Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

456 Pages<12345>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Mắt Buồn  
#41 Posted : Friday, September 28, 2012 9:52:59 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,403

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

Khóc Nguyễn Mạnh Hùng

- Bạn cùng khóa 3/68/TD
- Cùng khóa 4/SQTM/CTCT
- Cùng các trại tù Long Giao , Yên Bái , Phong Quang , Vĩnh Quang


Nguyễn Mạnh Hùng ơi vội vã chi
Bỏ anh em lại xót xa gì
Bao năm chung trại tù không chết
Vừa chớm hơi nhàn lại sớm đi

Nguyễn Mạnh Hùng ơi vội vả chi
Không cần tranh trước khẩu phần C
Ăn C là khẩu phần chung đó
Khi bọn chúng mình vứt súng đi

Bao nhiêu tre nứa um tùm mọc
Chờ đợi lũ mình đến đốn đi
Sắn lát còn phơi chưa hết mốc
Độn cơm chia mãi vẫn so bì ..

Nguyễn Mạnh Hùng ơi sao vội vã
Mày đi , tao bỗng thấy rưng rưng
Ngàn sau ai biết muôn ngày cũ
Tù khổ sai nhưng chí vẫn hùng ...

Nhược Thu
Sept - 28 - 2012
langthang09  
#42 Posted : Saturday, September 29, 2012 8:03:41 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1047 time(s) in 469 post(s)

UserPostedImage

Ở Một Góc Nhìn

Anh vẫn xa khi mùa xanh nõn lá
khi trăng tròn vành ôm trọn nhớ thương
khi mưa bất ngờ đẫm ướt những con đường
cho lạnh bờ vai
không có Anh đưa đón

biển vẫn đổ dồn từng con sóng lớn
xô vào em vụn vỡ tháng năm buồn
cố níu lại ước mơ
sao khói sương
cứ tan dần
qua kẽ tay nhỏ bé
mùa biên biếc mà hồn nghe hoang phế
vẫn một mình trên đồi gió chờ mong
Anh vẫn xa trong khoảng cách mùa đông
mòn tay với ở hai đầu thăm thẳm
còn lại trong tim thủy chung lửa ấm
âm ỉ cháy hoài giữa lầy lội đời đau
dẫu muộn màng em vẫn giữ cho nhau
những yêu dấu
chưa vàng phai kỷ niệm
có cuộc sum vầy nào trong miên viễn
nên Anh vẫn xa
và nợ nhau lời ước hẹn
tháng hai mùa tình nhân
dẫu không trọn vẹn
ở một góc nhìn
tình còn rạng rỡ giữa vầng trăng

PTL
PhốBiển 022010

hongvulannhi  
#43 Posted : Saturday, September 29, 2012 11:41:58 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Con Người Bất Hạnh Nhất Trần Gian"


UserPostedImage


Thursday, September 27, 2012 10:35 AM

Cuộc đời của nhạc sĩ Beethoven, ngay cả khi đạt đến đỉnh cao của danh vọng, cũng không phải là một cuộc đời hạnh phúc. Tất cả những người viết tiểu sử của nhạc sĩ đều ghi nhận rằng ông đã qua một thời tuổi thơ khốn khổ. Cha ông đã xem kỳ tài âm nhạc của ông như một cơ hội để làm tiền. Thần đồng âm nhạc đã phải ngồi vào đàn Piano từ sáng tới chiều, đến độ ông đâm chán cả âm nhạc. Chỉ có mẹ ông mới là nguồn an ủi duy nhất của ông trong lúc tuổi thơ, nhưng bà đã mất năm ông mới 17 tuổi.

Năm 28 tuổi, Beethoven bắt đầu bị điếc. Ông cảm thấy thất vọng hoàn toàn. Và tai họa đã tiếp diễn cho đến cuối đời ông.

Tuy nhiên, con người "bất hạnh nhất trần gian ấy" như ông thường nói về mình đã sáng tác những dòng nhạc bất hủ nhất ở cuối thế kỷ thứ 18 và đầu thế kỷ thứ 19.

Kho tàng ẩn dấu trong ta chỉ có thể được khám phá và đem ra thi thố với thế giới nếu ta biết chiến đấu. Ðiều đó đòi hỏi những năm tháng dài, tuy nhiên, trở ngại cuối cùng mà ta có thể vượt qua sẽ làm ló rạng kho tàng ẩn dấu trong ta. Thánh Basiliô đã nói: vĩ nhân không phải là người chỉ đọ sức với những điều cả thể, nhưng chính là biết làm cho những việc tầm thường trở thành cao cả bằng chính sức mạnh của mình.

Trên Net
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#44 Posted : Sunday, September 30, 2012 1:47:35 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)
Nhạc sĩ Lam Phương: Đời là vạn ngày sầu


11-08-2012 | 08:27
(Nguoiduatin.vn) -

Những bi kịch của một thế hệ thanh niên trí thức miền Nam trong giai đoạn chuyển giao lịch sử (1954 – 1975) đầy bức bối tù túng như thể bị cầm tù, bị tước đoạt tự do, hạnh phúc đã làm nên một diện mạo âm nhạc Việt Nam vô cùng sôi động và đa sắc. Lam Phương là một trong những nhạc sĩ như thế, người nhạc sĩ của niềm đau, thương tích trái tim và một gia tài ca khúc ẩn mình nằm sâu trong “kỷ nguyên bóng tối”.

Trong số tất cả những nhạc sĩ đứng ở trên đỉnh cao danh vọng của Tân nhạc Việt Nam giai đoạn 1954 – 1975 như Từ Công Phụng, Ngô Thụy Miên hay Vũ Thành An... có lẽ nhạc sĩ Lam Phương chênh vênh, long đong và lận đận hơn hết thảy. Suốt cuộc đời nhạc sĩ tài hoa này chỉ ngập trong vùng trời thương đau, nước mắt, chia ly và nỗi buồn. Nỗi buồn theo Lam Phương từ lúc ông mới chạm ngõ bình minh cuộc đời cho tới khi tựa ngọn đèn leo lắt tắt dần trước gió.

UserPostedImage

Nhạc sĩ Lam Phương (áo trắng) trong một ngày vui cùng bạn hữu


15 tuổi đã khắc khoải và nặng nợ với duyên phận tình yêu

Nhạc sĩ Lam Phương tên thật là Lâm Đình Phùng, sinh ngày 20/03/1937 tại Rạch Gía Kiên Giang. Nội tổ của ông chính là người Hoa, bỏ xứ lênh đênh sang Việt Nam lập nghiệp. Đời ông nội của ông đã bắt đầu lai dòng máu Việt và đến bố ông thì vẻ ngoài chẳng còn chút gì sót lại của bóng dáng của người gốc Hoa nữa.

Lam Phương sinh trưởng trong một gia đình nghèo khó có sáu anh em, ông là anh cả. Bố đã rời bỏ gia đình theo người đàn bà khác từ khi Lam Phương còn rất bé. Thậm chí, ông không nhớ nổi mặt cha vì lớn lên chỉ biết có mẹ. Cả thời thơ ấu của Lam Phương chìm ngập trong thiếu thốn, khó khăn và vất vả. Mẹ ông, người đàn bà tảo tần sớm khuya, người nuôi dưỡng cảm xúc, giúp ông viết trọn rất nhiều những ca khúc hay và là người mà mỗi khi Lam Phương nhắc đến đều không thể ngăn được nước mắt tuôn rơi đã một tay chăm lo cho cả đại gia đình. “Tôi thương má tôi lắm. Má tôi là một người đàn bà quê mùa nhưng mà thực lòng thương tôi lắm. Con trai lớn mà! Má tôi chỉ cần nói một câu thôi mà tôi đã ráng làm muốn chết luôn”, ông nhớ về má mình trong hồi ức ấm áp bồi hồi.

Mười tuổi, Lam Phương giã từ mái nhà tranh xơ xác nơi vùng quê nghèo, lên Sài Gòn làm thuê kiếm tiền phụ giúp mẹ nuôi các em. Ông ở trong khu lao động tối tăm, hàng ngày làm thuê, làm mướn tất cả các nghề để có tiền đi học và gửi về cho mẹ. Đây cũng chính là thời điểm Lam Phương phát hiện mình có một đam mê, tình yêu mãnh liệt và nhạc cảm tuyệt vời. Ông tự mua sách vở chong đèn mày mò học nhạc sau giờ đi làm. Rồi được hai nhạc sĩ Hoàng Lan và Lê Thương truyền nghề.

Bút hiệu Lam Phương được ông sử dụng cho sáng tác ca khúc đầu tay Chiều thu ấy (khi ông 15 tuổi) cho tới những nhạc phẩm cuối cùng trong đời. Theo cách lý giải của ông, nó rất giản dị và bắt nguồn từ chính tên thật của mình. Lâm Đình Phùng gần như chỉ lấy họ và tên của mình để ghép thành hai từ: Lam Phương. Chính từ cái tên gợi sự nhẹ nhàng ấy, Tân nhạc Việt Nam có một tên tuổi gắn với 217 nhạc khúc (theo thống kê của Thời báo Canada) với nhiều chủ đề, đồng hành cùng nhiều thăng trầm của dân tộc và thời cuộc.

Nói về ca khúc Chiều thu ấy, Lam Phương coi nó như một hộp âm kỷ niệm suốt đời không thể nào quên. Ít ai có thể tượng tượng một cậu bé 15 tuổi, độ tuổi còn đầy mộng mơ, hồn nhiên và rất con trẻ lại có thể khắc khoải và nặng nợ với duyên phận tình yêu đến vậy. Một tình khúc với lời ca khúc triết, đầy suy tư. Sau đó, nó đã được những ca sỹ nổi tiếng nhất của Tân nhạc Việt Nam thời kỳ đó thể hiện như Bích Thủy, Túy Hồng. Lúc này, Lam Phương đã có một quyết định- theo ông là liều lĩnh nhất trong cuộc đời thanh niên đó là vay mượn bạn bè khắp nơi được 600 đồng (khi đó rất lớn) để tự in bản nhạc rồi thuê xe lam chở đi giao ở các quầy hàng bán lẻ khắp Sài Gòn. Tuy cũng gỡ gạc được vốn nhưng Chiều thu ấy vẫn chưa phải là cú nổ đột phá để đưa Lam Phương chính thức có một tấm vé bước chân vào thiên đường Tân nhạc.

Những bản nhạc tựa nửa hồn thương đau

1955, sau ba năm âm thầm và tự mình làm dày kiến thức âm nhạc, Lam Phương mới bắt đầu trở lại và lần này là sự trở lại đầy mạnh mẽ với một sức sáng tạo thần kỳ. Ông tung ra một số ca khúc làm nổ tung các sân khấu dành cho sinh viên, học sinh và nổi đình nổi đám tại khắp các hang cùng ngõ hẻm Sài thành. Kiếp nghèo, Chuyến đò vĩ tuyến, Nhạc rừng khuya, Trăng thanh bình, Nắng đẹp miền Nam, Khúc ca ngày mưa…lần lượt được háo hức đón nhận và tung hô như một hiện tượng độc đáo trên bầu trời Tân nhạc khi ấy.

Đặc biệt với ca khúc Kiếp nghèo tựa tiếng lòng Lam Phương mà ngân vang đồng điệu với hàng triệu trái tim sống cảnh túng quẫn, thiếu thốn khi đó “Mưa chẳng yêu kiếp sống mong manh”. Ca khúc này được ông coi như một phiên bản tâm trạng, tham chiếu mọi ngõ ngách sâu kín nhất trong trạng thái cô đơn, bất lực trước đời sống hiện thực của ông khi đó: “Tôi sáng tác Kiếp nghèo trong hoàn cảnh thật. Đó là một đêm mưa rất to, tôi đạp xe đi lang thang trong đêm, đi mãi mà không nhìn thấy bất cứ một ngôi nhà nào để chạy vào xin nhờ trú mưa. Lúc đó, tôi thấy mình thật cô đơn, thấy mình bé nhỏ và hình như bị đời ruồng rẫy đến vô tình. Tôi đi mãi cho tới khi về nhà, không kịp thay quần áo, ôm cây đàn và cứ thế viết về Kiếp nghèo, về phận bạc của mình”.

17 tuổi với Kiếp nghèo, Lam Phương thấm thía mọi cay đắng và những cơ cực mà mình và gia đình đang phải chịu đựng. Dường như, đời ông lúc nào cũng nằm sẵn trong vòng lẩn quẩn tối đen, niềm vui thì ít mà nỗi buồn thì nhiều. Nói như Lam Phương nó cũng gần tương tự ngọn đèn khuya thỉnh thoảng lóe lên trong tim rồi lại tắt và mịt mùng trong màn đêm vô tận

Thứ âm nhạc bình dân, mộc mạc được viết từ trải nghiệm cá nhân và hòa vào với bộn bề của không khí thời đại đã trở thành tiếng ca mãnh liệt đến với đông đảo trái tim mọi người yêu nhạc. Nhạc của Lam Phương có độ phủ rộng rãi, là lời đầu môi của nhiều bạn trẻ theo suốt dọc dài đất nước. Ở đâu, nhất là trong các trường học, người ta cũng cho học sinh, sinh viên hát nhạc Lam Phương. Những bài đồng ca tươi vui, lành mạnh, đầy hào sảng như Nắng đẹp miền Nam hay Khúc ca ngày mưa có thể coi là những sáng tác cởi mở của ông.

Ở giai đoạn đầu trong cuộc đời Lam Phương dù không ít hơi thở bi ai thì vẫn như một lời tuyên thệ có giá trị về vẻ đẹp quê hương và niềm tin chiến thắng vào một ngày đất nước được toàn vẹn thanh bình. Trong dáng hình của những ca khúc ngập tràn hơi thở thời đại ấy, người ta vẫn phác họa được chân dung của một kẻ sĩ nhìn đời bằng nửa hồn thương đau, nửa hồn lạc quan, trong sáng

Hồn nhạc là thứ trời cho

Chính cuộc đời đầy bóng tối không có nhiều tia sáng ấy lại trở thành một động lực sống mãnh liệt thôi thúc Lam Phương viết nhạc. Giữa lúc phong trào phản chiến, lối sống Hippie và dòng nghệ thuật hiện sinh phát triển như vũ bão với nhiều tác phẩm đầy ắp tiếng thở than, chỉ toàn một màu tro bụi thì âm nhạc Lam Phương lại đi trở ngược những nguyên tắc và giá trị đầy khinh bạc cuộc đời ấy. Buồn lượm vào đời từ nhỏ, nhưng nếu nghe kỹ các tác phẩm mà ông viết vẫn thấy một tin yêu, một dấu vết của những khao khát hồi sinh trong đời.

Sau này, nhắc đến kỷ niệm đi học nhạc của mình, Lam Phương vẫn bùi ngùi: “Tôi vẫn không bao giờ quên câu mà ông thầy Lê Thương nói với mình khi buổi đầu tiên bước vào lớp học nhạc: “Anh có thể dạy cho em tất cả kỹ thuật nhưng hồn nhạc thứ trời cho thì anh không dạy được. Cái này chỉ phụ thuộc vào em” . “Buồn vì trời mưa hay vì bão trong tim?”- Câu hát trong nhạc khúc của ông từng được đông đảo thanh niên Sài Gòn trước 1975 yêu thích cũng là một câu hỏi lớn mà suốt đời Lam Phương tìm kiếm nhưng vô vọng. Có lẽ trời đã đày một thiên tài rớt xuống nhân gian, đã khiến một tâm hồn yếu đuối suốt đời phải rơi lệ, thống thiết và nức nở mà chỉ biết gói gọn giãi bày trong những thang âm trầm bổng của cung đàn.

Hương Giang

Edited by user Sunday, September 30, 2012 1:49:41 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thanks 1 user thanked hongvulannhi for this useful post.
BiểnĐông on 10/1/2012(UTC)
linhphuong  
#45 Posted : Sunday, September 30, 2012 8:52:27 AM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,820

Thanks: 316 times
Was thanked: 349 time(s) in 241 post(s)

Tổng thống Miến Điện không chống việc bà Aung San Suu Kyi
lên lãnh đạo đất nước


UserPostedImage

Tổng thống Miến Điện Thein Sein phát biểu tại tổ chức Asia Society, New York, 27/09/2012
REUTERS


Mai Vân RFI

Sau khi bất ngờ lên tiếng công khai ca ngợi bà Aung San Suu Kyi ngay trên diễn đàn Liên Hiệp Quốc, vào hôm nay, 30/09/2012, đương kim tổng thống Miến Điện đã cho biết là ông không chống lại việc lãnh tụ đối lập kế nhiệm ông làm tổng thống “nếu đó là nguyện vọng của người dân”.

Tuy nhiên, ông Thein Sein cũng nói rõ là ông không có quyền một mình sửa đổi Hiến pháp để bà Aung San Suu Kyi có thể nắm giữ chức vụ tối cao này.

Trả lời phỏng vấn của đài BBC, ông Thein Sein nói rõ là việc bà Aung San Suu Kyi lên làm tổng thống “tùy thuộc vào nhân dân Miến Điện. Nếu nhân dân Miến Điện đồng ý, thì tôi phải chấp nhận... Hiện nay chúng tôi cùng làm việc với nhau, không có vấn đề gì giữa hai bên cả ”.

Đảng đối lập Liên đoàn Quốc gia vì Dân chủ của bà Aung San Suu Kyi hiện được cho là có nhiều triển vọng thắng cử trong cuộc bầu Quốc hội mới vào năm 2015.

Vấn đề đặt ra là chồng lãnh tụ đối lập là một người Anh, 2 con bà cũng mang quốc tịch Anh, trong lúc theo Hiến pháp Miến Điện năm 2008, những người có thân nhân là ngoại quốc như trong trường hợp của bà, không được nắm giữ quyền lãnh đạo tối cao. Đó là lý do khiến ông Thein Sein nói rõ là một mình ông không thể sửa đổi Hiến Pháp, mà điều này phải do Quốc hội Miến Điện tiến hành. Khả năng sửa đổi Hiến pháp phải được Quốc hội và ngưòi dân ủng hộ.

