Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

508 Pages«<506507508
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Nam  
#10141 Posted : Wednesday, January 17, 2018 2:14:40 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,776

Thanks: 755 times
Was thanked: 267 time(s) in 202 post(s)

Điều Quan Trọng của người dân VN là Đất Nước Việt Nam


January 15, 2018
Nguyệt Quỳnh­­­

Tôi được dự xem một buổi văn nghệ truyền thống của người dân Mễ Tây Cơ, buổi trình diễn dành cho khách du lịch và người ngoại quốc. Trong cái không khí trang nghiêm, sâu lắng, khi giàn nhạc đại hòa tấu bắt đầu chơi thì ban tổ chức cho thả xuống bốn mặt sân khấu bốn màn hình thật lớn, với hai câu viết:

“Điều quan trọng của Mễ Tây Cơ là người dân Mễ Tây Cơ”
“Điều quan trọng của người dân Mễ Tây Cơ là đất nước Mễ Tây Cơ”.


Nếu bạn là dân ghiền phim ảnh sẽ nhớ ngay đến hình ảnh anh chàng D’Artagnan trong phim “Ba chàng Ngự Lâm Pháo Thủ”. Nhớ cái cảm giác của bầu máu nóng sôi lên khi D’Artagnan, Athos, Porthos và Aramis, những chàng Ngự Lâm quân trẻ trung, hào hiệp sẵn sàng ra tay diệt ác, vừa phóng ngựa như bay vừa hét lớn câu: “một người vì bốn người, bốn người vì một người”.

Là người VN, tôi không khỏi ngậm ngùi khi đắm mình trong dòng chảy lịch sử của dân tộc Mễ Tây Cơ. Đã từ lâu rồi, người dân đất nước tôi đã quên soi bóng mình trong lịch sử; đứng trước Trung Cộng, chính quyền VN như “gà phải cáo”, nhân dân VN thì đắm chìm, cam chịu.

Tôi không tự hỏi xem điều quan trọng của Việt Nam có phải là người dân Việt Nam hay không bởi sự thật quá hiển nhiên. Chỉ trong vòng một tháng đổ lại, khi cả thế giới đang xôn xao đón chào Giáng Sinh với tiếng nhạc chuông và một không gian ấm áp, đoàn tụ, với tiếng cười và những điều chúc lành cho năm mới thì ở đất nước tôi, bạo lực lại lên ngôi. Người người lũ lượt đi tù vào những ngày cuối năm, nói như ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện “hung bạo phá bờ kim cổ”.

Chỉ trong vòng một tuần lễ từ 20/12 đến 27/12 hệ thống tay sai, hung hãn, gọi là “tòa án” Việt Nam đã tuyên tổng cộng 19 năm tù cho 5 người ở An Giang; 83 năm tù cho 9 người ở Bình Định và 120 năm tù cho 15 người ở Sài Gòn. Cả ba vụ đều là các vụ án chính trị “có hành vi chống phá nhà nước Việt Nam”.

Vậy thì ở vế thứ hai “Điều quan trọng của người dân Việt Nam có phải là đất nước Việt Nam không?” Ai ai cũng có thể trả lời ngay rằng ngày nay người VN vô cảm với tình hình đất nước; mang tâm lý “mackeno” trước nỗi thống khổ của đồng bào mình(!?) Thế nhưng, có một số sự thật đáng sợ mà lãnh đạo CS dường như không muốn nhìn thấy, nhưng chúng ta không thể nào không nhận ra vì càng ngày nó càng thể hiện một cách rất rõ ràng:

Thứ nhất, tuổi đời của những người đấu tranh càng ngày càng trẻ; dù họ chọn phương thức đấu tranh rất khác nhau, nhiều người chỉ ở độ tuổi 21, 22, 23, 24. Thứ hai, số năm tù càng tăng, nghĩa là đảng càng đàn áp hung bạo thì người chống đối càng ngày càng đông. Không biết họ từ đâu ra. Những cái tên lạ chưa từng nghe thấy như facebooker Mộc Lâm, Hoàng Nhật Minh,… Thứ ba, thái độ công an càng hung hãn, siết cổ dân, đánh hội đồng dân, … thì quyết tâm tranh đấu của họ càng cao. Và cuối cùng, điềm chẳng lành cho chế độ – chính những sinh viên ưu tú thuộc lò đào tạo của đảng như Châu văn Thi, Phan Kim Khánh, Trần Hoàng Phúc, Lê Vi,… đều đã nhập dòng.

Rõ ràng sức mạnh đâu có đến từ bạo lực. Tôi muốn dùng một câu thơ của Tagore để khẳng định với lãnh đạo Cộng Sản về sự thất bại của bạo lực; thứ vũ khí họ đang dùng để mong trấn áp được người dân nước tôi:

Hắn xem vũ khí của hắn như Thần, như Thánh
Khi vũ khí của hắn thắng, thì chính bản thân hắn đã bị đánh bại rồi.

UserPostedImage

Từng người trẻ lý tưởng, trí thức; những người lẽ ra là rường cột của đảng, những người đã một thời hết sức yêu đảng, yêu bác, đã lặng lẽ ra đi. Kiên định như Phan Kim Khánh khẳng định trước tòa: “đó là quá trình nhận thức của tôi” hay thầm lặng như Lê Vi “Suốt một đêm thức trắng với cụm từ “hồ chí minh” trên google và youtube… để rồi mình đã khóc! Cảm giác bị lừa dối suốt bao nhiêu năm, niềm tin sụp đổ, sự thật quá phũ phàng… Khi được thức tỉnh, cũng là lúc Vy nhận ra trách nhiệm của bản thân!”.

Nhận ra trách nhiệm của mình đối với đất nước, với môi trường mình đang sống đang dần dần hình thành trong tâm lý của người trẻ trong nước. Và họ mới chính là rường cột của quốc gia. Nếu chúng ta tin vào bản lĩnh của dân tộc thì những đàn áp khốc liệt của năm 2017 cũng giống như bao nhiêu những giai đoạn đen tối khác đã qua của lịch sử. Bình minh của tổ quốc vẫn nằm trong sự quyết định của người dân.

Và, điều quan trọng hơn cả, chính số đông cũng đang nhận thức ra rằng họ sẽ là nạn nhận trực tiếp của những bất công, nếu cứ “mũ ni che tai” với tai họa của nhà hàng xóm. Cho nên, cũng phải cám ơn cái nhà nước CS hoảng loạn, sắp hết thời này, vì chính họ đang giúp người dân VN thực tập dân chủ. Một tiến trình vô cùng quan trọng để hình thành một xã hội dân chủ đích thực tương lai.

Hãy nói đến tiến trình và cái cảm giác hạnh phúc vỡ òa của những người góp mặt trong vụ chống lại việc thu tiền trái phép ở trạm thu phí BOT Cai Lậy.

UserPostedImage


Sau ba tháng tạm dừng thu phí, ngày 30/11/2017 BOT Cai Lậy hoạt động trở lại. Cánh tài xế lại dùng phương pháp trả tiền lẻ, trả tiền mệnh giá thật lớn, trả tiền ướt, … khi qua trạm. Họ cương quyết bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình bằng mọi giá. Đúng vào lúc 12h45 cùng ngày, BOT phải xả trạm lần thứ nhất. Một giờ sau đó, trạm thu phí trở lại. Nhưng đến 16h50 lại xả trạm lần thứ hai. Chín mươi phút sau, trạm thu phí trở lại. Cánh tài xế lại tiếp tục trả tiền lẻ và nhất quyết đòi tiền thối, nhưng không nhận tiền dư. Đến 2h30 ngày hôm sau, trạm đành phải xả trạm lần thứ ba. Cứ như thế, sau bốn ngày chịu cảnh ùn tắc giao thông, đúng vào lúc 10 giờ tối ngày 4 tháng 12, văn phòng Thủ tướng chính phủ đã phải ra quyết định ngừng thu phí 30 ngày. Một cuộc diễu hành, reo hò, ăn mừng chiến thắng đã diễn ra ngay trước trung tâm điều hành trạm BOT Cai Lậy.

Trong cả hai vụ “dân Đồng Tâm bắt giữ cán bộ” hay “BOT Cai Lậy”, chúng ta nhìn thấy sự đoàn kết như một yếu tố then chốt để giành chiến thắng “một người vì mọi người, mọi người vì một người”. Đồng Tâm còn là một xã nhỏ, mọi người đều là hàng xóm láng giềng, nhưng BOT Cai Lậy thì khác, các tài xế là những người đến từ tứ xứ. Từ không quen biết nhau, họ bỗng nhiên trở thành “anh em một nhà” trong một cuộc chiến mà dân tài xế gọi là cuộc đấu tranh giành “công bằng”. Trong cuộc đấu tranh này người dân đã hãnh diện góp phần. Bà Tám chủ quán BOT Cai Lậy, người cung cấp nước và khăn lạnh cho nhóm tài xế đã tự hào: “người dân miền Tây không chỉ sống cho riêng mình”.

Những gương mặt cười vui, rạng rỡ của người dân mỗi lần BOT Cai Lậy xả trạm là hình ảnh đẹp đẽ nhất để khép lại những ngày cuối năm 2017. Hình ảnh bác tài Huỳnh Long bị cẩu lên cùng với xe, hình ảnh những chiếc võng “đóng chốt”ở trạm, gương mặt tất tả của bà Tám chủ quán chạy đi chạy lại với chai nước lạnh, hay cảnh bà vẫy tay với những tiếng còi xe reo vui của các tài xế bên kia đường,… Không ai nhìn thấy ở họ một sự sợ hãi hay vô cảm. Mỗi tài xế, mỗi người dân đang là một nhân tố vững vàng. Họ đang có mặt cho nhau, mỗi người là một mắt xích; mắt xích mình vững vàng để mắt xích khác tựa vào.

Tôi nghĩ đến từng khuôn mặt của những tù nhân lương tâm. Những người đã đấu tranh bền bỉ hàng bao nhiêu năm trời chống lại sự xâm lấn của Trung Cộng; đấu tranh bảo vệ môi trường cho ngư dân; đấu tranh cho công bằng xã hội;… Biết bao nhiêu con người, biết bao nhiêu những hy sinh thầm lặng. Những án tù dài đăng đẳng hàng 10 năm trời đang để lại khoảng không gian trống lạnh trong những ngôi nhà thiếu mẹ, thiếu bố của các bé Nấm, Gấu, Tài, Phú, Châu Linh,…

Sức mạnh của tập thể đã được thể hiện qua cuộc thực tập dân chủ vừa qua ở BOT Cai Lậy. Hàng trăm những tù nhân lương tâm cũng đang cần một bờ vai, một cánh tay tiếp sức từ mọi người dân VN. Để đón chào xuân Mậu Tuất 2018, nếu có một điều chúc lành cho quê hương mình trong một năm trước mặt, tôi ước mong mỗi người dân VN sẽ phải là một mắt xích vững vàng cho đồng bào mình dựa vào; để chúng ta cùng có được một xã hội tốt đẹp hơn, …và nhất là, để tất cả chúng ta đều có thể hãnh diện nói rằng Điều Quan Trọng của người dân Việt Nam là Đất Nước Việt Nam.

Nguyệt Quỳnh
hongvulannhi  
#10142 Posted : Wednesday, January 17, 2018 12:07:43 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,499

Thanks: 2040 times
Was thanked: 4506 time(s) in 2815 post(s)
Đức Giáo Hoàng Phanxicô gặp gỡ các linh mục, tu sĩ
và chủng sinh Chile, nguyên văn bài diễn văn của ngài


Vũ Văn An

17/Jan/2018

UserPostedImage

Theo tin Zenit, ngày 16 tháng 1, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã gặp gỡ các linh mục, nam nữ tu sĩ, các người tận hiến và chủng sinh Chile tại nhà thờ chính tòa Santiago. Ngài nói tới 3 giờ phút quan trọng trong kinh nghiệm của Thánh Phêrô và của cộng đồng Kitô Giáo tiên khởi: ngã lòng, được tỏ lòng thương xót, được hiển dung.

Sau đây là bài nói chuyện của Đức Giáo Hoàng:

Anh chị em thân mến

Tôi vui mừng được gặp anh chị em. Tôi thích lối Đức Hồng Y Ezzati giới thiệu anh chị em: Đây họ là… các người nam nữ tận hiến, các linh mục, các phó tế vĩnh viễn, và các chủng sinh. Lối này làm tôi nghĩ đến ngày chúng ta chịu chức hay tận hiến, lúc, sau khi được giới thiệu, mỗi người chúng ta thưa: “Lạy Chúa, đây con đây để làm theo ý Chúa”. Trong cuộc gặp mặt này, chúng ta muốn thưa với Chúa: “đây chúng con đây”, và lặp lại tiếng “xin vâng” của chúng ta cho Người nghe. Chúng ta muốn cùng nhau lặp lại lời đáp lại ơn gọi mà một ngày nào đó đã chiếm hữu tâm hồn ta một cách bất ngờ.

Tôi nghĩ điều có ích cho ta là bắt đầu với đoạn Tin Mừng ta vừa nghe và chia sẻ 3 giờ phút quan trọng từng được Thánh Phêrô và cộng đồng đầu tiên cảm nghiệm: Thánh Phêrô và cộng đồng ngã lòng, Thánh Phêrô và cộng đồng được tỏ lòng thương xót, và Thánh Phêrô và cộng đồng được hiển dung. Tôi chơi chữ khi cặp đôi Thánh Phêrô và cộng đồng vì quả đời sống các tông đồ có hai chiều kích sau đây, chiều kích bản thân và chiều kích cộng đồng. Hai chiều kích này đi đôi với nhau và ta không thể tách rời chúng được. Chúng ta được kêu gọi từng cá nhân nhưng luôn là thành phần của một nhóm lớn hơn. Nói về ơn gọi, không có gì có thể gọi là tự xướng (selfie)! Ơn gọi đòi hỏi một ai khác lấy hình của anh chị em, và đó là điều chúng ta sắp sửa làm!

1. Thánh Phêrô ngã lòng

Tôi luôn thích cách các sách Tin Mừng không tô điểm hay làm nhẹ sự việc hay sơn phết chúng bằng những mầu sắc ưa nhìn. Các sách này cho ta thấy đời sống y như nó là chứ không như nó nên là. Tin Mừng vốn không sợ cho chúng ta thấy những giờ phút khó khăn, và thậm chí căng thẳng, mà các môn đệ từng trải nghiệm.

Chúng ta hãy dựng lại cảnh tượng. Chúa Giêsu đã bị giết, nhưng một số phụ nữ cho hay Người vẫn đang sống (Lc 24:22-24). Mà ngay cả sau khi đã được nhìn thấy Chúa Giêsu sống lại, biến cố này có tác động mạnh mẽ đến độ phải có thì giờ họ mới có thể hiểu hết những gì đã xẩy ra. Cái hiểu này sẽ đến với các ông vào ngày Ngũ Tuần khi Chúa Thánh Thần được sai đến. Việc gặp gỡ Chúa Phục Sinh cần có thời gian mới tìm được chỗ đứng trong tâm hồn các môn đệ.

Các môn đệ về nhà. Họ trở lại làm những gì họ biết cách làm: đánh cá. Không phải tất cả, nhưng chỉ một số người. Họ có chia rẽ không? Có bị phân mảnh hay không? Chúng ta không biết. Thánh Kinh cho chúng ta hay: những người đi đánh cá chẳng bắt được chi. Lưới của họ trống không.

Thế nhưng một thứ trống rỗng khác vốn đè nặng tâm hồn họ một cách vô thức: nỗi thất vọng và rối bời trước cái chết của Thầy. Người không còn nữa; Người đã bị đóng đinh. Nhưng không phải chỉ có Người bị đóng đinh, cả họ cũng bị đóng đinh, vì cái chết của Chúa Giêsu làm nổi lên cả một cơn gió lốc tranh chấp trong tâm hồn các bằng hữu của Người. Thánh Phêrô vốn bác bỏ Người; Giuđa thì phản bội Người; các môn đệ khác thì trốn chạy và đi ẩn núp. Chỉ một nhúm phụ nữ và người đầy tớ yêu qúy ở lại mà thôi. Còn ai cũng trốn cả. Trong ít ngày, mọi chuyện đều tan vỡ. Đó là những giờ phút thất vọng và rối bời trong đời sống người môn đệ. Có những lúc “khi bão tố bách hại, khổ não, nghi ngại, và vân vân, nổi lên bởi các biến cố văn hóa và lịch sử, khó mà tìm ra đường phải theo. Những lúc ấy có các cơn cám dỗ riêng của chúng: cám dỗ tranh biện các ý tưởng, tránh các vấn đề hiện có, quá quan tâm đến kẻ thù của chúng ta… Và tôi tin rằng cơn cám dỗ tệ nhất là cứ loay hoay mãi trong nỗi bất hạnh của chính ta”. [1] Đúng vậy, cứ loay hoay trong nỗi bất hạnh của mình.

h

Như Đức Hồng Y Ezzati đã nói với chúng ta, “chức linh mục và đời sống tận hiến ở Chile đã chịu đựng và còn tiếp tục chịu đựng nhiều thời kỳ khó khăn gồm đủ rối loạn và thách thức quan trọng. Bên cạnh lòng trung thành của đại đa số, đả nẩy sinh nhiều thứ cỏ dại sự ác và những hậu quả tai tiếng cũng như đào ngũ của chúng”.

Thời kỳ rối loạn. Tôi biết nỗi đau do các vụ lạm dụng vị thành niên gây ra và tôi lưu ý tới những gì anh chị em đang làm để giải quyết sự ác lớn lao và gây đau đớn này. Gây đau đớn vì sự tai hại và đau khổ của các nạn nhân và gia đình họ, những người thấy niềm tin họ đặt nơi các thừa tác viên của Giáo Hội đã bị phản bội. Gây đau đớn cũng vì sự đau khổ của các cộng đồng giáo hội, nhưng cũng gây đau đớn cho anh chị em, các anh chị em của tôi đây, những người, sau khi vất vả như thế, chỉ để thấy sự tai hại dẫn đến nghi ngờ và tra vấn; nơi một số hay nhiều anh chị em, điều này trờ thành nguồn nghi ngại, sợ sệt và thiếu tin tưởng. Tôi biết có lúc anh chị em còn bị nhục mạ ngay trong đường xe điện ngầm hay khi đang đi ở ngoài phố và đi quanh quẩn với chiếc áo giáo sĩ ở nhiều nơi, anh em còn phải trả một giá rất đắt. Vì thế, tôi đề nghị chúng ta xin Chúa ban cho chúng ta sự sáng suốt để gọi thực tại bằng chính tên của nó, sức mạnh để xin tha thứ và khả năng lắng nghe điều Người muốn nói với chúng ta.

Có một điều khác tôi muốn nhắc tới. Các xã hội chúng ta đang thay đổi. Chile ngày nay rất khác với điều tôi biết lúc còn trẻ, khi tôi còn đi học. Các phát biểu văn hóa mới và khác đang phát sinh không hẳn thích hợp với các khuôn mẫu quen thuộc. Chúng ta phải hiểu ra rằng nhiều lúc, chúng ta không biết phải đương đầu ra sao với những tình huống mới này. Đôi khi chúng ta mơ có “những nồi thịt Ai Cập” mà quên mất rằng đất hứa đang nằm trước mặt ta, lời hứa có phải về hôm qua đâu mà là về tương lai. Chúng ta có thể sa vào cơn cám dỗ tự khép kín, tự cô lập mình và bảo vệ lối nhìn sự vật của mình, một lối nhìn sau đó trở thành không hơn không kém những cuộc độc thoại tinh tế. Chúng ta bị cám dỗ nghĩ rằng mọi chuyện đều sai lầm, và thay vì “tin mừng”, chuyện duy nhất chúng ta tuyên xưng lại là lãnh cảm và thất vọng. Kết quả, chúng ta nhắm mắt trước các thách thức mục vụ, nghĩ rằng Thần Trí chẳng có gì để nói về chúng. Bằng cách này, ta đã quên rằng Tin Mừng là một cuộc hành trình hồi tâm, không phải chỉ cho người khác mà còn cho cả chúng ta nữa.

Bất kể thích hay không, chúng ta đã được kêu gọi trực diện với thực tại như nó là, thực tại của bản thân ta và thực tại của các cộng đồng và xã hội ta. Các môn đệ bảo lưới trống rỗng, và chúng ta có thể hiểu tâm tư của họ. Họ về nhà mà chẳng có chi lớn lao đáng kể lại; họ trở về tay không; họ trở về não lòng thất vọng.

Điều gì đã xẩy ra cho những môn đệ mạnh mẽ, hăng hái và cao thượng này, những người thấy mình được chọn lựa và đã để lại mọi sự cho chúng ta bước chân theo Chúa Giêsu (xem Mt 1:16-20)? Điều gì đã xẩy ra cho các môn đệ vốn rất tin ở chính mình này đến nỗi đã sẵn sàng vào tù và thậm chí hy sinh tính mạng vì Thầy (xem Lc 22:33), những người để bênh vực Người, họ đã muốn sai lửa tới thiêu rụi trần gian (xem Lc 9:54). Vì Người họ đã rút gươm khỏi vỏ và chiến đấu (xem Lc 22:49-51)? Điều gì đã xẩy ra cho Thánh Phêrô người đã trách Thầy về cách phải sống đời mình ra sao (xem Mc 8:31-33)?

