Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

388 Pages«<386387388
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#7741 Posted : Tuesday, June 27, 2017 8:49:00 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,817

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4391 time(s) in 2735 post(s)

Trở thành muối và ánh sáng


6/27/2017 7:42:34 AM

Trở thành muối và ánh sáng cho tha nhân là đang tôn vinh Thiên Chúa với tất cả cuộc sống. Để làm được điều ấy, phải tránh kiếm tìm sự an toàn nhân tạo, và cần biết tựa nương nơi Chúa Thánh Thần. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

UserPostedImage


Trở nên chứng nhân cho Tin Mừng

Bài đọc trích thư thứ hai của thánh Phaolô tông đồ gửi tín hữu Côrintô, cho thấy sức mạnh của Tin Mừng, sức mạnh làm cho chúng ta trở thành chứng nhân tôn vinh Thiên Chúa. Trong Chúa Giêsu, luôn luôn là có, nghĩa là chúng ta tìm thấy tất cả lời của Thiên Chúa, tất cả lời hứa của Thiên Chúa nơi Chúa Giêsu. Tất cả lời hứa của Thiên Chúa được thực hiện và trở nên viên mãn trong Chúa Giêsu.

Trong Chúa Giêsu, không có cái không, nhưng luôn là có, luôn luôn là vì vinh quang Thiên Chúa. Chúng ta cũng được tham dự vào điều ấy, vì Người đã xức dầu chúng ta trong Thánh Thần. Thánh Thần sẽ hướng dẫn chúng ta trên con đường vâng phục, và Ngài sẽ thúc đẩy chúng ta, giúp chúng ta lớn mạnh, làm cho chúng ta trở thành muối và ánh sáng. Ngài sẽ dẫn đưa chúng ta đến đời chứng nhân Kitô.

Trở nên muối và ánh sáng

Có thì nói có, không thì nói không, thêm thắt điều gì là do ác quỷ. Chúa đã dạy chúng ta điều đó. Đó là đảm bảo mà Chúa trao cho Giáo Hội và trao cho chúng ta là người lãnh nhận phép rửa. Tất cả lời hứa sẽ được hoàn tất trong Chúa Kitô. Việc làm chứng cho Chúa trước tha nhân, là món quà của Thiên Chúa trong Đức Kitô. Và Chúa đã xức dầu chúng ta trong Thánh Thần để chúng ta sống chứng nhân.

Trở nên một Kitô hữu là trở nên muối và ánh sáng, nhưng nếu ánh sáng lại trở thành bóng tối hoặc muối lại mất vị mặn, thì quả là vô hiệu, quả là vô ích, và khi ấy lời chứng bị suy yếu. Điều tệ ấy xảy ra, khi tôi không chấp nhận việc xức dầu, khi tôi không chấp nhận sự tác động mà Chúa Thánh Thần đang thực hiện trong tôi. Đó cũng là điều tệ mà bạn sẽ làm, khi bạn không nói lời “xin vâng”, không nói lời nói “có” như Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta có thể tự hỏi rằng: Tôi có là ánh sáng cho người khác không? Tôi có là muối là hương vị cuộc sống cho người khác không? Tôi có gắn bó thân thiết với Chúa Kitô không?

Ngợi khen Thiên Chúa bằng trọn cuộc sống

Khi một người có đầy ánh sáng, chúng ta nói rằng: đây là một người sáng chói, một người sáng ngời. Để giúp hiểu điều này, chúng ta có thể nói, ở đây còn sáng hơn cả mặt trời nữa. Bởi vì Chúa Giêsu chính là ánh sáng phản chiếu của Chúa Cha, và trong Chúa Giêsu tất cả lời hứa được kiện toàn. Ánh sáng ấy cũng là ánh sáng phản chiếu khi chúng ta được xức dầu trong Thánh Thần. Tại sao chúng ta nhận được ánh sáng ấy? Vì thánh Phaolô nói: Qua Chúa Kitô, Thiên Chúa được tôn vinh. Và Chúa Giêsu nói với các môn đệ: Sự sáng của các con cũng phải chiếu giãi trước mặt thiên hạ, để họ xem thấy những việc lành các con làm mà ngợi khen Cha các con trên Trời. Tất cả điều ấy là vì vinh quang Thiên Chúa. Đời sống của người Kitô là thế.

Chúng ta hãy nài xin Thiên Chúa ban ơn sủng, để chúng ta có thể bám rễ chắc và sâu trong lời hứa nơi Chúa Giêsu, là Đấng luôn luôn nói có, luôn luôn xin vâng, hoàn toàn xin vâng. Khi ấy chúng ta có thể trở thành muối thành ánh sáng thành chứng nhân cho Chúa trước mặt thế gian, để cho Danh Cha cả sáng, để vinh danh Thiên Chúa trên các tầng trời.

(Tứ Quyết SJ, RadioVaticana 13.06.2017)
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#7742 Posted : Tuesday, June 27, 2017 8:54:22 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,817

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4391 time(s) in 2735 post(s)

Trong thời khắc đen tối nhất của cuộc sống
thì nên làm gì?


6/27/2017 7:37:59 AM

Ngay cả trong những thời khắc đen tối, buồn thảm và đau thương nhất, ngay cả khi bị lăng mạ sỉ nhục cáo gian, vẫn chọn con đường của cầu nguyện của kiên nhẫn và đặt niềm hy vọng nơi Thiên Chúa; chứ không chạy theo trò lừa dối của những thứ phù vân. Đức Thánh Cha chia sẻ như thế trong thánh lễ sáng nay tại nhà nguyện Marta.

UserPostedImage

Từng trải những đau khổ tột cùng

Đừng để cho mình bị đánh lừa bởi cái hào nhoáng bề ngoài của những thứ phù vân, nhưng hãy để cho lòng mình biết mở ra đón nhận niềm vui đến từ Thiên Chúa, biết tạ ơn Ngài vì những ơn lành, vì ơn chữa lành mà Ngài ban cho chúng ta.

Bài đọc trích sách Tobia kể lại câu chuyện rất đời thường. Ông Tobit chuyên làm việc lành phúc đức là đi chôn xác kẻ chết. Nhưng rồi ông bị mù, và có lần do vợ chồng chưa hiểu ý nhau, mà bà vợ đã la mắng ông Tobit rằng: ông coi, ông làm việc lành mà giờ lại bị mù như thế. Ông Tobit có con trai là Tobia. Vợ của Tobia là Sara. Cô Sara cũng chịu nhiều đau khổ, vì bị mang tiếng là sát chồng. Vì thực sự trước khi lấy Tobia, cô Sara đã có nhiều đời chồng, các người chồng ấy đều chết, nhưng lý do không phải do Sara. Như thế, cả ông Tobit và con dâu là Sara đều phải chịu nhiều thử thách và bị sỉ nhục, nhưng cả hai đều đặt niềm hy vọng nơi Thiên Chúa.

Chỉ biết cầu nguyện, kiên nhẫn và hy vọng

Mỗi người trong chúng ta đều có kinh nghiệm từng trải những thời khắc khó khăn cùng cực. Có thể kinh nghiệm ấy chưa phải là tột độ, nhưng cũng đủ để chúng ta biết được kinh nghiệm ấy có cảm giác thế nào, thế nào là bóng tối, là đau buồn, là khó khăn, chúng ta biết những điều ấy.

Khi đối diện với sự khủng hoảng, cô Sara từng nghĩ: nếu tôi treo cổ tự tử thì tôi sẽ làm cho cha mẹ đau khổ. Cô đã dừng lại và cầu nguyện. Khi gặp cay đắng, ông Tobit nói: đây là cuộc sống của tôi, nào chúng ta hãy tiến bước, tiến bước trong cầu nguyện và cầu nguyện. Đó là thái độ có thể cứu chúng ta trong những đêm đen: thái độ cầu nguyện. Cả cô Sara và ông Tobit đều đau khổ nhưng biết kiên nhẫn trong cầu nguyện, vì hy vọng Thiên Chúa sẽ lắng nghe, vì hy vọng rồi đây mình sẽ có thể vượt qua những khổ đau ấy. Những khi buồn bã chán nản và đen tối nhất, đừng quên: cầu nguyện, kiên nhẫn và hy vọng.

Lời nguyện tạ ơn

Câu chuyện trong sách Tobia kết thúc có hậu, nhưng không phải như những cái kết của tiểu thuyết. Sau thời gian chịu thử thách và đau khổ, Thiên Chúa đã lắng nghe họ, đã chữa lành họ, và các vị ấy cảm tạ Thiên Chúa, mở rộng tâm hồn với lời nguyện tạ ơn.

Trong những hoàn cảnh khác nhau của cuộc sống, chúng ta có biết nhận diện những chuyển động khác nhau trong tâm hồn hay không. Làm như thế để nhận biết những thời điểm khó khăn thách đố, để biết cầu nguyện, biết kiên nhẫn và một chút hy vọng. Làm như thế, để tránh bị rơi vào sự trống rỗng hư vô, để trong cầu nguyện chúng ta biết rằng có Chúa luôn đồng hành và Ngài sẽ sớm ban niềm vui cho chúng ta. Cô Sara đã sống điều ấy. Cô không tự vẫn, nhưng biết cầu nguyện. Tobit cũng thế, ông chờ đợi trong cầu nguyện và hy vọng Chúa sẽ cứu. Và rồi Thiên Chúa đã cứu cô Sara, Thiên Chúa cũng cứu ông Tobit.

Dịp cuối tuần này, chúng ta hãy đọc sách Tobia, hãy nài xin ân sủng của Thiên Chúa, để biết cách sống trong những thời điểm khó khăn nhất của cuộc sống, để biết cách sống trong những thời điểm tươi sáng, để không bị lừa gạt bởi những thứ phù vân hư không.

(Tứ Quyết SJ, RadioVaticana 09.06.2017)

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#7743 Posted : Tuesday, June 27, 2017 4:09:26 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,307
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 372 time(s) in 271 post(s)
Từng rất đắt đỏ, nay London rẻ hơn bao giờ hết?


