Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

5 Pages«<2345>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Tien Bac  
#61 Posted : Thursday, March 10, 2011 11:56:43 PM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,368
Location: Cõi Tiên

Thanks: 13 times
Was thanked: 46 time(s) in 39 post(s)
Please sign the Petition

Xin chuyen den cac ban link nay:

h**p://w*w.gopetition.com/petition/34314.html

va xin chuyen tiep den tat ca quy dong huong tren khap the gioi va nguoi quen biet ke ca nguoi Duc de dong ky ten len ban Petition nay xin cho cha Nguyen van Ly duoc tu do. "Khan cap" vi den ngay 15.3. nay cha co the bi nha cam quyen cs khong cho gia han duoc dieu tri va se bi bat lai vao tu. Den nay qua it nguoi biet den Petition nay, den hom nay chi moi co 19 nguoi ky!!! (Cong dong nguoi Viet hai ngoai chung ta co the bien so nay thanh 1.900 nguoi khong?)

Than ai
VD.Chau
Lâm Viên  
#62 Posted : Friday, March 11, 2011 8:18:33 AM(UTC)
Lam Vien

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 2,650
Man
Location: Somewhere on earth

Thanks: 396 times
Was thanked: 1774 time(s) in 756 post(s)
quote:
Originally posted by Tien Bac
Please sign the Petition

Xin chuyen den cac ban link nay:

h**p://w*w.gopetition.com/petition/34314.html

va xin chuyen tiep den tat ca quy dong huong tren khap the gioi va nguoi quen biet ke ca nguoi Duc de dong ky ten len ban Petition nay xin cho cha Nguyen van Ly duoc tu do. "Khan cap" vi den ngay 15.3. nay cha co the bi nha cam quyen cs khong cho gia han duoc dieu tri va se bi bat lai vao tu. Den nay qua it nguoi biet den Petition nay, den hom nay chi moi co 19 nguoi ky!!! (Cong dong nguoi Viet hai ngoai chung ta co the bien so nay thanh 1.900 nguoi khong?)

Than ai
VD.Chau
LV mới xem lại danh sách được 501 ngưòi ký tên.
Ngọc Anh  
#63 Posted : Friday, March 11, 2011 10:50:51 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 14,733

Thanks: 5073 times
Was thanked: 4290 time(s) in 2076 post(s)
520 người đã ký tên rồi Smile
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#64 Posted : Friday, March 11, 2011 8:58:28 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
HOÀ LAN XUỐNG ĐƯỜNG YỂM TRỢ QUỐC NỘI - DENHAAG 10.03.2011

UserPostedImage
photos by Mien Thuy
Clip youtube thực hiện bởi Nhóm Truyền Thông Cờ Vàng Paris

h**p://w*w.youtube.com/watch?v=5OW-PPrgoCQ
Hòa Lan hưởng ứng cuộc Cách Mạng Hoa Lài Bắc Phi, chuyển lửa Cách Mạng Dân Chủ về Việt Nam.
Hòa Lan, thứ năm, 10 tháng 3 năm 2011

Dường như để chia sẻ và cảm thông nỗi đau của dân tộc Việt Nam đã phải sống dưới gông cùm của đảng độc tài cộng sản Việt Nam trong suốt 67 năm ở Miền Bắc và 37 năm trên toàn lãnh thổ, trời Hoa Lan chiều hôm nay đã phủ một lớp mây xám đậm.. Những giọt mưa rơi đó đây cứ như là những giọt nước mắt của người dân uất hận trước bạo lực của cộng nô.

Nhưng không phải bất lực ngồi than thở, dững dưng ngồi chờ sung rụng hay ngồi chờ người khác ban bố Dân Chủ và Tự Do. Không, tập thể người Việt tỵ nạn cộng sản Hòa Lan dứt khoát không có thái độ thụ động đó, mà trái lại đã ý thức được trách nhiệm thiêng liêng của mình trước thời điểm thuận lợi nhất như lúc này. Bà con đã quyết tâm tụ họp, bàn thảo tổ chức biểu tình, lên án chính sách độc tài của cộng sản Hà Nội, kêu gọi nhân dân Hòa Lan và nhân dân thế giới tiếp tay với nhân dân Việt Nam; buộc nhà cầm quyến Hà Nội phải chấm dứt vai trò độc quyền, phải trả lại quyền làm dân của một nước Dân Chủ và Tự Do.

Với nguyện vọng và quyết tâm đó, một tuần trước đây, các đoàn thể, đảng phái hiện đang sinh hoạt ở Hòa Lan đã cùng ngồi lại và quyết định thành lập một tổ chức chung, để cùng nhau phân tích, tìm cách nối tiếp cuộc cách mạng hoa Lài ở Bắc Phi, chuyển thông điệp Dân Chủ về trong nước; đồng thời liên tục và tích cực, cùng với các Cộng Đồng Người Việt ở Đức, ở Pháp, ở Hoa kỳ, ở Úc,…lên tiếng ủng hộ các lực lượng Đấu Tranh Dân Chủ ở Quốc Nội.

Để có thể điều hành công cuộc đấu tranh có hệ thống , một cơ chế điều hành tổng quát theo nhu cầu trên đã ra đời vào ngày 27 tháng 2 năm 2011, lấy tên:

Phong Trào Đấu Tranh Dân Chủ cho Việt Nam tại Hòa Lan
Beweging voor Democratisch Vietnam in Nederland
Movement for Democratic Vietnam in Netherlands
Email: ptdautranhdanchu[@]congdonghoalan.com

Công việc trước mắt, khẩn cấp và quan trọng nhất là tiến hành một cuộc biểu tình trong một thời gian sớm nhất, vào một thời điểm thuận lợi nhất và tại những địa điểm có tác dụng cao nhất.

Cuối phiên họp, toàn thể tham dự viên trong zhiên họp đã đồng tình chấp thuận một quyết định, đáp ứng theo các điều kiện đã được nếu trên.

Ngày 10 tháng 3 là thời gian sớm nhất để Ban Tổ Chức có thể kịp thời xin giấy phép biểu tình;

Ngày 10 tháng 3 là thời điểm thuận lợi nhất vì có thể cùng phối hợp với đoàn biểu tình của các quốc gia có cùng số phận với người Việt Nam. Đó là đoàn biểu tình Tây Tạng, Nội Mộng và Tân Cương. Với sự phối hợp với 3 quốc gia này, cuộc biểu tình của Cộng Đồng Người Việt ở Hòa Lan sẽ tăng thêm sự quan tâm của giới truyền thông của Hòa Lan cũng như của thế giới, có tầm mức cao hơn.

Và cuối cùng , hai địa điểm được chọn để biểu tình là trước tòa đại sứ Việt Cộng và tòa đại sứ Trung Cộng. Đó là hai địa điểm gây ảnh hưởng nhiều nhất.

Một quyết định tuyệt vời!

Tình hình khẩn cấp không cho phép chúng ta chần chờ và kéo dài thời điểm tổ chức biểu tình. Thế là xong. Tổ chức này chịu trách nhiệm xin giấy phép, đoàn thể kia chuẩn bị âm thanh, đảng chính trị nọ nghiên cứu nội dung biểu ngữ, phát biểu, liên lạc giới truyền thông, liên lạc với Cộng Đồng bạn.

Nối đường dây Paltalk về Việt Nam nói chuyện trực tiếp với Linh Mục Nguyễn Văn Lý

Sẵn sàng đi hàng đầu

Thư qua, điện thoại lại,…trưa hôm nay lên đường.

Chưa đến giờ chính thức được phép tổ chức biểu tình, cũng đã có một số bà con ở gần thành phố Den Haag ( La Hage ) đã đến trước.
Không bao lâu, bà con đã tề tựu. Sau khi tay bắt mặt mừng, mỗi người lo một phận sự, cấm cúi cố hoàn tất cho đúng giờ khởi hành. Người lo cấm cờ, người sửa soạn dụng cụ âm thanh, Paltalk,… Không khí chuẩn bị tưng bừng như ngày hội

Vào hàng

Hòa Lan không đông người tỵ nạn như ở các quốc gia Pháp,. Đức Mỹ, Úc. Hòa Lan cũng không có nhiều đoàn thể sinh hoạt như ở các quốc gia ấy; nhưng đồng hương Hòa Lan sẽ không thiếu mặt trong những sinh hoạt bất thường nhưng có yếu tố quyết định như ngày biểu tình hôm nay.

Gió tung Ngọn Cờ Vàng,..gió mang thông điệp cách mạng về Việt Nam

Gió Đông Bắc thổi mạnh. Gió tung ngọn Cờ vàng bay cao. Gió sẽ mang khí thế đấu tranh ngày hôm nay của Cộng Đồng Người Việt tỵ nạn cộng sản chuyển về quốc nội; gió sẽ mang theo ngọn lửa Cách Mạng Dân Chủ ở các nước Bắc Phi, hòa lẫn với tấm lòng thiết tha của Người Việt Hải Ngoại về Dân chủ và Tự Do cho nhân dân Việt Nam, mãnh liệt lùa vào trong nước.

Đại Kỳ oai nghi trong Lễ Chào Quốc Kỳ

Lá Đại Kỳ Màu Vàng Ba Sọc Đỏ nằm trang nghiêm, sừng sững trước đoàn người biểu tình . Mọi người đứng nghiêm chỉnh cất tiếng Quốc Ca…” Này công dân ơi, Quốc Gia đến ngày giải phóng..”. Vâng đã đến lúc phải lên đường!

Trên gương mặt của mọi người lộ vẻ thiết tha, ngậm ngùi và cương quyết, diễn biến theo từng lời hát, từng tiếng đàn. “ Công dân ơi! mau hiến thân dưới cờ”.

Vâng mọi người sẽ hiến thân, một khi Tổ Quốc kêu gọi!
Đại diện các đoàn thể lần lượt phát biểu.

Đại diện Phong Trào, của Ban Thường Vụ Cộng Đồng, Hội Quân Cán Chính, của Đảng Việt Tân, của Nhóm Vinh Danh Cờ Vàng, của Ủy Ban Hỗ Trợ Đấu Tranh Dân Chủ Tự Do cho Việt Nam, của Nhóm Lửa Nhạc,….

Đại Diện Phong Trào ngỏ lời chào mừng
Đại Diện Ban Thừơng Vụ Cộng Đồng
Đại Diện Hội Cựu Quân Cán Chính
Đại Diện UBHTDTDCTU/VN
Đại Diện Đảng Việt Tân
Ban Lửa Nhạc
Đại Diên Ban Lửa Nhạc
Đại Diện Nhóm Vinh Danh Cờ Vàng

Những lời thiết tha của các đại diện hội đoàn kêu gọi mọi người cùng nhau góp sức chuyển Lửa Cách mạng Bắc Phi về Việt Nam. Mỗi người hãy tìm lấy phương tiện thuận tiện nhất chuyển các tin, các cách đấu tranh cách mạng thành công ở các nước Bắc Phi về trong nước; giúp các phong trò Dân Chủ quốc nội có đủ điều kiện phát triển, một cách an toàn và thành công. Hãy chuyền hơi ấm và năng lực về Việt Nam để giúp Đồng bào, Thanh Niên, Sinh Viên, Học Sinh, giới Lao Động, Quân Đội, Công An vững tin mà tiếp tay với nhau tạo ra một cuộc Cách Mạng, giải thể chế độ độc tài cộng sản Việt Nam, đem lại cho nhân dân Việt Nam một cuộc sống an bình, tự do và no ấm.

Buổi sinh hoạt trở nên sôi động và vững lòng tin hơn khi ban kỹ thuật cho biết đã nối được đường dây Paltalk. Liền ngay sau đó, chuyên viên phụ trách liên lạc paltalk cho biết đã nhận tín hiệu lời phát biểu của Linh Mục Nguyễn Văn Lý, trực tiếp từ Huế muốn ngỏ lời chúc mừng đoàn biểu tình. Nỗi xúc động trộn lẫn niềm vui sướng khi được nghe trực tiếp lời chúc mừng của Cha Lý - một công dân đấu tranh kiên cường, quyết giành quyền làm chủ đất nước từ tay Việt cộng trao lại cho Nhân dân,, một Linh Mục hết lòng vì Chúa, một trong những người tù không có bản án dưới chế độ độc tài cộng sản Việt Nam.

Tiếp theo tiếng hát rực lửa đấu tranh do các thành viên của Nhóm Lửa Nhạc chen giữa những lời phát biểu.

Sau phần thứ nhất biểu tình tại tòa đại sứ Việt cộng, đoàn người biểu tình chia làm hai nhóm, hướng về địa điểm biểu tình thứ hai, trước tòa đại sứ Trung cộng. Một số đi bộ và một số đi xe.

Nhập đoàn
Hợp quần gây sức mạnh

Toán đi bộ được nhân viên công lực hướng dẫn, hướng về góc đường để cùng nhập vào đoàn biểu tình của 3 nước Tây Tạng, Nội Mông và Tân Cương. Đoàn người biểu tình này, sau khi biểu tình trước Quốc Hội Hòa Lan, nay kéo về tòa đại sứ Trung cộng.
Vì đã có trao đổi trước và có hai đồng hương cầm hai Lá Quốc Kỳ VNCH tham dự với đoàn biểu tình bạn, cho nên khi toán đi bộ đến góc đường như đã dự trù, đoàn biểu tình bạn nhận ra và bày tỏ sự vui mừng của người cùng cảnh ngộ. Cả 4 Dân Tộc lúc bấy giờ là nạn nhân của chủ nghĩa bá quyền Hán tộc phương bắc, vì cùng nỗi đau cho nên mọi người cảm thông dễ dàng.

Cùng nỗi đau mất nước, cùng tấm lòng đấu tranh

Chia sẻ nỗi đau

Không cùng ngôn ngữ, nhưng cùng nỗi đau, nên cùng kết hợp chống Tàu cộng.

Họ tổ chức rất chu đáo và có hệ thống. Chắc chắn chúng ta sẽ rút ra bài học tổ chức đấu tranh. Là lần chính thức phối hợp tổ chức biểu tình, chúng tôi nhận thấy rằng hình thức tổ chức biểu tình này này rất tốt. Bạn mạnh, mà ta cũng mạnh. Hợp quần gây sức mạnh là vậy!

Hòa lẫn với tiếng tung hô vang trời như Tàu cộng hãy cút đi! Tư Do cho Tây Tạng, Tự Do cho Nội Mông, Tự Do cho Tân Cương, các hoạt náo viên của họ cũng hô lớn Tự Do cho Việt Nam.

Suốt cả đoạn đường từ lúc sát nhập vào nhau cho đến khi đứng trước tòa đại sứ Trung Cộng, cả đoàn người biểu tình không phân biệt giống dân, tiếng nói. Họ chỉ quan tâm đến một điểm chung duy nhất:

Đất nước đã bị tàu chiếm đóng, người dân chỉ muốn được Tự Do và Tàu Cộng hãy rút lui.

Tuyệt vời!

Mỗi quốc gia lần lượt phát biểu trước đoàn người biểu tình và hướng về tòa đại sứ Trung cộng. Đại điện của Tây Tạng, của Nội Mông, của Tân Cương và của Việt Nam.

Những tiếng than thống thiết vì mất nước; những tiếng hét dõng dạc vì hận kẻ thù cướp nước, và những lời kêu cứu giúp vì cô thế, đã làm tê lòng, đã đánh thức tình yêu nước của đoàn người biểu tình, đã tạo nỗi cảm thông đối với viên giữ trật tự và đã gây sự sợ hải cho đám người thấp thoáng trong cánh cửa sắt của tòa đại sứ Trung cộng.

Cờ của 4 quốc gia tung bay khắp hướng; cờ của 4 dân tộc quyện vào nhau. Đồng tình và đồng bệnh. Ngoài đồng tình yêu quê hương và cùng căn bệnh do bọn bá quyền Tàu cộng phương bắc gây ra, người Việt Nam tỵ nạn cộng sản còn đau sót thêm vì chính đảng cộng sản Việt Nam đã đem một phần đất của Cha Ông trao cho Tàu cộng để đổi lấy vàng bạc, để đổi lấy vai trò đàn áp chính đồng bào của mình.

Cái nhục là ở chỗ đó, cái nhục cõng rắn cắn gà nhà của bè lũ tham ô, độc tài, bán nước Việt Gian cộng sản Việt Nam.

Ngậm ngùi nghĩ đến quê cha đất tổ bị Tàu cộng chiếm đóng

Chia sẻ nỗi đau của quý vị vì đất nước của chúng tôi cũng bị đảng cộng sản Việt Nam bán đất, bán đảo cho Tàu cộng.

Một lòng với Đồng bào Quốc Nội

Đồng Bào Quốc Nội ơi! Xin hãy tiếp nhận đóm lửa cách mạng của mà Đồng Bào Hải Ngoại chuyển về, cùng nhau nhen nhúm thành ngọn đuốc để đốt cháy bạo tàn Việt gian cộng sản.

Một ngày nào đó không xa, Đồng Bào sẽ không còn sống trong lo âu, sợ sệt nữa. Một ngày không xa. Đồng Bào sẽ được sống Tự Do trong một nước Dân Chủ..
Trần Hữu Sơn.
Link vào xem tiếp hình ảnh ngày biểu tình (MT)

h**ps://picasaweb.google.com/116065358842550148653/10Mrt2011#slideshow/5582554541734284450
Hoàng Thy Mai Thảo  
#65 Posted : Sunday, March 13, 2011 1:05:01 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
From: nguyetanhng <>
Subject: Hoa Lai Viet Nam
To:PhoNang
Received: Sunday, 13 March, 2011, 9:37 AM

Kính gửi quý anh chị Diễn Đàn Phố Nắng,

Nguyệt Ánh xin gửi đến quý anh chị bản nhạc mới vừa hoàn tất, với ước mong yểm trợ tinh thần của cuộc thi sáng tác "Hoa Lài Việt Nam", nhưng không nhằm mục đích tham dự cuộc thi.

Tên bài hát này là "Dậy Mà Đi", trùng với tên một bài hát của nhạc sĩ Tôn Thất Lập.

Tôn Thất Lập và Nguyệt Ánh đều sử dụng một loại vũ khí, đó là văn nghệ sáng tác, tuy nhiên mục đích thì hoàn toàn khác nhau. Tôn Thấp Lập đã sáng tác để phục vụ phong trào phản chiến và làm lợi cho đảng Cộng sản Việt Nam, còn Nguyệt Ánh sáng tác vì mong muốn được góp phần trong cuộc đấu tranh cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền của toàn khối dân tộc.

Ước mong bài hát này sẽ được phổ biến rộng rãi để thế hệ đấu tranh tiếp nối không cảm thấy xấu hổ hoặc ái ngại khi nhắc đến 3 chữ "Dậy Mà Đi".

Kính chúc cuộc thi "Hoa Lài Việt Nam" thành công.

Kính chúc quý anh chị và bửu quyến luôn được nhiều sức khoẻ, bình an và may mắn.

Trân trọng.
Nguyệt Ánh
DẬY MÀ ĐI
Nhạc & Lời: Nguyệt Ánh Virginia, Ngày 10 tháng 3 năm 2011

Dậy mà đi bứt tung vòng gông cùm
Cách mạng đầu là cách mạng bản thân.
Dậy mà đi bứt tung vòng gông cùm
Sức mạnh nào bằng sức mạnh toàn dân.

Dậy mà đi khắp năm châu cùng bước đi
Cây Tự Do đã ươm trong lòng đất quê
Cành hoa Lài tỏa hương xa,
Truyền tin mừng đến mọi nhà:
Cây Tự Do tưng bừng nở hoa.

Dậy mà đi bứt tung vòng gông cùm
Chế độ này là chế độ mị dân
Dậy mà đi bứt tung vòng gông cùm
Chế độ này là chế độ phi nhân.

Dậy mà đi bước chân tự do
Nhà của ta cớ sao cho kẻ thù?
Ruộng của dân cớ sao bị tịch thu?
Nhà Việt Nam cớ sao như trại tù?
Dậy mà đi phá tung nhà lao
Chẳng vùng lên sẽ luôn luôn khổ nghèo
Chẳng vùng lên sẽ muôn năm ngục tù
Chẳng vùng lên cháu con nô lệ Tàu.
Dậy mà đi bứt tung vòng xích xiềng
Chống bạo quyền làm nước nhà ngửa nghiêng.
Dậy mà đi bứt tung vòng xích xiềng
Khắp mọi miền cùng cách mạnh vùng lên.

UserPostedImage
UserPostedImage
Hoàng Thy Mai Thảo  
#66 Posted : Sunday, March 13, 2011 6:29:39 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
52nd Tibet Uprising Day - Frankfurt - Western Germany 10.3.2011

UserPostedImage
MARCH FOR FREEDOM TIBET
Photo : Trương Nhân chuyển trên mạng lưới Internet
Clip youtube : ANH VŨ
Musics : March For Freedom & Rise Up
h**p://w*w.youtube.com/watch?v=v0dpz5LSInA

Tien Bac  
#67 Posted : Tuesday, March 15, 2011 3:24:00 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,368
Location: Cõi Tiên

Thanks: 13 times
Was thanked: 46 time(s) in 39 post(s)
Thưa Quý Vị và Quý Anh Chị,

Tình hình Libya rất khẩn trương, và dư luận quần chúng, nhất là những ai tha thiết với công cuộc vận động dân chù đều mong mỏi quốc tế, như LHQ, Liên Hiệp Âu Châu và Hoa Kỳ nhanh chóng có phản ứng cứu giúp người dân vô tội tại Lybia.

Trên Website cua đài CNN, địa chỉ www.cnn.com, trang WORLD, xin Quý Vị và Các Bạn đẩy con chuột xuống gần cuối trang, đến mục QUICK VOTE, sẽ thấy họ đang thăm dò ý kiến dư luận. Chính giới quốc tế cũng thường theo dõi dư luận quần chúng trước khi họ lấy một quyết định quan trọng.

Xin mời Quý Vị vào Vote YES ! Sự thành công của các cuộc cách mạng tại Tunisia và Ai Cập đã tạo được nhiều ảnh hưởng tích cực đến công cuộc vận động Dân Chủ, không những tại Bắc Phi và Trung Đông mà còn lan rộng đến các nước độc tài khác như Trung Cộng và CSVN. Neu71 cuộc đấu tranh của nhân dân Lybia cũng đạt được thắng lợi, thì sẽ có ảnh hưởng dứt điểm các chế độ độc tài còn sót lại như Trung Cộng và CSVN.

Sau khi Quý Vị và Cac Bạn đã VOTE rồi, xin chuyển lời mời VOTE đến các thân hữu của Quý Vị, càng đông người tham gia càng tốt.

Cám ơn Quý Vị và các Bạn.
Nguyễn Thanh Trang
Tien Bac  
#68 Posted : Tuesday, March 15, 2011 3:25:34 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,368
Location: Cõi Tiên

Thanks: 13 times
Was thanked: 46 time(s) in 39 post(s)
Thưa Quý Vị và Quý Anh Chị,

Tình hình Libya rất khẩn trương, và dư luận quần chúng, nhất là những ai tha thiết với công cuộc vận động dân chù đều mong mỏi quốc tế, như LHQ, Liên Hiệp Âu Châu và Hoa Kỳ nhanh chóng có phản ứng cứu giúp người dân vô tội tại Lybia.

Trên Website cua đài CNN, địa chỉ www.cnn.com, trang WORLD, xin Quý Vị và Các Bạn đẩy con chuột xuống gần cuối trang, đến mục QUICK VOTE, sẽ thấy họ đang thăm dò ý kiến dư luận. Chính giới quốc tế cũng thường theo dõi dư luận quần chúng trước khi họ lấy một quyết định quan trọng.

Xin mời Quý Vị vào Vote YES ! Sự thành công của các cuộc cách mạng tại Tunisia và Ai Cập đã tạo được nhiều ảnh hưởng tích cực đến công cuộc vận động Dân Chủ, không những tại Bắc Phi và Trung Đông mà còn lan rộng đến các nước độc tài khác như Trung Cộng và CSVN. Neu71 cuộc đấu tranh của nhân dân Lybia cũng đạt được thắng lợi, thì sẽ có ảnh hưởng dứt điểm các chế độ độc tài còn sót lại như Trung Cộng và CSVN.

Sau khi Quý Vị và Cac Bạn đã VOTE rồi, xin chuyển lời mời VOTE đến các thân hữu của Quý Vị, càng đông người tham gia càng tốt.

Cám ơn Quý Vị và các Bạn.
Nguyễn Thanh Trang
Tien Bac  
#69 Posted : Tuesday, March 15, 2011 3:28:23 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,368
Location: Cõi Tiên

Thanks: 13 times
Was thanked: 46 time(s) in 39 post(s)
Thưa Quý Vị và Quý Anh Chị,

Tình hình Libya rất khẩn trương, và dư luận quần chúng, nhất là những ai tha thiết với công cuộc vận động dân chù đều mong mỏi quốc tế, như LHQ, Liên Hiệp Âu Châu và Hoa Kỳ nhanh chóng có phản ứng cứu giúp người dân vô tội tại Lybia.

