Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

456 Pages«<454455456
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Nam  
#9101 Posted : Tuesday, April 25, 2017 10:10:14 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,256

Thanks: 737 times
Was thanked: 259 time(s) in 194 post(s)
100 Ngày: Thất Bại – Thành Công?


25/04/201700:00:00(Xem: 3083)
Vũ Linh

Tuần lễ này đánh dấu 100 ngày nhậm chức của TT Trump. Báo chí gọi đó là thời kỳ trăng mật với tân tổng thống.

Chẳng hiểu chuyện trăng mật này là trăng mật của ông Trump với cô dâu hay với mẹ vợ, chỉ biết trăng mật này có vị đắng hơn mật gấu, giống như Nội Chiến Thứ Hai của Mỹ vậy. Tân TT Trump chống đông đỡ tây, phản đòn, đánh nhau túi bụi với khối cấp tiến, đảng đối lập Dân Chủ (DC), và truyền thông dòng chính (TTDC).

Bình thường, 100 ngày đầu luôn là thời gian các tân tổng thống tích cực nhất, tung hàng loạt quyết định về chính sách mới, sau khi bổ nhiệm hàng loạt quan chức mới, mong để lại ấn tượng lịch sử. Trên nguyên tắc, đó cũng là thời gian mọi người, từ cử tri đến đối lập đến truyền thông, có vẻ nương tay, xem ông này làm trò trống gì. Vì cái nương tay đó mà báo chí gọi là thời kỳ trăng mật, nếu không âu yếm vuốt ve nhau thì cũng ít nhất không mang dao búa phạng nhau.

Nhưng đó là chuyện “bình thường”. Với ông Trump, không có gì bình thường hết.

Một mặt, vừa nhậm chức là ông đã xách bút ký hàng loạt sắc lệnh Hành Pháp lật ngược các sắc lệnh của TT Obama. Mặt khác, phe ta quyết định chẳng có trăng mật gì ráo, mang dao búa đánh ngay từ khi chưa động phòng.

Truyền thông dòng chính (TTDC) nhẩy bổ vào tố tân tổng thống cư xử như tay độc tài của một xứ u mê Phi Châu, mà lại cố tình lờ đi việc TT Obama đã thẳng thừng tuyên bố năm 2013 là ông không cần quốc hội, và sẵn sàng trị nước bằng cây bút và điện thoại, rồi ký gỡ gạc hàng loạt mấy chục sắc lệnh trong mấy tuần cuối cùng trước khi mãn nhiệm. Câu hỏi mà TTDC không đặt ra là tại sao TT Obama ký hàng loạt sắc lệnh thì ô-kê, mà TT Trump ký lệnh thu hồi những sắc lệnh đó thì lại là độc tài?

Có người chỉ trích tân TT Trump là người khai hỏa với đối lập qua bài diễn văn nhậm chức hung hãn, chửi vị tiền nhiệm, “gây ra một cuộc nội chiến”. Những người thành kiến đầy mình này quên mất TT Obama đã được chính báo phe ta Washington Post phán là tổng thống tạo phân hóa nhất lịch sử cận đại Mỹ, và TT Trump chỉ là người thừa kế cái gia tài chia rẽ đó thôi. Họ cũng quên mất bài diễn văn nhậm chức của tân TT Obama năm 2009 còn hung hãn hơn nhiều, mở đầu bằng hai đoạn chửi thậm tệ vị tiền nhiệm TT Bush con, đang ngồi ngay đó [không tin, vào Google truy cập “Obamas 2009 inauguration speech”].

Quan trọng hơn nữa, họ cũng quên là phe đối lập đã khai chiến với ông Trump chỉ một ngày sau bầu cử, chứ không đợi tới bài diễn văn nhậm chức. Trong nguyên một tuần sau ngày bầu là phe ta đã huy động cả vạn người xuống đường mỗi ngày hò hét “Not My President”. Rồi như cột báo này đã viết, “những chiêu võ đếm phiếu lại, áp lực cử tri đoàn, đả phá thể thức bầu bán,...” đều được tung ra để đánh tân tổng thống.

Ngày ông tuyên thệ thì mấy vạn bà mang biểu ngữ thô tục nhất xuống đường đòi bảo vệ và tôn trọng mấy “con mèo mầu hồng” của họ, và một đám khác biểu tình đập phá, đốt xe, chẳng ai rảnh nghe “diễn văn khai chiến” của ông Trump. Nghị sĩ đối lập thì sau đó lo câu giờ cản việc phê chuẩn quan chức mới, để rồi có dịp la hoảng “sao ông tổng thống này nói nhiều mà vẫn chưa làm gì?”. Bà dân biểu da đen Maxine Waters hò hét đòi đàn hặc tân tổng thống ngay khi ông đang đọc diễn văn nhậm chức, chưa làm gì. TTDC thì khỏi bàn thêm, xúm lại đánh từ cả nửa năm trước bầu cử, có thể nói như chưa từng thấy so với bất cứ tổng thống nào khác.

Tóm lại, lương thiện mà nói, bên nào đã gây ra “nội chiến”?

Bây giờ thì gạo đã thành cơm, không cản được nữa thì quay qua tìm đủ cách hạ uy tín tân tổng thống. Kiểu như... thắng nhờ Nga giúp. Hay thua phiếu phổ thông.

Lập luận mới xuất hiện là ông Trump đắc cử chỉ với 24% phiếu cử tri. Mập mờ ám chỉ TT Trump không chính danh vì có tới ba phần tư cử tri không bầu cho ông. Nếu đủ lương thiện thì phải ghi thêm là theo cách tính này, TT Clinton cũng chỉ đắc cử với đúng 23,9%, và TT Obama chỉ khá hơn có vài ly, 26,9%.

Có người lo ngại đánh ông thần Trump quá, ông này sẽ nổi điên làm bậy thì nguy. Nhưng có người khác lại nghĩ phe đối lập và TTDC biết tính ông Trump nên cố tình chọc giận để ông ta nổi điên làm bậy, cho có cớ để đàn hặc, lột chức.

Dù sao, ba tháng đầu cũng đã là lúc vài tố giác của phe cấp tiến chống ông bắt đầu rơi rụng. Như việc tố TT Trump là “tay sai” của Putin đưa vào Nhà Trắng trở nên lố lăng khi ông Trump đánh Syria. Hay việc tố TT Trump không đóng thuế trong 20 năm trở thành lố bịch khi chính một đài TV phe ta tiết lộ ông đã đóng 38 triệu đô thuế năm 2005, tương đương với tiền thuế TT Obama đóng trong hơn 450 năm!

Đi vào chi tiết cụ thể, ta nhìn lại những thành công và thất bại trong ba tháng “trăng mật” xem sao.

THÀNH CÔNG 1: BỔ NHIỆM NHÂN SỰ

TT Trump mặc dù bị nghi ngờ là bảo thủ giả mạo, đã lựa chọn những phụ tá có dấu triện “bảo thủ” in rõ trên trán. Không có một vị bộ trưởng hay phụ tá, cố vấn nào có thể bị nghi ngờ là cấp tiến nằm vùng hết. Dấu ấn chung thứ hai là tất cả đều là những người xuất sắc, dầy dặn kinh nghiệm, thành công, thuộc hạng đại gia, không tỷ phú thì cũng triệu phú, lãnh lương cho vui.

Một cách tổng quát nhất, ê-kíp quốc phòng và an ninh được phê chuẩn mau lẹ. Ê kíp kinh tế, tài chánh được phê chuẩn lừng chừng. Ê-kíp xã hội thì bị khó khăn vất vả, nhất là ba bộ trưởng Tư Pháp, Y Tế, và Giáo Dục. Ông Tư Pháp bị chỉ trích kỳ thị da đen cách đây gần nửa thế kỷ. Ông Y Tế vì quan điểm chống Obamacare, và bà Giáo Dục vì cổ võ cho trường học tư bị nghiệp đoàn giáo chức trường công chống mạnh. Nhưng tất cả đều được phê chuẩn vì phe CH nắm đa số tại Thượng Viện.

Nhìn chung, trong chính trường Mỹ hiện nay, chỉ có ít nhiều đồng thuận trong các vấn đề an ninh, quốc phòng thôi, còn các khu vực khác đều bị tinh thần phe phái bảo thủ-cấp tiến chi phối nặng, bất kể khả năng hay kinh nghiệm cá nhân.

Có thể một nửa nội các bị chống đối mạnh vì ý thức hệ, nhưng ít ai chối cãi được nội các của TT Trump nói chung đều toàn là những người đầy khả năng và kinh nghiệm, phần lớn là doanh gia. Họ cũng là một khối đa dạng, tự tin, sẵn sàng chống đối nhau trong nội bộ, và cũng không ngại nói lên quan điểm trái ngược với cả tổng thống. Đây chính là mô thức của TT Abraham Lincoln: chọn phụ tá khác biệt nhau để có dịp nghe tiếng nói đối nghịch từ nhiều phiá, thay vì chỉ thích nghe dạ vâng từ mấy anh phụ tá vừa tốt nghiệp đại học, miệng còn hôi sữa theo mô thức Clinton-Obama.

THÀNH CÔNG 2: TỐI CAO PHÁP VIỆN

Như bài tuần trước đã bàn qua, TT Trump đã bổ nhiệm được thẩm phán bảo thủ Neil Gorsuch vào TCPV, tái tạo thế quân bình trong ngành Tư Pháp ở mức cao nhất. Việc Thượng Viện hủy bỏ thể thức câu giờ filibuster cũng sẽ bảo đảm TT Trump có thể bổ nhiệm thêm một hay hai thẩm phán bảo thủ nữa, và TCPV sẽ nghiêng qua bên bảo thủ trong cả thế hệ tới.

THÀNH CÔNG 3: TẠO TIN TƯỞNG VÀO KINH TẾ

Ngay sau khi ông Trump đắc cử, không khí kinh tế đã thay đổi 180 độ, bắt đầu bằng hàng loạt đại công ty thông báo thay đổi kế hoạch kinh doanh, bỏ tiền đầu tư phát triển trong nước Mỹ thay vì đi mở hãng xưởng ngoài nước. Đồng thời một số đại công ty ngoại quốc cũng thông báo sẽ đầu tư vào Mỹ.

Các doanh gia tin tưởng chính sách kinh tế chú tâm vào phát triển qua chính sách giảm thuế và giảm thủ tục hành chánh của TT Trump sẽ tạo cơ hội cho kinh tế phát triển nhanh chóng, khác xa với chính sách kinh tế thiên về tái phân phối lợi tức, bóp nghẹt kinh doanh qua việc tăng thuế và cả núi luật lệ hành chánh của TT Obama.

Trong vòng vài tháng đầu sau khi ông Trump đắc cử, chỉ số chứng khoán tăng vọt lên cỡ 10% ngay, cho dù TT Trump chưa ra được một quyết định hay luật kinh tế nào.

THÀNH CÔNG 4: ĐỐI NGOẠI

Ngay từ trước bầu cử TT Trump đã bị đả kích vì đủ tội, nào là thân Nga, nịnh Tầu, chống đồng minh,... và quan trọng hơn cả, chẳng có chính sách đối ngoại gì.

Trong quan hệ quốc tế, ba tháng quá ngắn ngủi để có nhận định chính xác. Nhưng nhìn chung, ta thấy TT Trump tuyệt đối trái ngược với TT Obama. Trong khi TT Obama chủ trương hoà hoãn gập mình xin lỗi tứ phương tám hướng, đặc biệt là vuốt ve tối đa khối Hồi giáo, lo lấy lòng mấy anh độc tài tép riu như Iran, Venezuela, Cuba, im ru trước Cậu Ấm Ủn, khoanh tay ngồi nhìn Putin chiếm Ukraine và họ Tập hùng cứ Biển Đông, lo tháo chạy ra khỏi Iraq và Afghanistan, nói chung, chuyện gì cũng chần chừ cả tháng chưa lấy được quyết định, đưa ra hình ảnh của một đại cường cọp giấy, thì TT Trump làm ngược lại hết.

Ông công khai sỉ vả Hồi giáo quá khích, mạt sát tất cả ai chỉ trích mình, đấm ngực America First, chẳng xin lỗi ai, hăm doạ hết Nga đến Trung Cộng, vừa thấy Syria dùng vũ khí hoá học là mang bom đánh ngay mà chẳng cần vạch làn ranh xanh hay đỏ gì hết.

Việc ông đánh bom Syria đã được ủng hộ mạnh từ khắp nơi, kể cả Âu Châu. Luôn cả cựu ngoại trưởng John Kerry, và cựu bộ trưởng Quốc Phòng Leon Panetta cũng ủng hộ, cùng với ít nhất ba-bốn phụ tá cao cấp cũ của TT Obama. Nhưng cũng đã có người đả kích vì cái gọi là “chưa xin phép quốc hội và Liên Hiệp Quốc (LHQ), đưa đến tình trạng vi phạm luật pháp Mỹ và luật pháp quốc tế”.

Có hai điều đáng nói ở đây: 1) đánh bom Syria là việc TT Obama đã làm từ nhiều năm qua, TT Trump chỉ tiếp tục. Chỉ trong năm 2016, TT Obama đã đánh bom Syria 12.192 lần, gần gấp 10 lần đánh bom Afghanistan [1.337 lần]. Khi TT Obama đánh bom Syria, có xin phép quốc hội không? 2) LHQ có tư cách gì kiểm soát chính sách ngoại giao và quốc phòng của một nước thành viên? Luật quốc tế nào bắt Mỹ phải xin phép LHQ? Khi Putin mang bom đánh quân chống Assad có xin phép LHQ không? Khi TT Johnson mang lính Mỹ vào Nam VN, có xin phép LHQ không? Khi TT Obama đánh Libya hay Syria, có xin phép Hội Đồng Bảo An không?

TT Trump lần đầu tiên mang bom với cái tên quái đản MOAB –Mother Of All Bombs-, mạnh nhất sau bom nguyên tử, đi đánh các hang động ISIS tại Afghanistan. Đây cũng là thông điệp cho Bắc Hàn là xứ đang dấu cả ngàn cỗ đại bác trong hang núi phiá bắc Hán Thành, cách có 30 dặm, đe dọa sẽ phá nát Hán Thành nếu các căn cứ hoả tiễn nguyên tử bị tấn công.

Nhìn vào tương lai xa, chưa ai biết được kết quả sẽ như thế nào, nhưng ít nhất, ta cũng thấy một tổng thống dám nói, dám làm, nói là làm, có khi chưa nói đã làm, bắt buộc cả thế giới phải suy nghĩ bẩy lần trước khi thách thức Mỹ. Hiển nhiên là TT Trump đã tái tạo được thế đại cường cho nước Mỹ trong một thời gian thật ngắn.

Người ta cũng nhìn thấy một tổng thống hành xử một cách không ai đoán trước được, đúng như ông đã “hứa hẹn” khi tranh cử và đã giải thích “không muốn cho địch thủ biết trước sẽ làm gì”. TTDC tố ông lật lọng, thay đổi quan điểm, như bây giờ nhìn nhận NATO là không lỗi thời, hay xác nhận TC đã không phá đồng Mỹ kim,... Không sai, nhưng toàn là những chi tiết chiến thuật. Trên căn bản, cử tri bầu ông vì ba lý do chính: 1) mang lại việc làm, 2) cản làn sóng di dân lậu, và 3) vứt cái áo cọp giấy để trở thành cọp thật trên thế giới. Họ sẽ đánh giá ông qua ba vấn đề này, và cho đến nay, ông đã chứng tỏ đang đi trên con đường đó, không có gì thay đổi.

Bây giờ ta nhìn qua những thất bại.

THẤT BẠI 1: OBAMACARE

Ứng viên Trump vận động và đắc cử một phần không nhỏ dựa trên lời hứa thu hồi Obamacare. Vài ngày sai khi tuyên thệ, ông ký sắc lệnh cho các cơ quan chính quyền chuẩn bị thay thế Obamacare. Rồi trao cho chủ tịch Hạ Viện, Paul Ryan, trách nhiệm đưa ra luật y tế mới.

Kết quả sau hai tháng làm việc, luật mới chết trong trứng nước, không mang ra biểu quyết được vì ngay cả khối CH trong Hạ Viện cũng không đạt được đồng thuận. Đưa đến tình trạng chính quyền Trump đành chấp nhận sống với Obamacare cho tới khi nào đạt được thỏa thuận với một bộ luật y tế mới, mà chưa ai biết khi nào thực hiện được.

Lý do thất bại chính là ông Ryan đã quá hấp tấp, chưa đủ thời giờ tạo đồng thuận nội bộ cũng như quảng bá cho quần chúng chấp nhận luật mới.

THẤT BẠI 2: SẮC LỆNH DI TRÚ MỚI

TT Trump ký hai sắc lệnh, tạm ngưng cấp chiếu khán vào Mỹ trong 90 ngày cho những công dân từ bẩy nước Trung Đông đang bị chiến tranh nặng, và tạm ngưng cấp khiếu khán di dân cho tất cả các nước trên thế giới trong 120 ngày để duyệt xét lại luật lệ nhận di dân. Cả hai sắc lệnh mau mắn bị 2 tòa liên bang bác bỏ khiến không thi hành được. TT Trump ra sắc lệnh mới thay thế, sửa đổi đôi chút, nhưng cũng không có kết quả khả quan hơn, vẫn bị 3 toà liên bang bác. TT Trump đang làm thủ tục kháng cáo, nhưng toà trên sẽ không xét lại cho tới tháng Năm tới. Có nhiều triển vọng sẽ lên tới TCPV.

