Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

420 Pages«<418419420
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#8381 Posted : Saturday, December 16, 2017 1:27:01 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

Tại sao phải tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật?


12/16/2017 1:11:56 PM

** Kitô hữu chúng ta cần tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật, bởi vì chỉ với ơn thánh của Chúa Giêsu, với sự hiện diện sống động của Ngài trong chúng ta và giữa chúng ta, chúng ta mới có thể thực thi giới răn của Ngài, và như thế trở thành các chứng nhân đáng tin cậy của Ngài.

UserPostedImage


Trong Thánh Lễ chúng ta lắng nghe lời Chúa, được dưỡng nuôi bởi Mình Máu Chúa và trở thành Giáo Hội, Thân Mình mầu nhiệm của Ngài sống trong thế giới ngày nay. Điều này giải thích tại sao việc cử hành Thánh Thể ngày Chúa Nhật lại là trung tâm điểm cuộc sống của Giáo Hội.

Kính thưa quý vị thính giả, ĐTC Phanxicô đã nói như trên với 8000 tín hữu và du khách hành hương trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ tư hôm qua. Trong bài huấn dụ ĐTC đã giải thích lý do tại sao kitô hữu phải đi tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật dựa trên chương 20 Phúc Âm thánh Gioan kể rằng: “ Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ…Vào chiều ngày ấy, ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do-thái. Đức Giê-su đến, đứng giữa các ông và nói: "Bình an cho anh em! " Nói xong, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Các môn đệ vui mừng vì được thấy Chúa. Người lại nói với các ông: "Bình an cho anh em! Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em." Nói xong, Người thổi hơi vào các ông và bảo: "Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần. Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha; anh em cầm giữ ai, thì người ấy bị cầm giữ."

Ngài nói:

Việc cử hành Thánh Thể Chúa Nhật là trung tâm cuộc sống Giáo Hội (GLGHCG s. 2177). Chúng ta kitô hữu đi lễ Chúa Nhật để gặp gỡ Chúa phục sinh, hay đúng hơn để cho mình được Ngài gặp gỡ, lắng nghe lời Ngài, dưỡng nuôi mình ở bàn của Ngài, và như thế trở thành Giáo Hội, hay Thân Mình mầu nhiệm của Ngài sống trong thế giới ngày nay.

** Ngay từ giờ đầu tiên các môn đệ của Chúa Giêsu đã hiểu điều này. Họ đã cử hành việc gặp gỡ thánh thể với Chúa trong ngày của tuần, mà người Do thái đã gọi là “ngày thứ nhất trong tuần”, và người Roma gọi là “ngày của mặt trời”, bởi vì trong ngày đó Chúa Giêsu đã sống lại từ cõi chết và đã hiện ra với các môn đệ, nói chuyện với họ, ăn với họ và trao ban cho họ Thánh Thần (x. Mt 28,1; Mc 16,9.14; Lc 24,1.13; Ga 20,1.19). Cả việc đổ tràn đầy Thần Khí trong ngày lễ Ngũ Tuần cũng xảy ra ngày Chúa Nhật, ngày thứ năm mươi sau khi Chúa Giêsu phục sinh. Vì các lý do đó ngày Chúa Nhật là một ngày thánh đối với chúng ta, được thánh hiến bởi việc cử hành thánh thể, là sự hiện diện sống động của Chúa giữa chúng ta và cho chúng ta. Như vậy, chính Thánh Lễ khiến cho ngày Chúa Nhật là kitô! Đối với một kitô hữu ngày Chúa Nhật là gì, nếu trong đó thiếu việc gặp gỡ với Chúa?

Rất tiếc có những cộng đoàn kitô không thể hưởng nếm Thánh Lễ Chúa Nhật, nhưng cả các cộng đoàn này nữa, trong ngày thánh này, cũng được mời gọi tụ tập nhau cầu nguyện nhân danh Chúa, bằng cách lắng nghe Lời Chúa và giữ gìn sống động ước muốn Thánh Thể.

Vài xã hội bị tục hoá đã đánh mất đi ý nghĩa của ngày Chúa Nhật được Thánh Thể soi sáng. Trong các bối cảnh này cần phải làm sống lại ý thức này, để phục hồi ý nghĩa của lễ, của niềm vui, của cộng đoàn giáo xứ, của tình liên đới, của sự nghỉ ngơi bổ sức cho linh hồn và thân xác (GLGHCG ss.2177-2188). Trong tất cả các giá trị này Thánh Thể là thầy dậy, từ Chúa Nhật này sang Chúa Nhật khác. Vì thế Công Đồng Chung Vaticăng II dã muốn nhấn mạnh rằng “Chúa Nhật là ngày lễ tiên khởi phải được đề nghị và ghi sâu vào lòng đạo đức của tín hữu, làm sao để nó cũng trở thành ngày của niềm vui và nghỉ làm việc” (SC, 106).

Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói: trong các thế kỷ đầu đã không có chuyện nghỉ làm việc ngày Chúa Nhật: nó là một đóng góp chuyên biệt của Kitô giáo. Theo truyền thống kinh thánh người Do thái nghỉ ngày thứ bẩy, trong khi trong xã hội Roma đã không thấy trước một ngày nghỉ việc trong tuần. Chính ý thức kitô sống như con cái chứ không như nô lệ , được linh hoạt bởi Thánh Thể, khiến cho ngày Chúa Nhật trở thành ngày nghỉ ngơi, hầu như đại đồng.

Không có Chúa Kitô chúng ta bị kết án bị thống trị bởi sự mệt mỏi thường ngày, với các âu lo của nó, và bởi sự sợ hãi ngày mai. Việc gặp gỡ chúa nhật với Chúa trao ban cho chúng ta sức mạnh sống ngày hôm nay với sự tin tưởng và lòng can đảm, và tiến tới với niềm hy vọng. Vì thế chúng ta kitô hữu chúng ta đi gặp gỡ Chúa ngày Chúa Nhật trong việc cử hành Thánh Thể.

** Sư hiệp thông thánh thể với Chúa Giêsu, Phục Sinh và Sống vĩnh cửu, báo trước ngày Chúa Nhật không tàn phai, khi sẽ không còn có mệt nhọc, khổ đau, tang chế, nước mắt nữa, mà chỉ có niềm vui sống tràn đầy và luôn mãi với Chúa. Thánh Lễ Chúa Nhật cũng nói với chúng ta về sự nghỉ ngơi diễm phúc này, bằng cách dậy cho chúng ta biết tín thác nơi bàn tay của Thiên Chúa Cha trên trời, trong tuần sống.

Nói thêm trong bài huấn dụ ĐTC nêu lên câu hỏi sau đây: “Chúng ta có thể trả lời thế nào cho người nói rằng không cần đi Lễ, kể cả ngày Chúa Nhật, bởi vì điều quan trọng là sống tốt, là yêu thương tha nhân?” Và ngài trả lời:

Đúng thật là phẩm chất cuộc sống kitô được đo lường bằng khả năng yêu thương, như Chúa Giêsu đã nói: “Cứ dấu này mọi người sẽ biết rằng các con là môn đệ của Thầy: đó là nếu các con yêu thương nhau” (Ga 13.35); nhưng làm sao chúng ta có thể thực thi Tin Mừng mà không kín múc năng lực cần thiết giúp làm điều này, từ Chúa Nhật này sang Chúa Nhật khác, nơi suối nguồn không thể cạn của Thánh Thể? Chúng ta không đi Lễ để cho Thiên Chúa cái gì đó, nhưng là để nhận từ Ngài điều chúng ta cần thực sự. Lời cầu của Giáo Hội nhắc nhớ chúng ra điều đó, khi Giáo Hội thưa lên với Chúa: “Chúa không cần lời chúc tụng của chúng con, nhưng bởi một ơn của tình yêu Chúa mời gọi chúng con cảm tạ Chúa; các lời chúc tụng của chúng con không gia tăng sự cao cả của Chúa, nhưng ban cho chúng con ơn thánh cứu độ chúng con” (Kinh tiền tụng chung V).

Kết luận, tại sao đi Lễ ngày Chúa Nhật? Trả lời rằng đó là một luật lệ của Giáo Hội thôi, không đủ; điều này giúp duy trì giá trị của nó, nhưng một mình thì không đủ. Chúng ta kitô hữu chúng ta cần tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật, bởi vì chỉ với ơn thánh của Chúa Giêsu, với sự hiện diện sống động của Ngài trong chúng ta và giữa chúng ta, chúng ta mới có thể thực thi giáo huấn của Ngài, và như thế mới là các chứng nhân đáng tin cậy của Ngài.

ĐTC đã chào các đoàn hành hương khác nhau đến từ các nước nói tiếng Pháp và tiếng Anh như Australia, Indonesia, Ấn Độ, Nhật Bản và Hoà Kỳ, cũng như các nhóm nói tiếng Đức, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Ngài khích lệ mọi người trong mùa Vọng này đừng quên chuẩn bị con tim đón chờ Chúa đến, và luôn nhớ rằng Chúa đến gặp gỡ chúng ta mỗi Chúa Nhật trong việc cử hành Thánh Thể cần phải tham dự để lãnh nhận ơn thánh Chúa ban.

** Trong các nhóm nói tiếng Anh ngài đặc biệt chào các tham dự viên Diễn đàn quốc tế của các tổ chức phi chính quyền công giáo triệu tập tại Roma trong những ngày này. Ngài đánh giá cao các nỗ lực của họ đem ánh sáng Tin Mừng tới các vùng ngoại biên khác nhau trên thế giới, để bênh vực nhân phẩm và thăng tiến phát triển toàn diện cho các dân tộc, và đáp ứng các nhu cầu vật chất và tinh thần của biết bao nhiêu chi thể của gia đình nhân loại. ĐTC nói: tôi khích lệ anh chị em luôn luôn làm việc trong một tinh thần của sự hiệp thông và cộng tác với các tổ chức phi chính quyền khác, cũng như với các vị đại diện Toà Thánh như dấu chỉ sự dấn thân của Giáo Hội trong việc xây dựng một thế giới luôn công bằng và liên đới hơn.

Trong các nhóm nói tiếng Đức ĐTC chào đặc biệt phái đoàn vùng Land miền Áo thượng cùng tín hũu giáo phận Linz do ĐC Manfred Scheuer hướng dẫn. ĐTC cám ơn họ đã tặng ngọn lửa lấy từ Bếtlehem về. Ngài nói trong mỗi Thánh Lễ chúng ta khẩn nài ơn hoà bình mà thế giới cần biết bao nhiêu.

Chào các đoàn hành hương nói tiếng Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha ĐTC mời mọi người cầu nguyện cho các cộng đoàn muốn tham dự Thánh Lễ nhưng không được vì thiếu Linh Mục. Xin Chúa Kitô phục sinh hiện diện giữa các cộng đoàn ấy để qua việc lắng nghe Lời Chúa và cầu nguyện, họ luôn duy trì được ước muốn gặp gỡ Chúa Giêsu Thánh Thể.

Với các nhóm nói tiếng A rập ĐTC đặc biệt chào các tín hữu đến từ Libăng. Ngài nói thánh Giêrôlamo cho rằng Chúa Nhật là ngày của Chúa, ngày phục sinh, ngày của các kitô hữu, ngày của chúng ta, ngày của mặt trời, trong đó mặt trời công chính đã xuất hiện và các tia sáng của nó đem ơn cứu rỗi tới cho chúng ta. Cũng như cây cần có mặt trời và chất dưỡng nuôi để sống, mỗi kitô hữu cũng cần Thánh Thể Chúa Nhật để sống thực sự.

Chào các tín hữu Ba Lan ĐTC khích lệ mọi người nhớ rằng việc chờ đợi Chúa thành toàn trong mỗi Thánh Lễ chúng ta tham dự. Chúa đến với chúng ta để làm cho chúng ta biết Danh Ngài, Gương mặt của Ngài, và sống kinh nghiệm sự hiện diện và lòng thương xót vô biên của Ngài. Trong viễn tượng đó tham dự Thánh Lễ không phải là một áp đặt, mà là một đặc ân được ban cho chúng ta.