Trên Website cua đài CNN, địa chỉ www.cnn.com, trang WORLD, xin Quý Vị và Các Bạn đẩy con chuột xuống gần cuối trang, đến mục QUICK VOTE, sẽ thấy họ đang thăm dò ý kiến dư luận. Chính giới quốc tế cũng thường theo dõi dư luận quần chúng trước khi họ lấy một quyết định quan trọng.

Xin mời Quý Vị vào Vote YES ! Sự thành công của các cuộc cách mạng tại Tunisia và Ai Cập đã tạo được nhiều ảnh hưởng tích cực đến công cuộc vận động Dân Chủ, không những tại Bắc Phi và Trung Đông mà còn lan rộng đến các nước độc tài khác như Trung Cộng và CSVN. Neu71 cuộc đấu tranh của nhân dân Lybia cũng đạt được thắng lợi, thì sẽ có ảnh hưởng dứt điểm các chế độ độc tài còn sót lại như Trung Cộng và CSVN.

Sau khi Quý Vị và Cac Bạn đã VOTE rồi, xin chuyển lời mời VOTE đến các thân hữu của Quý Vị, càng đông người tham gia càng tốt.

Cám ơn Quý Vị và các Bạn.
Nguyễn Thanh Trang
Hoàng Thy Mai Thảo  
#70 Posted : Tuesday, March 15, 2011 9:35:21 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
THÔNG BÁO VÀ THƯ MỜI
V/V: NGÀY XUỐNG ĐƯỜNG ĐÒI GIẢI THỂ CSVN, ĐÒI TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN & TOÀN VẸN LÃNH THỔ CHO VIỆT NAM và PHẢN ÐỐI CA SĨ TỪ VIỆT-NAM SANG TRÌNH DIỄN TẠI MELBOURNE



Kính Thưa:
- Quý vị đại diện tinh thần các tôn giáo.
- Quý vị lãnh đạo, đại diện các hội đoàn, đoàn thể.
- Quý vị đại diện các tổ chức và đảng phái chánh trị.
- Quý vị đại diện các cơ quan truyền thông.
- Cùng toàn thể đồng hương tại Victoria.

Để bày tỏ:

Tinh thần đoàn kết và kiên trì đấu tranh của người Việt hải ngoại trong công cuộc đòi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và toàn vẹn lãnh thổ cho Việt Nam,
Quyết tâm hỗ trợ các vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, các nhà tranh đấu dân chủ và đồng bào tại quốc nội trong công cuộc đòi các quyền tự do căn bản của con người,
Ban Chấp Hành Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Victoria trân trọng kính mời:

Quý vị lãnh đạo tinh thần các tôn giáo, quý Đại diện các Hội đoàn, Đoàn thể, Tổ chức, Quý cơ quan truyền thông, cùng toàn thể đồng hương

THAM GIA NGÀY XUỐNG ĐƯỜNG ĐÒI GIẢI THỂ CSVN, TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN & TOÀN VẸN LÃNH THỔ CHO VIỆT NAM và phản đối sự hiện diện của những ca sĩ từ VN sang trình diễn tại Crown Casino, Melbourne vào ngày 18-3-2011 sắp tới đây.


Cộng Ðồng Người Việt Tự Do Victoria quan niệm rằng, ngày nào đảng CSVN còn cấm đoán, bắt bớ, giam cầm những nhà văn, nghệ sĩ và các nhà tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền tại VN và ngày nào đảng CSVN vẫn còn tiếp tục vi phạm, cấm đoán và kiểm soát những quyền căn bản nhất của con người như: tự do báo chí, tự do hiệp hội, tự do ngôn luận, tự do phát biểu, tự do tôn giáo v.v… thì ngày ấy cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại sẽ còn phản đối và không chấp nhận sự hiện diện của bất cứ văn nghệ sĩ từ trong nước ra hải ngoại trình diễn .

Kính thưa quý vị;,

Trong khi ở tại Việt Nam, hiện nay có người dám hy sinh cả mạng sống của mình, tự thiêu trước Ủy Ban Nhân Dân Đà Nẵng để nói lên sự bất mãn của mình đối với nhà cầm quyền CSVN thì lại có một nhóm nghệ sĩ từ Việt Nam sang trình diễn Tại Melbourne và ở những tiểu bang khác, chúng ta là những người tỵ nạn cộng sản, yêu chuộng Tự Do thì không có lý do gì chúng ta không lên tiếng phản đối đoàn văn công từ Việt Nam sang. Vì Tố Quốc, vì quê hương và dân tộc chúng tôi thiết tha kêu gọi sự tham gia đông đủ của toàn thể quý vị.

Kính mời toàn thể quý vị và đồng hương tham gia thật đông đủ NGÀY XUỐNG ĐƯỜNG ĐÒI GIẢI THỂ CSVN, ĐÒI TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN QUYỀN & TOÀN VẸN LÃNH THỔ CHO VIỆT NAM.

Chi tiết của cuộc biểu tình như sau:
Ngày giờ: Thứ Sáu, Ngày 18-3-10 vào lúc 6:00 pm
Ðịa điểm: Crown Casino (xin quý vị hãy tập trung ở bên bờ sông Yarra, nơi có cờ vàng của chúng ta)

Mọi chi tiết xin quý vị liên lạc với Cô Nguyễn Lê Thanh Trúc, Ủy ban Tranh Ðấu Cho Dân Chủ và Nhân Quyền VN qua mob: 0432 898 898 hoặc Ông Nguyễn Văn Bon 0411616453.

Trân trọng kính báo và kính mời,
TM. BCH-CÐNVTD-VIC

Nguyễn Văn Bon
Chủ tịch.
Ngày 27 Tháng 2 Năm 2011
Hoàng Thy Mai Thảo  
#71 Posted : Wednesday, March 16, 2011 10:16:33 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)

Ngày 28 tháng 2, 2011 ông Trịnh Xuân Tùng (Hà Nội), tháo mũ bảo hiểm, bị trung tá công an Nguyễn Văn Ninh đánh gẫy cổ chết. Đây không phải là trường hợp duy nhất ...

Ngày 21 tháng 1, 2010, anh Nguyễn Quốc Bảo (Hà Nội) bị công an quận Hai Bà Trưng giam giữ điều tra và đánh vỡ sọ chết.

Ngày 7 tháng 5, 2010, anh Võ Văn Khánh (Quảng Nam), đem giấy xe lên đồn công an Điện Bàn xin lại xe, bị công an đánh đến chết.

Ngày 25 tháng 5, 2010, công an Nguyễn Mạnh Thư bắn chết em Lê Xuân Dũng và ông Lê Hữu Nam khi đòi đền bù đất đai tại Nghi Sơn, Thanh Hóa

Ngày 29 tháng 6, 2010, ông Vũ Văn Hiền (Thái Nguyên) lên đồn công an huyện Đại Từ làm việc bị đánh xuất huyết não chết.

Ngày 23 tháng 7, 2010, anh Nguyễn Văn Khương (Bắc Giang) bị thiếu úy công an Nguyễn Thế Nghiệp đánh bể đầu chết vì không đội mũ bảo hiểm.

Ngày 6 tháng 8, 2010, em Hoàng Thị Trà (Thái Nguyên) không đội mũ bảo hiểm bị công an mặc thường phục rượt theo bắn lủng đùi.

Ngày 16 tháng 9, 2010, sinh viên Đặng Đình Việt (Hà Tĩnh) đi học về vô cớ bị 2 công an xô ngã, đánh đập trước mặt người dân.

Ngày 6 tháng 11, 2010, anh Lưu Đình Tăng (Thanh Hóa) lên đồn công an làm việc bị 2 công an huyền Hoằng Hóa đánh ép cung cho đến xỉu phải vô bệnh viện.

Ngày 28 tháng 11, 2010, em Dương Đình Hiếu (Thái Nguyên) đùa nghịch bị hai công an xã Xuân Phương rượt bắt đem về đồn, bóp cổ, lấy dùi cui đánh lên đầu đến ngất xỉu.

Anh Đặng Văn Đen (An Giang) bị công an phường Mỹ Bình bắt về tội trộm trước đó. Ngày 17 tháng 12, 2010 công an đánh chết rồi đem xác Đen trả lại cho gia đình.

Ngày 28 tháng 12, 2010, anh Phạm Quang Sơn (Hà Đông) bị các công an xã tên Tuấn, Khoa, Tưởng đánh gãy xương xườn chỉ vì lên tiếng bênh vực một phụ nữ.

Ngày 11 tháng 1, 2011, bà Ngô Thị Thu (Hải Phòng) biểu tình chống nhà máy ô nhiễm bị công an huyện Thủy Nguyên đánh gãy tay.

Ngày 1 tháng 3, 2011, anh Nguyễn Văn Hướng (Nghệ An), không đội mũ bảo hiểm bị công an dùng dùi cui đánh bể đầu.

Trên đây là một số vụ xảy ra gần đây và còn nhiều vụ khác nữa.

Trừ một vài vụ nỗi bật gây phẫn uất, người công an phạm tội bị đem ra xử. Còn các trường hợp khác thì vẫn còn đang được "điều tra".

Tại sao công an lộng hành, đánh người, tra tấn một cách thản nhiên?

Tại sao công an nhân dân không bảo vệ dân mà lại hành hung dân?

Công an phạm tội lại được công an "điều tra" ? Điều tra đến bao giờ?

Thành phần đáng lẻ phải bảo vệ dân lại đi hành hung dân, vậy ai sẽ bảo vệ dân? Ai sẽ xử phạt công an?
Chúng ta đành chịu để cho đảng/nhà nước ban phát cho công lý? Hay chúng ta đứng dậy đòi công lý cho nạn nhân, cho chính chúng ta?

CÔNG LÝ PHẢI ĐI ĐÒI ĐỪNG CHỜ AI BAN PHÁT

Hoàng Thy Mai Thảo  
#72 Posted : Thursday, March 17, 2011 12:44:36 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
Thêm người dân bị công an đánh chết?
Một người đàn ông bị công an bắt vào đêm 14 tháng 3, 2011, vì xô xát tại một quán karaoke, bị phát giác đã chết vào sáng hôm sau ở trụ sở... công an xã.

Theo báo mạng VietnamNet, ông Ðặng Ngọc Trung, 48 tuổi, là cư dân thị xã Ðồng Xoài, tỉnh Bình Phước. Vào đêm nói trên, “ông Trung có tham gia cự cãi và ẩu đả với 1 cô gái tại quán karaoke ABC thuộc KP.Tân Trà, P.Tân Xuân.”

Báo Pháp Luật thành phố Sài Gòn cũng như Thanhtravietnam.vn nói quán Karaoke “đối diện nhà ông Trung.” Báo PL Saigon nói không phải một cá nhân mà vụ đánh nhau xảy ra “giữa nhóm ông Trung và một cô gái.”

Sau đó, tờ PL Saigon: “Cảnh sát 113 có mặt và bắt ông Trung về giữ tại trụ sở công an xã Tiến Hưng. Ðến 6 giờ sáng 15 tháng 3, người nhà ông Trung nhận được tin báo từ công an xã Tiến Hưng là ông Trung đã thắt cổ tự tử trong đêm.”

Tờ VietnamNet nói: “Ông Trung bị giữ lại trụ sở công an suốt đêm. Và bất ngờ đến khoảng 6h sáng 15 tháng 3, người nhà nhận được hung tin từ cơ quan công an là ông Trung đã thắt cổ tự vẫn.”

Tờ báo điện tử Thanhtravietnam.vn cho hay: “Theo một vài người chứng kiến sự việc cho biết, trong lúc đưa ông Trung về trụ sở, công an xã Tiến Hưng có ra tay đánh đấm ông Trung.”

Cũng theo Vietnam Net, người nhà của nạn nhân không đồng ý với kết luận trên mà đòi công an thị xã Ðồng Xoài phải làm sáng tỏ những uẩn khúc bao quanh cái chết oan uổng của ông Trung.
Ðây là cái chết thứ hai của người dân trong tay công an từ đầu năm đến nay.

Ngày 8 tháng 3, 2011 vừa qua, ông Trịnh Xuân Tùng đã chết ở bệnh viện sau khi bị một trung tá công an và một nhóm “dân phòng” đánh gẫy cổ cùng nhiều thương tích khác, chỉ vì đòi bớt tiền phạt.
Ít nhất, có 20 người đã chết trong tay công an CSVN từ năm 2007 đến nay.
Riêng những trường hợp được gán cho là “treo cổ tự tử” khi bị giam giữ cũng lên đến 11 vụ.

Năm 2007 có 3 vụ, năm 2008 có 2 vụ, năm 2009 có 1 vụ, năm 2010 có 4 vụ và năm nay 1 vụ “treo cổ tự tử” ở trụ sở công an.

Ngày 9 tháng 5, 2010, báo VietnamNet nói rằng Võ Văn Khánh, 29 tuổi, đã “nghĩ quẩn” nên thắt cổ tự tử ở trụ sở công an huyện Ðiện Bàn, Quảng Nam.

Ngày 7 tháng 5, 2010, Khánh bị lôi về trụ sở công an vì chạy xe không có giấy tờ. Sáng hôm sau thì gia đình được báo tin là “tự tử” nhưng theo tờ Ðất Việt ngày 10 tháng 5, 2010 “trên vùng mặt của Khánh bị trầy xước, sườn trái bị lún gãy” nên nghi ngờ anh đã bị công an đánh đập đến chết.

Ngày 8 tháng 8, 2010, hàng trăm người dân đã biểu tỉnh trước trụ sở công an huyện Châu Thành, tỉnh Hậu Giang để phản đối công an đã đánh chết một thanh niên tên Trần Duy Hải, 32 tuổi.

Anh này bị nghi ngờ ăn trộm nên bị bắt giữ chiều 7 tháng 8, 2010. Ngày hôm sau được thông báo Hải chết, gia đình đòi khám nghiệm tử thi nhưng không được chứng kiến.
Theo tin tờ Dân Việt, ngay buổi chiều ngày 8 tháng 8, 2010, công an đã ép gia đình của Hải thiêu xác để phi tang.

Trong vụ người dân “treo cổ tự tử” ở trụ sở UBND xã Thanh Bình, huyện Trảng Bom, Ðồng Nai, sau khi ông Trần Ngọc Ðường, 52 tuổi, bị bắt về đây, bà vợ ông cho hay chồng bà không chết vì tự tử.

“Bà Trịnh Thị Lương (vợ ông Ðường) cho biết, chồng bà chết ngồi, trong tư thế treo cổ bằng sợi dây thắt lưng da, hai tay chống vào trong tường nhà, cổ không có vết hằn nên không thể chết do tự tử” Bee.net ngày 13 tháng 9, 2010 tường thuật.

Tất cả các vụ việc kể trên không có các khám nghiệm pháp y độc lập, không có cuộc điều tra công bằng nên mọi vụ “tự tử” là cách giải quyết gọn nhẹ để công an thoát tội.

Nguồn : NV

Hoàng Thy Mai Thảo  
#73 Posted : Thursday, March 17, 2011 5:11:10 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
UserPostedImage
HÃY THỨC DẬY, HỠI VIỆT NAM ...THỨC DẬY !!!
(Thân mến gởi những người con của Mẹ Việt Nam - mọi lứa tuổi, mọi thành phần - những người có tâm, có trí, không ngại ngần gian khó, sẵn sàng đứng lên đáp lời sông núi với lòng yêu nước chân thành.)

Hãy thức dậy hỡi trai hùng gái đảm
Dậy mà xem hoa nở trắng hoàn cầu
Xem bạo chúa cùng ngai vàng vụn nát
Khi toàn dân đoàn kết đứng cùng nhau

Dậy mà xem cuộc hoa lài, cách mạng
Ðã bắt đầu từ một mẹt hàng rong
Từ những người dân tay không súng đạn
Từ một quốc gia quyết chí, chung lòng

Họ đã đứng lên phá tan xiềng ngục
Ðập vỡ độc tài, hung ác, bất lương
Lấy lại tự do, diệt trừ tàn độc
Cho hoa lài rực rỡ sắc quê hương

Cánh hoa ấy đã thơm lừng thế giới
Hình ảnh quật cường, bất khuất vang xa
Hỡi Việt Nam! sao còn chờ, còn đợi ...
Thức dậy đi nào, dũng cảm xông pha !

Hãy thức dậy!... Hỡi Việt Nam ...Thức dậy !!!
Thức dậy mà đòi Quan - Giốc - Hoàng Sa ...
Vận mệnh quê hương trong tay ta đấy
Gióng trống Diên Hồng, hát khải hoàn ca

Hãy thức dậy, đừng ươn hèn, khiếp nhược
Ông cha ta muôn trước đã kiêu hùng
Gọi nhau nhé, góp tay vào đại cuộc
Ðứng lên nào ...ta phá nát cùm gông !!!

Ðây là lúc, là giờ ta hành động
Ðừng để qua đi cơ hội ngàn vàng
Hãy thức dậy mà làm tròn giấc mộng
Hỡi những người con của Mẹ Việt Nam !!!

Ngô Minh Hằng
Hoàng Thy Mai Thảo  
#74 Posted : Sunday, March 20, 2011 2:55:19 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
Victoria: Xuống đường đòi giải thể chế độ CS tại Việt Nam

Những tiếng la, gào đòi giải thể chế độ CS vang dội cả một khu vực trước Crown Casino đã lôi cuốn khá đông khách bộ hành nhất là vào giờ tan sở của chiều Thứ Sáu. Một số đông người dân địa phương đã dừng lại hỏi han, nhận tuyền đơn, chụp hình, quay phim và có người đã cùng với đoàn biểu tình hát Quốc Ca và cúi đầu mặc niệm.

Tuy là một ngày đi làm, lại là ngày Thứ Sáu và ngoài trời gió lạnh nhưng số đồng hương đến tham dự cuộc xuống đường thật đông đảo. Thương nhất là những vị lớn tuổi (có vị đã gần 90 tuổi) và những người ở xa đã phải rời nhà thật sớm, đi nhiều chặng xe để đến địa điểm xuống đường cho kịp giờ. Rồi những em vừa mới đi học về, và những người vừa tan sở đã bỏ luôn cả một buổi chiều ấm cúng quây quần cùng với gia đình hay bạn bè để đến với nhau cùng hướng tấm lòng về Việt Nam.

Riêng những người trong BTC là những người đi làm cho nên thì giờ dành cho việc tổ chức các sinh hoạt cộng đồng rất giới hạn, do đó các anh chị em trong BCH CĐ và những người thiện nguyện có lòng đã bỏ hết công sức ra suốt ngày hôm trước (Thứ Năm 17/03) và tiếp tục làm việc cho đến 1, 2 giờ sáng ngày hôm nay (Thứ Sáu 18/03) để chuẩn bị và kêu gọi đồng hương tham gia cuộc xuống đường.

Đây là một cuộc xuống đường đòi giải thể chế độ CS tại Việt Nam và đòi Tư Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam với những tấm biểu ngữ - "JASMINE REVOLUTION FOR VIETNAM NOW ", "EGYPT, TUNISIA, LIBYA, YEMEN … NEXT: VIETNAM", "VIETNAMESE COMMUNIST GOVERNMENT MUST STEP DOWN NOW", …

Đối với Úc Châu, đây là một luồng gió mới, một luồng gió "tiên phong" được đồng hương dấy lên để đưa cái hương thơm Hoa Lài đến gần với đất nước Việt Nam.

Đặc biệt trong cuộc xuống đường ngày hôm nay, sự có mặt của LM Nguyễn Hữu Lễ, của BS Thái Thị Thu Nguyệt đã tạo nên một sự hứng khởi mạnh mẽ cho đồng hương. Nhưng cảm động nhất là những lời phát biếu (Việt và Anh) của em Khánh Vân, lời lẽ mạnh mẽ của em đã được mọi người vổ tay tán thưởng và đã được các vị trong đoàn biểu tình đến chúc mừng, khen ngợi ngay sau khi em vừa mới dứt lời (xin vui lòng nghe/đọc bài phát biểu đính kèm).

Từ những vị cao niên cho đến các em nhỏ, mọi người đã kiên trì bày tỏ nguyện vọng về việc giải thể chế độ CS ở Việt Nam từ suốt buổi chiều khi trời còn sáng cho đến lúc trời sập tối, phố lên đèn, cùng lúc những ngọn lữa ở Crown Casino được thổi bùng lên như là những ngọn lữa đấu tranh của con dân đất Việt toả sáng cả bầu trời. Trên cao là vầng trăng rằm sáng tỏ vừa ló ra khỏi màn mây như đang nhìn xuống đoàn người biếu tình, chứng dám cho những tấm lòng của Người Việt xa xứ! (Theo NASA thì đây là một hình ảnh trăng tròn đẹp, hiếm thấy vì chỉ xảy ra trong vòng 18 năm một lần - h**p://w*w.abc.net.au/news/stories/2011/03/18/3168089.htm)

Chiều Thứ Sáu, đối với người dân địa phương, sau khi tan sở, vào quán rượu (pub) ngồi đấu láo cùng bạn bè, nhâm nhi ly bia đó là "Happy Hour". Nhưng đối với những người Việt có lòng, có lương tâm thì những dịp được nói lên tiếng nói đòi hỏi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho 85 triệu đồng bào cùng chung huyết thống, có dịp đế đòi hỏi sự vẹn toàn lảnh thổ cho Việt Nam thì đó là "Happy Hour"!

Ly Hương
Melbourne 18/03/2011

Chuyện đáng ghi nhận: Đây là một cuộc biểu tình đòi giải thể chế độ CS ở Việt Nam đồng thời cũng để phản đối đoàn văn công CS đang trình diễn trong Crown Casino nhưng BTC không những được Crown Casino cho phép Cộng Đồng Người Việt Tự Do tập trung biểu tình trước Crown Casino mà còn cho rất nhiều nhân viên an ninh ra để giử gìn trật tự và sốt sắng, vui vẽ phụ giúp khuân vác các vật dụng cho đoàn biểu tình - đúng là một đất nước Tự Do, Dân Chủ và tôn trọng Nhân Quyền. Một đất nước mà bọn VC & VG không ngớt lời chê bài, dè bỉu và tìm mọi cách đánh phá CĐ nhưng lại luôn luôn tìm mọi ngõ ngách để rời bỏ "thiên đường CS", để đưa vợ con, đưa cháu chắt, đưa chính mình sang đây để xin sống chung với "bọn ngụy", "bọn tư bản mại sản", để mong có được một cuộc sống "phồn vinh giả tạo".

Một số hình ảnh của cuộc xuống đường

h**ps://picasaweb google com/n.9oo9le/DemandTheDissolutionOfCommunistRegimeInVietnam#

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage
Tien Bac  
#75 Posted : Friday, March 25, 2011 2:24:26 PM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,368
Location: Cõi Tiên

Thanks: 13 times
Was thanked: 46 time(s) in 39 post(s)
Mời quý vị cùng đọc một bài viết rất sâu sắc


VNCH, biết mới tiếc…
09:46:am 22/03/11 | Tác giả: On The Net

LTS: Sau khi Đàn Chim Việt đăng tải bài viết của tác giả Tiên Sa mang tựa đề “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” – tạo ra những tranh luận sôi nổi trên không gian mạng – một độc giả đã gửi cho ĐCV bài viết của ký giả Đào Nương thuộc tuần báo Saigon Nhỏ phản biện lại tác giả Tiên Sa. Khác biệt tư duy là điều tự nhiên và cần thiết của xã hội con người, nhưng cùng tìm giải pháp đồng thuận có thể còn quan trọng hơn nữa, thay vì đưa đến chia rẽ vì sự khác biệt. Trên tinh thần đó, chúng tôi hân hạnh giới thiệu bài viết của ký giả Đào Nương và mời bạn đọc theo dõi.


