Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

3 Pages123>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Thị  
#1 Posted : Saturday, July 26, 2014 6:20:28 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 01_Tình Già

Trời trở lạnh ,trong căn nhà nhỏ ,một cặp vợ chồng già ôm nhau trùm kín chăn để tránh rét .Ông chồng vừa xoa lưng bà vợ vừa nói :
_ Rét mướt như vầy nếu không đủ đôi cặp mà ôm , chắc là lạnh lắm .
Bà vợ hỏi chồng ,
_ Nếu không phải tui mà là một bà sồn sồn nào đó ,Ông có ôm không ?
Ông chồng ngần ngừ giây lát rồi trả lời
_ Không ôm ,nhưng nếu lạnh quá chịu không nổi thì ...
_ Thì sao ? ( bà vợ gay gắt )
_Thì phải gồng mình coi người đó là Bà vậy !
Bà vợ lồng lộn lên đạp túi bụi vào ông chồng ...
_ Gồng mình ! này là gồng mình ....
Ông chồng vừa né đỡ vừa chống chế
_Thì chỉ tỉ dụ thôi chứ sao lại không phải là bà !!!
Trời vẫn tối ,chốc chốc một luồng khí lạnh bị gió tạt vào nghe tê buổt ...

12/08/2013
Hoàng Thị
thanks 6 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
SongLinh on 7/26/2014(UTC), THUGIANGVU on 7/27/2014(UTC), langnhan on 7/29/2014(UTC), Bachsuongthu on 8/1/2014(UTC), thơ xanh on 8/4/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#2 Posted : Sunday, July 27, 2014 3:09:56 PM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)

Góp với anh một truyện có thật quanh ta ,
Bà cụ đã 82 tuổi. ngồi trệu trạo nhai cơm , chan canh và dầm cơm nát trước khi lùa vào mồm ...con cháu hỏi ?

Bà ơi hàm răng giả của bà đâu mà không dùng để nhai ...
bà tỉnh bơ đáp:
Bà để dành mai kia dùng ......

Thu giang vũ

thanks 7 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
Hoàng Thị on 7/28/2014(UTC), langnhan on 7/29/2014(UTC), SongLinh on 7/30/2014(UTC), NGUYÊNHOANG on 7/31/2014(UTC), Bachsuongthu on 8/1/2014(UTC), thơ xanh on 8/4/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#3 Posted : Monday, July 28, 2014 7:48:56 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 02_ SAO NỠ !

Cô phục vụ bàn ăn vừa xoay người trở vào quày sau khi đã thu tiền Bà thực kách ,Thì như chực đâu sẵn, một cô bé trạc 10 tuổi ập vào , ngại ngùng liếc Bà khách như van lơn ...rồi vội vàng gom thức ăn thừa vào cái ô nhựa cầm sẵn trên tay .Nhưng vừa lúc đó cô phục vụ xoay người lại ..và nhanh như cắt cô ta chộp lấy tay con bé dằn đổ thức ăn thừa lên bàn , miệng quát tháo :
_ Ra ngay ! không được quấy rầy khách ...
Con bé bị dúi ngã dập vào góc tường .Bà khách ngơ ngác vội đỡ con bé dậy , bà xuýt xoa ..
_ Cháu có sao khg ?_ Ui dào sao nỡ thế !
Không chờ con bé trả lời , Bà khách mở bóp rồi duối vào tay con bé tờ bạc 100 ngàn , bà vỗ về ...
_ Cháu đói lắm phải không ? Cầm lấy mà mua cái gì đó ăn ...
Con Bé ngơ ngác , không trả lời ,hết nhìn tờ bạc lại nhìn vào mắt bà khách ...Rồi bỗng chạy nhanh ra ngoài , thoáng cái đã mất hút vào góc phố .Con bé chạy nhanh như sợ bà khách đổi ý chăng !
Trời ập tối , đường phố đã lên đèn và trong quán ăn , khách mỗi lúc mỗi đông hơn .

12/09/2013
Hoàng Thị
thanks 7 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 7/29/2014(UTC), langnhan on 7/29/2014(UTC), SongLinh on 7/30/2014(UTC), NGUYÊNHOANG on 7/31/2014(UTC), Bachsuongthu on 8/1/2014(UTC), thơ xanh on 8/4/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#4 Posted : Monday, July 28, 2014 2:16:01 PM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)
10. Câu Hỏi - NguyễnHoài Thanh

Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".
- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Tao không có ba mẹ thì chào ai?
- ...
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.

Cửa trường chưa mở cô bé mặc áo mưa đi bộ đến trường dưới cơn mưa .....đứng dựa cánh cổng trường trú mưa tạm
nhìn quanh chờ cổng mở,
Một chiếc xe auto dừng lại , nguời đàn ông xuống xe mở cửa xe và dắt tay một cô bé quần áo sang trọng trạc tuổi mình.
nguời đàn ông cúi xuống gần tai cô bé thầm thì một lúc, .....cổng trường đã mở cô bé định chạy vào trường thì người đàn ông níu tay bé lại đặt chiếc hôn lên má cô bé.
Nụ cười vui , có chút e thẹn rồi vừa đi vừa vẫy cha mình .
Cô bé mặc áo mưa bỗng nhiêm rớm nuóc mắt tự nói "cha mình đâu có mà đưa mình đi học".
ôi tiếng nói thơ ngây buốt cả lòng tôi cho đến giờ này.

Thu giang vũ.



Edited by user Monday, July 28, 2014 2:29:51 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 6 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
Hoàng Thị on 7/29/2014(UTC), langnhan on 7/29/2014(UTC), SongLinh on 7/30/2014(UTC), Bachsuongthu on 8/1/2014(UTC), thơ xanh on 8/4/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#5 Posted : Tuesday, July 29, 2014 7:33:55 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 03 _ PHÉP VUA THUA LỆ LÀNG .

Chưa tròn ba năm xa nhà mà làng quê thay đổi nhiều ,hai bên đường nhà cửa mọc lên san sát , nhiều nhà cũ kĩ giờ cũng tu sửa , bộ mặt làng xóm thân quen ngày nào giờ khác biệt quá , đến nỗi một người sanh ra và lớn lên nơi đây , nay đã lục tuần , thế mà tôi không còn nhân ra xóm nhà mình , phân vân mãi nên khi bảo xe dừng thì đã lố xa ngoài 300 mét .
_ Anh Thãi ! Anh mới về ?
_ Anh Bảy , anh khỏe chứ ?_ ừ mới về ...
Người đầu tiên nhận ra tôi là ông Bảy vì tôi xuống xe ngay trước nhà ông .Thấy tôi ngơ ngác nhìn khu nhà mới xây , ông Bảy vội phân trần :
__Tụi nhỏ lớn cả rồi , mình cũng đã già nên phải chia cho chúng để mỗi đứa có cái nhà mà ở ,đây là nhà thằng Hoan , kia thăng Huấn , Thằng Hội út tôi chia nhà cũ phía sau ....
Rồi ông quay vào căn nhà hẹp lép đang mở cửa , ông giải thich
_ vợ chồng tui còn lại chút này đây , bề ngang 2 mét , nhưng tôi cũng cố sắp xếp để vợ chồng già có nơi nghỉ ngơi .
Tôi ừ hữ nhìn theo ngón tay hướng dẫn của ông Bảy , nhưng trí vẫn bâng khuâng .Còn 3 đứa con gái ? 2 đứa lớn khá giả không nói gì chứ con Út tật nguyền không chồng con phải đi ở mướn để nuôi thân , Luật thừa kế nói Nam nữ bình quyền cơ mà_ ôi đúng là : phép vua thua lệ làng " ....Có tiếng đứa cháu ngoại hò reo bên kia đường
_ Ông ngoại , ông ngoại về..
Tôi chào ông Bảy ....Trời chiều dần ....những nét thân quen của quê hương dần hiện ra trước mắt ....tôi mỉm cười hớn hở bước ...

