Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

3 Pages123>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Tào Lao Ba Phét  
#1 Posted : Tuesday, June 15, 2010 4:00:00 PM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Xin kính mời toàn thể Quý Độc Giả "NGƯỜI VN TRÊN KHẮP HOÀN CẦU NĂM CHÂU" ,rảnh chút thời giờ thơi thả sau những giờ phút vật lộn với đời sống áo cơm thường ngày, nơi xứ người .Ghé thăm nơi đây để xem và đọc những chuyện có thật đang xảy ra, trên Quê Hương yêu dấu VN của chúng ta hôm nay .

Kính và Quý đến tất cả những tâm hồn người Việt khắp nơi vẫn còn đang trăn trở thao thức về mảnh đất VN quê hương dấu yêu,ngàn năm nhung nhớ suốt đời !!! ...

- Đang bị dãy dụa dưới những bàn tay sắt máu sát thủ ,trí óc xuẩn ngu của bọn quỷ đỏ Việt gian ,thờ lạy bắc phương !!!

Ngày lại ngày, chồng chất thêm nhiều những tội ác để đời của bọn "cộng sản Việt gian" hiện nay trong nước . Tội nghiệp này, không thể dung tha !.Sử sách ngày sau sẽ còn ghi chép mãi mãi, và lưu truyền cho đến những lớp đời hậu thế tiếp theo ...

Chân thành cảm ơn .
Tào Lao Ba Phét

========================
Quốc Hội VN khoá 12 - Vượt sông PôKô

http://www.youtube.com/w...;feature=player_embedded

Edited by user Sunday, September 2, 2012 6:47:08 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thanks 1 user thanked Tào Lao Ba Phét for this useful post.
Ngọc Anh on 6/5/2016(UTC)
Tào Lao Ba Phét  
#2 Posted : Saturday, June 19, 2010 8:49:04 PM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Đài truyền hình quốc tế CNN tiếp xúc với Blogger Mẹ Nấm

Âm thanh và hình ảnh sống động cuộc tiếp xúc ngắn của thông tín viên Stevens của đài truyền hình CNN với Mẹ Nấm – Nguyễn Ngọc Như Quỳnh về tình trạng cộng quyền ngăn cấm thông tin và khủng bố người dùng cao kỹ điện toán để thông tin (xem video bên dưới).

Đoạn phóng sự cho thấy Phóng viên CNN vào một tiệm Internet ở Sài Gòn và thử mở một trang tin về Nhân Quyền (Website của Human Rights Watch) thì bị tường lửa (Firewall) chặn lại.

Tuyệt vời! Một phóng sự rất có ý nghĩa đã đưa hình ảnh cuộc sống người dân VN bị kèm kẹp vì mất tự do thông tin với thế giới bên ngoài. Hôm nay 18/6/2010, đoạn phóng sự về chế độ bưng bít thông tin để mị dân của cộng sản VN đã được CNN chiếu khắp thế giới.

Khi được CNN phỏng vấn, Mẹ Nấm tâm sự qua dòng nước mắt uất nghẹn: “Tôi đã từ bỏ blog nhưng mà họ không để cho tôi yên… vì vậy tôi quyết định viết blog lại”.

CNN: “Cô là một người phụ nữ can đảm. Cô có nghĩ Cô là một người phụ nữ can đảm không?”

Mẹ Nấm: “Không. Bởi vì tôi cũng sợ; nhưng ai sẽ lên tiếng nếu chúng tôi không lên tiếng?”.

Đúng vậy Mẹ Nấm thân thương! Hoan hô Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh!
HLTL Theo RFVN
http://www.youtube.com/watch?v=KHIhstgf4qw&feature=player_embedded
Tào Lao Ba Phét  
#3 Posted : Saturday, June 19, 2010 9:02:20 PM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Những người đàn bà "đứng vẫy" trên quốc lộ 5
Tác giả: Lương Đình Khoa TuầnVietnam: 20/06/2010 06:00 GMT+7

Tôi đã gọi họ là "những người đàn bà "đứng vẫy" trên quốc lộ 5" - bởi họ khác với những người bán bánh mì thông thường khác mà tôi đã gặp trong thành phố: Không có một quán nhỏ hay nép mình dưới bóng cây, không bàn ghế và không cần phải đon đả, tất tả chào mời...

Quê tôi nằm giáp ranh với ngoại thành Hà Nội, quãng đường từ nhà tôi vào đến trung tâm Thành phố chỉ dài chừng chưa đầy 30km nên tôi thường có thói quen về thăm nhà vào tầm 11h trưa các ngày thứ Bảy trong tuần - sau khi kết thúc ca làm việc cuối cùng ở công ty. Và lần nào cũng vậy, về ngang qua nơi ấy - đoạn đường từ Cầu Chui (Long Biên, Hà Nội) đổ vòng ra quốc lộ 5 - tôi lại thấy lòng mình chùng xuống và se lại trước những bàn tay thi nhau vẫy gọi của những người đàn bà bán bánh mì rong bên lề đường giữa buổi trưa hè, chênh chao, lênh khênh trong cái nắng đổ lửa như thiêu như đốt...

Tôi đã gọi họ là "những người đàn bà "đứng vẫy" trên quốc lộ 5" - bởi họ khác với những người bán bánh mì thông thường khác mà tôi đã gặp trong thành phố: Không có một quán nhỏ hay nép mình dưới bóng cây, không bàn ghế và không cần phải đon đả, tất tả chào mời...

Dưới cái nắng gay gắt và đỉnh điểm của một trưa hè sầm sập từ trên cao trút xuống, hơi nóng hầm hập của mặt đường nhựa từ dưới bốc lên cùng tiếng động cơ inh ỏi, mùi xăng xe ngột ngạt xung quanh - "những người đàn bà "đứng vẫy" trên quốc lộ 5", với chiếc nón mê sờn rách, bộ quần áo sờn cũ bạc, chiếc khăn bịt mặt ướt đẫm mồ hôi và bàn tay gầy không ngớt vẫy gọi khách qua đường , mời mọc với ánh mắt ám ảnh như cầu khẩn, đầy thiết tha - họ thực sự như đang căng mình lên giữa một trận chiến: chấp nhận hoàn cảnh, kiên nhẫn chịu đựng trong bầu không gian ngột ngạt và khắc nghiệt để "chiến đấu" với nỗi lo cơm áo gạo tiền vẫn thường bộn bề và thường trực trong nhịp sống mỗi ngày của mình. Mà thu nhập được từ những chiếc bánh mì bé nhỏ kia cũng chẳng đáng là bao, có lẽ cũng chỉ đủ cầm cự cho một gia đình nghèo với bốn năm miệng ăn trong ngày không phải chịu đói...

UserPostedImage Họ sợ - sợ mình lọt vào ống kính của một tay phóng viên săn ảnh cho một tờ báo nào đó, lên án và phản đối những người bán hàng rong bên lề đường như họ... Ảnh Lương Đình Khoa
Tôi đã hình dung về họ bằng hình ảnh của những bức tượng có đôi bàn tay biết cử động - và vì biết cử động nên mặt trời và cuộc đời ra sức nung nóng, vắt kiệt sức lực của họ theo thời gian, để những đôi bàn tay vẫy vẫy như chiếc lá gầy mong manh trong nắng cháy kia cứ chậm dần, chậm dần và một ngày rụng xống, nằm im bất động bên lề đường... Chỉ cơn gió thoảng buông tiếng thở dài, nghẹn ngào đầy xót xa...

Đã đi qua họ cả một đoạn đường dài, nhưng đôi mắt và bàn tay vẫy gọi trong nắng bỏng rát đã thôi thúc tôi vòng xe quay trở lại, giơ máy lên chụp vài tấm hình để chia sẻ với cộng đồng về sự ám ảnh ấy trên trang blog của mình. "Những người đàn bà "đứng vẫy" trên quốc lộ 5" bất giác sợ hãi khom người cúi xuống và nấp vào sau những cột bánh mỳ dựng đứng - như những chú gà con sợ sệt nép vào sau cánh mẹ, trông tội nghiệp đến rùng mình...

Hỏi ra mới biết họ sợ - sợ mình lọt vào ống kính của một tay phóng viên săn ảnh cho một tờ báo nào đó, lên án và phản đối những người bán hang rong bên lề đường như họ - và khi đó công an sẽ vào cuộc, xua đuổi họ khỏi đoạn đường quen thuộc vẫn thường bấu víu dưới sự khắc nghiệt của thời tiết để kiếm miếng cơm manh áo... Dẫu tôi đã lại gần mua bánh, giải thích cho họ là những bức hình kia sẽ dung để minh họa cho bài viết đồng cảm, chia sẻ với những giọt mồ hôi họ đã đổ xuống trên đoạn đường này, và tất cả ai cũng bịt mặt, nên ảnh không nhìn rõ được mặt ai - thì đa phần họ vẫn dành cho tôi ánh mắt chẳng hề thân thiện.

Cũng may có một chị tin vào lời giải thích của tôi, thở dài kể cho tôi nghe những lần bị công an đuổi, ngã dúi dụi, sõng soài trên mặt đường nhựa bỏng rát, mà nghẹn ngào trong từng câu nói:

"Nhiều chị đứng bán hàng ở đây có hoàn cảnh gia đình khó khăn và éo le vô cùng, đa phần nhà nghèo, chồng rượu chè cờ bạc, bản thân lại chẳng được học hành đến nơi đến chốn nên cũng không có kinh nghiệm mà làm công nhân nên đành ra ngã ba đường bán mồ hôi cho đất, bán sự kiên trì và nhẫn nại cho trời để sinh nhai; chứ có ai muốn đứng đây đâu. Thời tiết này ngồi trong nhà còn thấy nóng bức, ngột ngạt khó chịu, huống chi là đứng ngoài đường nhựa, giữa trưa nắng gắt...

Mấy hôm đầu em mới ra đứng bán, chưa thích nghi được nên chịu không nổi, tối về lên cơn sốt cao, nằm bệt cả tuần mới khỏi. Thế mà sau đó lại gan lì ra đứng bán, rồi chả biết mình đồng da sắt thế nào mà lại ngon lành, chịu đựng được mới lạ!"

Tôi cảm ơn những lời chia sẻ ấy, nổ máy và quay xe đi, bỏ lại sau lưng chiếc bóng của "những người đàn bà "đứng vẫy" trên quốc lộ 5" đang dần nhạt nhòa, chênh chao bên vệ đường trong không gian của một trưa hè oi bức, thấy người mình đang nóng ran lên và nghe thấy một điều gì đó đang vụn vỡ, nhoi nhói nơi vùng ngực trái...

