Welcome Guest! To enable all features please Login or Registers.

Notification

Icon
Error

305 Pages«<301302303304305>
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#6041 Posted : Wednesday, September 5, 2018 10:05:45 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage

THÁNG TÁM VÀNG THU LÁ ÚA MÀU

Tha thiết nhớ, một đoạn đời xưa cũ
Thời thanh xuân, kỷ niệm buổi ban đầu
Tưởng đã quên - chìm theo dòng nước lũ -...
Chẳng sao ngờ, ngày tháng nhắc về nhau.

Buổi gặp gỡ, tưởng đâu là định mệnh
Từ xa xôi, thiên biến hóa thành gần
Thuyền lênh đênh bỗng một chiều cập bến
Để đôi lòng bỡ ngỡ trở nên thân.

Và từ đó, giây tình giăng mối nhện
Ngày lại ngày, càng quấn quit nhau hơn
Tim rộn rã, đắm chìm hương trìu mến
Hồn lạnh tanh khi quay mặt dỗi hờn.

Trăng tháng Tám, tròn nụ tình vừa chớm
Hồn lâng lâng khi trời đất vào Thu
Nắng đổ nhẹ, đủ tan màn sương sớm
Tình mong manh như ảo mộng mơ hồ.

Tình chợt đến, chợt đi, trong thoáng kiếp
Đời phù du, mong gì đến bạc đầu
Khi ngoảnh mặt, quay lưng, tình dẫy chết
Chẳng còn gì ngoài kỷ niệm mai sau …

Tháng Tám vàng Thu, lá úa màu
Gờn gợn hình xưa thoáng lướt mau
Chỉ trong giây phút mong manh ấy
Dĩ vãng hồng lên kỷ niệm đầu.

HONG VU LAN NHI
5/8/2013

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#6042 Posted : Thursday, September 6, 2018 3:11:34 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,299

Thanks: 659 times
Was thanked: 544 time(s) in 384 post(s)

HỌC LÀM NGƯỜI


1. Trên đường đời, con sẽ gặp những người đối xử tệ với mình. Không ai có bổn phận phải đối xử tốt với con, trừ bố mẹ. Đối với những người đối xử tử tế với con, hãy trân trọng và biết ơn, nhưng cũng hãy đề phòng họ. Họ có thể đối tốt với con vì mục đích nào đó. Hãy tìm hiểu động cơ thực sự. Đừng vội kết luận một người là tốt chỉ đơn giản vì họ ưu ái con.

2. Không ai là không thể thay thế. Không có thứ gì trên thế giới này con phải bám chặt lấy hay cố sở hữu bằng mọi giá. Nếu con hiểu điều này, thì về sau, dù mất bất cứ điều gì trong đời, con vẫn có thể đứng vững.

3. Cuộc đời rất ngắn ngủi. Đừng phí thời gian và năng lượng vào những người, việc, thứ không cần thiết. Nếu con làm vậy, sau này con sẽ nhận ra rằng con đã lãng phí tất cả những ngày tháng qua.

4. Không có gì trên thế giới là mãi mãi, kể cả tình yêu. Tình cảm có thể thay đổi theo thời gian. Nếu một ngày nào đó con mất đi người con từng yêu tha thiết, hãy nhẫn nại. Đừng cố níu kéo những gì đã mất hay phóng đại cảm xúc của mình. Thời gian sẽ làm dịu nỗi đau. Thời gian sẽ hàn gắn tất cả.

5. Không phải tất cả những người thành công đều học hành đến nơi đến chốn, nhưng điều này không có nghĩa là con có thể bỏ bê việc học của mình. Kiến thức con có được là tài sản lớn nhất của con.

6. Bố không mong đợi con sẽ chăm lo cho bố khi bố về già. Cũng vậy, bố không có trách nhiệm phải bao bọc con khi con đã trưởng thành. Con có thể đi xe bus hay lái xe Benz đắt tiền. Tương tự, con có thể ăn mì gói hay bào ngư. Lựa chọn đó thực sự do con.

7. Con có thể đối xử tốt với người ta nhưng đừng hy vọng họ đáp lại con như vậy. Nếu con không thể nhìn thấu điều này, về sau con sẽ chỉ có thêm nhiều đau khổ, thất vọng.

8. Rất nhiều người mua vé số suốt nhiều năm nhưng cuối cùng họ vẫn trắng tay, nghèo đói. Để thành công hay giàu có, con đều phải nỗ lực hết mình. Có một điều đơn giản cần nhớ là: Trên thế giới này không có gì miễn phí.

9. Chúng ta ở bên nhau như một gia đình chỉ trong cuộc đời này thôi, dù con thích hay không. Vì thế, hãy trân trọng và nâng niu khi chúng ta bên nhau, chia sẻ, gắn bó. Dù muốn hay không, chúng ta sẽ không thể gặp nhau ở kiếp sau…

ST

tictac  
#6043 Posted : Thursday, September 6, 2018 2:49:34 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,600
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 574 time(s) in 478 post(s)

UserPostedImage

" MẸ ANH PHIỀN THẬT..!”



- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.
- Ơ.., mẹ anh phiền thật, bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em.

Tiếng đường dây bên kia dập máy nghe có vẻ rất tức tối, anhbuông thõng người ra sau ghế, ở bên kia anh nhìn ra phía cửa như đang cố nuốt trôi một cái gì đó vào mình.

- Anh nhìn đi, đó, đây này, hôm nay em sắp, ngày mai em xếp,cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi.
Em sắp điên rồi đây. Cô vò đầu trong 1 trạng thái vô cùng tức giận, anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy, cô hất chúng ra.
- Em vào đây – Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô kéo vào phòng, khép hờ cửa, anh lấy xuống 1 chiếc hộp được đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ, anh nhìn cô mỉm cười.
- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé, còn bây giờ để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.

Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình, anh lấy ra 1 tấm đã cũ, nhưng chẳng hề dính tí bụi nào, cô tò mò nhìn vào tấm ảnh.
- Em thấy không, đây là tấm hình mà Dì anh đã chụp lúc anh sinh ra, Dì kể vì mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ, mà mẹ phiền thật,
cứ la hét ầm ĩ cả lên, ai mà chẳng sinh. Dì còn nói, mẹ yếu lắm, nếu cứ cố sinh thì sẽ nguy hiểm cho người mẹ, bác sĩ đã nói như vậy rồi
vậy mà mẹ vẫn cố cãi ” Không, con tôi phải ra đời, tôi phải sinh”, mẹ anh phiền thật đó.

Cô nhìn tấm hình, bàn tay cô nhẹ bỗng, rồi cô nhìn anh, trong mắt anh chứa 1 điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua 1 bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.
- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ, anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại nói cả rồi, mẹ yếu, không đủ sữa để cho anh,
uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng 1, 2 cứ khư khư giữ anh vào lòng
“Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt”. Ai nói gì cũng cãi em nhỉ, nếu không anh được uống sữa bình rồi,
sữa bình phải ngon hơn chứ, mẹ anh phiền thật.

Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc, 2 bàn tay cô ta cứ giữ chặt đứa bé. Cô nhìn anh không nói gì cả.
- Còn nữa đây này – Anh lại lôi ra 1 tấm khác nhìn vào đó.
- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng.
Ba kể mẹ cứ gặp ai là cũng hí hởn khoe “Thằng cu Tin nhà tôi đi được rồi, nó biết đi rồi đó” . Bộ mẹ không thấy phiền hay sao em nhỉ? –
Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại, bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ trong tấm hình,cô nhìn mãi.
Ba còn kể, từ ngày anh bắt đầu bi bô tập nói rồi gọi được tiếng mẹ là nguyên những ngày sau là một chuỗi điệp khúc “Cu Tin gọi mẹ đi, gọi mẹ đi cu Tin”,
mẹ phiền quá đi mẹ à, anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.
- Đây nữa, đây nữa này – Anh lôi ra nguyên 1 xấp, nhiều lắm, rất nhiều ảnh- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết, lần đầu tiên anh vào
mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời, coi hình của anh có mà đến tết mới xong, anh phì cười, “mẹ anh phiền nhỉ” ?
Cô nhìn anh, anh không cười nữa, anh cầm 1 tấm hình lênnhìn vào đó rất lâu, cô thấy nó, 1 tấm hình rất đẹp, anh rất
đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng…

- Em có thấy không? Tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm…- Cô nghe thấy giọng anh trở nên
khác đi, không đều đều như lúc ban đầu nữa, đứt quãng.
Cô nắm lấy tay anh.
- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại, rồi lúc đó, mọi thứ trong nhà trở nên không có điểm tựa, anh đi học, mẹ bắt
anh phải học…Em không biết đâu, anh xin nghỉ nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán
cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ, rồi chiều đến chạy đi giặt
đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí… – Giọng anh lạc hẳn – Còn nữa em ạ, tối
đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được 1 tí thôi, vậy đó… Em thấy mẹ anh khỏe không ?
“Tách”, 1 giọt nước rơi xuống trên tấm hình, mắt cô cũngnhòe đi, khác thật, 1 bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp lúc
đứa con mới bi bô tập nói, và cũng với gương mặt phúc hậuđó nhưng giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng
cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường.
– Anh à – Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.
– Em có thấy tay mẹ rất yếu không, anh chẳng bao giờ kể
em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, anh đùa nghịch chạy nhảy lung tung,lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm anh đã trượt chân ngã từ
cầu thang xuống. Lúc đó, anh chẳng thấy đau một chút nào cả,chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen, em có đoán được không,
anh đang nằm trên 1 thân thể rất quen…mẹ anh đó. – Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, rơi xuống ướt đẫm tay anh.
– Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt
lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình,chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ, bây giờ lớn rồi
mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ em không thấy sao,cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức
khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đếnviện dưỡng lão em nhé.
” Anh “, cô ôm chặt lấy anh, cô òa khóc nức nở, " em xin lỗi ", anh ôm lấy cô vỗ về, vỗ về như ngày xưa anh vẫn thường được làm như vậy.
“Choang” – Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.
– Mẹ xin lỗi, mẹ nghe con thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng…Giọng mẹ run run không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ vừa rơi.
– Mẹ à – Cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ
– Từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, để con phiền mẹ cho –
Cô ôm chặt mẹ, nước mắt thấm đẫm vai áo mẹ, mẹ nhìn anh, anh nhìn cô trong lòng của mẹ.
“Mẹ đã không sinh lầm con và con cũng đã không chọn nhầm
dâu cho mẹ, phải không ạ?”

(KaLua sưu tầm)
hongvulannhi  
#6044 Posted : Friday, September 7, 2018 12:24:34 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage

TRĂNG HÁT LỜI THƠ

rắc thơ lên phím nguyệt cầm
môi trăng vừa chạm một thanh âm buồn
kìa em _ tiếng hát vừa buông...
hồn ta say ngất phiến buồn thâu canh

ô kìa _ vạt áo lung linh
là hư là thật bóng hình trước sau
ta đang say mảnh trăng màu
hay là dốc ngược máu vào hốc tim

dìu nhau vào cõi nổi chìm
máu dồn ứ cả _ cô miên đêm dài
nồng nàn phiêu phất ta say
trăng thơ áo lụa tà bay khuôn vàng

thơ nghiêng theo tiếng hát nàng
ta ôm giấc mộng tơ vàng theo trăng....

