Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

58 Pages«<565758
Options
View
Go to last post Go to first unread
KLong  
#1141 Posted : Thursday, March 9, 2017 10:20:05 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)
NHIẾP ẢNH

1.

Transparent Wings.


UserPostedImage
radioxx



An Ideal Spy
UserPostedImage
© Fabio Pupin


Chocolate Banks. Looks Yummy...
UserPostedImage
aftonbladet
The Namib Desert.


Someone Must Have Summoned the Thunder God
UserPostedImage
buttonde
A terrible storm in Utah, USA.


Careful, Snakes! False Alarm, It’s A Butterfly.

UserPostedImage
sociedadvenezolana
The Atlas moth is also called ’snake’s head moth,’ as its wings look like two snake heads.


A Winter Road
UserPostedImage
collegevilletc


The Invincible Power of Elements
UserPostedImage
wordpress
Mount Etna during a volcanic eruption.


A Devoted Hunter Knows No Limits
[img]http://files.brightside.me/files/news/part_8/82355/85105-1000-1453278682-j7Kkmu0.jpg/img]
rebrn
A trail of an owl diving into a snowdrift to catch its prey.


So Clear
UserPostedImage
panoramio
Carps in a pond.


A True-Born Diver
UserPostedImage
recreoviral
An unusual photo of a Galapagos petrel taken in Todos Santos, Mexico.


A Serial Number

UserPostedImage
reddit


Salt Shelves
UserPostedImage
© Franco Cappellari
Lake Bogoria in Kenya, the flamingos’ favorite.


A Cloud Bird and Its Prey
UserPostedImage
index


A Clandestine Pond
UserPostedImage
reddit
This ice water pool in the Himalayas was discovered with the help of a drone.


Colored Banks
UserPostedImage
© Petr Kosyh
Marble Canyon, Ruskeala, Russian Karelia.


A Flying Island
UserPostedImage
© Aleš Krivec
Lake Bled, Slovenia.


Alien Invasion
UserPostedImage
blogspot
Light pillars in Rostov Oblast, Russia.


Silver and Gold, A Wonderful Combination
UserPostedImage
tumblr
Yellowstone National Park, Wyoming, USA.


In A Galaxy Far, Far Away...
UserPostedImage
pikabu
A picture of a street lantern taken through a windshield in rainy weather.


A Perfectionist’s Dream
UserPostedImage


Ảnh: brightside.me
KLong  
#1142 Posted : Saturday, March 18, 2017 10:45:13 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)





UserPostedImage

Lịch sử bản nhạc Thuyền Viễn Xứ của PD⁩



Ca khúc đầy tâm trạng hoài hương, mang nỗi buồn man mác như: Làng tôi (Chung Quân), Hướng về Hà Nộivề (Hoàng Giác)... thì Thuyền viễn xứ của Phạm Duy dù có buồn nhưng giai điệu khác hẳn: lạ hơn, sang trọng hơn...

Bạn thân của tôi, nhà báo Trần Thanh Bình, có một giọng hát khá tốt cho nên trong những lúc ngà ngà cuộc bia thường được đề nghị hát giúp vui (không đề nghị... cũng hát), và hầu như lúc nào anh cũng cất lên: “Chiều nay sương khói lên khơi. Thùy dương rũ bến tơi bời. Làn mây hồng pha ráng trời. Sóng Đà Giang thuyền qua xứ người. Thuyền ơi, viễn xứ xa xưa. Một lần qua dạt bến lau thưa. Hò ơi, giọng hát thiên thu. Suối nguồn xa vắng, chiều mưa ngàn về...”(Thuyền viễn xứ). Giọng hát nghiệp dư của Trần Thanh Bình chỉ cỡ đó, nhưng cũng đủ làm xuyến xao tâm hồn người nghe, nói chi được thưởng thức tiếng hát của những danh ca như Thái Thanh, Sĩ Phú.


UserPostedImage
Bìa bản nhạc Thuyền viễn xứ - Ảnh: H.Đ.N




Bài thơ của một cô gái
Thế nhưng, nhiều người chỉ biết Thuyền viễn xứ là của Phạm Duy chứ chẳng mấy ai để ý rằng đây là một ca khúc phổ nhạc, dù trên bìa bản nhạc (thời đó, từ đầu thập niên 1940 cho đến 1954 trong toàn quốc, cả Cao Miên, và từ 1954 đến 1975 ở miền Nam, những bản nhạc được xuất bản dưới hình thức in rời bằng giấy cứng khổ lớn in 2 mặt, gấp lại ở giữa), Thuyền viễn xứ được cả hai nhà xuất bản Tinh Hoa và Á Châu ấn hành đều ghi rõ: nhạc: Phạm Duy, thơ: Huyền Chi.
Huyền Chi là bút danh của Hồ Thị Ngọc Bút, sinh năm 1934 tại Từ Sơn (Bắc Ninh), theo gia đình vào Nam từ trước năm 1954. Lúc mới vào Nam (1948-1949), cô ở với chị gái tại Đà Lạt, sau đó về Sài Gòn (1950) vừa đi học vừa phụ mẹ trông nom sạp vải ở chợ Bến Thành. Bài thơ Thuyền viễn xứ là một trong 22 bài thơ nằm trong tập thơ Cởi mở của Huyền Chi xuất bản năm 1952, trong thời gian cô sinh hoạt với một nhóm văn nghệ sĩ trẻ và làm thư ký tòa soạn chuyên trách mục thơ cho Tạp chí Phụ Nữ của bà Nguyễn Thị Lan Phương. Và đây là nguyên văn bài thơ Thuyền viễn xứ, mà tác giả là một cô gái 18 tuổi:

Ra khơi sương khói một chiều
Thùy dương rũ bến tiêu điều ven sông
Lơ thơ rớt nhẹ men lòng
Mây trời pha ráng lụa hồng giăng ngang
Có thuyền viễn xứ Đà Giang
Một lần dạt bến qua ngàn lau thưa
Hò ơi! Câu hát ngàn xưa
Ngân lên trong một chiều mưa xứ người
Đường về cố lý xa xôi
Nhịp sầu lỡ bước, tiếng đời hoang mang
Sau mùa mưa gió phũ phàng
Bến sông quay lại, hướng làng nẻo xa
Lệ nhòa như nước sông Đà
Mái đầu sương tuyết lòng già mong con
Chiều nay trời nhẹ xuống hồn
Bao nhiêu sương khói chập chờn lên khơi
Hai bờ sông cách biệt rồi
Tần Yên đã nổi bốn trời đao binh
Ngàn câu hát buổi quân hành
Dặm trường vó ngựa đăng trình nẻo xưa
Biết bao thương nhớ cho vừa
Gửi về phương ấy mịt mờ quê hương
Chiều nay trên bến muôn phương
Có thuyền viễn xứ lên đường... lại đi...


UserPostedImage
Nhà thơ Huyền Chi năm 18 tuổi - Ảnh: tư liệu



Duyên văn nghệ

Tuy lời thơ có vẻ... cổ phong (vốn là chuẩn mực vào thời đó) nhưng vẫn toát lên một nỗi buồn man mác. Bố cục bài thơ cũng rất “chắc tay”, hồn thơ tinh tế. Tập thơ vừa in xong tại nhà in Sống Chung trên đường Trần Hưng Đạo thì tình cờ Huyền Chi gặp nhạc sĩ Phạm Duy khi ông đến thăm bà Đào (chủ nhà in). Cô ký tặng nhạc sĩ tập thơ Cởi mở. Cũng nghĩ là chút duyên văn nghệ thế thôi, bởi đó là lần gặp gỡ duy nhất giữa hai người. Vậy mà người được tặng tập thơ đã chọn một bài thơ lục bát rất... truyền thống trong tập thơ ấy để phổ thành ca khúc. Điều đáng nói là nhạc sĩ Phạm Duy đã trổ tài “phù thủy” khiến trong ca khúc phổ thơ của ông, khó ai tìm thấy bóng dáng của thể loại lục bát. Đã vậy, đoạn giữa được chuyển qua âm giai trưởng nghe vừa xa vắng, vừa rạo rực mênh mang: “Nhìn về đường cố lý, cố lý xa xôi. Đời nhịp sầu lỡ bước, Bước hoang mang rồi. Quay lại hướng làng, Đà Giang lệ ướt nồng. Mẹ già ngồi im bóng. Mái tuyết sương mong con bạc lòng...”.

Trong quyển Hồi ký Phạm Duy (tập 3, ấn bản 2008), tác giả viết: “Gần hai năm đã trôi qua kể từ khi tôi bỏ vùng quê vào Hà Nội, rời miền Bắc vào miền Nam, lo ổn định nơi ăn chốn ở và thu xếp công kia việc nọ ở Sài Gòn... Vào thời điểm này (trước cuộc di cư 1954), Huyền Chi, một cô em bán vải ở chợ Bến Thành đưa cho tôi phổ nhạc bài thơ nhan đề Thuyền viễn xứ. Bài thơ này nói lên tâm trạng một người Bắc Việt phải rời bỏ bến Đà Giang để vào sinh sống tại miền Nam. Phổ nhạc xong bài thơ nhớ miền viễn xứ, trong tôi lại nổi dậy sự viễn mơ của bài Bên cầu biên giới năm xưa, tôi bèn soạn bài Viễn du...”.

Huyền Chi lập gia đình với giáo sư Trần Phụng Tường vào năm 1954, và theo chồng ra Phan Thiết, nơi ông đang dạy Pháp văn ở Trường trung học Phan Bội Châu. Ở đây bà mở hiệu sách Bút Hoa và dạy Anh văn.
Nguyễn Phước Thị Liên, một cựu học sinh của Trường trung học Phan Bội Châu, đã “vẽ lại” chân dung của Huyền Chi như sau: “Huyền Chi là một phụ nữ đẹp, tài sắc vẹn toàn. Cô có nước da trắng khỏe, dáng người cao, gương mặt tươi, miệng cười hiền hậu dễ mến, tà áo dài màu thiên thanh đài các trong những chiều lộng gió, khi thầy cô sánh vai giữa thành phố Phan Thiết, đã làm xao xuyến bao tâm hồn nữ sinh lúc bấy giờ...” (Kiến Thức Ngày Nay số 768 tháng 12.2011).

Sau 1975, gia đình bà Huyền Chi chuyển vào Sài Gòn. Bà hiện vẫn còn sống tại đây, còn chồng bà - ông Trần Phụng Tường mất năm 2010. Trong 7 người con của hai ông bà có 4 người hiện ở Việt Nam, 3 người ở nước ngoài. Chắc chắn những người con ở xa quê này cũng sẽ có tâm trạng như mẹ của mình vào hơn nửa thế kỷ trước, khi: “Chiều nay gửi tới quê xưa. Biết là bao thương nhớ cho vừa. Trời cao chìm rơi xuống đời. Biết là bao sầu trên xứ người. Mịt mờ sương khói lên hương. Lũ thùy dương rủ bóng ven sông. Chiều nay trên bến muôn phương. Có thuyền viễn xứ nhổ neo lên đường...”

​HÀ ĐÌNH NGUYÊN ​
KLong  
#1143 Posted : Wednesday, March 22, 2017 9:00:02 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)


UserPostedImage

HỒN LỠ SA VÀO ĐÔI MẮT EM

VỀ ĐÂU MÁI TÓC NGƯỜI THƯƠNG
‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’


Cao Đắc Tuấn


Tóm lược:
Câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ trong bản nhạc Về Đâu Mái Tóc Người Thương là một trong những câu ca hay nhất, phản ảnh nền văn hóa nhân bản của miền Nam Việt Nam trước năm 1975 vì ý tưởng sâu sắc và cách dùng chữ tinh tế. Lối diễn tả tha thiết chân thành này có được là vì sức sáng tạo trong nền văn hóa miền Nam trước năm 1975 được nuôi dưỡng và phát huy trong xã hội tự do của miền Nam dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Câu này thực ra chỉ là một trong hàng ngàn hàng vạn câu nhạc hay, đầy ý nghĩa, trong những bản nhạc tại miền Nam trước năm 1975 mà người cộng sản cho là ủy mị, yếu đuối, và ru ngủ. Tuy nhiên, sự sống lại và thịnh hành hiện nay của âm nhạc miền Nam trước năm 1975 cho thấy sức mạnh bền bỉ của tình người qua những câu ca tha thiết chân thành và cách dùng tiếng Việt sâu sắc nhẹ nhàng.
***

