Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

4 Pages<1234>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Lê Hải  
#41 Posted : Thursday, January 24, 2013 2:15:43 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)
Originally Posted by: dedde Go to Quoted Post
Khiếpppppppp! Nghe nhời agent đi, Lẽ Hai về mờ tụng kinh đi nghen, a-xít mí chả a-tòng!




Thưa, a-tòng không được thì nhắm chút a-xít cho nát nòng .
Cái môn kinh kệ thì chỉ nhớ chiện thầy sư cõng cô nàng qua suối thôi .

(chôm chỉa)

Edited by user Monday, February 25, 2013 9:21:41 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Lê Hải  
#42 Posted : Thursday, February 7, 2013 1:49:32 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)
Hi Cổ, phẻ không ? Đầu năm nhớ tìm treo thêm mấy cái bình vôi đầy ú nha .

Edited by user Thursday, February 7, 2013 2:05:48 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
ditanbuon  
#43 Posted : Friday, February 8, 2013 8:33:57 AM(UTC)
ditanbuon

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/23/2011(UTC)
Posts: 3,066
Location: ThànhPhốThiênThần

Thanks: 28 times
Was thanked: 238 time(s) in 152 post(s)
Originally Posted by: Lê Go to Quoted Post
Hi Cổ, phẻ không ? Đầu năm nhớ tìm treo thêm mấy cái bình vôi đầy ú nha .


Thế dân gian mới có câu:

Có trầu, có vỏ, không vôi
Có chăn, có chiếu không người nằm chung
Boo hoo!

dtb




Mai mốt em về qua phố biển
Vẽ giùm anh gợn sóng đùa gót chân em ....
lly (Lynn Ly)  
#44 Posted : Sunday, February 10, 2013 5:31:44 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,290

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2376 time(s) in 1223 post(s)
UserPostedImage

Đầu năm ghé chúc Bác Cổ Thụ cùng Bác Táo luôn tăng phúc tăng thọ và Vạn Sự Như Ý
"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



thanks 1 user thanked lly (Lynn Ly) for this useful post.
Cổ Thụ on 2/12/2013(UTC)
Cổ Thụ  
#45 Posted : Tuesday, February 12, 2013 12:15:17 AM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)
Originally Posted by: lly Go to Quoted Post
UserPostedImage

Đầu năm ghé chúc Bác Cổ Thụ cùng Bác Táo luôn tăng phúc tăng thọ và Vạn Sự Như Ý


Cổ Thụ cũng thân mến chúc 8t và bảo quyến an khang, thịnh vượng .


Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
thanks 1 user thanked Cổ Thụ for this useful post.
lly (Lynn Ly) on 2/12/2013(UTC)
Lê Hải  
#46 Posted : Tuesday, February 12, 2013 12:22:09 AM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)



Lê Hải đi chợ cá mua chép ghé qua thấy được lly chúc ké, mượn nhà anh Cổ tí chỗ thân mến chúc lly vạn sự như ý, quý quyén bình an, thịnh vượng .
Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
thanks 1 user thanked Lê Hải for this useful post.
lly (Lynn Ly) on 2/12/2013(UTC)
Lê Hải  
#47 Posted : Monday, February 25, 2013 9:20:31 PM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)


Cười tí cho dzui nha cậu Cổ .



Trong 1 cuộc thi nhịn đói gồm 3 nước Anh, Nhật và Việt Nam. Mỗi người bị nhốt trong 1 cái hộp sắt và có gắn chuông, hễ ai không chịu nổi thì "reng...reng" sẽ được ra ngoài, ai chịu đựng lâu nhất sẽ thắng cậu Ăng-Lê chịu được 3 ngày thì "reng...reng" . Cậu Nhật nùn chịu được 5 ngày phải bò ra Qua tới ngày thứ 7 thấy thằng VN vẫn im hơi lặng tiếng. BTC quyết định cho VN thắng. Nhưng khi mở hộp thi thấy cậu VN nằm chết từ lúc nào rồi, trên vách còn ghi dòng chữ bằng máu "...bá ngọ thằng nào thuổng cái chuông tao".

Trên 1 chuyến máy bay. Phi công thông báo phải bỏ tất cả các vật không cần thiết vì máy bay quá tải. Trước tiên 1 người Mỹ thả 1 vali xuống, anh người Nhật hỏi: “Trong đó có cái gì?”. Anh Mỹ trả lời: "Ðô la đó, nước tui có đầy mà”. Tiếp theo anh Nhật thả một cái bao xuống. Anh Mĩ hỏi: “Trong đó có cái gì?”. Anh Nhật trả lời: "Kim cương đó, nước tui có đầy mà ". Anh người Di Tản Vui thấy thế co chân đạp luôn hai anh Mỹ và Nhật xuống khỏi máy bay. Anh người I-Rắc hỏi: “Tại sao?”. Anh DTV trả lời: "Mấy thằng ba xạo đó, Little Saigon tụi tớ có đầy mà".

