Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

283 Pages«<281282283
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#5641 Posted : Tuesday, July 25, 2017 1:42:14 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)
NGỌC LAN, CÁNH HOA MONG MANH…


UserPostedImage

March 9, 2010 – 6:54 am
Don Ho

Tuần rồi có dịp xuống Orange County dợt nhạc, mình cố tình đi sớm hơn một tị, mua một bó hoa nhỏ ghé thăm Ngọc Lan.

Đầu tháng 3, Nam Cali hay có những cơn mưa nhỏ, trời thật buồn. Buồn như cái ngày nào mình đang lái xe freeway trên đường đến lớp mà nghe tin Ngọc Lan mất.

Khi ấy mình nhớ trời chiều xâm xẩm, mây vần vũ, đang lái xe trên cây cầu vòng cung mình thấy như cây cầu như chao đảo. Phải tấp vào lề để lấy lại bình tĩnh.

Mình bỏ buổi học ra biển ngồi tuy chương trình học đang rất nặng, bỏ buổi học 4 tiếng hôm sau có thể không bắt kịp với mọi người & có thể sẽ phải lấy lại lớp đó. Nhưng mình biết đi vô lớp mình cũng sẽ không nghe, không thấy gì…

Trời tháng 3 năm ấy cũng còn lạnh, lạnh lắm & thêm gió.

Mình với chiếc áo thung mong manh, co ro, nhưng mắt không muốn rời những cơn sóng. Không hút thuốc nhưng giá lúc đó có một gói thuốc, có thể mình sẽ liên tu hút vàng tay…

Nói mình khóc cũng không đúng. Mình không khóc với nước mắt, nhưng có một cái gì đó nghèn nghẹn trong ngực, ở ngay cổ. Hình như cái đó là khóc ở trong. Một cảm giác thật không dễ chịu lúc nào…

Buồn thật buồn…

Tại sao người tốt lại ra đi sớm đến như thế?
Thật sự, mình không gần với Ngọc Lan nhiều, nhưng qua những lần đi diễn xa chung với nhau, mình cảm được & biết cô là người hiền lành & tốt.

Nhớ lại, lần đầu tiên mình hát chung với Ngọc Lan, năm 89, ở phòng trà Mini Club, San Jose. Khi ấy chả ai biết mình. Còn Ngọc Lan thì đang nổi tiếng, nổi ghê lắm.

Ngọc Lan quên đôi bông tai. Dợt nhạc xong cô biến mất. Tới phiên mình dợt xong thì cô trở lại, xòe đôi bông tai mới sắm từ đâu đó, ướm lên tai & hỏi: “Don coi thử nhìn có hợp với Lan không?”. Dĩ nhiên đẹp. Khỏi hỏi, Ngọc Lan đeo gì mà chả đẹp!

Đêm diễn hôm đó thật đông khách. Ngọc Lan ngọt ngào tỏa sáng trên sân khấu. Cô sang trọng, quí phái & kiêu sa, nhưng có một cái gì đó cũng rất mong manh, dễ vỡ. Cô hát nhạc Tây, cô hát nhạc Việt, cô hát New Wave, nhạc gì cũng tuyệt. Khán giả đầy sàn chìm đắm trong tiếng hát của thiên thần không đôi cánh. Cô thân thiện nhưng cũng thật đứng đắn…

Rồi những năm sau đó, mình cũng dần bắt đầu được ít nhiều biết đến & cũng có thêm nhiều dịp diễn chung với Ngọc Lan. Cô vẫn giữ vững vị trí thần tượng hàng đầu của bao người & có phần nổi tiếng hơn trước.

Một lần diễn chung ở Winnipeg, Canada. Chỉ có mình & Ngọc Lan. Đêm đó rạp diễn không có phòng thay đồ. Ca sĩ kiếm chỗ đứng canh cho nhau thay trang phục sau những tấm màn sân khấu. Và dĩ nhiên là trong ánh sáng mập mờ của đèn màu sân khấu rọi vào, tối lắm! Lúc ra về, mình trở vô kiểm soát lại thì thấy đồ ai lỉnh kỉnh rớt tùm lum trên mặt đất. Lượm lên, nào vòng, nào áo, rõ ràng là đồ diễn, không phải đồ thường.

Mình đưa ra & hỏi. Cô cười tươi: “Ô, của Lan đấy, cám ơn Don nhiều lắm”.
Mình đâu biết khi ấy thị giác của Ngọc Lan đã sút do căn bệnh hiểm nghèo đang đeo theo. Nhưng quả thật những lần đi chung sau đó mình có để ý dùm cô hơn vì nghĩ có thể Ngọc Lan hay vô ý. Mà đồ diễn thì mắc tiền, có khi mất rồi có tiền cũng không kiếm lại được thứ mình thích nữa.

Một thời gian sau, Ngọc Lan lấy Mai Đăng Khoa, một người bạn cùng trong ban nhạc Boléro của mình. Đám cưới của hai người không xa hoa phô trương mà ấm cúng đầy thân mật. Mình mừng cho Khoa, cho Ngọc Lan. Cho 2 người có nhau. Mình bớt … khoảng cách, nhích gần lại Ngọc Lan hơn trước.

Ngọc Lan ngày càng bệnh hơn nhưng không ai biết, hay đúng hơn mình không biết… Có lúc Ngọc Lan vắng bóng trên sân khấu một thời gian ngắn không ai biết lý do. Mình cứ nghĩ cô muốn bớt trình diễn lại để giữ giá trị của mình hơn.

UserPostedImage


Khoảng năm 98, Ngọc Lan trở lại Âu châu sau 7 năm dân bên Âu Châu mòn mỏi yêu cầu.

Một loạt 12 shows diễn trong 14 ngày. Dĩ nhiên là mệt lắm. Âu Châu mà, những nước san sát nhau, không bay đâu vì vé mắc, chỉ có lái xe thôi. Hát ở thành phố này xong là khăn gói lên xe lái ngay tới thành phố khác. Nhiều khi 7, 8 giờ sáng mới tới, vô khách sạn ngủ được vài tiếng là lại phải dậy sửa soạn diễn tiếp. Giờ rảnh là phải “tranh thủ” ngủ lấy sức thôi, không ngắm cảnh ngắm kiếc gì cả.

Ca sĩ có khoảng 7, 8 người, toàn thứ gộc. Ngọc Lan là cái đinh kéo khách của chuyến đi đó vì khách Âu Châu mong đợi cô từ nhiều năm rồi. Anh Trịnh Nam Sơn nhận làm người điều khiển chương trình nên ban tổ chức yêu cầu anh phải hát đầu luôn.

Chẳng ai muốn hát đầu lúc khách chưa vào đủ, âm thanh chưa chỉnh hay. Anh Trịnh Nam Sơn hát đầu cho đến show thứ tư thì mình thấy kỳ kỳ, không công bằng, tuy anh không nói ra. Mình xung phong lãnh ra hát thế cho anh từ đó trở đi.

Tới show thứ 8 thì tới phiên mình mệt mỏi. Những người ca sĩ đi cùng có thể hát thế đỡ cho mình một. vài lần - nhưng ai cũng, hoặc không để ý, hoặc im rơ …lờ đi! Chẳng ai dại!

Show thứ 9, Ngọc Lan lên tiếng: “Thôi từ show này trở đi, Lan sẽ hát đầu cho. Don hát đầu như vậy đủ rồi!”. Rồi cô xăm xăm đi vào phòng thay áo & làm mặt.

Mọi người ai cũng đuối lắm rồi. Ngọc Lan với căn bệnh trong người còn đuối hơn, cô vẽ mắt thật lem nhem. Lâm Thúy Vân & chị Hương Lan la lên: “Trời ơi, Ngọc Lan vẽ mắt kiểu gì vậy?” Rồi 2 người xúm lại chùi & làm mặt lại cho cô.

Và dĩ nhiên không ai để cô ra đầu. Cô là sự mong đợi của mọi người khách mà. Và dĩ nhiên mình lại ra đầu cho những show còn lại nhưng mình như khỏe hẳn lên.

Mình cảm động, nhưng giữ trong lòng. Mấy show trước mình đỡ cho anh Trịnh Nam Sơn. Những show còn lại mình vui hẳn, coi giống như là mình đỡ cho Ngọc Lan vậy…

Càng về sau do ảnh hưởng của những loại thuốc, Ngọc Lan hay quên hơn trước. Có những lần đi qua máy rà ở phi trường, cô đi luôn, bỏ quên bóp lại. Đi về tay không, mất hết tiền show, mất luôn cả giấy tờ.

Bạn tôi, Khoa, nhờ tôi để mắt tới Ngọc Lan dùm trong những lần đi chung. Thế là tôi để tâm hơn.

Có những lần sau giờ diễn, Ngọc Lan & tôi ngồi nói chuyện vớ vẩn với nhau trong phòng vì Ngọc Lan sợ ma, không ngủ được. Tôi mệt quá ngủ gục. Khi thức dậy không thấy Ngọc Lan đâu, tưởng đã về phòng ngủ. Hôm sau mới biết Ngọc Lan đi kiếm người khác nói chuyện vì tôi ngủ mất, Ngọc Lan vẫn sợ ma nhưng không dám đánh thức…

Chuyến cuối cùng đi với Ngọc Lan lại ở Âu Châu. Chuyến này có Khoa - chồng - đi theo kèm. Ngọc Lan hát giọng xuống vì sức khỏe kém. Tin đã đồn ra ngoài là mắt Ngọc Lan yếu không còn thấy gì. Ở vài show đầu tôi tận mắt thấy vài khán giả vô ý thức đứng trước sân khấu quơ hai tay qua lại trước mặt khi cô đang diễn để xem cô có thấy không?

