Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

3 Pages<123>
Options
View
Go to last post Go to first unread
sontruhoa  
#21 Posted : Sunday, August 15, 2010 8:10:27 AM(UTC)
sontruhoa

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 165

Cái hình này hình như của năm 1945 thì phải ./.
Guest  
#22 Posted : Sunday, August 15, 2010 9:12:06 AM(UTC)
Guest

Rank: Member

Groups: Guests
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 2,073

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
quote:
Originally posted by sontruhoa
Cái hình này hình như của năm 1945 thì phải ./.
năm 1945 mà có chụp hình màuQuestionQuestionQuestionQuestion haaaaaaaaaaaaaaaaaa
Đúng là VNCS đi trước thời đại Big SmileBig SmileBig SmileTongueTongueTongue

sontruhoa  
#23 Posted : Sunday, August 15, 2010 12:40:16 PM(UTC)
sontruhoa

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 165

Kỹ thuật máy tính bây giờ bôi màu gì chả đưọc .
Đừng Nghe  
#24 Posted : Sunday, August 15, 2010 2:22:55 PM(UTC)
Đừng Nghe

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 446

Nói mà không có bằng chứng nào cả. Giống Loa Phường phía bên cạnh.
Tào Lao Ba Phét  
#25 Posted : Monday, August 16, 2010 12:11:29 PM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 348

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Hãy cùng nhau vất bỏ thẻ đảng để sang trang lịch sử.
Dạo này, chỉ nội trong một quý, cả nước rộ lên toàn chuyện động trời, mà đảng ta thì cứ lấp ló/làm lơ/lập lờ/làm liều/lếu láo/lấp liếm… lẫn lấm le lấm lét…

Đảng viên thiếu úy “chiến sĩ công an” Trương Đình Hoàng ở Thái Nguyên, mặc thường phục, rượt dí xe máy công dân như trong phim hành động xã hội đen, truy đuổi đến khi ép dừng được “đối tượng” thì mắng dân té tát : “con kia sao chưa chịu xuống (xe), mày chán cơm thèm đất hả ?”, rồi rút súng bắn xuyên đùi trái, chui qua hố xương chậu, găm vào tủy xương đùi phải của người thiếu nữ ngồi sau xe máy, xong phân trần với đám đông tụ tập là đang “truy bắt tội phạm”, bỏ mặc cho nạn nhân đứng tại hiện trường đầm đìa trong máu. Vụ việc được ghi lại thành biên bản “Vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ”.
“Tội phạm”, người ngồi sau người lái xe vi phạm giao thông, là cô Hoàng Thị Trà, sinh viên khoa Toán-Tin, Đại học Sư phạm Thái Nguyên. Còn chiến sĩ công an Trương Đình Hoàng, mới chính thực là đảng. Kẻ máu lạnh, lúc mắng dân là thằng này con kia, khi rút súng nhả đạn buộc nhân dân phải chán cơm thèm đất, và nghĩ rằng mình có toàn quyền sinh sát, thực ra đang vỗ ngực : đảng là tao !

******

“Trả lời báo giới sáng 11/8, đại tá Nguyễn Như Tuấn (Phó giám đốc, Thủ trưởng Cơ quan điều tra Công an tỉnh Thái Nguyên) khẳng định, việc nữ sinh Trà bị găm đạn thủng đùi, có nhiều người chứng kiến nên không thể giấu diếm, bao che”.

Tức là, nếu ở một nơi vắng vẻ, không người chứng kiến, thì các vụ công an tùy hứng nhả đạn vào dân thế này đều có nhiều xác suất im ắng/chìm xuồng ?
Rõ ràng, mỗi một công an và lãnh đạo của nó đều là đảng, hoặc đều ngấm ngầm xưng đảng là tao !

******

Đảng viên thiếu úy “chiến sĩ công an” Nguyễn Mạnh Thư huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa, đã nổ súng vào đám đông nhân dân tụ tập phản đối tiến trình giải phóng mặt bằng bất công ở Nghi Sơn, gây tử vong tại chỗ cho cháu bé 12 tuổi Lê Xuân Dũng, gây thương tích cho bà Lê Thị Thanh, và gây tử vong sau đó cho ông Lê Hữu Nam. Nguyễn Mạnh Thư, nả đạn vào dân, là đảng.
Lãnh đạo địa phương, cố bao che bằng kết luận ban đầu là “bắn chỉ thiên/súng cướp cò”, tất nhiên, cũng trong tâm thức coi đảng là tụi tao !

******

Chỉ vì mấy con vịt hay phá rối, hai mẹ con va chạm với nhau, bà mẹ trong lúc nóng giận đã làm đơn gửi đến cơ quan công an với mong muốn công an dọa cho đứa con một trận để nó ngoan hơn. Thế nhưng sau một ngày, cơ quan công an đã trả lại cho bà chiếc quan tài và xác chết đứa con trai. Nạn nhân là anh Vũ Văn Hiền, nông dân ở thôn Bình Xuân, xã Bình Thuận, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên.

Ngày trước, khẩu hiệu của CA là : “không đánh cho có, có đánh cho chừa”. Nay thu gọn lại chỉ còn 3 từ : “đánh cho chết”.
Giống hệt mọi nơi khác, công an Đại Từ là đảng.

******

Thanh niên Nguyễn Văn Khương bị cảnh sát giao thông huyện Tân Yên, Bắc Giang, bắt giữ về tội đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, sau đó đã gục chết ngay trên ghế thẩm vấn tại đồn. Vì bất bình, nhiều người dân đã cùng gia đình nạn nhân mang quan tài của người chết đến trụ sở UBND tỉnh để yêu cầu làm sáng tỏ vụ việc. Lực lượng công an được huy động tới giải tán đoàn biểu tình đòi công lý lên đến cả vạn người, bằng dùi cui và hơi cay.
Nguyễn Thế Nghiệp, tay công an đánh chết anh Khương, là đảng.

******

Chiều chủ nhật 25-7-2010, gia đình nạn nhân bị công an đánh chết đã đưa thi thể anh Khương lên Uỷ ban nhân dân (UBND) tỉnh để đòi làm rõ vụ việc. Hỗ trợ gia đình anh Khương, một số rất đông người dân đã đi theo quan tài, bao vây UBND tỉnh từ 14 giờ đến tối. Đến 5 giờ chiều thì 6 đoạn tường rào (60 mét) của UBND tỉnh bị phá hủy. Nhiều tiếng nổ lớn xảy ra do người dân đốt mìn tự tạo. Thi thể nạn nhân vẫn được quàn tại cổng UBND tỉnh. Cổng phụ của UBND đã bị phá cùng với biển ghi tên UBND tỉnh Bắc Giang. Chín giờ tối, nhà chức trách cho thợ làm lại tường và biển tên UB trước sự hiếu kỳ của hàng trăm người dân. Không như mọi ngày, tối nay UBND tỉnh tối om không có cả đèn trang trí ở sân…

Trong khi đó, “thái tử” Nông Quốc Tuấn (con trai Nông Đức Mạnh, sắp trở thành bí thư tỉnh ủy) vẫn thản nhiên tiếp đãi bạn bè trong tiệc nhậu đặc sản bằng món thịt bò tót do 2 đầu bếp từ Hà Nội được điều về Bắc Giang để nấu nướng theo yêu cầu của Tuấn tại nhà hàng Tài Lộc.
Nông Quốc Tuấn, một mình, tự thân, chưa ngồi vào ghế tỉnh ủy, đã là đảng.

******

Ngày 03-7-2010, giáo dân Tôma Nguyễn Thành Năm ở Cồn Dầu đã chết vì bị công an Đà Nẵng lùng bắt, đánh đập, tra tấn tàn bạo. Nhìn những vết thương dã man trên thân xác anh, nhìn cái chết đau đớn của anh, giáo dân Cồn Dầu đã sợ hãi trước những con người hầu như trở thành loài thú dữ. Anh đã ra đi trong đau đớn, trong vòng vây của đội quân công an ngăn chận những người thân quen đến tiễn anh về nơi an nghỉ cuối cùng. Anh ra đi không có những ngọn nến giải oan, để soi rọi sự bất công, dối trá trên miền đất Cồn Dầu. Anh ra đi bên những tiếng khóc thương nhớ, uất ức của vợ con. Anh ra đi trong bối cảnh dối gian, lọc lừa biến hóa hành động giết người của công an và chính quyền Đà Nẵng trở thành vô tội. Hiện gần 2000 hộ dân bị giải tỏa tại Cồn Dầu không có nhà mà ở.
Không thể nhầm : công an, ở mọi nơi trên đất nước này, đều là đảng.

******

Dự án đúc tim cho tượng thánh Gióng gây xôn xao dư luận cả nước trước hạn kỷ niệm 1000 năm Thăng Long. Phù Đổng Thiên Vương không phải là đảng viên. Nguyễn Thị Thoa, Giám đốc Cty ATS, người đề xuất dự án này, cũng không chắc là đảng viên.
Chỉ riêng kẻ vận động và phê duyệt dự án, biết trước là sẽ có phần chia chác, mới là đảng.

******

Huỳnh Ngọc Sỹ, nguyên phó giám đốc Sở Giao Thông Vận Tải kiêm giám đốc Ban Quản Lý Dự Án Ðại Lộ Ðông Tây và Môi Trường Nước Sài Gòn, bị báo Nhật phanh phui đường dây tham nhũng PCI, lãnh án sơ thẩm 3 năm tù về tội danh “lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, ra tòa phúc thẩm bị nâng mức án lên thành 6 năm tù, hiện có nhiều xác suất ra tòa lần nữa về tội danh chính thức là “nhận hối lộ” nhiều triệu USD.
Huỳnh Ngọc Sỹ, là đảng. Mỗi cá nhân trong đường dây chung chi của Sỹ cũng là đảng.

******

Thượng tá Đặng Đình Tiến, Phó tham mưu trưởng Sư đoàn 324 Quân khu 4, cùng các sĩ quan dưới trướng, kết hợp với Nguyễn Thị Kim Hoa, Giám đốc Công ty TNHH Liên kết và Giới thiệu Việc làm Bắc Miền Trung, để lừa đảo chiếm đoạt tài sản của 114 gia đình quân nhân (130 triệu đồng/1quân nhân/1hồ sơ xuất khẩu lao động). Các nạn nhân đã tố cáo lên các cấp cầm quyền địa phương cũng như trung ương, và trong suốt năm qua đã trên dưới 30 lần tìm cách khiếu nại đến các cơ quan liên hệ : Sư đoàn 324 QK4; Bộ tư lệnh QK4; Phòng điều tra hình sự QK4; Tỉnh ủy, UBND, Công An các tỉnh Thanh Hóa, Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình, đặc biệt là Bộ Quốc phòng. Nhưng không được trả lời.
Đặng Đình Tiến là đảng. Thủ trưởng của mỗi cơ quan nêu trên cũng đều tự coi mình là đảng.

******

Nguyễn Ngọc Ân, Giám đốc sở Văn-thể-du của tỉnh Phú Thọ đã tiêu tốn non hai vạn USD tiền thuế của dân để lấy bằng tiến sĩ của Đại học Nam Thái Bình Dương (Southern Pacific University – SPU). Đến khi bị trưng ra ánh sáng những góc đen khuất tất này thì Ân than rằng : Tôi là kẻ kém may ! Té ra có nguyên một đường dây giới thiệu của bộ Tài Chánh cho những quan chức muốn có bằng tiến sĩ mà không cần học.
Nguyễn Ngọc Ân (kém may), và cả những đồng chí (còn may) chưa bị lộ, chính là đảng.

******

Sầm Đức Xương, Hiệu trưởng trường trung học Hà Giang, cưỡng dâm nhiều nữ sinh, biến các nữ sinh đó thành gái gọi để thu tiền, rồi cống nạp lên thượng cấp, từ lãnh đạo ngân hàng đến cấp lãnh đạo cao nhất tỉnh, hoàn thành một danh sách đen hoành tráng. Khi vụ việc vỡ lở, các lãnh đạo nhất trí xử lý tình huống bằng cách phù phép cho các nữ sinh nạn nhân phải lãnh án tù về tội bán dâm.

Trong số đó, một nạn nhân bỗng dưng mất tích.
Nguyễn Trường Tô, chủ tịch tỉnh Hà Giang, với nick trên phôn di động là Tình yêu Chủ tịch, đứng tên hàng đầu trong danh sách đó…
Sầm Đức Xương, hiệu trưởng, chuyên ngành trải ga giường để tiến thân, là đảng. Nguyễn Trường Tô, tỉnh ủy viên, dùng quyền lực để cưỡng dâm nữ sinh, tất yếu là đảng.

******

11 chiến sĩ công an thuộc Cục Kỹ thuật Nghiệp vụ II (A-23), còn được gọi là CAM, vừa mới được Lê Doãn Hợp, Bộ trưởng 4T, trao kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp 4T”, bởi đã tận tình “sử dụng các phương tiện kỹ thuật nghiệp vụ phối hợp với các lực lượng chủ động đấu tranh với âm mưu hoạt động của các loại tình báo, gián điệp, phản động và tội phạm khác”.

Mới vài tháng trước, thiếu tướng công an Vũ Hải Triều cũng đã báo cáo thành tích đánh sập 300 trang mạng và blogs, đồng thời, đã chộp được mật khẩu để xâm nhập nhiều trương mục email của một bộ phận không nhỏ nhân dân.
A-23 là đảng. CAM là đảng. Tự thân Lê Doãn Hợp/Vũ Hải Triều cũng là đảng.

******

Văn Đình Ưng, Phó chánh Văn phòng Bộ GD-ĐT phân tích sâu sát rằng có 4 lý do khiến học sinh đỗ tốt nghiệp cao năm nay :
Thứ nhất do năm nay là năm thứ tư thực hiện cuộc vận động “hai không” nên những thí sinh yếu kém đã cố gắng học tập để thi đỗ.
Thứ hai, do công tác tư vấn tốt của các cơ quan truyền thông.
Thứ ba, do các ngày thi trên toàn quốc thời tiết mát mẻ.
Thứ tư là có thể do các em phấn đấu lập thành tích để chào mừng đại lễ 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội !
Văn Đình Hưng, đích thị là đảng.

******

Ban Tuyên Giáo thuộc Thành Ủy thành phố Ðà Nẵng vừa ra một văn bản, không rõ thuộc loại gì, nhưng có vẻ ngang với một cái lệnh, đề gửi cho “Văn phòng đại diện báo Ðại Ðoàn Kết tại Ðà Nẵng”, đòi cơ quan báo chí này cử phóng viên phải “là đảng viên” đến để “thông tin, tuyên truyền về Ðại hội lần thứ XX đảng bộ thành phố Ðà Nẵng”. Thế là …tịt, bởi văn phòng đại diện báo ĐĐK tại Đà Nẵng không có nhà báo nào là đảng viên.
Các ban Tuyên giáo, từ TW xuống tới địa phương đều tự coi mình là đảng.

******

Nguyễn Thế Thảo, Chủ tịch UBND TP Hà Nội, và Hoàng Tuấn Anh, Bộ trưởng Văn-thể-du, đã hè nhau đề xuất một phương án thực sự động trời có tên là Phương án… “bắn mây ngăn mưa”, với phí tổn vào tầm 1 tỷ USD cho 3 ngày đại lễ nhiệt liệt chào mừng 60 năm hữu nghị Việt-Trung và 1000 năm Thăng Long. Đề án này được chuyển đường tắt lẫn đường vòng lên tới Phó TT Nguyễn Sinh Hùng.

Tức là toàn giới IQ thượng hạng ngoại hạng. Không may cái là thời điểm của đề án này rớt vô sau vụ đường sắt cao tốc bị bác. Nguyễn Sinh Hùng, dù rất mê tính béo ngậy của dự án, nhưng cũng đành nuốt nước bọt nói “không”, kèm theo một lời phán nuối tiếc : “Nếu ta làm được thì nên làm, đằng này ta chưa làm được thì thôi”.
Kẻ đề xuất theo cảm hứng và trong tâm thức toàn quyền, tất nhiên là đảng. Kẻ phê chuẩn, dù không được như ý, cũng vẫn xưng, xưng rằng đảng là tao !

******

Chỉ riêng 16 bộ phận tổ chức của đảng CSVN, chưa phải toàn đảng, trong nhiệm kỳ 10 đã “vi phạm trong sử dụng tiền bạc” tăng gấp đội nhiệm kỳ 9 : số tiền vi phạm phát hiện được ở cấp do trung ương kiểm tra là trên 80 tỷ đồng, tương đương 4,2 triệu đô la. Ở cấp cơ sở, con số này là 56 tỷ đồng. Lưu ý rằng đây chỉ là những con số “phát hiện được”.

Nguyễn Văn Chi, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, thừa nhận “vi phạm qua kiểm tra tài chính đảng là đáng lo ngại, kiểm tra đâu cũng có vi phạm ở mức độ khác nhau”.
Thủ trưởng bất kỳ cơ quan nào của đảng cũng tự coi mình là đảng.

******

Hai anh em Trần Văn Chính (nguyên Vụ phó Vụ Tổ chức cán bộ của Bộ Giáo dục & Đào tạo) quyết tâm chiếm lấy bằng được Trường Đại học Phan Châu Trinh ở Hội An (một tư thục phi lợi nhuận). Theo một vài (trong số rất nhiều) đường dây (nổi tiếng của Bộ), việc vận động của anh em Trần Văn Chính đã đưa đến kết quả là Nguyễn Thị Nghĩa, Thứ trưởng Bộ GD- ĐT, cùng một Đoàn công tác hùng hậu về “làm việc” với Ban giám hiệu của trường trong suốt …một giờ đồng hồ, trên nguyên tắc định sẵn là …miễn đối thoại.

Hệ quả là 2 cái quyết định ngồi xổm trên luật pháp của Nguyễn Thị Nghĩa đều được hoàn trả cho khổ chủ :
1) bãi miễn trách vụ hiệu trưởng của ông Phạm Hữu Thu; và
2) ngưng tuyển sinh cho trường Phan Châu Trinh.
Hai anh em Trần Văn Chính tất nhiên là đảng. Nguyễn Thị Nghĩa cũng là đảng. Thậm chí, còn hơn cả đảng, bởi đã bị mắng ngay trong buổi họp với thành ủy Hội An : “chị là Thứ trưởng thôi chứ chị to hơn đảng à ?”.

******

Trường Cao đẳng Nghề số 8 (thuộc bộ QP, ở Biên Hoà, Đồng Nai), từng được vinh danh “Điểm sáng về dạy nghề”, là nơi mà mọi thí sinh đều an tâm đóng tiền đi thi “bảo đảm đậu”. Kể cả những thí sinh ngồi ngoài quán uống cà phê, thậm chí, đi tắm biển tận Vũng Tàu Bà Rịa, cho hết giờ thi, đều được cấp bằng. Ngô Phước Sánh, Chủ tịch UBND thị trấn Tân Thạnh, cũng là 1 trong các tay cò mua bán bằng, tuyên bố : “Chỉ đạo của huyện là làm sao thì làm, miễn có bằng thì thôi !”.
Hiệu trưởng trường nghề số 8, với toàn quyền cấp bằng, là đảng. Các chủ tịch UBND đồng loại với Ngô Phước Sánh, cũng là đảng.

