Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

700 Pages«<696697698699700>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Nam  
#13941 Posted : Tuesday, June 23, 2020 6:36:02 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,644

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Quốc Hội California đề nghị trưng cầu dân ý,
cho phép các trường đại học phân biệt sắc tộc
trong việc tuyển chọn sinh viên


Jun 22, 2020

UserPostedImage

Cựu thượng nghị sĩ, ứng cử viên dân biểu tiểu bang California Janet Nguyễn.

Janet Nguyễn
(Cựu thượng nghị sĩ, ứng cử viên dân biểu tiểu bang)

Năm 1996, cử tri California mạnh mẽ ủng hộ thông qua Đạo Luật Quyền Công Dân, Prop. 209 – chấm dứt sự phân biệt giới tính, chủng tộc, hay sắc tộc trong việc tuyển chọn sinh viên hay nhân viên, như sau: “Cơ quan chánh quyền sẽ không được kỳ thị, hoặc dành sự ưu đãi cho bất kỳ cá nhân hoặc nhóm nào dựa theo chủng tộc, giới tính, màu da, sắc tộc, hoặc nguồn gốc quốc gia trong công việc, giáo dục, hoặc các hợp đồng công cộng.”

Mặc dù có nhiều cảnh báo nghiêm trọng rằng Prop. 209 sẽ tác động tiêu cực đến việc tuyển chọn sinh viên thiểu số tại hệ thống đại học tiểu bang, trên thực tế, sự việc hoàn toàn ngược lại, đó là, số sinh viên thiểu số tại các đại học thuộc hệ thống University of California (UC) thực sự gia tăng đáng kể từ khi cử tri tiểu bang thông qua đạo luật này, từ 15% trong năm 1999 lên đến 26% vào năm 2019.

Những sự thật này vẫn không ngăn chặn được những nhân vật trong cơ quan lập pháp hiện đang cố gắng lật ngược Prop. 209 để hồi phục sự phân biệt chủng tộc.

Mới đây, Hạ Viện Califorrnia vừa thông qua ACA 5, chuyển qua Thượng Viện, và nếu được thông qua, sẽ đưa ra trưng cầu ý dân vào Tháng Mười Một này. Dự luật này, nếu được cử tri thông qua, sẽ gây thiệt thòi cho những sinh viên thiểu số đang chăm chỉ cố gắng đạt điểm xuất sắc. Dự luật này sẽ loại bỏ sự công bằng và sẽ cho phép chính quyền lựa chọn người thắng và người thua, gây nên chia rẽ và chống đối nhau vào trong thời điểm mà tất cả chúng ta đúng ra phải cùng nhau chấm dứt sự phân biệt sắc tộc và màu da.

Là một người Việt Nam tị nạn đến Hoa Kỳ khi còn rất nhỏ và không nói được tiếng Anh, tôi đã phải cố gắng và chăm chỉ học tập để được vào đại học UC Irvine. Xuất thân từ gia đình nghèo khó, và chúng tôi không sống ở những khu gia cư giàu có, tuy nhiên, gia đình chúng tôi tin rằng đất nước Hoa Kỳ là nơi những ước mơ đều có cơ hội thành tựu nếu chúng ta cố gắng và chăm chỉ.

Thay vì bãi bỏ luật dân quyền của chúng ta và cho phép các đại học được quyền lựa chọn người thắng và người thua, cơ quan lập pháp cần phải giải quyết những thiếu sót trong hệ thống giáo dục từ lớp mẫu giáo đến lớp 12 của chúng ta.

Theo nghiên cứu năm 2019, California xếp hạng thứ 44 trong số 50 tiểu bang về toán và xếp hạng 38 về sinh ngữ. Và không thể ngờ được rằng, tỉ lệ học sinh/giáo viên của California xếp hạng cuối cùng. Ngày nay, phụ huynh không còn nhiều lựa chọn và học tại gia không còn là lựa chọn của nhiều gia đình, nhất là khi cả hai phụ huynh phải đi làm. Tuy có nhiều học sinh thiểu số được nhận vào đại học, số lượng đơn ghi danh của sinh viên thiểu số vẫn còn rất hạn chế. Điều này là do sự thất bại trong hệ thống giáo dục từ lớp mẫu giáo đến lớp12, không phải là do sự tuyển chọn tại đại học. Chúng ta cần cung cấp thêm phương tiện và tài chánh từ Sacramento cho các lớp học địa phương, nơi có nhu cầu cấp thiết nhất vì tuổi trẻ là tương lai của chúng ta.

Trừ khi cơ quan lập pháp sẵn sàng giải quyết các vấn đề cơ bản trong thiếu sót của hệ thống giáo dục ở các cộng đồng dân tộc thiểu số, chúng ta sẽ không bao giờ đạt được mục tiêu một xã hội không phân biệt màu da, nơi tất cả học sinh, bất kể khác biệt chủng tộc hay kinh tế, đều phải được cung cấp một nền giáo dục xuất sắc và tốt đẹp, và có được cơ hội bình đẳng.

Khôi phục sự phân biệt sắc tộc, loại bỏ các thành đạt ưu tú của sinh viên nhằm để ủng hộ việc hoàn thành những nhu cầu do chính phủ tạo ra, là một sự việc sai lầm. Khi bất cứ một sinh viên nào tại California, bất kể sắc tộc, giới tính, hoặc tình trạng kinh tế xã hội của họ, không thể tiếp cận vào nền giáo dục đại học, thì đó là một sự mất mát và thất bại của tất cả chúng ta.

Vì thế, cần phải loại bỏ ACA 5.

Chà đạp nhau trong vũng lầy khác biệt


Vũ Đông Hà (Danlambao)


Chúng ta đã cố tình quên đi câu mà chúng ta đã lập lại từ Evelyn Beatrice Hall "Tôi không đồng ý với những điều bạn nói, nhưng tôi sẽ bảo vệ cho đến chết quyền nói lên những điều đó của bạn" ("I disapprove of what you say, but I will defend to the death your right to say it"). Thay vào đó chúng ta tấn công, miệt thị, chà đạp nhân phẩm của người khác; bảo vệ cho đến chết những gì chúng ta tin vào; và truy cùng đuổi tận cho đến chết những ai nói ngược với niềm tin của mình. Và chúng ta, tất cả đều là những người đã cùng nhau đồng hành trên con đường tranh đấu cho tự do, dân chủ, cho nhân quyền và một xã hội đa nguyên.

Không phải là người Mỹ, ngay cả những người không sống trên quốc gia được cho là tự do, dân chủ nhất thế giới, nhưng không ít người trong chúng ta đã không vượt qua được 5 phút nói chuyện với nhau mà không to tiếng, cãi vã, thiếu điều xem nhau là kẻ thù vì khác biệt chính kiến về hai chính đảng và tổng thống của nước này.

Chúng ta đã bỏ lại sau lưng ý tưởng nền tảng cho cuộc tranh đấu đầy chính nghĩa của chúng ta: Lấy sức mạnh dân tộc làm chính để bằng mọi giá duy trì tối đa sự đoàn kết của những người Việt Tự Do, ngày đêm tập trung vào nỗ lực xây dựng phong trào dân chủ chung và sức mạnh tổng hợp của quần chúng để xoá bỏ độc tài cộng sản.

Vận động hỗ trợ quốc tế là nhu cầu cần thiết nhưng có lẽ chúng ta đang đánh cược niềm hy vọng của dân tộc, trao gửi khát vọng và đặt giấc mơ của chúng ta vào tay những người ngoại quốc, vào mục tiêu, ý đồ vốn luôn thay đổi theo nhu cầu chính trị cá nhân và quyền lợi riêng của quốc gia của họ.

Chúng ta đã quên đi điều mà chúng ta đã luôn nhắc nhở nhau: Không có ai là đồng minh vĩnh cửu; không bao giờ đặt hết 100% niềm tin vào chính khách ngoại quốc; đừng quên bài học VNCH đã từng tin tưởng vào đồng minh và cuối cùng đã bị phản bội... Chính vì vậy mà chúng ta đã cùng nhau vận động quốc tế trong tinh thần độc lập với thái độ tự chủ và niềm tự hào dân tộc.

Chúng ta đã cố tình quên đi những ngày chúng ta - người ủng hộ đảng Cộng Hòa, kẻ ủng hộ đảng Dân Chủ của Mỹ - cùng nhau vận động thành công các dân biểu của cả 2 đảng, hay lúc này thì Cộng Hoà, lúc khác là Dân Chủ cho những nghị quyết lên án cộng sản Ba Đình, hỗ trợ cho Tôn giáo, Tù nhân Lương tâm, Nhân quyền, Tự do, Dân chủ tại Việt Nam.

Chúng ta không còn muốn nhớ đến những bài học đã trải qua là tuỳ theo mục tiêu vận động, chúng ta đã chọn lựa đối tượng nào khả thi nhất - thuộc đảng này hay đảng kia để tiếp cận; và ai trong chúng ta là những người đi vận động thích hợp nhất. Từ đó, và đã từ lâu, chúng ta biết rằng chúng ta cần nhau để đạt được những mục tiêu chung cho nước Mẹ thân yêu dù có sự khác biệt quan điểm cá nhân giữa chúng ta về chính trường ngoại quốc. Sự khác biệt cá nhân đó giúp chúng ta có được một tập thể tranh đấu đa dạng, uyển chuyển, đầy ưu điểm, dẫn đến nhiều thuận lợi cho công cuộc chung.

Những ngày ấy chúng ta chỉ có một thứ thiêng liêng duy nhất. Đó là Tổ Quốc Việt Nam. Vì Tổ Quốc, chúng ta xuống đường. Vì Tổ Quốc chúng ta cùng nhau khô khốc người dưới cái nắng chang chang cho lá cờ Tự do của quê Mẹ.

Bây giờ chúng ta đứng dưới lá cờ và đảng phái của ngoại bang để đổ lửa lên nhau.

*
Bạn tôi trong một bữa ăn đã nói: "Bạn thích ăn mì hoành thánh, tôi thích ăn phở - Chúng ta tôn trọng sự khác biệt của nhau."

Nhưng cuộc đời đầy khác biệt và luôn luôn hiện hữu khác biệt vốn không đơn giản như tô mì, bát phở. Nếu sự khác biệt của mì và phở trở thành đối đầu giữa tự do và độc tài thì cái gọi là "tôn trọng" trở thành một cuộc chiến một sống một chết: Hoặc là tự do phải vào tù hay độc tài phải bị treo cổ.

Trong suốt một thời gian dài chúng ta đã chấp nhận sự khác biệt "mì/phở" của nhau vì chúng ta đã đặt một cái chung lên trên mọi khác biệt cá nhân: Tổ Quốc. Tổ Quốc Trên Hết. Để từ bằng-hữu-khác-biệt chúng ta trở thành chiến hữu. Để cùng nhau lao vào cuộc chiến "hoặc là tự do phải vào tù hay độc tài phải bị treo cổ."

Bây giờ độc tài cộng sản vẫn còn đó những chúng ta đã biến "sự khác biệt mì-phở" của nhau thành tranh chấp một mất một còn. Ăn mì là thứ "cuồng". Ăn phở là đồ "thổ tả". Chúng ta đi từ khác biệt trong quan điểm sang phạm vi đánh giá và xỉa xói con người của nhau. Bên này: ủng hộ những kẻ nói láo, vô tư cách thì bản chất cũng chẳng ra gì. Bên kia: phải là đồ thổ tả mới ủng hộ đám thổ tả. Và những người bạn của tôi đã đồng hoá nhân cách của bạn bè, chiến hữu một thời với những thứ tồi tệ (trong con mắt của mình) của những con người mà họ chống đối. Chúng ta đã bước qua lằn ranh tối thiểu của sự tôn trọng lẫn nhau và lọt xuống vũng lầy khinh miệt. Và như thế, có những người bây giờ đã xem nhau như là kẻ thù và thù nhau còn hơn là kẻ thù chung của dân tộc: cộng sản.

*
Chúng ta đã quên hay không còn muốn nhớ!?

Đã quên sao những nỗ lực tranh đấu cho một truyền thông trung thực khi mà bây giờ tất cả những gì không thuận chiều với suy nghĩ, quan điểm của ta đều là "fake news". Chúng ta còn là gì khi chính chúng ta chọn lựa "một nửa sự thật" hay bóp méo sự kiện hoặc chọn tin giả để xả khắp nơi trên facebook, blog của người khác dưới dạng phản hồi, comment nhằm củng cố quan điểm, niềm tin của cá nhân và của "phe ta"?

Còn lại gì từ những ngày tháng mà mỗi người chúng ta từng ngày ngồi đếm, mòn mỏi trong mong đợi có thêm nhiều người quan tâm và xuất hiện để đồng hành với nhau trên con đường tranh đấu? Bây giờ chúng ta miệt mài ngồi đếm like trên Facebook cá nhân, vào bấm like Facebook của "đồng minh" mà không cần đọc hết bài để "đồng minh" bấm like lại cho ta. Tất cả làm nên một "trật tự" mới, tuy ảo nhưng rất thật: Thế giới Bầy đàn.

