Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

62 Pages«<5556575859>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#1121 Posted : Friday, December 23, 2016 8:12:46 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 27,335

Thanks: 1992 times
Was thanked: 4426 time(s) in 2761 post(s)

UserPostedImage

Chúc TL và Gia đình tràn đầy Hồng ân và hạnh phúc trong xum vầy, đầm ấm ...

HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Lam Vien  
#1122 Posted : Saturday, December 24, 2016 6:25:15 AM(UTC)
Lam Vien

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 2,678
Man
Location: Somewhere on earth

Thanks: 403 times
Was thanked: 1835 time(s) in 779 post(s)
UserPostedImage


Mến chúc emMe và quý thân hữu của trang 4T, TTTT lễ Giáng Sinh đầm ấm, được hưởng nhiều hồng ân. Một năm mới với nhiều may mắn, mọi ước nguyện luôn thành đạt. Riêng emMe được nhiều sức khoẻ.
🐪
tictac  
#1123 Posted : Sunday, December 25, 2016 9:58:33 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,432
Location: Riverside

Thanks: 325 times
Was thanked: 553 time(s) in 458 post(s)

UserPostedImage

ÔNG KHỔNG LỒ VÀ EM BÉ TÍ HON


Ngày xửa ngày xưa, có một ông khổng lồ. Ông có một tòa nhà lớn bao quanh là một khu vườn rộng với cỏ hoa bốn mùa tươi tốt. Đặc biệt là những cây đào mùa xuân hoa nở trắng, mùa thu trái chín hồng. Từng đàn chim nhỏ tíu tít bay về líu lo những khúc hát thanh bình. Cứ mỗi chiều tan học, các em nhỏ lại rủ nhau đến khu vườn để vui đùa, tung tăng chạy nhảy.

Thế rồi một hôm, ông khổng lồ có việc phải đi vắng lâu, khi về, ông bắt gặp lũ trẻ nghịch ngợm đu mình trên cành đào ở giữa vườn làm gãy mất một cành có nhiều nụ nhất. Tiếc quá, ông nổi giận hét lên một tiếng kinh khủng, làm các em hoảng sợ bỏ chạy. Ông lại tự tay xây một bức tường cao vây cả khu vườn lại, bên ngoài ông viết thêm mấy chữ thật to: CẤM VÀO ! Từ đó, các em nhỏ không còn dám bén mảng đến chơi ở khu vườn xinh đẹp ấy nữa...

Mùa thu, mùa đông, rồi mùa xuân nối gót, khắp nơi trăm hoa đua nở, chim hót líu lo, chỉ trừ có cảnh vườn ở đây là mùa đông vẫn ngự trị, dứt khoát không chịu ra đi. Thiếu những bóng dáng dễ thương, thiếu tiếng nói cười, thiếu cả những bước chân tung tăng của các trẻ thơ, hoa đào đã không chịu nở, đàn chim đã không chịu bay về.

Bên khuôn cửa sổ, ông khổng lồ ngồi co ro nhìn ra khu vườn giá lạnh hoang vắng, ông chép miệng: “Sao mùa xuân lại không thấy đến đây nhỉ ?” Quả thật, mùa xuân đã không đến, mùa hè cũng đi vắng, và mùa thu thì chỉ chịu đến thăm các vùng quanh đây. Ở đó, trái cây đã chín mọng đỏ, còn nơi đây thì cành đào vẫn tuyết trắng trơ trụi !

Một buổi sáng, bỗng ông khổng lồ giật mình thức giấc vì có tiếng chim hót vui tươi bên cửa sổ khiến ông lặng cả người. Lâu lắm rồi, ông đã không còn được nghe những khúc hát của loài chim. Ồ, mà hình như đâu đây lại còn có một mùi hương xuân thơm ngát. Ông bất giác nhìn ra vườn. Ô kìa, từ một lõ nhỏ vỡ ra ở chân tường, từng em nhỏ đang chui vào khu vườn, mắt lấm lét đề phòng. Thế rồi, yên tâm rằng ông khổng lồ không có mặt, chúng bắt đầu trèo lên ngồi vắt vẻo trên các cành đào, làm cho tuyết rơi xuống từng mảng lớn...

Thật không ngờ, những chồi non liền nhú ra, nụ liền nở hoa, hoa liền kết trái, tất cả đều nhanh như một phép lạ thần kỳ. Ở một góc vườn, lại có một em bé tí hon đang cố nhón chân trèo lên một cành đào thấp nhất mãi mà không được, cậu đành đứng khóc thút thít một mình. Lòng ông khổng lồ bấy lâu nay đã khép kín giá lạnh như băng tuyết, giờ đây, trước cảnh vật rộn ràng, và nhất là trước hình dáng bé nhỏ dễ thương ấy, tâm hồn ông như ấm lại và mở toang bao dung. Ông đã hiểu vì sao mùa xuân chẳng chịu đến thăm khu vườn của ông.

Vừa ân hận vừa sung sướng, ông khổng lồ mở bung cửa nhà, chạy ào ra vườn làm cho lũ trẻ kinh hoàng ù té chạy nấp vào các gốc cây, hồi hộp chờ đợi một cơn thịnh nộ. Tức thì, mùa đông quay trở lại ngay, tuyết gió lại vi vu, các bông hoa và chồi non co mình lại. Chỉ riêng có em bé tí hon ở giữa vườn là vẫn đứng đó, mắt nhòa lệ vì tủi thân.

Ông khổng lồ nhẹ bước tới, bế xốc em bé rồi nhẹ nhàng nâng cho em ngồi vắt vẻo lên một cành đào. Tức thì hoa lại nở rộ, chim lại hót vang. Em bé sung sướng vòng đôi tay nhỏ bé ôm lấy khuôn mặt ông khổng lồ ngang tầm mặt của em mà hôn nhẹ lên đôi má già nua đang ràn rụa nước mắt vì xúc động. Các em bé chung quanh thấy vậy thì lại rủ nhau ùa đến, mang theo của mùa xuân vui tươi rộn rã...

Ông khổng lồ giang rộng tay, dịu dàng tuyên bố: “Các cháu ơi, từ nay khu vườn này sẽ là của các cháu mãi mãi !” Bức tường cao bị chính tay ông phá đổ trong phút chốc. Mọi người qua lại đều ngạc nhiên khi thấy một ông khổng lồ đang đùa vui hồn nhiên với một bầy trẻ tí hon ngay giữa khu vườn có hoa đào nở ra trắng xóa...

Từ đó, chiều nào các em học xong ở trường, cũng vội chạy a đến vây quanh ông khổng lồ vui tính. Chợt một hôm, ông chú ý hỏi thăm lũ trẻ về em bé mà ông đã bồng lên dạo nọ, các em đều trả lời không biết, mà cũng chẳng thấy em đến chơi một lần nào nữa...

Năm tháng dần trôi qua, em bé tí hon dễ thương ấy vẫn bặt tăm, còn ông khổng lồ thì già hẳn đi, râu tóc bạc phơ. Khi ngồi kể truyện cổ tích cho lũ trẻ, ông vẫn không quên nhắc tới cậu bé lạ lùng nọ...

Thế rồi, vào một buổi sáng cuối đông, ông khổng lồ lại ngồi nhìn xem cảnh khu vườn qua khung cửa sổ. Bỗng, ông mở to đôi mắt ngạc nhiên, vì ở chính giữa vườn, riêng mình cây đào đã sớm nở hoa xanh lá một cách kỳ diệu. Và ông đã trông thấy em bé tí hon mà ông hằng thương nhớ đang đứng dưới gốc cây, cố vói lên cành đào thấp nhất y như năm nào.

Ông khổng lồ mừng rỡ đến bật khóc, quên cả tuổi già, chạy vội ra, bế xốc em lên. Bỗng, ông cũng chợt nhìn thấy nơi lòng đôi bàn tay nhỏ nhắn của em có hai vết thương tròn còn rươi rướm máu, lại còn hai vết thương ở hai bàn chân tí hon của em nữa ! Bàn tay ông đang đỡ lấy bên hông em cũng thấy máu thắm đang nhỏ ra từng giọt, từng giọt. Ông vừa giận dữ vừa xót xa kêu lên: “Sao lại thế này ? Ai đã làm cho cháu bé của ta bị thương như thế này ? Ai ? Ai vậy cháu ? Nói mau cho ông biết đi !”

Em bé nhìn vào đôi mắt trợn to của ông khổng lồ một lúc rồi dịu dàng nói: “Ông ơi, đó chính là những VẾT THƯƠNG DO TÌNH YÊU đã gây nên ông ạ !” Ông khổng lồ vụng về quỳ gối xuống tròn xoe mắt hỏi em: “Cháu bé ơi, thế cháu là Ai vậy ?” Em bé không đáp, chỉ mỉm cười hiền hòa.

Mãi một lúc sau, em mới thỏ thẻ: “Ông ơi, ông cho phép cháu được chơi trong khu vườn của ông một lần này nữa thôi nhé. Ngày mai, cháu đã phải về Nhà của Cha cháu. Ở Nhà cháu cũng có một khu vườn đẹp lắm. Có dịp, cháu sẽ mời ông lên chơi Nhà cháu để đáp lễ. Cháu tin rằng ông sẽ thấy hạnh phúc, và ông sẽ ở lại mãi mãi trong khu vườn Nhà cháu. Ông nhận lời mời của cháu, ông nhé !”

Và buổi chiều hôm sau, khi mùa đông vừa kịp nhường bước cho xuân đến, khi tan học về, các em nhỏ lại ghé chơi khu vườn như thường lệ thì thấy ông khổng lồ đã ngủ yên nghỉ vĩnh viễn ngay dưới gốc cây đào. Đôi môi ông tươi thắm một nụ cười như đang say ngủ trong một giấc mơ tuyệt vời. Hoa đào nở sớm đã rụng xuống phủ lên trên thân mình ông và cả một vùng chung quanh trắng xóa...