Xót xa… Tôi thấy.
Ca sĩ khác thấy.
Chắc Khoa cũng thấy. Nhưng hy vọng Ngọc Lan không thấy và không biết cho khỏi đau lòng…

Tôi lại càng bảo vệ & chú ý tới Ngọc Lan hơn tuy có Khoa ngay bên cạnh.

Show ở Đức, Khoa đứng trong thầm thì chỉ trước cho Ngọc Lan lối đi lên cầu thang sân khấu & chỉ những đống dây điện ngoằn ngoèo tối hù dưới đường đi để Ngọc Lan tránh. Ngọc Lan vẫn không thấy rõ. Hai người tiến dần ra ngoài vùng sáng hơn. Khán giả chú ý, bắt đầu chỉ chỏ cho nhau. Hai người không để ý vẫn thầm thì chỉ nhau. Khán giả cũng rì rầm xôn xao… Tôi tiến vội ra & khẽ nhắc Khoa lùi lại vào trong chỗ tối hơn. Khoa gay gắt nạt tôi tại chỗ, nói chuyện của Khoa để Khoa lo. Ơ hay, khi trước Khoa nhờ tôi để ý tới dùm mà??? Thế là tôi giận vì ý tốt bị hiểu lầm, bỏ ngay vào trong, kệ 2 người với nhau.

Nghe nói đêm đó hát xong, Ngọc Lan hấp tấp chạy vào té xõng xoài trên đống dây điện. Tôi hối hận….

Cuốn CD đầu tôi hát cùng Ngọc Lan cho Ngọc Lan Musique - “Những Lời Mê Hoặc”, Khoa hòa âm & thâu âm luôn. Tôi không biết làm sao Ngọc Lan thâu được. Chắc là lâu & cực lắm vì không thấy rõ thì làm sao đọc được bài hát! Phải học thuộc một đống bài như thế mà thâu thì ngay cả khỏe mạnh như tôi chắc cũng mất khá nhiều thời gian.
CD này được đón nhận bao nhiêu tôi cũng không biết & cũng không hỏi.

Khoa hỏi tôi giúp cuốn CD thứ hai. Tôi cũng đồng ý ngay, không cần suy nghĩ. Cái gì tôi cũng giúp được mà nói chi … thâu băng, tuy lúc ấy tôi đang độc quyền giọng hát với Trung Tâm Thúy Nga. Tôi vì bạn làm liều. Mà cũng may Thúy Nga làm lơ bỏ qua dùm. Thủy, Thi của Thúy Nga cũng là bạn của Khoa, tôi nghĩ họ cũng muốn giúp không bằng cách này thì bằng cách khác. Chứ không thôi lúc ấy tôi đã … mất việc rồi .

Một tối tới thâu, hiếm hoi gặp Ngọc Lan đang ngồi trong phòng khách. Khoa đặt tay lên vai khẽ nói: “Lan, Don đến nè”. Ngọc Lan quay lại nhìn. Người thì ở đó mà ánh mắt ở …đâu đâu! Dường như Ngọc Lan không còn nhận ra tôi. Cô cười vu vơ.

Nước mắt tôi bỗng rươm rướm. Tôi quay vội mặt đi, giả lả chào rồi dục Khoa lên thâu không thôi hết giờ. Tôi không muốn Khoa thấy, cũng không muốn Khoa bẽ bàng…
Bài thâu đêm đó cũng thật buồn. Bài “Tình Buồn Chinh Chiến” nhạc Pháp do Thảo, em gái của Ngọc Lan dịch. Tôi không khóc trong nước mắt, tôi khóc trong câu hát. CD thứ hai không bao giờ ra. Ngọc Lan không còn thâu được nữa!

Và đó cũng là lần cuối cho tới khi tôi tới thăm Ngọc Lan trong phòng thăm của nghĩa trang Peak Family. Hình như gia đình muốn dấu tin Ngọc Lan mất nhưng tin vẫn bị xì ra ngoài với tốc độ chóng mặt. Người ra vô thăm lần cuối nườm nượp. Người thân có. Fans của cô có. Cả những người tò mò cũng có luôn.

Tôi ngồi xa xa với Ngọc Lan cả buổi, cũng chú ý tới Khoa để coi bạn mình có gì cần giúp đỡ.

Ngày chôn cô cũng đông nghẹt người viếng. Lại có cả …quay video….
Chúng tôi, một nhóm bạn đứng xa xa. Tới lúc quan tài cô được hạ xuống huyệt, đất được lấp lên. Chiếc xe xúc đất gầm máy, dộng rầm rầm trên huyệt để nện đất xuống cho chặt thì không ai còn kềm được, bật khóc nức nở…

Người nhà cô gào lên. Bố mẹ cô như muốn xụm xuống thật tội…
Tại sao cái xe ấy không chờ cho tới lúc chúng tôi về hết rồi hẵng làm việc ấy nhỉ??? Chúng tôi còn xót như thế thì người nhà của cô còn đau tới mức nào?!!

Nhưng rồi mọi việc cũng xong. Sau đó một lần, tôi ghé viếng. Khi ấy bia mộ bằng đá đen có in hình Ngọc Lan cũng đã được đặt tại chỗ. Đây đó cũng có những bó hoa ai mang tới.

Đời sống vẫn trôi. Bận rộn & bận rộn… Cho tới hôm này cũng đầu tháng 3, tôi không còn nhớ chính xác ngày giỗ Ngọc Lan, nhưng nhớ khoảng khoảng thời gian này. Tôi mò lại nghĩa trang “Chúa Chiên Lành” để thăm cô. Tôi nghĩ nhắm mắt cũng vẫn kiếm được mộ nhưng đã lầm to! Ở Cali, mộ bịa gắn ngay trên mặt đất, ai cũng giống ai, ai cũng một miếng đá bằng nhau chỉ có khác tên.

Bối rối… Số điện thoại của Khoa tôi cũng mất sau vài lần Khoa đổi số!
Tôi nhớ có con dốc nhỏ & cái cây nghiêng nghiêng gần mộ… Nhưng bây giờ chỗ có dốc thì lại không có cây! Chỗ có cây lại không có dốc!
Thôi thì chỗ nào có cây là tôi dừng xe và đi dọc kiếm tìm.

Từng hàng mộ bia thẳng tắp nối nhau. Trời mới mưa hôm qua nên có những bia mộ bị cát văng lên che hơn nửa. Cũng có nhiều bia mộ bóng loáng không một hạt cát, chắc người nhà mới đến thăm & quét dọn.

Nhiều tên người Việt Nam thật. Nhiều người lớn tuổi & cũng không ít những người thật trẻ. Mọi người đều nằm chung với nhau trong một không gian thật yên bình. Tôi tìm mãi không ra tên Lê Thanh Lan. Thật sự có khấn trong lòng nhờ Ngọc Lan chỉ đường cho tôi kiếm ra, nhưng… không may mắn.

Kiếm mãi hoa mắt & cũng gần tới giờ tôi có hẹn dợt nhạc, tôi gởi bó hoa ở trên mộ bia của một em gái nhỏ. Tôi gởi để cho mộ bia em có thêm màu sắc cho em vui thêm tí thôi, hy vọng em thông cảm!

Trời cũng bắt đầu chập choạng tối, tôi lái xe ra khỏi nghĩa trang thầm gởi lời tạ lỗi tới Ngọc Lan. Một ngày rất gần tôi sẽ tới sớm hơn & kiếm Ngọc Lan cho bằng được. Tôi sẽ kể cho Ngọc Lan nghe về sự tiếc thương & yêu thương của rất nhiều người đến Ngọc Lan mà tôi đã nghe được. Chắc Ngọc Lan sẽ rất hạnh phúc lắm, đã bao nhiêu năm rồi mà cô còn được bao nhiêu người yêu mến & nhắc nhở. Tiếng hát của cô vẫn làm bạn đồng hành của bao nhiêu người….

Mà nhiều khi chẳng cần tôi kể Ngọc Lan cũng đã biết trước từ lâu rồi. Đâu phải chỉ mình tôi mới đi thăm Ngọc Lan đâu. Có biết bao nhiêu người có khi còn đi thăm Ngoc Lan hàng ngày đó chứ…

Hạnh phúc quá há Ngọc Lan. Người ca sĩ chỉ mong được có thế…

Don Hồ

Edited by user Tuesday, July 25, 2017 1:51:17 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

KLong  
#5642 Posted : Tuesday, July 25, 2017 7:18:28 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 985
Location: SD

Thanks: 533 times
Was thanked: 966 time(s) in 512 post(s)


UserPostedImage

Đi Giữa Phố Xưa

Rồi ngày vui nào cũng sẽ tàn
và mình vẫn chẳng gặp được nhau
Em đi rồi....
bỏ lại đây tháng ngày buồn bối rối
Từng chiếc lá úa vàng
giữa mùa thu hấp hối
Trong lạnh lùng
tim cảm nhận niềm đau
.
Và này em !!!
Hạnh phúc đến từ đâu
Có phải hạnh phúc chính là điều ta còn nhớ
Những buổi chiều cuối tuần
mình cùng nhau trên phố
Con đường về
tràn ngập lá me xưa
Chút nắng mùa thu theo cơn gió đong đưa
Hoà tiếng cười em
loang loang theo bóng nắng
.
Dù có thể bây giờ
điếu thuốc buồn thật đắng
Nhưng cũng có lần
hương thuốc ngọt môi em....
.
Mọi chuyện .....
rồi sẽ qua như giấc ngủ dịu êm
Đi giữa phố xưa ...
để thấy yêu em nhiều hơn nữa ....