Như đã có dịp bàn trên cột báo này, đây là cuộc đấu tranh lớn giữa Hành Pháp và Tư Pháp trong khuôn khổ cuộc tranh chấp ý thức hệ bảo thủ-cấp tiến, đi xa hơn chuyện tạm cấp chiếu khán. Ta chờ xem.

Điều mọi người đã thấy là số lượng dân tràn lậu vào Mỹ, bị bắt rồi đẩy ra lại đã giảm mạnh, từ hai ba chục ngàn một tháng trong những tháng cuối năm 2016, xuống còn lèo tèo hai ba ngàn qua tháng Hai, 2017. Thông điệp không hoan nghênh di dân lậu của TT Trump đã được dân Nam Mỹ nghe rõ. Họ hiểu thời vàng son Obama đã cáo chung.

THẤT BẠI 3: VẪN BỊ CHỐNG ĐỐI MẠNH

Như đã bàn, tuần trăng mật của TT Trump đắng ngắc. TTDC và đảng DC tiếp tục đánh liên tục ngay từ ngày ông đắc cử, không ngừng nghỉ, cáo buộc ông đủ thứ tội tầy đình. Từ thông đồng với Nga đến trốn thuế, đến kỳ thị đủ loại, rồi chê ông thất bại đủ chuyện, chẳng làm nên trò trống gì. Đố ai tìm được một bài báo trong TTDC khen ngợi TT Trump. Trong khi khối dân cấp tiến vẫn xuống đường biểu tình không chán.

TT Trump cũng đã chẳng cần hoà giải gì, phản đòn, mạnh tay lấy những quyết định gây chống đối mạnh hơn nữa như ra sắc lệnh di trú mới, tố ngược lại chính quyền Obama đã theo dõi ban vận động của Trump giúp bà Hillary.

Về chuyện tố ngược này, TTDC dĩ nhiên cho đây chỉ là chiêu võ điệu hổ ly sơn của TT Trump, không đáng quan tâm. Tuy nhiên, tin mới nhất cho biết FBI nhìn nhận đã theo dõi ông Carter Page, cố vấn ngoại giao của ứng viên Trump, trong suốt thời gian tranh cử. Đưa đến câu hỏi “còn ai khác bị theo dõi nữa?”.

Việc TT Trump đánh bom Syria đã là gáo nước lạnh xối lên đầu câu chuyện Nga giúp Trump đắc cử. Ít ra thì câu chuyện cũng sẽ lắng động một thời gian nếu không chìm xuồng luôn.

Xì tin bí mật hậu trường đã trở thành chuyện cơm bữa khi hầu hết các biến cố trong hậu trường của chính quyền Trump mau mắn bị xì ra cho TTDC ngay. Từ những cuộc nói chuyện điện thoại giữa TT Trump với các chính khách ngoại quốc cho tới những tranh cãi trong nội bộ các phụ tá và cố vấn của TT Trump. Trong chính quyền mới, hiện vẫn còn cả ngàn người của chính quyền cũ, là chuyện bình thường. Nhưng cái không bình thường là trước đây, chưa khi nào xẩy ra trường hợp quan chức chính quyền cũ ra công phá chính quyền mới như bây giờ. Chỉ phản ánh tư cách của ê-kíp Obama.

DANG DỞ

Trong ba tháng đầu, TT Trump đã làm không ít chuyện qua hàng loạt sắc lệnh, ra lệnh nghiên cứu cải tổ quy mô guồng máy hành chánh nhằm cắt giảm luật lệ hành chánh, đóng băng việc thu nhận công chức, chuẩn bị xây tường tại biên giới Mễ, bắt đầu duyệt xét cải tổ chính sách thuế, ra lệnh hủy bỏ ngay Hiệp Ước Xuyên Thái Bình Dương, cứu xét lại Hiệp Ước NAFTA với Canada và Mễ Tây Cơ, xét lại các hiệp ước về khí hậu, phác hoạ ngân sách mới trong đó chi tiêu quốc phòng tăng mạnh trong khi các chương trình xã hội giảm mạnh theo chiều hướng giảm thiểu vai trò vú em của Nhà Nước, ngưng tài trợ tổ chức chuyên phá thai Planned Parenthood, lập thủ tục an ninh mới để bảo vệ mạng sống cảnh sát kỹ hơn, thu hồi khuyến cáo quái gở về cầu tiêu cho dân chuyển giới,...

Tất cả nằm trong kế hoạch cải tổ vĩ đại của TT Trump, đều là những việc mà 3 tháng chưa đủ để chuẩn bị chứ đừng nói tới thành quả.

xxx

Nói chung, cho đến nay, những thất bại của TT Trump có vẻ nặng ký hơn những thành công, ít nhất là trong ngắn hạn. Từ đó, cộng với sự khai thác tối đa của TTDC đánh TT Trump không ngừng nghỉ, hậu thuẫn của TT Trump khó tránh được hậu quả bất lợi. Tỷ lệ hậu thuẫn của TT Trump cho đến nay đã xuống mức thấp nhất trong tất cả các tổng thống trong lịch sử cận đại, tuy đang bò lên lại trong mấy ngày gần đây.

TTDC đã thổi phồng hai cuộc bầu đặc biệt, tìm dân biểu thay thế ông Tom Price, tân bộ trưởng Y Tế, và ông Mike Pompeo, tân giám đốc FBI, cho rằng sẽ là cơ hội cho DC hạ CH vì TT Trump cho đến nay đã quá tệ. Kết quả khối DC thất bại mặc dù đã bơm cả chục triệu đô vào hai cuộc bầu dân biểu tầm thường. Ghế của ông Pompeo vẫn bị CH giữ, trong khi ghế của ông Price không ai đủ 50%, nên sẽ bầu lại tháng 6 tới.

Dĩ nhiên như TT Obama đã từng nói, cái mốc 100 ngày quá ngắn, chẳng nghiã lý gì, mà phải nhìn vào cái mốc 1.000 ngày. (23-04-17)

Vũ Linh

Quý độc giả có thể liên lạc với tác giả để góp ý qua email: Vulinh11@gmail.com. Bài của tác giả được đăng mỗi Thứ Ba trên Việt Báo.

Đính Chính:
Trong bài này, có sơ xuất ghi DB Mike Pompeo là "tân giám đốc FBI". Thật ra ông là tân giám đốc CIA.
Xin đính chính và cảm ơn độc giả.
Đa Tạ.
Vũ Linh và Việt Báo
Hoàng Nam  
#9102 Posted : Tuesday, April 25, 2017 11:08:36 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,256

Thanks: 737 times
Was thanked: 259 time(s) in 194 post(s)

Pháp sẽ ra sao sau bầu cử tổng thống vòng nhì?


Hà Tường Cát
/Người Việt (tổng hợp)
April 24, 2017

UserPostedImage


Báo chí Pháp tràn ngập hình ảnh hai ứng viên hàng đầu lọt vào vòng nhì cuộc tranh chức tổng thống,
Emmanuel Macron và Marine Le Pen. (Hình: AP Photo/Laurent Rebours)


Cuộc bầu cử tổng thống Pháp vòng một, ngày Chủ Nhật, 23 Tháng Tư, vừa qua có kết quả là trong số 11 ứng cử viên không ai đạt được đa số trên 50%, nên hai người chiếm nhiều phiếu nhất, ông Emmanuel Macron, 23.7%, và bà Marine Le Pen, 21.5%, sẽ phải tranh ở vòng bầu cử thứ nhì vào ngày 7 Tháng Năm.

Ðảng lớn thua đậm

Ứng cử viên của các đảng quen thuộc, hay là dòng chính, đều bị loại. Hai ứng cử viên còn lại trong vòng nhì đều là “lính mới,” chưa bao giờ có thành tích nổi bật, có quan điểm chính trị hoàn toàn khác biệt. Ông Emmanuel Macron, 39 tuổi, là người trung dung, trong khi bà Marine Le Pen, 48 tuổi, là người cực hữu.

Ba ứng cử viên sáng giá khác trong cuộc bầu cử là ông Francois Fillon, cánh khuynh hữu, đảng Cộng Hòa, chịu ảnh hưởng của cố Tổng Thống Charles De Gaule, chiếm 20.1% phiếu; ông Jean-Luc Melenchon, cánh tả, 19.62% phiếu; ông Benoit Hamon, đảng xã hội, đảng của Tổng Thống Francois Hollande, 6.35% phiếu.

Dự đoán chính xác

Các cơ quan thăm dò dư luận dự đoán rất chính xác về cuộc bầu cử này, trong đó, dự đoán vào vòng nhì là Macron-Le Pen gần như hoàn toàn sát với tỷ lệ phiếu bầu. Truyền thông Anh và Mỹ đều cho rằng vào thời đại mà dự đoán về trưng cầu dân ý Brexit và bầu cử Mỹ 2016 đều sai, thì đây là một kết quả rất đáng ca ngợi của các cơ quan thăm dò dư luận ở Pháp.

Tờ Washington Post ở Mỹ dẫn lời Giáo Sư Claire Durand trường Ðại Học Montreal, Canada, và là chủ tịch hiệp hội nghiên cứu về dư luận thế giới, nói rằng các cơ quan thăm dò dư luận Pháp đã làm việc rất tốt. Theo ông, trong cuộc bầu cử rất phức tạp và nhiều chia rẽ sâu sắc ở Pháp không dễ để có thể dự đoán, nhất là tới 25% cử tri đến ngày chót vẫn chưa chọn lựa dứt khoát.

Ði sâu vào chi tiết hơn, Giáo Sư Durand nhận xét rằng các thăm dò có chút ít lầm lẫn khi đánh giá hơi thấp về ứng cử viên Jean-Luc Melenchon và hơi cao về ứng cử viên Benoit Hamon. Bà Marine Le Pen thì lại được đánh giá hơi cao hơn thực tế, tuy nhiên, tất cả đều đúng, không có kết quả nào là “ngựa về ngược.” Chỉ có một điều, thăm dò dư luận hơi sai là đã dự đoán cử tri đi bầu năm 2017 ít hơn năm 2012. Năm nay, hơn 70% cử tri Pháp đi bầu trong vòng đầu.

Như thế, có lẽ cử tri Pháp khi được hỏi ý kiến đã trả lời thẳng thắn hơn cử tri Mỹ và Anh, một sự kiện đáng để suy nghĩ và là bài học kinh nghiệm cho các nhà thăm dò. Còn một khi đã thu được các dữ kiện một cách trung thực, thì vấn đề còn lại là công thức toán học, theo lời ông Durand.

Các cuộc thăm dò ý kiến cho vòng bỏ phiếu thứ hai, được công bố trước khi có kết quả vòng đầu, nói rằng, hoặc là Fillon hay Macron sẽ đánh bại Le Pen hay là Macron sẽ đánh bại Fillon. Chúng ta sẽ chờ xem trong ít ngày nữa.

Sẽ có thay đổi?

Trên một khía cạnh nào đó, kết quả bầu cử Pháp hôm Chủ Nhật vừa qua thể hiện sự sụp đổ của hệ thống chính trị lãnh đạo nước Pháp từ nhiều thập niên gần đây. Tuy nhiên, không có gì lạ nếu hiểu rằng đó là một nghịch lý vẫn tồn tại trong chính trị Pháp, vốn là quốc gia có truyền thống cách mạng, nghĩa là không bao giờ chấp nhận vừa lòng với thực tại và luôn luôn muốn hướng tới những gì mới. Tình trạng ấy khác ở Anh và Mỹ, hai cường quốc kinh tế mà dân chúng có mức sinh hoạt cao bậc nhất thế giới và thể chế dân chủ đã tồn tại vững bền từ lâu. Do đó, kết quả cuối cùng của cuộc bầu cử tổng thống Pháp như thế nào sẽ hứa hẹn những chuyển biến chưa thể dự đoán về tương lai của quốc gia này cả về mặt quốc nội cũng như vai trò ở Âu Châu và quốc tế.

Khác biệt lớn giữa hai ứng cử viên

Cuộc tranh cử Macron-Le Pen sẽ rất gay go quyết liệt với lập trường chính trị đối đầu giữa hai người. Bà Marine Le Pen là người quốc gia cực hữu, chủ trương chống di dân, chống toàn cầu hóa, và hứa hẹn sẽ đưa nước Pháp ra khỏi Liên Âu giống như Anh.

Ngược lại, ông Emmanuel Macron là người có chủ trương ôn hòa hơn và có thể kết nạp cả phái hữu và phái tả. Chiến thắng của ông Macron trong vòng đầu là một biểu hiện chứng tỏ chủ nghĩa dân túy không phải là một lực lượng không thể chặn đứng được. Ngay sau khi có kết quả bầu cử vòng đầu ở Pháp, thế giới cảm thấy nhẹ nhõm, đồng euro lên cao nhất từ năm tháng qua, và chỉ số STOXX 600 ở thị trường chứng khoán Âu Châu tăng 2%.

Tổng Thống Francois Hollande hôm Thứ Hai nói rằng bà Marine Le Pen là một đối thủ trong vòng bầu cử thứ nhì là một rủi ro cho nước Pháp. Nếu thắng cử, nữ chính trị gia cực hữu này sẽ đem đến những chia rẽ trầm trọng trong xã hội đa chủng tộc hiện nay, làm suy giảm vai trò của Pháp trong Liên Âu và quốc tế.

Hai bên bắt đầu “đánh”

Cuộc tranh cử vòng nhì đã khởi đầu, khi bà Le Pen nhấn mạnh về mối đe dọa của khủng bố Hồi Giáo quá khích và cho rằng đối thủ Macron rất yếu trong việc đối phó. Bà cũng hứa hẹn sẽ thu hồi hiệp ước mở cửa biên giới giữa các thành viên Liên Âu và trục xuất những người ngoại quốc có tên trong danh sách cần theo dõi của các cơ quan tình báo.

Ngược lại, ông Macron đưa ra kế hoạch nội an bao gồm việc tăng cường thêm 10,000 cảnh sát, lập các khám đường mới để có thể chứa thêm 15,000 tù nhân và tuyển dụng chuyên viên an ninh vào trong bộ tham mưu của mình.

Bà Le Pen cũng tố giác ông Macron là người của giai cấp ưu đãi xa rời quần chúng và những vấn đề của họ. Nhưng các quan sát viên cho rằng, bà cần tránh vết xe của ông bố Jean-Marie Le Pen, người sáng lập Mặt Trận Quốc Gia. Năm 2002, ông bất ngờ tiến vào vòng nhì cuộc bầu cử tổng thống, nhưng rồi bị thảm bại trước tổng thống cánh hữu Jacques Chirac, khi các đảng chính trị liên kết để ngăn chặn một đảng được coi là kỳ thị chủng tộc và tôn giáo.

Theo thăm dò dư luận, ông Emmanuel Macron có thể thu được ít nhất 61% phiếu bầu nhờ hai ứng cử viên đã bị loại, Francois Fillon và Benoit Hamon. Hai người này kêu gọi cử tri đã ủng hộ mình dồn phiếu cho ông Macron chống bà Marine Le Pen.

Với chiều hướng chung ở nhiều quốc gia, đặc biệt là Anh và Mỹ, chủ nghĩa dân túy và quốc gia cực đoan đang lên, chưa thể biết nước Pháp có đi vào con đường này không. Tuy vậy, tại Âu Châu, chiều hướng chính trị này đã không được sự ủng hộ như trong các cuộc bầu cử ở Ý và Hòa Lan.

Macron và Le Pen là ai?

Ông Emmanuel Macron là một nhà đầu tư tài chánh, chính trị gia cánh trung, từng giữ chức bộ trưởng kinh tế trong chính quyền lần thứ nhì của Thủ Tướng Manuel Valls năm 2014. Ông từ chức năm 2016 để chuẩn bị ứng cử tổng thống. Ông là đảng viên đảng Xã Hội, nhưng tuyên bố rút khỏi đảng năm 2015 rồi thành lập phong trào chính trị phái trung dung “En Marche (“Tiến Lên”).

Theo định nghĩa, chính trị cánh trung là lập trường chấp nhận sư dung hòa giữa bình đẳng xã hội và trật tự xã hội, chống lại những chuyển biến chính trị quá mạnh mẽ về phía hữu cũng như tả. Chính trị gia cánh trung thường ủng hộ tới một chừng mực cơ hội bình đẳng và kinh tế tự do.

Bà Le Pen không phải là một chính trị gia mới mẻ, nhưng chưa từng giữ một chức vụ dân cử nào ở Pháp. Bà là thủ lãnh đảng Mặt Trận Quốc Gia do cha sáng lập. Mặc dù chính trị gia cực hữu này là mối lo ngại lớn cho nhiều giới, thắng lợi đi vào vòng nhì bầu cử tổng thống Pháp của bà không phải là điều ngạc nhiên mà chỉ là một tiến trình không thể tránh khỏi trong bối cảnh chính trị và xã hội nhiều khó khăn phức tạp của nước Pháp từ hai thập niên gần đây.

Nền chính trị đã tồn tại từ nhiều năm ở nước Pháp với các chính đảng bây giờ đều bị gạt ra ngoài sẽ đi vào một bước mới bằng sự thay đổi có trật tự và chừng mực hay đột biến và không thể dự đoán cuối cùng tổng thống Pháp là Emmanuel Macron hay Marine Le Pen.
hongvulannhi  
#9103 Posted : Tuesday, April 25, 2017 11:48:39 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Thứ Tư Sau CN 2 PS:
Một khi đã yêu, không bao giờ hối tiếc


Thứ Tư, 26-04-2017 | 00:05:39

Nếu con người đã gây ra những vết thương trên thân thể Con Yêu Dấu của Thiên Chúa, thì chính con người phải chữa lành những vết thương ấy, bằng tình yêu.