Còn đâu những người bạn ngày nào từng "đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông" bây giờ chỉ thấp thỏm với lượng người xem trên kênh YouTube của mình vốn đang nhấp nhô theo số tiền kiếm được mỗi tháng và sẵn sàng giựt tít - câu view, chạy theo cơn lên đồng của những kẻ cuồng nhiệt, lên án những ai đi ngược lại với các thân chủ đang làm tăng "view", đóng góp cho sự nghiệp "yêu nước mà có tiền".

Còn lại gì trên con đường vốn đã gian nan và cô đơn này khi chúng ta rẽ sang con đường "người đi mỗi ngày một ít đi nhưng phe nhóm mỗi ngày một đông"? Trên con đường đang tan tác, hào hùng một thuở "ở tù cộng sản như một giấc ngủ trưa" đã bị thay thế bằng nỗi sợ hãi giữa những người cùng chiến tuyến tự do: Sợ bị đấu tố nếu tự do bày tỏ quan điểm.

Con đường Việt Nam Tự Do chúng ta đi đang trở thành một vũng lầy chà đạp bấy nát vì những khác biệt cá nhân.

23.06.2020
Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

Cạnh tranh cộng nghệ Mỹ-Trung: quốc tế cần chọn lựa


June 23, 2020
Đại-Dương

Trong Đệ nhị Thế chiến, chẳng có quốc gia nào có thể đứng ngoài theo kiểu “Toạ Sơn Quan Hổ Đấu” giữa Khối Đồng Minh và Phe Trục.

Hoà bình vãn hồi vào năm 1945, mỗi quốc gia đã chọn thể chế chính trị và đường lối phát triển đất nước theo ba khuôn mẫu điển hình.

UserPostedImage

WW II, Đại chiến thứ II

Nhóm chọn thể chế dân chủ, thị trường tự do đều khôi phục nhanh chóng, ổn định, phát minh nhiều sáng kiến nâng cao đời sống và phẩm chất nhân loại. Bảo vệ, duy trì di sản loài người.

Nhóm chọn Chủ nghĩa Cộng sản đã dẫn các dân tộc, dù cường quốc hoặc nhược tiểu, đều rơi vào vô số thảm hoạ. Chiến tranh triền miên giữa người và người qua các hành động dã man, tàn ác nhất trong lịch sử nhân loại làm thiệt hại trên 100 triệu sinh mệnh vô tội nếu xét trên phương diện nhân văn. Kinh tế kiệt quệ, xác xơ vì áp dụng mô hình kinh tế Mác-Lê-Mao. Văn hoá xã hội chủ nghĩa đã tàn phá mọi di sản văn hoá dân tộc, chỉ còn tiếng gào thét giết và giết mãi ghê rợn và bất tận.

Nhóm duy trì nền độc tài, pha chút cải cách về dân chủ nhân quyền rơi vào trường hợp tranh giành quyền lãnh đạo, thay ngôi đổi chủ liên tục làm cho toàn dân bị trì qua kéo lại nên chỉ có nền kinh tế giật gấu vá vai, sống trong cuộc đời mù mờ, chưa biết tương lai sẽ đi về đâu. Đảo chánh, chỉnh lý, lật đổ, truất phế làm cạn kiệt sức dân, và giết chết mọi hy vọng của dân tộc.

Hiện tại, trận chiến Mỹ-Trung dưới sự chỉ huy của Chủ tịch TC, Tập Cận Bình và Tổng thống Hoa Kỳ, Donald Trump ngày càng tiến dần tới “Cuộc Chiến Tranh Lạnh Mới” khiến cộng đồng nhân loại không giấu được sự âu lo.

Sau khi Liên Sô tan rã năm 1991 tạo điều kiện thực thi khát vọng toàn-cầu-hoá. Quốc gia lớn/nhỏ hay giàu/nghèo đều tìm mọi cách thu lợi nhiều nhất bất cần hành động gây hại cho đất nước dân tộc khác.

Cuộc Chiến Tranh Lạnh Mới mang tính chất toàn diện mà “công nghệ” đóng vai trò rất quan trọng trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, ngoại giao, văn hoá nên cuộc đua rơi vào tình trạng “một mất một còn”. Như thế, không dân tộc nào có cơ hội đứng ngoài cuộc!

Biên niên sử các phát minh (sáng chế) trên thế giới ghi nhận kể từ năm 800 (khi Ttrung Hoa phát minh ra thuốc nổ) sau Công nguyên đến 2015, Trung Hoa không hề có phát minh nào được ghi nhận.

Giai đoạn 1951-2000, Hoa Kỳ chiếm 19/48 phát minh trên thế giới. Giai đoạn 2000-2015, Hoa Kỳ chiếm 20/25 sáng chế.

Suốt 40 năm, qua 5 đời tổng thống Mỹ đã để cho Bắc Kinh moi gan, rút ruột công nghệ, kỹ thuật của Hoa Kỳ mà xây dựng một nền kinh tế, quân sự, chính trị có khả năng đặt nền thống trị toàn cầu. Hầu hết các công trình nghiên cứu, sản phẩm của Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Trung Hoa đều phụ thuộc vào kỹ thuật và công nghệ của Hoa Kỳ.

UserPostedImage

Tổng thống Donald Trump quyết bảo vệ tài sản trí tuệ của dân tộc nên ban hành các sắc lệnh chặn đứng tình trạng Bắc Kinh moi gan, móc ruột học thuật, công nghệ, kỹ thuật qua các hoạt động trao đổi học thuật, hợp tác giữa các trường Đại học, du học sinh Trung Cộng (TC) tốt nghiệp hậu-đại-học tiếp tục làm việc ở Hoa Kỳ. Ít nhất có 3,000 sinh viên và các nhà nghiên cứu của TC có liên hệ với Giải phóng quân Trung Cộng sẽ bị Hoa Kỳ trục xuất.

Trong tháng 5-2020, Bộ Thương mại Mỹ công bố danh sách 24 thực thể bị trừng phạt, kể cả hai trường Đại học của TC như Viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân (Harbin Institute of Technology, HIT) vì hoạt động trái với an ninh Hoa Kỳ. Các đại học ở Hoa Kỳ như Đại học Arizona và Đại học Berkeley cũng phải xem xét lại việc hợp tác với Viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân.

Một nhà nghiên cứu trước làm việc cho HIT nói với Nikkei “phòng nghiên cứu phụ thuộc rất nhiều vào kỹ thuật Mỹ … vì hầu hết các nhu liệu [mô phỏng] là từ Hoa Kỳ, và không có quốc gia nào cung cấp được … Vậy, tìm kiếm một giải pháp thay thế sẽ gần như không thể”.

Các Tập đoàn Công nghệ khổng lồ của TC như Hoa Vi đã phát triển chip cho trí tuệ nhân tạo (IT) mà không phải tất cả sản phẩm của họ đều có phẩm chất tương đương, hoặc là với tiêu chuẩn toàn cầu như các chip do Nvidia của Mỹ thiết kế.

Trong bài “Increased security in quantum communication achieved by Chinese, Oxford scientists” trên tờ SCMP ngày 15/06/2020 viết các thử nghiệm “truyền thông lượng tử” do các nhà vật lý thuộc Đại học Oxford và Trung Quốc thực hiện, kể cả Artur Ekert, Giáo sư Vật lý Lượng tử thuộc Viện Toán học Oxford.

Nhưng, trong bài “China claims quantum supremacy with satellite test” do The Asia Times đăng ngày 17/06/2020 tường thuật chỉ có các khoa học gia Trung Quốc thực hiện!!!

Hôm 17/06/2020, Tập đoàn Hoa Vi đã yêu cầu tạm dừng sản xuất một số linh kiện cho loại điện thoại mới Mate, đồng thời, cắt giảm đơn đặt hàng linh kiện 20% hoặc hơn cho các quý tới. Năm 2019, Hoa Vi xuất xưởng 240 triệu điện thoại thông minh đoạt vị trí thứ hai của Apple, chiếm 7.6% thị phần toàn cầu. Nhưng, quý đầu 2020 đã giảm 18%. Hoa Vi hy vọng quảng cáo vào cuối năm và giao hàng sau đó.

TC muốn xe điện, pin nhiên liệu và xe hybrid cắm điện chiếm 25% số xe mới được bán vào năm 2025, so với gần 5% vào năm 2019. Được Nhà nước hỗ trợ nên đã có 60 công ty khởi nghiệp được thành lập kể từ khoảng năm 2015. Nhưng, nay bị giảm hỗ trợ nên số xe bán ra giảm 23%. Có hai trở ngại lớn cho xe chạy điện khi thiếu các trạm tiếp điện và bình điện lithium-ion.

Gigafactory 1 của Parsonic trở thành nơi sản xuất bình điện lithium-ion lớn nhất thế giới đã đầu tư 1,6 tỉ USD để sản xuất bình điện 35GWh .

Nhưng, Hãng Tesla đã ký hợp đồng ba năm để sản xuất pin 105GWh và bình điện 150GWh cho Tesla. Xe điện của Tesla bán chạy nhất tại TC . Nếu được trang bị loại pin mới từ Nevada chắc các hãng xe điện TC ắt gặp khó khăn vì không thể mua được.

Phát minh đến từ những con người được quyền tự do mơ mộng, không bị ràng buộc bởi ý thức hệ Mác-Lê-Mao; và toàn quyền thụ hưởng mọi lợi ích do phát minh đem lại.

Bất cứ kẻ nào ăn cắp, cướp bóc, cưỡng bức tài sản, kể cả trí tuệ của người khác sẽ không thể phát minh ra điều gì có ích cho nhân loại.

Bản chất cộng sản là ác nhân, thất đức nên không thể tin vào lời hứa hoặc cam kết có chữ ký.

Tổng thống Obama cam kết sẽ hoà giải khi chiến hạm của TC và Phi Luật Tân rời Scarborough Shoal để tránh bão năm 2012 tạo điều kiện cho Bắc Kinh độc chiếm gây nỗi oán hận của dân chúng Phi Luật Tân.

Khi Bắc Kinh khởi sự xây các đảo nhân tạo trong Nhóm đảo Trường Sa (Spratly Islands, Nam Sa) năm 2013 mà Obama làm thinh, mặc dù đó là giai đoạn dễ ngăn chặn nhất.

Chủ tịch Tập Cận Bình chính thức thăm Hoa Kỳ vào Mùa Thu 2016 đã hứa với Obama sẽ không quân-sự-hoá trên Biển Nam Trung Hoa (SCS) mà nay ngày càng rơi vào quyền kiểm soát của Bắc Kinh.

Kiểu “xoay trục” sang Châu Á của Ngoại trưởng Hillary năm 2009 và Chính sách “tái cân bằng” của Obama năm 2014 nhằm làm bạn với TC hơn là đối đầu.

Thoả ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) được Obama ca tụng chỉ tạo điều kiện cho TC điều khiển nền kinh tế tại Tây Thái Bình Dương. Đông Nam Á trở thành bãi phế thải công nghiệp và thị trường tiêu thụ hàng hoá của TC nên Lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ không phê chuẩn.

Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) của Tập Cận Bình đầy dẫy mỹ từ che lấp những bẫy mìn nên nhiều quốc gia mang nợ đến độ phải thế chấp đất đai hay quyền-chủ-quyền quốc gia.

Các quốc gia láng giềng của TC, khu vực chậm tiến khắp thế giới đều nằm trong mục tiêu chinh phục và thống trị của Bắc Kinh. Các quốc gia phát triển thèm thị trường 1.4 tỉ người nên buộc phải ngậm miệng trước các hành động phi pháp và vô nhân đạo của Đảng Cộng sản Trung Hoa.

Nhân loại nhất quyết không cho phép Tập Cận Bình và Đảng Cộng sản Trung Hoa đặt chiếc vòng kim cô lên đầu nên phải hành động quyết liệt.

Đại-Dương

Chung kết Champions League diễn ra ở Bồ Đào Nha
trong Tháng Tám


Jun 20, 2020 cập nhật lần cuối Jun 20, 2020

UserPostedImage

Sân vận động Estadio da Luz ở Lisbon được chọn làm sân diễn ra trận chung kết Champions League ngày 23 Tháng Tám, 2020. (Hình: Wikipegia.org)

NYON, Thụy Sĩ (NV) – Thủ đô Lisbon của Bồ Đào Nha chính thức được Liên Đoàn Bóng Tròn Châu Âu (UEFA) chọn đứng ra tổ chức trận chung kết giải Champions League mùa này vào ngày 23 Tháng Tám, thay vì ở Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ, như dự định ban đầu.

Theo ESPN FC, tiếp sau phiên họp vào hôm Thứ Tư, 17 Tháng Sáu, của ủy ban điều hành UEFA, ủy ban này cũng tuyên bố giải vô địch bóng tròn Châu Âu cấp câu lạc bộ Champions League sẽ được hoàn tất với các trận đấu theo tính cách thu nhỏ (mini-competition) từ vòng tứ kết trở đi, với sân Estadio da Luz của Benfica và sân Estadio Jose Alvalade của Sporting được sử dụng cho các trận đấu.

Những trận đấu vòng 16 sẽ tranh trong hai ngày 7 và 8 Tháng Tám và nếu có thể sẽ thi đấu ngay sân nhà của đội bóng. Tuy nhiên, nếu không thể, các trận đấu sẽ được diễn ra tại Bồ Đào Nha, với các sân của đội Porto và Guimaraes đều sẵn sàng.

