Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

12 Pages«<9101112>
Options
View
Go to last post Go to first unread
HOAI-THU  
#201 Posted : Monday, March 7, 2011 12:19:37 AM(UTC)
HOAI-THU

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 179

Was thanked: 4 time(s) in 4 post(s)
Đã đến lúc phải chung tay gánh lấy trách nhiệm Trong thời gian qua, cách mạng Hoa Lài đã đem thành công đến với nhân dân Tunisia, Ai cập và Lybia cũng như đang lan tỏa khắp nơi từ Phi châu đến các nước độc tài, toàn trị khác khắp nơi trên thế giới. Trung Quốc đang đối diện với làn sóng đòi dân chủ của nhân dân. Tại Việt Nam các nhà lãnh đạo phải run sợ và đang dùng lực lượng công an ra sức trấn áp các thành phần dân chủ như BS Nguyễn Đan Quế, LS Lê Trần Luật, nhà báo tự do Tạ Phong Tần, KS Đỗ Nam Hải, bà Tân vợ cũ của Blogger Điếu Cày, thành viên khối 8406 Lư Thị Thu Trang, LS Nguyễn Bắc Truyển. Đặc biệt, nhà cầm quyền CSVN đang có cả một kế hoạch quy mô để cô lập HT Thích Quảng Độ, LM Nguyễn Văn Lý, LM Phan Văn Lợi, ông Lê Quang Liêm Hội trưởng PGHH thuần túy và các nhân vật đấu tranh dân chủ khác. Lời kêu gọi nhân dân cùng đứng lên biểu tình lật đổ chế độ của nhóm sinh viên Hà nội-Huế-Sài gòn, của LM Nguyễn Văn Lý, của BS Nguyễn Đan Quế, của khối 8406…v.v…vẫn còn hiện diện trên các trang mạng toàn cầu. Đó là bản án cho ngày cáo chung của các nhà lãnh đạo CSVN.

Thế kỷ XXI này là thể kỷ của nền dân chủ đa nguyên, những nước độc tài toàn trị còn sót lại trên thế giới chắc chắn sẽ bị cáo chung trước sức mạnh và ý chí của toàn dân cùng cộng đồng thế giới. Mục đích của bài viết này, người viết xin phân tích về hướng đi giữa đa đảng và độc đảng, giữa độc quyền lãnh đạo và dân chủ đa nguyên, giữa yêu nước và bán nước để cho những ai còn trung thành với đường lối không tưởng, mỵ dân của các nhà lãnh đạo CSVN, nhất là lực lượng công an và quân đội hiểu được lòng dạ và việc làm của các nhà lãnh đạo CSVN để mà quay về với nhân dân, để sau này không bị nhân dân và lịch sử lên án.

Marx cũng thường nói: vạn vật trên thế gian này sẽ không thêm không bớt, nó chỉ biến thiên và thay đổi từ trạng thái này qua trạng thái khác mà thôi. Điều này cũng đúng phần nào trong thuyết luân hồi của Nhân-Duyên-Quả của đạo Phật. Nhưng thay đổi từ trạng thái này sang trạng thái khác không có nghĩa hiện nay anh làm thủ tướng, tự do tung hoành trên sự đau khổ của toàn dân và kiếp sau anh cũng vẫn được làm thủ tướng.

Loài cây cỏ muốn được xanh tươi tốt đẹp thì phải qua quá trình chăm sóc và được sống trong môi trường thích hợp. Con người muốn được một kết quả tốt lành cho kiếp sau thì khi còn sống phải làm nhiều việc thiện có ích cho mọi người, từ bỏ mọi việc ác và tâm phải giữ cho trong sạch không vì tư lợi cá nhân mà làm hại người khác bởi vì chết chưa phải là hết. Điều này đã được các nhà ngoại cảm là những con người có cơ duyên tiếp xúc với cõi âm xác nhận, đây là một sự thực quá rõ ràng đang hiện hữu hàng ngày trong cuộc sống của con người. Người viết xin những ai còn mang trong lòng thuyết vô thần và chủ trương chết là hết để sống theo bản năng ích kỷ, hẹp hòi của mình và luôn luôn nghĩ cách để vu khống và ám hại người khác cũng như trung thành với cấp trên mà làm những điều không tốt nên suy nghĩ và xem xét lại nếu không muốn khổ sở ở kiếp lai sinh. Đã là con người thì không ai muốn mình phải đui mù, nghèo khổ và tàn tật, tất cả cũng đều có nguyên nhân.

Hệ thống dân chủ đa nguyên tuy không phải là tuyệt đối, nhưng nó cũng đem đến cho mọi người trong cộng đồng xã hội một cuộc đời tương đối ấm no hạnh phúc, một cuộc sống có nhiều quyền tự do căn bản mà con người cần đến bởi vì, bàn tay còn có ngón dài ngón ngắn, trong gia đình còn có ý kiến khác nhau thì trong một đất nước không thể nào bắt buộc mọi người dân phải răm rắp nghe theo những quan niệm lỗi thời của một thiểu số thành phần lãnh đạo, nhất là những quan niệm đó đã đi ngược lại trào lưu tiến bộ của nhân loại và ý muốn của toàn dân. Một đất nước có đa đảng thì có những lợi ích như sau:

- Nhân dân có quyền tự do thành lập các hội đoàn, đảng phái để cổ vũ cho chủ trương, đường lối và quyền lợi của đất nước và của tập thể mà mình đang theo, đúng với quy trình của luật pháp trong một nhà nước pháp quyền. Các cá nhân và các đảng phái được tự do hoạt động, được tự do ứng cử, được tự do đưa ra những chính kiến của mình phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân. Quyền quyết định sau cùng là của toàn dân xuyên qua một cuộc trưng cầu dân ý hoặc một cuộc bầu cử tự do và công bằng. Những cá nhân và đảng phái không được toàn dân ủng hộ trong vai trò lãnh đạo đất nước vẫn có quyền hoạt động trong vai trò đối lập, vẫn có quyền phê bình và kiểm soát đảng cầm quyền về những việc làm sai trái đối với đất nước và quyền lợi của nhân dân trong một nhà nước thượng tôn luật pháp. Đảng cầm quyền nếu muốn nhân dân tiếp tục ủng hộ thì cần phải làm thật tốt trong vai trò lãnh đạo. Trong thể chế dân chủ đa nguyên thì các đảng phái chỉ là đối thủ của nhau chớ không phải là kẻ thù.

- Các đảng phái không được quyền có quân đội và lực lượng công an riêng cho dù đó là đảng cầm quyền, quân đội và công an là của đất nước, của toàn dân và chỉ có nhiệm vụ bảo vệ đất nước, bảo vệ cuộc sống của toàn dân chớ không bảo vệ cho riêng bất cứ một cá nhân hay một đảng phái nào hết.

- Tiền đóng góp của nhân dân vào ngân sách nhà nước chỉ được sử dụng vào công ích chung cho quyền lợi của đất nước và nhân dân, trả lương cho những nhân viên, cán bộ phục vụ trong guồng máy chính quyền do dân chọn lựa. Cơ quan và nhân viên phục vụ trong các đảng phái do chính đảng phái đó tự tìm lấy để hoạt động chớ không được lấy từ tiền đóng thuế của nhân dân vào ngân sách nhà nước.

- Không bao giờ có chuyện các công ty, xí nghiệp quốc doanh lấy từ tiền ngân sách quốc gia kinh doanh vô tội vạ, tự do làm giàu bất chánh để rồi bắt nhân dân phải trả những món nợ khổng lồ từ cách làm ăn cẩu thả này.

- Trong guồng máy lãnh đạo đất nước từ trung ương xuống địa phương, vẫn có những thành phần của các đảng phái khác chung lòng, chung sức phục vụ đất nước chớ không nhất thiết phải là duy nhất của đảng cầm quyền.

- Báo chí tư nhân độc lập và đối lập với chính quyền được phát huy tối đa, các đảng phái và cá nhân đều có quyền tự do ra báo để tuyên truyền và bênh vực quyền lợi của nhân dân, vạch trần những sai trái của chính quyền nếu có.

- Hệ thống tam quyền phân lập được phân định rõ ràng để tránh tối đa tình trạng độc tài, tham nhũng trong guồng máy chính quyền.

- Quốc hội là cơ quan quyền lực tối cao đứng vai trò lập pháp và làm ra luật pháp, có quyền phủ quyết các chính sách của chính quyền lãnh đạo đất nước nếu chính sách đó không phù hợp với quyền lợi chung của đất nước và nhân dân. Trường hợp đặc biệt, QH có quyền truất phế cá nhân trong vai trò lãnh đạo đất nước.

- Hành pháp là cơ quan quyền lực lãnh đạo và điều hành nội các của chính phủ. Hành pháp có nhiệm vụ thi hành những chính sách của Quốc hội đề ra, thực hiện chủ trương và đường lối ích quốc lợi dân về đối nội cũng như đối ngoại, về những lời đã hứa trước toàn dân khi tranh cử.

- Tư pháp là cơ quan tòa án có nhiệm vụ xét xử những công dân vi phạm luật pháp quốc gia kể cả các viên chức cấp cao trong guồng máy chính quyền. Trong hệ thống tư pháp thì Luật sư giữ vai trò quan trọng nhất, luật sư được hưởng quyền bất khả tài phán để tự do tranh luận trước tòa án mà không bị lệ thuộc vào bất cứ một thế lực đen tối nào khác.

- Các Dân Biểu, Nghị Sĩ trong QH, Tổng thống và phó Tổng thống trong Hành pháp, Chánh án tối cao của tòa án đều độc lập với nhau và đều hưởng quyền bất khả xâm phạm để họ có tự do trong nhiệm vụ của mình trước Tổ quốc và toàn dân.

- Ngoài ra, cơ quan ngôn luận đại diện là ngành báo chí cũng là thành trì trong hệ thống dân chủ đa nguyên, để những thông tin và tiếng nói của người dân được mở rộng ra trong cộng động xã hội, để sự độc tài và tham nhũng trong guồng máy chính quyền không có cơ hội phát triển.

Một thực tế cho chúng ta thấy là hầu hết các nước có nền dân chủ đa nguyên đúng nghĩa trên thế giới, đều là những nước có nền công nghiệp tiên tiến, đa số nhân dân đều có cuộc sống giàu sang hạnh phúc điển hình như Hoa kỳ, Pháp, Anh, Đức, Thụy điển, Nhật bản, Canada, Australia, Thụy sĩ, là giấc mơ cho nhân dân và các nước độc đảng, độc tài. Nếu có bất ổn trong tình hình chính trị xã hội là do các nhà lãnh đạo của các nước đó độc tài, tham nhũng không thực hiện đúng với chủ trương của nền dân chủ đa nguyên, chớ không phải do đa đảng gây ra như lập luận của các nhà lãnh đạo CSVN.

Khách quan để nhìn lại tình hình VN kể từ khi có sự hiện diện của ĐCSVN:

- Trước năm 1975, một địa ngục trần gian đã bao trùm lên đời sống của nhân dân miền Bắc VN. Đây là một thực tế quá rõ ràng mà người viết cũng không cần nêu ra bởi vì, nó đã được phơi bày trước bàn dân thiên hạ cũng như nó đã được tường thuật lại từ các hàng cán bộ lão thành cấp cao đã thức tỉnh trong hàng ngũ của đảng như: GS Hoàng Minh Chính, trung tướng Trần Độ, đại tá Bùi Tín, trung tá Trần Anh Kim, nhà nghiên cứu Nguyễn Minh Cần, Lê Hồng Hà, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Văn Trấn, Vi Đức Hồi,v.v…, nhất là cuốn phim “Sự thật về Hồ chí Minh” đang được lưu giữ trên các trang web toàn cầu. Quan trọng là sau 1975 và sau 36 năm thống nhất đất nước, các nhà lãnh đạo bảo thủ CSVN đã và đang đưa đất nước và nhân dân vào con đường diệt vong, đã và đang lệ thuộc hoàn toàn vào kẻ thù TQ.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà ngày nay quần đảo Hoàng sa, phần lớn của quần đảo Trường sa, Ải Nam Quan, 2/3 danh thắng thác Bãn Giốc, bãi Tục Lãm và trên 10 ngàn km2 vùng biển vịnh Bắc bộ đang nằm trong bàn tay của kẻ thù TQ. Riêng HS-TS (TQ đã xác nhập vào huyện Tam sa của chúng), mặc dù thỉnh thoảng phát ngôn viên BNG CSVN lên tiếng là VN có đầy đủ chủ quyền, nhưng TQ đã thành lập xong phi trường và căn cứ quân sự rồi mà chính quyền CSVN vẫn câm nín, không dám đưa ra hội đồng bảo an LHQ xét xử. Trớ trêu thay sinh viên và các thành phần yêu nước biểu tình phản đối sự xâm lăng của TQ thì công an lại thẳng tay đàn áp, kể cả việc mặc áo có hàng chữ HS-TS là của VN.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà TQ mới được tự do khai thác Bô xít Tây nguyên theo chủ trương lớn của đảng, bất chấp mọi lời khuyên và can ngăn của gần 3000 nhà khoa học, trí thức ưu tú của đất nước trong đó, có sự tham gia của đại tướng Võ nguyên Giáp và cựu phó chủ tịch nước Nguyễn thị Bình. Tây nguyên là nóc nhà của Đông dương và cũng là yết hầu của đất nước VN, và cũng vì độc quyền lãnh đạo mà trên 300 ngàn km2 rừng chiến lược đầu nguồn cho TQ mướn khai thác trong thời gian 50 năm.

Sau 50 năm, con cháu của chúng ta sẽ làm gì với những làng xã đã được TQ thành lập xong trên 300 ngàn km2 này, cộng thêm số bùn đỏ khổng lồ từ việc khai thác Bô xít của TQ. Tấm gương vỡ đê bùn đỏ của Hungary đã không làm cho các nhà lãnh đạo CSVN thức tỉnh.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà ngày nay hầu hết các hàng cán bộ cấp cao trong guồng máy chính quyền, đã trở thành những nhà giàu tư bản đỏ không thua các nhà giàu có trên thế giới. Trong khi đó đại bộ phận nhân dân thì nghèo xác xơ trên đồng ruộng, trong các công ty xí nghiệp của nước ngoài và quốc doanh trong nước.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà các ngư dân VN không được tự do đánh cá trên vùng biển của mình, thường xuyên bị hải quân TQ bắt bớ, đánh đập, tịch thu tài sản và đòi tiền chuộc…v.v…

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà đất nước mới có những tiến sĩ ma, tiến sĩ giấy, mới có quốc nạn tham nhũng tràn lan không sao bài trừ được.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà đất nước mới có những công ty, xí nghiệp quốc doanh tự do kinh doanh vô tội vạ trên đồng tiền xương máu của nhân dân, tự do báo cáo lỗ hàng trăm ngàn tỷ đồng để rồi nhân dân phải cong lưng gánh chịu điển hình như công ty tàu thủy Vinashine lỗ trên 100 ngàn tỷ, EVN lỗ trên 24 ngàn tỷ…v.v…

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà hàng chục ngàn chiến sĩ nhân dân hy sinh trong cuộc xâm lăng của TQ tháng 2/1979 không được tuyên dương và làm lễ kỷ niệm hàng năm.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo cho nên không có cơ quan ngôn luận và báo chí tư nhân độc lập với chính quyền, mặc dù hiến pháp thì vẫn quy định là có (điều 69HP).

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo cho nên người dân mới chỉ được quyền bầu cử trong danh sách đã được đảng chọn sẵn, và cũng vì độc quyền lãnh đạo cho nên vấn đề tín ngưỡng, nhân dân chỉ được tự do hành lễ trong các tôn giáo quốc doanh do đảng thành lập chịu sự điều hành của ban tôn giáo và UBMTTQ đảng.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà QH là cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước chỉ có trên danh nghĩa, chớ thật ra chỉ là bù nhìn dưới sự điều hành của đảng bởi vì trên 95% dân biểu QH là đảng viên. Do đó, các chức vụ từ chủ tịch nước, chủ tịch QH và thủ tướng theo luật pháp phải do QH bầu chọn, nhưng thực tế đều do đảng chọn trước khi bầu cử QH.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà dân oan bị chiếm tài sản, đất đai càng ngày càng nhiều. Tình trạng tham nhũng, tiêu cực, hà hiếp nhân dân thì hầu như bất trị.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo đã tạo ra một quân đội và công an ươn hèn với giặc nhưng ác với dân và chỉ biết trung thành với đảng, quên đi quyền lợi chung của đất nước và nhân dân.

- Cũng vì độc quyền lãnh đạo mà đất nước ngày nay vẫn còn nằm trong danh sách nghèo của thế giới, lạm phát thì càng ngày càng gia tăng. Hàng trăm ngàn thanh niên rường cột của đất nước phải đem thân làm tôi mọi cho nước ngoài qua chương trình hợp tác lao động, hàng chục ngàn cô gái phải bán thân làm nô lệ tình dục, đẻ mướn cho đàn ông nước ngoài để kiếm tiền giúp đỡ gia đình bớt khổ. Điều tồi tệ nhất là số nợ mà các nhà lãnh đạo CSVN vay của thế giới trên 30 tỷ đô la rồi, biết bao giờ nhân dân mới trả hết đây.

Có bất công không khi cả một cộng đồng dân tộc 87 triệu người bắt buộc phải nuôi và chịu sự chỉ đạo của đảng chỉ có trên dưới 3 triệu đảng viên với trình độ đa số là chuyên tu, tại chức, học từ xa…v.v… để có bằng cấp đồng hóa vào chức vụ. Còn biết bao nhiêu những cảnh bất công, tệ hại khác mà các nhà lãnh đạo CSVN đang gây ra hàng ngày trong nhân dân nếu kể ra đầy đủ thì chắc không có bút mực nào tả cho hết.

Đã đến lúc toàn thể cộng đồng dân tộc VN phải cùng nhau nhìn cho ra được một sự thật quá đau lòng từ hướng đi và đường lối của các nhà lãnh đạo CSVN, con đường mất nước vào tay bọn bá quyền TQ đang gần kề.

Bằng tất cả niềm tin và lòng yêu nước, người viết kính xin: Lực lượng quân đội, công an là thành trì bảo vệ chế độ, hãy nhìn ra thế giới với cuộc sống sung túc và đầy đủ mọi quyền tự do mà nhân dân của các nước tiên tiến có nền dân chù đa nguyên đang thụ hưởng, hãy nhìn lại sự dã tâm, độc ác của bọn bá quyền TQ đối với sự mất nước của Tây Tạng, Tân Cương, nhất là những gì mà TQ và các nhà lãnh đạo CSVN đang âm thầm thực hiện để biết rằng, nếu còn tiếp tục trung thành với đường lối của họ là mang tội phản quốc. Hãy can đảm noi gương theo quân đội của Tunisia, Ai Cập, Libya….để đứng về phía nhân dân, hòa mình vào các phong trào đấu tranh dân chủ ôn hòa trong nước để cùng nhau lật đổ bạo quyền.

Kính xin các phong trào và các lực lương đấu tranh hướng về quê hương của cộng đồng VN hải ngoại, ngoại trừ một thiểu số rất ít cộng tác với chính quyền CSVN theo chỉ thị 36 của chúng, còn lại đa số xin hãy dẹp bỏ mọi bất đồng để cùng nhau vững bước chung, cùng nhau là hậu phương vững chắc cho nhân dân trong nước trên con đường giải phóng quê hương thoát khỏi bàn tay độc tài cộng sản.

Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng

Một cây làm chẳng nên non
Ba cây dụm lại nên hòn núi cao
Những câu ca dao trên chắc chắn sẽ vẫn còn đọng lại trong tất cả những người VN đang mang trên mình dòng máu Lạc Hồng. Mong lắm thay!

Sài Gòn ngày 6/3/2011 Trần Bảo Việt
thanks 1 user thanked HOAI-THU for this useful post.
UyenVy on 9/3/2011(UTC)
Tien Bac  
#202 Posted : Wednesday, March 9, 2011 10:29:47 PM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Nguồn tin riêng của chúng tôi cho biết cán bộ chóp bu Việt Nam và TQ hiện đang dùng tiền mua vàng và đô là để chuẩn bị thoát thân. Bản tin dưới đây là một phần của sự kiện này.
Một khi cách mạng bùng nỗ, thị trường bị hỗn loạn, đồng tiền bị mất giá mạnh. Bà con trong nước cần nhanh tay rút tiền khỏi ngân hàng, mua vàng và đô la để phòng bị. Hãy hoãn lại những dự án đầu tư lớn vào VN, TQ và ngưng những chuyến du lịch vào hai quốc gia này vì không ai biết chính biến sẽ xảy ra lúc nào. Khi ấy phi trường sẽ bị kẹt, đường dây điện thoại có thể bị cắt.
Đó là những kinh nghiệm đã xảy ra tại Ai Cập, Libya và Tunisia. Tại Việt Nam và Trung Quốc, tình trạng sẽ tệ hơn nhiều gấp mấy lần. NVC.
PHẢI CHĂNG HỌ ĐANG RÚT CHẠY?
Financial Review (Lê Văn chuyển ngữ)

ME]LBOURNE (Thứ Hai 8/3): Trong vòng mấy tuần qua, một làn sóng người đến từ Á châu, đa số là những nam nữ trẻ tuổi, đã nhập cư vào Úc dưới diện di dân kinh tế. Ngoài khoản tiền hơn 500 ngàn Úc kim phải đóng ký quỹ trước đó, theo qui định của bộ Di trú để được liệt vào diện di dân này, những thanh niên nam nữ này cũng mang theo những khoản ngoại tệ rất lớn.

Một giới chức di trú dấu tên xác nhận về làn sóng di dân đặc biệt này, và nói thêm là đa số đến từ Trung Quốc và Việt Nam. Số lượng ngoại tệ, đặc biệt là Mỹ kim và quý kim, mà họ kê khai theo qui định của quan thuế Úc tính trung bình là vào khoảng 50 ngàn mỗi người.

Một hiện tượng lạ lùng khác nữa là thị trường địa ốc ở Úc cũng sôi động không kém trong mấy tuần qua. Tony White, một chuyên gia bán đấu giá bất động sản, cho biết là rất nhiều căn nhà được người mới nhập cư chấp nhận mua chỉ sau vài lần ra giá. Ông cho biết thêm là rất nhiều ngôi nhà ở các vùng sang trọng cũng có người mua sau mấy tháng không ai đoái hoài tới và chủ nhân phải chịu xuống giá. Chẳng hạn như một căn nhà có trị giá đến 4 triệu đồng ở North Sydney đã được một cặp vợ chồng Á châu rất trẻ gật đầu mua trong buổi đấu giá vào hôm thứ Bảy 6.3 vừa qua.