UserPostedImage


Tình yêu của Thiên Chúa không chỉ là một cảm xúc mạnh mẽ hướng đến một đối tượng mình quý mến, mà còn như một tính chất muốn thể hiện sự tốt lành, nhân từ, một nhu cầu bộc lộ của bản tính, một thôi thúc vượt ra khỏi mình để trung thành gắn bó với ai khác, mà không bị bào mòn với thời gian hay không gian, không hề thay đổi hay đứt đoạn.

Tình yêu Thiên Chúa là ngọn lửa thần thuần khiết rực sáng với tất cả sự mãnh liệt tuyệt đỉnh của nó, được bày tỏ qua việc sai phái, qua việc “ban Người Con một” cho thế gian.

Ban Người Con Một cho thế gian, như thể Thiên Chúa trút hết, tặng hết, để trở nên như “không còn gì” trong cuộc Nhập thể và nhất là trong cái chết của Người Con ấy để đền tội cho thế gian.

Tưởng rằng tội lỗi của nhân loại ngu si có thể dập tắt được ngọn lửa thần tình yêu ấy khi từ khước, phản bội, nhưng trái lại, điều đó càng làm Tình Yêu Thiên Chúa bùng phát lên. Bằng cứ là Thiên Chúa vẫn còn yêu thế gian, Tình Yêu vĩnh cửu bị nhân loại chối từ đã trở nên Lòng Thương Xót “được giương cao”, tồn tại đến muôn đời muôn thuở của Thiên Chúa.

Vì đó chính là hành động của Thiên Chúa để hàn gắn và chữa lành, để tha thứ và giao hòa, để phục hồi và tái sinh đối với nhân loại. Thế đấy, được Thiên Chúa Yêu thương, điều ấy thật trọng đại, nhưng phải cung chiêm sự vĩ đại của Thiên Chúa, Đấng đã Yêu cho đến cùng, và chính Người Con đã thực hiện “cho đến cùng” Tình Yêu ấy.

Trên thân thế nát tan của Đấng chịu đóng đinh trên thập giá, mọi vết thương tàn phá những vẻ đep mỹ miều của Con Thiên Chúa làm người, nhưng lại toát ra sự tinh khôi thật cao thượng và lớn lao của Tình yêu bất diệt và sự Xót Thương vĩnh cửu của Thiên Chúa.

Chỉ vì Thiên Chúa Yêu thế gian, Người không muốn điều gì khác ngoài việc được nhìn nhận và đáp trả; chỉ vì Thiên Chúa đã yêu đến cùng, Người không muốn điều gì khác ngoài con tim yêu thương của nhân loại dành trọn cho Người.

Tình Yêu Thiên Chúa nơi Đức Giêsu không lên án, dù con người đáng bị lên án; Tình Yêu ấy luôn tha thứ, dù con người không đáng hưởng ơn thứ tha, nhưng dẫu con người có cứng lòng từ khước, trên thân thể nát tan của Đấng chịu đóng đinh trên thập giá, mọi vết thương mãi mãi tuôn trào Tình Yêu của Thiên Chúa, mãi mãi là tiếng khóc gào từ trong Trái Tim Xót Thương bị đâm thâu.

Thiên Chúa Tình Yêu là nguồn mọi sự thiện hảo, mọi sự tốt lành, nguồn cội của hạnh phúc. Nhưng sao Người mãi chẳng được thỏa chí, toại lòng, Trái Tim Người không bao giờ được ngủ yên, mà vẫn chờ mong, vẫn khao khát?

Sao con người không biết đền đáp bằng tình yêu nhỏ bé của mình, nhưng vẫn đủ và làm cho Thiên Chúa hạnh phúc tràn trề? Nếu con người đã gây ra những vết thương trên thân thể Con Yêu Dấu của Thiên Chúa, thì chính con người phải chữa lành những vết thương ấy, bằng tình yêu.

Thiên Chúa hằng sống vì Tình Yêu của Người bất diệt, còn con người không bất diệt, vì không biết hết giá trị của tình yêu, không quý trọng tình yêu. Những ai từ khước Tình Yêu Thiên Chúa bày tỏ nơi Đức Giêsu, họ chỉ là kẻ đang tồn tại, không phải là những người đang sống.

Nếu những vết thương vĩnh viễn ghi khắc trên thân thể Đức Giêsu diễn tả trọn vẹn tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa mãi mãi dành cho nhân loại, thì chính giây phút đó là giây phút vĩnh cửu của Tình yêu được diễn tả đến tận cùng, dành cho những ai muốn đến tận cùng của tình yêu. Thiên Chúa đã không để cho con người phải chịu như những gì Con Người phải chịu, vì đó là Yêu, như thể Thiên Chúa yêu con người hơn cả chính Con Một của mình, hơn cả bản thân mình. Và cũng từ lúc đó, án phạt được tuyên cho những kẻ đã và vẫn không tin, không phải là sự trả báo hỉ hả, nhưng là nỗi buồn muôn thuở của vị Thiên Chúa có tên là Tình Yêu.

Jos Ngô Văn Kha Cssr
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#9104 Posted : Wednesday, April 26, 2017 12:17:13 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,492

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Bối cảnh chuyến đi Ai Cập của Đức Phanxicô


Vũ Văn An
4/26/2017

Về mặt chính thức, lời mời Đức Giáo Hoàng Phanxicô thăm Ai Cập xuất phát từ Tổng Thống nước này và vị Chủ Tịch của cả Đền Thờ lẫn Đại Học lâu đời nhất thế giới Hồi Giáo là Al-Azhar.

Đền thờ và Đại Học Al-Azhar

Tên của Đền Thờ và Đại Học nói trên đặt theo tên của Fatima Az-Zahraa, con gái cưng của Muhammad, người mà triều đại Fatimid tự hào coi là tổ tiên.

Đền thờ này được xây dựng trong hai năm bắt đầu từ năm 971 Công Nguyên, bởi Caliph Al-Mu'izz li-Din Allah. Đây là đền thờ đầu tiên xây dựng tại Cairo, một thành phố, từ đó, có tên là “kinh thành của ngàn ngọn tháp”. Trường thần học (madrassa) liên hê với Đền Thờ được thiết lập năm 988 như một trường của phái Ismai Shia, nhưng không bao lâu sau, trở thành trường của phái Sunni cho tới nay. Nó tự coi mình là đại học Hồi Giáo lâu đời nhất thế giới, nhưng điều này bị Đền Thờ Kairaouine ở Fes, Marốc, tranh cãi.

Trong hơn một thiên niên kỷ qua, sinh hoạt học thuật cốt lõi tại Al-Azhar vẫn là một: các sinh viên học Kinh Kôrăng và luật Hồi Giáo trong chi tiết, cùng với luận lý học, văn phạm, tu từ học, và cách tính các giai đoạn của chu kỳ mặt trăng. Phần lớn việc học hỏi này diễn ra bằng cách ngồi quanh (halqa) một vị thầy (sheik), lắng nghe ông ta và học thuộc lòng. Khi đã học lên cao hơn, sinh viên có thể tham gia cuộc tranh luận kiểu Sôcrát với các thầy dạy của mình và giảng dạy các lớp đàn em.

Al-Azhar không thu nhận các sinh viên không thực hành Hồi Giáo nhưng cung cấp việc huấn luyện các nghề thế tục; bởi thế, nó là một phối hợp độc đáo giữa một chủng viện thần học và một đại học thông thường, với việc thiết lập các phân khoa y khoa và kỹ sư vào năm 1961. Sĩ số hiện nay vào khoảng 90,000 sinh viên.

Al-Azhar được phần lớn người Hồi Giáo Sunni coi như trường luật Hồi Giáo nổi tiếng nhất, và các học giả của nó được coi như các học giả trổi vượt nhất trong thế giới Hồi Giáo. Mục đích công khai của nó luôn là truyền bá văn hóa Hồi Giáo và ngôn ngữ Ả Rập.

Để đạt mục đích trên, nó duy trì một ủy ban các ulemas (học giả) để phán quyết các vấn đề cá thể thuộc Hồi Giáo, một cơ quan in ấn để in Kinh Kôrăng, và huấn luyện các vị giảng thuyết về nghệ thuật giảng đạo và truyến bá đức tin Hồi Giáo. Al-Azhar được quản trị bởi một Hội Đồng Tối Cao; Hội Đồng này có nhiệm vụ ấn định chính sách tổng quát, đứng đầu bởi một Đại Imam gọi là "Sheikh Al-Azhar".

Từ năm 1929, Al-Azhar ấn hành một tập san nhằm mục đích phổ biến các luật lệ tôn giáo, các đề tài liên quan tới việc truyền bá văn chương Hồi Giáo, và các pháp chế (sharia) căn bản, bao gồm các phân bộ lịch sử, địa dư, các bản dịch thuật và tin tức liên quan tới thế giới Hồi Giáo.

Vị Đại Imam hiện nay của Al-Azhar từng tuyên bố rằng những kẻ chủ mưu cuộc tấn công ngày 11 tháng 9 (vào tòa Tháp Đôi New York) và các cuộc ném bom tự sát đều là những kẻ không đi theo con đường chân chính của Hồi Giáo. Trong một hội nghị mới đây ở Indonesia, vị này yêu cầu “mọi tín hữu đích thực” bác bỏ việc các diễn giả sai lạc đầy bạo động của Hồi Giáo lên tiếng tại các đền thờ, nhằm ngăn chặn việc lan tràn các ý thức hệ bạo lực.

Đại giáo trưởng Ahmed el-Tayeb

Tên vị Đại Imam nói trên chính là Ahmed el-Tayeb. Ông được nguyên Tổng Thống Hosni Mubarak bổ nhiệm năm 2010 và được coi là một trong các giáo sĩ ôn hòa nhất của phái Sunni Ai Cập. Đậu tiến sĩ triết học Hồi Giáo tại Đại Học Sorbonne, Paris, ông được bổ nhiệm làm chủ tịch Đại Học Al-Azhar từ năm 2003.

Nói đến tính ôn hòa, phải kể đến đại hội quốc tế năm 2016 tại Chechnya, với sự tham dự của hơn 100 tư tưởng gia Sunni. Hội nghị này nhằm đưa ra “một chủ trương không khoan nhượng chống lại chủ nghĩa khủng bố takfiri (tuyên bố ai đó lạc giáo) ngày một gia tăng đang gây họa khắp thế giới”. Đại Imam el-Tayeb có tham dự đại hội này.

Trong một bài báo đăng ngay sau khi ông được cử đứng đầu Đại Học Al-Azhar, Đại Imam được mô tả là “một người trung thành của chế độ và là thành viên của Đảng Dân Chủ Quốc Gia đang cầm quyền của Ông Mubarak, một thành viên có chủ trương cương quyết chống lại nhóm Huynh Đệ Hồi Giáo (Muslim Brotherhood)". Ông được trích dẫn đã nói rằng Al-Azhar sẽ “không bao giờ là lãnh địa mở cửa cho Huynh Đệ Hồi Giáo”.

Bởi thế, ông ủng hộ cuộc đảo chánh truất phế Tổng Thống Mohamed Morsi, một lãnh tụ của Huynh Đệ Hồi Giáo.

Ông cũng là người cực lực lên án ISIS, cho rằng nó hành động “dưới chiêu bài tôn giáo thánh thiêng và tự gán cho mình danh hiệu ‘Nhà Nước Duy Hồi Giáo’ trong mưu toan xuất cảng thứ Hồi Giáo Giả Mạo của chúng”.

Có điều, ông không bao giờ minh nhiên coi bọn ISIS là lạc giáo. Vì theo trường phái Ash’ari của ông, ta không được gọi một tín đồ Hồi Giáo là người bỏ đạo, như phái chủ trương takfiri (tuyên bố ai lạc giáo) thường làm.

Trung dung giữa duy cực đoan và duy hiện đại

Trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi với nhật báo Al-Masry Al-Youm năm 2015, Đại Imam Ahmed el-Tayeb giải thích lập trường của Al-Azhar liên quan tới lời kêu gọi của Tổng Thống el-Sisi muốn cổ vũ một viễn tượng thông sáng hơn bên trong Hồi Giáo. Một cách đặc biệt, Đại Imam đề cập tới các sai lạc đầy tính bạo động của một số phần tử tự coi mình là Hồi Giáo, và vai trò thực sự của Al-Azhar trong cộng đồng Hồi Giáo.

Thực vậy, dịp kỷ niệm 4 năm cuộc Cách Mạng Ai Cập, Tổng Thống Abdel Fattah el-Sisi lên tiếng kêu gọi các vị hữu trách Hồi Giáo ‘bước ra khỏi’ luồng tư tưởng tôn giáo bị phần lớn nhân loại coi là đe dọa, ngõ hầu đem lại một viễn tượng ‘thông sáng” hơn. Cuối lời kêu gọi, ông quay qua Đại Imam mà nói rằng: “Ngài có trách nhiệm lớn lao trước mặt Thiên Chúa. Toàn thế giới đang mong đợi lời lẽ của ngài”.

Đáp ứng của Đại Imam diễn ra ngay sau đó, trong cuộc phỏng vấn ngày 14 tháng Giêng năm 2015. Trong cuộc phỏng vấn này, ông đề cập tới nhiều vấn đề: vai trò của Al-Azhar, chủ nghĩa cực đoan Hồi Giáo, việc huấn luyện các Imam, giáo huấn tôn giáo, cuộc tấn công tờ Charlie Hebdo ở Paris, và các mối tương quan với Huynh Đệ Hồi Giáo và Nhà Nước Ai Cập.

Đại Imam cho rằng sứ mệnh của Al-Azhar là trình bày phía trung dung, khoan thứ của Hồi Giáo […]. Al-Azhar hiểu trọn vẹn sự kiện này: chúng ta đang ở trong một biến động mãnh liệt gây ra bởi các thay đổi lớn lao và các cuộc tranh chấp chính trị, kinh tế, xã hội và văn hóa, và tôn giáo là một trong những quân bài mà những người tranh chấp đang cố gắng chơi trong cuộc tranh chấp này […] Al-Azhar cố gắng ngày đêm chống lại biến động này […], nhưng sẽ không làm một mình; việc này là trách nhiệm của Nhà Nước song song với Bộ Giáo Dục.

Mặt khác, Đại Imam cho rằng “không ai có thể nói rằng chủ nghĩa cực đoan sẽ dễ dàng hay nhanh chóng bị tận diệt khỏi xã hội. Chúng ta đang đương đầu với một hiện tượng xã hội bén rể cả một thập niên qua”.

Về việc huấn luyện để các imam (giáo sĩ) Hồi Giáo thuyết giảng tại các đền thờ, Đại Imam đồng ý với quyết định của chính phủ Ai Cập đòi các giáo sĩ này phải có bằng cấp tốt nghiệp của Al-Azhar, cho rằng đây là “bước tiến đúng hướng” vì đã đến lúc không thể “để các bục giảng trong trạng thái hỗn loạn như trước đây”.

Trước các phê phán về phương pháp huấn luyện của Al-Azhar, Đại Imam cho rằng “ngoại trừ một trường hợp riêng rẽ ra, không một người ý thức hệ cực đoan và quá khích nào khắp thế giới đã tốt nghiệp từ Al-Azhar […] và do đó, quả là đáng tiếc khi Al-Azhar không ngừng bị tố cáo phải chịu trách nhiệm đối với chủ nghĩa khủng bố”.

Đối với cuộc tấn công ở Paris, Đại Imam tuyên bố rằng “không thể dùng việc giết người và thảm sát dã man để bảo vệ Hồi Giáo và Đấng Tiên Tri và cái giá của việc này đang được người Hồi Giáo khắp thế giới trả. Ông kêu gọi người Hồi Giáo khắp nơi “lên án và công khai bác bỏ các hành vi tội ác như các cuộc tấn công ở Paris”. Tuy nhiên, Đại Imam, một lần nữa, không kết án lạc giáo cho những tên khủng bố này, coi chúng chỉ là những người tội lỗi, chứ không phải là kẻ không tin. Lập trường này, Đại Imam cho rằng đã có từ thế kỷ thứ tám.

Cuối cùng, nói về vai trò của Al-Azhar, Đại Imam cho rằng các ý kiến của Al-Azhar không có tính bó buộc, “chúng tôi không phải là ngành tư pháp ban hành các bản án, cũng không phải là cơ quan hành pháp ban hành các sắc lệnh. Chúng tôi không khua gậy trừng phạt những ai không phù hợp với ý kiến của mình. […] Chúng tôi không thực hiện bất cứ sự bảo hộ nào, và cũng không phải là một thế lực tôn giáo”.

Nói chung, Đại Imam không bác bỏ việc đền thờ có nhiều vấn đề, nhưng cương quyết bác bỏ các mưu toan tô vẽ nó như người xúi bẩy bạo lực vốn là phần bệnh hoạn của thế giới Hồi Giáo ngày nay.

Các nhà bình luận cho rằng lời lẽ của el-Tayeb đại diện cho một nền văn hóa tôn giáo có lẽ khá phổ biến trong các xã hội Hồi Giáo hiện nay; nền văn hóa này lên án bạo lực nhân danh Thiên Chúa, nhưng gặp khó khăn lớn, không tích cực đương đầu với các vấn đề của xã hội đương thời cũng như các khát vọng mà các cuộc cách mạng Ả Rập đã đem lại dù một cách thoáng qua.