Edited by user Monday, February 25, 2013 9:25:30 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Cổ Thụ  
#48 Posted : Sunday, July 21, 2013 8:56:07 AM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)



triệu phú


Ba mươi năm trước đây tại thủ đô Washington, D.C., vợ của một nhà doanh nhân đã bỏ rơi chiếc ví của cô ấy tại bệnh viện trong một đêm mùa đông. Nhà doanh nhân này rất lo lắng và quay lại bệnh viện để tìm ngay trong đêm đó, bởi vì trong chiếc ví không chỉ chứa $100,000 mà còn có cả các tài liệu marketing rất quan trọng.
Khi người doanh nhân vội vã tới bệnh viện, ông ta nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn nằm ngay dưới chân bức tường hành lang, đang run lên vì lạnh, và trong tay cô gái đó có chính xác chiếc ví mà vợ ông đã bị mất.
Cô gái tên là Hiada, cô tới bệnh viện để đưa người mẹ đang bị ốm tới khám bác sĩ. Người mẹ và cô con gái, hai người đang dựa vào nhau để sống, họ rất nghèo, họ bán mọi thứ đáng giá và gom góp chỉ vừa đủ số tiền để nhập viện và ở bệnh viện trong một đêm. Không có tiền, họ sẽ bị đuổi ra khỏi bệnh viện vào ngày tiếp theo.
Đêm đó, Hiada đã bị bỏ lại bơ vơ trong hành lang của bệnh viện. Cô ấy cầu nguyện xin Chúa nhân từ cứu giúp và hy vọng sẽ gặp được một quý nhân nào đó sẽ cứu giúp được mẹ cô. Đột nhiên, một người phụ nữ đi từ trên hàng lang xuống và đã đánh rơi chiếc ví mà không hề để ý và vội vã đi qua, có lẽ bởi vì cô ấy đang phải mang một thứ gì đó trên tay. Hiada là người duy nhất ở hành lang lúc đó, cô đã tới và nhặt chiếc ví lên. Khi cô chạy tới sau cánh cửa phía sau người đàn bà kia, thì bà ấy đã ở trên ô tô.
Hiada quay trở lại phòng bệnh viện. Khi mở chiếc ví ra, cả hai mẹ con đều sock vì số tiền quá lớn. Họ đều ngay lập tức nghĩ rằng số tiền kia sẽ có thể giúp mẹ cô ấy chữa bệnh. Tuy nhiên, người mẹ đã nói với Hiada quay lại hành lang và đợi người đánh rơi kia quay lại để tìm.
Bất chấp mọi nỗ lực giúp đỡ cứu chữa của nhà doanh nhân, mẹ của Hiada đã ra đi và để người con gái nhỏ ở lại một mình. Sau đó,nhà doanh nhân đã giúp đỡ cô con gái nhỏ bé kia, người đã mất đi cả gia đình. Người mẹ và cô con gái không chỉ giúp người doanh nhân lấy lại $100,000, mà quan trọng hơn là những tài liệu marketing đã giúp nhà doanh nhân về sau thành công hơn bao giờ hết và trở thành một nhà triệu phú chỉ sau đó không lâu
Sau khi tốt nghiệp đại học, Hiada, (với sự giúp đỡ của nhà doanh nhân), cô đã trợ giúp cai quản việc kinh doanh của nhà triệu phú. Mặc dù nhà triệu phú không bao giờ bổ nhiệm cô vào một vị trí nào thực sự, nhưng trải qua rất nhiều thời gian thử thách và học tập, những kinh nghiệm thông thái của nhà triệu phú đã ảnh hưởng tới cô, giúp cô trở thành một nữ doanh nhân thực sự.
Vào những năm sau này, ông đã tham vấn Hiada rất nhiều ý kiến giải quyết cho rất nhiều vấn đề gặp phải. Khi mà ông sắp xa rời thế giới, ông đã để lại những dòng đầy từ bi:
“Trước khi tôi biết Hiada và mẹ cô ấy tôi đã thực sự mất hết tiền, nhưng khi tôi đứng trước bà mẹ và cô con gái, người đã tìm thấy một số tiền rất lớn của tôi khi mà họ đang trong cảnh bệnh tật và nghèo đói nhưng vẫn không màng tới số tiền của tôi, tôi nhận ra rằng họ mới là những người giàu nhất. Họ đã giữ được những tiêu chuẩn đạo đức cao nhất của con người mà một người doanh nhân như tôi còn thiếu. Tiền của tôi có được phần lớn là do những trò tiểu xảo và tranh nhau với người khác. Đó là những người mà họ làm cho tôi hiểu được tài sản quan trọng nhất trong cuộc đời là giá trị đạo đức của họ. Tôi cứu giúp Hiada không chỉ vì trả ơn hay vì sự cảm thông. Mà là vì tôi thấy cô ấy như một hình mẫu chuẩn mực của một con người.
Khi cô ấy ở bên cạnh tôi, tôi sẽ luôn nhớ rõ rằng tại bất kỳ thời điểm nào cái gì tôi nên làm, cái gì không, tôi nên kiếm tiền thế nào, tôi không nên kiếm thế nào. Đó là lý do cơ bản cho sự thịnh vượng trong kinh doanh của tôi sau này và khi tôi đã trở thành nhà triệu phú. Sau khi tôi chết, hàng triệu đô la của tôi sẽ kế thừa lại hết cho Hiada. Đó không chỉ là để cho mà nó sẽ mang lại thành công hơn và thịnh vượng hơn cho việc kinh doanh sau này. Tôi tin chắc rằng người con trai thông minh của tôi sẽ hiểu được những suy nghĩ của cha mình.”
Khi người con trai của nhà triệu phú đi du học trở về, anh đã đọc rất kỹ bức thư của cha và ngay lập tức ký các giấy tờ chuyển nhượng mà không một chút đắn đo gì : “Tôi đồng ý để Hiada thừa kế toàn bộ tài sản của cha tôi. Tôi chỉ có một đề nghị rằng Hiada sẽ trở thành vợ của tôi.”
Sau khi đọc xong và nhìn thấy chữ ký của người con trai nhà triệu phú, Hiada đã nghĩ rất nhanh và đã ký vào: “Tôi xin nhận mọi tài sản thừa kế từ thế hệ trước, bao gồm cả người con trai của ông”
------------------------THE END-----

( Copy from Email)

Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
Cổ Thụ  
#49 Posted : Thursday, July 25, 2013 11:15:42 PM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)


30 Câu Kinh Phật

1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.