Lindsey Galloway
BBC Travel

27 tháng 6 2017

Sự trỗi dây của chủ nghĩa dân tộc cực đoan trên toàn cầu kết hợp với việc dầu lửa rớt giá đã dẫn tới sự thay đổi mạnh mẽ trong nền kinh tế thế giới trong năm qua. Kết quả là một số địa điểm vốn vẫn giữ vị trí đắt đỏ nhất thế giới gần đây đã trở nên 'dễ thở' hơn trong vấn đề sinh hoạt phí.

Dù là do chính trị quốc tế, do các thay đổi về xuất nhập khẩu hay do những dao động về tỷ giá ngoại hối, thì các thành phố như London, nơi gần đây đã bỏ phiếu chọn ra khỏi EU trong kỳ trưng cầu dân ý Brexit, đã giảm vị trí hạng đáng kể trong bảng xếp hạng Chỉ số Sinh hoạt phí của Cơ quan Nghiên cứu Kinh tế Economist Intelligence Unit.

Và bởi đồng nội tệ ở một số nơi mất giá so với ngoại tệ (kèm với việc mức độ lạm phát địa phương thường tăng cao), các nhân viên ngoại quốc được các hãng nước ngoài tuyển dụng đa phần được hưởng lợi nhờ các thay đổi trong sinh hoạt phí này.

BBC Capital đã nói chuyện với các cư dân và người nước ngoài sống tại những thành phố dưới đây để tìm hiểu xem những thay đổi trên có tác động tới họ ra sao, và làm thế nào để có thể tiết kiệm được nhiều tiền nhất nhờ những thay đổi đột ngột này.

London

UserPostedImage


London thời hậu Brexit đã xuống nhiều bậc trong chỉ số xếp hạng các nơi có chi phí sinh hoạt đắt đỏ


Việc nước Anh bỏ phiếu thuận cho Brexit để Anh Quốc chia tay Liên hiệp Âu châu, đã ngay lập tức có tác động tiêu cực tới đồng bảng Anh so với các loại tiền tệ khác. London, từ lâu nay vốn luôn đứng ở tốp đầu tiên các địa chỉ có chỉ số sinh hoạt phí đắt đỏ nhất, chỉ trong một năm đã giảm 18 bậc. Du khách quốc tế đổ xô tới nước Anh để tranh thủ mua sắm các thứ hàng hóa xa xỉ phẩm và cả các món đồ khác. Theo một ước tính thì mức chi tiêu của người nước ngoài tới Anh đã tăng tới hơn 36% so với năm trước.

Tuy nhiên, do các loại tiền khác tăng giá so với đồng bảng, nên hàng nhập khẩu bị tăng giá, theo Ian Wright, sáng lập viên của công ty vận chuyển quốc tế MoverDB.com. Các chuyên gia dự đoán rằng các mặt hàng nhập khẩu như hoa quả, rau xanh cũng sẽ tăng khoảng 8% do tác động của Brexit.

Nhưng vẫn có khá nhiều cách để giúp bạn có thể sống một cách ít tốn kém hơn. Tìm được nơi ở thích hợp là điểm được đặt cao trong danh sách. Nhìn chung, sống ở các khu vực nam và đông London rẻ hơn là ở vùng tây hoặc bắc thành phố.

"London thực sự lạ lùng bởi bạn có thể thấy các khu nhà tập thể do chính quyền địa phương quản lý nằm ngay cạnh các ngôi nhà trị giá nhiều triệu bảng," Wright, người gốc Canada, nói.

UserPostedImage


Khu vực Abbey Wood của London là nơi có di tích đổ nát của nhà thờ Lesnes Abbey,
được xây dựng từ thế kỷ thứ 12


Wright sống tại Abbey Woold ở đông nam London, nơi anh nói có thể thuê một căn nhà với giá khoảng 1.000 bảng một tháng, hoặc mua với giá 325 ngàn bảng. "Tuy khu này không có gì đặc biệt lắm, nhưng khu nhà thờ đổ nát có từ thế kỷ thứ 2, Lesnes Abbey và nhiều công viên, rừng cây quanh đó là nơi ta có thể lang thang, vui chơi miễn phí," anh nói.

Những nơi có giá cả phải chăng khác có thể kể tới khu vực gần trung tâm hơn là Leyton, gần với Công viên Olympic ở vùng đông London, và khu East Ham nằm ngay ở phía nam của Leyton.

Đông Croydon ở nam London cũng đang được tái phát triển mạnh mẽ và sẽ sớm có một trung tâm mua sắm mới, nơi mà bạn vẫn có thể tìm thuê được chỗ ở với giá chỉ 500 bảng một tháng.

Tuy nước Anh đã ít nhiều có tâm lý bài nhập cư, nhưng theo Wright thì thủ đô London vẫn là nơi rất cởi mở, đa văn hóa. "London có ít các cụm quần tụ của các sắc tộc thiểu số hơn so với các thành phố của Mỹ, cho nên bạn dễ bắt gặp cảnh người nước ngoài và người nhập cư từ khắp nơi trên thế giới sống ngay cạnh nhau, điều mà tôi cho là một trong những thứ tốt đẹp nhất về thành phố," anh nói.

Bắc Kinh

Nhiều thành phố của Trung Quốc đã hạ trên 10 bậc trong bảng xếp hạng năm nay, trong đó có cả Bắc Kinh, nơi xuống 16 bậc. Tuy bản phúc trình không nêu lý do, nhưng các nguồn cho rằng đây là nhờ việc nhu cầu xuất khẩu của Trung Quốc giảm trong lúc đồng nhân dân tệ mất giá so với đô la Mỹ.

UserPostedImage


Các căn phòng cho thuê với giá phải chăng có ở khu quận thời thượng Tam Lý Đồn của Bắc Kinh


Rất giống với London, việc có thể sống được tại Bắc Kinh hay không tỳ thuộc rất nhiều vào việc bạn chịu sống xa trung tâm thành phố được tới mức nào. Một căn hộ một phòng ngủ tại Thông Châu, cách trung tâm thành phố 22 km về phía đông, tiền thuê chỉ 2.500 nhân dân tệ một tháng. "Nhưng nơi người ngoại quốc dễ kiếm được một căn phòng gần trng tâm thành phố hơn với giá khoảng 4.000 nhân dân tệ là các vùng thuộc thị trấn gần Tam Lý Đồn (cách trung tâm 9km về phía đông bắc) và Cố Lâu (cách trung tâm 5km về phía bắc)," theo Om Buffalo, một người Mỹ hiện đang sống tại Bắc Kinh. Nhìn chung, giá nhà ở vùng nam và tây Bắc Kinh rẻ hơn so với vùng bắc và đông.

Các cách nữa để tiết kiệm chi phí là đi tàu điện ngầm thay vì taxi. "Đi quãng đường trung bình hoặc đường xa, thì taxi ở Bắc Kinh thường sẽ tốn thời gian hơn và đắt hơn nhiều so với đi tàu điện ngầm," Jossh Ong giám đốc hãng tiếp thị và liên lạc toàn cầu đóng tại Bắc Kinh, Cheetah Mobile, nói. "Có vẻ hơi khó một chút lúc ban đầu, nhất là vào giờ cao điểm, nhưng chỉ cần nghiên cứu một chút là bạn có thể biết cách đi lại."

Ông cũng gợi ý hãy ăn uống như dân địa phương bằng cách dùng trang dianping.com để tìm các chốn người Bắc Kinh thực thụ thường tìm tới ăn uống. "Đồ ăn phương Tây tại Bắc Kinh khá đắt, nhưng có những quán bán mỳ, sủi cảo tuyệt ngon ở ngay gần chỗ bạn thôi."

UserPostedImage


Ăn như người địa phương bằng cách tra thông tin trên trang dianping.com
là một cách hay để sống ở Bắc Kinh


Lagos

Thủ đô của Nigeria cũng giảm 16 bậc trong bảng xếp hạng, do tác động của giá dầu thế giới giảm - dầu lửa là một trong những mặt hàng xuất khẩu chính của nước này.

Điều này có thể đem lại lợi ích cho nhân viên người nước ngoài, nhưng Hashim Zein, một đại sứ của cộng đồng ngoại kiều InterNational với xuất thân từ Mỹ thì nói rằng điều này cũng tạo thêm những thách thức an ninh. Lạm phát tiền tệ khiến giá cả tăng cao cho người địa phương, và điều đó có thể dẫn đến việc tăng cao tình trạng trộm cắp và các loại tội phạm khác.

Tuy nhiên, theo người dân địa phương thì chỉ cần một chút tinh ý hơn là bạn có thể sống khỏe ở đây. "Tôi thấy ở Nigeria cũng như ở nhà vậy, bởi thái độ ứng xử của người dân nơi này," Zein nói. Thêm nữa, thành phố rất biết cách tận hưởng những thời gian vui vẻ. "Chẳng có tiệc tùng nào lại như bữa tiệc tại Lagos cả - bảy ngày mỗi tuần luôn!"

Lagos được chia thành hai phần chính - phần Đất liền và phần Đảo (gồm các đảo khác nhau, nhưng được chia cắt khỏi phần đất liền bởi Đầm phá Lagos).

UserPostedImage


Hầu hết người nước ngoài sống ở phầo Đảo, trong đó có Đảo Victoria nằm cách trung tâm thành phố 17km về phía nam, và một phần của bán đảo Lekki, cùng khu vực sang trọng không kém là Ikoyi, một hòn đảo kế bên, nằm cách trung tâm thành phố 15km về phia nam, vốn được xây dựng dành riêng cho người Anh trong thời thuộc địa. Gần đó là Lekki Phase, một thành phố mới toanh hiện vẫn đang trong giai đoạn phát triển, nơi chỉ cách đảo có vài km.

Những người làm việc trong ngành sản xuất thường cần sống ở vùng Đất liền, và Ilupeju (cách trung tâm 8km về phía bắc) và Ikeja (15km về phía bắc) là một số khu vực tốt nhất cho người ngoại quốc, theo Zein, về độ an toàn, có cơ sở hạ tầng ổn định hơn và gần sát với nhiều cơ sở kinh doanh.

