Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

380 Pages«<378379380
Options
View
Go to last post Go to first unread
thao ly  
#7581 Posted : Saturday, May 20, 2017 1:00:59 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,239
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 372 time(s) in 271 post(s)
Choáng ngợp trước những bức tranh do tử tù vẽ


Geraldine Cremin
BBC Culture

26 tháng 2 2017

UserPostedImage

Myuran Sukumaran


Vẽ tranh có thể là cách thể hiện những cảm xúc riêng tư cho những tử tù đang chờ ngày ra pháp trường. Và nhiều tác phẩm có thể đặt ra những câu hỏi về ý nghĩa của sự sống, Geraldine Cremin viết.

Sáng tạo nghệ thuật có thể giống như một sự giải thoát. Rất khó tìm được nơi nào người ta khao khát sự giải thoát mạnh mẽ hơn là nơi phòng giam tử tù.

Với những người tù đối diện án tử, nghệ thuật là một cách để xác định danh tính của bản thân họ và xác nhận lại sự tồn tại của họ với khán giả rất xa bên ngoài ranh giới phòng giam và rất lâu sau khi họ bị hành hình.

Gần hai năm sau khi bị tử hình, Myuran Sukumaran là tác giả chính xuất hiện trong triển lãm hội họa có tên "Một ngày nữa ở thiên đường", đang được trưng bày tại quê nhà của ông ở Sydney, Úc.

Các bức tranh của Sukumaran - hầu hết là vẽ chân dung - được sáng tác trong vài năm cuối đời ở nhà tù Keroboken ở Bali, nơi ông bị giam cầm sau khi bị bắt hồi năm 2005 vì tham gia nhóm vận chuyển ma túy khét tiếng với tên gọi Bali Nine.

Mối quan hệ giữa nhà tù và sự theo đuổi sáng tạo rất dài và mạnh mẽ. Trong lịch sử, viết lách từng là điểm đến sáng tạo cho các tù nhân vì môn này đòi hỏi ít dụng cụ và tác phẩm có thể giấu hoặc truyền bí mật bên trong và ngoài phòng giam.

UserPostedImage

Các bức tranh của Sukumaran - hầu hết là vẽ chân dung -
được sáng tác trong vài năm cuối đời ở nhà tù Keroboken ở Bali


Aleksandr Solzhenitsyn đã viết tác phẩm "Quần đảo ngục tù" (The Gulag Archipelago) từ trại lao động khổ sai dưới thời chính quyền Xô Viết.

Martin Luther King Jr. viết "Lá thư từ nhà tù Birmingham" khi đang bị giam ở Alabama.

Cùng với sự biến đổi của các thể thức nghệ thuật theo thời gian, rapper người Mỹ Gucci Mane thậm chí còn ghi âm qua điện thoại từ trong tù một vài đoạn trong album Burrprint 2 phát hành năm 2010 của ông.

Ở những nhà tù tại Hoa Kỳ, Châu Âu và Úc, các lớp học hội họa và dụng cụ được chuẩn bị cho nhiều tù nhân hơn bao giờ hết. Những chương trình này đã cho thấy tác động tích cực tức thời và lâu dài với thái độ của tù nhân - mặc dù các dụng cụ vẽ được trao cho người tù cũng đáng sợ. Khi không có các dụng cụ đó, sự sáng tạo lại chiếm ưu thế, như sơn vẽ được làm từ kẹo nghiền ra hoặc cà phê hòa tan.
Thông điệp cá nhân

Hệ thống xét xử tội phạm có thể vô nhân tính hóa con người; tòa án và giới truyền thông thường tạo ra một câu chuyện không gắn với ý tưởng của tù nhân về hành động hoặc danh tính của họ. Nghệ thuật có thể đính chính lại điều này.

Margot Ravenscroft là Giám đốc Amicus, một tổ chức hướng đến xét xử công bằng và các vấn đề luật pháp xung quanh án tử hình ở Hoa Kỳ. Tổ chức của bà thường nhận được tác phẩm nghệ thuật từ tù nhân bị án tử hình. Bà nói nghệ thuật là một trong những cách tù nhân có thể thể hiện bản thân họ từ trong tù.

UserPostedImage

Tranh của Myuran Sukumaran trong những giờ phút cuối đời ảnh hưởng phong cách vẽ của Francis Bacon


"Nói chung, và điều này càng trở nên khắc nghiệt hơn đối với các trường hợp bị án tử hình, một phần của quá trình giam giữ có mục đích nhằm tước bỏ định danh của người tù, không coi họ là một con người," Ravenscroft nói. "Sự thể hiện nghệ thuật là cách để tái định nghĩa lại sự vô nhân tính hóa và xác định bản thân bạn là một cá nhân và là một thành viên của xã hội."

Chân dung tự họa của Myuran Sukumaran thể hiện chính xác điều đó. Qua các bức tranh, ông cho ta thấy "Myu", một người đàn ông chân thành, hoàn toàn khác với một chuyên gia võ thuật đáng sợ lao vào các nhiếp ảnh gia trong ngày bị tuyên án tử hồi 2006.

"Myuran buộc chúng ta phải nhìn ông ấy như chính bản thân ông ấy," Ben Quilty, người thầy của Sukumaran và là họa sĩ người Úc đoạt giải, người đã vẽ các tác phẩm không ngừng truy vấn về sự nam tính và xác định danh tính bản thân, nói.

Sukumaran liên hệ với Quilty vào năm 2013 để hỏi xin lời khuyên về kỹ thuật vẽ tranh. Bị hấp dẫn bởi sự tò mò của Sukumaran và sự hết mình của ông trong tập luyện, Quilty trở thành thầy hướng dẫn và cuối cùng đã là bạn thân của Sukumaran trong bốn năm cuối đời người tử tù.

Myuran ngoài đời thật, theo Quilty kể lại, khiêm tốn, trầm tư và hoàn toàn tập trung vào luyện tập nghệ thuật. Chính sự thành tâm đó khiến các tác phẩm của Sukumaran tự nó đã là những tác phẩm tốt, dù có xuất thân từ đâu.

"Ông ta làm nghĩa vụ đi tìm một tiếng gọi," Quilty nói. "Tôi nghĩ ông ta mang theo cảm giác tội lỗi vì những gì ông ta đã làm với gia đình trong từng khoảnh khắc thức tỉnh trong đời. Đi tìm tiếng gọi bản thân là điều sẽ khiến ông ta có cơ hội làm gia đình tự hào."

Sukumaran cũng bị cuốn vào điều mà Quilty gọi là "khát vọng nam tính mạnh mẽ" là để lại dấu ấn của bản thân. "Myuran rất ý thức rằng ông ta tạo ra một tác phẩm sẽ vượt xa khỏi cơ thể vật lý của mình. Ông ấy đi đến nơi hành quyết và biết mình đã tạo ra ngôn ngữ hình ảnh sẽ cất tiếng nói chống lại sự man rợ của án tử hình trên khắp thế giới."

Nhìn qua song sắt

Tù nhân chờ xử tử ở Hoa Kỳ thường sống trong cô lập nhiều năm và tác phẩm nghệ thuật của họ trở thành sợi dây sự sống kết nối với thế giới bên ngoài.

Hầu hết các tác phẩm được sáng tác từ phòng giam tử tù cho thấy những khao khát về thế giới bên ngoài; động vật, cảnh quan, không gian rộng mở như liều thuốc chống lại sự cô độc mà hầu hết tử tù phải trải qua suốt 23 giờ mỗi ngày.

UserPostedImage

Kenneth Reams phải ngồi tù từ 1993 tại Arkansas, và trong hầu hết thời gian chờ thi hành án,
ông đã vẽ các tác phẩm với tâm trí bị ám ảnh về án tử


Nhưng một số những tác phẩm đột phá có cách tiếp cận hoàn toàn đối lập, thể hiện hoàn cảnh khó khăn và những mối bận tâm của người nghệ sĩ. Nghệ thuật và hoạt động thường đi sánh đôi với nhau trong hội họa và nghệ thuật từ phòng giam tử tù thường tự nhiên thể hiện những vấn đề chính trị - xã hội nhạy cảm.

Kenneth Reams hiện đang đợi đến ngày hành quyết ở Arkansas vì tham gia vào vụ bắn chết Gary Turner năm 1993 - mặc dù không thể bác bỏ được là Reams, khi gây án mới 18 tuổi, không phải là tay súng trong vụ án.

Hơn 23 năm chờ tử hình, Reams đã trở thành một họa sĩ nổi danh và là nhà thơ. Mỗi tác phẩm của ông phản ứng với một vấn đề hoặc vụ án cụ thể liên quan đến án tử hình. Các bức tranh hội họa của ông thể hiện những song sắt nhà tù dày, tròng cổ, đạn và ghế điện.

Vào tháng 11/2014, Reams viết cho một người ủng hộ về ý định của ông muốn sử dụng hội họa như một công cụ để giáo dục xã hội về án tử hình ở Hoa Kỳ, "theo một cách mới". "Tôi đang bị giam trong một phòng giam nhỏ gần như 24 giờ mỗi ngày và một thế giới lớn tồn tại bên ngoài cái hộp bé nhỏ của tôi," ông nói. "Tuy nhiên, từ cái hộp bé nhỏ của mình, tôi sẽ tác động đến thế giới nếu tôi có đủ thời gian."

UserPostedImage

Bức tranh có tên Dặm Dài (Long Mile) của Kenneth Reams


Cạn kiệt thời gian

Tại cuộc trưng bày tác phẩm của Sukumaran ở Sydney, bộ sưu tập với tựa đề "72 Giờ" lấp đầy một bức tường của phòng tranh.

Trong hơn 10 năm trong tù ở Indonesia, Sukumaran đã nỗ lực tìm kiếm, đệ đơn kháng cáo tới mọi nơi có thể nhận đơn, có thể xem xét dù chỉ có chút hi vọng mong manh.

Ngày 5/3/2015, Sukumaran bị chuyển từ nhà tù Kerobokan đến Nusa Kambangan, còn gọi là "đảo hành quyết". Ngày 25/4/2015, nhà chức trách Indonesia gửi cho Sukumaran lệnh hành quyết trong vòng 72 giờ. Ông đã vẽ điên loạn cho đến những phút cuối cùng.

UserPostedImage


Trong 72 giờ cuối cùng của cuộc đời, Sukumaran đã vẽ một cách điên cuồng
cho tới khi bị xử bắn tại pháp truwongf, hôm 29/4/2015


Số lượng và chất lượng của các bức tranh Sukumaran đã vẽ trong ba ngày cuối đời cho thấy sự chống cự không mỏi mệt của ông. Quilty nói: "Tôi nghĩ ông ấy chỉ muốn thể hiện sự tuyệt vọng cuối cùng này, ném một thứ gì đó vào mặt [Tổng thống Indonesia Joko Widodo] và nhà chức trách Indonesia và nói, "Tôi vẫn còn sống và tôi là con người."

Tiêu đề của 12 bức tranh trong bộ sưu tập thể hiện một dòng thác cảm xúc: 72 Giờ vừa bắt đầu, Thời gian đang điểm, Tan vỡ. Những bức chân dung tự họa của ông rất khó xem vì ông thể hiện cánh tay và chân bị tù túng và bóp méo.

Quilty nói hình ảnh chân tay là dấu ấn ảnh hưởng từ họa sĩ người Ireland Francis Bacon, người có tác phẩm mà Sukumaran đã học vào thời gian đó. Nhưng bố cục cơ thể vặn xoắn trong các tác phẩm của Sukumaran cho thấy một người đàn ông bị nhét chặt trong không gian khung tranh, hoặc có lẽ tuyệt vọng muốn cuộn mình để trở thành một cái kén.

Trong bất cứ trường hợp nào, hành động khác thường của ông trong 72 giờ cuối đời cho thấy sự lạc quan và tham vọng thường thấy trong tác phẩm của Sukumaran từ khi lần đầu tiên ông cầm cọ vào năm 2013.

"Tôi chưa từng thấy ai tiến bộ như Myuran," Quilty nói.

"Ông ấy làm việc cật lực toàn thời gian, nhưng sau đó trong 72 giờ cuối đời ông đã tạo ra những tác phẩm này." Trong cuộc điện thoại cuối cùng của Sukumaran gọi cho thầy, ông nói với Quilty ông đã nỗ lực hết sức cả đời trong ba ngày cuối đời và hỏi: "Thử tưởng tượng nếu tôi có thêm một vài năm?"

Edited by user Saturday, May 20, 2017 1:11:54 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#7582 Posted : Saturday, May 20, 2017 5:08:32 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,474

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

Gluten


By Hải Vân -

May 17, 2017
Share on Facebook
Tweet on Twitter

Mười năm trước không ai quan tâm, thậm chí cũng chẳng ai nghe nói về “Gluten.”

Tuy nhiên thời gian gần đây, người ta bắt đầu chú ý đến Gluten và ước tính rằng: Trên thế giới hiện nay, thị trường của các sản phẩm không chứa Gluten đã đạt đến mức $2.6 tỷ Mỹ kim.

Rất nhiều người phân vân tự hỏi: Gluten là gì? Liệu có nên loại bỏ chúng ra khỏi thực phẩm hàng ngày? Tại sao một loại Protein trong lúa mạch, lúa mì… lại trở thành kẻ thù cho sức khỏe của nhân loại?

Ðể có thể trả lời những câu hỏi liên quan đến Gluten, người ta đi tìm một định nghĩa và được biết: Gluten là tên gọi chung của các loại Proteins có trong lúa mì, (như wheatberries, durum, emmer, semolina, spelt, farina, farro, graham, KAMUT khorasan wheat, và einkorn) lúa mạch đen, lúa mạch và lúa Triticale – được lai giống giữa lúa mì và lúc mạch đen.

Gluten là một loại chất kết dính, giúp thực phẩm tồn tại, giữ nguyên vẹn hình dáng. Gluten có thể tìm thấy trong nhiều loại thực phẩm, ngay cả những thực phẩm không cần Protein.

Yến mạch là loại ngũ cốc có giá trị dinh dưỡng cao, giàu chất đạm, giàu chất xơ hòa tan. Yến mạch có thể gia tăng sự đa dạng, mang lại nhiều lợi ích dinh dưỡng cho chế độ thực phẩm không có Gluten. Các chuyên gia y tế thuộc Tổ Chức Bệnh Celiac [ = CDF: Celiac Disease Foundation] – một loại bệnh nhạy cảm với Gluten, hay không thể dung nạp Gluten, khuyến cáo rằng: Chỉ có những loại yến mạch được dán nhãn hiệu không có Gluten [= Gluten free], mới không gây ra tính đàn hồi đặc trưng của ngũ cốc, bởi vì yến mạch được trồng bên cạnh lúa mì, lúc mạch, hay lúa mạch đen.

Như vậy có thể nói Gluten xuất hiện trong hầu hết các loại bánh mì, bột mì, bánh pizza, bánh quy, bánh ngọt, và thực phẩm nướng.

Nhờ tính đàn hồi cố hữu, Gluten cũng được sử dụng như một chất làm đặc trong soup, trong bánh kẹo, trong các quy trình chế biến các loại thịt, hải sản, marinades, nước thịt, nước tương, trà, thực phẩm dinh dưỡng, thuốc.

Hiện nay các nhà khoa học vẫn không thể hiểu, lý do vì sao Gluten có thể gây ra phản ứng tiêu cực về thể chất ở nhiều người.

Ðiển hình nhất là bệnh Celiac, một sự rối loạn tự miễn dịch, ảnh hưởng ít nhất đến ba triệu người Mỹ. Bất cứ ai bị mắc bệnh Celiac, chỉ cần ăn thực phẩm có chứa một lượng nhỏ Gluten, hệ thống miễn dịch sẽ tấn công vào ruột non, ngăn ngừa sự hấp thụ các chất dinh dưỡng quan trọng, có thể dẫn đến suy dinh dưỡng, thậm chí đe dọa tánh mạng.

Một dạng bệnh ít nguy hiểm hơn, đó là dị ứng với Gluten, hay còn gọi là bệnh không thể dung nạp Gluten, sẽ gây ra những triệu chứng khác nhau ở từng người, chẳng hạn như tiêu chảy, táo bón, đầy hơi, nôn mửa, chóng mặt, gây phản ứng lên da, mệt mỏi, bị chuột rút, và trầm cảm.

Trong thời đại của chúng ta, căn bệnh Celiac và căn bệnh không thể dung nạp Gluten ngày càng gia tăng. Một nghiên cứu gần đây xác định rằng, trong suốt 50 năm qua, tỷ lệ mắc bệnh Celiac đã tăng gấp bốn lần. Ước tính có 18 triệu người Mỹ, mắc phải hội chứng Gluten nhạy cảm. Một trong số những lý do gây ra sự tăng trưởng quá mức này, đó là vì sự lạm dụng Gluten.

Giáo sư Eric Esrailian, Phó Giám Ðốc Khoa Tiêu Hóa thuộc Ðại Học Y Dược California cho biết: “Nếu như trước đây chỉ tìm thấy Gluten trong các loại thực phẩm có nguồn gốc từ ngũ cốc, thì ngày nay Gluten hiện diện trong vô số các sản phẩm khác nhau. Trong khi đó, khả năng hấp thụ Gluten của mỗi người rất khác nhau, có liên quan đến quá trình tiến hóa.”

Khoảng 10,000 năm trước đây, khi nông nghiệp chưa xuất hiện trên Trái Ðất, tổ tiên của loài người ăn trái cây, các loại hạt, các loại thảo mộc, các loại củ; sau đó là săn bắn và dùng những thực phẩm chế biến từ thịt động vật. Con người thiếu Enzym để có thể hoàn toàn phá vỡ Gluten. Ngoài ra các loại hạt, ngũ cốc ngày nay còn được biến đổi sinh học để tăng năng suất, kháng cự lại côn trùng…

Ðiều này vô tình giúp hàm lượng Gluten tự nhiên trong ngũ cốc cũng tăng lên nhiều hơn, so với các loại hạt mà tổ tiên loài người từng sử dụng.

Không giống như dị ứng thực phẩm, là phản ứng của hệ thống miễn dịch dẫn đến một triệu chứng nghiêm trọng, không dung nạp thực phẩm là phản ứng của hệ thống tiêu hóa. Một số thực phẩm có chứa Gluten, có khả năng kích thích hệ thống tiêu hóa, hoặc không thể hoàn toàn được tiêu hóa. Khi hệ thống tiêu hóa của bạn không làm việc bình thường, bạn sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu, mặc dù tình trạng này không đến nỗi quá bi đát.

Mức độ nghiêm trọng của căn bệnh Celiac phụ thuộc vào số lượng thức ăn một người tiêu thụ, cũng như sẽ có những ảnh hưởng khác nhau đối với từng cá nhân. Một câu hỏi được đặt ra: Làm sao để biết bạn có dung nạp Gluten hay không? Ðối với những người mắc bệnh Celiac, xét nghiệm máu và làm sinh thiết niêm mạc ruột, sẽ cho ra kết quả chẩn đoán chính xác. Tuy nhiên với hội chứng không dung nạp Gluten, thì không có xét nghiệm cụ thể nào. Chỉ có một cách duy nhất, đó là “thử mới biết.”

Nếu bạn cảm thấy bị bệnh sau khi tiêu thụ các loại thực phẩm có chứa Gluten, đó là dấu hiệu bạn có thể không dung nạp Gluten, nhưng bệnh Celiac phải được loại bỏ đầu tiên. Trước khi xét nghiệm có âm tính với bệnh Celiac hay không, bác sĩ khuyên bạn nên tránh tất cả các thực phẩm có chứa Gluten, trong vòng hai tuần. Bạn cần phải cẩn thận hơn khi ăn uống, thậm chí phải thận trọng chú ý đọc các nhãn hiệu dán trên thực phẩm.

Trong khi những người bình thường có thể ăn thực phẩm có chứa một lượng nhỏ Gluten, những người mắc bệnh Celiac phải tuyệt đối tránh tất cả các loại thực phẩm này. Cụ thể là bạn phải “say no” với lúa mạch, mạch nha, lúa mì, và tất cả những thực phẩm chế biến từ các loại bột nói trên.

Các loại thực phẩm chế biến, cũng là một mối đe dọa tiềm ẩn. Nếu là một người thích uống bia, bạn sẽ phải chuyển sang uống rượu vang.

Nếu là nữ giới, bạn phải cẩn thận với nguồn Gluten trong các loại mỹ phẩm, dược phẩm, thí dụ như một số loại son môi, kem đánh răng, các loại vitamin có sử dụng Gluten.

Không phải nhà sản xuất nào cũng ghi rõ trên nhãn hiệu rằng: Sản phẩm này có Gluten. Vì thế để bảo vệ bản thân, bạn nên sử dụng sản phẩm có ghi rõ “Gluten Free Product.”

Công bằng mà nói, hầu hết mọi người sẽ cảm thấy khỏe mạnh, thậm chí giảm được trọng lượng của cơ thể, khi tuân thủ một chế độ ăn uống không chứa Gluten. Bởi vì chúng ta đang dùng thực phẩm theo khoa học, có lợi cho sức khỏe. Nhiều loại thực phẩm chế biến, chứa nhiều gia vị phụ thuộc vào chất bảo quản. Áp dụng chế độ dinh dưỡng không có Gluten, mọi người thường dùng thức ăn tươi ngon, không qua chế biến công nghiệp.

Với những người mắc bệnh Celiac hoặc không dung nạp Gluten, ăn kiêng là điều bắt buộc. Nhưng nếu bạn không mắc bệnh, bạn vẫn có thể dùng các loại thực phẩm từ ngũ cốc. Bởi vì ngũ cốc là nguồn bổ sung vitamin B dồi dào, rất có lợi cho sức khỏe. Ngũ cốc còn chứa các loại chất xơ tự nhiên, có lợi cho hệ thống tiêu hóa.

Tóm lại vấn đề không phải là loại bỏ Gluten ra khỏi thực đơn hàng ngày, mà chính là hạn chế việc sử dụng các loại thực phẩm chế biến công nghiệp, có bổ sung Gluten như một chất phụ. Còn Gluten tự nhiên có trong các loại hạt, các loại ngũ cốc, sẽ không gây bất cứ ảnh hưởng nào nếu bạn không mắc các loại bệnh liên quan đến Gluten.

HV (12:17pm Thứ Tư ngày 26 tháng 4 năm 2017)

Tài liệu:

https://paleoleap.com/11...en-and-wheat-can-damage-…/

11 Ways Gluten And Wheat Can Damage Your Health

http://www.cnn.com/2013/.../health/gluten-5-things/

Gluten: 5 things you need to know

What is Gluten?
Mắt Buồn  
#7583 Posted : Saturday, May 20, 2017 6:43:50 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,474

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)
Saturday, 20/05/2017 - 12:39:13

Lý Nhã Kỳ bất ngờ để tóc ngắn trẻ trung
khi mở tiệc VIP tại Cannes


Hôm qua (19/5), Lý Nhã Kỳ không xuất hiện trên thảm đỏ của LHP Cannes vì bận rộn mở tiệc chiêu đãi các khách VIP trên bãi biển Majestic. Cựu Đại sứ Du lịch diện đầm ren màu cam nổi bật của NTK Lê Thanh Hoà để tôn đường cong.

UserPostedImage

UserPostedImage


Khác với hình ảnh quý phái, nàng kiều nữ bất ngờ thay đổi phong cách khi để tóc ngang vai trẻ trung. Vẻ thanh lịch của cô được nhiều ống kính quốc tế săn đón.

UserPostedImage


Lý Nhã Kỳ chia sẻ, buổi tiệc của cô do công ty có 15 năm kinh nghiệm tổ chức các event cho những thương hiệu danh tiếng như BMW, Mercedes Hermes đảm nhiệm.

UserPostedImage


Bữa tiệc lần này là dịp để cô gặp gỡ và trò chuyện với nhiều vị khách quý như: Sandrine Araldi - Trưởng phòng truyền thông của Công ty Giải pháp Truyền thông Prisma, Lia Riva - Giám đốc điều hành của Công ty dịch vụ du thuyền Monaco, Patrick Muller - Người sáng lập và Chủ tịch của Cinemeccanica….

UserPostedImage


Năm nay, ngoài vai trò bảo trợ cho quỹ Cinéfondation, một giải thưởng quan trọng tại LHP Cannes, Lý Nhã Kỳ còn tài trợ 1 triệu Euro để quảng bá cho du lịch TP Saigon và Điện ảnh Việt Nam.

Nguồn tin từ báo Ngôi Sao

Edited by user Saturday, May 20, 2017 6:44:41 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#7584 Posted : Sunday, May 21, 2017 7:51:59 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,334

Thanks: 738 times
Was thanked: 260 time(s) in 195 post(s)
Từ tường thành La Mã tới bức tường ông Trump


Roger Luckhurst
BBC Culture
21 tháng 5 2017

UserPostedImage


Trong Trò chơi Vương quyền, một bức tường băng đá khổng lồ được dựng lên
để ngăn chặn các Bóng Trắng tấn công thế giới văn minh


Một trong những địa điểm quan trọng trong Trò chơi Vương quyền (Game of Thrones) là bức tường ở biên giới phía bắc của Bảy Vương quốc.

Dài ba trăm dặm, cao bảy trăm bộ, được xây bằng những khối băng đá, đó là nơi Hội Gác đêm (Night Watch) dàn quân chống lại 'cỏ dại' phía bên kia và cả những lời đồn đại về Bóng Trắng (White Walkers) không chết.

Người xem đến lúc này đã biết được rằng những siêu xác sống đó là có thật, và bức tường thành đã bị xâm phạm, và "mùa đông đang tràn tới".