2. Nếu bạn không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho bạn.

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

4. Bạn phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sinh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương bạn. Bạn phải buông bỏ mới có được niềm vui đích thực.

5. Khi bạn vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi bạn đau khổ, bạn hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.

6. Sự cố chấp của ngày hôm nay sẽ là niềm hối hận cho ngày mai.

7. Bạn có thể có tình yêu nhưng đừng nên dính mắc, vì chia ly là lẽ tất nhiên.

8. Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những tánh cố chấp. Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta.

9. Khi nào bạn thật sự buông xuống thì lúc ấy bạn sẽ hết phiền não.

10. Mỗi một vết thương đều là một sự trưởng thành.

11. Chỉ khi nhận thức được mình, hàng phục chính mình, sửa đổi mình, mới có thể thay đổi người khác.

12. Bất mãn với người khác là chuốc khổ cho chính mình.

13. Nếu tự đáy lòng không thể tha thứ cho kẻ khác, thì lòng bạn sẽ không bao giờ được thanh thản.

14.Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác.

15. Hủy diệt người chỉ cần một câu, xây dựng người lại mất ngàn lời.

16. Không cần quay đầu lại xem người nguyền rủa bạn là ai? Giả sử bạn bị chó điên cắn bạn, chẳng lẽ bạn cũng phải chạy đến cắn lại?

17. Đừng bao giờ lãng phí một giây phút nào để nghĩ hay nhớ đến người bạn không hề yêu thích.
18. Khi bạn thành thật với chính mình, thế giới sẽ không ai lừa dối bạn.

19. Chân lý của nhân sinh chỉ là giấu trong cái bình thường đơn điệu.

20. Sống một ngày vô ích, không làm được chuyện gì, thì chẳng khác gì kẻ phạm tội ăn trộm.

21. Cung kính đối với người là sự trang nghiêm cho chính mình.

22. Phải đối diện với hiện thực, mới vượt qua được hiện thực.

23. Người không biết yêu mình thì không thể yêu được người khác.

24. Có lúc chúng ta muốn thầm hỏi mình, chúng ta đang đeo đuổi cái gì? Chúng ta sống vì cái gì?

25. Cảm ơn thượng đế với những gì tôi đã có, cảm ơn thượng đế những gì tôi không có.

26. Nếu có thể đứng ở góc độ của người khác để nghĩ cho họ thì đó mới là từ bi.

27. Nhân quả không nợ chúng ta thứ gì, cho nên xin đừng oán trách nó.

28. Đa số người cả đời chỉ làm được ba việc: Dối mình, dối người, và bị người dối.

29. Bạn hi vọng nắm được sự vĩnh hằng thì bạn cần phải khống chế hiện tại.

30. Nếu một người chưa từng cảm nhận sự đau khổ khó khăn thì rất khó cảm thông cho người khác. Bạn muốn học tinh thần cứu khổ cứu nạn, thì trước hết phải chịu đựng được khổ nạn.



Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
phonui  
#50 Posted : Thursday, August 15, 2013 5:58:32 AM(UTC)
phonui

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 3/30/2011(UTC)
Posts: 5,629

Was thanked: 16 time(s) in 15 post(s)

pn chào bác Cổ, client thiệt cổ của pn

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

chời woi* hổng dám đâu bác Cổ! ai mà đem đến "nghịch cảnh cho mình" thì mình đì cho chêt' BigGrin .

bac' Cổ mạnh giỏi hén, pn chúc bác Cổ không phải sống trong cảnh đầy nghịch cảnh như bạn của bác Cổ Tongue .
Lê Hải  
#51 Posted : Thursday, August 15, 2013 11:24:00 AM(UTC)
Lê Hải

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: California

Thanks: 1053 times
Was thanked: 750 time(s) in 380 post(s)
Originally Posted by: phonui Go to Quoted Post
pn chào bác Cổ, client thiệt cổ của pn

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

chời woi* hổng dám đâu bác Cổ! ai mà đem đến "nghịch cảnh cho mình" thì mình đì cho chêt' BigGrin .

bac' Cổ mạnh giỏi hén, pn chúc bác Cổ không phải sống trong cảnh đầy nghịch cảnh như bạn của bác Cổ Tongue .




Bạn với lão Cổ thì .......chỉ có... rồi...rồi...

Edited by user Thursday, August 15, 2013 1:22:26 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Trăm năm lạc gót thăm cõi tạm
Mỗi bước trần gian Nhẫn, Nhịn, Nhường

Hải Tôi
Cổ Thụ  
#52 Posted : Thursday, August 15, 2013 1:27:41 PM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)
Originally Posted by: phonui Go to Quoted Post
pn chào bác Cổ, client thiệt cổ của pn

3. Bạn hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.

chời woi* hổng dám đâu bác Cổ! ai mà đem đến "nghịch cảnh cho mình" thì mình đì cho chêt' BigGrin .

bac' Cổ mạnh giỏi hén, pn chúc bác Cổ không phải sống trong cảnh đầy nghịch cảnh như bạn của bác Cổ Tongue .





Agent pn ui, lão Nhí phen này chết chắc, chắc chết . Ai bảo.........

Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
dedde  
#53 Posted : Thursday, August 15, 2013 7:30:34 PM(UTC)
dedde

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 13,501
Location: Phố Biển Đồi Tây

Thanks: 126 times
Was thanked: 317 time(s) in 234 post(s)
Thân Cổ bự xự bước nửa bước chả biết nổi chưa, ở đó mà "đì". Chết là chắc đó pn.
www.fbi.gov (Ask for Điệp Dziên 00Thấy)
Cổ Thụ  
#54 Posted : Thursday, August 15, 2013 9:39:17 PM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)
Originally Posted by: dedde Go to Quoted Post
Thân Cổ bự xự bước nửa bước chả biết nổi chưa, ở đó mà "đì". Chết là chắc đó pn.





Đúng trem phần trem đấy MCNT, thân Cổ to đùng, nhưng lão lắm, gió thổi chiều nào nhào chiều đó , chửa biết còn mấy con trăng buồn tả tơi .

Edited by user Thursday, August 15, 2013 9:52:54 PM(UTC)  | Reason: Not specified


Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
Cổ Thụ  
#55 Posted : Saturday, August 24, 2013 12:05:46 PM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)




Người Samural này có cái đầu tuyệt vời.

Người samurai.

Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá.

Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”

Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định giết người đánh cá ngay lập tức.

Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”

Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống. “Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”

Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn. Ông nhẹ nhàng đi vào nhà vì không muốn đánh thức vợ, nhưng ông ta rất bất ngờ khi thấy vợ mình và một kẻ lạ mặt mặc quần áo samurai đang ngủ trên giường. Nổi điên lên vì ghen và giận dữ, ông nâng kiếm định giết cả hai, nhưng đột nhiên lời của người đánh cá văng vẳng bên tai: “Ðừng hành động khi đang giận dữ.”

Vị samurai ngừng lại, thở sâu, sau đó cố tình gây ra tiếng động lớn. Vợ ông thức dậy ngay lập tức, kẻ lạ mặt cũng vậy, hoá ra đó chính là mẹ ông.
Ông gào lên: “Chuyện này là sao vậy. Suýt nữa con đã giết cả hai người rồi!”
Vợ ông giải thích: “Vì sợ kẻ trộm lẻn vào nhà nên thiếp đã cho mẹ mặc quần áo của chàng để doạ chúng.”

Một năm sau, người đánh cá đến gặp vị samurai để trả nợ . Người đánh cá phấn khởi nói:
“Năm vừa qua thật tuyệt vời, tôi đến để trả nợ cho ngài đây, có cả tiền lãi nữa”.
Vị samurai trả lời “Hãy cầm lấy tiền của ngươi đi. Ngươi đã trả nợ rồi.”

Edited by user Saturday, August 24, 2013 12:06:20 PM(UTC)  | Reason: Not specified


Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
Cổ Thụ  
#56 Posted : Sunday, September 1, 2013 10:10:58 PM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)


Đau đớn thay phận đàn ông...

Ba đồng một chục đàn ông
Chị bỏ vào lồng chị xách đi chơi!
Đến ngang vũng lội đánh rơi
Nó bò lổm ngổm mỗi nơi mỗi thằng

Lượm free một tá đàn ông
Để bò, để chổng, để chồng lên chơi.
Khi nào khó ở trong người
Lôi ra đấm đá xả hơi đỡ buồn.

Ba xu một mớ đàn bà
Xách về băm nhỏ cho gà nó xơi.
Cô nào xinh đẹp tuyệt vời
Để dành tí toáy cho đời lên hương


Trong Lễ Ký có câu:
- “Khi đàn bà nói với bạn, bạn hãy mỉm cười mà đừng tin họ”.
Racine nói:
- “Họ lơ mơ, họ lưỡng lự, nói tắt một tiếng, họ là đàn bà”.
J. Giraudoux cay cú hơn:
- “Thượng Đế đã để cho một thiên thần được phép thảo luận với mình, do đó mới nảy ra một quỷ vương sa-tăng. Đàn ông đã để cho vợ mình được phép thảo luận với mình, do đó mà nảy ra người đàn bà.”
C. Mermet nói:
- “Đàn bà ngủ, không làm hại ai hết.”
Bốn câu danh ngôn trên đều tỏ ra bất công đối với phái nữ, một bất công không thể tha thứ đối với quan niệm của các bà.
Với người viết bài nầy, đàn bà là một sinh vật vô cùng dễ thương, là một bông hoa làm rực rỡ cuộc đời, làm thăng hoa đời sống, là một dòng suối mát làm dịu đi những buồn phiền của đàn ông.
Người Trung Hoa ngày xưa, khi “ngôn ngữ còn ăn đong”, để chỉ sự yên ổn của tâm hồn, họ dùng nhóm chữ “người đàn-bà-ở-trong-nhà.” Có lẽ vì vậy mà nhiều cụ đã anh dũng giới thiệu vợ mình với khách Mỹ:
- “Đây là nhà tôi,” khiến mấy chú Sam phải giựt mắt lia lịa và buột miệng hỏi:
-“Thế cái cửa ra vào ở chỗ nào?”.
Tuy nghe như “vịt nghe sấm” nhưng theo truyền thống lịch sự ngoại giao đã có hơn hai trăm năm, chú Sam cũng cúi đầu, chào rất lễ phép:
- “Nice to meet you”.
Người đàn bà quan trọng như vậy, dịu dàng và dễ thương như vậy, tại sao có lắm cụ tỏ ra cay cú với các bà như thế. Để trả lời câu hỏi nầy, chúng ta thử tìm hiểu sinh vật dễ thương nầy đến từ đâu?
Theo Thánh Kinh thì người đàn bà được tạo ra bằng chiếc xương sườn của đàn ông. Mục đích Chúa tạo ra bà Eve là để giúp đỡ và mang hạnh phúc đến cho Adam. Trong Sáng Thế Ký, chương 2:18, Giê-hô-va Đức Chúa Trời phán rằng:
- “Loài người ở một mình thì không tốt, ta sẽ làm nên một kẻ giúp đỡ giống như nó.”
Thế là có người đàn bà. Và khi Adam đã có một người giúp đỡ giống như mình rồi, Chúa lại cẩn thận dạy bà Eve cách cư xử với chồng.
Trong sách Ê-phê-sô chương 5, câu 22,23,24 như sau:
- “Hỡi kẻ làm vợ, phải vâng phục chồng mình như vâng phục Chúa, vì chồng là đầu vợ, khác nào Đấng Christ là đầu Hội Thánh. Hội Thánh là thân thể Ngài và Ngài là Cứu Chúa của Hội Thánh. Ấy vậy như Hội Thánh phục dưới Đấng Christ thì đàn bà phải phục dưới quyền chồng mình trong mọi sự.”.
Nhưng trong thực tế, đàn bà có tuân phục chồng mình trong mọi sự chăng? Đàn bà có mang hạnh phúc đến cho chồng chăng?
I- Đàn bà Việt Nam xưa:

Qua ca dao dưới đây, chúng ta tìm thấy hình ảnh người đàn bà Việt Nam ngày xưa rất đẹp:

Khuyên chàng đọc sách ngâm thơ
Dầu hao thiếp rót, đèn mờ thiếp khêu.

Lúc nào cũng vui vẻ, dịu dàng để chồng được hài lòng, lúc nào cũng cố gắng mang hạnh phúc đến cho chồng dù có chịu nhiều thua thiệt:

Chồng giận thì vợ làm lành
Miệng cười tủm tỉm rằng anh giận gì.
Sao anh vội giận em chi
Muốn cưới vợ bé em thì cưới cho.
Người đàn bà hiền lành như vậy, bảo sao gia đình không hạnh phúc. Ngoài những đức tính dịu dàng, giàu lòng hy sinh, người đàn bà Việt Nam còn nặng lòng chung thủy:

Chồng ta áo rách ta thương
Chồng người áo gấm xông hương mặc người.
Người đàn bà ngày xưa luôn luôn quên mình để nghĩ đến chồng con. Sự tận tụy, đảm đang của người đàn bà Việt Nam thật vô cùng cao quý. Hãy đọc hai câu ca dao dưới đây để thương người đàn bà:

Đang khi lửa tắt, cơm sôi
Lợn kêu, con khóc, chồng đòi tòm tem.
Nghe câu ca dao trên, nhiều cụ đã động lòng trắc ẩn và tự hỏi:
- “Làm thế nào người đàn bà có thể giải quyết chừng ấy công việc trong một lúc?”
Thực ra chừng ấy công việc nghe thì nhiều nhưng không phải không giải quyết được. Vậy phải giải quyết thế nào?

Xin thưa: “Lửa tắt cơm sôi,” chuyện nầy không cần phải lo. Vì lửa củi đủ để sôi cơm, ắt lửa phải nhiều. Đến lúc cơm sôi, lửa tắt thì không cần phải bớt lửa, nồi cơm vẫn chín được, lại không lo khét. Còn chuyện lợn kêu. Lợn kêu kệ bố lợn kêu. Nhà ở thôn quê thường cách xa nhau, chuyện lợn kêu sẽ không làm phiền ai, chỉ còn hai vấn đề cấp bách cần phải giải quyết ngay là: “con khóc, chồng đòi tòm tem.” Hai chuyện nầy mới nghe qua thì khó nhưng thật ra không khó. Người đàn bà chỉ cần nằm nghiêng một bên, vạch ngực cho con bú, còn “bàn tiếp hậu” thì đưa về phía thằng chồng mắc dịch có muốn tòm tem thì tòm.
Xã hội Việt Nam ngày xưa, đa số theo Nho giáo. Ông chồng trong gia đình như một ông vua nho nhỏ:
Đêm năm canh, năm vợ ngồi hầu
Vợ cả pha nước, têm trầu chàng xơi.
Vợ hai trải chiếu, chia bài
Vợ ba coi sóc nhà ngoài, nhà trong.
Vợ tư ấp lạnh quạt nồng
Vợ năm thức dậy trong lòng xót xa.
Chè thang, cháo đậu bưng ra
Chàng xơi một bát kẻo mà công minh.
Người đàn bà ngày xưa chịu nhiều thiệt thòi như vậy nhưng họ vẫn cảm thấy hạnh phúc vì họ chịu chấp nhận cái thiên chức thờ chồng, nuôi con. Vấn đề ly dị gần như không có mà cũng chẳng ai nghĩ đến vấn đề phòng. . . giải phóng phụ nữ.

II- Đàn bà Việt Nam ngày nay:

Cho đến lúc làn sóng văn minh Âu Tây tràn sang Việt Nam thì địa vị người đàn ông trong gia đình bắt đầu lung laỵ Văn minh Tây phương, đàn ông thi nhau nịnh đầm, chiều chuộng các bà. Các bà được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
- “Không ai đánh đàn bà dù với. . . cây đòn gánh, ý quên, một bông hoa.”.
Vác đòn gánh để đập nát một đóa hoa, quả là hình ảnh không đẹp mắt. Việc chồng “nựng” vợ bằng đầu gối hay cùi chỏ đã bị coi là hành động kém văn minh.