Đa số người Việt ưa chuộng âm nhạc đều biết ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ là câu đầu của bản nhạc Về đâu mái tóc người thương do Nhạc Sĩ Hoài Linh viết vào năm 1964. Theo tôi nghĩ, bản nhạc Về đâu mái tóc người thương là một trong những bài nhạc tình hay nhất trong giòng nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975. Chắc chắn sẽ có nhiều người không đồng ý; nhưng mỗi người thưởng thức thi ca và văn chương khác nhau, và sự đánh giá thi ca và văn chương rất chủ quan. Do đó, tôi không muốn tranh cãi về sự đánh giá đó. Trong bài này, tôi chỉ muốn trình bày lý do tại sao tôi cho rằng câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ là một trong những câu tiếng Việt hay nhất trong thi ca Việt Nam và chuyện đó có được là nhờ xã hội tự do của miền Nam trước năm 1975. Tôi sẽ không thảo luận về khía cách âm nhạc mà sẽ chỉ chú trọng vào tính chất văn chương của câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em.’’
Âm nhạc miền Nam trước năm 1975 là cả một kho tàng quý báu của văn hóa miền Nam, đại diện một nền văn hóa nhân bản, đầy tình cảm con người, của cả dân tộc Việt Nam. Tôi chọn câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ trong bài này là một thí dụ để chứng minh nền văn hóa miền Nam trước năm 1975 là một nền văn hóa dồi dào, đẹp đẽ, đạo đức, phù hợp với bản chất dân tộc Việt. Ngoài ra, tôi cũng muốn chứng minh tiếng Việt là một tiếng phong phú, nhẹ nhàng, súc tích, và có sức diễn tả tình cảm mãnh liệt.
Tôi đã viết một chút về chính tả và ngữ pháp tiếng Việt (Cao-Đắc 2014, 451-487). Ngoài sự trình bày ý kiến về chính tả (thí dụ như diễn hành/ “diễu hành”, dòng/ “giòng”, sử dụng/ “xử dụng”, phản ảnh/ “phản ánh”) và từ ngữ Hán Việt, tôi có bày tỏ nỗi lo âu là liệu người Việt, nhất là giới trẻ hiện nay, dưới sự tràn ngập của những từ ngữ kỳ lạ, đặc biệt Hán Việt, đang được dùng rộng rãi tại Việt Nam, còn nhớ, hoặc biết cách diễn tả ý tưởng với từ ngữ đơn sơ nhưng có tác dụng mãnh liệt. Bài này cho một thí dụ về cách dùng chữ tuyệt diệu trong tiếng Việt qua lời một câu trong một bài hát của nền âm nhạc miền Nam trước năm 1975.
Trước hết hãy phân tách ý nghĩa của câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ trong nội dung bài nhạc Về đâu mái tóc người thương. Nguyên văn lời bản nhạc như sau:

Hồn lỡ sa vào đôi mắt em
Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm
Thầm ước nhưng nào đâu dám nói
Khép tâm tư lại thôi
Đường hoa vẫn chưa mở lối

Đời lắm phong trần tay trắng tay
Trời đông ngại gió lùa vai gầy
Lầu kín trăng về không lối chiếu
Gác cao ngăn niềm yêu
Thì thôi mơ ước chi nhiều

Bên nhau sao tình xa vạn lý cách biệt mấy sơn khê
Ngày đi mắt em xanh biển sâu, mắt tôi rưng rưng sầu
Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu

Đường phố muôn màu sao thiếu em
Về đâu làn tóc xõa bên rèm
Lầu vắng không người song khép kín
Nhớ em tôi gọi tên, chỉ nghe lá rơi bên thềm


Bài hát là lời tâm sự của một chàng trai về mối tình của anh. Đó là chuyện tình giữa một chàng trai nghèo (Đời lắm phong trần tay trắng tay) và một cô gái kín cổng cao tường (Lầu kín, Gác cao). Mối tình đó là mối tình câm một chiều, nghĩa là chàng trai chỉ yêu thầm trộm nhớ cô gái (Thầm ước nhưng nào đâu dám nói), và chưa bao giờ tỏ tình với nàng mà chỉ biết nhìn nàng xõa tóc bên màn cửa (Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm) trên gác cao (Gác cao ngăn niềm yêu). Sau đó nàng lên xe hoa về nhà chồng (Lặng nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu), và chàng trai chỉ còn biết khóc (mắt tôi rưng rưng sầu) và nhớ nàng (Nhớ em tôi gọi tên) qua mái tóc xõa bên rèm cửa sổ (Về đâu làn tóc xõa bên rèm).

Câu chuyện chỉ có vậy thôi, khó mà được gọi là chuyện tình éo le phức tạp. Nhiều người còn gọi bài nhạc là nhạc sến. Nhưng bài hát này, như rất nhiều bài hát miền Nam trong 1954-1975 khác, rất được ưa thích không những vì lời nhạc tuyệt diệu, mà còn âm thanh trầm bổng, giai điệu du dương, nhất là khi được phụ họa với tiếng đàn bầu não nuột, tiếng đàn tranh rả rích, hoặc giọng hát truyền cảm của người ca sĩ được yêu thích nào đó.

Trước khi đi sâu vào vấn đề, ta cũng nên biết chút đỉnh về tác giả bài hát, Nhạc Sĩ Hoài Linh. Nhạc Sĩ Hoài Linh (đừng lẫn lộn với nghệ sĩ Hoài Linh thường đóng vai hài trong các vở kịch) tên thật là Lê Văn Linh, sinh năm 1925 tại miền Bắc Việt Nam và mất năm 1995 tại Sài Gòn. Không rõ ông vào Nam năm nào, nhưng ông từng phục vụ dưới chính thể Việt Nam Cộng Hỏa trong đoàn văn nghệ Vì Dân (thuộc Nha Cảnh Sát Quốc Gia) với cấp bậc Trung Úy (Wikipedia 2014). Ngoài bài Về Đâu Mái Tóc Người Thương, ông là tác giả của nhiều bài hát nổi tiếng như Sầu Tím Thiệp Hồng, Căn Nhà Màu Tím, Hai Đứa Giận Nhau, Nhịp Cầu Tri Âm, Lá Thư Trần Thế…Ông có tài đặt lời ca rất hay, văn hoa, có vần có điệu. Theo Wikipedia (2014), ‘’mỗi lần soạn nhạc, ông viết ra giấy cả một lô danh từ hay tính từ cùng vần với câu trên để ông để lựa chọn. Hoài Linh thích sử dụng từ Hán Việt.’’ Ông viết lời nhạc hay đến độ ‘’nhiều nhạc sĩ đã nhờ ông viết lời nhạc của mình như Minh Kỳ, Tuấn Khanh, Tấn An, Song Ngọc, Mạnh Phát, Văn Phụng, Nguyễn Hiền…’’ (Wikipedia 2014).

Hoài Linh không phải là nhạc sĩ được ưa chuộng nhất trong giòng nhạc vàng. Thực ra, ông không nổi tiếng hơn những nhạc sĩ khác như Phạm Duy, Trúc Phương, Trịnh Công Sơn, Trần Thiện Thanh, Y Vân, Hoàng Thi Thơ. Nhiều người còn không biết ông là ai. Ngay cả nghệ sĩ hài Hoài Linh cũng không biết là anh lấy tên của ông. Chỉ sau này có người nói, anh mới tìm tòi và biết đến ông. Nhưng câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ là một trong những câu hát hay nhất diễn tả tình cảm nhẹ nhàng và sâu sắc bằng từ ngữ đơn sơ trong sáng.
Ý nghĩa và cách dùng chữ trong câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’

Câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ có ý nghĩa trực tiếp là hồn của chàng trai rơi vào đôi mắt cô gái. Sau đây, tôi sẽ phân tách ý nghĩa của câu và cách dùng chữ trong câu này.
Khi nói đến ‘’đôi mắt’’ và ‘’hồn,’’ ai cũng sẽ liên tưởng đến câu ngạn ngữ Anh ‘’Con mắt là cửa sổ linh hồn.’’ Nguồn gốc của câu này được cho là đến từ Kinh Thánh, Matthew 6:22-23. Ngoài ra, người Pháp nói, ‘’Les yeux sont le miroir de l’âme’’ (The eyes are the mirror of the soul – Đôi mắt là gương của linh hồn). Dù là cửa sổ hay gương, cả hai đều có cùng nghĩa là con mắt phản ảnh cái sâu xa bên trong của một người.

Đôi mắt của người con gái trong bài hát, do đó, phản ảnh tâm hồn cô ấy. Vậy thì tại sao Hoài Linh lại viết hồn của anh ta rơi vào đôi mắt cô ? Hoài Linh có nghĩ đến cái ví von con mắt là cửa sổ linh hồn khi ông viết câu đó không ? Theo tôi nghĩ, câu trả lời là không. Cái diễn tả đơn giản và chính xác nhất là đôi mắt của cô gái quá đẹp nên đã hớp hồn chàng trai. Người Việt dùng chữ ‘’hớp hồn’’ để diễn tả sự mê mẩn, ngẩn ngơ đến độ như người không còn hồn vía. Cái mê mẩn, ngẩn ngơ đó thường do bởi một sắc đẹp quyến rũ, một hình ảnh thôi miên, hoặc một giọng nói thu hút. Một trong những nét đẹp quyến rũ của người con gái là đôi mắt. Đôi mắt của thiếu nữ đã là đề tài của biết bao nhiêu bài thơ và lời nhạc (Xem, thí dụ như, Vương 2003). Do đó chuyện chàng trai bị mê hoặc bởi đôi mắt cô gái không lấy gì là lạ. Nhưng cách Hoài Linh diễn tả nỗi mê mẩn đôi mắt đó thật là tuyệt vời, như sẽ được trình bày sau đây.

Trong cả bài, Hoài Linh chỉ nhắc đến hai khía cạnh về nhan sắc của nàng: Đôi mắt và mái tóc. Với câu mở đầu, Hoài Linh cho thấy chính đôi mắt cô gái đã khiến chàng trai mê mệt. Sau này, khi cô ta đi lấy chồng, cũng chính đôi mắt cô đã khiến chàng đau khổ vì ‘’mắt em xanh biển sâu’’ nói lên nỗi hạnh phúc, mơ mộng, trong khi mắt chàng ‘’rưng rưng sầu.’’
Một câu hỏi là chàng trai mê cô ta vì đôi mắt hay vì mái tóc ? Nếu dựa vào nhan đề của bản nhạc (Về đâu mái tóc người thương), có người sẽ nghĩ rằng chàng si mê mái tóc của cô hơn. Tuy nhiên, tôi nghĩ chàng si mê đôi mắt cô ta hơn. Câu đầu đã khẳng định chuyện đó một cách rõ ràng. Lý do Hoài Linh dùng ‘’mái tóc’’ trong nhan đề không phải là hàm ý rằng chàng yêu mái tóc cô hơn đôi mắt cô, mà vì mái tóc là hình ảnh chàng ghi nhận được nhiều nhất qua những lần nhìn nàng xõa tóc bên song cửa sổ trên gác cao. Cái hình ảnh đó trở nên quen thuộc với chàng khiến chàng ngẩn ngơ khi không còn thấy nàng xõa tóc bên song cửa sổ nữa vì song cửa sổ đã bị khép kín, và tự hỏi làn tóc xõa bên rèm đó nay đi về đâu. Chính cái nhớ nhung mái tóc diễn tả tâm trạng của chàng và đó là lý do Hoài Linh dùng mái tóc trong nhan đề của bản nhạc. Chàng trai yêu đôi mắt cô gái qua câu mở đầu rất mạnh mẽ và sâu sắc, nhưng lại nhớ mái tóc của cô khi cô gái đi lấy chồng. Trong tình yêu, cái bạn yêu không nhất thiết là cái bạn nhớ. Hoài Linh hiểu rõ chuyện đó hơn ai hết thẩy.

Quan trọng hơn, Hoài Linh diễn tả mối tình chàng trai qua đôi mắt cô gái một cách tinh tế và sâu sắc, bằng cách dùng thể chủ động và tác nhân chủ động là hồn chàng trai (thay vì đôi mắt cô gái): Hồn chàng trai sa vào mắt cô gái. Dùng thể chủ động (active voice) thay vì thụ động (passive voice) và dùng tác động hậu quả sa vào cho thấy chính chàng trai là người chịu trách nhiệm cho chuyện bị hớp hồn.
Có hai cách để diễn tả việc đôi mắt cô gái hớp hồn chàng trai:
(1) Đôi mắt nàng thu hút hồn chàng trai.
(2) Hồn chàng trai rơi vào đôi mắt nàng.
Có hai tác động: Tác động nguyên nhân là tác động tạo ra một phản ứng từ đối tượng và tác động hậu quả là tác động do bởi phản ứng với tác động nguyên nhân. Thu hút là tác động nguyên nhân tạo ra hậu quả là phản ứng rơi vào. Câu (1) dùng tác động nguyên nhân và tác nhân là đôi mắt cô gái. Câu (2) dùng tác động hậu quả và tác nhân là hồn chàng trai.
Tuy hai câu (1) và (2) diễn tả cùng một cảnh tượng, cách dùng thể và dùng chữ của mỗi câu có ý tưởng và hàm ý khác nhau. Câu (1) hàm ý đổ lỗi cho đôi mắt của cô gái. Câu (2) hàm ý chàng trai là người chịu trách nhiệm cho việc si mê nàng. Bằng cách dùng thể chủ động và tác nhân chủ động là hồn chàng trai với tác động hậu quả diễn tả qua câu (2), Hoài Linh diễn tả cái tình cảm ‘’anh hùng’’ và cao thượng trong tình yêu một cách tế nhị và sâu sắc tuyệt vời. Chàng trai không trách đôi mắt cô gái quá đẹp đã hớp hồn anh, mà anh tự nhận là chính hồn anh đã rơi vào đôi mắt cô gái. Cái tinh tế đó là bản chất của người Việt. Người Việt, khi diễn tả một hành động về một đối tượng đáng kính đáng yêu, không bao giờ nói hay viết một cách thẳng thắn vì không muốn xúc phạm đến đối tượng đáng kính đáng yêu đó.
Nếu cái tính chất cao thượng và sâu sắc của hồn chàng trai rơi vào đôi mắt cô gái được diễn tả một cách tinh tế như trên, cách dùng từ ngữ của Hoài Linh còn cho thấy ông lột trần được sức diễn tả kỳ diệu của tiếng Việt.

