Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

3 Pages<123>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thị  
#21 Posted : Friday, August 29, 2014 9:14:50 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 17_ GÕ CỮA

Vừa bước vào phòng, thằng Cháu đích tôn rời màn hình cái Ibat nó nhìn về phía tôi nói
_ Cháu chào Nội .Mà sao vào phòng riêng của Cháu mà Nội không gõ cửa ?
Bất ngờ trước câu hỏi của đứa cháu mới 10 tuổi , phản ứng tự nhiên khiến tôi vội bước ra ngoài , khép cửa lại , gõ 3 tiếng vào cửa , chờ cháu mời vào tôi lại bước vào .Khi vào tôi định bụng dạy cho nó bài học về sự bất kính với ông bà ,nhưng chợt nhớ tới câu chuyện ngày xưa tôi đổi ý vội xin lỗi nó .
Câu chuyện là như vầy :Năm ấy chúng tôi học ở quân trường, ngày nọ tiểu đội tôi " Trực Cổng ", khoảng 10 giờ trưa xe Trung Tá Tham Mưu trưởng chạy vào .Thằng bạn ngồi trong điếm canh phát lệnh :
_ Dừng xe lại , tắt máy .
xe vẫn chầm chậm trờ tới .
_ Bằng ...bằng... bằng
Nghe 3 phát súng bắn chỉ thiên, trong trạm canh cả tiểu đội thót ruột : " _chết rồi ,thế nào tiểu đội cũng bị Tham Mưu trưởng cạo đầu, cái thằng có mắt mà như mù !".Thế nhưng sự việc lại diễn ra trái ngược , trong buổi chào cờ sáng thứ 2 sau đó , tiểu đội lại được nhật lệnh biểu dương Trước toàn Quân Trường về thành tích làm đúng Tiêu Lệnh Canh Gác .

01/11/2014
Hoàng Thị
thanks 6 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
NGUYÊNHOANG on 8/30/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/9/2014(UTC), SongLinh on 9/9/2014(UTC), thơ xanh on 9/15/2014(UTC), Gió Bụi on 9/25/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#22 Posted : Monday, September 8, 2014 6:33:55 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)

* 18 _ TỨC NƯỚC VỠ BỜ !

Khi nghe xong câu chuyện của nhà hàng xóm , ông xã thở ra và " phán " một câu cộc lốc
_ Tức nước vỡ bờ !
Tui gật gù ngẫm lại lời ông xã _"quả đúng là tức nước vỡ bờ thật ! con bé vừa xinh đẹp vừa ngon hiền , hiếu học mà không chịu cho nó học tiếp lại bắt phải đi lấy chồng Hàn Quốc ! mà thằng cha nó cũng bậy quá , đàn ông gì mà toàn đi nghe lời vợ , con bé lại là con riêng của mình ,cái cảnh mẹ ghẻ con chồng sờ sờ trước mắt mà không nhận ra , Con bé bỏ nhà trốn đi là đúng ! ..."
_ Bà nghĩ gì mà trông đờ ra thế ?
_ Ơ ơ ...thì nghĩ về con Gái Ngọc ...
_ Ừ ! nãy giờ tui cũng nghĩ về nó ! thôi tui phải qua bên đó dạy cho thằng cha nó một bài học về cách làm chồng , làm cha ...." bà con xa không bằng láng giềng gần " đàng nào mình cũng đáng bậc Cha Ông ,vô lẽ làm ngơ trước sự sai trái của kẻ đáng con cháu ...dù chỉ là hàng xóm láng giềng .
_ Ờ ! ông nói phải đa _ Phải đi tìm con Bé về , lo cho ăn học ...tội nghiệp con bé ngoan hiền đến vậy .
Nắng sáng sớm như rực rỡ thêm lên ...đang nhảy múa theo bước chân ông xã và ngoài đường lộ tiếng xe chạy qua lại mỗi lúc mỗi nhộn nhip hơn .

01/16/2014
Hoàng Thị
thanks 5 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 9/9/2014(UTC), SongLinh on 9/9/2014(UTC), thơ xanh on 9/15/2014(UTC), Gió Bụi on 9/25/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#23 Posted : Wednesday, September 10, 2014 3:46:18 PM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 19 _Người Lính Già

Tỳ hai tay lên 2 nạng gỗ ,người lính già kéo lê 5 đầu ngón chân tê liệt của bàn chân còn lại trên mặt đường ,nhoi người tới từng " bước "hệt như con cóc !, xe cộ qua lại dập dìu trước mặt .Anh giơ cao " cánh tay nạng gỗ " ra dấu xin đường rồi chậm rãi nhoi người tới ...Bin bin bin ...một chiếc xe trờ tới ,anh thanh niên tài xế nghiêng đầu ra khỏi cửa kính bóp còi ,chửi thề
_ Địt mẹ thằng già què ! muốn chết hả ?
Người lính già dồn toàn bộ sức lực lên 2 bàn tay cố nhoi ngừơi nhanh tới ... Kiệt sức... nhoài ngã lên lề đường ,anh hổn hển thở ,gượng ngồi dậy dưới bóng một gốc cây . Thỉnh thoảng một làn gió mát tạt đến làm dịu đi cái gay gắt của nắng trưa .Nhìn về hướng xa ,khu đô thị mới sầm uất , những dãy nhà cao tầng như chen lấn chồng lên nhau ...bỗng anh mỉn cười nhớ lại trận đánh kéo dài 3 ngày mà đơn vị anh dù yếu hơn về quân số vẫn phải cố thủ để chờ viện binh ...đạn súng cá nhân , các loại liên thanh , đạn pháo đủ cỡ và cả với các đợt oanh kích của phi cơ ...thi nhau nổ , cày xới cả một vùng .Anh thầm nghĩ trong lòng đất của khu đô thị sầm uất kia có cả máu và thân xác của những chiến sĩ vô danh !...
_ BIN !
Tiếng còi xe của một anh tài xế nghịch ngợm nào đó " nhấn" ngay lúc tới sát bên anh cắt đứt dòng suy nghĩ ! Anh quay lại với thực tế .
Nắng vẫn gay gắt , anh lính già lại đứng lên tỳ 2 tay lên nạng gỗ kéo bàn chân què nhoi từng bước mặc cho những dòng xe cộ vẫn thản nhiên đổ về khu đô thị mới .

01/20/2014
Hoàng Thị
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 9/10/2014(UTC), NGUYÊNHOANG on 9/11/2014(UTC), SongLinh on 9/12/2014(UTC), Gió Bụi on 9/25/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#24 Posted : Saturday, September 13, 2014 9:18:26 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)

* 20_ Chống Trượt

Ông Bảy cầm tờ báo đọc to lên như ngụ ý để mọi người cùng nghe ." học xong phần chuyển đổi kiến thức, một số cán bộ phòng Quản lý đào tạo đã thông báo, những ai có nhu cầu thi đỗ lớp Thạc sĩ Kinh tế sắp tới thì ngoài số tiền ôn thi cho Trường Đại học Kinh tế theo dự trù thì phải nộp thêm 28 triệu đồng để được giúp “chống trượt” đầu vào."(*)rồi ông tự bình luận .
_ Thi vào lớp Thạc Sỹ mà phải vậy , kiểu này thằng nhỏ tui muốn đậu vào lớp 10 chắc cũng phải lo chống trượt đây !
Một ông khách mỉa mai nói.
_Sức đâu mà lo kiểu đó Anh ơi !,hễ chống trượt đầu vào thì phải chống trượt đầu ra , rồi chống trượt chạy việc , chạy chức ...ngữ ấy dĩ nhiên là ngữ dốt, không dám tự tin nên sẽ phải chống trượt cả đời thôi .Con Anh nếu chưa đủ sức thì cứ việc cho nó đúp lại một năm , phải tập cho cháu nó đi , đứng bằng chính chân mình để nó tự tin mà tiến sâu vào cuộc sống chứ .
Người thứ 3 có mặt trong phòng hớt tóc giờ cũng lên tiếng .
_ Sao mà lắm kiểu chống vậy nhỉ , nào là chống lậu, chống mù,chống dột, chống lũ ...mà cái dzụ chống trượt này nghe lạ đó nha ! lần đầu tiên tôi mới nghe đa !(sau vài giây như để suy ngẫm thêm ,nuốt nước bọt ông tiếp).Theo ý tui thì mấy ông " học trò cụ " này không nên đóng tiền chống trượt đầu vào mà nên đóng tiền phòng chống trượt .
ông Bảy hỏi _" Phòng chống trượt là sao ?"
_ Là đóng tiền để học thêm , học mãi cho tới khi mình đủ sức thi đậu mới thôi
Cả 2 người còn lại cùng " à "lên tỏ vẻ đồng tình .Tiệm hớt tóc trở lại yên lặng và tiếng tông đơ chờ đến lúc này mới rét rét vang lên , nhè nhẹ, đều đều nghe rất êm tai .

01/25/2014
Hoàng Thị


( *)_vnexptress Thứ sáu, 24/1/2014 16:45 GMT+7
Thu tiền tỷ để 'chống trượt' đầu vào cao học
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
thơ xanh on 9/15/2014(UTC), NGUYÊNHOANG on 9/15/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/22/2014(UTC), Gió Bụi on 9/25/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#25 Posted : Monday, September 15, 2014 8:01:02 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 21 _ Ai Bắt Tay Ai ?!

