Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

472 Pages«<470471472
Options
View
Go to last post Go to first unread
Mắt Buồn  
#9421 Posted : Monday, June 26, 2017 7:14:08 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,535

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

100 năm ngày sinh của Ella Fitzgerald


Tuấn Thảo

Phát Thứ Bảy, ngày 24 tháng 6 năm 2017

UserPostedImage

Ella Fitzgerald và ông bầu Norman Granz© Michael Ochs


Nếu còn sống, Ella Fitzgerald năm nay sẽ ăn mừng sinh nhật lần thứ 100. Lúc sinh tiền, Ella từng được mệnh danh là Đệ nhất Phu nhân hay là Nữ hoàng nhạc jazz. Ella Fitzgerald thật xứng đáng với danh hiệu này nhờ một chất giọng thiên phú với âm vực trên ba quãng tám, nhờ có tai nhạc cực kỳ bén nhạy (perfect pitch) cho dù bản nhạc có khó cách mấy, chỉ cần nghe là nhập tâm để rồi hát lại được ngay.

Thế nhưng, nếu chỉ trông cậy vào hai năng khiếu này mà thôi, thì chưa chắc gì Ella Fitzgerald đã thành danh để rồi được công nhận như một trong những gương mặt tiêu biểu nhất dòng nhạc vocal jazz. Ella Fitzgerald lên ngôi Nữ hoàng nhạc jazz phần lớn là nhờ vào nỗ lực của chính bản thân, qua việc trau dồi với các bạn đồng nghiệp, học hỏi nơi các bậc đàn anh.

Sự nghiệp của Ella Fitzgerald (1917-1996) khởi đầu trong khó khăn, và không gặp thành công nhanh như mong đợi. Xuất thân từ một gia đình nghèo, nguyên quán ở bang Virginia, Ella Jane Fitzgerald không được học hành tới nơi tới chốn. Mồ côi mẹ từ thời niên thiếu, Ella còn bị cha dượng hành hạ bạc đãi, bà thường xuyên trốn học và từng sống một thời gian trong viện cô nhi.

Từ lúc còn nhỏ, Ella Fitzgerald đã ôm ấp giấc mộng sân khấu, nhưng bà muốn trở thành diễn viên múa chứ không phải là ca sĩ. Năm bà 17 tuổi (cuối năm 1934), Ella tham gia một cuộc thi ‘‘Amateur Nights’’ tổ chức nhằm tuyển lựa tài năng mới trong giới nghiệp dư. Ban đầu bà ghi danh vào nhóm thi múa, nhưng vì bị các thí sinh khác chèn ép bắt nạt nên giờ chót Ella chuyển qua nhóm thi hát.

Kết quả là Ella đứng đầu cuộc thi với phần thưởng 25 đô la thời bấy giờ. Sự kiện này chẳng những làm nên tên tuổi của Ella, mà còn gầy dựng huyền thoại của nhà hát Apollo ở Harlem, New York. Nhờ vào thành công bước đầu này, Ella được tuyển vào dàn nhạc jazz của nhạc sĩ Chick Webb (1905-1939). Mãi đến năm 1942, tức là 3 năm sau sau khi ông qua đời vì bệnh lao, Ella Fitzgerald mới tách ra riêng bắt đầu nghiệp hát solo.

http://vi.rfi.fr/van-hoa...sinh-cua-ella-fitzgerald

Trong giai đoạn khởi đầu sự nghiệp, Ella Fitzgerald đã ghi âm một số bản nhạc ăn khách vào những năm 1935-1936 (chẳng hạn như A-Tisket A-Tasket, Love & Kisses, I'll chase the blues away, If You Can’t Sing It You’ll Have To Swing It) nhưng giọng ca của bà vẫn chưa vững vàng sâu sắc. Mãi đến hơn 5 năm sau, khi bà được nghe và biểu diễn với các nghệ sĩ cùng thời như Dizzy Gillespie hay Charlie Parker thì lúc đó Ella Fitzgerald mới khám phá sở trường hát điệu swing của mình.

Ella Fitzgerald còn có cái biệt tài ứng khẩu biến tấu, cách hát độc âm biểu diễn điệu scat linh hoạt : nhờ lỗ tai bén nhạy bà có thể nhái giọng của các ca sĩ khác (đặc biệt là Rose Murphy) và hay hơn nữa, bà có thể giả giọng y hệt như tiếng kèn đồng của thiên tài Louis Armstrong. Điều này ít ai nhắc tới !

Tuy có tài, nhưng Ella Fitzgerald phải mất một thời gian dài để đạt tới thành công. Một phần cũng do nạn kỳ thị và chính sách phân biệt đối xử đối với các nghệ sĩ Mỹ da đen thời bấy giờ. Một trong những người đã nhiệt tình nâng đỡ Ella chính là thần tượng điện ảnh Marilyn Monroe. Theo lời kể của Ella Fitzgerald, ngôi sao màn bạc Marilyn đã đích thân gọi điện cho ông chủ phòng trà Mocambo Club tại Los Angeles.

Marilyn Monroe hứa rằng nếu ông ký hợp đồng thuê ca sĩ Ella Fitzgerald, thì vào mỗi đêm biểu diễn, cô sẽ đến nghe nhạc và đặt bàn hạng nhất dành cho VIP. Hứa thì phải làm, Marilyn Monroe tôn trọng lời cam kết không sai một chữ, và sự hiện diện của Marilyn đã thu hút đông đảo phóng viên nhiếp ảnh báo chí, giúp cho đợt biểu diễn của Ella Fitzgerald càng thêm thành công.

http://vi.rfi.fr/van-hoa...sinh-cua-ella-fitzgerald

Trong giai đoạn hát solo (với hãng đĩa Decca và sau đó là hãng đĩa Verve Records), tài nghệ của Ella Fitzgerald thật sự chín muồi vào những năm 1945-1947. Những ca khúc như Flying Home, Oh Lady Be Good cũng như How High The Moon cho thấy là nhờ vào công lao mài dũa, mà một tài năng ban đầu chỉ là một phiến ‘‘đá thô’’ lại trở thành một viên ngọc huyền quý hiếm …..

Theo nhà phê bình Mark C. Gridley trong quyển sách nghiên cứu đề tựa ‘‘Jazz Styles, History& Analysis’’, thành công của Ella Fitzgerald một phần là cũng nhờ vào sự hợp tác của ông bầu (nhà quản lý) Norman Granz. Đây là giai đoạn bà ghi âm nhiều ca khúc có tầm ảnh hưởng lớn, nâng lên hàng đầu tên tuổi của Ella Fitzgerald trong làng nhạc jazz từ cuối những năm 1940 đầu thập niên 1950.

Từ năm 1955 trở đi và trong vòng nhiều thập niên liền, giọng ca Ella Fitzgerald tung hoành trên vòm trời nhạc jazz mà hầu như không có đối thủ. Theo báo New York Times, giai đoạn huy hoàng nhất là từ năm 1956 đến 1964, thời mà Ella ghi âm cho hãng đĩa Verve 8 tập nhạc qua đó mỗi album được dành riêng cho dòng nhạc của một tác giả lớn thời bấy giờ như George Gershwin, Cole Porter, Duke Ellington, Rodgers & Hart, Harold Arlen, Jerome Kern, Johnny Mercer. Các tác giả này nay được liệt vào hàng kinh điển của nước Mỹ trong bộ vựng tập The Great American Songbook.

