Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

19 Pages«<1415161718>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
uyenvy  
#301 Posted : Thursday, September 16, 2010 3:31:45 AM(UTC)
uyenvy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,070

Was thanked: 6 time(s) in 6 post(s)

ĐƠN TỪ CHỨC CỦA CHÚA TỂ SƠN LÂM

Kính gửi Ngọc Hoàng!
Đầu đơn , em xin dập đầu tạ tội . Em biết đầu năm, đầu tháng mà nói chuyện không vui là bất kính với Ngọc Hoàng, song vì quá bức xúc nên em đành gạt nước mắt đệ đơn này, xin phép cho em được từ chức, từ nay thôi không làm Chúa Tể Sơn Lâm nữa . Vì Sao ư ?
Kính lạy Ngọc hoàng!
Lộn dìa quá khứ, hàng trăm năm qua, nhờ ơn Ngọc Hoàng cất nhắc, dòng họ cọp nhà em được lên ngôi thống trị đại ngàn, nắm quyền sinh sát trong tay ...à quên, trong chân, oai phong lẫm liệt!
Giữa rừng xanh thâm nghiêm, chỉ cần chúng em "hắt xì" một cái là muôn loài nháo nhác, sợ quíu cả đuôi .
Cuộc sống của Chúa Tể Sơn Lâm mới ung dung tự tại làm sao! Buồn thì hái hoa bắt bướm, nghe vượn hú, chim ca .Đói bụng thì cứ coi con nào trong rừng xấu xấu , bẻ cổ đại một đứa mà xơi .
Chắc Ngọc Hoàng thắc mắc : Sống vậy sướng cha người ta rồi, sao còn đòi từ chức ?
Hổng phải đâu! Đó là em mới kể có một mặt thôi, cuộc đời dưới thế này còn có mặt trái của nó nữa .
Chắc Ngọc Hoàng cũng biết, trong thế giới hoang dã cũng lắm chiện thị phi phức tạp . Làm Chúa Tể Sơn lâm có khi cũng đau đầu chóng mặt, dễ rối loạn tiền đình lắm chớ phải chơi .
Nhưng dù sao, đó cũng chỉ là chiện nội bộ trong rừng, em đều xử được tuốt, chẳng ngán thằng nào .
Nhưng có một thằng khiến em phải "dội đạn", ấy chính là thằng ...lâm tặc!Anh hai biết hôn ?
Nó là cái thằng chuyên phá sơn lâm, đâm hà bá, muông thú căm hận, cây cỏ oán than!
Vì sao ư ? Ngọc Hoàng ôi! Ngai` không hiểu hết sự độc ác của lâm tặc và cả đám dây mơ dễ má dòng họ nhà nó đâu .
Bọn chúng cấu kết nhau oanh tạc rừng xanh, tàn phá trụi lủi cỏ cây từ các cụ cổ thụ bạc đầu cho tới mấy em cành non, lá mỏng .
Chúng tróc nã chim muông, cầm thú từ gấu, heo, cheo, mễn đến trăn, rắn, khỉ, nhím, kỳ đà ... hốt tuốt tuột đem về bán cho quán nhậu!
Chúng hè nhau xóa sạch không gian sống xanh tươi lãng mạn của các loài chim, thú! Đối với chúng, Chúa Tể Sơn lâm như em đây cũng chả là cái gì!
Lơ mơ còn bị chúng tóm cổ, lột da làm đồ trang trí, lóc xương nấu cao hổ cốt như chơi ấy chứ!
Ngọc Hoàng ơi! Chúng em sắp hết đất sống rồi .Rừng nay đã tan hoang, xơ xác, trống lốc trống lơ, muông thú đang cực kỳ khốn đốn, voi đi thất thểu, gấu đứng xụ tai, ngựa làm biếng hí ...Còn em, anh hai nghĩ coi, đường đường một Chúa Tể Sơn lâm, nay chui rúc kẹt hang nằm bẹp dí, bụng lép kẹp, lông lá xác xơ, cả ngày chẳng dám lú mặt đi đâu, chỉ e dính đạn hoặc sa hầm, sập bẫy ...Than ôi! Thời oanh liệt nay còn đâu!
Bây giờ ngó qua, ngó lại, thần dân của em còn có mấy mống loe ngoe, phần đông chúng nó đã chuyển hộ khẩu về các ...làng nướng , quán nhậu đặc sản hết rồi .
Một số loài đã hoàn toàn đứt bóng .
Thịt tươi hiếm quá, nên em đành phải chuyển hệ ...bắt chước bọn thỏ, dê chỉ dùng toàn rau cỏ .( Chớ quất sạch chúng nó , còn lại chong ngóc một mình thì làm chúa tể với ai!)
Ngọc Hoàng ơi!
Những ngày qua núp mình lặng lẽ trong hang, nằm nghe bụng sôi ọt ọt(ăn toàn rau cỏ, xót ruột quá chừng) em đã suy ngẫm thấu đáo, mọi điều . Thế gian biến cải, thời thế đổi thay, ngôi Chúa Tể Sơn lâm của em giờ thành hữu danh vô thực thiệt rồi, thôi còn luyến tiếc làm chi! Hùm thiêng sa cơ khác gì chó ốm!
Vậy nên, xin Ngọc Hoàng xem xét chuẩn y, làm ơn cho em thôi giữ chức!
Kiếp sau xin thề, em không làm cọp nữa đâu!(Mắc công ôm nỗi lo tuyệt chủng) .
Dám mong Ngọc Hoàng mở lượng từ bi, cho em làm con bọ hung đi nhá!
Nay kính đơn
Cọp Vá
( Nguyên Chúa Tể Sơn lâm ) Stam
lehai  
#302 Posted : Saturday, September 18, 2010 7:12:57 AM(UTC)
lehai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,621

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)




Kười

Có một người tên là Vui. Một hôm tự nhiên người đó trúng gió chết.Gia đình theo sau vừa khóc vừa than :" Ối giời ơi! Vui ơi là Vui...."

Có 3 thằng ăn trộm trái cây của vua bi bắt, thằng nào nuốt được trái mình ăn trộm mà không cười thì được tha.
Thằng đầu nuốt hoài hông được trái quýt -->chém
Thằng thứ 2 nuốt trái nho xong cười --> chém.
Hai thằng gặp nhau trên thiên đàng, thằng thứ nhất chửi thằng thứ 2:
- "Có mỗi trái nho nuốt hông xong",
- "Tao nuốt xong rồi, quay qua bên cạnh thấy thằng kia đang cầm trái sầu riêng"


A bật diêm xem xăng còn hay hết. Xăng còn. Nạn nhân thọ 49 tuổi.
------------------------------------------------------------------------
Có một người tên là Vui. Một hôm tự nhiên người đó trúng gió chết.Gia đình theo sau vừa khóc vừa than :" Ối giời ơi! Vui ơi là Vui...."
-------------------------------------------------------------------------

Cô giáo đọc chính tả cho học sinh chép: "Cô gái dẫn anh bộ đội về làng..." (ngừng 1 lúc) "xong chửa"
-------------------------------------------------------------------------
Có 2 con ruồi ngồi trên 1 đống phân . Một con bỗng nhiên đánh rắm . Con kia bức xúc :
" Sao mày thô bỉ thế ? Có thấy tao đang ăn ko hả ?"
-------------------------------------------------------------------------
Vợ ngủ mơ hét "chồng em về đấy". Chồng phi luôn qua cửa sổ chạy thục mạng .
--------------------------------------------------------------------------------
Bàn chải đánh răng đau khổ:
- Đôi lúc mình thấy cái nghề của mình là tệ nhất thế giới.
Giấy vệ sinh hét:
- Nghĩ lại đi anh bạn!
-------------------------------------------------------------------------------
Nhà khoa học Mỹ đã phát minh ra máy bắt trộm rất hiện đại họ mang qua mỹ thử nghiệm 30 phút, máy bắt được 500 tên đem qua Trung Quốc, trong vòng 10 phút máy bắt được 6000 tên.Cuối cùng là đến VN, các nhà khoa học chờ mãi ko thấy tín hiệu 5, 10, 30 phút, họ đi ra kiểm tra thì...cái máy đã bị trộm mất.
----------------------------------------------------------------------------------
----------------------------------------------------------------------------
Bạn bè bảo tôi là thằng cô đơn vì tôi chưa từng có bạn gái. Nhưng tôi cũng đã từng có người con gái nguyện cùng tôi sống chết có nhau : "Không trả nợ cho bà,
bà thề sống chết với mày".
Cũng từng có người con gái cùng tôi hẹn ước đến kiếp sau : "muốn kua chị mày đây hả? Đợi kiếp sau đi kưng ".
Và từng có người con gái cam lòng tự nguyện vì tôi mà chết : "Cái gì? Làm bạn gái ông? Tui thà
chết còn hơn" ....
Nghĩ lại tôi thấy mình cũng đào hoa quá ! >_<
-------------------------------------------------------------------------------
Vợ hỏi chồng: Anh ơi, anh yêu em vì khuôn mặt xinh đẹp hay thân hình gợi cảm của em?
Chồng: (nhìn từ đầu xuống chân vợ) Anh yêu cái tính hài hước của em đấy
-------------------------------------------------------------------------------
Thủa trung nguyên kiếm hiệp..có 1 anh vớ được 1 quyển bí kíp võ công..anh giở ra và ngay trang đầu có ghi : nếu muốn học đc môn võ này..người phải thiến..Vì khao khát muốn được làm minh chủ võ lâm..a ta chấp nhận..sau khi thiến xong giở trang sau thì có ghi tiếp : nhưng không muốn thiến thì cũng ko làm sao..
...Về sau môn võ này được lưu truyền với cái tên “uất ức thần chưởng “
-----------------------------------------------------------------------------
Một cô gái ngồi sau xe ôm vừa đi đường vừa ngắm cảnh rồi nói với lái xe: "Mới có 15 năm mà Sài Gòn thay đổi nhiều quá". Anh xe ôm tưởng vớ được Việt kiều liền hỏi:
- Ủa, cô ở Mỹ hay là đâu mới về vậy?
- Dạ không anh, em mới ra tù được mấy hôm. Hồi đó em đi cướp xe ôm
-----------------------------------------------------------------
Trong một trường mẫu giáo, thằng bé hỏi cô giáo:
-Cô ơi, con nít có bầu được không cô?
Cô giáo nói:
-Con nít không có bầu được con ạ!
Thằng bé quay sang con bé bên cạnh:
-Đó, cưng thấy chưa. Cứ lo lắng lung tung!
-------------------------------------------------------------
Trong giờ giảng của một giáo viên tiểu học
Thầy: Đố các em sắp xếp các từ sau thành một câu có nghĩa:
Thầy, đố, nên, không, mày, làm .
Trò: (trả lời nhanh nhảu) Làm thầy mày không nên đố.
---------------------------------------------------------
Hai Oan hồn gặp nhau trong nghĩa trang.
- Sao mày chết?
- Tao bị chết cóng. Mới đầu thì tay chân tao đông cứng, đau nhức vô cùng, nhưng sau đó thì tao thiếp đi, chết êm ả. Còn mày?
- Tại vợ tao ngoại tình.
- Vợ mày ngoại tình mắc mớ gì mày chết?
- Tao biết nó ngoại tình nên một hôm tao về nhà đột xuất. Tao thấy nó nằm trong giường không mặc quần áo. Tức quá, tao chạy xuống hầm, không thấy tình nhân nó, tao chạy lên gác xép, cũng không thấy ai, tao đang chạy ra nhà kho thì bị lên cơn đau tim, chết. Thằng ma kia nói : - Thằng ngu si, nếu hổm đó mày kiếm trong tủ lạnh thì cả tao với mày đâu có chết.
Tien Bac  
#303 Posted : Monday, September 20, 2010 4:14:43 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Có ai ngờ được các quan to CSVN tham nhũng cỡ nào và mỗi người có bao nhiêu Dollars

“ Một thành viên cao cấp của Hội đồng mậu dịch Việt - Mỹ tiết lộ đảng CSVN được xem là một tỉ phú hàng đầu của thế giới vào năm 1995 với tài sản ước lượng lên đến 20 tỉ đôla…VN hiện nay có khoảng từ 80 đến 100 người có tài sản trên 300 triệu đô la, tất cả các tỉ phú này đều là cán bộ cao cấp của đảng.

“Ông John Shapiro, một cựu chiến binh Hoa kỳ sau 3 tuần lễ thăm VN để tính chuyện làm ăn buôn bán, phát biểu rằng các ông lớn trong đảng gồm các thành viên bộ chính trị, các bộ trưởng và thứ trưởng, ít nhất mỗi người có vợ hay con làm chủ một công ty. Theo ông J Shapiro, do việc chính phủ cho phép các công ty được chuyển ngân ra nước ngoài lên đến 500000 đô la, số ngoại tệ trong nước bắt đầu vơi đi.