12/11/2013
Hoàng Thị
thanks 6 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 7/29/2014(UTC), langnhan on 7/29/2014(UTC), SongLinh on 7/30/2014(UTC), Bachsuongthu on 8/1/2014(UTC), thơ xanh on 8/4/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#6 Posted : Wednesday, July 30, 2014 7:43:43 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)


Sanh Nhật ...

12 giờ 1 phút sáng ( Am ) có tiếng phone reo ....
_ Con chúc mừng Sinh Nhật Ông Nội ...
_ Hiếu hã ? Ông Nội cảm ơn cháu .
Có tiếng thằng con trai :
_ Sáng giờ , 2 đứa nhỏ cứ nằng nặc đòi gọi chúc mừng sinh nhật Ông Nội ! con giải thích là bên Mỹ lệch với VN 12 tiếng , chưa tới sinh nhật ông nội mà ...chúng đâu chịu tin .! Ba Má khỏe không ? Vợ chồng con Xin Chúc Ba Sinh Nhật Vui Vẻ ...
Sinh Nhật năm nay của tôi là vậy đó :Sáng nay các con gái ,con trai, dâu rể đều đã gọi điện chúc mừng , các cháu lớn thì chúc trên Facbook . Bà Xã và con gái út mời tôi ăn nhà hàng .., nhưng trời lạnh quá nhiệt độ âm nên tôi từ chối .Có lẽ sau ngày làm việc họ ghé siêu thị để chiều tổ chức gì gì đó tại nhà chăng .Trên vài trang web cũng đã mở topic mừng sinh nhật cái thằng tôi ...thì ra : chỉ thiếu tôi là chưa chúc mừng sinh nhật mình !Nghĩ thế tôi liền lấy giấy bút ra ..và ......

TỰ MỪNG SINH NHẬT

Tôi mừng Sinh Nhật cái thằng tôi
Tuổi cũng chưa cao đủ chán đời
Vào ngõ cháu con khen kỹ tính
Ra đường bà xã trách ham chơi !
Lại qua cây cảnh chim vài chú
Quanh quẩn vườn thơ bạn mấy người
Ngày cũ mẹ sanh _ thêm tuổi mới
Chưa già, chưa lẫn _ chửa đành ngơi !!!

ngày 12/12/2013
Hoàng Thị


thanks 6 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 7/30/2014(UTC), NGUYÊNHOANG on 7/31/2014(UTC), SongLinh on 7/31/2014(UTC), Bachsuongthu on 8/1/2014(UTC), thơ xanh on 8/4/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC)
lãng nhân  
#7 Posted : Thursday, July 31, 2014 1:42:15 PM(UTC)
langnhan

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/24/2014(UTC)
Posts: 153

Thanks: 886 times
Was thanked: 412 time(s) in 126 post(s)



Hai bà ngồi than thở với nhau, tức mình vì con cái bây giờ bất hiếu không như thời trước . Một bà thở dài :
- Chắc mai sau già yếu chỉ có con người ta săn sóc mình thôi bà á !!!!
Bà kia trố mắt ngạc nhiên hỏi :
- Con người ta, bà nói là ai mà sao tử tế thế ?
- Thì chồng bà đó, bộ bà đẻ ra nó sao kìa .
thanks 6 users thanked langnhan for this useful post.
THUGIANGVU on 7/31/2014(UTC), NGUYÊNHOANG on 7/31/2014(UTC), SongLinh on 7/31/2014(UTC), Bachsuongthu on 8/1/2014(UTC), Hoàng Thị on 8/4/2014(UTC), thơ xanh on 8/4/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#8 Posted : Monday, August 4, 2014 9:03:25 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)

* 05 _ HÔI CỦA .

Can nhích người ngồi dựa lên gối rồi chậm rải kể :
_ Lúc đó khoảng 12 giờ đêm , trên đường từ chỗ làm về nhà ,đường vắng nên Cháu chạy hơi nhanh , khi đến khoảng ngả 3 X bỗng nghe một tiếng " sạt" khô khan , xe Cháu chao đảo rồi ngã ...Cháu bất tỉnh không còn nhớ gì , mãi đến vài giờ sau khi đã được cấp cứu tại bịnh viên , Cháu tỉnh lại thì mới biết cái laptop không còn,đồng hồ đeo tay và cả cái ví giấy tờ và một ít tiền cũng khg còn nữa !
Lời Can kể gợi tôi nhớ đến hai chữ HÔI CỦA " !_Ngày nào trên báo cũng đăng tin Hôi Của ,hầu hết là "CỦA" bị rơi vãi do tai nạn giao thông mà ra . Đọc tin rồi lại đọc những lời bình của đọc giả mà nghe não cả lòng !.Tai nạn là một rủi ro ập đến cho con người rồi ,Nạn nhân phải chịu đau đớn do thương tích ...nhưng nếu bắt họ phải chịu thêm cảnh phải chịu nằm nhìn một cách bất lực tài sản hay tiền bạc mình bị người đi đường tranh giành nhau !Thấy người gặp nạn không những không cứu giúp mà lại còn "cướp của" của nạn nhân !thật không còn nhân tính .Tôi bỗng nhớ lại ....khỏang năm 1957-1958 , trên Quốc lộ khu gần nhà tôi có chiếc ba lua ( xe tải) bị lật xuống ruộng bên lề , xe chở đầy chén bát , thấy vậy bà con gần đó gọi nhau chạy đến băng bó cho tài xế và người phụ nữ chủ hàng ,sau đó họ cùng nhau đưa tất cả chén bát lên chất ngay ngắn trên lề đường ,chẳng ai nghĩ tới việc HÔI CỦA ! không biết thủa đó người ta không dám ,không thể hay không nỡ làm vậy nhĩ ?
_ Bác giúp Cháu liên lạc với Giao Thông xem chiếc xe gắn máy của cháu giờ ở đâu và thế nào rồi , bác nhé ?
_ Ừ ! việc đó để Bác lo , cháu lo tĩnh dưỡng để chóng khỏi là chính .
Miệng trả lời thằng cháu nhưng đầu óc tôi chưa rời hai chữ Hôi Của .
Mặt trời đã lên cao, đường phố tấp nập người qua lại và cộ xe .Chốc chốc lại có tiếng còi hụ của xe cấp cứu đưa người đến bệnh viên . Và mỗi lần có xe cấp cứu đến tôi lại nghĩ vớ vẫn "_ lại có một vụ HÔI CỦA " nữa đây !