******

Một trong các bộ đứng đầu công nghiệp nuôi dưỡng nhiều cò lắm chợ là Bộ GD-ĐT. Ngoài chợ phao, các chợ tuyển sinh là nơi sầm uất phồn thịnh hơn cả. 200 triệu đồng/1 suất đại học ! Khẩu hiệu bắt mắt thời đại là :
“Trường nào cũng chạy được”, “Trôn kim nào cũng qua lọt”…
Quan chức bộ GD-ĐT là đảng. Cò chạy trường, không nhất thiết đảng viên, cũng hành xử không khác đảng.

******

Phạm Thanh Bình, Chủ tịch HĐQT kiêm tổng giám đốc Vinashin, quản trị thua lỗ/thất thoát 86.000 tỷ đồng tiền thuế của dân. Tính trung bình ra là mỗi công dân VN phải trả khoảng một triệu đồng tiền nợ do Bình gây ra.

Nguyễn Sinh Hùng, Phó thủ tướng, lãnh trách nhiệm vực dậy tập đoàn kinh tế khánh tận Vinashin bằng dự án vay nợ 56 tỷ USD dưới danh nghĩa xây dựng đường sắt cao tốc, nhưng rất tiếc là quốc hội phản bác, không thông qua.
Phạm Thanh Bình, kẻ phá hoại tài sản của nhân dân ở tầm kỷ lục bằng tính khí tùy tiện và ngu muội lộng quyền như trên, chính là đảng. Nguyễn Sinh Hùng, nâng đỡ/bảo kê/bao che/cứu vớt cho một tội phạm như Bình, vẫn bằng tính khí tùy tiện và ngu muội lộng quyền như trên, cũng đã tự coi mình là đảng.

******

Võ Kim Cự, ủy viên Ban Thường Vụ Tỉnh Ủy, phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hà Tĩnh, từng “bị kỷ luật vì làm cho một cô giáo mầm non mang bầu”, từng mua bằng dỏm của Western Pacific University, vừa được bổ nhiệm giữ chức chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh.

Nguyễn Nhật, chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị, tổng giám đốc Tổng công ty Khoáng Sản và Thương Mại Hà Tĩnh, nổi danh xài bằng dỏm của Ðại Học Irvine và Nam Thái Bình Dương, cũng vừa được bổ nhiệm giữ chức phó chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh.
Quyết Ðịnh bổ nhiệm mang số 1385/QÐ-TTg.
Võ Kim Cự và Nguyễn Nhật, lọc lừa cả nước, dùng bằng dỏm để thành lãnh đạo, chính là đảng. Nguyễn Tấn Dũng, kẻ hồn nhiên bổ nhiệm cho mấy đứa xài bằng dỏm làm lãnh đạo như nó, tất nhiên, càng là đảng “gộc”.

***********

[Ngần ấy thời sự nhục nhã xảy ra chỉ trong khoảng trên dưới một quý. Đủ để cả nước thất kinh khi phải lược qua tình hình cần duyệt lại xem đảng là ai ? tên gì ? ở đâu ? mấy đứa ?
Đảng ta là đạo đức, là văn minh, như thế ư ?
Thẻ đảng là giấy chứng thực tất cả những lề thói đạo đức/văn minh như thế chăng ?
Những đảng viên khác nghĩ sao ? Phải chăng đã đến lúc để vất bỏ những tấm thẻ đảng ô nhục đó ?


Nơi nơi đang sục sôi. Chỉ cần Đại tướng Võ Nguyên Giáp phát pháo tiên phuông, làm gương dẫn dắt, là trở thành động lượng đại trà, giúp cho mọi người mạnh dạn hơn để cùng vất bỏ thẻ đảng, chối từ cái hàng ngũ phi nhân đang nhân danh cộng sản mà vơ vét tư lợi; nhân danh xã hội chủ nghĩa mà bóc lột công nông; nhân danh Tổ Quốc mà bán đứng Tổ Quốc; nhân danh Dân Tộc mà đọa đày/giết hại Dân Tộc.

Hãy cùng nhau vất bỏ thẻ đảng để sang trang lịch sử.

Không chỉ thuần để giữ nguyên bờ cõi, mà còn để kiến tạo bệ phóng cho đất nước cất cánh, con người thăng hoa.

14-8-2010. Chuẩn bị chào mừng 65 năm ngày Cách Mạng Tháng Tám.
Blogger Đinh Tấn Lực
http://dinhtanluc.multiply.com/journal/item/574


banhgato  
#26 Posted : Friday, August 20, 2010 1:35:27 PM(UTC)
banhgato

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 408

New Orleans Louisiana criminal news: Danziger Bridge massacre, cover-up revealed . Six NOPD officers charged in cover up …

July 2010 - Ít nhất 6 (sáu) sĩ quan công an Mỹ đã bị đưa ra tòa về vụ lạm dụng quyền lực, vô cớ thảm sát thường dân và bao che lẫn nhau tại thành phố New Orleans, tiểu bang Louisiana ……

Theo loa phường CNN

Đấy, công an Mỹ còn dã man hơn cả công an nhân dân VN, công an nhân dân VN chỉ bắn thủng đùi, khi nạn nhân cố ý trốn chạy (vì tưởng lầm bị ăn cướp rượt), bị đình chỉ công tác ngay sau đó . Còn công an Mỹ vô cớ bắn chết thường dân (bắn từ sau lưng) rồi dàn cảnh đổ tội cho nạn nhân, cấp trên biết chuyện vẫn tìm cách bao che cả mấy năm .

Nói như vậy để cho thấy đây chỉ là trường hợp cá biệt mà thôi . Công an ở bất cú nước nào cũng đều là bạn dân, không như thế thì lấy ai bảo vệ dân, duy trì luật nhà nước .

Nếu nói một số công an VN có hay ăn hối lộ, sách nhiểu dân kiếm chác thêm bù vào đồng lương ít ỏi, lại phải lại quả quan chức mỗi dịp lễ lạc thì quả có thế thật .

Loa phường tuy có nhàm tai nhưng chỉ nói sự thật không vẽ chuyện, thêm măm thêm muối, xuyên tạc, nguỵ biện . Sự thật và chỉ có sự thật mà thôi .

Tào Lao Ba Phét  
#27 Posted : Thursday, September 23, 2010 8:45:54 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 348

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
"Tại tôi... không may !" Phương "N"

Ở Việt Nam người ta hay nói đến bằng A, bằng B, bằng C để định mức cho trình độ ngoại ngữ tiếng Anh được học ở các "Trung Tâm Đào Tạo" (TTĐT) ngắn hạn, hoặc bằng cử nhân Anh Văn cho bậc đại học chính quy dài hạn 4 năm. Tiếng là bằng cấp hay đúng hơn là một loại chứng chỉ (certificate) của các TTĐT ngắn hạn (vocational centre) nhưng đừng xem thường nó à nha!.

Như đã kể ở bài trước, có một dạo tôi làm việc cho một công ty của Thụy Sĩ có chi nhánh ở Việt Nam . Quanh năm ngày tháng tôi hết ở Hà Nội rồi đến Sài Gòn, những lúc ở Sài Gòn, buổi tối tôi cũng thường hay la cà bụi đời nơi mấy cái quán bar ở Phạm Ngũ Lão (Sài Gòn) để nhìn "tây ba lô" cho đỡ nhớ xứ “xứ người”. Lúc đó, ngồi đía dóc với mấy người đẹp chân dài làm pha chế cho quán bar ở đây, tôi đã vài lần được các nàng cho biết các nàng cũng đang theo học bằng B, bằng C tiếng Anh ở các TTĐT trong phố. Để chứng minh, các nàng còn "khè" cho tôi coi một số bài tập của thầy cho đem về nhà làm. Nhìn các bài tập này tôi thấy nó khó dàn trời mây luôn đối với một thằng đã ở Úc trên 10 năm, và cũng có chút học hành lem nhem ở đây như tôi.

Tình thật mà nói nếu cho tôi làm một bài luận văn của học viên đang học tiếng Anh ở mức bằng C ở trong nước thì tôi... bí lù. Làm được chết liền ! Vậy thì trình độ ngoại ngữ của dân mình ở trong nước phải giỏi lắm chứ. Bởi vì hầu như ai cũng có vài cái bằng cấp phải học bằng ngoại ngữ hết. Bằng B, hay bằng C là loại "lôm côm" nhất chứ người ta còn có đến bằng Thạc sĩ hay Tiến sĩ , Giáo sư đào từ các đại học ngoại nữa kìa...

Cho đến một hôm, công ty (nước ngoài) nơi tôi đang làm việc có nhu cầu tuyển thêm một số nhân viên địa phương mới. Thằng sếp thấy tôi là (gốc) Việt Nam , lại biết nói tiếng Việt "very well" (rất nhiều "vi kê" khác về nước làm không biết nói tiếng Việt đâu nha!) nên đẩy cho tôi ôm cái công việc mà tôi không khoái tý nào, đó là phỏng vấn các ứng đơn xin việc để tuyển người.

Phải công nhận là ở Việt Nam mình chuyện gì thì chậm chứ chuyện đăng báo tuyển người thì vô cùng hiệu quả, rất là nhanh. Mẩu quảng cáo đăng lên báo chỉ có 1 ngày thôi thì phòng nhân sự đã nhận được trên 40 hồ sơ xin việc. Công ty tôi chỉ tuyển có mấy người nên sếp giao cho tôi làm cái chuyện khó nuốt là chuyện sàn lọc để loại bớt.

Ngày phỏng vấn, tôi chỉ cho hẹn chục 12 người, chọn lựa những ai có đơn xin việc tương đối thích hợp nhất mà tôi đã tham khảo trước... Thú thật là lần đầu tiên xem hồ sơ của các bạn trẻ trong nước tôi có chút ngạc nhiên là sự đồng bộ giống y khuôn nhau trong các hồ sơ xin việc. Người nào cũng có một cử nhân hay cao đẳng hệ chính quy nào đó, ai cũng có vài chứng chỉ ngoại ngữ tiếng Anh bằng B hay C, và ai cũng có thêm vài bằng vi tính loại sử dụng thành thạo các thứ Office Word, Excel, Power Point, Asset v.v... Người này giống y chang người kia.

Đọc xong xấp hồ sơ của các ứng viên tôi mới thấy cái khó cho người chọn lựa. Ai cũng như ai thì biết chọn... ai đây ? Vì vậy tôi đành phải xem qua mấy... tấm hình dán trong đơn xin việc để làm tiêu chí mà "sàn lọc" bớt số đơn thặng dư. Tôi xin thành thật mà nói là tôi biết rõ các công việc của công ty tôi đang muốn tuyển chẳng có liên quan gì đến chuyện hình ảnh xấu đẹp của ứng đơn hết, nhưng tôi đành phải "tội nghiệp " cho những ai đi xin việc ở trong nước (nhất là mấy cô) mà không có "ngoại hình" loại "điện nước đầy đủ" (dễ nhìn).

Đành rằng có rất nhiều công việc tuyển dụng chẳng có chút xíu liên quan gì đến ... điện nước của mấy nàng, nhưng như đã nói khi mà hai ứng đơn giống nhau y chang về văn bằng, về chứng chỉ chuyên môn thì người tuyển chọn chỉ còn biết "trông mặt mà bắt hình dong" thôi chứ làm cách nào khác giờ.

Cuối cùng tôi cũng chọn ra hơn chục bộ hồ sơ loại "ngon cơm" nhất, và nghĩ là buổi phỏng vấn chỉ cho có lệ, chỉ gặp để nhìn rõ "dung nhan" của nhau thôi chứ người nào trong nhóm xin việc này cũng có trình độ toàn hàng "chiến đấu" không hà. Nhất là cái khoản tiếng Anh và vi tính, nhìn cả đống bằng cấp và những chứng chỉ mà họ đính kèm thì tôi biết mấy thứ này họ giỏi hơn tôi là cái chắc rồi chứ còn phỏng vấn phỏng viếc làm gì nữa.

Ấy ! Nghĩ vậy mà không phải vậy đâu bạn mình ơi ! Tôi không biết khi đi xin việc ở nơi khác người ta phỏng vấn ra sao. Còn tôi thì như đã nói, tự biết "tài" của mình, nên tôi không dám ba xí ba tú hỏi lôi thôi sẽ dễ bị lộ tẩy mấy cái dốt của tôi trước mặt các ứng viên. Hơn nữa phần vi tính các công việc mà tôi đang tuyển không cần phải đòi hỏi trình độ cao siêu để biết cách đút "phần mềm" vào hay rút "phần cứng" ra (khi nó không còn... cứng nữa) khỏi ổ máy v.v... Tôi chỉ cần họ biết đánh văn bản trên computer thôi, vậy là đủ. Vì vậy tôi không dám múa rìu qua mắt thợ (ở Việt Nam rất nhiều bạn trẻ rất giỏi về computer), tôi chỉ đẩy cái laptop của tôi đang xài cho anh chị ứng viên đang phỏng vấn xin việc, và nhỏ nhẹ ... nhờ "em gõ dùm cho tôi chừng 10 câu, một bài ca, bài thơ hay bất cứ cái gì mà em thuộc".

Tôi tin rằng chỉ cần nhìn người nào dạo chừng 2 câu trên bàn phím thôi chứ đừng nói gì đến 10 câu là tôi có thể biết được khả năng đánh máy của họ như thế nào rồi chứ cần gì nhìn cái bằng cấp ghi là một phút mấy chữ. Vậy mà các bạn có biết chuyện gì xảy ra không ? Thiệt là không tưởng tượng được trong 12 người dự phỏng vấn với Word, Excel, Power Point thứ gì họ cũng có bằng cấp chứng chỉ, với chú thích đạt yêu cầu loại "khá", nhưng khi cần gõ máy thì họ nhìn cái bàn keyboard như nhìn cây "thiên ma cầm" trong phim chưởng vậy. Dấu chấm, dấu phẩy, xuống dòng v.v... Họ chăm chú tìm trên bàn phím như thầy pháp tìm bùa lỗ bang.

Đó là chưa kể trong buổi phỏng vấn này tôi đã khám phá thêm vài "bí kiếp" tuyển dụng chắc là khá "đại trà" ở trong nước. Nếu như các cô chân dài có lợi điểm dùng ngoại hình để đánh bại đối thủ khi đi xin việc thì phía các anh cũng biết tận dụng thủ tục "đầu tiên" (tiền đâu) để lót tay người phỏng vấn.

Hôm đó tôi thực hiện buổi phỏng vấn với riêng từng người, và trong phòng riêng khi chỉ có "sếp" và người xin việc thì đã có hai ứng viên nam, một mạnh dạn đẩy cái bao thơ (tiền) về phía tôi với câu chào mở đầu "Sếp cho em gửi các cháu ăn quà.." , còn anh thứ nhì đã quên luôn mục đích của anh đến gặp tôi là để phỏng vấn xin việc làm, anh thân thiện đến bất ngờ, cứ nằn nì rủ rê tôi (như rủ bạn anh vậy) chiều tan việc đi uống bia với anh. Anh giới thiệu là “có biết có cái quán mới mở ở Tân Định toàn "hàng" (nữ tiếp viên) chiến đấu không hà... sẵn sàng phục vụ từ A đến Z"

Còn phía "chân dài" các nàng cũng không lép vế, không phải ai cũng vậy nhưng một vài nàng đã biểu diễn vài "chiêu" thật ngoạn mục. Các nàng gọi "sếp" bằng anh xưng em ngọt như mía lùi. Đứng lên ngồi xuống luôn thể hiện kiểu cách y như đang đi thi hoa hậu. Có một nàng trong nhóm xin việc hôm đó, cứ chống tay lên cầm mà nhìn ông "sếp" đang phỏng vấn mình cười cười mỉm mỉm thiệt là đẹp mê hồn làm cho tim tôi nhảy muốn rớt ra ngoài luôn.

Còn chết người hơn nữa là cái cách của nàng này nhìn người đang phỏng vấn nàng, là tôi đây, y chang như trong tiểu thuyết ba xu của Mỹ gọi là nhìn kiểu "love at first sight", còn tiếng Việt mình các nhà văn trữ tình cũng diễn tả đó là "tiếng sét ái tình" hay "yêu ngay lần đầu" gì đó... Kể luôn cụ Nguyễn Du thi nhân đại tài của nhà mình năm xưa cũng đưa kiểu nhìn này vô tác phẩm Đoạn trường tân thanh của cụ. Đó là "Người đâu gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không..."

Má ơi ! Cũng may là "sếp" (dỏm) này chưa được công ty cho tiêu chuẩn tuyển thư ký riêng cho mình nên đành vừa tụng kinh vừa ngó lơ chỗ khác để tránh ánh mắt "ba đào dị nịch nhân" đắm đuối đến làm người ta chết chìm được của cô em chân dài đi xin việc hôm đó... Kết quả có 8 ứng viên trong số 12 đơn có đủ các loại văn bằng chuyên môn về “phần cứng phần mềm” nhưng không gõ được vài dòng chữ cho liền lạc bằng keyboard...

Phần tiếng Anh cũng vậy, như đã nói, tôi vốn hơi "ớn ợn" với trình độ tiếng Anh của mấy trung tâm ngoại ngữ trong nước nên cũng chẳng dám hỏi han gì nhiều mà chỉ yêu cầu các ứng đơn "xin bạn kể cho tôi nghe bằng tiếng Anh, sáng giờ bạn làm gì. Thí dụ bạn thức dậy lúc mấy giờ, ăn sáng món gì, bạn đi bằng cách gì đến đây, bạn có thể chỉ đường cho tôi đi từ đây ra hồ... con rùa hay không””

Chỉ đơn giản vậy thôi. Tôi nghĩ rằng nếu anh chị nào đó có thể nói được cho tôi nghe chừng năm ba câu thôi thì tôi có thể nhắm mắt mà phê đại mấy chữ "đạt yêu cầu" vô phần tiếng Anh của họ cái cho rồi.

Nhưng tiếc thay ! Cũng như phần vi tính, phần tiếng Anh cũng hầu như không ai thể hiện được điều gì như trình độ của các bằng cấp hay chứng chỉ mà họ có. Cuối cùng chỉ có 3 anh chị giọng nói tuy chưa được hay lắm, nhưng khả năng Anh ngữ của các anh chị này cho tôi tin là họ có học thật chứ không phải loại có bằng thật mà học dỏm

Thì ra, sau buổi phỏng vấn tôi mới hiểu tại sao các hồ sơ xin việc lại có nhiều sự đồng bộ như vậy. Rất nhiều các loại chứng chỉ ngoại ngữ, chứng chỉ vi tính được các trung tâm đào tạo "bán" cho người xin việc như người ta bán một cần thiết phải có trong đơn xin việc chứ không cần chất lượng của bằng cấp hay chứng chỉ đó. Rất nhiều TTĐT ở trong nước chỉ cần có học viên ghi danh, có đóng đủ học phí là có chứng chỉ, không nhất thiết là phải có học hay khảo sát (thi) đạt yêu cầu...

Điều này đã làm cho trình độ của các chủ nhân của bằng cấp chứng chỉ thành đồng bộ, và đã làm cho rất nhiều người tuyển chọn phải lấy những tiêu chí không liên quan đến chuyên môn để mà chọn lựa như "ngoại hình", "điện nước", “”bao thơ” v.v...Trong đó mém chút nữa là cũng có tôi luôn.