Đây cũng là một lập trường lúng túng, kẹt cứng giữa hai luận bác. Một đàng có luận bác duy Hồi Giáo cho rằng cả về lượng lẫn về phẩm, sự hiện diện của Hồi Giáo trong xã hội không bao giờ đủ cả. Một đàng là lập trường duy hiện đại, muốn Hồi Giáo hoà giải với lý trí và khoa học, và có khả năng để lại sau lưng một truyền thống sẵn sàng sát hại người bỏ đạo, phân biệt đối xử giữa người Hồi Giáo và người không theo Hồi Giáo, khuất phục phụ nữ, như nhà phân tích Adil Numaan nhận định trên cùng nhật báo đã đăng bài phỏng vấn Đại Imam.

Đức Phanxicô, với thái độ hết sức cởi mở không những đối với các hệ phái Kitô Giáo và các tôn giáo hoàn cầu, mà còn đối với xã hội và văn hóa nói chung, có thể là một chất xúc tác để el-Tayeb mạnh dạn hơn trong các dấn thân của ông.

Kỳ sau: Chính Thống Giáo Ai Cập
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#9105 Posted : Wednesday, April 26, 2017 8:15:41 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,163
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 371 time(s) in 270 post(s)


Sự thờ ơ đã giết chết chúng ta


VietTuSaiGon

April 25, 2017

UserPostedImage

Giới trẻ vô cảm. (Hình: Internet)


Có thể nói rằng nếu chọn một tính cách nào để xét cho một đặc tính chung của người Việt lúc này, tôi không ngần ngại để chỉ ra ngay: Thờ ơ. Chưa bao giờ người Việt lại thờ ơ với đồng loại như lúc này. Và càng thờ ơ bao nhiêu, chúng ta càng mau chết bấy nhiêu. Nhưng cũng thử đặt câu hỏi: Vì sao người Việt thờ ơ? Hậu quả của thờ ơ là gì?

Ở câu hỏi thứ nhất, vì sao người Việt thờ ơ? Xin thưa, sự thờ ơ hôm nay của đại bộ phận người Việt là nhờ hoàn toàn nhờ vào công lao của đảng Cộng Sản Việt Nam! Nhà nước Cộng Sản đã tạo ra một môi trường vô cùng tốt để sự thờ ơ nảy mầm, trong đó gồm cả giáo dục, văn hóa, ứng xử hành chính, ứng xử xã hội, đặc biệt là ứng xử của ngành công lực. Và đương nhiên, quan trọng nhất là những ông tổng bí thư đảng Cộng Sản, những mẫu mực về sự thờ ơ, gần đây nhất là Nguyễn Phú Trọng. Ông không ngần ngại bày tỏ sự thờ ơ mẫu mực của ông trước hàng triệu số phận ngư dân đau khổ.

Thời đại bây giờ, bạn ra đường, giả bộ nằm đau, vẫy tay cầu cứu, dường như người ta im lặng bỏ đi và không đoái hoài đến bạn, cả một con đường lạnh lùng và thờ ơ, hiếm gặp người tử tế, trừ khi đó là những người vô cùng bản lĩnh hoặc ngây ngô, chưa hiểu chuyện. Vì sao?

Bởi vì ngành công lực Việt Nam dường như họ bận quan tâm đến các vấn đề truy tìm người phản kháng, người có quan điểm trái chiều về chính trị của đảng Cộng Sản hơn là đi tìm thủ phạm. Và nếu có những đoàn công an đi tuần tra thì mục tiêu của họ hoặc là kết hợp với công an giao thông để truy lùng, bắt bớ các xe đi trên đường, vòi vĩnh tiền “mua ổ bánh mì” hoặc là đi dẹp những bà hàng rong, ông kẹo kéo. Giả sử có một vụ cướp gần đó thì họ cũng xem như không có gì, tiếp tục nhiệm vụ thiêng liêng của họ là dẹp bà hàng rong, ông kẹo kéo, xua người ăn xin hay bán vé số, truy đuổi người đi đường ngẫu nhiên…

Trong khi đó, tội phạm lộng hành, chúng giả dạng người gặp nạn, người tội nghiệp để lừa người đi đường vào bẫy. Chính vì vậy, khi thấy một người gặp nạn nằm bên đường, mặc dù trong sâu thẳm bạn muốn giúp người ta nhưng cơ chế phản ứng xã hội của bạn đã ngăn bạn lại, không thể để bạn cứu người. Bởi không chừng, cứu người đâu không thấy mà chỉ thấy hại mình. Ðó là sự thật, và khi cái sự thật này có tính phổ biến toàn xã hội thì nó cũng là một trong những mầm mống tạo ra sự thờ ơ tập thể.

Trong giáo dục, sự thờ ơ xuất hiện tràn lan, không phải ở vấn đề thầy cô đối xử với học sinh lạnh lùng hoặc ngược lại mà nó còn ghê gớm hơn nhiều, nó nằm ở sự thờ ơ về trách nhiệm nhà giáo, lương tri không bằng lương thực. Thử hỏi, còn được mấy giáo viên thời bây giờ quan tâm đến hoàn cảnh, tâm tính hay một chuyện gì đó trắc ẩn của học trò, thậm chí ngay cả những vùng nghèo khổ, học trò không đủ cơm ăn, đến trường với cái bụng đói tóp meo nhưng vẫn có nhiều thầy cô bày ra chuyện học thêm, dạy thêm để lấy tiền, kiếm thêm thù lao.

Ðó chỉ là chuyện rất nhỏ. Cái quan trọng nhất là ngành giáo dục, cấp quản lý tầm vĩ mô của giáo dục đã có tính thờ ơ, cơ hội, tham lam, giả dối và trơ trẽn nên cả ngành giáo dục đâm ra hỏng hóc. Thử tìm một bộ trưởng Giáo Dục cho đàng hoàng từ sau 1975 đến nay trong hệ thống giáo dục Cộng Sản tại Việt Nam. Thú thực là tìm không có, và nhìn phong thái cũng như các phát biểu và sách lược về giáo dục của ông bộ trưởng hiện tại, càng thấy đáng sợ hơn cho sự thờ ơ và trơ tráo của ngành giáo dục.

Sâu xa hơn, bản chất cai trị của nhà nước Cộng Sản đã đẩy đất nước đến chỗ thờ ơ tập thể. Và khi đất nước rơi vào thờ ơ tập thể cũng là lúc cần thiết và thuận lợi nhất để đảng Cộng sản triển khai hệ thống toàn trị của họ một cách tối ưu thông qua các chính sách mà căn cội của nó lại dựa trên tính thờ ơ trong nhân dân.

Thử nghĩ, liệu nhà nước Cộng Sản có dám ngăn cản tự do tôn giáo, bóp ngạt tự do báo chí, quấy nhiễu tự do phát biểu chính kiến cũng như thò tay điều khiển hàng loạt các cơ sở tôn giáo và các tờ báo nếu như đất nước, con người Việt Nam không có mức độ thờ ơ như hiện tại? Không, chắc chắn là không, bởi khi người Việt Nam biết quan tâm đúng mức đến cộng đồng, đến thế giới chung quanh cũng như quan tâm đến lương tri và nhân phẩm của chính mình, nhà cầm quyền sẽ không bao giờ dám làm điều mà họ đang làm. Vì làm như vậy, họ sẽ đụng phải phản ứng dữ dội từ phía người dân.

Nhưng thực trạng Việt Nam, không những thờ ơ với cộng đồng mà thờ ơ với những đối tượng, con người cụ thể trong mối liên đới về chí hướng và sứ mệnh. Thật là kinh hoàng khi nghĩ đến tình trạng của Mẹ Nấm, Thúy Nga và nhiều nhà đấu tranh khác đang ngồi tù chế độ Cộng Sản mà chúng ta, người trong nước, thậm chí người cùng chí hướng hoàn toàn thờ ơ, chẳng có một động thái nào để giúp gia đình các chị và bản thân các chị. Chúng ta quen vỗ tay (mặc dù rất gượng gạo) về những thành tích đấu tranh, hoạt động mà họ đạt được cũng như quan sát hoạt động dân chủ của họ giống như ngồi trong cầu trường xem quả bóng lăn qua chân các cầu thủ. Và khi vỡ trận, chúng ta lại ra về, xem như không có gì, cùng lắm thì mất một tấm vé.

Thực tâm mà nói, mọi hoạt động để giải cứu những tù nhân lương tâm đến từ bên ngoài nhiều hơn là trong nước. Các nhà hoạt động dân chủ, xã hội dân sự cô đơn ngay trên xứ sở của mình! Bởi do đâu mà nên nông nỗi như vậy? Bởi vì ý thức về quyền làm người cũng như giá trị tự do trong tư tưởng người Việt chưa bao giờ thắng thế hay đủ mạnh để đứng ngang với lòng sợ hãi chế độ. Dường như sự sợ hãi chế độ, sợ hãi đảng, sợ hãi những thủ đoạn của đảng đã làm cho hầu hết người dân thui chột mọi giá trị, trong đó cói giá trị làm người.

Công tâm mà nói, đại bộ phận người Việt chỉ có giá trị tồn tại chứ không có giá trị sống. Người ta tồn tại dựa trên những thứ vật chất đeo bám, xem việc hưởng thụ vật dục như một chuẩn mực về giá trị con người hay thể hiện đẳng cấp nhưng người ta chưa bao giờ thực sự sống. Bởi sống không phải là kiểu tồn tại vật dục mà phải gồm cả sự trưởng thành về tư tưởng cũng như sự suy tư về giá trị con người, chiêm nghiệm về thân phận con người để định vị chỗ đứng cá nhân thông qua những khế ước xã hội mà người ta nỗ lực đấu tranh, tu chỉnh, hoàn thiện để tạo thuận lợi cho việc phát triển sự sống cùng hệ giá trị của nó.

Rất tiếc, Việt Nam không có được điều này, và hơn hết, giới trí thức nhà nước Việt Nam lại chọn thái độ thỏa hiệp và cam chịu của heo cừu, trâu bò hơn là thái độ con người. Ðất nước ra nông nỗi hiện tại là do công lao của một bộ phận không nhỏ trí thức trâu bò, heo cừu này!

Và khi đất nước đã thành một bãi thờ ơ, một rừng vô cảm, một đám cơ hội hèn nhát thì cái giá cuối cùng phải trả không đơn giản là mất nước, chịu làm nô lệ cho kẻ ngoại xâm mà là diệt vong. Bởi có một qui luật dễ thấy nhất, trái đất chưa bao giờ nở ra, đất đai ngày càng chật hẹp vì dân số thế giới tăng, tài nguyên cạn kiệt… Và chắc chắn, việc một dân tộc lớn nuốt chửng một dân tộc nhỏ để tìm đất sống không phải là chuyện phim kinh dị mà là nhu cầu tiềm ẩn của những quốc gia có dân số đông, còn man rợ và đói nghèo. Nếu Việt Nam tiếp tục thờ ơ thì cái chết càng mau đến với dân tộc này, chắc chắn là vậy!

(Nguồn: Blog VietTuSaiGon (RFA), qua sangtao@org)
Mắt Buồn  
#9106 Posted : Wednesday, April 26, 2017 12:34:51 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,403

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

Paris tôn vinh thời trang Balenciaga


Tuấn Thảo


Đăng ngày 28-03-2017 Sửa đổi ngày 28-03-2017 16:36

UserPostedImage

Nhà thiết kế Cristóbal Balenciaga tại xưởng may Paris, 1967
® Henri Cartier-Bresson, Magnum Photos


Cách đây gần một thế kỷ, nhà thiết kế thời trang Cristóbal Balenciaga mở xưởng may đầu tiên tại thành phố San Sebastian, ở vùng basque thuộc Tây Ban Nha. Chỉ trong vài năm, ông nhanh chóng trở thành một trong những tên tuổi nổi tiếng nhất của làng thời trang thời bấy giờ.

Cuộc nội chiến Tây Ban Nha đã buộc Cristóbal Balenciaga phải dời cơ sở làm ăn vào năm 1937. Ông chuyển đến Paris lập nghiệp, mở cửa hàng sang trọng tại căn hộ số 10 trên đại lộ George V cách đây vừa đúng 80 năm. Thủ đô Paris đã chọn những cột mốc thời gian quan trọng này để tôn vinh tài nghệ của Balenciaga.

Về điểm này, không phải chỉ có một sự kiện duy nhất, mà lại có tới ba cuộc triển lãm lớn được tổ chức ở những địa điểm và thời điểm khác nhau. Đầu tiên hết từ đây cho tới giữa tháng 7, cuộc triển lãm phần một sẽ diễn ra tại viện bảo tàng Bourdelle ở Paris quận 15. Kế đến, cuộc triển lãm phần hai sẽ được tổ chức tại Maison Victor Hugo ở Paris quận 4 từ cuối tháng 6 cho tới cuối tháng 9 năm 2017.

UserPostedImage

Triển lãm tại bảo tàng Bourdelle mở đầu cho 3 cuộc triển lãm lớn về thời trang Balenciaga
© Pierre Antoine


Đối với những ai chưa từng biết đến, đây là dịp làm một công hai chuyện, vì các bạn vừa có thể đi xem triển lãm thời trang, vừa khám phá căn nhà riêng của văn hào Victor Hugo, tọa lạc ngay tại quảng trường Place des Vosges. Sau đó, cuộc triển lãm phần chót sẽ diễn ra tại viện bảo tàng Palais Galliera ở Paris quận 16 từ đầu tháng 10 cho tới tháng Giêng 2018.

Sở dĩ có tới ba cuộc triển lãm là vì lúc sinh tiền nhà may Balenciaga đã sáng tác rất nhiều và đều tay. Khi từ trần vào năm 1972, ông để lại một khối lượng tác phẩm đồ sộ, không phải chỉ có áo quần may mặc hay phụ kiện trang trí, mà còn có nhiều bản phác họa, tài liệu nghiên cứu, sách vở sưu tầm ….. Viện bảo tàng thời trang Palais Galliera ở Paris đã phối hợp với kho lưu trữ Balenciaga để tìm lại nguồn gốc và bối cảnh ra đời của các bộ y phục thời trang và nhất là các kiểu áo dạ hội.

Cuộc triển lãm phần một tại viện bảo tàng Bourdelle mang chủ đề "L’Oeuvre au Noir", trưng bày 75 kiểu áo khác nhau phần lớn đều là áo dạ hội, nhưng tất cả đều toàn là một sắc đen. Theo lời ông Olivier Saillard giám đốc bảo tàng Galliera, sinh thời Cristóbal Balenciaga tuy gọi là nhà may nhưng ông lại có một góc nhìn và một lối tiếp cận của một nhà điêu khắc.

UserPostedImage

Triển lãm thời trang Balenciaga "L’Oeuvre au Noir" tại bảo tàng Bourdelle
© Pierre Antoine


Đối với nhà thiết kế Balenciaga, kiểu áo không chỉ quan trọng ở đường nét mà còn phải tinh tế trong chất liệu. Có lẽ cũng vì thế mà nếu như đối với người khác màu đen không phải là một màu sắc thật sự, thì ngược lại đối với Balenciaga, ông tận dụng chất liệu để làm nổi bật các sắc thái khác nhau trong cùng một gam màu ……

Một cuộc triển lãm với toàn bộ 75 kiểu áo màu đen thoạt nghe có vẻ như hơi đơn điệu tẻ nhạt, nhưng rốt cuộc lại trở nên phong phú ở chỗ : trong cái bố cục dàn dựng triển lãm toàn một màu đen ấy, con mắt người xem lại nhận thấy được tất cả những nét khác biệt : vải mềm chất liệu nhẹ nhàng thì nên dùng các màu nhung huyền bóng loáng có thể phản chiếu ánh sáng, loại cứng chất liệu hơi thô thì nên dùng gam màu sẫm tối như màu gỗ mun, than chì, than đá ……

Một trong những kiểu áo quan trọng của cuộc triển lãm L’Oeuvre au Noir là kiểu áo đầm dáng phồng (robe sac / sack dress) mà ông Cristóbal Balenciaga đã thiết kế vào năm 1957, tức cách đây đúng 60 năm. Kiểu áo này không hề có đường eo hay thắt lưng với đường nét tỉnh lược và đơn giản tối đa, đã định hình cho vóc dáng của người phụ nữ Âu Mỹ trong suốt những năm 1960.

UserPostedImage

Alberta Tiburzi mặc kiểu áo tiêu biểu của Balenciaga, ảnh đăng trên tạp chí Harper's Bazaar 1967
® Hiro


Được mệnh danh là bậc thầy có tầm ảnh hưởng lớn không thua gì Christian Dior, nhà may Cristóbal Balenciaga đã gợi hứng cho rất nhiều tên tuổi đi sau ông như Oscar de la Renta, Hubert de Givenchy hay André Courrèges. Nhà thiết kế Christian Dior rất khâm phục Balenciaga vì ông là một trong những gương mặt hiếm hoi có tài may đo thực thụ, ông có thể thực hiện một kiểu áo từ đầu tới cuối : vẽ mẫu, rồi cắt đo, thêu may.

Chính cũng vì Cristóbal Balenciaga có tầm ảnh hưởng lớn, cho nên ông xứng đáng được Paris vinh danh qua ba cuộc triển lãm lớn. Nếu như trong ngành điêu khắc năm nay là năm của Auguste Rodin, thì đối với ngành thiết kế thời trang, có thể xem năm 2017 là năm của Balenciaga !!!
Hoàng Nam  
#9107 Posted : Wednesday, April 26, 2017 1:55:26 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,256

Thanks: 737 times
Was thanked: 259 time(s) in 194 post(s)

Donald Trump, Tập Cận Bình và Kim Jong Un


Ngô Nhân Dụng

April 14, 2017

Trong cuộc phỏng vấn với nhật báo Wall Street Jounal gần đây, Tổng Thống Donald Trump nói rằng trước khi gặp Tập Cận Bình ông vẫn nghĩ Bắc Kinh có uy lực lớn với Bắc Hàn. Ông Trump nói với chủ tịch Trung Quốc rằng ông nghĩ Bắc Kinh có thể giúp giải quyết dễ dàng vấn đề bom nguyên tử của Kim Jong Un. Nhưng Tập Cận Bình đã trình bày với ông Trump lịch sử bang giao giữa Trung Quốc và Hàn Quốc.