Hơn nữa, ông Thein Sein còn nhấn mạnh đến vai trò thiết yếu của quân đội, hiện nắm 1/4 số ghế trong Quốc hội. Hiến pháp Miến Điện, theo ông, đã quy định rõ ràng vai trò của quân đội, do đó không thể tách rời lực lượng này ra khỏi đời sống chính trị.

Xin nhắc lại là tổng thống Thein Sein đã nhiều lần bày tỏ thái độ tôn trọng đối với lãnh đạo đối lập. Tại Liên Hiệp Quốc, vào tuần này, ông đã công khai ca ngợi các nỗ lực và đóng góp của giải Nobel Hòa Bình cho nền dân chủ Miến Điện.

Theo giới quan sát, ông Thein Sein đã thuyết phục được cộng đồng quốc tế về ý muốn cải tổ thực sự của ông qua các chủ trương, hành động từ một năm rưỡi nay, mà kết quả là phần lớn các biện pháp trừng phạt quốc tế đối với Miến Điện trước đây đã được đình hoãn hay bãi bỏ.

Liên Hiệp Quốc lo ngại xung đột giữa người Phật giáo và Hồi giáo ở Miến Điện lây lan

Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki Moon, vào hôm qua, đã tỏ mối quan ngại là mối hiềm khích gây căng thẳng giữa cộng đồng Phật giáo và Hồi giáo ở bang Rakhine sẽ tác động đến công cuộc cải tổ ở Miến Điện và lây lan qua các nước láng giềng.

Theo phát ngôn viên Liên Hiệp Quốc Martin Nesirky vào hôm qua, 29/09/2012, ông Ban Ki Moon đã nêu nguy cơ trên với tổng thư ký Tổ chức Hợp tác Hồi giáo, OCI, cho rằng vấn đề ở bang Rakhine phải được xử lý một cách rất thận trọng do hệ quả của nó trên tiến trình cải tổ ở Miến Điện và tình hinh các quốc gia khác.

Phát ngôn viên Liên Hiệp Quốc còn cho biết là tổng thống Miến Điện Thein Sein đã có cuộc gặp riêng với ông Ban Ki Moon bên lề khóa họp Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc, và ông đã cam kết làm dịu tình hình.

Hai người đã gợi lên các khả năng trước mắt và lâu dài nhằm khuyến khích sự chung sống hài hòa giữa các cộng đồng, giải quyết căn nguyên sâu xa của tình hinh căng thẳng trong vùng này.
Mắt Buồn  
#46 Posted : Sunday, September 30, 2012 6:22:03 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,403

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

BUỒN HƠN HÔM QUA.

Chưa có cơn mưa nào,
Dài như chiều hôm qua,
Trời đất cũng thảm sầu,
Trong mưa gío lê thê.

Mưa theo tôi đi ngủ,
Rả rích trên mái nhà,
Nửa đêm tôi trăn trở,
Mưa ướt vào giấc mơ.

Sáng nay tôi thức dậy,
Lòng tôi chợt niềm vui,
Mở cửa ra tôi thấy,
Ngoài sân nắng lên rồi.

Chào buổi sáng Chủ Nhật,
Ngày 30 tháng 9,
Cho tôi niềm mơ mộng,
Của mùa Thu mới đến,

Sáng nay tôi vào net,
Tìm vui cùng bạn bè,
Đọc qua phần tin tức,
Nỗi đau ở đâu về.

Ở Afghanistan ,
Hai ngàn người lính Mỹ,
Đã trở thành tử sĩ,
11 năm chiến tranh..

Và bao nhiêu người lính,
Của những nước đồng minh,
Đã xuôi tay nhắm mắt,
Vì tự do, hòa bình.

Tôi thấy mình mất mát,
Trước bao người ra đi,
Trời hôm nay đẹp lắm,
Sao buồn hơn hôm qua !
.
Tôi buồn vui bất chợt,
Tưởng như là vu vơ,
Từ chuyện đời, cuộc sống,
Đến chuyện trời gío mưa.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Kỷ niệm Chủ Nhật, Sept. 30, 2012 )
hongvulannhi  
#47 Posted : Sunday, September 30, 2012 8:21:39 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Một hiện tượng đau lòng tại Việt Nam: Quý bà mua dâm


http://bactu.multiply.com/journal/item/219/219

Aug 23, '09 10:28 AM

Sáng nay vừa ăn điểm tâm vừa xem một đoạn vidéo trên trang web Take2Tango, bỗng nhiên mùi vị thơm ngon café trở nên đắng nghét trong cổ họng. Tôi không thể tiếp tục bữa ăn sáng vì những hình ảnh một người đàn bà Việt Nam ra công viên trả giá ‘mua dâm’ với những tên đen ‘bán dâm’ đến từ các xứ vừa thiếu văn hóa vừa thiếu văn minh.

Đoạn băng vidéo do hai nhà báo Thu Ly và Trần Duy thu được trong đêm tại khu công viên 23 tháng 9 Quận I thành phố Sàigòn, nơi mua bán dâm dành cho quý bà với những người da đen có thành tích lừa đảo trộm cắp chuyên nghiệp đến Việt Nam với một cái gia tài độc nhất trên người là bộ răng và cái ‘của quý’. Người đàn bà trong đoạn vidéo thuộc hạng sang, có tiền…ra công viên tìm những tên điếm đực để kè cựa trả giá ngủ đêm bằng tiếng Anh học từ trường Cầu Muối. Giá đi đêm với một điếm đực là 15 $US, nhưng nếu thấy chưa…đủ thì mua dâm với hai tên một lượt và số tiền sẽ vượt lên 25 $US ! Trả xong giá cả, người đàn bà dẫn tên điếm vào một hotel gần đó và tự động đến quầy trả tiền phòng…

Trong đoạn vidéo nầy hai nhà báo cũng phỏng vấn một người dân ở gần khu vực công viên 23 tháng 9, một cảnh sát kiểm soát khu vực và một sĩ quan công an quận. Đối với dân, họ không có ý kiến nhưng hai cảnh sát (hay công an) cho biết nguồn gốc đám đỉ đực như sau : Chúng từ một xứ Trung Phi qua Việt Nam, đầu không có một chữ, túi không có một xu, trên người chỉ có răng và ‘dế’. Đến Việt Nam thì ăn đường ngủ chợ và sống bằng nghề lừa bịp người Việt Nam đủ kiểu, đủ hình thức. Hết hạn tạm trú chúng sống chui từ khu nầy qua khu khác, ngày ngủ lấy sức, đêm tập trung tại những công viên để bán dâm cho quý bà. Xem kỹ hình ảnh trong đoạn phim vidéo, không phải chỉ có một mà nhiều bà, đêm đêm ra đây kiếm những tên điếm nầy để thỏa mãn tình dục…

Hình ảnh nầy tố cáo trình trạng sa đọa của xã hội Việt Nam, tố cáo danh giá đạo đức không còn ở người phụ nữ ngày hôm nay, nhất là những người đàn bà nhiều quyền lắm bạc. Họ bất chấp dư luận mua dâm ngay ở nơi công cộng và tìm những tên côn đồ, vô học, vừa hôi mùi trừu, mùi hành tỏi lẫn lộn với mùi hôi nách…không ngoài mục đích để thỏa mãn tối đa nhục dục…Tôi muốn lợm giọng khi nghe người đàn bà trong đoạn phim vidéo trả giá mua dâm một lượt cùng với 2 điếm đực lớn con. !

Cảnh sát cho biết xem như bó tay trước những tên điếm đực ngoại quốc thất nghiệp nầy, hết hạn tạm trú mà chúng vẫn ung dung sống tại các thành phố lớn để bán dâm cho đàn bà Việt Nam ! Thế thì ‘luật rừng’ của cộng sản đâu ? Đem ‘luật rừng’ ra xử ngay ‘tụi rừng’ nầy để khỏi ô danh cho xã hội Việt Nam. Nếu đã quá hạn tạm trú thì tống cổ bọn chúng cho Tòa Đại Sứ của chúng nó ở Hà Nội hay lùa chúng đi lao động trong các trại tù cải tạo. Nếu cảnh sát công an Việt Nam mặc y phục hành sự mà sợ những tên cô hồn nầy thì ‘Đám Xã Hội Đen Ưu Tú’ của nhà nước để làm gì và giấu ở đâu ? Hãy đem đám ‘xã hội đen’ mà nhà nước vừa sáng kiến thành lập ra chơi với thành phần cô hồn nầy thì hợp tình hợp lý còn hơn nhà nước phải mất công xử dụng lực lượng cảnh sát công an bảo vệ ‘đám xã hội đen’ để bọn nầy phá chùa vây nhà thờ và đánh giáo dân !

Chưa có xứ nào trên quả đất mà người đàn bà đi tìm mua dâm lộ liễu với những tên côn đồ của các xứ nhược tiểu thiếu văn minh như thế nầy. Chí có ở Việt nam ! Bất cứ cái gì xấu xa nhất đều xuất phat ở Việt Nam !

Tại sao đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta lại là nơi phát sinh, chứa chấp và dung túng những hành động bỉ ổi, tội lỗi xấu xa nhất của nhân loại ? Có phải là nhờ chế độ cộng sản với cái ‘đỉnh cao trí tuệ loài người’ và ‘chiếc nôi của nhân loại’ sản xuất ra hay không ?. Xin dành câu trả lời cho những ai hằng quan tâm đến vận mệnh và tương lai của Đất Nước.

Đinh Lâm Thanh
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#48 Posted : Monday, October 1, 2012 1:04:00 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Thử thách hay định mệnh cho Giám mục PhaoLô Nguyễn Thái Hợp?


Hồ học – Trần Trung Luận


Những thanh niên Công giáo bị bắt – Thử thách hay định mệnh cho Giám mục PhaoLô Nguyễn Thái Hợp?

Kể từ khi nắm chắc cây gậy Giám mục trong tay với quyền lực tâm linh của một Tông Đồ (tháng 4 năm 2010) Đức Giám mục Phaolo Nguyễn Thái Hợp bỗng trở thành tâm điểm dõi trông của không chỉ của giới Tu sĩ, Linh mục và hơn nửa triệu Giáo dân Giáo phận Vinh, mà còn là của Giáo hội Công giáo Việt Nam đang trong tình trạng đầy bi đát bởi cuộc tấn công thô bạo và nham hiểm, cướp phá tài sản, đất đai của Giáo hội mà Nhà nước Cộng sản Việt Nam đã cấp tập phát động, tập trung ở các Giáo phận Hà Nội, Giáo phận Vinh với những biến cố lớn như: Tòa Khâm Sứ, Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm…

Trong cuộc tấn công này, những tài sản mang ý nghĩa truyền thống, lịch sử của Đạo Công giáo bị Nhà nước Cộng sản thẳng tay phá bỏ. Biểu tượng thiêng liêng như Thánh Giá, ảnh tượng Đức Mẹ…bị đập nát, bị xúc phạm. Lãnh đạo cao trọng của Giáo hội bị vu khống, lăng mạ… Linh mục, Tu sĩ, Giáo dân bị bắt bớ, đánh đập tàn nhẫn, các hoạt động tôn giáo đơn thuần bị o ép, trấn áp.

Với sự chèo lái can đảm và đầy tư cách của Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt, Giám mục Cao Đình Thuyên, các Chánh xứ, các Linh mục, Tu sĩ, đặc biêt là Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà… Một phong trào phản kháng tập thể mạnh mẽ, kiên trì đã hình thành với hàng vạn lượt người tham gia những đêm thắp nến cầu nguyện, tuần hành, căng băng rôn, khẩu hiệu, bao vây các phiên tòa…

Linh mục, tu sĩ, giáo dân Thái Hà đi nộp đơn khiếu nại tại UBND Thành phố Hà Nội ngày 2/12/2011

Sức mạnh của cầu nguyện tập thể, tinh thần hiệp thông liên đới đông người và kiên trì chịu đựng của những người Công giáo phản kháng đã buộc giới cầm quyền Cộng sản tham lam tàn độc phải nhiều lần lùi bước. Giới chuyên môn chính trị đã có những đánh giá về phương cách phản kháng này là: rất “bất bạo động”, là “phản kháng có tổ chức” hiêụ quả nhất (thực tế thì Nhà Thờ đã và luôn là một tổ chức chặt chẽ, ổn định, nằm ngoài sự kiểm soát của hệ thống chính trị cộng sản) có khả năng và là đủ để làm lung lay tận gốc rễ một chế độ độc tài.

Người ta đã thấp thoáng thấy hình hài của một cuộc đấu tranh chống độc tài khả thi và thích hợp cho bối cảnh riêng của Việt Nam là… một cuộc “thánh chiến bất bạo động” đòi “công lý, sự thật” bảo vệ “công bằng, sự sống, lẽ phải, “… Và thực tế cuộc “thánh chiến bất bạo động” này đã thu hút sự quan tâm chia sẻ của các lực lượng phản kháng xã hội khác… dân oan, tri thức tiến bộ, những người biểu tình yêu nước, những người bất đồng chính kiến, hoạt động dân chủ… đã nhanh chóng tiếp cận, chia sẻ, tìm kiếm sự liên đới, khiến cho giới cầm quyền hoảng loạn thật sự… nguy cơ cho sự tồn vong chính trị của chế độ độc tài đã hiện hình.

Đây là lý do chính để giới chức Hà Nội hạ quyết tâm sinh tử, đẩy cho bằng được hai lãnh đạo Giáo hội đang là hai điểm tựa của phản kháng ra khỏi vị trí mục vụ của mình và cũng là lý do để một Giám mục Giáo phận xa các trung tâm và khá thuần nếp Phêrô Nguyễn Văn Nhơn cùng một Linh mục Dòng Đa minh Phaolo Nguyễn Thái Hợp được giới chức Hà Nội đồng ý và có những “thao tác” để bước lên vị trí mới, trọng trách lớn để làm gẫy nhịp, đổi hướng dẫn tới triệt tiêu cái tinh thần”công lý sự thật”, tinh thần “thánh chiến bất bạo động” mà các vị tiền nhiệm và Giáo dân đã xây thành bằng máu và nước mắt, bằng đức tin.

Với Tổng Giám mục Nguyễn Văn Nhơn, dường như Ông đã thực hiện khá tròn trịa kế hoạch hay kịch bản mà giới cầm quyền Hà Nội đã đặt ra cho dù những gì đã diễn ra ở Giáo phận Hà Nội đối với Ông đã trở thành bi kịch. Nhưng Giám mục Nguyễn Thái Hợp với khả năng ứng biến của riêng mình, ngay trong thời điểm nhận chức, thì dư luận trong và ngoài Giáo hội (cả lực lượng an ninh và cả chúng tôi) vẫn nhìn nhận như một “ẩn số”.

Nhiều người quan sát lại cho rằng chính Ông đã tự đặt mình thành “ẩn số”, bởi nó là cách tốt nhất để thay vì phải lựa chọn: hoặc là tiếp bước những người tiền nhiệm, phát huy tinh thần “công lý, sự thật” giành lại tài sản, phẩm giá cho Giáo hội, hoà vào cuộc đấu tranh vì tiến bộ xã hội, dân chủ hoá đất nước. Hoặc là phải thực hiện sứ vụ Giám mục Công giáo theo cách thức của Nhà nước Cộng sản Vô thần đặt ra.

Trong chuỗi biến cố sau khi trở thành Giám mục rồi chủ tịch Ủy Ban Công lý Hòa bình của Hộ đồng Giám mục Việt Nam, người ta thấy Ông khôn ngoan tỉnh táo và cũng là khá thận trọng khi đứng về phía những Giáo dân Cồn Dầu trong phiên xử án đã được một văn phòng luật sư nổi tiếng bênh vực, bằng một lá thư cá nhân với chức danh chủ tịch UBCLHB và cũng chỉ là gửi cho cá nhân lãnh đạo thành phố Đà Nẵng. Với cùng cách đó (cá nhân) Ông khéo léo tác động vào lực lượng an ninh cấp cao để giải thoát Luật Sư Lê Quốc Quân (một tín hữu Công giáo có chân trong UBCLHB Giáo phận Vinh) khỏi nơi giam giữ khi LS Quân đến tham dự phiên tòa xét xử công khai LS Cù Huy Hà Vũ.

Và cũng vẫn với tư cách cá nhân (kèm theo danh vị Giám mục) Đức Cha Nguyễn Thái Hợp nhiều lần tham gia ký tên vào các kiến nghị, các tuyên bố mang tính chất bất đồng chính kiến của giới trí thức tiến bộ về những vấn nạn của quốc gia, dân tộc, trả lời phỏng vấn các báo đài quốc tế phi cộng sản, phát ngôn ở nước ngoài… Như vậy hình ảnh một chủ chăn Công giáo tân tiến và cũng can đảm đã được xây thành. Có ai đó đã nghĩ rằng có thể với cái cách như thế, Ông sẽ tạo được mối quan hệ nào đấy được cho là “tốt đẹp” với Nhà Nước Cộng sản hung dữ và đốn mạt … và cũng có thể sẽ là vì thế mà Giáo hội Công giáo sẽ được bình an với những lễ, những hội diễn ra trong 4 bức tường của Nhà thờ.



Tội ác của nhà cầm quyền CSVN tại Con Cuông - Nghệ An

Thế nhưng thể hiện của chính vị Giám mục này trong cả loạt vụ việc liên tục nổ ra ngay trên Giáo phận như: vụ o ép trắng trợn công cuộc xây dựng xứ đạo ở Ngọc Long, tấn công đánh đập giáo dân tại Mỹ Lộc, hay vụ xử án Giáo dân Tam Tòa trung kiên Nguyễn Thị Thu Thủy, hay hàng loạt thanh niên Công giáo bị bắt giam trái pháp luật… Đặc biệt là trận khủng bố dữ dội, đập phá cả thánh lễ, nhiều Giáo dân bị đánh trọng thương, mưu toan xóa trắng cả một vùng Công giáo ở Con Cuông, rồi đập phá hàng chục Thánh giá ở nghĩa trang công giáo sau đó… thì hình ảnh một Đức Cha thông tuệ, khôn ngoan và thận trọng đã trở nên vô nghĩa, đã không tạo được sự hiệp thông từ hàng giáo phẩm cho đến Giáo dân, đã không thể trỗi dậy tinh thần “thánh chiến bất bạo động” (như đã từng có trước đó) đã không thể bảo vệ được tài sản, phẩm giá, tinh thần cho Giáo hội ngay trên Giáo phận của mình… Đức Cha Nguyễn Thái Hợp đã không còn là một “ẩn số” nữa, nhiều tiếng nói phê phán, trách móc trong và ngoài Giáo hội đã cất lên, thậm chí có người đã nặng lời rằng Đức Cha đã “bỏ đàn chiên để giữ cây gậy”.



