Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

305 Pages«<300301302303304>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#6021 Posted : Monday, August 13, 2018 1:26:38 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
UserPostedImage


Miếng bánh mì cháy....


Khi tôi còn là một đứa trẻ, mẹ luôn tất bật chuyện nấu nướng, dọn dẹp, và chuẩn bị chu đáo cho tất cả mọi người. Tối nọ, sau cả ngày lao động vất vả, mẹ đặt đĩa trứng, xúc xích và những miếng bánh mì quá lửa lên trước mặt ba tôi.

...

Tôi đã chờ đợi xem phản ứng của ba như thế nào, hẳn ông sẽ rất giận dữ. Tuy nhiên, tất cả những việc ông làm là lấy bánh mì bị cháy, quệt bơ mứt, ăn với xúc xích từng miếng một, và mỉm cười với mẹ. Sau đó, ba quay sang hỏi tôi hôm nay đi học thế nào.

Khi tôi đứng dậy vào phòng học bài, tôi nghe tiếng mẹ nói xin lỗi ba vì làm bánh mì cháy. Và tôi sẽ không bao giờ có thể quên điều ba tôi nói: “Em yêu à, anh rất thích những miếng bánh mì cháy”.

Tối hôm đó, ba vào giường hôn lên trán và chúc tôi ngủ ngon. Không kìm nén được, tôi liền hỏi ba rằng “Ba thực sự thích ăn những miếng bánh bị cháy?”. Ba ôm tôi vào lòng và nói: “Mẹ của con đã phải làm việc rất vất vả cả ngày, và mẹ thực sự mệt, bên cạnh đó chỉ một chút bánh bị cháy không bao giờ có thể làm tổn thương bất kỳ ai. Con biết không, trong cuộc sống, còn có rất nhiều thứ không hoàn hảo, và cả những con người không hoàn hảo. Ba cũng không phải là người tốt nhất, có lúc ba đã quên ngày sinh nhật của mẹ, quên những kỷ niệm giống như bất kỳ ai, nhưng mẹ con chưa bao giờ đòi hỏi hay trách móc gì cả”.

Cái mà tôi học được trong nhiều năm qua, chính là biết chấp nhận những lỗi lầm của nhau, và vui mừng với những nét độc đáo của nhau. Chúng ta có thể mở rộng bất kỳ mối quan hệ nào, thực tế, sự thấu hiểu là nền tảng cơ bản cho mọi mối quan hệ bao gồm tình bạn, tình vợ chồng hay cha mẹ - con cái. Đừng đặt chìa khoá hạnh phúc của bạn trong túi người khác, hãy giữ nó cho mình nhé.

Minh Anh (Theo LFD)

Edited by user Monday, August 13, 2018 1:29:01 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6022 Posted : Thursday, August 16, 2018 12:00:27 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
UserPostedImage


Qua Nhà

Tác giả: Nguyễn Bính


Cái ngày cô chưa có chồng
Đường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bưởi nhiều hoa ...
(Đi vòng để được qua nhà đấy thôi)
Một hôm thấy cô cười cười
Tôi yêu yêu quá nhưng hơi mếch lòng
Biết đâu rồi chả nói chòng :
" Làng này khối đứa phải lòng mình đây! "

Một năm đến lắm là ngày
Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng.
Từ ngày cô đi lấy chồng,
Gớm sao có một quãng đồng mà xa.
Bờ rào cây bưởi không hoa,
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo.

Lợn không nuôi, đặc ao bèo,
Giầu không dây chẳng buồn leo vào giàn.
Giếng khơi mưa ngập nước tràn,
Ba gian ngập cả ba gian nắng chiều .

1936

Edited by user Thursday, August 16, 2018 12:09:18 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6023 Posted : Saturday, August 18, 2018 2:45:12 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

* Mang về quán, lấy từ FB Long Khieu


UserPostedImage


tháng tám qua làng hành quân cũ

hôm nay trở lại đường xưa
cũng trời tháng tám, cũng mưa lầy đường
cũng tràm thoang thoảng mùi hương
cũng ta gã lính phong sương thuở nào

khác chăng:
tan tác chiến bào
súng gươm gãy nát ngày đao binh tàn
khác chăng:
ta lính tan hàng
lê chân phát vãng ngang làng quê em

dòng sông con nước trôi êm
mưa rơi vỡ bóng nát tim người tù
gió đùa dạt ngọn mù u
con chim lẻ bạn u sầu trốn mưa

hôm nay trở lại đường xưa
vẫn con đường cũ lầy mưa năm nào
vẫn em tấm áo bạc màu
khác chăng:
mắt ngọc đọng sầu tháng năm

khác chăng:
nước mắt doanh tròng
khóc ta còn có biết không ngày về?
mưa đầm đìa, mưa lê thê
nhìn nhau thôi cũng vỗ về thương đau

buồn em tím một trời ngâu
ta đau bật máu nỗi sầu bại binh!

phan anh dũng

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6024 Posted : Saturday, August 18, 2018 3:11:39 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
UserPostedImage

CON NAI VÀNG NGƠ NGÁC


Trích trong Suy Lời Chúa, Ngẫm sự Đời, Quyển 2/4 của LM Bosco Dương Trung Tín

LM BOSCO DƯƠNG TRUNG TÍN

Phần con, con khác nào con chiên hiền lành bị đem đi làm thịt, con đâu biết chúng đang mưu tính hại con. (Jr11, 19).

Chân lý “ở hiền gặp lành” không có nghiã là cứ hiền như cục bột, để ai muốn làm gì thì làm, muốn lừa sao thì lừa hay nói cách khác là làm “con nai vàng ngơ ngác”, cứ ngô ngô, ngố ngố, đưa đầu cho người ta đập. Không.

Ở hiền là biết ăn ở, cư xử sao cho hiền hòa, có lý có tình; làm những điều hay lẽ phải; làm việc tốt, việc lành; sống sao cho công bằng, chân chính. Mặt khác, trong khi giao tiếp hay tương quan với người khác ta phải xem họ là người thế nào, có đáng tin, đáng cậy không, để ta nói, để ta chia sẻ, để ta trao đổi. Chứ không phải coi ai cũng như ai, chẳng có để ý gì, có gì là cứ nói hết, ruột gan phèo phổi gì cũng xã hết ra. Đó là thiếu khôn ngoan. Gặp kẻ xấu, gặp kẻ lợi dụng, gặp sói thì chết không kịp ngáp.

Sống ở đời thì phải khôn ngoan mới được. Khôn thì sống, dại thì chết. Khôn theo kiểu: “Đi với Bụt thì mặc áo cà sa, đi với ma thì mặc áo giấy”. Nghĩa là tuỳ người, tuỳ hoàn cảnh mà ta cư xử cho hợp. Việc đó không thể bảo là “nói dối” hay “gian xảo” được. Người thì có người tốt, người xấu; người tin được, người ba trợn. Tin kẻ ba trợn thì là “Giao trứng cho ác” rồi. Còn nói thì phải nói thật, nhưng không phải sự thật nào cũng nói. Lại nữa có nhiều cách nói chứ không phải cứ trong lòng nghĩ làm sao là nói toẹt ra như vậy. Với người này thì nói kiểu này, với người kia thì nói kiểu kia. Mình chỉ nói dối khi nói sai sự thật; và mình gian xảo khi lừa gạt và làm hại người khác. Mình mà ngơ ngác, người khác sẽ hại mình đấy.

Đời mà, không thể tin ai cách tuyệt đối được, trừ một mình Chúa. Vì Chúa không bao giờ làm hại ta; còn con người, dù họ là ai cũng không tin chắc là họ không làm hại mình hay “ăn trên đầu cha” mình. Khi vui, khi vừa lòng thì không có vấn đề; nhưng khi làm mất lòng họ thì biết tay. Họ quay 180 độ và những gì mình nói, mình tâm sự, họ sẽ phun ra hết. Đương nhiên là họ sẽ thêm mắm, thêm muối; họ tráo trở, mình nói thế này, họ nói thế khác. Thật không biết đâu mà lần. Vì tiền tài, của cải, danh lợi mà họ có thể làm tất cả, không chút tình nghĩa, không chút xót thương. Thật ra cũng khó mà nhận ra những người như thế, vì họ giả hình, họ nói hay, nói ngọt. Nhưng có thể bị một lần thì ta có thể nhận ra được và với kinh nghiệm xương máu đó ta áp dụng vào những người khác giống như họ. Nghe cách nói, thấy cách làm, cách phục sức của họ là ta phải biết, phải cảnh giác, phải coi chừng rồi. Bị lừa một lần thôi chứ đừng để bị lừa lần thứ hai. Một lần là đủ chết rồi, bị một lần ta phải rút kinh nghiệm: “một lần cho tởn tới già, đừng đi nước mặn mà hà ăn chân”. Bởi đó mà ta phải học, học nơi những kinh nghiệm đó, phải biết nhìn, phải biết đánh giá, phải biết khôn chứ đừng ngơ ngơ, ngác ngác để bị làm thịt, để bị người ta lừa mình. Đừng có chủ quan, đừng có nói người ta không dám làm hại mình, không dám làm điều đó đâu. Đến khi họ Dám thì trắng mắt ra, biết thế, ai ngờ… thì đã xong rồi, muộn rồi, ôm sầu, ôm hận.

Vậy ta phải sống hiền lành, sống công chính, sống thánh thiện nhưng đừng trở thành “Con nai vàng ngơ ngác”, đừng làm cớ, làm mồi ngon cho sói dữ, cho “người dữ”. hãy học hỏi, hãy sáng suốt mà rút kinh nghiệm cho chính mình, để ta nên người khôn ngoan và không ai có thể lợi dụng hay làm hại ta được.

Amen.

Edited by user Saturday, August 18, 2018 3:16:10 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

ConMuaNho  
#6025 Posted : Saturday, August 18, 2018 5:29:37 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,916
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 308 times
Was thanked: 2927 time(s) in 1380 post(s)
UserPostedImage


VÀNG XƯA …


Sương mờ nhượm thẫm chiều ly biệt.
Khói xám vương đầy dạ ngẩn ngơ.
Người đi xa khuất từ độ ấy.
Chốn hẹn bây giờ đã xanh rêu.