Trong số các nhóm nói tiếng Ý ĐTC đặc biệt chào các nữ tu dòng Thánh Tâm và các nữ tu thừa sai hiệp hội Maria, hiệp hội quốc tế Jacques Maritain. Ngài cầu chúc chuyến hành hương Roma củng cố tinh yêu của họ đối với Chúa và khiến cho cộng đoàn của họ trở thành nơi sống kinh nghiệm sự hiệp thông và truyền giáo.

Chào giới trẻ, người đau yếu và các đôi tân hôn ĐTC nhắc cho mọi người biết hôm qua lễ kính thánh Lucia trinh nữ tử đạo. Ngài nhắn nhủ các bạn trẻ chiêm ngưỡng sự cao cả của tinh yêu Chúa sinh ra và chết vì loài người, người đau yếu can đảm chấp nhận khổ đau cầu nguyện cho kẻ tội lỗi được ơn hoán cải, và các cặp vợ chồng mới cưới dành nhiều thời giờ cho việc cầu nguyện nhất là trong mùa Vọng này.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành Toà Thánh ĐTC ban cho mọi người.

(Linh Tiến Khải, RadioVaticana 13.12.2017)
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#8382 Posted : Saturday, December 16, 2017 1:40:22 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

Người sống đời thánh hiến, mạng xã hội
và sứ vụ truyền giáo


12/11/2017 10:03:42 PM

Ngày xưa, khi nghe tới hai chữ “truyền giáo”, chúng ta hay nghĩ tới hình ảnh các vị linh mục thừa sai không quản ngại khó khăn khi bỏ quê hương mình đi truyền giáo cho những vùng đất xa xôi như Việt Nam chúng ta chẳng hạn, hay các tu sĩ dấn thân quên mình không mệt mỏi trong sứ mạng của hội dòng mình.


Thật là dễ hiểu, bởi lẽ đó là sứ mạng thật đặc thù của người sống đời thánh hiến [1]. Ngày nay, có lẽ chúng ta đều đã ý thức rằng việc truyền giáo không phải chỉ là đặc vụ của các linh mục tu sĩ, nhưng là công việc của hết thảy mọi người Kitô hữu. [2] Giáo Hội, tức là mọi thành phần dân Chúa, vẫn có bổn phận, và có cả quyền bất khả xâm phạm, trong việc loan báo Tin Mừng, do đó, hoạt động truyền giáo hôm nay và mãi mãi vẫn luôn thực sự cấp bách và cần thiết.[3] Sứ mạng của người giáo dân hôm nay không thay thế hay miễn chuẩn, nhưng khích lệ người sống đời thánh hiến phải truyền giáo mạnh mẽ hơn, cụ thể và thiết thực hơn.

Người sống đời thánh hiến với sứ vụ truyền giáo

Nhìn vào cuộc sống, Giáo Hội nói chung và người sống đời thánh hiến nói riêng có thể truyền giáo bằng nhiều phương thế khác nhau: truyền giáo bằng lời cầu nguyện, truyền giáo bằng lời nói và hành động, và nói chung, là truyền giáo bằng đời sống của mình. Lời cầu nguyện cho việc truyền giáo là vô cùng cần thiết, chính Chúa Giêsu đã dạy chúng ta phải cầu nguyện cho việc truyền giáo, xin Chúa Cha sai nhiều thợ gặt cho cánh đồng đầy lúa chín [4]. Việc cầu nguyện này nhắm đến những người chưa nhận biết Chúa được tin nhận Chúa đã đành, mà hơn nữa, còn cho công cuộc tái truyền giáo, tức là một cuộc Tân Phúc Âm hóa (re-evanzilation) đời sống của tất cả chúng ta là những người đã chịu phép rửa, những người đã quá quen thuộc với Tin Mừng có nguy cơ bị hóa nhàm trước sự mới mẻ của Tin Mừng[5]. Hơn nữa, việc cầu nguyện này còn khơi lên cho chính chúng ta niềm hăng say trở nên những nhà truyền giáo nữa.

Kế đến là truyền giáo bằng lời nói và việc làm. Đây vẫn là những hình thức đặc thù nhất, thiết thực nhất rất dễ nhận ra. Rao giảng Tin Mừng bằng cách dạy giáo lý, giáo dục trong tinh thần Tin Mừng nơi các trường Công Giáo, làm bác ái xã hội, chia sẻ và yêu thương là những cách thật thiết thực để rao giảng Chúa Kitô cho anh em lương dân. Giáo Hội trong suốt lịch sử, qua sự hiện diện của mình đã, đang và sẽ loan báo Chúa Kitô qua lời nói và việc làm của mình. Truyền giáo bằng cách thức này là điều dễ thấy nhất.

Và sau cùng, cách tổng quát hơn hết, toàn thể đời sống chúng ta cần phải là một chứng tá. Đời sống của một người sống đời thánh hiến đã phải là một cuộc loan báo Tin Mừng không ngơi nghỉ rồi, cho dù đó là một đan sĩ đi nữa. Giáo Hội có lẽ chẳng vô tình khi chọn hai vị Thánh Phanxicô Xaviê và Têrêsa Hài Đồng Giêsu để làm bổn mạng các xứ truyền giáo. Một vị là giáo sĩ, đi khắp nơi để truyền giáo, một vị là đan sĩ, ở một chỗ để cầu nguyện cho việc truyền giáo. Nhưng làm sao chúng ta có thể rao giảng về tình yêu Thiên Chúa trong khi chúng ta sống thiếu yêu thương? Làm sao chúng ta có thể đem Tin Mừng Đức Giêsu đến với người khác nếu đời sống chúng ta không phải là một cuộc sống tràn ngập sức sống của Đức Kitô? Nếu nói mà không sống những gì mình nói, người truyền giáo sẽ bị “chất vấn” không chỉ bằng sự nghi ngờ của người khác về tính khả tín của sứ điệp mình rao giảng, mà còn bằng tiếng nói phản tỉnh của lương tâm bản thân mỗi ngày khi đối diện với Chúa, để rồi họ được mời gọi phải càng ngày càng bớt đi tình trạng bất nhất trong đời sống giữa “ngôn” và “hành”.

Mạng xã hội và sứ vụ truyền giáo

Ngày nay, mạng xã hội cũng là một “mảng đất” rất lớn, rất thích hợp để rao giảng Lời Chúa. Công đồng Vatican II đã chân nhận rằng: “Được Chúa Kitô thiết lập để mang ơn cứu rỗi đến cho tất cả mọi người, Giáo Hội Công Giáo có nhiệm vụ phải rao giảng Tin Mừng, và do đó nhận thấy mình có bổn phận phải sử dụng các phương tiện truyền thông xã hội để loan truyền sứ điệp cứu độ và hướng dẫn con người biết sử dụng đúng đắn các phương tiện ấy.” [6] Giáo Hội cần nhanh chóng và nỗ lực tối đa tìm cách sử dụng hữu hiệu những phương tiện truyền thông xã hội vào các công việc tông đồ, tùy theo nhu cầu của từng hoàn cảnh và thời điểm cụ thể.[7] Tại sao chúng ta –những người sống đời thánh hiến-không là những chiếc cầu nối nho nhỏ giúp người khác đến với Chúa bằng chính những trang mạng xã hội như Facebook, Youtube hay Twister? Tôi vẫn hay tự hỏi mình như thế. Và có lẽ đó cũng là lý do để một người sống đời thánh hiến hiện diện trên mạng xã hội.

Thật ra, mạng xã hội là con dao hai lưỡi. Nó có những ích lợi không thể phủ nhận và cũng có những mối nguy hại và rắc rối, đặc biệt cho người sống đời thánh hiến mà chúng ta thấy rất rõ, từ kinh nghiệm riêng của mỗi người. Tuy nhiên, một thái độ dị ứng, luôn dè chừng hay kịch liệt phản đối người tu sử dụng mạng xã hội vẫn là một não trạng không mấy quân bình và ấu trĩ, như thể sợ điện giật nên cấm xài điện vậy! Nếu biết cách dùng, các phương tiện truyền thông xã hội như chất keo giao tiếp hàn gắn các mối quan hệ liên vị rất tốt đẹp .Eight Ball Đây là một cơ hội lớn cho Giáo Hội thể hiện tiềm năng của mình với tư cách là một sự hiệp thông hay hữu nghị.[9] Mọi Kitô hữu, trong đó có những người sống đời thánh hiến đều được mời gọi để sống ơn gọi và sứ mạng của mình là “men”, là “muối”, là “ánh sáng cho thế gian” (Mt 5, 13-16), là đèn không phải để úp dưới đáy thùng nhưng như Chúa nói, là “một thành phố xây dựng trên núi, không thể che giấu được. Và người ta cũng không thắp đèn rồi để dưới đáy thùng, nhưng đặt nó trên giá đèn, hầu soi sáng cho mọi người trong nhà. Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi ra trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành của các con mà ngợi khen Cha các con trên trời". (Mt 5, 14-16)

Nếu Chúa Giêsu sống trong thời đại chúng ta, có lẽ Ngài sẽ sai các môn đệ của Ngài truyền giáo bằng những phương tiện truyền thông đại chúng. Sách Công vụ Tông đồ tả lại thánh Phêrô và các Tông đồ đã ra các ngả đường, các khu chợ và đi khắp nơi để truyền giáo. Tại Athens, thánh Phaolô đã tới các hội nghị nơi các trí thức thảo luận để rao giảng. [10] Tại sao chúng ta không loan truyền Tin Mừng bằng mạng xã hội? Tại sao việc loan báo Tin Mừng chỉ giới hạn ở các bài giảng lễ, các bài giáo lý, các bài suy niệm? Thay vì hằng ngày vẫn có những tin tức vớ vẩn hay độc hại lan truyền trên mạng, sao người Kitô hữu không rao giảng một Tin Vui (Good News) thật sự, một Tin Mừng (Euangelion) lớn lao như thế? Nói cho cùng, truyền giáo không có gì khác hơn là giới thiệu Đức Kitô cho con người hôm nay. Truyền giáo không chỉ là rao giảng một mớ lý thuyết về đức tin trừu tượng, một mớ quy luật luân lý “được làm” và “cấm làm”, nhưng là loan báo một con người, một Đấng, loan báo một niềm vui vô cùng lớn lao mà người ta không thể giữ nổi trong lòng mà bắt buộc phải trào tràn ra bên ngoài một cách rất tự nhiên.

Người sống đời thánh hiến, mạng xã hội và sứ vụ truyền giáo

Phải chân nhận rằng, truyền giáo bằng các phương tiện truyền thông đòi hỏi người sống đời thánh hiến một sự trưởng thành và quân bình thật sự, để chỉ rao truyền Đức Kitô chứ không phải rao truyền về mình, chỉ nói về Chúa chứ không đánh bóng tên tuổi của mình, để có thể trung thành với sứ mạng mà không phải nghiêng ngửa, chao đảo vì những hiểm nguy trong môi trường vẫn bị đánh giá là “ảo” này. Điều này đòi hỏi người sống đời thánh hiến luôn cần phải phân định và chọn lựa theo Tin Mừng xem nên đăng tải, nên nói hay làm những gì và không nên đăng tải, nói hay làm những gì, bởi lẽ giờ đây người khác đã nhìn họ không phải với tư cách cá nhân nữa, nhưng nhìn họ với tư cách là người của Chúa, người của Giáo Hội. Những gì họ nói và làm không chỉ được nhận xét như là với chính họ, nhưng có thể sẽ được đánh đồng với tập thể, với cả những người sống cùng ơn gọi. Môi trường mạng xã hội này, cũng như mọi môi trường khác, đều hàm chứa nhiều rủi ro, thách đố lẫn cơ may và cơ hội. Người sống đời thánh hiến có thể phác họa dung mạo hoàn mĩ của Đức Kitô hay sẽ vẽ nên dung mạo méo mó về Ngài. Không thể phủ nhận rằng có nhiều người sống đời thánh hiến hiện diện trên mạng xã hội đã khiến cho người ta có cái nhìn sai lạc về Thiên Chúa, về Giáo Hội và về Tin Mừng. Đôi khi còn họ còn gây ra những gương xấu và dịp tội nữa. Nếu việc truyền giáo trong thực tế vẫn hàm chứa những thách đố và cám dỗ như tin tưởng và cậy dựa nhiều quá vào những phương tiện nhân loại, thì việc truyền giáo bằng mạng xã hội cũng có những thách đố và cơ hội riêng, nếu không phân định và phản tỉnh cho sâu sắc thì người sống đời tu cũng có nguy cơ rao giảng một Đức Kitô khác, hay nguy hại hơn nữa là rao giảng chính mình.