Giáo dânđấu tranh để vào dự phiên tòa phúc thẩm 3 sinh viên công giáo tại Tòa án Nghệ An ngày 26/9/2012

Và trong phiên toà xử phúc thẩm những thanh niên Công giáo trẻ trung, đạo đức, tốt lành sinh trưởng trong Giáo phận ngày 26 tháng 9 vừa qua, dư luận đã được thấy tinh thần quyết liệt của Giáo dân bảo vệ con em, bảo vệ đạo hữu của mình trong những đêm thắp nến cầu nguyện ở Đức Lân, Vạn Lộc, Mỹ Hoà, Yên Đại, Trại Gáo, Thái Hà, Cộng Đoàn Vinh tại Hà Nội…. dư luận cũng thấy thiện tình của những người lương thiện không Công giáo, những người yêu nước… và tất cả đã bất chấp mưa gió, bất chấp nguy hiểm, dấn thân, có mặt tại phiên xử để vạch trần bộ mặt thật của cái nhà nước độc tài trộm cướp này… để khẳng định những thanh niên Công giáo là vô tội… và dư luận cũng nhận thấy rằng nếu như cả Giáo phận “nên một” dưới tay chăn dắt của một chủ chăn “dùng cây gậy để giữ đàn chiên” thì tình thế của những thanh niên Công giáo tốt lành kia đã không nghiệt ngã như vậy.

Chúng tôi rất đau lòng và lấy làm tiếc cho toàn bộ những gì đã xẩy ra với Giáo phận Vinh kể từ khi có Đức Cha Nguyễn Thái Hợp, nhưng ý kiến của chúng tôi luôn theo hướng tích cực hơn. (Tức là không quy chụp và phán xét cá nhân vị Giám mục này).

Chúng tôi lượng định sự việc theo hai hướng có thể như sau trong một tương lai gần:

Sự việc mới chỉ bắt đầu, vẫn còn hơn mười người nữa đang bị giam cầm trái pháp luật, và có thể sẽ có hơn mười thanh niên Công giáo thuận lành khác sẽ bị bắt giữ và bị xét xử bất cứ lúc nào… thế thì phiên xử phúc thẩm ô nhục ngày 26 tháng 9 kia, với tinh thần phản kháng quyết liệt của dư luận sẽ là động lực, là bàn đạp cho một tuyên bố “phản đối kết quả phiên xử, phản đối bắt, giam giữ người trái pháp luật” do chính Giám mục Giáo phận khởi tuyên cùng tất cả Linh mục, Tu sĩ và nửa triệu Giáo dân Giáo phận Vinh đồng ký.

Và cũng từ đây, từ Giáo phận Vinh đau thương dấy lên một phong trào “cầu nguyện tập thể” phản đối mọi hành động cưỡng bức, trù dập tôn giáo, vi phạm nhân quyền (quyền con người mà Chúa đã ban cho).

Và cũng từ đây người Công giáo Việt Nam luôn “cầu nguyện tập thể” cho quê hương đất nước đựơc an bình, được thăng tiến cùng nhân loại tiến bộ văn minh.

Nếu như thế thì đúng là Giám mục Nguyễn Thái Hợp không còn là “ẩn số” nữa, bánh xe lịch sử đã vận hành và sẽ nghiền nát cái Nhà nước độc tài Cộng sản vô luân, vô đạo này… thế thì tất cả những gì đã xẩy ra chỉ là thử thách, là chuẩn bị để vị Giám mục thông tuệ, mưu lược bước vào lịch sử.

Nhưng nếu không thế? (tức là Giám mục Nguyễn Thái Hợp đứng ngoài vận trình lịch sử) … thì số phận của những Thanh niên Công giáo yêu Nước, yêu Giáo hội kia sẽ là định mệnh nghiệt ngã cho Giám mục PhaoLô Nguyễn Thái Hợp, Ông mãi mãi sẽ chỉ là Giám mục “bỏ đàn chiên để giữ cây gậy”.

Chúng ta mong muốn điều tốt lành cho Giáo hội Công giáo, cho Đất nước, cho Dân tộc và cùng chờ xem.

Ngày 29/9/2012

Hồ học – Trần Trung Luận
Nguồn: NVCL
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

langthang09  
#49 Posted : Monday, October 1, 2012 2:01:26 AM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1047 time(s) in 469 post(s)

UserPostedImage

Buồn Trong Xa Vắng
 
Rồi mai về lại chốn xưa,
Nhặt từng kỷ niệm giữa mùa phượng rơi…
Áo bay từ buổi vào đời,
Từng trang sách cũ mất rồi còn đâu?
Tang thương phủ kín mái đầu,
Những phai nhạt cũng theo màu thời gian. . .
Bước đi từng bước ngỡ ngàng,
Nghe trong xa vắng lòng man mát buồn!

Nguyễn Tiến Quỳnh Giao



hongvulannhi  
#50 Posted : Monday, October 1, 2012 3:47:54 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Tranh Luận: Ba Trận Quyết Đấu Cuối Cùng


(10/01/2012) (Xem: 704)
Tác giả : Vi Anh

Tuần lễ áp và cuối tháng 9 là tuần lễ không thuận lợi cho ứng cử viên Romney trên truyền hình tranh cử. Nhưng đó lại là thời gian sắp đến cuộc tranh luận thứ nhứt vào ngày 3 tháng 10 của một loạt ba cuộc tranh luận giữa hai ứng cử viên [ucv] tổng thống Obama và Romney và phó tổng thống Biden và Ryan.

Truyền hình trong thời đại này là một phương tiện vô cùng lợi hại trong cuộc tranh cử của Mỹ. Trước ba cuộc tranh luận lợi hại đó, ngay ở tuần lễ chót của tháng 9, có một hệ thống truyền hình đã tổ chức một cuộc hội luận trên đài dưới hình thức như một cuộc tiền tranh luận giữa hai ứng cứ viên, có đối thoại mà không trực tiếp đối diện cùng trên sân khấu vói sự có mặt của người điều hợp chung cuộc tranh luận. Báo Pháp Journal du Dimanche và báo New York Times của Mỹ gọi việc làm này truyền hình CBS là cuộc tranh luận ão hay món khách hàng thử trước khi đặt tiệc.

Tờ báo Journal du Dimanche ngày 24-9 đi tin ucv tổng thống Mỹ đã được phỏng vấn trên màn ảnh truyền hình phát ngày chủ nhựt 23 trong một show nhưng hai phần thu riêng hai người. Tuy không diện đối diện với nhau nhưng giọng điệu nói chuyện của mỗi người và đề tài tranh luận như đối thoại trong những cuộc tranh luận thực sự sắp tới đây vậy.

Romney và Obama được phỏng vấn riêng nhưng phát chung trong 60 phút trên hệ thống truyền hình CBS giống như đang tranh luận. Chỉ khác là hai người không cùng có mặt đồng thời trên sân khấu và cuộc đối thoại được thu hình riêng tứng ngưới từ trước thôi.

Báo New York Times của Mỹ viết, “Hai ucv tổng thống đã cống hiến một cuộc gặp gỡ lần đầu về giọng điệu về ba cuộc tranh luận diện đối diện sắp tới.” Hai người được hỏi về những câu hỏi giống nhau về những vấn đề mấu chốt.

Romney phê bình Obama trong tuần này không gặp Thủ Tướng Benjamin Netanyahou của Do Thái, nhơn cuộc họp thượng đỉnh của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc. Obama trả lời như trực tiếp nói với Romney, rằng Ông thảo luận thường với người lãnh đạo và đánh giá Do Thái là một “trong những đồng minh thân cận trong vùng.”

Và ucv Cộng Hoà bị phản công điều mà ưcv Romney phê phán Ô. Obama không cứng rắn với Iran và Syria. Obama chê Romney là người không rõ ràng trong chính sách đối ngoại, "Nếu Ông thống đốc gợi ý chúng ta cần phải tung ra một cuộc chiến tranh, Ông ấy phải nói ra điều đó.”

Ô Romney phê bình đối thủ về quan niệm làm vai trò của chánh quyền phình ra quá lớn trong cuộc sống của người dân Mỹ. Ô Obama dùng nội dung của khúc phim truyền hình quây lén được lời của Ô. Romney nói về vấn đề “47% người Mỹ” lệ thuộc chánh quyền Obama – một vấn đề bộ tham mưu tranh cử của Obama làm lớn chuyện, gây phẩn uất đối với người hưởng an sinh xã hội - để phản công Ô Romney. Và có dư luận có thể Ô. Romney sẽ chuyển hướng đề tài tranh cử trong những tuần lễ chót sau khi một phụ tá tranh cử cao cấp của Ô. Romney từ nhiệm vì lý do riêng. Ô. Romney trả lời ”Tôi có một cuộc vận động hữu hiệu. Chúng tôi làm việc hoàn hảo. Nhưng những gì tôi nói không phải lúc nào cũng sang trọng (elégant)”.

Câu nói này làm người ta nghĩ Ô. Romney biết người biết ta, biết về tài hùng biện, Ông không hơn Ô. Obama. Do đó có thể chiến lược tranh luận của Ông sẽ làm cho người Mỹ thấy chánh quyền và nhân dân Mỹ cần một tổng thống làm giỏi chớ không phải nói hay.

Cón lịch trình và đề tài chung của tranh luận hai bên đã có cho các cuộc tranh luận của hai ucv tổng thống và hai ucv phó tổng thống trong cuộc bầu cử 2012.

Truyền hình nào được thu phát trực tiếp cũng đã được chấp thuận bởi Ủy Ban Tổ chức Tranh Luận cho cuộc bầu cử tổng thống. Đó là truyền hình C-SPAN, ABC, CBS, FOX và NBC, cũng như trên truyền hình cáp chuyên về tin của CNN, Fox News và MSNBC và các hãng khác.

Cuộc tranh luận đầu vào ngày 3 tháng 10 năm 2012.

Chủ đề: Chính sách nội địa. Giờ phát 9:00-10:30 p.m. Eastern Time. Địa điểm Đại học Denver ở Denver, Colorado. Tổ chức bảo trợ: Commission on Presidential Debates. Tham dự: Barack Obama và Mitt Romney. Điều họp: Jim Lehrer (Người dẫn chương trình NewsHour trên PBS).

Cuộc tranh luận về chính sách đối ngoại chia ra 6 giai đoạn, mỗi giai đoạn 15 phút về vấn đề do người điều hợp chọn và thông báo nhiều tuần trước khi tranh luận.

Người điểu hợp bắt đầu mỗi giai đoạn bằng một câu hỏi về vấn đề của giai đoạn. Mỗi người tranh luận có 2 phút để trả lời. Người điều hợp sẽ cân thì giờ cho cuộc đối thoại.

Cuộc tranh luận thứ hai vào ngày 11 tháng 10 năm 2012. Dành cho ucv Phó Tổng Thống. Đề tài: Chính sách ngoại giao và nội địa. Giờ phát: 9:00-10:30 p.m. Eastern Time. Địa điểm: Centre College ở Danville, Kentucky.Ban tổ chức bảo trợ như trên. Tham dư: Joe Biden bà Paul Ryan. Điều hợp: Martha Raddatz (ABC News Chief Foreign Correspondent).

Cuộc tranh luận chia ra làm 9 giai đoạn, mỗi giai đoạn 10 phút. Người điều hợp đặt câu hỏi và ứng cử viên có 2 phút trả lời. Và như trên người điều hợp sẽ cân đối giờ tranh luận.

Tranh luận thứ ba ngày 16 tháng 10 năm 2012. Đề tài: theo kiểu hỏi đáp về chính sách đối nội và đối ngoại. Giớ phát: 9:00-10:30 p.m. Eastern Time. Địa đỉểm: Đại học Hofstra ở Hempstead, New York. Tổ chúc bảo trợ như trên.Tham dự: Obama và Romney. Điều hợp: Candy Crowley (CNN Chief Political Correspondent).

Cuộc tranh luận của hai ứng cử viên tổng thống lần thứ hai này làm theo kiểu hội luận, công dân đặt câu hỏi đối với hai ứng cử viên về hai đề tài trên. Úcv có 2 phút để trả lời. Điều hợp có thể thêm giờ dành cho hai ưcv tranh luận. Người hỏi là những cử tri chưa quyết định ủng hộ ucv nào do Viện Gallup chọn.

Thăm dò thông thường cho biết có ít nhứt 30% dân Mỹ theo dõi cả ba cuộc tranh luận, 40% theo dõi một trong 3 cuộc. Và quan trọng nhứt 69% người do dự nói sẽ dựa vào các cuộc tranh luận để quyết định lá phiếu.

Tranh luận quan trọng như vậy nên nội qui thoả thuận giữa hai bên hết sức chặt chẽ. Như vào năm 2004, trong cuộc tranh luận giữa hai ucv Bush và Kerry, ứng cử viên phải tuân hành từng khoản một của nội quy tranh luận hai bên đã bàn nhiều tháng trước. Như trong tranh luận giữa Bush và Kerry nội qui dài 32 trang áp dụng cho ba lần tranh luận. Chi tiết qui định cả về mặt kỹ thuật truyền hình. Không quay truyền hình từ phía sau. Chỉ bắt tay một cái khi bắt đầu, hai ứng cử viên không được lại gần nhau. Không được sử dụng tài liệu viết hay phóng ảnh để trình bày, chỉ được ghi chú mà thôi. Không được trực tiếp hỏi nhau và dùng tu từ để chỉ người đối thoại. Không được hứa hẹn nhau. Mỗi ứng cử viên được có người trang điểm riêng. Thẩy đồng tiền để lấy phiên ai nói trước ai nói sau trong kỳ tranh luận 1. Kỳ tranh luận 2, người rủi trong kỳ 1 sẽ bắt đầu trước. Kỳ thứ ba, thẩy đồng tiền lại để chọn như kỳ 1. Chỗ ngồi cũng do vận may của đồng tiền quyết định. Có ít nhứt 16 câu hỏi. Trả lời câu hỏi có qui định phút không quá 2 phút. Bình luận câu hỏi không quá 1 phút rưỡi. Điều hợp cuộc tranh luận có quyền cho thêm 60 giây mà thôi. Cuộc tranh luận lần thứ hai có cử tri tham dư, nhưng câu hỏi phải nạp cho điều hợp viên và chính vị này sẽ quyết định cử tri nào được tham dự, và nếu cử tri chất vấn lạc đề, điều hợp viên sẽ cát lời. Chỉ có nhân viên mật vụ, bác sĩ riêng, phụ tá quân sự theo ứng cử viên, và một phụ tá duy nhứt chỉ định trước được theo ứng cử viên. Nhưng vị phụ tá này phải ở trong cánh gà hay hậu trường sơn khấu.

Tranh luận bầu cử có thể tạo cơ hội cũng như cơ nguy cho cả hai ứng cử viên tổng thống. Ba cuộc tranh luận này có thể coi là ba cuộc quyết đấu cuối cùng của hai liên danh. Mà cử tri dân chúng và đại cử tri của cử tri đoàn là trọng tài quyết định ai sẽ là tổng thống và phó tổng thống của nước Mỹ vói chánh quyền mà những nhà lập quốc và lập hiến muốn Mỹ là một chánh quyền, vì dân, do dân, của dân từ hình thức đến nội dung, từ thực tế đến pháp lý./.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#51 Posted : Monday, October 1, 2012 9:50:02 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,256

Thanks: 737 times
Was thanked: 259 time(s) in 194 post(s)

Mục tử quốc doanh ???


Nguyễn Văn Tín

Người chuyển bài : Trần Định

Đọc bản tin Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam ngày 2 tháng 9 năm 2012, được biết Cộng Sản Việt Nam ra chi thị cho ông chủ tịch UBND xã Gia Kiệm, Huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai Việt Nam, ban hành QD số 64/QD/KPSQ ngày 17/8/12 gủi cho ông Nguyễn Văn Long, thuộc giáo xứ Phúc Nhạc, cho biết ngày 31/8/12 sẽ đưa Công An và dân phòng đế cưỡng chế Tượng Đức Mẹ trong phần đất tư gia của ông.

Ngày 30/8/12 ông Nguyễn Văn Long đã làm đơn khiếu nại gửi đến ông Đinh Văn Huy chủ tịch UBND xã Gia Kiêm đề nghị rút lại QD 64 là vô lý, trong đơn khiếu nại, ông Nguyễn Văn Long nhấn mạnh rằng, Tựơng Đức Mẹ và cây đa xi măng của gia đình tọa lạc trên phần diện tích không đáng kể so với diện tích đất của ông tại ấp Tây Kim, xã Gia Kiệm, việc thờ phượng này không làm thay đổi mục đích xử dụng đất đai của gia đình ông.

Trong bản tin này, đựơc biết chủ tịch UBND xã Gia Kiệm, sau khi ký quyết định cưỡng chế Tựơng Đức Mẹ, ông bị té khi đi tiểu tiện, phải đi nhập viện khẩn cấp, do đó ông ông không dám điều động Công An và dân phòng đến cưỡng chế Tựơng Đức Mẹ vì sợ Đức Mẹ trừng phạt, ông đã nhờ đến LM. chánh xứ Phúc Nhạc, kiêm quản hạt Gia Kiệm và LM. chánh xứ Phát Hải
áp lực gia đình ông Nguyễn Văn Long.

Ngày 31/8/12 LM.chánh xứ Phúc Nhạc đã lên tòa giảng than phiền, trách móc công khai trước giáo dân tham dự thánh lễ về Tượng Đức Mẹ tại gia đình ông Long. Cùng sự đồng lõa của LM. Chánh xứ Phát Hải, Gia Kiệm đã cho một viên chức sắc trong Ủy Ban Mục vụ giáo xứ đến nhà ông Long gây hoang mang, khó khăn v.v. Điều này chính Cộng Sản Việt Nam chủ trương tiêu diệt tôn giáo, nhưng mượn bàn tay chính những người cùng tôn giáo, tiêu diệt chính tôn giáo mình, Cộng Sản Việt Nam không phải mang tiếng tiêu diệt tôn giáo, điều này chứng minh “hòa hợp hòa giải với bọn cướp Việt Cộng chỉ là cái bánh vẽ mà thôi”.

