Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

408 Pages«<406407408
Options
View
Go to last post Go to first unread
Mắt Buồn  
#8141 Posted : Saturday, October 14, 2017 8:00:14 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,702

Thanks: 636 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)
Berlin Wall & những bức tường lòng


By Tưởng Năng Tiến -

October 14, 2017

Ngày 3.10 nước Đức thống nhất được 27 năm. Ngày ấy người dân Đông Đức chẳng hề đao to búa lớn, chẳng đòi lật đổ hay đa đảng, họ chỉ hô to: Chúng tôi là nhân dân! (Wir sind das Volk) và lịch sử đã sang trang.
Nguyễn Thọ

Khi còn bị phân chia bởi bức tường Bá Linh, dân Ðức hay kể câu chuyện giễu sau:

“Có một con chó chui tường từ Ðông sang Tây. Thấy khách lạ nên lũ chó bên Tây Ðức xúm xít lại, tíu tít hỏi thăm:

– Bên ấy có hội bảo vệ súc vật không?

– Có chứ.

– Có bác sĩ thú y không?

– Có luôn.

– Có thẩm mỹ viện và nghĩa trang dành riêng cho chó không?

– Có tuốt.

– Thế thì việc gì đằng ấy phải vất vả chui tường sang đây?

– Tại vì bên ấy chúng cấm không cho… sủa!”

Tháng 9 năm 1989, bức tường Bá Linh bị đập đổ. Dân Ðông Ðức được giải phóng. Từ đây, người được quyền ăn nói tự do, và chó có quyền… được sủa.

Sự thống nhất nước Ðức về thể chế, cũng như về nhân tâm, tuy không phải là một tiến trình toàn hảo nhưng có thể được coi như là ổn thỏa – ngoại trừ đối với một số người. Họ là những di dân đến từ Việt Nam, theo như tường thuật của Alisa Roth – qua bài báo “Bức Tường Ô Nhục Vẫn Ngăn Chia Người Việt,”như sau:

“Người Việt vẫn đang là nhóm Á Châu lớn nhất tại thành phố Bá Linh. Những nguời được mệnh danh là Người Việt miền Tây là những người miền Nam Việt Nam, hầu hết là thuyền nhân mà trong những năm tiếp theo chiến thắng 1975 của cộng sản, họ đã đổ đến những vùng bây giờ là Tây Ðức.

Còn nguời Việt miền Ðông là những nguời đến Ðông Ðức vào thập niên 1960 và 1970 cùng với các công nhân xuất khẩu từ những quốc gia cộng sản đang phát triển tới làm việc trong các nhà máy…

… Cái cộng đồng nhỏ bé này hãy còn duy trì sự chia cắt với hai thế giới, hai phương trời cách biệt. Những ý thức hệ – từng xé nát nước Ðức và nước Việt Nam ra làm đôi – hiện vẫn còn luân lưu mạnh mẽ tại nơi đây…”

Nó “mạnh mẽ” tới độ khiến một người dân bản xứ phải thốt lên rằng: “Bức tường Bá Linh nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây còn cao hơn cả bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức.” (“Berlin’s Divide Lingers For Vietnamese Expatriates Capital’s East – West Gap Reflects Cold War Past,” San Jose Mercury News, 12 Jul. 2002:A1/ Việt Mercury 12 Jul. 2002: 1 + 69. Trans. Nguyễn Bá Trạc”).

UserPostedImage


Bức tường Bá Linh


Nói như thế, nghe đã phũ phàng nhưng (vẫn) chưa… hết ý! Trong cuốn Tổ Quốc Ăn Năn của Nguyễn Gia Kiểng – ấn bản 2001, Paris, nơi trang 70 – tác giả còn trích dẫn nhận xét của một người ngoại quốc khác về dân Việt – như sau: “Ils ne s’aiment pas.” (Chúng nó không ưa nhau đâu).

Cha nội Parisien nào đó nói bậy bạ vậy mà… trúng phóc. Những phương tiện truyền thông và giao thông của thời hiện đại quả có làm cho trái đất nhỏ lại, và khiến cho loài người gần gũi với nhau hơn. Nhưng riêng với dân Việt thì không. Nhất định là không.

Người ngoài có vẻ “hơi” ngạc nhiên về thái độ “rất kém thân thiện” của dân Việt đối với nhau, trên bước đường lưu lạc. Họ sẽ ngạc nhiên chết (mẹ) luôn nếu biết rằng những “bức tường ô nhục” tương tự hiển hiện khắp chốn, kể cả ở Việt Nam, chứ chả riêng chi ở Berlin.

Dù đất nước đã “thống nhất” từ lâu, dân chúng giữa hai miền Nam/Bắc Việt Nam (rõ ràng) vẫn chưa gần nhau mấy. Ðôi lúc, họ ăn ở cư xử với nhau cứ y như những kẻ phải sống trong một cuộc hôn nhân… cưỡng bách vậy.

Theo “truyền thống,” người Việt hay chia phe và họ thường nhìn nhau qua những “lỗ châu mai” từ những “pháo đài” của… phe mình. Họ hay gọi nhau là “tụi này” hay “tụi nọ” (tụi Công Giáo, tụi Phật Giáo, tụi Nam Kỳ, tụi Bắc Kỳ, tụi Trung Kỳ…). Gần đây, có thêm một “tụi mới” nữa – tụi… Bắc Cộng!

Và đó mới chỉ là những chuyện nhỏ, ở miền xuôi. Ở miền ngược, miền núi, hay còn gọi là miền cao, miền sơn cước (hoặc cao nguyên) thì còn nhiều chuyện … kỳ cục dữ nữa. Nơi đây, một phần dân tộc Việt vẫn chưa được nhìn nhận là người thường hay người Thượng. Họ bị coi là… “tụi mọi” và bị chính đồng bào mình (toa rập với cường quyền) cướp đoạt hết đất đai canh tác.

Nghèo đói quá hoá “sảng” chăng? Khổ cực quá, cùng quẫn quá, bị chèn ép quá nên đâm ra gấu ó, cấu xé lẫn nhau chăng? Không hẳn đã thế đâu.

Tại nước Ðức, ngay giữa một thành phố tự do và phú túc, “bức tường Bá Linh nằm trong đầu óc của người Việt miền Ðông với người Việt miền Tây (vẫn) còn cao hơn bức tường của người dân Ðức đối với người dân Ðức” mà. Hơn nữa, như đã thưa, những bức tường lòng (ô nhục) tương tự hiển hiện ở khắp nơi chứ đâu có riêng chi ở Berlin.

Nơi đâu có người Việt quần tụ là tức khắc nảy sinh những chuyện đố kỵ, chia cách, phân hoá, và đánh phá lẫn nhau túi bụi. Mỗi cộng đồng vẫn thường cần đến hơn một ban đại diện (dù tất cả những ban đại diện “dường như” không đại diện được cho bất cứ ai và cũng không mấy ai – thực sự – cần người đại diện).

Tương tự, mỗi hội đoàn đều có tới hai hay ba ông (bà) chủ tịch, dù cả hội đoàn đều không mấy ai biết rõ là họ hội họp lại với nhau để làm gì. Mọi tổ chức (không chóng thì chầy) nếu không vỡ tan tành thì cũng bể thành vài mảnh!

Người Nga có câu ngạn ngữ là nếu thiếu chó chăn, loài cừu không trở nên bầy đàn được. Cái khó của những cộng đồng người Việt hải ngoại là họ có dư loại chó này. Ðã thế, phần lớn, đều là… chó dại!

“Sự kiện vô vàn phi lý, cực độ vô nghĩa, và bất lợi không lường này, đang diễn tiến kết thành hiện tượng phân hoá hỗn loạn, phân liệt khắc nghiệt, chia rẽ trầm trọng giữa những cá nhân, nhóm cá nhân, cộng đồng người Việt” (Phan Nhật Nam, “Lời Khẩn Thiết Nhằm Chấm Dứt Hiện Tượng Phân Hoá”) . Cũng theo tác giả bài báo vừa dẫn thì Cục Tình Báo Hải Ngoại, trực thuộc Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng Cộng Sản Hà Nội, là nguyên nhân gây ra những hiện tượng phân hoá tiêu cực kể trên.

Những nhân viên của Cục Tình Báo Hải Ngoại e không tài ba đến thế. Chợ chiều rồi. Chúng nó (nếu có) cũng chỉ lo đánh quả mà thôi và chuẩn bị để chạy thôi.

Thủ phạm không đến từ bên ngoài. Chúng phục sẵn trong “thâm tâm” của tất cả chúng ta.

Khi còn nhỏ, tôi nhớ là đã đọc ở đâu đó – qua lời kể của Schopenhauer – một câu chuyện ngụ ngôn mà nội dung (đại khái) như sau:

Có một mùa Ðông lạnh đến độ muốn tồn tại muôn loài đều phải xích lại thật gần nhau để truyền cho nhau hơi ấm. Chỉ riêng có loài nhím vì lông quá nhiều, quá nhọn và không cách nào thu lại được nên đành… chờ chết!

Dân Việt đang trải qua một mùa Ðông khắc nghiệt. Nếu chúng ta không vượt qua được những bức tường lòng hiện hữu, không xếp lại được những lông nhọn tua tủa tự mỗi người, và mọi phe nhóm đều nhất định ‘tử thủ” trong pháo đài của riêng mình thì (e) khó mà qua khỏi được cơn quốc nạn này. Vấn đề không phải là mùa Ðông sẽ kéo dài vô tận mà vì đất nước (cũng như lòng người) sẽ bầm giập, te tua, và tan nát, tanh bành – sau đó.

UserPostedImage

Bức tường Bá Linh


TNT

Edited by user Saturday, October 14, 2017 8:03:59 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#8142 Posted : Saturday, October 14, 2017 8:28:37 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,702

Thanks: 636 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

Toledo, thành phố nhỏ ở Tây Ban Nha,
đến rồi không nỡ bỏ đi


Trần Nguyên Thắng
/ATNT Tours & Travel
September 29, 2017

UserPostedImage

Thành phố Toledo trên cao với con sông Tagus vây quanh.
(Hình: ATNT Tours & Travel)


Toledo là một địa danh di tích lịch sử và văn hóa quan trọng trong suốt thời gian 2,000 năm lập quốc của Tây Ban Nha (Spain), và cũng là một thành phố nhỏ của quốc gia này, cách thủ đô Madrid khoảng 80 cây số về phía Nam.

Trong suốt quá trình lịch sử, ảnh hưởng văn hóa và phong thái kiến trúc của các tín ngưỡng tôn giáo tại đây đã tạo cho thành phố Toledo một nét riêng biệt trong kho tàng văn hóa Tây Ban Nha. Năm 1986, “nét riêng biệt” của Toledo đã được UNESCO công nhận là một di sản lịch sử văn hóa thế giới.

Tây Ban Nha có hệ thống phân chia các tỉnh và vùng tự trị khác hẳn các đất nước khác, có lẽ vì trong quá khứ lịch sử, Tây Ban Nha do nhiều “tiểu quốc gom lại” để hình thành đất nước “Spain thống nhất” như ngày nay. Thành phố Toledo nằm trong cộng đồng tự trị Castilla-La Mancha, sát ngay cạnh thủ đô Madrid và cũng là thủ phủ của cộng đồng tự trị này.

Đế chế La Mã đã từng thống trị vùng bán đảo Iberia (bao gồm Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha từ đầu Công Nguyên. Đến thế kỷ thứ 8, vùng này bị người Moorish từ Bắc Phi tiến chiếm và thống trị. Đến thế kỷ 15, người Moorish bị các “tiểu quốc Christian” hợp lại, đánh bật ra khỏi phần đất trên. Sau đó, sự hợp nhất của hai vương quốc Aragon của vua Fernando và Cestila của nữ hoàng Isabela cho ra đời vương triều vững mạnh Espana (Spain).

UserPostedImage

Ngôi nhà thờ cổ kính Cathedral of Toledo.
(Hình: ATNT Tours & Travel)


Đây cũng là thời điểm nổi bật nhất trong lịch sử Spain, triều đại người Moorish xem như hoàn toàn sụp đổ. Cũng trong thời điểm này nhà thám hiểm hàng hải Columbus tìm ra Tân Thế Giới Châu Mỹ, giúp cho vương triều Espana giàu có, bền vững hơn và trở thành một vương triều đế quốc hùng mạnh nhất Châu Âu thời đó.

Cộng đồng tự trị Castile-La Mancha bị ảnh hưởng mạnh của ba tôn giáo: Do Thái Giáo (Jews) ảnh hưởng trong bốn thế kỷ từ thế kỷ 5 đến thế kỷ 9, tiếp theo là ảnh hưởng Hồi Giáo Muslims từ thế kỷ 8-15, và Thiên Chúa Giáo Christians (từ các thế kỷ 1-4 và tiếp theo từ thế kỷ 16 cho đến ngày nay).

Trong thời kỳ Hồi Giáo, Castile-La Mancha là nơi chứng kiến nhiều cuộc chiến lịch sử giữa tín đồ Thiên Chúa Giáo và tín đồ Hồi Giáo trong suốt các thế kỷ từ 11-14. Tại Toledo, người ta nhận thấy ảnh hưởng của hai tôn giáo này như đã giao hòa được với nhau, kiến trúc của các ngôi thánh đường đều cho du khách cảm nhận được phảng phất ít nhiều phong thái kiến trúc Hồi Giáo và Kitô Giáo hòa lẫn trong nhau.

Ngoài ra, La Mancha cũng là nơi tạo cảm hứng cho nhà văn nổi tiếng Tây Ban Nha Miguel de Cervantes, ông đã lồng địa danh La Mancha vào cuốn tiểu thuyết “Don Quixote de La Mancha” (tạm dịch Người Hiệp Sĩ Don Quixote của La Mancha) và tạo ra những điểm văn hóa riêng biệt của vùng này.

Cuốn tiểu thuyết ra đời vào thế kỷ 17 và được giới phương Tây yêu thích. Sách được dịch ra rất nhiều ngôn ngữ để nhân loại có thể thưởng thức về một câu chuyện hóm hỉnh nhưng cũng đầy bi kịch tính của “chàng hiệp sĩ Don Quixote của La Mancha.”

UserPostedImage

Kiến trúc Transparence của Cathedral of Toledo.
(Hình: ATNT Tours & Travel)


Không gian thưởng ngoạn của Toledo không quá mênh mông như các thành phố lớn. Nếu phải dịch “Toledo City” là “thành phố Toledo” thì tôi e là không đúng vì nó không đủ rộng lớn để được gọi là “thành phố” nhưng nó cũng không quá nhỏ bé để gọi là “làng.” Gọi Toledo là một “thành phố nhỏ” có lẽ đúng hơn, tạo cho người du khách cảm giác dễ chịu khi du ngoạn nơi đây.

