Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

326 Pages«<324325326
Options
View
Go to last post Go to first unread
TieuVuVi  
#6501 Posted : Sunday, October 11, 2020 11:42:33 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,624
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)




UserPostedImage


TieuVuVi  
#6502 Posted : Sunday, October 11, 2020 11:45:52 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,624
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)

UserPostedImage


Mùa thu vàng


Mùa thu không vàng trong tranh Levitan
Mà trong ruộng đồng anh bỏ quên thuở trước
Em bẻ kèo một lời hẹn ước
Đánh rơi thời thiếu nữ xa xôi.

Em dắt ngày đi cằn cỗi chỗ ta ngồi
Chiếc đòn càn gánh mùa vàng thao thức
Cầm cố cỏ may thâm canh ký ức
Mảng nhớ đan quên vời vợi gió đồng.

Con chim gáy mổ vào hạt long đong
Nhành cỏ gà héo gầy trong nỗi nhớ
Anh mượn gió làm roi vụt xuống tuổi thơ
Cỏ gà không đứt, mà đứt ánh mắt người.

Nếu em về gõ cửa tháng Mười
Đừng hờn ghen khi heo may ngập lối
Hương tám xoan quẩy về làng buốt nhói
Lụt bão từ khi anh mất mùa em



Chu Minh Khôi



UserPostedImage


tictac  
#6503 Posted : Friday, October 16, 2020 10:24:26 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,010
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 601 time(s) in 502 post(s)


UserPostedImage

Chân Em Dưới Phố


Em đi xuống phố chiều nay
gót chân giẫm nhẹ lên ngày tương tư

Vóc gầy vai áo tiểu thư
bóng nghiêng nửa thật nửa hư trong chiều

Ta ngồi quán nhỏ đìu hiu
chờ em từ dạo có điều trầm ngâm

Em gần đến nỗi xa xăm
chân đi một bước nghìn năm qua rồi



Trandaik
TieuVuVi  
#6504 Posted : Wednesday, October 28, 2020 10:48:25 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,624
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


Em Hãy Về Đi

Sáng Tác: Hải Nguyên
Trình Bày: Hồ Hoàng Yến



Thôi anh về đi nhé buồn sẽ rồi qua mau
Như bao ngày mưa đổ như bao chiều nắng tàn
Như mây trời lang thang thôi anh hãy về đi.

Đưa em về hàng cây cỏ ngủ say
Mùi hương bay còn vương trên bờ tóc
Từng cơn gió xa xôi về nghe tiếng chia phôi còn ngỡ ngàng
Tình như lá xanh xao mờ trông bóng hư hao
Còn những gì cho cuộc tình si thôi anh hãy về đi.

Thôi chỉ là hương phấn và ngấn lệ cho nhau
Mai sau đời giông bão hãy âm thầm cuối chờ
Còn giọt lệ trên môi thôi anh hãy về đi.




UserPostedImage


TieuVuVi  
#6505 Posted : Friday, October 30, 2020 9:01:12 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,624
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


trời hành mưa lũ năm năm


mưa về tới
mưa lại đầy phố cổ
ơi khói sương tóc búi tang thành đô
cơn thịnh nộ trời hành ngày tháng nọ
trắng tay mơ-trắng cả núi sông hồ

mưa về tới
ta-mình đường chia lối
ơi đam mê thuở nọ phút cuồng si
đã tan cuốn theo giòng sông định mệnh
từng ván đời giọt lệ biết chia ly

mưa về tới
mưa giận hờn-mưa lũ
lội nước đi đau xót những bàn chân
còn bám víu chút phần đời lạc lõng
mà rưng rưng gấp lại những an phần

mưa về tới
đâu nào ngờ tan biến
mẹ già nua lau mắt khóc tỉ tê
vườn rau nhỏ vun trồng vừa đến độ
giờ tan hoang không biết nẽo ra về

mưa về tới
bầy trẻ con trốn lũ
ngồi nóc cao ngơ ngác hỏi vì sao
nhà chúng đó bao ước mơ chưa nở
đã chìm sâu mưa gọi réo ba đào

mưa về tới
mưa tội tình như thể
em về đâu mưa móc hạt trần gian
đâu tâm niệm gửi mùa hoa năm cũ
xót thương cao hơn sóng dữ trăm ngàn



Pham Quang Trung



UserPostedImage


Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6506 Posted : Saturday, October 31, 2020 2:41:52 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 667
Location: Deutschland

Thanks: 212 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)
Originally Posted by: hongvulannhi Go to Quoted Post

Gui Thach Bich

Gui tang em gai xa xoi
Mua` Thu van dep nhu thoi em di
Hoi em, long` con` chut gi`
Nho ve mot thuo xuan thi` rong choi

Cung` cac ban bon Phuong troi
Qua bao nam thang xa roi, nho khong ?