Mexico City

Xếp thứ 82 trên tổng số 132 thành phố trong năm 2017, Mexico City luôn là nơi có giá cả tương đối dễ chịu. Năm nay, thành phố cũng giảm 9 bậc. Do đồng tiền nước này suy yếu so với ngoại tệ, tỷ lệ lạm phát dã tăng và giá cả địa phương cũn tăng nhẹ, gồm cả việc giá xe bus tăng, dẫn tới các cuộc biểu tình rộng khắp trên thành phố trong thời gian gần đây.

Vì lý do đó, đi tàu điện ngầm thì hay hơn là đi xe bú, theo Lauren Cocking, người đến từ London và là tác giả một trang blog về việc du lịch tới Mexico. Cô cũng khuyên dùng Uber nếu cần đi lại vào buổi tối. "Nó thường rẻ hơn taxi và an toàn hơn nhiều so với giao thông công cộng, nhất là vào ban đêm."

UserPostedImage


Bạn cũng có thể dễ dàng tiết kiệm tiền bằng cách mua sắm tại các tianguis (chợ địa phương). "Giá cả chênh lệch khá là lớn," Cocking nói, "Thực phẩm là phần yêu thích của tôi trong khi sống tại đây."

Cô nói rằng hầu hếu người nước ngoài đổ xô tới các khu vực Roma và Condesa, nhưng những nơi đó không nhất thiết là những nơi tốt nhất của thành phố. "Theo tôi thì mọi người nên chú ý tới những khu vực hiện bị đánh giá kém hơn một chút, như là Narvarte hay Del Valle (cách thành phố 7,5km và 9 km về phía nam)," cô nói. "Những nơi đó có tính 'địa phương" nhiều hơn, là các khu dân cư, và không sợ bị nguy cơ động đất. Tương tự như vậy là các khu vực ở phía nam thành phố như Copilco và Coyoacan (cách thành phố 15km và 12,5km về phía nam)."

"Coyoacan là một khu vực có từ thời thuộc địa, đẹp với nhiều căn nhà truyền thống, các công viên yên ả, rất thư giãn, và các đường phố yên tĩnh, cùng một khu plaza mua sắm sôi động với rất nhiều thức ăn đường phố cùng các trò giải trí," Natalie B, một người dân Mexico City làm việc cho công ty du lịch địa phương có tên là My Local Cousin, nói.

"Với những ai muốn trải nghiệm nhiều hơn về các truyền thống Mexico ở các khu dân cư thì La Narvarte là một lựa chọn tốt. Khu vực này được xây dựng trong thời thập niên 1940 cho tới thập niên 1970 và vẫn còn rất nhiều các công trình khiến trúc nguyên bản rất đẹp, với các con phố yên tĩnh và bầu không khí phù hợp với gia đình."

Buenos Aires

Sau London, Buenos Aires cũng xuống mạnh trong bảng xếp hạng, tụt 20 vị trí do tình trạng kinh tế bất ổn của Argentina.

Tuy nhiên, dân địa phương thì quen với những biến động giá cả như vậy, theo Madi Lang, một người Mỹ sống tại thành phố 10 năm nay nói. "Nền kinh tế luôn hơi điên điên," bà nói. "Họ luôn chấp nhận nó, miễn là có thịt bò đem ra nướng ăn là được."

UserPostedImage


Puerto Madero


Lola Black, một huấn luyện viên dạy nhảy tango và là một đại sứ của InterNations, mô tả thành phố là nơi "đô hội, nhưng dễ chịu và có sự lười biếng một chút của vùng châu u-Latin."

Để cảm nhận được sự sôi động mạnh mẽ nhất của thành phố, người nước ngoài nên cân nhắc sống tại khu vực Puerto Madero, cách trung tâm thành phố 4km về phía đông nam, một nơi sạch sẽ, cao cấp của thành phố và nằm ngay sát biển; hoặc khu vực San Telmo lịch sử, nằm cách trung tâm 4km về phía nam (tuy nhiên vấn đề an toàn là điều gây nhiều quan ngại tại đây).

Những ai quan tâm tới điệu tango nổi tiếng của thành phố thì nên sống ở các khu vực trung tâm ở Almagro, cách trung tâm 6km về phía tây. "Đó là nơi hoàn hảo bởi nó rất trung tâm. Nó gần với khu dành cho khách du lịch Palermo và dễ dàng đi lại tới trung tâm," Lang nói. "Ở đây có các quán bar, nhà hàng, milongas (các sàn chuyên dành cho việc nhảy tango), nhạc sống kết hợp với nhịp sống thực sự."

Có khá nhiều những hoạt động và các công viên miễn phí, khiến thành phố trở thành nơi dễ chịu cho việc giải trí. "Có hàng trăm plaza và công viên, là những nơi rất tuyệt cho việc uống mate (loại trà truyền thống của Argentina) trong buổi chiều, ngắm người qua lại và nghỉ ngơi thư giãn," Lang nói.

Những điểm mà bà ưa thích là Plaza Vicente Lopez tại Recoleta, the Rosedal Rode Garden tại Parque 3 de Febrero, và Parque Lezama tại San Telmo.

Edited by user Tuesday, June 27, 2017 4:22:24 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#7744 Posted : Tuesday, June 27, 2017 11:34:29 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,540

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

Mơ ước của nhạc sĩ Lam Phương ở tuổi 80:
‘Có một người bạn để hủ hỉ’


Ngọc Lan/Người Việt
June 27, 2017

UserPostedImage


Nhạc sĩ Lam Phương trong đêm nhạc "Lam Phương - 80 năm cuộc đời, 65 năm âm nhạc" tại tòa soạn báo Người Việt
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


WESTMINSTER, California (NV) – Tối Thứ Bảy, 24 Tháng Sáu, tại Hội trường Nhật báo Người Việt diễn ra chương trình văn nghệ “Lam Phương- 80 cuộc đời, 65 năm âm nhạc” thu hút đông đảo khán giả thuộc nhiều thế hệ đến xem.

Nhân dịp này, phóng viên Người Việt đã có cuộc phỏng vấn “chớp nhoáng” với nhạc sĩ Lam Phương để nghe ông chia sẻ những buồn vui trong cuộc đời của người nhạc sĩ tài hoa. Đặc biệt là niềm mơ ước rất thú vị của ông ở tuổi 80.

***

Ngọc Lan (NV): Khi nãy nhìn thấy chú Lam Phương vừa ngồi vừa coi những video clip, có lẽ là những bài hát của chú. Mỗi lần ngồi xem ca sĩ trình diễn các ca khúc của mình như thế thì cảm xúc của chú như thế nào?

Nhạc sĩ Lam Phương: Chắc chắn là rất cảm động, nhất là những bài hát mình viết, nghe để nhớ lại lúc mình sáng tác nó như thế nào.

NV: Chương trình ca nhạc tổ chức ngay tại báo Người Việt hôm nay, những ca sĩ hầu hết không phải chuyên nghiệp hay trên một sân khấu lớn, mà chú vẫn có mặt để tham dự. Chú nghĩ gì về việc có mặt ở đây để tham dự một chương trình đơn giản như vậy?

Nhạc sĩ Lam Phương: Đối với tôi, việc đi dự những buổi nhạc chuyên nghiệp quen rồi. Nhưng tôi vẫn muốn làm điều gì để nâng đỡ đàn em sau này. Cho nên hy vọng sự hiện diện của tôi sẽ giúp cho các cháu ngày sau sẽ tiến lên.

NV: Chú bắt đầu sự nghiệp sáng tác của mình như thế nào? Giống như là năng khiếu bẩm sinh hay xuất phát từ điều gì để đi đến sáng tác đầu tiên của chú?

Nhạc sĩ Lam Phương: Tôi sáng tác rất sớm, khi mới có 15 tuổi. Đây này là năng khiếu tự nhiên của mình. Lúc đó tôi còn đi học, thức đêm thay vì học bài mình lại có đầu óc sáng tác. Lúc trời khuya dễ có cảm hứng lắm.

NV: Khi sáng tác ra bài nhạc đầu tiên, chú đưa cho ai hát? Làm sao để người ta biết đến tên của nhạc sĩ Lam Phương?

Nhạc sĩ Lam Phương: Khổ lắm cháu ơi! Cái gì khi bắt đầu cũng khó. Khi viết bài đầu tiên đâu có ai biết mình là ai, thành ra mình phải đi đến gặp họ, trình bày bài của mình cho họ biết, rồi họ kêu mình hát, dù hát không được cũng cố gắng hát cho họ nghe, nghe được rồi họ mới chịu hát bài của mình, chứ không có dễ đâu.

NV: Khoảng bao nhiêu lâu sao bài hát đầu tiên của chú thì người ta bắt đầu biết đến tên nhạc sĩ Lam Phương?

Nhạc sĩ Lam Phương: Bài đầu tiên là bài Chiều Thu Ấy, tôi làm lúc 13 tuổi. Đến năm 15 tuổi mới tung ra mà đâu ai mua, trong khi không có tiền, phải đi mượn tiền để in bài đó. Phải bán cả năm sau mới lấy vốn được. Cũng gian nan lắm!

NV: Phải mấy năm sau sự gian nan đó thì tên tuổi Lam Phương mới được người ta chú ý đến?

Nhạc sĩ Lam Phương: Hai năm sau. Bài đầu ít người biết lắm, sau này đến bài thứ nhì thì người ta mới biết nhiều, là bài “Nhạc Rừng Khuya,” giai đoạn tôi viết nhạc về quê hương đó, thì lúc đó phong trào mới nổi lên, và người ta mới biết đến tên tôi.

NV: Và khi tên tuổi nhạc sĩ Lam Phương được người ta biết đến nhiều, thì chuyện sáng tác của chú làm ra để đưa đến ca sĩ hay làm ra băng đĩa bán trở nên dễ dàng hơn rất nhiều phải không ạ?