Thành phố nhỏ bé Toledo nằm trên một ngọn đồi khá rộng, dưới chân đồi là dòng sông Tagus mềm mại lượn quanh, tựa như một chiến hào thiên nhiên bảo vệ thành phố, quân địch khó có thể bơi qua sông để tấn công vào. Vì thế, Toledo không cần phải có những bức tường thành cao và vững chắc như những thành lũy khác để phòng ngự. Người xưa đã chọn Toledo là thủ phủ của Castile-La Mancha chắc hẳn phải có lý do!

Vì thành phố nằm trên đồi cao, thành phố Toledo đã phải làm các tầng thang cuốn (escalator) hầu giúp du khách không phải bước lên cả 200 bậc thang lên đồi để bước vào thành phố. Lên đến nơi, bạn mới nhận thấy thành phố Toledo quả thật nhỏ bé. Từng con đường nhỏ dẫn dắt bạn đi lòng vòng từ phố này sang phố nọ. Có con phố chuyên làm và bán các dụng cụ nấu bếp. Có con phố chuyên bán hàng kỷ niệm. Có con phố với các hàng quán. Có con phố chuyên làm và bán đao kiếm vì Toledo rất nổi tiếng về nghệ thuật đúc làm vũ khí đao kiếm. Có những thanh kiếm làm rất đẹp, giá cả không đến nỗi quá mắc và là một món quà kỷ niệm đặc sản của Toledo dành cho du khách.

Dẫu thế nào thì bạn cũng phải ghé qua thưởng thức một vài thắng cảnh di tích nổi tiếng của Toledo. Ví dụ như Cathedral of Toledo được xây từ năm 1226 và phải hơn 250 năm sau mới hoàn thành. Đây là ngôi thánh đường với kiến trúc gothic cộng lẫn phong thái Mudejar của người Moorish Hồi Giáo.

Bạn không nên thờ ơ bỏ qua cơ hội chiêm ngắm kiến trúc đặc thù “El Transparente” lạ lùng, rất đẹp và nổi tiếng của ngôi thánh đường này. Khi mặt trời lên, ánh nắng mặt trời từ từ chiếu qua một lỗ hổng trên nóc thánh đường và di động, chiếu sáng ít phút vào một bức tượng Altar lớn đối diện. Bức tượng được chia làm hai phần: phần trên là các bức tượng miêu tả “ánh sáng và thiên thần,” phần dưới là bức tượng Đức Mẹ bế Chúa Giêsu hài đồng.

UserPostedImage

Bảo vật Cathedral’s Monstrance của thánh đường Toledo.
(Hình: ATNT Tours & Travel)


“El Transparente” là một kiến trúc khác lạ hẳn so với các ngôi thánh đường Kitô Giáo khác. Ngoài ra bạn còn có dịp chiêm ngưỡng một bảo vật của nhà thờ được đúc bằng vàng và bạc từ thế kỷ 12, gọi là “Cathedral of Monstrance” dùng trong nghi thức thánh lễ. Các kiến trúc và điêu khắc của thánh đường Toledo đưa bạn từ kinh ngạc này sang một kinh ngạc khác.

Thành phố Toledo tuy nhỏ nhưng các điểm văn hóa vẫn còn nhiều để cho những ai thích tìm hiểu thêm về “ngã ba tôn giáo Toledo.” Các monuments the Synagogue od Santa Maria la Blanca, the Synagogue of El Transito, Mosque of Cristo de la Luz, và nhà thờ San Sebastian vẫn là nơi bạn có thể dừng chân.

Sau cùng, nếu bạn yêu thích hội họa thì Toledo là “quê hương của tranh El Greco.” Bức tranh “The Disrobing of Christ” (lưu giữ ở Cathedral of Toledo) và bức “The Byrial of the Count of Orgaz” (lưu giữ ở Nhà thờ Santo Tome cũng ở Toledo) là hai bức tranh rất nổi tiếng của El Greco mà bạn không thể bỏ qua. Chưa xem tranh của El Greco ở Toledo, có lẽ du khách chưa đành rời bỏ Toledo mà đi.
linhphuong  
#8143 Posted : Saturday, October 14, 2017 5:05:38 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,894

Thanks: 317 times
Was thanked: 349 time(s) in 241 post(s)
Tin tổng hợp

Hàng triệu người tham dự những biến cố
kỷ niệm 100 năm Ðức Mẹ hiện ra tại Fatima


Đặng Tự Do

14/Oct/2017

UserPostedImage

Trong hai ngày 12 và 13 tháng 10, hàng triệu người đã tham dự những biến cố kỷ niệm 100 năm phép lạ mặt trời nhảy múa tại tại Fatima. Những biến cố này đánh dấu một đỉnh cao thứ hai trong các hoạt động mừng 100 năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima. Đỉnh cao thứ nhất là lễ tuyên thánh cho hai trẻ Jacinta và Francisco do Đức Thánh Cha chủ sự hôm 13 tháng 5 vừa qua.

Lúc 21h30 tối 12/10, hàng trăm ngàn tín hữu đã tham dự buổi đọc Kinh Mân Côi trước khi tham dự một cuộc rước nến vĩ đại kéo dài đến 22:30.

Cộng đoàn sau đó đã cùng tham dự thánh lễ đại trào cho đến tận 23:45.

Tiếp theo là giờ chầu thánh thể đến 2 giờ sáng. Cộng đoàn cũng đã đi đàng thánh giá từ 2 giờ sáng đến 3:15 trước khi các thánh lễ bằng các ngôn ngữ khác nhau được cử hành liên tục cho đến 9h sáng.

Bí tích hoà giải đã được cử hành từ 9h cho đến 10h sáng khi hàng triệu tín hữu bắt đầu tham dự thánh lễ đại trào mừng 100 năm phép lạ mặt trời nhảy múa kết thúc những hoạt động chính mừng 100 năm Đức Mẹ hiện ra tại Fatima.

Bên cạnh các biến cố tại Fatima, trên thế giới cũng có những biến cố đặc biệt đáng ghi nhận khác. Các giáo xứ trên toàn nước Anh đã thực hiện việc thánh hiến cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội, và Đức Hồng Y Vincent Nichols đã tái thánh hiến nước Anh và xứ Wales trước bức tượng Đức Mẹ Fatima tại nhà thờ chính tòa Westminster. Trước đây, nước Anh và xứ Wales đã được thánh hiến cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội vào năm 1948.

Vào cuối tháng Chín vừa qua, trong phiên khoáng đại thường niên, các giám mục Canada cũng tái dâng đất nước cho Trái Tim Vô Nhiễm. Hành động này đã được thực hiện lần đầu tiên vào năm 1947. Và trong suốt năm, mỗi giám mục đã hiến dâng giáo phận của mình cho Trái tim Đức Mẹ.

Các Giám Mục Ba Lan cũng đã thực hiện việc dâng hiến quốc gia cho Thánh Tâm Chúa Giêsu và Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội của Đức Mẹ.

“Mẹ và Con”, Hình Ảnh Đẹp


Lm. Giuse Nguyễn Hữu An

14/Oct/2017

Sáng nay lúc 6g ngày thứ Bảy 14.10.2017, Thánh lễ Truyền chức Giám mục cho cha Luy Nguyễn Anh Tuấn tại Trung tâm Mục vụ TGP Sài Gòn.

Đức Tổng Giám Mục Phaolô Bùi Văn Đọc chủ tế, đồng tế với ngài có 2 Hồng Y, 36 Giám mục và trên 300 Linh mục. Tham dự Thánh lễ có gần 4.000 người, gồm Tu sĩ và Giáo dân.

Thánh lễ kết thúc lúc 08g30. Sau đó nhiều phái đoàn chụp hình lưu niệm.

Với tôi, hình ảnh đẹp nhất là bức hình “mẹ và con”. Hình ảnh thật đẹp và thật xúc động của người mẹ với con trai là Đức Tân Giám Mục Phụ Tá Sài Gòn Luy Nguyễn Anh Tuấn sau lễ Tấn phong.

UserPostedImage

UserPostedImage


UserPostedImage


Bà Cố thật giản dị với chiếc áo dài trắng kiểu cổ truyền, hạnh phúc ôm lấy con, nghiêng vào trái tim con, nhìn con như muốn hòa chung tâm tình tạ ơn ngày hồng phúc. Không biết Bà Cố có nói với con trai như mẹ của Thánh Giáo Hoàng Piô X nói với con khi con làm giám mục : "Nếu không có chiếc nhẫn cưới của mẹ đây thì làm sao có chiếc nhẫn giám mục của con ngày hôm nay được!"?

Anh em khóa 3 chúng tôi nhớ mãi, tình thương của Bà Cố với các chủng sinh. Khi học tại Đại Chủng Viện Thánh Giuse Sài gòn, anh em chúng tôi thường ghé nhà anh Tuấn ở Tân Định, Bà Cố ân cần tiếp đón, niềm nở hỏi han và còn làm tiệc bồi dưỡng cho anh em nữa. Khi làm linh mục đi phục vụ trong 6 Giáo phận, có dịp về Sài gòn, anh em chúng tôi đến thăm Bà Cố, người mẹ phúc hậu, đạo đức tốt lành.

Thánh Don Bosco dạy rằng, một linh mục là hồng phúc lớn nhất đối với một gia đình, và những người dâng con trai mình thành linh mục cho Giáo Hội sẽ được chúc phúc qua nhiều thế hệ.

“Giáo hội ngưỡng mộ và biết ơn mẹ của các linh mục”. Nhân ngày lễ Đức Maria Mẹ Thiên Chúa 1-1-2013, Đức Hồng Y Mauro Piacenza, Bộ trưởng Bộ Giáo sĩ đã viết một lá thư gửi các bà mẹ của các linh mục và chủng sinh.

Đức Hồng Y viết: “Các bà mẹ của các linh mục và chủng sinh xứng đáng được toàn thể Giáo hội ngưỡng mộ và biết ơn vì đã nuôi dạy con mình trong đức tin và nâng đỡ họ trong ơn gọi”.

Khi người mẹ có con làm linh mục, người mẹ ấy phải sống theo cung cách mới, đó là “đồng hành với linh mục con mình trong lời cầu nguyện, tuy âm thầm, nhưng rất hiệu quả và vô cùng quý giá”.

Khi một người trở thành một linh mục, điều ấy có ảnh hưởng đến mọi người trong gia đình, và mọi người được mời gọi hoán cải sâu xa hơn, nhưng “đặc biệt là những an ủi thiêng liêng dành cho người mẹ đã cưu mang trong lòng mình con người trở thành linh mục trong Chúa Kitô”.

Rõ ràng, việc học ở chủng viện và thừa tác vụ linh mục làm cho một người phải xa nhà và cuộc sống gia đình thông thường, nhưng sự xa cách thể lý ấy lại được bù đắp bằng một mối dây liên hệ thiêng liêng gần gũi hơn.

Kinh nghiệm của Giáo hội dạy rằng người mẹ đón nhận người con linh mục của mình theo một cách thức hoàn toàn mới mẻ và bất ngờ, đến nỗi do ý Chúa, bà được mời gọi nhìn nhận thành quả của lòng mình là “cha”, tức là người sẽ sinh ra vô số các anh chị em và đồng hành với họ đến sự sống đời đời.

Trong khi “mỗi người mẹ của một linh mục là con của con mình một cách huyền nhiệm”, bà cũng được mời gọi tiếp tục nâng đỡ người con ấy bằng tình mẫu tử, đặc biệt qua lời cầu nguyện.

Sự nâng đỡ ấy luôn cần thiết trong đời sống Giáo hội, và ngày nay thậm chí còn khẩn thiết hơn – đặc biệt là ở phương Tây thế tục hóa, vốn đang mong chờ được loan báo Chúa Kitô một cách mới mẻ và căn bản. Những bà mẹ của các linh mục và chủng sinh thật sự đại diện cho một đội quân thêm lời cầu nguyện và của lễ dâng lên trời cao, càng ngày càng nhiều, cầu xin ân sủng từ trời cao đổ xuống trên đời sống của các mục tử thánh thiện. (CNS).

Có những người mẹ thật tuyệt vời. Anikuzhikattil Elizabeth, một người mẹ Công Giáo có 15 người con bao gồm năm linh mục, một giám mục, và bốn nữ tu. Hai cô con gái gia nhập Dòng Nữ Thánh Tâm ở Kerala, một là nữ tu dòng Salêdiêng, và một người khác là nữ tu Dòng Phanxicô Đức Maria.Sáu người con trai của bà trở thành linh mục, người con trai lớn nhất trở thành giám mục của Giáo phận Idukki ở miền nam Ấn Độ. (CNA).

Xin chúc mừng Bà Cố cùng gia đình.

Như ngày xưa, Mẹ Maria đã cưu mang và ươm vị linh mục đời đời là Đức Giêsu trong cung lòng của Mẹ, thì ngày nay, chúng con luôn xác tín rằng, gia đình Công Giáo cũng là vườn ươm cây tốt và bà mẹ là người làm vườn cần mẫn chăm sóc cho cây tốt lớn lên sinh quả tốt.

Lm Giuse Nguyễn Hữu An

Little Saigon: Đức Ông Nguyễn Đức Tiến,
cựu giám đốc TTCG Việt Nam, qua đời


Đỗ Dzũng
/Người Việt
October 14, 2017

UserPostedImage

Đức Ông Nguyễn Đức Tiến trong ngày sinh nhật thứ 80 và kỷ niệm 50 năm linh mục.
(Hình chụp lại từ hình gốc)


FOUNTAIN VALLEY, California (NV) – Đức Ông Nguyễn Đức Tiến, cựu giám đốc Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, Giáo Phận Orange, vừa qua đời lúc 2 giờ 56 phút sáng Thứ Bảy, 14 Tháng Mười, tại tư gia ở Fountain Valley, miền Nam California, hưởng thọ 87 tuổi, cô Nguyễn Liên Trinh, cháu gọi ông bằng chú ruột và là người chăm sóc cho ông lâu nay, cho nhật báo Người Việt biết.

Theo trang web mucvuvanbut.net, Đức Ông Phêrô Nguyễn Đức Tiến sinh ngày 14 Tháng Bảy, 1930 tại giáo họ Đông Khê, thuộc giáo xứ Cao Mộc, tỉnh Thái Bình, Việt Nam.

Năm 1941, sau khi thi đậu bằng Sơ Học Yếu Lược, ông bắt đầu có ý định đi tu.

Từ năm 1942-1949, ông theo học tại tiểu chủng viện Mỹ Đức, Thái Bình.

Từ năm 1949-1954, ông vào đại chủng viện Thánh Alberto, Nam Định.

Khi đất nước bị chia đôi vào năm 1954, ông cùng một số chủng sinh di tản qua Hồng Kông, và tiếp tục học Đại Học Viện Quốc Tế của Dòng Đa Minh.

Năm 1958, ông về nước, được đưa về dạy học tại tiểu chủng viện Tấn Tài, Phan Rang.

Tháng Hai, 1959, ông về Sài Gòn lãnh nhận các chức nhỏ tại đại chủng viện Alberto, tọa lạc trên đường Trương Minh Giảng.

