Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

290 Pages«<288289290
Options
View
Go to last post Go to first unread
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#5781 Posted : Wednesday, December 13, 2017 11:54:23 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 304
Location: Deutschland

Thanks: 102 times
Was thanked: 273 time(s) in 177 post(s)


Sau một thời gian dài ... 'sống thử', đôi trẻ đã về Đà Lạt tổ chức lễ cưới.
Mới đó đã 25 năm qua ...


Mời 'nhấn chuột' vào hình để nghe nhạc
UserPostedImage
Thánh lễ hôn phối cử hành tại giáo đường Domaine De Marie, Đà Lạt



Mười ba tháng Chạp năm xưa
Tình duyên tiền định đã đưa ta về
Giáo đường phố núi khấn thề
Sống tình, sống nghĩa phu thê một đời
Dẫu vui, dẫu khổ, người ơi
Gia đình mãi mãi là nơi yên bình

Thạch Bích




UserPostedImage
Trong khuôn viên Dinh Bảo Đại I, Đà Lạt


Edited by user Friday, December 15, 2017 3:46:37 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 4 users thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
tictac on 12/13/2017(UTC), hongvulannhi on 12/14/2017(UTC), KLong on 12/14/2017(UTC), thầm lặng on 12/15/2017(UTC)
tictac  
#5782 Posted : Wednesday, December 13, 2017 11:09:30 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,432
Location: Riverside

Thanks: 325 times
Was thanked: 553 time(s) in 458 post(s)
UserPostedImage
Happy Holidays to all my friends & family !
thanks 2 users thanked tictac for this useful post.
hongvulannhi on 12/14/2017(UTC), Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/14/2017(UTC)
hongvulannhi  
#5783 Posted : Thursday, December 14, 2017 9:08:47 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

UserPostedImage


Vẫn là anh, vẫn là em
Những ngày hạnh phúc, những đêm mặn nồng
Năm qua tháng lại chập chùng
Tình yêu thắt chặt vợ chồng bền lâu.

Chúc em, chỉ với một câu
Trăm năm hạnh phúc, có nhau từng giờ.

HONG VU LAN NHI


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 2 users thanked hongvulannhi for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/14/2017(UTC), thầm lặng on 12/15/2017(UTC)
KLong  
#5784 Posted : Thursday, December 14, 2017 11:11:04 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)
UserPostedImage

Chúc mừng Thạch Bích Đào Nguyen
Mừng em trọn mối lương duyên vẹn tròn
Đời trôi nước chảy đá mòn
Tình em mãi mãi ...sắt son một lòng ....

Edited by user Friday, December 15, 2017 6:10:00 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked KLong for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/14/2017(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#5785 Posted : Thursday, December 14, 2017 2:02:05 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 304
Location: Deutschland

Thanks: 102 times
Was thanked: 273 time(s) in 177 post(s)


UserPostedImage



Cám ơn Chị Cả thật nhiều
Và Anh Sáu với những điều thân thương
Chúc em đi đến cuối đường
Cùng người yêu dấu nắng, sương không nề
Một đời nghĩa nặng phu thê
Thương yêu, nương tựa muôn bề có nhau

Từ nay cho mãi về sau
Nhớ lời Anh Chị, bạc đầu … vẫn yêu !


Thạch Bích




thanks 1 user thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
hongvulannhi on 12/14/2017(UTC)
hongvulannhi  
#5786 Posted : Friday, December 15, 2017 9:14:53 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)
Trang Chủ » Thơ Việt Nam » Lưu Trọng Lư » Giang Hồ

19/08/2017 12/12/2017 Huỳnh Minh Nhật


Giang Hồ

(Lưu Trọng Lư)

(Tặng Nguyễn và Hoàng, hai vị anh hùng của một ngày mưa gió)

Mời anh cạn hết chén này,
Trăng vàng ở cuối non tây ngậm buồn.
Tiếng gà đã rộn trong thôn,
Nửa đời phiêu lãng chỉ còn đêm nay.
Để lòng với rượu cùng say,
Chừ đây lời nói chua cay lạ thường!
Chừ đây đêm hãy đầy sương,
Con thuyền còn buộc, trăng buông lạnh lùng!
Chừ đây trăng nước não nùng,
Chừ đây hoa cỏ bên sông rũ buồn.

Tiếng gà lại rộn trong thôn…
Khoan đừng tơ tưởng vợ con ở nhà
Giờ này còn của đôi ta,
Giang hồ rượu ấy còn pha lệ người,
Ô sao rượu chẳng kề môi,
Lời đâu kiều diễm cho nguôi lòng chàng?

*

Tay em nâng chén hoàng hoa,
Sá gì hớp rượu vì ta bận lòng.
Hãy gượm lắng nghe dòng sông chảy,
Gió đùa trăng trên bãi lạnh lùng.
Sá gì hớp rượu, bận lòng,
Đợi gì môi nhấp rượu nồng mới say?
Hãy nhích lại đưa tay ta nắm
Hãy buông ra đằm thắm nhìn nhau.
Rồi trong những phút giây lâu,
Mắt sầu gợn sóng, lòng đau rộn tình.

Phút giây ấy, ta mình ngây ngất,
Bỗng con thuyền buộc chặt, rời cây.
Cho ta khất chén rượu này,
Vì ta em hãy lựa dây đoạn trường.
Khoan để đốt chút hương trầm đã!
Đợi trầm bay rộn rã lời ca…
Nghe xong ta ngắm lời xa,
Dòng sông Ngân đã nhạt mờ từ lâu.
Tiếng gà đã gáy mau trong xóm,
Bình minh đà rạng khóm tre cồn.
Trông nàng môi nạt màu son,
Giật mình ta nhớ vợ con ở nhà,

Từ đấy chẳng bao giờ phiêu lãng,
Niềm thê nhi ngày tháng quen dần.
Đôi phen nhớ cảnh phong trần:
Bóng nàng ẩn hiện xa gần đâu đây.
Tưởng nghe tiếng gọi nơi hồ hải,
Mắt lệ mờ ta mải trông theo,
Trong buồng bỗng tiếng con reo,
Vội vàng khép cửa gió heo lạnh lùng.

*

Đêm ấy rượu nàng ta không uống,
Từ sau thề không uống rượu ai.
Đòi phen ngồi ngóng chân trời,
Chẳng bao giờ nghĩ đến đời phiêu lưu.
Ngoan ngoãn như con cừu non dại,
Cỏ quanh vườn cắn mãi còn ngon.
Sau lưng nghe tiếng cười dòn,
Vội vàng ngoảnh lại… thằng con vẫn cười.
Nó đưa ta một chai rượu bé,
Bảo rằng: “Đây, rượu mẹ dâng cha”
Giật mình ta mới nhớ ra:
Là ngày sinh nhật vợ ta đó mà!
Ta uống chẳng hoá ra lỗi hẹn,
Mà từ nan đâu vẹn đạo chồng!
Than ôi! trời giá đêm đông,
Màu du tử thực bên lòng hết sôi?
Chén lại chén kề môi thủ thỉ,
Càng vơi càng tuý luý càng đầy!