Trong loạt tiểu thuyết của George RR Martin, điều tạo cảm hứng lịch sử cho ông chính là Bức tường Hadrian ở miền bắc xứ Anh (England). Bức tường đánh dấu biên giới phía bắc của Đế chế La Mã, phân cách vùng đất đã bị chinh phục với những bộ tộc phương bắc chưa bị chế ngự.

Trên thực tế, bức tường thành này khiêm tốn hơn so với những gì được mô tả trong truyện. Trải dài 70 dặm (113km) và hiếm có chỗ nào cao quá 10 bộ (3m), nó được dựng lên trong thời gian khoảng sáu năm, bắt đầu từ năm 122.

Cứ cách mỗi dặm lại có một lâu đài được xây lên, Tường thành Hadrian ghi dấu ấn quyền lực đế quốc và nhằm "phân cách người La Mã với những tộc người man rợ," như nội dung được ghi chép trong một thư tịch cổ.

Từ lâu nay, đó thường là chức năng của các bức tường thành. Được tuyên bố là các cấu trúc phòng thủ và có chức năng như các rào chắn bất khả xâm nhập, nhưng trên thực tế chúng thường nhằm phục vụ cho các mục tiêu mang tính xã hội, tâm lý và biểu tượng nhiều hơn. Chúng giúp định hình nền văn hóa.

UserPostedImage


Bức tường thành Hadrian được dựng từ thời La Mã ở phía bắc xứ Anh,
nhằm ngăn sự xâm lấn của các bộ tộc phía bắc


Bức tường thành trong Trò chơi Vương quyền có thể là một rào chắn tuyệt vời, nhưng đây mới là điều đang thống trị trong cuộc tranh luận đương đại: Cam kết của ông Trump trong chiến dịch vận động tranh cử 2016, "xây dựng một bức tường và buộc Mexico phải trả phí tổn xây dựng".

Tuy có những người cho rằng các thiết kế được đưa ra cho bức tường biên giới của ông Trump đã được công bố, nhưng hiện vẫn chưa rõ dự án cơ sở hạ tầng khổng lồ này sẽ được lấy ngân khoản từ đâu và sẽ quản lý ra sao.

Tất nhiên, đã từng có tiền lệ trước khi có Bức tường của ông Trump.

Vạn lý Trường thành ở Trung Quốc được khởi công từ năm 481 trước Công nguyên, được dùng để đánh dấu sự phân chia giữa thế giới văn minh và các bộ tộc mông muội phía bên kia bức tường.

Dài trên 4.000 dặm, rải rác có trạm gác và thỉnh thoảng có chỗ chỉ to hơn công sự xây cao lên một chút, nó không mấy tác dụng trong vai trò làm rào chắn hoặc hệ thống phòng thủ, mà giữ vai trò là một biểu tượng định hình tính dân tộc của người Trung Quốc, từ đó đặt tiền đề cho hàng trăm năm loại trừ sắc tộc và văn hóa.

Đó là lý do khiến Đảng Cộng sản kể từ 1949 đã tiếp tục bổ sung vào các đoạn tường thành và bảo tồn các đoạn tường lịch sử: bởi nó định hình ra người dân của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa.

Người Hy Lạp cũng có những thứ tương tự. Họ gọi những thứ nằm bên ngoài bức tường bao quanh thành phố là mọi rợ. Người Hy Lạp còn có một nỗi sợ ghê gớm hơn khi họ rời khỏi những nơi quen thuộc. Vượt ra khỏi thế giới đã biết đến, Địa Trung Hải, là Anthropophagi, tức những kẻ trông như ác thú luôn thèm khát thịt người.

Nỗi khiếp sợ này còn đeo đuổi vào cả trong trí tưởng tượng của kiến trúc Gothic đương đại: bên ngoài những bước tường thành hay rào chắn là thấp thoáng đủ những thời khắc tận thế, từng đám xác sống khổng lồ hung hãn.

UserPostedImage


Phim mới của Doug Liman, Bức Tường, nói về hai người lính Mỹ phải ẩn sau bức tường
khi bị một tay súng bắn tỉa nhắm bắn tại Iraq


Trong phim The Walking Dead, toàn bộ nền văn minh bên ngoài những bức tường đều bị bác bỏ. Những bức tường thành luôn là cách che chở cho con người, đặt ranh giới phân chia giữa con người và những thứ phi nhân.

Chia rẽ và chinh phục

Thời Chiến tranh Lạnh, con người ta bị ám ảnh bởi việc Đông Đức xây dựng Bức tường Berlin, bắt đầu từ tháng Tám 1961. Bức tường được dựng lên nhằm chặn làn sóng di dân ồ ạt từ Đông Đức sang phía Tây, và tiếp tục được gia cố, xây dựng trong suốt ba thập niên. Hàng trăm người đã thiệt mạng khi cố tìm cách vượt qua công trình kéo dài 96 dặm chia cách Tây Berlin, và khu vực đường biên đã trở thành bối cảnh dựng phim lý tưởng cho các bộ phim tình báo gay cấn, từ The Spy Who Came in from the Cold (Điệp viên đến từ Giá lạnh) của John Le Carre (1965) cho tới Cây cầu Điệp viên (Bridge of Spies) của Steven Spielberg (2015).

Bức tường Berlin không chỉ là chuyện địa chính trị, mà còn là một biểu tượng thể hiện tâm trạng chán ghét và tự phân rẽ, như ban nhạc Pink Floyd's từng thể hiện trong album The Wall (Bức Tường) hồi 1979.

Tuy nhiên, những hỏa tiễn xuyên lục địa, những cuộc viễn liên toàn cầu được kết nối qua vệ tinh và sự di chuyển bằng đường hàng không ồ ạt, đã khiến cho Bức tường Berlin ngày càng trở nên lố bịch trong một thế giới 'không biên giới'. Nó trở thành một biểu tượng thê thảm minh họa cho sự áp bức và kiểm soát mà Đông Đức áp lên công dân nước mình.

Nhiều tổng thống Hoa Kỳ đã dùng bức tường này làm hậu cảnh khi đưa ra các tuyên bố về ý thức hệ tự do phương Tây, từ thời John F Kennedy trở đi.

Khi Tổng thống Ronald Reagan phát biểu tại Berlin hồi 1987, ông kêu gọi "hãy phá bỏ bức tường này" và lúc đó đã là thời khắc quan trọng trong việc chấm dứt Chiến tranh Lạnh.

Hai năm sau, vào 11/1989, đường biên giới được tuyên bố mở ra, và người dân Berlin bắt đầu phá bỏ bức tường vốn đã chia cắt thành phố trong suốt 28 năm.

UserPostedImage


Bức tường Berlin đã bị kéo đổ hồi năm 1989


Trong một thời gian, hồi thập niên 1990, chúng ta đã tin tưởng vào lời hùng biện rằng rồi sẽ có một thế giới toàn cầu hóa, nơi mà tiền tệ, hàng hóa và con người sẽ được tự do dịch chuyển.

Đây là điều mà nhà xã hội học Manuel Castells ca tụng là "space of flows" (tạm dịch "tự do dịch chuyển").

Thế nhưng bước sang thiên niên kỷ mới, đã lại xuất hiện những dự án xây dựng tường cách ngăn trên thế giới, một cách phản ứng trực tiếp trước tâm lý lo lắng trước tình trạng mở cửa đường biên.

Những lời hùng biện về chủ nghĩa quốc tế và việc được tự do di chuyển qua biên giới đã bị khoanh lại bằng việc liên tục có những rào chắn thực sự được xây lên.

Israel bắt đầu xây "rào chắn phân cách" vào năm 2000 - các cơ quan chính phủ đề xuất và xây dựng rào chắn (barrier), tuy họ tránh dùng chữ "bức tường" (wall).

Việc dựng rào chắn nhằm đối phó với làn sóng bạo lực của người Palestine ở Tây Ngạn, phong trào ném đá Intifada thứ hai, và nhằm chia tách người dân Palestine ra khỏi khu vực dành riêng cho Israel.

Ước tính kéo dài 440 dặm (708 km) sau khi hoàn tất, dự án này đã liên tục vấp phải thách thức trong vấn đề luật pháp quốc tế.

Bộ phim tài liệu Wall (Bức tường - 2004) của Simone Bitton kết thúc với cảnh hàng ngày, người ta trèo lên, vượt qua bức tường, gợi đến sự phản kháng.

UserPostedImage


Album Bức Tường (The Wall) của ban nhạc Pink Floyd khai thác ý tưởng thể hiện sự chán chường
và đứt đoạn cảm xúc qua hình ảnh mang tính biểu tượng là bức tường


Nghiệt ngã hơn, phim World War Z (Chiến tranh Thế giới lần Z - 2013) lúc bắt đầu, người xem như thoáng trông thấy cảnh rào chắn của Israel với các chốt kiểm soát quân sự, được phản ánh qua cảnh người ta gấp gáp đối phó với một vụ bùng phát virus xác sống. Nhưng bức tường đó đã bị đám xác sống vượt qua - cũng giống như những gì đã xảy ra trong Game of Thrones.

Bức vẽ trên tường bê tông

Tất nhiên, giống như việc có tác dụng làm rào chắn, các bức tường cũng được dùng làm tấm toan vẽ. Những hình ảnh graffiti trên các bức tường ở Berlin và ở khu Tây Ngạn đã trở nên nổi tiếng, như lời phản kháng trước sự bị phân chia.

Một trong những nghệ sỹ nổi tiếng nhất trong thời đại chúng ta, Banksy, đã tạo dựng nên sự nghiệp từ việc vẽ những tác phẩm hội họa đậm màu sắc bất phục lên những bức tường.

Vài năm trước khi ông Trump lên làm tổng thống Hoa Kỳ, cây bút chuyên viết các tác phẩm khoa học giả tưởng là Tom Disch đã hình dung ra một bức tường khổng lồ được xây dọc biên giới Mỹ-Canada và trở thành bảo tàng nghệ thuật ngoài trời khổng lồ.

Hồi năm 2004, Ấn Độ cuối cùng đã hoàn thành hàng rào điện kéo dài 340 dặm dọc theo Đường Kiểm soát ở khu vực có tranh chấp, nhằm phân chia lãnh thổ giữa Ấn Độ và Pakistan.

Cuộc khủng hoảng người tỵ nạn kể từ sau khi Libya và Syria rơi vào nội chiến đã dẫn tới việc xây dựng những hàng rào để bảo vệ biên giới châu Âu, từ hàng rào Tây Ban Nha ở quanh cảng Melilla tại Morocco cho tới những hàng rào đường biên khác nhau mà chính phủ Hungaria đã dựng lên trong thời gian 2015 và 2016.

Sự phản ứng của nhưng người theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan đối với 'Âu châu không biên giới' đã để dấu ấn lên những cuộc bầu cử gần đây trên châu lục này. Bất chấp việc đã có những bức tường được dựng lên, hàng triệu người tỵ nạn vẫn vượt qua được thông qua hành trình đầy gian nan, nguy hiểm.

UserPostedImage


Các nhân viên phòng chống ma túy của Hoa Kỳ nai nit như thể vào vùng chiến sự
khi vượt biên giới vào vùng Ciudad Juarez của Meico


Hãy nhìn lại lịch sử Bức tường Trump: đây là bức tường giữa Mỹ và Mexico, lúc ban đầu được dựng lên theo một thỏa thuận ký hồi 1848, và chỉ là những đống đá chồng lên nhau và một số ít các ngọn tháp chồng lên từ đá cẩm thạch. Hàng rào thực sự đầu tiên được dựng lên là hồi 1945, nhằm kiểm soát lượng lớn người qua lại biên giới giữa Tijuana và Ciudad Juarez.

Việc xây dựng đường biên giới trên thực địa được mở rộng, triển khai trên quy mô lớn sau khi Hoa Kỳ thành lập Bộ Nội an và đưa ra 'Sáng kiến Biên giới An toàn' hồi 2005. Kể từ đó, hơn 650 dặm hàng rào đã được dựng lên dưới thời các tổng thống cả của phe Cộng hòa lẫn phe Dân chủ.

Những điều trên cho thấy quyền lực bí hiểm của những Bóng Trắng đến từ bên ngoài bức tường thành, vốn đem lại bệnh dịch hạch và gieo rắc chết chóc cho Bảy Vương quốc trong Trò chơi Vương quyền, khó có thể được coi là tương xứng với cơn điên cuồng xây tường của con người đương thời.

Tất nhiên, những bước tường chỉ là những rào cản thực tế vô dụng, ngày càng trở nên lỗi thời trước các công nghệ mới như máy bay không người lái. Thế nhưng chúng rõ ràng là có những giá trị về mặt tinh thần, cho thấy sự phân ranh giới về một giấc mơ trong sáng, mơ giữ cho chúng ta tránh được khỏi những mối đe dọa về bản ngã.

Edited by user Sunday, May 21, 2017 7:59:11 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#7585 Posted : Monday, May 22, 2017 12:26:56 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,239
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 372 time(s) in 271 post(s)

UserPostedImage

Tháng Năm, nghe Phượng hoàng gãy cánh


Le-Huu-Ha


Có một tượng đài Phượng hoàng gãy cánh tại Sài Gòn, đặc biệt trong lòng người yêu nhạc trẻ miền Nam. Tượng đài nằm im lặng trong trái tim mỗi người, nhưng luôn ngân vang với những câu hát trở thành lịch sử âm nhạc hiện đại của Việt Nam – vốn từng mở màn cho một giai đoạn cách tân âm nhạc độc nhất vô nhị.

Thật khó biết là nhạc sĩ Lê Hựu Hà qua đời vào lúc nào. Theo báo cáo pháp y, người ta chỉ tìm thấy ông vào ngày 11 tháng 5, 2003, nhưng dự đoán thời gian qua đời có thể từ 5 ngày trước. Lê Hựu Hà là một người cô đơn. Và những ngày cuối đời của ông lại càng cô đơn hơn khi đi về chỉ một mình, đóng cửa lặng lẽ đọc sách, nghe nhạc, mở ti vi cho có tiếng người chung quanh mình. Chính vì ti vi vẫn mở suốt nhiều ngày liền, nên chung quanh hàng xóm không ai ngờ rằng ông đã qua đời. Chỉ đến khi vài người bạn đến tìm, gọi chuông không được thì sau đó mọi người mới phát hiện rằng ông đã đi rất xa rồi.

Những ngày bạn bè đến thăm nhạc sĩ Lê Hựu Hà lần cuối, Lúc ấy, trời lất phất mưa, mây trĩu xám. Đám tang vừa phải và khiêm tốn, không khác gì tính cách của ông lúc sinh thời. Nhạc sĩ Minh Châu tay cắp giỏ, ánh mắt bàng hoàng “lẽ nào vậy sao?”. Minh Châu vốn là một người yêu say đắm dòng nhạc Phượng Hoàng với những bài hát mà nhạc sĩ Lê Hựu Hà khai sinh. Anh ghé qua thắp nén nhang với chiếc áo sơ-mi bó, quần ống hơi loe, không khác gì thập niên 60, thì thầm “chừng nào chúng ta lại có một Lê Hựu Hà hay Nguyễn Trung Cang?”.

Câu hỏi đó thật khó trả lời. Phượng Hoàng sinh ra từ lửa và hóa kiếp trong lửa, tuần hoàn vô lượng. Nhưng để nhận biết là điều bất khả. Thật khó hình dung nền nhạc trẻ Việt Nam thập niên 60-70 nếu không Lê Hựu Hà, Nguyễn Trung Cang, Elvis Phương… thì hôm nay sẽ là gì? Ban nhạc Phượng Hoàng của Lê Hựu Hà thành lập năm 1963, với chủ trương dứt khoát của Lê Hựu Hà là “người Việt phải chơi nhạc Việt”, nhằm tạo một khuynh hướng khác biệt với hàng loạt các nhóm nhạc trẻ lúc đó, phần lớn đang cover lại các bài hát ngoại quốc, và lấy tên tiếng nước ngoài như The Enterprise, CBC, The Dreammers, Les Vampires… nhạc trẻ thuần Việt được coi như khai sinh từ đó. Nếu lịch sử âm nhạc Anh Quốc có cột mốc vĩ đại từ cuộc nói chuyện vô tình trên tàu điện giữa Paul McCartney và John Lennon, thì ở Việt Nam cũng có chương lịch sử âm nhạc kỳ thú từ sự kết nối giữa Lê Hựu Hà và Nguyễn Trung Cang.

Là một ban nhạc rất trẻ, nhưng các sáng tác của Lê Hựu Hà và Nguyễn Trung Cang làm không ít người sửng sốt về tính triết lý sâu đậm trong ca từ. Nếu Nguyễn Trung Cang vung vẩy tung tóe màu sắc hiện sinh với Mặt Trời Đen, Sống Cho Qua Hôm Nay… thì Lê Hựu Hà dàn trãi từ khuynh hướng yêu tha nhân vô kiện của Kant cho đến tâm trạng hippy phản chiến, kêu gọi yêu thương. Trong các phẩm của Lê Hựu Hà, là niềm yêu tha nhân dù khổ đau vẫn phải gìn giữ như một định mệnh “Hãy cứ yêu thương người – dù người không yêu ta”. Từ cảm giác đó, Lê Hựu Hà bước theo lộ trình nhận thức thế giới không khác gì John Lennon từ việc viết về tình yêu cho đến hát về người nghèo khó, về một cuộc sống đầy súng đạn và hận thù. Hãy Nhìn Xuống Chân hay Lời Người Điên… là một dòng phát triển rất đặc biệt của nhạc sĩ Lê Hựu Hà bên cạnh những bài tình ca nhạc trẻ độc đáo của ông. Chỉ tiếc là sau 1975, chế độ kiểm duyệt của Nhà nước Cộng sản đã bóp chết không ít niểm cảm hứng và sự phát triển của nhiều văn nghệ sĩ, trong đó có nhạc sĩ Lê Hựu Hà.

Nhạc sĩ Phạm Duy, lúc sinh thời không phải là người dễ tính, cũng đã phải thốt lên rằng âm nhạc của Phượng Hoàng đầy chất tâm hoặc (psychedelic culture) và phản ánh một tâm thức của thế hệ trẻ không lối thoát trong một xã hội chiến tranh, bất an không hồi kết. Sau tháng 4/1975, khi bị buộc phải đi học tập cải tạo tư duy với các cán bộ cách mạng, nhạc sĩ Lê Hựu Hà cũng phải viết tự kiểm, nhận định rằng âm nhạc của ông là thứ suy đồi và tiểu tư sản thối nát. Nhưng Lịch sử âm nhạc Việt Nam đã may mắn biết mấy khi có được dòng nhạc “thối nát” đó làm nền tảng cho mọi phát triển hiện đại sau này. Lê Hựu Hà cũng như nhiều nhạc sĩ miền Nam tự do khác, cũng được khuyến cáo viết những tác phẩm cho nền “văn hóa mới” – một nền văn hóa mà không ít người vẫn tự hỏi nó sinh ra từ đâu, để làm gì?

Có một điều không may cho nhạc sĩ Lê Hựu Hà là sau 1975, có một trung tâm sản xuất băng nhạc chống Cộng lấy tên Phượng Hoàng, cho ra chương trình và gửi vào trong nước. Trong thời buổi còn chưa đủ sức phân biệt được trắng đen, công an đã coi nhạc sĩ Lê Hựu Hà như là một trong những thành phần sản xuất chương trình đó. Đã vậy, có lúc ông còn bị Sở VHTT Cộng sản những ngày đầu kiểm soát miền Nam nhầm lẫn tên ban nhạc của Lê Hựu Hà và hệ thống tình báo Phượng Hoàng của VNCH. Hai điều đó hoàn toàn không liên quan. Ủy ban tình báo Phượng Hoàng, vốn là tên gọi khác của Intelligence and Operations Coordinating Centre, do giám đốc CIA thời đó là William Colby dựng nên, hoạt động từ 1967 và chấm dứt vào 1973. Vốn đã bất đắc chí vì thời cuộc, việc bị truy vấn bởi công an mật vụ liên tục trong thời gian đó đã khiến nhạc sĩ Lê Hựu Hà trở nên trầm uất, và luôn lo sợ. Thậm chí, khi đi đường, nghe tiếng còi của cảnh sát giao thông cũng làm ông kinh hoảng, dừng xe, dù đó không phải là chuyện của ông. Đã vậy, sau năm 1968, bị gọi nhập ngũ, nhạc sĩ Lê Hựu Hà đến học tại trường Bộ Binh Thủ Đức, rồi làm việc ở Cục Quân Nhu, và dù không cầm súng bắn phát nào, nhưng do mang lý lịch là “ngụy quân” nên sự nghiệp của ông không bao giờ có thể nối tiếp trọn vẹn được nữa.

Những khó khăn từ vật chất cho đến đời sống tinh thần vẫn đeo đuổi đến tận ngày nhạc sĩ Lê Hựu Hà qua đời, dù tài năng của ông vẫn chinh phục mọi giới. Những tác phẩm mới sáng tác sau 1975 như Vào Hạ, Ngỡ Đâu Tình Đã Quên Mình, Vị Ngọt Đôi Môi… luôn gây nên những cơn sốt trong thính giả. Nhưng cũng ít ai biết rằng các bài hát như Hãy Yêu Như Chưa Yêu Lần Nào là bài hát viết cho phim Vết Chân Hoang (chuyển thể từ tiểu thuyết Tuổi Choai Choai của Trường Kỳ), được sửa lời và chút ít giai điệu. Bài Lời Trái Tim Muốn Nói cũng là một ca khúc viết lại một văn bản cũ, trong đó ông lặng lẽ để vào chút tâm tư của mình,qua những câu chữ như “những tháng năm không có ngày vui”.

Năm 1999, khi đang là thành viên trong ban nhạc Phiêu Bồng của nhạc sĩ, tôi cầm lấy những bài hát của ông và đi đến nhiều hãng băng đĩa, đề nghị làm album tác giả, nhưng mọi nơi đều lắc đầu, nói khéo. Chân thật nhất là một biên tập viên của Xí nghiệp băng đĩa nhạc Sài Gòn Audio, Hãng phim Bông Sen, đã nói thẳng thừng “Lê Hựu Hà là một người nhân thân có vấn đề”. Sau này, khi nhạc sĩ Lê Hựu Hà căn vặn hỏi mãi, tôi đành phải kể lại. Ông mỉm cười nhã nhặn và buồn. Sau đó, ngay khi tập bài cho các buổi diễn, tôi đề nghị chơi lại những bài hát nhẹ nhàng, không bị soi mói về quan điểm chính trị như Tôi Muốn, Yêu Em… ông chỉ lắc đầu, cười nhẹ. Khó biết được đằng sau cặp kính của người nhạc sĩ hết sức uyên bác đó là những suy nghĩ gì về cuộc sống khốn khó này. Về sau, nhạc sĩ Bảo Thu “luồn lách” bằng cách nào đó, cũng in ra được một băng cassette pha trộn các tác phẩm của Lê Hựu Hà cùng các bài hát dịch lời Việt của ông, nhưng cũng không dám quảng cáo hay tổ chức ra mắt công khai như các ca sĩ, nhạc sĩ bây giờ.

Giờ đây khi tìm kiếm trên internet, thấy những tấm ảnh sau 1975 của ông, lòng tôi chợt chùng lại. Để mừng một ngày sinh nhật của nhạc sĩ Lê Hựu Hà, tôi “dỗ” ông cho chụp vài tấm ảnh, tự mình design bìa CD cho ông, gom những bài hát làm thành một đĩa master rồi đi tìm Tuấn – biệt danh là Tuấn Chó (do có logo thương hiệu bầy chó đốm), một trong những ông trùm sản xuất CD lậu thời đó ở Sài Gòn, nhờ chép ra phát hành giùm. Thật buồn cười và mỉa mai, khi người nhạc sĩ cầm lấy những bài hát của mình được lén lút phát hành bất hợp pháp ngay trong đất nước của mình, và cười như một hạnh phúc. Tôi vẫn còn nhớ.

Có lần, trong một buổi tập ở nhà, nhạc sĩ Lê Hựu Hà cao hứng đàn và hát cho tôi nghe vài bản nhạc chưa ra mắt công chúng của ông. Những bài hát mang đầy niềm cảm hứng mãnh liệt của một thời Phượng Hoàng trai trẻ nhưng đầy sự buồn chán muốn rời xa cõi nhân thế quá trớ trêu. Hát xong,ông quay qua nhìn tôi, cười trầm “Đừng hỏi, anh biết tỏng em muốn hỏi gì. Anh không muốn đưa những bài hát này ra nữa đâu. Không còn để làm gì”. Im lặng. Tôi vẫn tự hỏi là có bao nhiêu con người tài năng trên đất nước này đã chối từ đại lộ và nói với bạn bè, con cháu mình khi quay về ngõ nhỏ, rằng “không còn để làm gì”.