Ngày 12/13/2013
Hoàng Thị
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
thơ xanh on 8/4/2014(UTC), Bachsuongthu on 8/5/2014(UTC), langnhan on 8/6/2014(UTC), Mac phuong Đình on 8/14/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#9 Posted : Wednesday, August 6, 2014 10:15:16 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
UserPostedImage

* 06_ CƠM TỪ THIỆN

Trước đây hơn 4 năm khi vnthidan.com có mặt thì Ban Từ Thiện cũng được hình thành .Bước đầu là mổ mắt rồi chương trình Phát Xe Lăn xen kẽ với những lần đi thăm tặng quà Cô Nhi Viện , quà Tết Thiếu Nhi....vài tháng sau có thêm CƠM TỪ THIỆN ._Cơm từ Thiện là việc làm không dễ vì ngoài việc vận động tài chính thì việc một vài người không chuyên nghiệp , không đủ phương tiện nấu nướng mà cùng lúc phải " sản xuất" hàng trăm _ thậm chí hàng ngàn _ phần ăn đóng hộp không phải đơn giản .Tôi thường trao đổi và có khi nửa đùa nửa thật nói với người phụ trách :
_Bái phục nhiệt tình của quí nương , nhưng sao không tìm hiểu rồi tặng tiền cho vài bịnh nhân nào thật sự khó khăn có khỏe hơn khg ? Phát cơm vừa cực lại vừa " nguy hiểm ".
_ Đã là bịnh nhân thì ai cũng khó khăn cả ,nếu không khó khăn thì họ đã chọn nhà thương tư rồi .Anh không biết đó chứ cơm bên ngoài vừa đắt đỏ vừa không ngon .
Mà Anh nói nguy hiểm là sao ?
_ Mình phát cơm lỡ không may bịnh nhân ăn bị ngộ độc thức ăn thì ai chịu trách nhiệm ?? _ đọc báo thấy ngộ độc thức ăn tập thể tôi ghê quá , liệu mình dám bảo đảm an toàn không !
Sau vài phút lưỡng lự ,người phụ nữ nhân từ ấy quả quyết...
_ Em tin là cách làm của tụi em đủ vệ sinh và cũng tin là Ông Trời không hại người có từ tâm .
Đó là chuyện cách đây đã hơn 4 năm .Hôm qua tình cờ vào một trang web mới hay người phụ nữ ấy vẫn nấu cơm từ thiện , mến phục trước tấm lòng nhân ái của cô ta tôi đã viết mấy câu thơ "ca tụng " và hy vọng rằng những BÔNG HOA NHÂN ÁI như vậy sẽ mãi nở rộ trên khắp mọi miền đất nước .

Cảm ơn những tấm lòng vàng
Sẻ chia nỗi khổ ,chẳng màng lợi danh
Thời nay đạo đức mong manh
Vẫn le lói ánh bình minh tính người
Dù ai vô cảm với đời
Những gương sáng ấy vẫn ngời ngời dâng
Trong tăm tối, giữa khó khăn
Niềm tin nhân ái đang cần chung tay
Vinh danh nghĩa cử hôm nay ...


Ngày 12/15/2013
Hoàng Thị
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
langnhan on 8/6/2014(UTC), thơ xanh on 8/8/2014(UTC), SongLinh on 8/9/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#10 Posted : Saturday, August 9, 2014 8:06:19 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
UserPostedImage

* 08_Có Một Người Như Thế !


Năm nay, cô Trần Thị Thu Hương đã bước sang tuổi 64......

"Một mình với 2 đầu đòn gánh 2 đứa trẻ, một con tên Lạc, một con tên Hằng, cô Hương đã gánh 2 con từ miền Trung ra đến Đoàn an dưỡng 253 (Quân khu 3). Cứ mỗi lần di chuyển là những đồng đội của cô lại gửi thêm những đứa con không lành lặn của mình. Để rồi khi chiến tranh kết thúc, người mất người còn, cô Hương may mắn được trở về, nhưng hành trang mang theo là đàn con không lành lặn. Trở lại quê hương, cô định bụng gặp người yêu, bàn bạc để xem nuôi nấng con cái thế nào, nhưng cô về được 2 ngày thì người yêu đi lấy vợ."
.................................................. .................................................. ......
"Cho đến ngày hôm nay, cô Hương đã nuôi gần 166 đứa con tật nguyền.".........."... cô vẫn ước mơ có điều kiện sẽ đưa các con đi thăm chiến trường xưa mà cô từng chiến đấu, nơi mà tình yêu mẹ con bắt đầu nhen nhóm và đến cả mũi Cà Mau để thấy đất nước ta dài rộng, tươi đẹp như thế nào."



Trích "Người phụ nữ nuôi dưỡng 168 trẻ khuyết tật"
........Mộc Nhiên........
vnexpress số ngày 19/12/2013


UserPostedImage
(Nơi các em khuyết tật sinh sống}
thanks 5 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
SongLinh on 8/9/2014(UTC), THUGIANGVU on 8/13/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC), thơ xanh on 8/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 8/14/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#11 Posted : Monday, August 11, 2014 6:58:48 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
*_ QUÀ TẾT .

Vừa thấy tôi vào phòng , đang nằm Bé vụt ngồi dậy sà ôm cổ tôi , Bé nũng nịu ,
_ Mẹ à ! Tết Mẹ mua tặng con cái ai-bat mẹ nhé ?
_ Ừ ! mà để Mẹ hỏi ý kiến Ba cái đã nhá .
Quà Tết ?_ lời của Bé gợi tôi nhớ tới ngày xưa , cứ mỗi lần tết đến là đám con nít chúng tôi mỗi đứa được Cha Mẹ "tặng" cho một bộ đồ và một đôi dép mới để sáng mùng một tết lại xúng xính lẻo đẻo theo Cha Mẹ đi về nhà thờ họ rồi về Nội Ngoại ...Ngày thường bọn trẻ cùng xóm chúng tôi rủ nhau chơi trốn tìm ,bắt nẻ , nhảy dây . bọn con trai chơi đánh đáo,bắn bi, đánh trổng , giựt cờ .Những đứa còn quá nhỏ thì chơi làm nhà , chơi làm cô dâu, chú rể ..chứ có đâu ru rú trong nhà , suốt ngày ôm máy game , máy computer ...như tụi nhỏ ngày nay .Tết ngày xưa cũng khác với Tết ngày nay , đơn giản nhưng mặn mòi ,đầu tháng Chạp thì đã mang hơi hám Tết .Nhà nào trược nhà cũng co luống hoa vạn thọ hay hoa cúc , hoa mồng gà .Nhà cửa vườn tượt bát đầu sơn phết , cắt xén sạch sẽ tươm tất .Trước sân thường thấy phơi rim mứt , mùi rang cớm , mùi đổ bánh ngửi thấy mọi nơi . khoảng 28 đã nghe tiếng giết heo và lai rai đì đạch tiếng pháo nổ ...Suy cho cùng ngày xưa sống nghèo nhưng hạnh phúc hơn ngày nay .
_ Mẹ ơi , Mẹ đồng ý di nha , Mẹ đồng ý thì thế nào Ba cũng nghe theo .
_Ừa thì Mẹ đông ý !
Lời của Bé cắt ngang luồng suy nghĩ ,tôi vội trả lời mà lòng vẫn hoang man ,tư tưởng còn đang vật vờ với hình ảnh Tết ngày xưa ..và điệu nhạc tết hình như đang phát ra từ một chương trình quảng cáo hàng tết nào đó trên TV .

12/21/2013
Hoàng Thị
thanks 5 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 8/13/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC), thơ xanh on 8/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 8/14/2014(UTC), SongLinh on 8/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#12 Posted : Tuesday, August 12, 2014 10:19:10 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 10_ SINH NHẬT CHÁU

Cháu sinh đúng vào ngày NOEL , sinh nhật lần 2 này của Cháu lại nhằm lúc cả nhà có việc phải đi vắng _ chỉ còn 2 cha con _Mẹ cháu phone về bảo :
_ Mình Anh thì Anh làm được gì mà tổ chức Sinh nhật cho Con tại nhà !hay là tối nay Anh đưa Con đi thành Phố , vào Nhà Thờ chụp hình Con bên Hang Đá , bên Ông Già Noel rồi đưa Con đi dạo phố đêm Noel sau đó đưa Con đi ăn uống , cuối cùng mua quà cho con vậy .
Khi thay cho Cháu bộ áo quần , dày mũ đẹp nhất để đi thành phố ,Cháu bập bẹ hỏi.
_Đi chơi hã Ba ?
_ Đi chơi Noel mà cũng là mừng Sinh Nhật con nữa đấy .
_ Sinh nhật là gì ?
_ Là ngày sinh , Sinh nhật con là ngày Mẹ sanh con ra .
_ Ba Mẹ có Sinh nhật không ?
_ Có chứ , Sinh nhât Ba vào tháng 4 và Mẹ vào tháng 5 .
_ Vậy là sinh nhật Ba Mẹ không được đi chơi Noel !
_ Đúng rồi ,ngày sinh của mỗi người mỗi khác , lớn lên con sẽ biết .
Ba Cháu ẳm cháu ra đường chờ xe ...đu vai, xuông đất ...lúc nào Cháu cũng ríu rít hỏi cho tới khi chiếc taxi dừng trước mặt , Anh tài xế chào rồi khen : _ Bé dễ thương quá , Cháu mấy tuổi ?? _ thì cháu mới ngưng hỏi , rụt rè , như e thẹn giấu mặt vào cổ Ba .
Trời chiều nay như tối sớm ,đèn đường bật sáng và cái lạnh Đêm noel như đã bắt đầu ...