Hôm đó nếu không kịp nhớ lại tôi vừa tự mình ký bản án chung thân với một "tiger" biết nói tiếng người, bây giờ đang làm mẹ của 2 đứa con gái tôi, thì tôi đã tuyển cô nàng "love at first sight" kia vô công ty chỗ tôi đang làm rồi. Thế thì, có lẽ các bạn đang thắc mắc là bộ mấy ông chủ tuyển dụng nhân sự hoặc các sếp phỏng vấn nào cũng nhận bao thơ hay "tiếng sét ái tình" (như tôi) và để cho mấy cái bằng dỏm "lướt" đi một cách dễ dàng vậy sao ?

Không hẳn là vậy, nhưng sự thật thì cũng có rất nhiều sếp không có trình độ (vi tính hay tiếng Anh) như các loại bằng cấp chứng chỉ thể hiện, nên không có khả năng khảo sát chất lượng thật của người "đã học" các loại bằng cấp này là học thiệt hay học dỏm.

Chuyện này cho đến hôm nay vẫn còn khá phổ biến ở nước mình. Đó là những bằng dỏm và bằng giả, bằng cách nào đó, đã len lỏi vào lực lượng nhân sự của tất cả mọi vị trí trong đủ các loại ngành nghề ở phía chính quyền lẫn tư nhân, và được chấp nhận y như bằng... thiệt.

Xin mở ngoặc ở chỗ này để quý bạn đọc ở nước ngoài hiểu thêm, ở nước mình bây giờ người ta phân biệt hai chữ "bằng dỏm" và "bằng giả" là hai loại khác nhau. Việc này đã được một "cao nhân" sử dụng bằng dỏm (hay giả) tự định nghĩa một cách rõ ràng cách đây cũng khá lâu. Đó là vị Chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Phú Yên, một tỉnh nằm cạnh Nha Trang ở đâu đó ngoài miền Trung.

Nếu tôi nhớ không lầm là năm 98 hay 99 gì đó. Khi bị báo chí phanh phui là bằng cấp ông này đang sử dụng, là một cần thiết cho chức vụ Chủ tịch mà ông đang làm - hình như là bằng tốt nghiệp phổ thông lớp 12 thì phải - là bằng giả. Ông chủ tịch của mình đã "nổi dóa" đăng đàn mở họp báo lớn tiếng ong óng cãi lại là : "Tôi công nhận tôi không có học mà có bằng là vi phạm, nhưng bằng này là bằng thật chứ không phải bằng giả. Con dấu thật, chữ ký thật do Giám đốc sở giáo dục tỉnh Đồng Nai cấp đàng hoàng (không tin hỏi ổng coi!) sao lại gọi là giả được".

Sự việc được "khui" thêm ra là 2 ông chức sắc ở tỉnh Phú Yên và tỉnh Đồng Nai đó đã áp dụng tính ưu việt của nền "kinh tế đối lưu" trong thời bao cấp trước đây. Lúc còn bao cấp người ta ít khi xài tiền, mà là dùng hàng hóa để trao đổi (như thời... đồ đá vậy). Ông Phú Yên có biển, có rừng nên cho ông Sở Giáo Dục Đồng Nai ít gỗ vụn để xây nhà, xây dư thì bán đi cho người ta làm củi chụm cũng được mà. Có... vài ngàn mét khối thôi chứ mấy. Ngược lại ông Đồng Nai có cái Sở Giáo Dục hàng năm "búng" ra cả vài chục ngàn cái bằng trung học phổ thông thì tiếc gì không "búng" cho bạn mình một cái. Bằng thiệt, chữ ký thiệt đàng hoàng ai dám bảo là bằng... giả đâu.

Bó tay luôn phải không quý vị ! Lúc đó báo chí trong nước đã bầu cho câu nói của ông Chủ tịch Phú Yên là "câu nói hay nhất trong năm" của quan chức nước mình. Và (có lẽ) từ đó chữ "bằng dỏm" được ra đời để chỉ loại bằng có con dấu thiệt, chữ ký thiệt, có lưu chiếu vào sổ bộ thiệt đàng hoàng, nhưng chủ nhân của nó không cần do học (thiệt) mà có. Và cũng từ đó trong lý lịch của một số quan chức trong phần trình độ văn hóa học vấn, nhiều vị khai tốt nghiệp cử nhân kinh tế, cử nhân luật v.v... Có vị cẩn thận hơn đã mở ngoặc đóng ngoặc mấy chữ (có học thiệt) để chú thích phân biệt với các loại bằng, cũng thiệt y như của họ, nhưng là học dỏm.

Còn loại bằng giả khác với bằng dỏm vừa kể là bằng giả không có con dấu thiệt, không có chữ ký thiệt, không có lưu chiếu. Người có được (bằng giả) là do in ấn nháy hiệu cho giống y thiệt, rồi lấy củ khoai tây tự khắc thành con dấu giả, nháy theo dấu thiệt, như đồng hồ nháy hiệu vậy, hoặc cạo sửa từ bằng thiệt của người khác rồi bỏ đại (mẹ) tên mình vô. Như vậy thì người xài bằng giả và bằng dỏm về hình thức thì khác nhau, nhưng có một điểm giống nhau là cả hai không ai cần phải đi học (thiệt) để có bằng.

Ngày nay ở nước mình, sự kiện bằng dỏm & và bằng giả không chỉ ở những loại "lôm côm" như mấy cái chứng chỉ vi tính hay bằng B, bằng C của tiếng Anh để đi xin việc, hoặc bằng tốt nghiệp trung học phổ thông như ông chủ tịch Phú Yên năm xưa mà còn "leo cao" hơn đến các bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ, Giáo sư v.v... đã không còn là chuyện hiếm thấy...

Bằng dỏm và giả với học vị càng cao thì người sử dụng nó, thường là có chức quyền hay tiền, nên càng dễ đạt được yếu tố "tiêu cực" lúc dự tuyển bổ nhiệm vào các chức vụ cao (đa số là viên chức, công chức cấp cao của nhà nước), hoặc là vì bằng ở loại học vị cao nên nơi nhận (việc) cho các loại bằng cấp này, vì không có trình độ khảo sát nên đã dễ dàng để bằng dỏm hay giả biến thành bằng... thiệt.

Trong tháng (7-2010) vừa qua, chắc quý bạn đọc cũng đã biết rồi, báo chí trong nước lại lùm xùm lu xa bu thêm hai bằng Tiến sĩ "dỏm" do không học mà có, mà lại còn ác liệt hơn nữa, các bằng Tiến sĩ dỏm kỳ này ngoài chuyện có chữ ký thật, con dấu thật nhưng lại được mấy trường đại học "không có thật" (trường ma) cấp. Không biết các chủ nhân của hai bằng Tiến sĩ này có mạnh miệng cãi là "bằng của tui là bằng thật có con dấu thật, chữ ký thật chỉ do trường... dỏm cấp mà thôi nên không thể gọi là bằng giả được..." như ông Phú Yên năm xưa hay không.

Hai bằng Tiến sĩ mà báo chí mới phanh phui kỳ này. Một là của ông Giám đốc Sở "Văn hóa & Du lịch” Phú Thọ, và bằng thứ hai là của ông Phó bí thư Tỉnh ủy tỉnh Yên Bái. Theo báo chí trong nước thì ông "Sở văn hóa" Phú Thọ có bằng Tiến sĩ được đào tạo ở nước ngoài, nghĩa là phải học bằng tiếng Anh, mà khả năng tiếng Anh của ông thì lại "xem xem" với mấy anh xin việc mà tôi phỏng vấn lúc trước.

Nghĩa là ông không kể được bằng tiếng Anh hồi sáng này ông ăn sáng món gì, tối hôm qua ông đi bia ôm ở quán nào, có vụ... A đến Z với mấy cô tiếp viên ở đó không... chứ đừng nói gì đến việc ông làm luận án khoa học bằng tiếng Anh để được cấp bằng Tiến sĩ... Và ông Phó Yên Bái thì còn "thần đồng" hơn nữa, từ lúc ông có quyết định lãnh tiền của nhà nước hỗ trợ cho ông đi học cho đến lúc ông "khè" cái bằng Tiến sĩ ra cho thiên hạ ớn chơi chỉ có... 6 tháng.

Chuyện mà báo chí trong nước thấy đáng nói là cả hai bằng Tiến sĩ này đều có giá "học phí" (dù chẳng cần đi học) là 17,000 đô Mỹ để có. Cả hai đều nằm trong tiêu chuẩn sử dụng tiền "quỹ hổ trợ" của nhà nước dành cho cán bộ hiếu học muốn nâng cao trình độ để lấy cái bằng này. Chuyện của hai ông Tiến sĩ dỏm ở Phú Thọ và Yên Bái lấy tiền nhà nước, không đi học mà vẫn có bằng dường như đã làm ức lòng đến hai ông Tiến sĩ (thiệt) đang làm việc tại các đại học và viện nghiên cứu của Úc đó là Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Văn Tuấn (Sydney) và Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Hưng Quốc (Melbourne)

Giáo sư Tuấn qua bài viết "Thêm bằng chứng về bằng giả trường dỏm" cho rằng ông Phó bí thư Yên Bái bị (trường dỏm) lừa gạt, hay là ông sẵn sàng (để cho) bị lừa gạt khi tốn 17 ngàn để lấy cái bằng ở một trường đại học không có thật, và cái bằng đó chỉ là một tấm giấy lộn chứ không có giá trị gì hết.

Và ở một bài khác "Bằng tiến sĩ dỏm giá 17,000 đô - Hãi" Ông Tuấn cho biết lý do người sử dụng bằng dỏm (ở trong nước) không chỉ mục đích lòe thiên hạ cho oai mà còn là một nhu cầu cho chức quyền.

Đồng lúc đó Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc cũng viết 2 bài "Bằng giả và bằng dỏm" và "Tiến sĩ dỏm ở Việt Nam".

Ông Quốc cho là xài bằng giả để lòe thiên hạ cho sướng thì vấn đề chỉ là tâm lý và đạo đức chứ không liên quan đến pháp luật, chính quyền không can thiệp nhưng nếu sử dụng cái bằng dỏm hay giả ấy để mưu lợi thì lại khác. Ví dụ để xin dạy trong các trường học hoặc để thăng quan tiến chức như ông Phó bí thư Yên Bái thì : Nó trở thành một hành động lừa bịp... Và cũng cùng lúc này tờ báo mạng TuanVietnam.net ở trong nước cũng có bài châm biếm sự giải trình của chính chủ nhân cái bằng Tiến sĩ dỏm không biết tiếng Anh là ông Giám đốc Sở văn hóa Phú Thọ.

Cũng như ông Chủ tịch Phú Yên năm xưa. Ông giám đốc Sở Phú Thọ này cũng đăng đàn họp báo, ông đến tận tòa soạn báo TuầnViệtNam.Net, nhờ tiếng nói của tờ báo này để giải trình qua hình thức phỏng vấn hỏi đáp về việc ông tốn 17,000 đô để "học" cái bằng Tiến sĩ ở nước ngoài mà không cần biết một chữ tiếng Anh

Trong bài hỏi đáp của TuầnViệtNam.net ông Giám Đốc Sở Phú Thọ này hé lộ me mé ra là còn đến... 10 quan chức khác cũng có bằng Tiến sĩ ở cùng trường "dởm" với ông. Mấy ông học bằng cách "online" (hàm thụ từ xa qua mạng) và nơi dạy không yêu cầu người học phải biết tiếng Anh. Ông khai những người khác (cũng là quan chức nhà nước ở Phú Thọ và Hà Nội) cũng học cùng "lò" nơi ông học, cũng được cấp bằng như ông, nhưng người ta không ai bị gì cả, còn ông chỉ là...
"Tại tôi không may thôi !"

Đúng là "pó toàn thân" luôn chứ không thèm "pó tay" nữa với chuyện "quê nhà xứ huyện" của nước mình phải không quý vị ? Dùng tiền của nhà nước (là tiền của dân) "mua" một bằng cấp là một "tấm giấy lộn không giá trị gi hết" để "thăng quan tiến chức" và "mưu lợi" cho cá nhân mình. Khi bị đổ bể đối với mấy ông không là "một hành động lừa bịp" mà chỉ là "Tại tôi không may thôi !"

Không biết câu nói này có nên bầu là "câu nói hay nhất trong năm" của quan chức mình lần nữa không các pác nhẩy !

Phương "N"
Sydney - Tháng 8/2010
Nguồn : http://vietluanonline.com/100910/taitoikhongmay.html

banhgato  
#28 Posted : Thursday, September 23, 2010 10:42:09 AM(UTC)
banhgato

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 408

Nếu nói tất cả các quan chức ta không biết tiếng Anh mà có bằng MBA ở Mỹ cấp là bằng dỏm, bằng giả hay trường dỏm là không đúng hoàn toàn.

Trường Georgetown University ở Washington DC, McDonough School of Business đã mở nhiều khóa MBA; Executive Master’s in Leadership nhằm đào tạo cán bộ cấp lãnh đạo các nghành nghề ở Việt Nam . Giảng viên tiếng Anh, có giáo sư khoa Anh ở ĐHSP Hà Nội chuyển dịch . Giảng viên là những giáo sư nổi tiếng hay là cựu công chức cao cấp Mỹ .

Bên cạnh đó dĩ nhiên cũng có nhiều bằng dỏm, trường dỏm như ở Florida hay Irvine University, không cần GMAT hay TOEFL
Đừng Nghe  
#29 Posted : Thursday, September 23, 2010 2:49:22 PM(UTC)
Đừng Nghe

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 446

banhgato nói đúng nữa rồi, ở Mỹ cũng có nhiều người có bằng dỏm như ở VN. Như vậy Mỹ cũng ngang hàng VN rồi, cái gì xấu VN có là y chan Mỹ cũng có. Nhưng banhgato quên mất là có nhiều cái tốt mà Mỹ có, VN chẳng bao giờ có. Cái này chắc có lẽ banhgato quên mất rồi. Ai mà không sai lầm, ngay cả Hồ Chó Minh mà còn sai lầm, phải không cán gáo banhgato?
NNT  
#30 Posted : Thursday, September 23, 2010 3:08:36 PM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,580
Man
Location: USA

Thanks: 1570 times
Was thanked: 2991 time(s) in 1642 post(s)
quote:
Originally posted by banhgato
Nếu nói tất cả các quan chức ta không biết tiếng Anh mà có bằng MBA ở Mỹ cấp là bằng dỏm, bằng giả hay trường dỏm là không đúng hoàn toàn.Trường Georgetown University ở Washington DC, McDonough School of Business đã mở nhiều khóa MBA; Executive Master’s in Leadership nhằm đào tạo cán bộ cấp lãnh đạo các nghành nghề ở Việt Nam . Giảng viên tiếng Anh, có giáo sư khoa Anh ở ĐHSP Hà Nội chuyển dịch . Giảng viên là những giáo sư nổi tiếng hay là cựu công chức cao cấp Mỹ . ....................................................
Nghe loa phường banhgato sủa mà ngứa cái lỗ đít ! Tiếng Anh mít đặc, học qua thông ngôn mà được Georgetown U. cấp cho cái bằng MBA thì chó nó cũng chả ngửi được ! Muốn giựt được cái bằng MBA của trường nầy (và ngay cả những trường kém nổi tiếng hơn) thì English phải thiệt là nhiễn để mà học bài, gạo bài. Thầy bà trên đại học, nhứt là tại graduate school thì ông nào bà nào họ cũng bắt sinh viên đọc đủ loại sách. Mỗi giờ tại lớp học là họ chỉ nói nội dung bài giảng 1 cách hết sức tổng quát rồi họ bắt sinh viên ghi những chapters trong sách nầy sách kia rồi kiếm sách đó tại thư viện mang về mà đọc, đọc xong làm homework nộp cho họ. Mỹ chính gốc kia, sau 12 năm ở tiểu/trung học, 4 năm đại học, English nhiễn như cháo, đọc và hiểu lẹ như chớp mà chúng còn phải kêu trời không thấu sợ hổng đủ thời gian mà đọc cho hết ! Mà hổng đọc hổng hiểu cho hết thì mần răng mà làm bài nộp cho thầy bà ? Rồi còn phải viết luận án vào bảo vệ luận án của mình trước 1 giàn giáo sư khảo hạch nữa chứ. Luận án phải viết sao cho có "chất lượng cao", bảo vệ luận án cho thật xuất sắc thì luận án mới được chấm đậu và chừng đó mới được cấp bằng chớ đâu phải chuyện chơi ?

Vậy thì mấy quan cán cộc cán bự nhà ta, mít đặc English thì mần răng lấy được mấy cái bằng cao học nầy do Georgetown University cấp ? Tại lớp học có thông ngôn dịch sang tiếng Việt cho mấy cán học viên hiểu thì còn tạm chấp nhận được đi, nhưng tới mấy cái "khâu" học bài qua sách, viết luận án, đích thân trình bầy và bảo vệ luận án thì mần răng đây ? Thông ngôn nào giúp được mấy chả đây ? Họ dễ gì chịu cho thông ngôn mần chuyện nầy dùm sinh viên ?

Mấy cái lớp mà Georgetown U. mở ra tại VN (banhgato nói ở trên) chắc chỉ gồm những bài thuyết trình về những đề tài lãnh đạo chỉ huy (leadership), cuối khoá cùng lắm họ cấp cho các quan nhớn học viên các "certificate of achievement" chớ đâu có phải bằng tốt nghiệp (diploma) như cán banhgato lòe thiên hạ !
banhgato  
#31 Posted : Thursday, September 23, 2010 10:10:55 PM(UTC)
banhgato

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 408

Dạy ở VN thì nói làm gì, dạy ngay ở DC mới oách chứ . NNT cứ như ma xó, mình đã mập mờ đánh lận con đen mà cũng truy ra được . Thì đúng rồi, đây chỉ là khoá tu nghiệp hai tuần, ngày 6 tiếng, lấy chứng chỉ, tuy không có lễ trao chứng chỉ chính thức tại trường, nhưng ban tổ chức Việt kiều đã chu đáo tổ chức buổi tiệc long trọng, tại đại sảnh khách sạn sang trọng, có mời giảng viên đến tham dự, chụp hình, tuyên dương học viên, trông khí thế lắm.

Bởi vì điều kiện của nhà trường là học viên phải có bằng MBA VN hay là cử nhân nhưng phải đang nắm giữ chúc vụ lãnh đạo cấp giám đốc hành chính cơ quan từ 2 năm trở lên, nên tuy là lớp tu nghiệp nhưng vì vẫn là thuộc về chuơng trình MBA của trường Geogetown University . Thành thử ra cũng có thể đánh đồng gọi là bằng MBA do đại học Mỹ ngay tại thủ đô cấp cũng đưọc, nếu học viên đã có bằng MBA dỏm do University Irvine cấp, treo cả hai cái lên, thì tha hồ tinh tướng .
concobebe  
#32 Posted : Friday, September 24, 2010 1:16:53 PM(UTC)
concobebe

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 710

Thằng banhgato này thuộc loại ít học nên ăn nói lòi cái dốt . Nó như một thằng nhà quê chưa học xong tiểu học mà bày đặt ta đây nói chuyện trên trời .
Tào Lao Ba Phét  
#33 Posted : Sunday, October 10, 2010 11:33:47 PM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 348

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Vẹm Triết lại nổ nữa rồi! http://www.youtube.com/watch?v=azJ2d6kmPuQ&feature=player_embedded
Tài Hùng Biện Của Lãnh Tụ Cộng Sản Việt Nam - Nguyễn Minh Triết http://www.youtube.com/watch?v=pQFKT7n91M0&feature=
[Phóng Sự Video] Video Tài Liệu “ĐỨNG LÊN VÌ VIỆT NAM”


Đừng Nghe  
#34 Posted : Wednesday, October 13, 2010 1:05:43 PM(UTC)
Đừng Nghe

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 446

Có phải ông này là Nguyễn Minh Triết tự Triết Nổ không?