Phóng tác theo một truyện ngắn
của văn hào OSCAR WILDE.
KLong  
#1124 Posted : Saturday, December 31, 2016 10:54:47 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)
UserPostedImage
Happy New Year 2017 emMe !
ConMuaNho  
#1125 Posted : Sunday, January 1, 2017 7:59:34 AM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,546
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 294 times
Was thanked: 2894 time(s) in 1353 post(s)
UserPostedImage

Bonne et Heureuse Année 2017!

UserPostedImage



tictac  
#1126 Posted : Sunday, January 8, 2017 10:28:34 AM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,432
Location: Riverside

Thanks: 325 times
Was thanked: 553 time(s) in 458 post(s)
UserPostedImage

Sài Gòn Ra Đường

Thơ Duyên Anh -
Nhạc Vũ Trung Hiền
Tiếng hát Bạch Yến


Sài gòn ra đường không áo dài
Em sợ đang mùa gió chướng bay
Gió bay cuốn hút mùi hương cũ
Chỉ để riêng mình ta ngất ngây

Sài gòn ra đường không phấn son
Em sợ rừng sâu gỗ giận hờn
Chinh phu gió cát nghìn phương lạnh
Chinh phụ nào ham chuyện lược gương

Sài gòn ra đường không thích cười
Em sợ đèo cao lệ đá rơi
Nên đã mùa đông về tạm trú
Đã về sương tuyết phủ niềm vui

Sài gòn ra đường không líu lo
Em sợ âm vang động cõi hờ
Hãy nghe hơi thở còn xao xuyến
Trong đáy hồn nhau gọi ước mơ

Sài gòn ra đường không giống ai
Tóc mây lớp lớp khói u hoài
Mắt chim khuyên đã diều hâu hết
Cúi xuống nhìn lên vẫn ngậm ngùi.

Edited by user Sunday, January 8, 2017 10:29:09 AM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#1127 Posted : Thursday, January 12, 2017 9:39:34 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)
Lời gởi Mẹ


Houston, trong một đêm mưa gió, ngồi trong thính phòng ấm cúng Valentino, được nghe Khuất Thục Oanh đọc bài thơ cô viết gửi mẹ Dương Âu Oanh; và nghe lại những bài hát một thời gắn liền với tên tuổi của ca sĩ Duy Trác. Mở đầu là hợp ca bài “Tiếng hát đêm Noel”, tác giả bài hát này không ai xa lạ chính là ca sĩ Duy Trác, được ông sáng tác trong thời gian đang ở trong trại tù cải tạo. Ban hợp ca là các con dâu rể trong gia đình Duy Trác. Thật là một đêm hội ngộ bất ngờ thú vị khi đến giữa chương trình mới được nhà thơ Ngu Yên mập mờ cho biết lý do và Duy Quang (con trai của Duy Trác) chính thức tuyên bố “Ðêm nhạc với gia đình Duy Trác và bằng hữu” là kỷ niệm 55 ngày cưới của bố Duy Trác và mẹ Dương Âu Oanh.
Ngồi ngay sau lưng ông bà Duy Trác, tuy không được nhìn thấy ánh mắt và nghe được tâm trạng của ông bà nhưng chắc khán thính giả, ai cũng chia sẻ được niềm hạnh phúc của một gia đình qua hai thế hệ vẫn tiếp nối dòng máu nghệ sĩ và gìn giữ truyền thống văn hóa Việt Nam biết tri ân Ðấng sinh thành.

UserPostedImage
Ông bà ca sĩ Duy Trác


Xin được ghi lại tâm tình của bà Dương Âu Oanh thay lời ca sĩ Duy Trác chia sẻ với bằng hữu đã đến chung vui cùng gia đình:
“Chúng tôi có được các con cho biết sẽ tổ chức một đêm văn nghệ vào ngày 3 tháng 12. Tôi biết các con tổ chức đúng vào ngày lễ cưới của chúng tôi là có một ý định gì đó nhưng không hỏi rõ nội dung ra sao.

Ngày xưa khi hát cho thính giả nghe thì tôi tự đàn và hát thử nhiều lần trước khi trình bày để cảm nhận những rung động từ tác giả mong diễn đạt một cách tốt nhất những tâm tư, tình cảm mà người nhạc sĩ gửi gắm trong đó.
Hôm nay các con tôi hát lại những bản nhạc ngày xưa tôi đã từng hát, có lẽ trong một tâm thái khác. Chắc hẳn chúng muốn gợi lại trong tôi những âm thanh quen thuộc, nhắc nhở những kỷ niệm của một thời thanh xuân ở đó có niềm vui nỗi buồn, có hạnh phúc lẫn khổ đau, hay đơn giản chỉ là những nỗi nhớ về quê hương, về tuổi thơ, về ngôi nhà cũ, v.v… Và đêm nay chúng đã làm thành công điều đó.

Các con tôi không ai theo nghề ca hát nên tiếng hát cuả chúng không phải là chuyên nghiệp nhưng chúng đã hát bằng cả tấm lòng. Ðó là món quà đẹp nhất tặng cho tôi và nhà tôi nhân kỷ niệm lần thứ 55 ngày cưới của chúng tôi.
Khi con gái út của tôi đọc bài thơ “ Lời gửi mẹ” thật sự tôi rất xúc động đến không ngăn được hai hàng nước mắt. Tôi biết cả 6 đứa con chúng tôi rất yêu kính bố mẹ qua những chăm sóc, hỏi han hàng ngày. Mỗi ngày có ít nhất là 1 hay 2 người ghé lại nhà xem bố mẹ có cần gì không. Các con tôi đều đã có gia đình riêng nhưng không một ai muốn rời xa chỗ ở của bố mẹ nên khoảng cách từ nhà tôi đến nhà riêng của các cô, cậu, không ai xa quá 12 phút lái xe, có cô còn ở ngay cùng một con đường. Cô Út rất muốn chọn nhà ở khu Katy vì ở đó nhà mới lại có trường học tốt cho các con nhưng ‘về bố mẹ xa quá, tới 40 phút, lỡ có chuyện gì chạy không kịp’ cô nói thế và quyết định ở lại căn nhà cũ.
Thuở nhỏ các con tôi đều học giỏi môn Việt văn. Cô Út đã từng được tuyển chọn vào lớp chuyên văn và chuyên toán luôn nhưng không ngờ con tôi lại còn biết làm cả thơ nữa. Một bài thơ cho mẹ, đó là cả nỗi ngạc nhiên lớn lao cho tôi. Cô đã thay các anh chị, qua bài thơ, nhìn thấu được nỗi lòng của mẹ xuyên suốt trong 55 năm làm vợ bố cô, một nghệ sĩ với những miệt mài vui chơi bằng hữu, với hơn 10 năm cải tạo tù đày. Một bài thơ đầy ắp tình thương yêu…


UserPostedImage
Gia đình ca sĩ Duy Trác trong “Đêm nhạc với gia đình Duy Trác và bằng hữu”


Những người ở đây có người đã làm mẹ, cũng có người chưa, nhưng chắc chắn là ai cũng có một bà mẹ. Có phải là tất cả cũng đã nghĩ như con tôi, khi vui sướng chúng ta có thể cùng cười hả hê với mẹ, khi chúng ta thất bại lại tìm về kể lể với mẹ cho vơi bớt những nặng nề đang tràn ngập trong lòng, và may mắn cho những ai còn mẹ để khi vấp ngã hay đau khổ cũng có thể về nơi chốn có mẹ để ngả vào lòng bà mà khóc, để được bà vuốt lên mái tóc mình như khi còn thơ ấu và nghe từ mẹ những lời an ủi dịu dàng…
Riêng tôi, tôi xin cám ơn cuộc đời, cám ơn các con đã cho mẹ những tháng ngày hạnh phúc, những giây phút nồng ấm bên gia đình, con cháu và bằng hữu trong một đêm tuyệt diệu như đêm nay.”
Ðược biết trong CD Giã từ, ca sĩ Duy Trác đã nói lời từ biệt với Âm Nhạc, từ đó ông không còn hát và hôm nay Duy Trác làm khán thính giả ngồi dưới nghe con gái của mình, Khúc Ý Trâm lặp lại bài hát “Ngày đó chúng mình” để đưa khán giả quay về với giọng ca tiếng hát của Duy Trác ngày xưa. Và ngày hôm nay ca sĩ Duy Trác cũng nhắn nhủ cho thế hệ trẻ:
“Năm, sáu chục năm trời nếm trải những thành công và thất bại, hỏi ai còn có thể giữ được nguyên vẹn những điểm sung mãn thời trẻ? Ði vào hoàng hôn của cuộc đời như đi vào vùng ánh sáng đã điều hòa, ít chói chang hơn, mắt khỏi bị lóa bởi những màu sắc rực rỡ của bao ham muốn. Và như vậy già là một tất yếu của vòng đời, một chuyện đương nhiên khi người ta tính tuổi, cớ sao phải lảng tránh? Có trẻ thì có già, đó là nhịp điệu của vũ trụ, đâu cần phải khổ đau vì già? Trái lại, phải làm sao để có một tuổi già hạnh phúc.”… “Không một ai lại già cỗi đi vì những năm tháng trôi qua. Chúng ta già nua bởi vì ruồng bỏ lý tưởng của mình. Năm tháng có thể làm nhăn nhúm làn da của chúng ta, nhưng sự từ bỏ tinh thần hăng say, phấn khởi mới làm tâm hồn chúng ta héo hắt.”


