Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

395 Pages<12345>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#41 Posted : Friday, September 28, 2012 12:58:31 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)
40 giây Lời Chúa

Thà Chột Mắt mà vào được nước Thiên Chúa


Tin Mừng Mc 9,38-43.45.47-48

Khi ấy, ông Gio-an nói với Đức Giê-su:

- "Thưa Thầy, chúng con thấy có người lấy danh Thầy mà trừ quỷ. Chúng con đã cố ngăn cản, vì người ấy không theo chúng ta."

Đức Giê-su bảo:

- "Đừng ngăn cản người ta, vì không ai lấy danh nghĩa Thầy mà làm phép lạ, rồi ngay sau đó lại có thể nói xấu về Thầy.

Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta.

- "Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Đấng Ki-tô, thì Thầy bảo thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu.

- "Ai làm cớ cho một trong những kẻ bé mọn đang tin đây phải sa ngã, thì thà buộc cối đá lớn vào cổ nó mà ném xuống biển còn hơn.

- Nếu tay anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một tay mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai tay mà phải sa hoả ngục, phải vào lửa không hề tắt.

- Nếu chân anh làm cớ cho anh sa ngã, thì chặt nó đi; thà cụt một chân mà được vào cõi sống còn hơn là có đủ hai chân mà bị ném vào hoả ngục.

- Nếu mắt anh làm cớ cho anh sa ngã, thì móc nó đi; thà chột mắt mà được vào Nước Thiên Chúa còn hơn là có đủ hai mắt mà bị ném vào hoả ngục, nơi giòi bọ không hề chết và lửa không hề tắt.”




http://40giayloichua.net/Year%20B/B26/B26Vs.gif

Edited by user Friday, September 28, 2012 1:04:37 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#42 Posted : Friday, September 28, 2012 1:28:29 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)
UserPostedImage


Viết về Nguyễn Tất Nhiên


Trịnh Thanh Thủy


Tôi gặp anh trong buổi ra mắt cuốn băng nhạc đầu tay của anh ở Cali. Cuốn băng được soạn từ dòng thơ của anh được phổ nhạc bởi các nhạc sĩ tên tuổi và cũng chuyên chở chính dòng nhạc do anh sáng tác nữa.

Buổi ấy nhìn anh đôn đáo ngược xuôi, lo lắng vì ca sĩ Nhật Hạ là ca sĩ chính của buổi ra mắt chưa tới làm tôi ngần ngại thôi không dám ra mặt chào anh. Nhìn dáng anh cao, gầy, mái tóc trễ muộn, lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi bâng khuâng khó tả. Lòng tự hỏi, không biết người ta có còn nhớ đến mình không? Ngày ấy mình còn bé quá, cái ngày anh ân cần trao tập thơ đầu tay mới in chưa ráo mực cho cô bạn em họ mình. Anh còn đề tặng mấy lời thật chân tình bay bướm. Hải ơi, anh còn nhớ cô bé đã trao tặng lại anh tờ báo xuân cuối năm ngôi trường nữ cô học không?

Ngày ấy, con nhỏ Y bạn tôi (là em họ anh) tối ngày ngồi khoe ông anh thi nhân của nó hoài làm tôi rối cả ruột. Cứ mỗi lần vào lớp là nó lại dí vào mặt tôi một bàì thơ anh mới sáng tác được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc. Nhìn nét chữ Phạm Duy bay bướm êm ả nằm dưới những nốt trắng đen, tim tôi cứ nao nao. Con nhỏ Yến dùng chúng mồi chài cho anh làm quen với tôi.

Rồi bài “Vì tôi làm linh mục” của Nguyễn Đức Quang phổ nhạc lần sau khiến con tim tôi chảy mềm như sáp. Con Y chơi trò thủ thỉ:

- Anh Hải dẫn tao đi chơi quán cà phê này thơ mộng lắm, mày muốn đi không, mày muốn gặp anh Hải không?

Tôi ngại ngần khi nghĩ tới người con gái trong thơ bèn nói:

- Cái cô Bắc kỳ tên Duyên còn trong lòng anh ấy, mày ghép tao với anh Hải làm chi?

Nó xua tay.

- Ôi bà Duyên mất tiêu trong lòng anh ấy từ lâu rồi, ảnh còn rên rỉ tại rên cho ra thơ thôi đó mày à, không thôi lấy gì ra cho ông ấy làm thơ.

Y. giơ tay lên thề dùm cho ông anh họ:

- Anh Hải nói cho tao nghe vậy đó tin tao đi, mày có nhớ ảnh viết câu thơ này không? “Một đám ma đi qua còn là đám ma, hai đám ma đi qua còn giọt nước mắt, ba đám ma chỉ còn là hạt bụi…”

Con Y. nài nỉ thêm:

- Mai tao về Biên Hoà với anh Hải ghé thăm lại trường trung học Ngô Quyền mày về theo không?....(NTN học trung học ở Ngô Quyền, lúc anh tặng tôi tập thơ anh đã vào đại học còn tôi mới vào Trung học)

Tôi cười thoái thác và sau này tôi không có dịp gặp lại anh nữa.

Buổi ấy ngôi trường trung học của tôi chưa biết đến tên anh. Chúng tôi chỉ sôi sục với tiếng hát học trò của Nguyễn Chánh Tín và tiểu thuyết Tóc Mây của Lệ Hằng mà thôi. Chúng tôi những đứa con gái mới lớn bắt đầu với “Vòng tay học trò” của Nguyễn thị Hoàng và ngồi nhìn lên bảng đen trong đôi mắt ướt, mơ và yêu thầy giáo của mình. Khi nào thấy trống vắng, buồn buồn thì vào nhà thờ kiếm một vì linh mục để yêu cho giống tiểu thuyết. Hoặc lẩn thẩn vào chùa hay lang thang nơi Vĩnh Nghiêm, miền đaị học Vạn Hạnh mong tìm một vị chân tu. Tuổi mộng tròn mơ đẹp quá, tội quá, bé bỏng ngây thơ quá, hỡi những người con gái đi tìm yêu.

Khi nhạc Phạm Duy rền vang với tiếng thơ cuả anh thì anh đã xa chúng tôi và tôi không còn dịp gặp anh nữa. Những “Thà như giọt mưa, Hai năm tình lận đận, Cô Bắc kỳ nho nhỏ” làm sáng danh anh. Anh đã bước ra khỏi tuổi học trò của chúng tôi theo cơn bão di tản.

Những bài thơ được phổ nhạc như Trúc Đào, Em hiền như ma soeur là những bài thơ được nhiều người biết đến qua những dòng nhạc thân quen. Nguyễn Tất Nhiên còn những bản nhạc do anh sáng tác sau 1975 từ các bài thơ của mình ít được phổ biến như Sàì gòn trên đường Nguyễn Du, Xin chở tình ta theo, Chiều trên đường Hồng thập Tự, Sông chiều áo trắng, Paris thu khúc, Trên nát tan tôi.....

Nếu có dịp bạn đọc nên tìm đọc để thấy lòng mình nhoà đi theo những cung thơ, ý lạ. Bạn sẽ thấy sự lột xác và cái mới thoát thai hẳn cái sáo của thơ đường và thơ cổ.

Vào tình khúc

(Lời mở đầu của băng nhạc tình khúc Nguyễn Tất Nhiên)

Tôi đã nguyện làm cây thánh giá đứng chơ vơ trên chót đỉnh cô đơn nhìn bụi thời gian rong rêu lên đời mình cô quạnh.

Tôi đã xin làm giọt mưa vỡ trên mặt người yêu dấu.

Tôi đã quì ngay trên nát tan mình xưng tụng tình yêu, ngưỡng vọng tình yêu hiền dịu như “ma soeur” tuyệt vời như thánh nữ.

Từ muôn thưở nhân loaị vẫn ưa nhìn những màu sắc buồn thảm. Tình khúc tuyệt vời, vả chăng là những khổ đau chất ngất.

Khi một tác phẩm đã thành hình, đã được ném vào mênh mông cõi trần gian hệ luỵ thì “nói năng chi cũng thừa”.

Cám ơn người đã bước vào tình khúc tôi. Hay nói khác đi cám ơn người đã mang lấy tình tôi.-Nguyễn Tất Nhiên

Viết cho Nguyễn Tất Nhiên

Trịnh Thanh Thủy

Edited by user Friday, September 28, 2012 1:31:37 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#43 Posted : Friday, September 28, 2012 1:58:35 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,610

Thanks: 635 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

Bọn Trung Cọng muốn giết hết người Việt Nam
đèn lồng Trung Quốc có chất gây ung thư


Thursday, September 27, 2012 10:50 AM

Cali Today News- Dịp tết Trung Thu là dịp các bậc phụ huynh dẫn con trẻ đi sắm lồng đèn và đồ chơi. Các em nhỏ luôn thích thú với màu sắc rực rỡ của các mặt hàng Trung Quốc, nhưng các bậc phụ huynh sáng suốt đã từ chối sở thích của các em vì biết rằng những đồ chơi đó vô cùng độc hại. Mời quý vị theo dõi bài viết chúng tôi trích đăng từ Dân Trí về hiện trạng lồng đèn Trung Quốc nhiễm độc nặng đang được bày bán trong dịp Trung Thu này. Mời quý vị theo dõi.
Thông tin đèn lồng Trung Quốc có chứa chất độc hại gây ung thư ngay trước thềm Tết Trung thu khiến các bậc phụ huynh hoang mang khi chọn quà Trung thu con con; nhiều người bắt đầu e dè trước loại đồ chơi bắt mắt này.

4 ngày trước Tết Trung thu, người đến phố cổ Hà Nội đông như trẩy hội. Các con phố la liệt hàng hóa, các loại đồ chơi và quà tặng được bày bán tràn lan, trong đó những đèn lồng nhựa xinh xắn mang hình dáng của các con vật và có màu rực rỡ là những sản phẩm chủ đạo.

Tuy nhiên, theo ghi nhận của PV Dân trí, dịp cao điểm cận Tết Trung thu, những gian hàng đèn lồng bị giảm sản lượng bán ra vì khách mua vắng hơn so với các mặt hàng khác.

Anh Trương (chủ một cửa hàng đèn lồng ở phố Hàng Mã) cho biết: “Cửa hàng nhà tôi kinh doanh đèn lồng đã lâu và bán buôn bán lẻ hàng ngày chứ không riêng gì Trung thu, tất nhiên những dịp lễ tết việc làm ăn luôn tốt hơn bình thường. Kinh doanh mặt hàng này nhiều năm nhưng nay tôi phải giật mình vì đang cao điểm bán hàng Tết Trung thu mà sản lượng bán ra đột ngột giảm. Khách vẫn đến đông nhưng họ chỉ khảo giá là chính. Sau khi tìm hiểu nguyên nhân tôi mới ngã ngửa ra là do thông tin đèn lồng Trung Quốc chứa chất độc hại, gây ung thư”.

Theo anh Trương, hàng đưa về Hà Nội đa phần không nhập trực tiếp từ Trung Quốc mà lấy lại của các đại lý lớn trên Lạng Sơn và vùng Móng Cái (Quảng Ninh). Thông tin đèn lồng có chứa chất độc hại đã khiến hàng hóa bị ứ đọng trong kho, sản lượng bán ra giảm 20 - 30% so với cùng thời điểm năm ngoái.
Không khác tình trạng cửa hàng của anh Trương, nhiều cửa hàng trên phố Hàng Mã, Hàng Lược, mặt hàng đèn lồng nhựa cũng đang bị giảm lượng trong dịp cao điểm này.

Về phía khách hàng, nếu như cách đây ít hôm nhiều người đến phố Hàng Mã vẫn tìm mua đèn lồng thì những ngày này trong cách mua sắm của họ đã có tâm lý cảnh giác, e dè hơn.

Mang tâm lý e dè, chị Hoài (ở quận Thanh Xuân) chia sẻ: “Hàng Trung Quốc tràn ngập, nhiều mẫu mã và cũng không quá đắt nên trẻ con nhà tôi trước nay đều thích các loại đồ chơi đó, việc mua sắm lâu dần cũng thành thói quen. Bây giờ nghe thông tin đèn lồng Trung thu của Trung Quốc có chất gây ung thư tôi mới thấy lo lo”.

Với giới trẻ, theo xu thế vui chơi đám đông, những thanh niên đến phố cổ vốn chẳng e ngại điều gì, thích gì mua đấy, nay cũng tỏ ra cảnh giác hơn với sản phẩm đèn lồng Trung Quốc. Đa phần các bạn trẻ chọn sạp hàng đèn lồng để làm nền chụp ảnh cho thêm phần bắt mắt chứ không mua.

Chị Thu (ở quận Hai Bà Trưng) cho hay: “Tôi cũng nghe loáng thoáng là đèn lồng Trung Quốc có chứa chất độc hại, còn thực sự độc hại như thế nào thì cũng không rõ lắm. Nghe được thế nên khi mua đồ chơi cho con thì cứ tránh đèn lồng ra, chọn mua thứ khác vậy”.

Lý giải cho suy nghĩ chọn mua thứ đồ chơi khác chứ không phải đồ chơi truyền thống hay hàng hóa Việt Nam, chị Thu cho biết: “Đồ chơi truyền thống như trống và đèn ông sao thì thì bọn trẻ không thích, chúng thích những thứ mới mẻ và lạ mắt, mình cố mua về mà bọn trẻ bỏ không chơi thì phí”.

Trên thực tế, dù biết đồ chơi Trung thu mà điển hình là đèn lồng có chứa chất độc hại, song do mặt hàng này quá phổ biến, lại có giá thành rẻ, nên bao lâu nay đã trở thành sự lựa chọn của nhiều bậc phụ huynh. Trong khi đó, đồ chơi Việt Nam có được bày bán nhưng hạn chế về số lượng, chủng loại, giá thành lại quá cao nên rất khó bán. Đơn cử như đồ chơi Tosy - sản phẩm được quảng cáo là hàng Việt Nam tiêu chuẩn chất lượng cao - nhưng giá "bán đúng giá" cũng là 129.000 đồng/chiếc (đĩa bay) hay 398.000 đồng/chiếc (cá sấu thần thánh)...

Anh Minh (ở quận Thanh Xuân) thẳng thắn nói: “Là đồ chơi gì, giá vài chục nghìn hay vài trăm nghìn thì trẻ cũng chỉ chơi vài ngày rồi bỏ xó, vì thế là hàng Việt Nam mà giá đắt đỏ thì tôi cũng không mua”.

Kết quả kiểm nghiệm của Viện Khoa học vật liệu ứng dụng và Viện Công nghệ hóa học đối với 2 mẫu đèn lồng Trung Quốc đang bán trên thị trường cho thấy muối cadimi (Cd) sử dụng như là chất tạo màu trong nhiều loại nhựa (một trong ba kim loại nguy hiểm nhất đối với cơ thể con người) trong sơn phủ có hàm lượng cao gấp 123 lần mức cho phép trong Bộ tiêu chuẩn an toàn đồ chơi trẻ em do Bộ Khoa học - công nghệ Việt Nam. Cd là nguyên nhân dẫn đến nhiều loại bệnh như loãng xương, ung thư tuyến tiền liệt, ung thư phổi, thiếu máu và tăng nguy cơ gây dị dạng cho thai nhi (đối với phụ nữ có thai).

Giới chuyên môn cho biết, chỉ cần tiếp xúc, cầm nắm đèn lồng là có thể bị thôi nhiễm Cd. Đèn lồng nhiễm Cd với hàm lượng quá cao sẽ tích lũy nhiều trong thận và chỉ phát bệnh sau nhiều năm tiếp xúc.

Theo Quỳnh Anh/ Dân Trí
hongvulannhi  
#44 Posted : Friday, September 28, 2012 9:36:09 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)

Cách xử thế của người xưa


Xưa, có một chú học trò được dịp lên phố chơi. Nhằm ngày chợ phiên, một vụ mất cắp xảy ra tại quán trọ, chú học trò liền bị quan huyện bắt nhốt vì người ta ngờ chú là thủ phạm.
Sau khi trải qua những thủ tục tra hỏi phiền phức, quan huyện tìm ra thủ phạm, chú học trò được thả về.

Khi về làng, gặp thầy và bè bạn, chú nhỏ tức tưởi kể lại sự việc, bộc bạch nỗi hàm oan của mình.
Vị thầy im lặng nghe xong câu chuyện, nghiêm nghị ra lệnh phạt đệ tử mười roi. Ðương sự rất ngạc nhiên nhưng không dám cãi lời thầy, líu ríu leo lên bộ ván nằm chờ trận đòn mà lòng hoang mang vô kể.

Các bạn chú thấy thế, ngạc nhiên thưa:
- Thưa thầy, trò này vô tội sao lại bị đòn?
Vị thầy từ tốn giải thích:
- Ðành rằng trò ấy vô tội, nhưng tại sao giữa phố chợ đông đảo chỉ mình nó bị tình nghi là kẻ cắp? Ta phạt cái tội nó có bộ vó của thằng ăn cắp để cho người ta nghi ngờ. Nếu trò ấy không chỉnh đốn tư cách lại, ta e rằng nó sẽ bị hàm oan nhiều lần nữa.

PHƯỢNG HOÀNG
(Theo Vô minh từ đâu ra)

BÀI HỌC ĐẠO LÝ:

Kinh Phật có câu “Tướng tự tâm sanh” tức dáng vẻ, dung mạo bên ngoài của mình từ nội tâm ở bên trong lưu xuất.

Nếu trong lòng vui vẻ, thảnh thơi thì nét mặt sẽ tươi tắn, lạc quan; nếu lo nghĩ, buồn bực thì sẽ mang gương mặt ảo não, u sầu; nếu khởi tâm tham lam, muốn trộm cắp thì cử chỉ lấm lét, dò xét; nếu muốn bố thí, giúp đỡ người khác thì biểu lộ phong thái tự tin, độ lượng, bao dung v.v…

Những nỗi hàm oan xảy ra cho mọi người khá nhiều. Thường thì ta tìm cách minh oan hay tìm cho ra kẻ đã nhẫn tâm vu oan giáng họa cho mình mà ít ai nghĩ rằng một trong những nguyên nhân quan trọng của hàm oan là chính mình. Vì thế, để chia sẻ hàm oan với học trò, vị thầy đã tặng chú đến mười roi.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

tubich  
#45 Posted : Friday, September 28, 2012 2:25:08 PM(UTC)
tubich

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 1,583

Thanks: 117 times
Was thanked: 195 time(s) in 151 post(s)
Cơn sóng đòi tự do dân chủ


Tuesday, September 25, 2012 6:26:54 PM

Ngô Nhân Dụng

Lịch sử nền tư pháp Việt Nam sẽ ghi tên cô Tạ Phong Tần, anh Nguyễn Văn Hải, tức Ðiếu Cày, và anh Phan Thanh Hải, như những nạn nhân tiêu biểu của tình trạng tòa án làm nô lệ cho chính trị. Ðặc biệt, ở đây là chính trị thuộc cấp độ thấp nhất.

Trong phiên tòa diễn ra chỉ có vài giờ trong buổi sáng Thứ Hai ngày 24 tháng Chín, tòa án xử ông Nguyễn Văn Hải 12 năm tù, cô Tạ Phong Tần 10 năm tù và ông Phan Thanh Hải bốn năm tù. Cả ba người còn sẽ tiếp tục bị quản chế với thời hạn lần lượt năm năm, ba năm và ba năm.

Luật sư của ông Ðiếu Cày vừa nói rằng chính quyền không đưa ra được chứng cứ nào trong phiên xử để kết tội ba blogger này về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước;” tòa không cho ông Nguyễn Văn Hải chất vấn những người làm chứng; và cũng không cho luật sư tranh luận với phía công tố là Viện Kiểm Sát.

Trong bản lên tiếng đòi trả tự do cho ba nhà báo mạng (blogger), bà Catherine Ashton, đại diện của Liên Hiệp Châu Âu, nhấn mạnh là những bản án tù từ bốn đến 12 năm là quá nặng nề đối với các ông Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải và cô Tạ Phong Tần.

Ðây cũng là nhận xét chung của những người từng theo dõi các cuộc tranh đấu cho dân chủ tự do ở Việt Nam. Ba nhân vật trên chưa bao giờ đòi lật đổ chế độ cộng sản. Họ cũng không tham dự một vụ bạo động nào. Tất cả chỉ lên tiếng nhắc nhở đồng bào phải bảo vệ các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa; và tham dự các cuộc biểu tình với mục đích đó. Ông Phan Thanh Hải từng chủ trương trang mạng (blog) AnhBaSaigon; cô Tạ Phong Tần, vốn là một sĩ quan công an, đã lập ra blog Công Lý và Sự Thật; ông Nguyễn Văn Hải đã nổi danh với blog Ðiếu Cày. Trong tháng trước, thân mẫu của cô Tạ Phong Tần, ở Bạc Liêu, đã tự thiêu phản đối công an dọa nạt, sách nhiễu gia đình bà. Công an đã ép bà và các con phải kết tội cô con gái đang bị tù; nhưng cả gia đình từ chối nên họ bị dọa sẽ mất kế sinh nhai và sẽ bị đuổi đi nơi khác sống. Việc tự thiêu của bà Ðặng Thị Kim Liêng là hành động tuyệt vọng của một người dân Việt Nam bị đẩy tới bước đường cùng, không khác gì việc anh Ðoàn Văn Vươn dùng chất nổ chống cự bọn tham nhũng cướp đất của anh ở Hải Phòng.

Tại sao Ðảng Cộng Sản Việt Nam lại kết án ba blogger nặng hơn hẳn các nhà tranh đấu dân chủ đã bị đưa ra tòa trước đây? Những bản án họ đã dành cho Linh Mục Nguyễn Văn Lý, các luật sư Nguyễn Văn Ðài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Ðịnh, Cù Huy Hà Vũ, ông Trần Huỳnh Duy Thức, và các thành viên những Ðảng Thăng Tiến, Ðảng Dân Chủ Nhân Dân, Ðảng Việt Tân, cùng các đảng và nhóm khác không lâu tới 10 và 12 năm như vậy. So sánh với những hành động của các nhà tranh đấu dân chủ trên thì ba nhà báo mạng Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải đáng lẽ chỉ bị kết án hai, ba năm tù vì hành động của họ không chống đối chính quyền cộng sản hoặc có ảnh hưởng mạnh hơn.