UserPostedImage
Tào Lao Ba Phét  
#35 Posted : Sunday, October 17, 2010 11:37:44 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 348

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Mấy ông lãnh đạo nhà mình có.. tầm nhìn xa!

Trước hết là ông Nguyễn Thiện Nhân. Phải nói là ông nầy có tầm nhìn xa, trông rộng. Không có tầm nhìn sao mà từ một ông phó thành phố lại leo lên cái rụp thành bộ trưởng giáo dục rồi sau đó kiêm luôn chức phó thủ tướng chính phủ!

Khi mới nắm chức bộ trưởng (một cái ghế béo bở), nghe ông tuyên bố hùng hồn là chống đủ thứ: nào là chống thành tích, chống tiêu cực, rồi cộng thêm những huấn từ bắt đầu bằng mấy cái nói không với… Mỗi đầu năm học là ông xuống tận nơi để khai trường, thăm hỏi, động viên, nhắc nhở… Thôi! Đó là chuyện của ông, ai cũng có quyền nói và trình diễn như thế.

Được một thời gian, thành tích, tiêu cực và mấy cái “không” ông đề ra vẫn cứ đứng y nguyên, không nhúc nhích, bạo lực học đường tăng lên đến đỉnh. Tức là trong mấy cái không mà ông đề ra chỉ có một cái thành công tốt đẹp đó là: nói không đạt kết quả! Lúc này ông mới than.. mệt, xin giao cho người khác lo, còn ông làm phó thủ tướng coi bộ ngon ăn hay ăn ngon hơn. Người ta quan niệm: “thà làm đầu con gà”; còn ông thì thích bám “đuôi con trâu” sướng hơn làm “đầu con gà”. Đầu con gà có khi còn dễ bị.. cắt tiết. Đuôi con trâu, nếu có bị mần thịt thì người ta cũng không thể biết -có tới mấy “cái đuôi” lận- nằm ở đâu mà tìm! Nhưng đã “đánh trống” trường mà “bỏ dùi” theo cái kiểu của ông thì thiên hạ gọi là có.. tầm nhìn xa. Tội nhất là thầy Đỗ Việt Khoa bị bỏ rơi. Tuyên dương thầy Đỗ (người đương thời) cũng là một hành động đề cao thành tích mà lại đi chống thành tích, thế mới là kỳ cục; rồi sau đó “bỏ của” để thoát thân thì lại còn là kỳ cục hơn! Thầy Khoa là nạn nhân, mất việc!

Người thứ hai là ông chủ tịch nhà mình. Ông này cũng có tầm nhìn xa, sợ còn xa hơn ông Nhân nữa. Theo tôi biết thì ông rất hiền, hiền hơn những người cũng cùng lứa với ông; nhưng tội, chỉ vì hiền quá nên ăn nói hơi ngây ngô, dễ bị người ta cười và những người đồng lứa ăn hiếp; trong nội bộ, dù là chủ tịch nhưng nói đâu có ai thèm nghe. Lần rồi coi bộ ông thật lòng, thấy tình hình xã hội, kinh tế, đời sống người dân nghèo càng ngày càng tệ hại, bi đát nên ông than.. mệt, già, yếu, xin nhường cho thế hệ trẻ. Rõ ràng ông không màng danh lợi, không “cố chịu đấm ăn xôi”, sẵn sàng rút lui. Trong lời tuyên bố về Thánh Giống, ông cho rằng không phải là chuyện huyền thoại. Nghe tới đó mà tôi muốn.. té xỉu. Nhưng khi tỉnh tâm, nghĩ lại, tôi mới nhận ra rằng hỏng phải như vậy. Ý ông Triết muốn triết, nói xa nói gần về ông, là một anh hùng, là từ một dân tộc anh hùng, đảng của ông là anh hùng giải phóng dân tộc: “Không có gì quí hơn độc lập, tự do”; không màng danh lợi, không đòi hỏi gì cả, khi đánh thắng “giặc Ân” xong là về.. vườn hưởng thú điền viên.

Người thứ ba là bác Nông. Bác nầy có tầm nhìn còn xa hơn là tầm đại bác. Ông lúc nào cũng muốn giữ, ôm “cái gốc cổ thụ” nhà ông. Thừa “nước đục” của một tỉnh, ông thả.. thằng con ra làm bí thư, rồi từ từ leo cao mấy hồi. Thế mới gọi là có.. tầm nhìn xa trước khi về vườn. Nói nào cho ngay, ông Mạnh muốn thăng quan, tiến chức, lót đường cho Nông Quốc Tuấn cũng đã khá lâu, nhưng chỉ tội cho họ nhà Nông không có khả năng và trình độ, chỉ chờ có cơ hội “nước đục”

Chuyện của một tên vô lại, bị tố cáo là thượng đội, hạ đạp, bè cánh, tham nhũng mà ông Mạnh làm ngơ lại còn phong chức tướng, còn để chường mặt ra đi ngoại giao thì thử hỏi cái liêm sĩ của ông Mạnh cỡ thuộc từng lớp nào trong xã hội! Đó là trách nhiêm của ông. Bởi vì chính tướng Giáp bảo ông Mạnh phải làm cho rõ vụ tổng cục 2. Nếu ông Giáp bảo người khác làm rõ chuyện này thì không ai thèm để tâm. Tức là ông Mạnh đã đồng lõa hay trực tiếp lót đường, đánh vớt cú chót, tạo ra vây cánh để bám rễ trong cái tuổi về chiều.

Nói tóm lại, có hai trường hợp, ông Mạnh có “chịu ơn mưa móc” từ đồng tiền của một người từng có “thành tích” tham nhũng cỡ như ông Vịnh hay ông bị ông Vịnh nắm “cái tẩy”, bị “bỏ túi” hay không thì chỉ có ông biết.

Không biết rồi đây, theo tình hình xã hội, đời sống hiện nay và sự bất mãn của người dân đến tột độ rồi còn có ông nào có.. tầm nhìn xa hơn mấy ông vừa kể! Theo tôi, chắc có lẽ sẽ đến lượt ông thủ tướng nhà mình có..tầm nhìn xa. Nếu ông không tự nhìn xa thì nhân dân cũng sẽ nhìn. Trong gần suốt một nhiệm kỳ, mọi chuyện có ông nhúng tay vào đều mang đến kết quả cho đất nước từ “chết” cho đến “bị thương”!

Nếu sáng suốt, thật tâm muốn cải tồ xã hội, muốn đưa xã hội đi lên thì phải cải tổ toàn diện. Cái nguyên nhân tệ nạn kinh khủng như hiện nay bắt ngưồn sâu xa, cốt lõi là do sự phát triển xã hội bắt đầu là kinh tế, giáo dục, tư tưởng không đồng đều. Không tận diệt thay đổi cái mầm móng đó thì đừng có hòng chấp vá chi cho mất công, tốn thời gian và tiền của. Học tập, làm theo, bắt chước người này, theo gương người nọ chỉ cốt để làm trò cười cho thiên hạ.

Nguyễn Dư Theo: baotoquoc.com


Tào Lao Ba Phét  
#36 Posted : Wednesday, October 20, 2010 10:49:15 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 348

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Quê Hương, Chùm Khế Chát Chua...

Đón người bạn về phép Việt Nam qua, câu đầu tiên anh khoe :

- Ông biết không, dân nhà mình bây giờ nó ăn chơi, chích choác, cờ bạc, nghiện ngập… mình không lại được. Giàu cũng chơi, nghèo cũng chơi. Thằng giàu thì chơi theo phong cách “đại gia“, những thằng nghèo thì chơi theo phong cách phá đời, hoặc bán mạng. Gộp chung lại : nó là một canh bạc mang tầm văn hoá của người Việt thời “mở cửa“.

- Cái gì ? Đánh bạc mà ông cũng gọi là văn hóa ? Tôi hỏi bạn.

Anh đáp : - Chứ sao ? Ngài thử xem có nước nào mà người người đánh bạc, nhà nhà đánh bạc như ở Việt Nam không ? Không hả ? Vậy thì đúng rồi. Dân Việt mình nó hay ở điểm đó. Nơi nào có tệ nạn, nơi ấy có người Việt. Thời bao cấp dân tình bụng lép kẹp nên có cờ bạc cũng chỉ gọi là phọt phẹt, giải khuây, đủ tiền hút thuốc lào vặt. Nhưng thời nay, thời “mở cửa“ thì cờ bạc đã lẻn vào mọi nhà và ru ngủ từng người một. Sáng sớm, mở mắt, ra quán phở, gặp nhau, câu đầu tiên không phải là good morning hay mo-neo gì cả mà được thế bằng.

- Hôm qua vào “con” gì ?
- Ông có “gặt” con nào không hay lại “móm” ?
- Ông “chập” bao nhiêu ?
- “Chập” ít thế chả bõ dính mép. Nghe tôi “chập” một “nhát” có phải bữa nay giàu to không ?
- Đêm qua có mơ mẩn được “con” gì không ?
- Lại mơ gặp đàn bà à ? Đàn bà chín vía, đàn ông bảy vía. Nghe tôi, chặn đầu, chặn đuôi, chặn một phát ở giữa là “gặt” hết.
- Hôm nay “chập” gấp đôi chứ ? Cứ nhỏ giọt thế bao giờ mới lên tiên ?
- Hết tiền rồi à ? Thì cầm tạm “con” xe máy, chiều “vào cầu”, lại chuộc ra.
- Xe máy cầm rồi à ? Nhà làm sổ đỏ chưa ? Rồi à ? Vậy là có giải pháp rồi. Sao không tính cửa đi một nước lớn có hơn không ? Nghe tôi : ông chập “một nhát” cho lão “đề” kia nhập bọn với đám trẻ mồ côi luôn.
- Lớn bé gì nữa. Sổ đỏ tôi cũng cầm mẹ nó tuần trước rồi.
- Vậy là ông đang “bâng khuâng đứng giữa hai dòng nước”* rồi. Thôi, chọn dòng nào nó xoáy một chút, “thăng” cho nó nhanh…
- Thôi đi các bố trẻ. Mở mắt ra chỉ thấy nói chuyện “đề đóm”, não hết ruột…

Bạn tôi bảo : - Dân mình có cái thú đi ăn phở buổi sáng. Mới chạng vạng sáng mà quán nào cũng đông nhung nhúc. Bàn ghế các quán thường được đóng bằng gỗ tạp, đen, cáu bẩn, nham nhở và… xiêu vẹo.
- Kệ mẹ nó ! Người nhà anh bảo vậy. Quán phở nhà mình là phải vậy. Ngồi ăn phải người chen người, phải chúi mặt chúi mũi vào nhau, rồi thằng gặm, thằng nhai, thằng chan, thằng húp, xụp xoạp, xuýt xoa nó mới sướng.

Mấy bữa đầu, đêm thì thức khuya, nhưng sáng sớm anh đã bị khua dậy để đi dùng điểm tâm cùng người nhà. Anh làu nhàu, dụi mắt, giọng còn tiếc rẻ :
- Sớm thế ? Mới gần sáu giờ sáng, làm sao đã ăn nổi ?
Người nhà anh bảo : - Sáu giờ là hơi muộn rồi đấy. Chậm tí nữa là chỉ còn nước lèo thôi.

Vậy là mặc dù mắt mũi còn ríu lại, nhưng bạn tôi cũng phải lồm cồm thức dậy để đi “tập thể dục buổi sáng”. Lúc anh về phép, trời nồm, khách khứa ra vào vô hồi kỳ trận, kéo theo đủ các loại bùn đất. Không sao ! Người nọ tha vào, người khác lại tha đi. Qui luật bù trừ cả. Có lẽ vì thế mà cả chủ lẫn khách chẳng ai buồn quan tâm tới khung cảnh nhớp nháp, dơ dáy nọ.

Nhận ra khách quen, bà chủ quán phở tươi cười, chào đon đả :

- Vào đi. Vào đi. Vẫn tái gầu** hả ? Hôm nay có thêm ai đấy ? Lạnh thế mà mặc sọc và áo máy ô à ? Cứ vào chỗ đi đã ! Có quẩy nóng đấy ! Lấy ngay đi nhé, kẻo lúc nữa là hết đấy. – Sâm ơi dọn bàn lẹ đi – bà chủ quán lầu bầu quát người giúp việc – gái chưa chồng con làm gì mà như bò đái đêm thế ? – À, xin chào ! Hôm nay “chuyển gam” bò tái à ? Lại còn ba trứng gà nữa. Hốc vừa trứng gà thôi, kẻo lại mang “gút” vào thân thì khốn. Được rồi, lượn vào chỗ đi đã. – Ấy, này, thằng kia, nhớ phần tao hai số đẹp vào nhớ. Hôm qua dở hơi, nghe theo giấc mơ ỉa đái của mày, tao “móm” cả hơn triệu bạc.

Thấy bạn tôi đứng ngẩn người nghe bà chủ vừa đối đáp vừa mời khách, người nhà liền giật tay, kéo tuột anh vào tận trong cùng rồi giục người giúp việc dọn bàn.
Bạn tôi bảo :

- Ông biết “bồi” quán phở nó tiếp khách và dọn bàn kiểu gì không ? Khách đến tự kiếm chỗ mà… ngồi. Dọn bàn hả ? – Chờ tí đi – tiếng cô “bồi” khẽ bẳn lên. Rồi “bồi bàn” cũng huỳnh huỵch đi tới. Như một diễn viên thuần nghệ, cô “bồi” thò hai tay, vun đống đồ thừa trên bàn nhưng không phải là hất chúng vào thùng rác mà đôi bàn tay khéo léo của cô “bồi” hất toẹt những thứ đó xuống… đất. Tiện thể cô “bồi” kéo tuột chiếc khăn màu cháo lòng vắt trên vai, phe phẩy dăm ba cái lên mặt bàn như thầy bùa làm phép thánh nhưng không phải để trừ ma, mà để khử… vi trùng. Xong ! – OK rồi đấy ! Nói xong cô “bồi” nguẩy mông đi phăm phăm về phía bà chủ. Đám khách hình như đã quá quen kiểu cách đó, nên kẻ trước vừa nhổm lên là kẻ sau đã tự bố trí chỗ ngồi. Cửa hàng giờ cao điểm nên phải chục phút sau mới có phở ăn. Người nhà anh gọi rượu. Tiếng cô “bồi” nói dóng từ xa :

- Rượu trong xó đấy, tự rót mà uống.

Anh bảo : - Gọi “bồi” cho có lệ chứ thực tình người nhà anh đã thò tay, với cái can bằng nhựa, đựng 10 lít rượu “quốc lủi”, để góc nhà, rót đầy vào cái chai nửa lít.
– Mình “chào cờ buổi sáng nhé” ? Người nhà hỏi bạn tôi.
Anh thoáng nhăn mặt đáp : - Mới gần 6 giờ sáng mà rượu gì ?

Có lẽ ngôn ngữ anh vừa phát ra hơi lạ tai nên đám khách đang ăn phở ở những bàn xung quanh kẻ ngẩng lên, kẻ quay lại nhìn anh như nhìn… động vật lạ. Người nhà anh khẽ đá chân bảo :

- Thử đi. Rượu nếp cẩm, uống hơi bị “phê” đấy. Say thì về lại ngủ tiếp.

Vậy là không chờ anh biểu quyết, bốn chén rượu gạo được rót tràn trề cả ra bàn.

- Nào ! – người nhà giục anh nâng chén – uống đi, đây là tiết mục “chào cờ buổi sáng”. Thiếu tiết mục này, người ngợm nó bấy, khó làm việc lắm.

Thấy anh cầm chén rượu trên tay nhưng có vẻ ngần ngừ không muốn uống, người nhà anh liền huýt nhẹ vào cánh tay, giục : - Uống đi. Tăng đầu là phải cạn chén mới được, bằng không khởi sự một ngày làm việc sẽ lởm khởm lắm.

Nhìn người nhà đều đã uống sạch bong mấy chén rượu và dường như cố ý chờ anh cạn chén để rót tiếp, bạn tôi đành nhắm mắt, rồi biểu quyết làm một tợp hết sạch chén rượu vào bụng. Vừa lúc cô “bồi” bê hai bát phở trên tay, sầm sầm lao vào phía trong. Nhìn thấy cung cách “chào cờ buổi sáng” của anh bạn, chắc không giống ai, nên cô “bồi” cười toét, nói :

- Trông hoành tráng thế này mà sao uống rượu như uống ký ninh thế, rồi chẳng để ai kịp đáp lời, cô “bồi” hỏi cộc lốc : - Bốn tái gầu của ai đấy ?
- Bàn này. Người nhà anh bạn tôi đáp. – Có quất không bố trí mấy quả đi.
Cô “bồi” đáp gọn lỏn : - Dưới đất ấy. Lấy hộ cái.

Người nhà anh lại khẽ xoay người, thò tay, nhón mấy quả quất trong một cái rá đặt gần can rượu. Chêm gia vị xong xuôi, người nhà anh bạn tôi lại nâng ly, bảo anh tiếp tục “chào cờ buổi sáng” lần hai.

– Nào, thôi, làm lượt này lót dạ rồi ăn đi – người nhà anh giục – ăn kẻo nguội mất. Tái gầu mà nguội, ăn mất sướng.
Mọi người đều đã lạch cạch đặt chén lên mặt bàn, nhưng thấy anh bạn tôi còn xoay xoay chén rượu trên tay, bèn nói : – Sao không uống rượu đi ? Người nhà anh giục.

- Từ từ. Bạn tôi đáp – phải nạp đầy đã, mở mắt, uống ngay của này vào là “đi” mất.

Mấy người khách ngồi bàn kế, mặt mũi đỏ như gà chọi, vừa ăn, vừa hóng chuyện. Một người gặm nốt cái chân gà rồi ném tọt miếng xương xuống sàn nhà, đưa tay quệt ngang miệng rồi nghiêng người, nói khẽ : - Ông anh ở xa về phải không ?

Người nhà anh hỏi : - Sao ông biết ?

Người nọ cười xòa, đáp : - Nhìn kiểu ông anh ngồi ăn, xương xẩu không “rải thảm” xuống nền nhà, và chê rượu buổi sáng ai mà chả đoán ra. Ở nhà, cứ 6 giờ sáng là tụi này phải “chào cờ” vài “choác” cùng một bát phở. Thiếu tiết mục này là gay go lắm, người ngợm như cua bấy. Chẳng buồn làm chuyện gì cả.

Người nhà anh ngừng ăn, hỏi chuyện người nọ : - Ông lái xe, mà sáng nào cũng “cử tạ” cả gần nửa lít, liệu có đi được không hay ăn xong lại đánh xe ra một bãi nào đó, làm một giấc đến chiều ?