Câu chuyện xảy ra trên 40 năm nhưng mãi đến tận bây giờ tôi vẫn cho đó là bài học nên suy ngẫm !
Đó là lễ gắn lon cho 2 sĩ quan lên Trung tá ,tổ chức trong hội trường ,một Đại Tá là thượng cấp về dự ,cử tọa gồm hàng trăm sỹ quan các cấp . Khi tan lễ, để tỏ lòng " ưu ái " với thuộc cấp, vị Đai Tá bèn đứng gần cửa ra vào , bên trong lần lượt từng người bước ra đưa tay để vị Đại Tá " bắt tay " một cái .Tôi hân hạnh cũng được một cái bắt tay .Nhưng khi về nhà ngẫm lại tôi bâng khuâng không biết là tôi đã bắt tay ông ta hay ông ta đã bắt tay tôi !Khi nghe câu chuyện này , một ông bạn tôi nói
_ Ổng đứng một chỗ , mày bước tới ..tức là "mày tới bắt tay ổng " nói cách khác "ổng được mày bắt tay" .
Thì ra cùng một việc mà cách thức thực hiện khác nhau thì ý nghĩa cũng khác nhau .Giống như trang web có mục CHÚC MỪNG , CẢM TẠ mà nhiều vị không muốn dùng nó mà lại phải đến từng nhà ...mà nếu nhà nào cũng đến chúc mừng chung chung như nhau thì đúng là họ tự cảm thấy nơi dành riêng để chúc mừng không đủ xứng để họ đến đó vậy !

01/29/2014
Hoàng Thị
thanks 3 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
NGUYÊNHOANG on 9/15/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/22/2014(UTC), Gió Bụi on 9/25/2014(UTC)
lly (Lynn Ly)  
#26 Posted : Tuesday, September 16, 2014 8:11:15 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,340

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2381 time(s) in 1228 post(s)
Xin phép anh Hoàng Thị , Lynn mượn 1 góc nhỏ trong khuôn viên "Những Mẫu Chuyện có (Thật) Quanh Ta" để đăng bài tự thuật của nhà thơ Hữu Loan , tác giả bài thơ Màu Tím Hoa Sim mà được phổ nhạc ...

HỮU LOAN và MÀU TÍM HOA SIM



Vài ngày gần đây, những tự sự của nhà thơ Hữu Loan, cha đẻ "Màu tím hoa sim nổi tiếng" đã tạo ra niềm xúc động lớn trong với cộng đồng mạng. Tự sự đớn đau này được chia sẻ rất nhiều trên Facebook tạo nên nhiều thổn thức.

"Rất cảm động, vì sự chân thành, vì tình người, tính người. Và có thể hình dung cả bối cảnh một thời cuộc tao loạn. Mỗi số phận cá nhân đều chứa trong lòng nó những bi kịch của lịch sử" - (Kim Dung)

Những người yêu thơ tình, không ai không biết đến bài thơ "Màu tím hoa sim đầy xúc động". Đằng sau đó là một câu chuyện còn sâu sắc hơn, đau đáu hơn của tác giả Hữu Loan.

Màu Tím Hoa Sim

Nàng có ba người anh
Đi bộ đội
Những em nàng còn chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh.
Tôi là người chiến binh
Xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo cưới,
Tôi mặc đồ quân nhân
Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân,
Nàng cười xinh xinh
Bên anh chồng độc đáo.
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi!

Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng đời chiến chinh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
Thì thương người vợ chờ
Bé bỏng chiều quê ...

Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con
Đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương
Tàn lạnh vây quanh ...

Tóc nàng xanh xanh
Ngắn chưa đầy búi
Em ơi!
Giây phút cuối
Không được nghe nhau nói
Không được trông thấy nhau một lần.

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa một mình
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh
Trên chiến trường Đông Bắc,
Biết tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng.

Gió sớm thu về
Rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió thu về
Cỏ vàng chân mộ chí.

Chiều hành quân
Qua những đồi sim ..
Những đồi hoa sim ...,
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
Tím cả chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa.
Áo tôi sứt chỉ đường tà,
Vợ tôi chết sớm mẹ già chưa khâu

Hữu Loan

Đây là những dòng tự thuật của chính nhà thơ Hữu Loan:

"Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung tôi cũng học tại Thanh Hóa, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học.

Đến năm 1938 – lúc đó tôi cũng đã 22 tuổi – Tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khóa ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi , Hồ Trọng Gin, Trịnh Văn Xuấn, Đỗ Thiện và…tôi – Nguyễn Hữu Loan.

Với mảnh tú tài Tây trong tay, tôi rời quê nhà lên Thanh Hóa để dạy học. Nhãn mác con nhà nghèo học giỏi của tôi được bà tham Kỳ chú ý, mời về nhà dạy cho hai cậu con trai. Tên thật của bà tham Kỳ là Đái Thị Ngọc Chất, bà là vợ của của ông Lê Đỗ Kỳ, tổng thanh tra canh nông Đông Dương, sau này đắc cử dân biểu quốc hội khóa đầu tiên.

Ở Thanh Hóa, bà tham Kỳ có một cửa hàng bán vải và sách báo, tôi thường ghé lại xem và mua sách, nhờ vậy mới được bà để mắt tới. Bà tham Kỳ là một người hiền lành, tốt bụng, đối xử với tôi rất tốt, coi tôi chẳng khác như người nhà.

Nhớ ngày đầu tiên tôi khoác áo gia sư, bà gọi mãi đứa con gái – lúc đó mới 8 tuổi - mới chịu lỏn lẻn bước ra khoanh tay, miệng lí nhí: ” Em chào thầy ạ!” Chào xong, cô bé bất ngờ mở to đôi mắt nhìn thẳng vào tôi. Đôi mắt to, đen láy, tròn xoe như có ánh chớp ấy đã hằn sâu vào tâm trí tôi, theo tôi suốt cả cuộc đời.

Thế là tôi dạy em đọc, dạy viết. Tên em là Lê Đỗ Thị Ninh, cha làm thanh tra nông lâm ở Sài Gòn nên sinh em trong ấy, quen gọi mẹ bằng má. Em thật thông minh, dạy đâu hiểu đấy nhưng ít nói và mỗi khi mở miệng thì cứ y như một “bà cụ non”.

Đặc biệt em chăm sóc tôi hằng ngày một cách kín đáo: em đặt vào góc mâm cơm chỗ tôi ngồi ăn cơm lúc thì vài quả ớt đỏ au, lúc thì quả chanh mọng nước em vừa hái ở vườn, những buổi trưa hè, nhằm lúc tôi ngủ trưa, em lén lấy áo sơ mi trắng tôi treo ở góc nhà mang ra giếng giặt …..

Có lần tôi kể chuyện ”bà cụ non” ít nói cho hai người anh của em Ninh nghe, không ngờ chuyện đến tai em, thế là em giận! Suốt một tuần liền, em nằm lì trong buồng trong, không chịu học hành… Một hôm bà tham Kỳ dẫn tôi vào phòng nơi em đang nằm thiếp đi. Hôm ấy tôi đã nói gì, tôi không nhớ nữa, chỉ nhớ là tôi đã nói rất nhiều, đã kể chuyện em nghe, rồi tôi đọc thơ…

Trưa hôm ấy, em ngồi dậy ăn một bát to cháo gà và bước ra khỏi căn buồng. Chiều hôm sau, em nằng nặc đòi tôi đưa lên khu rừng thông. Cả nhà không ai đồng ý: “Mới ốm dậy còn yếu lắm, không đi được đâu” Em không chịu nhất định đòi đi cho bằng được. Sợ em lại dỗi nên tôi đánh bạo xin phép ông bà tham Kỳ đưa em lên núi chơi …..

Xe kéo chừng một giờ mới tới được chân đồi. Em leo đồi nhanh như một con sóc, tôi đuổi theo muốn đứt hơi. Lên đến đỉnh đồi, em ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên em.Chúng tôi ngồi thế một hồi lâu, chẳng nói gì.

Bất chợt em nhìn tôi, rồi ngước mắt nhìn ra tận chân trời, không biết lúc đó em nghĩ gì. Bất chợt em hỏi tôi:- Thầy có thích ăn sim không ?- Tôi nhìn xuống sườn đồi: tím ngắt một màu sim. Em đứng lên đi xuống sườn đồi, còn tôi vì mệt quá nên nằm thiếp đi trên thảm cỏ …

Khi tôi tỉnh dậy, em đã ngồi bên tôi với chiếc nón đầy ắp sim. Những quả sim đen láy chín mọng.- Thầy ăn đi. Tôi cầm quả sim từ tay em đưa lên miệng trầm trồ: Ngọt quá!

Như đã nói, tôi sinh ra trong một gia đình nông dân, quả sim đối với tôi chẳng lạ lẫm gì, nhưng thú thật tôi chưa bao giờ ăn những quả sim ngọt đến thế!

Cứ thế, chúng tôi ăn hết qủa này đến qủa khác. Tôi nhìn em, em cười. Hai hàm răng em đỏ tím, đôi môi em cũng đỏ tím, hai bên má thì….tím đỏ một màu sim. Tôi cười phá lên, em cũng cười theo!

Cuối mùa đông năm ấy, bất chấp những lời can ngăn, hứa hẹn can thiệp của ông bà tham Kỳ, tôi lên đường theo kháng chiến.

Hôm tiễn tôi, em theo mãi ra tận đầu làng và lặng lẽ đứng nhìn theo. Tôi đi… lên tới bờ đê, nhìn xuống đầu làng ,em vẫn đứng đó nhỏ bé và mong manh. Em giơ bàn tay nhỏ xíu như chiếc lá sim ra vẫy tôi. Tôi vẫy trả và lầm lũi đi…Tôi quay đầu nhìn lại… em vẫn đứng yên đó … Tôi lại đi và nhìn lại đến khi không còn nhìn thấy em nữa.