HONG VU LAN NHI
9/22/2020



Chị ơi, dù bận đi xa
Về quê mình đó, viếng nhà, thăm thân
Vẫn luôn nhớ bạn xa gần
Nơi 'phố rùm' ấy ân cần, mến thương
Dẫu cho cách vạn dặm đường
Núi sông cách trở như dường gần bên
...
Thế rồi đời chả bình yên
“Cô-Vít“ gian mãnh làm điên đảo đời
Đã định chỉ ghé về chơi
Dăm bữa, nửa tháng ở nơi quê nhà
Nào ngờ cách trở đường xa
'Qa Ta' ái ngại chẳng ra, chẳng vào
Ngỡ ngàng hành khách biết sao
Khi nao chắp cánh bay vào trời xanh ...?
...
Bi chừ em đã về đây
Cùng chị, cùng bạn xum vầy vui chơi
Vui lại được gọi: Chị ơi !
An bình, Chị nhé, cuộc đời vẫn tươi.


𝔗𝔥𝔞̣𝔠𝔥 𝔅𝔦́𝔠𝔥

____________________________________
'Qa Ta': Qatar Airways



Kỳ này tuy lưu lại Việt Nam qúa lâu, hơn đã dự định, nhưng vì dịch bệnh,
bị cách ly, cầm chân, TBích không đi tham quan được nhiều. Hồi Tết TBích
về Đà Lạt. Sau đó ghé Nha Trang, Vũng Tàu ... Khi dịch Covid ập tới, TBích
chỉ còn loanh quanh Sài Gòn & vùng phu cận: Cần Giờ, Cử Chi ...

Hình này chụp trong khu du lịch dã ngoại Bình Xuyên, cạnh Phú Mỹ Hưng, Q7,
Sài Gòn. Tương tự như khu du lịch Bình Qưới, khu này có hồ bơi, nhà hàng
là những lều tranh cạnh ao nuôi cá. Khách vãng lai có thể tự câu cá, đưa
cho nhà bếp làm món ăn. Nói chung khung cảnh xanh tươi, gió mát, không khí
trong lành, rất thích hợp cho dân thành phố tới nghỉ ngơi ...


UserPostedImage

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6507 Posted : Saturday, October 31, 2020 5:17:01 PM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 667
Location: Deutschland

Thanks: 212 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)

Kỳ này về thăm gia đình bên quê nhà, không may trúng ngay thời dịch bệnh, nên bị bó chân,
cứ quanh quẩn xó nhà ! Chán thì bật TV coi cho đỡ buồn.

Ói nhất là mỗi lần hắn 'Nghẹo' xuất hiện trên màn hình. Lúc nào cũng chúi mắt, chúi mũi, ê a
bản văn đã được mớm sẵn (cờ lờ mờ vờ ...). Lâu lâu hắn nghếch đầu, mắt liếc xéo làm điệu.
Ấy vậy, hầu như ngày nào 'Nghẹo' cũng phơi mặt trên màn hình nhỏ, cứ như sợ bị người dân
quên mất ! Sau này, mỗi khi thấy hắn ló mặt ra, là chuyển kênh liền tút suỵt ...

Nhưng cũng có một số chương trình giải trí coi được, chả hạn những shows về âm nhạc. Đặc
biệt 'nhạc vàng' rất thịnh hành. Đài truyền hình Vĩnh Long hầu như tối nào cũng có, dưới đủ
hình thức, chương trình nhạc 'bolero'. Đài VTV3 hàng ngày, vào khoảng 17 giờ, vẫn phát sóng
chương trình 'Âm Nhạc Việt Nam - Những Chặng Đường', giới thiệu về tác giả, tác phẩm, và
đa số là những nhạc sĩ miền Nam ngày trước: Phạm Đình Chương, Từ Công Phụng, Ngô Thụy
Miên, Trịnh Công Sơn, Phạm Duy, Quốc Dũng, Lam Phương ... (TBích thực sự khá bất ngờ).

Ngoài ra có những talkshows của MC Quyền Linh: 'Mẹ Chồng Nàng Dâu', 'Bạn Muốn Hẹn Hò',
'Tình Trăm Năm'... Chủ đề là những câu chuyện đời thường, rất đơn giản, quen thuộc, mà rất
thật, rất cảm động, thiết thực ... Và dưới đây là một thí dụ:



Mời 'bấm chuột' vào hình để coi video clip
UserPostedImage


tictac  
#6508 Posted : Thursday, November 5, 2020 8:06:40 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,010
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 601 time(s) in 502 post(s)
Bầu cử Mỹ 2020: Ai sẽ chiến thắng dễ dàng hơn?
Anthony Zurcher
Phóng viên Bắc Mỹ

5 tháng 11 2020

UserPostedImage
Biden and Trump
NGUỒN HÌNH ẢNH,GETTY IMAGES
Đó là ngày sau cuộc bầu cử tổng thống Mỹ và người chiến thắng vẫn chưa được định rõ.
Nhưng khi các lá phiếu từ hơn 160 triệu người Mỹ vẫn đang tiếp tục được kiểm đếm, một bức tranh khác trở thành tiêu điểm.

Tổng thống Donald Trump tuyên bố sai sự thật rằng mình đã giành chiến thắng và cáo buộc đối thủ của mình gian lận bầu cử. Ông đăng hàng loạt tweet (những tweet này đã bị gắn nhãn gây tranh cãi và sai sự thật) cho rằng đối thủ của ông đang ngụy tạo các phiếu bầu. Tuy nhiên, điều này không đúng như vậy ở thời điểm này. Vẫn còn hàng triệu phiếu bầu hợp lệ đang được kiểm đếm.