Sau 36 năm Miền Nam rơi vào tay cộng sản, ngày nay không chỉ những người sinh sống tại Miền Nam Việt Nam trước đây, không công nhận lá cờ đỏ sao vàng của đảng cộng sản Việt Nam mà ngay cả những người trong nước cũng không tôn trọng lá cờ này mặc dù đó là lá cờ đang tung bay khắp lãnh thổ Việt Nam ngày nay. Người Việt hải ngoại tôn trọng lá cờ vàng ba sọc đỏ, không chỉ thuần túy vì đó là lá cờ của Việt Nam Cộng Hoa, của chính phủ Miền Nam Việt Nam mà vì đó là một biểu tượng cho một quốc gia mà đáng lẽ dân tộc Việt Nam phải có, một chính phủ tự do dân chủ, một nền kinh tế thịnh vượng, một xã hội công bằng bác ái mà lá cờ đỏ và cái chính phủ Việt gian cộng sản ngày nay tại Hà Nội sau 36 năm làm chủ đất nước đã chứng minh những điều ngược lại.
Dĩ nhiên, lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ mà những người sinh sống tại Miền Bắc không quen mắt, không chấp nhận dù họ có thù ghét chế độc cộng sản mà họ đang sinh sống đến tận xương tủy. Người ta không thể chấp nhận một biểu tượng mà người ta không biết, không hiểu, không có những kỷ niệm đẹp, không hy sinh xương máu để bảo vệ nó. Nhất là khi chỉ một sớm, một chiều, những người Việt Nam không chấp nhận Cộng Sản đã mang theo lá cờ vàng trên đường lưu vong, dù phải trải qua những nơi địa ngục trần gian là những nhà tù của cộng sản, và đã phải để lại sau lưng quê hương yêu dấu, mảnh vườn nhỏ, mái nhà ấm cúng, con sông hiền hoà, sau khi đã được chứng kiến chủ nghĩa xã hội cộng sản tiêu biểu cho văn hoá, đạo đức, luân lý Việt Nam phân hoá dần dần trước mắt. Việt Nam Cộng Hoà mặc dù là một xã hội chưa hoàn bị nhưng đã hình thành được mọi cơ cấu của một xã hội văn minh, công bình và dân chủ. Người Việt sống tại Miền Bắc đói khổ, đã phải hy sinh mọi thứ cho nhu cầu chiến tranh theo sự tuyên truyền của cộng sản nên có thể nói hầu hết đều không biết gì về Việt Nam Cộng Hoà.
Việt Nam Cộng Hòa không phải là Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ… mà là xã hội Miền Nam Việt Nam xây dựng trên căn bản giáo dục. Đó là những cô bé, cậu bé đến trường mỗi buổi sáng, mặc đồng phục với nét mặt tinh anh trong sáng của tuổi thơ. Đó là những cô nữ sinh áo trắng dễ thương và ngoan ngoãn, thuần hậu trong gia đình. Đó là những thầy, cô giáo sống và hãnh diện với thiên chức của một bậc thầy và được mọi người trong xã hội kính trọng. Trước 1975 Việt Nam Cộng Hoà đã đào tạo nhiều chuyên viên với tiêu chuẩn quốc tế, văn bằng của VNCH được chính phủ Hoa Kỳ, Pháp và nhiều quốc gia khác công nhận tương đương hoặc gần tương đương. Nghề thầy do đó không phải là một thứ… “chuột chạy cùng đường mới vào sư phạm” như ngày nay. Nhưng trong ký ức của tuổi trẻ miền Nam Việt Nam thì Việt Nam Cộng Hoà là những con đường ngợp bóng lá me, các nam sinh đi theo nữ sinh mỗi khi tan học nhưng không dám có một cử chỉ sàm sỡ, một lời nói vô lễ. Phải nhắc đến điều này vì những kỷ niệm đẹp của thời thiếu niên thường ghi sâu trong ký ức người ta suốt đời:
Lời ru nào níu được
Lúc những cánh me xanh
Bay mềm con lộ nhớ
Em sau khung cửa đạn soi
Sách ngăn tầm mắt đời ngoài lộ cao
Khi không lòng bỗng dạt dào
Sông tôi cạn nước nguồn nào bỗng đi
(Bài cho người trong vườn dược thảo, thơ Du Tử Lê)
Cuộc chiến càng thảm khốc thì lại có biết bao thanh niên theo tiếng gọi của núi sông lên đường nhập ngũ để bảo vệ một hậu phương bình yên trong đó có cha, có mẹ, có anh, có em, có cái gia đình nhỏ bé của mình. Đó là lý tưởng. Đó là những chàng trai anh hùng của thế hệ. Hàng trăm ngàn bài hát, bài thơ đã được viết ra trong giai đoạn này và cho đến nay vẫn còn là nguồn cảm hứng bất tận cho toàn nước Việt Nam thống nhất. Nó chính là “nhạc vàng” của văn hoá Việt:
Anh rót cho khéo nhé
Kẻo trúng nhằm nhà tôi
Nhà tôi ở cuối thôn Đoài
Có giàn thiên lý có người tôi thương.(thơ Yên Thao)
Hay
Năm năm rồi đi biệt
Đường xưa chưa lối về
Thương người em năm cũ
Thương goá phụ bên song (thơ Phạm Văn Bình)

Hình ảnh của những tân sinh viên sĩ quan trong quân phục đại lễ ngày tốt nghiệp ở Đà Lạt, ở Nha Trang, ở Thủ Đức là những hình ảnh tinh anh của dân tộc Việt, không phải là hình ảnh của “nợ máu với nhân dân” sau ngày 1975 đâu. Họ đã chọn binh nghiệp để bảo vệ từng tấc đất của quê hương đang bị dày xéo vì bom đạn gây ra bởi bọn lãnh tụ cộng sản vô thần. Bây giờ sau 36 năm nhìn lại, nhìn thế hệ thanh niên tan rã mệt mỏi, tương lai không lối thoát của Việt Nam thời cộng sản mà thương cho họ không biết là bao nhiêu. Thương tuổi thơ của những người không lý tưởng, chỉ nắm “cái đuôi của đảng cộng sản Việt Nam” mà nhìn ra thế giới bên ngoài và trở thành một thế hệ “vô cảm” đến rợn người. Đời sống chỉ còn là sự tranh đua để đạt được điạ vị trong đảng vì quyền đi với tiền. Bằng được mua bằng tiền chứ không cần học để có kiến thức. Trong một quốc gia nghèo đói vào hàng nhất thế giới nhưng có hàng nửa triệu “tiến sĩ ma” làm trò cười cho thế giới.
Xã hội Việt Nam Cộng Hoà trước 1975 không phải là hoàn toàn trong sạch, không có bóng dáng của tham nhũng nhưng tham nhũng không phải là một chính sách để cai trị nước như đảng cộng sản Việt Nam ngày nay. Người dân Miền Nam sống hiền hoà trong tôn ti trật tự, trong đời sống hàng ngày, họ không phải đối đầu với cảnh sát, công an. Không phải bất cứ khi nào có việc liên hệ với chính quyền thì phải trả tiền cho công an từ xã, huyện, tỉnh đến trung ương. Khi vào bệnh viện, không có việc đút lót tiền thì mới có được giường nằm. Trẻ con học giỏi thì được xếp hạng cao, được cho đi du học dù là con nhà nghèo. Sĩ quan đánh trận oai hùng, gan dạ thì được thăng thưởng. Nhà cháy thì được cứu hỏa chữa cháy chứ không phải trả tiền mới được chữa cháy.
Về chính trị, Việt Nam Cộng Hoà là một nước dân chủ tự do thực sự mặc dù cũng có những khuyết điểm. Trước 1975 tại Miền Nam Việt Nam, chính phủ công nhận đối lập, cho biểu tình chống đối tự do nên từ những năm 1965 đã có nhiều cuộc biểu tình chống Mỹ, chống Thiệu Kỳ, chống tham nhũng thoải mái của sinh viên học sinh, của nhân dân. Có những ông giáo sư đại học nhận mình là thành phần thứ ba, theo chủ thuyết xã hội chứ không phải là chủ thuyết Mác Lê công khai ra báo, viết sách, viết luận án đại học lên án chính phủ, lên án chiến tranh, nhưng lại ve vãn cộng sản vì lý luận ấu trĩ rằng chính phủ Miền Nam bị Mỹ giựt dây, muốn chấm dứt chiến tranh thì phải nói chuyện với Hà Nội. Kinh tế thương mại tự do không bị chính phủ kiềm chế, về an ninh xã hội người dân được luật pháp bảo vệ, cảnh sát công an ức hiếp nhân dân bị truy tố ra trước pháp luật ngay.
Xã hội Miền Nam tự do tạo môi trường để tinh anh phát tiết trên mọi phương diện. Ngày nay, sau 36 năm nhìn lại, đảng cộng sản Việt Nam vẫn không biết rằng khi giam hãm, đầy đọa hàng triệu người sống ở Miền Nam có liên hệ với chính quyền đem nhốt vào ngục tù, họ đã hủy diệt đi hầu hết những nhân tài về mọi mặt của đất nước, những trí thức khoa bảng mà có thể vài trăm năm sau, Việt Nam chưa thể có lại. Miền Nam Việt Nam không chỉ “sản xuất” có hai “thiên tài” là Trịnh Công Sơn và Bùi Giáng đâu. Nhưng Việt cộng chỉ “chấp nhận’ có hai người này vì một anh thì trốn lính, sống hèn mọn trong sự che chở bao dung của chính phủ Miền Nam tôn trọng nghệ sĩ, còn người kia thì mang bệnh tâm thần. Cứ đếm lại số sách đã được xuất bản tại Miền Nam trong 20 năm từ 1954 đến 1975, từ khoa học đến chính trị, từ truyện ngắn, truyện dài, thơ văn đến âm nhạc rồi so sánh với 60 năm cộng sản CAI TRỊ Việt Nam thì sẽ hiểu.
Do đó, so với xã hội Việt Nam dưới thời Việt gian cộng sản thì xã hội Việt Nam Cộng Hoà là thiên đường, là con đường mà Việt Nam cần nhiều thập niên mới “back to the future” được. Những người Việt Nam sống tại Miền Nam trước 1975, biết rõ điều này. Lá cờ vàng và danh hiệu Việt Nam Cộng Hoà vì sao vẫn được họ sùng kính dù Việt Nam Cộng Hoà đã mất đi phần đất cuối cùng đã 36 năm.
*
Vì không được sống, không được trưởng thành, không được hoạt động chính trị, văn hoá hay sống đời quân ngũ của xã hội Miền Nam nên không có gì ngạc nhiên khi những người trí thức Cộng Sản thù ghét bọn cầm quyền cộng sản vì đã hất cẳng họ, đã đẩy họ ra khỏi nước, rồi vì hậm hực nên suốt ngày ngồi viết những điều phản đối bọn cầm quyền cộng sản nhưng vẫn vinh danh bác Hồ và “kẻ cả” xem cộng đồng Người Việt hải ngoại là những kẻ bại trận, lá cờ vàng là vô nghĩa nên không muốn đoàn kết để lật đổ chế độ độc tài cộng sản mà họ là một thành phần cốt cán trước đây. Sống nơi xứ sở tự do này, chúng ta nên tôn trọng họ. Thái độ không muốn đứng chung trong hàng ngũ với Người Việt quốc gia cũng là một điều dễ hiểu: bối cảnh lịch sử do đảng cộng sản Việt Nam từ 60 năm qua đã chia dân tộc và đất nước Việt Nam ra thành nhiều khối: trí thức, công nhân, cộng sản, quốc gia, vv…vv… Điều khó hiểu là những người cán bộ đảng trung kiên bị thất sủng như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín, ông Vũ Thư Hiên thường viết bài dạy Người Việt quốc gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà chống cộng trong khi họ nhìn thấy trước mắt, cái đảng tạo ra họ, cho họ một vị thế, một tên tuổi, chính cái đảng đó đang làm tan rã đất nước và con người Việt Nam. Cái đảng bất nhân đó đang chia 85 triệu Người Việt ra làm hai khối: đại đa số quần chúng bình dân, không có phương tiện về an sinh xã hội, không có giáo dục, sống đời nô lệ phục vụ cho một thiểu số cán bộ tham ô mà ngôn ngữ Việt cộng gọi là “quan tham”. Cái đảng bất nhân đó đang đưa đất nước đến cái họa diệt vong trong tay Tàu Cộng.
Sau 1975, Người Việt Quốc Gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà vì thất thế nên chúng gọi là “ngụy”, đày ải quân dân cán chính trong rừng già để chết dần chết mòn, gia đình ly tán, con cái thất học, nên bằng mọi cách Người Việt Quốc Gia phải ra đi và bằng ý chí cương cường quật khởi cuả dân tộc Việt Nam, khối Người Việt Tự Do, những công dân cuả Việt Nam Cộng Hoà đã chọn thế giới làm lãnh thổ, phát triển tài lực và trí tuệ, ngăn chận được sự tuyên truyền và bành trướng của bọn Việt gian cộng sản khắp nơi. Có mà nằm mơ, người ta cũng không thể nghĩ rằng những công dân Việt Nam Cộng Hòa trong điều kiện sinh sống dù lưu vong, dù trong lao tù cộng sản đã giữ vững được ý chí chống cộng đến thế. Thế hệ thứ hai của cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản, của những công dân của Việt Nam Cộng Hòa vẫn giữ được nguyên vẹn đạo đức và luân lý của Việt Nam. Trong mọi gia đình, những đứa trẻ không nói rành tiếng Việt hay nói tiếng Việt với giọng ngọng nghịu của người bản xứ nhưng đều là những đưá trẻ ngoan ngoãn vì chúng biết rằng cha mẹ chúng phải lưu vong, phải hy sinh nhiều để chúng được lớn lên ở một đất nước tự do, có cơ hội để phát triển trí tuệ, những điều chúng sẽ không có được nếu sống dưới một chế độ cộng sản, như Việt Nam cộng sản ngày nay, như Cuba, như Bắc Hàn, hay ngay cả Trung cộng…
Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín đâu phải là ngụy. Các ông này là những “trí thức cộng sản” lớn lên trong lòng chế độ. Đáng lẽ các ông đừng hèn, hãy ở lại Việt Nam, hãy kêu gọi nổi dậy, hãy dẫn dắt toàn dân chống lại cái đảng cướp đã tạo ra các ông, hãy cho toàn dân biết “chúng” đã đi sai… đường cách mạng. “Con đường Bác đi” cuả các ông không lẽ lại là con đường… bi đát, đưa hàng trăm ngàn gái Việt ra hải ngoại lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan, làm mãi dâm mới có cơm ăn? “Con đường Bác đi” không lẽ lại là con đường dâng nước Việt cho Tàu? Các ông hãy can đảm đứng dưới ngọn cờ do các ông lựa chọn miễn là các ông bảo vệ được dân, được đất nước khỏi rơi vào tay giặc là được. Hãy hành động như các chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã làm trước khi bị tước súng vì một thế cờ chính trị thế giới: họ đã đứng lên, đã anh dũng hy sinh, đã chống lại áp bức của chính quyền để bảo vệ dân, bảo vệ từng tấc đất Miền Nam để rồi đảng các ông đã lừa gạt dân Miền Bắc, đưa họ vào Nam, đem sinh mạng làm bia đỡ đạn để “giải phóng” một Miền Nam trù phú, một xã hội tôn ti trật tự, đạo đức văn hoá, luân lý cần được bảo tồn.
Mới đây có một bài viết của một người thuộïc thế hệ trẻ có tựa đề “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” do diễn đàn danchimviẹt.com phổ biến với lời toà soạn như sau:
(Trích)
LTS: Trong công cuộc đấu tranh dân chủ hóa VN hôm nay, tìm hiểu tư duy của lớp người trẻ không tham dự vào cuộc chiến quốc-cộng trước kia – mà sẽ là chủ lực cách mạng nay mai – là một điều cần thiết. ĐCV chọn đăng bài viết của tác giả Tiên Sa trên mạng xã hội facebook cũng nằm trong tinh thần đó. Mời bạn đọc cùng suy tư và chia sẻ. (hết trích)
Nội dung bài viết của người bạn trẻ này cũng như nội dung bài viết của ông cán bộ già thất sủng Nguyễn Minh Cần giống nhau ở chỗ: cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền cộng sản chưa xảy ra nhưng họ đã sợ lá cờ vàng và chế độ Việt Nam cộng hoà được tái lập ở Việt Nam… sau 36 năm bỏ chạy. Đào Nương tôi không tin đây là bài viết của một người viết trẻ ở hải ngoại. Thật ra, tháng 4, 1975, Người Việt Miền Nam đã quá mệt mỏi với một cuộc chiến không lối thoát giữa hai ý thức hệ tự do và cộng sản. Cái thành trì bảo vệ thế giới tự do đã không còn đứng vững sau khi tổng thống Hoa Kỳ Nixon qua gặp Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai. Giữa một bên chiến đấu với viện trợ có điều kiện và một bên được viện trợ vô điều kiện của khối cộng sản, sự chiến thắng khó lòng ở về phía VNCH. Khi buông súng năm 1975, Người Việt Miền Nam đã muốn “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” để hai miền cùng nhau xây nước và dựng nước chứ. Nhưng việc gì đã xãy ra sau đó, chắc Ban Biên Tập của Đàn Chim Việt, nơi phát tán những bài viết của ông Nguyễn Minh Cần và “người bạn trẻ” Tiên Sa chắc đã biết rõ hơn ai hết: hàng triệu quân dân cán chính Miền Nam bị đầy vào lò “cải tạo”, gia đình họ bị đẩy đi vùng kinh tế mới, cướp nhà, cướp cuả, con cái họ không được đến trường. Cho đến ngày nay, những người sinh sống tại Miền Nam vẫn còn là những công dân hạng hai trên đất nước mình. Vì nghĩ rằng “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” nên hàng triệu người Miền Nam đã buông súng, xếp hàng đi tù cải tạo vì nghĩ rằng một giai đoạn chiến tranh tương tàn đã đi qua, đi trình diện một tháng rồi về sống đời công dân của một quốc gia độc lập và thống nhất. Chuyện gì đã xãy ra cho họ, cho những người sinh sống tại Miền Nam sau 1975?
Không lẽ ngày nay, trong công cuộc cứu nước, khi không còn ở vị thế cầm quyền thì những công dân của Việt Nam Cộng Hoà không thể là một tiếng nói đối lập với cái chính quyền vô nhân đang cai trị đất nước Việt Nam hay sao? Chúng ta sẽ đấu tranh để những người dân của đất nước Việt Nam dân chủ và tự do có quyền lựa chọn cho họ một đảng phái cầm quyền, họ sẽ biểu quyết về một lá cờ tượng trưng cho đất nước. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay có 3 triệu đảng viên hầu hết là bọn thất học, tham ô. Cứ nhìn vào xã hội Việt Nam ngày nay thì thấy rõ. Cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản ở nước ngoài có 3 triệu người nhưng đồng thời họ cũng là công dân của những quốc gia tự do và dân chủ. Việc họ phải sống lưu vong ở hải ngoại không phải là một việc trốn chạy hèn nhát mà là hậu quả tất nhiên cuả một cuộc chiến tương tàn có kẻ thua, người thắng. Khi họ tập hợp để nói lên tiếng nói của Người Việt không chấp nhận chế độ cộng sản, một tiếng nói đối lập là một việc làm cần thiết khi Người Việt không thể làm được điều này ở quê hương. Tiếng nói đối lập này và lá cờ vàng trong giai đoạn này chắc hẳn là cần thiết cho công cuộc đấu tranh hơn là tiếng nói “lèm bèm” của những ông đảng viên thất sủng “chạy trốn” ra nước ngoài chứ?
Hy vọng bài viết này sẽ giải thích được phần nào tại sao Người Việt không cộng sản không thể “Để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” được. Vì đó là tương lai của đất nước Việt Nam. Đừng bàn cãi trên những trang giấy hay trên những trang mạng điện tử. Thực tế chứng minh cho hành động. Trong 60 năm, đảng cộng sản Việt Nam đã tàn phá đất nước và con người Việt Nam đến tận cùng đáy vực, khi các ông “trí thức cộng sản” đủ hết hèn để la làng (nhưng cũng phải núp đàng sau cái xác còn thở của “đại tướng”) về cái hoạ mất nước mà cũng chỉ như tiếng rên trong lăng Ba Đình cuả cái xác thối rữa chưa chôn thì chúng ta có cần bàn cãi thêm về cờ vàng hay cờ đỏ không? Ngược lại, chỉ trong 36 năm, cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản đã “bành trướng” điạ bàn hoạt động khắp năm châu, những khu phố Việt Nam sầm uất, vững mạnh hơn các ChinaTown của người Tàu, mỗi năm cộng đồng Người Việt gửi về nuôi thân nhân hàng chục tỷ đô la. “Chạy trốn, thua trận” mà làm nên…nghiệp lớn như vậy trong khi bọn cộng sản Việt Nam thì co cụm lại trong các toà sứ quán, ra đường thì mắt la, mày lét sợ người dân bắt gặp. Lãnh tụ ngoại giao như tên Nguyễn Xuân Việt ở Jordanie thì hành xử như bọn đầu gấu, du đãng khiến thế giới phải bàng hoàng và người nữ công nhân 20 tuổi bị xúc phạm đã được Hoa Kỳ cho nhập cảnh vì lý do chính trị thì đủ hiểu.
Dĩ nhiên, ở đâu, xã hội nào thì cũng gồm đủ con gà, con công, con phụng… đừng nhìn vào đàn gà của cộng đồng Việt Nam hải ngoại rồi kết luận tất cả chỉ là một đàn gà mà lầm to. Nhưng có một điều có thể coi như là chân lý “không thay đổi” dù bên này hay bên kia bờ Thái Bình Dương: đảng viên cộng sản thì anh nào cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống còn, để được làm “quan tham” bóc lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ “tranh đấu đến cùng với kẻ thù, chỉ hoà giải với nội bộ”. Trong khi nếu vì tương lai dân tộc thì phải tìm cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ?
Việt Nam Cộng Hoà phải sống mãi trong lòng người Việt không cộng sản là vì thế! Vì không muốn nhận sự nhục nhã là công dân của một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, muốn bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu cộng!
Chúng ta hãy hành động. Tự cứu mình và cứu những người khác nữa. Vì tương lai, xin tất cả hãy tìm cách liên kết với nhau trong tình dân tộc.
© Đào Nương
Nguồn: Tuần Báo Saigon Nhỏ số ra ngày 11 tháng 3, 2011