Những năm tháng ở chiến khu, thỉnh thoảng tôi vẫn được tin tức từ quê lên, cho biết em vẫn khỏe và đã khôn lớn. Sau này, nghe bạn bè kể lại, khi em mới 15 tuổi đã có nhiều chàng trai đên ngỏ lời cầu hôn nhưng em cứ trốn trong buồng, không chịu ra tiếp ai bao giờ …

Chín năm sau, tôi trở lại nhà…Về Nông Cống tìm em. Hôm gặp em ở đầu làng, tôi hỏi em, hỏi rất nhiều, nhưng em không nói gì, chỉ bẽn lẽn lắc hoặc gật đầu. Em giờ đây không còn cô học trò Ninh bướng bỉnh nữa rồi.

Em đã gần 17 tuổi, đã là một cô gái xinh đẹp… Yêu nhau lắm nhưng tôi vẫn lo sợ vì hai gia đình không môn đăng hộ đối một chút nào. Mãi sau này mới biết việc hợp hôn của chúng tôi thành công là do bố mẹ em ngấm ngầm ”soạn kịch bản”.

Một tuần sau đó chúng tôi kết hôn. Tôi bàn việc may áo cưới thì em gạt đi, không đòi may áo cưới trong ngày hợp hôn, bảo rằng là: ”yêu nhau, thương nhau cốt là cái tâm và cái tình bền chặt là hơn cả”.

Tôi cao ráo, học giỏi, Làm thơ hay…lại đẹp trai nên em thường gọi đùa là anh chồng độc đáo. Đám cưới được tổ chức ở ấp Thị Long, huyện Nông Công, tỉnh Thanh Hóa của gia đình em, nơi ông Lê Đỗ Kỳ có hàng trăm mẫu ruộng.

Đám cưới rất đơn sơ, nhưng khỏi nói, hai chúng tôi hạnh phúc hơn bao giờ hết! Hai tuần phép của tôi trôi qua thật nhanh, tôi phải tức tốc lên đường hành quân, theo sư đoàn 304, làm chủ bút tờ Chiến Sĩ.

Hôm tiễn tôi lên đường, em vẫn đứng ở đầu làng, nơi chín năm trước em đã đứng. Chỉ có giờ em không còn cô bé Ninh nữa mà là người bạn đời yêu quý của tôi. Tôi bước đi, rồi quay đầu nhìn lại…..

Nếu như chín năm về trước, nhìn lại chỉ thấy một nỗi buồn man mác thì lần này, tôi thật sự đau buồn. Đôi chân tôi như muốn khuỵu xuống. Ba tháng sau, tôi nhận được tin dữ: vợ tôi qua đời! Em chết thật thảm thương: Hôm đó là ngày 25 tháng 5 âm lịch năm 1948, em đưa quần áo ra giặt ngoài sông Chuồn (thuộc ấp Thị Long, Nông Cống), vì muốn chụp lại tấm áo bị nước cuốn trôi đi nên trượt chân chết đuối!

Con nước lớn đã cuốn em vào lòng nó, cướp đi của tôi người bạn lòng tri kỷ, để lại tôi tôi nỗi đau không gì bù đắp nỗi. Nỗi đau ấy, gần 60 năm qua, vẫn nằm sâu thẳm trong trái tim tôi.Tôi phải giấu kín nỗi đau trong lòng, không được cho đồng đội biết để tránh ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của họ. Tôi như một cái xác không hồn…

Dường như càng kìm nén thì nỗi đau càng dữ dội hơn. May sao, sau đó có đợt chỉnh huấn, cấp trên bảo ai có tâm sự gì cứ nói ra, nói cho hết. Chỉ chờ có thế, cơn đau trong lòng tôi được bung ra. Khi ấy chúng tôi đang đóng quân ở Nghệ An, tôi ngồi lặng đi ở đầu làng, hai mắt tôi đẫm nước, tôi lấy bút ra ghi chép.

Chẳng cần phải suy nghĩ gì, những câu những chữ mộc mạc cứ trào ra: “Nhà nàng có ba người anh đi bộ đội… Những em nàng có em chưa biết nói. Khi tóc nàng đang xanh…” Tôi về không gặp nàng…

Về viếng mộ nàng, tôi dùng chiếc bình hoa ngày cưới làm bình hương, viết lại bài thơ vào chiếc quạt giấy để lại cho người bạn ở Thanh Hóa… Anh bạn này đã chép lại và truyền tay nhau trong suốt những năm chiến tranh.

Đó là bài thơ Màu tím hoa Sim. Đến đây, chắc bạn biết tôi là Hữu Loan, Nguyễn Hữu Loan, sinh ngày 2-4-1916 hiện tại đang “ở nhà trông vườn” ở làng Nguyên Hoàn – nơi tôi gọi là chỗ “quê đẻ của tôi đấy” thuộc xã Mai Lĩnh, huyện Nga Sơn tỉnh Thanh Hóa.

Em Ninh rất ưa mặc áo màu tím hoa sim. Lạ thay nơi em bị nước cuốn trôi dưới chân núi Nưa cũng thường nở đầy những bông hoa sim tím. Cho nên tôi viết mới nổi những câu : “Chiều hành quân, qua những đồi sim…

Những đồi sim, những đồi hoa sim.. Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết.. Màu tím hoa sim, tím cả chiều hoang biền biệt…Và chiều hoang tím có chiều hoang biết…Chiều hoang tim tím thêm màu da diết.”

Mất nàng, mất tất cả, tôi chán đời, chán kháng chiến, bỏ đồng đội, từ giã văn đàn về quê làm ruộng, một phần cũng vì tính tôi” hay cãi, thích chống đối, không thể làm gì trái với suy nghĩ của tôi”. Bọn họ chê tôi ủy mị, hoạch hoẹ đủ điều, không chấp nhận đơn từ bỏ kháng chiến của tôi. Mặc kệ! Tôi thương tôi, tôi nhớ hoa sim của tôi quá! Với lại tôi cũng chán ngấy bọn họ quá rồi!

Đó là thời năm 1955 – 1956, khi phong trào văn nghệ sĩ bùng lên với sự xuất hiện của nhóm Nhân Văn Giai Phẩm chống chính sách độc tài, đồng thời chống những kẻ bồi bút đan tâm lừa thầy phản bạn, dốc tâm ca ngợi cái này cái nọ để kiếm chút cơm thừa canh cặn.

Làm thơ thì phải có cái tâm thật thiêng liêng thì thơ mới hay. Thơ hay thì sống mãi. Làm thơ mà không có tình, có tâm thì chả ra gì! Làm thơ lúc bấy giờ là phải ca tụng, trong khi đó tôi lại đề cao tình yêu, tôi khóc người vợ tử tế của mình, người bạn đời hiếm có của mình. Lúc đó tôi khóc như vậy họ cho là khóc cái tình cảm riêng…

Y như trong thơ nói ấy, tôi lấy vợ rồi ra mặt trận, mới lấy nhau chưa được hơn một tháng, ở nhà vợ tôi đi giặt rồi chết đuối ở sông…

Tôi thấy đau xót, tôi làm bài thơ ấy tôi khóc, vậy mà họ cho tôi là phản động. Tôi phản động ở chỗ nào? Cái đau khổ của con người, tại sao lại không được khóc? Bọn họ xúc phạm đến tình cảm thiêng liêng của tôi đối với người vợ mà tôi hằng yêu quý, cho nên vào năm 1956, tôi bỏ đảng, bỏ cơ quan, về nhà để đi cày.

Họ không cho bỏ, bắt tôi phải làm đơn xin. Tôi không xin, tôi muốn bỏ là bỏ, không ai bắt được! Tôi bỏ tôi về, tôi phải đi cày đi bừa, đi đốn củi, đi xe đá để bán. Bọn họ bắt giữ xe tôi, đến nỗi tôi phải đi xe cút kít, loại xe đóng bằng gỗ, có một bánh xe cũng bằng gỗ ở phía trước, có hai cái càng ở phía sau để đủn hay kéo.

Xe cút kít họ cũng không cho, tôi phải gánh bộ. Gánh bằng vai tôi, tôi cũng cứ gánh, không bao giờ tôi bị khuất phục. Họ theo dõi, ngăn cản, đi đến đâu cũng có công an theo dõi …

Nhưng lúc nào cũng có người cứu tôi! Có một cái lạ là thơ của tôi đã có lần cứu sống tôi! Ngoài Yên Mô, tôi cũng có một vài bài thơ khác được mến chuộng. Sau năm 1956, khi tôi về rồi thấy cán bộ khổ quá, tôi đã làm bài Chiếc Chiếu, kể chuyện cán bộ khổ đến độ không có chiếc chiếu để nằm!

Định mệnh đưa đẩy, dắt tôi đến với một phụ nữ khác, sống cùng tôi cho đến tận bây giờ. Cô tên Phạm Thị Nhu, cũng là phụ nữ có tâm hồn sâu sắc. Cô vốn là một nạn nhân của chiến dịch cải cách ruộng đất, đấu tố địa chủ năm 1954, 1955. Lúc đó tôi còn là chính trị viên của tiểu đoàn. Tôi thấy tận mắt những chuyện đấu tố. Là người có học , lại có tâm hồn nghệ sĩ nên tôi cảm thấy chán nản quá, không còn hăng hái nữa.