Bây giờ, ông Biden được dự đoán sẽ thắng tại Michigan và truyền thông Mỹ cũng dự báo ông cũng sẽ thắng ở Wisconsin, cuộc đua đang sôi sục trên toàn quốc khi chỉ còn một vài tiểu bang chưa có kết quả. Arizona, Nevada, Georgia và Pennsylvania.

Phản ứng quốc tế về kết quả kiểm phiếu ở Mỹ

Bầu cử đang diễn ra, hai ông Trump và Biden ai có triển vọng thắng?

Biden đang có được 243 phiếu đại cử tri và Trump có 214 phiếu. Nhà Trắng sẽ nằm trong tay người đạt được con số 270.

Đây là những điều mà cả hai ứng cử viên cần để thắng cuộc đua vào Nhà Trắng.

Joe Biden làm sao để thắng

Nói một cách tóm tắt, ứng cử viên tổng thống đảng Dân chủ Joe Biden chỉ đơn giản phải duy trì vị trí dẫn đầu mà ông đang nắm giữ ở Arizona, Nevada và Wisconsin (các bang có màu xanh nhạt trên bản đồ). Nếu làm được, Biden sẽ giành được 270 phiếu đại cử tri - mức tối thiểu cần thiết để vào Nhà Trắng.

UserPostedImage

Tại Michigan, Biden đã vượt lên dẫn trước Trump vào sáng sớm khi các lá phiếu gửi qua thư được đếm ở Detroit, nơi có tỷ lệ ủng hộ đảng Dân chủ cao - và đến chiều muộn, ông được dự báo sẽ giành chiến thắng ở tiểu bang này. Ở tiểu bang Wisconsin láng giềng, xu hướng đó cũng có lợi cho Biden. Đảng Cộng hòa đang nói về việc kiểm phiếu lại.

Biden vẫn duy trì ổn định vị trí dẫn đầu ở Arizona với nhiều lá phiếu gửi qua thư hơn đang được kiểm đếm. Cách biệt số phiếu ở Nevada chỉ là vài nghìn, nhưng tất cả các phiếu bầu được đếm trong ngày bầu cử - đang nghiêng về đảng Cộng hòa - chỉ còn lại các lá phiếu gửi qua thư, thường có xu hướng ủng hộ đảng Dân chủ.

Hiện tại, Biden dường như có ít trở ngại hơn trên con đường trở thành tổng thống.

Donald Trump làm sao để thắng

Giống như Biden, để giữ được Nhà Trắng, ông Trump phải bám trụ ở các tiểu bang quan trọng còn lại nơi ông đang dẫn đầu. Trong trường hợp của TT Trump, đó là Pennsylvania và Georgia (màu đỏ nhạt trên bản đồ ở trên). Sau đó, đảng Cộng hòa phải giành được ít nhất một trong những tiểu bang mà ông Biden đang đứng đầu đã đề cập ở trên.


Map of the main battleground states

UserPostedImage
Những bang chiến địa được xem là sẽ quyết định kết quả bầu cử.


Nevada là một bang có cách biệt rất ít. Không cần nhiều biến đổi lớn để chuyển bang này thành của ông Trump. Nếu các lá phiếu gửi đến muộn (được đóng dấu bưu điện vào ngày bầu cử nhưng mất thêm thời gian để chuyển đến sau đó) cho kết quả là của những cử tri độc lập nghiêng về Trump hay của đảng Cộng hòa chứ không phải của đảng Dân chủ như dự đoán, viễn cảnh ông Trump thành tổng thống có thể sáng sủa hơn một cách đáng kể.

Arizona là một tiểu bang có thể đảo ngược tình thế với tổng thống. Giống như Nevada, Arizona chỉ còn lại những lá phiếu qua bưu điện đang được đếm. Tuy nhiên, tiểu bang cũng có truyền thống lâu đời cử tri bầu qua bưu điện và các đảng viên Đảng Dân chủ ở Arizona không có nhiều lợi thế như họ có ở Nevada. Sự vượt trội của Biden ở Arizona lớn hơn so với cách biệt của ông ở Nevada, nhưng cũng có khả năng có một sự đảo chiều lớn.

Đối với Wisconsin, nó đang đi theo hướng bất lợi cho tổng thống. Trong khi Trump có thể nuôi hy vọng ở các bang chiến trường Trung Tây này, các con số lại đang rời xa ông.

Kế hoạch dự phòng của Biden

Lộ trình trở lại Nhà Trắng của Trump có thể phụ thuộc vào việc nắm giữ vị trí dẫn đầu của ông ở Pennsylvania và Georgia, nhưng điều đó không có nghĩa là Trump sẽ an toàn ở một trong hai tiểu bang này. Các lá phiếu còn lại sẽ được kiểm đếm ở Georgia là từ các quận thuộc đảng Dân chủ xung quanh Atlanta.

Ở Pennsylvania, có hơn một triệu lá phiếu được gửi qua bưu điện còn lại để kiểm kê. Mặc dù Trump đang dẫn đầu với cách biệt lớn ở Keystone State, nhưng xu hướng kiểm phiếu thúc đẩy Biden dẫn đầu ở Wisconsin và Michigan cũng có thể phát huy tại đây.

