Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

3 Pages<123>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Lữ Khách  
#21 Posted : Wednesday, May 18, 2005 10:51:02 AM(UTC)
Lữ Khách

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/25/2011(UTC)
Posts: 2,175
Location: Canada

Thanks: 37 times
Was thanked: 121 time(s) in 56 post(s)

Rình mãi mà cũng chẳng bắt trộm được 2 chú chó cưng của cô G .Buồn ...LK bèn đi về chợ Ông Tạ mua tạm vài chú Nai Đồng Quê đã sẵn sàng trên đường chế biến ...Tongue

Hí ha hí hởn mang về quán Mơ Riềng ,tưởng đâu sẽ tạo được những niềm vui trong làng ...Nhưng,"Cảnh cũ còn đây" mà người chủ quán và những khách lãng du năm xưa đâu rồi ? ...Thôi thì ...tạm ngồi trước thềm quán chờ mong "Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng" vậy .

Chứ biết làm sao bây giờ ? Big Smile


Việt Nam Cộng Hòa  
#22 Posted : Wednesday, May 18, 2005 10:37:31 PM(UTC)
Việt Nam Cộng Hòa

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 5/1/2011(UTC)
Posts: 11,453

Was thanked: 13 time(s) in 11 post(s)
quote:
Originally posted by Lữ Khách

Rình mãi mà cũng chẳng bắt trộm được 2 chú chó cưng của cô G .Buồn ...LK bèn đi về chợ Ông Tạ mua tạm vài chú Nai Đồng Quê đã sẵn sàng trên đường chế biến ...Tongue

Hí ha hí hởn mang về quán Mơ Riềng ,tưởng đâu sẽ tạo được những niềm vui trong làng ...Nhưng,"Cảnh cũ còn đây" mà người chủ quán và những khách lãng du năm xưa đâu rồi ? ...Thôi thì ...tạm ngồi trước thềm quán chờ mong "Có tin vui giữa giờ tuyệt vọng" vậy .

Chứ biết làm sao bây giờ ? Big Smile


Bạn LK vào đây đọc bài nầy để nhìn mấy con Nhất bạch, nhì vàng, tam khoang, tứ đốm mà thèm chảy nước giải ... chó
http://forums.vietbao.com/topic.asp?TOPIC_ID=31775

BHL  
#23 Posted : Thursday, May 19, 2005 2:41:08 AM(UTC)
BHL

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 5,182

Lữ Khách cả gan dám bắt cóc mấy con chó của cô Graceful làm ... thịt nghen! Big Smile

Kỳ nầy cô G mà truy ra hung thủ là có đường bị làm con gà ... trống thiến cho hết kiếp . Big Smile
Lữ Khách  
#24 Posted : Thursday, May 19, 2005 9:14:07 AM(UTC)
Lữ Khách

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/25/2011(UTC)
Posts: 2,175
Location: Canada

Thanks: 37 times
Was thanked: 121 time(s) in 56 post(s)
quote:
Originally posted by Cà Chớn
Bạn LK vào đây đọc bài nầy để nhìn mấy con Nhất bạch, nhì vàng, tam khoang, tứ đốm mà thèm chảy nước giải ... chó
http://forums.vietbao.com/topic.asp?TOPIC_ID=31775


Cám ơn Bạn Cà Chớn đã cho LK được đọc những bài viết thật là hay về chó .

LK đọc xong, cũng thèm chảy nước rãi cả hai bên mép, nhưng chưa đến độ ...chó lắm!...Tongue

Vẫn còn nhớ phải đi mua đùi heo về nướng để nấu giả cầy cho đỡ thèm .Xứ bên đây ,lạng quạng đụng tới chó thì phiền lắm ...???Big Smile

Lữ Khách  
#25 Posted : Thursday, May 19, 2005 9:34:24 AM(UTC)
Lữ Khách

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/25/2011(UTC)
Posts: 2,175
Location: Canada

Thanks: 37 times
Was thanked: 121 time(s) in 56 post(s)
quote:
Originally posted by BHL
Lữ Khách cả gan dám bắt cóc mấy con chó của cô Graceful làm ... thịt nghen! Big Smile

Kỳ nầy cô G mà truy ra hung thủ là có đường bị làm con gà ... trống thiến cho hết kiếp . Big Smile


BHL à ! Thì LK lâu lâu đi vòng vòng ngắm nghía chọc ghẹo thiên hạ cho vui thôi,chứ đã có làm thịt ...thit...??? gì đâu ? Big Smile

Truy ra hung thủ thì đã sao ?...LK đã chuẩn bị "Lá Chắn Phi Đạn" rồi ,lạng quạng là phản pháo liền,ở đó mà hòng có thời gian gõ Trống để "tùng ...Thiến" Big SmileBig SmileBig Smile
NNT  
#26 Posted : Thursday, May 19, 2005 11:56:42 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,990
Man
Location: USA

Thanks: 1999 times
Was thanked: 3888 time(s) in 2024 post(s)
Kính quí cụ,

Tui nghiền ngẫm nhiều năm 4 câu thơ trong dân gian ai cũng biết :

Chẳng phải nai cũng chẳng phải trâu
Ấy là con chó cắn gâu gâu
Khi nằm với vợ thì lại đứng
Cả năm không được tách trà Tàu

Thấy tội nghiệp loài chó quá, 1 bữa kia tôi thề với cô Grace là tui không ăn thịt chó nữa và vẫn còn giữ lời thề đó.

Bác Lữ Khách mần ơn đừng xuống tay với 2 con chó của cô G. nhé !
BHL  
#27 Posted : Thursday, May 19, 2005 11:05:06 PM(UTC)
BHL

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 5,182

Các cụ các bác ạ!

Hồi xưa tới giờ Bành nghe nói về chuyện ăn thịt chó thì nhiều nhưng bản thân chưa hề chứng kiến và ăn thịt chó. Vì thế, hôm nay xin mời các bác các cụ viết ra cảm tưởng lần đầu tiên trong đời các cụ các bác các cậu các mợ... ăn thịt chó Big Smile như thế nào để tớ có thể hiểu được rành mạch cái cảm giác đó. Big SmileBig Smile






nhân sâm  
#28 Posted : Tuesday, June 21, 2005 12:02:20 AM(UTC)
nhân sâm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/22/2011(UTC)
Posts: 3,157
Man
Location: Huntington Beach, CA

Thanks: 84 times
Was thanked: 270 time(s) in 125 post(s)
Cám ơn Tuti . Lan đẹp quá và nhạc cũng hay nữa .
NS
Nhân Sâm là người củ nên lúc ngủ cũng cười
NNT  
#29 Posted : Tuesday, June 21, 2005 5:12:03 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,990
Man
Location: USA

Thanks: 1999 times
Was thanked: 3888 time(s) in 2024 post(s)
Hai bác tuti và Nhan Sam thế mà sướng, cứ phè cánh nhạn trong phòng lạnh ngắm lan và nghe nhạc ! Trong khi tui thì khổ thân quá, khi không đi làm sui với cô NA, ngày ngày cứ phải ra bờ hồ lén coi NA jogging, lén nghe NA hát 1 mình bên hồ vắng !
NNT  
#30 Posted : Sunday, August 28, 2005 1:11:59 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,990
Man
Location: USA

Thanks: 1999 times
Was thanked: 3888 time(s) in 2024 post(s)
Về vụ việc "quán thịt chó bị đốt".
Ở đâu không biết nhưng trong nước thì không có quán thịt chó nào bị kẻ gian cố tình đốt, ngoài 1 số ít quán bị cháy vì chủ quán hay người làm công sơ ý gây nên hoả hoạn. Về phía chính quyền thì hiện nay các quan chức xhcn nước ta chỉ đốt tiền của nhân dân để bảo vệ chó (và luôn cả mèo), nhằm mục đích gì thì xin quí vị đọc bài viết dưới đây được đăng trên lưới điện Take2Tango.com :
Đẳng Cấp Chó, Mèo
Số phận thú vật tại Việt Nam so ra khá hơn số con người. Ước đoán, Sàigòn có trên 250.000 con chó, mèo với khoảng 140.000 căn nhà nuôi. Và mặc dù “mộc tồn” được xem là món “quốc hồn, quốc túy” chẳng kém gì dân Hàn Quốc nhưng với chất lượng cuộc sống ngày càng cao, các chú “cẩu” đã có hẳn một đẳng cấp và thế giới riêng của mình.
Vào thế giới “VIP cẩu”

Chỉ vào chú chó nhỏ, lông xù màu nâu xám đang nằm lim dim trong góc lồng, anh Văn Huy Phương - chủ siêu thị chó, mèo Phương Anh, cho biết: “Đây là loài Yorkshire, rất quý hiếm, giống này, theo những người nuôi chó kiểng cho biết, dễ nuôi, rất trung thành, mới có mặt tại VN theo đường nhập từ Hồng Kông, giá thị trường khoảng 15 triệu đồng/con (tùy theo độ tuổi). Giống chó được ưa chuộng nhất thế giới là Giant Schauzer hiện cũng có mặt tại VN. Giống chó này tuy nhỏ con nhưng rất táo bạo và hiếu chiến, đặc biệt có bản năng thích bảo vệ người, thông minh và ưa hoạt động nên rất được người nuôi ưa chuộng. Tuy giá không cao, khoảng 28 triệu đồng/con nhưng giống New Foundland, to lớn lực lưỡng có nguồn gốc từ Canada hiện ở VN chỉ có một con duy nhất. Con này nặng khoảng 100 kg; lông đen tuyền, mặt dữ như gấu, giữa các ngón chân có màng nên bơi rất giỏi, trên thế giới người ta thường sử dụng chúng để làm chó cứu người. To lớn như vậy nên giống chó này đòi hỏi một không gian sống rộng, lớn thích hợp trong các ngôi biệt thự sân vườn.

Một giống chó lớn nữa là chó Bulldogge, giá cũng khá mềm, từ 8 đến 10 triệu đồng/con, có khuôn mặt ngắn với những nếp nhăn trông rất dữ dằn và tiếng sủa ông ổng, trầm vang, đủ sức "trấn áp" tinh thần bất cứ ai. Cũng “ngầu” không kém là giống Great Dane của Đan Mạch, trọng lượng khi trưởng thành khoảng 70 kg, đủ sức đè bẹp bất cứ đối thủ... người nào. Ngoài ra có thể kể đến những giống độc hơn giá khoảng 1 triệu đến 3 triệu đồng/con, như: Pug, Berger, Đốm, Doberman, Rottweller, Fox, Bắc Kinh, Duchshund, Phú Quốc... Giống chó Phú Quốc thuần chủng của VN cũng đang được người nuôi ưa chuộng vì sự nhanh nhẹn và hiếu chiến, giữ nhà hiệu quả không kém gì các chú Berger. Loài chó có giá "tối tăm mặt mũi”, đang được nuôi nhiều ở VN là giống Chihuahua đến từ Mexico. Giống chó này nhỏ như một lon bia, mắt lồi, mặt nhỏ, hai tai vểnh ngang, bé loắt choắt và luôn luôn hiếu động. Tùy màu lông và độ tuổi, giống chó này giá từ vài triệu đến cả 100 triệu đồng/con. Giống Chihuahua rất thông minh, dễ gần gũi nhưng cũng rất dễ "hắt hơi sổ mũi" vì trên đầu có một cái lỗ, rất nhạy cảm với thời tiết. Cũng chính vì quá "tiểu thư", giống Chihuahua chủ yếu được các"'mệnh phụ" giàu có, ít vướng bận chuyện chăm sóc gia đình nuôi, được xem là bảo chứng đẳng cấp có trong giới "quý tộc", chẳng kém gì thẻ hội viên sân golf hay thẻ thanh toán của một ngân hàng danh tiếng trên thế giới...

Giống chó VIP thứ hai (theo giá trị tính bằng tiền) được ưa chuộng ở VN là Berger. Hiện ở Sàigòn có không ít lò “ấp giống” loại chó này và lò nào cũng cho rằng chó của mình xuất xưởng mới là giống thuần chủng nhưng theo ông Văn Huy Phương, chó Berger thuần chủng hiện nay trên thế giới rất hiếm và giá cực cao. Theo giới rành chó Berger ở VN, con Berger nào có hai mà đen, tuyền và vàng sậm (vàng đất), có nhiều sọc chạy theo sống lưng, tai vểnh linh động, ức to, eo nhỏ... có giá cao hơn khoảng 20% - 30%. Giá một con Berger “xịn” bây giờ, không dưới vài trăm triệu. Tại Sàigòn cũng có vài lò phối giống Berger, xuất chuồng bán chó con từ 3 đến 6 tháng tuổi nhưng cho dù được bảo đảm, cũng khó ai biết được con chó mình chọn mua là giống F (đời thứ) mấy, nhiều khi là chó giống Berger F thứ... “trời biết”.
Đa dạng dịch vụ

“Chợ” chó kiểng lớn nhất Sàigòn hiện nay vẫn là khu Lê Hồng Phong với hàng loạt tên tuổi như: bà Ánh, ông Tài, bà Hương... Nguồn “cẩu” nhập về chủ yếu qua đường tiểu ngạch từ Trung Cộng vì giá gốc rẻ. Theo tính toán, tiền ăn của một “em cẩu cưng” mỗi ngày khoảng 20.000 đồng nhưng với các gia đình “quý tộc”, kinh phí nuôi tăng lên rất nhiều với đủ các thứ: bổ béo, tùy theo tình cảm của gia chủ. Đó là chưa kể chuyện, các “cưng” nhập về chưa “hợp” với môi trường ở mới, buộc người nuôi phải chọn các loại đồ hộp khẩu vị Âu, Á cho chúng. Hiện thị trường đồ hộp dành cho chó, mèo đang chuộng các loại được nhập khẩu từ Mỹ. Ngoài nguồn nhập khẩu từ Trung Cộng, những năm gần đây, chó kiểng còn được nhập từ Hồng Kông, Đài Loan và một vài nước khác như: Pháp, Anh, Đức... chủ yếu là hàng đặt theo catalogue, số lượng không nhiều và giá khá cao, vì qua rất nhiều khâu thủ tục.