Một viên chức di trú khác thì cho biết là hiện tại ở Canada cũng có làn sóng di dân tương tự. Theo ông thì đây là con cháu của những người giàu có ở Trung Quốc và Việt Nam được sắp xếp để di dân sang Úc và Canada nhằm đề phòng những bất ổn chính trị sẽ xảy ra.

Theo một số kinh tế gia thì tuy Trung Quốc và Việt Nam chưa ảnh hưởng gì nhiều bởi các cuộc cách mạng ở Bắc Phi và Trung Đông, nhưng các bất ổn về kinh tế và xã hội đang ngày càng gia tăng vì tình trạng lạm phát quá cao.

Trong khi các nước Á châu khác có tỷ lệ lạm phát dưới 10% thì tại Việt Nam tỷ lệ này đã vượt mức 14% (tức gấp đôi tỷ lệ tăng trưởng kinh tế) và đang gây điêu đứng cho người dân. Một số công ty ngoại quốc ở Việt Nam cũng đang tính đường rút lui hay đình hoãn việc mở rộng kinh doanh vì tình trạng mất kiểm soát về tỷ giá ngoại tệ và vàng của chính quyền Việt Nam. Vào tuần qua, trong nỗ lực kềm chế lạm phát, chính quyền Hà Nội đã ra lệnh cấm kinh doanh trao đổi bằng vàng miếng khiến cho thị trường lại thêm xáo trộn vì người dân không còn tin vào đồng bạc VN vốn bị phá giá đến lần thứ 6 chỉ trong vòng 2 năm qua.

Adam Peterson, một doanh gia Úc có nhiều năm làm ăn tại VN, cho biết là hình như có làn sóng đổ xô đi mua vàng và ngoại tệ khiến cho tình hình càng lúc càng xấu thêm.

Ông Peterson cũng không tin là mùi hương Hoa Nhài đang lan sang Á châu, nhưng nhún vai nói: "Biết đâu được. Nếu họ tính đến chuyện rút chạy thì cũng đâu phải là chuyện lạ!".
thanks 1 user thanked Tien Bac for this useful post.
UyenVy on 9/3/2011(UTC)
Tien Bac  
#203 Posted : Thursday, March 10, 2011 2:55:46 PM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Ở đất nước chúng ta, Trung tá công an đánh gẫy cổ dân đến chết:



Đọc tin sau đây, xin bà con cảnh giác, vì lúc nầy bọn phản động quốc tế câu kết với bọn người phản bội tổ quốc ra đi tiến hành đồng thời 2 việc: gửi tiền hoặc mang tiền về để thân nhân làm hư hỏng cán bộ đảng & chính quyền, một mặt loan tin thất thiệt để bêu xấu chính phủ CHXHCNVN.


NgyThanh



+++++



Sau hơn một tuần nhập viện trong tình trạng bị chấn thương cổ do bị công an phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, TP Hà Nội đánh, ông Trịnh Xuân Tùng đã qua đời vào ngày hôm qua tại bệnh viện Việt Đức.

Nguyên nhân tử vong được xác định là do chấn thương cột sống gây ra liệt tứ chi dẫn đến liệt hô hấp.
Theo thông tin từ người dân, vụ xô xát giữa công an và ông Tùng xảy ra vào trưa ngày 28/2, do ông Tùng bị công an chặn phạt vì đã gỡ mũ bảo hiểm ra để gọi điện thoại trong khi đi xe ôm.


Khánh An hỏi chuyện chị Trịnh Kim Tiến, con gái của ông Trịnh Xuân Tùng, và được chị kể lại sự việc:



Đánh dân tàn bạo xong xích vào gốc cây



Chị Kim Tiến: Bố em chết oan, chị ạ! Oan không biết tỏ cùng ai. Chỉ vì là hôm đó bố em đi xem ôm ra bến xe Giáp Bát để đi vào Nam. Bố em bảo ông xe ôm dừng xe lại để bố em lấy điện thoại gọi cho một người bạn. Bố em vừa gỡ mũ bảo hiểm ra để gọi điện thoại cho bạn thì ông trung tá công an tên Nguyễn Văn Ninh ở phường Thịnh Liệt, quận Hoàng Mai, đã ra bắt giữ xe và hẹn chiều quay lại.



Buổi chiều, bố em và ông xe ôm quay lại để nộp phạt thì ông xe ôm cãi là ông ấy đúng chứ không sai, ông không có trách nhiệm nộp phạt như vậy, nhưng bên công an không chịu. Thế là hai bên xảy ra cãi vã. Ông công an lao vào bóp cổ ông xe ôm. Khi ông ấy bóp cổ ông xe ôm như vậy thì bố em có gỡ tay ông ấy ra và bảo: “Ông là công an mà ông lại bắt dân, đánh người như thế à?”, rồi bố em cũng chấp nhận sai và xin nộp phạt 100.000 đồng, nhưng ông ấy không chịu và đòi 150.000 đồng.


Sau đó hai bên giằng co và chẳng may tay bố em vung phải mặt ông ấy, thế là ông ấy dùng dùi cui và đồ vật cứng đập bố em. Ông đánh vào đầu, vào gáy và bố em ngã xuống. Khi bố em ngã xuống, ông ấy tiếp tục hô hào thêm 5, 6 dân phòng nữa lao vào đấm đá bố em túi bụi. Sau khi đấm đá xong thì xích bố em vào một gốc cây rồi sau đó gọi xe đưa về phường.

Khánh An: Vậy đến khi nào thì gia đình chị biết chuyện?



Chị Kim Tiến: Bị vào khoảng 3 giờ, tầm 4:30 – 5 giờ gia đình em biết chuyện xuống đấy để xin cho bố em được đi khám và hỏi tình hình, nguyên nhân sự việc. Khi gia đình em đến, em có vào và xin cho bố em đi khám, nhưng công an phường Thịnh Liệt nhất định không cho bố em đi khám. Mãi đến tận 9:30, khi tình hình của bố em trở quá nặng, người ta mới cho bố em đi khám. Em xuống dưới đó 3 lần, nhưng (công an phường) đều không cho đi khám. Em xin vào để đút phở cho bố em ăn, cũng không cho em vào đút phở cho bố em ăn. Đến bây giờ bố em chết, bố em trở thành con ma đói…



Van xin cũng không được



Khánh An: Khi gia đình chị xuống gặp bác ở công an phường, chị thấy dấu hiệu bên ngoài của bác như thế nào?


Chị Kim Tiến: Bố em lúc đấy vẫn bị còng. Hai chân hai tay buông xuống, ngồi ở ghế, trong tình trạng rất đau đớn. Bố em kêu lên là “Con ơi, cho bố đi khám. Bố đau lắm rồi, bố muốn đi khám con ơi. Bố liệt hết hai chân hai tay rồi”. Mà em đã van xin các anh là cho bố em được đi khám vì tình hình bố em rất nguy cấp rồi, nhưng các anh đều không cho đi.


Em xuống dưới đó 3 lần, lần nào em cũng xin cho bố em đi. Đến lần thứ 3, em và cô em xuống mang phở cho bố em ăn nhưng các anh ấy nhất định không cho em mang phở vào cho bố em ăn. Khi gia đình xin cho bố em đi khám thì các anh ấy trả lời thế này: “Bây giờ phường đang rất đang có rất nhiều chuyện để giải quyết, không có thời gian để giải quyết vụ việc này. Cái gì cũng phải có trật tự theo thời gian. Đến khi nào phường giải quyết xong việc, gia đình có nhu cầu thì sẽ cho đi”.


Gia đình em còn yêu cầu là có thể cho người của phường đưa đi cùng cấp cứu nhưng mà các anh ấy nhất định không cho đưa đi cấp cứu.



Cô em và em có nói là: “Bây giờ anh tôi, bố tôi đang trong tình trạng hết sức nguy kịch như thế này, nếu như các anh không cho bố tôi đi cấp cứu, bố tôi có vấn đề gì các anh thì các anh phải chịu hoàn toàn trách nhiệm, nhưng các anh ấy vẫn không cho đi.


Trước khi em đi, em có hỏi bố em rất to là “Bố ơi, bố có đau không?”, bố em trả lời “Có, bố đau lắm”. “Bố có muốn đi viện để khám không?”, bố bảo “Bố liệt hết rồi, cho bố đi khám đi”, nhưng các anh ấy vẫn làm ngơ không cho bố em đi. Khi bố em đau quá, bố em khát nước, lúc đấy là bố em ngã ra và người ta phải đỡ bố em nằm lên ghế, thì lần thứ hai, bố em bảo là “Đỡ tôi dậy đi, cho tôi uống ngụm nước”, thì cái người đánh bố em – ông trung tá Nguyễn Văn Ninh - bảo rằng “Đỡ vài cái vả ấy!”.



Bị đánh gẫy cổ đến chết



Khánh An: Rồi sau khi đi bệnh viện thì tình hình sức khỏe bố chị ra sao?


Chị Kim Tiến: Tình hình bố em ngày càng trở nặng, đến 9:30 mới được đưa đi cấp cứu. Bệnh viện Bạch Mai chụp chiếu và cho biết là xương có vấn đề ở cổ. Đến ngày mùng 1 thì bệnh tình của bố em càng ngày càng nặng, bụng cứ trướng lên dần và đau đớn. Gia đình em phải chuyển bố em vào bệnh viện Việt Đức.


Người ta báo với gia đình em là tình hình bố em hết sức nguy cấp, có thể đi bất cứ lúc nào vì bây giờ liệt hết tứ chi rồi, gây ra liệt hô hấp, gây suy hô hấp và có thể bị sốc tủy, sẽ đi bất cứ lúc nào. Gia đình hoảng loạn làm đơn đi khắp nơi để cấp cứu nhưng chưa nhận được quyết định gì.



Sau đó, ông phó công an có xuống trực tiếp làm việc và nhờ giáo sư Thạch mổ cho bố em. Nhưng trước và sau khi mổ, giáo sư và các bác sĩ đều khẳng định là bố em có nguy cơ tử vong rất cao, sẽ đi bất cứ lúc nào. Gia đình em đang đợi phía bên nhà chức trách phải có câu trả lời với gia đình em.


Khánh An: Xin chị cho biết sau khi vụ việc xảy ra, chính xác là gia đình chị đã gửi đơn kiện vào ngày nào?


Chị Kim Tiến: Chính xác là gia đình em gửi đơn vào ngày mùng 2.


Khánh An: Vụ việc xảy ra vào ngày 28 phải không?


Chị Kim Tiến: Ngày 28. Bị bắt đánh từ trưa, đến 5 giờ, 9 giờ người nhà xin không cho đi. Mãi đến 9:30 – 10 giờ, khi bệnh tình quá nặng mới cho đi. Và thêm một vấn đề nữa là khi người ta không có sức phản kháng, liệt hết rồi mà khi đưa vào viện vẫn còng số 8.


Khánh An: Và trong thời gian ông Tùng nằm viện thì có ai đến thăm không, phía cơ quan công an đấy?


Chị Kim Tiến: Khi người ta chết đi rồi thì phía cơ quan mới có 1, 2 người xuống, chứ trước đấy thì không một ai hỏi thăm gì ạ.



Khánh An: Như vậy, sau khi gia đình chị gửi đơn kiện vụ việc công an đánh người thì đã có trả lời gì từ phía các cơ quan chức năng chưa?

Chị Kim Tiến: Từ ngày 28 đến hôm nay là 9 ngày, thì đến tận ngày hôm kia, trước ngày bố em hấp hối thì chiều tối ngày hôm ấy, 8 giờ tối, cơ quan công an mới có quyết định khởi tố vụ án. Vụ việc hết sức nghiêm trọng nhưng đến 8 giờ tối cơ quan công an mới quyết định khởi tố vụ án và không có quyết định khởi tố bị can. Bây giờ thì đã có quyết định khởi tố bị can nhưng không báo rõ ngày giờ là bao giờ mới khởi tố bị can ra tòa được, mà phải đợi tước danh hiệu của Nguyễn Văn Ninh rồi mới có lệnh bắt giữ.


Sự việc rành rành, nhân chứng có, bằng chứng có, tất cả mọi việc đầu rõ ràng, tại sao bây giờ không khởi tố được bị cáo mà phải đợi tước các thứ thì rất lâu. Không biết ngày nào, tháng nào bố em mới được giải oan. Bây giờ bố em đã nằm đấy rồi, mổ xẻ các thứ để khám nghiệm tử thi rồi, không hiểu ngày nào bố em mới được yên mồ? Bây giờ đang chờ đợi phía bên công an giải quyết cho gia đình em. Gia đình em oan quá mà không biết kêu ai!


Khánh An: Vâng, cảm ơn chị đã dành chút thời gian để trả lời Đài Á Châu Tự Do. Một lần nữa, xin thành kính chia buồn cùng gia đình chị.





Nguồn: http://www.rfa.org/vietn...eath-03092011122637.html
thanks 1 user thanked Tien Bac for this useful post.
UyenVy on 9/3/2011(UTC)
Tien Bac  
#204 Posted : Thursday, March 10, 2011 11:50:42 PM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Please sign the Petition

Xin chuyen den cac ban link nay:

http://www.gopetition.com/petition/34314.html

va xin chuyen tiep den tat ca quy dong huong tren khap the gioi va nguoi quen biet ke ca nguoi Duc de dong ky ten len ban Petition nay xin cho cha Nguyen van Ly duoc tu do. "Khan cap" vi den ngay 15.3. nay cha co the bi nha cam quyen cs khong cho gia han duoc dieu tri va se bi bat lai vao tu. Den nay qua it nguoi biet den Petition nay, den hom nay chi moi co 19 nguoi ky!!! (Cong dong nguoi Viet hai ngoai chung ta co the bien so nay thanh 1.900 nguoi khong?)

Than ai
VD.Chau
thanks 1 user thanked Tien Bac for this useful post.
UyenVy on 9/3/2011(UTC)
Tien Bac  
#205 Posted : Saturday, March 12, 2011 12:22:18 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Mời quý vị vào đọc một bài viết rất hay:
http://nguyenxuandien.bl...bo-cao-nhan-ngay-83.html
Chúc cuối tuần vui vẻ
Tien Bac  
#206 Posted : Tuesday, March 15, 2011 3:20:18 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Thưa Quý Vị và Quý Anh Chị,

Tình hình Libya rất khẩn trương, và dư luận quần chúng, nhất là những ai tha thiết với công cuộc vận động dân chù đều mong mỏi quốc tế, như LHQ, Liên Hiệp Âu Châu và Hoa Kỳ nhanh chóng có phản ứng cứu giúp người dân vô tội tại Lybia.

Trên Website cua đài CNN, địa chỉ www.cnn.com, trang WORLD, xin Quý Vị và Các Bạn đẩy con chuột xuống gần cuối trang, đến mục QUICK VOTE, sẽ thấy họ đang thăm dò ý kiến dư luận. Chính giới quốc tế cũng thường theo dõi dư luận quần chúng trước khi họ lấy một quyết định quan trọng.

Xin mời Quý Vị vào Vote YES ! Sự thành công của các cuộc cách mạng tại Tunisia và Ai Cập đã tạo được nhiều ảnh hưởng tích cực đến công cuộc vận động Dân Chủ, không những tại Bắc Phi và Trung Đông mà còn lan rộng đến các nước độc tài khác như Trung Cộng và CSVN. Neu71 cuộc đấu tranh của nhân dân Lybia cũng đạt được thắng lợi, thì sẽ có ảnh hưởng dứt điểm các chế độ độc tài còn sót lại như Trung Cộng và CSVN.

Sau khi Quý Vị và Cac Bạn đã VOTE rồi, xin chuyển lời mời VOTE đến các thân hữu của Quý Vị, càng đông người tham gia càng tốt.

Cám ơn Quý Vị và các Bạn.
Nguyễn Thanh Trang
Tien Bac  
#207 Posted : Wednesday, April 13, 2011 1:04:51 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Xin chuyển tiếp đến anh chị nào sắp đi VN.

Xin chuyển tiếp tin tức VN mới nhất từ anh NKĐính, một người bạn ở VN & đến tất cả.

Kính gửi anh Thạch, anh Hùng, anh Năng và quý bạn thân mến,

Mỗi lần về VN tôi đều đi đăng ký tại tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Saigon để thường xuyên được nhận những thông tin hay khuyến cáo liên quan đến vấn đề an toàn của kiều dân Mỹ hiện cư trú hay du lịch tại VN. Tôi xin chuyển tới quý vị một e-mail của tòa Lãnh Sự Mỹ gửi cho tôi cách đây ít bữa về tình trạng an ninh hiện nay ở Saigon. Đây mới chỉlà khía cạnh an ninh ở thành Hồ mà thôi còn những xáo trộn và bất ổn thì những gì mà mắt thấy, tai nghe tôi ghi nhận như sau:

Kinh tế: Thất nghiệp như rươi, lạm phát thuộc dạng ngựa phi đường xa, trộm cướp hoành hành everywhere. Giá vàng, dôla khg phải mỗi ngày, mỗi giá mà mỗi ngày 4 giá: sáng, trưa, chiều, tối. Dân chúng đổ xô đi mua vàng, trữ đôla và xếp hàng dài xin hộ chiếu (passport) để xuất ngoại làm tôi mường tượng và liên tưởng tới cái cảnh năm xưa 75 cũng như rứa. Chính phủ đáo hạn nợ và nợ như Chúa Chổm nên tín dụng bị xuống cấp nên phải đi thu mua đôla.

Cọp Ăn: Bọn ác ôn, côn đồ này khg chừa một ai: già, trẻ, lớn, bé đều bị thượng cẳng chân, hạ cẳng tay xẩy ra hàng ngày. Có những cụ già bị chúng đánh chết tươi. Hễ khác ý chúng là bị ăn đòn rồi. Bọn "Tứ ác của Kim Dung"cũng khg so sánh với bọn chúng được. Viết ra thì dài còn hơn chuyện "xe cán chó, chó cán xe" nữa.

Theo sự lượng định tình hình của tôi thì một cuộc cách mạng "hoa nhài" có thể khg xẩy ra vì bọn chúng dùng bạo lực để cướp chính quyèn và giữ chính quyền cũng bằng bạo lực. Một khi quần chúng khg còn gì để bóc lột, để chiếm đoạt nữa thì bọn chúng sẽ bóc lột lẫn nhau. và hiện tượng đó đang xẩy ra. Một cuộc bạo loạn, máu lửa có thể xẩy ra bất cứ lúc nào.

Thân ái chào quý bạn,

NKĐính

This warden message is to alert U.S. citizens living in, or traveling to
Vietnam that there are numerous reports of home invasions, robberies,
and assaults against the ex-pat community, including what appears to be
an uptick of activity during the last several weeks in Ho Chi Minh City.
The U.S. Embassy in Hanoi and the Consulate in Ho Chi Minh City would
like to remind all U.S. citizens that Ho Chi Minh City has a high rate
of crime, and that everyone should avoid complacency, use sound
residential security practices and keep situational awareness at all
times.

During the last 7 months the Mission has received reports and verified
numerous instances of pick-pocketing, bag snatches, and residential
break-ins targeting the expatriate community. Additionally, two
residential guards of an ex-pat compound were found murdered while on
duty.

The U.S Embassy in Hanoi and the U.S. Consulate in Ho Chi Minh City also
reminds U.S. citizens that there have been acts of extreme violence in
local nightspots frequented by ex-pats, including District 1. Take
precaution to never escalate any confrontation or argument while in a
nightclub or on the street. We always recommend using the buddy system
when going out on the town, especially after 11:00 pm. Please take your
own personal safety and security seriously in order to avoid becoming a
victim.

You can stay in touch and get Embassy/Consulate updates by checking the
Embassy web site at http://vietnam.usembassy.gov/
<http://vietnam.usembassy.gov/> and the Consulate web site at
http://hochiminh.usconsulate.gov/ <http://hochiminh.usconsulate.gov/> .
You can also get global updates at the U.S. Department of State's,
Bureau of Consular Affairs website <http://www.travel.state.gov/> at
http://www.travel.state.gov/, where you can find the current Worldwide
Caution, Travel Warnings, Travel Alerts, and Country Specific
Information. If you don't have internet access, we have a call center
for updates--1-888-407-4747 toll-free in the U.S. and Canada, or outside
the U.S. and Canada on a regular toll line at 1-202-501-4444.

For after-hours emergencies, please call +84-4-3850-5000 or
+84-90-392-4613.

U.S. Embassy in Hanoi <http://vietnam.usembassy.gov/>
170 Ngoc Khanh, Ba Dinh District
Hanoi, Vietnam
Telephone: (84-4) 3850-5000 ext. 6133 or 6103
Emergency after-hours telephone: +84-4-3850-5000

U.S. Consulate General in Ho Chi Minh City
<http://hochiminh.usconsulate.gov/>
4 Le Duan, District 1
Ho Chi Minh City, Vietnam
Telephone: (84-8) 3520-4200
Emergency after-hours telephone: +84-90-392-4613
This email is UNCLASSIFIED



Michael Huynh, M.B.A.



(510) 648-0587

michael.huynh@sbcglobal.net


Tien Bac  
#208 Posted : Wednesday, April 13, 2011 8:18:32 AM(UTC)
Tien Bac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/12/2011(UTC)
Posts: 2,381
Location: Cõi Tiên

Thanks: 20 times
Was thanked: 48 time(s) in 41 post(s)
Xin chuyển tiếp đến anh chị nào sắp đi VN.

Xin chuyển tiếp tin tức VN mới nhất từ anh NKĐính, một người bạn ở VN & đến tất cả.

Kính gửi anh Thạch, anh Hùng, anh Năng và quý bạn thân mến,

Mỗi lần về VN tôi đều đi đăng ký tại tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ tại Saigon để thường xuyên được nhận những thông tin hay khuyến cáo liên quan đến vấn đề an toàn của kiều dân Mỹ hiện cư trú hay du lịch tại VN. Tôi xin chuyển tới quý vị một e-mail của tòa Lãnh Sự Mỹ gửi cho tôi cách đây ít bữa về tình trạng an ninh hiện nay ở Saigon. Đây mới chỉlà khía cạnh an ninh ở thành Hồ mà thôi còn những xáo trộn và bất ổn thì những gì mà mắt thấy, tai nghe tôi ghi nhận như sau:

Kinh tế: Thất nghiệp như rươi, lạm phát thuộc dạng ngựa phi đường xa, trộm cướp hoành hành everywhere. Giá vàng, dôla khg phải mỗi ngày, mỗi giá mà mỗi ngày 4 giá: sáng, trưa, chiều, tối. Dân chúng đổ xô đi mua vàng, trữ đôla và xếp hàng dài xin hộ chiếu (passport) để xuất ngoại làm tôi mường tượng và liên tưởng tới cái cảnh năm xưa 75 cũng như rứa. Chính phủ đáo hạn nợ và nợ như Chúa Chổm nên tín dụng bị xuống cấp nên phải đi thu mua đôla.