Nhạc sĩ Lam Phương: Đúng rồi, dễ dàng hơn lúc đầu nhiều lắm, vì người ta đã biết tên mình thì người ta tin tưởng bài mình. Lúc đó mình không cần năn nỉ nữa mà người ta tìm đến mình xem có bài mới không là họ hát.

UserPostedImage

Khán giả thuộc nhiều thế hệ chật kín hội trường báo Người Việt trong đêm nhạc
“Lam Phương-80 năm cuộc đời, 65 năm âm nhạc” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


NV: Trong số những ca sĩ đã trình diễn các sáng tác của chú, chú cảm thấy ưng ý nhất là ca sĩ nào?

Nhạc sĩ Lam Phương: Cũng khó so sánh, vì tôi viết nhiều loại nhạc lắm, mỗi một loại nhạc có một số ca sĩ riêng, như nhạc quê hương thì có Hương Lan, Mai Thiên Vân, nhạc tình thì có Khánh Hà, Ý Lan, thành ra mình không so sánh được, mỗi ca sĩ chuyên về một loại nhạc, mình không đem ca sĩ hát loại nhạc này với ca sĩ hát loại nhạc khác.

NV: Về bài hát “Chiều Tây Đô,” chú Lam Phương có thể cho biết là chú sáng tác bài đó trong hoàn cảnh như thế nào để có thể nói lên nỗi niềm tâm sự của nhiều người như vậy?

Nhạc sĩ Lam Phương: Trước tiên, tôi không phải là người sanh dưỡng tại Cần Thơ, mà tôi sanh ở Rạch Giá. Nhưng tôi có một người bạn, người bạn đó nói “Sao anh viết cho mọi người được mà anh không viết cho em được? Em ở Tây Đô.” Chính vì vậy mà tôi viết bài “Chiều Tây Đô.”

NV: Còn bài hát “Một Mình” thì sao ạ?

Nhạc sĩ Lam Phương: Thường những bài hát tôi sáng tác là tôi có một hoàn cảnh riêng của mình. Tôi viết bài đó lúc thôi bà vợ thứ hai, thứ ba, sống một mình. Sống một mình thì tình cảm cô đơn lắm. Tối tôi nằm một mình thấy tình cảnh mình cô độc quá mới viết bài “Một Mình,” đó là hoàn cảnh thật.

NV: Chú viết từ năm 13 tuổi, đến 15 tuổi thì tung sáng tác đầu tiên ra, cho đến bài cuối cùng là lúc chú bao nhiêu tuổi?

Nhạc sĩ Lam Phương: Tôi bệnh là năm 62 tuổi, tức năm 1999. Bốn năm sau, tức 2003, tôi viết bài cuối cùng là “Hạnh Phúc Mang Theo” lúc đó tôi nghĩ mình sắp chết rồi. Tôi nghĩ khi mình chết thì tất cả những kỷ niệm mình mang theo mình, để cho người sống ở lại không nhớ tới để mà buồn, tôi mang theo tất cả.

NV: Mặc dù trải qua một cơn bạo bệnh như vậy và có lúc đã nghĩ là mình không còn sống được lâu, nhưng đến bây giờ đã là 19 năm rồi, mà mỗi lần chú xuất hiện đều trong một thần thái rất là lạc quan, rất là vui. Làm sao chú có được điều đó?

Nhạc sĩ Lam Phương: Nhờ vậy mà sống lâu đó cháu. Giờ 80 rồi. Tôi nghĩ giờ mình có buồn cũng vậy thôi, tại sao mình không vui để hưởng những ngày cuối cùng của mình cho nó êm đẹp.

NV: Người ta thường nói, người nhạc sĩ, hay thi sĩ cũng vậy, khi họ sáng tác, thường có những tâm sự buồn hay khi xung quanh có những tác động mang tính buồn, tiêu cực thì sáng tác của họ hay hơn. Thì điều đó có đúng không?

Nhạc sĩ Lam Phương: Phần đông là như vậy. Nhưng riêng tôi thì tôi viết trong mọi hoàn cảnh. Lúc vui tôi viết nhạc vui, lúc buồn tôi viết nhạc buồn, lúc giận viết nhạc giận, không có so sánh được.

NV: Một bài thường từ lúc hình thành ý tưởng đến lúc chú hoàn thành sáng tác mất bao lâu?

Nhạc sĩ Lam Phương: Cũng tùy, nhưng thường tôi viết mau lắm. Một bài chậm lắm là một tuần thôi. Một bài mà tôi viết 3-4 ngày mà nghe không được là bỏ liền để viết bài khác.

NV: Vậy bài nhanh nhất chú viết trong bao lâu?

Nhạc sĩ Lam Phương: Trong vài tiếng đồng hồ, trong một đêm.

NV: Chú có thường nghe lại nhạc của chính mình mỗi ngày hay mỗi tuần không?

Nhạc sĩ Lam Phương: Nghe mỗi ngày (cười). Nghe để coi có chỗ nào yếu, không hay mình sửa lại để sau này tránh đi, để viết hoàn hảo hơn.

NV: Có bao giờ chú nghe lại sáng tác của mình và nghĩ “Ồ tại sao lúc đó mình viết hay như vậy!” Hay có lúc nào lại nghĩ “Trời, sao lúc đó mình viết tệ quá!”?

Nhạc sĩ Lam Phương: Như tôi đã nói khi viết tôi thấy được mới tiếp tục, còn không được thì thôi bỏ, để khỏi mất thì giờ.

NV: Ngay trong lúc này, khi mà bên hội trường báo Người Việt có rất nhiều ca sĩ đang trình diễn những ca khúc của chú, thì chú cảm thấy như thế nào?

Nhạc sĩ Lam Phương: Đó là niềm sung sướng của người sáng tác. Mình hát không được thì mình nghe người ta hát nhạc của mình. Đó là niềm vui sướng của người sáng tác.

NV: Hiện giờ điều chú lấy làm niềm vui trong đời sống hằng ngày của mình là gì?

Nhạc sĩ Lam Phương: Bây giờ tôi sống một mình, với gia đình người em. Cuộc sống rất giản dị. Tối ngủ, không thức khuya. Sáng thức sớm, rồi ăn uống, ngủ trưa. Cuộc đời có vậy thôi.

NV: Nếu bây giờ, có một điều ước thật đặc biệt thì chú nghĩ chú ước điều gì?

Nhạc sĩ Lam Phương (suy nghĩ thật nhanh): Có một người bạn để mình hủ hỉ những lúc buồn. Thế thôi. Bạn thôi. (Cười)

NV: Một người bạn, nhưng là nam hay nữ?

Nhạc sĩ Lam Phương (cười lớn): Nữ càng tốt!



Liên lạc tác giả: Ngoclan@nguoi-viet.com
Hoàng Nam  
#7745 Posted : Wednesday, June 28, 2017 2:10:36 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,417

Thanks: 740 times
Was thanked: 260 time(s) in 195 post(s)
Những cú knock-out chớp nhoáng


By Trần Trí Dũng -

June 26, 2017
Share on Facebook
Tweet on Twitter

Trong thể thao, các trận đấu võ đài khá đặc biệt vì có thể có đủ 2 yếu tố “dã man” lẫn “đẹp mắt”. Các cú đấm càng lẹ, càng mạnh, càng chính xác, thì càng tốt. Không có gì khiến đám đông khán giả phấn khích hơn những cú đấm mãnh liệt quyết định kết quả cuộc so găng nhanh hơn thời gian “Tia Chớp” Usain Bolt chạy hết 100m. Sau đây là những trận đánh nhanh nhất xưa nay, bao gồm các tên tuổi khét tiếng như Mike Tyson trước kia, hay Conor McGregor hiện nay…

UserPostedImage

Duane Ludwig và Jonathan Goulet. Ảnh Alchetron


NIGEL BENN

Ngày: 1/7/1987
Tại: London, Anh Quốc

Làng Boxing Anh Quốc thời giữa thập niên 1980 có võ sĩ Nigel Benn biệt danh “The Dark Destroyer” mạnh áp đảo, đánh đâu thắng đó. Ðến khi so găng với Leon Morris của Hoa Kỳ, Benn đã có 10 trận thắng đều bằng Knock-Out, trong đó 7 trận kết thúc trong hiệp 1. Trong trận này cũng vậy, mới vừa đủ 25 giây, “The Dark Destroyer” đánh Morris rớt sàn. Trước khi giải nghệ, Benn kịp đánh thắng 42 trận thua 5 hòa 1, với 35 trận thắng đo ván.

GERALD MCCLELLAN

Ngày: 6/8/1993
Tại: Puerto Rico

Tay đấm Gerald McClellan (Hoa Kỳ) thời đó được khen ngợi là võ sĩ có các cú đấm bạo liệt nhất trong thế giới Boxing. Sau 31 trận thắng, có đến 85% kết quả thắng đo ván, bao gồm đai vô địch võ đài WBO hạng cân trung bình. Trong một lần bảo vệ đai vô địch WBO, McClellan đánh Jay Bell (Hoa Kỳ) chỉ trong vòng 20 giây.

JIMMY THUNDER

Ngày: 18/03/1997
Tại: Michigan

Võ sĩ người hải đảo Samoan ở Nam Thái Bình Dương từng 2 lần vô địch Úc Châu cũng như giật đai quán quân IBO và WBF. Trong trận đối đầu Crawford Grimsley (Hoa Kỳ), Jimmy “Sấm Sét” chỉ cần đúng 13 giây, con số nhanh kỷ lục lúc đó, để khuất phục đối phương.

MARK WEIR

Sự kiện: UFC 38
Ngày: 13/7/2002
Tại: London, Anh Quốc

Trận so găng đánh dấu lần đầu tiên võ đài UFC ra mắt khán giả Anh Quốc. Dù là lần thượng đài đầu tiên, võ sĩ Mark Weir của chủ nhà, không hề lúng túng mà lập tức ra một loạt đòn sấm sét, hất tay đấm Hoa Kỳ Eugene Jackson té sàn chỉ sau 10 giây. Nhưng thành công như lửa rơm, những trận kế tiếp Weir đều đánh thua, mới chưa đầy năm đã bị UFC cắt hợp đồng.