17 Phản hồi cho “VNCH, biết mới tiếc…”
1. Mot Khuc Ruot says:
22/03/2011 at 20:54
” Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ? ”
Quá hay và chính xác !!! Cái mặc cãm tự ti , hèn hạ , tiểu nhân hèn nhát cũa bọn chúng là thế !!! Nhìn lá cờ biểu tượng cho quê hương dân tộc mà bọn chúng không dám nhìn nhưng lại tung hô một lá cờ biễu tượng cho một chủ thuyết ngoại lai man rợ .
Reply
2. Đinh Lê says:
22/03/2011 at 20:31
Lá cờ nào đấu tranh, lá cờ đó đại diện cho cách mạng
Lê Nguyên Hồng
Thứ sáu, ngày 04 tháng ba năm 2011
http: // nguyenhong8406. blogspot. com/2011/03/la-co-nao-au-tranh-la-co-o-ai-dien-cho.html
Một cuộc cách mạng ắt sẽ phải có ít nhất một lá cờ làm đại diện, và cần rất nhiều những khẩu hiệu để thể hiện tư tưởng cũng như mục tiêu của cuộc cách mạng đó. Có ý kiến của một vài người cho rằng, cần loại bỏ lá cờ Vàng của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) cũ, vì dù sao nó cũng chỉ đại diện cho một nửa nước Việt Nam trong quá khứ. Hiện tại cần một lá cờ khác có ý nghĩa sao cho nó đại diện được cho cả ba miền Bắc – Trung – Nam Việt Nam mới có thể đoàn kết được nhân dân.
Không những thế, có nhiều nhà phân tích còn lo xa về việc hiện nay đang loạn về tuyên ngôn, tuyên bố, kêu gọi người dân quốc nội Việt Nam xuống đường giải thể chế độ Cộng Sản. Họ sợ nhân dân Việt Nam “dậy non” thì sẽ bị tổn thất về lực lượng, mất khí thế đấu tranh. Hãy nhớ rằng, khoảng 80% các cuộc cách mạng ôn hòa thành công trên thế giới, đều bắt đầu từ những cuộc nổi dậy nhỏ lẻ tự phát của quần chúng tại các địa phương. Ngay ở Việt Nam, chẳng cần ai kêu gọi, nó cũng đã từng lác đác xảy ra trong mấy năm gần đây tại Bắc Giang, Nghệ An, và quy mô nhỏ hơn nữa ở rất nhiều địa phương khác.
Một số người còn lo quá xa cho một tương lai sẽ như thế nào, nếu mai đây khi cách mạng nổ ra, sẽ có hàng chục những tổ chức của người Việt ở nước ngoài sẽ giương cờ xí (Cờ Vàng) trở về Việt Nam để giành “miếng bánh” cách mạng. Qủa là câu chuyện “cầm đèn chạy trước ô tô”. Vì sẽ còn phải mất nhiều công sức, trí tuệ, nước mắt và có thể cả máu nữa, thì nhân dân Việt Nam mới có cơ hội hạ bệ thành công chế độ Độc tài…
Người Việt ở nước ngoài là một đặc thù quan trọng trong yếu tố tổ chức đấu tranh giải thể Cộng Sản. Vì họ được sống trong môi trường chính trị dân chủ tự do, đa văn hóa, cho nên việc lập ra các hội đoàn, tổ chức chính trị là chuyện hết sức giản đơn và bình thường. Các tổ chức nói trên hoạt động được đến đâu, mang lại kết quả như thế nào, lại là chuyện khác. Vấn đề ra tuyên ngôn, tuyên bố, kêu gọi người Việt xuống đường cũng vậy, là quyền tự do. Người Việt trong nước đều có trí tuệ cả, họ nghe ai, hưởng ứng ai là do họ tự quyết định.
Nhưng có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng: Để có được những bước lùi của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (CSVN) như hiện nay trước việc họ phải phần nào chùn tay trong hành động đàn áp những người đấu tranh, phần lớn là do công của những tổ chức và đảng phái chính trị đấu tranh nghiêm túc của người Việt hải ngoại. Họ đã tận dụng thế mạnh về nhiều mặt của mình, nhất là thế mạnh về lá phiếu cử tri, gây áp lực tác động lên chính phủ, lên quốc hội của những nước dân chủ sở tại, làm cho chính giới của các nước đó phải lên tiếng về vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam – Một nước là đối tác làm ăn và có thể còn là con nợ của mình.
Điều thứ hai, cũng có thể xác nhận một cách chắc chắn rằng: Hầu như tất cả các nhà đấu tranh tại quốc nội, có tên trên mạng Internet, đều được một số tổ chức của người Việt ở nước ngoài trợ giúp về tiền bạc bằng nhiều con đường, thông qua nhiều cá nhân. Theo những quan sát của người viết bài này, một số nhà đấu tranh nổi tiếng trong nước đã nhận trợ giúp (như một khoản trợ cấp) hàng tháng là từ 100 đến 300 USD. Cá biệt có những người, chỉ trong khoảng từ 3 đến 5 năm lại đây đã nhận được tổng số tiền tương đương với hàng vài trăm triệu Đồng Việt Nam.
Cũng cần nhìn rõ một thực tế rằng: Vì bị công an liên tục bao vây phá hoại về kinh tế, mất công ăn việc làm, nên nhiều nhà đấu tranh thành ra thất nghiệp. Nếu không nhận được sự giúp đỡ quý giá về tài chính thì chắc chắn là đã có nhiều nhà đấu tranh trong nước phải bỏ cuộc từ lâu vì “bụng đói mắt hoa” thì chẳng còn hơi sức đâu mà đi đấu tranh nữa. Như vậy có thể thấy vai trò to lớn không thể thiếu của các tổ chức, đảng phái của người Việt ở hải ngoại đối với phong trào đấu tranh trong nước.
Và trên các phương tiện truyền thông, báo chí, mọi người đều thấy xuất hiện lá cờ Vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa trước đây, trong tất cả các cuộc biểu tình của người Việt ở hải ngoại. Đáng chú ý là tại một số quốc gia, lá cờ ấy đã được nhà nước công nhận như một biểu tượng chính thức của người Việt tị nạn Cộng Sản. Vậy lá cờ Vàng đang là biểu tượng đấu tranh không khoan nhượng với nhà cầm quyền CSVN. Lá cờ ấy cần được tôn trọng trên vị trí hàng đầu, tượng trưng cho cuộc đấu tranh giành dân chủ tự do và chính nghĩa của Người Việt.
Ngay lúc này, không một ai có thể tìm hoặc chọn, hoặc sáng tạo ra được một lá cờ cách mạng, khả dĩ để cho toàn dân Việt Nam có thể chấp nhận và sử dụng. Vậy tại sao chúng ta lại không chọn lá cờ Vàng làm biểu tượng cho cuộc đấu tranh hiện nay? Phải chăng ở Miền Bắc và một nửa Miền Trung Việt Nam, người dân bị tuyên truyền nhồi sọ mấy chục năm nay rằng lá cờ Vàng là của “ngụy quân ngụy quyền”, nên suy nghĩ thủ cựu lạc hậu đó đã hằn sâu vào trong tim trong óc của họ, khó lòng thay đổi được?
Nếu ai đó khó chấp nhận lá cờ Vàng thì cũng có thể đồng nghĩa là họ vẫn tôn thờ lá cờ Đỏ của chế độ Cộng Sản, họ vẫn chưa có sự thoáng đạt trong tư duy đấu tranh. Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì lá cờ Vàng hiện nay không thể đại diện cho chính thể VNCH nữa, quốc gia đó không còn tồn tại, nó đã đi vào dĩ vãng của lịch sử. Ngày nay chúng ta cũng thấy rằng, không còn đảng phái hay tổ chức đấu tranh có tên tuổi nào lấy hai chữ “phục quốc” gắn kèm cho tổ chức của mình, như cách nay khoảng 25 đến 35 năm về trước. Lá cờ Vàng vì thế chỉ nói lên ý nghĩa đấu tranh, mà không mang ý nghĩa phục quốc.
Vấn đề con người, cụ thể là tuổi tác của các nhân sự trong các đảng phái và tổ chức của người Việt ở nước ngoài cũng là điều đáng quan tâm. Nếu nhìn các tấm hình chụp và phổ biến trên mạng Internet thì có thể đoán được là hầu hết những nhân sự đấu tranh đều đã khá già. Suy đoán theo mốc từ năm 1975, một viên chức hay binh sĩ VNCH trẻ nhất cũng khoảng 18 – 20 tuổi, thì ngày nay họ cũng đã khoảng 55 tuổi. Những người “trẻ” ấy lại đều không phải là công chức có cỡ, hay sĩ quan trung, cao cấp của VNCH, vì các chức sắc đó không thể có ở người trong độ tuổi 18 đến 20. Vậy họ không phải hoặc đặc biệt ít, có chân làm lãnh đạo của các đảng phái và tổ chức đấu tranh hiện nay của người Việt ở nước ngoài.
Theo tìm hiểu của người viết bài này, độ tuổi trung bình của các thành viên đấu tranh có tên tuổi ở hải ngoại đang khoảng 65 tuổi. Ở tuổi đó, nếu cách mạng giải thể chế độ Cộng Sản thành công, họ cũng khó có cơ may được lên làm tổng thống, thủ tướng hay các vị trí nào khác trong chính quyền dân chủ mới (ấy là nếu ta giả sử hôm nay cách mạng đã thành công rồi). Vì vậy chúng ta có thể kết luận động cơ đấu tranh của họ không phải vì muốn “chia phần” hay tìm kiếm một mối lợi nào cho riêng họ.
Về con cái và gia đình những quân, cán, chính của VNCH cũ. Hiện nay họ đã hoàn toàn hòa nhập vào Dòng Chính của các nước đã cưu mang họ, một số thành viên được sinh ra tại hải ngoại, nay hầu hết đều nói tiếng Việt không rành nữa, và họ đang bị “dòng chảy” tự nhiên của xã hội trong Dòng Chính cuốn đi, họ đã mất gốc Việt phần nào hoặc tất cả. Vậy họ cũng không thể về lại Việt Nam để làm quan chức được nữa. Họ không “giành phần” với nhân dân Việt Nam. Vậy quyền, nghĩa vụ, và trách nhiệm giải thể chế độ CSVN là hoàn toàn thuộc về nhân dân trong nước là chính.
Với những phân tích như trên, có thể thấy lá cờ Vàng không hề là mối đe dọa nào, dù là nhỏ nhất đối với quốc nội, như những suy nghĩ có phần cục bộ, thiếu nhìn xa nào đó của một vài cây bút hải ngoại. Ngược lại, nó đang là biểu tượng đại diện cho sự đấu tranh ôn hòa nhưng cương quyết, nhằm hạ bệ chế độ Độc tài. Sau này, khi cách mạng thành công, việc chọn quốc kỳ quốc ca sẽ do quốc hội mới quyết định, có thể còn phải thông qua trưng cầu ý dân. Lá cờ Vàng có được nhân dân Việt Nam chọn làm quốc kỳ hay không, là quyền của toàn dân, không ai có thể tùy tiện áp đặt.
Lê Nguyên Hồng
Reply
3. Phan Nguyen says:
22/03/2011 at 19:51
Thưa ông/bà,
tôi xin được cúi đầu cám ơn những dòng văn tuyệt tác đã mang sự thật trả lại cho dân tộc Việt. VNCH không phải là của một cá nhân, nó là cả một ý thưc hệ về dân chủ, dân sinh và dân quyền nhất nhì tại Đông Nam Á. Nó gìn giử nền tãng văn hóa truyền thống từ ngay trong gia đình ra đến xã hội. Nó bảo đảm dân trí của người VN ở miền nam ngày đó và tương lai đất nước về sau này. Tiếc thay, cơ trời sắp đặt đưa dân tộc vào đường cùng không lối thoát khi để nó cuối cùng lọt vào tay cộng sản. Chúng ta đã có một nền giáo dục tiên tiến theo kịp nền văn minh của thế giới. Chúng ta khác với cộng sản khi VNCH chủ trương: Ý THỨC KHẮC PHỤC BẢN NĂNG. Còn bọn cộng sản đã đưa người dân chấp nhận: Ý THỨC PHỤC TÙNG BẢN NĂNG ăn sâu vào óc. Bao đời mới rửa được cho dân trí. Hãy nhìn dân tộc Nhật mà xem. Kính Phục, kính phục.
Reply
4. nvtncs says:
22/03/2011 at 19:12
Là người lớn lên và sống ở miền Nam, dĩ nhiên tôi đồng ý với bài này.
Nhưng tôi e rằng những CÔCC CSBV như Lê Diễn Đức, Mạc Việt Hồng hay những ông Bùi Tín và Nguyễn Minh Cần vẫn không sao biết rõ được VNCH là gì, là ai, mà họ chỉ được nghe chính họ tự tuyên truyền, hoặc người VNCH kể lại. Và như vậy, bài viết hay đến đâu, chính xác đến đâu cũng khó mà thuyết phúc được họ.
Dù rằng nếu so sánh việc làm bê bối của lũ lãnh tụ thất học CSVN ở QN với sự thành công của thế hệ trẻ, con cháu VNCH ở hải ngoại, thì người khách quan thấy rõ ai chính, ai tà.
Cho nên, tôi mong đảng CSVN còn tồn tại, và cai trị VN thêm vài chục năm nữa để cho nước nát như tương, để người Bắc sáng mắt thêm ra về sự nghiệp của ông Hồ. Tôi cũng chúc ông Bùi Tín và ông Cần sống trăm năm để chứng kiến sự sụp ̣đổ của CSVN.
Theo thiển ý tôi, CSVN sẽ sụp đổ không phải vì chính trị, vì dân Bắc đòi hỏi tự do, dân chủ như ở Tunisie, mà vì lý do kinh tế, khi nhà nước CSVN thụt két, khi CSVN giầu kếch xù, trong khi dân đói và nhà nước thụt két.
Hiện giờ số tiền Mỹ kim trong ngân hàng nhà nước CS là 14 tỷ; số tiền nước VN nợ ngoại quốc là 49 tỷ Mỹ kim, nhưng trái lại đảng viên cao cấp CSVN vẫn giầu nứt đổ vách. Tôi không ghen sự giầu có của những nhà kinh doanh lớn, nhưng là người dân, tôi muốn được biết tại sao công chức, dù cao cấp, lương bao nhiêu mà lại giầu như vậy, và tại sao dân tôi vẫn nghèo sau 36 năm thái bình, thống nhất.
Reply
5. Hoang Le says:
22/03/2011 at 19:01
Bài viết của tác giả Đào Nương khá hay, tôi đồng ý với một số nhận định. Phần tác giả mô tả về xã hội Việt Nam Cộng Hòa rất là đúng và sinh động. Chúng ta nên lưu ý là trọng tâm hàng đầu trước mắt là chế độ độc tài cộng sản cần phải được giải thể để cứu quê hương. Hãy vì mục tiêu lớn mà bỏ qua những khác biệt nhỏ tất yếu phải có vì hoàn cảnh sinh sống và kinh nghiệm bản thân khác nhau của mỗi người. Trong cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ này, tôi nghĩ, có chỗ cho Tiên Sa, Nguyễn Minh Cần , Đào Nương và nhiều người khác nữa. Sự tranh luận trong ôn hoà và tôn trọng các ý kiến khác biệt, đó là giá trị của tinh thần tự do dân chủ mà chúng ta đang muốn xây dựng cho một Việt Nam mới.
Reply
6. LTran says:
22/03/2011 at 18:48
Biết mới tiếc! Xin đồng cảm.
Nhưng không hiểu tại sao tác giả viết đoạn sau: “Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín đâu phải là ngụy. Các ông này là những “trí thức cộng sản” lớn lên trong lòng chế độ. Đáng lẽ các ông đừng hèn, hãy ở lại Việt Nam, hãy kêu gọi nổi dậy, hãy dẫn dắt toàn dân chống lại cái đảng cướp đã tạo ra các ông, …”
Nói như tác giả thì chỉ ai là “ngụy” mới có quyền chạy cs và không bị coi là hèn, còn những người cs phản tỉnh mà ‘bỏ chạy” sẽ bị coi là hèn sao?
Các ông này là “con cái” của chế độ CS. Nếu không đồng ý với “bố mẹ” thì các ông này “bỏ đi” là lẽ thường tình. Chẳng lẽ nói họ hèn vì không “ở lại” đánh nhau với “bố mẹ” mình(?!)
Đúng hơn, chính những “người VNCH” bị mất đất vào tay cs là những người nên ở lại “chiến đấu” để dành lại những gì đã mất chứ?
Không hiểu nên thức mắc vậy. Nếu có thể mong tác giả Đào Nương giải thích dùm.
Cảm ơn!
Reply
7. Tiên Tiên says:
22/03/2011 at 18:37
Bài viết của Đào Nương thật thấu tình đạt lý, tình tự dân tộc và chính nghĩa dân tộc. Thật tương phản với giọng điệu xỉa xói thấp hèn, gây chia rẽ, trong bài viết của Tiên Sa. Đọc Tiên Sa thấy sự thấp hèn của thù hận u mê, tráo trở, lật lọng, và cà chớn mắm.
Reply
8. lethiái says:
22/03/2011 at 18:31
VNCH nên cho ” cài số de”,lui vào dỉ vảng.Nhớ nó ,tiếc nó ,thương nó để rồi được cái gì ?Sự thật vẩn là sự thực.Chỉ có hiện tại tưong lai mới đáng kể. Hiện tại là làm sao đoàn kết toàn dân,trong ngoài làm một cuộc CM lật đổ ngụy quyền VC bán nước hại dân…Khi đó,chúng ta sẻ xây dựng một quốc gia vửng manh,sánh vai cùng năm châu thế gìới.Cố nhiên là một nước Vn có dân chủ tự do khác với XHCN và tiên tiến hơn VNCH khi xưa…”hảy để cho dỉ vảng trôi qua” là thánh ngử Pháp,vì ngồi đó mà hoài niệm cái đả mất chi bằng đứng lên,dưong cao ngọn cờ dân chủ tự do đoàn kết moi thành phần để cứu nước và xây dựng đất nước…
Tôi nghỉ hay hơn là ngồi mà nguyền rủa VC và hoài niệm mải cái CH mà mình đả đánh mất…
Reply
9. NGUYEN THANH says:
22/03/2011 at 18:25
Bà Đào Nương ơi,
Có lẽ đây là bài viết hay nhất, trong cuộc đời làm báo của bà!
Bà chắc là đạt được chữ NGỘ rồi đó!
Cám ơn bà INFINIMENT!
Reply
10. Nguyễn Mãi Quốc says:
22/03/2011 at 17:19
Chị Đào Nương là người đi trước lại biết chú ý, dạy dỗ cho cái đám trẻ “yếu lòng, non dạ” thật là đáng quý!!! Xin hoan nghênh chị hết cỡ!!!! Tôi cũng có 2 câu ca dao tặng cho các bạn trẻ nào vì ở “xa” chế độ cộng sản nên còn “mơ màng” chưa hiểu rõ về cộng sản như ri:
Ở “xa” chưa biết nên lầm
Đến khi hiểu Bác (Hù), vàng cầm cũng buông…..
Ghi chú: Ở “xa” có khi là các em ở hải ngoại thiếu tiếp xúc với thực tế; có khi là các em sống ngay ở trong nước nhưng thiếu điều kiện tiếp xúc với thông tin đa chiều.
Reply
11. fan cua ĐN says:
22/03/2011 at 17:15
THE BEST ARTICLE! Cám ơn Đào Nương.
Reply
12. Trung Kiên says:
22/03/2011 at 16:51
Cám ơn bà Đào Nương
Bài viết rất hay, có chiều sâu và rất thực tế!
Bà rất chí lý khi viết rằng…”đảng viên cộng sản thì anh nào cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống còn, để được làm “quan tham” bóc lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ “tranh đấu đến cùng với kẻ thù, chỉ hoà giãi với nội bộ”. Trong khi nếu vì tương lai dân tộc thì phải tìm cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ?
Tôi đồng ý với Bà rằng..”Việt Nam Cộng Hoà phải sống mãi trong lòng người Việt không cộng sản là vì thế! Vì không muốn nhận sự nhục nhã là công dân của một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, muốn bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu cộng!”
Một bài viết rất đáng suy nghĩ! Một lần nữa cám ơn bà Đào Nương và BBT ĐànChimViệt.Info
Reply
13. Ty nan 1975 says:
22/03/2011 at 16:31
Dao Nuong !! I love you you’re one of a kind wish you good health
you’re a true leader !!!
Reply
14. phan don says:
22/03/2011 at 14:01
Cam on DAO NUONG bai viet cua BA rat hay
co y nghia va chinh xac.
Reply
15. Tuan says:
22/03/2011 at 13:15
Cám ơn Đào Nương. Cám ơn! Rất mong BBT của danchimvietcong.info học hỏi thêm và đừng tạo thêm sự chia re trong công động người Việt hải ngoại nữa.
Reply
16. Tran Lang Anh says:
22/03/2011 at 11:53
I am 100% agreed with you. This is a truth. I think that northern vietnamese people must understand it. Let them take a little time to efface their complexes then it will be them to do the revelution. They won’t have any other choice.
Thanks+++
Reply
17. Lê Tùng Châu says:
22/03/2011 at 11:26
Trời ơi, Đào Nương viết hay và thành thực quá. Bình tĩnh nữa, vì Bà khá ít những dòng mắng chửi lẽ ra phải có.
Bà đã nói hộ tiếng lòng của bao người Việt, tôi tin là không chỉ “quốc gia” mà còn là “cộng sản” nữa, về thực trạng Việt Nam, cho dù nay, chiến tranh đã tàn lụi 36 năm, mà tính khốc liệt của nó vẫn còn nguyên, bởi sự thật hiển nhiên thì tự thơm tự sáng. Bà đã ghi lại vắn tắt những giá trị nhân bản, trung thực không ai chối cãi được, mà trong hai mươi năm không cộng sản ngắn ngủi, miền Nam Việt Nam đã làm nên được, hương thơm ấy còn lan tỏa mãi cho tới ngày nay sau 36 năm cuộc chiến tàn, (mà oan khốc cho giang sơn và đồng bào là những kẻ chiến thắng lộ quá rõ bản mặt dối trá độc ác phi nhân đê hèn, đã hành xử như -hoặc tệ hơn- những kẻ ngoại bang thống trị chiếm đóng).
Đúng thế, ẩn sau bài viết, là những lời cáo trạng đanh thép cho chế độ Việt cộng: một lũ người lừa nòi lộn giống. Chỉ có thực tại đó mới giải thích nổi vì sao chính người Việt Nam (việt cộng) lại đày ải xâm hại hành hạ đồng bào mình, xứ sở mình!!???
Một bài viết chuyển tải tâm trạng của một người Việt yêu nước chân chính mà chả cần phe phái, ý thức hệ hay lý thuyết gì ráo!
Xin tán thán công đức của tác giả Đào Nương!
Saigon, 11:00 PM, March 22, 2011
Tien Bac  
#76 Posted : Friday, March 25, 2011 2:25:46 PM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,368
Location: Cõi Tiên

Thanks: 13 times
Was thanked: 46 time(s) in 39 post(s)
Mời quý vị cùng đọc một bài viết khá công phu, những phân tích rất sâu sắc


VNCH, biết mới tiếc…
09:46:am 22/03/11 | Tác giả: On The Net

LTS: Sau khi Đàn Chim Việt đăng tải bài viết của tác giả Tiên Sa mang tựa đề “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” – tạo ra những tranh luận sôi nổi trên không gian mạng – một độc giả đã gửi cho ĐCV bài viết của ký giả Đào Nương thuộc tuần báo Saigon Nhỏ phản biện lại tác giả Tiên Sa. Khác biệt tư duy là điều tự nhiên và cần thiết của xã hội con người, nhưng cùng tìm giải pháp đồng thuận có thể còn quan trọng hơn nữa, thay vì đưa đến chia rẽ vì sự khác biệt. Trên tinh thần đó, chúng tôi hân hạnh giới thiệu bài viết của ký giả Đào Nương và mời bạn đọc theo dõi.


Sau 36 năm Miền Nam rơi vào tay cộng sản, ngày nay không chỉ những người sinh sống tại Miền Nam Việt Nam trước đây, không công nhận lá cờ đỏ sao vàng của đảng cộng sản Việt Nam mà ngay cả những người trong nước cũng không tôn trọng lá cờ này mặc dù đó là lá cờ đang tung bay khắp lãnh thổ Việt Nam ngày nay. Người Việt hải ngoại tôn trọng lá cờ vàng ba sọc đỏ, không chỉ thuần túy vì đó là lá cờ của Việt Nam Cộng Hoa, của chính phủ Miền Nam Việt Nam mà vì đó là một biểu tượng cho một quốc gia mà đáng lẽ dân tộc Việt Nam phải có, một chính phủ tự do dân chủ, một nền kinh tế thịnh vượng, một xã hội công bằng bác ái mà lá cờ đỏ và cái chính phủ Việt gian cộng sản ngày nay tại Hà Nội sau 36 năm làm chủ đất nước đã chứng minh những điều ngược lại.
Dĩ nhiên, lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ mà những người sinh sống tại Miền Bắc không quen mắt, không chấp nhận dù họ có thù ghét chế độc cộng sản mà họ đang sinh sống đến tận xương tủy. Người ta không thể chấp nhận một biểu tượng mà người ta không biết, không hiểu, không có những kỷ niệm đẹp, không hy sinh xương máu để bảo vệ nó. Nhất là khi chỉ một sớm, một chiều, những người Việt Nam không chấp nhận Cộng Sản đã mang theo lá cờ vàng trên đường lưu vong, dù phải trải qua những nơi địa ngục trần gian là những nhà tù của cộng sản, và đã phải để lại sau lưng quê hương yêu dấu, mảnh vườn nhỏ, mái nhà ấm cúng, con sông hiền hoà, sau khi đã được chứng kiến chủ nghĩa xã hội cộng sản tiêu biểu cho văn hoá, đạo đức, luân lý Việt Nam phân hoá dần dần trước mắt. Việt Nam Cộng Hoà mặc dù là một xã hội chưa hoàn bị nhưng đã hình thành được mọi cơ cấu của một xã hội văn minh, công bình và dân chủ. Người Việt sống tại Miền Bắc đói khổ, đã phải hy sinh mọi thứ cho nhu cầu chiến tranh theo sự tuyên truyền của cộng sản nên có thể nói hầu hết đều không biết gì về Việt Nam Cộng Hoà.
Việt Nam Cộng Hòa không phải là Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ… mà là xã hội Miền Nam Việt Nam xây dựng trên căn bản giáo dục. Đó là những cô bé, cậu bé đến trường mỗi buổi sáng, mặc đồng phục với nét mặt tinh anh trong sáng của tuổi thơ. Đó là những cô nữ sinh áo trắng dễ thương và ngoan ngoãn, thuần hậu trong gia đình. Đó là những thầy, cô giáo sống và hãnh diện với thiên chức của một bậc thầy và được mọi người trong xã hội kính trọng. Trước 1975 Việt Nam Cộng Hoà đã đào tạo nhiều chuyên viên với tiêu chuẩn quốc tế, văn bằng của VNCH được chính phủ Hoa Kỳ, Pháp và nhiều quốc gia khác công nhận tương đương hoặc gần tương đương. Nghề thầy do đó không phải là một thứ… “chuột chạy cùng đường mới vào sư phạm” như ngày nay. Nhưng trong ký ức của tuổi trẻ miền Nam Việt Nam thì Việt Nam Cộng Hoà là những con đường ngợp bóng lá me, các nam sinh đi theo nữ sinh mỗi khi tan học nhưng không dám có một cử chỉ sàm sỡ, một lời nói vô lễ. Phải nhắc đến điều này vì những kỷ niệm đẹp của thời thiếu niên thường ghi sâu trong ký ức người ta suốt đời:
Lời ru nào níu được
Lúc những cánh me xanh
Bay mềm con lộ nhớ
Em sau khung cửa đạn soi
Sách ngăn tầm mắt đời ngoài lộ cao
Khi không lòng bỗng dạt dào
Sông tôi cạn nước nguồn nào bỗng đi
(Bài cho người trong vườn dược thảo, thơ Du Tử Lê)
Cuộc chiến càng thảm khốc thì lại có biết bao thanh niên theo tiếng gọi của núi sông lên đường nhập ngũ để bảo vệ một hậu phương bình yên trong đó có cha, có mẹ, có anh, có em, có cái gia đình nhỏ bé của mình. Đó là lý tưởng. Đó là những chàng trai anh hùng của thế hệ. Hàng trăm ngàn bài hát, bài thơ đã được viết ra trong giai đoạn này và cho đến nay vẫn còn là nguồn cảm hứng bất tận cho toàn nước Việt Nam thống nhất. Nó chính là “nhạc vàng” của văn hoá Việt:
Anh rót cho khéo nhé
Kẻo trúng nhằm nhà tôi
Nhà tôi ở cuối thôn Đoài
Có giàn thiên lý có người tôi thương.(thơ Yên Thao)
Hay
Năm năm rồi đi biệt
Đường xưa chưa lối về
Thương người em năm cũ
Thương goá phụ bên song (thơ Phạm Văn Bình)