Từ lỡ trong câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ được dùng một cách tuyệt diệu. Hoài Linh đã biến một từ rất là đơn giản thành một từ có sức diễn tả thâm thúy và tinh vi. Trong câu này, lỡ là trạng từ, hàm ý một hành động đáng tiếc, thiếu cẩn thận. Thí dụ, ‘’Tôi lỡ làm đổ ly nước,’’ ‘’Cô ta lỡ mua cái áo đắt tiền đó.’’ Đi với sa vào, lỡ hàm ý chuyện hồn chàng trai rơi vào đôi mắt cô gái là chuyện đáng tiếc, không nên làm (nhưng đã làm rồi). Tại sao đó là chuyện đáng tiếc ? Chàng trai biết là mình không nên yêu nàng vì đó là một mối tình vô vọng khi anh nghèo khó, tay trắng tay, trong khi nàng là con gái nhà giàu, kín cổng cao tường. Anh biết là anh không nên ‘’mơ ước chi nhiều’’ nhưng anh không thể kềm được, vì anh đã lỡ yêu nàng rồi. Anh tự trách mình. Bằng cách dùng từ lỡ, Hoài Linh thể hiện hai ý tưởng. Thứ nhất, chuyện hồn anh sa vào đôi mắt nàng là chuyện không toan tính hoăc chuyện không nên làm. Thứ nhì, chàng trai nhận trách nhiệm trong lỗi lầm đó, và tự trách mình.

Về hình thức, Hoài Linh thể hiện cách dùng tiếng Việt một cách tuyệt vời. Từ lỡ hàm ý một ý thức về một hành động. Dùng với hồn, lỡ nhân cách hóa cái linh hồn, và cho linh hồn là một thực thể có ý thức. Thay vì viết ‘’Tôi lỡ để hồn tôi sa vào đôi mắt em,’’ ông viết ‘’Hồn tôi lỡ sa vào đôi mắt em’’ như thể hồn là một thực thể có ý thức, hoặc hồn có một trí tuệ có khả năng điều khiển hành động. Ngoài ra, từ lỡ mang ý nghĩa nhẹ nhàng và dè dặt. Một từ tương tự là trót, cũng có nghĩa là làm một chuyện sai lầm. Trót và lỡ đều là vần trắc, do đó cả hai đều có thể có cùng vần điệu cho bài hát; nhưng trót có ý nặng hơn và hàm ý sự sai lầm đó là dại dột (trót dại), điên rồ, hoặc vô đạo đức (tay trót nhúng chàm). Chàng trai không nghĩ là chuyện hồn anh sa vào mắt cô gái là chuyện dại dột hoặc điên rồ, mà chỉ là chuyện lẽ ra không nên làm thì tốt hơn.

Nếu Hoài Linh dùng từ lỡ một cách tuyệt diệu, ông còn dùng từ sa vào như là một đũa thần linh hoạt đem đến mầu sắc rực rỡ cho toàn câu.
Cũng như lỡ, sa vào rất là đơn giản. Không cầu kỳ, không trau chuốt, và rất là Việt Nam. Một cách đơn giản, sa vào có nghĩa là rơi vào; nhưng sa có một ý nghĩa sâu sắc hơn rơi. Sa có hàm ý tiêu cực, không tốt, tai họa, không may hoặc may mắn một cách không chân chính, không ngờ, có thể do bởi một cái bẫy, một cám dỗ, một sự bất cẩn, hoặc một tai ương nào đó. Có nhiều thành ngữ dùng sa với ý nghĩa tiêu cực như chuột sa chĩnh gạo, bút sa gà chết, chim sa cá lặn, gió táp mưa sa, sa cơ lỡ vận. Sa vào còn ngụ ý vướng víu, không thoát ra được như con ruồi sa vào vũng mật ngọt. Động tác sa còn tạo ra hình ảnh rơi thẳng, nhanh, và không có gì cản trở được (chim sa cá lặn), hoặc với một cường độ mãnh liệt (gió táp mưa sa).

Trong câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em,’’ sa vào vẽ ra một hình ảnh sống động của hồn chàng trai rơi vào đôi mắt cô gái đột ngột một cách không cưỡng lại được, và hồn anh ta giẫy giụa trong vũng lầy níu kéo của đôi mắt cô gái. Một khía cạnh quan trọng của sa vào trong nội dung câu này là sa vào, khác với lỡ, không có hàm ý tự trách mình. Ngược lại, sa vào hàm ý đổ lỗi cho cái cạm bẫy của đôi mắt cô gái. Đôi mắt đẹp của cô gái như bãi mật ngọt, lưới nhện giăng là bẫy để hớp hồn chàng trai. Sự đổ lỗi rất là tế nhị và sâu sắc, như một lời trách móc nhẹ nhàng: ‘’Tại em đẹp quá nên tôi mới yêu em.’’
Hai từ lỡ và sa được đặt sát bên cạnh nhau. Cả hai có ý nghĩa tương tự (hành động sai lầm) nhưng một thì tự trách mình và một thì trách đối tượng. Ý nghĩa trách móc rất là tinh tế nhẹ nhàng và có tác dụng đối nghịch nhau, như thể bào chữa cho nhau; nghĩa là tuy mỗi người chịu trách nhiệm trong chuyện này nhưng khi xem xét toàn bộ, cả hai đều không có lỗi gì cả. So sánh câu đó với câu ‘’Hồn đã rơi vào đôi mắt em,’’ ta thấy ngay sức mạnh của hai từ lỡ và sa vào như thế nào.

Toàn bộ câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ gói ghém những ý nghĩa tinh tế, sâu sắc, đầy tình cảm, và nhẹ nhàng. Đọc lên câu đó, ai cũng có thể hiểu được tâm trạng và tình cảm của chàng trai dành cho cô gái. Tình yêu của chàng không nồng nàn, vũ bão, cuồng nhiệt, vị kỷ, mà thanh khiết, cao thượng, lãng mạn, nhẹ nhàng, và dè dặt.
Đọc tới đây, chắc nhiều độc giả cho rằng tôi phân tách câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ quá đáng, và Hoài Linh chắc là không suy nghĩ kỹ lưỡng như vậy đâu. Đúng, tôi đồng ý. Tôi không tin là Hoài Linh phải suy nghĩ hàng giờ hoặc hàng ngày khi viết câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em.’’ Thực ra, vì câu đó quá hay, tôi tin rằng Hoài Linh nghĩ ra câu đó trong chớp nhoáng, có thể khi ông đang gẩy đàn tìm lời. Những gì tự phát, không chuẩn bị, không cân nhắc kỹ lưỡng, thường là những gì trung thực, phản ảnh tâm trạng và nỗi lòng người viết. Và những gì trung thực, phản ảnh tâm trạng con người là những gì hay nhất.

Hoài Linh quả là một thiên tài trong âm nhạc, tạo dựng một bài hát có âm điệu da diết và lời lẽ tinh tế. Thêm vào đó, tiếng Việt, với những từ ngữ kỳ diệu như lỡ, sa vào, đã giúp ông viết được những lởi nhạc mê hồn. Điểm đặc biệt trong bài là Hoài Linh chỉ dùng ba từ Hán Việt: Phong trần, vạn lý, và sơn khê. Trái với lời đồn, hầu như tất cả những bản nhạc của Hoài Linh dùng rất it từ ngữ Hán Việt. Ngược lại, theo tôi nghĩ, ông dùng tiếng Việt đơn giản, it màu mè trau chuốt. Có những câu rất mộc mạc nhưng tha thiết (Hậu Giang tôi cũng kiếm/ Miền Trung tôi cũng tìm trong Nhịp Cầu Tri Âm), đơn giản nhưng sâu sắc (Trẻ thơ yên tâm sách đèn trong Lá Thư Trần Thế), trẻ con nhưng nồng nàn (Nắm tay hết giận hết hờn trong Hai Đứa Giận Nhau).
Lối diễn tả thiết tha chân thành tự phát trong thi ca được tạo ra từ một xã hội tự do

Ngoài chuyện những bài hát viết trong miền Nam năm 1954-1975, còn gọi là nhạc vàng, có âm điệu trữ tình, nhẹ nhàng, du dương, những lời nhạc cũng rất là thiết tha, chân thành, và đầy tình cảm, dùng tiếng Việt trong sáng, đơn sơ, phong phú. (Tôi sẽ không đi sâu vào sự khác biệt giữa ‘’ âm nhạc/ tình khúc miền Nam 1954-1975’’ và ‘’nhạc vàng’’ nhưng trong bài này, tôi dùng hai biểu hiện đó như nhau.) Như đã trình bày ở trên, Hoài Linh không phải là nhạc sĩ nổi tiếng nhất. Câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ đương nhiên không phải là câu hay nhất trong âm nhạc miền Nam năm 1954-1975. Còn có cả ngàn, vạn câu hay như vậy. Tôi không thể viết hết ra được. Nhưng hãy lắng nghe những câu sau đây:

– Và se tơ kết tóc – giam em vào lòng thôi trong Ngày Đó Chúng Mình – Phạm Duy
– Sóng vỗ về ru giấc quê hương/Nhưng quê hương chưa ngủ trong Biển Mặn – Trần Thiện Thanh
– Mơ thấy một ngày con níu chân cha trong Trộm Nhìn Nhau – Trầm Tử Thiêng
– Ngày nao súng phải thẹn thùng trong Đa Tạ – Anh Việt Thu
– Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ trong Tình Xa – Trịnh Công Sơn
– Cỏ may đan dấu chân tròn trong Bông Cỏ May – Trúc Phương
– Tóc buông giữ vẹn lời thề trong Xa Vắng – Y Vân
– Lòng tuôn đong đầy trang giấy trong Phút Đầu Tiên – Hoàng Thi Thơ
– Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết trong Áo lụa Hà Đông – Ngô Thụy Miên
– Cho em môi hôn vội vàng trong Tình Khúc Cho Em – Lê Uyên Phương
– Tình yêu là những ngôi sao bay vèo trong đêm trong Tình Là Sợi Tơ – Anh Bằng
– Trả súng đạn này, ôi sạch nợ sông núi rồi trong Một Mai Giã Từ Vũ Khí – Trịnh Lâm Ngân (Nhật Ngân).

Giống như câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em,’’ các câu hát trên rất là đơn sơ nhưng thiết tha, chân thành, và có mãnh lực rung động tình cảm. Cách dùng chữ rất tinh tế và sâu sắc. Vi những câu đó quá đơn giản, quá chân thành, và thể hiện tình cảm con người một cách chân thật tự nhiên không màu mè, tôi tin rằng những nhạc sĩ miền Nam trước năm 1975 không nghiền ngẫm từ điển, hoặc tốn hàng ngày hàng giờ cố tìm lời ca, mà chỉ viết những câu đó một cách tự phát.

Đa số nhạc sĩ, văn sĩ, hoặc thi sĩ thường có cái hứng ‘’tự phát’’ như vậy. Nhưng không phải ai cũng có thể ghi nhận được, hoặc có được cái hứng ‘’tự phát’’ phản ảnh trung thực tâm trạng mình. Để làm được chuyện đó, người viết nhạc, văn, thơ phải được sống trong một môi trường xã hội khuyến khích tự do và sáng tạo. Chính cái môi trường sinh hoạt cho phép tự do tư tưởng giúp người viết nhạc, văn, thơ tích tụ và phát huy được những ý tưởng tuyệt diệu và biết cách diễn tả các ý tưởng đó một cách hữu hiệu.