LanPhi

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#6045 Posted : Sunday, September 9, 2018 2:57:12 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,299

Thanks: 659 times
Was thanked: 544 time(s) in 384 post(s)
Mùa Thu ‘đẹp lạ’ ở đảo Nami Nam Hàn


Trần Nguyên Thắng
/ATNT Tours & Travel
September 1, 2018

UserPostedImage

Mùa Thu tại đảo Nami.
(Hình: ATNT Tours & Travel)


Du ngoạn hòn đảo nhỏ bé Nami phải chăng người ta muốn tận mắt nhìn sự hiện thực mà mọi người đã từng có một thời mộng mơ.

“Bản Tình Ca Mùa Đông/Winter Sonata” là tựa đề một bộ phim truyền hình của Hàn Quốc, được trình chiếu trên hệ thống ti vi vào năm 2002.

Sau khi ra mắt khán giả, “Bản Tình Ca Mùa Đông” đã mau chóng chinh phục người xem và trở thành một hiện tượng phim bộ truyền hình của Nam Hàn được rất nhiều khán giả Á Châu yêu thích.

Những hình ảnh tình tứ thơ mộng và lãng mạn trong phim đã từng làm xôn xao biết bao nhiêu con tim phụ nữ, tạo sự dao động giữa hiện thực đời sống và sự lãng mạn trong phim ảnh.

Trước năm 2002 ít ai biết đến hòn đảo Nami Island nhỏ bé tí ti nằm giữa con sông Bắc Hán chảy qua làng Xuân Xuyên (Chuncheon) mặc dù hòn đảo này chỉ cách Seoul khoảng hơn một giờ xe về phía Bắc.

Năm 1996, một nhà đầu tư Nam Hàn đã biến hòn đảo này thành một nơi giải trí du ngoạn cho giới yêu văn hóa nghệ thuật. Dần dần đảo được giới điện ảnh chú ý và tạo dựng thành phim trường cho các bộ phim Nam Hàn.

Sự thành công của “Bản Tình Ca Mùa Đông” đã khiến đảo Nami trở thành khu du lịch nổi tiếng, thu hút phần lớn du khách Á Châu đến thưởng ngoạn nét đẹp và phong cảnh lãng mạn của đảo qua hình ảnh của bộ phim.

UserPostedImage

Tượng hai tài tử Bae Yong Joon và Choi Ji Woo được dựng nhằm thu hút du khách.
(Hình: ATNT Tours & Travel)


Nguyên thủy, con sông Bắc Hán chỉ là một con sông cạn nhưng năm 1944 người ta cho xây con đập Thanh Bình (Cheongpyeong) làm thủy điện khiến nước sông Bắc Hán dâng cao lên, tạo thành con sông mới chảy ôm quanh lấy một vùng đất cao, biến nơi đây thành một hòn đảo hình bán nguyệt.

Người ta lấy tên Nami, tên một vị tướng nổi tiếng trong lịch sử Triều Tiên đặt tên cho đảo. Nhìn trên bản đồ người ta mới biết hòn đảo “Nami” thơ mộng ngày nay nằm khá gần với biên giới Bắc Hàn.

Đảo chỉ dài khoảng 4 cây số nhưng những hàng cây Bạch Dương, những thảm cỏ xanh và các hàng cây Phong (mới được trồng thêm sau này) đã tạo cho đảo Nami một phong cảnh hết sức lãng mạn nên thơ. Những nhà đạo diễn làm phim đã nhìn thấy sức hấp dẫn của hòn đảo này nên đã không ngần ngại biến nơi đây thành phim trường thiên nhiên cho bộ phim “Bản Tình Ca Mùa Đông.”

Tôi đã đến đây vào mùa Thu và mùa Xuân, nên có dịp thưởng ngoạn phong cảnh của cả hai mùa trên đảo. Tuy nhiên “Bản Tình Ca Mùa Đông” lại nói lên được nét đẹp mùa Đông của đảo Nami bằng hình ảnh những hàng cây bạch dương dưới cơn tuyết mùa Đông phủ khắp trên đảo.

Riêng tôi, có lẽ tôi thích phong cảnh mùa Thu của Nami Island nhất so với các mùa khác. Cái đẹp của mùa Thu rất lạ, nó cho người thưởng ngoạn cảm nhận được nét rực rỡ và tươi sáng nhất trong bốn mùa.

Mùa Thu chỉ cần một chút sương buổi sáng và một vài tia nắng mặt trời soi nhẹ trên cành cây là đủ sức hớp hồn lữ khách. Hình ảnh này cho tôi cảm nhận được rõ nét rực rỡ mùa Thu nhẹ nhàng thấm sâu vào trong tâm hồn mình.

Mùa Thu New England ở miền Đông Bắc Mỹ hay mùa Thu cao nguyên ở Nikko, Gunma Fukiwari, Karuizawa, Shinagawago của Nhật Bản luôn luôn làm tôi ngây ngất sững sờ mỗi lần thưởng ngoạn không gian mùa Thu ở các nơi đây.

UserPostedImage

Du khách và “Bản Tình Ca Mùa Đông.”
(Hình: ATNT Tours & Travel)


Mùa Thu đẹp và đẹp vô cùng! Nhưng hình như trong cái đẹp mùa Thu, tự nó cũng luôn luôn chất chứa một nỗi buồn nhẹ nhàng man mác. Phải chăng “nỗi buồn mùa Thu” luôn thấm dần vào thời gian đời sống!

Ngay đến Saigyo (Tây Hành), một thiền sư nổi tiếng Nhật Bản thế kỷ 12, cũng lạ lùng về “nỗi buồn mùa Thu,” mỗi khi ông chứng kiến cảnh thu về:

“Vô tâm lòng đã nguyện
Mà sao ta chợt buồn
Thu sao mà đẹp thế
Từ ao đầm chim dẻ
Bay lướt vào hoàng hôn”
(Nhật Chiêu, “3000 Thế Giới Thơm”)

Không gian mùa Thu của “Bản Tình Ca Mùa Đông” phải nói là tuyệt đẹp, thêm vào đó là “gia vị” của câu chuyện tình yêu mộng mơ của tuổi đôi mươi qua các đoạn phim làm cho người thưởng ngoạn cảm thấy một thoáng ngậm ngùi, nhớ lại khoảng thời gian của thời mới lớn xa xưa của mình.

Không gian và âm thanh là hai yếu tố luôn luôn đưa con người trở về lại với những kỷ niệm quá khứ đời sống. Tôi yêu thích bản nhạc “Rồi Như Đá Ngây Ngô” của người nhạc sĩ họ Trịnh. Chỉ vì yêu thích những lời của bản nhạc gợi nhớ cho tôi trở về quá khứ “Đôi khi nắng qua mái hiên làm tôi nhớ. Đôi khi bước chân về đâu đó của em!” Lời nhạc đưa người nghe “về miền quá khứ” thật êm đềm.

Mùa Thu đảo Nami cho tôi nhớ đến thiền sư Saigyo, nhớ mùa Thu của thiền sư Lương Khoan, nhớ “Thu Vàng” Cung Tiến, nhớ “Thu Hát Cho Người” của Vũ Đức Sao Biển, nhớ “Nhìn Những Mùa Thu Đi” của Trịnh Công Sơn, nhớ “Trưng Vương Khung Cửa Mùa Thu” của Nam Lộc, nhớ cả đến “Con Nai Vàng Ngơ Ngác” của Lưu Trọng Lư, và dĩ nhiên còn rất nhiều không gian mùa Thu để nhớ.

UserPostedImage

Hai hàng cây bạch duơng, không gian thơ mộng của “Bản Tình Ca Mùa Đông.”
(Hình: ATNT Tours & Travel)


Tuy nhiên, đời sống lúc nào cũng có đôi phần ngoại lệ. Tôi không có dịp xem kỹ bộ phim “Winter Sonata” vì bản tính tuy thích âm nhạc, nhưng không thích xem những phim tình cảm ướt át, vì cho rằng những bộ phim này luôn cố ý tạo ra các tình tiết éo le vào các câu chuyện tình bi thảm.

Phim “Bản Tình Ca Mùa Đông” có lẽ thành công nhờ vào hai yếu tố diễn viên và phong cảnh mùa Đông đẹp của đảo Nami. Diễn viên rất điển trai của Nam Hàn Bae Yong Joon và nét xinh xắn của nữ diễn viên Choi Ji Woo, cộng vào đó là phong cảnh hữu tình của đảo Nami đã đưa bộ phim này lên đài danh vọng.

Nhờ bộ phim này mà Bae Yong Joon đã làm biết bao nhiêu con tim thiếu nữ Á Châu thổn thức vì anh! Diễn viên này giờ đã trở thành một người danh vọng giàu có trong xã hội Nam Hàn.

Phong cảnh đẹp nhất của Nami Island vào hai mùa Thu Đông có lẽ là nơi hai hàng cây bạch dương cao vút xen lẫn với các hàng cây xanh chạy dài ra đến tận bờ sông Bắc Hán. Hình ảnh này đã tạo ra một không gian hết sức thơ mộng, thi vị và lãng mạn cho hòn đảo nhỏ bé này.

Trong lúc dạo bộ xem cảnh, nếu bạn có dịp chứng kiến cảnh phái nữ Á Châu, từ thiếu nữ đến trung niên, đứng xếp hàng tranh nhau để được chụp hình với tấm poster “Winter Sonata,” thì người xem mới nhận thấy được sức mạnh của thần tượng Bae Yong Joon.

Họ không phải chỉ bình thường chụp hình lưu niệm, các bà các cô còn tìm đủ mọi thế đứng, thế ngồi, thế quỳ hay bằng mọi cách… để làn môi các bà các cô “dường như” chạm được vào vành môi của thần tượng Bae Yong Joon trong tấm poster.

Ngược lại, tôi không thấy vị phái nam nào làm một vòng tay tưởng tượng ôm lấy Choi Ji Woon trong poster để chụp hình kỷ niệm. Hòn đảo Nami tuy nhỏ bé, nhưng lại cho người ta khá nhiều cơ hội để nghe tận tai, chứng kiến tận mắt những buồn vui về sự cuồng nhiệt của khán giả dành cho ngôi sao thần tượng của họ.

UserPostedImage

Bản đồ đảo Naminara.
(Hình: ATNT Tours & Travel)


Trở lại với đảo Nami, sự thành công của “Bản Tình Ca Mùa Đông” đã khiến chủ nhân của hòn đảo suy tính xa hơn đến sự phát triển của đảo trong tương lai. Mấy năm trở lại đây, hàng quán và các cửa hàng buôn bán trở nên sầm uất, cũng làm mất đi phần nào phong cảnh nên thơ trên đảo.

Năm 2006, người ta tự đặt cho đảo một tên mới “Cộng Hòa Naminara” có nghĩa là “Cộng Hòa Quốc Gia Nami” nhằm tạo thêm sự chú ý của du khách. Muốn du ngoạn “Cộng Hòa Naminara,” trước hết du khách phải lái xe hoặc dùng xe buýt đến khu làng Xuân Xuyên. Từ đây, phải đổi sang chuyến phà (Ferry) để nhập cảnh vào “đất nước Naminara.”

Chuyến phà sang sông Bắc Hán chỉ mất độ hơn năm phút. Phà chưa cặp bến, khách đã thấy một “nàng tiên cá Nami” bằng đồng đứng dưới sông như đang ngóng chờ đón ai, nàng tiên cá này khuôn mặt và vóc dáng thua xa “nàng tiên cá Copenhagen” bên Denmark. Chỉ có điều nàng nghèo quá chẳng có được mảnh vải che thân nên để lộ ra hết những đường cong cấm kỵ trong xã hội con người. Nhưng cũng may, hình ảnh màu sắc vàng đỏ rực rỡ mùa Thu của các hàng cây ven sông đã làm lu mờ đi hình ảnh nàng tiên cá Nami không mấy mặn mòi này.