– Làm gì có. – người khách nọ ngừng gặm xương, tợp thêm ngụm rượu, đáp – Đây là chương trình “nghị sự” buổi sáng. Phải có nó tay lái mới “lụa”***. Tôi mà hôm nào có chuyện đột xuất, không được “chào cờ” buổi sáng, là gay go lắm. Chân tay, đầu óc mụ mị, tíu ta tíu tịt, không muốn làm gì cả. – Bà chủ ơi – người khách ngắt đứt câu chuyện, ngoái cổ, gọi toáng – còn quẩy nóng không ? Cho thêm mấy “chùy” nữa đi.
– Còn đấy. – tiếng chủ quán đáp lại, rồi lại gọi toáng. – Sâm ơi, đem quẩy vào cho khách đi.

Cô “bồi” chắc đang dở tay trong bếp, nghe bà chủ gọi, bèn lao vọt ra, hai tay chùi lấy chùi để lên chiếc tạp dề màu gạch cua trước ngực, hỏi gắt : - Ai gọi quẩy đấy ?
– Bàn này. – Tiếng người khách nọ đáp.
- Mấy quẩy ? Cô “bồi” hỏi cộc lốc.
– Ba “chùy” nữa thôi.
- Cần gì nữa không ?
Người khách nọ cười hề hề : - OK rồi. Sao hôm nay cô em bẳn như mắm tôm thế ?
- Bẳn cái gì ? Cô “bồi” vặc lại – Đang đứt mẹ nó ruột đây này. Hôm qua nghe lời bà kia – cô “bồi” hất hàm về phía bà chủ – “chập” cả hơn triệu bạc. Đi tong mẹ nó hết. Tháng này làm không công cho bà ý.

Bà chủ tay hối hả sắp phở cho khách nhưng vẫn dỏng tay nghe ngóng mọi chuyện. Thấy cô “bồi” phàn nàn, liền ném tọt cái môi nước phở vào nồi nước dùng, giơ tay quệt mồ hôi trán, nói như quát :
- Tiên sư con điên kia. Mày học ở đâu cái lối tự mình làm bậy, khi đổ bể lại đổ quàng cho người thế ? Chị mày bảo tiền ít thì “chập” vừa thôi, khốn nỗi mày lại muốn dỡ hết nhà thiên hạ xuống làm chuồng xí của mày, bây giờ mày trắng tay lại quay sang đổ thừa cho chị mày à ? Mày tưởng chị mày không đứt ruột à ? Tại thằng bỏ mẹ kia kìa – bà chủ quán giơ tay chỉ một gã ngồi sát cửa ra vào, trên bàn là can rượu 5 lít cùng chiếc cốc sứ, đầy tràn rượu, bát phở nóng còn nguyên vẹn. Gã đang cắm cúi ghi ghi, chép chép la liệt những con số vào một quyển sổ.

Nghe bà chủ nhắc đến mình, gã dừng ghi chép, ngửng lên, nhe răng cười :
- Con xin mợ. Gớm, từ ngày con ghi đề, ngày hôm qua mới “khợp” được của mợ hai triệu bạc, còn những hôm con bị “móm” thì ai cười phe phé cho ?
- Thằng ôn con. – Chủ quán tay thoăn thoắt làm phở nhưng miệng vẫn không ngớt mắng gã nọ. – Hôm qua tại mày “bơm” dẻo, chị mày mới húng như thế, nên chiều mới ra đê. Báo hại cả con điên kia cũng dửng mỡ, nướng cho mày cả mấy triệu bạc.
- Thế hôm nay có gài con gì không ? Gã chủ “đề” nhe nhởn hỏi, rồi nâng cốc rượu, ngửa cổ nốc cạn.
- Chị mày *** chơi nữa. Hôm qua “móm” cả ngày làm việc rồi.
- Dễ thường mình bà “móm” chắc. Gần chục năm ghi đề, hôm qua thằng em mới chính thức được làm người.
- Đã thế hôm nay tiền phở chị mày tính gấp đôi.
- Chuyện vặt. Gã chủ đề xục đũa vào bát phở, lùa một đọn đầy vào mồm, miệng nhồm nhoàm đáp – Cả tuần này, thằng em ăn một, trả hai cho bà chị. Hả giận chưa ?

Bà chủ quán cười toét miệng, mắng : - Thằng ôn con. Dễ chị mày ăn bẩn vậy chắc ? Chị mày dám chơi, dám chịu, chứ không có kiểu thắng quả thì xí phần về mình, còn thất bại lại đổ quàng, đổ xiên cho thiên hạ. Nhưng từ bây giờ tao *** tin vào những lời mày hót nữa.
- Thế hôm nay có làm một xuất không ? Gã chủ “đề” vẫn nhe nhởn hỏi.
- Không. *** chơi nữa. Mất công về nhà thằng chồng nó “hát ca trù” cả đêm tới sáng. Đau hết cả tai.
Vừa lúc chồng bà chủ quán bê rá phở từ bếp ra, nghe vợ bóc mẽ mình, liền cau mặt, quát vợ :
- Mụ lại nói xấu gì tôi đấy ? Đã bảo bao lần rồi ? “gài” con nào thì “gài” nhưng đừng có “khát nước”. Bà không nghe tôi, mất mẹ nó cả ngày lao động, giờ còn nói xấu tôi phải không ?

Bà chủ quán nhìn chồng, nửa cười, nửa bẳn : - Ơ, – bà chủ buông lọn bánh phở trên tay xuống rá phở, nói. – Ông “lượn” ra đây làm gì thế ? Bỏ rá phở xuống đây rồi vào bếp sắp đồ cho tôi, còn đứng đó ca cẩm gì thế ? Thế ai đưa tôi vào con đường tội lỗi này hả ? Dễ là tôi chắc ?
Nghe vợ chồng ông bà chủ như sắp sửa giao chiến, cô “bồi” đang thập thò nơi cửa bếp bèn chạy thốc ra ngoài, chắp hai tay vái lấy vái để về phía vợ chồng ông bà chủ :
- Thôi, con xin hai sư phụ ! Gớm, trong quán thì ngồn ngộn khách, tây, ta đủ cả mà hai sư phụ cứ băm bổ nhau như thế, bố thằng nào muốn ăn uống nữa.

- Tao làm gì ? Bà chủ nhìn cô “bồi”, quát. – Tại lão kia cứ làm như mình là cháu ngoan bác Hồ không bằng. Ở Việt Nam mình nhà *** nào chả cờ bạc. Thằng lớn đánh lớn, thằng bé đánh bé. Già đánh kiểu già, trẻ đánh kiểu trẻ. Nhà nước đánh kiểu nhà nước, nông dân đánh kiểu nông dân. Tao đánh bạc thì cũng đánh bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt mình làm ra chứ có đánh bằng “tiền chùa” *** đâu mà ta thán. Vả lại tao cũng chỉ phọt phẹt đánh vài ba triệu là cái đinh rỉ gì ?
- Đã bảo thôi mà lại. Cô “bồi” lôi xềnh xệch ông chủ đi về phía bếp, rồi nhân lúc đi ngang qua bàn anh bạn tôi và người nhà đang ngồi, bèn ghé tai ông chủ nói. – Có “tây” đang ngồi ăn phở đấy. Sư phụ “tạnh” đi, không người ta cười cho.

- Tây nào ? Ông chủ sững người, nhăn mặt nhìn cô “bồi” hỏi – Quán này toàn “tây đề”, “tây xe ôm”, “tây taxi”, “tây chợ trời” “tây chợ người” và “tây chích choác” chứ tây *** nào nó thèm lò dò vào đây ?
- Khổ chưa ? Cô “bồi” nhìn ông chủ, thở dài, rồi kéo tay ông chủ đến bên bàn người bạn tôi và người nhà đang ngồi, nói. – Đây này, người ta mới ở bên kia về, lần đầu người nhà dẫn ra đây ăn phở mà hai sư phụ cứ băm bổ nhau như vã mắm, bố thằng nào mà nốc được.

- Đâu ? Ai ? Ông chủ quán nhìn khắp lượt những người đang ngồi chung bàn cùng anh bạn tôi, hỏi. – Ông à ? Hay là ông ? Còn ông ? – Cũng không phải à ? Thế còn ông ? – Ông thì tây thế *** nào được. Da cũng ngăm ngăm như tôi. Chủ quán đứng im, tay khẽ vê vê cằm, cân nhắc rồi nhìn chằm chặp anh bạn tôi, quả quyết nói. – Chỉ còn ông. Đúng không ?
- Nhầm rồi. – Người nhà bạn tôi ngừng ăn, ngẩng lên nói đùa. – Tôi đây này.
- Ông ? Chủ quán cười toét. – Ông có từ Tây Nguyên về thì có. Chủ quán đập đập tay vào vai anh bạn tôi, nói. – Xem ra chỉ có ông này.
- Sao anh nghĩ vậy ? Bạn tôi nâng chén rượu nốc ực vào cổ, mặt nhăn đanh lại, hỏi.

Ông chủ quán cười tít mắt :
- Cái dáng ngố ngố nó đã phản bội chú. Chú uống rượu trông khổ sở như vợ vừa bỏ. Ăn thì như mèo ăn, chứ không nhồm nhoàm như đám này. Vả lại anh để ý không thấy chú “rải thảm” xuống nền nhà. Đây, chú xem đi. Ông chủ lấy chân gạt một đống xương, rau, vỏ chanh, vỏ quất từ dưới gầm bàn của đám khách bên cạnh ra giữa nhà, nói – Cái này là văn hoá ăn uống của người nhà mình. Gạt tàn thuốc bàn nào anh cũng bố trí một “phát” trên bàn, vậy nhưng chú coi, cố bố nào gạt vào đó cho con nhờ đâu. Còn đồ ăn thừa, đĩa để xương và đồ thừa trên bàn anh cũng bố trí đủ cả, vậy nhưng các các “sếp” cứ tiện tay ném tọt hết xuống nền nhà. Chú không biết, chứ chỉ ít phút nữa, khi các “sếp lớn” này rút quân là cái quán của anh giống như vừa gặp đại hồng thuỷ. Bên chú chắc không có tiết mục này đâu nhỉ. Còn nữa, anh hỏi thật nhé : Chú đi tắm trắng à ? Giá nước da con mụ kia nhà tôi được một phần ba của chú có phải hay không. Đàn bà mẹ gì mà da dẻ như củ súng luộc, được mỗi cái “khoản ấy” thì vô địch thủ…

- Ông giời đánh kia, lại nốc cả nửa lít vào bụng rồi hay sao mà đứng đó để lải nhải, nói xấu vợ thế? – Con Sâm đâu rồi ? Bà chủ gọi toáng – Sâm ơi ! Bảo mày đi lấy thêm quẩy với rau thơm về cho khách mày đã đi chưa ? Chưa à ? Thấy cô “bồi” thò đầu từ bếp ra, khẽ lắc, bà chủ quát toáng. – Con dở người kia, mày với lão hâm nhà tao hôm nay làm sao thế ? Cả lão nữa – bà chủ quán giơ cái muôi múc nước phở dứ dứ về phía chồng, nói gắt – Tối nay ông về sẽ biết tay tôi.
Nghe vợ quát, ông chủ quán phở nhìn đám khách, gãi mang tai, cười toét, bảo :
- Đấy, có các người làm chứng nhé. Giữa ban ngày ban mặt mà mụ ấy vi phạm nhân quyền thế đấy. Động một tí là mụ ấy doạ sẽ cắt giảm “ngân khố”, rồi đêm đến lại vạch đường biên giới “chủ quyền”. Ông chủ quay sang phía anh bạn tôi, thò tay, nhấc can rượu, đổ đầy vào mấy cái chén, nói. – Nào, anh cụng với chú một ly. Trước lạ, sau quen. Quán của anh chị nó tuyềnh toàng vậy, chú không chê mà đến ăn là anh chị mừng lắm rồi. Rượu hôm nay anh đãi. – Bà “tám” kia – ông chủ quán nói toáng về phía vợ – Rượu của bàn này hôm nay “fruy” nhé. Nhớ đấy !

- Nhớ rồi ! Dở người ạ ! Bà chủ khẽ quát rồi bưng phở cho khách, tiện thể nán lại chỗ bàn anh bạn tôi đang ngồi, nói nhỏ. – Chú ở nước nào về đấy ? Đức à ? Lão dở hơi nhà tôi cũng có đứa em gái bên đó đấy, nó tên Vượng, nhưng không phải mụ Vượng béo làm Gala cười đâu nhé. Chú có biết nó không? Ừ, mà chú biết làm sao được. Nó mới đi được mấy năm nay. Đang tính nhờ người “chạy” cho nó xuất chồng Tây. Cả nhà có mỗi mụn con gái, nhưng ở nhà thì ế sưng ế xỉa, nên đành phải cho nó xuất ngoại. Biết đâu nó tốt số, lấy được thằng Tây tử tế, cải thiện được giống nòi chú nhỉ. Còn chú? Đi bao lâu rồi? Ở đâu bên đó ? Thu nhập khá không ? Có tính về nước đầu tư không ? Chú thích lấy vợ tây hay vợ ta ? Tính sẽ ở luôn bên đó hay lúc về già thì chuồn ? Này, chị bảo thật : Chú đừng có dở người, nghe tụi nó khuyên bậy, rồi xin hồi hương, hay vác cả đống tiền mồ hôi nước mắt của mình về nước kinh doanh hay đầu tư hợp tác con mẹ gì cả. Làm thế là hão đấy. Bọn trong nước chúng nó lừa dẻo lắm. Chú để ý mà xem, lúc chú chạy đi nó coi chú như *** nát, ấy vậy nhưng khi chú có chút da, chút thịt trở lại là chúng lại vờn chú như chó vờn xương. Không cứ gì chú chị mới khuyên đâu, quán chị thi thoảng cũng có đám “tây” mũi tẹt về phép, kéo nhau ra đây ăn nhậu, chị cũng khuyên như thế. Nhưng nhiều đứa có chút tiền, sinh dửng mỡ nên xoay ra muốn mua chút danh, vậy là lò dò về nước, rồi để cho tụi nó “vặt lông” như vặt lông cừu. Tới khi còn trơ lại dăm ba cái xương sườn, muốn bỏ chạy thì hết mẹ nó hơi rồi, vậy là sướng mà chẳng biết đằng sướng, lại tự thân đụt vào cửa tử. Nhưng cũng may là những thứ của nợ ấy nó “tử” sớm, chứ nếu mà nó sống dai, mà leo tới chức này, chức nọ, rồi có quyền sinh, quyền sát trong tay thì còn khốn nạn nữa chú ạ. Nước mình bây giờ nó thế. Người có lòng hoặc là nghèo kiết xác, hoặc là bị tụi nó đì cho không ngóc đầu lên được. Số còn lại toàn bọn mặt người, dạ thú. Mà chú ở nước ngoài bao lâu rồi ? – Hơn 20 năm ? Vậy là bọn nó phải gọi chú là “khúc ruột ngàn rặm” đấy. Nhưng này – bà chủ khẽ nghiêng người như muốn hạ bớt “triết áp”, nhưng tiếng thì lại ông ổng. – Theo chị chú cứ làm khúc ruột thừa cho chị. Nó thối, nên không thằng chó nào nó nhòm ngó tới cả. Như vậy chứ lại khoẻ. Chứ chú mà làm “khúc ruột ngàn rặm” là chẳng chóng thì chày, tụi nó cũng tuốt ruột của chú ra để làm… cỗ chú đấy.

Bà chủ quán còn định hỏi một thôi một hồi nữa nhưng cô “bồi” từ bếp đã đột ngột xuất hiện :
- Bà này, hỏi gì mà như C18**** thẩm cung Việt kiều tham nhũng công quỹ quốc gia thế ? Để cho người ta còn ăn.
- Con dở hơi này. – Bà chủ thoáng giật mình, quát cô “bồi”. – Bảo mày đi đâu mà tự dưng mày hiện ra như ma thế ? – Ăn uống xong hết rồi. – Này, mày nhìn đi! – Bà chủ chỉ vào đám bát của anh bạn tôi và người nhà, nói. – Ăn uống thế này có sướng không? Không giống như cái đám kia. Kiếm ăn thì chật vật, nhưng bữa nào ăn cũng chỉ vớt dăm ba cánh phở, còn để nguyên cả bát nước. Đã vậy rượu thì ông nào ông nấy cũng nốc căng một bụng. – Chú xem – bà chủ vừa dọn bàn, vừa nói – bọn thanh niên ở nhà bây giờ hư hỏng lắm chú ạ. Đói cũng rượu. No cũng rượu. Nghèo cũng đánh “đề”, mà giàu cũng đánh “đề”. Bên đó chú có chơi “đề” không? Không à? Vậy là chú đủ điểm cháu ngoan bác Hồ đấy. Bọn đàn ông ở nhà bây giờ mất nết lắm. Sểnh ra là gái, hở ra là rượu, rồi chích choác, đề đóm. Thằng ôn kia kìa, chú đoán nó bao nhiêu tuổi ? – 37 tuổi á ? – Này, thằng kia ! – bà chủ quán gọi toáng về phía gã chủ “đề”. – Thằng “đề” kia ! Mày biết người ta đoán mày bao tuổi không ? – bà chủ quay lại, nói. – Nó mới 27 tuổi thôi chú ạ. Tuần này nó mới “thắng” quả đậm, nên trông nó có vẻ hoành tráng một chút, chứ mấy tháng trước mà chú gặp nó, chắc chú sẽ đoán nó là ông cụ 40 mất. Nó á, thằng “đề” kia kìa, ngoài ghi “đề” và nốc rượu ra nó chẳng còn vị gì khác đâu chú ạ. Mở mắt là đi các quán để ghi đề. Chiều đến là lại phục ở nhà, ngồi nốc rượu rồi há hốc mồm để nghe kết quả sổ số. Mấy lần nó bị cháy đề, gán cả nhà vẫn không đủ trả nợ, suýt nhảy lầu rồi đấy. Mà thôi, chuyện Việt Nam chán bỏ mẹ. Chú được đi nước ngoài vậy là đại phước. Nghe chị khuyên này – bà chủ lại khẽ cúi xuống như muốn giảm “triết áp” nhưng giọng lại vẫn tông tổng. – Chú ở được bao lâu cứ ở. Tụi nó mà đuổi thì “phắn” mẹ nó sang nước khác mà ở chú ạ. Kiểu gì thì kiểu bọn Tây nó vẫn văn minh hơn Việt Nam mình cả thế kỷ. Chú về, thấy đất nước mình có khác không ?

- Khác chứ ! Người bạn tôi đáp. – Nhiều chỗ không nhận ra nữa.
- Ối giời ơi, con Vượng nhà tôi nó đi mấy năm, về phép nó cũng nói như chú. Đúng là “gà công nghiệp”. Nhưng chú ơi đấy không phải là điều mừng đâu. Ngày xưa, đói ăn, nên nhìn chất nhau nó dễ. Còn bây giờ nó lộn tùng phèo hết cả. Ra đường chẳng biết thằng nào là giả, thằng nào là thật nữa. Lão hâm nhà tao bảo thời bây giờ là thời gì nhỉ ? Bà chủ quán nhăn đanh mặt, gãi gãi tóc mai, vẻ suy ngẫm.