Trong mắt giới phê bình, đây là một trong những đóng góp đáng ghi nhớ của bà cho nền văn hoá Mỹ. Đến năm 1981, Ella Fitzgerald thực hiện một album thứ 9 dành cho tác giả Antonio Carlos Jobim người đã khai sinh dòng nhạc bossa nova của Brazil, dù rằng giọng ca của Ella không còn nhiều phong độ như xưa, nhưng nhờ Ella mà dòng nhạc jazz càng thêm phổ biến rộng rãi trong công chúng ……

Bắt đầu vào năm 1935, sự nghiệp của Ella Fitzgerald kéo dài trong gần sáu thập niên có dấu hiệu sa sút từ đầu những năm 1980 trở đi. Ella ghi âm những bản nhạc cuối cùng vào năm 1991. Chứng bệnh tiểu đường càng trở nên trầm trọng khiến cho bà phải đau đớn khổ sở trong những năm tháng cuối đời. Bà mất vào năm 1996 tại Beverly Hills, hưởng thọ 79 tuổi và được an táng tại nghĩa trang Inglewood, bang California ...

http://vi.rfi.fr/van-hoa...sinh-cua-ella-fitzgerald

Ella Fitzgerald vĩnh viễn ra đi để lại một di sản khổng lồ về số lượng ca khúc ghi âm cho khoảng 70 album. Lúc sinh tiền bà đã đoạt vô số giải thưởng cao quý trong đó có tới 14 giải Grammy, kể cả giọng ca nhạc jazz, giọng ca nhạc pop, trình diễn xuất sắc, album hay nhất và giải thành tựu trọn đời. Di sản của Ella Fitzgerald còn khá đồ sộ về mặt dấu ấn và phong cách biểu diễn.

Theo lời nhà phê bình Michel Contat, lúc sinh tiền Ella Fitzgerald đã tạo ra khuôn thước cho cách hát nhạc jazz, mà cho tới bây giờ vẫn chưa có ai sánh bằng. Ngoài giọng ca trong sáng, Ella Fitzgerald còn có lối phát âm nhả chữ giúp cho ca từ tròn vành rõ nét, lối hát như thể tách rời từng chữ ấy giúp cho bài hát trở nên sinh động dễ hiểu, cách hát đầy ngẫu hứng nhưng vẫn luôn tôn trọng giai điệu, Ella chỉ biến tấu tung hứng với nhạc sĩ khi nào điều đó làm cho ý tứ bài hát thêm đặc sắc. Theo nhà phê bình Michel Contat, như thế nào để diễn đạt đúng ý của người soạn nhạc, thì họ chỉ cần nghe cách hát của Ella Fitzgerald là họ sẽ hiểu ngay.

Trong những năm tháng cuối đời, Ella Fitzgerald thường nói : những khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời bà chính là lúc bà đứng trên sân khấu. Đến khi bà bị mù đôi mắt và bị cụt đôi chân, bà sẵn sàng đánh đổi tất cả để được đứng trên sân khấu một lần nữa, để cất tiếng hát cho tới giây phút lâm chung, để vang giọng ca cho tới hơi thở cuối cùng.
thao ly  
#9422 Posted : Monday, June 26, 2017 1:25:59 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,306
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 372 time(s) in 271 post(s)

Chuyện kể nhân ngày của Cha


Thứ Ba, 20 tháng 6, 2017
Tuấn Khanh

UserPostedImage

Jack Roberts, con trai 4 tuổi của Chánh án Tòa án tối cao Hoa Kỳ, John Roberts,
thì thầm với cha mình tại Toà án Tối cao ngày 03 tháng 10 năm 2005, Washington, DC.
Ảnh minh họa. ~ AFP photo


Tôi ghi lại câu chuyện có thật, với bản video dưới đây như một phút suy niệm dành cho những người Cha đang - hay sẽ - đối diện với con cái của mình, mỗi ngày, từ nay và đến về sau.

Câu chuyện diễn ra ở toà án tại Mỹ. Một ông bố ra toà vì tội đậu xe sai chỗ và có thể bị phạt đến 90$.

Bất ngờ, khi phiên toà bắt đầu, cậu bé 5 tuổi - con trai của bị cáo - đột nhiên leo xuống ghế và tiến đến gần chỗ bố cậu đang đứng. Những ai đang có mặt tại phiên toà đều buồn cười. Vị quan toà cũng vậy. Điều đáng yêu là ông đã mời cậu bé lên chỗ của ông để phỏng vấn về tình trạng phạm tội của bố cậu.

Khi vị quan toà hỏi cậu bé, tên là Jacob, rằng nếu cậu chọn lựa mức phạt nào, số tiền 90$ và 30$, hoặc miễn phạt cho bố cậu thì Jacob đã đáp nhanh là nên phạt mức 30$. Mọi người trong phòng xử án đều bật cười.

Vị quan toà với gương mặt phúc hậu cũng bật cười. Và ông hỏi rằng cậu có đồng ý không nếu ông phạt bố cậu bé số tiền 30$ nhưng là dùng số tiền đó đưa cậu đi ăn sáng, Jacob gật đầu. Câu chuyện kết ở đó, có hậu như một cổ tích ở đời thường.

Nhưng điều tôi muốn kể với các bạn ở đây, đó là thái độ của cậu bé về bố của cậu. Khác với những điều mà nền văn học hay giáo dục cũ mòn hay thích thêu dệt về bố hay mẹ của mình như siêu nhân hay tô vẽ như huyền thoại, cậu bé Jacob khi được hỏi bố cậu giỏi nhất là gì, cậu đã trả lời nhanh, không chút do dự rằng "dạ là nấu ăn".

Và ngay khi quan toà hỏi rằng lớn lên, cậu bé ước mình sẽ làm giỏi nhất điều gì, Jacob nói ngay - với sự tự hào thấy rõ về bố mình - rằng cậu cũng sẽ nấu ăn, nhất là pizza, vì bố cậu cũng vậy.

Cuộc sống thật lạ lùng và cảm động, bạn thấy không? Một người bố lương thiện dù chỉ là vô danh cũng có thể làm cho đứa con mình tự hào, trưởng thành và tự tin noi theo về cuộc đời lương thiện của mình mà không màng một ánh hào quang danh lợi xa xôi nào khác.

Tôi tạm gọi đó là cuộc sống tử tế, mà người cha đó đã đối diện với con mình mỗi ngày, rồi giản dị tạo nên một thế hệ tử tế nối tiếp. Bình thường mà cao đẹp đến cảm động.

Tôi viết những dòng này, và nhớ đến những công an viên đang hung ác bạo hành với người dân trong đất nước mình, Việt Nam. Những công an viên đã tàn bạo đạp gãy xương đùi ông Kình ở Đồng Tâm, những công an viên đã giết chết anh Nguyễn Hữu Tấn ở Vĩnh Long hay anh Ngô Chí Tâm ở Thủ Đức... trong những trại tạm giam ngột ngạt sự thật. Dù truyền thông nhà nước có bao biện hay che đậy thế nào, ai ai cũng hiểu điều gì đã xảy ra. Và quan trọng nhất là chính những thủ phạm đó đều biết rõ họ đã làm gì.

Chắc không ít người trong số công an viên đã là những người cha. Và chắc chắn từng người ấy rồi sẽ có một gia đình và những đứa con mà họ sẽ đối diện mỗi ngày.

Những đứa trẻ ấy sẽ noi theo cha mình điều gì? Dù có giáo dục tốt nhất, có cắt đứt quá khứ... nghiệp chướng vẫn bao vây họ, chồng chất bởi những oán hờn. Mà sự thật thì không bao giờ có thể che giấu mãi mãi.