"Vẫn theo ông Shapiro, có khoảng 700 đảng viên CSVN có tài sản từ 100 đến 300 triệu đô la. Đây là con số do một nhân vật cao cấp của ngân hàng trung ương cung cấp cho ông. Những đảng viên có tài sản từ 50 đến 100 triệu đô la khoảng 2000 người…Tất cả những con số về tài sản của đảng CSVN là do những chuyên viên thống kê của cơ quan mậu dịch quốc tế. Số tài sản lớn lao trên do thân nhân của đảng viên cao cấp ở nước ngoài làm sở hữu chủ. Ông Shapiro cũng nêu lên nhiều thí dụ điển hình như vợ bé của tổng cục phản gián làm ăn rất lớn ở Âu châu, em ruột của trung tướng VC, tổng cục phó tổng cục phản gián đang kinh doanh rất lớn ở Nam Cali, vợ con của Giám đốc tổng cục kinh tế và thân nhân của Đỗ Mười thủ đắc những tài sản nhiều triệu đô la ở Vancouver, Canada và cả ở New York, Houston. Trong niên khóa 94-95, hàng trăm du học sinh là con cái đảng viên tự túc. Niên khóa 95-96, con số này tăng lên gấp 3…”

Một tài liệu khác trong website mà tôi tạm dịch là mạng điểm ( cf. địa điểm, thời điểm) Hận Nam Quan tháng 5/2002 tựa là “ Giai cấp mới trong các chế độ CS “ cho biết :

"Theo tin của hãng thông tấn Reuter đánh đi từ Hà nội ngày 4 tháng 3 năm 2002 thì ĐCSVN sau khóa họp TƯ Đảng từ 18-2-đến 2-3-2002 đã chính thức ban hành một chính sách mới về kinh tế rất táo bạo: Đảng viên CS được phép làm kinh doanh tư nhân. Phạm Chi Lan, Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và kỹ nghệ tuyên bố với phóng viên của hãng thông tấn Reuter rằng:”… Đại hội đã quyết định là các đảng viên đang quản trị các xí nghiệp tư nhân có quyền ở lại trong Đảng".

"Thật ra thì từ nhiều năm nay, các đảng viên cao cấp tuy không chính thức sở hữu một xí nghiệp tư nào cả nhưng thân nhân bà con của họ đã là chủ nhân của những xí nghiệp tư lớn nhất trong nước.

"Cứ hỏi vợ con các ông Phan văn Khải, Võ văn Kiệt, Đỗ Mười, Phạm Thế Duyệt, Trần Đức Lương, Nguyễn Tấn Dũng…là sẽ biết ai là chủ nhân của các sân golf, các khách sạn hạng sang, hãng xe taxi, hãng hàng không, nhà máy chế biến hải sản, hãng xuất nhập cảng, siêu thị lớn nhất nước.

"Ai mà không thấy sự giàu có hiển nhiên của giới lãnh đạo CS tại VN. Họ xây nhà lầu, xài tiền như nước, xuất ngoại như đi chợ, chi tiêu một lúc hàng bó đô la tiền mặt. Giới tư bản đỏ nhờ phù phép XHCN đã biến tài sản của quốc gia thành tư sản một cách thần tình, biển thủ công quỹ, buôn lậu hàng quốc cấm thế mà cứ hò hét diệt tham nhũng đến cùng.

"Theo tài liệu FYI ( Poliburos network) ngày 19/12/2000 thì các cán bộ và nhân viên cao cấp của nhà nước CS Hà nội hiện làm chủ những số tiền to lớn gửi tại các ngân hàng ngoại quốc cộng với những bất động sản tọa lạc trong nước.

- Lê Khả Phiêu : cựu tổng bí thư ĐCSVN và gia đình có 5 khách sạn (2 ở Hànội và 3 ở Saigon), tài sản và tiền mặt trị giá 1 tỉ 170 triệu Mỹ kim (US$ 1.170.000.000)
- Trần Đức Lương: Chủ tịch nước CHXHCNVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 137 triệu MK
- Phan Văn Khải: Thủ tướng chính phủ, gia đình có 6 khách sạn ở Saigon, tài sản 1 tỉ 200 triệu MK.
- Nguyễn Tấn Dũng: Đệ 1 Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 480 triệu MK
- Nguyễn Mạnh Cầm: Phó Thủ tướng, tài sản 1 tỉ 150 triệu MK
- Phạm Thế Duyệt: Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc, tài sản 1 tỉ 173 triệu MK
- Tướng Phạm Văn Trà : Bộ trưởng Quốc Phòng, tài sản gồm có 10 tấn vàng và tiền mặt 1 tỉ 360 triệu MK.
- Trương tấn Sang: Chủ tịch Ủy ban Kinh tế TƯ Đảng CSVN, tài sản và tiền mặt 1 tỉ 124 triệu MK

Ngoài ra, còn một số cán bộ và công chức có 1 tỉ và trên 100 triệu MK trong danh sách liệt kê của bảng FYI này là hơn 20 người nữa.

Gần đây nhất, theo điện thư Câu lạc bộ dân chủ số 39 tháng 2/2005 trong mạng điểm Y kiến thì:

"Một nguồn tin tuyệt mật đã được tiết lộ mới đây từ một quan chức cao cấp Bộ Công an cho biết số tiền khổng lồ mà các quan chức cao cấp VN gửi tại ngân hàng Thụy sĩ. Đáng chú ý là:

Cựu Chủ tịch nước Lê Đức Anh hơn 2 tỉ USD cộng 7 tấn vàng;
Cựu Tổng Bí thư Đỗ Mười 2 tỉ USD;
Đương kim Bộ trưởng Quốc Phòng Phạm văn Trà 2 tỉ USD cộng 3 tấn vàng;
Cựu Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu 500 triệu USD;
Đương kim Chủ tịch nước Trần Đức Lương 2 tỉ USD;
Đương kim Thủ tướng Phan văn Khải hơn 2 tỉ USD;
Đương kim Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn tấn Dũng hơn 1 tỉ USD;
Đương kim Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh 1,3 tỉ USD;
Đương kim chủ tịch Quốc hội Nguyễn văn An hơn 1 tỉ USD;
Cựu phó ủy ban thể dục thể thao Quốc gia Lương quốc Đống 500 triệu USD;
Cựu Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn mạnh Cầm hơn 1 tỉ USD;
Cựu Thứ trưởng thường trực Bộ Thương mại Mai văn Dậu hơn 1 tỉ USD.
Ngoài ra, nguồn tin cũng cho biết một danh sách dài các quan chức có số tiền gửi hàng trăm triệu USD…”
Tôi phải đưa ra 3 nguồn khác nhau để anh và các bạn trong nước thấy, báo chí trong nước nếu biết cũng không dám đăng vì toàn là “bí mật quốc gia”, internet thì không phải ai cũng có để coi, lại bị tường lửa ngăn chặn hay bị theo dõi khi dùng máy điện toán công cộng.
http://www.thienlybuutoa.org/Misc/NguoiLinhGia.htm
http://minht.free.fr/tha...le%20che%20do%20001.html
Quan chức cao cấp của chế độ CSVN gởi tiền ở ngoại quốc
Sunday, September 11, 2005

* CSVN ra luật chống rửa tiền nhưng ...
GENEVA 11-9 (NV) - Một số cán bộ được tin cậy của đám quan chức cao cấp của chế độ Hà Nội đã được giao cho nhiệm vụ chuyển tiền và quản trị các tài sản khổng lồ của họ có được nhờ tham nhũng hối lộ gửi tại các ngân hàng ngoại quốc. Một nhân vật (yêu cầu dấu tên) từng giao tiếp với một số người này ở một số ngân hàng Thụy Sĩ tiết lộ như vậy trong một cuộc tiếp xúc với báo Người Việt mới đây.
“Chưa kể tại ngân hàng các nước khác ở Âu Châu và Á Châu, riêng tại Thụy Sĩ, tôi biết có hai người ở các ngân hàng thành phố Lausane và hai người ở thành phố Geneva, làm nhiệm vụ chuyển tiền và quản trị tài sản do xếp của họ gửi.” Nhân vật trên tiết lộ.
Lương bổng của đám quan chức cao cấp của đảng và nhà nước CSVN, theo sự mô tả của một viên chức ngoại giao Tây Phương thì “không đủ để họ sống 10 ngày”, nhưng họ có tiền phải gửi, hay nói đúng hơn, giấu đút, ở các ngân hàng ngoại quốc là một điều hiển nhiên bất bình thường. Cho tới nay, lương căn bản của cán bộ đảng viên CSVN chỉ có 290,000 (tương đương khoảng $18 đô la) rồi nhân theo chỉ số cao thấp tùy chức vụ, cấp bậc. Nhưng có lần Vũ Khoan, phó thủ tướng CSVN, khi thăm một xí nghiệp quốc doanh đã so sánh và thấy một viên chức nhà nước chức vụ rất cao như ông còn kém lương của một người thợ chuyên môn. Ðiều này cho thấy lương bổng cán bộ công chức CSVN, dù là quan chức cao cấp, cũng không là bao nhiêu và không đủ sống.
Theo lời nhân vật trên tiết lộ, mỗi một số viên chức cao cấp của chế độ đều sử dụng một số thuộc cấp tín cẩn vào công việc chuyển ra ngoại quốc số tài sản khổng lồ mà họ vơ vét được qua các “phi vụ” tham nhũng hối lộ.
Số tiền họ gửi mỗi lần khoảng bao nhiêu, cách bao lâu gửi một lần, các cán bộ có trách nhiệm chuyển đô la và vàng dưới nhiều hình thức khác nhau đến các ngân hàng ngoại quốc, không tiết lộ. Nhưng nếu đó không phải là các số tiền lớn bạc triệu đô la thì người ta không cần đến người chuyên trách “chuyển khoản” cũng như quản trị xuất nhập các số tiền này, ông nói.
“Họ luôn luôn có trách nhiệm đi đi về về”, ông tiết lộ tiếp. “Giữa không những Việt Nam và Châu Âu mà còn cả từ Việt Nam đến một số ngân hàng ở Á Châu cũng như cả Nga và Ðông Âu.”
Tại sao đám quan chức CSVN lại đem tiền gửi cả tại nước Nga là nước có hệ thống ngân hàng thuộc loại bấp bênh nhất trên thế giới?
“Họ gửi tiền cả ở ngân hàng Nga vì tin tưởng nguyên tắc khôn ngoan này: Không bao giờ bỏ tất cả các quả trứng vào chung một giỏ.” Ông giải thích rằng nếu một quả trứng chẳng may bị vỡ, có thể những quả trứng khác vỡ theo. Ðây là sự khôn ngoan chung của đám quan chức cao cấp của chế độ khi họ rải số tiền kiếm chác được ra nhiều nơi trên thế giới. Theo ông, có rất nhiều người khác nhau làm nhiệm vụ chuyển tiền và quản trị tài sản của “xếp” ở ngoại quốc. Nhưng cũng có những người là vợ, con, hay thân quyến của đám cán bộ đảng viên tham nhũng đóng vai trò giấu đút tiền tham nhũng hối lộ khi họ đi ra ngoại quốc.
Tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn viết một bài có tính cách “mách bảo” cho cán bộ đảng viên tham nhũng trong nước cách thức gửi tiền ở hệ thống ngân hàng Thụy Sĩ với tựa đề “Gửi tiền ở nhà băng Thụy Sĩ”. Bài báo này được báo điện tử VNExpress lấy lại và phổ biến ngày Thứ Bảy 10-9-2005 mở đầu với câu hỏi “Có thể mở tài khoản ẩn danh - anonymous account - ở ngân hàng Thụy Sĩ không?” Bài báo này giải thích khá tỉ mỉ về thế nào là tài khoản ẩn danh dưới hình thức “tài khoản mang số nào đó thay vì mang tên khách hàng.” Và “tài khoản số hạn chế sự hiểu biết về chủ nhân của nó...” Bài báo phục vụ loại độc giả nào, khách hàng ngân hàng nào ở trong nước, người ta có thể hình dung ra ngay khi mà lợi tức trung bình đầu người chỉ có khoảng $500 đô la một năm.
Ngày 8-6-2005, CSVN theo áp lực của Hoa Kỳ khi lôi kéo Hà Nội hợp tác đối phó với khủng bố, rửa tiền ma túy, buôn lậu trên thế giới, ra nghị định số 74/CP để chống rửa tiền. Nghị định này buộc “Các ngân hàng, các định chế tài chính phải báo cáo về các giao dịch trong một ngày của một cá nhân hay một tổ chức có tổng trị giá từ 200 triệu đồng (khoảng $12,400 đô la) trở lên.” Theo sự tường thuật trên báo Tuổi Trẻ ngày 9-6-2005. Tờ báo này kể tiếp rằng: “Tuy nhiên, các qui định có tác động lớn nhất là các ngân hàng buộc phải báo cáo về những khách hàng có lượng tiền gửi tiết kiệm tại ngân hàng từ 500 triệu đồng (khoảng $31,000 đô la) trở lên tại một ngân hàng. Lượng tiền 500 triệu đồng là tổng các khoản tiền gửi của cá nhân đó chứ không phải là một lần gửi tiết kiệm có trị giá 500 triệu đồng."
Nhân vật trên kể cho hay, cách đây mấy năm, ông chánh văn phòng của Hội đồng Bộ Trưởng Chính phủ CSVN có lần đã thua bạc tại một casino ở Geneva “mấy trăm ngàn đô la trong một đêm”. Ðiều này, số tiền tham nhũng hối lộ mà đám quan chức CSVN giấu đút ở ngoại quốc phải “vô cùng lớn.”
Khóa họp Quốc hội CSVN hồi tháng Tư vừa qua, một dự thảo luật chống tham nhũng được bàn cãi nhưng rồi vẫn không có biểu quyết và được loan báo sẽ thảo luận trở lại vào khóa họp thứ hai của năm nay dự trù vào tháng 11 tới. Hàng năm, các khóa họp quốc hội Hà Nội đều có thảo luận chuyện chống tham nhũng và họ nhìn nhận tham nhũng đã trở thành “quốc nạn”.
Bán Hoặc Cho Thuê
Nguyễn đình Lộc, đại biểu quốc hội và nguyên là Bộ trưởng Tư Pháp CSVN nói với báo chí trong nước rằng tham nhũng chỉ bị lộ diện khi “nội bộ tham nhũng” tố cáo lẫn nhau. Trong một cuộc điều trần trước quốc hội, Phan văn Khải, thủ tướng Hà Nội, nhìn nhận tham nhũng đã “xà xẻo” khoảng 30% các dự án xây dựng, phát triển. Phần lớn các dự án này được tài trợ từ các khoản tín dụng ngoại quốc. Các nhà tài trợ quốc tế đã cam kết viện trợ, tài trợ cho các dự án phát triển, xóa đói giảm nghèo cho Việt Nam năm 2005 là $3.4 tỉ đô la. (NT).