Ngoài cái ăn, chuyện vệ sinh, làm đẹp, chăm sóc sức khỏe và cho các chú cẩu cưng “giải trí” cũng cầu kỳ không kém với đủ thứ nhãn hiệu và "đồ chơi" chẳng kém gì... con người. Hà Nội đã khai trương một... khách sạn cho chó, mèo còn ở Sàigòn có hẳn một bệnh viện cao cấp riêng dành cho các “quý cẩu VIP” này. Các cửa hàng bán mỹ phẩm, đồ trang sức, đồ chơi cho chó thì nhiều vô thiên lủng. Chị Thu Hằng, một chủ cửa hàng bán mỹ phẩm cho chó, mèo ở khu vực Ngã Bảy Hùng Vương khẳng định: "Nhu cầu này rất lớn và đang phát triển mạnh, vì VN ở vùng nhiệt đới, nóng bụi nhiều, chó mèo rất dễ... bốc mùi và rụng lông, ảnh hưởng không nhỏ đến môi trường sống, nhất là trong các gian phòng có máy lạnh, trải thảm, ghế bọc nỉ... (khá phổ biến)".

Trong đợt nóng vừa qua, các loại mỹ phẩm, dầu tắm khử mùi, chống ve, bọ chét, chống rụng lông dành cho chó, mèo bán ra tăng một cách đột biến. Các loại dầu này cũng "3 trong 1, 2 trong 1"... với giá bán dao động từ 15.000 đến 25.000 đồng/chai, không mắc lắm nhưng do các chú cẩu, mèo phải "xài" rất nhiều nên tính ra rất tốn kém. Đó chưa kể đến dịch vụ "cắt, chải, uốn, sấy"... lông cho các chú. Nếu gia chủ nào ít có kinh nghiệm "trang điểm" cho cục cưng của mình, có thể mang đến siêu thị chó mèo Phương Anh. Nếu không, các chú đã có hẳn các loại lược, bàn chải, kềm cắt móng bán sẵn từng bộ để gia chủ mua về tự thực hiện theo ý thích của mình. Đồ chơi thì đã có hàng chục loại xương, kẹo... bằng cao su đặc đủ màu và hình dáng để cho các chú vờn, gặm cho đỡ cuồng chân, ngứa răng.
Mèo nào "cắn" mỉu nào?

Tuy các giống mèo kiểng tại VN không nhiều bằng chó, nhưng không vì thế mà kém... danh giá hơn. Theo ông chủ siêu thị Phương Anh, lượng khách đến mua mèo ở đây cũng tương đương với chó mặc dù giá mèo rất cao. Đây là điều khiến anh phải ngạc nhiên và lập tức vạch ra kế hoạch nhập về các loại mèo đang được ưa chuộng. Nguồn mèo nhập cũng đặt từ Hồng Kông vì ở đây, các hiệp hội thú nuôi phát triển rất mạnh với quy mô công nghiệp. Được ưa chuộng và đắt nhất (cả trên thế giới) hiện nay là giống mèo Ba Tư, có bộ lông xù, mặt dẹp tròn như lân. Một con mèo Ba Tư thuần chủng giá lên đến 20.000 đô la. Các giống mèo đến từ Trung Cận Đông, Anh cũng đang được người chơi rất ưa chuộng vì giá cả cũng khá mềm, khoảng vài trăm đô la trở lại. Thời gian gần đây, loại mèo Xiêm (Thái Lan) cũng được nhập về nhiều vì lông đẹp, nhiều sọc rất bắt mắt. Là mèo... cưng, các chú miu này được chủ bồng bế trên tay, cho ngồi xem ti vi hằng đêm để vuốt ve, "cơm bưng nước rót" đến tận miệng nên các chú hầu như đã quên hẳn chức năng thiên phú của mình là... bắt chuột. Thậm chí, có chú thấy chuột là nhảy cẫng lên hốt hoảng như... thấy cọp (?). Mèo có vẻ hợp nhãn hơn trong vai trò tôn vinh đẳng cấp người nuôi so với "cẩu", nhất là với "quý bà". Trong tương lai, các giống mèo kiểng được dự báo sẽ "lên hương" so với chó kiểng.
Một tương lai rộng mở

Do giống Chihuahua hiện rất thời thượng nên ngoài việc nhập về bán, các chủ nuôi chó lớn cũng thường xuyên trao đổi và phối giống, để đáp ứng nhu cầu thị trường. Tùy theo sự thỏa thuận giá phối giống hiện dao động từ 300.000 đến 500.000 đồng "khi có kết quả". Tại siêu thị chó mèo, có phòng phối giống hẳn hoi, giá cho mỗi lần "đậu" là 500.000 đồng. Anh Huy Phương cho biết, "chàng" Chihuahua của anh đã phối cho hàng trăm "nàng", kết quả đều mỹ mãn, mỗi lứa đều sinh 3 đến 5 con. Anh cũng kiêm luôn vai trò bà đỡ khi các nàng cẩu khai hoa nở nhụy, vì đây là giống chó bán cao giá nên phải... đẻ mổ để bảo đảm chó con không chết, mỗi "ca" như vậy giá dịch vụ từ 250.000 đồng đến 300.000 đồng. Do là vật nuôi quý tộc nên các giống chó kiểng rất dễ mắc bệnh, nhất là các loại bệnh về phổi và đường ruột. Nguyên nhân chủ yếu vẫn là do chủ nuôi cho ăn không đúng chuẩn và không cho thú nuôi chích ngừa caré (ngừa tổng hợp từ 4 đến 7 loại bệnh thông thường) đúng định kỳ. Bác sĩ thú y Huỳnh Thị Thanh Ngọc, Giám đốc Bệnh viện Pet Care dành cho thú nuôi trong nhà, cho biết, chó mèo nhập về do khác thổ nhưỡng, vùng địa lý nên tâm sinh lý cũng thay đổi theo. Chủ nuôi phải đặc biệt chú ý đưa ngay vật nuôi đi khám khi chúng "khục khặc". Ngoài điều trị các bệnh thông thường với phác đồ chung, từng giống chó, mèo, tùy thể trạng, cân nặng... khác nhau, mỗi ca điều trị đều phải có bệnh án, phác đồ riêng, bảo đảm phục hồi sức khỏe cho "các cưng" của thân chủ. Đến Pet Care, khách hàng còn có thể trang bị những kiến thức cơ bản về săn sóc chó, mèo do các bác sĩ thú y chuyên nghiệp tư vấn.

Đến nay, nguồn cung cấp chó, mèo kiểng ở Sàigòn chủ yếu vẫn là mua bán trôi nổi (chiếm đến 50% - 60%) với số lượng rất lớn nên đã từng xảy ra nhiều trường hợp cãi vã đáng tiếc giữa chủ nuôi, người mua và người bán. Nếu các "cục cưng" này lọt vào tay bọn trộm dạo thì coi như tiêu đời chủ, sẽ phải chuộc lại với bất cứ giá nào từ người bán ở chợ trời chó, mèo.

Theo dự báo lạc quan, rất có thể trong tương lai gần, VN sẽ tổ chức các cuộc thi hoa hậu cho chó, mèo như nhiều nước trên thế giới đã thực hiện. Biết đâu đấy?






m6060  
#31 Posted : Sunday, August 28, 2005 1:34:22 AM(UTC)
m6060

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,717

Chào các bác

Phải chú này không ?

UserPostedImage
NNT  
#32 Posted : Monday, August 29, 2005 12:44:25 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,990
Man
Location: USA

Thanks: 1999 times
Was thanked: 3888 time(s) in 2024 post(s)
quote:
Originally posted by m6060
Chào các bác
Phải chú này không ?
UserPostedImage
Cảm động và hân hoan chào mừng bác HH ghé thăm Làng chúng tôi. Mong bác ghé thăm thường xuyên dầu Làng chúng tôi nghèo không có hoa lá cành gì nhiều ngoài đầm sen đầy hoa, hoa sen lẫn hoa khôi trong Làng tắm mát ngày hè. Bác nhớ mang máy hình theo, tha hồ bác bấm và nếu thấy hình nào đẹp tiện tay xin bác post lên tại đây quảng cáo Làng chúng tôi với bà con dùm.

Về câu hỏi của bác nêu trên thì tui không dám giả nhời vì không có khả năng, kinh nghiệm. Tui xin dành hân hạnh nầy lại cho quí bác Lữ Khách, Nhân Sâm, tuti và quí cụ khác.
Kính cám ơn bác và xin mời bác ghé thăm đều đều. Riêng tôi thì lúc nào cũng có sẵn Trà Vương hầu trà bác. Nếu bác muốn giải khát bằng XO hay các loại riệu quí khác thì tui sẽ phone bác Nhân Sâm 1 tiếng là sẽ có ngay trong vòng 15 phút vì kho rượu quí của bác NS chí cách Làng có 1 dặm đường.
NNT  
#33 Posted : Thursday, September 1, 2005 12:53:41 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,990
Man
Location: USA

Thanks: 1999 times
Was thanked: 3888 time(s) in 2024 post(s)
Thưa quí cụ, quí ông bà, quí anh chị em,

Sáng nay lang thang trên Net tui lụm được truyện ngắn dưới đây, xin mời toàn thể quí vị, đặc biệt là chị Graceful, thưởng lãm :

CON BÔNG
Vương Văn Quang

Lời giới thiệu : Tham nhũng là tệ nạn chung của bất cứ xã hội độc tài chuyên chế nào. Nhưng trong chế độ CS, tham nhũng luôn luôn trở thành quốc nạn. Đặc biệt, đối với CSVN, tham nhũng đã trở thành bản chất của người CS, trở thành truyền thống của "đỉnh cao trí tuệ", trở thành "đạo đức CS chủ nghĩa" giúp người CS có được "thế đứng ngang tầm thời đại". Vì vậy, trong guồng máy CS, bất cứ người CS nào nếu chê tham nhũng, người đó sẽ không còn là người CS, và lập tức họ sẽ bị guồng máy CS nghiền nát bằng cách này hoặc cách khác, bất kể họ có tài ba, xuất chúng đến đâu. Sau đây, truyện phiếm Con Bông, một con chó không giống chó khi chê C..., qua ngòi viết của Vương Văn Quang (Đàn Chim Việt Online), một bút hiệu bí mật tại VN, sẽ phần nào cho qúy độc giả có được sự liên tưởng về số phận đầy bi kịch của những ai đi ngược lại những quy ước của chế độ, trong đó có quy ước tham nhũng, của người CSVN hiện nay.

* * *

Nhà tôi cố bốn anh em. Trong bốn anh em, cái Giang được bố mẹ tôi cưng chiều nhất. Mà chả cứ bố mẹ, cả ba anh em tôi đều quí và chiều nó. Như thế là phải, bởi nó là út lại là con gái. Hơn nữa, cái Giang còn rất xinh đẹp, nó đẹp như một con búp-bê. Nếu như nó ra đời muộn đi chừng một giáp thì bây giờ khéo nó đã là một hoa hậu nổi tiếng chứ chả bỡn. Không chỉ đẹp bề ngoài, tâm hồn nó cũng đẹp lẫm liệt, văn thơ còn lai láng nữa chứ. Gớm thế. Dạo còn học phổ thông, năm nào nó cũng đi thi học sinh giỏi văn. Nhưng các cụ chả hay bảo "học tài thi phận", cho nên dù đi thi liên tục, nhưng chưa bao giờ nó đoạt giải gì. Học xong phổ thông, nó thi và trúng tuyển vào Tổng hợp, khoa ngữ văn. Sau năm năm học, ra trường nó lấy chồng ngay. Chồng nó là con nhà phú nông có bề dầy truyền thống ở ngoại thành Hà nội, thuộc thành phần đất rộng ao sâu, ruộng liền trâu nái. Đặc biệt nhà chồng nó có nghề mổ lợn, làm giò chả gia truyền, nên chồng nó cũng là một tay đồ tể cự phách. Nói chung, cả nhà chồng lẫn chồng nó đều không liên quan và không ưa gì văn chương thơ phú. Thế mà chúng nó lấy nhau mới lạ. Quả thật là con tim luôn có lý lẽ riêng của nó. Trường hợp này, chúng ta lí giải bằng câu "duyên số" là vô cùng hợp lí. Được cái thằng chồng nó cao to trắng trẻo và rất yêu thương vợ.

Dạo này, tôi hay sang chơi với vợ chồng cái Giang, gần như ngày nào tôi cũng sang. Cái Giang mới có đứa thứ hai, con trai, thằng bé kháu khỉnh đáng yêu lắm. Tôi rất mê thằng bé, nên cứ rình rình có thời gian là sang chơi với cháu ngay. Cái Giang ở chung với bố mẹ chồng. Nhà chồng nó rộng rãi, chỉ riêng cái sân gạch cũng đã tới hơn hai trăm mét vuông. Nhà nó nuôi một bầy bốn con chó, tôi hỏi sao nuôi nhiều, chúng nó bảo, nuôi để giữ nhà và làm vệ sinh cho mấy đứa trẻ con. Thì ra thời buổi "@" mà nhà nó vẫn giữ lối vệ sinh truyền thống như thế đấy.