Lộ trình của các ông đã bắt đầu đi xuống, cho tới thời kỳ bà Cố Nhu thì thời vàng son của đàn ông chỉ còn là vang bóng một thời. Nhưng sống là hi vọng. Sống không có hi vọng là đang đứng bên thềm của sự chết. Các ông nghĩ thế nên vẫn bám víu cái hy vọng được bình đẳng với các bà dù rằng cái hy vọng rất mong manh. Các bà biết vậy nên các bà đâu chịu để yên. Các bà thừa thắng xông lên và cho rằng:
- “Lệnh ông không bằng còng bà.”.
hay là:
- “Một trăm thằng con trai không bằng cái móng tay người con gái.”.
Thời kỳ “phu xướng phụ tùy” cáo chung.

Nhưng đã hết cho đâu, sau tháng 4-1975, những người có phương tiện, vắt giò lên cổ, bỏ nước chạy dài. Qua tới xã hội tây phương, nhìn thằng Mỹ, thằng Tây, tên nào cũng sống với “triết lý thờ bà,” khiến nhiều người chua chát cho rằng giá trị thằng đàn ông không bằng con chó. Chó không phải hớt hải đi tìm gióp, cũng không có cảnh mặt mày tái mét, ngơ ngác nghe chủ báo tin bị cho đi chỗ khác chơi. Chó không phải lao động, không phải đóng thuế mà còn đôi lúc được ung dung đứng đái đàng hoàng trên giường bà chủ.

Thân phận thằng đàn ông đã xuống đến tận cùng tần số, thế mà thỉnh thoảng vẫn còn bị các bà chọc quê. Nhiều bà nghênh ngang dán sau chiếc xe câu:
- “The more I know the men, the more I love my dog.”(Càng biết nhiều về đàn ông, tôi càng thương con chó của tôi nhiều hơn.) (sorry quý bạn, câu này là riêng của XuânDung đã cầu chứng tại toà, không ai được phép ăn cắp !!!)

Người viết bài nầy vì công việc làm ăn, phải tiếp xúc với nhiều gia đình người Mỹ và nhận ra một điều khá lạ lùng là trong giới Mỹ già, họ sợ vợ một cách quái gở. Họ không dám quyết định một chuyện to, chuyện nhỏ nào cả nếu không có ý kiến của bà vợ. Tôi đi định giá công việc, nếu chỉ có bà vợ ở nhà thì trong mười trường hợp, có thể đến tám bà dám quyết định nhận giá của tôi đưa ra. Còn ngược lại, nếu chỉ có các ông ở nhà thì lúc nào tôi cũng được nghe các ông ngoan ngoãn trả lời:
- “Giá của mầy đưa ra, nghe lọt lỗ tai lắm nhưng để tao bàn lại với vợ tao rồi trả lời mầy sau”.

Và khi họ muốn nhờ tôi làm thêm một việc gì họ thường hay nói:
- “Vợ tao muốn cái vườn hoa phải thế nầy, cái hòn giả sơn phải thế kia . . .v.v.”
Có lần, một ông Mỹ già đến gõ cửa nhà tôi để giảng đạo, Ông nầy theo đạo Jehova Wittness. Đạo nầy tuyệt đối tin ở Kinh Thánh. Thành ngữ đầu môi của họ là: “Đúng như Thánh Kinh.” Muốn chứng minh một việc gì, họ cứ dở Kinh Thánh ra là hết cãi. Giảng đạo cho tôi nghe nhiều lần, tình cảm giữa tôi và ông mỗi ngày mỗi thân mật hơn và xem nhau như bạn. Ông tuy đã già lụ khụ nhưng máu tếu đầy mình.

Thời kỳ ông George Bush còn làm Tổng Thống, lần nào giảng đạo xong, từ giã ra về, ông đều dặn tôi:
- “Mỗi đêm cầu nguyện, nhớ cầu nguyện cho Tổng Thống Bush nhé Van.”
Biết ông là đảng viên đảng Cộng Hoà nên tôi gật đầu. Đến lúc ông Bush bị ông Clinton đá nhào, mỗi lần giảng đạo xong ông lại dặn:
-“Mỗi đêm nhớ cầu nguyện cho bà Hillary Clinton nhé Van.”.

Lần nầy tôi ngạc nhiên, hỏi lại ông ta:
-“Ông là đảng viên đảng Cộng Hoà, ông kêu tôi cầu nguyện cho Tổng Thống Bush thì còn nghe được. Nay ông lại kêu tôi cầu nguyện cho vợ của một Tổng Thống đảng Dân Chủ là sao?”.
Ông ta lắc đầu nhìn tôi ra vẻ thất vọng:
- “Chuyện như vậy mà mầy cũng không hiểu. Lúc ông Bush làm Tổng Thống thì Dan Quayle làm Phó Tổng Thống, chữ potato số ít đổi ra số nhiều, đứa con nít lớp một còn đánh vần đúng, thế mà ông Phó Tổng Thống làm tài khôn sửa lại trật lấc. Nếu mầy không cầu nguyện cho ông Bush, lỡ ổng chết thì Dan Quayle làm sao điều hành được nước Mỹ. Còn bây giờ ông Clinton làm Tổng Thống, chuyện nhỏ, chuyện to gì ông ta cũng hỏi ý kiến vợ, lỡ bà vợ chết rồi ông ta sẽ hỏi ai đây?”.