Lời gởi Mẹ


3 tháng 12, 55 năm trước
Ngày Mẹ hân hoan những bước tình nồng
Đem phù du mộng mơ thời con gái
Gởi gắm mang theo giấc mơ vợ chồng

Ngần ấy năm Mẹ lẳng lặng theo Bố
Mặn, ngọt, đắng cay, gian khổ, ngậm ngùi
Trại cải tạo tưởng đã vùi thân xác
Mẹ quặn mình nỗi ám ảnh khôn nguôi

Suốt một đời Mẹ mãi là chiếc bóng
Để Bố chúng con rong ruổi miệt mài
Bạn bè, sự nghiệp, danh vị, hạnh phúc
Mẹ âm thầm nhìn tuổi đời phôi phai

3 tháng 12, năm nay lại đến
Bố chắc quên, và Mẹ cũng đã già
Xin tạm gác những bộn bề cuộc sống
Mình ôn lại những hạnh ngộ đã qua

Cảm ơn đời đã cho con có Mẹ
Để mỗi ê chề có chỗ để vơi
Để mỗi chênh vênh vấp ngã trong đời
Con bình thản vì biết còn có Mẹ

Bố chúng con từng một thời trai trẻ
Hát say mê bao tình khúc cho đời
Khúc tình nào Bố dành cho riêng Mẹ
55 năm rồi, hạnh phúc có vơi?

Xin được hát một lời tri ân Mẹ
Suốt cả một đời vất vả ngược xuôi

Để Bố và các con dù cuối đất cùng trời
Vẫn tìm về chốn an bình bên Mẹ.


Khuất Thục Oanh

(con gái út của ca sĩ Khuất Duy Trác)

Edited by user Thursday, January 12, 2017 9:41:01 PM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#1128 Posted : Tuesday, January 24, 2017 12:03:51 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)

UserPostedImage

Hoa ngày Tết

Thạch Lam



Hoa xưa nay vốn là bạn với người – Bông hoa, đối với người ta, là một cái biểu hiệu nhiều ý nghĩa. Màu hoa tươi làm cho vui mắt, hương hoa thanh cao, cành hoa mỏng mảnh, nhắc người ta nhớ đến sự không bền của những vẻ đẹp, màu tươi trong vũ trụ.

Người ta thường đem bông hoa ví với người thiếu nữ: cũng một vẻ đẹp, cũng một thanh hương, cũng một kiếp mong manh như thế. Nhưng, người xưa, trước cành hoa nở trong gió đông, trước những cành hoa trắng muốt như tuyết điểm, cái cảm-giác còn sâu xa hơn đứng trước một người con gái đẹp, cái cảm giác phiền phức, ngậm ngùi lẩn tiếc, lẩn thương. Người và hoa cùng nhau liên lạc, cùng một linh hồn, cái vẻ trong sạch, thanh cao của hoa là cái tuyệt đích thanh cao trong sạch của người đời.

Nhà hoạ sĩ nhật Utamaro có vẽ một bức tranh người và hoa tuyệt đẹp. Một ngày mùa đông, tuyết trắng phủ đầy thềm, một cô gái tư lự, mơ màng trước giò hoa cúc. Cô định, sáng sớm nay, ra ngắt mấy bông hoa cúc để trang điểm căn phòng ấm áp, mền gấm với lửa than. Lòng cô nhẹ nhàng, vui vẻ. Nhưng đến khi ngắt mấy bông hoa nở trên tuyết, cô nhìn hoa lại sực nghĩ đến thân phận mình, nghĩ đến sắc đẹp cũng mong manh như đóa hoa. Những ngày vui tươi cứ lần lượt đi không trở lại, cũng như cánh hoa kia mà tay cô để bay trước gió. Một sư buồn rầu man mác thoáng qua khiến đôi mắt trông cô mơ màng.

Trong truyện Liêu trai chí dị của Tàu, hoa là những cô con gái xinh đẹp, đáng yêu, trong giỏ hoa hiện ra để sống một quãng đời ái ân đầm thấm với các nhà văn sĩ giàu tình cảm, rồi lại biến đi một đêm trăng mờ lạnh lẽo, để lại mối tiếc thương.

Các cụ ta xưa trở về già, chỉ lấy hoa làm bạn. Ngày ngày chăm sửa giò lan, đời hoa lan với đời người là một: một mầm hoa lan mới mọc là một niềm vui, mà cái thú tuyệt trần của các cụ là đợi chờ bông hoa lan nở, đôi cơn gió nhẹ đem đến mùi hương thoang thoảng mát của bông hoa.

***

Những bông hoa như thế, tuy cũng là những bông hoa vui vẫn có lẩn chút buồn – Bông hoa ngày Tết của ta đây mới là những bông hoa vui thật. Ta không cần những bông hoa đó đem lại cho ta những cảm giác mơ màng, ta cũng không ước ao bông hoa sẽ hóa ra làm một người con gái xinh đẹp đến âu yếm yêu đương. Bông hoa ngày Tết phải là những bông hoa rực rỡ, nhiều màu. Với ngày xuân đầm ấm, với màu bánh chưng xanh, với màu xác pháo đỏ, phải có màu đỏ thẩm của bông thược dược, màu vàng rực rỡ của bông hoa cúc, hay màu đào tươi của những cánh hoa đào. Bông hoa là một cái trang sức vui tươi, để làm những ngày Tết thêm vẻ mặn mà và cái vui trong lòng người thêm đằm thắm.

Đứng đầu trong các thứ hoa ngày Tết, là hoa thủy tiên, ở những miền có tuyết xuống, hoa thủy tiên đem theo màu trắng tinh và trong sạch. Hương thơm ngát, một thứ hương cao quý làm người ta say mê.

Năm cánh hoa trắng, lúc mới nở ôm một cái nhụy vàng: bông hoa hàm tiếu, như cái cười e lệ của môt cô thiếu nữ thẹn thùng.

Có người ví bông hoa thủy tiên như một cái đĩa bạc, chén vàng, trong chén đựng hương thơm. Câu ví ấy tuy đúng, nhưng làm cho bông hoa nặng nề. Không, thủy-tiên cũng nhẹ nhàng như bông hoa mai, cũng mềm mại như cánh hoa mai. Nhưng ngoài cái mong manh, trắng nuốt ấy, có thêm cái màu vàng rực rỡ và tươi của nhụy hoa, lại thêm cái hương thơm cũng ngát như hương trầm ngày Tết.

Những giò hoa thì muột và thấp: lá xanh và uốn cong – tuy đó là một sự nhân tạo – nhưng muốn che đỡ lấy các bông hoa: Toàn thể, cái gì cũng điều hòa: hoa cũng vừa, lá không nhỏ quá, rể trắng và đều. Hoa thủy tiên chỉ ưa cát sạch và nước trong, trong sạch như bông tuyết chỗ hoa ấy mọc.

Người ta biết dùng và thưởng thức hoa thủy tiên đã lâu, đến nay, hoa ấy như biểu hiệu cái vui của ngày Tết. Ngày Tết không hoa thủy tiên thật kém vui, mà kém vui nhất là không được hưởng cái hương thơm, ngát và cao quý, của bông hoa, như nhắc ta nhớ lại những ngày vui của năm ngoái, năm xưa.

Mỗi khi Tết đến, chúng ta lại ước mong và trông đợi bông thủy tiên, đợi cái bông hoa trắng, cái lá xanh uốn cong, như ta trông đợi cái mái tóc đen, và cái nụ cười tươi thắm của người thiếu nữ ta âu yếm.

***

Dưới ánh đèn rực rỡ, ánh những ngọn nén lung lay, khói trầm thơm làm rung động những cánh hoa đào. Những bông hoa màu hồng như ẩn hiện sau làn khói, cánh trắng hoa mai trập trùng trong ánh sáng: một quang cảnh vừa rực rỡ vừa vui tươi của ngày Tết, của những đêm ngày Tết trong nhà ấm cúng, khi ngoài gió bấc lạnh lùng reo trong bóng tối.

Hoa đào, với em gái hoa mai, hai thứ hoa ngày Tết: chị hồng tươi như má hồng cô con gái mới về nhà chồng, em trắng trong như bông hoa tuyết. Hai chị em đều đầy những vẻ xuân mới đẹp, cùng cành hoa mơn mởn, cùng nhụy vàng lấm tấm, cùng những giò lá non xanh xanh.

Mỗi một nụ hoa là một nụ cười, giữ cái vẻ hồng bí mật, cái màu hồng và tươi như buổi sáng bình minh đợi giọt sương reo để nở cánh lụa mềm. Nụ cười của nguời thiếu nữ xinh tươi, mang bao nhiêu cái vui mơ màng của vẻ đẹp.

***

Đây là cái rực rỡ, vẻ xán lạn, sáng sủa của màu vàng: bông hoa cúc, cánh hoa cong uốn mình chen trong đám lá mềm. Đây là một bông hoa vui vẻ, sư tươi đẹp hoàn toàn, không mong manh, không ẻo lả. Chậu cúc vàng người ta để ngoài thềm, như để đón xuân vào, như để khoe khoang với khách cái sung sướng đầy đủ của những ngày Tết đầu năm mới.

Màu vàng chói lọi và long lanh của bông kim tháp, màu vàng nhạt của bông hoàng mẫu đơn, màu trắng nhẹ của bông phấn hồng, một loại màu rực rỡ, ganh nhau nổi trên thảm lá xanh. Còn màu đỏ mờ lẫn màu vàng ấm cúng của cánh bồ nhung, như một tấm nhung tơ óng ả, nhiều chỗ sẫm đen như đêm mùa hạ – Còn những cánh tơi bời của bông hoa bạch mẫu đơn lả lơi trước gió nữa.