Trong bốn con chó, có một con tên Bông. Con này tinh khôn và có biệt tài bắt chuột rất giỏi. Có lần, tôi được chứng kiến nó bắt chuột. Nó đuổi con chuột từ trong gầm giường, con chuột chạy ra sân, bị nó dí sát, con chuột chui tọt ngay vào một đoạn ống nước cũ vẫn vứt ngoài sân. Đoạn ống nước này dài chừng hai mét, đường kính khoảng năm phân. Con chuột chui vào đó và không chịu chạy ra, thế là con Bông, cứ ghé mồm vào đầu này của ống nước sủa lên một tiếng, rồi lại chạy ngay ra đầu kia. Nó cứ làm như thế liên hồi. Tôi nhìn mà không hiểu ra sao, chỉ thấy buồn cười cái điệu bộ của nó. Bất chợt, con chuột lao vút ra ở đầu kia ống nước, thế là nó bị mắc mưu con Bông, con chuột lao ra đúng vào tầm đớp của con Bông. Lúc này tôi mới hiểu, té ra con Bông đánh đòn vu hồi.

Không những nó khôn, mà bề ngoài của nó cũng rất đặc biệt, có một vẻ gì đó rất ngoại quốc, mặc dù bố mẹ nó là giống chó ta trăm phần trăm. Con Bông có một bộ lông trắng muốt và xoăn tít như lông cừu, nhưng không xù mà bám sát vào thân, nom rất lạ. Hai tai nó to và rủ xuống giống như chó Nhật, nhưng mõm nó lại không ngắn như chó Nhật mà dài và nhọn, đặc trưng của giống chó săn. Có một nhà văn nổi tiếng, khi tả một nhân vật của mình đã viết "răng vẩu mà vàng như răng chó". Bác nhà văn kia nói thế thì oan cho con Bông quá. Sự thật hàm răng con Bông đều tăm tắp và trắng muốt, nếu loại trừ đi hai cặp răng nanh, đặc trưng của giống loài ăn thịt, thì hàm răng con Bông đẹp chẳng kém gì mấy pha quảng cáo của các hãng Oral-B, Colgate hay P/S… Đặc biệt, nó có một cặp mắt đẹp và truyền cảm vô cùng, nhiều khi tôi nhìn vào mắt nó và thấy nó như muốn nói với tôi, rằng nó rất yêu quí tôi, rằng nó rất hãnh diện được làm thân chó má trong gia đình này. Con Bông rất quấn tôi, nó quấn tôi còn hơn với chủ thật của nó. Mỗi khi tôi tới, chưa cần đến cổng, chỉ nghe thấy tiếng xe tôi từ xa là trong nhà con Bông đã mừng rỡ rên lên ư ử. Ở loài chó, chúng cũng biết ai thực sự tình cảm với chúng. Và nó không nhầm, tôi thực sự yêu quí nó. Thật là vớ vẩn khi đi so sánh tình cảm của tôi đối với con Bông và tình cảm của tôi đối với thằng cháu mình, nhưng thật sự tôi hay sang nhà cái Giang một phần là muốn chơi với con Bông.

Một hôm, ở nhà cái Giang ra về, khi vừa dắt xe ra thì cái Giang bảo tôi: "À, mai là đầy năm cu Tùng, bác nhớ sang nhé. Bác nhắn hộ cả bác Thịnh bác Hùng nữa. Nhà em mai làm thịt con Bông". Tôi hết hồn, mặc dù vẫn biết nhà nó có thói quen thịt chó khi có việc. Tôi bảo:
- "Sao lại thịt con Bông? Thế con Mực , con Vện, con Vàng to béo, ngu đần thế sao không thịt?"
- "Thịt nó là có lý do đấy, tội nó nặng lắm".
- "Nó tinh khôn nhất trong bốn con. Nó có tội gì?" Tôi gay gắt.
- "Tội chê ***. Em cũng biết nó khôn, nên hồi đầu cũng quí nó lắm chứ. Nhưng có hôm xi cu Tùng ỉa xong, em ưu tiên gọi nó vào dọn. Nó vào, ngửi ngửi rồi quay ra, mặc dù *** vẫn còn nóng hôi hổi. Trong khi mấy con kia tranh nhau liếm láp rất sạch. Không phải một lần như thế mà lần nào nó cũng thế, đâm ra em phát ghét".

Tôi thôi không tranh luận với cái Giang nữa, bây giờ thằng chồng nó không có nhà, tôi sẽ chờ chồng nó về nói chuyện, thuyết phục nó thay đổi ý định. Tôi biết quyền quyết định việc này không phải ở cái Giang. Tôi lại dắt xe quay vào. Chừng một tiếng sau thì thằng chồng cái Giang về. Tôi đem tâm sự của tôi ra giãi bày, ra sức bênh vực con Bông. Không ngờ, thằng chồng cái Giang còn phẫn nộ về con Bông hơn cả vợ nó. Sau nửa tiếng đồng hồ đàm phán, thằng chồng cái Giang lạnh lùng phán:
- "Nếu bác muốn, thì bác mang nó về bên nhà mà nuôi, còn không dứt khoát em thịt. Chó mà chê ***. Vô lí! Ghét thế!"

Nó nói thế thì khác gì thách đố, nhà tôi đã chật lại ở tuốt trên tầng tư, nuôi chó làm sao được.

Tối hôm đó tôi cứ trằn trọc mãi, không sao ngủ được. Tôi còn nhớ, khi bà nội tôi còn sống, bà rất hay dùng ca dao, tục ngữ. Trong cái kho tục ngữ của bà có câu, tôi không nhớ rõ lắm, đại khái là "Chó có từ ***, thì người từ của". Ngẫm ra, tôi không thấy đúng. Tôi chưa thấy ai từ của, nhưng con Bông lại từ ***. Kể ra con Bông này cũng hơi… khác "chó". Mà tại sao vợ chồng cái Giang lại phẫn nộ về hành vi ấy của con Bông nhỉ? Có thể là bởi xưa nay người ta vẫn quan niệm: chó là ăn ***. Vậy mà con Bông lại làm sai lệch cái quan niệm, qui ước ấy, nên nó phải trả giá. Sao khốn nạn thế hở giời? Ôi, những qui ước. Để duy trì trật tự bầy đàn, người ta cần những qui ước, nhưng trong số những qui ước ấy, đôi khi có những qui ước vô cùng khốn kiếp. Tôi vẫn trằn trọc không sao ngủ được. Tôi nhất định phải nghĩ cách gì để cứu con Bông.

Sáng hôm sau, tới cơ quan mà tôi không sao tập trung được vào công việc, trong đầu cứ luẩn quẩn những ý nghĩ về con Bông. Trong cơ quan tôi có một anh bạn, nhà anh ta ở ngoại thành, có sân vườn rộng, và anh ta cũng có vẻ thích động vật. Tôi chợt nẩy ra ý nghĩ , sẽ mang con Bông tới gửi ở nhà anh ta. Phải rồi, đây là một giải pháp tình thế rất hay. Tôi mang việc này ra nói với anh bạn, anh ta nhất trí liền. Mừng quýnh, tôi vội nhờ người làm nốt mấy việc của mình rồi hộc tốc lao về nhà cái Giang. Hôm qua, thấy chúng nó bảo tổ chức đánh chén vào tầm tối, bây giờ mới 11 giờ trưa, về vẫn kịp chán. Trên đường về, tôi còn kịp tạt qua chợ mua mấy bộ quần áo trẻ con về làm quà thôi nôi cho thằng cu Tùng.

Tôi về tới nhà cái Giang thì mới chỉ 11 giờ rưỡi. Trong sân rất nhiều xe máy, không thấy con Bông chạy ra đón tôi như mọi khi. Tôi dựng xe rồi đi vội vào trong nhà. Một đám "tá lả" ngồi trên sa-lông, một đám "chắn cạ" rải chiếu dưới nền nhà. Ra không khí hội hè, đình đám lắm. Thằng chồng cái Giang ngồi uống trà với mấy thằng bạn, nó rít một phát thuốc lào rõ kêu rồi hùng hồn: "Muốn có tiết canh chó ngon thì cắt tiết vô cùng quan trọng, không à uôm như cắt tiết lợn được đâu. Phải tìm đúng dây đỏ, tiết sẽ tươi và thơm. Nếu cắt nhầm dây đen là bát tiết thâm sì sì, tanh lắm…" Tôi hết hồn hỏi nó: "Con Bông đâu?" Nó ngẩng đầu nhìn tôi hồ hởi: "A! Bác đã tới, đủ chân rồi, ta làm hội chắn nữa đi. Con Bông dưới nhà bếp ấy". Tôi đặt hộp quà lên bàn rồi lao vút xuống nhà bếp. Tôi nghĩ, chắc nó mới trói con Bông lại, chứ giờ này còn sớm lắm mà. Nhưng không phải như tôi nghĩ, con Bông nằm giữa nền nhà bếp, mắt nhắm nghiền, hai chân trước bị trói giật cánh khuỷu ra sau lưng; mõm và hai chân sau cũng bị trói. Ở cổ nó máu ri rỉ loang đỏ loét đám lông ngực trắng muốt, máu chảy ra từ một vết cắt rất nhỏ, đúng hơn là một nhát rạch rất khéo, chỉ vừa đủ để cắt trúng động mạch chủ. Một đám ruồi bâu đen vào đó. Thằng chồng cái Giang thật khéo, đúng như nó nói, có lẽ tiết canh sẽ rất thơm ngon. Con Bông chưa chết, nó mới chỉ lịm đi. Tôi vừa bước vào, cái đuôi bông của nó khẽ vẫy vẫy. Tôi ngồi xuống cạnh nó; nó mở cặp mắt đen rất đẹp của nó nhìn tôi đau đớn, vẻ thắc mắc. Khoé mắt nó ướt nhoè. Nó khóc. Tôi cởi trói cho nó, nó khẽ liếm bàn tay tôi và thở rất nặng nhọc. Mặc dù nó chưa chết hẳn, nhưng tôi cũng chẳng hy vọng cứu được nó. Nó gần như đã hết máu. Nó liếm tay tôi mấy cái, rồi lại nhắm mắt nghiền mắt. Tôi thẫn thờ đứng dậy rồi quay lên nhà. Thằng chồng cái Giang, đã kiếm được đủ chân nên thành lập một hội "chắn" nữa. Tôi ngồi xuống bàn uống nước, rót cho mình một chén trà. Trà rất đậm, nhưng tôi không cảm thấy mùi vị gì. Uống xong chèn trà, tôi đang ngồi bần thần thì cái Giang chỉ ra cửa hét lên thất thanh: "Con Bông…" Tất cả mọi người trong nhà đều quay ra. Con Bông, với cái cổ vẫn đang rỉ máu đỏ loét của nó, bước loạng choạng ngoài cửa. Hoá ra nó đi theo tôi mà tôi không biết. Thằng chồng cái Giang quát: "Thằng ranh nào nghịch ngu thế, tao đã cố tình cắt tiết cho nó đừng chết hẳn, để mềm thịt, chốc làm lông cho dễ. Cởi trói, nó chạy mẹ nó mất là xong. Bực quá!" Nói rồi nó lao ra định vồ con Bông, nhưng hụt. Con Bông không hiểu sao vẫn lanh lẹ thế, tránh được cú vồ, nó chạy chui tọt vào gầm giường. Một thằng, trong đám bạn chồng cái Giang, vớ lấy cái chổi cán dài chọc chọc vào gầm giường. Con Bông cứ đứng dúi trong góc gầm giường, rên ư ử, không chịu chạy ra. Thế là thằng kia tức mình, nó cứ nhè đầu con Bông phang thật lực, rồi nó lại chọc, một cú chọc của nó rõ mạnh, trúng ngay vào vết thương trên cổ họng con Bông. Con Bông rú lên rồi chạy vọt ra sân. Thằng chồng cái Giang, đang đứng ngoài sân, thấy con Bông chạy nhanh ra cổng, sợ con Bông chạy mất nên nó vớ ngay cái cuốc chim, bổ một nhát lên lưng con Bông. Cú bổ rất chính xác và mạnh, trúng ngay giữa sống lưng, xuyên qua thân, còn găm cả mũi cuốc xuống nền sân gạch tầu. Con Bông oằn người, giẫy giẫy mấy cái và không thấy kêu la gì cả. Nó đã bị găm chặt xuống sân, giống như một tội đồ bị đóng đinh. Cái đầu nó ngắc ngắc về phía sau, cặp mắt lơ láo thất thần. Hình như nó có ý muốn nhìn thấy tôi. Thằng chồng cái Giang xoa xoa tay vẻ hả hê: "Đứa nào đi đun nước đi, còn làm lông luôn. Để là chốc nữa cứng đơ lại, khó làm". Tất cả sự việc trên chỉ diễn ra trong vòng ba phút, từ lúc con Bông xuất hiện ở cửa, tôi đã đứng lên, cho tới khi con Bông bị ghim chặt xuống sân, tôi vẫn đứng như trời chồng. Tôi không có một phản ứng gì, chỉ cảm thấy cổ họng mình khô đắng.

Ngồi thêm một lát, rồi tôi ra về. Cả hai vợ chồng cái Giang cùng giãy nẩy: "Ô hay, sao bác lại về? Chốc nữa bác Thịnh , bác Hùng sang cả đây bây giờ…". Mặc dù vợ chồng nó ra sức giữ tôi ở lại, nhưng tôi kiên quyết chối từ. Tôi bảo có việc phải đi, không thể ở lại. Không giữ được tôi, cái Giang cười nhăn nhở bảo: "Hay là tối em bảo đứa nào mang sang cho bác, khi nào về bác xơi. Bác thích dồi hay chả? Hấp hay rựa mận? Thích thứ nào thì em đơm nhiều thứ đó… Em thì em thích nhất tiết canh với rựa mận". Tôi không trả lời. Nhìn nó tôi thoáng rùng mình khi chợt nghĩ có thể nó đã là một hoa hậu, nếu sinh muộn đi một giáp.

Tối hôm đó, tôi không thể nuốt nổi cơm . Hồi xẩm tối, thằng cu em chồng cái Giang mang sang một làn, đủ món. Phải cố gắng lắm tôi mới không nôn ngay trước mặt nó. Chờ nó về tôi lao ngay vào toa-lét…, sau đó sang gọi ông hàng xóm. Giờ này bên nhà bác hàng xóm vẫn đang nhậu nhẹt, cười nói râm ran.