Lúc tỉnh rượu lặng ngồi bên án,
Trông vào gương, lằn trán có vôi;
Vợ con khúc khích đừng cười,
Còn ta vô ý lệ rơi xuống bàn,
Hết say vẫn bàng hoàng trong mộng
Xót xa thay cái giống giang hồ!
Ngón đàn thêm một đưòng tơ,
Mà người sương gió nghìn thu nhọc nhằn,

*

Thôi rồi ra chốn nước non,
Lồng son lại để sổ con chim trời.
Thú hồ bể quyến mời du tử,
Niềm thê nhi khôn giữ được người.
Biết sao trái được tính trời,
Giang hồ cốt ấy, trọn đời phiêu linh…

Hôm nay ngồi rũ canh trường,
Nơi thuyền trọ, rượu quỳnh tương ai mời
Người dâng rượu xa nơi trần giới,
Lạnh lùng thay gió thổi đêm đông!
Tuy người đã khuất non sông,
Mặt hoa lãng đãng như lồng dưới trăng
Mường tượng thấy tung tăng cười nói,
Như tưởng chừng người mới hôm qua!…
Nào hay nghìn cổ cách xa,
Tài tình đến thế mà ra hão huyền!
Hoạ còn chút trong thuyền dấu cũ,
Cây đàn tranh mốc ủ trên phên,
Phím long, dây đã rỉ rền,
Còn nguyên trên gỗ ghi tên họ người.
Nàng xưa vốn một loài trăng gió
Cũng vì vương víu nợ cầm ca
Một đi lìa cửa lìa nhà,
Nắm xương tàn lạnh phương xa gửi nhờ.

Đêm nay hoạ có mình ta,
Đốt hương trầm cũ chờ ma dạo đàn.


***

LN vừa " bắt gặp lại trong tình cờ " một bài thơ LN đã từng mê thích nên đã chép trong quyển thơ của mình, đó là bài thơ Giang Hồ, nhưng theo LN nhớ, thì bài Giang Hồ tác giả là Nguyễn Bính, không phải của Lưu Trọng Lư. Giọng văn là giọng văn của Nguyễn Bính ...

Edited by user Friday, December 15, 2017 9:16:55 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 2 users thanked hongvulannhi for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/15/2017(UTC), thầm lặng on 12/15/2017(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#5787 Posted : Friday, December 15, 2017 3:30:16 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 304
Location: Deutschland

Thanks: 102 times
Was thanked: 273 time(s) in 177 post(s)


UserPostedImage



Bài thơ GIANG HỒ từ tập thơ TIẾNG THU, do Librairie Centrale ấn hành năm 1939.

Đọc bài thơ này, thấy "hương đồng gió nội bay đi ít nhiều", nên không thể của Nguyễn Bính

Ngoài ra "Tặng NguyễnHoàng, hai vị anh hùng của một ngày mưa gió" có lẽ là Nguyễn Tuân và Vũ Hoàng Chương, hai người bạn rất thân của Lưu Trọng Lư, và ông đã cùng Nguyễn Tuân và Vũ Hoàng Chương đi "giang hồ" nhiều lần.

(Như người con thứ Lưu Trọng Văn tiết lộ: "Thật ra tình cảm của ông cụ tôi với ông Nguyễn Tuân, ông Hoài Thanh và Vũ Hoàng Chương rất lớn, bởi vì đó là những người đã tri âm, tri kỷ. Nhưng mà ông Nguyễn Tuân và Vũ Hoàng Chương với cha tôi không chỉ là những người bạn tri âm, tri kỷ, bạn văn, mà còn là bạn đi chơi “giang hồ”. Cha tôi kể, đi bất cứ đâu lang thang, giang hồ thì đi với ông Nguyễn Tuân thú lắm. Thú với thiên nhiên, với con người, với văn chương ...") - Trong cuộc phỏng vấn của Việt Hùng, chương trình Văn Nghệ, Đài Tiếng Nói Việt Nam.

Và sự nghiệp văn chương của Vũ Hoàng Chương vẫn được coi là khởi sự từ tập THƠ SAY, ấn hành năm 1940.


MỜI SAY

Khúc nhạc hồng êm ái
Điệu kèn biếc quay cuồng
Một trời phấn hương
Đôi người gió sương
Đầu xanh lận đận cùng xót thương càng nhớ thương
Hoa xưa tươi trăng xưa ngọt gối xưa kề tình nay sao héo
Hồn ngã lâu rồi nhưng chân còn dẻo
Lòng chót nghiêng mà bước vẫn du dương
Lòng nghiêng tràn hết yêu đương
Bước chân còn nhịp nghê thường lẳng lơ
Ánh đèn tha thướt
Lưng mềm não nuột dáng tơ
Hàng chân lả lướt
Đê mê hồn gửi cánh tay hờ
Âm ba gờn gợn nhỏ
Ánh sáng phai phai dần
Bốn tường gương điên đảo bóng giai nhân
Lui đôi vai tiến đôi chân
Riết đôi tay ngả đôi thân
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió
Không biết nữa màu xanh hay sắc đỏ
Hãy thêm say còn đó rượu chờ ta
Cổ chưa khô đầu chưa nặng mắt chưa hoa
Tay mềm mại bước còn chưa chuếnh choáng
Chưa cuối xứ Mê Ly chưa cùng trời Phóng Đãng
Còn chưa say hồn khát vẫn thèm men
Say đi em say đi em
Say cho lơi lả ánh đèn
Cho cung bậc ngả nghiêng điên rồ xác thịt
Rượu rượu nữa và quên quên hết
Ta quá say rồi
Sắc ngã màu trôi
Gian phòng không đứng vững
Có ai ghì hư ảnh sát kề môi
Chân rã rời
Quay cuồng chi được nữa
Gối mỏi gần rơi
Trong men cháy giác quan vừa bén lửa
Say không còn biết chi đời
Nhưng em ơi
Đất trời nghiêng ngửa
Mà trước mắt thành Sầu chưa sụp đổ
Đất trời nghiêng ngửa
Thành Sầu không sụp đổ em ơi

Vũ Hoàng Chương
(Từ tập Thơ Say)


Hình như có bóng dáng của "bạn rượu" Lưu Trọng Lư ở trong ấy.

TBích


Originally Posted by: hongvulannhi Go to Quoted Post

LN vừa " bắt gặp lại trong tình cờ " một bài thơ LN đã từng mê thích nên đã chép trong quyển thơ của mình, đó là bài thơ Giang Hồ, nhưng theo LN nhớ, thì bài Giang Hồ tác giả là Nguyễn Bính, không phải của Lưu Trọng Lư. Giọng văn là giọng văn của Nguyễn Bính ...




thanks 2 users thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
thầm lặng on 12/15/2017(UTC), hongvulannhi on 12/16/2017(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#5788 Posted : Friday, December 15, 2017 4:08:14 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 304
Location: Deutschland

Thanks: 102 times
Was thanked: 273 time(s) in 177 post(s)

UserPostedImage


SAY

Hạnh hoa thôn đã đây rồi,
Chơi đi cho thỏa một đời thông minh,
Nợ men gấp mấy nợ tình,
Cõi trần ướm hỏi Lưu Linh mấy chàng?
Hung trung hữu Lý Bạch,
Đã say sưa mặc quách thế nhân cười.
Mượn mầu men giả dạng làng chơi,
Cơn chuếnh choáng coi ra trời đất nhỏ.
Ai muốn lấp sầu thiên vạn cổ,
Cùng ta hãy cạn một hồ đầy.
Doành nước mây, một tớ lại một thầy,
Vành gió bụi, ai tỉnh? Ai say? Ai ngất ngưởng?
Đảo phá sầu thành thi thị tướng,
Trường truy cùng tặc tửu vi binh,
Rượu ngà say quên lẫn cả mình,
Khi túy lúy thoát hình ngoài cõi tục.
Mặc ai đàm tiếu ai trong đục.
Tỉnh mà chi cho nhọc chẳng khề khà,
Nợ nần gỡ mãi không ra.

Nguyễn Tuân
1931



thanks 2 users thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
thầm lặng on 12/15/2017(UTC), hongvulannhi on 12/16/2017(UTC)
thầm lặng  
#5789 Posted : Friday, December 15, 2017 4:19:50 PM(UTC)
thầm lặng

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/28/2013(UTC)
Posts: 440

Thanks: 1374 times
Was thanked: 543 time(s) in 302 post(s)
Lan Nhi ơi ,
Giọng văn có tương tự như của Nguyễn Bính nhưng thực sự bài thơ Giang Hồ này tác giả là Lưu Trọng Lư đó Lan Nhi .