- Thời lưu manh giả danh trí thức. Có thế mà lần nào cũng quên. Cô bồi đứng bên hóng chuyện, bèn nói góp.
- Ờ đúng rồi. – Con ranh này, đứng bên cạnh mà không nói ngay, để chị mày phải động não, mệt hết cả óc. Con ranh này nó nói đúng đấy chú ạ. Thời nhà mình bây giờ nó thế. Chú ra đường phải cảnh giác nhé. Những thằng trí thức nhất, nhân cách, đạo đức, hiền triết, thánh thiện nhất, nhiều khi lại là những thằng lưu manh nhất đấy. Mà không, phải gọi chúng là một lũ nộm mới chuẩn, chú ạ. Đấy, chú cứ nhìn bọn trai tráng ngồi đây ăn phở thì biết, chúng nó là tương lai của đất nước cả đấy, trông thằng nào thằng nấy cũng đẫy đà, phổng phao cả, nhưng trong máu, tim, gan, lòng phèo của tụi nó toàn là hê-rô-in, thuốc lắc với giun sán cả. Gớm, cứ nhìn chúng nó ăn nhậu mà chị muốn phát dồ. Việt Nam mình bây giờ hầu như là thằng già phải khiêng thằng trẻ đi chôn. Vậy nhưng chúng nó không biết sợ đâu chú ạ. Dân nhà mình bây giờ chúng nó sống chẳng giống hệ nào cả. Tầu chả ra Tầu, Tây chả ra Tây. Ti vi thì cả ngày lẫn đêm lúc nào cũng thấy “ngổ ngổ, nỉ nỉ”. Ra đường chỗ nào cũng đụng phải tiếng Ăng-lê. Cái phố này duy nhất có quán của chị là không đề tiếng êng-gờ-lích. Cứ đà này mất gốc sớm. Chú về lượn lờ nhiều chú thấy không ? Chỗ nào cũng thấy nhậu nhẹt, chè chén, chích choác, chỗ nào cũng thấy xây xây, phá phá, cứ loạn hết cả lên. – Thôi, – bà chủ quán giúi lại tệp tiền vào tay người nhà anh bạn, nói. – Lão nhà tôi đã nói rồi, rượu hôm nay là “fruy”, cầm lấy, kẻo lão ấy biết lại chửi tôi tham, phiền lắm. Thôi nhé, chị *** “buôn” nữa, kẻo thằng già nhà chị ra, nhìn thấy, lại bảo chị suốt ngày “buôn dưa lê”…

Bạn tôi cùng người nhà rời quán phở một đoạn, anh bèn hỏi người nhà :
- Sao người nhà mình nói chuyện với nhau cộc lốc và tục tĩu thế ?
Người nhà anh cười, bảo : - Thế mới gọi là dân dã. Quán phở sịn cũng có, nhưng tới chỗ đó ăn uống mất sướng. Chú tính ngồi ăn mà cứ có người đứng kè kè bên cạnh, rồi ho một tiếng, hay muốn sỉ mũi một cái cũng phải quay trước ngó sau, hay xin lỗi thằng bên cạnh, thà mình ngồi vỉa hè, bụi bặm, ồn ào một chút nhưng mình vừa ăn, vừa ngắm khung cảnh dân tình qua lại vào lúc buổi sớm, vừa hóng hớt chuyện thế thái, nhân tình, có sướng hơn không ?
Bạn tôi bảo : - Có lẽ người nhà tôi có lý, bởi cái hương vị ấy quả đúng chỉ có xứ mình mới có.
© Việt Hà © Đàn Chim Việt

Tào Lao Ba Phét  
#37 Posted : Friday, December 10, 2010 10:12:18 PM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 348

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Đúng Là Cháu Của bác hồ: “Kiều Trinh – Cô con gái “sáu ngón” … Thursday, 09 December 2010
Sinh năm 1975, Kiều Trinh là con gái cả của ông Vũ Văn Hiến. Cô nàng này nổi tiếng thì ít mà tai tiếng thì nhiều. Năm 2001, khi đang là phóng viên Ban Thời sự- VTV, được cử sang Thụy Điển học 03 tuần, em gái đã không bỏ lỡ cơ hội trổ tài trộm cắp tại nhiều siêu thị.Ngày 11 tháng 2 năm 2001, Kiều Trinh đã bị cảnh sát thành phố Kalmar- Thụy Điển bắt vì tội ăn trộm.

Sau vài ngày chối tội, cuối cùng em gái VTV đã phải thú nhận ăn trộm nhiều loại hàng hóa trị giá hơn 400USD tại một số của hàng ở các thành phố Orebro và Kalmar.

Theo luật pháp Thụy Điển, với số tiền trộm cắp lớn như vậy, lẽ ra cô nàng phải ra tòa xét xử với mức án phạt tù. Tuy nhiên, do thành khẩn khai báo, có giấy của bệnh viện trong nước gửi sang xác nhận tiền sử mắc bệnh tâm thần ( lấy của người khác nhưng không nhớ), số hàng hóa trộm cắp được đưa vào diện giảm giá, nhờ sự can thiệp của Đại sứ quán VN tại Thụy Điển, do lần đầu bị bắt nên Kiều Trinh chỉ bị phạt tiền và trục xuất về nuớc.

Sau 1 tuần bị giam tại Đồn cảnh sát Kalmar, đến ngày 16 tháng 2 năm 2001, Kiều Trinh đã được phóng thích, ngày 18 tháng 2 năm 2001 đáp máy bay về nước. Niềm vui sướng tột cùng đã đến với ông Vũ Văn Hiến vì sau đó ông này vẫn trúng cử Ủy viên TW Đảng và trở thành Tổng giám đốc Đài THVN.

Phát huy thành tích đã đạt được, năm 2006, trong một chuyến công tại tại Anh, bệnh cũ của Kiều Trinh lại tái phát, cô này lại bị bắt quả tang khi ăn trộm một chiếc máy ảnh kỹ thuật số tại một Shop. Mọi việc vẫn được giải quyết êm thấm.

UserPostedImage

Năm 2009, sau nhiều lần trộm cắp, đúc kết được nhiều kinh nghiệm lấy hàng không phải trả tiền, ông Vũ Văn Hiến đã ký quyết định kết nạp cô con gái “sáu ngón” vào Đảng và bổ nhiệm làm Trưởng phòng Văn hóa của Ban Thời sự- Đài Truyền hình VN.
Hy vọng, với tài trộm cắp của mình và nghiệp vụ nhào nặn thông tin, bố con ông Hiến sẽ giúp cho mô hình ” Ăn trộm siêu thị” được nhân rộng ra toàn VTV. Nói một cách khác, ở VTV,nếu bạn muốn thành đạt, muốn được kết nạp đảng và bổ nhiệm, trước hết phải thành thạo nghiệp vụ ” mua hàng nhưng quên trả tiền”.


Văn hóa nước Việt ngàn đời nay, có nhiều đặc tính, nhiều đặc thù có những thói quen khác biệt lẫn nhau giữa nhiều vùng, nhiều dân tộc và nhiều nơi. Thậm chí, có những phong tục vùng này, dân tộc này ngược hẳn với dân tộc khác, vùng khác như ma chay, cưới xin, chế độ phụ hệ, mẫu hệ…

Nhưng tất cả 54 dân tộc trên mảnh đất hình chữ S chưa bao giờ có truyền thống văn hóa, tục lệ coi là bình thường đối với hành động ăn cắp.

Tệ ăn cắp, ăn cướp dù ở trạng thái xã hội nào, dân tộc nào, vùng nào đều bị lên án, những kẻ ăn cắp đều bị xã hội, cộng đồng khinh chê và xa lánh, nhằm giáo dục mọi người tránh xa những con người, những hành động đáng xấu hổ đó.

Vậy mà chỉ có trong chế độ “Xã hội chủ nghĩa tươi đẹp của chúng ta” chuyện ăn cắp trở thành chuyện vặt, những kẻ ăn cắp, tham nhũng lại là những người giảng dạy về đạo đức, văn hóa cho toàn dân học tập.
Câu chuyện của cha con ông Vũ Văn Hiến là câu chuyện điển hình cho một giai đoạn “đặc biệt” của dân tộc Việt Nam – Giai đoạn cộng sản – và để chính xác hơn, nên đề nghị đảng và nhà nước đổi tên ông TGĐ đài THVN thành ông “Vi Văn Hiến” .

Như vậy, một điều bất bình thường đã trở thành bình thường trong xã hội Việt Nam: Kẻ ăn cắp dạy dân tộc này về văn hóa, đạo đức.
Cứ thế, đạo đức xã hội không suy đồi mới là chuyện lạ.
Song Hà
Nguồn: http://www.haingoaiphiemdam.info/index.php?option=com_content&task=view&id=18070&Itemid=1
Duyent96  
#38 Posted : Saturday, December 11, 2010 2:24:36 PM(UTC)
Duyent96

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 521

Một chế độ mà dùng người trộm cắp tham nhũng ......để dạy về văn hóa , đạo đức thì thật là kinh khủng .
Không thể tưởng tượng nỗi là có sự dùng người tréo cẳng ngỗng như vậy ???!!!.
Tào Lao Ba Phét  
#39 Posted : Monday, December 13, 2010 9:07:44 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 348

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
THỦ PHẠM CỦA NHỮNG MẢNH ĐỜI RÁCH NÁT Huyền Trọng(11/29/2010) Theo Tin tức hàng ngày

Trong chế độ cộng sản, tôi được học đại học và sau đại học, hiện đã tốt nghiệp thạc sĩ. Từng phục vụ trong các đơn vị lực lượng thanh niên xung phong, quân đội, và công an có thể nói là tôi ngẫu nhiên mà trở thành chứng nhân của nhiều chuyện khó tin nhưng có thật đã xảy ra trên quê hương mình. Chứng kiến bao nỗi đau thương của dân nghèo thấp cổ bé miệng, tôi nhận thấy có trách nhiệm phải nói lên những gì tôi đã trải qua, để gửi đến dư luận trong, ngoài nước và các tổ chức Bảo Vệ Nhân Quyền Quốc Tế. Nhất là phải có những biện pháp kịp thời can thiệp, cứu giúp những nạn nhân vô tội đang bị đọa đày, tuyệt vọng trong các nhà tù, các trại cải tạo tập trung của chế độ CS.
1. Chuyện thứ nhất mà tôi biết, xảy ra năm 1996. Lúc đó ông Lê Đức Anh đang làm Chủ tịch nước. Lính bảo vệ nhà ông Lê Đức Anh đã bắn chết người khi người dân đó đến nhà ông Lê Đức Anh gõ cửa mạnh tay ban đêm, trong lúc ông Lê Đức Anh đang ở nhà. Nạn nhân được đưa vào cấp cứu tại Bệnh viện Chợ Rẫy nhưng đã tử vong do bị bắn vào đầu. Sự việc bị Công an Saigon và Bộ công an VN cho chìm xuồng, không điều tra. Như vậy là Chủ tịch nước Lê Đức Anh ra lệnh cho lính gác bắn chết một chàng thanh niên không cần Toà án xét xử. Đây là việc làm của một nguyên thủ quốc gia chế độ CSVN sao? Tại sao sự việc trên đây không được đem ra ánh sáng công lý? Nhà cầm quyền VN hiện nay đâu dám đem ông Lê Đức Anh, cựu chủ tịch nước CHXHCN VN đang sống trong một biệt thự nguy nga tráng lệ ở đường Tú Xương quận 3, Saigon ra để nêu gương học tập cho chế độ CS VN, phải không?
2. Chuyện thứ nhì liên quan đến ông Võ Văn Kiệt, cựu Thủ tướng nước CHXHCN VN. Ông có người con gái tên là bà Lan Anh, giám đốc câu lạc bộ Lan Anh, đường CM tháng 8, quận 10, Saigon. Khi còn làm Thủ Tướng, ông Kiệt đã lấy đất của Bộ tư lệnh thành Saigon thuộc quân đội giao cho con gái ông kinh doanh thể thao, ăn chơi, giải trí… Câu lạc bộ này có tầm cỡ, được nhà nước VN thuê mướn để dùng cho cả việc thi đấu thể thao Seagame Đông Nam Á. Ông Kiệt còn nhận vợ của ông Minh Phụng, giám đốc công ty Minh Phụng, người đã bị Toà án VN kết tội nợ nhà nước hơn sáu ngàn tỉ đồng và hơn 80 triệu U.S.D làm con nuôi. Có gì bình thường không trong mối quan hệ như thế giữa một ông cựu Thủ tướng và những giây mơ rễ má chằng chịt của xã hội mafia đỏ nhỉ?
3. Nói đến những mối quan hệ đen, cũng nên nhớ lại, trước đây, ông Phan Văn Khải, nguyên thủ tướng nước CHXHCN VN, còn dám bảo kê cho cả bọn tội phạm giết người. Chẳng khác nào ông trung tướng, thứ trưởng bộ công an Bùi Quốc Huy bảo kê cho bè phái xã hội đen đầy tội ác Năm Cam. Vào khoảng năm 1996, khi xác minh điều tra vụ án ông Bác sĩ giả Nguyễn Ngọc Thanh giả bằng tốt nghiệp Bác sĩ đại học Lyon Pháp. Công an Saigon đã phát hiện một lá thơ tay của ông Khải (lúc đó ông Khải còn là phó Thủ tướng) gởi Sở Y tế Saigon can thiệp cho ông Thanh. Qua lá thơ này, mọi người mới biết: ông Thanh là bạn thân ông Khải. Chỉ là một tên y tá dạo, trình độ văn hóa chưa hết tiểu học, nhưng dựa vào tấm bằng giả mà chính quyền CS đã bổ nhiệm ông Thanh làm BS trưởng khoa Hồi Sức Cấp Cứu bệnh viện Nguyễn Tri Phương Saigon gần 13 năm cho đến ngày về hưu. Do không biết gì về chuyên môn, ông Thanh đã gây chết hàng trăm bệnh nhân kể cả trong bệnh viện và tại phòng mạch tư của ông. Có rất nhiều đơn của người nhà bệnh nhân thưa ông Thanh gởi Sở y tế Saigon. Trong lúc Công an Saigon điều tra xác minh thì có thơ tay của ông phó Thủ Tướng Phan Văn Khải gởi Sở y tế Saigon. Ông Khải đề nghị không được gây khó dễ cho ông BS Thanh, đề nghị cho ông Thanh mở phòng mạch, được hành nghề y tư nhân trở lại v.v…Tại sao ông Khải lại làm như vậy? Vì khi còn là Chủ tịch UBND Saigon, ông Khải đã tìm bạn giàu mà chơi “tham sang, phụ khó” nên đã kết thân với ông Thanh, BS giả. Do mười mấy năm được nhà nước bổ nhiệm làm trưởng khoa cấp cứu bệnh viện Nguyễn Tri Phương, một trong những bệnh viện lớn có tầm cỡ của Saigon, ông Thanh đã ra sức vơ vét, đục khoét tiền của, tài sản nhà nước và nhân dân. Ông giàu kếch xù và ra sức lần mò kết thân với các chính trị gia, trong đó có cả ông Phan Văn Khải. Bằng sự bảo kê của ông Khải nên có chỉ đạo của cấp trên là Công an Saigon phải “ngưng ngay việc điều tra xác minh”. Vụ án bị chìm xuồng!. Ông Thanh Bác sĩ giả vẫn sống phây phây ngoài vòng pháp luật. Những ai cố gắng đấu tranh cho công lý, cố gắng đấu tranh bảo vệ quyền lợi chính đáng cho hàng trăm bệnh nhân bị hại trong vụ án này; dám chống lại lệnh chỉ huy, chống lại những lệnh chỉ đạo sai trái của đảng và chính quyền cộng sản thì bị trù dập. Thậm chí có người còn bị khai trừ đảng trong vụ án này!.

Làm sao ông Khải, Công an Saigon có thể che giấu hết vụ việc, khi mà tội ác ông Thanh- Bác sĩ giả đã bị phát hiện toàn bộ qua hồ sơ lưu trữ của cảnh sát đô thành Sài Gòn còn lưu lại đầy đủ toàn bộ những hồ sơ từ mấy chục năm trước? Trước năm 1975, ông Thanh nhiều lần bị Cảnh sát chế độ cũ bắt, rồi ra toà, ở tù nhiều lần với nhiều tội danh khác nhau: trộm cắp; giả mạo giấy tờ; chuyên làm giả giấy tờ bằng cấp giả cho người khác và cho cả chính bản thân ông, trong đó có việc làm giả bằng trung học đệ nhất cấp cho ông nhưng cũng bị bắt (điều này chứng tỏ ông Thanh chưa có cả bằng trung học đệ nhất cấp). Ông cũng chưa học hết bậc tiểu học. Bấy giờ, theo hồ sơ lưu của cảnh sát Sài Gòn, ông Thanh chỉ là một tên y tá dạo dùng giấy tờ giả mạo Tham Tán Đại sứ quán Lào tại VN để rút tiền ngân hàng và buôn bán xe gian v.v…Mỗi lần bắt ông Thanh, mỗi lần ra toà, vào tù, cảnh sát đô thành Sài Gòn đều có chụp hình, lấy lời khai, lưu bút tích và lấy 10 dấu vân tay đầy đủ. Vào năm 1976, dưới chế độ cộng sản, ông Thanh còn tiếp tục bị bắt vì tội mua bán xe gian và bị nhốt tù 01 năm. Công An Saigon cũng còn hồ sơ lưu đầy đủ. Thế mà, chế độ cộng sản vẫn bổ nhiệm ông Thanh làm Bác sĩ trưởng khoa cấp cứu bệnh viện Nguyễn Tri Phương mười mấy năm trời để xảy ra hàng mấy trăm bệnh nhân vô tội. Nhưng khi sự việc đổ bể, ông Khải và nhà cầm quyền CS lại bao che. Sau này, trong lý lịch, ông Thanh khai man rằng, năm 1976 ông bị bắt đi “học tập cải tạo” 01 năm do ông là Bác sĩ chế độ cũ du học Pháp. Sự tung chiêu lừa bịp này của ông Thanh càng làm cho sở Y Tế Saigon bị lừa nặng nề hơn. Họ tưởng rằng ông Thanh là một Bác sĩ tài ba của Mỹ-Ngụy nên bị bắt đi học tập cải tạo mặc dù thực tế, lúc đó, năm 1976, ông Thanh ở tù do buôn bán xe gian.
Các cơ quan báo chí Saigon năm 1996 đều có đưa tin dữ dội về ông Bác sĩ giả này, nhất là báo Tuổi Trẻ. Bài báo Tuổi Trẻ còn đăng “Kỳ hai sẽ tiếp”, đây mới chỉ là kỳ một, nhưng chờ mãi cho đến bây giờ, mọi người chẳng ai thấy báo Tuổi Trẻ đăng tiếp kỳ hai nào nữa. Về vụ án này, các báo đài khác cũng im hơi lặng tiếng luôn kể từ đó cho đến nay. Vào thời đó, đứng trước hàng trăm đơn thưa của những người nhà bệnh nhân chết do ông Thanh gây ra, thanh tra sở y tế và Công an Saigon đã có nghi ngờ, nhưng chưa tìm ra chứng cớ buộc tội ông Thanh. Không ai dám buộc tội ông vì ông Thanh có bằng “Bác sĩ Pháp”. Sự việc kéo dài hàng mấy năm vẫn chưa ngã ngũ do các cán bộ sĩ quan công an Saigon lúc bấy giờ còn quá quan liêu, chủ quan và không nhiệt tình xác minh điều tra.