Môi trường sinh hoạt đó hiện hữu trong miền Nam trước năm 1975. Chính thể Việt Nam Cộng Hòa, tuy còn chập chững trong những bước chân đầu tiên của nền dân chủ, là một chính thể dựa vào nguyên tắc căn bản của tự do. Xã hội miền Nam dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa là một xã hội tự do. Người miền Nam ưa chuộng hòa bình và tự do. Người miền Bắc cũng vậy, nhưng cộng sản miền Bắc đem học thuyết ngoại bang đô hộ dân miền Bắc và chà đạp tinh thần tự do cố hữu của dân Việt, qua những quái trạng như vụ án Nhân Văn-Giai Phẩm. Dưới sự kiểm soát tư tưởng và chính sách tẩy não và nhồi sọ, người dân miền Bắc không có tự do để tích tụ và phát huy những ý tưởng chân thành của con người. Mọi chuyện đều phải hướng về đảng cộng sản, cuộc chiến tranh, hoặc tôn thờ Hồ chí Minh. ‘’Ở miền Bắc, mọi thông tin mà quần chúng biết được qua bất kỳ phương tiện truyền thông đại chúng nào đều bị gạn lọc qua một thể thức kiểm tra được chính quyền, và sau cùng là đảng cộng sản, kiểm soát chặt chẽ; trong miền Nam, mặc dù kiểm duyệt hiện hữu, những quan điểm rất khác biệt về các vấn đề xã hội, kinh tế, quân sự, và ngay cả chính trị luôn luôn được biểu lộ với sự tự do rộng rãi hơn không thể so sánh được’’ (Jamieson 1995, 290). Chính ‘’sự tự do rộng rãi hơn không thể so sánh được’’ đã nuôi dưỡng và phát huy sức sáng tạo mãnh liệt về phương diện văn chương và thi ca, nhất là âm nhạc, tại miền Nam trước năm 1975.
Mối liên hệ giữa tự do và sáng tạo được hiểu rõ trên nhiều khía cạnh. Đức Đạt Lai Lạt Ma từng tuyên bố (2010), ‘’Không có tự do, sự sáng tạo không thể nào nẩy nở.’’ Trong âm nhạc, tự do và sáng tạo luôn luôn đi đôi với nhau. Johnson-Laird, khi nghiên cứu mối liên hệ này, nhận xét (1988, 207), ‘’Tự do lựa chọn xảy ra hay nhất trong những hoạt động sáng tạo.’’ Trong giáo dục, không có tự do, khó mà có được sáng tạo: ‘’Tự do là điều kiện cần thiết cho sáng tạo’’ (Erez 2004, 134). Chế độ cộng sản tại miền Bắc Việt Nam hạn chế tự do trong nhiều lãnh vực, nhất là về văn học. Ngược lại, miền Nam trước năm 1975 hưởng tự do gần như là không hạn chế trong lãnh vực văn học, thi ca, và âm nhạc; và do đó đã giúp cho sự phát huy cực thịnh của nền âm nhạc tuyệt diệu sống mãi trong lòng người dân Việt.

Giả sử một người có khả năng như Hoài Linh sống dưới chế độ cộng sản cố viết một câu tương tự như câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em.’’ Có thể ông ta vẫn có được ý tưởng, nhưng ông ta sẽ phải đắn đo suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi viết ra lời nhạc. Ông ta sẽ phải nghĩ đến câu đó sẽ có hậu quả gì, chính quyền có cho phép ông ta xuất bản bài hát không. Ông ta sẽ phải sửa đổi lời nhạc cho thích hợp với ý thích của chính quyền. Hai câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em/ Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm’’ có thể sẽ biến thành hai câu lãng nhách như ‘’Lòng vẫn u hoài thương Bác yêu/ Càng thương càng nhớ càng yêu nhiều.’’ Chuyện tình câm của chàng trai nghèo với cô gái xõa tóc bên rèm cửa sổ có thể sẽ biến thành chuyện chàng trai ‘’dũng cảm, hy sinh tính mạng cho nổ lựu đạn giết quân Ngụy theo lời dậy dỗ của Bác Hồ’’.

Âm nhạc miền Nam trước năm 1975 có ‘’đồi trụy, ủy mị, yếu đuối, và ru ngủ’’ hay không ?
Nói đến văn hóa mà không nói đến cái bối cảnh chính trị là một sự thiếu sót. Văn hóa và chính trị hầu như không thể tách rời được (Xem, thí dụ như, Nguyễn 2014). Nói đến âm nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975 mà không đề cập đến bối cảnh chính trị là một sự thiếu sót to tát. Tại sao ? Vì âm nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975 đã bị khai tử khi cộng sản chiếm đóng miền Nam ngày 30 tháng 4 năm 1975, bị chính quyền cộng sản coi là ‘’phản động, ủy mị, đồi trụy, và ru ngủ.’’ Tuy bị cấm đoán, người dân cả khắp ba miền Nam, Trung, Bắc vẫn thích nghe nhạc vàng. Sau hơn mười năm cấm đoán, cuối cùng cộng sản phải chịu thua và dần dần cho phổ biến lại một số bản nhạc của miền Nam trước năm 1975. Nhưng tiếc thay, cho dù các bài hát của miền Nam được sống lại sau một thời gian câm nín, sự hồi sinh của âm nhạc miền Nam không thể giúp phát huy nền âm nhạc Việt Nam vì cái môi trường sinh sống của nền âm nhạc đó không còn nữa. Chế độ cộng sản đã hủy hoại tính chất nhân bản của văn hóa và làm suy đồi khả năng sáng tạo của người Việt.

Nền âm nhạc miền Nam Việt Nam trong giai đoạn 1954-1975 thể hiện bản chất dân tộc Việt Nam một cách tuyệt vời: Hiền hòa, ưa chuộng hòa bình, đơn sơ, nhún nhường, biết kính trọng, cao thượng, vị tha, chân thật, mộc mạc, bình dân, lãng mạn, và tình tứ. Trong hoàn cảnh chiến tranh trong giai đoạn 1954-1975, âm nhạc miền Nam vẫn có tình thương, kêu gọi hòa bình, ghi nhận những hãi hùng của cuộc chiến, và những mối tình ngây thơ của tuổi học trò hoặc với người lính đang xả thân trong lằn tên mũi đạn. Tuy cũng có vài bài nói đến giết giặc thù, những bài này không chửi rủa phe cộng sản, hoặc kích động chém giết. mà chỉ ghi nhận thực tế của chiến tranh.

Ngược lại, âm nhạc miền Bắc, còn gọi là nhạc đỏ, đượm màu sắc kích động chiến tranh, tuyên truyền, hoặc ca ngợi Hồ chí Minh. Rất it bài chỉ nói về tình yêu trai gái đơn sơ hoặc ước vọng hòa bình. Người cộng sản tự hào là âm nhạc họ ‘’hào hùng, mạnh mẽ, phát huy tinh thần dân tộc chống Mỹ diệt Ngụy’’, và coi âm nhạc miền Nam là ‘’đồi trụy, ủy mị, yếu đuối, ru ngủ tinh thần chiến đấu’’. Sự đánh giá trị này về âm nhạc miền Nam trước 1975 hoàn toàn sai lầm.

Nếu âm nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975 là ủy mị, yếu đuối, ru ngủ, và đồi trụy, thì tại sao bây giờ những bài hát đó được phổ biến khắp nơi trên Việt Nam và hầu như ai cũng ưa chuộng ? Người cộng sản sẽ trả lời rằng trong thời bình, thì những bài đó không ủy mị, yếu đuối, ru ngủ, và đồi trụy; nhưng trong thời chiến thì chúng là như vậy. Câu trả lời đó sai lầm vì nhiều lý do.
Thứ nhất, tính chất ủy mị, yếu đuối, ru ngủ không có thời gian tính và không gian tính. Âm nhạc, giống như thơ văn, phản ảnh con người. Tính chất của âm nhạc, do đó, phản ảnh bản chất con người. Chiến tranh có thể thay đổi sự biểu lộ bản chất con người, nhưng không thay đổi bản chất con người.

Thứ nhì, có chắc là âm nhạc miền Nam trong giai đoạn 1954-1975 là ‘’ủy mị, yếu đuối, hoặc ru ngủ’’ ngay cả trong thời chiến tranh ? Tôi tin sự thật là ngược lại. Âm nhạc miền Nam 1954-1975 phản ảnh trung thực tâm trạng, cuộc sống, ước vọng, và bản chất người miền Nam lúc bấy giờ; và cái gì trung thực đều mạnh mẽ, bền bỉ, và vững chãi. Đó là lý do tại sao mặc dù đã bị khai tử và cấm đoán hơn mười năm, âm nhạc miền Nam 1954-1975 vẫn sống lại và còn được phát huy mạnh mẽ hơn xưa, và được cả dân ba miền ưa chuộng. Ai dám nói rằng các câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em, Mơ thấy một ngày con níu chân cha, Tóc buông giữ vẹn lời thề là ‘’ủy mị ? yếu đuối ? hay ru ngủ’’ ? Ca ngợi tình yêu là ‘’đồi trụy’’ ? Mơ ước chiến tranh chấm dứt để trả súng đạn, sạch nợ sông núi là ‘’ủy mị ? đồi trụy’’ ?
Thứ ba, trong một cuộc mâu thuẫn, một phe không thể áp đặt cái suy nghĩ chủ quan của họ lên phe kia. Trong chiến tranh Việt Nam, phe cộng sản chủ trương phải giết kẻ đối đầu để giành chiến thắng. Nhưng người miền Nam không nghĩ như vậy. Trong khi phe cộng sản điên cuồng tấn công miền Nam, người miền Nam chỉ biết giữ thế thủ và tự vệ, hoặc bảo vệ người thân và dân vô tội. Đặt trường hợp bạn đang sống an vui trong nhà, một người anh em trong gia đình đi xa từ đâu về đánh đập con cái bạn, xúi giục chúng chém giết lẫn nhau, và kết tội bạn là kẻ phục tòng một ông nhà giàu nào đó. Bạn có coi đó là cuộc chiến để giành chiến thắng hay không ? Phản ứng bạn đương nhiên là tự vệ, bảo tồn gia đình và vợ con; nhưng bạn có muốn hô hào con cái bạn giết người anh em đó không ? Có thể bạn sẽ hô hào con cái bạn chống trả người anh em đó, nhưng bạn sẽ cố tránh không đào sâu mối hận thù bằng những lời chửi rủa hoặc chém giết. Ngược lại, bạn sẽ cố gắng hàn gắn vết thương và thảm khốc của chiến tranh qua những lời thương yêu, và khuyên nhủ người anh em bạn buông súng ‘’về bên bếp hồng tay cầm tay.’’ Đó là cái bản chất nhân bản của dân tộc Việt. Cái bản chất nhân bản thể hiện một phần qua nền âm nhạc chứa chan tình cảm và yêu thương của miền Nam 1954-1975 mà phe cộng sản gọi là ‘’ủy mị, yếu đuối, và ru ngủ’’.

Kết luận

Trong bài này, tôi chỉ dùng câu ‘’Hồn lỡ sa vào đôi mắt em’’ trong bài Về đâu mái tóc người Thương của Hoài Linh để đưa ra nhận xét rằng lời nhạ̣c trong đa số những bản nhạ̣c của miền Nam 1954-1975 phản ảnh bản chất nhân bản của dân Việt, với lời đơn sơ diễn tả tình con người thắm thiết. Tôi có thể viết cả ngàn bài tương tự, mỗi bài cho một câu trong một bản nhạ̣c của miền Nam; nhưng chuyện đó là chuyện thừa thải. Ai cũng có thể làm được chuyện đó. Bạn thử làm đi. Hãy nhắm mắt lại, và nghe những bài hát của miền Nam trước ngày 30 tháng 4, 1975. Bạn hãy để hồn bay bổng theo điệu nhạc du dương, tiếng đàn réo rắt, và giọng ca truyền cảm của người ca sĩ bạn yêu thích.

Bạn sẽ thấy muôn hình vạn trạng của bản chất dân tộc Việt như những bức tranh đầy màu sắc, những nét phác họa đơn sơ, những đường kẻ tỉ mỉ, những sắc thái tinh tế, và những nét chấm phá tuyệt vời. Bạn sẽ chóng mặt và hoảng kinh khi nghe những biểu hiện đơn sơ nhưng mạnh mẽ của con níu chân cha, giam em vào lòng, súng phải thẹn thùng, đong đầy trang giấy, môi hôn vội vàng, lã chã đầm đìa trên xác con lạnh giá, vì thương những người không tình yêu, trăng ngà lả lơi, có con chim sâu chỉ lối, vừa đi đã mỏi, thành phố ngả nghiêng, hiu hắt cơn sầu.
Sau khi nghe xong bản nhạc, bạn hãy nghĩ đến những nhạc sĩ miền Nam trước năm 1975.
Sau đó, bạn hãy tự hỏi, ‘’Liệu có nhạc sĩ hay thi sĩ nào sống trong chế độ cộng sản tại Việt Nam có thể viết được câu nào hay như những câu trong nhạc miền Nam trước năm 75 ?’’