Khiếu Long
KLong  
#5643 Posted : Wednesday, July 26, 2017 8:26:07 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 985
Location: SD

Thanks: 533 times
Was thanked: 966 time(s) in 512 post(s)
UserPostedImage

Hình như nhơ nhớ SN chị Lan Nhi vào ngày 16 tháng này thì phải ,
mấy hôm nay nhiều chuyện bối rối dồn dập quá nên hôm nay 26 rồi mà cũng quên mất tiêu
chợt thấy có người chúc mừng SN chị Lan Nhi nên cũng chúc theo , dù có chậm nhưng vẫn còn nhớ đến nhau phải không nào ?
Happy Birthday bà chị nhà mình !
thanks 1 user thanked KLong for this useful post.
hongvulannhi on 7/31/2017(UTC)
hongvulannhi  
#5644 Posted : Thursday, July 27, 2017 6:08:19 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)

UserPostedImage

Cam on Khieu Long da nho nho sinh nhat LN, nhu+ng nho hoi som chung 10 ngay ...
Du` sao, cung van con nho den nhau la vui qua' vui roi . Cam on KL nhieu that nhieu ...

Chuc KL mo^.t ngay vui .

HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

ConMuaNho  
#5645 Posted : Friday, July 28, 2017 10:41:51 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,371
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 291 times
Was thanked: 2883 time(s) in 1342 post(s)
UserPostedImage


Happy birthday 26/7 chị Lan Nhi!
Thương chúc chị yêu nhiều sức khỏe, muôn sự vạn an và hạnh phúc hồng ân

Thương mến,
Titi của chị
UserPostedImage



thanks 1 user thanked ConMuaNho for this useful post.
hongvulannhi on 7/31/2017(UTC)
hongvulannhi  
#5646 Posted : Monday, July 31, 2017 6:15:59 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)

UserPostedImage


Cam on TiTi nhieu that nhieu, da nho den chi. trong ngay 26/7 .
Cam on nhung chan tinh em da da`nh cho chi . Cam dong lam TiTi oi ...
Chuc em binh an trong Chua' va Me. Maria ...

Than thuong,

HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
ConMuaNho on 8/7/2017(UTC)
tictac  
#5647 Posted : Monday, July 31, 2017 6:34:00 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,324
Location: Riverside

Thanks: 319 times
Was thanked: 535 time(s) in 445 post(s)

UserPostedImage

Nhớ mùa mưa bong bóng


Nhớ không em tiếng mưa thầm nhắc khẻ
Áo dài xưa rộn rã bước ai về
Tà áo trắng tinh khôi tình mới lớn
Anh dại khờ ngơ ngẩn chút tình quê.

Nhớ không em cơn mưa ngày xưa ấy
Anh trộm nhìn em giả bộ làm ngơ
Mưa bong bóng dõi theo người đi mất
Sao ngập ngừng giữ mãi một bài thơ.

Tình thơ dại tuổi mười lăm mắc cở
Tóc hoàng kim ướt nhẹ buổi chiều xưa
Thương người ta, tại sao không dám ngỏ
Để bây giờ lại tiếc nuối ngẩn ngơ?

Mưa bong bóng, một mùa mưa lại đến
Đã bao năm mưa chia cắt đôi bờ
Người xa quá ở phương trời góc biển
Ai vô tình – Ai đứng đợi chờ ai?

Mưa bong bóng theo đời anh trôi nổi
Thuở tóc xanh nay đã nhuốm bạc rồi
Mái trường xưa rêu phong từng chiếc ngói
Cánh dầu bay theo gió muộn màng rơi.

Đời dâu bể em ơi buồn muốn khóc
Chốn nhân gian cánh én lỡ xa bầy
Mưa bong bóng một thời xa xôi quá
Cuối phương trời, Ai còn nhớ thương ai?...


Nguyễn An Bình

hongvulannhi  
#5648 Posted : Wednesday, August 2, 2017 7:40:37 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)
UserPostedImage


Lục Bát Tự Tình

I-

Chốn nầy đâu nắng hè xưa
Ðâu màu phượng thắm, đâu mùa chia tay
Ðâu thời trai trẻ miệt mài…
Bút nghiên, cung kiếm ngày rày uổng công
Chẳng danh thành, chẳng quê hương
Giật mình tóc bạc tha phương xứ người!

…Sớm chiều trả giọt mồ hôi
Nợ nhà, nợ áo cơm: Ðời lưu vong!
Hiếm hoi giây phút lắng lòng
Hồn theo gió vượt nửa vòng hành tinh
Từ trong tấc dạ, buồng tim
Vui sao được kiếp linh đinh sống nhờ!
Cũng đành chịu tiếng thờ ơ
Chỉ mong ngày dựng lại cờ vàng son…

Mai, dù gối mỏi chân mòn
Còn hơi thở vẫn tình còn hoài hương.

II-

Tình hoài hương. Tình hoài hương
Như mưa nhớ nắng. Như gương nhớ người
Như mây trôi nhớ khung trời
Như sông nhớ suối, núi, đồi, nguồn xa
Như mùi hương luyến thịt da
Như mùa xuân nuối xác hoa mai tàn

…Tìm đâu tri kỷ, cố nhân?
Hẹn ai hát, giúp đây đàn hòa thanh…
Ðất người bè bạn mỏng manh
May khi gặp, chỉ loanh quanh chuyện phào
Nhà house, xe mới vừa down
Nghe càng thêm nặng cái đầu u mê
Ví dầu cuộc sống phủ phê
Phận vong quốc, há vọng bề áo cơm?!…

Một thời ngậm đắng nuốt hờn
Ngựa què vẫn quyết chân bon khải hoàn!

III-

Khải hoàn ca – Khúc khải hoàn
Nhiều đêm mơ thấy cờ vàng phố bay
Ðàn trên vai, súng trong tay
Lao vào cuộc chiến chí trai hào hùng
Sách đèn gởi lại sau lưng
Trời Pleiku, cánh chim rừng hót vang

…Giờ trên đất khách lang thang
Ngày ngày quẹt thẻ lo toan lắm điều
Ðầu tuần, giữa tháng nhận bills
Cuối tuần, hết tháng tiền tiêu chẳng còn!
Khi mất job, xách xe không
Gõ đâu ra cánh cửa lòng mở tênh?
Sống thế nào vẫn không quên
Xưa, tù cải tạo. Nay, tiên trên đời!…

Ðành thôi! Nương náu quê người
Tạm dung hẹn một ngày đòi nước non!…

IV-

Ðòi nước non – Nợ nước non
Những gì tạm mất vào trong tay thù
Bầm gan gặm mối thiên thu
Nhọc nhằn, đày ải tại tù bao năm
Qua sông nín thở, lặng thầm
Mắt mù, tai điếc, miệng câm: giả thiền!

…Xác yên lành, dạ chẳng yên
Thân chim lồng, cá chậu – Hèn đặng sao?
Ðặt lời ca, cất tiếng cao
Ðêm đêm nhả lửa thét vào Tù Ca
Khổ sai, ai chẳng mái nhà
Vợ, con mòn đợi ngày cha, chồng về
Người đi, tăm cá ủ ê
Bóng chim kẻ ở, não nề lòng ai…

Tù trong, trăm đắng! Hận hoài…
Tù ngoài, tha thứ ngàn cay… Dễ nào?!

V-

Ngàn cay!!… Tha thứ dễ nào
Quỷ ma kia xát ớt vào vết thương!
Binh đao chưa đủ đoạn trường?
Xuống gươm người ngã ngựa: phường sài lang!
Dập đầu tùng phục bắc bang
Gom máu xương lót sao vàng tung hô

…Oán thay bè lũ cáo hồ
Thi nhau phá ruỗng cơ đồ nhà Nam!
Danh lợi hám, quyền lực tham
Con đường xã nghĩa: trăm năm bần cùng!
Ðày dân vạn nẻo núi rừng
Lùa quân thí mạng khắp cùng chiến khu
Chung cuộc cờ: nợ-đói-ngu…
Xiết bao tử, trị! Dập vùi phẩm nhân!!…

Hỡi lương tri khắp xa gần
Ðừng quên còn đó: Việt Nam đọa đày!!!…

Thơ Hồ Hoàng Hạ
July 11, 2017

Edited by user Wednesday, August 2, 2017 7:42:21 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

tictac  
#5649 Posted : Wednesday, August 2, 2017 9:10:33 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,324
Location: Riverside

Thanks: 319 times
Was thanked: 535 time(s) in 445 post(s)

UserPostedImage


Đừng vì bề ngoài mà đánh giá mọi thứ



-Trong nhà thờ, một Hôn Lễ đang được cử hành.

Linh Mục xuất hiện với một tờ 100$ Mỹ mới tinh trên tay và nói :

"Ai muốn tờ một trăm này không ?“

Không có tiếng trả lời…

Linh Mục nói : " Đừng xấu hổ, Ai thích giơ tay lên“.

Một phần ba (1/3) số người có mặt giơ tay lên.

Linh Mục vò tròn tờ giấy 100 $ lại, rồi hỏi : "Bây giờ còn ai thích sở hửu nó nữa không ?“

Vẫn còn người giơ tay nhưng ít hơn phân nửa (1/2).

Linh Mục vứt tiền xuống đất, giẫm chân lên…chà chà…rồi lại lấy lên.

Tờ giấy 100$ bây giờ vừa dơ vừa nhầu nát…

Linh Mục cất tiến hỏi : "Có ai còn thích tờ giấy này nữa không?“

Chỉ còn một người giơ tay.