2. Thánh Phêrô được tỏ lòng thương xót

Đây là giờ phút sự thật trong đời sống cộng đồng tiên khởi. Đây là lúc để Thánh Phêrô phải trực diện với một phần con người của ngài. Phần mà nhiều lúc ngài không muốn nhìn. Ngài từng cảm nhận sự giới hạn của mình, sự yếu đuối của mình và cả tính tội lệ của mình nữa. Thánh Phêrô, người nóng nẩy, một lãnh tụ và người cứu vớt đầy xung động, tự mãn và quá ư tự tin vào chính mình và các khả năng của mình, đã phải thú nhận điểm yếu và tội lỗi của mình. Ngài là người có tội y như mọi người khác, cũng thiếu thốn như nhiều người khác, cũng mỏng manh như bất cứ ai khác. Thánh Phêrô đã thất hứa với Đấng ngài hứa sẽ bảo vệ. Đây là giây phút chủ chốt trong đời Thánh Phêrô. Là các môn đệ, là Giáo Hội, ta có thể có cùng một cảm nghiệm: có những thời điểm ta phải đối diện không những với các thành công mà cả các yếu đuối của ta nữa. Các thời điểm chủ chốt trong đời sống người môn đệ, nhưng cũng là các thời điểm một tông đồ được sinh ra. Ta hãy để bản văn hướng dẫn ta.

“Khi họ ăn xong bữa sáng, Chúa Giêsu nói với Simon Phêrô, ‘Này Simon, con Gioan, con có yêu Thầy hơn các người này không?’” (Ga 21:15).

Sau khi họ ăn uống, Chúa Giêsu nói riêng với Thánh Phêrô và lời lẽ duy nhất của Người là một câu hỏi, một câu hỏi về tình yêu: Con có yêu Thầy không? Chúa Giêsu không trách cứ cũng không lên án. Điều duy nhất Người muốn làm là cứu Phêrô. Người muốn cứu ngài khỏi nguy cơ cứ mãi khép kín trong tội lỗi của ngài, không ngừng loay hoay với hối hận vì sự mỏng manh của ngài, nguy cơ đầu hàng, vì sự mỏng manh kia, vì mọi sự tốt lành ngài từng có với Chúa Giêsu. Chúa Giêsu muốn cứu ngài khỏi việc tự lấy mình làm trung tâm và tự cô lập. Người muốn cứu ngài khỏi thái độ tự hủy biến mình thành nạn nhân hay nghĩ “đâu có quan hệ gì”, một thái độ làm nhụt bất cứ cam kết nào và kết cục sẽ rơi vào thứ chủ nghĩa tương đối tồi tệ nhất. Chúa Giêsu muốn giải thoát ngài khỏi nhìn người đối lập như kẻ thù và buồn lòng vì bị chống đối và chỉ trích. Người muốn giải thoát ngài khỏi bị nản lòng thất vọng, và trên hết, khỏi bị tiêu cực. Qua câu hỏi này, Chúa Giêsu yêu cầu Thánh Phêrô lắng nghe lòng mình và học cách biện phân. Vì “Đường lối của Thiên Chúa không phải là bênh vực sự thật mà hại tới đức ái, hay bênh vực đức ái mà hại tới sự thật, hay làm xuôi chẩy sự việc mà hại tới cả hai. Chúa Giêsu muốn tránh biến Phêrô thành một người làm mếch lòng người khác bằng cách nói sự thật hay tử tế với người khác bằng cach nói dối hay chỉ là một người bị tê liệt bởi chính sự không biết chắc của mình”, [2] như có thể xẩy ra với chúng ta trong cùng một hoàn cảnh.

Chúa Giêsu hỏi Thánh Phêrô về tình yêu và tiếp tục hỏi ngài cho tới khi ngài trình Người một câu đáp có tính thực tiễn: “Lạy Thầy, Thầy biết mọi sự; Thầy biết con yêu Thầy” (Ga 21:17). Nhờ cách này, Chúa Giêsu đã xác nhận ngài trong sứ vụ của ngài. Bằng cách này, Người biến ngài vĩnh viễn thành tông đồ của Người. Điều gì xác nhận Thánh Phêrô là một tông đồ? Điều gì nâng đỡ chúng ta như những tông đồ? Chỉ một điều này mà thôi: là chúng ta “nhận được lòng thương xót” (1Tm 1:12-16). “Vì mọi tội lỗi của ta, mọi giới hạn của ta, mọi sai phạm của ta, mọi giây phút ta sa ngã, Chúa Giêsu đã đoái nhìn ta và lại gần ta. Người đã chìa bàn tay Người cho ta và biểu lộ lòng thương xót với ta. Mọi người chúng ta có thể nghĩ lại và nhớ lại nhiều lần Chúa đã đoái nhìn ta, tiến lại gần và tỏ lòng thương xót với ta”. [3] Chúng ta không ở đây vì chúng ta tốt hơn những người khác; chúng ta không phải là những siêu anh hùng từ trên cao cúi xuống gặp gỡ những người chỉ là tử sinh. Đúng hơn, chúng ta được sai đi như những người nam nữ biết mình được tha thứ. Đó chính là nguồn vui của chúng ta. Chúng ta là người thánh hiến, là các mục tử lấy khuôn mẫu là Chúa Giêsu, Đấng đã chịu chết và sống lại. Người đàn ông hay người đàn bà thánh hiến coi các vết thương của mình như những dấu chỉ phục sinh; thấy sức mạnh phục sinh trong các thương tích của thế giới này; giống Chúa Giêsu, họ không gặp gỡ anh chị em mình để trách móc và lên án.

Chúa Giêsu Kitô không hiện ra với các môn đệ mà lại không có các thương tích; những thương tích này giúp Thánh Tôma tuyên xưng đức tin của ngài. Chúng ta không bị yêu cầu phải làm ngơ hay che dấu các vết thương của mình. Một giáo hội có các vết thương có thể hiểu các vết thương của thế giới hôm nay và biến chúng thành các vết thương của mình, chịu đau khổ với họ, đồng hành với họ và tìm cách chữa lành cho họ. Một Giáo Hội bị thương sẽ không lấy mình làm tâm điểm mọi sự, không tin là mình hoàn hảo, nhưng đặt vào tâm điểm mình Đấng có thể chữa lành các vết thương này, Đấng có tên là Giêsu Kitô.

Biết mình bị thương sẽ giải thoát ta. Đúng thế, nó giải thoát ta khỏi trở thành tự qui chiếu và nghĩ mình hay hơn người khác. Nó giải thoát ta khỏi khuynh hướng Prômêthê của “những người tối hậu chỉ tin tưởng vào các năng lực của riêng mình và cảm thấy cao hơn những người khác vì mình giữ các luật lệ nào đó hoặc tuyệt đối trung thành với một phong thái Công Giáo nào đó của quá khứ”. [4]

Nơi Chúa Giêsu, các vết thương của ta sẽ chỗi dậy. Chúng gợi hứng cho tình liên đới; chúng giúp chúng ta giật sập các bức tường vốn giam hãm chúng ta trong chủ nghĩa ưu tuyển và chúng kích thích ta xây dựng những cây cầu và gặp gỡ tất cả những ai mong ước thứ tình yêu thương xót mà chỉ Chúa Kitô mới có thể ban. “Chúng ta thường mơ ước xiết bao các dự án tông đồ lớn lao, được lên kế hoạch tỉ mỉ, giống hệt mấy ông tướng bại trận! Nhưng như thế là bác bỏ lịch sử chúng ta như một Giáo Hội, một Giáo Hội vinh quang chỉ là vì có một lịch sử hy sinh, hy vọng và chiến đấu hàng ngày, lịch sử các đời sống tận tụy phục vụ và trung thành làm việc, dù mệt mỏi, vì mọi công việc ‘đều phải toát mồ hôi trán’”. [5] Tôi lo ngại khi thấy các cộng đồng lo lắng về hình ảnh, về việc chiếm không gian, về vẻ bề ngoài và tiếng tăm nhiều hơn là ra ngoài tiếp xúc với sự đau khổ của các tín hữu chúng ta. Lời cảnh cáo do một vị thánh Chile nói ra sao sâu sắc và thông sáng quá: “Mọi phương pháp ấy sẽ thất bại khi được áp đặt một cách nhất thể, khi đem chúng ta tới với Thiên Chúa bằng cách làm ta quên khuấy anh chị em chúng ta, khiến chúng ta nhắm mắt trước vũ trụ thay vì dạy chúng ta mở chúng ra và nâng mọi sự lên cùng Đấng Tạo Dựng ra tất cả, khiến chúng ta vị kỷ và tự khép kín vào chính mình”.[6]

Dân Thiên Chúa không mong chờ cũng không cần chúng ta trở thành các siêu anh hùng. Họ mong chờ các mục tử, những người thánh hiến, biết thế nào là cảm thương, có thể chìa bàn tay giúp đỡ, có thể dành thì giờ với những người sa ngã và, giống Chúa Giêsu, giúp họ vùng ra khỏi sự hối tiếc khôn nguôi vốn chuốc độc linh hồn.

3. Thánh Phêrô được hiển dung

Chúa Giêsu yêu cầu Thánh Phêrô biện phân, và rồi các biến cố trong đời Thánh Phêrô tự nhiên ăn khớp với nhau, như cử chỉ rửa chân đầy tính tiên tri. Thánh Phêrô, người phản đối để chân mình được rửa ráy, nay bắt đầu hiểu rằng sự cao cả đích thực phát xuất từ việc sống thấp hèn và làm tôi tớ. [7] Chúa chúng ta là một ông thầy tốt lành xiết bao! Cử chỉ tiên tri của Chúa Giêsu hướng về một Giáo Hội tiên tri, một Giáo Hội, khi đã được rửa sạch tội lỗi của mình, chẳng sợ hãi gì mà không ra ngoài để phục vụ một nhân loại bị thương tích. Thánh Phêrô cảm nghiệm trong thân xác ngài vết thương tội lỗi, nhưng cả vết thương các giới hạn và yếu đuối của mình. Thế nhưng, ngài học được nơi Chúa Giêsu rằng các thương tích của ngài là đường dẫn đến phục sinh. Biết cả Phêrô thất vọng lẫn Phêrô hiển dung là một lời mời từ một Giáo Hội bất hạnh và thất vọng bước qua một Giáo Hội phục vụ tất cả những ai bất hạnh và thất vọng giữa chúng ta. Một Giáo Hội có khả năng phục vụ Chúa mình nơi những người đói ăn, bị cầm tù, khát uống, không nhà, trần truồng và yếu đau…(Mt 25:35). Một phục vụ không hề liên quan gì tới não trạng an sinh (welfare) hay thái độ cha chú (paternalism), nhưng đúng hơn liên quan với việc hồi hướng các tâm hồn. Vấn đề không phải là nuôi ăn người nghèo, mặc quần áo cho người trần truồng và thăm viếng bệnh nhân, nhưng đúng hơn là nhìn nhận người nghèo, người trần truồng, người yếu đau, tù nhân và người không nhà cũng có phẩm giá ngồi chung bàn với ta, cảm thấy “như ở nhà” với chúng ta, cảm thấy là thành phần của một gia đình. Đây là một dấu hiệu chỉ ra rằng nước trời đang ở giữa chúng ta. Đây là dấu chỉ một Giáo Hội bị thương bởi tội, được Chúa tỏ lòng thương xót, nay trở thành tiên tri nhờ ơn gọi của Người.

Làm mới lại việc tiên tri trên là làm mới lại cam kết của ta không mong chờ một thế giới lý tưởng, một cộng đồng lý tưởng hay một môn đệ lý tưởng để có thể sống và truyền giảng Tin Mừng, nhưng đúng hơn làm mọi người thất vọng gặp gỡ Chúa Giêsu. Người ta không yêu các tình huống lý tưởng hay các cộng đồng lý tưởng; người ta yêu những con người. Việc nhìn nhận một cách thành thực, đầy hối hận và đầy cầu nguyện các giới hạn của ta, thay vì làm chúng ta ra xa Chúa, thì thực ra giúp ta khả năng trở về với Chua Giêsu vì biết rằng “với tính mới mẻ của Người, Người luôn có khả năng đổi mới đời ta và các cộng đồng ta, và cho dù sứ điệp Kitô có những thời kỳ đen tối và yếu ớt trong Giáo Hội, nó sẽ không bao giờ bị già cũ… Bất cứ lúc nào ta cố gắng trở về nguồn cội và tái khám phá ra sự tươi mát nguyên thủy của Tin Mừng, đều xuất hiện những đại lộ mới, những ngả đường mới đầy sáng tạo sẽ mở ra, với nhiều hình thức phát biểu khác nhau, nhiều dấu chỉ hùng hồn hơn và nhiều lời lẽ với ý nghĩa mới cho thế giới ngày nay”. Eight Ball Sẽ tốt dường bao nếu mọi người chúng ta để cho Chúa Giêsu đổi mới cõi lòng ta. Lúc buổi gặp gỡ này mới bắt đầu, tôi nói với anh chị em rằng chúng ta đến đây để đổi mới lời “xin vâng” của chúng ta, một cách hào hứng, say sưa. Chúng ta muốn đổi mới lời “xin vâng” của mình, nhưng phải là lời “xin vâng” thực tiễn, được nâng đỡ bởi ánh mắt Chúa Giêsu. Khi anh chị em trở về nhà, tôi xin anh chị em soạn trong tâm hồn anh chị em một chúc thư thiêng liêng, theo đường hướng của Đức Hồng Y Raúl Silva Henríquez và lời cầu nguyện rất đẹp đẽ của ngài, lời cầu nguyện bắt đầu như sau: “Giáo Hội mà con yêu mến là Giáo Hội thánh thiện hàng ngày… Của Chúa, của con, Giáo Hội thánh thiện của mỗi ngày… “Lạy Chúa Giêsu Kitô, Tin Mừng, bánh ăn, Thánh Thể, nhiệm thể khiêm nhường của Chúa Kitô mỗi ngày. Với các gương mặt người nghèo, các gương mặt các người nam nữ ca hát, chiến đấu, chịu đau khổ. Giáo Hội thánh thiện mỗi ngày.”

Anh chị em muốn thứ Giáo Hội nào? Anh chị em có yêu Giáo Hội bị thương tích đang gặp gỡ sự sống trong thương tích của Chúa Giêsu không? Cám ơn anh chị em vì buổi gặp gỡ này. Cám ơn anh chị em vì cơ hội được nói lời “xin vâng” một lần nữa với anh chị em. Xin Đức Mẹ Núi Cát Minh che chở anh chị em dưới tà áo ngài. Xin anh chị em vui lòng, đừng quên cầu nguyện cho tôi.

_______________________

[1] Jorge M. Bergoglio, Las Cartas de la tribulación, xuất bản lần 9. Diego de Torres, Buenos Aires, 1987.
[2] Ibid.
[3] Sứ Điệp Video gửi CELAM dịp Năm Thánh Đặc biệt về Lòng Thương Xót ở Lục Địa Mỹ Châu, 27 tháng Tám 2016.
[4] Tông Huấn Evangelii Gaudium, 94.
[5] Ibid., 96.
[6] Thánh ALBERTO HURTADO, Diễn Từ với Giới Trẻ của Công Giáo Tiến Hành, 1943.
[7] “Ai muốn là người trước hết phải là người chót hết và phục vụ mọi người” (Mc 9:35). BOLLETTINO N. 0033 – 16.01.2018 18
Eight Ball Tông huấn Evangelii Gaudium, 11.
[00055-EN.01] [Nguyên bản: tiếng Tây Ban Nha]

© Libreria Editrice Vatican


UserPostedImage

Edited by user Wednesday, January 17, 2018 12:10:04 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#10143 Posted : Wednesday, January 17, 2018 1:12:22 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 352
Location: Deutschland

Thanks: 132 times
Was thanked: 329 time(s) in 211 post(s)


KHÚC CA HOAN LẠC

Trình bày bởi Wayzata Symphony OrchestraEdina Chorale
trong IDS Crystal Court - Minneapolis -USA


Mời `nhấn chuột´ vào hình để xem video clip
UserPostedImage


Có lẽ ``Alle Menschen werden Brüder – All people become brothers´´ có ý nghĩa hơn lúc nào hết,
khi trên đời này xuất hiện những dị nhân cỡ Xì Trum, Bú Tin, Kim Ủn Ỉn, Đồ Tể Tệ, Trọng Lú, Vô Phúc ...



thanks 2 users thanked Bắc Kì Nho Nhỏ for this useful post.
hongvulannhi on 1/17/2018(UTC), Mắt Buồn on 1/17/2018(UTC)
Mắt Buồn  
#10144 Posted : Wednesday, January 17, 2018 6:35:41 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,842

Thanks: 641 times
Was thanked: 451 time(s) in 293 post(s)
Lâu đài đẹp nhất Scotland tái hiện từ giấc mơ lạ


Amanda Ruggieri
BBC Travel

15 tháng 1 2017

UserPostedImage


Lâu đài Eilean Donan ở Scotland


Khi nhắc tới những lâu đài nổi tiếng nhất Scotland, người ta thường nghĩ ngay tới lâu đài Edinburgh hay lâu đài Balmoral. Cái tên Eilean Donan không lừng danh bằng, nhưng vẻ đẹp của nó thì có. Được gọi là tòa lâu đài đẹp nhất Scotland, nó xuất hiện trên nhiều tấm bưu thiếp, trên những cuốn lịch, trên bìa các cuốn sách hướng dẫn du lịch.

Với tường thành bạc phếch vì thời tiết, nằm ở nơi thuỷ triều dâng trên đảo và có một cây cầu đá bắc ngang, lâu đài này là biểu tượng hoàn hảo của cuộc sống lãng mạn thời Trung cổ.

Đây cũng là lâu đài có dáng vẻ khác hẳn nếu không được phục dựng lại trong Thế kỷ 20 để trở về với vẻ đẹp lãng mạn huy hoàng - và thật kỳ diệu, nơi này được xây lên một phần dựa vào những giấc mơ rõ nét của người thợ tạo tác trên đá. (Ảnh: Amanda Ruggeri)

UserPostedImage


Eilean Donan nằm ở vị trí ba hồ nước nhập làm một


Lâu đài Eilean Donan nằm ở vị trí có ba hồ nước nhập lại làm một trước khi trôi ra biển. Đảo Skye nằm ngay phía ngoài lâu đài này.

Đảo Rái Cá

UserPostedImage


Câu chuyện xung quanh lâu đài Eilean Donan cũng lãng mạn như chính toà lâu đài này. Một truyền thuyết kể rằng cả hòn đảo và lâu đài được đặt tên từ Thế kỷ 7, theo vị thánh tên Donnan trong Đạo Công Giáo, người đã thu hút được nhiều tín đồ đi theo. (Sau đó vị thánh bị cướp biển chặt đầu, cùng với 52 môn đồ của ông trong một buổi Thánh lễ).

Một câu chuyện khác có liên quan đến những sinh vật trên hồ, nơi du khách ghé thăm thường bắt gặp rái cá hay cá heo đâu đó ngoài xa. Chuyện xưa kể lại, tên lâu đài Eilean Donan có nguồn gốc từ một từ trong tiếng Gaels, có nghĩa là chú chó màu nâu - cu-donn - và đây cũng là tên của vua rái cá. Khi vua rái cá qua đời, ông được chôn trên đảo và lâu đài sau đó được xây trên nền mộ của ông. (Ảnh: Amanda Ruggeri)

Mục đích phòng vệ

UserPostedImage


Gạt truyền thuyết qua một bên, những gì ta biết được là lâu đài được xây dựng vào Thế kỷ 13, làm pháo đài chống những kẻ cướp từ biển vào, Viking. Thời đó, người Na Uy kiểm soát quần đảo Hebrides gần bên và thường có những xâm nhập sâu vào đất liền. Người ta kể lại rằng Vua Alexander Đệ Nhị của Scotland thời đó, nhằm phòng thủ cho khu vực, đã ra lệnh tăng cường sức mạnh cho hòn đảo nhỏ luôn có thuỷ triều lên xuống bao quanh bằng cách xây lâu đài Eilean Donan.