Dòng sông bến cũ con đò vắng.
Nước chảy lững lờ một dòng trôi.
Bên trời quạnh quẽ ly nhung nhớ.
Thấm thía cõi lòng chén xót xa.

Đêm về trăn trở tình u tịch.
Gió rít qua hồn nỗi đa đoan.
Trăng khuya rao bán màu vàng úa.
Một bóng chắt sầu lạnh lùng nghiêng.

Thôi nhé ấm nồng tình mai mĩa.
sóng biếc gợn hồn ai ngẩn ngơ.
Tranh trêu dáng ngọc đời mộng ảo.
Nét cọ mắt trần vẽ được tiên?

Ai còn nhớ tới mùa Thu trước.
Chiếc lá úa sầu rớt tận đâu.
Vàng xưa năm cũ giờ kỷ niệm.
Đọng giọt bên đời một chút duyên.



Cổ Nguyệt Đình

UserPostedImage



hongvulannhi  
#6026 Posted : Sunday, August 19, 2018 12:17:16 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
Phượng tím


By Tim Nguyễn -

May 22, 2018

Phượng tím trên đất Mỹ nở vào tháng 5. Cũng như phượng hồng ở quê nhà, phượng tím nở bát ngát làm đẹp đất trời lòng người chao đảo. Hình ảnh của nó in lên thanh xuân và người ta mang nó trong suốt đời người cùng với những kỷ niệm những mảnh đời đã có.

Với người Việt bên trời này, hình ảnh phượng tím tương đối mới mẻ. Thế nhưng nhiều người đã viết về nó.

Xin hãy nghe Hoàng Mai Ðạt tả trên trang blog “Quẹo trái ở đường Jennrich”: Trưa Chủ Nhật, 8 tháng Năm, 2011, sau buổi lễ Khánh Ðản ở chùa Hương Tích, vợ chồng tôi ghé chợ Costco mua một món quà cho mẹ nhân ngày Mother’s Day của người Mỹ, chợt nhen lên một niềm vui khó tả khi thấy một tàn cây phượng tím jacaranda ở bãi đậu vắng phía sau chợ. Cố nhân đã về không chỉ ở đây mà thấp thoáng đâu đó trên khắp Quận Cam. Lần về trong ký ức tôi tìm được một bóng phượng tím từng ghi nhận trong nắng hoàng hôn chiều thứ Năm, 15 tháng Năm, 2008 trong khuôn viên tòa thị chánh Westminster. Ngày hôm sau bức hình ấy được đăng trên nhật báo Người Việt, lưu lại một kỷ niệm đáng yêu của tháng Năm. Sống ở Nam California đã hơn 20 năm, chúng tôi vẫn không nén được một chút xao động dịu êm khởi lên trong tâm thức mỗi khi thấy phượng tím trở về trên thế gian, để rồi lắng xuống trong niềm vui của một ngày an lành.

Yến Tuyết cũng viết trên Người Việt Online dạo nọ, xin mời các bạn đọc lại: “Từ cái bàn nhỏ nơi tôi ngồi viết thư cho bạn, nhìn ra ngoài nền trời trong xanh của Mùa Xuân ở Quận Cam, lòng tôi êm ả, hồn tôi bềnh bồng trên những hàng phượng tím đẹp mơ màng. Phượng tím (jacaranda) thường nở rộ vào dịp lễ Mother’s Day của Tháng Năm.”

UserPostedImage

Phượng tím Jacaranda tại Brisbane


Tới đây, Nguyễn không ngăn nổi mình đọc lại bài viết dạo nọ về phượng tím tháng 5. Tới luôn đi bác tài, xin trích ra đây để bạn ta cùng đọc: Nhiều người yêu phượng tím. Hoàng Mai Ðạt và Yến Tuyết như ta vừa thấy trên. Trúc Chi trong một tập tùy bút cũng ngợi ca phượng tím. Và hình như cả Bùi Bích Hà nữa. Còn nữ họa sĩ Phan Nguyen Becker cũng đã có lần vẽ phượng tím. Chỉ có ông Mai Thảo là không ưa. Ông nói: Ðã phượng thì phải phượng đỏ của quê nhà, chứ làm đếch gì có phượng tím. Vậy mà, Phan Lạc Phúc ở tận bên xứ Kangaroo cũng viết trong Tạp Ghi về vẻ đẹp của hoa phượng tím ở Úc nở vào mùa xuân.

Chưa hết, còn một tác giả nữa cũng viết về phượng tím ở Úc, mà viết một cách say sưa. Ðó là Phạm Diễm Hương của báo Trẻ ngày nào. Trong một bài tùy bút, cô viết về một mối tình thật đẹp nở dưới cây phượng tím. Bài viết mở đầu: “… Cuối Xuân. Thành phố Brisbane của tiểu bang Queensland thuộc miền bắc Úc, nơi mình ở, khí hậu thật tuyệt vời. Sáng sớm gió còn hơi mát lạnh, nhưng đến gần trưa, trời bắt đầu oi bức và nắng chang chang. Hoa lá cây cối như được thêm năng lượng, chợt tươi thắm hơn, những nụ hoa, chồi lá vươn lên như chực bung nở, nhất là phượng tím Jacaranda dịu dàng là thế, nhưng dưới nắng, cũng trở nên rạo rực quyến rũ.”

Ở Úc trồng nhiều phượng tím Jacaranda. “Các bạn cứ tưởng tượng Brisbane là thành phố đồi núi, với những con dốc cao, những bìa rừng thấp, và phượng tím chập chùng tím ngan ngát, có tuyệt không cơ chứ!” Hai mươi năm về trước, Phạm Diễm Hương có dịp thăm ngôi nhà cổ Wolston, nơi có cả một rừng phượng tím.

“Hồi đó cũng vào cuối Xuân như bây giờ, Ann, cô bạn trẻ học cùng lớp, đã rủ mình đến thăm ngôi nhà ấy. Ngôi nhà Wolston tọa lạc trên con đường im vắng, hàng cây cổ thụ hai bên đường như muốn đổ xuống vì nhiều cành rậm lá. Ngôi nhà có bề ngang rất rộng và bề sâu chỉ đủ cho chiều dài của một căn phòng nhỏ. Các phòng nằm sát cạnh nhau, cùng nhìn ra sân trước, cùng hướng về sân sau.

… Mình bước ra khỏi cửa phòng khách để ra khu vườn phía sau. Không thể gọi là vườn, mà phải gọi là cánh rừng với một màu tím ngát. Màu tím dịu dàng tha thiết phủ kín không gian.

Từng hàng cây dáng vẻ thanh tú, được trồng ngay ngắn bên nhau trên một khu đất rộng dễ chừng cả mẫu, các ngọn cây đan vào nhau, như những gắn bó thân thiết chẳng thể rời. Ann và mình đã nằm xuống thảm hoa tím để thưởng thức không gian trữ tình, thơ mộng. Ann thì thầm: “ Hoa Jac không thơm, nhưng mùi gỗ của nó thì không thể chê vào đâu được, thơm lắm… ”

“Mình ngửi thấy chứ, mùi gỗ ấy có vị ấm, nồng nàn, và hình như có vị cay cay của tràm Mimosa, và của dầu thông… cái mùi quen thuộc của núi rừng Ðà Lạt. Bầu trời giăng đầy hoa tím, đúng như Ann nói, những tàn phượng hướng về phía sân trước, có màu tím xanh, tím mát, còn tàn phượng hướng về phía cuối vườn, có hoa màu tím hồng, tím đỏ. Ann tiếp tục nói: “Bà cố của tôi tên là Ann, là chủ nhân cuối cùng của ngôi nhà này, tên của tôi được đặt để nhớ đến Bà. Bà Ann đẹp lắm, ảnh người thiếu phụ treo phòng ngủ là bà đấy. Bà sống một mình, nghe mẹ tôi nói bà có người yêu, nhưng hai người không lấy nhau. Tôi nghe kể, họ đã từng ngồi với nhau ở dưới gốc cây này, chính nơi này. Cô có thấy chữ Ann ở khắp thân cây không? Những dấu vết tưởng là vỏ cây sần sùi, nhưng chính là những nét gạch chữ Ann đấy (và thỉnh thoảng một cái tên khác nữa). Rừng phượng này là kỷ niệm của bà, bà mất khi chưa đến bốn mươi.”

Diễm Hương vuốt ve từng chữ Ann trên thân cây rồi tự hỏi có phải bà Ann và người tình đã ngồi bên nhau dưới tất cả những gốc phượng này không? Có phải họ luôn dựa lưng vào thân phượng và hướng về cuối vườn trong những phút hạnh phúc cũng như lúc thương đau không? Có phải vì thế mà tàn phượng hướng về phía ấy có màu của tình yêu, màu tím hồng, tím đỏ không? Có phải vì thế mà mỗi cây phượng trong khu rừng này đều có hai màu – một màu tím xanh tươi mát thơ ngây, và một màu của tình yêu tím đỏ?

Ðến chiều tối, từ giã ngôi nhà của Ann, Diễm Hương hẹn với mình sẽ trở lại vào mùa Xuân năm sau, nhưng từ đó đến nay, cô đã không trở lại, cũng không có cơ hội đi ngang qua ngôi nhà Wolston nữa.

Phượng tím đẹp và lãng mạn bởi có những mối tình như tình của cô Ann. Tiếc thay Nguyễn chưa có mối tình nào có bóng cây jacaranda. Chỉ có một chuyện tình dưới bóng cây mộc lan thôi. Vậy cũng đã là thơ mộng lắm lắm rồi. Hẹn với phượng tím kiếp sau vậy.

TN

Edited by user Sunday, August 19, 2018 12:20:53 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6027 Posted : Monday, August 20, 2018 12:13:27 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage

PHIÊU BẠT CUỐI TRỜI

Biết về đâu khi bóng chiều đã ngả
Nhìn trời xanh, mây trắng lặng lờ trôi
Cánh đồng hoa lẫn cỏ màu vàng úa
Không gian lắng chìm, buồn chán rã rời!