12/24/2013
Hoàng Thị

Edited by user Tuesday, August 12, 2014 10:20:42 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 5 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 8/13/2014(UTC), Gió Bụi on 8/13/2014(UTC), thơ xanh on 8/14/2014(UTC), Mac phuong Đình on 8/14/2014(UTC), SongLinh on 8/16/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#13 Posted : Friday, August 15, 2014 12:13:11 PM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
*11_ PÓ TAY !

Gọi là tiệm cho xôm tụ chứ căn phòng rộng chưa tới 10 mét vuông !_ Tiệm cắt tóc Ông BẢY cũng chỉ có mình ông Bảy vừa là chủ vừa là thợ , bên góc trái là chiếc ghế dựa đặt trước cái bàn gỗ nhò ,dài dùng để dụng cụ .Góc phải là 4 cái ghế đẩu bằng nhựa màu đỏ dành cho khách ngồi chờ .
Chỉ vậy thôi mà tiệm lúc nào cũng có khách , khách hầu hết đều đứng tuổi _ trạc tuổi ông Bảy .Sáng nay , cả chủ lẫn khách thì tiệm đang có 4 người . 2 khách ngồi chờ , một đang ngoáy tai , một đọc báo .
Hạ tờ báo xuông, ông đọc báo đọc to như cho mọi người đều nghe
_ Lương giúp việc nhà cao hơn lương Đai Học mới ra trường .
_ Thì là loại HỌC ĐẠI í mà , có biết gì đâu mà đòi lương cao hơn chị giúp việc _ ông ngoáy tai giải thích .
_ Bằng cấp do ngành Giáo Dục cấp đàng hoàng sao gọi là học đại ?_ có loại bằng HOC ĐẠI ử ? ( ông đọc báo thắc mắc )
_ Có CẦU thì có CUNG .Thời nay nhiều người chỉ cần có bằng chứ đâu cần kiến thức , Ai không thuộc diện này mà " cầu" thì ráng chịu ,có lương là may nói chi là cao hay thấp !
_ Anh nói vậy có nghĩa là đâu đâu cũng có tham nhũng hối lộ ?_ ông đọc báo hỏi
_Tham nhũng , hối lộ là căn bịnh xã hội mà thời nào chẳng có !Trước kia một giới chức đứng đầu cơ quan chống tham nhũng đã từng phát biểu là :Nếu đem chém hết bọn tham nhũng thì chẳrng còn ai để làm việc !
_ Pó tay !
Ông khách ngồi trên ghế hớt nãy giờ im lặng , mắt lim dim như đang ngủ bỗng chồm dậy nói như than !_ Pó tay !_ Câu nói cộc lốc , khô khan ấy như chiếc búa nặng từ trên cao bất ngờ rơi xuống cắt đứt cuộc tranh cãi đang lúc hào hứng .Căn phòng trở nên thinh lặng hẳn ra ngoại trừ tiếng soạt soạt phát ra từ lưỡi dao cạo đang " va chạm" với da mặt ông khách đang ngồi nỉnh ngửa trên ghế dựa ...

12/26/2013
Hoàng Thị
thanks 3 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 8/16/2014(UTC), SongLinh on 8/16/2014(UTC), thơ xanh on 8/18/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#14 Posted : Monday, August 18, 2014 7:32:25 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 12_ CON CHIM CHÍCH CHÒE .

Mỗi sáng, khi mặt trời lên chừng cây sào, chiều khi bóng xế dài bằng thân người và trưa lúc gần đứng bóng là đôi chích chòe lại có mặt trên cần ăn ten và tiếng hót thảnh thót lại vang lên .Ngày nào cũng như ngày nào ... tiếng hót của đôi chim với tôi đã trở thành quen thuộc nên đến giờ là tôi lại ra ngồi dưới bóng mát của cây mận trước nhà , ngước nhìn lên chăm chú , ngăm nghía , thưởng thức dáng vóc và tiếng hót của đôi chim , hôm nào vắng hay bởi một lý do nào đó chim không đến đúng giờ tôi lại thấy thoáng buồn và như nhớ lắm .Thì ra tôi ghiền nghe tiếng chim từ lúc nào mà tôi không biết ! tôi khao khát được đôi chim là sở hữu của riêng mình .Thấy chim thường đáp xuống cây mai tứ quý trước sân để ăn trái mai chín tôi bèn làm bẫy nhử .Lần lựa rồi một con cũng bị sập bẫy .Tôi nhốt chim vào lồng , lo thức ăn, nước uống đầy đủ , mong chim sống " hạnh phúc " trong cái lồng son và sự chăm sóc mến thương của mình ...Nào ngờ chim không ăn bỏ uống,luôn nhảy bổ vào thành lồng ...tróc lông đầu , chảy máu cánh ...và chỉ sau 3 ngày là chim ngã ra chết !. Thì ra hạnh phúc không chỉ là ăn no mặc ấm mà chim còn khao khát tự do , khao khát bầu trời . Từ khi một con bị bắt , cũng không còn nghe tiếng con chim bạn hót nữa.Mất chim , mất cả tiếng chim hót, tôi buồn lắm cứ thững thờ rảo quanh vườn ... bỗng thấy con chim còn lại bay sà vào gốc cây dúi , tôi tò mò vào xem ...thì ra trong bọng cây 2 chú chim non đỏ au , nghe tiếng động 2 chú chim non nhoi đầu ra há hốc mỏ đòi ăn .Tôi lặng người ...rơm rớm nước mắt .
Cuối ngày trời ẳng gió , những tầng mây đen từ hướng bắc đang cuồn cuộn kéo về và trong cái chạng vạng tối thấp thoáng như có bóng của một con chim đang vội vã sải cánh về hướng vườn nhà tôi ... Chợt tôi có ý nghĩ:
_ Vái Trời cho đêm nay đừng mưa và bớt lạnh !!!

12/28/2013
Hoàng Thị
thanks 2 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
thơ xanh on 8/18/2014(UTC), SongLinh on 8/19/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#15 Posted : Tuesday, August 19, 2014 9:32:57 AM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)
TT - Ở Bến Tre có ông cụ 85 tuổi hàng ngày chăm sóc mẹ già 113 tuổi từng miếng ăn giấc ngủ.

Cụ Trần Thị Nguy ở xã An Thạnh, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre năm nay đã tròn 113 tuổi (sinh năm 1901). Người chăm sóc cho cụ Nguy từng miếng ăn, giấc ngủ mấy chục năm nay là con út Nguyễn Văn Đức 85 tuổi và con dâu Phạm Thị Trừ cũng đã bước sang tuổi 75.


https://ci4.googleusercontent.com/proxy/uuFQGotpiqlCofFxD92-iNLdV4OlikFx_Y1Ws2be59TZqbe01BEAFHc18Km70k33QvC3N0-H6fSNbabx_GFttfRUDKqOnoyCK3mbXbq6bkxH9HyVdnekXA=s0-d-e1-ft#http://images.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=724807

Chăm chút từng muỗng cơm cho mẹ

Mọi công việc trong gia đình từ canh tác hơn 1 ha ruộng và chăm sóc mẹ già đều dồn lên đôi vai ông Đức.