Cười tới mếu luôn :((
lehai  
#304 Posted : Monday, October 25, 2010 8:51:54 AM(UTC)
lehai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,621

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)


Kời Dzui

Chẳng Cần Phải Đi Đâu
Thấy ông chồng cứ chúi mũi ngắm bức ảnh của một người mẫu mặc bikini, bà vợ bực mình nói:
- Thật đáng xấu hổ! Nếu mặc như thế thì em sẽ không bao giờ bước ra khỏi nhà.
- Nói thật nhé. Nếu em mà được như thế, anh cũng chẳng bao giờ bước chân ra khỏi cửa.

Thế Mới Là Phụ Nữ
Chuẩn bị đi dự hội hóa trang, vợ nói với chồng:
- Anh bảo nên chọn loại mặt nạ nào để đi dự hội mà không ai nhận ra em?
- Dễ thôi, em đừng đội tóc giả, không son phấn, không vẽ mắt, không đeo lông mi giả, như vậy thì đến anh cũng chẳng biết vợ mình là ai nữa là.

Chết Hết Rồi
- Này cậu, làm sao mà người tiền sử có thể sống thiếu máy tính, điện thoại di động, TV, radio… được nhỉ
- Tất nhiên là họ không thể sống được. Cậu không thấy họ chết hết cả rồi sao!


Kỳ Thị
Một ông giám đốc đang báo mướn nhân viên với điều kiện: nam giới và có gia đình. Một bà gọi điện thoại chất vấn ông giám đốc:
“Tại sao ông chỉ mướn các ông có gia đinh? Chắc ông cho phụ nữ chúng tôi kém khả năng và yếu đuối phải không?”
Ông giám đốc trả lời: “Không phải thế bà ạ. Sở dĩ chúng tôi chọn những ông có gia đình vì chúng tôi chỉ muốn mướn những nhân viên đã quen bị sai vặt mà không biết giận dỗi và cãi lại thôi.”


Học Kinh Nghiệm
Chồng: “Em à, mai anh mời một người bạn đến ăn tối nha?”
Vợ: “Cái đó tùy anh. Vì ở nhà này, anh đi chợ, nấu cơm, rửa chén, quét dọn và giặt quần áo. Nay muốn bày ra thêm thì tùy ý anh thôi. À, mà anh mời ai vậy?”
Chồng: “Tên này cứ nằng nặc đòi lấy vợ. Anh mời nó đến ăn để nó thấy tận mắt đời sống gia đình.


Con Bú Dù
- Dạ thưa quan tòa, cách đây năm năm, chồng con dám ví con giống như con bú dù, con xin tòa chi li dị ạ ..
- Chuyện đã xẩy ra cách đây năm năm rồi sao bây giờ bà mới xin li dị?
- Dạ thưa quan tòa, hôm qua con vô sở thú mới thấy con bú dù mặt mũi nó ra làm sao.


Báo giờ
- Mình thấy cậu chẳng bao giờ đeo đồng hồ. Làm thế nào mà cậu biết được giờ giấc?
- À, chẳng khó gì, mình nhờ mặt trời.
- Thế ban đêm không có mặt trời thì sao?
- Ban đêm cũng không khó. Mình thường mở cửa sổ và kêu thật to.
- Kêu to thì làm sao mà biết được giờ?
- Được chứ, người hàng xóm mình sẽ thức giấc và chửi toáng lên: " TSB, Mới ba giờ sáng mà hét hò như thế thì ai mà chịu được!".

Bà Nào?
Cai tù nói với một tù nhân
- Vợ ông muốn được gặp ông.
- Bà nào?
- Sao lại bà nào? - Thế ông không nhớ là tôi bị tù vì có nhiều vợ à?


lehai  
#305 Posted : Monday, November 8, 2010 10:20:14 AM(UTC)
lehai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,621

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)
THẬT THÀ...


Hai ông Việt Kiều già móm mém nói chuyện với nhau:
- Ông nghĩ thế nào mà rước con bé chưa đầy 20 tuổi qua đây làm vợ?
- Nó rất là thật thà, nên tui mới cưới nó đem qua đây chớ bộ !
- Làm sao ông biết là nó thật thà ?
- Thì lúc trước khi lấy nó, tui có hỏi: "Tại sao em chỉ bắng tuổi cháu nội qua, mà em lại chịu lấy qua ?". Nó nói tại vì nhà nó nghèo quá nên lấy tui cho đỡ khổ.
- Chỉ vì nó than nghèo mà ông cho nó là ... thật thà ?
- Tui cũng thử lòng nó thêm . Tui hỏi nó: "Đưa em qua bển rồi lỡ em bỏ qua đi lấy mấy thằng trẻ cỡ em thì sao ?"
Nó trả lời:
- "Em đợi được, vì sức ông chỉ sống nhi u lắm 6, 7 năm nữa là cùng !".
Tui gặng hỏi nó thêm :
- " Lỡ 5 năm sau em vào được quốc tịch Mỹ. Em không chịu đợi qua chết, em bỏ qua thì sao?
Nó suy nghĩ một lát rồi trả lời : - "Nói ông đừng giận nghe, sức ông ở một mình thì sống thêm được 6, 7 năm. Chứ sống chung với em, em mà dzợt thì ông thọ được 1 năm là cũng là giỏi lắm rồi! "


lehai  
#306 Posted : Thursday, November 11, 2010 6:02:58 AM(UTC)
lehai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,621

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)
Chiện Dzui Không Kười

Bốn người khách vốn thuộc hạng văn thi sĩ ... vào một quán nhậu. Trong khi chọn món ăn, cô hầu bàn đến cười duyên :
-“Em rót bia cho mấy anh nhé?”
Anh A liền tán :
-“Xin lỗi, em mỹ danh là gì, ở đâu ?”
Cô cười dịu dàng:
-“Hỏi quê… rằng biển xanh dâu,
Hỏi tên… rằng mộng ban đầu đã xa”.
Anh B vỗ đùi:
-“Úi chà ! Giỏi thơ thiệt ! Tuyệt vời. Rót bia đi”.
-“Dạ . Cảm ơn quí anh”.
Anh C đon đả :
-“Lấy thêm ly. mời Em cùng ngồi uống cho vui”.
-“Dạ”.
Thế là bàn có một bông hồng giữa đám sỏi đá.
Anh D mời tất cả cụng ly :
-“Coi bộ em giỏi thơ văn nhỉ !”.
Cô cười rất duyên :
-“Em cũng học mót chút ít để góp chuyện cho vui mà.Quí anh không thấy phiền chứ ? Chắc quí anh giỏi văn thơ lắm thì phải?”
Anh A xoa bụng, ưỡn ngực :
-“Cũng đủ xài. Ai hỏi gì nói nấy. Nhất là lãnh vực văn học. Không bao giờ bị kẹt”.
-“Thế là quá giỏi rồi. Vậy, em đố các anh về lĩnh vực văn học nhé?”
Cả bàn nhốn nháo hẳn lên, vui như cá gặp nước. Họ là nhà giáo, nhà thơ , nhà văn cả … hớn hở cụng ly chờ đợi cuộc vui .
Cô gái cười, cất giọng oanh vàng :
-“Nếu có một ông khỏa thân” (trần truồng) cõng một ông cũng khỏa thân… Câu tục ngữ nào tả được cảnh này ?”.
Bốn vị khách không tìm ra câu tục ngữ nói về trường hợp hy hữu này …
Anh C thẳng thắn :
-“Chúng tôi thua. Cô giảng đi.
Cô bình tĩnh giải thích:
-Này, một ông khỏa thân, cõng trên lưng một ông cũng khỏa thân… Lúc ấy sẽ có tình trạng mà tục ngữ nói: “Gậy ông đập lưng ông”.
-“Úi trời! Đúng quá”
Cả bàn cười rộ . Vừa rót thêm bia, cô vừa đố tiếp:
-“Cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta nhảy tõm xuống ao, tục ngữ nói sao nào?”
Bốn vị khách lại bí … Họ lại yêu cầu cô giải đáp.

Cô cười tủm tỉm :
-“Ông khỏa thân mà nhảy xuống ao sẽ gây nên cảnh: “Chim sa cá lặn”.
Cả bàn cười vang như pháo tết.
-“ Úi trời ! Đúng quá đi. Cá trông thấy chim hãi quá phải lặn là cái chắc !”
Thừa thắng xông lên, cô ta đố tiếp:
-“Thưa quí anh, cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta ngồi lên hòn đá, tục ngữ bảo sao nào ?”
Bốn khuôn mặt thông minh kia lại đờ đẫn. Cô gái thong thả giải thích :
-“Ông khỏa thân ngồi lên hòn đá, lúc ấy tục ngữ phán rằng: “Trứng chọi đá !”
Cả bàn cười vang.
Ông D hăm hở :
-“Đúng quá đi chớ . Trứng này không bể được ! Còn nữa không ?
Cô gái tiếp :
-Cũng cái ông khỏa thân đó nữa, nay lại ngồi bệt xuống đất không chịu đứng dậy thì theo «tục ngữ» các ông nói sao ?
Bốn khuôn mặt sáng láng trông thật thảm thương, bí rị.
Cô gái tiếp :
-Cái ông khỏa thân ngồi bệt xuống đất diễn ra cảnh mà «tục ngữ» gọi là «Đất lành chim đậu» . Đúng chưa ? Cả bọn phục sát đất ....


uyenvy  
#307 Posted : Monday, November 15, 2010 4:09:45 AM(UTC)
uyenvy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,070

Was thanked: 6 time(s) in 6 post(s)
Tác dụng

Hai người đàn ông rảnh rỗi bàn chuyện nhau:
- Phải nói là phụ nữ thời nay can đảm hơn trước nhiều.
- Hãy cho một bằng chứng coi.
- Họ ít khóc hơn.
- Ừ nhỉ! Nhưng lý do tại sao?
- Còn khóc làm sao được khi mặt đã đầy son phấn.

Ống khói tắc

Một người trông thấy ông hàng xóm ngồi trong vườn rau cạnh nhà ăn cơm một mình. Bác ta ngạc nhiên hỏi:
- Sao bác lại ngồi ăn ở đây mà không mang vào trong nhà?
Ông hàng xóm ngập ngừng một lú
- Trong nhà khói quá, ống khói nhà tôi bị tắc.
- Tai hại quá, ta vào xem đi, tôi sẽ sửa giúp bác.
Nói xong làm ngay, ông ta bước vô mở cửa. Đúng lúc ấy bị ngay một cái chổi giáng xuống đầu và tiếng đàn bà tru tréo lên:
- Lão già đốn mạt, cút ngay đi không bà giết bây giờ!
Ông chạy nhanh ra khỏi nhà và đến bên ông hàng xóm ông đặt tay lên vai bạn và nói:
- Không hề gì ông bạn ạ, ống khói nhà tôi thỉnh thoảng cũng bị tắc thế đấy.

