Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

67 Pages«<6263646566>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
tictac  
#1261 Posted : Wednesday, February 21, 2018 10:41:08 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)

UserPostedImage

Bóng Xuân Phai

Tôi ngồi đếm tuổi tôi chơi
Nửa đời lăng lắc tựa hơi thở dài
Tôi ngồi đếm những tàn phai
Thấy trong giọt lệ có hình hài em.

Gập ghềnh giữa chốn nhân gian
Bước qua cho biết hoang đàng đời nhau
Trăm năm mấy bận bạc đầu
Để tôi nhặt hết cơ cầu mang theo.

Đường đi có khúc ngoằn ngoèo
Trái tim tôi cũng đã meo móc rồi
Em ngồi đếm bóng xuân trôi
Chắc gì còn được luân hồi tái sinh.

Trách chi trời đất bạc tình
Chỉ là chiếc bóng thình lình lướt qua
Mà em như vạt lụa là
Vướng trong con mắt tôi xa muôn trùng…


Hư Vô
tictac  
#1262 Posted : Tuesday, February 27, 2018 7:19:27 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)

UserPostedImage


NGƯỜI HÃY QUÊN EM ĐI

Tiếng hát : MỸ TÂM


Người hãy quên em đi
Người yêu hỡi, dù gì cũng xa nhau rồi
Ngày nào chiếc hôn bao đêm rã rời
Giờ đã hết rồi, chỉ còn hơi ấm trên bờ môi
Người yêu hỡi, giờ đành tiếng yêu phai phôi
Chỉ còn những đêm cô đơn rối bời
Giọt nước mắt rơi, lặng nghe dòng thời gian trôi

Người hãy quên em đi và đừng yêu em nữa
Nếu anh không còn gì để vương vấn
Người hãy quên em đi, đừng chờ mong chi nữa
Tiếc thương gì cho lòng thêm xót xa
Vì tình yêu nay sẽ chẳng lâu bền
Ngày qua như mình kết thúc êm đềm
Tình yêu như làn gió thoáng qua thềm
Người hãy quên em đi
Da da da….
Từng lời hứa, hẹn thề có nhau trọn đời
Ngày xưa sánh đôi vô tư giữa đời
Chẳng hề nghĩ ngợi, Chỉ cần 2 chúng ta mà thôi
Để giờ đây, lòng đã đau khi ai đổi thay
Lời hứa xưa kia tan theo khói mây
Mình em chốn đây một mình ôm bao đắng cay

Người hãy quên em đi và đừng yêu em nữa
Nếu anh không còn gì để vương vấn
Người hãy quên em đi, đừng chờ mong chi nữa
Tiếc thương gì cho lòng thêm xót xa
Vì tình yêu nay sẽ chẳng lâu bền
Ngày qua như mình kết thúc êm đềm
Tình yêu như làn gió thoáng qua thềm
Người hãy quên em đi
Da da da….

Edited by user Friday, April 20, 2018 9:01:50 AM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1263 Posted : Thursday, March 1, 2018 10:22:33 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)

UserPostedImage

Chào Xuân

Hình như mùa đông còn đó
Sao lạnh lùng mãi tim ta
Dù ngoài kia xuân đang đến
Dáng xuân tươi thắm mặn mà

Những chiếc lá vàng sót lại
Trên cành mang nỗi u sầu
Như mối tình ta còn đó
Nhưng em không biết về đâu

Phố hân hoan mùa xuân mới
Pháo vui rộn rã phố phường
Màu áo em xưa kỷ niệm
Vẫn dịu dàng những yêu thương

Đưa tay hái cành lộc biếc
Chào xuân ngày tháng ngọc ngà
Bâng khuâng thấy mình đơn độc
Bóng hình em mãi dần xa


Khiếu Long

Edited by user Friday, March 2, 2018 10:18:32 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1264 Posted : Friday, March 2, 2018 11:18:00 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)

UserPostedImage

Bông Hồng Đầu Năm

Mưa chẳng nhảy valse trên đường nữa
Vàng chi lắm thế nắng mai ơi
Hình như có điệu tango mới
Đưa bước em qua ngõ nhà người

Đông biếc đã phai ngoài dậu trúc
Tết hồng xác pháo cuối hiên mai
Có chàng nghiêng ngó xuân sau trước
Rồi chợt thấy mình đi theo ai

Dòng sông uốn lượn theo chân sáo
Chim lợp vòm me khúc nhạc vui
Đi lễ chùa xa nên em vội
Quên cả giấu duyên trên miệng cười

Màu áo hoa ngâu như là sóng
Tóc mơ se mộng với mây trời
Thầm cuốn lòng ai lên tận núi
Chùa xa chuông điểm nhịp sương rơi

Lóng ngóng ẩn mình sau hương khói
Với cành hoa nói hộ trên tay
Sao anh chẳng dám trao thiên hạ
Để hồng úa rụng chỉ còn gai

Bông hồng chưa nhận em đâu biết
Có kẻ khật khùng suốt Tết nay
Trái tim thôi nhảy soul trong ngực
Bởi đã hoá thành bong bóng bay ...

Mường Mán

Edited by user Friday, March 2, 2018 11:32:26 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1265 Posted : Thursday, March 8, 2018 11:16:09 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)


UserPostedImage

Trái Tim Quán Trọ

Trái tim anh là quán trọ
Hôm nao em đến dừng chân
Lãng quên tình đời đen bạc
Mà ai cũng có đôi lần

Trái tim anh là bóng mát
Chở che em nỗi muộn phiền
Đưa em xa dần quá khứ
Một thời thương hận cuồng điên

Trái tim anh là con phố
Nâng niu từng bước em về
Những chiều mưa bay buốt lạnh
Ta dìu nhau giữa cơn mê

Trái tim anh là độ lượng
Yêu em với cả chân tình
Dù cho dòng đời nghiệt ngã
Muộn phiền như sóng linh đinh

Trái tim anh là cung điện
Để em ngự trị muôn đời
Hãy bước lên ngôi thần thánh
Xa rồi ngày tháng đơn côi

Khiếu Long
KLong  
#1266 Posted : Friday, March 16, 2018 8:29:18 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 984 time(s) in 527 post(s)


UserPostedImage

Màu Hoa Tím Cũ

Có phải Vancouver vào tuyết
Trắng hàng cây và trắng đường xe
Mây trắng bay gió mùa đông thổi
Lạnh không em hai buổi đi về ?

Một chút gì nhoi nhói trong tôi
Như cắt ruột chiều nay ngồi nhớ
Hoa tím rụng ngày xưa cứ ngỡ
Trái tim đau rướm máu tươi hồng

Có phải giờ đã mấy mươi năm
Chuyện dâu bể nên lòng rách nát
Nếu em buồn thì em hãy khóc
Khóc thật nhiều khổ sẽ dần vơi

Nắng Vancouver-nắng phai rồi
Đời vẫn đẹp khi màu thắm đỏ
Nhưng tình chết lúc em đành nỡ
Để bàn tay cắt đứt nợ duyên

Tôi dại khờ-tôi chẳng thể quên
Tiêng tiếc mãi màu hoa tím cũ
Thương quá đỗi đất trời viễn xứ
Mang bóng hình người của tôi thương


Linh Phương

Edited by user Friday, March 16, 2018 8:34:31 AM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1267 Posted : Thursday, March 22, 2018 9:25:54 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)
UserPostedImage

Phiến Đá Sầu
Tác giả: Diệu Hương
Tiếng hát : Đình Bảo


Mai em xa rời tôi
Còn ai cùng đi giữa đời
Mênh mông đây là đâu
Là biển vắng đêm sâu

Khi em quay mặt đi
Lòng tôi tựa phiến đá sầu
Chơ vơ trong lạnh câm
Muộn phiền theo tháng năm

Em hỏi tôi: "Phiến đá có tình yêu không ?"
Em hỏi tôi: "Phiến đá có linh hồn không ?"
Linh hồn tôi nay là đá sỏi
Nhưng đá nằm khổ đau với tình yêu em

Em hỏi tôi: "Đá biết thở dài xa xôi ?"
Em hỏi tôi: "Đá có ngậm ngùi chia phôi ?"
Em và tôi thiên đường mất rồi
Trên lối về mình tôi bước dài lê thê

Em vô tình làm sao
Hồn tôi giờ đây úa nhầu
Trong đêm thâu gọi tên
Lòng càng vắng xa thêm

Tôi hôm nay là ai ?
Hồn như một phiến đá nằm
Trăm năm như ngàn năm
Người cùng đá băn khoăn ...

Edited by user Thursday, March 22, 2018 9:29:47 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1268 Posted : Sunday, March 25, 2018 8:09:15 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)

UserPostedImage

Sứ Mệnh Tinh Thần

Tác giả: Yên Sơn


Tác giả tên thật là Trương Nguyên Thuận, tuổi 60', cựu sĩ quan không quân VNCH, di tản sang Mỹ từ 1975, kỹ sư điện toán, từng làm việc với Hewlett Packard/ Houston... rồi mở lò dạy võ.
Ông đã góp nhiều bài viết đặc biệt và nhận giải danh dự Viết Về Nước Mỹ 2004. Sau đây là bài mới sau nhiều năm ngưng viết.

Welcome to My Homepages:
http://thovanyenson.com
http://www.thanphongmartialarts.com

* * *

1.

Tôi đã rời xa Quảng Ngãi nhiều năm; bây giờ về đây, thấy đâu đâu cũng đều xa lạ, nhưng trong tôi vẫn như bùi ngùi, luyến tiếc một thứ gì đó. Có lẽ tuổi xuân chăng chứ cảnh cũ không còn và người người đều xa lạ.

Từ khách sạn Trung Tâm trên đường Lê Lợi, tôi đã đi loanh quanh khu phố cũ để nhớ về một thời… Trên đường Quang Trung, ngày xưa, tôi cũng có “người yêu bé nhỏ” nhà có tiệm bán xe đạp ở trên con đường này. Khi ngang qua trường Trung học Trần Quốc Tuấn – ngôi trường nổi tiếng năm xưa không biết bây giờ có còn được dư hương ngày tháng cũ hay cũng chỉ còn là những kỷ niệm muôn màu như tuổi ấu thơ của tôi đã biệt mù trong thế kỷ trước… Ngôi trường đồ sộ hơn nhiều so với “năm xưa”. Bây giờ đang là mùa Hè, sân trường lác đác người và xe cộ, những tàng phượng vỹ đỏ ối sân trường cho tôi nhiều bồi hồi nhớ tiếc.

Trời nắng chói chang, tôi bước vào quán cà phê bên đường ngồi xuống. Trong lòng xôn xao lạ. Biết là không gian này không phải là sự chon lựa của tôi. Có bóng dáng của các em bé bán vé số dạo. Tiếng mời chào đủ các âm giọng ba miền đất nước. Đầu óc tôi mụ mị trong không gian hổn tạp tiếng người, tiếng còi xe; trên tay ôm một chiếc bình sành nhỏ đựng tro cốt của Huệ – một người học trò ngoan hiền- đưa về từ Mỹ.

