, lắc đầu xua đuổi những ý nghĩ, tôi cho là không tốt đẹp đó ra khỏi trí não của tôi. Bởi tôi biết, thân xác tôi ở đây, đi đứng, nói cười, ăn uống, như bao người khác, nhưng hồn tôi, nhiều lúc đã bay bổng tận cõi xa nào. Hùng và tôi, có đúng với câu " đồng sàng, dị mộng " không ? . Tôi ngạc nhiên, thấy những giấc mộng tôi dệt hằng đêm, trước khi chìm vào giấc ngủ, những mơ ước của tôi, dù chỉ là những mơ ước hão huyền, chẳng bao giờ hiện thực được, đã không có hình ảnh Hùng trong đó. Dù tôi biết, đường trần đâu có gì, để mà mơ uớc, đường trần đã vắng bóng người .

Không còn ai
đường về ôi quá dài
những đêm xa người
chén rượu cay
một đời tôi uống hoài ...

Tôi nghĩ đến Hùng, biết đâu, trong tâm tư sầu lắng của chàng, cũng đã có những giấc mộng hồng, những mơ ước đẹp, mà không có hình ảnh tôi trong đó. Tôi nghĩ đến người yêu cũ của Hùng, người đã có con với chàng, giờ đang ở phương trời nào ? Biết đâu, chàng đã có những lúc " những đêm xa người, men rượu cay, một đời tôi uống hoài ..." , vì thế mà chàng không bỏ được bia rượu chăng ?

Tôi nhớ đến câu thơ của ai đó bên Việt Nam, mà tôi chỉ được nghe qua một lần, mà sao tôi nhớ đến tận giờ :

Tôi cô đơn nhất hành tinh,
Thế gian chắc chỉ có mình tôi thôi .
Ước gì có được một người,
Để tôi chia sẻ ngót bùi, đơn côi.
Sầu này, tôi sẻ làm đôi,
Nửa anh bên đó, nửa tôi bên này ...

Oh, như vậy, nỗi cô đơn trong tôi, đâu phải chỉ " một mình mình biết, một mình mình hay " . Thế gian này, chán vạn kẻ đang cô đơn kinh khủng đó sao!

Ai cũng thấy tôi nói cười vui vẻ trong đám đông, chắc họ nghĩ tôi là một trong số người hạnh phúc, sung sướng nhất. Cũng như trong cuộc họp bạn náo nhiệt vui nhộn như đêm nay, mấy ai đã nhìn ra được con người thực của nhau. Con người sống không phô trương, khoác lác, không mỉa mai cay cú, không coi vật chất quan trọng hơn tinh thần ...Những tâm hồn đồng điệu sẽ quay về bên nhau, thông cảm, và dĩ nhiên là sẽ thân thiết, yêu thương nhau hơn ...

Trong nhà, các ca sĩ tài tử, vẫn thay phiên nhau hát. Các người thích nhảy, cứ việc xập xình ... theo tiếng nhạc. Nhưng, càng về khuya, thì số người còn ở lại đã ít dần. Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc chia tay. Mọi người đã ra về. Anh chị Toàn Tuyết đã cùng với Bố Mẹ ra về lúc 11 giờ đêm. Tôi vẫn phục các cụ, già rồi, mà vẫn còn thức khuya được. Tuấn - Trang đã về từ lúc đồng hồ gõ đủ 10 tiếng.

Cho đến lúc này, tôi mới thấy mệt, vì phần thì lo sửa soạn cho cuộc họp mặt, phần thì vui nên ít ăn, mà chỉ uống nước.

Và người ra về sau cùng, vẫn là Lâm .

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 4:17:28 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#32 Posted : Wednesday, August 23, 2017 10:47:16 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Cũng vẫn là tôi, trong căn nhà của anh chị Dương, căn nhà mà vợ chồng tôi đã trú ngụ cả năm trời, nhưng sao hôm nay, tôi cảm thấy có gì khác lạ, tâm vui hơn, lòng nôn nao hơn, và hình như căn nhà có vẻ rộng rãi hơn...Niềm vui lâng lâng đó, cứ trải dài thêm, khi tôi một mình đi ra đi vào trong căn nhà mà không biết phải làm gì trước, làm gì sau. Trong tay, chùm chìa khoá nhà chị Dương đã trao cho tôi sáng nay :

- Bây giờ, căn nhà này hoàn toàn thuộc riêng anh chị. Chúng tôi đã trao hết chìa khoá cho anh chị rồi. Nếu chị muốn thay đổi ổ khoá mới, thì cứ việc tự nhiên nhé.

Và, khi nhìn chiếc xe B.M.W màu xanh nhạt lướt đi, tôi cảm thấy rộn ràng trong lòng. Anh chị Dương đã dọn về căn nhà mới từ tối thứ Sáu. Sáng nay, sáng thứ Bảy, anh chị đến để trao chìa khoá.

Phải rồi, căn nhà có vẻ rộng rãi hơn, vì bộ salon da màu nâu, cùng với bộ bàn ăn 6 ghế, đã được dọn đi từ chiều qua. Căn nhà vì thế mà rộng rãi hơn.

Tôi vào phòng master bedroom lo dọn dẹp, để chờ ngày mai chủ Nhật, anh chi Toàn sẽ đem bộ salon da đen, với bàn ăn kính , chân sơn đen đến cho chúng tôi. Từ khi đưọc anh chi Dường báo trước cho vợ chồng tôi biết, anh chị sẽ dọn đi vào đầu tháng, thì tôi đã nói chuyện với Bố Mẹ Chồng, và anh chị Toàn. Tôi mời 2 Cụ về ở với chúng tôi, có phòng riêng đàng hoàng. Hai Cụ đã cho biết,

- Bố Mẹ ở tạm với anh chị Toàn Tuyết, cho đến khi nào xin được housing.

Tôi cũng báo cho Thanh biết cả tháng trước, để sửa soạn đầu tháng dọn vào ở chung với vợ chồng tôi.

Như vậy, là mọi chuyện tạm yên ổn. Vợ chồng tôi sẽ dọn vào master bedroom, Thanh sẽ dọn vào phòng tôi đang ở bây giờ ...Dũng có một phòng, và một phòng dành riêng cho mấy anh em Tú ...

Lạ ghê, chỉ là căn nhà thuê, mà khi được tạm thời làm chủ, tôi đã thấy lòng háo hức, vui vui ...Chỉ nghĩ đến khi nào tôi có tiền mua được căn nhà cho mình, chắc lúc ấy lòng tôi còn hồ hởi, háo hức đến quên ăn quên ngủ chứ chẳng chơi.

Tôi loanh quanh ở phòng khách, nghĩ cách kê đồ đạc sao cho gọn và đẹp mắt. Hùng đặt bộ máy hát ở trong góc tường, gần lối ra vào, để Hùng có chỗ ngồi thay CD nhạc Kâraoke hay khiêu vũ.

Dù không là một hẹn ước, nhưng mỗi thứ tư, cả Tuấn và Lâm đều ghé nhà nhậu nhẹt với Hùng. Chiều nay, Lâm cũng hứa sẽ đến đế thu dọn nhà cửa, khiêng dùm những tủ giường trong phòng tôi sang phòng master rộng rãi hơn.

Lần đầu tiên tôi nhìn thấy Lâm mặc quần Jean, và đi giày bata. Trông Lâm khoẻ mạnh, trẻ trung hơn so với Hùng. Lâm nhanh nhẹn, tháo vát, cho nên, gần như Lâm làm chủ tình hình dọn dẹp trưa nay. Lâm kêu Hùng bỏ đệm ra một góc, khiêng mấy cái thanh giường dựng ở tường, và cùng khiêng cái giường sang phòng bên, bằng cách để trên cái kê có bánh xe, mà Lâm đã mang từ nhà đến.

- Hùng à, tao chuyên môn đi vác ngà voi cho vụ dọn nhà, nên đã chôm được cái này của thằng Quỳnh đây'.
- Làm sao Quỳnh có, hả anh Lâm?
- Thì chắc nó lại chôm được của thằng nào ...

Hùng đang khệ nệ khiêng cái bàn để đầu giường, cũng cố bon chen vài câu :

- Thì lại áp dụng cái câu châm ngôn: tăng xin, giảm mua, phát triển cầm nhầm ...

Mọi người tuy mệt vì khiêng nặng, cũng phải cười ngất vì câu nói châm biếm của Hùng. Lâm giơ tay như hăm doạ Hùng:

- Này, liệu cái thân, ở xứ Mỹ này, vào tiệm mà lại cầm nhầm, có ngày bị còng tay đấy con ạ.

Rồi Lâm kế lại cho Hùng, Trinh nghe những ngày mới chân ướt chân ráo đến Fort Chaffee, trong trại của lính Mỹ, tại Arkansas. Những người tị nạn đều được tập trung ở 3 địa điểm, một ở Pennsylvania, một ở Californỉa, và một ở Arkansas. Chẳng hiểu sao Lâm lại lạc vào nơi này. Lâm ở đây, ngày ngày đến cơ quan Hồng Thập Tự hay cơ quan Công Giáo U.S.C.C, để lo lãng đồ, như áo quần, mùng mền ...và chờ đợi làm thủ tục giấy tờ để đi theo người bằng lòng bảo trợ cho mình ra khỏi trại.

Lúc đầu, P.X là nơi dành bán những thứ cần thiết cho gia đình lính. Vì nhu cầu, người dân tị nạn chỉ được vào mua mỗi sáng từ 8 giờ đến 10 giờ . Chỉ trong 2 tiếng đồng hồ mà thôi. Sau một thời gian ngắn, họ thấy dân tị nạn mua sắm nhiều hơn dân địa phương, nên đã nới rộng giờ, và sau cùng thì dành cho dân tị nạn quyền mua bán ngang với gia đình lính.

Lúc đầu, Mỹ để tự nhiên, ai mua gì, cứ việc cầm ra nơi trả tiền. Người VN có lẽ thấy Mỹ dễ dãi quá, nên cái nạn "cầm nhầm" đã xảy ra. Có nhiều người đã bỏ túi, những món đồ nhỏ, như cây son, cái bút, cái đồng hồ ...Lâm còn kể chính mắt Lâm đã nhìn thấy một bà mẹ dắt 2 đứa con gái đến chỗ mua áo quần, và bà đã mặc 4,5 cái "xì líp" cho mỗi đứa con gái, và chiếc áo đầm tị nạn, lượm được ở phòng phát áo quần cũ do hội từ thiện gửi đến, đã che được mắt người bán hàng. Vì thế, mấy mẹ con ra về thong thả. Phải nói rằng, thời gian ở trong trại, nhiều người không có tiền, mà lại muốn dùng đồ mới, nên đã vào P.X chôm được khá nhiều. Lâm còn nghe được hai ba bà nói nhỏ với nhau:

- Lấy được cứ lấy, tội gì mà mua.

Nhưng rồi, chuyện gì cũng ra ánh sáng. Một sáng chủ nhật, Lâm đi lễ, và nghe cha giảng về tội " cầm nhầm", và nhắc nhở, nếu ai có tính táy máy thì nên chừa, vì nếu họ bắt được, họ sẽ bắt tù, và sẽ không được vào nước Mỹ nữa. Ở rtong trại mấy tháng, ai cũng thấy buồn chán, nhất là những người chung quanh cứ dần dần chào nhau để đi định cư, người thì ở Virginia, người thì ở Baltimor, người được đi California ...đã làm lòng người ở lại rối bời, vì chưa biết đời mình sẽ được định cư nơi miền đất hứa nào. Có lẽ nhờ thế mà cái nạn cầm nhầm đã bớt đi rất nhiều...

Vừa làm vừa nói chuyện, thời gian trôi qua thật nhanh. Tôi dọn cơm ra chiếc bàn nhỏ ngoài sân, và mời Lâm ở lại dùng cơm tối với vợ chồng tôi. Bữa cơm dưới ngọn đèn vàng patio, thật thơ mộng và mát mẻ, vì những ngọn cây bị gió đong đưa, chúng tôi 3 đứa, đã vừa ăn vừa nhắc lại chuyện xưa.

Vụ dọn nhà hôm nay, lại nhắc nhớ tôi nhớ lại vụ dọn nhà từ Chino lên vùng Fountain Valley này. Vậy mà cũng cả năm trời rồi đó. Thời gian trôi mau thật. Từ nhà nọ dọn đến nhà kia, tôi không thấy vất vả bằng vụ dọn nhà kỳ này. Mà gọi là dọn nhà cũng không đúng. Vì chỉ dọn có một phòng cúa tôi mà thôi, thế mà cũng mệt nhọc, tôi vất vả, chá bù từ Chino dọn về Fountain Valley, cả gia đình chỉ có mấy cái túi xách tay.

Trong nhà không có bàn ăn, không có salon, nên tụi tôi ngồi ngoài sân đến khuya, nếu Lâm không phải về vì khuya quá, thì chắc tôi vẫn còn ngồi nhìn trời, nhìn trăng, mà đầu óc thì nửa nghe chuyện Lâm kể, nửa đi hoang về những tháng ngày xưa cũ, những ngày mới lớn, chỉ một ánh mắt nhìn của một chàng trai xa lạ, cũng đủ làm lòng rộn ràng xao xuyến. Tôi bỗng nhớ đến ánh mắt của Lâm, một đôi khi cũng đã nhìn tôi đăm đăm, và lòng tôi cũng thấy rung lên tiếng tơ lao xao như tiếng tre xào xạc trong gió ... Những lúc như thế, tôi cứ phải giá vờ đi kiếm tìm cái gì đó, không chủ đích. Tôi né tránh cái nhìn của một người mà tôi linh cảm thấy có gì khác, không thuần tuý là tình bạn, hay là tình anh em kết nghĩa như Lâm đã tuyên bố ...

Tuy nhiên, Lâm không có cử chỉ nào xàm xỡ, hoặc câu nói bóng gió xa xôi ...để tôi có thể nghĩ rằng Lâm đã tán tôi. Lâm vẫn đối với tôi bề ngoài rất bình thường, và hình như chàng cố giữ cho bình thường. Và ai ai cũng nhìn thấy Lâm là người đứng đắn. Một người tốt. Chỉ có tôi là đôi khi bất chợt, nhìn được ánh mắt đăm đăm của Lâm mà thôi. Và chỉ có thế. Ngay cả những lần chỉ có tôi và Lâm ngồi trong xe, khi chàng đưa tôi đi chợ, hay đi công chuyện, cả hai đều nói cười vui vẻ, và luôn luôn Lâm hướng câu chuyện về tôi, về Hùng, và chúng tôi lại phân tích tâm lý ...Có lẽ vì thế mà Lâm hiểu tôi nhiều qua những lần tâm sự.

Lâm là trai Nam, tôi là gái Bắc, thế mà lại thông cảm nhau nhiều chuyện. Vợ Lâm cũng là gái Nam, tính tình bộc trực, thẳng thắn, lại không dễ dàng hiểu nhau. Cũng như tôi và Hùng, trai bắc kỳ, lấy gái bắc kỳ cũng có thông cảm nhau đâu.

Lâm cứ cho số Hùng sung sướng, đã gặp người vợ như tôi, tuy không yêu thương, nhưng đã coi trọng tình nghĩa, cho nên, tôi đã lo lắng, săn sóc Hùng mà Lâm nhìn thấy phải thèm muốn, uớc ao.

- Giá Hùng là người chồng tốt, biết săn sóc gia đình lo cho vợ con, thì chả nói làm gì. Đàng này ...

Lâm bỏ lửng câu nói, rồi nhìn ra ngoài đưòng, như là đang nói chuyện của một người nào xa lạ không quen biết.

- Nhưng bù lại, gia đình chồng rất tốt với Trinh. Nếu không, chắc ...

Tôi lại cũng bỏ lửng câu nói, vì thực ra, nếu dùng chữ nếu, thì biết sè có những gì sẽ xảy ra, hoặc có khi lại chẳng có gì xảy ra cả .

Tôi cười, và nói với Lâm:

- Tất cả đều do số phận an bài. Càng lớn, Trinh lại càng tin vào số mệnh.

Tôi tiễn Lâm ra về, và Lâm hẹn ngày mai sẽ tới phụ với anh Toàn .

Hùng thì vẫn ngồi ở sau vườn, hút thuốc, và uống bia . Tôi nhìn thấy cả chục chai bia nằm ngổn ngang bên gốc cây tùng.

- Anh Hùng ơi, vào nhà, kẻo sương .
- Cho anh hút xong điếu thuốc dở, rồi sẽ vào theo lệnh bà.

Tôi đi vào phòng Dũng, xem thằng bé ngủ có đắp chăn mỏng, và có nằm ngay ngắn không ? Rồi tạt sang phòng ngủ cũ của mình, xem còn sót chỗ rác nào không ? Tôi muốn giao phòng cho Thanh trong tình trạng sạch sẽ, dù đến cuối tuần sau, Thanh mới dọn vào.

Đêm qua tôi ngủ rất trề, vì cứ thao thức hoài. Đã mấy lần, tôi lén dậy, rồi sang phòng ngủ cũ, nhìn lại và thấy có chút gì luyến lưu. Tôi là vậy. Cái gì cũng là kỷ niệm. Dù kỷ niệm đó buồn hay vui, thì khi nhớ lại, cũng đều buồn, vì nuối tiếc.

Tôi nhớ đến hình dáng ra vào của chị Dương, và cách ngồi hút thuốc của anh Dương với Hùng, ở ngoài vườn sau. Rồi trong 2 tháng nay, cứ đến cuối tuần, là anh chị đi lên nhà mới để lo sửa sang, sơn phết theo ý thích. Tôi cũng đã có lần theo anh chị lên căn nhà rộng lớn ở trên ngọn đồi cao vùng Orange. Và buổi tối, đứng từ phía nhà bếp, nhìn ra phía sân, tôi đã thích mê cái thành phố đầy đèn lóng lánh dưới kia. Những ngọn đèn lấp lánh còn nhiều hơn sao trên trời. Phong cảnh chung quanh đẹp lắm. Nhưng tôi nghĩ, anh chị không có con, lại ở căn nhà quá rộng thế này, chắc còn cảm thấy cô đơn hơn nữa. Cả hai anh chị đều thích nhà rộng, vườn to, nên căn nhà này đúng là căn nhà lý tưởng của anh chi.

Với tôi, tôi lại thấy xa quá cho các bạn bè thường xuyên đến với tôi. Anh chị đã không có con, lại ít bạn,cho nên chỉ lấy thú tiêu khiển là đi du lịch, mỗi năm một nước.

Chị Dương thuộc loịa người ít nói, cho nên, tôi chả biết gì về quá khứ của anh chị . Tôi chỉ biết chị, khi theo Hùng dọn về căn nhà này.

Và cũng từ căn nhà này, tôi đã gặp lại một số bạn xưa, cùng học chung lớp dưới mái trường Trung Vương. Các bạn xa, gần vẫn thường xuyên gọi phone đến thăm hỏi. Tôi cũng đã gọi đáp lễ vài lần . Và cũng từ miền Đông, ông anh của tôi, đã gọi chuyện trò với tôi, khi thì báo tin vui trong ho, lúc lại báo tin buồn, trong họ gần có người vừa chết ...

Và cũng từ căn nhà nay, tôi đã gặp Diễm Trang, để rồi trông coi 3 đứa con của Trang, tôi mói có đủ khả năng, để thuê được căn nhà khang trang rộng lớn thế này. Tôi rất mãn nguyện, dù chỉ là tạm thời làm chủ căn nhà này mà thôi.

Và cũng từ căn nhà này, mà Lâm là người khách cùng sở với Hùng, đã từ sơ giao trở thành thân quen. Tôi nhớ đến Quảng, cũng là bạn đồng sở, và cũng đến họp bạn ở nhà tôi mấy lần, nhưng Quảng đã giữ khoảng cách rất xa, chỉ đến khi có lời mời của Hùng. Thật trái ngược với Lâm. Những ngày không họp bạn, tôi nấu nồi canh dưa với sườn non, gọi Lâm bất ngờ đến ăn, là Lâm đến liền. Lâm không kiểu cách, làm bộ, nên đã gần gũi với gia đình tôi.

Dù đêm qua ít ngủ, tôi vẫn dậy sớm như thường lệ. Tôi pha cho tôi ly cà phê, rồi nấu một nồi bún mọc, để mọi người ăn lai rai từ sáng đến chiều. Tôi thích nấu bún mọc, vừa giản dị vừa dễ nấu. Cũng may, bà mẹ chồng tôi lại thích ăn bún mọc.

Tôi nghĩ, phái đoàn Chino có xuống, cũng phải tới khoảng trưa, vì còn phải xếp hàng lên xe Van... Cho nên tôi cũ cứ tà tà ...

Và tôi đã lầm. Chỉ hơn 10 giờ một tí, là đã thấy xe chở hàng, đậu ngay trước sân nhà. Rồi tiếng léo nhéo của chị tuyết gọi Hùng, để ra xe khiêng phụ với anh Toàn.

- Hùng ơi, ra khiêng phụ với anh Toàn một tay nhé.
- Em sẽ cùng khiêng với Hùng .

Nhìn tấm thân cò hường của Hùng, làm sao khiêng nặng được. Bất giác tôi nhìn ra đường, mong ngóng Lâm tới mau mau. May quá, Lâm đang đậu xe bên kia đường. Tôi đi nhanh ra cổng đón Lâm và dục dã Lâm vào mau để khiêng phụ.