Qua các sự kiện trên, chúng ta xét qua lịch sử trôi qua, và tìm ra nguyên nhân sự việc xây ra:

1) Giáo xứ Phúc Nhạc thuộc vùng Phát Diệm Ninh Bình, trước đây là vùng tự trị, do Giám Mục. Lê Hữu Từ cai quản giáo dân được tự do thờ phượng Thiên Chúa.

2) Để bảo vệ vùng tự trị, giữ đạo không bị khủng bố, ông cha ta đã đổ bao nhiêu xương máu tranh đấu bảo vệ vùng này cho đến 1954 Cộng Sản Việt Nam mới chiếm được.

Sau 1954 ông cha chúng ta muốn thoát khỏi ách thống trị của Cộng Sản vô thần, ông cha ta đã dùng chính sức lực bản thân mang con cái gồng gánh trên đôi vai vượt rừng núi, sông ngòi đi đến vùng Tự Do như Hà Nội và Hải Phòng vào Miền Nam Tỵ Nạn Cộng Sản, hầu mong sao con cái được tiếp tục tư do tôn thờ Thiên Chúa.

Tới được Miền Nam, ông cha ta đã đoàn kết đồng hương cùng với nhau, thành lập giáo xứ lấy tên nguyên thủy từ Miền Bắc như xứ Phúc Nhạc, Phát Hải, Gia Yên, v.v. Những nơi này đã trở thành xã Gia Kiệm, Gia Tân v v… Những địa danh này nổi tiếng đồng báo di cư có lòng đạo đức sốt sáng, tôn thờ Thiên Chúa và Mẹ Maria, họ luôn đặt niềm tin và phó thác mỗi khi gặp khó khăn nơi Thiên Chúa và sẽ được Mẹ Maria bảo vệ họ.

Điều này rất làm cho Cộng Sản Việt Nam luôn quan tâm và tìm cách tiêu diệt hay gây chia rẽ những người này, để dễ trị, hầu diệt trừ hậu qủa. Sau 1975 Cộng Sản VN cho LM. Nguyễn Thế Vịnh thuộc Uỷ Ban Đoàn Kết (đàn két) Tôn Giáo (Giáo Phận Phát Diệm) vào thăm giaó dân vùng này, ông đã thi hành lệnh của Cộng Sản Việt Nam, khởi xướng kháng chiên cuội, phát một vài cây súng, chất nổ đưa vào thổ cư giáo dân cất giấu, sau đó ông báo cho Cộng Sản Việt Nam hành quân truy bắt các LM cai quản giáo xứ và thanh niên đị tù đày, kẻ 2 năm người 5 năm, sau đó Cộng Sản Việt Nam cho biết, chính họ tổ chức kháng chiến cuội này.

Tổ chức mua chuộc các giáo sỹ đặt quyền lợi cá nhân trên quyền lợi tôn giáo bằng vật chất, như được coi giáo xứ trù phú, hay dễ dàng đi xuất ngoại với mục vụ “xin tiền đô la về cho Đảng cướp việt cộng” v.v… Khi bàn tay nhúng chàm, Cộng Sản có hồ sơ cầm trong tay, Cộng Sản mới điều khiển thi hành mọi chỉ thị của họ. Từ đó việc cưỡng chế (CƯỚP) Tượng Đức Mẹ tại tư gia ông Nguyễn Văn Long nhằm để thăm dò phản ứng và ý chí giáo dân.

Với các sự kiện trên, chúng ta đã thấy những mưu kế thâm độc của Cộng Sản Việt Nam tiêu diệt tôn giáo đã hiện nguyên hình và rất thâm độc gian manh như sau:

a) Cướng chế (cướp) Tựơng Đức Mẹ tại nhà ông Nguyên Văn Long là trái bong bóng thăm dò giáo dân công giáo miền Hố Nai, Gia Kiệm.

b) Tinh thần giáo dân công giáo của đồng bào di cư 1954 đã bị phân hóa và thuần phục ra sao để định gía.

c) Tinh thần các Mục Tử trẻ đang cai quản các giáo xứ đó đã thuần hoá như thế nào??? Có thật sự là Mục Tử của Chúa Giê Su và Hội Thánh, hay đi tu để được mặc chiếc áo nhà tu, để được kính trọng, hưởng lợi cho bản thân và gia đình không quan tâm đến giáo hội và con chiên đang bị bách hại, đồng thời ngầm thi hành mọi chỉ thi từ quỷ Satan ???

d) Linh Mục Nguyễn Văn Khải là người Phúc Nhạc, Ngài đang du học tại Vatican, trong thời nghỉ hè, Ngài đi du thuyết trên toàn thế giới, tố cáo Cộng Sản Việt Nam tiêu diệt tôn giáo, âm mưu bán đất liền và hải đảo của Tổ Tiên cho Trung Cộng. Đồng bào Việt Nam trong nước cũng như hải ngoại đang nên án Cộng Sản VN là một tà quyền tham ô, thối nát, bóc lột nông dân, tài nguyên và là một lũ hèn “bán nước, hại dân”. Bọn chúng vừa xử án ba nhà bloger lương tâm Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, Phan Minh Hải những bản án rất khắc nghiệt nhằm chủ trương tiêu diệt các nhà báo tự do và tát vào mặt những tên mơ tưởng hòa hợp hòa giải với bọn việt cộng.

Quốc gia bị cạn kiệt, chúng tỏ ra ác với dân hèn với gịặc và bán đất liền và hải đảo cho giặc phương Bác và dâng đất nước Việt Nam cho quan thầy chệt cộng để làm thuộc địa Trung Cộng. Hiện tại Cộng Sản VN rất cần tiền để xoay sở bảo vệ sự sống còn của Đảng Cộng Sản Việt Nam.

1) Chiếm đoạt tài sản của các Tôn Giáo để bán cho ngoại bang thâu ngân quỹ về cho Đảng Cộng Sản Việt Nam.

2) Cho phép và khuyến khích các vị chức sắc tôn giáo xuất ngọai thăm các đồng hương và dùng những chiêu bài thánh thiện như xây nhà thờ, tu viện, trường học, nhà nuôi trẻ mồ côi, hầu để móc hầu bao đồng hương tỵ nạn công sản đem về nạp cho chúng.

3) Để giữ Đảng Cộng Sản VN được tồn tại, chúng tung ra rất nhiều chiêu bài đánh hỏa mù, như xúc phạm đến tôn giáo như ở Côn Cuông,Cướng chê Tượng Đức Mẹ ở Xứ Phúc Nhạc v v .hầu đánh lạc hướng đồng bào không quan tâm đến tội ác ác bán đất dâng biển của Cộng Sản VN.

Trân trọng thỉnh cầu quý vị lãnh đạo tôn giáo hay qúy vị học giả, đã xuất thân từ vùng Gia Kiệm , Hố Nai hãy phát đông chiến dịch lên tiếng chung gửi tới Tòa Thánh Vatican, các Vị Nguyên Thủ Quốc Gia trên thế giới Tự Do, xin quan tâm đến Tự Do Tôn Giáo Và Nhân Quyền cho toàn dân Việt Nam đồng thởi xin bảo vệ những giáo dân can đảm đứng lên tranh đấu đòi tà quyền Cộng Sản phải tôn trọng Tự Do Tôn Giáo và Nhân Quyền cho toàn dân Việt Nam.

Kính.
Ngày 30 tháng 9 năm 2012.
Nguyễn Văn Tín
langthang09  
#52 Posted : Monday, October 1, 2012 11:07:48 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1047 time(s) in 469 post(s)

UserPostedImage

Hư Hao


Một cuộc tình vừa lỡ
Có hai kẻ đau lòng
Một cuộc tình dang dở
Nước mắt thành dòng sông!

Một bài thơ vừa viết
Người năm ấy đâu rồi
Mực hư vô chưa nhạt
Lá trúc có còn rơỉ

Người về ngang bến cũ
Thùy dương rũ ven bờ
Buồm xưa giờ ngược gió
Chở tàn tro ước mơ!

Mùa thu trời đầy nước
Giọt nước mắt nghẹn ngào
Dấu chân người thua cuộc
Trên vết đời hư hao!

Một cuộc tình vừa lỡ
Có hai kẻ đau lòng
Anh về bên gối vợ
Có còn thương em không!

Linh Lan




hongvulannhi  
#53 Posted : Tuesday, October 2, 2012 6:59:01 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Lời hay Ý đẹp


* Tình thương có sự hiểu biết thì sẽ không tàn lụi.

* Có ba điều khó làm:
giữ được một điều bí mật,
quên đi một sự xúc phạm
và biết dùng thời gian rỗi một cách có ích

* Kẻ khéo thắng ở chỗ vô cùng mềm dẻo, chứ không phải ỷ mạnh lấn yếu

* Biết yêu thương vạn vật là biết tô điểm tâm hồn mình

* Không có tình thương nào ấm áp, an bình như tình mẹ thương con

* Ta chiêm ngưỡng ánh trăng vì hai lẽ:
Một là vì nó sáng, hai là vì ta không thấu hiểu nó

* Sa mạc có thể đổi thành rừng xanh, nhưng cá tính con người thì không

* Sự im lặng có sức "vang" hơn cả sấm sét

* Gia đình hòa thuận, xóm làng yên vui, nên quê hương thái bình

* Chắp tay lại thì đẹp, nhưng mở tay ra sẽ càng đẹp hơn

* Con ngựa tốt nhất vẫn cần roi,
con người thông minh nhất vẫn cần lời khuyên

* Kẻ nào gieo nỗi đau cho người khác thì sẽ nhận lấy sự lo sợ không cùng

* Người tìm thấy sự an bình trong gia đình là người hạnh phúc nhất

* Bước chân của người hiền trí sẽ không mất dấu bởi thời gian

* Có quyền thế mà không đức độ thì hại người.
Có nhan sắc mà không công hạnh thì hại mình

* Thất bại không có nghĩa là bạn đã cúi đầu, mà chỉ đơn giản là bạn phải đủ can đảm để đương đầu với nó

* Sống mà thiếu tình bạn chẳng khác gì cỏ cây thiếu ánh mặt trời.

* Một trong những hạnh phúc lớn của đời sống là tình bạn và một trong những hạnh phúc lớn của tình bạn là có người để gửi gắm một bí mật, một tâm tư - (Manzôni)

* Tình yêu trong xa cách ví như ngọn lửa trong gió.
Gió thổi tắt ngọn lửa nhỏ và thổi bùng ngọn lửa lớn.

* Chúng ta luôn có thì giờ, nếu chúng ta sử dụng chúng hợp lý.

* Đừng nên cười nhạo ước mơ của bất cứ ai!
Những người không có ước mơ chẳng có nhiều đâu!

* Trên bước đường công tác, hành lý của con người cần mang theo đó là lòng kiên nhẫn, tính chịu đựng.
Đừng bao giờ mất kiên nhẫn!
Đó là chiếc chìa khóa cuối cùng mở được cánh cửa!

sưu tầm
nguồn:thanhlinh.net
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#54 Posted : Tuesday, October 2, 2012 8:06:24 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

“GIÓ, ĐƯA ĐẾN HỒN TÔI,”


Chuyện phiếm đọc trong tuần thứ 27 thương niên năm B 07.10.2012

“Gió, đưa đến hồn tôi,”
“Nhạc chiều, từ viễn khơi,
“hoà theo tiếng hát xa vời,
“nương cánh mây trời, đem đến muôn lời ước nguyền.”

(Nhạc: Enrico Toselli – Lời Việt: Thục Vũ – Nhạc Chiều)

(Cv 8: 9-11)

“Nhạc chiều từ viễn khơi”, là giòng nhạc có “tiếng hát xa vời”, rồi cứ thế “nương cánh mây trời”, “đem đến muôn lời ước nguyền”. Uớc nguyện hôm nay, là những nguyện và ước rất êm đềm, một tình huống. Ước nguyện lâu rày, còn là nguyện ước có những chiều êm ả của trời đất, rất dễ chịu.

Nhạc chiều viễn khơi, không chỉ là giòng nhạc trổi vào buổi ru hồn tôi, có những tình tiết như:

“Thiết tha giữa rừng thu,
Nhạc chiều là tiếng ru hồn tôi,
trong giấc mơ vàng theo gió trăng ngàn,
đem đến bên nàng tiếng đàn.
Lòng lâng lâng theo cung đàn
chiều vào tơ duyên theo tiếng hát mỹ miều.”

(Enrico Toselli/Thục Vũ – bđd)

Nhạc buổi chiều, có tình tự êm ả cả nhà quây quần bên nhau trong bầu khí ấm cúng có âm thanh/lời ca vang êm đềm, mỗi buổi chiều. Nhạc êm êm, bầu khí thân thương có gia đình cùng thưởng ngoạn. Thưởng thức cảnh sống vui thần tiên trong đời, được học giả nọ ở Mỹ, lại cho biết:

“Một số các nhà nghiên cứu ở Mỹ đã cho biết: hiện có bằng chứng cho thấy có nối kết chặt chẽ giữa niềm vui sống của con cái ở tuổi “teen” với gia đình của em, khi cả nhà cùng ngồi vào bàn ăn thưởng thức bữa tối, rất êm đềm.

Nhiều học giả còn coi chuyện ăn tối với gia đình ở tại nhà đã biến bữa ăn này trở thành một thứ “phép mầu thần thông” khả dĩ cứu vãn được tình trạng căng thẳng/trầm thống mà các người cha, người mẹ ở nhà bớt đi một thắc mắc. Nay, phép mầu “thần thông” lại làm cho bậc cha mẹ bớt đi cảm giác phạm lỗi, rất tội.

Tác giả Ann Meier thuộc đại học Minnesota và Kelly Musick thuộc tổ chức Connel vừa phân tích dữ kiện thu thập được từ hơn 18 ngàn bạn trẻ bậc trung học trên toàn nước Mỹ, có nhận định sau đây:

“Qua khảo sát, chúng tôi nhận ra một điều, là: gia đình nào tạo điều kiện để mọi người trong nhà cùng ăn cơm chung với nhau, đó là yếu tố cho thấy gia đình ấy đã đạt niềm vui sống với con cái hầu tránh căng thẳng và giúp cho con mình lánh xa được cố tật nghiện ngập như: bia/rượu, ma tuý và/hoặc tình trạng thiếu niên phạm pháp.

“Phân tách dữ kiện thâu lượm được, chúng tôi thấy là các buổi ăn tối chung với bố mẹ ở nhà đã đánh động mạnh lên đầu óc con trẻ; để rồi, sau này khi khôn lớn, con cái có được cuộc sống chất lượng, quan hệ tốt với mọi tầng lớp xã hội.”

“Ngoài ra, các nhà nghiên cứu Mỹ cũng không loại trừ khả năng cho rằng ăn tối chung với gia đình sẽ gây ấn tượng lên con trẻ, mãi về sau. Đồng thời, các vị lại khẳng định rằng: cha mẹ nào mải miết với công việc làm ăn, cũng nên để giờ ra mà ở với con cái; có như thế, mới học hỏi được điều thiết yếu trong cuộc sống thường nhật, vốn rất cần.” (xem Carolyn Moynihan, Family Dinners Don’t Work Magic, MercatorNet 3/7/2012)

Thật ra thì, “phép thần thông nhiệm màu” không hiện ra ở sự kiện chung vui ăn tối với gia đình, cho bằng vào yếu tố thời gian mà cả nhà bỏ ra để gần gũi nhau. Đó là sự thật rất mực quan trọng trong quan hệ bình thường, ở đời. Nói chữ quan trọng, là bởi: cả khi người người bị cú sét ái tình đi nữa, họ cũng thấy được đâu là “phép thần thông biến hoá” trong trời đất.

Nhưng có điều, là: phép thần thông biến hoá ấy, không tồn tại mãi riêng lẻ chỉ một người mà thôi. Nhưng, lại rải đều với mọi người. Thế nên, vấn đề là: khi nhận phép mầu thần thông biến hoá để thành tình nhân hay vợ chồng, sau đó rồi sẽ ra sao? Ra sao, là ra thế nào khi gặp phải sự thật trần trụi nơi cuộc sống quá bận rộn lại bon chen, chèn lọc, cạy cục. Ra thế nào, khi chỉ vì lý do nào đó, mình và người không còn nhận được ân lộc Bề Trên ban, để rồi khi đó hỏi rằng mình có còn tin vào sức mạnh của phép mầu thần thông biến hoá, nữa không?

Nhiều cặp tình nhân hay chồng vợ vẫn cứ vui vẻ chấp nhận mọi tình huống, cả đến tình huống căng thẳng, trầm thống xảy ra với mình, để rồi coi mọi sự như “phép thần thông” nhận từ trên. Ngược lại, nhiều cặp và nhiều người vẫn trông đợi vào “phép thần thông biến hoá” của ai đó, mà tự thân chẳng có cố gắng nào hết.

Nói cách khác, họ vẫn cầu và vẫn xin để có được “phép mầu” đến với mình. Bởi thế nên, mới chăm chỉ “cầu kinh”. Bởi vậy, đấng bậc vị vọng thời xưa cũ mới đặt ra cái-gọi-là “kinh cầu”, như: cầu hồn, cầu chữ, cầu đủ thứ đến thiên thu. Nói chữ “thiên thu”, là vì nhiều cụ và nhiều vị lâu nay cứ chạy theo các diễn biến thời thượng để tìm ra ơn đặc sủng gửi đến cho riêng mình qua kinh cầu này khác, để rồi cứ tưởng rằng phép mầu ấy/”sự lạ” này nó sẽ xảy đến dài dài, không đứt đoạn.

