Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

2 Pages<12
Options
View
Go to last post Go to first unread
lãng nhân  
#21 Posted : Friday, September 19, 2014 12:33:36 PM(UTC)
langnhan

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/24/2014(UTC)
Posts: 153

Thanks: 886 times
Was thanked: 412 time(s) in 126 post(s)
Originally Posted by: THUGIANGVU Go to Quoted Post
Đúng như anh Thơ xanh nói , phải đuợc tả công gấp nhiều lần há LLy. vừa đứng lên ngồi xuống củi lửa, làm sao bánh vừa chín không quá khô ,hay thiệt phục tài.
Mấy rày TG không khoẻ nên ít ghé vào . từ mai Tg vào thùơng xuyên hơn
thân mến chúc tất cả các bạn an vui.
Thugiang



Ơ hay nhẩy !!!!! người phụ nữ xứ Việt xưa nay là chủ cả giang san (nội tướng nữa), mà còn bắt trả công, zồi lấy kí gì ra mà trả nữa đây hử giời .

Edited by user Friday, September 19, 2014 11:27:10 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 3 users thanked langnhan for this useful post.
lly (Lynn Ly) on 9/19/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/19/2014(UTC), SongLinh on 9/24/2014(UTC)
lly (Lynn Ly)  
#22 Posted : Friday, September 19, 2014 4:03:31 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,341

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2381 time(s) in 1228 post(s)
Originally Posted by: lã Go to Quoted Post

Ơ hay nhẩy !!!!! người phụ nữ xứ Việt xưa nay là chủ cả giang san (nội tướng nữa), mà còn bắt trả công, zồi lấy kí gì ra mà trả nữa đây hử giời .


Chào anh Lãnh Nhân ... Anh khoe khỏe lên tí nào chưa ???

Ừa mà chuyện Phụ Nữ Việt làm "nội tướng" thì không có gì lạ ... nhưng anh Lãng Nhân nói thì nghe lạ lạ lắm đó nghen !!!

( "Nội tướng" thì mới là cấp tướng vẫn là bề tôi của ông "dzua" . Ông "dzua" mới là chủ giang san mà ... Bộ không nghe câu "Chồng chúa, vợ tôi" siu hỉ !!! Tiên lương tháng này đâu ... mau đưa đây !!! hihi ... )
"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 4 users thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
THUGIANGVU on 9/19/2014(UTC), langnhan on 9/19/2014(UTC), SongLinh on 9/24/2014(UTC), thơ xanh on 11/18/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#23 Posted : Friday, September 19, 2014 7:07:44 PM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)
https://ca.screen.yahoo....cats-face-200402173.html

Cho thugiang góp một chuyện vui vui nhé.
Chó mè thuòng không thân nhau ấy thế mà chú chó con này ..........

Mời các bạn Xem giải trí .

Edited by user Friday, September 19, 2014 7:08:37 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 3 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
langnhan on 9/19/2014(UTC), lly (Lynn Ly) on 9/23/2014(UTC), SongLinh on 9/24/2014(UTC)
lãng nhân  
#24 Posted : Friday, September 19, 2014 8:27:37 PM(UTC)
langnhan

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/24/2014(UTC)
Posts: 153

Thanks: 886 times
Was thanked: 412 time(s) in 126 post(s)
Originally Posted by: lly Go to Quoted Post
Chào anh Lãnh Nhân ... Anh khoe khỏe lên tí nào chưa ???

Ừa mà chuyện Phụ Nữ Việt làm "nội tướng" thì không có gì lạ ... nhưng anh Lãng Nhân nói thì nghe lạ lạ lắm đó nghen !!!

( "Nội tướng" thì mới là cấp tướng vẫn là bề tôi của ông "dzua" . Ông "dzua" mới là chủ giang san mà ... Bộ không nghe câu "Chồng chúa, vợ tôi" siu hỉ !!! Tiên lương tháng này đâu ... mau đưa đây !!! hihi ... )



Vừa là dzua bà (chủ giang san), kiêm luôn tướng, độc tài phụ nữ trị mà, hết đảo chính hết cựa quậy.
Cám ơn lly Lãng Nhân cũng khoe khỏe nhưng chưa thể bẻ gẫy sừng trâu như các cháu 17.
"Chồng chúa vợ tôi" cáo chung từ thời vua Bảo Đại rùi. Sang xứ xê-kỳ các bác giai thảm hơn nữa chỉ đứng thứ năm sau cái sân cỏ, không tin xin hỏi các ông nhà .


thanks 3 users thanked langnhan for this useful post.
THUGIANGVU on 9/20/2014(UTC), lly (Lynn Ly) on 9/23/2014(UTC), SongLinh on 9/24/2014(UTC)
lãng nhân  
#25 Posted : Friday, September 19, 2014 8:29:40 PM(UTC)
langnhan

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/24/2014(UTC)
Posts: 153

Thanks: 886 times
Was thanked: 412 time(s) in 126 post(s)
Originally Posted by: THUGIANGVU Go to Quoted Post
https://ca.screen.yahoo.com/cute-and-inspiring/adorable-puppy-sits-cats-face-200402173.html

Cho thugiang góp một chuyện vui vui nhé.
Chó mè thuòng không thân nhau ấy thế mà chú chó con này ..........

Mời các bạn Xem giải trí .



Ơ đang nói chiện dzua chúa sao Thu Giang Vũ mang chó mèo dzô hỉ .

thanks 3 users thanked langnhan for this useful post.
THUGIANGVU on 9/20/2014(UTC), lly (Lynn Ly) on 9/23/2014(UTC), SongLinh on 9/24/2014(UTC)
lãng nhân  
#26 Posted : Friday, September 19, 2014 11:26:07 PM(UTC)
langnhan

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/24/2014(UTC)
Posts: 153

Thanks: 886 times
Was thanked: 412 time(s) in 126 post(s)


Lãng Nhân được một thân hữu gửi mail cho một chuyện cảm động xin chia xẻ :