Hoa cúc chỉ là một hoa trang sức cho những ngày vui. Cái rực rỡ của màu hoa làm cho cảnh Tết rực rỡ thêm, làm cho quần áo mới thêm tươi đẹp, làm cho rượu mùi sánh trong cốc pha lê thêm nồng. không có màu gì hợp hơn với màu đỏ của xác pháo rải rác trên thềm.

Hoa ngày Tết cũng vui với người trong ngày Tết. Hoa thủy tiên, hoa đào và hoa cúc thi nhau làm cho ngày Tết thêm tuổi đẹp, thêm vui vẻ.

Người ta không đến tận chỗ hoa nở để thưởng hoa, người ta bắt hoa phải đến tận nhà để mua vui cho mình. Bông hoa ngày Tết là những cô tiên nữ đem cái xuân đầm ấm vào trong một căn phòng.

Thạch Lam
KLong  
#1129 Posted : Thursday, January 26, 2017 9:37:13 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)
UserPostedImage
Mùa Xuân này có nhiều người hỏi thăm và muốn ghé đến nhà bạn.
Họ tên là Hạnh phúc, May mắn và Thịnh Vượng. Hãy mở cửa đón chào họ nhé!

ditanbuon  
#1130 Posted : Friday, January 27, 2017 11:44:12 AM(UTC)
ditanbuon

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/23/2011(UTC)
Posts: 3,070
Location: ThànhPhốThiênThần

Thanks: 28 times
Was thanked: 239 time(s) in 153 post(s)


Em Đến Thăm Anh Đêm 30
Tác giả: Nhạc Vũ Thành An, thơ Nguyễn Đình Toàn

Anh đến thăm em đêm ba mươi
Còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi
Anh nói với người phu quét đường
Xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em.

Tay em lạnh để cho tình mình ấm
Môi em mềm cho giấc ngủ em thơm
Sao giao thừa xanh trong đôi mắt ngoan
Trời sắp Tết hay lòng mình đang Tết.

Tháng ngày đã trôi qua
Tình đã phôi pha, người khuất xa
Chỉ còn chút hương xưa
Rồi cũng phong ba rụng cùng mùa.

Dòng sông đêm hồn đen sâu thao thức
Ngàn vì sao mọc hay lệ khóc nhau
Đá buồn chết theo sau ngày vực sâu
Rớt hoài xuống hư không cuộc tình đau.



Mai mốt em về qua phố biển
Vẽ giùm anh gợn sóng đùa gót chân em ....
ConMuaNho  
#1131 Posted : Friday, January 27, 2017 6:54:06 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,546
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 294 times
Was thanked: 2894 time(s) in 1353 post(s)
UserPostedImage

Lộc biếc, mai vàng, xuân hạnh phúc
Đời vui, sức khỏe, tết an khang

Edited by user Friday, January 27, 2017 6:54:43 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage



Lam Vien  
#1132 Posted : Saturday, January 28, 2017 9:08:50 AM(UTC)
Lam Vien

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/16/2011(UTC)
Posts: 2,678
Man
Location: Somewhere on earth

Thanks: 403 times
Was thanked: 1835 time(s) in 779 post(s)


UserPostedImage

UserPostedImageNgọc Trân & Lâm Viên mến chúc các thân hữu nhà TTTT năm Đinh Dậu vạn sự như ý và những ước nguyện trong năm mới luôn thành đạt, riêng emMe sức khoẻ dồi dào hơn. UserPostedImage

Edited by user Saturday, January 28, 2017 9:12:34 AM(UTC)  | Reason: chính tả

🐪
KLong  
#1133 Posted : Monday, January 30, 2017 11:11:49 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)

UserPostedImage


Những màu áo mùa Xuân

Mùng ba em mặc áo xanh
Chùm hoa đào thắm trên cành chào xuân
Hàng cây dài nỗi bâng khuâng
Như ta …vẫn mãi ngại ngần lời yêu

Mùng bốn em áo xanh rêu
Trái tim vẫn có nhiều điều thiết tha
Đưa tay hái nụ qùynh hoa
Trao em kỷ niệm món qùa yêu thương

Mùng năm áo tím vấn vương
Vàng tươi mai mở rợp đường nhà ai
Ừ thì xuân bất tái lai
Quên đi ngọn gió u hoài cuối đông

Mùng sáu áo đỏ sang sông
Em cô dâu giữa pháo hồng vương bay
Thế là xuân tận từ đây
Tình như sương khói tháng ngày yêu em ….


Khiếu Long

Edited by user Monday, January 30, 2017 11:12:21 AM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#1134 Posted : Wednesday, February 1, 2017 8:58:53 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)

UserPostedImage


Pico avenue mùa Xuân


Pico Avenue ….mùa xuân
Tim ta rộn rã đã bao lần
Em về tà áo bay theo gió
Hồn bồng bềnh đầy nỗi bâng khuâng

Pico Avenue…. dấu yêu
Con đường đó với biết bao điều
Đi lên đi xuống chiều nghiêng bóng
Tình vơi đầy từng bước lệch xiêu

Pico Avenue ….hàng cây
Ngàn hoa khoe sắc thắm phương này
Mây trắng về đâu bay lờ lững
Em dịu dàng má đỏ hây hay

Pico Avenue …vấn vương
Ta mãi đi đến cuối con đường
Tìm nhau dù chỉ là cơn mộng
Dưới bóng xuân về trong nhớ thương



Khiếu Long

Edited by user Wednesday, February 1, 2017 9:00:38 PM(UTC)  | Reason: Not specified

ConMuaNho  
#1135 Posted : Saturday, February 4, 2017 1:33:48 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,546
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 294 times
Was thanked: 2894 time(s) in 1353 post(s)
UserPostedImage


Riêng Một Mùa Xuân


Khi tháng Giêng tưng bừng mở hội
Anh đánh thức em bằng rạng rỡ nụ cười
gửi nỗi nhớ của đầu ngày vừa trổi
cựa quậy hoài
có giây phút nào nguôi

Anh giữ cho em ngày tháng tinh khôi
bằng tiếng yêu nhịp đều trong hơi thở
vẫn cuồng si như thuở nào bỡ ngỡ
dẫu mùa phai
dẫu lận đận bao đường

Chẳng thể nào chia cách được luyến thương
Thì chạnh lòng chi
se thắt chi ước nguyện
tình thiên thu
bởi tình Anh miên viễn
tự khởi đầu và mãi mãi nghìn sau

Em rất hiểu
Tận đáy lòng thẳm sâu
…có nụ buồn đơm theo thời gian khắc nghiệt
Ở chốn vô thường tiếc nuối nào rồi cũng ra đi biền biệt
Thì Yêu Dấu hỡi,
hãy để buồn nở cánh và tàn phai

Để trái tim Anh chứa trọn hình hài
— Em. Với tình yêu Anh nguyên thủy —
— Em. Ở góc đời Anh, yên vị —
Chia sớt vui buồn, hạnh phúc riêng Ta

Tháng Chạp, Giêng, Hai, rồi lại tháng Ba
Đừng đếm nữa,
hãy cùng nhau thinh lặng
cùng nghe nhịp tim, hơi thở thật gần
Và Em
hóa thân thành cội mùa Xuân
Của riêng Anh, cả bốn mùa mưa nắng



Phạm Thu Liễu
PhốBiển032012


UserPostedImage



KLong  
#1136 Posted : Sunday, February 12, 2017 7:03:20 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)
UserPostedImage
Happy Valentine's Day emMe !

Đi đâu lâu wuá hông dià
Đang lầm bầm hỏi ...thì.... ơ kià emMe

Edited by user Sunday, February 12, 2017 7:07:00 PM(UTC)  | Reason: Not specified

ConMuaNho  
#1137 Posted : Monday, February 13, 2017 2:34:51 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,546
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 294 times
Was thanked: 2894 time(s) in 1353 post(s)
UserPostedImage

Joyeux St Valentin TL!
UserPostedImage



tictac  
#1138 Posted : Saturday, February 18, 2017 11:33:11 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,432
Location: Riverside

Thanks: 325 times
Was thanked: 553 time(s) in 458 post(s)
UserPostedImage


Mấy Câu Lục Bát


Nếu tôi đứa nhỏ, tôi cười,
Thầy cho quả chuối chin muồi, ngon ghê!
Nếu tôi người lớn, tôi mê
mái tóc em gió bay về hồi trưa.

Nếu tôi là một nhà thơ
liệu tôi có ghé nhà thờ đợi ai?
Em đi gặp Chúa ba ngôi
sao tôi mở miệng một lời Nam Mô?

Hôm nay có bão, tôi chờ,
trưa hay chiều, tối; bây giờ mưa sa…
Buồn tình tôi nhẩm tôi nha
mấy câu lục bát nghe mà dễ thương.

Làm thơ quả thật dễ thường,
đến con cóc tía ngồi buồn cũng thơ…
Tân Hình Thức có người ưa,
có người cũng ghét đổ thừa tại tai.

Rồi Hậu Hiện Đại lai rai.
Ngữ ngôn, chữ nghĩa dài dài vô duyên!
Hèn chi Bùi Giáng đã điên,
làm thơ bất hủ nhãn tiền khơi khơi.

Thoát ra không khỏi đất trời,
tự ta ràng buộc phận người, cũng vui!
Nếu tôi đứa nhỏ tôi cười T
hầy cho quả chuối Thầy rồi ăn chi?

Tôi thương sao tuổi Xuân Thì
nhớ em mái tóc bay về về đâu…

Sáng nay mưa nhỏ trên cầu,
nước sông chảy xiết một màu trời xanh!