Nói cho cùng, phép mầu thần thông trông giống phép lạ, phép nào cũng cao cả, khiến người đi Đạo luôn thất thần mà kiếm tìm và chạy đến. Thế nhưng, ở đây, nghệ sĩ ngoài đạo nhận ra được điều lạ kỳ, gọi được là phép mầu thần thông, ở thi ca/âm nhạc có những câu:

“Người hỡi cánh chim bay lưng trời
mang muôn ý thơ về khơi.
Nhạc thiêng trong ngàn lá…

(Enrico Tocelli/Thục Vũ – bđd)

Nghệ sĩ nhà ta thường gọi: “Nhạc thiêng trong ngàn lá…” mà, người đời lại cứ tưởng đó là tiếng lạ được gió mang theo ân huệ lạ thường, mình vẫn mong.

Thông thường, người đời cứ là hay tìm của lạ, như chuyện lạ kỳ ít thấy. Để rồi, coi đó là “phép mầu” lạ lùng, gửi đến cho mình. Ai chưa được, hoặc chưa có nhưng vẫn muốn nhận, nên cứ xin. Xin ráo riết, liên lỉ để được dấu lạ, ít ai có. Và, thế là người đi Đạo lại hành xử như người đời xưa, đến độ thánh nhân còn ghi nhớ:

“Trong thành ấy, có một người tên là Si-môn, vốn dùng phù phép làm cho dân Samari kinh ngạc.
Ông ta xưng mình là một nhân vật quan trọng, và mọi người từ nhỏ đến lớn đều chú ý đến ông.
Họ nói: "Ông này là Quyền năng của Thiên Chúa, Quyền năng được gọi là "Vĩ đại"."
Họ chú ý đến ông, vì từ khá lâu ông đã dùng phù phép làm cho họ kinh ngạc.”

(Cv 8: 9-11)

Do bởi tính phàm trần còn rớt lại, nên dân con nhà Đạo thời nay lại có những hành xử chẳng khác nào người xưa ở điểm này, là: cứ kiếm tìm sự lạ, chuyện lạ, tức “phép mầu thần thông” dành cho mình, nên cứ chạy theo đủ loại phong trào/sự thể . Đủ mọi dấu chỉ cho thấy ở đây/nơi đó có “phép mầu” chữa lành đủ mọi bệnh, mà không ngờ rằng bậc hiền nhân trong Đạo, từng cảnh giác.

Vừa qua, bần đạo bắt gặp được tư tưởng rất chính đạo của đấng bậc chuyên viết suy niệm trong tờ “Bản tin Giáo xứ” ở họ đạo lẻ, nơi lộ tẻ, như đoạn sau đây:

“Người đời nay hay đi tìm dấu chỉ thời đại về phép mầu lạ lùng ở đâu đó, nào đã biết rằng: dấu chỉ rất “phép mầu” về lòng tin-yêu. Tin vào sức bổ dưỡng có từ Bên Trên. Tin vào tình thương yêu đặt để nơi mọi người, ở khắp chốn. Từ cơ quan, công xưởng cho chí gia đình/chòm xóm. Tinh ý hơn, ta sẽ nhận ra tính trung thực nơi lòng thuỷ chung vào tính chất “chết đi cho tính “lăng xăng tìm chuyện lạ, và phép lạ ở đâu đó” chứ không giết chết chính mình. Ở đây nữa, ta được dặn dò chỉ nên thực hiện vế trước, tức chết đi cho tính tình không phải lẽ. Chứ đừng bị lôi cuốn vào vế sau, là “tự giết chính mình” bằng các hành xử không phải phép, dù hấp dẫn. Chết đi cho chính mình, là: dẹp bỏ bản ngã mang tính phù thuỷ/dễ tin, cần cải thiện. Chứ không phải là chết cho thân xác bằng các hình thức này khác. Cũng chẳng là: chết đi cho cuộc đời, cùng với mọi người sống cho phải Đạo.

Trong cuốn sách do mình viết với lời tựa: “Các nhân đức cần thiết để tín hữu của ta có được cuộc sống bình thường, không phù phép”, tác giả James Keenan đã khẳng rằng: ‘Thuỷ chung với Chúa, là lằn ranh đậm nét nơi cuộc sống của tín hữu Đức Kitô. Tác giả còn biện luận là: Giáo hội ta bỏ ra quá nhiều giờ để giảng giải về sự bất trung của con người khi chạy theo phép mầu cùng sự lạ xảy ra đây đó. Nhưng lại có ít thời gian để nói về chuyện củng cố lòng chung thuỷ, sống đúng Đạo.’

Ông còn nói: đời người, ai cũng có hai mục tiêu nhắm vào lòng đạo, đó là: sự chung thuỷ và lòng công chính. Chung thuỷ với Cha, với Chúa. Thuỷ chung với mọi người. Đó là những gì tóm gọn đều Chúa từng làm để cứu độ mọi người. Và, cũng là điều mà Ngài hằng kêu gọi dân con đồ đệ ở Phúc Âm đừng tìm “dấu lạ/phép lạ” ở đâu khác. Có lẽ, vì ta quá dễ dàng tin người khác nói, quên đi những điều Chúa dạy để cứ cho rằng chung thuỷ với bầu bạn là vấn đề đạo đức, khó hoàn thành.

Một khi ta thấy đuợc tình bằng hữu là phép lạ Chúa ban cho, lại là chìa khoá gỡ mở cuộc sống đạo đức, thì khi ấy ta sẽ thấy rằng sống đời đạo đức không còn là chạy theo tin đồn ở đây ở đó về phép lạ, sự lạ mà chỉ là chuyện tương tác với người khác, trong cuộc sống thường nhật. James Keenan lại cũng viết: “Để đạt tới đó, có lẽ ta cần gọi nhau cho thật nhiều. Thư từ cho thường xuyên. Nấu nướng cho nhau ăn nhiều hơn. Tản bộ dài và lâu hơn. Hoặc, nán lại ở với nhau lâu hơn để gần gũi bạn bè. Và có lẽ, ta cũng nên cởi bỏ những thói tật của chính mình. Những tật và những thói như: chỉ biết cân đong đo đếm điều người khác đã làm hoặc không làm như mình. Bỏ cả thói quen không tốt lành như chạy theo tìm kiếm việc lạ, sự lạ, đến rối bời…”

Tóm lại, chung thuỷ với Chúa vẫn hiện diện nơi người đồng loại, là biết đáp ứng lời gọi mời đặt tình thuỷ chung/bằng hữu vào trọng tâm của cuộc sống rất đạo đức, chứ không phải những chuyện bề ngoài, thoáng qua, non trẻ. Biết sống đích thực như lời Chúa dạy: đừng tìm kiếm các dấu chỉ hoặc sự lạ ở đâu khác. Vì sự lạ lớn nhất chưa từng thấy trong đời, là: Chúa đã chết đi để rồi Ngài sống lại cho ta, cho bản tính vớ vẩn hoặc non trẻ ở nơi ta.” (x. Lm Richard Leonard sj, Suy Niệm Chúa Nhật thứ XXI thường niên năm B, Bản tin Giáo xứ Fairfield Sydney 26/8/2012)

Trích dẫn lời của đấng bậc ở Úc rồi, bần đạo thấy chưa thoả, vẫn còn muốn kể lại nhận định của một bạn hiền nọ người Úc có chồng Việt tên Nguyễn Văn Hiển sống ở Baulkham Hills Sydney đã thành thật trả lời sau khi bần đạo chia buồn cùng chị, rằng: “Cho đến bây giờ tôi vẫn học được nhiều điều từ ông chồng người Việt của tôi, đó anh.” Chị nói thêm: “Một trong những điều chị học được là đức tính thân thiện, thuỷ chung cả với bạn bè chứ không chỉ với vợ mình mà thôi.”

Câu nói của bạn hiền người Úc cón có nghĩa: thuỷ chung tình bạn với bầu bạn và với Chúa không chỉ có nghĩa trong hành xử thường xuyên ca tụng, ngợi khen bạn hiền mình, dù khác sắc tộc. Nhưng còn ở tính chân phương thuỷ chung với bạn hiền. Chứ, không còn muốn tìm của lạ, sự lạ hoặc phép lạ nào khác. Dù sự lạ ấy, phép mầu này có mang danh từ rất mỹ miều, hoặc huê dạng cách mấy cũng mặc.

Để minh hoạ cho những điều vừa nói ở trên, đề nghị bạn/đề nghị tôi, ta quá bộ đi vào “gia trang” có những truyện kể nhè nhẹ, nhưng tâm đắc. Tâm rất đắc, ở cả những điều lâu nay mình nghe quen quen, cũng rất thường, như sau:

Truyện rằng:

Có anh chồng được vợ dặn nhiều lần về một bí quyết sống hạnh phúc trong đời là đừng nên tìm kiếm phép mầu rất lạ, chuyện lạ hay của lạ, thế mà vẫn cứ quên. Hôm ấy, để thử lại trí nhớ của đức ông chồng, người vợ bỗng dưng chạy đến bên chồng rồi hỏi:

-Anh, anh thấy cái Phương kia có xinh xinh đến lạ kỳ không ?
- À, nhìn kỹ anh thấy cô ấy cũng xinh xinh..
- Hả, bộ anh muốn chết hay sao mà dám khen nó xinh đẹp trước mặt em. Có tình ý gì với nó thì đi yêu nó luôn đi.

Hôm khác, cô vợ lại thủ thỉ vào tại chồng, hỏi:

- Anh, hôm nay anh có thấy cái Phương xinh không ?
- Không, anh thấy cô ấy cũng bình thường, thôi.
- Này! Anh đừng có mà dối lòng, nó xinh như thế mà lại chê ỏng chê eo à? Sao không dám thừa nhận là anh cũng thích nó, nói huỵch toẹt đi cho rồi còn úp mở gì nữa hả ?

Hôm khác, để xem chồng mình có còn nhớ lời vợ dặn đừng tìm của lạ nữa hay không, cô lại hỏi:

- Anh à, anh thấy cái Phương dạo này vẫn xinh đấy chứ nhỉ?
- À, nhìn cũng xinh xắn đấy nhưng với anh, thì em là người tuyệt vời nhất.
- Uả, sao tự dưng nay lại nịnh vợ đến thế nhỉ? Hãy khai mau đi, anh vừa mới làm điều gì có lỗi với vợ rồi phải không?

Theo cái đà hôm trước, nay cô vợ lại giả vờ õng ẹo hỏi đức ông chồng mình câu nghe rất quen:

- Kìa anh, hôm nay anh thấy cái Phương xinh đẹp thế nào?

-...

- Anh, anh có thấy cái Phương xinh đẹp mặn mà không ?

-...

- Ô sao không trả lời? Trả lời mau lên không em đập chết tươi ngay bây giờ!…

Thêm một truyện kể khác:

Mấy ngày sau khi đọc xong quyển "Làm thế nào để trở thành người Đàn Ông trong gia đình", lão nọ chạy vào trong bếp chỉ tay vào mặt vợ hét lên :

- Bắt đầu từ giờ phút này tôi là chủ trong gia đình này, lời nói của tôi là mệnh lệnh bà chỉ có quyền nghe chứ không có quyền cãi. Sau ngày dài làm việc mệt mỏi bà phải sửa soạn cho tôi một bữa cơm thật thịnh soạn. Xong rồi bà đi đổ cho tôi một bồn nước ấm để tôi thoải mái trong khi bà rửa chén. Khi xong bà phải lau người và tẩm quất cho tôi cho đến khi tôi ngủ, bà nghe rõ chưa? Bà biết, sáng mai ai sẽ là người tắm rửa, thay quần áo và chải tóc cho tôi rồi chứ?

Không ngửng đầu lên bà vợ trả lời :

- Biết rồi! Người đó là thằng cha chuyên môn tẩm liệm xác chết ở nhà xác đô thành, chứ gì?...”

Người kể hôm nay, tóm lại một triết lý rất để đời rằng: Muốn sống cho êm đẹp cuộc đời, hãy nhớ một nguyên tắc sống, là: Điều gì vợ nói, đều rất đúng. Kể cả chuyện: đừng bao giờ tìm cách chạy theo người khác, đua đòi tìm của lạ. Có ngày không bêu đầu sứt trán, cũng rối bời.” (Trích truyện kể ê hề trên mạng)

Nói cho cùng, thì: phép mầu trong Đạo, không nằm ở những gì mới lạ xảy đến với mình và cho bạn bè mình, cũng rất ít. Nhưng đúng hơn, “phép mầu thần thông” trong Đạo vẫn là và phải là hành xử dám chấp nhận cái chết cho mình hiện rõ nơi những sự, những việc hoặc những người bình thường dù quá cũ, thấy rất quen. Phép mầu/sự lạ xảy đến với mình, còn là: hãy trỗi dậy cùng với Chúa ngay vào lúc thấy đời mình cũng rất chán. Chán, những gì xưa cũ/cổ lỗ, đến ngán ngẫm. Có thế, mới là người đi Đạo, giữ Đạo đích thực của Đức Chúa rất Kitô.

Quyết thế rồi, hỡi bạn và tôi, ta hãy cùng người nghệ sĩ, hát theo lời ca văng vẳng ở đâu đó:
“Lòng lâng lâng theo cung đàn chiều
Vào tơ duyên tiếng hát mỹ miều.
Người hỡi! cánh chim bay lưng trời mang muôn ý thơ về khơi,
Nhạc thiêng trong ngàn lá
Êm êm xuôi theo lời ca
Đẹp màu không gian,
Đẹp muôn phím tơ vàng
Đẹp như ánh trăng soi lầu ngà
Theo tiếng Thu về trong chiều tà…”

(Enrico Toselli/Thục Vũ – bđ)

Tiếng Thu ấy, tơ vàng này vẫn là những lời nhủ khuyên của Đấng Thánh Hiền gửi bạn/gửi tôi từ buổi đó. Rất nhiệm mầu, thần thông, cần gì kiếm tìm ở đâu khác.

Trần Ngọc Mười Hai

vẫn nhủ lòng mình những điều như thế khi nghe tin bạn cứ chạy theo phép mầu sự lạ, cũng rất lạ.

Tác giả Trần Ngọc Mười Hai
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#55 Posted : Tuesday, October 2, 2012 7:07:37 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Tác giả Hoa Địa Ngục qua đời


Ngọc Lan, thông tín viên RFA
2012-10-02

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, tác giả tập thơ nổi tiếng Hoa Ðịa Ngục, vừa qua đời lúc 7 giờ 17 phút sáng Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012, tại một bệnh viện ở thành phố Santa Ana, quận Cam, California, thọ 73 tuổi.

UserPostedImage

Photo courtesy of chinhnghia
Cố nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (giữa)


Phần âm thanh
Tải xuống âm thanh
Email bản tin này

Ông Nguyễn Chí Thiện sinh năm 1939 tại Hà Nội. Ông bị tù cộng sản tổng cộng 27 năm. Lần ra khỏi tù sau cùng của ông là ngày 28 Tháng Mười 1991.

Năm 1979, nhà thơ Nguyễn Chí Thiện mang tập thơ tới Tòa Ðại Sứ Anh tại Hà Nội xin tị nạn chính trị. Nhưng viên chức tòa đại sứ chỉ nhận tập thơ để chuyển ra ngoại quốc. Kèm trong tập thơ 400 trang viết tay này là lá thư mở đầu với lời ngỏ:

“Nhân danh hàng triệu nạn nhân vô tội của chế độ độc tài, đã ngã gục hay còn đang phải chịu đựng một cái chết dần mòn và đau đớn trong gông cùm cộng sản, tôi xin ông vui lòng cho phổ biến những bài thơ này trên mảnh đất tự do của quý quốc. Ðó là kết quả 20 năm làm việc của tôi, phần lớn được sáng tác trong những năm tôi bị giam cầm.”

Vào năm 1980, “Ủy Ban Tranh Ðấu cho Tù Nhân Chính Trị tại Việt Nam” xuất bản tập thơ mang tựa đề “Tiếng Vọng Từ Ðáy Vực” mà tác giả được ghi là là “Ngục sĩ” hay khuyết danh. Ít tuần lễ sau, tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong đưa ra một ấn bản cùng một nội dung nhưng với tựa đề “Bản Chúc Thư Của Một Người Việt Nam”.

Tựa đề tập thơ Hoa Ðịa Ngục có từ khi Yale Center for International & Area Studies ấn hành bản Anh ngữ Flowers From Hell do ông Huỳnh Sanh Thông dịch. Sau người ta mới biết tác giả tập thơ là Nguyễn Chí Thiện.

Nhà thơ đã bị công an Việt Nam bắt giữ ngay sau khi ra khỏi tòa đại sứ. Nhờ sự can thiệp đặc biệt của nhiều nhân vật quốc tế, ông đã được chế độ Hà Nội thả cho đi Mỹ định cư Tháng Giêng 1995.

Thông tín viên Ngọc Lan của đài Á Châu Tự Do đã có cuộc phỏng vấn nhà văn Trần Phong Vũ, người kề cận, chăm sóc nhà thơ Nguyễn Chí Thiện trong những ngày ở bệnh viện, về sự ra đi của nhà thơ.

Ngọc Lan: Được biết nhà văn Trần Phong Vũ là người đã ở bên cạnh nhà thơ Nguyễn Chí Thiện trong những ngày vừa qua, xin chú cho biết về tình trạng hiện tại của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện.

Nhà văn Trần Phong Vũ: Tôi rất lấy làm đau buồn để thưa rằng giây phút này thì người bạn của cộng đồng Việt Nam tị nạn, người bạn riêng của cá nhân tôi cũng như một số anh em quý mến, anh Nguyễn Chí Thiện đã ra đi thực sự vào lúc 17 giờ 17 phút sáng hôm nay. Cá nhân tôi sau khi trao đổi với bác sĩ mấy lời trước khi vội vã ra xe chạy lên đây nhưng tôi vẫn không kịp gặp anh lần cuối. Nhưng anh vẫn còn mở mắt. Tôi đưa tay vuốt mắt anh thì anh khép mắt lại. Đấy là niềm đau chung cho tất cả mọi người. Đó là điều chúng tôi muốn được thông báo đến tất cả quý vị thính giả, đặc biệt đến những anh em từng có quen biết với nhà thơ Nguyễn Chí Thiện.

Ngọc Lan: Là người ở bên cạnh nhà thơ Nguyễn Chí Thiện trong những ngày cuối đời của ông, xin chú tóm tắt lại diễn biến tình trạng sức khỏe cũng như những ý nguyện của nhà thơ trong thời gian vừa rồi.