Cuộc sống của nhạc sĩ Lê Hựu Hà sau năm 1975 hết sức khó khăn, đã vậy ông còn mang nhiều mặc cảm khi người vợ của mình, ca sĩ Nhã Phương, phải đi hát, đi làm tất bật để trang trãi cho cả gia đình. Ông chọn quay lại sân khấu một phần vì yêu âm nhạc, một phần khác vì đó là cách kiếm sống duy nhất của ông. Lê Hựu Hà đã thử làm nhiều thứ như hùn mở quán cà phê, cho thuê băng video… nhưng rồi không có gì tồn tại lâu. Tài sản lớn nhất, và có lẽ vĩ đại nhất đất nước, là bộ sưu tập đĩa nhựa âm nhạc của ông. Tất cả những đĩa quý nhất của thế giới, những ấn bản hạn chế của Rolling Stones, Beatles… ông đều có đủ và luôn làm bạn bè kinh ngạc ngưỡng mộ. Thế nhưng một ngày mùa hè cách mạng, các nhân viên Sở Văn hóa Thông tin đã ập đến lục soát và tịch thu, theo “tố giác của quần chúng nhân dân”. Nhìn từng chiếc xe ba gác chồng chất các bản đĩa mà ông nâng niu, chở ra đi, là một trong những điều suy sụp lớn của đời ông. Nhạc sĩ Bảo Chấn kể rằng đời ông chưa bao giờ hoảng sợ bằng nhìn thấy hình ảnh nhạc sĩ Lê Hựu Hà ngồi gọi rượu đế ra uống một mình, trầm ngâm và khóc. Đó là lần uống rượu duy nhất trong đời của người nhạc sĩ chơi rock, Phật tử và không biết thuốc lá, rượu bia.

Trong một lần đi diễn ở Đông Âu và Nga, sau khi hệ thống Cộng sản ở đây sụp đổ. Lê Hựu Hà mang về những viên đá, lấy ra từ những mảnh vỡ của bức tường ô nhục Berlin, để tặng cho bạn bè. Đêm đó, ngồi hát ở một quán bar nhỏ Old Friends với Phước, tay cao bồi già yêu nhạc rock, nhà thơ hippy Đỗ Trung Quân, Lê Hựu Hà đưa cho mọi người, ông cười, thì thầm với tôi “đây là tự do”. Sau cặp mắt kính cận ấy, là ánh mắt thông minh, ẩn chứa biết bao nỗi niềm và dường như không còn niềm vui nữa, dù miệng vẫn cười.

Lê Hựu Hà đến Nga, ứa nước mắt khi nhìn thấy tự do trở lại trên đất nước tuyết trắng, nghĩ đến phận mình. Ông ra phố Arbat ở Moscow, nơi lừng danh của giới nghệ sĩ. Khi đang đi dạo thì Lê Hựu Hà nhìn thấy một người ngồi bệt dưới đất, đánh đàn và hát tiếng Anh ở phố, dưới chân có hộp đàn mở ra cho khách qua lại bỏ tiền vào. Nhìn thấy cây đàn đẹp và quý, ông dè dặt hỏi xem đàn có bán không. Người nghệ sĩ Nga lạnh lùng nhìn và nói “Anh không mua nổi đâu, vì trên đàn đã có dấu tay của tôi”. Sau này ông được giới thiệu cho biết đó là một nghệ sĩ rất nổi tiếng ở Nga về tài năng cũng như độ kiêu hãnh. Ghé vào một cửa hàng gần đó, nhạc sĩ Lê Hựu Hà đổi một ít tiền lẻ và đến ngồi kế bên. Những bài hát tiếng Anh thời thập niên 60 – 70 mà người nghệ sĩ Nga ấy hát, đã là thứ thuộc nằm lòng của Lê Hựu Hà nên ông vừa nghe, vừa hát bè theo. Cứ mỗi bài hát kết thúc, ông lại bỏ vào hộp đàn một chút tiền lẻ. Người nghệ sĩ Nga từ thái độ lạ lùng, tò mò, dần dần chuyển sang cảm mến. Cho đến khi hết tiền bỏ vào, Lê Hựu Hà đứng lên chào và đi. Người nghệ sĩ Nga bất chợt gọi lại “Anh là ai?”. Lê Hựu Hà cười “Tôi là một người thích nhạc”. “Nếu anh quá thích cây đàn, tôi có thể bán cho anh, vì anh rất thú vị”, người nghệ sĩ Nga nói. “Cám ơn, tôi đã có thứ tôi muốn rồi”, Lê Hựu Hà nói, “hát với anh, tôi đã có lại tất cả những kỷ niệm đẹp nhất mà tôi đã mất”.

Trong đánh giá của giới phê bình âm nhạc, vẫn hay có hiện tượng bất toàn về overrated và underrated. Tức có những nhạc sĩ mà công lao hay khả năng chỉ vừa phải thôi, nhưng vì lý do gì đó luôn được tung hô. Ngược lại, có những người vô cùng quan trọng với lịch sử âm nhạc nhưng lại bị coi nhẹ hay lãng quên. Nhạc Nguyễn Trung Cang hay sĩ Lê Hựu Hà là một trong những trường hợp underrated của Việt Nam, khi giá trị tiền phong của họ xuất hiện ở mọi nẻo của âm nhạc hiện đại, nhưng lại bị phủ lấp bởi truyền thông, quan điểm chính trị hay sự cố tình chôn lấp quá khứ văn hóa vàng son của một miền Nam VNCH.

Tháng Năm, nghe vua nhạc Blues B.B.King qua đời. Tháng Năm nhớ Chuck Brown, tay guitar có biệt danh là “Godfather of Go-Go”. Tháng Năm rồi cũng góp vào ký ức nhân loại một tượng đài Phượng hoàng Việt Nam gãy cánh, với đường bay chưa trọn. Tượng đài của Lê Hựu Hà, một người tài hoa, khiêm tốn và nhã nhặn, chưa bao giờ dám mong ai dựng tượng mình, nhưng lại đứng trên quê hương mình, trong trái tim của những người yêu âm nhạc, của một nền văn hóa vàng son của miền Nam mãi lấp lánh trong ký ức con người.

———————————

(Kỷ niệm 12 năm, ngày mất của nhạc sĩ Lê Hựu Hà)
Mắt Buồn  
#7586 Posted : Monday, May 22, 2017 12:53:36 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,474

Thanks: 632 times
Was thanked: 450 time(s) in 292 post(s)

Ngắm núi lửa Asama ở Nhật


Trần Nguyên Thắng
/ATNT Tours & Travel
May 19, 2017

UserPostedImage


Núi Asama vào Thu. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Asama là tên một ngọn núi lửa nổi tiếng nằm trong tỉnh Gunma của Nhật. Núi nổi tiếng không phải vì dáng núi đẹp mà chỉ vì “lòng núi” còn nhiều uất hận với thế gian nên núi liên tục giận dữ chấn động và thở những cơn khói giận lên cao vút trời xanh bất cứ lúc nào mà không ai tiên đoán trước được.

Mỗi lần núi nổi giận là mỗi lần dân tình run sợ. Tuy nhiên sau các cơn giận dữ, thần núi lại làm lành với đời sống nhân gian và thiên nhiên. Asama-yama (“yama” có nghĩa là núi) đã để lại cho người dân Nhật ngoài tro bụi phì nhiêu cho nông nghiệp, núi còn để lại một thắng cảnh nổi tiếng “Onioshidashi Park,” một công viên lạ lùng trong tỉnh Gunma ngay sát cạnh với thành phố cao nguyên Karuizawa của Nhật.

Ngày thuở còn ngồi trong ghế nhà trường trung học, tôi vẫn tưởng rằng núi là một biểu tượng cho sự bền vững, không điều gì có thể lay chuyển đổi dời núi được, vì thế có người mới dùng hình ảnh núi để ví von về sự vững bền của tình cảm yêu thương. Từ khi có cơ duyên gặp gỡ ngọn núi Asama, trong lòng tôi chợt nhớ về bài thơ “Tự Tình” của nhà thơ Ðỗ Quý Toàn: “Hãy yêu chàng như núi/ Núi nào có biết gì/ Núi nằm đó yên ngủ/ Ðã hàng muôn năm qua.”

UserPostedImage


Cây tùng sống trên tảng đá núi lửa Asama. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Nhưng núi có thật yên ngủ hay không! Sống ở Nhật một thời gian vừa đủ dài để tôi tìm được câu trả lời, không có ngọn núi nào yên ngủ hàng muôn năm qua cả.
Năm 1783, không biết đất trời đã trêu chọc gì đến Asama mà núi đã nổi một trận thịnh nộ dữ dội tàn phá hết cả một vùng rộng lớn, chôn vùi cả một ngôi làng dưới chân núi, cướp đi sinh mạng gần 1,500 người dân làng.

Dòng dung nham chảy ộc ra từ miệng núi và lan rộng chảy dài đến cả 6 km. Không những thế, núi còn phun bắn ra ngoài những tảng đá núi lửa lăn theo dòng chảy dung nham chiếm đến một khoảng rộng gần 7 km vuông ngay dưới chân núi.

Hơn 200 năm trôi qua, dòng chảy dung nham và các tảng đá núi lửa nguội lạnh dần và tạo ra một vùng không gian nham thạch đen xám ngay phía dưới chân Asama. Có lẽ sự tàn phá của núi Asama quá lớn, người Nhật đặt tên cho vùng này là “Quỷ Áp Suất,” tên Nhật là “Onioshidashi.” Oni có nghĩa là quỷ, oshi có nghĩa là áp đẩy/phun, dashi có nghĩa là xuất ra. Ba chữ “Quỷ Áp Suất/Onioshidashi” có nghĩa là quỷ được phun đẩy ra ngoài…

UserPostedImage


Chùa Quan Âm trên đỉnh Onioshidashi Park. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Tôi không hiểu người ta muốn ám chỉ thần núi Asama là “quỷ” hay cơn thịnh nộ của thần núi là “quỷ dữ” khi thần núi đã phóng ra nguồn lửa dung nham tàn phá dân lành, giết chết quá nhiều sinh linh trong một khoảnh khắc quá nhanh.

Người Nhật vốn là con cháu Thái Dương Thần Nữ, họ tin vào thần và cho rằng thần hiện diện khắp mọi nơi. Vì thế, Asama-yama cũng là một vị thần núi như bao nhiêu vị thần núi khác.

Phải chăng ranh giới giữa thần và quỷ chỉ là cơn thịnh nộ! Tôi nhớ đến một câu nói trong triết lý Phật Giáo “bỏ gươm xuống là thành Phật.” Tiếc rằng thần núi Asama đã chẳng buông gươm vào năm 1783! Dân làng đã tạo ra một hình ảnh quỷ dữ vối các hàm răng nanh luôn dọa nạt con người. Hình ảnh này bây giờ trở thành một biểu tượng cho công viên Onioshidashi.

Thời gian trôi qua, các tảng đá núi lửa và các dòng dung nham đã kết cấu lại tạo ra nhiều tảng đá hình thù khác lạ, chồng chất lên nhau nằm trên một diện tích khá lớn như đã kể trên. Năm 1958, dân làng cho xây một ngôi chùa Quan Âm trên giữa đỉnh cao nhất của Onioshidashi để cầu siêu cho những người đã bị quỷ dữ nuốt chửng. Ðồng thời, người ta làm thêm các lối đi vòng quanh khu vườn đá này, biến Onioshidashi thành địa danh “công viên Onioshidashi” để thu hút du khách. Buổi chiều đứng trên đỉnh đồi Quan Âm, nghe tiếng chuông chiều Onioshidashi vang vọng tạo cho tâm tư du khách một niềm tĩnh lặng thật kỳ lạ.

UserPostedImage


Dãy núi Asama & Kurofu có hình dáng Phật đang nằm ngủ. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Ðến Onioshidashi, bạn nên đi theo bản đồ chỉ dẫn để có thể thưởng ngoạn hết cảnh đẹp nơi đây. Những tảng nham thạch (đá núi lửa) to lớn với những hình thù không giống nhau nằm ngổn ngang không thứ tự. Sau lưng chúng là ngọn Asama sừng sững với nét mặt ngạo nghễ như thách thức người thưởng ngoạn.

Tuy nhiên, dù thần Asama có phóng ra những con quỷ hung tợn, dùng dung nham nóng chảy đỏ rực tàn phá tất cả sinh linh dưới chân đồi núi, nhưng thần cũng đã không giết chết được hết đời sống các rừng cây. Ðời sống của các cây tùng bách, các cây hoa, các đám rêu xanh tươi vẫn len lỏi qua các đường kẽ nứt của đá vươn cao ra, khoe màu sắc mỗi khi trời đất đổi mùa. Không gian mùa Thu-Xuân của Asama-yama làm tôi nhớ thêm những vần thơ cũng của nhà thơ họ Ðỗ: “Khi núi thức mùa Xuân/ Hãy yêu chàng như cỏ/ Cỏ ngây ngất mọc đầy/ Tràn bao quanh trái đất.”

Không gian của Asama-yama không có nước, thế mà cây cỏ và hoa vẫn cố vươn mình lên để sống. Ðiều làm tôi ngạc nhiên và thích thú nhất là đứng quan sát sự sống của các cây tùng bách mọc ra từ các khẽ nứt của các tảng nham thạch. Có nhiều cây tùng bách không to cao lắm, nhưng tuổi cây quả không ít chút nào! Tôi đoán có những cây tùng đã già đến cả hơn trăm tuổi. Cây mọc ra và sống trong kẽ đá, rễ không nước mà chỉ sống nhờ sương gió và tuyết của mùa Ðông vì thế sự phát triển của cây rất chậm.

UserPostedImage


“Mặt quỷ dữ” tượng trưng cho công viên đá Onioshidashi. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Hình ảnh cây tùng bách đứng trơ trọi trên đỉnh đá cao Onioshidashi khiến tôi liên tưởng đến ngay cây Lonely Cypress của Pebble Beach vùng Monterey, California (Hoa Kỳ). Cây Cypress đơn độc này đã đứng ngắm đất trời trên vùng biển Pacific cũng khoảng 200 năm nay.

Tuy hình ảnh Lone Cypress Tree của Pebble Beach đẹp và đơn độc thật đấy, nhưng nỗi cô đơn của nó hình như vẫn không thể nào so sánh được với cây tùng bách ở Onioshidashi. Lone Cypress vẫn còn có biển vỗ về, có núi cao đứng ngắm cuộc đời, có khí hậu tuyệt vời của nắng California sưởi ấm nó mùa Ðông.

Ở Onioshidashi thì không như thế, tuyết lạnh của mùa Ðông, khô cằn của mùa Hạ, lá rụng của mùa Thu. Tiết trời bốn mùa tuy cũng làm thay đổi không gian của đá lẫn cỏ cây, nhưng tất cả chỉ làm tăng thêm nỗi đơn độc của tùng bách giữa trời xanh và bốn bề đồi núi. Vậy mà tôi lại nhận thấy rõ ràng sắc màu tùng bách của Onioshidashi xanh tươi và dịu dàng hơn hẳn Lone Cypress Tree của Monterey.

Bên cạnh những cây tùng bách, tôi còn nhìn thấy những mảng rêu xanh tươi bám trên một vài tảng đá núi lửa, dường như chúng mới có sự sống thời gian chưa được bao lâu. Mùa Thu về, các rừng cây đổi màu vàng đỏ làm vàng ửng cả không gian Asama-yama.

UserPostedImage


Bản đồ công viên Onioshidashi tại Karuizawa, Nhật Bản. (Hình: ATNT Tours & Travel)


Nhìn đời sống “rong rêu tùng bách” ở trong những kẽ nứt của tảng đá dung nham đen xám khô cằn, tôi chợt nhận thấy ngay cả cây cỏ cũng phải phấn đấu với sự khắc nghiệt của thiên nhiên giữ lại sự sống. Sự chết thật là dễ dàng, sự sống mới thực là khó!

Ðể bảo tồn sự sống, các loài sinh vật, thực vật phải trải qua muôn vàn khó khăn mới có thể vươn lên tồn tại được. Ðể sống còn, con người nhiều khi phải thi vị hóa với thiên nhiên bốn mùa để quên đi những nhọc nhằn trong đời sống, quên đi những ưu phiền thất bại giữa tâm tư: “Lấy mùa Ðông làm xương/ Mùa Xuân làm da thịt/ Mùa Thu làm mắt xanh tóc biếc/ Mùa Hạ làm máu chảy ấm tim” (“Tự Tình,” Ðỗ Quý Toàn).

Nói nhiều về quỷ dữ Onioshidashi mà không nói đôi chút về thần núi Asama thì cũng không phải lẽ. Núi Asama không cao lắm nếu đem so với ngọn Phú Sĩ Sơn (cao 3,776 m). Asama chỉ cao 2,568 m và nằm bên cạnh ngọn núi láng giềng Kurofu cao 2,405 m. Hai ngọn núi này nằm kề nhau nhưng vô tình lại tạo ra một hình dáng giống như Ðức Phật đang nằm ngủ, nên người ta còn cho chúng thêm cái tên Sleeping Budda.

Ngoài ra, Asama-yama được xếp vào hạng núi lửa “hoạt động” nhiều nhất, có nghĩa thần núi Asama dư thừa năng lượng tro bụi, dung nham trong lòng nên thần dễ nổi giận với thiên nhiên và con người. Thêm một điều nữa, có lẽ vì đặc tính “tàn phá dữ dằn” của núi, tên của thần núi cũng được dùng đặt cho một chiến hạm hoàng gia Nhật là Asama Ship. Asama-yama cũng có tên trong danh sách 100 ngọn núi nổi tiếng của Nhật.

Ngày nay ngọn núi Asamayama và công viên đá núi lửa Onioshidashi hợp nhất lại thành một địa danh cao nguyên nổi tiếng dành cho du khách thưởng ngoạn. Không gian ở đây cho tôi cảm nhận được sự hiệp nhất của thần, Phật, quỷ, người và rêu xanh giữa lòng trái đất…
hongvulannhi  
#7587 Posted : Monday, May 22, 2017 2:14:57 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,657

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4388 time(s) in 2732 post(s)

Tổng thống Trump phải đối mặt với một người
có thẩm quyền cao hơn: Đức Phanxicô


Thứ Bảy, 20-05-2017 | 21:46:53

Khi Tổng thống Trump thực hiện chuyến viếng thăm Vatican vào tuần tới, ông sẽ gặp gỡ một vị Giáo Hoàng, một người đã không ngại ngùng đưa ra những lời chỉ trích ông.

UserPostedImage


Về mặt lịch sử, mối quan hệ giữa các tổng thống Hoa Kỳ và các vị Giáo Hoàng là một vấn đề phức tạp. Nhưng hiếm khi có một cuộc gặp gỡ đầu tiên đầy khó xử như cuộc gặp gỡ sắp tới giữa Tổng thống Donald Trump và Đức Phanxicô.

Khi Tổng thống Trump ngồi xuống cùng với nhà lãnh đạo tinh thần của 50 triệu người Công giáo Hoa Kỳ vào thứ Tư tới, ông ấy sẽ phải mặt đối mặt với một người có lẽ là người duy nhất có tiếng nói với tầm ảnh hưởng toàn cầu lớn hơn mình.

Sẽ không có nhiều điểm chung giữa hai nhà lãnh đạo – Tổng thống Trump đã xảy ra cuộc đấu khẩu với ĐTC Phanxicô về những dự định đề xuất của ông, và ĐTC Phanxicô đã phê bình Tổng thống về hàng loạt các vấn đề khác nhau, từ việc biến đổi khí hậu đến vấn đề nhập cư và tái định cư cho những người tị nạn.

“Có một truyền thống và một mục đích thực sự: quý vị muốn nhà lãnh đạo của một siêu cường quốc thế tục gặp gỡ với nhà lãnh đạo của siêu cường quốc về tinh thần, nếu quý vị muốn. Đó thực sự là một đòi buộc mà hai nhà lãnh đạo với những trách nhiệm không chỉ đối với các lĩnh vực tương ứng của họ, mà rõ ràng là còn đối với cả thế giới, mà họ đã trở nên quen thuộc và phát triển một mối quan hệ”, Jim Nicholson – nguyên Bộ trưởng Cựu chiến binh Hoa Kỳ và Chủ tịch Ủy ban Quốc gia Cộng hòa, từng giữ chức vụ đại sứ tại Tòa thánh dưới thời Tổng thống George W. Bush từ năm 2001 đến năm 2005, cho biết.

“Họ có lẽ sẽ không đồng ý về những vấn đề chẳng hạn như nhập cư, họ sẽ không đồng ý về án tử hình”, ông Nicholson cho biết. “Nhưng điều quan trọng vốn đang xảy ra trong nhiệm kì tổng thống còn đầy non trẻ của vị tổng thống này, ông ấy sẽ được biết đến Đức Giáo Hoàng, ông ấy có thể biết một điều rằng ông có thể kêu gọi Đức Giáo Hoàng để bàn luận và đưa ra những lời khuyên giải, như Tổng thống Bush đã từng làm”.

Cả hai bên đều đang cảm thấy áp lực khi phải đưa ra một khuôn mặt vui tươi trong cuộc gặp gỡ riêng tư của mình. Ông Nicholson cho biết chuyến đi xảy đến sau khi ông nhắc nhở các nhân viên cao cấp của Nhà Trắng – những người đã từng tranh luận về việc liệu có nên thực hiện chuyến viếng thăm Vatican hay không – rằng cuộc gặp gỡ một vị Giáo Hoàng đã trở thành một phong tục đối với mỗi tổng thống đã thực hiện chuyến viếng thăm đến Italy kể từ Thế chiến II.

Nhưng trong trường hợp này, vấn đề chính trị lại trở nên vô cùng phức tạp. Tổng thống Trump sẽ gặp gỡ một nhà lãnh đạo Công giáo, một người có tỉ lệ được người dân tán thành cao hơn ông tại Hoa Kỳ. Đức Giáo Hoàng phải ghi nhớ rằng trong khi Tổng thống Trump duy trì sự ủng hộ của đa số những người Công giáo da trắng, ông vẫn phải đối diện với tỉ lệ phản đối sâu sắc giữa những người Công giáo Hispanic – một nhóm phát triển nhanh nhất tại Giáo Hội Hoa Kỳ.

Hai nhà lãnh đạo đã không giành được cảm tình từ phía đối phương một cách trực tiếp kể từ sau khi lễ nhậm chức của Tổng thống Trump, thế nhưng những căng thẳng đã không hề nguội đi bởi những phát ngôn qua lại trước đó vào hồi tháng 2 năm 2016, khi ĐTC Phanxicô phát biểu với các phóng viên: “Một người chỉ lo nghĩ đến việc xây dựng các bức tường ngăn cách – dù là ở bất cứ đâu – chứ không phải là việc xây dựng những cầu nối, không phải là một Kitô hữu”, trong một phát biểu ám chỉ đến đề xuất xây dựng bức tường biên giới Mexico của Tổng thống.

Vào thời điểm đó, Tổng thống Trump đã đáp trả: “Không có nhà lãnh đạo nào, đặc biệt là một nhà lãnh đạo tôn giáo, có quyền chất vấn về vấn đề tôn giáo hay đức tin của một người khác”, Tổng thống Trump phát biểu tại một cuộc mít tinh tại Nam Carolina. “Nếu như và khi Vatican bị tấn công bởi ISIS, điều mà như mọi người đều biết đó là chiến tích sau cùng của ISIS, tôi có thể thề với quý vị rằng Đức Giáo Hoàng sẽ chỉ mong muốn và cầu nguyện rằng tôi – Donald Trump, sẽ trở thành Tổng thống”.

Theo nhà phân tích lâu năm Iacopo Scaramuzzi của Vatican, cuộc tranh luận đã vang dội tại Rome, vì nó cho thấy rõ rằng ĐTC Phanxicô đã sẵn sàng bước ra khỏi truyền thống của Giáo Hoàng để tập hợp những người ủng hộ mình chống lại một ứng cử viên chính trị Hoa Kỳ – tạo ra một mối quan hệ không mấy thoải mái với vị tổng thống có khả năng sẽ xảy ra.

“Khi ĐTC Phanxicô chỉ trích Tổng thống Trump về vấn đề bức tường biên giới, thậm chí ngay cả các nhà ngoại giao Vatican cũng hết sức ngạc nhiên bởi một cuộc công kích như vậy đối với một ứng cử viên có khả năng sẽ trở thành tổng thống Hoa Kỳ”, ông Scaramuzzi nói. “Nhưng đó là một cuộc công kích có chủ tâm. Một mâu thuẫn rõ ràng có thể hữu ích: việc lấy một ai đó như là một ví dụ về những điều sai trái có thể rất hữu ích để gửi một thông điệp đến những người ủng hộ quý vị”.

Trong khi hai nhà lãnh đạo đã không đối thoại kể từ khi Tổng thống Trump bước vào Nhà Trắng, sự bất hòa đã tăng lên một cách không dễ phát hiện. ĐTC Phanxicô đã tạo ra những làn sóng tại châu Âu chỉ vài ngày sau khi Tổng thống Trump nhậm chức, chẳng hạn như việc đề cập đến nhà độc tài Adolf Hitler một cách tự phát trong một cuộc phỏng vấn với một tờ báo của Tây Ban Nha khi được hỏi về sự nổi lên của chủ nghĩa bài ngoại và vị tân Tổng thống Hoa Kỳ. Tháng sau đó, ĐTC Phanxicô dường như tuyên chiến với lời tuyên bố lặp đi lặp lại của Tổng thống Trump rằng ông sẽ xây dựng một bức tường biên giới và buộc Mêxico thanh toán các khoản chi phí bằng cách thúc giục người Công giáo “không được phép đề khởi những bức tường ngăn cách mà phải là những cầu nối”, đồng thời ĐTC Phanxicô cũng nhấn mạnh rằng: “Một Kitô hữu không bao giờ được phép tuyên bố: Tôi muốn anh/chị phải thanh toán các khoản chi phí cho vấn đề đó”.