Chắc không kẻ nào, dù hung ác, lại muốn con mình noi gương, trở thành sát nhân. Nơi những ngôi nhà tưởng chừng vững chắc với quyền thế hay địa vị, không hẳn các người cha ấy sẽ vui mừng khi con cái đối diện với mình, ngày nào đó tuyên bố rằng chúng thích giết người như cha mình. Những ngôi nhà lộng lẫy, được thời chưa chắc rồi đã hạnh phúc khi mầm ác được nuôi dưỡng im lặng, từ chính người Cha của mình.

Trong phần trò chuyện với Jacob, vị quan toà có nhắc về vua Solomon (vua của Israel cổ đại, mất năm 931 trước CN). Đó là một con người khôn ngoan khi luôn chọn một giải pháp trung dung hơn là tự đưa mình về cực của các vấn đề.

Con người, dù là quan toà, thường dân hay công an viên - nếu khôn ngoan - thì luôn phải có những chọn lựa trung dung để không biến mình thành kẻ cùng cực trong hành động hoặc trở thành công cụ điên cuồng vô tri trong tay kẻ khác. Vua Solomon khôn ngoan có để lại lời dạy như vậy cho hậu thế.

Tôi ngừng câu chuyện kể ở đây, hẹn các bạn trong một dịp khác. Xin chúc một ngày của Cha bình an và tốt lành đến mọi nơi. Chúc một ngày lành của Cha đến những gia đình biết chọn lựa và nhận ra tương lai cần phải có cho mình và con cái của mình, là gì.

tham khảo:
https://www.youtube.com/watch?v=ge3skKYegyc*

Nội dung bài viết không phản ảnh quan điểm của RFA.
hongvulannhi  
#9423 Posted : Monday, June 26, 2017 7:02:51 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,814

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4391 time(s) in 2735 post(s)

Không lắng nghe Thần Khí,
đức tin của chúng ta sẽ lạnh giá


Thứ hai - 26/06/2017 03:57

Chúng ta cần để cho Chúa Thánh Thần hướng dẫn, để học cách lắng nghe trước khi đưa ra quyết định. Nếu chúng ta không biết nhận định những gì đang diễn ra trong tâm hồn mình, thì đức tin của chúng ta đóng băng kiểu ý thức hệ.

Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta. Chúa Thánh Thần tác động lên các tâm hồn

Chúa Thánh Thần là Đấng tác động và thúc đẩy các tâm hồn như chúng ta đọc thấy trong Tin Mừng, ví như trường hợp của ông Nicodemo, của người Samari nhân hậu, của những người tội lỗi sám hối. Những người ấy được Thánh Thần thúc đẩy, họ nghe được tác động ấy, và họ tiến đến gặp gỡ Chúa Giêsu.

UserPostedImage

Tôi có thể lắng nghe thấy những tác động ấy không? Tôi có thể kiếm tìm cội nguồn thôi thúc tôi, trước khi đưa ra một quyết định, hoặc trước khi nói một lời hoặc trước khi làm điều gì đó hay không? Hay là con tim tôi là một con tim yên tĩnh đến lạnh giá và không cảm xúc, một con tim chai đá? Cũng có những trái tim rung lên nhịp đập với một tinh thần tự động như cái máy và không còn cảm xúc. Các sách Phúc Âm kể cho chúng ta về các luật sĩ: họ tin nơi Thiên Chúa, họ biết tất cả các điều răn, nhưng trái tim họ kép kín và đóng băng, trái tim họ không còn biết lắng lo.

Nghe theo hướng dẫn của Chúa Thánh Thần

Hãy để cho chính lòng bạn bị Chúa Thánh Thần tác động? Nhưng bạn có thể nói: Vâng, thưa cha, con nghe thấy điều ấy, con cảm nhận thấy… nhưng thưa cha, đó chỉ là cảm tính mà thôi? Đúng, có thể chỉ là cảm tính, nhưng cũng có thể không chỉ là cảm tính. Nếu bạn đang đi đúng đường, thì đó không chỉ là cảm tính. Ví dụ, bạn cảm thấy được thôi thúc để viếng thăm người ốm bệnh, để thăm viếng người sắp qua đời…

UserPostedImage

Để có thể lắng nghe và phân biệt, để có thể phân định những gì tôi cảm thấy trong cõi lòng mình, thì tôi cần đến Chúa Thánh Thần, vì Ngài là bậc thầy của khôn ngoan sáng suốt. Một người không có những chuyển động trong tâm hồn, một người không nhận ra, không biết phân định, không biết nhận định những gì đang diễn ra trong lòng mình, thì đó là những người có đức tin lạnh giá, đức tin ấy theo kiểu ý thức hệ. Đức tin kiểu ấy chỉ là ý thức hệ vì tất cả như thể đã rõ và đã có, chẳng cần cảm nhận, chẳng cần biết thêm, chẳng cần phân định.

Xin ơn khôn ngoan để phân định

Lạy Chúa Thánh Thần, xin hướng dẫn con trên bước đường đời trong từng chọn lựa hằng ngày. Xin ban cho con ân sủng để con có thể phân định và nhận ra những gì là tốt và những gì là ít tốt, phân biệt những gì là tốt và những gì là xấu, những gì là xấu nảy sinh từ những thứ ít tốt, những gì là xấu đang ẩn ngầm. Các bạn có xin ơn ấy không? Đây là câu hỏi mà tôi muốn mời gọi các bạn tự hỏi lòng mình trong ngày hôm nay.

Nếu trái tim ta có nhiều chuyển động khác nhau, nếu lòng ta đang muốn làm điều gì đó, chúng ta hãy gọi hỏi Chúa Thánh Thần để Ngài tác động và hướng dẫn, để chúng ta có thể biết nói có hoặc không. Chúng ta cũng hãy xin ơn biết lắng nghe Chúa Thánh Thần, cho Giáo Hội, cho cộng đoàn, cho xứ đạo, cho gia đình, và cho từng người chúng ta.

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#9424 Posted : Monday, June 26, 2017 7:11:59 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,814

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4391 time(s) in 2735 post(s)

Niềm an ủi đến từ nhận và trao


6/27/2017 7:39:49 AM

Niềm an ủi là quà tặng đến từ Thiên Chúa và đến từ việc phục vụ tha nhân. Để kinh nghiệm được niềm an ủi ấy, cần có trái tim rộng mở của tâm hồn nghèo khó. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

UserPostedImage

Niềm an ủi không có tính tự động

Kinh nghiệm về niềm an ủi là kinh nghiệm thiêng liêng, luôn cần được người khác làm đầy. Đây không phải là kiểu tự an ủi chính mình, không phải như thế. Nếu người ta chỉ biết cố gắng tự an ủi chính mình, thì sớm hay muộn người ta tự dẫn tới chỗ chỉ biết ngắm bản thân mình trong gương. Kiểu ngắm nghía chính mình như thế sẽ càng làm cho bản thân thêm khép kín, càng làm cho bầu không khí thêm ngột ngạt. Như thế, niềm an ủi không phải là sự trang điểm vì trang điểm không giúp phát triển. Tự an ủi theo kiểu soi gương không phải là niềm an ủi mà chúng ta nói ở đây, vì càng ngắm nhìn bản thân sẽ càng khép kín và càng lãng quên tha nhân.

Trong Tin Mừng có nhiều người tự an ủi chính mình theo kiểu soi gương. Đó là người phú hộ cảm thấy đầy đủ tất cả và thỏa mãn, ông còn dự định xây thêm nhiều kho lẫm để chứa của cải. Đó là thái độ của người Phariseu khi cầu nguyện trước bàn thờ. Ông nói: Con tạ ơn Chúa vì con không giống như bao nhiêu người khác. Đây chẳng phải là cầu nguyện mà chỉ là soi gương tự ngắm nghía chính mình. Chúa Giêsu chỉ cho thấy, những kẻ sống như thế sẽ không bao giờ tiến đến chỗ hoàn thiện mà chỉ là con đường hư vinh hư danh phù vân.