Lâm vào nhà, chào bố mẹ Hùng, rồi sang chào anh Toàn .

- Dạ, thưa anh, thợ phụ xin chào anh.
- Oh, có thêm chú Lâm, hay quá.
- Anh Toàn ơi, em mới là thợ phụ Thằng Hùng chỉ là thợ vịn mà thôi.
- Cho mày hết đó, tao ra sau vườn ngồi là vui rồi.
- Chú Hùng, cho anh ly bia lạnh đi. Cho Lâm nữa. Uống lấy sức để khênh chứ.

Chị Tuyết đang ở ngoài sân, vội lên tiếng cấm đoán.

- Không được dỡn à nha . Làm hết .việc đi, lúc ăn trưa, tha hồ uống ...

Bộ salon da màu đen, 2 mảnh đang được anh Toàn tháo gỡ giấy bao ...trông thật đẹp . Bộ này do tôi chọn trong quyển catalog. Bàn ăn, thì cũng chân đen, với kính màu nâu đậm ...

Phòng khách trông đẹp hẳn lên. Tôi lấy thuốc chùi kính, lau mặt bàn đang còn những vết bui, và trưa nay, sẽ khai trương bằng món bún mọc.

Mẹ chồng tôi vui nhất, vì bà được ăn món bà thích. Tôi mời mọi người ngồi vào ghế, rồi mới múc từng bát đưa đến mọi người . Bún mọc phải ăn nóng mới ngon. Tôi nhắc nhỏ vào tai Hùng hãy ký trả tiền bợ salon và bàn ăn. Lúc đầu chị Tuyết và anh Toàn nhất định không lấy tiền hai món hàng đó .

- Anh chị tặng cô chú đó .
- Thưa chị, chi cho chúng em nhiều rồi . Ngày xưa thì em nhận. bậy giờ em đã có lương, chi cho em được tiêu một tí chứ ?

- Thôi , Trinh đã nói vậy, thì anh chị tính giá vốn thôi.
- Thật là đẹp cho cả đôi bên .

Ông bố tôi, vui quá, cũng phải lên tiếng.

Đối với riêng tôi, thì hai ngày Thứ Bảy và Chủ Nhật đã cho tôi một niềm vui .

(còn tiếp)

HONG VU LAN NHI

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 10:58:17 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#33 Posted : Wednesday, August 23, 2017 12:58:05 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)
TUỞNG NHƯ LÀ (tt)


Phòng khách, phòng ăn bây giờ đã hết trống trải, mà còn đẹp hơn trước, vì đồ đạc mới. Kỷ vật mà anh chị Dương để lại là chiếc tủ lạnh cũ. Chị kể, cái tủ lạnh này tính ra cũng dùng được hơn 10 năm rồi. Về nhà mới, chị muốn mua cái mới, đẹp hơn, tiện nghi hơn ...Chị ngập ngừng hỏi tôi,

- Chị Hùng ơi, chị có muốn lấy cái tủ lạnh cũ này không. Mình không muốn đem theo lên nhà mới.
- Lấy chứ chị. Cái gì chị không muốn đem về nhà mới, cứ để lại đây. Cái nào dùng được thì dùng, cái nào không dùng được thì vất.
- Vậy thì mấy cái bàn ghế cũ ngoài vườn sau, tôi để lại nhé.
- Vâng, tốt cho anh Hùng vẫn có chỗ ngồi hút thuốc, uống bia. Cám ơn chị.

Anh Dương là người cẩn thận, nên những gì cũ kỹ không dùng, anh đã gọi người đến thu dọn, đổ rác, và giao căn nhà khang trang, sạch sẽ cho gia đình tôi. Tôi cám ơn sự đối xử tế nhị, biết điều của anh chị. Sống chung với nhau trong một nhà, mà hai cuộc sống như hai thái cực, như hai dòng nước ngược xuôi, mà vẫn êm đềm chảy trôi trong một dòng sông hiền hoà lặng lẽ, khiến bạn bè trong những buổi họp mặt, cứ thắc mắc, sao không thấy ông bà chủ nhà hiện diện.

Thực ra, mấy tháng sau này, cuối tuần nào anh chi cũng lên nhà mới để lo cho đám thợ sửa lại căn nhà cho đúng ý. nào là sơn lại trong ngoài. Thay thảm mới nơi những phòng ngủ, và lát gạch ở phòng khách, phòng ăn, phòng gia đình và những lối đi. Sau đó, lại còn làm Landscape cho vườn, trước, vườn sau ...

Bây giờ thì căn nhà đã đẹp lắm, và trông như mới, so với căn nhà cũ. Chuyện, tiền đi đâu thì làm cho nơi đó trở thành đẹp là dĩ nhiên. Ngay cả con người, cứ có tiền đến thẩm mỹ viện, thì dù có xấu mấy, cũng trở thành dễ coi, nếu không nói là xinh đẹp hơn trước nhiều. Nếu không đủ tiền đế cắt mắt, bơm môi, bơm bàn tay năm ngón cho thành mũm mĩm búp măng, búp đa, đỡ nhìn thấy da dẻ nhăn nheo, vì làm vườn, làm bếp, rửa chén bát nồi niêu xoong chảo mỡ màng hàng ngày ...thì chỉ cần căng da mặt, là đã thấy cuộc đời dổi khác rồi. Trông làn da mịn màng, không nhăn nheo, như tuổi đôi mươi, khiến cho người ngoài nhìn vào, thấy đời trẻ đi đến cả hai chục tuổi ...Ôi, văn chương cứ than là tuổi trẻ qua đi, không níu kéo lại được, thế mà khoa học đã giúp con người tìm lại được tuổi trẻ, dù chỉ là hình dáng bề ngoài.

Con người là do bàn tay nhiệm màu của tạo hóa tạo nên, mà khoa học còn làm biến đổi được từ xấu trở nên đẹp hơn, so với " nhan sắc " tự nhiên trước kia, thì cái nhà, có nghĩa lý gì khi chủ nhân có dư tiền bạc, muốn vẽ voi vẽ chuột gì mà chẳng được.

Giá mà tôi có tiền, thì không biết lúc ấy, tôi có thay đổi quan niệm của tôi bây giờ không nhỉ. Hay tôi lại cũng đua đòi vẽ rồng, vẽ rắn cho khác với người ta. Chỉ biết lúc này, tôi đang sung sướng, lòng tôi nhẹ tênh, cảm giác lâng lâng trong tôi vẫn còn.

Tôi sẽ mua thêm mấy chậu hoa Lan giả để trong nhà. Lan giả bây giờ họ làm trông giống như Lan thật, mà không phải tưới bón cho mất thì giờ. Những cây thật, tôi đã có trồng trong chậu mấy cây Lan đất, với màu vàng, màu xanh, màu trắng, và màu hồng ...Những cây này, tôi cũng chẳng phải mua. Ngoài tiệm kính của Châu tròn, khách hàng Tết nào cũng tặng, hoặc do Châu mua về trưng bày trong tiệm, rồi khi hoa tàn, nó than là không biết để đâu cho đỡ chật vườn nhà nó. Vì, trong gia đình nó, chẳng ai chịu lo cây cối cả. Ngay Ông chồng nó, dù rảnh thì giờ, cũng không thèm ra vườn. Nó kể một câu chuyện mà tụi tôi cứ bò lăn ra cười và cho là nó thêm mắm thêm muối cho vui cửa vui nhà. Nhưng nó thề là nó nói sự thật trăm phần trăm.

Câu chuyện bắt đầu là khi nó dọn về căn nhà 2 tầng lầu, 4 phòng ngủ rông lớn thuộc thành phố Huntington Beach. Căn nhà này do 2 vợ chồng người Mỹ ly dị, nên vườn tược gần như bỏ hoang. Vì thế mà nó mua được với giả rẻ hơn ngoài thị trường cả 6,7 chục ngàn. Trước khi dọn vào, nó thuê người sơn phết lại trong ngoài cho đẹp và sạch sẽ. Còn ngoài vườn, thì ông chồng thấy thợ đòi đắt quá, ông lên cơn hà tiện, nói là để từ từ ổng lo. Dọn vào cả 4,5 tháng rồi, mà cái vườn mỗi ngày mỗi hoang tàn hơn. Biết tính chồng hà tiện, nó chờ ổng đi chơi xa vài ngày, đã gọi thợ về vẽ vời cái vườn cho thơ mộng.

Gặp mấy ngày trời mưa, cây cối mọc tươi tốt. Châu từ tiệm về lúc 7 giờ tối, đã được chồng ra tận cửa đón, - một sự lạ, chưa từng có kể từ khi mới cưới - và cười cười khoe:

- Sau mấy ngày mưa, trời nắng đẹp quá, anh đã ra làm vườn.
- Anh ra làm vườn ? Chả trách trời mưa . mà anh làm những gì ngoài vườn .
- Thì anh nhổ cỏ dại. Em ra mà xem.

Châu hí hửng đi theo chồng ra vườn sau. Ông chỉ đám cỏ dại mà ông vừa nhổ chất đống bên lối đi ...

- Đấy, em thấy hoa vàng mọc đẹp chưa ?
- Khổ thân em rồi anh ơi, những cây anh nhổ, là những cây bông nhỏ, mà em đã thuê thợ trồng tuần trước, còn những cây có hoa vàng anh để lại là những cây hoa dại, sau ngày mưa, nó mọc tốt và trổ bông đó.

Rồi nó vừa đi vào nhà vừa lẩm bẩm

- Lúc nhờ nhổ cỏ dại, thì không làm, bây giờ, nhè cỏ dại để lại, nhổ hết những cây bông nhỏ đã tốn tiền thuê thợ trồng...

Tôi chơi thân với Châu, và lại hay gặp nhau, nên nghe được nhiều câu chuyện " khó tính " của ông chồng, mà cười đến chảy nước mắt . Tuy khắc nhau đủ thứ, nhưng gia đình lại rất êm đềm, vì Châu bảo vợ chồng nó may mắn, là ông chồng thì đi làm sở, còn nó có business riêng, ít khi gặp nhau, nên ít khi có chuyện, mà lỡ có
chuyện, thì nó cũng nhịn cho xong. Tôi phải phục cái tính chịu đựng rất hay của nó.

Cũng nhờ cả gia đình Châu không có người lo cây cối, vườn tược, mà Châu đã cho tôi những chậu Lan khi đã hết hoa. Trái lại, tôi lại là người rất mê cây, và thích thú khi ra vườn, nhổ cỏ dại, hay trồng cây.

***

Bố Mẹ chồng tôi và anh chị Toàn, hôm nay về sớm, vì anh chị có cuộc họp sinh nhật người bạn. Vì thế, khai trương bàn ăn mới bằng chầu bún mọc xong, là Bố Mẹ tôi ra về liền. Nhìn Mẹ chồng tôi hiền lành, dễ chịu, tôi thấy thương bà ghê. Tôi nhớ Mẹ tôi, cũng dáng người thanh thanh, hiền lành, nhưng Mẹ tôi không son phấn, tóc uốn quăn như Mẹ Hùng. Cũng một phần tại bà đẹp. Con cái không có ai được hưởng cái nhan sắc lộng lẫy của bà. Chị Tuyết cũng đẹp, nhưng so với bà, vẫn kém thua. Dù bây giờ bà đã gần 70 tuổi rồi. Bố chồng tôi cũng thuộc loại hào hoa, đẹp trai, có lẽ Hùng được nhờ cái hoà hoa của Bố. Nhất là gia đình chồng lại rất mê thích nhảy đầm. Hùng nhảy rất giỏi, tôi và Hùng chắc chỉ có điểm đó hợp nhau thôi.

Rất tình cờ, Tố ghé chơi, vì nàng vừa từ nhà người bạn về.

- Lâu quá, em mới ghé thăm anh chị. Hình như em thấy xe chị Tuyết vừa ở đây ra.
- Đúng vậy. Tố tinh mắt quá nhỉ. Chị nghĩ, ai làm chồng cô Tố, phải coi chừng. Hẹn hò nhăng nhít có ngày vỡ nợ.
- Vì thế chẳng ai dám đến với em cả. Cứ cu ky hoài.

Ngày xưa, tôi làm mai mối cũng mát tay lắm. Tôi làm mối cho bốn năm đám, đều thành tựu. Có điều, những người tôi làm mai, họ đều không có con. Cũng chẳng có gì lạ. Vì những người tôi giới thiệu, đều ở lứa tuổi ngoài 40 rồi. Có khi rổ rá cặp lại, nên họ ngại có con để tránh được cảnh con anh, con tôi, con chúng ta ...

Nhưng kìa, cháu Phụng, con gái cô em họ, tôi đã giới thiệu với Thành, còn rất trẻ. Chồng 27, vợ 23. Thế mà hai đứa chờ hoài cũng chẳng có con. Sau 5 năm chung sống, tụi nó ly dị. Mỗi đứa lấy người khác, thì Phụng lại có con.

Từ khi làm mối cho cô bạn thân, thì từ đấy, vụ làm mai mối không còn hiệu nghiệm nữa. Và tôi cũng chán cảnh làm mai mối rồi. Ai cũng bảo, cái dại thứ ba là làm mốí.

Vả lại, sang nơi đất nuớc người, tôi có đi tới đâu mà quen nhiều. Nếu cứ ở Chino, thì chính bản thân tôi cũng ra vào thui thủi một mình thôi. Mang tiếng là ở vùng gần Little Saigon, mà nào tôi có đi đâu ? cả nhà chỉ có một xe hơi cho Hùng đi làm. Sáng Chủ nhật, khi nào Hùng không cùng đi lễ vối tôi, thì tôi mượn xe Hùng đi đến Nhà Thờ Thánh Linh đi lễ, rồi về.

Đi chợ hay đi mua bán mấy thứ lặt vặt, Hùng đã bán cái cho Lâm, để chàng còn ngồi nhà uống bia. Tôi chẳng hiểu Hùng nghĩ gì. Chàng tin tưởng nơi tôi, hay tin tưởng Lâm ? Nếu chàng tin tưởng nơi tôi, thì chàng lầm, vì trí óc tôi vẫn đi hoang dù là ở ngay cạnh chàng. Còn Lâm, mọi điều kiện của Lâm đều hơn Hùng, mà sao Hùng lai dám giao trứng cho ác.?

Hay là chàng chơi đòn tâm lý. Giả vờ tin tưởng, để sau đó, đôi mắt cú vọ của Hùng theo dõi sát nút chúng tôi, để xem lòng dạ của bạn và của vợ. Ừ, nếu Hùng hành động như vậy mới đúng là con người. Còn nếu Hùng chỉ cần say sưa với ma men, mà quên đi người bạn đời đã từng chia sé buồn vui với Hùng trong cuốc sống, thì nói dại, nếu lỡ tôi có sa ngã, thì cũng là chuyện đương nhiên mà thôi.

Chẳng biết Lâm và Hùng đang làm gì ở trong phòng master bedroom, mà đến cả 2 giờ đồng hồ, vẫn chưa thấy ló mặt ra.

Tôi rủ Tố đi vào xem phòng ngủ của tôi, và nhìn thấy Lâm và Hùng đang gắn giây điện thoại, và gắn giây computer.

Tôi bỗng nổi hứng, đề nghị khao mọi người đi nhảy đầm ở Quốc Dương ballroom. Chỗ này, ban ngày là nơi dậy nhảy, nhưng tối tốí lại là nơi nhảy đầm của những người thích nhảy, mà lại không ưa đến chỗ phòng trà, đông người ...

Kể cũng đúng, đến những phòng trà như Majestic, Ritz, người ta vừa nhảy đầm, lại vừa khoe quần áo, khoe đồ trang sức, khoe những ông bồ bà bồ ... Lại nữa, phòng trà là nơi mở cửa trễ, 9 giờ mới bắt đầu, trong khi nhiều người, họ đến Ballroom, từ 8 giờ đến 10 giờ là về nhà ngủ khoẻ, ngày mai còn có sức đi làm. Và, đến Ballroom, còn có thêm cái lợi, là tiền vé rẻ rề. Lúc bắt đầu chỉ là 4 đồng, rồi theo thời giá lên tới 5 đồng, rồi 6 đồng ... Và nhất là ballroom mở cửa mỗi ngày. Bà con nghiền nhảy, có thể đến đó tập thể thao mỗi ngày, từ 8 giờ đến 10 giờ, mà không phải thức khuya, hại sức khoẻ.

Hùng đồng ý ngay. Lâm cũng chẳng bận gì để có cớ từ chối. Tố thì cũng chẳng biết về nhà làm gì, ngoài leo lên giường nằm ngủ, lấy sức ngày mai lái xe đi làm. Thế là cả bọn cùng đồng ý trong vui vẻ. Tôi đun nóng nồi bún mọc, lấy bát đũa, đĩa rau ...và dục mọi người ăn mau, để còn đến đúng giờ, vì chủ nhật, Ballroom đóng cửa sớm.

***

Sau 2 ngày cuối tuần ồn ào náo nhiệt, cuộc sống của tôi lại trở về bình thường. Đầu tuần, khoảng 8 giờ, Diễm Trang đã đến giao Tùng, Tú và bé Tuyết cho tôi, rồi đi làm. Bé Tuyết còn đang ngủ gà ngủ gật trong tay bồng của người mẹ trẻ. Nhìn vậy, tôi thấy thương bé làm sao. Tôi vội đặt bé vào trong nôi, cho bé ngủ tiếp. Nhìn bé ngủ, giấc ngủ thiên thần, với đôi mo^i hơi trễ xuống, xinh ơi là xinh. Tôi lan man nghĩ đến sau này, cô bé cũng làm điêu đứng bao trái tim, giống Mẹ. Rồi đời bé sẽ ra sao ? Vui, buồn, sướng, khổ ? Sẽ may mắn như Mẹ Trang của bé, gặp, rôi yêu và lấy được người yêu, và sống trong hạnh phúc ... hay lại giống số phận người nuôi bé là tôi, cũng gặp được người yêu, cũng yêu, nhưng rồi chia tay, để mãi mãi là nghìn trùng xa cách. Để vài chục năm sau, nghĩ về nhau, mà thấy lòng lạnh giá như băng.

- Thưa bà, con muốn uống sữa .

Tôi cho Tùng và Tú ngồi ngay ngắn trên bàn ăn, rồi rót cho mỗi đứa một ly sữa tươi .

- Các con có muốn ăn bánh mì không, bà làm.
- Dạ có.
- Con ăn cái bánh con cua cơ.
- Rồi. Tùng ăn bánh mì còn Tú ăn bánh con cua nhe.

Tôi lấy 2 lát bánh mì nhỏ cho vào toaster, trong lúc lấy giò cắt mỏng kẹp vào bánh mì cho Tùng. Tôi mỉm cười khi nghe Tú gọi là bánh con cua. Chỉ vì, một hôm, ngồi nhìn cái bánh croissant, có hai càng gấp vào, trông giống con cua, tôi đưa ra nhận xét đó, mọi người đều thấy giống, và từ đó, mỗi lần đi Costco, Lầm đều hỏi:

- Có cần mua bánh con cua không.

Tôi chẳng hiểu Tú đã nhập tâm từ bao giờ.

Trong lúc 2 đứa bé ăn sáng, tôi vặn nhạc nhè nhẹ, dòng nhạc mênh mang như sương như khói lan toả trong căn phòng. Tôi nhìn ra phía vườn trước, cây hoa leo vàng mà tôi trồng trong chậu lớn, đang nở những cánh nhỏ mỏng manh, phô sắc cùng nắng sớm. Hoa vàng không thơm như hoa Dạ Lý Hương, lại có mùi hơi ngai ngái. Hoa nào cũng có mùi riêng biệt của từng loại, cũng như mùi da thịt của từng người. Tôi nhớ đến chị Nhã Trúc, chị say mê nói về mùi thơm đặc biệt của người chồng ly dị cúa chị. Chị bảo:

- Mùi thơm toả từ mùi mồ hôi trong từng chân lông toát ra, đặc biệt đến nỗi, tao mê cái mùi thơm ấy, mà không có từ hãng nước hoa nào, không có từ một loại hoa thơm nào, mà có lẽ chỉ có một mình ổng có mà thôi.

Nhớ đến chị, tôi lại nhớ đến nỗi đam mê chồng của chị, mê đến nỗi, hễ biết được ai là nhân tình của ổng, chị lại tìm mò đến, không phải để đánh ghen, mà để chỉ cho họ những gì mà chồng chị thích, để cô ta chiều. Và, chị cũng thường tò mò hỏi họ lý do nào mà mê ổng. Thì đa số đều nói đến mùi da thịt đặc biệt của ổng.

Chị tâm sự với tôi:

- Trời đã cho ông sinh ra trong một gia đình giàu có, sang trọng lại được hưởng nhiều đặc ân của tạo hoá, như là thân hình to cao, phong cách hoà hoa, tính tình phóng khoáng và nhất là có giọng hát trầm ấm ru hồn. Thêm vào đó, nhảy đầm thì vừa đẹp vừa giỏi ...

- Em thấy đó, như vậy chị không mê sao được.