Những người thân cận với Vatican cũng giải thích việc ĐTC Phanxicô bổ nhiệm Đức Cha Joseph Tobin Địa phận Indianapolis làm Hồng Y vào hồi tháng Mười – và sau đó bổ nhiệm ĐHY Tobin coi sóc Tổng Giáo phận Newark nổi tiếng vào ngày hôm trước Ngày Bầu Cử – như một thông điệp gửi tới Tổng thống Trump. ĐHY Tobin gần đây đã công khai đụng độ với Phó Tổng thống Mike Pence, sau đó là một ứng cử viên cho một vị trí phụ trong cuộc tranh cử của Tổng thống Trump cũng như thống đốc tiểu bang Indiana, khi ngài giúp đỡ một gia đình tị nạn Syria định cư trong thành phố bất chấp tuyên bố của phó Tổng thống Pence rằng ông sẽ không ủng hộ những nỗ lực tái định cư như vậy.

“Nguy cơ đối với Tổng thống Trump ở đây chính là sự tương phản giữa ông ấy và ĐTC Phanxicô là vô cùng khắc nghiệt đối với rất nhiều vấn đề về chính trị và luân lý của thời đại chúng ta”, John Gehring – giám đốc một chương trình Công giáo mang tên ‘Faith in Public Life’, một nhóm vận động chính trị tự do, cho biết.

Tuy nhiên, thông điệp đã được gửi đi theo cả hai hướng: các nhà phê bình của ĐTC Phanxicô đã ghi nhận với những báo cáo được quan tâm vào hồi tháng Tư rằng Tổng thống Trump đã trao cho Tổng thống Argentina Mauricio Macri một bộ sưu tập các tài liệu mới đã được tiết lộ gần đây về “cuộc chiến tranh nhơ nhuốc” tại quốc gia của ông vào cuối những năm 1970 và đầu những năm 1980. ĐTC Phanxicô đã thường phải đối diện với những câu hỏi tại Argentina về vai trò của Ngài trong vụ việc xảy ra tại quê nhà của mình, khi ĐTC Phanxicô vẫn còn được biết đến với tên gọi là Jorge Maria Bergoglio, và mối tương quan của Ngài với Tổng thống Macri từ lâu đã trở nên căng thẳng.

Tuy nhiên, những dấu hiệu trước đó cho thấy ĐTC Phanxicô – người đã nói rằng Ngài chấp nhận bất kỳ nhà lãnh đạo nước ngoài nào đề nghị một buổi hội kiến – đã vượt ra khỏi đường lối của Ngài để mở đường cho vấn đề ngoại giao với Tổng thống Trump, các chuyên gia của Vatican cho biết.

“Tổng thống Trump và Đức Bergoglio sẽ cố gắng thể hiện thái độ xây dựng, mặc dù điều mà họ có điểm chung là không thể dự đoán được”, ông Scaramuzzi cho biết thêm. “Hai Bộ ngoại giao đã cùng cộng tác để tổ chức một cuộc gặp gỡ trôi chảy. Để rồi, không ai rời khỏi phòng họp mà vẫn còn những mối bất hòa”.

Không có đại sứ nào tại Tòa thánh trong khi chính quyền Tổng thống Trump đang chuẩn bị để đề cử bà Callista Gingrich – phu nhân của cựu Chủ tịch Hạ viện Newt Gingrich – phần lớn các công việc phối hợp đã được thực hiện bởi vị đại diện lâm thời mới của Tòa Đại sứ – ông Louis Bono, phát biểu với một quan chức Vatican.

Dân biểu của tiểu bang Florida, ông Francis Rooney, người đã kế nhiệm ông Nicholson trong cương vị là đại sứ và đã phục vụ cho đến năm 2008, cho biết ông hy vọng rằng vài điểm gây tranh cãi về sự bất đồng sẽ được đưa ra trong cuộc đối thoại ngắn ngủi, thay vì chỉ ra vấn đề buôn người như là một chủ đề của cuộc thảo luận bởi vì tầm quan trọng của nó đối với cả hai nhà ngoại giao Hoa Kỳ tại Tòa thánh và Ivanka Trump, con gái của tổng thống.

“Họ sẽ bỏ quá khứ lại đằng sau”, dân biểu Rooney nói. “Đó là một điểm uốn trong mối quan hệ giữa Hoa Kỳ và Tòa thánh”.

Các quan sát viên thân cận tại Italy lưu ý rằng ĐTC Phanxicô sẽ nắm hầu hết quyền lực trong cuộc gặp gỡ theo kiểu như vậy. Những cử chỉ nhã nhặn khác chẳng hạn như việc đồng ý tổ chức cuộc gặp gỡ vào sáng thứ Tư – ít lâu trước buổi tiếp kiến chung đã được lên kế hoạch định kì tại quảng trường Thánh Phêrô – cho thấy ĐTC Phanxicô có thể sẽ không tìm cách đẩy Tổng thống Trump vào một khúc quẹo khó khăn về mặt chính trị.

Các trợ lý của Tổng thống Trump đã cân nhắc đến việc lập kế hoạch để cuộc gặp gỡ này diễn ra sau hội nghị G7, nhưng cuối cùng đã quyết định rằng tổng thống cần quay trở lại Washington để tham dự Ngày Tưởn niệm Chiến sĩ Trận vong, ông Nicholson cho biết.

Cứ khoảng 9 giờ hoặc 9 giờ 15 mối sáng thứ Tư hàng tuần, ĐTC Phanxicô ra ngoài quảng trường để chào đón đám đông hành hương trên chiếc xe jeep của mình, ông Robert Mickens, nhà xuất bản La Croix, cho biết. Vì vậy, nếu ĐTC Phanxicô nhận thấy rằng cuộc gặp gỡ không diễn ra không mấy tốt đẹp, Ngài có thể đơn giản sẽ tức khắc rời cuộc gặp gỡ này.

“Điều này cho phép vị Giáo Hoàng nói, ‘Tôi xin lỗi, tôi phải đi rồi’. ĐTC Phanxicô đã không đề cập đến lịch trình của mình để dành trọn buổi sáng để gặp gỡ Tổng thống Trump”, ông Mickens nói, “điều này có nghĩa là ĐTC Phanxicô không thể dành nhiều thời gian hơn với Tổng thống Trump, chỉ vì thực tế tuyệt đối rằng Ngài có một buổi tiếp kiến hàng tuần quan trọng khác”.

Cuộc gặp gỡ trực tiếp đầu tiên của vị tổng thống dị giáo và một vị Giáo Hoàng không thể đoán trước được là một phần trong chuyến đi nước ngoài đầu tiên của Tổng thống Trump vốn có một sự tập trung dút khoát vào chủ nghĩa tượng trưng tôn giáo. Hành trình của tổng thống cũng bao gồm cả chuyến viếng thăm Israel và Saudi Arabia.

“Họ sẽ có cơ hội để nhìn vào mắt nhau và để xem họ có điểm chung như thế nào”, ông Nicholson cho biết. “Họ nhận ra những nhân vật siêu việt trên vũ đài thế giới, và mức độ quan trọng của những điều họ nói và thực hiện, sự tin tưởng và những thông điệp đến mọi người. Bởi vì rất nhiều người đang theo dõi họ”.

Sau cuộc phân tích trong chiến dịch tranh cử năm 2016 rằng các cử tri có đức tin sẽ từ bỏ ứng viên Trump, sự ủng hộ cuối cùng dành cho ông trong số những người Công giáo Hoa Kỳ đã phản ánh đúng các ứng cử viên tổng thống của đảng Cộng hòa: 6/10 người Công giáo da trắng ủng hộ ông vào hồi Tháng Mười Một, theo phân tích của trung tâm Pew đối với các cuộc tiếp xúc cử tri, và tỉ lệ ủng hộ dành cho ông trong nhóm đó đã giảm đôi chút vào tháng Tư, xuống còn 53%.

Một số nhà lãnh đạo Công Giáo và các nhà lãnh đạo theo phái Phúc Âm đã tăng cường gần gũi hơn với ông sau khi tổng thống thúc đẩy Chính sách Mexico City cắt đứt nguồn tài trợ của Hoa Kỳ các tổ chức phi chính phủ thực hiện việc phá thai, cắt giảm ngân quỹ đối với Tổ chức kế hoạch hóa gia đình Hoa Kỳ, phê chuẩn ông Neil Gorsuch – một thảnh viên phe bảo thủ, vào vị trí Thẩm phán Tòa án Tối cao và đã ký một sắc lệnh mới nhằm tập trung vào vấn đề tự do tôn giáo.

Tuy nhiên, theo sự phân tích của Pew, sự hỗ trợ này đã phủ nhận điểm yếu nghiêm trọng của ông ta trong các cộng đồng Công giáo khác: chỉ khoảng một phần tư người Công giáo Hispanic đã bỏ phiếu cho ông, và tỉ lệ ủng hộ dành cho ông đối với nhóm này đã giảm đến 15% vào tháng trước. Và về vấn đề đề xuất lệnh cấm của Tổng thống Trump về việc đi du lịch đến Hoa Kỳ từ một tập hợp các quốc gia đa số là Hồi giáo, 6 trong số 10 người Công giáo – trong đó có khoảng một nửa người Công giáo da trắng – cho biết họ đã không tán thành ông.

Các nhà quan sát của Vatican tin rằng bất kỳ cuộc đụng độ công khai nào với những điểm này vẫn không được mong đợi, bất chấp sự sẵn sàng của vị Giáo Hoàng để đối đầu với vị tổng thống theo một cách không tương đồng về mối quan hệ trước đây giữa Vatican và Washington.

“Tôi không mong đợi để nghe điều này”, ông Rooney nói. “Tôi nghĩ rằng Tổng thống coi trọng vai trò của Tòa Thánh trong thế giới ngoại giao quốc tế”.

Minh Tuệ chuyển ngữ
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#7588 Posted : Monday, May 22, 2017 2:25:10 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,657

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4388 time(s) in 2732 post(s)

Các môn đệ không mồ côi


Thứ Bảy, 20-05-2017 | 21:42:29

UserPostedImage


Bài Tin Mừng Chúa Nhật tuần trước (Ga 14, 1-12) nói về cộng đoàn các đồ đệ của Đức Giêsu trong hành trình đi đến cùng Chúa Cha. Bài Tin Mừng Chúa Nhật VI Phục Sinh hôm nay (Ga 14, 15-21) sẽ nói về sự gắn bó nên một của cộng đoàn và của từng thành viên trong cộng đoàn với Thiên Chúa.

Thần Khí sự thật luôn ở giữa cộng đoàn (cc.15-17)Gv.14,15-21

Sự hiện diện thể lý và thế tạm của Đức Giêsu giữa cộng đoàn các đồ đệ sẽ chấm dứt. Nhưng Thần Khí sự thật sẽ được Chúa Cha sai đến, để Người ở mãi với các đồ đệ, ở bên cạnh và ở trong các đồ đệ.

Trước khi nói đến việc Thần Khí sự thật đến, Đức Giêsu nói đến tình yêu của các đồ đệ đối với Người, và về sự cần thiết phải tuân giữ các điều răn của Người: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy” (c.15). Tình yêu đối với Đức Giêsu là điều kiện để giữ các điều răn của Người (nếu A thì B), và đàng khác, việc thực hiện những lệnh truyền của Đức Giêsu sẽ là bằng chứng của tình yêu đối với Người (c. 21: Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy).

Đây là lần đầu tiên Đức Giêsu nói về tình yêu của các đồ đệ đối với Người. Lòng tin vào Chúa Giêsu đạt đến đỉnh cao trong sự gắn bó thiết thân và đầy tình yêu mến đối với Người. Sự gắn bó ấy được thể hiện trong việc thực hiện những điều răn của Người. Ở 13,34 Đức Giêsu nói về điều răn mới của Người, và bây giờ, Người nói về “các điều răn” của Người (14,15.21; 15,10). Điều răn mới (“Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”) là mẫu gộp tóm tất cả mọi điều răn khác. Và tuân giữ các điều răn là đón nhận trong lòng tin toàn bộ Lời của Đức Giêsu và ký thác bản thân cho Người (x. 14, 23-24).

Với các đồ đệ yêu mến Đức Giêsu như thế, Người hứa: “Thầy sẽ xin Chúa Cha và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi. Đó là Thần Khí sự thật” (cc.16-17a). Đức Giêsu thực hiện vai trò trung gian bên Chúa Cha để Chúa Cha ban Thánh Thần cho những kẻ thuộc về Người, và cộng đoàn những kẻ thuộc về Đức Giêsu sẽ lãnh nhận được Thánh Thần nhờ Người.

Thánh Thần được gọi là Đấng Bảo Trợ. Người sẽ thực hiện một vai trò kép: trong cộng đoàn đồ đệ và trong cuộc đối diện của cộng đoàn với thế gian. Bên trong cộng đoàn, Người dạy dỗ các đồ đệ mọi điều và làm cho các đồ đệ nhớ lại mọi điều Đức Giêsu đã truyền dạy (14,26). Người dẫn họ đến sự thật toàn vẹn (16,13). Người làm chứng về Đức Giêsu trước các đồ đệ (15,26). Người tôn vinh Đức Giêsu và loan báo cho các đồ đệ những gì là của Đức Giêsu (16,14). Còn trong cuộc đối diện của cộng đoàn với thế gian, Người soi sáng hướng dẫn các đồ đệ và làm cho các đồ đệ biết rằng thế gian sai lầm (16,9-11).

Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ khác. Khi còn ở với các đồ đệ, Đức Giêsu gìn giữ, bảo vệ và dạy dỗ họ (17,12). Từ nay, Thánh Thần sẽ đảm nhận vai trò đó.

Người là Thần Khí sự thật. Có hai cách hiểu danh ngữ “Thần Khí sự thật” (to pneuma tês alêtheias): (1) Thần Khí là sự thật; và (2) Thần Khí thông ban sự thật. Cũng có thể hiểu theo nghĩa Thần Khí là sự thật, thông ban sự thật và làm cho sống trong sự thật. Trong tư cách là Thần Khí sự thật, Người cũng là Thần Khí giải thoát, vì sự thật đem đến sự giải thoát (8,31-32).

Thế gian không biết Thần Khí sự thật. Người là “Đấng mà thế gian không thể đón nhận, vì thế gian không thấy và cũng chẳng biết Người”(c.17b). Hạn từ “thế gian” ở đây được sử dụng theo nghĩa xấu, chỉ trật tự bất chính, đối nghịch với Thiên Chúa. Thế gian này tin tưởng vào sự dối trá và kềm hãm con người trong bóng tối của sự dối trá. Nó phục tùng ma quỷ. “Ngay từ đầu, ma quỷ đã là tên sát nhân. Nó đã không đứng về phía sự thật, vì sự thật không ở trong nó. Khi nó nói dối là nó nói theo bản tính của nó, bởi vì nó là kẻ nói dối, và là cha sự gian dối” (8,44). Vì vậy, thế gian không thể biết Thần Khí sự thật và càng không thể đón nhận Thần Khí sự thật.

“Còn anh em biết Người, vì Người luôn ở giữa anh em và ở trong anh em” (c.17c). Các đồ đệ biết Thần Khí sự thật là nhờ sự hiện diện của Đức Giêsu, Đấng ở trong Chúa Cha (14,10). Một khi được Đức Giêsu sai đến (7,39), Thần Khí sẽ luôn ở giữa các đồ đệ và ở trong mỗi đồ đệ.

Chúa Giêsu trở lại và cộng đoàn được Chúa Cha yêu mến (cc.18-21)

Đứng trước sự ra đi của Đức Giêsu, các đồ đệ xao xuyến (x. 14,1). Vì thế, khi chuẩn bị cho các đồ đệ đối diện với thực tại là sự vắng mặt của Người, Đức Giêsu muốn giúp các ông tránh khỏi sự xao xuyến ấy. Người tuyên bố: “Thầy sẽ không để anh em mồ côi. Thầy đến cùng anh em. Chẳng bao lâu nữa, thế gian sẽ không còn thấy Thầy. Phần anh em, anh em sẽ được thấy Thầy, vì Thầy sống và anh em cũng sẽ được sống”(cc.18-19).

Đức Giêsu sẽ không bỏ các đồ đệ mồ côi. Hạn từ “mồ côi” mang một sắc thái nghĩa khá đặc biệt trong Cựu Ước. Kẻ mồ côi được hình dung như là một dạng điển hình cho những người không có ai bảo vệ và luôn phải đối diện với nguy cơ bị đối xử một cách bất công (x. Is 1,17-23; 10,2; Gr 5,28; 7,6; 22,3; Ed 22,7; Hs 14,4). Đức Giêsu hứa rằng Người sẽ không để các đồ đệ rơi vào tình trạng bi đát đó.

Đức Giêsu đang đi đến cái chết. Nhưng sự vắng mặt của Người sẽ không phải là một tình trạng vĩnh viễn. Người hứa sẽ đến cùng các đồ đệ. Có lẽ nên hiểu cặp đối lập “thấy – không thấy” ở đây trong liên kết với cắp “tỏ mình ra – không tỏ mình ra” trong 14, 21-22. Thế gian sẽ không còn được thấy Đức Giêsu sau khi Người đi vào cõi chết là bởi vì Người không tỏ mình ra cho thế gian. Nhưng các đồ đệ sẽ được thấy Người, vì Người yêu mến họ và tỏ mình cho họ, như lời Người sẽ nói ở cuối bài Tin MỪng: “Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy” (c.21c).

Thực tại “thấy” Đức Giêsu lại được miêu tả như là sự hiệp thông sự sống với Người. “Anh em sẽ được thấy Thầy, vì Thầy sống và anh em cũng sẽ được sống” (c.19). “Thấy” ở đây, như thế, là tham dự vào sự sống của chính Đức Giêsu.

“Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha của Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em”(c.20). Đó là kết quả của sự tình các độ đệ được tham dự vào sự sống của Đức Giêsu. Đó cũng chính là hiệu quả của việc Đức Giêsu ban Thần Khí cho các đồ đệ. Thần Khí, Đấng phát xuất từ Chúa Cha và làm chứng về Chúa Giêsu (15,26) sẽ làm cho các đồ đệ biết rằng Đức Giêsu và Chúa Cha là một (10,30), tức là biết rằng “Thầy ở trong Cha của Thầy”. Và các đồ đệ, trong Thần Khí sự thật, sẽ nên một với Đức Giêsu. Khi ấy, “anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em”.

Sự gắn bó nên một như thế với Chúa Giêsu chính là điều kiện để các đồ đệ tuân giữ các điều răn của Người, như đã được khẳng định từ câu đầu tiên của bài Tin Mừng: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy” (c.15). Và đàng khác, “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy”(c.21a).Tình yêu đối với Đức Giêsu hệ tại ở chỗ người đồ đệ sống chính những giá trị của Đức Giêsu và hành xử như chính Người đã hành xử.

Khi ấy, chính người đồ đệ sẽ được Chúa Cha yêu mến: “Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến” (c.21b). Chúa Cha yêu mến họ bằng chính tình yêu mà Ngài yêu mến Đức Giêsu. Trong lời cầu nguyện ở Ga 17, Đức Giêsu thưa với Chúa Cha như sau về các đồ đệ của Người: “Con ở trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một; như vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương họ như đã yêu thương con” (17,23).

Gợi ý suy niệm và chia sẻ

Tình yêu đích thực đối với Đức Giêsu hệ tại ở sự thi hành ý muốn của Đức Giêsu. Ý muốn ấy được thể hiện trong Lời của Người và trong các điều răn của Người. Ai yêu mến Đức Giêsu thì thực hiện các lệnh truyền của Người (x. c.21). Và đàng khác, chính trong lòng yêu mến đối với Đức Giêsu mà chúng ta mới có thể sống chính những giá trị của Đức Giêsu và hành xử như chính Người đã hành xử (x.c.15). Hai yếu tố “yêu mến Đức Giêsu” và “tuân giữ lời Đức Giêsu” có mối tương quan biện chứng.

Thần Khí sự thật được Chúa Cha ban cho các đồ đệ yêu mến Chúa Giêsu. Người là sự thật và Người thông ban sự thật, giúp các đồ đệ sống trong sự thật của Chúa Giêsu. Người là Đấng Bảo Trợ, sẽ dạy dỗ, bảo vệ, hướng dẫn… các đồ đệ của Chúa Giêsu.

Chúa Giêsu hứa không để các đồ đệ mồ côi. Ở giữa thế gian, họ có thể sẽ phải hiện diện như là đối tượng của những cách hành xử bất công, bạo tàn. Nhưng Chúa Giêsu luôn đến với họ và cho họ được hiệp thông với chính sự sống thần linh của Người. Chính nhờ đức tin mà các đồ đệ sẽ cảm nghiệm sâu xa sự hiện diện của Chúa Kitô Phục Sinh và sẽ được hưởng sự sống của Người.

Giuse Nguyễn Thể Hiện, C.Ss.R.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#7589 Posted : Monday, May 22, 2017 7:57:14 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,334

Thanks: 738 times
Was thanked: 260 time(s) in 195 post(s)


Sức mạnh của nền dân chủ Hoa Kỳ


Lê Phan

May 20, 2017

Trước khi bước vào nghiệp báo chí, tôi học chính trị học. Thời tôi đi học chính trị học, vào những năm của thập niên 1960, khi đe dọa của các chế độ độc tài toàn trị, từ Ðức Quốc xã của Hitler đến các chế độ Cộng Sản của Stalin và Mao, đang là một mối lo thật sự.

Lúc đó tôi có một giáo sư rất thú vị. Ông tốt nghiệp trường luật ở Viện Ðại Học Charles ở nơi lúc đó còn là Tiệp Khắc dưới chế độ Cộng Sản. Khi ra trường ông vào làm việc cho văn phòng công tố. Bất mãn trước những việc phải làm, ông đã bỏ trốn khỏi nước chạy sang Pháp. Ở Pháp ông vào học ở trường Sorbonne của Viện Ðại Học Paris, cũng học luật nhưng lần này là luật pháp dân chủ kiểu Pháp. Rồi ông rời Pháp đi sang Hoa Kỳ và vào học chính trị học ở Viện Ðại Học Colombia. Tôi học ông môn Chế Ðộ Toàn Trị và Dân Chủ (Totalitarianism and Democracy). Chính ông thường bảo ông thuộc loại người Âu Châu không nói tiếng nào đúng giọng cả vì cuộc sống lang thang qua quá nhiều quốc gia. Mà quả thật, ông nói tiếng Anh giọng Ðức, và thường bảo với chúng tôi là ông nói tiếng Ðức giọng Áo và tiếng Áo giọng Ðức. Ông cũng có lối diễn tả chính trị rất lửng tửng. Khi tả lại lối bỏ phiếu ở một Quốc Hội Cộng Sản, ông bảo, “Họ đâu có bỏ phiếu. Họ tập thể dục. Một hai ba, giơ tay lên. Một hai ba, bỏ tay xuống.” Lũ học trò chỉ còn biết ôm bụng cười.

Sở dĩ tôi dài dòng về giáo sư của tôi vì tôi nhớ ông trong giai đoạn chính trị hiện tại ở Hoa Kỳ. Ông là một người đặt trọn niềm tin vào nền dân chủ Hoa Kỳ. Vốn mới thoát ra khỏi Âu Châu, một Âu Châu đã chứng kiến nền dân chủ Weimar của Ðức tự tử khi bầu lên Hitler làm thủ tướng, ông thán phục điều mà ông gọi là thiên tài cũng như tinh thần thực tế của các vị cha già dân tộc Hoa Kỳ.

Có một lần ông bàn về một cơ chế mà ông coi rất là quan trọng của nền dân chủ Hoa Kỳ, đó là quyền của Quốc Hội đàn hạch và cách chức tổng thống. Thời thập niên 1960 chưa có Watergate cũng như chưa có Lewinsky, nên chuyện impeachment là một chuyện lý thuyết.

Ông chỉ ra điều mà ông bảo tối quan trọng là mục tiêu của impeachment không phải là trừng phạt mà là ngăn ngừa. Mục tiêu của impeachment không phải là để trả thù. Nó là để bảo vệ công chúng cho những hành động bất cẩn hay vi phạm trong tương lai. Hiến Pháp Hoa Kỳ, ông chỉ ra, áp dụng việc đàn hạch tổng thống cho “phản quốc, hối lộ và những hành vi trọng tội khác và những khinh tội.” (nguyên văn ‘high Crimes and Misdemeanors’) Khinh tội đây là chữ tôi dùng để dịch chữ “misdemeanours” trong Hiến Pháp. “Khinh tội” ở đây không phải là muốn nói đến những tội vặt như trộm cắp, gây rối trật tự, bởi nếu nó có nghĩa như vậy, đàn hạch sẽ có thể dùng cho những việc quá nhỏ mọn, rõ ràng không phải ý định của các vị thảo ra Hiến Pháp.

Như Giáo Sư Greg Weiner, một giáo sư chính trị học ở Assumption College, cũng đã giải thích, tội danh này phải hiểu theo thời đại của nó, khi các cha già dân tộc viết ra Hiến Pháp. Khi George Mason viết lên những tội có thể bị đàn hạch, ông muốn rằng một tổng thống có thể bị đàn hạch không những chỉ cho những trọng tội như phản quốc hay tham nhũng, nhưng còn vì những điều mà ông gọi là “maladministration,” xin tạm dịch là “cai trị dở.” Ông James Madison, vốn cùng là tác giả của Hiến Pháp, đã không đồng ý vì chữ này quá mơ hồ, thành ra ông Mason mới thay thế bằng “trọng tội và khinh tội.” Và muốn hiểu rõ nghĩa của cụm từ đó thì chúng ta phải trở lại nhà luật gia lừng danh của Anh Quốc William Blackstone, vốn là một nhân vật được các vị cha già dân tộc Hoa Kỳ sùng kính. Theo Blackstone, “khinh tội” còn có nghĩa là “cai trị xấu của những kẻ giữ chức vị cao.”