Thay vì như những người đời hay đăng những hình ảnh để khoe xe xịn, khoe nhan sắc, khoe những hào nhoáng bên ngoài thể hiện sự yêu mình cách tinh vi, có khi còn khoe những thứ vớ vẩn hay những điều không hay ho gì, những điều đáng xấu hổ thay vì tự hào, người sống đời thánh hiến sẽ truyền giáo rất đắc lực khi giới thiệu cho bạn bè, người thân người quen của mình (dù có theo đạo hay không) về Tin Mừng của Đức Giêsu Kitô. Đó có thể là những đoạn Lời Chúa hằng ngày, là những bài giảng lễ, những bài suy niệm vắn gọn nhưng sâu sắc, những lời nguyện nho nhỏ đơn sơ, hay ngay cả những clip, những video rất ý nghĩa và gợi hứng (inspirational), những câu chuyện làm người đầy tính nhân bản và Công giáo, những bài thánh ca thấm đậm đức tin giữa đời thường, những hình ảnh khuyến thiện và tốt đẹp… Nên đưa các thông điệp và viết blog về các chủ đề liên quan đến Kitô giáo.[11] Thật vậy, mạng xã hội, được dùng như phương tiện để Phúc Âm hóa, có thể trở nên một yếu tố giúp phát triển con người.[12] Những tin tức thời sự, những biến cố trong đời sống kinh tế-chính trị-xã hội cũng được coi là những “thời điềm”[13], những “dấu chỉ thời đại”[14] cũng có thể là dịp thuận tiện để người sống đời thánh hiến giới thiệu sứ điệp Tin Mừng cho con người hôm nay. Tuy nhiên, người sống đời thánh hiến cũng cần cẩn thận để chỉ rao giảng Tin Mừng và nếu cần bảo vệ phẩm giá con người thì cũng chỉ dựa vào những tiêu chuẩn của Tin Mừng, chứ không phải sử dụng Tin Mừng như một công cụ để chống lại các ý thức hệ hay đả phá các phe phái chính trị cách thiếu bác ái[15] hay tố giác người khác, vu khống, làm nhục và lên án người khác, chia rẽ hay ủng hộ chia rẽ.[16] Dĩ nhiên, nếu những ý thức hệ và phe phái chính trị đó mâu thuẫn hay đối nghịch với Tin Mừng, thì việc lên tiếng để bảo vệ chân lý là điều đáng và phải dấn thân, như những biến cố đã xảy ra trên đất nước chúng ta trong thời gian gần đây chẳng hạn. Ngay cả chính những hình ảnh đời thường và cách sống, cách ứng xử, tương tác của người sống đời thánh hiến với mọi người trên mạng xã hội cũng là một cơ hội để giới thiệu về Chúa cách rất gần gũi và thiết thực. Người ta không thấy Chúa, nhưng sẽ nhìn vào đời sống của người rao giảng về Chúa để hình dung về Đấng mà chúng ta rao giảng.

Tất cả những phương thế đó là một cách truyền giáo vô cùng hữu hiệu. Nếu có nhiều khả năng, thì hãy dùng những khả năng đó để phụng sự Chúa, như thánh Phaolô nói: “miễn là Đức Kitô được rao giảng” (Pl 1,18), trong khiêm tốn và đơn sơ. Con người ngày hôm nay xem ra dễ dị ứng với những gì gọi là “chân lý”, “sự thật” bởi vẻ ngoài xem ra nghiêm chỉnh, khắt khe của nó, nhưng lại vô cùng dễ đồng cảm với những gì là đẹp. Nếu chân lý được trình bày đẹp thì càng hiệu quả hơn nữa. Nhạy bén và tận dụng tâm lý này thật là thích hợp để nói về Chúa cho người trẻ, không chỉ ở nhà thờ, ở giảng đường đại học, ở các lớp giáo lý, nhưng còn ngay trên chiếc smartphone, chiếc laptop của họ, ngay giữa những mối bận tâm thường ngày của họ. Chúa Giêsu đã gọi Phêrô, Anđrê, Giacôbê và Gioan bên mạn thuyền và chiếc lưới (Mt 4,18-22), Người gọi Matthêu ngay tại bàn thu thuế (Mc 2,13-14) tức là nơi những bận tâm thiết thực hàng ngày của họ, và gọi Giakêu ngay cả khi ông chưa định tiếp xúc với Người (Lc 19,1-10), nơi những khát khao sâu thẳm không bộc lộ ra bên ngoài của ông. Thay vì cứ mải miết lên án những điều xấu vốn dễ làm cho người thời nay dị ứng, sao ta không khuyến khích những điều tốt trong cuộc sống trước khi nói lên mặt trái của xã hội? Và điều tốt nhất mỗi Kitô hữu có thể cho người khác không phải là chính Tin Mừng, là chính Đức Kitô sao?

Trong Sứ điệp truyền giáo năm 2017, Đức Thánh Cha Phanxicô đã nói: “Giới trẻ là hy vọng của truyền giáo. Con người Đức Giêsu Kitô và Tin Mừng Người công bố tiếp tục thu hút nhiều người trẻ. Họ tìm cách dấn thân phục vụ loài người với sự can đảm và phấn khởi.” Và “nhiều người trẻ đang chia sẻ mối quan tâm chung về các vấn đề của thế giới và tham gia các hình thức khác nhau của việc cổ động tích cực và hoạt động tình nguyện… Đẹp biết bao khi chứng kiến cảnh những người trẻ là những ‘nhà giảng thuyết đường phố,’ vui vẻ mang Đức Giêsu đến mọi đường phố, mọi công viên và mọi góc cùng của trái đất!” [17] Tại sao chúng ta có thể nói với nhau biết bao nhiêu chuyện tầm phào, nhưng lại e ngại khi nói về Chúa? Tại sao chúng ta có thể dành nhiều giờ đồng hồ để giải trí, nhưng lại cảm thấy chán ngán khi bồi bổ đời sống tâm hồn, đời sống đức tin của mình và giúp cho người khác cũng triển nở trong đời sống tâm hồn? Hơn nữa, người sống đời thánh hiến sẽ nói gì khi hiện diện trên mạng xã hội? Chẳng lẽ suốt ngày cứ nói chuyện đời? Người tu có thể có điều gì khác cho những người xung quanh mình? Dĩ nhiên, mỗi người có cách riêng của mình. Không phải mọi người đều buộc phải làm như nhau, tùy theo tính khí mỗi người và ơn soi sáng Chúa dành cho mỗi tâm hồn một phương cách khác nhau để làm chứng cho Người, và còn tùy theo giai đoạn đào tạo và sự khôn ngoan của bản thân và của các bề trên nữa. Tuy nhiên, những suy tư này là những gợi ý nho nhỏ.

Dĩ nhiên, việc truyền giáo đối với người sống đời thánh hiến không chỉ là trên mạng xã hội. Nó là cuộc sống hằng ngày, rất thực, rất cụ thể trong môi trường sống chung với tha nhân, với những người bên cạnh. Không ai tin một người nói rất hay nhưng sống lại phản chứng với điều mình nói. Đành rằng người sống đời thánh hiến không phải lúc nào cũng thánh thiện tinh tuyền, chúng ta vẫn có những yếu đuối và sa ngã, nhưng chính nhờ vậy mà chúng ta càng cảm thấy sức mạnh của Thiên Chúa thật mạnh mẽ đã, đang và sẽ biến đổi cuộc sống chúng ta mỗi ngày, với ý thức như thánh Phaolô “ơn của Thầy đã đủ cho anh, vì sức mạnh của Thầy được biểu lộ trọn vẹn trong sự yếu đuối" [18] để càng phải khiêm tốn và nhiệt thành hơn loan báo ơn cứu độ của Chúa cho thế giới, cho những người cũng đang cảm nghiệm bao khổ đau và cám dỗ như mình. Những kinh nghiệm cá nhân như thế giúp chúng ta điều chỉnh cung cách sống của mình cho hợp với những đòi hỏi của Tin Mừng và cũng có sức đánh động hơn nhiều những lý thuyết và đạo lý vốn cần thiết nhưng lại không phù hợp với nhiều thành phần Kitô hữu với văn hóa, lối sống, trình độ khác nhau, bởi lẽ người ta vẫn hay nói: ‘Lời nói lung lay, gương bày lôi kéo’[19]. Những lời của thánh Phaolô khuyên môn đệ của mình là Timôthê thật sâu sắc: “Hãy rao giảng lời Chúa, hãy lên tiếng, lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện; hãy biện bác, ngăm đe, khuyên nhủ, với tất cả lòng nhẫn nại và chủ tâm dạy dỗ. Thật vậy, sẽ đến thời người ta không còn chịu nghe giáo lý lành mạnh, nhưng theo những dục vọng của mình mà kiếm hết thầy này đến thầy nọ, bởi ngứa tai muốn nghe. Họ sẽ ngoảnh tai đi không nghe chân lý, nhưng hướng về những chuyện hoang đường. Phần anh, hãy thận trọng trong mọi sự, hãy chịu đựng đau khổ, làm công việc của người loan báo Tin Mừng và chu toàn chức vụ của anh.” (2 Tm 4, 2-5) Và lời của Đức Phanxicô: “Giáo Hội ngày nay phải tiến lên và rao giảng Tin Mừng cho tất cả: ở mọi nơi, trong mọi dịp, không ngần ngại, không miễn cưỡng hay sợ hãi.”[20] “Nhờ vào internet, sứ điệp Kitô giáo có thể đến “tận cùng trái đất” (Cv 1,8). Mở rộng cửa các nhà thờ của chúng ta cũng có nghĩa là mở cửa trong cả môi trường số để người ta, dù đang sống trong tình trạng nào, cũng có thể bước vào, và để Tin Mừng có thể chạm đến mọi người. Chúng ta được kêu gọi chứng tỏ rằng Giáo Hội là nhà của tất cả. Liệu chúng ta có thể truyền đạt hình ảnh của một Giáo Hội như thế không? Truyền thông là công cụ diễn tả ơn gọi truyền giáo của cả Giáo Hội; ngày nay, các mạng xã hội là một cách trải nghiệm ơn gọi này để khám phá vẻ đẹp của đức tin, vẻ đẹp của cuộc gặp gỡ với Đức Kitô. Cả trong lĩnh vực truyền thông, chúng ta cần một Giáo Hội có khả năng đem lại hơi ấm và khuấy động tâm hồn.” [21]

Chân Phước Giáo Hoàng Phaolô VI đã nói: “Người đương thời sẵn sàng lắng nghe những nhân chứng hơn là những thầy dạy, hoặc nếu họ có nghe thầy dạy, thì bởi vì chính thầy dạy cũng là những chứng nhân”. [22] Cuộc sống của mỗi người chúng ta, những môn đệ của Chúa cần được liên kết sâu xa với Người, để chính Đấng Emmanuel- “Thiên Chúa ở cùng chúng ta”, Đấng vẫn hứa ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận thế- Ngài sẽ cùng chúng ta đem Tin Mừng tới khắp nơi trên trái đất này.