Thú thật, lúc đó tôi thất vọng vô cùng. Trong một xã thuộc huyện Nga Sơn, tỉnh Thanh Hóa, cách xa nơi tôi ở 15 cây số, có một gia đình địa chủ rất giàu, nắm trong gần năm trăm mẫu tư điền. Trước đây, ông địa chủ đó giàu lòng nhân đạo và rất yêu nước.

Ông thấy bộ đội sư đoàn 304 của tôi thiếu ăn nên ông thường cho tá điền gánh gạo đến chỗ đóng quân để ủng hộ. Tôi là trưởng phòng tuyên huấn và chính trị viên của tiểu đoàn nên phải thay mặt anh em ra cám ơn tấm lòng tốt của ông, đồng thời đề nghị lên sư đoàn trưởng trao tặng bằng khen ngợi để vinh danh ông .

Thế rồi, một hôm, tôi nghe tin gia đình ông đã bị đấu tố. Hai vợ chồng ông bị đội Phóng tay phát động quần chúng đem ra cho dân xỉ vả, rồi chôn xuống đất, chỉ để hở hai cái đầu lên. Xong họ cho trâu kéo bừa đi qua đi lại hai cái đầu đó cho đến chết. Gia đình ông bà địa chủ bị xử tử hết, chỉ có một cô con gái 17 tuổi được tha chết nhưng bị đội Phóng tay phát động đuổi ra khỏi nhà với vài bộ quần áo cũ rách.

Tàn nhẫn hơn nữa, chúng còn ra lệnh cấm không cho ai được liên hệ, nuôi nấng hoặc thuê cô ta làm công. Thời đó, cán bộ cấm đoán dân chúng cả việc lấy con cái địa chủ làm vợ làm chồng. Biết chuyện thảm thương của gia đình ông bà địa chủ tôi hằng nhớ ơn, tôi trở về xã đó xem cô con gái họ sinh sống ra sao vì trước kia tôi cũng biết mặt cô ta.

Tôi vẫn chưa thể nào quên được hình ảnh của một cô bé cứ buổi chiều lại lén lút đứng núp bên ngoài cửa sổ nghe tôi giảng Kiều ở trường Mai Anh Tuấn. Lúc gần tới xã, tôi gặp cô ta áo quần rách rưới, mặt mày lem luốc. Cô đang lom khom nhặt những củ khoai mà dân bỏ sót, nhét vào túi áo, chùi vội một củ rồi đưa lên miệng gặm, ăn khoai sống cho đỡ đói.

Quá xúc động, nước mắt muốn ứa ra, tôi đến gần và hỏi thăm và được cô kể lại rành rọt hôm bị đấu tố cha mẹ cô bị chết ra sao. Cô khóc rưng rức và nói rằng gặp ai cũng bị xua đuổi; hằng ngày cô đi mót khoai ăn đỡ đói lòng, tối về ngủ trong chiếc miếu hoang, cô rất lo lắng, sợ bị làm bậy và không biết ngày mai còn sống hay bị chết đói. Tôi suy nghĩ rất nhiều, bèn quyết định đem cô về làng tôi, và bất chấp lệnh cấm, lấy cô làm vợ.

Sự quyết định của tôi không lầm. Quê tôi nghèo, lúc đó tôi còn ở trong bộ đội nên không có tiền, nhưng cô chịu thương chịu khó , bữa đói bữa no…. Cho đến bây giờ cô đã cho tôi 10 người con – 6 trai, 4 gái – và cháu nội ngoại hơn 30 đứa!

Trong mấy chục năm dài, tôi về quê an phận thủ thường, chẳng màng đến thế sự, ngày ngày đào đá núi đem đi bán, túi dắt theo vài cuốn sách cũ tiếng Pháp, tiếng Việt đọc cho giải sầu, lâu lâu nổi hứng thì làm thơ, thế mà chúng vẫn trù dập, không chịu để tôi yên. Tới hồi mới mở cửa, tôi được ve vãn, mời gia nhập Hội Nhà Văn, tôi chẳng thèm gia nhập làm gì.

Năm 1988, tôi ” tái xuất giang hồ” sau 30 năm tự chôn và bị chôn mình ở chốn quê nghèo đèo heo hút gió. Tôi lang bạt gần một năm trời theo chuyến đi xuyên Việt do hội văn nghệ Lâm Đồng và tạp chí Langbian tổ chức để đòi tự do sáng tác, tự do báo chí – xuất bản và đổi mới thực sự.

Vào tuổi gần đất xa trời, cuối năm 2004, công ty Viek VTB đột nhiên đề nghị mua bản quyển bài Màu tím hoa Sim của tôi với giá 100 triệu đồng. Họ bảo đó là một hình thức bảo tồn tài sản văn hóa. Thì cũng được đi. Khoản tiền 100 triệu trừ thuế đi còn 90 triệu, chia “lộc” cho 10 đứa con hết 60 triệu đồng, tôi giữ lại 30 triệu đồng, phòng đau ốm lúc tuổi già, sau khi trích một ít để in tập thơ khoảng 40 bài mang tên Thơ Hữu Loan.

Sau vụ này cũng có một số công ty khác xin ký hợp đồng mua mấy bài thơ khác, nhưng tôi từ chối, thơ tôi làm ra không phải để bán".

Nhà thơ Hữu Loan


Edited by user Tuesday, September 16, 2014 8:13:09 AM(UTC)  | Reason: Chỉnh font

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 4 users thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
Hoàng Thị on 9/16/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/22/2014(UTC), Gió Bụi on 9/25/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#27 Posted : Saturday, September 20, 2014 8:01:35 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)

* 22_ Chuyến Xe Mùng 1 Tết .

Xe dừng đón khách.Người vừa lên xe là một phụ nữ trung niên, một tay xách cái giỏ xách nặng ,mặt cười tươi, bà ta vẫy tay vui vẻ nói .
_ Chào mọi người, năm mới chúc mọi người an khang thịnh vượng , sức khỏe dồi dào , may mắn tới luôn ...nói chung là sống hạnh phúc .
Không khí Tết như theo chân bà ta vừa ập lên xe .Mọi người ai cũng hướng về bà đáp lễ ."_ Chào Chị, chúc chị một mùa Xuân tràn đầy hạnh phúc ."_ Cô về nhà ăn Tết thật vui nhá cô "." _ Bác vui tính quá , đầu năm mà gặp được Bác đây thế nào năm nay bà con mình cũng gặp nhiều may mắn ."...Thế rồi kẻ hỏi qua người hỏi lại ...trêm 30 người xa lạ cùng đi trên chiếc xe muộn này bỗng trở nên thân mật , gần gũi như bạn bè, thân thuộc , hơn 30 hoàn cảnh không ai giống ai tự dưng được bày tỏ ra trở thành một thứ xã hội thực tế thu hẹp :Cô sinh viên nghèo phải đi làm thêm trong những ngày giáp tết ,Anh chuyên viên ngành kiểm phẩm phải lên tàu kiểm xăng dầu để nhập bến mà tàu nước ngoài thì đâu có Tết .Chị bán vé số không mua được vé xe về trong Tết ....và có lẽ hoàn cảnh đặc biệt nhất thuộc về chị hành khách vừa lên xe dọc đường .Chị vào Biên Hòa làm osin cho một cặp vợ chồng trẻ có 2 cháu nhỏ , thật ra là chị cũng đã đặt vé xe về quê ngày 27 rồi , nhưng vào chiều 25 cô chủ đi làm về bị tan nạn giao thông phải nằm bệnh viện , mặc dù biết mấy đứa con chị đang mong chị mang tiền và quà tết về nhưng chị đâu nỡ bỏ 2 đứa nhỏ không ai chăm sóc , cũng may là chiều 30 tết cô chủ đã xuất viện .
Sáng mồng 1 đường vắng xe , nhưng chiếc xe đò vẫn thong thả chạy và thỉnh thỏang lại dừng bỏ khách dọc đường .Xe về trễ, người về muộn nhưng trên chuyến xe đầu năm này ai ai cũng thấy hớn hở , lòng tràn ngập ý xuân vì cái tình người như được giàn trải ra và cái gọi là hạnh phúc chừng như đã bắt đầu dù cho mới chỉ là những nét đơn sơ mờ nhạt .

Mùng 2 TẾT Giáp Ngọ 2014
Hoàng Thị
thanks 5 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
SongLinh on 9/20/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/22/2014(UTC), Gió Bụi on 9/25/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#28 Posted : Monday, September 22, 2014 8:25:32 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 23 _ Sống là phải hy vọng .