Cọp Ăn: Bọn ác ôn, côn đồ này khg chừa một ai: già, trẻ, lớn, bé đều bị thượng cẳng chân, hạ cẳng tay xẩy ra hàng ngày. Có những cụ già bị chúng đánh chết tươi. Hễ khác ý chúng là bị ăn đòn rồi. Bọn "Tứ ác của Kim Dung"cũng khg so sánh với bọn chúng được. Viết ra thì dài còn hơn chuyện "xe cán chó, chó cán xe" nữa.

Theo sự lượng định tình hình của tôi thì một cuộc cách mạng "hoa nhài" có thể khg xẩy ra vì bọn chúng dùng bạo lực để cướp chính quyèn và giữ chính quyền cũng bằng bạo lực. Một khi quần chúng khg còn gì để bóc lột, để chiếm đoạt nữa thì bọn chúng sẽ bóc lột lẫn nhau. và hiện tượng đó đang xẩy ra. Một cuộc bạo loạn, máu lửa có thể xẩy ra bất cứ lúc nào.

Thân ái chào quý bạn,

NKĐính

This warden message is to alert U.S. citizens living in, or traveling to
Vietnam that there are numerous reports of home invasions, robberies,
and assaults against the ex-pat community, including what appears to be
an uptick of activity during the last several weeks in Ho Chi Minh City.
The U.S. Embassy in Hanoi and the Consulate in Ho Chi Minh City would
like to remind all U.S. citizens that Ho Chi Minh City has a high rate
of crime, and that everyone should avoid complacency, use sound
residential security practices and keep situational awareness at all
times.

During the last 7 months the Mission has received reports and verified
numerous instances of pick-pocketing, bag snatches, and residential
break-ins targeting the expatriate community. Additionally, two
residential guards of an ex-pat compound were found murdered while on
duty.

The U.S Embassy in Hanoi and the U.S. Consulate in Ho Chi Minh City also
reminds U.S. citizens that there have been acts of extreme violence in
local nightspots frequented by ex-pats, including District 1. Take
precaution to never escalate any confrontation or argument while in a
nightclub or on the street. We always recommend using the buddy system
when going out on the town, especially after 11:00 pm. Please take your
own personal safety and security seriously in order to avoid becoming a
victim.

You can stay in touch and get Embassy/Consulate updates by checking the
Embassy web site at http://vietnam.usembassy.gov/
<http://vietnam.usembassy.gov/> and the Consulate web site at
http://hochiminh.usconsulate.gov/ <http://hochiminh.usconsulate.gov/> .
You can also get global updates at the U.S. Department of State's,
Bureau of Consular Affairs website <http://www.travel.state.gov/> at
http://www.travel.state.gov/, where you can find the current Worldwide
Caution, Travel Warnings, Travel Alerts, and Country Specific
Information. If you don't have internet access, we have a call center
for updates--1-888-407-4747 toll-free in the U.S. and Canada, or outside
the U.S. and Canada on a regular toll line at 1-202-501-4444.

For after-hours emergencies, please call +84-4-3850-5000 or
+84-90-392-4613.

U.S. Embassy in Hanoi <http://vietnam.usembassy.gov/>
170 Ngoc Khanh, Ba Dinh District
Hanoi, Vietnam
Telephone: (84-4) 3850-5000 ext. 6133 or 6103
Emergency after-hours telephone: +84-4-3850-5000

U.S. Consulate General in Ho Chi Minh City
<http://hochiminh.usconsulate.gov/>
4 Le Duan, District 1
Ho Chi Minh City, Vietnam
Telephone: (84-8) 3520-4200
Emergency after-hours telephone: +84-90-392-4613
This email is UNCLASSIFIED



Michael Huynh, M.B.A.



(510) 648-0587

michael.huynh@sbcglobal.net

Edited by user Wednesday, April 13, 2011 8:19:24 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Yên Sơn  
#209 Posted : Thursday, April 14, 2011 7:50:03 AM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)
PHONG CÁCH CỦA CÁC BÁC SĨ XHCN VIỆT NAM


Một người bạn tôi đang làm việc tại một bệnh viện lớn ở Sai Gon, mới đi công tác nước ngoài về, và chị kể lại vài câu chuyện mà chị nghĩ sẽ là động cơ để làm mới dịch vụ chăm sóc sức khỏe ở bệnh viện của chị. Trong thời gian ngắn ở nước ngoài, thay vì đi shopping, chị bỏ thì giờ ghé qua thăm các trường đại học và bệnh viện, được mời đi “grand round” và xem cách đồng nghiệp nước ngoài tiếp xúc với bệnh nhân. Tôi hỏi ấn tượng của chị sau khi thăm và xem qua phong cách làm việc ở bên Tây ra sao, chị nói rằng các bác sĩ ở đây rất lịch sự với bệnh nhân, nói năng thân mật và nhỏ nhẹ với bệnh nhân, không bao giờ ra lệnh hay tỏ ra là “bề trên” của bệnh nhân. Cho dù có bận cách mấy, bác sĩ vẫn phải tự mình ra ngoài mời bệnh nhân vào phòng khám. Các y tá cũng rất tận tụy với công việc của mình, chăm sóc bệnh nhân từ tấm trải giường, đèn giường, tạo sự thoải mái, và lúc nào cũng quan tâm sự an toàn của bệnh nhân.
Phong cách chăm sóc vừa kể rất khác với phong cách của giới bác sĩ và y tá ở Việt Nam vốn tự xem mình là người ban phát ân huệ, và từ cái vị trí tưởng tượng đó, họ tự cho mình cái quyền hà hiếp bệnh nhân. Tôi hỏi chị làm sao thay đổi được cái “văn hóa” y khoa ở Việt Nam trong tình hình hiện nay, thì chị cũng thấy đầy trở ngại. Trở ngại thứ nhất là phải thuyết phục được cấp lãnh đạo dám thay đổi văn hóa y khoa. Bệnh viện may mắn có lãnh đạo trẻ và quyết tâm làm, nhưng ngay cả với một lãnh đạo như thế, chưa chắc đã thay đổi được một hệ thống trong khi các thành viên trong hệ thống đó đã quá quen với lề lối cũ. Nhưng trở ngại lớn nhất có lẽ là từ phía giáo dục. Bởi vì cả một hay hai thế hệ đã được đào tạo ra trong môi trường và đạo đức mà người bạn mô tả trong bài dưới đây thì vấn đề không chỉ là một bệnh viện hay một trung tâm mà là chuyện của một quốc gia. Nghĩ đến đây, bạn tôi chợt thở dài …
NVT

http://drnikonian.wordpr...om/2009/05/15/sad-smile/

Mấy ngày nay khá nóng về cuộc tranh luận chung quanh cái gọi là lương tâm chức nghiệp của giới thầy thuốc ở các bệnh viện công. Khen có, chê cũng kha khá. Lại có một ý kiến của đồng nghiệp HT bị ném đá tơi bời. Nó như thế này:
“Tôi là một BS làm việc ở một bệnh viện công của TP.Sai Gon. Đọc bài “Bác sĩ công và bác sĩ tư” của bạn Hoàng Mai, tôi thấy chạnh lòng vì tôi từng chứng kiến nhiều đồng nghiệp đối xử như vậy với bệnh nhân (tâm trạng của tôi lúc đó cũng rất mâu thuẫn).
Tôi biết cư xử như thế là không đúng, nhưng thực tế có bao nhiêu phần trăm BS thật sự xem công việc ở bệnh viện là quan trọng trong cuộc đời, toàn tâm toàn ý cho công việc? Dù không thể đổ lỗi cho thu nhập, nhưng thật sự chúng tôi đi làm vì cái gì, chỉ vì lương tâm thôi sao, chỉ để được xã hội công nhận là từ mẫu thôi hay sao?
Chúng tôi cũng cần phải sống, con của chúng tôi cũng cần phải ăn, phải học. Mà thử xem Nhà nước trả cho chúng tôi lương tháng được bao nhiêu? Tôi đã học sau đại học mà lương 3 triệu đồng, tiền cơm 500.000 đồng nữa là 3,5 triệu đồng. Rồi bị trừ tiền bảo hiểm, trợ cấp thất nghiệp, công đoàn… thì làm sao tôi có thể sống ở thành phố này?
Tôi cũng không thể trách đồng nghiệp sao nhăn nhó với bệnh nhân vì biết BS ấy đang lo lắng bố mẹ ốm mà không có đủ tiền. Tôi nghĩ cũng khỏi phải bắt chúng tôi học những lớp giao tiếp với bệnh nhân làm gì, chuyện quan trọng đầu tiên là phải trả công cho chúng tôi xứng đáng với trách nhiệm mà chúng tôi đảm đương, và đủ để chúng tôi sống đã.
Không phải lo lắng về tiền bạc quá nhiều như hiện nay thì chúng tôi có thể yên tâm lo cho chuyên môn. Còn như hiện nay thì vấn đề đó sẽ tiếp tục như thế và rất khó để giải quyết bạn ạ. Bạn cứ chờ xem...”

Lời phân trần này làm tôi nhớ lại một câu chuyện cách đây 20 năm, mà tôi là nhân chứng. Hôm đó, tôi đưa cháu vào cấp cứu ở một BV lớn ở TP. Cháu tôi bị tiêu chảy mất nước nặng. Dưới con mắt nhà nghề, tôi biết cháu tôi đang trụy mạch, cần được cấp cứu. Vậy mà chờ mãi, vẫn không thấy động tĩnh gì. Biết thân biết phận, biết câu rừng nào cọp ấy, tôi rón rén gõ cửa phòng trực BS. Đây rồi, một đồng nghiệp rất trẻ, đang cắm cúi trên một cuốn sách dày cộp. Chỉ vừa mới mở miệng bẩm báo về tình trạng mạch nhanh không bắt được, da tím, lạnh… của cháu, tôi nhận được một ánh mắt lạnh như băng, quét từ đầu xuống chân, qua một cặp kính trắng lấp lánh rất trí thức, và một câu nói cũng lạnh tanh: “Có biết học BS là khó lắm không?” (??????)
Không cần bình luận gì thêm về tính chất vô giáo dục và cực kỳ ngạo mạn của câu nói này, mà nên thấy, xã hội chúng ta đang sống, đã sản sinh ra một tầng lớp, tạm gọi là trí thức, không tim, thiếu một căn bản tối thiểu về giáo dục và giao tế xã hội (social etiquette). Không thể đổ lỗi cho đồng lương, cho sự thiếu thốn vật chất để gật gù thông cảm cho sự phi nhân, nhất là sự phi nhân đó xảy ra trong ngành giáo dục và y tế. Nói được một câu “xuất sắc” như đồng nghiệp trẻ năm xưa, chắc không phải vì lương thấp, vì bức xúc mà bật ra (?)

Tôi cười nhạt, khi nghe đồng nghiệp HT than vãn về thu nhập. Giấy trắng mực đen, thì BS công nào cũng nghèo. Trà dư tửu hậu, thì các BS công thường dè bĩu các BS tư là chạy theo đồng tiền, bỏ quên nghiên cứu khoa học (?). Nhưng thực tế, trừ một số BS trẻ vừa chân ướt chân ráo vào nghề, các BS công hiện tại đang giàu, rất giàu. Cứ nhìn các dãy xe hơi đời mới trong sân các BV lớn thì rõ.
Chẳng nên đổ tại tiền! Mà không lẽ vì tiền, tôi có quyền hạ thấp phẩm giá, sự cao quí của nghề nghiệp, bằng những hành vi cục súc (xin lỗi, tôi không tìm được từ nào văn hoa hơn), mà các đồng nghiệp của tôi cư xử với bệnh nhân, và cả với nhau (?). Làm thầy thuốc, phàm cứ ít tiền thì hỗn xược với người bệnh (?). Phải đợi đến lúc nhiều tiền mới lễ độ, vồn vã, thì có khác chi bà phở chưởi học nghề chiều khách?
Tuy nhiên, con người là sản phẩm của xã hội. Nói đi thì cũng phải nói lại, cho nó công bằng. Hệ thống y tế của chúng ta là cha đẻ của một tầng lớp học cao hiểu rộng, hợm hĩnh, kiêu căng và… dùi đục như thế.

Còn nhớ, khi mới ra trường, lọ mọ đến Sở Y tế một tỉnh nọ có việc, tôi phải bỏ dép, đi chân không vào phòng ông Giám đốc. Chẳng khác gì một chị Dậu với nón mê, váy đụp khúm núm chốn công quyền, mặc dù tôi đi bán tôi (xin việc), không phải đi bán chó, thưa các bạn! Tại sao, một BS trẻ như tôi hồi ấy, không được quyền có một việc làm đúng sở học, một cách đường hoàng, tự tin, mà phải hèn hạ đến thế?

Điều ấy, nó tổn hại cho phẩm giá!

Còn nhớ, chúng tôi, hơn 30 BS nam, phải nhường WC cho các BS nữ, nên phải vừa tiểu tiện, vừa rửa mặt trong một cái lavabo suốt 10 năm trời ở một BV lớn nhất nước.. Chuyện ấy, giờ còn hay không, tôi không biết! Nhưng, nó cũng làm tổn hại phẩm giá. Nó làm con người ta, mất dần dà đi cái ý thức về lịch sự, riêng tư, nhân cách…, từ những điều nhỏ nhặt như vậy!

Còn nhớ, chúng tôi phải đi vận động, hay nói trắng là đi ép buộc, bệnh nhân chúng tôi phải mua, phải ăn những suất cơm tồi tệ, nuốt không trôi của BV. Chỉ vì ông giám đốc khả kính một thời của BV đó, có mối quan hệ rất đáng ngờ với công ty cung cấp khẩu phần bệnh viện. “Không ăn ư, cứ cho ra viện. Vì ăn cũng là một cách điều trị! Không ăn, là chống đối chế độ điều trị, cho ra viện”. Ghê chưa?

Còn nhớ, cũng chính ông GĐ đó, ép buộc và ra chỉ tiêu chúng tôi phải kê toa một loại thuốc cực kỳ nhảm nhí, chỉ vì ông ta và gia đình vừa mới được mời đi du hí châu Âu về. Ai mời? Câu trả lời là một cái cười nụ. Mà cũng chính ông ấy, lại nói về y đức rất dõng dạc, rất tự tin, ai nghe cũng phải giật mình kính phục.

Còn nhớ, khi mới ra trường, lòng còn nhiều mộng ước, gặp ngay gã y tá chuyên tu, phó phòng tổ chức. Béo tốt, vênh váo (tuy còn rất trẻ): “ĐM, BS trẻ chúng mày ngu bỏ mẹ. Khoa ấy có đ. gì để ăn mà cứ xin vào đấy?” Sau đó là những chầu nhậu, những tăng 2, tăng 3…để được việc. Về nhà, nhục nhã, uất ức, nhìn con thơ đang ngủ mà phải cắn răng lại để khỏi trào nước mắt. Không chìu lòn chúng nó, bố tìm đâu ra việc để kiếm tiền mua sữa cho con. Tội nghiệp con, và tội nghiệp cả bố nữa, con trai ạ!
Một gã thất phu như thế, lại được trọng dụng, cất nhắc nắm sinh mệnh khoa học (và cả sinh mệnh chính trị) của hơn ngàn BS, bạn có tin nổi không?
vân vân và vân vân…

Thế đấy, người thầy thuốc VN tội nghiệp, sau bao nhiêu năm tháng sống trong một hệ thống kém văn hóa, hỗn xược như thế, đã bị vùi dập, thui chột những tố chất bắt buộc phải có của người thầy thuốc: sự lễ độ, lòng thấu hiểu, phong cách thanh lịch văn minh…mà ta vẫn thường thấy trong các phim Âu Mỹ. Nó là sự thật, không phải là phim giả tưởng đâu, thưa các bạn. Nó là kết quả của một xã hội tôn trọng người đọc sách, coi thầy thuốc là tầng lớp quí tộc, ưu tú. Và huấn luyện, đòi hỏi người thầy thuốc phải xứng đáng với những phẩm chất đó. Dĩ nhiên, không chỉ bằng những lời hô hào suông, bằng các loại giấy khen thầy thuốc nhân dân, thầy thuốc ưu tú, mà bằng nhiều cách khác. Không nói ra thì ai cũng biết những cách đó là gì!

Thiếu căn bản giáo dục cá nhân, gia đình. Thiếu một nền tảng văn hóa tối thiếu từ xã hội, cơ quan (ở đây là BV), thì dù một số không nhỏ BS dù đã rất giàu, họ vẫn không thể hành xử ‘xứng với kỳ đức’ mà nghề nghiệp và xã hội mong đợi. Chung qui, thì cũng nên nghĩ ngợi về cách chúng ta đào tạo trí thức. Và cách chúng ta đối đãi (không phải là đãi ngộ) với người trí thức! (Lại hoan hô Marx một cái cho đúng lề phải, khi ổng phán thế này: “con người là tổng hòa các quan hệ xã hội”)
Chưa một lần, tôi dám hô hào y đức. Vì nó thâm sâu chẳng khác gì tôn giáo. Nhìn vào y đức, để thấy thẹn với lòng, vì không bao giờ vươn đến được cái nghĩa lý cao quí của hai từ đó. Nhớ lại y đức, để răn mình, chứ chẳng dám răn ai như các quan chức trơn lông đỏ da vẫn thường rao giảng. Y đức cao quí (nhưng không cao xa), nên xin các quan chức, thôi hô hào, thôi khuấy động các phong trào thi đua chấn hưng y đức để tự đánh bóng bản thân. Y đức nào tồn tại được, theo cái cách chúng ta đang vận hành guồng máy y tế như bây giờ? Bộ máy y tế ấy, đã phản y đức về cơ bản, khi phân loại bằng giấy trắng mực đen, các quyền lợi và hệ thống khám chữa bệnh của nó theo chức vụ, cấp bậc, mức lương. Lẽ nào, một người dân đen, không được quyền chăm sóc ngang bằng một cán bộ cao cấp?
Tôi may mắn, tự thoát ra được khỏi hệ thống ấy, cũng hơn 10 năm có lẻ. Nhưng thỉnh thoảng, nhớ lại một thời cay đắng ấy, không khỏi ngậm ngùi mà lẩy một câu Kiều: “chút lòng trinh bạch từ nay xin chừa”.

Lại thêm một lý do, để tôi mong ước con trai tôi về, sau khi ăn học thành tài ở xứ người. Chẳng để trả thù ai, mà làm gì được cho dân mình bớt khổ thì làm!
Về mà thay thế, về mà chấn hưng lại cái hệ thống y tế nhàu nát mà bố phải chịu đựng ngần ấy năm để nuôi con, con ạ!
Yên Sơn  
#210 Posted : Thursday, April 14, 2011 7:58:09 AM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)

Gạo giả giống như thế nào?


Sau đây là chương trình phóng sự video nói tiếng Việt hình ảnh đàng hoàng một người mua gạo giả Trung Quốc đem về nấu và mô tả rõ ràng bằng hình.Xin click vào link dưới đây.

http://www.youtube.com/w...;feature=player_embedded

http://www.youtube.com/w...mp;NR=1&feature=fvwp

Chuyển tiếp ðể biết thêm :-Ðừng ăn cá của Việt Cộng và Chệt Cộng



Chúc BÌNH AN

You sure don't want to eat all seafood from VN



Basa Fillet



Check out this video for fish you wouldn't want to touch!

http://www.vimeo. com/11817894

Edited by user Thursday, April 14, 2011 8:00:15 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Yên Sơn  
#211 Posted : Thursday, April 14, 2011 8:02:17 AM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)
Chờ kiếp sau thay đổi.

http://www.danchimviet.info/archives/17621

Chúng ta còn thua kém nhiều dân tộc khác trên thế giới

Khi nhìn ra thế giới, nói chung, chúng ta còn thua kém nhiều dân tộc khác trên thế giới, thế nên, xin miễn được đề cao người mình, những cái hay cái tốt mà nhiều người đã nói tới, mà hãy cùng nhau nhìn thẳng vào khuyết điểm của mình, để may ra có sửa chữa, thăng tiến hơn không.

Thấy người mà nghĩ đến ta, tôi thấy chúng ta phải quan tâm nhiều hơn và đúng mức đối với vấn đề của dân tộc, vì rằng, nói chung dân tộc ta kém xa các dân tộc tiến bộ khác trên thế giới. Còn lý do tại sao chúng ta kém, chúng ta cần thẳng thắn nhìn vào sự thực. Đã có hằng trăm cuốn sách khenngợi người Việt rồi, nếu chúng ta tự mãn với những điều đó, liệu chúng ta khá lên không, hay từ bao trăm năm qua vẫn thế? Văn hóa Việt có những ưu khuyết điểm nào? Ai cũng biết một số ưu điểm, nhưng phải biết khai thác ưu điểm và quan trọng hơn là nhìn thẳng vào khuyết điểm lớn để sửa chữa ngay.

Ai chẳng tự ái, muốn bênh vực dân tộc mình, nhưng nhìn lại từ thời hữu sử tới nay đã hơn 4.000 năm qua, chúng ta chỉ có một số thời gian ngắn yên bình thịnh trị, còn hầu hết là chiến tranh, không nội chiến thì ngoại xâm. Nội chiến vì chúng ta chia rẽ, còn ngoại xâm vì chúng ta ở một vùng địa lý chính trị quan trọng mà lại không biết giữ. Tại sao dân tộc ta cứ mãi mãi lầm than, khốn khổ như vậy?

Học giả Trần Trọng Kim trong cuốn Việt Nam Sử Lược trang 6 đã viết:


“Về đàng trí tuệ và tính tình, thì người Việt có cả các tính tốt và các tính xấu. Đại khái thì trí tuệ minh mẫn, học chóng hiểu, khéo chân tay, nhiều người sáng dạ, nhớ lâu, lại có tính hiếu học, trọng sự học thức, quý sự lễ phép, mến điều đạo đức: lấy sự nhân, nghĩa, lễ, trí, tín, làm 5 đạo thường cho sự ăn ở. Tuy vậy, vẫn hay có tính tinh vặt, cũng có khi quỷ quyệt, và hay bài bác chế nhạo. Thường thì nhút nhát, hay khiếp sợ và muốn có sự hòa bình, nhưng mà đã đitrận mạc thì cũng có can đảm, biết giữ kỷ luật.”