Cao Đắc Tuấn
KLong  
#1144 Posted : Saturday, April 1, 2017 1:45:48 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)


UserPostedImage

Tình cũ



Tôi gọi là tình cũ bởi vì mối tình mà tôi sắp kể cho các bạn nghe bắt đầu từ gần 50 năm trước, năm 1968 tức năm Mậu Thân, năm tôi mười tám tuổi.
Năm 1968, tôi học đệ nhất tại trung học Nguyễn Trãi, trường nằm ở đường Trịnh Minh Thế, quận Tư, bên Khánh Hội, đối diện với kho Năm của bến cảng Sàigòn.
Thông thường, tuổi mười tám là tuổi bắt đầu biết yêu, biết mơ mộng, tương tư một tà áo, một ánh mắt, một nụ cười… Tuy nhiên, thú thật tôi là thằng cả quỷnh, ngoài giờ đến trường, học, ôn bài vở ở nhà, tôi chỉ cắm cúi vào chuyện sơn, cắt, dán mấy chiếc máy bay F-86 Sabre, F-100 Super Sabre, Phantom F-4, Thunderchief F-105…theo các mẫu bằng các vật liệu nhẹ, trong khi các bạn cùng lớp, cùng lứa tuổi hay đảo quanh các thư viện, các trường nữ trung học hoặc trường tư thục có các nữ sinh tìm bạn gái hay còn gọi là đi „cua“ đào.
Nhiều đứa trong lớp tôi đã có bạn gái, hẹn hò nhau đi coi ci-nê ở các rạp Rex, Đại Nam, Casino Sàigòn hay đi ăn kem Phương Lan, hủ tíu Nam Vang Thanh Xuân, uống nước mía Viễn Đông…
Riêng tôi vẫn sô-lô một mình trên chiếc Honda SS-67, thoảng có những phim hay, do các tài tử nổi tiếng như Alain Delon, Jean Paul-Belmondo, Charles Bronson… đóng như Le Samurai, Adieu l´Ami…tôi mới rủ thằng bạn thân nhất là Hải, tục gọi Hải Dưới cùng đi coi cho vui.
Lúc đầu tôi cũng không hiểu tại sao Hải bị gọi là Hải Dưới, sau có thằng bạn khác giải thích rằng Việt Nam chỉ có Hải Thượng Lãn Ông là Hải Trên, còn tất cả những ai khác có tên Hải đều là Hải Dưới, nói xong nó ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Một vài thằng bạn khác ác miệng, thấy tôi hay đi cặp kè với Hải Dưới, gọi chúng tôi là "bóng". Tuy thế, tôi cũng như Hải thuộc loại ít nói, chịu đựng, mà thế gian thường gọi là đần nên cũng không để ý những lời trêu chọc của bạn bè. Gặp hai đứa tôi đi với nhau ngoài đường phố Sài Gòn, tụi nó cứ hay phá lên cười rồi hỏi tụi tôi có đi xem phim mới ở rạp Vĩnh Lợi chưa? Sau này khi đã có bạn gái rồi tôi mới hiểu ý lũ bạn tinh quái.

Chiến sự tại miền Nam đã bắt đầu gia tăng ở nhiều nơi từ năm 64, nhưng ở Sài Gòn, nhờ vào sự chiến đấu anh dũng của quân đội VNCH, chúng tôi vẫn bình yên với đời sống học trò.
Nhưng rồi mọi chuyện thay đổi khi vào đêm Giao Thừa tết Mậu Thân 1968, quân CSVN vi phạm lệnh hưu chiến 3 ngày trong dịp Tết. Lợi dụng tiếng pháo mừng xuân của đồng bào miền Nam, cộng sản đồng loạt nổ súng ở khắp nơi, tấn công vào các tỉnh, thành phố, quận lỵ, đơn vị trú đóng, đồn, bót của quân lực VNCH, khi một nửa số quân nhân VNCH với thỏa hiệp hưu chiến, được phép về nhà ăn tết, xum họp với gia đình. Cộng sản cho rằng khi lực lượng chiến đấu chỉ còn một nửa, họ sẽ ăn gỏi miền Nam vào lúc đó. Nhưng họ đã tính toán sai lầm khi đánh giá thấp tinh thần chiến đấu kiên cường, anh dũng của quân dân miền Nam.

Sài Gòn cũng là một mục tiêu chính của quân cộng sản. Các khu vực Bình Triệu, Cây Quéo, Đồng Ông Cộ, Xóm Mới, Chợ Lớn… chìm trong lửa đạn. Gia đình tôi ở trên đường Võ Di Nguy Phú Nhuận, gần ngả ba Nguyễn Minh Chiếu, tương đối bình yên nên đón gia đình bác Hiền, một người bạn của bố tôi từ Xóm Mới tản cư lên. Thế là tôi và Ngọc Dung quen nhau.
Gia đình bác Hiền chỉ có ba người, hai vợ chồng bác với Toàn, anh con trai hơn tôi ba tuổi và Dung. Ngọc Dung kém tôi một tuổi, gọi bác cả Hiền là bác ruột. Gia đình Dung sống ở Nha Trang, gần cầu Xóm Bóng, Dung vào Sài Gòn trọ học, chuẩn bị thi tú tài như tôi. Tuy kém tôi một tuổi nhưng Dung học rất giỏi, làm đơn xin miễn tuổi lúc còn ở Nha Trang, học nhẩy lớp, đậu tú tài 1 ban B hạng ưu. Nhờ học giỏi nàng xin được vào lớp đệ nhất ở Trưng Vương.

Bố mẹ tôi dành riêng cho gia đình bác Hiền tầng thứ hai trong căn nhà ba tầng mua ít năm về trước, tôi phải dọn lên tầng trên cùng chỉ có một phòng duy nhất, trước vốn chỉ dùng làm nhà kho. Nhà có 3 tầng nhưng chỉ có một nhà bếp, do đó mẹ tôi thường phải nấu ăn sớm để có bếp cho bác Hiền gái nấu sau.
Từ ngày có gia đình bác Hiền đến tạm trú, tôi cảm thấy vui hẳn lên, Tôi bớt bận bịu với những chiếc máy bay của mình mà hay lẩn quẩn bên Dung những buổi chiều nàng đi học về, phụ bác Hiền gái nấu cơm.
Dung có khuôn mặt trái soan, da trắng, đẹp thùy mị, đoan trang, nhất là giọng nói thật nhẹ nhàng, êm ái, ít người có. Vì vậy từ hôm Dung đến ở nhà tôi, lúc nào cũng có một vài chiếc xe gắn máy đủ loại từ Honda, Suzuki tới Bridgeston…rề rề theo sau những khi nàng đi học về.

Buổi tối ăn cơm xong, Dung thường lên lầu hai, nơi dành cho gia đình bác Hiền, học bài, tôi hay kiếm cớ không giải được mấy bài toán lượng giác, đem lên hỏi để được gần gủi nàng. Mỗi lần lên gặp nàng tôi đều pha hai ly cà phê sữa đá, thứ mà Dung rất thích, một cho tôi, một cho nàng.
Có lẽ Dung cũng đoán biết ý đồ ( đen tối ) của tôi vì những bài toán nhờ nàng giúp, đa số giải dễ dàng, thỉnh thoảng mới có bài thật sự hóc búa. Tuy nhiên nàng không hề phản đối hay tìm cách tránh né những lúc tôi lân la tìm cớ kề cận bên nàng.

Tôi yêu Dung từ những ngày tháng đó. Tin tức chiến sự hàng ngày trên Radio, trên báo chí, cảnh người dân từ nhiều nơi ở ngoại ô hay các tỉnh lân cận đổ vào thành phố, gồng gánh chạy giặc, những khuôn mặt hớt hải, những ánh mắt lo âu, những chiếc xe GMC chở đầy lính, trang bị vũ khí, phóng ào ào trên đường, tiếng vần vũ của những chiếc trực thăng Cobra bắn những tràng đạn từ súng minigun mà tiếng nổ rống lên từng tràng như những con bò không làm tôi quan tâm.
Hạnh phúc đầu đời trong tình yêu của tôi thật đơn giản, tôi cảm thấy tâm hồn mình ngây ngất, bay bổng đi đâu những khi được ngồi gần bên Dung, ngửi mùi sà bông Dove thoang thoảng từ người nàng toát ra, nghe giọng nói ngọt ngào, ngắm nụ cười tươi với hàm răng trắng đều và đôi môi đỏ hồng tự nhiên.
Thấm thoắt Dung tạm trú ở nhà tôi đã được hai tháng, tình hình chiến sự đã tạm lắng, cộng quân đã bị đánh bại khắp nơi. Cuộc tổng công kích tết Mậu Thân của cộng sản hoàn toàn thất bại với số thương vong nặng nề về nhân mạng, tuy nhiên họ cũng gây được một tiếng vang trên thế giới khiến người dân Mỹ, nhất là những người có thân nhân tham chiến tại Việt Nam bắt đầu lo âu về cuộc chiến tranh ở Việt Nam.

Không biết Dung nghĩ thế nào về mình, tôi đem chuyện kể cho Hải Dưới nghe. Hải không đần như tôi, nó xúi tôi rủ Dung đi chơi, đi coi ci-nê, nếu nàng đồng ý là coi như em chịu đèn.
Tôi làm theo lời Hải. Tối thứ sáu, sau khi vớ vẩn, vờ vịt chuyện học hành một lúc, tôi hỏi Dung:
-Mai em có rảnh không Dung?
Dung nhìn tôi, hơi ngạc nhiên:
-Mai thứ bẩy hả? Có chuyện gì không anh?
-Anh định rủ em đi chơi ngày mai để cám ơn em đã kèm toán cho anh bấy lâu nay.
Dung nhìn tôi mỉm cười, ánh mắt tinh nghịch:
-Em phải cám ơn anh mới đúng. Cám ơn anh đã pha cho em những ly cà phê sữa đá thật ngon, giúp em tỉnh táo học bài tới khuya.
Nói xong Dung cúi mặt, có vẻ suy nghĩ, trong lúc tôi vẫn nhìn nàng chờ đợi vì chưa có câu trả lời rõ ràng đi hay không. Độ chừng một phút sau, khoảng thời gian tôi thấy dài như cả tháng, Dung mới ngẩng lên, gật đầu nhè nhẹ:
-Dạ! Nhưng anh phải xin phép bác Hiền cho em.
Tôi mừng quá, không dằn được chụp lấy bàn tay nàng:
-Cám ơn em! Sáng mai anh sẽ xin phép bác.
Dung để yên tay nàng trong tay tôi vài ba giây rồi ý tứ, nhẹ nhàng rút tay ra khỏi tay tôi:
-Chiều mai từ 2 giờ em có thể đi chơi với anh, nhưng phải về trước 6 giờ để phụ bác em nấu cơm. Bây giờ thì anh có thể đi nghỉ để em học bài tiếp nha.
Tôi đứng dậy, gấp lại mấy quyển sách, lòng rộn niềm vui:
-Mai hai giờ anh chờ em!
Dung nhìn tôi mỉm cười, gật đầu.

Ngày hôm sau trời nắng đẹp, lúc xin phép, tôi chỉ sợ bác Hiền không cho Dung đi chơi với tôi nhưng không ngờ hai bác chấp thuận ngay, có lẽ cũng do quen biết với cha mẹ tôi đã lâu. Riêng bố mẹ tôi tuy không theo Tây học, cũng không ngăn cấm anh em chúng tôi trong vấn đề giao thiệp với bạn trai gái.
Tôi chở Dung ra Sài gòn trên chiếc Honda SS-50 màu đen. Ngồi một bên trên xe, nàng rất giữ ý, kê một cái túi đeo vai nhỏ bằng vải giữa tôi và nàng, tay phải đặt nhẹ lên hông tôi chứ không ôm. Dù vậy tôi cũng thấy rất hạnh phúc, sung sướng vì là lần đầu tiên đi chơi với bạn gái.
Sau khi gửi xe, tôi và Dung đi bộ lang thang trên đường Lê Lợi, vào nhà sách Khai Trí coi vớ vẩn vài quyển mới xuất bản, vào tiệm kem Phương Lan giải khát. Ăn kem xong, tôi rủ Dung đi coi ci-nê, nàng có vẻ hơi ngần ngại nhưng rồi chiều theo ý tôi, đồng ý vào rạp Rex coi phim The Thomas Crown Affair với hai tài tử Steve McQueen và Faye Dunaway. Lúc mua vé, Dung nhất định không để tôi trả tiền, viện lý do là tôi đã trả tiền trong tiệm kem Phương Lan. Tôi đành chiều theo ý nàng.
Chiều thứ bẩy, phim hay nên rạp khá đông, hai đứa tôi vào rạp lúc đang chiếu quảng cáo, giới thiệu các phim khác. Đứng trong bóng tối, Dung nắm tay kéo tôi sát vào người nàng thì thầm vào tai tôi:
-Đứng đây một chút đi anh! Quen mắt với bóng tối rồi hãy tìm chỗ ngồi.
Sự va chạm nhẹ nhàng giữa hai thân thể, dù qua đôi ba lần vải cùng với mùi sà bông Dove mà Dung hay dùng khiến tôi đê mê, ngây ngất. Tôi nghĩ thầm, có đứng đây với Dung cả tháng cũng được.
Mấy phút sau, khi đã quen mắt, thấy ít ghế trống ở hàng trên cùng, tôi nắm tay Dung đi lên. Lúc đặt người xuống, tôi cố ý ngồi sát vào nàng, hai bàn tay vẫn không rời nhau. Dung nhìn tôi, mỉm cười không nói gì, không xích người ra như những lúc ở nhà, luôn có khoảng cách giữa hai đứa.