Niềm an ủi đến từ trao tặng và phục vụ

Niềm an ủi chân thực đến từ lòng vị tha. Trước hết, chúng ta có niềm an ủi vì Thiên Chúa là Đấng ủi an chúng ta, Ngài ban cho chúng ta niềm an ủi. Sau đó, chúng ta trao tặng niềm an ủi cho người khác bằng đời phục vụ. Niềm an ủi là món quà được nhận lãnh và để trao tặng.

Niềm an ủi đồng thời có ý nghĩa kép: vừa là món quà mà tôi nhận được, vừa là quà tặng tôi cần trao đi. Và như thế, nếu tôi trao tặng bạn món quà an ủi mà tôi nhận được từ nơi Chúa, thì cũng có nghĩa là tôi cần được ủi an. Tôi cần được an ủi, bởi vì chỉ có được món quà an ủi khi tôi nhận ra rằng tôi cần được an ủi. Khi đó chính Chúa sẽ đến an ủi chúng ta, và ban cho chúng ta sứ mạng đi an ủi tha nhân. Thật không dễ để mở lòng đón nhận món quà an ủi, cũng không dễ để đi phục vụ.

Người được chúc phúc

Để có được niềm an ủi, cần có trái tim rộng mở. Những người như thế được gọi là người có phúc, người được chúc phúc. Đó là người có tâm hồn nghèo khó, là người sầu khổ, là người hiền lành, là người khao khát công lý đấu tranh cho công lý, là người biết xót thương người khác, là người có tâm hồn trong sạch, là người xây dựng hòa bình, là người bị bách hại vì sống công chính vì yêu mến công lý. Những tâm hồn như thế mở ra, và Chúa đến ban niềm an ủi vào cõi lòng và sai họ đi an ủi tha nhân.

Thế nhưng, cũng có nhưng người đang khép kín cõi lòng, những người cảm thấy tự đủ, những người không biết khóc than khi thấy điều bất công. Có người luôn gây bạo lực mà không biết đến sự hiền lành. Có người gây ra biết bao bất công, có kẻ không xót thương ai, có kẻ không bao giờ tha thứ vì họ cảm thấy không cần phải được thứ tha. Có những trái tim nhơ bẩn luôn tìm cách vơ vét và khai thác chứ không bao giờ muốn hòa bình. Những tâm hồn khép kín như thế sẽ chẳng bao giờ nhận được món quà an ủi của Thiên Chúa, đồng thời họ cũng chẳng thể ủi an tha nhân.

Lạy Chúa, tâm hồn con hiện tại đang thế nào? Xin cho con biết mở rộng cõi lòng, để xin ơn an ủi của Chúa, và để có thể trao tặng niềm an ủi ấy cho tha nhân. Con cần nhẩm đi nhắc lại điều ấy nhiều lần, để khắc ghi và dâng lời tạ ơn Chúa vì Ngài luôn luôn tìm cách ủi an chúng con. Xin cho con biết mở cửa tâm hồn, dù là hé mở một chút, để Chúa có thể đến và ngự vào.

(Tứ Quyết SJ, RadioVaticana12.06.2017)
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#9425 Posted : Tuesday, June 27, 2017 12:51:05 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,415

Thanks: 740 times
Was thanked: 260 time(s) in 195 post(s)

Đảng Dân Chủ: Tang Gia Bối Rối?


27/06/201700:00:00(Xem: 208)
Vũ Linh

...Obamacare đã thất bại. Cả chục hãng bảo hiểm nhỏ phá sản. Các hãng bảo hiểm lớn lỗ lã...

Tuần qua đánh dấu một bước tiến mới của đảng Dân Chủ. Hay chính xác hơn, một bước... lùi mới.

Thứ ba tuần trước, Khu Vực 6 (District 6) của tiểu bang Georgia có cuộc bầu cử đặc biệt để chọn người thay thế dân biểu Tom Price được TT Trump bổ nhiệm bộ trưởng Y Tế. Đây là lần tứ tư có bầu cử đặc biệt để thay thế dân biểu tham gia nội các Trump.

Cả bốn cuộc bầu cử đều có những mẫu số chung đáng để ý:

- Cả bốn dân biểu tham gia nội các đều là CH, tức là cả bốn lần bầu đều được tổ chức trong các khu vực trước đây bỏ phiếu cho CH và cho TT Trump;

- Dù vậy, trong những tuần trước ngày bầu, TTDC nhất tề tung hô cả bốn lần bầu đều cực kỳ quan trọng vì tất cả đều là trưng cầu dân ý về thành quả của TT Trump, là cơ hội cho DC chiếm ghế dân biểu tại đây khi mà tỷ lệ hậu thuẫn của TT Trump mỗi ngày mỗi lao xuống vực theo những thăm dò dư luận mà TTDC cho là đáng tin cậy;

- Cả bốn lần, TTDC đều khua chiêng trống tiên đoán ứng viên CH sẽ thảm bại, phản ảnh sự bất mãn của dân đối với TT Trump, kể luôn cả những người đã bầu cho ông nhưng bây giờ đã sáng mắt, hối hận;

- Trong cả bốn lần bầu, Ủy Ban Quốc Gia của đảng DC đều vận động tiền từ khắp nước, gửi đến để yểm trợ cho ứng viên DC, những tai to mặt lớn DC đều xếp hàng đến tận chỗ để vận động cho gà nhà;

- Và mẫu số chung lớn nhất: tất cả các ứng viên CH đưa ra đều thắng cử. DC thua đủ bốn lần: 0-4!

Nhìn vào mấy điểm trên có một điều lạ: có thể nói lý luận CH sẽ đại bại của TTDC có vẻ không sai mấy khi ta nhìn vào chiến dịch tấn công TT Trump của TTDC, với những tin xấu tràn ngập mặt báo, nghe như TT Trump sắp bị đàn hặc, nhưng lạ lùng thay, tất cả ứng viên CH vẫn thắng hết.

Ở Montana, ứng viên CH còn bị dính đáng vào một cái mà TTDC hét ầm lên như là một xì-căng-đan kinh khủng nhất của thiên niên kỷ: ông ứng viên này cả gan dám xô đẩy một anh phóng viên, bị ra tòa luôn. Trời, “phạm thượng” kiểu này thật quá mức tưởng tượng. Một tay côn đồ coi thường một phóng viên như vậy sao làm đại diện cho dân được? TTDC nhất loạt đăng cáo phó ông này. Kết quả, ông đắc cử.

Tại Georgia, TTDC và đảng DC phân tích rất kỹ chiến trường. Đây là khu vực thành đồng của CH từ mấy chục năm nay, là đất của cựu chủ tịch Hạ Viện Newt Gingrich, đã bầu cho ông Tom Price trong 6 nhiệm kỳ liền, nhưng bù lại, có nhiều đại học, tức là thành phần sinh viên trí thức, tất nhiên có tư tưởng cấp tiến, và quan trọng hơn cả, không ưa ông Trump chút nào. Trong cuộc bầu sơ bộ, khu vực này đã bỏ phiếu cho thượng nghị sĩ hàng xóm, ông Marco Rubio của Florida. Trong kỳ bầu chung kết, ông Trump thắng bà Hillary khít nút, chưa tới 1%. Thăm dò mới nhất tại đây cho thấy TT Trump được hậu thuẫn chưa tới 35%, thấp nhất trong tất cả các khu vực CH trên toàn quốc.