Edited by user Friday, December 15, 2017 4:21:01 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 2 users thanked thầm lặng for this useful post.
hongvulannhi on 12/16/2017(UTC), Bắc Kì Nho Nhỏ on 12/16/2017(UTC)
tictac  
#5790 Posted : Friday, December 15, 2017 7:14:35 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,432
Location: Riverside

Thanks: 325 times
Was thanked: 553 time(s) in 458 post(s)
UserPostedImage

TUỔI GIÀ NÊN NGHE AI ?


Cả mấy chục năm nay mỗi lần được tin bạn bè năm châu gọi điện thoại đến, tôi chỉ nghe câu hỏi về sức khoẻ. Đại để, hồi này anh có mạnh khoẻ không?
Gia đình con cháu thế nào? Với tuổi già của anh càng nên đi bộ cho thật nhiều.
Mỗi ngày phải đi bộ khoảng chừng 2,3 tiếng, càng đi bộ thì sức khoẻ càng nhiều và dĩ nhiên là tuổi thọ càng kéo dài ra.

Trong tháng gần đây, vợ tôi cũng khuyên tôi nên đi bộ và bà lấy ví dụ cậu Lộc gia đình tôi mà làm bằng chứng ,Hằng ngày cậu Lộc của chúng tôi đi bộ cả 5,6 tiếng đồng hồ.
Chế độ ăn uống cậu cũng kiêng cử đúng mức. Ít ăn cơm. Ít ăn thịt mỡ. Không uống côca. Không ăn đường. Không uống rượu.
Cậu lại có tài biến chế nhiều loại bánh bằng bột năng và bằng sữa đậu nành rất tài tình.
Hôm nay, thấy thân hình cậu rất chắc chắn. Đỏ da thắm thịt nhiều và đoán chừng cậu có đủ sức để tìm thêm bồ nhí. Cậu Lộc vừa ra đi quên mang va li tuần trước vì nhồi máu cơ tim, cậu huởng “THỌ” 49 tuổi.

Tôi định nghe lời khuyên của vợ là ăn ít thịt, uống ít rượu, đi bộ nhiều v.v. Nhưng sáng nay tôi vừa mới nhận được một e-mail của Dr Vivianne, giáo sư môn Siêu Hình Học ở đại học Johns Hopkins tại Dallas, Texas chứng minh về sức khoẻ như dưới đây và ý tôi muốn gửi đến độc giả, những vị cao niên muốn kéo thêm đời sống dài ra. Biết đâu cũng là việc làm phúc để có đức dành lại cho con cháu.

Thư bà Vivianne viết như sau:

Nếu quả thật đi bộ và đi xe đạp tốt cho sức khoẻ thì người đưa thơ chắc sẽ bất tử.
Con cá Voi lội trong nước cả ngày, chỉ ăn tép và vi sinh vật và uống nước mặn. Thế mà ngày càng cứ béo tròn trùng trục thêm.
Con thỏ chạy và nhảy cả ngày cả đêm thế mà chỉ sống được 10 năm.
Con rùa nằm ì một chổ, chẳng làm gì mà sống đến cả 450 năm


Nay lại nghe bạn khuyên tôi nên luyện tập thể thao.
Thiệt chẳng biết nghe ai ??? Tôi là người tuổi già đã hưu trí....


Bắc Kì Nho Nhỏ  
#5791 Posted : Saturday, December 16, 2017 4:28:52 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 304
Location: Deutschland

Thanks: 102 times
Was thanked: 273 time(s) in 177 post(s)


UserPostedImage
Thi sĩ Lưu Trọng Lư


Tiếng Thu


Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?

Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp lên lá vàng khô?



Qua lời kể của nhà báo Lưu Trọng Văn, con thứ của cố thi sĩ Lưu Trọng Lư, trong buổi trò chuyện với Việt Hùng, chương trình Văn Nghệ của Đài Tiếng Nói Việt Nam.


Việt Hùng: Tiếng Thu qua lời người con thứ của cố thi sĩ Lưu Trọng Lư như lời mở đầu để giới thiệu về Tiếng Thu ra đời trong hoàn cảnh nào? Mời quý vị cùng trở ngược dòng thời gian vào những năm 30 thế kỷ trước khi Tiếng Thu ra đời.

Lưu Trọng Văn: Cha tôi có kể, hồi bé ông thường được mọi người nhờ viết thư hộ cho những gia đình có người thân tham gia cuộc Đệ Nhất Thế Chiến 1914 – 1918, cũng có nhiều người Việt tham gia trong đội quân của người Pháp, tham chiến. Họ nhận được những bức thư, nhưng những người đàn bà ở quê vì không biết chữ nên không biết viết trả lời như thế nào nên hay nhờ cậu bé Lưu Trọng Lư, tức cha tôi viết thư hộ. Cha tôi đã phải viết hộ những lá thư nói về cuộc chiến, nói về thân phận những người đàn bà ở quê. Tất cả những điều đó đã ảnh hưởng nhiều tới bài thơ Tiếng Thu. Hình ảnh chinh phu, cô phụ, chinh phụ. Tất cả những hình ảnh đó đã ảnh hưởng vào thơ của cha tôi là vì hồi lúc nhỏ luôn phải làm cầu nối cho rất nhiều người đàn bà có chồng trong làng đi chinh chiến viễn xứ ở bên trời Âu.

Chính vì sống trong hoàn cảnh như vậy đã tạo cảm giác về những nỗi buồn có người chồng phải đi chinh chiến nên cha tôi từ bé đã sống trong nỗi buồn, buồn dùm cho những người đàn bà đó. Cha tôi kể rằng, trong ngôi nhà của cha tôi, chỗ ngồi học có cái bàn và trên cái bàn đó có treo một bức tranh bằng gỗ của ai đó tặng ông nội tôi. Trên bức tranh điêu khắc hình một con nai có đôi mắt to. Theo lời cha tôi kể thì đôi mắt ấy trong “ngớ ngẩn” chứ không phải là “ngơ ngác” như trong bài thơ đâu. Cha tôi đã sống trong hai cảm giác khi mỗi buổi sáng mở mắt ra ngước lên là thấy hình ảnh con nai rồi cảm giác thứ hai là đến nhà những gia đình có người thân gia đi chinh chiến xa, phải kể lại những chuyện như thế nên từ những cảm xúc như thế mới hình thành bài Tiếng Thu.

Tôi cũng xin kể cho anh nghe về chuyện lần đầu tiên tôi biết đến bản Tiếng Thu này như thế nào. Đây là một sự thật vừa buồn, vừa lạ. Đó là vào cuối năm 1966 (ở ngoài miền Bắc) lúc đó tôi là một cậu học trò 15 tuổi phải đi sơ tán ở làng Quốc Oai tức Phủ Quốc (địa danh trong thơ của thi sĩ Quang Dũng). Lúc đó tôi đang ở nhà thì máy bay tới bắn hai quả tên lửa và thả một quả bom xuống trường cấp III Quốc Oai của tôi. Lúc đó tôi đang ở trong hầm trú bom thì thấy trường học trúng bom, tôi chay ra khỏi hầm và chạy tới trường. Khi lao tới tôi thấy có một con trâu bị chết và bên cạnh đó có một cô bé, sau này tôi biết tên cô ta là Liên bị thương ở bụng, máu chảy nhiều.