Vừa ngồi vào bàn thì một đám nhóc bán vé số nhào tới mời chào. Tôi lắc đầu nói không mua mặc dù chúng nó năn nỉ dai dẳng. Tôi ngồi làm thinh, mặt mày nghiêm và buồn được một lúc thì chúng nó bỏ đi. Xong lại có thằng bé đánh giày trờ tới “chú đánh giày không chú”. “Trời đất, chú mang giày thể thao mà đánh nỗi gì?” “Giày thể thao thì đánh theo giày thể thao chú ơi.” “Không đâu cháu, chú cần uống ly nước rồi đi công việc gấp.”

Thằng bé vừa đi thì một bé gái rất nhỏ – có lẽ chừng 5-6 tuổi là cùng – sà đến bên tôi: “Chú mua giùm con ít vé số đi chú?” “Không, chú không mua đâu cháu.” “Chú làm ơn giúp con; mua mấy tờ cũng được. Con cần bán rất nhiều vé số hôm nay vì mạ con đang bệnh, cần tiền mua thuốc!”

Tôi nghĩ tụi nhỏ bán vé số bao giờ cũng có những lý do bi đát để câu khách nên tôi chẳng quan tâm gì lắm. Chỉ khi nhìn kỹ con bé, thấy mặt mũi sáng sủa, xinh xắn nhưng gầy gò, chiếc áo bà ba có hai miếng vá ở khuỷa tay và vai, chân đi đôi dép mòn cả gót làm tôi chạnh lòng! Với số tuổi này đáng lẽ cháu ở nhà vui chơi sao lại tả tơi bán vé số! Nhìn quanh một lượt thấy lũ nhóc bán vé số đều không khác gì nhau mấy nhưng tự nhiên tôi có thiện cảm với con bé này. Không biết vì cái giọng Huế nhỏ nhẹ dễ thương của nó có dự phần trong tình cảm bất chợt này không; đối với trẻ con, nhất là các bé gái bao giờ tôi cũng dành nhiều cảm tình hơn. Tôi dạy con nít hơn 40 năm qua nên tôi rất yêu mến trẻ con; thế nhưng, tuổi đời đã đi qua ngả sáu rồi, tôi vẫn chưa có cơ hội thực tập hai tiếng “ông cháu” mầu nhiệm.

- Chú không mua vé số nhưng chú có thể tặng cháu ít tiền ăn bánh mì được không? Miệng nói tay móc túi lấy ra một ít tiền lẻ đưa cho con bé.

- Nó khoa tay từ chối và đi thụt lui vài bước:

- Dạ không được mô chú. Chú mua vé số thì con rất vui. Rất cám ơn chú nhưng con không xin tiền.

- …? Tôi bỡ ngỡ, chưa biết ứng xử sao.

- Mạ con dặn không được lấy tiền của người khác.

- Thì cháu có lấy của ai đâu, chú tự nguyện, kể như tiền chú mua vé số thôi mà?

- Chú mua vé số thì con bán. Còn không mua thì con không lấy mô. Chú mua giùm con một ít đi?

- Chú không thích vé số. Người ta nói trúng số xui lắm!

- Con mới nghe chú nói lần đầu. Chú không mua thì con đi nghe.

- Con bé mới chừng ấy tuổi mà đối đáp như người lớn. Nó dợm bước đi, tôi vội vã nắm tay con bé giữ lại:

- Được rồi, được rồi! Chú mua.

- Con bé nhoẻn miệng cười dễ thương hết sức:

- Chú mua mấy vé nì?

Thấy con bé cầm trên tay một xấp, tôi hỏi:

- Một tấm bao nhiêu tiền cháu?

- Dạ 10 ngàn!

- Phần cháu lời được bao nhiêu mỗi tấm

- Dạ tám trăm!

- Từ sáng tới giờ cháu bán được bao nhiêu?

- Dạ tệ lắm! Chắc chỉ khoảng hơn 10 tấm thôi!

Trong đầu tôi làm vội một con toán: 10 tấm được 8 ngàn, khoảng 40 xu Mỹ.

– Bán bao nhiêu mới đủ tiền thuốc cho mẹ cháu?

– Dạ không biết nơi, nhưng chắc cần bán nhiều lắm

– Cháu đếm thử cháu còn bao nhiêu tờ?

Con bé mở to đôi mắt có vẻ ngạc nhiên, quẹt ngón trỏ bé tý vào miệng, cắm cúi đếm một hồi rồi ngước lên nói:

– Dạ còn đúng 86 tờ.

– Nếu hết ngày mà cháu bán không hết thì làm sao?

– Cuối ngày phải trở lại đại lý để thanh toán. Số không bán được sẽ bị phạt 10%.

– Vậy làm sao? Bây giờ đã xế bóng?

– Có lẽ con phải bán tới khuya!

– Cuối ngày! Tới khuya!?

Như hiểu ý tôi nó nói liền:

– Dạ cuối ngày là lúc mình đem tới đại lý thanh toán. Con xin người ta tới 10 giờ đêm. Nếu hết sớm thì được về sớm. Chú mua giùm con 10 vé nghe?

– Nếu chú mua hết thì cháu về nhà với mẹ hay đi bán tiếp?

Con bé trố mắt như không tin những gì nó vừa nghe:

– Chú noái thiệt không?

Tôi không nói gì, chờ đợi câu trả lời tiếp của nó.

– Rứa thì con sẽ về mua thuốc cho mạ trước rồi tính tiếp. Con bé nói như reo.

Tôi đưa tay đỡ tập vé số trên tay con bé, móc bóp đưa cho nó tờ 50 đô. Nó ngập ngừng một thoáng xong cầm tờ giấy bạc rồi móc cục tiền bó bằng dây thun trong túi đưa hết cho tôi và nói: “đây là tiền thối lại cho chú nè.” “sao cháu chưa đếm mà đưa hết cho chú vậy?” “đó là tiền con bán 14 tấm vé số từ sáng giờ đó.” Tôi đẩy tay nó, bảo giữ luôn không cần thối lại, nó không chịu; nó nhất định chỉ lấy đúng số tiền vé số mà thôi.

Vì thấy nó có vẻ ngập ngừng khi cầm tờ 50 đô nên để chắc ăn, tôi dắt nó qua tiệm vàng kế bên đổi ra tiền VN và đưa cho nó đúng con số nó muốn. Nó đếm lại lần nữa rồi ngước mắt lên nhìn tôi nhỏen miệng cười nói:

– Con đếm lại cho chắc chú không đưa hơn số tiền vé số.

Tôi cười méo vì thương tính nết ngay thẳng và hồn nhiên của con bé; tôi đưa tay xoa đầu tạm biệt con bé với nhiều lưu luyến, và cũng không quên chúc mẹ nó chóng lành bệnh.

2.

Xế chiều, tôi ngoắc một anh xe ôm. Địa chỉ tôi cần tới ở trong hẻm Ngô Quyền với hai cái xẹt (sur), khu chợ Quảng Ngãi, rất khó tìm, nhưng rồi cũng tới nơi. Đó là một căn nhà nhỏ trông gọn gàng, sạch sẽ. Tôi gõ cửa, nghe tiếng trả lời giọng Huế; rồi cửa xịch mở. Một bà cụ lưng còng, gầy gò ốm yếu, ngó tôi từ đầu tới chân:

– Cậu muốn tìm ai?

– Thưa Bác có phải cô Phương Lan ở đây không ạ?

– Cậu là ai mà biết tên con gái tui?

– Thưa Bác có người bên Mỹ nhờ cháu tìm giúp.

– Phải thằng Huệ nhờ cậu không?

– Dạ phải.

– Mời cậu vào nhà nói chuyện.

Sau khi anh tài xế đi khuất, tôi theo bà cụ vào nhà. Căn phòng nhỏ trông rất tươm tất, vắn khéo nhưng có vẻ đạm bạc. Bà cụ mời tôi ngồi vào chiếc ghế duy nhất bên cạnh chiếc bàn con kê sát tường; tôi ý tứ đặt hũ tro cốt mang theo xuống chiếc bàn. Bà cụ vén tấm màn ngăn làm phòng ngủ và ngồi trên cạnh giường.

– Mạ con hắn vừa ra chợ chắc cũng sắp về. Cậu ngồi đợi được chớ? Dường như cậu ở bên Mỹ về?

– Sao Bác biết?

– Thì trông bộ dạng của cậu và nghe cậu nói thằng Huệ bên Mỹ nhờ cậu ra đây tìm em Lan.

– Dạ vâng! Tên cháu là Phong. Để Phương Lan về cháu sẽ kể hết đầu đuôi luôn ạ.

Chờ một lát, tôi sốt ruột, đứng lên ngó mong ra cửa.

– Thưa Bác cho cháu để cái bình ở đây, cháu ra hẻm mua bao thuốc lá về liền.

– Được được, cậu cứ để đó tôi coai cho, không mất đi mô mà lo.

Tôi lang thang ra đầu hẻm, ngồi ngay quán cóc đầu con hẻm để ngó chừng; gọi ly cà phê đá và mua gói thuốc lá của một bà bán bên cạnh, phì phà chờ đợi. Tôi nghĩ ngồi ở đây, nếu mẹ con cô ấy về nhà nhất định phải đi qua con hẻm này, nên yên tâm ngồi chờ. Thế mà tôi đã hút hết hai điếu thuốc, uống hết ly cà phê mà vẫn không thấy tăm dạng hai mẹ con Phương Lan. Tôi nghĩ tôi phải vô nhà kẻo bà cụ trông.

Tính đưa tay gõ cửa thì cửa xịch mở. Một thiếu phụ với suối tóc đen mượt, dài chấm lưng, gương mặt thanh tú, khả ái nhưng trông võ vàng, tiều tụy. Đôi mắt đỏ ngầu, dường như vừa mới khóc. Tôi lúng túng hẳn. Nàng cũng chưa kịp nói gì thì một con bé phía sau lưng vượt lên trước:

– Ủa chào chú!

Tôi kinh ngạc thấy con bé bán vé số khi trưa.

– Mạ ơi, đúng là chú ni là người mua hết vé số của con khi trưa mà con noái với mạ đó! – Con bé quay sang nói với mẹ nó.

– Chào anh. Anh Phong phải không? Tôi là Phương Lan, mẹ của cháu Lan Huệ! Rồi nàng quay qua con, nói con qua dì Tám đi...

Con bé dạ rồi đi ra. Bà cụ vẫn ngồi trên giường mặt buồn dàu dàu:

– Tôi tưởng cậu đi luôn rồi chớ!

– Xin lỗi Bác, cháu đợi lâu sốt ruột quá nên ra ngoài đầu hẻm uống nước. Tưởng đâu Phương Lan về đường đó mà không thấy nên ngồi hơi lâu.