Con đường dài thăm thẳm tới chân mây
Chiều dần loang bóng tối tiễn đưa ngày
Hàng cây xanh, im đứng chờ cơn gió
Cánh chim trời lẻ bạn, bỗng vụt bay .

Anh vẫn đi, vẫn mải miết bước chân
Balo^ trên vai, tay xách túi đàn
Nghe trong tiềm thức, lời yêu vọng lại
Hình bóng xưa, giờ xa tắp, ngút ngàn .

Anh vẫn lang thang trên con đường vô định
Đời vắng em rồi, chẳng cần biết về đâu
Trái tình trao em, anh không hề toan tính
Có đâu ngờ, mình anh phiêu bạt cuối trời sâu
Có đâu ngờ cuối cùng đời, mình lại mất nhau.

HONG VU LAN NHI
8/18/2018
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6028 Posted : Thursday, August 23, 2018 11:07:48 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

HÌNH NHƯ

Nhạn chiều xoãi cánh từng không
Mịt mờ vạn dặm dõi trông một trời

Thuyền dong, dong mãi ngoài khơi
Bến bờ mong mỏi thuyền ơi có dừng

Trăng tròn, trăng khuyết bao lần
Lòng thêm vương vấn lớn dần nhớ nhung

Ngày quanh quẩn với mông lung
Hình như tình đã muôn trùng bủa vây

MeChua
4/23/2010

Héo Hon

Héo hon chìm đắm hao gày
Mộng tàn theo những tháng ngày buồn tênh!

Thuyền trôi theo sóng lênh đênh,
Dòng sông nước chảy về miền hoang vu.

Không gian vắng lặng như tờ
Sương thu giăng lấp trời mơ tím buồn.

Trên cao, dòng thác tràn tuôn
Tạt theo gió những giọt buồn nhẹ bay.

HONG VU LAN NHI
4/23/2010


Xa Xôi

Tóc mây chiều lụa ai bay
Em xa xôi thưở lưu đày đời nhau

Muà trăng trôi nổi tình đau
Đêm hoang man dại , nát nhàu tình ta

Đêm mùa biển động xót xa
Yêu thương chìm giữa nhạt nhòa sóng xô

Tình em nét chém hư vô
Ta bâng khuâng nỗi , mơ hồ yêu em

Khieu Long
4/23/2010

Edited by user Thursday, August 23, 2018 11:08:38 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6029 Posted : Friday, August 24, 2018 9:12:24 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage

bỏ dở

phạm quang trung

toan dừng bút
buổi hôm im tiếng nói...
giọng hoàng oanh thỏ thẻ bên cung son
lòng nhốt lại những muôn vàn âm điệu
vào dòng thơ bỏ dở
dư âm còn

thu trải lá
em ra ngồi hiên cửa
nhặt niềm riêng tô sắc úa vàng trôi
im lặng quá những an hoà cùng tận
muốn bước đi lại sợ
vỡ cung phần

ơi mơ ước
quảng đời dài xuôi ngược
gom lại về sân lá đổ mưa mưa
em ngồi hát sao thanh bình rất lạ
nâng đàn tôi vào nhịp
rất ân cần

đừng khép lại
van em đừng khép cổng
để tôi qua như thể chưa có lần
hãy mở rộng một mùa thu quyến rũ
có chim xanh bay bổng
ngọn mây tần

thu em ạ
mỏng bay tờ áo lụa
nhẹ hơi sương run rẩy bụi hoa mơ
mà tưởng nhớ khung trời nào cổ điển
có em qua hoàng hậu
thuở đợi chờ

toan dừng bút
ô hay lòng đâu nỡ
phút giao bôi còn mãi chén rượu nguyên
ngồi yên đấy giấc hoàng hoa thức dậy
còn nghe ra sóng nước
vỗ mạn đời

sẽ ghi vội
cho tròn câu tình ái
và này em thu trắng lắm bên sông
gượm em nhé dù con mơ phù phiếm
vẫn tìm ra mầu thu
với em hiền

foto by Linh Văn Đinh

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6030 Posted : Saturday, August 25, 2018 3:32:05 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

Một bài thơ cũ: Nhà thơ Bùi Giáng


Bùi Giáng

August 25, 2018

Bùi Giáng sinh ngày 17 Tháng Mười Hai, 1926, tại Quảng Nam.
Năm 1933: Ông bắt đầu đi học tại trường làng Thanh Châu.
Năm 1936: Ông học trường Bảo An (Điện Bàn) với thầy Lê Trí Viễn.
Năm 1939: Ông ra Huế học tư tại trường trung học Thuận Hóa. Trong số thầy dạy ông có Cao Xuân Huy, Hoài Thanh, Đào Duy Anh.
Năm 1950: Ông thi đỗ tú tài đặc biệt do Liên khu V tổ chức, được cử tới Hà Tĩnh để tiếp tục học. Từ Quảng Nam phải đi bộ theo đường núi hơn một tháng rưỡi, nhưng khi đến nơi, thì ông quyết định bỏ học quay ngược trở về quê, để đi chăn bò trên vùng rừng núi Trung Phước.

Năm 1952: Ông trở ra Huế thi tú tài hai ban văn chương. Thi đỗ, ông vào Sài Gòn ghi danh học đại học Văn Khoa. Tuy nhiên, theo T. Khuê thì sau khi nhìn danh sách các giáo sư giảng dạy, ông quyết định chấm dứt việc học và bắt đầu viết khảo luận, sáng tác, dịch thuật và đi dạy học tại các trường tư thục.

Năm 1969: Ông “bắt đầu điên rực rỡ” (chữ của Bùi Giáng). Sau đó, ông “lang thang du hành Lục tỉnh” (chữ của Bùi Giáng), trong đó có Long Xuyên, Châu Đốc.

Năm 1971: Ông trở lại sống ở Sài Gòn. Thi sĩ Bùi Giáng mất lúc 2 giờ chiều ngày 7 Tháng Mười, 1998, sau một cơn tai biến mạch máu tại bệnh viện Chợ Rẫy. Ông được chôn cất tại nghĩa trang Gò Dưa, Thủ Đức.

UserPostedImage

Tranh màu nước của Bùi Giáng

Tình thứ nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Và thứ hai ba bốn chín thêm mười
Bờ tang hải biển dâu xô lật úp
Bến phiêu bồng anh lật đật theo đuôi

Anh chỉ có niềm vui trong chốc lát
Và nỗi buồn cũng chốc lát như nhiên
Tình thứ nhất thoảng đi qua thấm thoát
Tới trăm năm còn thấm thoát như thường

Anh vẫn tưởng đầu đường thương xó chợ
Ai có ngờ xó chợ cũng thương nhau
Hồn tan vỡ song đôi trong hơi thở
Ôi đầu đường ôi xó chợ nơi đâu
Là nơi đó chốn kia anh rất rõ
Trong máu me từng khoảnh khắc sơ đầu

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Và thứ nhì cũng đệ nhất như nhiên
Bờ dâu biển phiêu bồng trôi lật đật
Bến phiêu du chớp nhoáng mộng tang điền

Bây giờ anh dại anh điên
Biên Hòa Bệnh Viện bình yên anh về
Anh chào vĩnh biệt sơn khê
Chào anh vĩnh quyết bốn bề nhà ma.

Bùi Giáng


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6031 Posted : Monday, August 27, 2018 9:29:55 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
Câu chuyện về chữ NHẪN


Có một nhà sư chọn tu pháp Nhẫn nhục Ba la mật, sau nhiều năm tháng nỗ lực tu tập thì sư cũng thành tựu được rất nhiều công hạnh, trụ vững như kim cương khi bình an trước mọi nghịch cảnh, bị người khách ganh ghét, lăng nhục, mưu hại sư vẫn luôn nở nụ cười trên môi thản nhiên như không.
Rất nhiều người tán thán sư và thường xuyên đến chỗ sư để đàm đào và thực tập hạnh tu này, sư luôn vui vẻ tiếp đón và chia sẻ những kinh nghiệm thực tập được cho họ.
...
Một hôm có một thanh niên đến tham quan chùa, anh ngưỡng mộ hạnh tu của sư nhưng vì mới tìm hiểu đạo nên không biết chuyện gì để tham vấn, nhìn quanh thấy trên tường treo tấm bảng gỗ có một chữ sư viết rất bay bướm, anh liền hỏi:

- Thưa Thầy, đây là chữ gì ạ?

Sư trả lời đầy vẻ tự hào:

- Chữ Nhẫn viết theo lối thư pháp, ta phải tập viết hàng trăm lần mới được như ý đấy con à.

Anh gật gù vẻ tán thưởng, sau khi đi lòng vòng ngó nghiêng đây đó anh đứng trước tấm bảng gỗ gãi đầu gãi tai:

- Thưa Thầy chữ gì đây ạ?

Nhà sư tươi cười trả lời:

- Ta tu hạnh nhẫn nhục nên viết chữ Nhẫn đó mà .

Một chút sau, anh lại ngắm nghía tấm bảng và hỏi:

- Thưa Thầy, thầy viết chữ gì đây ạ ?

- Chữ NHẪN!

Trước khi ra về anh lại tần ngần trước tấm bảng:

- Thưa Thầy, chữ gì đây ạ?

Nhà sư không chịu nổi nữa, nộ khí xung thiên:

- Chữ nhẫn! nhẫn ! nhẫn! Đồ ngu , ngu gia truyền ! Có một chữ mà nãy giờ hỏi hoài, hỏi hoài! Cút ngay!

Lời bàn :

Chữ Nhẫn được ghép từ hai chữ: Đao ở trên và Tâm ở dưới. Tâm( tức là trái tim) mà không chịu nằm yên thì Đao ( tức con dao) sẽ phập xuống tức thì. Vậy đấy, tự mình mà nhẫn nhịn được thì đao kề cổ vẫn bình yên vô sự, bằng không thì tai họa sẽ giáng xuống đầu mình trước tiên.