Mỗi ngày ông Đức đạp xe đi chợ mua thức ăn, kiếm lá thuốc nam về cắt nhỏ, phơi khô cho cả gia đình uống chữa bệnh và giúp người trong xóm. Ở xứ biển xa xôi này, đa số gia đình đều sử dụng củi để nấu ăn. Ông Đức cũng đảm nhận luôn công việc rất nặng nhọc là bổ củi...

Cứ đến 11g trưa là ông Đức có mặt bên mẹ già để cho cụ ăn. Còn bà Trừ luôn bên cạnh để quạt và cho cụ uống nước. Lo cho mẹ xong, ông Đức ăn trưa rồi đạp xe ra ruộng cách nhà chừng hơn 1km chăm sóc lúa đến chiều.

https://ci6.googleusercontent.com/proxy/cgFKpARH_rA4FK6XvUoUaoYY3zj5Cam6mK87nPtNrkx3i1mVQ-pGeoIMb_4-gaE7dJzpttu1P6mFPexPSUSG7pN_hBQdhBG3HtiL_T_9heaYPPHN8tCfAA=s0-d-e1-ft#http://images.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=724808

https://ci6.googleusercontent.com/proxy/n8-iykTXtoWTbYo3Gpp1m3h4mXLgJAva9kkbzSd2_6Q2Qy85YmTqW3BtMxozKsZkHVwJfSPp40fmNUffYPV_O7gq0Z1-XZjdmbsh8WHrQp_wLke89wqvAQ=s0-d-e1-ft#http://images.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=724812

Lúc thấy khỏe trong người, cụ Nguy bảo con cõng đi một vòng quanh xóm thăm hỏi người quen
thanks 4 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
Hoàng Thị on 8/19/2014(UTC), SongLinh on 8/19/2014(UTC), NGUYÊNHOANG on 8/20/2014(UTC), thơ xanh on 8/24/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#16 Posted : Friday, August 22, 2014 8:25:17 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)


* 13 _SAI & ĐÚNG


Đọc quảng cáo " Tua du lich Phú Yên "thấy chương trình có ghé Mũi Đại Lãnh ,tôi nghĩ bụng " quái lạ !Đại Lãnh là VỊNH thì làm gì lại có MŨI !"và óc tò mò đưa tôi vào tìm hiểu cái tua này và tôi giật mình khi thấy trên khu Hải Đăng Mũi Nạy có tấm bia ghi MŨI ĐẠI LÃNH !!!Trao đổi việc này với ông bạn già hàng xóm _ ông Bốn Dài _ông ta cũng không tin , ông giải thích
_Đại Lãnh là một vịnh nhỏ , là địa danh cuối cùng của tỉnh Khánh Hòa về phía bắc ,tiếp giáp với Vũng Rô là làng cực nam của tỉnh Phú Yên , Mũi Nạy sau này còn gọi là Mũi Điện giáp phía bắc Vũng Rô thì liên quan gì tới Đại Lãnh của Khánh Hòa ?
_vậy mới có chuyện mà nói .( tôi góp ý )
Ông Bốn Dài như có gì đó không hài lòng , ông tiếp
_ Trước đây năm bảy năm gì đó khi tôi vào Sài gòn thăm con ,theo dõi chương trình đố vui để hoc do sở Giáo Duc đao tao Bình Dương tổ chức có câu hỏi Địa Lý "Sông Ba ra biển ở tỉnh nào ?"và đáp án lại là " Khánh Hòa " !ông nghĩ coi có đáng tức không ? ai đời con sông chính của quê hương Phú Yên mình mà họ dám nói là của Khánh Hòa !Cái naỳ không biết là dốt địa dư hay là lại cái kiểu biển VN mà bản đồ ghi là Biển Trung Hoa !!
Thấy ông Bốn Dài có vẻ tức bực lắm , tôi tìm cách giải nhiệt .
_Thì cũng chỉ nói để có chuyện mà nói chứ tôi nghĩ nhà cầm quyền tỉnh mình trước sau gì họ cũng thấy được sự nhầm lẫn đáng tiếc mà điều chỉnh lại cho đúng .Vô lẽ cứ để vậy cho con cháu sau này cũng phải mập mờ giữa cái của mình và cái của người ta mãi sao .
Không biết ông Bốn Dài nghĩ gì mà bỗng hớn hở hẳn lên .Ông đặt ly nước xuống bàn đưa tay vuốt vuốt chòm râu bạc mỉm cười, ông nói :
_ Chắc phải vậy chứ chẳng lẽ bắt con cháu phải dốt mãi vì cái dốt của ông bà sao !

12/30/2013
Hoàng Thị


** Ghi Chú : Sông Ba khi qua tỉnh Phú Yên có tên là Sông Đà Rằng .
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
THUGIANGVU on 8/22/2014(UTC), SongLinh on 8/23/2014(UTC), langnhan on 8/23/2014(UTC), thơ xanh on 8/24/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#17 Posted : Saturday, August 23, 2014 1:40:25 PM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 14_Những Người cầm giữ Sanh Mạng của người khác


" Thứ ba, 31/12/2013 16:45 GMT+7"

"Giải cứu hơn 10 người kẹt trong xe khách biến dạng"


"Trưa 31/12, một người chết tại chỗ và 13 người bị thương nặng phải nhập viện cấp cứu sau khi xe khách húc vào hai xe tải trên quốc lộ 51, Biên Hòa, Đồng Nai."

Ý kiến bạn đọc (56)

"Mới hôm qua thì 2 anh em ruột cắm đầu vào xe buýt chết tại chổ ở Củ Chi (TP.HCM), sáng nay thì một thanh niên bị xe buýt cán chết ở Q.4 TP.HCM, trưa nay thì xe 7 chổ đấu đầu xe tải tại Nghệ An làm 2 người chết, 3 người bị thương nặng, bây giờ là tai nạn của xe khách này, từ giờ cho tới giờ giao thừa 2014 không biết có còn tai nạn nữa không? Lạy trời phật xin cho không có gì xảy ra nữa. mọi người đi đường ơi, xin cẩn thận và an toàn."


Đọc bản tin trên _vnexpress online _ tôi thửng thờ ...nghĩ quẩn :Đó mới là những ngày cuối năm dương lịch thôi , nay mai sắp đến TẾT Nguyên Đán ,xe cộ chạy đường dài tranh nhau chạy suốt ngày đêm , tài xế không được nghỉ ngơi ...liệu có " đảm bảo an toàn giao thông" như lời vẫn thường hứa của ngành liên quan không ?!
Ngày nay người ta đua nhau dồn vào thành phố lớn để kiếm sống ! làng tôi gần như không nhà nào không có người đang ở SaiGon , có người đang là ông nọ bà kia , người học tập, kẻ công nhân , thợ máy thợ hồ, thậm chí là oxin hay bán vé số dạo ....nên đến TẾT là kéo nhau về , qua tết lại lần lượt ra đi ...lắm khi không mua được vé xe họ phải đèo nhau đi, về bằng cả xe máy trên khoảng đường dài gần 600 km !Xin được bộc bạch ra đây một suy tư .
_ Ở những nước như Việt Nam ta TÀI XẾ là người cầm giữ sanh mạng của một hay nhiều người ! hãy nhớ điều đó mà có trách nhiệm bảo vệ họ !

12/31/2013
Hoàng Thị
thanks 4 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
langnhan on 8/23/2014(UTC), NGUYÊNHOANG on 8/24/2014(UTC), thơ xanh on 8/24/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/13/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#18 Posted : Tuesday, August 26, 2014 8:17:26 AM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 15 _Chuyện THẬT mà như ĐÙA !