Phương Lan đẩy chiếc ghế về phía tôi và ngồi chiếc đối diện. Chắc có lẽ chiếc ghế để trong bếp mới được mang ra. Tôi chưa biết mở lời cách nào thì nàng nói tiếp:

– Mạ con em đi đường trong nên anh không thấy là phải. Khi vô tới nhà, thấy trên bàn có cái bình sành này, bé Lan Huệ nói liền “sao giống cái bình của chú mua vé số của con khi trưa quá!”

– …

– Con bé về lúc trưa, khoe với em, “có một cái chú chắc ở đâu mới tới; tụi thằng Tèo, thằng Dũng bị chú từ chối mà chú lại mua của con, còn mua hết nữa chứ!” Rồi nó khoe là “chú nớ cố cho tiền con mà con nhớ lời dặn của mạ nên nhất định không lấy.”

– Vâng, sự thực là vậy! Phương Lan dạy con hay quá! Chính vì sự thông minh và thực thà của nó mà tôi đã “phải lòng nó”.

– Cám ơn anh, tuy gia đình em nghèo nhưng lúc mô em cũng nhắc con “nghèo cho sạch, rách cho thơm”. Em đâu có muốn bắt con đi bán vé số, chỉ vì thời gian gần đây em bệnh triền miên không làm ăn chi được. Cả tuần nay lại nằm liệt một chỗ, ăn uống khó khăn. Cũng may, đang mùa hè cháu nghỉ ở nhà không việc chi làm. Trưa nó về lại mang theo một chị y tá chích dạo… cách đây vài tiếng đồng hồ, em mới ngồi dậy nổi, ráng cùng đi với cháu ra nhà thuốc tây mua thuốc theo lời dặn của cô y tá...

Nàng thao thao như để che giấu cảm xúc; như để cho tôi có thêm bình tĩnh. Ngồi nghe nàng nói mà lòng tôi xót xa, bối rối, vẫn chưa dám mở lời.

Cánh cửa xịch mở, con bé đã về cầm theo mấy lon nước ngọt và một cục nước đá nhỏ. Nó đi thẳng vào bếp, nghe tiếng nước chảy, tiếng chặt đá và tiếng ly tách lịch kịch. Bà cụ vẫn ngồi yên kiên nhẫn nhai trầu. Lát sau con bé đem cho bà một ly nước trước khi đặt hai ly trên bàn chúng tôi ngồi, xong tới ngồi bên cạnh giường gần bà ngó tôi… Tôi bảo con bé “chú không uống nước ngọt được, uống vào là sưng cuống họng, ho liền trong vòng 30 phút. Cháu cho chú tách nước lạnh rất tốt. Con bé ngó mẹ, thấy Phương Lan gật đầu, nó lại chạy xuống bếp đem lên cho tôi một ly đá lạnh. Tôi đưa ly nước ngọt cho nó, nó ngần ngừ nhìn mẹ và mẹ nó gật đầu ra dấu đồng ý.

Bỗng nhiên, nàng nhìn hũ sành trên bàn, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi:

– Có phải đây là hũ tro cốt của Huệ?

Tôi bối rối nhìn bà cụ rồi nhìn con bé. Không gian vô cùng tĩnh mịch, nghe cả tiếng rao hàng của những người bán rong đi ngang trước cửa. Mọi người như rất chú tâm nghe tôi xác nhận. Phương Lan đứng lên, ôm hũ tro cốt tới đặt trên bàn thờ... Khi quay lại chỗ ngồi, nàng nói bằng giọng sũng nước mắt nhưng bình tĩnh:

– Em cám ơn anh đã giúp cho Huệ về với mẹ con em. Cả tháng ni em đã linh tính có điều bất thường, mặc dù đã hơn hai năm rồi không nghe tin tức chi của Huệ. Dù vậy, em vẫn nhất quyết không tin Huệ quên bỏ mạ con em.

– Vâng, Huệ không bao giờ quên, không bao giờ bỏ mẹ con Phương Lan. Có nhiều chuyện đau thương đã xảy ra cho Huệ... Tôi là thầy dạy võ của Huệ. Huệ đã học với tôi gần bốn năm. Tính Huệ hiền hòa ít nói nhưng siêng năng và vô cùng lễ phép. Những ngày lễ tết, Huệ thường đến nhà thăm. Biết Huệ cũng là một đồng hương Quảng Ngãi, tôi coi Huệ như một người thân và không lấy tiền học phí của nó nữa. Lâu lâu không thấy tới thì tôi gọi hỏi thăm. Rồi Huệ lại bất chợt xuất hiện, vẫn tập tành siêng năng, kỷ luật như thường, và rồi lại bất ngờ biến mất.

Tôi ngưng lại, bưng ly nhấp một ngụm nước đá lạnh, cố giữ cho giọng nói bình thản.

– Cách đây khoảng hai năm, bà mẹ của Huệ tạ thế vì bị ung thư, biết Huệ ngoài bà mẹ, không còn ai là thân nhân, tôi có đề nghị “hay là em về ở chung với Thầy”, Huệ nói nó không muốn bán căn nhà kỷ niệm của mẹ nó. Những khi tôi thắc mắc về sự tập tành không đều đặn của Huệ nó đều nói “thầy đừng lo nhiều cho em, khi nào khỏe em sẽ đi tập.” Sau một thời gian bặt tin, cách đây hai tháng, bỗng có điện thoại của Huệ gọi nói muốn gặp tôi gấp, có việc vô cùng hệ trọng cần nhờ. Tiếng nói nghe rất yếu ớt. Địa chỉ là nhà thương MD Anderson, khu Medical Center gần trung tâm phố Houston. Lòng tôi nghi nghi ngại ngại. MD Anderson là trung tâm ung bướu nổi tiếng thế giới cũng là nơi làm việc của nhà tôi gần 20 năm qua. Buông điện thoại xong là tôi lái xe đi ngay. Vào đến nơi mới biết Huệ đang nằm điều trị tại khu chăm sóc đặc biệt (intensive care unit). Hình ảnh chú học trò văn vẻ, mạnh khỏe, đẹp trai chỉ còn lại vài đường nét lu mờ trên người bệnh. Huệ bị ung thư ruột già thời kỳ chót; đã qua hóa trị rồi xạ trị nhưng không thoát. Tôi bốc điện thoại gọi nhà tôi nhờ hỏi thăm vị Bác sĩ chuyên môn xem lại hồ sơ. Hóa ra, vị Bác sĩ chuyên môn này lại là cấp trên của nhà tôi và cũng là Bác sĩ đang chăm sóc cho Huệ. Ông ta nói với tôi rằng khi Huệ nhập viện thì đã quá trễ! Ông đã cố gắng hết sức nhưng không cứu được. Vì Huệ không có thân nhân nên họ đang làm thủ tục chuyển Huệ qua hospice- nơi chăm sóc cho những bệnh nhân không còn phương án trị liệu. Nói cách khác là nằm chờ chết!

Tôi phải dừng lại vì Phương Lan bỗng bật khóc nức nở. Lẫn trong tiếng khóc là tiếng kêu: Trời ơi. Huệ ơi. Huệ có vợ có con mà sao... Con bé lấy khăn ướt lau mặt cho mẹ nó. Được một lúc, nàng trấn tỉnh lại nói tiếp:

- Em xin lỗi anh. Nhờ chuyện anh kể, em biết là mình đã trách oan anh Huệ. Hai năm trước, em nhận được 10 ngàn đô la của Huệ gửi cho, kèm theo bức thư nói rằng “em cố gắng dùng số tiền này buôn bán đỡ đần trong thời gian tới chờ anh làm thủ tục giấy tờ bão lãnh.” Thế rồi bặt tin luôn. Em có gửi thư và gọi điện thoại nhiều lần nhưng không thấy hồi âm. Em cay đắng nghĩ rằng, Huệ đã thí cho mạ con em 10 ngàn để rồi trốn biệt! Em cố nghĩ tốt cho Huệ nhưng càng ngày em càng thấy suy nghĩ Huệ đã bỏ mạ con em đúng hơn tất cả những lý do em bào chữa khác.

Kể tới đây lại khóc òa. – Anh biết không, “tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống”. buôn bán nhỏ để nuôi ba miệng ăn nên càng ngày vốn càng hao hụt. Vì thế, tháng trước khi con em nghỉ hè, em quyết định dọn về thành phố để xoay xở may ra khá hơn; Em gom hết số tiền còn lại nộp tiền sang một cái sạp bán trái cây ngoài chợ Quảng Ngãi. Khi tới nhận sạp thì mới biết đó là trò lường gạt. Không tìm được thủ phạm, lại tiếc tiền và lo sợ không biết gia đình sẽ sinh sống ra sao nên kiệt sức quỵ dần, nằm liệt giường cả tuần nay. Đó là lý do em đành lòng để Lan Huệ đi bán vé số tạm thời.

Trời tối đã lâu, câu chuyện và cả công việc phải còn cần nhiều thì giờ mà không tiện ở lâu, tôi đề nghị ngày mai tôi trở lại sớm để nói cho hết câu chuyện. Phương Lan dụ dự nhưng đồng ý. Thấy hũ tro cốt của Huệ trên bàn thờ có nén hương đang cháy, tôi nói:

– Thưa Bác và cô Phương Lan, trước khi ra về, tôi muốn được thắp nhang cảm tạ trời đất và tạm an vị tro cốt của em Huệ.

– Cám ơn anh đã chu đáo!

Phương Lan vừa âm thầm khóc vừa bước tới trước bàn thờ, lấy một nén nhang run run đốt. Tôi nghĩ có lẽ nàng sẽ khóc suốt đêm nay. Tôi không biết an ủi cách nào, đành lặng lẽ cầm nén nhang từ tay nàng trao, đứng trước bàn khấn vái lớn cho mọi người cùng nghe.

– Huệ ơi! Cuối cùng thì em cũng đã về bên vợ con như ý nguyện. Thầy cảm tạ hương linh em đã giúp Thầy vượt qua nhiều thử thách để có thể chu toàn lời hứa với em. Em đã về được đây, xin em an nghỉ và ở bên phù trợ vợ con sớm vượt qua tất cả nghịch cảnh do ông trời thử thách, được bình an mạnh khỏe. Như đã hứa với em, ngày mai, Thầy sẽ trở lại đây để lo cho xong trách nhiệm em giao phó. Tạm biệt Huệ.

Tôi cắm nhang xong quay lại đã thấy Phương Lan mắt lệ đầm đìa.

– Mạ con em đội ơn anh. Còn nhiều điều em nôn nóng muốn biết nhưng không còn thắp thỏm như mấy năm qua nữa. Huệ đã về với mạ con em dù chỉ là di cốt nhưng trong thâm tâm em cũng đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Vô vàn cám tạ tấm chân tình anh đã dành cho chúng em, và đặc biệt cho mạ con em.

Tôi chào bà cụ, chúc bà ngủ ngon. Mẹ con Phương Lan đưa tôi ra ngoài ngõ. Tôi nói sau khi đã hẹn giờ trở lại:

– Phương Lan có thể yên tâm nghỉ ngơi đêm nay. Không cần phải lo lắng nhiều nữa. Huệ đã trở về. Tất cả sẽ tốt đẹp. Có thể cả ngày mai sẽ bận rộn vì chúng ta phải cùng làm một số công việc theo yêu cầu của Huệ.