Manchester City sẽ đón tiếp đội Real Madrid tại sân Etihad ở trận lượt về, trong khi Chelsea theo lịch trình di chuyển đến Munich để đương đầu với Bayern Munich. Cuộc rút thăm các vòng còn lại sẽ được tổ chức vào ngày 10 Tháng Bảy tới đây.

Ông Aleksander Ceferin, chủ tịch UEFA, nói: “Tôi vui mừng khi chúng tôi có thể cho trở lại tất cả các giải đấu của chúng tôi. Tôi tự tin rằng chúng tôi sẽ không phải chịu đựng sự vắng mặt các cổ động viên trong thời gian lâu dài và họ sẽ được phép vào sân không sớm thì muộn.”

“UEFA có quyết định cương quyết khi tạm ngưng giải vô địch Châu Âu Euro 2020. Nhưng để có quyết định như thế, chúng tôi tạo không gian cho phép các giải đấu trong nước khắp Châu Âu được tái diễn, bất cứ nơi nào có thể, và thi đấu đến khi kết thúc. Trong khi bóng tròn chịu nhiều khó khăn to lớn khi chịu cuộc khủng hoảng đại dịch COVID-19, và nó sẽ tạo nhiều khó khăn hơn nữa nếu chúng tôi không cho thấy sự lãnh đạo trong những ngày đầu của thời gian này,” ông nói thêm.

UserPostedImage

Ông Aleksander Ceferin, chủ tịch Liên Đoàn Bóng Tròn Châu Âu. (Hình: Fabrice Coffrini/AFP via Getty Images)

Với cả hai giải Champions và Europa League bị tạm dừng trước khi hoàn tất vòng 16 trong Tháng Ba bởi vì sự lây lan của dịch COVID-19, UEFA buộc lòng phải thực hiện những biện pháp khẩn cấp để hoàn tất các giải đấu trong thời gian cuối mùa Hè năm nay.

Những nguồn tin thân cận cho ESPN biết rằng Istanbul, ban đầu được chọn tổ chức trận chung kết Champions League lần đầu tiên kể từ 2005, trong tháng rồi đã nhấn mạnh đến những trường hợp khó khăn về tình hình các trận đấu bởi vì đại dịch sẽ dẫn đến những giới hạn các chuyến bay quốc tế đến Thổ Nhĩ Kỳ.

(TTC) [qd]

Edited by user Tuesday, June 23, 2020 7:59:19 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#13942 Posted : Tuesday, June 23, 2020 12:54:21 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Để Chúa lớn lên


6/23/2020 8:49:33 AM

24.6.2020 Thứ Tư - Sinh nhật Thánh Gioan (Lc 1, 57-60.80)


UserPostedImage

"Có một người được Thiên Chúa sai đến tên là Gioan. Ông đến để làm chứng về ánh sáng và chuẩn bị lòng dân sẵn sàng đón Chúa"(Ga 1, 6-7 ; Lc 1, 17).

Hôm nay, Hội Thánh mừng ngày sinh nhật của thánh Gioan Tẩy Giả, vị tiền hô của Đấng cứu thế.

Mỗi người sinh ra, đều được cha mẹ đặt cho một tên gọi. Trong Kinh Thánh, tên gọi các nhân vật lớn thường rất giàu ý nghĩa, tên gọi ấy có khi phản ánh tình trạng của tập thể gia đình, hoặc phản ánh tình trạng của chính cá nhân đương sự, hoặc nói lên số phận hay hoạt động của người mang tên.

Thế nên, cùng với tên gọi là hàm ý một dự phóng cho tương lại, có khi chỉ một ước vọng, đôi khi gợi lên tình cảm lúc sinh ra hoặc tương lai mà cha mẹ thấy được, và thường khi là cả một sứ mạng, sứ mạng đó nằm trong kế hoạch của Thiên Chúa muốn thực hiện giữa dân Người. Trường hợp của Gioan Tẩy Giả là một ví dụ, khi sinh ra được cha mẹ đặt tên theo lời Sứ thần đã loan báo. Danh xưng Gioan có nghĩa là Thiên Chúa biểu lộ tình thương.

Cuộc đời của Thánh Gioan và Chúa Giêsu rất lạ thường: Sự thụ thai của hai con trẻ được báo trước bởi cùng một Thiên Thần Gabriel; Cả hai được sinh ra bởi hai người nữ đáng lẽ không thể có con: bà Elizabeth tuổi đã già trong khi Đức Mẹ khấn trọn đời đồng trinh, không biết đến người nam; Cả hai con trẻ được đặt tên và trao nhiệm vụ từ lúc còn trong lòng mẹ: Gioan/Đấng Tiền Hô và Giêsu/Đấng Cứu Thế (Lc 1, 5 & 1, 26); Cuối đời Thánh Gioan chịu chết vì đức tin và nhiệm vụ của Ông trước khi Chúa Giesu chịu chết vì tội nhân loại chúng ta trên Thánh Giá.

Qua tưởng thuật của Kinh Thánh, chúng ta thấy ý định của Thiên Chúa về Gioan đã được biểu lộ hiển nhiên ngay từ giây phút ông được thụ thai, rồi trong việc ông sinh ra, việc đặt tên cho ông, việc mẹ ông và mẹ Chúa Cứu Thế gặp nhau vv..

Trong các biến cố đó, ta thấy có sự can thiệp lạ lùng của Chúa vào trong cuộc đời của Gioan để định hướng cho nó. Điều đáng nói hơn là về phần ông, một khi đã khôn lớn và nhận ra sứ mạng mà Thiên Chúa giao phó, Gioan Tẩy Giả không còn biết gì khác hơn là sống trọn vẹn cho sứ mạng đó một cách lô-gic, kiên quyết, trọn vẹn, cho tới cùng.

Gioan rút lui sớm vào hoang địa, sống khắc khổ xa lánh mọi mời mọc, níu kéo của trần gian là để được sống trọn vẹn hướng về Đấng Cứu thế mà ông phải làm kẻ "dọn đường". Ông rao giảng bằng những lời lẽ thật nghiêm khắc, mạnh mẽ để lôi kéo người ta sám hối đổi đời vì thời gian không còn nhiều, Nước Thiên Chúa sắp tới. Sau khi thiên hạ đã rời ông để quay sang Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế, ông âm thầm rút lui vào bóng tối vì đã hoàn thành nhiệm vụ "Người phải nổi bật lên, còn tôi phải lu mờ đi", ông tuyên bố như thế (Ga 3, 30). Rồi cả cái chết của ông cũng là một phần không thể tách lìa của sứ mạng của một kẻ "dọn đường" và "làm chứng cho ánh sáng và sự thật".

Dọn đường để chào đón một nhân vật quan trọng là một hình ảnh quen thuộc. Đường sá thì ghồ ghề khó đi, dân làng được huy động để san bằng những chỗ lồi lõm. Thế nhưng Chúa Giêsu không phải chỉ đi trên những con đường xứ Palestine, mà Ngài còn muốn đến với cõi lòng của mỗi người. Và như thế, công việc dọn đường của Gioan có nghĩa là rao giảng sự hoán cải trong dân để được tha thứ: lưỡi rìu đã kề sẵn gốc cây, cây nào không sinh hoa kết trái thì sẽ bị chặt đi và quăng vào lửa.

Tin mừng đã mô tả Gioan như một vị tiên tri. Ông được xức dầu một cách thiêng liêng ngay từ trong lòng mẹ để hiến dâng cho Thiên Chúa. Ông được đầy tràn Thánh Thần và có được những đặc điểm của một vị tiên tri. Và như các vị tiên tri khác, ông có nhiệm vụ rao giảng sự sám hối ăn năn.

Thánh Gioan đã tóm tắt tất cả cuộc sống của Ngài trong câu nói: "Ngài phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại". Dưới cái nhìn của con người, như Chúa Giêsu cũng đã có lần khen tặng, Gioan là con người cao cả nhất được sinh ra từ người nữ. Ngày sinh của Ngài được đánh dấu bằng những biến cố khác thường. Sự chào đời của Ngài đã mang lại niềm vui và hy vọng cho mọi người xung quanh. Vị tiên tri được xem là là cao cả nhất trong lịch sử Isreal ấy đã lôi kéo được một đám đông mà chưa từng có vị tiên tri nào đã quy tụ được... Thế nhưng, cuối cùng, để hoàn tất sứ mệnh của mình, con người ấy đã nhỏ lại và mất hẳn trong kiếp tù đày và một cái chết bỉ ổi.

Gương can đảm nói lên sự thật cho dù sự thật kéo theo sinh mạng của Ngài, thánh Gioan đã thật hiên ngang loan báo cái chết của Đức Kitô để cứu độ nhân loại. Nhân loại trong đó có mỗi người chúng ta liệu có nhạy cảm và quảng đại, can đảm làm chứng cho Chúa Kitô hay không ? Thánh Gioan đã viết: "Sự thật sẽ giải phóng con người". Mỗi người chúng ta có để cho Chúa lớn lên trong ta hay chúng ta để cho bóng tối, tội lỗi, ích kỷ xâm lấn đời sống chúng ta ? Thập giá có là nguồn sống để chúng ta vươn tiến hay chúng ta tránh né và sợ thập giá ? Đẩy lùi những cản trở của hận thù, của ích kỷ, của hờn căm, Chúa mới thực sự lớn lên trong ta.

Hôm nay mừng kính sinh nhật thánh Gioan, Chúa cũng muốn ta trở nên tiền hô cho Chúa: rao giảng Chúa Giêsu cho người khác, đem Chúa Giêsu cho người khác, và đem người khác đến với Chúa Giêsu. Chúa Giêsu là mục đích đời ta, Chúa Giêsu cũng là mục đích của người khác. Còn tôi chỉ là người môi giới, là phương tiện Chúa dùng, để đem người khác đến với Chúa chứ không phải đem người ta đến với tôi mà quên Chúa, cũng không phải đem người ta đến với tôi mà xa Chúa.

Mừng sinh nhật thánh Gioan Tẩy Giả, chúng ta hãy nhớ lại ngày sinh nhật của chúng ta. Đó là giây phút lịch sử đáng ghi nhớ nhất đời. Ngày ấy, cha mẹ, ông bà, cô bác đều mừng vui vì ta được sinh ra đời. Ai cũng muốn nhìn ta, ai cũng mỉm cười với ta, ai cũng muốn bồng ẵm ta... và ai cũng đặt nơi ta một niềm hy vọng: "Trẻ này rồi sẽ nên như thế nào?" Cha mẹ và bà con hy vọng ta sẽ có tương lai xán lạn, hy vọng ta sẽ đem lại danh giá cho gia đình và họ hàng.

Huệ Minh

Đức nguyên Giáo hoàng Biển Đức đã về đến Roma


6/23/2020 8:27:06 AM

Sau 4 ngày về lại quê nhà thăm Đức ông bào huynh Georg Ratzinger đang bệnh nặng, trưa thứ Hai 22/06, Đức nguyên Giáo hoàng đã về đến Roma vào lúc 12:59.

UserPostedImage

Thứ Hai 22/06, lúc 9 giờ sáng, Đức Biển Đức đến thăm Đức ông Georg, anh trai của ngài, lần cuối cùng, trước khi di chuyển đến phi trường Munich để đáp máy bay trở lại Roma. Đức ông Georg tuy bệnh nặng nhưng sức khỏe có vẻ ổn định.

Đức cha Rudolf Voderholzer của giáo phận Regensburg đã tháp tùng Đức nguyên Giáo hoàng đến phi trường. Trước khi ngài lên máy bay của không quân Ý để về Roma, Thủ tương miền Bavaria, ông Markus Söder, đã chào từ biệt ngài. Ông Söder nói rằng cuộc gặp gỡ là giây phút “vui mừng và trầm buồn”.

Máy bay chở Đức Biển Đức XVI và đoàn tùy tùng, gồm Đức tổng giáo mục Gänswein, bác sĩ Polisca, Phó chỉ huy hiến binh Vatican và những người phụ giúp đã đáp xuống phi trường Ciampino lúc 12:59. (ACI 22/06/2020)

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 22.06.2020)

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Đức nguyên Giáo hoàng Biển Đức về lại Vatican thứ Hai 22/06


6/22/2020 9:29:38 AM

Ông Clemens Neck, phát ngôn viên của giáo phận Regensburg, nói với hãng tin Công giáo Đức KNA rằng sáng thứ Hai 22/06, Đức nguyên Giáo hoàng Biển Đức XVI sẽ trở về Vatican trên chuyến bay khởi hành từ sân bay Munich, kết thúc cuộc viếng thăm Đức ông bào huynh Georg Ratizinger đang bệnh nặng, bắt đầu từ thứ Năm 18/06.

UserPostedImage

Đức nguyên Giáo hoàng Biển Đức XVI

Cũng theo tin của giáo phận Regensburg, trong ngày Chúa Nhật 21/06, ngày cuối cùng tại Bavaria, ban sáng Đức Biển Đức sẽ cử hành Thánh lễ với Đức ông Georg và nếu sức khỏe cho phép, ban chiều ngài sẽ lại đến thăm bào huynh của ngài.