Ngày nối ngày vẫn trôi, mùa nối mùa vẫn sang, và những nỗi cơ cực cũng vẫn thay nhau tìm đến, vây bám xung quanh những người đàn bà mà tôi đã gặp trong nhịp sống này; để lòng chợt thấy hổ thẹn vì đôi bàn tay bé nhỏ của mình không đủ sức chia sẻ hết cho họ những yêu thương mà mình có thể...
Tôi đành chọn một lối đi khác về thăm quê, tránh đi qua đoạn đường có "những người đàn bà "đứng vẫy" trên quốc lộ 5" để lòng thôi những ái ngại xót xa...
Tào Lao Ba Phét  
#4 Posted : Friday, June 25, 2010 6:06:31 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Ký sự sau một chuyến về quê Hương Trà
Tôi đáp chuyến xe xuôi về miền Tây nơi tôi sinh ra và lớn lên. Quê tôi với ruộng đồng bao la bát ngát từng được mệnh danh là vựa lúa lớn nhất của đất nước, nơi mà vị anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực đốt tàu giặc trên dòng sông Nhật Tảo. Ngày nay, với truyền thống hào hùng đó nhà dân chủ Trương Minh Đức, cựu học sinh trường Trung học Nguyễn Trung Trực Rạch Giá đã can đảm đứng về phía dân oan chống lại cường quyền tham nhũng, chống lại những bất công trong xã hội, anh là thành viên của khối 8406 và đảng Vì Dân, một tổ chức chính trị đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền bằng phương pháp ôn hòa bất bạo động đúng như điều 69 HPVN đã quy định, phù hợp với bản truyên ngôn quốc tế nhân quyền và các công ước quốc tế khác mà chính quyền CSVN đã ký kết. Anh đã bị chính quyền bắt, bị kết án 5 năm tù trong một phiên tòa mà bản án đã được định sẵn bởi vì, tòa án và viện kiểm soát không dám tranh luận công khai sòng phẳng với luật sư Lê Trần Luật, người đã đưa ra những lời phản biện rất sắc bén để bảo vệ cho anh. Thái độ của anh Đức trước phiên tòa hiên ngang bao nhiêu thì bài luận cứ bào chữa của LS Lê Trần Luật cũng không kém phần thuyết phục bấy nhiêu. Tự hào thay mẹ Việt Nam đã sinh ra một người con dũng cảm như anh. Anh đã làm rạng danh ngôi trường mang tên người anh hùng dân tộc Nguyễn Trung Trực, còn LS Luật sau khi can đảm đứng về lẽ phải thì anh đã bị tước quyền LS, tài sản của anh cũng bị chính quyền ngang nhiên cướp lấy và cuộc sống của anh giờ này rất khốn đốn phải đi mướn nhà để ở, hàng ngày mọi sinh hoạt cá nhân của anh thường bị an ninh mật vụ theo dõi chặt chẽ. Dù có muôn ngàn khó khăn nhưng chắc chắn rằng, với nghĩa khí của người luật sư, anh Luật sẽ không bao giờ chùn bước.
Trên chuyến xe tôi được may mắn ngồi kế bên một cụ già với số tuổi ngoài 65, ông là người miền Bắc di cư vào Nam năm 1954. Chúng tôi có được dịp trao đổi với nhau về cuộc sống, việc làm và thời sự hàng ngày đang xảy ra trên quê hương đất nước. Ông cụ là người thành thật, ẩn chứa trong một nông dân hiền lành chất phác. Trong số những câu chuyện trao đổi có câu chuyện về phong trào cải cách ruộng đất ở miền Bắc qua câu chuyện do chính nhà thơ Hữu Loan kể lại, trong đó bố mẹ của người vợ hiện tại của nhà thơ, ân nhân đã từng cứu đói cho sư đoàn 304, đơn vị mà nhà thơ phục vụ, đã bị thanh trừng trong đợt cải cách ruộng đất bằng hình thức chôn sống ló đầu trên mặt đất và cho con trâu mang cây cày lướt qua cho đến chết. Ông suy tư rồi gật đầu trả lời đó là sự thật bởi vì, chính ông đã chứng kiến những người khác từng bị chết như thế. Ông bắt đầu kể cho tôi nghe về trường hợp di cư của ông: Năm đó ông được 10 tuổi, có 2 người anh phục vụ trong “quân đội cụ Hồ”, gia đình của ông không giàu nhưng cũng thuộc vào loại trung lưu, một hôm cha ông về nói với mẹ ông rằng: “có những cán bộ đã đấu tố ông già của nó để làm gương, không biết 2 đứa con của mình rồi đây có noi theo việc làm này hay không? Thôi để tôi di cư vào Nam lánh mặt”, và cha ông đã đem ông vào Nam cho đến hôm nay. Ông kể lại thời gian đó, việc đấu tố các thành phần địa chủ được phân chia theo chỉ tiêu cho từng địa phương, nó đã được chủ tịch HCM thi hành tuyệt đối theo mệnh lệnh của Nga-TQ, ngay cả chính bà Nguyễn thị Năm là ân nhân của đảng cũng như của bác Hồ vẫn phải chịu chết mà chính bác Hồ cũng không can thiệp được bởi vì, chủ trương của đảng là: Trí, phú, địa, hào, đào tận gốc, trốc tận rể. Ông là người rất thông thái vì ông biết rất nhiều về những thâm cung bí sử, cũng như những chính sách sai lầm triền miên của các nhà lãnh đạo CSVN. Ông lần lượt kể cho tôi nghe từ chuyện vợ con của bác Hồ, cho đến những cuộc đấu tố giết người dã man đã được dàn dựng sẵn xuyên qua tòa án nhân dân lưu động, rồi đến cuộc nổi dậy của nhân dân Quỳnh Lưu. Ông cũng biết rất rành về cuộc thảm sát của quân đội CSVN đối với nhân dân cố đô Huế tại khe Đá Mài vào tết Mậu Thân (1968)...v.v… Rất tiếc, những bất công và những cái chết bi thảm này của dân tộc VN đã bị lãng quên trước cộng đồng thế giới trong một thời gian dài.
Câu chuyện ông kể đến đây thì nét buồn đã hiện lên khuôn mặt, và ông đã nói với tôi rằng: “thôi cháu còn trẻ hãy cố gắng học hành để lo cho tương lai của mình đi, đừng nghĩ tới những chuyện đau buồn này vì nó không có lợi gì cho cháu đâu. Đây là một đại họa của dân tộc mà đảng CS lãnh đạo không bao giờ muốn nhân dân biết. Bác hy vọng sau này nếu cháu có đỗ đạt làm quan thì hãy nghĩ đến đất nước, dân tộc bằng những việc làm có ích quốc lợi dân, chớ đừng như những quan tham bây giờ. Về cá nhân bác rất đau lòng cho vận nước nhưng biết phải làm sao đây?”.

Tôi gật đầu với ông nhưng trong lòng vẫn quặn đau cho tiền đồ dân tộc, cho nỗi mất nước về tay bọn người Trung Quốc sắp gần kề, vì sự ươn hèn chỉ biết lo cho quyền lợi cá nhân của các nhà lãnh đạo CSVN, cho sự lầm đường lạc lối của một số chiến sĩ quân đội, công an chỉ biết trung thành với đường lối của một thiểu số người lãnh đạo đất nước mà quên đi bổn phận của mình là bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ đất nước và cuộc sống yên lành cho nhân dân. Trong giây phút suy tư tôi tâm sự cùng ông:
Cháu vẫn biết bàn tay không thể che nỗi mặt trời, nhưng đứng trước tình cảnh đau thương của đất nước và nhân dân, nếu tất cả cùng lặng thinh thì trong tương lai VN sẽ ra sao trước bọn người TQ. Hôm nay, chúng ta đã mất Hoàng sa, phần lớn của Trường sa, Ải nam quan, bãi Tục lãm, thác Bãn giốc, gần 10.000km2 vùng biển vịnh Bắc bộ…v.v…, lại thêm vụ khai thác Bô xít Tây nguyên, trên 300 ngàn hecta rừng biên giới cho TQ thuê 50 năm, hàng loạt các ngư dân VN bị TQ tự do bắt bớ , đánh đập và đòi tiền chuộc ngay trên vùng hải phận của VN trước sự phản đối chiếu lệ bằng lời nói của phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao VN Nguyễn phương Nga, còn các thành phần lãnh đạo chóp bu của đảng thì không có bất cứ hành động nào dù nhỏ. Ngược lại, lúc nào cũng răm rắp ca ngợi tình hữu nghị của 2 nước qua phương châm 16 chữ vàng, 4 tốt và 4 tương quan mà TQ mới thêm vào.
Trong lịch sử VN mà cháu đã học thì chưa có triều đại nào các vua chúa lại dâng đất, dân đảo, dân biển của đất nước cho ngoại bang như triều đại của ĐCSVN bây giờ. Trong tất cả các chuyên ngành của trường đại học mà các cháu đang học thì học thuyết của chủ nghĩa Marx-Lenin và tư tưởng Hồ chí Minh đã chiếm hết 1/3 chương trình rồi. Nhưng trớ trêu thay những lý thuyết và tư tưởng này là không thực tế, nó hoàn toàn lỗi thời với thời đại ngày nay khi mà VN đang cần sự hội nhập vào nền văn minh thế giới về mọi mặt từ kinh tế đến chính trị. Kinh tế thị trường là mô hình của tư bản, còn định hướng XHCN mà các nhà lãnh đạo VN nói đến, đó chỉ là một suy luận chủ quan để lừa bịp nhân dân và những người thiếu hiểu biết mà thôi, kinh tế XHCN theo Marx-Lenin là kinh tế tập trung để đi đến một thế giới đại đồng khi đó, con người làm theo năng lực mà hưởng theo nhu cầu, đây là cái lý thuyết mới nghe qua thì rất đẹp nhưng trên thực tế nó sẽ muôn đời là ảo tưởng, không bao giờ thực hiện được. Còn thành phần công nhân và nông dân mà ĐCS đưa lên hàng lãnh đạo, đây lại là một sự mỵ dân, lừa bịp của một thiểu số người cầm quyền, vì vai trò của công nhân và nông dân là những thành phần đông đảo nhất quyết định mọi sự thành bại trong xã hội. Trong thực tế, công nhân và nông dân của các nước theo CNCS như VN cũng như các nước độc tài quân phiệt đã bị bốc lột đến tận xương tủy, chịu nhiều bất công chớ đại đa số các nước tư bản tiên tiến có nền dân chủ đa nguyên thì quyền lợi của công nhân và nông dân đã được bảo vệ tối đa bởi vì, họ có quyền tự do tham gia các đảng phái đối lập để kiểm soát chính quyền, có quyền ra báo chí tư nhân để đưa tin tức trung thực đến mọi người, có quyền thành lập các nghiệp đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi của họ đối với sự điều hành của giới chủ, có quyền đình công, biểu tình để làm áp lực với giới chủ nếu quyền lợi của họ bị bị giới chủ xâm phạm…..Nhưng những quyền hạn và quyền lợi này sẽ không bao giờ có trong các nước theo XHCN nhất là tại VN thì lại càng không thể.


Xe dừng lại cũng là đến lúc chúng tôi phải chia tay. Ông xuống xe với lời chào đầy thân thương cảm mến mà trong suốt lộ trình giữa ông và tôi đã có rất nhiều những cuộc trò chuyện khó quên.

Trên con đường dẫn vào nhà tôi trong một buổi chiều trời mưa, bầu trời mây đen bao phủ, cơn mưa lớn và gió thổi mạnh khiến cho đoạn đường được tráng bằng đất và cát núi bị đọng nước và lầy lội. Dù sao, thì vẫn còn đở hơn những năm về trước khi đoạn đường này chỉ toàn là đất.
Cũng rất lâu rồi đêm nay, tôi mới thực sự được tận hưởng một giấc ngủ bình yên ở quê nhà trong không gian đầy tĩnh lặng không có tiếng ồn ào của xe cộ và sự bon chen ở thành đô với đầy đủ những thú vui không lành mạnh…. Sáng sớm thức dậy ngồi uống cà phê cùng với các bạn bè và các chú, bác hàng xóm trong một quán nước đơn sơ chỉ vọn vẹn có vài ba cái bàn nhỏ, tôi đã chứng kiến rất nhiều những câu chuyện của người dân quê tôi, từng mẫu chuyện vui, từng kinh nghiệm sản xuất về kỷ thuật canh tác trên đồng ruộng, cho đến những vấn đề thời sự nhạy cãm hàng ngày của đất nước được các chú, các bác kể lại qua các chương trình của đài RFA, RFI, VOA, các báo chí và truyền hình lề phải, những việc làm bê bối, tiêu cực, tham nhũng của các cơ quan chính quyền đã được nêu ra kể cả việc các nhà lãnh đạo CSVN dâng đất, dâng đảo, dâng biển và các tài nguyên đất nước cho TQ cũng được các chú, các bác nhắc đến. Nhưng nhắc để mà biết như một câu chuyện vui chớ thật ra mọi người đều rất sợ bị trù dập và ở tù. Các nhà lãnh đạo CSVN rất thành công khi áp đặt được sự sợ hãi tuyệt đối trong lòng nhân dân để họ không dám công khai phản đối những việc làm sai trái của chính quyền. ĐCSVN cũng rất thành công trong những thủ thuật đầy gian trá, ném đá giấu tay khiến cho một số nhà đấu tranh dân chủ phải hiểu lầm nhau. ĐCSVN cũng rất thành công với sự ngụy biện trước cộng đồng quốc tế. Một chú trong hội cựu chiến binh của địa phương phát biểu: “bây giờ nếu chúng ta có đòi hỏi chủ quyền đất nước, có chiến tranh với TQ thì chỉ có con cháu của chúng ta chết chóc, chớ con cháu của mấy thằng lãnh đạo vẫn làm cha và ăn chơi phè phởn trên xương máu của chúng ta mà thôi, đất nước này có mất vào tay TQ thì kệ mẹ nó miễn sao cơm ngày 2 bữa không đói thì được rồi”. Một thanh niên trong xóm hiện là cán bộ đoàn cũng nói: “vẫn biết những việc làm của mình có đôi khi không đúng pháp luật, nhưng vì nhiệm vụ và theo lệnh cấp trên nếu không hoàn thành thì bị khiển trách, cho nên phải thi hành thôi”.
Tôi cũng thử đặt một câu hỏi với người bạn hiện là giáo viên cấp 2: Nếu có một học sinh hỏi bạn về lãnh thổ VN bắt đầu từ đâu đến đâu thì bạn sẽ trả lời sao? . Anh ta trả lời với tôi rằng “bắt đầu từ đâu cũng được nếu tới mũi Cà Mau là được rồi”.