ÁNH SÁNG CUỐI ĐƯỜNG HẦM

Sau khi lên ngồi phía sau xe taxi, Hiền nói với người tài xế: “Tôi muốn đi tìm nhà người quen ở Thanh Khê. Lâu quá rồi tôi không đến đây nên chỉ còn nhớ mang máng. Từ ngã ba Thanh Khê vào một con hẻm lớn chừng hai trăm thước, rồi lại quẹo phải chừng năm mươi thước, căn nhà đó nằm bên phải. Người bạn tôi tên Lượm, dân cố cựu vùng nầy. Nhờ anh tìm giùm. Anh đừng lo, tôi sẽ bồi dưỡng cho anh hậu hỉ”.
Người tài xế hỏi lại: “Thế chị không tới đây từ bao lâu rồi?”
Hiền trả lời, hình như đã tính trước: “Chừng mười lăm năm”
“Mười lăm năm, biết bao nhiêu vật đổi sao dời, sợ rằng mọi vị thế đều thay đổi, nhận không ra. Hy vọng anh ấy là dân sống ở đây lâu năm thì hàng xóm láng giềng biết sẽ chỉ cho chị, hy vọng không khó lắm”.
Người tài xế cho xe chạy ra đường Hùng Vương, con đường huyết mạch của Đà Nẵng ngày xưa, xe cộ tấp nập nhưng chị không để ý, suy nghĩ miên man. Chị quyết tâm gặp lại Lượm và đứa con gái của chị, sau mười lăm năm chị vượt biên biệt tích, không có một tin tức nào về cha con họ. Dù Lượm có xỉ vả mắng nhiếc chị, có xua đuổi thì chị cũng phải gặp họ để nói một lời xin lỗi, để nhìn lại đứa con gái mà khi chị ra đi nó chỉ mới bốn tuổi. Đứa con mà bao nhiêu năm sống cơ cực ở quê nhà, chị không gửi một đồng bạc nào về cho con bởi lòng ích kỷ vì sợ Lượm sẽ bắt liên lạc, gây khó khăn cho chị. Trong lúc chị muốn tránh tất cả, để mọi người nghĩ rằng chị đã chết. Khi ra đi trong lúc Lượm còn trong trại cải tạo, gia đình nghèo khổ, tất cả đồ đạc trong nhà đều bán sạch. Cũng vừa lúc đó có những chuyến vượt biên bán chính thức dành cho người Hoa, chị được một người đàn ông quen biết đề nghị giúp chị với điều kiện chỉ một mình chị đi, con phải để lại. Chị đắn đo bao nhiêu ngày, nếu ở lại với tình trạng nầy mẹ con đều chết đói, chi bằng gửi con về bên nội rồi qua đến Mỹ chị gửi tiền về nuôi con. Chỉ có một con đường nầy giải quyết ổn thỏa bức bách về sự sống còn của chị và con. Thế nhưng oan nghiệt thay…
Xe ngừng trước một con hẻm, tài xế quay qua nói với chị: “Đã đến nơi, chị cứ ngồi trên xe, để tôi xuống hỏi những người quanh xóm nầy có biết ông Lượm còn ở đây không?”
Chị nhìn quanh nhưng không thể nhận ra có cái gì quen thuộc mà trước đây chị sinh sống. Mọi vật đều thay đổi xa lạ. Tự nhiên chị hồi hộp, tim chị đập mạnh không biết chuyện gì sẽ xẩy ra với chị khi đứng trước mặt anh. Bây giờ chị mới thật sự thấy lo lắng. Chị lấy kính đen ra mang để mọi người trong xóm nầy không ai nhìn ra được chị, người đàn bà có một thời gian dài sống ở đây. Làm sao chị có thể bước xuống xe đi bộ vào con hẻm trước bao nhiêu cặp mắt soi mói nhìn mình. Có phải chăng đây cũng là một hình phạt về cái chuyện mình đã gây ra cho cha con họ. Vì sự ích kỷ của mình, vì gặp một hoàn cảnh nhục nhã mà mình không muốn cho cha con họ biết, nên mình đã cắt đứt liên lạc với chồng con, để bây giờ mọi chuyện đều ngỡ ngàng, cảm thấy xấu hổ.
Người tài xế trở ra nói với chị: “Anh Lượm còn ở đây, nhưng không có ở nhà, đang bán phở ngoài đường cái. Tôi đưa chị ra đó”.
Xe chạy ra đầu hẻm thì ngừng, quán phở nằm bên kia đường. Chị ngồi trên xe nhìn qua quán phở nhận ra anh ngay. Anh đang đứng phía sau nồi nước lèo đang bỏ bánh phở vào tô cho khách. Vẫn bộ râu mép rậm rạp, vẫn nụ cười luôn luôn trên môi mà ngày xưa anh đã chinh phục chị. Chỉ khác một điều là ngày xưa anh là một phi công, còn bây giờ anh là người bán phở. Chị ôm mặt cúi đầu khóc nức nở, thương cho anh quá nhưng bây giờ làm sao đây. Tóc anh nhuốm bạc, da sạm, đôi gò má hóp đủ biết anh sống trong cơ cực, bần hàn, thế mà bao nhiêu năm nay chị không chi viện một đồng bạc nào cho anh và con để sống. Nghĩ tới sự bạc tình của mình, chị cảm thấy xấu hổ. Làm sao cha con anh không oán trách?
Người tài xế hỏi chị:
“Chị xuống xe, hay còn đi đâu khác?”
“Anh cho tôi xuống đây”. Rồi chị móc ví trả tiền xe, không quên gửi tiền thêm cho tài xế.
Chị vào một quán nước đối diện với tiệm phở của anh bên kia đường, tìm một chỗ ngồi thích hợp để nhìn qua. Chị phân vân không biết làm cách nào để gặp anh, trong lúc khách khứa còn ra vào. Chị gọi một ly café đá rồi hỏi chuyện người bán quán:
“Tiệm phở bên kia đường bán có khá không chị?”
“Phở bình dân rẻ tiền, bán cho khách lao động quen biết, kiếm đủ sống?”
Chị muốn hỏi về đứa con gái của chị, nhưng không biết cách nào chị phải hỏi một cách lòng vòng, mông lung:
“Có một mình anh đó đứng bán, không có ai giúp anh ấy sao?”
“Trước đây thỉnh thoảng có đứa con gái phụ với cha, bây giờ nó đi học xa chỉ một mình ổng làm”.
Chị ngạc nhiên:
“Bộ ở đây không có trường sao mà phải đi học xa?”
“Con bé học giỏi lắm. Lên đại học, ở đây không có ngành đó, nên nó phải vào Sài Gòn”.
Chị cúi mặt thoáng một vẻ vui mừng. Chị nói một cách bâng quơ:
“Bán phở bình dân mà nuôi con lên đại học, giỏi thiệt”.
Người bán quán dừng tay pha café, nhìn chị như soi mói và trách móc một cách nhẹ nhàng:
“Ông đó có vợ đi Mỹ nhưng biệt tích, nghe nói bà ta có chồng khác không giúp gì cho cha con ông ấy hết. Tệ thật”.
Một lời cố ý hay vô tình đã làm cho chị thấm đau. Một người dưng bên ngoài không ở trong cuộc, nhưng thấu hiểu được hoàn cảnh của cha con anh, lời của họ như muối xát vào mặt chị, huống gì cha con anh làm sao tránh được sự phẩn nộ? Chị tự hỏi có nên gặp anh ngay bây giờ không? Chị có chịu nổi sự chửi bới nặng nề của anh giữa lúc tiệm đang có khách, có mặt những người lạ.
Chị hỏi người bán café:
“Quán phở bên kia mấy giờ mới đóng cửa?”
“Sắp đóng cửa bây giờ. Quán chỉ bán buổi sáng và trưa, hai giờ chiều đóng cửa để ông ấy đi chợ lấy hàng về nấu, chuẩn bị cho sáng mai. Ngày nào cũng vậy, tội nghiệp”.
“Anh ấy không lấy vợ khác sao?”
“Ông ấy bảo rằng mình nghèo quá không lo cho người ta trọn vẹn, làm khổ thêm một người nữa, mình không đành. Thôi ở vậy nuôi con. Ông ấy cũng có nhiều bà thương, cũng có bà lắm của nhiều tiền, nhưng ông không màng tới, hình như ông sợ chuyện lấy vợ. Một con chim bị thương nên sợ hãi tiếng bật của cung”.
Chị cúi xuống, khóc nức nở như có ai thọc trúng yếu huyệt. Sau cơn giằng xé con tim, chị gỡ kiếng đen ra lấy khăn lau nước mắt. Ngày xưa anh đẹp trai, một trung úy phi công bay bướm. Nhưng khi kết hôn với chị, anh từ bỏ tất cả các thú vui về sống với vợ con. Lương trung úy của anh cộng với lương giáo viên của chị, hai vợ chồng không giàu có nhưng sống thoải mái. Những ngày sống với nhau thật hạnh phúc, buổi chiều anh chở vợ con trên chiếc xe lambretta đi hóng mát trên bờ sông Hàn. Thứ bảy gửi con cho bà ngoại, vợ chồng đi xem ciné hay nhảy đầm. Một khoảng thời gian ngắn đó đã cho chị hiểu được thế nào là hạnh phúc, mà suốt cuộc đời sau nầy chị không thể nào tìm lại được. Chính chị là người đánh rơi mất cái hạnh phúc tuyệt vời đó, chối bỏ chồng con, chạy theo một thứ danh lợi phồn hoa. Đày ải anh và con lâm vào cảnh bần cùng tồi tệ.
Chị nói thật với người bán café:
“Tôi là vợ của anh Lượm trước đây và là mẹ của cháu Hậu. Không ngờ rằng tôi đã gây ra nhiều oan nghiệt cho cha con họ quá. Chính tôi cũng không thể tha thứ cho lầm lỗi của mình, thì làm sao tôi đòi hỏi chồng và con tôi tha thứ cho tôi được”.
“Tôi không ngạc nhiên, vì Hậu giống bà như đúc. Khi nghe bà hỏi thăm ông Lượm là tôi có linh tính đoán ra được bà là vợ của ông ấy trước đây. Bà cứ qua đó gặp ổng, chắc ông mừng lắm”.
“Không đâu. Tôi nghĩ anh ấy có thể giết tôi cho hả giận, nhưng tôi không sợ. Có lẽ như vậy tôi cảm thấy thanh thản hơn”.
Chị trả tiền café, đứng dậy, cám ơn, rồi băng qua đường. Người bán hàng nhìn theo chị vừa lo lắng, vừa thương hại, và cũng vừa có chút trách móc. Anh đang chuẩn bị đóng cửa tiệm, chị bước tới đứng phía sau, gọi khẻ:
“Anh Lượm”.
Anh quay lui, sững sờ, mắt anh sáng rực, đôi mày anh nhíu lại, rồi anh thốt lên:
“Hiền đó à, khỏe không em?”
Em không muốn anh hỏi em như vậy. Hãy tát vào mặt em, chửi rủa hành hạ em và nếu cần có con dao thái thịt trên bàn, anh có thể chém em một nhát. Em sẳn sàng tất cả rồi, phải dùng những phương tiện tồi tệ nhất đối với em chứ đừng nhỏ nhẹ với em như vậy. Em không có quyền nhận sự mềm mỏng, sự tha thứ nào của Anh và con…
“Hiền vào quán, anh khóa cửa. Chúng ta nói chuyện không có ai quấy rầy”
Chị nhìn quanh cửa tiệm, vỏn vẹn có năm cái bàn nhỏ, một quày tính tiền, hai bếp lò than kê sát vách tường. Một quán phở bình dân dành cho dân lao động. Tài sản sơ sài của anh khoảng chừng một trăm dollars, thế mà nuôi con ăn học đàng hoàng. Chị kéo ghế ngồi vào bàn, hai tay chống trên bàn mặt cúi xuống, chị gỡ kính ra lau nước mắt, nhưng nước mắt cứ trào. Chị khóc cho ai, cho chị hay cho anh? Chị không còn phân biệt được, nhưng có một điều nước mắt sẽ làm cho người đàn ông phấn chấn và xiêu lòng. Anh kéo ghế ngồi đối diện, không nói một lời, nhìn chị khóc cho hả bớt sự tức tối, đay nghiến chính mình. Sau một hồi lâu, anh mới lên tiếng:
“Em đừng chống tay lên bàn dơ tay áo. Hôm nay anh chưa lau bàn”.
“Anh đừng lo, cái dơ bẩn nầy nhằm nhò gì cái dơ bẩn của em đang mang trong người. Mọi người biết chuyện đều xa lánh khinh bỉ em, chửi rủa mắng nhiếc em. Còn anh, sao anh lại tiếp em, không hành xử thô bạo với em, để cho hả dạ mà em đã gây ra cho anh…”
Anh nhìn chị rồi cười:
“Như vậy thì ích gì cho anh? Thú thật với em, từ lâu anh không còn biết giận hờn là gì cho nên lòng anh mới được thanh thản. Nếu cứ mang hận thù mãi trong người, chồng chất cái nầy lên cái kia, đến bây giờ chắc nó đã dìm anh chết mất. Nhưng thôi, lâu quá mới gặp em, nói chuyện khác cho vui”.
“Chuyện gì với em cũng không thể vui được. Từ khi ngồi trên máy bay em khóc mãi cho đến bây giờ. Em nghĩ gặp anh, em sẽ bị xua đuổi, sẽ bị nguyền rủa thậm tệ. Em đã chuẩn bị những tình huống xấu nhất. Dù thế nào, dù có chết em cũng phải gặp anh và con, để cho em thấy được mặt, rồi sau đó ra sao cũng mặc”.
“ Cái gì mà ghê gớm đến thế. Tụi mình cũng đã bắt đầu mấp mé đến tuổi già, không bằng lòng cái gì thì nói với nhau, gây cho nhau khó khăn để làm gì? Con Hậu nó đi học ở Sài Gòn, em cần thì anh cho địa chỉ để vào gặp nó. Còn anh bao giờ cũng vậy, tà tà sống qua ngày, không còn bị ràng buộc những bon chen, những tranh giành. Bây giờ anh không còn gì để mất, một cơn bão đã bật tung cội rễ, một canh bạc đã làm khánh tận. Có ngồi than thân trách phận cũng chẳng được gì. Chi bằng mình gạt bỏ tất cả để sống cho mình, cho con. Đủ rồi”.
Chị ngồi trước mặt anh, cách nhau một cái bàn, có thể nắm lấy tay nhau được. Thế nhưng sao hai người có một khoảng cách rộng lớn quá. Anh sống cho mình, cho con, nhưng chị cứ nghĩ anh đang sống cho tha nhân, lòng anh mở toang. Anh rộng lượng như Bồ Tát, tính tình anh thay đổi một cách lạ kỳ.Ngày xưa chị khiếp sợ trước cơn giận dữ của anh, đôi mắt anh sáng quắc nhìn chị như ăn tươi nuốt sống. Chị tránh nhìn vào đôi mắt đó, hình như nó có một cái gì đó làm cho chị khiếp sợ, thuần phục. Thế nhưng sau cơn giận, bao giờ anh ôm chị rồi xin lỗi chị trước. Còn bây giờ cũng đôi mắt đó sao nó có vẻ lung linh dịu hiền, có một thần lực sâu kín, một cái nhìn vị tha. Còn chị, chỉ biết bo bo sống cho mình, hẹp hòi, ích kỷ. Luôn luôn nghĩ tới lợi ích, chà đạp lên tất cả, bất chấp dư luận. Chị đã ruồng bỏ chồng con, xem như họ không có mặt trên cuộc đời nầy. Chị quên họ để dễ bề tái lập một cuộc sống mới cho đở hổ thẹn với lương tâm. Mà làm gì có lương tâm khi con người không còn tình thương yêu đồng loại, đừng nói gì đến tình máu mủ ruột thịt. Anh đang ngồi bên kia đối diện. Cái áo thun cũ mèm, chiếc quần tây mốc thếch, đôi dép Nhật mòn lẳng. Vẫn đôi lông mày rậm rạp, mái tóc muối tiêu bềnh bồng một chút phong trần, vẫn hồn nhiên tươi cười, thanh thản. Một tấm lòng rộng lượng. Trông anh sao oai vệ, lớn lao quá. Còn chị, trong bộ áo quần đắt tiền, sang trọng. Khuôn mặt hồng hào trắng trẻo. Sao chị vẫn cảm thấy mình thấp hèn và u tối quá.