Đảng DC quyết định vẫn dùng sách lược cơ bản: “trưng cầu dân ý” về ông Trump, hô hoán phải gửi thông điệp chống Trump cho thật rõ. Ứng viên DC tại Georgia mở đầu cuộc vận động bằng khẩu hiệu “Làm Trump Nổi Giận” (Make Trump Furious, nhạo báng khẩu hiệu Make America Great!).

Ủy Ban Quốc Gia của đảng DC vận động cả nước đóng tiền yểm trợ, quyên góp được đâu 25 triệu, tuyệt đại đa số từ Hollywood gửi qua dĩ nhiên. Đảng DC tố xả láng. Ủy Ban Quốc Gia của đảng CH thấy nguy, cũng vận động đâu được hơn hai chục triệu để chống đỡ. Tổng cộng gần 50 triệu được đổ vào, đưa đến cuộc chiến đắt tiền nhất lịch sử bầu dân biểu Mỹ. Tất cả các “thăm dò” đều cho thấy ứng viên DC dẫn đầu từ 2 đến 7 điểm. Kết quả bà CH thắng với 4 điểm. Lại một thành tích đáng ghi nhớ của các cơ quan thăm dò dư luận.

CH đại thắng cả bốn lần khiến đài Fox News hớn hở nhắc lại một câu nói của ứng viên Trump: “Tôi sẽ thắng, và thắng nhiều đến độ thiên hạ phát ngán, mắc bệnh luôn”. Khi ông nói câu này, cả nước chỉ cười “đúng là Trump!”. Bây giờ thì dường như ít người cười hơn nhiều.

Trước ngày bầu, tất cả TTDC nhất tề phán đây là những cuộc bầu mang tính sinh tử, có thể chấm dứt triều đại Trump, điềm báo cuộc bầu giữa mùa cuối năm tới sẽ mang lại thắng lợi toàn diện cho DC, chiếm đa số tại cả hai viện quốc hội, dư thừa túc số để đàn hặc Trump.

Sau ngày bầu, tất cả TTDC nhất tề phán đây là những cuộc bầu tầm thường, chẳng mang ý nghiã gì đặc biệt vì đều là đất của CH, CH thắng là đương nhiên, chẳng có ý nghĩa hay hậu quả gì quan trọng.

Từ “sinh tử” đến “tầm thường”, nếu TTDC có lưỡi, thì phải nói... đúng là lưỡi không xương.

Câu chuyện có vẻ mang tính tiếu lâm, thiên hạ chỉ mắc cười trước những màn múa lưỡi của TTDC.

Sự thật, câu chuyện quan trọng gấp bội. Ý nghĩa chính trị của cả bốn cái thất bại đã khiến phe CH nhẩy tưng tưng vui mừng, nhưng lại làm cấp lãnh đạo và chiến lược gia DC điên đầu tìm nguyên nhân, cách giải thích và nhất là tìm thuốc chữa.

Tìm nguyên nhân và thuốc chữa cho thất bại của bà Hillary chưa xong, bây giờ lại thêm bệnh mới. Họ không thể hiểu được tại sao với một tổng thống là đại họa như ông Trump mà mấy ông ứng viên CH vẫn có thể thắng, cử tri vẫn ủng hộ được. Cái thắc mắc này chỉ là triệu chứng của cái bệnh quá tin vào những xuyên tạc bôi bác do chính mình phịa ra.

Các chính khách, chuyên gia, và TTDC phân tích, nghiên cứu, rồi khám phá ra rất nhiều lý cớ cho thất bại sau khi tự kiểm thảo theo mô thức của bác Mao.

Cuộc kiểm thảo bắt đầu từ chuyện nhỏ, tức là từ hai ứng viên. Trước bầu cử thì ông ứng viên của DC được TTDC thổi lên tận mây xanh như là hình ảnh tương lai của DC: trẻ tuổi, đẹp trai, vợ đẹp con khôn, nói năng lưu loát, nhân bản, không quá khích, thần tượng của đám sinh viên trong khu vực. Người của thế kỷ 21. Trong khi ứng viên của CH là bà chính trị gia già nua của khu vực, đã từng ra tranh cử đủ thứ như thượng viện tiểu bang, thống đốc, nhưng đều thất bại. Chỉ là con cờ của Trump.

Nghe TTDC mô tả hai nhân vật, thấy rõ ai là ứng viên lý tưởng. Cho đến khi kết quả bầu cử được công bố.

Bây giờ thì TTDC kiểm thảo, đổi giọng, biện giải. Ứng viên DC còn quá trẻ, ít người biết đến, là một thanh niên vô danh, mới 30 tuổi, không có kinh nghiệm chính trị gì, một tay mơ không biết kỹ thuật vận động tranh cử, đã vậy lại cũng không cư ngụ trong khu vực bầu, có nghĩa là chính anh ta cũng không có quyền đi bầu luôn. Còn bị tố oan là có quan hệ quá gần với bà Nancy Pelosi, lãnh tụ khối thiểu số DC tại Hạ Viện. Trong khi ứng viên CH là chính khách lão làng, dầy dặn kinh nghiệm, ai cũng biết, thành ra đắc cử là đương nhiên. Vẫn là lưỡi không xương.

Các chính khách DC nhận định nghiêm chỉnh hơn.

Dân biểu Seth Moulton của Massachusettes “tweet” cho các đồng chí: “Đã tới lúc ngưng nhai lại cuộc thất cử 2016… Chúng ta cần một thông điệp mới, một kế hoạch tạo công ăn việc làm nghiêm chỉnh cho tất cả dân Mỹ… Chú tâm vào tương lai”.

Dân biểu Tim Ryan của Ohio nhận định “cái thương hiệu của ta tệ hơn của Trump nhiều, chẳng ai mua hết. Đảng ta đã trở thành độc tố -toxic- trong nhiều vùng ngoài vòng đai của thủ đô”.

Cụ xã nghĩa Bernie Sanders đồng ý, than phiền “thương hiệu Dân Chủ khá tồi tệ”. Cụ nói thêm “Mô hình DC không hiệu nghiệm khi DC mất thượng viện, hạ viện, toà Bạch Ốc, khi hai phần ba thống đốc là CH, khi DC mất cả ngàn chức vụ dân cử trên cả nước”.

Nhà đạo diễn thiên tả cực đoan Michael Moore nhận định “DC không có thông điệp gì, chẳng có kế hoạch nào, cũng chẳng có ai lãnh đạo”.

Những nhận định ngắn gọn nhưng không thể chính xác hơn.

Đảng DC nắm quyền quá lâu, 8 năm liền dưới TT Obama. Về chính sách, những gì muốn làm đều đã làm hết rồi. Rồi cảm thấy tự mãn, không thấy có nhu cầu thay đổi hay chế ra thêm chính sách mới lạ nào. Bà Hillary đã vất vả với chuyện này rất nhiều. Phân vân không biết phải ra tranh cử với chiêu bài đổi mới, là chiêu bài luôn luôn ăn tiền với dân Mỹ, hay là dưới cái dù Obama nhiệm kỳ ba. Nói đổi mới thì có thể ăn tiền với cử tri nói chung, nhưng như vậy là có ý chê bai chính sách và thành quả của TT Obama. Có sai mới cần đổi. Làm vậy là bảo đảm mất ngay phiếu của khối cử tri da đen vì dám chê thần tượng của họ. Mà mất phiếu da đen thì DC tiêu tùng ngay. Ngược lại, nói không đổi mới, tiếp tục chính sách của Obama thì sợ dân Mỹ coi là quá tầm thường, không sáng tạo, không viễn kiến. Mà lại có hại đối với cả triệu người thất nghiệp, gặp khó khăn kinh tế, không chấp nhận vẫn như cũ.