Đành rằng đó là những câu trả lời vô cảm, thiếu trách nhiệm, nhưng họ phải trả lời như thế nào đây khi đó là những vấn đề "nhạy cảm", khiến người ta có thể mất việc dễ dàng. Vì bức xúc với những câu trả lời kiểu này nên nhiều khi tôi đã tìm cách trình bày bằng những dẫn chứng khách quan, chẳng hạn như: đứng trước sự vẹn toàn lãnh thổ của đất nước, nếu các nhà lãnh đạo có những chính sách khôn ngoan biết lấy dân làm gốc, biết vận hành sức mạnh và lòng yêu nước của toàn dân thì TQ dù có mạnh cỡ nào đi nữa cũng sẽ không bao giờ làm gì được ta. Bằng chứng là từ xưa tiền nhân ta đã từng làm cho quân Tàu xâm lược phải khiếp sợ, hội nghị Diên Hồng của vua Trần Nhân Tôn là một tấm gương điển hình. Ngày nay, với sự điều hành của LHQ và ảnh hưởng của cộng đồng quốc tế thì TQ lại càng khó khăn hơn trong sách lược xâm lăng của họ. Chúng ta hãy nhìn một đảo nhỏ Đài Loan với nền dân chủ đa nguyên, kinh tế đất nước và cuộc sống của người dân đã hơn TQ gấp bội phần. TQ tuy mạnh hơn về quân sự nhưng có dám làm gì Đài Loan đâu. Riêng đối với VN thì rõ ràng kể từ khi chuyển hướng qua kinh tế thị trường theo cách làm ăn có sự cạnh tranh của tư bản chủ nghĩa thì cuộc sống trong nhân dân có phần tiến bộ hơn thời kinh tế tập trung của XHCN, mặc dù không bằng các nước trong khu vực. Nhưng đây lại là một vấn đề nhạy cảm nữa bởi vì, các nhà lãnh đạo đất nước của chúng ta vẫn còn ôm mộng bá quyền về chính trị theo mô hình của TQ. Đồng ý là trong chiến tranh ĐCSVN đã có những kế sách hay để chiến thắng. Nhưng trong thời đại hội nhập ngày nay, lấy gì để chứng minh những chính sách của đảng đang đi là đúng hướng trong khi, về mặt chính trị để điều hành đất nước đảng không cho bất cứ ai cạnh tranh với mình. Kể từ sau ngày 30/4/1975 cho đến nay nhân dân đã từng chứng kiến những chính sách sai lầm triền miên của đảng, từ chính sách cải tạo công thương nghiệp đánh đổ tư sản, đầy đọa những con người có tài thuộc chế độ cũ, khoanh vùng để kiểm soát lý lịch đối với các con em của gia đình phục vụ trong chế độ cũ (VNCH); thành lập các vùng kinh tế mới để làm kiệt quệ cuộc sống của nhân dân thành thị, áp dụng chính sách giá, lương, tiền, xây dựng hệ thống làm ăn theo kiểu tập đoàn sản xuất và hợp tác xã theo mô hình của XHCN,… khiến cho nền kinh tế và cuộc sống của đa số nhân dân phải đi dần về điểm chết. Nếu không có sự cáo chung của CNCS ở Đông âu và Liên sô để VN chuyển hướng qua nền kinh tế thị trường như hiện nay thì thử hỏi VN bây giờ sẽ ra sao? Bằng tất cả sự hiểu biết của mình tôi xin đưa ra những lý do sau đây để các anh, các chú, các bác tự tìm hiểu.
-Tại sao hầu hết các nước giàu có, tiên tiến trên thế giới đều là những nước có nền dân chủ đa nguyên?

- Tại sao một nước Singapore mới độc lập năm 1967, một nước Nhật không còn gì sau khi đầu hàng đồng minh thời đệ nhị thế chiến mà ngày nay có một nền văn minh và cuộc sống của người dân hơn VN gấp trăm lần?

- Tại sao cả hệ thống CNCS ở Đông âu và ngay cả Liên sô nơi phát sinh ra nó phải cáo chung vào những năm cuối thập niên 1980?

- Tại sao hầu hết các nước theo XHCN còn sót lại trên thế giới như VN kể cả TQ đều phải nhờ tới mô hình kinh tế thị trường của tư bản chủ nghĩa?

- Tại sao quyền lợi của công nhân và nông dân trong các nước dân chủ đa nguyên lại hơn hẳn gấp trăm lần quyền lợi của công nhân và nông dân trong các nước XHCN như VN?

- Riêng tại VN, chính sách điều hành của chính quyền như thế nào mà chất xám và nhân tài lại đi ra phục vụ cho nước ngoài gần hết, còn ở trong nước thì đa số khi tốt nghiệp đều tìm đến các công ty nước ngoài đang đầu tư ở VN để làm việc?

- Tại sao trước năm 1975 miền Nam VN được mệnh danh là hòn ngọc viễn đông, mặc dù bị chiến tranh tàn phá nhưng nền kinh tế vẫn hơn các nước cùng khu vực như: Thái Lan, Malaysia, Indonesia kể cả Singgapore. Còn bây giờ sau 35 năm dưới sự điều hành đầy trí tuệ của các nhà lãnh đạo CSVN, nền kinh tế đất nước của chúng ta đã thua rất xa họ về mọi mặt, đây là một thực tế quá rõ ràng.

- Tại sao vấn đề tham nhũng, tiêu cực, đục khoét của công đang lan tràn hầu như công khai trong mọi ngành nghề và các giai tầng của xã hội, khiến cho chủ tịch nước Nguyễn minh Triết phải trấn an Việt kiều hải ngoại về dự đại hội Việt kiều ở Hà nội tháng 11/2009 là: “đừng thắc mắc vì sao VN bây giờ tham nhũng nhất thế giới, đây là quy luật muôn đời”. Trong khi đó, thủ tướng Nguyễn tấn Dũng là trưởng ban chống tham nhũng, nhưng lại trả lời trước các đại biểu QH ngày 19/11/2009 là: “sau hơn 3 năm làm thủ tướng tôi chưa từng kỷ luật bất cứ ai, sẽ noi gương cựu thủ tướng Phạm văn Đồng là sẽ không kỷ luật ai”?

- Tại sao hàng ngày các cuộc tập trung khiếu nại của dân oan càng ngày càng đông mà không được trung ương giải quyết thấu tình đạt lý?
- Tại sao trên 60 ngàn chiến sĩ hy sinh trong cuộc xăm lăng của TQ năm 1979 lại bị quên lãng. Trong khi đó, những chiến sĩ hy sinh trước năm 1975 thì lại được tuyên dương và ca tụng hàng năm?


Còn biết bao nhiêu những cảnh bất công khác đang đầy đọa người dân. Có thể vì tham quyền cố vị, vì quyền lợi cá nhân mà các cấp lãnh đạo chính quyền không muốn tuyên chiến với nó, hoặc cũng có thể vì trình độ và năng lực quá yếu kém mà họ không làm tròn trách nhiệm đối với nhân dân. Phải công nhận rằng lời nói của tôi hôm đó vẫn được mọi người cho là đúng. Nhưng rồi tất cả đều đi đến kết luận: mình là dân đành chấp nhận thôi bởi vì, chính quyền có đầy đủ quyền hành và sức mạnh, còn người dân là tay không, là thấp cổ bé miệng. Tôi im lặng nhưng trong lòng đầy đau xót.

Hiện nay, Hoa Kỳ và các nước phương Tây đã giúp đỡ cho VN được phát triển, được có vị thế trên trường quốc tế, còn các hàng hóa độc hại của TQ đang lan tràn ở VN cùng với những hành động xâm lăng kinh tế của họ. Vậy ai xứng đáng là kẻ thù, ai xứng đáng là bạn của đất nước VN. Xin tất cả mọi người hãy cùng nhau suy gẫm.
Để kết thúc bài viết này, tôi xin thuật lại một câu chuyện thật buồn cười : Con trai của người chị họ tôi đi học quân sự 10 ngày do bộ chỉ huy quân sự huyện tổ chức. Các giảng viên chính trị tuyên truyền rằng: Hiện nay bọn xâm lược đế quốc Mỹ đã tìm đủ mọi cách để chiếm nước ta bằng nhiều cách, chúng thành lập các đảng phái, các tổ chức để kết hợp với các thành phần phản động trong nước theo kế hoạch diễn tiến hòa bình nhằm phá vỡ thành quả cách mạng của đảng ta. Chúng viện trợ tiền bạc cho ta xây dựng các công trình lớn để sau này chúng có cớ chiếm giữ, đế quốc Mỹ vẫn muôn đời là kẻ thù không đội trời chung với nhân dân ta.
Thật là bất hạnh cho dân tộc VN khi trong thời đại @ ngày nay mà lại có những con người cán bộ lãnh đạo, giảng viên của đảng với tầm hiểu biết quá dốt nát, quá nông cạn như thế. Hởi những ai còn mang trên mình giòng máu VN. Chúng ta phải làm gì đây để khỏi hổ thẹn với tiền nhân?

Sài Gòn, ngày 22/04/2010
Hương Trà Nguồn: TNTDDC
25/04/10

Tào Lao Ba Phét  
#5 Posted : Thursday, July 1, 2010 8:22:26 PM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Tổng thống Mỹ đến VN học tiếp khách và nhớ thương World Cup
Tác giả: Trực Ngôn TuầnVietnam: 02/07/2010 07:47 GMT+7
Phát ngôn & Hành động ấn tượng tuần này là nỗi trăn trở của Trực Ngôn giữa những xa hoa, phù phiếm và sự nghèo nàn, thiếu thốn của xã hội...
Tổng thống Mỹ sẽ đến Việt Nam học tiếp khách


Báo chí đưa tin, ngày 24/6, TT Mỹ Barack Obama đã tiếp TT Nga Dmitry Mendvedev ăn trưa với món hamburger và khoai tây chiên tại nhà hàng Ray's Hell Burger ở Arlington. Đó bữa trưa của hai vị Tổng thống của hai cường quốc trên thế giới. Chỉ với bữa ăn trưa đó thôi đã cho chúng ta thấy một phần chân dung quan trọng của họ.

Khi đọc tin này, tôi bỗng thấy hiện ra trước mắt mình miên man những nhà hàng, tiệm ăn tưởng như không bao giờ dứt dọc mảnh đất hình chữ S còn quá nhiều thiếu thốn của chúng ta.

Hiện lên những bàn ăn ngập tràn thực phẩm với đủ cao lương mỹ vị như hươu, nai, chồn, cáo, ba ba, rắn rết, cá sấu, cua bể, tôm hùm...
Hiện lên những bữa tiệc bạt ngàn bia ngoại, rượu tây và những bình thủy tinh khổng lồ với những bìm bịp, cà dê, tay gấu, rắn độc, ong đất, bao tử hoang thú, hổ non... đang ngủ thiêm thiếp trong rượu.
Hiện lên tất những gương mặt phừng phừng ý chí nhậu cùng những tiếng hô vang: "Dzô".

Họ đang tiếp khách đấy. Quá nhiều người nước ngoài tròn mắt kinh hoàng khi nhìn thấy người Việt Nam ăn như thế nào trong các nhà hàng mà lại vào buổi trưa. Không biết sau từng ấy thực phẩm, từng ấy bia rượu thì họ sẽ làm việc ra sao trong buổi chiều.

Những ai đã đi trong các cơ quan nhà nước mà chẳng một lần chứng kiến cảnh các công chức tiếp khách khi có cấp trên đến thăm và làm việc. Cho dù không phải cấp trên yêu cầu cấp dưới phải tiếp thế nào nhưng cấp dưới cứ làm thế. Đó là những bữa tiệc ai cũng biết rằng vua chúa Trung Hoa ngày xưa tiếp khách chưa chắc đã sánh được.

Tôi từng nghe một cán bộ cấp tỉnh gọi điện cho nhân viên nói: "Mai anh A xuống làm việc, cố kiếm mấy con cầy hương nhé" hay "Anh B không dùng thịt gà vì nóng. Kiếm bằng được ba ba núi loại 4, 5 cân một con đấy".
Hu...hu...hu...

Sao tự dưng đang nói "thao thao bất tuyệt" lại hu...hu...?

Hu..hu... vì tiền tiếp khách ấy đâu phải của cá nhân nào mà là của một tập thể cá nhân mấy chục triệu người đóng thuế bằng trồng lúa, ngô, đậu, lạc, rau muống, bí bầu... bằng nuôi gà, vịt, lợn nái, cá lồng... bằng bán phở, bán bún riêu, bán quẩy, bán rau, bán cá, bán tăm... vì đã kinh doanh cái gì thì phải đóng thuế cái đó.
Có những lần chúng ta được nghe nói về khoản tiền tiếp khách của một tỉnh với một con số chóng mặt. Trước kia, khách đến làm việc được ba điều: được ăn, được nói và được... phong bì mang về. Lâu nay, nạn "phong bì" đã đỡ đi và chỉ còn hai điều công khai còn điều thứ ba đã được chuyển thành một hình thức nào đó tinh tế và lãng mạn hơn.

Nước Mỹ đúng là keo kiệt, trong đó không chỉ có Tổng thống mà các tỷ phú như Bill Gates càng keo kiệt hơn. Giàu nứt đố đổ vách như họ mà tiếp khách lại chỉ là hamburger và khoai tây chiên nhưng lại dại dột vô cùng khi mang hàng chục tỉ đi cho những người nghèo. Mà cho những người nghèo thì được lợi cái gì nhỉ???

Với cách tiếp khách dè xẻn và keo kiệt như Tổng thống Mỹ thì Trực Ngôn này khuyên ông nên đến Việt Nam mà học cách tiếp khách để thể hiện sự giàu có của nước Mỹ chứ?!

UserPostedImage Cổng chào và World Cup: sự phù phiếm và nghèo nàn? Phải chăng đó là sự phù phiếm?

Như một giấc mơ trong chuyện cổ tích Nga: Ông lão đánh cá và con cá vàng, vào một ngày đẹp trời bỗng thấy 5 cổng chào cửa ô vụt mọc lên sừng sững. Dựng cổng chào để chào mừng Đại lễ ngàn năm Thăng Long mà.