Học giả Nhất Thanh Vũ Văn Khiếu trong cuốn Đất Lề Quê Thói (Phong Tục Việt Nam) trang 68, cũng nhận xét rằng:

“Người mình phần đông thường ranh vặt, qủy quyệt, bộ tịch lễ phép mà hay khinh khi nhạo báng. Tâm địa nông nổi, khoác lác, hiếu danh…”.

Đại văn hào Lỗ Tấn của Trung Quốc đã từng ví người Hoa như ba con vật:

“Tàn bạo như Sư tử, gian xảo như Hồ ly, nhút nhát như Thỏ đế.”…Không vì những ý kiến thẳng thẳn đó mà dư luận người Hoa cho rằng ông bôi bác hay phản bội dân tộc.

Tuy mỗi người nhìn và đặt vấn đề một cách khác nhau, nhưng họ có chung niềm trăn trở và chúng tôi công nhận là họ đã can đảm nói lên những điều xấu của người mình, là một trong những điều tối kỵ, ít ai dám nói tới. Đôi khi chúng ta cần gạt bỏ tự ái để nhìn thẳng vào sự thật, cố gắng sửa chữađể tiến thân, cho mình cũng như cho dân tộc. Tôi thấy hơn bao giờ hết, đây là dịp người Việt thẳngthắn nhìn lại người mình, cởi mở và dọn mình để mang tâm thức lớn, cùng nhân loại bước vào thế kỷ 21. Nói vậy chứ cũng đã trễ lắm rồi, bây giờ mà sửa soạn thì may ra vài chục hay cả trăm năm sau mới bắt đầu có kết quả.

Người Việt có những tính tốt nào? Người Việt hiếu học ư, cũng hiếu học đấy, nhưng vẫn chỉ là một số nào đó, một số lớn vẫn ít học, cho là nghề dạy nghề, tức tùy tiện tới đâu hay tới đó. Mà đa số trong số hiếu học ấy vẫn mang nặng tinh thần từ chương, quan lại, trọng bằng cấp từ ngàn xưa. Họ học để tìm sự giàu có, phong lưu cho bản thân và gia đình hơn là giúp đời. Họ được gọi là trí thức,nhưng chỉ biết tri thức chuyên môn, hầu như họ sống cách biệt, không dính gì tới đại đa số đồng hương mà họ cho là thấp kém.
Kiến thức tổng quát của họ là một mớ hời hợt, thường có được là qua những buổi trà dư tửu hậu, chứ không qua sách vở nghiêm túc.

Nói chi tới dân thường, có nhiều người cả năm không mua một cuốn sách, một tờ báo. Họ chỉ thích nghe lóm và chỉ đọc sách báo khi có ai đó mua thì mượn đọc ké thôi. Người mình lại suy nghĩ thiếu khoa học nên dễ tin, đọc một bản tin trên báo hay nghe truyền miệng mà đã tin, nên dễ bị kẻ xấu lừa.
Cứ nói người dân mình thích đọc sách và ham học lắm, nhưng tôi có cảm tưởng không phải như thế. Thực ra, dân mình mê khoa bảng, kiếm chút bằng để kiếm ăn. Sách in ra đa số nhận rất ít phản ứng… Việc đọc sách chưa được xã hội hóa, hàng tháng không có thông tin về sách mới ra, không giới thiệu, không phản hồi, không thống kê, giới viết và đọc không hội họp….

Nhờ tới họ việc gì, luôn luôn họ giẫy nẩy lên trả lời là bận lắm, bận lắm; Biết họ bận gì không? Họ bận kiếm nhiều tiền để mua nhà, mua xe, chứng tỏ sự thành đạt của mình với chung quanh. Để tỏ ra là cha mẹ có trách nhiệm, họ luôn luôn bận lo cho tương lai học hành của con cái, thúc đẩy con học những ngành yên ấm mà kiếm được nhiều tiền chứ không tạo cho chúng tinh thần xã hội, góp phần xây dựng đất nước… Họ lúc nào cũng bận quây quần với vợ con, bận tụm đám bạn bè vui chơi!!! Người Việt luôn nặng tình cảm, đôi khi đến độ che mờ lý trí.

Chúng ta có được tinh thần gia đình thương yêu, đùm bọc khá cao, nhưng qua những cuộc đổi đời mới đây, một số gia đình cũng bắt đầu tan nát. Tinh thần hiếu khách, dù là nhà nghèo, nhưng hầu hết người Việt có gì cũng sẵn sàng đem ra cho khách dùng. Người Việt có những tính xấu gì? Có thể nói là thiếu ý chí, thiếu sáng tạo, thiếu tinh thần khoa học, thiếu nghiên cứu, thiếu mạo hiểm, thiếu tầm nhìn xa, nói dối quanh, ít nhận lỗi, thiếu trật tự, thiếu nguyên tắc, thiếu tôn trọng của công, ăn cắp vặt, tự cao, tự ty, ỷ lại, thù dai, nặng mê tín, mau chán, thiếu tinh thần dân chủ vì độc đoán ít dung hợp ý kiến người khác, lúc nào cũng có cả trăm lý do để trễ hoặc không giữ lời hứa, nặng tình cảm mà thiếu lý trí, tinh thần địa phương, tôn giáo…

Nhưng đáng kể là thói ích kỷ và nhất là đố kỵ làm trầm trọng thêm sự chia rẽ, đó là những cố tật lớn nhất đã làm cho người Việt không đoàn kết, hợp quần, tiến nhanh lên được. Xin hiểu cho là cà một dân tộc thì có người nay người kia, nên nói như thế không có nghĩa mọi người như vậy và một người đồng thời có tất cả những tính xấu ấy cùng lúc.
Tại sao trong khi hầu hết người Nhật và Hoa thường tìm đến cộng đồng của họ thì có một số khá nhiều người Việt tìm cách xa lánh nếu không muốn nói là sợ chính cộng đồng của mình (trừ khi gặp khó khăn cần giúp đỡ)?

Chúng ta không thể thay đổi truyền thuyết chia ly giữa Lạc Long Quân và bà Âu Cơ, hẹn khi cần mới gọi nhau hợp sức. Tức là bình thường thì chia rẽ, chỉ khi không sống được mới đoàn kết, rồi lại chia rẽ. Nhưng chúng ta, bằng lòng thành và ý chí phải vượt qua “định mệnh” không hay này.
Về bản thân người Việt, thân hình nhỏ bé, tuổi thọ thấp, sức lực kém,không bền bỉ, mà làm việc lại hay qua loa, tắc trách, đại khái nếu không nói là cẩu thả, nên nói chung năng suất kém.Chúng ta thử nhìn xem, trong bất cứ một nhà ăn quốc tế như ở các trường Đại học có nhiều nhóm người thuộc nhiều nước thì nhóm nào nhỏ người nhất, lộn xộn và ồn ào nhất có nhiều phần chắc đó là nhóm người Việt. Nhóm này còn thêm cái tật hút thuốc, xả rác khá bừa bãi nữa.

Nay đã là đầu thế kỷ 21, thử nhìn việc lưu thông ở các thành phố lớn Việt Nam xem. Thật là loạn không đâu bằng. Người ngoại quốc nào đến Việt Nam cũng sợ khi phải hòa mình vào dòng xe cộ đó, và nhất là khi băng qua đường. Tỷ lệ tai nạn xẩy ra rất cao, ai cũng ta thán, thế mà bao năm qua vẫn mạnh ai nấy chạy, mạnh ai nấy đi. Những ngã năm, ngã bảy xe đông nghẹt mà hầu như không chia làn đường, nhiều nơi không có bệ tròn để đi vòng, không cảnh sát hướng dẫn lưu thông, Từmọi phía xe cứ đổ dồn thẳng vào rồi mạnh ai người nấy tìm đường tiến lên. Đã cấm đốt pháo được mà sao tệ nạn lưu thông đầy rẫy, mỗi một chuyện cỡi xe gắn máy phải đội nón an toàn đã bao năm qua vẫn chưa giải quyết được.
Sống trong xã hội mà dường như có rất đông người Việt hầu như không muốn bất cứ một luật lệ nhỏ nào ràng buộc mình. Cứ làm đại, làm càn rồi tới đâu hay tới đó!?

Tôi vẫn nghĩ, một dân tộc có văn hóa cao, thực sự hùng mạnh không thể nào nẩy sinh ra lãnh đạo tồi và chỉ biết xâu xé nhau.

Chính tính xấu chung của người Việt mới nẩy sinh ra lãnh đạo tồi và chia rẽ mà sinh ra chiến tranh, chiến tranh mới đào sâu thêm hố chia rẽ và làm lụn bại dân tộc. Thất phu hữu trách mà, vận nước hôm nay là trách nhiệm chung của mọi người, không chỉ có người lãnh đạo mà người dân cũng chung trách nhiệm.
Thử nhìn các lãnh vực văn, thơ, nhạc của chúng ta mà xem, đâu đâu cũng than mây khóc gió là chính. Đồng ý là có nhiều chuyện buồn nên sáng tác nội dung buồn, nhưng buồn mãi vậy ích lợi gì, sao không tìm cách giải quyết cái buồn. Có biết đâu những tư tưởng yếm thế đó càng làm cho tình hình xấu thêm. Nếu có tư tưởng nào tích cực thì muôn đời vẫn chỉ thuần là tư tưởng, vì chính tác giả của tư tưởng ấy chỉ viết hay nói ra cho sướng, nói ra để lấy tiếng với đời, chứ chính họ không có trách nhiệm thực thi.
Những gì cụ Phan Bội Châu báo động, kêu than trong cuốn “Tự Thán” đã gần một thế kỷ qua mà như đang xẩy ra quanh đây thôi.

Nếu chúng ta không có can đảm trị căn bệnh ngàn năm của mình thì dù có hết chiến tranh, dân Việt vẫn mãi mãi khó mà vươn lên được. Chí sĩ Phan Bội Châu đã hy sinh cả cuộc đời vì nước, vào sinh ra tử không tiếc thân, thế mà trong cuốn “Tự Phán”, cụ đã thẳng thắn nhận đủ thứ lỗi về phần mình. Cụ hối hận nhất là không đủ tri thức về ngoại ngữ và tình hình thế giới. Nhưng trong đó, cụ cũng không quên nêu lên một số khuyết điểm chính của người mình thời đó. Như người lãnh đạo không lo cứu nước, dân không lo việc nước. Chỉ tranh thắng với nhau trên bàn cờ, hay cốc rượu, mà bỏ mặc vận nước cho ngoại xâm giày xéo…

Ai cũng biết, Nhật Bản là một đảo quốc, đất hẹp, dân đông, nhưng người Nhật đã khéo léo thu thập tinh hoa thế giới để bồi đắp quê hương mình trở thành một cường quốc, đôi khi vượt qua cả những nước bậc thầy của họ trước đó. Thật là hiện tượng hiếm có, không mấy dân tộc nào làm được. Nhật Bản có thể ví như một nhà nghèo mà đông con, thế mà đã nuôi được cho tất cả các con ăn học thành tài. Nên đây thật là tấm gương lớn cho người Việt chúng ta học hỏi vậy.

Kinh nghiệm lịch sử cho thấy, Việt Nam và Nhật Bản thời cận đại và hiện đại đã có những chọn lựa hướng đi khác nhau. Khi Pháp đòi Việt Nam mở cửa và đe dọa bằng cách bắn phá đồn Đà Nẵng năm 1856, Việt Nam đã chủ trương bế môn tỏa cảng. Thế nên năm 1858,Pháp đem 14 tàu chiến và 3.000 lính đến bắn tan đồn lũy Đà Nẵng. Phía Việt Nam chống cự đến cùng, để rồi bị thua và toàn quốc bị đô hộ 80 năm. Chúng ta có tính can trường và bất khuất, nhưng thiếu khôn ngoan về một tầm nhìn xa cho đất nước chăng? Đặc biệt Việt Nam hầu như chỉdựa vào một cường quốc, khi sợ nước nào thì chỉ dựa theo nước đó, thiếu tầm nhìn toàn diện.

Thật vậy, khi thấy Pháp mạnh thì bỏ Trung Hoa theo Pháp, rồi theo Nhật Bản, theo Hoa Kỳ hay Liên Xô. Theo đuổi chính sách như vậy, dễ bị một cường quốc lấn át và khi các cường quốc này yếu đi thì hoang mang, không biết trông vào đâu. Sau Thế chiến Thứ II, thế giới có phong trào giải thực, hàng chục quốc gia được độc lập một cách dễ dàng, riêng một số nhà lãnh đạo Việt Nam chọn con đường chiến tranh, hy sinh khoảng 4 triệu người và 30 năm chiến tranh. Điều này đã khiến quốc gia bị tụt hậu, trở thành chậm tiến và nhất là phân hóa, chưa biết bao giờ mới hàn gắn được.

Tại sao Việt Nam ở bao lơn Thái Bình Dương, vị trí địa lý chính trị cực kỳ quan trọng như vậy mà chỉ trở thành mục tiêu cho các đế quốc xâm lăng, còn không học hỏi để tự vươn lên được? Tại sao các đế quốc nhìn ra vị thế quan trọng của Việt Nam mà chính người Việt lại không nhìn ra và tự tạo cho mình một vị thế tương xứng như vậy? Tại sao người Việt đã đầu tư quá nhiều vào chiến tranh mà chúng ta vẫn thiếu hẳn một đường hướng xây dựng, phát triển quốc gia thích hợp? Với lối phát triển quốc gia trong nhiều thế kỷ qua, bao giờ Việt Nam mới theokịp các nước trung bình trên thế giới, tức ngang với tầm vóc đáng lẽ phải có về dân số và diện tích của Việt Nam?

Trong lúc đó, năm 1853, khi bị Hoa Kỳ uy hiếp, Nhật Bản cắn răng chịu nhục, quyết định bỏ chính sách bế môn tỏa cảng. Nhưng họ mở rộng ngoại giao, không chỉ với Hoa Kỳ mà với cả ngũ cường, thêm Anh, Pháp, Nga, Đức… mặt khác, họ cố gắng học hỏi ở các nước ấy, để 30, 40 năm sau vươn lên ngang hàng. Nhưng Nhật đã bắt chước các đế quốc, đi vào con đường chiến tranh sai lầm, góp phần gây nên Thế chiến Thứ II, hy sinh khoảng 3,1 triệu người và đất nước tan hoang. Sau Thếchiến Thứ II, Nhật Bản đứng trước một tương lai cực kỳ đen tối chưa từng có. Nhưng họ đã chọn con đường xây dựng quốc gia bằng hòa bình, cố gắng làm việc, chỉ 25 năm sau, Nhật Bản lại trở thành cường quốc.

Giờ đây, vận nước vẫn còn lênh đênh, mà người lãnh đạo lẫn người dân, nhiều người vẫn như xưa, chưa thức tỉnh. Đặc biệt, nay có cả mấy triệu người được ra nước ngoài, tri thức thăng tiến bội phần, nhưng chỉ có một phần nhỏ quan tâm tới cộng đồng và đất nước, còn phần lớn mạnh ai nấy lo làm giàu cá nhân…

Vài năm trước, tôi có được đọc trong một cuốn sách, đại ý thuật lại lời một người trí thức Nhật với một người Việt ở Việt Nam ngay sau khi Thế chiến Thứ II vừa chấm dứt năm 1945. Người Nhật ấy nói rằng, vì thua trận, từ nay đất nước Nhật Bản bước vào thời kỳ đen tối, còn Việt Nam sẽ thoát khỏi nạn thực dân, được độc lập và tương lai sáng lạn.

Nghĩ vậy, thế nhưng người Nhật đã cố gắng phục hưng đất nước một cách nhanh chóng. Trong khi đó, tình hình Việt Nam đã không diễn biến như hoàn cảnh thuận lợi cho phép. Tại sao có điều nghịch lý là sách giáo khoa Nhật Bản viết nước Nhật vốn “rất nghèo tài nguyên”, mà nay người Nhật xây dựng thành “giàu có”, còn sách giáo khoa Việt Nam có lúc viết nước Việt vốn “rừng vàng biển bạc” mà lại hóa ra “nghèo nàn”? Tại sao người Việt chỉ biết đem tài nguyên sẵn có và nông phẩm là thứ đơn giản và rẻ nhất đi bán? Dù ai cũng biết đây là thứ kinh tế mới chỉ ngang tầm thời Trung cổ.

Ngay nước gần chúng ta như Thái Lan cũng ở tình trạng tương tự, nhưng khéo ngoại giao hơn, không tốn xương máu mà vẫn giữ được hòa bình để phát triển. Do đó, điều chúng tôi muốn nhấn mạnh là không chỉ thu học kỹ thuật của người, mà cần để ý đến văn hóa, là mặt tinh hoa tạo nên tinh thần người Nhật hay người Đức. Có tinh thần mạnh thì như họ, dù thua Thế chiến Thứ II, cũng nhanh chóng vươn lên. Tinh thần yếu thì dù đất nước có giàu có cũng sẽ bị lụn bại đi như nhiều đế quốc trước đây trong lịch sử.

Vậy người Việt bị thua kém, tụt hậu vì những khâu nào? Tại sao đa số người Việt mua thực phẩm là món ăn vật chất hàng ngày, có thể mua nhạc hàng tháng để giải trí mà có khi cả năm mới mua một cuốn sách là món ăn tinh thần? Tại sao, năm 2007, người Việt dù có 3 triệu ở hải ngoại hay 85 triệu ở quốc nội, mỗi tựa sách (đầu sách) cũng chỉ in trung bình khoảng 1.000 cuốn? Như vậy người Việt có thực sự chăm tìm tòi, học hỏi không? Nếu bảo rằng sách đắt thì số người Việt tới thư viện sao cũng không cao.

Nói chung, không có dân tộc nào tiến mạnh mà sách vở lại nghèo nàn. Bởi chính sách vở là kho kiến thức, làm nền tảng để phát triển. Người Nhật tiến mạnh được là nhờ họ biết tích lũy kinh nghiệm. Người đi trước khi học hỏi, họ ghi chép rất cẩn thận, sau này nhiều người trong số đó viết sách để lại cho người đi sau và cứ thế. Có những người Việt giỏi, nhưng không chịu khó viết sách để lại, nếu người ấy mất đi thì bao nhiêu kinh nghiệm tích lũy hàng mấy chục năm cũng mất theo luôn, thật là uổng phí. Hơn nữa, ai cũng rõ, nếu hiểu biết chỉ được thu thập thuần bằng kinh nghiệm chưa hẳn đã là chính xác và phổ quát, lúc viết sách, người viết sẽ phải tham khảo rất nhiều, khi đó, từ các suy nghĩ cho tới dữ kiện mới dần dần được hoàn chỉnh hơn.

Tại sao người Việt ở cả trong và ngoài nước được kể là học khá, nhất là về toán, mà không tìm ra một công thức hay có được một phát minh thực dụng đáng kể nào? Tại sao lúc nào cũng đầy người tụ ở quán cà phê và hiệu ăn mà không hề nghe có lấy được tên một nhà thám hiểm Việt Nam nào? Tại sao chúng ta thiếu hẳn óc tìm tòi, mạo hiểm, nhẫn nại và cố gắng?

Người ngoại quốc nào nghe người Việt nói cũng thấy lạ, thấy hay, vì líu lo như chim, âm thanh trầm bổng như có nhạc. Bởi tiếng Việt có khoảng 15.000 âm với 6 dấu thinh/giọng, lên xuống như “sắc, huyền”, uốn éo như “hỏi, ngã”, rung động như “r”… thế nhưng, đa số người Việt không biết gì về nhạc lý cả. Trong khi tiếng Nhật rất nghèo nàn về âm, chỉ có 120 âm, mà đa số người Nhật rất giỏinhạc, có nhiều nhạc trưởng hòa tấu hàng quốc tế, còn đi sửa các dàn organ cho cả Âu châu… Người Việt hầu hết chỉ biết mua nhạc cụ chơi, tới khi hỏng thì chịu, thấy tình trạng bết bát quá, chính người Nhật phải qua sửa giúp nhạc cụ của dàn nhạc giao hưởng Việt Nam khoảng đầu thập niên 90.

Trong tiến trình phát triển quốc gia, cụ thể là trên bình diện kinh tế, từ khâu đầu tư, tụ vốn, lập công ty, khai thác nguyên liệu, nhiên liệu, nghiên cứu, sản xuất, cải tiến, quản lý phẩm chất, quản lý tài chính, quảng cáo, buôn bán, phân phối, bảo trì, tái biến chế, bảo vệ môi sinh… Tất nhiên làm ăn cá thể thì người Việt thường chỉ mạnh ở khâu buôn bán nhỏ hoặc kinh doanh hiệu ăn lấy công làm lời. Ngay khâu buôn bán, người bán thường chú trọng mua hàng ngoại hạng nhất về bán kiếm lời và người tiêu dùng cũng lo bỏ ra thật nhiều tiền tìm mua hàng ngoại hạng nhất để khoe mà nhiều khi không biết dùng hoặc không cần dùng tới! Tại sao lại chuộng “hàng ngoại” đến như vậy?

Hàng hóa ở Việt Nam ngày nay khá nhiều, nhưng người Việt không tự sản xuất lấy được khoảng 10% trong cấu thành sản phẩm đó. “Sản xuất” nếu có, “hàng nội” nếu có, thực ra chỉ là đốt giai đoạn, dùng máy ngoại quốc rồi nhập vật liệu và làm gia công. Sau này, khi máy hư hỏng thì lại mua máy mới, không dần dần tự chế máy thay thế như người Nhật hay người Hoa được. Cạnh tranh trong thương trường, người Việt thường tìm cách hạ nhau, coi thành công của người khác là thiệt hại của mình; như bày cua trong rọ, cứ kẹp nhau để rồi kết quả là không con nào ra khỏi rọ được.

Người Mỹ có châm ngôn làm ăn đại ý rằng:

- “Cạnh tranh là tự cải tiến sản phẩm của mình chứ không phải bỏ thuốc độc vào hàng của người khác”. Người Nhật thì chủ trương:

- “Khách là nhất. Khách nuôi nhân viên chứ không phải chủ, phải làm sao cho vừa lòng khách”.
Sự phồn vinh rất “giả tạo” hiện nay ở Việt Nam là do sự cởi mở về kinh tế, nhưng phần lớn là do tiền từ bên ngoài. Tới năm 2007, trong hơn 30 năm qua, Việt kiều gởi về khoảng 70 đến 80 tỷ Mỹ kim, cộng thêm một số tiền đầu tư trực tiếp và gián tiếp của ngoại quốc 100 tỷ Mỹ kim (trong các công trình hợp doanh, phía đầu tư của Viện Nam chỉ chiếm khoảng 10% số này) và viện trợ ODAkhoảng 20 tỷ. Với số tiền khổng lồ khoảng 200 tỷ đó chưa kể Tổng sản lượng quốc dân (GDP)khoảng 500 tỷ do người Việt làm ra trong thời gian này, nếu có chính sách giáo dục, kinh tế tốt hơn và nhất là không bị quốc nạn tham nhũng thì mức sống của người dân có lẽ đã gấp hai, gấp ba lần hiện nay, mức chênh lệch lợi tức giữa người thành thị và nông thôn sẽ không quá xa.