Hiểu như vậy, theo Giáo Sư Weiner, vấn đề để quyết định xem liệu ông Trump có bị đàn hạch hay không ít liên hệ đến chuyện đã xảy ra ở văn phòng bầu dục giữa ông và ông Comey hơn là những diễn biến đó nói gì về chuyện sẽ xảy ra ở những văn phòng tương tự trong tương lai.

Mục đích của Mason là muốn ấn định một “tội chính trị,” một điều mà Alexander Hamilton đã công nhận trong những trang của Federalist Papers, vốn nói là đàn hạch áp dụng cho những tội “có bản chất mà có thể với một cá tính có thể gọi là chính trị, nhưng chúng chính ra chỉ những thiệt hại tạo nên cho chính xã hội.”

Khi các vị cha già dân tộc Hoa Kỳ định nghĩa nạn nhân là “chính xã hội” thì nó cũng định nghĩa tội ác. Ông Hamilton viết, “Ông Madison nghĩ là không thể nào không có một điều khoản được đặt ra để bảo vệ cộng đồng chống lại bất lực, lơ đãng hay bội tín của vị tổng thống.”

Bản chất chính trị của quyền đàn hạch tuy vậy không có nghĩa nó chỉ là một sự tranh quyền. Nó lại càng không thể là lập lại những tranh cãi bầu cử. Thay vì vậy, mục đích của nó là để “bảo vệ cộng đồng” thay vì trừng phạt một cá nhân.

Quyền đàn hạch trên căn bản nhằm ngăn ngừa phạm pháp chứ không phải để trừng phạt, tất nhiên chỉ được sử dụng khi có một vụ phạm pháp. Hành động phạm pháp đó chỉ là một dấu hiệu cho thấy trong tương lai người khác cũng có thể phạm tội đó. Ðàn hạch không có mục đích làm nhục một tổng thống hay cách chức ông ta. Nó nhắm bảo vệ xã hội, không cho các vị tổng thống tương lai phạm tội hay lơ là trong nhiệm vụ.

Và giáo sư của tôi cũng như Giáo Sư Weiner giải thích, theo ý nghĩa này, không cần thiết là liệu Tổng Thống Trump có rõ ràng có ý định cản trở pháp lý khi ông được nói là tìm cách thúc đẩy ông Comey. Ðiều mà Quốc Hội phải quyết định là mức độ tin tưởng liệu ông Trump có thể tin được không vi pham quyền lực một cách tương tự nếu ông tiếp tục cầm quyền. Về mặt khác, không có nghi ngờ gì là ông không phạm tội khi ông tiết lộ bí mật quốc gia cho đại sứ Nga. Nhưng việc đó cũng không phải là câu hỏi mà một vụ đàn hạch đặt ra. Vấn đề là liệu cộng đồng của ông Madison và xã hội của ông Hamilton có cần được bảo vệ chống lại những hành vi như vậy trong tương lai hay không.

Và dĩ nhiên tổng thống có thể thay đổi. Xin đan cử trường hợp của Tổng Thống Ronald Reagan và vụ Iran-contra. Vụ scandal này đã suýt làm tiêu tan sự nghiệp của Tổng Thống Reagan, và có thể dẫn đến ông bị đàn hạch. Nhưng sau khi tiết lộ là nhân viên an ninh quốc gia của tổng thống đã đổi vũ khí để lấy con tin bị giam giữ bởi Iran và chuyển tiền cho các tay du kích contras ở Nicaragua, Tổng Thống Reagan đã dọn dẹp nhà cửa và đồng ý cải tổ sự kiểm soát các chiến dịch mật. Sau đó không những ông không bị đàn hạch mà trở thành một trong những tổng thống đáng kính nể nhất của Hoa Kỳ.

Ðiều đáng nói ở đây, trở lại với vị giáo sư người Mỹ gốc Tiệp của tôi, là các vị cha già dân tộc Hoa Kỳ đã nghĩ rất sâu và rất chín chắn về mọi sự có thể gây hại cho nền Cộng Hòa và cho các công dân của nền Cộng Hòa đó.

Cũng xin thêm, thập niên 1960 vừa qua khỏi cơn ác mộng của Thượng Nghị Sĩ Joe McCarthy và chiến dịch truy nã Cộng Sản vốn trở thành một cuộc săn đuổi không phải những người Cộng Sản mà là chụp mũ cho tất cả những người Mỹ nào không đồng ý với ông là Cộng Sản. Nhưng giáo sư của tôi đã chỉ ra là ngay cả đến ông McCarthy sau cùng cũng đã bị Thượng Viện lên án (censure) và mất quyền.

Nói cho cùng, điều mà tôi tự nhiên được nhắc nhở là sở dĩ nền Cộng Hòa Hoa Kỳ có thể tồn tại đến ngày nay là vì những cha già dân tộc đã tạo cho nó những cơ chế để bảo vệ. Chính vì vậy mà chúng ta mới có việc chỉ định một công tố viên đặc biệt để điều tra về vụ Nga và ban vận động của Tổng Thống Trump.

Ông thầy của tôi có lần bảo, “Cứ thử nghĩ như các vị cha già dân tộc Hoa Kỳ. Khi họ viết ra Hiến Pháp, thế giới chỉ có một hình thức cai trị tức là một ông hay bà vua. Họ đã dựng nên một nhà vua được dân bầu lên. Nhưng cũng vì biết là nhà vua có thể lạm quyền, họ đặt ra những định chế để chế ngự, canh phòng lẫn nhau, cho không ai có thể lạm quyền được.”

Ông giáo sư của tôi chỉ có một điều lo ngại, nhưng không phải lo ngại cho nền Cộng Hòa Hoa Kỳ mà là cho thế giới. Ông bảo khi viết ra Hiến Pháp, Hoa Kỳ lúc đó chưa phải là một cường quốc, nên các vị cha già dân tộc đã để toàn quyền ngoại giao cho tổng thống.
thao ly  
#7590 Posted : Tuesday, May 23, 2017 12:31:34 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,239
Woman

Thanks: 450 times
Was thanked: 372 time(s) in 271 post(s)

Có còn tự do phát biểu ở Đại học Berkeley?


Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017
Bùi Văn Phú

UserPostedImage


Sinh viên xuống đường phản đối Tổng thống Donald Trump (Ảnh: Bùi Văn Phú)


Đại học Berkeley, ngoài danh tiếng về học thuật, còn được biết đến là nôi sinh của phong trào tự do phát biểu quan điểm chính trị trong khuôn viên trường – Free Speech Movement (FSM) – từ những năm giữa thập niên 1960.

Sproul Plaza nửa thế kỷ trước là tâm điểm của FSM. Ngày nay tại đây vào giờ trưa có nhiều sinh hoạt của các hội đoàn sinh viên. Ở đó có hội sinh viên Do Thái, Palestine, Đài Loan, Nhật, Việt, Iran, Iraq, Philippines, Hong Kong. Có hội sinh viên Công giáo, sinh viên Tin lành, sinh viên đạo Hồi. Có hội sinh viên ngành hóa, ngành kỹ sư hay thương mại, tài chính. Có hội sinh viên Dân chủ, hội sinh viên Cộng hòa.

UserPostedImage


Những người ủng hộ Tổng thống Donald Trump tại Berkeley Civic Center (Ảnh: Bùi Văn Phú)


Nơi đây, nhiều buổi trưa có khi ồn ào tranh luận giữa dăm bảy sinh viên, có hôm hàng nghìn sinh viên tụ họp biểu tình, hô to khẩu hiệu, lắng nghe những diễn giả. Tất cả trong tinh thần ôn hòa.

Từ ngày Donald Trump ra tranh cử tổng thống với những đề xuất, những phát ngôn chống di dân bất hợp pháp hay mang tính miệt thị các sắc dân, xúc xiểm phụ nữ thì sinh viên đã xuống đường biểu tình phản đối.

Sau ngày bầu cử 6/11/2016, với Donald Trump được bầu chọn làm tổng thống, sinh viên đã biểu tình. Đến ngày nhậm chức lại cũng có biểu tình tuần hành trong trường.

UserPostedImage


Biểu tình cho thuyền nhân Việt Nam tại Sproul Plaza năm 1979 (Ảnh: Bùi Văn Phú)


Sự kiện sinh viên Berkeley phản đối một tổng thống là người Đảng Cộng hòa thì không có gì ngạc nhiên, vì khuynh hướng chính trị ở đại học này nghiêng về phe tả, có thể nói là cực tả, chống lại chính quyền Mỹ nói chung. Vì thế các tổng thống cộng hòa như Ronald Reagan, George W.H. Bush (Cha) và George W. Bush (Con) đã là mục tiêu của rất nhiều cuộc biểu tình trong hơn bốn thập niên qua, còn các tổng thống dân chủ như Jimmy Carter, Bill Clinton cũng bị chống đối nhưng ít hơn.

Vì thế cũng không có gì ngạc nhiên khi sinh viên Berkeley ào ạt xuống đường phản đối Donald Trump. Nhưng mọi cuộc xuống đường của sinh viên đều trong tinh thần ôn hòa, theo truyền thống tự do phát biểu quan điểm đã có nơi sân trường đại học này từ nửa thế kỷ qua.

UserPostedImage


Tháng Hai 2017 sinh viên mời diễn giả Milo Yiannopoulos đến nói chuyện
thì đã có bạo động khiến buổi diễn thuyết bị hủy bỏ trước giờ khai mạc
(Ảnh: Bùi Văn Phú)


Trong quá khứ, như những thước phim tài liệu còn ghi lại, nếu có đối đầu thì là giữa cảnh sát địa phương hay vệ binh quốc gia với sinh viên, như đã xảy ra trong thời có phong trào phản đối chiến tranh tại Việt Nam.

Lúc đó Sproul Plaza đã từng nếm mùi lựu đạn cay và trái khói bắn xuống từ máy bay trực thăng của cảnh sát để giải tán sinh viên.

Sinh viên tranh đấu trong tinh thần ôn hòa, tuy có những lúc ồn ào, náo động, nhưng không gây bạo động.

Đầu thập niên 1980, dưới thời Tổng thống Ronald Reagan, có buổi nói chuyện của Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc là bà Jeane Kirpatrick. Bà đến trường diễn thuyết biện hộ cho chính sách của Mỹ ở El Salvador và đã bị sinh viên la ó phản đối, gây ồn ào làm mất trật tự đến độ ban tổ chức không còn kiểm soát và điều khiển được hội trường nên buổi nói chuyện đã bị hủy bỏ giữa chừng.

UserPostedImage

Tháng Tư 2017, dù buổi nói chuyện của nhà bình luận Ann Coulter đã bị hủy bỏ trước,
hàng trăm cảnh sát đã canh gác không cho người biểu tình vào khuôn viên trường
(Ảnh: Bùi Văn Phú)


Cựu Tổng thống Jimmy Carter đến trường giới thiệu sách của ông, bên ngoài có những nhóm người biểu tình ủng hộ và phản đối quan điểm của ông về quan hệ giữa Do Thái và Palestine.

Cựu Tổng thống Bill Clinton và ái nữ Chelsea đến trường giới thiệu chương trình “Clinton Global Initiative University” cũng có nhiều người giương biểu ngữ phản đối.

Những năm ngay sau ngày 30/4/1975 trong khuôn viên Đại học Berkeley có chiếu phim tuyên truyền cho cộng sản Việt Nam và đã bị những người chống cộng quấy phá nên ban tổ chức phải chấm dứt chương trình.

Năm 1980 Đại sứ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc là ông Hà Văn Lâu đến trường bàn về quan hệ Việt-Mỹ, gặp đông người tị nạn biểu tình nên buổi nói chuyện đã bị hủy bỏ.

Một số diễn giả có quan điểm bênh vực Hà Nội, như Don Luce, John Spragens diễn thuyết về tình hình Việt Nam sau năm 1975 đã bị nhiều sinh viên tị nạn chất vấn gay gắt và phải cắt ngang chương trình.

UserPostedImage

Cà-phê FSM với nhiều hình ảnh về phong trào đòi tự do sinh hoạt chính trị
trong sân trường thời thập niên 1960
(Ảnh: Bùi Văn Phú)


Các giáo sư Nguyễn Văn Hiệu của Viện Vật lý, giáo sư Hoàng Tụy của Viện Toán học, nhạc sĩ Trần Văn Khê từ Pháp hay nhà văn Nguyễn Huy Thiệp từ Hà Nội đã đến Đại học Berkeley diễn thuyết, tuy nói về đề tài chuyên môn hay về văn chương nghệ thuật nhưng bên ngoài có biểu tình phản đối và trong hội trường diễn giã bị đặt nhiều câu hỏi liên quan đến việc Hà Nội đàn áp và bỏ tù trí thức, văn nghệ sĩ.

Sinh viên lên tiếng phản đối bằng nhiều cách, từ chất vấn diễn giả, la ó phản đối cho đến xuống đường biểu tình.

Có những lần sinh viên chiếm đóng phòng học hay bin-đinh trong trường, cũng như thời tranh đấu cho FSM nửa thế kỷ trước.

Mấy năm qua có biểu tình chống tăng học phí hay theo phong trào Occupy Cal, sinh viên đã chiếm giữ phòng học trong Wheeler Hall, đã cắm lều ở Sproul Plaza nhiều ngày. Tuy nhiên căng thẳng giữa sinh viên và nhà trường sau đó cũng được giải quyết ôn hòa.

Niên học vừa qua, từ sân trường Đại học Berkeley và từ thành phố này đã có bạo động xảy ra vì quan điểm bất đồng giữa hai nhóm người: ủng hộ và chống Donald Trump. Những người chống đối Trump đã nhất quyết dùng mọi cách, kể cả bạo lực, để không cho những diễn giả ủng hộ Trump có cơ hội bày tỏ quan điểm của mình.

UserPostedImage

Sinh viên biểu tình chống tăng học phí (Ảnh: Bùi Văn Phú)


Từ ngày Tổng thống Trump nhậm chức, đã ba lần có bạo động với đốt phá, đánh lộn gây thương tích trong khuôn viên trường, ngay tại Sproul Plaza và tại City Civic Center của thành phố.

Bạo động không do sinh viên gây ra mà từ người ngoài, là nhóm người được cảnh sát cho là thành phần “anarchist” – những người muốn thấy tình trạng vô chính phủ – mặc đồ đen, bịt mặt, cầm lá chắn và mang theo gậy, pháo quân đội, trái khói đột nhập vào gây náo loạn, đập phá.

Nhóm người này trong những năm qua xuất hiện trong các cuộc xuống đường ở Oakland trong phong trào Occupy Wall Street. Họ luôn tìm cách tràn ra xa lộ làm tắc nghẽn lưu thông, lợi dụng trời tối đập phá các cơ sở thương mại.

Biểu tình phản đối là điều thường có trong sân trường Đại học Berkeley, nhưng bạo động để phản đối là đi ngược lại với truyền thống sinh hoạt của sinh viên ở đây.

UserPostedImage

Sproul Plaza trong những ngày có phong trào Occupy Cal (Ảnh: Bùi Văn Phú)


Hôm tháng Hai vừa qua bạo động đã xảy ra khi Hội Sinh viên Cộng hòa mời Milo Yiannopoulos, một biên tập viên của trang mạng cực kỳ bảo thủ Breitbart, tới diễn thuyết. Hàng nghìn sinh viên đã biểu tình trong ôn hòa để phản đối.

Khi trời tối, một đám người mặc quần áo đen, với khăn bịt mặt, tay cầm khiên chắn kéo vào nơi sinh viên biểu tình và bắt đầu đập phá, gây hỏa hoạn khiến buổi nói chuyện bị hủy bỏ.

Qua tháng Ba và tháng Tư, những người quyết tâm bảo vệ quyền tự do biểu đạt đã hai lần tổ chức biểu tình tại Civic Center của thành phố và cũng đã gặp những người chống đối kéo đến rượt đuổi và tấn công gây thương tích.

Cuối tháng Tư, Hội Sinh viên Cộng hòa mời nhà bình luận Ann Coulter đến nói chuyện. Bà Coulter là một diễn giả có khuynh hướng chính trị bảo thủ với quan điểm chống di dân bất hợp pháp.

Ban giám đốc nhà trường e ngại sẽ có bạo động như buổi nói chuyện của Milo Yiannopoulos nên đã hủy bỏ chương trình diễn thuyết.

UserPostedImage

Nhóm chống đối, mặc đồ đen và bịt mặt, tràn vào không cho những người ủng hộ Tổng thống Trump,
mang biểu ngữ “Free Speech”, tổ chức biểu tình và phát biểu quan điểm của họ hôm tháng 4/2017
tại Berkeley Civic Center (Ảnh: Bùi Văn Phú)


Những người muốn bảo vệ quyền tự do phát biểu không đồng ý với việc hủy bỏ buổi nói chuyện và tuyên bố sẽ biểu tình để nói lên quan điểm, dù diễn giả Ann Coulter có đến được hay không.

Vào giờ trưa, nhà trường đã điều động rất đông cảnh sát để chuẩn bị đối phó với xung đột có thể xảy ra. Trên 300 cảnh sát canh giữ Sproul Plaza không cho các nhóm biểu tình vào trường vì thế họ đứng trên lề đường, giữa ngã ba Telegraph Ave. và Bancroft St. trước sân sân trường để phát biểu.

Tại Civic Center phía sau tòa thị chính cũng có hàng trăm cảnh sát canh gác và sẵn sàng can thiệp nếu có xung đột xảy ra.

Hôm đó những người chủ trương bạo động đã không xuất hiện nên các cuộc biểu tình đã diễn ra ôn hòa.

Ngày nay trong sân trường Đại học Berkeley, cạnh cửa vào thư viện Moffitt có quán bánh mì, bánh ngọt mang tên Free Speech Movement Café để ghi nhớ phong trào tranh đấu đòi tự do sinh hoạt chính trị nơi sân trường vào những năm giữa thập niên 1960.

Ngay tại Sproul Plaza có một vòng tròn, là khoảng không gian được chỉ định là nơi không bị kiểm soát hay ràng buộc bởi bất cứ một chính sách hay luật nào ngăn cấm sinh viên bày tỏ quan điểm.

Trong những tháng qua, tinh thần đó nơi sân trường và trên đường phố Berkeley đã bị lu mờ đi khi cảnh sát không can thiệp để giữ an ninh trật tự và đã để cho những người chủ trương bạo động ngăn cản diễn giả nói lên quan điểm chính trị của mình, dù quan điểm đó rất đối nghịch với đa số sinh viên, với đa số cư dân.

Điều này đi ngược lại với truyền thống của Đại học Berkeley, là nôi sinh của FSM.
hongvulannhi  
#7591 Posted : Tuesday, May 23, 2017 8:11:19 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,657

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4388 time(s) in 2732 post(s)

CUỘC GẶP GỠ CỦA TRUMP VỚI ĐỨC PHANXICO


Vũ Văn An 5/22/2017

Cuộc gặp gỡ giữa Tổng Thống Trump và Đức Giáo Hoàng Phanxicô, theo nhà báo John Allen, không đơn giản là một cuộc gặp gỡ giữa những người mà các vấn đề bất đồng và đồng ý đã được vạch ra rõ ràng.

Thực vậy, theo nhà báo trên, khi phân tích tới chi tiết, thì sự việc giữa hai vị trở nên càng lúc càng phức tạp hơn. Về phía Đức Phanxicô chẳng hạn, giống như các vị giáo hoàng khác, ngài thường nói tới những huấn dụ luân lý cao qúy, chứ không hẳn các chính sách chi tiết, khiến phát sinh nhiều lối giải thích khác nhau. Thí dụ, về vấn đề di dân, tuy khẩn khoản xin người ta bắc cầu chứ không xây tường, ngài vẫn cho rằng các quốc gia có quyền bảo vệ biên giới của họ, thành thử, người ta vẫn có thể tìm ra cách giao hòa hai chủ trương trái ngược nhau này.

alt Military Power vs. Spiritual Power

Còn về phía Tổng Thống Trump, ông tự khen mình là người mềm dẻo, nhưng các nhà phê bình thì cho là ông bất nhất chứ không hẳn mềm dẻo. Lập trường của chính phủ ông đối với một số vấn đề xem ra còn đang diễn biến, chuyển mình giữa những lời hoa hòe hoa xói và các chính sách thực sự của ông mà đôi khi hiểu được cũng là điều khó khăn.

Kết quả: khi ta đặt chúng dưới kính hiển vi, những điều xem ra bất đồng có thể trở thành không hẳn tuyệt đối đến thế, và cũng vậy, những điều xem ra đồng thuận bắt đầu được làm rõ manh mối.

Hơn nữa, cuộc gặp gỡ giữa Đức Phanxicô và Ông Trump diễn ra vào thời điểm chính phủ Trump đã nhận ra họ không thể thi hành nhanh chóng một số phương diện trong nghị trình của họ vốn làm Đức Phanxicô lo ngại.

Họ đã tạm hõan việc bác bỏ hiệp định Paris về thay đổi khí hậu. Họ cũng buộc phải duyệt lại việc chi tiêu của Liên Bang sau khi phần lớn các chi tiêu này bị Quốc Hội bác bỏ, và, ít nhất là cho tới nay, vẫn chưa có ngân khoản để Ông Trump xây bức tường biên giới.

Dưới góc độ trên, Đức Phanxicô và đội ngũ của ngài có thể có cơ hội ảnh hưởng tới đường lối của chính phủ Trump, thay vì phải trực diện với hàng loạt các sự kiện đã rồi.

Tuy nhiên, theo John Allen, sau đây là một số vấn đề có thể xuất hiện trong cuộc gặp gỡ vắn vỏi của hai vị:

1. Di dân

Trên bình diện quy ước, Đức Phanxicô và Ông Trump đại diện cho hai cực đối lập nhau trong cuộc tranh luận về di dân. Đức Giáo Hoàng được coi như nhà lãnh đạo thân thiện nhất với di dân trên thế giới, trong khi Ông Trump bị coi như người thù nghịch nhất đối với các đối tượng này.

Tuy nhiên, nếu đi vào chi tiết, đã có nhiều phát triển ở cả hai phía, cho thấy ít nhất cũng có những khía cạnh có thể lấy khỏi cuộc đụng độ.

Về phía Đức Giáo Hoàng, trong cuộc họp báo sau cuộc tông du Thụy Điển hồi tháng Mười năm ngoái, ngài đã lên đặc điểm cho lập trường khái quát của ngài về di dân và tỵ nạn bằng một chút cảm thức thực tiễn như sau:

Dịp ấy, ngài cho biết: “Các nhà cai trị cũng phải thực thi sự khôn ngoan. Họ nên cơỉ mở nhiều đối với việc tiếp nhận [di dân và tỵ nạn], nhưng họ cũng nên tính tóan phương cách định cư những người này, vì người tỵ nạn không những phải được nghinh đón mà còn phải được hội nhập nữa. Thí dụ, nếu một nước chỉ có khả năng hội nhập 20 người, thì họ chỉ nên nhận bằng ấy thôi. Nếu một nước khác có khả năng hơn, họ hãy nhận nhiều hơn”.

Về phía ông Trump, ông tiếp tục nhấn mạnh tới kế hoạch xây bức tường dọc biên giới Mỹ Mễ của ông, nhưng hiện nay, không có ngân khoản cho việc này trong dự luật ngân sách 2017. Đảng Dân Chủ thề sẽ ngăn chặn nó, thậm chí một số dân biểu Cộng Hòa cũng tỏ ra hoài nghi đối với nó. Vả lại, hình như Ông Trump muốn nối kết việc xây tường này với việc Mễ phải đóng góp cho nó, nhưng tổng thống nước này vốn bác bỏ ý tưởng này.

Do đó, ông Trump đến gặp Đức Giáo Hoàng hôm thứ Tư này không phải là người đang xây bức tường, trong khi Đức Giáo Hoàng thì đưa ra một lập trường phần nào đã được thực tiễn hóa căn cứ theo khả năng của từng quốc gia cá thể.

2. Thay đổi khí hậu

Đức Giáo Hoàng Phanxicô là nhà lãnh đạo tinh thần của phong trào hoàn cầu đòi có hành động chống lại việc thay đổi khí hậu, sau khi là vị giáo hoàng đầu tiên trong lịch sử dành hẳn một thông điệp để chuyên bàn về vấn đề này năm 2015, tựa là Laudato Si’.

Đức Phanxicô là nguồn cảm hứng chính của thỏa hiệp Paris về thay đổi khí hậu, một thỏa hiệp mà Ông Trump cho biết sẽ bãi bỏ, dù chính phủ của ông mới đây đình hoãn quyết định này cho tới sau Hội Nghị Thượng Đỉnh G7 sắp sửa khai mạc, một điều khiến ông đang rên đường tới Ý.

Ông Trump nhiều lần lên tiếng tỏ vẻ hoài nghi đối với việc hâm nóng hòan cầu, gọi nó là “một trò đánh lữa rất đắt tiền” nhưng các chính sách của ông về vấn đề này khá mềm dẻo. Ngoại Trưởng Rex Tillerson, chẳng hạn, mới đây vừa ký văn kiện có tên là “Tuyên Bố Fairbanks”, coi việc thay đổi khí hậu là một “đe dọa ngiêm trọng” đối với Bắc Cực, và kêu gọi phải có hành động để giảm thiểu các hậu quả gây hại của nó.

Trong cuộc điều trần để được xác nhận việc bổ nhiệm, Ông Tillerson cho biết: trước đây, trong tư cách một nhà khoa học và là một kỹ sư, ông vốn kết luận rằng “mối nguy thay đổi khí hậu là việc có thật” và “phải có hành động ngay” dù ông tỏ ra thận trọng đối với các hệ luận của niềm tin này.