Nếu Biden giành được Pennsylvania, việc mất cả Arizona và Nevada cũng không là vấn đề. Nếu đảng Dân chủ 'đảo ngược' được Georgia, ông có có thể mất tiểubang này hoặc tiểu bang kia (nếu không thì phiếu đại cử tri sẽ cân nhau và phải quyết định ở Hạ viện).

Nói cách khác, không giống Trump, Biden có nhiều con đường khác nhau để đi đến chiến thắng. Chúng có thể ít khả năng xảy ra hơn, nhưng vẫn rất thực tế.

Cuộc đấu pháp lý trước mặt

Bất kể kết quả cuối cùng ra sao, kịch bản vốn là ác mộng đang dần hiện rõ, khi Biden tuyên bố ông đang trên đường chiến thắng và Trump cáo buộc gian lận và đánh cắp cử tri mà không cung cấp bất kỳ bằng chứng nào.

Đó là công thức cho hận thù gay gắt và một cuộc chiến kéo dài tại tòa án, kết thúc với những người ủng hộ bên thua cuộc cảm thấy tức giận và bị lừa. Ban vận động Trump đã thông báo rằng họ sẽ yêu cầu kiểm phiếu lại ở Wisconsin.

Bầu cử Mỹ 2020: Lằn ranh chia đôi nước Mỹ

Donald Trump và Joe Biden qua năm tháng

Dù chưa biết kết quả cuối cùng, nhưng điều rõ ràng có thể thấy trong đêm bầu cử là Mỹ tiếp tục là một quốc gia bị chia rẽ sâu sắc. Các cử tri Mỹ đã không cự tuyệt Trump theo một cách mạnh mẽ nào. Họ cũng không cho ông sự hậu thuẫn rầm rộ mà tổng thống hằng mong đợi.

Thay vào đó, các chiến tuyến được vạch ra - và cuộc giao đấu chính trị sẽ tiếp tục bất kể ai thắng trong cuộc bầu cử này.

Edited by user Thursday, November 5, 2020 9:11:31 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6509 Posted : Sunday, November 22, 2020 7:26:43 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 667
Location: Deutschland

Thanks: 212 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)



Mời 'bấm chuột' vào hình để coi youtube video
UserPostedImage
Thu âm trước 75



TieuVuVi  
#6510 Posted : Tuesday, November 24, 2020 9:32:48 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,624
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


Em Đã Đợi Anh Từ Tiền Kiếp


Em đã đợi anh từ tiền kiếp
Nên kiếp này vẫn nợ nần nhau
Cuộc trầm luân trắng tay dài tóc
Chờ em trả dứt nợ đời sau.

Em bước vào lao đao nhịp guốc
Vẫn chưa ra khỏi giấc chiêm bao
Hãy dẫm đời nhau cho hoang phế
Cho một lần anh biết đớn đau.

Anh đã trót hư hao, lãng phí
Nửa đời sau còn được bao lâu?
Đâu có tình nào không biết khóc
Một cõi trần ai đã bạc đầu.

Chạy tới cho vừa cơn hấp hối
Đường trăm năm không có lối vào
Trả lại em hương trầm, bóng khói
Lối nào cũng bước tới bể dâu…



Hư Vô

Edited by user Tuesday, November 24, 2020 10:16:54 AM(UTC)  | Reason: Not specified



UserPostedImage


TieuVuVi  
#6511 Posted : Tuesday, November 24, 2020 9:38:15 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,624
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


Happy thanksgiving to everyone



UserPostedImage


TieuVuVi  
#6512 Posted : Thursday, November 26, 2020 6:20:44 AM(UTC)
TieuVuVi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/21/2011(UTC)
Posts: 4,624
Woman
Location: Bordeaux

Thanks: 322 times
Was thanked: 2961 time(s) in 1412 post(s)
UserPostedImage


Mùa Lễ Tạ Ơn


Phố phường nhộn nhịp đón mùa sang
Đoàn tụ gia đình hạnh phúc tràn
Cảm tạ Chúa Trời toàn no ấm
Tri ân Cha Mẹ bảo bình an
Tình Anh, Em, Chị nồng hương kết
Nghĩa Bạn, Thày, Cô thắm buộc ràng
Con, Cháu niềm vui, hoa thánh thiện
Ơn Đời, Người dạy những đa đoan



Tiểu Vũ Vi
26/11/2020




UserPostedImage


Bắc Kì Nho Nhỏ  
#6513 Posted : Thursday, November 26, 2020 9:36:55 AM(UTC)
Bắc Kì Nho Nhỏ

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 12/23/2012(UTC)
Posts: 667
Location: Deutschland

Thanks: 212 times
Was thanked: 454 time(s) in 309 post(s)


UserPostedImage



Chồng Em Bắc Kỳ 54


Hồi nhỏ, mỗi lần nghe hai chữ “Bắc Kỳ” tôi tự nhiên thấy mất cảm tình. Những hình ảnh của các bà, các cô khăn quấn mỏ quạ, răng đen ánh hạt huyền, còn các ông thì hút thuốc lào kêu két két, đi đâu cũng đủng đẳng đeo theo cái điếu cày, của những màn đánh ghen, chửi thề nghe như hát cải lương mà không hiểu gì, của cái tính keo kiệt dân xứ Bắc là những gì vẫn thường ám ảnh trong đầu bọn trẻ chúng tôi.