Từ hồi đó tới giờ, thỉnh thoảng tôi vẫn mơ thấy con Bông. Hàm răng nó vẫn trắng và đẹp. Nó có vẻ vui. Có lẽ, ở thế giới bên kia, nó không bị hắt hủi hay giết thịt vì tội chê ***.

Vương Văn Quang (Đàn Chim Việt Online)
m6060  
#34 Posted : Thursday, September 1, 2005 7:13:32 AM(UTC)
m6060

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,717

Khi nào các bác thịt nó , nhớ hú tui 1 tiếng nha .

http://www.pbase.com/dcerame/image/3716429
NNT  
#35 Posted : Thursday, September 15, 2005 12:17:52 AM(UTC)
NNT

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,990
Man
Location: USA

Thanks: 1999 times
Was thanked: 3888 time(s) in 2024 post(s)
Hết con Bông đến con Mướp ?
Inventor denies using dead cats for fuel
German says alternative diesel uses waste paper products, possibly a toad.
Sept. 14, 2005
BERLIN - A German inventor said he has developed a method to produce crude oil products from waste that he believes can be an answer to the soaring costs of fuel, but denied a German newspaper story implying he also used dead cats.

Christian Koch, an inventor and patent holder of the “KDV 500” that he said produces high quality fuel, said he can transform waste products such as paper, rubbish and plastic materials into fuel.

But Koch, 55, said there was no truth to stories published in Bild newspaper on Tuesday and Wednesday that suggested he used dead cats as part of the mix for his organic diesel fuel.

“I use paper, plastics, textiles and rubbish,” Koch told Reuters.

“It’s an alternative fuel that is friendly for the environment. But it’s complete nonsense to suggest dead cats. I’ve never used cats and would never think of that. At most the odd toad may have jumped in.”
Bild on Tuesday wrote a headline: “German inventor can turn cats into fuel -- for a tank he needs 20 cats.” (20 con mèo cho khoảng 15 gallons nhiên liệu chạy xe thì được quá đi chứ lị ! - NNT) The paper on Wednesday followed up with a story entitled: “Can you really make fuel out of cats?”

A spokesman for Bild told Reuters the story was meant to show that cat remains could “in theory” be used to make fuel with Koch’s patented method.

The author of the story said Koch had never told him directly that he had used dead cats as the story implied.
The website of Koch’s firm, “Alphakat GmbH”, says his patented “KDV 500” machine can produce what he calls the “bio-diesel” fuel at about 23 euro cents (30 cents) a liter, which is about one-fifth the price at petrol stations now. (Quá rẻ, quá đã, phải không thưa quí vị ? - NNT) “I drive my normal diesel-powered car with this mixture,” Koch is quoted saying in Bild, next to a large picture of a kitten. “I have gone 170,000 km (106,000 miles) without a problem.”
Lữ Khách  
#36 Posted : Tuesday, April 11, 2006 11:21:52 AM(UTC)
Lữ Khách

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/25/2011(UTC)
Posts: 2,175
Location: Canada

Thanks: 37 times
Was thanked: 121 time(s) in 56 post(s)

Thưa Quý Bác trong làng,

Thật đúng là năm nay là cái năm con CHÓ.Từ đầu năm đến giờ LK tôi cứ phải chạy ngược chạy xuôi ...Chuyện sức khoẻ bản thân ,có ! Chuyện sinh hoạt chung với cộng đồng NVHN,có !...Chuyện sinh hoạt đời tư cá nhân,gia đình ...có! . Chạy tưng lên ,chạy mệt nghỉ ,cứ y như là Chó Dai thiếu Sắc ...?

Hôm nay mới tạm thư thả ,dạo quanh diễn đàn VB ,vào Làng Đối ,ghé ngang Quán Thịt Chó của Bác Tu Ti,sao mà vắng lặng và buồn âm u thế này ???

Tạm thời,LK xin dán một bài viết về CHÓ ,xin được góp vui cho Topic này Smile

****************************

CHÓ - Phiếm

Trong quán nhậu, khách gọi anh bồi:
“Anh ơi, cho hai đĩa thịt dê nhé!”
Cùng lúc đó, một ông khách mới vào quán kêu:
“Cho tôi hai đĩa thịt chó!”
Anh bồi hướng vào bếp la lớn:
“Hai dê ăn thêm, hai chó mới vào!”

Anh bồi không có ý hỗn. Anh chỉ muốn giản tiện công việc bằng cách hà tiện được lời nói nhưng vẫn đầy đủ ý nghĩa làm cho anh bếp hiểu được. Nhưng không phải anh không có lý. Bởi vì một cuộc khảo sát mới đây của Viện Đại Học California ở San Diego cũng “đồng hóa” chó với người!

Nếu chúng ta có óc quan sát, mỗi khi ra đường hay dạo chơi trong công viên, chúng ta sẽ thấy những người dắt chó và chó có điểm giống nhau. Trong số báo tháng 5 vừa qua của chuyên san Psychological Science, Michael M. Roy và Nicholas J. S. Christenfeld của Viện Đại Học California ở San Diego đã cho biết là người ta cho rằng chó và chủ của nó có những điểm giống nhau rất nổi bật. Hai nhà nghiên cứu thử làm một cuộc khảo sát bằng cách chụp hình 45 con chó và chủ của chúng, thu thập chi tiết về giống chó và thời gian chó ở với chủ. Sau đó, họ cho 28 sinh viên ghép cặp chó và chủ bằng cách quan sát những điểm giống nhau giữa chó và người. Từ nghiên cứu này, hai tác giả đã kết luận là khi người ta chọn một con chó để nuôi, cũng như khi người ta chọn vợ hoặc chồng, người ta chọn một sinh vật có những điểm tương đồng với mình!

Một chàng nghiện rượu than phiền với bác sĩ:
“Cứ mỗi sáng tôi mở tủ lạnh là lại thấy có một con chó nhìn chằm chằm vào mình.”
Bác sĩ gật gù rồi khuyên:
“Uống ít đi và chuyển gương từ tủ lạnh sang chỗ khác nhé!”

Để tránh tình trạng khá phiền phức này, tôi phải nói ngay là tôi không thích chó. Chẳng phải vì từ khi di tản qua Canada, thấy chó được những em đầm thơm như múi mít ôm ấp, cho ngủ chung giường, tôi mới ghét chó. Chẳng lẽ lại ghen với chó! Mà là vì hồi nhỏ tôi đã từng bị những chú cẩu đớp vào chân. Lần tôi nhớ nhất là lần bị chó của bà thím họ sơi tái. Bà thím tôi là người giầu có, nuôi một chú chó berger to như con bò, cao tới ngang vai tôi, nghe nói cho ăn toàn thịt bò! Khi tôi được mẹ sai tới nhà bà thím, tôi run run bấm chuông điện. Đằng sau cánh cửa sắt kiên cố, tiếng chó sủa đã làm tôi muốn bỏ về. Cánh cửa nặng nề được bà người làm kéo ra, tôi rụt rè không dám vào. Bà phải trấn an tôi và đuổi chó đi. Tôi vừa bước chân vào, chú cẩu đã lừa được bà người làm một cú ngoạn mục, đớp vào đùi tôi một phát ngọt sớt. Nghe tiếng la của bà người làm, bà thím tôi mới khệnh khạng bước ra, kéo tôi vào, lấy thuốc đỏ xức vào mấy vết răng chó đã rỉ máu. Khi tôi chào ra về, bà dúi vào tay tôi mấy viên kẹo hạnh nhân... Tây và dặn tôi đừng nói với ai!

Tôi vẫn còn may hơn bác Lê trong truyện ngắn Nhà Mẹ Lê của Thạch Lam. Bác Lê nghèo nhưng rất giầu con. Tới 11 đứa lận, đứa lớn nhất mới 17 tuổi, đứa bé nhất còn phải bế trên tay. Nghèo và giầu chênh lệch nhau dữ như vậy nên nhà bác đói triền miên là điều... hợp lý! Bác thương bày con đói nên tới nhà ông Bá giầu nhất làng xin gạo mặc dù cậu Phúc, con trai ông Bá, đã dọa là sẽ thả chó ra đuổi.
“Bỗng có tiếng chân người rầm rập, đến tiếng gọi, rồi lũ trẻ thấy bác Đối và một người nữa khiêng bác Lê vào trong nhà. Trên bắp chân người mẹ, máu đỏ chảy ròng ròng.
Thằng Lê hiểu ngay mẹ nó bị chó ông Bá cắn. Bác Đối đặt người bị thương xuống chiếu rồi ra đi, sau khi dặn:
- Bây giờ bác lấy lá lốt mà rịt cho nó cầm máu. Chó Tây cắn thì độc lắm đấy.
Khi bác đi khỏi, lũ trẻ xúm quanh lấy mẹ. Thằng Hi vừa mếu máo vừa hỏi:
- U làm sao thế u?
Bác Lê nén cái đau, giảng cho con biết:
- Thật cậu Phúc ác quá! Đã không cho thì thôi, lại còn thả chó ra đuổi; tao đã chạy mà không kịp, nên nó cắn phải. May gặp bác Đối, chứ không biết bao gờ mới lê được về đến nhà.
Bác ngừng lại nhìn đàn con ốm yếu, rồi thở dài:
- Thế là mẹ con biết lấy gì mà ăn cho đỡ đói bây giờ?”
Đêm ấy bác Lê lên cơn sốt, rồi mê sảng. Hai hôm sau bác chết!

Chó, nhất là chó tây, dễ ghét như vậy nên nhiều người không thích chó. Chó, vẫn là thứ đi bốn chân, có tắm rửa tới đâu đi chăng nữa vẫn có mùi... chó!

Từ trên xe, hai vợ chồng nhìn thấy một con chó bị thương nằm bên đường. Họ dừng lại, cô vợ ôm nó vào trong xe và nói:
“Anh nhìn này, nó run lẩy bẩy vì lạnh. Em phải làm sao bây giờ?”
“Ủ nó vào giữa hai chân ấy.”
“Nhưng mà hôi lắm!”
“Bịt mũi nó lại!”
Mùi chó còn là mùi... ác nữa! Trong xì căng đan về vụ hành hạ tội nhân tại khám đường Abu Ghraib ở Iraq, chó cũng có dự phần vào. Các chú quân khuyển đã được mang tới để dọa tù nhân. Trung sĩ quân khuyển Michael Smith khai là được lệnh mang chó tới địa điểm thẩm vấn tù nhân để trắc nghiệm thử xem chó trận có khả năng hù tù nhân đến... đái ra quần như thế nào. Trung sĩ Smith cho biết là có lúc được lệnh cho chó trận sủa cách người tù hoảng kinh chỉ có 15 phân! Như vậy, chó ác hay là người ác?

Chó vẫn thường được coi như một con vật trung thành và dễ thân thiết với chủ nhất. Ở bên xứ sở tạm dung này, người thương thương chó thì nhiều. Ghét chó như tôi thường vẫn bị dè bỉu là... thiếu văn minh! Cứ thử đi vòng vòng trong một shopping center là biết liền. Thấy bóng một chú chó là mọi người, nhất là các bà các cô, xúm vào ve vuốt đùa giỡn. Trông thật... ngứa mắt! Nhiều người còn thương chó hơn thương con. Một ông bạn tôi mới quen biết đã luôn miệng nói về cậu ấm của ông mà ông thương mến gọi bằng... cậu. Ông tán tụng cậu về đủ mọi điều làm tôi ngạc nhiên. Có ai lại thương con đến mê muội như vậy? Nhưng thôi, thương con là quyền của ông ấy, lấy lẽ chi mà phê phán? Khi tình cờ nói tới chuyện gia đình, tôi mới hỏi về số con của ông, ông ngẩn ngơ. Không, tôi có cháu nào đâu! Cậu là chú... cẩu của ông! Cứ tưởng tượng nếu ông bạn tôi mất chó!

Một người đàn ông đến bót cảnh sát:
“Thưa ông thanh tra, tôi xin trình báo là vợ tôi mất tích. Cách đây một tuần, cô ấy dắt chó đi dạo và không thấy về.”
“Ông có thể tả qua vợ ông được không?”
“Cô ấy tóc vàng, mà không hình như tóc đỏ. Không cao lắm, nhưng hình như cũng không phải thấp. Mắt cô ấy mầu xanh lơ, xanh lá cây thì đúng hơn.”
“Thôi được rồi, thế con chó của ông giống gì, có to không?”
Người đàn ông nói một mạch không ngừng nghỉ:
“À, giống Bri. Nó cao 65 phân, lông mày hung nhạt, mũi đen, mắt mầu hạt dẻ sẫm, có một vết sẹo nhỏ dưới cằm, nó có đeo một miếng thẻ số ZA 3823976.”