Con người có nhiều máu tếu như vậy nhưng khi ở bên cạnh vợ lại ngoan ngoãn như con mèo con, không dám cười lớn tiếng. Có một lần tôi cắc cớ đem câu 22, 23,24 trong chương 5 của sách Ê-phê-sô, đã được trích dẫn ở trên, ra đọc. Đọc xong tôi hỏi:
- “Trong gia đình ông, ai là boss?”.

Nghe tôi hỏi, mặt ông bạn già đang vui chợt thoáng buồn.
Ông trả lời:
- “Tao nghĩ không cần hỏi, chắc mầy cũng biết. Thì vợ tao chứ ai.”.
- “Như vậy cách sống của các ông đúng hay Kinh Thánh đúng?”.
Ông bạn già trả lời một cách buồn rầu:
-“Kinh Thánh thì đúng trăm phần trăm rồi. Tại cách sống của mình sai”.
Tôi lên lớp:
- “Biết sai thì phải sửa”.
- “Sửa bằng cách nào?”.
Tôi trả lời:
- “Làm một công cuộc cách mạng giải phóng đàn ông.”.
Ông bạn già lắc đầu nguầy nguậy:
- “Khó còn hơn lên Thiên Đàng mày ạ nhưng đàn ông Mỹ chúng tao sợ vợ, đâu phải do lỗi của chúng tao”.
Tôi ngạc nhiên, hỏi:
- “Vậy lỗi của ai?”.
- “Của ông Adam mầy ạ. Thế giới ngày xưa mới chỉ có hai người, thế mà ổng đã sợ bả rồi. Chỉ có trái cây “biết điều thiện và điều ác”, Chúa đã cảnh cáo là không nên ăn mà bả cũng bẻ ăn. Ăn rồi bắt Adam cùng ăn. Ổng sợ quá cũng cắn cạp theo. Việc ấy đã gây ra bao nhiêu điều rắc rối đến đời con cháu. Phải chi lúc bà Eve vừa thò tay định bẻ trái cấm, cụ ông Adam nện cho bả vài thoi thì giờ nầy chúng mình đâu có khổ.”.
Ông bạn già thở dài, nói tiếp:
- “Mầy thấy tao siêng đi giảng đạo vì ra ngoài vui hơn. Ở nhà bả cằn nhằn hoài, nhức đầu quá. Đi ra, đi vào nhìn mặt bả riết rồi tao muốn đau”.
Tôi hỏi:
- “Thế sao không nện cho bả vài thoi để bả hết cằn nhằn?”
- “Mầy đừng có xúi dại. Thời đại của ông Adam, cóc có cảnh sát mà ổng cũng đâu dám nện bả. Còn trên nước Mỹ nầy mà đánh vợ thì cảnh sát nó còng tay cho”.
Bị tôi quần cho một chập, ông bạn già nổi nóng, hỏi:
- “Thế trong gia đình mầy, ai là boss?”.
Tôi vỗ ngực một cách hùng dũng, đáp:
- “Thì ta đây chớ ai”.
Ông bạn già phục lăn, nói:
- “Tao cũng biết đàn bà Việt Nam rất ngoan, hiền và giỏi chiều chồng.”
Vừa nói tới đây, ông bạn Mỹ già lẩm cẩm của tôi bỗng khựng lại rồi đập tay xuống bàn, cười rộ, nói:
- “Ha. . .ha. . . mầy là thằng xạo! Mầy đâu có vợ. Tài cán văn dốt, vũ dát như mầy làm gì kiếm được một bà vợ mà sợ ha ha. . . chỉ có khỉ đột cái may ra mới muớn máy quét nhà, đổ rác”.
Nói xong ông bạn già cười khi dễ rồi phú lĩnh.

Đàn ông Mỹ sợ vợ đã quen nên ít khổ. Tránh sư tử chẳng xấu mặt nào. Còn đàn ông Việt Nam, một thời từng là vua, là boss trong gia đình, chưa quen một cổ đôi ba tròng. Ở sở sợ xếp, về nhà sợ vợ. Mới chỉ hai mươi năm lưu vong, mặt mày tên nào, tên nấy đâm ra ngơ ngác.

Tôi có một thằng bạn cũng chẳng thân tình cho lắm.
Chuyện thật trăm phần trăm. Mẹ người bạn muốn nó bảo lãnh sang Mỹ, lệnh bà không cho nên nó cóc dám lãnh bà già sang. Đúng là:
- “Nóc nhà xa hơn chợ,... vợ quý hơn mả cha”.
Một hôm, tôi đến chơi, thằng bạn ra mở cửa mà hai bàn tay còn ướt mèm. Tôi hỏi:
- “Mầy đang làm gì vậy?”.
- “ Rửa chén.”.
- “ Còn vợ mầy đâu?”.
Nó đưa một ngón tay lên miệng suỵt lia lịa:
- “Nói nho nhỏ, bả đang ngủ.”.
- “Ý, mẹ ơi! Mười một giờ trưa rồi mà còn ngủ?”.
- “Tại đêm rồi, bả thức gần đến sáng, xem phim Xóm Vắng. Tiên sư thằng Chàng Háng (Tần Hán) nó phá gia cang tao.”.
Tôi bật cười, nói:
- “Thì để bả dậy, bả rửa. Mầy cày đến hai gióp, về nhà còn phải rửa chén?”.