Có tiếng chó sủa từ ngoài cổng , không khí náo nhiệt vui vẻ trong nhà mát lục giác bỗng dừng lại rồi ...1...2...rồi 3 người cùng " _a !" thì ra chỉ là ông bán vé số ._ "Bác ơi ! chúng cháu không chơi xổ số Bác ạ !" , lại có tiếng phản đối ."_ Đầu năm Bác đã mang hy vọng tới ...Bác cứ vào đi , Cháu mua "...Thế là " bàn tiệc Tết " của trên chục cô cậu học sinh cuối cấp 3 bỗng dưng chuyển sang đề tài HY VỌNG .
_ Sống thì phải hy vọng , hy vọng là con đường ta vạch ra để vui vẻ tiến về phía trước .
_Nhưng hy vọng phải chính đáng như hy vọng năm nay chúng ta sẽ đỗ đại học , chứ ai lại hy vọng vào trúng số .
_Bồ nói cũng đúng nhưng chưa hoàn toàn , vì nếu ta mua vé số theo kiểu cờ bạc , cũng lắm người hằng ngày bỏ ra vài trăm ngàn thậm chí cả triệu để mua vé số hay ghi số đầu, số đuôi ...thì đúng là không nên .Nhưng nếu mỗi tuần ta chỉ mua một 2 tấm để đóng góp vào việc xây dựng & phát triển chung , vừa nuôi hy vọng...vì sự may mắn đâu chỉ dành riêng cho ai .
_ Đắc -co !mình tâm đắc với ý này của bồ !Bạn nào hút thuốc thì phải bỏ hút thuốc , mấy bạn nữ bỏ bớt ăn quà vặt ....để mỗi tuần mua 2 tờ vé số cặp
_ Mình thì khác , mỗi ngày mình học thuộc 1 từ Anh Văn để hy vọng là ngày nào đó mình sẽ có một vốn từ ngữ kha khá ...
_ Hay đấy , cả 2 đều hay , hiện mình còn nghèo nên mua xổ số để hy vọng thoát nghèo, mình còn dốt nên mỗi ngày thuộc 1 chữ để thoát dốt Anh ...Tất cả đều chỉ vì phải có hy vọng ,có ai đó đã nói " sáng mở mắt ra mà trong đầu không có một tia hy vọng nào thì ngày đó sẽ là một ngày sống vô nghĩa " ...rồi anh giơ cao ly bia cổ súy " nào chúng ta dzô nè ... Dzô để hy vọng ngày mai đẹp hơn hôm nay "...
Thế là căn nhà mát lại ồn vang lên ... những tiếng hô tập thể " hy vọng , hy vọng ..."

02/05/2014
Hoàng Thị
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
Gió Bụi on 9/25/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#29 Posted : Tuesday, September 23, 2014 6:17:08 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
UserPostedImage


* 24 _LOẠN LỄ HỘI !

Người đàn ông đứng tuổi nghiêng người liếc sang người ngồi bên cạnh đang đọc báo , bỗng ông hỏi trổng .
_Loạn lễ hội là loạn cái quái gì thế nhỉ ?!
Thay vì trả lời, ông đọc báo bèn đọc to bài báo nói về lễ hội như để thay vào câu trả lời .
"............Nhưng nặng nề nhất là mê tín dị đoan. Không ít nơi, các điểm lễ hội đều chất chứa không khí u mê hơn là tín ngưỡng. Bói toán, xem tướng, đoán số bày ra dụ dỗ khách hành hương. Nói hành hương cho sang, nhưng đa số đi cầu xin tiền tài, danh vọng. Người ta bỏ bạc lẻ ra để mặc cả với thành thần cho được lợi muôn triệu, danh phận hơn người.

Đến không ít lễ hội, nhìn người ta khấn vái, có nhiều người viết hẳn ra giấy những "đề xuất" để đọc cho thánh nghe mà kinh hãi. Một người làm, mười người làm, vạn người làm, triệu người làm theo trong mê muội. Cả một đám đông khấn vái hùi hụi như tranh như cướp, sợ thánh nghe và nhận lời người khác trước khi nhận lời của mình.
Chỉ có thể nói không ít người ngày càng khủng hoảng niềm tin vào chính mình, nên tìm chỗ nương tựa ở thánh thần.
Sẽ khó dẹp các tệ nạn, sẽ không thể ngăn chặn người ta đạp nhau cướp những tờ giấy đóng dấu ấn đền Trần nếu như con người còn bị khủng hoảng niềm tin."
rồi ông nhẹ nhàng hạ tờ Lao Động xuống rồi nói như để giải thích thêm .
_ Từ ngay khi Cách Mạng nổi lên , mê tín dị đoan đã là một trong những mục tiêu phải bài trừ,còn nhớ thời Việt Minh dù chỉ là cậu Nhi Đồng tôi cũng đã thuộc lòng câu vè như sau " Cúng quảy,cúng quảy...hồi sống thì không cho ăn , đến khi chết xuống làm văn tế ruồi !" ...chưa nói hết ý đã bị ông hành khách ngồi dối diện cắt ngang.
_Bỏ đi quí ông bà ơi , việc thường ngày í mà ! người ta tội lỗi nhiều quá sợ mai mốt phải bị nhốt trong 12 tầng địa ngục nên mới hối lộ trứớc cho thánh thần đó thôi .
Như có vẻ bị cụt hứng nên mọi người ngồi im lặng và chuyến xe đò từ Miền Trung xuôi về SaiGon lại vun vút vượt qua khu đồng lúa thì con gái mênh mông của vựa lúa miền Trung _ Đồng lúa Tuy Hòa .

02/08/2014
Hoàng Thị
thanks 6 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
SongLinh on 9/24/2014(UTC), Gió Bụi on 9/25/2014(UTC), lly (Lynn Ly) on 9/25/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#30 Posted : Thursday, September 25, 2014 2:28:23 PM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 25 _VẪN CHỜ ...

Mỗi buổi tan trường nếu không bận việc thế nào tôi cũng sẽ có mặt ở đâu đó gần cổng trường , lúc thì bên hàng phượng vỹ , khi lại xớ rớ trước quán nước bên kia đường ...mà dõi theo những nàng áo trắng ,quét tầm mắt qua từng người giống như kiểm diện để cố tìm người con gái có mái tóc thề đen mượt, óng ánh dưới ánh nắng cuối chiều mà tôi biết chắc là nếu cô ta biết có tôi , thế nào cô ta cũng e thẹn che nghiêng nón cố làm như thản nhiên lắm ,để mà ngượng ngùng bước qua ...biết được yếu điểm đó nên bạn bè nàng hay trêu .
_" Dung ơi ! anh chàng một mai vàng của mày lại đang chờ bên kia kìa ...." thế là nàng lại thẹn thùng che nghiêng nón ,rồi cá nhóm sáu bảy nàng tiên áo trắng lại đùn đẩy nhau chạy vội qua chỗ tôi đứng .Tôi vẫn im lặng nhìn dõi theo ,nhưng lòng lại thấy rộn lên một luồng máu nóng , dồn dập nhịp tim và tôi lại nhận ra rằng tôi đã yêu nàng .
...và cho tới mãi bây giờ _nghĩa là hơn 46 năm sau _ mỗi chiều tôi vẫn chờ , vẫn ra trước nhà ngong ngóng về hướng có nàng ,để mong thấy chiếc xe có nàng xuất hiện ,những khi đã quá giờ thường lệ , tôi thấy lòng mình nao nao, chốc chốc lại đưa tay lên xem giờ rồi lo nghĩ vẩn vơ..."_ vái trời cho chỉ là tiệm có khách muộn ,hay chỉ là đường kẹt xe...",rồi gì gì đó , lại lo âu , lại phản bác lại chính ý nghĩ của mình ...
_" À chiếc accord màu trắng nước gạo kia rồi " . Tôi lại vui mừng chờ xe dừng có nàng , mở cửa xe , hớn hở chào đón nàng "_Ngoại về , ngoại về ...hôm nay lạnh lắm hén bà xã ?" rồi thế nào cũng được nàng vui vẻ trả lời đại loại như "_ Chào ông xã ! ở nhà hôm nay có gì buồn vui không anh ?..." thế là hai vợ chồng lại choàng vai như dìu nhau ...cùng bước vào nhà .

02/13/2014
Hoàng Thị
thanks 6 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
Gió Bụi on 9/25/2014(UTC), lly (Lynn Ly) on 9/25/2014(UTC), SongLinh on 9/27/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#31 Posted : Monday, October 6, 2014 11:18:54 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 28 _ TRÍ THỨC .

Có một hôm Con Bé bỗng hỏi tôi :
_Mẹ ơi trí thức là gì hỡ Mẹ ?_bằng trí thức trên hay dưới kỷ sư, bác sĩ vậy Mẹ ?
Thì ra con Bé ngỡ Trí Thức là một loại bằng cấp !Sau vài giây nghĩ cách giải thích sao cho Cháu hiểu được tôi nói :
_Trí Thức và Bác Học không phải là bằng cấp mà chỉ là 2 danh xưng người đời phong tặng để gọi những người vượt trội .Bác Học là từ chỉ người hoc cao tài giỏi phát minh ra những cái mới lạ Còn Trí thức từ chỉ người có học thức ( bằng cấp ), có kiến thức ( biết nhiều, hiểu rộng ).Nhà trường chỉ cung cấp kiến thức phổ thông, bằng cấp xác nhận kiến thức chuyên môn mình đã theo học nên goi la HỌC THỨC .
_ Mẹ nói vậy các kỷ sư bác sỹ khg là những nhà trí thức à ?
_Bằng cấp chỉ nói lên cái hiểu biết về chuyên môn mà minh đã theo hoc .còn muốn trở thành người trí thức thì phải có thêm kiến thức ngoài nhà trường , mà kiến thức ngoài nhà trường thì bao la nên người tự trọng khg bao giờ dám tự xưng mình là Trí Thức mà hãy để cho xã hội xét và phong gọi như vậy .Để dễ hiểu Mẹ tóm tắt thành đẳng thức sau :
TRÍ THỨC = HỌC THỨC + KIẾN THỨC
Đọc được đẳng thức này Con Bé mừng nhảy cẫng lên reo "_ Hay quá , Con cảm ơn Mẹ .Mai tới lớp con sẽ khoe với bạn con về khám phá hấp dẫn này ..."