Nhà văn Trần Phong Vũ: Thực sự nhà thơ Nguyễn Chí Thiện là một người rất gan dạ, can trường về nhiều mặt, ngay cả cái chết đối với anh cũng coi thường. Ở anh có một sự quyết liệt, kể cả sự quyết liệt trong những ngày cuối. Khi mà Thứ Tư tuần vừa qua khi anh được đưa vào cấp cứu ở trong này, thì anh gọi tôi vào và nhắc nhở với tôi vài điều là anh muốn được theo về với đạo Công Giáo. Anh nhắc tới cha Nguyễn Văn Lý là người đã dạy cho anh rất nhiều những bài học về giáo lý. Về người mà anh kính phục nhất là cha Chính Vinh là một linh mục đã bị chết ở trong nhà tù Cổng Trời. Anh cũng nhắc tới người bạn thân thiết của anh là anh Kiều Duy Vĩnh, người cùng ở tù với anh một thời gian, cũng là người đi trước anh theo về với niềm tin Công Giáo. Tâm nguyện của anh đã được thực hiện khi mà cách đây mấy ngày, theo yêu cầu của anh, Linh Mục Cao Phương Kỷ, linh hướng của Diễn Dàn Giáo Dân, đã tới để cử hành nghi thức bí tích cho anh và xức dầu lần cuối cho anh.

Ngọc Lan: Là một người bạn của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, chú có suy nghĩ như thế nào về con người nhà thơ Nguyễn Chí Thiện?

Trần Phong Vũ: Những suy nghĩ của tôi về Nguyễn Chí Thiện có lẽ đã gói ghém đầy đủ trong hai bài tôi viết vào những giây phút, những năm tháng mà anh bị người ta dùng những lời lẽ để mạt sát, miệt thị anh, tôi đã thẳng thắng trình bày những suy nghĩ của tôi rồi. Riêng trong giây phút này, tôi chỉ muốn nói một điều thôi: anh tên Nguyễn Chí Thiện, tôi nghĩ anh đã không hổ với song thân anh khi các ngài đã đặt cái tên đó cho anh. Anh là người chí thiện. Sáng hôm nay, tôi có nhắc lại điều này trước các bạn hữu của tôi và nói rằng: xin anh nếu hồn thiêng của anh còn phảng phất đâu đó và được Thiên Chúa đưa về với Người thì xin anh dạy cho chúng tôi bài học sống lương thiện như anh, sống ngay thẳng tròn đầy như anh với con người bởi vì anh đã sống trọn vẹn cái ân tình của người yêu thương trọn đời.

Nhà thơ "ngục sĩ" Nguyễn Chí Thiện từ trần

RFA
2012-10-02

Thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, được mệnh danh “Ngục sĩ”, nhà thơ phản kháng nổi tiếng nhất của Việt Nam, vừa từ trần tại Santa Ana, California, Hoa Kỳ lúc 7 giờ 17 phút sáng ngày 2/10/2012, hưởng thọ 73 tuổi.


Courtesy VietAmReview

Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện và tác phẩm "Hoa Địa Ngục".

Ông sinh ngày 27 tháng 2 năm 1939 tại Hà Nội, học hành và sinh sống ở Hà Nội, Hà Nam, Hải phòng với song thân phụ mẫu và một người chị.

Ông từng bị chế độ Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà bắt giam từ năm 1961, vì tội “phản tuyên truyền” bằng những bài thơ phê phán chế độ. Được trả tự do vào tháng 11 năm 1964, đến tháng 2-1966 ông lại bị tống giam đến tháng 7-1977. Ông viết lại bằng tay tập thơ “Hoa địa ngục” sáng tác và ghi nhớ trong tù.

Tháng 7-1979, ông đem đưa được tác phẩm này vào bên trong toà đại sứ Anh. Ông không đi tị nạn ở Anh và bị bắt ngay trước cổng toà đại sứ, bị tống giam thêm 12 năm, với chế độ giam giữ khắc nghiệt hơn hết so với những khoảng thời gian bị giam cầm trước đó.

Tập thơ “Hoa địa ngục” từ toà đại sứ Anh ở Hà Nội được chuyển tới giáo sư Patrick Honey (1925-2005) dạy tại đại học Luân đôn. Sau đó thơ ông được phổ biến trên báo chí, sách vở của người Việt hải ngoại, được dịch và xuất bản bằng Anh, Pháp, Việt ngữ. Năm 1985 ông được tặng thưởng khiếm diện giải thưởng thơ quốc tế tại Rotterdam.

Từ năm 1981 Tổ chức Ân xá Quốc tế Amnesty International, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch và Tổ chức nhân quyền Quê Mẹ cùng phát động chiến dịch kêu gọi quốc tế can thiệp với nhà cầm quyền Việt Nam về trường hợp của ông.

Suốt thời gian đó ông bị giam tại Hoả Lò, Hà Nội, đến năm 1985 bị đưa đi biệt giam giữa rừng, kiệt sức và gần chết đói. Năm 1990 ông được đưa tới trại tù Ba Sao săn sóc thuốc men, và được trả tự do vào tháng 10 năm 1991.

Được anh ruột bảo lãnh sang Hoa Kỳ từ năm 1995, ông ghi lại và phổ biến tập “Hoa địa ngục” thứ nhì, gồm những bài ông sáng tác và ghi nhớ trong thời gian cầm tù sau . GS Nguyễn Ngọc Bích dịch tác phẩm nay sang Anh ngữ và xuất bản song ngữ. Ông viết tự truyện bằng Anh ngữ, được đại học Hawaii xuất bản trong “Beyond Works: Asian Writers on Their Works.”

Thi sĩ "ngục sĩ" Nguyễn Chí Thiện được giải thưởng của Hội Nhà văn Quốc tế vào năm 1998. Ông sang Pháp, ở lại đó 3 năm để viết “Hoả Lò tập truyện”. Tác phẩm được dịch sang Anh ngữ, đại học Yale xuất bản năm 2007.

Nhà thơ cư ngụ tại quân Cam California từ năm 2004, phải phấn đấu thường xuyên với những di chứng bệnh tật trong suốt 27 năm tù ngục, nhưng vẫn đi nhiều nơi để nói chuyện về kế hoạch dân chủ hoá Việt Nam.

Ông là một người độc thân, mất đi trong sự săn sóc của bạn bè thân hữu và những cuộc thăm viếng của những đồng bào Việt Nam ái mộ thơ văn của ông, ngưỡng mộ ý chí bất khuất của ông trước chế độ cộng sản của Nhà nước Việt Nam Xã hội Chủ Nghĩa.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#56 Posted : Tuesday, October 2, 2012 7:44:01 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Bạn thơ, bạn tù Võ Đại Tôn tiễn đưa Nguyễn Chí Thiện


Tuesday, October 2, 2012 8:20 PM

Cám ơn anh BBS. Một condensed compilation nhiều dữ kiện lắm. Tôi xin thêm phần "Bạn thơ, bạn tù Võ Đại Tôn tiễn đưa Nguyễn Chí Thiện" do anh Tôn gửi từ Úc Châu sang nhé.

Trong tinh thần tôn vinh thi sĩ Nguyễn Chí Thiện, chúng tôi xin gửi lại interview link để chúng ta nghe lại tiếng nói bất khuất của ông.

Nghệ sĩ KQ Phan Đình Minh phỏng vấn Nhà Văn Kiều Duy Vĩnh & Thi Sĩ Nguyễn Chí Thiện:


http://www.saigonradio89...BB%A9-b%E1%BA%A3y-may-30


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#57 Posted : Tuesday, October 2, 2012 10:49:50 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,403

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

UserPostedImage

CHÀO EM, NHỮNG ĐỨA TRẺ VÙNG CAO.

Chào em, hôm nay đến công trường làm gạch,
Hay trèo lên đồi làm nương rẫy trồng ngô,
Em theo mẹ từ sáng sớm tinh mơ,
Ngủ trên lưng mẹ đường rừng mẹ bước.

Em theo mẹ đến những nơi làm việc,
Giấc ngủ em còn bé dại ngây thơ,
Mấy tháng tuổi đời em chưa biết ngủ mơ,
Thấy những cảnh đời đẹp hơn thực tế.

Khi em đói khóc, mẹ cho em bú,
Giữa núi rừng, giữa những giọt mồ hôi,
Tuổi thơ của em không có đồ chơi,
Em không ngủ trên chiếc giường êm ấm.

Chào em, hôm nay em không đi học,
Bó cỏ trên vai phụ mẹ, giúp cha,
Bó cỏ từ đâu em vác về nhà?
Bát Xát, Lào Cai quê em nghèo lắm.

Trò chơi của em những lần ra suối tắm,
Mường La, Sơn La rừng núi bạt ngàn,
Em lớn lên chư cây cối trong rừng,
Dạn dĩ, hồn nhiên như dòng suối chảy.

Chào em, năm nay em bao nhiêu tuổi?
Mà còng lưng bó củi nặng đường xa,
Dáng em đi lầm lũi trong sương mờ,
Sương mờ, gío núi có lạnh em không?

Lạnh thì lạnh, nhưng em đừng bước nhanh,
Bó củi to hơn người em. Kẻo ngã !
Chốc nữa mệt, dừng bên đường nghỉ nhé,
Làm sao em gánh hết nỗi nhọc nhằn.

Chào em, dắt trâu đi chợ một mình,
Em bẩy tuổi đảm đang như người lớn,
Đôi chân trần đi trên đường bụi bẩn,
Bụi theo chân em biết đến bao giờ?

Lớn thêm chút nữa em biết cày bừa,
Như mẹ cha, người nông dân thuần thục,
Ở nhà em biết thái rau nấu cám,
Cho heo ăn. Em gìa trước tuổi rồi.

Chào em, những đứa trẻ ở vùng cao,
Mùa Đông lạnh vẫn thiếu quần thiếu áo,
Gío cứ thổi về, gío đi qua núi,
Qua nhà em vách đất, mái hiên xiêu.

Em bé Sơn La, Lào Cai, Hà Giang ơi,
Em có thể với mây trên đỉnh núi,
Nhưng cơm no áo ấm thì xa vời vợi,
Văn minh phố phường là giấc chiêm bao.

Nguyễn Thị Thanh Dương.
( Oct.2, 2012)
Hoàng Nam  
#58 Posted : Wednesday, October 3, 2012 7:40:10 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,256

Thanks: 737 times
Was thanked: 259 time(s) in 194 post(s)
Nạn Cộng Sản


Lê Dinh
(01/10/2012)

Như chúng ta đã biết, thông thường nhân loại chỉ thấy có những thứ nạn như nạn bão (bão Katrina nam 2005), nạn lụt (nạn bão lụt năm Thìn 1904), nạn đói (nạn đói năm Ất Dậu 1945), nạn hạn hán, nạn cào cào, châu chấu…, những thứ tai họa, thiên tai không ngừa trước được. Những thứ nạn này chỉ tàn phá một vùng nào đó thôi và chỉ cần một thời gian là giải quyết xong, bài trừ xong, rồi dần dần cuộc sống của người dân được ổn định, nhờ sự cứu trợ của quốc tế và với sự giúp đỡ của đồng bào ruột thịt, bầu ơi thương lấy bí cùng.

UserPostedImage


Nhưng từ năm 1945 đến nay, ngót gần 70 năm qua, dân Việt Nam phải chịu một thứ nạn mới, đó là nạn Cộng sản, một thứ nạn có sức tàn phá ghê gớm, tàn phá cả một xứ sở. Người dân chỉ biết lánh xa thật xa nạn này như cùi hủi, một thứ tai họa mà hàng triệu người đã phải bỏ quê hương miền Bắc để vào miền Nam lánh nạn, rồi lại phải chạy lần nữa khi mà cái nạn khó tiễu trừ này như loài vi khuẩn gớm ghiếc, chưa tìm được thuốc chữa, tấn công miền Nam. Họ sợ những con vi trùng Cộng sản này hơn mọi thứ vi trùng nào khác trên trái đất, vì suốt 67 năm qua, loại vi trùng không thuốc chữa này đã giết hại bao nhiêu triệu sanh linh VN từ Bắc chí Nam.

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage


Năm 1945, tôi mới 12 tuổi, lứa tuổi ngây thơ chỉ biết có học hành và ăn chơi. Nhưng trường học bị đóng cửa cho nên suốt ngày ở nhà, tôi chỉ lẻo đẻo theo sau anh Trầu, người giúp việc trong nhà tôi, để nhìn anh đẻo đục, gọt xẻ, chuốt nhọn những cây tầm vông mà anh nói là để đi đánh Tây. Thật tình mà nói, thuở đó, tôi có biết mặt mũi thằng Tây ra sao đâu. Tôi nghe anh Trầu nói để đi đánh Tây thì tôi cũng biết vậy thôi, chứ tôi không hỏi Tây là ai, Tây ở đâu?

Anh Trầu dạy tôi mấy bài hát như:

“Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi
Nào có sá chi đâu ngày trở về…”

Hoặc:

“Mùa thu rồi, ngày hăm ba, ta ra di
Theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…”

Và một bài hát êm đềm nữa mà thuở bé bỏng đó, tôi ngân nga suốt ngày:

“ …Áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng vá
Lòng còn cười, buốt già chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay”

Với tuổi non dại của tôi ngày đó, tôi không hiểu gì hết nhưng tôi thấy hay hay, trong đầu tôi có hình ảnh hai người đều quyết lòng đi đánh Tây, nằm chung một chiếu, ngủ chung một giường và rất thương yêu nhau… Riêng tôi, tôi cũng ước muốn được như vậy, muốn thương nhau… tay nắm lấy bàn tay.

Rồi còn những buổi diễn kịch nữa. Không biết xuất phát từ đâu mà các anh các chị toàn mặc bà ba đen, cổ quấn khăn rằn, đến làng tôi, dựng một sân khấu sơ sài nơi chái trên nhà ông ngọai tôi để diễn kịch cho bà con lối xóm đến xem.

Trong đêm đó, tôi nghe một chị cất tiếng lanh lảnh, hát:

“Mùa đông gió lạnh lùng, gió lạnh lùng
Chim thôi bay, nhìn mưa gió hãi hùng
Ngoài xa, ngoài biên cương
Bao chiến binh ôm súng buồn nhớ quê hương…”

Và đồng thời ở trên sân khấu, những anh chiến binh, lúc ẩn lúc hiện, vai mang súng dài, lầm lũi bước đi trong đêm tối, trông thật hiên ngang, thật oai hùng, làm cho tôi ước muốn, khi lớn lên, cũng được như vậy, được mang súng đi trong đêm như các anh trong màn kịch…

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage


Thời gian trôi qua, ở nơi làng hiền hòa của tôi, đã xảy ra những biến chuyển lớn lao mà mọi người không ngờ được. Làng Vĩnh Hựu nhỏ bé của tôi, ở tận cùng của miền Đông Nam nước Việt, thuộc tỉnh Gò Công, chứng kiến bao nhiêu sự việc mà ngôi làng yên ấm này chưa từng thấy bao giờ. Gần cây Cầu Ngang ở xóm trên, nơi mà hàng ngày dân làng đặt lờ, đặt đó, đặt đăng để bắt tôm bắt cá, vài ba ngày lại có một xác chết trôi sông, có xác cụt đầu, có xác mất chân, bụng phình to lên, trôi ngang qua và mắc kẹt ở đó. Cậu Như con của bà Ba tét lá chuối – vì nghề của bà là đi tét là chuối khô ở những khu vườn quanh nhà để đem ra chợ bán nuôi sống hai mẹ con – bị bắt đi mất. Bà Ba khóc ơi là khóc vì chỉ có hai mẹ con, nhưng bà còn hy vọng là cậu Như sẽ trở về. Có người nói cậu Như theo mấy ổng, có nghĩa là đi theo mấy người mặc đồ đen, cổ quấn khăn rằn, diễn kịch ở nhà ngọai tôi mấy hôm trước. Rồi chú Mười hớt tóc ở đầu làng, cũng bị những người lạ mặt đến nhà bịt mắt bắt đi trong đêm tối. Người ta nói, có lẽ trong khi hớt tóc cho khách, chú Mười nói năng lung tung, không giữ lời cho nên bị mấy ổng bắt. Kế đến, ông ngoại tôi, làm hương cả làng Vĩnh Viễn, một làng kế cận làng Vĩnh Hựu của tôi, cũng bị một toán người lạ mặt, mặc đồ đen, đến nhà trong đêm tối, trói tay ông ngọai tôi và dẫn đi mất. Bà ngọai tôi buồn bã, biếng ăn, mất ngủ, rồi lâm bệnh và qua đời chỉ sáu tháng sau ngày ông tôi bị Việt Minh bắt.

Kể từ đó, một bầu không khí âm u, tang tóc bao phủ ngôi làng nhỏ bé cạnh nhánh sông Cửa Tiểu này của dòng sông Cửu Long. Trời chạng vạng tối là không có một bóng người đi ngoài đường. Không có tiếng nô đùa cười giỡn của trẻ con hàng xóm. Ban đêm, nhà nhà đóng cửa kín mít, nghe tiếng chó sủa là người trong nhà run bần bật, tắt đèn tối om trong nhà, khi chó hết sủa mới thấy yên tâm. Có nhà còn tin dị đoan treo mấy nhánh tỏi tòn ten trước cửa nhà, như để đuổi tà ma, âm binh hay quỷ yêu gì đó. Bà ngọai tôi, khi chưa qua đời, vừa nhai trầu, vừa than thở một mình: Không biết đến khi nào mới hết nạn giặc giã Việt Minh này…

Ba mươi năm sau, miền Nam thân yêu của tôi lại gặp nạn nữa, nhưng lần này là nạn Cộng sản thứ thiệt, không phải nạn Việt Minh tập sự, tầm vong vạt nhọn nữa. Năm 1954, khi Pháp thất trận ở Điện Bỉên Phủ, nước Việt Nam bị chia hai, phân nửa miến Bắc từ sông Bến Hải trở ra miên Bắc thuộc về Cộng sản, còn từ sông Bến Hải trở vô miền Nam là của những người yêu tự do, không thích Cộng sản. Thế mà chúng nào chịu để yên. Chúng lập lờ lập lững, đẻ ra phong trào này, phong trào nọ, không thi hành hiệp định đình chiến phân chia hai miền Nam Bắc mà quyết chiếm cho được miền Nam. Việc gì đến rồi phải đến. Tháng tư năm 1975, đồng bào miền Nam lại phải chạy nạn Cộng sản. Đối với đồng bào miền Nam, đây là lần thứ nhất, nhưng đồi với đồng bào di cư từ năm 1954 thì đây là lần thứ hai. Riêng gia đình nhỏ bé của tôi, năm 1946 phải bỏ nhà cửa, vườn tược ở làng Vĩnh Hựu để xuống thành phố Gò Công tìm nơi yên ổn để sống, rồi đến năm 1978 lại phải bỏ nhà cửa lần nữa, vượt biên tìm nơi lánh nạn CS. Đất lành chim đậu, đất dữ chim bay là vậy, cũng đành thôi.