“Sau mười phút nghe ông ta, tôi biết chuyện đó không dễ dàng,” Tổng Thống Trump nói.

Có lẽ cũng do tài thuyết phục của ông Tập Cận Bình, ông Trump đã thay đổi ý kiến rất nhiều trong chính sách trừng phạt Trung Quốc về mậu dịch. Cuộc hội kiến giữa hai nhà lãnh đạo định chỉ lâu 15 phút nhưng đã kéo dài thành ba giờ. Không biết ông Tập Cận Bình nói những gì mà ông Trump thay đổi lập trường rất nhiều.

Năm ngoái ông Trump hứa ngay khi nhậm chức sẽ kết án Trung Cộng lũng đoạn tiền tệ để ghìm giá đồng nguyên xuống thấp, và kết tội ông Obama không làm việc đó để người Tàu cướp công việc làm của dân Mỹ. Nay, ông tuyên bố Bắc Kinh không lũng đoạn tiền tệ, ngược lại, họ đã cố nâng giá đồng tiền của họ – một điều ai theo dõi tin tức kinh tế đều đã biết. Ông cũng không đánh thuế 45% trên hàng nhập cảng từ Trung Quốc nữa. Mỗi vấn đề này chắc Tập Cận Bình phải giải thích với ông Trump đến nửa tiếng.

Tổng Thống Donald Trump thay đổi ý kiến trong nhiều lãnh vực đối ngoại. Ông từng hy vọng sẽ cộng tác với Tổng Thống Nga Vladimir Putin cùng đánh ISIS ở Syria, và Bộ Trưởng Ngoại Giao Tillerson đã nói cứ để nhà độc tài Assad cai trị xứ này. Nhưng bây giờ ông Trump đã đánh bom một phi trường của Assad, và không còn tin tưởng ở Putin nữa. Quan trọng hơn cả, ông Trump đã thay đổi thái độ với NATO, liên minh giữa Mỹ và các nước Âu Châu. Năm ngoái ông tuyên bố NATO đã lỗi thời, năm nay, sau khi gặp ông tổng thư ký NATO, ông Trump ca ngợi và cam kết sẽ giữ liên minh quân sự này.

Trong cuộc họp mặt thượng đỉnh Mỹ-Trung tuần trước, hai nhà lãnh đạo vẫn đồng ý chuyện bom nguyên tử của Kim Jong Un là việc khẩn cấp phải ngăn chặn. Sau đó, ông Trump còn gọi điện thoại cho Tập Cận Bình vài lần, nhắc nhở phải kiềm chế Kim Jong Un. Chắc hẳn ông Trump cũng được nghe những lời trấn an rằng Bắc Kinh sẽ làm hết sức, tấn công chặn trước nếu Bắc Hàn thử bom nguyên tử, khiến Tòa Bạch Ốc phải đính chính.

Chuyện Tổng Thống Trump được giải thích để hiểu rằng vấn đề Bắc Hàn rất phức tạp khiến người ta nhớ lời ông nói về chương trình y tế gọi là Obamacare. Khi tranh cử, ông Trump hứa sẽ xóa bỏ đạo luật này trong ngày đầu vào Tòa Bạch Ốc. Sau khi nhậm chức cả tháng và tiếp xúc với nhiều người, ông tuyên bố đã thấy bảo hiểm y tế là một vấn đề phức tạp khó tưởng tượng!

Nhưng khám phá mới của ông Trump về vụ bom nguyên tử của Bắc Hàn vẫn đáng ngạc nhiên. Vì trước khi gặp giới lãnh đạo một nước khác, một vị tổng thống Mỹ thường được các cố vấn an ninh quốc gia trình bày những hiểu biết căn bản về các vấn đề ông ta sắp phải bàn với họ. Chỉ nghe Tập Cận Bình nói 10 phút mới thấy sự thật là ảnh hưởng của Bắc Kinh trên Bình Nhưỡng có giới hạn, phải chăng từ trước không một cơ quan tình báo, quốc phòng, ngoại giao nào trình bày sự thật đó với ông Trump? Với lãnh tụ của một nước đối nghịch với Mỹ trên mọi phương diện từ kinh tế đến an ninh, tại sao chỉ sau 10 phút ông đã tin tưởng ngay mà thay đổi ý kiến?

Một điều Tập Cận Bình không thể nào nói với Donald Trump là: “Bắc Kinh không muốn triều đại họ Kim sụp đổ.”

Thử tưởng tượng nước Bắc Hàn sẽ hỗn loạn ra sao khi chế độ sụp đổ? Hàng triệu người dân sẽ chạy tị nạn, tràn qua biên giới vào Mãn Châu. Hiện nay Trung Cộng lo kiểm soát nửa triệu người Bắc Hàn đang ở Hoa lục đã là một vấn đề khó khăn rồi, ai muốn gánh thêm nửa triệu nữa! Nhưng điều Bắc Kinh lo sợ nhất là nếu hai miền Nam-Bắc Hàn thống nhất thì sẽ có một quốc gia mới nằm bên lưng Trung Cộng. Ðó sẽ là một nước theo chế độ dân chủ, tự do, sẽ dần dần phát triển theo lối Nam Hàn, và nó… có bom nguyên tử!

Một thử thách cho mối cảm tình giữa hai ông Tập và Trump là Bắc Hàn mới tuyên bố họ sẽ thử bom nguyên tử một lần nữa, lần thứ sáu, trong những ngày sắp tới. Vệ tinh Mỹ đã nhìn thấy quân đội Bắc Hàn đang bận rộn chuẩn bị khu vực vẫn thử bom nguyên tử dưới mặt đất. Ngày hôm nay, 15 Tháng Tư, Bắc Hàn sẽ kỷ niệm sinh nhật Kim Nhật Thành (Kim Il Sun), người sáng lập đảng Cộng Sản và chế độ cha truyền con nối của họ Kim. Kim Jong Un có thể sẽ cho bom nổ để cúng giỗ ông nội!

Ngày Thứ Năm vừa qua, một nhân viên tình báo Mỹ đã tiết lộ với đài NBC rằng chính phủ Mỹ có thể sẽ tấn công nếu Bắc Hàn thử bom, nhưng sau đó Tòa Bạch Ốc đã cải chính. Chính phủ Mỹ có thể tin rằng Kim Jong Un sẽ không chọc giận Tập Cận Bình, vì mới được báo trước rằng nếu liều lĩnh thử bom thì số lượng dầu lửa do Bắc Kinh cung cấp sẽ “giảm bớt đáng kể.” Lời đe dọa đó có hiệu quả, vì 80% dầu lửa của Bắc Hàn nhập cảng qua đường Trung Quốc. Trước khi qua Mỹ, Tập Cận Bình cũng đã giảm bớt đáng kể số lượng than đá nhập cảng từ Bắc Hàn, cắt một nguồn ngoại tệ chính của chế độ.

Nhưng biện pháp “cấm vận kinh tế” không có ảnh hưởng trên Kim Jong Un nhiều như chúng ta nghĩ. Vì dù bị cắt giảm xăng dầu, chính quyền họ Kim sẽ cắt bớt không cho dân chúng dùng, còn guồng máy áp bức và lực lượng quân sự của họ vẫn được cung cấp đầy đủ. Họ Kim cũng đủ khôn ngoan và gian manh để nghĩ ra cần dự trữ nhiên liệu đủ dùng cầm cự cho cả năm. Bắc Kinh có dám tăng số lượng cắt giảm và cường độ cấm vận hay không? Tập Cận Bình biết rằng nếu làm quá tay thì chế độ Bắc Hàn sẽ sụp đổ.

Và Kim Jong Un cũng biết rằng Tập Cận Bình biết điều đó! Un là một con người tàn bạo, giết người không gớm tay, đã bắn các thủ hạ, bắn cả ông cậu, bằng súng phòng không và ám sát anh ruột bằng thuốc độc. Un có thể độc ác, tính khí bất thường, điên điên khùng khùng. Nhưng chắc Un không phải là một đứa trẻ ngu đần. Un có kính nể uy thế của Tập Cận Bình hay không? Từ khi lên ngôi Un chưa hề qua thăm Trung Quốc, chưa hề triều kiến Tập Cận Bình lần nào, khác với những Nguyễn Phú Trọng và đồng đảng ở Hà Nội.

Kim Jong Un có thể rất vui mừng phấn khởi khi nghe những lời đe dọa của ông tổng thống và ông ngoại trưởng Mỹ. Tất cả sẽ được bộ máy tuyên truyền của Un nhắc lại, khuếch đại thêm, phát thanh suốt ngày đổ vào tai dân chúng Bắc Hàn. Chế độ họ Kim xưa nay vẫn tố cáo Mỹ là quân xâm lược, vẫn lấy Mỹ ra đe dọa để bắt dân nhịn đói, làm việc suốt ngày bảo vệ gia đình Kim và đảng Cộng Sản. Kim cũng biết rằng chính phủ Mỹ không thể đơn phương quyết định đánh Bắc Hàn mà không tham khảo ý kiến các nước đồng minh trong vùng, và một nước không đồng minh là Trung Cộng. Tổng Thống Trump đã công nhận: Bom nguyên tử Bắc Hàn là chuyện rất phức tạp!

Như vậy Kim Jong Un có thể chọc tức Donald Trump và Tập Cận Bình trong ngày quốc lễ sinh nhật ông nội bằng một vụ thử bom nữa hay không? Ngày hôm nay chúng ta sẽ biết. Nhưng chúng ta cũng biết rằng chính phủ cả nước Mỹ lẫn Trung Cộng sẽ không phản ứng mạnh khiến chiến tranh có thể xảy ra.

Một điều khiến mọi người an tâm là thái độ của các nước chung quanh trước tình trạng có vẻ căng thẳng khi Tổng Thống Trump dọa “sẽ xử Bắc Hàn!”

Chính phủ Nam Hàn đã trấn an dân chúng rằng chính phủ Mỹ sẽ không tấn công Bắc Hàn trước khi hỏi ý kiến Seoul. Dân chúng Nam Hàn vẫn đi chụp hình hoa anh đào, không có vẻ lo sợ chiến tranh sắp bùng nổ. Chính phủ Nhật Bản không yêu cầu hàng trăm ngàn người Nhật đang ở Nam Hàn phải hồi hương. Bắc Kinh cũng không ra lệnh dân Trung Hoa đang sống ở Bắc Hàn phải về nước. Trong khi đó, Tổng Thống Donald Trump đang đi nghỉ cuối tuần tại khu sân cù của ông tại Florida. Một dấu hiệu bảo đảm sẽ không có chiến tranh là Phó Tổng Thống Pence đang công du các nước Ðông Bắc Á Châu. Ông sẽ tới Seoul trong ngày mà Bắc Hàn có thể thử bom nguyên tử! Seoul chỉ cách biên giới Nam Bắc chừng 50 cây số, bên kia biên giới là hơn một triệu quân Bắc Hàn đang hăm he!

Cuộc đấu trí Donald Trump, Tập Cận Bình và Kim Jong Un sẽ còn tiếp diễn dài dài.
Hoàng Nam  
#9108 Posted : Wednesday, April 26, 2017 7:00:17 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,256

Thanks: 737 times
Was thanked: 259 time(s) in 194 post(s)

Nền văn minh phương Tây có thể sụp đổ như thế nào


Rachel Nuwer
BBC Future

26 tháng 4 2017

UserPostedImage


Một đợt hạn hán trầm trọng ở Syria đã khiến nhiều người, đặc biệt là thanh niên, thất nghiệp, bất mãn và tuyệt vọng, việc này có thể là một nhân tố dẫn đến cuộc nội chiến

Nhà kinh tế chính trị học Benjamin Friedman đã từng so sánh xã hội phương Tây hiện đại như một chiếc xe đạp vững chãi mà bánh xe quay được là nhờ ở sự tăng trưởng kinh tế. Nếu sự chuyển động này mà chậm lại hoặc dừng thì các trụ cột xác định xã hội của chúng ta, là dân chủ, tự do cá nhân, sự khoan dung xã hội và nhiều thứ khác, sẽ bắt đầu chao đảo. Thế giới của chúng ta sẽ trở thành một nơi ngày càng khó chịu, nơi tranh giành các nguồn cung cấp bị hạn chế và nơi từ chối những người không thuộc nhóm tiếp cận với mình. Nếu chúng ta không tìm được cách để bánh xe quay trở lại, ta sẽ phải đối mặt với sự sụp đổ toàn xã hội.

Sự sụp đổ như vậy đã xảy ra nhiều lần trong lịch sử nhân loại, và không có nền văn minh nào, cho dù tuyệt vời đến mấy, cũng không thể tránh khỏi biến động dẫn tới sụp đổ xã hội. Cho dù lúc này mọi việc đang tốt đẹp, nhưng tình hình luôn có thể thay đổi. Bỏ qua các sự kiện kết liễu các loài như sự va chạm của hành tinh, mùa đông hạt nhân hoặc đại dịch chết người, lịch sử cho chúng ta biết rằng nó thường là rất nhiều yếu tố góp phần vào sự sụp đổ. Những yếu tố đó là gì, và nếu có, cái gì đã bắt đầu hé lộ? Không có gì đáng ngạc nhiên là nhân loại hiện đang trên con đường không bền vững và không chắc chắn, nhưng chúng ta sắp tới điểm mà không thể quay lại được nữa chưa?

Mặc dù không thể tiên đoán tương lai một cách chắc chắn, nhưng toán học, khoa học và lịch sử có thể cung cấp những lời khuyên về triển vọng của các xã hội phương Tây để tiếp tục duy trì lâu dài.

Safa Motesharrei, một nhà khoa học về hệ thống tại Đại học Maryland, có sử dụng các mô hình máy tính để hiểu sâu hơn về các cơ chế mà chúng có thể dẫn đến sự bền vững hoặc sụp đổ cục bộ hoặc toàn cầu. Theo những phát hiện mà Motesharrei và các đồng nghiệp của ông xuất bản vào năm 2014, có hai yếu tố quan trọng, đó là căng thẳng sinh thái và phân tầng kinh tế. Yếu tố sinh thái dẫn đến hủy diệt thì dễ hiểu, đặc biệt về mặt cạn kiệt các nguồn tài nguyên thiên nhiên như nước ngầm, đất, thủy sản và rừng, tất cả đều có thể trở nên tồi tệ hơn do biến đổi khí hậu.

UserPostedImage


Một chiếc xe cảnh sát ở Nam Phi bị đốt cháy sau cuộc biểu tình chống bất bình đẳng vào năm 2016


Mặt khác, sự phân tầng kinh tế có thể dẫn đến sự sụp đổ của chính nó, lại là điều làm cho Motesharrei và đồng nghiệp ngạc nhiên hơn. Theo kịch bản này, giới giàu có đang đẩy xã hội vào tình trạng bất ổn và cuối cùng là sụp đổ bằng cách tích trữ với số lượng lớn tiền của và tài nguyên, và để lại ít hoặc không có gì cho người dân thường là những người chiếm đại đa số nhưng vẫn hỗ trợ họ bằng lao động. Cuối cùng là người dân lao động suy sụp vì tiền của dành cho họ là không đủ, tiếp theo là sự sụp đổ của giới giàu có do không có lao động. Sự bất bình đẳng mà chúng ta thấy ngày hôm nay trong phạm vi một nước và giữa các nước nói lên điều này. Chẳng hạn, 10% số người có thu nhập toàn cầu cao nhất chịu trách nhiệm về tổng lượng phát thải khí nhà kính gần bằng tổng số 90% số người còn lại. Tương tự, khoảng một nửa dân số thế giới sống dưới 3 đô la một ngày.

Đối với cả hai kịch bản, các mô hình đã xác định khả năng chịu tải (nghĩa là tổng dân số mà nguồn tài nguyên của một môi trường nhất định có thể chịu đựng được một cách dài hạn). Nếu khả năng chịu tải quá cao thì sự sụp đổ là không tránh khỏi. Tuy nhiên, hậu quả này là có thể tránh được. "Nếu chúng ta đưa ra những lựa chọn hợp lý để giảm các yếu tố như bất bình đẳng, như bùng nổ dân số, như tốc độ mà ta làm cạn kiệt tài nguyên thiên nhiên và tốc độ ô nhiễm, là những thứ có thể thực hiện được, thì chúng ta có thể tránh sụp đổ và ổn định được theo một quỹ đạo bền vững" Motesharrei nói. "Nhưng chúng ta không thể chờ đợi mãi những quyết định đó được."

Thật không may, một số chuyên gia tin rằng những quyết định khó khăn như vậy vượt quá khả năng chính trị và tâm lý của chúng ta. "Thế giới sẽ không tới tầm giải quyết vấn đề khí hậu trong thế kỷ này, đơn giản là vì nó tốn kém hơn để giải quyết vấn đề trong thời gian ngắn so với việc như đang làm hiện nay" Jorgen Randers (giáo sư danh dự về chiến lược khí hậu tại Trường Kinh doanh BI của Na Uy và tác giả của cuốn "2052: Dự báo toàn cầu trong bốn mươi năm tới") cho biết. "Vấn đề khí hậu sẽ trở nên tồi tệ, tồi tệ, tồi tệ hơn bởi vì chúng ta không có khả năng làm những gì chúng ta đã hứa ở Hiệp Định Paris và ở các nơi khác."