Trung Tâm Công Giáo Việt Nam, Santa Ana, nơi Đức Ông Nguyễn Đức Tiến từng làm giám đốc. (Hình: Giáo Phận Orange)

Ngày 10 Tháng Năm, 1960, ông được thụ phong linh mục trong Thánh Lễ do Giám Mục Piquet Lợi, thuộc Hội Thừa Sai Ba Lê, làm chủ tế, tại nhà thờ Tấn Tài, Phan Rang, Giáo Phận Nha Trang.

Sau khi chịu chức linh mục, ông được bổ nhiệm về dạy học tại trường trung học Tấn Tài cho đến năm 1963, rồi về dạy học tại trường trung học Trương Vĩnh Ký cho tới năm 1975.

Trong thời gian dạy học, ông lấy được bằng cao học lịch sử tại Đại Học Đà Lạt.

Khi biến cố 30 Tháng Tư, 1975 xảy ra, ông cùng một số giáo dân vượt biên bằng đường biển, tới Thái Lan ngày 4 Tháng Năm.

Tại đây, ông nhận một sứ vụ mới là chăm sóc các giáo dân trên đảo tị nạn, và sau đó đến định cư tại Hoa Kỳ vào ngày 15 Tháng Mười.

Tại Mỹ, ông giúp cho hai cộng đoàn Việt Nam đầu tiên tại hai thành phố Syracuse và Binghamton ở tiểu bang New York.

Tháng Sáu, 1979, ông từ giã New York về Orange County, California, nơi có cộng đồng giáo dân Công Giáo lớn nhất hải ngoại, tiếp tục làm công tác mục vụ.

Tại đây, ông cùng các linh mục Việt Nam phục vụ giáo hội, và đến năm 1988 được Giáo Phận Orange bổ nhiệm làm giám đốc Trung Tâm Công Giáo Việt Nam có trụ sở cạnh nhà thờ Tam Biên, Garden Grove.

Năm 1990, Linh Mục Nguyễn Đức Tiến nhận tước hiệu đức ông, và là linh mục gốc Việt đầu tiên của Giáo Phận Orange có tước hiệu này.

Sau đó, Đức Ông Tiến đóng vai trò chính yếu trong việc tậu mại và xây dựng Trung Tâm Công Giáo Việt Nam mới, nay tọa lạc tại góc đường Harbor và đường 17th, Santa Ana.

Năm 2001, đức ông được giáo phận cho phép nghỉ hưu.

(Đỗ Dzũng)

Guam sẽ bị Bắc Hàn tấn công
nếu TT Trump vẫn hăm doạ


October 14, 2017

UserPostedImage

Photo Credit: AP


YAHOO NEWS – Bắc Hàn hăm dọa sẽ tấn công đảo Guam của Hoa Kỳ bằng hỏa tiễn, cảnh cáo rằng những phản ứng và những hành động quân sự của Tổng Thống Donald Trump đang đẩy Bình Nhưỡng đến bờ vực.

Cơ Quan Thông Tin Trung Ương Nam Hàn, (KCNA) đã công bố bài báo mới đây của Kim Kwang Hak, một nhà nghiên cứu tại Học Viện Nghiên Cứu nước Mỹ thuộc Bộ Ngoại Giao Bắc Hàn. Trong đó ông Kim đã công kích chính phủ TT Trump theo đuổi các cuộc tập trận chung với Nhật Bản và Nam Hàn, cũng như các “bức thư” quân sự của tổng thống trên “Twitter”. Trong bài phát biểu trên “Twitter”, lãnh tụ đảng Cộng Hòa đã đề nghị Mỹ có thể tìm cách giải giới vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn bằng vũ lực. Ông viết rằng các mối đe dọa đang xảy ra sẽ khiến Bắc Hàn hoàn chỉnh một kế hoạch có thể sớm tấn công đảo Thái Bình Dương.

Trong khi đó Ông Kim viết, “Chúng tôi đã cảnh cáo nhiều lần rằng chúng tôi sẽ có những phản ứng tự vệ, bao gồm việc phóng hỏa tiễn vào vùng biển gần đảo Guam thuộc lãnh thổ Hoa Kỳ. Đây là một căn cứ Mỹ dùng làm bàn đạp để xâm chiếm Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên, DPRK. Một nơi mà các căn cứ then chốt của Mỹ đóng quân, cũng như xuất phát những hành động quân sự ở các vùng nhạy cảm, làm cho vùng biển ngoài khơi bán đảo Triều Tiên và Thái Bình Dương xáo trộn.”

“Hành động quân sự của Hoa Kỳ làm chúng tôi quyết tâm hơn. Hoa Kỳ nên bị chế ngự với lửa và chúng tôi sẽ có biện pháp đối phó trong trường khó khăn nhất”, ông nói thêm.

Trước hết Bắc Hàn tiết lộ âm mưu tấn công Guam một cách chi tiết bằng bốn tên lửa đạn đạo tầm trung Hwasong-12 như Bắc Hàn đã bắn vào tháng 8, ngay sau khi TT Trump nói với các phóng viên rằng ông đã “giận dữ như thế giới chưa bao giờ thấy,” và “chuẩn bị lửa để chống lại Bắc Hàn.” Sau một vài ngày căng thẳng, nhà lãnh đạo Bắc Hàn, Kim Jong Un tuyên bố ông sẽ không thông qua kế hoạch hỏa tiễn đạn đạo như hồi tháng Tám vừa qua, nhưng sẽ dự trữ nó để sử dụng trong tương lai.

Trump ca ngợi hành động này là “quyết định rất khôn ngoan và hợp lý”, nhưng cả hai nhà lãnh đạo gần như ngay lập tức bắt đầu đánh nhau bằng các lời nói. Họ đã phỉ báng nhau mặc dầu cả hai là cấp cao nhất của chính phủ. TT Trump sử dụng Twitter để gọi chủ tịch Kim là Người Đàn Ông Hỏa Tiễn, “Rocket Man”, trong khi lãnh đạo trẻ của Bắc Hàn phản ứng, gọi ông Trump là đồ lẫn “dotard”.

TT Trump đã nhắc lại tên “Rocky Man” tại Liên Hiệp Quốc hồi tháng trước và một lần nữa trên phương tiện truyền thông xã hội. Ông đã tweet vào đầu tháng này nói với Ngoại trưởng Rex Tillerson rằng ông “lãng phí thời giờ của mình” khi cư xử tốt với “Rocket Man”. Điều đó đã không mang lại kết quả gì trong 25 năm.” Rồi ông Trump thề sẽ không thất bại trong việc giải quyết Bắc Hàn như ba người tiền nhiệm của ông ta.

Trong sự chống lại lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, chủ tịch Kim đã tiếp tục phát triển và thử nghiệm các khả năng vũ khí hạt nhân của nước ông. Kim là người nắm quyền sau cái chết của cha năm 2011. Ông ta đã nâng sức mạnh quân sự của Bắc Hàn một cách đáng kể, và thử nghiệm thành công các hỏa tiễn đạn đạo xuyên lục địa (ICBM), và một quả bom hydro năm nay.

TT Trump cũng giống như những vị tổng thống Hoa Kỳ trước đây, ông không công nhận sự tự tuyên bố của Bắc Hàn quyền sở hữu và sản xuất vũ khí hạt nhân. Chính quyền Trump đã tăng cường sự hiện diện quân sự của Mỹ ở khu vực Á Châu, Thái Bình Dương và kêu gọi các đồng minh thực hiện cô lập hoàn toàn Bắc Hàn. Các đồng minh đã yêu cầu TT Trump áp dụng cách tiếp cận ít hung hăng hơn với Bắc Hàn trong cuộc khủng hoảng hạt nhân. Đồng thời Nga và Trung Quốc đã bắt đầu soạn kế hoạch, các giải pháp nếu có thể được của họ cho các cuộc biến chuyển có khả năng đưa đến chiến tranh.

Ngọc Thạch (Theo Yahoo News)

Ông Trump và ông Kim


Lê Phan

October 14, 2017

Khi Tổng Thống Donald Trump lên tiếng đe dọa sẽ rút lui khỏi thỏa thuận hạt nhân với Iran, ở bên kia bờ Thái Bình Dương, một nhà độc tài sung sướng chỉ ra là ông đã đúng. Nhà độc tài đó là ông Kim Jong Un của Bắc Hàn.

Nếu nghe tổng thống nói về lãnh tụ họ Kim của Bắc Hàn, chúng ta phải tưởng tượng đó là một nhân vật hí họa – một “người hỏa tiễn” đang theo đuổi một “sứ vụ tự tử.” Nhưng nếu nhìn vào hành động của tổng thống Hoa Kỳ thì chúng ta khám phá ra là lãnh tụ Bắc Hàn không điên khùng như ông nhiều khi cố tình tạo cái cảm tưởng vậy.

Điều đó còn đúng hơn trước chính sách về Iran của tổng thống. Ông Trump có vẻ đang tính đến chuyện không xác nhận là Iran tuân thủ đúng thỏa thuận hạt nhân mà Iran ký kết với các cường quốc của thế giới năm 2015. Nếu đặt mình vào địa vị ông Kim, hẳn chúng ta cũng phải kết luận là mình đúng hoàn toàn ngay từ đầu: Không thể tin Hoa Kỳ được, ngay cả khi Washington đặt bút ký tên vào một thỏa thuận quốc tế. Chả cũng Hoa Kỳ đã ký kết vào Hiệp Ước Đối Tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đó sao? Nhưng rồi cũng Hoa Kỳ xé hiệp ước đó, thản nhiên bỏ rơi các đồng minh của mình.

Nhìn từ Bình Nhưỡng, cách duy nhất để chặn một cuộc xâm lăng của Hoa Kỳ đã luôn luôn là phải đưa Bắc Hàn trở thành một cường quốc hạt nhân có đủ khả năng và sẵn sàng tấn công phủ đầu hay phản công vũ bão. Theo một số chuyên gia ở Á Châu, đó chính là lý do Bắc Kinh lập luận chống lại áp lực quá mức lên chế độ Bình Nhưỡng. Ông Kim, một viên chức ở Bắc Kinh giải thích, sẽ “chọn cái chết để chống cự” thay vì chịu thua Hoa Kỳ.

Và nay ông Kim cảm thấy mình được chứng minh là đúng, và tin tưởng là chương trình hạt nhân của ông, tiến xa hơn của Iran nhiều, sẽ là cái vé để bảo vệ cho sự sống còn của chế độ của ông.

Tổng Thống Trump là người thường thích để cho người ta không biết ý định của ông là thế nào. Chả thế mà ông đã đưa ra một câu nói lửng lơ hồi cuối tuần rồi, “gió lặng trước cơn bão,” một việc mà sau đó ông công nhận là ám chỉ Bắc Hàn. Không hiểu vì ảnh hưởng từ đâu, nhưng tổng thống có vẻ tin hoàn toàn là Iran vi phạm thỏa thuận lịch sử vốn đã giúp đình chỉ và lật ngược lại các hoạt động hạt nhân của Iran để đổi lấy giảm cấm vận. Mặc dầu Cơ Quan Nguyên Tử Năng Quốc Tế (International Atomic Energy Agency- IAEA), cơ quan mà nhiệm vụ là bảo đảm Iran phải tuân thủ, nói là không có bằng cớ gì là Iran không tuân thủ, mặc dầu tất cả các cường quốc còn lại đã ký kết vào thỏa thuận không đồng ý, tổng thống Hoa Kỳ vẫn tin mình đúng.

Trong khi vụ Iran đang tiếp diễn, từ Bắc Hàn, ông Kim sẽ theo dõi kỹ. Nhưng số phận của Iran không phải là vấn đề duy nhất ông chú tâm theo dõi. Điều mà chính hệ thống tuyên truyền của ông đã nhiều lần nhắc nhở, đó là số phận của các lãnh tụ Trung Đông có thời ao ước có khả năng vũ khí hạt nhân. Ông biết rõ về họ lắm vì chế độ của ông từng hợp tác với họ. Những người ngần ngại trong việc theo đuổi chương trình hạt nhân, hay bị buộc phải từ bỏ chương trình của họ, bị đánh bại và giết chết thảm thương.

Trước hết là chuyện ông Saddam Hussein, nhà độc tài Iraq từng cho phát triển một chương trình vũ khí hạt nhân, hóa học, và sinh học hồi thập niên 1980. Sau vụ phiêu lưu tấn công chiếm đóng Kuwait và thất bại trong cuộc chiến vùng Vịnh, Iraq bị buộc phải từ bỏ vũ khí có sức hủy diệt hàng loạt. Nhưng ông Saddam đã chơi một cái trò mèo vờn chuột với các thanh tra của IAEA, tạo thêm nghi ngờ là ông đã giấu một phần kho vũ khí của mình.Những nghi ngờ này cho Hoa Kỳ cái cớ tổ chức cuộc tấn công vào Iraq năm 2003. Kết quả là ông Saddam bị bắt, bị đưa ra xử ,và bị treo cổ.

Tuy vậy, những cuộc tìm kiếm rộng rãi sau cuộc chiến đã không tìm thấy vũ khí nào cả, dẫn đến việc một số quan sát viên đồn đoán là ông Saddam đã duy trì huyền thoại sở hữu vũ khí có sức hủy diệt hàng loạt để tạo một bầu không khí sợ hãi giúp ông tiếp tục nắm quyền.

Rồi còn chuyện Đại Tá Muammar Gaddafi, lãnh tụ Libya mà Tổng Thống Ronald Reagan gọi là “con chó dại” của vùng Trung Đông. Năm 2003, sau khi điều đình với Hoa Kỳ và Anh, ông Gaddafi tuyên bố hủy bỏ chương trình hạt nhân của mình. Quyết định đó đã mở đường cho việc Libya được thế giới công nhận. Chưa đầy một thập niên sau, khi cuộc cách mạng bùng nổ ở Libya, và ông Gaddafi đe dọa tấn công vào thành phố Benghazi ở miền Đông ly khai, một liên minh do NATO cầm đầu can thiệp và đẩy cán cân quyền lực về phía các phiến quân Libya. Ông Gaddafi bị các nhóm dân quân bắt và hạ sát.

Chúng ta không chờ đợi Tổng Thống Trump có thể tự đặt mình vào địa vị của lãnh tụ Bắc Hàn để xem ông tính toán ra sao, nhưng những nhà ngoại giao Hoa Kỳ, nhất là Ngoại Trưởng Rex Tillerson, đã cố gắng để tìm một cách nào đó cho tình hình bớt căng thẳng. Bởi vì, cũng như Thượng Nghị Sĩ Bob Corker (Cộng Hòa-Tennessee), chủ tịch Ủy Ban Ngoại Giao Thượng Viện, ông Tillerson hiểu rằng trong khi một thỏa thuận ngoại giao với Bắc Hàn có thể không đạt được, cải thiện liên lạc với Bắc Hàn là tối cần thiết để giảm triển vọng một cuộc chiến tình cờ.