Phà chưa cặp bến, du khách đã ngây người với cảnh sắc “Thu quyến rũ” của Nami. Những giây phút này mới thật thấm thía ý nghĩa câu hát “mùa Thu quyến rũ anh rồi!” của Đoàn Chuẩn Từ Linh.

Càng đi sâu vào trong đảo, Nami càng thu hút hấp dẫn bạn qua các hàng cây phong vàng đỏ mùa Thu. Hai hàng cây Bạch Dương cao vút vẫn tạo ra một không gian đẹp nhất của đảo. Đây cũng là điểm, nơi hai kẻ yêu nhau trong “Bản Tình Ca Mùa Đông” từng hẹn hò nô đùa cho một thời để yêu của họ.

Tôi chợt nhớ đến một vài câu thơ trong bài thơ tình của Tế Hanh:

“Lá phong đỏ như mối tình đượm lửa
Hoa cúc vàng như nỗi nhớ dây dưa
Làn nước qua, ánh mắt ai đưa
Cơn gió đến bàn tay ai vẫy
Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy.”

Cùng bước dưới hai hàng cây Bạch Dương của “Bản Tình Ca Mùa Đông,” sao bạn không đóng thử vai của Bae Yong Joon và nói với nàng-của-bạn rằng “Chúng mình đã yêu nhau từ độ ấy”. Không biết bao nhiêu người còn nhớ được “độ ấy” là “từ độ nào” họ đã yêu nhau!

(Trần Nguyên Thắng)

Edited by user Sunday, September 9, 2018 3:03:55 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#6046 Posted : Sunday, September 9, 2018 11:59:44 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

ConMuaNho  
#6047 Posted : Monday, September 10, 2018 12:13:59 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,916
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 308 times
Was thanked: 2927 time(s) in 1380 post(s)
UserPostedImage


Bài tháng Chín


Mùa đưa tháng Chín về qua phố
những giọt nắng vàng rơi rất ngoan
em xa không biết rồi có nhớ
lối cũ nỗi buồn tôi mở toang

Đường xưa in dấu tình đã cũ
trăng tuổi mười ba cũng khuất xa
bàn tay không còn nghi ngại nữa
ôm cả trần gian nỗi nhớ già

Nắng cứ rơi đi dù rất muộn
cho ngời xanh mãi những hàng cây
tôi qua năm tháng mùa gió chướng
vẫn giấc mơ xa cuộc sum vầy

Buồn như con nắng ngày cuối hạ
rơi giữa hoàng hôn tôi - rất thơ
nương theo quá khứ hồn vấp ngã
tháng Chín bây giờ xưa rất xưa...



Phạm Ngọc
UserPostedImage



hongvulannhi  
#6048 Posted : Tuesday, September 11, 2018 2:41:19 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage

TÌNH YÊU THƠ MỘNG TRONG CÕI THƠ NGUYÊN SA


THÁI TÚ HẠP

Miền Trung của những năm 1960 đến 1963, không khí chiến tranh mỗi ngày mỗi khốc liệt bủa vây ở nông thôn. Ở thành phố ngột ngạt căng thẳng những cuộc xuống đường của sinh viên, thanh niên phản chiến. Tuổi trẻ cảm thấy buồn bã cô đơn mất niềm tin hướng tới tương lai. Trong những quán cà phê Đà Nẵng, Huế... thanh niên để tóc dài ngồi gục đầu trên những trang sách triết của Jean Paul Sartre, của Camus...bồng bềnh đắm đuối trong không khí đầy bi quan nhạc Trịnh Công Sơn... Khói thuốc mù mịt...bên ly cà phê phin nhỏ giọt như máu đen sầu thảm...và buồn nôn trong khi ở ngoại ô vọng về tiếng đại bác hằng đêm... Ở những lớp thanh niên thanh nữ khác đi tìm lối thoát nội tâm thực tiễn hơn trong các tạp chí Văn, Nghệ Thuật, Sáng Tạo, Hiện Đại, Bách Khoa, Thế Kỷ Hai Mươi, Gió Mới... xuất bản ở Saigon gởi ra. Những luồng gió văn chương nầy đã thổi tới những cánh đồng hoa rực rỡ, những say mê đằm thắm mới mẻ, như những giòng sông êm mát giữa mùa hạ oi nồng. Là lúc những thủy triều dâng lên theo vầng trăng tỏa sáng. Đã làm vơi đi những hình ảnh Dũng - Loan trong Đoạn Tuyệt, mối tình đầy siêu nhiên thánh thiện trong Hồn Bướm Mơ Tiên, xa dần Trống Mái... Và thực sự đã khuynh loát những say mê của Tự Lực Văn Đoàn. Tuổi trẻ đã bắt đầu đi tìm những cảm hứng mới qua những sáng tác văn thơ của Quách Thoại, Tô Thùy Yên, Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, Doãn Quốc Sỹ, Dương Nghiễm Mậu, Mặc Đỗ, Vũ Khắc Khoan, Vũ Hoàng Chương, Đinh Hùng, Nguyễn Sỹ Tế, Hoàng Trúc Ly, Thanh Nam...Và nhất là NGUYÊN SA. Sự xuất hiện những bài thơ tình của Nguyên Sa thật đúng lúc, đã lôi cuốn nỗi cô đơn chung vào cái thế giới thơ mộng của tình yêu:

...Không có anh lấy ai đưa em đi học về
Lấy ai viết thư cho em mang vào lớp học
Ai lau mắt cho em ngồi khóc
Ai đưa em đi chơi trong chiều mưa

Những lúc em cười trong đêm khuya
Lấy ai nhìn những đường răng em trắng
Đôi mắt sáng là hành tinh lóng lánh
Lúc sương mù ai thở để sương tan

Ai cầm tay cho đỏ má hồng em
Ai thở nhẹ cho mây vào trong tóc..
.
Sự đau thương và hủy diệt cận kề tình yêu có phải là ly rượu hồng thoáng say trong chốc lát để rồi chia ly biền biệt:

...Không có anh nhỡ ngày mai em chết
Thượng Đế hỏi anh sao tóc em buồn
Sao tay gầy, sao đôi mắt héo hon
Anh sẽ phải cúi đầu đi về địa ngục...
(Cần Thiết)

Cũng như Xuân Diệu thời kỳ tiền chiến đã biết chọn cho mình một chỗ đứng riêng rẽ, đó là thế giới của tình yêu. Và chính sự lựa chọn khôn ngoan nầy tên tuổi Xuân Diệu đã vượt thoát ra khỏi giới hạn không gian thời gian và ở trong tâm hồn nhiều thế hệ. Từ khi loài người biết yêu nhau là lúc những vần điệu ca ngợi tình yêu trở thành vĩnh cửu. Ngay trong kho tàng văn học bình dân Việt Nam, những câu ca dao, những câu hát quan họ, những bài hò Huế, hò Quảng...đề cập đến tình yêu đều đã khắc sâu trong tiềm thức dân gian. Cho đến bây giờ, ít ai quên được những ý tình thật dễ thương của đôi trai gái nơi thôn dã:

...Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân
Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc
Em đã có chồng anh tiếc lắm thay...

...Trên trời có đám mây xanh
Ở giữa mây trắng chung quanh mây vàng
Ước gì anh lấy được nàng
Để anh mua gạch Bát Tràng về xây
Xây dọc rồi lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân...

...Hôm qua tát nước đầu đình
Để quên chiếc áo trên cành hoa sen
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà...

Mỗi thi sĩ Việt Nam bước vào thế giới vần điệu đều đã hơn một lần đi vào ngưỡng cửa tình yêu. Có tình yêu mới tạo nên cảm xúc để sáng tác. Từ thuở nhìn em tóc để đuôi gà, nhảy từng bước chân chim trên thảm cỏ xanh sân trường đã làm cho tâm hồn chàng thanh niên ngẩn ngơ và đã bắt đầu cảm thấy cuộc đời chớm vui buồn vu vơ:

...Trời hôm nay mưa nhiều hay rất nắng
Mưa tôi chả về bong bóng vỡ đầy tay
Trời nắng ngạt ngào...tôi ở lại đây
Như một buổi hiên nhà nàng dịu sáng
Trời hôm ấy mười lăm hay mười tám?
Tuổi của nàng tôi nhớ chỉ mười ba
Tôi phải van lơn ngoan nhé, đừng ngờ...
Tôi phải dỗ như là...tôi đã nhớn
...Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương
Tôi thay mực cho vừa màu áo tím...
(Tuổi Mười Ba)

Qua bao nhiêu thử thách thời gian, trong thế giới thơ tình của Nguyên Sa, nhiều người đều công nhận “Áo Lụa Hà Đông” có một vị trí đáng kể trên văn đàn. Khi những Thái Thanh, Lệ Thu, Duy Trác cất tiếng hát mọi người đều nghĩ đến Nguyên Sa. Ngô Thụy Miên hòa nhập thực sự nỗi rung động khi đưa bài thơ này vào thế giới âm nhạc. Và đã thăng hoa tuyệt vời lan xa trong yêu thích của quần chúng:

...Nắng Saigon anh đi mà chợt mát
Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

Em không nói đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

...Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng...
(Áo Lụa Hà Đông)

Thơ Nguyên Sa được xem như thời thượng của tuổi trẻ thuở đó. Thể thơ tự do Nguyên Sa dùng chữ rất mới lạ. Gọi người tình là “Con chó ốm”, là “con mèo ngái ngủ trên tay anh” một lối xưng hô trìu mến rất là Tây Phương:

...Và em sẽ cười phải không em
Em sẽ không buồn như một con chó ốm...
Như con mèo ngái ngủ trên tay anh
Đôi mắt cá ươn như sắp sửa se mình
Để anh giận sao chả là nước biển...

Nguyên Sa đã du học tại Paris đến cuối 1956 trở về từ tả ngạn sông Seine, từ mái trường danh tiếng Đại Học Sorbonne. Trong mỗi con người đều có sự mâu thuẫn kỳ lạ “đứng núi nầy trông núi nọ”, nao nức trở về quê hương và khi đã sống với quê hương lòng lại vương vấn kinh thành ánh sáng. Không biết đã có đôi mắt xanh nào làm cho nhà thơ “Áo Lụa” tương tư?

...Paris có gì lạ không em?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em?

...Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai làm lá sen...