“Anh thù ghét em, khinh bỉ em, phỉ nhổ em… anh làm đi, hãy làm đi để em được thấy mình bị trừng phạt, bị nguyền rủa. Em không mong anh và con tha thứ, mọi thứ nầy em không xứng đáng nhận lãnh. Về đây, em chỉ mong thấy được anh và con, rồi em có chết cũng thỏa lòng”.
“Tại sao em phải đày ải mình như vậy để làm gì? Được em còn nhớ tình xưa đến thăm cha con anh, đó là diễm phúc lắm rồi. Chúng ta không còn nợ gì với nhau, hãy để mọi chuyện yên nghỉ. Nếu em còn ở đây thỉnh thoảng đến thăm anh, còn vào Sài Gòn thì đến thăm Hậu, nếu em có thì giờ. Cuộc sống của cha con anh như một cổ máy vận hành đều đặng, mười mấy năm không ngơi nghỉ. Em về, tự nhiên anh cảm thấy có một chút giao động, cuộc sống như chựng lại. Hy vọng mọi chuyện sẽ trở lại như cũ”.
“Có phải chăng đó là lời cảnh cáo? Đừng làm phiền anh phải không?”
Anh nhìn đi chỗ khác:
“Em nghĩ sao cũng được, bây giờ không phải lúc tranh cãi những chuyện vu vơ. Anh không nói như vậy. Nhưng nếu em nghĩ như vậy thì cũng chẳng sao. Từ lâu anh sống trong cô đơn quen rồi, em về khuấy động lòng anh không ít. Dù có dửng dưng thì cũng bị một cái ”sốc”. Anh thấy tủi thân. Hay là em đừng tới nữa, để anh yên vị với cách sống xưa nay của mình”.
Chị bật khóc nức nở, anh đã thẳng thừng đuổi chị nhưng chị cảm thấy như vừa lòng. Bây giờ chị mới nhận được một chút hất hủi, ít ra nó phải mang một cái gì đó thể hiện sự trừng phạt.Mười lăm năm, anh đã đắng cay trong cực khổ, chờ vợ thương tình gửi cho một ít tiền nuôi con, vợ lờ đi. Anh bữa đói bữa no, hy sinh cho con. Những nhọc nhằn trong thời kỳ khó khăn đó, anh không quên được. Bây giờ đời sống đã tạm ổn dù vẫn nghèo khó, vẫn chật vật, nhưng không ở trong tình trạng bức bách như hồi trước. Anh tự cảm thấy bằng lòng với mình. Mỗi tháng gửi cho con một ít tiền ăn học, dặn dò con cố gắng dè xẻn trong số tiền ít ỏi đó. Tội nghiệp con bé, biết cha khổ cực nên không dám tiêu một đồng bạc nào phung phí. Con bé nói với cha nhiều lần là nó phải học. Chỉ có học sau nầy mới giúp được cha thoát khỏi cái cảnh nghèo khó. Con bé khôn lanh từ nhỏ, đã lăn lóc với cha trong mưu sinh, trưởng thành trong chật vật, nên hiểu cái giá trị đồng tiền tạo ra từ mồ hôi, từ khổ nhọc. Chính vì vậy nên anh cũng yên lòng khi phải xa con.
Sau khi những xúc động, những ngỡ ngàng gặp lại nhau trôi qua. Bây giờ anh nhìn chị một cách kỹ càng, để xem một con người hiền hậu, thương yêu chồng con của thủa nào, sau một thời gian ngắn đến Mỹ, đã chối bỏ quá vãng của mình một cách dễ dàng, ruồng bỏ chồng con. Anh lắc đầu, không thể hiểu nỗi lòng dạ con người, khéo léo che đậy bên trong một sự phản phúc thối tha. Cái nhận xét của anh có trung thực không? Có cay nghiệt không? Hay anh là một nạn nhân của hoàn cảnh nên phán xét sự việc nghiệt ngã như vậy. Anh đã cố quên đi những uất hận, những khổ đau của một con người sống cô thế nghèo hèn, bằng lòng với những gì mình tạo ra được, cuốn mình trong cô đơn. Từ lâu đã quen sống trong một môi trường chật vật, không còn tha thiết đến chuyện lập lại gia đình. Anh ngán ngẩm với lòng người. Khi mới học tập trở về, nghe tin vợ đến Mỹ, anh mừng lắm. Như vậy đời sống của cha con anh có một tia hy vọng, sẽ được vợ trợ cấp, rồi một ngày nào đó sẽ được vợ bảo lãnh. Thế nhưng năm nầy qua năm khác, trông ngóng dài cổ vợ vẫn biệt vô âm tín. Cha con anh sống trong khổ cực, trong thiếu thốn phải cắn răng chịu đựng. Tất cả các ước mong trong anh đều tan biến, không còn một tia hy vọng nào. Cũng may, giữa lúc khó khăn như vậy thì một người bạn được gia đình bảo lãnh đi Mỹ, bán lại tiệm phở bình dân nầy bằng cách trả góp. Một cái phao vớt anh ra khỏi sự ngụp lặn trong bon chen, dù nó không đắt khách lắm nhưng sau khi trang trải mọi thứ, cha con anh cũng có một cuộc sống tạm ổn.
Anh nói với chị:
“Con Hậu giống em như tạc, nhưng nó không hiền hậu khéo léo bằng em. Nó sống với cha từ nhỏ nên tính tình của nó cứng rắn, dứt khoát”.
Không hiền hậu khéo léo bằng em, sao anh không nói nó không điêu ngoa, không lừa lọc như em. Để em dễ dàng nhận thấy mình còn được một diễm phúc, là con em ít ra nó khác xa mẹ nó về tính nết, về xử sự, về nhân tính…Anh đã ném cho em một cục đường, mà khi nuốt vào mắc ngang cổ họng. Cái đau của sự ngọt ngào nầy như một chất cường toan thiêu đốt em. Sao anh vẫn còn đối xử với em nhẹ nhàng để làm gì? Khi mà em muốn mọi người phải hành hạ em, phải chửi rủa em. Mười lăm năm nay em chưa thấy mặt con, nhưng em biết nó là một đứa bé ngoan, một mình đi xa trọ học, quyết tâm thay đổi cuộc sống khá hơn sau nầy, để giúp cha thong thả trong tuổi già sức yếu. Nội cái suy nghĩ đã đượm cả một nhân sinh quan đạo đức đó thôi, đủ biết nó sống hết mình với thân thuộc. Hậu là con em, nhưng bỏ xa một khoảng cách dài trong quan niệm sống của em. Nó rộng rãi với người thân bao nhiêu thì em nhỏ nhen ích kỷ bấy nhiêu. Quả thật em không còn xứng đáng một người mẹ, nhưng cũng may cho em, an ủi được em là con em đang là một thiên thần, trong lúc em đã là một quỷ sứ.
“Em à, anh phải đi chợ chiều nay, rồi về nhà nấu, để ngày mai dậy sớm bán hàng. Bây giờ đã trễ quá rôi, sợ người ta không chờ mình được”.
“Anh có thể đóng cửa vài hôm được không? Em năn nỉ anh, cho em xin một cơ hội được gần anh với con vài ngày. Rồi sau đó em sẽ ra đi không còn làm phiền lòng anh nữa”.
“Anh nghĩ, chúng ta đã trao đổi với nhau đủ rồi, cái gì cần thì đã nói. Không cần phải kéo dài ra thêm để làm gì. Chân đã bước qua khỏi lằn ranh, không rút lại được. Tiếc nuối làm gì thì cũng vậy thôi”.
Chị gục xuống bàn khóc. Cũng tiếng khóc nầy, cũng con người nầy mà ngày xưa khi giận dỗi chị vào buồng lên gường nằm khóc, dù có tức giận cách mấy nghe chị khóc anh không làm sao chịu được, nó rưng rức, nghẹn ngào đã làm cho anh xốn xang. Bao giờ anh cũng thua cuộc trước. Lấy khăn lau nước mắt, dỗ dành chị. Còn bây giờ, cũng tiếng khóc đó nhưng sao anh cảm thấy xa lạ. Nó không đánh động được lòng anh. Sao vậy? Mười bảy năm từ khi anh vào trại cải tạo, anh không còn được nghe chị khóc. Bao nhiêu năm xa nhau đã làm cho con người anh chai lì, không còn biết rung động, ngược lại anh thù ghét tất cả. Cũng may anh còn đứa con gái là chiếc phao cuối cùng anh vịn vào đó để sống. Những năm đầu, anh oán hận chị nhưng dần dần về sau nguôi ngoai, mang làm gì cái đó trong người cho thêm nặng nề. Tự nhiên cuộc sống được bảo hòa, anh cố quên đi tất cả để sống thoải mái an lạc.
“Thôi được, anh treo bảng đóng cửa vài ngày vì bận việc gia đình, để khách khỏi phải đợi”.
Anh vẫn chìu chị, anh cứng rắn lắm kia mà, sao lạ vậy? Anh cũng không biết tại sao mình lại mềm lòng như thế. Chỉ vài ngày rồi chị ra đi, anh không nở khi chị trở qua bên kia mà còn mang trong lòng u uất, dù điều nầy xứng đáng với hình phạt bỏ bê chồng con của chị. Thôi, mọi chuyện đâu vào đấy. Gây thêm làm gì những rắc rối cho người khác. Anh phân vân có nên gọi Hậu về thăm mẹ, hay để mẹ vào Sài Gòn rồi đến thăm con. Hậu là đứa con gái cứng đầu, thù ghét dai dẳng chắc gì nó tiếp mẹ, mặc dù nó cần có mẹ. Anh đề nghị với chị nên đánh điện tín gọi Hậu về, dù gì có anh bên cạnh nó cũng không dám đay nghiến mẹ hay lở lời với mẹ. Anh về nhà tắm rửa thay đồ rồi lấy chiếc xe honda cà tàng của mình chở chị ra bưu điện. Chiếc xe nầy thuộc loại cũ mèm, khi qua tay anh nó chưa có hân hạnh chở người, mỗi ngày anh dùng nó chở thịt, bánh phở, rau v.v.. mọi thứ cho tiệm phở của anh. Đây là lần đầu tiên chở người. Sau khi suy nghĩ, anh đánh điện tín cho Hậu với nội dung: “Hậu, Ba đau nặng. Mua vé máy bay về gấp”.
Sau hơn mười bảy năm, bây giờ chị mới ngồi phía sau xe anh chở. Chị cảm thấy thật hạnh phúc, tay chị ôm ngang lưng anh, đầu tựa vào vai, chị được ngửi lại mùi da thịt quen thuộc của những ngày êm ả thủa nào. Chị cảm thấy thương quá, thân hình anh ốm o, vóc dáng như nhỏ lại. Ước gì hai tay chị được ôm siết anh thật chặt như ngày xưa, cái mơ ước thật nhỏ bé, thật đơn giản, đang ở trong vòng tay chị. Thế nhưng nó quá xa vời, chị không đủ can đảm tiến tới thêm, hình như nó đang có một lực cản mà chị không tiến tới được, vừa xấu hổ vừa quý trọng đang âm ĩ trong người chị.
“Em có cần đi đâu nữa không?”
“Anh chở em đi vòng thành phố một chút được không? Em muốn nhìn thấy lại thành phố”.
Anh không thấy gì ở chị một sự thay đổi, vẫn nhỏ nhẹ như ngày nào, vẫn còn thùy mị mà sao trong lòng chị thay đổi nhiều như vậy. Anh không muốn hỏi về gia đình của chị ở Mỹ, vì anh sợ đụng tới một sự thật phủ phàng. Thôi hỏi để làm gì, khi mà mọi thứ đều nằm ngoài tay với, biết để rồi ấm ức chứ ích gì. Anh đưa chị đi những nơi mà ngày xưa vợ chồng hay lui tới, khung cảnh tuy có đổi khác, nhưng trong lòng của hai người vẫn còn đọng những dấu ấn. Chị xin anh cho chị về nhà ở vài ngày được không, để chờ con Hậu về rồi tính sau. Anh phân vân, lại làm khó cho anh nữa rồi. Cũng may căn nhà anh mới xây lại năm vừa qua, tuy không tiện nghi nhưng cũng có nơi để chị nghỉ. Ghé qua khách sạn để chị lấy đồ đạc. Anh ngạc nhiên, đi bao lâu mà mang đồ nhiều quá vậy, bốn cái va-li và một cái xách tay, phải nhờ khách sạn gọi taxi chở đồ.
Khi xe về tới đầu hẻm, cả xóm chạy ra nhìn chị. Chị cảm thấy thẹn thùng, cúi đầu đi nhanh vào nhà. Chị còn nghe tiếng trằm trồ: “Bà đẹp quá, giống con Hậu như đúc”. Hàng xóm phụ anh mang va-li vào nhà, không quên chúc mừng anh đoàn tụ. Anh nghe như có cái gì mỉa mai, thấm đau. Có ai biết được nội tình của anh bây giờ. Vợ sờ sờ ở đó mà không phải của mình. Xa nhau lâu ngày khi gặp lại mà trong lòng vẫn bình lặng.
“Tối rồi, em muốn ăn gì anh chở đi”.
“Em ăn chay, mười lăm năm nay”.
Anh nghe như có cái gì đó chói tai. Ăn chay mười lăm năm nay để rồi bỏ bê chồng con như vậy sao? Con người nầy càng gần càng thấy khó hiểu. Những người có tâm nguyện ăn chay thì phải hướng về những điều lương thiện. Việc của chị đối xử với cha con anh mười lăm năm nay không có chút lương thiện tí nào. Anh không thể nào hiểu nổi lòng dạ đàn bà.
Hai ngày sau, Hậu về tới nhà. Bước vào cửa, Hậu nhìn thấy chị, kinh ngạc và biết ngay người đó là mẹ mình. Hậu quay mặt vào vách khóc nức nở, tiếng khóc mang nhiều suy nghĩ lẫn lộn: trách móc, thù ghét, mừng tủi v.v.. chị lại gần ôm con. Mười lăm năm bao giờ chị cũng nghĩ tới con, chính vì nó mà chị giữ lại mạng sống nầy. Ai hiểu được cái đau khổ tột cùng của chị. Nước mắt chị rơi trên vai con.
Hậu nói trong nước mắt:
“Từ lâu con cứ nghĩ mẹ đã chết”.
“Vâng, chính mẹ cũng nghĩ rằng mẹ đã chết. Hãy tha thứ cho mẹ”.
Khi ra đi, con mắt của con cứ đau đáu trông chờ chị. Mỗi ngày qua đi là mỗi ngày chị cầu nguyện cho chồng con chóng quên chị, xem như chị đã bỏ thây trên biển đông. Chị không liên lạc để cho chồng con nghĩ rằng chị đã chết. Nhưng mỗi lần toan tính quyên sinh là mỗi lần chị thấy đôi mắt của đứa con hốt hoảng nhìn chị, nên chị phải dừng lại ý định nầy. Thế mà chị không đủ can đảm bắt liên lạc với chồng con. Chị sợ rằng sẽ gây cho họ một sự đau khổ, một nhát chém trên lưng mà không bao giờ lành được. Mười lăm năm, chị không thể chờ thêm được nữa. Phải trông thấy được mặt con, mặt chồng rồi qua lại Mỹ quyết định mọi chuyện”.
Chị ôm vai Hậu lay nhẹ:
“Hậu à, cho mẹ xin lỗi. Về đây mẹ mới biết được một điều là ba và con hận mẹ, nhưng không xua đuổi mẹ. Rồi đây con sẽ hiểu mẹ hơn. Cho đến bây giờ mẹ vẫn ở vậy, không có gia đình. Làm sao mà tái giá được khi mà lòng mẹ bao giờ cũng nghĩ về ba và con. Nhưng thôi chuyện nầy sẽ nói với con sau”.
Anh giật mình nhìn sửng chị. Hậu nín khóc ngay, quay lui nhìn mẹ. Tất cả chờ đợi.
Chị thong thả nói với con:
“Mẹ không nói dối con. Mười lăm năm nay mẹ chỉ biết đi làm, về nhà tụng kinh rồi đi ngủ, ngày nào cũng vậy. Chỉ có cuối tuần đi chợ mua thức ăn. Mẹ nghĩ rằng Ba bây giờ đã có vợ khác. Không ngờ mọi chuyện không như vậy. Tội nghiệp, tất cả đều do mẹ”.
“Thật hả mẹ, con mừng quá”.
Chị ôm con vò đầu:
“Trong bốn cái va-li mẹ mang về, áo quần của con và Ba. Còn mẹ đồ dùng chỉ trong xách tay. Qua lại Mỹ dần dần mẹ sẽ chuyển tất cả tiền về cho con và Ba tùy nghi. Đó là số tiền dành dụm mười lăm năm của mẹ”