Một phần của lâu đài từ xưa giờ vẫn còn có thể thấy rõ - như bức tường phía bên phải khuôn viên, như trong bức ảnh này. Nhưng phần lớn lịch sử từ thời Trung cổ của lâu đài, như nguồn gốc cổ xưa của nó, vẫn còn là điều bí ẩn chưa biết. (Ảnh: Amanda Ruggeri)

Kiến trúc kỳ lạ

UserPostedImage


Một trong những công trình kiến trúc nổi bất nhất trên đảo là phần công sự, sau đó được xây thêm vào lâu đài Eilean Donan vào thập niên 1500. Công trình dành cho các khẩu đại bác như lời nhắc nhở cho thấy dù ngày nay lâu đài trông có đẹp đẽ đến mức nào thì ngày xưa rõ ràng là nơi này được xây vì mục đích quân sự. Đối diện với phần đất liền và toàn bộ phần còn lại của lâu đài được hồ nước bao quanh, các ụ pháo khiến cho lâu đài trở nên bất khả xâm phạm. (Ảnh: Amanda Ruggeri)

Từ dấy loạn đến điêu tàn

UserPostedImage


Trong thực tế, một phần lịch sử được ghi lại rõ ràng nhất của lâu đài Eilean Donan cũng là phần hầu như huỷ diệt toàn bộ toà kiến trúc này vĩnh viễn. Vào năm 1719, trong cuộc binh biến âm ỉ chống lại Hoàng gia Anh, lâu đài có thời gian ngắn từng là thành trì vững chắc cho quân đồn trú Tây Ban Nha ủng hộ phong trào Jacobites thời đó. Sau khi một người lính nổ súng về phía quân Anh, các con tàu đã bắn phá đến mức gần như phá huỷ toà lâu đài. Thứ còn lại chỉ là một cấu trúc điêu tàn, không còn dấu tích gì của thành trì đầy sức mạnh trước đó.

Toà lâu đài vẫn sẽ nằm trong tình trạng điêu tàn bất tận nếu không có gia đình Macrae-Gilstrap mua lại vào năm 1911. Lúc ban đầu, họ dự kiến sẽ giữ lâu đài nguyên trạng. Nhưng sau đó, họ thuê Farquhar MacRae, một người bản địa, dọn dẹp, sang sửa. (Ảnh: Amanda Ruggeri).

UserPostedImage


Chuyện kể lại rằng, trước khi bắt đầu công việc, ông Farquhar nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ. Ông nhìn thấy hình ảnh toà lâu đài ở thời kỳ đỉnh cao vinh quang, với khuôn viên và những toà tháp hiện ra với chi tiết cực kỳ rõ ràng.

Cảnh quan lộng lẫy

UserPostedImage


Người ta kể lại giấc mơ của Farquhar đã định hình kết quả phục chế toà lâu đài. Có một điểm nhấn kỳ lạ, câu chuyện tiếp tục rằng vào một khảo sát kiến trúc năm 1714, người ta phát hiện ra sau gần 16 năm xây dựng, toà lâu đài gần giống với những gì Farquhar mơ thấy tới mức đáng kinh ngạc.

Sự thật ít hấp dẫn hơn một chút. Trong thực tế, cuộc phục chế vào Thế kỷ 20 đã diễn ra kỹ lưỡng và lãng mạn hơn rất nhiều so với bản khảo sát kiến trúc của lâu đài Trung cổ thời Thế kỷ 18, khiến nhà sử học kiến trúc John Gifford gọi quá trình này là "cuộc phục chế đem lại hơi thở thời Edward cho một kiến trúc có từ thời Trung cổ".

Nhưng không phải tất cả những thay đổi trong quá trình phục chế chỉ phục vụ cho mục đích trang trí. (Ảnh: Amanda Ruggeri)

Cây cầu

UserPostedImage


Toà lâu đài ban đầu được xây dựng trên một hòn đảo có thuỷ triều lên xuống ngay tại giao điểm ba hồ nước Duich, Long và Alsh. Điều này có nghĩa người ta chỉ có thể đi thuyền vào lâu đài khi triều dâng. Trong thực tế, toà lâu đài ban đầu lẽ ra phải có một cửa nước - nghĩa là hầu hết mọi người sẽ ra vào lâu đài từ hồ nước, một cách di chuyển ít gặp trong thời Trung cổ khi đường sá hiếm hoi.

Vào thời được xây dựng lại, hoàn cảnh không giống như xưa nữa. Vì thế dự án khá là thực tế, dù vẫn giữ lại vẻ đẹp của lâu đài, người ta đã xây thêm cầu, như trong bức ảnh trên. (Ảnh: Amanda Ruggeri).

Cảm hứng từ hòn đảo

UserPostedImage

Điều đáng tiếc là Farquhar đã qua đời trước khi ông thấy giấc mơ của mình hoàn thành. Nhưng có lẽ ông chẳng bao giờ tiên đoán được toà lâu đài sau khi phục chế lại có thể nổi tiếng đến thế - dù cho quá trình phục chế được lịch sử ghi lại chính xác đến đâu.

Nhiều năm sau đó, lâu đài này đã xuất hiện trong rất nhiều phim ảnh, kể cả bộ phim James Bond năm 1999, The World is not Enough, (Thế giới này vẫn chưa đủ) và bộ phim Elizabeth: The Golden Age (2007) (Elizabeth: Kỷ nguyên Vàng). Nổi tiếng nhất, toà lâu đài là cảm hứng cho công ty làm phim Pixar của Disney sản xuất bộ phim "Brave" (2012) (Dũng cảm). (Ảnh: Amanda Ruggeri)

Edited by user Thursday, January 18, 2018 3:22:48 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#10145 Posted : Thursday, January 18, 2018 4:03:41 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,842

Thanks: 641 times
Was thanked: 451 time(s) in 293 post(s)
Sự thật về đường : « vàng trắng » và « chất độc ngọt ngào »


Thùy Dương

Thứ Tư, ngày 17 tháng 1 năm 2018

UserPostedImage


Trong lịch sử, đường đã từng được coi là một loại "vàng trắng" quý giá.| © Pallbo/Wikipédia


Từ một loại « vàng trắng » chỉ dành riêng cho giới quý tộc và được coi là thực phẩm quý để bồi bổ sức khỏe, ngày nay, cùng với sự lạm dụng của ngành công nghiệp thực phẩm, đường đã trở thành là một loại « độc dược ngọt ngào và khó cưỡng ». Nhiều chuyên gia dinh dưỡng cảnh báo đường giờ đây là một loại « bột trắng » đang được bán tràn lan trên thị trường.

Trên những nẻo đường « vàng trắng »

Có mấy ai biết ẩn sau vị ngọt ngào khó cưỡng của đường lại là những nỗi đắng cay, cảnh sống khốn cùng của nô lệ nhiều nơi trên Trái Đất ? Nhà văn, nhà báo François-Guillaume Lorrain, phụ trách chuyên mục Lịch Sử của tuần báo Le Point đã gọi đó là một « nghịch lý » không thể chối cãi của đường trong lịch sử. Tại Pháp, cây mía và đường gắn với mồ hôi và máu của nô lệ vùng Antilles và góp phần vào sự phát triển của các cảng biển và sự phồn thịnh của nước này.

Có nguồn gốc từ vùng Nouvelle-Guinée, cây mía sau đó có mặt tại Ấn Độ. Bài thơ « Ramayana » bằng tiếng Phạn hồi thế kỷ XIII trước Công Nguyên lần đầu tiên trong lịch sử có nhắc tới sự xuất hiện của mía đường trong các bữa tiệc. Ban đầu, chỉ được trồng trên những diện tích nhỏ ở Ấn Độ, tới thế kỷ VIII, cây mía được trồng và khai thác trên quy mô lớn ở vùng Mésopotamie (Trung-Cận Đông), kéo theo nhu cầu cao về nhân lực. Người Ả Rập tuyển nô lệ da đen từ vùng Đông Phi (Somalia, Kenya).

Chính người da đen Maures theo đạo Hồi ở châu Phi đã nghĩ ra cách chiết xuất caramel từ cây mía. Và cùng với sự phát triển của thế giới Hồi Giáo, kỹ thuật trên đã lan tới vùng Địa Trung Hải. Giáo sư Sidney Mintz tóm tắt trong cuốn sách « Đường trắng, nỗi thống khổ của người da đen » - nhà xuất bản Nathan - là « đường lan tỏa khắp nơi theo kinh Coran ».

UserPostedImage


Đường mía chiếm sản lượng nhiều nhất trong các loại đường vì có chất lượng nhất và mang lại hiệu quả kinh tế cao nhất.
RFI/Pierre René-Worms


Vào năm 1099, người Công Giáo lần đầu tiên được nếm thử đường trắng tại Tripoli, sau đó học hỏi kỹ thuật chiết xuất đường mía của người Maures, mua nô lệ và phát triển sản xuất mía đường trên các đảo ở vùng Địa Trung Hải. Vào thế kỷ XVII, cây mía bắt đầu được trồng trên đảo của Pháp vốn trước đó chỉ trồng cây thuốc lá. Cho tới trước thế kỷ XVIII, đường vẫn là một thứ xa xỉ chỉ dành cho giới quý tộc, được dùng để pha chế một thức uống bổ dưỡng, tốt cho dạ dày và phổi.

Thế kỷ XVIII là thời kỳ vàng son của ngành khai thác mía đường. Người ta giàu vì đường và nhiều cuộc chiến tranh giành quyền khai thác mía đường đã nổ ra giữa Hà Lan, Pháp và Anh. Từ thế kỷ XVIII, đường được dùng nhiều để giảm vị đắng của trà, cà phê, chocolat và trở nên thông dụng, nhất là ở Anh.

Tại Pháp, từ năm 1673 đến năm 1789, 600.000/700.000 nô lệ đến Pháp đã được đưa về thuộc địa Saint-Domingue, nơi sản xuất nhiều đường nhất cho nước này. Nếu một nô lệ ở vùng này bị cụt tay, thì đó là do người này đã thò tay vào cối ép mía. Năm 1807, nước Anh cấm buôn nô lệ, nhưng phải 26 năm sau, người Anh mới ngưng sử dụng nô lệ tại các thuộc địa. Trong khoảng thời gian đó, phong trào đấu tranh bãi nô diễn ra mạnh mẽ, nhất là thông qua tuyên truyền văn hóa về đường. Nhiều phụ nữ ngưng pha đường vào trà để phản đối buôn bán và sử dụng nô lệ trong ngành sản xuất đường.

Sau khi luật bãi nô được thông qua vào năm 1833, một cuộc chiến nổ ra trong ngành công nghiệp đường thông qua việc áp thuế nặng vào các cơ cơ sở bóc lột nô lệ để sản xuất đường mía, hướng tới phát triển các khu trồng mía và chế biến đường không sử dụng nô lệ tại Anh hay tại Philippines, Trung Quốc. Mặc dù nhà sản xuất đã tìm cách chiết xuất đường từ nho, củ cải …, nhưng đường mía vẫn chiếm sản lượng nhiều nhất vì có chất lượng nhất và mang lại hiệu quả kinh tế cao nhất.

Đường : « độc dược gây nghiện » được sử dụng tràn lan trong ngành công nghiệp thực phẩm

Nếu trước kia, đường là « vàng trắng », ngày nay, theo nhiều nhà nghiên cứu độc lập, đường là « kẻ thù số 1 của cộng đồng », là một loại « bột trắng », « một chất độc gây nghiện » có những « tác hại lâu dài tới sức khỏe người dùng ».

Theo thời gian, sức tiêu thụ đường của con người tăng vùn vụt. Theo ước tính, vào năm 1850, trung bình 1 người Pháp tiêu thụ 1kg đường. Từ 35 năm trở lại đây, con số này là 35kg/người/năm. Lượng đường người Mỹ tiêu thụ thậm chí còn cao hơn nhiều. Tính trung bình trên thế giới, vào năm 1960, mỗi người tiêu thụ 16kg đường. Con số này là 25,5kg vào năm 2016.

Lượng đường sản xuất trên toàn thế giới tăng từ 72 triệu tấn vào năm 1970-1971 lên 179,2 triệu tấn vào năm 2016-2017. 5 nước đứng đầu về sản lượng đường: Brasil (38,8 triệu tấn), Ấn Độ (22), Trung Quốc (9,9), Thái Lan (9,5) và Mỹ (8,5). Pháp đứng thứ 10 toàn cầu (5 triệu tấn). Năm 2014, ngành công nghiệp đường của Pháp đạt doanh thu 3,8 tỉ euro và tạo được 44.500 việc làm trực tiếp.

UserPostedImage

Thành phần fructose trong đường kích thích neurone thần kinh, tạo cảm giác sảng khoái,
nhưng dùng nhiều sẽ dẫn tới nghiện.
Crédit : Diamond Sky Images


Tuy nhiên, giáo sư vi sinh vật Didier Raoult, giám đốc viện nghiên cứu IHU Méditerranée Infection, tại thành phố Marseille, Pháp lưu ý là phần lớn đường mà con người hấp thụ không phải là do chúng ta chủ động cho thêm vào mà là do nhà sản xuất cho vào trong quá trình chế biến thực phẩm. Lượng đường nhà sản xuất cố ý cho vào thực phẩm cao gấp 4.5 lần lượng đường chúng ta chủ động sử dụng hàng ngày.

Đường có mặt trong mọi sản phẩm chế biến sẵn bày bán trên thị trường : không chỉ trong các đồ ăn, thức uống ngọt, mà cả có trong thức ăn mặn, rau củ đóng hộp, thực phẩm chế biến sẵn ... Ít ai hình dung được ngay cả khoai tây chiên, jambon, giấm balsamique, sốt cà chua, sốt mayonnaise, mù tạt, súp rau … cũng được cho thêm đường.

Dù đường có mặt trong mọi loại thực phẩm, nhưng người tiêu dùng rất khó phát hiện vì trên nhãn mác sản phẩm, nhà sản xuất thường cố ý dùng một tên gọi khác để chỉ đường. Có khoảng 50-60 tên gọi như vậy : glucose, fructose, saccarose, dextrose, maltodextrine, galactose, maltose, sorbitol, sucrose, sirô gạo nâu, sirô ngô, ethyl-maltol …

Trả lời cho câu hỏi tại sao ngày nay chúng ta ăn quá nhiều đường, chuyên gia dinh dưỡng Stéphane Besançon, giám đốc tổ chức phi chính phủ Santé Dabète giải thích : « Theo tôi, chủ yếu trách nhiệm thuộc về ngành công nghiệp thực phẩm. Vì đường là một loại phụ gia tạo vị ngon nên chúng ta thấy đường được dùng cho mọi sản phẩm, nhất là trong những loại thực phẩm mà ít ai ngờ tới là có rất nhiều đường, chẳng hạn sốt cà chua. Thường được dùng kèm với thịt, trong sốt cà chua có rất nhiều đường, tại sao lại như vậy ? Đó là vì đường cũng là một loại phụ gia tạo vị. Tương tự như vậy, khi nhìn thành phần của gói khoai tây chiên, người ta thấy có rất nhiều đường.

Tổ chức Y Tế Thế Giới khuyến cáo dùng tối đa 25g đường/ngày (6 thìa cà phê đường). Tuy nhiên, trong một chiếc bánh muffin hiện đang được ưa chuộng thường có tới 7-10 thìa đường. Một cốc nước ngọt cỡ lớn, tôi không nói cụ thể của hãng nào, nhưng là những loại nước mà chúng ta uống rất, rất nhiều, có 16 thìa đường. Một cốc nước ép trái cây smoothie, thức uống được nhiều người ưa chuộng, có tới 22 thìa đường. »

Như vậy là lượng đường có trong các loại thức ăn, thức uống bán trên thị trường thường cao hơn rất nhiều so với khuyến cáo của tổ chức Y Tế Thế Giới.

UserPostedImage


Một cốc nước ngọt có chứa hàng chục thìa đường.
Crédit : Caspar Benson


Tiến sĩ Robert Lustig, chuyên gia về nội tiết nhi khoa, giáo sư Đại học California, San Francisco, nổi tiếng toàn cầu với các tác phẩm viết về mỗi nguy hại của chế độ ăn quá nhiều đường, khi trả lời phỏng vấn tuần báo Le Point của Pháp, đánh giá đường có đủ tiêu chuẩn để được coi là một chất độc và gây nghiện như nicotine, chất cồn, ma túy … Thành phần fructose trong đường kích thích neurone thần kinh, tạo cảm giác sảng khoái, nhưng nếu dùng nhiều thì bị phụ thuộc, dẫn tới nghiện. Nhiều thực nghiệm trên chuột cho thấy những chú chuột nghiện đường sau 21 ngày ăn đường liên tục.

Phần lớn các chuyên gia về sức khỏe cộng đồng đều cho rằng đường là kẻ thù nguy hiểm thứ hai cho sức khỏe con người, chỉ sau thuốc lá. Tiêu thụ quá nhiều đường vào cơ thể đã trở thành một đại dịch. Và đại dịch ấy vẫn chưa có dấu hiệu tạm ngưng. Và cũng như rượu, đường có nhiều tác hại tới sức khỏe người dùng : nguy cơ bệnh tim mạch, trầm uất, xơ gan, cao huyết áp, tiểu đường type 2, gan nhiễm mỡ không phải do rượu.

Gan nhiễm mỡ do ăn quá nhiều đường là nguyên nhân gây bệnh xơ gan và ung thư gan nhiều không kém gan nhiễm mỡ do uống nhiều rượu. Hiện 1% dân số Pháp bị bệnh gan nhiễm mỡ. Đương nhiên, đối với các bệnh trên, đường ko phải nguyên nhân duy nhất, nhưng là một trong những thủ phạm chính gây bệnh. Nhiều nghiên cứu khoa học độc lập cũng chỉ ra rằng để chống béo phì, giảm khẩu phần đường trong các bữa ăn hàng ngày có hiệu quả hơn là giảm lượng calori.

Sự « chống lưng » của các nhà khoa học vụ lợi và các nhà vận động hành lang

Điều nguy hiểm là nhiều doanh nghiệp chế biến thực phẩm quy mô và có tiếng tăm toàn cầu lại tung ra các chiến dịch tuyên truyền, tranh thủ nỗi lo của người tiêu dùng trước các vấn đề sinh thái như các sản phẩm biến đổi gen hay thuốc trừ sâu, diệt cỏ để đánh lạc hướng dư luận, khiến công chúng quên đi rằng trọng thực phẩm chế biến sẵn, có một mối nguy vô cùng lớn là việc sử dụng quá nhiều đường. Thêm vào đó, vì lợi ích bản thân, nhiều nhà khoa học đã công bố những kết quả nghiên cứu gian dối có lợi cho ngành công nghiệp chế biến thực phẩm.

Chẳng hạn, trong những năm 60, một nhóm có tên gọi Quỹ nghiên cứu về đường đã chi tiền để hai nhà khoa học của đại học Havard, Mỹ viết bài giảm nhẹ mức độ nghiêm trọng của mối liên hệ giữa đường và các bệnh tim mạch. Thay vào đó họ « đổ lỗi » cho chất béo bão hòa. Bài viết được đăng trên tạp chí New England Journal of Medecine. Giới sản xuất soda đã chi tới 120 triệu euro cho 96 tổ chức chuyên về sức khỏe vì lý do tương tự.

Chuyên gia dinh dưỡng Stéphane Besançon, giám đốc tổ chức phi chính phủ Santé Dabète cho biết : « Có nhiều nghiên cứu cho kết quả trái ngược nhau. Nhiều tranh luận diễn ra về tính độc lập trong các nghiên cứu. Hiện nay có rất, rất nhiều đại tập đoàn thực phẩm chu cấp tài chính cho rất nhiều mạng lưới nhà khoa học và nhiều nghiên cứu. Và kết quả của các công trình nghiên cứu đó khác xa kết quả của các nghiên cứu độc lập. Thường thì các kết quả nghiên cứu được công bố trên báo chí: lúc đen, lúc trắng. Và tình trạng công bố các kết quả nghiên cứu mâu thuẫn nhau như trên kéo dài từ nhiều năm nay. Ngoài ra, còn phải nói tới sự vận động hành lang mạnh mẽ »

Tại Liên Hiệp Châu Âu, các nhà vận động hành lang chống lưng cho các gã khổng lồ, đặc biệt trong lĩnh vực chế biến thức uống và soda như Coca-Cola, Pepsi, Nestlé, Mars, Kellog’s, Ferrero … đã liên kết với nhau chi 21,3 triệu euro/năm để cản trở Ủy Ban Châu Âu áp thuế với các loại đồ uống có đường. Từ năm 2014, Mêhicô đã đánh thuế các loại nước ngọt và doanh thu từ các sản phẩm này đã giảm đáng kể. Và đương nhiên, các hãng chế biến đồ uống không hề muốn điều tương tự xảy ra ở châu Âu và ở cả các thị trường khác.

UserPostedImage


Nhiều chuyên gia cho rằng đường là kẻ thù nguy hiểm thứ hai với sức khỏe con người, chỉ sau thuốc lá.
® Thomas Bourdeau / RFI

Edited by user Thursday, January 18, 2018 4:10:56 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#10146 Posted : Thursday, January 18, 2018 9:51:39 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,776

Thanks: 755 times
Was thanked: 267 time(s) in 202 post(s)

Bao Dung & Bạo Ngược


18/01/201804:50:00(Xem: 307)
Tưởng Năng Tiến

UserPostedImage


Khoan dung không chỉ là một phẩm hạnh của cá nhân, mà còn là một tính chất của cộng đồng và trách nhiệm của một quốc gia.
Lê Nguyễn Duy Hậu

Cuối năm rồi, có hôm (đột nhiên) dân chúng Zimbabwee mừng vui, sung sướng, đổ xô ra đường reo hò, nhẩy muá, và ca hát thâu đêm. Tuổi Trẻ Online cho biết thêm:

“Khi thông tin vị Tổng thống 93 tuổi Robert Mugabe chấp thuận từ chức và có hiệu lực ngay lập tức được loan ra, khắp đất nước Zimbabwe như vỡ òa trong niềm vui bất tận. Nhiều năm qua họ đã chờ đợi điều này và may mắn thay nó đã đến không quá phức tạp và không có cảnh nồi da xáo thịt.”