Ngôn ngữ thật mới, thật lả lướt một cõi an bình mộng mơ tạo nên một thế giới diễm tình, chiến tranh bị đẩy lùi xa ngàn dặm:

...Em có hoa lan giữa tóc thề
Mặt trời xen kẽ đón tay che
Chiều xuống lưng chừng mái tóc thưa...
(Hải Âm)

...Anh nhớ em ngồi áo trắng thon
Ngàn năm còn mãi lúc gần quen
Em gầy như liễu trong thơ cổ
Anh bỏ trường thi lúc thịnh Đường...
(Em Gầy Như Liễu Trong Thơ Cổ)

...Thiên đường có chỗ màu đen
Anh nằm nghe thấy vẫn còn tiếng mưa
Tiếng trời gõ nhịp tiếng trưa
Tiếng cho sâu thẳm tiếng khuya tuyệt vời...
(Bất ngờ)

Trước thời kỳ 75, thỉnh thoảng tôi mới có cơ hội vào Saigon và mỗi lần như thế đều gặp Du Tử Lê, Viên Linh, Hồ Trường An, Huy Tưởng...và thường nhắc nhở đến nhà thơ Nguyên Sa và dĩ nhiên đều ca ngợi anh rất thành công và ngoạn mục về nhiều phương diện như dạy học, làm báo, làm thơ... Sang Hoa Kỳ với đời sống mới lưu vong nơi đất khách, nhà thơ Nguyên Sa vẫn lẫy lừng ở nhiều sinh hoạt như chủ nhiệm, chủ bút Tạp Chí Đời, Phụ Nữ Mới và Tuần Báo Dân Chúng. Giám đốc Trung tâm băng nhạc Đời với những tuyển chọn ca sĩ, nhạc phẩm rất công phu và khởi sắc hơn các trung tâm khác.

Trong một bài viết về nhà thơ Nguyên Sa, trên tạp chí Văn, nhà văn Mai Thảo đã nhắc đến những kỷ niệm:

”...Một đêm tháng trước, nhà hàng Doanh Doanh của vợ chồng Thái Tú Hạp trên Đại Lộ Hoàng Hôn đãi cơm tối ra mắt thân hữu tuyển tập Thơ Văn Hải Ngoại. Tới phần thơ nhạc tạp lục, sau tiếng hát Khánh Ngọc và tiếng đàn Nguyễn Đức Quang, tôi có đi cùng Nguyên Sa lên máy vi âm. Đứng cạnh, chia nhau mỗi thằng đọc một khúc thơ tình của bang trưởng Phúc Kiến. Đọc thơ. Đùa nghịch với thơ. Thơ anh nằm xem tuồng cải lương, em không quần không áo. Thơ năm thằng cùng tắm giờ đứng tắm một mình. Đọc thơ. Đùa nghịch với thơ. Tôi vẫn thích lắm những phút đùa nghịch như vậy. Cho thoải mái không khí, thân mật bạn bè. Cho đêm xuống đã xuống với nhân thế ở ngoài kia, đêm tối bớt buồn, và bớt lạnh với người. Đùa nghịch, riễu bạn, riễu luôn cả chính mình. Để câu nói Nguyên Sa “Chúng mình già hết rồi”. Phải có lúc không đúng. Hoặc một cách nào thôi, tâm hồn ta vẫn trẻ. Mấy phút trước máy vi âm tối đó mà Nguyên Sa gọi hai đứa tôi là Laurel và Hardy, tôi thấy tôi trẻ thật. Nguyên Sa cũng vậy. Mấy phút trước máy vi âm tối đó, tôi thấy lại cái tôi đầu, những ngày Sáng Tạo trẻ trung phơi phới. Và thấy lại cái phần trước sau tôi thích thấy nhất và yêu mến nhất ở Nguyên Sa. Đó là mấy chục năm về trước. Nguyên Sa mới ở Pháp về, Trịnh Viết Thành đem tới. Đưa bài thơ đầu tiên. Và sau đó đã cùng chúng tôi đi vào cuộc phiêu lưu đầy hào hứng tới những chân trời văn chương tuổi trẻ mênh mông...”

Cũng chính trong thời gian này, mỗi cuối tuần chúng tôi đều đón tiếp anh chị Nguyên Sa đến Los Angeles ghé tạt qua Doanh Doanh quán, uống tách trà, nói vài mẩu chuyện vui văn nghệ. Những lúc như thế, tôi khám phá nơi anh những nét trầm tĩnh, đạo mạo đúng cái phong cách nhà giáo, một thi sĩ nhân hậu, một người đàn anh lúc nào cũng nâng đỡ tận tình và hay bênh vực nhau trọn nghĩa đệ huynh. Tuy nhiên, Du Tử Lê nhận xét về Nguyên Sa “ngó vậy mà không phải vậy”. Anh rất tốt với anh em và sẵn sàng bao dung với bằng hữu, nhưng với cuộc đời, với những kẻ chơi xấu anh em, anh sẵn sàng ra chiêu bảo bọc, anh sống rất sòng phẳng, đã từng là Triệu Tử Long trong những trận bút chiến làm kinh hoàng đối thủ. Cõi thơ là cõi đùa chơi với chữ nghĩa. Cuộc đời là những ân oán phân minh. Nếu cần “Áo Lụa” là thanh kiếm trên tay. Nhận xét đó tôi cảm nhận đúng vì ngay trong tuần báo Saigon Times hay Tuyển Tập Thơ Văn Phật Giáo do tôi chủ trương cũng đã vấp phải khuyết điểm khi đăng thơ thiếu sót vài chữ, vài câu làm mất giá trị bài thơ của Nguyên Sa vì không kiểm soát kỹ lưỡng và quá tin vào đả tự viên. Đối với người khác sẽ bực tức ngay, nhưng đối với Nguyên Sa thì không. Anh vẫn giữ nguyên tình cảm, xem như không có gì xảy ra khi đối diện và cũng không bao giờ nhắc đến.

Ngoài những tập thơ Nguyên Sa đã ấn hành, Nguyên Sa cũng đã cho phát hành trường thiên “Giấc Mơ” mà theo ông: “Giấc mơ không phải là tập hồi ký, không phải tiểu thuyết Lịch Sử, cũng không phải Phóng Sự Tiểu Thuyết. Nó cũng không dính dáng một chút nào đến thực tại...được mô tả như những nét tô vẽ sản phẩm tưởng tượng của người viết...”. Nhưng Nguyên Sa vẫn hãnh diện khi đề cập đến hình ảnh: ”...Dân tộc tôi sẽ đứng dậy trên đồng bằng, bay trên núi non, vùng vẫy ngoài biển khơi. Tự Do. “Dòng máu không thể chảy ngoài huyết quản”. Dân tộc tôi đang ước mơ. Tôi vẫn đang ở trong đó. Và tôi đang ước mơ...”.

Không phải chỉ có Nguyên Sa ước mơ mà cả dân tộc từ trong nước đến hải ngoại đều ước mơ được nhìn thấy thanh bình thực sự trở về trên mảnh đất đầy đau thương và nghiệt ngã. Tình yêu vẫn là sức sống mãnh liệt và vĩnh cửu của loài người. Không có cảnh trí nào đẹp và thơ mộng bằng hình ảnh tình yêu hồn nhiên và lãng mạn, nẩy nở trong tâm hồn Dân Tộc, một Dân Tộc mà mỗi công dân sinh ra và lớn lên được nuôi dưỡng bằng chất liệu thi ca, bằng tình thương của Mẹ. Tình yêu vượt thoát lên mọi chủ nghĩa, mọi hận thù, Tình Yêu như đóa hoa nở rộ trong trái tim giữa Con Người và Con Người xinh đẹp như dải Trường Sơn, như những giòng sông Cửu Long, Hương Giang, Hồng Hà đang cuồn cuộn vào biển lớn mùa Xuân bất diệt của Dân Tộc:

...Anh biết rằng:
Có người khóc vì mừng vui ước hẹn
Có người cười vì tủi cực phôi pha
Anh biết nói làm sao
Nhưng chắc chắn ngàn thu ly rượu quan hà
Sẽ phải chua men vì thiếu người sưởi lạnh
Anh biết nói làm sao
Khi họ gặp nhau (anh đã bảo em)
Như Sông Cửu Long
Về lòng biển cả
Vẫn tiếng sóng về nước chảy triền miên
Vẫn Cửu Long giang mở chín lần cửa rộng
Giòng sông dài dữ dội bản trường ca...
Phải, giòng sông dài dữ dội bản trường ca
Nên sông đã về tràn đầy mắt biển
Sông đã về rửa trắng lòng anh
Đợi từ chín kiếp giao thừa
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa giòng sông
Đến sáng hôm nay mới được hát giữa ngày
mùng một Tết...

Khi chúng tôi được nhà thơ Nguyễn Mạnh Trinh thông báo về sự ra đi vĩnh viễn của Thi sĩ Nguyên Sa, tôi xúc động thực sự, vì tôi mới điện thoại thăm sức khỏe anh cách đây vài ngày và biết bệnh tình đến với anh trong thời gian hơn năm qua, hành hạ anh đủ chuyện về thể xác. Bệnh thì mặc kệ, anh xem như không có gì xảy ra, như mọi cuộc chơi trong đời sống, anh đã từng bày biện nhiều sáng tạo bất ngờ, gây nhiều ngạc nhiên với mọi người. Thơ của anh gần đây vẫn thấp thoáng tình yêu, nhưng nhẹ nhàng siêu thoát hơn:

...Tiếng chiều trên ngọn phi lao
Giọng ca em gởi đã vào trong tim
Khi về nhớ ghé ngăn trên
Miệt tâm thất trái đường lên huyệt đào...
(Cuộc Chơi)

Này đây hữu ngạn làm thơ
Còn kia tả ngạn ngồi chờ tin em
Cái người năm ấy em quen
Phân thân nửa ở bên em nửa về,
Cây tây chết ở sơn khê
Cây đông tróc gốc cành chia lá vàng
Một đời mấy nhánh Tầm Dương
Ngàn đêm gọi miết mỗi triền mỗi đau
(Phân Thân)

Bình minh có buổi cũng buồn
Con sông đổi mặt giận hờn bỏ đi
Ta ngồi ở khúc rừng kia
Lúc đo âm hưởng, khi chia lá vàng
Rừng đo với núi chiều ngang
Khi ta tựa núi chỉ còn chỗ cao
Đá to rớt gốc cây đào
Ta mang trả núi, vẫy chào cố nhân...
(Cố Nhân)

Nhiều bài lục bát trong tập ba thơ Nguyên Sa chúng ta tìm thấy những tư duy trầm mặc phương Đông, những ray rứt thiền vị, phảng phất vô vi của Lão, muốn tĩnh lặng như giòng sông nhưng con nước vẫn rạt rào thao thức trăm nhánh vời xa. Cái đùa nghịch dễ thương. Cái gần xa đã hòa nhập. Cái đi về là một nẻo Chân Như. Cái không và có đều vô nghĩa. Cái tiểu và đại đã không còn, thì Niết Bàn và Thiên Đàng cũng chẳng khác nhau chi. Chuông Giáo Đường hay chuông Chùa cũng đều tiếp dẫn hương hồn đến nơi an nghỉ thiên thu.

Khi còn tại thế, anh và anh Mai Thảo là hai người bạn thân chủ trương hai tạp san Văn Học Hiện Đại và Văn lẫy lừng trước 75 ở quê nhà. Người ra đi sau tháng 4.75 và người đến Hoa Kỳ năm 1982, cả hai đều tiếp tục cuộc chơi văn chương tại California, Hoa Kỳ. Ngày anh Nguyên Sa mất đi đúng 99 ngày anh Mai Thảo đã nằm xuống và hai anh đã chọn một chỗ nằm gần nhau trong nghĩa trang Westminster Memorial Park. Chúng tôi đã đến nhìn anh lần cuối. Anh nằm như ngủ thật thanh thản, không còn vướng bận chuyện buồn vui nhân thế. Như căn nhà trống hoang vu bỏ lại sau khi người chủ đã ra đi. Tất cả chỉ là phù vân. Nhưng những bài thơ tình tuyệt vời của Thi sĩ Nguyên Sa vẫn còn sống mãi trong lòng mọi người ở khắp nơi. Những bài thơ lụa là tình ái đã được các nhạc sĩ tài danh chắp thêm đôi cánh bay lên như những con phượng hoàng rực rỡ trên đỉnh non cao. Và cứ mỗi lần tiếng hát của các ca sĩ vang lên những “Paris có gì lạ không em...”, “Nắng Sàigòn anh đi mà chợt mát. Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông...”, ”...Áo nàng vàng tôi về yêu hoa cúc...áo nàng xanh tôi mến là sân trường...” là y như Nguyên Sa hãy còn đâu đó đang mỉm cười và gật đầu với chiếc mũ vừa nghiêng xuống...thơ anh ở chung quanh chúng ta trong đời sống, bằng hương vị tình yêu ngọt ngào, và tình quê hương nồng thắm.