Góp nhặt từ nhiều suy tư đã lâu.
Những ngày đầu mùa Vọng năm 2017

Con chiên nhỏ

[1] Từ ngữ “người sống đời thánh hiến” chỉ cách chung cả hàng giáo sĩ, tu sĩ và chủng sinh nữa.
[2] CÔNG ĐỒNG VATICAN II, Sắc lệnh về Hoạt động Truyền Giáo (Ad Gentes), các số 21, 35, 41 và Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo số 906
[3] CÔNG ĐỒNG VATICAN II, Sắc lệnh về Hoạt động Truyền Giáo (Ad Gentes),, các số 7
[4] Mt 9,37
[5] Có thể nói, đây chính là ý tưởng chủ đạo và xuyên suốt như sợi chỉ đỏ của Tông huấn Evangelii Gaudium (ĐTC Phanxicô)
[6] CÔNG ĐỒNG VATICAN II, Sắc lệnh về các phương tiện truyền thông xã hội, số 3
[7] CÔNG ĐỒNG VATICAN II, Sắc lệnh về các phương tiện truyền thông xã hội, số 13
Eight Ball Do Cat, bản dịch của Ủy ban Giáo lý Đức tin thuộc HĐGMVN, số 37
[9] Do Cat, bản dịch của Ủy ban Giáo lý Đức tin thuộc HĐGMVN, số 39
[10] Cv 17, 16-33
[11] Do Cat, bản dịch của Ủy ban Giáo lý Đức tin thuộc HĐGMVN, số 43
[12] BÊNÊĐÍCTÔ XVI, Thông điệp ngày Truyền thông thế giới lần thứ 47, 2013
[13] Mt 16,3
[14] Một trong những từ ngữ được sử dụng rất nhiều trong những văn kiện của Công Đồng Vatican II
[15] GIOAN PHAOLÔ II, Sách Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo số 2497
[16] Do Cat, bản dịch của Ủy ban Giáo lý Đức tin thuộc HĐGMVN, số 43
[17] PHANXICÔ, Sứ điệp Truyền giáo năm 2017, số 8
[18] 1 Cr 12,9
[19] Câu ngạn ngữ Latin nổi tiếng vẫn được áp dụng trong nền tu đức xưa.
[20] PHANXICÔ, Tông huấn Evangelii Gaudium, số 23
[21] PHANXICÔ, Thông điệp cho ngày truyền thông thế giới lần thứ 48, 2014
[22] PHAOLÔ VI, Tông Huấn Evangelii Nuntiandi, số 41

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#8383 Posted : Saturday, December 16, 2017 5:23:21 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,729

Thanks: 747 times
Was thanked: 263 time(s) in 198 post(s)

Điều gì thiếu trong vụ Đinh La Thăng?


Ngô Nhân Dụng

December 15, 2017

Đinh La Thăng bị bắt, rất nhiều lời bàn tán trên mạng. Bàn về nguyên nhân, hậu quả, bối cảnh, cái gì xảy ra trong hậu trường, ai sắp sửa bị bắt, chuyện gì sẽ xẩy ra cho Nguyễn Tấn Dũng, vân vân. Tất nhiên, báo chí trong nước “bị chỉ đạo gắt gao” không dám hó hé. Các tin đồn và lời bình phẩm chỉ thấy trên mạng.

Khi đọc tất cả những tin tức và lời bàn vụ Đinh La Thăng, chúng ta thấy có một điều chưa được đề cập tới. Một điều rất quan trọng, là làm cách nào để, bây giờ và sau này, tránh không cho những người như Đinh La Thăng và đồng bọn có thể tham nhũng các số tiền khổng lồ như ông ta bị tố cáo?

Ý kiến được nhắc đến nhiều nhất là vụ “đánh” Đinh La Thăng nằm trong chiến dịch Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đánh ông Nguyễn Tấn Dũng, cựu thủ tướng, đối thủ của ông Trọng trước cuộc đại hội đảng vào năm ngoái. Trước Đinh La Thăng, đảng Cộng Sản chưa hề khởi tố và bắt giam một cựu ủy viên Bộ Chính Trị nào. Nhưng mọi đầu mối cuối cùng đều đưa tới Nguyễn Tấn Dũng.

Một ý kiến khác được chú ý, tuy ít được nhắc đến, là ông Nguyễn Phú Trọng hạ Đinh La Thăng để mở đầu một chiến dịch “chống tham nhũng.” Mục đích là giúp cho đảng Cộng Sản coi sạch sẽ hơn, trong lúc người dân Việt Nam đã chán chường đảng, coi khinh đảng, chỉ muốn lật đổ chế độ độc đảng vừa tham tàn vừa bất lực. Chiến dịch này phỏng theo các nước cờ của Tập Cận Bình ở Trung Quốc. Đinh La Thăng bị đem ra tế cờ cũng không khác gì vụ hạ bệ Bạch Lai Hy ở bên Tàu, rồi sẽ đưa tới cấp cao hơn, triệt hạ Chu Vĩnh Khang và đồng đảng.

Cách giải thích thứ nhất có rất nhiều bằng chứng phù hợp. Việc triệt hạ Đinh La Thăng, cắt chức bí thư Thành Ủy và ủy viên Bộ Chính Trị, là biến cố hiếm. Nhưng Đinh La Thăng bị tố giác những tội tham nhũng khi còn nắm Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN), rồi làm bộ trưởng Giao Thông Vận Tải, trong thời gian Nguyễn Tấn Dũng làm thủ tướng. Người ta đưa ra những bằng chứng cho thấy cái gì Đinh La Thăng làm tất nhiên Nguyễn Tấn Dũng phải chấp nhận, nếu không phải là khuyến khích để chia huê lợi.

Một mấu chốt trong hệ thống tham nhũng do Đình La Thăng chủ trì là lập Tổng Công Ty Xây Lắp (PVC) trong Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam (PVN), do Trịnh Xuân Thanh đứng đầu, rồi dùng PVC đưa đẩy tiền qua lại giữa các dự án nằm trong đại công ty PVN. Các dự án đó đều phải được thủ tướng chính phủ duyệt và chấp thuận. Nếu điều tra về các dòng tiền mặt chạy lên chạy xuống qua PVC, người ta sẽ khám phá những khoản thâm lạm nhiều tỷ đô la trong PVN.

Trịnh Xuân Thanh đã bỏ trốn sang Đức, cho tới khi bị bắt cóc đem về nước, xuất hiện và thú tội trên đài truyền hình của nhà nước. Chính phủ Đức đã phản đối và đang trừng phạt hành động bắt cóc bất chấp luật pháp quốc tế. Vào Tháng Ba, 2017, khi còn ở Đức, Trịnh Xuân Thanh viết một thư tố cáo trên mạng nói rằng trong 10 năm Nguyễn-Tấn-Dũng làm thủ tướng, ông ta và Đinh La Thăng đã ăn cắp $36 tỷ, nếu chỉ cắt xén 30% số lượng dầu thô xuất cảng.

Đã có 24 lãnh đạo hàng đầu của PVN cùng các công ty con đã bị khởi tố, trong đó 18 người dính đến vụ Trịnh Xuân Thanh và tổng công ty PVC, năm người khác dính đến vụ đầu tư $800 tỷ vào Ocean Bank rồi biến mất. Nhưng còn những tên tuổi khác có thể sẽ bị bắt, trong đó có Nguyễn Văn Bình, cựu thống đốc Ngân Hàng Nhà Nước thời Nguyễn Tấn Dũng, và Vũ Huy Hoàng, cựu bộ trưởng Bộ Công Thương – cơ quan làm chủ PVN.

Cuối cùng, mọi con đường đều dẫn tới Nguyễn Tấn Dũng. Nếu Nguyễn Phú Trọng tính triệt hạ đối thủ của mình, thì một trận đánh tỉa từng bước một đã mở màn.

Những người có cảm tình với ông Nguyễn Phú Trọng có thể nghĩ ông nhằm mục đích cao hơn. Họ vẽ ra một động cơ khác, là vụ bắt Đinh La Thăng mở màn một cuộc thanh tham nhũng, ngõ hầu lấy lại uy tín, trong khi dân Việt Nam đã chán ghét cái đảng cầm quyền tự trên xuống dưới chỉ lo ăn cắp.

Nguyễn Phú Trọng đã đưa phái đoàn Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của đảng sang Bắc Kinh “học tập kinh nghiệm” của Vương Kỳ San, cánh tay mặt của Tập Cận Bình, người đứng đầu Ủy Ban Kiểm Tra Kỷ Luật Trung Ương đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Vương Kỳ San đã thành công khi đánh gọn Bạc Lai Hy, rồi trục xuất Chu Vĩnh Khang (Zhou Yongkang) ra khỏi đảng, truy tố tội tham nhũng, rồi đưa ra tòa cúi đầu nhận tội. Trước đó Chu Vĩnh Khang từng nắm trong tay tất cả các công ty dầu lửa lớn, nhỏ, tình trạng rất giống Đinh La Thăng; ngoài ra Khang còn to hơn, đứng đầu tất cả ngành an ninh, tình báo, với ngân sách cao hơn Bộ Quốc Phòng.

Với một chương trình theo sát gót con đường Tập Cận Bình đã vạch ra, sau khi bắt cóc được Trịnh Xuân Thanh rồi, Nguyễn Phú Trọng từng hớn hở nói: “Lò đã nóng lên rồi thì củi tươi đưa vào cũng phải cháy.”

Nhưng cuối cùng, đem cái đám củi đó đốt rồi, cái lò Nguyễn Phú Trọng sẽ còn làm gì nữa? Đốt bao giờ cho hết? Đảng Cộng Sản còn nắm độc quyền cai trị thì sẽ còn sản xuất rất nhiều thứ củi tươi, củi khô, củi mục, củi nát. Trong đảng Cộng Sản Việt Nam còn biết bao nhiêu quan chức tham nhũng, từ các quan to trong Bộ Chính Trị cho tới mấy chú công an đứng đầu đường lập các trạm BOT “thu phí?”

Nếu mục đích của Nguyễn Phú Trọng là trừ tham nhũng trong đảng, thì không có gì bảo đảm sau vụ Đinh La Thăng, dù lôi cả Nguyễn Tấn Dũng cho vào lò đốt, nạn tham nhũng trong đảng Cộng Sản sẽ giảm bớt, chậm lại, chứ chưa nói đến trừ diệt.

Trong tất cả những lời bàn luận về vụ Đinh La Thăng, không nghe thấy một ai nói đến phương pháp nào để ngăn không cho các quan chức bớt tham nhũng. Đó là một thiết sót đáng lo! Làm cách nào để các cán bộ muốn tham nhũng cũng không lạm quyền được? Theo thói quen từ khi thành lập tới lúc nắm quyền, đảng cộng sản chỉ biết theo một cách, gọi là “giáo dục.” Họ tin rằng nếu “giáo dục” đi “giáo dục” lại, thì sẽ có những “người tốt.” Nhưng ai cũng thấy công việc “giáo dục” này là nước đổ lá khoai. Đảng Cộng Sản cứ hô hào “xây dựng đảng viên tốt” nhưng số “đảng viên xấu” càng ngày càng đông, càng nắm nhiều quyền hành, cả hệ thống càng ung thối. Đảng càng sống lâu, càng “giáo dục” nhiều, thì đảng viên Cộng Sản càng “biến chứng,” sa đọa, đưa tới tình trạng tan rã như đã diễn ra ở Liên Xô và Đông Âu.

Ở những nước tự do dân chủ người ta làm cách nào giảm bớt nạn tham nhũng? Người ta thiết lập những định chế cân bằng và kiểm soát trên mọi người nắm quyền. Mỗi thứ quyền hành đều bị đặt dưới các định chế kiểm soát, nhờ quy tắc tam quyền phân lập, nhờ báo chí được tự do.