Linh Mục mời anh lên phía trên, trao cho anh tờ 100$ và nói :
"Anh là người duy nhất giơ tay cả 3 lần…“

Tất cả môi người trong nhà thờ đều cười to…

Nhưng Linh Mục ra hiệu im lặng và xoay người về hướng chú rể nói : "Hôm nay con cưới một cô gái mà con đang yêu nhất trên đời… nhưng…cũng giống như tờ tiền giấy này…năm tháng sẽ trôi qua cộng thêm những vất vã…Vợ con sẽ không còn xinh đẹp như hôm nay. Trên thực tế tiền vẫn là tiền…giá trị của nó không thay đổi…Hy vọng con cũng giống như chàng trai này…luôn hiểu giá trị và ý nghĩa đích thực…đừng vì bề ngoài mà đánh giá mọi thứ…“

Hình thức bề ngoài của mõi người sẽ biến đổi theo thời gian...con người sẽ già đi và xấu hơn…nhưng tâm hồn đẹp thì sẽ vĩnh viễn không thay đổi.
Bạn đừng mù quáng theo đuổi cái mới cái đẹp…đi tìm mọi thứ xa vời thực tế.. rồi từ đó đánh mất đi hạnh phúc hiện tại đang có trong tầm tay.

Do Dom St
hongvulannhi  
#5650 Posted : Friday, August 4, 2017 4:57:20 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)


5 dấu hiệu thành công trong cuộc sống


July 20, 2017

UserPostedImage

Thành công không chỉ dựa vào những giá trị vật chất
mà còn dựa vào những kiến thức bạn đúc kết được,
không ai ép bạn làm gì và không ai tước đi những giá trị của bạn.
(Hình minh họa: Spencer Platt/Getty Images)


NEW YORK CITY, New York (NV) – Trong nhiều năm qua, xã hội nhận định một người thành đạt là người có chức vụ cao và kiếm nhiều tiền. Nhưng trong xã hội ngày nay, thành công không chỉ dựa vào những giá trị vật chất mà còn dựa vào những kiến thức bạn đúc kết được, không ai ép bạn làm gì và không ai tước đi những giá trị của bạn, theo Forbes.

Bạn có thể nhận biết được một người thanh công hay không khi nhìn vào trang phục, xe, nhà, và những vật dụng khác họ sở hữu.

Tuy nhiên, bạn có tự nhận mình là người thành công không khi có một chức vụ cao cấp với nhà cửa sang trang, nhưng lại chết sớm vì bệnh đau tim do căng thẳng vì công việc gây ra. Hoặc bạn có nhiều tiền trong ngân hàng và có thể đứng ra cung cấp bất cứ nhu cầu nào cho người thân, nhưng bạn lại không có quan hệ thân thiết với các con của mình vì quá chú trọng đến sự nghiệp, bạn có gọi đó là thành công không?

Sau đây là năm điều được trang Forbes công bố, nhằm giúp bạn biết được bạn có phải là một người thành công hay không.

1-Bạn là người thành công khi là người dám đưa quyết định và nêu ý kiến trong công việc.

Nếu bạn có một chức vụ cao, nhưng khi sếp của bạn không thích điều gì, bạn lại không dám nói sự thật trước họ. Điều này cho thấy bạn chưa thành công trong cuộc sống.

2-Bạn là người thành công khi biết mình có thể mang đến những gì cho nhà tuyển dụng và cho khách hàng nhằm giúp họ đạt đến thành công.

Nếu như bạn để người khác bảo bạn phải làm gì trong công việc của bạn thì bạn chưa phải là người thành công.

3-Bạn thành công khi tìm được tiếng nói cho mình và biết nói khi cần thiết.

Nếu bạn không nêu lên ý kiến tại sở làm và để một người khác tự tin hơn “cướp” ý tưởng của bạn, thì bạn chưa phải là người thành công.

4-Bạn thành công khi cho phép bản thân mơ những giấc mơ lớn lao.

Khi tìm được phương hướng cho cuộc sống của bạn và bắt đầu cất từng bước để đạt điều bạn muốn – dù bước đi nhỏ và tốn nhiều thời gian đến đâu – bạn là một người thành công trong cuộc sống.

5-Nếu bạn có người bạn yêu mến và người khác yêu mến bạn, bạn là một người thành công.

Bạn luôn có thể tìm công việc khác nếu công việc hiện tại thất bại. Tuy nhiên, lý trí, niềm đam mê, và những giá trị bản thân là điều quan trọng hơn hết.

(Kh.L.)
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

ConMuaNho  
#5651 Posted : Monday, August 7, 2017 12:51:15 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,371
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 291 times
Was thanked: 2883 time(s) in 1342 post(s)
UserPostedImage


Bài Thơ Hoang Tháng Tám


Anh viết bài thơ này xin tặng
Cho người em xa cách chẳng chân dung
Khi hè qua, tháng Tám, nắng vô cùng
Và điệu nhạc xốn xao lòng, ngơ ngẩn

Ờ phải đấy dạo này anh rất bận
Không còn giờ thơ thẩn với trăng sao
Không mộng mơ như ngày tháng năm nào
Đã vất vả lao đầu vào cuộc sống

Ngồi trước bàn nhiều khi đầu trống rỗng
Bàn tay đau cầm bút viết không xong
Những thơ văn lặng lẽ trốn trong lòng
Cũng xấu hổ thẹn thùng như con gái

Bài thơ nhỏ cánh hoa đồng hoang dại
Phút mơ màng tưởng tượng bướm bên hoa
Vén cửa màn e lệ bước đi ra
Trời tháng Tám ở bên này rất nóng



Nguyên Đỗ

UserPostedImage



ConMuaNho  
#5652 Posted : Wednesday, August 9, 2017 2:38:41 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,371
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 291 times
Was thanked: 2883 time(s) in 1342 post(s)
UserPostedImage


MÁI TÓC VÀ THI CA



I. NGÀN NĂM THƯƠNG NHỚ

Tạo hoá là một nhà nghệ sỹ lớn, ngài đã tạo ra khong biết bao nhiêu giai phẩm để làm tặng vật cho nhân loại. Nhưng có lẽ trong những tặng phẩm của ngài mà chốn nhân sinh thích nhất xưa nay vẫn là mái tóc của người con gái. Mái tóc u huyền như suối như mây ấy không biết đã bao lần làm cho những trái tim trai phải rụng xuống đường. Và cũng không ít lần mái tóc ấy đã làm cho cõi lòng nhân loại phải tiếc nuối, xót xa, nhớ nhung và đôi khi âm thầm nhỏ lệ cho một thời xa vắng ! Nếu một nụ cười chứa nhiều tình cảm có thể làm cho người ta phải chảy nước mắt thì một suối tóc cũng có thể làm cho người ta cả đời nhớ thương,lưu luyến, như câu ca dao xưa :

Tóc mai sợi vắn sợi dài,
lấy nhau không đặng thương hoài ngàn năm

Có thể cũng chính vì lẽ đó mà không biết bao thi nhân đã để hồn mình thổn thức rung động cùng mái tóc, và rồi hết lời ca tụng với nhiều cung bậc hỷ nộ thăng trầm…. Và cũng từ đó mà mái tóc đã hiển nhiên đi vào thế giới của thi ca….

Trong kiệt tác Màu thời gian, Đoàn Phú Tứ đã âm thầm ca ngợi sự lợi hại của mái tóc người con gái

Tóc mai một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng

Trong đoạn này tác giả đã nhắc lại tích cũ. Vốn Dương Quý Phi khi mới vào cung tính rất hay ghen nên vua Đường Minh Hoàng mới cho ở một chỗ khác. Nhưng một thời gian thì vua nhớ, nên mới bảo Cao Lực Sỹ đến đưa nàng về cung. Nhưng Dương Quý Phi giận không về và cắt một ít tóc của mình đưa cho Cao Lực Sỹ đem về cho vua. Vua thấy tóc nàng lại càng quá nhớ nên phải đích thân đi đón nàng về.

Cho thấy các đấng quân vương xưa đã từng yêu mái tóc của người mình yêu đến mức độ nào.

Lưu Trọng Lư là một thi sỹ luôn thả hồn mình phiêu lưu trong trường tình và ông đã không ít lần để con thuyền tình của mình chìm đắm trong dòng suối tóc

Vầng trăng lên mái tóc mây
Một trời thu lạnh mơ say hương nồng
Mắt em là một dòng sông
Thuyền ta bơi lặn trong dòng mắt em

Nhưng trăng trăng tròn để rồi mà khuyết, khí tiết hương thu rồi cũng đi qua và mái tóc mây kia một ngày cũng phải vướng bụi đời cùng vần thơ sầu rụng, rồi âm thầm lặng rót nghiêng theo dòng mạch của thời gian

Nghiêng nghiêng mái tóc hương nồng
Thời gian lặng rót một dòng buồn tênh

Thái Can cũng đã một lần vô tình nhìn thấy người đẹp xem hoa rụng với mái tóc buông lơi

Mỹ nhân lững thững xem hoa rụng
Trâm ngọc quên cài tóc bỏ lơi

Cũng vì mái tóc bỏ lơi vô tình ấy mà thi nhân một đời nhớ thương và xót xa cho những kiếp hoa thu tàn rụng