Tất nhiên, lý do duy nhất là tòa án chịu áp lực chính trị của đảng cộng sản. Nhưng lý do chính trị nào khiến đảng cộng sản quyết định như thế? Ai cũng nghĩ đến sức ép của sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội. Ba nhà báo tự do không đòi cải tổ chính trị ở Việt Nam, cũng không kêu gọi lật đổ chế độ cộng sản; nhưng họ đã chống chính sách bành trướng của Trung Cộng. Họ đều nhắm vào việc Trung Cộng chiếm Hoàng Sa năm 1974, đánh Trường Sa năm 1988; và kêu gọi mọi người Việt Nam đòi lại chủ quyền dân tộc. Ai cũng còn nhớ hình ảnh Ðiếu Cầy, Tạ Phong Tần trong những cuộc biểu tình đòi chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa.

Nhưng liệu Bắc Kinh có cần tạo áp lực trên Cộng Sản Việt Nam về những chuyện như xử án ba nhà báo hay không? Có thể họ không cần, và chưa chắc đã muốn. Mục tiêu cuối cùng của họ là làm sao đảng Cộng Sản Việt Nam phải ép cả nước phải im lặng chịu đựng mối nhục mất đất. Họ có những khí cụ mạnh hơn để thực hiện mục tiêu đó, và đã đạt được nhiều rồi. Bản án quá nặng cho ba nhà báo tự do sẽ chỉ gây cho nỗi oán hận của người Việt thêm nặng nề, bất lợi cho Bắc Kinh. Ba nhà báo không tác động dân chúng mạnh bằng những nhà trí thức và thanh niên đã tổ chức các cuộc biểu tình ở Hà Nội trước sứ quán Trung Quốc.

Một lý do khác được giải thích là những bản án nặng này cốt nhắm vào dư luận của đồng bào trong và ngoài nước, cùng chính phủ các nước Tây phương. Họ muốn chứng tỏ rằng các lời lên tiếng đòi trả tự do cho ba nhà báo và kết tội cộng sản vi phạm nhân quyền chỉ gây tác dụng ngược, khiến cho ba nhà báo tự do phải chịu những bản án nặng nề. Ðây có thể là một thông điệp, báo tin cho các chính phủ khác và người Việt trong và ngoài nước từ nay hãy giảm bớt các lời nói và hành động kết tội họ; nếu không thì chính những người được bênh vực sẽ lãnh hậu quả.

Nhưng lối giải thích này khó đứng vững. Dư luận lên án chính quyền cộng sản về tất cả những vụ vi phạm nhân quyền, không riêng đối với ba nhà báo tự do này. Ông Obama hay bà Clinton lên tiếng đòi trả tự do cho ông Ðiếu Cầy, cô Tạ Phong Tần, vì đó là việc họ phải làm, dù đó là người Việt Nam hay người Congo. Lên án chính sách vi phạm quyền làm người vì nguyên tắc; không ai có thể thể giảm bớt hành động chống đàn áp chỉ để mua sự an toàn cho các nạn nhân. Chính những người can đảm đứng lên tranh đấu như Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần, hoặc trước đó là Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Văn Ðài, Lê Thị Công Nhân, Lê Công Ðịnh, Cù Huy Hà Vũ, vân vân, họ cũng chỉ làm bổn phận đối với đất nước. Họ hãnh diện và sẵn sàng chấp nhận hậu quả. Không ai trong số những vị trên lại đánh đổi lấy sự an thân của mình, muốn thế giới bên ngoài giảm áp lực buộc Cộng Sản Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền.

Cho nên, cuối cùng chúng ta chỉ thấy một thứ ảnh hưởng chính trị trên người xử án ở Sài Gòn trong bản án nặng nề này là cuộc tranh giành quyền lực ngay trong nội bộ đảng Cộng Sản Việt Nam.

Như chúng ta đều biết, những tay đầu sỏ trong chế độ đang công khai chống phá lẫn nhau. Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang đang tìm cách giảm bớt quyền hành của Nguyễn Tấn Dũng. Họ chống nhau bằng các hành động và lời nói, một cách công khai hoặc dùng những thủ đoạn ngấm ngầm. Bản án dành cho ba nhà báo tự do không phải do những cấp thừa hành quyết định. Nếu cấp thừa hành quyết định thì chắc chắn họ sẽ “theo lệ cũ,” ra lệnh cho tòa án phạt tù ba năm hoặc năm năm. Khi tăng số năm tù lên tới 10 hay 12 năm, những người phụ trách giật dây tòa án sẽ phải xin chỉ thị riêng. Chỉ thị riêng có thể do một trong những người cấp gần nhất với Bộ Chính Trị đưa ra. Trong lúc ba tay đầu sỏ Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang đang tìm các kẽ hở của nhau để tấn công thì cả ba người hay đám tay chân của họ thấy phải tỏ ra cứng rắn hơn, để chứng tỏ họ vẫn đặt quyền lợi của đảng cộng sản lên trên hết. Trong cuộc tranh giành quyền lực của mấy người lãnh đạo cộng sản, các nhà báo tự do đã trở thành nạn nhân. Nhưng các bản án dành cho họ đã làm cho dư luận thế giới khinh thường cả nước Việt Nam.

Bà Catherine Ashton đã lên tiếng yêu cầu chính quyền Hà Nội trả tự do ngay tức khắc cho ba nhà tự do báo trên mạng. Bà nhắc nhở chính quyền cộng sản là tất cả mọi con người phải có quyền tự do phát biểu.

Cộng Sản Việt Nam phải chứng tỏ họ tuân thủ những công ước quốc tế mà họ đã cam kết thi hành như bản Tuyên ngôn Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc, và Công ước Quốc tế về Các Quyền Dân sự và Chính trị.

Ðại Sứ Quán Mỹ tại Hà Nội đã lên tiếng yêu cầu “Chính phủ Việt Nam phải trả tự do cho Ðiếu Cày và các blogger Phan Thanh Hải và Tạ Phong Tần.” Lấy trường hợp Ðiếu Cày làm tiêu biểu, họ nhấn mạnh, “ông bày tỏ quan điểm chính trị của mình một cách ôn hòa,” là một quyền tự nhiên của mọi con người, được ghi rõ trong những bản văn mà chính quyền Hà Nội đã ký kết tôn trọng và bảo đảm thi hành. Thông cáo của sứ quán Mỹ phê phán phiên tòa và bản án đã vi phạm hai quyền tự do căn bản ghi trong công ước quốc tế, là quyền tự do ngôn luận và quyền được xét xử theo đúng thủ tục pháp lý của loài người.

Những lời nhắc nhở trên cho thấy cả thế giới kết án hành động đàn áp tự do ngôn luận của chính quyền cộng sản ở nước ta. Hành động biến tòa án thành một công cụ chính trị, những bản án bất công đang làm nhục cả dân tộc trước mặt thế giới văn minh.

Trong một bài thơ gửi ra ngoài trước phiên tòa, nhà báo Ðiếu Cầy viết:

Sóng biển trào dâng đòi tự do dân chủ,
Sóng cuốn phăng đi thành lũy lũ độc tài.

Ðó là những lời tiên đoán. Một chế độ khinh thường dân sẽ không thể nào tồn tại được. Cơn sóng đòi tự do dân chủ sẽ cuốn phăng đi thành lũy cuối cùng của bọn độc tài.

Edited by user Friday, September 28, 2012 2:25:48 PM(UTC)  | Reason: Not specified

linhphuong  
#46 Posted : Friday, September 28, 2012 6:07:51 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,873

Thanks: 316 times
Was thanked: 349 time(s) in 241 post(s)

Ai đang thắng trong cuộc đua vào Nhà Trắng?


Chiến dịch vận động bầu cử chưa ngã ngũ. Nhưng nếu cuộc bầu cử được tổ chức hôm nay, Barack Obama có thể sẽ thắng.

Các nhà báo Mỹ tường thuật về chiến dịch tranh cử tổng thống Hoa Kỳ thường hay bị chỉ trích vì chăm chăm vào khía cạnh đua tranh của cuộc bầu cử. Đáng lẽ báo chí cần phân tích cặn kẽ những khác biệt về chính sách giữa hai ứng viên thì các nhà báo lại mất quá nhiều thời gian để đánh giá xem ai sẽ thắng và ai sẽ thua. Cho dù bài viết này đứng trước nguy cơ sẽ bị chỉ trích như vậy, tác giả cho rằng giờ vẫn là thời điểm thích hợp để xem xét cuộc đua đang đi đến đâu khi chỉ còn vài tuần nữa là đến ngày bầu cử.

Giống như mọi cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ khác, cuộc bầu cử lần này sẽ là một cuộc đua sít sao. Người dân Mỹ bị chia rẽ một cách sâu sắc và tương đối cân bằng nhau trong sự lựa chọn đảng phái, và đặc điểm này được phản ánh trong phiếu bầu của họ. Khoảng 90% cử tri Mỹ ủng hộ ứng cử viên của đảng mình trở thành tổng thống. Cho đến nay, không có bất kỳ một cuộc thăm dò dư luận trước thềm kì bầu cử 2012 cho thấy sự thay đổi quan trọng nào trong cơ cấu này. Đại đa số những cử tri Cộng hòa sẽ bỏ phiếu cho Mitt Romney, và cũng tương tự như vậy, đa số cử tri Dân chủ sẽ đứng bên cạnh Tổng thống của họ.

UserPostedImage


Do đặc thù phân chia đảng phái trong nền chính trị Hoa Kỳ, kết quả cuộc bầu cử sẽ được quyết định chủ yếu bới 3 nhân tố. Một là số lượng cử tri đi bầu. Lợi thế quan trọng sẽ thuộc về ứng viên nào thành công nhất trong việc thu hút những ủng hộ viên của mình đi bỏ phiếu, đặc biệt là ở những bang chiến trường như Florida, Ohio và Pennsylvania. Chỉ có lá phiếu bầu mới đem lại chiến thắng, chứ không phải sự ủng hộ đơn thuần.

Chìa khóa thứ hai quyết định đến kết quả là yếu tố mà các nhà phân tích chính trị gọi là "lá phiếu dao động" ("swing vote"). Đó là một số ít các cử tri độc lập và những người ít có liên hệ đảng phái, những cử tri chưa thể quyết định sẽ ngả theo ứng cử viên nào. Họ được gọi là những "cử tri hay dao động" bởi vì trong bất kỳ cuộc bầu cử nào, họ đều có thể ngả từ bên này sang bên kia. Hầu như mọi người đều chung nhận định cuộc bầu cử 2012, các cử tri dao động này sẽ có khả năng chiếm khoảng 5% phiếu đại cử tri. Nhưng trong một cuộc đua sít sao như thế này, lá phiếu của họ có thể quyết định người chiến thắng.

Nhân tố thứ ba là chính chiến dịch vận động tranh cử và những sự kiện có thể xảy ra từ nay cho đến ngày 6/11. Chiến dịch tranh cử cho đến nay đã đi được một chặng đường dài. Quan điểm của cả hai ứng viên đều đã được thể hiện rõ ràng và hình ảnh của họ cũng đã được định vị trong nhận thức của các cử tri. Nhưng phía trước còn là ba cuộc tranh luận tay đôi. Cuộc tranh luận đầu tiên sẽ thực hiện vào ngày 3/10, cuộc cuối cùng vào ngày 22/10. Mỗi cuộc tranh luận tay bo giữa hai ứng viên sẽ kéo dài trong 90 phút và được truyền hình trực tiếp trên toàn quốc đến khoảng 80 triệu khán giả.

Các cuộc tranh luận này sẽ mang đến cơ hội cũng như nguy cơ cho các ứng cử viên. Một mặt, các cuộc tranh luận trực tiếp là cơ hội để ứng viên gây dựng một hiệu ứng tích cực, củng cố và truyền cảm hứng cho những ủng hộ viên hiện tại cũng như thu hút một lượng quan trọng những cử tri còn đang dao động. Nhưng một sự thể hiện kém cỏi trong tranh luận, một lỗi lầm hay một thất bại trong việc giải thích một đề xuất chính sách, thậm chí một sự lựa chọn từ ngữ không chuẩn xác cũng có thể tạo ra hàng loạt những tin bài tường thuật tiêu cực sau đó,

Và còn dòng chảy thường nhật của các sự kiện ở Mỹ và nước ngoài. Cuộc sống không dừng lại vì một chiến dịch tranh cử tổng thống. Một thảm họa tự nhiên ở trong nước hay những cuộc khủng hoảng quốc tế có thể tập trung sự chú ý vào phản ứng của các ứng cử viên, đặc biệt khi ứng viên đó là tổng thống đương nhiệm. Dưới ánh sáng của các sự kiện, bản lĩnh thực sự của một ứng viên thường được bộc lộ một cách rõ ràng hơn. Chúng ta đã chứng kiến điều này trong những ngày gần đây, khi các cuộc biểu tình, bị châm ngòi bởi một bộ phim báng bổ đạo Hồi đã bùng nổ ở khắp các nước Trung Đông. Ở Lybia, một đại sứ Mỹ đã bị giết. Khi các sự kiện đang xảy ra, Mitt Romney đã công kích Tổng thống Obama và các nhà ngoại giao Hoa Kỳ sai thời điểm. �"ng đã bị nhiều người chỉ trích gay gắt, ngay cả những người Cộng hòa vốn ủng hộ ông. Trong dòng chảy của các sự kiện, một ứng viên có thể nổi lên, một số khác lại chìm xuống.

Ở đây có một vấn đề cần làm rõ đối với mọi nhà phân tích: chiến dịch chưa ngã ngũ. Nhưng nếu cuộc bầu cử được tổ chức hôm nay, Barack Obama có thể sẽ thắng.

Obama đã giữ vững cách biệt cho dù rất sít sao với Romney trong tất cả các cuộc thăm dò toàn quốc kể từ khi Romney giành được đề cử của đảng Cộng hòa. Các cuộc thăm dò hiện tại cho thấy ông đang vượt lên đáng kể ở một số trong những bang chiến trường lớn nhất. Khi các cử tri được hỏi rằng họ thích ai lãnh đạo chính sách đối ngoại hơn, Obama luôn dẫn điểm. Ngay cả khả năng lãnh đạo của Romney trong các vấn đề kinh tế, trước vốn luôn là lợi thế thì nay cũng đang dao động mạnh về điểm số.

Romney vẫn còn thời gian để bắt kịp với Obama, và có nhiều dẫn chứng lịch sử rõ ràng về các cuộc đua tranh tổng thống sít sao vào những tuần cuối cùng. Nhưng thời gian đang thu ngắn lại. Các ứng viên đang dần trở nên mệt mỏi. Các cuộc bỏ phiếu sớm đã bắt đầu ở nhiều bang.

Cơ hội của Romney giờ đây có thể phụ thuộc vào những nhân tố vượt ngoài tầm kiểm soát của ông: sự thể hiện kém cỏi của Obama trong các cuộc tranh luận trực tiếp, một cuộc khủng hoảng quốc tế, một vài tin tức kinh tế tồi tệ. Nhưng có vẻ như đó là tia hi vọng mong manh cho một ứng viên đã vận động tranh cử suốt một thời gian dài và đã không thành công trong việc giành được sự yêu mến của nhiều người trong đảng mình, và dường như cũng thất bại trong việc giành được sự ủng hộ của đa số cử tri Mỹ.

GS Calvin Mackenzie, ĐVO


langthang09  
#47 Posted : Friday, September 28, 2012 6:13:03 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1047 time(s) in 469 post(s)

UserPostedImage

Mùa Thu Chết - Julie Quang


http://www.youtube.com/w...44&feature=endscreen


L' Adieu ! (Guillaume Apollinaire-1880/1918)

J'ai cueilli ce brin de bruyere
L'Automne est morte souviens-t'en
Nous ne nous verrons plus sur terre
Odeur du temps Brin de bruyere
Et souviens-toi que je t'attend

Và nhà thơ Bùi Giáng đã dich
:

Lời vĩnh biệt!

Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo
Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó

Được phổ nhạc thành bài : MÙA THU CHẾT năm 1965 bởi nhạc sỹ PHẠM DUY


Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi !
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
Mùa Thu đã chết, đã chết rồi.
Em nhớ cho ! Em nhớ cho,
Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa!
Trên cõi đời này, trên cõi đời này
Từ nay mãi mãi không thấy nhau
Từ nay mãi mãi không thấy nhau...

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi !
Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.
Vẫn chờ em, vẫn chờ em
Vẫn chờ....
Vẫn chờ... đợi em !

Mắt Buồn  
#48 Posted : Friday, September 28, 2012 11:13:48 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,610

Thanks: 635 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

LẠI NHẮN "CỤ" KHÁNH LY

(Nhân tin "cụ" về đầu thú Việt cộng
để xin được hát nhạc anh trịnh vào tháng 10/2012)


Khánh Ly ? Nại "Cụ" khánh ny ! *
Cụ về với đảng thế thì đúng thôi !
Người xưa bảo ngựa rồi tìm ngựa
Trâu tìm trâu như rứa nào ngoa

Khi Việt cộng chiếm sơn hà
Cụ và trịnh chẳng giữ nhà, đúng không ?
Chính cụ đã chổng mông cùng trịnh
Đâm sau lưng người lính Quốc Gia

Từng bài phản chiến, cụ ca
Đến khi mất nước, tan nhà ...hỡi ôi..
Trịnh ở lại làm tôi, thờ đảng
Cụ hãi bày cộng sản, cụ bơi

Ngặt nghèo, vượt biển Đông rồi
Sữa bơ Tư Sản, cụ ngồi cụ mơ
Cụ lại vẫn trở cờ à cụ ?
Nước mất rồi chưa đủ hay sao ?

Cụ ơi, bao triệu đồng bào
Đã điêu đứng bởi đỉnh cao bạo tàn
Dân đói rách hờn oan khốn khổ
Mà cụ đi bợ đỡ bạo quyền ?

Chao ôi, cụ thật có duyên
Nước dân đau, vưỡn ngang nhiên phản thùng !
Ờ, cụ đã đâm lưng chiến sĩ
Thì cụ còn liêm sỉ gì đâu !

Cụ về lạy đảng hồ râu
Ráng thi đua đặng đứng đầu, cụ nha !
Để liêm sỉ nhìn ra mặt cụ
Xếp cụ vào hàng ngũ ca nô

Lời xưa đúng đến bây giờ
Xướng ca là loại cõi bờ bất tri !
Cụ theo trịnh từ khi còn trẻ
Nay cụ già chẳng lẽ ... làm reo !

Theo thì theo, chớ eo sèo
Tài năng cụ vưỡn thua mèo, giấu chi !
Nếu cụ tốt, cớ gì phải giấu
Chỉ khi mình tệ lậu mới che

Khi xưa cụ chỉ hoe hoe
Ngày nay thì cụ đỏ loè ... đỏ tươi
Cụ về lạy cộng kẻo rồi
Một mai cụ chết, mồ côi, cụ buồn!

Trịnh đang đón cụ cuối đường
Trịnh đàn cụ hát, rặt phường ca nô !

Trần Dân Tiên Tân Thời
* "cụ", do khánh ly tự phong.


thanks 1 user thanked Mắt Buồn for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 9/30/2012(UTC)
thao ly  
#49 Posted : Friday, September 28, 2012 11:54:09 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,352
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 372 time(s) in 271 post(s)
Cần Phải Biết “Nóng Giận


Ở đời bên cạnh những điều hữu lý, có nhiều điều phi lý đáng cho ta chú ý. Điển hình, khi thấy con mèo ăn vụn miếng mỡ, người ta dễ dàng xúm nhau lại, dí đập cho nó chết, nhưng khi họ chứng kiến con hổ tha cả một con heo, nhưng lại làm ngơ để cho nó thong thả ra đi. Đó là lý do, ngày nay hiện tượng vô cảm của nhiều người trước cảnh chướng tai, gai mắt, đã khiến cho những ai có lòng nhân phải sửng sốt.

Để được an thân và cũng được tiếng “thiêng liêng”, có người luôn tỏ ra “hài hòa” với kẻ ác, sẵn sàng “nhịn nhục” kẻ mạnh… nhưng rất dễ dàng ăn miếng trả miếng hoặc tỏ ra “anh hùng”, dũng cảm với những người tay yếu chân mềm, thấp cổ bé miệng.

Có một anh bạn trẻ nói với tôi lời chua chát rằng: “Nếu ai nói rằng họ có thể nhịn đám VC một cách triền miên vì tình yêu thương, thì hãy cho em tát vào mặt họ một cái. Nếu họ không phản ứng gì cả thì em mới tin lời nói của họ…”. Dĩ nhiên, đây chỉ là một “mơ ước” có tính cách thách đố thôi, chứ không ai thiêng liêng đến mức độ “ngu dại” khi người ta vô cớ tát vào mặt mà có thể im lặng, như Chúa Cứu Thế Jesus đã dạy “nếu ai vả má bên hữu ngươi, hãy đưa má bên kia cho họ luôn”(Matt. 5:39b). Lời dạy này, ý Chúa muốn con dân Ngài phải biết nhịn nhục, chứ không phải “ngu xuẩn” đến độ phải làm thinh hay thụ động trước những cái tát “lấy mạng” mình. Ai không tin tôi, cứ gặp mấy ông bà thiêng liêng mà tôi vừa nêu… Thử chạm nhẹ vào lông chân của họ, thì sẽ biết.

Trước tình trạng những bất công xảy ra đầy dẫy tại Việt Nam ngày nay, đáng lẽ phải được những người đang sống đời tự do tỏ ra quan tâm, thì trái lại người ta lại dửng dưng để được tiếng “thiêng liêng” và an toàn như đã nói.

Tình trạng ở Việt Nam ngày nay, hiện tượng “tự do tôn giáo” thì có, vì các nơi thờ tự của các tôn giáo được VC cho mọc lên như nấm, nhưng tự do tín ngưỡng thì bị chế độ VC bóp chết một cách tinh vi.

Trong suốt hơn 35 năm qua, tình trạng nhà thờ, thánh đường, chùa chiền, hoặc thánh thất bị đảng VC cào sập, hoặc tài sản người dân bị bọn côn đồ của chế độ độc tài cướp giật trắng trợn và thô bạo, nhưng những người dạy đạo của các tôn giáo hầu hết đều không còn biết “nóng” hay “giận” gì cả. Có lẽ họ đã đạt đến trình độ “thượng thừa” trong đường tu, nên đã trở nên vô cảm trước sự rên siết của những nạn nhân cần sự bênh vực của họ.

Bất cứ ai chứng kiến một bà già bị kẻ cướp trấn lột, hoặc nhìn thấy một phụ nữ tay yếu chân mềm bị những tên côn đồ, dâm tặc, hãm hiếp mà biết nổi giận là người bình thường. Và nếu người đó biến sự “nổi giận” thành hành động thực tiễn khi ra tay can thiệp, thì đó là người có trái tim và có tình yêu thương mà Thánh Kinh mô tả. Riêng kẻ nào miệng nói yêu thương mà thấy điều quấy lại không nao núng, chột dạ, xót thương… đó là loại yêu thương bằng cái miệng, đó là đám “mẹ mìn”, đó thành phần vô cảm, bất thường trong xã hội loài người… chứ chắng phải thiêng liêng gì ráo.