Trong hệ thống cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam, họ bầy ra cơ quan “thanh tra” của nhà nước. Dân ta đã mỉa mai, “Thanh cha, thanh mẹ, thanh gì – Hễ có phong bì thì lại ‘thank you!’”

Nhưng ban thanh tra cũng không có thực quyền. Bên trên, họ lập ra thêm Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương của đảng, nhưng cái ủy ban đó cũng có thực quyền hay không? Khi nào nó chưa có quyền độc lập, độc lập đối với các quan lớn chóp bu nằm trong Bộ Chính Trị và Trung Ương Đảng thì nó cũng vô hiệu. Khi một đảng cầm quyền không tuân theo những luật pháp do chính nó lập ra, thì ngay trong nội bộ cũng không thể có cân bằng và kiểm soát! Do đó, không bao giờ ngăn ngừa được tham nhũng.

Tham nhũng chỉ là một trong nhiều triệu chứng của căn bệnh lớn đe dọa đảng cộng sản. Chính hệ thống cầm quyền Lê Nin nít đã chứa sẵn những thứ vi trùng có ngày làm cho cả guồng máy tê liệt và tan rã.

Hệ thống Lê Nin nít khác với cách cai trị trong một nước dân chủ tự do ở chỗ nó không có một cơ chế phản hồi tự giám sát để tự điều chỉnh thường xuyên (routine feedback mechanisms). Cho nên sống càng lâu thì guồng máy càng sơ cứng, thối nát. Khi chế độ đi tới giai đoạn sơ cứng và thối nát, những người lãnh đạo Cộng Sản không có phương cách nào khác ngoài đường lối vô vọng cũ, là lại mở những chiến dịch “giáo dục chính trị.” Nhưng khi còn thiếu những định chế cân bằng, kiểm soát thì “giáo dục” bao nhiêu cũng vô ích. Mối mâu thuẫn lớn nhất trong đảng Cộng Sản là nếu chấp nhận cho xã hội có các định dhế cân bằng và kiểm soát thì đảng sẽ chết. Trần Vân (Chen Yun), một quốc lão thời Đặng Tiểu Bình nhận xét: “Chống tham nhũng ít quá thì hại nước. Chống tham nhũng nhiều quá thì hại đảng.”

Muốn thoát khỏi thế lưỡng nan này, nước ta chỉ còn một đường thoát, là dân chủ hóa. Chế độ dân chủ tự do nuôi sẵn một cơ chế phản hồi (feedback). Nhà nước không cần “mở chiến dịch phê bình” mà công việc phê bình được thể hiện tự nhiên và thường xuyên qua một quốc hội độc lập, qua các cơ sở truyền thông tự do. Cơ chế phản hồi này là khí cụ tốt nhất để kiềm chế các quan chức không cho lạm quyền, tham nhũng.

Không biết cái lò của Nguyễn Phú Trọng sẽ đốt Đinh La Thăng rồi đốt tới những ai nữa, nhưng đốt mãi cũng vô ích, nếu nước Việt Nam không tiến tới một thể chế dân chủ tự do.

(Ngô Nhân Dụng)



Hoàng Nam  
#8384 Posted : Saturday, December 16, 2017 5:52:37 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,729

Thanks: 747 times
Was thanked: 263 time(s) in 198 post(s)

‘Special Counsel’: Điều tra Trump-Putin đi vào giai đoạn hai


Cổ-Lũy

December 7, 2017

Tháng Mười, “Công Tố Viên Đặc Nhiệm/Special Counsel” Robert Mueller, cựu giám đốc FBI hai đời tổng thống, truy tố ba nhân vật quan trọng đầu tiên trong mặt trận tranh cử của ông Donald Trump.

Ba người này bị xem là có dính dáng, liên hệ chặt chẽ với chính quyền Vladimir Putin – đã bị 17 cơ quan tình báo Mỹ chính thức xem là xen vào bầu cử 2016 với mục tiêu lũng đoạn cơ cấu dân chủ Mỹ, triệt hạ đối thủ Hillary Clinton, và giúp ông Trump lên làm tổng thống. Chính quyền Putin từ lâu đã có tiếng trực tiếp can thiệp vào những bầu cử ở Đông và Tây Âu, mới nhất là ở Pháp.

Ba bài trước cho thấy phương cách điều tra của FBI dưới quyền ông Mueller và nhóm luật sư cự phách với kiến thức và kinh nghiệm về các tội ác quốc tế, nhất là tội dính tới Nga và các nước chư hầu cũ. Theo đây, bị cáo dễ buộc tội nhất bị áp lực ngay để phải hợp tác và cung cấp những bằng chứng cần thiết đưa đến buộc tội các nhân vật chính.

Ông Mueller sẽ cho những người này “nhẹ tội/plea deal;” kẻ không hợp tác sẽ nhận “búa tạ” – đây khuyến khích những nghi can khác “mở miệng.” Nói cách khác ông Mueller, có tiếng nghiêm túc, vô tư, ráo riết sẽ đi từ vòng ngoài, trước khi xoắn tới trung tâm: gia đình và Tổng Thống Trump.

Ở giai đoạn đầu, ba nhân vật quan trọng sẽ được “plea deal” đúng luật pháp để đổi lấy những tin tức, bằng cớ về những đồng lõa khác. Cựu Cố Vấn Ngoại Giao George Papadopoulos đã nhận tội “khai gian” về liên hệ với Nga, hợp tác đeo máy nghe lén nghi can khác đổi lấy sáu tháng tù.

Cựu chủ tịch tranh cử, Paul Manaford và phụ tá Rick Gates bị buộc 12 tội nặng, gồm rửa tiền, đồng lõa phạm tội, gian lận thuế, lóp-bi không đăng ký. Mỗi người có thể bị cả chục năm tù, nhưng chưa nhận tội; ông Manafort phải đóng $10 triệu tiền thế chân. Tội lớn nhất chưa kể: làm “môi giới” móc nối gia đình Trump với Putin và các tỷ phú Nga. Ở tuổi gần 70, với tài sản cả trăm triệu, ông quen đời sống xa hoa và chắc sẽ không muốn ngồi tù.

Ông Mueller rất kín đáo, nhưng giới truyền thông và tình báo đã ghi nhận “collusion/thông đồng” giữa Trump-Putin dựa trên quyền lợi cá nhân hỗ tương: ông Trump muốn làm tổng thống dù không “khả năng và tư cách/capacity;” ông cũng luôn cần tiền để “làm ăn lớn.”

Ông Putin có tham vọng lũng đoạn chính trị Mỹ; ông cũng muốn Mỹ bỏ những “trừng phạt/sanction” kinh tế để giúp ông cùng nhóm tỷ phú Nga đục đẽo tài sản quốc gia và “rửa tiền” ngoài nước.

Điều rất lạ: từ tranh cử tới nay, ông Trump luôn hung hăng chê bai, thóa mạ từ Giáo Hoàng tới Tổng Thống Obama, những người tranh cử chống mình, và cả người dân thường ông không ưa. Nhưng ông lại vô cùng trân trọng, nể vì Putin và Do Thái (Israel).

Phía Nga ám chỉ ông đã bị Putin “hủ hóa” với bằng chứng lỗi lầm tình dục năm 2013, khi ông tới Moscow tổ chức hoa hậu và vận động xây Trump Hotel. Giới truyền thông lại nhấn mạnh “hủ hóa” về tiền bạc từ Nga ra. Israel lúc nào cũng có thế lực lóp-bi vô địch hỗ trợ ở Washington – lý do chính “khủng bố” Hồi Giáo chống Mỹ.

“Cơn ác mộng của ông Trump” thành sự thật

Điều tra đợt hai gồm những nghi can gần cận với ông Trump nhất; hai người làm việc trực tiếp với ông ở Bạch Ốc gồm con rể Jared Kushner và cố vấn Michael Flynn. Người thứ ba, con trưởng Donald Trump Junior làm việc kín đáo hơn.

Đáng chú ý là ông Flynn (và con, Michael Flynn Junior), cựu giám đốc Tình Báo Quân Đội/DIA, bị chính quyền Obama cho nghỉ việc. Một trong những người vận động sớm và hăng say cho ông Trump, ông chính thức làm cố vấn an ninh quốc gia cho Tổng Thống Trump, và cũng bị sa thải sau 24 ngày với lý do “nói láo với phó tổng thống.” Ông Trump rất đắc ý với ông Flynn và đã không nghe lời ông Obama khuyến cáo, “Đừng dùng tay này.”

Đầu Tháng Mười Hai, ông Flynn ra tòa nhận tội “cố ý và biết rõ (mình) nói những điều dối trá, không có thật, và gian manh” với FBI về những đi lại với Đại Sứ Nga Sergei Kislyak một năm trước, sau khi ông Trump nêu danh ông làm cố vấn an ninh quốc gia.

Theo luật liên bang, đây là tội hình với tối đa năm năm tù và phạt vạ $250,000. Ông Flynn cũng nhận “plea deal” hợp tác với “Special Counsel” để được giảm tội và điều tra những nghi can quan trọng khác, kể cả ông Kushner, Trump Junior, Trump, Pence và nhiều người nữa. Đây chỉ mới là một tội nhẹ; hai tội nặng nề hơn: trong thời gian vận động rồi làm việc mật thiết với ông Trump, Flynn và Flynn Junior làm lóp-bi không đăng ký cho Turkey (Thổ) với giá $530,000. Tệ hơn nữa, ông âm mưu bắt cóc lãnh tụ lưu vong Fetthula Gulen cho Tổng Thống Thổ độc tài Recep Tayyip Erdogan với giá $15 triệu.

Tại sao ông Flynn nhận tội và “plea deal?” Ngoài lý do thực tiễn nói trên, việc “thông đồng” giữa mặt trận tranh cử Trump và chính quyền Putin mỗi ngày một rõ rệt, nhất là sau giai đoạn điều tra đầu.

Từ lâu hãng truyền hình NBC, và sau đó giới truyền thông nói chung, đã xác nhận Jared Kushner (đạo Do Thái chính thống) từ nơi gia đình Trump nghỉ mát ở Florida, điều động Flynn liên hệ với Kislyak trước khi chuyển tiếp chính quyền.

Ngày 28 Tháng Mười Hai, 2016, và sau đó nữa Flynn nhiều lần liên lạc với Kislyak, nhờ vả về hai vấn đề: (a) ông Obama đã trừng phạt kinh tế Nga nặng nề hơn sau những lũng đoạn từ Nga vào bầu cử Mỹ; (b) cầu cạnh Putin “phủ quyết/veto” quyết định của Liên Hiệp Quốc lên án Do Thái liên tiếp chiếm đất của dân Palestine Hồi Giáo (ông Obama công chính và cương trực không chịu “veto” để giúp Do Thái, như ông Trump và Kushner muốn).

Những động thủ của Kushner và Flynn (dĩ nhiên phải có ông Trump “bật đèn xanh”) như “tư nhân” (trước khi có chính quyền mới) đi ngược hẳn chính sách ngoại giao Mỹ, và rõ rệt vi phạm luật Logan cấm “tư nhân” làm chính sách ngoại giao. Ông Kislyak rất thành công nhưng được Moscow triệu hồi về Nga mùa Hè qua để tránh nhiều điều tra phiền phức.

Khoảng một tuần trước khi ra tòa, ông Flynn qua luật sư, báo cho ông Trump sẽ không chia sẻ tin tức về điều tra của Special Counsel nữa. Đây là dấu hiệu ông sẽ bỏ ông Trump và hợp tác với FBI, một phần cũng vì ông tương đối là người thiếu điều kiện tài chính nhất và ông còn phải bảo vệ tương lai con trai (“chánh văn phòng” công ty Flynn Intel). Trước đó ông Trump cũng ngưng ủng hộ tài chính đắt giá cho các nghi can thân cận ra tòa. Đây có nghĩa là ông không còn dùng tiền “mua chuộc” họ được nữa.