Trong trường gặp mấy cô em “Bắc Kỳ nhỏ nhỏ” là bọn Nam Kỳ Lục Tỉnh chạy xa. Ăn uống thì một con tôm cõng ba gam muối, chém to kho mặn, rau muống luộc chấm mắm tôm cũng xong một bữa cơm. Dư đồng nào dắt vào ruột tượng. Mấy nơi dân Bắc Kỳ tụ lại sống chung với nhau như Phú Nhuận, Lăng Cha Cả, Xóm Mới, Vườn Chuối, Vườn Xoài, Cái Sắn, Hố Nai, Gia Kiệm thì đến “Việt Cộng” trước và sau tháng 4 năm 1975 cũng phải chào thua! Nhà thờ mọc lên san sát, xứ này đến xứ kia sáng sáng chuông nhà thờ thi nhau đổ có muốn ngủ nướng cũng phải bò dậy. Vậy mà nếu ai đụng đến một chút là “tiên sư tổ bố nhà mày, để ông, để bà dậy cho mà biết nhá!...”. Những tài xế lái xe chạy qua ngả Hối Nai, Gia Kiệm nhiều lần phải toát mồ hôi hột mỗi khi sơ ý để xẩy ra tai nạn.

Trở lên là những hình ảnh tôi có được về người Bắc Kỳ. Những hình ảnh này dường như nó đã ăn sâu vào tâm trí tôi trong suốt thời gian còn cắp sách đến trường. Sau này nhờ ơn ông chồng Bắc Kỳ “giải phóng” mà tôi mới biết mình sai, và cũng từ đó, tôi yêu, tôi mến người Bắc. Nếu ai hỏi tôi, thì tôi rất hãnh diện trả lời: “Chồng em Bắc Kỳ 54 đấy!”

Nhớ lại thời còn là nữ sinh St. Paul, đa số bọn con gái chúng tôi đều mơ mộng các chàng Taberd hay một trường Tây vì đa số dân ở đó là con nhà giầu, công tử có nhiều tiền, nói tiếng Pháp, và nhiều chàng còn mang song tịch Việt-Pháp. Nhưng thói đời dường như trái ngược, phần đông dân St. Paul chúng tôi đều bị mấy anh Bắc Kỳ “dzớt”. Có phải là “ghét của nào trời trao của đó” không? Hay tại con trai Bắc Kỳ dẻo mép, lỳ, và biết tâm lý con gái. Ba tôi thường nói với chúng tôi phải tránh xa bọn con trai Bắc Kỳ. Chúng nó nói “con kiến trong lỗ nghe bùi tai cũng bò ra”. Nhưng nghe rồi thì khổ cả đời!!!

Riêng tôi thì chẳng lo gì trai Bắc Kỳ theo tán tỉnh, vì cả tuần trong trường với các Soeur. Đi về đã có tài xế đưa xe đến đón chung với chị và em gái. Ngoài ra trong nhà còn có hai ông anh một ông đệ tam, một ông đệ tứ đẳng huyền đai Thái Cực Đạo (Tae Kwon Do) thì lo gì bị trai Bắc Kỳ tấn công hay bắt cóc. Còn những ngày nghỉ lại được ba bảo chú tài xế chở về quê ngoại ở Cái Bè để đùa chơi với sông nước, với vườn trái cây, với đồng ruộng thẳng cánh cò bay. Đã vậy ông già tôi thuộc loại nghiêm khắc, đi đứng, giờ giấc luôn phải rõ ràng: đi đâu, với ai, lúc nào, và bao giờ về. Tóm lại, từ ba má đến các anh chị tôi, và cả chính tôi “hổng” ưa Bắc Kỳ.

Ghét Bắc Kỳ nhưng lại lấy Bắc Kỳ. Chuyện tình của tôi với chàng trai Bắc Kỳ bắt đầu từ một chiều thứ Bảy. Hôm đó, anh Năm của tôi, thiếu úy tùy viên cho một vị chỉ huy trưởng nào đó về chơi và dẫn theo một sỹ quan bạn của anh. “Người đâu nước họ, chẳng nọ thời kia,” vừa gặp tôi là cứ chăm chăm nhìn từ đầu xuống chân làm tôi thấy mắc cở muốn chết. Sau này tôi mới biết chàng là một trung úy làm trong phòng hành quân và là bạn thân của anh Năm. Người trông lịch sự, trí thức, và thêm chất lính nên không đến nỗi tệ. Khổ cái vừa mở miệng ra đã biết đó là Bắc Kỳ: “Không dám ạ! Vâng! Không dám ạ!” Lại còn gọi tôi là “bé”. Tôi nghe chàng ta nói thầm với anh Năm: “Mày cho tao làm em rể mày nha. Em mày xinh gái quá!”

Chuyện gì thì được chứ chuyện “làm em rể” coi bộ khó. Bởi sau lần đầu ra mắt đó, toàn bộ gia đình tôi đều “chê” chàng. Thứ nhất, vì tôi đang có chàng võ sĩ bạn của anh Tư trồng cây si, mà chàng là người Nam. Thứ hai, ba má tôi rất khó về chuyện tình cảm của các con. Thứ ba, cả nhà tôi đều không ưa Bắc Kỳ!