Rồi chị chép miệng như luyến tiếc thời hoa mộng. Đôi mắt đẹp của chị nhìn vào cõi xa xăm, và chị kể cho tôi nghe, như nói với riêng mình :

- Chị cũng là con một gia dình quyền quí, nhà có mấy cô con gái cũng đều đẹp. Vì cả bố lẫn mẹ chị đẹp lắm, đẹp nhất thời bấy giờ cơ mà. Nhưng ông trời lại khoác vào người chị cái áo nghệ sĩ. Cho chị biết mơ mộng, thích hát hỏng, ngâm thơ ...cho chị có một nhan sắc chim sa cá lặn, nhưng cũng không quên cài cho chị cái mác cô đơn trọn kiếp. Vì thế, dù có nhiều người theo, gia đình bắt lấy chồng, người chồng cũng môn đăng hộ đối, nhưng chỉ ba năm sau, chị đà phá tung cánh cửa hôn nhân đi theo một người mà chị nghĩ, nếu không có hắn, chị không thể nào sống được. Chị với hắn cứ già nhân ngãi non vợ chồng cho đến khi di cư vào Nam, thì anh chị chính thức lấy nhau.

Thời gian này mới là thời gian đau khổ của chị. Chị đi làm, đẻ con, ( 3 trai 2 gái ), và anh thì mèo mỡ tùm lum. Anh không thèm đi ngang về tắt như người ta đâu, mà đi bồ đàng hoàng trước mắt chị. Có điều, anh không bỏ nhà đêm nào. Cứ ăn chơi đến mấy giờ sáng, rồi cũng bò về nhà. Mà lạ ghê, chị cứ âm thầm chịu đựng, và chiều chuộng săn sóc, như là săn sóc người chồng thuỷ chung của mình vậy. Chị buồn quá, đi hát cho qua thì giờ. Một tối, đang hát trên sân khấu, chị nhìn xuống đám khán giả, thấy anh dang ngồi âu yếm cô bồ tré. Chưa bao giờ tim chị nhói đau đến thế :

Anh nỡ lạnh lùng đến thế sao ?
Tim em tan nát tự hôm nào.
Giờ đây đã nát càng thêm nát ...
Muốn nói mà sao vẫn nghẹn ngào .

Sao anh không nói một lời gì,
Dù chỉ một lời không đáng chi ...

Đêm đó, khán giả vỗ tay, reo hò, và hô bis bis hoài, vì khen chi. hát hay quá. Chị cũng biết chị hát hay nữa, vì chị hát bằng con tim rướm máu của mình mà.

Trong khi, anh thì cứ hết bỏ cô này, có cô khác. Vợ cả là chị, lại không ghen, mà chỉ các cô bồ ghen nhau, rồi tìm đến mách chị.

Sự chịu đựng như chiếc giây thung, cứ kéo giãn mãi ra, rồi cũng có ngày không thung lại được. Anh chị đã xa nhau trong ôn hoà. Đường ai nấy đi, hồn ai nấy giữ, nhưng em thấy đó, cho dù lúc này chị đã trong lứa tuổi thất thặp cổ lai hy, mà vẫn còn nhiều ong buớm vờn quanh, mà "sao cô đơn" vẫn chiếu mạng không buông tha, nên chị vẫn sống một mình, lấy thú ca, ngâm làm tiêu khiển cho qua thì giờ ...

Tôi phải công nhận, chị vẫn giữ được nét trẻ trung, và vẫn đẹp. Tôi ngắm chị không chán mắt. Tôi mê tính tình của chị hơn nữa. Chị tốt với bạn bè, và tôi chỉ nghe chị khen bạn bè, mà chưa nghe chị nói xấu một người nào. Tôi có nói với chị như vậy, thì chị cười , rồi nói :

- Ừ, chị chỉ tìm cái đẹp của mỗi người để nhắc đến. xấu thì ai chả có, quên cái xấu đi mà sống.

Tôi quí chị về cái đức tính độ lượng, và chân tình với bạn bè...

Hai đứa bé đã ăn xong, và đang chơi xếp chữ. Tôi đứng thần người truớc tủ lạnh, vì đang nghĩ đến món ăn chiều nay, sẽ là thịt hay cá.

(còn tiếp)
HONG VU LAN NHI

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 1:10:49 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#34 Posted : Wednesday, August 23, 2017 2:24:06 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Trong nhà, yên lặng như tờ, vì 3 đứa bé đã ngủ. Tôi lấy thịt băm, kho đầy một nồi, rồi luộc rau cải bắp với trứng, thế là xong bữa cơm chiều. Tôi định vặn nhạc, lại thôi, để 3 đứa bé ngủ cho yên giấc.

Tôi gọi điện thoại cho Châu, hỏi thăm tin tức các bạn, vì từ hai tuần trước hôm dọn nhà, cho đến hôm nay, dễ chừng cũng 3 tuần rồi, tôi không liên lạc với ai, ngoài Thanh, về vụ dọn nhà.

Châu đang bận rộn khách hàng, tôi cáo từ, hẹn lần khác. Vừa lúc ấy, có tiếng phone reng. Thì ra là của Thanh. Thanh cho biết, trong tuần này, Thanh sẽ dọn từ từ ... Áo quần, sẽ được Thanh chở thành nhiều chuyến, đem dần đến, treo lên mắc áo cho gọn gàng.

Tôi chơi thân với Thanh từ thưở còn bé tí teo ...cho nên biết rõ tính cẩn thận, gọn gàng của cô nàng. Thanh hiện đang sống một mình, sau khi đã ly dị. Vì thế, chuyện dọn về ở chung với nhau, là điều tất nhiên phải xảy ra.

Hôm nay đầu tuần, Thanh hẹn sẽ đem áo quần đến tối nay. Giường tủ, và một vài thùng nặng như T.V, máy hát, thì Thanh đã thuê một chuyến xe chuyên chở một lần, là xong.

Tiếng chuông cửa vang lên, tôi cứ đinh ninh là Thanh, thì hóa ra Hùng và Lâm, hôm nay đã về sớm hơn thường lệ. Lâm bao giờ cũng bô bô cái miệng trước tiên :

- Gái té giếng ơi, tụi này được về sớm, vì sở bị tắt điện . Cũng sớm hơn ngày thường chừng nửa giờ chứ mấy.
- Có đi làm, mới thấy thời giờ là vàng bạc. Trinh ở nhà, nên ngày nào cũng giống ngày nào. Cũng may có 3 đứa bé, trông coi vừa có tiền, lại vừa cho qua thì giờ.
- Cho anh Lâm ăn cơm với nha .
- Anh Lâm xui quá, tối nay, cơm chỉ có rau luộc với trứng, và thịt kho thôi.
- Anh Lâm không xui đâu Trinh ơi, vì thịt băm là món anh mê từ bé. Cứ thịt băm với cơm trắng là xong một bữa cơm.

Tiếng chuông cửa lại vang lên lần nữa. Lần này chắc chắn là Thanh chứ không ai khác. Lâm vội chạy ra mở cửa. Và tiếng Lâm reo lên :
- Chào Thanh. Quán cơm xã hội lại có thêm một người nữa đây Trinh ơi.

- Thanh xin chào cả nhà. Vừa ở sở ra, mệt quá.
- May cho bồ, là có thợ phụ ngồi đây, nên cần mang thứ gì vào trước, thì xin chủ nhân cho biết.

Rồi không cần chờ phản ứng của Hùng và Lâm, tôi lên cao giọng :

- Hai ông làm ơn ra khiêng mấy thùng áo quần, giày đép của Thanh vào phòng cho cô ta dùm với.

Thanh ra mở cửa xe, và chỉ trong một loáng, những túi giày, những thùng áo quần, đã được đem vô phòng.

Tôi quên luôn mấy đứa bé, cho đến khi tiếng bé Tuyết khóc ré lên, tôi mới vội vàng chạy vào.

Thay tã, cho uống sữa xong xuôi, tôi mới đưa Tuyết cho Thanh bồng dùm, và tôi lo cho 2 đứa bé ăn cơm. Luôn thể, tôi mời mọi người ngồi vào bàn ăn và dùng bữa cơm tối bất ngờ.

- Bà ơi, cho con thêm thịt nữa .

Tôi xúc thêm một thìa xúp đầy thịt, và hỏi Tùng , Tú có muốn uống nước không .

Bỗng Lâm cất cao giọng :

- Sao tụi nó lại gọi Trinh bằng "bà" ? Là Bác chứ ...
- Thực ra, tụi nó hay gọi bà Nội, bà Ngoại ...cho nên Diễm Trang cũng muốn tụi nó gọi bằng bà cho dễ gọi.

Tụi con nít thời bây giờ, làm sao nó phân biệt được Ông, Bà, Bác, Thím ...Cho nên dùng chữ nào dễ nhất để chúng gọi là được.

Lại chuông cửa nữa. Lần này là Diễm Trang đến đón con.

- Tùng, Tú ơi, Mẹ con đã đến đón rồi đó.

Trang ào vào như cơn gió lốc. Dục Tùng Tú sửa soạn về, và bồng Tuyết ra xe.
- Mai gặp các cháu nhé !

Tôi quay vào, và ra phia' bàn ăn ngồi góp chuyện với Lâm, Thanh .

Tụi nhỏ đã ra về, trong nhà lúc này chỉ còn 4 người lớn: Thanh, Lâm, Hùng và tôi. Câu chuyện lúc này chỉ quanh quẩn vụ dọn nhà. Phần tôi, dọn nhà coi như xong. Bây giờ đến lần Thanh.

- Thanh ơi, cuối tuần này dọn hả, có cần Lâm phụ không ?
- Anh Lâm ạ, được vậy thì con gì bằng.

Tôi háy mắt nhìn Lâm, và chen vào:

- Thanh đừng ngại. Chuyên viên vác ngà voi đấy. Không người này thì cũng người khác thôi.

Rồi tôi bắt chước giọng quảng cáo trong Radio :

- Khiêng đâu cũng vậy, khiêng dùm đây, đây cám ơn.
- Này em gái, lắm miệng vừa thôi nha.

Lúc này Hùng mới lên tiếng

- Đấy, có ở gần, mới cảm thông được sức chịu đựng của thằng này như thế nào nhé. Vì thế, chỉ có bia rượu mới giúp cho cho tôi đủ can đảm mà chịu đựng.
- Anh nói còn thiếu. Thuốc lá nữa. Thuốc lá giúp anh đốt cháy những lời khuyên hữu ích mà anh không muốn nghe.
- Haha, anh đã nói thuốc lá chữa bệnh ho lao mà Trinh.
- Vì thế, Trinh để anh tự do hút thuốc bổ, hy vọng thuốc bổ sẽ biến anh thành mình hạc thân khỉ.

Hình như Lâm hiểu được sự tức bực trong tôi, cho nên, Lâm đã gỡ rối cho Hùng, bằng cách lảng sang chuyện khác.

- Từ nhà cũ của Thanh đến đây có xa không ?
- Không xa lắm. Thanh ở con đường Garry, gần South Coast Plaza.
- Chỗ đó cũng tốt lắm đấy .
- Thanh ở đó cũng 3 năm rồi. Kỳ này họ bán nhà, nên Thanh phải dọn thôi.
- Thanh có nhiều đồ nặng không ?
- Thì 1 bộ giường ngủ, với bàn phấn, T.V, máy hát, và computer.
- Nếu chỉ có thế, Lâm và Hùng đến dọn cho, khỏi phải thuê người. Còn nếu Hùng lười, thì Lâm có 1 người bạn, họ cũng khoẻ mạnh như Lâm, cho họ vài chục, họ sẽ cùng Lâm dọn cho. Cùng lắm, cả 3 người dọn thì nhẹ nhàng rồi.
- Vậy xe chở thì sao ?
- Nó có xe truck .
- Vậy tất cả Thanh nhờ anh Lâm nhé.
- Okie Dokie

Thế là mọi chuyện đuợc bàn xong trong tình cờ, trước khi chia tay.

ooooo000ooooo


Phải công nhận Lâm là người tốt bụng với bạn bè. Từ hôm nói chuyện với Thanh xong, thì vào chiều thứ Sáu, Lâm đã cùng với người bạn đến nhà Thanh để dọn nhà.

Thứ Sáu nào Thanh cũng được về sớm. 2 giờ trưa là Thanh đã có mặt ở nhà rồi. Thật là thuận tiện cho việc dọn nhà.

Hùng va Lâm đi làm về khoảng 3 giờ. Và họ đã hẹn nhau đến thẳng nhà Thanh. Hùng thuộc loại gày yếu, Lâm đã không tin tưởng khi phụ khiêng những T,V máy hát, cho nên đã khéo léo, cho rằng nếu Hùng lười dọn nhà thì đã có người bạn khác. Thật ra, sau vụ dọn từ phòng này qua phòng khác, Lâm đã biết tài khiêng vác của Hùng rồi.

Mọi người đều đến giúp Thanh, chỉ có tôi, vì phải trông coi Tùng, Tú nên đã không phải tham gia vào vụ dọn nhà.

Tôi nhìn đồng hồ, đã 5 giờ rồi, mà vẫn chưa thấy bóng dáng xe nào về. Quái lạ, sao tôi cũng nôn nao như khi tôi dọn nhà vậy. Hôm nay, bọn Lâm, Hùng chỉ khiêng đồ nặng, những áo quần và những đồ nhẹ, thì Lâm, Hùng đã giúp cho một chuyến tối thứ tư rồi. Thanh cũng chuyển từ từ bằng xe của nàng mấy hôm nay. Ừ, sao mà Thanh cũng nhiều thứ lặt vặt ghê. Áo quần của Thanh thì khỏi nói, nhiều vô kể, vì Thanh thuộc loại ăn diện theo đúng mốt. Hơn nữa Thanh lại đi làm sở, những người đi làm, hình như ai cũng diện. Nhất là Thanh lại là người thích nhảy đầm, và lại là người nhảy giỏi. Thanh hứa hẹn, khi nào dọn nhà xong, sẽ mở Boum tại nhà, và Thanh sẽ mời người bạn nhảy giỏi đến. Thanh khen anh chàng này nhảy đầm đã giỏi, lại có dáng đẹp nữa.

Đối với tôi, kể từ khi biết Hùng đến giờ, tôi chưa thấy ai nhảy giỏi, và có dáng đẹp như Hùng. Bảo Hùng là người gầy cũng không đúng, mà phải nói là người xương xương, cao ráo, và khuôn mặt cũng gọi tạm là đẹp trai. Chả thế mà có nhiều cô mê mệt vì chàng. Và có cô đã có con với chàng rồi đó. Tôi khô muốn nghĩ đến chuyện Hùng có con, nhưng một đôi lần, ý tuởng đó như tiềm ẩn trong trí não, cớ cơ hội là mở tung ra. Và, tôi rất vui mừng, khi tôi đã quên được tên người yêu cũ của Hùng.

Tôi lấy cơm cho Tùng, Tú ăn với thịt băm. Tụi nó mê thịt băm của tôi làm, khiến cho Diễm Trang vui, vì trước kia, tụi nó chỉ biết ăn giò, và uống sữa mà thôi.

Tôi đang bồng ngửa Diễm Tuyết, để cô nàng bú bình, tay đang khua khua trong không khí, hoặc đang chộp lấy ngón chân cái đùa dỡn . Theo kinh nghiệm của các cụ, thì những đứa bé mút ngón tay cái, là yêu bố. Diễm Tuyết, không những mút ngón tay cái, mà còn thích nắm lấy ngón chân cái nữa . Những khi nằm chơi một mình, cô bé còn kéo ngón chân cái đưa lên miệng ...

Xe chở đồ nặng đã về. Tôi nhìn đồng hồ, và thấy kim đồng hồ chỉ đúng 6 giờ.

Tiếng Lâm từ ngoài vọng to vào nhà :

- Trinh ơi, mở dùm 2 cạnh cửa ra với.

Và, Hùng đang cầm những thanh giường vác vào nhà. Rồi là người bạn của Lâm khiêng cái đầu giường. Lâm đang cho cái T.V vào cái dolly đẩy vào nhà. Vừa đi vừa réo Thanh :
- Thanh ơi, vào phòng xem trước, định T.V để đâu, máy hát để đâu, thì chỉ cho tụi này khiêng vào nhé.
- Sao về muộn vậy.
- Tại phải đợi anh Phùng. Anh ấy bị lạc đường một tí, nên đến trễ. Vai chính lạc, nên mọi vai phụ đều phái chờ.

Tôi bắt mấy đứa bé ngồi yên ở bàn ăn, để mọi người khiêng đồ. Tụi nó đã ăn cơm xong, tôi đang bóc cam cho tụi nó ăn tráng miệng.

Trong lúc mọi người khiêng đồ, tôi bày bát đũa , và hâm lại nồi thịt băm . Bữa cơm cũng khá thịnh soạn với thịt băm, cá kho, với rau cải luộc cho mọi người ăn tạm đỡ đói.

Diễm Trang, chỉ kịp chào mọi người, và hẹn Thanh ngày mai thứ Bảy, sẽ đến thăm phòng mới, rồi ra về với các con.

Tất cả, chỉ thu vén vào trong một phòng, mà cũng mất nhiều thì giờ. Vì, đôi khi, đồ đạc định chỗ này, không vừa, lại phải chuyển chỗ khác. Chỉ nguyên cái tủ đựng CD của Thanh, mà Hùng đi ra đi vào cũng mấy lượt mới xong.

Và khi gọi là tạm xong, thì kim đồng hồ cũng đã chỉ gần 8 giờ.

Tôi yêu cầu mọi người rửa mặt, rửa tay, và ăn cơm kẻo khuya rồi.

Lần đầu tiên tôi lấy bia ra mời anh Phùng, trước con mắt ngạc nhiên của Hùng và Lâm.

còn tiếp
HONG VU LAN NHI

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 2:56:18 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#35 Posted : Wednesday, August 23, 2017 5:04:34 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Hai ngày cuối tuần, tôi chẳng đi đâu, vì Thanh còn đang lo dọn phòng. Từ sáng, Lâm cũng đã ghé, để giúp Thanh cắm giây điện cho T.V, Computer ... Thanh cũng thuộc loại đàn bà giỏi, đảm đang. Tuy nhiên về computer, Thanh lại có vẻ chậm hiểu. Có thể tại Thanh không thích.

- Tại thằng em trai, nó mua cái mới rồi thải cái cũ cho Thanh đấy, nếu là bỏ tiền mua, thì chả bao giờ.

Thực ra Thanh cũng không có thì giờ rảnh rỗi. Trong tuần, đi làm ngày 8 tiếng, trong 5 ngày. Thứ Bảy, có khi còn phải làm over time nữa. Cuối tuần thì hoặc họp bạn, hoặc đi nhảy đầm. Từ khi quen Hoàng, người rất mê nhảy đầm, và nhảy giỏi và có dáng đẹp, Thanh còn đi nhảy với Hoàng vào 2 ngày thứ Ba và thứ Năm trong tuần nữa.

Vì thế, computer chỉ là để cho có với người ta mà thôi.

Đúng hẹn, chiều thứ Bảy, gia đình Trang-Tuấn ghé thăm . Trang mang đến một chậu Lan, gọi là " Tân Phòng ", vì chị Thanh chỉ dọn vào có một phòng. Em gọi như vậy có đúng không chị Trinh ?

- Đúng quá rồi, nghe lại có vẻ Nho nhe nữa. " Tân phòng ", Hai chữ thật dễ thương.

Suốt từ sáng đến giờ, Thanh không ngơi tay. Lúc này, trông Thanh có vẻ mệt .

- Thanh ơi, ngừng tay nghỉ chút đi, tiện thể có Trang Tuấn đến thăm.

Thế là cả bọn lại kéo nhau ra ngồi nơi phòng ăn để nghe, và để kể chuyện vui. Và chuyện làm cho cười nghiêng cười ngả, cười bò ra sàn nhà, lại chỉ là những chuyện tiếu lâm mà thôi.

Trang và Tuấn xin phép về, vì hai vợ chồng cùng đi làm, nên các cháu đang gửi nơi Ngoai.

Thanh nhìn đồng hồ, thấy đã 5 giờ hơn rồi, bèn đề nghị mời mọi người đi ăn tiệm. Tôi là người đồng ý nhất, vì cả ngày nay, tôi không nấu nướng gì cả. Tôi hỏi trống không :

- Định ăn ở đâu bây giờ ? Hai anh Lâm và Hùng thích ăn món gì, tiệm nào thì lên tiếng đi.
- Phe đàn ông chúng tôi, không có ý kiến . Các bà cho ăn ở đâu, thì chúng tôi ăn ở đó. Các bà có công nhận là chúng tôi " thờ bà " một cách ngu si , sợ sệt không nào ?
- Các ông chỉ làm ra vẻ sợ hãi thôi, đâu có sợ thật. Nếu sợ thật, thì anh Hùng đã cai rượu, cai thuốc lá lâu rồi.
- Aha , Trinh ta vẫn có giọng chua cay ta.
- Sao anh Lâm lại bảo là Trinh chua cay. Trinh chỉ nói mà nghe cho vui thôi.
- Này, mọi người đi tắm táp cho sạch sẽ, rồi sửa soạn, đúng 6:30 là đi ăn đấy nghe.

Lời của Thanh như một mệnh lệnh, nên ai đấy đều yên lặng, kẻ đi tắm, người lo nhồi son phấn ...

Tôi vào phòng Dũng, nói cho nó biết, để sửa soạn đi ăn. Tôi kéo cánh cửa tủ áo quần của Dũng, chọn cho nó một bộ quần nâu, áo T- Shirt màu trắng có hình trái tim ...

- Mẹ ơi, con không thích mặc áo này đâu, con nít quá, còn mặc áo chemíe tay ngắn, có sọc nâu này cơ.