Bà Hillary loay hoay với thông điệp này, cuối cùng chẳng ai biết ý bà là gì. Đây là một lý do quan trọng giải thích việc bà thất cử: thiên hạ không nhìn thấy rõ đường đi của bà. Những sách viết về cuộc vận động tranh cử của bà có nêu ra nhiều chuyện trong hậu trường: ngay cả đám phụ tá của bà cũng chẳng biết rõ tại sao bà muốn ra làm tổng thống. Ngoài tham vọng cá nhân và ngoài chuyện có phụ nữ làm tổng thống thì bà ra ứng cử để làm gì? Để mang nước Mỹ đi về đâu?

Với Trump thì thông điệp quá rõ: bớt nạn di dân lậu, bớt sợ khủng bố Hồi giáo cuồng tín, bớt thuế, thêm công ăn việc làm. Với bà Hillary, dân Mỹ được hưởng lợi gì? Di dân lậu tha hồ tràn vào, khủng bố tha hồ len lỏi, trung lưu tiếp tục đóng thuế nuôi các bà hoàng oeo-phe, dân thất nghiệp tiếp tục lãnh trợ cấp, Qũy Clinton Foundation tiếp tục kiếm thêm vài tỷ, ông chồng đi đọc diễn văn kiếm thêm vài triệu,...?

Nhìn vào DC kể từ sau ngày bầu cử, ta thấy gì? Chỉ thấy một đảng gần như cuồng điên vì thua, cay cú, nhất tâm trả thù, nhất định phủ nhận bầu cử, coi đó là một tai nạn khổng lồ vì dân Mỹ giống như tài xế say rượu, lái xe bay vào lề, cần phải lay tỉnh. Nhắm mắt tìm đủ mọi cách đánh phá, chỉ trích, bôi bác TT Trump, từ cá nhân ông ta, đến gia đình, vợ con, dâu rể, rồi đến luôn cả nội các, cả đảng CH, tất cả chính sách, kế hoạch, chương trình của TT Trump và của đảng CH. Chống hết, chống vô điều kiện. Tất cả những chuyện gì có thể lôi ra làm đề tài để chống đều được khai thác tối đa. Nói như ông Thiệu ngày xưa, “chuyện bé xé ra to” để chống. Thậm chí, chuyện không có cũng chế ra cho có để đánh.

Trong khi đó thì lại tuyệt đối không đưa ra được giải pháp gì thay thế hết.

Lấy ví dụ Obamacare. Cả nước biết Obamacare đã thất bại. Cả chục hãng bảo hiểm nhỏ phá sản. Các hãng bảo hiểm lớn lỗ lã quá mức, rút ra khỏi hệ thống Obamacare hàng loạt. Tiền bảo phí tăng vùn vụt trên cả nước. 60% dân Mỹ -tức là toàn thể khối dân trung lưu- bất mãn chống Obamacare. TT Clinton gọi Obamacare là chuyện điên khùng nhất. Hiển nhiên có cái gì không ổn. Obamacare cần phải thu hồi, hay ít nhất thì cũng phải chỉnh sửa rất nhiều. CH và TT Trump muốn xé bỏ, làm lại. Không dễ vì đụng tới nhu cầu và quyền lợi sống chết của cả triệu người, nên vẫn còn loay hoay. Phe DC nhắm mắt bảo vệ dĩ nhiên. Họ đề nghị giải pháp gì để sửa chữa? Chẳng có gì hết, cứ giữ nguyên Obamacare như vậy. Bảo sao dân Mỹ không đồng ý?

Dân Mỹ muốn thấy giải pháp khác, hữu hiệu hơn, DC mù tịt.

Có nhiều vấn đề khác TT Trump thấy là sai lầm, cần phải thay đổi mạnh. Dân Mỹ có thể đã đồng ý với ông nên bầu cho ông. Nhưng DC không nhìn thấy cái “ý dân” đó, vẫn khư khư ôm cứng quan điểm cũ, có khi còn đi xa hơn nữa về cái hướng sai lầm.

Điển hình là vấn đề di dân bất hợp pháp. Tất cả các thăm dò dư luận từ mấy chục năm nay đều cho thấy đại đa số dân Mỹ không chấp di dân lậu. Họ không muốn ân xá vô điều kiện, cho dù rất nhiều người muốn tìm giải pháp không quá cực đoan để giải quyết vấn nạn này. Như TT Bush con của CH đã tìm đủ cách mà vẫn thất bại. TT Obama long trọng hứa sẽ giải quyết trong nhiệm kỳ đầu, dò dẫm với những bước chậm chạp trong cả hai nhiệm kỳ, rồi cũng chẳng làm được gì. Vì bất cứ biện pháp hơi cởi mở nào cũng bị dân chống, khiến các nghị sĩ, dân biểu cả hai đảng sợ vấn đề này hơn sợ cục than đỏ. TT Trump nhìn vào các biện pháp mạnh, hy vọng sẽ giải quyết được. Dĩ nhiên bị chống mạnh không kém. Dễ hiểu thôi.

Nhưng cái không hiểu nổi là thành phần quá khích trong đảng DC đã làm vấn đề khó khăn hơn, di hại cho toàn đảng. Bây giờ họ đòi mở toang cửa đón hết di dân bất hợp pháp, biến hàng loạt thành phố thành khu an toàn, bảo vệ di dân bất hợp pháp đến cùng. Điên khùng nhất là tiểu bang Cali dĩ nhiên khi quốc hội tiểu bang tuyên cáo cả tiểu bang là vùng an toàn cho di dân lậu, lại trích mấy chục triệu tiền thuế bỏ vào một qũy đặc biệt để bào chữa cho di dân lậu bị bắt ra tòa. Một loại biện pháp ăn tiền với cử tri New York và Cali, nhưng là tự sát chính trị tại tất cả những tiểu bang nằm giữa hai ven biển. Với kiểu biện pháp này, trong các cuộc bầu tổng thống tương lai, ứng viên DC có thể thắng ứng viên CH cả chục triệu phiếu, nhưng cuối cùng vẫn thua vì sẽ có 40 tiểu bang bầu cho CH.

Dân Mỹ muốn có giải pháp hữu hiệu hơn, DC cung cấp giải pháp ngược lại ý dân.

Đó là bàn về chính sách, còn nói về nhân sự lãnh đạo thì bức tranh không khá hơn. Trong đảng DC, ai cũng chấp nhận bà Hillary sẽ ra tranh cử tổng thống và không ai hạ nổi bà. Bức tranh nhân sự của DC tóm lại chỉ còn đúng một người. Có thể nói vai trò và chỗ đứng của bà Hillary quá cao, quá áp đảo, đã nhận chìm tất cả mọi nhân vật chính trị DC khác. Để rồi bây giờ, sau khi TT Obama mãn nhiệm và bà thất bại thì đã có một lỗ trống vĩ đại về nhân sự. Đảng DC chẳng còn ai là sao sáng hết, bây giờ giống như một đêm không trăng, cả ngàn ngôi sao nhỏ xíu lấp lánh, mà chẳng ai thấy được mặt trăng chứ đừng nói tới mặt trời.

Không có chính sách, không có lãnh đạo, đúng như Michael Moore nói, đảng DC thất bại đủ bốn lần. Chiến lược duy nhất mà DC còn có là… “đánh Trump”.