Thay Đoạn Cuối

Thưa chị Hiền,
Chị đã kể cho tôi nghe câu chuyện của đời chị. Chuyện quá sức thương tâm của một người đàn bà bị dày vò bởi những nghịch cảnh trên biển đông, trong lúc vượt biển. Mà sau nầy không dám nhìn lại chồng con. Luôn luôn bị dằn vặt, ám ảnh bởi những hình ảnh dã man của một lũ người mọi rợ, dày xéo trên thân thể của những người đàn bà cô thế, vô tội. Làm cho nhiều người xem mình như đã chết, không dám nhìn lại những người thân, trong đó có chị. Có một điều, sau mười lăm năm chị mới tỉnh người và có một quyết định sáng suốt trở về gặp lại chồng con.
Tôi không đủ chữ nghĩa để mô tả lại cái đau khổ tột cùng của chị, cái chờ đợi mỏi mòn của chồng con chị. Tôi là người ghi nhận vô cùng thiếu sót, mong chị lượng tình tha thứ. Song tôi nghĩ dù sao đi nữa câu chuyện nầy cũng làm cho nhiều người cùng hoàn cảnh thấy được chính mình, cho người khác thông cảm những mảnh đời oan ức của những người đàn bà bị làm nhục, bị dày xéo, đọa đày. Tôi nghĩ, tất cả mọi người nghiêng mình kính phục những người như chị. Đó là vấn nạn khổ đau chung của dân tộc chúng ta, trong một hòan cảnh bi đát của đất nước. Thế giới phải sửng sốt, lương tâm của những con người được đánh động và tình thương đã thắng.
Tôi mong rằng chị sẽ được sống thanh thản với chồng con, với cộng đồng loài người và tự hào tình thương đã đùm bọc lấy nhau, san sẻ cho nhau và tương kính nhau để sống.
Chúc chị và gia đình thành công trên bước đường còn lại.
Dallas, ngày 29 tháng 9 năm 2008.
Phan xuân Sinh

Edited by user Friday, September 19, 2014 11:28:07 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 7 users thanked langnhan for this useful post.
NGUYÊNHOANG on 9/20/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/20/2014(UTC), Hoàng Thị on 9/20/2014(UTC), SongLinh on 9/24/2014(UTC), lly (Lynn Ly) on 9/24/2014(UTC), Mac phuong Đình on 9/25/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC)
lly (Lynn Ly)  
#27 Posted : Wednesday, September 24, 2014 7:08:38 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,341

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2381 time(s) in 1228 post(s)
XEM THẦY ĐỜN MỘT TAY ĐỘC TẤU GUITAR PHÍM LÕM


Thầy Đờn Một Tay
Ông Hai Cụt bác Thái Văn Hai Ấp Tân Đông Ngũ Hiệp Cai Lậy Tiền Giang


Họ khiêng chiếc bàn tròn ra mái hiên nhà bày biện bánh ngọt, khui sầu riêng chuẩn bị ca để xả stress sau một ngày làm việc mệt nhọc. Ông Hai Cụt lấy cây đờn ghita phím lõm ôm vào lòng. Ông dùng đoạn tay phải còn lại chưa được 10cm ở sát vai cặp chặt thân cây đờn, tay trái thoăn thoắt cân chỉnh dây.