Trả đũa
- Hôm nay là ngày sinh nhật vợ tôi, ông có thể bán cho tôi một cành mà không có... hoa được không?
- Ông... tàn nhẫn quá...
- Ồ, ông không cảm thông được cho tôi đâu, sinh nhật tôi, bà ấy đã tặng tôi một cái chai mà không có rượu!... (

Giấc mơ tuyệt vời
-Vợ chồng già trò chuyện với nhau:
- Bà nó ạ, đêm qua tôi thấy một giấc mơ thật tuyệt.
Tôi còn là trai tân và đến cầu hôn bà...
- Vậy có gì mà ông cho là tuyệt?
- Vì trong mơ, bà đã từ chối lời cầu hôn của tôi.
St
Tien Bac  
#308 Posted : Friday, November 19, 2010 6:13:52 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Sơn Nữ Cam Ly chép toàn chuyện chọc ghẹo phe húi cua héng; Tiên sẽ bày cho người khác chả xù - nhớ đấy, ghi sổ đi

Thư tình Francais-Lai Vietnamien-Bồi:

J'écris vài chữ suivant
J'envoie thăm hỏi amant đăng trình
Toute seule dòng lệ rung rinh
Cigogne phận thiếp một mình gian nan
Depuis thiếp bén duyên chàng
Plaisir tính lại nồng nàn mấy khi
Mission chàng đã fini
Trách le ciel khéo bày chi lỡ làng
La cours mousse mọc lune tàn
Bonheur ai nỡ bẽ bàng thế ni
Lạnh lùng với chiếc chemise
L'automne trằn trọc au lit một mình
Mon coeur cảm thấy bất bình
Mes pleurs nó chảy thật tình khôn ngăn
Dù chàng đổ xuống l'argent
Rồi đây thiếp chẳng contente được nào
Ma vie rồi sẽ ra sao ?
Garçon một trẻ thiếp giao cho chàng
Để chàng nuôi tại la France
Còn riêng thiếp ẵm về làng une fille
Thôi thôi chàng cứ parti
Đông Ba đợi thiếp Paris chờ chàng

Bức thư trả lời :

Bạc đông (Pardon) tiếng Việt nông (non) rành
Me moa ( mais moi) vẫn nhớ le măng (l'aimante) bô cu
Vít tờ (vite) moa viết cái thư
Rề bông (répondre) vài chữ kẻo ư toa buồn
Xe cờ (c'est que) moa nhớ toa luôn
Nhớ xin hù ếch (silhouette) trẻ (très) buồn của mi!
Đè mông rờ tựa Paris (Dès mon retour à Paris )
Dua, nuy (Jour, nuit) giơ bắn (je pense) li bì à toa
Lô tôm (l'automne) mình moả (moi) sắc xoa (chaque soir)
Ô xôn (au sol) phơi mọt (feuilles mortes) bay xa vàng khè
Xông đờ la k lốt (son de la cloche) dội về
Mơ phe (me fait) thêm trich (trisk, Huế tê nhớ về
Ắc tăng đe moả (attendez moi) đừng mê ô còn (aucun)
Trả vay (travail) chịu cực nuôi con
Giăng voa (J'envoie) mỗi tháng tiền còm cho toa
Xôn đa (soldat) hết hạn về nhà
Xét sờ (Chercher) đủ cách đưa toa qua liền
uyenvy  
#309 Posted : Sunday, November 28, 2010 9:36:30 AM(UTC)
uyenvy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,070

Was thanked: 6 time(s) in 6 post(s)
24 Lý do để lấy chồng già

1. Chồng già nhìn rất giống ông già. Do đó mình sẽ không bị mang tiếng là bỏ nhà theo... trai.
2. Người già quen nhiều nên đông khách. Khách tới nhà nếu mình ra mở cửa hay hỏi:
“Bố cháu có nhà không?” khiến ta có cảm giác lâng lâng rất sung sướng.
3. Chồng già luôn đi chậm, nên nếu chở vợ bằng xe máy, tai nạn giao thông rất ít xảy ra. Nếu có xảy ra, cảnh sát thường nghĩ lẽ phải về chồng mình.
4. Chồng già mắt kém, nên nếu ta có đi với bồ, chồng nhìn thấy thì vợ sẽ cãi: “Anh nhìn nhầm rồi” và chồng già vội vã tin ngay.
5. Chồng già răng yếu nên nhai lâu. Nhai lâu nên ăn chậm. Ta lợi dụng ra luật lệ: “Ai ăn sau phải rửa chén đĩa”, thế là ta thoát.
6. Chồng già hay ho. Khi nghe tiếng ho, ta biết mùa đông đã về, khỏi phải xem dự báo thời tiết.
7. Chồng trẻ nhìn thấy một cô gái trẻ thường hỏi: “Em nào đấy?”. Còn chồng già nhìn thấy gái trẻ thường hỏi: “Con nhà ai đấy?”, khiến ta rất yên tâm.
8. Chồng trẻ đi đường hay để vợ nắm tay mình. Còn chồng già lại nắm tay vợ.
9. Chồng già hay bàn tới tương lai. Còn chồng trẻ thường bảo: “Tương lai là không biết”.
10. Chồng trẻ hay nhìn vợ rồi thở dài. Còn chồng già hay nhìn bản thân mình rồi thở dài.
11. Chồng già hay hỏi thăm ba má vợ. Còn chồng trẻ hay hỏi về bạn bè vợ, nhất là bạn gái.
12. Khi cãi nhau, chồng trẻ gào lên: “Tôi lấy cô là một sai lầm” trong khi chồng già nói: “Tôi biết sai lầm nhưng vẫn lấy em”.
13. Khi ra tòa ly dị, chồng trẻ nói: “Chúng tôi không hợp nhau”, còn chồng già nói: “Chúng tôi cũng chả biết không hợp ở chỗ nào”.
14. Khi vợ có bồ, chồng trẻ nói: “Cô làm cho tôi ngạc nhiên”, còn chồng già nói: “Em làm cho anh tan nát”.
15. Cứ tới cuối tuần, chồng trẻ nói: “Mình đi chơi”, còn chồng già nói: “Mình đi nghỉ”.
16. Khi đang ăn bị hóc xương, chồng trẻ càu nhàu: “Bỏ cái gì vào mồm cũng phải nhìn chứ”, còn chồng già nói: “Sao em không đưa miếng đó cho anh?”.
17. Gặp một cô gái bốc lửa mặc áo tắm, chồng trẻ nhìn cô ta, còn chồng già nhìn sang vợ.
18. Khi mua đồ tặng vợ, chồng trẻ nhìn túi tiền, còn chồng già nhìn xem đứa khác đã mua chưa.
19. Khi đi xa, chồng trẻ gọi điện thoại về hỏi: “Nhà có chuyện gì không?”, còn chồng già hỏi: “Em có chuyện gì không?”.
20. Khi nhà hàng xóm nhảy nhót điên cuồng, chồng trẻ mở cửa ra nhìn, nói: “Vui nhỉ”, còn chồng già đóng cửa lại, lẩm bẩm: “Chúng nó làm gì mà ầm ĩ thế?”.
21. Chồng trẻ hay tiếc những đồng tiền đã tiêu, còn chồng già hay tiếc những đồng tiền không tiêu.
22. Chồng trẻ khi đi tắm hay sai:
“Em lấy cho anh cái khăn”, còn chồng già luôn kiểm tra có khăn rồi mới chui vô phòng tắm.
23. Chồng trẻ hay nói: “Vui chung”, còn chồng già tuyên bố: “Em vui là anh vui”.
24. Chồng trẻ hay nhăn nhó:
“Tôi mệt quá”, còn chồng già hô: “Anh chả bao giờ mệt cả”.
St
uyenvy  
#310 Posted : Monday, November 29, 2010 3:48:59 AM(UTC)
uyenvy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,070

Was thanked: 6 time(s) in 6 post(s)
50 Lý Do Em Yêu Anh

1. Tình yêu của anh như viên kẹo mà vị ngọt luôn đọng lại.
2. Chỉ có anh mới có thể nhìn vào mắt em và đọc được những suy nghĩ, cảm xúc của em.
3. Em thấy thật ấm áp trong vòng tay của anh.
4. Nghĩ đến anh luôn khiến em vui vẻ và hạnh phúc.
5. Em yêu anh vì anh biết từng chi tiết nhỏ về em và luôn giữ chúng cho riêng mình.
6. Anh ấm áp hơn 1 chiếc chăn.
7. Tình yêu của anh là cái ô và ánh nắng của em.
8. Khi em ở bên anh, cả thế giới đều trở nên đúng đắn.
9. Chúng mình chơi cù nhau cho đến khi cả 2 mệt lả.
10. Anh lúc nào cũng muốn hôn em đến ngạt thở.
11. Và lúc nào cũng muốn xiết chặt lấy em.
12. Chúng ta là một đôi mạnh mẽ và đáng yêu.
13. Em yêu từng khoảnh khắc tuyệt vời giữa chúng ta.
14. Anh ngọt ngào hơn cả kem phủ sô-cô-la .
15. Khi em ở bên anh, những điều tốt đẹp tăng lên gấp đôi.
16. Anh không hay tặng em thiếp và hoa nhưng anh luôn tặng em những điều bất ngờ.
17. Khi em ở bên anh, cuộc đời như 1 kì nghỉ dài mà em chẳng bao giờ muốn kết thúc.
18. Anh là tất cả thế giới rộng lớn của em.
19. Em yêu những lời thầm thì của anh bên tai em.
20. Không có anh, em thấy mọi thứ thật trống rỗng.
21. Anh vừa là tình yêu và và người bạn tốt nhất của em.
22. Không ai hiểu rõ em hơn anh.
23. Anh là người duy nhất có thể làm em cười khi em khóc, và cũng là người duy nhất có thể khiến em đau khổ.
24. Thật tuyệt vời khi nhận được tin nhắn của anh,& trò chuyện cùng anh.
25. Anh có thể tha thứ cho em - dù em đã làm tổn thương anh rất nhiều.
26. Kể từ khi gặp anh, em luôn ở trên thiên đường thứ 7.
27. Anh luôn là người thấu hiểu trái tim em.
28. Anh thích cõng em dù em… rất nặng.
29. Ngay cả khi em cảm cúm, anh cũng chẳng ngại hôn em.
30. Anh yêu em không ngại điều gì….
31. Anh không ngại khi bị em “nhồi nhét” 1 đống thức ăn
32. Em thích được ngồi bên anh thật lâu và nắm tay nhau đi dạo.
33. Anh mặc những chiếc áo em mua với sự thích thú đặc biệt.
34. Em thích được bên anh vào 1 buổi tối đẹp trời, với 1 chiếc bánh ga-tô thật to, thật đẹp - mỗi đứa 1 cái thìa, hì hụi ăn.
35. Anh luôn khiến em cảm thấy lạc quan hơn trong cuộc sống, vì em là người hãy nghĩ ngợi, trầm ngâm…
36. Lần nào gặp nhau em cũng thấy mọi thứ thật mới mẻ, lúc nào cũng như hồi mới yêu…
37. Em thích cãi nhau với anh, thích được vặn vẹo anh… Lúc ấy trông anh vừa đáng yêu, vừa tội nghiệp…
38. Em yêu những bài hát anh hát tặng em, cho dù nó sai hết cả nhạc và anh cg không thuộc hết lời.
39. Chúng ta có nhiều điểm khác nhau nhưng chúng ta là 1 sự kết hợp hoàn hảo.
40. Em sẽ nhớ mãi những nụ hôn cháy bỏng và vòng tay âu yếm của anh.
41. Anh sẵn sàng ăn sô cô la cả tuần… để chuẩn bị đón em.
42. Em thích tất cả những điều ngốc nghếch &đáng yêu mà chúng ta làm.
43. Anh nhìn em đắm đuối đầy trìu mến.
44. Chúng mình có cũng phương châm sống: yêu và hạnh phúc bên nhau.
45. Anh là người duy nhất có thể chịu đựng em mỗi khi em … nổi điên.
46. Em nhớ anh cả khi đang ở bên anh.
47. Chúng ta là 1 gia đình.
48. Em thích cái cười rãnh mãnh, láu lỉnh của anh mỗi khi anh trêu em.
49. Anh lúc nào cũng đi chân đất ra cửa để đón em và dắt xe cho em về.
50. Lí do cuối cũng, đơn giản là …em yêu anh !
uyenvy  
#311 Posted : Monday, November 29, 2010 3:52:32 AM(UTC)
uyenvy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,070

Was thanked: 6 time(s) in 6 post(s)
Oh xo gy Tiên Bác hổng phải là UV chọn đâu bác Tiên ui là tình cờ đó mừ hihihi

Đem lại nụ cười = 10 thang thuốc bổ luôn cả vitamin cho phố rùm sau 1 ngày cày mệt mỏi thui hà ...
mong Tiên Bác thông cảm hỉ , thanks mucho Tiên Bác nha !
ApproveTongueApprove
lehai  
#312 Posted : Wednesday, December 1, 2010 6:19:00 AM(UTC)
lehai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,621

Was thanked: 9 time(s) in 9 post(s)



Thư từ hôn

Vợ cũ yêu-quý của anh,

Thư nầy gởi cho em để báo tin cho em rõ là anh sẽ rời xa em vĩnh-viễn. Anh đã là chồng tốt của em mấy năm qua và nay anh không còn luyến tiếc gì nữa cả.

Hai tuần qua anh đã sống như trong hỏa ngục, quá chán-chường! Lại thêm xếp của em vừa gọi điện-thoại báo tin cho anh biết em sẽ thôi việc ngay tức khắc và không luyến tiếc.

Độ rày anh thấy em không còn niềm nở với anh từ khi em gái em là Phương-Dung dọn về ở với chúng ta.

Tuần vừa qua, anh đã đi hớt-tóc kiểu em thích mà em chả quan tâm đến. Anh mặc cái quần thể-thao hàng ngoại giá đến 50 đô-la Mỹ em cũng chẳng thèm khen. Anh đã cố gắng nấu những món ăn em thích như bún bò Huế... mà em cũng chẳng màng...

Đi làm về, em ăn qua loa năm ba phút rồi chạy tuốt vào phòng nằm xem Paris By Night, rồi ngủ đến sáng chẳng màng nhắc đến chuyện ái-ân!... Chắc em không còn yêu anh nữa, hoặc đã ngoại tình với ai ?!

Nhưng thôi đủ rồi, dù sao đi nữa thì anh cũng dứt khoát ra đi với Phương Dung, thế thôi...

Chồng cũ của em,

T.B.: Anh và Phương-Dung sẽ đi xây tổ ấm mới nơi xứ Đảo Thần Tiên nào đó như Hạ-Uy-Di là điểm anh đã chọn. Đừng tìm anh vô ích cứ email về: ngoaitinh@tolomo.comThis e-mail address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it



Vừa đặt chân vào Phòng Hotel ở Honolulu, anh chồng lấy cái laptop mở ngay ra để xem email. Quả có ngay lời phúc đáp của vợ cũ. Thư rằng:

Đức lang-quân cũ yêu quý của em ơi,

Không gì lay chuyển tâm-tư em khi đọc thư từ-hôn của anh. Đúng sự thật anh là chồng tốt sau bao nhiêu năm chung sống. Em khóc trong sung-sướng đây.