Mọi chúng ta đều ở trong bối cảnh này nhưng người nghèo nhất thế giới sẽ cảm thấy đầu tiên những tác động sụp đổ. Thật vậy, một số quốc gia đã gánh chịu những khó khăn này như vật thử nghiệm mà có thể làm các quốc gia giàu hơn xa cách nhau. Chẳng hạn Syria, có một giai đoạn dân số phát triển nhanh. Một đợt hạn hán trầm trọng vào cuối những năm 2000, có thể là do sự thay đổi khí hậu mà con người gây ra, kết hợp với tình trạng thiếu nước ngầm làm cho sản xuất nông nghiệp tồi tệ. Khủng hoảng đó làm cho rất nhiều người dân, đặc biệt là thanh niên, bị thất nghiệp, bất mãn và tuyệt vọng. Nhiều người đổ về các trung tâm đô thị, đè nặng lên các nguồn lực và dịch vụ hạn chế ở đây. Sự căng thẳng sắc tộc, đã có từ trước, đã gia tăng, tạo nền tảng cho bạo lực và xung đột. Thêm vào đó, quản lý kém của chính phủ, bao gồm các chính sách tự do cạnh tranh, loại bỏ trợ cấp về nước ở giữa kỳ hạn hán, đã đưa đất nước này vào cuộc nội chiến năm 2011, làm nó chao đảo đi tới sự sụp đổ.

Theo Thomas Homer-Dixon, (chủ tịch của các hệ thống toàn cầu tại trường Quan hệ Quốc tế Balsillie, Waterloo, Canada, và tác giả cuốn The Upside Down) thì trong trường hợp sụp đổ của Syria, giống như ở các xã hội khác trong lịch sử, không phải là một mà là rất nhiều yếu tố đã đóng góp vào. Homer-Dixon gọi những lực kết hợp này là sức nén kiến tạo là vì nó tích tụ âm thầm rồi đột ngột bùng phát, đè bẹp bất kỳ cơ chế ổn định nào đang giữ xã hội trong tầm kiểm soát.

UserPostedImage


Một số nền văn minh chỉ đơn giản mờ nhạt dần đi, trở thành nước bình thường của lịch sử
một cách không đột ngột ầm ĩ mà là trong rên rỉ


Gác trường hợp Syria sang một bên, thì một dấu hiệu rằng chúng ta đang đi vào một vùng nguy hiểm, Homer-Dixon nói, là sự xảy ra ngày càng gia tăng của những cái mà các chuyên gia gọi là những thay đổi phi tuyến tính, hoặc đột ngột, khôn lường trong trật tự thế giới, như cuộc khủng hoảng kinh tế năm 2008, sự xuất hiện của ISIS, Brexit, hoặc việc bầu Donald Trump.

Xét quá khứ ta có thể đoán tương lai sẽ diễn biến thế nào. Chẳng hạn, sự vươn lên và sụp đổ của Đế Chế La Mã. Vào cuối những năm 100 TCN người La Mã đã lấn chiếm vượt qua Địa Trung Hải, tới những nơi gần biển. Họ nên dừng lại ở đó, nhưng mọi việc đã diễn ra tốt đẹp nên họ muốn mở rộng biên giới mới theo đường bộ. Vận chuyển bằng đường biển thì kinh tế, nhưng vận chuyển bằng đường bộ thì chậm và đắt tiền. Họ đã mở rộng bờ cõi quá rộng nên phải chi phí quá nhiều. Đế Chế vẫn duy trì ổn định trong những thế kỷ tiếp theo, nhưng những hậu quả do việc phải trải mỏng đã xảy ra vào thế kỷ thứ 3, với các cuộc nội chiến và xâm lăng. Đế Chế đã cố gắng duy trì các vùng đất chính, nhưng do quân đội sài nhiều tiền và lạm phát tăng cao hơn nên chính phủ đã phải làm giảm chất liệu đồng tiền bạc của mình để cố gắng trang trải chi tiêu. Một số học giả nêu sự sụp đổ bắt đầu vào năm 410 khi mà quân Visigoth xâm chiếm thủ đô, sự kiện này đã tạo ra một vòng xoáy đi xuống kéo dài hơn một thế kỷ.

Theo Joseph Tainter, giáo sư về môi trường và xã hội tại đại học Utah và là tác giả của cuốn The Collapse of Complex Societies, thì một trong những bài học quan trọng nhất của sự sụp đổ của Rome là sự phức tạp có cái giá phải trả. Như đã nêu trong các luật về nhiệt động lực học, cần phải có năng lượng để duy trì bất kỳ hệ thống nào trong một trạng thái phức tạp và có trật tự, và xã hội loài người không là ngoại lệ. Đến thế kỷ thứ 3, Rome ngày càng bổ sung thêm những thứ mới, một quân đội tăng gấp đôi, một đội kỵ binh, các tỉnh nhỏ lẻ mà mỗi tỉnh có bộ máy hành chính, toà án và lực lượng phòng vệ riêng, chỉ để duy trì hiện trạng và không bị trượt lùi. Cuối cùng, Rome không còn đủ khả năng kham nổi những sự phức tạp gay gắt này. Sự yếu kém về tài chính, chứ không phải do chiến tranh, đã làm Đế Chế suy sụp.

Cho đến nay, các xã hội phương Tây hiện đại đã có thể trì hoãn sự lao dốc tương tự của sự sụp đổ thông qua các nhiên liệu hoá thạch và công nghệ công nghiệp, như việc làm dập đá phiến chứa dầu bằng thủy lực xuất hiện năm 2008, vừa kịp để bù đắp cho việc giá dầu tăng cao. Tuy nhiên Tainter nghi ngờ điều này sẽ không phải luôn luôn đúng. "Hãy tưởng tượng các chi phí nếu chúng ta phải xây dựng một vách ngăn biển xung quanh Manhattan, chỉ để bảo vệ chống bão và thủy triều lên," ông nói. Cuối cùng, đầu tư vào sự phức tạp như là một chiến lược giải quyết khó khăn sẽ đạt đến một điểm làm giảm dần lợi nhuận, làm suy yếu tài chính, dẫn đến khả năng sụp đổ. Đó là, ông nói "trừ khi chúng ta tìm ra một cách để chi trả cho sự phức tạp, giống như tổ tiên chúng ta đã làm khi họ điều hành xã hội qua nhiên liệu hóa thạch."

Cũng tương tự Rome, Homer-Dixon tiên đoán rằng sự sụp đổ của các xã hội phương Tây được thể hiện trước bằng sự rút lui của người dân và các nguồn lực trở về nước họ. Khi các quốc gia nghèo hơn tiếp tục tan rã do có xung đột và thiên tai, những làn sóng di dân khổng lồ sẽ tràn ra khỏi những khu vực tai họa, tìm kiếm nơi ẩn náu ở các quốc gia ổn định hơn. Các xã hội phương Tây sẽ có những hạn chế và thậm chí cấm nhập cư; những bức tường nhiều tỷ đô la và máy bay tuần tra biên phòng và quân đội; tăng cường an ninh đối với nhập cư; và sự quản chế độc tài và dân túy hơn. "Đó gần như là một nỗ lực tránh bị xâm hại của các quốc gia để duy trì khoảng cách và đẩy áp lực trở lại," Homer-Dixon nói.

Trong khi đó, khoảng cách ngày càng tăng giữa người giàu và người nghèo trong những nước phương Tây sẽ đẩy xã hội tiến tới sự mất ổn định hơn nữa từ bên trong. "Đến năm 2050, Mỹ và Anh sẽ tiến triển thành các xã hội hai tầng lớp, một tầng lớp tinh hoa ít người sống một cuộc sống tốt đẹp, và sự suy giảm phúc lợi với đa số dân". Randers nói. "Sự công bằng sẽ sụp đổ".

UserPostedImage

Một nhóm phản đối tại Argentina biểu tình chống Hoa Kỳ can thiệp vào các cuộc khủng hoảng ở Syria và Venezuela


Dù ở Mỹ, Anh hay bất cứ đâu, những người càng bất mãn và sợ bao nhiêu, theo Homer-Dixon, thì họ càng có khuynh hướng bám víu vào nhóm của họ, bất luận là nhóm tôn giáo, chủng tộc hay quốc gia. Sự phủ nhận, bao gồm cả triển vọng đang nổi lên của sự sụp đổ xã hội, sẽ lan rộng, cũng như sự phủ nhận thực tế dựa trên bằng chứng. Nếu người dân thừa nhận rằng có rắc rối thì họ sẽ đổ lỗi những rắc rối đó cho những người bên ngoài nhóm của họ, và oán giận họ. "Như vậy người ta đang thiết lập các điều kiện tiên quyết về tâm lý và xã hội cho bạo lực quần chúng", Homer-Dixon nói. Khi bạo lực bản địa cuối cùng nổ ra, hoặc khi một quốc gia khác hoặc nhóm khác quyết định xâm chiếm, thì sự sụp đổ sẽ khó tránh khỏi.

Châu Âu, do gần với châu Phi, liền đất với Trung Đông và do tình trạng gần với các quốc gia bất ổn về chính trị ở phía Đông, sẽ là nơi cảm thấy những áp lực này trước tiên. Hoa Kỳ sẽ có thể giữ được lâu hơn do có các được các đại dương ngăn cách.

Mặt khác, các xã hội phương Tây có thể không bị một kết thúc bạo lực và gay gắt. Trong một số trường hợp, các nền văn minh chỉ đơn giản mờ nhạt đi, trở thành nước bình thường của lịch sử một cách không đột ngột ầm ĩ mà là trong rên rỉ. Đế quốc Anh đã đi theo con đường này từ năm 1918, và các quốc gia phương Tây khác có thể cũng sẽ như vậy. Theo thời gian, các nước này sẽ ngày càng trở nên không quan trọng, và với việc bị mờ nhạt dần, sẽ mất đi những giá trị mà ngày nay đang được trân trọng. "Các quốc gia phương Tây sẽ không sụp đổ, nhưng hoạt động trôi chảy và bản chất thân thiện của xã hội sẽ biến mất bởi sự bất công sẽ bùng nổ", Randers lập luận. "Dân chủ, xã hội tự do sẽ thất bại, trong khi các chính phủ mạnh hơn như Trung Quốc sẽ là người chiến thắng."

Một số dự báo và các dấu hiệu cảnh báo sớm này có vẻ quen thuộc, chính xác bởi vì chúng đang xẩy ra. Trong khi Homer-Dixon không ngạc nhiên trước những sự kiện gần đây của thế giới (vì ông đã tiên đoán một số trong số đó trong cuốn sách của ông năm 2006), ông không nghĩ rằng những sự tiến triển này sẽ xảy ra trước 2025.

Tuy nhiên nền văn minh phương Tây không phải là một sự nghiệp thất bại. Bằng cách sử dụng lý trí và khoa học để chỉ dẫn các quyết định, kết hợp với sự lãnh đạo phi thường và sự thiện chí đặc biệt, xã hội con người có thể tiến tới mức cao hơn về hạnh phúc và phát triển, Homer-Dixon nói. Ngay cả khi chúng ta phải khắc phục những căng thẳng sắp tới của biến đổi khí hậu, sự gia tăng dân số và giảm năng lượng, chúng ta vẫn có thể duy trì xã hội và cải thiện nó. Nhưng điều đó đòi hỏi phải chống lại sự thôi thúc tự nhiên, khi đối mặt với những áp lực áp đảo như thế, là trở nên kém hợp tác, kém hào phóng và kém tiếp thu lẽ phải. "Câu hỏi đặt ra là làm thế nào để chúng ta có thể gìn giữ được loại thế giới nhân văn trong khi chúng ta thực hiện những thay đổi này?" Homer-Dixon nói.
linhphuong  
#9109 Posted : Wednesday, April 26, 2017 10:08:55 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,820

Thanks: 316 times
Was thanked: 349 time(s) in 241 post(s)
Tin tổng hợp

ĐTC Phanxicô đến Ai Cập như một ‘sứ giả hòa bình’


Thứ Năm, 27-04-2017 | 08:38:06

ĐTC Phanxicô cho biết Ngài muốn chuyến viếng thăm tới Ai Cập của mình “là một minh chứng về những tình cảm, sự an ủi và sự khích lệ đối với mọi Kitô hữu tại Trung Đông, một thông điệp về tình hữu nghị và sự tôn trọng đối với tất cả mọi cư dân của Ai Cập cũng như trong khu vực, và một thông điệp về tình huynh đệ cũng như sự hòa hợp với tất cả những hậu duệ của tổ phụ Abraham, đặc biệt là thế giới Hồi giáo” trong một thông điệp bằng video gửi đến người dân Ai Cập được công bố hôm thứ ba 25/4 trước chuyến viếng thăm nước này từ 28/4 đến 29/4 sắp tới.

ĐTC Phanxicô đã gửi một tin nhắn bằng video tới người dân Ai Cập trước chuyến viếng thăm diễn ra trong hai ngày vào cuối tuần này tới nước này. ĐTC Phanxicô cho biết Ngài hy vọng chuyến viếng thăm này sẽ “tạo ra một sự đóng góp đầy hoa trái đối với việc đối thoại liên tôn với các tín đồ Hồi giáo và đối với việc đối thoại đại kết với Giáo Hội Chính Thống Coptic yêu dấu”.

Vào ngày thứ Sáu, ngày 28/4, ĐTC Phanxicô sẽ tham dự một Hội nghị về hòa bình quốc tế diễn ra tại Đại học Al-Azhar tại Cairo – một học viện nổi bật nhất trong thế giới Sunni.

ĐTC Phanxicô sẽ cùng với Đức Thượng Phụ Tawadros II – người đứng đầu Giáo Hội Chính thống Coptic của Ai Cập, cùng với Đức Thượng phụ Bartholomew – người lãnh đạo tinh thần của Giáo Hội Chính thống trên toàn cầu (không bao gồm Giáo Hội Coptic), để có những phát biểu về trận thống nhất của người Kitô hữu tại Hội nghị mà Đại học Azhar cho biết đã được kêu gọi để cổ võ cho việc “tôn trọng thay vì từ chối lẫn nhau, chung sống trong hòa bình thay vì mãi chống lại nhau, và khoan dung thay vì trở nên cuồng tín”.

Vào ngày Thứ Bảy, ngày 29/4, ĐTC Phanxicô sẽ cử hành Thánh lễ cho cộng đồng Công giáo địa phương trước khi bay về Roma vào cuối buổi chiều.

Trong thông điệp qua đoạn video của mình, được công bố hôm thứ Ba 25/4, ĐTC Phanxicô cho biết Ngài sẽ đến như “một người bạn, như một sứ giả của hòa bình, và đồng thời là một người hành hương” tới Ai Cập.

UserPostedImage


ĐTC Phanxicô lưu ý rằng Ai Cập là “vùng đất nơi các Tổ phụ và các Tiên tri sinh sống, đó cũng là nơi Thiên Chúa – Đấng nhân từ và giàu Lòng Thương Xót, Đấng Toàn Năng và là Thiên Chúa Duy nhất, đã khiến tiếng nói của Ngài trở nên đứng đầu” và là nơi “cung cấp chỗ trú ẩn và tiếp đón gia đình Thánh Gia khi chạy trốn khỏi sự đe dọa của vua Hêrôđê”.

“Tôi muốn chuyến viếng thăm này là một minh chứng về những tình cảm, sự an ủi và sự khích lệ đối với mọi Kitô hữu tại Trung Đông, một thông điệp về tình hữu nghị và sự tôn trọng đối với tất cả mọi cư dân của Ai Cập cũng như trong khu vực, và một thông điệp về tình huynh đệ cũng như sự hòa hợp với tất cả những hậu duệ của tổ phụ Abraham, đặc biệt là thế giới Hồi giáo, mà trong đó, Ai Cập giữ một vị trí rất quan trọng”, ĐTC Phanxicô nói. “Tôi cũng hy vọng rằng chuyến viếng thăm này sẽ tạo ra một sự đóng góp đầy hoa trái đối với việc đối thoại liên tôn với các tín đồ Hồi giáo và đối với việc đối thoại đại kết với Giáo Hội Chính Thống Coptic yêu dấu”.

ĐTC Phanxicô cũng nhắc đến những vụ tấn công bạo lực đã khiến hàng chục người thiệt mạng trong những tuần qua tại Ai Cập, trong đó có hai vụ đánh bom nhằm vào hai nhà thờ tại Tanta và Alexandria, khiến ít nhất 45 người thiệt mạng.

Cảnh sát Ai Cập sau đó đã bắt giữ 13 người đang có ý định tấn công nhằm vào các Kitô hữu và các cơ quan công cộng trong nước.

“Thế giới chúng ta đang bị tàn phá bởi thứ bạo lực mù quáng, một vụ tấn công bạo lực cũng đã tấn công nhằm vào trung tâm của đất nước yêu quý của anh chị em”, ĐTC Phanxicô chia sẻ trong thông điệp bằng video của mình.

“Thế giới chúng ta cần hòa bình, tình yêu thương và Lòng thương xót” – ĐTC Phanxicô tiếp tục – “Nó cần những người kiến tạo hòa bình, cần những người không bị ràng buộc và mang lại tự do cho những người khác, cần những người dũng cảm có thể học hỏi từ quá khứ để có thể xây dựng tương lai, không bị bó buộc bởi mọi hình thức của sự định kiến. Thế giới chúng ta cần những người có thể xây dựng các cầu nối của hòa bình, đối thoại, tình huynh đệ, công lý và đầy nhân tính”.