Nếu ngày mai, hay tuần sau, mà những người Cộng Sản Việt Nam buộc phải từ bỏ quyền lực thì chắc chắn dân Việt cũng sẽ hân hoan không kém nhưng “điều may mắn không có cảnh nồi da xáo thịt” thì không có gì bảo đảm.

Với cách cai trị bạo ngược của chế độ hiện hành, và với xu hướng xử dụng bạo lực của người dân ở Việt Nam hiện nay, viễn ảnh về một cuộc cách mạng êm thắm (chắc) không dễ xẩy ra tại đất nước này – nơi mà lực lượng “công an bị đánh giá là bọn kiêu binh tệ hại nhất, dùng quyền lực để hà hiếp, bóc lột, làm tiền, cướp đất, cướp nhà cửa, của cải của nhân dân một cách ngang ngược, bị nhân dân xa lánh, khinh bỉ nhất.” (Bùi Tín – VOA).

Sau hai phần ba thế kỷ “dùng quyền lực để hà hiếp, bóc lột, làm tiền, cướp đất, cướp nhà cửa, của cải của nhân dân một cách ngang ngược” thì “bọn kiêu binh tệ hại nhất” rất khó mà được để yên thân. Trên trang Báo Tiếng Dân, đọc được vào hôm 31 tháng 12 năm 2017, blogger Thạch Đạt Lang – qua lời của một vị thầy dậy cũ của ông – cũng vừa bầy tỏ sự quan ngại về vấn đề này:

“Chẳng cần phải suy nghĩ sâu xa. Dễ dàng nhận thấy hận thù chồng chất gần 43 năm qua ở VN, gây ra bởi mâu thuẫn của giai cấp thống trị và kẻ bị trị. Nếu chỉ nói mâu thuẫn giữa chế độ CS và người dân thì không nêu bật được vấn đề, bởi chế độ CS giờ đây đã biến tướng, trở thành chế độ độc tài, mafia đỏ... hi vọng một cuộc cách mạng nhung sẽ xẩy ra ở VN là điều hoang tưởng. Vậy vấn đề còn lại là làm thế nào để giảm thiểu tối đa thiệt hại của cuộc tắm máu giữa những hận thù Quốc-Cộng, Nam-Bắc, Tôn giáo, phe nhóm trong đảng CSVN…”

Chuyện “hận thù” cũng như “mâu thuẫn của giai cấp thống trị và kẻ bị trị” tại Việt Nam – thực ra – không chỉ “chồng chất gần 43 năm qua” mà đã chất chồng từ lâu hơn nữa, ngay khi người CS vừa nắm được quyền bính ở nửa phần đất nước. Bởi thế, nỗi âu lo “làm thế nào để giảm thiểu tối đa thiệt hại của cuộc tắm máu” trong những ngày tháng tới chả phải là chuyện xa xôi (hay viển vông) gì.

Tôi vốn tin ở bản tính thiện của loài người, và tấm lòng bao dung của con dân Việt. Niềm tin này – tiếc thay – đã bị “lung lay” không ít, sau khi xem một cuốn phim tài liệu ngắn ((1945: The Savage Peace ) phát hành vào năm 2015, do Peter Molloy làm đạo diễn.

Sau Thế Chiến Thứ II, hình ảnh mà chúng ta thường thấy trên mọi phương tiện truyền thông là những đám đông (dân với lính) tràn ngập phố phường, vui mừng chào đón hoà bình, với những nụ cười rạng rỡ trên môi và những đóa hoa tươi thắm trên tay. Rất ít ai biết đến cái mặt tối của hoà bình, cùng máu (và nước mắt) của hàng triệu lương dân, thuộc phe bại cuộc.

Về The Savage Peace (Hoà Bình Man Rợ) bỉnh bút Gerard O'Donovan của tờ The Telegraph có nhận xét như sau:

Bộ phim của Molloy hiệu quả nhất trong việc làm nổi bật quy mô và sự tàn bạo của những cuộc trả đũa, giết người, cưỡng hiếp của hai triệu phụ nữ và trẻ em Đức, sự sỉ nhục của công chúng, tra tấn và hành quyết của vô số người gốc Đức, đặc biệt ở Sec-Slovak và Ba Lan.

(Molloy’s film was most effective in highlighting the scale and savagery of the reprisals – shootings, forced death marches, the rape of two million German women and children, the public humiliation, torture and execution of countless ethnic Germans, particularly in Czechoslovakia and Poland. Translated by Vũ Quốc Ngữ).

Tác giả Antony Beevor tổng kết:

“Con số người chết được cho là cao hơn nhiều khoảng 1 triệu tư là nạn nhân ở vùng East Prussia, Pomerania and Silesia. Tổng cộng có ít nhất là hai triệu phụ nữ Đức bị hãm hiếp, không ít người bị hiếp nhiều lần.” (The death rate was thought to have been much higher among the 1.4 million estimated victims in East Prussia, Pomerania and Silesia. Altogether at least two million German women are thought to have been raped, and a substantial minority, if not a majority, appear to have suffered multiple rape).

Phải đợi đến bẩy mươi năm sau, sau khi Thế Chiến Thứ II chấm dứt, những hình ảnh của một nền Hoà Bình Man Rợ (1945: The Savage Peace ) mới được công chúng biết đến. Tuy muộn màng nhưng tập phim tài liệu này vẫn là sự nhắc nhở cần thiết về bản tính (không mấy thiện lành) của loài người. Người Việt, tất nhiên, cũng không khác mấy. Cứ nhìn cái cách mà họ “trừng trị” những kẻ trộm chó cũng đủ thấy rằng khoan dung là đức tính không mấy dễ tìm ở đất nước này.

UserPostedImage


Ảnh: Sohanews


Điều may mắn là nước Việt vẫn còn có nhiều người cầm viết với cái tâm, và tầm, khá rộng. Nhà văn Dương Thu Hương đã có lần ân cần nhắc nhở mọi người đừng quên rằng giữa “bầy chó berger của chế độ” không thiếu những người trung thực và tử tế:

“Tuy nhiên, tôi không có ý nói rằng toàn thể các sĩ quan công an đều là bọn mafia, đều là quân cướp. Bởi, nói như vậy là vu khống, là hàm hồ... Trong đám công an, không thiếu những người trung thực, theo ngôn ngữ bình dân, người tử tế. Chỉ có điều họ đã trở thành thiểu số và họ gần như vô năng.”

Những kẻ “thiểu số vô năng” này, tất nhiên, đều vô tội. Còn cái đám đa số còn lại (cũng) chỉ là nạn nhân của một thể chế bạo ngược, và bất nhân thôi – như cách nhìn bao dung của nhà văn Uyên Thao: “Mọi con dân Việt Nam, vì thế, đều trở thành nạn nhân bi thảm vì bị tước đoạt mọi quyền sống, bao gồm trong đó không ít nạn nhân đã và đang còn đóng vai thủ phạm gieo rắc tội ác không chỉ cho đồng loại mà cho ngay cả bản thân.”

Nghĩ cho cùng họ vẫn đáng tha thứ hơn là trừng phạt. Hơn nữa, gần hai phần ba thế kỷ qua, có người dân Việt nào dám tự hào nói rằng mình hoàn toàn (và tuyệt đối) không bị ảnh hưởng, hay lây nhiễm tính vô cảm và thói bạc ác của chế độ hiện hành?

Nói thế (e) độ lượng quá chăng? Biết thế nhưng với hiện cảnh, với lịch sử của một dân tộc đã triền miên sống giữa cảnh bom đạn máu lửa, giữa oán hận chất chồng, và nghi kỵ và phân hoá – kéo dài hết từ đời này sang đời khác – liệu có lựa chọn nào khác (thế) không?

Luật sư Trịnh Hữu Long quan niệm rằng “xã hội chúng ta không cần thêm bất kỳ một ‘bên thắng cuộc’ nào nữa, mà đang khát khao sự hòa giải và yêu thương.” Cuộc chiến Quốc/Cộng ở Việt Nam sẽ, và sắp chấm dứt. Điều cần thiết kế tiếp cho đất nước này là sự khoan dung, chứ không phải là lòng thù hận.

Tưởng Năng Tiến





thanks 1 user thanked Hoàng Nam for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 1/19/2018(UTC)
Hoàng Nam  
#10147 Posted : Thursday, January 18, 2018 12:02:08 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,776

Thanks: 755 times
Was thanked: 267 time(s) in 202 post(s)

Cựu thủ môn đội tuyển nữ Mỹ, Hope Solo được vinh danh


January 13, 2018

UserPostedImage

Hope Solo, cựu thủ môn đội tuyển nữ Hoa Kỳ. (Hình: Getty Images)


Bóng tròn nữ

TỔNG HỢP – Cựu thủ môn đội tuyển nữ Hoa Kỳ Hope Solo sẽ được Liên Đoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ vinh danh lần thứ 200 trấn giữ khung thành đội tuyển quốc gia, ngay trước trận đấu giao hữu quốc tế giữa đội tuyển nữ Hoa Kỳ và đội tuyển nữ Đan Mạch diễn ra trên sân San Diego Country Credit Union Stadium, San Diego, California vào ngày 21 Tháng Giêng, 2018 tới đây.

Hope Solo, 36 tuổi, trấn giữ khung thành đội tuyển nữ Mỹ trong thành trận đấu giải bóng tròn nữ Thế Vận Hội Rio de Janerio, Brazil trong Tháng Tám, 2016 là trận thứ 200 của nữ thủ thành này.

Hope Solo có tất cả 202 lần ra sân và hiện là ứng cử viên chức chủ tịch Liên Đoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ.

Nổi tiếng là thủ môn hay nhất trong lịch sử bóng tròn nữ, Hope Solo với 202 lần ra sân kể từ khi lần đầu tiên đứng trước khung thành đội tuyển trong năm 2000, và là thủ môn duy nhất tại Hoa Kỳ và cả trong lịch sử bóng tròn thế giới đạt đến 200 lần ra sân trong màu áo thủ môn đội tuyển quốc gia. Và không có gì phải nghi ngờ về sự quan trọng của Solo trong đội hình tuyển nữ Mỹ suốt 18 năm qua.

UserPostedImage

Hope Solo số 1 của đội tuyển Hoa Kỳ bay người cản phá banh ra ngoài khung thành trong trận đấu
giữa đội tuyển nữ Hoa Kỳ và Đức, giải SheBelieves Cup diễn ra tại FAU Stadium, Boca Raton, Florida
ngày 9 Tháng Ba, 2015. (Hình: Getty Images)


Nữ thủ môn này đã cùng đồng đội đưa đội tuyển nữ Mỹ hai lần đoạt huy chương vàng Thế Vận Hội 2008 và 2012 và vô địch World Cup Nữ năm 2015, nhưng ngoài sân cỏ, Hope Solo lại là nhân vật gây ra nhiều điều tai tiếng, gây nhiều tranh cãi, đặc biệt trong những năm mới đây.

Hope Solo từng bị kêu ra tòa về chuyện bạo hành trong gia đình nhưng vụ án này sau đó bị hủy bỏ. Rồi đến chuyện Solo cùng chồng uống rượu say trong khi sử dụng xe của Liên đoàn bóng tròn Mỹ và gần nhất là lời tuyên bố của Hope Solo về đội tuyển nữ Thụy Điển sau khi đội này đá bại đội tuyển nữ Mỹ trong trận tranh tứ kết bóng tròn nữ Thế Vận Hội Brazil 2016 là “những kẻ hèn nhát” đã là giọt nước tràn ly làm cho Liên Đoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ có quyết định cấm cô thi đấu trong sáu tháng và chấm dứt hợp đồng với nữ thủ môn tài ba này.

Với lần xuất hiện thứ 200 đến nay đã hơn 18 tháng, và mãi đến bây giờ Liên Đoàn Bóng Tròn Hoa Kỳ mới đưa ra quyết định vinh danh khiến cho nhiều người thắc mắc và phải chăng đây là khởi đầu cho sự “giảng hòa” của Liên Đoàn Bóng Tròn Mỹ và nữ thủ môn này.

UserPostedImage

Nữ tiền đạo xinh đẹp Alex Morgan (trái) và thủ môn Hope Solo (phải) với giải thưởng trong tay
sau khi đội tuyển nữ Hoa Kỳ vô địch giải SheBelieves Cup ngày 9 tháng Ba, 2016 tại Boca Raton, Florida.
(Hình: Getty Images)


Tuy nhiên, dù thế nào đi nữa, Hope Solo đến thời điểm phải giã từ sân cỏ với tư cách là thủ môn xuất sắc nhất của đội tuyển nữ Hoa Kỳ từ trước đến nay.

Có Hope Solo trong khung gỗ, đội tuyển nữ Mỹ đạt thành tích 153 trận thắng, 11 thua và 27 trận hòa. Trong số 202 lần ra sân có đến 195 trận cô giữ khung thành ngay từ đầu.

Solo là một trong số 11 cầu thủ Mỹ đạt đến số lần thi đấu 200 trận. Trận đấu thứ 200 của Hope Solo diễn ra vào ngày 6 Tháng Tám, 2016, đối đầu với đội tuyển nữ Pháp tại Thế Vận Hội tại Rio de Janeiro, Brazil. Trận này, Hope Solo giữ sạch mành lưới khi Hoa Kỳ đá bại Pháp 1-0. Solo có đến 102 trận không có đối phương sút tung lưới.

Trận giao hữu với đội tuyển nữ Đan Mạch và Hoa Kỳ diễn ra vào lúc 4 giờ 30 chiều giờ California, được đài ESPN truyền hình trực tiếp.

(TTC)

linhphuong  
#10148 Posted : Thursday, January 18, 2018 5:13:17 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,927

Thanks: 317 times
Was thanked: 351 time(s) in 243 post(s)
Tin tổng hợp

Đức Thánh Cha Phanxicô trở thành vị Giáo Hoàng đầu tiên
cử hành phép hôn phối trên máy bay


Đặng Tự Do

18/Jan/2018

UserPostedImage

“Bí tích này có ý nghĩa rất nhiều. ..” Carlos và Paula nói trong khi mắt họ vẫn còn đọng những giọt lệ vì vui mừng. Trước đó vài phút, họ vẫn còn tất bật phục vụ bánh mì và các thức uống cho hành khách trên chuyến bay Santiago-Iquique. Anh là một người quản lý, và chị là một tiếp viên hàng không.

Sau khi kết hôn dân sự, họ đã dự định làm phép cưới trong nhà thờ nhưng trận động đất năm 2010 đã hủy hoại nhà thờ giáo xứ của họ ở Santiago de Chile. Nhưng bây giờ, họ chính thức là một cặp vợ chồng theo đúng phép đạo, vì lần đầu tiên, một vị Giáo Hoàng đã cử hành phép hôn phối trên máy bay.

Sau khi được chụp hình chung với Đức Thánh Cha Phanxicô, họ xin ngài ban phép lành cho họ. Đức Thánh Cha đã hỏi họ đã lập gia đình chưa, họ trả lời rằng họ là đôi vợ chồng, nhưng chỉ mới kết hôn dân sự vì trận động đất. Và bất ngờ, Đức Giáo Hoàng hỏi họ có muốn được ngài cử hành phép hôn phối ngay tại chỗ không. Họ đương nhiên gật đầu đồng ý.

Chủ nhân của hãng hàng không Latam, là ông Ignacio Cueto, và Đức ông Mauricio Rueda (người lo việc tổ chức các chuyến tông du của Đức Giáo Hoàng) là những nhân chứng chính thức. Đức Thánh Cha cử hành lễ nghi trong khi chiếc Airbus đang bay ở độ cao 10,900m. Và ngài nói, “Tôi hy vọng rằng những gì anh chị làm ngày hôm nay sẽ truyền cảm hứng cho các cặp vợ chồng khác trên thế giới.”

Giấy chứng nhận kết hôn được lập ngay sau đó trên một tờ A4 đơn giản, bằng tiếng Tây Ban Nha: “Vào ngày 18 tháng 1 năm 2018, trên chuyến bay của Đức Giáo Hoàng từ Santiago đến Iquique, ông Carlos Ciuffardi Elorriaga và bà Paula Podest Ruiz đã kết hôn, với sự có mặt của nhân chứng Ignacio Cueto. Đức Thánh Cha Phanxicô xác nhận sự ưng thuận của họ”. (Xem ảnh)

UserPostedImage

“Trước khi tuyên bố chúng tôi là vợ chồng – anh Carlos, người Chí Lợi gốc Ý, nói - Đức Giáo Hoàng mỉm cười hỏi tôi: anh có chắc không đó?”.

Carlos Ciuffardi, 41 tuổi, và Paula Podest Ruiz, 39 tuổi, có hai con gái, Rafaella, 6 tuổi, và Isabella, 4 tuổi.

Đây là đám cưới đầu tiên được tổ chức bởi một vị Giáo Hoàng trên bầu trời.

UserPostedImage

Sáng thứ Năm, 18 tháng Giêng, lúc 8h sáng, Ðức Thánh Cha đã giã từ Santiago để bay tới phi trường quốc tế của thành phố cảng Iquique ở mạn cực bắc Chí Lợi và cử hành thánh lễ tại công viên Lobito lúc 11h30.

Lúc 2h chiều, ngài dùng bữa trưa tại nhà tĩnh tâm của Đền Thánh Đức Mẹ Lộ Đức.

Lúc 4h45 sẽ có nghi thức tiễn biệt tại phi trường quốc tế Iquique.

Sau nghi thức tiễn biệt, lúc 5h05, ngài giã từ Chí Lợi để bay tới thủ đô Lima của Peru.

Sau hơn 2h bay Đức Thánh Cha, sẽ đáp xuống phi trường quốc tế Jorge Chavez của Lima vào lúc 5h20 giờ địa phương (lúc đó là 7h20 theo giờ Santiago của Chí Lợi). Tại đây sẽ diễn ra nghi thức đón tiếp chính thức Đức Thánh Cha. Sau nghi thức, Đức Thánh Cha sẽ về tòa Sứ Thần Tòa Thánh ở thủ đô Lima.

Bài giảng của Đức Thánh Cha trong thánh lễ
tại phi trường Maquehue, Temuco


J.B. Đặng Minh An dịch

17/Jan/2018

UserPostedImage

Lúc 8h sáng thứ Tư, 17 tháng Giêng, Ðức Thánh Cha đã đáp máy bay tới thành phố Temuco cách Santiago hơn 600 cây số về hướng nam và cử hành thánh lễ lúc 10h30 tại phi trường Maquehue

Theo niên giám Tòa Thánh năm 2016, giáo phận Temuco do Đức Cha Hector Vargas Bastidas coi sóc có 395,000 người Công Giáo trong tổng số 611,000 dân, chiếm tỉ lệ 64.6%. Giáo phận Temuco được thành lập như một miền Phủ Doãn Tông Tòa vào năm 1908 và được nâng lên hàng giáo phận vào ngày 18 tháng 10, 1925. Giáo phận Temuco với 35 giáo xứ hiện có 71 linh mục bao gồm 49 linh mục triều và 22 linh mục dòng, 42 phó tế vĩnh viễn, 117 nam tu sĩ không có chức linh mục và 34 nữ tu.

Trong bài giảng thánh lễ, Đức Thánh Cha nói:

“Mari, Mari” Chào buổi sáng!

“Küme tününün ta niemün” “Bình an cùng anh chị em!” (Lc 24:36)]

Tôi tạ ơn Thiên Chúa đã cho tôi được đến thăm phần đất xinh đẹp này của lục địa chúng ta, miền Araucanía. Đó là mảnh đất Tạo Hóa chúc phúc với những cánh đồng bao la và màu mỡ, với những cánh rừng đầy những cây araucarias tuyệt vời - là bản “tán tụng ca” thứ năm của Gabriela Mistral về đất nước Chí Lợi này [1]; và với những ngọn núi lửa tuyết phủ hùng vĩ, những sông hồ đầy tràn sức sống. Cảnh quan này nâng chúng ta lên cùng Thiên Chúa, và cho chúng ta dễ dàng thấy được bàn tay của Người trong mỗi tạo vật. Nhiều thế hệ nam nữ đã yêu mến đất nước này với một lòng biết ơn nhiệt thành. Ở đây, tôi muốn tạm dừng và chào hỏi một cách đặc biệt các thành viên của dân tộc Mapuche, cũng như các dân tộc bản xứ khác ở những vùng đất phía Nam: những người Rapanui (từ đảo Easter), những người Aymara, những người Quechua và Atacameños, và nhiều dân tộc khác nữa.