THÁI TÚ HẠP

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6049 Posted : Thursday, September 13, 2018 4:20:27 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
UserPostedImage

Mùa Thu, Trăng và Em. Tranh Nguyen Sơn

TRĂNG THU

Mùa Thu của anh.
Trăng của em
Vàng phai mấy độ, úa bên thềm
Lung linh giọt nắng soi kim cổ
Tình lạc mê chiều trong lãng quên! .

Nhớ quắt quay.
Lệ hoen mắt nai
Sầu đong khắc khoải nét u hoài
Vang vọng cuối trời, hồn se sắt
Trăng lạnh lùng soi bước lạc loài .

Sương đêm lạnh giá
Chim bay mỏi
Mênh mông sóng nước vỗ trùng khơi
Mơ hồ lướt nhẹ chân mây vắng
Hình biền biệt xa, bóng khuất vời .

Tình như sương khói
mờ nhân ảnh
Lạc cõi trần gian tới kiếp nào
Nơi xa xăm ấy, ai là kẻ
Ngàn năm dâu bể nhớ thương nhau ?

HONG VU LAN NHI
9/13/2018

Edited by user Friday, September 14, 2018 4:20:48 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6050 Posted : Friday, September 14, 2018 4:19:48 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage

Tình Khúc Buồn

anh và em, hai nơi xa lắc
làm sao vui tay bắt, mặt mừng
nên mỗi tối anh nghe em hát
tình khúc buồn, nỗi nhớ bâng khuâng

để thấy lại những ngày có thật
tiếng cười đùa trong mắt trêu nhau
em như sóng, anh làm sao bắt
anh như mây, biết thật nơi đâu

vậy mà nhớ và thương, thật lạ
Đông rồi Xuân, chừ Hạ đang qua
lá chớm vàng, mùa Thu sắp tới
anh về trên điểm đợi mù sương

ở đó lung linh chiều nắng vỡ
đường dốc nghiêng, gió vỗ lá bay
nụ hôn vội chườm vai ướm lạnh
má chợt hồng, mắt rướm sương cay

"khi em hát" và "em vẫn hát"
hai bài thơ viết tặng riêng em
lá theo gió, thu vàng tuyệt đẹp
nhưng rất buồn, tình khúc ru đêm!

Cao Nguyên

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6051 Posted : Friday, September 14, 2018 10:31:08 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage


Mai Tôi Đi Trời Mùa Mưa Tháng Chín

Mai tôi đi trời mùa mưa tháng chín
Còn gì không những kỷ niệm u sầu
Mưa chập chùng trên phố xưa mù lối
Tôi đi rồi thôi đừng nhớ gì nhau

Mai tôi đi hàng cây xanh nỗi nhớ
Chỉ riêng em giờ chắc cũng quên rồi
Cơn mưa xanh biếc buồn nơi cuối phố
Tình chúng mình rồi cũng rất xa xôi

Mai tôi đi đừng nhìn theo tiễn biệt
Dù dấu yêu ngày cũ rất mặn nồng
Đêm tự tình trong vòng tay đắm đuối
Mà bây giờ hai lối có buồn không

Mai tôi đi tháng ngày dài phiền muộn
Bước chênh vênh như lạc lối giữa đời
Hành trang tôi chỉ mối tình tha thiết
Trong tim buồn trời tháng chín mưa rơi

Khiếu long

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

tictac  
#6052 Posted : Friday, September 14, 2018 10:22:25 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,600
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 574 time(s) in 478 post(s)
Đàn bà chỉ mất 3 tháng để quên đi đàn ông,
đàn ông thì cần cả đời để thôi nhớ nhung về 1 người phụ nữ

09/09/2018



Đàn bà cứ nghĩ rằng mình là kẻ nặng tình trước đàn ông cho đến khi nhận ra, thật ra chúng ta vốn chẳng nặng tình như ta vẫn tưởng.

Khi yêu ai mà chẳng nghĩ chúng ta đã hết lòng, hết dạ vì một ai đó. Tất nhiên, tình yêu thì không thể toan tính được đặc biệt là toan tính về chuyện chia tay sau này. Yêu bất cứ ai cũng mong đợi sẽ có kết quả tốt đẹp nhất. Đối với đàn bà, họ mong mỏi một đám cưới, đối với đàn ông, họ mong mỏi có một gia đình trọn vẹn.

Rồi ai cũng hướng tới cái hạnh phúc tưởng như ngay trước mắt đó để rồi đến một ngày chúng ta bỗng phải bỏ đi. Một người quay lưng thì một người không thể nào níu giữ được. Trái tim chúng ta chỉ có thể đau khổ, chấp nhận điều đang đến.

Đàn bà, ai cũng nghĩ rằng mình sẽ mất rất nhiều thời gian để quyên đi một người đàn ông. Thật ra, cũng có rất nhiều người đàn bà như vậy, họ dành biết bao nhiêu thời gian để quên đi một người. Nhưng lý do họ yêu thương người ta, họ còn luyến tiếc thì lại không phải, chỉ vì họ chưa tìm được một người tốt hơn, tử tế hơn để thay thế vết thương mà người cũ đã để lại mà thôi.

Chúng ta chẳng thể nói rằng đàn bà không chung tình, chúng ta chỉ có thể nói rằng đàn bà không phải nhanh quên mà họ sớm tìm được người ở bên cạnh, nâng đỡ, bao bọc thì việc gì họ phải cô đơn thêm nữa.

Thực sự mà nói không có quá nhiều người phụ nữ chọn cô đơn quá lâu sau khi chia tay. Một số ít chọn cô đơn, cô đơn một thời gian sau đó họ dần quen với nó và cái cảm giác không còn cần đến đàn ông xuất hiện.

Đàn bà, vốn dĩ nhanh quên hơn đàn ông tưởng. Họ vốn là những cô gái não cá vàng, tình yêu đẹp đến mấy theo thời gian rồi cũng tàn phai huống hồ chuyện chia tay theo thời gian lại không thay đổi. Đàn bà chóng quên, chỉ 3 tháng thôi đàn bà có thể có tình mới miễn sao người tình mới này đủ tốt, đủ chân thành và vượt hẳn so với người yêu cũ trước đây.


UserPostedImage
(Ảnh minh họa)


Có thể đàn bà thỉnh thoảng vẫn sẽ nghĩ về những chuyện đã qua, đã cũ nhưng chỉ khi có người mới họ sẽ lại một lần nữa toàn tâm toàn ý dành cho đối phương là một người đàn ông khác. Người cũ có thể nhớ nhưng cũng đã cũ rồi, đàn bà có thể bọc nó lại gói gém chúng cùng những kỉ niệm rồi cất thật sâu trong trai tim mình không còn ý định lôi ra thêm một lần nào nữa.

Đàn ông họ hoàn toàn khác. Một người đàn ông có thể mất cả đời để thôi nhớ về một người phụ nữ đặc biệt là mối tình đầu hoặc mối tình mà họ da diết, day dứt nhất. Đàn bà khi có thứ tốt hơn họ sẽ quên ngay những thứ cũ. Còn đàn ông cho dù có thứ tốt hơn hay không họ vẫn nhớ mãi về thứ đã cũ.

Bởi vì bản tính đàn ông là chinh phục, là muốn có được chỗ đứng của riêng mình. Thế nhưng khi mà không thể có được họ mãi mãi cảm thấy luyến tiếc.

Chẳng phải con người ai cũng vậy sao, khi không có được thứ mình muốn thì họ có thể day dứt cả đời. Đối với đàn ông cũng vậy, một người phụ nữ mà họ đem lòng yêu tha thiết nhưng kết quả lại không thể đi đến cuối con đường ấy. Chắc chắn người phụ nữ đó sẽ có một vị trí vô cùng lớn trong trái tim người đàn ông.

Đàn ông họ có thể yêu người mới, dành tình cảm toàn tâm toàn ý cho người phụ nữ đến sau. Họ học được cách trân trọng người phụ nữ ở bên cạnh mình hơn sau khi người phụ nữ đến trước bỏ đi. Thế nhưng chính người phụ nữ đó đã cho họ nỗi nhớ, khiến họ vương vấn cả đời. Đó là người đàn bà mà họ mong mỏi có được, níu giữ nhưng cuối cùng không giành giật được thuộc về mình. Có lẽ đó chính là lý do lớn nhất khiến đàn ông cần cả đời để có thể thôi nhớ nhung về một người phụ nữ còn đàn bà lại chỉ cần 3 tháng là quên.

Nắng Mai
hongvulannhi  
#6053 Posted : Sunday, September 16, 2018 12:04:41 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
UserPostedImage


Bài tháng Chín

Mùa đưa tháng Chín về qua phố
những giọt nắng vàng rơi rất ngoan
em xa không biết rồi có nhớ
lối cũ nỗi buồn tôi mở toang

Đường xưa in dấu tình đã cũ
trăng tuổi mười ba cũng khuất xa
bàn tay không còn nghi ngại nữa
ôm cả trần gian nỗi nhớ già

Nắng cứ rơi đi dù rất muộn
cho ngời xanh mãi những hàng cây
tôi qua năm tháng mùa gió chướng
vẫn giấc mơ xa cuộc sum vầy

Buồn như con nắng ngày cuối hạ
rơi giữa hoàng hôn tôi - rất thơ
nương theo quá khứ hồn vấp ngã
tháng Chín bây giờ xưa rất xưa...

Phạm Ngọc
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#6054 Posted : Monday, September 17, 2018 1:46:33 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,299

Thanks: 659 times
Was thanked: 544 time(s) in 384 post(s)

Nguyễn Long và mối tình một chiều với Thanh Thúy


Du Tử Lê/Người Việt

September 14, 2018

UserPostedImage

Ca sĩ Thanh Thúy.
(Hình: Bình Thuận)


Trong số hàng chục nghệ sĩ từng bày tỏ tình yêu một chiều với Thanh Thúy, dư luận ghi nhận một người “can đảm” đi hết “con đường tình… một chiều” dài thăm thẳm của mình, mà không hề có khoảnh khắc ngập ngừng nào, đó là tài tử Nguyễn Long.

Nguyễn Long (1), trong một hồi ký được tuần báo Thế Giới Nghệ Sĩ, bộ cũ, số 36, đề Tháng Sáu, 1995, đăng lại, Nguyễn Long cho biết, trước khi thực hiện phim “Thúy Đã Đi Rồi” vào cuối năm 1961, ông đã có tất cả ba vở kịch, mà Thanh Thúy là linh hồn chính…

Đó là các vở kịch “Ghen,” được diễn tại rạp Cathay và sân khấu Anh Vũ – với Xuân Dung đóng vai Thanh Thúy, hợp cùng các diễn viên Ba Bé, Linh Sơn, Nguyễn Long… vào đầu năm 1960.