Đùng một cái, có một sĩ quan an ninh, cũng là một đảng viên CS trẻ, vừa mới học đại học An Ninh được phong hàm thiếu úy về nhận công tác. Anh sĩ quan trẻ này được giao nhiệm vụ xác minh vụ việc. Bằng sự nhiệt tình sáng tạo, anh sĩ quan an ninh đó đã lần mò tìm đọc kỹ từng hồ sơ lưu của cảnh sát chế độ cũ trong từng đống hồ sơ cũ nát, đầy bụi bậm với mạng nhện. Vừa đọc, vừa nghiên cứu đối chiếu với tàng thư cảnh sát của chế độ CS (vì sau giải phóng 30/4/1975, ông Thanh có nhiều lần đi làm lại giấy chứng minh nhân dân, thẻ căn cước). Anh thiếu úy an ninh này đã phát hiện ra được tông tích ông Thanh. Toàn bộ sự thật về ông Thanh đã được phơi bày ra ánh sáng, báo chí đăng tải ầm vang. Qua việc đề nghị cảnh sát Interpol giúp đỡ, anh sĩ quan trẻ này cũng đã nhận được công văn trả lời của Đại sứ quán Pháp tại VN và cảnh sát Bộ nội vụ Pháp trả lời rằng: vào thời điểm đó, đại học y khoa Lyon Pháp không có cấp bằng bác sĩ cho ông nào tên là Nguyễn Ngọc Thanh cả!

Nhưng khi có sự can thiệp của ông Khải và những chỉ huy cấp trên, anh sĩ quan an ninh đó đã bị kỷ luật, đồng thời bị chuyển qua lực lượng cảnh sát không cho làm trong lực lượng an ninh nữa, do anh ta dám liều lĩnh kiên quyết đấu tranh bảo vệ công lý, bảo vệ những người dân, những bệnh nhân vô tội bị chết oan, bảo vệ những đề xuất của mình nhằm làm rõ hồ sơ để đưa ông Thanh ra toà; vì tài sản kếch xù mà ông Thanh có được là do lừa đảo các nạn nhân, bệnh nhân mà có. Ông Thanh còn có thể phạm cả tội sử dụng bằng giả làm chết hàng trăm bệnh nhân! Anh sĩ quan đó thật đã “ngoan cố” chống lại lệnh chỉ huy, chống lại “Đảng và Nhà nước” nên đã bị khai trừ đảng và sau đó bị trù dập tơi tả!
4. Chuyện cuối trong chuỗi chuyện dài quê hương mà tôi muốn kể hầu bạn đọc hôm nay là câu chuyện xoay quanh lực lượng thanh niên xung phong mà tôi là một người trong cuộc nên hiểu tường tận.

Chế độ CSVN hiện nay vẫn đang tiếp tục làm những việc tày trời, như việc họ giam giữ người ít nhất là 5 năm không cần thông qua Toà án. Lực Lượng TNXP Saigon có 08 trường trại “Lò sát sinh không ai biết”. Mỗi trường có sức chứa từ 2.500 đến 3000 người, nên có lúc cao điểm, họ giam giữ, cải tạo lên đến gần 30.000 người. Các trường trại này hiện đang giam giữ những người nghiện ma túy, gái mại dâm và những người sống lang thang vô gia cư… Những người bị bắt vào giam giữ trong đó ít nhất là 5 năm nhưng không hề được thông qua một phiên toà nào xét xử. Dĩ nhiên là không ai tranh cãi gì về những con nghiện, hoặc những người cần giúp đỡ để về với đời sống bình thường. Oan ức là ở chỗ: nhiều người không bị nghiện ma túy, không mại dâm, không sống lang thang v.v… kêu oan vẫn không được cơ quan nào của Nhà nước xem xét giải quyết. Những người bị gán tội “nghiện ma túy, hoặc là mại dâm” thì còn có chút ít lý do bào chữa. Nhưng đối với những người sống lang thang, vô gia cư thì có tội gì mà cũng bị bắt nhốt hết? Đàn ông bị nhốt 05 năm thì còn “rán chịu”, còn những cô gái trẻ, sau 05 năm bị nhốt tuổi xuân không còn, bị già nua, tàn tạ cuộc đời! Thật đáng thương cho những người này!

Tại sao Ủy Ban Nhân Dân Saigon lại tìm cách bắt nhốt những người lang thang vô gia cư? Vì họ sợ những người này làm xấu bộ mặt thành phố, xấu bộ mặt quốc gia, sợ những du khách từ các nước tư bản không du lịch đến VN nữa, sẽ bị thất thu ngoại tệ v.v.Kinh phí của nhà nước không đủ, sự chăm sóc y tế yếu kém, thuốc men thiếu thốn, không có Bác sĩ chuyên khoa v.v…làm cho các nạn nhân, bệnh nhân ở trong các trường trại bị suy kiệt dần và chết dần hết!. Những nạn nhân này bị giam cầm giống như trong các nhà tù của chế độ độc tài, phát xít. Ban Chỉ huy lực lượng TNXP Saigon hầu như cấm việc chuyển viện để cứu bệnh nhân. Mặc dù không ban hành thành văn bản, nhưng ông Nguyễn Văn Hoa, chỉ huy trưởng (thời gian trước đây) và bà Hoàng Thị Diễm Trang, phó chỉ huy trưởng luôn ra lệnh miệng như vậy. Việc chuyển viện chỉ là hình thức để hợp thức hóa những cái chết của bệnh nhân. Tức là đợi đến lúc bệnh nhân sắp chết thì cho chuyển viện để rồi gọi là: Tử vong trên đường chuyển viện, hoặc bệnh nặng quá ngay cả các bệnh viện tuyến sau cũng không cứu sống v.v…Họ còn đưa cả việc chuyển viện vào quy chế thi đua khen thưởng. Phòng y tế của đơn vị nào chuyển viện rất ít hoặc không chuyển viện thì được khen thưởng, ngược lại thì bị kỷ luật, cắt thi đua khen thưởng. Các Bác sĩ được bố trí công tác vào đây, chủ yếu là để hợp thức hóa những cái chết của bệnh nhân chứ không được tự do điều trị hết sức mình để cứu bệnh nhân vì thuốc men luôn thiếu thốn, ngân sách nhà nước cấp cho y tế rất hạn hẹp. Nhiều Bác sĩ vì lương tâm, hết lòng cứu chữa bệnh nhân và tìm cách chuyển viện cho bệnh nhân được về các Bệnh viện tại Saigon để cấp cứu và khám điều trị những bệnh chuyên khoa thì thường xuyên bị Chỉ huy chửi mắng thậm tệ. Họ không muốn cho chuyển viện vì sợ bệnh nhân tìm cách trốn trên đường đi chuyển viện. Nhiều nạn nhân trước khi vào các trường trại này là những người khỏe mạnh, nhưng khi vào đây do điều kiện sống chật hẹp, chăm sóc y tế yếu kém làm cho rất nhiều người bị lây truyền những bệnh truyền nhiễm, lao phổi, da liễu, nhiễm HIV/AIDS v.v.

Nếu xem danh sách hồ sơ quản lý sau chuyển viện tại các phòng y tế của các đơn vị thuộc LLTNXP Saigon thì sẽ phát hiện ra con số tử vong khổng lồ sau mấy năm mà LLTNXP Saigon tham gia gây tội ác.. Họ đã làm những việc khác nào diệt chủng không cần Toà Án, nhưng luôn được nhà cầm quyền CS VN bật đèn xanh cho làm!

...

Vì bị ngược đãi, mất nhân quyền, mất tự do không còn lối thoát, mất sự bảo vệ của pháp luật, nhiều nạn nhân đã bỏ trốn nhưng đa phần bị bắt lại và bị đánh đập rất dã man. Có nạn nhân bị nghi do bảo vệ đánh chết như ở trường 6 LLTNXP Saigon. Bệnh nhân chết trước khi được chuyển về đến bệnh viện Hốc Môn, Saigon. Bệnh viện Hốc Môn ghi nhận bệnh nhân chết trước khi nhập viện bị nhiều thương tích bầm dập trên cơ thể, nghi do bị đánh. Người nhà bệnh nhân đã làm đơn kiện nhưng không ai xét xử. Cũng ở Trường 6 này, do chấp hành lệnh ban chỉ huy không cho chuyển viện, Bác sĩ Ngọc, trưởng phòng y tế trường 6 không cho chuyển viện 01 bệnh nhân bị gãy 2 xương cẳng tay. Bệnh nhân đến lúc lành xương tay, bị tật không cử động được nữa vẫn không được cho chuyển viện về bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình Saigon để phẩu thuật cứu chữa. Ở Trường 4, nạn nhân vượt ngục bị chết đuối trên dòng Sông Bé thuộc tỉnh Bình Dương thường xuyên xảy ra. Có lúc, hơn 10 cái xác nổi trên sông cùng một lúc đã làm náo động cả một vùng dân cư. Rồi còn biết bao người treo cổ tự tử như nạn nhân nữ ở Trường 3, Trường 4, nạn nhân nam ở Trường 2, ở Cần giờ- Tổng Đội 1, và còn biết bao chuyện ác độc khác chưa được phơi bày do LLTNXP và Nhà nước CSVN cố tình ém nhẹm!. Hàng trăm nạn nhân nuốt đinh sắt, dao lam, mảnh thủy tinh vỡ…để mong được chuyển viện phẫu thuật và hy vọng sẽ tìm cách trốn thoát trên đường chuyển viện. Trường 5 đã có xảy ra biểu tình, bạo động toàn đơn vị. Tất cả các nạn nhân đã vùng lên tranh đấu đòi tự do, bạo loạn phá trường trại, chống người giam giữ. Nhà cầm quyền cộng sản đã huy động lực lượng cảnh sát 113 của Saigon, Đắc Nông và Đắc Lắc (khu vực Buôn Ma Thuộc) đến đàn áp. Nhiều nạn nhân bị đánh đập tra tấn dã man và bị bắt tù đày đi nơi khác. LLTNXP Saigon là địa ngục trần gian được nhà cầm quyền CS dung túng bao che rất hiệu quả!

Sự tham nhũng trong LLTNXP Saigon đã đến mức báo động, nhưng đều được ô dù che chở hết. Chỉ huy trưởng LLTNXP Saigon hiện nay là ông Lê Tấn Hùng, em ruột ông Lê Thanh Hải, ủy viên bộ chính trị, bí thư thành ủy Saigon. Trước đây, ông Lê Tấn Hùng làm tổng giám đốc công ty Sin-cô TNXP. Trong lúc ông Tấn Hùng về làm phó chỉ huy trưởng LLTNXP Saigon thì báo chí còn đăng tin rằng: công ty Sin-cô (khi ông Tấn Hùng làm giám đốc) còn đang thiếu nợ thuế nhà nước hơn 09 tỉ đồng. Công ty này đã xây dựng cầu vượt Văn Thánh 2 Saigon. Chiếc cầu đầy tai tiếng, xây xong sụp lên sụp xuống hoài, nghiêng đổ nhà dân v.v. Cũng công ty này còn có liên quan đến vụ việc xây dựng khu ăn chơi giải trí nhà hàng khách sạn tại Nha Trang mà có liên quan tới băng nhóm xã hội đen tại Khánh Hoà – Hai Chi. Vụ việc bị đề nghị kiểm điểm xử lý theo chỉ đạo của thủ tướng, bấy giờ, ông Hoa còn làm chỉ huy trưởng. Thế mà, hiện nay, ông Hoa được chuyển đi làm Bí thư Huyện Ủy huyện Hốc Môn, còn ông Tấn Hùng thì không bị kỷ luật gì mà còn lên vù vù: từ giám đốc công ty Sin- cô TNXP lên làm phó chỉ huy trưởng và bây giờ là chỉ huy trưởng LLTNXP Saigon. Trong tương lai, ông Hùng rất có thể sẽ được ông Lê Thanh Hải đỡ đầu đưa về làm phó Chủ tịch UBNDSaigon (sự bao che, ô dù của anh ruột dành cho em ruột), giống y như con đường mà ông Hải đã từng tiến thân.

Sự tham nhũng trong LLTNXP Saigon đã từng bị báo chí phanh phui nhưng luôn luôn bị nhận chìm xuồng vì các thế lực bè phái bảo kê cho LLTNXP rất mạnh. Ví dụ, trước đây, báo chí đã đăng những việc tại Trường 3 LLTNXP Saigon có liên quan đến những công trình xây dựng cơ bản về nhà cửa, trường trại….

LLTNXP đã tự tung xây dựng, “vừa đá bóng vừa thổi còi”, công trình kiến trúc chưa được sở Kế hoạch đầu tư phê duyệt vẫn ngang nhiên xây dựng trước không đúng theo thiết kế bản vẽ v.v. Cuối cùng, các công trình này vẫn được ông Nguyễn Thành Tài, phó chủ tịch thường trực UBND Saigon, thường vụ thành ủy và ông Lê Thanh Hải ký duyệt cho quyết toán hết. Ông Tài có biểu hiện đang tìm cách nịnh bợ ông Lê Thanh Hải để mong tiếp tục được đề bạt lên làm lớn hơn nữa, vì hiện nay ông Hải đã là Ủy viên Bộ chính trị. Ông Tài có biểu hiện nịnh bợ ông Hải bằng cách bao che cho LLTNXP trong đó có em ruột ông Hải đang là Chỉ Huy Trưởng LLTNXP.
Và thực tế ông Tài cũng đã được ưu ái rất nhiều. Trong khi nhiều phó Chủ tịch UBND Saigon khác đã bị chuyển đi hết thì ông Tài lại được tiếp tục giữ lại, được thăng chức từ phó chủ tịch UB Văn Xã Tp lên làm phó chủ tịch thường trực UBND TP và còn sắp lên chủ tịch UBNDSaigon. Ông Tài còn là thành ủy viên, thường vụ Thành Uỷ. Ông ta chỉ đạo cho các báo, đài phải câm họng hết sau việc phản ánh những việc xây dựng tại Trường 3. Các công trình xây dựng trong toàn LLTNXP Saigon đều được kê giá khống lên gấp rất nhiều lần để tha hồ đục khoét tiền của nhà nước, của nhân dân. Rõ ràng là “nhờ có bao che nên mới có tham nhũng”. “Muốn đánh hết tham nhũng thì trước hết phải đánh chết bao che”! Ví dụ như việc đổ đất đỏ sửa lại con đường cho Trường 2 LLTNXP chỉ mất khoảng vài chục xe, chi phí chỉ vài chục triệu đồng, ông Nguyễn Văn Hoa, chỉ huy trưởng LLTNXP lúc đó đã ký duyệt quyết toán nâng khống lên là 800 triệu đồng (năm 2000). Nhưng con đường đi chưa được, mấy tháng đã hư, xe vô cũng không được mà ra cũng không được. Có lần Công an Quận 4 Saigon áp tải người lên cho Trường 2 giam giữ, xe chưa vô được tới nơi nằm mắc lầy trên đoạn đường đất đỏ cách Trường 2 gần 10 km và trong đêm có một nạn nhân chết trong xe áp tải. Họ đành nhìn bệnh nhân chết vì giữa đồi núi, hệ thống liên lạc bằng điện thoại không hoạt động do mất sóng. Xe mắc lầy tiến không được, lui cũng không được, không ai tiếp cứu, phải nằm chờ cho tới khi trời sáng. Sự ký duyệt của ông Hoa đương nhiên có sự tiếp tay bật đèn xanh của ông Nguyễn Thành Tài và ông Lê Thanh Hải.

Ông Tài rất thích ăn nhậu trác táng, luôn dùng các của ngon vật lạ và rượu ngoại đắc tiền nên các cơ quan kinh tế, các văn phòng các sở thuộc UBND TP khi đón tiếp ông Tài thì phải tổ chức tiệc rượu linh đình rất là phung phí tiền của nhân dân. Ông Tài có 01 biệt thự to lớn sang trọng như dinh tổng thống, 03 mặt tiền đường đại lộ tại quận 4, Saigon. Ông Tài có 01 người con trai hết đi du học Mỹ lại du học Canada. Ở VN thì trước khi đi du học, con ông không thi đậu đại học nào mà đóng tiền học đại học mở tại chức ban đêm. Ông Tài có 01 bà vợ bé là bà Hương, thư ký riêng của ông, phó chánh văn phòng UBND Saigon. Vợ lớn ông Tài đã có 01 lần đánh ghen, đánh bà Hương này ngay tại UBND TPHồ Chí Minh.

Quốc Hội Việt Nam là cơ quan trá hình được dựng lên để hợp thức hóa tội ác của đảng Cộng Sản Việt Nam. Chế độ dân cử chỉ là mị dân. Quốc hội, Hội đồng nhân dân các cấp kể cả Toà Án Tối cao và Toà Án các cấp đều là bù nhìn. Tất cả mọi thứ, mọi việc đều do Bộ chính trị, thường vụ đảng ủy, bí thư đảng ủy các cấp tương ứng quyết định hết. Một vụ án có được đưa ra xét xử hay không?. Xét xử như thế nào?. Xét xử đến mức nào?. Đều do đảng quyết định trước. Cấp trung ương (TW) do Bộ chính trị quyết định, chỉ đạo. Các cấp cơ sở tỉnh thành trở xuống thì do thường vụ đảng ủy cùng cấp đó quyết định.
Tôi xin nêu một ví dụ để chứng minh tại sao nói “Quốc Hội CS VN là bù nhìn”.

Chuyện xảy ra tại Lực Lượng Thanh Niên Xung Phong Saigon qua việc bắt giam giữ người nghiện ma túy từ 2 năm tăng lên 5 năm, việc ban hành sắc lệnh giam giữ người nghiện là 5 năm này có thật sự do Quốc hội họp biểu quyết hay là do chỉ đạo và quyết định của Bộ chính trị? Thật sự là do Bộ chính trị quyết định và Quốc Hội chỉ là công cụ bù nhìn, hợp thức hóa ý kiến chỉ đạo của Bộ chính trị mà thôi. Trước đây, LLTNXP TP và sở Lao Động TBXH Saigon cũng như các sở LĐ TBXH trên toàn nước VN giam giữ cải tạo những người nghiện ma túy với thời gian tối đa chỉ là 2 năm dựa vào nghị định 20/cp của chính phủ. Nhưng LLTNXP Saigon muốn được làm thí điểm, muốn tăng thời gian giam giữ từ 2 năm lên 5 năm, tức muốn tăng thêm giam giữ 3 năm nữa. Mưu đồ của họ hiện nay là giam giữ “phạm nhân” ít nhất 5 năm để có cớ tham nhũng, đục khoét, lãng phí tài sản, tiền của của nhân dân.