Tôi nghĩ những ai chủ trương thiêng liêng nửa vời cũng nên biết phân biệt giữa “Huyết-khí chi nộ” và “Nghĩa-lý chi nộ”. Đừng giận trước những sự việc không cần ra oai, mà hãy biết nổi nóng trước những điều gian ác.

Nếu ai quyết lòng dí đập mấy tên trộm vặt ban đêm thì cũng nên can đảm bao vây và đánh trả cái đám cướp ban ngày tại Việt Nam ngày nay. Đừng giận vì nóng tính mà hãy can đảm giận cho điều công chính.

Huỳnh Quốc Bình

Edited by user Friday, September 28, 2012 11:55:42 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked thao ly for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 9/30/2012(UTC)
hongvulannhi  
#50 Posted : Saturday, September 29, 2012 11:01:59 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)
Mitt Romney: chuyện sẽ chẳng bao giờ yên


Nguyễn Văn Khanh


Khi những hình ảnh trong buổi tiếp xúc giữa ứng viên Cộng Hòa Mitt Romney trong buổi gặp gỡ với những người ủng hộ bị lộ cho báo chí, các thành viên trong Ban Tham Mưu Tranh Cử cũng như những chiến lược gia của đảng chỉ biết lắc đầu chán nản.

Lý do: người thu những đoạn phim này đã vi phạm 3 quy định được đặt ra ngày từ lúc ban đầu: không được thu hình, không được phổ biến với bất cứ ai, và đương nhiên, đừng nói gì với báo chí.

Bất kể ủng hộ đảng Dân Chủ hay Cộng Hòa, tất cả những người tham dự những cuộc gặp mặt mang tính “đặc biệt” này đều được dặn dò rất kỹ lưỡng những quy định đã có từ lâu và tuyệt đại đa số đều tuân theo một cách nghiêm chỉnh, nhưng thỉnh thoảng vẫn có một vài người... xé rào! Quy định này cũng được áp dụng cho cả giới truyền thông, điển hình một số nhà báo làm việc cho những cơ sở truyền thông lớn của quốc gia được chấp thuận vào chụp một vài tấm ảnh, sau đó phải rời chỗ khi các ông bà ứng cử viên bắt đầu nói chuyện, không một nhà báo nào được phép ở lại. Ðó là điều giới truyền thông “đương nhiên” phải biết, phải thuộc nằm lòng, anh hay chị nhà báo nào vi phạm quy định sẽ bị “trừng phạt” bằng cách không được cung cấp những tin tức cần biết, gọi điện thoại hỏi thăm không ai trả lời.

Dĩ nhiên, trong thời đại ai cũng có phone cầm tay có thể thu hình thu tiếng quá dễ dàng, các Ban Tham Mưu Vận Ðộng Tranh Cử phải tìm đủ mọi cách để chận đứng chuyện tin tức bị lộ. Giữa Tháng Năm vừa rồi trong buổi nói chuyện của Tổng Thống Barack Obama với những người ủng hộ ở New York, nhân viên trong Ban Vận Ðộng tái tranh cử cho ứng viên đảng Dân Chủ tịch thu tất cả cell phone, máy ảnh của người tham dự. Hôm đó, cả trăm người đồng ý bỏ số tiền 40,000 dollars để ăn tối với ông Obama không một ai có tấm ảnh chụp chung với tổng thống hay đứng chụp chung với nhau, ngoại trừ những tấm hình do chính ban tổ chức chụp và gửi đến tận nhà cho từng người.

“Hầu như tất cả mọi cử tri đều nhận được thư mời tham gia góp tiền giúp một ứng viên nào đó vận động tranh cử,” bà Leslie Sorrell, người từng là phụ tá cho ông Romney ở cuộc vận động 2008 nói, “nhưng chỉ có một số rất ít được chúng tôi xếp vào danh sách những người hết lòng ủng hộ và bạn bè của ứng viên được mời dự những cuộc gặp gỡ đặc biệt như thế này.” Sự khác biệt của cuộc gặp “đặc biệt” và những buổi tiếp xúc vận động tranh cử: ứng viên có dịp chia sẻ những cảm nghĩ riêng tư về kế hoạch tranh cử, về chương trình vận động và những điều có thể ảnh hưởng tới cuộc vận động, thay cho những bài diễn văn mang nội dung kêu gọi cử tri bỏ phiếu cho mình và chê bai chính sách, đường lối của đối phương.
“Ðược mời gặp riêng một ứng cử viên khác xa với được mời cùng với cả ngàn người nghe ứng cử viên đó nói chuyện,” bà Beth Mundy, từng làm việc với Thượng Nghị Sĩ Dân Chủ John Kerry - khi ông Kerry ra tranh cử tổng thống cách đây 8 năm - góp ý kiến. Bà Mundy giải thích rõ ràng và dễ hiểu hơn: “Buổi gặp gỡ giữa người ra tranh cử với một nhóm nhỏ tựa như một cuộc họp mang tính gia đình, ai ai cũng phải hiểu không nên đem chuyện gia đình ra nói với mọi người, nhiều khi không nói ngay cả với những người bạn thân nhất.” Bà nhấn mạnh “đó là điều ai cũng phải hiểu, được các nhân viên của Ủy Ban Vận Ðộng nhắc nhở” nhưng chính bà cũng hiểu dù cố gắng đến đâu đi chăng nữa “điều đáng tiếc là bao giờ cũng có người tìm đủ mọi cách để vi phạm!”

Ðiều đáng tiếc đó xảy ra với ông Romney hôm Thứ Ba tuần trước.
Hình ảnh được gửi cho báo chí - đầu tiên là cho tạp chí Mother Jones, sau đó được đưa thẳng lên Youtube - là hình ảnh thu lại trong buổi gặp gỡ giữa ông Romney và thành phần quan khách chọn lọc, tổ chức ở nhà riêng của nhà hoạt động tài chánh Marc Leder tại Boca Raton, Florida cách đây vài tháng. Ðại để hôm đó ông Romney nói rằng ông chẳng hy vọng gì ở nhóm 47% cử tri đang hưởng trợ cấp xã hội, tập thể này sẽ dồn phiếu cho đối thủ của ông là ứng viên Barack Obama. Phát biểu của ông Romney được hiểu - và rất nhiều người hiểu - là cứ 2 cử tri ở Hoa Kỳ thì có một người đang sống bằng trợ cấp dưới những hình thức khác nhau từ tem phiếu cho tới nhà ở,... thành phần này “không đóng thuế” cũng chẳng muốn tiến thân, tới mức ông ví von “họ trở thành nạn nhân (của những gì họ đang được chính phủ giúp đỡ)” và ông thấy “không cần phải quan tâm tới họ” trong cuộc vận động tranh cử năm nay.

Ngay sau khi tin này được phổ biến, các cố vấn và những chiến lược gia của ông Romney tìm đủ mọi cách để “chữa cháy.” Những lời giải thích được đưa ra, những bản thông cáo báo chí được phân phát cho mọi người, và một cuộc họp báo trực tuyến được tổ chức vào lúc 10 giờ đêm để đích thân ông Romney có cơ hội trình bày. Ðại để ông và các nhân viên trong ban tham mưu không phủ nhận đã nói những điều giới truyền thông loan tải, nhưng ông chỉ khéo léo bảo điều ông nói không được mọi người hiểu “theo nghĩa tốt của nó.”

Nghĩa tốt mà ông muốn nói có thể tóm tắt như sau: chính sách kinh tế sai lầm của ông Obama đã khiến mọi chuyện trở thành tệ hơn, tỷ lệ thất nghiệp vẫn ở mức trên 8%, vì không có việc làm nên nhiều người phải sống bằng trợ cấp xã hội, sống riết rồi họ nản chí vì thấy đời sống, tương lai chẳng có gì sáng sủa hơn. Lời giải thích của ông Romney và các cố vấn kết thúc bằng câu: chỉ có ông Romney mới thay đổi khuôn mặt kinh tế lẫn xã hội của Hoa Kỳ, tạo phấn khởi cho mọi người, kêu gọi cử tri bỏ phiếu ủng hộ ông, để ông có cơ hội xây dựng lại đất nước từ cảnh u tối hiện nay biến thành một nước Mỹ đầy sống động mà ai ai cũng mong nhìn thấy. Trong quảng cáo vận động tranh cử mới nhất bằng tiếng Spanish vừa phổ biến đầu tuần này, ông nói rõ hơn: sẽ là tổng thống của mọi người, bất luận giầu nghèo, bất kể đang được hưởng trợ cấp hay đang đi làm, không phải sống nhờ trợ cấp.
Ðương nhiên phe ông Barack Obama tận dụng tối đa chuyện sơ hở của ông Romney.

Người đầu tiên lên tiếng là ông phát ngôn viên Jay Carney của Tòa Bạch Ốc, bảo “làm tổng thống là phải lo cho mọi người” chứ không phải làm tổng thống chỉ cho một thành phần nào đó trong xã hội. Sau đó tới phiên chính ông Obama, không bỏ sót cơ hội để nói với cử tri ông là người được chọn “để lãnh đạo nước Mỹ chứ chẳng riêng cho một mình ai.” Thứ Bảy vừa rồi khi đến Wisconsin vận động tranh cử, ông Obama còn nhắc lại, nói đùa với cử tri là “chẳng thấy 47% nạn nhân mà ông Romney nói đâu cả,” chỉ thấy những công dân Hoa Kỳ “lo âu về đất nước” mà thôi. Hai ngày trước đây khi đến vận động ở Ohio, ông Obama cũng vẫn đánh mạnh vào sơ hở của đối phương, bảo với những người ủng hộ rằng nước Mỹ chẳng thể tiến xa khi có một nhà lãnh đạo “trong đầu có sẵn ý tưởng bỏ hẳn một nửa dân số, chê bai họ là những người không biết trách nhiệm đối với bản thân,” sau đó nói tiếp “tôi đã đến tiểu bang Ohio này nhiều lần, nhìn đâu cũng chỉ thấy những người dân cần cù làm việc.”

Sách lược “đánh mạnh vào con số 47%” mà ông Obama liên tục đưa ra trong 10 ngày qua là sách lược do chính Ban Tham Mưu Obama soạn thảo. Theo những người biết chuyện ở Washington D.C., ngay sau khi biết được tin ông Romney “lỡ lời,” dàn cố vấn của ông Obama tức khắc nhóm một phiên họp đặc biệt - ngay ông cố vấn trưởng David Axelrod đang có mặt ở Virginia phải cấp tốc bay về Chicago để dự cuộc họp. Chừng 45 phút đồng hồ sau đó, Ủy Ban Vận Ðộng của ông Obama đưa ra chiêu bài tranh cử mới: ông Obama là người của toàn dân và lo cho toàn dân, ông Romney là người chỉ lo cho một... nửa nước! Chiêu thức này được ông Barack Obama triệt để khai thác, bất kỳ bài diễn văn nào cũng mở đầu bằng câu nói với đại ý “đừng tin vào người lãnh đạo chỉ lo cho một nửa quốc gia.”

Ngay chính các bình luận gia nổi tiếng của cánh bảo thủ Cộng Hòa cũng lên tiếng trách cứ ông Romney. Ông William Kristol của tạp chí bảo thủ Weekly Standard gọi phát biểu của ông Romney là “ngu xuẩn,” nhà bỉnh bút David Frum cho rằng lỗi lầm ông Romney phạm phải “to không kém lỗi Tổng Thống Gerald Ford từng phạm lúc ra tranh cử với ông Jimmy Carter hồi 1976,” khi ông Ford tuyên bố “không hề có chuyện “Liên Xô thống trị những nước chư hầu Ðông Âu.”

Bài viết của bình luận gia David Brooks đăng trên tờ The New York Times còn đi xa hơn, ví von ông Romney thuộc cánh nhà giầu, “không biết gì về nước Mỹ” mà ông muốn lãnh đạo. Bài bình luận đó đặt câu hỏi tập thể 47% bị ông bỏ sót đó là ai, “có phải đó là những cựu chiến sĩ từng chiến đấu ở Iraq đang nhờ sự giúp đỡ của Bộ Cựu Chiến Binh? Có phải đó là những sinh viên đang trông chờ vào tiền vay được của chính phủ để đi học? Có phải đó là những người đã về hưu đang sống bằng tiền trợ cấp an sinh xã hội và Medicare?”

Ðiều đáng mừng cho ông ứng viên Cộng Hòa là cũng có người lên tiếng bênh vực ông.
Trả lời phỏng vấn của đài NBC, tỷ phú Donald Trump cho rằng ông Romney “không cần phải xin lỗi ai cả,” bảo thêm “những người trong nhóm ông ta nói đó sẽ không bỏ phiếu cho ông ta” và “nếu họ không bỏ phiếu cho mình thì đừng thắc mắc làm gì nữa” lo dồn nỗ lực vận động “để thu hút phiếu của thành phần cử tri độc lập.”

Một trong những blogger của cánh Cộng Hòa là ông Erick Erickson cũng có cảm nghĩ như ông tỷ phú Trump. Trên trang blog mang tên Redstate blog, ông Erickson viết rằng “phần lớn cử tri Mỹ đồng ý với những gì ông Romney đã nói vì quả thật, có quá nhiều người đang sống bằng trợ cấp chính phủ.” Blogger nổi tiếng này viết thêm là Ban Vận Ðộng Tranh Cử cho ông Romney nên đưa vấn đề này ra tranh cãi khắp nơi, để cho cử tri Hoa Kỳ biết chính sách theo dạng xã hội chủ nghĩa mà ông Obama thực hiện 4 năm qua đã đẩy người dân đến chỗ “phải trông chờ vào chính quyền.”

Ðây không phải lần đầu tiên những gì ông Romney chia sẻ với những cử tri và bạn bè thân tín bị tiết lộ ra ngoài. Ðầu năm nay, một trong những người đóng tiền nghe ông nói chuyện kể lại với tờ The Wall Street Journal là ông Romney bảo nếu đắc cử, một trong những việc đầu tiên ông sẽ làm là “thu nhỏ Bộ Giáo Dục.” Vài tháng trước đây, lại có hình ảnh tung lên Youtube cho thấy ông hết lời ca ngợi tài làm ăn của ông John Schnatter, người dựng nên hệ thống pizza Papa Jones. Hình ảnh đó được thu bằng điện thoại di động (cell phone) trong bữa tiệc giúp ông Romney vận động tranh cử do ông Schnatter đứng ra tổ chức tại nhà riêng ở tiểu bang Kentucky.

Edited by user Saturday, September 29, 2012 11:17:14 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#51 Posted : Sunday, September 30, 2012 1:31:05 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)
UserPostedImage


Nhạc sĩ LAM PHƯƠNG -MỘT ĐỜI THĂNG TRẦM-


Như thông lệ hằng năm, cứ vào đầu tháng 12, tôi đi trình diễn một tour bên Úc qua mấy thành phố lớn như Sydney, Melbourne, Brisbane và Perth. Năm ngoái, sau buổi văn nghệ tại Casino Crown, tôi được một vài thương gia mời đi ăn cơm rồi ngỏ ý đề nghị tôi đưa nhạc sĩ Lam Phương sang Úc, mặc dù ai cũng biết ông đang ngồi xe lăn từ 10 năm nay, di chuyển đường xa rất khó khăn.

Chỉ vì nhạc Lam Phương quá đặc sắc và đa dạng, nên khán giả bốn phương đều muốn nghe lại và nhất là muốn gặp mặt ông một lần, biết đâu chăng là lần cuối bởi năm nay ông đã 72. Những người ngồi với tôi hôm ấy đều còn nhớ rất rõ, Lam Phương là nhạc sĩ duy nhất mà Trung tâm Thúy Nga đã thực hiện đến 3 cuốn Paris By Night để giới thiệu sự nghiệp của ông :
- “Bốn Mươi Năm Âm Nhạc Lam Phương” - “Lam Phương, Dòng Nhạc Tiếp Nối” - ” Đường Về Quê Hương’
Nói chung, ông là người viết nhạc có tầm ảnh hưởng rộng lớn nhất, xét về mức phổ biến trước cũng như sau năm 1975.

Từ Úc về, tôi sang trình diễn tại mấy nước ở vùng Đông Âu cũ như Ba Lan, Cộng Hòa Séc (Tiệp Khắc) và Slovaskia, những nơi chỉ có toàn người miền Bắc. Tại đây, một lần nữa tôi lại ngạc nhiên nghe bầu show và nhiều khán giả đề nghị tôi mời nhạc sĩ Lam Phương qua cho đồng bào gặp gỡ. Ở Praha, tôi hỏi một cô trong ban tổ chức :
- Lam Phương viết nhiều về người lính thời cũ, chẳng hạn Bức Tâm Thư, Tình Anh Lính Chiến, Chiều Hành Quân, Biết Đến Bao Giờ v.v… Khán giả ở đây chỉ gồm toàn người miền Bắc, từng là công nhân lao động hợp tác, cán bộ tu nghiệp hoặc du học sinh từ Hà Nội. Tổ chức chương trình nhạc sĩ Lam Phương cho họ coi, cháu nhắm có trở ngại gì không ? Bởi đã hát nhạc Lam Phương là phải hát đủ loại, cả nhạc lính lẫn nhạc tình !

Cô gái hân hoan trả lời tôi :
- Không sao đâu chú ! Viết nhạc trong thời chiến mà! Âm nhạc tất nhiên phải phản ánh cuộc sống mà tác giả đi qua. Cháu mới vào Việt Nam. Sau cuốn Paris By Night Đường Về Quê Hương, cháu thấy hầu hết các tụ điểm ca nhạc trong nước bây giờ đều hát nhạc Lam Phương.
Sau chuyến lưu diễn Âu Châu, tôi về gọi điện thoại hỏi ý kiến và thuyết phục anh Lam Phương, giục anh chịu khó đi với tôi vài chuyến. Tôi tha thiết bảo :
- Cố gắng đi anh ! Khán giả ở đâu cũng mong gặp anh nhất là từ khi nghe tin anh bị tai biến mạch máu não !

Tôi quen anh Lam Phương đã 17 năm, làm việc chung với anh qua 3 cuốn video và nhiều chương trình live shows, tôi biết rõ tính anh rất dè dặt. Anh chỉ sợ di chuyển vất vả mà đến nơi không thành công thì buồn cho cả anh lẫn ban tổ chức. Tôi phải trấn an anh mãi bởi tôi biết rõ cảm tình của khán giả đối với anh. Cuối cùng anh đồng ý trên nguyên tắc : Đầu tháng 12 năm 2010, anh và tôi sẽ bay sang Úc dưới bảng hiệu Thúy Nga, rồi nhân tiện sang nước láng giềng Tân Tây Lan (New Zealand) luôn thể.
Riêng Đông Âu thì anh còn lưỡng lự và các bầu show bên ấy cũng chưa có ngày giờ nhất định bởi việc tổ chức show ở Âu Châu tương đối phức tạp, cần phải phối hợp giữa nhiều quốc gia lân cận.

Trong khi chờ đợi, tôi bàn với Thời Báo mời Lam Phương sang Toronto. Ý định này, anh em Thời Báo và tôi đã có bàn thảo một đôi lần trước đây, nhưng mãi năm nay mới thu xếp được và chỉ có ngày Thứ Bảy 24 tháng 07 là thuận tiện cho cả nhạc sĩ Lam Phương lẫn ban tổ chức. Lam Phương chưa qua Toronto bao giời nên tỏ ra ngần ngại. Tôi phải nhắc lại :
- Từ bao nhiêu năm nay, có show Lam Phương nào thất bại đâu anh ! San Jose, Orange County, Montreal,… chương trình nào cũng đầy ắp khán giả, có nơi không đủ vé bán. Mùa hè Toronto đẹp lắm. Đồng bào Toronto rất yêu văn nghệ. Mời anh sang thăm một lần cho biết !
Anh kết luận bằng một câu quen thuộc :
- Anh kéo tôi đi đâu thì tôi đi đó !

Tôi hiểu ý anh. Rất nhiều nơi muốn tổ chức đêm nhạc Lam Phương. Nhưng ở đâu anh cũng muốn phải có tôi giới thiệu, bởi chúng tôi đã làm việc chung với nhau tới 3 cuốn Paris By Night, tôi hiểu rõ tâm sự và xuất xứ từng ca khúc của anh. Tôi cám ơn anh rồi bảo :

- Tôi phone anh trước, nếu anh đồng ý thì đại diện Thời Báo sẽ liên lạc với anh !

Thời Báo chẳng những chỉ liên lạc với anh Lam Phương bằng phone, mà Nguyễn Đạt và anh Sa Xuân Vũ còn bay sang tận nơi, ghé thăm anh Lam Phương trong căn nhà quạnh hiu trồng đầy bông hồng chung quanh. Anh cảm động gọi cho tôi, cám ơn sự chu đáo của anh em Thời Báo Toronto và hẹn sẽ gặp khán giả Toronto cuối tháng 07.

Đôi nét về Lam Phương

Vào những năm đầu khi mới chia cắt đất nước (1954), dân chúng miền Nam thường được nghe đi nghe lại bài Chuyến Đò Vĩ Tuyến trên đài phát thanh:
“Đêm nay trăng sáng quá anh ơi / Sao ta lìa cách bởi dòng sông bạc hai mầu…”
Lúc ấy, ai cũng tưởng Lam Phương chắc phải là một “ông Bắc kỳ di cư” lớn tuổi, dàn trải tâm tư khắc khoải của mình khi rời đất Bắc vào Nam tìm tự do. Nhưng hóa ra tác giả chỉ là một thanh niên miền Nam mới 18 tuổi, đã khơi lên nỗi xúc động thay cho gần một triệu đồng bào vừa lìa xa cố hương.
Từ cái bước khởi đầu vững chắc ấy, người ta đã nhìn thấy ở trước Lam Phương là một tài năng lớn, một sức sáng tạo đích thực, và quả nhiên như mọi người dự đoán, anh đã cống hiến cho tân nhạc Việt Nam gần 200 ca khúc đặc sắc trong nửa thế kỷ vừa qua.

Lam Phương tên thật là Lâm Đình Phùng, sinh ngày 20/03/1937, tại Rạch Giá. Nội tổ của anh vốn là người gốc Hoa, bỏ nước sang Việt Nam lập nghiệp trong đợt di dân ồ ạt của người Hoa chống đối với nhà Mãn Thanh. Đời ông nội của Lam Phương đã bắt đầu lai Việt Nam và đến thân phụ của anh thì chẳng còn dấu vết gì là người Hoa nữa.