Nhưng đúng như lời ba tôi nói, “Bắc Kỳ nó nói con kiến trong lỗ nghe bùi tai cũng bò ra”. Một vài tuần sau đó, anh Năm đánh lừa chở tôi đi ăn kem với chàng và tôi thấy “mê” cái lối nói chuyện và phong cách người lớn của chàng. Không như những tin đồn về Bắc Kỳ keo, Bắc Kỳ kẹo kéo, chàng chi cách rất hào sảng, mặc dù mỗi lần đi chơi như vậy với anh Năm và với tôi, chàng đã phải dành dụm, và nhịn ăn cả nửa tháng lương. Còn về cái tài thu hút và kể chuyện thì khỏi nói. Người ta chỉ cần cái miệng, nụ cười, và ánh mắt là đủ để làm mê mẩn lòng người rồi, nhưng ở chàng thì có cả ba. Nụ cười và ánh mắt chàng trông rất đa tình, còn cái miệng thì giẻo như kẹo kéo. “Bé! Bé của anh”, “Bé muốn gì anh mua tặng bé!”, “Nhìn bé là trái tim anh thổn thức!”... Một hôm chàng trổ tài nói tiếng Pháp với anh Năm và tôi. Chàng thừa biết là gia đình tôi ai cũng học trường Pháp từ nhỏ, nhưng không biết vì cao hứng hay vì để tán tỉnh, chàng kể câu chuyện tiếng Pháp mà mãi đến hôm nay mỗi khi nhớ lại, tôi vẫn thấy cái xạo, nhưng lại đã trót yêu cái xạo của chàng.

Chàng kể là một anh lính nọ trong phiên gác đêm ở bìa rừng, không biết vì ngủ gật hay vì sợ, anh nổ súng khiến cả đồn lính nhốn nháo. Cấp chỉ huy của anh ra hỏi, anh diễn tả bằng một loại tiếp Pháp nhà quê: “Lúy bớp, lúy pá bớp. Lúy gầm, lúy gừ, lúy măng dê me xừ, lúy măng dê mỏa, mỏa tia rê lúy”. Tôi và anh Năm nghe xong nhìn nhau không hiểu gì. Anh Năm hỏi lại:

-Mày nói gì, tụi tao học tiếng Pháp từ nhỏ sao nghe không hiểu?

Chàng tỉnh bơ trả lời:

-Tại tiếng Pháp cậu không tới. Này nhá, anh lính đó trả lời vị chỉ huy là trong bóng đêm anh nhìn thấy một con cọp tiến vào đồn lính nên anh phải nổ súng. Cọp nghe tiếng súng đã bỏ chạy.

Thấy anh Năm và tôi còn ngơ ngác, chàng lên mặt cắt nghĩa tiếp:

-Lúy bớp (nó là con bò), lúy pá bớp (nó không phải bò), lúy gầm, lúy gừ. Trông như bò mà không phải là bò lại còn biết gầm, biết gừ, biết ăn thịt ông và ăn thịt tôi nữa thì là con cọp chứ con gì. Vì vậy mà phải bắn nó.

Nghe chàng cắt nghĩa, anh em tôi cười quá chừng. Thì ra đó là câu truyện ông thày Pháp văn của chàng đã bịa ra để dậy về động từ manger (ăn) và động từ tirer (bắn).

Chuyện tình của tôi và chàng vừa bước vào những chặng đầu êm ả của bốn mắt nhìn nhau không nói ấy, bỗng nhiên biến cố 30 tháng 4 năm 1975 ập xuống cho cả miền Nam. Chúng tôi mất liên lạc.

Sau khi tốt nghiệp năm đó, tôi về nhà giúp ba má, trông nom công việc nhà, vì ba tôi không muốn để bọn Cộng Sản nhòm ngó. Nếp sống sống đài các tiểu thư của tôi và anh chị em tôi chấm dứt từ đây. Dưới những khắc nghiệt của đời sống trong chế độ Cộng Sản, năm 1980 ba má lo cho tôi và em trai Út vượt biên. May mắn chuyến đi tuy vất vả nhưng trót lọt, chúng tôi qua đến Thái lan trong tình trạng rất khó khăn. Phần vì quen lối sống tiểu thư, nên hòa mình trong hoàn cảnh như vậy, thấy khó sống quá. Nhưng rồi cũng phải sống. Lo lắng về những chuyện gì sẽ xẩy ra cho mình và em trai mình trong những ngày tháng kể tiếp, và hôm đó sau thánh lễ Chúa Nhật, tôi đang còn nán lại dưới chân đài Đức Mẹ, lòng tràn đầy khổ đau thì bỗng nhiên có ai động nhẹ vào vai. Quay lại thì là chàng.

-Bé sang đây bao giờ, sao không thấy đến trình diện Ban Trại Trưởng?

-Mới tới hồi qua. Ủa mà sao anh cũng ở đây?

-Chuyện dài nhân dân tự vệ, để mai mốt rảnh anh kể cho nghe. Bây giờ “bé” ở khu nào? Cần gì cho anh biết nào?