Trần Vấn Lệ

Edited by user Saturday, February 18, 2017 11:34:00 PM(UTC)  | Reason: Not specified

tictac  
#1139 Posted : Tuesday, February 21, 2017 8:11:56 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,432
Location: Riverside

Thanks: 325 times
Was thanked: 553 time(s) in 458 post(s)

UserPostedImage

Câu chuyện cà phê



Một ngày của tôi bắt đầu bằng ly cà phê. Tôi cứ tưởng chừng như thiếu nó thế giới này sẽ ngừng lại. Những khi rảnh rỗi một chút là nghe những bạn đồng nghiệp bảo nhau: “Đi uống cà phê cái đã” hoặc là: “Ra quán cà phê nói chuyện đi”. “Gặp nhau ở quán cà phê X. đi nghen”…


Khi tôi bắt đầu nhận thức được thế giới xung quanh, cũng là lúc tôi biết uống cà phê, thứ cà phê nước sái mẹ pha cho tôi từ khi tôi còn rất nhỏ, vì tôi nhất định không chịu uống sữa trắng. Mỗi sáng mẹ tôi để dành cho tôi một ly sữa lớn có cà phê. Sau khi thức dậy, việc đầu tiên là tôi tìm đến ly cà phê của mình và nốc một hơi. Đó là một thói quen mà tôi có được từ tình thương yêu của mẹ. Ngay cả sau này, khi tôi đã lớn, đi học xa nhà, quay trở về nhà mệt mỏi sau một đêm trên tàu, tôi lại tìm thấy ly cà phê mang đầy hương vị thương yêu của tuổi thơ trên bàn học.

Buổi sáng sớm, mẹ tôi thức dậy, nhóm một bếp than hồng và nấu nước pha cà phê cho ba và tôi. Mẹ không uống cà phê, nhưng mẹ luôn làm việc đó suốt ba mươi năm chung sống với ba và những năm sau này với chúng tôi.

Bên ly cà phê, tôi không biết là ba mẹ đã nói với nhau những gì, chuyện tình yêu, chuyện làm ăn, hay chuyện con cái, thỉnh thoảng lại có cãi nhau nữa. Đôi khi tôi bị thức giấc vì những lần ba mẹ cãi nhau lúc sáng sớm như thế, nhưng sáng hôm sau, tôi lại thấy mẹ lúi húi bên bếp lửa cùng với ba bên ly cà phê…

Khi tôi biết yêu lần đầu, người yêu tôi đã đưa tôi đi đến một quán cà phê. Vì ít tiền nên chúng tôi chỉ uống cà phê đen. Những giọt cà phê đen rơi chậm rãi xuống ly, rơi rất chậm, nhưng sao chúng tôi thấy thời gian ngồi gần bên nhau trôi nhanh thế. Khi anh rót cà phê đã khuấy tan đường vào trong ly đá, anh cũng rót rất chậm. Nhìn những giọt nâu đen len lỏi vào giữa những viên đá, tôi có cảm giác con đường của chúng tôi đi rồi cũng vất vả và cheo leo như thế.

Ly cà phê sao mà đắng, đắng hơn ly cà phê của mẹ. Tôi vụng về làm rơi vài giọt trên áo, mãi sau này vẫn không tẩy được, hệt như mối tình đầu khó quên. Ngày chia tay mối tình đầu đời, mẹ pha cho tôi một ly cà phê thật đắng và bảo: “Uống đi con, uống thật đắng để thấy đời bớt đắng”. Tôi uống ly cà phê sánh đặc đó. Tôi không ngủ được, ngồi tự vấn, chiêm nghiệm, ngẫm tình đời, tình người… qua nhiều ngày, nhiều tháng, và thế là tôi lại đứng vững.

Mười năm sau khi lập gia đình, gặp lại anh, ghé vào quán kem, tôi yêu cầu một ly cà phê, người ta mang ra một ly cà phê sữa đá nhạt phèo, không đắng, không ngọt, có ống hút. Tôi ngẩn ngơ, những câu chuyện của anh cũng nhạt như thế. Anh hỏi cảm tưởng của tôi khi gặp lại anh. Tôi đáp: “Cà phê nhạt quá”.

Ở công ty, mỗi khi có khách đến, nếu là buổi sáng thì không ai muốn bàn chuyện tại văn phòng. Họ đều rủ nhau sang quán cà phê. Có lẽ ở đó nói chuyện dễ hơn, với hương vị ngòn ngọt, đăng đắng trong cổ, mọi người đều cảm thấy gần gũi nhau và tự tin hơn. Nếu có muốn cá độ bóng đá hay phim ảnh gì đó thì cà phê là một thứ đánh cược rẻ tiền và hiệu quả nhất. Không ai từ chối chuyện cá cược khi chỉ mất có vài ngàn để trả tiền cà phê. Mỗi khi thấy tôi đăm chiêu bên chồng tài liệu chứng từ, thì hình như sẽ có ai đó đến bên cạnh: “Gọi cà phê chị nhé!”. Đôi lúc muốn rời bỏ công ty, tôi lại nghĩ đến những đồng nghiệp thân thương ấy, và thế là tôi ở lại để rồi gắn bó với họ hơn chục năm trời.

Không biết bây giờ tôi có phạm sai lầm không, khi tôi lại tập cho con gái tôi uống cà phê buổi sáng. Cũng như mẹ tôi, buổi sáng tôi thức giấc thật sớm, nấu nước và pha cà phê cho chồng con. Đó là một công việc hiếm hoi duy nhất mà tôi có thể làm được cho họ, vì ngày nào tôi cũng phải đi làm từ bảy giờ sáng đến 5 giờ chiều mới về. Thế nhưng, tôi chỉ có thể pha cho họ loại cà phê… công nghiệp, đóng gói sẵn. Loại cà phê đó ngọt ngào và không đắng. Giờ, công việc hối thúc, tôi đâu còn thời gian để chờ đợi những giọt cà phê tí tách rơi.

Và cứ như thế, mỗi khi gặp chuyện gì bất như ý trong cuộc đời, tôi lại muốn uống một ly cà phê. Cà phê tuy đắng nhưng nó làm cho cuộc đời thêm ngọt ngào, vì một lẽ, không ai muốn uống cà phê một mình.

Black Coffee
KLong  
#1140 Posted : Wednesday, March 1, 2017 10:42:39 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 1,036
Location: SD

Thanks: 536 times
Was thanked: 972 time(s) in 518 post(s)
UserPostedImage

CHỐN CŨ ĐƯỜNG XƯA



Hồi trước, ở Sài gòn, cánh đây lâu lắm, tròm trèm ….nửa thế kỷ lận nhen …….Tất cả cái loại xe hơi, hai đèn trước, đều phải có “mắt mèo” nghĩa là phải sơn màu vàng lên 1/3 bên trên mặt kiếng của đèn trước, ý là …hỏng cho bác tài pha đèn ban đêm, làm chói mắt người hay xe chạy ngược chiều!

Bởi vậy, bác tài có muốn …chơi ác pha đèn, cũng … bó tay!!!

Khúc đường gần bịnh viện đều có bảng “cấm nhận kèn” để bịnh nhân khỏi giựt mình!

Xe đậu trong đường Sài Gòn đều phải tuân theo bảng đậu “ngày chẵn lẻ” …

Tất cả xe tắc xi đều sơn trùng một màu xanh hoặc vàng xanh, ý là để “khách bộ hành” biết nó từ đàng xa để… quơ tay đón và cũng .. có ý là nếu, hỏng … phải xe tắc xi, mà là xe du lịch tư nhân lại đi ”dù” rước khách… kiếm chút cháo là biết liền, cũng dĩ nhiên, xe nào “nhảy dù” như vậy, bị bắt là bị phạt, lớ quớ còn bị tịch thu bằng lái!

Xe tắc xi phải có đèn hộp “bắt chết luôn” trên mui xe, về đêm, hộp đó có đèn cháy sáng để khách biết mà… dơ tay đón… để cho khỏi lộn với xe du lịch!

Xe buýt cũng phải sơn một màu đặc trưng riêng để dể phân biệt với xe đò…

Ví dụ Xe Buýt Vàng thì… sơn màu vàng đặc trưng… khác thiên hạ…

Bến xe nầy ở gần Bà Quẹo… mà bà con gọi là Bến Tô Bít Vàng…

Kế bến xe buýt vàng nầy có hãng cơm sấy Hồng Hoa (?) làm cơm sấy cho lính…

Xe cộ phải đàng hoàng, cái nào ra cái đó, lộn xộn… hỏng nên thuốc!

Bắt đầu 18 – 20 tuổi …. mới cho thanh niên lái xế hộp 4 bánh du lịch… để lấy le, sau đó vài ba năm, bác tài… trẻ mới lên được 1 “hạng”, rồi cày vô lăng… vài năm nữa, mới cho… mó tới xe tải, rồi “chạy xe” thêm vài niên, mới “đủ ngày” để lấy dấu E để lái xe đò, nghĩa là khi bác tài lái… mấy chục tánh mạng hành khách, thì bác tài …vô tuổi trung niền rồi, nên… hết máu thanh niên, háo thắng, ưa nóng gà… chạy ẩu!!!

Chớ không có cái chuyện “giao trứng cho ác” được!

Ở ngã tư đèn đỏ, có vạch sơn trắng, tất cả xe cộ đều ngừng sau vạch đó, xe nào cáng mức sơn, mà nhè ông đạp xích lô thấy được… ổng chửi cho tắt bếp, quê lắm nhen!!!

Nhà bán thuốc tây, thì bảng hiệu đề Nhà Thuốc Tây hoặc Nhà Thuốc Gác (đó là danh từ chung) chớ không ai lấy Tên Riêng (danh từ riêng) để đề bảng hiệu bán thuốc Tây!