Nhìn với đôi mắt của những du khách, vùng đất này sẽ làm chúng ta trầm trồ khi đi ngang qua, nhưng nếu chúng ta để tai xuống đất, chúng ta sẽ nghe nó hát: “Arauco có một nỗi buồn không thể im lặng được, đó là những bất công hàng thế kỷ mà mọi người đều thấy vẫn đang diễn ra”. [2]

Trong tâm tình vừa tạ ơn mảnh đất này và con người của nó, vừa đau buồn, chúng ta cử hành Phụng Vụ Thánh Thể này. Chúng ta làm như vậy trong sân bay Maquehue này, nơi đã từng xảy ra các vụ vi phạm nhân quyền nghiêm trọng. Chúng ta dâng Thánh lễ này cho tất cả những ai đã phải đau khổ và những người đã chết, và những người hàng ngày vẫn phải vác trên vai gánh nặng của những bất công đó. Hy tế của Chúa Giêsu trên thập giá gánh lấy tất cả những tội lỗi và nỗi đau của các dân tộc chúng ta, để cứu chuộc.

Trong Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu cầu nguyện với Chúa Cha “để tất cả nên một” (Ga 17:21). Vào một khoảnh khắc sinh tử trong cuộc đời mình, Chúa Giêsu dừng lại để cầu xin sự hiệp nhất. Trong trái tim của mình, Người biết rằng một trong những mối đe dọa lớn nhất cho các môn đệ của mình và cho toàn thể nhân loại sẽ là sự chia rẽ và đối đầu, và sự áp bức người khác. Cơ man những giọt nước mắt phải đổ ra! Hôm nay chúng ta muốn bám lấy lời cầu nguyện này của Chúa Giêsu, để đồng hành cùng với Ngài vào khu vườn buồn sầu này với những sầu buồn của chính chúng ta, và cầu xin Chúa Cha, cùng với Chúa Giêsu, để chúng ta cũng có thể nên một. Cầu xin cho sự đối đầu và chia rẽ không bao giờ chiếm được thế thượng phong giữa chúng ta.

Sự hiệp nhất Chúa Giêsu nài xin này là một ân sủng phải được liên lỉ tìm kiếm, vì lợi ích của mảnh đất này và con cái của nó. Chúng ta cần phải cảnh giác chống lại những cám dỗ có thể nảy sinh để “đầu độc tận gốc” ân sủng mà Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta và qua đó Ngài mời gọi chúng ta đóng vai trò thật sự trong lịch sử.

1. Những từ đồng nghĩa giả

Một trong những cám dỗ chính mà chúng ta cần phải chống lại chính là sự nhầm lẫn giữa sự hiệp nhất và sự đồng hóa. Chúa Giêsu không xin Chúa Cha để tất cả mọi người có thể giống như nhau, vì sự hiệp nhất không có nghĩa là vô hiệu hóa hoặc làm câm nín những khác biệt. Hiệp nhất không có nghĩa là một thần tượng hoặc là kết quả của việc cưỡng bách hội nhập; nó không phải là một sự hài hòa mua được với cái giá là gạt một số người ra rìa. Sự phong phú của một miền đất được nảy sinh chính xác từ ước muốn được chia sẻ sự khôn ngoan của mỗi vùng của nó với những vùng khác. Hiệp nhất không bao giờ có thể là một sự đồng nhất ngột ngạt được áp đặt bởi kẻ mạnh, hoặc một sự cô lập trong đó hạ thấp những tốt lành của người khác. Sự hiệp nhất mà Chúa Giêsu tìm kiếm và đưa ra thừa nhận những gì mỗi người và mỗi nền văn hoá được kêu gọi đóng góp vào mảnh đất được chúc phúc này. Hiệp nhất là một sự đa dạng đã được hòa hợp, bởi vì nó sẽ không cho phép những sai lầm cá nhân hoặc cộng đồng có thể xảy ra nhân danh sự hiệp nhất. Chúng ta cần đến sự phong phú mà mỗi người phải cống hiến, và chúng ta phải từ bỏ quan niệm cho rằng có những nền văn hoá cao hơn hoặc thấp hơn. Một tấm vải “chamal” đẹp đẽ đòi hỏi những người thợ dệt phải biết nghệ thuật pha trộn những vật liệu và các màu sắc khác nhau, và dành thời gian cho từng yếu tố và từng giai đoạn của công việc. Quá trình này có thể được công nghệ hóa, nhưng mọi người sẽ nhận ra đó là một tấm vải thêu bằng máy. Nghệ thuật hiệp nhất đòi hỏi phải có những nghệ nhân thực sự biết cách làm cho hài hoà những khác biệt trong “thiết kế” các đô thị, đường xá, quảng trường và cảnh quan. Nó không phải là thứ “nghệ thuật bàn giấy”, hoặc công việc giấy tờ; nhưng nó là một nghề thủ công đòi hỏi sự chú ý và sự hiểu biết. Đó không chỉ là nguồn gốc hình thành nên vẻ đẹp của nó, mà còn là sức đề kháng của nó đối với thời gian và trước bất cứ cơn bão nào có thể ập đến.

Sự thống nhất mà con người chúng ta cần đến đòi hỏi chúng ta phải biết lắng nghe lẫn nhau, nhưng quan trọng hơn nữa là chúng ta phải biết tôn trọng lẫn nhau. “Điều này không chỉ là có được nhiều thông tin hơn về người khác, mà còn là gặt hái những gì Chúa Thánh Linh đã gieo trong họ” [3]. Điều này đặt chúng ta trên con đường của tình đoàn kết như một phương tiện để dệt nên sự hiệp nhất, và một phương tiện để đắp xây lịch sử. Tình đoàn kết làm cho chúng ta nói: Chúng ta cần nhau, và cần đến sự khác biệt giữa chúng ta để mảnh đất này có thể đẹp mãi! Đây là vũ khí duy nhất của chúng ta để chống lại “nạn phá rừng” đang đốn ngã và thiêu đốt hy vọng. Đó là lý do tại sao chúng ta cầu nguyện: Lạy Chúa, xin làm cho chúng con nên những nghệ nhân của sự hiệp nhất.

2. Các vũ khí cuả sự hiệp nhất.

Nếu hiệp nhất phải được xây dựng trên lòng tôn trọng và tình đoàn kết, thì chúng ta không thể chấp nhận đạt được nó bằng bất kỳ phương tiện nào. Có hai loại bạo lực, thay vì giúp tăng trưởng tình đoàn kết và sự hòa giải, lại thực sự đe doạ chúng. Thứ nhất, chúng ta phải cảnh giác trước những thỏa thuận “tao nhã” mà sẽ không bao giờ được thực hiện. Những từ ngữ hay, những kế hoạch chi tiết – là cần thiết đấy – nhưng mà, khi không được thực hiện, cuối cùng chỉ là “dùng cùi chỏ để xóa đi những gì đã được viết bằng tay”. Đây là một loại bạo lực, bởi vì nó làm nản lòng hy vọng.

Điều thứ hai là chúng ta phải nhấn mạnh rằng một nền văn hoá tôn trọng nhau không thể dựa trên các hành vi bạo lực và phá hoại mà cuối cùng chỉ là lấy đi mạng sống con người. Bạn không thể khẳng định mình bằng cách tiêu diệt người khác, bởi vì điều này chỉ dẫn đến bạo lực và chia rẽ nhiều hơn. Bạo lực gây ra bạo lực, hủy diệt gây ra thêm đổ vỡ và chia ly. Bạo lực chung cuộc chỉ dẫn đến dối trá. Đó là lý do tại sao chúng ta nói “không với bạo lực hủy diệt” trong cả hai hình thức của nó.

Hai hình thức này giống như dung nham của một ngọn núi lửa quét sạch và đốt cháy mọi thứ trên con đường của nó, chỉ để lại một sự khô cằn và hoang vu. Thay vào đó chúng ta hãy tìm kiếm con đường tích cực bất bạo lực, “như một phong cách chính trị vì hòa bình” [4]. Chúng ta hãy tìm kiếm, và không bao giờ mệt mỏi tìm kiếm, sự đối thoại để hiệp nhất. Đó là lý do tại sao chúng ta kêu lên: Chúa ơi, hãy làm cho chúng con nên những nghệ nhân của sự hiệp nhất của Chúa.

Tất cả chúng ta, ở một mức độ nhất định, là những phàm nhân trên trái đất này (xem Sáng thế ký 2: 7). Tất cả chúng ta đều được kêu gọi hướng đến một “cuộc sống tốt đẹp” (Küme Mongen), như sự khôn ngoan của tổ tiên người Mapuche nhắc nhở chúng ta. Chúng ta còn phải đi bao xa, và còn phải học bao nhiêu nữa! Küme Mongen, một khao khát sâu xa không chỉ dâng lên từ trái tim của chúng ta mà còn vang lên như tiếng kêu lớn, như một bài hát, trong tất cả tạo vật. Vì thế, anh chị em, vì những con cái của mảnh đất này, vì những cháu chắt của mảnh đất này, chúng ta hãy nói cùng Chúa Giêsu với Chúa Cha: xin cho chúng con đây cũng có thể nên một; xin biến chúng con nên những nghệ nhân của tình hiệp nhất.

_________________________

[1] GABRIELA MISTRAL, Elogios de la tierra de Chile.
[2] VIOLETA PARRA, Arauco tiena una pena.
[3] Tông Huấn Niềm Vui Phúc Âm, 246.
[4] Sứ điệp Ngày Hoà Bình Thế Giới 2017

UserPostedImage

UserPostedImage

McClatchy: FBI điều tra liệu tiền của Nga chảy vào NRA
để giúp Trump


January 18, 2018

UserPostedImage

TT Trump có buổi nói chuyện với hiệp hội NRA. Photo Credit: AP


Phát ngôn nhân của văn phòng ông Mưeller đã từ chối không bình luận gì về tin nói trên.

Thông tin về cuộc điều tra ông Torshin cho thấy dấu hiệu chiều hướng mới trong cuộc điều tra kéo dài 18 tháng của FBI. McClatchy một năm trước đã tường trình về một cuộc điều tra Nga được nhiều cơ quan thực thi công lực và chống phản gián của Hoa Kỳ cùng phối hợp thực hiện, thậm chí ngay cả trước khi vận động tranh cử Tổng thống 2016 bắt đầu. Ban đầu, cuộc điều tra tập trung vào việc liệu Điện Cẩm Linh có kín đáo hỗ trợ tài chánh cho ông Trump hay không.

Chưa rõ FBI có chứng cớ tiền chảy từ ông Torshin vào NRA hay NRA có tham gia vào việc chuyển tiền.

Hiệp hội NRA đã chi xài một món tiền kỷ lục là 55 triệu đô la cho chiến dịch vận động tranh cử năm 2016, trong số này có 30 triệu là nhằm ủng hộ ban vận động của TT Trump. Con số này cao gấp 3 lần số tiền mà NRA từng giúp ứng cử viên Cộng Hòa Mitt Romney trong cuộc bầu cử Tổng Thống vào năm 2012. Hầu hết số tiền này không bị buộc phải tiết lộ người tài trợ.

Cựu Thượng nghị sĩ Nga Alexander Torshin là một nhân vật lãnh đạo trong đảng của ông Putin, ông ta từng bị nhà chức trách Tây Ban Nha cáo buộc rửa tiền, theo Bloomberg News tiết lộ đầu tiên vào năm 2016. Trong tường trình nội bộ dài 500 trang, các nhà điều tra Tây Ban Nha đã cáo buộc ông Torshin đã lợi dụng vị trí trong chính phủ để hỗ trợ tội phạm rửa tiền qua các ngân hàng và tài sản ở Tây Ban Nha.

Một bản tóm tắt tường trình bí mật mà tờ McClatchy có được cho thấy Torshin liên can đến rửa tiền của Nga và gọi ông ta là một Bố già trong một tổ chức tội phạm Nga có tên Taganskaya.

Các nhà điều tra trong ba uỷ ban của Quốc hội hiện đang điều tra Nga xen vào bầu cử 2016 cũng quan tâm đến ông Torshin – một thành viên suốt đời của NRA, từng vài lần tham dự hội nghị thường niên của Hiệp hội này.

Đào Nguyên (Theo McClatchy)

Mỗi người hãy là một chiến sĩ trên mặt trận truyền thông


UserPostedImage


Nguyên Thạch (Danlambao)
- Cuộc chiến hôm nay nó nguy hiểm như thế nào? Người dân chúng ta có vũ khí hay không, và vũ khí ấy là gì? Xin thưa, vũ khí đó là: Sự nhận diện ĐCSVN là bọn phản quốc, bán nước, là tập đoàn tội đồ của dân tộc mà kết cuộc của sự suy nghĩ đó là hành động bất tuân dân sự, bất hợp tác với giặc ngoại lẫn nội thù được thể hiện bởi 90 triệu người như một là đoàn kết quyết chí hành động.

Roi điện, nhà tù, bom đạn, xe tăng, tàu ngầm, hỏa tiển... có thể triệt hạ đối phương trong một giai đoạn thời gian nhất định nhưng những thứ vũ khí ấy không thể đánh gục và tiêu diệt được ý chí kiên cường bất khuất của cả một dân tộc có lịch sử ngàn năm chống giặc như dân tộc Việt Nam.

*

Thời chiến, người lính trong quân phục với vũ khí là súng và thứ họ bắn ra là đạn, những viên đạn này có thể khiến cho phe địch phải máu đổ đầu nát và banh xác.

Thời bình, người chiến sĩ trong lớp áo dân thường mà vũ khí của họ là những lời thơ, lời văn cùng tiếng hô vang dội vạch ra những tội ác, độc tài, tham nhũng, cướp giựt, vô luật pháp... khiến cả một chế độ vô nhân, vô trí, vô năng, phi chính nghĩa phải sụp đổ.

Đất nước hôm nay tuy không còn chiến tranh, không còn xác người phơi trên ruộng đồng, trên nóc nhà đổ nát nhưng đất nước hôm nay cũng vẫn còn khối mảnh đời lê lếch từng góc đường, mỗi con phố, trong từng căn nhà với âm vang của tiếng khóc, tiếng nấc đầy đau thương oan nghiệt bởi cuộc sống không tương lai và phải đối mặt với bao bệnh tật, ăn uống chất độc hại, nghèo khó, tức tối trước những âm mưu thôn tính cùng sự tiếp tay nối giáo của bọn Thái thú ĐCSVN.

Trên từng cây số của quê hương này, đất nước hôm nay đã đầy bóng giặc Tàu xâm lược dưới dạng công nhân trá hình, du lịch rồi lưu lại lấy vợ lập gia đình, đẻ con Tàu để chuẩn bị cho những lực lượng hậu thuẫn cho ngày mai khi Việt Nam bị thôn tính. Chúng núp dưới dạng doanh nhân, kinh doanh để phục vụ chương trình phá vỡ tan nát nền kinh tế của quốc gia này vốn đã èo uột thảm bại. Chúng len lỏi vào guồng máy cầm quyền để chỉ đạo và thực hiện những sách lược mà mẫu quốc muốn thực hiện, trong đó không thể không đề cập đến vấn đề tiêu diệt văn hóa cùng ngôn ngữ của người bản xứ nhằm dễ bề truyền bá mệnh lệnh thiên triều.

Dân nước tôi như một đàn cừu ngơ trước bầy mãnh hổ, sài lang luôn rình mò, chực chờ vồ lấy từng con cừu non không có nanh vuốt bén nhọn để tự vệ.

Trong hoàn cảnh bi đát của khối dân chúng đã bị một nhà nước có tránh nhiệm dẫn dắt và che chở bỏ rơi, những người nhận ra được nghịch cảnh này đã và đang gióng lên tiếng gào thét đau thương để mong đồng chủng thấu hiểu được mà cùng nhau chung lực.

Phương tiện để chiến đấu với chuỗi nghịch lý của bất công, tham nhũng, nhũng nhiễu, độc tài tàn bạo... là gì? Facebook, Google, Twitter, các trang thông tin Lề Dân mà trong đó có Dân Làm Báo cùng bạn đọc, còm sĩ, tác giả các bài viết là những chiến sĩ xung kích đem sự thật cùng tâm huyết trang trải đến từng người dân chưa có điều kiện và phương tiện để ý thức được cuộc chiến này để cùng nhau cho một ngày nhất tề đứng dậy.

Không, nhất định toàn dân không thể nào chấp nhận cũng như không thể nào chịu đựng được nữa một lũ phản dân hại nước như ĐCSVN.

Trước sự bao vây thô bạo của lũ giặc ngoài, trước sự tiếp tay hèn hạ trong cung cách tôi tớ của bọn giặc nội, người dân Việt Nam hoàn toàn cô đơn và dường như là bất lực vì trong tay không tấc sắt.

Cuộc chiến hôm nay nó nguy hiểm như thế nào? Người dân chúng ta có vũ khí hay không, và vũ khí ấy là gì? Xin thưa, vũ khí đó là: Sự nhận diện ĐCSVN là bọn phản quốc, bán nước, là tập đoàn tội đồ của dân tộc mà kết cuộc của sự suy nghĩ đó là hành động bất tuân dân sự, bất hợp tác với giặc ngoại lẫn nội thù được thể hiện bởi 90 triệu người như một là đoàn kết quyết chí hành động.

Roi điện, nhà tù, bom đạn, xe tăng, tàu ngầm, hỏa tiển... có thể triệt hạ đối phương trong một giai đoạn thời gian nhất định nhưng những thứ vũ khí ấy không thể đánh gục và tiêu diệt được ý chí kiên cường bất khuất của cả một dân tộc có lịch sử ngàn năm chống giặc như dân tộc Việt Nam.

18.01.2018
Nguyên Thạch
danlambaovn.blogspot.com

Tổng Thống Donald Trump bác bỏ
việc tòa đại sứ Hoa Kỳ sẽ chuyển đến Jerusalem
trong vòng một năm


By H.Van -

January 18, 2018

UserPostedImage

Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump trả lời phỏng vấn của thông tấn xã Reuters, tại Tòa Bạch Ốc, ngày 17/1/2018.
Ảnh: REUTERS/Kevin Lamarque


Ngay sau khi Thủ Tướng Israel Benjamin Netanyahu nhận định rằng, sau nhiều tranh cãi, ông hy vọng Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ sẽ chuyển đến Jerusalem trong năm nay, Tổng Thống Donald Trump đã lên tiếng phủ nhận điều này. Đảo ngược chính sách từ nhiều thập niên qua của Hoa Kỳ, đầu Tháng Mười Hai Năm 2018, Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump công nhận Jerusalem là thủ đô của Israel, chuẩn bị dời Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ từ Tel Aviv đến Thành Thánh. Lời tuyên bố của ông làm xáo động tiến trình hòa bình tại Trung Đông, gây xáo trộn thế giới Ả Rập và các đồng minh Phương Tây. Cuối Tháng Mười Hai, Ngoại Trưởng Rex Tillerson thông báo: Việc di chuyển Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ đến Jerusalem, không thể tiến hành trong vòng ba năm, bởi vì Bộ Ngoại Giao cần tìm địa điểm xây dựng, cũng như thu xếp nơi cư trú cho các nhà ngoại giao. Jerusalem là Đất Thánh của Hồi Giáo, Do Thái Giáo và Ki Tô Giáo. Người Palestine muốn Bờ Đông Jerusalem trở thành Thủ Đô tương lai của Palestine; nhưng khu vực này bị Israel chiếm đóng, sau cuộc chiến giữa người Ả Rập và người Israel xày ra vào năm 1967.

UserPostedImage

Thành Thánh Jerusalem. Ảnh: REUTERS/Ammar Awad


Theo lời các ký giả cùng tham dự chuyến công du của Thủ Tướng Benjamin Netanjahu tại Ấn Độ, nhà lãnh đạo Israel nói rằng: Theo nhận xét của ông, việc chuyển dời Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ sẽ được thực hiện trong vòng một năm, bắt đầu ngay từ thời điểm hiện tại. Khi được hỏi về lời nhận định của Thủ Tướng Benjamin Netanyahu, Tổng Thống Donald Trump cho biết: việc chuyển dời tòa đại sứ chưa thể thực hiện.

UserPostedImage

Thủ Tướng Israel Benjamin Netanyahu. Ảnh: France 24


Trong chiến dịch tranh cử, Tổng Thống Donald Trump cam kết sẽ dời Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ về Jerusalem. Nhưng ông nhấn mạnh rằng, Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Jerusalem, phải là một khuôn viên tươi đẹp, nhưng nhất định không tốn kém đến $1,2 tỷ mỹ kim để xây dựng, Tổng Thống muốn ám chỉ đến tòa đại sứ mới của Hoa Kỳ tại Luân Đôn, đã xây dựng với chi phí tốn kém nói trên.