Hình ảnh của những tân sinh viên sĩ quan trong quân phục đại lễ ngày tốt nghiệp ở Đà Lạt, ở Nha Trang, ở Thủ Đức là những hình ảnh tinh anh của dân tộc Việt, không phải là hình ảnh của “nợ máu với nhân dân” sau ngày 1975 đâu. Họ đã chọn binh nghiệp để bảo vệ từng tấc đất của quê hương đang bị dày xéo vì bom đạn gây ra bởi bọn lãnh tụ cộng sản vô thần. Bây giờ sau 36 năm nhìn lại, nhìn thế hệ thanh niên tan rã mệt mỏi, tương lai không lối thoát của Việt Nam thời cộng sản mà thương cho họ không biết là bao nhiêu. Thương tuổi thơ của những người không lý tưởng, chỉ nắm “cái đuôi của đảng cộng sản Việt Nam” mà nhìn ra thế giới bên ngoài và trở thành một thế hệ “vô cảm” đến rợn người. Đời sống chỉ còn là sự tranh đua để đạt được điạ vị trong đảng vì quyền đi với tiền. Bằng được mua bằng tiền chứ không cần học để có kiến thức. Trong một quốc gia nghèo đói vào hàng nhất thế giới nhưng có hàng nửa triệu “tiến sĩ ma” làm trò cười cho thế giới.
Xã hội Việt Nam Cộng Hoà trước 1975 không phải là hoàn toàn trong sạch, không có bóng dáng của tham nhũng nhưng tham nhũng không phải là một chính sách để cai trị nước như đảng cộng sản Việt Nam ngày nay. Người dân Miền Nam sống hiền hoà trong tôn ti trật tự, trong đời sống hàng ngày, họ không phải đối đầu với cảnh sát, công an. Không phải bất cứ khi nào có việc liên hệ với chính quyền thì phải trả tiền cho công an từ xã, huyện, tỉnh đến trung ương. Khi vào bệnh viện, không có việc đút lót tiền thì mới có được giường nằm. Trẻ con học giỏi thì được xếp hạng cao, được cho đi du học dù là con nhà nghèo. Sĩ quan đánh trận oai hùng, gan dạ thì được thăng thưởng. Nhà cháy thì được cứu hỏa chữa cháy chứ không phải trả tiền mới được chữa cháy.
Về chính trị, Việt Nam Cộng Hoà là một nước dân chủ tự do thực sự mặc dù cũng có những khuyết điểm. Trước 1975 tại Miền Nam Việt Nam, chính phủ công nhận đối lập, cho biểu tình chống đối tự do nên từ những năm 1965 đã có nhiều cuộc biểu tình chống Mỹ, chống Thiệu Kỳ, chống tham nhũng thoải mái của sinh viên học sinh, của nhân dân. Có những ông giáo sư đại học nhận mình là thành phần thứ ba, theo chủ thuyết xã hội chứ không phải là chủ thuyết Mác Lê công khai ra báo, viết sách, viết luận án đại học lên án chính phủ, lên án chiến tranh, nhưng lại ve vãn cộng sản vì lý luận ấu trĩ rằng chính phủ Miền Nam bị Mỹ giựt dây, muốn chấm dứt chiến tranh thì phải nói chuyện với Hà Nội. Kinh tế thương mại tự do không bị chính phủ kiềm chế, về an ninh xã hội người dân được luật pháp bảo vệ, cảnh sát công an ức hiếp nhân dân bị truy tố ra trước pháp luật ngay.
Xã hội Miền Nam tự do tạo môi trường để tinh anh phát tiết trên mọi phương diện. Ngày nay, sau 36 năm nhìn lại, đảng cộng sản Việt Nam vẫn không biết rằng khi giam hãm, đầy đọa hàng triệu người sống ở Miền Nam có liên hệ với chính quyền đem nhốt vào ngục tù, họ đã hủy diệt đi hầu hết những nhân tài về mọi mặt của đất nước, những trí thức khoa bảng mà có thể vài trăm năm sau, Việt Nam chưa thể có lại. Miền Nam Việt Nam không chỉ “sản xuất” có hai “thiên tài” là Trịnh Công Sơn và Bùi Giáng đâu. Nhưng Việt cộng chỉ “chấp nhận’ có hai người này vì một anh thì trốn lính, sống hèn mọn trong sự che chở bao dung của chính phủ Miền Nam tôn trọng nghệ sĩ, còn người kia thì mang bệnh tâm thần. Cứ đếm lại số sách đã được xuất bản tại Miền Nam trong 20 năm từ 1954 đến 1975, từ khoa học đến chính trị, từ truyện ngắn, truyện dài, thơ văn đến âm nhạc rồi so sánh với 60 năm cộng sản CAI TRỊ Việt Nam thì sẽ hiểu.
Do đó, so với xã hội Việt Nam dưới thời Việt gian cộng sản thì xã hội Việt Nam Cộng Hoà là thiên đường, là con đường mà Việt Nam cần nhiều thập niên mới “back to the future” được. Những người Việt Nam sống tại Miền Nam trước 1975, biết rõ điều này. Lá cờ vàng và danh hiệu Việt Nam Cộng Hoà vì sao vẫn được họ sùng kính dù Việt Nam Cộng Hoà đã mất đi phần đất cuối cùng đã 36 năm.
*
Vì không được sống, không được trưởng thành, không được hoạt động chính trị, văn hoá hay sống đời quân ngũ của xã hội Miền Nam nên không có gì ngạc nhiên khi những người trí thức Cộng Sản thù ghét bọn cầm quyền cộng sản vì đã hất cẳng họ, đã đẩy họ ra khỏi nước, rồi vì hậm hực nên suốt ngày ngồi viết những điều phản đối bọn cầm quyền cộng sản nhưng vẫn vinh danh bác Hồ và “kẻ cả” xem cộng đồng Người Việt hải ngoại là những kẻ bại trận, lá cờ vàng là vô nghĩa nên không muốn đoàn kết để lật đổ chế độ độc tài cộng sản mà họ là một thành phần cốt cán trước đây. Sống nơi xứ sở tự do này, chúng ta nên tôn trọng họ. Thái độ không muốn đứng chung trong hàng ngũ với Người Việt quốc gia cũng là một điều dễ hiểu: bối cảnh lịch sử do đảng cộng sản Việt Nam từ 60 năm qua đã chia dân tộc và đất nước Việt Nam ra thành nhiều khối: trí thức, công nhân, cộng sản, quốc gia, vv…vv… Điều khó hiểu là những người cán bộ đảng trung kiên bị thất sủng như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín, ông Vũ Thư Hiên thường viết bài dạy Người Việt quốc gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà chống cộng trong khi họ nhìn thấy trước mắt, cái đảng tạo ra họ, cho họ một vị thế, một tên tuổi, chính cái đảng đó đang làm tan rã đất nước và con người Việt Nam. Cái đảng bất nhân đó đang chia 85 triệu Người Việt ra làm hai khối: đại đa số quần chúng bình dân, không có phương tiện về an sinh xã hội, không có giáo dục, sống đời nô lệ phục vụ cho một thiểu số cán bộ tham ô mà ngôn ngữ Việt cộng gọi là “quan tham”. Cái đảng bất nhân đó đang đưa đất nước đến cái họa diệt vong trong tay Tàu Cộng.
Sau 1975, Người Việt Quốc Gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà vì thất thế nên chúng gọi là “ngụy”, đày ải quân dân cán chính trong rừng già để chết dần chết mòn, gia đình ly tán, con cái thất học, nên bằng mọi cách Người Việt Quốc Gia phải ra đi và bằng ý chí cương cường quật khởi cuả dân tộc Việt Nam, khối Người Việt Tự Do, những công dân cuả Việt Nam Cộng Hoà đã chọn thế giới làm lãnh thổ, phát triển tài lực và trí tuệ, ngăn chận được sự tuyên truyền và bành trướng của bọn Việt gian cộng sản khắp nơi. Có mà nằm mơ, người ta cũng không thể nghĩ rằng những công dân Việt Nam Cộng Hòa trong điều kiện sinh sống dù lưu vong, dù trong lao tù cộng sản đã giữ vững được ý chí chống cộng đến thế. Thế hệ thứ hai của cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản, của những công dân của Việt Nam Cộng Hòa vẫn giữ được nguyên vẹn đạo đức và luân lý của Việt Nam. Trong mọi gia đình, những đứa trẻ không nói rành tiếng Việt hay nói tiếng Việt với giọng ngọng nghịu của người bản xứ nhưng đều là những đưá trẻ ngoan ngoãn vì chúng biết rằng cha mẹ chúng phải lưu vong, phải hy sinh nhiều để chúng được lớn lên ở một đất nước tự do, có cơ hội để phát triển trí tuệ, những điều chúng sẽ không có được nếu sống dưới một chế độ cộng sản, như Việt Nam cộng sản ngày nay, như Cuba, như Bắc Hàn, hay ngay cả Trung cộng…
Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín đâu phải là ngụy. Các ông này là những “trí thức cộng sản” lớn lên trong lòng chế độ. Đáng lẽ các ông đừng hèn, hãy ở lại Việt Nam, hãy kêu gọi nổi dậy, hãy dẫn dắt toàn dân chống lại cái đảng cướp đã tạo ra các ông, hãy cho toàn dân biết “chúng” đã đi sai… đường cách mạng. “Con đường Bác đi” cuả các ông không lẽ lại là con đường… bi đát, đưa hàng trăm ngàn gái Việt ra hải ngoại lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan, làm mãi dâm mới có cơm ăn? “Con đường Bác đi” không lẽ lại là con đường dâng nước Việt cho Tàu? Các ông hãy can đảm đứng dưới ngọn cờ do các ông lựa chọn miễn là các ông bảo vệ được dân, được đất nước khỏi rơi vào tay giặc là được. Hãy hành động như các chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã làm trước khi bị tước súng vì một thế cờ chính trị thế giới: họ đã đứng lên, đã anh dũng hy sinh, đã chống lại áp bức của chính quyền để bảo vệ dân, bảo vệ từng tấc đất Miền Nam để rồi đảng các ông đã lừa gạt dân Miền Bắc, đưa họ vào Nam, đem sinh mạng làm bia đỡ đạn để “giải phóng” một Miền Nam trù phú, một xã hội tôn ti trật tự, đạo đức văn hoá, luân lý cần được bảo tồn.
Mới đây có một bài viết của một người thuộïc thế hệ trẻ có tựa đề “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” do diễn đàn danchimviẹt.com phổ biến với lời toà soạn như sau:
(Trích)
LTS: Trong công cuộc đấu tranh dân chủ hóa VN hôm nay, tìm hiểu tư duy của lớp người trẻ không tham dự vào cuộc chiến quốc-cộng trước kia – mà sẽ là chủ lực cách mạng nay mai – là một điều cần thiết. ĐCV chọn đăng bài viết của tác giả Tiên Sa trên mạng xã hội facebook cũng nằm trong tinh thần đó. Mời bạn đọc cùng suy tư và chia sẻ. (hết trích)
Nội dung bài viết của người bạn trẻ này cũng như nội dung bài viết của ông cán bộ già thất sủng Nguyễn Minh Cần giống nhau ở chỗ: cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền cộng sản chưa xảy ra nhưng họ đã sợ lá cờ vàng và chế độ Việt Nam cộng hoà được tái lập ở Việt Nam… sau 36 năm bỏ chạy. Đào Nương tôi không tin đây là bài viết của một người viết trẻ ở hải ngoại. Thật ra, tháng 4, 1975, Người Việt Miền Nam đã quá mệt mỏi với một cuộc chiến không lối thoát giữa hai ý thức hệ tự do và cộng sản. Cái thành trì bảo vệ thế giới tự do đã không còn đứng vững sau khi tổng thống Hoa Kỳ Nixon qua gặp Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai. Giữa một bên chiến đấu với viện trợ có điều kiện và một bên được viện trợ vô điều kiện của khối cộng sản, sự chiến thắng khó lòng ở về phía VNCH. Khi buông súng năm 1975, Người Việt Miền Nam đã muốn “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” để hai miền cùng nhau xây nước và dựng nước chứ. Nhưng việc gì đã xãy ra sau đó, chắc Ban Biên Tập của Đàn Chim Việt, nơi phát tán những bài viết của ông Nguyễn Minh Cần và “người bạn trẻ” Tiên Sa chắc đã biết rõ hơn ai hết: hàng triệu quân dân cán chính Miền Nam bị đầy vào lò “cải tạo”, gia đình họ bị đẩy đi vùng kinh tế mới, cướp nhà, cướp cuả, con cái họ không được đến trường. Cho đến ngày nay, những người sinh sống tại Miền Nam vẫn còn là những công dân hạng hai trên đất nước mình. Vì nghĩ rằng “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” nên hàng triệu người Miền Nam đã buông súng, xếp hàng đi tù cải tạo vì nghĩ rằng một giai đoạn chiến tranh tương tàn đã đi qua, đi trình diện một tháng rồi về sống đời công dân của một quốc gia độc lập và thống nhất. Chuyện gì đã xãy ra cho họ, cho những người sinh sống tại Miền Nam sau 1975?
Không lẽ ngày nay, trong công cuộc cứu nước, khi không còn ở vị thế cầm quyền thì những công dân của Việt Nam Cộng Hoà không thể là một tiếng nói đối lập với cái chính quyền vô nhân đang cai trị đất nước Việt Nam hay sao? Chúng ta sẽ đấu tranh để những người dân của đất nước Việt Nam dân chủ và tự do có quyền lựa chọn cho họ một đảng phái cầm quyền, họ sẽ biểu quyết về một lá cờ tượng trưng cho đất nước. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay có 3 triệu đảng viên hầu hết là bọn thất học, tham ô. Cứ nhìn vào xã hội Việt Nam ngày nay thì thấy rõ. Cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản ở nước ngoài có 3 triệu người nhưng đồng thời họ cũng là công dân của những quốc gia tự do và dân chủ. Việc họ phải sống lưu vong ở hải ngoại không phải là một việc trốn chạy hèn nhát mà là hậu quả tất nhiên cuả một cuộc chiến tương tàn có kẻ thua, người thắng. Khi họ tập hợp để nói lên tiếng nói của Người Việt không chấp nhận chế độ cộng sản, một tiếng nói đối lập là một việc làm cần thiết khi Người Việt không thể làm được điều này ở quê hương. Tiếng nói đối lập này và lá cờ vàng trong giai đoạn này chắc hẳn là cần thiết cho công cuộc đấu tranh hơn là tiếng nói “lèm bèm” của những ông đảng viên thất sủng “chạy trốn” ra nước ngoài chứ?
Hy vọng bài viết này sẽ giải thích được phần nào tại sao Người Việt không cộng sản không thể “Để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” được. Vì đó là tương lai của đất nước Việt Nam. Đừng bàn cãi trên những trang giấy hay trên những trang mạng điện tử. Thực tế chứng minh cho hành động. Trong 60 năm, đảng cộng sản Việt Nam đã tàn phá đất nước và con người Việt Nam đến tận cùng đáy vực, khi các ông “trí thức cộng sản” đủ hết hèn để la làng (nhưng cũng phải núp đàng sau cái xác còn thở của “đại tướng”) về cái hoạ mất nước mà cũng chỉ như tiếng rên trong lăng Ba Đình cuả cái xác thối rữa chưa chôn thì chúng ta có cần bàn cãi thêm về cờ vàng hay cờ đỏ không? Ngược lại, chỉ trong 36 năm, cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản đã “bành trướng” điạ bàn hoạt động khắp năm châu, những khu phố Việt Nam sầm uất, vững mạnh hơn các ChinaTown của người Tàu, mỗi năm cộng đồng Người Việt gửi về nuôi thân nhân hàng chục tỷ đô la. “Chạy trốn, thua trận” mà làm nên…nghiệp lớn như vậy trong khi bọn cộng sản Việt Nam thì co cụm lại trong các toà sứ quán, ra đường thì mắt la, mày lét sợ người dân bắt gặp. Lãnh tụ ngoại giao như tên Nguyễn Xuân Việt ở Jordanie thì hành xử như bọn đầu gấu, du đãng khiến thế giới phải bàng hoàng và người nữ công nhân 20 tuổi bị xúc phạm đã được Hoa Kỳ cho nhập cảnh vì lý do chính trị thì đủ hiểu.
Dĩ nhiên, ở đâu, xã hội nào thì cũng gồm đủ con gà, con công, con phụng… đừng nhìn vào đàn gà của cộng đồng Việt Nam hải ngoại rồi kết luận tất cả chỉ là một đàn gà mà lầm to. Nhưng có một điều có thể coi như là chân lý “không thay đổi” dù bên này hay bên kia bờ Thái Bình Dương: đảng viên cộng sản thì anh nào cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống còn, để được làm “quan tham” bóc lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ “tranh đấu đến cùng với kẻ thù, chỉ hoà giải với nội bộ”. Trong khi nếu vì tương lai dân tộc thì phải tìm cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ?
Việt Nam Cộng Hoà phải sống mãi trong lòng người Việt không cộng sản là vì thế! Vì không muốn nhận sự nhục nhã là công dân của một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, muốn bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu cộng!
Chúng ta hãy hành động. Tự cứu mình và cứu những người khác nữa. Vì tương lai, xin tất cả hãy tìm cách liên kết với nhau trong tình dân tộc.
© Đào Nương
Nguồn: Tuần Báo Saigon Nhỏ số ra ngày 11 tháng 3, 2011