Tôi sững sờ nhìn Dũng . Nó đã lớn, và cao hẳn lên. Dáng người giống Bố, và tôi ngạc nhiên nhìn mái tóc cắt hơi vuông, theo lối người lớn bây giờ. Truớc đây, đi đâu, tôi đều chọn áo quần cho nó mặc. Và đưa bộ nào, nó vui thích mặc bộ đó. Không hề có ý kiến như hôm nay, lúc này .

Tôi bỗng thấy lòng chùng xuống, khi nghĩ đến con chim tuy còn bé nhỏ, sống trong vòng tay che chở của bố Mẹ, nhưng đã bắt đầu tập bay. Mỗi ngày, chim sẽ bay được xa hơn. Và khi đủ lông đủ cánh, tức là đã tới tuổi khôn lớn, hiểu biết ...con chim đã không còn thuộc vào vòng tay che chở của Bố Mẹ nữa. Chim sẽ bay ra đời, thành công hay thất bại, được nhiều người yêu thương, hay bị nhiều người ghét bỏ ... đều do mình.

Còn bé, nếu chăm chỉ học hành, dùi mài kinh sử, trau dồi đức tính ...thì cuộc sống sẽ thành công hơn , và sẽ chiếm được lòng thương yêu chân tình của bạn bè, và của những người sống chung quanh .

Trái lại nếu đứa trẻ đó có tính kiêu ngạo, cho mình là cái rốn vũ trụ, ăn nói hỗn láo ...không biết kính kẻ trên, nhường kẻ dưới, thì sẽ thất bại.

Tôi biết Dũng là đứa con ngoan, lễ phép, học giỏi và chăm chỉ, nên tôi cũng yên tâm phần nào. Tuy nhiên không phải vì thế mà tôi lơ là trong việc coi sóc con cái.

Trong Radio, có riêng một giờ chương trình cho các bậc cha mẹ làm sao biết cách coi sóc, dạy dỗ con cái. Tôi có một con trai duy nhất, nên tôi rất âu lo, và quan tâm đến con cái rất nhiều.

Dũng bây giờ hãy còn nhỏ, ngoan ngoãn, chăm học, nếu đem so sánh với những đứa trẻ khác. Nhưng, đường đời còn dài, làm sao biết trước được.

Tiếng Dũng làm tôi trở về thực tại :

- Mẹ làm gì mà hôm nay nhìn con như lâu quá không gặp con vậy ?
- Ừ, lâu quá rồi Mẹ không nhìn thấy con. Và, Mẹ cảm thấy con hình như có gì khác lạ.
- Có gì lạ đâu Mẹ. Tụi bạn con còn có nhiều cái lạ hơn con đó.
- Chẳng hạn ...
- Quần áo nó mặc rộng thùng thình, tóc thì pha màu vàng, màu đỏ ..

Tôi nhìn Dũng thảng thốt :
- Dũng , con không được bắt chước tụi nó nha. Mẹ chỉ thích nhìn con trong bộ áo quần học sinh hiền hòa, với dáng ngây thơ dễ thương. Con mà giống tụi nó là Mẹ buồn lắm đó.
- Thì con chỉ nói cái lạ của tụi nó thôi mà.
- Ừ, con của Mẹ ngoan lắm.

Tôi đến gần Dũng, xoa nhẹ đầu con, như muốn níu kéo lại những nét hồn nhiên,ngây thơ mà tôi biết rồi nó sẽ không còn với Dũng theo năm tháng nữa.

- Dũng này, Bố vẫn đưa con đi học Violin đấy chứ.
- Dạ, thứ bảy nào Bố cũng đưa con đi.
- Con chịu khó học cho giỏi, đánh cho hay nha. Đó là cái mộng mà đời Mẹ không thực hiện được, nên muốn con thực hiện dùm Mẹ .
- Dạ .

Chả hiểu Dũng có hiểu được lời nói của tôi hay không, mà nó cũng cứ vâng dạ thật ngoan ngoãn.

- Thôi, Mẹ con mình ra ngoài xem các bác đã sửa soạn xong chưa .

Hai Mẹ con ra tới phòng khách, thấy mọi người đã sửa soạn xong và ngồi chờ.

- Xong chưa, đi thôi chứ.
- Xong từ khuya rồi, mọi người chờ hai Mẹ con của cô thôi. Làm gì mà lâu vậy , anh lại tưởng cô và con sửa soạn đi dự tiệc cưới ...

Tôi cảm thấy mình như có lỗi với mọi người, nên đã giã lả, cười nói với từng người cho qua chuyện. Tôi choàng tay ôm vai Thanh :

- Quyết định tiệm nào chưa.
- À, đến tiệm La Miranda, ở góc đường Westminster và Brookhurs.

Rồi Thanh dục mọi người ra xe.
- Tất cả ngồi xe Thanh nhé. Mau lên, đói rồi. Đến đó còn phải chờ nữa đấy ...

Tôi ngồi phía trước với Thanh, và ba đực rựa ngồi ghế sau.

La Miranda là nhà hàng trình bày theo lối tây phương. Những ngọn đèn mờ toả nhẹ ánh sáng xuống những chiếc bàn vuông xếp sẵn đĩa,giao, xiên, thìa, với khăn ăn đỏ, trông thật thơ mộng. Những người bồi bàn nam nữ đều mặc áo giống nhau. Phái nam và phái nữ chỉ khác nhau là quần và Jupe thôi, còn thì cùng màu xanh đậm, v áo chemise trắng, thắt nơ xanh. Lần đầu tiên tôi đến nơi này. Không khí ấm cúng dưới ngọn đèn mờ, làm tôi có cảm tình liền, dù chưa biết thức ăn nấu có ngon miệng hay không.

Trong lúc chờ đợi gọi thức ăn, tôi lơ đã nhìn những bức tranh treo tường, tranh nào cũng có nền xanh và trắng, khiến tôi cảm thấy chủ nhân đã khéo hài hoà màu sắc.

Mọi người đã gọi những món mình thích. Đến phiên tôi, tôi gọi một phần cá 8 món, và giúp Dũng gọi 1 phần cơm thịt bò xào đặc biệt.

Nhìn chung quanh, tôi thấy có những gia đình đi 6,7 người, đang ăn uống, nói cười nhẹ nhàng . Có vài cặp ngồi châu đầu vào nhau, tâm tình rất khẽ, khẽ đến nỗi, tôi chỉ nhìn thấy đôi môi mấp máy, rồi nhìn thấy miệng cô gái mỉm cười, và đôi mắt họ nhìn nhau thật say đắm ...

Tôi bỗng nhớ lại thưở thanh xuân của tôi. Tôi cũng đã có những lần cùng người yêu vào nhà hàng Brodard ngồi nghe nhạc, ăn kem dâu, và châu đầu thủ thỉ nhỏ to. Cũng nhiếu lần, tôi cùng đi với các bạn trai của " Chị Tôi ", vào ăn ở nhà hàng tàu Chéong Nam, hay nhà hàng Tây Continental, để được nhìn người qua lại qua khung cửa. Nhưng tôi nhớ nhất, là lần đầu tiên bước vào nhà hàng sang trọng gọi là Khách Sạn Caravelle, ở đường Tự Do.

Đó là vào đêm Giáng Sinh. Anh Tuyền, người đang tha thiết xin đôi bàn tay của Chị Hồng, đã mời mấy chị em chúng tôi, gồm Chị Hồng, Phương và tôi đi ăn Réveillon tại nhà hàng Caravelle. Anh Tuyền đã đặt sẵn từ trước, và cho biết có nhảy đầm nữa. Anh Tuyền cũng mời thêm anh Thuần, là bạn của nhóm tôi, mà anh cũng quen biết qua những lần gặp ở nhà tôi. Thuần cao ráo đẹp trai, và lại nhảy giỏi. Trong khi đó, anh cũng mang theo người bạn tên Trọng, để cho đủ 3 cặp.

Sau khi đi lễ đêm từ Câu Lạc Bộ Phục Hưng ra, chiếc xe Mercedes màu đen của anh Tuyền đã đưa chúng tôi vòng vèo từ đường Nguyễn Thông, ra Phan Thanh Giản, đến Duy Tân, rồi quẹo phải đường Catinat, và thẳng tới Caravelle. Người gác cổng, mặc bộ đồ giống như lính nhà vua bên Anh, chỉ khác là không đội mũ lông dài, đã đón chúng tôi, rồi lái xe xuống dưới hầm nhà hàng. Chúng tôi, quần là áo lượt, choàng thâm áo lạnh, rồi đong đưa cái ví màu đen, cùng màu với giày và áo manteau, đi vào thang máy. Nơi đây, cũng có người đứng chờ sẵn, để hỏi người khách muốn lên lầu nào, thì họ bấm số lầu đó. Bọn chúng tôi đã lên tầng trên cùng, là tầng nhà hàng, có ăn, uống rượu và nhảy đầm.

Trong ánh đèn mờ ảo, huyền diệu, người bồi trong bộ complet thẳng nếp, quần đen, áo veston đỏ ,với nơ thắt màu đỏ, đã hỏi tên, rồi dẫn chúng tôi đến bàn đã đặt sẵn, với tên : Phạm Quang Tuyền, 6 người.

Đàn ông thì tự kéo lấy ghế ngồi, riêng phụ nữ chúng tôi, thì mỗi người, đều có người bồi kéo ghế cho chúng tôi ngồi. Xong đâu đó, họ đến mỗi người, 1 tay để phía sau, 1 tay cầm chai rượu, rót cho chúng tôi mỗi người ly rượu vang đỏ. Hình như sự chờ đợi là một cách thức của dân sang trọng hay sao, mà sau khi đưa quyển thực đơn ra, cả nửa tiếng sau, họ mới đến hỏi chúng tôi đã sẵn sàng gọi thức ăn chưa.

Anh Tuyền là người đã từng du học bên Tây, về VN, anh có cơ sở lớn, làm ăn chung với những người ngoại quốc, nên anh rất thành thạo trong việc giao tế. Anh xếp chỗ rất khéo . Chị Hồng ngời đầu bàn, coi như hôm nay là vai chính, Anh ngồi bên tay phải, đến tôi, Thuần, Phương, Trọng.

Đây là câu chuyện "nhà quê" của tôi, mà không bao giờ tôi quên . Khi anh Tuyền hỏi mọi người gọi gì, thì theo lời dạy dỗ của Mẹ tôi, khi đi ăn với bạn, mà họ là người mời, theo phép lịch sự thì nên để họ gọi dùm. Vì lỡ mình gọi món đắt tiền quá, sẽ phiền cho chủ nhân, nhiều khi họ không định khao tới số tiền cao mức đó. Còn khi mình muốn gọi lấy, thì nên gọi món với giá tiền trung bình mà thôi. Ở đây, đèn thì mờ mờ, món Tây tôi cũng chả rành rẽ cho lắm, nên nhớ lời Mẹ dặn, tôi nói :

- Anh gọi dùm Em.

Và Phương cũng lại bắt chước tôi. Ngồi chờ cả tiếng, để được nhìn thấy 2, 3 đĩa trắng mang ra với xiên thìa. Ly thì có tới mấy loại cao thấp khác nhau. Anh Tuyền, đã mời chị Hồng ra sàn nhảy, Thuần mời tôi, và Trọng nhảy với Phương. Nơi đây, sàn nhảy rộng, đẹp, đông người ngoại quốc nhưng không chen chúc như ở những nơi Đồng Khánh, Baccara ... Tôi thấy những người ngoại quốc gặp nhau vui vẻ, chúc nhau Merry Christmas, làm tôi thắc mắc, không biết họ có nhớ nhà không nhỉ. Tôi đóan là có, vì thấy họ uống rượu mạnh rất nhiều. Thì uống rượu tiêu sầu mà. các Cụ Nho nhà mình chả nói thế sao !

Sau bản Tango, ai nấy về chỗ ngồi, thì người hâu bàn, đem ra một quả chanh, cắt tỉa rất công phu và đẹp. Rồi là chút muối tiêu. Trên đĩa ăn cúa tôi chỉ có vậy . Phương và tôi liếc mắt nhìn nhau như muốn hỏi . mãi sau, một người mới đem ra một tô to, múc cho anh Tuyền, tôi và Phương, mỗi người 2 thìa , tôi dương mắt nhìn, thấy món gì mà đen đen, lại có những cục tròn tròn nho nhỏ ... Các người khác, thì nào là thịt bò hầm rượu vang, bouillabaisse ...ăn với bánh mì, trông ngon làm sao . Tôi cứ tưởng, món của tôi sẽ còn đem ra cái gì nữa . Nhưng anh Tuyền đã vui vẻ mời mọi người bắt đầu, và tôi lại nhìn Phương, và nhìn xem anh Tuyền ăn như thế nào . Anh vắt chanh vào cái tròn tròn đen đen đó, rồi trộn với tiêu, ăn với bánh mì . Tôi thất vọng, và nghĩ mình sẽ đói, vì ăn thế này, thì no sao được. Nhất là sẽ không có gì là ngon miệng cả . Phương và tôi, ngồi khẩy từng viên tròn, cho vào miệng cho có lệ, và ăn bánh mì không. Bù lại, đêm đó, chúng tôi thay nhau nhảy đầm rất vui, cho đến 3 giờ sáng.

Sau này, khi ra đời, tôi kể lại món ăn tròn tròn đen đen đó, mới biết rằng, đó là món đắt tiền nhất, vì là món trứng cá Cavia. Ôi, nhà quê đến mức đó là cùng.

còn tiếp
HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#36 Posted : Wednesday, August 23, 2017 5:23:09 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Thức ăn đã bắt đầu mang ra. Mỗi người đều ăn uống ngon lành, vì tương đối món ăn ở nhà hàng này cũng khá ngon. Món cá 8 món, quá nhiều, so với 1 người ăn như tôi, nên tôi đã chia sẻ với mọi người. Phần cơm chiên đặc biệt của Dũng, đã phải chia sẻ với bố, vì Dũng ăn không hết, dù sức trai đang trong tuổi mới lớn... Lâm thì vui vì tô phở gầu gân, hôm nay ngon lắm. Có lẽ vì đói, và cũng vì làm việc lao động cả ngày, mà buổi trưa, chỉ có khúc bánh mì. Thanh thì mệt, nên vốn ăn ít, lúc này còn ăn ít hơn ...

Ăn uống xong, mọi người muốn ra về ngay, vì mai còn phải đi làm. Chỉ có tôi là nhàn hạ so với mọi người. Ngay cả Dũng cũng phải đi ngủ sớm để ngay mai đi học.

Chiếc xe của Thanh lại phom phom trên đường đưa mọi người về nhà tôi, để sau đó, mỗi người lái xe về nhà mình.

Đây là tối đầu tiên Thanh ngủ ở nhà tôi. Và, sau khi chúc mọi người ngủ ngon, ai nấy đều về phòng riêng của mình.

***

Gần như một thông lệ, cứ đến ngày thứ tư, là tôi nấu một nồi to, để ăn lai rai cả ngày, như bún riêu hay bún mọc. Hoặc là cơm với nồi canh cá chua. Những ngày thường khác, thì tôi nấu cơm như mọi lần, quanh quẩn cũng chỉ cá, thịt kho, hoặc đậu nhồi thịt xốt cà chua, hay đậu nấu canh cà chua ... Thanh ăn cơm với gia đình tôi. Thanh không thích ăn thịt nhiều, mà chỉ thích ăn rau, đậu. Thanh cũng là người nội trợ đảm đang, nên cuối tuần, Thanh hay nấu nướng. Các bạn của tôi, từ hôm có Thanh đến ở đây, lại cũng ghé nhiều hơn. Phần vui, phần có người nói chuyện lâu hơn, vì thường thương, gia đình anh chị Toàn Tuyết hay đưa bố Mẹ Hùng xuống ở chơi đây đến chiều mới về. Chị Tuyết còn hỏi tôi, sao dạo này không thấy tổ chức nhảy nhót gì nữa. Và chị đề nghị hai tuần nữa, nhân dịp sinh nhật của mẹ vào tháng 8, con cái chung nhau tổ chức sinh nhật cho Mẹ tại nhà các em. Tôi vui vẻ nhận lời liền. Vụ dọn nhà của tôi, và của Thanh cũng đã xong. Ừ, cũng là dịp vui đón tiếp bạn Thanh về ở đây nữa. Thanh và tôi ngồi đếm số đào, kép, và đang tính làm sao cho đào, kép không quá chênh lệch.

- Được rồi. Lần này ta mời thêm một kép vừa cao ráo đẹp trai, lại vừa nhẩy giỏi. Chàng này lại thích nhẩy nữa, nên sẽ mời mọi người chứ không để đào ngồi ế như kỳ trước đâu.

Tôi biết Thanh nhiều bạn, cả bạn gái lẫn bạn trai nhưng vì không ở chung, nên chưa quen. Từ nay, tôi sẽ biết hết những người bạn của Thanh. Và nếu thấy ai " được " là tôi sẽ xúi Thanh lấy cho rồi. Ở một mình nhiều lúc cũng buồn, tuy biết rằng, có khi ở hai mình còn mất vui nhiều hơn.

Cuộc sống vẫn bình thường. Ngày tháng vẫn lặng lẽ trôi qua. Tôi đã bắt đầu gọi phone mời mọi người đến ngày thứ bảy tuần tới, đến dự tiệc có dạ vũ, tại nhà tôi để mừng sinh nhật Bà mẹ chồng, và để luôn thể mừng Thanh đã dọn vào ở chung với gia đình tôi.

Mọi người đều mừng vui, vì đã lâu rồi, nhà tôi bận nhiều chuyện, đã không có họp bạn, ăn uống, nhảy nhót gì.

Diễm Trang đến đón con, tôi cũng mời luôn, và hy vọng lần này có sự hiện diện của hai em, cho mẹ Hùng mừng. Bà Cụ tính tình trẻ trung, và cũng thích nhảy lắm. Nếu không bị cái lưng đau, khiến người Cụ như khòm xuống, vì thế mà Cụ không nhảy nhót gì được. Nhìn người ta nhảy, Cụ nói Cụ thèm nhảy quá đi, mà không nhảy nổi, vì đầu gối bị mổ, yếu hẳn hơn trước nhiều.

Tuy vậy, lần này sinh nhật này của Cụ, chắc chắn là Cụ phải nhảy bản đầu tiên với Cụ Ông rồi. Nhìn Cụ Bà nhìn say sưa Cụ Ông, tôi biết Bà hãy còn thương Cụ Ông nhiều lắm. Đôi lúc, tôi còn nghe thấy câu hờn mát, giận lẫy Cụ Ông nữa. Mà cũng tội nghiệp cụ Ông, cứ quanh quẩn ở nhà với cụ bà, mà vẫn không yên thân . Có lẽ cụ mặc cảm vì đau chân, không đi đâu được, mà cứ ghen bóng ghen gió ...

Tôi thấy thương cả hai Cụ. Thương cho người có tính ghen, và thương cả cho người bị ghen, mà chẳng có gì. Cũng tại, ngày còn trẻ, cụ Ông cũng bay bướm lắm. Nhưng hồi trẻ, bà cũng đẹp lắm, nên chẳng thèm ghen chi cho mệt. Về già, mới sinh ra lắm chuyện, dù so với sắc đẹp của những người cũng cỡ Cụ, thì Cụ là người trẻ hơn, sắc đẹp vẫn hơn nhiều người. Thế mà chỉ vì cái chân đau, mà đâm ra ghen tương khó chịu.

Tôi nghĩ đến tôi, bây giờ thì tôi không ghen Hùng tí nào, nhưng biết đâu, khi về già, tôi lại giống Mẹ chồng, nổi cơn ghen, thì buồn cười lắm nhỉ. Tôi chép miệng, coi như chuyện đời có nhiều khi không hiểu nổi.

- Biết ra sao ngày sau ...

***

Từ ngày có Thanh về ở chung với vợ chồng tôi, thì người vui nhất vẫn là tôi. Bởi vì, Thanh là người hay làm, không chịu ngồi yên, cho nên Thanh đã giúp tôi rất nhiều. Ngay cả vụ họp bạn vào cuối tuần này. Thanh đã bàn tính đặt món gì, bao nhiêu món, sao cho không dư nhiều.

- Mấy lần trước, kỳ nào cũng dư quá, đến nỗi, phần gói cho bạn bè mang về, phần để lại ăn mấy ngày sau mới hết.

Thức ăn để trong tủ lanh vài ngày sau mới ăn hết, làm sao ngon và bổ cho được. Thanh ăn ít, nên chủ trương, ăn ngon và có chất bổ. Vì thế Thanh bàn:

- Tao nấu cho mày nồi bún riêu, mày nấu xôi, và chè. Đặt thêm ở ngoài gỏi mít tôm thịt, chả giò, bánh cuốn ... Còn thì bạn bè ai mang gì đến, đều để chung vào đó. Những món chính mình đã có rồi.

Mọi chuyện cứ thế mà tiến hành. Tôi ở nhà gọi đặt mấy món, và Hùng sẽ đến lấy khoảng 4 giờ. Phần tôi, ngâm đỗ và gạo từ hôm trước, và chờ đến sáng thứ Bảy, tôi mới đồ xôi. Chè, thì chắc tôi nấu chè đậu đen, có ai muốn ăn xôi đậu xanh với chè đậu đen thì cũng đúng. Chiều thứ Năm, các bạn gọi đến hỏi về thức ăn. Minh Châu đề nghị mua hoa để tặng Sinh Nhật Cụ. Hoạt và Bình thì mang nước ngọt. Vợ chồng Tuấn, Trang thì mang rượu, bia ... Chị Tuyết gọi điện thoại cho tôi, và khẳng định :

- Trinh cứ đặt món ăn dùm chị, và để chị lo trang trải mọi thứ mua. Các em không cần phải chi bất cứ món gì trong ngày hôm đó. Anh chi bao thầu luôn.