Thường khi đi lạc chó biết đường về. Chó vốn là một con vật thông minh. Nó hiểu được tiếng người. Nhưng hiểu được tới đâu? Chú chó Rico, loại border collie, 9 tuổi, ở Berlin, Đức, được coi là... thần đồng! Tập san Science đã “phỏng vấn” và có bài về chú chó giống canine này trong số mới xuất bản. Chú có thể hiểu được nghĩa của 200 từ. Người ta đã thử sai chú bỏ đồ chơi vào trong hộp rồi mang tới cho một người nào đó, chú hiểu và thi hành đúng. Khi đưa cho chú một món đồ chơi, nói tên đồ chơi, chú nhớ được. Một tháng sau, mặc dù chỉ được nghe tên món đồ chơi đó có một lần, chú vẫn lấy ra đúng được món đó khi được sai bảo. Julia Fischer, thuộc Viện Max Planck về tiến hóa nhân chủng, người đã làm thí nghiệm với chú chó Rico, đã cho rằng chó có khả năng học hỏi và suy luận, khả năng mà từ trước tới nay người ta cho là chỉ có ở con người. Trong một thử nghiệm khác, Rico đã được chủ sai vào bếp lấy ra một món đồ, chú đã lấy đúng tới 37 trên 40 lần! Người ta còn thử tài Rico bằng cách để một món đồ hoàn toàn mới lẫn vào trong 7 món đồ Rico đã biết, rồi nói tên món đồ mới để sai chú lấy ra, cái tên Rico hoàn toàn chưa nghe thấy bao giờ. Vậy mà trong 10 lần thử nghiệm, chú đã lấy ra đúng tới 7 lần. Các nhà nghiên cứu đã giả thiết là Rico đã biết suy luận, giống như con nít, rằng những cái tên mới ám chỉ những món đồ mà chú chưa biết tên. Để thử trí nhớ của Rico, người ta không cho chú thấy và không nhắc tới tên những món đồ mới ấy trong một tháng, rồi đặt 4 món đồ mới đó lẫn lộn với 4 món đồ chú đã quen thuộc, bảo chú lấy ra. Trong 6 lần thí nghiệm, chú đã làm đúng tới 3 lần. Thành tích 50% đúng này tương đương với trí thông minh của một đứa trẻ 3 tuổi! Paul Bloom, một tâm lý gia chuyên về môn phát triển tâm lý của Đại Học Yale đã nhận xét là trí thông minh của Rico thật đáng chú ý nhưng cũng vạch rõ rằng Rico chỉ hiểu được 200 từ trong khi một đứa trẻ 9 tuổi, cùng tuổi với Rico, hiểu được hàng chục ngàn từ và mỗi ngày có thể học thêm được 10 từ mới. Ngoài ra, Rico đâu có nói được! Stanley Coren, một tâm lý gia của Viện Đại Học British Columbia, đã cho biết loại chó border collie vẫn được coi là lanh nhất trong giống chó canine. Lanh hiểu theo nghĩa là học và làm theo những huấn lệnh của chủ. Sau giống canine là các loại giống poodle, sheepdog, Labrador, papillon, rottweiler, và chó chăn nuôi ở Úc.

Gần nhà tôi là một gia đình gồm hai vợ chồng mù. Ra đường, mắt của họ là hai chú chó. Tôi mù tịt về chó nên chẳng biết chúng thuộc giống gì nhưng đó là một loại chó được huấn luyện để chuyên dắt người mù. Tôi đã có lần tò mò đi theo xem chú chó... làm ăn ra sao. Chú thành thạo dẫn người khiếm thị tránh những chỗ đường mấp mô, ướt át, nhìn trước nhìn sau khi dẫn chủ qua đường, dắt lên xe buýt, xuống métro. Khi đã lên xe thì nằm phủ phục bên dưới chân chủ, không phá phách, không gầm gừ với người lạ. Mỗi buổi sáng, chồng một con chó, vợ một con chó, dẫn ra đường cho làm vệ sinh. Họ cầm một đầu dây xích, quay vòng tròn cho chú chó xoay quanh theo một vòng tròn tưởng tượng, miệng gọi tên chó, cho tới khi con chó đứng lại, xả đồ thừa. Người chủ mù, không biết bằng cách nào, do xúc giác hay khứu giác, biết ngay là chú chó đã... hoàn tất nhiệm vụ, vội rút chiếc bao nhựa từ trong túi ra, cúi xuống thu lượm “thành quả” một cách chính xác và gọn gàng!

Chó như vậy mới là... chó. Chúng có một tấm lòng. Julia McNicholas, tâm lý gia người Anh, thuộc Đại Học Warwick, trong một buổi thuyết trình tại Royal College of Nursing, đã đề nghị là các bác sĩ phải kê đơn mua thú vật cho người già và người bệnh vì thú vật đã chứng tỏ được khả năng làm giảm huyết áp cao, tránh được sự buồn chán và trầm uất, cũng như có thể cứu được mạng sống của người già và người bệnh. Thú vật gì cũng được: thỏ, mèo, heo, chồn, vẹt... Và nhất là chó. Điều quan trọng là phải hợp với sở thích và tình trạng bệnh của người già hoặc người bệnh. Chẳng hạn như người bị đứt mạch máu, cần cử động tay để hồi phục, nên nuôi loại thú thích quanh quẩn bên chủ để được ve vuốt.

Chó còn làm được nhiều việc khác. Như việc nhà chẳng hạn.

Ngay sau khi bị đuổi việc, người giúp việc liền móc túi lấy năm chục ngàn đồng đưa cho chú chó trong nhà. Bà chủ lấy làm ngạc nhiên:
“Cô có điên không đấy?”
“Tôi không bao giờ quên ơn ai đã giúp đỡ tôi. Con chó này đã giúp đỡ tôi lau chùi chén bát trong suốt thời gian tôi ở đây!”
Rồi còn chó cảnh sát, chó quan thuế, chó tìm người mất tích, chó cứu thương... Chó thật... vạn năng. Chó lao động rất đáng thương. Nhưng chó kiểng thì... nói làm chó gì!
con chó con đã chết
đất đỏ vùi mõm đen...
việc gì phải thương tiếc
phí giấy má ban khen...
chó chết chuyện tưởng hết
còn lắm chuyện là em...
người sống thua chó chết
sống chết ai thòm thèm...
đoạn kết là đoạn tuyệt
có hậu không nhá nhem...
tình tôi dù thống thiết chó chết hết tòm tem...

(Lê Vĩnh Thọ)

Chó chết hết chuyện. Người ta thường nói như vậy. Nhưng mấy ông bạn nhậu của tôi còn cự nự. Chó chết còn nhiều chuyện lắm. Toàn những chuyện... thơm lừng!
06/2004- SONG THAO






Lữ Khách  
#37 Posted : Thursday, April 13, 2006 8:48:39 AM(UTC)
Lữ Khách

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/25/2011(UTC)
Posts: 2,175
Location: Canada

Thanks: 37 times
Was thanked: 121 time(s) in 56 post(s)

Hề hề ...Năm Chó,đọc lại những áng văn xưa ...cho đời,còn một chút gì để nhớ ...??? Tongue


BỮA TIỆC THỊT CẦY VUI VẺ Trích trong tập truyện QUÊ NỘI -QUÊ NGOẠI Tác giả : XUÂN VŨ

Dần dà Trí đọc hết mười sáu quyển bộ truyện Tây Du và những bộ truyện trên kệ của ông Cụ cũng là lúc Trí đã lên lớp ba trường làng .

Một hôm trong nhà ông Nội có tiệc .Nhà có đám tiệc luôn .Không có lý do thì đặt ra lý do .Kỳ này lý do là con chó Vàng sủa bậy .Chỉ có thế là thành tiệc .Nhà ông Nội có hai người quan trọng nhất :Tía Trí và chú Năm .Tía là "Thủ tướng" còn chú Năm là "Bộ Trưởng Bộ Nội vụ kiêm Kinh Tế". Chú Năm nói với tía :"Con chó Vàng nó sanh tật anh à! Hôm qua em đi tới nhà ba mà nó sủa!" Tía Trí đồng ý ngay nhưng còn đề nghị mời thêm vài ông Hội tề ra nhậu cho vui .

Chú Năm bao nấu nướng còn tiá thì lo việc ngoại giao và cho người mua gia vị trong chợ .Chú Năm là đầu bếp chuyên môn món thịt chó, nhưng muốn nấu ngon phải có đủ gia vị cho chú .Ít nhất trên hai mươi thứ chớ không phải ít .Ngũ vị huơng, tương chao, củ hành tàu, bún tàu, đậu phọng, đậu xanh, rượu ấp sanh, củ nghệ (loại thoa gà nòi)... Đó là những thứ ở nhà không có sẵn .Phải đi chợ mua cho đủ .Đem về nếu món nào bị chú "bất" (chê) thì phải mua lại cho đúng .Quan trọng nhất là con chó Vàng .Nếu không bắt được nó thì bất thành tiệc .Nhà có một bầy chó muời mấy con .Mỗi lần đi vườn săn chồn săn chuột chỉ cần ba, bốn chú .Còn ra đồng thì ném một cục đất, xuỵt một tiếng là cả bầy ào ra như "quân Sở đánh quân Tề", như Địch Thanh tấn công Thợn Thợn quốc .

Điểm lại số quân, chú Năm mới thấy con Vàng vừa mới sanh tật (xấu) nên lên án tử hình .Kể ra cái tật sủa bậy đó cũng chưa đáng tội cho lắm, nhưng vì nó béo tốt mà lại hơi lười, bớt hăng càn bờ lướt bụi như đồng loại, chứ còn tật xấu thì con Vện hay ăn vụng, con Luốc cắn chết hai con mèo con, tội năng hơn bội phần, nhưng vẫn không bị xử .Pháp luật bao giờ cũng cong queo mà .

Chú Năm gọi đám quân "chạy hiệu" tới và đọc cái thiệu làm thịt ...cầy .
Đứa nào xấu xấu xắt sả cạo dừa
Đứa nào bảnh trai, cạo lông thui chó
Đứa nào núp núp ló ló
Bắt đi mua rượu chợ xa

Dưới quyền của chú Năm, đạo quân chạy hiệu hoạt động tở mở .Trí hỏi chú Năm :
-Bữa nay chú tính làm mấy món chú Năm ?
-Thì cũng mấy món đó thôi .Mầy thích món nào ?
-Món nào cháu cũng thích hết .Nhưng thích nhất là cạp cái "xương mông bà La Sát" .Rồi kế đó là gặm "xương sườn ông Bao Công".
-Cái thằng! Mầy nói gì lạ vậy mậy ?
Trí cười và giải thích :
-"Xương mông bà La Sát" là cái đòn dông xương sống từ nữa lưng xuống cái đuôi .Chú vẫn thường làm món đãi khách đó mà!
-Ừ, nhưng sao mầy đặt tên nghe lạ tai quá, làm tao không biết là món gì!
-Tại cháu mới đọc truyện trên ông Cụ thấy Tôn Hành Giả chui vô bụng bà La Sát mượn cái quạt ba tiêu để quạt tắt Hỏa Diệm Sơn mở đường cho Tam Tạng đi thỉnh kinh thì chắc là bà La Sát phải chết .
-Cái thằng! Bà La Sát là yêu tinh, thị bả ăn tanh lắm, sao mày không đặt tên nào ngon ngon hơn .Thí dụ như xương mông bà Võ Hậu vậy đó .
Trí nói :
-Cháu chưa đọc tới truyện Võ Hậu nên không biết .
-Còn sao lại xương sườn ông Bao Công ?
-Dạ ông Bao Công ngày đêm ngồi xử án "Quách Hòe ly miêu hoán chúa" cho nên chắc xương sườn của ổng không có mỡ, chỉ toàn thịt nạc cạp ngon lắm .
Chú Năm cười :
-Nhưng mầy nên nhớ là Bao Công già cúp bình thiếc, thịt nhai nhách nhai không có đứt đâu .Kế hai món đó mày thích món gì ?
-Dạ cháu thích món quay chảo thịt đùi với nước dừa xiêm .Hít hà! quay chín xong xắt ra lát mỏng, mỗi lát đều có da, mỡ, nạc và tí sụm nhai vừa ngọt vừa béo .
Chú Năm nói :
-Béo là nhờ mỡ của nó và nhờ đậu phọng .Mày phải đâm đậu phọng (không được đâm nhuyễn) và rắc lên thịt, thì mới trúng điệu "quay chảo thịt cầy" .Kế đó là món gì ?
-Dạ ăn thịt quay chảo xong cháu chĩa tới dồi .
Chú Năm lắc đầu :
-Dồi, học trò ăn dồi sẽ học không thuộc bài .Càng ăn dồi càng tối dạ đó nghe mầy tụi!
-Tại sao ăn dồi chó mà lại tối dạ hả chú ?
Chú Năm cười hì hì:
-Mầy có nghe học trò ăn dồi gà bị run tay không ? Ăn dồi chó còn nặng hơn giò gà .Vì dồi chó làm bằng ruột cùng chó .Mày không nghe người ta chưởi :"Đồ ăn ruột cùng chó" hay sao ? Tức là ngu lắm .Ruột chó thum thủm ăn vô mất trí khôn con ơi!
Trí cãi lại:
-Dồi chó đâu phải chỉ làm bằng ruột chó mà thôi .Còn nhiều thứ nữa chớ chú! Nào là gan phổi bầm nhuyễn trộn với thịt nạc, mỡ heo dồn vô!
-Ừ phải, nhưng mà khúc dồi vẫn còn mùi thum thủm! Dồi chó là mồi của mấy ông nhậu chớ không phải đồ ăn cơm mày hiểu chưa ?Giò gà cũng vậy .Mấy ổng không muốn con nít chĩa hết, cho nên mấy ổng nói vậy để cản đũa tụi bây .Tao nhắc cho tụi bây nếu được ngồi chung mâm với người lớn thì đừng có rớ tới cái xương mông bà La Sát hoặc mấy miếng dồi nghe chưa .Xương mông của bà La Sát thì gỡ ra một miếng bằng con cờ phải làm một ly đầy, còn dồi xắt mỏng ra, mỗi lát phải đưa hai ly .Quý nhất trong con chó là hai món đó .Ai biết điều thì nên nhường cho mấy ông nhậu .

Trí vốn đã từng nếm nhiều lần các món của chú Năm nấu, nên ra vẻ thành thạo .
-Còn đùm lá cách nữa chi chú Năm!
Chú Năm lại cười:
-Cái thằng này rành dữ he .Nay mai mầy làm đệ tử "đạo Cầy" của tao được đó . Đùm là món cũng quý như dồi, nhưng nó thuộc về đồ mềm để dành cho các cụ hăng rết
-Hăng rết là sao hả chú ?
Hăng rết là hết răng đó, nghĩa là mấy ông già không còn răng nhưng vẫn ham vui .Đùm để dành cho các cụ .Món đặc biệt này có hai loại, một loaị cuốn lá cách nhỏ bằng ngón tay vừa miếng lủm, một loại to bằng cái dĩa gói bằng lá bạc hà, ràng bằng lá sả, xếp vô trả hon hấp cho chín rồi vớt ra để trên dĩa bàn rưới nước cốt dừa lên, kỉnh cho các cụ .Các cụ gắp một miếng đùm gói lá cách, hoặc lấy muổng xúc để trong chén lua vô miệng trệu trạo rồi nuốt chớ đâu có nhai được .Nếu gặp dồi dai, các cụ phải nuốt trộng hay sao ?