Vở kịch thứ hai, tựa đề “Khi Người Ta Yêu Nhau,” diễn tại rạp Hưng Đạo, cũng trong năm 1960 – với Kim Cương nhập vai Thanh Thúy, cùng Túy Hoa, Bảy Xê, Ngọc Phu, Ba Bé và Nguyễn Long.

Vở kịch thứ ba, có tên “Tan Tác,” cũng vẫn Kim Cương vai Thanh Thúy, cùng với Vũ Đức Duy, Vân Hùng, Túy Hoa, và Nguyễn Long…

Không biết có phải vì thấy rằng, ba vở kịch viết riêng cho “tiếng hát liêu trai” vẫn chưa đủ “nặng ký,” để Thanh Thúy chú ý tới tình yêu cuồng nhiệt của mình, nên Tháng Mười Một, 1961, Nguyễn Long viết, và quay cuốn phim “Thúy Đã Đi Rồi;” với Minh Hiếu vai Thanh Thúy, Yến Vĩ vai Thanh Mỹ (em ruột Thanh Thúy?); và Mai Trường, Trần Văn Trạch, Ánh Hoa cùng rất nhiều nghệ sĩ khác, như Hùng Cường, Minh Chí, Ngọc Hương, Hề Minh…

Được biết, nội dung cuốn phim mô tả một ông đạo diễn yêu say mê một ca sĩ, nhưng không được đáp lại. Ông bị ám ảnh tới mức thấy thiếu nữ nào, ông cũng liên tưởng tới người ca sĩ mà ông đã đem lòng tương tư đêm, ngày. Cuối cùng, trong một phút bốc đồng, mất kiểm soát, người đạo diễn kia đã bắt cóc và giết chết cô ca sĩ. Tuy nhiên, không nhờ thế mà ông ta xóa nhòa được hình ảnh cô ca sĩ trong tâm tưởng. Cuối cùng, đạo diễn nọ, đã chọn khung cảnh trước nhà thờ Đức Bà Sài Gòn, để tự vẫn.

Phải chăng vì tính bi thảm quá dữ dội của nội dung phim, nên phim “Thúy Đã Đi Rồi” bị cấm tới năm 1964, mới được phép công chiếu (?). Khi đó, Nguyễn Long đã lập gia đình. Do đấy, vì tế nhị, Nguyễn Long kể rằng: “…Phim chỉ được chiếu một lần ở Sài Gòn và một lần ở Huế! Nhưng dù sao thì cuốn phim cũng đã được biết đến một cách rộng rãi trong quần chúng.”

Vẫn theo Nguyễn Long thì sự phổ cập của cuốn phim, sớm trở thành một “cách nói” mới. Đó là khi tìm bạn, không gặp, người tìm đã để lại lời nhắn rằng “Thúy đã đi rồi!”

Tài tử Nguyễn Long cũng ghi thêm, thời gian kể trên là thời gian Thanh Thúy nghỉ hát để lo chuyện gia đình: Cô thành hôn với Đại Úy Không Quân Ôn Văn Tài, năm 1963…

UserPostedImage

Thanh Thúy và tài tử Nguyễn Long.
(Hình: thanhthuy.me)


Năm 1967, “tiếng hát liêu trai” trở lại với không khí phòng trà Ritz ở đường Trần Hưng Đạo, không thành công. Nửa chừng, Thanh Thúy trở lại Cần Thơ, là căn cứ không quân, Ôn Văn Tài phục vụ, thời đó.

Tới cuối năm 1972, một lần nữa, Thanh Thúy trở lại Sài Gòn, hát cho phòng trà Quốc Tế, đường Lê Lợi, với ban nhạc Ngọc Chánh. Lần này, “tiếng hát lúc không giờ” được mô tả là thành công, ngoại lệ.

Nguyễn Long kể: “Sự kỳ diệu hiếm hoi đã xảy đến cho Thanh Thúy khi tiếng hát của Thúy lại vang xa, vang xa hơn, và vẫn thu hút, vẫn quyến rũ như ngày nào…”

Trong hồi ký của mình, Nguyễn Long cũng kể chuyện đầu năm 1963, ca sĩ Duy Khánh (một trong những nghệ sĩ cũng từng âm thầm theo đuổi Thanh Thúy nhiều năm trước), tổ chức một chương trình đại nhạc hội ở ba nơi: Huế, Đà Nẵng và, Quảng Trị… (2)

Phần kịch, Duy Khánh chọn diễn mấy vở của Nguyễn Long cùng với ban nhạc Thăng Long, Thanh Thúy, Mai Vi, Khánh Băng và, Nguyễn Long.

Sau đêm hát cuối cùng ở Quảng Trị, hôm sau, mọi người trở lại Đà Nẵng, để lên máy bay về Sài Gòn. Theo sắp xếp thì trên chiếc citroen từ Quảng Trị về Đà Nẵng, sẽ có vợ chồng Nguyễn Long, Hoài Bắc, Thanh Thúy và Duy Khánh. Tuy nhiên, để bày tỏ tình yêu cũng như cho thấy sự… can đảm vì tình yêu, Duy Khánh nhất định không đi xe hơi mà, một mình chạy chiếc vespa về thấu Đà Nẵng.

Đường xa có tới hàng trăm cây số, theo Nguyễn Long đường đi có nhiều đoạn khúc khuỷu, ngoằn nghèo, lên, xuống đèo rất nguy hiểm… Nhưng Duy Khánh vẫn lái chiếc vespa như bay trước mũi xe citroen…

Nguyễn Long viết: “Nhiều khi anh lại cố tình lái sát bờ đèo để tỏ cho người ngồi trong xe biết là anh đang rất buồn và sẵn sàng… được chết. Những trường hợp như thế hay với bất cứ trường hợp nào khác, Thanh Thúy cũng chỉ mỉm cười…”

Sự việc diễn ra ngay trước mắt này, khiến Nguyễn Long chợt nhìn lại mình. Họ Nguyễn nhớ, ông từng có 400 đêm ngủ trước cửa nhà Thanh Thúy. Ông cũng có chín lần lái xe đâm thẳng vào quán Anh Vũ, lúc Thanh Thúy, có mặt, trình diễn. Ngoài ra, trong thời gian quay phim “Thúy Đã Đi Rồi” ở Huế, thình lình nhận được điện thoại của “tiếng hát liêu trai,” Nguyễn Long đã lái xe từ lúc 5 giờ sáng ở Huế, để có mặt tại Sài Gòn 9 giờ tối ở phòng trà Tự Do…

Ông tâm sự: “Rất nhiều lần tôi tỏ ra là một cây si… ‘nặng ký,’ nhưng cũng chỉ nhận được nụ cười, như nụ cười Thanh Thúy đã dành cho Duy Khánh mà thôi.”

***

Sau biến cố 1975, mãi tới Tháng Năm, 1981, người thực hiện, và đóng vai chính trong cuốn phim “Thúy Đã Đi Rồi,” mới gặp lại Thanh Thúy ở San Francisco (sau hơn 10 tháng ở trại đảo). Nguyễn Long viết: “Gặp lại dĩ vãng thần tiên của mình và thấy Thanh Thúy hát trên sân khấu San Francisco, tôi thấy Thúy muôn đời không thay đổi. Thúy là người ca sĩ, bạn hiền nhất của nền tân nhạc Việt Nam. Giọng hát của Thúy vẫn như xưa. Có phần chắc hơn, già dặn và rung cảm hơn. Thúy là một trong số ít ca sĩ vẫn giữ được giọng hát của mình, không sút giảm dù qua biết bao thăng trầm của đất nước và cá nhân…” (Du Tử Lê)

Chú thích:

(1) Tài tử Nguyễn Long tên thật Nguyễn Ngọc Long, sinh ngày 2 Tháng Ba, 1934, tại Hải Phòng. Ông mất ngày 2 Tháng Mười Một, 2009, ở thành phố Seattle, Washington. (Nguồn Bách Khoa Toàn Thư)

(2) Ca sĩ kiêm nhạc sĩ Duy Khánh sinh năm 1936 tại Quảng Trị; mất năm 2003 ở miền Nam California. Ông được coi là một trong tứ trụ của nhạc vàng thời kỳ đầu. Ba người kia là Nhật Trường, Hùng Cường và Chế Linh. (Nguồn Bách Khoa Toàn Thư)

tictac  
#6055 Posted : Tuesday, September 18, 2018 6:06:03 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,600
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 574 time(s) in 478 post(s)


UserPostedImage

CON CỌP YÊU QUÍ CỦA TÔI

Hưng yên



Tôi nhất đinh đòi thày bu tôi phải cưới Hương cho tôi. Tôi thích nàng, tôi yêu nàng và tôi phải lấy nàng cho bằng được. Nếu thày bu tôi không hỏi cưới nàng cho tôi thì tôi sẽ bỏ nhà ra đi, đi giang hồ hay đi theo Việt Minh cho Tây nó bắn tôi lòi ruột ra. Chẳng thà thế chứ sống mà thiếu Hương tôi sống không được. Tôi cũng đã ngỏ ý ấy với nàng và nàng bảo hễ cứ có mai mối bên nhà tôi tới là bên nhà nàng bằng lòng ngay.

Tình yêu của tôi đối với Hương nó vĩ đại và mãnh liệt như thế có lẽ cả làng ai cũng biết. Biết nhưng có ai giúp gì được cho tôi đâu, có khi họ còn nói ra nói vô khiến bu tôi càng quyết liệt không cho tôi lấy Hương, và khi nghe tôi dọa đi theo Việt Minh cho Tây nó bắn tôi lòi ruột ra, bu tôi còn bảo:

- Chẳng thà Tây nó bắn mày chứ bu giết mày không được con ạ – Bu tôi rơm rớm nước mắt – Ðẻ mày ra, nuôi mày tới bây lớn sao tự dưng mày lại không muốn sống nữa hở con? Gái làng này thiếu gì sao mày không lấy mà mày lại đòi lấy cái con tuổi cọp ấy? Mày tuổi lợn mà bu lại cưới vợ tuổi cọp cho mày thì có khác nào bu giết mày không?!

Thày bu tôi hiếm muộn chỉ sanh được có 8 người con, 5 trai 3 gái. Các chú các bác tôi người nào cũng từ 10 đến 12 con cơ. Chỉ cái việc có 5 thằng con trai thôi mà đã gây ra một sự xì xèo rồi. Người ta bảo sanh 5 đứa con gái là sanh được “Ngũ Long Công Chúa” quý lắm, cha mẹ thế nào cũng được nhờ, tha hồ ngồi rung đùi mà hưởng. Chả thế mà ca dao Việt Nam ta đã có những câu:

Mẹ sinh con trai làm chi

Ðầu gà má lợn đem đi cho người!

Mẹ sinh con gái như tôi

Ðầu gà má lợn mẹ ngồi mẹ sơi!

Lúc đầu bu tôi làm liền tù tì một lèo 3 đứa con gái, thày tôi khoái chí bảo: “Bu mày ráng thêm 2 con tèo nữa cho đủ Ngũ Long Công Chúa, sau đó làm thêm vài thằng cu tí nữa là tha hồ mà sướng!” Nhưng bu tôi chỉ sanh có 3 đứa con gái, kế đó lại làm một lèo 5 thằng con trai rồi thôi luôn.