Ở hải ngoại cũng vậy, với nhà cửa rộng lớn, xe hơi sang trọng tất nhiên do nhiều nỗ lực cá nhân, nhưng yếu tố chính cũng là do may mắn từ môi trường thuận tiện sẵn có, như thể “đẻ bọc điều, chuột sa hũ gạo”. Chứ xét về bản chất, không khác với người trong nước.

Phải chăng các điều trên chỉ là những câu hỏi luôn làm trăn trở, bứt rứt một số rất ít những người Việt có tâm huyết với sự tồn vong của quốc gia, dân tộc. Phải chăng còn đại đa số thì không quan tâm và bằng lòng với công việc buôn bán nhỏ hay đi làm thuê hiện tại?

Vì kiếm thật nhiều tiền cho mình và gia đình là quá đủ và hết thì giờ để nghĩ và làm thêm bất cứ chuyện gì khác? Thử hỏi như vậy Việt Nam sẽ đi về đâu? Tất nhiên, đã là con người thì dân tộc nào cũng có đủ các tính tốt và xấu, nhưng người Việt dường như bị nhiễm nhiều tính xấu ở mức độ rất trầm trọng.

Psonkhanh, blog Tin Lề Trái



http://www.danchimviet.info/archives/30253 (Nhât & Viêt khác nhau)
Yên Sơn  
#212 Posted : Saturday, April 16, 2011 7:29:00 AM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)
KHÔNG THÍCH CHUYỆN CHÍNH TRỊ

----- Nguyên Sang -----

Có người, khi nghe đề cập đến những vấn đề liên quan tới Việt Nam, nhất là những chuyện xấu xa của chế độ Cộng Sản, thường giẫy nẫy lên mà rằng: "Tôi không thích nói chuyện chính trị". Cũng có người, khi thấy đồng hương đi biểu tình chống Cộng, thường bỉu môi:

"Tôi không thích những người làm chuyện chính trị".

Thưa bạn! Nếu tôi bảo: "Chính suy nghĩ đó đã nhuộm đỏ miền Nam, và cũng chính phát biểu đó, đã chẳng những nuôi dưỡng chế độ CS , mà còn tạo điều kiện cho CS thò cánh tay ra hải ngoại, quấy phá Cộng đồng người Việt tỵ nạn". Chắc chắn bạn sẽ không bao giờ tin tôi, chưa nói là bạn sẽ trút lên đầu tôi những lời lẽ không đẹp, bẩn thỉu nhất, có khi không chữ nghĩa tìm thấy trong từ điển.

Nầy nhé! Bạn theo tôi một thoáng trở về quá khứ. Bạn phải đồng ý với tôi một điều. Miền Nam được Thế giới Tự Do - đứng đầu là Mỹ - chọn làm tiền đồn chống Cộng, ngăn chặn hiểm họa CS đang bành trướng khắp vùng Đông Nam Á. Đó là cuộc chiến tranh "ý thức hệ".

Phía Miền Bắc, CS lấy chính trị làm đầu (Đảng lảnh đạo), và tuân theo sách lược chính trị của CS Quốc Tế. Trong Nam, "ý thức Quốc gia", chỉ là một ý niệm trừu tượng, không có lý luận khoa học, không được hệ thống hoá, không thể đương đầu nỗi với lý thuyết "CS". Đệ Nhất Cộng Hoà đã nghĩ ra đối sách, với học thuyết "nhân vị", tiếc rằng chưa hoàn chỉnh và không đủ sức thuyết phục nhân dân, trong công cuộc đấu tranh chính trị với CS.

Miền Bắc có Liên Sô và Trung cộng hổ trợ đắc lực trên mọi phương diện, vì có chung lý tưởng Quốc tế vô sản. Miền Nam , Mỹ hổ trợ về quân sự là chính. Về chiến tranh chính trị, phải nhờ Đài Loan cố vấn. Thực chất, có lý thuyết, mà không có phương tiện thực hành, có cũng như không. Nước Mỹ là một nước "Tư bản", chuyện đối kháng với Cộng Sản, là chuyện đương nhiên. Chính phủ Mỹ, không cần đến Chiến tranh Chính trị, để tranh thủ nhân dân. Họ chỉ có "Tâm lý chiến", mục đích phục vụ và nâng cao tinh thần, sức chiến đấu của binh sĩ. Mỹ đem mô hình của mình đến miền Nam và chỉ yễm trợ cho Tâm Lý Chiến. Hoàn toàn không quan tâm đến chính trị và cũng chẳng cung cấp bất cứ phương tiện nào để đấu tranh chính trị.

Điều dễ nhận thấy nhất là trong tổ chức Quân Đội: CS Bắc Việt đặt chính trị trên cả tác chiến. Chính Ủy có quyền uy tối thượng. Trong khi đó, Quân đội miền Nam đặt chính trị vào nhiệm vụ thứ yếu, là phó, là Ban 5, không chút thực quyền. Kết quả Bạn thấy đó, miền Nam thất thủ tại chính trường Mỹ. Người dân Mỹ chỉ thấy ảnh tướng Loan bắn vào đầu một tên Cộng Sản, mà không thấy hàng vạn nhân dân Miền Nam chết thê thảm vì Việt Cộng bằng mọi hình thức: đấu tố, đấp mô, phá cầu, đặt mìn, pháo kích bừa bãi. tấn công… Nhân dân Mỹ chỉ biết vụ Mỹ Lai, mà không hề biết Huế với những mồ chôn tập thể Tết Mậu Thân. Người dân Mỹ chỉ biết cái gọi là Mặt trận giải phóng miền Nam , chứ không hề thấy hàng hàng lớp lớp những sư đoàn chính qui Bắc Việt xâm nhập miền Nam … Thưa bạn. Phải chúng ta thua vì chính trị không bạn?

Bây giờ, trở lại thực tại bạn nhé! Xin nhắc một điều. VN là một nước Xã Hội Chủ Nghĩa (xác định đi theo một Chủ nghĩa là khẳng định đường lối chính trị đó bạn!), do Đảng lãnh đạo (Đảng không là tổ chức chính trị thì là gì, hở bạn?. Điều 4 Hiến Pháp của họ có ghi rõ, bạn có thể tham khảo thêm). Hỏi Bạn một câu : Nếu Bạn hợp tác với VNCS, có phải bạn chấp nhận những điều nêu trên không? Nhắc thêm cho bạn một chi tiết, CS có khẩu hiệu: "Yêu nước là yêu Xã Hội Chủ Nghĩa". Họ gài bạn đấy!

Họ khêu gợi lòng yêu nước của Bạn, dụ dỗ Bạn hợp tác và cuối cùng gán cho Bạn cái lập trường chính trị, Bạn không muốn cũng không được. Nếu Bạn cố cải chầy cải cối , là Bạn chỉ đem tài năng và chất xám phục vụ Tổ quốc, chứ không màng chính trị, tôi nhắc Bạn nhớ câu: "Hồng hơn Chuyên". Cộng sản đặt nặng chính trị hơn chuyên môn, bạn ạ!

Vẫn chưa tin ư? Bạn cứ phạm tội hình sự đi, Bạn sẽ được xét xử tại Toà án, và có ngày về. Còn nếu Bạn dính dấp đến chính trị, đoan chắc Bạn sẽ bị "cải tạo" trong tù, vô hạn định. Có lần, nếu Bạn có theo dõi thời sự, chắc Bạn biết sự kiện một chiếc tàu y tế bị cấm nhập bến ở VN? Ngay cả hoạt động chuyên môn phục vụ nhân đạo cũng phải chào thua "phục vụ chính trị".

Cũng chả cần bạn cộng tác, tiếp tay với họ, bạn chỉ làm thinh, làm ngơ trước các hoạt động của họ; Bạn đã đồng loả và tự bày tỏ lập trường thân Cộng rồi. Đôi khi những hành động tưởng như vô tình, làm theo "feeling" của mình. Bạn lại gây ảnh hưởng tai hại cho người khác trong công cuộc chống Cộng. Cái đó gọi là "thiếu ý thức chính trị", là "vô tình hại bạn", là "đâm sau lưng chiến sĩ".

Có hai sự kiện " nhạy cảm" mà cộng đồng người Việt hải ngoại vô cùng "bức xúc" (xin lỗi vì dùng chữ của CS). Sự kiện thứ nhất là "các nghệ sĩ VN qua". Sự kiện thứ hai là "các nhà từ thiện về". Nửa ý kiến ủng hộ, nửa chống đối.. Có quá nhiều phân tích về hai sự kiện nầy, ở đây, tôi chỉ nhìn qua khía cạnh chính trị.

Bạn ái mộ một nghệ sĩ, tặng hoa, chụp ảnh lưu niệm. Bạn nghỉ sao, nếu bức ảnh đó được guồng máy tuyên truyền khổng lồ của Cộng Sản minh họa trong chiến dịch lừa dối nhân dân, rằng thì là :"Việt kiều niềm nở đón tiếp các nghệ sĩ từ trong nước qua, trong tinh thần Hoà Hợp Hoà Giải Dân Tộc"?. Bạn vô tình làm hại các cá nhân và tổ chức đối kháng rồi bạn biết không? Một hành động nhỏ và "mua vui trong chốc lát" của Bạn đã gây tác hại lớn và lâu dài. Tuy nhiên, nếu có ý thức chính trị, chỉ cần Buổi văn nghệ đó, có nền là cờ vàng của chúng ta, ta có thể hoá giải được mọi âm mưu thâm độc của CS, tha hồ bạn chụp hàng nghìn tấm ảnh lưu niệm mà không bị ai lợi dụng và cũng không hại ai cả.


Vấn đề thứ hai là công tác từ thiện tại VN, tôi không chống đối, dù thâm tâm tôi vẫn nghĩ, tại sao lại phải giúp nhà nước CS, lo chuyện an sinh xã hội, để họ tham nhũng, để họ làm giàu, để họ củng cố phương tiện tuyên truyền thò tay đánh phá cộng đồng (như các chưong trình Duyên Dáng VN tiêu pha hàng triệu đô la, chương trình vệ tinh truyền hình VTV4…). Tôi cũng suy nghĩ, thật sự ở VN không chỉ có các nhóm người được giúp đỡ là bất hạnh, mà hầu như - trừ Đảng ra - toàn dân đều bất hạnh và cần được giúp đỡ. Nhưng thôi, tôi nhìn sự kiện trên dây, qua gốc độ ý thức chính trị. Giả dụ mà các cơ quan từ thiện nầy treo được tấm bảng :

"Tổ chức nầy của Việt kiều… tặng", cho mọi người cùng thấy và cùng hiểu là chính Việt kiều chứ không phải Việt Cộng giúp đỡ họ, thì hay biết mấy.

Nếu không làm vậy, việc từ thiện sẽ bị Cộng Sản lợi dụng và tuyên truyền lếu láo: "Đảng đã vận động được khúc ruột xa nghìn dặm về gíup Đảng, giúp dân". Cướp công, cướp của là nghề của họ. Bạn chịu khó lật lại trang sử của Đảng, Bạn sẽ thấy họ rất thành công trong việc cướp công kháng chiến, cướp chính quyền, và năm 75 họ cướp cả miền Nam. "Cứu cánh biện minh cho phương tiện" là kim chỉ nam cho họ, Từ lời nói đến việc làm, họ dùng mọi phương cách dù tà đạo, xảo trá, gian ác và dã man đến đâu… miễn sao đạt được thắng lợi, đạt được mục đích yêu cầu của họ. Câu nóì của Cựu Tổng Thống Thiệu: "Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn kỹ những gì CS làm", chỉ phản ánh một khía cạnh dối trá, chưa nói hết bản chất của CS là ác độc và tàn nhẫn.

Thưa Bạn. Nếu bạn qua Mỹ vì lý do kinh tế, tôi chúc bạn đạt được giấc mơ của Bạn. Dĩ nhiên, muốn thành công trên đất Mỹ, bạn phải hòa nhập vào xã hội Mỹ. Người Mỹ rất thích làm việc thiện nguyện.

Họ khuyến khích, tạo điều kiện cho mọi người làm chuyện thiện nguyện, ngoài mục đích san sẻ bớt gánh nặng cho Chính Phủ, nó còn mang giá trị đạo đức, khi quan tâm đến tha nhân. Tôi tin chắc Bạn sẽ tiếp thu được đức tính nầy của người Mỹ. Cho dù Bạn không thích chính trị. Cho dù Bạn không thích nhận mình là người Việt. Bạn cũng có thể thể hiện việc thiện nguyện cho một cộng đồng tỵ nạn khốn khổ, tuy sống an bình nơi miền đất hứa, mà lòng vẫn canh cánh về đồng bào và quê hương nghìn trùng xa cách.

Chuyện thiện nguyện rất đơn giản. "Mình không giúp ích gì cho cộng đồng, thì cũng không làm gì phương hại cho cộng đồng, không làm đồng hương phiền lòng, nản lòng". Bạn không thích chuyện chính trị, mà phê phán ý thức chính trị của người khác, mặc nhiên, bạn đã đứng vào phe chính trị đối nghịch. Bạn hãy làm một chuyện thiện nguyện trên bình diện tinh thần là "giữ im lặng" trước công cuộc chống Cộng của người khác. Bạn đã không ủng hộ thì cũng xin đừng biểu tỏ thái độ hoặc ngôn ngữ chống báng. Được vậy, bạn gián tiếp giúp đỡ thiện nguyện cho cộng đồng rồi đó! Thực ra, nếu Bạn qua đây theo diện tỵ nạn chính trị một cách trực tiếp, hay chính trị, gắn liền vào cuộc đời của người tỵ nạn chính trị. Cho dù bạn muốn nhận hay không muốn nhận. Lại nữa, nếu bạn là một "con người" đúng nghĩa, Bạn phải mang trong người bổn phận và trách nhiệm với vợ…v..v.. Là một thành viên của cộng đồng, bạn không thể trốn tránh bổn phận và trách nhiệm trước Cộng Đồng. Xa hơn nữa, là một người dân, Bạn phải có bổn phận với dân tộc và nghĩa vụ với quốc gia.

Chúng ta đang sống trong một xứ sở Tự Do. Bạn có quyền tự do "không thích chính trị". Tôi xoá bỏ tư tưởng không tốt trong đầu, khi cho rằng Bạn không thích chuyện chính trị chỉ vì Bạn sợ đường về quê hương của Bạn gặp trở ngại với CS. Tôi nghỉ đơn thuần, chỉ vì Bạn muốn ung dung tự toại, thụ hưởng thành quả mà bạn đạt được trên đất khách quê người.


Tôi cũng chẳng có ý nghỉ là bạn phải có bổn phận và trách nhiệm gì với cộng đồng. Tôi chỉ xin Bạn làm thêm một việc thiện nguyện thứ hai, cụ thể là xa lánh các văn hoá phẩm độc hại của CS, các cơ sở giao du với CS, các cửa hàng , chợ búa bán hàng CS. Bảo đảm trăm phần trăm với Bạn, không có cái gì liên hệ với CS mà không mang chất chính trị trong đó.

Lấy một ví dụ nhỏ thật nhỏ, trong các phim truyện VN, thế nào bạn cũng có dịp nhìn lá cờ máu, nhìn hình tượng "ảo" ông công an thật dễ thương dễ mến!… Chính trị chỗ đó, đó bạn !

Bạn không thích chính trị, tốt nhất là đừng xem, đừng thưởng thức, đừng tiêu thụ, đừng phổ biến những gì dính dấp với CS. Được vậy, Bạn mới công tâm, mới "fair" với tôn chỉ "không thích chính trị" của bạn
. Chắc là việc nầy không khó và cũng chẳng ảnh hưởng gì không tốt đến cá nhân bạn, phải không bạn? Chân thành cám ơn Bạn chịu khó đọc những dòng nầy.

Chào Bạn..

Nguyen Sang
Yên Sơn  
#213 Posted : Saturday, April 16, 2011 7:30:22 AM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)
Mất gốc







Tháng 4 năm nay kỷ niệm đúng 36 năm ngày tôi rời SàiGòn. Ngày 29-4-1975 gia đình tôi bứng gốc, bứng rễ bỏ hết tất cả để thoát khỏi Việt Nam trong sự hãi hùng. Khủng hoảng lo sợ đến nỗi nếu cái toilette không có ốc vặn chặt xuống đất thì chắc nó cũng đứng dậy chạy theo. Giây phút đặt chân lên chiến hạm của Đệ Thất Hạm Đội Mỹ, tôi vui mừng đã đến một bến bờ tự do mới, không quan tâm đến gốc rễ của tôi nữa. Định cư ở quê hương thứ hai, thỉnh thoảng có dịp nói chuyện với bạn bè hay người quen, vài người khuyên nhủ tôi đừng nên mất gốc, hoặc khi đề cập đến vấn đề con cái, khuyến khích chúng tôi dậy con cái tiếng Việt để chúng nó đừng mất gốc. Cho đến bây giờ tôi không bàn cãi để yên cửa yên nhà, thế nhưng mấy tuần nay vợ tôi than phiền tôi viết lách làm quái gì vì chả mang thêm một đồng xu phụ trội cho ngân quỹ gia đình làm tôi hơi quê xệ. Chỉ còn một cách để bảo tồn danh dự của tôi là tự sát, viết bài này để trình bày quan điểm của tôi. Viết xong tôi bảo đảm thành phần người Việt quá khích sẽ xin tôi tí huyết. Tôi chết đi vợ tôi sẽ lãnh bảo hiểm nhân thọ một triệu đô-la, chứng tỏ cho nàng là lời tiên tri của tôi từ xưa đến nay là đúng: rồi sẽ có một ngày nghiệp viết lách của tôi sẽ làm cho nàng giầu.



Mất gốc là gì? Tự điển Tiếng Việt của Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, Trung Tâm Từ Điển Học ấn bản năm 1994, (xuất bản ở Hà Nội) và Từ Điển Tiếng Việt, Vietlex, 2009 của một nhóm biên soạn, nhà xuất bản Đà Nẵng (cũng xuất bản ở Hà Nội), cả hai cùng định nghĩa:



Mất gốc: Không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình do nguồn gốc dân tộc, giai cấp.



Theo tự điển tiếng Việt 1997-2004 The Free Vietnamese Dictionary Project, http://www.informatik.uni-leipzig.de/~duc/Dict/ , và http://vdict.com/ , cả hai in cùng một giải thích:



Mất gốc: Cắt đứt quan hệ với tổ tiên, nòi giống, cơ sở. Thí dụ: Mấy tên mất gốc sống nhờ vào đế quốc Mỹ.



Cùng một chữ “mất gốc” mà tự điển xuất bản ở Hà Nội định nghĩa khác hẳn với tự điển trên Internet ở hải ngoại. Tôi bảo đảm nếu trưng cầu dân ý hay đến những ông bợm nhậu hỏi “mất gốc” là gì thì sẽ có thêm nhiều định nghĩa khác nhau. Nếu tôi nói định nghĩa này đúng, định nghĩa kia sai thì thể nào tôi cũng chết, không vì đạn bên này thì cũng vì lưỡi dao bên kia nên tôi để cho tùy mọi người xét xử “mất gốc” có nghĩa là gì.



Để xem tôi có mất gốc hay không, trước nhất tôi phải tìm hiểu tôi là người gốc gì trước đã. Tôi đang sống ở California, Hoa Kỳ, thế nhưng tôi người da vàng mũi tẹt. 100% tôi không phải là người cùng một gốc với John Wayne, Clint Eastwood hay Brad Pitt. Tôi là An Nam Mít, không cãi vào đâu được. Rất nhiều dữ kiện chứng tỏ tôi là người Việt Nam:



-Tôi sinh ở nhà thương Đức Chính, trên đường Cao Thắng. Lần cuối cùng tôi xem trên bản đồ, đường Cao Thắng chưa bị động đất chạy sang Mỹ mà vẫn còn cắt ngang con đường Nguyễn Đình Chiểu và Điện Biên Phủ (Phan Đình Phùng và Phan Thanh Giản cũ).



-Tên trong căn cước, giấy hôn thú bên Mỹ của tôi vẫn là tên Việt Nam Nguyễn Tài Ngọc (Ngay cả con của tôi, dù rằng sinh ở Mỹ, tôi vẫn đặt chúng nó tên Việt Nam). Đáng lẽ ra chính tôi là người nên đổi sang tên Mỹ, không phải vì tôi muốn người khác tưởng tôi là George Clooney, nhưng vì tên tôi người Mỹ khó đọc. Họ gọi “Ngọc” là “Gờ-Nóp”, “Nóc”. Bao nhiêu tài tử, ca sĩ Mỹ muốn nổi tiếng phải đổi tên của mình như Charles Bronson người gốc Lithuania, tên mẹ đẻ là Karolis Dionyzas Bučinskis. Kirk Douglas, người gốc Nga-Sô, tên mẹ đẻ là Issur Danielovitch. Demi Moore, người Mỹ, tên cúng cơm là Demetria Guynes.



- Nhiều người Hoa ở SàiGòn nói tiếng Việt có sõi đến đâu nhưng khi mình nghe biết ngay họ không phải là người Việt vì họ nói tiếng Việt lơ lớ. Ngày xưa khi vừa mới qua Mỹ, tôi nhủ thầm trong mười năm tôi sẽ nói tiếng Anh như gió. Ấy thế mà 36 năm sau, tôi nói tiếng Anh với giọng… Việt Nam, phát âm đã dở mà viết lách hay đàm thoại cũng chẳng xong, không thua gì một chị ngày xưa trong xóm tôi lấy một anh chàng Mỹ đen. Tôi vẫn còn nhớ khi về nhà nếu cửa bị đóng, chị gõ cửa, miệng nói lớn cho anh ấy nghe: “Hó-nì, ốp bần đo!” (Honey, open door!). Giọng Mỹ siêu việt của tôi hiện thời cũng không hơn chị ấy là bao nhiêu.



Qua ba lý do trình bày trên, cho dù tôi sống ở Mỹ đến hơn trăm tuổi, gốc nòi giống của tôi là Việt Nam không chạy vào đâu được. Có giải tôi vào Khám Chí Hòa hay nhà tù Hỏa Lò Hà Nội nếu tôi nhận tôi là người Việt Nam thì tôi sẽ chẳng mướn luật sư biện hộ. Trước vành móng ngựa, tôi long trọng tuyên bố: gốc của tôi là Việt Nam.