LLTNXPSaigon bấy giờ đang như ở trên lưng cọp, vì thời gian giam giữ người ta trong các trường trại của LLTNXPSaigon đã được gần 2 năm, sắp hết hạn phải thả hết ra, nếu không sẽ bị gia đình các nạn nhân kéo đến biểu tình, quậy phá. Cơ sở pháp lý bấy giờ chỉ cho phép giữ người 2 năm, sắp mãn hạn rồi. Trước tình thế này, Ban Chỉ Huy LLTNXP Saigon lập phương án trình Quốc hội xin tăng thời gian giam giữ người lên thành 5 năm. Trình cho Quốc Hội chỉ là hình thức vậy thôi! Bấy giờ, ông Nguyễn Minh Triết còn là bí thư thành ủy Saigon và là ủy viên Bộ chính trị, ông Lê Thanh Hải là chủ tịch UBND Saigon, ủy viên TW đảng (Hiện nay, cả 2 ông này đều là ủy viên Bộ chính trị, Ông Lê Thanh Hải cũng nguyên là chỉ huy trưởng cũ của LLTNXP Saigon). Một buổi chiều nọ, ông Nguyễn Văn Hoa, chỉ huy trưởng và bà Hoàng Thị Diễm Trang, chỉ huy phó LLTNXP Saigon nóng ruột ngồi tại Văn phòng LLTNXP Saigon chờ ông Triết đi một chuyến công du thuyết phục Bộ chính trị tại Hà Nội cho việc tăng thời gian cai nghiện ma túy lên 5 năm. Và rồi ông Triết điện thoại về Saigon báo cho ông Hoa và bà Trang biết rằng “Bộ chính trị đã đồng ý, ngày mai Quốc Hội sẽ họp và chắc chắn cuối giờ chiều ngày mai Quốc Hội sẽ ra nghị quyết như ý chúng ta thôi”. Ông Hoa và bà Trang mừng rỡ thông báo cho toàn thể cán bộ nhân viên các trường trại thuộc LLTNXP Saigon biết để an tâm và giữ vững niềm tin.

Y như rằng, đúng buổi chiều hôm sau đó, quốc hội ra quyết định tăng thời gian giam giữ những người nghiện ma túy từ 2 năm lên 5 năm và có hiệu lực cho đến nay.

Qua vụ việc này, chúng ta đã thấy, mặc dù ông Triết trước đây chỉ là Bí thư thành ủy, hiện nay ông là chủ tịch nước, chức vụ còn lớn hơn nhiều, nhưng với chức danh là Ủy viên Bộ chính trị, ông đã biết trước việc gì Quốc Hội phải làm mặc dù sự việc chưa hề được Quốc Hội thông qua. Như vậy, qua sự việc này, mọi người có thể thấy Quốc hội CSVN có đúng là bù nhìn hay không?. Làm tay sai cho Bộ chính trị đúng không?. Tuy Quốc Hội chỉ cho giam giữ người nghiện ma túy thôi, nhưng LLTNXP Saigon và sở LĐTBXH Saigon đã lạm dụng để giam giữ cả những người là gái mại dâm và những người sống lang thang vô gia cư cũng 5 năm hết. Những người là gái mại dâm và những người sống lang thang vô gia cư bị giam 5 năm trong các trường trại thuộc LLTNXP Saigon là do sở LĐTBXH Saigon bắt và chuyển qua.

Sự lạm dụng quyền hạn giam giữ này thì các cơ quan Trung Ương (TW) VN đều biết nhưng họ đều làm ngơ, vì Quốc hội và các quan chức CS từ Thủ Tướng đến Tổng Bí Thư đảng thường xuyên đến thăm các trường trại này. Và họ cũng làm ngơ cho việc các trường trại của LLTNXP, của sở LĐTBXH Saigon cũng như các sở LĐTBXH khác trên toàn nước VN đều bắt giam giữ người đến 5 năm mà không cần thông qua Toà án!. Thực tế, đến nay, vẫn còn có rất nhiều nạn nhân bị giam giữ cải tạo đã hơn thời gian 05 năm mà vẫn chưa được thả về. Những nạn nhân này vẫn còn bị giữ lại tại nơi bị bắt vào ban đầu hoặc một số đông khác bị chuyển về Cụm Công Nghiệp Nhị Xuân đóng tại huyện Hốc Môn, Saigon.
LLTNXP Saigon bày ra cái gọi là “Cụm Công Nghiệp Nhị Xuân” dành cho “người sau cai”.

Họ xin nhà nước cấp đất hơn 300ha và nhiều kinh phí đầu tư nhà máy, trường trại, chung cư… để giải quyết việc làm cho “người sau cai”. Nhưng thực chất họ lợi dụng chiêu bài này, bày trò để có cách tham nhũng, bòn rút tiền của nhân dân mà thôi. Họ tìm cách chia chác đất đai với nhau, nhưng sự chia phần không được sòng phẳng dẫn đến cán bộ nhân viên kiện thưa mất đoàn kết nội bộ kéo dài. Thanh tra Nhà nước đã vào cuộc….

Nhân dân lao động nghèo là lực lượng nòng cốt trong cuộc chiến tranh được mệnh danh là cách mạng vô sản hy sinh nhiều xương máu. Sau khi chính quyền lọt vào tay đảng CS thì đảng trắng trợn phản bội lại giai cấp. Toàn dân ta phải chấp nhận kiếp sống nô lệ phục vụ quyền lợi cho giai cấp thống trị độc tài của đảng CSVN. Đảng chà đạp nhân phẩm, thẳng tay đàn áp nhân quyền và mọi phản kháng của nhân dân. Sống trong hoàn cảnh xã hội mà tài sản và cơ hội làm ăn bị tước đoạt, bóc lột, đại bộ phận nhân dân lâm vào cảnh nghèo đói thì chính họ lại trở thành những nạn nhân đáng thương của chế độ XHCN. Hàng vạn người dân nghèo vô tội sống lang thang bị cưỡng bức, hành hạ và chết dần mòn trong các trại cải tạo tập trung trên toàn nước VN. Chính sách quy hoạch đất đai của nhà nước VN hiện nay tràn lan, tha hồ quy hoạch treo, chiếm đất, xua đuổi dân như đuổi gà đuổi vịt, khiến rất nhiều người đang có nhà cửa đất đai, bỗng nhiên biến thành những người trắng tay. Và rồi cạm bẫy, nghịch cảnh lại xảy ra: những kẻ trắng tay đó sẽ biến thành những kẻ ăn mày sống lang thang, “Lang thang thì bị thu gom” (Chính quyền CSVN có khẩu lệnh như thế) và bị đẩy vào các trường trại cải tạo. Đó là vòng nghiệp chướng lẩn quẩn, một kịch bản do chính chế độ CS bày ra.

Chính đảng CS trực tiếp hay gián tiếp xô đẩy những người dân đang có cuộc sống an bình biến thành kẻ lang thang bần cùng, thế mà họ còn giả nhân giả nghĩa, giả bộ như không hề hay biết gì,như không phải lỗi do bọn chúng gây ra!(?). “Giúp giáo dục cải tạo, phục hồi nhân phẩm, dạy văn hóa, dạy nghề và giải quyết việc làm v.v…” cho lực lượng bần cùng này.Họ còn tuyên truyền rằng: “Đây là một việc làm nhân đạo, mang tính nhân bản, một việc làm có ích cho xã hội, bỏ bao nhiêu tiền ra, hao tốn bao nhiêu tiền để xây dựng trường trại cũng không tiếc vì đây là một việc làm có đầy ý nghĩa cao đẹp. Nhà nước bỏ ra bao nhiêu tiền đó nhưng cứu vớt lại được nhiều cuộc đời con người ta sắp bị đánh mất thì như vậy số tiền bỏ ra là vô cùng rẻ không có mắc ! v.v…(?)” Đó là lời của ông Nguyễn Minh Triết khi còn là bí thư thành ủy Saigon (Giờ đây, ông đang là chủ tịch nước).

Hiện nay, ở tất cả các tỉnh thành, kể cả Saigon và Hà Nội, sự việc luôn diễn ra, không ngày nào mà không có những cuộc biểu tình của người dân kêu oan, khiếu nại về đất đai bị nhà nước CS VN cướp đoạt, đền bù không thỏa đáng, xô đẩy người dân đến chỗ bần cùng.
Qua sự việc vừa nêu trên, một bí mật nữa được vén màn. Đó là: Lý do đảng và Nhà nước CSVN bắt nhốt, làm cho chết dần chết mòn những người lang thang, bần cùng là “Giết người diệt khẩu”. Ngoài việc làm đẹp bộ mặt đô thị, thu hút khách du lịch tăng thu ngoại tệ thì họ đã cố tâm thực hiện một mưu đồ nham hiểm xảo quyệt là triệt tiêu những cuộc đấu tranh của nhân dân từ trong trứng nước !. Người dân mới vừa bị trắng tay, lang thang, chưa kịp biểu tình đã bị thu gom, chận họng thì lấy đâu mà còn kịp tranh đấu, kịp cất tiếng nói để dư luận trong và ngoài nước bênh vực? Lực lượng nhân dân nghèo đói, trắng tay đang ngày đêm biểu tình khắp nơi hiện nay chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Nhưng phần chìm của tảng băng mới là đáng sợ! Những “tảng băng chìm” này chính là nguy cơ làm vở, chìm con thuyền cách mạng của đảng CSVN mà không cần súng đạn. Bởi vì những cuộc biểu tình càng tập trung lớn mạnh thì chế độ CS càng nhanh chóng bị lung lay, đảng CS rất lo sợ điều này. Đây là một chủ trương thâm độc của đảng CS làm phân tán lực lượng biểu tình đấu tranh của quần chúng nhân dân! Mọi người trí thức VN có lương tri phải cố gắng vạch trần cho được bộ mặt tội ác của bọn CSVN ở chỗ này!. Làm được việc này không phải là chuyện đơn giản và không phải ai ai cũng có thể dễ dàng nhìn thấy. Nỗi oan khuất của đại bộ phận quần chúng nhân dân có sức công phá chế độ CS chưa đủ cơ hội bộc phát thì chúng đã sớm có chủ trương thầm lén triệt tiêu rồi!

Rõ ràng không phải đơn giản, vô tình mà Bộ chính trị CSVN lại chỉ đạo cho Quốc Hội tăng thời gian giam giữ cải tạo người nghiện ma túy từ 02 năm lên 05 năm. Vô ý, đảng và Nhà nước lại làm ngơ cho các trường trại bắt nhốt luôn cả đối tượng mại dâm và người lang thang đến 05 năm hoặc hơn mà không cần Toà án. Trong khi, các vị lãnh đạo đảng, Nhà nước và Quốc Hội thường xuyên đến thăm những trường trại này. Thử hỏi, một chế độ như vậy thì liệu có bền được nữa hay không?. Những người đảng viên đảng CSVN có nên tiếp tục tôn thờ một chế độ kỳ hoặc như vậy mãi hay không?.

Tôi vừa kể lại cho quý bạn đọc chuyện kể về bốn bộ mặt. Từ chuyện lớn đến chuyện bé đều bộc lộ sự mất dân chủ, mất tự do, không tôn trọng nhân quyền của chế độ cộng sản VN. Nhà cầm quyền CSVN còn tiếp tục dài dài phơi bày tội ác của chúng với nhân dân và đất nước ta. Chúng ta không thể chần chừ mãi được nữa!. Chúng ta phải biết đoàn kết, sớm cùng nhau chung sức làm nên một cuộc Cách Mạng Dân Chủ mới. Sau khi cuộc Cách Mạng Dân Chủ thắng lợi, mọi thắc mắc khiếu nại tố cáo của nhân dân đều sẽ được giải quyết ổn thỏa! Không có một chuyện gì từ lớn đến bé của dân khiếu nại mà bị nhà nước Dân Chủ không giải quyết! Không có việc gì dân bận tâm mà nhà nước Dân Chủ lại cố tình làm ngơ như hiện nay cả! Vì sao? Vì đó là nhà nước thật sự của dân, hết lòng lo cho dân, lo cho nước. Một nhà nước có nền dân chủ, biết tôn trọng nhân quyền thật sự!
Nguồn: http://www.vietherald.com/D_1-2_2-153_3-153/viet-herald.html

Duyent96  
#40 Posted : Tuesday, December 28, 2010 3:39:35 AM(UTC)
Duyent96

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 521

Người dân VN luôn chịu khổ vì nạn phe phia , vì nạn ô dù , vì nạn xài luật rừng ..........của Cs VN !!!!!!!!!!

Trích từ Việt Báo Thứ Ba, 12/28/2010 Vụ 16 Quan Lớn Sex Trẻ Em: Không Ai Bị Khởi Tố Hình Sự

Nhóm 16 quan lớn cấp tỉnh mua dâm trẻ em đã được tha tội hình sự, theo các bản tin trong nước.

Bản tin nhan đề “Kết luận vụ nguyên Chủ tịch tỉnh Hà Giang bị tố mua dâm” của báo Dân Việt trình bày kết quả xóa tội các quan như sau.
“Công an tỉnh Hà Giang vừa hoàn tất kết luận điều tra (lần hai) vụ án Sầm Đức Xương mua dâm học trò. 16 cá nhân trong bản “danh sách đen” được cho là không đủ cơ sở xem xét trách nhiệm hình sự.

Nguyên Chủ tịch tỉnh bị tố mua dâm như thế nào?

Liên quan đến bản “danh sách đen” mà hai bị cáo học trò Nguyễn Thị Hằng và Nguyễn Thị Thanh Thúy khai ra trong phiên xử phúc thẩm ngày 27/1/2010, kết luận điều tra nêu rõ: Các bị cáo đã khai ra 16 cá nhân liên quan đến đường dây mua dâm học trò do Sầm Đức Xương cầm đầu. Cơ quan điều tra đã tiến hành xác minh, điều tra đối với từng trường hợp.
Theo đó, đối với ông Nguyễn Trường Tô - (nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang), Nguyễn Thị Thanh Thúy khai: “Tháng 1-2009, thầy Xương gọi điện cho tôi nói: “Lát nữa có một chị bạn của thầy gọi điện cho em đấy, em cứ đi theo chị ấy!”. Một lúc sau, tôi thấy có người phụ nữ gọi điện nói ra khỏi nhà, có ô tô đón. Đi bộ theo Quốc lộ 2 được một đoạn thì thấy một xe ô tô dừng lại đón tôi lên xe, trong xe có một phụ nữ (tôi không biết tên).
Lái xe đã đưa tôi đến khách sạn Hương Trà (ở Vị Xuyên). Khi đến sân khách sạn có mấy người, trong đó có anh Sang làm Huyện đoàn Vị Xuyên. Anh Sang nói với tôi: “Vào đi nhanh lên!”. Người phụ nữ đưa tôi vào phòng 102, ông Tô đang ở trong phòng và bảo tôi cởi quần áo lên giường quan hệ tình dục. Sau đó, ông Tô đưa cho tôi 500.000 đồng rồi ra về”.
Còn Nguyễn Thị Hằng khai: “Tháng 8-2009, ông Tô gọi điện rủ tôi xuống huyện Bắc Quang chơi. Ông Tô đón tôi ở cầu Xi măng, km 32 Quốc lộ 2 (Hà Giang – Tuyên Quang) rồi đưa đến một phòng của khách sạn Vĩnh Hà (ở thị trấn Việt Quang). Ông Tô và tôi quan hệ tình dục, sau đó ông đã đưa cho tôi một triệu đồng”.
Liên quan đến một lãnh đạo ngân hàng ở Hà Giang, các bị can học trò cũng khai: “Tháng 10-2008, Sầm Đức Xương gọi điện bảo Hằng đón N.T.P và Nguyễn Thị Thanh Thúy xuống nhà nghỉ Thùy Linh (ở Tân Quang, Bắc Quang) để bán dâm cho hai người bạn của Xương. Hằng đã đi xe máy xuống đón N.T.P và Thúy. Hằng vào nói chuyện với lãnh đạo ngân hàng này, còn Thúy vào nói chuyện với người lái xe. N.T.P vào phòng gặp Xương, bị y đặt vấn đề mua dâm nhưng không được đồng ý.
Dù vậy, Xương vẫn đưa cho N.T.P số tiền 2,5 triệu đồng”. Hằng còn cho biết, sau lần gặp vị lãnh đạo ngân hàng Hà Giang ở khách sạn Thùy Linh, Hằng đã tự lên khách sạn Hoàng Anh (Hà Giang) thuê phòng rồi hẹn vị này đến quan hệ tình dục. Thúy cũng cho biết, lần “quan hệ” với vị lãnh đạo ngân hàng này ở khách sạn Quế Lâm (huyện Vị Xuyên), Thúy đã được cho 2,8 triệu đồng.

Không đủ bằng chứng ?

Kết luận điều tra cũng cho hay, ngoài ông Nguyễn Trường Tô, nhiều cá nhân khác bị tố cáo có hành vi mua dâm là những cán bộ đang công tác tại các cơ quan của tỉnh Hà Giang. Trong đó, có một cán bộ ở phòng Tổ chức Công an tỉnh Hà Giang; ông Lê Minh T. - cán bộ hải quan cửa khẩu Thanh Thủy… Những cá nhân này cũng bị tố cáo đã mua dâm nhiều lần đối với Hằng, Thúy và các nữ sinh khác.
Vụ án Sầm Đức Xương - nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Việt Lâm, huyện Vị Xuyên, mua dâm học trò được phát hiện vào đầu tháng 9-2009. Hiệu trưởng Sầm Đức Xương bị khởi tố về hành vi mua dâm trẻ vị thành niên.
Hai nữ sinh Nguyễn Thúy Hằng, Nguyễn Thị Thanh Thúy bị khởi tố về hành vi môi giới mại dâm. Quá trình điều tra, đã làm rõ hàng chục học sinh cấp 2, cấp 3 là nạn nhân trong đường dây mua dâm học trò này.

Sau khi có đơn tố cáo các quan chức mua dâm, cơ quan điều tra đã tiến hành xác minh, thu thập tài liệu, chứng cứ để chứng minh nội dung tố cáo của Nguyễn Thị Hằng, Nguyễn Thị Thanh Thúy. Cơ quan điều tra đã làm rõ các lời khai của Hằng, Thúy, lời khai của các đối tượng liên quan, lời khai của người bị tố cáo, lời khai của các nhân chứng và kết quả đối chất, nhận dạng…
Cơ quan điều tra đã tiến hành điều tra trong một thời gian dài, gia hạn điều tra tới ba lần. Cuối cùng cơ quan điều tra đã kết luận: Không đủ chứng cứ để chứng minh 16 cá nhân bị tố cáo mua dâm đã có hành vi mua dâm người chưa thành niên.
Do đó, không đủ bằng chứng để xem xét trách nhiệm hình sự đối với các đối tượng. Kết luận điều tra cũng cho hay, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Hà Giang đã có công văn kiến nghị cấp có thẩm quyền xem xét xử lý các đối tượng trên theo quy định.

Tuy nhiên dư luận đặt câu hỏi: Khi đã kết luận không đủ bằng chứng để xem xét trách nhiệm hình sự thì cơ quan điều tra kiến nghị cấp có thẩm quyền xem xét xử lý các đối tượng bị tố cáo mua dâm về hành vi gì?”

Câu hỏi cuối cùng trong bản tin trên là của phóng viên Khiết Giang của Báo Dân Việt. Không có câu trả lời nào đưa ra từ bất kỳ cơ quan nào của nhà nước.
Users browsing this topic
Guest (2)
3 Pages<123>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.