Thăm nhà cũ tại Pentling

Trước đó, thứ Bảy 20/06, ngài đã thăm những nơi chốn của gia đình mà ngài đã không thăm từ năm 2006, chuyến thăm chính thức nước Đức lần cuối cùng. Trước hết, ngài thăm nhà của ngài ở Pentling, nằm ở ngoại ô của Regensburg, và đã ở lại đây khoảng 45 phút. Đây là nơi ngài lưu ngụ trong những năm là giảng viên Tín lý tại Đại học, từ năm 1969-1977, trước khi được bổ nhiệm làm tổng giám mục giáo phận Munchen và Fresing. Hiện nay ngôi nhà là trụ sở của Học viện Biển Đức XVI; tại đó có lưu giữ di sản thần học của ngài.

Viếng mộ song thân

Sau đó, ngài đến viếng nghĩa địa Ziegetsdorf, viếng nơi an nghỉ của cha mẹ và chị. Ngài đã cầu nguyện và rảy nước thánh trên phần mộ của những người thân.

UserPostedImage

Nơi an nghỉ của song thân của Đức Giáo hoàng Biển Đức XVI

Gặp Đức Sứ thần Tòa Thánh tại Đức

Trong ngày thứ Bảy này Đức Biển Đức đã có một số cuộc gặp gỡ, trong đó có gặp Đức tổng giám mục Nikola Eterovic, Sứ thần Tòa Thánh ở Đức, đến từ thủ đô Berlin, người được ngài bổ nhiệm làm Tổng Thư ký Thượng Hội đồng giám mục. Đức Sứ thần bày tỏ niềm vui được chào thăm Đức nguyên Giáo hoàng tại Đức, dù là trong tình cảnh khó khăn của gia đình. Ngài cũng nhận xét rằng Đức Biển Đức cảm thấy khỏe khi ở Regensburg.

Đức Sứ thần tại Đức cảm ơn “Đức giám mục, các cộng sự của ngài, các tín hữu Công giáo tại thành phố xinh đẹp này và cả mọi cư dân vì sự tôn trọng và tình bạn của họ, để Đức nguyên Giáo hoàng cảm thấy như ở nhà tại thành phố này và tại Bavaria.”

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 21.06.2020)

Trở lại Vatican, Đức Bênêđíctô XVI đánh đổ mọi đồ đoán
tiêu cực


Vũ Văn An

23/Jun/2020

UserPostedImage

Theo tin CNS, Đức Giáo Hoàng hưu trí Bênêđíctô XVI đã trở lại Vatican, 5 ngày sau khi bay về Đức để thăm người anh ruột 96 tuổi của ngài, tức Đức ông Georg Ratzinger.

UserPostedImage

Markus Soder, thủ hiến Bang Bavaria, có mặt tại phi trường để chào từ biệt Đức Giáo Hoàng hưu trí. Ông mô tả buổi từ biệt này bằng những lời gây xúc động “Chúng ta rất tự hào về vị Giáo Hoàng người Bavaria của chúng ta”.

CNS thuật lại mối dây liên kết rất thân thiết giữa hai anh em duy nhất còn sống sót của gia đình Ratzinger. Mối liên kết thân thiết này ai cũng biết. Thế nhưng điều này vẫn không làm cho những người ưa thích các lý thuyết âm mưu đưa ra đủ thứ đồ đoán cho chuyến đi.

Thực vậy, theo John L. Allen Jr., chuyến về thăm anh ruột của Đức Bênêđíctô XVI đã khiến nhiều người có những óc tưởng tượng chính trị và tôn giáo nóng bỏng như lên cơn sốt, được họ nói ra trên báo chí Đức và Ý cũng như các cuộc thảo luận trực tuyến:

• Đức Bênêđíctô XVI sẽ không bao giờ trở lại Rôma nữa, vì cũng giống như Thánh Bênêđíctô, ngài đã chán ngấy cảnh thối nát của Kinh Thành Muôn Thuở và muốn trốn vào loại ẩn tu thế kỷ 21.

• Đức Bênêđíctô sẽ không trở lại Rôma vì ngài không thể ủng hộ hướng đi do Đức Phanxicô vạch ra, nên việc không trở về sau khi anh ruột qua đời là một hình thức phản kháng cuối cùng, tuy thầm lặng của ngài (bất chấp chuyến đi đã được Đức Phanxicô chấp thuận).

• Đức Bênêđíctô sẽ ở lại Đức để phản công đường lối cấp tiến của đa số Giám Mục trong nước, khi họ dấn thân vào “con đường đồng nghị” gây tranh cãi khi bàn tới các vấn đề như độc thân linh mục, luân lý tính dục và phong chức nữ giới.

Việc ngài trở về Vatican hôm 22 tháng 6, hôm qua, đã đánh đổ hoàn toàn các đồ đoán trên. Hơn nữa, nó còn chứng tỏ việc thiếu mẫn cảm trước mối tình huynh đệ thắm thiết của anh em nhà Ratzinger. Allen cho hay: 3 anh chị em nhà này vốn lớn lên trong cảnh lúc nào cũng có nhau. Một phần do người cha, một cảnh sát viên Bavaria, cố tình đảm nhiệm một loạt các chức vụ không đáng kể trong suốt thập niên 1930 để tránh càng xa càng hay quyền lực đang lên của Quốc Xã. Gia đình liên tiếp phải rời chỗ ở, khiến các con mất hết bạn bè, đành cố kết với nhau.

Họ gần gũi nhau đến độ đã xin thụ phong linh mục cùng một ngày năm 1951 và kẻ trước người sau dâng lễ mở tay cùng một ngày (hồi ấy hiếm có việc đồng tế) tại làng Hufschlag ở Bavaria nơi gia đình đang cư ngụ. Maria, chị ruột, không bao giờ kết hôn và sau này trở thành thư ký và là người săn sóc vị Giáo Hoàng tương lai, giữ trọn lời hứa với cha mẹ sẽ săn sóc các em. Bà qua đời tại Bavaria năm 1991, vì nhồi máu cơ tim trong chuyến viếng thăm mộ cha mẹ.

Dịp đó, vị Giáo Hoàng tương lai không về kịp để dự đám tang của chị. Thành thử, lần này, dù đang có những hạn chế gắt gao do Covid-19 gây ra, ngài không thể để lỡ cơ hội gặp người anh duy nhất trước khi người này qua đời.

Allen cũng cho rằng các đồ đoán trên thiếu hẳn cơ sở lịch sử. Thực vậy, Allen cho rằng, khi Đức Bênêđíctô XVI thoái vị năm 2013, theo một số giáo phẩm cao cấp gần gũi với ngài, hy vọng nguyên khởi của ngài là được trở về Regensburg và tái tục cuộc sống tư riêng. Theo các vị này, người ta đã phải thuyết phục ngài ở lại Vatican.

Một phần của lý do là vấn đề hậu cần, vì ở Vatican, ngài đã có sẵn nhân viên an ninh và phục vụ, trong khi ở Regensburg, mọi sự phải khởi sự từ đầu. Tuy nhiên, phần khác là vấn đề chính trị. Ở lại Vatican, Đức Bênêđíctô ít làm cho vị kế nhiệm “chia trí” hơn vì không ai nghĩ tới việc ngài dám thiết lập một giáo triều song hành, và làm cho người ta khó khai thác ngài như một nguồn thẩm quyền thay thế.

Tuy nhiên, cũng theo tạp chí Crux, các động thái từ ngày Đức Bênêđíctô ra công khai thay vì hoàn toàn ẩn dật trong cầu nguyện như tuyên bố lúc thoái vị, phần nào đã “mồi lửa” cho các đồ đoán trên.

Tháng 2 năm 2014, Đức Bênêđíctô XVI xuất hiện nơi công cộng lần đầu tiên cùng tham dự cơ mật viện thiết lập 19 tân Hồng Y với Đức Phanxicô.

Đức Bênêđíctô cũng tham dự lễ khai mạc Năm Thánh Lòng Thương Xót năm 2015: ngài có mặt bên trong Nhà thờ Thánh Phêrô khi Đức Phanxicô mở cửa thánh, chính thức khai mạc năm thánh đặc biệt. Đức Bênêđíctô sau đó, tiến qua cửa thánh và chúc mừng Đức Phanxicô tại lối vào Vương cung Thánh đường.

Cũng trong năm 2015, ngài tới Castel Gandolfo nhận bằng tiến sĩ danh dự của Đại Học Gioan Phaolô II ở Krakow. Năm 2016, ngài đọc diễn văn với Hồng Y Đoàn dịp ngài mừng 65 năm thụ phong linh mục.

Đức Bênêđíctô cũng xuất hiện công khai bằng các trước tác của ngài, gần đây nhất là tiểu luận khá dài năm 2019 về gốc rễ của cuộc khủng hoảng giáo sĩ lạm dụng tình dục, một tiểu luận được công bố chỉ ít ngày sau khi Đức Phanxicô tổ chức hội nghị thượng đỉnh về bảo vệ các vị thành niên trong Giáo Hội. Hơn nữa, bài đóng góp của ngài hồi tháng Hai năm nay vào tác phẩm của Đức Hồng Y Sarah để bênh vực luật độc thân linh mục, một tác phẩm đã gây tranh cãi gắt gao vì được công bố vào lúc nhiều người cho rằng Đức Phanxicô có thể đang xem xét việc thay đổi luật này. Nhiều người không ngại đặt các suy tư của ngài vào thế chống lại đường lối của vị kế nhiệm.

Edited by user Tuesday, June 23, 2020 10:16:20 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#13943 Posted : Wednesday, June 24, 2020 11:40:07 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,218
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)


VIẾT CHO TUỔI 30


Tác giả : Nguyễn Tường Tuấn Ngày đăng: 2020-06-24

NHỮNG KẺ PHÁ LUẬT

Người đầu tiên có mặt trên đất nước Hoa Kỳ là thổ dân Indian, còn lại tất cả chúng ta bất kể mầu da trắng, đen, vàng, nâu ... đều là những di dân đến sau. Lịch sử của hơn 300 năm trước, không thể đòi hỏi phải giống như hôm nay. Từ thời nguyên thuỷ đến hiện đại, con người đã trải qua bao nhiêu thay đổi? Văn hoá, nếp sống, phong tục của từng vùng miền, một trăm năm trước không thể giống như bây giờ. Đó là lịch sử, không phe nhóm, đảng phái nào có thể thay đổi.

1.

Nữ thi sĩ Emma Lazarus (1849-1887) con của một gia đình Do Thái lập nghiệp lâu đời tại Thành phố New York, cô rất đau khổ, về tình trạng những người Do Thái bị bức hại trong những cuộc tàn sát tại Nga. Và tình nguyện tham dự tổ chức giúp đỡ người tị nạn Do Thái đến Hoa Kỳ. Trong chương trình gây quỹ xây dựng tượng Nữ thần Tự do tại New York, Emma Lazarus viết bài thơ để đời, nói về trái tim nhân hậu, về người mẹ của những người lưu vong: Nữ thần Tự do. Đứng trông ra cửa biển, một tay nâng cao ngọn đuốc soi đường và tay kia là bản Hiến pháp. Chúng ta hãy để tâm hồn lắng đọng, nghe trong tiếng sóng biển, nỗi lòng Emma Lazarus gửi gấm dưới chân tượng:

"Hãy trao cho ta sự mệt mỏi, khốn khổ của các ngươi - Hỡi những đám đông khao khát hơi thở tự do - Những rác rưởi nơi bờ biển đông đúc - Hãy trao cho ta những kẻ vô gia cư vùi dập trong bão tố - Ta sẽ thắp ánh đèn soi sáng cánh cửa vàng." (Give me your tired, your poor, Your huddled masses yearning to breathe free, The wretched refuse of your teeming shore, Send these, the homeless, tempest-tost to me, I lift my lamp beside the golden door!)

Dưới ngọn đuốc tự do, cánh cửa vàng đã mở rộng, đón những kẻ bần cùng khốn khổ, ban bình an cho những ai lưu vong tù đầy! Ngôi nhà của những người can đảm, rộng mở cho mọi sắc dân, mầu da, và chủng tộc! Bạn ơi, hãy để lại sau lưng những gông tù kềm kẹp, những uất hận đau thương, những quá khứ hãi hùng, và cùng bắt tay cho một khởi đầu mới.

Emma Lazarus qua đời trong thầm lặng, vì ung thư ngày 19/11/1887 ở tuổi 38. Trong cáo phó đăng trên nhật báo The New York Times, ca ngợi cô là một thi sĩ Mỹ với tài năng hiếm có. Bài thơ tuyệt vời vẫn chưa ai biết! Cho đến tháng 5/1903, người bạn gái thân thiết của Emma Lazarus, cô Georginia Schuyler, đã khắc bài thơ trên bảng đồng và đem đặt trong căn phòng dưới chân tượng. Đúng 17 năm, sau ngày tượng được dựng, hằng triệu triệu du khách đến thăm viếng đã chiêm ngưỡng lời thơ, và cảm nhận được niềm bao dung của đất nước Hoa Kỳ. Rồi đây, quá khứ u buồn sẽ quên đi, con cái những di dân ngồi chung một mái trường. Chúng lớn lên, lập gia đình cùng nhau, pha trộn tất cả mầu da, chủng tộc, tạo nên một quốc gia hùng mạnh, mang tên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

2.