Tôi không chối cãi gốc của tôi, thế nhưng tôi sống ở Mỹ 36 năm, hơn gấp đôi thời gian sống ở SàiGòn. Như thế thì tôi có mất gốc hay không?



Trước khi nói đến tôi, tôi muốn nói về con cái của tôi trước. Bạn bè khuyên tôi nên dậy chúng nó tiếng Việt để khỏi bị mất gốc. Lời khuyên dậy chúng nó tiếng Việt thì tôi đồng ý, nhưng lý do thì tôi không đồng ý. Lý do để mai sau nó về Việt Nam tìm vợ thì hữu lý hơn là khỏi mất gốc. Chúng nó sinh ở Mỹ, giữ cái gốc Việt Nam có lợi gì cho chúng nó? Để mai sau nếu nó xin làm công dân nước Việt Nam? Giữ phong tục tập quán Việt Nam làm gì? Dùng nước mắm thay vì muối, ăn hột vịt lộn thay vì hột gà luộc? Tụi nó nói tiếng Anh như người Mỹ, nói tiếng Việt như người Mỹ nói tiếng Việt Nam (cậu con trai tôi chỉ biết có vài chữ tiếng Việt: “chết meẹ rooi”). Tuy rằng một phần gốc của nó là da vàng mũi tẹt, nhưng một phần gốc khác của nó là người Mỹ vì chúng nó sinh ra và lớn lên trong tập quán nước Mỹ. Mất cái gốc nòi giống Việt Nam không quan trọng bằng mất cái gốc sinh ra ở Mỹ vì ưu tiên của chúng nó sẽ dành cho quốc gia nó mở mắt chào đời, quốc gia bảo đảm an ninh và nhân quyền, quốc gia cho chúng nó tất cả mọi cơ hội sinh sống từ bé đến lớn. Quốc gia đó không phải là Việt Nam.



Giờ thì đến phiên tôi. Tôi có mất gốc hay không? Nếu theo định nghĩa mất gốc là cắt đứt quan hệ với cơ sở, tôi đã mất gốc. Cơ sở, nhà cửa của tôi bây giờ là ở Mỹ. Căn nhà số 16/38/25 Nguyễn Thiện Thuật vĩnh viễn không còn là của gia đình tôi nữa. Nó đã có chủ mới. Gia đình tôi không bao giờ lấy nó lại được vì không ai điên dại nhận thức mình phạm lỗi tước đoạt tài sản người khác rồi trả lại cho chúng tôi. Lần đầu tiên trở lại SàiGòn vào xem nhà, tôi công nhận có bùi ngùi và có cảm tưởng mình đã trở về nhà cũ. Nhưng rồi lần thứ hai, thứ ba, thứ tư, càng ngày tôi càng cảm thấy xa lạ, nhất là lần cuối cùng người chủ hiện thời đã phá xập hoàn toàn, xây lại một căn nhà mới. Đứng nhìn căn nhà hình dạng không còn như xưa, ngay cả bảng số nhà cũng thay đổi, tôi không còn cảm thấy liên hệ với nơi tôi khôn lớn nữa. Ngược lại khi trở về Mỹ, máy bay đáp xuống phi trường LAX, lái xe về nhà thấy bóng dáng căn nhà ở Simi Valley, tôi mừng rỡ đã về nhà. Nhà của tôi là ở Mỹ, cơ sở của tôi là ở Mỹ. Tôi đã mất gốc cơ sở ở Việt Nam.



Nếu nói mất gốc là cắt không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình thì tôi xin phân tích bản chất tốt đẹp hay không của người Việt Nam mà tôi đã chứng kiến, có kinh nghiệm tiếp xúc, trong ba giai đọan:



1. Thời gian tôi ở SàiGòn từ lúc sinh đẻ cho đến ngày 30-4-1975.



2. Thời gian tôi sống và sinh hoạt chung với người Việt tỵ nạn từ ngày 30-4-1075 đến ngày 11-7-1975, khi tôi rời trại tỵ nạn ra sống trong xã hội Mỹ.



3. 36 năm tôi sống ở Hoa Kỳ , từ ngày 11-7-1975 cho đến ngày hôm nay.



1.Thời gian tôi ở SàiGòn từ lúc sinh đẻ cho đến ngày 30-4-1975: Tôi rời SàiGòn năm lên 17 tuổi. Ở Mỹ, 17 tuổi vẫn còn là con nít, vẫn còn dưới tuổi trưởng thành. Hai người 18 tuổi trở lên liên hệ tình dục không luật pháp nào ngăn cấm, nhưng nếu người trên 18 tuổi liên hệ tình dục với người dưới 18 tuổi thì sẽ bị ghép vào tội dụ dỗ trai/gái dưới tuổi vị thành niên, dù rằng người dưới 18 tuổi thỏa thuận. Dưới 18 tuổi chưa được đi bầu. Dưới 18 tuổi chưa được phép uống bia rượu. Tóm lại, dưới 18 tuổi đầu óc vẫn còn non nớt. Ấy thế mà tôi đã mục kích bao nhiêu sự xấu xa ở quê hương tôi:



- Một anh lính tài xế trong xóm tôi mang xe Jeep về nhà hút xăng trong xe ra rồi bán lại cho người trong xóm với giá rẻ.



- Gia đình nào có con cái đến tuổi quân dịch chạy tiền thì sẽ được miễn dịch. Trong khi người Mỹ đổ máu cho tự do của miền Nam, tướng Mỹ có con đi lính chết ở Việt Nam thì một số tướng lãnh và người giầu có cho cho con cái ra nước ngoài. Chỉ có lính nghèo là đổ máu.



- Tôi đi gác nhân dân tự vệ phải gác thế cho người đóng tiền trong khi các cấp chỉ huy hệ thống Nhân Dân Tự Vệ lấy tiền thu.



- Tổng Thống và Phó Tổng Thống VNCH đều là những bậc tướng lãnh. Khi trận chiến Cộng Sản thôn tính miền Nam đến mức quyết liệt, Tổng Thống lên trước quốc dân tuyên bố sẽ chiến đấu sát cánh bên dân, Phó Tổng Thống lên tuyên bố trước quân đội VNCH và cả thế giới là “Tôi thích ăn nước mắm, tôi quyết sẽ ở lại với quê hương tôi tử thủ đến mức cuối cùng”. Ấy thế mà trước khi xe tăng Cộng Sản phá vỡ cửa sắt Dinh Độc Lập, Tổng Thống và đại gia đình đã yên lặng đi ngoại quốc mang theo cả một máy bay đầy của cải, Phó Tổng Thống cũng rời khỏi SàiGòn bay đến một chiến hạm Đệ Thất Hạm Đội của Hoa Kỳ. Một quốc gia với dân tình tham nhũng là một lối sống. Một quân đội cá tính từ Binh Nhì đến Trung Tướng chỉ lo cho cá nhân của mình thì cái tốt đẹp vốn có của mình do nguồn gốc dân tộc không còn hiện hữu.



- Miền Bắc dùng võ lực thôn tính miền Nam gây ra bao nhiêu tử vong.



2. Thời gian tôi di tản từ 30-4-1075 đến ngày 11-7-1975: Bài “Chí Nam nhi” của Nguyễn Công Trứ có bốn câu thơ như thế này:



Nhân sinh tự cổ thùy vô tử,

Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh.

Đã chắc rằng ai nhục ai vinh,

Mấy kẻ biết anh hùng thời vị ngộ.



(Nhân sinh tự cổ thùy vô tử, Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh có nghĩa là Từ xưa đến nay hỏi có ai không chết? Hãy để lòng son chiếu sử xanh. Hai câu thơ tiếng Hán này là của Văn Thiên Tường, một tướng lãnh của Trung Hoa). Hai câu thơ sau, ý của tác giả là người ta chỉ biết anh hùng sau khi thời thế xẩy ra. Tôi kém may mắn tìm hiểu được bản chất của người đồng hương trong cơn ly loạn:



-Hỗn loạn dành đường sống cho riêng mình.



-Ăn cắp chai tương ớt, xì dầu ở nhà ăn trong trại tỵ nạn đem về phòng ngủ barrack của mình dù rằng người Mỹ nói như van lậy thức ăn không thiếu thốn.



-Lấy hết chăn trên máy bay, khi vào trại mang chăn ra cắt may thành áo lạnh, đến nỗi người Mỹ không mang chăn trên những chuyến máy bay sau nữa.



-Những người muốn trở lại Việt Nam (dùng con tầu Trường Xuân) đã nổi loạn, đốt cháy cơ sở vì người Mỹ quá chậm trong việc cung cấp lương thực và sửa sang máy móc cho con tầu.



-Orote Point: dân tỵ nạn ở trong lều quân đội, đôi lúc phải giặt quần áo rồi phơi ở bên ngoài lều. Phơi mà không có người nhà canh chừng thì bao nhiêu quần áo cũng bị mất cắp.



-Cũng ở Orote Point, người Mỹ họ cắt nửa thùng phi làm thùng giữ phân và nước tiểu ở những toilette gỗ, xây dã chiến. Lính G.I. là người đi đổ và lau rửa toilette. Không hiểu tại sao mà người Việt tỵ nạn không đi tiêu vào thùng phi mà tiêu tiện đầy lên chỗ phản ngồi bằng gỗ. Cuối cùng, họ bắt người tỵ nạn chia phiên nhau lau rửa và đổ thùng phân vì họ nói mãi nhưng chẳng ai nghe.



-Người gạt người, thân hay lạ, trong việc đóng tiền vượt biên.



-Và sau cùng, một cảnh gia đình tôi mãi không bao giờ quên. Bên cạnh chỗ ngồi của gia đình tôi trên chiếc tầu chiến Mỹ đi từ Vũng Tầu đến Subic Bay là một gia đình khá giả. Họ đã chuẩn bị sẵn nên mang theo lương thực, nước uống, sữa Guigoz…đầy đủ cho người lớn và trẻ em trong gia đình. Một chị trên tầu có con nhỏ, không có sữa cho con mình bú nên đến xin một người đàn bà trong gia đình này cho chị ta một chút ít sữa cho con. Người đàn bà nhìn chị ta, nói rằng không cho sữa không, nhưng sẽ bán nếu chị ấy trả tiền bằng sợi dây chuyền vàng đeo trên cổ. Chị kia tháo sợi dây chuyền để đổi sửa cho con!



3. 36 năm tôi sống ở Hoa Kỳ, từ ngày 11-7-1975 cho đến ngày hôm nay:



Vào năm 1994, khi trận động đất ở Northridge gây thiệt hại trầm trọng cho nhiều thành phố, kể cả Simi Valley, FEMA (Federal Emergency Management Agency- Cơ Quan Quản Lý Khẩn Cấp Liên Bang) đến Simi Valley thiết lập trụ sở cứu giúp. Vợ tôi làm cho County, tình nguyện làm giúp FEMA. Một trong những sự trợ giúp khẩn cấp là thức ăn. Động đất gây ra cúp điện, thức ăn trong tủ lạnh do đó sẽ bị hư. Nhà ai thức ăn bị hư thối đến điền giấy tờ (chỉ có một vài chi tiết: tên tuổi và địa chỉ) thì FEMA sẽ phát cho một thẻ phiếu trị giá $120 dollars. Cầm thẻ phiếu này đến bất cứ siêu thị nào mua sắm thức ăn dùng nó để trả tiền, siêu thị sẽ lấy vì họ sẽ tính tiền lại với chính phủ. Vợ tôi thấy một người đàn bà Việt Nam đến xin hai lần. Lần thứ nhất một mình nhưng lần thứ hai mang theo một lô người Việt Nam nữa. Vì không biết vợ tôi là người Việt Nam, bà ta vừa cầm giấy ghi tên phân phát cho những người đó vừa nói: “Tụi bay cứ đề tên vô, địa chỉ thì ghi đại số nào cũng được, không ai xét hết. Tủ lạnh nhà mình không bị cúp điện, thức ăn không hư, họ cũng cho mình $120 vì không cách nào mà họ xét được”.



Ai có đọc báo Mỹ thỉnh thoảng sẽ thấy người Việt Nam bị bắt vì tội gian lận. Nhân viên an sinh xã hội khai gian chính phủ bỏ tiền giúp người nghèo vào quỹ riêng của mình, hơn một triệu đô-la. Một bà khai sổ sách cho một hãng xe ở Van Nuys biển thủ bạc triệu. Người làm giấy tờ cho mượn tiền mua nhà khai gian với nhà băng mấy triệu. Văn phòng y khoa khai gian Medical cả trăm nghìn. Một số người có cơ sở thương mại trốn thuế. Không lúc nào mà không có tin xấu. Người Mỹ đã làm ơn, cho người Việt chúng ta một cơ hội sống trong tự do. Thay vì trau giồi nhân bản đạo đức của mình để họ hãnh diện đã không lầm khi cho phép người mình sang đây, chúng ta làm ngược lại. Tôi biết một ông Việt Nam lớn tuổi, lúc nào cũng cay cú người Mỹ là nguyên nhân làm cho Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ (hoàn toàn không phải lỗi vì người Việt tham nhũng hay không có tinh thần chiến đấu!) , một lần nói với tôi là: “Tổ cha mấy thằng Mỹ! Tụi nó điếm lắm!”. Đây là một cá tính tôi thấy của người Việt: không bàn cãi một vấn đề với lý luận, tri thức nhưng với bướng bỉnh. Khi sai không nhận là mình sai, chụp mũ người khác, dùng từ ngữ hạ cấp chửi đối phương, và đôi lúc còn dọa đánh người ta nữa. Đây là gốc Việt Nam, tôi không nên mất gốc?



Cách đây vài tháng, tôi có viết một bài phê bình “Xem Paris By Night 99 : Tôi là người Việt Nam” , đăng trong Saigonocean.com http://www.saigonocean.c...NguyenTaiNgoc/vanNTN.htm .Paris By Night hay ASIA là những chương trình nhạc được người Việt hải ngoại ưa chuộng, và như thế ít ra cũng phản ảnh một phần nào dư luận của người Việt. Chủ đề của DVD này là hãnh diện vì tôi là người Việt Nam. Tôi tóm tắt ba nhận xét chính sau đây:



1. Hầu hết những người Việt Nam được vinh danh trong DVD này cảm ơn bố mẹ họ, gia đình họ… làm việc siêng năng cần cù để bây giờ họ được thành công. Không một ai cám ơn chính phủ Mỹ, dân tộc Mỹ đã cho họ có một cơ hội sang đây. Bố mẹ hay chính bản thân họ có cần cù đến đâu mà nếu họ vẫn còn ở Việt Nam, không ở Mỹ thì họ có thành công như bây giờ không? Bài học “Ăn quả nhớ kẻ trồng cây” quá đơn giản nhưng rất ít người nhớ.



2. Ông “vua nail” Quý Tôn tuyên bố là ông ta ước ao những người làm nail đoàn kết để nâng cao giá cả. Tôi ngồi nghe há hốc miệng kinh hoàng trong khi cả hí viện vỗ tay ầm ầm, kể cả người hướng dẫn chương trình. Chỉ có chính thể Cộng Sản xưa cũ mới ấn định giá cả hàng hóa. Giá cả do nhà nước ấn định như trong các nước Cộng Sản ngày xưa (và cả Việt Nam trước khi Đổi mới vào năm 1986) đưa tới kinh tế sụp đổ, dân tình đói kém. Từ khi khối Cộng Sản Nga-Sô sụp đổ, Nga không còn ấn định giá cả. Đặng Tiểu Bình sau khi sang Mỹ viếng thăm Tổng Thống Jimmy Carter vào năm 1979, kinh hoàng trước sự giầu có của nước Mỹ, về Trung Hoa áp dụng chính sách free market, thị trường cạnh tranh ấn định giá tiền. Kết quả: không ai có thể phủ nhận Trung Hoa tiến vượt bực chỉ trong vòng 30 năm nay. Việt Nam bắt chước Trung Hoa, áp dụng chính sách Đổi Mới vào năm 1986, nhà nước không còn áp dụng giá cả. Chỉ cần hỏi một người sống ở Việt Nam so sánh sự khác biệt trước Đổi Mới và bây giờ để xem chính sách nhà nước ấn định giá cả có hữu hiệu hay không. Thế mà khi nghe ông “vua nail” Quý Tôn nói, không một ai chửi bới mà vỗ tay ầm ầm! Đây là một “tốt đẹp” trong giòng máu Việt của tôi mà tôi không nên mất gốc?



3. Paris By Night là một cơ cấu thương mại, tổ chức ca nhạc thu tiền bán vé, bán DVD để lấy lời. PBN tạo ra một chủ đề kích thích dân tộc tính để thu hút khán giả, bán DVD. Khi bắt đầu DVD phần 2, Nguyễn Ngọc Ngạn còn nhân cơ hội để quảng cáo bán sách viết mới nhất của mình. Dùng một niềm tự hào chung -hãnh diện tôi là người Việt Nam- để làm tiền gây lợi riêng mà không một ai thấy ngứa tai gai mắt?



Theo tự điển Tiếng Việt của Nhà Xuất Bản Khoa Học Xã Hội, “mất gốc” là không giữ được bản chất, cái tốt đẹp vốn có của mình. Nếu những kinh nghiệm với người Việt Nam trên đây tôi đã chứng kiến trong cuộc đời được gọi là tốt đẹp, thì vâng, xin cho tôi mất gốc.



Nguyễn Tài Ngọc

April 2011
Yên Sơn  
#214 Posted : Tuesday, April 19, 2011 7:41:10 PM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)

Nhân dân còn bị lừa bịp cho đến bao giờ?


Tác giả : Châu Hiển Lý – Bộ đội tập kết 1954


Đã hơn 3 thập kỷ trôi qua, làm ăn cực nhọc là thế, thành tựu không thể nói là nhỏ, thế mà khoảng cách phát triển của VN so với thế giới sao vẫn xa vời! Không định thần nhìn nhận lại tất cả, không khéo chúng ta sẽ ngày càng đi sâu vào con đường đi làm thuê, đất nước có nguy cơ trở thành đất nước cho thuê với triển vọng là bãi thải công nghiệp của các quốc gia khác! Giữa lúc thế giới đang bước vào thời kỳ kinh tế trí thức!
150 năm đã trôi qua, nhưng bài học này còn nguyên vẹn. Đó là 80 năm nô lệ, 40 năm với 4 cuộc chiến tranh lớn (Pháp, Mỹ, Cam Bốt, Tàu) – trong đó 3 thế hệ liên tiếp gánh chịu những hy sinh khốc liệt, 35 năm xây dựng trong hòa bình với biết bao nhiêu lận đận, và hôm nay VN vẫn còn là một nước chậm tiến.
Thảm kịch của đảng cộng sản thực ra đã bắt đầu ngay từ ngày 30-4-1975. Sự bẽ bàng còn lớn hơn vinh quang chiến thắng. Hòa bình và thống nhất đã chỉ phơi bày một miền Bắc xã hội chủ nghĩa thua kém miền Nam, xô bồ và thối nát, về mọi mặt. "Tính hơn hẳn" của chủ nghĩa Mác-Lênin trở thành một trò cười. Sự tồi dở của nó được phơi bày rõ rệt cùng với sự nghèo khổ cùng cực của đồng bào miền Bắc.
Nhìn lại sau hơn nữa thế kỷ dưới chế độ CS, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra :
_ Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ lại nhà cửa ruộng vườn di cư vào miền Nam ?
_ Sau năm 1975 , tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp ?
_ Tại sao sau khi được "giải phóng" khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông ?
_ Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị ?
Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?
_ Tại sao đàn ông ?của các nước tư bản Châu á có thể đến VN để chọn vợ như người ta đi mua một món hàng?
_ Tại sao Liên Xô và các nước Ðông âu bị sụp đổ?
_ Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông Đức và Tây Đức, giữa Nam Hàn và Bắc Hàn?
Tại sao nước ta ngày nay phải quay trở lại với kinh tế thị trường, phải đi làm công cho các nước tư bản?
_ Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?
Hỏi tức là trả lời, người VN đã bỏ phiếu bằng chân từ bỏ một xã hội phi nhân tính. Mọi lý luận phản biện và tuyên truyền của nhà nước cộng sản đều trở thành vô nghĩa.
Sự thực đã quá hiển nhiên nhưng đảng cộng sản không thể công khai nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận là đã hy sinh bốn triệu sinh mệnh trong một cuộc chiến cho một sai lầm. Nếu thế thì họ không còn tư cách gì để nắm chính quyền, ngay cả để hiện diện trong sinh hoạt quốc gia một cách bình thường. Nhìn nhận một sai lầm kinh khủng như vậy đòi hỏi một lòng yêu nước, một tinh thần trách nhiệm và một sự lương thiện ở mức độ quá cao đối với những người lãnh đạo cộng sản. Hơn nữa họ đã được đào tạo để chỉ biết có bài bản cộng sản, bỏ chủ nghĩa này họ chỉ là những con số không về kiến thức. Cũng phải nói là trong bản chất con người ít ai chịu từ bỏ quyền lực khi đã nắm được.