Tôi trở về khách sạn bằng xe ôm. Suốt buổi tối còn lại, tôi ôn lại câu chuyện về Huệ. Sẽ phải kể lại đầy đủ cho Phương Lan, nhưng cũng phải thu xếp sao cho thuận tiện để hoàn tất “sứ mệnh tinh thần” của ông thầy dạy võ được học trò ủy thác.

3.

“Thưa thầy, xin thầy đừng bận tâm tới sức khỏe của em. Em biết thời gian của em không còn được bao lâu. Bác sĩ đã nói cho em biết là em có thể ra đi bất cứ lúc nào. Em luôn biết ơn thầy đã coi em như đứa em trong nhà. Xin thầy tha lỗi cho em khi chưa được thầy cho phép đã tự ý sắp xếp nhiều việc. Thầy là người duy nhất em có thể trông cậy...” Đó là lời Huệ nói để bắt đầu câu chuyện khi tôi ngồi bên em trong khu hospice.

“Em an tâm. Thầy hứa trước là sẽ tận lực làm tròn mọi điều em ủy thác.” Tôi cầm tay Huệ, hứa. “Thầy ơi, vợ con em đang còn ở Việt Nam. Xin thầy giúp em...”

Sau đây là câu chuyện Huệ kể:

Bảy năm về trước em đi cùng mẹ em về Mỹ Khê, Quảng Ngãi lần đầu tiên thăm mộ phần của ba em. Theo lời mẹ em kể, ba em bị giết trong trại tù Cộng sản vì trốn trại khi em chưa đầy tuổi. Trong chuyến đi này em gặp và thương yêu một người con gái đồng cảnh ngộ tên Phạm Thị Phương Lan, dân Mỹ Khê gốc Huế. Sau khi về Mỹ, chúng em vẫn thường xuyên liên lạc càng ngày càng mật thiết. Chúng em thật sự yêu nhau, muốn tiến đến hôn nhân. Trong thời gian quen biết em nhận thấy Phương Lan là một cô gái hiền hòa, xinh đẹp, tâm hồn đoan hậu và là một người con hiếu đễ. Nàng không hề đòi hỏi bất cứ một điều gì ở em, kể cả khi em đề nghị làm giấy tờ cho nàng sang Mỹ. Đến lúc này em mới biết mẹ con Phương Lan không còn thân nhân nào ở Việt Nam!

Dĩ nhiên tất cả việc riêng tư này em đều cho mẹ em biết. Mẹ em nói em đủ khôn lớn rồi có thể tự quyết định tương lai cho mình; mẹ không lo được gì và cũng sẽ không phản đối.

Vì quá yêu thương và tin tưởng lẫn nhau, sáu tháng sau, em xin phép Mẹ trở lại Quảng Ngãi một mình để làm một đám cưới đơn giản nhằm hợp thức hóa hôn nhân. Em về lại Mỹ hỏi thăm nhiều Luật sư Di trú về trường hợp của chúng em. Ai cũng nói là không có cách nào cho tới khi Phương Lan trở thành công dân Hoa Kỳ mới bảo lãnh cho mẹ nàng qua được.

Tụi em chưa biết tính sao thì được tin Phương Lan có mang. Em vừa mừng vui vừa buồn bã… Rồi Phương Lan sinh hạ một bé gái. Em tức tốc bay về khi nàng còn trong nhà thương. Chúng em đồng ý đặt tên cho con là Lan Huệ để đánh dấu mối tình sâu đậm của chúng em. Việc bảo lãnh vẫn dậm chân tại chỗ. Không ai nói với ai nhưng trong thâm tâm đều biết rất khó để chúng em đoàn viên trong nghịch cảnh éo le này. Em thương yêu mẹ của nàng như yêu thương mẹ của em. Chúng em cùng đau đớn chấp nhận số phận.

Khi mẹ em ngã bệnh rồi mất vài năm trước như Thầy đã biết. Trong thời gian mẹ bệnh, em phải luôn ở bên mẹ sau giờ đi làm, dù Mẹ ở nhà hay trong bệnh viện, vì chỉ có hai mẹ con. Ngoài ra, em còn phải cáng đáng tài chánh cho mọi chi phí trong gia đình kể cả thuốc men. Những khó khăn này em chỉ giữ riêng em chứ không dám nói với Phương Lan vì em nghĩ chẳng lợi ích gì mà còn tạo thêm sự lo lắng cho nhau hơn thôi. Em chỉ nói với Phương Lan về bệnh tình của mẹ em. Phương Lan tỏ ra rất thông cảm và khuyên em yên tâm lo cho mẹ là quan trọng hơn hết. Sự cao thượng của nàng đã an ủi em không ít. Trong khi đó tiền để dành càng ngày càng cạn dần, em lo sợ nếu không tính ngay thì cuộc sống của mẹ con Phương Lan sẽ rất khó khăn; vì thế, em quyết định lấy ra 10 ngàn đô gửi cho nàng, khuyến khích tìm cách buôn bán sống tạm trong thời gian khó khăn sắp tới. Bệnh tình của mẹ em trở nên nguy kịch nên em không còn tâm trí nào để nghĩ tới việc riêng của mình. Để rồi chưa đầy năm sau mẹ em lìa đời! Tang lễ cho mẹ xong, tinh thần em suy sụp đáng kể, tài chánh kiệt quệ. Trong thời gian bị bệnh em có nghĩ nhiều về vợ con nhưng em không muốn liên lạc trong lúc cùng quẫn. Em dự định trở lại sở làm một thời gian để dành đủ tiền sẽ về thăm mẹ con Phương Lan; lúc gặp nhau sẽ giải thích sự vắng bóng của em trong thời gian qua cũng không muộn. Nhằm lúc kinh tế khó khăn, hãng xưởng sa thải nhân viên hoặc đóng cửa và vì vậy em bị cho nghỉ việc luôn!”

Thấy Huệ ra dấu xin uống nước, tôi nói em nghỉ một lát nhưng Huệ lắc đầu. “Thầy để em nói, phần này mới là quan trọng.”

Ba tháng sau em vẫn chưa tìm ra việc làm, em buồn chán quá sức, ăn ngủ thất thường lại nhớ vợ, nhớ con đứt ruột… rồi ngả bệnh. Ông bác sĩ gia đình chỉ nói có lẽ tại em buồn rầu rồi sinh bệnh; bảo em về cố tĩnh dưỡng, ăn uống, ngủ nghỉ điều độ một thời gian sẽ khỏi; rồi cho cái toa mua mớ trụ sinh về uống.

Thấy cơn đau bụng thuyên giảm đi nhiều em chưa kịp mừng thì phải nhờ ông bạn hàng xóm đưa đi cấp cứu vì bụng dưới của em đau không chịu nỗi!

Sau khi khám nghiệm, bác sĩ nói em có vấn đề ở ruột già! Họ gửi em đi các chuyên khoa để xác nghiệm… Sự xác nhận cuối cùng là em bị ung thư ruột già không còn cách chữa trị như Thầy đã biết. Họ đề nghị em làm xạ trị không ổn, đổi qua hóa trị cũng vô phương. Trong thời gian điều trị, em sợ em khó thể vượt qua nên đã lo sắp xếp mọi thứ từ ngân hàng, nhà cửa, xe cộ, hãng bảo hiểm sức khỏe, bảo hiểm nhân thọ; đi luật sư làm di chúc; làm giấy ủy quyền pháp lý (power of attorney). Em đã để tên Thầy là người đại diện pháp lý, có toàn quyền định đoạt về tài sản khiêm nhường của em kể cả thân xác này sau khi em không còn tự quyết định được nữa. Em hoàn toàn tin tưởng vào tấm lòng nhân ái của Thầy; và Thầy là người thân duy nhất của em bên Mỹ. Tất cả sổ sách, giấy tờ, chìa khóa em đựng trong hộp sắt để tại Chase Bank ở số 13070 Bellaire Blvd., Houston, TX 77072 đường Synott; và đây là chìa khóa chiếc hộp sắt em xin trân trọng giao lại cho Thầy quản thủ. Sau khi em chết rồi, Thầy cứ theo di chúc mà giúp em hoàn thành tâm nguyện.

Nói xong, Huệ cởi chiếc chìa khóa đeo trên tay đưa cho tôi rồi nhắm mắt lịm đi. Hơi thở gấp gáp, mặt tái nhợt! Tôi hoảng hốt gọi y tá trực vào phòng xem xét… Một lúc sau Huệ tỉnh lại. Huệ nhìn tôi gượng mỉm cười, môi mấp máy, yếu ớt nhưng thần thái có vẻ tự tại lắm. Tôi nắm chặt tay Huệ và áp tai để nghe:

– Bây giờ thì em yên tâm rồi. Thầy hứa với em đi! Em biết Phương Lan đang buồn trách em và rồi nàng sẽ đau đớn lắm khi biết tất cả sự thật. Và em cũng ân hận không được nhìn được mặt đứa con gái yêu quý; hơn ba năm qua chắc nó đã lớn lắm rồi…

Nói tới đây Huệ nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt lăn dài trên đôi má gầy nhom. Tôi ngó nhịp tim vẫn đập nhưng không đều đặn và hơi thở yếu dần đi. Một tay nắm, một tay ôm vai, tôi áp miệng vào tai Huệ thì thầm: “Thầy tuyên hứa với em sẽ làm tất cả những gì em muốn Thầy làm.” Huệ mở bừng mắt ra, cố siết nhẹ tay tôi, mỉm miệng cười...

Sau khi Huệ trút hơi thở sau cùng, ngay trong lúc chờ giảo nghiệm, tôi dàn xếp với nhà thương rồi cấp tốc chạy về ngân hàng Chase mở tủ sắt đọc di chúc để biết phải làm gì.

Trong di chúc, Huệ cho tôi chi tiết để liên lạc với hãng bảo hiểm nhân thọ AIG ngay sau khi Huệ tắt thở để được hướng dẫn. Huệ muốn được hỏa thiêu; nhờ tôi tìm cách bán căn nhà và chiếc xe; đến nhà băng đóng trương mục, lấy hết tiền ra; đến ngôi chùa nơi để di ảnh của Mẹ, trích ra $5 ngàn để cúng chùa. Khẩn cầu tôi đi Việt Nam về Mỹ Khê tìm gặp mẹ con Phương Lan trao lại tất cả số tiền còn lại để nàng buôn bán nuôi con và lo cho mẹ già sau khi chi trả tất cả những khoản chi phí cần thiết, kể cả chi phí cho chuyến đi của tôi; tiền bảo hiểm nhân thọ ký thác vào quỹ học vấn cho con gái Lan Huệ. Huệ cũng bày tỏ ước mong Phương Lan sẽ thay Huệ chăm sóc mồ mả của Ba Huệ ở Mỹ Khê…

Tôi chảy nước mắt vì những toan tính tình nghĩa và chu đáo của Huệ. Tôi gọi ngay cho hãng bảo hiểm. Ngạc nhiên thay, họ đã biết trước, đã chuẩn bị sẵn giấy tờ cho tôi ký nộp qua internet. Tôi thắc mắc hỏi họ, họ chia buồn và nói với tôi Huệ đã chuẩn bị cho việc ra đi từ mấy tuần trước. Nhờ vậy mọi thủ tục rất suông sẻ.