Vì sao làm 5 cổng chào khổng lồ như vậy mà lại bất ngờ như vậy? Liệu có đủ thời gian cho các nhà thi công không khi Đại lễ Thăng Long chỉ còn chừng 3 tháng nữa? Hơn nữa, có cần thiết phải làm 5 cái cổng chào đó không?

Trong khi đó bạn cứ đi khắp nội ngoại thành Hà Nội mà xem cho đến bây giờ, trước giờ Khai mạc Đại lễ, vẻ đẹp Hà Nội với sự chuẩn bị Đại lễ ngàn năm vẫn còn là một bí mật chưa hề được lộ ra. Đường xá vẫn đào bới, giao thông vẫn tắc nghẽn, rác rưởi vẫn vứt đầy, điện vẫn cắt...

Nhắm mắt lại nhiều lần để hình dung về 5 cái cổng chào đó, rồi lẩn thẩn nhắn tin, viết email, gọi điện... hỏi nhiều người thì thấy 5 cái cổng chào kia không hề cần thiết một chút nào, nhất là khi chúng ta còn bao việc cần làm hơn thế 1000 lần. Nhưng những người chủ trương làm 5 cổng chào hình như đang rất tự tin vì đã huy động được 100% vốn làm 5 cổng chào từ các doanh nghiệp.

Nhưng cho dù tiền của cá nhân nào thì 5 cổng chào này vẫn là sự phù phiếm ở mức độ nào đó. Nói thật lòng là nhân dân không cần 5 cái cổng chào ấy và những khách ngoại quốc lại càng không cần. Chúng ta tiếp xúc với người nước ngoài quá lâu rồi và chúng ta biết rõ điều đó.

Như vậy, xét cả đối nội và đối ngoại thì 5 cái cổng chào này chẳng có tác dụng bao nhiêu. Những đường sắt cao tốc, những trung tâm hành chính quốc gia, những trục văn hóa, tâm linh, những quy hoạch hai bên bờ sông Hồng... thì còn phải bàn cho thật cụ thể, thật kỹ lưỡng nên làm hay không. Nhưng 5 cổng chào theo cái nhìn có thể thiển cận của tôi thì rõ ràng là không có lý do gì chính đáng để phải làm.

Cho đến lúc này, chúng ta vẫn đắm đuối trong chủ nghĩa hình thức một cách không cưỡng lại được. Theo tính toán thì 5 cổng chào đó cũng phải đầu tư ít nhất hàng chục tỉ.

Trong khi đó còn không ít những con đường ở Hà Nội 1 và cả Hà Nội 2 lầy lội, bẩn thỉu và khó đi như đường lên trời. Đấy là chưa nói đến nhiều làng bản, người dân phải hứng từng giọt nước trong mùa hè. Rồi khi vào hè, chúng ta mới nhận ra những đứa trẻ chẳng có lấy một khu vui chơi nào cho ra hồn.

Đấy là những nhu cầu chính đáng mà bất cứ những người quản lý xã hội nào có lương tâm đều phải... mất ăn mất ngủ vì tình thương yêu đồng loại và vì trách nhiệm của mình. Nhưng chúng ta vẫn còn lao vào nhiều sự phù phiếm. Và sự phù phiếm lúc nào cũng sẵn sàng giết chết những hành xử văn hóa và nhân văn.

Nếu đứng về hình thức thì chúng ta cứ hãy cố gắng làm cho khu vực quanh Hồ Gươm và một vài con phố chính thật sạch, thật đẹp, thật văn hóa cũng là đủ. Tôi sợ là cổng chào thì như thế mà khi bước vào bên trong thì ngược lại. Thiển nghĩ, những người chủ trương làm cổng chào nên xem xét lại một cách kỹ lưỡng hơn. Nhưng nếu 5 cổng chào vẫn được dựng lên thì tôi cũng sẽ đến nhìn để xem nó có khả năng quyến rũ và thuyết phục tôi đến mức nào.

Nếu 5 cổng chào đó thực sự quyến rũ tôi thì tôi sẽ viết lời xin lỗi một cách chân thành nhất với những người nghĩ ra nó. Như thế là sòng phẳng, phải không các bạn?
Ngày công của công chức nhà nước quá cao

Báo Dân Trí viết: Theo Phó Thủ tướng Hoàng Trung Hải, mấu chốt của sự cạnh tranh là năng suất lao động. Tuy nhiên, chúng ta dường như chưa "thấm" vấn đề này. Ở nhiều cơ quan, có tư tưởng ăn lương là để... ngồi chơi, làm thêm cái gì là phải tính tiền.

Đấy là một nhận định hoàn toàn chính xác. Nhưng đối với những người làm ra những sản phẩm hữu hình thì dù sản lượng và chất lượng kém hay ít cũng còn có. Còn với không ít các công chức văn phòng thì ôi thôi. Có lẽ vì chất lượng công việc của họ mà chúng ta mới có câu "sáng cắp ô đi tối cắp về".

Có không ít công chức suốt ngày suốt tháng chỉ đọc hồ sơ. Sáng đến công sở mở hồ sơ ra đọc, chiều gấp lại về nhà, sáng sau đến lại thế. Và người đời gọi đó là "công chức hồ sơ".

Có "công chức hồ sơ" rồi lại có "công chức trà vặt". Họ đến công sở muộn, dềnh dàng ăn sáng, rồi về phòng pha ấm trà đã, kéo thêm những người khác đến và những câu chuyện trời ơi đất hỡi bắt đầu mở ra và chẳng biết khi nào kết thúc.

Đã có "công chức trà vặt" thì lại có "công chức chợ sớm". Thế nào là "công chức chợ sớm"? Đó là những công chức mà chủ yếu là nữ đến cơ quan mở cửa, bật điều hòa, trang điểm lại, rồi bàn đến giá cả, son phấn, áo quần... Sau khi đã bàn luận tàm tạm mọi thứ là họ rủ nhau đi chợ. Thế là tranh thủ mua rau, mua đậu, mua cá, mua sườn, mua gà vịt mổ sẵn... mang về cơ quan và bỏ vào tủ lạnh của tập thể để khỏi ôi vì chiều họ mới về nhà. Và khi đồng hồ chỉ 4 giờ chiều là chuẩn bị lấy thực phẩm ra khỏi tủ lạnh. 4 giờ rưỡi là đã có mặt ở bến xe hoặc đã pình pình xe máy rồi.

Đấy là tôi kể tạm mấy loại công chức thôi chứ còn nhiều loại công chức lắm. Họ làm việc như thế nhưng lương vẫn lên đúng kỳ hạn. Quả thực so lương công chức ở VN như vậy thì quá thấp. Nhưng tính thời gian làm việc thực sự có hiệu quả của họ thì với mức đó họ lại được trả cho một giờ làm là quá cao.

Nạn "công chức trà vặt", "công chức hồ sơ", "công chức chợ sớm"... không phải mới sinh ra mà đã có từ lẩu từ lâu lắm rồi và giờ tràn lan khắp mọi nơi. Chính vì kiểu làm ăn như thế mà một công chức của Văn phòng Quốc hội đã từng gửi công văn trả lời người dân viết một ông giáo sư tên tuổi thành một bà nào đấy. Thế nhưng nếu làm thêm giờ nào là đòi hỏi tiền bồi dưỡng thêm giờ ấy. Mà làm thêm đây là vì trong giờ làm thật họ có làm ra đầu ra đũa gì đâu.

Chúng ta vẫn cảnh báo đủ các loại dịch và bây giờ đang còn báo động về loại bọ xít hút máu người nữa. Nhưng loại dịch công chức này thì chẳng ai báo động. Rồi cuối năm vẫn đạt danh hiệu thi đua và đủ thứ danh hiệu và đòi hỏi tiền thưởng và suốt ngày ngồi chê đất nước nghèo và cuộc sống khó khăn. Nhưng họ có biết đâu chính họ là những kẻ làm cho đất nước này suy yếu và làm cho con Rồng trong tơ tưởng của đất nước ì ạch mãi vẫn không nhảy lò cò được chứ nói gì bay lên.
Nhớ thương World Cup:

World Cup mới tạm nghỉ 2 ngày mà biết bao người nhớ nhung như nhớ người yêu. Liệu tôi nói thế có quá cường điệu không? Không hề cường điệu. Đó là một sự thật.
Chẳng lẽ người Việt Nam nghiện bóng đá đến mức như thế ư? Cũng nghiện vừa thôi. Người Việt Nam không thể nghiện bóng đá hơn người Brazil, người Achentina, người Anh ...được. Vậy vì sao người Việt Nam lại nhớ nhung bóng đá đến như thế? Mà có người tâm sự rằng họ chỉ mong World Cup kéo dài 6 tháng. Nghe vậy mà cứ ngỡ người đó mắc bệnh tâm thần.

Vậy là vì sao? Nói nhanh đi kẻo tôi không chịu nổi sự đợi chờ dằng dặc này, nói đi, tôi van đấy.

Nói nhé: là vì nếu không có World Cup hay AFF Cup cũng được thì buồn lắm, trống rỗng lắm... chẳng biết làm gì cho vui.

Đúng vậy, thưa các nhà làm văn hóa của đất nước. Chúng ta thử xem mỗi quí, mỗi năm các vị có những gì cho người dân được thưởng thức vừa để giải trí vừa để nâng cao tri thức đây? Tôi cam đoan các vị sẽ rất vất vả để gạch đầu dòng mấy gạch thôi.
Chẳng lẽ lại chỉ hội diễn quần chúng? Chẳng lẽ lại chỉ đóng biển gia đình văn hóa? Chẳng lẽ lại mấy cái lễ hội đầy tính mê tín dị đoan và kinh doanh với mũ áo lòe lọet chẳng biết ở thời nào? Chẳng lẽ lại mấy cái hội hoa rối loạn? Chẳng lẽ lại chỉ phim Hàn Quốc khóc từ tập 1 đến tập 100?

Tôi đang nói những lời của sự thật chứ không hề cường điệu một chút nào. Cứ mỗi lần có bạn nước ngoài đến Hà Nội lại chẳng biết đưa họ đi đâu. Lần thứ nhất đưa đi Văn Miếu, lần thứ hai Văn Miếu, lần thứ ba cũng VănMiếu và lần thứ bao nhiêu không nhớ nữa cũng lại món Văn Miếu.

Văn Miếu là một địa chỉ Văn Hóa rất đáng tự hào của người Việt Nam nhưng lại của người xưa từ hơn 1000 năm trước để lại. Ngày nay chúng ta có gì hỡi các vị? Thật khó trả lời phải không thưa các vị?

Bởi thế mà hai tiếng World Cup vang lên như một niềm vui mà cũng là một nỗi cay đắng. Và lúc này, chính tôi đang đợi đến đêm mai World Cup trở về. Trở về đi World Cup. Nếu không ta buồn và trống rỗng lắm thay. Ta thật tội nghiệp. Nhưng ta biết đi đâu và xem gì bây giờ??
Tào Lao Ba Phét  
#6 Posted : Wednesday, July 14, 2010 9:41:40 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Hãy biết xấu hổ
http://www.youtube.com/watch?v=vpQDfagquqY&feature=related

Một đoạn phim vừa được tung lên YouTube đang gây xôn xao cộng đồng mạng: một nhóm quay phim người nước ngoài quay một quán ăn ở Việt Nam có nuôi nhốt gấu thì bị bà chủ quán lao ra, rút dép quật túi bụi và mắng chửi ầm ĩ với lời lẽ hết sức thô tục.
Nhóm quay phim đó là những người cứu hộ động vật hoang dã. Đoạn phim chỉ 40 giây nhưng để lại trong người xem những cảm xúc ngổn ngang và trên hết là sự xấu hổ. Đoạn phim sau đó được bình luận trên một đài truyền hình nước ngoài. Và chắc chắn người xem trên toàn thế giới có thể biết câu chuyện diễn ra ở Việt Nam, về cách hành xử kém văn hóa, không chỉ với những người cứu hộ mà với cả các loài động vật hoang dã.

Bất cứ người Việt nào ban đầu xem đoạn phim này cũng sẽ bật cười. Có lẽ vì nó quá hài hước. Nhưng sau đó sẽ phải thấy xấu hổ, xấu hổ tận cùng: người nước ngoài muốn cứu những con gấu tội nghiệp, còn người mình xông ra hùng hổ như những con gấu hung tợn để cố che giấu việc làm đáng xấu hổ của mình!
Nguồn trích từ báo trong nước: Báo Tuổi Trẻ (Sài Gòn-VN)
Tào Lao Ba Phét  
#7 Posted : Saturday, July 24, 2010 6:23:34 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Phiếm luận về chữ TRANH

Vẫn cứ nghe: Việt Nam có chủ quyền không thể TRANH cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa...

Nhưng lại thấy: Việt Nam hiện mất khả năng TRANH giành lãnh hải khi bị Trung Quốc chiếm đóng Hoàng Sa, uy hiếp Trường Sa.
Việt Nam cũng không quyết liệt đấu TRANH cho tánh mạng và tài sản của ngư dân nước mình trên vùng biển thuộc Hoàng Sa.