17 Phản hồi cho “VNCH, biết mới tiếc…”
1. Mot Khuc Ruot says:
22/03/2011 at 20:54
” Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ? ”
Quá hay và chính xác !!! Cái mặc cãm tự ti , hèn hạ , tiểu nhân hèn nhát cũa bọn chúng là thế !!! Nhìn lá cờ biểu tượng cho quê hương dân tộc mà bọn chúng không dám nhìn nhưng lại tung hô một lá cờ biễu tượng cho một chủ thuyết ngoại lai man rợ .
Reply
2. Đinh Lê says:
22/03/2011 at 20:31
Lá cờ nào đấu tranh, lá cờ đó đại diện cho cách mạng
Lê Nguyên Hồng
Thứ sáu, ngày 04 tháng ba năm 2011
http: // nguyenhong8406. blogspot. com/2011/03/la-co-nao-au-tranh-la-co-o-ai-dien-cho.html
Một cuộc cách mạng ắt sẽ phải có ít nhất một lá cờ làm đại diện, và cần rất nhiều những khẩu hiệu để thể hiện tư tưởng cũng như mục tiêu của cuộc cách mạng đó. Có ý kiến của một vài người cho rằng, cần loại bỏ lá cờ Vàng của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) cũ, vì dù sao nó cũng chỉ đại diện cho một nửa nước Việt Nam trong quá khứ. Hiện tại cần một lá cờ khác có ý nghĩa sao cho nó đại diện được cho cả ba miền Bắc – Trung – Nam Việt Nam mới có thể đoàn kết được nhân dân.
Không những thế, có nhiều nhà phân tích còn lo xa về việc hiện nay đang loạn về tuyên ngôn, tuyên bố, kêu gọi người dân quốc nội Việt Nam xuống đường giải thể chế độ Cộng Sản. Họ sợ nhân dân Việt Nam “dậy non” thì sẽ bị tổn thất về lực lượng, mất khí thế đấu tranh. Hãy nhớ rằng, khoảng 80% các cuộc cách mạng ôn hòa thành công trên thế giới, đều bắt đầu từ những cuộc nổi dậy nhỏ lẻ tự phát của quần chúng tại các địa phương. Ngay ở Việt Nam, chẳng cần ai kêu gọi, nó cũng đã từng lác đác xảy ra trong mấy năm gần đây tại Bắc Giang, Nghệ An, và quy mô nhỏ hơn nữa ở rất nhiều địa phương khác.
Một số người còn lo quá xa cho một tương lai sẽ như thế nào, nếu mai đây khi cách mạng nổ ra, sẽ có hàng chục những tổ chức của người Việt ở nước ngoài sẽ giương cờ xí (Cờ Vàng) trở về Việt Nam để giành “miếng bánh” cách mạng. Qủa là câu chuyện “cầm đèn chạy trước ô tô”. Vì sẽ còn phải mất nhiều công sức, trí tuệ, nước mắt và có thể cả máu nữa, thì nhân dân Việt Nam mới có cơ hội hạ bệ thành công chế độ Độc tài…
Người Việt ở nước ngoài là một đặc thù quan trọng trong yếu tố tổ chức đấu tranh giải thể Cộng Sản. Vì họ được sống trong môi trường chính trị dân chủ tự do, đa văn hóa, cho nên việc lập ra các hội đoàn, tổ chức chính trị là chuyện hết sức giản đơn và bình thường. Các tổ chức nói trên hoạt động được đến đâu, mang lại kết quả như thế nào, lại là chuyện khác. Vấn đề ra tuyên ngôn, tuyên bố, kêu gọi người Việt xuống đường cũng vậy, là quyền tự do. Người Việt trong nước đều có trí tuệ cả, họ nghe ai, hưởng ứng ai là do họ tự quyết định.
Nhưng có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng: Để có được những bước lùi của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (CSVN) như hiện nay trước việc họ phải phần nào chùn tay trong hành động đàn áp những người đấu tranh, phần lớn là do công của những tổ chức và đảng phái chính trị đấu tranh nghiêm túc của người Việt hải ngoại. Họ đã tận dụng thế mạnh về nhiều mặt của mình, nhất là thế mạnh về lá phiếu cử tri, gây áp lực tác động lên chính phủ, lên quốc hội của những nước dân chủ sở tại, làm cho chính giới của các nước đó phải lên tiếng về vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam – Một nước là đối tác làm ăn và có thể còn là con nợ của mình.
Điều thứ hai, cũng có thể xác nhận một cách chắc chắn rằng: Hầu như tất cả các nhà đấu tranh tại quốc nội, có tên trên mạng Internet, đều được một số tổ chức của người Việt ở nước ngoài trợ giúp về tiền bạc bằng nhiều con đường, thông qua nhiều cá nhân. Theo những quan sát của người viết bài này, một số nhà đấu tranh nổi tiếng trong nước đã nhận trợ giúp (như một khoản trợ cấp) hàng tháng là từ 100 đến 300 USD. Cá biệt có những người, chỉ trong khoảng từ 3 đến 5 năm lại đây đã nhận được tổng số tiền tương đương với hàng vài trăm triệu Đồng Việt Nam.
Cũng cần nhìn rõ một thực tế rằng: Vì bị công an liên tục bao vây phá hoại về kinh tế, mất công ăn việc làm, nên nhiều nhà đấu tranh thành ra thất nghiệp. Nếu không nhận được sự giúp đỡ quý giá về tài chính thì chắc chắn là đã có nhiều nhà đấu tranh trong nước phải bỏ cuộc từ lâu vì “bụng đói mắt hoa” thì chẳng còn hơi sức đâu mà đi đấu tranh nữa. Như vậy có thể thấy vai trò to lớn không thể thiếu của các tổ chức, đảng phái của người Việt ở hải ngoại đối với phong trào đấu tranh trong nước.
Và trên các phương tiện truyền thông, báo chí, mọi người đều thấy xuất hiện lá cờ Vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa trước đây, trong tất cả các cuộc biểu tình của người Việt ở hải ngoại. Đáng chú ý là tại một số quốc gia, lá cờ ấy đã được nhà nước công nhận như một biểu tượng chính thức của người Việt tị nạn Cộng Sản. Vậy lá cờ Vàng đang là biểu tượng đấu tranh không khoan nhượng với nhà cầm quyền CSVN. Lá cờ ấy cần được tôn trọng trên vị trí hàng đầu, tượng trưng cho cuộc đấu tranh giành dân chủ tự do và chính nghĩa của Người Việt.
Ngay lúc này, không một ai có thể tìm hoặc chọn, hoặc sáng tạo ra được một lá cờ cách mạng, khả dĩ để cho toàn dân Việt Nam có thể chấp nhận và sử dụng. Vậy tại sao chúng ta lại không chọn lá cờ Vàng làm biểu tượng cho cuộc đấu tranh hiện nay? Phải chăng ở Miền Bắc và một nửa Miền Trung Việt Nam, người dân bị tuyên truyền nhồi sọ mấy chục năm nay rằng lá cờ Vàng là của “ngụy quân ngụy quyền”, nên suy nghĩ thủ cựu lạc hậu đó đã hằn sâu vào trong tim trong óc của họ, khó lòng thay đổi được?
Nếu ai đó khó chấp nhận lá cờ Vàng thì cũng có thể đồng nghĩa là họ vẫn tôn thờ lá cờ Đỏ của chế độ Cộng Sản, họ vẫn chưa có sự thoáng đạt trong tư duy đấu tranh. Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì lá cờ Vàng hiện nay không thể đại diện cho chính thể VNCH nữa, quốc gia đó không còn tồn tại, nó đã đi vào dĩ vãng của lịch sử. Ngày nay chúng ta cũng thấy rằng, không còn đảng phái hay tổ chức đấu tranh có tên tuổi nào lấy hai chữ “phục quốc” gắn kèm cho tổ chức của mình, như cách nay khoảng 25 đến 35 năm về trước. Lá cờ Vàng vì thế chỉ nói lên ý nghĩa đấu tranh, mà không mang ý nghĩa phục quốc.
Vấn đề con người, cụ thể là tuổi tác của các nhân sự trong các đảng phái và tổ chức của người Việt ở nước ngoài cũng là điều đáng quan tâm. Nếu nhìn các tấm hình chụp và phổ biến trên mạng Internet thì có thể đoán được là hầu hết những nhân sự đấu tranh đều đã khá già. Suy đoán theo mốc từ năm 1975, một viên chức hay binh sĩ VNCH trẻ nhất cũng khoảng 18 – 20 tuổi, thì ngày nay họ cũng đã khoảng 55 tuổi. Những người “trẻ” ấy lại đều không phải là công chức có cỡ, hay sĩ quan trung, cao cấp của VNCH, vì các chức sắc đó không thể có ở người trong độ tuổi 18 đến 20. Vậy họ không phải hoặc đặc biệt ít, có chân làm lãnh đạo của các đảng phái và tổ chức đấu tranh hiện nay của người Việt ở nước ngoài.
Theo tìm hiểu của người viết bài này, độ tuổi trung bình của các thành viên đấu tranh có tên tuổi ở hải ngoại đang khoảng 65 tuổi. Ở tuổi đó, nếu cách mạng giải thể chế độ Cộng Sản thành công, họ cũng khó có cơ may được lên làm tổng thống, thủ tướng hay các vị trí nào khác trong chính quyền dân chủ mới (ấy là nếu ta giả sử hôm nay cách mạng đã thành công rồi). Vì vậy chúng ta có thể kết luận động cơ đấu tranh của họ không phải vì muốn “chia phần” hay tìm kiếm một mối lợi nào cho riêng họ.
Về con cái và gia đình những quân, cán, chính của VNCH cũ. Hiện nay họ đã hoàn toàn hòa nhập vào Dòng Chính của các nước đã cưu mang họ, một số thành viên được sinh ra tại hải ngoại, nay hầu hết đều nói tiếng Việt không rành nữa, và họ đang bị “dòng chảy” tự nhiên của xã hội trong Dòng Chính cuốn đi, họ đã mất gốc Việt phần nào hoặc tất cả. Vậy họ cũng không thể về lại Việt Nam để làm quan chức được nữa. Họ không “giành phần” với nhân dân Việt Nam. Vậy quyền, nghĩa vụ, và trách nhiệm giải thể chế độ CSVN là hoàn toàn thuộc về nhân dân trong nước là chính.
Với những phân tích như trên, có thể thấy lá cờ Vàng không hề là mối đe dọa nào, dù là nhỏ nhất đối với quốc nội, như những suy nghĩ có phần cục bộ, thiếu nhìn xa nào đó của một vài cây bút hải ngoại. Ngược lại, nó đang là biểu tượng đại diện cho sự đấu tranh ôn hòa nhưng cương quyết, nhằm hạ bệ chế độ Độc tài. Sau này, khi cách mạng thành công, việc chọn quốc kỳ quốc ca sẽ do quốc hội mới quyết định, có thể còn phải thông qua trưng cầu ý dân. Lá cờ Vàng có được nhân dân Việt Nam chọn làm quốc kỳ hay không, là quyền của toàn dân, không ai có thể tùy tiện áp đặt.
Lê Nguyên Hồng
Reply
3. Phan Nguyen says:
22/03/2011 at 19:51
Thưa ông/bà,
tôi xin được cúi đầu cám ơn những dòng văn tuyệt tác đã mang sự thật trả lại cho dân tộc Việt. VNCH không phải là của một cá nhân, nó là cả một ý thưc hệ về dân chủ, dân sinh và dân quyền nhất nhì tại Đông Nam Á. Nó gìn giử nền tãng văn hóa truyền thống từ ngay trong gia đình ra đến xã hội. Nó bảo đảm dân trí của người VN ở miền nam ngày đó và tương lai đất nước về sau này. Tiếc thay, cơ trời sắp đặt đưa dân tộc vào đường cùng không lối thoát khi để nó cuối cùng lọt vào tay cộng sản. Chúng ta đã có một nền giáo dục tiên tiến theo kịp nền văn minh của thế giới. Chúng ta khác với cộng sản khi VNCH chủ trương: Ý THỨC KHẮC PHỤC BẢN NĂNG. Còn bọn cộng sản đã đưa người dân chấp nhận: Ý THỨC PHỤC TÙNG BẢN NĂNG ăn sâu vào óc. Bao đời mới rửa được cho dân trí. Hãy nhìn dân tộc Nhật mà xem. Kính Phục, kính phục.
Reply
4. nvtncs says:
22/03/2011 at 19:12
Là người lớn lên và sống ở miền Nam, dĩ nhiên tôi đồng ý với bài này.
Nhưng tôi e rằng những CÔCC CSBV như Lê Diễn Đức, Mạc Việt Hồng hay những ông Bùi Tín và Nguyễn Minh Cần vẫn không sao biết rõ được VNCH là gì, là ai, mà họ chỉ được nghe chính họ tự tuyên truyền, hoặc người VNCH kể lại. Và như vậy, bài viết hay đến đâu, chính xác đến đâu cũng khó mà thuyết phúc được họ.
Dù rằng nếu so sánh việc làm bê bối của lũ lãnh tụ thất học CSVN ở QN với sự thành công của thế hệ trẻ, con cháu VNCH ở hải ngoại, thì người khách quan thấy rõ ai chính, ai tà.
Cho nên, tôi mong đảng CSVN còn tồn tại, và cai trị VN thêm vài chục năm nữa để cho nước nát như tương, để người Bắc sáng mắt thêm ra về sự nghiệp của ông Hồ. Tôi cũng chúc ông Bùi Tín và ông Cần sống trăm năm để chứng kiến sự sụp ̣đổ của CSVN.
Theo thiển ý tôi, CSVN sẽ sụp đổ không phải vì chính trị, vì dân Bắc đòi hỏi tự do, dân chủ như ở Tunisie, mà vì lý do kinh tế, khi nhà nước CSVN thụt két, khi CSVN giầu kếch xù, trong khi dân đói và nhà nước thụt két.
Hiện giờ số tiền Mỹ kim trong ngân hàng nhà nước CS là 14 tỷ; số tiền nước VN nợ ngoại quốc là 49 tỷ Mỹ kim, nhưng trái lại đảng viên cao cấp CSVN vẫn giầu nứt đổ vách. Tôi không ghen sự giầu có của những nhà kinh doanh lớn, nhưng là người dân, tôi muốn được biết tại sao công chức, dù cao cấp, lương bao nhiêu mà lại giầu như vậy, và tại sao dân tôi vẫn nghèo sau 36 năm thái bình, thống nhất.
Reply
5. Hoang Le says:
22/03/2011 at 19:01
Bài viết của tác giả Đào Nương khá hay, tôi đồng ý với một số nhận định. Phần tác giả mô tả về xã hội Việt Nam Cộng Hòa rất là đúng và sinh động. Chúng ta nên lưu ý là trọng tâm hàng đầu trước mắt là chế độ độc tài cộng sản cần phải được giải thể để cứu quê hương. Hãy vì mục tiêu lớn mà bỏ qua những khác biệt nhỏ tất yếu phải có vì hoàn cảnh sinh sống và kinh nghiệm bản thân khác nhau của mỗi người. Trong cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ này, tôi nghĩ, có chỗ cho Tiên Sa, Nguyễn Minh Cần , Đào Nương và nhiều người khác nữa. Sự tranh luận trong ôn hoà và tôn trọng các ý kiến khác biệt, đó là giá trị của tinh thần tự do dân chủ mà chúng ta đang muốn xây dựng cho một Việt Nam mới.
Reply
6. LTran says:
22/03/2011 at 18:48
Biết mới tiếc! Xin đồng cảm.
Nhưng không hiểu tại sao tác giả viết đoạn sau: “Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín đâu phải là ngụy. Các ông này là những “trí thức cộng sản” lớn lên trong lòng chế độ. Đáng lẽ các ông đừng hèn, hãy ở lại Việt Nam, hãy kêu gọi nổi dậy, hãy dẫn dắt toàn dân chống lại cái đảng cướp đã tạo ra các ông, …”
Nói như tác giả thì chỉ ai là “ngụy” mới có quyền chạy cs và không bị coi là hèn, còn những người cs phản tỉnh mà ‘bỏ chạy” sẽ bị coi là hèn sao?
Các ông này là “con cái” của chế độ CS. Nếu không đồng ý với “bố mẹ” thì các ông này “bỏ đi” là lẽ thường tình. Chẳng lẽ nói họ hèn vì không “ở lại” đánh nhau với “bố mẹ” mình(?!)
Đúng hơn, chính những “người VNCH” bị mất đất vào tay cs là những người nên ở lại “chiến đấu” để dành lại những gì đã mất chứ?
Không hiểu nên thức mắc vậy. Nếu có thể mong tác giả Đào Nương giải thích dùm.
Cảm ơn!
Reply
7. Tiên Tiên says:
22/03/2011 at 18:37
Bài viết của Đào Nương thật thấu tình đạt lý, tình tự dân tộc và chính nghĩa dân tộc. Thật tương phản với giọng điệu xỉa xói thấp hèn, gây chia rẽ, trong bài viết của Tiên Sa. Đọc Tiên Sa thấy sự thấp hèn của thù hận u mê, tráo trở, lật lọng, và cà chớn mắm.
Reply
8. lethiái says:
22/03/2011 at 18:31
VNCH nên cho ” cài số de”,lui vào dỉ vảng.Nhớ nó ,tiếc nó ,thương nó để rồi được cái gì ?Sự thật vẩn là sự thực.Chỉ có hiện tại tưong lai mới đáng kể. Hiện tại là làm sao đoàn kết toàn dân,trong ngoài làm một cuộc CM lật đổ ngụy quyền VC bán nước hại dân…Khi đó,chúng ta sẻ xây dựng một quốc gia vửng manh,sánh vai cùng năm châu thế gìới.Cố nhiên là một nước Vn có dân chủ tự do khác với XHCN và tiên tiến hơn VNCH khi xưa…”hảy để cho dỉ vảng trôi qua” là thánh ngử Pháp,vì ngồi đó mà hoài niệm cái đả mất chi bằng đứng lên,dưong cao ngọn cờ dân chủ tự do đoàn kết moi thành phần để cứu nước và xây dựng đất nước…
Tôi nghỉ hay hơn là ngồi mà nguyền rủa VC và hoài niệm mải cái CH mà mình đả đánh mất…
Reply
9. NGUYEN THANH says:
22/03/2011 at 18:25
Bà Đào Nương ơi,
Có lẽ đây là bài viết hay nhất, trong cuộc đời làm báo của bà!
Bà chắc là đạt được chữ NGỘ rồi đó!
Cám ơn bà INFINIMENT!
Reply
10. Nguyễn Mãi Quốc says:
22/03/2011 at 17:19
Chị Đào Nương là người đi trước lại biết chú ý, dạy dỗ cho cái đám trẻ “yếu lòng, non dạ” thật là đáng quý!!! Xin hoan nghênh chị hết cỡ!!!! Tôi cũng có 2 câu ca dao tặng cho các bạn trẻ nào vì ở “xa” chế độ cộng sản nên còn “mơ màng” chưa hiểu rõ về cộng sản như ri:
Ở “xa” chưa biết nên lầm
Đến khi hiểu Bác (Hù), vàng cầm cũng buông…..
Ghi chú: Ở “xa” có khi là các em ở hải ngoại thiếu tiếp xúc với thực tế; có khi là các em sống ngay ở trong nước nhưng thiếu điều kiện tiếp xúc với thông tin đa chiều.
Reply
11. fan cua ĐN says:
22/03/2011 at 17:15
THE BEST ARTICLE! Cám ơn Đào Nương.
Reply
12. Trung Kiên says:
22/03/2011 at 16:51
Cám ơn bà Đào Nương
Bài viết rất hay, có chiều sâu và rất thực tế!
Bà rất chí lý khi viết rằng…”đảng viên cộng sản thì anh nào cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống còn, để được làm “quan tham” bóc lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ “tranh đấu đến cùng với kẻ thù, chỉ hoà giãi với nội bộ”. Trong khi nếu vì tương lai dân tộc thì phải tìm cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ?
Tôi đồng ý với Bà rằng..”Việt Nam Cộng Hoà phải sống mãi trong lòng người Việt không cộng sản là vì thế! Vì không muốn nhận sự nhục nhã là công dân của một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, muốn bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu cộng!”
Một bài viết rất đáng suy nghĩ! Một lần nữa cám ơn bà Đào Nương và BBT ĐànChimViệt.Info
Reply
13. Ty nan 1975 says:
22/03/2011 at 16:31
Dao Nuong !! I love you you’re one of a kind wish you good health
you’re a true leader !!!
Reply
14. phan don says:
22/03/2011 at 14:01
Cam on DAO NUONG bai viet cua BA rat hay
co y nghia va chinh xac.
Reply
15. Tuan says:
22/03/2011 at 13:15
Cám ơn Đào Nương. Cám ơn! Rất mong BBT của danchimvietcong.info học hỏi thêm và đừng tạo thêm sự chia re trong công động người Việt hải ngoại nữa.
Reply
16. Tran Lang Anh says:
22/03/2011 at 11:53
I am 100% agreed with you. This is a truth. I think that northern vietnamese people must understand it. Let them take a little time to efface their complexes then it will be them to do the revelution. They won’t have any other choice.
Thanks+++
Reply
17. Lê Tùng Châu says:
22/03/2011 at 11:26
Trời ơi, Đào Nương viết hay và thành thực quá. Bình tĩnh nữa, vì Bà khá ít những dòng mắng chửi lẽ ra phải có.
Bà đã nói hộ tiếng lòng của bao người Việt, tôi tin là không chỉ “quốc gia” mà còn là “cộng sản” nữa, về thực trạng Việt Nam, cho dù nay, chiến tranh đã tàn lụi 36 năm, mà tính khốc liệt của nó vẫn còn nguyên, bởi sự thật hiển nhiên thì tự thơm tự sáng. Bà đã ghi lại vắn tắt những giá trị nhân bản, trung thực không ai chối cãi được, mà trong hai mươi năm không cộng sản ngắn ngủi, miền Nam Việt Nam đã làm nên được, hương thơm ấy còn lan tỏa mãi cho tới ngày nay sau 36 năm cuộc chiến tàn, (mà oan khốc cho giang sơn và đồng bào là những kẻ chiến thắng lộ quá rõ bản mặt dối trá độc ác phi nhân đê hèn, đã hành xử như -hoặc tệ hơn- những kẻ ngoại bang thống trị chiếm đóng).
Đúng thế, ẩn sau bài viết, là những lời cáo trạng đanh thép cho chế độ Việt cộng: một lũ người lừa nòi lộn giống. Chỉ có thực tại đó mới giải thích nổi vì sao chính người Việt Nam (việt cộng) lại đày ải xâm hại hành hạ đồng bào mình, xứ sở mình!!???
Một bài viết chuyển tải tâm trạng của một người Việt yêu nước chân chính mà chả cần phe phái, ý thức hệ hay lý thuyết gì ráo!
Xin tán thán công đức của tác giả Đào Nương!
Saigon, 11:00 PM, March 22, 2011
Tien Bac  
#77 Posted : Friday, March 25, 2011 2:26:48 PM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,368
Location: Cõi Tiên

Thanks: 13 times
Was thanked: 46 time(s) in 39 post(s)
Mời quý vị cùng đọc một bài viết rất hay

VNCH, biết mới tiếc…
09:46:am 22/03/11 | Tác giả: On The Net

LTS: Sau khi Đàn Chim Việt đăng tải bài viết của tác giả Tiên Sa mang tựa đề “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” – tạo ra những tranh luận sôi nổi trên không gian mạng – một độc giả đã gửi cho ĐCV bài viết của ký giả Đào Nương thuộc tuần báo Saigon Nhỏ phản biện lại tác giả Tiên Sa. Khác biệt tư duy là điều tự nhiên và cần thiết của xã hội con người, nhưng cùng tìm giải pháp đồng thuận có thể còn quan trọng hơn nữa, thay vì đưa đến chia rẽ vì sự khác biệt. Trên tinh thần đó, chúng tôi hân hạnh giới thiệu bài viết của ký giả Đào Nương và mời bạn đọc theo dõi.


Sau 36 năm Miền Nam rơi vào tay cộng sản, ngày nay không chỉ những người sinh sống tại Miền Nam Việt Nam trước đây, không công nhận lá cờ đỏ sao vàng của đảng cộng sản Việt Nam mà ngay cả những người trong nước cũng không tôn trọng lá cờ này mặc dù đó là lá cờ đang tung bay khắp lãnh thổ Việt Nam ngày nay. Người Việt hải ngoại tôn trọng lá cờ vàng ba sọc đỏ, không chỉ thuần túy vì đó là lá cờ của Việt Nam Cộng Hoa, của chính phủ Miền Nam Việt Nam mà vì đó là một biểu tượng cho một quốc gia mà đáng lẽ dân tộc Việt Nam phải có, một chính phủ tự do dân chủ, một nền kinh tế thịnh vượng, một xã hội công bằng bác ái mà lá cờ đỏ và cái chính phủ Việt gian cộng sản ngày nay tại Hà Nội sau 36 năm làm chủ đất nước đã chứng minh những điều ngược lại.
Dĩ nhiên, lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ mà những người sinh sống tại Miền Bắc không quen mắt, không chấp nhận dù họ có thù ghét chế độc cộng sản mà họ đang sinh sống đến tận xương tủy. Người ta không thể chấp nhận một biểu tượng mà người ta không biết, không hiểu, không có những kỷ niệm đẹp, không hy sinh xương máu để bảo vệ nó. Nhất là khi chỉ một sớm, một chiều, những người Việt Nam không chấp nhận Cộng Sản đã mang theo lá cờ vàng trên đường lưu vong, dù phải trải qua những nơi địa ngục trần gian là những nhà tù của cộng sản, và đã phải để lại sau lưng quê hương yêu dấu, mảnh vườn nhỏ, mái nhà ấm cúng, con sông hiền hoà, sau khi đã được chứng kiến chủ nghĩa xã hội cộng sản tiêu biểu cho văn hoá, đạo đức, luân lý Việt Nam phân hoá dần dần trước mắt. Việt Nam Cộng Hoà mặc dù là một xã hội chưa hoàn bị nhưng đã hình thành được mọi cơ cấu của một xã hội văn minh, công bình và dân chủ. Người Việt sống tại Miền Bắc đói khổ, đã phải hy sinh mọi thứ cho nhu cầu chiến tranh theo sự tuyên truyền của cộng sản nên có thể nói hầu hết đều không biết gì về Việt Nam Cộng Hoà.
Việt Nam Cộng Hòa không phải là Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ… mà là xã hội Miền Nam Việt Nam xây dựng trên căn bản giáo dục. Đó là những cô bé, cậu bé đến trường mỗi buổi sáng, mặc đồng phục với nét mặt tinh anh trong sáng của tuổi thơ. Đó là những cô nữ sinh áo trắng dễ thương và ngoan ngoãn, thuần hậu trong gia đình. Đó là những thầy, cô giáo sống và hãnh diện với thiên chức của một bậc thầy và được mọi người trong xã hội kính trọng. Trước 1975 Việt Nam Cộng Hoà đã đào tạo nhiều chuyên viên với tiêu chuẩn quốc tế, văn bằng của VNCH được chính phủ Hoa Kỳ, Pháp và nhiều quốc gia khác công nhận tương đương hoặc gần tương đương. Nghề thầy do đó không phải là một thứ… “chuột chạy cùng đường mới vào sư phạm” như ngày nay. Nhưng trong ký ức của tuổi trẻ miền Nam Việt Nam thì Việt Nam Cộng Hoà là những con đường ngợp bóng lá me, các nam sinh đi theo nữ sinh mỗi khi tan học nhưng không dám có một cử chỉ sàm sỡ, một lời nói vô lễ. Phải nhắc đến điều này vì những kỷ niệm đẹp của thời thiếu niên thường ghi sâu trong ký ức người ta suốt đời:
Lời ru nào níu được
Lúc những cánh me xanh
Bay mềm con lộ nhớ
Em sau khung cửa đạn soi
Sách ngăn tầm mắt đời ngoài lộ cao
Khi không lòng bỗng dạt dào
Sông tôi cạn nước nguồn nào bỗng đi
(Bài cho người trong vườn dược thảo, thơ Du Tử Lê)
Cuộc chiến càng thảm khốc thì lại có biết bao thanh niên theo tiếng gọi của núi sông lên đường nhập ngũ để bảo vệ một hậu phương bình yên trong đó có cha, có mẹ, có anh, có em, có cái gia đình nhỏ bé của mình. Đó là lý tưởng. Đó là những chàng trai anh hùng của thế hệ. Hàng trăm ngàn bài hát, bài thơ đã được viết ra trong giai đoạn này và cho đến nay vẫn còn là nguồn cảm hứng bất tận cho toàn nước Việt Nam thống nhất. Nó chính là “nhạc vàng” của văn hoá Việt:
Anh rót cho khéo nhé
Kẻo trúng nhằm nhà tôi
Nhà tôi ở cuối thôn Đoài
Có giàn thiên lý có người tôi thương.(thơ Yên Thao)
Hay
Năm năm rồi đi biệt
Đường xưa chưa lối về
Thương người em năm cũ
Thương goá phụ bên song (thơ Phạm Văn Bình)