Sau khi xong việc tang lễ, tôi mang hủ tro cốt để tạm vào chùa (cho tới khi tôi mang đi Việt Nam) nhân dịp đến cúng viếng theo lời dặn của Huệ. Vị trụ trì cũng là chỗ quen biết lâu dài nên dành cho tôi mọi sự dễ dàng. Tôi nhờ chú em làm địa ốc đăng bảng bán nhà sau khi đã mướn người dọn dẹp, lau chùi, cắt cỏ sạch sẽ. Nhà trệt có 3 phòng ngủ, rộng 1700 square feet, hai phòng tắm, mái nhà thay chưa quá 5 năm, nhà để xe riêng, khoản đất ¼ mẫu, bàn ghế tủ giường còn nguyên vẹn. Chú em đề nghị đăng giá $120 ngàn gồm luôn đồ đạc. Đồng thời tôi cũng liên lạc với một người bạn quen, có công ty mua bán xe cũ để bán chiếc xe của Huệ. Chiếc xe Toyota Camry 2008, bạn nói vì thương hoàn cảnh của Huệ nên mua giúp $10 ngàn, không tính thuế. Tôi liên lạc với hãng bảo hiểm AIG làm thủ tục chuyển hết số hiện kim vào một trương mục đặc biệt tôi vừa mở ở ngân hàng Citibank. Trong khi đó tôi cũng xếp đặt công việc ở trường võ, giao cho một học trò lớn tuổi, cao đẳng nhất để trông coi trong thời gian tôi vắng mặt.

Trong đời tôi thăng trầm cũng lắm, gian nan cũng thừa trong bất cứ công việc gì tôi làm; thế nhưng, trong tiến trình lo cho Huệ mọi việc đều trơn tru, mau lẹ. Nhiều lúc tôi nghĩ có lẽ Huệ theo phò hộ cho tôi nên mọi chuyện mới êm thắm như vậy.

Nhà đăng bảng chưa đầy một tháng đã có mấy người muốn mua; trong số đó có một cặp vợ chồng lớn tuổi người Việt ở California mới dọn về, muốn mua một căn nhà nho nhỏ, trả tiền mặt, để an hưởng tuổi già. Họ hẹn đến xem nhà rồi đồng ý mua luôn với giá $122 ngàn tiền mặt, đặt cọc 20% ngay trong ngày. Chú em tôi vui mừng gọi báo cho biết; rồi năm ngày sau, giấy tờ sang nhượng hoàn tất. Chú em chỉ lấy ít tiền công tượng trưng.

Tôi làm một cuốn sổ nhỏ, ghi tất cả những dữ kiện về tài chánh của Huệ để sau này trao lại cho Phương Lan.

4.

Sáng hôm sau, khi tôi trở lại, vừa bước vào nhà đã thấy mùi khói nhang nồng nực. Sau khi chào hỏi và đẩy cánh cửa sổ mở rộng hơn, tôi tự động ngồi xuống chỗ ngồi hôm qua. Trên bàn đã có sẵn bình trà nhỏ. Phương Lan vẫn ngồi ghế đối diện, có vẻ bình tĩnh hơn. Nàng khoan thai rót trà ra tách, đẩy về phía tôi một chung, gật đầu thay lời mời và hai tay bưng một chung đứng lên mời bà cụ. Trở lại ghế ngồi, nhắm môi vào chung trà rồi nhẹ nhàng đặt xuống, nhìn thẳng vào tôi, giọng tâm sự:

– Thưa anh, suốt đêm qua em đã nghĩ thấu đến thực tế đời mình. Huệ đã an phần và em có bổn phận phải sống tốt để lo cho cháu Lan Huệ. Chừ em đã bình tĩnh nhiều rồi; anh có thể kể hết ngọn ngành câu chuyện.

Nhờ đã sắp đặt sẵn, tôi lần lượt kể lại câu chuyện, Phương Lan lặng lẽ nghe, không khóc. Nhưng khi nghe kể tới lúc Huệ trút hơi thở cuối cùng thì nàng thình lình té xỉu. Cũng may, tôi đã đề phòng nên đỡ nàng kịp lúc, bế xốc nàng đặt lên giường, xoa bóp ở hai huyệt Nhĩ Môn và Thái Dương, rồi nắn bóp thêm huyệt Thần Đình trên đỉnh đầu để trợ não. Tôi thực sự lo sợ cho sức khỏe của nàng, nên vừa nắn bóp các huyệt đạo vừa bảo con bé mở toang các cánh cửa cho thoáng khí và chạy tìm gấp người y tá. Nó vừa khóc vừa chạy đi. Bà cụ lu bu xức dầu xanh lên mũi, lên thái dương Phương Lan. Tôi xem mạch nàng vẫn điều hòa dù hơi thở có yếu ớt. Ít phút sau, cô ý tá và con bé hớt hải vào nhà. Người y tá hành sự thành thạo, bày đồ nghề và chích cho nàng một ống thuốc khỏe.

Lát sau Phương Lan lai tỉnh, ngỏ lời xin uống nước. Tôi lấy tách trà và giúp nàng ngồi dậy. Thân hình nàng ẻo lả như cọng bún; phải tựa vào hai chiếc gối chồng cao, nhưng chỉ sau mấy ngụm trà, Phương Lan lập tức bình tĩnh lại.

– Xin lỗi anh. Bi chừ em thấy khỏe nhiều rồi. Xin anh cho biết những việc em phải làm mà anh noái rất cần?

Tôi bảo Phương Lan:

- Phần buồn nhất của câu chuyện đã xong. Những việc sắp phải làm sẽ là chuyện vui mà Huệ muốn tôi mang về cho Phương Lan và cháu bé. Buổi trưa các ngân hàng có làm việc hay không?

– Em không lui tới những chỗ nớ nên không rõ. Chắc ăn mình có thể tới đó sau 1 giờ chiều. Ở trên đường Hùng Vương gần nhà có Ngân Hàng Ngoại Thương Việt Nam, đó là chi nhánh của Vietcombank.

Sau bữa ăn trưa đơn giản ngay tại nhà, hai giờ chiều chúng tôi có mặt ở ngân hàng. Phương Lan rất đỗi ngạc nhiên thấy tôi mở hai trương mục, một cho nàng và một dành riêng cho con bé. Càng ngạc nhiên đến nỗi không tin là sự thật khi tôi chuyển ngân vào mỗi trương mục. Tổng số tiền cho nàng là $124+ ngàn (gồm tiền bán nhà, bán xe, sổ tiết kiệm); của con bé $105+ ngàn (gồm $100 ngàn trị giá bảo hiểm và tiền lời). Tôi đề nghị nàng lấy ra một ít để chi dụng và lo thuốc men, số còn lại để trong nhà băng cho an toàn, lúc cần dùng thì lấy. Nàng đồng ý lấy ra 10 triệu tiền mặt.

Mọi sự việc được tiến hành suông sẻ nhanh chóng hơn mức tôi tưởng tượng. Khi mọi thủ tục đã xong, tôi mở xách tay lấy ra tờ di chúc của Huệ để lại cho riêng tôi, và cuốn sổ tài chánh trao lại cho Phương Lan giữ làm kỷ niệm. Tôi cũng nói luôn ước nguyện của Huệ muốn nàng thay Huệ chăm sóc mộ phần của ông cụ ở Mỹ Khê.

Sau khi cám ơn người nhân viên ngân hàng, chúng tôi rời khỏi nhà băng. Sức khỏe Phương Lan quá yếu, tôi phải dìu nàng ra cửa gọi taxi về nhà. Xe vừa tới đầu ngõ đã thấy bà cụ và con bé bắc ghế ngồi trước cửa như trông đợi. Con bé thấy mẹ chạy lại ôm chằm, dìu mẹ nó vào giường rồi xoay lại ôm tôi và khóc. Tôi ôm chặt con be, thủ thỉ:

– Từ nay về sau cháu ngoan của chú không cần phải đi bán vé số nữa. Ba của cháu đã chuẩn bị hết việc học hành cho cháu rồi. Cháu phải hứa với chú học hành ngoan ngoãn để nên người hữu dụng mai sau. Đó cũng là ước nguyện của ba cháu. Ba cháu thương nhớ cháu vô cùng!

Con bé khóc lớn, nói trong tiếng nấc:

– Dạ con hứa với Ba, con hứa với Chú!

Tôi gật đầu chào bà cụ, dắt tay con bé cùng đến trước bàn thờ khói hương nghi ngút, đốt hai nén nhang, trao cho con bé một… Phương Lan cũng tới đứng một bên từ lúc nào, tôi trao nén nhang còn lại cho nàng và đốt thêm một cây khác. Tôi khấn lớn:

– Huệ quý mến, Thầy đã giữ trọn lời hứa với em, đã chu toàn tốt đẹp sứ mạng tinh thần đầy nước mắt. Thầy biết chắc có sự phù trợ của em nên mọi việc đều thông suốt. Thầy mong em yên tâm, mãn nguyện. Định mệnh có nghiệt ngã với em, nhưng Thầy chắc những người thân yêu này sẽ làm rạng danh em. Cầu xin linh hồn em đời đời an lạc nơi cõi vĩnh hằng.

Phương Lan cắm nhang rồi phủ phục xuống đất lạy trước di cốt của Huệ. Con bé cũng quỳ lạy theo mẹ. Cụ bà ngồi ở cạnh giường tự nãy giờ cũng lặng lẽ đứng dậy thắp nhang lên bàn thờ.

Ngoài hiên bóng chiều mờ dần, tiếng ồn ào của thị tứ cũng lắng xuống cùng với tiếng rao hàng thỉnh thoảng vang lên. Tôi ngỏ lời chào tạm biệt nhưng ai cũng năn nỉ tôi ở thêm chút nữa. Phương Lan vừa khóc vừa nói:

– Lần chia tay này không chắc có lần tái ngộ. Xin anh ở lại dùng bữa cơm cuối cùng với chúng em. Em không biết nói gì hơn ngoài tấm lòng tri ân sâu xa của gia đình em đối với nghĩa cử cao đẹp của anh...

Thình lình, nàng quay sang phía tôi, quì ngay trên nền nhà:

- Xin anh nhận cho mẹ con em một lạy nhớ ơn...

Bé Lan Huệ cũng quì ngay bên mẹ. Tôi vội nhảy tránh qua một bên để nghe nàng nói tiếp:

– Em xin hứa với anh và vong linh Huệ, em sẽ tự lo thân mình, bảo trọng sức khỏe và tận tình chăm sóc Lan Huệ; nhất định cháu sẽ học hành tới nơi tới chốn để có một tương lai rạng rỡ như di ngôn của Ba nó. Việc mồ mả của Ba Huệ, em đã là vợ của Huệ nên đã và đang thay mặt chồng lo việc hương khói từ lúc cưới nhau đến giờ.