Cách viết chữ nhẫn:

UserPostedImage


Chữ ĐAO (con dao) ở trên và chữ TÂM (con tim) ở dưới. Lưỡi dao ấy ở ngay trên tâm, và nếu như gặp chuyện mà không biết nhẫn nhịn thì tránh sao khỏi đau đớn, có nhẫn nhịn mới chuyển nguy thành yên, bại thành thắng, dữ thành lành…

Edited by user Monday, August 27, 2018 12:16:22 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6032 Posted : Tuesday, August 28, 2018 4:17:23 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
UserPostedImage

GIÒNG CUỒNG SI CHO HUẾ
*
Em về Huế, buồn buồn ngồi một chắc
có chút chi thiêu thiếu vướng trong lòng...
không lẽ là tình khúc một giòng sông
anh để lại trong tâm hồn Tôn Nữ?
*
Em ngược chiều, lang thang vô Thượng Tứ
răng hình như bông sứ giận ngô đồng
cánh u hoài, tơi tả giữa hoàng hôn
chắc Đại Nội chuộng ngô đồng hơn sứ?
*
Chiều Lương Quán, con đường xưa đất đỏ
bên tê sông, tháp Linh Mụ tịnh thiền
bên ni sông, hương tóc ngủ vai anh
chừ yên lặng đến nín câm tích cổ
*
Thu bạt phố, lá me hờn Vỹ Dạ
quãng đường về An Cựu nắng chìm sâu
vào giòng sông đẹp như thuở yêu đầu
xuôi Bến Ngự rồi nghe sầu Đập Đá
*
Huế em đó, những chi_ mô, vui lạ
những răng_ ri tê _rứa thiệt dị òm
nón nghiêng vành che tiếng dạ làm duyên
chiếc răng khễnh dễ thương ngầm dưới nón
*
Huế bây chừ răng mờ đầy nỗi vắng
biết ngày mô sầu mới lắng trong lòng
người xa rồi, kinh thành cổ mênh mông
ngừng chân chút rồi chào Hương...giã biệt
*
Huế thiếu anh, đong đầy toàn luyến tiếc
thôi lần ni là lần chót em về
nhìn giòng xưa, bến cũ để rồi ghi
trong trang vở giòng cuồng si cho Huế...

đông hương

Edited by user Tuesday, August 28, 2018 4:21:44 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

tictac  
#6033 Posted : Tuesday, August 28, 2018 5:32:34 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,600
Location: Riverside

Thanks: 341 times
Was thanked: 574 time(s) in 478 post(s)

UserPostedImage

Về một người Mỹ đáng nhớ
T. Vấn


John McCain, anh hùng cả trong thời chiến lẫn thời bình của nước Mỹ, qua đời hôm thứ bảy 25 tháng 8 năm 2018 vì ung thư não tại thành phố nhỏ bé Cornville, tiểu bang Arizona, Hoa Kỳ.
Cái tên John McCain quen thuộc với nước Mỹ, quê hương của ông, là một điều hiển nhiên. Vốn là một phi công của binh chủng Hải quân Hoa Kỳ, ông nối nghiệp cha và ông nội, hai người này đều là tướng 4 sao Hải quân. Sau chiến tranh, McCain giải ngũ, tham gia họat động chính trị cho đến ngày phải chịu thua bệnh tật. Ông đã lần lượt là dân biểu Hạ viện, rồi thượng nghị sĩ liên tiếp 6 nhiệm kỳ, từng 2 lần đại diện đảng Cộng Hòa ra tranh cử tổng thống Hoa Kỳ.

Cái tên John McCain cũng không xa lạ gì với người Việt Nam, miền Nam lẫn miền Bắc, cả trong nước lẫn hải ngọai. Là phi công, khi nước Mỹ tham gia trực tiếp vào chiến tranh Việt Nam năm 1965, ông tình nguyện đảm nhận các nhiệm vụ không kích. Tháng 10 năm 1967, trong một phi vụ gần Hà Nội, phi cơ của McCain bị bắn rơi xuống hồ Trúc Bạch. Ông bị bắt và sau đó, đưa về giam giữ ở trại giam Hỏa Lò, nơi bộ máy tuyên truyền của nhà cầm quyền miền Bắc gọi mỉa mai là khách sạn Hin-Tơn (theo tên hệ thống khách sạn Hilton lớn nhất nhì thế giới của Mỹ). Dạo ấy, hình ảnh McCain bị lực lượng dân quân bắt giữ trên hồ Trúc Bạch được phổ biến khắp các hang cùng ngõ hẻm miền Bắc (cũng như thế giới).

UserPostedImage
McCain bị dân quân Hà Nội bắt giữ trên hồ Trúc Bạch. Ảnh: Internet


Tháng 4 năm 1968, cha của ông, viên tướng tư lệnh Hải quân bốn sao, được tổng thống Hoa Kỳ LB Johnson bổ nhiệm là tổng tư lệnh lực lượng Thái Bình Dương, bao gồm cả bộ chỉ huy quân đội Hoa Kỳ tham chiến ở Việt Nam. Với mục đích tuyên truyền chứ không phải vì nhân đạo, nhà cầm quyền miền Bắc lúc ấy có đề nghị phóng thích McCain, nhưng ông yêu cầu những tù binh Mỹ bị bắt trước ông phải được thả ra trước đã, theo đúng tinh thần “First In, First Out” của quân đội Hoa Kỳ.
Tất nhiên, nhà cầm quyền miền Bắc từ chối lời yêu cầu của McCain, và ngay sau đó đã cho lệnh tống giam ông vào ngục tối kiên giam trong hai năm rưỡi để “trừng phạt”. Tháng 4 năm 1973, hai tháng sau khi hiệp định đình chiến Paris ký kết, McCain được thả sau hơn 5 năm bị bắt làm tù binh, trong đó có 3 năm rưỡi trong các phòng kiên giam.
Chính vì lý do “bị bắt” mà ông đã không được vị đương kim tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump, một người có thành tích tìm mọi cách để tránh việc bị động viên trong thời chiến tranh (nói nôm na là trốn lính), công nhận là “anh hùng thời chiến tranh”.

Trong chiến tranh, ngã xuống giữa chiến trường hay chẳng may lọt vào tay đối phương là những điều không một chiến binh nào mong muốn, dù cũng có rất nhiều người coi chuyện đó nhẹ như lông hồng, là cái giá của hy sinh, nhưng đâu có nghĩa cứ phải chết giữa chiến trường mới được coi là anh hùng.
Thực ra, thái độ thẳng tay từ chối “sự phóng thích” của McCain cũng đã đủ chứng tỏ nhân cách, lòng can đảm và nghị lực khác thường của ông ngay từ những năm tháng tuổi trẻ kéo dài mãi sau này trong suốt hơn 60 năm ông cống hiến đời mình cho tổ quốc của mình. [Những ai đã từng ở tù cộng sản đều có thể cảm và hiểu thấu trọn vẹn sự can đảm rất đáng ngưỡng mộ của chàng thanh niên 32 tuổi McCain, cũng như nghị lực phi thường của chàng thanh niên Trần Hùynh Duy Thức từ nhiều năm nay bị ngược đãi trong nhà tù cộng sản, nhưng vẫn quyết không chịu nhận tội mình không làm để được thả tự do. Thậm chí, viên cựu doanh nhân thành đạt này còn không chấp nhận sống ngòai đất nước dù đó là điều kiện để ra khỏi nhà tù].
Cựu tổng thống Obama, từng là đối thủ với McCain trong cuộc chạy đua vào tòa bạch ốc năm 2008, khi nghe tin ông qua đời, đã bày tỏ sự ngưỡng mộ McCain một cách rất sâu sắc “Rất ít người trong chúng ta trải qua những gì mà John (McCain) đã từng bị thử thách hoặc bị buộc phải chứng tỏ lòng can đảm của mình như John đã từng chứng tỏ, nhưng tất cả chúng ta đều (qua sự can đảm của McCain) được tiếp thêm ý chí để cố gắng hướng tới những điều tốt lành vượt lên trên cả chính mình. Và John, bằng khả năng tốt nhất của mình, đã cho chúng ta thấy ý nghĩa đích thực của đời sống. Vì thành quả ấy, tất cả chúng ta đều mắc với John một món nợ”.

[Có lẽ, nếu chẳng may, chàng tuổi trẻ đáng dòng hào kiệt Trần Hùynh Duy Thức của chúng ta, bỏ thây trong nhà tù như ước nguyện của chàng, thì tất cả những người Việt Nam yêu chuộng tự do, dân chủ, công bằng – đều sẽ như người dân Mỹ nợ McCain – chúng ta cũng sẽ nợ Trần Hùynh Duy Thức món nợ lớn về sự xác tín mạnh mẽ phẩm giá con người, thứ phẩm giá vượt lên trên sự chết, vượt lên trên sức chịu đựng hữu hạn của thân xác con người, vượt lên trên mọi cám dỗ đời thường mà những người trẻ khác cùng thời với chàng đã không thể vùng vẫy thóat ra được để dám sống một đời sống đích thực cho xứng tầm với chàng].

UserPostedImage
Tượng đài ghi dấu nơi máy bay của McCain bị bắn rơi ở Hà Nội. Ảnh: Người Việt


Sáu nhiệm kỳ là thượng nghị sĩ quốc hội Hoa Kỳ, McCain đã có nhiều dịp quay lại Việt Nam, chính thức làm việc với kẻ đã từng cầm tù mình, ngược đãi, sỉ nhục mình và đóng vai trò chiếc gạch nối quan trọng nhất trong nỗ lực hàn gắn vết thương chiến tranh giữa hai nước Mỹ và Việt Nam. Nơi máy bay của McCain bị bắn rơi bên bờ hồ Trúc Bạch, nhà cầm quyền Hà Nội đã cho dựng một đài “Tưởng Niệm” để ghi nhớ sự kiện này. Bức phù điêu được gọi là “tưởng niệm” có hình dáng một người quỳ gối, hai tay giơ lên với ý nghĩa xin đầu hàng và được chú thích là “phi công John Sidney McCain, thiếu tá không quân thuộc lực lượng Hải quân Hoa Kỳ”. Sự hiện hữu của bức phù điêu nhằm mang ý nghĩa gì, chính McCain trong một lần được hỏi cũng không biết rõ, dù ông đã từng đến đó, đã từng yêu cầu chỉnh sửa một chi tiết sai trong nội dung chú thích khắc trên bức tượng.