Ta về nhặt lấy hoa thu rụng
Đặng nhớ bên lòng nỗi nhớ thương

Thi nhân là những người mang kiếp con tằm nhả tơ. Những lời thơ của họ thốt ra tự đáy lòng bao giờ cũng hoà chung huyết lệ. Nếu Thái Can vô tình nhìn thấy mái tóc bỏ lơi của người thiếu nữ mà âm thầm thương tiếc cho định mệnh của vẻ đẹp phải chịu sự phủ lấp của cát bụi thời gian thì Xuân Diệu lại coi những sợi tóc xuân xanh của người kỹ nữ như sợi tơ tình, dù tơ tình không buộc chặt. Trong cái đêm rằm trăng sáng như yến tiệc, ta thấy người kỹ nữ hết sức cô đơn. Nỗi cô đơn như bao trùm lấy tâm hồn lạnh giá . Và nàng đã hạ mình mong tìm một chút hạnh phúc đơn sơ bên người du khách, với lời tâm sự

Lòng kỹ nữ cũng sầu như biển lớn
Chớ để riêng em phải gặp lòng em
Tay ái ân du khách hãy làm rèm
Tóc xanh mướt em xin nguyền dệt võng

Nhưng quy luật nghiệt ngã của cuộc đời đâu ai tránh khỏi ! Cũng như bèo hợp mây tan, hạnh phúc đơn sơ đôi khi nhỏ bé ,mong manh như chiếc lá mà không sao cầm giữ được. Mộng ước mãi mãi chỉ là mộng ước

Vì mình em không được quấn chân anh
Tóc không phải sợi dây tình vướng víu

Và những sợi tóc buồn kia lại tiếp tục trong trôi dài trên dòng sông hệ luỵ

Xao xác tiếng gà trăng ngà lạnh buốt
Mắt rung mờ kỹ nữ thấy sông trôi
Du khách đi…….
…….Du khách đã đi rồi

Theo mỹ cảm của phương Đông cái đẹp thường gắn với cái buồn, một cái buồn mênh mông sâu thẳm. Nguyên Sa là một bậc thầy của thơ tình, ông luôn có cách nghĩ và cách nhìn độc đáo những hình ảnh thi ca ,trong đó có mái tóc của người thiếu nữ . Khi ở bên cạnh người yêu thương ông luôn có linh cảm cho một ngày mai xa cách và ông đã sắp xếp sẵn cho cuộc viễn trình của dòng suối tương tư

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Không gọi tóc là tóc mà gọi tóc là mây vì mai đây xa cách thì đâu còn thấy tóc mà chỉ thấy mây. Thấy mây là thấy tóc. Quả là độc đáo nhưng không kém phần rung động. Xưa nay người đời thường ca tụng mái tóc dài nhưng Nguyên Sa lại thích mái tóc ngắn. Và mái tóc ấy đã đi cùng vui buồn của người thơ một thuở

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn
Và một ngày kia trong nỗi cô đơn thi nhân đã từng năn nỉ
Em ở đâu hỡi người yêu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông

Người yêu tóc ngắn của Nguyên Sa đến rồi đi cùng với ánh nắng Sài Gòn và bóng dáng ấy chỉ còn chút mơ hồ trong bài thơ tình lụa trắng . Nhưng đến với Nguyễn Tất Nhiên ta mới thấy lòng mình thật sự cảm động sâu xa với bóng nhỏ ,đường mưa, nỗi buồn bất tận

Đưa em về dưới mưa
Nói năng chi cũng thừa
Phất phơ đời sương gió
Hồn mình gần nhau chưa

Tay ta đôi bàn tay
Vuốt lưng em tóc dài
Những trưa ngồi quán vắng
Chia nhau tình phôi phai

Mái tóc diễm lệ nhưng cũng lắm não nùng, vài sợi tóc mai bay để ngàn năm thương nhớ. Mái tóc có ngắn có dài cũng như con đường định mệnh. Yêu người, yêu tóc, người xa, mái tóc làm tiêu điểm của tương tư . Nhưng thử hỏi mấy ai người hiểu được ! Mới hay nỗi đời chỉ là hư huyễn giữa chiêm bao……


II. MỘT THỜI TUỔI NGỌC

“ Tuổi học trò, giống như một giấc mơ và trong tâm hồn chúng ta chỉ còn lại một lâu đài cổ tích…” lâu đài ấy là của ngày xưa, cái ngày xưa của những tâm hồn mới bắt đầu rung động. Ta thử nghe Hà Phú tâm sự

Ngày xưa trời ở trên trời
Trời xui đằng ấy đến ngồi bên ta
Ngày xưa đằng ấy nhà xa
Tan trường mưa quá nên ta đưa về
Ngày xưa đằng ấy tóc thề
Ta thời tóc ngắn nên về tương tư

Có thể nói đó là nỗi đơn phương thì đúng hơn. Vì nỗi lòng ấy mấy ai dám thổ lộ! Sự hờ hững, vô tình trở thành một điệp khúc bi hài

Em đi bước nhẹ như làn gió
Thả tóc dài cho hoa bướm vương
Đôi tà lụa trắng đầy mộng tưởng
Bao trái tim trai rụng xuống đường

Đó có thể xem như những rung động đầu đời, có thể nó chưa đủ chín để gọi là tình yêu, nhưng đó là những kỷ niệm đẹp , những khoảnh khắc trong giây phút của tâm hồn mà trở thành thiên thu của cuộc đời . Cho dù “ ngày xưa nhắc lại chỉ là… ngày xưa”

Vậy ta nỡ trách ai ? Thôi thì cứ “ Trách mái tóc nào” đó đã vô tình đi qua mà để lại dấu chân son trong con tim của một thời vụng dại

Ngẩn ngơ kìa suối tóc nào
Mượt mà chảy suốt bờ vai thon gầy
Ai ngồi trước mặt tôi đây
Tóc ai xoã dịu thơm đầy sách tôi
Nhoà lời thầy giảng bồng trôi
Bảng đen đâu giữa khung trời tóc mây
Ôi giảng đường những phút giây
Tái tim tôi đã phủ đầy tóc ai
Thế rồi có một sớm mai
Vào thi tôi biết làm bài ra sao
Lòng buồn cắn bút nghẹn ngào
Lẽ chăng, trách sợi tóc nào vướng tim
Hỡi ai sao cứ lặng im
Đời sinh viên dễ chi tìm được nhau.

Một thời tuổi ngọc qua đi, còn chăng là hình bóng những sợi tóc huyền bay lơ đễnh giữa khung trời mộng tưởng đầy hoa bướm vu vơ nhưng cũng rất đáng dễ thương và nhung nhớ…….


III. TRÁCH

Cách đây đã lâu tôi vô tình đựơc tiếp xúc với thơ của Đinh Vũ Ngọc. Hai bài thơ “Mưa tháng bảy” và “ Cho em 5” của ông thực sự làm tôi bàng hoàng và xúc động như một kẻ hành nhân thấy được dòng nước ngọt ngào khi sắp ngã gục trên sa mạc. Và tôi đã tự mình làm một chuyến viễn du là sưu tầm thơ của tác giả này.

Hai tập thơ “Chiếc áo tơ vàng” và “Nắng trong vườn” của ông có rất nhiều bài hay, “Trách” là một bài đặc sắc nhất trong số đó.

Đinh Vũ Ngọc là một thi sỹ của xứ Quảng Nam, ông có một giọng thơ ngọt ngào dịu nhẹ, thơ ông không lấy những đề tài cầu kỳ bí hiểm mà là những chuyện rất mực đời thường nhưng vẫn đủ làm cho người ta bâng khuâng rụng động. “Trách” là một bài thơ hay khơi nguồn từ chuyện người yêu mình cắt đi mái tóc. Một mái tóc đẹp khi cắt đi khiến cho vạn vật phải ưu sầu phai nhạt, khiến cho gió tủi mây hờn, khiến cho lòng người xót xa thương tiếc.

Sao em đi cắt tóc
Mà chẳng bảo anh hay
Bờ vai không tóc xoã
Như chân trời không mây.

Em tự ý đi cắt tóc mà không cho anh hay biết, lòng anh bẽ bàng biết dường bao. Mái tóc em cắt đi rồi, tất cả còn lại chỉ là một khoảng không trống trải. Dù biết rằng tóc là của em, em có quyền cắt đi, nhưng em đâu biết rằng nơi đó chính là nơi mà tình anh ngự trị, tóc em cắt đi mà lòng anh đau nhói. Sự hờ hững, vô tình ấy đủ khiến cho những vật vô tri phải chịu cùng chung số phận : bi ai.

Tóc không còn hong nắng
Nên nắng cũng phai vàng
Tóc không còn vẫy gió
Nên gió buồn lang thang.

Chiếc trâm cài hụt hẫng
Nằm thở dài trong ngăn
Chiếc lược ngà tiếc nhớ
Tóc huyền chải đêm trăng.

Đành rằng nắng cũng phai vàng, gió buồn lang thang, chiếc trâm nằm thở dài, chiếc lược ngà tiếc nhớ….Tất cả cũng như anh đều trở nên quạnh hiu vắng lặng. Một nỗi trách hờn thầm kín như len nhẹ vào hồn chỉ vì trên bờ vai em trống trải. Và giờ đây nơi anh chỉ còn nỗi nhớ tiếc khôn nguôi

Còn đâu nơi võng mộng
Suối tóc buông ơ hờ
Cho lòng anh ngây ngất
Bồng bềnh trên suối mơ.

Và các vật vô tri kia không thể không tỏ lời trách cứ

Tóc em chừ đã cắt
Nên gió tủi mây hờn
Nên nắng sầu trăng giận
Trâm lược buồn cô đơn.

Nhưng dù sau tóc em đã cắt, anh không thể nối lại được. Anh chỉ biết xót xa. Một nỗi xót xa vô bờ vô bến.