Đi làm về em xem DVD để nguôi-ngoai tâm hồn nhưng được đâu.

Có chứ, em có để ý đến mái tóc của anh, sao mà nó giống kiểu tóc “garconière” xưa quá.

Ngày xưa Mẹ em thường bảo đừng để ý tỉ-mỉ đến ai làm gì. Em cũng thấy anh mặc chiếc quần thể-thao hàng ngoại đó chứ từ khi con Phương-Dung vay em 50 đô-la Mỹ trước ngày đó (chắc là nó mua tặng anh). Anh lại cứ nấu bún bò Huế là cái món mà con P. Dung thích và quên rằng Bác-Sĩ đã khuyên em kiêng ăn thịt heo hơn một năm qua rồi.

Em yên-lặng cố quên mọi sự vì em vẫn còn yêu anh tha-thiết. Em tin rồi mọi việc sẽ êm xuôi, nên em mua vé số cầu may.

Sáng nay em dò số và đã trúng Độc Đắc gần 10 triệu Mỹ Kim. Em đã đặt mua 2 vé phi-cơ đi Hawaii, sắp xếp làm Passport cho cả hai chúng ta để xuất cảnh và sẽ sống một đời thoải-mái hơn. Em đã vào gặp Ông Chủ Sở xin thôi việc ngay hôm nay.

Khi về đến nhà, nhận được thư anh mới biết anh đã cao bay xa chạy rồi!...

Em liền tìm ngay một luật sư danh-tiếng và ông ấy bảo với một bức thư từ hôn thế nầy anh sẽ không thừa-hưởng của em được xu nào cả. Ráng mà lo thân nghe anh. Bảo trọng...

Ký tên: Vợ cũ của anh
Vừa giàu sang lại được tự do...

TÁI BÚT: À, có một chuyện mà từ ngày con Phương Dung về ở với chúng ta, em quên, chưa kip nói cho anh biết,
Mẹ em sinh nó ra là một đứa bé trai dễ thương, đặt tên là Hùng Dũng, lớn lên nó đẹp trai lắm đấy! Sau khi đi Thái Lan đổi giống, nó đổi tên là Phương Dung, và dọn về ở với chúng ta đó. Mong rằng sẽ không có vấn đề gì xảy đến cho anh sau này. Thân chào.

Tien Bac  
#313 Posted : Wednesday, December 29, 2010 12:53:35 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Lụợm được trên NET không rõ tác giả, mời đọc cho VUI bà con ui! TB


Ngôn sử



Hắn đem gia đình sang du lịch Paris . Khi hắn vừa tốt nghiệp Cử Nhân Văn Khoa thì miền Nam thay đổi chế độ, và mọi người trở thành thất nghiệp. Hắn may mắn thừa hưởng một miếng đất rất rộng ở ngay ngoại ô Saigon , hắn canh tác miếng đất đó, trồng rau quả, nuôi gà vịt, mở một quán cà phê nhỏ để sống qua ngày. Thì giờ rảnh rỗi hắn nghiên cứu về một môn học mà hắn gọi là môn "ngôn sử".

Hắn nói ngôn sử tiếng Pháp là philologie, tôi chẳng hiểu gì cả. Hắn giải thích đó là môn học nghiên cứu lịch sử, cấu trúc và cách tạo thành của ngôn ngữ. Tôi vẫn mù tịt. Năm 1980, hắn nhờ tôi tìm mối bán nhà và đất lấy mười lượng vàng vượt biên. Tôi tìm không ra, và hắn ở lại. Không ngờ như thế mà lại may. Gần đây nhà đất vùn vụt lên giá, hắn bán một phần khu đất và trở thành triệu phú đô la. Hắn bảo tôi :

- Bôn ba không qua thời vận. Mày xông xáo như thế mà cuối cùng lại chẳng ra gì so với tao. Cái nhà mày hơi bị nhỏ đấy. Tao là một sản phẩm của tệ đoan xã hội. Chúng nó ăn hối lộ và buôn lậu, nhiều tiền bẩn quá phải mua nhà đất để tẩy, nhờ thế mà tao giàu sụ. Tao bán hơn năm ngàn mét đất được vài ngàn cây, sau khi lịch sự mất vài trăm cây.

- Lịch sự ?

- À, đó là một tiếng mới - hắn cười to. Bây giờ người ta không nói là đút lót hay đưa hối lộ nữa, xưa rồi ! Bây giờ người ta nói là "lịch sự". Lịch sự trở thành một động từ. Làm cái gì cũng phải lịch sự mới xong; không biết lịch sự thì không sống được. Tao nhờ một thằng bạn lanh lẹ lịch sự giùm mới bán được miếng đất đấy. Thằng bạn nhờ đó được một trăm cây tiền lùi.

- Tiền lùi ?

- Đó cũng là một từ; mới nữa. "Lùi" có nghĩa là tiền mà kẻ được lịch sự bớt cho, còn gọi là tiền lại quả, cũng một tiếng thời thượng mới. Nó đ̣i năm trăm cây nhưng lùi cho một trăm cây.

Hắn tặng vợ tôi một cái túi xách tay Louis Vuiton và nói đó là là một túi mố. Hắn giải thích "mố" cũng là tiếng mới xuất hiện, dùng thay cho "thời trang", hay "mốt" trước đây. Hắn cho tôi một sơ-mi lụa và nói đó là lụa thực chứ không phải lụa đểu.

Tôi hỏi lụa đểu là gì thì hắn phá lên cười :

- Mày lỗi thời quá rồi.. Bây giờ trong nước người ta không nói là "giả" nữa mà nói là "đểu". Hàng đểu, bằng đểu, rượu đểu, thuốc đểu.

Tôi, sực nhớ ra hắn là một nhà ngôn sử, bèn hỏi hắn:

- Thế mày nghĩ gì về những từ mới này ?

Hắn bỗng trở thành nghiêm trang, trầm mặc một lúc rồi nói :

- Ngôn ngữ của dân tộc nào cũng gắn liền với lịch sử. Cái gì thường trực và lâu dài cũng trở thành ám ảnh rồi đi vào ngôn ngữ. Mày thử xem, ngôn ngữ của nước nào cũng xoay quanh hai từ "có" và "là", être et avoir, to be and to have. Người Việt thì không có gì cả mà cũng chẳng là gì cả, chỉ có cái thân phận nô lệ, bị bóc lột và đói triền miên, vì thế mà động từ căn bản của tiếng Việt là "ăn".

Thắng bại thì gọi là ăn thua, thằng nào thắng thì có ăn, thằng nào thua thì đói; sinh hoạt nghề nghiệp thì gọi là làm ăn, vợ chồng ăn ở, ăn nằm với nhau, nói chuyện là ăn nói, rồi ăn ý, ăn ảnh, ăn khớp... Ngay cả lúc chửi nhau cũng cho ăn cái này cái kia, rủa nhau là đồ ăn mày, ăn nhặt, ăn cắp, ăn giật. Cái gì cũng ăn cả vì đói quanh năm, lúc nào cũng bị miếng ăn ám ảnh. Bây giờ cũng thế, cái gì cũng đểu cáng cả. Chính quyền đểu, Nhà Nước đểu, nhà trường đểu... Cái gì cũng đểu cả nên đểu hiện diện một cách trấn áp qua ngôn ngữ.

Hắn dừng lại một lúc rồi nói tiếp :

- Nhân loại tiến triển qua các thời kỳ đồ đá, đồ đồng, đồ sắt. Chúng ta còn có thời kỳ đồ đểu. Nước mình đang ở thời kỳ đồ đểu.
Tien Bac  
#314 Posted : Sunday, January 2, 2011 10:37:42 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Đây là một Truyện ngắn Rất Hay và Rất Nên Đọc
dù không cười được - TB
Biết Đâu Là Khởi Điểm Cuộc Rong Chơi.



Mẹ vợ ông Hàn mới chết, con cháu từ xa đổ xô về chịu tang. Các anh chị em vợ của ông chọn một cái hòm do nhà quàn đề nghị, với giá 12 ngàn đô. Ông Hàn chê đắt, bảo khoan quyết định, chờ ông khảo giá đã. Ông Hàn bình tĩnh ngồi bên máy vi tinh, lục tìm khảo giá. Bà vợ ông thì chạy lui chạy tới trong phòng khách, dẫm chân đành đạch trên sàn nhà, khóc bù lu bù loa, rồi đến day áo ông mà nói:

“Giờ nầy mà anh còn ngồi đây thong dong khảo giá? Chuyện nầy cấp bách. Có phải mua món hàng gia dụng đâu mà chần chờ? Tốn kém bao nhiêu anh em chúng tôi cũng chung chịu. Mẹ chết có một lần. Làm chi cái việc hà tiện xấu thế?”

Ông anh vợ cũng bối rối nói:

“Giờ phút nầy, thì nhà quàn ra giá bao nhiêu, mình cũng phải nhận. Có đắt hơn ít trăm bạc, cũng không sao. Mình lựa chọn cái hòm đó, chứ họ có ép mình đâu?”

Ông Hàn quay ngoắt lại, nói với giọng cứng rắn:

“Ít trăm thì tôi khảo giá làm chi? Phải ít nhất là mấy ngàn đồng. Có thể tiết kiệm được từ 40% đến 60% toàn bộ chi phí tang lễ. Dù là tiền của ai đi nữa, tôi cũng không muốn phung phí.”

Bà vợ thét lên:

“Rồi mua phải thứ hòm giả mạo, không tốt. Nó đâu đem đến liền cho mình được, chờ đến bao giờ mới có? Chậm trể việc ma chay. Mà lỡ nhà quàn không chịu nhận hòm từ nơi khác đưa tới, thì đem cái hòm đi tặng ai, tôi nhất định không cho để trong nhà nầy.”

Ông Hàn cười hề hề, chậm rải trả lời:

“Giả mạo làm sao được? Cũng hòm ấy, cùng hiệu, cùng tên, cùng nhà sản xuất. Nhà quàn cũng mua tại các nơi đó thôi. Rồi cọng thêm chi phí, tiền lời, mà tăng giá lên. Ai dại mua thì ráng chịu. Nhà quàn cũng không làm gì sai trái. Họ làm thương mãi, phải kiếm cho được nhiều tiền lời càng tốt. Họ chẳng có gạt gẫm ai. Nhưng nếu mình mua được hòm đúng giá, thì người bán sẽ chuyển ngay đến nhà quàn trong vòng 24 giở. Chắc chắn. Theo luật liên bang Mỹ, bắt buộc nhà quàn không được từ chối quan tài và các vật dụng cần thiết cho người chết do thân nhân mua và đem đến. Trường hợp đó, nhà quàn chỉ lo các dịch vụ tang ma, các lễ lạc mà thôi. Tôi còn phải kêu nhà quàn cung cấp cho mình bảng ghi giá cả của từng mục, gọi là FPL (Funeral Price List) theo luật định. Tôi sẽ so sánh thêm giá cả của từng mục dịch vụ để không bị hố, trả giá cao, đắt. Bà đừng lo, nếu nhà quàn không nhận hòm, thì tôi bán lại kiếm chút lời.”

“Bây giờ không phải là lúc đùa giỡn được. Anh có chắc hòm được giao đúng thứ mình muốn, và trong vòng 24 giờ không. Giao cho nhà quàn, họ tráo hòm khác thì sao? Anh đã có kinh nghiệm nào đâu?”

“ Mình có thể đòi hiện diện trong lúc giao hàng, ai mà đánh tráo được?”

Cả nhà bực mình, xôn xao vì thái độ kỳ cục của ông Hàn. Một bà chị vợ gay gắt:

“Có phải vì không là mẹ ruột, nên cậu nhẩn nhơ, và đòi làm những chuyện trái đời?”

Ông Hàn hơi giận, giọng cứng, gằn: “Nầy, chị đừng nói thế. Mấy năm nay ai chăm sóc mẹ? Ai đưa mẹ đi bệnh viện, làm đủ thứ giấy tờ, nhắc mẹ uống thuốc hàng ngày? Thằng nầy chứ ai. Thế thì bây giờ mẹ qua đời, tôi không có quyền phụ giúp mẹ và cả gia đình nầy, cử hành tang lễ đàng hoàng hơn, ít tốn kém hơn hay sao?”

Ông Hàn gầm gừ bỏ đi, lục lọi tìm tòi trong mấy chồng hồ sơ, và quăng ra một tờ bào “US News & World Report” và nói:

“Các anh, các chị đọc bài “Đừng Chết Trước Khi Đọc Bài Nầy” (Don’t Die Before You Read This) đi, để biết.”

Vợ ông Hàn la lên: “Trời ơi, giờ nầy còn bụng dạ nào mà đọc báo? Mà nó viết gì? Sao anh không tóm tắt kể cho bà con nghe, xem có lọt tai không?”

Ông Hàn chầm chậm nói: “Tác giả Miriam Horn viết về chuyện linh mục Henry Wasielewsky. Vị linh mục nầy đã vạch trần cách làm ăn thiếu lương thiện, bóc lột quá đáng của một số nhà quàn trong lúc tang gia bối rối. Đã bị những nhà quàn bất lương hăm dọa, nhiều lần kêu điện thoại lúc nửa đêm đòi xin tí huyết, không những thế, ông còn bị cảnh sát địa phương săn đuổi, và cả vị Giám Mục địa phận cũng đày ông đi xa. Bài báo viết rất hay, kể rõ một số thủ đoạn của những nhà quàn thiếu lương thiện.”