Chỉnh dây đờn xong, ông nói: “Tui đờn trước bài ruột của tui để lấy khí thế nha”.

Mắt ông nhắm nghiền lại vài giây. Bàn tay trái ông lướt trên dây đờn, tiếng đờn réo rắt vang lên. 4/5 ngón tay (trừ ngón cái) lúc nào cũng hoạt động, nếu hai ngón bấm dây đờn thì hai ngón còn lại khảy một cách nhịp nhàng.

Tiếng độc tấu đàn ghita phím lõm Phi vân điệp khúc vang lên. Mọi người im lặng để thưởng thức những cung bậc trầm, bổng, lúc nhanh, lúc chậm từ ngón đờn của ông Hai Cụt.

Khi bản nhạc kết thúc, ông Nguyễn Văn Là (55 tuổi, người hàng xóm đam mê tài tử) thốt lên: “Quá mùi. Nghe mà nổi da gà luôn”.

Ông Hai Cụt tên thật là Thái Văn Hai, năm nay đã 65 tuổi, ngụ ấp Tân Đông, xã Ngũ Hiệp, huyện Cai Lậy, Tiền Giang. Trước đây ông tham gia du kích xã và bị thương nặng trong một trận đánh năm 1966.

Bác sĩ phải cắt gần lìa cánh tay phải để cứu mạng sống của ông. Năm đó ông Hai vừa tròn 22 tuổi. Không đủ sức khỏe tham gia đánh trận nữa, ông trở về nhà làm vườn.

“Về nhà buồn lắm nên khi có đám tiệc, đàn ca là tui đến chơi. Thấy người ta đàn nghe mùi mẫn quá nên tui mơ ước mình cũng đờn được như vậy. Mỗi khi dàn nhạc bỏ đờn xuống nghỉ ngơi tui rón rén lại cầm thử, khảy khảy cho vui. Mỗi lần như vậy đều bị chửi: “Mày có một tay mà đòi đờn cái gì, đi chỗ khác mà chơi”. Tự ái lắm, nhưng tui quyết tâm để ý để học đờn” - ông Hai Cụt kể.

Sau vài lần xua đuổi “thằng cụt” phá phách không có kết quả, ông Sáu Phước (một tài tử đờn ghita phím lõm ở địa phương) đã chấp nhận dạy ông Hai Cụt cách cầm đờn, cách khảy.

Thế nhưng ông Sáu Phước cũng chỉ dạy được cách chơi đàn cho người có đủ hai tay, còn ông Hai Cụt chỉ có một tay nên ông không thể thị phạm được.

Khi đã hiểu được nguyên tắc đờn, ông Hai Cụt tự mày mò xử lý bấm, khảy dây đờn với những ngón tay của bàn tay trái. Cũng vì sáng dạ nên chẳng bao lâu ông Hai Cụt đàn được trọn một bản Nam xuân, rồi Nam ai, Tây Thi...

Tiếng đàn của ông không ngọt, không mùi nhưng cũng không phải quá tệ. Từ đó, ông đi theo các ban nhạc tài tử để học lóm các ngón đờn.

Ông không hề biết gì về các bài bản tài tử mà chỉ nghe băng cassette, nghe người khác đờn rồi đờn theo riết thành quen. Năm 1971, ông đi tìm thầy đờn Hồ Điệp để thọ giáo, học đờn một cách bài bản với suy nghĩ sau này sẽ sống bằng nghề đờn.

Ông Hai Cụt kể khoảng năm 1971 có Đoàn cải lương Rạng Đông về xã biểu diễn, ông đi xem cải lương nhưng cứ mon men quanh khu vực dàn nhạc.

Khi bị bảo vệ đuổi, một người bạn đi cùng nói: “Thằng này có một tay chứ đờn nghe nhức mình lắm đó”. Ông bầu gánh hát nghe vậy hỏi lại, ông Hai Cụt bảo mình cũng biết đờn cổ nhạc, bầu gánh cho ông đờn thử và đề nghị đi theo đoàn cải lương để đờn salon (tức đờn trong thời gian chờ khán giả).

Cũng vì gánh hát có một tài tử đờn một tay rất độc chiêu nên khán giả tới xem rất đông. Năm 1973 khi gánh hát kết thúc chuyến lưu diễn ở Sóc Trăng ông quyết định xin nghỉ để ở lại dạy đờn cho người dân địa phương.

“Họ khoái tiếng đời của tui nên biểu tui ở lại dạy đờn cho họ, họ sẽ nuôi cơm. Tui thấy đi theo gánh hát ba năm trời riết cũng chán nên đồng ý chuyển sang làm thầy dạy đờn. Âu đó cũng là cái nghiệp đờn của tui” - ông Hai Cụt tâm sự.

UserPostedImage
Ông Hai Cụt đờn cho người khác ca tài tử - Ảnh: V.Tr.


CƯỚI ĐƯỢC VỢ NHỜ ĐỜN HAY

Một thân một mình ở đất khách quê người, ông Hai Cụt được người dân huyện Mỹ Tú, tỉnh Sóc Trăng cưu mang, giúp đỡ rất nhiều. Họ cho ông ở đậu, lo ăn uống đầy đủ chỉ để dạy cho họ biết đờn ca tài tử, cải lương.

Những buổi dạy đờn và biểu diễn đờn ca tài tử có rất nhiều cô thôn nữ xinh đẹp đến xem. Nhiều cô cảm phục tài năng của thầy đờn Hai Cụt và đem lòng yêu mến. Có cô giả vờ xin học đờn, có cô đề nghị ông dạy hát chỉ để được gặp ông thường xuyên.

“Có lẽ là duyên trời định mà tôi yêu và cưới cô thôn nữ Trần Thị Đắc làm vợ” - ông Hai Cụt cười tươi khi nhắc chuyện này.

“Vợ tui không đẹp nhưng có duyên và tính tình hợp với tui. Còn mấy cô kia thì đẹp lắm, họ có để ý tui nhưng tui không dám nói chuyện nhiều vì mặc cảm mình chỉ có một tay. Nói chung, tui nghĩ là do duyên phận thôi hà”, ông Hai Cụt nhớ chuyện xưa.

Bà Trần Thị Đắc nhỏ hơn ông Hai Cụt một tuổi, cũng là một người làm ruộng đam mê đờn ca tài tử. Bà nói sở dĩ thương ông Hai Cụt vì ông đờn quá hay.

Tiếng đờn của ông chạm tới trái tim mọi người và quan trọng hơn bà cảm nhận được ở ông đức tính cần cù, chịu khó, không đầu hàng nghịch cảnh.

“Tui thấy nhiều người bị thương tật như ổng mà còn không làm được chuyện nhà nói chi đến học và đờn hay như vậy. Hồi đó nhiều cô mê ổng lắm, tui cũng ghen hoài chứ gì” - bà Đắc kể.

Cưới vợ xong, ông đưa bà Đắc về quê ở xã Ngũ Hiệp sinh sống. Tại đây ông tích cực tham gia các hoạt động văn hóa văn nghệ và trở thành một tài tử đờn ghita phím lõm chủ lực của phong trào đờn ca tài tử từ xã đến huyện.

Năm 1998, Tỉnh đội Tiền Giang lập một đội văn nghệ cấp tỉnh để tham gia hội diễn văn nghệ quần chúng Quân khu 9. Ông Hai Cụt được triệu tập để dự thi tiết mục độc tấu đàn ghita phím lõm.

Với ngón đờn một tay tuyệt vời của mình, ông Hai Cụt đã được trao huy chương vàng cho tiết mục độc tấu bản Nam xuân qua vọng cổ.

“Ở cấp huyện, tỉnh thì tui đi thi là có giải, trong đó có rất nhiều giải đặc biệt” - ông Hai Cụt khoe. Sau này lớn tuổi, sức khỏe cũng suy giảm nên ông Hai Cụt không tham gia các hội thi nữa mà dạy đờn cho những người yêu thích bộ môn nghệ thuật này và duy trì nhóm đàn ca tài tử gồm con cháu và người thân quen trong gia đình.

Anh Nguyễn Văn Thương (42 tuổi, một người hàng xóm của ông Hai Cụt) nói đa số người dân xã Ngũ Hiệp rất mê đờn ca tài tử, cải lương nên khi nhà có đám tiệc đều mời ông Hai Cụt tới đàn cho những người thích ca có cơ hội góp vui. Anh Thương tập tành ca tài tử từ 20 năm trước và ca rất hay.

Anh nói thêm: “Ở đây cũng có một số người biết đờn ghita phím lõm nhưng không ai qua được chú Hai Cụt. Đám nào có chú đờn thì tui hát mới tự tin. Người khác không rành bài bản, ngón đờn lập bập nên thường phải “đu” theo người hát. Hát kiểu đó dễ ức chế lắm. Trong nghệ thuật đờn ca tài tử thì tiếng đờn và tiếng hát phải hòa làm một nghe mới hay. Còn hát một đằng, đờn một nẻo thì thà hát chay hay hơn”.

“Giới trẻ bây giờ toàn hát nhạc trẻ, đọc rap. Có lẽ càng ngày không có nhiều người trẻ mê đờn ca tài tử nữa. Con tui cũng không mê mới chết”. Băn khoăn vậy nên ông Hai Cụt nói mong mỏi của ông bây giờ là truyền ngón đờn ghita phím lõm cho những người trẻ yêu tài tử, cải lương.