Bởi vì lẽ: Quyền lực sống còn được bảo kê bởi đại ca phe CS còn sót lại sau chiến TRANH lạnh, nên nhà cầm quyền ngại TRANH chấp với đàn anh. Thế nên, đành mượn khẩu hiệu "thập-lục-kim-tự-tứ-hảo" mà ngăn cấm người dân TRANH luận vấn đề nhạy cảm.

Thương làm sao: Ai không chịu khuất phục ngoại xâm phải chịu cảnh TRANH tối TRANH sáng trong nhà tù, sau những phiên TRANH tụng lấy lệ trước tòa.

Còn an ủi: Giới blogger tự do chẳng hề thối chí nản lòng, lên tiếng bằng nhiều hình thức, kể cả vẽ TRANH biếm họa, TRANH cổ động cho chủ quyền quốc gia.

Thế nước yếu: Sĩ phu trí thức chẳng màng ra TRANH cử ở mỗi kỳ bầu phiếu, để mặc độc tài nhiễu nhương sách nhiễu.

Hoạ muôn dân: Quan chức to nhỏ các cấp đang bận TRANH giành quyền lực với nhau, mua quan bán chức, tậu bằng sắm học vị các kiểu.
TRANH ăn tham nhũng xuyên quốc gia từ Nhật, Úc, Mỹ, Đức, Nam Phi... nơi nơi đều lắc đầu lè lưỡi.
Người có chức kẻ có quyền TRANH thủ bán tháo tài nguyên, cho thuê rừng các loại để thu lời trước mắt, chẳng màng tai ương cho hậu thế.
Dọc đường quốc lộ vẫn còn lắm nhà TRANH vách đất, mà có kẻ mơ hoang dự án tàu cao tốc hàng đầu thế giới, đúng là bi hài chuyện.

Đau đớn thay: Hơn tám chục triệu dân vẫn cứ bị lừa bởi bức TRANH "thiên đường XHCN". Thật đúng là cho ăn bánh vẽ!

Ngẫm thấy buồn: Nhìn thế giới đua TRANH đến các ngôi vị hàng đầu ở mọi lãnh vực, mình còn đang phân TRANH vấn đề Tự do, Dân chủ và Nhân quyền.

Còn chờ gì mà không lên đường TRANH đấu cho hôm nay cho ngày mai và muôn đời sau?
Nguồn : http://sea2com.multiply.com/journal/item/73/73

Tào Lao Ba Phét  
#8 Posted : Tuesday, July 27, 2010 10:30:27 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
VN ta ngày nay đã đổi mới, khác xưa nhiều lắm rồi .Sau 75 thì ra ngõ đã gặp Anh Hùng .Còn ngày nay ,trong thời đại "dot com" bùng phát trên khắp toàn cầu thì ở VN nước ta cũng phực lửa "Dốt Cộm" tràn lan .Chẳng phải đi đâu xa, cứ đi ra ngõ là đã gặp "Tiến Sĩ" !!!

Không tin tôi hở ? Vậy thì xin mời bạn đọc chơi tin trong nước mới toe nè . Big Smile

=====================
Phó bí thư Tỉnh ủy Yên Bái học tiến sĩ chỉ 6 tháng
Tuổi Trẻ Online - Thứ Ba, 27/7

TT- – TT - Trước thông tin về việc ông Nguyễn Văn Ngọc, phó bí thư thường trực Tỉnh ủy Yên Bái, có bằng tiến sĩ ở Malaysia chỉ sau sáu tháng được Tỉnh ủy cử đi học, ngày 25-7, trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Hoàng Thương Lượng - phó bí thư Tỉnh ủy, chủ tịch UBND tỉnh Yên Bái - nói: “Bằng này Bộ GD-ĐT của nước ta không công nhận sử dụng”.

Ông Lượng còn khẳng định tỉnh hoàn toàn không biết gì về chất lượng cũng như pháp nhân trường mà ông Nguyễn Văn Ngọc theo học, tất cả chỉ do ông Ngọc báo cáo với tỉnh.

Theo ông Nguyễn Văn Thanh - chánh văn phòng Tỉnh ủy Yên Bái, từ năm 2006 cán bộ đi học thạc sĩ, tiến sĩ trong và ngoài nước theo tinh thần của nghị quyết thu hút nhân tài của tỉnh sẽ được hỗ trợ kinh phí học tập và bảo vệ luận văn, luận án.

Căn cứ vào chính sách này, năm 2008 ông Nguyễn Văn Ngọc đã đề xuất được đi học và ngày 2-10-2008 Tỉnh ủy Yên Bái có quyết định số 878 cử ông Ngọc theo học khóa đào tạo tiến sĩ quản trị kinh doanh của Đại học Nam Thái Bình Dương (quyết định không ghi rõ trường ở đâu). Theo đó, ông Ngọc sẽ học tại trường này và bảo vệ luận án tiến sĩ tại Malaysia.

Trong khi chương trình đào tạo tiến sĩ tại VN cũng như các nước trên thế giới phải kéo dài trên hai năm thì ông Ngọc chỉ cần sáu tháng đã lấy được bằng tiến sĩ.

Cụ thể, tháng 3-2009 ông Ngọc báo cáo hoàn thành khóa học và đề nghị tỉnh hỗ trợ một phần kinh phí học tập. Điều này được thể hiện tại văn bản số 951 ngày 23-3-2009 của Văn phòng Tỉnh ủy Yên Bái gửi Sở Tài chính đề nghị vận dụng chính sách hỗ trợ cho ông Nguyễn Văn Ngọc.

Công văn nêu rõ: “Toàn bộ kinh phí chương trình đào tạo MBA của Trường đại học Nam Thái Bình Dương mà đồng chí Nguyễn Văn Ngọc - phó bí thư thường trực Tỉnh ủy - theo học là 17.000 USD. Đến nay, đồng chí Nguyễn Văn Ngọc đã hoàn thành chương trình đào tạo tiến sĩ của Trường đại học Nam Thái Bình Dương và được nhận bằng tiến sĩ”.

Kèm theo đó là một thông báo bằng tiếng Anh của Trường đại học Nam Thái Bình Dương (văn bản ghi tên trường là Southern Pacific University) ban hành ngày 9-4-2008 về việc khóa đào tạo MBA có chi phí 17.000 USD.
Đáng chú ý, trong thông báo này không có một chữ nào nhắc tới ông Nguyễn Văn Ngọc mà chỉ là một tờ thông báo đơn thuần về chương trình đào tạo của nhà trường.

Mặc dù vậy, ngày 31-12-2009, UBND tỉnh Yên Bái có quyết định 2104/QĐ-UBND hỗ trợ 74 triệu đồng cho ông Ngọc. Khoản tiền này gồm 50 triệu đồng theo chính sách thu hút tiến sĩ và 24 triệu vận dụng chính sách khuyến khích đào tạo đối với cán bộ đi học tiến sĩ mỗi tháng 1 triệu đồng. Tổng cộng 24 tháng là 24 triệu đồng.
Tuy nhiên, như trên đã nói, chỉ trong sáu tháng kể từ khi có quyết định cử đi học, ông Ngọc đã hoàn thành khóa học và có bằng tiến sĩ thì không hiểu 24 tháng học này được xác định như thế nào.

Ông Phạm Văn Cường, trưởng ban tổ chức Tỉnh ủy, cho biết đến nay ông Ngọc vẫn chưa nộp cho các cơ quan chức năng của tỉnh bản sao bằng tiến sĩ cũng như chưa xuất trình bằng cấp chính thức.
Theo tìm hiểu của Tuổi trẻ, Trường đại học Nam Thái Bình Dương mà ông Nguyễn Văn Ngọc theo học có tên là Southern Pacific University đã bị Tòa án Hawaii (Hoa Kỳ) ra phán quyết giải thể từ ngày 28-10-2003. Bằng cấp của trường này cũng không được Hoa Kỳ công nhận.

M.QUANG - N.HÀ

Ông Nguyễn Văn Ngọc:
“Tôi hoàn toàn tự túc kinh phí”
Chiều 25-7, trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Nguyễn Văn Ngọc khẳng định đã nhận bằng tiến sĩ nhưng chưa nộp bằng cho tỉnh. Ông Ngọc cũng cho biết ông không bảo vệ luận án tiến sĩ tại Malaysia mà bảo vệ tại VN và cho hay ĐH Nam Thái Bình Dương là trường liên kết quốc tế.

Ông Ngọc nói: “Tôi học từ năm 2007-2009, việc đi học của tôi là nhu cầu cá nhân, hoàn toàn tự nguyện, học ngoài giờ, học để nâng cao kiến thức phục vụ công việc chứ không có một yêu cầu đặc biệt nào cả. Tôi hoàn toàn tự túc về kinh phí cho việc đi học này”. Về khoản tiền hỗ trợ 74 triệu đồng của tỉnh, ông Ngọc nói: “Tôi chưa nhận được khoản tiền đó, có thể do văn phòng làm nhưng tôi chưa được nhận”.
M.Q.

Đọc xong bản tin này, tôi chợt nhớ đến một bài thơ của Cụ Nguyễn Khuyến ngày xưa,ngẫm nghĩ lại thì thấy cho đến tận bây giờ,bài thơ để đời của Cụ NK vẫn đúng ngay chóc cái sự đời .

Tào tôi xin bái phục Cụ NK sát đất đấy .
Vịnh tiến sĩ giấy Nguyễn Khuyến

Rõ chú hoa man (1) khéo vẽ trò,
Bỡn ông mà lại dứ thằng cu.
Mày râu mặt đó chừng bao tuổi,
Giấy má nhà bay đáng mấy xu?
Bán tiếng mua danh thây lũ trẻ,
Bảng vàng bia đá vẫn nghìn thu.
Hỏi ai muốn ước cho con cháu,
Nghĩ lại đời xưa mấy kiếp tu.

Cũng cờ, cũng biển, cũng cân đai.
Cũng gọi ông nghè có kém ai.
Mảnh giấy làm nên thân giáp bảng, (2)
Nét son điểm rõ mặt văn khôi. (3)
Tấm thân xiêm áo sao mà nhẹ?
Cái giá khoa danh thế mới hời! (4)
Ghế tréo, lọng xanh ngồi bảnh choẹ, Nghĩ rằng đồ thật hóa đồ chơi!

Chú giải:
1. Hoa man: người thợ làm nghề hàng mã.
2. Giáp bảng: bảng đề tên từ học vị tiến sĩ trở lên.
3. Văn khôi: đầu làng văn. Ở đây chỉ người có đỗ đạt cao. 4. Hời: giá rẻ.

NNT  
#9 Posted : Tuesday, July 27, 2010 11:47:37 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,343
Man
Location: USA

Thanks: 1324 times
Was thanked: 2709 time(s) in 1483 post(s)
Tại sao chưa thấy những thằng loa phường như sontruhoa, banhgato vô đây lè nhè láp nháp cà ? Ráng mà vô đây phản biện, phản bác (hay bôi bác cũng đặng) những điều mà tác giả các bài viết đăng trong mục nầy, cho thiệt rôm rả liềm to búa lớn, chống chế cho cái đảng các ngươi 1 tí đí chớ ! Cụ thể như giả nhời những câu hỏi của tác giả Hương Trà :
-Tại sao hầu hết các nước giàu có, tiên tiến trên thế giới đều là những nước có nền dân chủ đa nguyên?

- Tại sao một nước Singapore mới độc lập năm 1967, một nước Nhật không còn gì sau khi đầu hàng đồng minh thời đệ nhị thế chiến mà ngày nay có một nền văn minh và cuộc sống của người dân hơn VN gấp trăm lần?

- Tại sao cả hệ thống CNCS ở Đông âu và ngay cả Liên sô nơi phát sinh ra nó phải cáo chung vào những năm cuối thập niên 1980?

- Tại sao hầu hết các nước theo XHCN còn sót lại trên thế giới như VN kể cả TQ đều phải nhờ tới mô hình kinh tế thị trường của tư bản chủ nghĩa?

- Tại sao quyền lợi của công nhân và nông dân trong các nước dân chủ đa nguyên lại hơn hẳn gấp trăm lần quyền lợi của công nhân và nông dân trong các nước XHCN như VN?

- Riêng tại VN, chính sách điều hành của chính quyền như thế nào mà chất xám và nhân tài lại đi ra phục vụ cho nước ngoài gần hết, còn ở trong nước thì đa số khi tốt nghiệp đều tìm đến các công ty nước ngoài đang đầu tư ở VN để làm việc?

- Tại sao trước năm 1975 miền Nam VN được mệnh danh là hòn ngọc viễn đông, mặc dù bị chiến tranh tàn phá nhưng nền kinh tế vẫn hơn các nước cùng khu vực như: Thái Lan, Malaysia, Indonesia kể cả Singgapore. Còn bây giờ sau 35 năm dưới sự điều hành đầy trí tuệ của các nhà lãnh đạo CSVN, nền kinh tế đất nước của chúng ta đã thua rất xa họ về mọi mặt, đây là một thực tế quá rõ ràng.