Nhưng dù muốn ông cũng khó tiếp tục được: luật lệ không cho phép ông dùng tiền ủng hộ ông tranh cử để trả tiền luật sư cho mình và người thân cận. Những luật sư mà ông và các nghi can thân cận đang cần đều là những chuyên gia với giá hàng nghìn đô la một giờ. Lại nữa, dù là “tỷ phú” ông cũng không thể giúp họ vì từ đây ông dễ bị buộc tội nặng “obstruction of justice/cản trở thực thi công lý.” Ông cũng không thể “tha tội/pardon” họ vì đây cũng là “obstruction!”

Sau “plea deal” giữa ông Flynn và FBI, Dân Biểu Nam California Adam Schiff (đảng Dân Chủ, phó chủ tịch Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện) nói, “Ông Flynn không thể nào tự ý liên hệ với Nga. Ông phải làm theo lệnh của người cao cấp cận kề tổng thống nhất (Kushner), nếu không nói là chính Tổng Thống Trump… Nếu ông Kushner dính dáng vào đây, ông sẽ phải khai với ủy ban những gì ông đã không cho biết (trong điều trần kín Hè qua).” (Cổ-Lũy)

(Kỳ tới: Điều tra đi đến gia đình Trump)

thao ly  
#8385 Posted : Saturday, December 16, 2017 8:39:42 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,549
Woman

Thanks: 456 times
Was thanked: 373 time(s) in 272 post(s)

Nước Pháp tiễn đưa JEAN D’ORMESSON


Tác Giả: Từ Thức -

08/12/2017

UserPostedImage

Soldiers carry the coffin for late member of the Academie Francaise Jean d'Ormesson during a National Tribute ceremony at the Invalides in Paris on December 8, 2017. Jean d'Ormesson, a very public face among the usually discreet "immortals" of the prestigious Academie Francaise, whom French President Emmanuel Macron called a "prince of letters," died on December 5 at the age of 92. / AFP PHOTO / POOL / Francois Mori

Tổng Thống Pháp Macron, với hai tổng thống tiền nhiệm Sarkozy , Hollande cùng với hàng trăm khuôn mặt văn hóa, sáng nay, thay mặt cả nước Pháp, tiễn đưa nhà văn hàng đầu Jean d’Ormesson vừa từ trần.

Emmanuel Macron đặt lên quan tài một chiếc bút chì theo ý nguyện của người quá cố, một nhà văn 92 tuổi còn viết bằng bút, lúc nào trong túi cũng có 4 cây bút để sẵn sàng viết. D’ormesson nói : ‘’viết văn rất khó, nhưng khó hơn nữa là ngừng viết’’

Có những người lạc quan, yêu đời đến độ người ta ngạc nhiên thấy họ cũng từ trần, như Jean d’O, mặc dù ông đã 92 tuổi.

HUYỀN THOẠI SỐNG

Jean d’Ormesson là nhà văn vua biết mặt, chúa biết tên ( giao du với những Tổng thống, Thủ tướng..), nhưng cả nước coi như một người trong gia đình, nhờ gần 50 cuốn sách và sự tham dự của ông trên truyền thanh, truyền hình, từ những chương trình văn hoá có uy tín tới những chương trình bình dân nhất.

Một triệu người theo dõi chương trình đặc biệt về Jean d’Ormesson đêm qua, con số khán giả kỷ lục với một chương trình về văn chương, trong khi các đài khác có những chương trình hấp dẫn đám đông : football, ca nhạc, phim đủ loại và tưởng niệm một ca sĩ nổi danh nhất cũng vừa từ trần, Johnny Halliday.

Jean d’Ormesson là một huyền thoại sống ( mythe vivant ). Một ông già rất trẻ, một nhà quý tộc rất bình dân, một nhà văn kiến thức mênh mông nhưng ngôn ngữ đơn giản. Nhất là cặp mắt xanh ranh mãnh và một niềm lạc quan không có gì lay chuyển nổi. Jean d’Ormesson được coi là một ‘’nhà văn của hạnh phúc ‘’ ( écrivain du bonheur ).

Văn của ông nổ vui như rượu sâm banh, là một liều thuốc bổ.

UserPostedImage


Đó là một trường hợp hy hữu, vì trong văn chương Pháp, theo một tác giả, từ Baudelaire, Flaubert, hạnh phúc là điều cấm kỵ . Voltaire là nhà văn hạnh phúc cuối cùng. Sau đó, văn chương đồng nghĩa với bi kịch, với bi quan, với mặt trái của xã hội. André Gide nói : với những tình cảm tốt, người ta làm những cuốn tiểu thuyết dở.

Sự thực, văn Jean d’Ormesson nhẹ nhàng, không một chút làm dáng, kênh kiệu, nhưng diễn tả những suy nghĩ sâu xa của một tác giả uyên bác, thạc sĩ triết, tốt nghiệp đại học văn chương uy tín nhất : Normal Sup. Như Oscar nói : cái sâu sa ở ngay trên bề mặt. Emmanuel Macron nhắc đến cái nhẹ nhàng, trang nhã của Jean d’O : ‘’ nhẹ nhàng không có nghiã là hời hợt, chỉ trái nghĩa với nặng nề ‘’

PLEIADE

Jean d’Ormesson là một nhà văn được quần chúng ưa chuộng, nhưng cũng được giới văn hoá nhìn nhận.

Tác phẩm của ông được in trong Pléiade, một ấn bản đặc biệt của nhà xuất bản Gallimard dành cho những nhà văn có uy tín trên thế giới. Thường thường là những nhà văn đã qua đời, vì không có gì chắc chắn hơn để đánh giá một nhà văn hơn là thời gian.

Cùng với André Gide, Milan Kundera, Aragon…, d’Ormesson thuộc những nhà văn hiếm hoi được in trong Pléiade khi còn sống . D’Ormesson không khỏi hãnh diện : ‘’ Đó là giải Nobel của tôi ‘’ và nói với Gallimard : từ nay, sách Pléiade ( rất đắt, dành cho những người say mê văn chương ) sẽ trở thành best sellers

Cái tựa dài thòong của cuốn sách cuối cùng ( 2016 ) tóm tắt nhân sinh quan của tác giả : ‘’ Je dirai malgré tout que cette vie fut belle ‘’ ( Tôi sẽ nói cuộc đời này dù sao cũng thật đẹp ).

Jean d’O có lý do để thấy cuộc đáng sống.

Giòng dõi quý tộc ( gia đình giao du với những người như Sigmund Freud, Charles Darwin, Stefan Zweig… ), ông lớn lên trong những lâu đài, tác phẩm đều là best sellers, từ cuốn đầu tay tới cuốn cuối cùng, giám đốc nhật báo Le Figaro, kết hôn và hạnh phúc với con gái ông vua đường ( Béghin Say ) , vua báo chí. Mỗi sán,g bạn bỏ một viên đường vào ly café, đọc một tờ báo, bạn làm giầu cho gia đình Béghin.

Tiểu thuyết của Jean d’O được yêu chuộng, vì mặc dù đặt bối cảnh trong giới quý tộc, nhưng vẽ lại cả một thờI đại của xã hội Pháp . Jean d’O không phải là một nhà văn ‘’nombriliste ‘’, coi cái rốn của mình là trung tâm vũ trụ, như đa số các nhà văn Pháp hiện đại. Jean d’O thuộc ntruyền thống những nhà văn nhân bản như Balzac, Standhal.

Ngoài tiểu thuyết, tác phẩm của ông gồm đủ loại : tùy bút, biên khảo, về đủ mọi góc cạnh liên hệ tới đời sống.

MỘT CÁI GÌ BẤT ỔN

Cuốn tiểu thuyết ‘’ Au Plaisir de Dieu ‘’, một thứ ‘’Gone With The Wind ‘’( Cuốn theo Chiều Gió ), mô tả đời sống thăng trầm của chính gia đình ông, một gia đình quý tộc . Cuốn sách best seller trở thành phim, thu hút hàng triệu khán giả. Dấu hiệu của một tác phẩm lớn : mỗi người tìm thấy mình trong tác phẩm, mặc dù không sống trong cùng một bối cảnh, một giai cấp xã hội.

Văn phong của Jean d’O nhẹ nhàng, trang nhã, nhưng đề cập tới những vấn đề nhân sinh với con mắt triết gia.

Sinh ra với cái thìa bằng bạc trong miệng, vào đời với vé tàu hạng nhất, như ông nói, Jean d’O có những cái nứt rạn trong đời sống, cũng như trong tâm hồn .

Ông nói, qua nụ cười ranh mãnh : tôi viết cuốn sách đầu tiên để tán gái, và 92 tuổi , tôi vẫn chạy theo phụ nữ, không biết để làm gì. Nhưng thú thực, nghiêm trang hơn : ‘’Nếu tôi hoàn toàn sung sướng, nếu tất cả đều toàn thiện, tôi đã không viết. Tôi viết bởi vì có cái gì đó bất ổn. Nhưng tôi không biết là cái gì ‘’ ( Si j’étais tout à fait heureux, si tout était parfait, je n’écris pas. J’écris parce que quelque chose ne va pas. Mais quoi ? Je n’en sais rien )

CS CHIẾM SAIGON , MỘT ĐẠI HỌA

Thuộc phe hữu , giám đốc nhật báo Le Figaro, ông đã cùng với Raymond Aron tích cực bênh vực miền Nam VN, trong khi hầu hết trí thức có khuynh hướng thiên tả

Người ta nhớ những cuộc tranh luận nẩy lửa giữa Jean d’O và các ký giả Cộng Sản về chiến tranh VN.

Ông viết : việc CS chiếm Pnom Penh và Sài gòn là một đại họa. Bởi vì người ta muốn nói gì thì nói, không ai có thể chối cãi có một luồng gíó tự do ( un air de liberté ) trước khi rơi vào tay Cộng Sản.

Câu tuyên bố của ông khiến cả đám trí thức thiên tả xông vào, đả kích. Ca sĩ thiên Cộng nổi tiếng Jean Ferra làm một bản nhạc, Un air de liberté, kết án d’Ormesson tay vấy máu vì đã bênh vực những người chống Cộng. ‘’ Ah, Monsieur d’Ormesson/ Vous osez déclarer/Qu’ un air de liberté/ Flottait sur Saigon/ Avant que cette ville s’appelle ville HCM ‘’ ( Ông d’Ormesson/ Ông dám tuyên bố/ Một luồng gíó tự do/ Bay trên Saigon/ Trước khi thành phố mang tên HCM )

Mặc dầu vậy, Jean d’O vẫn không oán trách Jean Ferra. Ông nói : tôi không có khả năng thù oán. Bí quyết hạnh phúc của Jean d’O : ‘’ il faut tout aimer ‘’ ( Phải yêu mọi người, mọi thứ ). Nếu bạn yêu người, yêu đời, yêu cái đẹp, không bận tâm đến nhữ thù oán, tỵ hiềm ; hạnh phúc không xa.

Là người trẻ nhất ( 48 tuổi ) khi được nhận vào Hàn Lâm Viện ( Académie Française ), ông là người vận động và thành công trong việc đưa một nhà văn phụ nữ đầu tiên, Margueritte Yoursenar, vào Hàn Lâm Viện dành riêng cho đàn ông từ khi thành lập, thời Richelieu.

Được đời ưu đãi, Jean d’O có tinh thần nhân bản, tranh đấu cho công bằng xã hội.

Ông nói : ‘’Có hai cái hầu như không thể đạt được, là sự thực ( la vérité ) và sự công bằng, công lý ( la justice ). Tôi ghét hai loại người : những người nghĩ mình nắm sự thực và công lý trong tay ; và những người nghĩ không nên bận tâm bởi vì sự thực và công lý sẽ không bao giờ có trên đời. Không, biết là không làm được, nhưng vẫn phải tranh đấu đi tới ‘’. Không xa tư tưởng của Scott Fitzgerald mà ông ngưỡng mộ : ‘’ Hãy ý thức rằng tình trạng hoàn toàn tuyệt vọng, nhưng vẫn phải hành động để thay đổi ‘’. Những người sáng suốt nhưng lạc quan. Lạc quan nhưng sáng suốt.