Tuy nhiên, người ta phải chờ xem đâu là các bước kế tiếp trong cách tiếp cận của chính phủ Trump, nhưng sự kiện chưa có những quyết định chắc chắn và nhanh chóng ít nhất cũng tạo cơ hội để Đức Phanxicô thực hành một thuyết phục luân lý nào đó đối với vị thượng khách của ngài vào thứ Tư này.

3. Các cố gắng chống nghèo đói

Khi Đức Phanxicô bắt đầu triều giáo hoàng của ngài, ngài mô tả giấc mơ của ngài là lãnh đạo “một Giáo Hội nghèo cho người nghèo”.

Khắp trên thế giói, ngài được biết như là quán quân của những người bị chà đạp và khố rách áo ôm. Thành thử, khó có thể tưởng tượng được việc ngài vui vẻ khi thấy các động thái ban đầu của chính phủ Trump trong các cố gắng chống nghèo đói của họ.

Trong dự luật ngân sách đầu tiên được ông Trump đệ trình Quốc Hội, ông dự trù loại bỏ các trợ cấp chăm sóc y tế cho người có thu nhập thấp, bãi bỏ Các Trợ Khoản Phát Triển Cộng Đồng, loại bỏ việc tài trợ chương trình Medicaid cho Puerto Rico, và cắt giảm việc cấp ngân khoản cho các chương trình chuẩn bị Cao Đẳng cho người nghèo như TRIO và GEAR UP.

Đã đành, phần lớn các đề nghị trên đã bị bác bỏ trong một thỏa thuận lưỡng đảng nhằm tránh việc đóng cửa các cơ quan chính phủ, vốn bị coi như một thua cuộc lớn của chính phủ. Tuy nhiên, có tường trình cho rằng các dân biểu Cộng Hòa đang xem xét nhiều cắt giảm mới đối với các chương trình lưới an toàn (safety-net) như tem phiếu thực phẩm, trợ cấp xã hội, phụ cấp thu nhập cho người khuyết tật và có thể cả phúc lợi của cựu chiến binh, trong cố gắng giảm thiểu thiếu hụt ngân sách Liên Bang.

Điều trên cộng với 880 tỷ cắt giảm Medicaid nhờ bãi bỏ Đạo Luật Chăm Sóc Y Tế của Obama. Các nhà phê bình cho rằng những cắt giảm ấy đè nặng một cách bất cân xứng lên người nghèo Hoa Kỳ.

4. Tự do tôn giáo

Đức Giáo Hoàng Phanxicô là người cổ vũ tự do tôn giáo, trong đó, có quyền phản đối lương tâm dựa trên xác tín tôn giáo, điều được ngài coi là “nhân quyền nền tảng”. Khi tới thăm Hoa Kỳ hồi tháng Chín, năm 2015, ngài gọi tự do tôn giáo là “một trong các sở hữu qúy giá nhất của Hoa Kỳ”.

Ngài nói: “Và, như các hiền huynh của tôi, các giám mục Hoa Kỳ, vốn nhắc nhở chúng ta, mọi người được mời gọi thận trọng trong việc duy trì và bảo vệ quyền tự do này khỏi mọi điều có thể đe dọa hay gây hại cho nó”.

Vì thế, Đức Phanxicô và các phụ tá của ngài chắc chắn có nhiều nhận định tích cực để nói tới lệnh hành pháp gần đây về các vấn đề tự do tôn giáo của Ông Trump, nhất là lời đoan hứa sẽ bãi bỏ chỉ thị ngừa thai do chính phủ Obama áp đặt trước đây như một phần trong cuộc cải tổ hệ thống chăm sóc y tế của Hoa Kỳ.

Trong cùng cuộc tông du Hoa Kỳ nói trên, Đức Phanxicô đã bất ngờ tới thăm cộng đoàn các Tiểu Muội Người Nghèo, rõ ràng để yểm trợ họ trong cuộc đấu tranh chống lại chỉ thị trên.

Tuy nhiên, cả ở đây, các chính sách thực sự của chính phủ cũng không cùng nhịp với lời nói của tổng thống. Không lâu trước khi Ông Trump đoan hứa sẽ loại bỏ chỉ thị, các luật sư của Bộ Tư Pháp xin thêm thì giờ để họ đệ trình các giải thích nhằm bênh vực nó, thành thử điều này khiến người ta không biết đường nào mà mò đối với các ý định thực sự của chính phủ Trump.

Đàng khác, còn có nhiều khía cạnh trong lệnh hành pháp cho thấy Ông Trump không hẳn hài lòng, trong đó, có việc bãi bỏ Tu Chính Án Johnson ngăn cấm các Giáo Hội không được ủng hộ các ứng cử viên chính trị.

Đức Phanxicô nhiều lần cho hay: ngài sẽ không để mình liên lụy vào nền chính trị phe phái, và từng thúc giục hàng giáo sĩ phải xa lánh nó, nên bất cứ biện pháp nào xem ra có thể làm mờ đường ranh này chắc chắn không phải là điều ngài muốn.

5. Các vấn đề phò sự sống

So với chính phủ của Tổng thống Obama, Ông Trump cho đến nay đã được các nhà lãnh đạo phò sự sống nhìn bằng con mắt thuận lợi hơn nhiều, cho dù một số người vẫn tiếp tục nuôi dưỡng một mức độ nghi ngờ nào đó về sự chân thành trong cam kết của ông.

Ví dụ, hồi tháng Giêng chỉ mấy ngay sau khi nhậm chức, ông Trump đã phục hồi "Chính sách Thành phố Mexico" ngăn cấm việc Hoa Kỳ cấp ngân khoản cho các tổ chức phi chính phủ thực hiện hoặc cổ vũ các vụ phá thai thông qua các quỹ kế hoạch hóa gia đình.

Gần đây chính phủ đã mở rộng chính sách đó, áp dụng nó vào các hình thức viện trợ nước ngoài khác như hỗ trợ y tế toàn cầu.

Vào tháng Tư, Ông Trump đã bổ nhiệm Charmaine Yoest, người từng giữ chức Chủ tịch và Giám đốc điều hành của American United for Life (AUL), làm trợ lý bộ trưởng phụ trách các vấn đề công vụ, cũng như Teresa Manning, cựu vận động hành lang với Ủy ban Quyền sống Quốc gia (NRLC) làm phó trợ lý bộ trưởng phụ trách các vấn đề dân số. Cả hai động thái đều được các nhà lãnh đạo phò sự sống hoan nghênh.

Tương tự như vậy, việc bổ nhiệm Neil Gorsuch vào Tòa án tối cao Hoa Kỳ được coi như một chiến thắng cho lập trường phò sự sống, một phần dựa trên tuyên bố của ông này trong một cuốn sách năm 2006 rằng "không hề có cơ sở hiến pháp nào để người ta chuộng quyền tự do của người mẹ hơn sự sống của đứa con".

Đức Giáo Hoàng Phanxicô, hiển nhiên, cam kết sâu sắc đối với chính nghĩa phò sự sống, vì ngài vốn định nghĩa phá thai như một tội ác "khủng khiếp", và thường liệt kê những đứa trẻ chưa sinh vào số những nạn nhân của điều ngài gọi là "nền văn hoá vứt bỏ".

Nếu có sự khác biệt giữa hai vị này trong mặt trận phò sự sống, thì chỉ là trong giọng điệu hơn là thực chất. Việc ủng hộ của Ông Trump dường như hay phát xuất từ khuôn khổ văn hóa giao chiến, trong khi Đức Phanxicô có xu hướng là người của đối thoại nhiều hơn. Tuy nhiên, sự tương phản này có lẽ không ngăn được vị giáo hoàng đánh giá cao lập trường của chính phủ Hoa Kỳ trong lãnh vực này.

6. Các Kitô hữu bị bách hại

Ứng cử viên Trump thề sẽ làm cho việc bảo vệ các Kitô hữu bị bách hại ở Trung Đông trở thành một ưu tiên trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ, trong khi đó Đức Giáo Hoàng Phanxicô nhiều lần bày tỏ sự âu lo của ngài đối với số phận các Kitô hữu trong vùng. Do đó, trên nguyên tắc, đây hẳn là một khu vực mà hai nhà lãnh đạo có thể tìm thấy cơ sở chung.

Tuy nhiên, có hai nếp nhăn có thể làm phức tạp cho bức tranh.

Thứ nhất, như đã nói, các chính sách của chính phủ là một bức tranh đang chuyển động, chịu ảnh hưởng một phần bởi thực tế chính trị.
Ví dụ, phiên bản ban đầu của lệnh hành pháp gây tranh cãi của Ông Trump về người tị nạn đáng lẽ đã dành việc đối xử ưu tiên cho các nạn nhân bị bách hại tôn giáo ở Trung Đông. Phiên bản này có lẽ là khía cạnh duy nhất được Đức Phanxicô ủng hộ. Tuy nhiên, vì bị chống đối mạnh mẽ, yếu tố trên đã bị huỷ bỏ.

Vấn đề thứ hai là Ông Trump và Đức Phanxicô có thể có những viễn kiến khác nhau về ý nghĩa của việc bảo vệ các Kitô hữu bị bách hại.
Xin đơn cử một ví dụ, tháng Tư, Ông Trump đã đảo ngược chính sách đối với Syria, khi cho phép bắn 59 hỏa tiễn Tomahawk vào căn cứ không quân do chính phủ Syria kiểm soát sau khi có báo cáo cho rằng Tổng thống Bashar al-Assad đã sử dụng vũ khí hóa học. Nói chung, hiện nay, Ông Trump dường như có xu hướng sẽ sử dụng đòn bẩy của Mỹ để cố buộc Assad phải ra đi.

Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo Kitô giáo ở nước này rất nghi ngờ các cố gắng như thế, sợ rằng bất cứ điều gì xẩy ra sau thời Ông Assad sẽ tệ hơn nhiều cho các các nhóm thiểu số tôn giáo của đất nước này.
Đức Phanxicô có thể cho rằng việc bảo vệ các Kitô hữu bao gồm cả việc lưu ý tới các quan tâm của họ khi soạn thảo chính sách đối ngoại và các quyết định quân sự. Không hoàn toàn rõ ràng, ít nhất vào lúc này, liệu Ông Trump và chính phủ của ông có lưu ý tới thông điệp này hay không.

Vũ Văn An 5/22/2017
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#7592 Posted : Tuesday, May 23, 2017 8:23:30 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,657

Thanks: 1913 times
Was thanked: 4388 time(s) in 2732 post(s)
ĐTC Phanxicô sẽ tìm cách tạo ra một mối quan hệ
"tốt đẹp" với Trump


Thứ Ba, 23-05-2017 | 00:23:39


ĐTC Phanxicô muốn tạo ra những mối quan hệ với các nhà lãnh đạo thế giới, bất kể họ là ai, và bất kể quan điểm của họ là gì, để khi có cơ hội để cùng cộng tác với nhau, thì mối liên hệ đã tồn tại ở đó. Điều đó không có nghĩa là Ngài sẽ không có một chương trình nghị sự khi gặp Tổng thống Donald Trump vào ngày 24 tháng 5 sắp tới. ĐTC Phanxicô nhận thức rõ được rằng Tổng thống Trump nắm giữ sự an toàn và thịnh vượng của hàng triệu người trong tay.

UserPostedImage


Có một khoảnh khắc thú vị trong bức chân dung của tạp chí National Geographic về ĐTC Phanxicô do vào đêm trước chuyến viếng thăm Hoa Kỳ, khi phát ngôn viên Vatican sau đó đã được hỏi về sự khác biệt khi làm việc với vị Giáo Hoàng này so với vị Giáo Hoàng tiền nhiệm trước đó.

Cha Federico Lombardi, SJ, đã lấy ví dụ về việc hai vị Giáo hoàng đã trình bày tóm tắt với mình sau cuộc gặp gỡ với một nhà lãnh đạo thế giới.

“Thật là khó tin. Đức Benedict hết sức rõ ràng. Ngài nói, ‘Chúng tôi đã bàn về những vấn đề này, tôi đồng ý về những điểm này, tôi đã lập luận chống lại những điểm này, mục tiêu của cuộc gặp gỡ tiếp theo sẽ là thế này’ – chỉ hai phút và tôi hoàn toàn rõ ràng về những nội dung đã được bàn luận trong cuộc gặp gỡ”.

Mặt khác, Đức Phanxicô sẽ nói, “Đây là một người khôn ngoan; ông ấy đã có những trải nghiệm thú vị này”, Linh mục Lombardi phát biểu với tạp chí, cười một cách sảng khoái. Linh mục Lombardi cho biết thêm: “Vấn đề ngoại giao đối với ĐTC Phanxicô không chỉ là chiến lược, mà là, “tôi đã gặp người này, hiện nay chúng ta đã có mối quan hệ cá nhân, vậy chúng ta đem lại những điều lợi ích cho người dân cũng như cho Giáo Hội”.

Trong những cuộc điện thoại khác nhau mà tôi đã nhận từ các phóng viên đang thực hiện các tiết mục mở màn cho cuộc gặp gỡ giữa Trump và ĐTC Phanxicô vào ngày Thứ Tư, tôi đã được hỏi về việc họ có thể học được điều gì từ các mối tương quan của Đức Hồng Y Jorge Mario Bergoglio với các chính trị gia tại Argentina.

Câu trả lời của tôi rất đơn giản: Mối quan hệ được đưa ra trước chương trình nghị sự.

Đức Bergoglio đã tạo ra những mối quan hệ đáng chú ý với các chính trị gia thuộc tất cả các đảng phái cũng như mọi tín ngưỡng.

Họ ngạc nhiên trước sự hiểu biết của Ngài về những mưu đồ chính trị. Ngài hiểu điều mà các chính trị gia đang tìm kiếm để đạt được, cũng như những hạn chế mà họ đang thực hiện.

Theo ý nghĩa đó, ĐTC Phanxicô là một nhân vật chính trị sâu sắc – có thể là vị Giáo Hoàng hơn hết đã dấn thân trong lĩnh vực chính trị từng nắm Ngai tòa Thánh Phêrô.

Ngài tin vào lĩnh vực chính trị như là một hình thức của sự bác ái, theo lời của Đức Benedict XVI. Một phần trong sứ vụ của Ngài tại Buenos Aires và sứ vụ hiện tại của Ngài đó là nhằm truyền sức sống cho lĩnh vực chính trị. (Réhabiliter la Politique là tiêu đề của một tài liệu của các Giám mục Pháp năm 1999, mà Ngài rất ngưỡng mộ.)

Có bao giờ có một vị Giáo Hoàng đã bắt tay vào đại hiến chương về các nguyên tắc của triều đại của mình đối với việc xây dựng phúc lợi chung như Ngài đã làm trong Tông Huấn Evangelii Gaudium?

ĐTC Phanxicô đã từng chia sẻ bốn nguyên tắc này trong các cuộc thảo luận với các chính trị gia Argentina, mời gọi họ sử dụng tất cả các kỹ năng cũng như tầm ảnh hưởng của họ để xây dựng sự đồng thuận, để mọi người có thể cùng cộng tác với nhau bất chấp những sự khác biệt. Ngày nay, ĐTC Phanxicô đã chia sẻ bốn nguyên tắc ấy với các vị nguyên thủ quốc gia đến thăm, gửi tặng họ Tông Huấn Evangelii Gaudium.

ĐTC Phanxicô nghĩ rằng chính trị là một kênh nối để Chúa Thánh Thần tạo ra sự hiệp nhất trong sự đa dạng – một sự hiệp nhất không phá hủy sự đa dạng đó, nhưng lại bảo vệ nó. Theo suy nghĩ của Ngài, sự bất đồng và đa dạng chính là thành quả của Chúa Thánh Thần, trong khi sự chia rẽ và tính đồng nhất thuộc về ma quỷ.

Bất cứ khi nào một mối tương quan được xây dựng cho phép mọi người có thể cùng cộng tác với nhau, bất chấp những bất đồng của họ, vì lợi ích của người khác, thì lúc đó Chúa Thánh Thần đã tìm được một nơi cư ngụ mới, cũng như mỗi khi người ta tuyệt giao với nhau khi chỉ ra những bất đồng tương tự, Chúa Thánh Thần đã Bị trở ngại.

Tại Buenos Aires, ĐTC Phanxicô đã có một sứ vụ đặc biệt với các chính trị gia, được thực hiện thông qua “Văn phòng Mục vụ Xã hội” của Tổng Giáo phận.

Một trong những cộng sự thân cận của ĐTC Phanxicô, đó là Cha Carlos Accaputo, đã xây dựng các mối tương quan thông qua sự chia rẽ chính trị cũng như những chia rẽ trong khu vực, hàng năm quy tụ các nghị sĩ, các kỹ nghệ gia, các hiệp hội thương mại, và các nhà trí thức để cùng tham dự các cuộc thảo luận bàn tròn. . Ý tưởng không phải là để họ nhất trí với nhau, nhưng là để lắng nghe lẫn nhau và đồng thời nhận ra nhau là những người thợ xây trong việc xây dựng một tương lai chung.

Tiền đề của ‘Ngày Mục vụ Xã hội (Jornada de Pastoral Social)’ – mà Cha Accaputo tiếp tục tổ chức – đó là tất cả mọi người dân Argentina, những người quan tâm đến lợi ích của đất nước của họ, và bất kể niềm tin hoặc việc thực hành tôn giáo nào, đều có trong giáo huấn xã hội Công giáo như một nguồn lực về luân lý mà tất cả có thể kín múc từ đó.

Nếu như họ chấp nhận tiền đề chung đó, họ sẽ trở thành những cộng sự viên trong một doanh nghiệp chung, thậm chí nếu như họ có những ý tưởng khác nhau về việc làm thể nào để đạt được điều đó.

Như tôi đã chứng kiến khi tôi trở lại Buenos Aires vào tháng 11 năm ngoái, ‘Ngày Mục vụ Xã hội’ đã tạo ra không gian mà trong đó những bất đồng ý kiến có tính động lực hơn là chia rẽ.

Khi tôi lắng nghe để đưa ra ý kiến, tôi không thể không nghĩ đây là một lối giải thích mang tính thế tục và công khai đối với Thượng Hội Đồng của ĐTC Phanxicô.

Tại Rôma, ĐTC Phanxicô nhắn nhủ với các Giám mục rằng họ không cần phải lo lắng về việc có những quan điểm bất đồng, bởi vì họ ‘sub et cum Petro’ (cùng với Phêrô và dưới quyền Phêrô); tại Buenos Aires, các chính trị gia quy tụ dưới quốc kì Argentina và một bức chân dung lớn của ĐTC Phanxicô.

Trong cương vị là một Giáo Hoàng, ĐTC Phanxicô đã tiếp tục vai trò đó, mở rộng nó ra tới vũ đài toàn cầu, xây dựng những mạng lưới của sự tin tưởng và hợp tác trên khắp các ranh giới của các quốc gia và mọi niềm tin tôn giáo.

Ngài là một mục tử đối với tất cả các chính khách trên toàn thế giới. Họ rất hăm hở khi cộng tác với Ngài bởi vì trách nhiệm chính trị cao là một công việc cô đơn và giống như những chính khách Buenos Aires, họ nhận thấy Ngài như một người có thể hiểu rõ họ cũng như những điều họ đang cố gắng thực hiện.

ĐTC Phanxicô chào đón họ và động viên họ. Để rồi họ từ biệt Ngài và cảm thấy bình an hơn một chút.

Điều đó không có nghĩa là ĐTC Phanxicô không có một chương trình nghị sự. ĐTC Phanxicô nhận thức rõ được rằng có những con người chủ chốt trên thế giới này nhờ vào vị thế của họ để nắm giữ trong tay sự an toàn cũng như thịnh vượng của hàng triệu người.

ĐTC Phanxicô muốn tạo ra những mối quan hệ với họ, bất kể họ là ai, và bất kể quan điểm của họ là gì, để khi có cơ hội cùng cộng tác với nhau, thì những mối liên hệ đã tồn tại sẵn ở đó. Họ có thể sẵn sàng giúp đỡ Ngài.

Nhiệm vụ của ĐTC Phanxicô đó chính là tạo ra không gian cho phép sự tin tưởng cũng như sự thông cảm lẫn nhau. ĐTC Phanxicô tin rằng khi điều đó xảy ra, Chúa Thánh Thần sẽ hoạt động, và Ngài sẽ đem đến những điều tốt nhất cho họ.

ĐTC Phanxicô luôn luôn tránh những cuộc đối đầu, bởi vì đó chính là cách ma quỷ len lỏi vào. Ngài luôn muốn giữ sự thinh lặng, để cho nó trôi qua, và rồi Ngài thoát ra cái viễn cảnh ấy khi nó không còn được sử dụng như một vũ khí nữa.

Khi ĐTC Phanxicô muốn đưa ra các lựa chọn khác – như các chính trị gia đã làm, và như chính Chúa Giêsu đã làm – để có thể đưa ra sự lựa chọn, ĐTC Phanxicô không bao giờ đồng nhất với một người đặc biệt nào đó, không bao giờ hạ thấp nhân phẩm của họ.

ĐTC Phanxicô luôn nói theo mức độ của những nguyên tắc chung, trong khi vẫn duy trì các mối quan hệ. ĐTC Phanxicô không bao giờ khép kín trước các mối tương quan.

Thậm chí ngay cả trong cuộc họp báo nổi tiếng trên chuyến bay trở về từ Mexico vào tháng 2 năm 2016 khi ĐTC Phanxicô bị dồn vào chân tường bởi một câu hỏi liên quan đến kế hoạch xây dựng bức tường biên giới của Tổng thống Trump, ĐTC Phanxicô đã cẩn thận không để cá nhân hóa câu trả lời của mình, nhưng là để tuyên bố một nguyên tắc: Tôi không biết ông ta đã tuyên bố gì, chúng hãy cho rằng ông ta có thể đúng vì ta không thể chứng minh ông ta sai, nhưng hành động xây dựng những bức tường ngăn cách để ngăn cản không cho người ta ra ngoài thì không phải là một hành động của một Kitô hữu.

Nó không chỉ là có thể xảy ra mà hơn nữa còn là đáng kỳ vọng, hay nói cách khác, phải gắn bó rõ ràng với các nguyên tắc cốt lõi nhưng đồng thời phải có mối tương quan với những ai không chia sẻ chúng.

Đó là nền tảng của một nền chính trị đúng nghĩa, theo như điều mà ĐTC Phanxicô đã gọi là “một nền chính trị phóng khoáng” – cơ sở chia sẻ cho các hành động chung.

Ngài không cá nhân hóa và phân cực. Ngài không công kích. Và Ngài giữ cho những cánh cửa luôn luôn rộng mở.

Trên hết, Ngài tìm cách tạo ra một mối tương quan đầy sự tin tưởng để rồi sau đó, vào bất cứ lúc nào, người ta có thể nhấc điện thoại lên để tìm kiếm sự tham vấn hoặc sự trợ giúp.

Chương trình nghị sự của ĐTC Phanxicô với Tổng thống Trump vào thứ Tư tới là gì? Hãy thứ lỗi cho câu trả lời hết sức đơn giản. Đó chính là để hình thành một mối tương quan, để mà họ có thể cùng cộng tác với nhau.

Minh Tuệ chuyển ngữ

Edited by user Tuesday, May 23, 2017 8:25:13 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

linhphuong  
#7593 Posted : Tuesday, May 23, 2017 8:09:18 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,839

Thanks: 316 times
Was thanked: 349 time(s) in 241 post(s)
Tin tổng hợp

Hội nghị về vấn đề nhập cư, tự do tôn giáo
và Thượng hội đồng sắp tới của các Giám mục Hoa Kỳ


Thứ Ba, 23-05-2017 | 00:42:46

UserPostedImage


Chương trình nghị sự đã được thiết lập cho hội nghị vào mùa xuân của các Giám mục Hoa Kỳ từ 14/6 đến 15/6 tại Indianapolis. Tại hội nghị, các Giám mục sẽ trình bày hàng loạt những vấn đề kéo dài từ nhập cư đến cuộc bách hại Kitô hữu tại Trung Đông, cũng như Thượng hội đồng Giám mục sắp tới về giới trẻ và tự do tôn giáo.

Hội nghị sẽ bao trùm nhiều vấn đề cần các Giám mục Hoa Kỳ phải giải quyết trong một hội nghị vào mùa xuân sắp tới diễn ra từ ngày 14/6 đến 15/6 tại Indianapolis.

Các Giám mục sẽ thảo luận về nhiều vấn đề khác nhau, từ vấn đề nhập cư cho đến tự do tôn giáo, cũng như Thượng hội đồng Giám mục về giới trẻ và cuộc Hội nghị gặp gỡ Quốc gia lần thứ Năm, cả hai đều diễn ra vào năm 2018.

“Chúng ta chắc chắn sẽ bàn về hội nghị sắp tới tại Orlando cũng như một số kế hoạch cụ thể”, Đức Giám mục Oscar Cantu Địa phận Las Cruces, New Mexico, cho biết. Đức Cha Cantu cũng đề cập đến “Hội nghị của các nhà lãnh đạo Công Giáo: Niềm vui Tin Mừng tại Hoa Kỳ” được tổ chức vào ngày 1/7 đến 4/7 tại Orlando, Florida. “Những chủ đề khác mà tất cả các Giám mục đều quan tâm đến đó là cuộc gặp gỡ lần thứ năm, diễn ra vào năm 2018, mọi thứ đang tiến triển tốt đẹp”.