- Tại sao vấn đề tham nhũng, tiêu cực, đục khoét của công đang lan tràn hầu như công khai trong mọi ngành nghề và các giai tầng của xã hội, khiến cho chủ tịch nước Nguyễn minh Triết phải trấn an Việt kiều hải ngoại về dự đại hội Việt kiều ở Hà nội tháng 11/2009 là: “đừng thắc mắc vì sao VN bây giờ tham nhũng nhất thế giới, đây là quy luật muôn đời”. Trong khi đó, thủ tướng Nguyễn tấn Dũng là trưởng ban chống tham nhũng, nhưng lại trả lời trước các đại biểu QH ngày 19/11/2009 là: “sau hơn 3 năm làm thủ tướng tôi chưa từng kỷ luật bất cứ ai, sẽ noi gương cựu thủ tướng Phạm văn Đồng là sẽ không kỷ luật ai”?

- Tại sao hàng ngày các cuộc tập trung khiếu nại của dân oan càng ngày càng đông mà không được trung ương giải quyết thấu tình đạt lý?
- Tại sao trên 60 ngàn chiến sĩ hy sinh trong cuộc xăm lăng của TQ năm 1979 lại bị quên lãng. Trong khi đó, những chiến sĩ hy sinh trước năm 1975 thì lại được tuyên dương và ca tụng hàng năm?

Graceful  
#10 Posted : Friday, August 6, 2010 6:49:52 AM(UTC)
Graceful

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 3,940

Tôi nghĩ người nào cũng dễ dàng nhìn thấy những điều tầm bậy của chính quyền CSVN. Nhưng cách chống cộng thế nào là đúng, đó lại là chuyện khác. Sontruhoa hay Bangato cũng chả bênh vực CS mà họ chỉ bàn về những chuyện chống cộng thì phải.
banhgato  
#11 Posted : Friday, August 6, 2010 9:50:25 AM(UTC)
banhgato

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 408

Graceful đã khen tôi là người nói thẳng, thành thật thì tôi không muốn lừa dối Graceful. Nói ra chắc làm cho Graceful thất vọng ? Chứ thật sự ra tôi không chống Cộng như Graceful ? hay những người có mối thù sâu sắc với CS, tôi không thích nó, tôi cũng không để ý hay ghét nó đủ để chống nó một cách cho ra trò. Tuy rằng tôi cũng có tham gia biẻu tình chống CS vài lần, vui chân với anh em thì đúng hơn . Tôi đang ở Mỹ, chuyện chủ nghĩa CS không dính dáng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của tôi. Qua VN, thì chúng nó cũng chẳng làm phiền hà gì tôi . Gặp nó trong chuyện làm ăn, tôi cũng cư xử như là đói tác kinh tế khác, hai bên đều có lợi thì làm . Có thể một ngày kia, tôi về VN ở lâu hơn bình thường, bị chúng nó gạt, bỏ tù hay trấn lột như người ta bên này thường hù dọa thì có lẽ lúc đó tôi sẽ căm thù, sẽ hiểu hành động của ông Lý Tống hơn bây giờ . Tôi nói Graceful đừng cho là tôi vô tâm, chứ tôi thấy đa số những người tôi gặp bên này, trong nhà hàng ăn, vũ trường, thương xá, người ta biết là chúng nó đấy, nhưng có ai tỏ thái độ gì đâu, làm ăn mà, không lẽ thấy khách vào lại đuổi ra, với lại chẳng mấy ai quan tâm đến độ phải gây chuyện ồn ào .
Graceful  
#12 Posted : Friday, August 6, 2010 10:04:23 AM(UTC)
Graceful

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 3,940

Banhgato ạ, tôi ráng tập cho mình không "hy vọng" vào điều gì nơi các netters trên diễn đàn Vietbao này cả để khỏi bị "thất vọng".Black Eye

Chưởi cộng thì ai cũng làm được nhưng để sống tốt với nhau thì khó lắm.

Tôi không phải là người chuyên chống cộng. Tôi chỉ nói lên suy nghĩ của mình, tôi thích sự thật, và ghét sự bất công. Vì cộng sản quá giả dối và bất công, nên tôi chống họ.

Tôi không thù hằn và cũng không quá tức giận nếu không lật đổ được họ. Tôi tin vào công lý. Công lý phải ở trong lòng người.
Thể chế chính trị phải bước song hành với trình độ dân trí.
Cộng sản dùng thế chế độc tài để kìm hãm dân trí nhằm bảo vệ quyền lợi chính trị.
Muốn lật đổ CS không thể chỉ đòi hỏi thay đổi thể chế chính trị hay là chỉ lo thay đổi trình độ dân trí. Mà là phải làm cùng 1 lúc cả hai. Mà không phải là làm 1 lần, qua 1 ngày 1 đêm. Phải là công việc cho cả ... trăm năm và vài trăm năm nữa về sau.

Hiện tại trước mắt, thấy cái gì đúng thì làm. Không đòi hỏi gì nhiều ở kết quả.
Tôi nghĩ vậy.
sontruhoa  
#13 Posted : Wednesday, August 11, 2010 1:22:09 PM(UTC)
sontruhoa

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 165

quote:
-Tại sao hầu hết các nước giàu có, tiên tiến trên thế giới đều là những nước có nền dân chủ đa nguyên?
- Những nước này phát triển theo đúng quy luật tự nhiên của xã hội loài người. nền dân chủ đa nguyên nó đúng định luật của nhà sinh vật học Dác -Uyn.

- Tại sao một nước Singapore mới độc lập năm 1967, một nước Nhật không còn gì sau khi đầu hàng đồng minh thời đệ nhị thế chiến mà ngày nay có một nền văn minh và cuộc sống của người dân hơn VN gấp trăm lần?
- Nhật Bản có tư tưởng cách tân từ hồi Nhật Hoàng tương đương thời vua Quang Trung ở ta. Cả Singapo và Nhật đều phát triển theo đúng quy luật tự nhiên như các nước khác lãnh đạo sáng suốt theo kịp thời đại và tận dụng đã phát triển chung của thế giới để nâng tầm mình lên.

- Tại sao cả hệ thống CNCS ở Đông âu và ngay cả Liên sô nơi phát sinh ra nó phải cáo chung vào những năm cuối thập niên 1980?
- Vì ấu trĩ ngộ nhận chủ nghĩa Mác xây dựng lên một cái xã hội sai quy luật phát triển tự nhiên, Chủ nghĩa Mác nói rõ là xã hội loài người phát triển qua thời kỳ cực thịnh của chủ nghĩa tư bản rồi mới chuyển sang CNXH và CNCS còn các nhà lãnh đạo Đông Âu khi chiếm được quyên lãnh đạo cứ tưởng là mình xây dựng ngay được CNXH và CNCS . Ấu trĩ và ngộ nhận dẫn đến sai đường đưa xã hội vào suy thoái nên tất yếu bị diệt vong.Chủ nghĩa Mác có lẽ cũng chỉ như một học thuyết tôn giáo và CNHX và CNCS cũng chỉ là mơ ước mà con người hướng đến như các tôn giáo khác mà thôi.
quote:
- Tại sao hầu hết các nước theo XHCN còn sót lại trên thế giới như VN kể cả TQ đều phải nhờ tới mô hình kinh tế thị trường của tư bản chủ nghĩa?
- Đơn giản vì sai đường thì phải quay lại cho đúng quy luật chứ thấy sai mà vẫn đâm đầu xuống vực à ?
quote:
- Tại sao quyền lợi của công nhân và nông dân trong các nước dân chủ đa nguyên lại hơn hẳn gấp trăm lần quyền lợi của công nhân và nông dân trong các nước XHCN như VN?
- Thứ nhất là ông chủ bỏ vốn ra phải tính sao cho có lợi nhuận tối đa mà người quyết định đến lợi nhuận là người lao động .nên ông chủ phải chăm chút người lao động để khai thác tối đa.
Thứ hai ở các nước tư bản có nền quản lý tiên tiến,trình độ đan trí cao
nên phân phối sản phẩm xa hội công bằng,
Còn ở các nước mang danh là CS giới cầm quyền tham lam chỉ nghĩ đến lợi ích các nhân trên lợi ích quốc gia nên quản lý xã hội yếu kém về nhiều mặt ,ấu trĩ chuyên quyền độc đoán .

quote:
- Riêng tại VN, chính sách điều hành của chính quyền như thế nào mà chất xám và nhân tài lại đi ra phục vụ cho nước ngoài gần hết, còn ở trong nước thì đa số khi tốt nghiệp đều tìm đến các công ty nước ngoài đang đầu tư ở VN để làm việc?
-Đây là cái tội lớn nhất của ban lãnh đạo hiện nay,tự cho mình là sáng suốt trên hết thảy, dung nạp toàn những kẻ giỏi lươn lẹo hơn giỏi tri thức vào lãnh đạo các cấp từ trên xuống dưới khiến cho lụn bại tài năng con người, suy thái đạo đức xã hội, kéo lùi lịch sử phát triển của dân tộc
Các câu hỏi sau chỉ là hệ quả nên thôi không trả lời chỉ đề nghị không nên chửi nhau thằng nọ thằng kia khó coi lắm ./.

- Tại sao trước năm 1975 miền Nam VN được mệnh danh là hòn ngọc viễn đông, mặc dù bị chiến tranh tàn phá nhưng nền kinh tế vẫn hơn các nước cùng khu vực như: Thái Lan, Malaysia, Indonesia kể cả Singgapore. Còn bây giờ sau 35 năm dưới sự điều hành đầy trí tuệ của các nhà lãnh đạo CSVN, nền kinh tế đất nước của chúng ta đã thua rất xa họ về mọi mặt, đây là một thực tế quá rõ ràng.

- Tại sao vấn đề tham nhũng, tiêu cực, đục khoét của công đang lan tràn hầu như công khai trong mọi ngành nghề và các giai tầng của xã hội, khiến cho chủ tịch nước Nguyễn minh Triết phải trấn an Việt kiều hải ngoại về dự đại hội Việt kiều ở Hà nội tháng 11/2009 là: “đừng thắc mắc vì sao VN bây giờ tham nhũng nhất thế giới, đây là quy luật muôn đời”. Trong khi đó, thủ tướng Nguyễn tấn Dũng là trưởng ban chống tham nhũng, nhưng lại trả lời trước các đại biểu QH ngày 19/11/2009 là: “sau hơn 3 năm làm thủ tướng tôi chưa từng kỷ luật bất cứ ai, sẽ noi gương cựu thủ tướng Phạm văn Đồng là sẽ không kỷ luật ai”?

- Tại sao hàng ngày các cuộc tập trung khiếu nại của dân oan càng ngày càng đông mà không được trung ương giải quyết thấu tình đạt lý?

- Tại sao trên 60 ngàn chiến sĩ hy sinh trong cuộc xăm lăng của TQ năm 1979 lại bị quên lãng. Trong khi đó, những chiến sĩ hy sinh trước năm 1975 thì lại được tuyên dương và ca tụng hàng năm?
banhgato  
#14 Posted : Wednesday, August 11, 2010 9:56:51 PM(UTC)
banhgato

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 408

quote:
- Tại sao trước năm 1975 miền Nam VN được mệnh danh là hòn ngọc viễn đông, mặc dù bị chiến tranh tàn phá nhưng nền kinh tế vẫn hơn các nước cùng khu vực như: Thái Lan, Malaysia, Indonesia kể cả Singgapore. Còn bây giờ sau 35 năm dưới sự điều hành đầy trí tuệ của các nhà lãnh đạo CSVN, nền kinh tế đất nước của chúng ta đã thua rất xa họ về mọi mặt, đây là một thực tế quá rõ ràng.
Tại vì miền Nam VN lúc đó đang ăn gạo tròn , gạo dài của Mỹ, còn gạo mình thì xuất khẩu để lấy tiền bỏ vô túi mấy ông như ông Tổng Ngọc . Trong chiến tranh VN, Mỹ đã đỏ vào 140 tỷ đô la . Sự hào nhoáng của Hòn Ngọc Viễn Đông là mượn máu mào gà, vỏ lựu của Mỹ . Biết tỏng tòng tong mà cứ vờ vịt mãi . Tất cả đều nhờ Mỹ tất tần tật, từ máy cày, phân bón, thuốc trừ sâu cho đến kỹ thuật canh nông …… Ngày nào cũng được vỗ béo thì làm sao mà không mập dược . Phần lớn nông dân trai trẻ bị bắt quân dịch, nông dân lảo thì tản cư, chạy giặc về thành phố, lấy nhân lực đâu mà cày cấy, đó là chưa kể những cánh đồng bị tàn phá bởi chiến tranh, thuốc khai quang .