Paris ( 08/12 / 2017 )
Từ Thức
thao ly  
#8386 Posted : Sunday, December 17, 2017 9:10:05 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,549
Woman

Thanks: 456 times
Was thanked: 373 time(s) in 272 post(s)

THIỀN VÀ SỰ AN LẠC CỦA TÂM HỒN


UserPostedImage

PHÙNG THỊ VUI


Phàm là con người ai cũng muốn có một cuộc sống đầy hạnh phúc. Tuy nhiên, hạnh phúc đích thực không phải ai cũng dễ dàng có được, bởi lẽ khả năng của mỗi người có giới hạn . Chúng ta cứ mải miết đi tìm hạnh phúc bên ngoài mà quên đi hạnh phúc sẵn có trong nội tại.

Nhưng tiếc thay, guồng máy dục vọng luôn có hướng kéo con người đi vào “vòng tối”. Đôi lúc, nó còn cướp đi quyền tự do, quyền yêu thương, quyền mưu cầu hạnh phúc, thậm chí mất đi quyền làm người, v.v…

Cái guồng máy dục vọng ấy không phải do đấng thần linh nào ban tặng mà do chính con người chúng ta tạo ra.

Tuy vậy, hạnh phúc cũng thật dễ dàng có được đối với những ai biết dừng lại, nhận chân sự thật của cuộc đời, biết chuyển hóa nội tâm, chuyển hóa những triền phược tham, sân, si, làm cho thân tâm yên tịnh. Sự yên tịnh đó đưa con người đến hạnh phúc an lạc. Thiền chính là phương pháp tốt nhất giúp con người định tĩnh, thoát khỏi khổ đau, đưa con người đến hạnh phúc an lạc trong cuộc đời.

Khoa học đã chứng minh, Thiền mang đến cho con người niềm an lạc nếu họ thực hành. Không có hạnh phúc vật chất nào so sánh được với hạnh phúc an lạc của tâm hồn.

Đứng trước tầm quan trọng đó, người viết chọn đề tài: “Thiền Và Sự An Lạc Của Tâm Hồn”, để một lần nữa, khẳng định: giáo lý của Đức Phật không chỉ đúng trong quá khứ mà còn đúng trong tất cả các thời gian và không gian.

Đối với thế giới bấn loạn hiện nay, nếu con người muốn có hạnh phúc, thì không thể thiếu thiền định.

Thật vậy, có nhiều người tuy được thừa hưởng vật chất dồi dào nhưng thay vào đó, họ cũng phải chịu áp lực lớn, cuộc chạy đua khốc liệt của nền kinh tế, chính trị khiến con người mất dần tự do, họ chỉ biết công việc, biết kiếm thật nhiều tiền, bỏ quên những hạnh phúc đời thường, mà đúng ra cần phải có.

Hiện tình cho thấy, con người đang rơi vào tình trạng khủng khoảng tinh thần. Có nhiều người đi tìm cái chết khi họ không tự tìm thấy cho mình một lối thoát.

Thật đáng tiếc, họ đã không biết quý trọng mạng sống của mình. Nếu bạn thấy đau khổ, thấy bế tắc, tại sao lại không dám buông bỏ? Khi bạn buông bỏ, bạn nghĩ mình sẽ mất tất cả từ đó làm mất tinh thần. Nhưng thật sự khi buông bỏ bạn sẽ đón nhận được một nguồn năng lương mới, một hướng giải quyết mới.

Nếu những lúc buồn chán, thất vọng, bạn nên thực hành Thiền. Chỉ cần hít thở và định tâm được 10 phút, bạn sẽ thấy tâm hồn nhẹ nhàng ngay. Trên internet còn quảng cáo cuốn sách của bà Regina Leeds, với tựa đề “8 minutes may change your life” [ 8 phút có thể thay đổi cuộc đời của bạn].

Có an lạc và tự tin, bạn sẽ tìm ra cách sử lý tốt nhất, chỉ cần ít thời gian như vậy thôi, tại sao bạn không thử?

Niềm hạnh phúc an lạc do thiền định mang lại, nếu có thực hành, tự thân sẽ cảm nhận, chẳng cần nghe ai quảng cáo. Vị ngọt của canh phải do người nếm biết được, chứ không phải do người nấu, sự an lạc từ thiền cũng thế.

Có khi nào bạn tự hỏi vì sao con người có khổ đau? Nếu bạn không thể đặt ra câu hỏi, chắc chắn bạn cũng không thể trả lời.

Trong kinh Phật chỉ rõ, chúng sanh có 84000 nỗi khổ, nhưng những nỗi khổ ấy không ngoài tham, sân, si, theo ngôn ngữ nhà Phật gọi là Tam độc (three soisons). Chính tham, sân, si đem đến khổ đau cho con người và cũng chính nó cướp đi mạng sống của ta. Khi nào chưa đoạn trừ nó, khổ đau còn theo mãi.

Tham là gì? Tham chính là sự mong muốn có được mọi thứ, lòng tham của con người vốn không có giới hạn, có người tham tiền, có người tham công danh địa vị v.v., có rồi lại mong có nữa, chính vì tâm quá mong cầu ấy mà con người chịu nhiều khổ đau, như kinh Pháp Cú Đức Phật chỉ rõ:

“Tâm dẫn đầu các pháp
Tâm làm chủ, tạo tác
Nếu nói hay hành động
Với tâm niệm bất tịnh,
Khổ não liền theo sau,
như xe theo bò vậy”[1].

Thật vậy, tâm chính là cội nguồn của tất cả, khổ đau cũng từ tâm và an lạc cũng do tâm. Khi tâm con người chứa đựng những tư tưởng bất thiện muốn làm tổn hại cho người, thậm chí muốn giết người, cướp của v.v. chỉ vì lợi mình. Chính những ý nghĩ ấy thúc đẩy hành động sai lầm dẫn đến khổ đau cho mình và cho người. Khi những nghịch cảnh đưa đến, con người liền nổi sân để kháng cự lại, làm như thế họ tưởng họ đã thắng nhưng họ đâu có biết, phút giây sân hận là phút giây thân tâm đang đi vào đau khổ, sầu não, chán chường, lo âu, sợ hãi. Tình trạng nầy được gọi là cẳng thẳng (stress).

Những gì xẩy ra lúc chúng ta bị căng thẳng ?

“Lúc bị căng thẳng như giận hờn, sợ hãi, lo âu, não bộ báo động cho nang thượng thận (Adrenal glands) để tiết ra chất epinephrine. Tế bào thần kinh vùng dưới đồi não (Hypothalamus) tiết ra chất Nor-epinephrine. Hai loại hormones nầy (epinephrine và Nor-epinephrine) là những chất hóa học rất mạnh, có nhiệm vụ làm cho các giác quan nhạy bén hơn, các cơ bắp (muscles) rắn chắc hơn, nhưng sự tiêu hóa thức ăn bị giảm. Tim đập nhanh, áp huyết cao, phổi hô hấp mạnh, để đưa oxy tới các tế bào. Đường trong máu gia tăng để cung cấp nhiệt lượng cần thiết. Như thế, cơ thể chúng ta được xem như sẵn sàng ứng chiến (fight) mà không thể chạy trốn (flight) Nếu tình trang căng thẳng lâu ngày, đủ thứ bệnh sẽ sinh ra.” [Hồng Quang, sđd, tr. 79].

Ngược lại, khi trong tâm chỉ có thương yêu, không có ý làm hại ai, không làm bất cứ điều gì làm tổn thương người khác, người ấy rất ít bị bệnh tật chi phối và sự an lạc sẽ xuất hiện ngay trong giây phút hiện tại.

Thực tế, khổ vì vật chất thiếu thốn, khổ vì công danh không thành, khổ vì tình duyên trắc trở v.v., tất cả những khổ đó chưa phải là khổ lớn, khổ lớn nhất của con người là không nhận ra mạng sống của chúng ta mong manh, khổ vì không biết sống trong thực tại và cái khổ lớn hơn hết là cái khổ của sinh tử luân hồi.

Con người không bao giờ thoát khỏi khổ đau nếu không biết tu tập. Bạn nói rằng, bạn không có thời gian để nghỉ ngơi thì làm sao có thời gian tu tập? Nhận định ấy sai lầm. Bạn có thể tu trong mọi lúc, kể cả khi bạn làm việc. Thực tế chứng minh trước khi làm việc mà ngồi thiền được tám đến mười phút, áp lực của sự căng thẳng sẽ giảm xuống, toàn thân thư giãn làm tiêu tan mọi lo âu phiền muộn, tạo sự hưng phấn làm việc cho cả ngày, hiệu quả công việc cao hơn rất nhiều.

Hiện nay, thiền được mọi người áp dụng tất cả mọi nơi, không chỉ trong chốn thiền môn mà cả trong công sở, trường học, bệnh viện, thậm trí cả nhà giam, vì những người phạm tội được thực hành thiền khi họ mãn tù, khả năng tái phạm giảm rất nhiều so với những tù nhân không tập thiền. Thiền không chỉ thực hiện với người bình thường mà thiền còn được hướng dẫn cho những bệnh nhân, những người khuyết tật hay những người thiếu may mắn trong cuộc sống. Chính thiền kéo họ xích lại gần nhau, yêu thương giúp đỡ lẫn nhau đồng thời xóa đi những mặc cảm tự ti trong lòng họ.

Ni Viện Kiều Đàm thuộc quận 3, thường xuyên tổ chức khóa tu một ngày an lạc cho người khiếm thị (người mù) hàng tháng vào Chủ nhật của tuần thứ ba trong tháng. Lúc đầu con số chỉ mấy chục bây giờ lên tới mấy trăm, nếu lễ lớn thì đông hơn nữa. Trong khóa tu, họ được Ni Sư hướng dẫn niệm Phật, kinh hành, học hỏi giáo lý, đặc biệt xen giữa là hai thời thiền ba mươi đến bốn mươi phút. Nếu ai một lần chứng kiến đều sẽ xúc động, bởi họ bám vai nhau đi kinh hành niệm Phật, nhất là lúc ngồi thiền, gương mặt họ không còn hiện nét khắc khổ. Nhiều người nghĩ, họ tham dự khóa tu vì có quà, nhưng đó là suy nghĩ sai lầm, khi được phóng viên phỏng vấn, họ khẳng định: cho dù Ni Sư không cho quà họ vẫn đi tham dự đầy đủ, vì từ khóa tu họ tìm thấy niềm vui, sự an lạc mà trước đây họ không hề có. Hạnh phúc của họ lan tỏa xung quanh ai ai cũng cảm nhận được. Họ là người khiếm khuyết còn làm được, chúng ta, tại sao không?

Người đời thường bỏ ra một khoản tiền lớn để tìm niềm vui, nhưng niềm vui đó không bền lâu. Có niềm hạnh phúc an lạc dài lâu, không cần tiền ai cũng có được, ấy là niềm hạnh phúc trong thiền định. Người thực hành thiền theo phương pháp dõi hơi thở sẽ thấy cảm giác an lạc nhẹ nhàng lan tỏa khắp toàn thân, cảm giác an lạc ấy thấm trong từng tế bào, thể hiện sự an lạc thảnh thơi qua các cử chỉ hành động nhẹ nhàng, thư thái, nhất là trên khuôn mặt luôn hé nụ cười. Người thực hành thiền định, nhận được nguồn an lạc, họ sẽ coi thiền là một phần quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống. Họ có thể không ăn, bỏ thú vui của bản thân, nhưng không bao giờ bỏ hành thiền. Bởi lẽ từ thiền, họ nhận được nguồn an lạc trong sâu thẳm của tâm hồn, không có thứ gì có thể thay thế.