Mọi người xúm lại và cáng cô ấy tới bệnh viện Quốc Oai ở bờ đê, băng qua một cánh đồng trống trong cảnh máy bay và bom như thế. Khi tới bệnh viện huyện thì tôi lại thấy có một bà mẹ, bà ấy ngồi bên cạnh cô bé đó, bà ấy cứ lặng đi. Có một cô y tá lúc đó nói với tôi “cậu ơi, cậu giúp tôi đánh vào mặt bà ấy một cái”. Tôi quay ra hỏi, tại sao lại đánh thì cô y tá nói đánh để cho bà ấy khóc, phải đánh để cho bà ấy khóc mới được. Tôi đã đánh, nhưng không được, cuối cùng là cả cô y tá và tôi cùng đánh bà ấy thì bà ấy mới “ộc” ra khóc.

Đêm hôm đó tôi rất buồn, tôi đi lang thang trong làng và nước mắt cứ chảy ra. Sau đó tôi có ghé vào nhà một người quen trong làng, anh ấy tên là Thao. Tôi vào nhà rồi kể lại câu chuyện đó thì tự dưng anh Thao mới đóng cái cửa bằng liếp tre lại rồi hạ cái đèn dầu thấp xuống, ánh đèn leo lét chỉ bằng hạt đậu thôi. Rồi sau đó anh ấy mới lấy cái ghế đứng lên với trên mái rơm nhà một bọc gói bằng lá chuối khô mấy tờ giấy. Trong đó có mấy tờ giấy học trò và bảo tôi đọc đi. Tôi đọc thì biết đó là bài Tiếng Thu.

Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu,
Lá thu kêu xào xạc,
Con nai vàng ngơ ngác
Đạp lên lá vàng khô?

….và ở dưới đề tên Lưu Trọng Lư

Đấy là lần đầu tiên trong đời tôi biết cha tôi có một bài thơ như thế. Và lần đầu tiên tôi đọc một bài thơ mà tôi rợn cả người trong một không gian, thời gian vừa xảy ra những chuyện mà tôi vừa kể ở trên.
Lúc đó tôi cũng không hiểu được tại sao anh Thao, một người cũng từng làm công chức cho Pháp thời Pháp thuộc này lại đưa cho tôi bài thơ như thế. Tôi cũng không hiểu tại sao anh ấy lại có ý nghĩ đó?



UserPostedImage
Vợ chồng thi sĩ Lưu Trọng Lư


Việt Hùng: Nhưng lúc đó anh Thao đó, anh ấy có biết anh là con trai của nhà thơ Lưu Trọng Lư không?

Lưu Trọng Văn: Có chứ, anh ấy biết thì anh ấy mới đưa chứ.

Việt Hùng: Nhưng mà, anh là con trai của nhà thơ Lưu Trọng Lư, phải chăng anh không biết là cha mình có một bài thơ như vậy hay kể cho anh bài thơ của cha anh hay sao?

Lưu Trọng Văn: Đấy là chuyện mà tôi đang kể cho anh, chuyện xảy ra vào năm 1966. Bản thân tôi là con trai của ông Lưu Trọng Lư mà tôi không biết. Đấy là một thực tế. Cha tôi, tôi chỉ biết những bài thơ sau này về cách mạng in báo này nọ thôi. Vì cả một thế hệ chúng tôi có được đọc đâu. Có ai cho đọc đâu? Không ai cho đọc, không lưu truyền thì làm sao tôi biết được. Điều đó cũng để thấy rằng, bài Tiếng Thu dù muốn hay không vẫn sống trong những người lớn tuổi hay sống trong một giai đoạn thời cũ vẫn nhớ tới những bài đó.

Sau này vào năm 1968, trên một chuyến đi bằng tàu hỏa từ Bắc Kinh sang Mạc Tư Khoa có một anh bạn học nói với tôi, “Mày có thích không, tao sẽ hát cho mày nghe một bài hát này.” Và anh bạn này có kéo cánh cửa trên toa tầu, đóng cửa lại và hát cho tôi nghe bài Tiếng Thu, do nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc.

Tôi nghe tôi xúc động lắm anh ạ. Đây là lần thứ hai tôi biết đến bài thơ này. Tôi nghe và nghĩ, ồ hay vậy, tại sao bài thơ của cha mình lại có một ông nhạc sĩ là ông Phạm Duy phổ nhạc mà hay như vậy. Ngay lúc đó, “thằng bạn” tôi nói ngay, “Này mày không được phổ biết đâu đó nghe. Đây là nhạc vàng đó, lọai ủy mị đó.”

Bây giờ tôi lại phải kể cho anh nghe thêm một chuyện như vậy nữa. Chuyện này do chính cha tôi kể, ông Tố Hữu (nhà thơ Tố Hữu) có “mời” cha tôi lên rồi hỏi “này anh có nghe không, đài của Sài Gòn vẫn phát bài Tiếng Thu của anh?” Thế thì cha tôi mới nói thế này “bài Tiếng Thu, đứa con tinh thần của tôi dù phiêu bạt ở đâu thì tôi luôn yêu quý nó, thương yêu nó bởi vì nó là đứa con của tôi. Chỉ tiếc là một thế hệ trẻ không được học tới, không được biết tới“.

Chỉ về sau này khi đất nước bắt đầu “cởi mở” thì tất cả những bài thơ trong phong trào thơ mới đó mới được in lại, mới được phổ biến, nhà trường bắt đầu cho học sinh học tới, các giáo trình ở đại học mới bắt đầu học tới. Sách báo mới bắt đầu hàng loạt in ra vì đó là một thực tế của lịch sử tại (miền Bắc), một giai đoạn lịch sử đã qua.

Việt Hùng: Trở lại bài Tiếng Thu, phải chăng đây là bài thơ đầu tay của nhà thơ Lưu Trọng Lư?

Lưu Trọng Văn: Không, không ạ, những bài thơ đầu tay của cha tôi là những bài mà cha tôi kể lại lúc in không lấy tên Lưu Trọng Lư mà in trên tờ Phụ Nữ Tân Văn, tôi không nhớ rõ lắm. Bài Tiếng Thu không phải là bài thơ đầu tiên của cha tôi. Nhưng bài Tiếng Thu đã đi vào cuộc đời của ông cụ tôi, sau này ông có làm Tiếng Thu 2, nhưng cuối cùng chính ông cũng không thật sự hài lòng, dư luận cũng phản ứng cho nên sau này ông không nhắc đến bài Tiếng Thu 2 nữa.

Trong gia đình tôi vẫn còn giữ bút tích của ông đề là Tiếng Thu 193…, không biết là năm 193…? Nhưng chắc chắn là phải trước năm 1939. Bởi vì tập thơ Tiếng Thu in năm 1939. Nhưng tôi lại đọc ở một tờ báo xưa ở Hà Nội nói là bài Tiếng Thu đã in từ năm 1932 rồi. Và tại sao lại nói Lưu Trọng Lư là người khởi xướng phong trào thơ mới tại Việt Nam vì bản thân những bài Tiếng Thu là bài thơ đầu tiên mà ông Nhất Linh đưa đi in là in sớm nhất sau bài Tình Già của cụ Phan Khôi. Thật ra bài Tình Già của cụ Phan Khôi chưa thể hiện được cái mới của phong trào thơ mới, nhưng đã mở đầu cho một lối viết khác đi rồi sau bài Tình Già của cụ Phan Khôi là một loạt bài của cha tôi rồi đến nhà thơ Thế Lữ.