Tóc em chừ đã cắt
Cho lòng anh xót xa
Anh làm sao nối lại
Tóc dài như hôm qua

Thi sỹ Đinh Vũ Ngọc đã nói hộ cho không ít người về vấn đề này. Những người yêu thật lòng, biết trân trọng cái đẹp tự nhiên, biết quý tặng vật của Tạo hoá chắc hẳn sẽ đồng cảm ở nơi đây. Một khi rũ bỏ mái tóc đi thì cũng là chính lúc rũ bỏ một phần tuổi xanh và đã đan tâm cắt bỏ sợi tơ tình ái.

Tôi xin mượn hai câu của Nguyễn Du để thay lời kết

Hà năng lạc phát quy lâm khứ
Ngoạ thính tùng phong hưởng bán vân.



NGHIỆM VĂN ĐẠO QUÁN, 19-5-2009

HUYỀN KHỔ - ĐÀO THÁI SƠN



UserPostedImage



KLong  
#5653 Posted : Wednesday, August 9, 2017 10:18:28 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 985
Location: SD

Thanks: 533 times
Was thanked: 966 time(s) in 512 post(s)

UserPostedImage

Màu Áo Màu Mây
tặng Lộc em

có lẽ còn thương thời đi học
nên em thường mặc áo trắng dài?
áo ngày xưa bây giờ sờn rách
mà màu trắng ấy chẳng chi phai!

có lẽ còn thương thời lang bạt
mà ta thường ngó mây trôi đi
thà như mây một đời xuôi ngược
để cứ hoài mơ một buổi về ...

áo trắng em qua trời phố nhỏ
khi lòng ta còn muốn làm mây
dẫu nhiều năm cùn mòn vó ngựa
vẫn hí tương tư những tiếng đầy

màu áo màu mây xưa chẳng khác
đơn sơ như chút mộng ban đầu
vậy mà khó thể trong muôn một
em chẳng và ta chẳng có đâu!

áo em trắng gởi ngày mây nổi
bờ sông buổi sớm khói chìm sương
là khi ta thoáng nghe lời gọi
lòng hoá thành mây bay tha phương....


30-4-89
Hoàng Lộc
(trong tập Qua Mấy Trời Sương Mưa)
hongvulannhi  
#5654 Posted : Thursday, August 10, 2017 6:00:13 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)
UserPostedImage

Tac gia :Nguyen Trung Kien


UserPostedImage


ĐÔI DÉP

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu một ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối

Nguyen Trung Kien

***


Đã gặp tác giả Đôi dép

30/09/2007 08:07 GMT+7

AT - Sau khi bài thơ Đôi dép được giới thiệu trên Áo Trắng số 7, rồi bài Những thông tin đầu tiên thú vị về bài Đôi dép trên Áo Trắng số 8, cuối cùng vào đầu tháng 9-2007 chúng tôi đã gặp được tác giả Nguyễn Trung Kiên tại Áo Trắng.

34 tuổi, có dáng người rắn chắc của một... công nhân cơ khí (*), Nguyễn Trung Kiên bắt đầu câu chuyện khá rụt rè, cho biết vài năm nay vì công việc mưu sinh mà anh hầu như đã ngưng việc sáng tác.

Đúng như thông tin của bạn đọc Hoàng Hải (Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Tây Ninh), Kiên từng là sinh viên khóa 1997-2001 khoa ngữ văn thuộc ĐH Sư phạm TP.HCM, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn nên chỉ theo học được một năm rồi phải bỏ ngang để đi làm thợ. Với tờ Thế Giới Mới số 266 (15-12-1997) có bài Đôi dép in trang 91 trên tay và một số bản thảo thơ khác có giọng điệu rất giống Đôi dép, Kiên hoàn toàn thuyết phục được Áo Trắng rằng mình chính là tác giả của bài thơ đang được nhiều người truy cập nhất

Trung Kiên cho biết anh viết Đôi dép vào tháng 12-1997 và bài này sau đó đã được giải 2 chương trình "Tiếng thơ sinh viên" 1998 của Nhà văn hóa Thanh niên TP.HCM (giải 1 là bài Không đề của Trần Đình Thọ). Cảm hứng viết Đôi dép bắt nguồn từ cuộc tranh luận "rách việc" với một người bạn, rằng khi người ta mang dép thì chiếc bên nào sẽ mòn trước... Đôi dép được viết khi Kiên chưa có người yêu và đang mơ tưởng về một tình yêu chung thủy.

Sau đó khi lập gia đình - với một cô giáo Trường cao đẳng Sư phạm mầm non - anh đã tặng bài thơ này như một món quà cưới! Lẽ dĩ nhiên vợ Kiên rất thích thơ của chồng, và là người rất tích cực phổ biến thơ anh trong bạn bè. Không hiểu sao mà từ ấy đến nay, bài Đôi dép bỗng hóa thành thơ của Thuận Hóa (?!) với những câu chữ được sửa đổi về một nhân vật cụ thể rất thô vụng.

Mọi việc như vậy đã rõ. Với lời tâm sự sau cùng của Kiên: "Áo Trắng làm tôi rất xúc động và đã hâm nóng thi hứng của tôi. Tôi hi vọng sẽ làm thơ trở lại...", Áo Trắng xin chúc anh sẽ có tác phẩm mới trong những ngày tới.

(*) Kiên đang làm việc tại cơ sở cơ khí của gia đình (218/23 Phú Thọ Hòa, Q.Tân Phú, TP.HCM).

Sau đây là ba bài thơ Nguyễn Trung Kiên gửi tặng bạn đọc Áo Trắng:

Hồi ức

(Kính tặng cha mẹ)

Không thể nào con quên được ngày xưa
Cha ngồi quạt để mẹ ru con ngủ
Cánh võng chao đổ mùa hè ra cửa
Tiếng đàn ve đệm nhạc khúc ầu... ơ...

Con giữ gìn vị ngọt tuổi ấu thơ
Như viên kẹo ngậm cả đời không hết
Có ai dạy đâu mà con biết
Sẽ chẳng còn gì khi cha mẹ xa nhau

Rồi một ngày, con không hiểu vì đâu
Nước mắt chảy lặng thầm về hai phía
Long Quân, Âu Cơ lên rừng, xuống bể
Để đàn con ngơ ngác giữa mẹ cha!

Con muốn ngã vào hai cánh tay cha
Con muốn uống cả đôi dòng sữa mẹ
Tình cảm ấy chẳng thể nào chia sẻ
Như cánh võng đưa không chỉ một đầu dây.

Con lớn lên, thiếu thốn một vòng tay
Như dòng sông cả hai bờ đều lở
Mặt nước rộng, đời mênh mông nỗi sợ
Một cánh bèo níu kéo tuổi thơ xa.

Con lớn lên ai cũng bảo giống cha
Người yêu con thì lại hiền như mẹ
Con chỉ sợ có một ngày như thế
Phải lau giùm nước mắt trẻ chia hai...

Con đã đi qua những tháng năm dài
Chân không thể bước ra ngoài nỗi nhớ
Tuổi ấu thơ vẫn từng ngày nhắc nhở
Có một thời...Cha mẹ đã...Yêu nhau...

(28-4-1996)

Tự kiểm

(Tặng các bạn khoa ngữ văn khóa 23 - Trường ĐHSP TP.HCM)

Những tiếng "chào thầy" tươi tắn dọc hành lang
Ôi những đứa học trò trong lớp em thực tập
Lần đầu tiên, tiếng "thầy" sao mà ấm
Hạnh phúc biết bao, nhưng chợt bàng hoàng.

Ở trường mình cũng có những hành lang
Mỗi sớm chiều thầy bước qua rất vội
Lũ chúng em, những sinh viên năm cuối
Có đứa nào thốt được tiếng chào đâu?

Lũ chúng em gặp thầy đều bước mau
Mặt cúi xuống như một lời thú tội
Tiếng "chào thầy" giảm dần theo số tuổi
Chợt thấy mình có lỗi với tuổi thơ.

Đâu tiếng chào tròn miệng những ngày xưa
Hai tay khoanh và mái đầu cúi nhẹ?
Càng lớn lên, tiếng "chào thầy" càng khẽ
Giờ lặng im khi sắp được làm thầy.

Mai làm sao dạy bảo học trò đây
Khi lễ phép chính mình đánh mất?
Nếu được chào bằng những lời rất thật
Nghĩ về thầy sao khỏi ăn năn?

Ôi! Chúng em là sinh viên khoa văn
Không hiểu được những điều đơn giản ấy
Lớp học chưa tan đã ồn ào đứng dậy
Mai làm thầy, hối hận biết bao nhiêu!

(6-11-1998)

Con nhân sư

Giữa sa mạc hoang sơ
Con nhân sư
Ôm nỗi khát khao bỏ xác thân dã thú
Một ngày kia
Đứng dậy, làm người.

Thời gian nặng nề trôi
Con nhân sư gục chết
Mang nỗi hận vào luân hồi chuyển kiếp.
Ngàn năm thân dã thú chẳng thành người.

... Thế mà con người
Chỉ cần một giây thôi
Đủ để thành... dã thú!

(9-1997)

Edited by user Thursday, August 10, 2017 6:03:25 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

KLong  
#5655 Posted : Saturday, August 12, 2017 6:08:56 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 985
Location: SD

Thanks: 533 times
Was thanked: 966 time(s) in 512 post(s)

UserPostedImage

Mưa Cuối Hạ

Sáng ra biển hồn chập chùng giá lạnh
Khi biết ra em đã phụ ta rồi
Tình yêu buồn chao nghiêng theo chiếc lá
Bay âu sầu trên phố biển đơn côi

Thành phố này mùa mưa về rất chậm
Mưa buồn tênh héo hắt đến lạnh lùng
Ta tìm em dưới cơn mưa cuối hạ
Giọt mưa nào buốt giá mảnh tình chung

Con đường tình hôm nay buồn chi lạ
Mưa hắt hiu giăng mắc lối ta về
Em đã quên những chiều mưa hò hẹn
Mưa nồng nàn mù lối thưở đam mê

Thôi trả em cơn mưa tình xa lạ
Tiếng cười em kỷ niệm của hôm nào
Hãy để ta một mình trong đơn độc
Nghe tháng ngày dần hoá đá xanh xao .