Trong những ngày qua, mảnh đất được bao bọc bởi hai bờ biển, Thái Bình Dương và Đại Tây Dương nổi sóng. Một nhóm con cái những di dân, nhân danh tự do, ồn ào đứng lên, biểu tình bạo động, đốt phá, cướp bóc! Thậm chí tại thành phố Seattle, tiểu bang Washington, họ còn chiếm cả sáu khu phố, thành lập một "khu tự trị", đuổi cảnh sát, dựng chướng ngại vật trên đường phố! Súng đã nổ, thêm một nạn nhân qua đời? Ngọn đồi của những người phản kháng (CHOP - Capital Hill of Protestors) không còn bình an! * "Black Lives Matter" BLM khẩu hiệu chính trị, hàm ý sinh mạng người da đen là quan trọng. Thế còn sinh mạng người da trắng, da nâu, da vàng thì sao? Chẳng lẽ không quan trọng? Hẳn bạn thấy có điều gì đó không đúng, khi đề cao một mầu da trong đất nước đa sắc tộc, đa văn hoá? Đồng ý là người da đen có một lịch sử bị áp bức, nô lệ, trong những ngày đầu đặt chân lên nước Mỹ. Chúng tôi vô cùng kính trọng và chia sẻ niềm đau với các bạn. Nhưng đó là chuyện của trăm năm trước, không ai có thể thay đổi dĩ vãng, nhưng chúng ta có thể xây dựng tương lai bằng những hành vi chính trực hôm nay. Tổ tiên người Việt chúng tôi ngàn năm trước đã từng bị người Tầu bắt xuống bể mò ngọc trai, hơn một trăm năm gần đây bị thực dân Pháp xua vào rừng làm phu cạo mủ, sống với muỗi sốt rét, cong lưng kéo xe cho ông tây bà đầm. Và hôm nay, đất nước vẫn còn quằn quại trong gông cùm cộng sản vì đồng minh Hoa Kỳ bỏ rơi! Nỗi đau còn đó! Nhưng không có nghĩa là chúng tôi được phép hận thù người Trung Hoa, Pháp hay Mỹ! Chúng tôi cũng không thể đòi những công dân Hoa Kỳ hôm nay phải đền bù cho những ngày tù tội, khổ sai của gần một triệu cựu chiến binh Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, đã trải qua hằng chục năm trong những trại tù cộng sản. Đau thương giữ kín trong lòng, chúng tôi cũng không được quyền đòi Quốc hội và chính phủ Hoa Kỳ phải đền mạng cho gần nửa triệu người Việt đã bỏ mình trên Biển Đông, trong rừng rậm, trên đường tìm tự do! Muốn bay cao, chúng ta phải can đảm gỡ bỏ những gánh nặng của quá khứ, cho hành trang nhẹ nhàng.

3.

Các bạn da đen thân quý, một nhóm nhỏ anh chị em của các bạn, nổi giận biểu tình đòi đập phá tượng đài Tổng thống Abraham Lincoln bên giòng sông Potomac, xin đừng quên ngày lịch sử 28/8/1963. Hãy cho chúng tôi mời bạn đi ngược thời gian. Không xa lắm, mới chỉ 57 năm trước, thế hệ thân sinh của các bạn, hơn một triệu người tuần hành trong kỷ luật, để nghe bài diễn văn nổi tiếng của nhà lĩnh đạo phong trào Nhân quyền, Mục sư Martin Luther King, vĩ nhân của nhân loại, đọc trước thềm tượng đài Tổng thống Abraham Lincoln. Nghe diễn văn của Ngài, có lẽ nhiều người trong chúng ta ai cũng mong muốn mình có mặt trong số đông đó, và cảm nhận niềm hãnh diện vô bờ bến của người da đen.

Mục sư Martin Luther King đang ở trên trời, và nhắc nhở mọi người, "Trong tiến trình tranh đấu để đạt được vị trí xứng đáng, chúng ta không được phép hành động sai trái" (In the process of gaining our rightful place, we must not be guilty of wrongful deeds). Bạo động không phải là điều Mục sư Martin Luther King chấp nhận? Đốt phá các cửa tiệm lớn, khiêng hàng đống bao túi cướp giật, vơ vét không chừa thứ gì, chắc sẽ khiến Mục sư Martin Luther King không khỏi mủi lòng cho đám con cháu hoang đàn. Chính những ai ồn ào nhân danh giá trị người da đen, đang làm mất đi phẩm chất tốt đẹp của tiền nhân mình.

Tranh đấu cho lý tưởng tự do là chính đáng. Mỗi chúng ta có bổn phận để lại cho những thế hệ sau một gia tài hãnh diện như Mục sư King đã từng làm, Ngài nói, "Chúng ta không thể thoả mãn khát vọng tự do, bằng cách uống những chén đắng của hận thù" (Let us not seek to satisfy our thirst for freedom by drinking from the cup of bitterness and hatred). Hình ảnh chiếu trên truyền hình, một phụ nữ da trắng bị thành viên BLM bắt quỳ trên đường phố Seattle, xin lỗi người da đen chỉ vì khác mầu da. Câu chuyện không ai có thể tưởng tượng lại xẩy ra nơi thế kỷ 21 này! Các bạn đã làm mất đi chính nghĩa!
(www.americanrhetoric.com/speeches/mlkihaveadream.htm).

Ngày 2/6/20 bà nữ Thị trưởng Lily Mei, thành phố Fremont, California, người ủng hộ biểu tình ôn hoà, bị đám đông yêu cầu quỳ xuống, và bà Thị trưởng gốc Hoa này đã cương quyết từ chối, "Tôi chỉ quỳ trước Chúa khi cầu nguyện". Những phụ nữ trên đã làm gì để bị bắt phải quỳ? BLM đang uống những chén đắng đầy mùi vị hận thù!
(https://baomai.blogspot.com/2020/06/ai-moi-la-oi-tuong-bi-phan-biet-chung.html).

Các bạn da đen thân quý! Chúng ta không thể đến với nhau bằng lời đầu môi, chót lưỡi, đạo đức giả. Mầu da của mỗi chúng ta do Thượng Đế ban cho, tôi không nghĩ là xúc phạm nếu bạn gọi tôi là tên "da vàng". Nhưng bọn "kên kên chính trị" chúng dùng ngôn ngữ "người da mầu" để đánh lừa niềm tự hào của các bạn. Khốn nạn, chỉ riêng hai chữ "da mầu" thôi cũng đã nói lên tính kỳ thị thượng đẳng rồi! Với kẻ lừa đảo, bọn "kên kên chính trị" đất nước Hoa Kỳ chỉ có hai mầu "da trắng" và "da mầu" bạn và tôi, chúng ta trong nhóm thứ hai. Thế không phải là kỳ thị thì là gì? Coi chừng những viên thuốc độc bọc đường trong ngôn ngữ!

Tiếng chuông tự do đã vang lên trước tượng đài Tổng thống Abraham Lincoln, người anh hùng giải phóng nô lệ. Tiếng chuông dồn dập theo từng lời nói của Mục sư Martin Luther King, đi vào trái tim nhân loại. "Ngày hôm nay tôi có giấc mơ!" (I have a dream today!) "Tôi có giấc mơ, có một ngày nào đó, bốn đứa con của tôi lớn lên trong đất nước không bị phán xét bởi mầu da, nhưng bởi chính tư cách của chúng" (I have a dream that my four little children will one day live in a nation where they will not be judged by the color of their skin but by the content of their character. I have a dream today!) Giấc mơ của một nhân cách vĩ đại!

Năm mươi bẩy năm trôi qua, đất nước Hoa Kỳ đã từng có một Tổng thống da đen - Bộ trưởng Tư pháp - Cố vấn An ninh Quốc gia - Bộ trưởng Ngoại giao - Tướng lĩnh bốn sao, chỉ huy những chiến trường vang danh quốc tế - Cầu thủ các đội bóng nổi tiếng - Danh ca hàng đầu thế giới - Oprah Winfrey - Micheal Jordan - Scottie Pippen ... Nhiều vô kể, và họ là những người da đen, mang lại niềm hãnh diện cho chủng tộc. Đừng nhân danh cái chết của Goerge Floyd, để xoá đi bao nhiêu tên tuổi đáng kính của các nhân vật nổi tiếng nêu trên. Đừng đem đá sỏi đổi lấy châu báu ngọc ngà.

Các bạn da đen thân quý! Cũng đừng để một nhóm nhỏ, những người ngây thơ bị bọn "kên kên chính trị" đầu độc, chỉ vì câu chuyện không may của George Floyd. Tại sao chúng ta không nhìn sự việc qua lăng kính trong sáng, một người cảnh sát dùng bạo lực quá lố đưa đến nạn nhân thiệt mạng? Không, đang vào mùa bầu cử, bọn "kên kên chính trị" phải tô lên bức tranh hai mầu trắng, đen. Nếu cảnh sát là người da đen, và nạn nhân da trắng, thì sẽ không có gì phải ồn ào cả, Fake News chẳng hơi đâu lải nhải 24/7. Bọn chúng đánh hơi, xách động thành một phong trào, đòi giải thể cảnh sát, cắt giảm ngân sách ... Chúng đã thành công phần nào, người dân Mỹ từ nay trở đi nhìn mọi người qua lăng kính hai mầu trắng đen, và quên rằng chúng ta đều là con cái của Thượng Đế! Mầu da có khác, nhưng máu trong chúng ta cùng một mầu!

Có ai biết hay nhớ đến câu chuyện thương tâm xẩy ra vào ngày Chủ nhật 14/6/20, sĩ quan cảnh sát Julian Keen Jr., cùng đồng nghiệp chận lại một người lái xe bạt mạng tại La Belle, Florida. Cảnh sát viên Julian Keen làm việc với người tài xế tên Eliceo Hernandez, 20 tuổi. Không may, anh đã bị tên này hạ sát! Anh Julian Keen Jr., là một cảnh sát viên người da đen, hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ, các bạn BLM ở đâu sao không lên tiếng?
(www.bizpacreview.com/2020/06/16/wheres-black-lives-matter-on-this-death-of-black-florida-officer-shotand-killed-is-ignored)

Tội nghiệp, một cảnh sát da đen ra đi đầy chính nghĩa, xứng đáng để tôn vinh. Nhưng không thể khai thác chính trị, không thể xách động "kỳ thị mầu da". Thôi anh Julian Keen Jr. nhé, bình an trên nước Chúa trời! Chúng tôi cầu nguyện cho anh.

Mục sư Martin Luther King, xin Ngài hãy dẫn dắt con cháu quay về đường ngay lẽ phải! Nếu còn sống, chắc Ngài không bao giờ cho phép cái khẩu hiệu "BLM" chính trị sai trái đó tồn tại. Hai cái sai cộng lại không thể thành đúng, tranh đấu cho quyền làm người của bạn, không có nghĩa là tước đoạt cái quyền đó của người khác!

Bạn có quyền hãnh diện về mầu da, chủng tộc của mình. Hãnh diện về người phụ nữ da đen, can đảm, biểu tượng cho tinh thần tranh đấu bất bạo động, bà Rosa Louis McCauley Parks (1913-2005) đã được Quốc hội Hoa Kỳ vinh danh "Người mẹ của phong trào tự do" (The mother of the freedom movement). Xin cho chúng tôi được chung vui cùng các bạn niềm hãnh diện vô biên đó. Nhưng cũng xin phép được nói lời chân tình, bà Rosa Louis McCauley Parks tranh đấu cho chỗ ngồi bình đẳng trên xe buýt ngày 1/12/1955, tại thành phố Montgomery, tiểu bang Alabama, để xoá bỏ vĩnh viễn khu vực dành cho người da mầu (colored section) ở cuối xe buýt. Nhưng bà Rosa Parks không hề đòi lập ra một khu vực thượng đẳng khác dành cho người da đen, tất cả mầu da đều bình đẳng, ai lên trước ngồi trước, đến sau ngồi sau. BLM đang làm cho những người các mầu da khác sợ hãi, điều này đúng hay sai?

4.

BLM không thể so sánh với phong trào tranh đấu cho nhân quyền của cố Mục sư Martin Luther King. Xin các bạn đừng nổi giận, với trái tim chân thành, chúng tôi chỉ nói lên sự thật. Không đả phá, cũng chẳng dám phê bình, chỉ ước mong giúp các bạn làm tốt hơn. Để chúng ta cùng nhau xây dựng một nước Mỹ mọi người đều yêu thương nhau như anh em. Đến với nhau bằng trái tim, thay vì phán xét qua mầu da. Tổ chức BLM được thành lập năm 2013, phát xuất từ câu chuyện cảnh sát viên George Zimmerman (Hispanic) hạ sát anh Trayvon Martin một thiếu niên da đen 17 tuổi vào tối ngày 26/2/12 tại thành phố Sanford, tiểu bang Florida. Ra toà, cảnh sát viên 38 tuổi, George Zimmerman được tha bổng với lý do tự vệ.
(https://en.wikipedia..org/wiki/Shooting_of_Trayvon_Martin).

Hai người sáng lập BLM là Alicia Garza, Opal Tometi, và Patrisse Cullors. Hiện nay, BLM đã lan toả ra nhiều quốc gia trên thế giới, đi xa hơn tiến đến bạo động, đập phá các tượng đài danh nhân quốc gia. Tại tiểu bang Oregon, BLM đã dùng cờ Mỹ phủ mặt bức tượng Tổng thống Washington và đốt, nhiều tiểu bang khác cũng đang xẩy ra phong trào giật đổ tượng đài các danh nhân lịch sử Hoa Kỳ trong thời gian nội chiến. Cẩn thận, các bạn đang bị bọn "kên kên chính trị" lợi dụng! Chúng ta hãy nghe chính những người trong cộng đồng da đen cất lên tiếng nói.