Nhưng có một điều lạ, cha tôi là người duy nhất khi phong trào thơ mới ra đời cha tôi lại là người đi cổ suý, tuyên truyền hay thậm chí đi đấu tranh, tức là khi vào Sài Gòn cùng bà Nguyễn Thị Manh Manh đi diễn thuyết cho lớp trẻ rồi đọc thơ. Đó là từ những năm đầu thập niên 30. Cha tôi có kể trong một lần đi diễn thuyết ở mỗt trường học ở Quy Nhơn thì bị một ông “mặc đồ khăn đống áo dài” vác guốc ra đuổi, khi hỏi ra mới biết đó chính là bố của ông Xuân Diệu (nhà thơ Xuân Diệu) vì cũng không chịu được những loại thơ như thế. Thành ra cha tôi không những là người làm thơ mà lại còn là người đi diễn thuyết, đi phổ biến và còn đi tranh luận với những người thuộc lớp “thơ cũ”, thậm chí cha tôi còn tranh luận với những người như cụ Huỳnh Thúc Kháng.

Việt Hùng: Nhưng trong bản in Tiếng Thu lại ghi là “Tặng Bạn Văn”. Bạn văn ở đây có thể hiểu như thế nào?

Lưu Trọng Văn: Trong bản in đầu tiên năm 1939 thì có ghi là “tặng bạn văn”. Bạn văn ở đây có thể hiểu ở đây là những người bạn văn chương. Thật ra trong tập Tiếng Thu có một số bài cha tôi viết là để tặng một số người như tặng Nguyễn Tuân (nhà văn Nguyễn Tuân), nhà thơ Vũ Hoàng Chương, tặng Hoài Thanh, tặng Huy Cận.

Thật ra tình cảm của ông cụ tôi với ông Nguyễn Tuân, ông Hoài Thanh và Vũ Hoàng Chương rất lớn, bởi vì đó là những người đã tri âm, tri kỷ. Nhưng mà ông Nguyễn Tuân và Vũ Hoàng Chương với cha tôi không chỉ là những người bạn tri âm, tri kỷ, bạn văn, mà còn là bạn đi chơi “giang hồ”. Cha tôi kể, đi bất cứ đâu lang thang, giang hồ thì đi với ông Nguyễn Tuân thú lắm. Thú với thiên nhiên, với con người, với văn chương. Và bạn văn trong “ý” nào đó thì gần với ông Nguyễn Tuân, bởi vì hai cụ lúc còn trẻ đi chơi, lang bạt giang hồ thì hay đi với Nguyễn Tuân. Nhưng khi đi chơi giang hồ xong về rồi thì lại hay ngồi nói chuyện với ông Hoài Thanh. Bởi vì sao? Vì ông Hoài Thanh là người có suy nghĩ cổ và khi ngồi với ông Hoài Thanh thì chỉ có văn chương dân tộc và hàng đêm các ông ngồi ở ngoài hàng hiên ở nhà ngoài Huế chỉ bàn chuyện thơ Nguyễn Du, thơ Hồ Xuân Hương, Nguyễn Trãi. Nhưng với ông Nguyễn Tuân thì không có cái đó, với Nguyễn Tuân thì lại ngồi bàn tới một cô gái đẹp, cảnh đẹp một thiên nhiên nào đó, một câu thơ, câu văn hiện đại, bàn đến thơ Pháp, văn Pháp. Thì bạn văn ấy có thể hiểu là những người cùng chí hướng với cha tôi trong định mệnh văn chương, chứ không có nghĩa cụ thể một ai.

Việt Hùng: Tiếng Thu của cố thi sĩ Lưu Trọng Lư qua ý nhạc của nhạc sĩ Phạm Duy như lời nói chia tay của chương trình tới quý vị thính giả. Trong chương trình buổi nay chúng tôi đã xử dụng tư liệu qua tiếng hát của nữ danh ca Thái Thanh, Lệ Thu, Khánh Ly và Duy Trác. Cám ơn quý vị đã dành thời giờ theo dõi.

Việt Hùng


Mời 'nhấn chuột' vào hình để nghe nhạc
UserPostedImage


KLong  
#5792 Posted : Saturday, December 16, 2017 9:39:56 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)
UserPostedImage

“Chỉ một chút bất cẩn sẽ luôn là nguyên nhân gây tổn thất và mất mát”.



Tôi đi vòng trong một tiệm Target và chứng kiến cảnh người thu-ngân đang trao lại một số tiền cho cậu bé. Cậu chỉ độ 5 hay 6 tuổi.
Người thu- ngân nói, “Rất tiếc là em không có đủ tiền để mua con búp-bê này”.
Đoạn cậu bé quay sang bà cụ đứng cạnh: “Bà à, bà có chắc là con không có đủ tiền không, bà?”
Bà cụ đáp: Con à, con biết là con không có đủ tiền để mua con búp-bê này mà”.
Rồi bà cụ bảo cậu bé cứ đứng đó chừng 5 phút để bà đi một vòng trong tiệm. Rồi bà lẩn đi ngay.
Cậu bé vẫn cầm con búp-bê trong tay.
Cuối cùng , tôi bước đến cậu bé và hỏi là cậu muốn tặng con búp-bê này cho ai.
“Đây là con búp bê mà em gái của con yêu thích lắm và ước ao có được trong Giáng Sinh này. Em ấy tin là Ông già Noel sẽ mang quà này lại cho em ấy.”
Tôi trả lời cậu bé rằng “thế nào Ông già Noel rồi cũng sẽ mang lại cho em con, con đừng lo.”
Nhưng cậu trả lời buồn bã. “Không, Ông già Noel không mang đến chỗ em đang ở được. Con phải trao con búp-bê này cho mẹ con, rồi mẹ con mới có thể trao lại cho em con khi mẹ đến đó.”
Đôi mắt cậu bé thật buồn khi nói những lời này.
“Em con đã trở về với Chúa. Ba con bảo là mẹ cũng sắp về với Chúa, bởi vậy con nghĩ là mẹ có thể mang con búp-bê này theo với mẹ để trao lại cho em con.”
Tim tôi như muốn ngừng đập.
Cậu bé nhìn lên tôi và nói: “Con nói với ba là hãy bảo mẹ đừng có đi vội. Con muốn mẹ con hãy chờ con đi mall về rồi hãy đi.”
Rồi cậu lấy ra cho tôi xem một tấm ảnh trong đó cậu đang cười thích thú.
“Con muốn mẹ mang theo tấm ảnh này của con để mẹ sẽ không quên con.
Con thương mẹ con và mong ước mẹ không phải bỏ con để đi, nhưng ba con nói là mẹ phải đi để ở cạnh em của con.”
Rồi cậu lặng thinh nhìn con búp-bê buồn bã.
Tôi vội vàng tìm ví bạc trong túi và nói với cậu bé: “hãy thử coi lại xem, biết đâu con lại có đủ tiền mua con búp-bê này thì sao!”
“Dạ”, cậu bé đáp, “con mong là có đủ tiền”. Không cho cậu bé thấy, tôi kẹp thêm tiền vào mớ tiền của cậu bé, và chúng tôi cùng đếm. Chẳng những đủ số tiền cho con búp-bê mà còn dư thêm một ít nữa.
Cậu bé nói: “Cảm ơn Chúa đã cho con đủ tiền!”
Rồi cậu nhìn tôi và nói thêm, “tối qua trước khi đi ngủ, con đã hỏi xin Chúa hãy làm sao cho con có đủ tiền để mua con búp-bê này để mẹ con có thể mang đi cho em con. Chúa đã nghe lời cầu xin của con rồi..”
“Con cũng muốn có đủ tiền mua hoa hồng trắng cho mẹ con, nhưng không dám hỏi Chúa nhiều. Nhưng Ngài lại cho con đủ tiền để mua búp-bê và hoa hồng trắng nữa..”
“Mẹ con yêu hoa hồng trắng lắm.”
Vài phút sau bà cụ trở lại, và tôi cũng rời khỏi tiệm.
Tôi làm xong việc mua sắm trong một trạng thái hoàn toàn khác hẳn với khi bắt đầu vào tiệm. Và tôi không thể rứt bỏ hình ảnh của cậu bé ra khỏi tâm trí tôi.
Đoạn tôi nhớ lại một bài báo trong tờ nhật báo địa phương cách đây hai hôm. Bài báo viết về một tài xế say rượu lái xe vận tải đụng vào xe của một thiếu phụ và một bé gái nhỏ.
Đứa bé gái chết ngay tại hiện trường, còn người mẹ được đưa đi cứu cấp trong tình trạng nguy kịch. Gia đình phải quyết định có nên rút ống máy trợ-sinh khỏi bệnh nhân hay không vì người thiếu phụ này không còn có thể hồi tỉnh ra khỏi cơn hôn mê.
Phải chăng đấy là gia đình của cậu bé?
Hai ngày sau khi gặp cậu bé, tôi đọc thấy trên báo là người thiếu phụ đã qua đời. Tôi bị một sự thôi thúc và đã mua một bó hoa hồng trắng và đi thẳng đến nhà quàn nơi tang lễ của người thiếu phụ đang diễn ra và mọi người đến nhìn mặt người quá cố lần cuối cùng.
Cô nằm đó, trong cỗ áo quan, cầm trong tay một cành hồng màu trắng với tấm ảnh của cậu bé và con búp-bê được đặt trên ngực của cô.
Tôi rời nơi đó, nước mắt đoanh tròng, cảm giác rằng đời tôi đã vĩnh viễn thay đổi. Tình yêu của cậu bé dành cho mẹ và em gái cho đến ngày nay thật khó mà tưởng tượng. Và chỉ trong một phần nhỏ của một giây đồng hồ, một gã lái xe say rượu, hay người lái xe bất cẩn, đã lấy đi tất cả những gì thân thiết nhất của đời cậu.
-
Bây giờ bạn có 2 chon lựa:
1. Post lại sứ điệp này.
2. Cứ phớt lờ đi giống như câu chuyện này chẳng bao giờ đụng chạm gì đến tấm lòng của bạn.
“Chỉ một chút bất cẩn sẽ luôn là nguyên nhân gây tổn thất và mất mát”.