2/24/2014
Hoàng Thị
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
thơ xanh on 10/9/2014(UTC), SongLinh on 10/10/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
lly (Lynn Ly)  
#32 Posted : Thursday, October 9, 2014 8:19:30 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,340

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2381 time(s) in 1228 post(s)
Originally Posted by: Hoà Go to Quoted Post
* 28 _ TRÍ THỨC .

Có một hôm Con Bé bỗng hỏi tôi :
_Mẹ ơi trí thức là gì hỡ Mẹ ?_bằng trí thức trên hay dưới kỷ sư, bác sĩ vậy Mẹ ?
Thì ra con Bé ngỡ Trí Thức là một loại bằng cấp !Sau vài giây nghĩ cách giải thích sao cho Cháu hiểu được tôi nói :
_Trí Thức và Bác Học không phải là bằng cấp mà chỉ là 2 danh xưng người đời phong tặng để gọi những người vượt trội .Bác Học là từ chỉ người hoc cao tài giỏi phát minh ra những cái mới lạ Còn Trí thức từ chỉ người có học thức ( bằng cấp ), có kiến thức ( biết nhiều, hiểu rộng ).Nhà trường chỉ cung cấp kiến thức phổ thông, bằng cấp xác nhận kiến thức chuyên môn mình đã theo học nên goi la HỌC THỨC .
_ Mẹ nói vậy các kỷ sư bác sỹ khg là những nhà trí thức à ?
_Bằng cấp chỉ nói lên cái hiểu biết về chuyên môn mà minh đã theo hoc .còn muốn trở thành người trí thức thì phải có thêm kiến thức ngoài nhà trường , mà kiến thức ngoài nhà trường thì bao la nên người tự trọng khg bao giờ dám tự xưng mình là Trí Thức mà hãy để cho xã hội xét và phong gọi như vậy .Để dễ hiểu Mẹ tóm tắt thành đẳng thức sau :
TRÍ THỨC = HỌC THỨC + KIẾN THỨC
Đọc được đẳng thức này Con Bé mừng nhảy cẫng lên reo "_ Hay quá , Con cảm ơn Mẹ .Mai tới lớp con sẽ khoe với bạn con về khám phá hấp dẫn này ..."

2/24/2014
Hoàng Thị


Trước hết Lynn xin lỗi anh ... cho Lynn chia sẻ chút chút hiểu biết của Lynn về cụm từ "TRÍ THỨC" . Nếu có gì mạo phạm khiến anh Hoàng Thị phật lòng ... Lynn xin lỗi trước !!!

TRÍ THỨC là phát âm Hán Nôm được ghi lại theo kiểu "quốc ngữ" Việt Nam hiện giờ . "Quốc ngữ VN" hiện giờ là xuất phát từ cách viết và phát âm từ chữ Pháp , hay nói cách khác , chữ "quốc ngữ" Việt Nam hiện giờ là 1 dạng "biến thể / chuyển thể" theo cách viết và phát âm từ tiếng Pháp . Chữ "quốc ngữ" VN hiện giờ chỉ mang tính cách tượng thanh không có tượng hình như kiểu viết xa xưa của ông cha; cho nên muốn giải thích ý nghĩa thì chắc là nên nhìn lại cách viết tượng hình kiểu Hán Nôm !!!

Trong văn thơ thi phú của tổ tông ông bà xa xưa thì TRÍ THỨC được viết dưới dạng Hán-Nôm là 智 識

智 = TRÍ là nói về khả năng tư duy suy nghĩ sáng suốt, hiểu biết, am tường hiểu thấu sự lý .

Phân chữ (Chiết tự) thì : chữ "Trí" thuộc bộ Nhật(日 = mặt trời) hàm ý sự sáng suốt, ngoài ra trong chữ Trí có chữ Khẩu ( = miệng) và chữ Thỉ ( 矢 = ngay thẳng chánh trực như mũi tên ) . Trái ngược chữ "TRÍ" (智) là chữ "ngu" (愚). Sẵn nói luôn là cổ nhân có câu khuyên răn con cháu là đừng xem thường người khác qua câu "đại trí nhược ngu" 大智若愚 , nghĩa la người thật sự am tường hiểu biết thì đôi khi giống như là ngu muội .

識 = THỨC nói là biết phân biệt, nhận biết ra được .

Phân chữ (Chiết tự) thì : Chữ THỨC (識) thuộc bộ Ngôn (言 = nói), được kết hợp từ 3 chữ 言 = NGÔN (từ) 音 = ÂM (thanh) 戈 = QUA (qua là dao mác)

Tóm lại TRÍ THỨC (智 識) là nói khả năng tư duy , am tường hiểu biết, có sự phân biệt sáng suốt . Trong chữ TRÍ THỨC
(智 識) có hàm ý nói năng ngay thẳng chánh trực biểu lộ sự am tường hiểu biết sáng suốt !!!


"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 5 users thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
thơ xanh on 10/9/2014(UTC), Hoàng Thị on 10/10/2014(UTC), SongLinh on 10/10/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#33 Posted : Tuesday, October 14, 2014 11:59:16 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 29_ TỔ QUỐC

Vừa về tới nhà ,chưa kịp cất cặp sách dày mũ ,Cu Hiếu đã vội hỏi tôi
_ Ông Nội ơi !tại sao đất nước ,núi sông, sơn hà ....đều có nghĩa chung là " nước " vậy Nội ?
Thắc mắc đột ngột của thằng cháu Đích Tôn , trong giây phút làm tôi cũng lấn cấn không biết phải giải thích làm sao cho nó hiểu !Tôi bèn phải dùng kế hoãn binh :ngồi xuống ghế rót ly nước trà hớp một hớp rồi chậm rãi nói :
_ Để chỉ nước hay quốc gia chúng ta dùng rất nhiều từ mà phần lớn là những từ chỉ thành phần chính cấu tạo ra bề mặt lãnh thổ như đất nước ,núi sông,sơn hà ,những từ thiên về con người , chính quyền trên lãnh thổ đó như xã tắc ,quê hương. Thật ra một xứ muốn được công nhận là một quốc gia phải hội đủ 3 yếu tố chính là lãnh thổ, dân tộc và chính quyền .Theo ông thì tên gọi đầy đủ và chính xác nhất là Tổ Quốc _ Tổ quốc Việt Nam _vì trong từ Tổ Quốc ẩn chứa một lãnh thổ được tẩm ướp bằng máu xương của Dân Tộc : trong suốt quá trình khai mở và gìn giữ .Hàng hàng lớp lớp cháu con bao thế hệ đã hy sinh vì tổ quốc đó tạo nên Hồn Thiêng Sông núi .Một miếng ruộng trồng lúa cho ta có mà ăn ,một khu đất xây nhà máy sản xuất hàng hoá cho ta dùng, con đường ta đang đi ...không phải tự nhiên mà có ....
_ Ơ Ông Nội , Cháu hiểu rồi ...tất cả đều do cả một quá trình khai mở , xây dựng và gìn giữ của Cha Ông ...
Tôi vói tay xoa xoa đầu thằng bé , gật gù khen " Cháu hiểu vậy là tốt ,phải biết ơn Tiền Nhân đã cho ta ngày hôm nay ...với tuổi cháu , chăm học và ngoan hiền là thái độ biết ơn Tiên Tổ, là yêu Tổ Quốc cụ thể nhất "
_Dạ Ông Nội , Cháu sẽ nghe lời dạy của Ông Nội _Trả lời như vậy rồi thằng bé vội chạy ra đường nhảy lẫng cẫng như con chim non miệng huýt gió một bản nhạc vui ...Chiều sắp ập về ,những tia sáng cuối cùng đang hấp hối trên ngọn cây ...

3/5/2014
Hoàng Thị
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 10/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 10/16/2014(UTC), thơ xanh on 10/22/2014(UTC), SongLinh on 10/25/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#34 Posted : Monday, October 20, 2014 11:22:45 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 30 _ CHUYỆN DỄ CHUYỆN KHÓ

Ông Bảy ngưng tay kéo ,ngoái nhìn sang phía 3 người khách đang ngồi chờ , ông hỏi trổng .
_ Bữa nay báo không có tin gì đáng bàn hay sao mà im re vậy mấy cha ?
_ Có chứ ...Thủ Tướng chấp nhận tốt nghiệp phổ thông chỉ thi 4 môn .
Ông Sáu Lộc ngồi bên nãy giờ lơ đãng nhìn ra ngoài bỗng lên tiếng _"Học thì tùm lum , thi chỉ có 4 ! chỉ tạo điều kiện cho học trò và cả thầy chỉ dạy và học môn nào có thi mà thôi .Rồi các giáo viên dạy 4 môn đó mở cua kèm hốt bạc, người dạy các môn còn lại đói meo ,ở trường thầy chẳng muốn dạy mà trò thì cũng chẳng thèm học ! "
_ Ui dào ! có học thì phải có thi chứ ? hay là bỏ thi quách đi cho khỏi tốn tiền của dân .Dạy dỗ suốt một năm cuối cấp mà không cách nào định được khả năng của học trò sao mà phải thi cử nhỉ ? Ngay ở mình trước kia hay hiện nay trên thế giới cũng có nhiều nước đã bỏ thi rồi ,có sao đâu .
Mãi tới giờ mới nghe Ông Bảy góp ý . Ông nói
_Ý kiến hay đó nha ,lấy kết quả trong học bạ lớp 12 mà xét tốt nghiệp và xét tuyển đại học là hợp lí nhất .Chuyện dễ ợt vậy mà sao không chịu làm mà lại phải cải cách kiểu này kiểu nọ cho tốn kém !
Sáu Lộc nói như mỉa mai "_ Dễ ợt nên ông mới nghĩ ra ,còn người ta có bằng nọ cấp kia thì phải nghĩ ra chuyện khó khăn mới xứng với bổng lộc chứ , chỉ nghĩ ra chuyên dễ là để dành cho anh thợ cắt tóc như ông đó ông Bảy !
Ý kiến của Sáu Lộc làm cho cuộc tán dóc kết thúc và bầu không khí phòng hớt tóc trở lại im re như trước .