Để lấy lòng cử tri da đen, bà Nancy Pelosi với tư cách Chủ tịch Quốc Hội đã ra lệnh hạ 4 bức chân dung của các vị tiền nhiệm, liên quan đến giai đoạn lịch sử kỳ thị mầu da. Ông Benjamin Crump, người da đen, đồng thời là luật sư của anh George Floyd, nạn nhân vừa qua đời và được đảng Dân chủ phong thánh. Trong chương trình truyền hình Fox News' Neil Cavuto, Thứ bẩy 20/6/20, Luật sư Benjamin Crump không đồng ý việc những người biểu tình BLM vội vàng đòi hạ những bức tượng liên quan đến cuộc nội chiến bắc nam trước đây, theo ông làm như vậy có khác gì lập lại sự sai trái của lịch sử? "Tôi nghĩ chúng ta cần phải tìm hiểu cách nào để vinh danh những người đã đóng góp cho xã hội, nếu họ không có công trạng, chúng ta cũng cần phải nhìn qua một lăng kính rộng rãi, những gì tiêu biểu tốt nhất bản sắc dân tộc Mỹ. Hãy xem lại điều đó" (I think we have to figure out how to honor people who have done things that are beneficial to society, and if they did things that were not beneficial to society, that we can examine in the lens of having a broad view of what we believe as Americans represents the best attributes of our national identity, then we should look at that).

Lịch sử cả trăm năm của nước Mỹ, những bức tranh, tượng hiện diện từ bao năm nay tại toà nhà Quốc hội Hoa Kỳ, tốt hay xấu tuỳ theo suy nghĩ chính trị của cá nhân, nhưng lịch sử muôn đời vẫn là lịch sử! Ngay cả những người da đen trí thức, cũng không đồng ý với việc làm hồ đồ, kiếm phiếu, chà đạp lên lịch sử của bà Nancy Pelosi. Lịch sử cũng sẽ không quên ghi tên bà trong những chương đen tối nhất: Chính trị gia cơ hội.
(https://www.cnn.com/2020/06/18/politics/nancy-pelosi-confederate-portrait-removal/index.html)

Candace Owens, phụ nữ Mỹ da đen, 35 tuổi, trước đây là thành viên đảng Dân chủ, nhưng đổi qua Cộng hoà và đứng ra thành lập tổ chức BLEXIT năm 2018. Mục tiêu của BLEXIT là đánh thức cộng đồng da đen thoát khỏi cái bẫy "nạn nhân", mà một số "kên kên chính trị" thuộc đảng Dân chủ đưa họ vào trong nhiều năm qua, chiêu bài "kỳ thị mầu da" năm nào cũng thế, dùng đi dùng lại mỗi kỳ bầu cử, chuyện nhỏ xé ra to, thổi bùng lên thành ngọn lửa tranh đấu. Rồi những lời hứa, bánh vẽ rẻ tiền, được tung ra, miễn phí tất cả, miếng bánh thiu nhưng vẫn bán được không phải vì ngon, nhưng vì vẫn có người thích ăn!

Hãy nghe tiếng nói cảnh tỉnh của Candace Owens, "Những người cánh tả nói chúng ta là nạn nhân, họ khiến gia đình chúng ta đổ vỡ, người cha xa gia đình, cổ vũ phong trào phá thai với con số 19 triệu hài nhi da đen bị giết từ năm 1973 đến nay, và tạo ra sự chia rẽ bằng cách bảo chúng ta người da trắng kỳ thị" (The Left has told us we are victims, they have corrupted our families by taking fathers out of the home, supporting the abortion of more than 19 million black babies since 1973, and created division by telling us that all white people are racist). Theo Pew Research Center, trong dân số những người trưởng thành trên nước Mỹ, người da đen chiếm 12%, và tỷ lệ da đen trong tù là 33%
(www.pewresearch.org/fact-tank/2019/04/30/shrinking-gap-between-number-of-blacks-and-whites-inprison).

Candace Owens là một tấm gương can đảm của thế hệ trẻ da đen hôm nay. Cô nhận xét, đảng Dân chủ đã nhiều năm lợi dụng người da đen cho mục tiêu chính trị, "Chúng ta bị rao bán bởi nhiều điều dối trá, bất lợi cho cộng đồng da đen, bất lợi cho cộng đồng da trắng, và bất lợi cho cả nước Mỹ" (We are being sold a lot of lies at the detriment to the black community, at the detriment to the white community and at the detriment to America as a whole.)

Lời nói chân thật thường không bao giờ vừa lòng kẻ sống trong tăm tối, họ từ chối ra khỏi chiếc hang an toàn, vì sợ ánh sáng. Candace Owens, không sợ hãi vì cô biết lẽ phải ở cùng mình, "Thú thật: Tôi không đồng ý với George Floyd, và từ chối xem anh như thánh tử đạo. Nhưng tôi mong ánh sáng công lý sẽ đến với gia đình anh" (Confession: I DO NOT support George Floyd and I refuse to see him as a martyr. But I hope his family receives justice).

Muhammad Ali Jr., con trai của cố Võ sĩ Quyền anh nổi tiếng khắp thế giới Muhammad Ali (1942-2016) trả lời cuộc phỏng vấn của New York Post, anh nói, "Cha tôi tin rằng tất cả mọi người đều đáng được trân trọng" (All Lives Matter) - "Ông ấy sẽ không chấp nhận những cuộc phản kháng kỳ thị màu da của phong trào BLM, nghĩ rằng phong trào này đang đẩy người da đen đứng lên chống đối mọi người khác" (His father would’ve hated the ‘racist’ Black Lives Matter protests, claiming the movement is ‘pitting black people against everyone else).

Theo Muhammad Ali Jr., cha tôi sẽ nói, " Họ không là gì cả, chỉ là quỷ dữ" (They ain't nothing but devils) và ông nói thẳng "BLM là một phong trào "kỳ thị", nếu còn sống hôm nay, ông sẽ đứng về phía Donald Trump" (Ali Jr. insisted his father would have thought the Black Lives Matter movement was ‘racist’ and would have been a Donald Trump supporter if he was alive today).
(www.blackenterprise.com/muhammad-alis-son-says-father-would-have-hated-racist-blacklives-matter-protests).

5.

Các bạn Việt Nam thân mến, nhìn vào hình ảnh những cuộc biểu tình của BLM vừa qua, bạn có thấy?

- Trong cộng đồng da đen có một nhân vật nổi tiếng nào xuất hiện? Không hề có, chỉ toàn là thanh thiếu niên tuổi trên dưới 30, ăn mặc không giống ai, cầm loa học làm lãnh tụ! Tại sao? Những người thức giả, đáng kính trong cộng đồng da đen họ không xuất hiện ủng hộ BLM? Tại sao? Hỏi tức là trả lời.

- Trong số những người đi biểu tình, mang khẩu hiệu BLM, tại sao thanh thiếu niên da trắng nhiều hơn da đen? Bạn có bao giờ đặt câu hỏi, đằng sau những người anh em da trắng, ồn ào kia, có tổ chức chính trị nào đứng sau lưng không? Hình ảnh cho chúng ta thấy rõ sự thức tỉnh của cộng đồng da đen, tin vui.

- Khu vực tự trị CHOP tại Seattle đang được chính bà Thị trưởng Jenny Durkan, đảng Dân chủ, hai tuần trước còn ủng hộ sự chiếm đóng bất hợp pháp, chiều ngày 22/6/20 đã phải tuyên bố, "Bây giờ là lúc mọi người phải trở về nhà" (It's time for people to go home!) Khi bài viết đến tay bạn, cũng là lúc CHOP đi vào lịch sử.

Trò chơi chấm dứt! Game Over! Cơn bão "Black Lives Matter" rồi cũng sẽ trở thành lịch sử! Những tàn phá, đổ vỡ sẽ được xây lại đẹp hơn. Giấc mơ của Mục sư Martin Luther King sẽ trở thành hiện thực, người Mỹ chúng ta sẽ không còn phán xét nhau bằng mầu da nữa, nhưng bằng tư cách của mỗi người.

Nguyễn Tường Tuấn
23/6/2020

PHONG TRÀO ĐẬP TƯỢNG (I)


Trường hợp Christopher Colombus.

Phong trào Black Lives Matter (BLM) xuất phát một cách chính đáng sau cái chết của nạn nhân George Floyd, nhưng nhanh chóng đã bị một nhóm bạo loạn xâm nhập để đập phá, cướp bóc, cố ý gây rối loạn đưa đến một tình trạng vô chính phủ.

Phong trào đòi quyền bình đẳng cho người da đen dẫn tới việc đòi xóa bỏ tất cả những chứng cứ liên quan đến quá khứ người da đen bị nô lệ hoá trong các thế kỷ trước. Rồi phong trào đập tượng xuất hiện rầm rộ với vô số những hành động thái quá đến mức điên rồ.

Nạn nhân đầu tiên là Christopher Colombus, một nhà hàng hải và một nhà thám hiểm gốc Ý phục vụ cho triều đình Tây Ban Nha vào cuối thế kỷ XV. Ông có nhiệm vụ thăm dò đường hàng hải từ Tây Ban Nha sang châu Á qua ngã Đại Tây Dương. Lúc đó người ta đã biết là quả đất tròn thay vì bằng phẳng nên nhà thám hiểm tin tưởng rằng cứ đi về phía Tây, rốt cuộc cũng sẽ đến châu Á ở phương Đông. Năm 1492, dẫn đầu một đoàn ba thương thuyền, Christopher Colombus đổ bộ lên một vùng đất mà ông đinh ninh là châu Á, không biết mình đã khám phá ra một lục địa mới.

Tám năm sau, năm 1506, Colombus mất, nên ông không có chút nào trách nhiệm trong việc người Âu châu sang lập nghiệp và khai phá vùng đất mới cũng như việc buôn bán nô lệ sau này. Nhưng thế giới văn minh không quên thành tích to lớn của Christopher Colombus trong việc tìm ra một lục địa mới, mở ra một kỷ nguyên mới cho loài người và sử học Tây phương chọn năm 1492, khi Colombus tìm ra Mỹ châu, làm mốc đánh dấu lịch sử chuyển từ thời kỳ Trung Cổ sang thời kỳ hiện đại. Thủ đô Hoa Kỳ đặt trong một quận thuộc Liên bang, được đặt tên là District of Columbia. Hàng năm Hoa Kỳ có một ngày lễ chính thức trong tháng 10 là Colombus Day để vinh danh công lao của nhà thám hiểm thế kỷ XV. Do sự tưởng nhớ đó mà khắp nơi trên đất nước Hoa Kỳ, tượng đồng Christopher Colombus được dựng lên nhiều vô số.
Phong trào BLM qui trách nhiệm cho Columbus về tình trạng nô lệ của người da đen trong lịch sử lập quốc Hoa Kỳ nên tượng Christopher Columbus bị hủy hoại, đập phá khắp nơi, phần lớn trong sự thụ động để mặc của nhà cầm quyền và của cảnh sát.

Những sự kiện xảy ra gần đây: Ngày 9 tháng 6, tượng Christopher Columbus đặt trước toà nhà State Capitol của tiểu bang Minnesota bị đám biểu tình giật sập. Toà nhà State Capitol ở thành phố St. Paul là nơi đặt trụ sở của chính phủ, Hạ viện, Thượng viện và Toà án tối cao của tiểu bang Minnesota. Cùng ngày cũng một tượng của Christopher Columbus bị triệt hạ tại thành phố Richmond, tiểu bang Virginia, một tượng đặt trong một công viên thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts, bị cưa đứt đầu. Đêm hôm đó, tượng Columbus bị giật sập tại công viên thành phố Camden, gần New York, hôm sau, một tượng tại trung tâm thành phố Miami, Florida bị bôi sơn đỏ với những khẩu hiệu của BLM…

Tất cả những hành động bạo loạn đó, với hình ảnh tượng đồng Columbus, một biểu tượng được dân Mỹ trân trọng từ thời lập quốc, bị trét sơn đỏ nham nhỡ, giật sập, mặt úp xuống đường một cách thảm hại, tất cả xảy ra trong sự im lặng – im lặng bất lực hay im lặng đồng loã – của một số lớn chính khách cả hai đảng phái lớn của Hoa Kỳ.