MIKE TYSON

Sự kiện: Junior Olympics
Ngày: 25/6/1982
Tại: Memphis, TN

Tác giả của cú Knock-Out chớp nhoáng nhất trên làng quyền anh tài tử thế giới chính là Mike Tyson “Thép” vào lúc chỉ mới là cậu thiếu niên 16 tuổi. Tại giải AAU Junior Olympic Games, cuộc thi tài thể thao dành cho giới trẻ lớn nhất tại Hoa Kỳ, chỉ với 1 cú đấm duy nhất, Mike Tyson đánh ngã Dan Cozad lúc trận so găng mới bước sang 8 giây. Ba năm sau, Tyson bước lên làng Boxing nhà nghề, để lại thành tích đáng nể 19 trận liên tiếp đều đánh các đối thủ thua đo ván.

UserPostedImage


Mike Tyson. Ảnh Comic Vine


DON FRYE

Sự kiện: UFC 8
Ngày: 16/2/1996
Tại: Puerto Rico

Vào thuở “hàn vi” của UFC, có ngôi sao râu kẽm Don Frye (Hoa Kỳ) gia nhập sau khi đã là đô vật và võ sĩ đấm bốc thành danh. Còn đối phương Thomas Ramirez người Puerto Rico lại sở trường võ Aikido hiệp khí đạo. Lần đó Frye đánh ngã Ramirez chỉ sau 8 giây đồng hồ, lập kỷ lục đánh nhanh nhất.

JAMES IRVIN

Sự kiện: UFC Fight Night 13
Ngày: 2/4/2008
Tại: Colorado

Mặc dù James Irvin là cựu vô địch hạng cân siêu nặng của võ đài WEC Heavyweight Champion, võ sĩ Houston Alexander vẫn tỏ vẻ không ngán, nhập cuộc hời hợt, cầm chừng. Nhưng Irvin thình lình đấm thẳng 1 cú nổ ông sao, hất Alexander xuống sàn, rồi bồi thêm 3 cú đấm mãnh liệt nữa đến khi Alexander xỉu. Trọng tài ngừng trận đánh lúc đồng hồ mới sang 8 giây, ngang thành tích cú Knock-Out nhanh nhất của võ đài UFC của Don Frye 12 năm trước.

UserPostedImage


Houston Alexander và James Irvin. Ảnh Josh Hedges / Zuffa


KOREAN ZOMBIE

Sự kiện: UFC 140
Ngày: 10/12/2011
Tại: Toronto, Canada

Ðấu thủ Chan Sung Jung còn có hỗn danh là “cô hồn Ðại Hàn”. Mượn thanh thế khán giả chủ nhà Canada, võ sĩ Mark Hominick ào ạt tấn công nhưng hớ hênh để hở sườn. Jung lập tức phản đòn bên phải, đánh Hominick té sàn, rồi áp sát đấm đá túi bụi đến khi trọng tài phải can thiệp, tuyên bố Mark Hominick thảm bại chỉ sau 7 giây, thành tích đồng hạng nhanh nhất làng võ UFC trước năm 2010.

UserPostedImage


UFC 140 với “Korean Zombie”. Ảnh TheSportster


RYAN JIMMO

Sự kiện: UFC 149
Ngày: 21/7/2012
Tại: Calgary, Canada

Trận đánh mới mở màn được 7 giây, võ sĩ người Canada Ryan Jimmo bất thần tung cú đấm tay phải như trời giáng khiến tay đấm người Úc Anthony Perosh bất tỉnh nhân sự. Ðến 2012, đây là 1 trong 2 trận đánh kết thúc nhanh nhất trong lịch sử UFC.

UserPostedImage


Ryan Jimmo. Ảnh The Independent


DUANE “BANG” LUDWIG

Sự kiện: UFC Fight Night 3
Ngày: 16/1/2006
Tại: Las Vegas

Lúc đầu, do đồng hồ điện tử báo chậm, cú đấm của Duane Ludwig (Hoa Kỳ) khiến Jonathan Goulet (Canada) đo sàn được ghi nhận ở mức 11 giây. Nhưng kỳ thực mọi sự chỉ diễn ra trong vòng 6 giây, kết quả chóng vánh nhất trên võ đài UFC tính đến thời điểm đó.

CONOR MCGREGOR

Sự kiện: Immortal Fighting Championship
Ngày 16/4/2011
Tại: Ireland

Võ sĩ người Ái Nhĩ Lan Conor McGregor đánh đo ván đồng hương Paddy Doherty khi đồng hồ mới đếm đủ 4 giây. Ngày nay, McGregor là cái tên đình đám bậc nhất trên làng võ tự do nhà nghề thế giới. Theo tin mới nhất, anh đã chấp thuận thượng đài với võ sĩ quyền anh Floyd Mayweather của Hoa Kỳ vào ngày 26/8/2017 tới đây tại Las Vegas. Trận đánh sẽ theo luật Boxing, gồm 12 hiệp và đeo găng đấm bốc. Khán giả phải trả tiền xem Pay-Per-View độc quyền chiếu trên đài Showtime. Dù thắng hay thua, ước tính mỗi đấu thủ sẽ bỏ túi tối thiểu $100 triệu.

UserPostedImage


Conor McGregor (trái). Ảnh The42


TTD

Edited by user Wednesday, June 28, 2017 2:26:24 PM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#7746 Posted : Wednesday, June 28, 2017 7:06:17 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,817

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4391 time(s) in 2735 post(s)
70 Năm Tưởng Niệm Khái Hưng


05/03/201700:05:00(Xem: 4566)
Phạm Ngọc Lũy

UserPostedImage


Khái Hưng tham gia Tự Lực Văn Đoàn do Nhất Linh thành lập từ 1932, với ba thành viên trụ cột là Nhất Linh, Khái Hưng và Hoàng Đạo. Qua tờ Phong Hóa (1933) và Ngày Nay (1936) họ đã làm một cuộc cách mạng về văn học, mở đầu lối viết văn giản dị truyền bá tư tưởng, khuyến khích sống lý tưởng, nghị lực, tham gia việc xã hội, phá bỏ những cổ tục lỗi thời, gây cao trào làm nhà “ánh sáng” để thoát nghèo, kêu gọi yêu nước, đòi hỏi nhân quyền.

Khái Hưng mất tích sau Tết Đinh Hợi 1947, theo một số tài liệu và nhân chứng, Ông bị Việt Minh thủ tiêu đêm giao thừa 70 năm trước.

***

Khái Hưng sinh năm 1896, tên thật là Trần Khánh Giư. Bút hiệu Khái Hưng là do sự đảo lộn những mẫu tự trong hai chữ Khánh Giư mà ra. Ông sinh tại làng Cổ Am, huyện Vĩnh Bảo, tỉnh Hải Dương. Năm 1930, Cổ Am bị Pháp ném bom tàn phá để triệt hạ Việt Nam Quốc Dân Đảng. Cụ thân sinh là Trần Mỹ, Tuần Phủ ở Phú Thọ, Khái Hưng là rể cụ Thượng Lê Văn Đính, Tổng Đốc tỉnh Bắc Ninh, quê làng Lịch Diệp, huyện Trực Ninh, tỉnh Nam Định. Em ông là Trần Tiêu, cũng là một nhà văn, tác giả tiểu thuyết “Con Trâu.”

Khái Hưng theo Tây học, học trường trung học Pháp Albert Sarraut, đậu tú tài ban cổ điển ở Hà Nội, dạy học tại trường tư thục Thăng Long và chơi thân với giáo sư Nguyễn Tường Tam thành lập Tự Lực Văn Đoàn với sự cộng tác của các nhà văn, nhà thơ, như Khái Hưng, Thạch Lam Nguyễn Tường Lân, Tú Mỡ Hồ Trọng Hiếu, Thế Lữ Nguyễn Thứ Lễ… đã khai mở một kỷ nguyên mới về văn học. Những cây bút lớp trước như Nguyễn Văn Vĩnh, Phạm Quỳnh, Nguyễn Bá Trác… bị ảnh hưởng sâu đậm của Hán học, văn thường dùng điển tích, vừa nặng nề, khó hiểu, lại khô khan, nên không có tác động mạnh trong quần chúng. Thêm nữa, ở buổi giao thời, thực dân Pháp đã khuyến khích hút thuốc phiện tự do. Thuốc phiện bán công khai ngoài phố. Con người trở nên yếm thế, văn chương cũng bị ảnh hưởng theo. Giọt Lệ Thu của Tương Phố Đỗ Thị Đàm, Tố Tâm của Song An Hoàng Ngọc Phách, Tuyết Hồng Lệ Sử dịch Hán Văn của Từ Trẩm Á…. ra đời khiến cho bầu không khí sầu thảm lại càng trở nên ngột ngạt.

UserPostedImage


Thanh niên Việt Nam đứng trước một bế tắc thì Tự Lực Văn Đoàn hiện ra như một vì sao sáng chói với tờ Tuần báo Phong Hóa phổ biến rất rộng rãi, từ Bắc chí Nam, gây được cao trào văn chương với lối viết rất gọn ghẽ, giản dị và trong sáng. Về phương diện xã hội, họ viết báo cổ động bài trừ, đả phá những cổ tục, giành lại quyền sống chính đáng của phụ nữ, công kích kiệt liệt quan niệm trọng nam khinh nữ, đòi hỏi một xã hội công bằng, con người được sống tự do, nhà ở không còn là những ổ chuột. Họ lập ra hội “Ánh Sáng” để giúp dân nghèo tự làm căn nhà sao cho giản dị, giữ được vệ sinh, bên trong đầy ánh sáng. Tuần báo Phong Hóa bị thực dân đóng cửa, tuần báo Ngày Nay ra tiếp theo (1936).