Đức Cha Cantu – Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình Quốc tế trực thuộc Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ sẽ phát biểu về cuộc bách hại của các Kitô hữu ở khắp nơi trên thế giới.

“Liên quan đến các cuộc gặp gỡ của các Giám mục, có một mối bận tâm về hoàn cảnh của những người Kitô hữu ở nhiều nơi trên thế giới, nơi mà họ đã bị bách hại, cho dù đó là ở Phi Châu hay Syria hay ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới.

Đức Cha Cantu cho biết rằng ngài sẽ cập nhật về công việc của Ủy ban của mình, vốn cho phép ngài có cơ hội để chứng kiến những khó khăn và thách đố mà các Kitô hữu phải đối mặt ở những nơi chẳng hạn như Châu Á và Trung Đông. Sau khi thực hiện chuyến đi thường niên của mình tới Đất Thánh vào hồi tháng Giêng vừa qua, Đức Cha Cantu cho biết Ngài đã đi đến thăm Iraq và Kurdistan. Đức Cha Cantu đã chứng kiến một số công việc của các thành viên Giáo Hội, bao gồm việc xây dựng các trường học, một số ngôi thánh đường và trường đại học cho các cộng đồng Kitô hữu phải di tản hay bị buộc phải rời bỏ quê hương xứ sở của mình.

“Một số vị Tổng Giám mục đã thực hiện những công việc hết sức anh hùng”, Đức Cha Cantu nói.

Chẳng hạn như, Đức Tổng Giám mục Bashar Warda thuộc TGP Chaldean tại Irbil, Iraq đã xây dựng một trường đại học để các bạn trẻ phải di tản khỏi khu vực Mosul có thể tiếp tục công việc học hành, Đức Cha Cantu cho biết.

“Ngài đã thực hiện công việc đó chỉ trong một khoảng thời gian rất ngắn. Cách đây hai năm, Ngài đã nói với tôi rằng ngài muốn thành lập một trường đại học và khi tôi có mặt ở đó vào tháng Giêng vừa qua, tôi đã hỏi ngài rằng kế hoạch đó đã được thực hiện thế nào. Ngài đáp: ‘Ồ, chúng tôi đã tiến hành xây dựng và đi vào hoạt động được một năm rưỡi rồi’. Tôi thực sự kinh ngạc. Ngài quả thực có một tầm nhìn, và ngài đã thực hiện việc đó với cả cái tâm của mình. Họ đã làm việc liên tục để tạo cho các Kitô hữu mọi cơ hội cũng như mọi lý do để ở lại Iraq”.

Một vị Tổng Giám mục khác đã thường xuyên lui tới một mảnh đất nhỏ, và ở lại đó, ngìa tiến hành xây dựng một ngôi thánh đường, sau đó ngài xây một trường tiểu học và một trường đại học.

“Thật không thể tin nổi, trên cả tuyệt vời, điều mà họ đã làm trong một thời gian ngắn và để giữ cho người dân của họ lại cùng nhau ở lại nơi đây và tạo cho họ cảm thức được nhìn nhận và được hỗ trợ”, Đức Cha Cantu cho biết.

Đức Cha Cantu cũng đã gặp gỡ các thành viên khác trong các khu vực nguy hiểm để nói về việc những người dân Hoa Kỳ đã ủng hộ, đặc biệt là thiết lập những khu vực an toàn cho các Kitô hữu tại Syria và Iraq thay mặt họ.

“Họ nói rằng họ không thích ý tưởng đó. Họ không nghĩ rằng đó là một ý kiến hay để thiết lập một khu vực đặc biệt dành cho các Kitô hữu bởi vì điều đó sẽ khiến họ trở thành mục tiêu đối với kẻ thù của họ”, Đức Cha Cantu nói. “Họ muốn sống trong một xã hội hội nhập được đảm bảo an ninh và đầy đủ các quyền công dân … đó là điều mà họ cho là sẽ tạo ra cho họ sự an toàn nhất, vì vậy chúng tôi muốn làm rõ điều đó như một sự sáng tỏ đối với tiếng nói của họ”.

Các Giám mục cũng sẽ thảo luận về Thượng Hội Đồng Giám Mục năm 2018, mà trong đó ĐTC Phanxicô muốn thảo luận về “giới trẻ, đức tin và việc nhận định ơn gọi” như là chủ đề của hội nghị.

Các Giám mục cũng sẽ thảo luận và bỏ phiếu về việc thành lập Ủy ban Tự do Tôn giáo như một Ủy ban thường trực của Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ. Các Giám mục cũng sẽ cân nhắc việc thảo luận và bỏ phiếu sửa đổi đối với Những chỉ dẫn cho việc cử hành Bí Tích cho những người khuyết Tật; một tuyển tập các nghi thức bằng tiếng Tây Ban Nha.

Các phiên họp chính thức của Hội đồng Giám mục sẽ diễn ra trọn ngày 14/6 và nửa ngày 15/6. Một cuộc họp kín cũng có thể bàn về “những cuộc xâm nhập mà chúng ta đã thực hiện để có thể thành lập mối quan hệ với chính quyền mới” tại Nhà Trắng cũng như những thách đố trước mắt, Đức Cha Cantu – người cũng có thể cập nhật về cuộc gặp gỡ vào hồi tháng Ba với Ngoại trưởng Rex Tillerson, cho biết.

“Chúng ta chắc chắn đã bày tỏ mối quan ngại của chúng ta vào tháng 11 năm ngoái về thái độ cũng như tình hình của những người nhập cư”, Đức Cha Cantu nói.

Các Giám mục cũng có thể nhận được cập nhật về các sắc lệnh của Tổng thống Donald Trump về lệnh cấm đi lại của ông, vốn đã bị ràng buộc tại các tòa án, nhưng vẫn ảnh hưởng đến những người tị nạn nhập cư vào nước này. Các Giám mục đã ban hành các tuyên bố phản đối sắc lệnh ban đầu và sửa đổi của nó.

Minh Tuệ chuyển ngữ

Chân dung vị tân Hồng Y Gregorio Rosa Chavez


Đặng Tự Do
5/23/2017

UserPostedImage


Đức Cha Gregorio Rosa Chavez, 75 tuổi, là giám mục phụ tá tổng giáo phận San Salvador, của El Salvador, vừa được Đức Thánh Cha Phanxicô loan báo vinh thăng Hồng Y trong một trường hợp gây kinh ngạc cho nhiều người trên thế giới.

Vào ngày 28 tháng Sáu tới đây, Đức Cha Gregorio Rosa Chavez, sẽ là vị Hồng Y tiên khởi của El Salvador trong một trường hợp gây lúng túng không ít cho hàng giáo phẩm quốc gia này.

Đức Thánh Cha đã không chọn Đức Tổng Giám Mục Jose Luis Escobar Alas, năm nay mới 58 tuổi để vinh thăng Hồng Y; nhưng đã chọn một Giám Mục Phụ Tá. Hơn thế nữa vị Giám Mục Phụ Tá này trên thực tế chỉ là một cha sở ở một họ đạo ven đô của thủ đô San Salvador.

Vị Hồng Y tân cử là con của một nông dân nghèo. Nghèo đến mức, trong thời niên thiếu, cậu Rosa Chavez chưa từng bao giờ dám mơ ước trở thành một linh mục.

Nhưng khi được 14 tuổi, cha cậu đã nhờ một người bạn đưa cậu vào một chủng viện.

Cậu Rosa Chavez có một sự thích thú đặc biệt với radio. Mở mắt dậy là cậu nghe radio; và luôn kết thúc một ngày với chiếc radio bên tai khi đang chìm dần vào giấc ngủ.

Biết ngài có hứng thú đặc biệt với công việc phát thanh; năm 1977, khi được bổ nhiệm làm Tổng Giám Mục San Salvador; Đức Tổng Giám Mục Oscar Romero đã bổ nhiệm cha Rosa Chavez làm chánh văn phòng truyền thông của Ngài. Cha Rosa Chavez thành lập một đài phát thanh; và cùng nhau hai vị đối diện với những khoảnh khắc khó khăn nhất của Giáo Hội trong thời kỳ nội chiến tại nước này.

Chính đài phát thanh này đã phát ra những lời nổi tiếng của Đức Tổng Giám Mục Óscar Romero:

“Trước lệnh giết người do ai đó ban ra, luật pháp của Thiên Chúa theo đó ‘Ngươi chớ giết người!’ phải thắng thế. Không một người lính nào có nghĩa vụ phải tuân theo một lệnh lạc chống lại luật pháp của Thiên Chúa... nhân danh dân tộc đau khổ này, dân tộc mà tiếng kêu than của họ bay tới trời cao càng ngày càng thống thiết hơn, tôi van xin anh em, tôi khẩn cầu anh em, và tôi ra lệnh cho anh em nhân danh Thiên Chúa, ngưng ngay tức khắc sự đàn áp này”.

Một ngày sau diễn từ nẩy lửa này, hôm 24 tháng Ba, năm 1980, Đức Tổng Giám Mục Óscar Romero bị bắn chết.

Sau khi Đức Tổng Giám Mục Fernando Sáenz Lacalle là người kế vị Đức Tổng Giám Mục Romero qua đời vào năm 1994, nhiều người tin rằng cha Rosa Chavez sẽ lên thay, nhưng điều đó không bao giờ xảy ra.

Cha Rosa Chavez đã rất thẳng thắn trong cuộc chiến chống lại sự lạm dụng quyền hành của chính phủ, công khai chỉ trích chính phủ đã giết hại sáu linh mục Dòng Tên vào năm 1989. Chính phủ El Salvador chụp mũ ngài là “cộng sản” và ngài nhiều lần bị dọa giết.

Tuy nhiên, trong lòng các tín hữu, Đức Cha Phụ Tá Rosa Chavez nổi danh là một người bình dân, hiền hoà, chậm bất bình và nhanh chóng mỉm cười.

Mỹ bắt đầu thanh lọc ‘gắt gao’ người tị nạn


24/05/2017
Reuters

UserPostedImage

Người biểu tình tại Sydney, Australia, ngày 5/10/16, kêu gọi đóng cửa trại
giam giữ người tị nạn ở Nauru và Manus Island.


Giới hữu trách Bộ An ninh Nội địa Mỹ khởi sự các cuộc phỏng vấn ‘thanh lọc kỹ lưỡng’ tại các trại tập trung người tị nạn ngoài khơi bờ biển Australia, thực thi chương trình trao đổi người tị nạn với Australia mà Tổng thống Donald Trump từng gọi là ‘thỏa thuận ngu xuẩn.’

Các cuộc phỏng vấn an ninh đầu tiên hoàn tất tuần rồi tại trung tâm Manus Island của Papua New Guinea, Reuters dẫn lời hai người tị nạn vừa trải qua các cuộc phỏng vấn này cho biết.

Nguồn tin này cho hay các cuộc phỏng vấn kéo dài 6 giờ đồng hồ với các câu hỏi sâu rộng về thân nhân, gia đình, bạn bè, giao tiếp liên lạc để xem ứng viên có liên hệ gì với Nhà nước Hồi giáo hay không.

Đây là giai đoạn chót trong tiến trình xét đơn xin tị nạn Mỹ.

Chính quyền Tổng thống Trump tháng trước loan báo thỏa thuận cho phép tới 1250 người đang tá túc tại các trại tị nạn ngoài khơi Australia tái định cư sang Mỹ sẽ được xúc tiến với điều kiện người tị nạn phải hội đủ điều kiện sau các cuộc kiểm tra nghiêm ngặt.

Đổi lại, Australia cam kết nhận người tị nạn Trung Mỹ từ một trại tập trung ở Costa Rica, theo thỏa thuận ký kết giữa hai nước dưới thời cựu Tổng thống Barack Obama.

Manus Island là một trong những trại tập trung người tị nạn do Australia vận hành. Nơi đây hiện có gần 1300 người bị bắt giữ trên đường tìm cách vượt biên sang Australia bằng tàu.

Các tổ chức hoạt động nhân quyền lên án chính sách bắt giữ người tị nạn và các điều kiện khắc nghiệt trong các trung tâm giam giữ.

Quyết định về số phận 70 người đầu tiên được phỏng vấn sẽ được định đoạt trong tháng tới.

Một phát ngôn nhân của Bộ Ngoại giao Mỹ cho hay người tị nạn từ các cơ sở tập trung do Australia vận hành sẽ bị thanh lọc y như nhau.

Chương trình nhận người tị nạn sang Mỹ tái định cư nhằm giúp Papua New Guinea và Australia xúc tiến kế hoạch đóng cửa trại Manus vào ngày 31/10.

Những người không được Mỹ nhận hoặc được định cư tại Papua New Guinea hoặc phải hồi hương.

Australia đồng ý cấp tới 25.000 đô la cho những ai tự nguyện về nước, nhưng những người tị nạn chỉ muốn tìm nơi định cư mới, không mấy ai muốn nhận khoản tiền này.

Tại Bethlehem, Donald Trump kêu gọi Israel và Palestine
thỏa hiệp hòa bình


Thụy My
Đăng ngày 23-05-2017 Sửa đổi ngày 23-05-2017 19:22

UserPostedImage

Áp phích đón mừng chuyến thăm Palestine của tổng thống Mỹ Donald Trump tại một điểm qua lại
với khu định cư Do Thái, gần thành phố Bêlem, Cijordanie, ngày 23/05/2017.


REUTERS/Mussa Qawasma

Tiếp tục chuyến viếng thăm vùng Cận Đông, hôm nay 23/05/2017, tổng thống Mỹ Donald Trump từ Jerusalem đi sang vùng Cisjordanie chiếm đóng, để gặp gỡ tổng thống Palestine. Ông kêu gọi người Israel và Palestine thỏa hiệp về kế hoạch hòa bình, đưa ra « những quyết định khó khăn », nhưng cần thiết.

Đây cũng là dịp để tổng thống Mahmoud Abbas một lần nữa bày tỏ về giấc mơ độc lập của người Palestine, với một tổng thống Hoa Kỳ vẫn chưa có kế hoạch gì cụ thể.

Thành phố Bethlehem, nơi Chúa Giêsu hài đồng sinh ra, có trại tị nạn Palestine lớn nhất Cisjordanie mang tên Dheisheh. Nhiều người sống trong trại tị nạn quá tải này tỏ ra nghi ngờ về kết quả chuyến viếng thăm chớp nhoáng của ông Trump.

Từ Bêlem, đặc phái viên RFI Marine Vlahovic gởi về bài phóng sự :

« Đứng ở lối vào trại Dheisheh, Muhannad Al Qaissi bĩu môi khi nghe nói đến chuyến viếng thăm Bethlehem của ông Donald Trump, mà theo ông thì vô tích sự.

Ông nói : « Bởi vì ông ấy sẽ không thấy người dân ở Palestine sống ra sao, ông đi qua phía bên kia bức tường chia cắt mà không nhìn thấy họ. Ông Trump đến đây cứ như chúng tôi đang sống trên thiên đường, như chúng tôi không sống trên một lãnh thổ bị chiếm đóng, và như vậy chuyến thăm của ông sẽ không giúp ích được gì cho chúng tôi ».

Với những con ngõ hẹp bao quanh các tòa nhà với những bức tường cắm đầy mảnh chai, Dheisheh là một mê cung bằng bê-tông màu xám có diện tích một cây số vuông, trong đó 13.000 dân sống chen chúc, đối mặt với nạn thiếu nước sinh hoạt và thiếu điện.

Salah Abu Laban, một người khoảng 60 tuổi, kể ra danh sách các tổng thống Mỹ tiền nhiệm đã thất bại trong việc tìm kiếm hòa bình và giải thích thêm, một thực tế khác của cuộc xung đột. Ông than thở : « Trước ông Trump, ông Obama đã đến thăm Cisjordanie, còn trước đó là ông Clinton, nhưng chẳng làm được gì cả. Bây giờ Donald Trump đến, có thể nói là chúng tôi có chút hy vọng, nhưng về cơ bản thì thất vọng ».

Họ thất vọng, ngay cả trước khi nghe các bài phát biểu của ông Donald Trump và Mahmoud Abbas. Cả hai nhà lãnh đạo đều quyết định tái thúc đẩy tiến trình hòa bình, nhưng người Palestine rất ít hy vọng vào điều này ».

Xác định nghi can đánh bom ở Manchester, ISIS nhận trách nhiệm


May 23, 2017

UserPostedImage

Một cư dân Manchester ngậm ngùi đứng trước những bó hoa tưởng niệm nạn nhân vụ đánh bom.
(Hình: Leon Neal/Getty Images)


MANCHESTER, Anh (AP) – Cảnh sát Anh xác nhận nghi can đánh bom tự sát tại một buổi trình diễn nhạc ở Manchester tối Thứ Hai là Salman Abedi, 22 tuổi, sinh ra ở Anh, nhưng có gốc Libya.

Ngoài ra, hôm Thứ Ba, nhóm ISIS lên tiếng nhận trách nhiệm, nói rằng “một chiến binh” của họ thực hiện vụ nổ bom làm 22 người chết và 59 người bị thương, mặc dù giới chức điều tra chưa thể xác nhận ai thật sự đứng đằng sau vụ này, hoặc nghi can hành động một mình.

Cảnh sát Anh cũng cho biết có khám xét hai khu nhà ở miền Bắc để tìm tòng phạm, và bắt một nghi can 23 tuổi ở London trong một cuộc lục xoát thứ ba.

Hôm Thứ Ba, Thủ Tướng Theresa May nâng tình trạng báo động từ mức nghiêm trọng lên mức nguy ngập, mức cao nhất, lần đầu tiên trong 10 năm, vì “có thể có thêm các cuộc tấn công khác” trong những ngày tới.

Bà May cho biết, quân đội sẽ được triển khai và thay cảnh sát làm nhiệm vụ tại một số nơi quan trọng và có nhiều người tụ tập, như sân vận động, trình diễn nhạc, hội họp, hội chợ…

Ông Ian Hopkins, cảnh sát trưởng Manchester, cũng xác nhận nghi can bị thiệt mạng trong vụ nổ bom, xảy ra khi buổi trình diễn của ca sĩ Ariana Grande vừa kết thúc tại Manchester Arena.

Có ít nhất 20 cảnh sát viên trang bị súng ống đầy đủ vây quanh căn nhà được biết là nơi cư ngụ của nghi can ở ngoại ô Manchester vào lúc giữa trưa Thứ Ba, rồi sau đó cho nổ cửa vào căn nhà.

Ông Simon Turner, 46 tuổi, hàng xóm của nghi can, kể: “Mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Cảnh sát mang súng, dắt theo chó, nhảy khỏi xe, và bảo chúng tôi: ‘Đi vào nhà mau.’ Sau đó, tôi thấy nhân viên giảo nghiệm, nhân viên điều tra, ra vô căn nhà.”

Chi tiết về nghi can Abedi sau đó từ từ được một số người để ý.

Nghi can được hàng xóm mô tả là một người cao ráo, gầy, thường mặc trang phục Hồi Giáo, nhưng ít ai biết rõ về con người này.

Ông Alan Kinsey, 52 tuổi, sống đối diện nhà nghi can, kể rằng ông thường thấy một thanh niên trẻ đi xe Toyota đến đón Abedi đi chơi, và thường về khuya.

Cảnh sát cũng lục soát căn hộ gần đó, mà giới truyền thông Anh nói là nơi ở của Ismail, em trai của nghi can.

Tối Thứ Ba, hàng ngàn người, một số cầm bảng có chữ “I Love MCR,” viết tắt của chữ Manchester,” tổ chức một buổi thắp nến ngay trước tòa thị chính thành phố, tưởng niệm các nạn nhân.

Tại New York, tòa nhà Empire State Building tắt điện để tưởng niệm nạn nhân ở Manchester.

Tại Rome, thủ đô của Ý, đèn của nhà giác đấu cổ Colosseum và vòi phun nước Trevi Fountain cũng được tắt.

Tại điện Buckingham, Nữ Hoàng Elizabeth Đệ Nhị cùng phu quân của bà, Hoàng Tế Philip, và con trai, Hoàng Tử Charles, và vợ của ông, bà Camilla, tổ chức một buổi lễ tưởng niệm nạn nhân bằng một phút mặc niệm.

Tổng Thống Mỹ Donald Trump, trong lúc thăm thành phố Bethlehem ở Tây Ngạn, gọi những người tổ chức đánh bom là “những kẻ thua cuộc ác ôn” và nói “tư tưởng ác độc này phải bị loại bỏ.”

Manchester, nằm cách London khoảng 260 km về phía Tây Bắc, là một trong những thành phố lớn nhất ở Anh, có hai đội bóng đá nổi tiếng, Manchester United và Manchester City.

Vụ đánh bom ở Manchester tối Thứ Ba là vụ khủng bố đẫm máu nhất ở Anh kể từ khi có vụ bốn tay đánh bom tự sát tấn công xe điện ở London năm 2005 làm 52 người thiệt mạng.

(Đ.D.)

Ðố đảng Cộng Sản dám đối thoại


Ngô Nhân Dụng

May 23, 2017

Ông Võ Văn Thưởng là trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương của đảng Cộng Sản. Ông mới dạy dỗ các cán bộ, đảng viên rằng: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận,…”

Ðáng lẽ ông Thưởng phải giảng bài đó trước cho các ông Nguyễn Phú Trọng, Trần Ðại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Tô Lâm, vân vân. Bao nhiêu người muốn đối thoại và tranh luận với đảng Cộng Sản đều bị bịt miệng, bị bắt, bị bỏ tù, hết lớp này đến lớp khác! Lý do? Vì đảng Cộng Sản không dám đối thoại, không dám tranh luận!

Nếu muốn đối thoại và tranh luận, đảng Cộng Sản hãy mời ngay những người như các luật sư Nguyễn Văn Ðài, Lê Công Ðịnh, anh Trần Huỳnh Duy Thức, Tiến Sĩ Nguyễn Quang A tới nói chuyện. Chắc chắn họ sẵn sàng! Ðố mấy lý thuyết gia như Nguyễn Phú Trọng, Võ Văn Thưởng có thể cãi lý với họ!

Nếu muốn đối thoại và tranh luận, đảng Cộng Sản hãy chấm dứt không bắt bớ các blogers và những người đi biểu tình, như các bà Lê Thu Hà, bà Trần Thu Nguyệt, Bùi Thị Minh Hằng, Phạm Thanh Nghiên, anh Vũ Huy Hoàng, vợ chồng nhà thơ Bùi Chát, Tiểu An, và các nhóm đang hoạt động ôn hòa như Hội Anh Em Dân Chủ, Ðường Việt Nam, vân vân. Tại sao không đối thoại với Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ? Tại sao không đối thoại với các vị mục sư đang bị cầm tù, hoặc Phật Giáo Hòa Hảo?

Ðảng Cộng Sản ngăn cản, cấm đoán, đàn áp những người trên chỉ vì họ không dám đối thoại và tranh luận với ai cả.

Lý do? Vì đầu óc họ hiện đang rỗng tuếch!

Cứ nghe ông trưởng Ban Tuyên Giáo Trung Ương nói thì chúng ta cũng thấy cái đầu ông trống vắng thế nào.

Ông Võ Văn Thưởng dạy các đàn em lý do tại sao đảng ông khuyến khích tranh luận: “…bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận.”

Nói như vậy mà không cười, ông Thưởng là một nhà hài hước đại tài. Trước hết, bây giờ còn nói đến “học thuyết cách mạng” kia à? Cái học thuyết cách mạng nào vậy? Giờ này ở nước Việt Nam, giữa năm 2017, mà một cán bộ nói đến “học thuyết cách mạng” thì chẳng khác nào các ông Sở Khanh, Mã Giám Sinh giảng về việc bảo vệ trinh tiết của phụ nữ con nhà lành!

Ðảng Cộng Sản hiện là một đảng cực kỳ bảo thủ! Ðó là tổ chức kiên quyết bảo vệ quyền lợi của giai cấp thống trị mạnh nhất thế giới! Ðảng theo đuổi những đường lối chính trị, kinh tế thủ cựu nhất trong lịch sử! Nhân loại đã xóa bỏ lối làm ăn tư bản thời hoang đã từ lâu rồi mà đảng vẫn nuôi nó ở Việt Nam! Loài người đã xóa bỏ bao nhiêu chế độ độc tài chuyên chế như họ đang thi hành ở nước ta, cũng từ lâu lắm rồi! Bây giờ đảng sợ nhất là có ai muốn làm cách mạng!

Một nhân chứng là ông Nguyễn Ðình Cống, 80 tuổi. Năm ngoái ông đã viết thư xin từ bỏ đảng vì “càng ngày tôi càng nhận ra rằng chủ nghĩa Mác Lênin có nhiều độc hại, rằng chủ nghĩa Cộng Sản chỉ là ảo tưởng, rằng thể chế hiện tại của Việt Nam là sự độc tài toàn trị của đảng. Tôi đã viết nhiều bài phân tích sai lầm của Mác, viết nhiều thư gửi tổ chức đảng góp ý kiến về việc từ bỏ chủ nghĩa Mác Lênin và thay đổi thể chế, viết ý kiến đóng góp cho Ðại Hội 12 với hy vọng đại hội sẽ có chuyển biến tốt về phía dân chủ. Thế nhưng Ðại Hội 12 vẫn kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin và đường lối chính trị cũ. …Vậy tôi thông báo từ bỏ đảng Cộng Sản Việt Nam!”

Ðảng Cộng Sản không chấp nhận đối thoại, không dám tranh luận với ông Nguyễn Ðình Cống vì họ cần ôm lấy các quyền lợi quá lớn! Ðảng sợ cách mạng lắm! Còn “học thuyết cách mạng” nào đâu mà ông Võ Văn Thưởng vẫn bô bô nói?