Bắc Kinh tẩy chay hội nghị quốc tế
về Bắc Triều Tiên do Mỹ chủ trương


Trọng Nghĩa / RFI

2018-01-18

UserPostedImage

Tổng thống Mỹ Donald Trump cùng với ngoại trưởng Rex Tillerson
và đại sứ Mỹ bên cạnh Liên Hiệp Quốc, Nikki Haley, tại trụ sở Liên Hiệp Quốc
ngày 18/09/2017.REUTERS/Kevin Lamarque


Ngày 16/01/2018, ngoại trưởng từ 20 quốc gia trên thế giới sẽ tập hợp về thành phố Canada Vancouver để bàn cách gia tăng áp lực ngoại giao, và nhất là kinh tế lên Bắc Triều Tiên nhằm kềm chế tham vọng hạt nhân của nước này. Tuy nhiên, vấn đề là tác nhân hàng đầu cho phép sức ép quốc tế đạt kết quả là Trung Quốc lại không đến dự, làm dấy lên nghi vấn về hiệu quả thực thụ của hội nghị.

Bối cảnh hội nghị về Bắc Triều Tiên tại Vancouver do Canada và nhất là Mỹ chủ tọa khá đặc biệt, vì mở ra vào lúc tình hình bán đảo Triều Tiên có dấu hiệu giảm nhiệt hẳn đi. Bình Nhưỡng và Seoul đã nối lại đối thoại, lần đầu tiên từ hai năm nay, trong lúc Bắc Triều Tiên liên tiếp tỏ cử chỉ hòa dịu, cho biết sẽ gửi vận động viên qua Hàn Quốc để tham gia Thế Vận Hội Mùa Đông Pyeongchang.

Thế nhưng, bất chấp các tín hiệu đó, một số nước, và đặc biệt là Mỹ, đã cho rằng quốc tế vẫn phải đẩy mạnh việc mở rộng các biện pháp trừng phạt đánh vào chương trình hạt nhân của Bắc Triều Tiên, để đạt được mục tiêu tối hậu là buộc chế độ Kim Jong Un phải từ bỏ vũ khí hạt nhân.

Đối với Mỹ, thái độ cứng rắn trong thời gian qua đang phát huy tác dụng, Bắc Triều Tiên đang lung lay, do đó cần phải thừa thắng xông lên. Trong cuộc họp báo tại Washington, ông Brian Hook, quan chức chuyên trách chính sách ở bộ Ngoại Giao Mỹ tiết lộ rằng hội nghị Vancouver sẽ xem xét cách siết chặt cấm vận hàng hải xung quanh Bắc Triều Tiên, ngăn chận mọi con tàu đang cố gắng chống lại trừng phạt của Liên Hiệp Quốc, đồng thời cắt đứt nguồn tài trợ nước ngoài cho chương trình vũ khí của Bình Nhưỡng.

Thế nhưng, theo Reuters, hội nghị ở Vancouver sẽ thiếu vắng Trung Quốc, nước có ảnh hưởng đáng kể trong hồ sơ Bắc Triều Tiên trong tư cách là đồng minh duy nhất và là đối tác thương mại chủ chốt của Bình Nhưỡng. Chính quyền Bắc Kinh đã tẩy chay, thậm chí còn đả kích cuộc họp ở Vancouver, viện lẽ rằng sự kiện đó chủ yếu tập hợp các quốc gia đã đưa quân vào đánh Bắc Triều Tiên, và đồng minh Trung Quốc, trong cuộc chiến tranh Triều Tiên 1950-1953.

Một nguồn tin ngoại giao cấp cao không ngần ngại cho là : "Nếu không có Trung Quốc, kết quả hội nghị chắc chắn bị hạn chế". Bản thân tổng thống Mỹ Donald Trump cũng đã từng cho rằng Trung Quốc đóng vai trò thiết yếu trong việc kềm chế tham vọng hạt nhân của Bắc Triều Tiên, và lúc thì ca ngợi, lúc thì chỉ trích Bắc Kinh thiếu hợp tác trong việc trừng phạt Bình Nhưỡng.

Câu hỏi đặt ra là dù biết rằng Bắc Kinh có vai trò quan trọng trong hồ sơ Bắc Triều Tiên, tại sao Hoa Kỳ không nỗ lực hơn nữa để mời Trung Quốc - và cả Nga, một nước vắng mặt khác - cùng đến Vancouver bàn về Bắc Triều Tiên?

Trên vấn đề này, ông Triệu Thông, một chuyên gia về Bắc Triều Tiên tại Trung Tâm Carnegie-Thanh Hoa ở Bắc Kinh, cho rằng có lẽ Mỹ không muốn Nga và Trung Quốc khuấy động hội nghị bằng cách nhắc lại các yêu cầu đình chỉ các cuộc tập trận chung Mỹ-Hàn, mà Bình Nhưỡng cho là để chuẩn bị xâm lăng Bắc Triều Tiên.

Cho dù vậy, theo lời quan chức bộ Ngoại Giao Mỹ Brian Hook, Trung Quốc và Nga sẽ được thông báo đầy đủ về kết luận của hội nghị.

Việt Nam: Giới luật sư ‘chia rẽ’ vì phiên tòa ông Thăng?


17 tháng 1 2018

UserPostedImage

TAND TP Hà Nội xét xử bị cáo Trịnh Xuân Thanh, Đinh La Thăng cùng 20 đồng phạm
trong vụ án xảy ra tại Tổng Công ty cổ phần Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC)


Một luật sư nói với BBC rằng giới luật sư có những ý kiến "khác nhau" về phiên xử Đinh La Thăng vì một số người "khó nắm bắt vấn đề nếu không trực tiếp tham gia phiên tòa."

Hôm 17/1, ông Đinh La Thăng và các bị cáo "chủ chốt" trong vụ tham ô, cố ý làm trái xảy ra tại Tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam (PVN) nói lời cuối cùng về "gia cảnh" của họ trước khi tòa nghị án.

Ông Đinh La Thăng đang đối mặt với bản án 14-15 năm tù về tội "Cố ý làm trái...", ông Trịnh Xuân Thanh bị đề nghị tù chung thân về hai tội "Tham ô" và "Cố ý làm trái…"

'Quan điểm chủ quan'

Hôm 17/1, trả lời BBC từ Tuy Hòa, Luật sư Nguyễn Khả Thành, trưởng Văn phòng luật mang tên ông, nói: "Một phiên tòa lớn thế này thì chắc chắc luôn có những ý kiến khác nhau của giới làm nghề luật xoay quanh khía cạnh pháp lý."

"Tuy vậy, tôi cho rằng giới luật sư không chia rẽ gì lắm đâu. Vì những người không trực tiếp tham gia phiên tòa thì khó nắm bắt vấn đề và những luận cứ được đưa ra."

Ở quốc gia nào cũng vậy, trong những vụ xử thế này bao giờ cũng có quan điểm chủ quan, chứ không hoàn toàn tuân theo pháp luật.
luật sư Nguyễn Khả Thành

"Thông tin bên ngoài tòa đôi lúc không được chuẩn xác như người bên trong biết."

"Ở Việt Nam chưa có nhiều án lệ, nhất là án lệ về tội "Cố ý làm trái..." nên tùy theo đánh giá của mỗi luật sư sẽ nêu quan điểm của họ về phiên tòa."

Đề cập về yếu tố chính trị có chi phối phiên tòa xử ông Thăng, Luật sư Khả Thành nói: "Người ta nói rằng, ở quốc gia nào cũng vậy, trong những vụ xử thế này bao giờ cũng có quan điểm chủ quan, chứ không hoàn toàn tuân theo pháp luật."

"Tùy theo tình hình nên có thể đánh giá mức độ đó khác đi, chứ khó áp dụng pháp luật 100%"

"Tôi thấy rằng thường đưa những vị lãnh đạo cao cấp ra xử thì cũng là hình thức răn đe, vì hồi nào đến giờ chưa có."

"Ở góc độ luật sư, tôi nghĩ rằng các luật sư bào chữa cho ông Thăng, ông Thanh thì họ cũng cố gắng đem hết khả năng lý luận, trình bày luận cứ giúp cho thân chủ."

"Nhưng rồi quyết định thế nào thì tùy vào Hội đồng Xét xử, họ có nghe hay không còn tùy vào chủ quan của họ."

Bình luận về những lời cuối của ông Thăng và ông Thanh về gia cảnh và xin lỗi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng trước tòa hôm 17/1, luật sư Khả Thành nói: "Thông thường, các bị cáo chọn cách đó, xúc động rồi khóc luôn. Chỉ có một số người rất bản lĩnh thì mới không như thế thôi."

UserPostedImage


Phiên tòa tại Hà Nội thu hút theo dõi và bình luận của các luật sư trên mạng


Bình luận trên Facebook

Trong lúc phiên xử diễn ra, nhiều luật sư đã lên Facebook nêu quan điểm của họ về vụ án.

Luật sư Lê Văn Thiệp, bào chữa cho ông Trịnh Xuân Thanh, cập nhật tin tức và trực tiếp bình luận trên Facebook của ông.

Bênh vực thân chủ Trịnh Xuân Thanh, ông Thiệp viết: "Tôi hay ai tiếp xúc với anh Thanh cũng thấy anh là người hào sảng, quân tử, sòng phẳng, đàng hoàng..... và cũng chân thật...."

Một người khác, luật sư Trần Vũ Hải, cũng dùng Facebook để nói rằng ông Đinh La Thăng "không có tội".

Nhưng luật sư Trần Đình Triển lại viết ông Đinh La Thăng là "ăn tàn, phá hoại".

Còn một người Nhật sống ở Việt Nam và viết tiếng Việt, Hirota Fushihara, đăng một số bài phân tích luật pháp để biện hộ rằng ông Đinh La Thăng "vô tội".

Ông Fushihara nói: "Cơ quan điều tra và VKS, nếu họ biết pháp luật, không nên đưa những những chủ trương thiếu cơ sở pháp lý và không liên quan đến pháp luật vào lao lý."

Lý Đại Nguyên: Nhà lập thuyết cuối cùng


Ngô Nhân Dụng

January 12, 2018

Nếu cầm đọc quyển “Tổng Thức Vận” của Lý Đại Nguyên, những người ở lớp tuổi 50 trở xuống bây giờ có thể tự hỏi: Tại sao phải viết một cuốn sách như vầy?

Họ ngạc nhiên. Vì cuốn sách muốn tổng kết kiến thức của cả nhân loại để vạch ra một cách sống cho mỗi con người và xã hội, có thể mở rộng cho cả thế giới. Trong nửa thế kỷ vừa qua, chắc không một người Việt nào nuôi trong lòng mối quan tâm như vậy khi lớn lên. Và chắc chắn không ai muốn làm công việc truy cứu, suy tư đó, rồi viết thành sách.

Đó là lý do chúng ta tưởng nhớ Lý Đại Nguyên; người đại biểu cuối cùng của một thế hệ những nhà “lập thuyết” Việt Nam trong thế kỷ 20.

Tám mươi năm trước, rất nhiều người Việt đã ôm hoài bão “lập thuyết.” Họ muốn trình bày một lý thuyết tổng quát về cả xã hội loài người, từ đó sẽ tìm một tổ chức xã hội tốt đẹp nhất cho dân Việt. Họ là các nhà cách mạng, làm chính trị, viết văn, viết báo, từ năm 1930 cho đến sau này, tới năm 1975 vẫn còn nhiều người. Lý Đại Nguyên có lẽ là người cuối cùng, ông sống đến ngày áp chót năm 2017. Trước khi nhắm mắt, chắc ông vẫn hài lòng nếu nghĩ lại công trình lập thuyết độc đáo của mình.

Khi nói Lý Đại Nguyên “là người cuối cùng của một thế hệ những nhà ‘lập thuyết’ thì chúng ta lại phải bỏ qua chuyện tuổi tác. Những nhà ‘lập thuyết’ hay ‘sáng thuyết’ ở nước ta hoạt động từ thời 1930, mà năm đó Lý Đại Nguyên chỉ mới ra đời. Nhưng quả thật, khi đến tuổi bắt đầu học hỏi và suy nghĩ, có lẽ Lý Đại Nguyên tự đặt mình vào cùng thời với các nhà lập thuyết trước mình – không phân biệt tuổi tác nữa!

Năm 1930 đánh dấu một thời kỳ mới trong lịch sử, với cuộc khởi nghĩa bất thành của Việt Nam Quốc Dân Đảng. Mười ba liệt sĩ bị tử hình hô lớn khẩu hiệu “Việt Nam Muôn Năm!” Tiếng hô vang dội, đánh thức cả dân tộc. Một thế hệ thanh thiếu niên sôi sục lòng yêu nước đứng lên với chí nguyện cứu quốc.

Nhưng năm 1930 cũng là năm mấy nhóm người Việt theo chủ nghĩa cộng sản rải rác nhiều nơi họp lại lập thành một đảng, đặt dưới sự điều khiển của Stalin và Đệ Tam Quốc Tế.

Những thanh niên yêu nước tự xác định là những người thuộc phái “quốc gia,” trái với phe “quốc tế.” Nhưng họ thấy mình thiếu một thứ mà các đảng viên Cộng Sản được Stalin cung cấp. Đó là một “chủ nghĩa” dùng để biện minh tất cả các chính sách và hành động. Quan trọng nhất, chủ nghĩa đó tạo cho các đảng viên một thứ niềm tin giống như tôn giáo. Nghĩa là tin tưởng tuyệt đối, và do đó, trung thành tuyệt đối, vâng lời cấp trên tuyệt đối. “Chủ nghĩa” là một khí cụ rất mạnh khi tranh đấu. Cho nên rất cần thiết!

Phan Bội Châu và Việt Nam Quốc Dân Đảng theo chủ nghĩa Tam Dân của Tôn Trung Sơn. Nhưng đó chỉ là một chương trình chính trị, không phải một “chủ thuyết toàn diện.” Quốc Dân Đảng phải dùng văn hóa Á Đông làm chỗ dựa tinh thần. Truyền thống đó cũ quá, không hấp dẫn, quyến rũ như “giấc mộng lớn,” được tự quảng cáo là “chủ nghĩa xã hội khoa học,” của Karl Marx.

Đó là lý do nhiều người ưu tú nhất trong cùng thế hệ sau năm 1930 đã theo đuổi một công trình lớn: Tìm kiếm và sáng tạo một “chủ thuyết” có vai trò tương đương như chủ nghĩa Marx, dành cho dân Việt Nam. Cuộc hành trình bắt đầu, nhộn nhịp từ 1940. Lý Đông Á lập thuyết Duy Dân. Trương Tử Anh nêu cao Dân Tộc Sinh Tồn. Huỳnh Giáo Chủ ở miền Nam áp dụng chủ nghĩa Dân chủ Xã hội với màu sắc Phật Giáo. Đó là chưa kể nhiều người khác không nổi tiếng, họ thuộc thế hệ thứ nhất các nhà lập thuyết.

Từ những năm 1950 tới 1954, thế hệ lập thuyết thứ nhì xuất hiện khi một phong trào bùng lên trong giới trí thức miền Nam. Nhiều người hô hào: Vượt Karl Marx! Những nhà trí thức như Lê Văn Siêu, Hồ Hữu Tường, Nguyễn Đức Quỳnh, vân vân, vẽ sơ đồ các lý thuyết Vượt Marx! Ông Ngô Đình Nhu cổ võ thuyết Nhân Vị, lập Cần Lao Nhân Vị Cách Mạng Đảng. Trong số những nhà sáng thuyết trẻ hơn, có Nghiêm Xuân Hồng, Nguyễn Mạnh Côn, vân vân, và người trẻ nhất là Lý Đại Nguyên. Thế hệ lập thuyết gia thứ nhì tiến xa hơn thế hệ đầu một bước, vì họ có cơ hội thâu lượm thêm các kiến thức khoa học, xã hội học, kinh tế học, và tham khảo đạo học Đông phương cũng như triết học Tây phương.

Lý Đại Nguyên thuộc thế hệ của các nhà lập thuyết thứ nhì và ông là người cuối cùng của thế hệ đó. Công trình của ông, cuốn “Tổng Thức Vận,” viết xong năm 1962, in “ronéo” lần đầu tại Sài Gòn năm 1965, bao gồm từ vũ trụ tới nhân sinh, toàn diện hơn, đồ sộ hơn tác phẩm rải rác của người đi trước và người cùng thời. Ông là một người “sinh nhi tri,” dựa trên trí suy luận của mình hơn là các kiến thức thâu lượm bên ngoài. Nhà báo Việt Dương thuật lại lời Lý Đại Nguyên tâm sự: “Anh không học trường nào, nhưng đọc những sách căn bản, rồi rút ra những phần cốt tủy để đưa vào nhận thức của mình.”

Những người dưới 50 tuổi không thể hiểu động cơ và lối suy nghĩ của các thế hệ của những nhà lập thuyết trên. Trước hết vì thế hệ sau không có nhu cầu sáng tạo thêm một chủ thuyết. Chủ nghĩa Cộng Sản đã bị phủ nhận từ căn bản khi Friedrich von Hayek xuất bản cuốn “The Road to Serfdom” (Con Đường Tới Chế Độ Nô Lệ, 1944) và Karl Popper viết “The Open Society and Its Enemies” (Xã Hội Mở và Những Kẻ Thù Địch, 1945). Không ai cần đạp thêm trên bức tường đã đổ rồi! Sau khi bức Tường Berlin sập năm 1989, không một ai ở Nga hay Đông Âu cất nhắc một ngón tay để biện hộ, bào chữa cho chủ nghĩa Marx và chế độ Lê Nin. Cả thế giới biết rằng chủ nghĩa Marx là một mớ những suy nghĩ vá víu, phản khoa học.

Nhu cầu “lập thuyết” chấm dứt. Giấc mơ khép cả xã hội loài người vào một “chủ nghĩa” không còn nữa. Người ta có thể xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn với những kiến thức và kinh nghiệm tích lũy của nhân loại, không cần một thứ chủ nghĩa toàn diện nào “chỉ đạo.”

Thế hệ trẻ bây giờ không còn mang mối thao thức như các nhà lập thuyết thế kỷ 20. Họ được tiếp cận với hiểu biết khoa học nhiều hơn. Mà căn bản của tinh thần khoa học là đặt câu hỏi. Câu hỏi quan trọng hơn câu trả lời, vì nó mở óc con người. Bất cứ ai đề nghị một thứ “lý thuyết tổng quát về tất cả mọi thứ” sẽ bị nhìn bằng con mắt nghi hoặc. Einstein suốt đời đi tìm một lý thuyết như vậy, vẫn chưa tìm ra, mà ai dám coi thường trí thông minh của Einstein?

Cho nên Lý Đại Nguyên đúng là người cuối cùng của thế hệ những nhà lập thuyết ở Việt Nam. Ông suốt đời theo đuổi con đường gian khó đó, mải miết không ngừng. Bị Việt Cộng bỏ tù 10 năm dù ông chưa bao giờ ở trong quân đội hoặc tham dự vào chính quyền miền Nam. Chỉ vì ông vẫn nhất định tin rằng mình đã “Vượt Marx” trong khi cộng sản vẫn tôn thờ Marx. Qua Mỹ năm 1995, ông tiếp tục viết sách, viết báo, lên đài ti vi và phát thanh để trình bày ý kiến về các vấn đề Việt Nam và thế giới.

Những người quen biết Lý Đại Nguyên từ hơn 60 năm qua đều nhận thấy một điều: Ông không quan tâm đến chính cá nhân mình. Không bao giờ nghe ông nói đến nhu cầu bình thường của một con người, gọi là “cơm, áo, gạo, tiền” cho đến lợi, danh, quyền thế! Lý Đại Nguyên hoàn toàn sống với lý tưởng. Một người quen biết Lý Đại Nguyên từ trước năm 1960, ông Việt Dương đã nhận xét: “Ông sống bình dị, an nhiên, khi ra đi cũng nhẹ nhàng, an nhiên.”

Thời nay rất khó kiếm được một người như Lý Đại Nguyên.

(Ngô Nhân Dụng)

Texas: Ba nghi can sát hại vợ chồng ông bà Lâm
đã sa lưới pháp luật


January 17, 2018

UserPostedImage

ông Bảo và bà Jenny Lâm, đều 61 tuổi. Photo Credit: Facebook


Spring, TX (Chron) – Liên quan đến vụ sát hại một cặp vợ chồng gốc Việt giàu có ở tiểu bang Texas, cảnh sát quận Harris vào hôm thứ Tư đã bắt giữ ba nghi can sát nhân.

Sau khi mở cuộc điều tra gắt gao, cảnh sát đã nhận được thông tin hỗ trợ từ công chúng, dẫn đến việc bắt giữ. Ba nghi can Aakiel Kendrick – 21 tuổi, Khari Kendrick – 23 tuổi, và Erick Peralta 20 tuổi bị khởi tố trọng tội sát nhân có thể lãnh án tử hình sau khi một trong ba tên thú tội.

Thi thể ông Bảo và bà Jenny Lâm – 61 tuổi được phát giác trong căn nhà riêng rộng 5000 foot vuông nằm trong khu dân cư đắt tiền ở Spring vào tối thứ bảy tuần qua.