Theo đơn xin ly hôn của chị Nữ, chị và anh Nam đều có việc làm ổn định, trước khi đến với nhau từng có 6 năm yêu nhau. Nhưng sau ngày cưới, do thấy cuộc sống hôn nhân không hòa thuận, cưới nhau được 10 ngày thì chừng ấy thời gian vợ chồng chị gây lộn, đánh nhau rồi xỉ vả nhau bằng những lời lẽ rất nặng nề. Vì vậy, chị muốn ly hôn để giải thoát và tìm hướng đi mới cho cả hai.
Tòa cố gợi để hòa giải, rằng hai anh chị chỉ mới cưới nhau được 10 ngày, nếu nói vì mâu thuẫn mà phải đưa nhau ra tòa ly hôn là vô lý...

Chị đứng lên nói: “Mâu thuẫn chỉ một phần, chúng tôi ly hôn là bởi anh ấy cứ giành cái thùng tiền mừng cưới với tôi. ..."


Trích : Ly hôn vì thùng tiền mừng cưới
(vnexpress Thứ năm, 2/1/2014 09:55 GMT+7)

Ý kiến bạn đọc (386)

Ly hôn là đúng rồi ,6 năm sống với nhau bằng ĐẠO ĐỨC GIẢ ,bây giờ về bên nhau 10 ngày bằng ĐẠO ĐỨC THẬT ,làm sao mà chịu nổi ?
(An Phô Lương - 14 giờ trước)

Đọc câu chuyện THẬT này mới thấy khâm phục tài của một nhà thơ khi ông viết :

Tình chỉ đẹp khi hãy còn dang dở
Và hết vui khi đã vẹn câu thề !

Ngày 01/02/2014
Hoàng Thị
thanks 3 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
langnhan on 8/26/2014(UTC), thơ xanh on 8/27/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/13/2014(UTC)
Hoàng Thị  
#19 Posted : Wednesday, August 27, 2014 2:41:21 PM(UTC)
Hoàng Thị

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 381
Location: USA

Thanks: 1086 times
Was thanked: 1227 time(s) in 259 post(s)
* 16_ Đừng nhổ neo khi biển động

...Người vợ nhỏ nhẹ nói "_Anh nghĩ xem bây giờ người ta đòi nhà lại ! rồi tụi nó biết ở đâu ! đằng nào nó cũng là cháu Em , vô lẽ Em bỏ nó ...". Anh chồng nạt vợ "_ Nó có Cha có Mẹ , con nó có ông có bà ... sao Em lại phải lo !". "_ thì bỡi vậy nên Em phải lo !".Ông chồng xẳng giọng hơn "_ Mặc xác nó , tui cấm Bà ,cả một lũ chẳng ra gì ! toàn dốt ". đến giờ thì bà vợ như khg còn nhịn được : "_Ông nói sao ? ai dốt , lũ nào dốt ? , bè lũ nhà ông dốt thì có " "_ tao nói anh em nhà mày dốt " ...thế là sóng gió lại nổi lên .
Tôi kể câu chuyện nhà bên cạnh cho vợ nghe và kết luận "_ Anh với Em cũng khắc khẩu không kém gì họ , đỡ cái là mình biết nhịn nhau nên không đến nỗi tồi tệ như thế hén ?"Vợ cười , cô ta nói nửa đùa nửa thật "_ vậy mình thảo nội quy cấm không được xúc phạm đến anh em dòng tộc 2 bên nhé ? nếu ai vi phạm thì phạt bằng tiền ".Tôi vui vẻ nhận lời :"_ cũng được , nhưng nên học thuộc tư tưởng này trước đã nhé _ Đừng nói gì khi bạn đang trong cơn nóng giận vì chẳng ai ngu nhổ neo cho thuyền ra khơi khi biết là biển động _Vợ cười ,chồm tới ôm hôn tôi một cái thật kêu "_ Tuyệt quá , em thưởng anh !"

01/07/2014
Hoàng Thị
thanks 3 users thanked Hoàng Thị for this useful post.
thơ xanh on 8/27/2014(UTC), langnhan on 9/4/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/13/2014(UTC)
thơ xanh  
#20 Posted : Wednesday, August 27, 2014 4:57:40 PM(UTC)
thơ xanh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 11/23/2013(UTC)
Posts: 301
Location: canada

Thanks: 1244 times
Was thanked: 1054 time(s) in 300 post(s)
Sao những ông bà bác sĩ về hưu còn gian tham xin ờ nhà housing rồi cho mướn lại, gạt người già để gian lận tiền Medicare...và nhiều kẻ gian lận welfare không dùng tấm gương rực rỡ này để soi mình, để nhìn thấy những việc làm tồi tệ của bản thân mình trên xứ Mỹ này ?
mpd.


Một tấm gương đẹp - SỰ CHO ĐI LÀ ĐIỀU QUAN TRỌNG


WESTMINSTER (NV) - “Từ đầu tôi đã là người homeless (Vô Gia Cư) nên tôi biết thân phận người homeless. Tôi hiểu cái lạnh làm mình không ngủ được, cái đói làm mình không ngủ được. Tôi cũng biết mình đã vui như thế nào khi có người đến thăm lúc còn ở trên đảo hoang, dù họ không cho tôi bất cứ cái gì nhưng họ khiến tôi nghĩ rằng vẫn còn có người nghĩ đến tôi.”
https://ci5.googleusercontent.com/proxy/oinHbK65xcgFnakpYCH5W7w9ch0_ch9sflh24j5VjapmJLj3AyHqgT2n4nRhN1-s6FKk7HO8DNVS3CrXy9xilb2Jpg6uAiJDYxccOcaX2AAfulSbA35JNhiHQSXaoWvm5sKAXMLFjupnt64=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/371d4940d912fc92/b/9920949191e64f7f8eeb223b0a2e5dca.jpg


Ông Tuyến Nguyễn, người hơn 20 năm cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư tại quận Cam, “sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.”

Khởi đi từ những suy nghĩ đơn giản như vậy mà ông Tuyến Nguyễn cùng các bạn bè, đồng sự của mình đã bền bỉ hơn 30 năm qua trong công việc cung cấp sách báo cho người dân ở trại tị nạn hàng tháng và thức ăn miễn phí cho người vô gia cư tại khu Civic Center vào mỗi chiều Thứ Ba và Thứ Năm hàng tuần.
Không chỉ vậy, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm lại được niềm tin vào cuộc sống.
Tìm hiểu câu chuyện của ông Tuyến Nguyễn cũng chính là dịp để mỗi người chiêm nghiệm thêm về quan niệm nhân sinh “Sống là phải cho đi.”

Từ câu chuyện những ngày trên đảo hoang

Tuyến Nguyễn là một người đàn ông trên dưới 70 tuổi, có dáng dấp cao ráo, mái đầu bạc trắng và một gương mặt thân thiện.

“Tôi vượt biên năm 1976. Lúc đó chưa có trại tị nạn, nên tôi sống như một người 'homeless' ở Indonesia khoảng một năm. Họ cho tôi ở nhưng không cho tôi đồ ăn. Vì cách của họ là muốn đuổi tôi đi. Thành ra từ đầu tôi đã là người 'homeless' nên tôi biết thân phận của người homeless.” Bằng giọng nói trầm, rõ từng tiếng, ông Tuyến bắt đầu những hồi ức về cuộc đời mình.

Theo lời ông Tuyến, thuyền ông đến một hòn đảo nhỏ ở Indonesia. “Họ đồng ý cho chúng tôi ở lại, nhưng không cung cấp thức ăn và canh chừng chúng tôi 24/24. Chúng tôi chỉ có thể sống trên thuyền và trên hòn đảo đó mà thôi.”