Lam Phương là con đầu lòng, nhưng lớn lên chỉ thấy mẹ và các em trong cảnh nghèo nàn xác xơ. Ông bố đã bỏ đi theo người đàn bà khác từ lúc Lam Phương chưa đủ trí khôn. Mười tuổi, Lam Phương giã từ Rạch Giá lên Sài Gòn, ở trọ nhà người quen trong xóm lao động tăm tối vùng Đa Kao và vào học trung học ở Việt Nam Học Đường. Thời gian này, anh bắt đầu tự học nhạc qua sách vở, phần lớn là bằng tiếng Pháp. Điều này dễ hiểu, bởi ngày ấy nước ta chưa có trường âm nhạc. Thế hệ Lam Phương cũng như các nhạc sĩ lớn tuổi hơn, muốn học nhạc thì hoặc phải tự mò mẫm qua các tài liệu viết bằng tiếng Pháp, hoặc ghi danh hàm thụ các trường chuyên nghiệp bên Paris để họ gửi bài vở sang. Song song với phần nhạc lý, Lam Phương cũng xin học lớp guitar do một ông thầy Việt Nam truyền nghề.

Để trắc nghiệm khả năng học hỏi của mình sau một thời gian miệt mài, năm 1952, lúc mới 15 tuổi, Lam Phương sáng tác ca khúc đầu tay là Chiều Thu Ấy. Anh vay mượn bạn bè và hàng xóm, tự in bản nhạc rồi thuê xe lam chở đi giao cho các quầy hàng bán lẻ. Tuy cũng lấy lại vốn, nhưng ca khúc này chưa gây được tiếng vang. Phải chờ 3 năm sau khi 18 tuổi, Lam Phương mới tung ra được một số sáng tác nổi đình nổi đám ngay như Kiếp Nghèo, Chuyến Đò Vĩ Tuyến, Nhạc Rừng Khuya, Trăng Thanh Bình, Khúc Ca Ngày Mùa, Nắng Đẹp Miền Nam v.v…

Nhạc của Lam Phương nhanh chóng tràn lan trong học đường trên phạm vi cả nước. Hầu như trường nào cũng cho học trò đồng ca hoặc múa hát những bài tươi vui lành mạnh, phổ biến nhất là Khúc Ca Ngày Mùa và Nắng Đẹp Miền Nam. Ở những nhạc phẩm này, người ta thấy ngay sự phản ánh rất rõ nét một thời thanh bình rộn rã của những năm đầu nền Đệ nhất Cộng hòa.

Năm 21, Lam Phương nhập ngũ. Thời ấy, thanh niên đi quân dịch chỉ có một năm bởi là nghĩa vụ quân sự trong thời bình. Tại quân trường, anh viết Bức Tâm Thư, hô hào thanh niên sốt sắng đi quân dịch. Ngày mãn khóa, anh sáng tác 2 bản nhạc nổi tiếng là Tình Anh Lính Chiến và Chiều Hành Quân. Anh kể với tôi: Vì không biết rõ xuất xứ sáng tác bài Tình Anh Lính Chiến, cho nên sau này nhiều ca sĩ thường hát câu: “Anh chiến trường, em nơi hậu tuyến”. Thật sự thì hát như vậy là sai, bởi anh viết cho bạn bè đồng ngũ trước khi chia tay ở quân trường, mỗi người đi mỗi nơi, nên câu hát đúng là ‘Anh chiến trường, tôi nơi hậu tuyến”. Đây là tình đồng đội chứ không phải tình yêu trai gái.

Mãn hạn quân dịch, trở về đời sống dân sự, Lam Phương tiếp tục sáng tác và tự xuất bản các tác phẩm của mình. Nhạc của anh có sức phổ biến sâu rộng, là một trong những nhạc sĩ thành công nhất ở miền Nam, giúp anh thoát khỏi cảnh lầm than mà anh đã mô tả qua bản Kiếp Nghèo mấy năm về trước.

Lúc ấy, nhạc sĩ Phạm Duy đang phụ trách trung tâm Quốc Gia Điện Ảnh, nghe tiếng Lam Phương, gọi anh đến và giới thiệu với đạo diễn Lưu Bạch Đàn để Lam Phương đóng vai chính trong phim Chân Trời Mới bên cạnh nữ tài tử Mai Ly và kịch sĩ lão thành Vũ Huân. Đây là một phim truyện nhằm cổ võ cho quốc sách Ấp Chiến Lược, đồng thời đả phá tệ nạn quan liêu phong kiến ở xã ấp.

Khi tên tuổi bắt đầu vững vàng, Lam Phương lập gia đình với kịch sĩ kiêm ca sĩ Túy Hồng. Từ đó anh phụ trách thêm công việc viết nhạc nền cho ban kịch Sống, cho chúng thêm hàng loạt ca khúc đặc sắc như Thu Sầu, Nghẹn Ngào, Trăm Nhớ Ngàn Thương, Phút Cuối, Ngày Buồn v.v…

Tình hình chiến sự miền Nam gia tăng, Lam Phương được gọi tái ngũ. Anh mặc quân phục trở lại và gia nhập Ban Văn Nghệ Bảo An (Địa Phương Quân). Khi ban này giải tán, anh chuyển qua ban văn nghệ Hoa Tình Thương. Rồi Hoa Tình Thương cũng giải tán để biến thành Biệt Đoàn Văn Nghệ Trung Ương, nơi Lam Phương cộng tác cho đến ngày mất miền Nam.

Trong khoảng thời gian này, sức sáng tác của Lam Phương càng dàn trải trên nhiều thể loại rất phong phú mà đặc biệt một điểm là hầu hết ca khúc nào anh đưa ra cũng đều trở thành Top Hit trên thị trường, điển hình như Chờ Người, Tình Bơ Vơ, Duyên Kiếp, Thành Phố Buồn, Tình Chết Theo Mùa Đông v.v… đưa anh vào vị trí một nhạc sĩ thành công nhất Việt Nam về mặt tài chánh.

Sáng ngày 30/4/1975, anh quyết định vào phút chót, đem gia đình chạy lên tàu Trường Xuân của thuyền trưởng Phạm Ngọc Lũy, cùng với gần 4000 đồng bào ra khơi. Trên tàu, anh gặp Elvis Phương, ca sĩ đầu tiên đã hát bài Chờ Người của anh khoảng năm 1972. Cũng trong đám người dày đặc đó, có một cô bé còn bế trên tay, sau này là á hậu Việt Nam tại Paris và trở thành nữ ca sĩ Bảo Hân.

Vì không có ý định ra đi, cho nên Lam Phương hoàn toàn chẳng chuẩn bị bất cứ thứ hành trang nào để đem theo. Anh bỏ lại chiếc xe hơi, hai căn nhà lớn và khoảng 30 triệu đồng trong ngân hàng để lên đường với hai bàn tay trắng và vài bộ quần áo ! Lúc ấy, lương một vị tổng giám đốc hoặc một vị đại tá trong quân đội chỉ có mấy chục ngàn một tháng ! (nên nhớ vàng 9999 Kim Thành lúc đó chỉ có 36.000d9VN/lượng)
Định cư ở Mỹ, cái job đầu tiên anh làm trong hãng Sears là lau sàn nhà và cọ cầu tiêu! Rồi chuyển sang làm thợ mài, thợ tiện, bus boy. Tuy vậy, cứ mỗi cuối tuần anh vẫn cố gắng thuê một nhà hàng, biến thành phòng trà ca nhạc để đồng hương có chỗ gặp nhau và để chính anh cùng Túy Hồng đỡ nhớ sân khấu. Nghề này, chẳng những lợi tức không có bao nhiêu mà buồn thay, chỉ sau một khoảng thời gian ngắn, anh khám phá ra người bạn đời không còn thủy chung với anh nữa. Anh cay đắng vật vã, cố gắng hàn gắn nhưng không xong. Anh biết cái thế của anh đã mất hẳn từ khi ra hải ngoại, bởi tiền bạc, danh vọng đều chỉ còn là trong kỷ niệm.

Nỗi đau ray rứt của cuộc tình tan vỡ trên đất khách đã là động lực sâu thẳm khiến anh sáng tác mấy bản nhạc rất bi thương, trong đó có một bài để đời là Lầm :

“Anh đã lầm đưa em sang đây / Để đêm trường nghe tiếng thở dài / Thà cuộc đời im trong lòng đất…”
Rồi anh ngậm ngùi bỏ Hoa Kỳ sang Paris, xin vào làm công việc đóng gói quét dọn cho một tiệm tạp hóa. Cũng tại đây, anh gặp lại ông bà Tô Văn Lai, chủ nhân Trung tâm băng nhạc Thúy Nga, vốn đã quen biết anh ở Sài Gòn từ trước năm 75. Thúy Nga ngày ấy cũng còn quá nghèo, chỉ sang lại những băng cũ mang theo từ Việt Nam, nên chả có việc gì cho Lam Phương làm. Chính bản thân ông Tô Văn Lai, Giáo sư Triết ở Sài Gòn, dân trường Tây từ nhỏ, giờ đây cũng phải đi học nghề sửa xe và đứng bơm xăng ở vùng Bondi, ngoại ô Paris.

Lam Phương tiếp tục sống lầm lũi cho qua ngày ở kinh thành ánh sáng, mãi cho đến khi anh bất ngờ gặp một khúc rẽ tình cảm mới: Một người đàn bà rất đẹp đã đến với trái tim anh, giúp anh xóa đi những ngày tăm tối vừa qua. Nhờ khúc rẽ ấy, chúng ta mới có được một loạt ca khúc chan hòa niềm vui như Mùa Thu Yêu Đương, Tình Hồng Paris, Tình Đẹp Như Mơ, và nhất là Bài Tango Cho Em :

“Từ ngày có em về/ Nhà mình ngập ánh trăng thề…”

Cũng trong khoảng thời gian tạm cư ở Paris, anh sáng tác 3 ca khúc nổi tiếng khác mà giờ này thính giả vẫn thích nghe đi nghe lại :
- Cho Em Quên Tuổi Ngọc : Anh đặt cả lời Pháp lẫn lời Việt, viết cho một cuốn phim. Tựa tiếng Pháp là C’est Toi.
- Em Đi Rồi : Anh viết cho chuyện tình tan vỡ của nữ ca sĩ Họa My, khi Họa My sang Pháp để lại người chồng ở Việt Nam.
- Một Mình : Cảm xúc của chính anh buổi sáng thức dậy, cô đơn nhìn ra cửa trong ánh bình minh.

Bước sang đầu thập tiên 1990, Trung tâm Thúy Nga tương đối đã có cơ sở vững vàng ở Paris lẫn Cali sau khi sản xuất thành công một loạt video tuồng cải lương và các chương trình Paris By Night bắt đầu từ năm 1983. Lúc ấy, Thúy Nga mới quyết định thực hiện một cuốn Paris By Night chủ đề nhạc Lam Phương.
Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh Lam Phương vào tháng 03 năm 1993, khi trời Paris còn đang se lạnh. Mặc dầu lúc này Lam Phương đã chia tay người đàn bà từng mang cho anh “những nụ hồng Paris”, nhưng cuộc sống của anh đã tạm ổn định cả mặt tinh thần lẫn vật chất, một phần nhờ có cô em gái từ Việt Nam sang tỵ nạn, mở tiệm ăn Như Ánh ngay tại Quận 13, giao cho anh làm manager.

Lúc gặp tôi, anh đã hoàn toàn lấy lại phong độ, tìm lại sự tin yêu trong cuộc đời, quên hết những nhọc nhằn gần 20 năm sóng gió vừa qua. Anh cho biết : Anh ít đọc sách của tôi, nhưng em gái anh, chủ nhà hàng, thì bất cứ lúc nào rảnh rỗi, cô cũng để cuốn tiểu thuyết Màu Cỏ Úa. Nhờ vậy, tuy gặp nhau lần đầu mà anh với tôi đã có cảm tưởng như quen nhau từ lâu.

Bài học đầu tiên tôi học ở anh Lam Phương là sự bình dị và khiêm tốn. Một người từng nổi tiếng từ lúc tuổi chưa đến 20, từng có một cuộc sống giàu sang ở Sài Gòn, giờ này ngồi tiếp chuyện tôi trong cái quán nhỏ, bằng một thái độ rất chân tình và lịch sự, mặc dầu tôi thua anh về mọi mặt. Cái ấn tượng ban đầu ấy khắc ghi mãi trong lòng tôi cho đến hôm nay.

Sau sự thành công của Paris By Night “Bốn Mươi Năm Âm Nhạc Lam Phương”, chỉ hơn một năm sau, Thúy Nga lại thực hiện thêm một chương trình Lam Phương thứ 2 bởi nhạc anh còn quá nhiều. Cuốn này tôi đặt tựa đề là “Lam Phương, Dòng Nhạc Tiếp Nối’.

Sau cuốn băng ấy, Lam Phương quay về định cư tại Hoa Kỳ năm 1995. Người đàn bà bảo lãnh anh trở lại Mỹ tuy không phải là một cuộc tình lớn trong đời, nhưng anh cần một mái ấm ổn định ở tuổi đã trên 55. Về lại Cali, anh tiếp tục sáng tác và lâu lâu phụ việc với Trung tâm Thúy Nga lúc này đang trên đà thăng tiến mạnh mẽ.

Dòng đời đang êm trôi thì ngày 13/3/1999, trong lúc đang dự tiệc ở nhà một người thân, không may anh bị tai biến mạch máu não. Từ đó anh nói không ra lời, một nửa thân thể gần như bại liệt hoàn toàn. Bàn tay đánh đàn ghi nốt nhạc mấy chục năm qua, bây giờ không sử dụng được nữa. Anh chị em nghệ sĩ cùng nhau tổ chức đêm nhạc Lam Phương tại nhà hàng Majestic để hỗ trợ anh về cả hai mặt tinh thần và tài chánh. Tôi bay sang góp mặt, anh chỉ nắm tay tôi ứa nước mắt mà nói không thành câu.

Vài hôm sau, người đàn bà đang chung sống với anh, cũng lặng lẽ chia tay, bỏ lại anh trên chiếc xe lăn, bơ vơ trong căn nhà vắng, để ngày nay anh thấm thía với nỗi quạnh hiu như những lời ca tiên tri chính anh đã viết :

“Sớm mai thức giấc / Nhìn quanh một mình !”

Thời gian trôi qua quá nhanh ! Mới đó mà Lam Phương “nhìn quanh một mình” đã 11 năm ! Anh đã cố gắng vượt bậc, cố giữ tâm hồn thư thái và thể dục đều đặn. Nhờ vậy thỉnh thoảng anh có thể tạm bỏ xe lăn, đứng dậy chống gậy đi một vòng quanh nhà. Nỗi buồn lớn nhất của anh từ ngày gặp nạn là không còn đánh đàn và viết nhạc được nữa bởi một nửa thân thể vẫn hoàn toàn bất động, mặc dầu trí óc anh rất sáng suốt.

(Theo Thoi Bao)

Edited by user Sunday, September 30, 2012 1:38:02 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#52 Posted : Sunday, September 30, 2012 2:05:51 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)

“MẶT TRỜI ĐEN QUÁ ĐEN, ĐEN NHƯ ĐỜI TA!”


Chuyện phiếm đọc trong tuần thứ 26 thương niên năm B 30.09.2012

“Mặt Trời đen quá đen, đen như đời ta!”
“Đời hằng mong thoát đi, đi khung trời xa.”

(Nguyễn Trung Cang – Mặt Trời Đen)

(Mt 6: 14-15)

Có một thời, chừng như hồi đó là thập niên 50 hay 60 thì phải, bần đạo kịp thấy lòng mình rộn lên những ca từ như “Mặt Trời Đen quá đen” do Trung Cang viết. Ca từ này, trùng hợp với ý/lời ở nhạc bản “Noir, c’est noir!” của Johnny Halliday, rất cùng thời. Ca từ nhạc trẻ, khi đó diễn tả mặt trời đượm mầu đen, như đời mình. Gọi đó là lời tiên tri hoặc sấm hay không, bần đạo thật chẳng dám. Chỉ dám nhớ mỗi điều là: ca sĩ thời ấy cứ thích hát các nhạc bản có nhịp điệu kích động. Còn, ý/từ có ra sao cũng chẳng cần bàn.

Hôm nay, ngồi buồn xét lại lời ca hôm nào, bần đạo đây thấy có cái gì đó nó khiến mình cứ phải suy phải nghĩ cũng rất lung. “Lung” đây, dĩ nhiên chẳng thể nào lung lạc niềm tin hay niềm gì đó cho cam. Mà, chỉ thấy hôm đó sao các tác giả lại cứ muốn người nghe nhắc nhở cảm thông với chuyện đời mình, thế thôi. Cảm thông chuyện đời, nay người người lại vẫn bảo: dù ta sống ở thời nào đi nữa, hãy cứ hy vọng vào sự thứ tha, vì Đấng-Thánh-Hiền-Bậc-Trên từng khẳng định: “Dậy mà đi, niềm tin đã cứu con!”

Hôm nay đây, nhân lúc dừng lại chỉ dăm ba phút phù du, bần đạo lại mời bạn và mời tôi, ta suy nghĩ đôi điều về niềm tin có sám hối, thứ tha, có cả ân lộc cho thấy đời mình không chỉ gồm tóm mỗi chuyện như bên dưới:

“Cuộc đời như chó hoang, lang thang về đêm.
Cuộc tình không mấy khi nghe câu dịu êm.
Mặt trời không muốn sáng, soi cho ta thấy
nắng lên trong đêm dài, cho đời ta ấm áp.”

(Nguyễn Trung Cang – bđd)

Thật ra thì, đời mình hoặc đời người dù có như “chó hoang, lang thang về đêm”. Hoặc, như “Mặt trời không muốn sáng” để “soi cho ta thấy”, có “nắng lên trong đêm dài cho đời ấm áp” đi nữa, thì hỡi bạn và tôi, ta vẫn thấy lòng rất ấm nhờ lời vàng Chúa dạy còn đó vẫn y nguyên:

“Thật vậy, nếu anh em tha lỗi cho người ta, thì Cha anh em trên trời cũng sẽ tha thứ cho anh em.
Nhưng nếu anh em không tha thứ cho người ta, thì Cha anh em cũng sẽ không tha lỗi cho anh em.”

(Mt 6: 14-15)

Xem thế thì, đời mình và đời người chỉ thấy ấm lòng/ấm dạ khi đã và đang tha thứ hoặc nhận ơn thứ tha từ người khác. Nhưng, trước khi để lòng dạ mình được ấm áp hơn với những xác quyết từ bậc thày uyên bác, tưởng cũng nên tạt ngang qua đôi ba truyện kể để thư giãn, rồi sẽ tính. Tính, cả những chuyện hoặc “sự thể” được kể ra đây như thế này:

“Sáng hôm ấy, một ngày đẹp trời hơi bị hiếm, tôi bèn tranh thủ ra phòng mạch sớm hơn thường lệ. Mới tám rưỡi, đã thấy bệnh nhân đứng tuổi nọ ngồi đó chờ tôi xem lại vết mổ để cắt chỉ. Xem ra, ông có hơi vội vì còn phải đi đâu đó có cuộc hẹn. Tò mò không ít, tôi bèn hỏi ông một đôi câu xem ông có vấn đề gì không mà cứ nhấp nha nhấp nhỏm như thế, ai dè ông liền trút bầu tâm sự kể cho tôi nghe hệt như với người nhà. Nghe xong tôi lại hỏi:

-Bộ, ông có cái hẹn nào khác hay sao mà vội thế?
-Hẹn hò gì đâu, bác sĩ. Tuổi này mà hẹn hò với ai nữa cơ chứ.
-Thế sao tôi thấy ông có vẻ nóng ruột lắm thì phải?
-Dạ, không phải thế đâu. Chả là, lâu nay tôi hạ quyết tâm giữ đúng hẹn dù có chuyện không cần đúng giờ.
-Thế thì lần này ông có hẹn gặp ai thế?
-Là bà xã của tôi thôi.
-Tuổi này đi gặp vợ mà cũng phải đúng giờ sao?
-Đúng vậy. Bởi, khi xưa tôi từng thất hẹn nhiều lần với bà ấy, thế nên hôm nay tôi có lời thề là sẽ không bao giờ lỡ hẹn với người tình của mình đến suốt đời.
-Sao gọi là người tình của mình, lãng mạn quá nhỉ?
-Ấy! Chuyện chẳng có gì là lãng mạn đâu bác sĩ, nó cũng chỉ thế này: Hồi đó lần đầu tiên gặp người vợ sắp cưới, tôi trễ tầu cũng khá lâu, vì lúc ấy tôi đinh ninh mình có hẹn với một người khác, nên đã quên khuất đi mất. Khổ nỗi là người vợ sắp cưới của tôi biết cái tật hay nịnh đầm của tôi, nên mới tính cho tôi đi tầu suốt cho tiện bề sổ sách. Kỳ đó, tôi phải năn nỉ đến gẫy lưỡi mới êm. Cũng vì nể mặt bà con chòm xóm, nên bà ấy tuyên bố chỉ tha cho tôi lần ấy thôi. Sau này, có lỡ mà tái phạm, thì tôi chỉ còn mỗi nước đi chầu Diêm vương là xong ngay, chứ bà ấy sẽ không tha. Bởi thế nên, mới vội vã…
-À ra thế. Vậy, bây giờ tôi giúp bác giữ trọn lời thề năm xưa nhé. Xong! Bây giờ bác có thể “ra đi” gặp bã được rồi đấy. Nhưng hãy nhớ lời vợ dặn, đừng có đào hoa nữa, đấy nhe ông!.”

Người kể hôm nay từng nói với mọi người rằng: truyện kể hôm nay thật ra chẳng có gì gọi là “rách việc” hết. Có kể ra đây, cũng để coi đó như một dẫn nhập cho đề tài hơi khô cứng và chậm tiêu, thôi. Minh định rồi, người kể nay đã cùng tôi, mời bạn đọc lẫn bạn nghe qua CD, cứ tha hồ mà “lướt sóng” với chuyện phiếm, để gọi là “mua việc” cho tiện việc.

Mua việc, là mua vào mình những chuyện lình xình rất “rách việc”. Mua việc, là “buôn chuyện” Đạo, xục xạo chuyện đời những là thứ tha/tha thứ cả đến lỗi phạm rất tày trời. Và, mua việc là mua vào mình những chuyện mà người người ở chốn nợ đời ít bàn ra tán vào, cho thông thoáng. Bàn, chuyện đạo/đời có lỗi phạm khơi khơi, cần sám hối với ăn năn. Mua việc, là mua chuyện “bực mình” không tên tuổi để rồi cứ tự hỏi: không biết có nên tha thứ nữa hay không. Và, mua chuyện còn là mặc vào mình những chuyện lỉnh kỉnh mà người đời thường hay né tránh.