Robert A.
hongvulannhi  
#5793 Posted : Sunday, December 17, 2017 11:58:16 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

Originally Posted by: thầm lặng Go to Quoted Post
Lan Nhi ơi ,
Giọng văn có tương tự như của Nguyễn Bính nhưng thực sự bài thơ Giang Hồ này tác giả là Lưu Trọng Lư đó Lan Nhi .


Cám ơn thầm lặng thật nhiều

HONG VU LAN NHI


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#5794 Posted : Sunday, December 17, 2017 12:12:25 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

Thạch Bích ơi,

Nhờ " nhớ sai tên tác giả " mà LN được cô em cho đọc một số bài hữu ích về t/g họ Lưu. LN cứ tiếc mãi là không đem theo quyển thơ khi chạy loạn, một kỷ niệm cuả một thời mê chép thơ năm 1952 ở Huế. Trong đó có những bài thơ dài của Nguyên Bính, của Tchya, của Thâm Tâm, của Hữu Loan bài Màu Tím Hoa Sim ... Thời đó, LN chỉ được đọc và chép những bài thơ ngắn của họ Lưu thôi, nên đã có sự thiếu sót nhầm lẫn đáng tiếc, may mà có TB giải tỏa ngay. Cám ơn em gái nhiều.

HONG VU LAN NHI


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#5795 Posted : Sunday, December 17, 2017 12:25:31 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

bài hành phương nam

Nguyễn Bính


Hai ta lưu lạc phương Nam này
Đã mấy mùa qua én nhạn bay
Xuân đến khắp trời hoa rượu nở
Riêng ta với ngươi buồn vậy thay !
Lòng đắng xá chi muôn hớp rượu
Mà không uống cạn mà không say !
Lời thề buổi ấy cầu Tư Mã
Mà áo khinh cừu chưa ai may !
Ngươi giam chi khí vòng cơm áo
Ta trói thân vào lụy nước mây
Ai biết thương nhau từ buổi trước
Bây giờ gặp nhau trong phút giây
Nợ thế, trả chưa tròn một món
Sòng đời, thua đến trắng hai tay
Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay

Tâm giao mấy kẻ thì phương Bắc
Ly tán vì cơn gió bụi này
Người ơi ! Buồn lắm mà không khóc
Mà vẫn cười qua chén rượu đầy
Vẫn dám ăn tiêu cho đến hết
Ngày mai ra sao rồi sẽ hay
Ngày mai, có nghĩa gì đâu nhỉ?
Cốt nhất cười vui trọn tối nay
Rẫy ruồng châu ngọc, thù son phấn
Mắt đỏ lên rồi, cứ chết ngay .

Hỡi ơi ! Nhiếp Chính mà băm mặt
Giữa chợ ai người khóc nhận thây ?
Kinh Kha quán lạnh sầu nghiêng chén
Ai kẻ dâng vàng, ai biếu tay ?
Mơ gì ấp Tiết thiêu văn tự
Giày cỏ, gươm cùn, ta đi đây

Ta đi nhưng biết về đâu chứ?
Đã dấy phong yên khắp bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Uống say mà gọi thế nhân ơi !

Thế nhân mắt trắng như ngân nhũ
Ta với nhà ngươi cả tiếng cười
Dằn chén hất cao đầu cỏ dại
Hát rằng phương Nam ta với ngươi
Ngươi ơi ! Ngươi ơi ! Hề ngươi ơi !
Ngươi sang bên ấy sao mà lạnh
Nhịp trúc ta về lạnh mấy mươi !

Đa Kao 1943
Gửi Văn Viễn

oOo

Tư Mã Tương Như đời Hán, đàn giỏi, gảy khúc Tư Mã phượng cầu, Trác Văn Quân là người đẹp, nghe đàn, sau hai người lấy nhau .

Kinh Kha qua sông vào đất giặc. Bài thơ viết về Kinh Kha có câu:
Tráng sĩ một đi không trở về.

Phùng Hoan, thực khách của Mạnh Thường Quân lãnh nhiệm vụ đi đòi nợ, khi đến ấp Tiết gọi các con nợ lại và tuyên bố đốt hết văn tự nợ. Rồi về nói với Mạnh Thường Quân là tiền nợ ấy đã lấy mua "Đức" hết rồi.
Sau Mạnh Thường Quân bị vua Tề phế, khi qua ấp Tiết thì toàn dân ra đón linh đình, nhờ thế vua Tề thu dụng lại.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#5796 Posted : Sunday, December 17, 2017 12:29:33 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

Nguyễn Bính - thi sĩ giang hồ (phần 1)


Trần Đình Thu


Nguyễn Bính là một thi sĩ mang sẵn trong người dòng máu lang bạt kỳ hồ. Thời tuổi trẻ của ông là những chuỗi ngày lang thang khắp Bắc - Trung - Nam. Đi đến đâu là ông có thơ đến đó và dưới nhiều bài thơ ông có ghi năm sáng tác cùng với địa chỉ. Nhờ vậy mà ngày nay ta có thể theo dõi được bước chân của ông.

Nguyễn Bính là một đỉnh cao riêng biệt trong nền văn học Việt Nam. Bằng những sáng tác độc đáo của mình, ông đã đưa hồn dân tộc vào thi ca Việt Nam hiện đại. Đó chính là đóng góp lớn nhất của Nguyễn Bính. Về cuộc đời, Nguyễn Bính có nhiều nét rất đặc biệt. Ông là một con người nghệ sĩ hoàn toàn. Có thể nói hiếm có nhà thơ nào có được cuộc sống giang hồ lãng mạn đến tận cùng như Nguyễn Bính.

Với cách giới thiệu đan xen giữa các chi tiết đời thường và đặc điểm tác phẩm, tác giả Trần Đình Thu đã phác họa một chân dung Nguyễn Bính rất sinh động qua cuốn sách Nguyễn Bính - thi sĩ giang hồ.