Thì ra sau khi miền Nam mất, chàng trốn lên Hố Nai, rồi Gia Kiệm, và sau cùng xuống Cái Sắn ở ẩn tìm đường vượt biên. Ba lần thất bại, bị rượt bắt thoát chết. Lần thứ 4 may mắn qua được Thái lan. Nhờ gốc gác nhà binh, lại thêm chút vốn liếng Anh Văn, chàng đang làm thiện nguyện cho cơ quan thông dịch của trại. Tôi cũng nhờ có tiếng Pháp, nên được chàng giới thiệu vào làm giúp thông dịch các hồ sơ đi Pháp. Cũng nhờ ở đây tôi mới khám phá ra khả năng tiếng Pháp của chàng chỉ vừa đủ để thi tú tài Việt. Tiếng Pháp mà sau này tôi vẫn chọc quê chàng là tiếng “Tây Ninh”. Mỗi lần như vậy, chàng đều chống chế: “Anh mà không xổ nho như vậy thì sao có người lúc đó tròn xoe con mắt, ngó anh để anh tìm thấy hình ảnh của anh trong đôi mắt đó chứ?”. Nghe mà thấy ghét.

Khi nghe tin tôi hội ngộ chàng ở xứ lạ, quê người, cả nhà đều lo lắng, chỉ sợ tôi bị gạt. Riêng ba má tôi khi nghe anh chị em nói tôi gặp lại chàng đã phản ứng rất gay gắt: “Thà nó lấy Ba Tàu, Tây đen, Mỹ, Thái, Miên, Lào gì cũng được. Lấy Bắc Kỳ là tao không ưng”. Có lẽ ông không có thiện cảm với người Bắc, vì ông hay kể cho chúng tôi nghe, ở đồn điền Bàu Cá của ông, hàng đêm vẫn có những người dân di cư chung quanh nhảy rào vào ăn cắp trái cây, gây thiệt hại nhiều cho ông. Ông còn nói: "Làm xui với Bắc Kỳ họ nói gì tao không hiểu. Tao không biết ăn thịt chó. Tao không ăn được rau muống và mắm tôm…".

Được gia đình chấp thuận hay không, cuối cùng thì tôi cũng từ giã chàng sang định cư ở Orange County, California, sống với người cậu họ. Tại Mỹ chúng tôi thường xuyên liên lạc với nhau qua thư từ và điện thoại, nhưng chuyện tình cảm thì không thể tiến xa được một bước. Tôi vừa đi làm nhà hàng vừa đi học, còn chàng cũng vừa lao động vừa đi học. Một sự tình cờ xẩy ra khiến cho tình cảm của chúng tôi thêm những rắc rối. Số là ông cậu, bà mợ của tôi rất mê nhẩy đầm. Tuần nào không đi nhẩy thì nhớ. Nhưng đi nhẩy đầm riết kiếm đâu ra tiền, đành bắt tôi trở thành cái mỏ vàng khai thác. Bởi vì khi tôi đi với cậu mợ thì đương nhiên có những chàng khác cùng đi, và như vậy cậu mợ tôi được vào cửa free.

Hồi đó một chàng tự xưng là không quân theo bám tôi rất sát. Hầu như tuần nào cũng ghé nhà cậu mợ để đón chúng tôi đi nhẩy đầm. Đã có lần chàng hào sảng đưa cho tôi mấy cái Visa và Credit Cards, cho tôi luôn cả passwords của chàng và nói tôi muốn xài gì tùy ý. Mợ tôi thấy vậy nói với tôi: “Dại gì mà không xài. Tiền cho gái mà!”, nhưng tôi không muốn vì trong tim tôi lúc này vẫn chỉ có chàng. Tôi đã trả lại những thẻ đó, và cầu cứu chàng. Nghe tôi nói, chàng bảo tôi cho chàng vài ngày để thu xếp công việc và sang với tôi. Sở làm chàng không có chi nhánh ở California, nên chàng đành phải làm đơn thôi việc. Nhưng có một điều khiến tôi lo sợ, đó là nghe rằng ông không quân này dân Bình Định có võ dữ lắm. Và tôi đã nói với chàng:

-Ông phi công đó có võ anh ơi! Coi ổng cũng ngầu lắm.

-Nó là lính, anh cũng là lính. Nó có võ, anh cũng có võ, chưa chắc ai hơn ai!

Nghe chàng nói chàng có võ, tôi nghĩ lại vốn liếng tiếng Pháp của chàng, nên hỏi chàng:

-Em hỏi thiệt, anh đừng buồn nghe: Anh có võ thiệt không? Em sợ anh có võ cũng như anh biết tiếp Pháp vậy.

Nghe vậy, chàng không buồn mà còn cười như nắc nẻ ở đầu dây:

-Tiếng Pháp của anh đâu đến nỗi tệ chứ. Miễn sao có người học trường đầm nghe mà không hiểu là đủ rồi.

Qua California cỡ chừng 3 tháng chàng mới tìm được việc làm và ổn định nơi ăn chốn ở. Nhờ chàng, tôi tự tin hơn và nhất định không đi nhẩy đầm nữa. Cũng nhờ một vị hảo tâm đã nhận tôi làm con nuôi, giúp đỡ về kinh tế, nên tôi và cậu Út ra ở riêng để trở lại học full time. Điều này làm phiền lòng cậu mợ.