Hình ảnh của những tân sinh viên sĩ quan trong quân phục đại lễ ngày tốt nghiệp ở Đà Lạt, ở Nha Trang, ở Thủ Đức là những hình ảnh tinh anh của dân tộc Việt, không phải là hình ảnh của “nợ máu với nhân dân” sau ngày 1975 đâu. Họ đã chọn binh nghiệp để bảo vệ từng tấc đất của quê hương đang bị dày xéo vì bom đạn gây ra bởi bọn lãnh tụ cộng sản vô thần. Bây giờ sau 36 năm nhìn lại, nhìn thế hệ thanh niên tan rã mệt mỏi, tương lai không lối thoát của Việt Nam thời cộng sản mà thương cho họ không biết là bao nhiêu. Thương tuổi thơ của những người không lý tưởng, chỉ nắm “cái đuôi của đảng cộng sản Việt Nam” mà nhìn ra thế giới bên ngoài và trở thành một thế hệ “vô cảm” đến rợn người. Đời sống chỉ còn là sự tranh đua để đạt được điạ vị trong đảng vì quyền đi với tiền. Bằng được mua bằng tiền chứ không cần học để có kiến thức. Trong một quốc gia nghèo đói vào hàng nhất thế giới nhưng có hàng nửa triệu “tiến sĩ ma” làm trò cười cho thế giới.
Xã hội Việt Nam Cộng Hoà trước 1975 không phải là hoàn toàn trong sạch, không có bóng dáng của tham nhũng nhưng tham nhũng không phải là một chính sách để cai trị nước như đảng cộng sản Việt Nam ngày nay. Người dân Miền Nam sống hiền hoà trong tôn ti trật tự, trong đời sống hàng ngày, họ không phải đối đầu với cảnh sát, công an. Không phải bất cứ khi nào có việc liên hệ với chính quyền thì phải trả tiền cho công an từ xã, huyện, tỉnh đến trung ương. Khi vào bệnh viện, không có việc đút lót tiền thì mới có được giường nằm. Trẻ con học giỏi thì được xếp hạng cao, được cho đi du học dù là con nhà nghèo. Sĩ quan đánh trận oai hùng, gan dạ thì được thăng thưởng. Nhà cháy thì được cứu hỏa chữa cháy chứ không phải trả tiền mới được chữa cháy.
Về chính trị, Việt Nam Cộng Hoà là một nước dân chủ tự do thực sự mặc dù cũng có những khuyết điểm. Trước 1975 tại Miền Nam Việt Nam, chính phủ công nhận đối lập, cho biểu tình chống đối tự do nên từ những năm 1965 đã có nhiều cuộc biểu tình chống Mỹ, chống Thiệu Kỳ, chống tham nhũng thoải mái của sinh viên học sinh, của nhân dân. Có những ông giáo sư đại học nhận mình là thành phần thứ ba, theo chủ thuyết xã hội chứ không phải là chủ thuyết Mác Lê công khai ra báo, viết sách, viết luận án đại học lên án chính phủ, lên án chiến tranh, nhưng lại ve vãn cộng sản vì lý luận ấu trĩ rằng chính phủ Miền Nam bị Mỹ giựt dây, muốn chấm dứt chiến tranh thì phải nói chuyện với Hà Nội. Kinh tế thương mại tự do không bị chính phủ kiềm chế, về an ninh xã hội người dân được luật pháp bảo vệ, cảnh sát công an ức hiếp nhân dân bị truy tố ra trước pháp luật ngay.
Xã hội Miền Nam tự do tạo môi trường để tinh anh phát tiết trên mọi phương diện. Ngày nay, sau 36 năm nhìn lại, đảng cộng sản Việt Nam vẫn không biết rằng khi giam hãm, đầy đọa hàng triệu người sống ở Miền Nam có liên hệ với chính quyền đem nhốt vào ngục tù, họ đã hủy diệt đi hầu hết những nhân tài về mọi mặt của đất nước, những trí thức khoa bảng mà có thể vài trăm năm sau, Việt Nam chưa thể có lại. Miền Nam Việt Nam không chỉ “sản xuất” có hai “thiên tài” là Trịnh Công Sơn và Bùi Giáng đâu. Nhưng Việt cộng chỉ “chấp nhận’ có hai người này vì một anh thì trốn lính, sống hèn mọn trong sự che chở bao dung của chính phủ Miền Nam tôn trọng nghệ sĩ, còn người kia thì mang bệnh tâm thần. Cứ đếm lại số sách đã được xuất bản tại Miền Nam trong 20 năm từ 1954 đến 1975, từ khoa học đến chính trị, từ truyện ngắn, truyện dài, thơ văn đến âm nhạc rồi so sánh với 60 năm cộng sản CAI TRỊ Việt Nam thì sẽ hiểu.
Do đó, so với xã hội Việt Nam dưới thời Việt gian cộng sản thì xã hội Việt Nam Cộng Hoà là thiên đường, là con đường mà Việt Nam cần nhiều thập niên mới “back to the future” được. Những người Việt Nam sống tại Miền Nam trước 1975, biết rõ điều này. Lá cờ vàng và danh hiệu Việt Nam Cộng Hoà vì sao vẫn được họ sùng kính dù Việt Nam Cộng Hoà đã mất đi phần đất cuối cùng đã 36 năm.
*
Vì không được sống, không được trưởng thành, không được hoạt động chính trị, văn hoá hay sống đời quân ngũ của xã hội Miền Nam nên không có gì ngạc nhiên khi những người trí thức Cộng Sản thù ghét bọn cầm quyền cộng sản vì đã hất cẳng họ, đã đẩy họ ra khỏi nước, rồi vì hậm hực nên suốt ngày ngồi viết những điều phản đối bọn cầm quyền cộng sản nhưng vẫn vinh danh bác Hồ và “kẻ cả” xem cộng đồng Người Việt hải ngoại là những kẻ bại trận, lá cờ vàng là vô nghĩa nên không muốn đoàn kết để lật đổ chế độ độc tài cộng sản mà họ là một thành phần cốt cán trước đây. Sống nơi xứ sở tự do này, chúng ta nên tôn trọng họ. Thái độ không muốn đứng chung trong hàng ngũ với Người Việt quốc gia cũng là một điều dễ hiểu: bối cảnh lịch sử do đảng cộng sản Việt Nam từ 60 năm qua đã chia dân tộc và đất nước Việt Nam ra thành nhiều khối: trí thức, công nhân, cộng sản, quốc gia, vv…vv… Điều khó hiểu là những người cán bộ đảng trung kiên bị thất sủng như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín, ông Vũ Thư Hiên thường viết bài dạy Người Việt quốc gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà chống cộng trong khi họ nhìn thấy trước mắt, cái đảng tạo ra họ, cho họ một vị thế, một tên tuổi, chính cái đảng đó đang làm tan rã đất nước và con người Việt Nam. Cái đảng bất nhân đó đang chia 85 triệu Người Việt ra làm hai khối: đại đa số quần chúng bình dân, không có phương tiện về an sinh xã hội, không có giáo dục, sống đời nô lệ phục vụ cho một thiểu số cán bộ tham ô mà ngôn ngữ Việt cộng gọi là “quan tham”. Cái đảng bất nhân đó đang đưa đất nước đến cái họa diệt vong trong tay Tàu Cộng.
Sau 1975, Người Việt Quốc Gia, những công dân của Việt Nam Cộng Hoà vì thất thế nên chúng gọi là “ngụy”, đày ải quân dân cán chính trong rừng già để chết dần chết mòn, gia đình ly tán, con cái thất học, nên bằng mọi cách Người Việt Quốc Gia phải ra đi và bằng ý chí cương cường quật khởi cuả dân tộc Việt Nam, khối Người Việt Tự Do, những công dân cuả Việt Nam Cộng Hoà đã chọn thế giới làm lãnh thổ, phát triển tài lực và trí tuệ, ngăn chận được sự tuyên truyền và bành trướng của bọn Việt gian cộng sản khắp nơi. Có mà nằm mơ, người ta cũng không thể nghĩ rằng những công dân Việt Nam Cộng Hòa trong điều kiện sinh sống dù lưu vong, dù trong lao tù cộng sản đã giữ vững được ý chí chống cộng đến thế. Thế hệ thứ hai của cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản, của những công dân của Việt Nam Cộng Hòa vẫn giữ được nguyên vẹn đạo đức và luân lý của Việt Nam. Trong mọi gia đình, những đứa trẻ không nói rành tiếng Việt hay nói tiếng Việt với giọng ngọng nghịu của người bản xứ nhưng đều là những đưá trẻ ngoan ngoãn vì chúng biết rằng cha mẹ chúng phải lưu vong, phải hy sinh nhiều để chúng được lớn lên ở một đất nước tự do, có cơ hội để phát triển trí tuệ, những điều chúng sẽ không có được nếu sống dưới một chế độ cộng sản, như Việt Nam cộng sản ngày nay, như Cuba, như Bắc Hàn, hay ngay cả Trung cộng…
Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín đâu phải là ngụy. Các ông này là những “trí thức cộng sản” lớn lên trong lòng chế độ. Đáng lẽ các ông đừng hèn, hãy ở lại Việt Nam, hãy kêu gọi nổi dậy, hãy dẫn dắt toàn dân chống lại cái đảng cướp đã tạo ra các ông, hãy cho toàn dân biết “chúng” đã đi sai… đường cách mạng. “Con đường Bác đi” cuả các ông không lẽ lại là con đường… bi đát, đưa hàng trăm ngàn gái Việt ra hải ngoại lấy chồng Đại Hàn, Đài Loan, làm mãi dâm mới có cơm ăn? “Con đường Bác đi” không lẽ lại là con đường dâng nước Việt cho Tàu? Các ông hãy can đảm đứng dưới ngọn cờ do các ông lựa chọn miễn là các ông bảo vệ được dân, được đất nước khỏi rơi vào tay giặc là được. Hãy hành động như các chiến sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà đã làm trước khi bị tước súng vì một thế cờ chính trị thế giới: họ đã đứng lên, đã anh dũng hy sinh, đã chống lại áp bức của chính quyền để bảo vệ dân, bảo vệ từng tấc đất Miền Nam để rồi đảng các ông đã lừa gạt dân Miền Bắc, đưa họ vào Nam, đem sinh mạng làm bia đỡ đạn để “giải phóng” một Miền Nam trù phú, một xã hội tôn ti trật tự, đạo đức văn hoá, luân lý cần được bảo tồn.
Mới đây có một bài viết của một người thuộïc thế hệ trẻ có tựa đề “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” do diễn đàn danchimviẹt.com phổ biến với lời toà soạn như sau:
(Trích)
LTS: Trong công cuộc đấu tranh dân chủ hóa VN hôm nay, tìm hiểu tư duy của lớp người trẻ không tham dự vào cuộc chiến quốc-cộng trước kia – mà sẽ là chủ lực cách mạng nay mai – là một điều cần thiết. ĐCV chọn đăng bài viết của tác giả Tiên Sa trên mạng xã hội facebook cũng nằm trong tinh thần đó. Mời bạn đọc cùng suy tư và chia sẻ. (hết trích)
Nội dung bài viết của người bạn trẻ này cũng như nội dung bài viết của ông cán bộ già thất sủng Nguyễn Minh Cần giống nhau ở chỗ: cuộc cách mạng lật đổ bạo quyền cộng sản chưa xảy ra nhưng họ đã sợ lá cờ vàng và chế độ Việt Nam cộng hoà được tái lập ở Việt Nam… sau 36 năm bỏ chạy. Đào Nương tôi không tin đây là bài viết của một người viết trẻ ở hải ngoại. Thật ra, tháng 4, 1975, Người Việt Miền Nam đã quá mệt mỏi với một cuộc chiến không lối thoát giữa hai ý thức hệ tự do và cộng sản. Cái thành trì bảo vệ thế giới tự do đã không còn đứng vững sau khi tổng thống Hoa Kỳ Nixon qua gặp Mao Trạch Đông và Chu Ân Lai. Giữa một bên chiến đấu với viện trợ có điều kiện và một bên được viện trợ vô điều kiện của khối cộng sản, sự chiến thắng khó lòng ở về phía VNCH. Khi buông súng năm 1975, Người Việt Miền Nam đã muốn “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” để hai miền cùng nhau xây nước và dựng nước chứ. Nhưng việc gì đã xãy ra sau đó, chắc Ban Biên Tập của Đàn Chim Việt, nơi phát tán những bài viết của ông Nguyễn Minh Cần và “người bạn trẻ” Tiên Sa chắc đã biết rõ hơn ai hết: hàng triệu quân dân cán chính Miền Nam bị đầy vào lò “cải tạo”, gia đình họ bị đẩy đi vùng kinh tế mới, cướp nhà, cướp cuả, con cái họ không được đến trường. Cho đến ngày nay, những người sinh sống tại Miền Nam vẫn còn là những công dân hạng hai trên đất nước mình. Vì nghĩ rằng “Hãy để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” nên hàng triệu người Miền Nam đã buông súng, xếp hàng đi tù cải tạo vì nghĩ rằng một giai đoạn chiến tranh tương tàn đã đi qua, đi trình diện một tháng rồi về sống đời công dân của một quốc gia độc lập và thống nhất. Chuyện gì đã xãy ra cho họ, cho những người sinh sống tại Miền Nam sau 1975?
Không lẽ ngày nay, trong công cuộc cứu nước, khi không còn ở vị thế cầm quyền thì những công dân của Việt Nam Cộng Hoà không thể là một tiếng nói đối lập với cái chính quyền vô nhân đang cai trị đất nước Việt Nam hay sao? Chúng ta sẽ đấu tranh để những người dân của đất nước Việt Nam dân chủ và tự do có quyền lựa chọn cho họ một đảng phái cầm quyền, họ sẽ biểu quyết về một lá cờ tượng trưng cho đất nước. Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay có 3 triệu đảng viên hầu hết là bọn thất học, tham ô. Cứ nhìn vào xã hội Việt Nam ngày nay thì thấy rõ. Cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản ở nước ngoài có 3 triệu người nhưng đồng thời họ cũng là công dân của những quốc gia tự do và dân chủ. Việc họ phải sống lưu vong ở hải ngoại không phải là một việc trốn chạy hèn nhát mà là hậu quả tất nhiên cuả một cuộc chiến tương tàn có kẻ thua, người thắng. Khi họ tập hợp để nói lên tiếng nói của Người Việt không chấp nhận chế độ cộng sản, một tiếng nói đối lập là một việc làm cần thiết khi Người Việt không thể làm được điều này ở quê hương. Tiếng nói đối lập này và lá cờ vàng trong giai đoạn này chắc hẳn là cần thiết cho công cuộc đấu tranh hơn là tiếng nói “lèm bèm” của những ông đảng viên thất sủng “chạy trốn” ra nước ngoài chứ?
Hy vọng bài viết này sẽ giải thích được phần nào tại sao Người Việt không cộng sản không thể “Để cho Việt Nam Cộng Hòa lùi vào dĩ vãng một cách tự nhiên” được. Vì đó là tương lai của đất nước Việt Nam. Đừng bàn cãi trên những trang giấy hay trên những trang mạng điện tử. Thực tế chứng minh cho hành động. Trong 60 năm, đảng cộng sản Việt Nam đã tàn phá đất nước và con người Việt Nam đến tận cùng đáy vực, khi các ông “trí thức cộng sản” đủ hết hèn để la làng (nhưng cũng phải núp đàng sau cái xác còn thở của “đại tướng”) về cái hoạ mất nước mà cũng chỉ như tiếng rên trong lăng Ba Đình cuả cái xác thối rữa chưa chôn thì chúng ta có cần bàn cãi thêm về cờ vàng hay cờ đỏ không? Ngược lại, chỉ trong 36 năm, cộng đồng Người Việt tị nạn cộng sản đã “bành trướng” điạ bàn hoạt động khắp năm châu, những khu phố Việt Nam sầm uất, vững mạnh hơn các ChinaTown của người Tàu, mỗi năm cộng đồng Người Việt gửi về nuôi thân nhân hàng chục tỷ đô la. “Chạy trốn, thua trận” mà làm nên…nghiệp lớn như vậy trong khi bọn cộng sản Việt Nam thì co cụm lại trong các toà sứ quán, ra đường thì mắt la, mày lét sợ người dân bắt gặp. Lãnh tụ ngoại giao như tên Nguyễn Xuân Việt ở Jordanie thì hành xử như bọn đầu gấu, du đãng khiến thế giới phải bàng hoàng và người nữ công nhân 20 tuổi bị xúc phạm đã được Hoa Kỳ cho nhập cảnh vì lý do chính trị thì đủ hiểu.
Dĩ nhiên, ở đâu, xã hội nào thì cũng gồm đủ con gà, con công, con phụng… đừng nhìn vào đàn gà của cộng đồng Việt Nam hải ngoại rồi kết luận tất cả chỉ là một đàn gà mà lầm to. Nhưng có một điều có thể coi như là chân lý “không thay đổi” dù bên này hay bên kia bờ Thái Bình Dương: đảng viên cộng sản thì anh nào cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống còn, để được làm “quan tham” bóc lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ “tranh đấu đến cùng với kẻ thù, chỉ hoà giải với nội bộ”. Trong khi nếu vì tương lai dân tộc thì phải tìm cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ?
Việt Nam Cộng Hoà phải sống mãi trong lòng người Việt không cộng sản là vì thế! Vì không muốn nhận sự nhục nhã là công dân của một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, muốn bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu cộng!
Chúng ta hãy hành động. Tự cứu mình và cứu những người khác nữa. Vì tương lai, xin tất cả hãy tìm cách liên kết với nhau trong tình dân tộc.
© Đào Nương
Nguồn: Tuần Báo Saigon Nhỏ số ra ngày 11 tháng 3, 2011