Thế là coi như vợ chồng tôi có công, và anh chị Toàn Tuyết có của.

Coi như tạm xong phần ăn uống. Thanh hứa sẽ mang chàng Quỳnh đến. Tôi hy vọng bữa tiệc lần này sẽ vui nhộn nhất từ xưa đến nay.

Riêng tôi, tôi cùng đi với Thanh đến Macy's mua cho mẹ Chồng một áo khoác ngoài. Tháng Tám mùa Thu, trời cũng se se lạnh rồi. Và bà lại thích diện nữa, dù dạo này chẳng đi đâu ngoài xuống thăm thằng cháu Nội.

Mọi sự coi như đã xong, xếp đặt đâu vào đấy, chỉ còn chờ ngày họp bạn vào tối thứ Bảy này nữa thôi.

Kể cũng vui, cứ mỗi chiều đi làm về, tắm rửa, thay áo quần mặc nhà xong, Thanh lại cùng tôi bàn về vụ dạ vũ sắp tới. Thanh bắt Hùng mua thêm mấy đĩa nhạc nhảy đầm của ngoaị quốc cho xôm trò :

- Này ông Hùng, Ông chỉ có mấy cái đĩa cứ quanh quẩn mấy bài hát đó, nghe chán lắm rồi đấy. Ông phải mua thêm CD nhạc giật gân đi chứ?
- Yên chí, kỳ này đã có thêm mấy CD với nhạc Tour, tha hồ mà nhảy.
- Ông bạn Quỳnh của tôi, khó tính lắm đấy.
- Ông ấy khó tính, kệ ông ấy chứ, thằng Hùng này mà còn ngán ai ?
- Không phải ý tôi nói thế. Tại ông ta là người thích nhảy đầm, cho nên, cần nhạc đánh cho đúng điệu, với những bản hay.

Rồi Thanh lảng sang chuyện khác.

- Eh, tối nay thứ Sáu rồi đó, nhanh ghê chưa.
- Để sáng thứ Bảy, Trinh nhờ anh Lâm thu dọn nhà cửa cho sạch sẽ dùm. Thanh nhớ trông coi ông thợ Lâm dùm nhé.
- Gì chứ trông coi thợ là nghề của tao, yên chí đi.

Nói là nhờ Lâm, thực ra, sàn nhà tôi đã lau mỗi ngày, sạch sè cho tụi con nít nhà Trang chơi. Nhiều khi bé Tuyết còn bò dưới sàn nhà. Chính những cái sạch sẽ quá đáng của tôi, đã bị Hùng cho là lẩm cẩm. Đêm nào có bạn bè, thì tôi thức để lau nhà, lau sink cho tới 1,2 giờ đêm. Nếu hôm nào chí có mấy người trong gia đình, thì tôi cũng loay hoay đến 12 giờ đêm mới leo lên giường được. Tôi cũng biết, sạch sẽ quá, chỉ làm khổ những người chung quanh.

Tôi nhớ đến vợ chồng Quang Hiện Hiển cũng sạch sẽ quá đáng, đến nỗi, không đêm nào đi ngủ trước 2 giờ sáng. Người chồng kế rằng,

- Tôi đi làm sớm lắm, 7 giờ đã có mặt ở sở. Tôi thức dậy lúc 6 giờ, pha ly cà phê uống cho tỉnh ngủ, rồi đi làm. Trong khi đó, vợ tôi mới ngủ được vài tiếng đồng hồ. Vì thế, mà hai đứa như mặt trăng, mặt trời, khó mà thông cảm nhau.

Hai đứa tôi cũng vậy.

Và chàng kết luận, :

- Cả tuần, tôi chẳng được nhìn thấy mặt vợ, trừ 2 ngày cuối tuần, thì nàng lại cứ lo rửa chén bát, lau sink, lau nhà ...không còn thì giờ để cho nhau nữa.

Tôi cũng lạ lùng cho tôi, con người rất thích những thơ mộng, những săn sóc chiều chuộng, lo lắng cho nhau, mà sao tôi lại cứ dành thì giờ cho sàn nhà, cho bếp, cho tủ lạnh, và cứ phải dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng, đâu vào đấy, rồi tôi mới đi ngủ được. Tôi có mâu thuẫn với chính tôi không ? Hay là trong tận cùng tâm hồn, tôi còn đang mong chờ một hình ảnh xa xôi nào chưa xuất hiện.

Lâm vẫn thường xuyên đưa tôi đi chợ, đi mua bán trong Costco. Tôi với Lâm đã có những buổi nói chuyện tay đôi, dưới ánh trăng mờ khuất, và, tôi biết, Lâm cũng nhạy cảm, và đã hiểu tôi rất nhiều. Có lẽ tại Lâm nhìn thấy cuộc sồng hàng ngày của Hùng và tôi, như một cặp vợ chồng già, chỉ còn biết đến con cháu và bạn bè. Thú thực, giữa hai đứa chúng tôi, đã không còn chuyện gì để tâm tình, ngoài chuyện tương lai của Dũng, và chuyện dành dụm tiền nong cho những ngày sau. Hùng là người nghiện bia ruợu, về đến nhà là phải có chai bia lạnh để uống. Sau đó, ra garage ngồi vừa uống bia vừa hút thuốc.

Về đến nhà, Hùng chỉ biết có bia và thuốc lá, hai thứ đó coi như người bạn đời, không thể thiếu vắng được.

Tôi nhớ đến lời một người bạn, khi tôi ngỏ ý muốn Hùng cai thuốc, cai bia. Người bạn đã nửa đùa nửa thật bảo tôi:

- Mày đừng bắt nó cai, nhất là đừng bắt nó chọn lưa, mày hay bia thuốc. Chắc chắn nó sẽ nói là nó muốn cả hai. Và nếu bắt buộc nó phải chọn lựa, thì dĩ nhiên nó chọn bia rượu. Mày lúc ấy chỉ còn biết đấm ngực mà chết thôi.

Lời người bạn quả là thâm thuý. Nếu họ yêu mình, thì họ sẽ chọn mình. Nếu họ yêu bia rượu, họ sẽ chọn bia rượu. Và tôi cũng đã bắt chước những người vợ hiền, không bắt chồng phải chọn lựa cai hay không cai. Hoặc là tôi sẽ ly dị nếu người chồng không chừa bỏ.

Có lẽ vì thế, mà Hùng và tôi, tuy khắc khẩu, mà vẫn nằm trong một quỹ đạo.

(còn tiếp)
HONG VU LAN NHI

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 5:39:13 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#37 Posted : Wednesday, August 23, 2017 5:45:52 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Sáng nay, một buổi sáng thứ Bảy trời nắng đẹp. Trong nhà, không khí mát mẻ đến nỗi không cần vặn quạt, mà ai ai cũng có cảm tưởng nhà có mở máy lạnh.

Hùng đưa Dũng đi học đàn từ lúc 8 giờ. Lâm hẹn đến lúc 10 giờ để phụ với Thanh lo chăng đèn kết hoa sao cho đẹp mắt. Tôi thì từ sáng sớm đã dậy sớm hơn mọi khi, để lo đồ xôi. Mỗi mẻ xôi, cũng mất cả 2 tiếng đồng hồ, cho nên, tôi nhẩm tính, đến khoảng trưa là xong phần xôi đậu xanh. Trong khi đó, tôi nấu thêm nồi chè đậu đen nữa là coi như xong phận sự Thanh giao phó. Những cây giả khá cao, được rửa sạch sẽ, và cho vào góc trông cũng dễ thương. Lâm đã kê xong bàn, theo đúng ý của Thanh, và trải khăn trắng bằng giấy. Các ghế nhựa được lau cho hết bụi. Thanh đã " điều khiển " Lâm đúng mức, khiến Lâm kêu Thanh đã " xài " chàng hết lực. Tôi trải xôi trên mấy khay to, cho nguội, sau đó, sẽ dồn vào 3 khay nhôm, để trên bàn. Tôi chạy nhanh ra vuờn hái ít lá măng vào rải chung quanh mép bàn, và lấy mấy bông ngoài vườn, chải tơi ra, từng cánh nhỏ, rắc lẫn lộn với màu lá măng xanh cho đẹp mắt. Tôi vẫn thích phần trình diễn đẹp mắt hàng xóm như vậy, cho nên, trong nhà, lúc nào cũng có hoa tươi, của vườn cắt vào . Như hoa loa ken màu vàng, hoa lyly màu trắng, hoa hồng, v.v... Cùng lắm, thì đã có bình hoa giả đủ màu để giữa bàn ăn. Mỗi lần nhìn tôi " vẽ vời " như vậy Hùng lại cho tôi là khéo bày trò.

- Em làm chi cho mệt cái xác thân vậy ?
- Làm cho đẹp.
- Ai mà để ý đến.
- Mình làm cho mình, cân gì ai để ý hay không để ý.

Hùng và tôi, hình như khắc nhau mọi điểm. Hùng không cần đẹp, mà chỉ cần vui. Ăn uống thế nào cũng được, miễn là có bia cho chàng là xong. Trong khi tôi lại tỉ mỉ đủ thứ. Phần nhiều, áo chemise, quần tây, cravatte của Hùng là do tôi đi mua về. Áo nào cravatte nấy, màu sắc hợp với nhau rất hài hoà. Thực ra, về ăn mặc, Hùng cũng không phải là người không biết thẩm mỹ, nhưng chàng bận đi làm. Tôi ở nhà, theo bạn bè đi shopping, thấy có gì họ bán hạ giá là mua liền.
Tôi rất hợp với Nordstrom về áo quần và nước hoa. Chỉ có Nordstrom mới bán thứ nuớc hoa của Pháp mà tôi dùng cả mấy chục năm qua, mà không muốn thay đổi. Đó là Calèche. Đôi khi tôi dùng Chanel # 5, là để nhớ về kỷ niệm ấu thơ, từ thời là nữ sinh học lớp đệ Thất Đồng Khánh. Cái thời xa xưa đó, là do anh Linh tôi cho, và dùng loại Chanel # 5 mãi đến năm học đệ Nhị. Mặc dù sau đó, có rất nhiều loại nuớc hoa khác, mùi cũng dễ chịu, do các bạn trai tặng khi sinh nhật hoặc vào dịp Giáng Sinh. Ồ, nhận quà thì vui, nhưng mình cũng phải nát óc nghĩ đến món quà nào để mừng lại họ vào dịp sinh nhật hoặc Giáng Sinh.

Tôi nhớ có lần, tôi cùng cô bạn gái đi phố ở đường Nguyễn Huệ, vào tiệm Sin Wa, tôi nhìn thấy chai nước hoa hình không hẳn tròn, cũng không là vuông, mà hài hoà giữa tròn và vuông, với cái tên thật lạ( đối với tôi thôi). Tôi xin được lấy ra xem. Dĩ nhiên, nào có được mở ra xem, hay là có chai để mình thử như ở bên Mỹ này đâu, cho nên, tôi chỉ hít hà phía ngoài, và thấy mùi thơm thật dễ chịu, tôi liền mua về. Cô bạn cản thế nào cũng không nghe, vì tôi có tính, đã mê rồi thì có trời cản.

- Mày tưởng rẻ tiền sao mà dám mua thử. Lỡ không đúng ý, làm sao trả ?
- Thì cứ mua, rồi nếu không đúng ý thì lần sau không mua nữa.

Nhưng, tôi mê Calèche từ đó. Và vì Calèche là loại đắt tiền, nên tôi chỉ có thể dùng nó vào những khi đi chơi quan trọng, như đi với bồ chẳng hạn. Ngoài ra, tôi cũng dùng những thứ nuớc hoa khác, do bạn bè, anh chị em cho ... Ngay bây giờ cũng thế, tôi chỉ dùng nó khi nào có những tiệc quan trọng, vì mùi thơm còn ở mãi với tôi cho đến khi tôi về nhà, vào giường ngủ, và sáng hôm sau, còn ngửi thấy mùi thơm đó trên gối ... Hiện giờ tôi cũng thích Chanel # 19, mùi nước hoa cũng nhẹ nhàng dễ chịu, không nặng như Chanel CoCo, với tôi, mùi đó hơi nặng. Chẳng hiểu sao, tôi vẫn thích nước hoa Pháp hơn là nước hoa Mỹ. Phải chăng tôi sống vì kỷ niệm, cho nên nước hoa Pháp đã có trong đầu óc tôi từ thời còn bé. Chị Hồng thì lại thích Jicky.

- Này em gái té giếng, làm gì mà đứng thừ người ra thế.

Tôi cười giã lả, và không biết tôi nhớ về thuở xa xưa đó trong bao lâu. Chắc là phải lâu thì giờ, nên Lâm mới chú ý đến.

Hùng đã đón Dũng về từ nơi học đàn. Tôi nhắc Hùng nhớ 4 giờ đến các nơi đã có địa chỉ và điện thoại cho họ trước khi đến lấy thức ăn. Tôi bảo Dũng ăn qua loa rồi đi ngủ, lấy sức cho chiều nay ra chúc sinh nhật bà Nội. Mấy hôm trước, tôi đã bảo Dũng làm cái gì đó, do chính tay Dũng làm để biếu Bà Nội. Tôi thực sự không biết nó đã làm chưa.

- Dũng ơi, con có quà tặng Bà Nội rồi chứ ?
- Dạ.
- Nói qua cho Mẹ nghe đi.
- Không được, Me. Con muốn làm surprise cho bà Nội và Mẹ luôn.

Tôi cũng thấy hồi hộp vì không biết đó là món quà gì.

Hùng đã treo thêm đèn nhỏ, giống mùa Giáng Sinh chung quanh phòng. Nhà mỗi lúc một náo nhiệt hơn, vì anh chị Toàn Tuyết đã xuống, với hai Cụ. Các Cụ ngồi hiền lành trong góc sofa, nhìn con cái, bạn bè lo lắng ngày vui cho Cụ Bà. Người hy sinh nhiều nhất là anh Toàn. Anh có tiệm Furniture, và thường chỉ ghé đến nhà tôi lúc tối, sau khi đóng cửa tiệm, nhưng hôm nay Anh đã nhờ một người coi dùm anh nửa buổi chiều, để Anh có thể tham dự trọn buổi sinh nhật của bà Mẹ vợ.

Anh Toàn và Hùng khiêng con heo sữa vào để giữa bàn. 2 khay xôi của tôi để 2 đầu bàn. Chưa tới 4 giờ nên Hùng vẫn còn ra vào thong thả, lo những thùng rác, và những bao rác để chung quanh phòng.

Lâm đã chào các Cụ và xin phép về để thay áo quần.

- Phải diện đẹp hôm nay nghe anh Lâm.
- Phải tắm gội sạch sẽ, phải xức nước bông nữa đó...

Tôi và Thanh mỗi người một câu làm cho Lâm đã ra xe rồi mà còn ngoái cổ nói vọng vào câu gì đó, mà chúng tôi nghe không rõ.

Có chị Tuyết và anh Toàn rồi, Thanh và tôi xin phép vào tắm rửa, làm đẹp. Chị Tuyết lại trêu :

- Nhớ diện đẹp vào nhé.
- Và tắm kỹ hơn mọi ngày nha.
- Chị Tuyết ơi, chị nhớ nhắc dùm em anh Hùng đi lấy đồ lúc 4 giờ nhé chị. Có ai đến, chi tiếp dùm em nữa nhé.
- Ừ, đi lo làm đẹp đi.

Tôi vào phòng, khép cửa lại và có cảm tưởng như mảnh đời ngoài kia, khác với mảnh đời của tôi trong này. Mảnh đời này, có buớm hoa rực rỡ, có trăng sao lấp lánh, có mộng mơ đầy ắp trong tâm hồn của riêng tôi. Tôi như đứa bé lạc vào vườn đầy hoa thơm cây trái, mà không biết phải làm gì, hái hoa trước, hay hái trái trước ...

Tiếng nuớc ào ào, chảy từng tia từ hoa sen xuống đầu, xuống mặt, xuống thân thể, cho tôi một cảm giác lâng lâng. Tôi quên hiện tại. Quên Hùng. Quên Dũng. Quên Bố mẹ chồng và anh chị Toàn đang chờ đợi tôi ngoài kia, nếu không có tiếng đập cửa phòng gấp rút với tiếng Thanh vọng vào, thì chắc tôi đã quên hết mọi điều đang xảy ra quanh tôi.

- Có bút chì đen vẽ mắt không ?
- Có, ở bàn phấn, trong ngăn kéo nhỏ đó.

Và tôi cũng vội vàng lau khô người, và trang điểm, mặc áo quần đẹp.

***

Theo đúng giờ mời là 6 giờ, họp mặt ăn uống, đến 8 giờ là bắt đầu Dạ Vũ, cho đến khuya. Nhưng vì sợ mọi người cứ đến trễ, nên tôi đã mời sớm hơn 1 giờ đồng hồ. Tôi nhớ nhiều người đi dự đám cưới mà đến nơi khi mọi người đã bắt đầu ăn. Tôi thì tuy không hẳn là đúng giờ, nhưng chậm trễ năm, mười phút là điều bình thường.

Hùng đã mang đủ mấy món đặt đem về bày ở bàn dài. Gỏi mít tôm thịt ăn với bánh đa, chả giò, bánh cuốn, và nồi bún riêu Thanh nấu rất nhanh, đang âm ỉ với lửa nhỏ trong bếp.

Lâm đã trở lại. Cái miệng lại bô bô với mọi người. Mẹ chồng tôi quí Lâm lắm, vì Lâm hay nói chuyện và trêu Cụ.

- Cậu Lâm có bồ chưa?
- Dạ thưa Cụ chưa ạ.
- Để tôi làm mai nhá.
- Dạ, còn gì bằng, mà ai đó, thưa Cụ ?
- Cô Thanh đó.

Cả mọi người có mặt đều cười ồ. Ai cũng biết, Lâm cũng có cảm tình với Thanh, nhưng Lâm không phải là mẫu người của Thanh. Tuy nhiên, mọi chuyện tình cảm chỉ trong thầm lặng, nên Lâm đổi sang tình bạn cũng không khó, và cũng không có gì gọi là ngượng ngùng khi giáp mặt Thanh. Chỉ riêng có Cụ Bà, là không biết nên mới có ý làm mối Lâm cho Thanh mà thôi. Cụ cũng quí Thanh như con gái vậy. Thanh không khéo léo, nhưng nhiệt tình. Sẵn sàng giúp đỡ khi ai cần nhờ vả điều gì trong khả năng của Thanh. Và cũng vì thẳng tính, nên khi không làm được việc người khác nhờ, Thanh từ chối ngay. Nói thẳng lý do tại sao không làm, chứ không tìm cách viện lý khác cho đẹp. Ai hiểu, thì quí Thanh, ai không hiểu, thì bảo Thanh kiêu.

Thanh lúc nào cũng thích mặc quần tây hơn áo đầm. Tối nay, Thanh mặc chiếc áo chemise mỏng, màu tím đậm, tay và cổ đều có ren chung quanh, thật nổi. Thanh nói nhỏ với tôi:

- Chàng Quỳnh hẹn 6 giờ có mặt. Chàng đó, đúng hẹn lắm.
- Để hôm nay tao xem "mắt" chàng Quỳnh ra sao.
- Đẹp trai, cao ráo, nhảy giỏi, nhưng không hào hoa.
- Mỗi người hào hoa một cách.
- Tao chưa thấy cách nào cả. Nhưng chơi với Quỳnh thì dễ chịu. Làm bạn thì tốt.
- Ít ra có một khía cạnh tốt
- Vì thế mà tui tao chơi với nhau mấy năm rồi. Rất thân, nhưng chỉ là bạn. Tao thích như vậy hơn.

Có tiếng chuông cửa đính đoong. Thanh vội đi nhanh ra phía cửa. Tố buớc vào, nhẹ nhàng, thong thả, chiếc khăn màu tím nhạt hờ hững khoác trên vai, làm nền đẹp, và thơ mộng cho chiếc áo hoa cùng màu.

Tố đến chào Cụ Bà, và khen Cụ vài câu, nói vài chuyện bình thường ...với Cụ Ông.

- Lát nữa là thế nào Bác cũng phải nhảy với con bài Chacha đó nhé.
- Rất hân hạnh.

Cụ Ông mặt lúc nào cũng tươi như hoa, và ăn mặc chải chuốt vẫn như thời còn trai trẻ. Tố mang bánh choux bày ra đĩa, rồi đặt bên cạnh đĩa xôi đậu xanh.

Lúc này, chuông cửa kêu đính đoong liên hồi, khiến Hùng mở toang hai cánh cửa cho tiện khách khứa ra vào.

- Có sợ ruồi vào nhà không hả Hùng.
- Thưa Mẹ, cũng đành thôi, vì giờ này là giờ khách đến.

Anh Mạnh chị Hiền đã đến, với thố rượu nếp do chị làm.

- Trinh ơi, rượu nếp để đâu đây, em ?
- Chị để dùm em vào tủ lạnh, lát nữa, em sẽ mang ra khi ăn dessert.

Rồi là Bình, Hoạt, Thu ...từng cặp, từng cặp bước vào. Nhà mỗi lúc một náo nhiệt hơn.