Hai bảng hiệu nầy luôn luôn là bảng màu xanh đậm và chữ trắng, nó còn có hộp đèn chữ thập xanh gắn thêm, để đêm hôm, người mua thuốc… đứng ở xa, cũng thấy!

Tiệm nào bán thuốc bắc thì có chữ “đường” ở sau, Ví dụ: Vĩnh Sanh Đường, Nhị Thiên Đường, Thiên Hòa Đường…

Còn chùa thì có chữ “tự”… dính ở sau, ví dụ: Huỳnh Kim Tự, Thới Hòa Tự, Long Vân Tự, Linh Sơn Cổ Tự …

Tiệm bán vàng thì bảng hiệu chỉ có 2 chữ, chữ đầu luôn luôn là chử “kim”, ví dụ: Tiệm vàng ….Kim Hưng, Kim Liên, Kim Sen, Kim Hoàng, Kim Phát…

Địa Danh ít khi dùng chữ Thái (kỵ húy vua Thành Thái?) mà dùng chữ Thới: Ví dụ: Thới Bình (Cà Mau), núi Châu Thới (Biên Hòa), Bình Thới (Quận 11), Tân Thới Hiệp (chỗ tập lính QT), Thới Tam Thôn, Thới Hòa (Vinh Lộc) Thới Nhứt, Thới Nhì, Thới Tam, Thới Tứ (Hóc Môn), Xuân Thới Sơn (chỗ đương trạc, giỏ tre …)

Nhà dân cất dọc đường lớn, xa lộ, người ta luôn luôn tự động cất nhà thụt lùi vô trong, ở xa lộ, cách Xa Lộ ít nhứt là 50 mét ! Lý do là để cho an toàn chuyện xe cộ, thứ 2 nếu có mở rộng đường xá thì khỏi phải dời nhà…

Nhà mà dời đi, dời lại là điều ông bà xưa kiêng kỵ, nên, hỏng ai ham lú mặt ra đường!

Dọc đường cái trống trơn, hỏng ai… dám gan, tới chỗ đó… tự nhiên cất nhà …

Nếu gan cùng mình, cất nhà đại… thì cứ cất, đợi cất xong, bên Điền Địa hỏi Bằng Khoán đất, hỏng có, thì “coi như”… gia chủ xách tụng đi ăn mày… ở tòa bố!

Còn những tên cất nhà, mà lấn từng tất đất, bà con nói nhẹ rằng “thằng đó hết xài”!

Thằng nào “hết xài”… thì nó, chỉ còn nước… đội quần mà đi, nhục lắm!!! …

Ở Sài Gòn, cái vụ học hành, có ba thứ trường để học:

Trường Công Lập, Trường Tư Thục và Trường Hàm Thụ.

Trường Hàm Thụ là trường… mà… hỏng ai tới trường!

Bất kể ai, vì hoàn cảnh gì đó không tới trường học trực tiếp được, thì cũng có cách học để tiến thân, đó là “học trường hàm thụ”. Nghĩa là, cứ… đi làm sở, làm sùng tà tà hay làm việc nhà nấu cơm hoặc cày sâu cuốc bẩm đồng sâu nước mặn…

Nếu muốn tiến thủ trong cuộc đời… thì ghi danh học Trường Hàm Thụ, trường sẽ gởi Bưu Điện bài học, bài làm tới nhà và làm bài xong, gởi bưu điện tới cho trường chấm bài, rồi trường gởi bài tiếp …

Cứ thế …cứ thế …

Chỉ tới ngày thi, thì thí sinh phải đi thi mà thôi …

Bởi vậy, anh em nào có tinh thần cầu tiến, cứ học, nếu thi đậu thì đáng nể lắm !!!

Trường Tư Thục thì học sinh phải “đóng tiền trường” hàng tháng và bằng Tú Tài cũng giống y như học sinh Trường Công Lập …

Trường Công Lập là… trường công, học sinh không đóng tiền trường suốt 7 năm trung học…

Đặc biệt, trường Công Lập nam nữ… lại cho học riêng, như:

Trường Công Lập Nữ Trung Học: Lê văn Duyệt, Gia Long, Trương Vương …vv…

Trường Công Lập Nam Trung Học: Hồ Ngọc Cẩn, Chu Văn An, Võ Trường Toản, Pétrus Ký, Lý Thường Kiệt, Quốc Gia Nghĩa Tử …vv…

Ở trường công nam, Nam Sinh mặc đồng phục Quần xanh áo trắng …bỏ áo vô thùng, trên miệng túi áo, có ghi tên trường hẳn hẹ …nên đố thằng nào …dám hó hé!

Ở trường công nữ, Nữ Sinh đồng phục là mặc áo dài trắng, quần trắng …

Có… thời khắc “mấy nhỏ áo dài trắng” … bắt chước mấy cô ca sĩ Sàigòn, bận áo dài vạt “lửng”… còn tay áo thì kiểu “rặc lăn”… là … tay áo dài nối vô thân áo…

Thiệt … quả là báo đời…. một phen!!!

Mấy anh chàng Nam Sinh trường công vì học chung “tòn-là đực rựa”… nên nhiều thằng dòm …quý nàng áo dài … vạt lửng …bước đi với tà áo (cố tình) thước tha yễu điệu, tụi đực rực …áp nhau thấy, tụi nó ….rụng rúng bầy bầy !!! Hì hì …

Bởi vậy, mới có chuyện, mấy “tay tổ” trường công nam, cúp cua vô Lăng Ông Sở Thú Tao Đàn …để “trồng cây si” mấy nàng áo trắng, thây kệ chuyện, bị …cồng sing!!!

Và … thấy tiếp ….ở Sài Gòn năm xưa …

Cây xăng nào cũng có “vòi bơm bánh xe gắn máy, xe hơi” đứng ở giữa hai trụ xăng …

Đang chạy xe, thấy bánh xe mềm, tấp vô cây xăng, dựng xe trước “cây bơm”, lấy tay “quây” cây kim hơi, về số 5 (5 năm ký hơi) …rồi ung dung ngồi xuống, mở nấp vòi, ịnh đầu bơm hơi vô vòi ruột xe… để cho nó tự bom, cây kim bơm hơi, quơ quơ nghe cạch cạch cạch, tới khi, nghe kêu cái teng, đủ hơi, là máy bơm tự động ngừng bơm …

Bơm xe như vầy, nghe …nó phẻ cách gì, chớ 2 tay “thụt ống bơm” …mệt lắm!!!

Nhưng …úi chà …cứ bom cây xăng riết, ruột xe Honda tòn là …nước không hà!

Biết được ruột xe có nước là do vô vá xe tại tiệm sửa xe “Sĩ Solex” kề bên trường Lê văn Duyệt và bên kia đường… có rất nhiều ruộng rau muống xanh um!

Trên đường Phan Đình Phùng Sài Gòn 3, kề bên chợ Vườn Chuối có đường xe lửa chạy ngang và bên kia đường rầy, có căn nhà 3 từng, đó là nhà “cho mướn sách” Cảnh Hưng, cho mướn sách là cho đọc giả… mượn sách về nhà đọc, nhưng phải “đóng tiền thế chưn” bằng 1/2 giá tiền sách in ở trang bìa, khi đem trả sách, Cảnh Hưng trừ tiền mướn vô tiền thế chưn, tiền mướn, cứ 1 cuốn 1 đồng 1 ngày …răng rắc!

Mấy nhà bán sách và tác giả có sách xuất bản …hỏng vui với Cảnh Hưng ….

Nhà Cảnh Hưng chứa sách để cho mướn …hỏng biết mấy chục ngàn cuốn, vì sách nằm trong kệ …đen nghẹt, bít kín từng trệt và 2 từng lầu …

Ông Cảnh Hưng …tướng tá …hơi nhỏ con nhưng vui tánh, học trò khoái lắm!

Thằng học trò nào mê kiếm hiệp, muốn luyện chưởng hay …muốn đột nhập “cái ban..Vài ba túi” …thì tới đây …tìm bí kíp!!!

Ông Cảnh Hưng …biết tẩy học trò hết ráo nhen, thấy mặt, ổng cười hì hì, liền cho mượn cả tuần mới trả, với 2 đồng một tuần… là cái … “giá-ghẽ-ghề”…

Bởi vậy, học trò “mê đọc sách” Cảnh Hưng… quá xá cở là vậy đó đa !!!

Phụ việc ông Cảnh Hưng là bốn năm đứa nhỏ, chuyện môn, chạy đi lấy sách …theo sự “chỉ chỗ” của ông chủ hay lấy sách đọc giả trả, rồi đem sách để “chỗ cũ” …

Ông Cảnh Hưng có trí nhớ …siêu phàm tàn canh gió lốc …

Khi ai tới mướn sách, chỉ cần nói tên sách, là ông Cảnh Hưng, nói liền, thí dụ :

– Bộ Tam Quốc Chí có 3 cuốn, nhưng khách đang mướn cuốn 1 và 2 …

– Ủa ? Ông chủ có cả chục bộ lận mà?

– Thì ờ …người ta mượn hết ráo rồi, giờ còn cuốn 3 … Cuốn 1 và 2 mai trả …

– …vậy đi …lấy tui cuốn 3 …cũng được !

Ông Cảnh Hưng ra lịnh:

– Tèo, mầy lên từng 2 kệ số 7 ngăn 6 lấy cuốn 3 bộ Tam Quốc Chí cho ông Hai !

Học trò đệ lục nghe ông Cảnh Hưng … nhớ từng vị trí cuốn sách nằm ở đâu trong rừng sách từ trên lầu xuống tới đất… thấy mà xám hồn luôn !!!