Nếu mục đích của đài tưởng niệm là chứng tích tượng trưng cho sự đầu hàng của “đế quốc Mỹ” trước “nhân dân Việt Nam” thì thật là một sự mỉa mai và thậm chí vô ý thức vì chính McCain (cùng với TNS John Kerry) là hai nhân vật quan trọng nhất giúp Việt Nam có được sự bang giao (mà Việt Nam rất ao ước và cần đến) với kẻ thù cũ năm xưa.
Hôm thứ bẩy 25 tháng 8, 2018, khi nghe tin ông qua đời, nhiều người dân đã đến đây thăm viếng và đặt hoa như một cử chỉ nhớ đến ông, một người Mỹ lịch sử đóng vai trò đáng ghi nhớ ở Việt Nam cả trước lẫn sau khi cuộc chiến Việt Nam chấm dứt. Còn nhớ vì mục đích gì, nhớ như thế nào lại là câu chuyện riêng tùy vào hòan cảnh lịch sử và xã hội của mỗi người.
Đối với người Việt ở hải ngọai, nhất là ở Mỹ, thì cái tên McCain gắn liền với một đạo luật về di dân có tên gọi là Tu Chính Án McCain. Qua nỗ lực không mệt mỏi của McCain, Thượng viện Hoa Kỳ đã thông qua điều khoản cho phép con cái trên 21 tuổi, chưa lập gia đình của các vị cựu tù cải tạo, các gia đình thuộc diện thân nhân bảo lãnh và các thành phần liên quan đến diện con lai Mỹ, được nhập cư nước Mỹ. Rất nhiều người Việt thuộc diện trên vẫn nghĩ mình mang ơn McCain về một cuộc sống tự do bên ngoài đất nước.
Người ta còn nhớ đến McCain ở cá tính độc lập, thẳng thắn, không bao giờ e ngại nói lên suy nghĩ thật của mình về bất cứ vấn đề gì. Trong chính trị (nuớc Mỹ), cá tính ấy đồng nghĩa với việc có nhiều kẻ thù. Cũng vì vậy, tuy cùng chung một đảng Cộng Hòa, nhưng McCain và viên tổng thống đương nhiệm Donald Trump thường xuyên có những xung đột về cách giải quyết những vấn đề quan trọng của nước Mỹ. Là một người mang biệt danh “hùm xám cô đơn” (maverick), bất kể đa số các đồng sự trong đảng Cộng Hòa chọn con đường ủng hộ nghị trình (phù hợp với lập trường bảo thủ) của Trump mà cố tình bỏ qua cho ông này nhiều lầm lỗi cá nhân, McCain chọn ngược lại.

Những xung đột giữa hai người có hai nhân cách hòan tòan đối nghịch nhau, đã đến lúc không thể cứu vãn. Kết quả, trước khi chết, McCain ngỏ ý không muốn có mặt Trump trong tang lễ của mình. Cá tính của McCain mạnh mẽ đến độ không suy xuyễn chút nào dù thân xác đang ở những giây phút sau cùng. Ông cũng đã tỏ ý muốn được hai vị cựu tổng thống Obama và Bush (con), hai cựu đối thủ của ông trong hai cuộc tranh cử tổng thống, đọc điếu văn cho mình trong tang lễ. Quả là một nhân cách đáng phục!

Thế nên, sự ra đi của McCain, trong bối cảnh chính trị nước Mỹ hiện nay, là sự vắng mặt của một tiếng nói công bằng, chính trực, vượt lên trên những khác biệt về đường lối xây dựng đất nước, về đảng phái, về lập trường (bảo thủ hay tự do), về niềm tin vào xã hội, vào con người. Nói cách khác, theo TNS Jeff Flake, một đồng sự của McCain tại Thượng viện Hoa Kỳ, thì “McCain là lương tri của Thượng viện”. Hiểu rộng hơn, đó là lương tri một nước Mỹ mà thế giới đã từng biết đến, mà nhiều dân tộc bị áp bức trên thế giới từng biết đến, mà bao kẻ khốn cùng ở bất cứ nơi nào trên thế giới từng biết đến.
Nay, với sự ra đi của McCain, còn những ai đủ tầm vóc, đủ bản lãnh, đủ tự tin để tiếp bước ông đi con đường đầy gai góc này? Trong khi đó, nhiều chính trị gia chuyên nghiệp chọn con đường thỏa hiệp, nín thở qua sông, giả ngơ giả điếc trước sự lộng hành của dối trá, bịa đặt, hy vọng một ngày trật tự cũ lại được tái lập, vì truyền thống dân chủ của nước Mỹ sẽ không bao giờ cho phép tình trạng như hiện nay kéo dài. Nhưng mức độ phá sản về đạo đức, về mối tương quan giữa con người không phân biệt màu da, chủng tộc, tôn giáo dường như đã vượt quá lằn ranh an toàn khiến người ta lo sợ về một viễn cảnh không lấy gì làm tốt đẹp lắm cho nước Mỹ.

Để vinh danh cuộc đời một con người lỗi lạc, ngoài việc linh cửu của McCain sẽ được quàn tại thủ đô tiểu bang Arizona theo nghi thức dành cho những người có công trạng đặc biệt cho tiểu bang, một nghi thức tương tự ở cấp liên bang (tòan nước Mỹ) tại thủ đô DC dành cho McCain cũng đã được lưỡng viện quốc hội Mỹ thông qua, một vinh dự mà từ trước tới nay chỉ có 30 người được hưởng. McCain sẽ là người thứ 31. Trước ông, có các tên tuổi như cố TT Gerald Ford, John F. Kennedy, Lyndon B. Johnson, D. Eisenhower, Herbert Hoover . . .
Công chúng ngưỡng mộ ông sẽ có cơ hội đến căn phòng hình tròn (rotunda) có mái vòm, tọa lạc ở tòa nhà cao nhất của trụ sở quốc hội Hoa Kỳ (Capitol) để viếng linh cửu McCain, rồi sau đó quan tài sẽ được đưa đ chôn tại nghĩa trang học viện hải quân ở Maryland, theo đúng như ước nguyện của người quá cố.
Với người Việt Nam, hiếm khi có nhân vật quốc tế nào qua đời gây nên một xúc động lớn và rộng khắp như trường hợp cựu phi công chiến tranh Việt Nam – cố Thượng Nghị Sĩ John McCain. Điều đó chứng tỏ, một nhân cách lớn luôn có tác động đến người đương thời, đến các thế hệ tương lai, và là nguồn hứng khởi để người ta gắng vượt lên trên những giới hạn của chính bản thân mình.





ConMuaNho  
#6034 Posted : Wednesday, August 29, 2018 3:26:43 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,916
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 308 times
Was thanked: 2927 time(s) in 1380 post(s)
UserPostedImage


Em Như Chùm Hoa Sứ


Em như chùm hoa sứ
Nở giữa vườn không tôi
Đêm thả hương đầy tóc
Giấu riêng cho một người.

Chỗ em nghiêng xuống thấp
Quờ quạng thoáng chiêm bao
Mưa còn chưa ướt áo
Một thời tình qua mau.

Thì dù sao đi nữa
Cũng có lần cho nhau
Nụ hôn đầu bỡ ngỡ
Bên chùm sứ ngọt ngào.

Chân tôi còn lảo đảo
Bước vào cuộc bể dâu
Giữa trần ai huyên náo
Còn chút tình mang theo.

Giữ cho đời thơm ngát
Những dấu tích thăng trầm
Trong nụ hoa nở chậm
Có bóng người trăm năm…



Hư Vô

UserPostedImage



hongvulannhi  
#6035 Posted : Thursday, August 30, 2018 8:17:20 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
UserPostedImage

VỀ LẠI ĐI MẦY

về lại đi mầy mùa nắng tháng ba
nơi chiến trường xa vang rền đạn pháo
lấp loáng đồi tranh lung linh nắng ảo...
mướt giọt mồ hôi thằng núp thằng ngồi

về lại đi mầy mình tiếp tục chơi
Lệ ngọc_ Sa Thầy _ luồn Krongso-Lũ
Kontum chiều mưa trong hầm ũ rũ
chuyền điếu thuốc đen "cù lủ ách chuồn"

về lại đi mầy đêm uống rượu suông
ngồi đợi xe đò sáng mai đi phép
mầy về Sài gòn tao đi Phan Thiết
xị đế rẻ tiền _ em gái Pleiku.....

về lại đi mầy nghe tiếng mưa ru
trong "động" má mì _ Hội thương Hội phú
lộp độp trên tôn giọt mưa không ngủ
tiền đồn ChuPao rít thuốc "con mèo"

về lại đi mầy rồi dẫn tao theo
nằm lại chổ nầy buồn như chấu cắn
Thuần Mẫn _Cheo Reo lang thang mấy bận
đi xuống đi lên chỉ có mấy thằng

tao gọi cho mầy mầy có nghe không
bắt được tiếng tao trả lời trên máy
đã mấy mươi năm ngày tao nằm lại
mầy mất biệt tăm không thấy quay về

cung đường đau buồn bi tráng lê thê
tỉnh lộ 7B máu và nước mắt....
nằm đây chờ mầy mày đi đâu mất
tráng sĩ lang thang hồn phách vật vờ

về lại đi mầy mình tiếp tục chơi
tiếp nối tuổi đời của thằng Biệt động...

LanPhi

Edited by user Thursday, August 30, 2018 8:19:47 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#6036 Posted : Friday, August 31, 2018 4:02:22 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,299

Thanks: 659 times
Was thanked: 544 time(s) in 384 post(s)
UserPostedImage


MỘT CHUYỆN CẢM ĐỘNG VỀ TÌNH MẸ


Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi. Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến. Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên: “Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà: “Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ. Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên: “Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi. Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo.

Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

“Con yêu quý,

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.

Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó. Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..

Mẹ yêu con lắm,
Mẹ..."