Thời gian quen nhau cũng đã dài, và đã làm hao mòn nhiều kiên nhẫn, tuy nhiên, việc cưới xin vẫn dậm chân tại chỗ. Cả nhà chỉ có anh Năm là tán đồng, vì anh biết chàng từ trong đơn vị. Ngoài ra người chống đối nhất vẫn là anh Tư, vì bạn anh Tư chính là người từng trồng cây si trước cửa nhà tôi, và đến bây giờ anh vẫn còn độc thân. Mấy năm trước, khi có dịp về thăm quê, tôi gặp anh sang chơi và hỏi anh sao anh không lo lập gia đình? Anh trả lời: “Anh đã có một người rồi, nhưng người ấy lại bỏ anh đi lấy chồng”. Tôi rất trân trọng sự chung tình của anh, nhưng đối với tôi người chồng Bắc Kỳ 54 vẫn là number one.

Sau gần 5 năm chờ đợi, có lẽ ba tôi sợ tôi ế chồng và làm gái già ở ngoại quốc chăng. Cũng nhờ có ông cậu bên Mỹ nói vô, và anh Năm ở Việt Nam nói vào, ba tôi cuối cùng cho chúng tôi tổ chức đám cưới. Sau ngày cưới, chúng tôi thường xuyên thư từ và điện thoại với ba má tôi, nên lần lần ông đã bị chàng cảm hóa. Trước khi ông qua đời 10 năm trước đây, ông đã sang Mỹ và ở với chúng tôi 2 tuần. Mặc dù tôi cũng có các anh chị em khác ở Mỹ, Pháp, Bỉ, Hòa Lan nhưng ông nhất định dành thời giờ ở với chúng tôi. Không biết chàng làm gì với ông bố vợ mà trước khi về lại Việt Nam, lúc chỉ có hai cha con, ông đã nói với tôi một câu rất yên ủi: “Mày có phước đa. Kiếm được thằng Bắc Kỳ tốt quá ta. Ba biết vậy gả phức mày cho nó từ sớm để mày đỡ cực khổ!”. Nhưng có lẽ ông ưng ý nhất là một lần sau khi ăn cơm xong, chàng lao vào bếp rửa bát. Thấy vậy, ba tôi nói với chàng:

-Việc đàn bà con gái, sao làm chuyện đó làm gì con?

Nghe ba tôi nói với chàng bằng tiếng “con” ngọt ngào, thân thương quá khiến tôi rươm rướm nước mắt. Và chàng đã gọn ghẽ đáp lại:

-Việc trong nhà là việc chung thưa ba. Con chỉ sợ con gái ba mệt thôi!

Nói đến ông xã của tôi, Bắc Kỳ thứ thiệt. Theo cha mẹ di cư vào Nam năm 54 bằng tàu há mồm. Sống và lớn lên ở Gia Kiệm, sau đó lên Sàigòn học và đậu Tú Tài II ban Toán, rồi đi lính làm sĩ quan. Tính tình cẩn thận và tiết kiệm, chứ không keo kiệt. Hồi đầu tôi thường lẫn lộn mấy chữ 'tiết kiệm' và 'keo kiệt', nên hiểu lầm chàng. Dĩ nhiên chàng hào hoa và nói năng khéo léo. Thêm vào đó là có tính khôi hài hết xẩy. Chịu khó và thực tế hơn mấy công tử Taberd, ông xã của vài đứa bạn tôi.

Sau những năm tháng chung sống, đúng như lời ba tôi đã nhận xét, tôi may mắn và hạnh phúc vì có người chồng với ý thức trưởng thành và sự chung thủy tuyệt đối. Câu nói “Trai Bắc Kỳ lấy vợ Nam Kỳ phè cánh nhạn” với tôi chỉ đúng một nửa, vì trong trường hợp của tôi, người phè cánh nhạn chính là tôi, và các con. Nói ra sợ mắc cở, nhiều hôm công việc bề bộn, tôi không kịp nấu ăn thì chàng là người đầu bếp tốt nhất. Ngoài ra còn là ủi quần áo cho vợ con nữa. Còn việc rửa chén bát sau bữa ăn là “chuyện nhỏ” đối với chàng. Chàng thường nói: “Vợ cũng như chồng, ai cũng phải có trách nhiệm chung. Trong gia đình, ai cũng mệt, cũng cực cả, nên làm gì được cho nhau thì cố mà làm. Tình yêu là cái “chó” gì, khi chỉ nói cái miệng!”. Tôi thích nhất câu nói kiểu Bắc Kỳ này của chàng. Nói cho đúng Bắc, Trung, hay Nam cũng tùy từng người. Và đó là lý do tôi vẫn tự hào “Chồng em là Bắc Kỳ 54”.

Jeanne K

tictac  
#6514 Posted : Thursday, November 26, 2020 6:58:05 PM(UTC)
tictac

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 2,010
Location: Riverside

Thanks: 366 times
Was thanked: 601 time(s) in 502 post(s)
UserPostedImage
Happy Thanksgiving to all
Users browsing this topic
Guest (11)
326 Pages«<324325326
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.