Đầu thập niên 40 (1940), thời thế chiến biến chuyển mạnh, quân Đức thắng như chẻ tre ở Âu Châu. Nhật đổ bộ vào Đông Dương. Đại Việt Dân Chính, hậu thân của đảng Hưng Việt ra đời năm 1940 do Nguyễn Tường Tam là Tổng Thư Ký. Khái Hưng cũng tham gia hoạt động, lợi dụng tình hình quốc tế biến chuyển để xây dựng lực lượng chuẩn bị giành độc lập, thoát vòng nô lệ của Pháp. Năm 1941, các đảng viên Đại Việt Dân Chính, Khái Hưng, Hoàng Đạo, Nguyễn Gia Trí (họa sĩ) bị Pháp bắt đưa đi giam tại nhà lao ở Vụ Bản (tỉnh Hòa Bình) nơi vùng nước độc, nằm trên trục lộ Nho Quan, Hòa Bình. Năm 1943, Khái Hưng được tha và quản thúc ở Hà Nội. Nhật đảo chính Pháp chớp nhoáng trong đêm 9/3/1945.

Khái Hưng được thả lỏng. Hai trái bom nguyên tử trên ném xuống Hiroshima ngày 6/8/45 và Nagasaki ngày 9/8/45. Nhật đầu hàng Đồng Minh ngày 14/8/45. Các nhà cách mệnh quốc gia lưu vong bên Trung Quốc lục đục kéo về nước.

UserPostedImage

Phong Hoa


Việt Minh cướp chính quyền ngày 19/8/45, ra tuyên ngôn độc lập, nhanh chóng lập chính phủ, lập ra các ủy ban hành chính xã để củng cố thế đứng. Họ tuyên truyền chống Pháp, lập ra các tổ chức Cứu Quốc như: “Phụ Lão Cứu Quốc”, “Nhi Đồng Cứu Quốc”, “Phụ Nữ Cứu Quốc”, “Văn Hóa Cứu Quốc”…v.v… Dân chúng không biết Việt Minh là Cộng Sản, chỉ nghe nói chống Pháp giành độc lập cho Tổ Quốc là đa số ùa theo, mọi tầng lớp, mọi ngành nghề đều hăng hái tham gia. Ở Hà Nội, nơi thị tứ có tai mắt quốc tế thì tương đối Việt Minh ít khủng bố chứ ở các vùng thôn quê thì họ khủng bố, bắt bớ, thủ tiêu không nương tay, bất cứ nhóm nào, cá nhân nào bất đồng ý kiến, chứ đừng nói đến chống lại. Việt Minh thường tuyển dụng những thành phần bất hảo, hay lợi dụng những hiềm khích tư thù để tiêu diệt mầm mống phản kháng.

Đầu tháng 8/45 tờ Ngày Nay bộ mới vẫn còn xuất bản số cuối cùng. “Sáng ngày 19/8/45, Khái Hưng và tôi (Nguyễn Tường Bách), ngồi ở tòa soạn đường Quan Thánh thì làn sóng người biểu tình mỗi lúc mỗi đông, đi về phía bờ hồ Hoàn Kiếm… Dù sao chúng tôi cũng thấy cô độc trong lúc ấy. Họ (Việt Minh) vẫn gán cho chúng tôi là thân Nhật, tuy rằng sự thật không phải thế…” (Nguyễn Tường Bách - Việt Nam, Những Ngày Lịch Sử).

Nguyễn Tường Bách và Khái Hưng xuất bản tờ Việt Nam đầu tháng 9. 1945, chủ yếu là đăng tin tức và hô hào bảo vệ độc lập chống đế quốc, phong kiến. Khái Hưng và Nguyễn Tường Bách giữ nhiệm vụ tuyên truyền cho Việt Nam Quốc Dân Đảng, nên đã biến tờ Việt Nam thành cơ quan ngôn luận của Việt Nam Quốc Dân Đảng, đó cũng là tờ báo tranh đấu công khai đầu tiên của phe quốc gia.

Chính phủ Liên Hiệp Quốc Gia ra đời do Hồ Chí Minh là Chủ Tịch, Nguyễn Hải Thần là Phó Chủ Tịch, Cố Vấn tối cao là Vĩnh Thụy (cựu hoàng Bảo Đại). Nguyễn Tường Tam giữ chức Bộ Trưởng Ngoại Giao, sau khi hai phe Việt Minh - Việt Quốc thỏa hiệp hợp tác “tinh thần đoàn kết”. Nhiều người cho rằng phe quốc gia quá non nớt nên hợp tác với cáo già Việt Minh, nhưng sự thực là nếu không chịu đứng trong Chính Phủ Liên Hiệp thì sẽ bị diệt ngay. Chỉ ít lâu sau, Vĩnh Thụy, Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam đều bỏ nước lánh sang Trung Hoa vì nhận thấy không thể nào hợp tác với Việt Minh.

Tờ Việt Nam cảnh cáo nếu theo Cộng Sản thì bị Đồng Minh bỏ rơi, đế quốc Pháp sẽ trở lại, Việt Nam sẽ bị cô lập và có cơ nguy mất nền độc lập. Dưới bút hiệu Chàng Lẩn Thẩn, Khái Hưng phê bình gay gắt Việt Minh Cộng Sản về chính sách đối nội và đối ngoại. Ngọn bút vừa có duyên vừa sâu sắc của Khái Hưng đã sớm cảnh tỉnh nhiều người Việt Nam về hậu họa Cộng Sản, khiến họ hiểu được phần nào mối nguy Cộng Sản. Tiếc rằng tờ Việt Nam chỉ lưu hành quanh quẩn trong thủ đô Hà Nội không sao phổ biến tới thôn quê vì thiếu cán bộ hoạt động ở các làng xã. Được sống ở Hà Nội thời đó mới nhận thấy rõ sự phân ranyh Quốc - Cộng thật ác liệt. Chống lại Việt Minh một cách tích cực và công khai còn có tờ Thiết Thực của Phan Huy Đán (Phan Quang Đán) và tờ Hồn Công Giáo của nhóm Mai Ngọc Liên.

Tôi xin đan cử một thí dụ về sự che đậy tập thể Việt Minh là Cộng Sản, do Cộng Sản lãnh đạo. Năm 1943, Đặng Xuân Thiều, một tay Cộng Sản gộc, người Hành Thiện, em họ Trường Chinh Đặng Xuân Khu và là bác bà Đức Thụ, có đến An Lễ thuyết phục anh em chúng tôi cộng tác với người Anh để chống Nhật, chứ không hề đả động gì đến Việt Minh, không nói câu nào về Cộng Sản Nga. Anh Chác tôi đặt vấn đề: Anh là đế quốc có nhiều thuộc địa nhất trên thế giới, cộng tác với Anh không có lợi, mà có thể gián tiếp giúp Pháp, vì Pháp - Anh là đồng minh. Sau bữa cơm chia tay, không bao giờ Đặng Xuân Thiều trở lại nữa. Thiều biết anh em chúng tôi thuần túy quốc gia.

Sau khi Việt Minh cướp chính quyền, Đặng Xuân Thiều đã có mặt trong Quốc Hội đầu tiên của Việt Minh tổ chức.

Ngay sau khi thành lập chính phủ liên hiệp, trái với ước tính của phe quốc gia, trụ sở Việt Nam Quốc Dân Đảng ở các tỉnh đều bị tấn công bất ngờ để bắt những đảng viên vào cũng một đêm. Đầu tháng 7/1946, Nguyễn Tường Bách, Vũ Hồng Khanh cùng một số đảng viên rút lên Vĩnh Yên, Việt Trì. Nội chiến toàn diện bùng nổ. Quân đội Việt Minh tấn công Phú Thọ, bất chấp có phái đoàn đại biểu Quốc Dân Đảng là Nguyễn Tườmg Long. Đoàn quân thất thế Việt Nam Quốc Dân Đảng lúc này có thêm Nguyễn Tường Long, rút lên Yên Báy, rồi Lào Kay vào cuối tháng 7/1946. Bại quân Việt Nam Quốc Dân Đảng bỏ Lào Kay, chạy sang Hà Khẩu, đất Trung Hoa để bắt đầu cuộc đời lưu vong biệt xứ.

Trong khi Việt Minh đàn áp để tiêu diệt người quốc gia yêu nước thì quân Pháp thường tỏ vẻ khiêu khích ở Hải Phòng. Dân chúng thật hoang mang. Ở Hải Phòng tôi có lán xẻ gỗ và bán vật liệu xây cất nhà cửa. Trong tình thế Pháp - Việt rất gay go, tôi về quê An Lễ để nhắn tin anh Phạm Ngọc Chác biết tình hình ngoài cảnh rất rối ran, đột biến có thể xảy ra bất cứ lúc nào và cũng để thu xếp tiền lấy cái thuyền trọng tải 50 tấn đóng ở Nghệ An bằng gỗ sáng lẻ có thể chịu được nước biển. Anh Chác đã rời quê An Lễ ngay từ cuối năm 1945. Thuyền vừa dùng để lấy than ở Hòn Gay chở đi cho các lò gạch ở Đáp Cầu đổi lấy ngói về bán, vừa có thể chạy được ven biển khi hữu sự như lời dặn của hai anh Chác và Giáo Kiên. Tôi về quê được ba, bốn ngày thì quân Pháp đánh chiếm Hải Phòng ngày 23/11/46, mở đầu cho những năm tháng gieo neo của đất nước.

UserPostedImage


Về cái chết bi thảm của nhà văn Khái Hưng, tôi trình bày theo bốn nguồn tin, theo thứ tự thời gian mà tôi biết, để vụ án thêm sáng tỏ.