Sự đầu hàng nhục nhã còn tiến một bước vĩ đại với Thị trưởng Andrew Ginther, thuộc đảng Dân chủ, của thành phố Colombus, thủ phủ của tiểu bang Ohio. Thành phố mang tên của nhà thám hiểm Colombus nên điều dễ hiểu là trong toà thị chính có bức tượng đồng của nhà thám hiểm gốc Ý, do thành phố Genoa, quê hương của Christopher Colombus, cũng là thành phố kết nghĩa với thành phố Colombus, tặng vào năm 1955. Bức tượng đồng tọa lạc yên ổn trong toà thị chính đã 65 năm nay. Nhưng mới đây (ngày 18/06), với phong trào đập tượng xảy ra khắp nơi, Thị trưởng Andrew Ginther đã tỏ ý phục thiện ngay trước khi đám thiểu số bạo loạn đưa ra yêu sách: "Đối với nhiều người trong cộng đồng chúng ta, bức tượng đó là biểu hiệu của chế độ phụ quyền, của áp bức và chia rẻ. Cái đó không tượng trưng cho thành phố lớn của chúng ta, và chúng ta sẽ không còn sống dưới bóng của quá khứ xấu xa của mình." (*) Ông thị trưởng loan báo sẽ tháo gỡ "càng sớm càng tốt" bức tượng trong toà nhà thị chính và sẽ thay thế bằng một tác phẩm nghệ thuật khác "chứng minh cho cuộc chiến đấu bền bỉ để chấm dứt nạn kỳ thị chũng tộc và vinh danh tính đa dạng màu da và hội nhập".

Thành phố có một bức tượng Christopher Colombus nữa trong khuôn viên Viện Đại học Cộng đồng Colombus (Columbus State Community College). Trước đó mấy ngày, ban quản trị nhà trường đã cho biết sẽ tháo bỏ bức tượng này.
Chúng ta không thể trách thái độ thận trọng của những người giữ trách nhiệm, không muốn làm cho tình hình trầm trọng hơn, đưa tới những hậu quả không lường được. Nhưng không thể chấp nhận những thái độ hèn nhát, trở mặt, sẵn sàng quì gối trước một thiểu số bạo lực cực đoan, sẵn sàng từ bỏ và nhục mạ cả quá khứ lịch sử của mình để kiếm phiếu.

* Nguyên văn lời tuyên bố đáng đi vào lịch sử của Thị trưởng Andrew Ginther: “For many people in our community, the statue represents patriarchy, oppression and divisiveness. That does not represent our great city, and we will no longer live in the shadow of our ugly past.”

FB Vinh Dao

UserPostedImage

https://scontent-lax3-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/p640x640/104983739_3147505318671643_7750390535855863380_o.jpg?_nc_cat=108&_nc_sid=8024bb&_nc_ohc=DiFvyD6HXMkAX_7uBWL&_nc_ht=scontent-lax3-1.xx&_nc_tp=6&oh=848507155063851276941c4cb3c888d5&oe=5F1B7690


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Di sản lịch sử hay tàn tích của tội ác?


UserPostedImage

Việc nhiều người Mỹ đang phẫn nộ giật sập các tượng đài tại Hoa Kỳ đang trở thành cơn sốt xã hội của quốc gia mà sự phân hoá giữa các thành phần dân chúng ngày càng bốc lửa.

Khởi đi từ phong trào "Black Lives Matter", đòi công lý, bình đẳng đối xử, tôn trọng mạng sống người Mỹ gốc Phi Châu, nhiều tượng đài trong đó đa số là các nhân vật thuộc phía Confederate - Liên minh Miền Nam Hoa Kỳ đã bị bôi bẩn, chặt đầu hoặc giật sập.

UserPostedImage

Confederate bao gồm bao gồm 11 tiểu bang miền Nam nước Mỹ đã tách ra khỏi Hiệp Chủng Quốc vào năm 1861, chống lại chính phủ để bảo vệ chế độ nô lệ và từ đó dẫn đến cuộc nội chiến Hoa Kỳ kéo dài đến năm 1865.

Trong vòng một tháng, từ khắp các tiểu bang - Alabama, Massachusett, Georgia, Florida, Indianapolis, Kentucky, North Carolina, Pennsylvania, Virginia, Tennessee... - nhiều dấu ấn của quá khứ Hoa Kỳ bị xoá bỏ.

UserPostedImage

Những tượng đài bị nhắm đến ngoài các tướng lãnh, nhân vật lịch sử của Confederate còn có Tổng thống George Washington - người được xem là "Founding Father" của Hiệp Chủng quốc Hoa Kỳ, Christopher Columbus - người khám phá châu Mỹ. Tượng của Tổng thống Andrew Jackson tại thủ đô Washington D.C. cũng đang bị tấn công vì những hành xử tàn ác, bất công đối với người Da Đỏ bản xứ qua đạo luật "Indian Removal Act" của ông.

Những người ủng hộ việc giật sập tượng đài đưa ra lý do đây là những nhân vật từng sở hữu nô lệ, làm giàu bằng nô lệ, trấn áp người da màu, bóp nghẹt văn hoá của các sắc dân thiểu số, phản quốc - chống lại chính quyền của Hiệp Chủng Quốc để tiếp tục bảo vệ và cổ xuý cho chế độ nô lệ. Đây là dấu tích của tội ác không thể được trưng bày như một biểu tượng vinh danh...

UserPostedImage

Những người chống lại việc này cho đó là hành động xoá bỏ di tích lịch sử cần được bảo tồn. Tổng thống Donald Trump tuyên bố đã ra lệnh chính phủ bắt giam bất cứ ai kéo sập tượng đài, di tích lịch sử và cảnh báo họ có thể đối diện với án tù 10 năm.

UserPostedImage

Đó là chuyện của Hoa Kỳ.
Đối với người Việt Nam, liệu chúng ta có cần quan tâm?


Không nằm trong sự đồng hoá những nhân vật lịch sử của Hoa Kỳ với Việt Nam (Confederate với Cộng sản), câu trả lời vẫn là có bởi vì một ngày nào đó người Việt cũng sẽ phải đối diện với câu hỏi: Chúng ta có thái độ và hành động gì đối với các "di tích lịch sử" của cộng sản la liệt khắp nơi trên đất nước? Những "di tích" này vinh danh những "anh hùng", "thành tích cách mạng" của đảng cộng sản - trong đó có "cha già dân tộc" Hồ Chí Minh.

Toàn bộ người Việt, lúc đó chưa chắc là một tập thể hơn 100 triệu người "đồng lòng một mối", có cùng một quan điểm trong việc giải quyết?

Bảo vệ di tích lịch sử hay xoá bỏ những vinh danh của tội ác?

UserPostedImage

Từ "cuộc chiến tượng đài" đang diễn ra tại nước Mỹ, không ít thì nhiều cũng cho chúng ta cơ hội để quan sát, phân tích, thảo luận và rút tỉa kinh nghiệm. Sẽ khá đơn giản và dễ dàng để một người có câu trả lời riêng - dựa vào cảm nhận, kinh nghiệm đau thương của bản thân là nạn nhân cộng sản hay quá khứ huy hoàng của riêng cá nhân nhờ vào đảng độc tài. Nhưng với hơn 100 triệu người - trong đó đa số đã sinh ra và lớn lên dưới hệ thống nhồi sọ và tẩy não của chế độ độc tài cộng sản thì phương hướng giải quyết nào để có sự hợp tình, hợp lý tối đa mà không tạo thêm sự phân hoá dân tộc?

Vũ Đông Hà

Edited by user Thursday, June 25, 2020 6:09:24 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#13944 Posted : Thursday, June 25, 2020 7:16:37 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,290

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Người Việt kể chuyện đi nghe TT Trump vận động tranh cử


June 24, 2020
Hoàng Long (VOA)

UserPostedImage

Trong số những ủng hộ viên nhiệt thành nhất đến tham dự cuộc tập hợp của Tổng thống Trump ở Tulsa có bà Trần Ngọc Trâm (ảnh phải) và bà Phạm Thị Hạnh (ảnh trái, áo trắng).

Họ mong chờ nhìn thấy cảnh tượng này từ lâu. Một rừng sắc đỏ với vô số những biểu ngữ “Make America Great Again” dập dềnh theo những giai điệu của ca khúc “Billie Jean” trứ danh từ những năm 1980, thời mà nhiều người trong số họ tin là những ngày vàng son của một nước Mỹ vĩ đại và cường thịnh.

Đó là lần đầu tiên trong đời họ tham dự một cuộc tập hợp vận động chính trị. Sự phấn khích và tình bằng hữu lan tỏa giữa những con người đồng quan điểm và chí hướng. Nó như thể một trận đấu thể thao mà tất cả cổ động viên đều ủng hộ chỉ một đội duy nhất, và ai nấy đều tin tưởng vào chiến thắng cuối cùng.

Ở đây, trong cầu trường thể thao BOK Center với sức chứa 19.000 người, người ta gác lại những lo ngại về dịch virus corona. Lác đác vài người đeo khẩu trang và gần như không có sự giãn cách xã hội nào được áp dụng. Rồi Tổng thống Donald Trump bước lên bục phát biểu.

“Chúng ta là đảng của [Tổng thống] Abraham Lincoln và chúng ta là đảng của luật pháp và trật tự!” ông Trump cất tiếng sang sảng giữa những tiếng hò reo và vỗ tay vang dội của những người ủng hộ nồng nhiệt nhất, trong đó có ông Hồ Ngọc Sỹ.

Ông là một trong số nhỏ những người gốc Việt bỏ thời gian và công sức đến để dự cuộc tập hợp này vào thứ Bảy tuần trước. Đến giờ ông và vợ ông vẫn còn hào hứng về trải nghiệm hôm đó. Ước nguyện của họ được nhìn thấy tổng thổng tận mắt đã trở thành hiện thực.

Khi vừa hay tin ban vận động tranh cử Trump sẽ tổ chức một buổi tập hợp ở gần nơi ông sống, hai vợ chồng quyết định họ không thể bỏ lỡ sự kiện này và lên kế hoạch đến dự bằng được, ông nói với VOA trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại từ bang Oklahoma.

Hành trình của họ bắt đầu từ tối ngày thứ Sáu khi họ lái xe một tiếng rưỡi từ nhà ở thành phố McAlester đến thành phố Tulsa, nơi sự kiện được tổ chức. Họ ngủ lại một đêm ở nhà người thân trước khi khởi hành vào sáng sớm ngày thứ Bảy. Tại cầu trường BOK Center, họ chờ 11 tiếng đồng hồ trước khi vào được bên trong và ổn định chỗ ngồi trên khán đài.

UserPostedImage

Ông Hồ Ngọc Sĩ và vợ Trần Ngọc Trâm trong trang phục ủng hộ TT Trump trước cuộc tập hợp, Tulsa, Ok.

“Mình cảm thấy rất là hào hùng và phấn khởi với tinh thần đi ủng hộ Tổng thống,” ông Sỹ chia sẻ về kinh nghiệm của ông lần đầu tiên tham dự một cuộc tập hợp chính trị. “Bài phát biểu của TT rất là ý nghĩa, mặc dù mình nghe không hiểu rõ ràng rành mạch lắm, nhưng tôi thấy rất là hùng hồn.”

“Bầu không khí ở đó rất là phấn khởi. Mọi người xung quanh phấn khởi không kém. Họ hò hét rất nhiều. Về tới nhà, ngày Chủ nhật hôm qua mình nói không ra tiếng luôn!”

Tổng thống Trump và ban vận động đã kỳ vọng cuộc tập hợp ở Tulsa sẽ có tác động vào chiến dịch tái tranh cử của ông sau hơn ba tháng đình trệ vì dịch Covid-19. Nó cũng diễn ra trong bối cảnh các cuộc khảo sát ý kiến cử tri trên toàn quốc cho thấy ứng cử viên tổng thống Đảng Dân chủ, cựu phó Tổng thống Joe Biden, đang nới rộng cách biệt dẫn trước ông Trump trong khi ông Trump hứng chịu nhiều chỉ trích về cách thức ứng phó dịch bệnh cũng như các cuộc biểu tình bùng lên hồi gần đây liên quan đến căng thẳng sắc tộc.

Tuy nhiên, số người tham dự thấp hơn nhiều so với dự kiến, phần nào phản ảnh những lo ngại về nguy cơ virus corona lây lan ở những cuộc tụ tập đông người trong không gian kín với ít các biện pháp bảo vệ và giãn cách xã hội, cũng như khơi lên những câu hỏi về sức thu hút của ông ở tiểu bang mà cử tri từng bỏ phiếu chọn ông làm tổng thống với tỉ lệ áp đảo bốn năm trước.

Bà Trần Ngọc Trâm, vợ ông Sỹ, nói bà không quá ngạc nhiên về số lượng người tham dự không đông như dự kiến. Nhưng bà nói điều quan trọng là những người như bà đã đến để thể hiện sự ủng hộ của họ dành cho vị tổng thống mà họ yêu mến, đặc biệt là vào lúc ông cần sự ủng hộ của họ nhất.

“Tổng thống Trump quá khác những tổng thống khác. Ông cô đơn, ít người ủng hộ ngay cả trong Quốc hội và những người làm việc chung với ông nên mình thấy rất là tội cho ông,” bà nói.

Nhưng sự ủng hộ của bà không phải xuất phát từ sự thương hại mà từ chính phong cách của ông Trump, điều làm nên sự khác biệt giữa ông với những tổng thống tiền nhiệm. Bà cũng tán đồng những chính sách mà ông đã ban hành mà bà tin là đang giúp cho nước Mỹ vĩ đại trở lại.

Bà nói cảm tưởng đọng lại trong bà sau buổi vận động là “rất, rất nhiều” nhưng trên hết là sự xúc động vì được tận mắt nhìn thấy tổng thống.

“Khi ngài bước ra, mọi người ai cũng đứng lên hô hào, vỗ tay cũng phải mấy phút đồng hồ, rất là hào hứng. Thật sự mình rất cảm động khi nhìn thấy Tổng thống tận mắt,” bà chia sẻ.