Thằng bạn cười như mếu:
- “Bả không rửa thì mình phải rửa. Mẹ kiếp! Lỡ mua cái nhà, bây giờ phải cày trả nợ. Không lo cày, mất nhà thì cũng có thể mất vợ như chơi.”.
Mặt thằng bạn chảy dài ra, buồn hiu hắt như lúc Lưu Bị thua Tào Tháo, khiến tôi cũng mủi lòng. Nhìn cặp mắt đỏ hoe của thằng bạn, không phải vì muốn khóc mà vì thiếu ngủ, tôi thấy cần phải rút lui để nó nghỉ ngơi.

Qua cuộc biển dâu, điạ vị thằng đàn ông cũng đổi thay theo vận nước. Như một triết gia, tôi cho tay vào túi quần, mặt ngẩng nhìn trời, cất tiếng ngâm nga:
Đau đớn thay phận đàn ông
Lời rằng phận bạc, lời chung ấy mà.

"Mượn tạm từ email, mỏa không "chách nhịm" .

Edited by user Sunday, September 1, 2013 10:53:57 PM(UTC)  | Reason: Not specified


Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
Cổ Thụ  
#57 Posted : Monday, June 9, 2014 7:30:13 PM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)


Tiếng Vọng

Có một cậu bé ngỗ nghịch hay bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến
một thung lũng cạnh rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu thét lớn: "Tôi ghét người".
Khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu bé hoảng hốt quay về, sà vào
lòng mẹ khóc nứt nở. Cậu không hiểu được từ trong khu rừng lại có người ghét cậu.

Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy thét thật to:
“Tôi yêu người”. Lạ lùng thay, cậu bé vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người".
Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống
của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió ắt gặp bão. Nếu con
thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người
cũng yêu thương con"

(Mượn từ Thiền Tông Luận)

Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
thanks 1 user thanked Cổ Thụ for this useful post.
tictac on 6/10/2014(UTC)
tictac  
#58 Posted : Tuesday, June 10, 2014 4:28:42 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,299
Location: Riverside

Thanks: 319 times
Was thanked: 532 time(s) in 443 post(s)
Originally Posted by: Cổ Thụ Go to Quoted Post


Tiếng Vọng

Có một cậu bé ngỗ nghịch hay bị mẹ khiển trách. Ngày nọ giận mẹ, cậu chạy đến
một thung lũng cạnh rừng rậm. Lấy hết sức mình, cậu thét lớn: "Tôi ghét người".
Khu rừng có tiếng vọng lại: "Tôi ghét người". Cậu bé hoảng hốt quay về, sà vào
lòng mẹ khóc nứt nở. Cậu không hiểu được từ trong khu rừng lại có người ghét cậu.

Người mẹ nắm tay con, đưa cậu trở lại khu rừng. Bà nói: "Giờ thì con hãy thét thật to:
“Tôi yêu người”. Lạ lùng thay, cậu bé vừa dứt tiếng thì có tiếng vọng lại: "Tôi yêu người".
Lúc đó người mẹ mới giải thích cho con hiểu: "Con ơi, đó là định luật trong cuộc sống
của chúng ta. Con cho điều gì, con sẽ nhận điều đó. Ai gieo gió ắt gặp bão. Nếu con
thù ghét người thì người cũng thù ghét con. Nếu con yêu thương người thì người
cũng yêu thương con"

(Mượn từ Thiền Tông Luận)


Hay lắm anh Cổ Thụ ui ! " tiếng vọng " này giống như cái triết lý nhân quả gieo gì gặt ấy mà thôi .
Ai làm những điều không tốt với người khác thì mai mốt những cái không tốt tự nhiên nó vận vào
người mình vậy mà .....Think
Cổ Thụ  
#59 Posted : Tuesday, June 10, 2014 6:26:49 PM(UTC)
Cổ Thụ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/4/2011(UTC)
Posts: 44
Location: USA

Thanks: 21 times
Was thanked: 21 time(s) in 13 post(s)


Vậy thì thế này anh tictac ơi " Miệng mỗi người gần hai vành tai chính mình nhất, đường dài hay ngắn đều cầu chúc cho người "
Cám ơn anh đã tới thăm Cổ, chúc anh lắm vui, chả buồn .

Đạo của trời
Lấy dư bù thiếu
Cổ
tictac  
#60 Posted : Tuesday, June 10, 2014 7:35:27 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,299
Location: Riverside

Thanks: 319 times
Was thanked: 532 time(s) in 443 post(s)
Originally Posted by: Cổ Thụ Go to Quoted Post

Vậy thì thế này anh tictac ơi " Miệng mỗi người gần hai vành tai chính mình nhất, đường dài hay ngắn đều cầu chúc cho người "
Cám ơn anh đã tới thăm Cổ, chúc anh lắm vui, chả buồn .

Ối giời ! Tui thì lúc nào mà chả vui như tết Marốc ....Không thấy nhà tôi lúc nào cũng toàn cười là cười ấy à ! Thành ra hong hong dám buồn đâu !


"Phát" một cái... "biểu"



Giám đốc xí nghiệp may phát biểu trong hội nghị tổng kết:

- Các chị em cố gắng nâng cao tay nghề để sản phẩm xuất khẩu của ta luôn ổn định nhang .
Cứ như hiện nay, ố là la nhìn vào biểu đồ sản xuất rất mất cân đối: mặt hàng áo luôn đi lên, còn quần lúc nào cũng... tụt xuống! Mà đã bảo tụt thì... lòi ra nhiều thứ...nhiều thứ rắc rối lắm , rắc rối vô cùng ! hehehe Laugh Laugh

Edited by user Tuesday, June 10, 2014 7:37:11 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (2)
4 Pages<1234>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.