NGUỒN TIN THỨ NHẤT:

Ngày 19/12/46, khoảng 5 giờ chiều tôi rời Hà Nội trong lúc tình hình thật căng thẳng để chạy về quê nhà tôi ở Đan Nhiễm tọa lạc ngay sát bờ sông Nhuệ, thuộc Thanh Oai, Hà Đông. Vào nửa đêm, tiếng súng đại bác nổ gầm vang dội về, khiến cả dân làng ùa ra bờ sông, chỉ cách Hà Nội khoảng 10 cây số. Tin tức theo dân tản cư bay đi rất nhanh: Pháp tấn công thủ đô Hà Nội, cuộc chiến Việt - Pháp bắt đầu. Giữa tháng 12/47, giặc Pháp tảo thanh các vùng quanh thủ đô. Gia đình tôi phải rời Đan Nhuệ, đi xuống Đồng Quan, lấy thuyền theo sông Nhuệ, qua Chợ Đại, xuống Cống Thần. Từ Cống Thần gần Phủ Lý, chúng tôi lấy đò trên sông Quan theo đường bộ ngược lên Hòa Bình, để lấy đò đi Việt Trì. Lên bộ ở Việt Trì, chúng tôi đi dần lên mạn bắc, rồi tạm cư ở vùng Chàng Sảo, bên bờ sông Lô, gần Phủ Đoan Hùng, Phú Thọ. Bên kia sông Lô là Thái Nguyên với nhiều dãy núi trùng điệp, nơi Việt Minh lập chiến khu hồi hoạt động bí mật. Bốn, năm tháng sau, sợ bị ngã nước, tiền lại hết, nên cả gia đình nheo nhóc với hai con nhỏ, chúng tôi lếch thếch kéo nhau ra Phú Thọ, qua sông Hồng, đi bộ theo đường nhỏ xuống Chợ Vàng về Hưng Hóa. Qua sông Đà, tiếp tục đi bộ qua phủ Quốc Oai rồi về tạm trú ở Đạm Trai, quê ngoại nhà tôi, gần thị xã Sơn Tây, lúc này đã bị phá hủy (tiêu thổ kháng chiến) thành bình địa. Về tới Đạm Trai tính ra mất hơn bốn ngày, cứ ngày đi đêm ngủ nhờ các làng ven đường. Chúng tôi phải cõng luân phiên hai đứa con, đứa 4 tuổi, đứa được 5 tháng, suốt quãng đường đầy gian nan này. Nghỉ ở Đạm Trai một ngày chúng tôi lấy đò ra sông Đáy, xuống Vân Đình để đi bộ ra Đồng Quan, theo sông Nhuệ qua Chợ Đại đến Phượng Viền, nơi định cư mới. Dọc đường chúng tôi gặp nhiều gia đình chạy nạn, chạy quẩn, chạy quanh, toán lên mạn ngược, toán chạy về xuôi.

Sau khi thu xếp cho gia đình có thể sống tự túc bằng cách nuôi vịt, se bông chỉ, tôi bắt đầu liên lạc với anh Chác đang hoạt động trong Duy Tân. Như hầu hết thanh niên thời bấy giờ, tôi cảm thấy không thể ngồi yên, ăn hai bữa cơm hàng ngày, thản nhiên sống trong khi bao nhiêu anh em, bạn hữu cùng lứa tuổi, hoặc đi kháng chiến, hoặc mưu tìm nền độc lập cho nước nhà bằng cách này hay cách khá. Tuy không phải là một đảng viên Duy Tân, tôi tự nguyện nhận công tác giúp anh em Duy Tân đang tích cực hoạt động bí mật chống Cộng Sản. Nhưng thật là chua xót, Việt Minh Cộng Sản lợi dụng chiêu bài quốc gia để kêu gọi toàn dân kháng chiến chống Pháp, nhưng một mặt lại tìm cách tiêu diệt những người yêu nước chỉ vì họ không chấp nhận Cộng Sản. Đời sau, nếu ai viết sử, nên nghiên cứu từng tận, vì cớ gì Việt Minh Cộng Sản lại khai phát súng đầu tiên để gây nội chiến trong khi Pháp muốn tái lập nền đô hộ.

Hai anh Giáo Kiên, Chác lúc này, mang tên Nguyễn Bá Tửu - đều lui về vùng Kim Sơn, Phát Diệm, chủ trương chống Pháp nhưng không thể hợp tác với Việt Minh, vì biết chắc chắn sẽ bị tiêu diệt. Tôi tản cư về gần vùng Chợ Đại, nơi buôn bán sầm uất, rất tiện lợi cho sự đi lại nên hai anh giao cho tôi công tác liên lạc với anh em liên tỉnh Thái Bình, Nam Định, Ninh Bình. Ban kinh tài của tổ chức ở Đồng Quan ở kế cận vùng Tề (vùng Pháp chiếm đóng) nên bọn con buôn tụ tập ở đây rất đông, nơi cửa ngõ lấy hàng ở thành ra để phân phối đi các nơi. Họ mua cả thuốc tây để tiếp tế cho kháng chiến. Đồng Quan nằm trên trục giao thông từ vùng rừng núi mạn ngược hay trung châu đi xuống đồng bằng, đổ xuống Ninh Bình để về miền biển hay vào Thanh Hóa, Nghệ An, Bến Vân, tôi gọi Bến Vân vì trên sông Vân Sàng, cạnh núi Dục Thúy, Ninh Bình, là nơi đổ bộ của đồng bào chạy nạn từ mạn trên xuống vùng biển Kim Sơn.

Tôi vốn thích thiên nhiên, ưa sông nước, nhưng lúc này tinh thần luôn dao động, một phần sợ bị bắt bất cứ lúc nào, nếu lộ tông tích, một phần lo làm sao công việc đảm nhận được trót lọt tốt đẹp, nên chẳng còn cái thư thái để hưởng vẻ đẹp của trời đất. Ở Phượng Viền người ta thường gọi chúng tôi bằng tên con trai lớn, lại thêm có hai con còn nhỏ, lếch thếch chạy từ rừng về nên ít ai chú ý tới. Nhận công tác liên lạc, khi tới Bồng Tiên, Thái Bình, anh Nghiêm cho biết anh em vùng này đều kín đáo tham gia Ủy Ban Kháng Chiến nên không bị nghi ngờ. Ở đây một đêm, tôi đi Vũ Tiên qua chùa Keo, lấy đò Keo qua Hành Thiện để đến làng Lịch Diệp, một làng khá trù phú vì làm nghề dệt vải. Tôi đến nhà Lê Văn Thoan. Thoan là con cụ Nhất Hoán, trước lấy Là, cô em họ tôi, nhưng hai người đã ly dị. Tôi nhận ra Thoan nhưng không biết Thoan có nhận ra tôi không, nhưng chúng tôi không ai nói ra, hay nhắc đến chuyện cũ. Sau khi trao đổi tin tức, tình hình các nơi, Thoan kể cho tơi nghe về cái chết bi thảm và kinh khủng của Khái Hưng. Người có mặt duy nhất lúc ấy là Đào Văn Dương, giáo sư toán… ở trường Chu Văn An, Saigon.

Cụ Thượng Lê Văn Đính, Tổng Đốc tỉnh Bắc Ninh là thân phụ bà Khái Hưng và cũng là bác ruột Lê Văn Thoan. Như vậy, bà Khái Hưng và Thoan là hai anh em con chú, con bác ruột. Khi tiếng súng kháng chiến bùng nổ thì Khái Hưng tản cư về làng Lịch Diệp là quê vợ. Ông bị bắt ở đây, công an không phải mất công truy lùng, tìm kiếm. Khái Hưng bị đưa đi giam ở Lạc Quần. Người em họ Thoan cũng ở làng Lịch Diệp làm công an, lúc đầu vì ưa thích, ủng hộ Việt Minh.

Vào đêm cuối năm, hắn được lệnh đưa Khái Hưng rời nhà giam Lạc Quần ra đi đò. Theo sông Ninh Cơ, thuyền đi qua địa phận Bùi Chu, Hành Thiện, khi đến bến đò Cựa Gà thuộc làng Ngọc Cục, hắn thi hành lệnh cấp trên là phải thủ tiêu Khái Hưng. Nhà văn có công lớn với nền văn học của ta, khi bị nhát dao đâm thứ nhất, đã kêu lên:

- Tao không ngờ chúng mày dã man đến thế.

Tên công an bồi thêm mấy nhát dao cho đến khi Khái Hưng chết hẳn, bỏ xác vào bao bố, buộc chặt rồi vất xuống sông, ngay bến đò Cựa Gà (bãi giữa sông). Sau khi thi hành bản án dã man tàn bạo ngoài sức tưởng tượng của mọi người, tên sát nhân không hiểu bất mãn với Việt Minh vì lẽ gì, đã về làng khai ra hết. Sau năm 1954, Lê Văn Thoan tản cư vào Saigon, mở tiệm sách rồi mất trong Nam.

UserPostedImage


NGUỒN TIN THỨ HAI:

Vào gần cuối tháng 11/1946, mới năm giờ sáng, tôi đã rời quê An Lễ để qua Đò Mười, lấy chuyến ô tô sớm đi Nam Định để kịp tới Hải Phòng cùng ngày, thì hai giờ sau, công an ập đến nhà vây bắt hụt. Họ nghi tôi hoạt động trong Việt Nam Quốc Dân Đảng. Khi ra tới Kiến An, tôi mới biết nhà tôi bỏ hết nhà cửa, chỉ kịp ôm con chạy lên Rế, thuộc An Dương, vì Pháp tấn công chiếm Hải Phòng ngày 23/11/46. Đưa gia đình về tới Nam Định, tôi được anh Phạm Ngọc Kha nhắn tin đừng về quê nữa. Chúng tôi chạy lên Hà Nội.

Giữa đêm ngày 19/12/46, tiếng súng bùng nổ, Pháp tấn công Việt Minh ở Hà Nội. Việt Minh khủng bố, bắt bớ khắp nơi, thi hành chính sách cực kỳ tàn ác, thà giết lầm còn hơn để lọt lưới. Kha cũng bị bắt ngay khi đó, đưa đi giam ở Hải Hậu ba ngày, rồi được một trung đội áp tải giải đi Lạc Quần. Công an đưa tin có thể bị đánh giải vây ở dọc đường vì họ cho anh là cán bộ cao cấp của Việt Nam Quốc Dân Đảng. Đồn Lạc Quần là một trại lính khố xanh thời Pháp thuộc, nằm bên bờ sông Ninh cơ, trên đường ô tô chạy từ Bến Đò Quan, Nam Định, về chợ Cồn, Văn Lý. Hai tháng bị giam ở Lạc Quần, anh bị tra tấn cực kỳ dã man, hết bị quay điện, rồi bị đánh đập bằng những thanh củi tạ. Sau đấy, anh bị đưa đi giam ở Thượng Lỗi, rồi Bình Bo, Mỹ Lộc, để bắt buộc tham gia phá hoại thành phố Nam Định. Cùng bị giam ở Bình Bo, có ông Lại Văn Tư và Phạm Văn Bính, rồi sau hai người bị đưa đi Chi-nê. Phạm Văn Bính, sau này làm Thủ Hiến Bắc Việt. Anh Kha bị đưa đi ra xử ở tòa án quân sự do Hà Kế Tấn là quan tòa và mang cái án hai năm ở tù trại Đầm Đùn bị kết tội là âm mưu lật đổ chính phủ.