Ðể có thể sống còn, ông Tuyến dùng thuốc tây đổi cho người địa phương để lấy gạo và thức ăn, nước uống.

“Những người dân đó cũng nghèo lắm nhưng họ đã giúp tôi, sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo để tôi có thể sống qua gần 6 tháng, trước khi có sự giúp đỡ từ một hội thánh ở Ðức.” Người đàn ông nói trong lúc những hai bàn tay đan nhau trước mặt, nhớ lại một đoạn đời đã qua.

Ngoài sự thiếu thốn về vật chất, những ngày tháng ở đảo, ông Tuyến Nguyễn còn thấu hiểu hơn ai hết sự trống vắng về tinh thần.
Ông tiếp tục câu chuyện, “Tôi còn nhớ khi tôi nhận được lá thư của một người nào đó gửi đến thì tất cả mọi người đều chia nhau đọc lá thư đó, vì ai cũng muốn chia sẻ tin tức, muốn đọc được chữ Việt Nam.”

Không chỉ vậy, người thuyền nhân năm xưa còn nhớ “có một người đến thăm lúc tôi ở hoang đảo.”

“Cho dù người này không cho tôi cái gì, nhưng tôi cảm động vì nghĩ mình ở trong xó rừng đảo hoang như vậy mà cũng có người tốt quá tới thăm mình. Ðiều đó giúp tôi tin rằng cuộc đời này dù có như thế nào chăng nữa cũng có những người nghĩ đến mình, cũng có những người tốt nhớ tới mình.”
Từ những tâm tư đó, sau khi đặt chân tới Mỹ không bao lâu, người đàn ông mang nặng những suy nghĩ đầy tính nhân bản này đã cùng bạn bè bắt tay ngay vào công việc giúp đỡ tinh thần cho những người vượt biên còn đang ở các trại tị nạn.
Từ sách báo cho các trại tị nạn đến bữa ăn cho người vô gia cư

Thấu hiểu sự thiếu thốn về mặt tinh thần là như thế nào, ông Tuyến Nguyễn cùng bạn bè bắt tay vào thực hiện “chiến dịch gửi tặng sách báo cho đồng bào vượt biển” từ năm 1979 đến tận năm 1991 mới chấm dứt “do các trai tị nạn đóng cửa.”

Ông Tuyến cho biết, “Tụi tôi làm tờ nguyệt san Ðường Sống và in sách học tiếng Anh, tiếng Pháp, mỗi lần cũng đến mấy mươi ngàn bản copy để gửi sang 9 nước Ðông Nam Á. Sách thì tụi tui gửi sang Hải Quân Hoa Kỳ để họ chuyển đến các trại tị nạn giùm. Còn báo thì tụi tôi tự gửi lấy.”

Chi phí cho việc in ấn sách báo và gửi đi cho đồng bào vượt biên được chắt cóp từ “việc đi nhặt ống lon, báo cũ” với sự chung tay của các giáo dân từ các thánh đường quanh vùng Orange County.

Sau hơn 10 năm thực hiện, công việc tặng sách báo này chấm dứt khi các trại tị nạn đóng cửa. Thế nhưng tấm lòng mẫn cảm với những cảnh đời không may dường như chẳng bao giờ khép lại trong con người ông.
Ông Tuyến kể tiếp:

“Sau khi hết làm việc gửi sách báo, có một ngày tôi xem tivi, cũng là mùa Ðông năm 91, tôi thấy người 'homeless' sao khổ quá! Tôi nhớ lại thân phận tôi lúc ở trại tị nạn. Tôi nghĩ chắc cần phải làm cái gì.”

Vậy là ông bàn với vợ, khởi đầu cho một công việc thiện nguyện mà nhiều người Việt Nam sau này cũng noi theo: cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư.
Thoạt đầu vợ chồng ông chỉ xin được “donut” và cà phê mang ra mời mấy chục người homeless vào buổi tối, nơi góc đường Walnut và First.
Ông lại trăn trở khi “thấy họ tội nghiệp và đáng thương quá, chỉ ăn 'donut' thôi thì làm sao mà ngủ được.”

Vậy là “vợ chồng tôi đi chợ, đọc báo và cắt những 'coupons,' hễ người ta giảm giá cái gì thì mua cái nấy, như nuôi, thịt hộp hay những loại bánh gì mình có thể làm được thì mua về làm. Bà vợ tôi cứ nấu hai, ba chậu to đem ra mời người ta. Tôi nghĩ họ ăn như vậy mới no.”

Những người vô gia cư nhận phần ăn miễn phí do nhóm của ông Tuyến Nguyễn phục vụ tại Civic Center vào chiều Thứ Ba và Thứ Năm hằng tuần.

Cứ vậy vợ chồng ông, cùng với sự giúp đỡ của một số bạn bè, cứ âm thầm làm công việc “cho ăn” khoảng 40 đến 60 người mỗi tuần tại góc đường Walnut và First trong khoảng thời gian 2, 3 năm, trước khi chuyển đến khu vực Civic Center, nhường địa điểm kia lại cho một nhóm Việt Nam khác cũng muốn thực hiện việc làm có ý nghĩa này.

Từ ngày đó, như đã thành lệ, hằng tuần cứ vào chiều Thứ Năm, sau khi đi làm ra, ông Tuyến chạy về nhà chở những nồi thức ăn vợ ông đã nấu sẵn cho khoảng 200 phần, mang ra góc đường Civic Center để phục vụ bữa ăn miễn phí cho những người vô gia cư sống quanh khu vực đó, mà phần đông là người bản xứ, rất hiếm có người gốc Việt.

“Tôi nghĩ đây không phải là cho, mà chỉ là làm cho đời sống tinh thần người ta được an ủi, làm cho người ta thấy trong một xã hội đầy rẫy những tranh đua như vậy mà cũng có những người nghĩ đến người ta.” Ông Tuyến nói về công việc mình đã và đang làm trong một suy nghĩ giản dị như thế.
Việc mang chút lòng của mình ra san sẻ với những người cơ nhỡ, gặp khó khăn, là chuyện không ít người làm, nhất là vào những dịp lễ Tết. Nhưng để có thể bền bỉ làm công việc này, như ông Tuyến Nguyễn và người vợ quá cố, cùng những bạn bè thân quen của ông đã làm, đều đặn hằng tuần, từ hơn 20 năm qua, không phải là điều ai cũng theo đuổi được.

“Ðiều gì khiến ông có đủ tinh thần và sự kiên trì để thực hiện việc làm mang tính thiện nguyện này trong suốt ngần ấy năm?” Tôi nêu câu hỏi.
Ông Tuyến nghĩ ngợi vài giây trước khi trả lời:

“Có những ông già bà cả không có tiền bạc gì cả nhưng mỗi lần thấy tôi ra thì họ cũng cố đưa cho tôi 1, 2 đồng bảo 'Cầm lấy đi để mua đồ ăn cho những người khác.' Những cử chỉ như vậy làm mình lên tinh thần. Bởi mình thấy có người trân trọng công việc của mình.”

“Thêm một điểm nữa làm tôi nghĩ đến là cộng đồng Việt Nam phải có san sẻ với người ta lúc họ cùng khốn, bởi người ta đã giúp mình lúc ban đầu, lúc mình cùng khốn, thì bây giờ mình cũng san sẻ với người ta một chút. Tôi nghĩ như vậy nên tôi cố tôi làm.” Ông chậm rãi nói tiếp.

Những kỷ niệm vui buồn qua những bữa ăn mang đến cho người 'homeless'

Trong bất kỳ công việc gì, khi người ta đã nặng lòng với nó, xem nó là một phần trong đời sống của mình, không thể khác, thì bao giờ người ta cũng tìm được nhiều kỷ niệm, nhiều niềm vui, để từ đó mà họ có thể tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn.