Ông Cảnh Hưng có quen với nhiều nhà xuất bản, như Yên Sơn (Phú Nhuận) chẳng hạn, khi đang sách in, ông … được ưu tiên “thộp” một mớ …đem về cho mướn trước, khi nào in đủ số, sách … mới phát hành! Bởi vậy, coi sách “nóng hổi” là vậy!

Mỗi loại sách, Cảnh Hưng có ít lắm 15 bộ mới đủ cho mướn …

Đặt biệt, những cuốn sách hồi xưa, xa lắc, xa lơ… xuất bản từ hồi ….bà cố hỉ cố lai 8 đời vương ông hoãnh… nhà Cảnh Hưng cũng có!!!

Như cuốn Tôi Kéo Xe của Tam Lang hay cuốn Con Trâu của Trần Tiêu in năm 1940 hoặc cuốn Chồng Con in năm 1941!!!

Biết “rõ” như vậy là do Cô dạy Việt Văn cho “thuyết trình” ở lớp những tiểu thuyết xưa, mà sách… xưa ơi là xưa, thì chỉ có ở nhà Cảnh Hưng!!!

Thế là học trò đệ lục tức tốc mượn về, để …mần thuyết trình trong lớp …

Sách cho mướn, được bao thêm bìa giấy xi măng, trên đó, viết chi chít ngày mượn …

Ngoài ra, học trò muốn mượn “cuốn nào hây hây”, thì …hỏng hiểu “do đâu”, ông Cảnh Hưng liền nói tuốt luốt một lèo cho nghe, cái nội dung cuốn “sách hây” hoặc là bất kể cuốn nào mà học trò còn …mù mờ, nghe xong, thế là học trò mượn liền!

Ông Cảnh Hưng còn …quảng cáo cuốn sách …thứ dữ … “chỉ tao mới có” …

Sách nầy thuộc loại “cái ban môn phái” mà học trò khi ấy…đang muốn luyện thử!

Đó là cuốn Lục Tàn Ban (quên tên tác giả)

Đây là cuốn sách viết về … cái bang bảy tám túi, coi … hay hết kỵ luôn:

Lục Tàn là 6 nhân vật (tàn tật) gồm: Thằng đui, thằng điếc, thằng mất 2 giò, thằng mất 1 tay, thằng mất 1 chưn, thằng cụt 2 tay.

Thằng đui làm … Ban Trưởng Lục Tàn !!! (ối trời ……). Sáu ông cố tàn nầy …luyện chưởng, luyện gồng, luyện nghe, luyện thấy, luyện chạy …thuộc hàng cao thủ võ lâm …để trả thù cho sư phụ bị sát hại năm xưa … Giới giang hồ cho rằng “môn phái” đó bị tiêu diệt, khi 6 đệ tử sau cùng bị thương nặng trong rừng, không ai cứu chữa và ai cũng tưởng …chết hết rồi! Mấy thằng học trò đệ lục coi say mê Lục Tàn Ban luôn!!! Có thằng còn “luyện thử” …cách dòm xuyên màn đêm của cao thủ Lục Tàn Ban!!! Bởi vậy, thằng nào …non tay ấn, luyện nhản riết, tới độ mang kiếng cận dầy cui, chớ ở đó mà đổ thừa “tại bị”… rồi nói dóc là “tao lo học” tới cận thị!!! Ba-xạo quá nha mấy cha !!!

Trên đường Phan Đình Phùng, sáng sáng có xe lấy rác, có gắn cái chuông kêu len ken Cuối hẻm 376 là đình Phú Thạnh, là chỗ con nít ưa tụ tập, thả diều, bắn đạn … Trước nhà số 380 Phan Đình Phùng Sàigòn 3 có “phông tên” nước công cộng … Ở đó có đông người “chuyên gánh nước mướn” được bà con các hẻm xung quanh “mướn” gánh nước mỗi sáng sớm, gánh từng đôi nước về nhà … Mấy bà (cô) gánh nước khoái đọc cuốn tiểu thuyết Rặng Trâm Bầu của Lê Xuyên ! Nước phong tên ở đây được chảy từ cái sa-tô-đô cũng nằm ở đường Phan Đình Phùng …và và…nếu ai …hà tiện, thì khi khát nước, cứ lại phong-tên khòm lưng mở vòi uống …chùa …Bà con gọi là “uống nước khum” … Cùng phe gánh nước mướn ở phong-tên, cũng có mấy người “ở đợ” nhưng được gọi nghe cho …nhẹ hơn là “con sen”, sáng sớm cũng ra gánh nước về nhà cho chủ… Lúc đó và sau đó, Tân Nhạc với điệu Boléro thịnh hành trên khắp nẻo đường và có nhiều bản nhạc “hợp với tâm trạng – hoàn cảnh” nên Ca Sỹ thứ thiệt hát là rung động trái tim, nên được mấy bà chị gánh nước khoái, cứ nhè mấy bản đó hát mãi, tiếng ca “nhảo nhẹt” mà hát …hoài hoài hỏng biết chán, bà con nghe riết phát nhàm … Dần dà, cộng thêm mấy chị… ma-ri-sến ”làm sở Mỹ”, rồi dân vũ nữ quán Bar, phòng trà …thuộc loại quá “date” …cũng hát những bản điệu Boléro thịnh hành ! Ma Ri Sến thất nghiệp cũng về gánh nước và cũng hát “bản tủ” như mấy chị kia … Cứ hát riết, phát ngấy, bà con gọi giọng hát đó là …giọng rên … ma ri sến !!! Mấy chị …sáng sớm vừa chờ nước vô thùng vừa hát tân nhạc véo von, chỉ có vài bài tủ, mấy chị cứ hát riết nghe …phát mệt … (Đã vậy, nó còn “cộng hưởng” rồi “trùng tên” với …cái vụ con gái rơi của ngài thượng sĩ – tổng thống da đen Bocasa bên châu phi, tên cô là Mary…. Cô Mary gái lai đen nầy ở vùng Ngã Năm chuồng chó, ngài tông-tông Bocasa nhờ báo Trắng Đen tìm dùm, thế là cô Mary…trở thành ngọc ngà châu báu …) Và “miệng thế gian” …đặt cho chết tên cho giọng ca …mới nổi, giọng ma-ri-rến ! Giọng marisến …làm mệt lỗ tai …thính giả ! Hát “bản nhạc tủ” miết, làm cho nó …lờn, tới độ, bà con nằm nhà hay đi ngang …nghe … thì biết là tiếng hát của con Sến nào!!! Khi ở nhà bà chủ, tên là Con Sen, sau đó, nàng ra Vũng Tàu làm “ma ri sến” …ở mấy cái Bar Thiên Thai, Ạc Ăng Sen …ở Bãi Trước … Vì vậy, giọng ca con sen hay con sến … đều như nhau … Và bà con … giận, khi nghe hoài mấy bản nhạc “tủ”, nên nói: – Mấy con nhỏ đó … là sến nướng … nên ca hoài!!! – Mấy con sến đó … ca đi ca lại miết, nghe mệt thấy mẹ !!!

Ở đầu đường Phan Đình Phùng, có nhà số 3 đó là Đài Phát Thanh Sài Gòn … Ngã tư Phan Đình Phùng – Lê Văn Duyệt có Tòa Đại Sứ Miên, bên kia đường là cây xăng rất lâu đời và ở ngã tư nầy, năm 63 Hòa Thượng Thích Quảng Đức tự thiêu … Cũng ở ngã tư nầy, có tiệm cơm Tàu, ở đây có món “cơm thố” …ngon bá chấy!!! Cơm thố được hấp trong cái xửng tre có cả chục ngăn, thố là chén nhỏ rí, chừng 3 muỗng cơm, vì vậy, ăn xong, thố chất 1 chồng 15 cái … cao như núi !!! Một số …dân chơi cầu 3 cẳng, loại tứ hải giai huynh đệ …tới ăn cơm thố ở đây, ý là, để khoe chồng thố cao nghệu… để “lấy le” với thiên hạ …đó nha bà con !!!

Phang Đình Phùng … cụng vô đường Lý Thái Tổ … ngay tại ngã ba … Ở ngã ba nầy, có Phòng Trà Lệ Liễu và chủ Phòng Trà là chị Ba Liễu! Quán “Chị ba Liễu” là chổ gặp mặt mỗi chiều tối của rất nhiều nhạc Sĩ – ca sĩ Sài Gòn trước khi đi hát Phòng Trà hay Hát Rạp hoặc quán Bar … Đây là “quán ruột” của Thanh Kim, Đệ Nhất Danh Cầm Hạ Uy Di… DK, HC, MLQ, GL … hát ở Phòng Trà Lệ Liễu cho khách (rất đông) thưởng thức … Thí dụ: DK ca bài Ai Ra Xứ Huế thì chị ba Liễu “trả công” là 1 ngàn 8 … Có “chàng lính” bận đồ trận bốn túi, đội Bê Rê đen, vì là em (đệ tử) của Thanh Kim, nên chàng ta … xâm mình, bậm gan, đổ lì, dám …thót lên sân khấu Lệ Liễu để hát bài Đường Xưa Lối Cũ và bài Tàu Đêm Năm Cũ …(cũ mèm không hà). Chàng hát …một cách khơi khơi, trong khi nghệ sĩ thứ thiệt ngồi lủ khủ ở đó … Chàng lính trận nầy, vì ỷ có Thanh Kim …lo, nên hỏng lo trật nhịp, chàng ta cất tiếng …véo von liên tiếp hai bài tân nhạc, thì Chị Ba Liễu …coi bộ…nghe được được, chị …tức tốc tiến ra sân khấu, liền …móc bóp, xỉa cho chàng 9 trăm đồng …gọi là “lính góp vui”, rồi Chị Ba còn …xúi …(quá đã) – Đêm nào, nếu rảnh …em tới hát nhen !!! Lính mà …hát vậy, được đó …!!! – Dà dà …$$%%$$ !!! (vô mánh) Anh chàng lính nầy, về đơn vị …móc xấp tiền, dứ dứ lên trời …hét: – Bữa nay, tao đãi anh em cả làng một chầu …cơm tấm – cà phê – thuốc lá !!! – Chắc còn …dư bộn tiền đó ông thầy !!! – Thì thì …Băm 3 mí lị tôm khô củ kiệu …cho sạch nhách luôn !!! – Hoan hô thẩm quyền !!! – Hé hé ….cho xin chữ ký đi ông …khò khò … Phòng trà Lệ Liễu là chổ nghệ sĩ Sài Gòn …tụ lại nói dóc, trước khi đi hát … Và cũng là chỗ “tụ tập” của những tay tổ đờn vọng cổ Văn Vỹ, Năm Cơ, Ngọc Sáu … Khi ca sĩ hát xong tới khua, trước khi về nhà, lại tụ nhau ở quán Cháo Đêm sau hàng cây… dái ngựa cổ thụ ở đường Hồng Thập Tự, quán cháo cũng gần đường xe lửa từ bên đường Phan Đình Phùng chạy qua …