Thiền không chỉ giúp cho con người an lạc mà còn có công năng chữa bệnh. Hiện nay rất nhiều bệnh nhân áp dụng thiền kết hợp với tây y để chữa bệnh, nhất là những bệnh về tim mạch, huyết áp, dạ dày v.v…, người mắc những bệnh này nếu thực hành thiền sẽ giúp điều hòa máu, nhịp tim cũng như nhịp co bóp của dạ dày, dịch vị tiết ra, làm tăng hệ miễn dịch trong cơ thể, đồng thời thải các độc tố trong cơ thể ra ngoài. Có thể tóm lược sự lợi ích của Thiền như sau:

“THIỀN có khả năng chữa trị bệnh tật, chống lão hóa, làm cho con người đẹp hơn, thông minh hơn, khỏe mạnh hơn, sống lâu và có hạnh phúc hơn” [Hồng Quang, sđd. tr. 5 . Muốn thấy những chứng minh và hình ảnh cụ thể, độc giả nên đọc bài số 1 & 2 trong sách vừa dẫn].

Nếu thế giới hiện nay người người đều thực hành thiền có lẽ chiến tranh sẽ không xẩy ra. Bởi người tìm thấy hạnh phúc an lạc trong tâm hồn sẽ không để thế sự bên ngoài làm loạn tâm. Song song tu tập của bản thân, họ cũng cảm hóa xung quanh cùng được hưởng niềm an lạc.

Tóm lại, thiền không còn xa lạ với con người cũng như xã hội hiện nay. Rất nhiều trung tâm thiền được mở ra, người người quy ngưỡng thực tập. Sở dĩ thiền được phát triển như vậy là do lợi ích thiết thực mà Thiền mang lại.

Con người đang đứng trước nguy cơ chiến tranh hủy diệt, môi trường bị hủy hoại, và sự chạy đua khốc liệt của cuộc sống v.v., khiến con người lâm vào tình trạng khủng khoảng tinh thần và thể chất. Trước nguy cơ ấy, thiền như một liều thuốc vô cùng hữu hiệu, mau chóng giúp con người ổn định tâm – thân, tìm thấy được sự an lạc trong sâu thẳm của tâm hồn.

Những ai muốn đem hạnh phúc tới cho bản thân và cho mọi người xung quanh thì, không thể không điều phục tâm qua phương pháp Thiền. Thiền không chỉ cứu con người khỏi nguy cơ hủy diệt, tiêu trừ bệnh tật, mà còn giúp con người hòa nhập với thiên nhiên, với cộng đồng và cũng chính thiền giúp con người tìm thấy niềm vui đích thực của cuộc sống.

Hãy đến với Thiền để niềm vui lan tỏa trong tâm hồn bạn và lan tỏa khắp muôn phương.

Phùng Thị Vui

[1] Narada, Tịnh Minh dịch, “Thi Kệ Kinh Pháp Cú”, song ngữ anh việt, Nxb. Phương Đông, tr. 17.
hongvulannhi  
#8387 Posted : Sunday, December 17, 2017 12:47:56 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

Lễ Giáng sinh có thể sưởi ấm lại
những trái tim băng giá và loại bỏ những rào cản
trước tâm lòng thờ ơ.


Thanh Quảng sdb

15/Dec/2017

Lễ Giáng sinh có thể sưởi ấm lại những trái tim băng giá và loại bỏ những rào cản trước tâm lòng thờ ơ.

UserPostedImage

ĐTC thăm viếng bệnh viện trong dịp Giáng sinh


Vatican sáng ngày 15 tháng 12 năm 2017, Đức Thánh Cha Phanxicô nhắc nhở những nghệ sĩ đang sửa soạn trình diễn cuộc 'Hòa tấu Giáng sinh tại Vatican' rằng: Lễ Giáng sinh có thể sưởi ấm lại những trái tim băng giá và loại bỏ những rào cản trước tâm lòng thờ ơ.

Buổi hòa nhạc sẽ được tổ chức vào thứ bảy ngày 16 tháng 12, tại Hội trường Phaolô VI, do Bộ Giáo dục Công Giáo đảm trách. Số tiền thu được sẽ dành yểm trợ cho Quỹ Scholas Occurrentes và Quỹ Don Bosco Thế giới.

Tại nguyện đường Clementê, Đức Thánh Cha Phanxicô đã được nghe các bài Giáng sinh do các ca viên bao gồm các ca viên trẻ của các nhóm Chòm sao Nhỏ của Piazza Vittorio và các thành viên của Học viện Âm nhạc Nghệ thuật cùng các ca viên của nhóm Hallelujah trình diễn.

Đức Thánh Cha Phanxicô bày tỏ lòng biết ơn của ngài trước sự tham gia của tất cả các nhạc sĩ, nhạc công và ca sĩ hiện diện trong cuộc hòa và hát Thánh ca này. ĐTC nhấn mạnh, số tiền thu được sẽ tài trợ cho hai dự án giúp các thanh thiếu niên của nước Cộng hòa Dân chủ Congo và Argentina.


Quang cảnh Giáng sinh tại Quảng trường Vatican
ĐTC nói: "Giáng sinh là một bàn tiệc ân tình được mở rộng cho những ai đang có trái tim băng giá, để loại bỏ những rào cản thờ ơ với lân cận, rộng mở tâm hồn cho tha nhân trong tự do."

ĐTC nói tiếp: "Vì vậy ngày nay cần phải truyền bá sứ điệp hòa bình và tình huynh đệ của mùa Giáng sinh; cần phải thể hiện những hành động cổ súy cho tinh thần của Mùa Giáng sinh được sống động."

Đức Thánh Cha cho hay Nghệ thuật là một phương tiện vô song để mở các cánh cửa tâm hồn, mở trái tim ra để sống cái ý nghĩa đích thực của Giáng sinh. "Sự sáng tạo và tài khéo của các nghệ sĩ hình thành ra các tác phẩm, dệt nên những dòng nhạc và các lời ca đánh động tâm lòng người nghe và làm thức tỉnh lương tâm con người."
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#8388 Posted : Sunday, December 17, 2017 1:41:54 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,342

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)
Vì sao chúng ta mừng lễ Giáng Sinh ngày 25 tháng 12?


Chủ nhật - 17/12/2017 04:25

Ngày 25 tháng 12, chúng ta mừng Chúa sinh ra… nhưng không phải ngày sinh nhật của Chúa!

Sau Phục Sinh, Noel là ngày lễ quan trọng thứ nhì trong lịch phụng vụ, mở đầu năm phụng vụ. Và đó cũng là một trong ba Sinh nhật được Giáo hội công giáo mừng, hai ngày sinh kia là ngày sinh của Thánh Gioan-Baotixita, ngày 24 tháng 6 và ngày Đức Mẹ sinh ra, ngày 8 tháng 9. Năm 2017, ngày 25 tháng 12 nhằm ngày thứ hai, nên thứ hai là ngày nghỉ lễ.

UserPostedImage


Chữ Noel đến từ tiếng la-tinh “dies natalis” hay ngày sinh ra, vì thế chữ Noel luôn viết hoa khi nhắc đến ngày sinh của Chúa. Nhưng điểm quan trọng không phải ở đây, các tín hữu kitô mừng sự kiện sinh ra, chứ không phải mừng ngày sinh nhật. Đây là một tiến trình thần học chứ không phải lịch sử.

Tại sao Noel lại là ngày 25 tháng 12?

Đúng ra trong các sách vở, người ta không tìm ra dấu vết ngày sinh của Chúa Giêsu! Không tìm ra ngày, cũng không tìm ra năm… Dù trong Phúc Âm Thánh Luca là Phúc Âm nói rõ nhất về chuyện này thì chỉ biết các mục đồng ngủ ban đêm ở ngoài đồng với đàn chiên của mình… như thế không phải là vào mùa đông! Ngày 25 tháng 12 là ngày Đức Giáo hoàng Libere chọn vào năm 353, thế kỷ thứ 4!

Ngày đông chí được ấn định trong lịch juliên có hiệu lực vào thời Chúa Giêsu sinh ra ngày 25 tháng 12… trùng với ngày 7 tháng 1 của lịch gregoria hiện nay. Điểm này giải thích các giáo hội chính thống giáo cũng theo lịch phụng vụ juliên để mừng ngày sinh của Chúa Kitô cũng vào ngày này.

Tín hữu kitô xem Chúa Giêsu là “ánh sáng cho thế gian”, phù với ngày đông chí, ngày mặt trời sống lại là hoàn toàn tự nhiên. Năm 2004, giám mục giáo phận Arras giải thích: “Việc mừng Noel nhằm vào ngày lễ lương dân đông chí là một dấu hiệu tuyệt vời. Các tia sáng mặt trời ở điểm thấp nhất trong độ nghiêng của nó. Dần dần mặt trời lấy chỗ của đêm tối. Và ánh sáng đã chiến thắng”.

UserPostedImage

Phúc Âm Thánh Gioan (8, 12) nói đến ẩn dụ một ánh sáng mới soi sáng thế gian. Noel năm 2007, Đức Bênêđictô XVI cũng nhắc lại: “Trong hang lừa ở Bêlem, trời và đất giao thoa. Mặt trời đến trên mặt đất. Vì thế, ánh sáng chiếu cho mọi thời; chính vì vậy thắp sáng niềm vui”.

Noel, để mừng một kỷ nguyên mới

Năm 425, hoàng đế phương Đông Théodose II chính thức hệ thống hóa các ngày mừng lễ Noel. Vì ngày này không trùng với lịch Hêbrơ, khác với ngày Phục Sinh và lễ Hiện Xuống là những ngày lễ theo âm lịch, ngày mừng Chúa Kitô sinh ra theo dương lịch.

Đến thế kỷ thứ 6, tu sĩ sử gia Denis le Petit tìm năm để quyết định năm Chúa Giêsu sinh ra. Theo các tính toán của tu sĩ, ông ấn định đó là năm 1, năm khởi đầu kitô giáo. Từ đó năm 1 là mốc để đánh dấu các thế kỷ trước Chúa Kitô sinh ra và sau Chúa Kitô sinh ra. Nhưng người ta nghĩ tu sĩ đã tính sai, theo lẽ Chúa Giêsu sinh ra 6 hoặc 7 năm trước năm 1.

Và theo Phúc Âm, Chúa Giêsu chết vào một ngày thứ sau khi người do thái mừng lễ Vượt qua. Theo các con số tính toán của họ, đa số các sử gia đều cho đó là ngày thứ sáu 7 tháng 4 năm 30. Lúc đó Chúa Giêsu khoảng 36 tuổi.

UserPostedImage

Noel, ngày lễ của các gia đình

Từ thế kỷ thứ 4 đã có truyền thống dâng ba thánh lễ Noel: một thánh lễ Nửa khuya, một thánh lễ Rạng đông và một thánh lễ Ban ngày. Bây giờ không buộc phải dâng thánh lễ đúng nửa đêm nhưng nửa đêm vẫn là giây phút quan trọng lúc Chúa sinh ra. Vì được xem là “lễ của các gia đình” nên thánh lễ được cử hành vào buổi tối với các bài phụng vụ của lễ nửa đêm, chứ không phải bài phụng vụ của ngày canh thức Noel. Thánh lễ Noel nói lên tinh thần ngày lễ Noel như bài hát danh tiếng Đêm thánh:

Đêm Thánh vô cùng. Giây phút tưng bừng. Đất với trời. Se chữ đồng. Đêm nay Chúa con thần thánh tôn thờ. Canh khuya giáng sinh trong chốn hang lừa. Ơn châu báu vô bờ bến. Biết tìm kiếm của chi đền!

Ôi Chúa Thiên đàng. Cảm mến cơ hàn. Nhấp chén phiền. Vương phong trần. Ôi Thiên Chúa thương người đến quên mình. Canh khuya giáng sinh trong chốn cơ hàn. Ơn châu báu vô bờ bến. Biết tìm kiếm của chi đền.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch
Nguồn tin: Phanxico

Edited by user Sunday, December 17, 2017 1:45:08 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest (63)
420 Pages«<418419420
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.