"We are there because we have a promise to keep. Since 1954 every American president has offered support to the people of South Vietnam. We have helped to build, and we have helped to defend. Thus, over many years, we have made a national pledge to help South Vietnam defend its independence." - President Lyndon B. Johnson, April 7, 1965
As President Lydon Johnson said, United States of America heavily supported the South Vietnamese economy so that 'domino' should not be triggered. Most of economic development during the wartime can be contributed to aid programs. Of all allies of South Vietnam, USA not only constituted the largest portion in South Vietnam trade but also aided South Vietnam most. The support ranged from military aid, technical support, and relief supplies. There were four USA aid programs: the Commercial Import Program, PL 480, Project Aid, and Piaster Subsidy Aid. Although the titles of the programs were different, essential concepts of the programs were the same: "help South Vietnam defend its independence." The programs were mainly funded by USA government budget, except for Project Aid, which was funded by US civilians. Also, other types of aid from US existed. Military aid composed the largest part of total assistance. This kind of aid peaked especially in 1973; of total assistance of 3,880.6 million Dollar, military assistance composed 3,349.4 million Dollar. Another way was through net resource transferred. The needs of South Vietnamese people were mostly compensated by foreign aid.
quote:
Tại sao vấn đề tham nhũng, tiêu cực, đục khoét của công đang lan tràn hầu như công khai trong mọi ngành nghề và các giai tầng của xã hội, khiến cho chủ tịch nước Nguyễn minh Triết phải trấn an Việt kiều hải ngoại về dự đại hội Việt kiều ở Hà nội tháng 11/2009 là: “đừng thắc mắc vì sao VN bây giờ tham nhũng nhất thế giới, đây là quy luật muôn đời”. Trong khi đó, thủ tướng Nguyễn tấn Dũng là trưởng ban chống tham nhũng, nhưng lại trả lời trước các đại biểu QH ngày 19/11/2009 là: “sau hơn 3 năm làm thủ tướng tôi chưa từng kỷ luật bất cứ ai, sẽ noi gương cựu thủ tướng Phạm văn Đồng là sẽ không kỷ luật ai”?
Dó là vì ảnh hưởng quan liêu từ thời thực dân, nanj tham nhũng và buôn quan bán chức ảnh hưởng trầm trọng và sâu rộng nhất là ở miền Nam VN sau 1954 . Bằng cớ là miền Bắc trước 75, nạn tham nhũng rất hạn chế, vì nghèo quá và Nga Tàu chỉ tiếp tế vũ khí là chính, bobo là phụ, chớ không được hào phóng như Mỹ . Sau 75 con sâu tham nhũng lan tràn cả nước cho đến ngày nay . Đây là căn bệnh chung cho các nước chậm tiến . Chẳng có gì là lạ cả, Mễ Tây Cơ sát nách Mỹ, mà tham nhũng còn quá cha .
Bổ túc : "Trị hết tham nhũng thì lấy ai làm việc" câu than thở này là của Phó TT VNCH Trần Văn Huơng . Thời kỳ ông Hương, UBBTTN (Uỷ Ban Bài Trừ Tham Nhũng) đưọc thành lập và đặt trụ sở ở Vũng Tàu, và sau đó không lâu thì chính ông trưỏng phái đoàn UBBTTN bị truy tố tội tham nhũng vì ăn tiền hối lộ của những quan chức đang bị điều tra . Đó là quan chức nhỏ chứ quan chức lớn như bà Thiệu, bà Khiêm thì ai mà dám đụng tới .

Nói ra không phải để nói xấu nhưng để hiểu sâu sắc và xót xa cho câu nói "quy luật muôn đời" của NMTriết

Như nick Graceful nhận định thay đổi một chế độ không đủ mà phải thay đổi cả dân trí nữa . Điều đó thật rất khó thực hiện khi quan niệm "lót tay" đã ăn sâu trong văn hoá người Việt từ thời một ngàn năm nô lệ giặc Tàu cho đến nay .
quote:
Tại sao hàng ngày các cuộc tập trung khiếu nại của dân oan càng ngày càng đông mà không được trung ương giải quyết thấu tình đạt lý?
Dĩ nhiên là thấu tình đạt lý với nhà nước và không thấu tình đạt lý với dân đi kiện . Đây là quy luật chung toàn cầu, chuyện đời thường . Người đòi bồi thường, bao giờ cũng thấy là hãng bảo hiểm không bồi thường thỏa đáng, bởi vậy mới có đám luật sư ăn theo và đám phụ tá luật sư đó . Dân ở Bolsa mà lại còn vờ vịt ngây thơ cụ như thế. Ngay cả chính phủ Mỹ, khi cần phải mở rộng đường cao tốc, hay xây cất khu công cộng, cũng chỉ bồi thường nhà, đất trưng dụng theo tiêu chuẩn thị trường ỏ ngay tại thời điểm trưng dụng, sau dó nếu như giá đất tăng vọt, cũng đâu có đền thêm, và dĩ nhiên cũng có người đi kiện vậy . Sao, giải thích như thế thì thấu tình đạt lý chứ ? Nếu chưa thì chịu khó vào thư viện mở mang kiến thức thêm nhé .
Bổ túc : Khác với ở Mỹ là thì trưòng đất tự nó lên xuống theo nhu cầu kinh tế . Nhưng ở VNCS ngày nay, quan chức nhà nước lại dàn dựng làm giá đất để ăn hớt tiền của dân, thu mua đền bù cho dân xong, nhà nước mới quy hoạch xây dựng làm giá đất vọt lên đến độ chóng mặt . Đất ông bà để lại bao nhiêu đời, con cháu chỉ được đền bù dủ để liếm lá chuối, còn bánh thì quan ăn . Phong Nha Kẽ Bãng là một điển hình cho tệ nạn này .
quote:
Tại sao trên 60 ngàn chiến sĩ hy sinh trong cuộc xăm lăng của TQ năm 1979 lại bị quên lãng. Trong khi đó, những chiến sĩ hy sinh trước năm 1975 thì lại được tuyên dương và ca tụng hàng năm?
Mỗi quốc gia đều có những vấn đề nhạy cảm, và người công dân chân chính sẽ thông cảm những khó khăn đó của nhà nước, bởi vậy chỉ có mấy tay NVHNCC bới lông tim vết la toáng lên làm như chính mình là người trong cuộc hay là lo lắng dùm cho dân trong nưóc lắm lặm Còn dân trong nước, thân nhân tử sĩ, hiểu những khó khăn của nhà nước, họ có kêu ca ầm ĩ đâu . Ví dụ như trong chiến tranh VN, lúc xảy ra vụ thảm sát Mỹ Lai, chính phủ VNCH có làm ầm ĩ lên không ? hay giả lơ, giả điếc trong lúc lương tâm nhân loại thế giới lên án kịch liệt .
Bổ túc : Nói cho đúng ra thì nhân dân cũng có kêu đó, kêu thầm thôi, kêu là vì nhà nước tuy kêu gọi nhân dân thông cảm vì vấn đề nhạy cảm với "nước lạ", nhưng ông nhà nước lại lờ đi cái tiền trợ cấp tuất liệt sĩ, lấy lý do là sợ giấu đầu lòi đuôi . Ai kêu to quá hay có thân nhân là quan lớn thì được đổi ra là hy sinh ở chiến trường Kăm cho nó thấu tình đạt lý

Sự thật luôn luôn là the best policy . Nhúng cây thủy tinh xuống nước, rồi cứ nằng nặc bảo là cây thủy tinh bị cong là ngụy biện, bóp méo sự thật đấy nhé . Văn minh một tí .
Tào Lao Ba Phét  
#15 Posted : Friday, August 13, 2010 8:47:26 PM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Thái Nguyên: Chỉ Vì Vịt Kêu, Công An Đánh Chết 1 Người Việt Báo Thứ Bảy, 8/14/2010, 12:00:00 AM

Thái Nguyên: Chỉ Vì Vịt Kêu, Công An Đánh Chết 1 Người
HÀ NỘI (VB) -- Mạng người tại VN giá là bao nhiêu? Vào tay công an, thì giá rất là rẻ.
Chưa hết chuyện nữ sinh viên quên đội mũ bảo hiểm, nên bị công an dí theo bắn nát đùi, bây giờ laạ tới chuyện mới: Chỉ vì 3 con vịt, mà một thanh niên bị công an gọi lên làm việc, và hôm sau là một xác người trả về cho gia đình.

Báo Lao Động hôm Thứ Sáu 13-8-2010 đăng bản tin nhan đề “Ba con vịt “nuốt” một mạng người,” trong đó đã tóm lược nội dung ngay trong đoạn văn đầu:
“Chỉ vì mấy con vịt hay phá rối, hai mẹ con va chạm với nhau, bà mẹ trong lúc nóng giận đã làm đơn gửi đến cơ quan công an với mong muốn công an dọa cho đứa con một trận để nó ngoan hơn. Thế nhưng sau một ngày, cơ quan công an đã trả lại cho bà chiếc quan tài và xác chết đứa con trai.”

Báo Lao Động cho biết, “hơn một tháng nay, những người dân thôn Bình Xuân, xã Bình Thuận, huyện Đại Từ, Thái Nguyên vẫn chưa hết bàng hoàng về cái chết đầy bất thường của anh Vũ Văn Hiền. Cái chết khiến 2 đứa con thơ chưa đầy 10 tuổi của anh trở thành côi cút. Tuổi thơ chưa thấu hết nỗi đau nhưng từ khi không còn bố chúng bỗng trở nên ngơ ngác dễ hờn, dễ khóc. Người vợ góa và bà mẹ đẻ của anh Hiền - bà Nguyễn Thị Chính, 68 tuổi - thì không thể nào thôi day dứt.”

Bà Chính kể với nhóm phóng viên Lao Động, vừa kể vừa khóc. Báo này viết:
“...Như tìm được người để sẻ bớt nỗi đau, bà Chính ầng ậng nước mắt uất ức vừa đấm ngực thùm thụp, vừa kêu trời kể lại: “Nhà thằng Hiền nó ở cạnh nhà tôi, ngày 20.5.2010, 3 con vịt của vợ chồng nó lại chạy sang nhà tôi phá rối. Nhiều lần nó đã thả vịt ra không trông để sang nhà, tôi tức quá mới cầm cái gậy đập cho lũ vịt mấy cái. Thằng Hiền lúc ấy đang ở trong nhà, chẳng hiểu nó đang giận dỗi gì mà khi thấy tôi đánh vịt nhà nó, nó nổi xung lên chạy ra giằng lấy gậy của tôi. Trong lúc hai mẹ con giằng co cái gậy, không may gậy đập vào đầu tôi chảy ít máu. Mọi người thấy thế đều xông vào can ngăn thì nó bỏ về nhà nằm. Tôi bị đau được đứa con gái đưa đi bệnh viện, nhưng suốt mấy ngày nằm viện thằng Hiền không thèm hỏi tôi lấy một câu. Tôi tức quá mới bảo chị gái nó viết cho tôi cái đơn để tôi ký, tố cáo nó đánh mẹ lên Công an huyện với ý định để công an gọi nó lên để dọa cho nó một trận cho nó chừa, nào ngờ hôm trước công an gọi nó lên, hôm sau công an trả về cho tôi cái xác chết”. “Ối giời ơi là giời, tôi tưởng là người ta giúp tôi dạy dỗ nó nào ngờ người ta giết con tôi. Ối giời ơi, mẹ giết con rồi con ơi...” - bà Chính vừa khóc vừa la làng.”

Báo Lao Động ghi lời vợ anh Hiền nhận xét về thương tích:
“Thấy bà nội khóc, con bé Vũ Thị Hoàng Hạ 3 tuổi bám chặt lấy mẹ cũng gào tướng lên. Mẹ nó - chị Vũ Thị Hường - phải ra sức dỗ dành: “Không phải các chú công an đâu mà sợ” con bé mới nín. Chị Hường kể: “Ngày 28.6, Công an huyện Đại Từ gọi chồng tôi lên để hỏi về lá đơn của bà Chính và bắt giam luôn chồng tôi. Đến 15 giờ ngày 29.6, tôi đang đi làm đồng thì thằng bé lớn chạy ra bảo là chú công an xã nhắn mẹ ra viện ngay với bố. Khi tôi ra tới viện thì đã thấy 2 anh công an huyện Đại Từ đã chuyển chồng tôi tới phòng cấp cứu trong tình trạng chấn thương nặng ở vùng đầu, mặt, ngực và hôn mê sâu. Đến 20 giờ, do không đủ khả năng cứu chữa nên Bệnh viện Đại Từ đã chuyển anh Hiền lên Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên. Tại đây, dù được các bác sĩ bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên hết sức cứu chữa, nhưng do vết thương quá nặng, anh Hiền đã tử vong vào lúc 4h15 ngày 30.6.”

Báo Lao Động cho biết, “Công an tỉnh Thái Nguyên - rằng, không thể cung cấp thông tin cho báo chí vào thời điểm này, dù chỉ là thông tin ban đầu.”

Tuy nhiên, lý do được báo này nêu ra:

“...khi đưa anh Hiền vào Bệnh viện huyện Đại Từ và sau đó là Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên, cán bộ Công an huyện Đại Từ đều khai trong bệnh án của anh Hiền là “bị ngã và có tiền sử sử dụng ma túy”...”

Vấn đề là, anh Hiền “không hề có tiền sử nghiện ma túy hay nghiện rượu,” theo báo Lao Động ghi lời “rất nhiều người dân cùng thôn.”

Báo này còn phân tích nhiều khía cạnh pháp lý về một cái chết được xem là oan uổng... và được tin là do công an đánh tử thương.
Nhưng chắc chắn rằng, không khía cạnh pháp lý nào giảỉ thích nổi, vì sao vì 3 con vịt kêu nhức đầu, mà công an phải đánh chết một mạng người. Tương tự, vì sao quên đội nón bảo hiểm, lại bị công an bắn nát đùi. Và trước đó là vụ biểu tình ở Bắc Giang, cũng vì quên mang mũ bảo hiểm, là bị lôi vào đồn công an đánh chết.


banhgato  
#16 Posted : Friday, August 13, 2010 11:18:58 PM(UTC)
banhgato

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 408

Để cho đ/c nhà văn trung tướng công an đẻ ra một vở kich mới “Vịt kêu, chết người” .