Chơi tam cúc có 4 con tốt cùng loại đỏ hay đen thì gọi là tứ tử, có 5 tốt là ngũ tử. Tứ tử trình làng, ngũ tử cướp cái, khéo chơi một chút là ăn trùm làng. Còn đẻ mà 5 thằng con trai thì người ta lại bảo là ngũ quỷ, thế nào trong 5 thằng cũng có một, hai thằng chẳng ra gì. Trong 5 anh em trai thì tôi là thằng thứ ba, nếu tính cả ba người con gái thì tôi là thằng thứ sáu. Hai ông anh trước tôi đã lập gia đình rồi, các ông ấy củ mỉ cù mì, cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy. Lấy vợ xong là chí thú làm ăn, chỉ mong sao nói được nghiệp nhà, cầy ruộng cấy lúa. Nói một cách giản dị là làm một anh nông dân chứ không có cao vọng gì cả. Hai đứa em trai thì còn đi học, chúng chưa biết gì, có muốn vợ cũng phải chờ vài năm nữa.

“Nữ thập tam, nam thập lục” các cụ ta đã bảo như thế nên dù tôi mới 16 tuổi đã đòi vợ cũng không ai nói gì được. Cái điều ồn ào nhất là tôi tuổi heo mà lại đòi lấy vợ tuổi cọp. Hương kém tôi 3 tuổi, mới 13 thôi mà trông cứ mơn mởn ra, mỗi lần gặp nàng là tôi chỉ muốn cắn cho một cái. Trai làng tôi nhiều thằng nhìn nàng đôi mắt cứ hau háu, thèm nhỏ dãi, nhưng chúng chỉ dám đứng xa xa mà nhìn thôi chứ không dám xáp lại gần. Lấy vợ tuổi cọp để về chầu ông bà ông vải sớm à?! Con gái tuổi Dần khó lấy chồng lắm, chả biết đã có bao nhiêu bà bị ở giá xuốt đời vì sanh nhằm năm Dần và đã có bao nhiêu ông sớm ngỏm củ tỏi vì lấy phải vợ tuổi cọp, thế nhưng người ta vẫn cứ kiêng “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” mà lị!

Thày tôi ngày trước có đi lính Pháp, dù gì thì cũng đã có tiếp xúc với Tây học một tý nên không đến nỗi nào. Thấy tôi tuyên bố nhất định phải lấy Hương, dù hôm trước cưới, hôm sau có đi ngủ với giun ngay cũng cứ lấy, thày tôi bảo:

- Nó đã nhất định như thế thì mình cứ đi nói con đó cho nó. Biết đâu thằng này chẳng đặc biệt hơn người ta, tôi nghe kể heo rừng mà thuộc loại “lăn chai” thì cọp cụng chả làm gì được!

Nghe thày tôi nói, tôi đã mừng mừng nhưng bu tôi lại gắt lên:

- Ông có đẻ đâu mà ông đau, đã không cản nó thì chớ lại còn nối dáo cho giặc, không nghe cụ Lý Ngọ bảo “Dần, Thân, Tỵ, Hợi tứ hành xung” đấy à? Ai lại đi cưới con gái tuổi Dần về cho con mình, có mà điên!

Thày tôi cười khà khà:

- Gớm, cái lão Lý Ngọ ấy nói đã chắc gì đúng. Lão để mồ, để mả, coi hướng nhà hướng cửa, bói toán cho người khác thì được thế mà chính lão lại nghèo rớt mồng tơi!

Cụ Lý Ngọ người làng bên, làm thày địa lý và coi bói, cũng phét lác khiếp lắm. Nhờ cụ coi thế đất hoặc sửa hướng cửa, hướng nhà cho thì chỉ một bữa rượu với vài đồng bạc. Cụ khoe là đã để mồ để mả cho nhiều người, có người nhờ cụ mà ăn nên làm ra hoặc con cái học hành đỗ đạt làm đến tri phủ, tri huyện, còn những hạng như lý trưởng, chánh tổng thì khối. Có điều cụ làm cho người ta được, còn làm cho chính mình lại không được, hoặc giả là cụ quên chưa làm cho mình nên lúc nào cụ cũng chỉ có một cái quần cháo lòng với cái áo the thâm rách và cái khăn xếp dán nhấm tứ tung. Một hôm đi qua trước cửa nhà tôi, cụ đứng ngắm nghía một lát rồi lững thững bước vào. Nghe chó sủa, thày tôi chạy ra, may mà đúng lúc, nếu không thì cụ đã bị mấy con chó cắn cho te tua rồi, “chó cắn áo rách” mà lị!

Sau một tuần trà nước, cụ bảo:

- Tại căn nhà này quay về hướng Nam , chứ nếu mà hướng Bắc thì ông đã có 5 đứa con gái thay vì 5 thằng con trai rồi!

Chắc ý cụ muốn nói thay vì “Ngũ Quỷ” là “Ngũ Long” chứ gì. Thấy tôi ngồi học ở bàn, cụ gọi đến cho cụ coi, ngắm nghía một lát, cụ phán:

- Thằng này tướng mạo coi cũng tạm được, nhưng mặt này là mặt bán trời không mời Thiên Lôi đây!

Khi cụ đi rồi, tôi nghe thày tôi lẩm bẩm:

- Làm cửa về hướng Bắc để mùa Ðông gió Bấc thổi vào cho mà chết rét, còn nhà có nhiều con gái chỉ tổ lo ngay ngáy chứ nước mẹ gì, dốt thế mà cũng bàn!

Riêng tôi, chỉ nhìn hình dáng cụ là đã chán rồi, tôi hỏi thày tôi:

- Chắc nhà ông thày Ðịa Lý này ngon lành lắm hở thày?

- Không bằng cái bếp nhà mình!

Có tin vào thày bói cũng chỉ nên tin một phần nào cho nó vui thôi chứ chẳng nên tin nhiều làm gì.

Những vị có chân tài, đọc nhiều, hiểu rộng và có nhiều kinh nghiệm chả nói làm gì, còn phần đông là những tay ấm ớ, nghèo rớt mồng tơi lại chỉ cách cho người khác làm giầu mới tiếu lâm chứ?! Cứ tin vào những điều các vị ấy tán hiêu tán vượn thì có ngày đổ thóc giống ra mà ăn! Làm cái gì cũng phải coi ngày, coi giờ, hạp với không hạp, kiêng cái này cữ cái kia... Cứ như việc lấy vợ của hai ông anh tôi thì rõ. Trước khi cưới dâu, bu tôi đã nhờ thày so tuổi, coi ngày đủ thứ, thế nên hai ông anh tôi mới dinh về được hai bà vợ, một bà thì như cái hột mít, còn một bà lại gầy đét như con cá hố!

Hai người con dâu này đều do bu tôi chọn cả. Tôi ấy à, nếu không lấy được người tôi yêu chẳng thà tôi ở giá cho đến già hoặc đi theo Việt Minh cho Tây nó bắn lòi phèo ra chứ nhất định không chịu bắt chước mấy ông anh tôi.

Thày tôi xem chừng đã ngả hẳn về phía tôi, chỉ riêng bu tôi là còn găng lắm, có lúc bà nổi cơn tam bành chửi tôi thậm tệ, bà nhiếc: “Cho mày đi học ngậm bút sắt hay ngậm cái gì mà mày ngu thế? Tử tế không muốn lại muốn rước cái của nợ vào mình”. Có lần bu tôi lại dùng tình cảm để lung lạc tôi, bà mếu máo:

- Mày có chọc phá đền miếu nào không hở con, để đến nỗi những người khuất mày khuất mặt nổi giận mà phạt mày trở nên dở dở ương ương thế? Có thì bảo cho bu biết để bu sửa lễ tạ lỗi cho, kẻo càng ngày nó càng lậm vào thì khổ đấy con ạ, chứ cưới vợ đẹp về rồi lăn đùng ra chết thì cưới làm gì?! Mày nghe lời bu đi, chọn con khác, hễ bu nhờ thày coi tuổi mà thấy hạp là bu cưới ngay cho!


Mặc bu tôi nói gì thì nói, tôi vẫn khăng khăng chỉ lấy Hương của tôi thôi. Nói mãi mỏi mồm, bu tôi bèn đổi chiến thuật là không thèm nói gì đến tôi nữa. Trong làng tôi lại có tiếng xì xèo: “Ðã bảo là đẻ 5 thằng con trai, Ngũ Quỷ thì thế nào chả có một, hai thằng chẳng ra gì mà”! Ngoài ra họ còn đồn tôi là thằng dở hơi hoặc điên điên khùng khùng... Một lần Dì Năm, em gái của bu tôi tới chơi, lấy tay sờ trán tôi như mấy bà mẹ thường khám xem con mình có ấm đầu không rồi Dì hỏi:

- Mày có bị làm sao không thế hở con?

Tôi hỏi lại:

- Làm sao là làm sao hả Dì?

- Nghĩa là mày có ốm đau, bệnh tật gì không mà mày lại kỳ cục thế?

- Con có làm gì đâu mà Dì bảo là kỳ cục?

- Không kỳ cục làm sao mày tuổi Hợi lại đòi cưới con vợ tuổi Dần?

- Thế tuổi nào mới lấy vợ tuổi Dần được?

- Không tuổi nào lấy vợ tuổi Dần được!

Tôi ngập ngừng:

-Thế nếu Dì cũng tuổi Dần thì Dì có bảo là không tuổi nào lấy vợ tuổi Dần được không?

Bu tôi đứng bên cạnh, cho là tôi hỗn với Dì, sẵn tay cầm cái chổi, bà đập lên đầu tôi cái cốp làm tôi giật mình bỏ chạy.


Thế mới biết ở đời làm chuyện gì cũng phải có quyết tâm mới được. Việc càng khó thì quyết tâm càng phải cao, chứ nếu cứ xìu xìu ển ển, đến đâu hay đến đó thì còn lâu mới thành công được. Thày tôi tuy đã ngả hẳn về phía tôi nhưng là theo kiểu thụ động thôi, chứ thày tôi cũng không thể bênh vực tôi một cách tích cực được, dù gì thì cụ ông cũng phải nể cụ bà chứ! Riêng tôi, đã “chót đành phải chét”, làm một phát tháu cáy. Nếu bu tôi theo ván bài này tới cùng có lẽ tôi phải đổi chiến thuật khác. Thú thật, bỏ Hương để lấy người khác thì tôi không bỏ được, còn bỏ nhà đi theo Việt Minh cho Tây nó bắn lòi phèo ra tôi cũng teo lắm, thế nhưng tôi vẫn phải tố một cú chót xem sao.

Một hôm tôi giả vờ sắp xếp quần áo bỏ vào một cái rương nhỏ, như đang chuẩn bị cho một chuyến đi xa. Tôi cố làm dềnh dang cho bu tôi thấy. Quả nhiên, tưởng tôi sắp bỏ nhà đi xa thật, bu tôi khóc bù lu bù loa:

- Ối giời ơi, con ơi! mày tính bỏ thày bỏ bu mày đi thật đấy à? Mày muốn lấy vợ thì bu lấy cho mày chứ bu có cấm cản gì mày đâu? Chẳng qua là bu chỉ không bằng lòng cho mày lấy cái con tuổi Dần ấy thôi. Ðẻ mày ra, nuôi mày từ lúc một bàn tay không hết, hai bàn tay không đầy cho tới bây lớn để mày giả nghĩa thày, nghĩa bu như thế đấy hở con?!