Tôi gọi Dũng ra chào các Bác. Hôm nay tôi nhìn Dũng với ánh mắt lạ. Nó to cao, đẹp trai, và ăn mặc gọn gàng với áo chemise trắng, dài tay. Trông nó đã là thanh niên rồi, thanh niên mới lớn, khoẻ mạnh, đầy nhưa sống ... Chả gì Dũng 16 tuổi rồi. Tuổi chập chững bước vào đời. Tôi nhớ lại tôi thưở 16, đã là nữ sinh Trưng Vương lớp đệ Tứ, và đã có những chàng trai theo đàng sau, dù chỉ là đi theo, chả nói gì ...

- Này Trinh ơi, thằng Dũng đẹp trai quá.
- Bao nhiêu tuổi rồi
- Dạ thưa bác, cháu 16.

Mọi người cứ tíu tít về Dũng. Chỉ vì, hôm nay sinh nhật bà Nội, tôi mới cho phép Dũng ra nơi mà tôi gọi là không đúng chỗ của Dũng. Nó lại ăn mặc chỉnh tề, quần tây, áo chemise, nên trông lớn hẳn ra. Tôi là mẹ, vẫn nhìn con hàng ngày, mà còn thấy sự khác lạ nơi Dũng, huống chi các bạn tôi, chỉ thỉnh thoảng thấy nó xuất hiện thoáng chốc chỉ để lấy thức ăn mang vào phòng ...

Tôi mừng vì con lớn, mà cũng lo vì những gì sẽ xảy đến với Dũng mà tôi không biết được, dù tôi cũng đã trông coi kỹ lưỡng, chu đáo.

Làm sao tôi kiểm soát được hết những người bạn trong lớp của Dũng. Tôi cũng không cho phép Dũng mang bạn về, vì tuổi còn nhỏ. Bây giờ nhìn Dũng trong dáng vóc thanh niên tràn đầy sức sống, tôi sẽ cho phép Dũng mang bạn về, người bạn nào mà Dũng hợp, để tôi hiểu thêm về cuộc sống ở trường của Dũng. Tôi không nhớ rõ, hình như tục ngữ Pháp có câu : hãy nói cho tôi biết về người bạn của bạn, tôi sẽ biết bạn là ai. Tôi hy vọng là Dũng sẽ chọn bạn tốt để giao thiệp.

Tôi đang suy nghĩ về Dũng, thì Thanh đến trước mặt tôi với người khách lạ.

- Trinh ơi, đây là anh Quỳnh, bạn của Thanh, một cây nhảy đầm, và nhẩy đẹp nhất của vùng Orange County này đó.
- Cám ơn Thanh đã quá khen, tôi thật không dám nhận lời khen đó đâu.
- Dạ chào anh. Trinh thấy Thanh nhắc về anh hoài, nay mới được nhìn tận dung nhan.

Quỳnh chỉ nhìn tôi cười. Nụ cười thật tươi. Tôi nhắc anh Quỳnh cứ tự nhiên, và Thanh lam ờn tiếp anh Quỳnh hộ. Thanh còn kéo Quỳnh sang giới thiệu với Hùng đang loay hoay nơi giàn máy.

- Anh Hùng đây, chủ nhà, chồng của Băng Trinh. Và đây anh Quỳnh. Hai anh đều là người nhảy giỏi nhất đêm nay.

Hai người bắt tay nhau. Hùng xin phép được lo bộ giàn máy cho xong, kẻo không lại rầy rà to, với co Thanh này đây.

- Chỉ khéo đổ oan. Sợ Trinh la thí cứ nói đại cho rồi, còn vòng vo tam quốc ...
- Thì cũng đúng thôi.

Hùng vưa thử giàn máy, vừa trả lời Thanh. Và, từ đó, cho đến lúc nhảy đầm, tôi không có dịp nói chuyện với Quỳnh nữa. Quỳnh ít nói, và trông dáng ngoài có vẻ hiền.

Hôm nay, hình như mọi người đến khá đúng giờ. Trừ có Minh Châu, vì bận trông coi tiệm cho con đi họp, nên đã nói trước sẽ đến trễ khoảng 7 giờ.

Mỗi người mang đến một món, nên thức ăn, nuớc uống đã quá nhiều, so với mấy lần trước. Có lẽ tại tôi nói để mừng sinh nhật Cụ Bà, cho nên ngoài phần thức ăn mang đến, nhiều người bạn còn mang quà tặng sinh nhật cụ bà, như một thỏi son, một hộp phấn hồng, một cái để chìa khoá, hay một cái ví nhỏ để tiền cắc ... Tất cả , đã ưu ái tặng Cụ với tấm lòng thương mến. Cụ Ông dẫn cụ Bà đến gần micro, cầm ống nói đỡ bàn tay run run vì bệnh cũng có, mà vì cảm động cũng có, để cụ Bà nói những lời cám ơn . Lời đa^ù tiên, dành cho ông chồng yêu quí, đã mấy chục năm luôn bên cạnh, như chim liền cánh, cây liền cành. Ông bố chồng tôi đã điệu nghệ đứng lên hôn đôi má nhăn nheo vì thời gian, rồi tặng bà một doá hồng nhung, dang còn hàm tiếu, và ông nói là tượng trưng cho tình yêu nồng nàn của ông đối với bà. Mọi người có mặt đã cảm động, và bỗng nhiên vỗ tay vang trời, hoài không dứt.

Những lời sau đó, là cho các con ở xa, đã không về được. Và bây giờ là gia đình Toàn Tuyết, đã cưu mang gia đình từ khi ở VN đến giờ, dù bây giờ, ông bà đã được chính phủ cấp cho nhà già. Và cuối cùng là gia đình Hùng Trinh. Và đặc biệt cho người con dâu mà bố mẹ đã chọn. Dũng đã làm cho mọi người ngạc nhiên, là nó đã đàn violon tặng Bà Nội nhân dịp sinh nhật, và tặng Bố Mẹ, các bác, một bài Sonatine dễ thương. Tôi sững sờ vì cảm động, món quà sinh nhật tặng bà Nội quá bất ngờ và quí giá. Mọi người im lặng nghe đàn. Ông Bà Nội chắc cảm động lắm, vì đã móc tiền cho đứa cháu Nội 20 đồng, gọi là thưởng.

Tôi vui mừng, và thấy bõ công cho sự hy sinh, chắt chiu cho con đi học đàn. Tôi cứ tiếc, giá tôi có tiền mua đàn piano, tôi sẽ cho Dũng học piano nữa. Tôi vẫn mê tiếng dương cầm, vì nó trang nhã, quí phái. Dưới ánh trăng mờ, trong một khung cảnh thơ mộng, tiếng đàn dương cầm văng vẳng, réo rắt, thánh thót ... ơi, mê làm sao. Nào là Clair de lune, nào là Rêverie de Shumann, nào là Ave Maria, nào là Symphonie Inacheveé ... nhiều nhiều lắm. Về Violin, tôi lại mù tịt. Thế mà tôi lại cho con học Violin. Kể ra thì đời cũng lắm éo le, mâu thuẫn.

Cứ sau mỗi lần cám ơn các con, thì gia đình đó lại biếu Mẹ một món quà. Anh chị Toàn Tuyết, đã biếu Cụ tiền mặt, để cụ tiêu thoải mái, ngoài tiền già mà hàng tháng hai cụ có. Gia đình tôi, tặng cụ áo lạnh, màu nâu đỏ, rất đẹp. Các bạn thì cũng đến chúc, và tặng những món quà xinh xinh ... Sau đó, thì mọi người đứng quây quần chung quanh hát đồng ca bài Happy Birthday, thật rộn rã, khiến Cụ Bà rưng rưng mắt lệ nhoà.

Sau phần ăn uống, và sau phần hát chúc mừng sinh nhật Mẹ chồng tôi, thì phần dạ vũ bắt đầu.

Mở đầu là bài Hoa Soan Bên Thềm Cũ của Tuấn Khanh với nhịp điệu Rumba. Hai cụ dìu nhau ra sàn, mở đầu cho buổi khiêu vũ đêm nay. Sau đó, lần lượt là anh chị Toàn- Tuyết, Hùng-Trinh, Lâm-Tố, Quỳnh- Thanh ... Mọi người đều hăng say nhảy nhót, nên không khí rất nhộn nhịp. Tiếp đó là Bài Tango Cho Em, do Lan hát. Lan hát Tango rất hay, đúng nhịp và có tình cảm, khiến người nhảy có thêm hào hứng. Và, niềm vui cứ thế mà gia tăng không ngừng.


( còn nữa)
HONG VU LAN NHI

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 8:08:04 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#38 Posted : Wednesday, August 23, 2017 8:15:12 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Chương trình nhạc hôm nay xôm trò, khiến mọi người nhảy không biết mệt. Những người không biết nhảy đầm nhảy tây gì, thì ngồi một góc châu đầu nói chuyện, và nhìn những người bạn của mình đang quay cuồng trên sàn. Không khí hôm nay vui nhộn, không hiểu vì có Quỳnh là ngưòi hăng say nhảy , đã mời mỗi người một bản, hay vì chương trình mà Thanh và tôi đã lo thật chu đáo, theo lối nhạc Tour, giống như ở vũ trường.

Thực ra, đó chỉ là " đi một ngày đàng học một sàng khôn" mà thôi. Cách đây mấy tháng, Thanh, Hùng và tôi, có dự một buổi dạ vũ do trường Albert Sarraut tổ chức. Cách điều khiển chương trình của họ rất hạy và vui nhộn. Tuy ăn uống theo lối ngồi bàn tròn như tiệc cưới, của một nhà hàng Tàu, nhưng họ đã chỉ tuyên bố lý do đã có buổi họp mặt này một cách ngắn gọn, rồi vào chương trình vừa ăn, vừa nhảy đầm. Tôi ngạc nhiên thấy họ đã nhảy đầm theo đúng không khí vũ trường. Nghiã là từ điệu Slow, rồi Boston, Rumba, Tango, Chacha, Bebop, và Valse thì ít hơn, vì đa số là những người lớn tuổi. Tôi ghé tai Thanh nói nhỏ:

- Chương trình hay quá. Hát và nhảy đầm y chang vũ trường.
- Tụi mình cũng nên bắt chước như thế, đỡ nhàm chán cho người nghe hát và dân thể thao chân. Vì đa số ca sĩ tài tử, chỉ thích hát những bài buồn, nên nhiều khi có tới 2,3 bài Slow, hay Boston liền nhau, chán dễ sợ.
- Để tao hỏi Hồng Phượng, nó trong ban tổ chức mà.

Sau khi nói chuyện với Hồnbg Phượng, nó cho biết, ban tổ chức yêu cầu, các ca sĩ hát bài gì, cho Ban tổ chức biết trước, rồi tuỳ theo bài thuộc về điệu gì, họ sẽ lần lượt mời các ca sĩ ấy lên sân khấu hát, đúng theo nhịp điệu đó.

Tối nay, Thanh đã bắt chước tổ chức đúng như vậy, và yêu cầu các bạn cho Thanh biết sẽ hát những bài nào, để Thanh xếp chương trình. Mọi người ai cũng vui và hồ hởi, vì không khí vui quá. Chả thế mà Bố Mẹ chồng tôi, cũng đã nhảy quá chừng. Nhất là Cụ Ông, theo lời "yêu cầu" của Tố, đã ra mời Tố bài Chacha.

Là chủ nhà, tôi lăng xăng nơi các bạn không nhảy đầm, góp tiếng cười vui với bọn nó, rồi lại đi sang phía mấy ca sĩ tài tử đang cùng Hùng chọn bài. Hùng lúc này hãy còn sáng suốt, chưa bị ma men quật, nên trông hãy còn phong độ lắm. Vả lại, dân nhậu hôm nay, không có Tuấn, vì Tuấn đã cùng Trang ở nhà mẹ chồng lo cho cụ Ông tối nay khó ở. Trang thì tiếc đã không đến được để ...lả lướt với anh Hùng . Còn Tuấn thì lại tiếc đã không được nhậu với Hùng và nhóm bạn . Tôi biết Tuấn không thích nhảy bằng nhậu Cũng dễ hiểu thôi, vì Tuấn không nhảy giỏi. Vợ chồng Trang chỉ có 1 điểm không giống nhau thôi. Ấy là tôi nghĩ như vậy Còn bên trong thì Que sera, sera ...

Tôi nhìn ra sàn nhảy, thấp thoáng bóng Hùng, bóng Quỳnh, bóng Lâm đang bước tới buớc lui, nhạt nhoà như sương ... Từ lúc Thanh giới thiệu người bạn tên Quỳnh đến giờ, tôi chưa có dịp nói chuyện lại ngoài vài câu xã giao lúc đầu.

Tôi đang đứng phía gần bếp, định dọn dẹp lại những món ăn, thì Quỳnh đến

- Xin mời ...bản Rumba.
- Anh cứ gọi Trinh cho thân mật.
- Thanh nói là Trinh thích Rumba, nên bây giờ mới dám mời Trinh.
- Cám ơn Anh.

Lúc này, tôi cảm thấy, mình đúng là đang trong vòng tay kẻ lạ. Một chút gì đó làm lòng tôi mềm lại, khi tôi nhìn khuôn mặt của Quỳnh thật gần. Trời ơi, sao mà giống cố nhân thế. Cả một vùng trời dĩ vãng như đang trước mặt.

Hoàng đó, tôi cũng đã từng nhảy với chàng, trong vòng tay thân thương, ấm cúng, của điệu nhạc Rumba này. Và bài Nắng Chiều của Lê Trọng Nguyễn tối nay, qua giọng hát ngọt ngào của Kim Lan, đã dẫn tôi về vùng trời đầy kỷ niệm.

.. Anh nhớ năm xưa dáng em gầy gầy
Thẹn thùng, nhìn anh em nói mến anh,
Mây lướt thướt trôi, khi nắng vuơng thềm ...

Lòng tôi xao động thật sự. Bởi vì, tôi đã nhảy bản đầu tiên trong đời, với Hoàng, qua bài Nắng Chiều, điệu Rumba.

Quỳnh ít nói. Tôi lặng câm. Và hai người như hai cái bóng âm thầm, lặng lẽ ... sát bên nhau, cùng dìu nhau buớc theo tiếng nhạc. Cho đến khi tiếng hát ngân dài, rồi dứt, tiếng vỗ tay ào ào, thì bên tai tôi, tiếng nói cám ơn thật nhỏ :

- Cám ơn Trinh.

Tôi vẫn lặng câm. Miệng tôi như đóng băng, nhưng tim tôi thì xôn xao, bởi hình bóng cũ. Khi bóng Quỳnh lẩn vào đám bạn bên kia phía bàn ăn, tôi vội vàng chạy vào phòng ngủ của tôi, đứng trước gương, nhìn xem mặt mình hôm nay đỏ như thế nào, vì tôi có cảm tưởng như mọi người đã đọc dược ý nghĩ thầm kín của tôi. Và kìa, hình như đôi mắt tối nay long lanh hơn, sâu thẳm hơn, tươi vui hơn. Bất giác, tôi lấy bút chì đen vẽ mắt, tô thêm một đường đen dưới mi. Đó chỉ là cử chỉ vô thức, khi trong lòng đang có nhiều điều ngổn ngang trăm mối.

Màu áo vàng đậm tối nay, ôm gọn thân hình tròn trịa của tôi, khiến tôi mỉm cười nhớ đến câu hát trong bài Nắng Chiều ;" Anh nhớ năm xưa dáng em gầy gầy", và Hoàng đã thầm thì nho nhỏ bên tai tôi: Anh nhớ năm xưa dáng em tròn tròn ... Tôi đã giả vờ xịu mặt, làm ra vẻ hờn dỗi, để được chàng mi lên chiết trán dô bướng bỉnh ... Tình xưa đẹp là thế, thơ mộng là thế ...nhưng rồi cũng ngút ngàn đến thế.

***

Dũng đã lui vào phòng, sau khi hát đồng ca chúc sinh Nhật bà Nội. Tôi thật yên tâm, vì sự ngoan ngoãn và dễ dạy cúa Dũng. Tôi chỉ mong Dũng cứ ngoan mãi như vậy, và rất dễ dạy trong vòng tay của mẹ. Nghĩ đến Dũng, tôi định đi qua phòng Dũng, xem con trai tôi tối nay đang làm gì. Có thể nó ngủ, hay đang xem TV cuối tuần. Tôi bỗng dừng lại trước cửa phòng của Dũng với ý nghĩ, hãy để cho nó tự do, đừng cấm đoán, kìm kẹp, kiểm soát nó quá. Cũng như tôi ngày xưa, đã bị Bố Mẹ kiểm soát gắt gao, và nghĩ cho cùng, càng làm cho mình thấy muốn tung bay, tìm một cái gì mới lạ ở bên kia đồi ... Mà không đi bằng thân xác, thì đi bằng tâm hồn mộng mơ ... Như vậy tốt hay không tốt.

Tôi đi ra nhà ngoài, bằng cách vòng ra phía sau bếp.

- Em đi đâu vậy, mà tìm mãi không thấy ?
- A, định vào thăm con. Anh tìm có việc gì không ?
- Không, chỉ không thấy thì tìm ...

Lạ nhỉ, lần đầu tiên, tôi thấy Hùng để ý đến tôi, đến người vợ có mặt hay không có mặt trong nhà. Vô tinh hay hữu ý ? Bỗng dưng tôi đưa tay sờ má, làm như bàn tay tôi biết được má hồng hay không. Tôi bước ra phía bếp, xem thức ăn còn hay hết ...Tôi vội mở tủ lạnh để lấy rượu nếp mời mọi người. Tôi đã suýt quên. Tôi lấy rượu nếp ra 2 chén nhỏ, mang đến mời bố mẹ chồng tôi trước, sau đó, mời mọi người đến ăn thử rượu nếp do chị Hiền làm.

Thanh đến bên và kêu nóng luôn miệng vì nhảy nhiều quá.

- Từ nãy bồ đi đâu mà tao tìm không thấy. Hỏi Hùng, chàng ta cũng chả biết.

À, thì ra thế. Tôi bỗng thấy yên tâm. Chỉ là tình cờ thôi, vì Thanh không thấy tôi đâu, chứ không phải Hùng để ý đến sự " vắng mặt " của tôi. Dòng nhạc Tango lại vang lên. Lâm đến mời tôi. Tôi thật thoải mái khi nhảy với Lâm.

- Lúc nãy biến đâu vậy ?
- Biến, vẫn ở đây, sao lại bảo là biến.
- Vì có bài Paso, định mời nhảy, tìm hoài không thấy.
- May quá, nhờ Paso, mới biết có người biến, và nhờ Tango, lại hiện về.
- Hôm nay nhảy đã quá. Chàng Quỳnh nhảy cũng hăng lắm. Lượm được ở đâu đấy.
- Lượm cái gì ?
- Lượm chàng Qùynh đó.
- Bậy nào, bạn của Thanh, và sẽ là người của nhóm mình đấy ...

Từ lúc đó cho đến hết bài Tango, Lâm và tôi không nói câu nào nữa.

Tôi vội chạy ra với Châu, và không biết nó đến từ bao giờ. Hai bạn Châu, An thật tình, dễ thương. Tôi thấy nó đang ăn bún riêu Thanh nấu. Và ông An, thì đang ăn gỏi mít.

Mọi người bắt đầu nghỉ giải lao.

- Phải cho máy nghỉ đi, kẻo nóng quá.

Lời Thanh nói như một mệnh lệnh, nên ai nấy đều ra uống nước, hoặn ăn thêm tí chút những món mà lúc nãy họ chưa ăn. Tố đến bên tôi:

- Chị ơi, hôm nay " thể thao chân" ghê quá, mồ hôi chảy ướt hết áo rồi nè.

Tôi ghé tai Tố:

- Anh chàng Quỳnh nhảy giỏi và thích nhảy, nên đào tối nay không ế, phải không.
- Em chưa nhảy với Quỳnh bài nào. Em chỉ nhảy với bác, với Lâm, và với anh Hùng thôi.
- Thanh chưa giới thiệu chàng Quỳnh hả ?
- Dạ chưa, chị.
- Để mình bảo Thanh.

Sau chừng 15 phút nghỉ xả hơi, Thanh và Hùng lại mở máy nhạc. Tối nay, Hùng không có bạn nhậu, mà chàng chỉ uống bia, nên lần này không say xỉn như mọi khi.

Tiếng Thanh lại vang lên, xin mọi người bắt đầu ra sàn với điệu Boston trước. Quỳnh đến mời tôi, và chỉ có 2 đứa tôi trên sàn. Quỳnh nhảy giỏi, nên chàng đưa đi cũng nhẹ, và dễ đi theo. Quỳnh còn khen tôi nhảy đẹp, và nhẹ.

Càng về khuya, những người bạn không biết, hoặc không thích nhảy đầm, đã ra về. Hai cụ Bố mẹ chồng của tôi cũng về từ lúc 11 giờ, ăn uống Chỉ còn lại độ năm sáu cặp, hăng say trong bước nhạc mơ hồ. Và Kim Lan, tuy không biết nhảy, mà hát hay, nên cũng phải ở lại để hát cho bà con nhảy đầm.

Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Mọi người cũng sửa soan ra về. Anh Quỳnh đến chào Hùng và tôi, và Thanh là người tiễn chân Quỳnh ra cửa.