– Cậu ráng ở lại với chúng tôi một lúc nữa nghe. -Bà cụ nói.

– Chú đi con buồn lắm!

Nói xong nó lại khóc ròng. Tôi cũng buồn bã nói:

– Trước sau gì cũng phải chia tay. Tôi sẽ đưa số điện thoại của tôi bên Mỹ cho Phương Lan để khi nào cần thiết thì liên lạc. Việc tôi làm hoàn toàn do lòng tự nguyện và do tấm lòng quý mến người học trò đầy tình nghĩa của tôi. Vì thế, tôi không dám nhận cái lạy đền ơn của cô nhưng tôi nhận lời với mọi người… ở lại dùng cơm tối với gia đình.

Tôi lại đi với Bé Lan Huệ mua thức ăn đổi món nhưng bà cụ và Phương Lan cũng chẳng ăn uống gì khá hơn mặc dù cô ý tá đã trở lại chích thêm cho nàng một ống thuốc khỏe.

Khoảng 9g tối tôi từ giã, đi bộ về khách sạn, chân bước lâng lâng, tâm hồn nhẹ nhàng…

5.

Tôi xếp đặt thì giờ để đi Mỹ Khê thăm nhà thờ Đại Tôn, nhà thờ Tiểu Tôn và nhà thờ Thái Bảo Trương Đăng Quế một chuyến; nhân tiện ghé thăm một vài người bà con thân thuộc rồi sáng mai trở về Saigon, tuần sau về lại Mỹ.

Vừa bước ra phòng khách, tôi khựng lại vì thấy Phương Lan đã đứng đó từ lúc nào! Tôi chưa kịp nói gì thì nàng đã nói:

– Em sợ anh đi sớm nên đến đây chờ từ lúc 6g sáng. Hỏi thăm chị Lễ Tân (front desk), biết anh còn đang ngủ nên ngồi chờ tới bây giờ.

Tôi ái ngại nhìn nàng hỏi:

– Có chuyện gì không Phương Lan?

– Dạ không có gì anh. Tối qua khi anh về rồi mấy mẹ con em cầu kinh cho Huệ. Sau đó không ngủ được, em lấy bản Di Chúc của Huệ và cuốn sổ nhỏ anh đưa ra xem. Em thấy anh ghi tỉ mỉ việc tài sản của Huệ và chi tiết chi tiêu nhưng không thấy chi phí cho chuyến đi của anh như lời Huệ muốn nên em đến tìm anh để xin anh cho em gửi lại tất cả chi phí theo lời dặn dò của Huệ trong di chúc. Nếu không, em sẽ áy náy suốt đời.

– Phương Lan không cần phải áy náy. Như tôi đã nói, công việc này hoàn toàn tự nguyện như một nghĩa cử cuối cùng đối với một người học trò yêu quý đã đặt hết niềm tin vào mình. Thật ra, tất cả những chi phí cho chuyến đi này đối với tôi không đáng là bao, mong cô yên tâm để cho tôi có cơ hội làm được một việc đáng làm và kể như quà tặng của tôi dành cho gia đình cô vậy.

Phương Lan đứng lên tiến lại phía tôi. Tôi cũng ngập ngừng đứng dậy, nàng ôm choàng tôi vừa khóc vừa nói:

– Anh đã noái rứa thì em xin vâng. Mạ con em xin kết cỏ ngậm vành cảm tạ tấm lòng cao thượng của anh.

Thấy mọi người nhìn, tôi luống cuống, gỡ tay nàng dìu ngồi xuống ghế:

– Xin đừng nói chuyện ân nghĩa nữa. Cô hãy ráng bảo dưỡng sức khỏe thật tốt để lo cho bà cụ và cháu Lan Huệ. Tôi không cần nhắc cô cũng thừa biết là rất nên cẩn thận trong việc giao tế. Cũng không cần bày là cô cần phải làm gì để có tương lai tốt đẹp hơn. Tôi quý mến con bé lắm, nó rất thông minh, hiếu nghĩa giống ba mẹ nó. Xin giữ liên lạc; nếu tôi có dịp trở lại Quảng Ngãi lần sau, tôi sẽ tìm thăm mọi người. Bây giờ thì tôi phải đi Mỹ Khê. Kể như đây là lần từ giã cuối cùng.

– Em ước phải chi sức khỏe của em tốt em sẽ đi cùng với anh về Mỹ Khê hôm nay luôn.

– Khi nào xong hết mọi việc và sức khỏe cho phép, cô về cúng ông cụ mâm cơm là tốt rồi!

– Em xin nghe lời anh. Chúc anh đi bình yên.

Chúng tôi cùng sánh vai bước ra cửa. Không gian bên ngoài tràn ngập tiếng còi xe và tiếng người qua lại ồn ào bất tận. Phương Lan cúi mặt bước đi bên tôi, nghe tiếng nàng sụt sịt nhưng tôi làm như không để ý, nói lời từ biệt lần nữa. Bất ngờ nàng quay lại ôm chặt tôi, sau một khoảnh khắc, buông tay quay mặt vội vã bước đi hòa lẫn vào đám đông tấp nập trên đường.

Ánh nắng hè chói chan, cùng tiếng ve sầu râm ran hòa nhập vào đủ loại âm thanh của thành phố cố vươn mình lên trong một xã hội phát triển không mấy trật tự.

Đó, Quảng Ngãi quê tôi!

Yên Sơn.
thanks 1 user thanked tictac for this useful post.
ConMuaNho on 3/27/2018(UTC)
KLong  
#1269 Posted : Thursday, March 29, 2018 6:43:32 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 984 time(s) in 527 post(s)

UserPostedImage

Lời Của Gió
Tác giả: Duy Thái
Tiếng Hát : Bằng Kiều


Anh có nghe thấy em nói gì không ?
Em có nghe thấy gió nói gì không ?
Anh mang thương nhớ gửi vào trong gió
Đôi phút bên anh, được nghe anh nói với em.

Cơn gió nào bay ngang bầu trời
Nói với em rằng tôi lẻ loi
Cơn gió nào bên tai thì thầm
Nói với em rằng tôi thương nhớ ... em?

Dù gió có ngang qua vườn chiều
Làm lá khô rơi rụng nhiều
Dù gió có mang bao điều
Cuốn theo mùa Thu đi

Nhưng gió ơi gió đừng vờn lên tóc em
Gió ơi gió đừng hôn lên má em
Gió ơi gió đừng ru đôi mắt em... dịu hiền

Gió hãy nói rằng em luôn nhớ anh!
Gió hãy nói rằng em mong có anh!
Gió hãy nói rằng em yêu anh!

.......

Gió hãy nói rằng em yêu anh!
... Thế thôi!!!

Edited by user Thursday, March 29, 2018 6:50:20 PM(UTC)  | Reason: Not specified

ConMuaNho  
#1270 Posted : Saturday, March 31, 2018 10:13:52 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,952
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 308 times
Was thanked: 2931 time(s) in 1384 post(s)
UserPostedImage

Frohe Ostern
UserPostedImage



KLong  
#1271 Posted : Tuesday, April 3, 2018 6:12:31 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 984 time(s) in 527 post(s)

UserPostedImage

Khi Cha Già Đi

Nhạc&Lời : Nguyễn Văn Chung
Tiếng Hát : Kyo York


Khi Cha già đi ... thì đôi mắt sẽ mờ
Chẳng nhìn thấy được con đang giấu điều chi
Khi Cha già đi ... những khi Cha đánh đòn
Con không phải sợ vì chẳng đau như lúc xưa

Khi Cha già đi ... bàn tay Cha yếu dần
Cha không thể nào ôm con như ngày thơ
Khi Cha già đi ... bờ vai cũng yếu dần
Cha sẽ chẳng thể nào cõng trên lưng cả ngày

Vậy thì Cha sẽ cố ... dốc hết tất cả cuộc đời
Để nuôi con khôn lớn ... cho con yên vui ngày mai
Thời gian trôi nhanh lắm ... thoáng chốc hết mấy năm trời
Cha chỉ mong rằng con vững vàng ... trên đôi chân khi Cha già đi !

Khi Cha già đi ... Cha sẽ không thể nào
Dìu con đứng dậy khi con không thành công
Khi Cha già đi ... Cha sẽ không gánh được
Những điều con đối mặt suốt mai sau đường đời

Vậy thì Cha sẽ cố ... dốc hết tất cả cuộc đời
Để nuôi con khôn lớn ... cho con yên vui ngày mai
Thời gian trôi nhanh lắm ... thoáng chốc hết mấy năm trời
Cha chỉ mong rằng con vững vàng ... trên đôi chân khi Cha già đi !

Edited by user Tuesday, April 3, 2018 6:38:10 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1272 Posted : Wednesday, April 11, 2018 4:28:13 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)


Áo lụa Hà Đông (Ngô Thụy Miên – Nguyên Sa)

Sài Gòn đúng là chỉ có hai mùa mưa – nắng. Thế nhưng với những tâm hồn lãng mạn, Sài Gòn vẫn có mùa thu, dù không có lá vàng rơi, không có những làn gió mát lạnh làm xao động mặt hồ.
Thu Sài Gòn có thể chỉ là một cơn gió heo mây hay là một buổi sớm mai trời còn hơi sương và cũng có thể là một tà áo dài thướt tra trong một chiều lộng gió.
Trong niềm cảm ấy, [dongnhacxua.com] xin giới thiệu bản “Áo lụa Hà Đông” của nhạc sỹ Ngô Thụy Miên, lấy ý thơ từ bài thơ của thi sỹ Nguyên Sa

UserPostedImage

SỰ TÍCH ‘ÁO LỤA HÀ ĐÔNG’



Những giai điệu trữ tình, mượt mà của ca khúc Áo lụa Hà Đông làm lay động tâm hồn của người yêu nhạc bao thập kỉ nay nhưng ít ai biết về hoàn cảnh ra đời khá độc đáo của nó.

UserPostedImage


Chuyện kể rằng, vào năm 1930, xứ Bắc kỳ tổ chức cuộc thi hoa hậu ở Hà Nội mà không giới hạn đối tượng tham dự, chỉ có duy nhất một điều kiện khi đi thi phải mặc áo lụa Hà Đông. Điều bất ngờ của cuộc thi, người đăng quang là Lý Lệ Hằng- một cô thôn nữ xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo ở Thái Bình, vì mưu sinh phải trôi nổi lên Hà Nội kiếm sống và làm nghề hát cho các quán rượu. Sau khi đổi đời, cô trở nên nổi tiếng và là niềm ước mơ của bao chàng công tử nhà giàu. Tuy nhiên người đẹp chân lấm, tay bùn Lý Lệ Hằng đã nhanh chóng lọt vào mắt xanh của quốc vương Bảo Đại và trở thành người tình của ông. Vậy, câu chuyện này có liên quan gì đến ca khúc Áo lụa Hà Đông?