Ông Kim chắc sẽ có những vụ thử hạt nhân nữa. Mới tuần rồi, hai dân biểu Nga từ Bắc Hàn trở về nói là Bình Nhưỡng sắp thử một hỏa tiễn có tầm bắn đến California. Tháng rồi, ngoại trưởng Bắc Hàn đề nghị là chính phủ của ông có thể thử hỏa tiễn hạt nhân trên bầu trời Thái Bình Dương, một thử nghiệm hạt nhân trên không đầu tiên từ nhiều thập niên nay. Với sự bất định về chuyện không biết một thử nghiệm hạt nhân như vậy sẽ rớt xuống đâu, chính phủ Trump có thể cảm thấy là phải phản ứng bằng cách bắn hạ hỏa tiễn có đầu đạn hạt nhân.

Nhà bình luận Nicholas Kristof của tờ New York Times mới đây viết “Tôi đã tường thuật về Bắc Hàn kể từ thập niên 1980, và chuyến đi năm ngày (của ông đến Bình Nhưỡng) làm cho tôi cảm thấy lo sợ hơn bao giờ hết về nguy cơ một sự đối đầu sẽ mang lại thảm họa.” Ông khuyên “hãy thương thảo không cần điều kiện, dầu chỉ là để bàn luận về chuyện thương thảo” nhằm ngăn cản “cuộc khủng hoảng leo thang.”

Theo tạp chí The Atlantic, Hoa Kỳ quả có những ngả để thảo luận với Bình Nhưỡng, mà quan trọng nhất là ở New York, nơi Bắc Hàn có sứ bộ. Ngay sau khi lên làm ngoại trưởng, ông Tillerson đã mở lại con đường đó, trong hy vọng là để có một mối liên lạc. Đó chính là điều ông nói với các nhà báo, về những con đường hai bên có thể tiếp xúc. Nhưng Tổng Thống Donald Trump, khi Bắc Hàn phóng hỏa tiễn lần thứ nhì qua Nhật, đã bỏ cuộc. Ông công khai bảo rằng ông ngoại trưởng của ông đừng “tốn thời giờ vô ích.”

Điều đáng ngại là những người như Thượng Nghị Sĩ Bob Corker hay Ngoại Trưởng Rex Tillerson biết rõ vấn đề. Họ hẳn biết những nguồn tin tình báo hơn chúng ta về khả năng vũ khí hạt nhân của Bắc Hàn. Họ hẳn cũng biết là Bắc Hàn nay sở hữu vũ khí hạt nhân. Chẳng bao lâu nữa, Bắc Hàn sẽ có khả năng bắn vào Hoa Kỳ. Điều đó có nghĩa là Hoa Kỳ, dù có công nhận hay không, chỉ còn trông cậy vào phòng ngừa để ngăn cản chiến tranh. Và phòng ngừa chỉ có thể hữu hiệu khi hai bên có thể nói chuyện với nhau. Đó là lý do của hệ thống điện thoại đỏ giữa Hoa Kỳ và Liên Sô.

Hoa Kỳ và Bắc Hàn không có một liên lạc nào tương tự, nhưng ông Tillerson đang cố gắng tạo một cái gì thay thế. Tổng Thống Trump, vốn tiếp tục đe dọa chiến tranh, đang cố gắng hết sức để bảo đảm là ông Tillerson sẽ thất bại. Và đó là điều đã làm ông Bob Corker hoảng sợ. Có lẽ chúng ta cũng nên lo sợ đi là vừa.

Những tiểu bang ủng hộ Trump
lại bị ảnh hưởng nhiều nhất
về quyết định BHYT của ông


October 14, 2017

UserPostedImage

Photo Credit: AP


AP – Quyết định ‘gây sóng gió’ của TT Trump hôm qua về chuyện chấm dứt tài trợ cho các gia đình khó khăn trong chương trình BHYT Obamacare lại gây hại nhiều nhất cho các tiểu bang từng ủng hộ ông mạnh mẽ trong cuộc bầu cử năm ngoái.

Gần 70% những người thọ nhận phần được gọi là ‘co-sharing subsidies’ sống trong các tiểu bang mà TT Trump đã chiến thắng vào tháng 11 năm 2016, theo một phân tích hôm thứ bảy 14/10 của AP cho thấy.

Các tài trợ này được chính phủ trả cho các công ty bán BHYT nhằm giúp các gia đình khó khăn, họ sẽ tiếp tục nhận được tài trợ này theo luật, nhưng nếu phần tài trợ bị cắt, các công ty BHYT sẽ nâng giá premiums lên khá nhiều.

Bà Alice Thompson, 62 tuổi, một cư dân của Milwaukee mua BHYT ở Wisconsin, cho hay: “Tôi thức giấc và khi biết tin này, tôi chới với, thật quá hãi hùng”. Wisconsin là tiểu bang lần đầu tiên dồn phiếu cho một Tổng Thống Cộng Hòa từ nhiều thập niên qua.

Các viên chức của Wisconsin cho hay là nếu như tài trợ của liên bang bị cắt cho chương trìng BHYT Obamacare thì trong năm 2018, giá premiums mà họ chấp thuận cho người mua trung bình sẽ gia tăng thêm 36%.

Có khoảng 4 triệu người thọ nhận phần tài trợ của liên bang trong khoảng 30 tiểu bang đã giúp TT Trump chiến thắng. Trong số 10 tiểu bang có số bệnh nhân nhận tài trợ loại này cao nhất thì hết 9 tiểu bang đã dồn phiếu cho TT Trump.

Masha Clark, cư dân của Kentucky, cho hay: “Tôi bị ức chế về BHYT, tôi bị ức chế về kinh tế Hoa Kỳ nói chung và tôi bị ức chế cùng cực về vị Tổng Thống của chúng ta”

Sự khốn nạn trong ngôn từ của CSVN


Tác Giả: Thạch Đạt Lang -

14/10/2017

UserPostedImage

Thủy điện Hòa Bình xả hết tốc lực 8 cửa xả lũ trong những ngày qua


Có thể nói người CSVN là bậc thầy trong việc sáng tạo ngôn từ. Không ai có thể tài giỏi, khéo léo nhưng đồng thời cũng ma mãnh, lưu manh, gian xảo, đểu cáng, ngụy biện hơn họ trong việc dùng chữ nghĩa để trốn tránh trách nhiệm, chối bỏ hậu quả, phớt lờ thiệt hại đến tài sản, sinh mạng người dân cũng như sự hủy hoại môi trường, tàn phá đất nước.

Mấy ngày vừa qua, tin tức về lũ lụt ở Hòa Bình, Thanh Hóa, Nghệ An… do không đụng chạm đến những vấn đề nhạy cảm liên quan đến chính trị, phản động nên được loan tin tự do, thoải mái. Đã có gần 100 người dân thiệt mạng cùng nhiều người mất tích, nhiều nhà cửa, hoa mầu, đồng ruộng…ngập chìm trong biển nước do lũ lụt gây ra vì mưa bão cộng với việc xả lũ ồ ạt từ các hồ thủy điện gây ra chuyện vỡ đê ở môt số địa điểm.

Trong quá khứ có rất nhiều những phát ngôn gây chấn động, bộc lộ sự khốn nạn, đểu cáng của lãnh đạo đảng CSVN từ địa phương tới trung ương nhưng trong phạm vi bài viết này chỉ xin nói đến những phát ngôn mới nhất liên quan đến lũ lụt đã và đang xẩy ra trên các tỉnh miền Bắc Việt Nam như Thanh Hóa, Hòa Bình, Nghệ An và huyện Chương Mỹ, Hà Nội.

Sau khi báo chí đưa tin việc một đoạn đê sông Bùi thuộc xã Hoàng Văn Thụ và xã Tân Tiến, huyện Chương Mỹ (Hà Nội) dài khoảng 16m bị vỡ, gây ngập úng hoa màu, nhận chìm nhiều nhà dân thì chiều 12-10, ông Đinh Mạnh Hùng, Chủ tịch UBND huyện Chương Mỹ vẫn lên tiếng phủ nhận rằng, hoàn toàn không có chuyện vỡ đê ở Chương Mỹ. Như vậy quả thật không hiểu phải định nghĩa thế nào là vỡ đê theo nhãn quan người CSVN?

Trích trong nguồn thượng dẫn:“Ông Hùng khẳng định, việc cho nước tràn đê hoàn toàn nằm trong phương án dự tính, chỉ đạo điều hành của huyện. Và huyện Chương Mỹ cũng đã chủ động lên các phương án cho sơ tán dân cư để tránh thiệt hại về người và của.”

Sau đó, hỗ trợ cho phát ngôn đầy ấn tượng này, ông Đỗ Đức Thịnh, chi cục trưởng Chi cục Đê điều và Phòng chống lụt bão Hà Nội cho biết vỡ đê ở Chương Mỹ là vỡ có kế hoạch,có dự tính trước, vỡ nằm ở trong khu thoát lũ chứ không phải bất ngờ.

Đúng là những phát ngôn trên cả tuyệt vời. Cho nước tràn qua đê hoàn toàn nằm trong phương án được dự tính, chỉ đạo trước nên đã tránh được thiệt hại về người và của cho dân chúng. Nghe nói, nhờ sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình, dự đoán được trước thiên tai của đảng ủy Chương Mỹ, kịp thời cho nước tràn qua đê nên thiệt hại trên địa bàn huyện không có gì đáng kể, chỉ có “92ha lúa mùa chưa kịp thu hoạch bị ngập, khoảng 842,4ha cây vụ Đông bị hư hỏng; diện tích cây ăn quả bị ngập khoảng 63,8ha; diện tích thủy sản bị ngập khoảng 125ha. Mưa lũ đã làm chết 178 con gia súc, 9.700 con gia cầm. Phải di dời 618 hộ với 5.558 nhân khẩu đến nơi an toàn.” Nguồn thượng dẫn.

Như vậy, tất cả những thiệt hại vừa được sơ kết tạm thời trên đều nằm trong dự tính và có kế hoạch từ trước, có điều là không biết ai sẽ bồi thường những thiệt hại này cho người dân nhưng chắc không phải là Đinh Mạnh Hùng hay Đỗ Đức Thịnh, cũng sẽ không là Nguyên Xuân Phúc, Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Thị Kim Ngân, Trần Đại Quang. Tứ đầu chế đã trốn biệt, lặn mất tiêu, không thấy lên tiếng từ khi có lũ lụt mấy ngày qua.

Tương tự, việc xả lũ 8 cửa cùng một lúc ở hồ thủy điện Hòa Bình đã được các đỉnh cao trí tuệ phán rằng Xả lũ đúng quy trình, người chết không do xả lũ. Từ phát ngôn này, có thể kết luận, cả trăm người dân bị chết đuối không phải do xả lũ mà do không biết bơi, còn nhà cửa, hoa mầu, tài sản, trâu bò, gia súc bị thiệt hại vì bị nước cuốn trôi cũng không do xả lũ mà do không may mắn, nằm trong phạm vi xả lũ nên phải chịu ảnh hưởng theo đúng quy trình của ban giám đốc nhà máy mỗi khi có mưa to, gió lớn.

Thêm một chuyện khác. Trên Báo mới đăng bản tin nói về lũ lụt, lý giải nguyên nhân như sau: “Giới chức trách cho rằng, nguyên nhân khách quan dẫn đến mưa lũ do biến đổi khí hậu còn nguyên nhân chủ quan xuất phát từ phong tục, tập quán của người dân các tỉnh miền núi thường sinh sống ở các triền đồi hay gần các dòng sông, khi có lũ lớn rất dễ xảy ra thiệt hại về người”.

Phải công nhận chế độ CSVN đào tạo cán bộ, đảng viên người nào cũng có tài ăn nói, lý luận rất hợp tình, hợp lý, hợp với đạo nghĩa cộng sản. Nguyên nhân khách quan là do biến đổi khí hậu, nhưng tại sao lại có biến đổi khí hậu thì không thấy giải thích tiếp, nhưng chắc chắn không phải là do phá rừng, lấy gỗ vô tội vạ, còn nguyên nhân chủ quan là dân ở các tỉnh miền núi do phong tục, tập quán chỉ thích sống trên cao, ở các triền đồi hay gần các dòng sông mà không chịu học bơi nên khi có lũ lớn dễ xẩy ra thiệt hại nhân mạng.

Do đó trong tương lai gần, đề nghị chính phủ của ông Nguyễn Xuân Phúc nên nhanh chóng ban hành một đạo luật bắt buộc tất cả người dân – sống gần các nhà máy thủy điện hoặc các dòng sông dễ bị lũ lụt khi mưa lớn – phải học bơi từ lúc chào đời. Khi họ 18 tuổi, được cấp CMND thì phải ghi rõ trong CMND là đã tốt nghiệp bơi lội, có khả năng sống gần nhà máy thủy điện hoặc các dòng sông, không sợ chết đuối.

Người dân nào chống đối, không chịu học bơi hoặc không tốt nghiệp khóa bơi lội thì bắt buộc phải về sống ở thành phố, đồng bằng, xa nhà máy thủy điện, sông ngòi…Trâu bò, gà vịt, gia súc cũng thế, nếu nuôi ở những vùng nói trên cũng phải tập cho chúng biết bơi, sống quen với lũ, khi bị ngập nước phải tự động nhanh chóng di tản, kiếm nơi khô ráo như nóc nhà, cây cao trèo lên chờ đội cứu hộ đến giải thoát.

Còn nếu không ban hành được đạo luật này thì chỉ có thể kết luận: “Sự khốn nạn của ngôn từ thời cộng sản đã trở nên không có giới hạn”.

Thạch Đạt Lang

Nhiều tiểu bang sắp kiện TT Trump về Obamacare


October 13, 2017

UserPostedImage

Photo Credit: Reuter


Reuters – California, New York và nhiều tiểu bang khác hôm thứ sáu 13/10 thề sẽ kiện chính phủ Trump nhằm ngăn chận quyết định của ông Trump hủy bỏ khoản tài trợ của chính phủ cho nhiều gia đình có lợi tức thấp khi mua BHYT.

Ngay cả khi TT Trump có gợi ý mời phía Dân Chủ đàm phán về việc này, các tiểu bang nói trên vẫn quyết định tiến hành kiện tụng. Hành động mới nhất của TT Trump tạo nhiều lo lắng là thị trường BHYT sẽ bị biến động mạnh.

Theo các nhà phân tích tài chính của Quốc Hội Mỹ thì trong năm 2017, khoản tài trợ của chính phủ liên bang cho chương trình trợ giá cho người có lợi tức thấp của Obamacare là 7 tỉ đô la và sẽ lên 10 tỉ đô la vào năm 2018.

TT Trump tuyên bố với các ký giả như sau: “Về vấn đề trợ giúp tài chính này, tôi không muốn các công ty bán BHYT trở nên giàu có, họ đã làm giàu to nhờ chính phủ liên bang trợ cấp như thế”

Vào chiều thứ sáu thì các Chánh Biện Lý của các tiểu bang New York, California, Kentucky, Massachusetts và Connecticut đã đồng thanh đệ nạp đơn kiện lên tòa án liên bang ở California.