Edited by user Friday, August 31, 2018 4:06:32 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#6037 Posted : Saturday, September 1, 2018 7:45:28 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)

UserPostedImage


CHÚT TÌNH RIÊNG CHO HUẾ

Nhắc đến Huế, nỗi buồn như chùng xuống
Kỷ niệm xưa theo ký ức trôi xuôi
Tuổi 13, hoa lòng còn ươm nụ
Mộng mơ về phủ kín một trời vui.

Tà áo trắng vương bay theo gió thổi
Mái tóc thề e ấp nỗi niềm riêng
Tiếng guốc mộc, rộn ràng xao xuyến quá
Mắt lạ nhìn xoáy vành nón chao nghiêng.

Cầu Tràng Tiền nối đôi bờ thương nhớ
Dòng Hương Giang, xuôi ngược những thuyền đò
Tiếng chèo đưa nhịp nhàng theo mái đẩy
Nắng chiều buông cùng giọng hát câu hò.

Cổng Thượng Tứ, vẫn sáng, chiều đưa đón
Bước chân ngoan ngày hai buổi đi về
Mắt Đồng Khánh mê hoặc trai Khải Định
Tim tương tư câu nói: “ dị chưa tề “

Hồ Tịnh Tâm sen hai màu trắng, đỏ
Hương thơm nồng, tỏa ngát một vùng quê
Đường đất nhỏ, quanh co vào Tây Lộc
Rừng cây thưa, chênh chếch bóng trăng khuya ...

Ôi não nuột tiếng chuông chùa Linh Mụ
Vẫn vọng về khi dòng nhớ trào tuôn
Chút tình riêng từ một thời quá khứ
Mãi vang vang trong tiềm thức âm buồn …

HONG VU LAN NHI
4/5/2012

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6038 Posted : Sunday, September 2, 2018 2:06:38 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)
Huyền thoại Dạ Lan


Huy Phương
/Người Việt

April 29, 2017

UserPostedImage

Chân dung Dạ Lan, do Nguyễn Kỳ chụp, với kỹ thuật xóa mờ (trái) và cựu Ðại Tá Trần Ngọc Huyến, “cha đẻ” của chương trình Dạ Lan. (Hình: Huy Phương cung cấp)

WESTMINSTER, California (NV) – Năm 1954, Ðài Phát Thanh Quân Ðội (một phòng trong Sở Kỹ Thuật của Nha Chiến Tranh Tâm Lý thuộc Bộ Quốc Phòng, sau đổi thành Cục Tâm Lý Chiến, nằm trong Tổng Cục Chiến Tranh Chính Trị, thuộc Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực VNCH) ra đời cùng lúc với Ðài Phát Thanh Sài Gòn (thuộc Bộ Thông Tin).

Quản đốc đài đầu tiên là Trung Tá Vũ Quang Ninh. Cuối năm 1962, Thiếu Tá Nguyễn Văn Thúy thuộc Nha Truyền Tin được cử làm quản đốc. Tiếp theo, Thiếu Tá Hà Sĩ Phong là quyền quản đốc một thời gian dài, sau đó là Trung Tá Phạm Hậu và giai đoạn cuối cùng là Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến.


Năm 1964, Ðại Tá Trần Ngọc Huyến, lúc đó là thứ trưởng Bộ Thông Tin, về nhận chức giám đốc Nha Chiến Tranh Tâm Lý. Chính giai đoạn này đài bắt đầu khởi sắc, và số thính giả tăng rất nhanh nhờ chương trình Dạ Lan phát thanh hằng đêm.

Ông là người khai sinh ra chương trình này của Ðài Phát Thanh Quân Ðội, và ông có nhiều sáng kiến thay đổi các lối mòn truyền thông của thời cũ, nhất là sau biến cố đảo chính năm 1963, cần ổn định lại tinh thần của binh sĩ ngoài mặt trận.

Ngoài chương trình Dạ Lan là binh vận nhằm nâng cao tinh thần chiến sĩ, còn có chương trình Gia Binh dành cho gia đình binh sĩ, chương trình Ðồng Minh Vận Mai Lan phát thanh bằng Anh Ngữ dành cho các quân nhân đồng minh chiến đấu bên cạnh Quân Lực VNCH.

Riêng với Dạ Lan, mỗi ngày, chương trình nhận được rất nhiều thư của các quân nhân ở các tiền đồn heo hút xa xôi, viết thư thăm hỏi và xin hình. Có người tỏ tình, mê, và cũng có anh lính chiến miền xa, đem lòng yêu, hẹn hò về Sài Gòn sẽ đến gặp… Nhưng chưa ai được gặp, hẹn hò với Dạ Lan.

Không ai ngờ được người xướng ngôn viên mang tên Dạ Lan nói giọng Bắc lại là người con gái Quảng Nam, có một thời sống ở Huế, tên là Hoàng Xuân Lan. Trước đó, cô làm việc tại Ðài Phát Thanh Gươm Thiêng Ái Quốc, một chương trình thuộc dạng tuyên truyền xám (không rõ nguồn gốc) phát thanh về bên kia vĩ tuyến, thiết lập tại Ðông Hà, Quảng Trị. Ðài này do Trung Tá Phạm Hậu làm quản đốc và Thiếu Tá Ðặng Trí Hoàn (nhà thơ Hà Huyền Chi) làm phó.

Cô Xuân Lan được chọn nhờ giọng nói rất truyền cảm, làm xao xuyến người nghe, và phát âm tiếng Bắc rất đúng giọng (nhờ ông Hà Huyền Chi huấn luyện trong thời gian ở Ðồng Hà) và lẽ cố nhiên rất ngọt ngào.

Ðêm đêm trên làn sóng điện của Ðài Phát Thanh Quân Ðội, giọng nói của người em gái hậu phương có mãnh lực thu hút cảm tình của các binh sĩ trú đóng khắp bốn vùng chiến thuật. Danh từ “em gái hậu phương” và “anh trai tiền tuyến” là một danh từ khá quen thuộc phát sinh trong thời gian này được nghe và dùng nhiều trong các bài thơ hay nhạc phẩm thịnh hành.

Ðến năm 1966, cô Hoàng Xuân Lan chuyển lên sinh sống ở Ðà Lạt. Không thể nửa chừng khai tử chương trình Dạ Lan, nên một xướng ngôn viên khác của đài, cô Hồng Phương Lan (Dạ Lan 2), người phụ trách chương trình Nhạc Ngoại Quốc vào buổi trưa, vào thay thế, bởi vì hai cô có giọng nói rất giống nhau.

Chương trình Dạ Lan phát thanh mỗi tối từ 7 giờ đến 9 giờ, gồm các phần câu chuyện hằng ngày, tin tức, thời sự, điểm báo và phần văn nghệ. Ðặc biệt nhất là phần trao đổi thư tín giữa Dạ Lan và các quân nhân, phần lớn là các quân nhân ở các tỉnh xa thủ đô, nhất là thành phần trú đóng ở các tiền đồn.

Trong giai đoạn mới thành lập, phần câu chuyện hằng ngày do Lưu Nghi phụ trách, điểm báo do Nguyễn Triệu Nam, tin tức do Dzương Ngọc Hoán biên tập, phần nhạc do nhạc sĩ Ðan Thọ, Ngọc Bích chọn và lời dẫn nhạc do Huy Phương viết.

Chương trình Dạ Lan rất được anh em quân nhân hoan nghênh, nhất là các quân nhân xa nhà, trú đóng ở các tiền đồn hẻo lánh. Vào những năm 1964-68, đài phải tuyển thêm một số nữ nhân viên dân chính để phụ trách vấn đề trả lời thư của các “anh tiền tuyến” hằng đêm.

Nhân vật “em gái hậu phương Dạ Lan” chưa bao giờ xuất hiện trên truyền hình, báo chí hay qua các cuộc phỏng vấn ngoài đời mà chỉ duy nhất nghe tiếng nói cô qua Ðài Quân Ðội, bởi vì những người chủ trương muốn giữ cho cô một huyền thoại.

Cô cũng nhận được không ít thư từ tỏ tình của các “anh tiền tuyến.” Không ít anh em binh sĩ tiền tuyến đi phép về Sài Gòn đã tìm đến đài ở KBC 3168, 2 bis Hồng Thập Tự, gần cầu Thị Nghè, ngang hông Sở Thú, nhưng không bao giờ gặp được Dạ Lan bằng xương bằng thịt.

Chương trình Dạ Lan kéo dài tới ngày tàn cuộc chiến, biến mất vào những ngày miền Nam mất.

Riêng cựu Ðại Tá Trần Ngọc Huyến giải ngũ khoảng năm 1966 và những năm cuối cùng trước khi ra ngoại quốc, ông là giám đốc hãng xăng Esso ở Sài Gòn. Sang Hoa Kỳ năm 1975, ông sống ở Houston, Texas, với một đời sống tương đối lặng lẽ và qua đời vì bệnh tim vào ngày 15 Tháng Mười Một, 2004, hưởng thọ 80 tuổi.

Ðài Phát Thanh Quân Ðội ngày ấy quy tụ nhiều văn nghệ sĩ tên tuổi, từ Bắc di cư vào Nam, phần lớn là các quân nhân đồng hóa như Anh Ngọc, Nhật Bằng, Xuân Tiên, Xuân Lôi, Canh Thân, Nguyễn Ðức, Văn Ðô, Ngọc Bích, và các quân nhân mới tuyển dụng về đài như Nguyễn Triệu Nam (K13 Thủ Ðức), Dzương Ngọc Hoán (K14 Thủ Ðức), Nguyễn Thiệu Hùng (tức nhà thơ Mai Trung Tĩnh, K16 Thủ Ðức), Nguyễn Quốc Hùng (K17 Thủ Ðức), Nguyễn Ngọc Quan (K18 Thủ Ðức), Châu Trị (em rể nhà thơ Tô Thùy Yên), Hoàng Văn Lân và về sau nữa là Dương Phục, Lâm Tường Dũ, Nguyễn Xuân Thiệp và một số quân nhân đồng hóa có chuyên môn như các nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, Trần Trịnh, Ðào Duy Tình…

Nhất là sau biến có Mậu Thận 1968, chiến trường trở nên khốc liệt, thời lượng phát thanh của Ðài Quân Ðội từ 12 lên đến 18 tiếng, phần biên tập cũng được tăng cường nhiều nhân viên dân chính, như Yến Tuyết, Bạch Thị Hoàng Oanh…

Edited by user Sunday, September 2, 2018 3:00:31 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6039 Posted : Sunday, September 2, 2018 10:57:01 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,697

Thanks: 2289 times
Was thanked: 5024 time(s) in 3282 post(s)


Câu chuyện cảm động có thật


Người kể: Diễm Vy

Chuyện xảy ra gần 20 năm trước, khi tôi còn làm y tá của một bệnh viện trong một thành phố nhỏ ở tiểu bang Arizona.