Khiếu Long


hongvulannhi  
#5656 Posted : Monday, August 14, 2017 7:41:02 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)

UserPostedImage


Một mai

Một mai trong chuyến xe đời
Lỡ gặp nhau chốn rong chơi sa đà
Nhìn thân thiện hay lạ xa
Vu vơ thăm hỏi hay là lặng thinh.

Coi như bướm lạ vườn tình
Coi như bóng đã lạc hình đi hoang
Cuộc đời như chiếc đò ngang
Mà ta lỡ một chuyến sang … cũng đành!

HONG VU LAN NHI
5/5/2017
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

tictac  
#5657 Posted : Monday, August 14, 2017 8:48:31 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,324
Location: Riverside

Thanks: 319 times
Was thanked: 535 time(s) in 445 post(s)

UserPostedImage

Nếu bạn thức dậy sáng nay


Nếu bạn thức dậy sáng nay
vẫn có nhiều sức khỏe hơn bệnh tật, được sống tự do...,
không phải nằm trong phòng cấp cứu bệnh viện ...thì bạn đang may mắn hơn hằng triệu người sắp chết tuần này ...
Người ta hay coi thường những gì mình đang có !
Chỉ khi nào mất đi, mới hiểu và...ân hận...muộn màng !

**********

Nếu bạn chưa từng cảm nhận
sự nguy hiểm trong chiến trường,
sự cô đơn trong ngục thất,
sự đau đớn khi bị hành hình, cảnh nhục nhã, trốn tránh,
sự đói ăn khát uống, cảnh sống lang thang vô gia cư...
sống không biết ngày mai sẽ ra sao...
Thì bạn đã hạnh phúc hơn
mấy trăm triệu người trên thế giới ...

******************

Nếu bạn được đi du lịch mà không sợ bị làm khó dễ,
Bạn may mắn hơn đa số trong khoảng gần 3 tỉ người trên thế giới

************

Nếu bạn có thức ăn trong tủ lạnh
có áo che thân, có nơi cư ngụ
và có nơi để gối đầu khi ngủ,không phải lo lắng quá nhiều về ngày mai ....
Bạn đã giàu có hơn 75% người trên thế giới này

*************

Nếu bạn có tiền trong nhà ngân hàng ,
trong ví, và có bạc lẻ đâu đó...
thì bạn là một trong số 8% người
giàu có hơn rất nhiều người trên cả thế giới này.

*************

Nếu cha mẹ bạn vẫn còn sống
và may mắn hơn ,vẫn còn sống chung với nhau,
vẫn thương yêu, săn sóc bạn ,
trong gia đình không có tang tóc...
bạn thật sự là người may mắn hiếm có !
Bạn còn chờ gì mà không bày tỏ tình cảm với Cha Mẹ,thương yêu anh chị em, các người thân, bạn bè...
Sao bạn lại phải chờ đến khi Cha Mẹ sắp qua đời mới thương yêu , săn sóc ...?
Hạnh phúc đang trong tay các bạn đó !
Còn đi tìm đâu nữa ? Lên Thiên Đường đã chắc đâu được gập Cha Mẹ,Vợ Chồng, anh chị em,người thân ?
10 năm nữa ,có khi bạn không thể làm điều đó đâu !!!
Cuộc đời trôi qua và thời gian không bao giờ trở lại !

************

Nếu bạn có thể ngẩng cao đầu , có thể mỉm cười
và cảm thấy biết ơn cuộc đời,...
Bạn đã là người có hạnh phúc
vì đa số chúng ta có thể cảm nhận điều đó ,
nhưng lại không chịu làm điều này.
Quá nhiều người tham lam,tự làm khổ mình...

**************

Nếu bạn có thể nắm tay người nào đó
ôm choàng họ, hoặc vỗ về an ủi ,động viên họ bằng hình thức nào đó ...,
từ tinh thần tới vật chất ...,
Bạn đã là người có hạnh phúc vì bạn có thể
hàn gắn vết thuơng lòng ,làm vợi đi nỗi buồn
của nhân loại !
Hàng ngày ,ngay lúc này đây ,đang có biết bao người đau khổ vì đủ mọi bất hạnh , từ bệnh tật đến chiến tranh , tù đầy ,các hoàn cảnh cơ cực...,
hàng nghìn trẻ em chết đói ở châu Phi mỗi ngày ...

****************

Nếu bạn có thể đọc được email này
Bạn là người có phúc hơn 2 tỉ người
trên cả thế giới- vì họ không thể
đọc được bất cứ chữ gì và sống như
các động vật ...

************

Bạn là người đang có nhiều hạnh phúc ...,đang sung sướng...
chỉ có điều... Bạn chưa biết đó thôi !
Đừng than phiền ,đòi hỏi quá nhiều...
Mai đây,chưa biết những gì ...sẽ tới !
Quy luật"Vô thường"luôn đúng ...Xin
đừng phí phạm hạnh phúc trong tay !

Do Dom ST

Edited by user Monday, August 14, 2017 9:08:54 PM(UTC)  | Reason: Not specified

LaGio  
#5658 Posted : Wednesday, August 16, 2017 8:47:26 PM(UTC)
LaGio

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 87
Location: Riverside

Thanks: 19 times
Was thanked: 35 time(s) in 27 post(s)

UserPostedImage


Hàng xóm của tôi
(Văn Quang)


Khu cư xá Chu Mạnh Trinh xây dựng vào khoảng trước năm 1960, tôi không nhớ rõ vào năm nào. Nhưng khi tôi bắt đầu làm cư dân của khu cư xá này, người ta gọi nó là khu cư xá nhà băng, vì một ngân hàng xây dựng bán cho nhân viên của họ rồi mới bán cho người ngoài. Nhưng sau đó nhà băng xây dựng nhiều khu cư xá khác nữa nên người ta lại gọi là cư xá Chu Mạnh Trinh để dễ phân biệt. Bởi ở ngay đầu con đường Chi Lăng (nay là đường Phan Đăng Lưu), ngay ngã tư Võ Di Nguy – Chi Lăng – Võ Tánh thuộc quận Phú Nhuận, Sài Gòn có một ngôi trường Chu Mạnh Trinh nên cái tên khu cư xá thành hình từ đó và cho đến nay người ta vẫn chưa quên. Không ai gọi là cư xá Phan Đăng Lưu cả dù cái hẻm lớn vào cư xá nằm ngay số 215 trên con đường này.
Năm đầu tiên tôi đến làm cư dân của cư xá, vào khoảng năm 62 gì đó, tôi đã thấy gia đình anh Phạm Duy ở đó rồi. Hồi ấy, tôi thuê được một căn nhà trệt, phía trong con hẻm thứ nhất phía tay mặt cư xá của vợ chồng một ông đại úy cùng đơn vị với tôi. Nhưng được ít lâu thì bà vợ hai của ông này đến yêu cầu gia đình tôi dọn đi ngay để bán. Bà ta đưa gia đình tôi đến ở tạm trong ngôi nhà người quen bà và nói là sẽ cho thuê lại một phần căn nhà đó. Thế rồi bà ta “một đi không trở lại” và người chủ nhà nói là không biết gì về chuyện cho thuê nhà, bà này chỉ nói là cho gia đình tôi ở tạm vài ngày. Thế là tôi biết tôi bị lừa dọn ra khỏi nhà, bà này mang con bỏ chợ. Tôi trở nên bơ vơ phải phân tán gia đình mỗi người đi một nơi, người về nội, kẻ về ngoại tá túc một thời gian.

Trong lúc chạy đôn chạy đáo lo tìm nhà thì bất ngờ tôi đến tòa báo VNTP đưa bài, một người làm nhà in giới thiệu cho tôi sang lại một căn nhà lầu ngay mặt tiền, cũng trong khu cư xá này. Tôi đến xem, căn nhà quá tốt, có lầu suốt đàng hoàng. Theo luật lệ bất thành văn của Sài Gòn hồi đó cứ sang nhà là kể như làm chủ, tránh chữ mua vì nếu mua thì phải đóng thuế. Chuyện đó thành thông lệ. Nhưng sang thì nặng tiền quá, làm sao tôi sang được?

Nhân trong một buổi chiều ngồi ở “Tour D’argent”, hay còn gọi là “mỏm đấu láo” nhưng nói nôm na ra là “cột cờ Thủ Ngữ” ở bên bờ sông Sài Gòn, tôi tả oán về cái sự long đong vì nhà cửa của tôi, ông bạn Phan Lạc Phúc – tức ký giả Lô Răng – bèn hất hàm hỏi cái nhà sang lại bao nhiêu, ông có bao nhiêu? Tôi bèn khai bừa là có một nửa tức là bốn chục ngàn, còn thiếu một nửa. Ông bạn Lô Răng phán ngay: “Nhà tôi rất ủng hộ các bạn mua nhà hay đúng hơn là làm những chuyện có ích vợ, có lợi cho con như thế”. Vậy là ngày hôm, sau ông ấy mang đến cho tôi mượn bốn chục ngàn, tôi chạy bở hơi tai mới có đủ tiền sang căn nhà đó. Từ năm ấy tôi chính thức là cư dân của khu cư xá này.