UserPostedImage

Nhà thơ Nguyễn Bính.


Chú bé si tình Nguyễn Bính

Nguyễn Bính thuở nhỏ tên thật là Nguyễn Trọng Bính. Khi bước chân vào làng văn làng báo, ông lấy tên mình bỏ đi chữ lót thành ra bút danh Nguyễn Bính. Ông tuổi Mậu Ngọ, sinh năm 1918. Quê nội và cũng là nơi sinh của ông là xóm Trạm, thôn Thiện Vịnh, xã Đồng Đội, nay là xã Cộng Hòa, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Lên ba tháng tuổi, ông mồ côi mẹ. Sau đó, cha ông đi thêm bước nữa. Vì thế về sau khi gia cảnh rơi vào khó khăn thì ba anh em ông được bên ngoại ở thôn Vân Tập cùng xã Đồng Đội với quê nội đón về nuôi.

Nguyễn Bính ở với người cậu ruột là ông Bùi Trình Khiêm, một nhà nho có tiếng, từng tham gia phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục, là thầy dạy học chữ Nho của ông Trần Huy Liệu. Nhờ người cậu giỏi chữ Nho này mà ông có điều kiện tiếp xúc sớm với chữ nghĩa và nghệ thuật thơ phú.

Năm mười ba tuổi, Nguyễn Bính làm mọi người kinh ngạc về tài thơ của mình. Năm đó, vào dịp tháng ba âm lịch, hội Phủ Giầy tỉnh Nam Định quê ông có tổ chức một cuộc thi thơ. Đề thi là tả cảnh chọi gà trong ngày hội. Trong lúc mọi người đang loay hoay làm bài, thời gian cũng chỉ mới hết một nửa, người ta đã thấy một cậu bé con bước vào chỗ ban giám khảo đang ngồi để nộp bài. Đó chính là Nguyễn Bính. Bài thi của cậu bé là một bài thơ dài hơn ba trang giấy học trò. Sau khi xem xét cân nhắc, ban giám khảo quyết định chấm ngay giải nhất cho bài thơ. Và khi ban tổ chức dùng loa để đọc to bài thơ lên giữa sân đình cho mọi người cùng thưởng thức thì hàng ngàn người đang dự hội thơ vỗ tay không ngớt.

Có một điểm đặc biệt liên quan đến sự hình thành phong cách thơ Nguyễn Bính về sau trong câu chuyện thú vị này. Trong bài thơ tả cảnh chọi gà đó, ngoài sự độc đáo về mặt nghệ thuật thì chỗ làm tất cả mọi người, từ ban giám khảo đến người tham dự phải tâm phục khẩu phục là hai câu kết. Tác giả đã lấy hai câu ca dao "Khôn ngoan đá đáp người ngoài/Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau" để đưa vào bài thơ tả cảnh chọi gà một cách thật thú vị và đầy ý nghĩa.

Tiếng đồn về một chú bé con thần đồng thơ có lẽ từ đó đã lan nhanh. Và những lời thêu dệt huyền hoặc cũng phát sinh theo khiến nảy sinh nhiều chuyện bất ngờ. Ban đầu là một số người tìm đến để nhờ Nguyễn Bính gà thơ cho người hát trong những cuộc thi hát đối đáp. Nguyễn Bính vốn có tài ứng tác tức thì nên thường bên nào được ông giúp sức thì y như rằng bên đó sẽ thắng cuộc. Vì thế dần dần lòng ngưỡng mộ của mọi người lên cao đến tột đỉnh. Và Nguyễn Bính trở thành một người "cõi trên". Một số người mê tín tin rằng thơ của Nguyễn Bính làm ra là thơ tiên, được giáng vào cho một cậu bé con chứ không phải là thơ của người bình thường. Vì thế nhiều người tìm đến Nguyễn Bính để xin thơ. Những đám dựng vợ gả chồng, trắc trở tình duyên hay làm ăn xui xẻo... đều đến nhờ "cậu" cho thơ tiên. Và tùy theo hoàn cảnh mà Nguyễn Bính cho thơ.

Lần nọ, một gia đình nông dân nghèo có cô con gái vừa được đám nhà giàu đến dạm hỏi. Ngặt nỗi, cô gái trước đó cũng đã có người thương ở làng. Gia đình phân vân không biết quyết định thế nào, bàn nhau tìm đến cậu. Nghe trình bày xong, Nguyễn Bính liền cho ngay một quẻ thơ có đoạn như sau: "Của dẫu nhiều nhưng vẫn chẳng nên/Phù vân, giả dối chẳng lâu bền/Tình em đâu phải trao thiên hạ/Dành để trai làng mới đẹp duyên". Lời thơ tiên đã truyền dạy như vậy, gia đình đành phải chối đám nhà giàu xứ khác để chọn anh trai làng cho con gái.

Độc đáo nhất là có một anh chàng hành nghề đạo chích cũng tìm đến xin thơ tiên và được Nguyễn Bính "giáng" cho mấy câu thơ và từ đó bỏ luôn nghề ăn trộm.

Một người quen của Nguyễn Bính có kể lại câu chuyện thú vị sau đây nữa. Đó là câu chuyện si tình của Nguyễn Bính năm ông mười bốn tuổi. Chuyện kể rằng, tháng ba năm ấy, Nguyễn Bính đi dự hội Phủ Giầy. Đó là lễ hội mà ông mê từ thuở bé. Một buổi đang ngồi xem hầu bóng, ông thoáng thấy một cô gái trạc tuổi mình đi ngang qua. Cô bé người cao dong dỏng mặc áo cánh sen thắt lưng hoa lý. Cô đi cùng với một người dáng chừng là mẹ. Nguyễn Bính có cảm giác lạ lùng như là cô bé vừa thoát ra từ bức tranh Tố Nữ. Ông vội vàng chạy theo. Khi nhìn được khuôn mặt cô bé, ông ngơ ngẩn như người mất hồn. Cả buổi hôm ấy, ông cứ đi theo hai mẹ con họ, lạy cùng lạy, khấn cùng khấn.

Rồi trong nhiều ngày sau nữa, ông luôn luôn đi theo bên họ. Đến ngày thứ tư, ông lén dúi được vào tay cô bé mảnh giấy có mấy câu thơ như sau: "Em ở cõi trần hay cõi tiên?/Phủ đền nhang khói nức hương em/Xin đi chầm chậm cho theo với/Lộc Thánh dâng người một trái tim". Cô gái nhanh nhẹn cầm lấy mảnh giấy nhưng ngó lơ đi nơi khác. Tuy nhiên, chỉ cần vậy là ông đã tràn ngập sung sướng trong lòng mình rồi.

Sau đó cô bé theo mẹ về quê và ông tìm cách đi theo cho đến tận nơi ở của nàng. Tuy nhiên có lẽ mối tình đầu chỉ đẩy đưa tới đó. Bởi chừng ba tháng sau thì gia đình cô có việc gì đó phải đột ngột bán nhà chuyển đi nơi khác, thế là người tiên biến mất. Hình ảnh cô bé trẩy hội Phủ Giầy đầu chít khăn nhung thả tóc đuôi gà từ đó luôn lẩn quất trong tâm hồn ông.

Khởi bước giang hồ

Nguyễn Bính là một thi sĩ mang sẵn trong người dòng máu lang bạt kỳ hồ. Thời tuổi trẻ của ông là những chuỗi ngày lang thang khắp Bắc - Trung - Nam. Đi đến đâu là ông có thơ đến đó và dưới nhiều bài thơ ông có ghi năm sáng tác cùng với địa chỉ. Nhờ vậy mà ngày nay ta có thể theo dõi được bước chân của ông.