Vậy thì, hỡi bạn và tôi, ta không ngại ngùng thì cứ mua việc cho rộng đường dư luận rất lai rai, dài dài, để nói: từ ngàn xưa, ở đất miền Do thái xa xôi/diệu vợi có các vị “lão làng”/“già làng” từng bàn nhiều những chuyện tha thứ đến 77 lần 7 như Tin Mừng thánh Mátthêu từng ghi như sau:

“Thưa Ngài, nếu anh em tôi có lỗi với tôi, tôi phải tha đến mấy lần? đến 7 lần phải không?

Đức Giêsu nói với ông:

- ‘Ta không nói: đến 7 lần mà đến 77 lần 7..”

(Mt 18: 21-22)

Ngôn ngữ thời nay, người người sử dụng cụm từ “tha thứ” khác thời xưa, cũng rất nhiều. Người thời nay khi nghe thế, sẽ bảo: “Ấy! Bạn đừng bận tâm mấy chuyện ấy!” Người Công giáo phương Tây, cũng vậy, mỗi khi nghe ai nói lời xin lỗi, lại cứ bảo: “Thôi! Ta hãy quên chuyện ấy đi!” hoặc: “Hãy bỏ qua giùm tôi đi, hỡi bạn hiền!.” Hoặc: “Đề nghị bà con mình ra ngoài kiếm cái gì làm vài ngụm, cho quên đời!” Có trường hợp, bạn nói: “Hãy quên tay đó đi. Hắn “dởm” chết được, hơi đâu mà bận tâm, cho mệt!”

Người đời sử dụng nhiều từ ngữ rất “thứ tha”, nhưng có lúc lại vẫn vi phạm sơ xuất/lỗi lầm đến độ khó mà nhận được thứ tha trở ngược lại. Bởi, mọi chuyện đâu phải cứ “đâm sau lưng chiến sĩ” rồi xin lỗi sao?

Tha thứ, là một trong các đề tài được nói nhiều ở Tân Ước. Hội thánh thường hay trích dẫn các chương/đoạn nói đến yêu cầu này rải rác trong Tin Mừng như thánh Mát-thêu nói trong kinh Lạy Cha, và lời hỏi/đáp giữa Chúa và tông đồ của Ngài; hoặc, Tin Mừng thánh Luca có truyện “người con đi hoang” phá tán tài sản gia đình là thế, mà khi trở về vẫn được thứ tha, và còn được Cha nhân từ thết đãi tiệc rượu như người trọng vọng, vv…

Với người đi Đạo sống ở đời thường, không phải chuyện gì cũng đều có thể tha thứ một cách rất dễ dàng được. Bởi, khi thứ tha, người người đều lồng vào đó một động thái độc đáo/riêng biệt chỉ một mình mới có. Độc đáo, là bởi trong đó có tác dụng ngay ở đây, bây giờ, để đối xử cách riêng tư với người bị đụng chạm. Cung cách xử sự riêng tư, có dính đến giao dịch, trao đổi về đạo đức/chức năng, một động tác liên quan đến hai người: một tha thứ và một nhận sự tha thứ.

Người tha thứ, nhận trách nhiệm về sự xấu sẽ xảy đến. Không coi đó là xấu xa nữa. Người tha thứ có kinh nghiệm từng trải, đã biết tôn trọng cả người bị đụng chạm, không còn muốn gây thương tích cho đối tác của mình nữa. Có kinh nghiệm từng trải ở đây, là hiểu biết những tai hại xảy đến cho cả hai bên. Nên, mới cương quyết đổi thay. Mới mở đường cho mình lập lại khuôn khổ để có được sự thứ tha.

Trong khi đó, người nhận ơn thứ tha, quyết không trả thù hoặc có ý giáng trả mọi tai hại về vật chất cũng như tinh thần. Quyết từ nay không còn gây oan nghiệt/giận hờn cho bất cứ ai. Nhưng, nhất quyết đổi thay mọi thái độ dù hành xử của mình hay của ai khác không thể tha thứ được.

Đọc Tin Mừng, hẳn người đọc cũng thấy có khác biệt giữa ơn tha thứ Chúa ban và sự thứ tha từ người phàm. Chúa thứ tha, Ngài không kể số lần hoặc không gian/thời gian được dùng đến để tha thứ. Và ơn thứ tha Ngài ban ra, vẫn mang tính chất cao cả, không có gì để tranh luận hơn/thua. Tha thứ từ nơi con người, thường là có tha đấy nhưng với điều kiện này khác. Điều kiện ấy, được diễn tả qua câu ví: “bánh ít đi, bánh qui lại” hoặc, tha đấy nhưng từ nay thì đừng hòng ta nhìn mặt, đừng hòng được ta chơi với nữa . Tức, tha đấy nhưng không hẳn là tha vô điều kiện và/hoặc có hạn chế.

Và khác biệt rõ nét giữa thứ tha của ta với tha thứ từ Chúa, vẫn là câu Chúa nói: “Hãy trỗi dậy mà đi, niềm tin của con đã cứu con.” Nói cách khác, Chúa thứ tha cả khi con người cố chấp/biếng nhác hoặc tán tận lương tâm. Nói cho cùng, thứ tha của Chúa là sự tha thứ không câu nệ. Chẳng bao giờ Ngài trách cứ hoặc đe doạ trừng phạt bất cứ ai, dù người đó sơ xuất thật quá quắt.

Về tha thứ Chúa đòi, nay ta quay về với ca-từ vừa trích dẫn, sẽ thấy khác. Khác, ở chỗ:

“Nụ cười ta đánh rơi mất khi còn thơ
Chỉ còn hiu hắt trên đôi môi hững hờ
Từng niềm tin vỡ tan bước xa mông mơ
Mặt trời đen vẫn xua bóng đen nhởn nhơ

(Nguyễn Trung Cang – bđd)

Cũng may là, nghệ sĩ ở trên còn vớt vát đôi câu về “mặt trời đen” những hờn oán, rất như sau:

“Nụ cười chưa tan biến sao như nước mắt
Thấm lên đôi vai gầy ôi buồn đau biết mấy
Chuyện buồn mong quên hết ta mong quên hết
Vứt đi bao u sầu, mong tìm nơi nương náu.”

(Nguyễn Trung Cang – bđd)

Đúng thế. Hãy “vứt đi bao u sầu”, và “Chuyện buồn, ta mong quên hết”. Quên hết, để chỉ nghĩ đến niềm vui nhà Đạo mình vẫn quan niệm và nhắn nhủ.

Nhận định của nghệ sĩ về đời người có “Nụ cười chưa tan biến, sao như nước mắt thấm lên đôi vai gầy, ôi buồn đau biết mấy.“ Thế đó, là khác biệt giữa nhận định của nghệ sĩ ngoài đời với người đi Đạo. Tuy nhiên, khác biệt tha thứ giữa người đi Đạo và Đạo của Chúa vẫn thứ tha Ngài không đòi phải sám hối.

Khác biệt này, có tác giả từng viết ra lời nhận định nghe hơi lạ, nhưng rất thấm, như:

“Thánh Tôma Akinô từng nghĩ rằng tha thứ kiểu con người thực hiện không đòi phải sám hối, nhưng đó không là sự thứ tha của Thiên Chúa. Thiên Chúa, khi tha thứ, Ngài luôn tạo ra sự thể và hy vọng là người mắc lỗi sẽ sám hối. Thế nhưng, có học trò thuộc trường phái Tô-mít lại suy nghĩ theo cách khác. Vị ấy tên là M. Leblanc từng viết trong “Revue Thomiste” đăng vào năm 2010, tr. 595-614, đã có nhận xét như sau:

Lòng Chúa xót thương –tiếng La-tinh là: “Misericordia” một cụm từ được ghép từ hai chữ “Miser” (nỗi thống khổ) và “Cordia” (tâm can con người) chung làm một. Cụm từ này, nói lên điều cốt tuỷ là: tâm can con người luôn thấu hiểu/cảm thông sự thống khổ của người khác. Lòng xót thương, đến với những ai đau khổ, sầu buồn vì thiếu tiền thiếu của hoặc có sai trái do lỗi lầm mình mắc phạm. Xót thương cả những người đau ốm, yếu ớt hoặc thấy thua sút về mọi mặt, có giới hạn về mọi thứ khiến mình ra khốn khổ.

Thành thử, đó là lý do làm cho tâm can con người thấy xót thương cho những người rơi vào hoàn cảnh khốn đốn, nghèo khổ. Không thể có lòng xót thương nếu không định ra được sự thống khổ ở ai đó. Người có lòng xót thương là nhìn vào những ai đang khốn khổ khi nhìn lại chính mình. Làm như thế, người có lòng thương xót sẽ biết mình cùng một phận với người nghèo đói/khổ sở. Thấy mình đồng cảm với sự khốn khổ của người kia. Nếu bảo rằng thương xót là hành xử của tình yêu, thì người có lòng xót thương sẽ yêu đương người cùng khổ như thành phần của chính con người mình. Để chứng minh là mình có lòng thương xót, trước tiên mình phải cảm nghiệm chính mình cũng khốn khổ, có cùng một khổ ải như người khác. Với người khác.

Lòng xót thương, diễn tả tâm trạng của tâm can bao hàm cả tính xót xa lẫn thân phận khốn khổ cùng gộp chung ở một vị trí. Nơi tâm can con người đã thấy hiện diện cả tấm lòng xót xa hết mọi người. Tình thương xót tóm gọn cả sự sầu khổ của người khác rồi dùng đó làm của riêng mình, ngang qua tình thương yêu-kết hiệp với người mình đau xót. Người có lòng xót xa xem bạn bè như chính mình. Những gì làm bạn bè khổ sở cũng là yếu tố khổ sở riêng tư của chính mình. Tức, cả người xót dạ và cả người được thương vẫn cảm nghiệm cùng một tình tự hệt như thế. Cũng bị đụng chạm vì nó như cái gì đó thật rất xấu nằm ở trong. Nói cách khác, người có lòng dạ xót xa nỗi khốn khổ cả với người chịu khổ đau. Người già lẫn kẻ khốn khó đều thấy rõ nỗi khổ ngay bên trong người khác để rồi sẽ nói: tôi cũng thế. Người đau yếu, hãi hùng cũng khổ như nhau. Sự Xót xa dường như đòi phải nên khốn khó với người đau khổ ngay trong cơn khổ ải của họ. Ở đây nữa, Thiên Chúa là Đấng xót xa cả người khốn khổ theo cung cách đó và chỉ mỗi cách đó, thôi.

Bằng vào tình thương yêu-kết hiệp, người người coi bạn bè cũng như mình, quyết lấy đi mọi đau khổ của người khác làm của mình. Chính vì lý do này, mà cụm từ cảm thông/san sớt xuất từ tiếng La tinh “con-dolere” (cùng chịu khổ đau). Ở đây nữa, còn có nghĩa san sớt và cảm thông nỗi sầu của nhau, nữa.

Vấn đề hỏi rằng: Chúa có làm như thế không? Ngài thực hiện cá chuyện ấy chứ? Phải chăng Chúa từng làm hoặc vẫn coi con người như thành phẩm của chính Ngài? Nếu vậy, thì Chúa cũng mủi lòng cùng đau với nỗi đau của ta và cũng xót xa hết mọi người đấy chứ?

Có thể nói Chúa hành xử thay cho ta, nên Ngài chuyển thông chính Đức Chúa Cha đến với ta qua các nỗi khổ của ta. Thiên Chúa là Sự Tốt Lành Tiên Quyết tạo hiệu quả cất lấy đi hoặc làm vơi nhẹ nỗi khó khăn của ta. Tuy nhiên, việc đó dù có bảo bọc tính mủi lòng thánh thiêng thế nào đi nữa, việc ấy cũng không cho thấy cội nguồn của các hành động mà Ngài làm cho mọi người. Nếu hiểu thế, khác nào bảo Thiên Chúa chẳng có lòng đam mê/cảm xúc nào hết. Thiên Chúa là người chỉnh sử mọi khó khăn của ta chứ không là người cùng đồng cảm cho ta và với ta.

Nhìn cung cách hiệp nhất, sẽ thấy Chúa và ta cùng tham gia tiến trình yêu thương-kết hiệp dễ mủi lòng. Cung cách ấy, lòng cảm động xót xa người khác như chính mình. Điều đó dễ thấy nơi tình cảm thương yêu của mẹ hiền với đàn con: chính đó là tình thương yêu-kết hiệp thể hiện nơi món quà người mẹ tặng cho con. Bởi quà tặng, tức bản thân con cái là thực chất sống động do cha mẹ chuyển tặng. Cũng như câu truyện diễn tả Chúa tạo dựng người nữ ở sách Khởi Nguyên nói lên sự việc người phàm ban tặng thực chất đời mình để người khác (ở đây là con cái) được hiện hữu qua tạo dựng và như thế, người nữ là người nhận quà thương yêu/kết hiệp Chúa ban tặng từ nam nhân đầu đời thể hiện nơi nhân vật Ađam. Cũng một hình ảnh tương tư nơi hoa trái lủng lẳng trên cây nhưng chưa rớt xuống, vẫn là thành phần của chính cây. Hình ảnh này dù chỉ mang tính chất thể, nhưng tình trạng này cũng xảy đến bằng động tác thương yêu-hiệp nhất, rất xót xa/mủi lòng.” (xem Lm Kevin O’Shea CSsR, I Beg Your Pardon: A Study of What Forgiveness Means Giáo án giảng dạy tại Đại Học Công Giáo Úc, Sydney 26/5/2012 tr. 45-46)

Nói về tình thương yêu-kết hiệp theo ngôn ngữ thần học, là nói và diễn giải rất như thế. Còn, nói về cuộc đời theo kiểu nghệ sĩ ngoài đời, lại nói bằng lời ca, đôi lúc có cả tiếng khóc thét, cũng tối đen như:

“Sao ta vẫn thấy mặt trời đen như mực!
Mặt trời đen, đen như đêm ma quái Ah ha ha ha ha..
Sao ta vẫn thấy mặt trời đen như mực!
Mặt trời đen, đen như đêm ma quái Ah ha ha ha ha…”
(Nguyễn Trung Cang – bđd)

Nói về mặt trời dù “đen như mực” giống đời người, đâu có nghĩa là nghệ sĩ mình cứ thế “ăn thua đủ” để rồi tả tình/tả cảnh bằng những câu ca đầy than vãn và oán thán cả một đời. Oán và thán, cả đấng thánh hiền từng tạo dựng cuộc đời người, cho mình! Nói về cuộc đời rất không đen như mặt trời, là tiếp tục nói như đấng bậc ở trời Tây vẫn cứ bảo:

“Nhìn sự việc đầy thương yêu –dù khổ đau/đen tối vẫn còn đó- là tự hỏi: giữa Đấng Tạo Hoá và tạo vật có tương quan nào đó xem ra không được ổn. Tuy là thế, sự thật vẫn là sự thật, tức: vẫn luôn có tình thương yêu đậm sâu rất thánh thiêng quyết kết hiệp Đấng Tạo Hoá với tạo vật, còn vững mạnh hơn cả cách biệt về bản thể giữa Tạo Hoá và tạo vật ở đời.

Nếu ai đó lại tìm cách áp đặt sự cách biệt này vào với Tạo hoá và con người, thì chắc chắn người đó đã có vấn đề, Bởi, Thiên Chúa không thể tham gia kết hiệp vào thứ gì đó trong con người của ta mà lại không mang tính thánh thiêng của Thiên Chúa. Đúng hơn phải nói: Thiên Chúa thương ta như cái gì đó xuất tự chính mình Ngài. Điều này có nghĩa là: ngay trong ta, đã có sự tốt lành ở bên trong khiến cho Thiên Chúa thương yêu ta đến độ muốn cho ta được kết hiệp với Ngài không thể có giới hạn hoặc nhược điểm. Thiên Chúa chuyển đạt sự hiện hữu thánh thiêng của Ngài cho ta vì mục đích kết hiệp đó. Và khi Thiên Chúa thông chuyển chính mình Ngài cho ta, thì việc đó đến từ sự tốt lành của Thiên Chúa, mà ta gọi là tạo dựng. Và, khi Thiên Chúa thuyên chuyển chính mình Ngài cho một thực thể mang trong mình một nhược điểm hoặc hạn định hoặc cả đến sự xấu, mà lại đến từ lòng xót xa thương yêu của Ngài, thì ta gọi đó là gì đây?Có thể đó là tầm kích (thường thì đó là tầm kích dè dặt, không đúng cách) về tạo dựng. Và, có lẽ ta phải dùng ngôn từ nào khác để cắt nghĩa hiện tượng này, mới đúng…

Sự việc này không giống như tình thương yêu xót xa kiểu con người, nhưng còn hơn thế nữa. Như thế thì, đó không phải là tương quan mang đầy bản thể giữa tạo vật và Đấng Tạo Hoá. Chính ra phải hơn thế nữa. Thiên Chúa thương yêu ta như là chính mình Ngài, và việc này vẫn tồn tại dù sự thân thiện giữa ta với Chúa bị cắt đứt. Trên thực tế, thì căn bản là sự thể ấy sẽ được tái thiết lập vào sau lúc đứt đoạn, và ta gọi đó là sự thứ tha.

Ở đây nữa, ngôn ngữ vẫn mang tầm vóc rất hạn chế, lờ mờ một ẩn dụ. Thứ ẩn dụ khó lòng mà chỉnh sửa nếu không có ngôn ngữ cực mạnh của mặc khải mà người nhà Đạo gọi là Khải huyền.” (x. Lm Kevin O’Shea, bđd ở trên)

Nói cho cùng và còn muốn nói thêm về tha thứ, thì cũng chỉ bảo rằng: ở sự thứ tha thần thánh Chúa tặng ban, vẫn là sự toàn vẹn khác với việc ta mong đợi về sự vẹn toàn ở trong ta và nơi Chúa. Chính vì thế, nên ta thấy khó mà hiểu nổi làm sao lại có được sự thứ tha rất vẹn toàn khi con người của ta luôn là bất toàn.

Điều này chỉ có thể hiểu được bằng chuyện ví von/so sánh như bầu khí cởi mở và/hoặc tính cách tích cực thấy có ở sự tha thứ mang tính rất hạn chế nơi ta, mà thôi. Hạn chế, cả trong sự việc ta nhận là mình có cố gắng để thứ tha, nhưng chưa hoàn toàn. Bởi thế, cũng nên tìm thêm ngôn từ nào diễn đạt rõ nghĩa hơn và mạnh mẽ hơn về thứ tha hoặc tha thứ.

Trong khi chờ đợi để có được ngôn từ như thế, tưởng cũng nên về với truyện kể để suy tư và thư giãn, cho đẹp cuộc đời. Truyện để kể là những “sự” như sau:

“Trong một tiệm ăn, ông khách gọi bồi bàn mang cho ông ly café, nhà hàng mang tới một ly café trong đó có một con ruồi nhặng đang vẫy vùng, tìm đường thoát.

Qua sự kiện này, thông thường phản ứng của khách thế nào?

Khách Nhật: lễ độ trả tiền, không đụng tới ly café, kín đáo ra về.
Khách Ăng Lê: lạnh lùng chỉ cho chủ tiệm con ruồi trong ly.
Khách Pháp: phàn nàn, cau có vì ly café làm ông mất vui, phí phạm cả một ngày trong 3 tháng hè thường niên.
Khách Mỹ: gọi điện cho luật sư riêng, ra lệnh làm thủ tục kiện tụng, đòi 2 triệu dollars bồi thường thiệt hại tinh thần.
Khách Đức: đề nghị chủ tiệm thi hành kỷ luật với nhân viên có lỗi.
Khách Ý: mọi chuyện ổn thoả, nếu tiệm không tính tiền café và bữa ăn.
Khách Ả Rập: rút ngân phiếu mua tiệm ăn rồi đóng cửa, sa thải hết nhân viên.
Khách Thụy Điển: cảnh cáo chủ tiệm không tôn trọng sinh mạng và hạnh phúc của sinh vật.
Khách Mễ: gạt con ruồi, rồi uống hết ly café.
Khách Tầu: tu ly café ừng ực rồi nhậu con ruồi ngon lành, hỏi chủ tiệm có cách nào dụ thêm ruồi vào nhà bếp.
Khách Do Thái: dụ bán con ruồi cho người Tầu, bán ly café cho người Mễ, kiện chủ tiệm và nghiệp đoàn tiệm ăn về tội kỳ thị Do thái. Chính phủ Do thái tố cáo Hồi giáo đã sáng chế võ khí khủng bố mới bằng ruồi nhằm tiêu diệt Do Thái, ra lệnh cho quân đội nhẩy dù, đổ bộ, chiếm toàn vùng Gaza và một phần lãnh thổ Ai Cập dọc biên giới Palestine. Vận động Do thái tố cáo chính phủ Mỹ làm tay sai cho Hồi giáo, bán đứng Do Thái. Tổng thống Mỹ chính thức cáo lỗi và Thượng Viện biểu quyết tăng gấp ba viện trợ quân sư, kinh tế của Mỹ cho Do Thái.” (truyện cười trên mạng, vừa gửi đến)

Người kể truyện hôm nay lại bàn luận bằng sự việc kéo theo hành xử cần phổ biến: đó là sự tha thứ. Tha cho người đầu bếp pha cà-phê đã sơ ý để ruồi nhặng lọt vào ly. Truyện kể chẳng có gì là ly kỳ, hồi hộp hoặc đưa ra bài học nào hết. Nhưng người kể lại cứ kéo theo triết lý của nhà Đạo sống ở đời là phải biết tận dụng mọi tình huống để hiện thực một thứ tha, dù người phạm lỗi chẳng mảy may tỏ dấu gì là sám hối hết.