Ngồi cạnh Dung mà hồn tôi bay bổng nơi đâu, phim diễn tiến thế nào tôi không biết bởi mắt nhìn mà không thấy, tôi mê mải ngụp lặn trong thời gian hạnh phúc bên cạnh Dung.
Không biết phim chiếu được bao lâu thì tôi thu hết can đảm, choàng tay phải qua vai Dung kéo nàng vào người. Dung không phản đối, tựa đầu vào vai tôi.
Không dằn được cảm xúc, tôi quay mặt định hôn nhẹ lên má nàng thì đúng lúc Dung quay mặt lại, thế là chúng tôi trao nhau nụ hôn đầu đời.
Lúc ra khỏi rạp, Dung cười tinh nghịch hỏi:
-Anh thấy phim hay không?
Tôi cũng cười nheo mắt nhìn nàng:
-Anh không biết! Em thấy hay không?
Dung mỉm cười, mặt đỏ bừng:
-Mai mốt không đi coi ci-nê với anh nữa!

Tình cảm giữa tôi và Dung tưởng chừng sẽ kéo dài, không ngờ lại chấm dứt nhanh chóng. Cuối tháng tư 1968, khi tình hình Sài Gòn trở lại vẻ yên ắng, cộng quân đã bị đánh bật ra khỏi thành phố, mọi sinh hoạt thành phố đã gần như bình thường, gia đình bác Hiền trở về Xóm Mới.
Buổi tối thứ hai đầu tuần, trước ngày Bác Hiền dọn ra, sau khi học bài, cầm hai ly cà phê sữa đá, lên lầu tìm Dung, thấy nàng loay hoay sắp xếp đồ đạc cá nhân, sách vở cho vào cái va-li ( valise ), tôi ngạc nhiên hỏi:
-Em làm gì vậy?
Dung cúi mặt trả lời, không ngước nhìn tôi:
-Mai em về lại Xóm Mới!
Tôi bàng hoàng, mải mê trong hạnh phúc, tôi không hề nghĩ đến chuyện lúc nào Dung và gia đình bác Hiền sẽ dọn về lại Xóm Mới khi tình trạng giao tranh đã chấm dứt trong thành phố.
Biết hai vợ chồng bác Hiền đang ngồi nói chuyện với bố mẹ tôi ở salon phòng khách, tôi đặt hai ly cà phê xuống bàn, nơi tôi và Dung hay ngồi cạnh nhau, tiến lại gần, định ôm Dung vào lòng nhưng nàng thấy tôi đến gần đã vội lảng ra xa, nói nhỏ:
-Đừng anh! Hai bác thấy thì chết em!
Chỉ cái ghế nơi tôi thường ngồi, Dung nhẹ nhàng nhưng rất cương quyết:
-Anh ngồi xuống ghế đi! Em cho anh cái này!
Tôi làm theo lời Dung, ngồi xuống khuấy ly cà phê, nhìn nàng chờ đợi. Dung lấy ra một bao thư không dán trong một cuốn sách đưa cho tôi. Mở ra, bên trong bao thư chỉ là một tấm hình bán thân, trắng đen cỡ 6×9 của Dung. Tôi quay nhìn mặt sau của tấm hình, Dung chỉ ghi vỏn vẹn mấy chữ „Thương tặng anh yêu, Ngọc Dung“ cùng với ngày tháng, chữ ký của nàng.
Tôi đẩy một ly cà phê về phía Dung:
-Em uống đi!
Dung lắc đầu, cố gắng đè nén cảm xúc, nhưng giọng nói có vẻ hơi run:
-Không! Tối nay em không uống cà phê! Anh về nghỉ đi, mai anh còn đi học. Rảnh anh lên bác Hiền thăm em.
Biết Dung không muốn biểu lộ tình cảm lúc sắp chia tay, tôi lặng lẽ cầm hai ly cà phê đứng lên về phòng mình. Tối hôm đó tôi mất ngủ bởi những hình ảnh chia ly, những nghĩ ngợi xa xôi. Dù biết rằng Phú Nhuận – Xóm Mới chẳng xa gì cho lắm, chỉ 15-20 phút xe gắn máy là tới, tôi vẫn có linh cảm sẽ mất Dung từ ngày hôm đó.

Linh cảm của tôi đã không sai. Ngày hôm sau thứ ba, lúc đi học về, gia đình bác Hiền đã dọn ra. Chiếc Yamaha-Dame với cái bửng màu xanh dương của Dung không còn. Lầu hai nơi gia đình Bác Hiền và Dung ở thời gian qua đã được dọn dẹp sạch sẽ. Mẹ tôi nói tôi có thể trở về phòng cũ của mình.
Tôi vẫn cố gắng đi học bình thường như trước nhưng tâm trí chỉ nôn nóng, mong mau tới thứ bẩy sẽ xuống Xóm Mới tìm Dung.
Sáng thứ bẩy, chưa 8 giờ, ăn vội đĩa bánh cuốn mẹ tôi mua ở đầu chợ Lò Đúc, tôi lấy xe chạy xuống nhà bác Hiền. Hai bác đi vắng, chỉ có anh Toàn ở nhà. Thấy tôi, anh Toàn có vẻ ngạc nhiên, mở cửa hàng rào cho tôi dắt xe vào sân:
-Vào đi Huy! Có chuyện gì quan trọng không? Bố mẹ anh đi vắng rồi.
Thấy chiếc Yamaha của Dung vẫn để trong phòng khách, nghĩ Dung có ở đó, tôi lắc đầu:
-Dạ không! Em chỉ muốn xuống thăm Dung!
Anh Toàn lại tròn mắt nhìn tôi:
-Ủa? Dung không nói gì với em hết sao? Nó về Nha Trang hôm thứ năm rồi. Mẹ nó bệnh nặng không người chăm sóc, có lẽ nó sẽ ở lại, học và thi cử ngoài đó luôn. Tội nghiệp cho nó, Dung là con một, vào đây trọ học vì bố mẹ nó không hòa thuận với nhau, đã li dị ở riêng. Nó thương cả hai người, không muốn làm mất lòng ai, không muốn nhìn thấy những tranh chấp giữa bố mẹ nên mới tìm vào học ở Sàigòn.
Tôi bàng hoàng cả người mất mấy phút. Những ngày ở nhà tôi, anh Toàn và tôi không nói chuyện nhiều với nhau nhưng có lẽ anh cũng biết tình cảm giữa tôi và Dung. Anh nhìn tôi ái ngại:
-Anh có địa chỉ của Dung ở Nha Trang. Em có cần liên lạc, thư từ gì anh đưa cho.
Tôi cố gắng bình thản để giọng nói không run:
-Dạ thôi! Chắc thế nào Dung cũng viết thư cho em!

Nói xong tôi chào anh, dắt xe ra về lòng thầm nghĩ, nếu – Dung yêu và nhớ tôi, Dung sẽ viết thư cho tôi. Tuy nhiên tôi cũng tự trách mình, yêu Dung nhưng tôi hoàn toàn không tìm hiểu, hỏi han, không biết gì về gia đình nàng. Tôi mặc nhiên coi Dung như con bác Hiền, tôi đúng là một thằng đần.
Những tháng ngày sau đó, tôi cố gắng vùi đầu vào chuyện học hành, gạt bỏ hết mọi chuyện, quên đi hình ảnh của Dung vì ngày thi sắp đến. Cũng may là năm đó, tôi đậu tú tài 2 với hạng bình thứ. Bố mẹ tôi có vẻ hài lòng, muốn lo cho tôi đi du học tự túc ở Canada sau khi tôi thi vào trường kỹ sư Phú Thọ không đậu, nhưng tôi từ chối, tỏ ý không muốn đi ra ngoại quốc. Chính bản thân tôi lúc đó cũng không hiểu rõ lý do tại sao.

Ở lại Sài Gòn, tôi ghi danh SPCN ở đại học khoa học. Xa mặt thì cách lòng, thật đúng như thế, nỗi buồn vì xa Dung khuây khỏa dần, phần không gặp gỡ, không nhận được thư từ, tin tức gì của Dung, phần chương trình SPCN quá nặng, tôi không còn tâm trí đầu nghĩ đến chuyện khác.
Cuối tháng sáu 1968, chính phủ VNCH ban hành lệnh Tổng Động Viên. Đa số bạn học của tôi, những người sinh năm 1949-1950 không có tú tài 2 đều phải trình diện nhập ngũ vào cuối năm đó.
Tôi học gần hết năm dự bị SPCN thì bạn bè Nguyễn Trãi, nhìn lại chẳng còn gặp được mấy đứa, hầu hết đã nhập ngũ theo lệnh tổng động viên, đứa đang ở quân trường, đứa đã ra đơn vị, khắp các binh chủng. Mấy thằng còn lại đang rủ rê nhau gia nhập vào không quân, hải quân…với hy vọng được đi Mỹ du học.
Khi tin tức chiến sự ngày càng tăng, những cảnh biểu tình của sinh viên với phong trào đòi tự trị đại học bị giật dây bởi đám sinh viên thân cộng khiến tình hình chính trị miền Nam càng lúc càng xáo trộn, rối rắm làm tôi hoang mang và bắt đầu chán chuyện học hành, sách vở. Một buổi chiều tháng sáu, đang nằm nhà chờ kết quả thi viết chứng chỉ SPCN thì Hải Dưới chạy chiếc Honda S-90 màu đỏ, ghé rủ đi nhậu.

Tôi theo nó vào trong Chợ Lớn, ngã sáu Nguyễn Tri Phương, đến một quán nhậu nằm trên cái sân trải đá xanh nhỏ tiếp giáp lề đường, sát ngang hông tường một trường học Tàu.
Hai thằng làm hết sáu lon bia Budweiser, bốn hột vịt lộn và chừng chục thau nghêu với bánh tráng nướng. Lúc sương sương rồi, Hải cho tôi biết nó rủ tôi đi nhậu để từ giã. Nó đã nhận được giấy báo thứ hai tới nhập ngũ theo học khóa 21 sĩ quan hải quân Nha Trang, đơn tình nguyện nộp từ mấy tháng trước, thủ tục khám sức khỏe cũng đã xong.
Vậy là thằng bạn thân nhất cũng sắp xa tôi. Hải cũng cho biết không quân đang tuyển sĩ quan phi hành và không phi hành, khuyên tôi nên kiếm đường binh trước cho ngon lành, chờ tới lúc có giấy gọi trình diện thì chỉ có vào trường bộ binh Thủ Đức.

Mấy ngày sau, giấu bố mẹ, theo lời Hải, tôi đến cổng Phi Long phi trường Tân Sơn Nhất xin mẫu đơn gia nhập không quân rồi lặng lẽ điền đơn, chụp hình, photocopy bằng tú tài 2, giấy khai sanh, thẻ căn cước…đem nộp thẳng tại văn phòng tuyển mộ.
Ước nguyện tôi ghi trong đơn là mong muốn trở thành phi công khu trục tức chiến đấu cơ. Ước muốn này trước đây, thỉnh thoảng cũng hiện lên trong suy nghĩ của tôi nhưng không mãnh liệt cho lắm.
Đến lúc nhận được giấy báo đi khám sức khỏe của ban tuyển mộ tôi mới cho bố mẹ tôi biết. Có lẽ biết rằng dù tôi có tiếp tục học nữa thì trước sau cũng phải đi lính bởi tôi đã có hai anh trai du học ngoại quốc, tôi được hoãn dịch chỉ vì lý do học vấn nên bố mẹ tôi cũng không phản đối, la rầy.
Khám sức khỏe xong. Kết quả tốt, tháng tám năm 1969 tôi được đưa đi học quân sự giai đoạn 1, tám tuần lễ ở trung tâm huấn luyện Quang Trung. Hết giai đoạn 1, được mấy ngày phép về nhà chờ đi học giai đoạn 2, tôi nhận được thư của Dung từ Mỹ gửi về. Lá thư khiến tôi ngỡ ngàng không tin được mắt mình.
Dung không viết nhiều, chỉ vắn tắt cho biết, sau khi về Nha Trang được hai tuần thì mẹ nàng chết. Không còn phải thấy cảnh lục đục giữa bố mẹ, nàng về sống với bố và thi đậu tú tài 2 tại Nha Trang với hạng tối ưu.

Với hai bằng tú tài ưu hạng, Dung được một học bổng qua Mỹ học về điện tử và lên đường vào cuối tháng tám năm ngoái.
Đau buồn vì tang mẹ và không muốn để tình cảm nam nữ chi phối, ảnh hưởng chuyện học hành khi hai người ở cách xa nhau, đồng thời tránh cảnh buồn bã lúc chia tay chưa biết bao giờ gặp lại, Dung quyết định không gặp tôi trước khi đi Mỹ. Hơn một năm sau khi thấy lòng đã bình yên, nàng mới viết thư cho tôi, chúc mọi sự tốt đẹp và khuyên tôi nên quên nàng đi.
Bên ngoài bao thư có tên người gửi, thành phố nhưng không có số nhà, tên đường, số vùng.
Tôi gấp lá thư lại, nhét vào một cuốn sách. Một cảm giác bâng khuâng, trống vắng lẫn tiếc nuối len vào người, kéo dài cả mấy ngày sau đó. Khi vào quân trường Thủ Đức với tám tuần lễ huấn nhục, cảm giác đó mới chấm dứt.