Lý do là vì cái đầu của chính ông ta hoàn toàn “trống vắng,” chỉ chất chứa những khẩu hiệu vô vị, tách rời thực tế, lỗi thời, mà loài người đã bỏ vô thùng rác, từ hơn nửa thế kỷ nay, rõ rệt nhất là từ năm 1989!

Cho nên, những lời “tuyên huấn” của ông Võ Văn Thưởng chứa đầy những mâu thuẫn.

Sau khi cổ động cho việc “đối thoại và tranh luận,” mà ông nhấn mạnh “đây là vấn đề rất quan trọng” ông Thưởng lại sợ đám đàn em đang ngồi nghe như vịt nghe sấm khi đứng dậy vội vã chạy ra đường kéo bà con cô bác đòi đối thoại và tranh luận! Ông bèn dặn bảo ngay: “Khoan khoan ngồi đó chớ ra! Chờ chút nữa!” Bởi vì, ông nói, cái “Ban Tuyên Giáo Trung Ương” mà ông nắm đầu nó cũng đang chờ đợi! Tại sao? Chính “Ban Tuyên Giáo Trung Ương” đang chờ Ban Bí Thư “thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của đảng và pháp luật của nhà nước.”

Tóm lại, Võ Văn Thưởng kêu gọi đối thoại và tranh luận nhưng chính ông ta cũng chưa biết mình phải đối thoại và tranh luận như thế nào! Theo cách của đảng Cộng Sản thì chính Võ Văn Thưởng cũng không dám “đối thoại và tranh luận” với cái “Ban Bí Thư” ngồi chễm trệ trên đầu mình! Mà cái Ban Bí Thư đó cũng biết có mấy thằng khác nó ngồi trên đầu trên cổ họ nữa! Nhìn lên họ sẽ thấy đó là bọn Nguyễn Phú Trọng, Trần Ðại Quang, Nguyễn Xuân Phúc, Tô Lâm, hay là Tập Cận Bình?

Ông Võ Văn Thưởng giải thích rõ hơn tại sao phải chờ cấp trên “thông qua,” bật đèn xanh và cho chỉ thị chi tiết: “Cần có quy định rõ ràng để từng cấp từng ngành từng cơ sở từng đơn vị xác định rõ trách nhiệm của mình và phương pháp trong trao đổi, đối thoại.”

Nói vậy thì ai cũng hiểu: Ðảng Cộng Sản nói đối thoại và tranh luận tức là “đối thoại và tranh luận dưới sự hướng dẫn!”

Các đảng viên Cộng Sản Việt Nam nghe ông Thưởng nói xong, có thể về nhà ngủ yên. Họ đã quen sinh hoạt trong đảng theo lề thói đó từ lâu: Dân Chủ tức là Dân Chủ Tập Trung, Dân Chủ có hướng dẫn. Không đảng viên nào cần suy nghĩ. Mỗi lần đi họp hãy cất cái đầu ở nhà, mang đi thêm nặng mà còn nguy hiểm! Tất cả những gì đòi hỏi suy nghĩ đã có cấp trên làm giúp rồi! Cứ việc “Noi Gương Bác!” Chính Hồ Chí Minh cũng từng từ chối không suy nghĩ, vì đã có người giúp! Khi một nhà báo hỏi sao không thấy ông ta viết sách, như các lãnh tụ cộng sản khác, Hồ Chí Minh giải thích: Những gì cần viết đã có Bác Mao viết cả rồi! Hồ cũng nói nhiều lần, “Bác cháu cúng ta có thể lầm chứ đồng chí Stalin không thể lầm được!” Cụ Nguyễn Văn Trấn đã nghe và thuật lại câu đó. Chỉ việc nhờ Stalin và Mao suy nghĩ giúp là an toàn nhất!

Một người biết “bán cái” công việc suy nghĩ cho cấp trên làm giúp, đó mới là một đảng viên Cộng Sản gương mẫu, biết “Noi Gương Bác!”

Nhưng dân Việt Nam bây giờ không còn là những con cừu ai bảo sao cũng cúi đầu nghe nữa. Hỏi đồng bào Xã Ðồng Tâm thì biết.

Cho nên, chúng ta cứ thiết lập những diễn đàn công khai, nêu rõ mục đích đối thoại và tranh luận giữa người dân Việt Nam với nhau. Tìm đường cho cả nước trong thế kỷ 21 này. Không cần ai ban chỉ thị hướng dẫn! Không kiêng cữ, không sợ hãi, vấn đề nào cũng có thể đem ra thảo luận.

Một giáo sư Ðại Học Quốc Gia ở Hà Nội, Tiến Sĩ Vũ Minh Giang, chủ Tịch Hội Ðồng Khoa Học Ðào Tạo, đã đề nghị một đề tài: “Việt Nam cần thực hiện một cuộc đổi mới đất nước lần thứ hai.” Nếu không, ông lo nước mình “sẽ tụt hậu so với các nước phát triển trên thế giới.”

Ðề nghị bàn với nhau về “Ðổi Mới Ðợt Hai” tức là nể nang ông Nguyễn Phú Trọng lắm rồi. Nói như thế là vẫn coi như chỉ tiếp tục “con đường đổi mới” của đảng. Nhưng đề nghị này là không tưởng. Vì Nguyễn Phú Trọng không bao giờ dám cho ai bàn về một đề tài mà khi đọc lên ai cũng hiểu “Ðổi Mới Ðợt Hai” tức là “Ðổi Mới Chính Trị!” Ðố đảng Cộng Sản Việt Nam dám để yên cho người dân tự do thảo luận, rồi tranh luận về Ðổi Mới Chính Trị! Cho ăn kẹo cũng không dám!

Nhưng có một đề tài thiết thực hơn và cấp bách không kém, chúng ta cần bàn. Ðó là chuyện “Dân Việt Nam phải làm gì khi chế độ Cộng Sản sụp đổ?” Bàn vấn đề này thì chắc chắn ông Nguyễn Phú Trọng sẽ cho công an tới đối thoại bằng dùi cui! Nhưng đồng bào chúng ta cứ việc đối thoại và tranh luận với nhau! Không nên để nước đến chân mới nhảy!

Quốc Hội Mỹ Bực Với TQ?


23/05/201700:00:00(Xem: 2241)
Trần Khải

Đúng ra, là nhiêù vị dân cử Hoa Kỳ bực dọc với Bắc Hàn và Trung Quốc... Tình hình này có lợi gì cho Việt Nam tại Biển Đông hay không?

Hy vọng... Vì Biển Đông sẽ có thêm tàu chiến Hoa Kỳ vào.

Chủ tịch Ủy ban Quân vụ Hạ Viện dự định tăng thêm 2.1 tỷ đôla cho quân sự Hoa Kỳ tại khu vực Thái Bình Dương nhằm đối phó hiểm họa từ Bắc Hàn và Trung Quốc.

Dân biểu Mac Thornberry (Cộng Hòa, Texas) sẽ trình dự luật tuần này trong đó sẽ cung cấp 1 tỷ đôla đạn dược và 1 tỷ đôla cho phòng thủ phi đạn, bao gồm thêm dàn máy bắn chận phi đạn Terminal High Altitude Area Defense, tức là THAAD, trong vùng Thái Bình Dương.

Dự luật cũng sẽ bao gồm 100 triệu đôla tập trận chung với đồng minh của quân lực Mỹ trong Thái Bình Dương và sẽ duy trì một lữ đoàn tác phiếu không quân tại Nam Hàn để đáp ứng bất kỳ khiêu khích quân sự nào từ Bắc Hàn.

Như thế có lợi gì cho Việt Nam không?

Hy vọng... gì chăng? Không rõ.

Trong khi đó, bản tin VOA ghi nhận rằng Philippines và Trung Quốc ngày 22/5/2017 giảm nhiệt cảnh báo của Tổng thống Rodrigo Duterte rằng Trung Quốc sẽ phát động chiến tranh nếu Philippines khai thác dầu mỏ tại Biển Đông đang tranh chấp.

Tổng thống trực ngôn của Philippines bị chỉ trích vì một số người cho rằng ông quá mềm yếu đối với Trung Quốc trong tranh chấp lãnh thổ.

VOA nhắc rằng Ông Duterte tuần trước đã gặp Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại Bắc Kinh. Sau đó, ông loan báo ông Tập đã khuyến cáo ông rằng sẽ có chiến tranh nếu Philippines tìm cách thăm dò dầu mỏ tại một khu vực có tranh chấp.

Ngoại trưởng Philippines, Alan Peter Cayetano cho biết cuộc họp của lãnh đạo đôi bên thẳng thắn và hữu nghị, và phần lớn thảo luận về việc ngăn ngừa xung đột, chứ không đe dọa.

Phát biểu tại Bắc Kinh, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc, Hoa Xuân Oánh, cũng tìm cách giảm nhẹ nhận xét của ông Duterte. Bà Hoa nói ông Duterte và ông Tập đã đồng ý “củng cố liên lạc” đối với những vấn đề song phương quan trọng và rằng Trung Quốc muốn làm việc với Philippines để xử lý ôn hòa các tranh chấp.

Ông Duterte không đề cập đến vấn đề này trong cuộc họp báo hôm 22/5/2017 trước khi lên đường đi Nga.

Phe chỉ trích chú trọng nhiều đến việc ông Duterte từ chối thúc đẩy Trung Quốc tuân thủ với phán quyết của Tòa Trọng tài Thường trực ở La Haye hồi năm ngoái mà phần lớn có lợi cho Philippines. Trung Quốc chưa bao giờ công nhận phán quyết của Tòa.

Lãnh tụ khối thiểu số thượng viện Philippines, Frank Drilon, kêu gọi chính phủ “chớ nên để quốc gia bị ăn hiếp và bị đe dọa,” trong khi cựu Bộ trưởng Ngoại giao Albert del Rosario nói Manila nên tuần tra chung trên biển với đồng minh lâu đời Hoa Kỳ, một ý kiến mà ông Duterte đã vứt bỏ trong nguôn khổ chính sách “thân thiện hoàn toàn với Trung Quốc.

Thẩm phán Tối cao Pháp viện Antonia Carpio ngày 20/5/2017 thúc đẩy chính phủ kiện lên Tòa Trọng tài Quốc tế lần nữa về đe dọa của Trung Quốc và khiếu nại lên Liên hiệp quốc, bằng không, có thể hiểu rằng Tổng thống Duterte “đang bán đứng chúng ta.”

Phát ngôn viên Tổng thống, Ernesto Abella, khẳng định Philippines “đã nói rất rõ là không từ bỏ việc đòi hỏi chủ quyền.”

Trong khi đó, bản tin RFA cho biết Hoa Kỳ vừa chính thức bàn giao 6 tàu tuần tra Metal Shark dài 14 mét cho cảnh sát biển Việt Nam vào hôm 22 tháng 5 tại Quảng Nam.

Các tàu này sẽ hỗ trợ cảnh sát biển Việt Nam vùng 2 (Quảng Nam) trong hoạt đồng tuần tra liên bờ biển và thực thi pháp luật về buôn lậu, buôn bán bất hợp pháp, cướp biển và các vụ cướp tàu có vũ trang, và đánh bắt cá bất hợp pháp.

Phát biểu tại buổi lễ bàn giao, Đại sứ Mỹ tại Việt Nam Ted Osius nói rằng sự thịnh vượng của Việt Nam trong tương lai phụ thuộc vào một môi trường hàng hải ổn định và hòa bình. Ông cũng nói Hoa Kỳ và cộng đồng quốc tế cũng hưởng lợi từ sự ổn định trong khu vực.

Đây không phải lần lần đầu tiên Hoa Kỳ bàn giao tàu tuần tra cho phía Việt Nam. Hồi đầu năm 2015, nhân hội nghị thường niên đối thoại chính trị, an ninh, quốc phòng Việt Mỹ lần thứ 7 tại Hà Nội, ông Puneet Talwar, trợ lý Ngoại trưởng Mỹ về các vấn đề quân sự và chính trị cho biết Mỹ đã trao cho Việt Nam 5 tàu tuần tra biển trong kế hoạch hỗ trợ các lực lượng trên biển của Việt Nam.

Hồi tháng 4 vừa qua, cơ quan Hợp tác An ninh Quốc phòng (DSCA) cho biết Mỹ chuẩn bị chuyển giao tàu tuần duyên USCGC Morgenthau đã qua sử dụng cho Việt Nam. Theo DSCA, phía Việt Nam đã mua lại 3 tàu tuần tra cỡ lớn của Tuần duyên Mỹ nhưng phía Mỹ cho biết chỉ chuyển giao một chiếc.

Một bản tin phân tích của RFI nêu viễn ảnh rằng Tập Cân Bình đã ra độc chiêu, chận được Mỹ đối với vấn đề Biển Đông, vì đã có thỏa hiệp mới giữa các nước trong khu vực:

“Dự thảo khung Bộ Quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC) giữa Trung Quốc và ASEAN đánh dấu một bước quan trọng trong việc làm dịu căng thẳng trên vùng biển chiến lược này, theo nhận định của các nhà phân tích được hãng tin AP trích dẫn ngày 19/05/2017.

Trung Quốc và ASEAN đã nhất trí trên bản dự thảo khung bộ quy tắc ứng xử này trong cuộc họp giữa các quan chức cao cấp của hai bên ngày 18/05 vừa qua ở Quý Châu, tây nam Trung Quốc. Bắc Kinh và các nước Đông Nam Á đã cam kết thảo luận về bộ quy tắc COC từ cách đây 15 năm để thay thế cho bản Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC), một văn bản không mang tính ràng buộc pháp lý. Thế nhưng cho tới nay đàm phán tiến triển rất chậm trong bối cảnh Trung Quốc vẫn không từ bỏ mưu đồ độc chiếm Biển Đông.

Nhưng trong thời gian qua, Bắc Kinh đã đẩy nhanh cuộc thương lượng về COC, vì thấy rằng với bộ quy tắc ứng xử này, họ sẽ thực hiện được mục tiêu ngăn chận Hoa Kỳ và các đồng minh can thiệp vào Biển Đông với lý do bảo đảm quyền tự do hàng hải và duy trì ổn định khu vực, như nhận định của Huang Jing, một chuyên gia Trường Chính sách công Lý Quang Diệu, Đại học Quốc gia Singapore. Với bộ quy tắc COC, Trung Quốc sẽ có thể nói với Mỹ rằng: “Xem này. Chúng tôi đã đạt được thỏa thuận với nhau rồi, không cần Mỹ và các nước khác xen vào chuyện của chúng tôi.”...”

Tuy nhiên, quân lực Mỹ trong Thái Bình Dương sẽ có thêm tiền, thêm phi đạn... nếu dự luật của Thornberry thông qua... tất nhiên, TQ cũng sẽ bớt hung hăng? Hy vọng...

Báo chí Trung Quốc hoan nghênh việc phá vỡ mạng lưới CIA


Thụy My
Đăng ngày 22-05-2017 Sửa đổi ngày 22-05-2017 19:56

UserPostedImage

Trụ sở cơ quan CIA ở Langley, Virginia, Hoa Kỳ.
wikipedia


Báo chí nhà nước Trung Quốc hôm nay 22/05/2017 hoan nghênh công tác chống gián điệp của chính quyền, sau khi New York Times tiết lộ việc Bắc Kinh đã sát hại hoặc bỏ tù đến 20 điềm chỉ viên CIA trong khoảng thời gian từ năm 2010 đến 2012.

Hoàn Cầu Thời Báo trong bài xã luận đã đắc chí : « Chẳng những mạng lưới gián điệp của CIA đã bị phá vỡ, mà Washington còn chẳng biết chuyện gì xảy ra cả. Có thể nói đây là chiến thắng vang dội. Điều này có nghĩa là nếu CIA lại gầy dựng một mạng lưới gián điệp mới tại Trung Quốc thì chỉ chuốc lấy kết quả tương tự mà thôi ».

Tuy vậy tờ báo khẳng định một phần của bài viết là sai. « Câu chuyện một điềm chỉ viên bị bắn chết trên sân một hoàn toàn bịa đặt, có lẽ là sản phẩm tưởng tượng kiểu Mỹ, trên cơ sở ý thức hệ ».

Nêu ra ba nguồn tin chính thức, nhật báo Mỹ cho biết một điềm chỉ viên CIA đã bị bắn chết ngay trước mắt các đồng nghiệp, trong sân một tòa nhà chính phủ để làm gương.

Theo New York Times, những thiệt hại của CIA hết sức đáng kể, có thể so sánh với thời kỳ bị tổn thất nặng nề trước cơ quan tình báo trung ương Liên Xô cũ và tại Nga, do các tin tức được hai điệp viên Aldrich Ames và Robert Hanssen cung cấp cho Nga. Ames hoạt động trong thập niên 80, còn Hanssen từ 1979 đến 2001.

Chính quyền Trung Quốc không bình luận gì về bài báo này. Bộ An ninh Quốc gia phụ trách chống phản gián, không có cả số điện thoại lẫn trang web, khác hẳn với các bộ ngành khác.

Cũng như nhiều tờ báo lớn phương Tây, trang web của New York Times không truy cập được tại Trung Quốc. Tuy nhiên nội dung bài báo trên đây đã được phổ biến rộng rãi với nhiều lời bình, trên các trang mạng thời sự Trung Quốc.

Edited by user Tuesday, May 23, 2017 8:41:00 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#7594 Posted : Wednesday, May 24, 2017 12:24:51 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 3,334

Thanks: 738 times
Was thanked: 260 time(s) in 195 post(s)
Hé lộ những tham vọng của TT Philippines
trong chuyến thăm Nga


24.05.2017 | 13:08 PM

Tới thăm 'người hùng' Putin, Tổng thống Philippines Duterte đang phát đi một thông điệp mạnh mẽ với Mỹ và các đồng minh phương Tây về mối quan hệ giữa họ.

“Sửa chữa sai lầm chiến lược”

Ngày 22/5, Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte đã tới Moscow trong khuôn khổ chuyến công du chính thức kéo dài 4 ngày như một phần của nỗ lực điều chỉnh chính sách đối ngoại của Manila, nhằm rời xa đồng minh truyền thống Hoa Kỳ.

UserPostedImage


Tổng thống Philippines Rodrigo Duterte và người đồng cấp Nga Vladimir Putin
(Ảnh: AFP).


Theo hãng tin Nga RT, cuộc gặp giữa Tổng thống Vladimir Putin và người đồng cấp Rodrigo Duterte dự kiến diễn ra vào ngày 25/5, nhưng cuộc họp đã được chuyển sang ngày hôm qua sau, khi Tổng thống Philippines tuyên bố thiết quân luật 60 ngày và về nước do phiến quân có liên hệ với tổ chức Nhà nước Hồi giáo tự xưng (IS) chiếm thành phố miền Nam Marawi, giao tranh với quân đội Chính phủ.

Từ khi nhậm chức vào tháng 6/2016, chính quyền Tổng thống Duterte đã thực hiện chính sách đối ngoại thân thiện hơn với Bắc Kinh và Moscow, coi đó là nguồn đầu tư quan trọng nhất, đồng thời giảm bớt phụ thuộc vào Washington.

Trong bài phát biểu trước khi khởi hành, ông Duterte hoan nghênh chuyến thăm là “một chương mới trong quan hệ giữa Philippines và Nga”, miêu tả nó như cơ hội để “sửa chữa” những “sai lầm chiến lược” của các nhà lãnh đạo Philippines trước đây.

“Có những cơ hội hợp tác chúng ta không thể bỏ qua”, ông Duterte nói. Nhắc lại “quyết tâm vững chắc nhằm mở rộng tình hữu nghị với Moscow”, ông nhấn mạnh rằng những “dấu vết địa chính trị” của Nga cũng như “lợi ích chiến lược tại khu vực (châu Á – Thái Bình Dương)” là những lý do khiến hai quốc gia nên mở rộng hợp tác.

Cuộc gặp mang màu sắc quân sự

Cuối tuần trước, ông Duterte đã chỉ ra rằng một trong những ưu tiên hàng đầu của chuyến đi lần này là hợp đồng mua vũ khí chính xác do Nga chế tạo, sẽ được sử dụng trong cuộc chiến chống những chiến binh Hồi giáo cực đoan ở miền Nam Philippines.

UserPostedImage


Quân Chính phủ được điều động trong vụ đụng độ với phiến quân IS tại miền Nam Philippines
(Ảnh: Sun Star).


“Tôi đang tìm kiếm (một loại vũ khí để tiêu diệt chúng). Tôi sắp tới Nga, cũng với mục đích đó. Chúng ta đã sở hữu nhiều mẫu bom thông minh, nhưng không có loại nào chính xác bằng mẫu được điều khiển bằng tia laser hay vệ tinh. Tôi hy vọng họ có thể cung cấp cho ta những loại đó”, ông Duterte phát biểu tại một hội nghị cấp quốc gia của lực lượng tuần tra bờ biển Philippines.

Tại Moscow, khi gặp Tổng thống Nga Putin, ông Duterte cũng nêu lại quan điểm trên: “Tôi tới Moscow để chắc chắn rằng Nga sẽ hỗ trợ cho Philippines cũng như khẳng định tình bạn đôi bên”, hãng tin RT dẫn lời ông Duterte.

Tổng thống Philippines khẳng định, Manila sẽ mua các loại vũ khí của Nga để chống khủng bố: “Chúng tôi cần mua thêm những loại vũ khí hiện đại. Philippines từng đề nghị với Mỹ nhưng tình hình đã không còn yên ổn như trước vì chúng tôi phải đấu với IS và cần những loại vũ khí hiện đại”.

Chuyến thăm của ông Duterte được cũng nhằm thúc đẩy hợp tác song phương giữa Philippines và Nga. Thương mại song phương giữa Moscow và Manila trong năm 2016 đạt 226 triệu USD, trong khi Philippines chỉ xuất khẩu 49 triệu USD giá trị hàng hóa cho Nga.

Ngày càng xa rời đồng minh truyền thống.

Chuyến đi lần này, cùng với chuyến thăm Trung Quốc vừa qua, được kỳ vọng sẽ làm đa dạng hóa quan hệ thương mại của Philippines, đặc biệt là sau khi quan hệ với những đồng minh truyền thống gồm Mỹ và châu Âu trở nên ngày càng lạnh nhạt.

UserPostedImage

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Philippines Duterte
(Ảnh: SCMP).


Chiến dịch truy quét tội phạm ma túy của Tổng thống Duterte từ khi nhậm chức đã vấp phải những chỉ trích mạnh mẽ về nhân quyền của Mỹ và các nước phương Tây. Theo báo cáo của bộ Ngoại giao Mỹ cuối năm ngoái, Mỹ đã ngừng bán khoảng 26.000 khẩu súng trường cho cảnh sát Philippines, vì vậy ông Duterte đã đề nghị mua vũ khí từ Nga.

“Họ đang tống tiền tôi bằng cách không bán vũ khí nữa? Tôi nhớ rằng một nhà ngoại giao Nga từng nói: Hãy đến với Nga, chúng tôi có tất cả những thứ mà các vị cần”, hãng tin CNN dẫn lời ông Duterte.

Philippines cũng đã thể hiện ý chí quyết tâm “chia tay” Liên minh châu Âu khi vừa từ chối một gói viện trợ trị giá 250 triệu USD trong vòng 3 năm tới vì đề nghị trên đòi hỏi Manila phải thực hiện những cam kết về nhân quyền.

Theo Thứ trưởng Ngoại giao Philippines Maria Natividad, Tổng thống Nga Vladimir Putin đã gửi lời mời ông Duterte tới thăm Moscow ở bên lề hội nghị Thượng đỉnh APEC tại Peru vào tháng 11 năm ngoái. Chuyến đi “gửi một thông điệp mạnh mẽ của Philippines về cam kết của Manila nhằm tìm kiếm đối tác mới và tăng cường quan hệ với những đối tác không thường xuyên như Nga", Thứ trưởng Ngoại giao Philippines Natividad nói.

Ông Joshua Kurlantzick, học giả chuyên về Đông Nam Á của Hội đồng quan hệ đối ngoại Mỹ (CFR), khẳng định rằng Tổng thống Duterte có “một lịch sử dài và vô cùng phức tạp về chủ nghĩa bài Mỹ”. Mối quan hệ của ông Duterte với cựu Tổng thống Mỹ Obama cũng không hề tốt đẹp. Thậm chí, nhà lãnh đạo Philippines đã từng dùng những lời lẽ nặng nề để miệt thị người đồng cấp Mỹ.

Theo học giả Kurrlantzick, trong tương lai, chắc chắn ông Duterte sẽ tới Washington nhưng bản thân ông sẽ không tỏ ra quá thân thiết với nước Mỹ, đặc biệt là sau khi ông đã thể hiện sự nỗ lực “lấy lòng” những đồng minh mới gồm Nga và Trung Quốc.

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã từng mời ông Duterte tới thăm chính thức Mỹ sau một cuộc gặp được mô tả là “rất thân thiện”. Động thái này của Tổng thống Trump khi đó cũng vấp phải sự phản đối của một số nhóm hoạt động nhân quyền.

Nhưng, thông qua chuyến thăm lần này của Tổng thống Duterte tới Nga, phía Manila đang cho Washington và các đồng minh châu Âu thấy rằng, họ đã có một sự thay đổi lớn trong chiến lược lâu dài với Bắc Kinh và Moscow.

Edited by user Wednesday, May 24, 2017 12:29:41 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (5)
380 Pages«<378379380
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.