Thế là sau cuộc cách mạng long trời lở đất với hơn ba chục năm khói lửa, máu chảy thành sông, xương cao hơn núi, Cộng Sản Hà Nội lại phải đi theo những gì trước đây họ từng hô hào phá bỏ tiêu diệt. Từ ba dòng thác cách mạng chuyên chính vô sản, hy sinh hơn bốn triệu mạng người, đi lòng dòng gần nửa thế kỷ, Cộng Sản Hà Nội lại phải rập khuôn theo mô hình tư bản để tồn tại .
Hiện tượng "Mửa ra rồi nuốt lại" này là một cái tát vào mặt các nhà tuyên giáo trung ương.
Cách mạng cộng sản đã đưa ra những lý tưởng tuyệt vời nhất, cao cả nhất, đã thực hiện những hành động anh hùng vô song, đồng thời cũng gieo vào lòng người những ảo tưởng bền vững nhất. Nhưng thực tế chuyên chính vô sản đã diễn ra vô cùng bạo liệt, tàn khốc, chà đạp man rợ lên đạo lý, văn hóa và quyền con người ở tất cả các nước cộng sản nắm chính quyền. Sự dã man quỷ quyệt mánh lới và sự bất nhân khéo che đậy của Cộng sản chưa hề thấy trong lịch sử loài người.
Con người có thể sống trong nghèo nàn, thiếu thốn. Nhưng người ta không thể sống mà không nghĩ, không nói lên ý nghĩ của mình. Không có gì đau khổ hơn là buộc phải im lăng, không có sự đàn áp nào dã man hơn việc bắt người ta phải từ bỏ các tư tưởng của mình và "nhai lại" suy nghĩ của kẻ khác.
Nền chuyên chính vô sản này làm tê liệt toàn bộ đời sống tinh thần của một dân tộc, làm tê liệt sự hoạt động tinh thần của nhiều thế hệ, làm nhiều thế hệ con người trở thành những con rối, những kẻ mù chỉ biết nhai như vẹt các nguyên lý bảo thủ giáo điều…
Công dân của nhà nước cộng sản luôn luôn sợ hãi, luôn luôn lo lắng không biết mình có làm gì sai để khỏi phải chứng minh rằng mình không phải là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội.
Cơ chế quyền lực cộng sản tạo ra những hình thức đàn áp tinh vi nhất và bóc lột dã man nhất. Vì vậy công dân trong các hệ thống cộng sản hiểu ngay điều gì được phép làm, còn điều gì thì không. Không phải là luật pháp mà là quan hệ bất thành văn giữa chính quyền và thần dân của nó đã trở thành "phương hướng hành động" chung cho tất cả mọi người.
Cơ chế hiện nay đang tạo kẽ hở cho tham nhũng, vơ vét tiền của của Nhà nước. Nhưng cái mà chúng ta mất lớn nhất lại không phải là mất tiền, mất của, dù số tiền đó là hàng chục tỉ, hàng trăm tỉ. Cái lớn nhất bị mất, đó là suy đồi đạo đức. Chúng ta sống trong một xã hội mà chúng ta phải tự nói dối với nhau để sống…
Bác và đảng đã gần hoàn thành việc vô sản hóa và lưu manh hóa con người VN (vô sản lưu manh là lời của Lê Nin). Vô sản chuyên chính (đảng viên) thì chuyển sang làm tư bản đỏ, còn vô sản bình thường (người dân) trở thành lưu manh do thất nghiệp, nghèo đói.
Nền kinh tế Việt Nam bây giờ chủ yếu là dựa trên việc vơ vét tài nguyên quốc gia , bán rẻ sức lao động của công nhân và nông dân cho các tập đoàn kinh tế ngoại bang, vay nước ngoài do nhà nước CS làm trung gian .
Huyền thoại giải phóng dân tộc, giải phóng giai cấp do cộng sản Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp "vô sản" âm thầm lột xác trở thành các nhà Tư bản đỏ đầy quyền lực và đô la.
Do vậy, lý thuyết CS dần dần mất đi tính quyến rủ hoang dại. Nó trở nên trần trụi và lai căng. Tất cả điều đó đã làm cho các ÐCS trên toàn thế giới dần dần chết đi. Dù GDP có tăng lên, nhiều công trình lớn được khánh thành do vay mượn quỹ tiền tệ Quốc Tế nhưng đạo đức xả hội cạn dần. Thực tế cho thấy rằng sức mạnh không nằm ở cơ bắp. Vũ khí, cảnh sát và hơi cay chỉ là muỗi mòng giửa bầu trời rộng lớn nếu như lòng dân đã hết niềm tin vào chính quyền.
Học thuyết về xây dựng một xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa chỉ là một loại lý tưởng hóa, nó là chiếc bánh vẽ để lừa gạt dân, không hơn không kém; đảng nói một đằng, làm một nẻo. Chẳng hạn đảng nói "xây dựng xã hội không có bóc lột" thì chính những đảng viên lại là những người trực tiếp tham nhũng bóc lột người ; đảng nói " một xã hội có nền dân chủ gấp triệu lần xã hội tư bản" thì chính xã hội ta đang mất dân chủ trầm trọng; đảng nói "đảng bao gồm những người tiên phong nhất, tiên tiến nhất" nhưng thực tế thì đảng đầy rẫy những người xấu xa nhất, đó là những kẻ đục khoét tiền bạc của nhân dân.
Sở dĩ ÐCSVN còn cố giương cao ngọn cờ XHCN đã bị thiêu rụi ở tất cả các nước sản sinh ra nó vì chúng đang còn nhờ vào miếng võ độc “vô sản chuyên chính” là... còng số 8, nhà tù và họng súng để tồn tại !
Nhân dân đang hy vọng rằng Ðảng sớm tự ý thức về tội lỗi tầy trời của mình . Ðảng sẽ phải thẳng thắn sám hối từ trong sâu thẳm chứ không chỉ thay đổi bề ngoài rồi lại tiếp tục ngụy biện, chấp vá một cách trơ trẻn.
Người dân chẳng còn một tí ti lòng tin vào bất cứ trò ma giáo nào mà chính phủ bé, chính phủ lớn, chính phủ gần, chính phủ xa đưa ra nữa. Họ nhìn vào ngôi nhà to tướng của ông chủ tịch xã, chú công an khu vực, bà thẩm phán, ông chánh án, bác hải quan, chị quản lý thị trường, kể cả các vị “đại biểu của dân” ở các cơ quan lập pháp “vừa đá bóng vừa thổi còi" mà kết luận: "Tất cả đều là lừa bịp!”
Do đó XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN. Con, cháu, chút, chít chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ ... đồ đểu ! vết nhơ muôn đời của nhân loại.
Một thời kỳ mà tâm trạng của người dân được thi sĩ cách mạng Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ :
"Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa !
Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!"
Chẳng lẽ tuổi thanh xuân của bao người con nước Việt dâng hiến cho cách mạng để cuối cùng phải chấp nhận một kết quả thảm thương như thế hay sao ? Chẳng lẽ máu của bao nhiêu người đổ xuống, vàng bạc tài sản của bao nhiêu kẻ hảo tâm đóng góp để cuối cùng tạo dựng nên một chính thể đê tiện và phi nhân như vậy ?
Tương lai nào sẽ dành cho dân tộc và đất nước Việt Nam nếu cái tốt phải nhường chổ cho cái xấu? Một xã hội mà cái xấu, cái ác nghênh ngang, công khai dương dương tự đắc trong khi cái tốt, cái thiện phải lẩn tránh, phải rút vào bóng tối thì dân tộc đó không thể có tương lai ! Một kết cục đau buồn và đổ vỡ là điều không tránh khỏi.

Châu Hiển Lý – Bộ đội tập kết 1954
Con Mua Nho  
#215 Posted : Friday, May 6, 2011 7:07:15 PM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,224
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)
Cờ Vàng Tung Bay trên Thành Phố Cần Thơ ngày 30 tháng 4 năm 2011




30/4/1975, ngày quốc hận ấy Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ của người Việt quốc gia đã bị hạ xuống bởi những người Cộng Sản chiến thắng, từ ngày vắng bóng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trên quê hương miền Nam Việt Nam thì ngày đó không còn tự do. Trong ngày Quốc Hận 30/04 thứ 36 năm nay, cờ Vàng Ba Sọc Đỏ lại tung bay ở miền Tây do thanh niên sinh viên Cần Thơ treo lên ở thành phố Cần Thơ để nhớ lại những ngày sống trong không khí thanh bình của tự do của đời người.

Từ ngày lá cờ Đỏ Sao Vàng chiến thắng tung bay, là ngày mà người dân bắt đầu cuộc sống trong không khí đầy ngột ngạt, khó thở…thanh niên sinh viên Cần Thơ đâu có muốn hít thở không khí độc tài ngột ngạt ấy. Hôm nay những người Thanh Niên Sinh Viên Cần Thơ phải đi tìm không khí tự do ngày nào.

Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ biểu tượng của tự do bay trên đường phố Cần Thơ sau 36 năm vắng bóng. Chắc đồng bào Cần Thơ tim đập mạnh hồi hộp khi thấy bóng dáng biểu tượng này…đừng ngạc nhiên sẽ có ngày cờ này tung bay trước mọi nhà, trên đường phố, lúc ấy tràn đầy không khí tự do để hít thở.

Ngày này, 36 năm về trước cờ Vàng Ba Sọc Đỏ bị hạ xuống, giờ đây đang sừng sững trở về phất phới trên đường phố thơ mộng Cần Thơ. Thanh niên sinh viên Cần Thơ chỉ mong sao dân tộc Việt Nam được tự do và hạnh phúc. Tự do và hạnh phúc đích thực có được khi chế độ độc tài không còn ngư trị trên quê hương Việt Nam…mộng ước của tuổi trẻ bao giờ cũng ước mơ cho tương lai của dân tộc đi lên, mộng ước của người thanh niên sinh viên đến trường để mở rộng kiến thức, để có tầm nhìn ra xa thế giới văn minh không thể cúi đầu sống trong ao tù của nô lệ độc tài mãi mãi được…

Đêm nay cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tung bay trên đường phố Cần Thơ là một biểu tượng tự do đang đến với đồng bào Cần Thơ, đang đến với người Việt….xin các bạn thanh niên sinh viên, xin mọi mọi người hãy đón nhận nó như một biểu tượng tự do chứ không phải của một kẻ thù như sự tuyên truyền thiếu lương thiện…

Lời của Thanh Niên Sinh Viên Cần Thơ treo Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ

http://thanhniensinhviencantho.tuoitreyeunuoc.com



Dưới đây là Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tự do bay trên thành phố Cần Thơ 30/04/2011



UserPostedImage


UserPostedImage



Nguồn: Thanh Niên Sinh Viên Cần Thơ

UserPostedImage



Yên Sơn  
#216 Posted : Tuesday, May 10, 2011 8:32:43 AM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)
10 điều cân nhớ trước khi quyết định về VN để sống


1. Tài chánh
2. Tình người
3. Con cháu
4. Thời tiết
5. Thức ăn
6. Y tế
7. An ninh
8. Môi trường
9. Luật pháp
10. Chính trị

Cách đây 12 năm, lúc tôi được 49 tuổi, đã xa đất nước VN được 24 năm nghe tin chính phủ Cộng sản đổi mới chính sách, quên hết hận thù khúc ruột ngàn dặm, bỏ qua quá khứ, hướng về tương lai, đoàn kết một nhà …

Lúc đó tôi cũng như rất nhiều người Việt kiều so sánh một vài điều về tài chánh, về vật giá, về tình ruột thịt, bà con giữa xứ Mỹ và xứ VN… nhưng quên mất nhiều chi tiết quan trọng mà mình ở đất Mỹ thì không thấy được những cái sự việc khác rất thực tế đang xảy ra ở VN.

Sau 2 lần về thăm lại VN năm 2000 và năm 2007 cùng với nhiều tin tức về vô số vấn đề …

trong 10 vấn đề nêu trên chỉ thấy phần lớn là xấu, nhất là vấn đề y tế, an ninh, luật pháp.



Tôi đã bỏ hẳn ý định về VN để nghỉ hưu

Đến ngày hôm nay, tôi vẫn còn biết có người bạn cùng khóa 23 ở bên Mỹ nhưng đang có vợ ở VN , một người bạn 23 ở Texas dự tính về VN để dưỡng gìa, một bạn Việt kiều rất già có vợ trẻ, cứ sáu tháng ở VN, vài tuần về Mỹ… Một sối Việt kiều dự tính về VN để sống luôn …

Số còn lại mấy chục năm trước họ nhớ VN tha thiết, nhớ miệt mài, có về VN sống thì ”ăn đất, ăn cát cũng chịu”… sau đó họ xây vài ba căn nhà ở VN. Bây giờ đa số họ không còn có cái tình cảm như những ngày xưa, bắt đầu bán dần tài sản nhà cửa ở VN và chỉ về VN thăm viếng mà thôi, và quyết định sẽ chết ở Mỹ…

Tôi nêu dưới đây là những câu chuyện rất thật mà tôi đã theo dỏi trên 20 năm và phỏng vấn họ nhiều giai đoạn, từ lúc họ nhỏ những giọt nước mắt nhớ về quê hương, lúc họ gởi tiền về VN xây nhà, cho đến lúc họ gặp tôi chấp tay xá xá lia lịa vì sợ, rất sợ cái gọi là đất nước Việt Nam của Cộng sản.
Chị Gẫm nói với tôi rằng “ Chú Nam đừng phổ biến những tin nầy sợ người ta hiểu lầm,
anh chị là người vong bản quên đi đất nước quê hương của mình mà lại còn nói cái xấu nữa”.

Những người bạn Việt kiều của tôi đang ở VN hay dự tính về VN tôi sẽ lần lượt phỏng vấn họ, hy vọng họ cho tôi biết những sự thật bây giờ và tương lai, bỡi vì họ quan niệm “người ta sống được thì mình sống được …”, “đừng có hù nhé…”, ”.về VN thì sống mấy đời cũng không hết tiền, vật giá thì quá rẽ …”, “bên Mỹ nầy cực quá, mình về VN có nhà lớn hơn, có kẻ hầu người hạ, có tình bà con đậm đà thắm thiết, vui gấp ngàn lần ở Mỹ ….”, "mình đừng làm chính trị chống chế độ thì đâu có ai khó dễ gì được …”

Tôi không dám nói nhiều cũng ngại .các người bạn nầy sẽ ghét mình, thành thử cứ để thời gian và thực tế sẽ phơi bày trắng đen, biết đâu họ lại sống được như những người khác, làm bạn với Công an hiền lành, thương dân…

Tôi cố gắng thật khách quan khi viết bài nầy, nhưng có thể còn rất nhiều thiếu sót, .nếu vô tình đụng chạm thì xin người đọc miển thứ và chỉ giáo thêm trong tinh thần xây dựng.

Sau đây là chi tiết 10 điều căn bản :

I. Tài chánh:
Không có gì khó khăn khi so sánh lợi tức ở Mỹ hay ở ngoại quốc đối với lợi tức đầu người ở VN.

Về VN sống thì có người giúp việc, có người nấu ăn, tiền hưu bổng xài cả đời không hết ….

Trước năm 2010 có thể nói rằng vật giá ở VN còn rẽ so với ngoại quốc

Anh Thu ở xóm tôi mới về VN, trở qua Mỹ đầu tháng 4/2011 nói rằng vật giá ở VN bây giờ rất cao, thí dụ: Một tô mì Vit tiềm trong một tiệm ăn trung bình giá khoảng VN 75.000,

II. Tình người:
Nếu Việt kiều về thăm viếng một thời gian ngắn thì thấy ai ai cũng đối xử với mình trong tình cảm đậm đà thân thiện.

Người VN mình tình cảm đậm đà nhưng không dễ gì bị “người dưng nước lã” gạt, nhưng đau nhất trên đời là bị thân nhân bà con ruột thịt của mình gạt ngon ơ đau đớn lắm.

- Cô Nữ-Chị Hà: người Tuy Hòa, về VN xây nhà, lựa mấy đứa cháu ngoan hiền đứng tên. Một thời gian sau chúng nó đem cầm sổ ĐỎ phải bỏ tiền ra chuộc tức muốn oi mau…

- Vợ chồng ông Điều, dân Quảng Bình di cư, bị cô em vợ sang đoạt hết mấy căn nhà ở VN tức muốn đứng tim …

- Dì dượng bên bà xã của tôi ở San Diego, về VN cưới thằng chồng VN cho con gái bên Mỹ, sang đây cao thủ đánh cắp hơn USD 60.000, ông bà tức quá, bây giờ chỉ cầu xin Chúa và đức Mẹ mà thôi…

- Ngày Arpil-18-2011, trên Việt báo online tình mẹ con bà cháu ruột thịt tiêu tan chỉ vì tranh dành mảnh đất ở Thủ Thiêm …

- Cũng trên tờ Vietbao online, mục blog chuyện thật “Bà già ngu” bỏ tiền xây nhà ở VN, không ngờ mấy đứa em đem bán sạch, ở Mỹ một ổ bánh mì mà không có tiền mua, đấm ngực kêu trời …

Còn nhiều lắm chỉ toàn là những trường hợp bị những người ruột thịt của mình gạt gẩm mà thôi ….
Ai cũng nói “Không biết mấy người bất lương đó ra sao, chứ anh hay (chị )hay (cháu) hay (…) của tôi không như tụi đó đâu, gia đình tôi gia giáo, lễ nghĩa không lẽ họ dứt tình ruột thịt hay sao …..

Xin thưa rằng những người bị gạt là những người đầu có sạn, những con cáo già, không dễ có người xa lạ nào gạt được họ đâu, nhưng mọi người nên nhớ là sau vài chục năm xa cách Cộng Sản đã biến cải người dân, những người ruột thịt của mình thành những tay cao thủ "độc cô cầu bại", những Việt kiều bây giờ đối với khúc ruột ngàn dậm là những con cừu non mà thôi …

III. Con cháu:
Người già ở ngoại quốc thì nhớ VN, còn về thăm VN thì nhớ con cháu ở ngoại quốc.

- Anh Tư-chị Gẫm: mê xóm Bóng, Nha Trang, 12 năm về trước nhất định về già sẽ về VN để sống, có nghèo cũng chịu. Bây giờ có 3 đứa cháu ngoại, 4 đứa cháu nội, tất cả đều ở Mỹ,…thương quá xá, xa một ngày cũng nhớ, thành ra cũng là một lý do bỏ luôn cái việc về VN để ở …

- Tôi có quen với một người bạn trẻ trên dưới 50 tuổi dự trù tương lai sẽ về VN về vùng quê để dưỡng già. ”Người ta sống được thì mình sống được …” nhưng người bạn đó chưa nghĩ tới đứa con trai một của mình ở bên Mỹ mà vợ chồng cưng nhất trên đời, nếu họ có vài đứa cháu nội không biết họ có dứt khoát bỏ con cháu bên Mỹ nầy mà về VN ở luôn hay không, chưa kể còn nhiều vấn đề khác nữa như vấn đề sức khỏe, an ninh …

IV. Thời tiết :

Quá nóng ở VN so với nơi cư ngụ của mình ở ngoại quốc.

Bà mẹ của người bạn trong sở , tuổi gần 80, mấy năm về trước lúc nào cũng đòi về VN để sống. Mùa Đông năm 2010 bà về thăm VN để sửa sọan về ở luôn, tôi gặp bà trở về Mỹ…

Bà bảo tôi rằng sẽ chết ở bên Mỹ, không về VN nữa…

Hỏi mãi bà chỉ hé ra một chi tiết nhỏ thôi: "trời quá nóng, chịu không nổi...".

V. Thức ăn:

Đồ ăn có thể ngon miệng hơn, rẽ tiền hơn …Gần đây tin tức hàng ngày đầy ngập những chất độc trong thức ăn .không cần thí dụ...



VI. Y tế:

Ở VN tiền thuốc thang bệnh viện quá rẽ so với nước Mỹ nhưng kỹ thuật, vệ sinh thì quá …trừ việc đi trồng răng.
Trồng răng bên VN rất rẽ…khoảng USD 100/cái so với Mỹ khoảng USD 1.000/cái.

Anh Tư-chị Gẫm: Về VN bị bệnh, trong lúc chờ mổ ở Nha Trang thấy ông bác sĩ còn bận đồ ngủ pyjama, mổ bệnh nhân dao kéo mổ xẽ máu me đầy chậu, ruồi nhặng .bu đầy, dùng nước lạnh trong vòi rửa xong mổ tiếp cho bệnh nhân thứ hai …

Tôi về VN lần đầu, chỉ có 3 tuần thôi mà bị hai thứ bệnh : tiêu chảy vì ăn cây kem và ho vì ngủ dưới bốn cây quạt trần …

Khi bị bệnh thì việc đầu tiên là tôi muốn bay trở về Mỹ lập tức vi thuốc ở VN không trị nổi …

Rất nhiều người già về VN chơi bị bệnh, con cháu gởi phi cơ cho họ trở về Mỹ liền ngay, như những người còn trẻ cũng đổi vé phi cơ trở về Mỹ khi biết bệnh của mình hơi bị nặng …

VII. An ninh:
Quá tệ, cướp giật ở thành thị, trộm cướp ở thôn quê …

- Cô em vợ vượt biên lúc 14 tuổi, sang Pháp lập gia đình, về VN thăm lúc 34 tuổi cứ tưởng xả hội VN giống bên Pháp, bị cướp giựt xách tay ngay chợ Bến Thành, mất hết giấy tờ làm việc với Công An sợ quá bây giờ không dám về VN …

- Anh Tư-chị Gẫm: mê xóm Bóng, Nha Trang, về xây nhà ở Thành, lúc về thăm VN bị trộm, bị cướp vài lần, nhà cửa giao cho đứa em xây bất hợp pháp, bây giờ cho không chánh quyền để đở tốn tiền thuê nhân công phá bỏ….

VIII. Môi trường

Từ không khí, nước sông, nước hồ ô nhiểm đầy bệnh truyền nhiểm như hepatitis, bệnh lao, bệnh lãi …
Nếu sống ở ngoại quốc với những điều kiện vệ sinh khi đã quen thì về VN mà tính ở luôn thì thì cũng phải là một người không bao giờ sợ bệnh, không sợ dơ và thật sự thương xứ VN lắm đó …

IX. Luật pháp:
Luật rừng, hối lộ là qua được hết, làm ăn lớn mà chi không đủ thì cũng có ngày bỏ của chạy lấy người …

Công an là vua, bỏ tù bất cứ ai chống chế độ một cách hợp pháp, ai ai cũng biết chẳng cần thí dụ …

X. Chính trị:
Quá tệ đảng CS tàn ác độc tôn, bỏ tù thủ tiêu những người yêu đất nước, thương dân tộc, nói ra sự thật, kể cả những đãng viên lâu đời …
Dân chúng sợ sệt, không có dân chủ , nếu sống quen ở nước tự do thì không biết có chịu nổi cảnh sống nầy hay không… Chắc ai cũng biết, không cần thí dụ …

Để kết luận, tôi mượn lời của ông Khánh Hưng “…Ở trên trái đất nầy, không hề có thiên đàng. Điều mà anh và tôi tìm kiếm không phải là một xã hội hoàn hảo, mà là một xã hội ít có sự bất công hơn, ít có sự lừa dối hơn, và ít có cái xấu hơn.
Trong ý nghĩa nầy, thì nước Mỹ là một mô hình tốt hơn vạn lần so với cái xã hội Việt Nam Cộng Sản, nơi mà sự ác, sự bất công, và sự lừa dối đang thống trị xã hội…”

Dân Đen –Đệ Nhị Bảo Bình
Oklahoma city
Arpil-19-2011
Yên Sơn  
#217 Posted : Tuesday, May 24, 2011 7:35:16 PM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)
Nên đọc kỷ Thông cáo Cảnh giác của Tòa Đại Sứ và Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại VN
dưới đây đối với Kiều-dân Mỹ sắp về Viêt Nam du lịch trong thời gian sắp tới .
*******************************************************************
Warning for those who are planning to travel Viet Nam!
*********************************************************************************************************************************************
RED ALERT.. for tourists to VIET NAM.
**********************************************************************************************

This warden message is to alert U.S. citizens living in, or traveling to
Vietnam that there are numerous reports of home invasions, robberies,
and assaults against the ex-pat community, including what appears to be
an uptick of activity during the last several weeks in Ho Chi Minh City.