Quote:
Soạn giả Nguyễn Ngọc Minh (giám đốc Sở VH-TT&DL tỉnh Tiền Giang) cho biết ông đã nhiều lần nghe ông Hai Cụt đờn. Bản thân ông đã từng hát một bài vọng cổ với tiếng đờn của ông Hai Cụt. Nếu so với những danh cầm như Văn Vĩ, Văn Giỏi... thì ông Hai Cụt không thể bằng được. Tuy nhiên, phải thừa nhận ông Hai Cụt là một tài năng đặc biệt. Ngay cả người có đủ hai tay còn chưa chắc đờn được, người biết đàn cũng chưa chắc đờn hay, ông Hai Cụt chỉ có một tay mà đờn khá hay như vậy là rất hiếm.


VÂN TRƯỜNG

Edited by user Wednesday, September 24, 2014 7:09:33 PM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 5 users thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
SongLinh on 9/24/2014(UTC), langnhan on 9/24/2014(UTC), THUGIANGVU on 9/25/2014(UTC), Mac phuong Đình on 9/25/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#28 Posted : Thursday, September 25, 2014 7:36:59 AM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)
Cám ơn LLY nha. số trời TG ngĩ trong cái rủi cũng có cái may đó LLy à.
thân mến chúc an vui
TGV
thanks 3 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
lly (Lynn Ly) on 9/25/2014(UTC), SongLinh on 9/25/2014(UTC), Hoàng Thị on 9/25/2014(UTC)
lly (Lynn Ly)  
#29 Posted : Thursday, September 25, 2014 8:14:57 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,341

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2381 time(s) in 1228 post(s)
Originally Posted by: THUGIANGVU Go to Quoted Post
Cám ơn LLY nha. số trời TG ngĩ trong cái rủi cũng có cái may đó LLy à.
thân mến chúc an vui
TGV


Những tấm gương người tàn tật mà có thể làm được như người bình thường làm ... cho thấy rõ ràng là khi niềm đam mê quá mãnh liệt mà còn có quyết tâm thì con người sẽ vượt qua được những "giới hạn" tưởng chừng như không thể vượt qua ... có thể sửa đổi được những gì tưởng như "đen đủi rủi ro" do "số trời đã định sẵn" là vậy ... thành tốt đẹp hơn phải không chị ???!!!

Lynn thấy ... Thật đúng như lời ông bà già xưa từng khuyên dạy con cháu : "Muôn sự tại Thiên, thành sự tại Nhân; Phải tận nhân lực rồi mới tri Thiên mạng" ...

Ngoài ra ... cũng nên nghĩ "trong rủi sẽ có may" như chị TGV nói ... giống kiểu như "Tái Ông thất mã" vậy chị há !!!

Edited by user Thursday, September 25, 2014 8:15:32 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 6 users thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
SongLinh on 9/25/2014(UTC), Hoàng Thị on 9/25/2014(UTC), sonca on 9/29/2014(UTC), langnhan on 10/3/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/8/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC)
lãng nhân  
#30 Posted : Friday, October 3, 2014 5:21:05 PM(UTC)
langnhan

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/24/2014(UTC)
Posts: 153

Thanks: 886 times
Was thanked: 412 time(s) in 126 post(s)
Thật đúng "muôn sự taị nhân , thành sự tại Thiên "
Như Lãng Nhân đây mập hơn cái lu, tận nhân lực tập trong gym mỗi ngày hơn 2 tiếng, kết quả cũng chả kém cái lu....bự hơn .
chúc các bạn vui.tình thân
Lãng nhân

Edited by user Wednesday, October 29, 2014 11:32:15 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 4 users thanked langnhan for this useful post.
lly (Lynn Ly) on 10/3/2014(UTC), SongLinh on 10/3/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/8/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC)
lãng nhân  
#31 Posted : Friday, October 3, 2014 5:42:14 PM(UTC)
langnhan

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/24/2014(UTC)
Posts: 153

Thanks: 886 times
Was thanked: 412 time(s) in 126 post(s)
Chuyện về cậu học trò mù người Việt được ghi vào kỷ lục châu Á.



Bùi Ngọc Thịnh (sinh năm 2000, tại tổ 17, Ninh Hiệp, Ninh Hòa, Khánh Hòa), mù cả hai mắt từng được ghi vào kỷ lục châu Á vì chơi được 7 loại nhạc cụ.
Nhưng đó là chuyện của hơn 2 năm về trước. Gặp lại em trong lễ tuyên dương trẻ em khuyết tật tiêu biểu tỉnh Khánh Hòa năm 2014, tôi không khỏi ngỡ ngàng khi Thịnh còn viết được hàng trăm bài báo, soạn được hàng chục bài nhạc và đã chơi thạo được đến 10 loại nhạc cụ.

Khả năng kỳ lạ

https://ci3.googleusercontent.com/proxy/92o4RygQlTKJJFbGurl1_RTJITS7qNe0y1sCXIUxWgO6wKlQEnp4B_1u5Rf0QRwUEtURwNdYiVWTR_bYT7-LMPn9DVPSED6aiSnyQbMz8kuqfF47dKxt0KpWIA=s0-d-e1-ft#http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/Ycgmvlbp/2014_09_07/thinh.jpg

Một ngày cuối tháng 4 năm 2005, ông Bùi Quang Lộc (cha đẻ của Thịnh) ngớ người khi thấy đứa con trai mù lòa bẩm sinh của mình xưa nay chỉ biết lặng câm chẳng nói chẳng rằng về nằng nặc đòi bố mua cho mấy loại đàn để chơi. Ông xua tay và gạt ý định của Thịnh, nhưng suốt cả tháng trời Thịnh cứ nhất quyết đòi phải mua đàn để làm nhạc sỹ. Mặc dù ông Lộc cho đây là sở thích hão huyền nhưng Thịnh vẫn nhất quyết giữ nguyên ý định của mình.
Mọi nguồn cơn về sở thích đặc biệt của cậu bé này cũng bắt nguồn từ chiếc đài radio cũ kỹ ông Lộc giữ lại từ những năm 1980. Thịnh bộc bạch: "Nhà em nghèo xác xơ, em lại mù cả hai mắt từ nhỏ. Con đường từ nhà đến Viện Mắt Trung ương Hà Nội là con đường chứa đầy nước mắt. Bao nhiêu lần gia đình đưa em ra đó khám chữa nhưng bác sỹ đều lắc đầu bất lực. Thanh quản của em lại không tốt, rất khó phát âm, thành ra chẳng mấy khi muốn giao tiếp nữa”.

Bùi Ngọc Thịnh.
Bùi Ngọc Thịnh.

Trở về lầm lũi, bố mẹ suốt ngày đi bán vé số mưu sinh nên Thịnh chỉ còn mỗi việc ôm chiếc đài radio nghe suốt ngày đêm, đặc biệt chỉ nghe những chương trình nhạc truyền thống: “Em cũng không lý giải được tại sao. Nhưng ngay từ khi tấm bé đó cứ nghe những bản nhạc xập xình ầm ầm nhưng các hàng quán người ta mở là không thể nào chịu được. Em đắm đuối vào các bản nhạc dân ca cổ truyền. Thích nghe cả cải lương, tuồng, chèo. Nghe hết ngày nọ đến ngày kia không biết chán”.

Thế là Thịnh quyết chí thực hiện đam mê của mình. Để chứng minh cho bố mẹ tin, Thịnh tự mò mẫm sang nhà ông Nguyễn Hành là người chuyên chơi nhạc thuê cho các đám cưới. Vừa thương vừa tò mò về cậu bé này, ông Hành quyết định nhận dạy miễn phí cho Thịnh một tháng. Sau một tháng đó ông Hành đi hết ngỡ ngàng này đến ngỡ ngàng khác khi Thịnh không những lĩnh hội trọn vẹn những kiến thức, những bản nhạc ông trực tiếp dạy mà còn thành thạo nhiều bản nhạc khác từ những lần theo ông đi dự các đám cưới mà Thịnh đã học lỏm được. Ông Hành bảo lành lặn như tôi mà muốn đánh được vài chục bản nhạc đã phải học hết mấy tháng. Thế mà cậu bé ấy học một tháng đánh thành thạo 30 bản nhạc piano, 20 bản nhạc guitar. Nhạc lý thì căn bản đều nắm hết.

Đến lúc này thì ông Bùi Quang Lộc và bà Lê Thị Thủy (mẹ đẻ của Thịnh) mới tin vào khả năng kỳ lạ của con trai mình. Năm 2006, Thịnh đi biểu diễn độc tấu trong nhiêu hội nghị, số tiền kiếm được em mua 11 loại nhạc cụ như; đàn guitar phím lõm, đàn sến, đàn kìm, đàn tranh, đàn cò, đàn bầu, đàn piano, mandolin, trống blue, sáo trúc… Sau khi có được các loại nhạc cụ này, em tự đi mua các đĩa DVD hướng dẫn và tự học. Học đến quên ăn. Ông Bùi Quang Lộc nhớ lại; năm 2007 gia đình tôi bị một phen hoảng hồn vì cháu. Quá mê tập các loại nhạc cụ này, nhiều bữa quên ăn nên phải nhập viện điều trị và truyền nước gần một tháng mới hồi phục lại được”.

Viết báo và soạn nhạc

Cầm theo một sấp bản thảo nhờ người đánh máy và một số bài báo đã được in, Bùi Ngọc Thịnh tâm sự với tôi em bắt đầu công việc này từ hơn một năm nay thôi, vất vả lắm vì phải học chữ nổi. Các ý tưởng hình thành, đọc lại nhờ các bạn mắt sáng viết cho sau đó đem đi gửi. Mảng em thích viết nhất đó là bình-phê bình âm nhạc và văn hóa. Chúng ta đang xa rời nhạc truyền thống, nhất là lớp trẻ. Điều đó làm mai một đi nhiều giá trị, em rất buồn. Càng buồn em càng phải viết ra những cảm nhận của mình”. Cứ nghĩ thế, tâm huyết thế và viết ra bằng tất cả niềm say mê của mình. Dù còn non nớt, những bài báo của Thịnh cũng khiến nhiều người phải nghĩ suy.
Năm 2012, Thịnh được vinh danh vào kỷ lục châu Á vì chơi được 7 loại nhạc cụ khác nhau. Nhưng ánh hào quang đó càng khiến em phải cố gắng hơn. Thịnh cho biết sau lần vinh danh đó, em lao vào viết báo và học nhạc dữ dội lắm. Phải viết để cho các bạn trẻ thấy được rằng, cần phải tưới tắm cho tâm hồn của mình bằng nhạc truyền thống nữa. Sau khi đạt kỉ lục, Bùi Ngọc Thịnh được trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ thuật và Du lịch Nha Trang tuyển thẳng vào học lớp năng khiếu đặc biệt của trường. Thầy giáo Lưu Thế Hải, giáo viên trực tiếp của Thịnh khẳng định đó là một tài năng hiếm có. Tôi dạy đến đâu, cậu đó tiếp thu được đến đấy. Với người khác chơi được một loại nhạc cụ đã là giỏi, đằng này cậu bé bị mù như thế mà đã chơi thạo được 10 loại nhạc cụ rồi. Mới 14 tuổi mà những bài báo của cậu ấy viết ra, tôi đọc cũng phải nể phục.
Không chỉ viết báo mà Bùi Ngọc Thịnh còn tự mày mò soạn nhạc và phổ thơ. Thịnh giãi bày cũng còn vụng về lắm. Nhưng cũng có ngày em làm được. Khi nghe bạn bè, thầy cô đọc những bài thơ hay có giai điệu là em lại muốn tập phổ nhạc ngay. Em cũng đang có dự định tự soạn nhiều bản nhạc mới nữa đấy”.