Trí nghe chú Năm nói nuốt nước miếng ừng ực .Thấy vậy chú Năm nói tiếp :
-Để lát nữa tao lấy cho mày ít miếng đùm ăn thử nghe!
Trí lại hỏi tới :
-Sau món đùm tới món gì chú Năm ?
-Sau đùm tới chả chìa, tức là ba sườn chó đó mậy! Nhưng tuỳ thợ nấu mà ra món này món nọ .Có thể quay chảo .Khi chín thì sướn ló ra cho con nít cầm cạp, ăn với cơm nếp .Mau no lắm! No rồi là hết đòi món gì khác mày hiểu chưa ? Nếu không quay chảo thì muối sả để trong mộc liễu bữa sau đem nướng trên than gáo dừa .Mầy nướng trong bếp, người đi ngoài đường cách ba cây số còn nghe mùi thơm đói bụng nghe mậy .Mày muốn ăn sườn ló hay sườn muối sả, thì tao để dành cho ?
Trí vừa hít thở vừa nói:
-Món nào cũng muốn ăn hết
-Nếu vậy thì mày làm một cục hon giằn bụng trước khi ngồi lên mâm, chớ để bụng trống, ai ăn cho lại mày!
Hai chú cháu cùng cười .Chú Năm nói:
-Tự nãy giờ mình mới ăn thịt chó tưởng tượng thôi! Chớ trả nước cạo lông chưa sôi còn con Vàng thì đang nằm kia cà .Nãy giờ mình bàn, hổng chừng nó nghe hết rồi .Nó trốn mất thì khách tới không biết lấy gì mà đãi .Con Vàng khôn lắm .Mấy con kia thì chỉ cần ném cục cơm nhử là bắt được thôi .Mày nhớ không lần đó tao hở kẽ ván ra bỏ cái xương đầu cá trê là nhào vô sàn táp lấy, tao thò tay xuống nắm giò lôi lên và khép kẽ ván lại, rồi thiến cái một .Nó chỉ la oẳn oẳn thôi chớ cắn tao đâu có được ?
Trí hỏi:
-Bây giờ con Vàng, mình tính sao chú ?
-Mầy phải kêu nó lại, làm bộ như thương nó dữ lắm ...!
-Thôi, cháu không muốn lừa nó chú à!
-Tao mần nhiều cầy rồi, có cô hồn, chó thấy tao đi tới đâu là sủa rân tới đó .Tao đâu có lại gần nó được .Mầy cứ cho nó ăn rồi vỗ vỗ lưng nó, bất thần tao xách cái bao bố tới, mày ôm nó bỏ vô, tao túm miệng lại rồi đem ra vũng trấn nước .
Trí ngẫm nghĩ một chút rồi cực chẳng đã phải ưng chịu, nhưng còn méo mặt :
-Gạt nó, coi kỳ quá chú à! Nó chết xuống dưới đó còn oán cháu cho coi!
-Cho nó oán, tao "cúng" nó cặp dừa khô là hết oán!

Kế hoạch được thực hiện y như lời chú Năm vẽ ra. Chú buộc miệng bao lại và đem ra mé mương ném xuống nước rồi lấy cây sào chống ghe nhận chiếc bao ngập. Con chó cùng vẫy một lúc, nước sôi ục ục, rồi êm rơ.
Chú Năm ngó ngoái lại sau bảo đám quân chạy hiệu:
- Đút củi thêm cho nước sôi lên để đem cạo lông, bây! Đứa nào ra gốc rơm đút sẵn một mớ đặng thui. Mau mau lên, khách tới rồi cà!
Chẳng ngờ khi quay lại thì thấy con Vàng đã leo qua bờ bên kia. Chú rút cây sào định lên đập nó, nhưng cay sào ngắn, không vói tới. Con chó chạy vô vườn trầu rồi lẩn mất tăm.

Chú Năm hơi rối trí bèn tâu rằng con Vàng đã sữa tánh nết sủa bậy, vậy nên tử hình con khác. Chú chỉ định con Luốc chết thay. Ở trên đồng ý liền. Đám chạy hiệu đã hoàn thành công tác. Dừa khô đã nạo và vắt nước cốt, nước dão xong, sả đã sắt để ướp thịt hon, đã bầm nhuyễn để làm nước mắm thấm, rau cỏ đã cắt rửa sạch, rượu đã mua về, nghệ đã mài, ngũ vị hương ngào thơm nực cả bếp! Tất cả đả sẵn sàng, chỉ còn chờ ra thịt là lửa trên bếp cháy tưng bừng. Mấy ông khách nhậu lai rai với củ kiệu tôm khô vài ly là có thịt quay chảo dọn lên. Và bắt đầu từ đó tiệc kéo dài tới cái xương mông bà La Sát kết thúc.

Nhưng... con Vàng đã vọt mất, còn con Luốc thì từ sáng tới giờ đi biệt tăm. Chú Năm bèn ra lệnh:
- Bắt con gà giò luộc xé phay làm kế hoãn binh!

Khách tới thì thịt gà cũng vừa dọn lên. Các vị ngồi vào đưa cay nhẹ nhàng, nhưng cũng có vài vị để dành bụng ăn thịt chó. Ông Hương Quản và ông Hương Bộ vốn quen với chú Năm, nên ra áo đi xuống nhà bếp. Chú Năm chạy lên chào thân mật và rủ hai ông ra sân sau coi ao cá nuôi. Ông Quản người to lớn dềnh dàng, mặc áo lá để lộ hai cánh tay lực sĩ còn ông Hương Bộ thì nhỏ thó mặc đồ bà ba trắng mang guốc vông, chỉ đứng cao quá vai ông Quản.
Ông Quản hăng hái nói:
-Trời mưa cầy trắng, trời nắng cầy vàng, mưa nắng làng nhàng trắng vàng quất hết! Tao biết bầy chó nhà này đông lắm, đủ sắc lông vậy chú Năm nó định xử trảm con nào?
- Dạ! Con Vàng.
Ông Quản cười hô hố:
- Vậy thì phải điệu "Đạo Cầy" rồi. Nhớ làm đừng có bỏ hai cặp vựng nghe!
- Dạ đâu có bỏ ông Quản.
- Cặp vựng thui cho đều, gọt lông cho sạch rồi bắc nồi cháo đậu xanh lên, bỏ vào nấu cho nở tòe loe ra dọn xuống... Cháo thì húp còn vựng thì cạp. Ai say, làm một vài chén tỉnh lại liền. Hì hì! Mấy người theo "Đạo" kinh niên như tôi mới biết. Món đó gọi là giải nghễ
- Dạ tôi biết rồi ông Quản. Còn món gì ác xiêm lai nữa không, xin ông Quản chỉ luôn cho đủ bộ.

Ông Quản ngoắc chú Năm lại gần và rỉ tai một hồi chú Năm tỏ vẻ khoái chí cười vang.
Ông Quản tiếp:
- Mấy ông "cúp" rồi mà còn ham vui, một ông hai bà thì thích món này lắm! Hồi xưa, Trụ Vương thích thịt cầy còn hơn khô lan chả phụng là vì món "patê gân" này đó!
Chú Năm nói:
- Vậy để lát nữa tôi "bào chế" món này kính dâng lên hoàng thượng nghen ông Quản!
- Dâng thì dâng, nhưng phải cho tui biết trước để tui...
- ...để ông Quản tránh hả?
- Bậy nà! để tui...gắp cho mạnh đũa chớ!
Hai người cười hô hố. Ông Quản bảo chú Năm:
- Coi chừng ông Hương Bộ hay, ổng lấy mất nghề mình!
Ông Bộ nói:
- Tui có một bà chớ phải hai bà như ông vậy sao mà cần cái món đó.
Chú Năm hỏi ông Quản:
- Ông Quản có đặt tên cho nó là món gì không? Có tên mới dễ nhớ!
Ông Quản ngẫm nghĩ một giây rồi nói:
- Cái đó cũng tùy người. Riêng tôi thì tôi gọi nó là món Nhị Long Hoàn.
- Tại sao vậy ông Quản?
- Xe thuốc Ông Tiên tối bán ở chợ mình đến quảng cáo thần dược là Cửu Long Hoàn, Tam tinh Hải Cẩu bổ thận hoàn v.v.. Một viên Cửu Long Hoàn bằng mười thang thuốc bổ. Cửu Long Hoàn là chín cái trứng rồng phải không? Còn đây chỉ có hai trứng thôi, nên tôi tạm gọi nó là Nhị Long Hoàn hoặc nếu ông nào muốn cho rõ hơn thì gọi nó là Địa Cẩu thay vì hải cẩu hoàn, chú Năm nó thấy tên nào có ý nghĩa hơn?
Chú Năm nói:
- Dạ, tôi thấy tên Nhị Long Hoàn hay hơn vì hai trứng hai bên còn có con rồng nằm ở giữa.
Ông Hương Bộ nói:
- Hay ta có thể nói đó là món Dã Hạc Giang Nam của vua Càn long thường ngự vậy. Món này dùng con gà làm con hạc và để dưới bụng nó mười mấy cái trứng. Vừa ăn thịt vừa ăn trứng...
Cả ba cùng cười vui vẻ. Ông Quản ngó mặt trời rồi ỏi chú Năm:
- Con "hạc" nằm ở đâu. mình vô đề sớm đi để rồi còn gầy thêm sòng khác.

Chú Năm thuật lại cái màn trấn nước hụt con Vàng và đòi đem con Luốc thế mạng.
Ông Quản lắc đầu:
- Không nên! không nên. Loài chó khôn lắm. Hễ đã tuyên bố tử hình con nào thì phải hành quyết con nấy. Nó nghe rồi, dù mình "tha Tào", nó cũng hờn, nó không trung thành với chủ nữa. Huống chi chú đã trấn nước nó rồi. Nếu tha nó, nó sẽ "nói" lại với mấy con kia, bầy chó sẽ mất hiệu nghiệm như xưa.
Ông Quản nghiêm sắc mặt hỏi:
- Chú tuyên bố bắt con Luốc thế mạng phải không?
- Dạ!
- Nó có nghe không?
- Dạ không rõ. Nhưng mà hiện giờ nó không có ở nhà.
- Dù nó ở đâu cũng nghe hết. Như vậy con Vàng lẫn con Luốc đều hết xài rồi, nuôi tốn cơm vô ích.
Ông Hương Bộ cười:
-Ông Quản muốn làm hai con một lúc đó chú Năm. Ổng tính nhậu nhị long hoàn tại đây rồi bỏ túi một cặp đem về nhà đó.
Ông Quản cười hềnh hệch:
- Đem về tui chia cho ông một "viên", được không?
Bỗng Trí kêu lên:
- Con Vàng nó nằm dưới đít khuôn bếp kìa chú Năm.
- Ủa, nó lỏn về hồi nào vậy?
Ông Quản nói ngay:
- Hồi nãy bị trấn nước suýt chết, nó đã biết mưu kế của chủ nhà rồi, bây giờ không xài cái mửng đó được đâu mà phải dùng kế của Khổng Minh cho phục Huê Dung Đạo.
Chú năm nói:
- Xin giao quyền quân sư cho ông Quản đó!
- Đóng tất cả các cửa và bít hết các lỗ trống lại, chỉ chừa một lối thoát cho nó thôi. Nhưng phải làm nhè nhẹ, nếu nó nghe nó trốn mất!
Chú Năm cho thi hành kế hoạch của ông Quản và lấy làm đắc chí:
- Ông Quản thiệt là người mưu lược.
Ông Quản cười vang:
- Xưa Khổng Minh cho Quan Công Phục Huê Dung đạo để đón kẻ thù. Tào Tháo cắt râu liệng mão chạy lấy thân vào cái ngõ hẹp này.
- Nhưng mà Tào Tháo vẫn thoát chết! -Ông Hương Bộ cãi lại.
- Tào ta thoát chết là vì quan công tha Tào chớ có phải vì Kế Khổng Minh không cao đâu! -Ông Quản nói thêm :- Phen này để tôi làm Quang Công cho!

Nói rồi ông đi lục lạo tìm được cái cong ghe (bộ phận bằng gỗ kết liền những tấm be ghe) cầm ra đứng ở bên lỗ chó. Ông giơ lên bảo:
- Nó ra đây, tôi phang cho một búa là hết có đường trốn nữa.
Ông Hương Bộ cũng đi tìm được một cái đai cuốc cán ngắn rồi vo quần xắn áo ra đứng đối diện với ông Quản. Chú Năm nói:
- Huê Dung Đạo có hai ông đại tướng chận đường, ông này sẩy còn ông kia, Tào Tháo phen này là hết kiếp.
Ông Quản bảo chú Năm:
- Chú vô chọc cho nó chạy ra đi!
Chú Năm xách cọng củi dừa dài khom xuống. Trong ánh sáng lờ mờ dưới khuôn bếp chú thấy con Vàng nằm khoanh, chung quanh nó một vũng nước chảy lan trên gạch. Cặp mắt nó ươn ướt như muốn khóc. Chú thọc cây vào, nói nho nhỏ. Chính chú cũng thấy tội nghiệp con Vàng. Nếu nó không về thì thôi, chú sẽ không đi tìm.
- Ra đi con, ra đi con!
- Mau lên! - Từ bên ngoài ông Quản hét vọng vào.
- Ra đi mày! - Chú Năm thọt mạnh và tránh qua một bên. Bụng lầm thầm khấn - Vái cho mấy ổng đập hụt.
Con Vàng vọt ra và biến đi. Chú Năm chưa kịp nhìn theo thì bên ngoài có tiếng kêu:
- Ối trời ôi!