3/7/2014
Hoàng Thị
thanks 2 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 10/20/2014(UTC), SongLinh on 10/25/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#35 Posted : Monday, October 27, 2014 11:31:39 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 31 _ Cái đêm hôm ấy đêm gì ?!

Chú rể ngồi thừ người ra trên chiếc ghế dựa ở phòng khách ,có lẽ vì quá mệt mỏi sau 2 ngày rộn ràng với cái đám cưới nên đã gần 9 giờ rồi mà cả nhà dường như còn đang say ngủ ,ngoại trừ chị giúp việc đang loay hoay lo bữa điểm tâm dưới bếp .Từ trong phòng ngủ xệnh xạng bước ra , cô dâu còn mặc nguyên bộ đồ ngủ nát nhàu vừa đi vừa che miệng ngáp ...khi qua phòng khách, cô dâu bỗng như sực tỉnh cơn ngái ngủ , khựng lại giây lát khi thấy anh chồng ngồi thừ ra trong bộ đồ lót mới trắng tinh như chưa bóc tem ,cô khum xuống ôm anh chồng , cái ôm làm anh ta giật mình nhưng rồi 2 vòng tay lại quyện lấy nhau siết chặt làm cho 2 tấm thân ép sát vào nhau như đôi sam mà điểm gắn kết mặn nồng nhất lại là đôi môi .Chị giúp việc vô tư thản nhiên bước lên nhà trên ...bỗng chị khựng lai , nín thở ...như hơi thở cũng đủ làm xao động không gian _ một thứ không gian tĩnh trong cái động _chị vội rụt rè bước lùi trong khi cặp mắt vẫn dán chặt vào đôi nam nữ đang quyện vào nhau ...Trong cái không gian im lặng như muốn nghẹt thở đó ,bỗng vang lên tiếng đập cánh bành bạch của một chú gà trống nào đó ở trước sân, trước khi chú ta cất lên tiếng gáy nghe dõng dạc giống như..._" Đời chỉ thế...mà thôi iiii...!"

3/13/2014
Hoàng Thị
thanks 2 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 10/27/2014(UTC), SongLinh on 11/1/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#36 Posted : Friday, October 31, 2014 1:12:29 PM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 32_ CÁC ANH LÀ CHIẾN BINH ?

Tháng giêng tháng hai âm lịch ,lúa ngoài đồng đứng cái , xanh mượt mơn mởn như con gái dậy thì ...đang chờ thời đơm bông kết trái ,cũng là lúc nông nhàn .Nông dân chúng tôi hay lợi dụng lúc rỗi rảnh này mà lên núi chặt cái cây, hái gánh củi hay đào củ khoai mài rừng...dạo dọc bờ suối cố tìm một dây khoai , loại dây hay mọc theo hốc đá , bỗng tôi lọt vào một khoảng đất trống cỡ chừng vài trăm thước vuông .Nói là trống chứ thật ra cây cối cũng um tùm , lác đác vài cây cổ thụ buông tàn che mát đám cây cỏ chằng chịt bên dưới .Cái đặc biệt làm tôi phải chú ý là trên thân mỗi cây còn in dấu đạn bom _ thì ra đây là nơi đã từng xảy ra một cuộc chạm súng giữa 2 bên đối thù .Chợt tôi bắt gặp một miếng nhôm máy bay cắm trên một mô đất , quan sát kỹ là một mấm mồ , rồi hai, ba ...có lẽ phải đến gần chục .Vết khắc tên bằng lưỡi lê bị hoen ố do hiện tượng oxi hoá bởi thời gian không còn đọc được ! trong giây phút chợt tôi nghĩ ra có thể đây là mộ của các chiến binh , nghĩ vậy lòng tôi chùng xuống _"Chắc chắn Các Anh là chiến binh rồi (?) !mà không phải là những người có quyền cao chức lớn ? vì chỗ họ nằm không thể là nơi đây ! các anh chiến đấu vì những pháp quy mà các anh không từng được tham gia quy đặt ! Các anh đã từng anh dũng kiên cường ? _ dĩ nhiên rồi vì phải chiến thắng , chiến thắng không phải để được hưởng giàu sang mà đơn giản chỉ là phải sống , phải mưu lược kiên cường để tranh giành từng tấc đất , để bao vệ từng mạng sống của đồng đội và của chính mình và cũng chưa bao giờ các anh nghĩ là mình phải hy sinh (?) mà kẻ bị giết phải là đối phương .Điều đơn giản ấy với người cầm súng lại là một chân lí ."
Tôi đứng nghiêm đưa tay lên chào theo kiểu nhà binh
_ Xin chào giã biệt các anh ! dù các anh là kẻ thua hay người thắng , bạn bè các anh dù đã tan tác hay đang phè phỡn với bổng lương xin cũng đừng bận tâm .Là thanh niên thời loạn ,Tổ Quốc phân công giữ lòng đất Mẹ , nhiệm vụ ấy đã hoàn thành , xin các anh hãy bình tâm an nghỉ !
Trời đang giữa mùa xuân , cây cối sung mãn sức sống ...mà khu vực đã từng là trận địa này dường như cảnh vật xanh tốt nổi bật hẳn lên .

3/15/2014
Hoàng Thị
thanks 2 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
SongLinh on 11/1/2014(UTC), THUGIANGVU on 11/11/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#37 Posted : Wednesday, November 5, 2014 10:15:55 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 33_ Một sự Nhầm Lẫn Rất Có Duyên

"MùaThu mến .

Sáng nay vô tình mình đọc được bài thơ 6x8 mà tác giả chính là MT , mặc dù biết là MT đã cho đăng từ 2011 , nhưng qua bài thơ mình thấy ở MT chừng như có cái gì đó rất gần gũi , thân quen chẳng khác gì là người thân với nhau nên mình mạo muội viết mấy dòng này hy vọng MT sẽ cho mình một cơ hội để làm quen và sự may mắn này nếu có được là một hạnh phúc rất lớn đối với mình ., vì biết đâu sự may mắn đó dẫn đến chúng ta sẽ là những người bạn chân tình với nhau _ Chân tình ư ?! _ nghĩ đến điều này mình phải tự mỉn cười vì hiếm tìm thấy thứ chân tình như vậy trên khung hình máy tính lắm cơ ! ...mà cứ mặc kệ nó đi hén (?) hiếm chưa hẳn là không thể ! vẫn còn hy vọng dẫu chỉ là một thoáng mong manh ...và mình đặt cả niềm tin vào một chút mong manh ấy đây .
Mình là Tùng Giang _ một người có lẽ cùng trạc tuổi với MT, hiện sống tại SaiGon .Mình rất thích và cũng lai rai sáng tác Thơ chuyện .Có tuổi nhưng tâm hồn vẫn hơi lãng mạn , tuy trong văn phong có nét u hoài nhưng mình sống rất lạc quan , yêu đời , rất dễ gần gũi .Chính vì những yếu tố này mà khi đọc thơ MT Mình cảm nhận ở nhau một cái gì đó rất gần gũi như đã là bạn thân ...MT có cho phép mình được là người bạn như vậy của MT khg ?.
MùaThu ! trong cuộc sống bề bộn những bon chen này lắm khi vì ích kỷ mà người ta chen lấn , tranh giành thậm chí chà đạp nhau ! ngay trong những người gần gũi hay thân quen của mình mà mình không thể nói hay tỏ bày được với ai ! đành giấu vào góc khuất riêng tư của chính mình ...cái góc khuất ấy chứa bao nỗi niềm chẳng biết tỏ cùng ai ! phải chi có người hiểu được, cảm thông được mình như Bảo Thúc với Quản Trọng trong tích Tri Kỷ hoặc giả như đôi bạn vong niên Bá Nha và Chung Tử Kỳ trong tích Tri âm ...thì cuộc đời sẽ chỉ còn là hạnh phúc mà thôi .Nếu MT chấp nhận tạo điều kiện cho mình quen nhau , mình sẽ cố gắng để trở thành bạn tôt của MT .
Mến chúc MT luôn vui khỏe tre đep như MT hẳn sẵn có .
Chờ và hy vọng sẽ nhận được hồi âm ./ TG "

Nhận được " tin nhắn" trên tôi mỉn cười vì nghĩ là anh chàng Tùng Giang nào đó lại ngỡ tôi là nữ nhi đây ...nhưng rồi tôi cũng nhắn trả lời...thế là thư qua , thư lại nên giờ này đúng là chúng tôi đã trở thành đôi bạn thân trên mạng .
Xin cảm ơn sự nhầm lẫn rất có duyên của một anh chàng lãng mạn .