Điều tra sơ bộ cho biết, cặp vợ chồng bị cướp dí súng bắn chết trước đó hai ngày sau khi trở về từ bữa ăn tối bên ngoài. Chủ nhà bất ngờ xuất hiện khiến cướp trở tay không kịp, vụ đột nhập cướp của leo thang thành vụ sát nhân tàn bạo.

Tại buổi họp báo diễn ra vào hôm thứ Tư, Cảnh sát trưởng Ed Gonzales cho biết, vụ tấn công xảy ra ngẫu nhiên, ông bà Lâm trở thành nạn nhân vụ sát nhân khi bất ngờ về nhà. Nhà chức trách không tiết lộ bắt giữ đã diễn ra như thế nào, ở đâu. Ông Gonzales chỉ cho biết, cả ba nghi can đều đã được đưa về đồn cảnh sát.

Cảnh sát trưởng nhấn mạnh, nhờ thông tin công chúng cung cấp mà lực lượng thực thi đã lần ra dấu vết các nghi can. Không lâu sau khi đoạn băng giám sát được các cơ quan truyền thông địa phương công bố rộng rãi, cảnh sát đã nhận được tin tố giác.

Băng hình cho thấy, hai gã đàn ông dừng chiếc Lincoln Navigator trong khu vực vào khoảng 8h20′ tối thứ Năm ngày 11 tháng Giêng. Bọn chúng đậu xe, rồi bò qua cổng vào khu dân cư. 20 phút sau, ông bà Lâm đi ăn tối về, họ lái xe vào garage căn nhà số 16150 đường Glorietta Turn. Khi vừa bước ra khỏi xe, cặp vợ chồng bất ngờ bị kẻ lạ mặt chĩa súng, buộc vào bên trong. Bọn chúng trói gô nạn nhân trước khi dí súng bắn thẳng vào đầu họ rồi bắt đầu cơn điên cướp bóc. Cướp lấy đi trang sức, súng và những vật dụng đắt tiền, sau đó bỏ trốn trên chiếc Porsche đắt tiền của nạn nhân. Đến 2h30′ sáng thứ Sáu, chiếc xe Porsche màu xám rời khu dân cư, sau đó quay trở lại.

Khoảng 4 tiếng sau, tài xế rảo bộ ra chiếc Navigator trước khi lái đi, theo sau là chiếc Porsche. Chiều Chủ nhật, cảnh sát tìm ra chiếc xe đắt tiền bị bỏ rơi ngoài đường. Những tên cướp quay trở lại hiện trường tổng cộng sáu lần để khuân tài sản ăn cướp đi trong khoảng thời gian từ lúc ra tay giết người đến tối thứ 7, trước khi thi thể nạn nhân được phát giác.

Richard Lâm cùng em gái Michelle Lâm cũng có mặt tại buổi họp báo. “Thật nhẹ nhõm khi ba tên này sa lưới pháp luật, không còn có thể gây hại cho ai,” Richard bày tỏ.

Hương Giang (Theo Chron)

Chữ tình

Bùi Bích Hà

December 20, 2017

Khắp nơi trên Địa Cầu loài người, từ cổ chí kim, từ Đông sang Tây, từ Bắc xuống Nam, bằng đủ mọi ngôn ngữ, người ta không ngớt ca tụng tình yêu dưới muôn vàn hình thức: thơ, nhạc, văn xuôi, tiểu thuyết, biên khảo, phim ảnh, tranh vẽ, điêu khắc…

Để mô tả tình yêu, người ta dùng những mỹ từ tinh tế và diễm lệ nhất. Tình yêu luôn là nguồn cảm hứng để hình thành những bức họa độc đáo, những bản nhạc với giai điệu sống mãi qua thời gian, những câu thơ nuột nà nhung gấm trở thành kinh nhật tụng cho nhiều thế hệ.

Nói tóm lại, tình yêu lung linh, rực rỡ, ban phát hạnh phúc và là mạch sống của loài người. Đôi khi tình yêu hiện ra đơn giản nhưng mang theo nó cảm xúc của một lần sẽ mãi mãi không thể nào quên: “Tình yêu như trái táo thơm…”

Tôi cũng tin như nhân loại quanh mình. Như lời của bài hát “Love Is a Many-Splendored Thing” của hai ông nhạc sĩ Sammy Fain và Paul Francis Webster: “Tình yêu là lẽ sống tự nhiên của chúng ta. Có một lần trên ngọn đồi cao đầy gió và trong sương mai, đôi người tình trao hôn khiến vũ trụ ngất ngây và ngừng chuyển động. Những ngón tay anh chạm vào trái tim thinh lặng của em và dạy nó cất lên tiếng hát. Anh ạ, tình yêu chân thật là một điều gì rực rỡ muôn màu…”

Chỉ có một chút bất tiện là thỉnh thoảng (hay rất nhiều khi) chúng ta chạm phải mặt trái của cái mề đay.

Tuy nhiên, đầu tuần này, một người bạn gởi cho tôi cái video clip ngắn, ghi lại sinh hoạt hằng ngày của một đôi vợ chồng già yếu ở đâu đó trên quê hương tôi. Cụ bà 89 tuổi, thời gian và cuộc sống cơ cực để lại trên khuôn mặt đôn hậu của cụ những nếp nhăn sâu như những luống cày. Cụ ông 99 tuổi, thính lực kém, có lẽ chỉ còn nghe được tiếng nói quen thuộc của cụ bà ở cái tần số duy nhất mà tai cụ tiếp nhận được. Cả hai cụ là sự thách đố kỳ lạ nhất mọi quy luật về dinh dưỡng và tuổi già không cần cao lương mỹ vị, không cần sở học chuyên môn, thuốc men và bàn tay người y sĩ.

Ba năm nay, để làm nhẹ đôi vai gánh nặng của mấy đứa con cũng khó nghèo như cha mẹ, hai cụ chuyển về sống trên cái xác ghe cũ bỏ hoang gần bờ một cái lạch cạn đầy rác. Chiếc ghe chỉ có cái khoang nhỏ đủ để máng cái võng vải cho cụ ông nằm, cụ bà chắc là trải chiếu để ngủ qua đêm ngay trên ván sàn. Cái ghe trống lốc với mấy khung cửa sổ đã mất hết cửa. Cụ bà phải nhặt nhạnh bất cứ cái gì có thể che bớt sương gió cho cả hai: mấy tấm mền rách, mấy tấm bạt ni lông, mấy cái hộp cạc tông còn tốt. Họ có một cái lò đất duy nhất chụm củi, để ở mé sau ghe, thổi nấu thức ăn đa phần là cháo trắng.

Ở cái tuổi bình thường trong hoàn cảnh cụ, chỉ sống thôi cũng đã là phép lạ, cụ bà Nguyễn Thị Dung vẫn nói năng rành mạch, thứ tự, lớp lang, không lẫn lộn, không quên quên, nhớ nhớ. Cụ ngồi bên bếp lửa, đun mấy thanh củi vào giữa lò cho lửa cháy đều mọi phía, kể chuyện: “Tụi tui dời về đây được ba năm rồi! Ở với con, nhà chật chội, chúng nó cũng nghèo khổ, mình cứ ngồi chờ con nó lo cho ăn, thấy nó quạu cọ mình cũng không chịu nổi. Thôi thì cứ ra đây, mai mốt già nữa đứa nào nó nuôi thì chết nó chôn. Hai ba đứa, chẳng biết đứa nào lãnh nợ…” Cụ nâng cái khăn vải lên thấm lệ ở đuôi mắt mà đôi môi gượng cười.

Có lẽ người quay video đem thịt gà quay xà lách tới cho hai cụ ăn trưa. Cụ bà xé thịt gà, gói gọn ghẽ vừa miếng ăn vào lá rau xà lách, âu yếm bón cho cụ ông ăn. Cụ hỏi cụ ông: “Ông ăn ngon không? Lâu lắm mới có được bữa ăn ngon!” Cụ ông móm mém gật đầu. Sau miếng thứ hai, cụ ông nói với cụ bà: “Bà ăn đi!” Nhưng cụ bà lắc đầu. Khi cụ ông ra dấu không muốn ăn nữa, cụ bà dỗ dành: “Không ăn thịt gà thì ăn cháo nha?” Có lẽ cho đủ bữa thường lệ của cụ ông.

Dọn dẹp xong, cụ bà lấy nón, đeo giỏ lên vai, ghé sát bên tai cụ ông và căn dặn: “Ông chờ tui đi bán vé số một chặp tui về.” Cụ nói nếu không dặn thì cụ ông khi không thấy vợ, sẽ bỏ chân xuống võng đi tìm. Xong xuôi, cụ bà bước xuống ghe, lội nước một khoảng ngắn mấp mô những miếng xi măng vỡ để vào bờ, bắt đầu một ngày rủi may trông cậy vào những khách hàng tốt bụng sẽ mua giùm cụ vài chục tờ giấy số cụ ráng bán mỗi ngày để có tiền mắm muối củi lửa nuôi nhau. Cụ đi lắc lư trên con đường vùn vụt xe gắn máy xuôi ngược, một tay xòe vé số chào mời. Cụ ghé quán ăn, tiệm nước, với niềm hy vọng những khách hàng cụ mời mọc cũng nuôi hy vọng giống cụ, cho một may mắn lớn hơn nên họ vui lòng mở ví.

Cụ cho biết cả năm nay cụ cảm thấy sức khỏe suy giảm, cái đầu bưng bưng (chẳng có ai đo áp huyết cho cụ) người mệt mỏi, đi một lúc thấy chóng mặt, phải ngồi xuống nghỉ, khi lại sức thì đi tiếp (chẳng có ai khám tim cho cụ). Cụ nói nhiều khi tưởng như không giở chân lên nổi nhưng cụ cứ phải ráng lê mình đi tới để lo cho cụ ông. Dù vậy, chắc qua năm không đi được nữa rồi. Ở tuổi cụ, chuyện gì xảy ra cũng không sao nhưng nếu cụ mất trước thì cụ ông sống với ai? Với tâm tư nặng trĩu ân tình ấy, cụ chỉ biết cặm cụi với bổn phận trước mắt, không nhìn xa hơn chặng đường đi/về quen thuộc hằng ngày, phó thác mọi sự cho Trời Đất. Nghe mà nao lòng!

Có lẽ không hào nhoáng và nên thơ bằng hình ảnh đôi tình nhân trẻ trung trao hôn trên đồi gió nhưng thực tế hơn và xúc động không kém là hình ảnh bà cụ gần 90 tuổi, quê mùa, mộc mạc, lo âu ghé vào tai người bạn đời gần 100 tuổi, hom hem, yếu ớt, dặn dò chờ tôi đi kiếm gạo, chút xíu tôi về.

Tôi không chắc thời còn trẻ, có khi nào hai cụ nói với nhau những lời tình tự không nhưng họ thật đã sống và cho nhau thương yêu, khăng khít, cho nhau gắn bó, nương tựa, trăm ngàn lần tha thiết hơn những lời tình tự để cơn gió thanh xuân cuốn đi.

Cuộc đời của hai cụ cùng đi bên nhau đến chỗ hẹn cuối như mọi người thấy, là bức tranh minh họa rõ nét nhất lời ca “Tình yêu là lẽ sống tự nhiên của chúng ta” trong bản nhạc “Love Is a Many-Splendored Thing,” xuất hiện lần đầu trong cuốn phim có cùng tên, đoạt giải Oscar, năm 1955. Riêng bản nhạc cũng được bình chọn và trao giải bản nhạc hay nhất.

Tôi thật sự không biết bằng cách nào, nếu không là bởi chữ “Tình” trong tâm hai cụ, mà cả hai đã đi một hành trình bình an quá dài trong cuộc đời cơ cực của họ? Ăn uống kham khổ, làm việc lam lũ, trần thân với nắng mưa sương gió, không bệnh hoạn, không thuốc men, không người săn sóc, con cái có cũng như không, xem ra tuổi thọ an nhiên của họ là một nghịch lý hoàn toàn đi ngược lại các chuẩn mực y khoa hiện nay. Liệu các nhà bác học nghiên cứu về tuổi già có khám phá nào mới để giúp quý cụ cao niên trong mọi hoàn cảnh, sống trường thọ và… đẹp lão, như người Mỹ vẫn diễn tả bằng mấy chữ “age gracefully” hoặc thậm chí, ageless, không?

Tôi nghiệm ra hai cụ trong câu chuyện này không chỉ có chữ “Tình” trong tương quan vợ chồng hay đôi bạn mà các cụ còn có “Tình” với mọi người, với cả cuộc đời luôn có những sự bất ưng và bất như ý nữa. Họ không cưỡng cầu, không than thở, trách móc, buồn giận hay oán hận. Họ chấp nhận. Họ xót thương. Họ tha thứ. Họ yêu những gì họ có. Họ vun vén, làm cho những điều tệ hại nhất trở thành không đến nỗi nào.

Ôi, một chữ “Tình” mà bao la đến thế! Mà có sức mạnh chế ngự những điều ngoài tầm tay đến thế! Mà có vẻ đẹp làm rung động lòng người đến thế!

Chữ “Tình” không có tuổi, là bù trừ đẹp nhất tạo hóa ban tặng cho ai biết tìm kiếm.

(Bùi Bích Hà)


Edited by user Thursday, January 18, 2018 8:01:33 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#10149 Posted : Thursday, January 18, 2018 10:42:10 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,585
Woman

Thanks: 458 times
Was thanked: 377 time(s) in 276 post(s)

Thượng đỉnh Pháp-Anh chú trọng an ninh quốc phòng


Thụy My
Đăng ngày 18-01-2018 • Sửa đổi ngày 18-01-2018 14:23

UserPostedImage

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tại Calais, bắc Pháp, ngày 16/01/ 2018.
REUTERS/Denis Charlet/Pool


Thủ tướng Anh Theresa May hôm nay 18/01/2018 tiếp tổng thống Pháp Emmanuel Macron, trong cuộc họp thượng đỉnh song phương chủ yếu về vấn đề an ninh biên giới và quốc phòng.

Chính phủ Anh chấp nhận đóng góp thêm 44,5 triệu bảng Anh (50,5 triệu euro) trong việc kiểm soát biên giới ở Calais, theo yêu cầu của Pháp. Lâu nay theo hiệp ước Touquet có hiệu lực từ năm 2004, mà một phát ngôn viên Downing Street hôm qua nhìn nhận là « rất có lợi cho Luân Đôn », Anh đã chi ra 113 triệu euro trong ba năm qua.

Hôm thứ Ba 16/01 khi đến Calais, thành phố có đường tàu cao tốc dưới lòng biển Manche để đi sang Anh, tổng thống Pháp Macron nói rằng sẽ không cho phép hình thành khu vực vô tổ chức từng tập hợp đến 8.000 di dân trước đây. Trong chuyến thăm Anh, ông Emmanuel Macron sẽ ký một thỏa thuận mới bổ sung cho hiệp ước Touquet. Bà Theresa May sẽ tăng số lượng trẻ em đơn thân được nước Anh tiếp nhận, cũng theo đề nghị của Pháp.

Cuộc họp thượng đỉnh tại Học viện quân sự Sandhurst cũng bàn đến vấn đề quân sự, trong bối cảnh Anh tìm cách siết chặt quan hệ trước khi chính thức rời khỏi Liên Hiệp Châu Âu (EU). Hôm qua Luân Đôn loan báo gởi ba trực thăng của Không quân Hoàng gia cùng với nhân sự để hỗ trợ lực lượng Pháp ở Sahel, tăng viện trợ cho vùng này.

Pháp và Anh chiếm đến 50% chi tiêu quốc phòng EU, là hai cường quốc Tây Âu có vũ khí nguyên tử và có khả năng can thiệp quân sự ở nước ngoài, với các phi cơ tiếp liệu, hàng không mẫu hạm, thủy phi cơ…

Trước khi diễn ra cuộc họp, đại diện của năm cơ quan tình báo hai nước (DGSE và DGSI của Pháp, MI5, MI6 và GCHQ của Anh) cũng đã gặp gỡ lần đầu tiên. Nêu ra các vụ khủng bố gần đây tại châu Âu, một phát ngôn viên chính phủ Anh loan báo tăng cường hợp tác về an ninh và tư pháp, với việc gia hạn kế hoạch giám sát các hoạt động khủng bố trên mạng.
thao ly  
#10150 Posted : Friday, January 19, 2018 12:02:08 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,585
Woman

Thanks: 458 times
Was thanked: 377 time(s) in 276 post(s)

Hàng hiệu


Bùi Bích Hà

January 17, 2018

Các câu tục ngữ trong kinh nghiệm xử thế khôn ngoan của tổ tiên người Việt, ví dụ như: “Quen sợ dạ, lạ sợ áo quần,” “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn” hay câu cùng một ý nghĩa tương tự của Tây phương: “L’habit ne fait pas le moine” (tạm dịch “Chiếc áo không làm nên ông thầy tu”) hay câu thành ngữ mới nhất của quốc gia tiến bộ non trẻ nhất châu Mỹ: “Don’t judge a book by the cover” (“Đừng đánh giá một cuốn sách qua cái bìa”) đều nhắm vào một ý chung là “Không nên xét người hay vật thể bằng cái vỏ bề ngoài.”

Tuy nhiên, nhận xét của ông bà trong lời dặn dò “Lạ sợ áo quần” không phải là vô căn cứ. Trái lại, nó được minh chứng hầu như hàng ngày trong sinh hoạt xã hội, giữa con người với con người, giữa con người với một vật dụng “tốt nước sơn” rất dễ làm chóa mắt. Người đi xin việc, hẳn nhiên phải kiếm bộ quần áo vía dù trông không lịch sự lắm nhưng ít ra phải tươm tất để gây thiện cảm và không bị nghi ngờ… Một chuyên viên địa ốc môi giới bán nhà thường chạy xe đắt tiền để khi đưa đón khách, không bị đánh giá mức độ thành công không cao, v.v…

Tôi còn nhớ trong chuyến du lịch bằng đường biển đi Alaska năm 2005, khi tàu ghé qua cảng Anchorage, chúng tôi xuống bờ lang thang dạo phố, vui chân tạt vào mấy cửa tiệm bán nữ trang để rửa mắt. Ngoại trừ tôi, mấy người bạn cùng đi đều thuộc hàng ngũ đại gia đã nghỉ hưu sớm hay đang làm ăn phát đạt, chỉ là du lịch thì y phục giản dị, thế nhưng khi chúng tôi bước vào một tiệm chuyên bán nữ trang bằng huyền, một loại đá quý màu đen, tò mò hỏi giá một đôi hoa tai ($12,000) một chiếc thánh giá nhỏ ($3,700) và sau khi nghe chàng thanh niên bán hàng nói lên con số, chúng tôi vội vàng đưa trả lại anh ta món hàng vừa trao tay thì một chàng tuổi trẻ khác, âu phục tề chỉnh đứng gần đó, làm ra vẻ lễ phép nói với chúng tôi rằng: “Các ông bà ơi, tàu đang hụ còi kìa!” Hóa ra tiếng đồn dân tỉnh lẻ hiền lành và hiếu khách coi bộ có ngoại lệ.

Trở lại chuyện “vẻ ngoài.” Vừa qua, tôi đọc được bài phóng sự của nhà báo Trúc Linh trên tờ Người Việt, viết về những cái túi xách hàng hiệu của quý cô/quý bà, trị giá bằng nửa căn nhà loại trung bình tại quận Cam, nghĩa là cỡ trên dưới $300,000, biết thêm những điều chưa bao giờ biết, thậm chí chưa bao giờ tưởng tượng ra, vừa giật mình, vừa thú vị, có chút hãnh diện thấy trên bảng phong thần có cả phương danh các bậc nữ lưu người Việt mình hiện sinh sống trong và ngoài nước. Bài phóng sự cũng cho biết theo khảo sát của công ty Niesel, Việt Nam đứng hàng thứ ba trên thế giới về căn bệnh mê hàng hiệu, chỉ sau Trung Quốc và Ấn Độ. Theo nhà báo Trúc Linh, vì “hay bị người khác đánh giá qua vẻ bề ngoài nên nhiều người phải trang bị cho mình những món đồ xịn kể cả khi không có tiền.”

Đến đây, tôi chợt nhớ lại có thời quý ông Bolsa từng mắc tiếng thị phi khi dư luận đồn đãi ì xèo là họ chạy xe brand name nhưng sau cốp xe toàn mì gói. Tôi thực sự chưa bao giờ “bắt gặp” tình huống này mà chỉ thấy quý ông lái xe loại sang, nhìn qua thảy đều có tướng mạo và phong cách phù hợp với nhãn hiệu xe họ làm chủ, own hoặc lease.