Chú Năm tông cửa chạy ra thì thấy ông Hương Bộ nằm chỏng gọng còn ông Quản thì quăng cái cong ghe, khom cuống đỡ ông Bộ lên. Ông Bộ bám vào vai ông Quản và rên rỉ:
- Anh đập bể cái bánh chè của tôi rồi !Hừ hừ!
- Tại con chó nó lủi vô chân anh!
Ông Quản rinh ông Bộ lên nhà trên để nằm trên ván gỏ bên chái nhà. Ông Cả nghe tiếng la thì chạy ra hỏi việc gì! Chú Năm thưa rằng: Ông Bộ trợt té.
Nhưng ông Cả thấy ông Bộ nằm rên hừ hừ, tay ôm đầu gối thì hỏi ông Quản, ông Quản thưa thiệt cớ sự. Ông Cả bảo Trí lấy xe đạp chạy vô tiệm rước thầy Son ra liền tức khắc.
Thầy Son không biết việc gì nhưng nghe lệnh ông Cả thì tức tốc ra ngay. Ông khám qua và nói:
- Trầy da sơ sơ, không có pể xương. Chung quanh chỉ pầm chút thôi. Xương ông Pộ già nên cứng như sắt.
Thầy Son sống ở đây đã lâu cưới vợ Việt Nam nên quen với phong tục lẫn thủy thổ bèn bảo:
-Muốn cho mau lành nội thương thì lấy cây chuối cau non quết với một con gà ác hoặc con bồ câu ra ràng đem lấy vải mùng bó vô bảy ngày là hết đau nhức và đi lại như thường. Rủi bị gãy tay bó cũng liền xương lại.
Ông Quản hỏi:
- Còn cái vụ kia lược không ông thầy?
Ông thầy hiểu ngay, cười vui vẻ:
- Lược! lược mà! không có sao hết!
Rồi ông từ giã ra về. Ông Cả trả tiền công, ông thầy không nhận.
- Há cái lỳ, ông Cả với uý ông hội tì có chút việc, có đáng gì, mai mốt uý ông giúp lại chúng tôi còn diều hơn mà!
Nói xong chào rồi phóng xe đi. Không ai ngờ rắng ông thầy Chệt sốt sắng như vậy. Ông còn đưa cho Trí một gói táo tàu bảo ngâm rượu đãi khách.

Con Vàng chết hụt lần thứ hai mất tăm không trở về chui vô đít bếp nữa. Ông Quản cứ làu bàu:
- Con Vàng quả là mạng Tào.
Chú Năm nói:
-Thua keo này bày keo khác ông Quản! Có lẻ khai đao không coi giờ nên mới trớt quớt hết như vậy. Bây giờ bỏ qua cái vụ cầy bắt qua cái vụ vịt.
Ông Quản nói:
- Vụ gì thì vụ miễn sao cái bánh chè của ông Bộ còn nguyên thì thôi. Nếu bị sứt mẻ ổng "quỳ hai gối chống hai tay" làm lễ "vái bà" không như ý, bà phiền lắm.
Chú Năm nói:
- Ông Quản lên cầm khách giùm tôi đi, chút xíu có mồi dọn lên liền.
Chú Năm liền bảo đám quân chạy hiệu:
- Con vịt cồ nhà này sống dai nhách, nay cũng đến tuổi rồi, cho nó về chầu trời làm phước.
Rồi chú ra lệnh:
- Thằng Trí đứng ở mé ao cá nuôi kia, thủ sẵn một khúc tầm vông!
- Củi dừa được hông chú Năm?
- Không được, củi dừa bở rệu, đập nó không chết. Vịt xiêm cồ mạnh lắm chớ không phải như vịt ta.
Trí lại hỏi:
- Cháu chụp nó được không chú Năm?
- Không được đâu! Cỡ mày nó tha bay mất luôn không biết đâu mà tìm.
Rồi chú cho giàn trận hẳn hoi. Đứa thủ sào dài, đứa cầm sào có vòng như vòng bắt heo. Trả nước sôi để cạo lông chó còn kia, trụng mấy con vịt cũng dư chán. Những món gia vị, chuẩn bị cho thịt chó có thừa, chỉ thiếu mấy củ gừng. Ông Quản đến nói với chú Năm:
- Ông Bộ đi được rồi, không chết chóc gì đâu. Mần con vịt xiêm cồ cho tôi xin cái mật.
- Con vịt này sống bằng tuổi ông Bành Tổ đó ông Quản. Vịt mái xóm này, nó bao sân hết ráo.
- Vậy tốt chớ sao. Vịt càng già cái mật càng tốt. Anh suôi tôi cặp mắt hơi yếu. Chú cho tôi xin về nhỏ con mắt chắc sáng lại. Lâu nay chạy thuốc cũng nhiều nhưng đám mây cứ giăng ngang mặt trời.
- Dạ, tôi để dành cho ông Quản cái mật và "nhị long hoàn" của vịt cồ cũng nên thuốc lắm!

Nói rồi chú Năm vô nhà xúc lúa kẹ ra trộn với chuối cây quết nhuyễn đem ra sân trút vào chiếc vịm bể. Đây là món riêng cho họ hàng nhà vịt, nhưng vừa trông thấy, đám gà cũng bu tới tranh nhau kêu chí chóe. Thực khách gồm cả nam phụ lão ấu vịt gà không thiếu mặt nào.
Trí vác cây quơ lia đuổi lũ gà để giành phấn cho vịt là mục tiêu đang nhắm. Bầy vịt ta lông trắng như tuyết, chân, mỏ vàng như nghệ đang nằm im bên kia bờ ao thấy bên này nhộn nhạo quanh vịm lúa thì bừng tỉnh, Vội vã rủ nhau nhào xuống nước bơi nhanh qua "đại dương", nhảy lên bờ chạy tới chen vào xỉa mỏ rỉa lia lịa. Chỉ có mấy mụ vịt xiêm mẹ sề thì tỏ vẻ bất cần đời. Không phải các mụ bình tĩnh trước cái ăn mà vì tấm thân nặng nề khó di chuyển như tàu dầu của các mụ. Đến mé bờ, các mụ ì ạch leo lên bằng những cặp chân bè bè với bộ móng sắc, quào đất cắt đường trên bờ ao, làm cỏ mẹp xuống không ngóc lên được. Các mụ đường vệ tiến đến vịm lúa làm đàn gà phảt vẹt ra hai bên nhường chỗ. Duy có đám vịt ta ỷ họ hàng nên không chịu tránh ra. Đi ết-cọc các mụ là ông đại tướng kỳ lô xiêm cồ mắc giáp sắt, đầu đội "kim thôi" cẩn hạt cườm đỏ bầm như những trái mồng tơi chín. Ông đại tướng oai vệ đi sau cùng dường như để bảo đảm an ninh cho các bà.

Anh gà trống lông vàng như lửa cháy đứng trên đầu hàng rào, tự cho mình là vua sân sau, nhìn địch thủ với cặp mắt gờm gờm, nhưng biết sức mình không làm gì nổi nên chỉ cất tiếng gáy như để trấn an các mụ gà mái rằng "ta vẫn còn đây để bảo vệ các mụ". Anh chàng nghiêng mặt nhìn ông đại tướng xiêm cồ khoác giáp sắt lừ lừ tiến vào vương quốc của mình như một cỗ xe tăng đồ sộ không gì ngăn lại được thì ái ngại. Mặc dù có đôi đoản kiếm thép và tiếng hét làm mất vía nhân gian, nhưng gà ta cũng không háo chiến lúc này vì thừa hiểu rằng khi lâm trận, ông đại tướng xiêm cồ không cần dụng miếng" đà đao" của Quan Công hay miếng "hồi mã tam thương" của la Thành, ông ta chỉ nhử cho đối phương đến gần mé mương rồi dìm xuống nước. Chính gà ta đã bị một lần nên tởn luôn. Trong lúc ông đaị tướng điềm nhiên mục hạ vô nhân thì ông nào có biết người ta đang bủa vây chung quanh để sẵn sàng hạ ông. Ông vịt cồ đang lẹp kẹp lê chân thì bị giật té ngang. Ông Cồ dùng hai cánh to lớn đập lia xuống đất để gượng đứng dậy nhưng chân ông bị mắc vòng, lôi sềnh sệch trên sân rồi hai ba người nhào tới đè lên lưng ông.

Trí buông gậy chạy tới nắm cổ ông. Nhưng chẳng may cái vòng đứt tiện. Hai chân ông cồ quào trúng đối thủ làm họ hoảng kinh buông ra. và ông cồ quay đầu chạy vọt xuống ao là nơi ông sở trường các môn lặn hụp. Vài ba đứa lao theo chụp bắt ông cồ, nhưng vô ích. Ông cồ coi như pha. Chỉ mất mấy cái lông đuôi.
Đám mệnh phụ tình nhân mới cũ của ông đại tướng thấy vậy bèn tỏ sự bất bình một cách đài các bằng những tiếng "kháp kháp" chỉ đủ làm vui tai đám địch thủ của ông cồ. Các mụ xoay quanh ông cồ kề mỏ vào như bảo:"Anh đừng sợ, có chúng em bao bọc làm hàng rào bảo vệ anh đây". Chú Năm quan sát trận địa thấy thế cờ quân bình thì vác cây sào lúc nãy chạy tới cáng cổ ông cồ. Cồ ta bị tấn công bất ngờ bèn đập cánh văng toé nước như bão tố nhưng phải bơi theo hướng điều động của ngọn sào, vô đến bờ. Một người lớn thọc tay xuống nắm cổ ông cồ lôi tuột lên bờ. Một đứa đã hờm sẵn dây trói ngay. Thế là danh tướng, trong một phút sa cơ trở thành bại tướng.

Chú Năm bảo:
- Cắt cổ ngay, kẻo nó chạy vuột lần nữa!
Chú vừa nói dứt tiếng thì thằng nhỏ bị ông cồ quào buông ra, ông cồ vẫn bương chạy bằng hai chân bị trói với sự hỗ trợ của cặp cánh đập mãnh liệt làm cát bụi tung lên mịt trời như một cuộc phi sa tẩu thạch giũa các tiên và đạo sĩ. Trong lúc các tiên đồng đứng dụi mắt thì đạo sĩ cồ thừa cơ đã lăn tuột xuống ao. Nhưng lần này cồ không tin ở sự bảo vệ của các mệnh phụ nữa mà cồ ta bơi dọc theo mương vườn leo bờ qua mương rãnh và phóng luôn ra xẻo bần nơi chú tắt kè bông vừa dứt tiếng kêu "rủi, may" buổi trưa sau cuộc vượt thoát.
Chú Năm hò đám quân hiệu vác gậy đuổi theo. Sẵn chiếc xuồng ai đậu dưới bến chú Năm nhảy xuống, Kêu mấy đứa nhỏ thọc gậy vào đám ô rô tìm đạo sĩ cồ. Có lẻ cồ ta thấy cái xẻo này quá nhỏ, nếu ở đây sẽ bị vây bắt dễ dàng nên cồ ta phăng phăng rẽ nước bơi một mạch theo đường xẻo. Chẳng dè lại ra bến sông. Trời ơi! vịt ra đến sông thì chẳng khác cọp về rừng. Không làm sao bắt được nó nữa. Tuy vậy nhưng chú Năm vẫn phóng xuồng theo!

Đã từng bơi trong mương ao trong xẻo quen lặn hụp dưới nước, nhưng ra đến sông, Trí vẫn sợ, vì sức lớn và vì dáng vẻ hung tợn của nó. Dòng sông chảy mạnh, những giề rau mát (lục bình) trôi hàng đàn, cản mũi khiến xuồng ghe thì không tài nào bương tới được. Chú xiêm cồ không biết đường đi nhưng thoát được ra sông nó cứ bơi vượt tới trước dường như không cần biết sẽ đến đâu.
Chú Năm quậy mái dầm vun vút bên này bên kia hông xuồng nhưng không đuổi kịp. Trí ngồi trước mũi rạp người xuống hai tay quào nước và vén rau mát cho trống mũi xuống. Ban đầu, con cồ chỉ cách xa mũi xuồng có vài sải nước. bây giờ đã xa vài tầm, và xuồng càng đuổi, nó càng xa.
Chú Năm lắc đầu:
- Chắc phải về bắt vịt ta thế mạng nó quá Trí!
Trí làm thinh. hai tay quào nước cầm chừng. Bỗng ngang qua một đám lá rậm, có tiếng kêu:
- Ê Trí!
Trí quay nhìn. Thì ra thằng Tư Cồ. Nó học xong lớp nhì thì ở nhà luôn. Trí hỏi:
- Mày làm gì ở đây Cồ?
- Nhà tao ở đây chớ làm gì? À...mà ta đang câu cá chạch lấu. Còn mầy đi đâu đây?
- Tao...ơ ơ đuổi bắt con vịt - Trí trỏ tới trước - Nó kia kìa.
Trí chưa kịp kêu thằng Tư giúp đỡ thì nó đã hỏi:
- Vịt ở đâu vậy?
- Có khách bắt về ăn thịt... Bắt hụt nó chạy ra xẻo bần.
Thằng Tư Cồ cười hắc hắc:
- Tại mày không thử tiếng "rủi, may" của con cắc kè... Thôi được, để đó tao bắt cho.
Nó ngó con vịt rồi nói:
- Tao có giàn rớ kìa. Nhưng chụp nó sẽ giãy, rách lưới hết. Để tao chài nó cho! Mầy bơi xuồng nghé lại giàn rớ kia cà.
Nói xong thằng Tư Cồ chuyền bập lá lên bờ. Trí nghé xuồng lại giàn rớ thì Tư Cồ ôm miệng chài bước xuống mũi xuồng, bảo:
- Mầy nói với ổng (chú Năm) bơi theo đi!
Chú Năm bơi vút theo con vịt, chỉ trong chớp mắt, Tư Cồ đã vãi chài chụp được con vịt và lôi nó gọn lên xuồng.
Trí và chú Năm gỡ ra, bứt dây cóc kèn trói lại bơi về xẻo bần. Ở đây lũ quân hiệu đang đứng chờ. Cả bọn áp lại đứa lôi cánh, đứa kéo cổ con vịt đem về nhà. Chú Năm nói:
- Phen này đừng cho nó xẩy nữa! - Rồi chú lấy dao vừa liếc vào đít vịm, vừa ra lệnh hẳn hoi: - Thằng Trí đạp hai cá cánh kia cà! Tao đạp hai cái chân. Tuy bị trói nhưng nó vẫn còn khỏe lắm!.
Miệng nói tay chú nắm mỏ con vịt ngửa cổ nó ra nhổ lông dọn chỗ lưỡi dao đưa cho ngót.
Lưỡi dao yếm đã cứa cổ không biết bao nhiêu gà vịt bây giờ lại ban ân huệ cho con cồ. Chú Năm khứa nhát đầu mới đứt một làn cạn trên da. Máu rươm rướm. Chú cứa nhát thứ hai, nhát thứ ba. Con vịt trân mình vặn vẹo định thoát thân nên máu trào ra ướt cả vết cắt. Một tia vọt thẳng lên mặt chú Năm làm chú nhắm mắt lại không còn thấy gì nữa. Chú liền bước qua một bên, bất đồ đạp lên đầu củi dừa đang chụm trả nước. Khúc củi dừa bật lên làm thủng đít trả, nước chảy tràn lan. Lửa tắt, tro bốc khói mù mịt. Trí nóng chân rút tránh chỗ khác.