Khi chưa có dầy đủ chi tiết , người ta có quyền bàn sâu tán rộng, nhưng rồi ra cũng là do lỗi hai bên . Cảnh sát Oakland bắn chết người bị đã bị còng, rồi đổ là rút nhầm súng đấy, chỉ là trường hợp cá biệt thôi . Chuyện cảnh sát, công an lạm dụng quyền hành, đánh đập tội phạm đến chết, nước nào cũng có . Rồi cũng sẽ bị kỷ luật thôi .


Phải công tâm, nếu CSVN ác như quỷ sống thì làm gì có ngần ấy HO qua Mỹ, đã chết bảy còn ba ở trại cải tạo rồi còn gì .
Tào Lao Ba Phét  
#17 Posted : Saturday, August 14, 2010 5:04:19 AM(UTC)
Tào Lao Ba Phét

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/7/2011(UTC)
Posts: 339

Was thanked: 13 time(s) in 10 post(s)
Sự khốn nạn tột cùng của 2 kẻ được gọi là ‘công an nhân dân’

Báo Lao Ðộng ngày 10 tháng 8, 2010 ghi lại lời kể của anh Nguyễn Tuấn Hùng (sinh viên năm thứ 4 trường Ðại Học Sư Phạm Thái Nguyên) là người cầm lái xe máy chở người yêu Hoàng Thị Trà (sinh viên trường ÐHSP) ngày 6 tháng 8, 2010.

UserPostedImage Nữ sinh Trà trong bệnh viện. Ảnh Vnexpress

Diễn biến vụ án cho thấy sự khốn nạn tột cùng của hai kẻ được gọi là “Công an nhân nhân” (sau này được biết đó là Thiếu Úy Trương Ðình Hoàng và Thượng Sĩ Nguyễn Ngọc Hậu công tác tại Phòng CSGT Công An tỉnh Thái Nguyên).

“Tối 6 tháng 8, Hùng chở Trà từ trường ÐHSP về nhà người thân trên đường CMT8, cả hai đều không đội mũ bảo hiểm. Ðến khu vực tượng đài liệt sĩ cạnh khách sạn Thái Nguyên bất ngờ có hai người mặc thường phục ép xe Hùng bắt dừng lại. Không phải người ở thành phố (nhà Hùng ở Sông Công) sợ gặp phải người xấu nên Hùng đã tăng ga bỏ chạy. Hai người lạ vượt lên trước, Hùng quay đầu xe tiếp tục bỏ chạy thì nghe tiếng súng nổ chát chúa.” Thay vì mặc cảnh phục đàng hoàng và ra hiệu cho người vi phạm dừng lại thì 2 CSGT này có hành vi giống y như kẻ cướp (mặc thường phục, săn đuổi, ép xe gây nguy hiểm, bắn súng) thì ai mà không hoảng sợ bỏ chạy trước tình hình xã hội trộm cướp dùng “hàng nóng” nổi lên như rươi này, nhất là khu vực phía Bắc. Sự hiện diện của họ không bảo vệ trật tự an toàn cho dân mà chỉ làm cho người dân kinh hoảng tột độ. Như vậy, trước khi em Trà bị bắn trúng vào đùi, thì 2 CSGT nọ đã bắn trước 2 phát đạn rồi, những phát đạn sau (trúng đích) rõ ràng là cố ý “tiêu diệt” kẻ “cứng đầu” chớ chẳng phải “vô tình” hay “lạc đạn” gì hết.

Không thấy được lỗi của mình, thay vì gọi cho đồng đội mặc cảnh phục, thông báo biển số xe người vi phạm để họ chặn lại thì 2 CSGT này lại cố tiếp tục hành vi nguy hiểm cho nạn nhân là rượt đuổi, ép xe khi xe đang chạy tốc độ nhanh và bắn thẳng vào người nạn nhân. “Càng hoảng, Hùng tăng ga vượt qua đường tròn trung tâm hướng ra đường CMT8. Nhưng chỉ được một đoạn, chiếc xe máy của hai người lạ mặt đã vượt lên ép đầu xe của Hùng khiến chiếc xe đổ nghiêng. Hùng kết thúc đoạn rượt đuổi với nét mặt thất thần: ‘Khi em đang loay hoay chưa kịp dựng xe đã nghe thấy tiếng súng nổ chói tai, ngoảnh lại thấy Trà đã đẫm máu ở vùng đùi. Trà chỉ kịp kêu: Em bị bắn rồi.’

“Ngay sau khi tiếng súng nổ, nhiều người dân quanh đó đã xúm lại. “Hai người mặc thường phục phân bua là công an đang truy bắt tội phạm và vẫn đứng nguyên đó để mặc Trà đầm đìa trong máu.” Hùng tiếp chuyện. Một lúc sau mới có người nói tên Quân đến giúp Hùng đưa Trà vào bệnh viện. Khi hai người thanh niên truy đuổi định nhặt vỏ đạn rơi gần chiếc xe máy, người dân đã không đồng ý và một phụ nữ tên Việt nhà ở gần đó đã tạm giữ chiếc vỏ đạn. Ðược biết, vỏ đạn sau đó đã được giao lại cho cơ quan công an.”

Sau khi nạn nhân Trà bị thương, máu ra xối xả, 2 CSGT nọ đã giở thủ đoạn vu khống cho nạn nhân là “tội phạm” nhằm mục đích ngăn cản quần chúng nhân dân đừng can thiệp vào vụ việc, mặc tình cho họ tự tung tự tác trên sinh mạng đang bị “treo trên sợi tóc” của nạn nhân, không nhanh chóng cấp cứu nạn nhân và phi tang dấu vết phạm tội của mình.

“Ngay sau đó, lực lượng chức năng đã đến chở hai chiếc xe gắn máy đi mà không lập biên bản hiện trường. Tại nơi xảy ra vụ việc, chỉ còn lại vũng máu.” Phải chăng kẻ thủ ác hung hăng kia biết trước hành vi của họ sẽ được “chống lưng” nên mặc sức thể hiện uy quyền, xem thường tính mạng người dân vô tội?

Tuy nhiên, “Thiên bất dung gian,” “có người dân còn khẳng định, biết hai thanh niên truy đuổi là CSGT, biết họ trước từng làm ở khu vực bến xe Thái Nguyên và biết cả tên người đến đưa hai chiếc xe máy ra khỏi hiện trường.” và người dân “ngỏ ý sẵn sàng làm chứng vì nhìn thấy người thanh niên mặc thường phục ngồi phía sau xe gắn máy nổ súng vào Trà.”

“Ðến ngày hôm sau (ngày 7 tháng 8) khi lên CA Thành Phố để ký biên bản vi phạm hành chính vì vi phạm luật giao thông tối 6 tháng 8, Hùng mới khẳng định được hai người truy đuổi mình có chức năng kiểm soát giao thông. Bởi ngoài hai lỗi về không đội mũ bảo hiểm, biên bản ghi lỗi thứ ba là: “Không chấp hành hiệu lệnh của người kiểm soát giao thông.” Hùng không chấp nhận lỗi này vì: “Không có dấu hiệu gì để phân biệt người đó là người kiểm soát giao thông.”

Người dân ở Thái Nguyên càng bức xúc hơn vì nếu đã là công an kiểm soát giao thông có được phép rượt đuổi và bắn súng trên đường như vậy không? Mẹ của Nguyễn Tuấn Hùng thắc mắc: “Con tôi vi phạm luật giao thông, không đội mũ bảo hiểm nhưng có đáng bị bắn không?”

Câu hỏi rất đơn giản, lãnh đạo công an Thái Nguyên chưa trả lời thắc mắc của mẹ anh Hùng, nhưng căn cứ vào các quy định pháp luật hiện hành, tôi xin được trả lời với bà ngay rằng:

Hành vi không đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông là vi phạm hành chính thuộc loại nhẹ nhất, được quy định tại Nghị định số 34/2010/NÐ-CP ngày 20/4/2010 của chính phủ. Không có quy định pháp luật nào cho phép công an bắn người vi phạm về an toàn giao thông.

Ngày 23 tháng 7, 2010, anh Nguyễn Văn Khương chở người yêu đi mua sắm bằng xe máy không đội mũ bảo hiểm, cũng bị CSGT huyện Tân Yên (Bắc Giang) đuổi bắt và đánh chết trong trụ sở công an huyện.

Tin mới nhất, Vietnamnet cho hay, ngày 7 tháng 8, 2010, anh Trần Duy Hải (ngụ phường Cái Kế, quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ) bị công an huyện Châu Thành A, tỉnh Hậu Giang bắt vì “nghi vấn liên quan đến một vụ cướp giật.” Ngày 8 tháng 8, 2010, gia đình được báo anh Hải đã chết. Cơ quan chức năng đã khám nghiệm hiện trường và mổ tử thi để xác định nguyên nhân cái chết của anh Hải, nhưng chưa có kết luận.

Hoàng Thị Trà, Nguyễn Tuấn Hùng coi như may mắn hơn các nạn nhân kể trên vì bị hành hung chỗ đông người và có nhiều người dân chứng kiến, nhiều người biết rõ kẻ thủ ác.

Có một nguyên tắc đơn giản mà ai cũng biết là: “Muốn người khác tin mình, trước hết anh hãy chứng minh anh là người đáng tin.” 2 CSGT Trương Ðình Hoàng và Nguyễn Ngọc Hậu không hề chứng minh cho người dân biết họ là CSGT một cách “danh chính ngôn thuận” mà lại thể hiện bề ngoài, hành vi giống y như 2 kẻ cướp hung hãn, bảo sao anh Hùng không lái xe bỏ chạy? Sau đó, đơn vị của 2 CSGT này lại lập biên bản vi phạm hành chính ghi lỗi “không chấp hành hiệu lệnh của người kiểm soát giao thông” để lấp liếm, bào chữa cho hành vi gây nguy hiểm đến tính mạng người dân (rượt đuổi, ép xe, bắn người) của đồng đội mình.

Lạm dụng quyền lực nhà nước để thực hiện hành vi nguy hiểm đến tính mạng người dân, xem thường luật pháp, gây án xong lại tiếp tục vu khống cho nạn nhân hòng phi tang chứng cứ tội ác. Hành vi đó chỉ có thể gọi bằng cụm từ “khốn nạn tột cùng” của những kẻ được gọi là công an nhân dân ở Thái Nguyên.
Nguồn: Blog Tạ Phong Tần


sontruhoa  
#18 Posted : Saturday, August 14, 2010 8:38:39 AM(UTC)
sontruhoa

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 165

chuyện này ở đâu cũng có : lợi dụng chức quyền để hành dân xong không phải là phổ biến . đối với các nước phát triển có nền dân chủ văn minh thì thượng tuân pháp luật là nghĩa vụ của mọi người dân . Còn ở ta cái nền dân trí còn thấp nên mới xảy ra những vụ việc đâu lòng cho người dan như thế .

Công cụ bạo lực ở đâu cũng phải thực thi với những người cầm quyền, nước mỹ chả phải xây nhà tù bí mật ở nước ngoài để giam giữ tù nhân đấy thôi .Không lẽ chứng tích chuồng cọp ở Côn Đảo hay Chín hầm ở Huế không hành hạ dã man tù nhân .

Mấy người dân ở thôn quê sợ bị phạt tiền nên khi ra đường thấy công an là bỏ chạy làm các anh ấy tức ma lam bay.
NNT  
#19 Posted : Saturday, August 14, 2010 9:09:07 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,343
Man
Location: USA

Thanks: 1324 times
Was thanked: 2709 time(s) in 1483 post(s)
quote:
Originally posted by sontruhoa
chuyện này ở đâu cũng có : lợi dụng chức quyền để hành dân xong không phải là phổ biến . đối với các nước phát triển có nền dân chủ văn minh thì thượng tuân pháp luật là nghĩa vụ của mọi người dân . Còn ở ta cái nền dân trí còn thấp nên mới xảy ra những vụ việc đâu lòng cho người dan như thế .

Công cụ bạo lực ở đâu cũng phải thực thi với những người cầm quyền, nước mỹ chả phải xây nhà tù bí mật ở nước ngoài để giam giữ tù nhân đấy thôi .Không lẽ chứng tích chuồng cọp ở Côn Đảo hay Chín hầm ở Huế không hành hạ dã man tù nhân .
Mấy người dân ở thôn quê sợ bị phạt tiền nên khi ra đường thấy công an là bỏ chạy làm các anh ấy tức ma lam bay.
"Việt Nam ngày nay , thời "mở cửa" , tuy vậy, loa phường vẫn còn đó"

UserPostedImage
Source : Lè nhè, lải nhải by Zen
Đừng Nghe  
#20 Posted : Saturday, August 14, 2010 9:45:34 AM(UTC)
Đừng Nghe

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 446


Thành quả của Đảng Cộng Sản VN. Công ơn của "bác Hồ vĩ đại"

UserPostedImage

Hình trích từ vnexodus
Users browsing this topic
Guest
3 Pages123>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.