Ông Tuyến Nguyễn cũng không ngoại lệ.

Một cặp vợ chồng lấy nhau ngay trên vỉa hè. Ðể rồi vài năm sau trở lại giúp ông, người đàn ông trong đám cưới năm nào đã cho rằng, “Ðây không phải là hè phố mà là Thánh đường.”

Một người phụ nữ homeless muốn được giúp công việc rót nước trong ngày phát thức ăn chỉ với hy vọng “ông cho tôi vài chục cents mua ice cream ăn, vì hôm nay là ngày sinh nhật tôi.”

Một đứa bé 15, 16 tuổi ra xếp hàng thay bố lấy thức ăn vì “chân bố tôi bị thương” và bị vợ đuổi ra đường, cho ông niềm xúc cảm về tình thương của cô bé đối với người cha bất hạnh của mình.

Một người đàn bà homeless bị xe lửa cán chết vì chạy vào đường ray cứu con chó, đã được những người homeless cùng nhau đốt nến cầu nguyện cho, bởi sự luyến tiếc và quý mến mà mọi người đã dành cho người đàn bà vô gia cư này...

Những câu chuyện như vậy, những kỷ niệm như vậy đã khiến người đàn ông này nhớ, khiến ông suy nghĩ, trăn trở về cuộc đời, về con người, nhiều hơn là việc chỉ đưa một bữa ăn đến cho những người chọn lề đường, góc phố làm chốn nương thân trong cảnh túng cùng.

Ông nói, “Có lần tôi hỏi những bạn trẻ làm chung rằng nếu có những người không phải homeless cũng ra ăn luôn thì làm sao? Mấy em bảo 'thôi bác, mình ra đây là muốn đưa tình thương đến mọi người. Cho nên nếu họ đã đến xếp hàng thì kệ cứ để người ta ăn, mình không đặt vấn đề homeless hay không homeless.”

Ðồng lòng cùng nhau như vậy, nên không ai còn phân biệt đâu là homeless, đâu không là homeless, một khi họ có mặt đứng trong hàng, tức họ cần có cái ăn, cần có tình thương.

Tuy nhiên, “tinh thần người bản xứ ở đây rất đáng tự trọng” cũng là điều khiến ông Tuyến suy tư.

Ông kể, “Trước đây tôi hay nói rằng ai không phải homeless thì vẫn được ăn nếu tôi còn thức ăn, nhưng phải nhường cho người homeless ăn trước. Nghe vậy nhiều người tự động ra xếp hàng phía sau. Hay nhiều lúc tôi cho những phần quà như kem đánh răng, bàn chải, xà bông, thấy người nào ngồi tôi cũng đưa, thì có nhiều người bảo 'tôi có rồi, ông giữ lại đưa cho người khác.' Những điều như vậy giúp tôi tiếp tục đi tới mặc dù có rất nhiều khó khăn.”

Một kỷ niệm cũng đáng nhớ của ông là vào “một năm thời tiết rất lạnh,” “Khoảng 2 giờ sáng tôi thấy quá lạnh, mà trong nhà tôi lại có rất nhiều chăn. Thế là tôi đem chăn đi đắp cho những người homeless lúc giữa đêm như vậy. Tôi đắp một thời gian như vậy, cho tới hết mùa Ðông.”

Câu chuyện “người đàn ông mang chăn đi đắp cho người vô gia cư lúc đêm khuya” được kể ra từ người này qua người kia nghe như “chuyện hoang đường.” Thế nhưng “công ty Hyatt Hotel nghe chuyện đó và họ gọi cho tôi.”

Thế là người đàn ông viết nên câu chuyện thần thoại đắp chăn trong đêm được công ty Hyatt Hotel tặng cho “610 cái chăn rất dày và đẹp” để ông tiếp tục mang đi tặng lại những người bất hạnh.

“Sự cho đi là điều quan trọng”

Ông Tuyến Nguyễn chia sẻ bằng giọng tâm tình:

“Có những lần tôi chạy xe mang thức ăn đến, chưa kịp đậu lại, tôi đã nhìn thấy người ta đói quá phải lục thùng rác lấy tí đồ ăn thừa bỏ vào miệng. Nhìn cảnh đó, tôi thấy nếu mình có đầy đồ ăn đây mà mình không mang ra thì mình có điều gì bất ổn rồi. Tôi cố làm là vì lý do có những người cần như vậy. Cuộc đời có nhiều đau khổ, mình làm thì ít ra mình cũng nâng đỡ ít nhất một người.”

Tôi hỏi, “Từ công việc đã làm, ông nhìn về con người, nhìn về cuộc sống như thế nào?”
“Tôi nghĩ người ta nhìn tôi nhiều hơn là tôi nhìn người ta.” Ông trả lời.

Tại sao?

Ông giải thích, “Vì lúc ở trại tị nạn, những người gần tôi cũng là những người nghèo lắm, nhưng họ giúp tôi, họ sẵn sàng cho tôi ngọn rau, củ mì, sẵn sàng đổi cho tôi mấy viên thuốc lấy con cá, lấy tí gạo. Thì đấy là những người đã nhìn tôi. Từ cái nhìn của những người đó, đưa sang cho tôi một cách nhìn đối với người khác. Tôi học được ở người khác cách đối xử với con người, và giờ tôi cũng chỉ thực hiện việc nối dài tình thương đó thôi.”
Ngoài công việc cung cấp bữa ăn cho người vô gia cư, từ 3 năm nay, sau khi người vợ thân yêu qua đời, mỗi tuần ông còn đến bệnh viện UCI để làm thiện nguyện công việc an ủi, động viên tinh thần, cầu nguyện giúp cho những bệnh nhân cô độc tìm được niềm tin vào cuộc sống.

https://ci4.googleusercontent.com/proxy/kZtOuEpJ3fRSarM3DY_y9bUOF_zc7yFzm30rHUzkc_XFJLmHMQyueJFP84S-BsjvF2p9JRQG6oolRxE4ybtpov1s0XzkkKk1qQNofw1ooEVqxYxwtB-YYG08cM4L5NOxxO4o2R5BjuG85-c=s0-d-e1-ft#http://pppre.s3.amazonaws.com/371d4940d912fc92/b/e74af5c130994647a554f5026062f54d.jpg

Ông Tuyến Nguyễn (bìa phải) VỚI NIỀM VUI ĐƯỢC LÀM ĐIỀU GÌ ĐÓ CHO NGƯỜI KHÁC: “Sự cho đi là điều quan trọng.” (Trong ảnh là những anh chị em vô gia cư sắp hàng nhận những phần ăn chia sẻ của ông Nguyễn Tuyến)

“Tôi nhớ mãi câu của ông Winston Churchill, "we make a living by what we get, but we make a life by what we give." Và tôi tự nhủ sống trên đời phải có một chút gì cho đi. Một chút đó chính là cái mình cố gắng.”
“Sự cho đi là điều quan trọng.” Người đàn ông có mái tóc trắng xóa, và nụ cười ấm áp nói, trong lúc đôi mắt chứa đầy những yêu thương đang hướng nhìn về hàng người homeless xếp hàng dài dằng dặc chờ nhận những đĩa thức ăn đầy ăm ắp.
Gió chiều Tháng Năm thổi bay những cánh phượng tím rụng đầy một góc Civic Center, mang theo trong nó những nụ cười thân thiện lẫn hàm ơn của cả người cho lẫn người nhận, những ân tình của cuộc đời, chứa chan.
http://49527579.blogspot.ca
Dòng sông thơ
thanks 3 users thanked thơ xanh for this useful post.
SongLinh on 8/27/2014(UTC), langnhan on 9/4/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/13/2014(UTC)
Users browsing this topic
Guest
3 Pages123>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.