Khi khói tan lửa tắt và chú Năm lau sạch máu thì con cồ đang bơi dưới ao cá nuôi. Trên sân vạch một đường máu dài như chân rít. Con cồ bơi thẳng qua bờ bên kia leo lên phóng thẳng vô bụi tre gai.
Chú Năm, Trí và bọn chạy hiệu đứng ngơ ngác nhìn theo, không kịp ngăn bắt kẻ liều mình vượt chết.
Trí lấy chiếc muỗng dừa chạy vô xúc đầy gạo lức đem ra bụi tre nhử:
- Ra ăn nè cồ, ra ăn đây con!
Trí thò tay qua chà gai cố nắm lấy đuôi con cồ, nhưng vừa đụng thì nó càng rướn vô sâu hơn, không tài nào lôi ra được.
Chú Năm đành ra lệnh:
- Bắt cặp vịt ta thế mạng.
- Chắc nó chưa tới số chú Năm à! - Trí ngao ngán nói.
Các mụ mệnh phụ vịt xiêm nãy giờ vẫn xoay tròn trên mặt ao kêu "cà kháp cà kháp", tỏ vẻ bất bình cực độ trước tai nạn của tình quân. Bây giờ thấy tình quân thoát nạn thì dụm mỏ lại bàn tán hồi lâu. Rồi lần lượt từng mụ leo lên bờ nằm rỉa lông dưới ánh nắng chiều, bỉnh lặng như không có chuyện gì xảy ra.
Chú Năm ngó mặt trời rồi bảo:
- Bắt cặp vịt để thế mạng! nhưng vịt đẻ đâu có nhị long hoàn. Chú nghĩ và đổi ý kiến ngay, - Bắt con gà trống Tàu kia cà tuị bây! Đừng bắt lộn gà thiến nghe!

Bọn con nít không hiểu tại sao chú Năm cho mần con gà cồ...???
HẾT


Lữ Khách  
#38 Posted : Tuesday, May 23, 2006 2:03:36 AM(UTC)
Lữ Khách

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/25/2011(UTC)
Posts: 2,175
Location: Canada

Thanks: 37 times
Was thanked: 121 time(s) in 56 post(s)

Ngày 18 tháng 5 năm 2006

Bạn ta,

Tờ Bangkok Post hôm thứ Tư tuần trước cho biết ở thủ đô Thái, chuyện gì cũng có thể xẩy ra, vì chó ở đó đã có nguyên một đài phát thanh hoạt động suốt ngày suốt đêm 24/24 bẩy ngày trong tuần.

Ngày xưa, mấy chị chó có được cái váy lĩnh, là chuyện khó đến đâu cũng có thể xẩy ra được. Ngày nay, chó có đài phát thanh riêng thì tĩnh từ "impossible" không còn lý do gì để được ở lại trong tự điển nữa.
Làm phát thanh trong hơn hai chục năm với một đài quốc tế, tôi vẫn không thể tưởng tượng một đài phát thanh cho chó sẽ hoạt động như thế nào. Tôi có vào thử website của đài này (www.DogRadioThailand.com) thì được biết đài có những chuơng trình nhạc dành riêng cho chó và chó thính giả tỏ ra rất thích chương trình này của đài.

Tôi nghĩ rồi đây, đài phải có thêm những chương trình khác nữa thì mới có thể phục vụ được thính giả và đáp lại được đúng nhu cầu của các thính giả bốn chân.

Đài cần quảng cáo thì mới sống. Nhưng quảng cáo phải được lựa chọn kỹ. Không thể quảng cáo cho bất cứ sản phẩm nào ngoài thị trường. Có những sản phẩm nhậy cảm với chó thì không được quảng cáo trên đài. Thí dụ không thể quảng cáo cho các chợ bán những thứ như lá húng 25 satang 1 bó, mẻ 1 baht 1 hũ, giềng 50 satang 2 củ, lá mơ tức lá thúi địt 50 satang 1 bó... Đó là những thứ cấm kỵ làm gợi ra bao nhiêu kỷ niệm đau thương cho loài chó. Các thính giả chó nghe rồi giận, không nghe đài nữa thì đài phải đóng cửa.

Những quảng cáo khác như Alpo, Home Depot bán gỗ, bản đồ về đóng chuồng chó thì quảng cáo được.
Nên có bài giải thích để chó khỏi hốt hoảng khi nghe món hot dog chẳng hạn. Món corn dog cũng cần được giải thích rõ. Món giả cầy nên được nói rõ hơn để không làm cho chó sợ.
Chương trình nhạc yêu cầu nên được mở rộng. Ban nhạc Three Dog Night nên được mời trình diễn, đĩa hát của họ nên được phổ biến cùng với đĩa nhạc rap của Snoop Dog... Chương trình nhạc yêu cầu nên mở đầu bằng bài How Much Is That Doggy In The Window của Patti Page và dùng bài hát này làm nhạc hiệu cho chương trình. Bài Puppy Love của Paul Anka cũng có thể dùng để mở đầu chương trình. Bài Who Let The Dog Out cũng nên được đem dùng vì chó rất thích bài này.

Đài cần một chương trình để giới thiệu những chó nổi tiếng như chó Snoopy của Charles Schulz, chó Pluto tức là Goofy của Walt Disney, hai con Spotty và Barney của tổng thống Bush, con Checker của tổng thống Nixon, chó Laika của phi thuyền Liên Xô, con Buddy của ông Clinton, mấy con Corgies của nữ hoàng Anh vân vân .

Đài cũng phải có các chương trình hội luận chỉ cách làm sao sủa bất tận, sủa to, đái không ướt chân, thiến không đau, ở đâu có gắn bi giả cho các chó đã thiến, làm sao ngừa bệnh dại, làm thế nào tránh cảnh người cưỡi ngựa trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư không thể mượn tay dân làng giết chó, làm sao không bị mang tiếng là chó ỉa đường, làm sao gột bỏ được hình ảnh ngu dại của chuyện thả mồi bắt bóng, giảng và bình bài thơ Con Chó Đá của một ông vua láng giềng, vua Lê Thánh Tôn của Việt Nam ...

Mục nhắn tin tìm chó đi lạc cũng là mục sẽ ăn khách để chó tìm lại cha mẹ, anh em bị bán, bị cho phân tán đi khắp nơi, mất liên lạc.

Mục tìm chó bốn phương có thể sẽ giúp các anh các chị chó đến kỳ rượn không phải chạy lắng quắng ngoài đường mà được giới thiệu để có thể gặp nhau trong vòng lễ giáo, không níu kéo (?) nhau ngoài đường trông mất hết tư cách.
Chương trình cũng có thể vận động để các ngôn ngữ trên thế giới dẹp bỏ những câu nói, những chữ mang đầy tính nhục mạ loài chó. Thí dụ những chữ S.O.B (son of a bitch) trong tiếng Anh, và "đồ chó đẻ" trong tiếng Việt, những câu như sống trên đời ăn miếng giồi chó, chết xuống âm phủ biết có hay không... những ngôn ngữ đầy bạo động nhắm vào loài chó.

Đài nên có chương trình Chân Ngọc Bên Bếp Hồng để dậy nấu các món chó nhưng không bao giờ nên nhắc đến những món mọi rợ như chả chìa, rựa mận vân vân.

Tôi tin là đài sẽ rất thành công. Tại sao nước Mỹ không có một đài phát thanh như thế thì hơi lạ.

Tác giả: BÙI BẢO TRÚC


Lữ Khách  
#39 Posted : Monday, June 5, 2006 3:33:46 AM(UTC)
Lữ Khách

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/25/2011(UTC)
Posts: 2,175
Location: Canada

Thanks: 37 times
Was thanked: 121 time(s) in 56 post(s)


Ngày 13 tháng 2 năm 2003

Bạn ta,
Ông Harry S Truman (sau chữ S không có dấu chấm như ông vẫn nhắc mọi người) khi còn ngồi trong tòa Bạch Ốc, có lần đã chán ngán nói với một người bạn của ông rằng ở Washington, muốn có bạn thì kiếm con chó mà nuôi (In Washington, if you need a friend, get a dog).

Ông Clinton, trong lúc cô đơn nhất, lúc xẩy ra vụ Lewinsky, được một gia đình bạn cho con chó, một con Labrador mầu nâu đậm. Ông đặt cho nó cái tên không thể có được bất cứ một cái tên nào khác thích hợp hơn: Buddy. Buddy là bạn…

Người Anh là một dân tộc rất yêu chó và mèo. Chó vẫn được dân tộc này coi là bạn thân thiết, tốt nhất của người: man's best friend (trong khi Elizabeth Taylor thì không đồng ý, nói rằng kim cương mới là bạn tốt nhất của phụ nữ).

Nhưng cho đến nay, loài chó vẫn chưa có được một qui chế rõ ràng. Nó là tài sản của người hay là bạn của người. Không thể cả hai được.

Nếu nó là tài sản, thì người ta có thể lôi nó ra bán, cho, cho thuê, làm rựa mận, chả chìa, vân vân.

Nhưng nếu nó là bạn thì sao? Thì không thể bán, cho, cho thuê, làm rựa mận, chả chìa... Bạn bè với nhau ai lại hại đời nhau như thế.

Tuy chó vẫn được coi là bạn của người nhưng chưa hề có bất cứ một văn kiện nào qui định rõ như thế. Khi đã có qui chế là bạn thì không thể đối xử với chó như chúng ta vẫn làm. Hành hạ thể xác, lăng mạ, chửi (chó) mắng (mèo)...không một chút tình cảm tôn trọng nào.

Ở tiểu bang Colorado, nghị viện tiểu bang đang thảo luận về một dự luật để chính thức cho chó và mèo là bạn của người. Danh xưng trong dự luật là companion thay vì property, tài sản, như trước đây.

Như thế, khi đã là bạn, là companion, danh từ vợ chồng cũng dùng để gọi nhau, thì chó cũng được hưởng những quyền lợi đồng thời cũng có những bổn phận như vợ, chồng chăng? Thí dụ khi companion chạy ra đường làm ướt vài cái cột đèn, bị xe cán chết, người companion của nó sẽ được quyền kiện, đòi bồi thường cho những thiệt hại do chuyện mất bạn (loss of companion) lên đến hàng trăm ngàn, hệt như mất vợ hay mất chồng.

Mà tại sao lại không cho chó qui chế companion? Tôi chưa bao giờ yêu chó, nhưng càng ngày càng thấy coi chó là companion là việc làm có lý.
Thí dụ có lỡ về muộn một chút, companion cũng không ra đứng khuỳnh tay như Lê Nin đứng ở vườn hoa Hà Nội hạch hỏi ngậu sị: “Đi đâu về thế này? Tôi gọi lên sở không thấy đâu hết. Đừng có nói là đi họp. Họp gì mà đến 2 giờ sáng? Gâu … gâu… gâu…”
Companion chỉ ngoắc đuôi năn nỉ mở cửa cho ra vườn thăm mấy cái gốc cây và mở
cho một hộp dog food là cùng. Không bao giờ to tiếng, nhục mạ thậm từ …
Companion mũi rất thính, một thoáng nước hoa lạ cũng biết liền, nhưng không bao giờ hạch hỏi người bạn là đi chơi với con đĩ chó nào bao giờ. Không lẽ lại lăng mạ, gọi phía bên kia là “đĩ chó”như thế. Nhiều lắm là hít vài cái, khen mùi Diva là thơm hơn mùi Opium chẳng hạn.

Colorado là một trong 14 tiểu bang công nhận chó và mèo có thể là phía thừa hưởng gia tài.

Hay là dọn quách qua Colorado kiếm con chó, làm đúng lời tiên tri của người bạn thời tiểu học: có mà chó nó … lấy!

Bùi Bảo Trúc



JamesMatt  
#40 Posted : Sunday, June 11, 2006 1:51:55 AM(UTC)
JamesMatt

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 668

Dịch vụ hãm hiếp ...

UserPostedImage
UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest
3 Pages<123>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.