Chánh Biện Lý của Massachusetts là Maura Healey cho hay ‘chúng tôi sẽ yêu cầu tòa án ra lệnh cho chính phủ Trump phải trả tiền trợ cấp trong lần tới’

Chánh Biện Lý Eric Schneiderman của tiểu bang New York nhận xét: “Ông Trump cố gắng hủy bỏ các khoản tài trợ mà không báo trước gì cả, thậm chí không thèm có cả kế hoạch dự phòng kết quả tệ hại có thể có, đơn giản ông ấy chỉ muốn làm nổ tung Obamacare mà thôi”

Đào Nguyên


Edited by user Saturday, October 14, 2017 6:43:34 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#8144 Posted : Saturday, October 14, 2017 10:53:28 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,612

Thanks: 744 times
Was thanked: 262 time(s) in 197 post(s)
TT Trump Công Du Đông Á


14/10/201700:00:00(Xem: 859)
Vi Anh

UserPostedImage


Một năm sau khi lên làm tổng thống Mỹ, Ô Trump sắp công du Á Châu Thái bình dương (ACTBD), chuyến đầu tiên.

Về hình thức, đây là một chuyến công du dài ngày, từ ngày 3 đến ngày 14 tháng 11 năm 2017 đối với một tổng thống Mỹ rất bận bịu nội trị và ngoại giao của một đệ nhứt siêu cường như Mỹ. TT Trump sẽ dự hai hội nghị, Hội nghị thượng đỉnh Diễn đàn Hợp tác Kinh tế Châu Á - Thái Bình Dương (APEC) tại Việt Nam và Hội nghị thượng đỉnh các nước Đông Nam Á tại Philippines. Ông còn đến viếng Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Việt Nam, Philippines và Hawaii.

Về nội dung, nhiều vấn đề liên quan đến vùng, đến quốc gia đồng minh, đối tác phức tạp, tế nhị nhưng rất quan trọng trong tương quan giữa Mỹ và các thực thể này, ở Á châu Thái bình dương đang chờ Ông.

Trong khi đó TT Trump là vị tổng thống Mỹ mà báo chí nói chung cho là nhân vật không thể đoán, không thể biết trước Ông sẽ nói gì và làm gì.

Nhưng xuyên qua một số chuyến công du của Ông tại một số nước ở Liên Âu, Pháp và Liên hiệp Quốc, đại ý của mọi cuộc đàm phán, thương lượng của Ông cho thấy Ông không ngần ngại đòi công bình cho Mỹ trong nghĩa vụ đóng góp quân phí cho lực lượng bảo vệ hoà bình. Thí dụ Ông đòi hỏi Đức không lý do gì giàu mạnh nhứt Liên Âu lại đóng quá ít như khỏi đóng so với Mỹ quá nặng nề. NATO mỗi nước vì thế đã đồng ý tăng 2% quân phí.

TT Trump cũng cương quyết rút Mỹ khỏi thỏa thuận về biến đổi khí hậu vì quá bất công, bất lợi cho Mỹ. Mỹ phải đóng lệ phí quá lớn cho các nước xài và Mỹ lại bị cấm khai thác than đá. Trong khi TQ khỏi đóng mà còn được cấp quỹ giảm ô nhiễm và được khai thác than đá.

Tại Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, Ông mạnh dạn tuyên bố tiêu diệt CS Bắc Hàn để trừ khử tai hoạ nguyên tử, hoả tiễn mà Kim Jong un đe dọa các nước trong đó có Mỹ và đồng minh.

TT Trump không giấu là tổng thống tăng ngân sách quốc phòng, tăng quân lực, để Mỹ trở thành vĩ đại.

Đối với TC, Ông tháo cáy TC khi bất chấp nguyên tắc một TQ của Bắc Kinh, Ông điện thoại thẳng cho Tổng Thống Đài Loan, khiến TC phản đối kịch liệt, và Chủ Tịch Tập cận Bình phải bay sang viếng TT Trump trước, TT Trump không tiếp tại Toà Bạch Ốc mà tiếp tại tư dinh của Ô Trump ở Florida

Sau đó TT Trump đã ký lịnh cho cơ quan thương mại Mỹ mở cuộc điều tra hành động TC liên tục ăn cắp bản quyền của Mỹ, mỗi năm Mỹ thiệt hại cả 600 tỷ Đô la.

Đối với hai đồng minh Nhựt và Nam Hàn, thế nào TT Trump cũng phải củng cố những cam kết bảo vệ an ninh quốc phòng và trấn an Nhật Bản và Hàn Quốc về chiến lược đối phó vấn đề vũ khí nguyên tử và chương trình hoả tiễn đạn đạo của CS Bắc Hàn.

Đối với Phi luật tân, TT Duterte oán giận TT Obama chê trách chiến dịch bài trừ ma tuý, nên Ông trở cờ bay sang Bắc Kinh tuyên bố “ly khai Mỹ” và kiếm chút cháo đầu tư của TQ. Nhưng khi có tin TT Trump sẽ đến Phi trong chuyến công du, tin RFI của Pháp ngày 10/10 cho biết, “Philippines “đảo trục” hướng về Mỹ?” “Trong bối cảnh Hội Nghị Bộ Trưởng Quốc phòng ASEAN và các đối tác, trong đó có Mỹ – gọi tắt là ADMM+ - sắp tiến hành cuộc họp thường kỳ vào ngày 24/10/2017 tại Philippines, tổng tham mưu trưởng quân đội Philippines vừa loan báo quyết định «nâng cấp» trở lại các cuộc tập trận chung với Mỹ cho năm 2018, vốn đã bị Manila cắt giảm sau khi tổng thống Duterte lên cầm quyền vào năm ngoái. Câu hỏi nhiều nhà quan sát đặt ra là phải chăng sau khi tuyên bố «bỏ» Mỹ để xoay trục qua Trung Quốc, tổng thống Philippines đã lại đổi ý và quyết định đảo trục trở lại, nhất là khi vào tháng 11 sắp tới, ông sẽ gặp đồng nhiệm Mỹ Donald Trump khi tổng thống Hoa Kỳ đến Manila dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Đông Á.” Như đã biết TT Trump từng điện thoại cho TT Duterte, hài hoà, vui vẻ, và mời TT Duterte công du Mỹ. TT Trump có thể thư giãn ở Phi, tình nghĩa Mỹ, Phi đã 72 năm, vợ chồng cũ không rủ cũng đến kia mà.

Tại Trung Quốc, TT Trump sẽ có một nhiệm vụ gay go, là giải quyết cuộc chiến tranh thương mại với TQ mà chánh quyền Mỹ đã công bố. TT Trump là người cả đời sống bằng kinh doanh, đàm phán thương mại, ắt hiểu được câu của Tập cận Bình, rằng Á châu Thái binh dương quá rộng cho Mỹ và TQ. Cuộc gặp gỡ và mật đàm chắc sẽ đi đến thoả hiệp, mà cái giá phải trả là CS Bắc Hàn. Liu Weidong, một chuyên gia về Mỹ tại Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc cho biết Bắc Kinh hy vọng Washington sẽ làm rõ lập trường về vị trí của Trung Quốc trong chiến lược khu vực của họ. "Khi Mỹ làm rõ lập trường của họ về Trung Quốc, hai nước sẽ vạch ra được rõ hơn hướng làm việc trong tương lai", Liu nói.

Tại Việt Nam, là nơi TT Trump thi hành mật kế chia rẽ hai chế độ CS lớn còn sót lại ở Á châu: CSTQ và CSVN. TT Trump đã mở đường cho phía Nhà Nước CSVN đẩy mạnh thoả ước phát triển hợp tác toàn diện với Mỹ, qua việc mời và tiếp Thủ Tướng Nguyễn xuân Phúc, Bộ Trưởng Quốc Phòng công du Mỹ một cách trọng thể tại Toà Bạch Ốc với chính TT Trump và tại Ngũ Giác Đài với chính Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ, Tướng Mattis.

Trên đường về ghé Nhựt đồng minh thân thiết của Mỹ “lợi quả” cho VN một gói đầu tư 22 tỷ Mỹ kim. TC muốn yên thân với Mỹ chắc cũng không gây trở ngại vì TC thấy Mỹ không có tham vọng đất đai cũng như Mỹ đã tuyên bố Mỹ không đứng về phía bên nào trong các cuộc tranh chấp biển đảo ở Biển Đông.

Sự có mặt của TT Trump tại hai hội nghị thượng đỉnh APEC và ASEAN cho các nước trong tổ chức ASEAN thấy Mỹ thời TT Trump không lơ là trong vấn đề Biển Đông, mà đi sâu, đi sát hơn. Hải Quân Mỹ đã tuần tra và có kế hoạch tuần tra một tháng 2 lần sâu sát vào bên trong vùng 12 hải lý mà TC đơn phương tuyên bố chủ quyền.

Richard Heydarian, phó giáo sư về các vấn đề quốc tế và khoa học chính trị tại Đại học De La Salle, cho rằng chuyến đi "là cơ hội quan trọng để Trump nhấn mạnh và khẳng định lại sự dẫn dắt của Mỹ ở Đông Á, đặc biệt trong bối cảnh ngày càng có nhiều nghi ngờ về cam kết của Washington đối với khu vực".

TT Trump muốn Mỹ “trước tiên và vĩ đại”, không lý do gì Mỹ rút ảnh hưởng khỏi Á châu Thái bình dương. Thế kỷ 21 là thế kỷ của ACTBD. Mỹ lúc nào cũng tuyên bố mình là nước ACTBD./.

(VA)
Hoàng Nam  
#8145 Posted : Saturday, October 14, 2017 11:27:26 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,612

Thanks: 744 times
Was thanked: 262 time(s) in 197 post(s)

Trung Cộng nuôi tư bản địa ốc


Ngô Nhân Dụng

October 13, 2017

Ai là người giầu nhất nước Tàu?

Nhiều người đã nghĩ ngay tới các tỷ phú nổi tiếng thế giới nhờ khai thác kỹ thuật tin học và mạng internet, như hai ông họ Mã: Mã Hóa Đằng (馬化騰, Ma Huateng), thường gọi là Pony Ma, và Mã Vân, (馬雲, Jack Ma). Mã Hóa Đằng làm chủ công ty internet Tencent (騰訊, Đằng Tấn), có tài sản khoảng $37 tỷ. Mã Vân nổi tiếng ở nước ngoài hơn, sáng lập công ty Alibaba, giàu tới 30 tỷ.

Nhưng năm nay hai ông họ Mã chỉ đứng hàng thứ hai và thứ ba trong danh sách tỷ phú đô la bên Tàu. Đệ nhất hào phú là Hứa Gia Ấn (許家印 Xu Jiayin, nói tiếng Quảng là Hui Ka Yan), 59 tuổi, với tài sản đáng giá $43 tỷ. Năm ngoái Hứa chỉ đứng hàng thứ chín. Hứa Gia Ấn đã chiếm ghế khôi nguyên của tỷ phú Vương Kiện Lâm (王健林, Wang Jianlin), chủ nhân công ty địa ốc Đại Liên (大連, Dalian Wanda), năm vừa qua thất bại vì đầu tư quá liều lĩnh rủi ro.

Đứng hàng thứ tư trong danh sách tỷ phú đô la cũng là một nhà kinh doanh địa ốc: Dương Huệ Nghiên (杨惠妍, Yang Huiyan), cô con gái 36 tuổi của nhà tỷ phú Dương Quốc Cường (杨国强, Yang Guoqiang), mới được hưởng tài sản của bố trị giá $24 tỷ, phần lớn là cổ phần công ty địa ốc Bích Quế Viên (碧桂園,Country Garden).

Những nhà xây cất địa ốc đứng hàng đầu các tỷ phú ở Trung Quốc là điều không ngạc nhiên. Vì thị trường nhà đất suốt mấy chục năm qua, cùng với các món nợ, lúc nào cũng căn phồng lên đe dọa sắp bùng nổ, giống cuộc khủng hoảng năm 2007 ở Mỹ. Chính quyền luôn tuyên bố sẽ kiềm chế không cho gia lên cao quá, bằng đủ các biện pháp từ tài chánh (tăng lãi suất) tới hành chánh (cấm mua bán). Nhưng cuối cùng đều lùi bước không dám mạnh tay, vì sợ sẽ kích động một vụ sụp đổ lớn. Nhà nước cứu chữa, giá nhà đất và cổ phần các công ty khai thác địa ốc lại tăng vọt. Giá cổ phiếu công ty Hằng Đại (Evergrande Group, 恒大) của Hứa Gia Ấn đã tăng gấp bốn lần so với năm ngoái, nhờ thế ông vọt lên đứng đầu bảng.

Nguyên do nào đã khiến thị trường địa ốc ở Trung Quốc lên cao như vậy? Tất nhiên nước Tàu đông dân và số dân bước vào hàng ngũ trung lưu tăng lên đều đều, họ cần mua nhà ở. Điều đáng ngạc nhiên là ở các thành phố và thị xã lớn trong lục địa dư nhà, nhà xây xong bán không được vì đắt quá! Ai cũng thấy nhan nhản những khu chúng cư đêm nào đèn đóm cũng tối thui không người ở, kéo dài ngày này sang tháng khác. Không ai mua, cũng không cho thuê được. Nhưng trong lúc đó, các công ty địa ốc vẫn tiếp tục xây dựng thêm nhà cửa và cao ốc mới! Hiện tượng này hoàn toàn trái ngược với quy tắc cung cầu của thị trường!

Giá nhà cửa tăng lên đều đều năm này qua năm khác khiến ai có tiền cũng tìm cách mua nhà trong lúc giá chưa lên; và các công ty địa ốc càng đầu tư thêm vì biết chắc sẽ có lời. Giá nhà tăng từ 8% đến 16% mỗi năm, trong lúc tổng sản lượng nội địa (GDP) chỉ tăng trên 6%! Có cái gì kỳ lạ trong cơ cấu kinh tế này?

Một bí mật trong thị trường địa ốc mà người đi qua đường không biết, là vai trò của chính phủ.

Chính quyền các địa phương luôn bỏ tiền ra mua, hoặc trợ cấp cho các người ta mua những ngôi nhà và cao ốc ế không bán được. Năm ngoái, chính quyền các tỉnh, huyện đã mua 18% diện tích những căn hộ mới bán. Tổng số tiền họ bỏ ra lên tới $100 tỷ.

Vì nhà nước biết rằng nếu các công ty địa ốc hãm tốc độ, không xây cất theo nhịp độ trước nữa, thì kinh tế không lên. Họ phải bơm tiền vô, để làm đẹp bản báo cáo thành tích “tăng trưởng kinh tế!”

Đằng sau chính sách xây nhà mua nhà này là một cái vòng luẩn quẩn. Các địa phương vay tiền ngân hàng của đảng để mua nhà. Công ty địa ốc bán xong, lại có tiền đi mua thêm đất công của tỉnh, của huyện, xã mà xây tiếp. Bán đất công được tiền, nhà nước trả nợ ngân hàng một phần, rồi lại vay thêm nữa, nợ mới lớn hơn nợ cũ, ngày càng cao hơn. Quả bom nợ phồng to hơn.