Gần hết giai đoạn 2 quân sự, tôi được rút về bộ Tư Lệnh Không Quân trước khi Thủ Đức mãn khóa. Những năm tháng sau đó, học Anh ngữ, đi Mỹ học bay, ra đơn vị, rồi hành quân liên tục với những ngày bay bổng có khi tới 8 tiếng đồng hồ trên phi cơ…tôi bị cuộc sống cuốn hút đi. Những mối tình vụn vặt, ngắn ngủi với những người đàn bà gặp gỡ ở các phi trường, căn cứ đóng quân không để lại cho tôi nhiều kỷ niệm, nhưng hình ảnh của Dung cũng mờ nhạt dần trong tâm trí, tôi hầu như quên bẵng mối tình đầu.
Tháng tư 1975, tôi bị kẹt lại không di tản kịp khi cộng sản chiếm được miền Nam. Đi tù gần 5 năm, trở về được ít tháng, bố mẹ tôi tìm đường cho tôi vượt biên. May mắn tàu tôi tới Thái Lan không bị hải tặc. Nằm trên đảo chưa tới 6 tháng, với những giấy tờ, bằng cấp còn giữ, tôi nhanh chóng được định cư ở Mỹ.

Năm 2005, một buổi chiều khoảng 4-5 giờ, gần tan sở nhưng tôi còn đang làm việc, con gái tôi lúc đó 15 tuổi, gọi điện thoại nói tôi về nhà chở nó đi bác sĩ gấp, cả người nó bị nổi allergy đỏ và ngứa không chịu nổi. Tôi phải bỏ dở công việc, lái xe ngay về nhà. Trong lúc lái xe, dùng GPS kiếm bác sĩ da và Allergist, thấy tên Dr. Nancy Luong chỉ cách nhà khoảng 3 miles, tôi liền gọi điện thoại báo trước.

Lúc làm thủ tục nhận bệnh nhân ở quầy reception, thấy tấm bằng chuyên khoa Allergology ghi Luong Ngoc Dung Nancy treo trên tường, dù biết tên họ trùng là chuyện bình thường, nhưng tôi vẫn có cảm giác nôn nào kỳ lạ muốn gặp ngay người bác sĩ này.
Chờ khoảng 30 phút con gái tôi được gọi vào khám. Cánh cửa phòng khám vừa mở ra, nhìn vào trong tôi nhận ra ngay người nữ bác sĩ tên Nancy Lương chính là Ngọc Dung của tôi ngày trước, dù thời gian đã làm khuôn mặt nàng già đi rất nhiều. Tuy nhiên tôi yên lặng, không lộ cử chỉ khác lạ để tỏ vẻ quen biết nàng.
Không biết Dung có nhận ra tôi không? Trời ơi! 37 năm tôi mới nghe lại giọng nói của Dung, hơi khàn đi theo thời gian những vẫn ngọt ngào như ngày nào khi nghe nàng khám, hỏi bệnh con gái tôi. Cử chỉ của Dung, từ vạch áo coi những chỗ nổi mề đay, mẩn đỏ trên da, hỏi từng chi tiết rõ ràng trước khi bị allergy ăn uống thứ gì, đến đo huyết áp, chích cho nó một mũi cortisone đều rất dịu dàng, từ tốn.
Khi xong mọi chuyện, trao cho con gái tôi một vỉ thuốc antihistamine, Dung mới quay sang nhìn tôi, mỉm cười:
-Con gái anh Huy hả? Cháu đẹp quá! Giống anh ghê. Anh để cháu nằm đây độ một giờ để em coi cháu có bị nặng hơn không? Anh ngồi đây với cháu chờ em một chút. Em còn hai người khách nữa, khám xong em sẽ nói chuyện với anh. Nói xong nàng đi qua phòng khám bên cạnh bằng một cánh cửa thông nhau.
Đến lúc đó tôi mới biết Dung cũng đã nhận ra mình sau 37 năm dài không gặp lại. Con gái tôi cũng ngạc nhiên khi thấy Dung biết tên tôi. Nó hỏi tôi:
-Bố quen bà bác sĩ này hả?
Tôi gật đầu cười, thì thầm vào tai nó. Nó tròn mắt nhìn tôi:
-Really?
Nói nửa tiếng nhưng cũng phải 40 phút sau Dung mới quay lại với bố con tôi. Vạch áo nhìn lưng, bụng, khám lại cho con gái tôi thêm lần nữa Dung nói:
-Bớt sưng, bớt đỏ nhiều rồi đó cháu! Không có gì phải lo nữa. Cháu bị bệnh này gọi là contact allergy. Cháu còn thấy ngứa không? Nhớ đừng có ăn tôm, cua, đồ biển hay rờ, chạm vào những thứ đó nữa nghe cháu. Vỉ thuốc cô đưa hồi này, về nhà thấy ngứa uống ngay một viên nghe, không ngứa thì thôi.
Con gái tôi lắc đầu:
-Dạ! Bớt nhiều lắm rồi cô!
Đến lúc đó Dung mới quay sang tôi:
-Anh qua đây lâu chưa?
Thấy tôi nhìn đồng hồ, Dung hiểu ý:
-Đã 7 giờ hơn, em cho thư ký đóng cửa phòng mạch rồi. Giờ mình có thể nói chuyện với nhau. Thường em đóng cửa phòng mạch lúc 6 giờ. Hôm nay có thêm cháu với hai bệnh nhân nữa nên mới đóng trễ đó.
Thấy tôi và Dung gọi nhau bằng anh em, con gái tôi tế nhị đứng lên:
-Cháu ra ngoài phòng chờ nghe cô!
Dung gật đầu, con gái tôi liền bước ra ngoài, lịch sự khép của phòng khám lại. Chúng tôi ngồi đối diện với nhau, nhìn nhau im lặng thật lâu, mãi lúc sau tôi mới lên tiếng:
-Nhanh quá Dung nhỉ, mới đây mà đã 37 năm rồi. Anh không ngờ gặp lại em. Lúc mới vào phòng mạch, thấy tên em, anh có cảm giác nôn nao lạ lùng lắm dù biết rằng tên họ giống nhau rất nhiều. Hơn nữa hồi em đi du học, anh nhớ rằng em nói đang học về điện tử.
Dung gật đầu:
-Em học điện tử hai năm đầu, năm thứ ba mới đổi sang y khoa. Em đổi sang y khoa cũng có nguyên nhân, để hôm nào rảnh em kể anh nghe.
Thấy cả hai bàn tay Dung không đeo nhẫn, tôi hỏi:
-Gia đình em ra sao? Em được mấy cháu?
Dung nhìn tôi lắc đầu, nhìn lên cái đồng hồ digital treo trên tường có cả ngày tháng rồi mới nói:
- Em có một đời chồng người Mỹ, cũng là bác sĩ, anh ấy chết cách đây năm năm hơn rồi. Em không có đứa con nào hết. Hiện em sống một mình, nhiều lúc cũng thấy trống vắng, buồn dễ sợ! nhất là những ngày cuối tuần hay ngày lễ. Ngày thường công việc của bác sĩ cũng bận rộn nhiều, do đó nhiều lúc em sợ cuối tuần lắm!
Lòng tôi chợt rộn lên niềm vui khi nghe Dung nói vậy. Tôi mỉm cười nhìn nàng âu yếm. Thấy ánh mắt và nụ cười của tôi, Dung ngạc nhiên:
- Đời em buồn quá, có gì đáng cho anh cười?
Tôi lắc đầu, xoay xoay hai bàn tay trước mặt nàng. Dung chợt hiểu:
- Anh ly dị vợ hả? Bao lâu rồi?
Tôi gật đầu:
- Cách đây hai năm. Anh có hai đứa con, con trai lớn hiện là sĩ quan cảnh sát ở Chicago, còn con Jennifer đang sống với mẹ nó. Chỉ lúc nào cần gì như đưa đi bác sĩ bất ngờ như hôm nay nó mới gọi cho anh hoặc anh muốn đưa nó đi chơi đâu thì phải gọi hay plan cho nó biết trước. Anh cũng đang sống một mình.
Tôi thấy mắt Dung sáng lên một niềm vui. Nàng cười nhẹ:
- Vậy anh có định rũ emđi ăn kem Phương Lan ngày thứ bảy này không?
Tôi lắc đầu:
- Không! Anh chỉ muốn rũ em đi coi phim The Thomas Crown Affarir mới được quay lại năm 1999 với Pierce Brosnan và Rene Russo đóng vai chính, nhưng không biết rạp nào chiếu và cũng không biết em còn chịu vào ci-né với anh nữa không? Tuy nhiên nếu em thích, mỗi ngày anh sẽ pha cho em một ly cà phê sữa đá.
Cả hai chúng tôi cùng cười nhìn nhau âu yếm.


Giang Phúc Đông Sơn.
KLong  
#1145 Posted : Thursday, April 6, 2017 9:27:10 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)
National Geographic Best Photos for 2016

At the end of each year, National Geographic rounds up its best photos -
and here we will take a look at 20 of them. Every day throughout the year, National Geographic releases a Photo of the Day - some classic, others quirky,
but they always select an image with a story to tell.

1. Cracking the Surface, Lake Baikal

UserPostedImage

Photographer Alexey Trofimov captured quite an unusual picture of the ice, here.
He writes that the "ice on Lake Baikal is a very interesting phenomenon."


2. The Village, Hungary

UserPostedImage

This photograph was taken by Gabor Dvornik, who lives half a mile from The Village, which is set on a natural reserve in Szõdliget Hungary.
While the air in this place is special every season, it is especially rare to have a nice, mist day.
"It was utterly ghostly and very moody out there" he writes.


3. When Penguins Attack, Antarctica


UserPostedImage


Captured with a GoPro on Antarctica's sea ice. The photographer, Clinton Berry had studied the movements of the penguins for weeks.
The day that this shot was taken, there were over 60 penguins and Berry says that there was a bit of luck involved too.


4. Against the Wind, Canada

UserPostedImage

In this shot, photographed by Dominic Roy, a snowy owl appears to be fighting against the elements during extreme weather conditions near Quebec City, Canada.


5. Something's Fishy, British Columbia Coast, Canada

UserPostedImage

Photographed by Ian McAllister using an underwater housing, this shot captures an intimate portrait of a wolf wading through the inter-tidal zone on the British Columbia coast in Canada.
The wolf took a break from eating herring roe to investigate the photographer's half-submerged camera.


6. Who's There?

UserPostedImage

While taking this photo, Cezary Wyszynski imagined this mouse thinking 'Who was knocking at my door?'



7. Falls in Autumn, Plitivice Lakes National Park, Croatia

UserPostedImage

This is the country's oldest and largest National Park, which boasts 16 terraced lakes, formed by natural travertine dams that change color throughout the day. This photo was taken by Vedrana Tafra.


8. Bioluminous Larak, Iran

UserPostedImage

This shot was taken along the shore of Larak, Iran - an island in the Persian Gulf.
"The magical lights of the Plankton enchanted me so that I snapped the shot," Pooyan Shadpoor says.


9. Mother of the Forest, Madagascar

UserPostedImage

The boabab trees on Madagascar are 800 years old. They are home to snakes, bats, bush babies, bees and at times, humans.
The trees are an important source of water - one can store up to 4,000 liters of water in its trunk. This photo was taken by Marsel Van OOsten.


10. Fox Found, Gran Paradiso National Park, Italy

UserPostedImage

Gran Paradiso National Park, was once a royal hunting retreat. Here, a red fox lies in wait, camouflaged by the autumn woods.
This photo was captured by Stefano Unterthiner.

11. Dancing with the Moon, Iceland

UserPostedImage

The vivid beams of light are a result of collisions between charged particles released from the sun's atmosphere and gaseous particles in Earth's atmosphere.
This shot was captured by Andrew George.


12. Winter White, Gran Paradiso National Park, Italy

UserPostedImage

Another great shot taken at Italy's Gran Paradiso National Park by Stefano Unterthiner.
Among the wildlife inhabiting this park are ibex, chamois, red foxes and ermines (pictured here).


13. Big Baby, Tonga

UserPostedImage

This young humpback whale was captured in the waters off Tonga.
Karim Iliya writes that she "could not help but wave and smile at the newborn whale almost three times my length
" Curiosity got the better of it and emerging from under its mother's fin, it swam toward me, approaching less than 30 centimeters (11 inches).


14. Bird Feeders, China

UserPostedImage

Abderazak Tissoukai was near Xingping in China's Guanxi region when he took this shot of a cormorant (a trained bird, used to help fishermen fish in rivers)
and a fisherman at sunset.
"Xingping is definitely one of the most beautiful places in China, with its scenic karst landscapes, and it traditional and genuine people," he writes.


15. Kit Friendly, Estonia

UserPostedImage

This kit fox appears to be weighing the presence of Kalmer Lehepuu'scamera lens. He writes that "on one beautiful evening,
the mother went to get food and left the kits on their own." Lehepuu then snuck closer to observe them.


16. Shining Through, Apostle Islands, National Lakeshore, Wisconsin

UserPostedImage

This shot, taken by Ernie Vater, captures the setting sun shining the rough ice on the shore of a frozen Lake Superior.
Part of the beauty of this place is its silence. Vater writes "you hear nothing except for the occasional creaking of the ice".