Mọi người về rồi, tôi thu gọn những bát chén, lo don dẹp thức ăn, cất đi những gì còn lai, cho vào tủ lạnh cho khỏi hư. Kỳ này có Thanh phụ một tay, nên chuyện thu dọn rất nhanh, và tôi cũng đỡ mệt vì phải thức khuya.

(còn tiếp)
HONG VU LAN NHI

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 8:29:43 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#39 Posted : Wednesday, August 23, 2017 8:35:50 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)


TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Kể từ ngày họp mặt sinh nhật Má chồng tôi đến giờ, thấm thoát cũng hơn một tháng rồi. Cuộc sống trong gia đình tôi vẫn bình thường. Tuấn và Lâm, mỗi chiều thứ tư, vẫn đến nhậu tại nhà tôi với Hùng. Những chiều cuối tuần, các bạn khôing hẹn trước, ai rảnh thì ghé chơi, và chỉ có Tố là độc thân, nên hay ghé hơn, và còn ở lại ăn uống cho vui. Tố nói,

- Về nhà lúc này cũng chẳng biết làm gì. Nằm xem TV, rồi nghe nhạc mãi cũng chán. Đi shopping một mình cũng buồn.
- Vậy thì, cuối tuần, Tố cứ việc ghé đây, có gì ăn nấy, nhé.
- Dạ.

Tố có giọng nói Hanoi, ngọt như đường phèn, và có dáng ngoan ngoãn như cô em gái. Tính thích chiều chuộng người khác. Và không ngại lái xe, dù xa mấy cũng được, miễn là vui. Trông Tố không có gì là có số sát phu, thế mà Tố đã là goá phụ, goá phụ trẻ trung, làm tôi lại nhớ đến cuốn phim " La veuve Joyeuse " Tôi cứ lập tâm sẽ tìm cho Tố một người bạn để đi cho có dôi, bớt cô lẻ. Duyên trời chưa đến đó thôi, cho nên, mỗi lần nhìn thấy Tố đi về một mình, tôi thấy trạnh lòng.

Thanh cũng một mình, vì đã ly dị, nhưng Thanh có cuộc sống vui vẻ, nhiều bạn, và cuối tuần nào cũng có mục đi ăn đi chơi. Khi nào ở nhà có mục, thì Thanh ở nhà. Những khi tôi không tổ chức gì, Thanh lại cùng bạn đi chơi xa, họp bạn ở nhà nào đó, xa lắm trên phía Ontario.

Thanh có rủ Hùng và tôi đi cùng, nhưng tôi ngại để Dũng ở nhà một mình. Tôi bảo Hùng đi với Thanh cho vui. Từ lúc nhìn Dũng lớn bổng, thành cậu thanh niên, tôi đâm ra nghĩ ngợi nhiều. Tôi sẽ làm cho Dũng sinh nhật 16 tuổi, và sẽ mời khá đông bạn bè đến dự. Tuổi 16 là tuổi đẹp nhất, và ở tuổi này, Dũng đã có thể lái xe, vì nhà trường đã cho Dũng tập lái rồi. Giá mà tôi có tiền, thì đã mua cho con chiếc xe mới, kỷ niệm lứa tuổi 16. Tôi mơ ước nhiều quá. Mơ cho mình. Mơ cho con, đứa con trai duy nhất của tôi. Nhưng mơ uớc đối với tôi, chỉ là điều mộng ảo, sẽ không bao giờ xảy ra trong đời tôi. Biết thế, mà sao tôi vẫn mơ ? Niềm mơ ước càng gia tăng, khi cuộc đời càng bế tắc, không có lối thoát.

Nghĩ đến tháng 10 tới đây, sẽ là sinh nhất của Dũng, tôi bâng khuâng không biết sẽ mua cho con món quà gì, vừa ý nghĩa, vừa thực dụng, mà lại không quá đắt tiền. Thôi, tôi sẽ lựa lời hỏi con xem nó uớc mơ thứ gì, miễn là ước mơ đó đừng quá tầm tay của tôi.

Dũng đã đi ngủ, và tôi còn đang xem TV, và chờ Hung và Thanh đi chơi khuya về. Bỗng có tiếng phone reng. Tôi lật đật tới bắt điện thoai.

- alô ?
- ??
- Dạ, thưa Thanh đi chưa về ạ.
- ??
- Dạ, chào anh Quỳnh. Anh có khoẻ không ạ ?
- ??
- Thỉnh thoảng mời Anh ghé chơi. Anh Hùng và Trinh đều là những người hiếu khách. Anh đừng ngại gì nhé.
- ??
- Vâng. Trinh sẽ nhắn lại với Thanh là có Anh gọi nhé. Chúc Anh ngủ ngon.

Thấy trời đã quá khuya, tôi vào giường năm ngủ.

Tôi đã ngủ say đến độ, Hùng về từ bao giờ, tôi cũng chẳng hay. Tôi thức giấc khi trời đã hửng nắng, tôi vươn vai, định làm vài động tác thể dục khi nằm trên giường, thì tay tôi đụng vào vai chồng, khi chàng đang nằm nghiêng mặt phía về phía trong tường.

Tôi chợt nhớ ra, tối qua Hùng đi với Thanh đến nhà bạn nhảy đầm, phía Ontario gì đó. Tôi không đi vì Dũng ở nhà một minh. Không người mẹ nào, dù có ham chơi cách mấy, cũng không thể để con ở nhà một mình mà an tâm đi chơi được. Tôi cũng chỉ là người mẹ bình thương như trăm vạn người mẹ trên thế gian này. Tôi chưa quên thân mình, chưa hy sinh hết những niềm vui riêng tư để hoàn toàn sống cho con, và vì con. Tôi vẫn còn những buổi họp bạn, vui chơi, nhảy nhót. Tôi vẫn còn dành những phút cho trí óc mộng mơ. Tôi vẫn còn dùng phấn son để che những vết nhăn thời gian, vẫn tô đậm mi mắt, cho vẻ nhìn thêm quyến rũ ... Tôi vẫn còn nghĩ đến mặc đẹp, và hơn tất cả, tôi vẫn còn mơ ước người hùng trong mộng. Ước để làm gì, để rồi nếu lỡ có gặp, tôi có can đảm dứt bỏ gia đình để đi theo tiếng gọi con tim không ? Tôi có can đảm dắt con đi xa, sang một tiểu bang khác để chung sống với người tình không ?. Chắc chắn là không rồi. Chắc chắn tôi vẫn là vợ của Hùng, là Mẹ của Dũng, và là dâu của gia đình họ Nguyễn. Tôi không thay đổi được vị trí của tôi hiện giờ, thì tôi mơ ước làm chi cho mệt lòng, cho thêm rắc rối tơ. Hơn nữa ước để biết là không được, thì chỉ thêm chán nản, tuyệt vọng mà thôi.

Và, hình như khi người ta không thực hiện được ước mơ trong đời, thì người ta thực hiện nó trong những giấc mộng đẹp tuyệt trong những ý nghĩ lãng mạn, vẽ vời cho thêm hoa mộng ... cho tình tiết thêm hấp dẫn ...

Tôi quay sang nhìn chồng đang ôm gối ngủ say sưa, rồi nhẹ nhàng buớc ra khỏi giường.

Nắng sáng đã chiếu vào căn phòng, khiến tôi vội kéo màn cửa lại cho bớt sáng. Hùng vẫn nằm ngủ như chết. Tôi nhẹ khép cửa phòng, và ra phía phòng Dũng. Thằng bé cũng vẫn đang ngủ. Cách nằm thoải mái, hai tay giơ lên phía đầu, và hai chân giang ra. Tôi lại kéo lớp vải mỏng làm chăn, rơi trên mặt đất, trải nhẹ trên người Dũng. Ngày cuối tuần, ai cũng ngủ no mắt, và dậy trễ hơn ngày thường.

Tôi ra phòng ngoài. Thanh đang lui cui nấu gì đó ở bếp.

- Dậy sớm thế ?
- Cũng vừa ra đây thôi.
- Tối qua vui không ?
- Vui lắm, nên ở lại trễ. Dân nhảy giỏi như Hùng, thì đào nào cũng o bế hết.
- Anh hùng nào, giang sơn ấy nhỉ. Các cụ nói quả chả sai tí nào.
- Hùng và Quỳnh là hai kép nổi nhất.
- Có Quỳnh hả.
- Có chứ. Bạn bè cả mà. Nhóm này cũng thường xuyên đóng đô ở Quốc Dương hoặc Đỗ Đình. Nhân dịp sinh nhật, mọi người mới chịu đi xa thế chứ.

Tôi lấy bát đũa ra để ở bàn. Lát nữa, ai muốn ăn cứ việc múc ra bát mà ăn cho thoải mái. Thanh nấu bún mọc cho dễ ăn. Nhìn nồi bún mọc to, tôi ước giá có đứa bạn nào ghé ăn cho vui. Gọi thì tôi không gọi. Tôi cứ nghĩ mọi việc đều có số. Uớc vừa dứt, thì có khách đến thật.

Lâm và Tố bước vào cùng lúc. Tôi vội trêu:

- Thì ra có cuộc hẹn hò trước.
- Không đâu chị ơi, tụi em chỉ mới gặp nhau khi đậu xe đây thôi.
- Việc gì phải cải chính hở Tố. Lâm đây cứ vững như kiềng 3 chân.
- Không phải là Tố cải chính, mà là nói sự thực thôi.
- Ở đời lạ lắm. Nói thật, người ta không tin, cứ nói dối người ta mới tin.
- Nghĩa là sao ? tôi hỏi
- Nghĩa là cứ để cho ai đó nghĩ là có hẹn hò.
- Rồi sao ? tôi lại hỏi tiếp.
- Thì khi người ta biết không phải, sẽ tự người đó cải chính dùm mình. Lời xác nhận của người đó mới có giá trị.
- Anh Lâm khôn ghê. Tố sẽ bắt chước, lần sau không cải chính nữa, mất thì giờ. Ngộ nhỡ không có người cải chính thì sao hả anh Lâm ?
- Thì đành mang tiếng oan Thị Kính vậy, Tố ạ.
- Ối tưởng sao, chứ đành mang tiếng oan Thị Kính, thì còn gì để nói nữa. Đúng là lý luận của người ba phải.
- Anh Lâm bị chị Trinh chê rồi đó.
- Khen, chê thì cũng thế thôi. Giống như Du Tử Lê làm thơ " Đi với về cùng một nghĩa như nhau ".

Miệng Lâm liến thoắng, làm cho Trinh và Tố cười ngất ngư, đau cả bụng. Tôi bắt chước lời của Mẹ thường bảo tôi:

- Vụng chèo, nhưng khéo chống.

Thanh từ trong phòng đi ra, cho biết, cỡ trưa trưa, có chàng Quỳnh ghé thăm. Mình có thể nhảy nhót được rồi đó. Để Thanh đưa cho Hùng đĩa Let's Dance, là đủ cả mọi điệu.

Hùng đã thức dậy. Đến chào mọi người, rồi kể cho Lâm và Tố nghe cuộc vui chơi tối qua ở nhà anh chị Tuyến, ở vùng Ontario. Họ là dân có tiền, và chịu chơi, nên xây hẳn một phòng để nhảy đầm. Có sân khấu, có dàn âm thanh nổi, y chang vũ trường. Chỉ có điều, họ ở xa quá, nên mọi người ngại đến. Nhà đó mà bưng về phía dưới này thì chắc chắn là tuần nào cũng đông người đến nhảy. Ngay cả có lấy tiền 10 đồng 1 người cũng đáng, vì có ăn, có uống, sàn cũng xịn như ở Quốc Dương vậy. Hùng cứ tiếc mãi nhà đó ở xa thành phố quá, ví như họ ở Quang Trung mà mình ở trung tâm Saigon vậy.

- Này, thôi ông ơi, đừng có tiếc nữa, ông làm ơn uống cho xong ly bia đi, rồi ra để sẵn đĩa Let's Dance này vào dùm tôi, lát nữa ông Quỳnh đến là phe ta cũng um xùm, khác gì tối qua đâu.
- Thế hả. Bất ngờ thế này mới vui. Để tôi ăn trưa cái đã. Trinh ơi...
- Để tôi lo cho ông ăn. Một tô bún mọc tàu bay hay tàu thuỷ đây ?
- Tô bình thường thôi. Còn để sức nhảy chứ. Ăn no, nhảy sao được.
- Mời mọi người cùng ăn luôn. Tố, và Lâm tự múc lấy nhé.

Câu chuyện vui cứ thế kéo dài cho đến khi tiếng chuông cửa kêu đính đoong, Thanh chạy ra mở cửa, và đón Quỳnh vào, cùng ăn luôn thể.

Thanh nói cuộc vui bất ngờ hôm nay, chắc chắn sẽ vui, vì toàn những người thích nhảy. Mà lại đúng 3 cặp.

Tôi ăn vớ vẩn đã no bụng, có thì giờ lo nước cho phe nữ, và bia cho phe nam. Vì mới có 1 giờ trưa, nên nắng còn gắt, tôi vội hạ mini blind và kéo màn lại cho tối.

Trong lúc mọi người ăn, tôi để nhạc nhẹ cho toả khắp gian phòng. Bài Tóc mây tôi thích lắm, lại do Khánh hà hát, nhưng tôi hơi bực mình khi nghe lời hát ... như chiếc nôi em ...Tôi nghĩ rằng tác giả chắc viết, như chiếc nôi êm ...Tôi không dám góp ý, vì không được biết lời chính của tác giả, mà chỉ là đoán vậy thôi. Nói đến lời trong những đĩa Karaoke, phải nói là họ chép sai quá chừng, mất cả ý nghĩa của bản nhạc. Giá mà có người lo chỉnh đốn lời ca cho đúng với nguyên bản, thì hay quá. Những người làm nghệ thuật vì nghệ thuật thì không có tiền để ra đĩa, mà người có tiền ra đĩa, lại không có tâm hồn, miễn sao, có người hát, những bản nhạc, bán rạ có tiền là được. Tôi nghe những lời ca, của nhạc tiền chiến, nhiều khi nghe họ hát, mà cứ thầm hỏi, họ hát sai nghĩa mà cứ hát như con vẹt. Những lời đó, sẽ còn lưu lại với thời gian, lớp tuổi già không còn, lớp tuổi trẻ, nếu có ai có lòng với nguồn gốc Việt, chắc chắn cứ thế mà đi sai hoài. Cũng như bài, Khi Người Yêu Tôi Khóc, đã có người chép sai 1 câu cuối : Cho yêu thương đó Anh còn được gửi trong tâm hồn rất lâu". Theo tôi nghĩ, là Anh còn được giữ trong tâm hồn rất lâu. Đấy, tôi có cái tật, nghe lời sai là khó chịu lắm. Nhưng, tôi sửa ( trong thầm lặng ) như vậy, có chắc là đúng không. Chuyện đời đúng là rắc rối nhện giăng.

Mọi người đã ăn xong, vẫn còn đang quanh quẩn nơi bàn ăn. Hôm nay dessert chỉ có chuối. Thời gian hãy còn dài, nên ai cũng đủng đỉnh. Chỉ có Hùng sốt sắng vặn máy. Phần nhạc mở đầu là điệu Tango trong bản La Comparsita, đã làm mọi người hồ hởi, hăng hái. Hùng đưa tôi đủ kiểu, đủ bước, cả những bước quay tròn, và Quỳnh cũng đang dìu Thanh trong những bước tango mới, khiến hai người như quyến lấy nhau, trông thật đẹp mắt. Lâm và Tố thì chỉ bước những buớc bình thường, chỉ vì Lâm không thuộc loại nhảy giỏi. Tất cả chỉ ăn thua ở kép nhảy vững, và có giỏi đưa đào hay không, còn đào, thường thì kép dẫn đi đâu là đào đi dó thôi.

Bản Tango chấm dứt. Ai nấy đều mệt, và đổ mồ hôi, nhưng khi bản Histoire d'un Amour, theo điệu Rumba tiếp theo, thì chẳng ai bảo ai, kép dào dổi tùm lum. Hùng nhảy với Tố, Quỳnh vối tôi, và Lâm với Thanh. Quỳnh có vé thích nhảy "phăng", cho nên chàng đã đưa tôi đi nhiều buớc lắm, được cái tôi cũng thuộc loại nhảy khá giỏi, nên tôi đã theo kịp chàng. Và, chàng đã khen tôi có dáng nhảy đẹp, lại giỏi, và nhẹ ... Tôi chỉ biết cám ơn chàng mà thôi.

Chiều nay, những bản nhạc xưa này, đã gợi trong tôi nhiều kỷ niệm với cố nhân. Tại vì, ngày xưa, cuối tuần nào, nhóm tôi cũng gồm 3 cặp. Sau khi đi xem chương trình nhạc của Hoàng Thi Thơ, 3 người nam ra múa, họ giới thiệu là vũ bộ...gì dó, tôi quên rồi, từ đó chúng tôi cũng bắt chước gọi vũ bộ 1 là 3 cô gái, và vũ bộ 2 là 3 cậu trai ... Và, nếu tối thứ Sáu đi vào Arc En Ciel, mãi trong Chợ Lớn, thì tối thứ Bảy, chúng tôi lại đóng đô ở Saigon, là vũ trường Baccarra. Tuần nào cũng đi, nên gần như vũ trường nào cũng có bước chân của chúng tôi. Những dân đi nhảy thường xuyên, thường cùng gặp nhau ở Quán miến lươn, miến gà đuờng Phan Đình Phùng, hay Quán Phở Gánh đàng sau sở Công Chánh. Nói là dân Vạc ăn đêm, cũng chẳng ngoa tí nào. Ai đời, 1,2 giờ dêm mà còn đang ăn uống ngoài Quán nhỏ bên đường. Những quán này, nếu là ban ngày, chắc chắn tôi đã không dám ngồi, vì chỉ là một quán bình dân, cho những người lao động, có hàng ghế dài, và mấy cái ghế đẩu quây lại trong vòng mấy thước vuông mà thôi.

- Trinh biết nhảy từ bao giờ ?
- Từ khi học lớp dệ Tam. Mấy đứa con gái học với nhau, vì có một con bạn biết đi bước đàn ông , và nó dạy. Nhưng chỉ đuợc nhảy một lần vào dịp Giáng sinh, trong Bal De Famille mà thôi.
- Còn khi nhảy ở Vũ Trường ?
- Là khi đã có Bồ.
- Trinh biết nhảy sớm hơn tôi. Mãi năm ra trường Công Chánh rồi, tôi mới đi học nhảy đầm. Và khi biết nhảy rồi thì mê lắm.
- Trinh thì đi hoài cũng được, không đi cũng chả sao. Sau khi chia tay tình đầu, Trinh lại chẳng bao giờ bước chân đến vũ trường, cho đến khi sang Mỹ ...
- Tại sao ?
- Vì không có kép. Trinh chỉ thích chọn đi với người cao ráo, có vẻ ngoài lịch sự. Còn thấp thì ...thà ở nhà. Chẳng hiểu sao, các ông càng già, thì càng thấp xuống, trong khi các bà, ít người lùn xuống.
- Tôi cũng có thấp xuống đó. Bây giờ còn 5'8. May quá, không lại bị Trinh chê. Nhìn Trinh, thoạt đầu, tuởng là tính nết xuề xoà, thực ra lại rất khó tính, chọn lựa, nếu không gọi là kén chọn.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Quỳnh. Quỳnh cũng nhìn lại tôi. Bốn mắt nhìn nhau, chỉ trong một phút giây, mà tôi tưởng như lâu hàng thế kỷ. Đã lâu lắm rồi, từ ngày xa lơ xa lắc, tôi mới lại được nghe giọng Hoàng nói, mới lại được nhìn nụ cười duyên với đôi môi nồng nàn quyến rũ của Hoàng ... Tôi bỗng quay mặt đi, vì nếu tôi chỉ nhìn lâu thêm tí nữa, chắc tôi đã khóc vào ngực chàng, như những lần giận hờn ngày xưa, để rồi chàng lại phải cuống quít xin lỗi, dù sau khi hoà lại rồi, chàng bảo với tội, chàng chẳng biết vì lý do gì tôi giận.

Cứ hết Tango, lại Rumba, Chachacha, và những bản nhạc quen thuộc cũ lại lần luợt hiện ra với những kỷ niệm : Blue Danube, Spana Cani, Smoke Get In Your Eyes, Casablanca, La Paloma, Jealousy ... Ôi chao, tôi như chìm vào biển hồ kỷ niệm. Tôi chao đảo với những ngất ngây trong hồn, và tôi đã có lúc lẫn lộn giữa Quỳnh và Hoàng, nên đã có nhiều lúc lòng tôi trầm lắng, xao động ...