Mùa xuân năm Quý Dậu (1933), Nguyễn Bính rời quê ngoại thôn Vân, nơi đã trải qua quãng đời thơ ấu của mình để bắt đầu dấn thân vào cuộc đời phiêu bạt. Lúc này, Nguyễn Bính mới chỉ 15 tuổi. Ông đến Hà Nội, tới phố Hàng Bồ, gia nhập vào đội quân bán báo lẻ. Nhưng con người nhà quê của Nguyễn Bính khó lòng tồn tại được với cuộc sống hè phố, vì vậy ông bỏ Hà Nội tìm đến Hà Đông - nơi người anh ruột Nguyễn Mạnh Phác (tức nhà biên kịch Trúc Đường sau này) đang dạy học - tá túc. Một thời gian sau, Nguyễn Bính cùng với anh trở về Hà Nội. Rồi ông lên Phú Thọ, Thái Nguyên, đến tận vùng Lạng Sơn biên ải xa xôi. Lấy Hà Nội làm tâm điểm, ông liên tục thực hiện những chuyến đi như thế. Một phần là kiếm kế sinh nhai nhưng phần khác cũng là để thỏa mãn chí phiêu bồng.

Trong thời gian này, ông sáng tác nhiều bài thơ mà trong đó một số bài lưu lại rất rõ dấu ấn của những chuyến đi. Đặc biệt, có một bài thơ bốn câu mà một thời trong sách giáo khoa chương trình phổ thông trung học người ta xếp nhầm nó vào ca dao. Đó là bài thơ Xa cách, được Nguyễn Bính sáng tác vào năm 1938 tại Phú Thọ:

Nhà em cách bốn quả đồi
Cách ba ngọn suối cách đôi cánh rừng
Nhà em xa cách quá chừng
Em van anh đấy, anh đừng yêu em

Đây là bài thơ đặc biệt nhất của Nguyễn Bính. Chất dân gian trong thơ nhiều đến nỗi hầu như nó chính là một bài ca dao. Trong Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh có nhận xét: "Giá mà Nguyễn Bính sinh ra thời trước, tôi chắc người đã làm những câu ca dao mà dân quê vẫn hát quanh năm và những tác phẩm của người, bây giờ đã có vô số nhà thông thái nghiên cứu". Có lẽ thời đó, Hoài Thanh không để ý đến những câu thơ này của Nguyễn Bính nên mới giả định như vậy mà thôi.

Quãng thời gian lưu lạc trên những vùng đồi núi sơn cước có lẽ làm ông thỏa chí tang bồng lắm, dù rằng đôi lúc cuộc sống cũng khó khăn. Có tài liệu cho biết, trong thời gian này có lúc ông đi làm nghề gõ đầu trẻ để kiếm sống. Nhưng ta hãy đọc mấy câu thơ dưới đây của ông:

Buổi chiều uống rượu làm thơ
Buổi trưa đi đốt lá khô trên đồi
Lá khô là lá của trời
Thơ tôi là để riêng tôi tặng nàng
(Thơ tôi)

Đọc mấy câu thơ này, ta hiểu được sự phóng khoáng và lãng mạn đến vô cùng ở Nguyễn Bính. Ta thấy trong thơ ca, có nhiều người vẫn làm được những bài thơ hay nhưng nếu nói rằng để có một cuộc đời đúng chất thi sĩ như Nguyễn Bính thì có lẽ không mấy ai đạt được.

Tuy vậy ở nơi đất khách quê người, dù sao buồn vẫn nhiều hơn vui. Có những đêm giao thừa lạnh lẽo hiu quạnh ở miền biên ải, ông lại hoài vọng:

Có phải đêm nay trời mới tối
Đêm nào trời cũng tối như đêm
Ải xa không pháo giao thừa nổ
Mưa rét tơi bời mưa rét thêm
Vườn cũ hoa mai chắc nở rồi
Cành mai ai gửi đến xa xôi
Mẹ ơi! Một sớm thăm hoa rụng
Nhặt giữ giùm con dăm cánh thôi
(Tết biên thùy)

Ta thấy một điểm dễ nhận ra ở con người Nguyễn Bính: thích phiêu bạt giang hồ nhưng lại luôn luôn hoài cố hương, hay buồn tủi nhớ thương những ngày tháng đã qua. Chính vì vậy mà trong thơ ông thường hiện hữu hình ảnh quê nhà. Trong bài thơ Quán trọ có lẽ cũng được ông sáng tác trong thời kỳ này, Nguyễn Bính viết:

Từ độ phiêu linh mãi đến giờ
Xuân dàn vào tết bốn năm thưa
Bốn năm biết mấy tao gian khổ
Thôi để xuân sau trở lại nhà
Nhưng rồi tết ấy tết sau qua
Lần lữa ai chưa trở lại nhà
Quán trọ xuân này hoa lại nở
Lại ngồi xem tết, tết người ta

Một điều đáng chú ý, Nguyễn Bính nghiện rượu rất sớm. Hay là các thi nhân thời đó thường nghiện rượu sớm? Có lẽ là thế. Vào năm 1940, lúc này ông mới 22 tuổi tròn nhưng có vẻ đã rất sành rượu. Trong bài thơ Ga đơn ga kép làm tại ga Kép, Nguyễn Bính có những câu thơ như sau:

Ở đây chiều xuống rất mau
Bình minh lên sớm, tôi sầu bơ vơ
Rượu say từ sáng đến giờ
Nhớ người, tôi nhớ mãi từ hôm lên

Quả thật là một người thường hay say rượu thông tầm mới có cái cảm giác "sầu bơ vơ" khi uống rượu từ sáng sớm say đến chiều tối, tỉnh giấc nhìn ra bên ngoài thấy hoàng hôn sắp đổ xuống.

Ta hãy đọc thêm một khổ thơ buồn nữa của Nguyễn Bính. Đó là một khổ thơ nằm trong bài Một trời quan tái, sáng tác ở Lạng Sơn năm 1940:

Chiều lại buồn rồi em vẫn xa
Lá rừng thu đổ nắng sông tà
Chênh chênh quán rượu mờ sương khói
Váng vất thôn sâu quạnh tiếng gà

Đây là những câu thơ tả cảnh đường rừng thật đẹp. Hóa ra là Nguyễn Bính có hẳn một mảng thơ đường rừng mà lâu nay ta không để ý đến. Ta hãy đọc bài thơ Phố chợ đường rừng Nguyễn Bính sáng tác vào năm 1940 tại Kép:

Đồi lau gió lạnh phất cờ
Tán bàng đã rụng đôi tờ huyết thư
Sương buông, chiều xuống lững lờ
Thịt rừng nướng ngậy, rượu vò bốc men
Điếm canh tuần tráng thay phiên
Bước đi nhập nhoạng nâu chen lẫn chàm

Quả là không thể có một họa sĩ tài ba nào vẽ được bức tranh phố rừng sinh động hơn những câu thơ này. So sánh những lá bàng cuối thu như những tờ "huyết thư" hay là tả cái cảnh những tuần điếm lẫn vào trong đêm tối chập choạng "nâu chen lẫn chàm" thì thật là tuyệt diệu!

Nhưng cái tài tả cảnh như viết tiểu thuyết của Nguyễn Bính ở những câu thơ tiếp theo của bài thơ trên mới thật sự làm ta kinh ngạc:

Giường tre le lói ánh đèn
Đôi ba mặt lạ chia tiền nhỏ to
Đôi ba người bạn giang hồ
Tóc bồng cỏ dại bình thơ nhớ nhà
Chập chờn bóng quỷ hình ma
Khoanh tay chủ quán nhìn ra đường mòn

Thật là những câu thơ tả cảnh quá độc đáo!

Còn tiếp...

(Nguồn: Thanh Niên)
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest (12)
290 Pages«<288289290
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.