Ngay cả Washington Post cũng phải đặt câu hỏi “ngoài chuyện đánh Trump thì DC có thông điệp nào khác?”. Chừng nào thì DC học được bài học của bà Hillary, tranh cử chỉ dựa trên chương trình đánh Trump? Ngày xưa, nhà đại bác học Einstein đã định nghĩa “điên rồ tức là làm đi làm lại đúng một chuyện mà lại hy vọng có kết quả khác”.

Chẳng những toàn bộ chính sách tranh cử là đánh Trump không, mà lại còn đánh quá đáng, lôi TT Trump ra hành hạ với đủ thứ tội trạng, đặc biệt là tội “cấu kết với Nga”. Để rồi sách lược này gặp phản ứng ngược.

Trả lời phỏng vấn của báo, một cử tri tại Georgia nói “Đây đúng là lùng bắt phù thủy, họ đã không cho TT Trump một cơ hội”. Nhiều cử tri phẫn nộ cho rằng “không phải DC chỉ chống TT Trump không, mà rõ ràng họ tìm mọi cách để hạ bệ ông ta, bất kể kết quả bầu cử năm 2016”.

Thượng nghị sĩ Chris Murphy của Connecticut nói rõ ràng “việc chúng ta mất quá nhiều thời giờ nói về chuyện Nga can thiệp vào cuộc bầu cử đã là một thứ phân tâm, khiến chúng ta đánh sai đối tượng. Tôi đi xe buýt, nói chuyện với dân, chẳng có một ai nói gì về chuyện Nga hay những đề tài mà TV bàn mỗi tối”.

Dân biểu Tim Ryan nói thêm “dân Ohio không cần biết chuyện Nga hay tướng Flynn, hay Putin. Họ chỉ thắc mắc chuyện trả tiền nhà, tiền chợ thôi”.

Sự thật là dân Mỹ công bằng hơn TTDC nhiều. Họ muốn cho TT Trump một cơ hội.

Đã vậy, phe CH còn phản pháo bằng một sách lược mới mẻ mà lại có vẻ cực kỳ hữu hiệu. Tại Georgia, họ làm thăm dò thấy bà Nancy Pelosi bị tới 80% cử tri CH ghét. Thế là sách lược tranh cử xoáy vào quan hệ mật thiết giữa bà này với ông ứng viên DC.

Sách lược này chẳng những đủ hữu hiệu khiến ông ứng viên DC thua, mà còn có hậu quả xa hơn nữa. Bây giờ đang có một đợt sóng trong nội bộ đảng DC đòi truất phế bà Pelosi trong vai trò lãnh đạo khối DC trong Hạ Viện. Hiển nhiên, đã có vài chính khách DC đang muốn tìm dê tế thần cho những thất bại liên tục vừa qua.

Thật ra, đánh bà Pelosi như vậy cũng oan cho bà. DC thất bại vì những lý do lớn hơn cá nhân bà Pelosi rất nhiều. Dù vậy thì CH cũng đã tìm ra được một chiến thuật hạ DC: lôi bà Pelosi ra.

Có một chuyện rõ hơn ban ngày. Ngày nào đảng DC và TTDC còn cay cú nhắm mắt lo đánh cá nhân TT Trump để trả thù, mà không có chính sách gì cụ thể đáp ứng nhu cầu của người dân, ngày đó dân Mỹ sẽ còn đủ sáng suốt để quay lưng lại với họ, ủng hộ TT Trump để cho ông ta một cơ hội. Không nhận chân được sự thật này, đảng DC sẽ tự chui vào cái mà TT Reagan gọi là “thùng rác của lịch sử”.

Nói dễ làm khó. Không đánh Trump thì làm gì bây giờ khi chính sách không có, lãnh đạo cũng không luôn? (25-06-17)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng trên Việt Báo mỗi thứ Ba.
thao ly  
#9426 Posted : Tuesday, June 27, 2017 9:19:38 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,306
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 372 time(s) in 271 post(s)
Nga, Trung, EU... chưa đủ tầm thay thế Mỹ!


27 Tháng Sáu 20179:21 CH
Theo Dân Trí

Trang phân tích project-syndicate vừa có bài phân tích chỉ ra rằng cả Nga, Trung Quốc và châu Âu không thể thay thế vai trò lãnh đạo thế giới của Mỹ.

Mỹ đang rút lui

Theo đó, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã chuyển hướng trong cách tiếp cận các vấn đề toàn cầu. Kết quả là Mỹ sẽ không còn đóng vai trò lãnh đạo quốc tế vốn định hình chính sách đối ngoại của họ suốt 3/4 thế kỷ qua.

Cam kết truyền thống của Mỹ với các tổ chức toàn cầu đã bị thay thế bởi ý tưởng “nước Mỹ trên hết”. Các liên minh và các mối quan hệ nhằm đảm bảo an ninh một thời từng được coi là “nghiễm nhiên” giờ đang ngày một phụ thuộc vào mức độ các đồng minh chi tiêu cho quốc phòng và liệu họ có bị coi là đang lợi dụng sự mất cân bằng thương mại với Mỹ hay không.

UserPostedImage

Tổng thống Mỹ Donald Trump


Từ góc độ của người Mỹ, ngoại thương đang bị nhìn nhận với con mắt hoài nghi, bởi nó bị coi là nguyên nhân gây ra thất nghiệp thay vì là động lực của đầu tư, công ăn việc làm, tăng trưởng và ổn định. Các chính sách nhập cư và tị nạn đã được thắt chặt hơn.

Nhiều khoản tiền đang được dồn cho quốc phòng, nhưng rất ít nguồn lực được dành cho việc hỗ trợ y tế hay phát triển toàn cầu.

Nước Mỹ dưới thời Tổng thống Trump sẽ vẫn tiếp tục đóng vai trò quan trọng trên thế giới. Họ đang sử dụng vũ lực ở Trung Đông và Afghanistan, tăng cường sức ép ngoại giao với Triều Tiên để kiềm chế chương trình hạt nhân và tên lửa của nước này và tái đàm phán Hiệp định Thương mại Tự do Bắc Mỹ (NAFTA) với Canada và Mexio.

Các chính sách của các tiểu bang, thành phố và công ty sẽ được coi là cam kết của Mỹ với vấn đề biến đổi khí hậu, bất chấp quyết định của ông Trump rút khỏi Hiệp định Paris về chống biến đổi khí hậu.

Tuy nhiên, thế giới vốn chịu sự “thống trị” của Mỹ được cho là đang thay đổi. Điều đáng nói hơn là hiện chưa có một cường quốc nào sẵn sàng và có khả năng thay thế cũng như đảm nhiệm vai trò của Mỹ trước đó.

Các ứng cử viên

Theo project-syndicate, Trung Quốc vẫn là “ứng cử viên” được thường xuyên nhắc tới, nhưng ban lãnh đạo nước này chủ yếu tập trung vào việc củng cố trật tự trong nước và duy trì tốc độ tăng trưởng kinh tế cao “giả tạo” để ngăn chặn bạo động. Mối quan tâm của Trung Quốc tới các thể chế khu vực và toàn cầu dường như chủ yếu là để thúc đẩy ảnh hưởng kinh tế và địa chính trị của họ, thay vì giúp tạo ra luật lệ và các thỏa thuận có lợi chung.

Tương tự, Nga là một quốc gia với nền kinh tế được lãnh đạo bởi một chính phủ tập trung vào việc duy trì quyền lực trong nước và tái lập ảnh hưởng của Nga ở Trung Đông và châu Âu.

UserPostedImage

Máy bay chiến đấu Su-30 của Nga tại Syria


Ấn Độ đang bận tâm với thách thức đối với phát triển kinh tế và vướng vào quan hệ bất ổn với Pakistan.