3/18/2014
Hoàng Thị
thanks 2 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 11/11/2014(UTC), SongLinh on 11/13/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#38 Posted : Tuesday, November 11, 2014 10:26:05 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 34 _ SỐNG THỬ

Lan hạ tờ báo xuống rồi liếc một vòng qua mọi người như thăm dò trước khi cô nói :
_Mấy bà nói xem tại sao hầu hết các cặp sống thử đều không đi đến hôn nhân ?
Anh Thư là người đầu tiên góp ý _dễ hiểu thôi vì họ yêu nhau nên mới sống thử .Mà chính tình yêu làm cho họ không thấy được các nhược điểm của đối phương , khi đã bước vào cuộc sống chung đụng thật sự, tình yêu giảm dần thì nhược điểm dần dần lộ rõ ra và cô hay cậu ta nhận ra rằng người mà mình từng coi là thần tượng giờ chỉ là một người tầm thường hay dưới cả mức tầm thường .
Phương Thảo đặt vấn đề _ lạ thật nha ,trong hôn nhân , lắm cặp trước đó cũng từng yêu nhau da diết đó chứ , thế tại sao tỷ lệ bỏ nhau ( ly hôn )lại thấp hơn là những cặp sống thử ?
Lại cũng là Anh Thư , cô ta nói _Hôn nhân làm cho tình yêu giảm dần , nhưng lại phát sinh ra một thứ tình khác thay thế đó là tình nghĩa .Ngay sau đám cưới là vợ chồng đã bị ràng buộc bỡi cha me, anh em , bà con họ hàng , bạn bè ... 2 bên , rồi con cái nữa chưa nói tới cái hôn thú là cái ràng buộc về pháp lí .Tất cả tạo cho 2 người phải có bổn phận và trách nhiệm nuôi dưỡng ,bảo vệ cái gọi là gia đình vừa được hình thành ,mà những ai theo đuổi cùng một khối việc thì họ thương yêu nhau như 1 , trong trường hợp này thứ tình ấy là TÌNH NGHĨA .
Lan thắc mắc _ liệu tình nghĩa có đủ để bảo vệ hạnh phúc gia đình khg ?
Theo Phương Thảo thì _ Cái đó còn tùy thuộc vào cách ứng xử của cả 2 người ,đã là con người làm sao tránh khỏi nhược điểm , phải công nhận điều đó mà giúp đỡ bạn đời giảm thiểu nó dần .Cả 2 phải bớt ích ky , hẹp hòi , gia trưởng , phải ôn hòa , nhất là phải tôn trọng nhau ...
Bỗng Lan nhìn đồng hồ rồi như có gì gấp gáp lắm ,cô ta bối rối vội đứng lên _ "Ớ ớ , chít rồi , phải đi đón thằng cháu nội...chào 2 nhà tâm lí nữ nhá...mai tám tiếp " rồi Lan vội vã bước ra cửa .
Trời chưa đứng bóng , nhưng ánh nắng khá gay gắt của những ngày sắp sang Hạ như đang nhảy múa ngoài thềm , Anh thư nhìn theo Lan rồi như nói cho chỉ mình nghe _ nắng hôn nay đẹp quá ...

3/22/2014
Hoàng Thị
thanks 2 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 11/11/2014(UTC), SongLinh on 11/13/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#39 Posted : Saturday, November 15, 2014 11:06:21 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 35 _ THỜI GIAN

Thời gian là cái gì đó thật mơ hồ mà lại cũng rất cụ thể !_ cụ thể như thời gian của một ngày, một tháng ...mơ hồ như thời gian vui, buồn, hạnh phúc nhất là thời gian chờ đợi !Thật vậy _có bao giờ bạn đã chờ đợi chưa ? có bao nhiêu thứ chờ đợi " nho nhỏ" như chờ mẹ đi chợ về , chờ ngày đầu tiên đi hoc của thời con nít ,cũng có những cái chờ kha khá lớn như chờ kết quả của một cuộc thi . chờ ngày đám cưới của chính mình ...nhưng dù là cái chờ loại nào đi nữa nó cũng cho bạn những giây phút hồi hộp,vừa mừng vừa lo .Hãy sống lại những giây phút mà bạn đang chờ người yêu tại điểm hẹn thử xem sao !đã quá 1 phút , 2 phút , 2 phút rưỡi ...mà người yêu vẫn chưa tới !có phải chốc chốc bạn lại nhìn đồng hồ rồi lại nhìn vào ngõ đường hướng đến (?) !...vẫn không thấy ...lại nhìn đồng hồ ...bạn thấy như thời gian chạy quá nhanh (?) bạn muốn nó phải chạy thật chậm , thậm chí là nên ngưng hẳn lại đi ! rồi bạn thấy buồn , giận người yêu vì không đúng hẹn ? rồi cũng chính bạn lại bênh vực cho bạn của bạn (?) _ Biết đâu lại kẹt xe ,xe hỏng ... nghĩ đến một tai nạn giao thông !!!càng nghĩ càng thấy lo , thấy nôn nao ...vậy đó nhưng chưa thấm vào đâu nếu bạn đang ở vào thời gian của một cuộc phục kích : bạn đã ém quân , cài đặt sẵn bẩy mìn trên đường địch quân sẽ qua , phân công sẵn ai phải làm gì nổ súng vào ai và khi nào ...rồi tất cả nằm im chờ đợi ...hàng chục đôi mắt mở thao tháo chăm chú vào hướng địch tới ...và rồi kìa ! một tên ...2 tên...5 tên...15 tên ....lù lù xuất hiện ...bạn nín thở (?) hồi hộp mà thời gian thì lại chậm như rùa !...liếc nhanh lại cò súng , liếc nhanh lại vị thế của khóa an toàn ...liếc nhanh lại vị trí đã có mìn , có hầm chông (?)...địch tiến lại gần ...bạn còn đủ thời gian để tưởng tượng tới lênh phát hỏa khg ?,tới tiếng mìn , tiếng súng , tiếng thân người bị đổ ngã , tiếng xung phong ...và cả tới tiếng thét " sát" của một tên địch đang hung hăng đâm mạnh lưỡi lê vào người bạn ...Đấy ! thời gian là vậy đó , chỉ vài phút , thậm chí vài giây mà tất cả đã thay đổi ...kể cả sinh mạng của con người !
Đúng ! thời gian là cái gì đó vừa cụ thể vừa mơ hồ nhưng nó có sức mạnh ghê gớm đủ làm thay đổi mọi thứ kể cả sự sống !!!

3/24/2014
Hoàng Thị
thanks 2 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 11/15/2014(UTC), SongLinh on 11/15/2014(UTC)
SongLinh  
#40 Posted : Saturday, November 15, 2014 11:12:52 PM(UTC)
SongLinh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/19/2014(UTC)
Posts: 235
Location: california

Thanks: 1147 times
Was thanked: 1136 time(s) in 226 post(s)
Tình Yêu Chân Thật


Ai đó hỏi rằng Tình Yêu ? Có thật ?
Vâng ! Đó chính là ánh mắt yêu thương
Chị dành cho anh mỗi lúc chiều về
Khi đã xong ngày nhọc nhằn vất vả ...


Hai mươi mốt tuổi anh thành tàn phế
Mảnh đạn ghim trên cột sống giữa lưng
Đã khiến tuổi xuân trở thành gánh nặng
Trong vòng tay gầy yếu của mẹ già


Tháng ngày qua anh chỉ nằm một chỗ
Chân tay teo dần , thân thể quắt queo
Một bên thận bị cắt đi từ đó
Bệnh tật triền miên cho đến nửa đời ...


Chị chỉ là người thiện tâm sống đạo
Tình nguyện thăm nom những kẻ neo đơn
Đến một ngày gặp anh trong khốn khó
Động lòng thương giúp đỡ kẻ cùng đường ...


Mẹ anh mất rồi , chị vẫn kề bên
Lo cho anh từ miếng ăn giấc ngủ
Tắm rửa bế bồng vỗ về an ủi
Và tình yêu đã hiện hữu đâm chồi ...


Ngày ngày chị phải bươn chải khắp nơi
Làm mướn làm thuê chẳng màng mưa nắng
Nhưng vẫn một lòng thủy chung thầm lặng
Vẫn dành cho anh trọn vẹn vòng tay ...


Đối với anh chị là bà tiên
Đã cứu vớt anh từ trong luyện ngục
Tim khô cằn tưởng từ lâu đã chết
Nay hồi sinh với yêu mến thiết tha ...


Nếu được một lần ngắm họ yêu nhau
Chị nhìn anh với ánh nhìn sâu thẳm
Anh nhìn chị với tin yêu say đắm
Bạn sẽ hiểu rằng : Có thật , tình yêu !...

Song Linh


* Đây là câu chuyện có thật . Hiện giờ anh bị suy thận rất nặng . Nhưng chị vẫn cố gắng bươn chãi hàng ngày để kiếm tiền lo thuốc thang viện phí cho anh . Có nhìn chị bế anh đi tắm , lo lau chùi các vết lở loét cho anh ... Có nhìn chị đặt bàn tay lên ngực anh vỗ về , nói những lời nói yêu thương dịu dàng hồn nhiên ... Có nhìn thấy anh ngước nhìn chị và nói lời thương yêu đầy cảm kích , đọc cho chị nghe những vần thơ anh viết riêng cho chị , và có nhìn thấy ánh mắt họ dành cho nhau thiết tha như thế nào , bạn mới hiểu được Tình Yêu là có thật . Xin được phép viết hoa hai chữ Tình Yêu ở đây , và trân trọng tặng bài thơ này cho Anh và Chị ...

thanks 2 users thanked SongLinh for this useful post.
THUGIANGVU on 11/16/2014(UTC), Hoàng Thị on 11/18/2014(UTC)
Users browsing this topic
Guest
3 Pages<123>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.