Không những thế, người kể hôm nay lại còn đề nghị người đọc chuyện phiếm qui về điển tích trích dẫn từ lời vàng của Chân Phước Têrêxa thành Calcutta như sau:

“Ngày nay, có quá nhiều đau khổ trong các gia đình trên toàn thế giới. Bởi thế nên, cầu nguyện cho mọi người trên thế giới là việc cũng quan trọng như tha thứ. Người ta hỏi tôi phải khuyên bảo thế nào cho đôi vợ chồng đang gặp khó khăn nghĩa là chung đụng sống với nhau nhiều năm mà không có tha thứ cho nhau, thì tôi luôn luôn trả lời: 'Hãy cầu nguyện và tha thứ'. Hãy làm thế cho các thanh thiếu niên từ các mái nhà đầy hung bạo: 'Hãy cầu nguyện và tha thứ' cho các người mẹ cô độc không được gia đình hỗ trợ: 'Hãy luôn cầu nguyện và tha thứ' và lúc nào cũng thầm thì với Chúa, rằng: 'Lạy Chúa, con yêu Chúa. Lạy Chúa, con hối lỗi thật rồi. Lạy Chúa, con tin Chúa. Lạy Chúa, con tín thác mọi sự thuộc về con cho Chúa. Xin Chúa giúp con yêu thương và tha thứ cho nhau như Chúa vẫn yêu thương tha thứ cho chúng con.” (Trích: Triết lý tuyệt vời và lối sống đơn giản của Mẹ Têrêxa Calcutta phổ biến trên mạng)

Nói cho cùng, suy tư cầu nguyện kiểu của Chân Phước Têrêxa thành Calcutta có là cung cách để ta bàn về cuộc đời mà người nghệ sĩ cứ tưởng và cứ hát rằng:

“Cuộc đời như chó hoang, lang thang về đêm.
Cuộc tình không mấy khi nghe câu dịu êm…”
(Nguyễn Trung Cang – bđd)

Lời cuối hôm nay, còn là lời nhắn ngược với nghệ sĩ hôm trước rằng: cuộc đời người và cuộc tình vẫn còn đó những “câu dịu êm” đấy chứ. Dịu êm đây, là tha thứ dù anh có nhận xét rất bi đát. Đời người, vẫn còn đó yêu thương-kết hiệp, nếu bạn và tôi ta vẫn chịu ra ngoài mà chào đón hết mọi người, trong tương quan tốt của con người.

Trần Ngọc Mười Hai

Chả bao giờ dám bảo rằng cuộc đời người rất đen đủi, dù có chán.

Tác giả Trần Ngọc Mười Hai
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#53 Posted : Sunday, September 30, 2012 7:52:52 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,610

Thanks: 635 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

Những dòng sông tranh đấu -
Bài thơ trong ngục tối của Blogger Điếu Cày


Damlambao - Các bạn thân mến, trong thời điểm mà tất cả mọi con mắt đều dõi theo phiên tòa xét xử các Blogger CLB Nhà Báo Tự Do, Danlambao nhận được một bài thơ gửi đến với nét chữ đúng là của Blogger Điếu Cày. Được biết, đây là những vần thơ do chính tay Điếu Cày viết trong tù, sau một thời gian, bài thơ được những người bạn tù giúp chuyển ra bên ngoài.

Danlambao rất hân hạnh được gửi đến các bạn bài thơ mang tên "Những dòng sông tranh đấu" của Điếu Cày trong thời điểm đầy xúc động này

Những dòng sông tranh đấu

Tác giả: Blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải.


Đêm đêm trong lao tù,
Tôi bỗng mơ thấy những dòng sông lạ.
Những dòng sông cuộn sôi hối hả,
Trên những nẻo đường đổ về trung tâm,
Những dòng sông lại gặp những dòng sông,
Hòa thành biển lũ.
Sóng biển trào dâng đòi Tự do Dân chủ,
Sóng cuốn phăng đi - thành lũy lũ độc tài,
Những dòng sông chảy mãi tới tương lai,
Chúng tôi đi, hòa cùng dòng sông,
Như những hạt phù sa, một phần bé nhỏ,
Cuộc đời tôi từ nay gắn bó,
Với dòng sông tranh đấu của quê hương,
Những dòng sông sinh viên xuống đường,
Chống quân Bắc triều xâm lược
Những dòng sông Công nhân
Hàng triệu người nhịp bước,
Đòi tăng lương, đòi tự lập công đoàn.
Những dòng sông của hàng triệu dân oan,
Đòi lại đất đai ruộng vườn bị mất.
Những dòng sông giáo dân,
Nguyện cầu đòi đất,
Tòa Khâm Sứ, La Vang, Giáo xứ Thái Hà...
Khơi dòng sông Tâm linh tuôn chảy đến mọi ngã,
Thắp nến hiệp thông cùng chung lời nguyện ước
Chống bất công, chống tham nhũng độc tài,
Như Lê Thị Công Nhân như Nguyễn Văn Đài
Nay giúp dân oan, mai hướng dẫn sinh viên hiểu biết về dân chủ,
Chúng tôi đi vì quyền dân chưa đủ,
Dù bị bắt giam trong lao ngục đọa đầy
Những dòng sông vẫn không nghỉ một ngày
Chạy về phía TỰ DO DÂN CHỦ.

DC

* Chân thành cảm ơn bạn "Nói thiệt" đã chuyển bài thơ của Blogger Điếu Cày sang văn bản.

danlambaovn.blogspot.com


UserPostedImage
thanks 1 user thanked Mắt Buồn for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 9/30/2012(UTC)
linhphuong  
#54 Posted : Sunday, September 30, 2012 8:56:30 AM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,873

Thanks: 316 times
Was thanked: 349 time(s) in 241 post(s)

Trung Quốc quảng bá chủ quyền Điếu Ngư trên hai tờ báo lớn của Mỹ


UserPostedImage

Hai trang lớn quảng cáo trên tờ New York Times ngày 28/09/2012 khẳng định "Điếu Ngư là của Trung Quốc".
REUTERS/Shannon Stapleton


Trọng Thành RFI

Hôm qua, thứ Sáu 28/09/2012, theo AFP, trên nhiều trang quảng cáo của hai nhật báo lớn của Hoa Kỳ New York Times và Washington Post, có các hình ảnh về quần đảo Điếu Ngư/Senkaku, với các ghi chú khẳng định đây là “vùng lãnh thổ thuộc về Trung Quốc từ thời cổ đại”.

AFP cho hay, tờ Nhân dân nhật báo Trung Quốc đã mua lại một số trang mầu quảng cáo của hai tờ báo kể trên, để quảng bá và khẳng định chủ quyền trên quần đảo tranh chấp với Nhật Bản. Bên cạnh tấm hình quần đảo rất lớn, là một bản đồ cho thấy vị trí của Điếu Ngư/Senkaku trên vùng biển Hoa Đông.

Quần đảo mà Trung Quốc gọi là Điếu Ngư, do Nhật Bản quản lý với tên gọi Senkaku. Đài Loan cũng đòi hỏi chủ quyền đối với quần đảo cách lãnh thổ nước này khoảng 200 km về phía đông bắc. Trong những tuần qua, quan hệ Nhật – Trung rơi vào khủng hoảng nặng nề đặc biệt với làn sóng biểu tình bài Nhật khắp Trung Quốc, được sự hậu thuẫn của chính quyền Bắc Kinh, theo nhận định của một số nhà quan sát.

Thứ Năm 27/9, Ngoại trưởng Trung Quốc Dương Khiết Trì cáo buộc Nhật Bản đánh cắp các hòn đảo này vào năm 1895, khi Tokyo buộc chính quyền Trung Quốc thời đó phải ký một hiệp ước « bất bình đẳng ». Trong khi đó, Nhật Bản khẳng định, các đảo này không nằm trong những vùng lãnh thổ mà Tokyo phải từ bỏ vào năm 1951, trong hiệp ước hòa bình San Franciso, ký kết với Hoa Kỳ. Trong hiệp định kể trên, Nhật Bản đã chấp nhận mất một số lãnh thổ.

Trên New York Times và Washington Post ngày hôm qua, Trung Quốc khẳng định « không chấp nhận các thỏa ước (mà Nhật Bản) ký kết riêng rẽ với Hoa Kỳ » trong các chú thích trên các tờ quảng cáo.

Cũng liên quan đến Điếu Ngư/Senkaku, Nhật Bản ghi nhận việc, Trung Quốc và Đài Loan mới chỉ đòi hòi chủ quyền quần đảo này kể từ năm 1971, không lâu sau khi có các phát hiện cho thấy vùng đáy biển xung quanh khu vực này có thể có dầu mỏ.
Hoàng Thy Mai Thảo  
#55 Posted : Sunday, September 30, 2012 11:25:29 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

BẦU CỬ, THUẾ VÀ CHIẾN THUẬT ĐẤU TRANH GIAI CẤP
Hương Saigon


Trong bất cứ một cuộc bầu cử nào, dĩ nhiên là mọi ứng cử viên đều vận dụng mọi nổ lực để thuyết phục cử tri dồn phiếu cho mình. Rất tiếc, phương tiện được coi như hữu hiệu nhất để tranh và đắc cử trên hí trường chính trị hiện nay là tuyên truyền, hứa hẹn những gì quần chúng thích nghe dù không thể thực hiện được hoặc không có lợi chung cho đất nước. Cũng rất tiếc là một số khá đông quần chúng chỉ chú trọng đến những gì ứng cử viên NÓI mà không quan tâm tìm hiểu sự thật về những gì ứng cử viên đã, đang và sẽ LÀM cho quốc gia dân tộc. Bài viết nầy nhằm làm sáng tỏ một vấn đề nóng bỏng đang được dùng trong cuộc tranh cử Tổng Thống (TT) Hoa Kỳ (HK) cho nhiệm kỳ sắp tới. Đó là thuế lợi tức và chiến thuật đấu tranh giai cấp.

Để thu hút quần chúng dồn phiếu cho mình, liên danh TT đương nhiệm Obama/ Biden khẳng định rằng liên danh đối lập Romney/Ryan, nếu đắc cử, sẽ là "chính phủ của nhà giàu". Lý do là vì Romney/Ryan chủ trưong giảm thuế, trong khi đó Obama hứa hẹn là sẽ tăng thuế "nhà giàu" (với lợi tức cá nhân hằng năm là $200,000, và lợi tức gia đình là $250,000). Nói một cách chính xác hơn, Romney/Ryan chủ trương giảm 20% thuế cho mọi tầng lớp (across the board). Trong khi đó Obama đề nghị tăng thuế lợi tức và lợi nhuận tư bản (capital gain) của "nhà giàu" lên 39.5%. Đây là sự khác biệt giữa hai đảng Dân Chủ và Cộng Hòa. Sự khác biệt nầy hoàn toàn dựa vào sự tin tưởng của hai phía về hệ quả kinh tế của chính sách thuế vụ. Đảng Cộng Hoà quan niệm rằng giảm thuế là một yếu tố quan trọng để khuyến khích đầu tư, đưa đến sự gia tăng sản xuất và giúp nền kinh tế tăng trưởng (khuyến cung). Trong khi đó, đảng Dân Chủ tin tưởng rằng tăng thuế để chính phủ có thêm tiền tài trợ cho các chương trình công cộng (giao thông, giáo dục, an sinh xã hội ...), đồng thời khuyến khích tiêu thụ (khuyến cầu).

Thay vì giải thích và biện minh chính sách của mình, liên danh Obama/Biden thực hiện chiến thuật tấn công bằng cách dồn hết nổ lực tuyên truyền nhằm biến đối thủ thành nạn nhân của mặt trận đấu tranh giai cấp: Nghèo chống giàu. Thật vậy, liên danh Obama/Biden không ngừng tuyên truyền rằng liên danh Romney/Ryan chỉ phục vụ cho "nhà giàu". Trong khi đó họ tự cho mình là chính phủ bênh vực nhà nghèo, hứa hẹn sẽ "tái lập" công bằng xã hội bằng cách tăng thuế "nhà giàu". Trên thực tế, trong suốt gần 4 năm tại chức, TT Obama chẳng những không tăng thuế “nhà giàu” mà còn gia hạn chương trình giảm thuế của TT George W. Bush (the Bush Tax Cuts). Hơn nữa, nếu được tái cử chưa chắc gì Obama có thể thay đổi thuế biểu vì mọi thay đổi thuế má đều phải được Quốc Hội chuẩn nhận.

Trên bình diện lý thuyết, người bênh và kẻ chống Obama/Biden có thể tranh luận một cách bất tận. Để làm sáng tỏ vấn đề, tốt nhất là nhìn thẳng vào cơ cấu của thuế lợi tức HK và tìm hiểu sự đóng góp vào tổng số thuế mà chính phủ HK thu được của các tầng lớp lợi tức (income classes), từ "nghèo" cho đến “giàu”. Những con số được trình bày dưới đây sẽ giúp đọc giả khách quan nhận chân được vấn đề.

1. Thuế Suất Theo Tầng Lớp Lợi Tức.

Bảng #1 cho thấy rõ là HK theo hệ thống lũy tiến (progressive): Người giàu đóng thuế cao, người nghèo đóng thuế thấp hoặc được hoàn toàn miễn giảm. Thật vậy, theo thuế biểu hiện nay (2012), đã được áp dụng từ nhiều năm trước đây, giới giàu có lợi tức $388,351 trở lên, phải đóng 35% thuế lợi tức. Trong khi đó, người nghèo (cá nhân có lợi tức hằng năm tối đa là $8,700 và gia đình có lợi tức hằng năm tối đa là $17,400) chỉ đóng 10% hoặc 0% nếu hội đủ điều kiện luật định. Rõ ràng, đây là một hệ thống thuế khá công bình (fair): Người có lợi tức cao, đóng góp nhiều, kẻ có lợi tức thấp đóng góp ít hoặc được hoàn toàn miễn thuế.
Bảng # 1. 2012 tax rates (Thuế suất, 2012)

UserPostedImage
Source: http://www.bankrate.com/...2-tax-bracket-rates.aspx


Bảng # 2 trình bày những dữ kiện về thuế lợi tức trong năm 2009. Điểm đáng chú ý nhất là:


(1) Tầng lớp 1% có lợi tức cao nhất đóng với thuế suất trung bình là 24.01% và phần đóng góp của họ vào tổng số thuế lợi tức mà chính phủ thu được lên đến 36.7%.

(2) Tầng lớp 50% có lợi tức cao phải đóng với thuế suất trung bình là 12.5% và số đóng góp của họ vào tổng số thuế mà chính phủ thu được lên đến 97.7%.

(3) Tầng lớp 50% có lợi tức thấp chỉ đóng với thuế suất trung bình là 1.85% và số đóng góp của họ vào tổng số thuế mà chính phủ thu được chỉ có 2.3%.



Theo một ước tính gần đây, có đến 47% đơn vị (cá nhân hoặc gia đình) đóng thuế được hoàn toàn miễn thuế. Một điểm nên lưu ý là các thuế suất trình bày trong Bảng # 2 là số trung bình. Thí dụ, thuế suất trung bình của tầng lớp 1% là 24.1%. Dĩ nhiên, có người đóng tối đa 35%, cũng có người đóng thấp hơn, chẳng hạn như 14%, tùy theo lợi tức của họ là do tiền lương (salaries and wages) hoặc lợi nhuận tư bản (capital gain). Như trình bày đưới đây, lợi nhuận tư bản dài hạn (long term capital gain) chỉ bị đánh với thuế suất là 15%.

Những con số vừa trình bày cho thấy rằng người giàu (1%) đã đóng góp một phần lớn (36.7%) vào tổng số thuế lợi tức mà chính phủ HK thu được. Tưởng cũng nên nhấn mạnh rằng thuế suất và tỷ số đóng góp của các tầng lớp lợi tức vừa trình bày dưới nhiệm kỳ TT Obama (Dân Chủ) cũng tượng tự với những con số dưới thời TT George W, Bush (Cộng Hoà).


Bảng # 2. Summary of Federal Income Tax Data, 2009
(Bảng Tóm Tắt Thuế Lợi Tức Liên Bang, 2009)

UserPostedImage
Source: Internal Revenue Service
Ghi Chú: 1 Tổng số đơn vị khai thuế; 2 AGI ( Adjusted Gross Income) = Tổng lợi tức điều chỉnh (triệu đồng); 3 Tổng số thuế lợi tức (triệu đồng); 4Phần thuế của nhóm; 5 Số trung điểm; 6 Thuế suất trung bình

Bảng # 3 trình bày thuế biểu cho lợi nhuận tư bản. Lợi nhuận nầy được chia ra làm 2 loại: (1) lợi nhuận ngắn hạn (short term capital gain) và (2) lợi nhuận dài hạn (long term capital gain). Lợi nhuận ngắn hạn là lợi tức thu được từ các đầu tư dưới 1 năm, lợi nhuận dài hạn là lợi tức thu được từ các dầu tư lâu hơn 1 năm. Lợi nhuận tư bản ngắn hạn được đánh thuế như lợi tức thường (regular income), nghĩa là phải đóng thuế theo tầng lớp lợi tức (income brackets), từ 10% đến 35%. Trong khi đó lợi nhuận tư bản dài hạn được đóng với thuế suất tương đối thấp là 15%. Lý do là chính phủ muốn khuyến khích đầu tư dài hạn nhằm gia tăng sản xuất để nền kinh tế ngày càng tăng trưởng.

Bảng #3 có thể được dùng để giải thích tại sao một người có lợi tức cao có thể đóng thuế lợi tức với một số thuế suất thấp, trong khi đó người có lợi tức thấp hơn có thể đóng với một thuế suất cao hơn. Thí dụ, ông Romney chỉ đóng 15.4% thuế lợi tức trong năm 2011, trong khi đó một người độc thân có lợi tức là $40,000 phải đóng 25%. Hai người áp dụng 2 thuế suất khác nhau vì hầu hết lợi tức của ông Romney là lợi nhuận tư bản dài hạn, trong khi lợi tức của anh độc thân là số lương hằng năm của anh ta.Tuy nhiên, tưởng cũng nên nhấn mạnh rằng điều nầy không có nghĩa là nhà triệu phú Romney đóng thuế ít hơn anh độc thân "nghèo". Thật vậy, với số lợi tức là $20,000,000, triệu phú Romney phải đóng 15.4%, tức là $3,080,000 (= 200,000,000 x .154), trong khi đó anh độc thân "nghèo" đóng $10,000 (= 40,000 x .25). Rõ ràng triệu phú Romney đóng thuế 308 lần nhiều hơn anh độc thân.

Khi nói rằng anh nhà nghèo phải đóng 25% thuế lợi tức và nhà triệu phú chỉ đóng 15.4%, mọi người công chính đều cảm thấy bất công. Tuy nhiên, nếu nói rằng ông triệu phú đóng thuế nhiều gấp 308 lần anh nhà nghèo thì mọi người đều thấy hài lòng và công nhận rằng hệ thống thuế lợi tức HK khá công bằng. Rõ ràng, con số không biết nói láo, nhưng người ta có thể lựa con số để tuyên truyền, tạo nên sự hiểu lầm nghiêm trọng cho khán, thính và độc giả. Do đó, cho rằng "nhà giàu" đóng thuế ít hơn "nhà nghèo" là không thành thật, nếu không nói là một lừa mị to lớn, tạo nên một mối chia rẻ trầm trọng giữ hai giới "nghèo" và "giàu" trong nước, đặc biệt là "nghèo" và "giàu" là hai ý niệm rất tương đối.

Bảng # 3. Thuế Suất Đánh Trên Lợi Nhuận Tư Bản (Capital Gain Tax Rate)

UserPostedImage
Source: http://www.moneychimp.com/features/capgain.htm


2. So Sánh Thuế Lợi Tức Của Obama Và Romney.

Theo hồ sơ thuế vụ liên bang, trong năm 2011, tổng số lợi tức của TT Obama là $789,074 (gồm lương TT là $394,821 và lợi tức thương mại là $441,369). Số thuế lợi tức mà TT Obama phải đóng trong năm 2011 là $162,074. Do đó thuế suất của Obama tính ra là 20.54%. Trong khi đó. tổng lợi tức của ông Romney trong năm 2011 là $20,901,075, và ông đã đóng $3,226,623 với thuế suất là 15.44%. Thuế suất nầy thấp hơn thuế suất của TT Obama vì hầu hết lơi tức của ông Romney là lợi nhuận tư bản dài hạn. [Nếu cần, đọc giả có thể vào links sau đây để quan sát kỷ hồ sơ thuế vụ của cả hai. Link để đọc hồ sơ thuế của TT Obama: http://www.whitehouse.go...lete_return_2011.pdfLink để đọc hồ sơ thuế vụ của ông Romney http://www.nytimes.com/i...romney-2011-returns.html ]

So sánh thuế lợi tức giữ TT Obama và ông Romney, hai điểm cần được lưu ý:
(1) Thuế suất của Romney chỉ có 15.44%, trong khi đó thuế suất của TT Obama là 20.54%. Cả hai đều đóng thuế theo luật định (không khai gian). Sự khác biệt nầy phát xuất từ sự khác biệt của lợi tức: Hầu hết lợi tức của ông Romney là lợi nhuận tư bản dài hạn nên thuế suất tối đa theo luật định là 15%. Ttrong khi đó TT Obama phải đóng 20% vì hầu hết lợi tức của ông không phải là lợi nhuận tư bản dài hạn.

(2) Mặc dầu ông Romney đóng thuế với một thuế suất thấp hơn, nhưng tổng số thuế của ông ấy 20 lần lớn hơn số thuế của TT Obama.

3. Chiến Thuật Đấu Tranh Giai Cấp Của Liên Danh Obama/Biden.

Những thách thức và cáo buộc trên đây của Obama đối với ứng cử viên TT Romey rõ ràng không dựa trên căn bản kinh tế hoặc pháp lý mà là một chiến thuật tranh cử đơn giản nhưng bén nhọn: Dùng các con số thật, nhưng không đầy đủ, nhằm nạn nhân hoá đối thủ qua mặt trận đấu tranh giai cấp.

Mặc dù những con số trình bày trên đây cho thấy rõ rằng (1) cả hai ứng cử viên TT đều là "nhà giàu" và (2) cả hai đều đóng thuế theo luật định, TT Obama vẫn thường xuyên thách thức và đòi hỏi ông Romney phải tiết lộ hồ sơ thuế vụ, đồng thời minh thị hoặc mặc thị cáo buộc Romney không đóng thuế một cách thích đáng, chống tăng thuế người "giàu" để bảo vệ quyền lợi riêng tư của chính mình, nói riêng, và của giới “nhà giàu", nói chung.



Gán cho đối thủ nhản hiệu "bênh vực và bảo vệ quyền lợi của nhà giàu" để gây cảm tình với dân "nghèo" là một chiến thuật có tính toán và không thành thật. Thật vậy, mặc dù biết rõ, nhưng TT Obama ít khi nhắc đến sự kiện là 50% của tổng số đơn vị đóng thuế chỉ đóng góp 2.3% tổng số thuế thu được, trong khi đó tầng lớp 1% có lợi tức cao nhất đóng góp đến 36.7% tổng số thuế thu được. Cũng thế, TT Obama ít khi đề cập đến sự kiện là tầng lớp 50% có lợi tức cao đóng góp 97.7% vào tổng số thu. Hơn nữa, Obama chưa bao giờ cho rằng mình thuộc thành phần giàu, mặc dù ông ấy là một triệu phú với lợi tức hằng năm (trong những năm gần đây) trên dưới một triệu Mỹ kim. Đặc biệt, TT Obama tuyệt nhiên không đề cập đến sự kiện là ông Romney đã đóng thuế nhiều hơn mình gấp 20 lần.