Như bao chàng trai si mê cái đẹp, dù đã hơn 20 năm sau khi Lý Lệ Hằng đoạt vương miện hoa hậu, nhà thơ Nguyên Sa vẫn mơ tưởng đến nụ cười, ánh mắt khuynh đảo của nàng. Ông đã viết bài thơ Áo lụa Hà Đông trong đó có bóng dáng yêu kiều của người đẹp mặc áo lụa. Đến năm 1969, câu chuyện về hoa hậu thuần nông phút chốc trở thành người yêu của ông vua cuối cùng Việt Nam, đã khiến Ngô Thụy Miên động lòng trắc ẩn viết nên ca khúc nổi tiếng Áo lụa Hà Đông khi mới 21 tuổi.

Trên thực tế, thi ca luôn được coi là mũi nhọn và mở đường cho những thử nghiệm nghệ thuật mới mẻ. Thi ca chính là điểm gặp gỡ, tạo thi hứng mạnh mẽ nhất cho âm nhạc phát khởi. Và từ những vần thơ tình nổi tiếng của cố thi sĩ Nguyên Sa, nhạc sỹ Ngô Thụy Miên đã biến nó trở thành những giai điệu tình ca bất hủ, sống mãi cùng năm tháng. Thơ và nhạc đã cùng hòa quyện, thăng hoa để làm đắm say bao thế hệ yêu nghệ thuật.


UserPostedImage
Nhạc sỹ Ngô Thụy Miên. Ảnh: vtv.vnNhạc sỹ Ngô Thụy Miên.



Nói về cái duyên của sự gặp gỡ này, Ngô Thụy Miên đã chia sẻ với báo chí là giữa ông và thi sĩ không có liên hệ gì ngoài sự cảm thông của hai con người cùng yêu nghệ thuật. Ông đến với thơ Nguyên Sa không từ một chọn lựa, mà vì ông đã nhìn thấy mình trong thơ Nguyên Sa, đã nghe những rung động thầm kín nhất của tuổi trẻ qua những lời thơ ngọt ngào, tình tứ, tươi mát.

Bởi thế, khi gieo nhạc bài thơ này, Ngô Thụy Miên đã biến nó trở thành một giai điệu bất hủ, sống mãi cùng thời gian: “Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng… … Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn Mà mùa Thu dài lắm ở chung quanh…”

Hình ảnh thiếu nữ mặc áo lụa Hà Đông quá ư dịu dàng, như đem đến cả một trời thu Hà Nội làm xua đi cái nắng của phương Nam. Người thiếu nữ ấy đã gieo một nỗi buồn da diết: “Em chợt đến, chợt đi anh vẫn biết Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại…”

Áo lụa Hà Đông từng được sử dụng trong chương trình Duyên dáng Việt Nam. Bài hát cũng được nhiều ca sĩ nổi tiếng trình diễn thành công, nằm trong danh sách những bài hát được cho là thành công nhất của Thái Thanh, Tuấn Ngọc, Duy Trác… Cũng vì sức lan tỏa của ca khúc này mà ít ai không biết tới làng lụa Vạn Phúc- Hà Đông !

Edited by user Wednesday, April 11, 2018 4:32:50 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1273 Posted : Monday, April 16, 2018 10:30:28 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)

UserPostedImage

Nếu tình yêu không còn

Nếu một ngày tình yêu không còn
sẽ không còn ánh lửa nhân gian
nếu một ngày tình yêu không còn
hoa sẽ không còn thơm.

Một ngày tình yêu không còn,
cá dưới sông không đẻ trứng
chim trên cành thôi tìm đôi,
anh và em liệu có bồi hồi trong lần đầu gặp gỡ?

Một ngày tình yêu không còn nữa
mọi loài hoa trên đời không còn nở,
anh biết lấy gì để tặng em?
thế giới sẽ rối bời nếu mất ngày Valentine!

Nếu một ngày thế gian không còn tình,
anh sẽ không còn là anh,
em cũng chẳng biết mình là ai nữa
và con đò chiều sẽ lạc bến cố hương.


Phạm Anh Xuân
KLong  
#1274 Posted : Tuesday, April 17, 2018 11:25:00 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 984 time(s) in 527 post(s)

UserPostedImage

Với Thời Gian ...

Của riêng tháng ba cả bầu trời xanh ngắt
Gió thì trong và nắng rất hiền
Con chim sẻ ngủ quên trong đồng cỏ
Mưa bụi khẽ khàng ... xô nghiêng ...

Hờ hững tháng tư tóc dài buông xõa
Có để quên gì không cô bé mắt nai...!!
Ta nhặt được mà đâu ai tới hỏi
Cổ tích vu vơ bỏ lại một dấu hài ...

Tháng năm đến không dài như nỗi nhớ
Tiếng ve kêu chẳng nhẹ giống tiếng đàn
Ta khờ ngốc mà em thì quá vội
Giấu tiếng thở dài nơi tim đập xốn xang ...

Và tháng sáu mênh mang ngàn câu hát
Dòng sông trôi chẳng đợi đến qua mùa
Ngày mưa đổ nơi chiều phố lạ
Hạt nào hạt tình...có bán...để ta mua ...

Mùa dung dẻ băng qua ngàn dãy nhớ
Ta xoè tay để lọt những tháng ngày
Chưa nhặt những cọng cỏ ven đường hạ...
Đã giật mình... trời sắp ngỏ heo may...


Thụy Thảo

Edited by user Thursday, April 19, 2018 8:34:49 AM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1275 Posted : Thursday, April 19, 2018 8:31:59 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)


UserPostedImage

Rằng từ...

Rằng từ tóc bỗng là mây
Người vui chân bước xuống ngày đào hoa
Môi vừa chớm nụ kiêu sa
Lòng thu tím lục hoá ra xuân hồng
Đi về với mộng thong dong
Chẳng hay bão cuốn ngang lòng giêng hai

Rằng từ khoác bụi trên vai
Năm chưa đủ rộng tháng dài đã trôi
Người đi tìm lá ngậm ngùi
Ta về đốt lửa hong lời gió mưa

Rằng từ lá ngọn tóc tơ
Rong rêu chợt tím bến bờ ai qua
Thuyền nằm nhớ bến nào xa
Chẳng hay thu đợi vốn là xuân mong
Người đi tìm lá sắc không
Ta về thắp ngọn đèn chong. Ta về...


Mường Mán
tictac  
#1276 Posted : Thursday, April 26, 2018 7:38:01 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)

UserPostedImage

Cà phê đắng và mưa

Khuấy một vòng, ngỡ đường đã hòa tan
Nhấp một ngụm vị đắng tràn ký ức
Dư vị cà phê làm nhói đau lồng ngực
Tựa vết mực loang trên giấy trắng tình đầu

Khuấy một vòng, ngỡ đời đã quên sầu
Nhấp một ngụm lại nghe cay khóe mắt
Niềm đau kia bỗng hiện lên rất thật
Theo từng giọt tí tách cà phê rơi.

Khuấy một vòng, ngỡ người đã quay về
Nhấp một ngụm lại não nề lòng nhớ
Hình bóng người đã hòa vào hơi thở
Một nhịp đập là một nhịp tim đau

Khuấy một vòng, nhìn mặt nước chênh chao
Bão trong lòng biết khi nao ngừng thổi
Cơn mưa ơi đừng về ngang qua vội
Để ướt lòng người, còn đắng cả chiều mưa.


TBDC
KLong  
#1277 Posted : Thursday, April 26, 2018 10:38:53 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 984 time(s) in 527 post(s)
UserPostedImage

Người ta vẫn nói, uống cà phê không phải chỉ là…



Người ta vẫn nói, uống cà phê không phải chỉ là thưởng thức một thứ ăn chơi, uống cà phê dần dần đã trở thành một nét văn hóa, để đẩy đưa câu chuyện, để lùi xa những phân cấp, để giải tỏa những muộn phiền và để tìm về những ký ức. Ở mỗi nơi mỗi bước chân người đi qua thì sẽ có những câu chuyện để nói về cà phê. Mỗi giọt cà phê tí tách rơi là mỗi giọt chạm vào sâu thăm thẳm của những tâm sự cất kín trong tim. Cô đơn đấy nhưng bên ly cà phê đen sóng sánh, người ta thấy cuộc đời dường như chỉ còn lại một thứ, là lãng du, là phiêu bạt, là đằm mình với hơi thở chậm rãi của thời gian. Trưởng thành rồi sẽ cô đơn, nhưng trưởng thành rồi người ta lại thấy cuộc đời có những giây phút được cô đơn để nhận ra chính mình lý thú biết nhường nào, cũng như uống cà phê vậy, sau vị đắng đót nơi đầu lưỡi dần dần cảm nhận được vị ngọt thơm dễ chịu lan tỏa khắp toàn thân, thấm vào từng nơ ron thần kinh làm người ta minh mẫn, thông suốt, dễ chịu.

Nhắc đến cà phê, Sài Gòn có cà phê vợt, Hà Nội có cà phê phin. Dù là cách pha chế khác nhau thì người uống vẫn phải đợi chờ. Đợi chờ không chỉ là một hương vị, mà còn là một nét tinh hoa được chắt chiu, tích lũy qua mỗi giây phút chậm lại với cuộc đời. Đối với người uống cà phê mà nói, sống là phải chờ đợi. Từ một thói quen đối với một sở thích nhỏ bé, người ta dần dần thấy mọi việc trong cuộc sống chỉ cần kiên nhẫn để chờ đợi thì sẽ giảm dần đi rất nhiều những tổn thương. Chờ một giây đèn đỏ, chậm đi vài km tốc độ sẽ bớt đi biết bao tai nạn giao thông. Chờ một phút xếp hàng, có bao nhiêu người không cáu gắt mệt mỏi. Chờ đợi không bao giờ là thiệt thòi, vì cuộc đời vốn chỉ lấy đi những bước chân bước vội chứ không bắt tội những bước chân biết nhường.

Thế rồi, cuộc đời bỗng nhiên nằm gọn trong một tách cà phê. Chỉ là một thứ nước đen đen đắng đắng mà người ta đã ngẫm ra biết bao nhiêu sự đời, những chân lý, những yêu thương và những kỷ niệm. Hóa ra, tưởng chừng uống vào mình thứ nước đen đắng như nước hàng này lại là uống vào cả một cái hồn. Tâm hồn của người nông dân đã vun trồng chăm bón. Tâm hồn của người nghệ nhân đã tính toán chính xác cho mỗi mẻ rang cà phê. Tâm hồn của người nghệ sĩ đã pha chế thành công một tách cà phê tuyệt vời từ hương vị cho đến hình ảnh. Tâm hồn của người lãng khách cô hành thưởng thức.