Các nhà xây dựng cũng đi vay các ngân hàng. Khi xây xong nếu không bán được nhà mới, lo phá sản, thì nhà nước lại bước vào giúp một tay. Những căn hộ được nhà nước giúp mua phần lớn để cấp hay bán giá rẻ cho những người bị đuổi nhà (để chiếm đất trao cho các nhà tư bản khai thác). Họ mất nhà mất đất nhưng được đền bù bằng những căn hộ trong chúng cư, dù giá trị thấp hơn nhưng cũng gọi là an ủi.

Đồng tiền cứ chạy qua chạy lại giữa các quan chức nhà nước và ngân hàng, cũng của nhà nước. Người dân phải đổi chỗ ở cũng chạy lòng vòng chung quanh. Các món nợ khổng lồ của chính quyền địa phương và của các công ty địa ốc ngày càng lớn, đe dọa có ngày gây khủng hoảng.

Đằng sau trên sân khấu địa ốc này, các quan chức có cơ hội chấm mút và các đại gia địa ốc làm giầu. Các ông Hứa Gia Ấn, Vương Kiện Lâm và bà Dương Huệ Nghiên đã trở thành những người giầu nhất nước. Công ty Hằng Đại (Evergrande Group, 恒大), của ông Hứa Gia Ấn cuối năm ngoái nợ 50 tỷ đô la. Các nhà phân tích tính rằng số nợ lớn gấp mười lần giá trị cổ phần của công ty.

Đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn tự xưng là đại biểu của giai cấp lao động. Trong thực tế, họ đang phục vụ các đại gia địa ốc. Nhưng câu chuyện địa ốc trên đây chỉ là một phần nhỏ trong chính sách kinh tế của Trung Cộng. Các lãnh tụ đảng cộng sản cũng không quên chính họ. Một chính sách lớn khác đang được chuẩn bị thi hành sau đại hội thứ 19 của đảng, khai mạc trong tuần tới: Họ sẽ kìm hãm đà phát triển của lãnh vực tư nhân trong kinh tế, để củng cố thế lực các doanh nghiệp nhà nước, vẫn được coi là rường cột của đảng.

Đảng Cộng Sản cần giữ các xí nghiệp quốc doanh. Vì đó là dụng cụ để ban phát quyền lợi cho các cán bộ trung thành với phe nhóm đang nắm quyền. Đó cũng là nơi nuôi dưỡng các đảng viên cấp dưới không có khả năng cạnh tranh trong một thị trường đích thực. Mỗi lần các lãnh tụ mới lên đều tìm cách gạt bỏ tay chân của các lãnh tụ cũ, như Tập Cận Bình đã ra tay truy sát những đàn em của Hồ Cẩm Đào và Giang Trạch Dân. Hơn nữa, các xí nghiệp và ngân hàng quốc doanh cũng là dụng cụ để nhà nước điều chỉnh chính sách kinh tế từng giai đoạn, khi cần tăng giảm mức sản xuất một ngành nào đó, mà nếu để cho tư nhân quyết định trong thị trường tự do thì không đạt được mục tiêu.

Các xí nghiệp tư đóng góp 70% trong kinh tế Trung Quốc hiện nay. Đó là nhờ từ thời Đặng Tiểu Bình đổi mới “cho tự do làm giàu.” Nhưng khi nhiều tư nhân vươn lên, độc lập với chính quyền về mặt kinh tế, thì quyền uy của đảng bị giảm bớt. Tập Cận Bình đang chặn bớt lãnh vực tư để củng cố quyền chỉ huy kinh tế. Có hai cách, giành thị trường cho các doanh nghiệp nhà nước và cứu các xí nghiệp này khỏi bị vỡ nợ.

Bắc Kinh đã can thiệp trắng trợn. Chính quyền ép các đại công ty tin học Tencent và Alibaba phải góp $4 tỷ để mua 13% cổ phần của China Unicom, trong lúc chính công ty quốc doanh này đang trên đà khủng hoảng vì nợ.

Trung Cộng cũng ngăn cản không cho các mỏ than nhỏ và lò luyện thép nhỏ của tư nhân, để bảo vệ thị trường cho các công ty của nhà nước. Trong năm 2017, đảng Cộng Sản ra lệnh toàn quốc giảm sản xuất thép vì kho hàng ứ đọng không xuất cảng được khi giá cả trên thế giới xuống thấp quá. Những lò luyện thép tư nhân bị bắt đóng cửa. Hai đại công ty thép của nhà nước Baosteel và Wuhan Stell đã hợp nhất để tăng thế lực; cũng như hai công ty than đá và điện lực Guodian (Quốc Điện tập đoàn,国电集团) và Shenhua (Thân Hoa, 申花). Đảng Cộng Sản dành độc quyền cho các xí nghiệp công, chúng muốn bán giá cao bao nhiêu cũng được, để nuôi các đảng viên. Nhờ được đảng hỗ trợ, Tháng Tám năm nay các xí nghiệp quốc doanh đã đạt mức lời 6.3% trên giá bán, tăng vọt từ lợi suất 3.8% đầu năm ngoái. Trong khi đó mức lời trung bình của các xí nghiệp tư chỉ là 5.7% không thay đổi.

Đảng Cộng Sản phải can thiệp để cứu các doanh nghiệp nhà nước vì những con khủng long kinh tế này không thể tự sống được trong thị trường cạnh tranh. Công ty dầu lửa quốc doanh Trung Quốc Thạch Du, CNPC (China National Petroleum Co.) sản xuất số lượng dầu và khí không hơn công ty Exxon Mobil của Mỹ bao nhiêu, nhưng sử dụng số nhân viên đông gấp bảy lần. Lợi suất trên vốn nhà (urn on equity) của công ty quốc doanh Trung Cộng là 1.7%, còn Exxon được 7%. Đấy là sau khi CNPC đã được nhà nước cho độc quyền và ấn định giá bán bắt dân tiêu thụ phải chịu.

Tập Cận Bình vẫn hô hoán đòi cải tổ, cải tổ, hô to khẩu hiệu “thị trường hóa” kinh tế. Nhưng trong thực tế, mối quan tâm chính của người cộng sản là quyền hành. Quyền của chính bản thân, và quyền của đảng. Để củng cố quyền hành, vẫn phải bóp cổ người tiêu thụ, tức là người dân bình thường, bắt chẹt cả giới làm ăn nhỏ và các nhà tư bản độc lập. Trước nguy cơ trái banh địa ốc và nợ nần nổ bùng, để lo bảo vệ đảng, họ thả cho các quan chức địa phương tiếp tục bơm tiền vào thị trường nhà cửa, khiến hai trái banh nhà cửa và cùng nợ phồng to thêm. Khi nào hai trái banh chứa đầy hơi nóng đó nổ cùng một lúc thì cũng chỉ những người dân bình thường gánh họa.


Hoàng Nam  
#8146 Posted : Sunday, October 15, 2017 12:18:20 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,612

Thanks: 744 times
Was thanked: 262 time(s) in 197 post(s)

Lionel Messi, người hùng đưa Argentina dự World Cup


October 13, 2017

UserPostedImage

Lionel Messi của Argentina ghi bàn thắng vào lưới Ecuador trong trận đấu vòng loại World Cup 2018
giữa hai đội diễn ra tại Quito, ngày 10 Tháng Mười. (Hình: Getty Images)


TỔNG HỢP – Thể hiện tài năng tuyệt vời, tỏa sáng đúng lúc, tiền đạo siêu sao thế giới Lionel Messi, trong trận đấu quyết định số phận dự World Cup 2018, một mình lập cú hat trick vào lưới Ecuador cùng đồng đội đưa đội tuyển Argentina lọt qua khe cửa hẹp, chính thức đến Nga năm 2018.

Toàn thể dân chúng Argentina vào thời điểm đó ngồi trước máy truyền hình vào ngày thứ Ba, 10 tháng Mười, 2017, chờ đợi từng giây phút nơi cầu thủ mang áo số 10 trên lưng. Và Lionel Messi, trở thành người hùng khi một mình ghi ba bàn thắng, đã không làm cho mọi người thất vọng trong trận đấu vòng loại World Cup 2018 cuối cùng giữa đội tuyển Argentina và đội chủ nhà Ecuador diễn ra trên sân Estadio Olimpico Atahualpa, Quito, Ecuador.

Sau hai trận hòa đầy thất vọng trước Venezuela và Peru, toàn thể dân chúng Argentina gần như phải đối đầu trước viễn cảnh đội tuyển từng hai lần vô địch World Cup phải nằm nhà xem truyền hình World Cup 2018 nếu như gục ngã trước đội tuyển chủ nhà Ecuador. Thế nhưng sự tỏa sáng của Messi, khiến cho 43 triệu dân chúng Argentina vui mừng trải qua một đêm hạnh phúc khi đội tuyển quốc gia chính thức góp mặt ở Nga 2018.

UserPostedImage

Lionel Messi của Argentina vui mừng sau khi ghi bàn thắng vào lưới Ecuador trong trận đấu vòng loại World Cup 2018
giữa Ecuador và Argentina diễn ra tại Quito, Ecuador ngày 10 Tháng Mười. (Hình: Getty Images)


Argentina, đứng thứ sáu trên bảng xếp hạng, bước vào trận đấu cuối cùng vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ so tài một mất một còn với Ecuador, trong khi chỉ có bốn đội đứng đầu khu vực này chính thức đến Nga, đội thứ năm phải đá playoffs với đội New Zealand của Châu Đại Dương.

Tuy nhiên với chiến thắng 3-1 trước đối thủ Ecuador, Argentina cuối cùng vọt lên vị trí thứ ba, và chính thức góp mặt tại World Cup cùng với Uruguay, Colombia và Brazil (đội đầu tiên chính thức dự World Cup) trong khi Peru phải đá playoff còn Chile, vì thua thảm trước Brazil 0-3, rơi xuống vị trí thứ sáu và bị loại.

Với trận bắt buộc phải thắng, nhưng Argentina như bị tạt gáo nước lạnh khi chỉ trong 38 giây đầu tiên trận đấu bị lũng lưới trước. Hậu vệ Argentina, Javier Mascherano, tìm cách cản phá đường banh giao bổng vào ngay trước khung thành, nhưng banh lại rơi và hướng cầu thủ Ecuador, Romanrio Ibarra để cầu thủ này giao đánh đầu giao bóng một hai với Roberto Ordonez để cuối cùng Ibarra dứt điểm tung lưới thủ môn Sergio Romero.

Đây là bàn thắng nhanh thứ hai của vòng loại World Cup khu vực này sau bàn thắng nhanh nhất chỉ mất 35 giây của Willian cho Brazil trong trận đấu với Venezuela cách đây hai năm.

Argentina quân bình tỷ số ở phút 11 khi Messi có banh dẫn sâu xuống vùng cấm địa Ecuador, rồi chuyền sang trái cho Angel Di Maria, để cầu thủ này trả banh ngang trở lại vừa tầm cho ngôi sao Barcelona lao tới chỉ cần xỉa banh vào lưới quân bình tỷ số.

Bảy phút sau đó, Messi lại đưa đội tuyển nhà dẫn lại 2-1. Từ đường banh thọc sâu xuống của Di Maria bị cản phá nhưng Messi kịp thời đoạt được banh này từ chân một hậu vệ Ecuador, xâm nhập vùng cấm địa rồi tung cú sút như hỏa tiễn đưa banh vào góc thượng nâng tỷ số lên 2-1 cho Argentina.

Messi hoàn tất cú hat trick với đêm thi đấu tuyệt vời nhất ấn định tỷ số chung cuộc lên 3-1 ở phút 62. Sau khi nhận banh từ đồng đội cách khung thành đối thủ khoảng 40 yard, Messi, tiếp tục dẫn banh xâm nhập vùng cấm địa, trước sự truy cản của các hậu vệ Ecuador, Messi vẫn bình tĩnh lốp banh bổng vượt qua khỏi tay thủ môn vào lưới.

UserPostedImage

Tiền đạo Argentina, Lionel Messi (giữa) cùng đồng đội vui mừng sau khi đá bại Ecuador
để chính thức dự World Cup 2018 trong trận đấu vòng loại World Cup giữa hai đội Ecuador và Argentina
diễn ra tại Quito, Ecuador ngày 10 Tháng Mười. (Hình: Getty Images)


Tại những trận đấu khác cùng ngày, giữa Colombia và Peru. Colombia thật sự có mặt tại Nga, dẫn trước với bàn thắng của tiền đạo James Rodriguez ở phút 56. Trong tình thế nếu thua sẽ bị loại, Peru vùng lên cố tìm bàn gỡ và họ đã thành công nhờ bàn thắng của Jose Paolo Guerrero. Hòa nhau 1-1, Peru đứng vị trí thứ năm và phải đá playoffs với đội tuyển New Zealand.

Kết quả hòa Peru khiến cho giấc mộng dự World Cup của Chile tan tành mây khói khi để thua Brazil 3-0.

Trong khi đó, Luis Suarez ghi hai bàn thắng cùng đồng đội giúp Uruguay đá bại Bolivia 4-2.

Riêng Paraguay bước vào trận đấu khi chỉ kém 1 điểm ở vị trí đá playoff, nhưng rồi phải khóc hận khi thất bại ngay trên sân nhà 1-0 trước đội khách Venezuela ở phút 84 từ bàn thắng của Yangel Herrera.

Sau trận đấu huấn luyện viên Argentina, Jorge Sampaoli, quá vui mừng hết lời khen ngợi Messi, với cú hat trick đã đưa Agentina vượt qua nỗi khó khăn để dự World Cup 2018.

Tiền đạo Argentina, Lionel Messi (giữa) cùng đồng đội vui mừng sau khi đá bại Ecuador để chính thức dự World Cup 2018 trong trận đấu vòng loại World Cup giữa hai đội Ecuador và Argentina diễn ra tại Quito, Ecuador ngày 10 Tháng Mười. (Hình: Getty Images)

Tuyên bố trong cuộc họp báo sau trận đấu, huấn luyện viên Sampaoli cho biết: “Tôi đã nói với các cầu thủ rằng Messi không nợ Argentina một World Cup, mà bóng tròn nợ cậu ấy.”

Ông nói thêm: “Điều may mắn là cầu thủ hay nhất thế giới có quốc tịch Argentina.”

“Bóng tròn, World Cup, không thể thiếu vắng Messi. Chúng tôi phải thi đấu với niềm tin đó. Vượt qua áp lực, giờ đây chúng tôi mạnh hơn, vượt qua vòng loại khu vực sẽ làm cho chúng tôi mạnh hơn khi thi đấu trong tương lai. Chúng tôi có thể giúp Messi có được một danh hiệu World Cup khác. Cậu ấy là cầu thủ hay nhất trong lịch sử bóng tròn và tôi rất phấn khích được gần với cầu thủ này.”

Với cú hat trick, Messi ghi được tất cả 12 bàn thắng trong vòng loại World Cup khu vực Nam Mỹ trong sự nghiệp của mình vượt qua thành tích của Hernan Crespo với 19 bàn thắng.