Trong các bài diễn thuyết vận động tranh cử, TT Obama luôn nhấn mạnh "công bằng thuế vụ" , khích động dân "nghèo" chống lại người "giàu", và hứa hẹn sẽ tăng thuế người "giàu" nếu ông được tái đắc cử. Tuy nhiên, nếu những gì TT Obama tuyên bố trở thành sự thật, ta sẽ thấy người không đóng thuế (47% có lợi tức thấp) sẽ tiếp tục được miễn thuế, trong khi những người đóng thuế nhiều (top 1%, 5% ..) sẽ đóng nhiều hơn. Nếu sự kiện nầy được gọi là "công bằng" thì người ta thể nói rằng đây là "công bằng thuế vụ theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.



4. Lời Cuối


Bài viết nầy không nhằm mục tiêu chống lại đề nghị tăng thuế của TT Obama, hay ủng hộ đề nghị giảm thuế của ứng cử viên TT Romney, hoặc cổ võ cho đảng Cộng Hoà, mà chỉ chú trọng đến vấn đề thuế vụ. Tăng hoặc giảm thuế phải được cứu xét cẩn thận với mục tiêu đẩy mạnh sức phục hồi của nền kinh tế sau cuộc suy thoái vừa qua. Tuy nhiên, dùng vấn đề thuế vụ để tạo nên cuộc đấu tranh giai cấp, chia rẻ người nghèo và người giàu là một điều bất hạnh cho đất nước.
Trong một quốc gia tự do dân chủ và tôn trọng công bằng xã hội, người giàu nên đóng góp nhiều và người nghèo đóng góp ít. Tại Hoa Kỳ, điều nầy đã và đang được thực hiện chính xác như thế: Tầng lớp 1% giàu nhất đóng góp 36.7%, tầng lớp 50% có lợi tức cao đóng góp 97.7%. và tầng lớp 50% có lợi tức thấp chỉ đóng góp 2.3% vào qũy thuế lợi tức liên bang.
Người công dân Hoa Kỳ cần được nhắc nhở rằng chính nền kinh tế thị trường tự do, tài năng và sự chuyên cần của người dân đã giúp cho cho Hoa Kỳ trở thành một quốc gia phú cường nhất thế giới. Chính sự trọng đãi tài năng đã tạo nên sáng kiến và tiến bộ. Cũng chính vì trọng đãi tài năng mà Hoa Kỳ đã hấp dẫn được nhiều nhân tài từ các quốc gia trên thế giới để xây dựng một quốc gia vô địch về nhiều phương diện. Chính vì có cơ hội đồng đều (equal opportunities) mà dân di cư cũng như người tỵ nạn chính trị tại Hoa Kỳ được tự do thi thố tài năng để thăng tiến và theo đuổi giấc mơ riêng của mình.
Chính sách chống lại sự thành công do tài năng cá nhân bằng cách áp đặt sưu cao thuế nặng là một chính sách phản xây dựng, tạo ra nguy cơ làm giảm tiềm năng của quốc gia dân tộc. Chính vì thế, mọi âm mưu gây chia rẽ để tiến thân cần phải được vạch rõ và mặt trận đấu tranh giai cấp cần phải bị triệt tiêu càng sớm càng tốt.

Huong Saigon
(29/09/2012)

Edited by user Sunday, September 30, 2012 11:29:52 AM(UTC)  | Reason: Not specified

langthang09  
#56 Posted : Sunday, September 30, 2012 4:59:35 PM(UTC)
langthang09

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 1,981

Thanks: 853 times
Was thanked: 1047 time(s) in 469 post(s)

UserPostedImage

Sài gòn, chiều langthang

Sài gòn chiều nay mưa đó em
Anh một mình giữa phố mưa nghiêng
Thèm một vòng tay bè bạn
Chia sẻ con đường lá đổ thân quen

Sài Gòn chiều nay gió đó em
Anh langthang đợi phố lên đèn
Hỏi lòng mình sao không bến đậu
Để chòng chành năm tháng đảo điên

Sài Gòn chiều nay cũng heo may
Anh cứ đi giữa mưa giăng đầy
Trời cứ mưa và anh cứ nhớ
Thuở Sài gòn có áo em bay

Sài Gòn chiều nay người rất nhiều
Sao anh nhìn con phố đìu hiu
Không bước chân em cho đường thổn thức
Không mắt em nhìn sau tóc xiêu xiêu

Sài Gòn chiều nay trời rất buồn
Anh một mình nên Sài Gòn buồn hơn
Không có em nên Sài Gòn rất lạnh
Anh nghe lòng buốt lạnh từng cơn

Trần Hoan Trinh

thanks 1 user thanked langthang09 for this useful post.
Hoàng Thy Mai Thảo on 9/30/2012(UTC)
hongvulannhi  
#57 Posted : Sunday, September 30, 2012 8:35:59 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)

Thư kính gửi chị Khánh Ly

Saturday, 29 September 2012 13:56

Cali Today News – Tòa soạn Cali Today vừa nhận được lá thư sau đây của một số bạn trẻ từ trong nước gửi đến. Xin trân trọng gửi đến ca sĩ Khánh Ly và qúy độc giả tham khảo.

Chúng em,một nhóm nam, nữ sinh trẽ thuộc các trường đại học rãi rác trên khắp 3 miền đất nước xin mạo muội gửi đến chị bức tâm thư này trước khi chị về Việt Nam hát (nếu đúng như báo chí đang quảng cáo)!)
Chúng em, một thế hệ trẻ sinh ra sau thời chinh chiến. Cái thế hệ 7X, 8X... 9X này nay đã bắt đầu lớn lên cùng vận nổi trôi của đất nước và bắt đầu đam mê nhạc. Trong đam mê đó, chúng em bắt gặp dòng nhạc Trịnh cùng tiếng hát Khánh Ly với những lần nghe lén qua băng nhựa hoặc bán công khai khi tụm năm tụm ba uống cà phê để thể hiện mình đã trưởng thành.

UserPostedImage

Khánh Ly và Trịnh Công Sơn. Photo courtesy: Khánh Ly


Ở đó, chúng em gậm nhắm từng nốt nhạc và từng lời ca của 1 nhạc sĩ đã ra đi để lại "Gia tài của mẹ" với 1000 năm đô hộ giặc Tàu… sao mà thắm thía thế! Ở đó, chúng em lặng lẽ nhìn nhau với "Người chết 2 lần thịt da nát tan" trong "Đại bác ru đêm" vì trên đường xe cứu thương chở vào bệnh viện thì trúng đạn pháo kích lần thứ hai nữa. Có lần cô chủ quán cà phê giải thích "Không phải thế đâu! Người chết 2 lần là vì "đồng đội được lệnh không thể mang xác bạn mình vô (bưng) rừng lại nên cài mìn dưới xác để trả thù khi địch đến lấy xác trưng bằng chứng cho nhân dân xem! Chúng em chả biết cái nào đúng nên lần này chúng em mong chờ chị Khánh Ly về VN hát để chúng em hiểu rõ và nhận diện rõ hơn qua cách thể hiện của chị, người chuyển tải trọn vẹn ý đồ con tim của họ Trịnh!

Những bài hát của "Ca Khúc Da vàng" Nối vòng tay lớn, vượt không gian thời gian này của họ Trịnh đã thầm lặng đi vào trong máu tim nhân dân Việt Nam nói chung và chúng em nói riêng.

Tiếc thay, ngày xưa những người đàn cô đàn chị như chị hát thì được phong cho là "người yêu nước", còn bây giờ chúng em cất tiếng lên là sẽ được tặng cho danh hiệu "phản động", là tuyên truyền chống chế độ, là làm mất trật tự là "làm mất vẽ đẹp thành phố" và là do âm mưu xúi giục của bọn diễn biến hòa bình".

Chúng em không hiểu nếu sắp tới đây chị về mà hát "Gia tài của mẹ", Đại Bác ru đêm" hoặc "Hát trên những xác người", “Nối vòng tay lớn”... trên sân khấu để chúng em được hát theo chị dưới sân khấu và cùng đứng dậy vỗ tay thể hiện "người yêu nước"như chị thì "hạnh phúc nào bằng"?

Chúng em không muốn thất vọng khi phải nghe "Diễm xưa","Mưa hồng".... vì sẽ bị đám bạn bè chọc quê "Xưa rồi Diễm ơi!". Chúng em cũng chẵng màng nghe chị song ca (với Bằng Kiều chẵng hạn) về những bản nhạc tình ca của Trịnh (như trên Paris by night) vì ở đây cũng có nhiều ca sĩ trẻ đẹp thể hiện "nhạc tình thời đại", nhảy múa như con rối phù hợp với xã hội chủ nghĩa đầy rẫy ra rồi chị ạ!

Hoặc nếu trên chỉ cho phép chị hát những bài nhạc tình vu vơ của Trịnh thì mong chị hãy rút ngắn lần hát lại vì bây giờ làm sao chị có thể thể hiện ngọt ngào sâu thẳm như tuổi 20 của chị trong băng nhựa còn truyền tay nhau của chúng em phải không chị? Vì vậy chúng em ao ước nghe và nhìn chị biễu diễn tâm tư của 50 năm về trước cho thật với lòng chị thì giá trị tâm tư này mới là tâm tư chúng em chị ạ!
Có một điều chúng em muốn thưa cùng chị là chúng em đã hụt hẫng, thất vọng 1 lần qua vụ về trình diễn của chú Chế Linh, lần này chị đừng để chúng em thất vọng thêm một lần tương tự nữa! Chị hãy chứng tỏ là "cây đại thụ" đặc biệt chuyển tải ước vọng tuổi trẻ chúng em qua nhạc Trịnh nhất là trong tình hình dầu sôi lửa bỏng của biển Đông, một "gia tài của mẹ" không thể thêm 1000 năm nô lệ giặc Tàu nữa như Trịnh công Sơn đã viết.

Kính chúc chị nhiều sức khõe và thực hiện những giấc mơ của chị.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#58 Posted : Sunday, September 30, 2012 11:25:33 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)

Cô có biết tôi là ai không?


Sunday, September 30, 2012 5:00 PM

Câu hỏi đầu tiên của Đài Phát Thanh America FM là:

-Hôm nay quý vị có truyện nào đáng kể trong tiết mục “Có biết tôi là ai không?” thường lệ không?

Một phụ nữ gọi vào nói rằng cách đây vài năm khi đến thăm người cậu tại trai chăn nuôi ở Billing, tiểu bang Montana, bà có dịp đi ăn tối tại một nhà hàng mà không giữ chỗ trước. Thực khách phải đợi chừng 45 phút, và trước đó đã có nhiều chủ nông trại và các bà vợ xếp hàng đứng chờ.

Ted Turner và người vợ đã ly dị là Jane Fonda vào nhà hàng và muốn có một bàn. Người nữ tiếp viên cho biết là phải đợi 45 phút. Jane Fonda liền hỏi người tiếp viên,

- “Cô có biết tôi là ai không?”

Người nữ tiếp viên trả lời:

- “Biết chứ, nhưng mà Bà vẫn phải đợi 45 phút”

Jane Fonda lại hỏi:

- Quản Lý hiện có ở đây không.

Khi người quản lý bước ra, ông ta hỏi khách:

- Thưa tôi có thể làm gì được không ạ?

Ted Turner và Jane Fonda hỏi:

- Ông biết chúng tôi là ai chứ?

Viên quản lý nhà hàng trả lời:

- “Biết chứ, nhưng mà những người đến trước cũng đang chờ, tôi không thể sắp chỗ cho hai người trước họ được”

Ted liền ngỏ ý muốn nói chuyện với chủ tiệm. Khi chủ tiêm bước ra, Jane Fonda lại hỏi:

- Ông biết tôi là ai không?

Chủ tiệm trả lời

- “Có, biết chứ, vì tôi không quên được kẻ đã đâm sau lưng tôi. Mà Bà có biết tôi là ai không? Tôi là chủ nhà hàng này và tôi là cựu chiến binh chiến trường Việt Nam. Ông bà không những không được sắp chỗ ngồi trước những bạn bè và láng giềng của tôi đang đứng đợi ở đây, mà còn không có chỗ tối nay và các tối khác! Chào ông bà! "

Chuyện chỉ xảy ra ở Hoa Kỳ. Một quốc gia thật tuyệt vời phải không?

Với quý vị đọc được chuyện này, đây là chuyện có thật và tên của nhà hàng là: Sir Scott’ Oasis Steakhouse, 204 W. Main, Manhattan, MT. 59741.

Nếu Quý Vị đến nhà hàng này, xin ngả mũ chào, và thưởng thức một đĩa steak, thưởng cô tiếp viên.

Hãy chuyển cho nhau tin này! Chúng ta không bao giờ quên những kẻ phản bội đất nước chúng ta.

nguon : DaihocvankhoaSG


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#59 Posted : Monday, October 1, 2012 1:15:11 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,966

Thanks: 1931 times
Was thanked: 4394 time(s) in 2738 post(s)

BẢNG CHỈ ĐƯỜNG “LITTLE SAIGON-SAN JOSÉ” VÀ CÔNG CUỘC TRANH ĐẤU
CỦA NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CỘNG SẢN TẠI BẮC CALIFORNIA!


*NGUYỄN THIẾU NHẪN


Dẫn nhập: Hôm thứ Ba 25-9 năm 2012, một lần nữa những tranh luận liên quan đến danh xưng “Little Saigon” được lặp lại tại phiên họp của Hội Đồng thành phố San José.

Lần này, vấn đề được đưa là thành phố có nên ra một nghị quyết ủng hộ cho việc dựng bảng chỉ đường “Welcome to Little Sàigòn - San José” trên xa lộ 101 gần exit Story Road hay không?

Mục thảo luận “Bảng chỉ đường Little Saigon – San José” này đã không được bàn thảo vì đã bị Thị Trưởng Chuck Reed là một đồng minh của bà Madison tìm cách gạt bỏ trong phiên họp của Ủy ban Định chế hôm 1 tháng 8 vừa qua.

Hôm thứ Ba 25-9, ông Reed nói thẳng ra rằng: "Cá nhân tôi không có gì để phản đối việc dựng bảng Little Saigon trên xa lộ. Nhưng tôi không muốn việc này sẽ lại gây ra những vấn đề tranh cãi đầy xúc động trước Hội Đồng thành phố.”

Nhiều người trong cộng đồng Việt Nam Bắc California cũng như các nghị viên Kansen Chu, Sam Liccardo, Xavier Campos, As Kalra tích cực ủng hộ nguyện vọng Little Saigon. Các nghị viên này muốn vấn đề cần được biểu quyết ngay.

Thị Trưởng Chuck Reed đề nghị dời đến này 6-11-2012 là ngày bầu cử.

Nhưng chỉ 2 ngày sau đó, ngày 27 tháng 9 năm 2012, TT Reed và Phó TT Madison Nguyễn đã ký tên và phổ biến một văn bản của thành phố (Meorandum) bày tỏ tán thành việc dựng bảng Little Saigon trên xa lộ 101.

Sau 4 năm tranh đấu, cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Bắc California đã thành công trong việc dùng chính pháp luậtHoa Kỳ để tranh đấu đòi được tôn trọng danh dự và đòi thực thi dân chủ.

Cuối cùng, TT Chuck Reed và Phó TT Madison Nguyễn - những ngườiđã từng cực lực chống đối biểu tượng Little Saigon đã phải nhượng bộ trong việc dựng “Bảng chỉ đường Little Saigon San José”, và những kẻ trước kia đã muối mặt tìm mọi cách bênh vực Madison Nguyễn, nay cũng đã phải muối mặt lên tiếng ủng hộ việc dựng “bảng chỉ đường Welcome Little Saigòn San Jose”.

“Quan nhất thời, dân vạn đại!” Hơn lúc nào hết câu nói của người xưa trong trường hợp này vô cùng chính xác.

Để độc giả khắp nơi có thể theo dõi tường tận công cuộc tranh đấu của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Bắc California, chúng tôi xin đăng tải lại bài viết sau đây:

*

“Cách đây 13 năm, năm 1999, tại Nam California một người Mỹ gốc Việt đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận tại Hoa Kỳ bằng cách treo trong cửa tiệm cho thuê video của anh ta bức ảnh của tên tội đồ của dân tộc là Hồ Chí Minh và lá cờ đỏ sao vàng của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Người đàn ông đã làm chuyện công khai khiêu khích tập thể người Việt tỵ nạn CSVN tại Nam California và cả thế giới tên Trần Trường. Lập tức cộng đồng người Việt tại hai miền Nam, Bắc California và sau đó khắp các tiểu bang trên nước Mỹ cũng đã xử dụng quyền tự do ngôn luận đã đồng loạt biểu tình, lên tiếng phản đối việc tên tay sai VC Trần Trường treo cờ máu và hình Hồ tại tiệm cho thuê video của anh ta.

Cộng đồng người Việt tỵ nạn CS đã biểu tình suốt 53 ngày đêm với số người tham dự có lúc lên đến năm, sáu chục ngàn người. Cuối cùng, Trần Trường bị cảnh sát bắt vì tội sang băng lậu và bị đưa ra tòa. Cùng lúc, hình Hồ và lá cờ máu biến mất khỏi cửa tiệm mà cửa kính mặt trước bị che lấp bởi những lá cờ vàng ba sọc đỏ.

Đa số báo chí Việt, Mỹ đều tường thuật lại các cuộc biểu tình mà tên tay sai VC Trần Trường bị đồng bào biểu tình nhổ nước bọt vào mặt và ném trứng thối vào đầu. Trong khi đó thì tên “đặc công truyền thông” Tú Gàn tại Nam Cali lại viết báo kêu gọi không nên biểu tình chống Trần Trường “vì anh ta đã được tu chính án số 1 bảo vệ.” Tại Bắc California thì lại có một anh nhô con làm chuyện “trứng khôn hơn vịt” cũng viết báo khuyên Ban Đại diện Cộng đồng “nên nói chuyện phải quấy với Trần Trường.”

Khi Trần Trường bị cảnh sát còng tay thảy lên xe cây, đưa ra tòa về tội sang băng lậu thì Tú Gàn lại dùng cái lưỡi không xương của mình để nói lấy được là: “Mưu sự tại Bolsa, thành sự tại F.B.I.”

Theo tin báo chí thì, Trần Trường sau đó đã bán xới tài sản đem vợ con về Việt Nam đào “ao cá bác Hồ” để sản xuất hải sản nhưng đã bị nhà nước VC mà anh ta bưng bợ làm khó dễ đủ điều.

-Tám năm sau, năm 2007, vào đêm 20-11, tại thành phố San Jose, một người Mỹ gốc Việt là bà Nghị viên Madison Nguyễn đã cùng các ông Thị Trưởng Chuck Reed và 4 nghị viên khác đã khai tử nền dân chủ tại thành phố này bằng cách áp đặt tên “Saigon Business District” cho khu thương mại trên đường Story mặc dù có đến trên 90% người hiện diện trong phòng họp của Hội Đồng Thành Phố yều cầu Thị Trưởng và 10 nghị viên chấp thuận tên “Little Saigon”. Nói theo cách nói của bình luận gia Hà Tiến Nhất thì “Biến cố đêm-dài-nhất 20-11 phải gọi cho đúng cái tên của nói là thứ dân chủ “rừng rú”. Nó rất giống chế độ CSVN ở chỗ dân chủ biến thành một thứ đồ chơi cao cấp và xa xỉ, chỉ có những kẻ có quyền và có tiền mới được quyền dân chủ, còn người dân tay trắng thì đừng hòng có được.”

Trong bài viết “The longest night”, tác giả Hà Tiến Nhất đã viết nhưng dòng cay đắng về “bài học phản bội” như sau: “Người Mỹ (xin hiểu là cá nhân) phản bội ta thì không lạ. Nước Mỹ phản bội đồng minh Việt Nam hay Đài Loan còn không lạ nữa kìa. Nhưng người con của đồng bào phản bội lại đồng bào, người tỵ nạn phản bội lại người tỵ nạn là điều thật đau buồn… Nếu lớp người trẻ Việt Nam bước vào dòng chính Hoa Kỳ đều học cái thói chính trị ma giáo, bịp bợm và lưu manh như Madison Nguyễn thì tôi tin chắc nước Việt Nam hình chữ S có tổ tông là Hồng Bàng sẽ bị xóa tên trên bản đồ thế giới một ngày không xa.”

Và bình luận gia Hà Tiến Nhất so sánh việc làm vào ngày 20-11-2007 vừa qua của NV Madison Nguyễn cũng giống như việc Trần Trường treo ảnh Hồ tặc và cờ đỏ, sao vàng để thách thức cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Nam California năm 1999 như sau:

“Việc này cũng cùng một nguyên lý với vụ Trần Trường tại Nam Cali tuy hình thức sự việc và diễn biến khác nhau. Ở Nam Cali, Việt Gian Cộng Sản (VGCS) thua đậm vì chúng đã tính toán sai nước cờ. Nhất là người dân tỵ nạn ở đây có tinh thần và đoàn kết hơn. Lần này thì nhờ vào tính chất dân chủ muôn mặt (hay muối mặt cũng vậy) của nước Mỹ, VGCS đã thắng. Và xét trên bình diện đấu tranh thì VNCH lại thua CS một keo đau đớn.”

Sau quyết định của HĐTP San Jose, luật sư Đỗ Văn Quang Minh đã viết thư cho Thị Trưởng Chuck Reed bày tỏ thái độ phản đối việc làm phi dân chủ của ông Thị Trưởng này. Ông Đỗ Hùng, cựu Chủ tịch CĐVN/BC đã gửi thư phản đối HĐTP. Theo Tiến sĩ Đỗ Hùng thì “sự thỏa hiệp và vận động/thương lượng trong chính trị là để phục vụ cho sự tốt đẹp của ý dân, chứ không phải cho nghị trình, tự kiêu và trả thù cá nhân.”