Ngưng một lát, uống hớp nước xong, ông Hàn nói tiếp: “Tác giả viết thêm rằng, người ta không có kinh nghiệm, không có thì giờ trong thời gian cấp bách, không có đủ bình tĩnh khi đang đau buồn, bối rối, cho nên nhà quàn và nghĩa địa làm giá rất cao. Tang quyến mệt quá, và nghĩ rằng người chết chỉ có một lần, nên giá nào cũng chịu. Cò kè giá cả trong lúc đau buồn nầy, thì thấy có cái gì lấn cấn trong lòng. Trong bài báo nói, giá cái hòm chỉ 675 đô, mà nhà quàn đưa giá 3495 đô, cũng gật đầu chấp nhận. Giá xe tang mỗi giờ vào thời đó chỉ 25 đô mà tăng lên 200 đô hay cao hơn nữa. Cũng như các món khác như là hoa, bia mộ, thiệp cám ơn vân vân, tăng gấp 3 đến 8 lần. Nếu giá chỉ tăng 100% thôi, là đã là phước cho tang chủ lắm.”

Ông Hàn cười, và tiếp lời: “Bài báo viết thêm rằng, trường hợp tang chủ kêu đắt, họ nói khéo lắm. Đề nghị bỏ xác vào thùng giấy đem chôn sẽ được rẻ hơn nhiều, tang quyến nghe mà xót xa, đau lòng, tủi thân, nghĩ rằng mình thương người quá cố không đủ, thế là cắn răng chịu giá cao.”

Bà Hàn hỏi thêm: “Còn gì nữa không?”

“Đây, tác giả viết rằng, có một bà đã khóc và xin bà con bạn bè trợ giúp tiền bạc để làm đám tang cho chồng. Nhà quàn đòi 995 đô cho cái hòm. Khi có người hỏi sao đắt thế, họ bảo đó là loại hòm đặc biệt. Có người không tin, đi khảo giá, cũng hòm đó, loại đó, thì nơi sản xuất bảo rằng đó là loại rẻ nhất bằng ván ép. Người ta đến phàn nàn với nhà quàn, thì họ giảm giá xuống 50%. Có nhà quàn gián tiếp hối lộ cho tu sĩ, giáo sĩ, tặng những vé máy bay đi chơi, du lịch miễn phí, để họ dành cho nhà quàn sắp xếp chương trình tang lễ. Có thế mới ra giá cao được. Có thể tưởng tượng được không, cùng một cái hòm, mà có nơi đưa giá chỉ 1495 đô, mà nơi khác cho giá 9910 đô. Một số nhà quàn kiếm tiền của thân nhân kẻ quá cố dễ dàng, bằng cách bán các phụ kiện trong đám ma. Ví như gắn thêm một tượng kim loại nhỏ, hình Đức Mẹ Maria, giá mua chỉ chừng 3 đến 5 đô, mà tính đến một hai trăm. Người ta ngại, không dám hỏi về những biếu tượng thiêng liêng nầy.”

Ông Hàn đưa tờ báo cho mọi người và thúc hối : “Đọc đi, mọi người đọc đi để thấy việc tôi làm đây là đúng hay sai. Nếu không biết, thì để cho người khác làm, đừng cản trở”

Vừa lúc đó, thì có bà Kim đến. Bà nầy trước đây làm việc cho nhà quàn, bà là trưởng giám đốc tang lễ, nay đã về hưu. Ông Hàn như bắt được của quý, xoắn lấy bà Kim, yêu cầu giúp đỡ, hướng dẫn dể làm sao giảm thiểu được chi phí đám tang . Bà Kim ngồi cười. Vợ ông Hàn chạy ra phân bua:

“ Giờ nầy mà ông xã em còn khảo giá trên mạng để làm tang lễ. Ông ấy muốn giảm chi phí, vì nhiều nhà quàn thường cho giá cao trên trời. Chị làm trong nghề, xin chị chỉ giúp tụi em với.”

Bà Kim chậm rải: “Không phải nhà quàn nào cũng thiếu lương thiện, muốn nhân cơ hội tang gia bối rối mà moi tiền. Rất nhiều nhà quàn đàng hoàng, uy tín, nhưng họ cũng thừa khôn ngoan, để tìm lợi tức tối đa cho cơ sở kinh doanh của họ. Giá cả cũng có cao, nhưng cao vừa phải, không quá lố. Nếu họ có đề nghị, quảng cáo khách hàng mua thêm mục nầy, mục kia, thì là lẽ thường trong việc kinh doanh kiếm lời. Với chủ trương không gạt gẫm ai, nhưng ai muốn có những thứ xa xỉ, đắt tiền, mà có khả năng tài chánh, thì tại sao nhà quàn lại bỏ lỡ cơ hội ? Nhà quàn là nơi làm thương mãi, kiếm lợi tức, chứ không phải nơi làm phước thiện.”

Ông Hàn nhỏ nhẹ: “Chị có nhiều kinh nghiệm trong ngành nầy, chúng tôi xin chị vài lời vàng ngọc hướng dẫn cho, làm sao để giảm thiểu chi phí chôn cất thân nhân, tránh những sai lầm tốn kém vô ích.”

Bà Kim cười: “ Sai lầm lớn nhất của tang quyến, là không chịu khảo giá năm ba nơi khác nhau. Người ta cho giá nào, thì cũng nhận, không dám hỏi mà cũng không dám mặc cả từ quan tài, cho đến đất chôn, và các nghi lễ tốn kém khác. Sai lầm kế tiếp là chọn lựa nhà quàn. Thường chọn gần nhà, hoặc nơi đã có người quen làm đám tang rồi. Nếu không khảo giá vài ba nơi, tang quyến có thể trả giá gấp 3 lần nơi khác. Ví như cùng việc mai táng, có nơi cho giá 2500 đô mà chỗ khác đến 6500 đô. Cũng việc thiêu xác, có nơi chỉ 395 đô, mà nơi khác đến 5600 đô.”

Bà vợ ông Hàn bẻn lẻn nói nho nhỏ: “Nếu chị không nói ra điều đó thì em tưởng ông chồng em là người khùng, gàn dỡ, chướng ách. Nhưng em hỏi chị, thì giờ đâu mà đi khảo giá, thân nhân mình chết rồi, có nằm đó mà chờ được không?”

Bà Kim cười nhẹ nhàng:

“ Cứ thong thả, để xác thân nhân tại bệnh viện, nơi đây có đủ phòng lạnh để tồn trử, không ai đem xác quăng đi hoặc gởi hoá đơn xuống âm phủ đòi tiền người chết. Khi nào tìm được nơi làm tang lễ tốt, giá cả xứng đáng, chịu được, thì mới ký hợp đồng”

Một ông rể trong gia đình xen vào câu chuyện: “Trường hợp của gia đình tôi, ông bố vừa tắt thở tại bệnh viện, thì khoảng mười phút sau có nhân viên của nhà quàn đến tiếp xúc với gia đình, nói là họ được kêu điện thoại để đem thi hài thân nhân quý vị về nhà quàn. Chúng tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng là tự nhiên có người lo cho mình, khỏi phải đi tìm, chạy ngược xuôi trong lúc bối rối nầy. Chị có biết tại sao nhà quàn biết giỏi thế?”

Bà Kim cười: “Có gì lạ đâu? Nhiều nhà quàn liên lạc mật thiết với các y-tá trong các khu cấp cứu, hồi sinh. Khi có người qua đời, thì y tá báo ngay cho nhà quàn biết. Cũng là chuyện làm ăn thường tình”

Ông Hàn hỏi: “Làm sao giảm thiểu được chi phí tống táng, mà tang lễ vẫn được trang trọng, bình thường?”

Bà Kim nói: “Đừng gồng mình lên mua tất cả các mục không cần thiết mà nhà quàn liệt kê và khuyến cáo. Mua tối thiểu mà thôi. Vòng hoa trên ngực, vòng hoa trên quan tài, mình mua chỉ mấy chục đô, nhà quàn sẽ tính đắt gấp năm, gấp mười lần. Nếu khôn ngoan, thì làm lễ tưởng niệm tại nhà, tại chùa, nhà thờ. Trang trọng và thân mật hơn.”

Bà Hàn lo lắng hỏi: “Chỉ có mua hòm và đất chôn thôi, là đã đủ. Còn chi phí gì khác nữa chăng ?”

Bà Kim cười : “ Có lẽ ai cũng tưởng chôn cất là đơn giản như chị nghĩ. Không. Cả mấy chục thứ chi phí , tôi kể sơ ra đây mà thôi, nghe chán lằm. Nầy nhé, chi phí cơ bản tại nhà quàn để bàn định việc chôn cất, giấy phép chính quyền, khai tử, mua hòm, vải tẩm liệm, quách bao quanh hòm dưới đất, chuyển xác từ nơi chết về nhà quàn, tẩm xác bằng cách rút hết chất lỏng trong người ra và bơm chất hoá học vào, trang điểm cho người chết, áo quần liệm, giữ xác trong phòng lạnh, mướn phòng viếng thăm, đem xác ra vào, lễ viếng thăm, thức ăn, giải khát, tổ chức cử hành tang lễ, in chương trình tang lễ, cuốn tập ghi khách viếng thăm, vòng hoa trên ngực và vòng hoa trên giá, tụng niệm tôn giáo, ban nhạc, xe tang chuyển hòm từ nhà quàn ra huyệt mộ, xe lớn chở thân nhân theo quan tài, xe chở các vòng hoa ra nơi chôn, đất chôn, đào và lấp mộ, chuẩn bị mặt bằng để làm lễ hạ huyệt, căng lều, ghế ngồi, xếp đặt việc hạ huyệt, bia mộ tạm, đăng cáo phó, bia mộ, khắc chữ, dựng bia vân vân, mỗi mục là tính tiền riêng. Chưa kinh nghiệm thì tưởng chỉ có mua hòm và đât chôn là xong. Cọng tất cả lại, cũng là số tiền rất lớn, tang gia không ngờ được.”

Bà Hàn hỏi: “Thế thì mục gì mình có thể từ chối, không mua?”

“Còn tùy cách lựa chọn, thường thì mục nầy kéo theo mục kia, nhưng có nhiều mục có thể bỏ qua được. Nếu muốn tránh những chi phí linh tinh, thì tốt nhất là giảm bớt các nghi tức rườm rà, như thăm viếng nhìn mặt, làm lễ tại nhà quàn. Thân nhân có thể làm lễ tưởng niệm tại nhà thờ, chùa hay tại tư gia trong khung cảnh nghiêm trang, và bà con đỡ phải cực nhọc thăm viếng. Người quá cố được đưa từ bệnh viện đến nhà quàn, rồi thẳng ra huyệt mộ. Ngày nay, nhiều gia đình Mỹ tổ chức tang lễ đơn giản cho người quá cố, chỉ riêng trong vòng bà con thật gần gũi thân thiết, không tiếp bạn bè, quan khách, không vòng hoa, không phúng điếu”

Bà Hàn cắt ngang lời: “Thế thì không sợ người ta nghị dị, chê cười? Thiên hạ tưởng gia đình keo kiệt, bần tiện, không dám chi tiền, hoặc người ta chê mình nghèo?”

Bà Kim thở dài: “Quan trọng nhất là ước nguyện của người quá cố. Biết họ muốn gì, và mình làm được gì trong khả năng tài chánh của gia đình. Nhiều người chết, muốn tang lễ đơn giản, mà gia đình sợ bạn bè bà con dèm pha, phải gồng mình lên chi tiêu, nợ nần, mua lo âu vào thân. Cách tốt nhất, là mỗi người, làm sẵn di chúc, viết rõ các ước muốn của mình, trong khả năng tài chánh có thể. Chuẩn bị trước khi chết một chương trình và lối tang lễ mà mình ưa thích, mong muốn, và hợp với khả năng tài chánh sẵn có. Đừng để gánh nặng đè lên vai người còn sống, và đôi khi thực hiện tang lễ trái với ý muốn của mình. Đừng có dặn miệng thôi, không có bằng chứng, con cháu nhiều người quên mà không ai nghe. Khi đó, gia đình đỡ bối rối, vì kẽ muốn thế nầy, người muốn thế kia, gây gổ nhau. Nếu tang lễ có đơn giản, thì cũng không ngại ai chê cười. Nếu những người có dư tiền, muốn hoang phí đem chôn tiền xuống đất, thì cũng không ai trách móc . Bà nội tôi ngày trước, muốn con cháu mặc áo sô, thắt lưng rơm, dép cỏ, khóc lóc, nằm lăn lộn cản đường xe tang. Thuê thêm người khóc mướn làm điếc tai bàng dân thiên hạ. Thấy không đẹp, thiếu văn minh. Nghe đâu ông cố nội của tôi chết, hòm quàn trong nhà gần môt năm dài, tiếp khách viếng tang, chôn xong thì bà cố chết vì quá mệt nhọc, và gia đình sạt nghiệp.”

Ông Hàn hỏi: “Trẻ như chúng tôi, có nên viết di chúc không? Khi nào là lúc nên viết?”