Đức Thánh Cha Phanxicô sẽ bày tỏ tinh thần liên đới của mình với các nạn nhân của bạo lực chống lại các Kitô hữu vào ngày thứ Sáu 28/4, khi Ngài và Đức Thượng Phụ Tawadros sẽ cùng nhau thăm viếng ngôi Thánh đường kính Thánh Phêrô và Phaolô, vốn đã bị đánh bom trong một Thánh lễ vào hồi tháng 12/2016, khiến 24 người thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương.

Hôm thứ Hai 24/4, phát ngôn viên Tòa Thánh – ông Greg Burke – cho hay, mặc dù vấn đề an nình là một điều “bình thường mới”, ĐTC Phanxicô sẽ không sử dụng xe bọc thép trong suốt chuyến viếng thăm Ai Cập.

Minh Tuệ chuyển ngữ

Tin vào lời chứng của Chúa Giêsu


4/25/2017 7:56:13 AM

Thứ Ba tuần II PS (Mc 16, 15-20)


UserPostedImage

Người Kitô hữu không những tin có Thiên Chúa, nhưng còn tin vào lời chứng của Chúa Giêsu về Thiên Chúa và về kế hoạch cứu độ của Người.

Khi được tái sinh bởi nước và Thần Khí, người Kitô hữu còn được tăng thêm niềm tin. Cộng đoàn Kitô hữu đầu tiên lấy niềm tin vào Chúa Giêsu Phục sinh làm nền tảng, nên họ coi tất cả là của chung. Và điều đó làm nên sức mạnh cho công cuộc loan báo Tin Mừng Phục sinh (Cv 4, 32-37).

Tin Mừng hôm nay tiếp tục cuộc đàm đạo giữa Đức Giêsu và Nicôđêmô về ơn tái sinh. Nicôđêmô cảm thấy ngỡ ngàng và khó hiểu, cuối cùng thì ông ta cũng không thể hiểu được vì ông ta không thật sự mở lòng ra đón Chúa, còn bị hạn chế bởi cái nhìn của người đời Ngày hôm nay chúng ta cũng được tái sinh “ Bởi ơn trên ” qua Bí tích Thánh Tẩy, nhờ đó chúng ta cũng trở thánh con người mới, được sống hiệp thông với đời sống của Thiên Chúa Ba Ngôi. Do đó mỗi người chúng ta hãy ý thức diễm phúc và vinh dự mình đã lãnh nhận để làm chứng cho Chúa bằng đời sống và phẩm giá người Kitô hữu trong môi trường xã hội mình đang sống.

Chúa Giêsu tiếp tục đối thoại với Nicôđêmô về việc tái sinh. Đại ý bài Phúc Âm hôm nay: “Sinh lại như thế nào”. Nicôđêmô hỏi: “Việc ấy xảy ra thế nào được?”Chúa Giêsu lại trả lời nhờ tác động của Thánh Linh (“Gió muốn thổi đâu thì thổi… mọi kẻ sinh bởi Thánh Linh cũng vậy”) và nhờ tin vào Chúa Giêsu (“không ai lên trời được ngoài người đã từ trời xuống, tức là Con Người vốn ở trên trời”).

Qua cuộc đàm đạo với Ni-cô-đê-mô trong bài Tin mừng hôm nay, Chúa Giêsu cho biết về nguồn gốc và vai trò của Người trong việc cứu độ con người.

Trước hết Chúa Giêsu minh chứng về nguồn gốc của Người.

Nguồn gốc của Người đến từ trời cao, nên Người biết và thấy hết những điều kiện cần thiết để được sự sống đời đời. Điều kiện cần thiết ấy chính là “phải được sinh lại bởi ơn trên”. Bởi vậy trước khi lên trời, Chúa Giêsu đã truyền dạy các tông đồ đi loan báoTin Mừng và rửa tội cho muôn dân: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo. Ai tin và chịu phép Rửa, sẽ được cứu độ; còn ai không tin sẽ bị kết án…” (Mc 16, 15-16).

Tiếp đến Chúa Giêsu cho biết vai trò của Người trong việc cứu độ.

Với hình ảnh con rắn đồng được treo trong sa mạc thời Mô-sê đã cứu chữa những người bị rắn lửa cắn khỏi chết, nhờ tin lời Thiên Chúa, Chúa Giêsu mời gọi Nicôđêmô hãy tin vào Ngài để được cứu độ.

Để được sự sống đời đời ngoài điều kiện được sinh lại bởi ơn trên nhờ tác động của Chúa Thánh Thần, chúng ta còn phải can đảm dấn bước theo Chúa Giêsu trên con đường thập giá, qua việc chấp nhận những thử thách, gian nan, khốn khó ở đời này với lòng tin tưởng vào mầu nhiệm tử nạn và phục sinh của Chúa Giêsu.

Cuộc đời người Ki-tô hữu luôn hướng về tương lai là sự phục sinh hay Nước Trời, và vì tương lai phục sinh mà chấp nhận đi vào con đường tự hủy. Định luật: “Nếu hạt lúa mì gieo vào lòng đất không chết đi, thì nó vẫn trơ trọi một mình; còn nếu chết đi, nó mới sinh được nhiều hạt khác” (Ga 12,24) là một lời kêu mời thiết thực cho những ai muốn được phục sinh với Đức Giê-su.

Thiên Chúa không muốn con người phải chết muôn đời, vì con người được tạo thành trong một ước mong mãnh liệt của Thiên Chúa là được dự phần vào sự sống của Ngài, nên Ngài đã lên chương trình hành động để cứu chuộc con người. Và cái giá mà Thiên Chúa phải trả cho chương trình này chính là cái chết của Người Con duy nhất như là hiến lễ đền tội thay cho muôn dân trên Thập giá. Và chính từ trên Thập Giá này một sự sống mới được nảy sinh, sự sống đến từ việc Chúa Kitô trên Thập giá gục đầu xuống và trao ban Thần khí. Vâng, sự sống đến từ Thần khí, một sự sống mà, Chúa Giêsu đã nói cho biết: để được dự phàn vào sự sống này con người cần phải được sinh ra một lần nữa, sinh ra bởi chính Thần khí của Người.

Việc sinh ra này được thực hiện không do bởi cách thế của trần thế, nhưng bởi thần linh, vì chỉ có như thế sự sống của con người mới tồn tại. Sự hiện hữu của con người trên trần thế là kết quả của tình yêu giữa cha mẹ của đứa bé, vì thế nó mang tính mỏng dòn, chóng qua. Còn việc tái sinh bởi Thần khí Chúa là kết quả một một tình yêu mang yếu tố thần linh, nên nó bền vững.

Thật vậy, việc tái sinh bởi Thần khí Chúa là hành vi bắt nguồn từ một tình yêu trọng đại cùa một vị Thiên Chúa, dám từ bỏ ngai trời,mặc lấy thân phận con người và hiến thân chết trên Thập giá vì yêu thương con người. Quả thật Đức Giêsu Kitô đã yêu thương nhân loại và yêu thương cho đến cùng, và từ tình yêu này Người đã trao ban cho con ngừoi một sự sống mới, sự sống đời đời. Sự sống đó được trao ban cho con ngừoi ngay trên trần gian này qua Bí tích Thanh tẩy và Bí tích Thánh Thể. Nhờ hai bí tích này người tín hữu được trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa Kitô, và được hiệp thông vào sự sống thần linh với Người.

Trong Cựu Ước, hình ảnh con rắn đồng được Môisê treo lên là dấu hiệu cứu độ: Ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng với niềm tin vào Thiên Chúa thì được cứu.

Chúa Giêsu đã từng nói: "Ta và Cha là một". Vậy rõ ràng là: "Ai biết Chúa Giêsu thì cũng biết Chúa Cha". Khi chúng ta nghe lời và hiểu lời Chúa Giêsu, thì chúng ta hiểu biết ý của Chúa Cha. Khi chúng ta thấy việc làm của Chúa Giêsu, thì chúng ta biết công việc của Chúa Cha. Khi chúng ta nhận ra tình yêu của Chúa Giêsu, thì chúng ta cũng hiểu biết tình yêu của Chúa Cha. Vì Chúa Cha là Thiên Chúa vô hình, nên chúng ta không thể nhìn thấy, biết Ngài được. Chúng ta chỉ có thể thấy biết Chúa Cha, nhờ thấy biết Chúa Con, là Chúa Giêsu mà thôi. Ngoài Chúa Giêsu ra, chúng ta không thể thấy biết Chúa Cha được, vì chúng ta là loài người hữu hình, hữu hạn, không thể hiểu gì về Thiên Chúa là Đấng vô cùng, vô hạn, vô hình.

Ðể được cứu, loài người cũng phải nhìn lên Ðức Giêsu. Con Thiên Chúa được giương cao trên thập giá, nghĩa là phải tin vào Người. Niềm tin của chúng ta không chỉ là tuyên xưng nơi môi miệng mà bằng chính cuộc sống cụ thể với Chúa và với mọi người.

Huệ Minh

Bắc Hàn chịu lệnh trừng phạt khắc nghiệt hơn vì Trump


38 phút trước

UserPostedImage


Donald Trump gây áp lực về kinh tế lẫn ngoại giao cho Kim Jong-un


Hoa Kỳ sẽ thắt chặt các lệnh trừng phạt cho Bắc Hàn và có các bước tiến ngoại giao gây áp lực cho nước này dừng các chương trình hạt nhân và tên lửa.

Chiến lược của Tổng thống Donald Trump được thông báo sau một cuộc họp đặc biệt với tất cả 100 Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ.

Căng thẳng trong khu vực đang leo thang với lo sợ Bắc Hàn đang lên kế hoạch về các cuộc thử vũ khí mới.

"Hoa Kỳ muốn tìm kiếm một sự ổn định và hòa bình phi hạt nhân trong bán đảo Triều Tiên," theo một tuyên bố chung của Ngoại trưởng Rex Tillerson, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Giám đốc Cơ quan Tình báo Dan Coats.

"Chúng tôi vẫn sẵn lòng thương lượng theo mục tiêu đó. Tuy nhiên, chúng tôi cũng luôn sẵn sàng bảo vệ chính mình và các đồng minh."

UserPostedImage


Thượng nghĩ sị Chris Coons (trung tâm) từ bang Delaware trả lời phóng viên sau cuộc họp đặc biệt


"Tổng thống muốn gây áp lực lên Bắc Hàn để khiến nước này hủy bỏ các chương trình hạt nhân, tên lửa đạn đạo và phổ biến hạt nhân bằng cách thắt chặt lệnh trừng phạt kinh tế và theo đuổi các phương sách ngoại giao với đồng minh và đối tác trong khu vực," bản tuyên bố ghi nhận.

Thượng nghị sĩ Dân Chủ Christopher Coons nói với phóng viên rằng các biện pháp quân sự đã được thảo luận tại buổi họp đặc biệt tại Nhà Trắng.

UserPostedImage


Bắc Hàn công bố hình ảnh các cuộc diễn tập trận đạn thật


"Cuộc họp cho thấy có rất nhiều tính toán tỉ mỉ và kế hoạch kĩ lưỡng đã được đề ra để chuẩn bị cho các biện pháp quân sự và một chiến lược ngoại giao thích đáng với lời đe dọa," ông nói.

Bắc Hàn cũng đang phải đối mặt với lệnh trừng phạt nghiêm khắc từ Liên Hiệp Quốc vì các chương trình vũ khí. Một quan chức Nhà Trắng cho biết một biện pháp đang được cân nhắc là đưa Bắc Hàn vào danh sách các quốc gia ủng hộ khủng bố của bộ ngoại giao.

Người tiền nhiệm ông Trump, ông Barack Obama đã đưa ra các lệnh trừng phạt một năm trước sau khi Bắc Hàn tiến hành thử hạt nhân và phóng vệ tinh.

Trước đó Đô đốc Harry Harris, lãnh đạo Tư lệnh Bộ Chỉ huy Thái Bình Dương nói Hoa Kỳ sẵn sàng "với công nghệ tốt nhất" đánh bại bất cứ đe dọa tên lửa nào.

Đô đốc Harris nói ông tin Bắc Hàn sẽ cố gắng tấn công Hoa Kỳ ngay khi nó đạt được năng lực quân sự.

Trung Quốc nói việc lắp đặt hệ thống Thaad sẽ gây bất ổn an ninh và tại Nam Hàn cũng đã diễn ra một số cuộc biểu tình phản đối khiến ba người bị thương trong các cuộc đụng độ với cảnh sát khi hệ thống được lắp đặt trên một sân gôn cũ hôm 26/4.

Cộng Sản giết Việt Cộng 1968-1975


UserPostedImage


Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Nhân ngày Quốc Hận 30/4/2017 xin được nhắc lại một chút về vấn đề Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam, một công cụ đắc lực của CS Bắc Việt đẻ ra hòng mưu toan cưỡng chiếm miền Nam Việt Nam, một nước có chủ quyền hợp pháp với Quốc Tế.

Trận chiến tết Mậu Thân CS Bắc Việt đã có ý đồ tiêu diệt bớt cái đám Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, nên đã tăng cường hỏa lực tối đa vũ khí đạn dược cho MTDTGPMN chuẩn bị cho vụ công kích Mậu Thân năm 1968.

Có thể nói rằng đứa con rơi của CS Bắc Việt đẻ ra là MTDTGPMN được đẻ ra chỉ là con chốt thí cho việc thôn tính toàn bộ miền Nam sau này.

Sau khi đã nghiên cứu kỹ chiến trường miền Nam. CSBV đã có ý đồ lợi dụng hiệp định ngưng bắn giữa 2 miền với lý do để 2 bên tạm ngưng tiếng súng đón giao thừa Mậu Thân năm 1968 để thôn tính miền Nam toàn bộ.

Vì thế Hồ chí Minh đã đọc bài thơ ra lệnh mở màn cho cuộc tổng tấn công tết Mậu Thân. Nửa đêm giao thừa tiếng súng, lẫn tiếng pháo đì đùng khắp nơi. CSVN đã khai hỏa, người Dân Sài Gòn và các nơi vẫn chưa hay biết, đến khi có những tiếng súng lớn nổ bắt đầu mới tá hỏa tam tinh.

Tiếng la hét, kêu khóc vì bị trúng đạn, trúng miểng pháo, mọi người nháo nhào bồng bế con cái, dắt nhau đi tỵ nạn. VNCH không thể ngờ được CSVN lại có thể tráo trở lật lọng như vậy khi cố tình vi phạm hiệp định ngưng bắn giữa 2 bên đã ký kết chưa ráo mực.

Với tư tưởng cực đoan và cố hữu của CS Bắc Việt như Nguyễn Phú Trọng đã tuyên bố đại để là chỉ có người miền Bắc mới có đủ lý luận, chỉ có người miền Bắc mới xứng đáng lãnh đạo, cho nên khi quyết định tổng tấn công tết Mậu Thân, CSBV đã ra lệnh cho MTDTGPMN tập trung toàn bộ các đơn vị bộ đội địa phương, đặc công, tại chỗ để công kích toàn lãnh thổ miền Nam việt Nam.

Nói tóm lại sức tấn công chủ yếu do các đơn vị MTDTGPMN địa phương là chủ yếu, các đơn vị chính quy của CSBV chỉ xuất hiện từ Huế ra đến vĩ tuyến 17.

CSVN cố tình để thí chốt đứa con rơi là MTDTGPMN cho QLVNCH và Mỹ tiêu diệt gọn để sau này dễ bề độc quyền cai trị.(*)

Sau ngày 30/4/1975 CSVN tuyên bố thống nhất 2 miền Nam Bắc, vì thế một lần nữa đứa con rơi của CSVN đẻ ra là MTDTGPMN đã bị khai tử một cách không thương tiếc, CSVN qua cầu rút ván, tuyên bố Quốc Kỳ của nước CHXHCNVN là lá cờ cũ của VNDCCH màu đỏ sao vàng, sau này được các thế lực thù địch (theo lời của tuyên giáo CS) cho là cờ máu hay cờ Phúc Kiến. Lá cờ nửa xanh nửa đỏ của MTDTGPMN không còn dấu vết trong đất nước CSVN này nữa, họ cũng dần dần thay thế những người có công trước đây của MTDTGPMN bằng những người gốc miền Bắc, những chức vụ không quan trọng thỉnh thoảng mới thấy một vài người miền Nam được đảm nhiệm.

Như thế CSVN đã lộ rõ bộ mặt trâng tráo âm mưu gài MTDTGPMN khi ký kết hiệp định Paris năm 1973 trong đó có cả MTDTGPMN đặt bút ký kết các văn kiện ngưng bắn toàn diện, lập lại hòa bình.

Giờ đây bộ mặt thật của CSVN đã bị lộ ra rõ ràng khi chúng hoàn toàn nắm quyền lực trong tay, cùng với câu tuyên bố của Lê Duẫn: "Ta đánh đây là đánh cho Liên Sô & Trung Quốc". Và tới bây giờ CSVN đã giữ đúng lời phát biểu này dâng Tổ Quốc cho ngoại bang, đội giặc lên đầu, nhận giặc làm Cha, rước giặc vào nhà giết hại đồng bào ruột thịt bằng mọi cách, nhất là đầu độc lương thực bằng hóa chất.