Nhật Bản đang bị kìm chân bởi dân số thu hẹp, thách thức chính trị và kinh tế trong nước và sự hoài nghi của các nước láng giềng.

Về phần mình, châu Âu đang bị xao lãng bởi các vấn đề xung quanh mối quan hệ giữa các nước thành viên và Liên minh châu Âu (EU). Kết quả là toàn bộ châu lục này vẫn chưa đủ khả năng để kế thừa vai trò của Mỹ trên trường quốc tế.

Hỗn loạn?

Tuy nhiên, việc thiếu vắng một quốc gia có thể "kế vị" Mỹ không đồng nghĩa rằng bất ổn đang chờ đợi. Ít nhất về nguyên tắc, các cường quốc hùng mạnh nhất thế giới có thể cùng nhau đảm nhiệm vai trò của Mỹ. Tuy vậy, trên thực tế, điều này sẽ không xảy ra, bởi các quốc gia này không có khả năng, kinh nghiệm và, trên hết là, thiếu sự đồng thuận về những gì cần làm và ai cần làm gì.

Một kịch bản nhiều khả năng xảy ra hơn đó là sự nổi lên của “hỗn hợp” các trật tự và bất ổn ở các cấp độ khu vực và toàn cầu. Trung Quốc sẽ thúc đẩy các cơ chế thương mại, cơ sở hạ tầng và an ninh ở châu Á. 11 nước còn lại trong Hiệp ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) có thể sẽ khởi động thỏa thuận thương mại riêng mà không có Mỹ.

Hiện cũng chưa rõ rằng liệu Trung Quốc có sẵn sàng sử dụng ảnh hưởng của mình để kiềm chế Triều Tiên hay không, Ấn Độ và Pakistan sẽ né tránh xung đột như thế nào và giải pháp gì cho các cuộc tranh chấp lãnh thổ ở châu Á.

Khu vực Trung Đông đang trải qua bất ổn chưa từng có, kết quả của sự thù địch và thực tế tại đây, sau 15 năm mà ở đó Mỹ ban đầu đã can thiệp quá nhiều và sau đó lại gần như không làm gì để định hình tương lai khu vực. Mối đe dọa trước mắt không chỉ làm tổn hại hơn nữa các quốc gia như Yemen, Syria, và Libya mà còn tác động trực tiếp đến xung đột giữa Saudi Arabia và Iran.

UserPostedImage

Tàu chiến USS Fort Worth của Mỹ hoạt động tài Biển Đông


Châu Âu dường như là ngoại lệ trước các chiều hướng nói trên, với việc ông Emmanuel Macron đắc cử tổng thống tại Pháp giúp thành lập một chính phủ có quan điểm theo đuổi cải cách EU. Tuy nhiên, chính EU cũng đang đối mặt với tương lai bất ổn, trong bối cảnh xảy ra tiến trình Brexit và các cuộc khủng hoảng đang diễn ra “từ từ” tại Italy và Hy Lạp.

Ngoài ra, nhiều điểm nóng thế giới và các thách thức toàn cầu vẫn tiếp tục tồn tại. Trong khi đó, các nước dường như không sẵn sàng phối hợp cùng nhau giải quyết những thách thức.

Trang project-syndicate cho rằng hàng thập kỷ nay, nhiều quốc gia đã chỉ trích chính sách của Mỹ, cả về những gì họ đã làm và cả những gì họ không làm. Câu hỏi đặt ra là ứng phó thế nào với một thế giới mà ở đó Mỹ không còn giữ vai trò chủ đạo?

Mỹ vẫn chưa hết thời?

Trên thực tế, lời bàn tán về việc Mỹ đang dần đánh mất vai trò lãnh đạo thế giới đã được nêu ra nhiều năm qua. Ý kiến này đặc biệt nóng lên hồi năm 2015 khi Trung Quốc thu hút gần 50 quốc gia tham gia Ngân hàng Đầu tư Hạ tầng châu Á (AIIB).

Khi đó, truyền thông Trung Quốc vui mừng như thể AIIB là toàn bộ thế giới, cho rằng trong cuộc “đại chiến giữa Mỹ và Trung Quốc”, họ đã thắng. Tờ “Thời báo Tài chính” của Anh thậm chí còn xuất hiện chủ đề thảo luận: “Sự trỗi dậy của Trung Quốc đã kết thúc thế kỷ Mỹ?”, “Nền quản trị thế giới hướng tới thời hậu Mỹ”… "Phải chăng Mỹ đã mất vị thế lãnh đạo thế giới?".

UserPostedImage

Trung Quốc đã dùng AIIB "ve vãn" nhiều đồng minh thân cận của Mỹ


Quả thật, gần đây, Mỹ liên tục gặp bất lợi trong quan hệ đối ngoại như cuộc xung đột Ukraine, vấn đề Syria, Yemen, tổ chức "Nhà nước Hồi giáo" (IS) tự xưng hay việc Trung Quốc lập AIIB… Tất cả đều ảnh hưởng tới uy tín của Mỹ, cho thấy khả năng lãnh đạo thế giới của nước này đi xuống, làm xuất hiện thuyết “thế kỷ Mỹ kết thúc”, “Trung Quốc thay thế vị trí của Mỹ”.

Nhưng theo Giáo sư Joseph Nye thuộc Đại học Harvard, người đã phát minh ra khái niệm “quyền lực mềm”, thế giới vẫn chưa bước vào thời đại “hậu Mỹ”. Vào những năm 1970, 1980, mọi người cũng từng đánh giá quá cao Liên Xô và Nhật Bản, nhưng Liên Xô và Nhật Bản sau đó ra sao mọi người đã rõ.

Hiện nay, có người coi Trung Quốc là “người khổng lồ”, nói rằng “thế kỷ của Trung Quốc đã tới”. Có thể trong mấy chục năm tới, Trung Quốc sẽ tiến sát Mỹ, nhưng chưa chắc đã vượt được Mỹ về quân sự, kinh tế và quyền lực mềm.

UserPostedImage

Mỹ đang gặp khó khăn trong hàng loạt vấn đề nhưng vẫn chưa hết thời?


Giáo sư Joseph Nye cho rằng Mỹ có một số điểm yếu như nợ công, giáo dục trung học, thu nhập bất bình đẳng, bế tắc chính trị…, nhưng lại chiếm ưu thế về quân sự, quyền lực mềm, kết cấu dân số, công nghệ và năng lượng.

Nếu xét ở khía cạnh địa lý và văn hóa sáng tạo, Mỹ càng có lợi. Đối với Trung Quốc, tăng trưởng kinh tế của nước này không phải vĩnh viễn đi lên, hơn nữa lại nằm ở thế bất lợi về địa chính trị ở châu Á. Ngược lại, Mỹ có quan hệ tốt với châu Âu, Nhật Bản và Ấn Độ.

Xem xét quá khứ sẽ thấy khi cực thịnh, Mỹ cũng từng nếm trải thất bại như năm 1956, Mỹ không thể ngăn được Liên Xô hành động ở Hungary hay như việc Mỹ rất khó ngăn chặn Anh, Pháp và Israel xâm phạm kênh đào Suez.

Theo vị giáo sư này, nếu chỉ lấy một lần thất bại mà suy đoán rằng vị thế lãnh đạo thế giới của Mỹ đã tới hồi chấm dứt, e rằng đó sẽ là một sự võ đoán, hơn nữa, phán đoán như vậy vẫn còn quá sớm.

Theo Đông Phong

Edited by user Tuesday, June 27, 2017 9:58:20 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest
472 Pages«<470471472
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.