UserPostedImage

UserPostedImage


Chúng ta cứ tưởng đâu rằng, khi phân chia hai miền Nam Bắc, ai cũng có phần mình, Cộng sản Bắc Việt nghĩ đến việc kiến thiết miền Bắc, lo cho dân miền Bắc ấm no, nào ngờ, với bản tính ăn cướp, chúng vẫn âm thầm nuôi ý định xâm chiếm nốt miền Nam. Dân quê miền Nam mình, mỗi khi nghe Cộng sản kéo về một thôn xóm hay một khu làng nào đó, thi hồn phi phách tán, gồng gánh chạy về phía quốc gia, chạy theo những người lính Việt Nam Cộng Hòa, miệng la bài hãi: Việt Cộng về, mấy ổng về. Họ xa lánh Việt Cộng như xa lánh ma quỷ, như trốn chạy dịch hạch, thổ tả.

Người dân quê bỏ nhà cửa ruộng vườn lên thành thị để sống vì ở những nơi này, an ninh được bảo đảm hơn, Cộng sản khó có thể muốn đến lúc nào thì đến, xâm nhập lúc nào thì xâm nhập. Nhưng rồi người dân nào có được yên đâu? Năm 1975, họ lại còn phải chạy nữa, chạy nạn Cộng sản, một cái nạn mà không như nạn đói, nạn lụt, dù với sự giúp sức của Hoa Kỳ, của Úc, của Đại Hàn, của Phi luật Tân… cũng không trừ khử nổi. Thôi thì đành bỏ lại tất cả để ra đi, giữ tấm thân, giữ mạng sống để còn làm lại cuộc đời khác, ở một nơi an bình khác.

Nạn Cộng sản! Chỉ 3 tiếng thôi mà sao tôi thấy như nói lên những chuyện kinh tởm, ghê rợn, chỉ 3 tiếng thôi mà như là biểu hiệu của cả một địa ngục, âm ti tối ám, nơi có bầy quỷ sứ đầy nanh vuốt, với gươm giáo giết người không gớm tay. Nạn Cộng sản là nạn kinh khủng, hãi hùng nhất cho nhân loài. Chẳng may mà bị nạn Cộng sản là ngóc đầu lên không nổi, như sống với loài quỷ dữ, như sống với nanh vuốt yêu tinh. Chẳng may mà bị nạn Cộng sản là sẽ không còn gì cả, một thân một mình trơ trụi, tài sản rồi sẽ bị cướp hết, chưa nói đến những danh từ trừu tượng không bao giờ thấy được, không sờ mó được – mà chúng đã hứa hẹn - như tự do, dân chủ hay nhân quyền. Sống với nạn Cộng sản là cái gì của mình sẽ không còn là của mình. Một sớm một chiều, mất tiêu hết của cải và mạng sống thì như ngàn cân treo trên sợi tóc.

Rồi còn những biến chứng của nạn CS, những thứ bệnh phụ thuộc mà thiên hạ nghe qua cũng đều ghê sợ. Nào là tham ô, tham nhũng, bán nước, buôn dân, rồi nào là đầu gấu, mafia, xã hội đen, những thứ phụ tùng gớm ghiếc của Cộng sản, ngày ngày bủa giăng cuộc sống của người dân để hút máu họ làm cho cơ thể họ bị tê liệt rồi chết dần chết mòn.

Nạn đói còn có thể giải quyết trong vòng một năm vì vài tháng đầu tiên có sự trợ giúp của các quốc gia khác, rồi một năm sau, lúa trồng sẽ trổ bông sinh ra hột lúa, nuôi dân chúng, chấm dứt nạn đói. Nạn lụt thì cũng sẽ giải quyết dễ dàng, nhanh chóng, nhờ sự trợ giúp của lân bang và sự ân cần đùm bọc với lòng nhân đạo của đồng bào ở những vùng không bị nạn. Còn nạn Cộng sản là nạn chung cho cả nước, ụp xuống toàn dân, rất khó mà tiêu diệt. Con vi khuần Cộng sản đã lan tràn khắp nước, soi mòn cơ thể miền Nam suốt 37 năm nay, làm tê liệt hết những tế bào, uống hết máu trong thân thể, chỉ còn lại trơ bộ xương gầy. Nạn Cộng sản tàn hại dân chúng, làm bại họai thể xác và lụn bại tinh thần, để cho dân chúng điêu đứng, sống không ra sống mà chết thì cũng không ra chết, cứ lây lất mà sống, trước sức hoành hành của chứng bệnh Cộng sản.

UserPostedImage


Ngày trước, bệnh lao phổi – mà nhân loại phải chịu đựng trên 6000 năm - còn có thuốc Streptomycine tìm ra được vào năm 1944 để bài trừ, rồi đến sau này, bệnh Sida, một thứ bệnh nan y, đã âm thầm bách hại 42 triệu bệnh nhân trên thế giới, cũng còn có thuốc mới tìm ra để trị. Chỉ có nạn Cộng sản là không có thuốc nào để trừ khử được. Nhưng, đó là thời xưa. Thời nay, nhìn xem có chế độ độc tài, vô lại nào trên thế giới mà không lần lượt sụp đổ không? Như ông bà mình nói, thiện ác đáo đầu chung hữu báo, không có điều gì ác mà tránh khỏi sự trừng phạt của Trời đất. Có ai ngờ rằng bức tường ô nhục Bá Linh - một bức tường gây ra thiệt hại cho biết bao nhiêu sinh mạng của người Đông Đức – một sớm một chiều, đã bị đập tan nát không? Điều không tưởng này trở thành sự thật, bức tường tưởng đâu rằng sẽ tồn tại vĩnh viễn, đã trở thành đống gạch vụn sau 28 năm hiện diện. Nạn Cộng sản, dù hiện thời không có thuốc trị, nhưng tôi tin rằng, đến ngày, đến giờ, đến phút nào đó mà Trời đất đã an bài, nạn Cộng sản sẽ không còn, con vi trùng Cộng sản sẽ bị tiêu diệt và rồi người dân hiền lành sẽ được sống mốt đời đáng sống, không còn nơm nớp lo sợ nữa, không sợ tiếng chó sủa, không sợ bộ bà ba đen, không sợ chiếc khăn rằn…

UserPostedImage


Thiên đạo chí công, có bàn tay của Trời đất nhúng vào thì sẽ có sự công bằng cho tất cả nhân loài. Mỗi sáng thức dậy, khoảng 06:00, tôi có thói quen đưa tay bấm cái remote control TV để xem tin tức sốt dẻo trong 24 giờ qua. Tôi chờ đợi tin sốt dẻo ở Việt Nam từ 21 năm nay, tôi mong đợi được nghe một tin sốt dẻo về Việt Nam, cũng như tin ngày 8-12-1991 báo cho thế giới biết sự tan rả của Đảng Cộng sản Liên Xô và Liên Bang Xô Viết, một tin làm nhân lọai hân hoan, vui mừng hả hê và làm sửng sốt mọi người vì không có điềm gì báo trước. Đảng CS Việt Nam rồi cũng thế thôi.

Bè lũ Cộng sản sẽ đi vào ác đạo, ba con đường tối tăm mà những kẻ gian hiểm như chúng sẽ phải gánh chịu: Đó là địa ngục, ngạ quỷ và súc sinh.

Edited by user Wednesday, October 3, 2012 10:05:48 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#59 Posted : Wednesday, October 3, 2012 3:02:04 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Vũ Khí Bí Mật Của CIA: Phụ Nữ Làm Điệp Báo


· Trong tác phẩm “Not an Easy Day”, tác giả “Mark Owen”,một bí danh của Biệt Kich “Navy Seals” Tiểu Đội 6 kể lại rằng người theo dõi, tìm ra căn nhà nơi Osama bin Laden ẩn náu là một phụ nữ. Bà Jen, chuyên viên phân tích tài liệu tình báo để “Truy tìm đối tượng”, còn gọi là “Targeter”. Trong Cơ quan Tình Báo Trung Ương Hoa Kỳ -CIA- còn có rất nhiều phụ nữ tài ba tuyệt luân khác làm gián điệp. Phải chăng phụ nữ là một vũ khí đặc biệt trong ngành tình báo?

Cuốn sách mới, tuy không chính thức, do chính một thành viên trong Tiểu Đội 6 của Đơn Vị Biệt Kích Navy SEALS tiết lộ lần đầu tiên, kể lại rằng toàn bộ chiến dịch lùng bắt cho được Osama bin Laden thành công là nhờ một phụ nữ, mang bí danh “Jen” làm việc trong CIA. Bà Jen là một nhà phân tích tin tức tình báo, đã theo dõi, truy tầm nơi ẩn náu của Bin Laden trong nhiều năm. Cuối cùng bả cả quyết rằng bin Laden đang sống trong một biệt thự kín cổng cao tường chỉ cách Học Viện Quân sự Pakistan chưa đầy nửa dậm, trong tỉnh Abbottabad. Trước khi cuộc tập kích diễn ra, bà Jen thuyết trình trước tiểu đội Biệt Kích về những tình huống có thể xảy ra khi mở cuộc tập kích vào căn biệt thự ở Abottabad. Bà mô tả chính xác đến nỗi khi họ phá cánh cổng để vào toà nhà, cái cổng sẽ bung vào phiá trong hay bắn ra ngoài. (Bà Jen đoán không sai một ly).

Bà Jen là một mẫu sĩ quan tình báo kiểu mới, làm việc trong CIA với những đặc điểm như thông minh, tự tin, và phải là một phụ nữ. Những đặc điểm này trước đây chưa hề có, bởi vì từ nhiều năm, cơ quan tình báo trung ương thường loại trừ phụ nữ, không tuyển họ vào làm công tác điệp báo. Thường thường nữ nhân viên chỉ được dùng trong chức vụ thư ký, công tác đả tự, hay giỏi lắm thì cũng chỉ lên đến cấp trung trong việc phân tích tin tức tình báo.

Bây giờ tình hình khác hẳn ngày xưa, những người như bà “Jen” được giao chức vụ “Targeter”, hay chuyên viên truy tầm, theo dõi đối tượng. Nhiệm vụ chính của những Targeter là phải nghiên cứu rất nhiều tin tức tình báo do máy bay không người lái đem về,thường là không rõ ràng,và lắng nghe những mẩu điện đàm nghe lén được, hay thu thập những tin tức rời rạc, ráp nối chúng lại, để viết báo cáo về những đối tượng cần theo dõi. Chúng là những tên khủng bố, những kẻ buôn bán ma túy, vũ khí. Sau biến cố 9/11 cơ quan tình báo trung ương CIA bị khiến trách, chê bai rất nặng, nhất là từ phía các chính khách. Cũng vì lý do đó, cơ quan CIA lập tức phải cải tổ, hoàn thiện công tác điệp báo của mình bằng cách trang bị kỹ thuật tối tân, và huấn luyện những đợt chuyên viên targeter hoàn toàn mới, giống như bà “Jen”.

Khác với những nhà phân tích trong lãnh vực kinh tế, chính trị của một nước ngoại quốc, những chuyên viên targeter này chỉ chú tâm theo dõi một “đối tượng” duy nhất, thường là những tên khủng bố, hay nhóm đối tượng đặc biệt nào đó. Họ làm việc sát cánh với những đơn vị biệt kích, những sĩ quan tiền tuyến liên quan đến việc phân tích, nhận định tình hình của họ. Theo ông Jose Rodriguez, cựu phó giám đốc CIA đặc trách về nghiệp vụ, đa số những “targeter” ngày nay lại là phụ nữ.

Thực vậy, đơn vị đầu tiên của CIA được giao nhiệm vụ truy lùng tổ chức Al-Qaeda mang bí danh “ Alec Station” là đơn vị đầu tiên tuyển phụ nữa vào làm điệp báo từ hồi thập niên 1990’s.. Ông Mike Scheuer, Trưởng toán đầu tiên của Alec St ation kể lại rằng vào năm 1999 khi ông rời Alec St ation tất cả 14 “Targeter” trong đơn vị đều là phụ nữ. Ông còn tiết lộ thêm rằng sau biến cố 9/11, tên lãnh tụ cao cấp đầu tiên của nhóm Al-Qaeda bị tóm cổ chính là nhờ công tác điệp báo của một phụ nữ. Ông đề cao vai trò của phụ nữ làm tình báo hết mực, khi ông nói: “Nếu được phép, chúng tôi có thể treo tấm bảng hiệu: Chúng tôi không nhận đơn xin việc của đàn ông tại đây.”.

Một trong những “targeter” nổi tiếng trong lịch sử tình báo cận đại là bà Jennifer Matthews. Bà là trưởng nhiệm sở CIA ở tỉnh Khost , Afghanistan . Bà có trách nhiệm phải theo dõi hành tung của một lãnh tụ cao cấp của Al-Qaeda, tên là Abu Zubaydah. Trong tác phẩm “The Triple Agent” “ Điệp Viên Tam Trùng” ông Jody Warrick kể lại rằng tên gián điệp Zubaydah, sắp được đưa đến điạ điểm an toàn ở Faisalabad , Pakistan . Ông Jody Warrick mô tả hết sức cảm động tâm trạng của một phụ nữ làm gián điệp. Họ bị giằng co giữa trách nhiệm với gia đình và công tác điệp báo ở ngoài tiền tuyến. Bà Matthews tổ chức ăn Lễ Giáng Sinh năm 2009 viễn liên với con cái ở thành phố Fredericksburg , tiểu bang Virginia bằng cách video chat với con, qua hệ thống “skype” . Sau khi những đứa con mở quà giáng sinh, đứa con trai út hỏi mẹ: “Me cho con xem khẩu súng của mẹ đi.”. Bà cầm khẩu súng ngắn, và khẩu súng trường trên tay, gửi hình về cho cậu con xem. Ngay sau đó, bà đi vội sang phòng ăn của đơn vị để cùng ăn tiệc Giáng Sinh với đồng đội. Năm ngày sau, bà Matthews bị giết chết vì một tên bác sĩ người Jordan mà bà nghĩ y đang cộng tác với bà, và làm gián điệp cho CIA. Nhưng hắn phản bội, ôm bom tự sát, vào gặp bà Matthews và toàn thể nhân viên tình báo tại trụ sở CIA ở tỉnh Khost, giết chết gần hết nhân viên CIA ở đây. Ông Phó Giám đốc Rodriguez nói về bà Matthews: “Bà ta là một trong những điệp viên giỏi nhất từ bấy lâu nay.”.

Giống như bà Matthews, một điệp viên nữ khác là bà Gina Bennett, chuyên gia phân tích tình hình, đã sớm đưa ra lời cảnh cáo cho chính phủ biết từ năm 1993, về sự nguy hiểm của tổ chức Al-Qaeda. Trong tác phẩm tựa đề: “National Security Mom” “Bà Mẹ Làm Việc Trong Ngành An Ninh Quốc Gia” bà bầy tỏ nỗi khổ tâm của người phụ nữ làm nghề gián điệp, không lo tròn trách nhiệm với gia đình. Nhiều khi họ phải tổ chức những ngày lễ, kỷ niệm của gia đình từ một nơi hẻo lánh xa xôi của trái đất. Bà viết trong cuốn sách: “Tôi được hưởng một ngày Mother’s Day tuyệt vời khi tôi video chat với các con, xem chúng ăn sáng với miếng pancake thơm mùi chocolate. Tôi nhìn các con trên cái laptop của mình, và tưởng tượng ra mùi thơm ngọt ngào của miếng pancake các cháu đang ăn.”.

Là một bà mẹ có năm đứa con, bà Bennet tâm sự: “Tôi không nghĩ phụ nữ khác với nam giới trong việc hy sinh tình cảm gia đình với công vụ khi chọn làm nghề gián điệp trong CIA. Điều này không có nghĩa là chồng con không ủng hộ chúng tôi trong việc làm. Thực ra, các đứa con của tôi hết sức thông cảm cho việc làm của mẹ. Chúng coi như là những người bạn đồng hành với tôi, chia sẻ tình cảm của gia đình với nhu cầu phục vụ đất nước. Chúng rất hãnh diện về việc làm của mẹ chúng.”.

Hồi đầu nắm 2009, Tổng thống Ob ama yêu cầu ông Bruce Riedel, một sĩ quan cao cấp, chuyên viên chống khủng bố, làm việc lâu đời trong CIA đến gặp Tổng thống và duyệt xét lại tình hình ở Afghanistan cho chính phủ mới của Tổng thống. Một trong những việc đầu tiên ông Bruce phải làm là đến tận trụ sở trung ương của CIA ở Langley , Virginia tìm hiểu về chương trình sử dụng máy bay gián điệp drone trong cuộc chiến chống khủng bố. Ông hiểu rằng chính quyền mới của ông Ob ama chú ý rất nhiều đến chương trình này. Khi đến trụ sở CIA, ông Bruce Riedel hết sức kinh ngạc khi thấy đại đa số thành phần điều khiển chương trình điệp báo bí mật này là phụ nữ. Họ giỏi lắm, họ đứng thuyết trình, và nắm vững từng chi tiết của hoạt động bí mật này. Ngày hôm đó người đứng thuyết trình cho ông Riedel là một phụ nữ, và nhiều “targeter” khác cũng là phụ nữ.