“Trên năm mươi tuổi, thì viết được rồi. Những người bệnh nặng, nên viết ngay là tốt nhất. Tôi biết, nhiều người Mỹ giàu hàng trăm triệu, khi chết cũng muốn làm đám tang đơn giản, tối thiểu, không cho ai nhìn mặt, và chỉ có vài chục thân nhân tham dự. Trong nghề, tôi biết khá nhiều gia đình Việt Nam giàu có, khi chết cũng chuyển xác từ bệnh viện thẳng đến nhà thiêu luôn, khỏi phải qua nhiều giai đoạn, nghi thức rườm rà. Rồi bà con bạn bè đến nhà làm lễ tưởng niệm, nhắc chuyện vui buồn liên hệ đến người quá cố trong không khí vui vẻ, bình thường. Tôi nhấn mạnh ở điểm nầy, nếu không muốn cho thân nhân bối rối khi mình qua đời, thì mỗi người lớn tuổi, nên viết sẵn lời dặn dò cho gia đình”

Ông anh lớn nói: “Theo tôi nghĩ, người Việt mình bắt chước Mỹ, trưng bày mặt người chết cho bạn bè thân nhân nhìn lần cuối trước khi đem chôn là một việc làm không nên. Vì dù có trang điểm cách nào đi nữa, thì khi đã chết, mặt mày cũng không còn dễ nhìn như khi còn sống, nếu không nói là xấu xí, rờn rợn, hốc hác, tái mét. Cái hình ảnh cuối cùng trong trí của bạn bè rất quan trọng. Nếu không được đẹp đẽ, thiếu sống động như xưa, uổng vô cùng. Nhiều lần đi đám tang bà con, tôi thấy mặt mày người chết hốc hác, méo mó, miệng vẩu, mắt sâu, mà cứ buồn và tiếc mãi, giá như tôi đừng nhìn thấy hình ảnh đó thì hơn, để tôi còn giữ mãi trong trí cái khuôn mặt vui tươi, rắn rỏi, dễ thương ngày xưa. Nhất là nhiều người bạn, cứ nhắc đến tên, là tôi mường tượng ra đôi mắt sáng, nụ cười như hoa tươi, thay được bằng một hình ảnh vêu vao khó nhìn. Tôi cứ muốn quên đi, để lấy lại hình ảnh đẹp đẽ xưa, mà không được. Tôi chắc không ai muốn bị bạn bè nhìn họ với một nhan sắc xấu xí cả. Tuy nhiên, cũng có rất ít trường hợp, thấy mặt người chết đẹp hơn khi còn sống. Đó là những trường hợp người chết chưa bị bệnh lâu dài, nhan sắc chưa bị tàn phá nhiều. ”

Bà vợ ông Hàn nói: “Theo tôi, thì vì người trang điểm kém, hoặc chi ít tiền trang điểm, nên người chết không được đẹp”

Bà Kim cười lớn: “Một chiếc xe Ford đời cũ, làm sao mà sửa lại thành đẹp bằng chiếc xe Mercedes đời mới. Tô trát cũng có giới hạn thôi, ngoại trừ mang cái mặt nạ khác. Theo kinh nghiệm của tôi, thì không phải đám tang nào của người Mỹ cũng trưng bày mặt người chết cho bạn bè nhìn. Nhất là những người đã đau yếu bệnh hoạn lâu ngày, ngay cả khi chưa chết, họ không muốn ai thấy họ đã ốm o, hốc hác, xấu xí cùng cực.”

Ông Hàn thêm vào câu chuyện; “Khi làm mặt và trang điểm cho người chết, tôi xem chiếu trong phim tài liệu, mà sợ. Ngoài việc moi hết tim gan phèo phổi, dạ dày, ruột non ruột già, thấy người ta còn dùng mấy cây sắt dài chừng nửa thước, to hơn chiếc đũa, xiên từ trong miệng xuống cổ, vào thân, có lẽ để giữ cho cái đầu và xác ở vị trí thẳng. Rồi cắt trong nướu, để dùng dây kẽm may, xâu hàm trên và hàm dưới lại với nhau trong vị trí bình thường, cho miệng khỏi há ra, và may môi lại với nhau. Dùng chất dẻo đắp vào các nơi cần đắp. Sau đó, dùng phấn, màu, thoa lên mặt, tạo thành một lớp giống như da thường. Cắt tóc, cạo hay tiả râu lại cho đẹp. Nếu mình chứng kiến tận mắt khi họ làm cho thân nhân mình, thì đau lòng lắm.”

Ông anh vợ cắt ngang: “Thôi, thôi, dượng đừng nói chuyện đó, nghe mà ghê. Khuất mắt, mình không thấy thì đỡ sợ. Sao không trở lại câu hỏi chính, là làm thế nào để chi phí tang lễ ít tốn kém nhất?”

Bà Kim cười: “Cách tốt nhất là thiêu xác, và nếu thiêu liền, chuyển xác từ nơi chết, trực tiếp đến lò thiêu, tang lể làm tại nhà, không nhìn mặt, thì đỡ được rất nhiều chi phí khác như tẩm liệm, ướp thuốc, xem mặt, thuê phòng, xe tang. Thường phí tổn chỉ trên 1000 đô thôi.”

Bà Kim hớp thêm ngụm trà, rồi tiếp: “Có người nói sợ nóng, không dám thiêu. Nhưng khi chết rồi, thần kinh đã tê liệt, thì đâu biết chi nữa mà nóng hay lạnh. Nếu còn biết nóng lạnh, thì khi nằm dưới đất lạnh lẽo, tối om, chật chội, ngộp , dòi bọ vi trùng đục khoét, mặt mày teo rúm, há hốc mồm miệng, nhăn răng, khô đét, hoặc rữa mũn ra, thì có khó chịu hơn không? Chưa kể điều mà chủ nghĩa địa bảo là đất ‘vĩnh viễn’, thì thường là 49 năm hay 99 năm thôi. Sau đó thì thông cáo trên báo chí là sẽ dời xác. Con cháu có bao giờ đọc đến cái thông cáo nầy, mà có đọc, cũng không biết đó là mộ của thân nhân mình. Bên Âu Châu, có nhiều hầm nhà mồ, xương chất đẩy, xương của hàng trăm vạn ngôi mộ được đào lên, gom lại, xếp đặt hàng triệu miếng xương lẫn lộn , rất mỹ thuật. Luật lệ nhiều xứ, chỉ cho chôn 5 năm hay 10 năm, hoặc mấy chục năm thôi. Phải bốc mộ sau thời gian đó. Ít có nơi nào là vĩnh viễn hoặc lâu vài ba trăm năm. Ngày nay tại Mỹ, ngưòi ta càng ngày càng ưa thích việc thiêu xác. Các xứ khan hiếm đất đai như Nhật, và cả Tàu, Ấn Độ, đều thiêu xác. Ngoại trừ những vùng xa xôi, còn giữ lại việc chôn dưới đất.Theo thống kê năm 2009, thì mười tiểu bang sau đây, có tỷ lệ thiêu xác cao nhất ở Mỹ: Nevada 73.93%, Washington 69.62%, Oregon 69.24%, Hawaii 68.82%, Vermont 65.67%, Arizona 65.60%, Montana 64.81%, Maine 62.75%, Colorado 62.01%, Wyoming 61.76%”

Bà Hàn xen vào: “Người theo đạo Chúa, có thiêu xác được không?”

Bà Kim cười và tiếp lời: “Mãi cho đến khi Đức Giáo Hoàng Phao Lồ Sáu tuyên bố việc hoả thiêu là không trái với Giáo Luật vào năm 1963 và ba năm sau, các linh mục được phép làm lễ cho các đám tang hoả thiêu, thì việc hỏa táng được phát triển rất mau. Ngày xưa giáo hữu Thiên Chuá tin rằng, phải còn xác, để chờ ngày phán xét cuối cùng, mà sống lại trên thân xác đó. Chì còn đạo Do Thái là cấm hỏa thiêu thôi, vì họ cho rằng, tro cốt nằm trong hủ, không thể “đất bụi trở về lại với đất bụi được”

Ông Hàn bưng bánh ra mời bà con, và nói : “Ông anh rễ tôi kể rằng, thời mới chạy qua Mỹ mấy năm sau 1975, anh em đồng khoá Võ Bị Đà Lạt đi thăm viếng một người bạn đang hấp hối vì bệnh ung thư trong khu chờ chết ở Viện Phục Hòi. Khi đó, đa số đều độc thân, hoặc vợ con còn kẹt lại ở Việt Nam, bơ vơ, không bà con thân thích. Anh em thấy ông bạn nằm thiêm thiếp, bàn nhau đóng tiền thiêu xác. Tưởng hắn mê man không nghe được, nhưng bỗng hắn mở mắt ra và nói rõ ràng : “Ông cóc muốn thiêu, sợ nóng lắm. Chôn mà thôi” Đám bạn bè giật mình nhìn nhau. Một ông bạn nóng tánh, gằn giọng: “Đưa tiền đây, tụi tao chôn cho. Thằng nào cũng rách mướp, tiền đâu mà chôn mầy.” Một ông bạn khác nháy mắt, rồi nói: “Mầy muốn chôn cũng được, yên tâm đi.” Khi đi ra ngoải, anh bạn nói: “ Cứ hứa đại, cho nó yên tâm chết. Sau khi chết rồi, thì cóc biết chó gì nữa, thiêu hay chôn thì cũng thế.” Thời đó, mới đến Mỹ, người nào cũng đi làm việc lao động với đồng lương tối thiểu, lo nuôi thân chưa đủ, lại lo gởi tiền giúp gia đình bên Viêt Nam, tiền đâu mà bỏ ra chôn cất bạn bè, đòi việc ngoài khả năng, làm sao mà thoả mãn được? Nầy chị Kim, chị biết tại sao ngày nay người ta chuộng việc thiêu xác hơn là chôn không?”

Bà Kim ăn bánh, uống nước, rồi thong thả nói: “Theo nghiên cứu của các nhà xã hội học, người ta chuộng thiêu hơn chôn vì càng ngày người có học thức cao càng đông đảo hơn, việc thiêu xác được quần chúng chấp nhận xem như bình thường, đất chôn không còn dễ dàng và rẻ như xưa, tiết kiệm đất đai cho người còn sống, giáo luật không cấm thiêu, tiện lợi, giản dị và tiết kiệm được nhiều thì giờ, giảm thiểu chi phí không cần thiết.”

Một người khác trong gia đình hỏi: “Tôi nghe nhiều người già mua trước toàn bộ chương trình tang lễ, từ đầu tới cuối. Khi nằm xuống thì khỏi bàn cãi lôi thôi gì, và tiền bạc cũng đã thanh toán xong. Gia đình khỏi phải bận tâm. Việc mua trước đó, có thất không, và có lợi hại gì không?”

Bà Kim gật gù: “Mua trước toàn bộ các mục cho đám tang cũng là điều hay. Nhưng phải liệt kê rõ ràng từng danh mục cho minh bạch, đừng thiếu khoản nào. Để sau nầy khỏi phải trả thêm, vì thiếu sót. Cũng có nhà quàn muốn kiếm chác thêm chút chút, khi làm đám tang, nói là hòm loại nầy chưa về hoặc mới hết, phải chờ mua . Nghe chờ mua hòm là đã hết hồn, và chấp nhận trả thêm tiền cho cái hòm đắt hơn.”

Ông Hàn hỏi: “Có khi nào mình mua trước, tiền thanh toán hết rồi, mà khi chết, họ chối từ làm tang ma hay không?”

Bà Kim cười khanh khách: “Chuyện gì cũng có thể xảy ra cả. Bình thường, thì không có chuyện rắc rối đó. Ngoại trừ khi nhà quàn bị đóng cửa, hoặc đã đổi chủ. Kẹt nhất là khi mình đổi nơi cư trú quá xa nhà quàn ký hợp đồng làm tang lễ, hoặc mình chết ở một chốn xa xôi nào đó, mang xác về tốn kém hơn là chôn hay thiêu ở nơi chết. Thường thường hợp đồng nầy không trả lui được, không chuyển nhượng cho người khác được. Mua trước cũng có cái lợi, là phí tổn khòi phài tăng theo thời giá.”



Cả nhà mời bà Kim ở lại ăn cơm, để tham dự cuộc họp gia đình và điện thoại khảo giá việc tang lễ. Cả gia đình bàn cãi sôi nổi, kẻ muốn chôn, người muốn thiêu, bà chị lớn còn muốn làm đám tang linh đình, đủ các nghi thức rườm rà. Cả nhà cãi nhau thành to tiếng, mãi chưa đi đến đâu, thì cô Út lấy trong xách tay ra một là thư, nhìn mọi người và nói với giọng run run đầy nước mắt:

“Thưa các anh chị, em muốn cho mẹ có được một đám tang bình thường như mọi người. Em để các anh chị quyết định, nhà chúng ta không thiếu tiền, không cần tiết kiệm. Nhưng các anh chị không đồng ý với nhau, có thể sinh ra bất hoà, nên em xin trình lá thư của mẹ gởi cho em từ lâu, để anh chị xem. Đây, em xin đọc lá thư : “...Sau nấy mẹ chết, thì mẹ ước mong các con làm đám tang đơn giản. Không khăn sô, không tụng niệm, không để bà con xem mặt, không phúng điếu, không vòng hoa, và mẹ muốn được thiêu xác. Tro cốt thì đem thả xuống Thái Bình Dương, để mẹ hoà tan vào biển cả, may ra thấm về thấu tận quê nhà bên kia đại dương. Đừng chôn tiền xuống đất. Tiền tiết kiệm được đem cúng cho hội từ thiện ..”

Cả nhà trách cô Út tại sao không đưa là thư ra từ đầu, để khỏi bàn cãi lôi thôi, cô khóc mà không trả lời.

Sau khi nhờ bà Kim phối hợp, cả nhà hoàn tất và ký khế ước hỏa thiêu. Chi phí tang lễ chôn cất do nhà quàn đề nghị tổng cọng 34,680 đô, chỉ còn tốn 1676 đô bao gồm toàn bộ thủ tục giấy tờ, chuyển xác, hoả thiêu và bình tro tạm.