17. Yellow Jellies, Rock Islands of Palau


UserPostedImage

These golden jellyfish are harmless to humans, they spend much of their time following the sun as it moves across the sky.
Sunlight for these jellyfish is essential. Captured by Ciemon Frank Caballes.


18. All the Fish in the Sea, Cabo Pulmo


UserPostedImage

"This is what our oceans should look like", Jeff Hester, who captured this shot says.
But Cabo Pulmo, a marine park off Mexico's Baja California, hadn't always been this way.


19. Imperial Blossoms, Japan


UserPostedImage

These weeping cherry tree blooms, were captured on the grounds of the Imperial Palace in Kyoto, Japan.
They typically bloom in late March and early April. This photo was taken by Yukio Miki.


20. Hull-o, Caribbean Island of Bonaire


UserPostedImage

This photo shows a diver gazing at Hilma Hooker, a cargo ship purposely sunk off the Caribbean island of Bonaire - a popular destination for scuba divers.
This photo was taken by Marc Henauer.
KLong  
#1146 Posted : Sunday, April 9, 2017 3:23:04 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)

UserPostedImage


Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ


Nhiếp ảnh là một công việc có thể lưu giữ lại rất nhiều khoảnh khắc rung động lòng người,
ghi lại những giây phút cảm động trong cuộc sống, toát lên điều muốn nói của con người.

17 bức ảnh sau đây thực sự làm chấn động trái tim của hàng triệu người còn tình thương. Còn bạn thì sao?


1. Nhân viên cứu hộ động vật hoang đã khóc bên thi thể của một chú tê giác đã bị chết.

UserPostedImage

2. Trong buổi lễ kỷ niệm tưởng nhớ các liệt sĩ đã hy sinh trong chiến tranh,
một cựu chiến binh tóc đã bạc trắng bỗng phát hiện mình là người cuối cùng còn sống của một sư đoàn trong chiến tranh Thế giới thứ 2.

UserPostedImage

3. Tấm biển tìm con trai bị mất tích: “Mẹ chắc chắn sẽ tìm được con, mẹ không bao giờ dừng lại khi chưa thấy con, mẹ yêu con.”

UserPostedImage

4. Mảnh giấy người chồng quá cố để lại cho vợ của mình: “Em yêu, anh đã nói với con của chúng ta rồi, chúng sẽ chăm sóc em đến hết đời.
Hãy để chúng yêu em, chăm sóc giúp đỡ em. Em hãy tìm niềm vui trong những hồi ức của đôi ta và trong cuộc sống với con và các cháu.
Em đừng khóc vì anh, anh sẽ chờ đợi em nơi đó. Yêu em. Anh Rich”.

UserPostedImage

5. Ông cụ đẩy xe lăn hàng nghìn cây số để đến trước ngôi mộ của bố mình, để được cùng ông nghe Cubs Chicago, cụ ông đã vô địch giải xe lăn toàn thế giới.

UserPostedImage

6. Patton Oswalt tự chúc mừng mình nhân dịp đoạt giải Emmy vì vợ anh mới mất cách đó vài tháng.

UserPostedImage

7. Em bé Syria khi nhìn thấy ống kính của thợ ảnh đã sợ hãi giơ tay lên vì tưởng đó là súng.

UserPostedImage

8. Chú rể được chẩn đoán mắc ung thư giai đoạn cuối, chỉ còn sống được 1 tuần nhưng anh vẫn cố gắng tổ chức đám cưới với người mình yêu.

UserPostedImage

9. Nếu tình yêu có thể cứu em, em sẽ sống mãi bên mọi người.

UserPostedImage

10. Một đoạn văn do Nhà văn Ann Druyan viết về người chồng Carl Sagan quá cố của mình:
“Khi chồng tôi qua đời, vì anh là người quá nổi tiếng nên tôi tin chắc anh ấy sẽ không bị quên đi,
rất nhiều người hỏi tôi khi đang ốm anh ấy có thay đổi niềm tin vào cuộc sống không,
anh ấy có tin rằng sẽ có một thế giới mới sau khi chết không, họ cũng hỏi tôi có tin rằng sau này sẽ gặp lại anh không?
Carl Sagan rất dũng cảm khi đối mặt với cái chết, anh chưa bao giờ tìm niềm an ủi cho cái chết của mình.
Rất buồn là tôi biết chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại nhau được nữa, tôi sẽ không được cùng anh đoàn tụ nữa.
Nhưng có một điều rất vui là, trong 20 năm ở bên nhau, chúng tôi đã có những giây phút vô cùng hạnh phúc,
chúng tôi hiểu cái chết không phải là điểm cuối cùng của đời người.”

UserPostedImage

11. Bố yêu quý, cảm ơn bố vì đã cố gắng làm việc vì chúng con. Con yêu bố!

UserPostedImage

12. Đám tang Bardon

UserPostedImage


13. “Mẹ. Con rất nhớ mẹ. Con mong mẹ có thể biết được, con xin lỗi vì đã làm mẹ bị tổn thương.
Con đã làm được rồi mẹ ạ, mẹ, con đã tốt nghiệp cấp 3 rồi. Con yêu mẹ!”

UserPostedImage

14. Năm 2015, Khanittha giành được vương miện hoa hậu Thái Lan,
cô trở về quê hương để gặp người mẹ đã vất vả nuôi cô khôn lớn, cô quỳ xuống trước mặt người mẹ.

UserPostedImage

15. Vết săm trên người người lính bị thương: “Tôi sẽ hy sinh vì những người thân yêu của tôi”.

UserPostedImage


16. Người chủ ở bên cạnh chú chó yêu quý của mình trong những giây phút cuối cùng trước khi vĩnh biệt chú.

UserPostedImage

17. Suy nghĩ của chú chó:
Tôi rất muốn được nói chuyện với bạn, tôi muốn bạn hiểu tôi vô cùng biết ơn vì tất cả những gì bạn đã làm cho tôi.
Chúng ta thường ra ngoài chơi với nhau, chúng ta đã từng trải qua rất nhiều nguy hiểm.
Bây giờ tôi già rồi, ốm yếu rồi, tôi biết đã đến lúc rồi …
Tôi rất vui vì bạn luôn ở bên cạnh tôi, vuốt vuốt tai tôi làm tôi không còn thấy sợ hãi.
Nếu tôi có thể nói chuyện với bạn, tôi biết bạn đang rất buồn, nhưng tôi muốn nói, tôi rất yêu bạn.
Cảm ơn bạn, đây là những giây phút thật tuyệt vời.

UserPostedImage

Nếu trong cuộc sống không có tình yêu, đời người sẽ thật vô vị, điều lắng đọng sâu sắc nhất trong tâm trí mỗi con người chính là tình cảm.
Hãy trân trọng những người bên ta và trân quý những gì mà ta đang có, đôi khi chỉ một chút vô tình mà trở thành vô tâm để rồi về sau phải hối hận.
Nếu biết yêu thương, cuộc đời sẽ không từ chối cho ta những điều hạnh phúc mà ta đáng được hưởng.
Vì vậy, thay vì vô tâm, vô tình và vô cảm…chúng ta hãy cứ dành cho mỗi người sự yêu thương
từ một trái tim chân thành, từ bi, thiện lành…chắc chắn thế giới của chúng ta sẽ đẹp hơn.

Quỳnh Chi

Edited by user Sunday, April 9, 2017 3:28:27 PM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#1147 Posted : Tuesday, April 11, 2017 5:44:03 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)


UserPostedImage

Giọng sầu

Tôi về đây nhớ chiều xanh
Con chim nào hót trên cành khô kia
Dòng sông mấy nhánh chia lìa
Đêm thành phố lại trầm mê giọng đồng

Hát đi em mấy mùa đông
Con chim cũng hót trong lồng nhân gian
Con chim nhớ mặt trời tàn
Nhớ sương đầu lá đêm vàng trăng rơi

Bây giờ tôi hát cho tôi
Và em sẽ hát cho người ta nghe
Để đêm nào bước chân về
Cô đơn đường phố lòng nghe rã rời

Giọng kia đã mất trong lời
Hồn kia đã lạc cõi đời điêu linh
Thôi em cứ hát cho mình
Đời quay trái đất vô tình tháng năm


Hoài Khanh

Edited by user Tuesday, April 11, 2017 5:45:41 PM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#1148 Posted : Sunday, April 16, 2017 10:17:01 AM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)
UserPostedImage
Happy Easter 2017
ConMuaNho  
#1149 Posted : Sunday, April 16, 2017 11:12:21 PM(UTC)
ConMuaNho

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 3,229
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 287 times
Was thanked: 2874 time(s) in 1334 post(s)
UserPostedImage

Happy Easter 2017
UserPostedImage



KLong  
#1150 Posted : Saturday, April 22, 2017 6:23:33 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)
UserPostedImage

Trong Giấc Mơ Em


Nhạc & lời : Trường Sa
Tiếng hát : Bằng Kiều




Trong giấc mơ em
có giấc mơ nào, hẹn nhau về nữa.
Trên cánh môi em
có chiếc hôn nào,còn thơm tình cũ.

Thương đóa hoa trên tay,sớm úa màu
trong giấc mơ này phải màu tàn phai
Đó không em.

Em vẫn ra đi, gác thưa rêu mòn
Còn thương mùi tóc.
Vẫn mãi nâng niu, chút dư hương mình
Còn xay tình ấm.

Trong mắt xanh ngang, từ đó vẫn buồn
mùa xuân nào còn chờ một vòng tay
Đón em về

ĐK:
Mưa vẫn qua đây, và nắng vẫn nghiêng đây
Có đường tình nào buồn, mơ tưng bước em qua.
Đến từng mùa đợi chờ, với bao mùa yêu dấu.
Còn nghe trong nỗi đau, chút hạnh phúc muộn màng.


Trong giấc mơ em có những vui buồn của nhau chợt đến
Trong trái em em biết có ngăn nào còn chút lòng mến
Xin giữ yêu thương và những dỗi hờn
Tình yêu vẫn còn một thời vàng son giữa tâm hồn...

Edited by user Saturday, April 22, 2017 10:48:32 PM(UTC)  | Reason: Not specified

KLong  
#1151 Posted : Sunday, April 23, 2017 8:13:03 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)

UserPostedImage


Gọi anh mùa xuân

Đã lâu quá anh không về gõ cửa
lồng ngực em. Trái đỏ vẫn còn nguyên
mùa xuân đến em lên đồi gọi gió
thả đam mê và buông những ưu phiền

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em mảnh vườn cũ quê nhà
cành mai chiết tay ai còn in dấu
thiều quang ơi! Hoa nhớ đến xót xa

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em như một ngọn hải đăng
lửa sinh diệt thắp hoài không dám tắt
bờ bến nào mà cá vẫn bặt tăm

Em mở áo cho xuân coi lồng ngực
trái tim em trầm quế đợi xông hương
con chim nhỏ đã bay qua biển Bắc
ai tìm ai ngậm ngải giữa mù sương

Đã lâu quá anh không về gõ cửa
lồng ngực em. Trái đỏ vẫn còn nguyên
ôi có phải mùa xuân đang nhóm lửa
tay lạnh thế này ai sưởi cho em.


Trần Mộng Tú
KLong  
#1152 Posted : Wednesday, April 26, 2017 10:00:21 PM(UTC)
KLong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 922
Location: SD

Thanks: 532 times
Was thanked: 959 time(s) in 506 post(s)

UserPostedImage

Bối cảnh

Một mình ta uống rượu
Trời nghiêng nghiêng mưa thưa
Nhẩm từng tên bằng hữu
Mất nhiều khuôn mặt xưa

Ta lặng yên từ buổi
Lảo đảo lìa chiến trường
Ngựa què lê bước mỏi
Khó trọn chuyến hành hương

Em qua mùa sầu mộng
Ta khép trời say mê
Dại khờ nên ước vọng
Xóa hộ nhau lời thề

Hơn một lần quay mặt
Đổ cho ai bây giờ
Làm sao ta dám chắc
Em lạnh lùng trong mơ

Tình ơi ngoan giấc ngủ
Hồn giật nhánh sông xa
Trăng chưa vàng ngõ cũ
Sầu rơi theo mưa sa


Tường Linh

tictac  
#1153 Posted : Friday, April 28, 2017 1:51:58 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,270
Location: Riverside

Thanks: 319 times
Was thanked: 532 time(s) in 443 post(s)

UserPostedImage

Ngược lại với yêu là gì?



Một giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên:

- Ngược lại với yêu là gì?

- Ghét ạ!

Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:

- Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo.
Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!

- Vì sao?

- Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.

- May mắn quái gì, phi lý!

- Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh.
Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào?

Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi:

“Bà B ơi có nhớ tôi không?”.

Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói:

“Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”.

Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…

Giáo sư khẳng định:

“Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”.

Cả lớp đồng ý với giáo sư:

“Ngược lại với yêu là lãng quên!”


KaLua Sưu tầm

Edited by user Friday, April 28, 2017 1:53:09 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (2)
58 Pages«<565758
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.