Những lúc thấy lòng khác lạ vì những cảm giác mạnh luồn chảy trong thân thể, tôi phải giả vờ đi tìm nước uống, hoặc kéo Lâm hay Hùng ra nhảy, để Quỳnh nhảy với những người khác. Tôi nhảy với Hùng, muốn làm ra vé âu yếm trong bản Boston hay Rumba, nhưng chỉ là vẻ bề ngoài. Hùng cũng hay nắm chặt tay tôi, và vuốt ve mấy ngón tay mềm của tôi, có nhiều lúc, lòng tôi cũng xốn xang vì cử chỉ của Hùng, nhưng tôi như người khát nuớc đi trong sa mạc, đường thì dài, mà Hùng thỉnh thoảng lắm mới nhúng khăn, cho tôi vài giọt nuớc, trong cơn khát bỏng vì nắng, vì nóng ... Cái đam mê trong con người tôi cứ nguội dần. Như bình acqui xài hết điện mà không được charge bình. Cho nên, tình cảm của tôi, đối với chồng đã ít, giờ lại còn chết dần nữa, làm sao Hùng giữ được tâm hồn tôi không đi hoang được. Tôi không đổ lỗi cho Hùng, cũng chẳng tự bênh vực mình. Tôi chỉ biết, hoàn cảnh đã đưa tôi và Hùng mỗi ngày mỗi xa cách, như hai bờ sông, mà mỗi người ở một bên. Vẫn nhìn thấy nhau, vẫn cùng nhau luợn vòng theo con sông, vẫn nhìn dòng nước chảy, nhưng không bao giờ gặp nhau...

Sống trong hoàn cảnh này, tôi cũng chẳng cảm thấy vui gì. Người đàn bà nào chả mơ uớc một hạnh phúc giản đơn, và người đàn bà nào chả mơ ước được nằm trọn trong vòng tay người chồng yêu quí, đế được nghe những lời âu yếm, được hưởng những vuốt ve, mơn trớn của bàn tay thuơng yêu ... Và nhất là mình được nói lên nỗi lòng đầy cảm xúc, trào dâng nồng nàn, say đắm của tình yêu mình dành cho chồng ...

Nhưng trời đã không cho tôi những mơ uớc đó. Tôi là người cô đơn đi trong những vùng đầy hoa thơm cỏ lạ, nhìn người ta cười nói vui vẻ, mà mình thì suốt đời lặng câm.

Mọi người nhảy đã thấm mệt, vả lại hôm nay là chủ Nhật, nên ai cũng muốn về sớm để mai đi làm. Mọi người ra về, tôi và Thanh thu dọn chút xíu là xong.

( còn tiếp)
HONG VU LAN NHI

Edited by user Wednesday, August 23, 2017 8:59:31 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#40 Posted : Thursday, August 24, 2017 3:48:25 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 29,863

Thanks: 2452 times
Was thanked: 5254 time(s) in 3510 post(s)

TƯỞNG NHƯ LÀ (tt)


Lại bắt đầu một sáng thứ hai đầu tuần. Công việc của tôi vẫn là trông coi mấy đứa trẻ. Dũng đi học về, vào phòng học bài, và làm gì đó, tôi cũng không kiểm soát. Tôi hoàn toàn dặt tin tưởng nơi Dũng. Công việc coi trẻ nít, đối với tôi thật nhẹ nhàng thoải mái. Chúng ăn uống, chơi đùa, ngủ trưa, rồi lại ăn uống, chơi và chờ giờ Mẹ đến đón. Những lúc tụi bé ngủ trưa, tôi nói chuyện phone với bạn bè, hoặc đôi lúc, có bạn ghé thăm, chuyện trò một lúc rồi về. Cuộc sống cuẩ tôi thật thoải mái. Tiền lương của tôi coi như cất đi một nửa, và chỉ dùng hết vào tiền lương của Hùng. Trang đôi lúc mua những hộp tôm Frozen mang đến cho tôi. Trái cây thì gần như tuần nào cũng có. Trang bảo :

- Em mua cho tụi nhỏ ăn, chứ không phải mua biếu chị đâu, mà chị từ chối.
- Mua cho tụi nhỏ ăn, mà sao mua nhiều thế ?
- Tại nó rẻ.
- Rẻ thì mua ít thôi.
- Thì em mua cho cả nhà ăn vậy, chứ đừng la em nữa nhé.

Tôi nhìn Trang, như cám ơn lòng tốt của Trang đối với tôi. Tôi được mọi người khen tính tình dễ chịu, không tính toán, không coi trọng đồng tiền, nên được mọi người quí mến. Tôi cũng cảm tạ Chúa đã cho tôi được có bản tính tốt như vậy. Bạn bè tôi, đa số là giàu có. Như Minh Châu, có tiệm kính, vì con là Bác Sĩ Nhãn Khoa. Nó lại còn mở thêm tiệm vàng nữa. Tiền để đâu cho hết. Bình thì chồng là dược sĩ, vẫn còn đi làm. Bình thì học về bảo hiểm, và có văn phòng ở khu Bolsa này. Thanh Lan thì lấy chồng ngoại quốc, giáo sư đại học, giàu có ...vì nó sang Mỹ du học từ năm 1968. Còn bạn bè tị nạn của tôi, thì sang từ năm 1975, nên cũng nhiều đứa thành công lắm. Chỉ có tôi, tuy nghèo hơn tụi nó, nhưng cuộc sống của tôi thật sung sướng. Từ khi sang Mỹ, tôi chưa phải đi làm công sở. Mới đăy,tôi tìm được việc ở nhà giữ em được chừng năm nay thôi. Vì chịu khó dành dụm, nên tôi cũng có cả gần chục ngàn trong bank. Tôi hy vọng, chỉ vài năm nữa, tôi sẽ có đủ tiền đặt cọc, mua căn nhà này, mà anh chị Dương đã hứa sẽ để cho chúng tôi với giá đặc biệt. Rồi lương Hùng mỗi năm, mỗi tăng ... tôi như cô bé Perrette, trong ngụ ngôn của La Fontaine, " Perrette au pot au lait". Cô Perrette, nhà nghèo, vắt sữa bò đi bán mỗi ngày. Trong lúc đội sữa đi bán, cô mơ mộng, cô nuôi gà, gà đẻ trứng, trứng ấp thành con, rồi cô đem bán ... cô cứ mơ mộng cho đến khi cô mua được con bê, nuôi cho bê lớn, rồi bê thành con bò, và cô sẽ có một đàn bò ...cô sẽ giàu, và cô vui quá, đã nhẩy cẫng lên, sữa đổ hết trơn, và mộng tiêu tan, thực tế là cô chẳng có tiền mang về để sống cho qua ngày. Tôi cũng mơ đến ngày tôi có một căn nhà để sống yên ổn. Có an cư mới lạc nghiệp. Mẹ tôi ngày xưa vẫn thường nói thế. Nhà dù nhỏ, vẫn là nhà của mình. Nhà thuê dù có to lớn đến đâu, vẫn là nhà thuê. Từ hôm có Thanh đến ở nhà này, Thanh cũng chia sẻ tiền nhà và tiền ăn với tôi. Thanh không phải loại người tiêu hoang, nhưng biết cách cư xử.

Thanh cũng thích nấu nướng hơn cả tôi nữa, cho nên, Thanh đã nhận phần nấu bếp. Muốn ăn món gì, Thanh bỏ ra ngoài, tôi ở nhà, cứ việc, nhặt rau, rửa tôm, hay cắt carot, khoai tây sẵn, để khi Thanh đi làm về, là có sẵn mọi thứ để nấu. Thanh thích ăn ngon, nên mới hay lăn vào bếp là thế.

Ngày tháng qua đi nhanh chóng. Mới đó, mà lại đến cuối tuần rồi. Và chẳng biết đã bao nhiêu cuối tuần qua đi trong nồi vui của mọi người. Trước kia, nhiều khi ở Majestic cho vé mời, vì không có kép, và cũng không có không khí hào hứng, nên Hùng thường từ chối không lấy vé. Mà nếu có nể mà nhận vé, thì cũng rất ít khi đi. Từ khi có Quỳnh, cứ tối thứ Sáu, là bắt đầu ăn chơi. Có khi 3 cặp đi Quốc Dương, có khi đi Đỗ Đình, và nếu khi nào Majestic, có chương trình hay, nếu không xoay được vé mời, thì cả bọn lại bỏ tiền mua vé. Chúng tôi chơi theo lối Mỹ, nghĩa là ai nấy đều tự lo cho mình, không ai phải khao ai cả. Như vậy mới bền lâu. Khi nào, ai nổi hứng muốn khao cả bọn, chỉ cần tuyên bố một lời, bọn chúng tôi đều hồ hởi tán đồng, không từ chối. Cũng như thứ tư tuần trước, chàng Tuấn hứng chí mời cả nhà gồm Tuấn, Hùng, Lâm, Thanh, Dũng và tôi đi ăn ở Favori Restaurant. Nơi đây, là nơi thanh lịch có vẻ tây phương, đèn điện tối mù mù, với một dàn rượu mạnh nổi tiếng, của các nước. Thực ra, chẳng mấy ai dại mà uống rượu mạnh ở tiệm ăn, vì nó tính đắt, lại cọng thêm đủ thứ thuế nữa.

Quỳnh cuối tuần nào cũng ghé nhà tôi ăn uống, vui chơi, nên thân thiết lúc nào không biết. Nhân một lúc nói chuyện đến ngày sinh nhật của Dũng vào ngày 26/10. Tôi nhớ ra Thanh cũng tháng 10. Quỳnh cho biết, sinh nhật chàng cũng vào đầu tháng 10. Thế là bàn bạc đến vụ tổ chức lớn. Thanh, Dũng, và Quỳnh, có quyền mời bạn bè của mình, ngoài những bạn chung thường gặp ở đây trong những kỳ họp mặt. Quỳnh cho biết, chàng chẳng có bạn bè thân thiết nào ở dưới Los Angeles, tụi nó ở trên phía San José hết. Ở đây chàng chỉ có những bạn nhảy đầm, mới quen, nên không thích mời. Thanh thì sẽ mời thêm chừng 4 người bạn cả trai, cả gái. Vì, bạn thân Thanh mới mời về nhà.

Thời gian cũng chẳng còn bao lâu nữa, vì bây giờ đã gần cuối tháng 9 rồi. Đự định sinh nhật chung sẽ tổ chức vào giữa tháng 10, nghĩa là vào mô,t thứ Bảy giữa tháng. Như vậy chỉ còn 3 tuần nữa là cuộc họp mặt lại diễn ra ở nhà tôi. Vui làm sao! Tôi lại bận với vụ mua quà cho mỗi người.

Lần này, anh chị Dương và vợ chồng Tuấn Trang, cũng chắc chắn phải đến. Mấy lần trước, cứ hẹn, rồi lại từ chối phút cuối. Tôi biết anh chị Dương không thích chỗ đông người. Anh chị thích nơi yên tĩnh, vài người ngồi nói chuyện đời, chuyện Đạo. Chỉ thế thôi. Tuấn Trang thì bận mấy đứa con nhỏ. Tôi cũng biết Tuấn thích nhậu hơn thích nhảy đầm, cho nên, chàng đã có mỗi thứ Tư trong tuần rồi. Chỉ có 3 cặp Hùng, Trinh, Thanh, Quỳnh, Lâm, Tố, là vẫn còn ham nhảy đầm. Vì thế, khi nào có Quỳnh ghé chiều thứ Sáu, là Hùng lại réo Lâm và Tố ơi ới. Phải công nhận, từ khi dùng cell phone, thật dễ dàng liên lạc, dù ở xa mãi đâu. Chỉ khi nào, người có cell phone, không chịu mở, hay có mở, nhưng lại để ở nhà, hoặc để trong xe hơi, như là nhiều lần Thanh đã quên như vậy.

Gần như là một cuộc họp mặt mỗi cuối tuần, kể từ chiều thứ Sau, cho nên, Thanh hay Trinh, thường nấu những món ăn cho đông người, như phở, cháo lòng, bún riêu, bún mọc, đôi khi có thì giờ, tôi còn nấu xôi đậu xạnh đậu đen nữa.

Tôi để ý thấy Quỳnh hay ăn những món nhà nấu và ít khi ăn món đặt ở người ta làm. Quỳnh lớn tuổi nhất trong đám, nhưng nhìn lại trẻ ngang với Lâm. Ấy là hoàn cảnh gia đình của Quỳnh không hạnh phúc, mỗi người đi mỗi ngả, từ thời còn ở VN, sau khi chàng đi cải tạo về. Quỳnh là người kín đáo, ít nói, và càng ít nói về mình. Trái ngược hẳn với Lâm. Tôi lại là người đã thuộc phe nói nhiều, nên tôi lại thích người ít nói, không ưa người bí bô nhiều lời. Tôi chỉ biết bây giờ Quỳnh sống một mình, có 1 con trai ở xa, và có một căn nhà rộng tới 5 phòng ngủ ở thành phố Westminster. Quỳnh vẫn còn đi làm, mãi tận trên Los Angeles, cho công ty nhà nuớc, từ hơn 20 năm nay, nên lương chàng cũng cao lắm. Chàng cho biết chung chung vậy, và tôi lại cũng ghét hỏi ai, như 1 cách phỏng vấn, hay hỏi chi tiết, tỉ mỉ, về cuộc sống riêng tư của họ. Tôi biết chàng không vướng bận, nên có thể mời chàng bất cứ lúc nào, khi có hội họp, thế là đủ rồi.

Trưa nay, trong lúc tụi bé ngủ, tôi đã ra vườn săn sóc mảnh vườn rau thơm bé nhỏ của tôi. Mấy cây bác hà lớn mau ghê. Cả một luống thì là cũng dang mọc xanh tốt. Khóm cà chua cũng dầy trái, tôi phải tìm mấy que dài, nâng nhánh cà chua lên khỏi mặt đất, cho trái được tươi tốt. Tôi nghĩ đến nồi canh cá chua. Tôi hái những trái cà chua chín, cất vào tủ lạnh. Và nhìn bụi xả tươi tốt xanh um, tôi chưa biết sẽ nấu nướng gì với xả. Chiều nay, Thanh đi làm về, tôi sẽ rủ đi chợ mua cá. Tôi sẽ nhớ mua thêm đậu bắp, thêm giá sống, và hành lá. Tuần vừa rồi, tôi không đi chợ vì Diễm Trang mua tôm nhiều quá, lại thêm Thanh mua mấy đùi gà về kho, nên loanh quanh cũng đủ ăn. Thanh ghét thức ăn dư thừa, và chẳng bao giờ ăn đồ ăn còn lại của ngày hôm trước. Về ăn uống, tôi ăn dễ hơn Thanh nhiều lắm. Chả thế mà người tôi lúc nào cũng mũm mĩm, tròn tròn trịa. Trong khi đó, Thanh lúc nào dáng người cũng mảnh khảnh tuy không đến nỗi xương xẩu như các cô người mẫu, nhưng chắc chắn là không tròn trịa giống tôi.

Tôi pha nước xanh loại Miracle, tưới lên các cây, mỗi tháng một lần. Theo như lời chỉ dẫn của họ, thì mỗi tuần một lần, cùng lắm là hai tuần một lần, nhưng tôi đã không làm theo họ Mỗi tháng một lần, tôi đã tưới đều như vậy, và cây nào cây nấy to ú mập tròn như tôi vậy. Con người có số mệnh, thiên hạ vẫn nói, giày dép, áo quần còn có số, huống chi con người. Tôi có tay trồng tỉa, những cây khô héo, tưởng chết, đưa cho tôi mang trồng, nó lại xanh tươi, mọc thêm nhánh, thêm rễ. Bạn bè cứ trêu tôi, lẽ ra, tôi phải nhiều con, mới đúng. vậy mà lại chỉ có một. Có thể tại tôi lấy chồng trễ. Nếu như đất nuớc không có biến cố 30 tháng Tư, thì chắc gì tôi đã lấy chồng. Như vậy, có một con cũng đã là quí rồi. Bỗng dưng, tôi nghĩ đến Quỳnh cũng chỉ có một con trai, đã lớn, đã đi làm, và hàng năm cũng kiếm được khoảng 50 ngàn. Vậy mà Quỳnh không vui, vì thằng con trai không chịu lập gia đình, dù tuổi đã lớn. Tôi biết về Quỳnh nhiều, một phần cũng do Thanh kể lại. Tôi nghĩ, tôi chưa đủ thân để Quỳnh có thể tâm sự như Lâm.

Tôi nhớ lại những mẩu chuyện đối thoại giữa Quỳnh và tôi, trong lúc dìu nhau ở sàn. Cũng chỉ là những câu chuyện bình thường của hai người bạn mới quen, nhưng tôi có chủ quan không, khi nhớ lại lúc 4 mắt nhìn nhau, có cái gì đó thật nồng nàn, thật tha thiết. Hay là tôi đã nhìn Quỳnh qua hình bóng cố nhân, để rồi, tô vẽ ánh nhìn, uốn nắn lời nói qua hình ảnh cũ. Hoàng của tôi ngày xưa, không quá ít nói như Quỳnh bây giờ. Và Hoàng của tôi đa tình lắm, đam mê lắm, và nhất là ghen dữ dội lắm. Sao người đời vẫn nói người nào có tóc quăn tự nhiên là là kẻ đó ghen dữ lắm. Tóc Hoàng đâu có quăn, mà sao chàng lại ghen dữ vậy, ghen đến độ, tôi chỉ biết chống đỡ, mà những cơn giông gió to, nhỏ vẫn cứ xảy ra, và xảy ra thường xuyên. Bây giờ chàng còn ghen không, vì người vợ của chàng cũng thuộc loại đẹp. Tôi nghĩ, ghen ít thôi, thì tình càng thêm đẹp như ánh bình minh ... nếu ghen nhiều quá, thì lại giống như chiều mưa mù mịt có giông gió đầy trời. Tôi vẫn nghĩ, ai không ghen là không yêu. Nhưng ai ghen quá, lại là người không tự tin.

Tôi nhớ đến anh Hiền,một anh bạn lớn tuổi đã nói về quan niệm của anh ta, tại sao anh ta không ghen. Anh ta nói rằng, một khi người yêu của mình, đã bỏ mình để đi với người khác, tức là mình đã có ít nhiều điều gì đó thua kém người mới rồi. Mà đã thua kém, thì có níu kéo người đó trở lại cũng vô ích thôi. Họ đã không trở lại, mà còn khó chịu với mình và ghét mình thêm. Cho nên, trong trường hợp của anh, khi bà vợ ngỏ ý muốn xa anh, anh đã bằng lòng liền, và hai người chia tay trong ôn hoà, không có gì phải tranh luận, đổ lỗi cho nhau ...
Tôi hỏi anh :

- Xa nhau cả hơn 30 năm, mà sao anh không lập gia đình ? Chắc anh vẫn còn nhớ vợ cũ.
- Ừ nhỉ,(anh cười) sao bà nào cũng có ý nghĩ giống nhau, là ở không cho đến bây giờ là tôn thờ mối tình xưa. Thực ra, chẳng tôn thờ mối tình nào cả, mà chỉ vì, thấy chán nản, không tin tưởng vào người, vào mình.
- Tại anh sống lý tưởng quá.
- Tại các bà lý tưởng hoá người chồng quá thì đúng hơn. Bắt người chồng vừa là người có học, vừa là người biết kiếm tiền, biết ăn chơi mà không cho đam mê, kiếm tiền nhiều nhưng phải trong sạch, để các bà hãnh diện ngẩng mặt lên khi ra ngoài xã hôi, không được tham nhũng, mang tiếng cho vợ con... Ấy là chưa kể còn phải đẹp trai, con nhà giàu, gia đình danh giá ...
- Đàn bà nào chả mơ uớc gặp một người như vậy ?
- Thì các bà lấy ông Trời mới đúng. Vì ông Trời mới có đủ điều kiện như các bà muốn.
- Trong số 10 người bạn, thì ít ra Trinh cũng thây' được 1,2 người rất hạnh phúc, vợ chồng yêu nhau từ khi cưới đến khi thành ông Nội Bà Ngoại, mà tình họ vẫn không thay đổi.
- Trinh có chắc là họ thực sự yêu nhau không, hay chỉ là vẻ bề ngoài. Cũng có những người sống yên phận. Không đòi hỏi, không đua chen, thì họ sống bình an bên nhau.

Tuy nhiên, tôi biết, cả hai đều phải chịu đựng nhau, thì gia đình mới yên hoà được. Điển hình là Minh Châu, bạn tôi, và nhân chứng sống là tôi đây. Tôi có yêu Hùng đâu, chỉ là cảm tình, mà tôi vẫn sống chung hoà bình với Hùng trong một mái nhà, mà nhiều người vẫn gọi là mái ấm gia đình. Không cần đến người ngoài ngạc nhiên, mà chính tôi cũng ngạc nhiên về tôi.

Trước kia, còn trong tuổi trẻ, tôi vẫn tuyên bố, lấy chồng mà không có hạnh phúc là bỏ, bỏ liền, bỏ ngay lập tức, bỏ không thương tiếc. Chỉ vì các bạn tôi lập gia đình, đa số bị gia đình chồng hành hạ. Ông chồng chỉ một mực khuyên vợ chịu đựng, chịu đưng ... Có đứa còn mạt kiếp hơn, chồng đã không vỗ về an ủi, lại còn bị ông chồng về phe với gia đình, hành hạ vợ con luôn. Vì thế, tức cho hoàn cảnh nữ nhi bị nam giới bắt nạt, tôi đã hăng hái tuyên bố dút khoát bỏ.

- Thế lỡ có con với hắn, cũng bỏ à ?
- Vẫn bỏ, mang con đi với mình.
- Nghe mày nói ngon quá, tụi tao banh mắt chờ mày ...

Trong những câu chuyện vui, khi gặp lại nhau, tụi bạn vẫn thường nhắc lại câu tuyên bố bất hủ của tôi, và hỏi tôi còn giữ đúng lời tuyên bố không, tôi chỉ còn biết cười trừ.

(còn tiếp)
HONG VU LAN NHI

Edited by user Thursday, August 24, 2017 4:04:20 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest (2)
7 Pages<1234>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.