Toàn anh chị em trong gia đình góp thêm tiền, đem tặng hội từ thiện 35 ngàn đô. Cả nhà đều vui mừng, nhẹ nhỏm. /.


Tràm Cà Mau

(Tháng 12/2010 những ngáy cuối năm mưa dầm)
Tien Bac  
#315 Posted : Sunday, January 9, 2011 1:53:42 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
không biết bài thơ của thi nhân nào, lụm dán lên đây để cùng ngâm cứu cho dzui bà con héng
Em Và Rượu




Em hỏi thật anh giữa em và rượu?
Thì anh ơi, anh sẽ chọn bên nào?
Câu hỏi buồn nghe đơn giản làm sao!
Trong một phút anh đi vào bối rối
Nếu chọn em nghĩa là anh nói dối!

Còn rượu ư?…Anh thấy thật sai lời.
Rượu và em là nắng rớt mưa rơi.
Mà mưa nắng suốt đời luôn tiếp nối,
Rượu buổi chiều còn em thì buổi tối
Rượu và em là gạch nối của đời anh

Nếu bây giờ em lại hỏi anh!!
Thì anh bảo em đừng cho anh ngốc nghếch
Nếu vì men lắm cuộc đời chấm hết!??
Thì trong yêu thiên hạ chết cũng nhiều

Rượu và em là hai nỗi nhớ đáng yêu!
Nếu được chết:
Anh sẽ chết một chiều bên em và có rượu.

-----
Tien Bac  
#316 Posted : Thursday, January 13, 2011 12:43:40 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Nhà trường là nhà tù
Sách vở là kẻ thù
Thầy cô như sát thủ
Thời gian như cao su!

Học trò ngày nay quậy tới trời
10 thằng đi học 7 thằng chơi
3 thằng đến lớp 2 thằng ngủ
Còn lại thằng kia cũng gật gù
(Thiệt là có mắt như mù
3 thằng ngủ cả gật gù ở đâu)

Hoc không yêu, yếu dần rồi chết
Yêu không học, không ngóc được lên

Học hành như cá kho tiêu
Kho nhiều thì mặn học nhiều thì ngu

Ở đâu cũng có anh hùng
Ở đâu không có thằng khùng thằng điên

Không phải người đàn bà nào cũng đẹp, và không phải người đẹp nào cũng là đàn bà.

Không có người phụ nữ xấu, chỉ có người phụ nữ không biết mình rất xấu !!

Con đường tới vinh quang không có dấu chân của kẻ lười biếng - vì kẻ lười biếng thì làm quái gì chịu đi bộ mà có dấu chân!

Chỉ có hai giai đoạn duy nhất trong đời mà người đàn ông không hiểu gì cả về phụ nữ: trước khi cưới và sau khi cưới.

Thuở khai thiên lập địa, Thượng đế tạo ra trái đất rồi ngài nghỉ ngơi một lúc.
Sau đó, ngài tạo ra đàn ông rồi ngài lại nghỉ ngơi.
Cuối cùng Thượng Ðế tạo ra đàn bà và từ đó trở đi cả ngài lẫn đàn ông đều chẳng ai còn được nghỉ ngơi nữa.

Ngưòi nào khuyên ta đúng khi ta sai là thầy ta,
Người nào chửi ta sai khi ta đúng....đích thị là vợ ta!!

Thà hun em một lần rồi ăn tát
Còn hơn cả đời nhìn thằng khác hun em!

Để có một bữa ăn ngon, bạn hãy xem thật nhiều chương trình dạy nấu ăn trên tivi, tham khảo thật nhiều sách dạy nấu ăn, và sau đó cùng cả nhà đi ăn nhà hàng.

Ga-lăng (gallant) là cử chỉ đẹp của người đàn ông trước những phụ nữ không phải là vợ mình.

Chồng em áo rách em thương
Chồng người áo gấm - em thương hơn nhiều

Học không chơi - đánh rơi tuổi trẻ
Chơi không học - vừa khoẻ vừa vui

Hôn nhân luôn tặng bạn một đặc ân:
chỉ có ai có nó mới có thể ly dị được.

Chết cho người phụ nữ mình yêu vẫn dễ hơn là phải sống chung với họ

Một điều quan trọng là tìm một người phụ nữ biết nấu ăn, chăm sóc con cái.
Một điều rất quan trọng là tìm người phụ nữ luôn làm bạn vui.
Một điều rất quan trọng là tìm được người phụ nữ hiểu được tâm trạng của bạn.
Và một điều cũng rất quan trọng là đừng bao giờ để 3 người phụ nữ ấy gặp nhau.

Đàn ông lúc nào cũng muốn nhưng không phải lúc nào cũng có thể; đàn bà lúc nào cũng có thể nhưng không phải lúc nào cũng muốn.

Đàn bà thích nhiều thứ ở một người đàn ông; đàn ông lại chỉ thích một thứ ở nhiều người đàn bà.
uyenvy  
#317 Posted : Sunday, January 23, 2011 1:54:02 AM(UTC)
uyenvy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,070

Was thanked: 6 time(s) in 6 post(s)
UserPostedImage
uyenvy  
#318 Posted : Sunday, January 23, 2011 2:06:35 AM(UTC)
uyenvy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,070

Was thanked: 6 time(s) in 6 post(s)
Pic Vui Vui !

UserPostedImage

Ngậm một mối căm hờn trong lồng chim
Ngộ thề sẽ báo chù .Hãy đợi đấy chim hoàng yến kia ..


UserPostedImage

Alo, alo testing ,các bạn nghe tui hông
Tui sẽ chúc Tết Tân mão 2011 bà con Phố rùm nhen

UserPostedImage

Chào anh chị Miu Miu
Năm nay nhẹ tay cho chúng em hưởng phước Đừng sát sanh anh chị nhớ nghen ,téng kiu !
Tien Bac  
#319 Posted : Tuesday, January 25, 2011 11:32:31 PM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
[b] WHY I LIKE TO BE A TEXAN [B]

Only in Texas
A history/geography lesson for all Texans, used-to-be Texans, adopted Texans or wanna-be Texans:Just Texas
Pep, Texas 79353
Smiley, Texas 78159
Paradise, Texas 76073
Rainbow, Texas 76077
Sweet Home, Texas 77987
Comfort, Texas 78013
Friendship, Texas 76530

Love the sun?
Sun City, Texas 78628
Sunrise, Texas 76661
Sunset, Texas 76270
Sundown, Texas 79372
Sunray, Texas 79086
Sunny Side, Texas 77423

Want something to eat?
Bacon, Texas 76301
Noodle, Texas 79536
Oatmeal, Texas 78605
Turkey, Texas 79261
Trout, Texas 75789
Sugar Land, Texas 77479
Salty, Texas 76567
Rice, Texas 75155
Pearland, Texas 77581
Orange, Texas 77630
And top it off with:
Sweetwater, Texas 79556

Why travel to other cities? Texas has them all!
Albany, Texas
Rochester, Texas
Detroit, Texas 75436
Cleveland, Texas 75436
Colorado City, Texas 79512
Denver City, Texas 79323
Klondike, Texas 75448Pittsburg, Texas 75686Newark, Texas 76071
Nevada, Texas 75173
Memphis, Texas 79245
Miami, Texas 79059
Boston, Texas 75570
Santa Fe, Texas 77517
Tennessee Colony, Texas 75861
Reno, Texas 75462
Pasadena, Texas 77506
Columbus, Texas 78934

Feel like traveling outside the country?
Athens, Texas 75751
Canadian, Texas 79014
China, Texas 77613Dublin, Texas 76446
Egypt, Texas 77436
Ireland, Texas 76538
Italy, Texas 76538
Turkey, Texas 79261
London, Texas 76854
New London, Texas 75682
Paris, Texas 75460
Palestine, Texas 75801

No need to travel to Washington D.C.
Whitehouse, Texas 75791

We even have a city named after our planet!
Earth, Texas 79031

We have a city named after our state:
Texas City, Texas 77590

Exhausted?
Energy, Texas 76452Cold?
Blanket, Texas 76432
Winters, Texas 79567

Like to read about History?
Santa Anna, Texas 76878
Goliad, Texas 77963
Alamo, Texas 78516
Gun Barrel City, Texas 75156
Robert Lee, Texas 76945

Need Office Supplies?
Staples, Texas 78670

Want to go into outer space?
Venus, Texas 76084
Mars, Texas 79062

You guessed it. It's on the state line.
Texline, Texas 79087

For the kids...
Kermit, Texas 79745
Elmo, Texas 75118
Nemo, Texas 76070
Tarzan, Texas 79783
Winnie, Texas 77665
Sylvester, Texas 79560

Other city names in Texas to make you smile......
Frognot, Texas 75424
Bigfoot, Texas 78005
Hogeye, Texas 75423
Cactus, Texas 79013
Notrees, Texas 79759
Best, Texas 76932
Veribest , Texas 76886
Kickapoo, Texas 75763
Dime Box, Texas 77853
Old Dime Box, Texas 77853
Telephone, Texas 75488
Telegraph, Texas 76883
Whiteface, Texas 79379
Twitty, Texas 79079

And last but not least, the Anti-Al Gore City
Kilgore, Texas 75662

And our favorites...
Cut and Shoot, Texas 77303
Gun Barrell City, Texas 75147
Ding Dong, TexasWest, Texas (its in Central Texas ) 76691and, of course,
Muleshoe, Texas 79347

Here is what Jeff Foxworthy has to say about folks from Texas
If someone in a Lowe's store offers you assistance and they don't work
there, you may live in Texas;

If you've worn shorts and a parka at the same time, you may live in Texas;

If you've had a lengthy telephone conversation with someone who dialed a
wrong number, you may live in Texas;

If 'Vacation' means going anywhere south of Dallas for the weekend, you may
live in Texas;

If you measure distance in hours, you may live in Texas;

If you know several people who have hit a deer more than once, you may live
in Texas;
If you install security lights on your house and garage, but leave both
unlocked, you may live in Texas;

If you carry jumper cables in your car and your wife knows how to use them,
you may live in Texas;

If the speed limit on the highway is 55 mph --you're going 80 and
everybody's passing you, you may live in Texas;

If you find 60 degrees a little chilly, you may live in Texas;

If you actually understand these jokes, and share them with all your Texas
friends, you definitely live in Texas.

Here are some little known, very interesting facts about Texas. 1... Beaumont to El Paso: 742 miles 2... Beaumont to Chicago: 770 miles3... El Paso is closer to California than to Dallas4.. World's first rodeo was in Pecos, July 4, 1883.5... The Flagship Hotel in Galveston is the only hotel in North America built over water.Destroyed by Hurricane Ike - 2008!6... The Heisman Trophy was named after John William Heisman who was the first full-time coach at Rice University in Houston .7... Brazoria County has more species of birds than any other area in North America8... Aransas Wildlife Refuge is the winter home of North America's only remaining flock of whooping cranes.9... Jalapeno jelly originated in Lake Jackson in 1978.10... The worst natural disaster in U.S. history was in 1900, caused by a hurricane, in which over 8,000 lives were lost on Galveston Island.11... The first word spoken from the moon, July 20,1969, was " Houston", but the space center was actually in Clear Lake City at the time.12... King Ranch in South Texas is larger than Rhode Island.13... Tropical Storm Claudette brought a U.S. rainfall record of 43' in 24 hours in and around Alvin in July of 1979.14... Texas is the only state to enter the U.S. by TREATY, (known as the Constitution of 1845 by the Republic of Texas to enter the Union) instead of by annexation. This allows the Texas Flag to fly at the same height as the U.S. Flag, and may divide into 5 states.15... A Live Oak tree near Fulton is estimated to be 1500 years old. 16 Caddo Lake is the only natural lake in the state.17... Dr Pepper was invented in Waco in 1885. There is no period in Dr Pepper.18...Texas has had six capital cities: Washington-on- the Brazos, Harrisburg, Galveston, Velasco, West Columbia and Austin.19... The Capitol Dome in Austin is the only dome in the U.S. which is taller than the Capitol Building in Washington DC (by 7 feet).20... The San Jacinto Monument is the tallest free standing monument in the world and it is taller than the Washington monument.21...The name 'Texas' comes from the Hasini Indian word 'tejas' meaning friends. Tejas is not Spanish for Texas.22...The State Mascot is the Armadillo (an interesting bit of trivia about the armadillo is they always have four babies. They have one egg, which splits into four, and they either have four males or four females).23..The first domed stadium in the U.S. was the Astrodome in Houston.
Cowboy's Ten Commandments posted on the wall at Cross Trails Church in Fairlie, Texas:

(1) Just one God.
(2) Honor yer Ma & Pa.
(3) No telling tales or gossipin'.
(4) Git yourself to Sunday meeting.
(5) Put nothin' before God.
(6) No foolin' around with another fellow's gal.
(7) No killin'.
(8) Watch yer mouth.
(9) Don't take what ain't yers.
(10) Don't be hankerin' for yer buddy's stuff.

Y'all git all that?

Texas PrayerLord, keep Your arm around my shoulder
and Your hand over my mouth.
uyenvy  
#320 Posted : Wednesday, January 26, 2011 3:59:33 AM(UTC)
uyenvy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,070

Was thanked: 6 time(s) in 6 post(s)
CƯỜI VỚi NĂM MÈO 2011

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
19 Pages«<1415161718>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.