Trước khi Toà Bạch Cung công bố chiến lược mới của chính quyền ở Afghanistan và Pakistan , ông Obama mời toàn bộ toán tình báo đến Văn Phòng Bầu Dục để ngỏ lời cám ơn họ. Nhóm người được ông Riedel mang đến Bạch Cung gặp Tổng thống gồm có chuyên gia về người Afghan trong Bộ Ngoại Giao , và một chuyên gia về Pakistan từ CIA đưa sang. Ông Ri edel nói với Tổng thống: “Xin giới thiệu với Tổng thống đây là một chuyên gia giỏi nhất về tình hình Pakistan . hiện nay”. Tổng thống ngạc nhiên khi gặp người chuyên gia này là một phụ nữ đi đôi giầy cao gót. Ông bật cười, và nói đùa: “Trông bà không có vẻ gì là một chuyên gia về Pakistan chút nào cả.”

Là một trong những phụ nữ đầu tiên được giao trọng trách lãnh đạo cao cấp trong ngành tình báo, bà Mary Margaret Graham đặc trách những hoạt động bí mật của CIA trong lãnh vực chống phản gián, phá hoại, và hoạt động bán quân sự. Bà Graham kể lại rằng phụ nữ làm “targeter” có cái lợi là họ được ngồi làm việc ở trung ương trong vùng Hoa Thịnh Đốn, để phân tích tin tức tình báo. Họ lại được giao cho những công tác quan trọng.

Valerie Pl ame một sĩ quan tình báo xinh đẹp làm cho CIA, từng bị chính quyền của ông Bush cho bạch hoá lý lịch hồi năm 2003 bằng một bài báo của ký giả Robert Novak liên quan đến vấn đề vũ khí giết người hàng loạt ở Iraq. Bà Pl ame tâm sự rằng công việc của một targeter trong CIA giúp cho người phụ nữ hiểu được tình hình sôi động của thế giới bên ngoài, và không phải hy sinh đời sống gia đình. Theo bà việc làm này có số giờ làm việc hạn định, không gây ảnh hưởng nhiều cho gia đình.

Khi được hỏi vì sao phụ nữ được ưa thích để giao làm targeter hơn là nam giới, bà Graham giải thích vì phụ nữ có năng khiếu chú ý nhiều đến những chi tiết nhỏ hơn đàn ông. Ông Scheuer cũng xác nhận: “Giữa muôn vàn việc nhỏ nhặt trong điệp vụ tình báo, quả thực phụ nữ giỏi hơn đàn ông trong việc phân tích mớ tin tức hỗn độn này. Họ có tài chú ý đến tiểu tiết, và kết nối những chi tiết đó lại với nhau. Tin tức lấy về từ những nơi hẻo lánh xa xôi, rồi đem kết nối với tin thu lượm qua giấy thông hành, thẻ tín dụng. Đó là lý do khiến phụ nữ làm việc giỏi hơn đàn ông.”

Bà Bennet thì nói đùa: “Cái tính nhớ dai của phụ nữ giúp họ tóm cổ trúng phóc những đối tượng cần bắt.”. Phát ngôn viên của CIA Preston Golson thì cho rằng một chuyên viên phản gián giỏi là người lanh trí, sáng tạo, kiên nhẫn, nhớ dai, và có sức thuyết phục, bất kể đàn ông hay đàn bà.

Hồi xưa, CIA không hoàn toàn giữ thái độ công bằng về giới tính, nhất là khi tuyển nhân viên vào làm nghể gián điệp. Lấy trường hợp của bà Virginia Hall, bà là người đàn bà dân sự duy nhất được trao tặng huân chương bội tinh trong Thế Chiến Thứ Hai. Trong cuộc chiến này, bà Hall từng phục cho cơ quan tiền thân của CIA. Hồi bấy giờ gọi là OSS , Office of Strategic Services. Ngụy trang là người nông dân, bà Hall đã lén xâm nhập vào nước Pháp thời kỳ bị Đức chiếm đóng. Bà giúp huấn luyện ba tiểu đoàn kháng chiến quân. Người ta hết sức thán phục cái tài ngụy trang của bà. Tài liệu lịch sử chính thức của CIA kể lại rằng người ta từng thả dù bà bằng máy bay vào vùng địch. Trên lưng chỉ mang một chiếc ba lô nhỏ, thế là bà len lỏi bám vào vùng địch để sống. Vậy mà sau khi chiến tranh kết thúc, bà Hall xin gia nhập cơ quan CIA, bà bị cho ngồi một xó làm thư ký nghiên cứu tình hình, tránh xa những việc làm gan dạ của ngành điệp báo.

Thực vậy, rất nhiều sĩ quan OSS trước đây đều không tìm được việc làm trong CIA sau chiến tranh để có dịp thi triển sự gan dạ của mình trong nghề gián điệp. Một cựu giám đốc điều hành trong cơ quan CIA, bà Nora Slatkin xác nhận hiện tượng này trong bài diễn văn đọc ở Hội Đồng Bang Giao Quốc Tế Chicago năm 1996: “Vào thời bình, xã hội của chúng ta đành lòng phí phạm tài năng siêu việt của phụ nữ, để hồ sơ của những nhân vật trứ danh một thời như bà Virginia Hall nằm sâu trong ngăn kéo hồ sơ, không thèm đụng tới.”.

Bà Jean Vertefeuille, một nhân vật có tài bắt kẻ nội gián nằm trong cơ quan CIA. Năm 1994, chính bà đã dẫn đầu nhóm điệp viên bắt được tên phản quốc Aldrich Ames. Tên này ăn cắp tài liệu mật bán cho gián điệp Nga. Bà Vertefeuille cũng đồng ý rằng vào giai đoạn mới thành lập, CIA không đối xử công bằng đối với phụ nữ. Bà đã gia nhập CIA từ năm 1954, và kể rằng có nhiều khi phiá điệp viên đàn ông còn tỏ ra ăn hiếp phe phụ nữ. Nếu họ có dịp lấn lướt phụ nữ là họ làm liền, không từ nan một hành vi nào cả. Hồi bấy giờ phụ nữ được tuyển vào làm chỉ được giao làm những việc giấy tờ, hành chánh, dù rằng đương sự có văn bằng Luật khoa.

Kể từ thập niên 1970’s phụ nữ bắt đầu được giao cho công tác điệp báo. Nhưng thường ra cũng chỉ ngồi phân tích, điều nghiên, và làm thư ký. Tình hình từ từ thay đổi. Lấy trường hợp của bà Graham, bà được tuyển vào làm cho CIA từ năm1979, sau khi tốt nghiệp Master (Cao Học) về văn minh Nga, và được gửi sang sứ quan Mỹ ở Mạc Tư Khoa, đóng giả làm vú em. Bà kể lại lại là hồi đó hiếm khi nào có phụ nữ được giao làm công tác gián điệp bí mật. “Khi tôi vào làm chỉ có năm phụ nữ làm gián điệp. Vài năm sau, chỉ còn có hai người. Ba người kia bỏ đi vì lý do riêng, như lập gia đình, hay ở nhà nuôi con.”. Trong giai đoạn này, phụ nữ thường được đề bạt lên làm chức vụ “cổ áo mầu hồng”, ám chỉ những việc làm văn phòng trong sở nhân dụng, hay lo về ngân sách. Những công tác cao cấp về ngành gián điệp vẫn không cho phụ nữ len lỏi vào.

Vào thời kỳ đầu, phụ nữ nào lọt được vào việc điệp báo, chắc chắn người đó có nhiều lợi thế. Một sĩ quan tình báo phụ nữ hồi hưu kể lại rằng: “Không có ai nghĩ rằng một phụ nữ lại làm gián điệp, hay trở thành một “case officer” sĩ quan tình báo trong mật vụ đặc biệt. Vì thế, tôi có thể qua mặt nhiều vụ sừng sỏ khó vô cùng.” Nhưng thú thực hồi đó cánh đàn ông vẫn tỏ ra khinh miệt phụ nữ chúng tôi ra mặt. Ngay sau khi bà Plame được bổ nhiệm làm sĩ quan tình báo mật, ông trưởng nhiệm sở cho gọi bà lên trình diện để xem mặt. Bà kể lại với tuần báo Newsweek như sau: “Khi tôi bước vào văn phòng của ông. Ông ta gác chân lên bàn, và phì phèo ngậm điếu xì gà thật to. Ông trừng mắt ngó tôi thật kỹ, và bảo tôi xoay người cho ông xem. Tôi giận quá, hét vào mặt ông.: “Ông là kẻ phải xoay người chứ không phải tôi.”. Ông ta bèn mỉm cười giã lã chữa thẹn.

Đến năm 1986, một số phụ nữ làm việc trong CIA bắt đầu rủ nhau phản công lại. Năm đó, họ cùng nhau thưa cơ quan CIA ra toà trong vụ kiện tập thể về tội cơ quan này kỳ thị, ngăn cản không cho phụ nữ làm những công tác bí mật. Năm 1995, cơ quan CIA phải xin điều đình bồi thường để giải quyết vụ án. Họ hứa sẽ thay đổi chế độ làm việc dưới sự theo dõi của toà án trong vòng bốn năm. Ngoài ra, cơ quan CIA đồng ý bồi thường những phụ nữ bị thiệt hại, mỗi người một số tiền là $940.000 đô la. Bà Graham tâm sự: “Có một số tiến bộ sau vụ kiện này. Chúng tôi hy vọng sẽ không còn phải đem nhau ra toà, vì đó không phải là điều lý tưởng để tìm sự thay đổi.”

Ngày nay, gần hai thập niên sau khi xảy ra vụ kiện, theo ông Golson phụ nữ chiếm tỉ lệ 40% ở cấp lãnh đạo làm trong CIA. Kể từ năm 2011, người đứng hàng thứ ba trong hệ cấp lãnh đạo CIA là bà V.Sue Bromley. Trước đó, có bà Stephanie O’Sullivan. Xuống thấp hơn là những người làm công tác phân tích, điều nghiên tình hình như bà Jen. Nhân vật đã giúp kết liễu khá nhiều lãnh tụ cao cấp của tổ chức Al-Qaeda.

Sau vụ tập kích đánh vào nơi ẩn náu, và giết chết bin Laden, toán biệt kích SEALs được chở thẳng đến nhà kho máy bay của Mỹ ở Jalalabad, thuộc Afghanistan . Bà Jen cùng ngồi đợi với những đoàn viên khác trong lúc những người lính chuyển giao bao đựng xác tên lãnh tụ khủng bố đi nơi khác. Theo tác giả Mark Owen, bí danh của người biệt kích SEALs bắn chết bin Laden kể lại, anh trông thấy bà Jen đang đứng giữa vòng tròn cùng với nhiều quân nhân khác theo dõi việc chuyển giao bao đựng xác tên bin Laden. Một lúc sau, tác giả Owen viết tiếp, trong chiếc phi cơ vận tải C-130 trở về Kabul , anh ta trông thấy bà Jen đang ngồi bó gối như một đưá trẻ trong mớ đồ đạc ngổn ngang trên sàn máy bay. Bà đang rấm rứt khóc vì sung sướng thấy mình đã làm xong công tác đến nơi đến chốn.

Trong quá khứ, cơ quan CIA tìm mọi cách không cho phụ nữ đi ra tiền tuyến. Bây giờ, họ tìm cách không cho bà Jen xuất đầu lộ diện. Nói về cuốn sách mới này của một người lính biệt kích SEALs, ông Golson cho rằng nó rất nguy hiểm khi kể rành rẽ một cá nhân nào đó làm một công tác đâc biệt. Nhất là khi nói bà này đã giúp tìm ra nơi trốn tránh của bin Laden. Ông nhấn mạnh: “Những cá nhân làm tình báo không bao giờ muốn nổi tiếng, hay được sự chú ý, và công luận Mỹ cũng đồng ý rằng những cá nhân này nên được dấu mặt trong bóng tối.”

Như bà Jen chứng tỏ với đồng đội rằng những người phụ nữ làm ngành điệp báo cũng có quyền tranh đấu cho quyền lợi của họ trong bóng tối.

Bài phóng sự điều tra của Eli Lake trên Newsweek ngày 24/9/2011
Nguyễn Minh Tâm dịch
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#60 Posted : Thursday, October 4, 2012 1:35:51 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,163
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 371 time(s) in 270 post(s)

Hãy "HẤP HÔN" trước khi "HẤP HỐI"


Ngô Chân


Ai còn vợ, còn chồng sống đầm ấm với nhau là đang hưởng phước. Ngẫm lại, người quan trọng nhất đời của mình chính là người phối ngẫu. Cha mẹ rồi sẽ qua đời, con cái rồi sẽ có gia đình riêng và rời tổ ấm, bạn bè dù thân mấy cũng có đời sống riêng của bạn. Chính người vợ hay chồng là bạn đường mà cũng là bạn đời, có phước cùng hưởng, có họa cùng chịu.

Thời kỳ vàng son đầu tiên của hai vợ chồng là lúc mới cưới và chưa có con. Thời kỳ vàng son thứ hai là khi nợ mòn, con lớn, khi con cái rời cha mẹ lập tổ ấm riêng của chúng, khi vợ chồng già về hưu, có thì giờ bên nhau. Ai đang hưởng hạnh phúc này, hãy cảm tạ Thượng Đế và cám ơn nhau bằng những lần hấp hôn. Hấp hôn không cần phải làm linh đình, tiệc tùng mời mọc. Những trình diễn bề ngoài này có thì vui, nhưng không phải là điều cần thiết. Hấp hôn chỉ cần hai người bên nhau, nếu có điều kiện đi xa như hai cụm mây lang thang thì càng tốt, không thì ở nhà với nhau cũng được. Bí quyết là khắng khít, quấn quít bên nhau. Hấp hôn phải được quan niệm như bảo trì (tune-up) chiếc xe hơi. Muốn xe chạy tốt, bảo đảm thì cần bảo trì hằng năm. Chữ T.U.N.E.U.P. cho chúng ta nhớ những điểm chính của hấp hôn.

T:TIME: thời gian bên nhau để tâm tình, để trò chuyện. Đây là thời gian vô cùng quí báu không nên thiếu. Nên thu xếp thì giờ để tham dự công việc của vợ, hay chồng. Mục sư Joel Osteen kể lại (trong Guideposts April 2012) chuyện vợ ông có mặt trong những bài giảng của ông. Có lần, ông phải giảng đi, giảng lại tám lần cùng một bài giảng. Cả tám lần đều có mặt của bà. Bà luôn chăm chú nghe, luôn cười vui vẻ với những câu chuyện khôi hài ông kể mặc dầu đã nghe nhiều lần. Ô ng nghĩ rằng có thể bà giả vờ, nhưng dù sao cũng khiến ông vui sướng trong lòng vì biết vợ luôn ở cạnh mình.

U:UNMASK: ung nhọt cần mổ xẻ. Vợ chồng sống lâu năm với nhau dễ có những điều bằng mặt mà không bằng lòng. Không nên che giấu nữa, không nên im lặng chịu đựng nữa mà cần thành thật đem ra mổ xẻ như mổ cái ung nhọt. Mặc dù có đau đớn nhưng cả hai sẽ lành bệnh và lành mạnh.

N:NEW EAR &TONGUE: tập nghe, tập nói ngôn ngữ tình yêu. Xin chép lại 5 ngôn ngữ tình yêu của Gary Chapman:

- Talk (trò chuyện)
- Task (thực hành)
- Time (thời giờ)
- Token (tặng phẩm)
- Touch (thoa bóp)

E:ERASE: xóa. “Xóa bàn làm lại”. Làm người ai cũng có những lỗi lầm, những lần làm đau lòng nhau. Hai vợ chồng như hai con nhím, xa nhau thì nhớ, gần nhau thì lông nhím con này châm chích con kia. Hấp hôn là dịp tuyên bố quên hết những lỗi lầm của người phối ngẫu, mà bắt đầu yêu thương và cầu nguyện cho “kẻ thù”. Hấp hôn là lúc cả hai người cùng quyết tâm viết trang mới trong quyển sách chuyện tình đôi ta.

U:UNDERSTAND: ưng ý, hiểu rõ nhau. Có người nói: đàn ông thuộc Hỏa tinh, đàn bà thuộc Kim tinh nghĩa là hoàn toàn trái ngược mà nay phải sống chung với nhau. Nhiều cặp vợ chồng sống với nhau mấy mươi năm mà vẫn không hiểu nhau. Nên thường tâm sự, trò chuyện hai người sẽ hiểu nhau hơn.

P:PASSION: phấn khích (tình yêu như đám lửa, để lâu sẽ nguội dần, nên cần thêm củi luôn). Để tình yêu không trở nên băng giá, nên nhớ lại, nhắc lại thuở mới yêu nhau. Để nung nóng lại tình yêu, nên xem lại 5 ngôn ngữ tình yêu kể trên.

Chúng ta nên tránh 3 điều dễ làm mất hạnh phúc gia đình là chỉ trích, phàn nàn và so bì. Viết theo tiếng Anh, chúng ta có 3 chữ C: criticizing (chỉ trích), complaining (phàn nàn), comparing (so bì).

Nhân sinh quan của người thổ dân hải đảo Hawaii là “Ho’oponopono” nghĩa là hòa giải và tha thứ. Quan niệm này có thể áp dụng để xây dựng hạnh phúc lứa đôi. Bốn điều tâm niệm của họ là:

I’m sorry (Tôi hối lỗi, Lỗi tại tôi)
Forgive me (Tha thứ tôi)
Thank you (Cám ơn)
I love you (Anh yêu em / Em yêu anh)

Mỗi người nhận lỗi về mình, chứ không đổ lỗi cho người khác. Họ xin sự tha thứ. Họ nói cám ơn và bày tỏ tình yêu. Các bạn có thể đọc thêm quan niệm sống đẹp tuyệt vời này qua: http://www.ho-oponopono.org/

Các bạn thân của tôi ơi! Nếu vợ chồng bạn thường hay tránh mặt nhau, hoặc gặp mặt nhau là cãi lẫy thì bạn cần hấp hôn rồi đó. Hãy hấp hôn trước khi một trong hai người hấp hối, lúc đó hối hận thì đã muộn. Hơn thế nữa, khi cha mẹ sống vui vẻ, hòa thuận, hạnh phúc thì đó là niềm vui rất lớn cho các con.


Users browsing this topic
Guest
456 Pages<12345>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.