17 Phản hồi cho “VNCH, biết mới tiếc…”
1. Mot Khuc Ruot says:
22/03/2011 at 20:54
” Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ? ”
Quá hay và chính xác !!! Cái mặc cãm tự ti , hèn hạ , tiểu nhân hèn nhát cũa bọn chúng là thế !!! Nhìn lá cờ biểu tượng cho quê hương dân tộc mà bọn chúng không dám nhìn nhưng lại tung hô một lá cờ biễu tượng cho một chủ thuyết ngoại lai man rợ .
Reply
2. Đinh Lê says:
22/03/2011 at 20:31
Lá cờ nào đấu tranh, lá cờ đó đại diện cho cách mạng
Lê Nguyên Hồng
Thứ sáu, ngày 04 tháng ba năm 2011
http: // nguyenhong8406. blogspot. com/2011/03/la-co-nao-au-tranh-la-co-o-ai-dien-cho.html
Một cuộc cách mạng ắt sẽ phải có ít nhất một lá cờ làm đại diện, và cần rất nhiều những khẩu hiệu để thể hiện tư tưởng cũng như mục tiêu của cuộc cách mạng đó. Có ý kiến của một vài người cho rằng, cần loại bỏ lá cờ Vàng của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) cũ, vì dù sao nó cũng chỉ đại diện cho một nửa nước Việt Nam trong quá khứ. Hiện tại cần một lá cờ khác có ý nghĩa sao cho nó đại diện được cho cả ba miền Bắc – Trung – Nam Việt Nam mới có thể đoàn kết được nhân dân.
Không những thế, có nhiều nhà phân tích còn lo xa về việc hiện nay đang loạn về tuyên ngôn, tuyên bố, kêu gọi người dân quốc nội Việt Nam xuống đường giải thể chế độ Cộng Sản. Họ sợ nhân dân Việt Nam “dậy non” thì sẽ bị tổn thất về lực lượng, mất khí thế đấu tranh. Hãy nhớ rằng, khoảng 80% các cuộc cách mạng ôn hòa thành công trên thế giới, đều bắt đầu từ những cuộc nổi dậy nhỏ lẻ tự phát của quần chúng tại các địa phương. Ngay ở Việt Nam, chẳng cần ai kêu gọi, nó cũng đã từng lác đác xảy ra trong mấy năm gần đây tại Bắc Giang, Nghệ An, và quy mô nhỏ hơn nữa ở rất nhiều địa phương khác.
Một số người còn lo quá xa cho một tương lai sẽ như thế nào, nếu mai đây khi cách mạng nổ ra, sẽ có hàng chục những tổ chức của người Việt ở nước ngoài sẽ giương cờ xí (Cờ Vàng) trở về Việt Nam để giành “miếng bánh” cách mạng. Qủa là câu chuyện “cầm đèn chạy trước ô tô”. Vì sẽ còn phải mất nhiều công sức, trí tuệ, nước mắt và có thể cả máu nữa, thì nhân dân Việt Nam mới có cơ hội hạ bệ thành công chế độ Độc tài…
Người Việt ở nước ngoài là một đặc thù quan trọng trong yếu tố tổ chức đấu tranh giải thể Cộng Sản. Vì họ được sống trong môi trường chính trị dân chủ tự do, đa văn hóa, cho nên việc lập ra các hội đoàn, tổ chức chính trị là chuyện hết sức giản đơn và bình thường. Các tổ chức nói trên hoạt động được đến đâu, mang lại kết quả như thế nào, lại là chuyện khác. Vấn đề ra tuyên ngôn, tuyên bố, kêu gọi người Việt xuống đường cũng vậy, là quyền tự do. Người Việt trong nước đều có trí tuệ cả, họ nghe ai, hưởng ứng ai là do họ tự quyết định.
Nhưng có thể khẳng định một cách chắc chắn rằng: Để có được những bước lùi của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam (CSVN) như hiện nay trước việc họ phải phần nào chùn tay trong hành động đàn áp những người đấu tranh, phần lớn là do công của những tổ chức và đảng phái chính trị đấu tranh nghiêm túc của người Việt hải ngoại. Họ đã tận dụng thế mạnh về nhiều mặt của mình, nhất là thế mạnh về lá phiếu cử tri, gây áp lực tác động lên chính phủ, lên quốc hội của những nước dân chủ sở tại, làm cho chính giới của các nước đó phải lên tiếng về vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam – Một nước là đối tác làm ăn và có thể còn là con nợ của mình.
Điều thứ hai, cũng có thể xác nhận một cách chắc chắn rằng: Hầu như tất cả các nhà đấu tranh tại quốc nội, có tên trên mạng Internet, đều được một số tổ chức của người Việt ở nước ngoài trợ giúp về tiền bạc bằng nhiều con đường, thông qua nhiều cá nhân. Theo những quan sát của người viết bài này, một số nhà đấu tranh nổi tiếng trong nước đã nhận trợ giúp (như một khoản trợ cấp) hàng tháng là từ 100 đến 300 USD. Cá biệt có những người, chỉ trong khoảng từ 3 đến 5 năm lại đây đã nhận được tổng số tiền tương đương với hàng vài trăm triệu Đồng Việt Nam.
Cũng cần nhìn rõ một thực tế rằng: Vì bị công an liên tục bao vây phá hoại về kinh tế, mất công ăn việc làm, nên nhiều nhà đấu tranh thành ra thất nghiệp. Nếu không nhận được sự giúp đỡ quý giá về tài chính thì chắc chắn là đã có nhiều nhà đấu tranh trong nước phải bỏ cuộc từ lâu vì “bụng đói mắt hoa” thì chẳng còn hơi sức đâu mà đi đấu tranh nữa. Như vậy có thể thấy vai trò to lớn không thể thiếu của các tổ chức, đảng phái của người Việt ở hải ngoại đối với phong trào đấu tranh trong nước.
Và trên các phương tiện truyền thông, báo chí, mọi người đều thấy xuất hiện lá cờ Vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng Hòa trước đây, trong tất cả các cuộc biểu tình của người Việt ở hải ngoại. Đáng chú ý là tại một số quốc gia, lá cờ ấy đã được nhà nước công nhận như một biểu tượng chính thức của người Việt tị nạn Cộng Sản. Vậy lá cờ Vàng đang là biểu tượng đấu tranh không khoan nhượng với nhà cầm quyền CSVN. Lá cờ ấy cần được tôn trọng trên vị trí hàng đầu, tượng trưng cho cuộc đấu tranh giành dân chủ tự do và chính nghĩa của Người Việt.
Ngay lúc này, không một ai có thể tìm hoặc chọn, hoặc sáng tạo ra được một lá cờ cách mạng, khả dĩ để cho toàn dân Việt Nam có thể chấp nhận và sử dụng. Vậy tại sao chúng ta lại không chọn lá cờ Vàng làm biểu tượng cho cuộc đấu tranh hiện nay? Phải chăng ở Miền Bắc và một nửa Miền Trung Việt Nam, người dân bị tuyên truyền nhồi sọ mấy chục năm nay rằng lá cờ Vàng là của “ngụy quân ngụy quyền”, nên suy nghĩ thủ cựu lạc hậu đó đã hằn sâu vào trong tim trong óc của họ, khó lòng thay đổi được?
Nếu ai đó khó chấp nhận lá cờ Vàng thì cũng có thể đồng nghĩa là họ vẫn tôn thờ lá cờ Đỏ của chế độ Cộng Sản, họ vẫn chưa có sự thoáng đạt trong tư duy đấu tranh. Tại sao lại nói như vậy? Bởi vì lá cờ Vàng hiện nay không thể đại diện cho chính thể VNCH nữa, quốc gia đó không còn tồn tại, nó đã đi vào dĩ vãng của lịch sử. Ngày nay chúng ta cũng thấy rằng, không còn đảng phái hay tổ chức đấu tranh có tên tuổi nào lấy hai chữ “phục quốc” gắn kèm cho tổ chức của mình, như cách nay khoảng 25 đến 35 năm về trước. Lá cờ Vàng vì thế chỉ nói lên ý nghĩa đấu tranh, mà không mang ý nghĩa phục quốc.
Vấn đề con người, cụ thể là tuổi tác của các nhân sự trong các đảng phái và tổ chức của người Việt ở nước ngoài cũng là điều đáng quan tâm. Nếu nhìn các tấm hình chụp và phổ biến trên mạng Internet thì có thể đoán được là hầu hết những nhân sự đấu tranh đều đã khá già. Suy đoán theo mốc từ năm 1975, một viên chức hay binh sĩ VNCH trẻ nhất cũng khoảng 18 – 20 tuổi, thì ngày nay họ cũng đã khoảng 55 tuổi. Những người “trẻ” ấy lại đều không phải là công chức có cỡ, hay sĩ quan trung, cao cấp của VNCH, vì các chức sắc đó không thể có ở người trong độ tuổi 18 đến 20. Vậy họ không phải hoặc đặc biệt ít, có chân làm lãnh đạo của các đảng phái và tổ chức đấu tranh hiện nay của người Việt ở nước ngoài.
Theo tìm hiểu của người viết bài này, độ tuổi trung bình của các thành viên đấu tranh có tên tuổi ở hải ngoại đang khoảng 65 tuổi. Ở tuổi đó, nếu cách mạng giải thể chế độ Cộng Sản thành công, họ cũng khó có cơ may được lên làm tổng thống, thủ tướng hay các vị trí nào khác trong chính quyền dân chủ mới (ấy là nếu ta giả sử hôm nay cách mạng đã thành công rồi). Vì vậy chúng ta có thể kết luận động cơ đấu tranh của họ không phải vì muốn “chia phần” hay tìm kiếm một mối lợi nào cho riêng họ.
Về con cái và gia đình những quân, cán, chính của VNCH cũ. Hiện nay họ đã hoàn toàn hòa nhập vào Dòng Chính của các nước đã cưu mang họ, một số thành viên được sinh ra tại hải ngoại, nay hầu hết đều nói tiếng Việt không rành nữa, và họ đang bị “dòng chảy” tự nhiên của xã hội trong Dòng Chính cuốn đi, họ đã mất gốc Việt phần nào hoặc tất cả. Vậy họ cũng không thể về lại Việt Nam để làm quan chức được nữa. Họ không “giành phần” với nhân dân Việt Nam. Vậy quyền, nghĩa vụ, và trách nhiệm giải thể chế độ CSVN là hoàn toàn thuộc về nhân dân trong nước là chính.
Với những phân tích như trên, có thể thấy lá cờ Vàng không hề là mối đe dọa nào, dù là nhỏ nhất đối với quốc nội, như những suy nghĩ có phần cục bộ, thiếu nhìn xa nào đó của một vài cây bút hải ngoại. Ngược lại, nó đang là biểu tượng đại diện cho sự đấu tranh ôn hòa nhưng cương quyết, nhằm hạ bệ chế độ Độc tài. Sau này, khi cách mạng thành công, việc chọn quốc kỳ quốc ca sẽ do quốc hội mới quyết định, có thể còn phải thông qua trưng cầu ý dân. Lá cờ Vàng có được nhân dân Việt Nam chọn làm quốc kỳ hay không, là quyền của toàn dân, không ai có thể tùy tiện áp đặt.
Lê Nguyên Hồng
Reply
3. Phan Nguyen says:
22/03/2011 at 19:51
Thưa ông/bà,
tôi xin được cúi đầu cám ơn những dòng văn tuyệt tác đã mang sự thật trả lại cho dân tộc Việt. VNCH không phải là của một cá nhân, nó là cả một ý thưc hệ về dân chủ, dân sinh và dân quyền nhất nhì tại Đông Nam Á. Nó gìn giử nền tãng văn hóa truyền thống từ ngay trong gia đình ra đến xã hội. Nó bảo đảm dân trí của người VN ở miền nam ngày đó và tương lai đất nước về sau này. Tiếc thay, cơ trời sắp đặt đưa dân tộc vào đường cùng không lối thoát khi để nó cuối cùng lọt vào tay cộng sản. Chúng ta đã có một nền giáo dục tiên tiến theo kịp nền văn minh của thế giới. Chúng ta khác với cộng sản khi VNCH chủ trương: Ý THỨC KHẮC PHỤC BẢN NĂNG. Còn bọn cộng sản đã đưa người dân chấp nhận: Ý THỨC PHỤC TÙNG BẢN NĂNG ăn sâu vào óc. Bao đời mới rửa được cho dân trí. Hãy nhìn dân tộc Nhật mà xem. Kính Phục, kính phục.
Reply
4. nvtncs says:
22/03/2011 at 19:12
Là người lớn lên và sống ở miền Nam, dĩ nhiên tôi đồng ý với bài này.
Nhưng tôi e rằng những CÔCC CSBV như Lê Diễn Đức, Mạc Việt Hồng hay những ông Bùi Tín và Nguyễn Minh Cần vẫn không sao biết rõ được VNCH là gì, là ai, mà họ chỉ được nghe chính họ tự tuyên truyền, hoặc người VNCH kể lại. Và như vậy, bài viết hay đến đâu, chính xác đến đâu cũng khó mà thuyết phúc được họ.
Dù rằng nếu so sánh việc làm bê bối của lũ lãnh tụ thất học CSVN ở QN với sự thành công của thế hệ trẻ, con cháu VNCH ở hải ngoại, thì người khách quan thấy rõ ai chính, ai tà.
Cho nên, tôi mong đảng CSVN còn tồn tại, và cai trị VN thêm vài chục năm nữa để cho nước nát như tương, để người Bắc sáng mắt thêm ra về sự nghiệp của ông Hồ. Tôi cũng chúc ông Bùi Tín và ông Cần sống trăm năm để chứng kiến sự sụp ̣đổ của CSVN.
Theo thiển ý tôi, CSVN sẽ sụp đổ không phải vì chính trị, vì dân Bắc đòi hỏi tự do, dân chủ như ở Tunisie, mà vì lý do kinh tế, khi nhà nước CSVN thụt két, khi CSVN giầu kếch xù, trong khi dân đói và nhà nước thụt két.
Hiện giờ số tiền Mỹ kim trong ngân hàng nhà nước CS là 14 tỷ; số tiền nước VN nợ ngoại quốc là 49 tỷ Mỹ kim, nhưng trái lại đảng viên cao cấp CSVN vẫn giầu nứt đổ vách. Tôi không ghen sự giầu có của những nhà kinh doanh lớn, nhưng là người dân, tôi muốn được biết tại sao công chức, dù cao cấp, lương bao nhiêu mà lại giầu như vậy, và tại sao dân tôi vẫn nghèo sau 36 năm thái bình, thống nhất.
Reply
5. Hoang Le says:
22/03/2011 at 19:01
Bài viết của tác giả Đào Nương khá hay, tôi đồng ý với một số nhận định. Phần tác giả mô tả về xã hội Việt Nam Cộng Hòa rất là đúng và sinh động. Chúng ta nên lưu ý là trọng tâm hàng đầu trước mắt là chế độ độc tài cộng sản cần phải được giải thể để cứu quê hương. Hãy vì mục tiêu lớn mà bỏ qua những khác biệt nhỏ tất yếu phải có vì hoàn cảnh sinh sống và kinh nghiệm bản thân khác nhau của mỗi người. Trong cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ này, tôi nghĩ, có chỗ cho Tiên Sa, Nguyễn Minh Cần , Đào Nương và nhiều người khác nữa. Sự tranh luận trong ôn hoà và tôn trọng các ý kiến khác biệt, đó là giá trị của tinh thần tự do dân chủ mà chúng ta đang muốn xây dựng cho một Việt Nam mới.
Reply
6. LTran says:
22/03/2011 at 18:48
Biết mới tiếc! Xin đồng cảm.
Nhưng không hiểu tại sao tác giả viết đoạn sau: “Nhưng những người như ông Nguyễn Minh Cần, ông Bùi Tín đâu phải là ngụy. Các ông này là những “trí thức cộng sản” lớn lên trong lòng chế độ. Đáng lẽ các ông đừng hèn, hãy ở lại Việt Nam, hãy kêu gọi nổi dậy, hãy dẫn dắt toàn dân chống lại cái đảng cướp đã tạo ra các ông, …”
Nói như tác giả thì chỉ ai là “ngụy” mới có quyền chạy cs và không bị coi là hèn, còn những người cs phản tỉnh mà ‘bỏ chạy” sẽ bị coi là hèn sao?
Các ông này là “con cái” của chế độ CS. Nếu không đồng ý với “bố mẹ” thì các ông này “bỏ đi” là lẽ thường tình. Chẳng lẽ nói họ hèn vì không “ở lại” đánh nhau với “bố mẹ” mình(?!)
Đúng hơn, chính những “người VNCH” bị mất đất vào tay cs là những người nên ở lại “chiến đấu” để dành lại những gì đã mất chứ?
Không hiểu nên thức mắc vậy. Nếu có thể mong tác giả Đào Nương giải thích dùm.
Cảm ơn!
Reply
7. Tiên Tiên says:
22/03/2011 at 18:37
Bài viết của Đào Nương thật thấu tình đạt lý, tình tự dân tộc và chính nghĩa dân tộc. Thật tương phản với giọng điệu xỉa xói thấp hèn, gây chia rẽ, trong bài viết của Tiên Sa. Đọc Tiên Sa thấy sự thấp hèn của thù hận u mê, tráo trở, lật lọng, và cà chớn mắm.
Reply
8. lethiái says:
22/03/2011 at 18:31
VNCH nên cho ” cài số de”,lui vào dỉ vảng.Nhớ nó ,tiếc nó ,thương nó để rồi được cái gì ?Sự thật vẩn là sự thực.Chỉ có hiện tại tưong lai mới đáng kể. Hiện tại là làm sao đoàn kết toàn dân,trong ngoài làm một cuộc CM lật đổ ngụy quyền VC bán nước hại dân…Khi đó,chúng ta sẻ xây dựng một quốc gia vửng manh,sánh vai cùng năm châu thế gìới.Cố nhiên là một nước Vn có dân chủ tự do khác với XHCN và tiên tiến hơn VNCH khi xưa…”hảy để cho dỉ vảng trôi qua” là thánh ngử Pháp,vì ngồi đó mà hoài niệm cái đả mất chi bằng đứng lên,dưong cao ngọn cờ dân chủ tự do đoàn kết moi thành phần để cứu nước và xây dựng đất nước…
Tôi nghỉ hay hơn là ngồi mà nguyền rủa VC và hoài niệm mải cái CH mà mình đả đánh mất…
Reply
9. NGUYEN THANH says:
22/03/2011 at 18:25
Bà Đào Nương ơi,
Có lẽ đây là bài viết hay nhất, trong cuộc đời làm báo của bà!
Bà chắc là đạt được chữ NGỘ rồi đó!
Cám ơn bà INFINIMENT!
Reply
10. Nguyễn Mãi Quốc says:
22/03/2011 at 17:19
Chị Đào Nương là người đi trước lại biết chú ý, dạy dỗ cho cái đám trẻ “yếu lòng, non dạ” thật là đáng quý!!! Xin hoan nghênh chị hết cỡ!!!! Tôi cũng có 2 câu ca dao tặng cho các bạn trẻ nào vì ở “xa” chế độ cộng sản nên còn “mơ màng” chưa hiểu rõ về cộng sản như ri:
Ở “xa” chưa biết nên lầm
Đến khi hiểu Bác (Hù), vàng cầm cũng buông…..
Ghi chú: Ở “xa” có khi là các em ở hải ngoại thiếu tiếp xúc với thực tế; có khi là các em sống ngay ở trong nước nhưng thiếu điều kiện tiếp xúc với thông tin đa chiều.
Reply
11. fan cua ĐN says:
22/03/2011 at 17:15
THE BEST ARTICLE! Cám ơn Đào Nương.
Reply
12. Trung Kiên says:
22/03/2011 at 16:51
Cám ơn bà Đào Nương
Bài viết rất hay, có chiều sâu và rất thực tế!
Bà rất chí lý khi viết rằng…”đảng viên cộng sản thì anh nào cũng hèn, cứ phải dựa vào nhau để sống còn, để được làm “quan tham” bóc lột dân lành. Chúng đoàn kết theo đúng tôn chỉ “tranh đấu đến cùng với kẻ thù, chỉ hoà giãi với nội bộ”. Trong khi nếu vì tương lai dân tộc thì phải tìm cách liên kết mọi người với nhau chứ. Ra đến hải ngoại vẫn còn sợ lá cờ vàng nhưng tiền bạc của cờ vàng thì đưa lên mặt mà hít hà. Khinh bọn “thất trận, giặc ngụy” bỏ chạy, nhưng lại sợ chúng nó trở thành một thế chính trị đối lập trở về nhưng vẫn ra chính sách ve vãn Việt kiều. Chơi với cái đầu “ngụy” thì không dám chơi chỉ muốn chơi với các “khúc ruột thừa” của họ?
Tôi đồng ý với Bà rằng..”Việt Nam Cộng Hoà phải sống mãi trong lòng người Việt không cộng sản là vì thế! Vì không muốn nhận sự nhục nhã là công dân của một nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, muốn bảo vệ ngư dân cũng phải xin phép “thằng” Tàu cộng!”
Một bài viết rất đáng suy nghĩ! Một lần nữa cám ơn bà Đào Nương và BBT ĐànChimViệt.Info
Reply
13. Ty nan 1975 says:
22/03/2011 at 16:31
Dao Nuong !! I love you you’re one of a kind wish you good health
you’re a true leader !!!
Reply
14. phan don says:
22/03/2011 at 14:01
Cam on DAO NUONG bai viet cua BA rat hay
co y nghia va chinh xac.
Reply
15. Tuan says:
22/03/2011 at 13:15
Cám ơn Đào Nương. Cám ơn! Rất mong BBT của danchimvietcong.info học hỏi thêm và đừng tạo thêm sự chia re trong công động người Việt hải ngoại nữa.
Reply
16. Tran Lang Anh says:
22/03/2011 at 11:53
I am 100% agreed with you. This is a truth. I think that northern vietnamese people must understand it. Let them take a little time to efface their complexes then it will be them to do the revelution. They won’t have any other choice.
Thanks+++
Reply
17. Lê Tùng Châu says:
22/03/2011 at 11:26
Trời ơi, Đào Nương viết hay và thành thực quá. Bình tĩnh nữa, vì Bà khá ít những dòng mắng chửi lẽ ra phải có.
Bà đã nói hộ tiếng lòng của bao người Việt, tôi tin là không chỉ “quốc gia” mà còn là “cộng sản” nữa, về thực trạng Việt Nam, cho dù nay, chiến tranh đã tàn lụi 36 năm, mà tính khốc liệt của nó vẫn còn nguyên, bởi sự thật hiển nhiên thì tự thơm tự sáng. Bà đã ghi lại vắn tắt những giá trị nhân bản, trung thực không ai chối cãi được, mà trong hai mươi năm không cộng sản ngắn ngủi, miền Nam Việt Nam đã làm nên được, hương thơm ấy còn lan tỏa mãi cho tới ngày nay sau 36 năm cuộc chiến tàn, (mà oan khốc cho giang sơn và đồng bào là những kẻ chiến thắng lộ quá rõ bản mặt dối trá độc ác phi nhân đê hèn, đã hành xử như -hoặc tệ hơn- những kẻ ngoại bang thống trị chiếm đóng).
Đúng thế, ẩn sau bài viết, là những lời cáo trạng đanh thép cho chế độ Việt cộng: một lũ người lừa nòi lộn giống. Chỉ có thực tại đó mới giải thích nổi vì sao chính người Việt Nam (việt cộng) lại đày ải xâm hại hành hạ đồng bào mình, xứ sở mình!!???
Một bài viết chuyển tải tâm trạng của một người Việt yêu nước chân chính mà chả cần phe phái, ý thức hệ hay lý thuyết gì ráo!
Xin tán thán công đức của tác giả Đào Nương!
Saigon, 11:00 PM, March 22, 2011
Nguyễn văn Tuấn  
#78 Posted : Friday, March 25, 2011 9:36:01 PM(UTC)
Nguyễn văn Tuấn

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 7

HÈN QUÁ ÔNG ƠI! * - Nhân đọc mấy bài tường thuật rước đuốc thế vận tại VN, cảm tác
Ông Mạnh ơi và Ông Triết ơi!
Việt Nam nhục nhã quá đi rồi
Nghêng ngang trên phố trời Nam Việt
Một lũ Tào Ô hí hố cười

Rước đuốc về ngang đảo Trường sa
Hoàng sa là đất của sơn hà
Giặc Tàu ngang ngược xua quân chiếm
Lãnh đạo? Sao lòng không xót xa…

Nhớ lại một đoàn quân Mông Cổ
Đằng đằng tàn phá cả Âu Châu
Tràn đến Việt Nam chúng lãnh đủ
Sứt trán, què, đui, lỗ máu đầu !!

Sông Bạch Đằng Giang ngàn năm trước
Bây giờ còn đỏ máu Tàu Ô
Ải Chi Lăng- Chứng nhân đất nước
Lũ giặc Thanh kia chết không mồ…

Biên cương lãnh hải ông coi giữ
Đất nước con Rồng gốc cháu Tiên
Giặc lấn biên cương ông cú rũ
Vua chúa như ông thiệt rất phiền

Nhục nhã quá rồi Mạnh Triết ơi!
Đảng hèn chỉ khổ nhục dân thôi
“Mỹ cút, Ngụy nhào”Tàu lại ngán
Lãnh đạo như ông…giống lũ Dòi!

Cử Bảy 27-5-2006
Ngọc Anh  
#79 Posted : Saturday, March 26, 2011 1:08:48 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 14,733

Thanks: 5073 times
Was thanked: 4290 time(s) in 2076 post(s)
Cám ơn TienBac đã mang bài nầy về đây Cám ơn thật nhiều và xin chúc TienBac sức khỏe bình an.
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
Hoàng Thy Mai Thảo  
#80 Posted : Thursday, April 7, 2011 7:13:20 PM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 11,906

Thanks: 4420 times
Was thanked: 2118 time(s) in 1490 post(s)
Người Việt Vùng Đông Bắc Hoa Kỳ Xuống Đường Yểm Trợ Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam Bản Tin CĐ-HTĐ

UserPostedImage

Hoa Thịnh Đốn (Bản Tin Cộng Đồng).- Thời tiết giá lạnh và mưa gió đã không ngăn nổi khoảng 600 người Việt yêu nước từ khắp miền đông bắc Hoa Kỳ về Hoa Thịnh Đốn tham dự cuộc biểu tình tại công viên LaFayette, đối diện với Tòa Bạch Ốc, vào lúc 1 giờ trưa thứ bảy 2 tháng tư năm 2011, được tổ chức bởi Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, D.C., Maryland và Virginia với sự hợp tác của Liên Hội Cựu chiến Sĩ VNCH Vùng Hoa Thịnh Đốn và Phụ Cận cùng các đoàn thể trong vùng.

Trước đó, vào lúc 12 giờ trưa thứ sáu 1/4/2011, tại cùng địa điểm, có 11 người đã tham gia cuộc tuyệt thực kéo dài qua đêm tới trưa ngày hôm sau. Trong số này có 4 người trong vùng gồm cả ông Lý Hiền Tài (Đồng Chủ Tịch Cộng Đồng tại Maryland kiêm Chủ Tịch Liên Minh Dân Chủ Việt Nam Thuần Túy) và ông Nguyễn Kim Hùng (Hội Trưởng Hội Cựu Sinh Viên Trừ Bị Thủ Đức Vùng Hoa Thịnh Đốn), 1 người về từ Texas, và 6 người về từ Massachusetts, trong đó có ông Nguyễn Thanh Bình (Chủ Tịch Cộng Đồng VN Tại Massachusetts) và đại diện của tổ chức Phụ Nữ Cờ Vàng New England. Tất cả đã ngồi tuyệt thực dưới cơn mưa và trải qua một đêm lạnh giá để phản đối sự đàn áp dã man của nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đối với các nhà bất đồng chính kiến, đưa tới vụ tự thiêu của kỹ sư Phạm Thanh Sơn tại Đà Nẵng.

UserPostedImage

Cùng đến với các tuyệt thực viên để yểm trợ tinh thần cho họ trong đêm thứ sáu, ngoài ông Đỗ Hồng Anh, (Chủ Tịch Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, D.C., Maryland và Virginia), ông Đoàn Hữu Định (Chủ Tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Vùng Hoa Thịnh Đốn và Phụ Cận), cùng một số thành viên trong Cộng Đồng, còn có BS Nguyễn Quốc Quân và BS Nguyễn Thể Bình (Chủ Tịch Tổ Chức Quốc Tế Yểm Trợ Cao Trào Nhân Bản và Tổ Chức Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ). Những tách cà phê nóng và những bài ca tranh đấu đã làm ấm lòng phần nào các tuyệt thực viên để họ tiếp tục ngồi dưới cơn giá lạnh cho tới trưa ngày hôm sau.

Vào ngày thứ bảy, từ sáng sớm đã có một số đồng hương đến từ Boston, Massachusetts, hợp cùng nhóm tuyệt thực để chờ đón các đồng hương cư ngụ trong vùng Hoa Thịnh Đốn và từ các tiểu bang khác như: Florida, Texas, New Hampshire, Connecticut, Georgia, New York, New Jersey, Pennsylvania… cùng phái đoàn sắc dân Cambodia về hội tụ trong ngày hội đấu tranh nhằm yểm trợ mạnh mẽ cho phong trào tự do dân chủ tại VN.

UserPostedImage

Sau nghi thức chào cờ và mặc niệm dưới cơn mưa, ông Đỗ Hồng Anh, thay mặt cho Cộng Đồng Việt Nam Vùng Washington, D.C., MD và VA, ngỏ lời chào mừng và cảm tạ tất cả những người Việt yêu nước đã không quản ngại đường xa, thời giờ và gió mưa về Hoa Thịnh Đốn tham dự cuộc biểu tình bày tỏ tinh thần đoàn kết sắt son và tích cực yểm trợ cho đồng bào quốc nội trong cuộc nổi dậy theo làn sóng tự do dân chủ lan rộng từ Bắc Phi cho tới Trung Đông và Châu Á.

Kế tiếp là phần phát biểu trước rừng cờ vàng chính nghĩa và biểu ngữ rợp trời đòi chế độ cộng sản Việt Nam phải giải thể để trả lại tự do dân chủ và nhân quyền cho 85 triệu đồng bào. Trong số các diễn giả, có các ông Lý Hiền Tài, Nguyễn Thanh Bình, một đại diện hội Phụ Nữ Cờ Vàng New England, Dược Sĩ Trần Quang Tuấn (thuộc Liên Minh Dân Chủ Việt Nam), ông Lý Văn Phước (Cố Vấn Cộng Đồng VN Vùng Hoa Thịnh Đốn), ông Trần Văn Giỏi (Chủ Tịch Cộng Đồng VN tại Connecticut), ông Trần Quán Niệm (Chủ Tịch Cộng Đồng VN tại Nam New Jersey), một vị đại diện cho Philadelphia, ông Nguyễn Hùng Anh đại diện cho phái đoàn Georgia, ông Cao Xuân khải (Chủ Tịch Cộng Đồng VN Tại New Hampshire), ông Nguyễn Trung Châu (Chủ Tịch Cộng Đồng VN tại New York), ông Đặng Vinh (đại diện cho phái đoàn về từ Syracuse, New York), ông Nguyễn Tường Thược (Chủ Tịch Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị VN Miền Đông Hoa Kỳ), GS Nguyễn Ngọc Bích (Chủ Tịch Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ)…v. v…


UserPostedImage

Nhân dịp này, ông Thomas Phạm, Tổng Thư Ký Cộng Đồng VN Vùng Hoa Thịnh Đốn, đã tuyên đọc bản tuyên cáo bằng tiếng Anh được cho phổ biến vào ngày 1/3 để thu thập được 96 chữ ký của các đoàn thể và cá nhân trên khắp thế giới cùng đã được gửi tới Bộ Ngoại Giao, Tòa Bạch Ốc, Quốc Hội và các tổ chức nhân quyền thế giới. Bản tuyên cáo lên án sự đàn áp của nhà cầm quyền CSVN đối với các nhà bất đồng chính kiến, đòi chế độ CSVN phải giải thể và trả lại quyền tự quyết cho dân tộc, và đồng thời kêu gọi cuộc tổng nổi dậy đòi tự do dân chủ của đồng bào trong nước. Xen lẫn với các bài phát biểu là phần hô khẩu hiệu đả đảo CSVN và đòi tự do dân chủ cho VN cùng những bài hát đấu tranh làm nức lòng người.

Cuộc biểu tình đầy khí thế của hàng trăm người đã kết thúc bằng ba vòng tuần hành trong khuôn viên của LaFayette với rừng cờ và biểu ngữ sáng rực dưới ánh nắng chan hòa và sự thán phục của những người khách vãng lai.

Sau cùng, sinh hoạt đấu tranh của hai ngày đầu tháng tư để yểm trợ cho phong trào tự do dân chủ ở VN được chính thức chấm dứt bằng buổi ăn chiều vào lúc 4 giờ chiều thứ bảy tại nhà hàng Thần Tài, ở Falls Church, Virginia, do Cộng Đồng VN Vùng Hoa Thịnh Đốn khoản đãi vài phái đoàn phương xa còn lưu lại và một số các đồng hương cư ngụ trong vùng, như là một cách bày tỏ tấm lòng tri ân của Cộng Đồng đối với những người yêu nước đã góp phần làm cho cuộc biểu tình được thành công vẻ vang.

Bản Tin CĐ-HTĐ

Users browsing this topic
Guest (2)
5 Pages«<2345>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.