Theo thông tin từ nhà báo Trúc Linh, tôi tự hỏi không biết tại sao dân tình ba xứ sở nghèo, được xếp vào loại đang phát triển như kể trên, lại nhiễm bệnh mê hàng hiệu nặng đến thế? Phải công nhận ông bà mình tinh tế đáo để, không có gì qua mắt được các cụ khi các cụ phán rằng “Xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ, nghèo hay làm sang.” Phục các cụ thì nói vậy nhưng thật ra mọi sự đều có ngoại lệ cả. Như trường hợp thấy ở Anchorage/Alaska kể trên. Như trường hợp Bác Sĩ Xuyến Đông góp tiếng trong bài phóng sự của Trúc Linh. Trong sinh hoạt cộng đồng, tôi hân hạnh được biết bà trên hai thập niên qua. Bà là một phụ nữ chức nghiệp trẻ tuổi, nhiệt tình, giản dị, khiêm tốn, có tên tuổi và địa vị. Nếu muốn, bà có thể mua túi xách hiệu Louis Vuitton bất cứ lúc nào nhưng bà chỉ mua vào dịp được tăng lương, vì vui, vì cảm giác hưng phấn thấy công việc có thành quả nên muốn tự thưởng mình sau những đóng góp liên tục ở một lãnh vực nhiều áp lực, là phản xạ tâm lý rất chung và dễ hiểu. Ngoài ra, vẫn theo bài báo, phần đông sở hữu chủ của những cái túi xách giá cao ngất ngưởng trời xanh trên thế giới, thuộc giới nghệ sĩ trình diễn và các cô làm móng tay. Nghệ sĩ tài sắc được nhiều khán giả hâm mộ, những túi xách đắt giá của họ có thể là quà tặng từ các vương tôn công tử thừa tiền lắm bạc mong nhận được sự quan tâm của giai nhân/tài nhân, là biểu hiện quyền lực của nhan sắc và sức quyến rũ Trời ban cho họ, là một thứ trò chơi phù phiếm biết là thời gian sẽ lấy đi nhưng có vẫn hơn không. Riêng các cô làm nail, tuy họ xuất thân từ những trường huấn luyện, về cơ bản, không khác nhau; cùng trải qua các cuộc sát hạch lấy chứng chỉ hành nghề với tiêu chuẩn chung nhưng họ có thân phận may rủi khác nhau khi ra đời kiếm sống. Có cô tay nghề không kém đồng nghiệp nào, nói được tiếng Anh nhưng chỉ tìm được việc ở các khu vực loàng xoàng. Họ ăn mặc loàng xoàng, cả ngày cắm cúi phục vụ khách, ăn vặt không thành bữa vì nhiều khách walk-in. Tan buổi làm, hôm thì hộc tốc đi chợ, hôm thì hối hả chạy ra Walmart mua sữa, mua tã cho con, ở nhà có một ông chồng tuy cũng yêu đương, hẹn hò rồi mới lấy nhau nhưng cái não trạng có vợ làm nail thì đương nhiên mình được nuông chiều đã thành cố tật, khiến cô thợ nail muốn chồng thay đổi, dễ vác chiếu ra hầu tòa ly hôn hơn là tìm thấy hạnh phúc, chưa kể có ông buồn buồn vì vợ không nấu cơm bèn có cớ bỏ nhà đi ăn phở luôn. Những cô này làm việc cần mẫn, vất vả mà thu nhập thấp. Nếu chồng không phụ giúp được nhiều, các cô cố gắng lắm cũng chỉ nối được đầu tháng/cuối tháng, có tiền trả góp một căn nhà nhỏ và hai cái xe loại phổ thông để lái đi làm, lâu lâu shopping ở Ross Store, Marshalls hay T.J Maxx là mãn nguyện rồi.

Trái lại, những cô may mắn tìm được việc làm ở những khu sang trọng, nhiều du khách và khách da trắng, ngoài thu nhập ăn chia với chủ, họ nhận được những khoản tip hậu hĩnh. Họ ăn mặc đẹp, shop ở các khu mua sắm cao cấp, đeo vòng tay, dây chuyền kim cương, nhẫn kim cương 2 carats, thường xuyên lui tới mỹ viện tu bổ nhan sắc, không hoàn toàn vì nghề nghiệp mà vì muốn giữ chân ông chồng có nhiều thời giờ rảnh rỗi hơn họ. Quả thật những bạn gái này thích xài túi xách hàng hiệu như một bù trừ nhằm xóa bỏ mặc cảm thân thế không được nể trọng đúng mức trong một cộng đồng vẫn còn nhiều định kiến về khoa bảng. Dầu sao, làm đẹp mình, đeo nữ trang đắt giá, lái xe xịn, xài vật dụng hàng hiệu vẫn tốt hơn mua vui giây lát trong sòng bạc. Nghe nói có các cô làm móng tay theo chúng bạn đi chơi casino, đánh bài ở phòng VIP, thua một canh đến vài chục ngàn trong quỹ tiết kiệm. Tôi nghĩ không biết đúng hay sai nhưng có lẽ đây không phải là máu mê mà chỉ là một lúc hứng chí muốn mạo hiểm hay muốn tỏ cho bạn bè biết mình gan dạ, chì, theo kiểu đám trẻ Mỹ thường ca tụng đứa có máu lạnh, cool! Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối, còn hơn buồn le lói suốt trăm năm…

Nói như Luật Sư Hằng Nguyễn cùng góp tiếng trong bài phóng sự của nhà báo Trúc Linh, đại ý người có tiền muốn xài thế nào là chuyện của họ, miễn phê phán, nhưng riêng với luật sư, bỏ ra hàng chục ngàn mua một cái túi xách là quá lãng phí. Ra đi từ một đất nước triền miên khói lửa, thừa hưởng tính cần kiệm bao đời của nhiều thế hệ cha ông, ăn bữa nay, lo bữa mai, coi sự phí phạm ngoài nhu cầu là một cái tội, phụ nữ Việt Nam càng thành danh càng có cuộc sống cân bằng về cả hai mặt tinh thần và vật chất. Tôi được biết vợ một ông bác sĩ trẻ ở quận Cam, cũng là bác sĩ, khi được chồng tặng quà trong ngày kỷ niệm sinh nhật một bộ hai chiếc ví Chanel trị giá hơn $5,000, bà đã lẳng lặng đem bộ ví trả lại tiệm, tự mua cho mình một túi xách hiệu Coach, giá hơn $300. Số tiền dư ra, bà bỏ vào quỹ học vấn cho hai con. Khi biết được việc này, ông bác sĩ giận điên người, trách vợ không tôn trọng ông, không tôn trọng hình ảnh người vợ (có vẻ ngoài) như ông muốn thấy. Sau này, lúc họ li dị, ngưởi chồng coi hành động của vợ là một lỗi lầm trong các dị biệt không thể hòa giải giữa hai người.

Vấn đề ở đây không chỉ là cái xách tay hiệu gì, giá bao nhiêu làm hôn nhân đổ vỡ mà ở cách thế người chồng nhìn vợ và người vợ tự nhìn mình không giống nhau, khiến người chồng thấy mình bị tổn thương thay vì chấp nhận sự khác biệt, về mặt tích cực, có khi bổ sung cho nhau.

Nhờ đọc bài báo của Trúc Linh, tôi mới biết trong thế giới phụ nữ có món “phụ trang” đắt giá kinh hồn! Chị Vương Trân, chủ một tiệm nail ở Alhambra, nói rằng “ngoài phẩm chất (mà Bác Sĩ Xuyến Đông cũng thừa nhận) xách tay hàng hiệu mắc tiền còn làm nên ‘giá trị’ một con người, khiến họ được đón tiếp niềm nở, đặc biệt ở những nơi mua sắm của người Việt thường xảy ra việc dòm ngó bề ngoài dữ lắm!” Tôi thiển nghĩ cái “giá trị” xét trên khả năng chi tiền ở nơi shopping không thật sự là giá trị lâu dài của một người ở những nơi khác và thời điểm khác, khi khả năng chi tiền vì một lẽ gì không còn nữa ở con người đó. Đúng là gỗ bền bỉ hơn nước sơn và cái áo tràng không là ông thầy tu. Tôi kinh ngạc khi biết được cái xách tay hiệu Hermès Himalayan Crocodile Birkin với cái tên dài lê thê như hàng số giá tiền của nó, tự hỏi không biết nhà sản xuất đã dùng tới những vật liệu ngoại hạng cỡ nào, những thợ tay nghề siêu việt tới đâu để tạo ra một cái xách tay có trị giá tưởng chừng như vô lý đến thế?

Viết đến đây, tôi liên tưởng tới các tạp chí của Mỹ có những trang cho điểm các nhân vật nổi tiếng mặc cùng một mẫu y phục giống nhau, khoảng cách điểm khá xa giữa người này và người kia cho thấy dù là vẻ ngoài, quần áo không làm nên phong cách người mặc mà ngược lại. Trong đôi mắt phàm tục với khiếu thẩm mỹ không được bảo kê của cá nhân tôi, cái xách tay hiệu Hermès Himalayan Crocodile Birkin, trông bề ngoài và trên cánh tay người đẹp Ngọc Trinh, chẳng có gì hớp hồn tôi cả, rất khác với chiếc áo hàng hiệu được người mặc chọn lựa phù hợp với nhân dáng riêng, nâng cao vẻ ngoài của cả người lẫn áo. Người sành điệu thường tìm mua được y phục hàng hiệu giá rẻ ở các out-lets với nguyên vẹn phẩm chất như khi chúng vừa ra khỏi xưởng may tới các cửa hàng bách hóa sang trọng với cái giá nguyên thủy, người tầm tầm như tôi sờ vào phỏng tay, chỉ phải tội ăn mặc kiểu tiết kiệm này thì không hướng dẫn thị trường thời trang như Công Nương Kate Middleton của Hoàng Gia Anh được!

Để kết luận, suy rộng ra từ phát biểu của Luật Sư Hằng Nguyễn là chí phải: “Mỗi người có tự do chọn một cách thể hiện mình riêng,” kẻ bàng quan chỉ nên ngắm nghía thôi, miễn bàn.

(Bùi Bích Hà)
thao ly  
#10151 Posted : Friday, January 19, 2018 12:16:54 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,585
Woman

Thanks: 458 times
Was thanked: 377 time(s) in 276 post(s)

Một năm « nước Mỹ trước đã » của Donald Trump


Tú Anh

Phát Thứ Năm, ngày 18 tháng 1 năm 2018

UserPostedImage


Tổng thống Mỹ Donald Trump tại Nhà Trắng, ngày 17/01/2018.
| REUTERS/Kevin Lamarque


Cách nay một năm, ngày 21/01/2017, tỷ phú Donald Trump tuyên thệ nhậm chức tổng thống Mỹ. Nhiều người dự đoán Hoa Kỳ sẽ bước vào một thời kỳ bất định vì thái độ ngông nghênh và tuyên bố văng mạng của tân chủ nhân Nhà Trắng. Thử kiểm điểm một năm thành quả của tổng thống thứ 45 và liệu có hy vọng sau một năm « thử việc », ông sẽ chuyên nghiệp hơn ?

Sự kiện doanh nhân Donald Trump lên cầm quyền cách nay một năm đã làm thay đổi vị thế của siêu cường trên nhiều hồ sơ quốc tế : các hiệp định thương mại, khí hậu, xung khắc với Bắc Triều Tiên và Iran, và gần đây nhất là ủng hộ Israel vô điều kiện. Nhiều nhà bình luận đã dự báo chính sách đối ngoại của Mỹ sẽ thất bại nghiêm trọng. Michelle Golberg của báo New York Times hồi cuối năm 2017 còn than thở : một năm của Trump là một năm ác mộng. Báo chí Mỹ còn « tổng kết » hơn 2000 lời tuyên bố sai sự thật hoặc phóng đại. Giáo sư chính trị Pháp Olivier Zajec thì nhấn mạnh đến « thiên tài » đoàn kết mọi người…. « chống lại ông » qua thái độ thô bạo, thích khoe khoang, tự cho mình nắm chân lý và thông minh hơn người.

Theo một kết quả thăm dò, 53% người Mỹ cho rằng uy thế của Mỹ đã yếu đi với chính sách « nước Mỹ trước đã » của Donald Trump.

Tuy nhiên nhìn lại 12 tháng qua, không ít giới phân tích tỏ ra bớt nghiêm khắc. David Gordon của USA Today cho rằng Trump « không tệ như mình tưởng ». Tuần báo Mỹ The Economist và nguyệt san Le Monde Diplomatique của Pháp cũng cùng nhận định : trong chính sách ngoại giao, tổng thống Trump tuyên bố vung vít nhưng không làm một số chuyện điên rồ : Tuy rút khỏi hiệp định COP21 gây khó khăn cho nỗ lực toàn cầu chống biến đổi khí hậu, Mỹ không bỏ liên minh NATO. Các nước Đông Âu còn thích những lời tuyên bố cứng rắn của Donald Trump đối với mối đe dọa quân sự của Nga hơn là thái độ lơ là của Barack Obama. Tổng thống Trump tuy phê bình các tổng thống tiền nhiệm « phiêu lưu chiến tranh », nhưng chính ông đã tăng cường khả năng phòng thủ cho Afghanistan và giúp Irak và phe Syria thân Tây phương đánh bại Daech, tái chiếm lãnh thổ. Với chuyến công du châu Á suốt 12 ngày trong tháng 11/2017, khó mà cáo buộc tổng thống siêu cường bỏ mặc thế giới.

Trên thực tế, tuy phong thái của Donald Trump đi ngược lại truyền thống trong quan hệ quốc tế, nhưng nước Mỹ của Donald Trump thì không.

Charles Krauthammer, một nhà bình luận thuộc xu hướng tân bảo thủ lưu ý : « Một thế giới rộng mở cho trao đổi thương mại và hợp tác phòng thủ chung là nhãn quan của tổng thống Truman, được tất cả các vị tổng thống từ đó đến bây giờ chia sẻ ».

Vấn đề là tổng thống Trump có nhiều tật xấu. Vì sao ông bị chê là trẻ con, tự cao tự đại, hoang tưởng, những nhược điểm cản trở tổng thống thứ 45 của Mỹ có đủ sáng suốt và tinh tế trước những phức tạp trong quan hệ quốc tế.

The Economist tỏ ra bi quan và kêu gọi công luận phải « theo dõi » nhất cử nhất động của tổng thống bởi vì « ảnh hưởng của Mỹ suy giảm thì tình hình thế giới xấu đi ».

Tổng kết năm thứ nhất, tổng thống Trump đã làm được những gì ? Liệu sau một năm « học nghề » làm tổng thống , năm sau ông Trump sẽ thạo việc hơn ?

Từ Washington, nhà báo Phạm Trần phân tích :

« Cái được nhất của ông ta là trong lãnh vực kinh tế : kinh tế lên, số người thất nghiệp giảm, chỉ còn hơn 4% chút ít. Một thành tích nữa là gia tăng cường độ chống khủng bố nhất là tổ chức Nhà Nước Hồi Giáo ở Syria và Irak, người ta cho là ông thành công. Nhưng mà trong các lĩnh vực khác như bảo hiểm sức khỏe cho người dân và thứ hai là trong lãnh vực ngoại giao, đều không đạt tiêu chuẩn trong năm đầu tiên ».
thanks 1 user thanked thao ly for this useful post.
Bắc Kì Nho Nhỏ on 1/19/2018(UTC)
Mắt Buồn  
#10152 Posted : Friday, January 19, 2018 8:02:00 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,842

Thanks: 641 times
Was thanked: 451 time(s) in 293 post(s)

Khoai Tây Hay Khoai Lang?


January 13, 2018

Cùng là khoai, cùng là “potato” nhưng chúng có giống nhau không? Loại nào tốt lọai nào không? Bài viết này sẽ phần nào làm rõ.

Trong khoai tây có sẵn 1 chất độc tự nhiên gọi là glycoalkaloids để bảo vệ chúng khỏi sâu bọ. Do đó sẽ có rủi ro cho người ăn vào. Mặc dù glycoalkaloids được cho là độc tố tự nhiên được tiêu thụ cao nhất ở Bắc Mỹ, con người đã trồng và ăn khoai tây từ 7000 năm trước, và hiện là cây lương thực lớn thứ 4 trên thế giới.

Khoai tây là loại củ lớn trong bóng râm, ít tiếp xúc với ánh sáng mặt trời. Do đó nó có âm tính cao. Nếu người không khoẻ thì không nên ăn. Khoai tây có tính axít, không tốt cho người bệnh, đặc biệt là ung thư. Và theo cách chế biến truyền thống thì phải hầm hoặc đút lò với những nguyên liệu có tính kiềm trong thời gian dài để cân bằng hơn.

UserPostedImage

UserPostedImage

Bảo quản khoai tây ở Peru.

UserPostedImage

Dùng khoai tây ngày xưa.

Ngày xưa người ta ăn khoai tây thì khoẻ, còn bây giờ ăn vào thì béo phì. Tại sao? Vì bây giờ người ta ăn khoai tây dưới dạng những hình thức không ổn chút nào: chiên ngập dầu, snack khoai tây, nghiền với bơ, phô mai. Đây không phải là whole food như ngày xưa nữa.

UserPostedImage

Khoai tây khi chiên sẽ phát sinh độc tố Acrylamide, là một hóa chất sản sinh tự nhiên trong quá trình chế biết thực phẩm giàu tinh bột nấu ở nhiệt độ cao và lâu dài, chẳng hạn như khi nướng hoặc chiên bao gồm khoai tây chiên, bánh mì và cà phê. Acrylamide không sinh ra trong thực phẩm chế biến bằng cách đun sôi hoặc lò vi sóng. Cơ quan nghiên cứu quốc tế về ung thư (IARC) xếp acrylamide vào loại 2A, là chất có thể gây ung thư cho con người. Khi tiếp xúc với liều lượng lớn, acrylamide có thể ảnh hưởng nghiêm trọng cho các tuyến sinh sản nam. Tổ chức Y tế thế giới (WHO) và Tổ chức Nông nghiệp và Lương thực Liên Hiệp Quốc (FAO) đều coi acrylamide trong thực phẩm là mối lo ngại nghiêm trọng bởi nó có liên quan tới nguy cơ ung thư vú và ung thư tế bào thận.

Một nghiên cứu mới được công bố cho thấy việc tiêu thụ 6-8 khoai tây ruột tím / ngày giúp tăng khả năng chống oxy hóa của máu và giảm huyết áp ở những người thừa cân. Khoai tây màu tím có khả năng giảm nguy cơ bệnh tim và đột quỵ ở những người cao huyết áp mà không làm tăng cân.

UserPostedImage

Năm ngoái, một nghiên cứu cho thấy khoai tây tím giúp ngăn chặn tế bào ung thư ruột kết giai đoạn đầu và cuối trong ống nghiệm, nhưng chỉ khi chúng còn tươi. Sau khi được lưu trữ trong một vài tháng đặc tính chống ung thư giảm đi nhiều.

Cuối cùng, một nghiên cứu công bố năm ngoái tìm thấy một xu hướng giảm viêm (inflammatory) ở nam giới ăn khoai tây màu tím so với màu trắng.

Một điều nữa đáng cân nhắc khi ăn khoai tây là dư lượng hoá chất tìm thấy trong khoai tây nằm ở mức rất cao.

UserPostedImage

Tất cả những vấn đề về độc tố của khoai tây ở trên thì không có hoặc rất ít ở khoai lang. Loại củ này vẫn là một trong những loại thức ăn bổ dưỡng và tốt cho sức khoẻ nhất trên thế giới.

Sau khi tổng hợp những nguồn tin từ thực dưỡng và dinh dưỡng hiện đại thì BTD khuyên bạn như sau:

– Nên ăn khoai lang thay vì khoai tây.
– Nếu đau yếu thì nên chọn khoai màu cam/ vàng thay vì tím.
– Nếu thích khoai tây thì nên lựa loại nguồn gốc tin tưởng, đừng chiên, hãy nấu lâu và dùng hạn chế.
– Không có gì tốt/xấu hoàn toàn. Hãy tự kiểm nghiệm và sử dụng có kiểm soát.

(Tổng hợp từ nutritionfacts.org)

Vì sao không nên để chung khoai tây và khoai lang?

UserPostedImage

Khoai lang và khoai tây đều thuộc họ khoai, nhưng nếu để chúng chung một chỗ, thì chúng sẽ một sống một chết với nhau.Cất giữ khoai tây, tốt nhất là môi trường từ 2 đến 4 độ C, nếu bị nóng chúng sẽ mọc mầm. Khoai tây sau khi mọc mầm sẽ sinh ra một loại độc tố rất có hại cho người và động vật. Nhưng khoai lang thì lại thích môi trường trên dưới 15 độ C, nếu thấp dưới 9 độ C thì nó sẽ bị rỗng ruột, chẳng bao lâu sẽ bị thối.Khoai tây và khoai lang đối với nhiệt độ bên ngoài có yêu cầu nghiêm khắc như vậy, nếu chúng ta cứ cố để chúng ở một chỗ với nhau, thì nhất định sẽ có một thứ bị tổn hại, thậm chí cả hai đều bị hỏng
Bắc Kì Nho Nhỏ  
#10153 Posted : Friday, January 19, 2018 9:09:35 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 352
Location: Deutschland

Thanks: 132 times
Was thanked: 329 time(s) in 211 post(s)



UserPostedImage

Trump: "My book is bigger !"


Users browsing this topic
Guest (20)
508 Pages«<506507508
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.