Cà phê đi vào đời sống của người Việt từ khi người Pháp đặt chân đến nơi đây. Dần dần cà phê đi từ góc khuất đến những nơi sầm uất, đi từ túi tiền của những người giàu sang đến túi tiền khiêm tốn của những người lao động, cà phê trở thành thứ gắn kết tinh thần mạnh mẽ. Chẳng cần biết ông là ai, làm nghề gì, chỉ cần mê cà phê là sáng sáng đều sẽ ngồi trên cái ghế đẩu cũ kỹ được kê bày la liệt trên vỉa hè, chờ được thưởng thức cà phê trong cái cốc thủy tinh cổ lỗ đã ngả vàng, trên đó úp cái phin cũng đã cáu màu bởi cà phê, bởi thời gian, nghe những bản nhạc Trịnh phát ra từ cái loa đài rè rè. Một ngày mới sẽ bắt đầu như thế.
Và cũng có thể người ta sẽ lại kết thúc một ngày bằng cà phê. Nhưng theo cách trầm lắng hơn. Đối với tôi, cà phê chưa bao giờ và sẽ không bao giờ là thứ thuộc về đám đông, ồn ào và gấp gáp. Càng một mình, cà phê càng ngon, càng đen, càng đắng, càng sâu. Chỉ trong lặng im, người ta mới trải lòng những nỗi niềm thầm kín. Thời buổi mở cửa, cái gì cũng sống nhanh, sống vội, cà phê có lẽ là thứ duy nhất đủ giữ chân người ta lại để mà chờ đợi, để mà suy tư. Bên ly cà phê phin đang tí tách rơi, người ta trải lòng mình trong những tâm sự vui buồn, những ký ức tưởng chừng đã ngủ quên, những cảm xúc tưởng như đã chai sạn trước sóng gió cuộc đời.

Tôi sẽ nhâm nhi cà phê, với những bản nhạc Jazz, có khi là những khúc tình của Trịnh. Có lẽ, chỉ những người đã hiểu nỗi đau, đã thấm nhuần cảm giác chia phôi, đã đau đáu những nỗi niềm cô độc mới có thể tạo ra thứ âm nhạc thích hợp nhất để hòa quyện với chất đắng của cà phê. Đôi khi người ta tìm đến với cà phê không phải bởi vì thích uống mà để tìm một điều gì đó mà người ta nghĩ là đã mất. Nên có những khoảnh khắc, tôi pha cho mình một tách cà phê nóng, ôm nó trong lòng, hít hà mùi hương, nhưng chẳng uống, chỉ là để tìm lại những điều đã trôi về một miền rất xa.

Dẫu sao thì, rượu cho nỗi đau, cà phê cho nỗi buồn, mà nỗi buồn thì uống sao cho hết , cho cạn vơi đáy lòng ngay đâu? Thì hãy cứ từ từ mà sống, cà phê sẽ tan và nỗi buồn rồi sẽ dịu…Cuộc sống đôi khi cũng vui như ta khuấy thìa, nghe tiếng lanh canh của muỗng chạm vào cốc, cà phê đâu chỉ là để uống và nỗi buồn đâu phải chỉ để quên.

Mộc Diệp Tử
KLong  
#1278 Posted : Thursday, April 26, 2018 10:51:28 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,108
Location: SD

Thanks: 541 times
Was thanked: 984 time(s) in 527 post(s)

UserPostedImage

Anh Về Phố Chợ Phồn Hoa

Gởi em chút nắng Sài Gòn
Chút mưa trường Luật ngày còn tình si
Chút buồn từ độ phân ly
Con đường cũ nẻo kinh kỳ em xa

Anh về phố chợ phồn hoa
Nhớ xưa em áo vàng pha thuở nào
Mùa ly loạn thất lạc nhau
Để thiên thu mối tình sầu chưa tan

Anh tìm em mấy chục năm
Anh tìm em khắp Việt Nam quê nhà
Mới hay xa thật là xa
Em bây giờ em người ta mất rồi

Không được gọi tiếng Mình ơi !
Anh như hạt bụi giữa trời khổ đau


Linh Phương

Edited by user Thursday, April 26, 2018 10:52:30 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1279 Posted : Tuesday, May 1, 2018 5:14:22 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)
UserPostedImage


Cà phê, tôi và nàng


Không giống như rượu có thể uống với cả niềm vui lẫn nỗi buồn. Cà phê thường uống chung với nỗi buồn. Cà phê thường được người ta ngồi nhâm nhi với sự trống trải, những ký ức, đôi khi là những kỷ niệm về một thời, một cuộc tình, hay cả một đời người. Có gã nhạc sĩ đã từng viết thế này:

Sáng nay cà phê một mình
Sài Gòn chợt mưa chợt mưa
Nhớ em bao nhiêu cho vừa
Em ơi, em ơi…

Một thời, những gã đàn ông như thế từng khiến tôi ngưỡng mộ. Bên ly cà phê nóng hổi, một gã đàn ông tư lự nhìn ra phố lặng lẽ ngắm dòng người qua lại. Thi thoảng gã lại nhấp từng ngụm cà phê nhỏ nhâm nhi vị đắng của nó rồi từ từ đặt ly cà phê xuống đôi mắt mơ màng nhìn xa xăm. Thời sinh viên, với tôi cà phê là như vậy. Nhưng cũng giống như những sinh viên khác, tiền chu cấp hàng tháng của bố mẹ chỉ đủ ăn. Bởi vậy, tôi cố gắng làm thêm nhiều việc với mục đích chính là kiếm tiền đi uống cà phê. Lúc ấy, suy nghĩ đơn giản lắm, đi uống chỉ để cho biết.

Ngày ấy, đi cùng tôi luôn là thằng bạn thân cùng lớp có chung sở thích “hưởng thụ”. Chỉ nguyên cảm giác oai oai khi cầm những đồng tiền kiếm được vào một quán cà phê mà những thằng sinh viên khác ít khi dám vào đã khiến hai thằng hứng thú vô cùng. Đấy là chưa kể đến việc ban ngày đi làm thêm vất vả mà buổi tối lại đi uống cà phê khiến hai thằng cảm tưởng như đang từ giai cấp bị trị lên giai cấp thống trị vì mỗi khi rút ví thanh toán đều rất tự tin.

Ngày ấy, chúng tôi thường mang chuyện đi uống cà phê đến lớp để bịp những thằng khác. Ví dụ như chuyện quán này có em phục vụ xinh xắn, trắng trẻo, quán kia cà phê nhạt nhẽo, phong cách phục vụ không chuyên nghiệp. Những thằng nghe chuyện thường nhìn chúng tôi với ánh mắt ngưỡng mộ, rồi lò dò hỏi tiền đâu mà chơi sang thế, lại còn tinh tế nữa, mặc dầu lúc ấy bọn tôi cũng chẳng phân biệt được cà phê nào ngon hay không, chỉ thấy đều đắng. Nhiều thằng hâm mộ quá cứ nằng nặc hỏi bí quyết kiếm tiền nhưng chúng tôi nhất định không nói. Đơn giản vì tiền kiếm được chủ yếu là nhờ việc đi học hộ, đôi khi là thi hộ cho mấy ông anh học tại chức khóa trên chứ cũng không có gì đáng được coi là “bí quyết kiếm tiền” cả.

Thú thực là lúc đầu chúng tôi cũng không dám bước chân vào mấy quán xịn mà chỉ nhìn bên ngoài đã thấy long lanh. Nhưng sau, do đã ngồi cà phê nhiều ở những quán bình dân nên quyết định liều mình bước vào những quán ấy. Tôi vẫn nhớ, hôm ấy sau khi đã cân nhắc kỹ về một quán thuộc hạng sang hai thằng quyết định gom tiền lại, mượn thêm tiền của mấy thằng bạn cùng phòng cho tự tin. Chưa hết, bọn tôi còn lục tung mấy phòng bên cạnh trong khu ký túc để kiếm ra hai đôi giày và hai bộ quần áo ngon lành nữa. “Đóng thùng” xong, mấy thằng bạn đi qua gặp đều hỏi: “Ê, trông ngon thế, đi tán gái đấy à?”. Hai thằng đều hớn hở: “Không, đang có tiền, đi giải trí ấy mà. Chứ tán gái thì cần gì phải diện thế này”.

Buổi tối hôm ấy đã khiến tôi nhận ra một điều đơn giản nhưng quan trọng rằng cà phê ở những quán ấy tuy đắt hơn nhưng không ngon hơn thường lệ, không hơn những quán bình dân mà tôi vẫn uống. Thời sinh viên trôi qua nhanh với vài mối tình. Có lần, tình yêu tan vỡ, ngồi cà phê rồi tự mình triết lý cà phê cũng giống như phụ nữ, nhiều khi hình thức chẳng quan trọng, quan trọng vẫn là cái chất của cà phê, cái sâu thăm thẳm của phụ nữ. Với riêng tôi, lần đầu bước vào một quán cà phê tử tế, cũng giống như hẹn hò một cô gái mà mình có cảm tình. Cả hai đều khiến tôi có chút hồi hộp, bối rối hơn thường lệ. Mỗi quán cà phê đều cho ta những cảm giác khác nhau. Không chỉ phụ thuộc vào chất cà phê, cách pha mà còn phụ thuộc vào cách phục vụ, không gian uống.

Mỗi gã đàn ông có sở thích cà phê khác nhau. Có thể thích nâu hay đen, có đá hoặc không, có người lại thích những loại cà phê mới, cách pha mới, những loại cà phê pha nhanh, uống nhanh. Riêng tôi thì thích nâu nóng, cũng giống như cách tôi thích những người phụ nữ truyền thống có hơi hướng hiện đại. Đậm đà mà vẫn ngọt ngào. Thưởng thức ít mà vẫn cảm thấy ngon.

Có lẽ phụ nữ và cà phê giống nhau ở điểm là đều có thể chinh phục được đàn ông. Với mỗi người đàn ông, phụ nữ cũng như cà phê mang lại những trải nghiệm khác nhau. Riêng tôi, thì cả hai đều khiến tôi mất ngủ nhiều lần.

Nguyễn Vương
tictac  
#1280 Posted : Saturday, May 5, 2018 7:57:32 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,621
Location: Riverside

Thanks: 346 times
Was thanked: 578 time(s) in 482 post(s)

UserPostedImage

Hành Tình Tháng 5

Lên núi hái đoá dã quỳ
Thả hồn tôi xuống chỗ di tích buồn
Hoa vàng nhầu nát đáy gương
Em đâu kịp thấy giọt sương mãn phần.

Chắc gì gặp lại tình nhân
Một lần cũng đã nợ nần quằn vai
Chạy đâu ra khỏi đời này
Đường xa người lạ có ai đợi chờ.

Bước ngang ghềnh đá chơ vơ
Hụt chân tuột xuống cuối bờ nhân gian
Rắc hương mù phấn hoa vàng
Ngày sau nở vội chút tàn tích em.

Để nghe chân ướt đá mềm
Mùa thu lạ lẫm còn trên gót giày
Có lần tôi đã qua đây
Tháng 5 bỏ lại một ngày khai sinh…


Hư Vô


Users browsing this topic
Guest (2)
67 Pages«<6263646566>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.