Những bí quyết độc đáo

Suốt buổi chiều hôm ấy, sau cuộc trò truyện, Thịnh ngồi đánh đàn cò cho tôi nghe suốt 2 tiếng đồng hồ mà không biết chán. Niềm đam mê đã giúp em rút ra những bí quyết độc đáo. Thịnh còn nghiệm ra rằng đàn cò chơi ở nơi không khí lạnh, thời tiết lạnh kém hay hơn hẳn những nơi nóng nực. Sợi dây chủ đạo của đàn cò chịu lạnh rất kém, kêu không réo rắt vào lòng người được. Thế nên có những buổi biểu diễn em muốn được tắt hết quạt và máy lạnh đi. Nóng một chút mà thưởng thức trọn vẹn âm điệu của nó thì rất tuyệt vời. Còn với sáo trúc thì quan trọng nhất vẫn là làn điệu và cách lấy hơi. Phải lấy hơi nhịp nhàng mới được. Với đàn tranh, Thịnh cũng rút ra nhiều bí quyết riêng trong việc lựa chọn.
Em cho rằng đàn tranh càng nhiều dây thì quãng bass, quãng trầm càng rộng. Đàn càng to, âm càng vang và trầm, ấm, ngân dài và lâu. Đàn to thường được các nghệ nhân, nghệ sĩ chọn lựa vì có thể diễn tả nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau và có thể sử dụng các kỹ thuật tay trái để đệm cho các bản nhạc hiện đại, mang âm hưởng cuộc sống ngày nay. Thế nhưng đàn to thì lại rất hạn chế về vấn đề mang vác, nhất là với những người còn nhỏ tuổi như em. Thế nên em chọn cây đàn nhỏ nhưng tăng cường sự mềm dẻo của đôi tay trong lúc đệm đàn. Theo như dự định của Thịnh; mỗi loại nhạc cụ em đã chơi thành thạo sẽ nhờ người ghi lại các bí quyết riêng từ đó có thể mang đi cho những người đồng cảnh ngộ như em tham khảo.
thanks 5 users thanked langnhan for this useful post.
lly (Lynn Ly) on 10/3/2014(UTC), SongLinh on 10/3/2014(UTC), Hoàng Thị on 10/6/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/8/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC)
lly (Lynn Ly)  
#32 Posted : Friday, October 3, 2014 6:36:51 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,341

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2381 time(s) in 1228 post(s)
Originally Posted by: lã Go to Quoted Post
thật đúng "muôn sự taị nhân , thành sự tại Thiên "
chúc các bạn vui.tình thân
Lãng nhân


Anh Lãng Nhân

Trong dân gian có những câu nói truyền tụng ... Nói đúng là "MƯU SỰ tại Nhân, THÀNH SỰ tại Thiên" ... đó là câu nói khuyên dạy ... khi "mưu đồ", làm việc phải biết phối hợp thời thế và lòng người ... Hay nói khác đi là phải có hội đủ 3 yếu tố "THIÊN - ĐỊA - NHÂN " ==> "Thiên Địa Nhân hòa (hợp)" thì dễ dàng thành công !!!

Còn giáo dục con cháu phải cố gắng ... đừng bao giờ cho là số phận là vậy là vậy mà không cố gắng ... thì ông bà dạy là "MUÔN SỰ tại Thiên, nhưng THÀNH SỰ tại NHÂN. Phải TẬN NHÂN LỰC rồi mới TRI THIÊN MẠNG "

Edited by user Friday, October 3, 2014 6:38:43 PM(UTC)  | Reason: Chỉnh lỗi chính tả

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 5 users thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
SongLinh on 10/3/2014(UTC), Hoàng Thị on 10/6/2014(UTC), THUGIANGVU on 10/8/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC), langnhan on 10/29/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#33 Posted : Wednesday, October 8, 2014 5:52:39 PM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)
thanks 4 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
lly (Lynn Ly) on 10/9/2014(UTC), thơ xanh on 10/9/2014(UTC), SongLinh on 10/10/2014(UTC), Hoàng Thị on 10/31/2014(UTC)
lly (Lynn Ly)  
#34 Posted : Wednesday, October 29, 2014 8:42:33 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,341

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2381 time(s) in 1228 post(s)

BÉ TRAI 4 TUỔI KHỎE MẠNH SAU CÚ RƠI TỪ LẦU 10


Bốn ngày sau khi rơi từ lan can căn hộ ở lầu 10 xuống đất, bé Đặng Gia Nam ở quận 5, TP HCM, vẫn chạy nhảy đùa nghịch như chưa hề bị nạn.

Sáng 29/10, chỉ sau một ngày xuất viện, Nam trông khỏe mạnh như bao trẻ khác trong căn hộ số 10 chung cư Nguyễn Biểu. Sau buổi ăn sáng cùng người lớn, cậu bé hết chạy ra ngoài hành lang lại vào phòng đòi bà mở tivi xem. Theo gia đình, Nam ngủ ngon, ăn khỏe và hiếu động như lúc chưa xảy ra tai nạn.

"Chúng tôi không thể tin nó có thể bình phục nhanh như vậy sau cú ngã", bà Bùi Thị Thoa, cho biết.

Nói về sự may mắn khó tin xảy ra với gia đình mình, bà Thoa - người ở cùng bé Nam khi xảy ra tai nạn cho biết - khoảng 11h ngày 25/10, cha mẹ Nam đi làm còn bà nấu ăn ở khu bếp căn hộ số l0 lầu 10 lô A, chung cư 109 Nguyễn Biểu (quận 5) và quên để ý đến Nam. Đến khi nhớ ra bà đi tìm thì không thấy cậu bé.

UserPostedImage

Bé Nam bình phục nhanh sau cú rơi từ lầu 10. Ảnh: Thiên Chương


"Tôi hớt hải tìm cháu ở cầu thang chung cư nhưng không thấy. Ngay sau đó có người ở tầng dưới la lên là bé bị rơi xuống đất. Lúc này tôi mới để ý khu vực phía sau căn hộ có chiếc ghế nhựa để gần lan can. Có lẽ thằng bé dùng nó để leo lên", bà Thoa nói.

Chị Hoa, sống ở lầu 3 chung cư cho biết, đang làm việc nhà thì chị nghe tiếng động như ai đó vứt bao rác từ trên cao xuống. "Tôi lầm bầm không hiểu ai ăn ở vô ý thức như vậy thì nghe có tiếng người lao xao bên dưới. Nhìn xuống đất, tôi thấy nhiều người vây quanh bé Nam", chị Hoa kể.

Một nhân chứng khác cho hay bé trai rơi xuống khi ông có mặt gần đấy. "Tôi nghe một tiếng huỵch rất to. Quay lại, tôi thấy bé Nam nằm trên mảnh đất trồng rau của một hộ ở tầng trệt. Ban đầu bé nằm bất động theo tư thế nghiêng. Vài phút sau nó rên khóc và có vẻ tỉnh táo dù người lấm lem bùn đất. Lúc này mới thấy bà của bé hớt hải chạy đến", ông này nói.

"Tôi cứ nghĩ nó mê sảng, lên xe taxi chuyển đến bệnh viện nó vẫn luôn miệng kêu đau. Không chỉ mình tôi mà những người chứng kiến không ai nghĩ thằng bé có thể sống bởi tính từ lầu 10 xuống đất phải 30 mét", bà của bé nói.

Bệnh viện Chợ Rẫy ghi nhận bé Nam nhập viện "do té từ lầu cao". Tuy nhiên, kết quả chẩn đoán khiến cả bác sĩ và gia đình kinh ngạc bởi ngoài vết bầm ở mặt, bệnh nhi không bị xuất huyết nội tạng, không bị tổn thương nội tạng, sọ não cũng không bị tổn thương và khung xương hoàn toàn lành lặn.

UserPostedImage

Lô A chung cư 109 Nguyễn Biểu nơi bé Nam bị rơi là lô căn hộ có 15 tầng. Ảnh: Thiên Chương


Ngày 28/10, sau gần 3 ngày nằm viện, do không có biểu hiện bất thường, bé Nam được các bác sĩ cho xuất viện. "Thật khó tin một đứa trẻ rơi từ lầu 10 lại không bị một tổn thương nghiêm trọng nào. Có lẽ bé may mắn khi rơi xuống trong tư thế nghiêng và rơi vào đúng mảnh đất mềm xốp của vườn rau", một bác sĩ khoa Ngoại thần kinh Bệnh viện Chợ Rẫy nói.

Thành lan can của căn hộ nơi bé trai bị ngã có chiều cao qua vai người trưởng thành. "Độ cao hoàn toàn có thể khiến người lớn an tâm nếu bé trai không quá hiếu động, bắc ghế leo lên thành lan can", một cư dân chung cư Nguyễn Biểu nói.

Thiên Chương

Edited by user Wednesday, October 29, 2014 8:43:08 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 3 users thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
THUGIANGVU on 10/29/2014(UTC), Hoàng Thị on 10/31/2014(UTC), thơ xanh on 11/18/2014(UTC)
lãng nhân  
#35 Posted : Wednesday, October 29, 2014 5:30:41 PM(UTC)
langnhan

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/24/2014(UTC)
Posts: 153

Thanks: 886 times
Was thanked: 412 time(s) in 126 post(s)





Khen người
người lại khen ta
Khen qua khen lại -
hóa ra khen mình .
Chê người
người lại chê ta
Chê qua chê lại
- hóa ra chê mình .
Giúp người người lại giúp ta
Giúp qua giúp lại -
hóa ra giúp mình .