The U.S. Embassy in Hanoi and the Consulate in Ho Chi Minh City would
like to remind all U.S. citizens that Ho Chi Minh City has a high rate
of crime, and that everyone should avoid complacency, use sound
residential security practices and keep situational awareness at all
times.
During the last 7 months the Mission has received reports and verified
numerous instances of pick-pocketing, bag snatches, and residential
break-ins targeting the expatriate community. Additionally, two
residential guards of an ex-pat compound were found murdered while on
duty.

The U.S Embassy in Hanoi and the U.S. Consulate in Ho Chi Minh City also
reminds U.S. citizens that there have been acts of extreme violence in
local nightspots frequented by ex-pats, including District 1. Take
precaution to never escalate any confrontation or argument while in a
nightclub or on the street. We always recommend using the buddy system
when going out on the town, especially after 11:00 pm. Please take your
own personal safety and security seriously in order to avoid becoming a
victim.

You can stay in touch and get Embassy/Consulate updates by checking the
Embassy web site at http://vietnam.usembassy...etnam.usembassy.gov/> and the Consulate web site at
http://hochiminh.usconsulate.gov/ <http://hochiminh.usconsulate.gov/> .

You can also get global updates at the U.S. Department of State's,
Bureau of Consular Affairs website <http://www.travel.state.gov/> at
http://www.travel.state.gov/, where you can find the current Worldwide
Caution, Travel Warnings, Travel Alerts, and Country Specific
Information. If you don't have internet access, we have a call center
for updates--1-888-407-4747 toll-free in the U.S. and Canada, or outside
the U.S. and Canada on a regular toll line at 1-202-501-4444 1-202-501-4444 .
For after-hours emergencies, please call +84-4-3850-5000 +84-4-3850-5000 or
+84-90-392-4613 +84-90-392-4613 .
U.S. Embassy in Hanoi <http://vietnam.usembassy.gov/>
170 Ngoc Khanh, Ba Dinh District
Hanoi, Vietnam
Telephone: (84-4) 3850-5000 (84-4) 3850-5000 ext. 6133 or 6103
Emergency after-hours telephone: +84-4-3850-5000U.S. Consulate General in Ho Chi Minh City
<http://hochiminh.usconsulate.gov/>
4 Le Duan, District 1
Ho Chi Minh City, Vietnam
Telephone: (84-8) 3520-4200 (84-8) 3520-4200
Emergency after-hours telephone: +84-90-392-4613
Bureau of Consular Affairs website <http://www.travel.state.gov/> at
http://www.travel.state.gov/, where you can find the current Worldwide
Caution, Travel Warnings, Travel Alerts, and Country Specific
Information. If you don't have internet access, we have a call center
for updates--1-888-407-4747 toll-free in the U.S. and Canada, or outside USA
Yên Sơn  
#218 Posted : Wednesday, May 25, 2011 4:52:53 AM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)
Kính nhờ phổ biến càng rộng hiệu quả càng tăng.
Kính cảm ơn.
HVLM

Việt Nam, ngày 26 tháng 5 năm 2011

Thư Yêu Cầu Trả Lời Dứt Khoát Với Quốc Dân Lần 3

Về Lãnh Thổ và Lãnh Hải của Tổ Quốc

đã bị Cộng Sản Việt Nam Trao Nhượng cho Trung Cộng


@@@

Kính gửi: Ông Chánh Án Tòa Án Nhân Dân Tối Cao Trương Hòa Bình, 48 Lý Thường Kiệt, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.

Đồng kính gửi :

- Ông Bộ trưởng Bộ Tư pháp Hà Hùng Cường, 60 Trần Phú, Ba Đình, Hà Nội.

- Ông Bộ trưởng Bộ Công an Lê Hồng Anh, 44 Yết Kiêu, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

- Ông Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân Tối cao Trần Quốc Vượng, 44 Lý Thường Kiệt, Hoàn Kiếm, Hà Nội.

- Bà Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Quốc hội khóa XII Lê Thị Thu Ba, 35 Ngô Quyền, Ba Đình, Hà Nội.

- Đồng bào Việt Nam quốc nội và hải ngoại,

- Các Tổ chức, Hội đoàn và Đảng phái Việt Nam quốc nội và hải ngoại,

- Các Cơ quan Truyền thông và Báo chí Việt Nam.

- Các Tổ chức quốc tế và các Cơ quan Truyền thông quốc tế.

I- Đại diện các nguyên cáo yêu cầu trả lời :

- Nguyễn Văn Lý, Linh mục Công giáo Tổng Giáo phận Huế, 69 Phan Đình Phùng, Huế.

II- Nội dung yêu cầu phải trả lời dứt khoát minh bạch với toàn thể Quốc Dân Việt Nam trong Nước và khắp nơi trên thế giới.

Kính thưa Ông Chánh Án,

Đã hơn 150 ngày trôi qua, kể từ ngày 21-12-2010, khi 14 Công dân Việt Nam đầu tiên cùng với tôi đứng tên (các ngày sau đã có hàng ngàn Công dân Việt Nam khác đã cùng ký tên) trong Đơn Tố Cáo và Yêu Cầu Truy Tố tập thể các Ủy viên Bộ Chính Trị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam Khóa X và tất cả các khóa trước đó đến Khóa I, trong đó có cả ông Hồ Chí Minh, về 2 tội Phản Quốc và Bán Nước, với những chứng cứ phạm tội rõ ràng không sao phản bác được. (1)

Chúng tôi đã biết trước Ông không thể hiên ngang trả lời vì sao Ông không được phép truy tố các tiền bối CS và các cấp lãnh đạo đương nhiệm của Ông. Nhưng mục đích của chúng tôi là muốn làm sáng tỏ trước công luận Quốc Dân và Quốc Tế rằng : Do đâu và bởi ai mà một phần lãnh thổ và lãnh hải trọng yếu của Tổ quốc Việt Nam, vốn vẫn nguyên vẹn qua hàng ngàn năm dựng Nước và giữ Nước, tự dưng lại bị mất vào tay Trung Cộng cách quá dễ dàng từ khi Đảng CSVN cướp Chính quyền năm 1954 ? Các tội đồ này và các đồng lõa không được phép và không xứng đáng tiếp tục khiên cưỡng độc đoán lãnh đạo Đất nước này, ngoài ý chí của toàn Dân nữa.

Vì Ông im lặng thay vì phải trả lời theo Đơn Tố Cáo và Yêu Cầu Truy Tố của chúng tôi 2 lần, lần đầu tiên ngày 21-12-2010, lần 2 ngày 30-01-2011, nên hôm nay lần thứ 3, tôi tiếp tục đại diện cho hàng ngàn người Việt đã ký tên trong Đơn Kiện nói trên, yêu cầu Ông phải trả lời cho toàn thể hơn 90 triệu Dân Việt 2 vấn đề rất nghiêm trọng liên quan sau đây :

1. Đáng kết tội gì cho những ai đã gây ra các tổn hại cực kỳ to lớn cho Tổ quốc Việt Nam ? :

1.1. Tổn hại toàn diện trong thân phận kiếp người : Khi đẩy Dân tộc và Tổ quốc Việt Nam ngày càng nô lệ Trung Cộng, Đảng CSVN đã và đang làm tổn thương tình yêu Nước thiêng liêng và danh dự của người Việt Nam khắp nơi trên thế giới, quốc nội lẫn hải ngoại, nghiêm trọng nhất là đang biến gần 87 triệu người Việt quốc nội và con cháu ngàn đời sau trở thành những nô lệ của các tộc người Trung Hoa. Kể cả sau này khi Trung Hoa đã thoát khỏi Chế độ Cộng sản, kiếp nô lệ ấy vẫn tiếp tục đè nặng trên Dân tộc Việt.

1.2. Tổn hại lãnh thổ - lãnh hải của Tổ quốc ngàn đời :

Đảng CSVN đã và đang tiến hành biến Tổ quốc Việt Nam thành thuộc địa của Trung Cộng, biến Dân tộc Việt Nam thành nô lệ của Bắc phương. Dưới chế độ Cộng sản, Tổ quốc Việt Nam chúng ta đã :

- mất từ 760 km2 đến 1.000 km2 ở vùng biên giới lãnh thổ phía Bắc.

- mất từ 11.000 km2 đến 20.000 km2 ở vùng biên giới lãnh hải Vịnh Bắc Việt.

- mất nhiều địa điểm mang tính lịch sử như Ải Nam Quan, Bãi Tục Lãm, phân nửa thác Bản Giốc... và nhiều cao điểm chiến lược quan trọng về an ninh quốc phòng.

- mất Quần đảo Hoàng Sa và phần lớn quần đảo Trường Sa, là tài nguyên về khoáng sản, hải sản và là tiền đồn phía Đông Tổ quốc.

- mất quyền kiểm soát vùng Tây Nguyên do việc để cho Trung Cộng khai thác bôxit, mất quyền kiểm soát hơn 300 ngàn hecta rừng đầu nguồn và hàng chục ngàn hecta duyên hải do việc để cho Trung Quốc thuê mướn lâu dài.

Theo Hiến pháp năm 1992, bổ sung năm 2001 và Bộ Luật Hình sự năm 1999 của Nhà nước CHXHCNVN, những kẻ đã gây ra các tổn hại cực kỳ nghiêm trọng và to lớn nêu trên đáng bị kết tội Phản Quốc và Bán Nước không ? Nếu Quí vị đang nắm trách nhiệm về nền pháp chế Việt Nam mà không dám trả lời sòng phẳng vấn đề này cho toàn thể hơn 90 triệu Đồng bào Việt Nam trong và ngoài Nước được rõ, thì làm sao Quí vị có thể táng tận lương tâm đồng tình cho các thuộc cấp tiếp tục khủng bố, bắt bớ, kết tội, giam tù hàng ngàn Người Việt Yêu Nước đang nỗ lực sớm giải thoát Việt Nam khỏi ách đô hộ của Trung Cộng ?

2. Làm sao để thu hồi lại phần lãnh thổ và lãnh hải trọng yếu nêu trên của Tổ quốc Việt Nam đã bị mất vào tay Trung Cộng và giúp Việt Nam ngày càng bớt nô lệ Tàu Cộng ?

2.1. Chúng tôi đã và đang Kêu Gọi toàn Dân tiến hành đồng bộ 3 việc sau đây :

2.1.1. Phát triển Cao trào Chống Giặc Tàu;

2.1.2. Tiến hành Giải thể Chế độ Cộng sản độc đảng độc tài nô lệ Trung Cộng;

2.1.3. Tiến hành Thiết lập Chế độ Dân chủ Đa nguyên Đa đảng Việt Nam Thăng tiến Hòa bình, văn minh thân thiện giữa Cộng đồng Quốc tế, để đủ sức vừa ngăn chặn hiệu quả sự bành trướng tham lam của Trung Cộng, vừa dựa vào Công pháp Quốc tế giúp thu hồi lại phần lãnh thổ và lãnh hải trọng yếu của Tổ quốc Việt Nam đã bị mất vào tay Trung Cộng, chấm dứt tình trạng nô lệ Trung Cộng ngày càng lộ rõ không thể biện minh trước Quốc Dân và Quốc tế.

2.2. Còn Quí vị, Quí vị vẫn cố tình không thay đổi kế hoạch hại Dân hại Nước cố hữu :

2.2.1. Không trả tự do hoàn toàn cho tôi để tôi đi lại tự do và sử dụng các Nhân quyền và Dân quyền bình thường mà Công pháp Quốc tế đã buộc mọi Nước Thành viên LHQ phải chấp hành, bất chấp Công pháp Liên Hiệp Quốc mà Việt Nam đã xin tham gia nhưng không hề muốn tuân thủ, cụ thể là khi phúc đáp hồ sơ tháng 9-2009 của Tổ chức Freedom Now, Nhóm Làm việc của Liên Hiệp Quốc về Tình Trạng Bắt Giữ Tùy Tiện đã trả lời tháng 10-2010 rằng : Việt Nam vi phạm Luật pháp Quốc tế khi bắt giữ và giam cầm tôi. Nhất là Hội Đồng Nhân Quyền LHQ ngày 02-8-2010 đã nhận Đơn Kiện số 1 của tôi ngày 8-6-2010 kiện Nhà cầm quyền CSVN về vấn đề trên. Tuy không đưa nhốt tôi ở trại giam, nhưng đặt trạm CA canh gác suốt ngày đêm để biến phòng ở của tôi tại Nhà Hưu dưỡng Nhà Chung Tổng Giáo phận Huế thành một buồng giam.

2.2.2. Tiếp tục đàn áp, bắt giữ, kết án, giam tù những Công dân Việt Nam Yêu Nước đang tiến hành 3 việc vừa nêu ở mục 2.1.1-3 trên đây.

Ngoan cố mù quáng tiến hành 2 việc trên đây là quí vị chung sức thu hồi lại phần lãnh thổ và lãnh hải trọng yếu của Tổ quốc Việt Nam đã bị mất và giúp thoát khỏi quốc nạn nô lệ Trung Cộng được sao ?

Quí vị phải nghiền ngẫm và công bố câu trả lời cho toàn thể hơn 90 triệu Dân Việt Nam và cho con cháu Dân Việt đời sau 2 vấn đề 1 & 2 rất nghiêm trọng nêu trên, sao cho hợp với Đạo lý ngàn đời của Tổ tiên. Đó là trách nhiệm của Quí vị, không thể tránh né thoái thác. Quí vị im lặng càng làm cho Thư Yêu Cầu này trở thành Lời Tố Cáo chính Quí vị, không thể khác được.

Phần tôi, tôi đã thực thi trách nhiệm trước lịch sử Tổ quốc, Tổ tiên Dân tộc và Hồn thiêng Sông núi, khi lương tâm đòi buộc phải viết Đơn Tố Cáo và chất vấn Quí vị qua Thư Yêu cầu này. Tôi hi vọng, với lương tri của những người tận đáy lòng vẫn còn coi mình là con dân Việt, Quí vị rất tán thành các việc làm đầy tình yêu nước của chúng tôi.



Trân trọng kính chào.

Việt Nam, ngày 26 tháng 5 năm 2011

Đại diện nguyên cáo :

Tù nhân Lương tâm Nguyễn Văn Lý,

Linh mục Công giáo Tổng Giáo phận Huế, 69 Phan Đình Phùng, Huế, tỉnh Thừa Thiên-Huế.

(1) Đơn Tố cáo và Yêu cầu Truy Tố này và Thư Yêu Cầu Trả Lời lần 2 đã được gửi ngày 21-12-2011 và ngày 30-01-2011, qua Bưu điện trung tâm thành phố Huế, tỉnh Thừa Thiên-Huế. Cả 2 văn bản đặc biệt nghiêm trọng này tôi đều ký trực tiếp, nhưng không ghi ngày tháng trên chữ ký như thói quen thận trọng của tôi. Các chữ ký này chỉ có giá trị trên 2 văn thư (2 lần, 15 bản) này thôi và đều không có đóng dấu kèm theo bên cạnh, giới hạn việc sao chụp giả mạo sử dụng trên các văn bản nào khác. Lần thứ 3 này, vì thiếu điều kiện, chữ ký không có con dấu. @@@
Con Mua Nho  
#219 Posted : Sunday, June 5, 2011 11:17:51 AM(UTC)
Con Mua Nho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,224
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 320 times
Was thanked: 2949 time(s) in 1402 post(s)

UserPostedImage


Thanh Niên Ơi!
Giờ Thiêng Đã Điểm



“Thanh niên ơi hồn thiêng núi sông đợi chờ
Nơi tay ta toàn dân ngóng trông từng giờ”(*)



Wael Ghonim(**) đã liệt oanh tuyên bố
“Tôi sẵn sàng chết cho dân chủ tự do”
Dân Tunisia, Egypt đồng loạt hô to
“Hãy giẹp bỏ bất công, độc tài, đảng trị”

Hỡi tuổi trẻ Việt Nam, này anh, này chị
Còn đợi gì không can đảm đứng lên
Hãy nghiên cứu những bài học đấu tranh
Từ sự tan rả của Liên Bang Sô Viết

Bức tường Bá Linh một đêm ngã sập
Ben Ali trốn đi sau một tháng biểu tình
Egypt vùng lên trong chiến thắng quang vinh
Sau mười tám ngày loại trừ Mubarak

Cách Mạng Hoa Lài vươn cao chất ngất
Bạo quyền nào vững được ngược lòng dân
Thanh niên ơi đừng cúi mặt vong thân
Hồn sông núi đã nghẹn lời kêu gọi

Bạn đã thấy chưa bao nhiêu hầm thuốc nỗ
Dưới gầm giường của chế độ bất nhân
Nào cướp của, tham ô, hoạnh họe người dân
Nào biển đảo, nào Tây nguyên Beauxit
Rừng cho thuê, nhượng đất đai không ít
Cho phép Tàu lủng đoạn kinh tế Việt Nam
Cán bộ, chức quyền mặc sức gian tham
Hàng triệu người dân bữa no bữa đói

Gương đảm lược của Tiền nhân chói lọi
Thanh niên ơi! Giờ đã điểm! Lên đường!
Đồng một lòng cùng giải cứu quê hương
Như tuổi trẻ năm xưa tinh thần Yên Báy

Yên Sơn
2/28/2011



(*) Lời ca trong nhạc phẩm Khỏe Vì Nước
(**)Wael Ghonim là một kỷ sư trẻ đã khơi mào làn sóng đấu tranh ở Cairo, Egypt
UserPostedImage



Yên Sơn  
#220 Posted : Thursday, June 9, 2011 1:44:17 PM(UTC)
Yên Sơn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/2/2011(UTC)
Posts: 146
Location: TX

Thanks: 17 times
Was thanked: 37 time(s) in 33 post(s)

TUYÊN CÁO

CỦA VĂN BÚT VIỆT NAM HẢI NGOẠI

ỦNG HỘ PHONG TRÀO QUẦN CHÚNG YÊU NƯỚC TẠI QUỐC NỘI




Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại khẳng định rằng, chủ nghĩa Cộng Sản có mặt nơi đâu là nơi đó có sắt máu, bạo tàn, bần cùng, gian trá, tụt hậu. Nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã ươn hèn cam tâm làm tay sai cho quan thầy Trung Cộng, dâng đất, nhượng biển, bán tài nguyên quốc gia, đưa dân đi làm nô bộc cho nước ngoài để thu góp lợi nhuận cho cá nhân cầm quyền, không đếm xỉa gì đến quyền lợi dân tộc và danh dự tổ quốc.

Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại khẳng định rằng, trong khi dân tộc Trung Hoa tôn trọng và sống theo đạo đức Khổng Mạnh thì tập đoàn cộng sản thống trị ở Bắc Kinh không bao giờ từ bỏ chủ trương bành trướng, lấn chiếm các quốc gia láng giếng, điển hình là việc tấn chiếm các quần đảo Hoàng sa và Trường sa, vốn đã có những minh chứng lịch sử về chủ quyền của Việt Nam lưu tại các văn khố Pháp và Trung Hoa. Chẳng những vậy, Trung Cộng còn ra lệnh cho hải quân đánh đắm các thuyền đánh cá và tàn sát ngư dân Việt Nam; ngăn chặn không cho dân Việt dò tìm, khai thác các tài nguyên thiên nhiên trong thềm lục địa 200 hải lý theo công ước quốc tế qui định.

Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại khẳng định rằng, trong khi dân lành bị Trung Cộng sát hại, tài nguyên và lãnh thổ, lãnh hải và vùng đặc quyền kinh tế bị Trung Cộng xâm phạm. nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã tỏ ra khiếp nhược, ươn hèn, chỉ phản ứng yếu ớt có tính cách chiếu lệ. Chẳng những vậy, CSVN còn mạnh tay đàn áp, không cho giới trí thức, văn nghệ sĩ và công chúng lên tiếng tỏ lòng yêu nước và bày tỏ mối quan tâm trước hiểm họa suy vong của đất nước. Hàng trăm nhà văn, nhà thơ, nhà báo, nhà trí thức vẫn tiếp tục bị giam cầm, quản thúc. Hàng ngàn công dân yêu nước khác vẫn bị giam giữ vô thời hạn.

Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại khẳng định rằng, phong trào xuống đường bảo vệ đất nước của thanh niên sinh viên, học sinh và đồng bào, khởi từ ngày 5 tháng 6 vừa qua, là hành động dũng cảm, phải được ca ngợi và ủng hộ, dù rằng màu sắc ý thức hệ có thể có sự khác biệt với chủ trương chính trị của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.

Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại khẳng định rằng, chủ trương độc tôn độc đảng của cộng sản là tường thành ngăn chận sự tiến hóa của nhân loại, nên đã bị Nga Sô, Đông Đức và tất cả các nước ở Đông Âu từ bỏ, và nhờ đó nhân dân tại các quốc gia đó đã dần dần lấy lại được quyền làm người và nền kinh tế đã dần dần khôi phục.


Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại kêu gọi đảng CSVN hãy từ bỏ tính cách độc tôn để nhân dân thực sự làm chủ vận mệnh đất nước trong một chính thể đa nguyên đa đảng thực sự. Trước mắt hãy trả tự do cho tất cả những nhà văn, nhà thơ, bloggers và trí thức, sinh viên đang bị giam cầm, chỉ vì quyền tự do ngôn luận mà ngay trong hiến pháp CSVN cũng có đề cập.


Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại đồng thời kêu gọi mọi tầng lớp trong nước hãy nhận diện căn nguyên sự suy yếu của đất nước, đã biến dải đất và thềm lục địa giàu có của Việt Nam thành miếng mồi ngon cho cộng sản Trung Hoa; và hãy ý thức rằng, phải có dân chủ mới có thể tập trung được sức mạnh toàn diện để giữ nước; muốn cứu nước, trước hết phải đòi tự do cho chính bản thân: tự do yêu nước, tự do phát biểu và tự do đứng lên thi hành nghĩa vụ công dân, cứu nước và giữ nước như tiền nhân, anh hùng liệt sĩ đã làm.

Cuối cùng Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại thỉnh cầu chính quyền các nước tự do dân chủ, các tổ chức quốc tế về nhân quyền, Văn Bút Quốc Tế, các Trung tâm Văn Bút bạn và Amnesty International bám sát tình hình Việt Nam để can thiệp kịp thời một khi cộng sản Trung Hoa mở cuộc xâm lăng toàn diện và nhà cầm quyền CSVN tiếp tục làm ngơ trước những đòi hỏi chính đáng này của Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại và của toàn dân Việt Nam trong và ngoài nước.


Hải ngoại ngày 9 tháng 6 năm 2011-06-08

Thay mặt Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại

Tổng Thư Ký Ban Chấp Hành
Users browsing this topic
Guest
12 Pages«<9101112>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.