(TTC)

thao ly  
#8147 Posted : Sunday, October 15, 2017 7:22:50 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,455
Woman

Thanks: 451 times
Was thanked: 373 time(s) in 272 post(s)

Ba cách dẫn đến chiến tranh Trung Quốc và Mỹ
ở Biển Đông


October 13, 2017

UserPostedImage


Photo Credit: Wikimedia commons, 247Sports


Denny Roy là một tiến sĩ của Đại Học Chicago môn Khoa Học Chính Trị. Ông chuyên nghiên cứu vấn đề an ninh tại Châu Á, Thái Bình Dương. Gần đây Roy đã viết về chính sách đối ngoại của Trung Quốc, cuộc khủng hoảng vũ khí hạt nhân Triều Tiên, quan hệ Trung Quốc – Nhật Bản, và quan hệ Trung Quốc – Đài Loan.

Trong bài này Denny Roy đã lập luận, “Trung Quốc đang có những hành động hiếu chiến ở Biển Đông. Bằng cách thiết lập các thực thể trong vùng, chẳng hạn những hòn đảo nhân tạo, Trung Quốc đang tạo ra một tình huống mà Hoa Kỳ nhìn như là “sự can thiệp bất ổn.” Điều chưa rõ ràng là Bắc Kinh có hiểu rõ hay không những rủi ro của chiến lược này, hoặc những nguy cơ về việc đẩy Hải Quân Hoa Kỳ vào vấn đề tự do hàng hải, một trong những lợi ích cốt lõi lâu dài của Hoa Kỳ. Đôi khi có chính phủ không hiểu rằng họ đang chơi một trò chơi nguy hiểm cho đến khi họ thấy mình ở giữa những nguy cơ. Vì vậy bảo đảm phải cần rất nhiều cảnh giác.”

Trong khuynh hướng lập luận của Den Roy, Robert Farley của The National Interest viết rằng, thật dễ dàng để tưởng tượng một cuộc đối đầu thật nghiêm trọng. Một va chạm vô tình cũng có thể là tạo nên tình huống tồi tệ, nhưng nếu một sự kiện xảy ra tương tự như vụ của KAL 007, với một chiếc máy bay chiến đấu Trung Quốc nổ súng vào máy bay Mỹ, tình hình có thể trở nên rất xấu và nghiêm trọng. Và nếu một phi công Mỹ bắn vào máy bay của Trung Quốc, phản ứng của công chúng Trung Quốc có thể trở nên thật dữ dội gây căng thẳng cho cả hai chính quyền. (KAL 007, phi cơ hàng không Nam Hàn bị Xô Viết bắn rơi vì nhầm lẫn vào ngày 30 tháng năm 1983)

Cả Trung Quốc và Hoa Kỳ đều không muốn chiến tranh, ít nhất là không phải trong tương lai sắp đến. Mặc dầu có sự vươn lên về quân sự của Trung Quốc, Quân Đội Giải Phóng nhân dân (PLA) và các bộ phận của họ chưa sẵn sàng chiến đấu với Hoa Kỳ. Về phần mình, Mỹ chắc chắn muốn tránh sự xáo trộn và sự kiện bất ngờ không chắc chắn xảy ra vì cuộc xung đột quân sự với Trung Quốc.

Tuy nhiên, cả Trung Quốc và Hoa Kỳ đều đang đưa ra những cam kết ở Biển Đông trong cố gắng giảm nhẹ rằng mỗi khó khăn của đôi bên. Trong hai tuần vừa qua, những cam kết này đã tạo ra một cuộc xung đột bằng lời nói của mối quan hệ. Các vấn đề chính tập trung vào nỗ lực của Trung Quốc để mở rộng (hoặc tạo ra) các hòn đảo ở Trường Sa vì nó có thể cung cấp cơ sở cho các yêu sách về lãnh hải. Đối đầu là sự khẳng định của Hoa Kỳ về tự do hàng hải có thể làm cho những căng thẳng này sôi sục. Dưới đây là ba cách để căng thẳng ở Biển Đông có thể dẫn đến xung đột.

Vấn đề thiết lập các hòn đảo

Trong vài tháng qua, Trung Quốc đã tăng cường xây dựng những gì mà các nhà quan sát gọi là “Vạn Lý Trường Thành bằng cát”. Đây là “bức tường lớn” bao gồm việc mở rộng một nhóm hòn đảo trong chuỗi Trường Sa để họ có thể hỗ trợ các phi đạo, vũ khí và các thiết bị khác đã được thiết lập trong lâu dài. Dường như Bắc Kinh cam kết bảo vệ những hòn đảo mới này như một phần của lãnh thổ Trung Quốc, một lập trường mà Công Uớc của Liên Hiệp Quốc về Luật Hàng Hải không ủng hộ. Washington khẳng định rằng họ sẽ tiến hành các cuộc hải hành tuần tra tự do ở những khu vực mà Trung Quốc tuyên bố là vùng lãnh hải của họ.

Viễn ảnh cho sự xung đột là rõ ràng. Nếu tàu hoặc máy bay của Hoa Kỳ vào vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền, thì thủy thủ, quân nhân và phi công Trung Quốc cần phải quan tâm đến cách họ phản ứng. Một phản ứng quân sự có thể nhanh chóng dẫn tới sự leo thang, đặc biệt nếu các lực lượng Hoa Kỳ bị thiệt hại nghiêm trọng. Cũng dễ dàng tưởng tượng sự việc trong việc xây dựng các hòn đảo dẫn Trung Quốc đến tình huống xung đột một quốc gia trong vùng Biển Đông, Á Châu. Trong trường hợp đó, một tuần tra tự do hàng hải có thể đưa Trung Quốc vào tình thế khó xử.

Va chạm phi cơ hai bên

Trung Quốc và Hoa Kỳ đã gần xảy ra xung đột với vụ va chạm máy bay. Khi chiếc P-3 Orion va chạm một máy bay đánh chặn J-8 vào năm 2001, nó đã dẫn tới hàng tuần các cuộc phản kháng và đàm phán trước khi phi hành đoàn P-3 được đưa trở lại Hoa Kỳ, và chiếc máy bay đã được trả lại … trong một chiếc hộp.

Nếu Trung Quốc quyết định tuyên bố Chủ Quyền Không Phận (ADIZ) về Biển Đông, những vấn đề có thể trở nên phức tạp hơn. Hoa Kỳ đã đưa ra một cách chi tiết việc bỏ qua ADIZ của Trung Quốc ở Biển Hoa Đông. Tuy nhiên, Trung Quốc vì lợi ích, và sự hiện diện lớn hơn ở Biển Đông sẽ đưa ra một tuyên bố gần như chắc chắn sẽ có phản ứng quyết liệt từ Hoa Kỳ, và sự kiện này đưa các máy bay Mỹ và Trung Quốc đến gần sự xung đột hơn

Vấn đề tàu ngầm

Trong Chiến Tranh Lạnh, Liên Bang Xô Viết và Khối NATO đã phải chịu đựng rất nhiều sự việc về tàu ngầm , khi các tàu săn bắt lẫn nhau và thỉnh thoảng chạm nhau, tại Đại Tây Dương, Bắc Cực và Biển Bắc. Động lực của sự tương tác giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc chưa đến mức như thế, một phần là vì Trung Quốc vẫn chưa thiết lập một đội tuần tra tàu ngầm mang hỏa tiễn đạn đạo (SSBN) vững chắc, và một phần các tàu chiến của Trung Quốc không có tầm hoạt động xa so với Liên Xô. Nhưng khi lực lượng tàu ngầm hoạt động xa hơn, sự kiện bất ngờ của tàu ngầm xảy ra có thể tăng lên.

Nhiều nhà phân tích đang lập luận rằng Trung Quốc cần đẩy tàu ngầm của mình qua chuỗi đảo đầu tiên để đe doạ nghiêm trọng đến việc Hoa Kỳ tiếp cận với vùng duyên hải của Trung Quốc. Việc này này đòi hỏi phải tăng các hoạt động của tàu ngầm của Trung Quốc và điều này sẽ làm cho các tàu thuyền của Trung Quốc gần các tàu ngầm Nhật Bản và Mỹ hơn. Để tránh va chạm, tàu ngầm Trung Quốc phải có âm thanh, hoặc dấu hiệu đủ lớn để tàu Mỹ có thời gian tránh khỏi đường của họ. Tuy nhiên, cũng có thể xảy ra những vụ tàu va chạm nhau như tàu của Liên Xô trong suốt thời Chiến Tranh Lạnh.

Nếu một sự kiện lớn về tàu ngầm bất ngờ xảy ra giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, bản chất của môi trường có thể đưa ra một số hy vọng về các giải pháp. Nhưng một vụ việc tàu ngầm như vậy sẽ làm cho nhiều mạng sống và tài sản bị đe doạ nhiều hơn là một vụ va chạm máy bay chiến đấu.

Kết luận

Chiến tranh do tai nạn rất hiếm, nhưng không phải là không thể xảy ra. Phổ biến đối với tất cả các sự kiện này là tiềm năng mà quan điểm công chúng của Trung Quốc có thể trở nên trầm trọng đối với các nhà hoạch định chính sách. Nếu Chủ Tịch Tập Cận Bình, người đã có chính sách đối ngoại quyết đoán cho nền tảng của chính quyền, cảm thấy rằng ông không thể quay trở lại về mặt chính trị, thì mọi thứ có thể không lường trước được rất nhanh

Ngọc Thạch (Theo yahoo.news)
thao ly  
#8148 Posted : Sunday, October 15, 2017 7:41:08 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,455
Woman

Thanks: 451 times
Was thanked: 373 time(s) in 272 post(s)

Ngày Nay, Nếu Che Guevara Còn Sống…


14/10/201700:00:00(Xem: 644)
Nguyễn Thị Cỏ May

UserPostedImage


Hôm Chủ nhựt 8 tháng 10 vừa qua, thành phố Santa Clara ở Cuba tổ chức lễ tưởng niệm 50 năm ngày Che Guevara bị xử tử trong rừng xứ Bolivie. Tham dự lễ có lối 75,000 người Cuba với nhiều thế hệ khác nhau.

Theo phần lớn dân Cuba ở Santa Clara, Che là một trong những anh hùng cách mạng của họ và đối với một số dân của Nam Mỹ, Che là biểu tượng của phản loạn dám chống lại những kẻ áp bức.

Ngày 8 tháng 10/1967, Che bị bắt. Qua hôm sau, người ta nhận được tin Che Guevara, du kích quân người Argentin, chết trong mật khu xứ Bolivie.

Lễ tưởng niệm Che được tổ chức trước mộ phần của Fidel Castro và những đồng chí của ông, một dấu hiệu bày tỏ lòng ngưỡng mộ của nhà cầm quyền Cuba. Và có cả Chủ tịch Raul Castro tới tham dự lễ với quân phục cấp Tướng lãnh.

Che, người du kích cộng sản anh hùng?

Santa Clara là thành phố của hòn đảo ở phía đông cách thủ đô Cuba 300 km, nơi trưóc kia, Che đã giành được chiến thắng chống lại lực lượng của nhà độc tài Fulgencio Batista trong những năm 1952-1958. Tại buổi lễ, ông Luis Monteagudo, bạn du kích với Che ở Congo, nay 79 tuổi, mặc chiếc áo T-Shirt trắng, trước ngực có hình Che, nói với ký giả của AFP: “Với tôi, Che vẫn luôn luôn hiện diện ở đây, bằng đời sống của ông, sự nghiệp của ông, và cả tấm gương chiến đấu của ông”.

Tối hôm ấy, bà Elena Gonzalez, thợ dệt, 56 tuổi, tới dự lễ vào lúc nửa đêm để bày tỏ sự nhiệt tình với du kích quân: “Phải. Mọi người dậy thật sớm, nhưng đây là cơ hội rất xứng đáng để trân trọng… Người ta sẽ làm sống lại tấm gương của Che và làm cho sự nghiệp tranh đấu giành độc lập và chủ quyền cho Nam Mỹ và thế giới không bao giờ bị quên lãng”.

Cùng với những người dự lễ, cậu Amelio Mora, 16 tuổi, học sinh Trung học, biểu lộ sự xúc động của mình khi được chọn làm hàng rào danh dự: “Ông ấy là một anh hùng toàn cầu, được biết bao người trẻ trên khắp thế giới thương yêu”.

Lễ tưởng niệm Che Guevara tổ chức lần đầu tiên không có Fidel Castro vì ông đã chết cuối năm rồi. Tuy nhiên, nhiều đoạn trong những bài diễn văn của ông viết về Che được trích và đọc lên để khai mạc chương trình lễ. Cũng như lễ lại được tổ chức đúng vào lúc những trận du kích cuối cùng của phe tả ở Nam Mỹ, ở Colombie, hạ vũ khí, giải giới hoặc thương lượng với phe Giải phóng, ra đời năm 1964 do ảnh hưởng Che.

Che Guevara có tên thiệt là Ernesto Guevara. “CHE” không phải là chức vụ, cấp bực trong quân du kích hay trong quân đội Cuba, cũng không phải là tên tự, mà đó là tiếng argentin mà Guevara quen dùng sau môt câu nói với bạn bè. “Che” có nghĩa là “thằng”. Như nói “thằng đó”, “tên đó”. Cách nói thân tình rất bình dân mà Guevara nói sau câu nói với bạn. Do câu nói nào của Guevara cũng chấm câu bằng tiếng “Che” nên bạn bè đặt tên cho Guevara là “Che”. Với không ít người, nói Guevara, họ lấy làm lạ nhưng nói “Che”, họ biết ngay đó là ai.

Ở Cuba, người ta làm lễ cho Che ngày 8 tháng 10 theo ngày Che bị bắt trong một thôn xóm ở Bolivie và qua ngày 9 tháng 10, Che bị một thanh niên bolivien, 39 tuổi, hành quyết.

Ngày thứ hai, 9 tháng 10, lễ tưởng niệm Che được cử hành tại Bolivie sẽ có các con của Che tham dự, với cả Tổng thống Bolivie, ông Evo Morales. Nhơn cơ hội này, ông Evo Morales “buộc tội CIA đã đàn áp, tra tấn và ám sát” Che trong suốt 11 tháng Che làm du kích ở Bolivie.

Xác chết của Che bị vứt xuống một cái hố ở Bolivie, được tìm thấy và nhận diện cách nay 20 năm. Cuba đã làm quốc táng.

Hài cốt của Che cất trong một cái hộc của một cái lăng ngầm dưới đất ở Santa Clara, phía trên là pho tượng Che rất uy nghi bằng đồng.

Từ ít lâu nay, báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình Cuba có nhiều bài ca ngợi sự nghiệp làm du kích của Che. Cả những buổi hòa nhạc, trưng bày hình ảnh về Che.

Thầy thuốc, du kích

Ernesto Guevara sanh năm 1928 tại Rosario, Argentine. Cha là một kiến trúc sư, gốc Tây-ban-nha (Espagne), mẹ người Irlandaise. Con trưởng trong một gia đình giàu có.