(Chịu không biết tên tác gỉả)

Mấy câu trên phải hỏi phải hỏi lly đúng không nhẩy .

thanks 4 users thanked langnhan for this useful post.
Hoàng Thị on 10/31/2014(UTC), SongLinh on 11/1/2014(UTC), THUGIANGVU on 11/4/2014(UTC), thơ xanh on 2/22/2015(UTC)
lly (Lynn Ly)  
#36 Posted : Thursday, October 30, 2014 8:00:01 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,341

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2381 time(s) in 1228 post(s)
Originally Posted by: lã Go to Quoted Post


Khen người
người lại khen ta
Khen qua khen lại -
hóa ra khen mình .
Chê người
người lại chê ta
Chê qua chê lại
- hóa ra chê mình .
Giúp người người lại giúp ta
Giúp qua giúp lại -
hóa ra giúp mình .

(Chịu không biết tên tác gỉả)

Mấy câu trên phải hỏi phải hỏi lly đúng không nhẩy .



Dạ anh Lãng Nhân đưa câu hỏi ... thì Lynn lên tiếng đáp lời ... chân thật nói về quan niệm và phong cách ứng xử của Lynn từ bao lâu nay đến giờ !!!

Dùng lời khen tặng là để khuyến khích người được khen tiếp tục làm tốt; Còn khi được người khen thì phải xét xem mình có xứng đáng được khen không ??? Nếu không xứng thì phải thấy "hổ thẹn" và ráng tu rèn để có thể được giống như lời khen !!!

Chê bai khiển trách người với "chánh niệm" trong tâm là chân thành mong muốn người sửa đổi để tốt lên ... hay chê trách người với "tà niệm" trong tâm vì phát khởi từ sự "ganh ghét tị hiềm" ??? Khi bị người chê trách thì phải xem lời chê trách đó mình có rút ra được bài học gì ??? Nếu rút ra được bài học thì phải thực hành để tu sửa bản thân lại !!! Còn "câu chê, lời khiển trách" mà không cho mình bài học gì cả , thì hồi đáp lại bằng thái độ "tảng lờ, làm lơ" ( không nghe, không nhìn, không nghĩ và không nói ) để gìn giữ "chánh tâm", thị hiện hình tướng an nhiên tự tại ... Đây là cách hồi đáp đứng đắn mà Lynn luôn thực hiện!!!

Còn "giúp người mà mong cầu người giúp lại" thì việc trợ giúp có mưu đồ !!! Một khi "mưa đồ" không thành tựu thì sẽ phát sinh sân hận oán ghét người!!! Cổ nhân có câu "Thi ân bất cầu báo" , đừng ghi nhớ mình đã thi ân cho ai , đừng nhớ ai thọ nhận ân huệ mình, đừng nhớ tài vật gì mình đã thí ân !!! Cố Hòa Thượng Tuyên Hóa có khuyên là "Làm việc thiện mà muốn mọi người biết đến thì chẳng phải chân thật làm thiện . Làm việc ác mà sợ người khác biết được thì đúng là đại ác" !!!


Edited by user Thursday, October 30, 2014 8:01:48 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 3 users thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
langnhan on 10/30/2014(UTC), Hoàng Thị on 10/31/2014(UTC), SongLinh on 11/1/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#37 Posted : Tuesday, November 4, 2014 1:48:00 PM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)
http://www.youtube.com/watch?v=j3X29NqCeIU

Mời các bạn ghé thăm nhà anh Đỗ hữu Tài. một nhà thơ chỉ gõ bằng miệng ,

Edited by user Tuesday, November 4, 2014 1:50:51 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 4 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
Hoàng Thị on 11/5/2014(UTC), SongLinh on 11/8/2014(UTC), Mac phuong Đình on 11/15/2014(UTC), thơ xanh on 11/18/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#38 Posted : Saturday, November 15, 2014 5:49:31 AM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)
Thế giới có vô vàn những phong tục kỳ quái, những hình thức làm đẹp kinh dị

http://img1.ngoisao.vn/news/2011/10/18/40/moi1jpg1318916881.jpg
Thế giới có vô vàn những phong tục kỳ quái, những hình thức làm đẹp kinh dị. Thế nhưng, tục căng môi bằng những chiếc đĩa để trở nên hấp dẫn trong mắt đàn ông của bộ tộc Surma ở Ethiopia có lẽ là vô cùng độc đáo, quái dị. Không hiểu đàn ông sẽ… hôn bạn tình của mình thế nào, khi chị em đeo một cái đĩa to tướng ở môi!

http://img3.ngoisao.vn/news/2011/10/18/40/moi3jpg1318916881.jpg

http://img5.ngoisao.vn/news/2011/10/18/40/moi5jpg1318916881.jpg

Không rõ phong tục căng môi có từ khi nào, nhưng tổ tiên của họ đã làm vậy. Cứ đến tuổi dậy thì, các thiếu nữ sẽ phải trải qua cuộc hành xác đau đớn vì cái đẹp. Một “bác sĩ” của bộ lạc sẽ dùng dao để rạch môi dưới thành một cái lỗ. Kỳ dị bộ tộc căng môi bằng… đĩa Trước đây, đĩa căng môi được làm bằng gỗ, ngà voi, xương thú…. Tuy nhiên, giờ đất nung được ưa chuộng hơn. Người ta sẽ nặn một cái đĩa bằng đất sét rồi đem nung.

http://img5.ngoisao.vn/news/2011/10/18/40/moi5jpg1318916881.jpg

Những người đàn ông cũng tranh đua để lấy được người phụ nữ có “quả” môi khủng. Chỉ những người cực giàu mới lấy được những nàng đeo đĩa môi lớn. Bờ môi của phụ nữ càng lớn thì có nghĩa là độ thách cưới càng “chát”. Kỳ dị bộ tộc căng môi bằng… đĩa Cha mẹ những phụ nữ này có thể thách cưới 20 đến 30 con trâu, bò, dê. Thậm chí, những bộ môi khủng có đường kính trên 10cm sẽ “đốt” của chàng tới 50 con trâu mộng cùng một số bò, dê.
Chính vì thế, chỉ có đại gia, tộc trưởng, giàu có ngất trời mới cưới được những nàng môi khủng làm vợ. Có lẽ, đó cũng là lý do khiến chị em phụ nữ Surma đua nhau căng môi. Kỳ dị bộ tộc căng môi bằng… đĩa Trong khi các bộ tộc khác ở châu Phi khá thoáng trong sinh hoạt tình dục, thì sự trinh tiết của phụ nữ Surma được đánh giá rất cao.

http://img1.ngoisao.vn/news/2011/10/18/40/moi7jpg1318916881.jpg

Nếu phụ nữ bị bắt quả tang quan hệ tình dục trước hôn nhân, hoặc chửa hoang, thì là một sự sỉ nhục lớn. Những người phụ nữ này sẽ không được đeo đĩa ở môi. Không có đĩa ở môi, họ bị người đời kinh ghét, đàn ông tránh xa. Kỳ dị bộ tộc căng môi bằng… đĩa Những chiếc đĩa là vật trang trí không thể thiếu của phụ nữ khi có sự xuất hiện của đàn ông, cũng giống như chị em ở thế giới hiện đại dùng những bộ cánh đẹp, trang sức quý phái.
Khi vắng mặt đàn ông, họ cũng có thể để bờ môi thư giãn bằng cách gỡ đĩa ra. Khi đó, trông cái môi của họ thòng lõng, sun sun chả khác gì con đỉa khổng lồ bám ở mồm. Kỳ dị bộ tộc căng môi bằng… đĩa Ngoài việc căng môi đeo đĩa, thì phụ nữ Surma còn rạch tai đeo đĩa.


Dù những chiếc đĩa trên tai không được đánh giá cao bằng đĩa ở môi, song cũng có giá trị riêng. Kỳ dị bộ tộc căng môi bằng… đĩa Không chỉ căng môi mà họ còn căng cả tai nữa. Với những chiếc đĩa nặng vài lạng đến cả kg treo lủng lẳng trên môi, kéo miệng họ trề ra, họ thực sự vất vả trong ăn uống và trò chuyện. Chị em muốn cười cũng khó. Nếu cười tích cực quá, chiếc đĩa rung bần bật, có thể làm môi họ chảy máu, thậm chí là đứt.

Họ sống ở phía tây nam của Ethiopia, giáp với Sudan và Somali, trên những ngọn núi cao và khô cằn.
Kỳ dị bộ tộc căng môi bằng… đĩa Chiếc đĩa căng môi lớn nhất ghi nhận được ở bộ lạc này có đường kính tới 15cm. Người phụ nữ có chiếc môi khủng này được coi là hoa hậu của bộ tộc. Bất kể họ xinh hay xấu, cao hay thấp, gầy hay béo, hễ có bờ môi với chiếc đĩa lớn nhất thì có nghĩa họ là người đẹp nhất, hấp dẫn nhất và có giá trị nhất trong con mắt bộ lạc.
thanks 4 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
Hoàng Thị on 11/15/2014(UTC), Mac phuong Đình on 11/15/2014(UTC), SongLinh on 11/15/2014(UTC), thơ xanh on 11/18/2014(UTC)
SongLinh  
#39 Posted : Saturday, November 15, 2014 11:37:51 PM(UTC)
SongLinh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/19/2014(UTC)
Posts: 239
Location: california

Thanks: 1157 times
Was thanked: 1142 time(s) in 231 post(s)
thanks 3 users thanked SongLinh for this useful post.
Mac phuong Đình on 11/16/2014(UTC), thơ xanh on 11/18/2014(UTC), Hoàng Thị on 11/18/2014(UTC)
THUGIANGVU  
#40 Posted : Thursday, December 4, 2014 12:10:48 PM(UTC)
THUGIANGVU

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/28/2011(UTC)
Posts: 1,217
Location: canada

Thanks: 6215 times
Was thanked: 3517 time(s) in 1060 post(s)


[youtube]YephMkcb2CY[/youtube]

Edited by user Thursday, December 4, 2014 12:11:51 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked THUGIANGVU for this useful post.
SongLinh on 12/6/2014(UTC), thơ xanh on 12/17/2014(UTC)
Users browsing this topic
Guest
2 Pages<12
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.