Tối hôm đó, bệnh viện của tôi nhận một nhóm nạn nhân của một tai nạn xe hơi thảm khốc. Trên xe là bốn em học sinh đều ở lứa tuổi 17-18, cùng đi về với nhau sau sau bữa tiệc. Người lái xe 18 tuổi, say rượu và chạy xe quá tốc độ, lạc tay lái tông vào một chiếc xe tải đang đậu bên lề đường. Nhờ có thắt dây an toàn, người lái và em ngồi cạnh tuy bị thương nặng nhưng không nguy hiểm tính mạng. Riêng hai em ngồi sau, 1 nam 1 nữ bị thương rất nặng vì không thắt dây an toàn. Em trai bị chấn thương sọ não và chết ngay sau khi xe chở đến bệnh viện. Em gái hôn mê bất tỉnh phải mổ gấp, không biết có cứu được hay không?

Thật đáng buồn, em trai tử vong là một em gốc Việt, 17 tuổi, vừa tốt nghiệp trung học và đang sắp rời nhà để vào một trường đại học danh tiếng. Các em còn lại đều người ngoại quốc.

Lúc đó tôi đang làm tại khu ICU (Intensive Care Unit). Bệnh nhân tôi được giao đêm đó là em gái 17 tuổi của tai nạn vừa kể trên. Một cô bé người ngoại quốc, đẹp hay không thì tôi không biết vì cả khuôn mặt lẫn cái đầu tóc vàng của em đều tím bầm, sưng to như trái dưa hấu vì những cú va chạm kinh khiếp. Em đang được mổ não khẩn cấp trong phòng mổ.

Tôi được (hay bị) kêu vào phòng họp gấp để nhận một nhiệm vụ quan trọng.

Sau khi được biết nhiệm vụ của mình là gì, tôi nhăn nhó phản đối, “Tại sao lại là tôi? Đây là nhiệm vụ của bác sĩ mà!”

“Tôi biết, nhưng người nhà của bệnh nhân không biết tiếng Mỹ rành lắm, cô đi theo thông dịch cho bác sĩ, và ráng van xin họ giúp chúng tôi,” bà y tá trưởng năn nỉ.

Sau một hồi bàn qua tính lại, tôi lê bước đi theo ông bác sĩ đến phòng chứa xác của em trai Việt Nam mới tử nạn, với nhiệm vụ là cùng bác sĩ, năn nỉ gia đình người chết hiến tặng những bộ phận còn tốt trong cơ thể của em cho bệnh viện.

Một em trai 17 tuổi đang khỏe mạnh nhưng chết vì tai nạn, là một ứng cử viên tuyệt vời để làm người hiến tặng, vì hầu hết các bộ phận trong cơ thể em còn rất khỏe, rất trẻ, rất thích hợp để cứu sống các bệnh nhân đang chờ đợi để được thay các bộ phận trong người. Đó là lý do bệnh viện hết sức cầu xin gia đình.

Thời gian đó, đối với người Việt mình, khái niệm hiến tặng bộ phận cơ thể còn rất mới mẻ. Nếu không là cho người thân trong gia đình, hầu như rất ít ai hiến tặng cho những người không quen biết. Huống hồ gì, chuyện cha mẹ đồng ý hiến tặng các bộ phận trong cơ thể của con thì hình như chưa hề xảy ra. Có cha mẹ nào mà nỡ lòng nào làm như thế? Mất con đã đau đớn lắm rồi…

Chúng tôi gặp cha mẹ nạn nhân trong phòng đợi, trong khi người con đang được chờ quyết định để rút tất cả ống support bên trong, tôi bắt đầu trình bày lý do. Quả như tôi lường trước, cho dù có van xin, nài nỉ, giải thích cách mấy, bác sĩ và tôi chỉ nhận được những cái lắc đầu quầy quậy, ánh mắt oán ghét, và những lời xua đuổi.
Tôi lắp bắp xin lỗi rồi bước nhanh như chạy ra khỏi phòng.

Phòng ICU rất vắng lặng vì ở đây toàn những ca rất nặng. Những y tá cùng trực với tôi đêm đó ai cũng bận rộn với bệnh nhân của mình nên chỉ có một mình tôi ngồi tại nurse station. Thường thì ở ICU, mỗi y tá lãnh hai bệnh nhân trong một ca. Nhưng đêm nay tôi chỉ có một, vì một bệnh nhân mới chuyển sang phòng thường. Bệnh nhân còn lại là cô gái đang trong phòng mổ, nên tôi cũng khá rảnh rỗi, cho đến khi ca mổ xong.

Bỗng nhiên tôi thấy hơi nhức đầu nên cúi gục vào lòng bàn tay một chút cho đỡ mỏi mắt. Khi tôi ngẩng đầu lên thì vụt một cái, thoáng có một bóng người mặc áo trắng lướt thật nhanh qua mặt.

Tôi đảo mắt nhìn quanh.
Không có ai cả!
Tôi vẫn thường thấy lao đao như vậy lắm, có lẽ vì tôi bị chứng bịnh thiếu máu kinh niên. Tôi dụi mắt nhìn kỹ lại một lần nữa, lần này thì thật sự có một bóng áo trắng đang từ từ tiến lại gần tôi.

Tôi dợm đứng dậy để nhìn cho rõ thì thấy có một cậu thanh niên Á Châu rất trẻ, gương mặt xanh xao mệt mỏi đang đi lại phía tôi ngồi. Cậu đi nhẹ nhàng như lướt trên không vậy, xuất hiện trước mặt tôi mà không gây nên một tiếng động. Cậu nhìn tôi, đôi mắt nâu hiền và ngây thơ đến nao lòng. Có vẻ như cậu đang bị lạc đường. Chắc là cậu đi nuôi người nhà bệnh và lạc từ khoa khác sang.

Thấy cậu đứng yên lặng không nói gì, tôi hỏi bằng tiếng Mỹ, “Em cần gì, tôi có giúp được gì cho em không?”
Lạ thay, cậu trả lời bằng tiếng Việt, “Em đi kiếm đồ!”

Giọng của cậu nhỏ và thanh, nghe văng vẳng như từ một nơi xa xôi nào đó vọng về.

“Em bị mất cái gì à?”
“Em làm rớt cái ví trong xe. Trong đó có một món đồ rất quan trọng. Chị kiếm dùm em nghe chị. Nhớ nghe chị…”

Không đợi tôi trả lời, cậu quay lưng đi thật nhanh và khuất bóng sau góc quẹo.

Tự nhiên tôi cảm thấy lạnh buốt, cái lạnh từ trong xương lạnh ra. Tôi rùng mình. Lạ thật, Tháng Sáu Mùa Hè ở cái xứ sa mạc này nóng cả trăm độ. Cho dù máy lạnh có mở cũng chỉ vừa đủ. Chưa bao giờ tôi cảm thấy lạnh cóng bằng cái lạnh của hiện tại.

Đầu óc tôi quay cuồng và tiếp tục nhức. Chắc mình sắp bịnh rồi, tôi tự nhủ. Sao tự nhiên lại cảm thấy lạnh và nhức đầu quá. Tôi đứng lên định đi theo cậu bé nhưng rồi lại choáng váng ngồi phịch xuống một chiếc ghế.

Vừa lúc đó, một cô bạn đồng nghiệp từ đâu đi tới. Nhìn thấy sắc mặt tôi, cô la lên, “Oh my God! Trời ơi sao cái mặt cô xanh lè xanh lét thấy ghê quá. Are you OK?”

“Tôi thấy lạnh quá, cô lấy dùm tôi một cái áo lạnh được không?”
Cô bạn nhanh chóng đi lấy cho tôi một cái áo labcoat mới được giặt ủi và hấp nóng. Tôi mặc áo vào, ngồi co ro mà thấy vẫn còn lạnh, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương.

Tôi uống thêm hai viên Tylenol. Một lúc sau, tôi thấy từ từ dễ chịu, và lại nghĩ đến cậu bé hồi nãy. Cậu ta là ai, làm sao biết cậu ở đâu, đi kiếm cái xe gì, và cái ví gì nữa chứ?

Cả khu ICU này có 6 phòng. Hiện giờ đang có năm bệnh nhân, mỗi người nằm một phòng. Tôi coi lại danh sách bệnh nhân viết trên bảng treo trên tường. Không có bệnh nhân nào người Việt. Vậy cậu từ khoa nào đi sang đây?

Tôi đi lòng vòng với hy vọng gặp lại cậu bé, nhưng hỏi thăm những nhân viên quanh đó xem có ai gặp một cậu bé người Á châu không, ai cũng lắc đầu không biết.

Thất vọng, tôi trở về khoa đúng lúc bệnh nhân của tôi đã được giải phẫu xong và chuyển về phòng ICU. Bác sĩ bảo em được cứu sống nhưng đôi mắt sẽ bị mù vĩnh viễn vì chấn thương quá nặng. Chỉ có một hy vọng duy nhất là được thay đôi mắt khác em mới có thể thấy lại ánh sáng.

Ba mẹ em ngồi bên giường trong khi em vẫn đang nằm thiêm thiếp. Ông bà yên lặng chắp tay cầu nguyện. Tôi không biết làm gì hơn là ngồi xuống bên cạnh và góp lời cầu nguyện trong lòng.