Cô sinh viên Lê Mỹ Phương cũng đã viết thư cho HĐTP về việc bà NV Madison Nguyễn trong một cuộc phỏng vấn trên một chương trình truyền hình đã miệt thị những người tham dự buổi họp ngày 20-11 là “những người không nghề nghiệp.” Và cô sinh viên chương trình Tiến sĩ trường đại học Stanford Lê Mỹ Phương đặt vấn đề:

“Phải chăng chương trình Sunshine Reform và chính quyền mở rộng mà thị trưởng Reed đã hô hào một cách mạnh mẽ và đã dùng làm cương lĩnh nền tảng của cuộc chạy đua vào chức thị trưởng vừa rồi, chẳng qua chỉ là một trò hề? Chuyện gì đã xảy ra cho những người dân quan tâm đến vấn đề của thành phố để đến góp tiếng nói, phải chăng để bị gạt bỏ ngoài tai, và tệ hại hơn nữa, là bị phỉ báng là một lũ vô công rồi nghề?”

*

Như đã biết, một tuần sau khi HĐTP San Jose áp đặt ba chữ “Saigon Business District” cho khu thương mại trên đường Story, ngày 28-11-2007, “Ủy Ban Vận Động Tên Little Saigon” đã ra một bản thông cáo báo chí có đoạn viết như sau:

“Nghị viên Madison Nguyễn đã lường gạt người dân để họ nghĩ rằng bà ta là một người quan tâm đến thiện chí thương thảo và nhân nhượng. Nhưng khi những đề nghị dung hòa đến từ người khác thì bà ta không ngần ngại bác bỏ tất cả. Cộng đồng người Việt đã cảm thấy vô vọng khi họ nhìn thấy thái độ lạnh lùng và tàn nhẫn của bà Madison khi bà gạt bỏ đề nghị của Nghị viên Kansen Chu đưa thêm chữ “Little” vào tên chọn của bà ta như là một sự dung hòa giữa tên Little Saigon và Saigon Business District. Điều cần phải báo động không chỉ riêng đối với cộng đồng người Việt nhưng toàn thể cộng đồng ở San Jose là các buổi hội họp với dân cư không còn là những cơ hội để bàn thảo nhằm mục đích dẫn đến tiến trình quyết định.” Và sau đó, bản thông cáo viết tiếp: “Sau khi quyết định phi dân chủ này được loan báo vào khoảng nửa đêm, Giám sát viên quận hạt Orange County Janet Nguyễn đã phát biểu trước hàng trăm người tham dự đang thất vọng, phẫn nộ cùng tập hợp trong nhà lồng kính Rotunda:

“Chúng ta phải nhắc nhở cho các nghị viên và người thị trưởng biết rằng chính các lá phiếu của quý vị đã đưa họ lên ngồi trên những chiếc ghế đó, và chính quý vị cũng có quyền thu hồi các lá phiếu đó bây giờ hoặc không cho họ nữa khi họ tranh cử vào nhiệm kỳ mới.”

Có thể vì những phản ứng quyết liệt của cộng đồng người Việt gốc Mỹ, vào ngày 02-12-2007, Thị Trưởng Reed và NV Madison đã phổ biến lá thư đề nghị huy hiệu cờ vàng ba sọc đỏ cho khu “SBD” nhằm xoa dịu dư luận và kêu gọi tương nhượng để hướng tới tương lai. (sic!) Ngay lập tức tuần báo Tiếng Dân đã lên tiếng cảnh báo về những việc làm mị dân của bà NV Madison và ông Thị Trưởng Chuck Reed – hai người đã đắc cử nhờ những lá phiếu của cử tri người Mỹ gốc Việt nhưng đã vội quay lưng làm những chuyện “ăn cháo, đái bát”: kẻ thì cho rằng những người chọn tên “Little Saigon” chỉ là “những kẻ to mồm nhưng không nhất thiết đã là đa số” – như TT Reed đã tuyên bố với nhựt báo SJMN, kẻ thì miệt thị những người này tham dự cuộc họp đêm 20-11-2007 là “những kẻ vô công rổi nghề” như bà NV Madison đã phát biểu trên chương trình truyền hình Việt Nam Thông Tấn!

*

Trong biến cố Trần Trường vào năm 1999, tên “đặc công truyền thông” Tú Gàn là người đã ra sức bênh vực tên tay sai VC Trần Trường cho đến khi tên này bị cảnh sát Mỹ bắt đưa ra tòa vì tội sang băng lậu.

Trong biến cố “SBD” bà NV “lươn lẹo, bịp bợm”, “ăn cháo, đái bát” Madison Nguyễn lại được một đài phát thanh tại địa phương yểm trợ cật lực từ đầu tới cuối. Thay vì đóng vai trò thông tin lại đi làm cái loa tuyên truyền và bênh vực cho bà NV Madison. Ngay sau khi bà NV này bị đồng bào cử tri nói thẳng vào mặt: “Cô là người lươn lẹo, lập lờ, ăn cháo đái bát” thì ngày hôm sau cái gọi là “Tâm thư” của bà này được phát ra rả, liên tục trong nhiều ngày. Sau đó rồi thì phỏng vấn, kẻ tung người hứng rất lố bịch giữa ông xướng ngôn viên của đài và bà NV Madison lại được liên tục phát thanh.

Đòn hiểm độc nhất là cái gọi là “Bản Lên Tiếng” chê trách “UBVĐCTLS” là cực đoan, quá khích, làm việc thiếu suy nghĩ và gửi vào HĐTP trước khi đọc dài dài trên đài này.

Tuần báo Tiếng Dân đã có trả lời về bản lên tiếng này.

Chuyện lạ là sau khi bà chủ Madison… “thắng lợi vẻ vang” như thế, đài phát thanh này lại vẫn tiếp tục đánh phá UBVĐCTLS bằng cách ra thông báo “cho phép” những người ủng hộ tên Little Saigon nhưng không đồng ý quan điểm với của Ủy Ban này được lên tiếng bằng cách gửi thư, gửi email, vào đài thu trước (sic!).”

Chuyện vui là dù bà chủ đài kêu gọi dài dài nhưng chỉ vỏn vẹn vài ba người thuộc “cộng đồng của đài” gửi thư vào mà thôi. Nghe bà chủ đài đọc thư của mấy ông này vui hết biết. Giọng điệu y chang như giọng điệu của bà chủ đài và ông xướng ngôn viên.

Có thân hữu coi chương trình truyền hình SBTN, khi nghe bà NV Madison phát biểu là Ủy Ban Vận Động Chọn Tên Little Saigon cũng thắng lợi vì trong mấy chữ tiền…định SBD cũng có chữ Sàigòn! Thật là những lời tuyên bố hết sức trơ trẽn thối không chịu nỗi của “kẻ làm chính trị ma giáo, bịp bợm và lưu manh” như NV Madison và Chuck Reed.

Chuyện lạ là trong khi mọi người đã thấy rõ tâm địa và những việc làm ma giáo, bịp bợm và lưu manh của bà NV Madison thì đài phát thanh này vẫn tiếp tục ra sức bưng bợ bà nghị viên này tới… bến, dù rằng chính những người điều hành đài phát thanh này đã phải nhận không biết bao nhiêu lời phê bình, kết án gay gắt của những thính giả đã hết lòng yểm trợ đài này trong quá khứ. Lý do gì chắc các thính giả đã từng hết lòng yểm trợ đài này đã rõ!

*

Trong “Hộp thư bạn đọc” trên vIỆT Nam nhật báo số 5438, phát hành ngày 24-11-2007, cô Mộc Lan, người phụ trách Hộp Thư có viết như sau:

“Việc recall có lẽ là việc làm trong quyền hạn của chúng ta sống trong nước dân chủ này, việc van nài hay đưa thỉnh nguyện thư đã được làm từ nhiều tháng trước bởi nhiều vị đại diện cộng đồng hay những nhóm riêng rẽ thế nhưng chúng ta đã đứng trước một bức tường, nói vào thinh không vì kết quả của buổi họp ngày 20 vừa qua đã chứng minh rất rõ.”

Và cô Mộc Lan đã viết tiếp như sau:

“… Chữ Little Saigon ngoài ấn tượng của tâm linh nó còn là một cái tên đã được mọi nơi đặt để như một biểu tượng lớn mạnh của người Việt khắp nơi tại hải ngoại.

Vậy thì tại sao, vì lý do gì để cô Madison chống đối lại đa số ý muốn của người dân?

Vì lợi lộc đằng sau lưng?
Vì quyền lợi của một nhóm nào hậu thuẫn để làm chính trị?
Vì bàn tay lông lá của nhóm con buôn từ Việt Nam?
Vì tánh khí ngang bướng muốn chứng tỏ mình làm được điều mình muốn?
Vì bàn tay nối dài của đảng?

Điều cuối cùng trong danh sách mà Mộc Lan gom góp lại trên đây có lẽ làm bà con sợ nhiều nhất.

Với cái ghế nghị viên đại diện một vùng có đông dân cư người Việt, và với bản chất độc tài (như trong buổi họp vừa qua) cô áp đặt lên trên người dân những điều cô quyết định như vậy thì liệu mai đây vì quyền lợi của thành phố, vì quyền lợi của chính bản thân cô, cô có thể sẽ manh tâm bán đứng cả cộng đồng, đến lúc đó mọi sự cũng đã trễ tràng và những nghị viên khác sẽ vin vào lý do là người lãnh đạo của quý vị đề xướng nên chúng tôi ủng hộ.”

Chuyện bà NV Madison bán đứng cộng đồng, chúng tôi đã lên tiếng từ khi bà ta dùng Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng mà bà ta đã nhân danh cộng đồng để xin với thành phố và được chấp thuận nhưng bà ta lại đem giao cái Trung tâm cho ông bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi và đồng bọn.

*

Gần 100 cử tri người Mỹ gốc Việt đã biểu tình trước Tòa Thị Chính thành phố San Jose vào ngày thứ Ba 04-12-2007 vừa qua với các biểu ngữ “No Democracy in San Jose?, “We Want Little Saigon”, “Madison divides Vietcomunity” là màn giáo đầu của cuộc tranh đấu chống lại bà NV Madison “kẻ đã làm chính trị ma giáo, bịp bợm và lưu manh” và đồng bọn. Cựu Đại úy TQLC Trần Văn Loan cho biết: “Vì sức khoẻ ông đã im hơi, lặng tiếng suốt 10 năm qua nhưng nay vì danh dự của chúng tôi bị xúc phạm, chúng tôi phải lên tiếng nói. Những người trẻ đã làm việc đúng, chúng tôi là những người già phải yểm trợ cho tuổi trẻ.”

Tuần báo Tiếng Dân, tiếng nói của những người dân chống Cộng, đã đứng về phía của những người dân thấp cổ bé miệng là UBVĐTLS và đa số đồng bào tỵ nạn đã nói lên tất cả các Sự Thật trong việc làm mờ ám áp đặt tên SBD cho khu thương mại trên đường Story của bà NV Madison với sự tiếp tay đắc lực của một đài phát thanh và phe nhóm.

Trong phóng sự về việc “chọn tên cho một khu thương mại tại San Jose,” phóng viên Thanh Toàn trên đường về lại Nam Cali có tâm tình đại ý như sau: “… Xa lộ 101 dài hun hút, chúng tôi cảm thấy ấm lòng khi nghĩ tới khu Little Saigon thân thương của chúng tôi tại Nam Cali. Bao giờ ước muốn của đồng hương tỵ nạn tại Bắc Cali mới trở thành sự thực?!”

Theo lời kêu gọi của ông Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ tịch BĐDCĐVN/BC, chắc chắn phiên họp khoáng đại vào lúc 2 giờ chiều ngày Chủ Nhật 09-12-2007 tại GI Forum, cộng đồng sẽ bỏ mọi dị biệt, tỵ hiềm trước kia và sẽ có biện pháp đối phó với những kẻ “ăn cháo đái bát”, những kẻ mà “trong kẽ răng còn dính miếng cơm của người Việt tỵ nạn cộng sản”, những kẻ “đã dùng tiền của đồng bào tỵ nạn để trả nợ cho cá nhân mình” nay lại muối mặt dở trò bỉ ổi tìm mọi cách đánh phá, gây chia rẽ trong cộng đồng.

Mọi người đều hy vọng cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản sẽ phục hồi danh dự cho cộng đồng Việt Nam tại Bắc Cali. Chính nghĩa sẽ thắng gian tà. Kẻ gieo gió sẽ phải gặt bão. Chúng ta tin điều đó!

*

Cuộc chiến dùng chính pháp luật của Hoa Kỳ để tranh đấu đòi được tôn trọng và đòi thực thi dân chủ để buộc nhà cầm quyền cuối cùng phải chịu thua để ký kết Bản Thoả Ước nhượng bộ ngày 13-3-2008 công nhận tên Little Saigon.

Ngày 21 tháng 5 năm 2011, Little Saigon San Jose Foundation sẽ tổ chức lễ khánh thành bia đá “Welcome to Little Saigon”.

“Bốn năm gian khổ cùng nhau
Đấu tranh trong nỗi thương đau ngậm ngùi
Cường quyền, Dân chủ dập vùi
Cộng đồng người Việt chẳng lùi bước đâu!
Thứ Ba Đen, quyết đối đầu
Cờ Vàng Sọc Đỏ nhịp cầu thiêng liêng
Đồng hương Tỵ nạn kết nguyền
Một lòng tranh đấu cho quyền lợi chung
Ngày đêm mưa nắng, lạnh lùng
Biểu tình, tuyệt thực, anh hùng dấn thân


Thời gian vùn vụt trôi nhanh
“Ba năm đáo hạn” gian manh reo hò.
Quy định mới, cú bất ngờ
Lũ người chống đối ngẩn ngơ mặt lì!
Phướn treo, được phép trường kỳ
Xây bia vĩnh viễn duy trì công lao
Từ Một Lẻ Một (101) nhìn vào
“Mô Nuy Măng” đó, vui sao Xuân này.


Chung lòng, chung sức, góp tay
Cộng đồng hòa hiệp tháng ngày dựng xây.
Đấu tranh cho đến một ngày
Cộng sản sụp đổ, đổi thay quê nhà”.

Xin mượn bài thơ Mừng Monument “Welcome to Little Sàigòn - San José” của nhà thơ Ly Châu ghi dấu công cuộc đấu tranh của cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Bắc California - cuộc đấu tranh của một sắc dân bị chính quyền đàn áp đã dùng chính luật pháp của Hoa Kỳ để tranh đấu giành lại danh dự bị chà đạp và tự do bị tước đoạt!

NGUYỄN THIẾU NHẪN
tieng-dan-weekly.blogspot.com
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

tubich  
#60 Posted : Monday, October 1, 2012 11:21:11 AM(UTC)
tubich

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 1,583

Thanks: 117 times
Was thanked: 195 time(s) in 151 post(s)

Bước qua sợ hãi


Đặng Chí Hùng (Danlambao)

- Khi tôi viết bài này thì loạt 6 bài "Cuộc cách mạng của sợ hãi" của tác giả Vũ Đông Hà đã ra đời được khá lâu. Càng đọc và suy ngẫm nó tôi càng thấy thấm thía. Tựu chung lại của loạt 6 bài đó chính là con đường giúp người dân ta bước qua sự sợ hãi để đến với dân chủ tự do.

Muốn có dân chủ tự do thực sự chúng ta phải có quần chúng hay nói cách khác là tạo ra sức mạnh tập thể. Vậy để có thể nào tạo ra được đám đông có cùng chí hướng và hành động? Nếu giải quyết được câu hỏi đó thì chúng ta đã thành công được 70% trong việc tạo ra cuộc cách mạng dân chủ thực sự cho Việt Nam.

Tôi rất tâm đắc với những suy nghĩ trong chiều sâu của tác giả Vũ Đông Hà, nhưng trong khuôn khổ bài viết này xin nêu ra vài suy nghĩ của tôi để tạo ra số đông mà tác giả Vũ Đông Hà đang hướng tới cho một cuộc cách mạng dân chủ tự do.

Cộng sản Việt Nam hiện nay sợ điều gì?

Theo cá nhân tôi, cộng sản Việt Nam ở đây chỉ sợ 3 điều: Sự thật, Đám đông và Tiền. Tại sao tôi nói vậy?

Bởi vì cộng sản quen thói nói dối và bịa đặt dùng hình tượng của một kẻ bán nước, giết người như Hồ Chí Minh để lừa đảo dân tộc, dùng đó làm tấm bình phong cho mọi người hướng đến "Học tập và làm việc theo đạo đức Bác". Sự việc này không mới vì nếu ai có cái đầu suy nghĩ đều biết thậm chí biết rõ hơn cả những bài viết của tôi "Những sự thật không thể chối bỏ". Và bên cạnh đó là những điều dối trá về công lao "Đuổi Pháp, đánh Mỹ", hay ém nhẹm đi sự thật và Cải cách ruộng đất, Thảm sát Mậu thân... rồi ra rả tuyên truyền yêu cầu phải "định hướng" dư luận yêu nước là yêu đảng cộng sản... Cho nên vì sợ sự thật nên đảng cộng sản phải ra sức bịt miệng báo dân. Chính vì sợ sự thật mà ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ra công văn đòi "xử lý" và hệ thống truyền thông của đảng và nhà nước vẫn tiếp tục đấu tố trang blog Danlambao.

Đảng cộng sản sợ đám đông giống như việc Tần Thủy Hoàng ngày trước. Vì họ dối trá nên họ sợ đám đông sẽ tập hợp lại và tranh luận, sự tranh luận sẽ khiến cho sự thật hiện ra. Và cũng số đông ấy có thể tạo ra số đông hơn những người cùng chí hướng để lật đổ chế độ thối nát, độc tài. Chính vì thế mà họ đàn áp biểu tình, cấm lập hội, lập nhóm...

Và cuối cùng đảng cộng sản cũng sợ mất Tiền. Vì sao? Vì tiền là thứ mà ai cũng thích. Nhưng với bản chất tham lam vô độ thì đảng cộng sản càng coi tiền là một thứ tối thượng. Như rất nhiều bài viết đề cập và trong bài "Thêm một cú lừa!" tôi cũng đã phân tích. Thực chất đảng cộng sản hiện nay đã đưa đất nước đến một thảm trạng kinh tế. Nền kinh tế không tạo ra giá trị thặng dư mà phải sống phồn vinh giả tạo cho một lớp người thông qua vơ vét tiền của Việt Kiều và đặc biệt là tiền vay từ ODA, FDI... Chính vì thế đây cũng là tử huyệt của cộng sản.

Số đông được tạo ra từ sự tự tin và phẫn nộ:

Như trên đã nói, muốn có cách mạng phải có số đông và đánh vào đúng tử huyệt của cộng sản. Vậy chúng ta nên làm gì?

Nói về bản chất con người ai cũng sợ hãi dù đôi khi nỗi sợ hãi chỉ là mơ hồ huống chi là nỗi sợ từ chính cường quyền, súng đạn của kẻ độc tài. Người ta không còn sợ hãi khi thần kinh và tri giác của họ không còn bị hạn chế bởi suy nghĩ sợ sệt. Muốn thế chúng ta phải giúp đa phần dân chúng đang trong tình trạng mackeno do sợ hãi vượt qua nỗi sợ hãi đó để có đám đông cùng chí hướng.

Có nhiều cách tạo ra bước ngoặt để bước qua sợ hãi. Có người thì dùng rượu, có người dùng ma túy để đánh lừa thần kinh của mình. Khi thần kinh bị kích động không còn lý trí sợ hãi bình thường họ sẽ làm liều... Nhưng chúng ta không làm thế. Có một điều mà chúng ta nên suy nghĩ đó là khi người ta phát hiện ra mình bị lừa dối, phản bội và bị sức ép về kinh tế cá nhân, họ sẽ bước qua được sự sợ hãi và đồng thuận với nhau để làm cách mạng.

Xin lấy một ví dụ: Bình thường bạn có thể bị mất tiền oan khi đi mua bán, bạn cũng tức giận nhưng những tức giận ngoài đường dễ bị cho qua vì 1001 lý do. Nhưng nếu một ngày bạn phát hiện ra người bạn rất thân mà bạn bị người bạn đó lừa dối mấy chục năm qua để vơ vét, chà đạp bạn thì chính bạn là người phản kháng mạnh mẽ nhất với người bạn đó.

Chính vì vậy để nêu lên suy nghĩ của mình về cuộc cách mạng "bước qua sự sợ hãi" chúng ta cần phải cho nhân dân Việt Nam và thế giới biết họ bị đảng cộng sản lừa bịp gần 70 năm trời đăng đẳng. Muốn làm thế bản thân chúng ta phải trình bày những sự thật bị bưng bít như khẩu hiệu của Danlambao "Mỗi người là một chiến sỹ thông tin". Giúp nhân dân bước qua sợ hãi chính là ra hiệu ứng đám đông và đánh vào tử huyệt của cộng sản.

Và còn một việc nên làm đó là dù bất cứ sự thật hay hành động đàn áp biểu tình, khủng bố người yêu nước nào cũng nên tố cáo với đông đảo nhân dân và cộng đồng quốc tế. Vì sao phải vậy? Chúng ta hãy để bà con nước ngoài và người ngoại quốc biết rõ thêm bộ mặt thật của chế độ độc tài đang đàn áp nhân dân yêu nước để họ không gửi tiền đầu tư cho chế độ cộng sản xà xẻo, tự nuôi sống chính bộ máy hèn với giặc nhưng ác với dân này. Ngoài ra nếu đánh động được dư luận quốc tế thì việc quan tâm đến nhân quyền sẽ khiến cho ODA, FDI phải giảm mạnh. Việc này nhằm hai mục tiêu: Cắt nguồn nuôi sống chính quyền cộng sản độc tài và đẩy nền kinh tế đi vay của đảng và nhà nước Việt Nam đến phá sản, giúp nhân dân bị đẩy vào chính thế đường cùng để vùng lên - mà trước sau gì cũng phải đến trước sự lãnh đạo ngu dốt của đảng cộng sản.

Còn gì để mất khi nhân dân biết mình bị lừa gần 70 năm trời? Còn gì để mất khi nhân dân biết kinh tế Việt Nam đang sống thoi thóp nhờ vay mượn mà không có giá trị thặng dư? Còn gì sợ hãi khi chính miếng cơm của mình bị mất do chính sách cai trị dốt nát, độc tài và tham lam của cộng sản? Còn gì để đắn đo khi con cháu của chính mình phải còng lưng suốt đời để trả nợ cho một tập đoàn quan tham đang làm giàu trên mồ hôi, xương máu của nhân dân. Đó là động lực bước qua sợ hãi.

Bạn đọc hãy luôn để trong mình tâm niệm câu slogan của Danlambao. Chỉ có như vậy với sự cố gắng thực hiện nó bởi mỗi chúng ta sẽ có hiệu ứng đám đông và vượt qua sợ hãi của nhân dân. Chỉ có vậy mới có cuộc cách mạng dân chủ thực sự.

01/10/2012
Đặng Chí Hùng
danlambaovn.blogspot.com
Users browsing this topic
Guest
395 Pages<12345>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.