Dù chỉ mới dàn giáo thế thôi chứ tôi đã định đi ngay đâu, nhưng thấy bu tôi khóc thảm thiết quá, tôi cũng mủi lòng nước mắt, nước mũi chẩy lã chã, nói không nên lời:

- Bu không thương con thì bu cứ để con đi chết trận chết mạc, chết đông chết tây cho rồi!...

Quả thật là tiến thoái lưỡng nan. Làm cho bu tôi tưởng là tôi sắp đi, bây giờ không đi cũng kỳ, còn đi thật thì biết đi đâu? Ðang lúng túng không biết phải làm sao, thì may quá, cậu Út tôi tới. Bên Ngoại tôi chỉ có cậu Út là người danh giá và có uy tín với chúng tôi hơn cả. Chẳng những cậu có uy tín với đám trẻ mà còn uy tín cả với người lớn nữa. Cậu có bằng Ðíp lôm lại đang làm Nhật trình ở trên Hà Nội. Ngày đó ở quê tôi, các vị làm văn, làm báo được coi là danh giá lắm. Cậu Út làm Nhật trình tức là làm báo. Thỉnh thoảng cậu mới về thăm nhà một lần, đầu cậu chải bi-dăng-tin bóng loáng, tóc để cánh gà úp sát vào tai, chân đi giầy đơ-cu-lơ, quần tây trắng, áo sơ mi trắng bỏ trong quần, túi áo cài chiếc bút máy hiệu Kaolo, thứ bút mà mỗi khi viết phải mở nắp rồi xoay xoay cho cái ngòi bút trồi lên, viết xong lại vặn cho cái ngòi bút tụt xuống rồi đậy nắp lại. Ngày ấy bọn trẻ chúng tôi thì thào chỉ mấy ông làm Nhật trình mới có loại bút đó. Mỗi lần cậu Út về, cậu kể chuyện Hà Nội tưng bừng, cậu nói gì người lớn cũng như đám trẻ chúng tôi đều tin hết.

Bước vào nhà, thấy bu tôi đang bù lu bù loa, còn tôi thì mếu máo, cậu mới hỏi đầu đuôi sự việc. Bu tôi kể câu chuyện tôi đòi lấy vợ tuổi Dần cho cậu nghe. Ðợi bu tôi nói xong, tôi cũng bầy tỏ nỗi lòng để cậu hiểu. Nghe xong, cậu cười cười hỏi tôi:

- Cháu định lấy cái con Hương, con ông Chánh Ðoàn ở xóm Giữa chứ gì? Vừa rồi đi đường cậu cũng có gặp nó, con này được, đã thắt đáy lưng ong lại mảnh mày hay hạt...

Quay về phía bu tôi, cậu tiếp:

- Chị mà được đứa con dâu như thế là quý lắm rồi còn đòi chi nữa. Còn cái vụ tuổi tác, hạp với không hạp, nó xưa quá rồi chị ơi. Cứ tin vào mấy ông thày bói thì có ngày đổ thóc giống ra mà ăn rồi hoa hồng không trưng đi trưng hoa cứt lợn!...

Thật cậu là người ăn học có khác, cậu nói câu nào cứ chắc nình nịch câu ấy. Chiều hôm đó, cậu ở lại dùng cơm với gia đình tôi và cũng nhờ sự dẫn giải của cậu mà bu tôi nghe ra. Cuối năm đó, tôi rước được con cọp yêu quý của tôi về nhà. Cậu Út tôi lại còn bảo:

- Cưới vợ rồi, nếu mày không muốn ở nhà quê thì lên Hà Nội làm Nhật trình với cậu. Cũng phải ra ngoài để mở mắt ra với người ta, chứ cứ lúi húi thế này mãi đến bao giờ mới khôn được?!

Người xưa có câu “Không vào hang hùm sao bắt được cọp con” thật đúng quá sức. Tôi không chỉ vào “hang hùm” một lần, mà đã mò mẫm vào nhiều lần, có thể nói là rất nhiều lần.. Cứ thế rỉ rả tôi đã khều ra được gần một tá cọp con, con nào con nấy đều rất dễ thương, còn con cọp mẹ thì càng ngày càng hiền khô à. Nghe đến đây có lẽ quý vị thày bói cảm thấy ngứa tai, “nghịch nhĩ” lắm đấy: Ừ, ba hoa cho lắm vào, đến khi lăn đùng ra chết nhăn răng mới không kịp hối! Quý vị rủa tôi như thế cũng chẳng sao. Tôi sinh năm 1935, tuổi Ất Hợi, còn con cọp cưng của tôi sinh năm 1938, tuổi Mậu Dần. Con Heo 64, con Cọp 61.. Hai con ôm nhau ngủ đã gần 50 năm nay mà chẳng có chuyện gì xẩy ra cả. Giả như bây giờ tôi có nhắm mằt xuôi tay mà về chầu ông bà đi chăng nữa thì cái câu “Tứ Hành Xung” của quý vị thày bói cũng là sai rồi!.. ....





ConMuaNho  
#6056 Posted : Thursday, September 20, 2018 9:57:51 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,916
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 308 times
Was thanked: 2927 time(s) in 1380 post(s)
UserPostedImage


NGƯỜI ĐÀN BÀ …


Người đàn bà đi buôn bất hạnh.
Bán lạnh lùng nhặt nhạnh nỗi đau.
Mua yêu thương ngã màu vàng úa.
Đợi mưa về rửa nỗi xót xa.

Người đàn bà thiết tha hạnh phúc.
Đắng cay còn giấc ngủ mơ hoa.
Xuân thì qua cạnh đời vun vút.
Hạnh an thì vùn vụt bay xa.

Người đàn bà thật thà duyên phận.
Mặn nồng xưa giờ cũng dối gian.
Môi nở nụ bỗng đời khờ dại.
Nét hạc xưa lạc giữa nốt trầm.

Người đàn bà âm thầm lặng lẽ.
Chén nồng cay quên giấc chuyện đời.
Trong cơn say thấy mình bay bổng.
Nẽo phù hoa nần nợ niềm đau.

Người đàn bà đem sầu ra đếm.
Giữa chiều phai nhỏ lệ rưng rưng.
Thiên đàng có trong chừng nghiệt ngã.
Phấn Son nào vá được nếp nhăn.



Cổ Nguyệt Đình
UserPostedImage



ConMuaNho  
#6057 Posted : Thursday, September 20, 2018 10:00:05 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,916
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 308 times
Was thanked: 2927 time(s) in 1380 post(s)

UserPostedImage



thanks 1 user thanked ConMuaNho for this useful post.
hongvulannhi on 9/22/2018(UTC)
hongvulannhi  
#6058 Posted : Saturday, September 22, 2018 4:00:56 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

ÐỘNG LÒNG -


BÙI BẢO TRÚC


Gió bên Ðông động bên Tây
Ðấy nói bên ấy bên đây động lòng.

http://youtu.be/YxJu6-niTKw

Ðầu Tháng Sáu, một người đàn ông gánh hai thùng nước đến một nơi đông người qua lại tại công viên Tao Ðàn, và đặt gánh nước xuống mời mọi người dùng nước. Giữa cơn nóng nực, những ly nước của ông đã được chiếu cố tận tình. Nhưng chi tiết đáng nói nhất về những ly nước của ông là ông không nhận tiền của khách. Ông mời mọi người dùng nước miễn phí.

Ông nhất định từ chối không lấy một đồng tiền nào của những người nhận những ly nước của ông. Khách uống nước lúc đầu không biết nguyên do vì đâu lại có người tử tế như thế giữa cái xã hội đã bị những người cộng sản làm bẩn đi không ít từ mấy chục năm qua, nhưng sau khi nhìn thấy hai tấm bảng người chủ gánh nước treo bên hai thùng nước thì mọi người liền hiểu ngay. Hai tấm bảng có những hàng chữ nguyên văn: “Nước nhà không bán” và “Mất nước là chết”.

UserPostedImage

UserPostedImage



Thì ra là như thế. Chuyện nước mới là chuyện chính. Ông chỉ mời mọi người uống nước. Ông không bán nước.

Ai hiểu mấy câu ông viết như thế nào cũng được. Nhưng chính vì hiểu thế nào cũng được mà những người uống nước của ông lại hiểu rất đúng điều ông muốn nhắn nhủ.

Ông đã khéo léo lợi dụng cái lắt léo, uyển chuyển của ngôn ngữ Việt để nói ra điều ông muốn nói mà không cần phải huỵch toẹt ra. Ông bình tĩnh, không nói gì. Chỉ mời mọi người uống nước giữa cơn nóng bức, rồi nhẹ nhàng nói với những người đang mang cơn quốc bệnh trong người cái nguy của căn bệnh. Mất nước (dehydration) là chết.

Ông không làm như người phụ nữ mất con gà đứng trong sân chửi vọng ra bên ngoài, đứa nào ăn cắp con gà của bà nghe chửi rồi thấy động mồ động mả tổ tiên phải trả lại con gà.

Ông không nói gì vậy mà có khối đứa giật mình. Giật mình vì có tật. Khi không tại sao lại mang nước ra mời người qua đường uống miễn phí? Khi không tại sao lại khuyên mọi người phải lo chuyện nước nôi?

Việc làm của ông liền có nhiều người làm theo. Ở Hà Nội, nhiều người trẻ cũng mang nước ra đường mời người qua đường miễn phí. Cũng những ly nước bên lề đường không lấy tiền, chỉ mời không mọi người. Và cũng kèm theo những tấm bảng có những dòng chữ nói rõ nước của họ chỉ để mời không phải trả tiền.

Không phải trả tiền vì nước không để bán.
Nước nhà không bán. Mất nước là chết. Muốn hiểu thế nào cũng được.

Nghĩa đen cũng được mà nghĩa bóng lại càng hay hơn.

Ðến đây thì có ngu nhất, có mặt dầy nhất, có vô liêm sỉ nhất thì cũng phải hiểu.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6059 Posted : Monday, September 24, 2018 7:43:09 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage


Lá Khô

Ta đi giữa những sắc màu rực rỡ
Tà áo em một thưở đẹp tình mơ
Dòng tóc bay nồng nàn chiều thần thoại
Cho hồn ta đắm đuối tự bao giờ

Môi hồng ai ôi nồng nàn đỏ thắm
Yêu làm sao gót nhỏ dáng yêu kiều
Con tim ta từ lúc nào chìm đắm
Theo dòng đời lạc lối giữa hoang liêu

Mùa thu nào bóng chiều buông êm ả
Đưa em về con dốc chập chùng cao
Những hàng cây trời vào thu đỏ lá
Mây dạt dào chuyên chở tuổi trăng sao

Thời gian buồn rồi cuộc tình mờ nhạt
Ta bỏ đi theo bóng ánh trăng gầy
Máu tim ta đã không còn đỏ thắm
Gió tự tình một thưở đã thôi bay

Cuộc tình tan giờ chỉ còn nỗi nhớ
Nếu có ai hỏi lại chuyện chúng mình
Hay trả lời một người đi cô lữ
Một người chờ rừng khô lá lặng thinh

Khiếu Long
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6060 Posted : Monday, September 24, 2018 1:09:05 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 416
Location: Deutschland

Thanks: 169 times
Was thanked: 390 time(s) in 250 post(s)


Mời 'nhấn chuột' vào hình để nghe nhạc

UserPostedImage
Ảnh gốc: Sắc màu mùa Thu Đà Lạt - Trương Ngọc Thụy


thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
hongvulannhi on 9/25/2018(UTC)
Users browsing this topic
Guest (7)
305 Pages«<301302303304305>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.