Người đến đầu tiên tôi chỉ biết có gia đình anh Phạm Duy, chiếm một khu rộng rãi ngay mặt tiền con hẻm lớn. Rồi đến căn nhà của nữ tài tử Thẩm Thúy Hằng khi cô mới lập gia đình, căn nhà nhỏ nằm cuối cùng của con hẻm thứ ba phía trái tính từ ngoài vào. Sâu hơn chút nữa là nhà của ông Hồ Anh độc thân – chủ báo Ngôn Luận và Văn Nghệ Tiền Phong.

Một vài năm sau, đất lành chim đậu, một số gia đình văn nghệ sĩ khác cũng lục tục kéo đến ở rải rác trong khu cư xá yên tĩnh ấy. Có thể kể gia đình nhà văn Nguyễn Mạnh Côn, nhạc sĩ Dương Thiệu Tước – Minh Trang và “cháu” Quỳnh Giao, nghệ sĩ Năm Châu, đạo diễn Hoàng Anh Tuấn, nữ danh ca Mộc Lan, danh ca Anh Ngọc, nhà văn Duyên Anh, nhà báo Linh Lan, nhà văn Đỗ Tiến Đức, nhạc sĩ Hoàng Nguyên, nhà báo Trịnh Viết Thành.

Những năm sau đó, có một số gia đình “lên đời” hoặc “xuống đời” đã dọn đến nơi ở mới. Có lẽ còn một số “cư dân văn nghệ” khác nữa mà đến nay sau 27 năm bị văng ra khỏi khu cư xá ấy tôi không còn nhớ hết. Nhưng dù sao thì hồi đó khu cư xá Chu Mạnh Trinh cũng được nhiều người biết đến, nó như khu cư xá của nghệ sĩ, không giàu mà cũng không nghèo của thành phố thời bấy giờ. Nhưng đặc tính của khu cư xá này là nó hoàn toàn biệt lập, dường như nó không liên quan đến phường xã nào, không ai trên nó và không ai dưới nó. Còn những gia đình dù là nghệ sĩ cũng ít đi lại với nhau, dù hàng ngày vẫn gặp nhau và biết nhau ở đâu quanh đó. Chỉ có một vài nhóm gia đình sống thân thiện gần gũi với nhau như tôi với Hoàng Anh Tuấn, Anh Ngọc, Nguyễn Mạnh Côn. Tối đến là nhà nào nhà nấy đóng cửa im ỉm, thỉnh thoảng mới nghe một tiếng xe hơi êm ru lướt đi hoặc tiếng xe máy nổ ngoài đường. Xóm an ninh, dễ chịu, chẳng ai để ý tới ai. Tuy vậy làm sao tránh khỏi những điều nọ tiếng kia lan truyền âm ỷ do những cô giúp việc quen nhau ngoài đầu ngõ mang chuyện chủ nhà đi “kháo” lại.

Có một thời trong con hẻm phía bên kia đường Chi Lăng, người ta xây dựng một khu cư xá và một vài biệt thự khá đẹp. Có một con hẻm được đặt tên là đường Nhất Linh. Trong một bữa ăn, chúng tôi đã có lần nói với nhau một chuyện vui: “Biết đâu sau này khu cư xá nhà mình sẽ mang tên Nguyễn Mạnh Côn hay Phạm Duy? Và cũng có thể là Minh Trang hay Dương Thiệu Tước hoặc Hoàng Anh Tuấn lắm chứ”. Bữa đó không có Duyên Anh, nhưng sau này khi gặp Duyên Anh ở tòa soạn báo Tiếng Vang, nó nói: “Tao nghe chúng mày định đặt tên cư xá là Phạm Duy hay Nguyễn Mạnh Côn, sao không đặt tên tao cho dễ nhớ?”. Tôi cười chọc lại: “Đặt tên mày rồi đi đâu chúng tao cũng mang tiếng là Lê Sơ Vơ”. Nó đốp lại: “Moa sơ vơ moa chứ có sơ vơ toa đâu”. Đại khái là khi ở cư xá chúng tôi không gặp nhau, nhưng gặp nhau trong công việc thì vẫn thân thiện hơn vì là người cùng xóm.

Trường hợp của tôi và anh Phạm Duy cũng vậy. Anh cộng tác với đài phát thanh QĐ, gặp tôi hàng tuần trong đài nhưng về nhà thì hầu như chúng tôi không sang nhà nhau bao giờ. Tôi chỉ sang nhà anh một lần duy nhất vào cuối năm 1974, khi anh dọn sang nhà mới, cách đó vài chục thước, căn nhà cũ bán lại cho ông Nguyễn Mạnh Côn. Chị Thái Hằng đi qua nhà tôi, chị bảo tôi: “Anh rủ các bạn bè ghé sang nhà tôi chơi nhé. Nhà tôi đang làm một chỗ cho các anh ngồi chơi ngoài vườn, thơ mộng lắm”. Tôi sang nhà anh khi vừa được trang trí khu sân vườn rất hữu tình. Những hòn giả sơn, bể nước lớn trước nhà, những hàng cây, những phiến đá rải rác đây đó. Đúng là nơi dưỡng già thật tuyệt.

Nhưng tôi không có ý định diễn tả về những “cảnh quan” chưa hoàn chỉnh mà anh đã phải rời xa đó. Hôm nay tôi cũng không nói về những điều và mọi người đã biết về anh. Những bản nhạc bất hủ, những lời ca tinh tế và cả những chuyện linh tinh phía trước và phía sau con người Phạm Duy. Tôi xin được kể về chị Thái Hằng – chắc ai cũng biết đó là bà xã của anh Phạm Duy – một cư dân trong cư xá của tôi.

Trước năm 1975 và sau này những năm 2000, tôi đã có nhiều dịp gặp anh Phạm Duy. Tôi có nhận xét rất thành thật nếu ở con người tình cảm của anh, luôn hiện diện hai chữ Phạm Duy lớn như cây đại thụ thì ở chị Thái Hằng trong xóm tôi, chị là người đàn bà sống rất bình dị, chưa bao giờ chị chứng tỏ rằng mình là một cái gì đó, ít ra thì cũng là vợ một nhạc sĩ có tên tuổi. Nói khác đi, chị không phải là bà Phạm Duy nổi tiếng và cũng chẳng phải đã từng là một nữ danh ca thượng thặng của ban hợp ca Thăng Long. Gia đình chị là một gia đình nghệ sĩ tên tuổi: Thái Thanh, Hoài Bắc, Hoài Trung và những anh em như Phạm Đình Sỹ, Kiều hạnh, cô cháu Mai Hương. Chị sống chan hòa, như một người chị mẫu mực, hiền hậu. Đối với người trong xóm chị hoàn toàn là một người đàn bà bình dị, không xe xua, không làm dáng, thân thiện với mọi người một cách chân thành chứ không phải là thứ “nhún mình” để che giấu một thứ hào quang sau gáy. Trong tất cả mọi trường hợp, chị bình thản, vui vẻ. Suốt những năm tháng dài từ khi các con anh Phạm Duy còn nhỏ cho đến khi lớn lên, tôi chưa từng thấy chị phải to tiếng với bất kỳ đứa nào và trong xóm đó chị chưa từng làm mất lòng ai. Sự khoan hòa, dung dị của chị có thể là một tấm gương lớn cho người phụ nữ.

Gần đây vụ tai tiếng ở nước Mỹ giữa ông Clinton với một cô thư ký và thái độ khôn ngoan của bà Hillary Rodham Clinton đã khiến nhiều người nể phục. Chuyện đó làm tôi nhớ lại vào khoảng vài chục năm trước đây, khi có chuyện lỉnh kỉnh của anh Phạm Duy, thái độ của chị Thái Hằng còn đáng khâm phục hơn. Báo chí cố tình khai thác một điều gì đó ở chị, nhưng họ đã không thể nào đạt được mục đích. Tôi nhớ mãi câu trả lời rất dịu dàng của chị với phóng viên: “Tôi hoàn toàn tin tưởng ở chồng tôi”. Vậy là chẳng còn gì để nói. Sau này cũng vậy, dù bất kỳ chuyện gì trong xóm, chị cũng thản nhiên cười xòa. Ngay cả cách ăn vận thường ngày của chị cũng rất giản dị như bao nhiêu người giản dị khác trong xóm. Và tôi để ý thấy rất ít khi chị xuất hiện bên cạnh chồng và các con ở hầu hết những cuộc vui. Chị chỉ xuất hiện trên sân khấu với ban hợp ca Thăng Long, rồi thôi, sau này tôi không thấy chị trên sân khấu hoặc trong những cuộc tiếp tân nào nữa. Cái bóng cực kỳ thầm lặng đó làm nên tính cách lớn con người của chị Thái Hằng.

Đó là điều, với tư cách là một người từng có hơn chục năm là hàng xóm của gia đình anh Phạm Duy, là một cư dân cũ của khu cư xá Chu Mạnh Trinh – khu cư xá của những người nghệ sĩ Sài Gòn xưa – tôi muốn nhắc đến Chị Thái Hằng hơn tất cả những gì mà anh Phạm Duy đã có. Tôi tiếc một điều là khi chị Thái Hằng mất ở Mỹ, tôi không thể tiễn đưa chị. Nhưng từ trong đáy sâu tâm hồn tôi, chị mãi mãi vẫn là một người phụ nữ nghệ sĩ rất xứng đáng được mọi người kính trọng. Đó là một lẽ công bằng.

Văn Quang

Edited by user Wednesday, August 16, 2017 8:57:54 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest
283 Pages«<281282283
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.