Ngày 27/04/2017

Cánh Dù lộng gió
danlambaovn.blogspot.com

(*) http://ydan. org/showthread. php?t=20765
https://tunhan. wordpress. com/2012/09/30/cs-bac-viet-khai-tu-mat-tran-giai-phong-mn-ra-sao/

Biển Đông và an ninh là vấn đề hàng đầu của ASEAN


By H.Van -

April 26, 2017
Share on Facebook
Tweet on Twitter

NGUỒN TIN: REUTERS

UserPostedImage

Ngoại Trưởng Khối ASEAN chụp hình lưu niệm. Ảnh: The Straits Times


Sự căng thẳng tại Biển Đông và các vấn đề có liên quan đến an ninh, sẽ là mục tiêu hàng đầu trong chương trình nghị sự tại Hội Nghị Thượng Đỉnh của Hiệp Hội Các Quốc Gia Đông Nam Á – ASEAN trong năm nay. Hội nghị được tổ chức tại Thủ Đô Manila, Philippines, sẽ được đặt dưới sự bảo vệ an ninh chặt chẽ.

UserPostedImage

Biển Đông. Ảnh: EPA/RITCHIE B. TONGO / POOL


Vài tháng gần đây, các nhà đàm phán của Trung Quốc và khối ASEAN đã hội đàm tại Indonesia và Cambodia, cố gắng đưa ra một bản dự thảo cuối cùng về Quy Tắc Ứng Xử liên quan đến hàng hải tại Biển Đông, vùng biển mà Trung Quốc và nhiều quốc gia thành viên ASEAN đều tuyên bố chủ quyền. Một số nhà đàm phán cho rằng, bản dự thảo có thể sẽ được các vị ngoại trưởng của Đông Nam Á phê duyệt, khi tham dự hội nghị tại Manila. Nhưng cũng có những nhà đàm phán không lạc quan lắm, khi nói về điều này.

UserPostedImage

Thủ Đô Manila. Ảnh: Pan Pacific Hotel


Ông Dindo Manhit, Chủ Tịch Viện Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế Stratbase, cho biết: “Một trong số những điểm yếu của khối ASEAN, đó là họ quyết định dựa trên sự đồng thuận, không phải quyết định theo đa số. Trong trường hợp này Trung Quốc sẽ thành công, trong việc phân chia khối ASEAN, khi đưa ra một vài đồng minh như Lào, Cambodia, là những quốc gia chuyên bỏ phiếu phản đối bất cứ những ý nguyện nào, nhằm giúp khối ASEAN có lập trường vững chắc hơn, đối với sự tôn trọng pháp quyền về vấn đề Biển Đông.”

UserPostedImage

Thủ Đô Manila, Philippine. Ảnh: CNN Philippines


Được biết ngày 28 tháng tư này, ngoại trưởng của 10 quốc gia thành viên trong nhóm sẽ cùng hội thảo, trước khi các nhà lãnh đạo quốc gia hội đàm vào ngày 29 tháng tư. Ngoài vấn đề an ninh khu vực, chương trình nguyên tử của Bắc Hàn, quan hệ đối tác thương mại và kinh tế, cũng là những vấn đề được đưa ra trong chương trình nghị sự.

UserPostedImage

Quan điểm của Tổng Thống Philippines Rodrigo Duterte, nếu Khối ASEAN là một quốc gia.
Ảnh: The Straits Times


Wednesday, 26/04/2017 - 09:03:53

Mỹ sắp đánh Bắc Hàn? Toàn thể nghị sĩ nghe tường trình
trong chuyến đi khác thường đến Tòa Bạch Ốc


UserPostedImage


Mời các nghị sĩ nhanh chân lên xe bus

Bên phải là Nghị Sĩ Dân Chủ Al Franken từ Minnesota đang bước tới chiếc xe bus đậu trước tòa nhà Quốc Hội ngày thứ Tư.
Tất cả 100 vị nghị sĩ liên bang đã được Tổng Thống Donald Trump mời đến một tòa nhà nằm trong khuôn viên Tòa Bạch Ốc,
để nghe các viên chức cao cấp của ông tường trình chi tiết về tình hình tại Bắc Hàn. Sau cuộc họp,
các nghị sĩ cho biết Mỹ sẽ tăng áp lực với Trung Quốc và các nước láng giềng, để ép buộc Bắc Hàn
phải giải giới vũ khí hạt nhân. Nếu không thì sao? (Alex Wong/ Getty Images)


HOA THỊNH ĐỐN - Các nghị sĩ đã lần lượt rời tòa nhà Quốc Hội, để lên xe bus như các du khách. Thế nhưng họ không đi đâu xa. Chuyến du hành rất ngắn, và cũng rất đặc biệt, trong vòng 20 phút hôm thứ Tư đã đưa họ đến tòa nhà Eisenhower Executive Office Building nằm bên cạnh Tòa Bạch Ốc.

Tất cả 100 vị nghị sĩ liên bang đã được mời vào phòng họp đóng kín mít để nghe tường trình về tình hình Bắc Hàn. Đây cũng là lần đầu tiên Tổng Thống Donald Trump được gặp hết thảy các nghị sĩ từ ngày ông đọc bài diễn văn tường trình quốc sự trong tháng Hai.

Nói chuyện với giới truyền thông sau cuộc họp, Nghị Sĩ Ben Cardin từ Maryland cho biết đây là một chuyến đi “rất khác thường.” Ông Cardin là đảng viên Dân Chủ đứng đầu trong Ủy Ban Ngoại Vụ tại Thượng Viện.

Ông Cardin nói với các ký giả, “Trong suốt sự nghiệp tại Quốc Hội của tôi, chưa bao giờ lại có một cuộc họp giống như vậy tại Tòa Bạch Ốc. Nói vậy chứ tôi cũng không muốn xem đây có ý nghĩa gì sâu xa hơn.”

Các viên chức cao cấp nhất trong Nội Các của chính phủ Trump, kể cả Ngoại Trưởng Rex Tillerson và Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia Dan Coats, đều đã có bài tường trình ngắn trước các nghị sĩ. Ông Trump cũng ghé qua để nói chuyện. Theo dự tính trước đây, đáng lý buổi họp về tình hình Bắc Hàn này diễn ra tại Quốc Hội.

Nghị Sĩ Cộng Hòa Ted Cruz từ Texas cho biết về cuộc nói chuyện của ông Trump và sau đó, “Ông đã đón chào các nghị sĩ đến Tòa Bạch Ốc. Rất lấy làm khích lệ khi mà được thấy hết các vị nghị sĩ có mặt ở đó, cả hai Dân Chủ và Cộng Hòa, và buổi tường trình cũng khác dài với nhiều chi tiết.”

Chính phủ Donald Trump đã cam kết thi hành một biện pháp khắt khe hơn đối với lãnh tụ cộng sản Bắc Hàn Kim Jong Un (Kim Chính Vân), trong cuộc đối đầu đang gia tăng căng thẳng vì Bắc Hàn không nhượng bộ trong chương trình thí nghiệm vũ khí hạt nhân, mặc dù cuộc bắn thử hỏa tiễn đã thất bại trong tuần qua.

Nhằm phô trương lực lượng để đe doa Bắc Hàn, chiếc tiềm thủy đĩnh USS Michigan đã đến vùng biển Nam Hàn trong tuần này. Ngoại Trưởng Tillerson được tiên đoán là sẽ chủ tọa một cuộc họp đặc biệt về Bắc Hàn tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc vào ngày thứ Sáu tới đây.

Các nghị sĩ nói với báo chí sau cuộc họp rằng họ tiên đoán chính phủ Mỹ sẽ gia tăng áp lực với Bắc Hàn, nhất là gây áp lực với Trung Cộng và một số quốc gia khác trong vùng, để mọi quốc gia cùng có lập trường cứng rắn với quốc gia cộng sản đang bị cô lập này.

Nghị Sĩ Cộng Hòa Cory Gardner từ Colorado, một thành viên của Ủy Ban Ủy Ban Ngoại Vụ tại Thượng Viện, cho biết, “Tôi không muốn nói đến các chi tiết trong buổi báo cáo này, thế nhưng tôi nhận thấy rõ ràng, là chính phủ sẽ có thêm những bước đi tới, và sẽ tăng áp lực với Trung Quốc cũng như các quốc gia trong vùng, để có được kết quả mà chúng ta cần phải có, và đó là một sự giải giới hạt nhân trong ôn hòa.”

Nghị Sĩ Cruz có nói thêm rằng ông “cảm thấy lạc quan một cách cân nhắc rằng Trung Quốc đã có những tín hiệu muốn trợ giúp và hợp tác trong việc kiểm soát Bắc Hàn. Thời gian sẽ chó chúng ta biết.”

Trong khi bầu không khí ở bán đảo Triều Tiên gia tăng với việc toàn bộ Thượng Viện Mỹ dự một cuộc họp với các viên chức cao cấp của Tổng Thống Donald Trump, các nhà tranh đấu phụ nữ từ 40 quốc gia trên thế giới, kể cả từ Nam Hàn và Bắc Hàn, đã gửi kiến nghị và đề nghị ông Trump hãy làm giảm bầu không khí đe dọa này. Hàng trăm nhà lãnh đạo nữ giới đã cùng ký tên trong lá thư.

Theo bà Christine Ahn, điều hợp viên của tổ chức Women Cross DMZ, thì bản sao lá thư này cũng được gửi cho các nghị sĩ dự cuộc họp hôm thứ Tư ở Tòa Bạch Ốc.

Trong lá thư có đoạn, “Chúng tôi nhất trí với nhau là ngoại giao là con đường duy nhất để giải quyết cơn khủng hoảng nguyên tử hiện nay mà bán đảo Triều Tiên đang phải đối diện.”
Có tin là Bắc Hàn cũng đã sẵn sàng cho một cuộc thử nghiệm bom nguyên tử mới và chính vì thế nữ giới trên thế giới đều âu lo cho tình hình quá căng thẳng này.

THÂM NHƯ MỸ


Đặng Chí Hùng

2017-04-26

UserPostedImage


Người Việt Nam thường nằm lòng câu “Thâm như Tàu” ý chỉ nói đến sự thâm nho của bành trướng Phương Bắc trước đây cũng như Tàu cộng sau này. Người VN thường gọi Mỹ, Tây là “ngố”. Nhưng sau khi xem trailer của Phim “Kong” thì điều đó, tôi nghĩ cần phải nghĩ lại: Người Mỹ cũng thâm nho ở mức thượng thừa !

UserPostedImage


Tôi chưa xem bộ phim này vì rất bận, nhưng trailer thì đã xem qua khá nhiều đoạn. Tại sao lại nói người Mỹ thâm khi quay ở Việt Nam ? Bởi vì người Mỹ muốn cho người ta thấy, ở trong số ít các quốc gia trên thế giới còn duy trì chủ nghĩa cộng sản thì Việt Nam cũng giống như một ốc đảo so với thế giới văn minh còn lại. Các nhà làm phim cũng khéo léo dùng “Tittle” để nhấn mạnh hòn đảo cách biệt với thế giới dân chủ đó mang tên “Kong”. Kong có nghĩa là con đười ươi, con khỉ đột. Nó gắn liền với sự ví von của người dân Việt Nam đối với đảng CSVN. Người dân VN gọi đảng CSVN là những con khỉ rừng. Ngoài ra, theo cách gọi cua người Mỹ đối với đảng CSVN, Kong cũng có nghĩa là “Viet Kong”.

Nhưng tại sao lại là “Skull Island” ? Điều đó có nghĩa là “Hòn đảo đầu lâu”. Người Mỹ rất thâm nho khi đã mô tả đất nước Việt Nam giống như một hòn đảo chết chóc bởi những con khỉ cộng sản cai quản. Những chiếc đầu lâu trong Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm, Mậu Thân 68 vv…là những minh chứng cho điều mà người Mỹ muốn nói đến tại Việt Nam.

Chưa dừng lại ở đó, những người thổ dân trong phim trông rât phiền não và lặng câm đứng nhìn đoàn thám hiểm rời khỏi hòn đảo của họ cho thấy những người dân xứ sở bị cai trị bởi Kong đã hoàn toàn bị vô cảm hóa, hèn hóa trước sự tàn bạo của bầy Kong. Đó là thực trạng của dân tộc Việt Nam chúng ta hiện nay….

Các đạo diễn người Mỹ thông qua hình ảnh những người lính, những chiếc trực thăng UH-1 cũng làm người Việt Nam nhớ đến chiến tranh Việt Nam. Những người lính Mỹ, những người trong đoàn thám hiểm giống như bối cảnh trước 1975, quân đội Hoa Kỳ đã đến Việt Nam để góp phần chống lại bầy quỷ Kong hung bạo. Tiếc là những người thổ dân trên đảo đầu lâu lại vô cảm và không nồng nhiệt trước những người lính muốn chống lại bầy Kong hung dữ.

Bộ phim còn thể hiện triết lý có hậu đó là cuối cùng con Kong cũng bị tiêu diệt trong đau đớn, quằn quại. Bối cảnh kinh tế, chính trị và lòng dân hiện nay đã là cơ sở cho các đạo diễn bộ phim nghĩ đến kết cục có hậu này.

Bộ phim đầy thâm ý của người Mỹ đã quảng cáo cho cả thế giới biết về một hòn đảo cô độc trong bạo tàn cộng sản được cai trị bởi những con Kong (Viet Kong) hung bạo. Hòn đảo đó đã có vô vàn cái đầu lâu do những con Kong gây ra. Nhưng cuối cùng, nó cũng bị tiêu diệt. Cả thể giới đã biết…và thêm biết hơn nữa về thực trạng của Việt Nam thông qua bộ phim.

Đảng CSVN rất ngu muội và tưởng rằng “thằng Mỹ” nó “nể” mình như cách CSVN tuyên bố, nên cứ đi quảng cáo, nổ tưng bừng và tính dựng tượng Kong tại bờ Hồ. Những thằng ngu CSVN đã bị một phen hố nặng mà không biết.

Bây giờ, chúng ta phải nói: Thâm như Mỹ !

https://www.youtube.com/embed/44LdLqgOpjo

Đặng Chí Hùng
17/03/2017

California xem xét dự luật bảo hiểm y tế công cộng


April 26, 2017

UserPostedImage

Biểu tình tại Sacramento, ủng hộ Dự Luật SB 562.
(Hình: AP Photo/Rich Pedroncelli)


SACRAMENTO, California (AP) – Quốc Hội California đang xem xét một dự luật liên quan đến y tế công cộng của tiểu bang, có thể thay đổi hoàn toàn hệ thống săn sóc sức khỏe cho dân chúng và dẹp bỏ các hãng bảo hiểm tư nhân, trao tất cả nhiệm vụ cho một cơ quan y tế duy nhất của chính phủ.

Đây là chủ trương từ lâu của giới chính trị phái cấp tiến và cánh tả, bây giờ được chú ý vào lúc Tổng Thống Donald Trump đang tìm cách thay đổi đạo luật y tế ACA, quen gọi là Obamacare.

Dự Luật SB 562 được sự ủng hộ của nghiệp đoàn y tá, một công đoàn rất mạnh ở California, do Thượng Nghị Sĩ Riacardo Lara (Dân Chủ-Bell Gardens) và Thượng Nghị Sĩ Toni Atkins (Dân Chủ-San Diego bảo trợ.

Hàng trăm y tá tổ chức một cuộc biểu tình trước Quốc Hội California ngày Thứ Tư khi dự luật được trình bày cho các nhà lập pháp.

Tuy nhiên, còn rất nhiều trở ngại, và nếu được chấp thuận thì cũng phải một thời gian rất lâu mới có thể thực hiện được.

Trước hết, làm thế nào có ngân sách?

Theo Trung Tâm Nghiên Cứu Chính Sách Y Tế của đại học UCLA, năm ngoái, phí tổn về y tế của California là $367 tỷ. Tất cả ngân khoản vẫn chi dùng cho công tác y tế bao gồm Medicare, Medicaid (MediCal), quỹ y tế liên bang và tài trợ cho chương trình Obamacare, sẽ được tập trung vào dự án mới.

Giới chủ nhân, kinh doanh và các chương trình bảo hiểm sức khỏe mạnh mẽ chống đối, cho rằng chắc chắn sẽ phải tăng thuế các doanh nghiệp và cá nhân hoặc cả hai, đồng thời sẽ làm hạ phẩm chất phục vụ. Theo họ, các bệnh nhân sẽ bị giới hạn về nhu cầu y khoa, phải chờ đợi rất lâu để được điều trị, hơn nữa sẽ gây xáo trộn cho tất cả những ai hiện nay đang có bảo hiểm do chủ nhân cung cấp.

Dự luật cần phải được 2/3 các nhà lập pháp chấp thuận. Ngay cả khi Thống Đốc Jerry Brown đồng ý ký ban hành thành luật thì cũng còn cần phải có sự hợp tác của chính quyền liên bang về những ngân khoản liên quan đến Medicare và Medicaid. Do đó, nhìn toàn bộ, dự luật này khó có thể trở thành hiện thực.

Hôm Thứ Tư, Freedom Caucus, một nhóm dân biểu bảo thủ ở Hạ Viện Hoa Kỳ, loan báo ủng hộ dự luật cải tổ y tế mới do đảng Cộng Hòa đưa ra.

Cách đây một tháng, nhóm này chống dự án thay thế Obamcare mà họ coi là chưa đầy đủ, và Chủ Tịch Hạ Viện Paul Ryan đã không đưa ra Hạ Viện biểu quyết. Quan điểm của những người bảo thủ là giảm thiểu vai trò chính quyền trong chương trình săn sóc sức khỏe cho dân chúng.

(HC)

Edited by user Wednesday, April 26, 2017 11:01:33 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (4)
456 Pages«<454455456
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.