Mấy chục người bị giam trong một căn phòng nhỏ hẹp ở Lạc Quần trong đó có nhà văn Khái Hưng. Khái Hưng kể rằng ông rời Hà Nội vào ngày 19/12/46, và phải đưa bà vợ về Lịch Diệp. Về đến quê vợ thì trời vừa tối, ông phải ở nán lại, chờ sáng hôm sau di chuyển đi nơi khác thì ngay đêm ấy công an đến bắt. Khái Hưng thường nói với mọi người, ông là người yêu nước, không ai có thể nghi ngờ hay hiểu lầm được. Võ Nguyên Giáp, Trần Huy Liệu là bạn ông biết rõ điều đó, ông không thể nào hợp tác với Pháp. Mọi người bị giam đều cho rằng nhà văn Khái Hưng quá chân thật đến độ ngây thơ. Ông ngõ ý với trưởng trại giam cho ông giấy bút để viết báo hô hào, kêu gọi dân chúng tiếp tục kháng chiến, chống Pháp để giành độc lập. Tên đồn trưởng Lạc Quần hứa sẽ trình lên cấp trên.

Vài ngày sau, Khái Hưng nhận được thư mời đi gặp cấp cao ở một địa phương khác. Tất cả anh em bị giam đều xôn xao vì có kinh nghiệm: khi Việt Minh muốn bắt ai thường gửi thư mời đến trình diện rồi giữ luôn. Khái Hưng vẫn một mực tin tưởng vào lòng ngay thẳng yêu nước của mình, vẫn cười nói thản nhiên.

Vào lúc gần tối ngày giáp Tết Đinh Hợi - 30 tháng Chạp Bính Tuất, là ngày 21 tháng 1, 1947, sau bữa cơm chiều, khi anh em bị giam đã nấu bánh chưng xong để đón giao thừa thì hai tên công an Đang và Thoại mời Khái Hưng lên Ty Thông Tin ở xa và nhắc ông phải mang hết quần áo đi. Khái Hưng thu xếp quần áo, ăn mặc chỉnh tề, vui vẻ chào từ giả mọi người, lòng đầy hy vọng sẽ được lãnh giấy bút để viết báo cổ võ toàn dân kháng chiến chống Pháp. Mọi người đều lo ngại cho ông nhưng không ai dám nói ra.

Hôm sau, hai tên công an trở về trại giam ở Lạc Quần nói rằng ông Khái Hưng đã bỏ trốn ở dọc đường, nhưng cả trại giam không ai tin. Anh Phạm Ngọc Kha năm nay (1996) được 80 tuổi, hiện đang ở quận Santa Clara, tiểu bang California, sang Mỹ năm 1991 để đoàn tụ với các con.

UserPostedImage


NGUỒN TIN THỨ BA:

Đoàn Văn Lụy, quê ở Tương Nam gần Cổ Lễ, trước học trường St Thomas d'Aquin, nhưng khác lớp, cùng một thời gian (1935 - 36) với Mai Ngọc Liệu và tôi. Kể từ năm 1937, tôi lên Hà Nội học nên không có dịp gặp lại Lụy nữa. Lụy chơi thân với Mai Ngọc Liệu vì cùng bạn Hướng Đạo. Năm 1954, Mai Ngọc Liệu là Tổng Thanh Tra Hành Chính Bắc Việt, lúc có phong trào di cư từ Bắc vào Nam sau khi hiệp định Genève chia đôi đất nước, hiện đang ở San Jose, năm nay (1996) được 79 tuổi.

Sau khi đọc Hồi Ký Một Đời Người tập I, đoạn nói sơ qua về ông Khái Hưng bị thủ tiêu, Mai Ngọc Liệu cho biết thêm một vài chi tiết khá quan trọng. Đoàn Văn Lụy cũng bị giam ở Lạc Quần và cũng được chứng kiến lúc nhà văn Khái Hưng rời khỏi nhà giam. Hai tên công an hôm sau trở về, một đứa mặc áo “ba đờ xuy” (pardessus), một đứa đội cái mũ “phớt” (feutre) nói là của ông Khái Hưng bỏ lại lúc trốn thoát ở dọc đường (Đoàn Văn Lụy đã qua đời tại Saigon năm 1989).

UserPostedImage


NGUỒN TIN THỨ TƯ:

Trung tá VĐK, trước là lục sự ở Nha Quân Pháp, rồi về làm việc ở Tối Cao Pháp Viện, là bạn với tôi từ đầu thập niên 40 (1940) ở Hải Phòng. Tôi gặp anh lần cuối vào năm 1967 khi tàu Phong Châu ghé bến Cầu Đá, Nha Trang. Khi đổi về Saigon làm việc, anh đi xe mobylette còn mới, mượn của người em họ, đến thăm tôi ở đường Tân Phước, khu Nguyễn Tri Phương. Dựng chiếc xe đi mượn không khóa ở ngay vỉa hè trước nhà, anh vừa qua lưng ra ngoài đường thì quân gian đã nhảy lên xe ngồi, nổ máy rồi chạy, theo sau có hai ba tên cũng phóng nhanh bằng xe gắn máy. Kể từ đó anh không dám lại thăm tôi nữa, sợ mất xe phải đền lần nữa. Thật bất ngờ, tôi nhận được thư anh VĐK sang Úc đoàn tụ với các con từ năm 1989.

Thư ngày 24/06/95, anh viết:


Một anh bạn của tôi, cũng người Nam Định, sinh năm 1928, giữ nhiều chức vụ hồi 1965 - 75, đọc HKMĐN có góp ý về vài sự việc có liên quan đến anh ấy, hay anh ấy là nhân chứng.

* Hồi 1950, anh ấy trọ học tại nhà ngang của bà cụ thân sinh ra anh Phạm Văn Liễu, ở đường Gia Long, Hà Nội. Lúc đó anh Liễu đeo cấp bậc Trung Úy.

* Nơi anh trọ học ở Nam Định, Phố Năng Tĩnh, là nhà Thầy Phú (có con tên là Quý). Chánh tòa án (vụ xử anh Phạm Ngọc Kha tôi bị kết án tù hai năm vì âm mưu lật đổ chính phủ và năm 1947), là Hà Kế Tấn chứ không phải Chu Văn Tấn. Hà Kế Tấn là Tướng Việt Cộng chỉ huy Công Trường Thủy Điện Hòa Bình, hồi thập niên 80. Chu Văn Tấn, người Cao Bằng, chỉ huy đoàn lính dõng tiền thân của Bộ Đội Giải Phóng hay Quân Đội Nhân Dân của Việt Minh. Việt Minh lấy ngày 22/2/44 là ngày thành lập lực lượng trên để kỷ niệm hàng năm…

“Khái Hưng chết ở gần Lạc Quần. Ba tên được lệnh dẫn ông đi, đến nơi, chúng bỏ ông vào bao, lấy gậy đánh đâm cho đến chết rồi mới vất xuống sông. Tên chỉ huy lúc trở về báo cáo lại, anh ấy có nghe thấy”

Khi viết xong bản thảo “Vụ Án Nhà Văn Khái Hưng”, tôi gửi cho Cụ Đỗ Khắc Siêm đọc. Cụ cho biết thêm nhiều chi tiết soi sáng vụ án. Thời gian 1947 - 1949, cụ làm Thẩm Phán huyện Trực Ninh, và được trưởng toán cảnh vệ nơi đây cho biết: Ông Khái Hưng bị giam ở đây là bị đưa đi trầm hà trên sông Ninh Cơ trong khi đó Việt Cộng còn bịa đặt ra một tin để đánh lừa dư luận. Họ nói Công An dẫn ông Khái Hưng qua cầu Vô Tình (huyện Trực Ninh) một toán du kích bên kia cầu hiểu lầm đã xả súng bắn là ông Khái Hưng bị tử thương.

Phối kiểm tin trên, ta có thể tìm ra manh mối một cách khá chính xác về cái chết của nhà văn Khái Hưng:

Khái Hưng bị đưa ra khỏi trại giam Lạc Quần, sau bữa ăn chiều, lúc gần tối, ngày 30 tháng Chạp năm Bính Tuất. Từ Lạc Quần theo sông Ninh Cơ lên đến bến đò Cựa Gà khoảng 10 cây số, thuộc địa phận làng Ngọc Cục (Xuân Trường, Nam Định). Như vậy, tính theo khoảng cách Lạc Quần - Bến Đò Cựa Gà, ta có thể kết luận, nhà văn Khái Hưng bị giết ở bãi giữa sông Ninh Cơ, bỏ vào bao buông sông trước giao thừa sang năm mới Đinh Hợi, tức là gần nửa đêm 30 tháng Chạp năm Bính Tuất (21/01/1947).

70 năm sau ngày Khái Hưng bị giết rồi buông sông, lòng yêu nước, sự nghiệp văn chương của ông vẫn mãi trường tồn với non sông, tên tuổi ông sẽ lưu lại ngàn đời. Tội ác ô nhục gây nên cái chết bi thảm cho ông sẽ còn lưu xú đến muôn năm.

Trích Phạm Ngọc Lũy (Khái Hưng; Kỷ Vật Đầu Tay và Cuối Cùng
)

Edited by user Wednesday, June 28, 2017 7:16:43 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest (3)
388 Pages«<386387388
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.