Cũng ở đường Phan Đình Phùng, ngay trong vòng chợ Vườn Chuối là nhà của soạn giả Nguyễn Phuong, khi ấy anh Nguyễn Phương có đứa con gái nhỏ cỡ trên 10 tuổi và nó cùng với Ba Má …đặt lời thoại cho vở cải lương!!! Cô gái nhỏ cùng ba má ngồi 3 góc trong phòng, đóng làm 3 nhân vật… nói chuyện, rồi đánh máy luôn, đó là ”làm thoại” để Nguyễn Phương “lấy câu trẻ con” soạn tuồng cải lương …Đó là cách Nguyễn Phương đang soạn tuồng và… bị bắt tại trận …hì hì … Nguyễn Phương là đạo diễn cho đoàn Thanh Minh Thanh Nga và mỗi tuồng cải lương được đánh máy sáu bảy bản để cho anh em “nhắc tuồng” đứng sau màn nhung hay cánh gà …đọc câu cho đào kép đứng ở ngoài sân khấu …nói hay ca !!! (cứ tưởng đào kép học thuộc lòng hết vở tuồng, hỏng có đâu nhen!!!). Nguyễn Phương là trưởng ban kịch Tân Dân Nam, chuyên kịch trên đài truyền hình Sài Gòn chiều thứ bảy hàng tuần, gồm có hề TV, TT, NĐT…vv … và bà vợ của Nguyễn Phương là chị của phu nhân tướng CVV… Bởi vậy, do đó, Nguyễn Phương… mới “tó” được cái giấy phép ngon lành… là mượn tàu Hải Quân để đóng phim xi la ma!!! Đó là phim “Hải Vụ 709” định quay ở Rạch Giá … Nhưng vì tình hình chiến sự ác liệt ở đó, nên phim Hải Vụ 709 bị đình chỉ… kéo dài và sau cùng phải bãi bỏ, nếu không, thì anh chàng Thủ Đức sẻ làm… tài tử xi nê mà lại đóng vai trung úy Hải Quân… nhảy xuồng đổ bộ rồi! Uổng thiệt nhen…

Cũng thời gian đó, ban Tân Dân Nam đang “dợt tuồng” kịch truyền hình, đó là vở “Ai Là Thủ Phạm” tại nhà anh Nguyễn Phương … Lúc đó chàng (vì là lính) được Nguyễn Phương giao đóng vai cảnh sát trưởng … Úi chà chà … Nguyễn Phương biểu chàng ta phải “tập” trước … cách còng tay thủ phạm ăn trộm kim cương, em NĐT đóng vai thủ phạm … Còng tay … mà phải “tập” ý là … để chàng … còng … mà hỏng đau tay NĐT
!!! Tới khi lên sân quay 2 tại đài Truyền Hình Sài Gòn … ngài cảnh sát trưởng, bước vô, làm mặt ngầu, liền móc còng (hân hạnh) còng tay NĐT … ngay tức khắc nhen!!! Bàn tay NĐT đẹp như chính NĐT, chàng lính cầm 2 tay người đẹp, tra vô còng số 8 … mà chàng ta thấy … quá đau lòng!!! Hì hì … Trên truyền hình, anh chàng lính, chỉ … lộ diện trên màn ảnh nhỏ của Đài Truyền Hình Sài Gòn chỉ được có …30 giây cuối cùng của vở kịch … thôi hà! Soạn giả Nguyễn Phương chuyên môn hút Thuốc Gò khi soạn tuồng và điếu nào cũng bự tổ nái, đốt cháy liên tục, khói bay mờ mịt như đống un buổi chiều tà! Và trên bàn viết thường có … rờ vẹt … ba bốn khúc Thuốc Gò loại “nặng” đô, đó là … phòng khi, nửa đêm soạn tuồng … mà hết thuốc hút!

Từ ngã tư Phan Đình Phùng – Lê Văn Duyệt chạy lên tí nữa là Ngã 6 Sài Gòn, ngay “bùng binh” ngã 6 nầy, có xe lửa chạy qua và là chổ bắt đầu của đường Yên Đổ, ở đây, trên đầu đường Yên Đổ,có khu Kiều Lộ (sửa, tráng dầu đường hư…) . Nằm chung trong khuôn viên khu Kiều Lộ … là Sở Phú De đó đa !!! Phú De là chổ … nhốt chó chạy rong, bị “xe bắt chó” bắt được trong đường phố ! Ai mất chó, cứ vô Phú De tìm là y như rằng …nó ngự ở đó và bỏ tiền chuộc chó về ! Bởi đó, hồi xưa, DA trong báo CO có viết bài Phú De Giao Chỉ, đọc nghe nhức xương Trong khu Kiều Lộ nầy có cái … cưa tay, bự chà bá, dùng xẻ gổ lóng … Ở đây có Kỹ Sư Bê và Hồ Lợi và Hồ Lợi là dân chơi tài tử … chánh cống bà lang trọc. Trong văn phòng khu Kiều Lộ của Hồ Lợi … có tùm lum… đờn cò, gáo, xến, ghi ta thùng, ghi ta phím lỏm… treo tá lả trên tường, để nhân viên nào … quởn mà khoái đờn vọng cổ thì cứ vô … tập vợt thả giàn và … Hề Minh và danh cầm Thanh Kim, Tạo Minh Đời … vv… xuất thân từ đây ! Hề Minh là danh hề diễu có tiếng trên bầu trời Cải lương một thời …. Tạo Minh Đời cười được 18 giọng riêng biệt và còn có khiếu một mình vừa nói giọng ông nội, giọng cháu nội trai, gái, giọng con gái … rất hay, giống y giọng … như trong “gia đình bác tám” … nhất là giọng chó mèo cắn lộn …là nghe hay hết phản luôn ! Nhứt là …mở đầu câu …a…bê…cê … ca …nháy giọng xe lửa đề pa … của bản Chuyến Xe Lửa Mồng Năm của Trần văn Trạch … y chang Trần văn Trạch ! …. nhưng “hỏng có thời” nên anh Đời không nổi tiếng như anh Minh và anh Kim … Thanh Kim là Đệ Nhất Hạ Uy Di Cầm chuyên đờn 6 câu vọng cổ … nhưng né … ló mặt trước bàn dân thiên hạ truyền hình, Thanh Kim chỉ đờn cho gánh hát và chơi tân nhạc cho quán Bar và Phòng Trà và học trò Thanh Kim là TKH … – Anh Kim, sao anh chỉ “thâu dỉa” mà hỏng thấy anh lên sân khấu hay truyền hình ? – Tao … xí-giai thấy bà … miệng rộng tàn hoạt, cười hô hố, tướng tá như đấu bò ! – Thì … có sao đâu … – Tao … trốn …để khán thính giả tưởng tao … đẹp trai đó mầy … hỏi hoài !!! – Ờ ờ … hehehe….

Năm 1965 đường Xa Lộ Sài Gòn – Biên Hòa làm xong và dọc bên đường xa lộ đang đào để xuống ống cống vuông vuông lọt lòng trên 2 mét của Sài Gòn Thủy Cục … Lúc đó, chạy xe gắn máy ở xa lộ thiệt … là êm, êm như mơ …. Do đó, mấy tay anh chị … mới dám đi Gobel, Sachs, Rummi… chui lòn qua bụng xe be trên có 3 lóng gỗ … dài thòn bự tổ kền, đó là …. chọt lét tử thần!!! Cũng thời … xa xưa ấy, khi chở “người đẹp” ngồi đằng sau xe gắn máy thì hai chân người đẹp để về 1 bên, không Cô nào … dám gác cẳng 2 bên! Nếu xe chở là chiếc Vespa Spring … thì thấy “nàng” ngồi sau … ôm eo ếch bác tài … thì … thì … ngó, thấy … đẹp như mơ luôn!!! Còn nói gì “mấy nhỏ áo dài trắng” đi Vélo Solex … thì dòm … hết phản nghen! Gỗ rừng đem về đổ đống ở chỗ ngã ba xa lộ đi Vũng Tàu, nên ngã ba nầy có tên Ngã Ba Bến Gỗ … Từ ngã ba Bến Gỗ tới một xí là Căn Cứ Long Bình của quân đội Mỹ … Chỉ mỗi con đường Phan Đình Phùng mà có … quá xá chuyện xưa tích cũ …

Chàng Hiu 374
Users browsing this topic
Guest (5)
62 Pages«<5556575859>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.