Che học xong y khoa nhưng chưa hành nghề, dành thì giờ chu du Nam Mỹ bằng xe đạp và moto. Qua cuộc hành trình, Che chứng kiến cảnh nghèo khổ, cơ cực của đa số dân chúng, nhứt là người bản xứ. Những điều Che trông thấy trên đường đã đi qua được ông ghi lại đầy đủ. Quyển nhựt ký của Che sau này được Walter Salles, nhà làm phim người Brésile, thực hiện thành phim năm 2004, dưới tựa “Những quyển sổ tay ghi lại cuộc hành trình” của Che.

Năm 1955, Che gặp Fidel Castro ở Mexique và gia nhập hàng ngũ cách mạng Cuba làm chiến tranh du kích chống lại nhà độc tài Batista. Mười năm sau, Che rời Cuba, từ giả phe Castro, để tranh đấu theo quan niệm của chính mình. Sau nhiều tháng vắng bóng, đó là lúc Che qua Congo để thử áp dụng cách mạng bằng võ lực trước khi trở về Bolivie làm chiến tranh du kích.

Hình ảnh Che trưng bày khắp nơi ở Cuba. Riêng bức ảnh nổi tiếng do nhiếp ảnh gia người Cuba, Alberto Korda chụp, là ảnh Che đội bê-rê với ngôi sao trước trán, áo blouson, tóc dài, dáng người mang dại.

Che chết trở thành con người của huyền thoại. Hình ảnh Che vẽ, treo trên khắp tường các đại học, nhứt là khi sinh viên, học sinh biểu tình, hình ảnh Che sẽ được dịp đưa ra. Cho tới tận ngày nay, Che vẫn chưa bị quên lãng.

Đồng hồ Rolex của Che, ai lấy?

Che chết trở thành một huyền thoại anh hùng cách mạng vô cùng lãng mạn trên qui mô toàn thế giới. Tuy nhiên ở Che thiếu mất một giai thoại: chiếc Rolex của Che biến mất từ lúc Che bị hành quyết.

Ai lấy?

Những người cách mạng Cuba có tiếng là những người mê Rolex của Thụy sĩ. Nên chẳng ai ngạc nhiên khi thấy nhà lãnh đạo Cuba, Fidel Castro, lúc nào trên tay cũng mang 2 chiếc Rolex. Người ta nói khi cách mạng thành công, những nhà cách mạng vô sản liền được cửa hàng đồng hồ “phục vụ”, trước khi dẹp tiệm xa xí phẩm, mỗi người một chiếc, tốt, xấu, tùy theo địa vị và quyền lực. Để kỷ niệm sự chiến thắng lịch sử.

Trước ngày Che bị bắt và bị giết, người ta thấy, cả trên ảnh, Che mang tới 2 chiếc Rolex.

Vậy chiếc Rolex GMT Master 1675 của Che biến đi đâu? Có nguồn tin nói Felix Rodriguez, người Cuba công dân Mỹ, lấy chiếc đồng hồ này của Che.

Felix Rodriguez làm CIA, sau 1960, tình nguyện xâm nhập vào mật khu du kích ở Bolivie để theo dõi Che với mục đích riêng phục thù gia đình gồm anh em và cha, làm việc thân cận với Batista, đều bị Che giết. Lúc Che chết, vị sĩ quan quân đội Bolivie lấy chiếc Rolex trên cổ tay Che, đưa cho Felix Rodriguez. Sau vụ Che, Rodriguez qua Việt nam hoạt động và sau này trở thành bạn của TT Bush.

Theo Rodriguez, “Che chẳng cách mạng gì cả. Hắn chỉ là kẻ sát nhơn và vô cùng khát máu”.

Che, anh hùng cách mạng cộng sản

Tháng giêng 1959, sau khi lên nắm được chánh quyền ở Cuba, Castro liền thi hành chánh sách thanh lọc xã hội để xây dựng con người mới, con người của cách mạng. Những trại tập trung, những nông trại, những trại lao động khép kín được mở ra ở khắp nơi. Thanh niên để tóc dài, ăn mặc thời trang, dân đồng tính, con em gia đình tư sản lần lược được tập trung cải tạo. Cán bộ quản giáo cắt tóc ngay trong trại. Tất cả bắt tay vào lao động khổ sai. Họ được học tập “lao động làm cho họ sớm trở thành những con người”.

Rìêng chống lại điều mà chế độ Castro gọi là “đạo đức cách mạng” sẽ bị khép vào tội hình sự và bị trừng phạt cực kỳ ác nghiệt.

Che luôn luôn sát cánh với Castro nên anh ta phải có vai trò quan trọng. Ký giả Serge Raffy và nhà văn Régis Debray quả quyết Che trực tiếp trách nhiệm từ lúc thực hiện chương trình tập trung cải tạo này, nhằm biến những người chống cách mạng trở thành những “người mới”, giúp họ sớm chuộc tội lỗi với cách mạng. Bởi Che vẫn từng bị ám ảnh bởi ý tưởng phải xây dựng lại một sự “thuần khiết cho ý thức hệ cách mạng”. Ngoài ra, cùng lúc, Che cho lập lực lượng dân phòng, tổ dân phố, công an khu vực, công an chánh trị,… Nếu Che không sáng lập ra hệ thống cải tạo tập trung thì Che phải là người tham gia tích cực, bởi uy tín đầy huyền thoại của ông và nhứt là địa vị nồng cốt của ông trong phong trào cách mạng Cuba, dày công phổ biến tư tưởng cách mạng cộng sản.

Ở ngay quê hương, ngày nay dân Argentin đòi xin cái đầu của Che

Chính ở ngay quê hương mà Che ngày nay đang bị hăm dọa sẽ không có chổ để cho bức tượng của mình tồn tại. Đồng bào của Che đòi xin cái đầu của pho tượng đồng, đúc bằng 75,000 chiếc chìa khóa do những người ngưỡng mộ Che từ khắp thế giới gởi tới.

Nghĩa Hội tự do Bases tung ra chiến dịch kêu gọi hãy xóa bỏ lễ công cộng tưởng niệm Che ở thành phố Rosario nơi Che sanh trưởng.

Ông Feferico Fernandez, Chủ tịch Nghĩa Hội Bases, khi vận động tẩy chay Che, tuyên bố “Giữa Hitler và Che, tôi thấy chỉ có một sự khác biệt là bộ râu. Người ta tôn vinh Che, điều này hoàn toàn xa lạ với việc làm thật sự của Che. Hitler và Che là 2 kẻ đạt tột đỉnh của sự tàn bạo, sự dã man. Một kẻ sát nhơn hơn bạo chúa, sát hại những người vô tội, tín đồ Thiên chúa giáo, …”.

Nhưng sự vận động của Nghĩa Hội Bases chưa có kết quả cụ thể bởi thành phố Rorasio xem pho tượng Che, ngoài biểu tượng anh hùng cách mạng, còn là một giá trị thu hút du khách. Nơi dừng chơn nghỉ mát và giải khát với món nước ngọt, trước kia Che ưa thích.

Năm nay, Cuba làm lễ tưởng niệm 50 năm Che, một du kích quân cộng sản. Nga không làm lễ kỷ niệm 100 năm Cách mạng Tháng Mười bởi vì không tìm được chánh nghĩa của ngày lễ. Sự nghiệp Cách mạng Tháng Mười đã tiêu tan. Người con của Cách mạng, ông Poutine, nay làm Tổng thống nước Nga, từng nói “Không nhớ cộng sản là không có trái tim, nhưng lập lại chế độ cộng sản là không có cái đầu”! Thử nghĩ nếu Che còn sống tới ngày nay, chắc gì Che được ngưỡng mộ như vậy. Nhờ chết sớm mà được vinh quang.

Nguyễn Thị Cỏ May







thao ly  
#8149 Posted : Sunday, October 15, 2017 9:49:31 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,455
Woman

Thanks: 451 times
Was thanked: 373 time(s) in 272 post(s)

"Chính Trị Bình Dân" đáng được dân bình


13/10/201709:41:00(Xem: 671)
Vũ Thạch

Cầm cuốn "Chính trị bình dân" của tác giả Phạm Đoan Trang trên tay, ấn tượng đầu tiên của người cầm là: "bình dân" gì mà dày đến 500 trang thế này!?

Với nỗi lòng hơi ngao ngán đó, "người cầm", theo thói quen, phớt lờ những Lời nói đầu, Lời cảm tạ (đầy tính chào hỏi thông lệ) để làm "người đọc thử" chương số 1.

Và cái mỉm cười đầu tiên xuất hiện ...

Chỉ với vài dòng ngắn gọn điểm sơ qua các định nghĩa về "chính trị", tác giả đã có thể giải thích ngay những tranh cãi bất tận về "phải tách bạch xã hội dân sự và chính trị" đến từ đâu.

Và thế là cá cắn câu, "người đọc thử" đã trở thành "người đọc thật", đọc một hơi hết cả cuốn sách. Để rồi sau cùng gật gù: quả đúng, cuốn sách "bình dân" thật!

Bình dân nhờ nó bình dị. Tác giả thu gom, tổng hợp nhiều nghiên cứu của các chuyên gia quốc tế để khỏi phí thì giờ đi từ số không, nhưng lại không có dáng vẻ gì khoe khoang kiến thức. Tác giả làm xuất sắc công việc cô đọng các công trình nghiên cứu đồ xộ đó xuống tới mức dễ hiểu và dễ nhớ cho đại khối quần chúng bình dân.

Cuốn sách cũng bình dân nhờ nó thiết thực, tức có thể ứng dụng được ngay chứ không phải chờ học lâu, học cao rồi mới có ích. Tác giả luôn cố ướm từng ý niệm vào trường hợp thực tế Việt Nam chứ không dừng lại ở việc trình bày lý thuyết tổng quát như một số sách vở khác. Đặc biệt ở mỗi cuối chương thường có những bài đọc ngắn mang tính ứng dụng hay so với chuyện thực ngoài đời, do các tác giả khác viết. Chính những bài đọc này khiến cả cuốn sách thêm phần hứng thú, không khô khan.

Cuốn sách còn bình dân nhờ nó bình thản. Tác giả chẳng cần lên giọng hay xuống tông, chỉ bình thản đi vào từng ý niệm, chẳng tránh né chủ đề nào, chẳng núp sau "bác" nào hay văn thư, nghị định nào. Thí dụ như:

•Tác giả đi vào những câu hỏi vừa thú vị vừa nhạy cảm: có bao nhiêu loại ý thức hệ? có bao nhiêu kiểu ý thức hệ cộng sản? và mặn hơn nữa, ý thức hệ có cần thiết không?

•Hay thản nhiên bàn có bao nhiêu cách "Thay đổi xã hội"? Nếu không làm gì hết thì xã hội có thay đổi không? Thay đổi kiểu đó tốt hay xấu? ...

Trên căn bản bình dân đó, cuốn sách này sẽ góp phần đáng kể vào những chỗ thiếu trong kiến thức chính trị đại chúng tại nước ta hiện nay:

•Tác giả trình bày lại, rất đầy đủ, một số khái niệm mà đa số bà con ta, kể cả những người hoạt động, đã từng nghe rồi nhưng có lẽ chưa hiểu hết, như: "tính chính danh" là gì và đến từ dâu? "công bằng" là gì? công bằng ở đầu vào hay đầu ra? v.v.

•Tác giả cũng kiếm được nhiều chữ tiếng Việt khác với những chữ quen dùng xưa nay, từ đó giúp tránh bớt các hiểu lầm do định kiến ẩn nấp trong các từ ngữ, chẳng hạn như dùng chữ "chủ nghĩa bảo tồn" thay vì chữ thường dùng "chủ nghĩa bảo thủ", v.v.

•Và cũng không thừa chút nào khi tác giả tổng hợp hiện trạng và bản chất của cơ chế chính trị, bộ máy điều hành tại Việt Nam. Một khi đọc xong, mọi người sẽ tránh được nhiều tranh cãi không cần thiết chỉ vì hiểu thiếu hay chỉ nhìn từ góc nào đó của hiện trạng. Việc tổng hợp này cũng cho người đọc thấy cơ chế chính trị tại VN bất thường cỡ nào so với thế giới.

Và hiển nhiên, như mọi cuốn sách khác, "Chính trị bình dân" cũng có những điểm còn lùng bùng, còn cần đem ra tranh luận. Cụ thể như:

•Định nghĩa cứng ngắc về đảng chính trị và các đảng viên đảng chính trị khi khẳng định mục tiêu hàng đầu của họ là tìm cách nắm quyền, và ai nói khác là nói dối. Điều này ngay tại các nước dân chủ đã không đúng trong rất nhiều trường hợp rồi, áp dụng vào Việt Nam tại thời điểm này để bảo họ nói dối thì có quá đáng chăng? Thật ra, "định nghĩa" chỉ tổng hợp và rút gọn những gì thấy trong thực tế để có thể dùng một cụm từ đại diện, tức định nghĩa phải chạy theo thực tế, chứ không thể "gọt chân cho vừa giày" theo hướng ngược lại.

•Hay về cách dịch một số từ ngữ, "state", "nation", "rule of law", "rule by law", v.v. sang tiếng Việt.

•Hay các đoạn ứng dụng một vài khái niệm mới, như "chi phí cơ hội" (có lẽ từ chữ opportunity cost), v.v.
•Hay một vài dữ kiện như hệ thống bầu cử 4 tầng hội đồng nhân dân. Việc này đã thay đổi từ 2008; v.v.

Nhưng tất cả những điểm nho nhỏ đó lại cho cuốn sách này một vai trò nữa. "Chính trị bình dân" sẽ không phải là điểm chót, mà là điểm khởi động cho nhiều thảo luận hữu ích trong tương lai.

Và sau hết, cuốn sách được kết thúc với phần phụ lục khá đặc biệt, mà đặc biệt nhất là bản liệt kê các thủ thuật tuyên truyền. Người đọc không khỏi có cảm giác được phần tráng miệng đặc sắc sau một bữa ăn no nê, thỏa mãn. Nói gọn lại, "Chính trị bình dân" có sức hấp dẫn và chở đầy lợi ích từ chương đầu đến chương cuối.

Hiện đã có cả dạng in giấy và dạng điện tử của "Chính trị bình dân" tại Amazon để đặt mua. Riêng dạng điện tử được phổ biến với giá chỉ 5 USD.

Trong lời giới thiệu sách trên mạng, tác giả Phạm Đoan Trang nói: "Nếu có yêu tôi ... thì xin hãy đọc cuốn sách này". Nhưng có lẽ những ai chưa quen biết, chưa yêu quí tác giả lại càng nên đọc. Đọc để thấy không thể không yêu quí tác giả. Yêu quí không chỉ vì công sức đã bỏ ra mà còn quan trọng hơn nữa, yêu quí vì tấm lòng của tác giả đối với đất nước, đối với những đồng bào bình dân của chị.
Users browsing this topic
Guest (12)
408 Pages«<406407408
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.