Người mẹ buồn rầu nói, “Tội nghiệp chúng quá. Rồi đây Jane sẽ ra sao khi tỉnh dậy và biết là người yêu của nó đã chết?”

“Người yêu của Jane là anh Việt Nam ngồi chung xe hả bà?” tôi hỏi.

“Đúng vậy, chúng nó yêu nhau lắm. High school sweethearts mà. Hai đứa đều học giỏi và có tương lai. Thế mà, chỉ qua một đêm, một đứa ra đi vĩnh viễn, một đứa trở nên mù lòa.” Bà sụt sịt khóc.
Tôi ngập ngừng, “Bác sĩ nói con bà còn có hy vọng thấy lại ánh sáng, nếu…”

“Vâng tôi biết! Nhưng ở đâu ra có cặp mắt để thay kia chứ? Nếu đó là cặp mắt của một người còn sống cho con tôi, tôi biết chắc chắn nó sẽ không chịu nhận. Nó là cô gái rất tốt, không bao giờ muốn làm khổ ai.”

“Nhưng nếu đó là cặp mắt của một người vừa mới mất thì hoàn toàn có thể dùng được, chỉ có điều…” tôi bỏ dở câu nói vì tôi biết chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra. Đừng bao giờ nên hỏi cha mẹ cậu bé Việt Nam thêm một lần nữa.

Như đọc được ý nghĩ của tôi, bà mẹ thở dài, “Cô y tá ạ, tôi biết nỗi đau của người mẹ mất con nó khủng khiếp như thế nào. Tôi không dám đòi hỏi gì thêm. Số phận con gái tôi bị mù thì tôi sẽ hết lòng chăm sóc cho nó. Con gái tôi có nghị lực lắm, tôi tin nó sẽ vượt qua…”

Xót xa nhưng cũng rất xúc động trước những lời nói của bà, tôi nhẹ nắm lấy tay bà. Vừa lúc đó, một ông cảnh sát đang rảo bước tới, trên tay cầm một bọc giấy. Ông hỏi tôi, “Người ta chỉ cho tôi là có một cô y tá người Việt ở đây. Cô nói được tiếng Việt chứ?”

“Dạ được. Ông cần gì không?”
“Tôi muốn nhờ cô đi với tôi đến gặp gia đình người tử nạn trong tai nạn xe chiều nay. Chiếc xe bị total lost. Trước khi xe tow kéo xe đi, chúng tôi kiểm tra trong xe và tìm thấy chiếc ví này rớt trong xe. Nó thuộc về người đã chết. Tôi muốn giao lại kỷ vật này cho thân nhân của cậu.”

Ví, xe, người tử nạn… những mảnh rời rạc của chiếc hình puzzle tự nhiên ráp nối lại với nhau một cách có trật tự. Tim tôi đập thình thịch và cổ họng tự dưng tắc nghẽn. Chân tôi bắt đầu run lập cập và tay thì nổi da gà. Sao giống y hệt những điều cậu bé kia vừa nói?
Không lẽ mình vừa gặp ma sao?

Tôi lắp bắp hỏi ông cảnh sát, “Ông có thể cho tôi xem qua chiếc ví được không?”

Ông ngần ngừ một chút rồi nói, “Cũng được, nhưng trong ví không có gì quý giá hết, chỉ có tấm bằng lái xe và một ít tiền mặt vậy thôi!”
Tôi tần ngần mở chiếc ví ra. Thật vậy, trong ví ngoài một ít tiền nhỏ chỉ có tấm bằng lái xe. Tôi tò mò nhìn vào tấm bằng lái và hoảng sợ làm rơi chiếc ví xuống đất. Trên tấm bằng là hình của cậu bé vừa đến gặp tôi ít phút trước đây. Với gương mặt gầy và cặp mắt nâu trong vắt thơ ngây như đang nhìn xoáy vào tôi, như muốn nói một điều gì.

Vậy ra cậu chính là người đã chết đó sao?
Một luồng khí lạnh chạy dọc theo sống lưng của tôi. Tôi thầm thì, nhắc lại lời của cậu bé khi nãy: “Trong ví này có một vật rất quan trọng…”

“Cô nói gì?”
Tôi lượm chiếc ví lên, mở ra xem lại và lật tới lật lui. Quả thật không có gì khác ngoài vài tờ giấy $10 và $5, cùng tấm bằng lái.
Tai tôi văng vẳng nghe tiếng của cậu bé, “chị nhớ giúp em nghe chị, nhớ nghe chị…”

Tấm bằng lái!
Tôi nhìn kỹ lại tấm bằng lái lần nữa. Đây rồi, vật quan trọng mà tôi cần tìm chính là tấm bằng lái này đây.

Trên bằng lái có tên, tuổi và hình chụp của cậu bé. Còn nữa, nằm ngay ngắn ở góc phải của tấm bằng là cái sticker nhỏ màu hồng, trên có dòng chữ “DONOR” màu đen in đậm nét.

Tim tôi đập thình thịch. Như vậy là, chính cậu đã run rủi cho sở cảnh sát tìm thấy chiếc ví rơi trong gầm xe trước khi xe bị kéo đi; chính cậu đã tìm đến tôi, và đưa đẩy cho ông cảnh sát gặp tôi để mọi người có thể biết được ý nguyện của cậu. Thì ra ngay từ khi mới có bằng lái, cậu đã quyết định là nếu có điều gì xảy ra cho mình, cậu sẽ sẵn sàng hiến tặng những bộ phận còn tốt trong người cho tất cả ai đang cần chúng nên đã tình nguyện ghi tên làm người DONOR. Có phải cậu đến tìm tôi vì biết tôi là người chăm sóc cho người bạn gái thương yêu của cậu đêm nay và muốn nhờ tôi tìm cách để trao tặng cho cô gái đôi mắt của cậu như một kỷ vật cuối cùng?

Tôi chỉ vào chữ “DONOR” và nhờ vị cảnh sát xác minh lại với DMV.

Sau khi xác nhận là cậu bé Việt Nam chính thực đã ghi danh làm người “DONOR”, nhưng đồng thời vị cảnh sát cũng thông báo rằng theo luật pháp, vì cậu bé mất khi cậu chưa đủ 18 tuổi, nên quyết định cuối cùng, cho hay không, cũng vẫn là quyết định của cha mẹ.
Phái đoàn gồm các bác sĩ, cảnh sát cùng với tôi sau khi đưa chiếc ví lại cho cha mẹ cậu và thông báo về tất cả những sự việc trên cho họ. Trong khi chờ gia đình cậu bé bàn thảo với nhau, chúng tôi đều lui ra ngoài đứng chờ.

5 phút, 10 phút trôi qua. Một bầu không khí yên lặng đến nghẹt thở.
Rồi cha mẹ cậu bé cũng bước ra. Người mẹ ôm mặt khóc, trong khi người cha nghẹn ngào nói với chúng tôi: “Thôi thì con tôi nó đã muốn như vậy, chúng tôi xin nghe theo ý nguyện của cháu. Xin bệnh viện giúp cháu làm tròn tâm nguyện, hãy giúp đỡ tất cả những ai đang chờ được giúp.”

Tôi bật khóc vì quá xúc động. Tất cả những người có mặt lúc đó đều khóc và cảm ơn cha mẹ cậu bé đã làm quyết định đau đớn và khó khăn nhưng rất cao cả này. Cảm ơn ông bà, tôi thầm thì. Trên cao kia, tôi biết cậu bé đang nhìn xuống và mỉm cười.

Những ngày sau đó, có ít nhất là cả chục bệnh nhân đang chờ thay thận, gan, tim, v.v… đã được cứu sống nhờ được ghép những bộ phận trong cơ thể cậu bé. Cô bạn gái cũng đã nhận được cặp mắt của cậu. Trên gương mặt trắng bóc và mái tóc vàng hoe, đôi mắt nâu trong veo luôn tỏa những tia sáng ấm áp dịu dàng. Đôi mắt như biết nói những lời yêu thương đến mọi người. Cậu bé đã ra đi mãi mãi, nhưng tình yêu quảng đại của em vẫn tiếp tục tồn tại.

****
Ngay sau cái đêm “gặp ma” trong bệnh viện đó, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Tôi về bàn với chồng, và vợ chồng tôi đã cùng đi đến quyết định là ra DMV để ghi tên tình nguyện làm người “DONOR.”

Nếu một mai có người nào phải ra đi trước, chúng tôi không muốn người thân mình ở lại phải suy nghĩ để làm những quyết định đau lòng thế cho mình.

Cát bụi rồi sẽ trở về với cát bụi. Thế thì tiếc làm chi cái xác thân tạm bợ này! Nếu sau khi mình ra đi mà vẫn còn có ích cho người khác thì đó chính là một niềm an ủi và hạnh phúc vô biên cho mọi người chúng ta rồi.

Diễm Vy
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

ConMuaNho  
#6040 Posted : Tuesday, September 4, 2018 7:11:48 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,916
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 308 times
Was thanked: 2927 time(s) in 1380 post(s)
UserPostedImage


Chơi Vơi


ta trở về góc phố nhỏ thân quen
một giọt đắng lẻn vào tim rất vội
đứng nơi đây, ven trời ta tự hỏi
bóng hình nào làm chới với nguồn thơ...

ta trở về để đếm những bâng quơ
một khoảng trống vỗ đôi bờ thăm thẳm
giữa mênh mông cõi lòng như chết lặng
giữa hoang tàn mà cháy nám thịt da

ta trở về để ép những phong ba
đâu con sóng sô tình ta lặng lẽ
đâu mưa móc xối tràn cơn dâu bể
đâu núi đồi cưỡng chế những bước chân...?

ta trở về để nghe những phân vân
là cõi thật trong những lần ân ái
hay vì ta điên cuồng nên hóa dại
yêu một lần rồi mãi mãi... ngu ngơ...?



thi hạnh

UserPostedImage



thanks 1 user thanked ConMuaNho for this useful post.
hongvulannhi on 9/5/2018(UTC)
Users browsing this topic
Guest (4)
305 Pages«<300301302303304>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.