UserPostedImage

TT Trump bước ra bục diễn thuyết trình trước sự cổ vũ của những người ủng hộ tại cầu trường thể thao BOK Center ở Tulsa, Oklahoma, ngày 20 tháng 6, 2020.

UserPostedImage

Đa số những người ủng hộ chọn không đeo khẩu trang. Các biện pháp giãn cách xã hội cũng không mang tính bắt buộc.

Bà Phạm Thị Hạnh tưởng đã không thể tham dự được cuộc tập hợp vì đến sát giờ khởi động chương trình. Nhưng do số người tham dự ít hơn dự kiến nên bà và nhóm bạn vẫn vào được bên trong, điều khiến bà hết sức bất ngờ.

Ba ngày sau khi trở về nhà ở Oklahoma City từ sự kiện này, bà vẫn không giấu được sự hào hứng khi kể về kinh nghiệm của bà lần đầu tiên tham dự một cuộc tập hợp chính trị. Bà nói ấn tượng sâu sắc nhất của bà là hình ảnh một vị tổng thống với những phát biểu vừa dõng dạc vừa hài hước, lôi cuốn sự chú ý của tất cả mọi người.

“Rất là sôi nổi, rất là năng động, không ai ngồi hết,” bà Hạnh mô tả không khí bên trong cầu trường: “Khi mà ngài Tổng thống nói thì tất cả đểu đứng dậy và hò reo, “Four more years (bốn năm nữa)!’”

Thế nhưng sự ủng hộ nhiệt thành của bà dành cho tổng thống lại khiến bà lo sợ về tương lai chính trị của ông. Nếu ông thất cử thì “đất nước này sẽ rơi vào tay Trung Cộng,” bà nói. Chính vì vậy bà cho biết mỗi ngày bà đều cầu nguyện cho ông có đủ sức mạnh để đương đầu với hàng loạt những cuộc khủng hoảng đang bủa vây tổng thống, từ virus corona cho tới nền kinh tế suy thoái, rồi những cuộc biểu tình đòi công lý cho người da màu.

Điều mà bà Hạnh không lo sợ là đại dịch virus corona vì mức độ nghiêm trọng của nó đã bị thổi phồng lên vì mục đích chính trị.

Trong khi các ca nhiễm virus corona đang tăng mạnh ở một số bang, bao gồm cả Oklahoma, các chuyên gia y tế đã bày tỏ lo ngại về những cuộc tụ tập đông người mà có thể biến thành những sự kiện “lây lan,” đe dọa các tiến bộ đã đạt được trong nỗ lực khống chế dịch bệnh.

Số người tử vong vì dịch bệnh này ở Mỹ đã vượt quá 120.000 người, theo con số thống kê của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC).

Những người tham dự cuộc tập hợp cho biết mọi người đều được kiểm tra thân nhiệt trước khi được cho vào trong cầu trường. Khẩu trang và nước rửa tay sát trùng vi khuẩn được cung cấp miễn phí nhưng người tham dự không bị bắt buộc đeo hay chấp hành biện pháp giãn cách xã hội.

Những người Việt trò chuyện với VOA cho biết họ không đeo khẩu trang, một quyết định mà họ nói phần nào bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh. “Khi đi vào cầu trương tôi thấy mọi người không mang khẩu trang nên tôi cũng chẳng lo lắng gì,” ông Sỹ nói.

Hậu Quả Do Những Cuộc Bạo Loạn Gây Ra


June 24, 2020
Kim Nguyễn

Trong nửa thế kỷ qua, Hoa Kỳ đã có nhiều cuộc bạo loạn xảy ra. Khởi đầu là cuộc bạo loạn đẫm máu tại Detroit, tiểu bang Michigan năm 1967. Cuộc bạo loạn này là do sự đụng độ giữa cư dân Mỹ đen và cảnh sát, kéo dài tới năm ngày và rất gay cấn đến độ TT Johnson phải gởi Sư Đoàn Bộ Binh 82 và Sư Đoàn Dù 101 tới can thiệp.

UserPostedImage

Khủng hoảng đụng độ giữa cảnh sát và dân da đen 1967.

Kết quả có 43 người bị thiệt mạng gồm thường dân và cảnh sát, gần 1,200 người bị thương, 7,000 người bị bắt và 2,000 cơ sở thương mại bị đốt cháy. Tiếp theo là những vụ bạo loạn khi Mục Sư Martin Luther King bị ám sát năm 1968, gây thương tích cho 2,600 người và 42 người bị tử vong. Nhiều cuộc bạo loạn khác tiếp tục xảy ra tại Newark, Miami, Ferguson và Baltimore đã gây tử vong cho hàng trăm người và thương tích cho nhiều ngàn người. Thiệt hại về tài sản thì lên tới hàng tỷ dollars. Và mới đây, từ cuối tháng 5 tới đầu tháng 6 vừa qua, người dân Hoa Kỳ lại thêm một lần nữa phải sống trong tình trạng bất ổn sau cái chết của George Floyd vì những cuộc bạo loạn sau đó đã xảy ra tại nhiều thành phố.

Ảnh hưởng kinh tế

[img]https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn%3AANd9GcRb2rsR0rOqWaw8x6Xl9ts1e852nKQvWkaiIA&usqp=CAU[/img]

Cuộc bạo loạn vụ Rodney King năm 1992 tại Los Angles gây thương vong cho 2,300 người, 53 người bị chết và 700 cơ sở thương mại bị phá hủy, tổn thất trên 1 tỷ dollars. Theo nghiên cứu của đại học Holy Cross, mười năm sau cuộc bạo loạn, thành phố Los Angeles đã thất thu thuế mua bán tới 4 tỷ dollars. Tâm lý người dân thì hầu hết đều bị hoảng loạn và sợ rằng những cuộc bạo loạn khác có thể xảy ra bất cứ lúc nào và những người da đen trung lưu đã bỏ khu miền nam Los Angeles di chuyển ra ngoại ô. Những công ty sản xuất, buôn bán lớn cũng không ở lại. Sau 25 năm, miền nam Los Angeles đã trở thành khu vực nghèo nàn nhất và tỷ lệ thất nghiệp cao gấp ba lần trên toàn quốc (Theo Los Angeles Times).

Ferguson là một thành phố nhỏ nằm ở ngoại ô St. Louis, tiểu bang Missouri có khoảng 21,000 cư dân, không được nhiều người biết tới trước khi xảy ra vụ thanh niên da đen Michael Brown bị cảnh sát da trắng bắn chết năm 2014.

UserPostedImage

Phong trào Black Lives Matter đã đưa người về đây biểu tình, phá hủy nhiều cơ sở thương mại. Sau 5 năm, vết tích của cuộc bạo loạn vẫn còn để lại, nhiều trung tâm buôn bán còn bịt gỗ kín mít, không có một dấu hiệu gì là sẽ hoạt động trở lại. Đời sống của người dân thì nghèo khổ hơn, tội ác tăng nhiều hơn.

Vụ bạo loạn George Floyd gây tổn thất nặng nề nhiều nhất về mọi phương diện. Thiệt hại tài sản thì lên tới hàng tỷ, hàng tỷ dollars. Phong trào Black Lives Matter và Antifa đã lãnh đạo những cuộc biểu tình bạo động, chủ trương phá hoại nước Mỹ và gây khó khăn cho TT Trump. Nhiều tượng của những danh nhân lịch sử đã bị phá hoại: Tượng Tổng Thống đầu tiên của Hoa Kỳ là George Washington tại Porland đã bị kéo xuống, tượng nhà thám hiểm Christopher Columbus ở St. Paul thủ đô Minnesota đã bị giật sập, đài Tưởng Niệm Chiến Sĩ Quốc Gia tại D.C. bị đục phá. Thống Đốc đầu tiên của Texas là Sam Houston cũng bị kéo xuống, . . . và nhiều tượng khác cũng bị đập phá. Một dân tộc mà không còn tượng đài của các anh hùng lập quốc, kiến quốc và các di tích lịch sử thì còn gì để dậy dỗ, để tác động trách nhiệm công dân và tinh thần ái quốc cho mai hậu.

UserPostedImage

Cuộc sống của người dân thường mau chóng trở lại bình thường sau những thảm họa thiên tai mặc dù đã bị thiệt hại hằng nhiều tỷ dollars như những trận bão lụt Alicia, Andrew, Harvey. . . nhưng thảm họa của bạo loạn thì phải mất nhiều thập niên cũng chưa khắc phục được. Những cuộc bạo loạn đã phá tan hoang hầu hết các cơ sở thương mại, làm cho nền kinh tế địa phương bị hoàn toàn sụp đổ. Chủ nhân các doanh nghiệp lớn thì quyết định ra đi tìm đầu tư tại những nơi khác. Các doanh nghiệp nhỏ vì có ít vốn nên đành phải chấp nhận đóng cửa vĩnh viễn. Ngân sách của chính phủ dành cho tu bổ hạ tầng cơ sở, phương tiện di chuyển công cộng, cung cấp nhà ở và những an sinh phúc lợi cho người dân bị cắt giảm vì không có tài chánh do thiếu thu nhập từ sự đóng góp của các doanh nghiệp. Người dân tiếp tục sống trong tình trạng bất ổn vì nghèo túng, thất nghiệp, đời sống thiếu tiện nghi, và lo lắng về những cuộc bạo loạn tiềm ẩn có thể bùng nổ trở lại.

Ảnh hưởng xã hội

Qua nhiều thời đại, vấn đề kỳ thị chủng tộc đã có nhiều thay đổi. Tuy vậy, những cuộc bạo loạn vừa qua đã khơi dậy dĩ vãng đau thương cho nhiều gia đình người da đen và họ cảm thấy thất vọng trước hiện tình chia rẽ của đất nước. Giáo sư Saje Mathieu của đại học Minnesota đã chia xẻ: “Trong suốt 50 năm qua, từ ngày Mục Sư Martin Luther King bị ám sát, gây ra những cuộc nổi loạn trên hơn 100 thành phố, tới nay vẫn còn nhiều cuộc bạo loạn xảy ra do bất công và kỳ thị. Rõ ràng không có gì thay đổi, kỳ thị vẫn là vấn nạn của xã hội”.

UserPostedImage

Năm 2008, khi Obama ra tranh cử chức vụ Tổng Thống, người dân thuộc tất cả mọi thành phần và chủng tộc đã nồng nhiệt ủng hộ và tin rằng một Tổng Thống da đen sẽ giúp đem lại sự hài hòa, ổn định cho xã hội. Trên toàn quốc, cử tri của người Mỹ đen chỉ có 12%, cộng thêm phiếu của các sắc dân thiểu số khác cũng không đủ để giúp Obama đắc cử nếu không có phiếu của 43% cử tri Mỹ trắng. Trong thời TT Obama đã có nhiều cuộc biểu tình, bạo loạn xảy ra từ những cái chết của một số nạn nhân. Nổi bật nhất là Trayvon Martin, Walter Scott, Laquan McDonald, Michael Brown, Eric Garner, Fredie Gray và Philando Castile. TT Obama đã không đưa ra một kế hoạch giải quyết hữu hiệu nào, ngược lại những lời tuyên bố của ông ta còn làm cho vấn đề trở nên nghiêm trọng hơn. Những lời hứa “đổi mới” của Obama trong thời kỳ tranh cử đã không được thực hiện, nhiều vấn nạn xã hội vẫn còn y nguyên, tệ hại nhất là hoạt động của những phong trào bảo vệ người da đen đang đẩy đất nước này đến bờ vực thẳm. Những người còn có tấm lòng với đất nước đã rất buồn phiền, ngao ngán khi chứng kiến những cảnh hoang tàn đã xảy ra. Có nhiều người tự hỏi phải chăng một cuộc chiến tranh đang thực sự xảy ra tại Hoa Kỳ? Quả thực, đây là một cuộc chiến của những người cực đoan thiên tả, theo chủ thuyết cộng sản, chủ trương phá hoại đất nước này.

Ngay từ đầu mùa bầu cử năm 2016, Obama và nhiều nhân vật lãnh đạo của đảng Dân Chủ đã lên kế hoạch cản trở cuộc tranh cử của TT Trump, và đảng Dân Chủ còn ngụy tạo hồ sơ nhằm truất phế Tổng Thống. Tất cả những âm mưu này đã bị bại lộ, những người liên hệ đang bị điều tra và sẽ bị truy tố. Chính vì vậy, đảng Dân Chủ đã liên minh với Antifa, Black Lives Matter và nhiều tổ chức thiên tả khác, kể cả những thế lực từ nước ngoài, họ đã không từ bỏ bất cứ một thủ đoạn nào, kể cả việc gây thiệt hại tài sản, nhân mạng, rối loạn, bất an cho dân chúng nhằm đánh phá TT Trump. Trong một cuộc phỏng vấn trên đài CNN ngày Thứ Sáu 19/6 vừa qua, bà Patrisse Cullors, một trong những nhà sáng lập của tổ chức Black Lives Matter đã công khai nói rằng “Mục tiêu của chúng tôi là muốn Trump ra đi, không phải đợi tới tháng 11 mà Trump phải từ chức ngay bây giờ”.

UserPostedImage

Trong quá khứ, TT Johnson đã phải tuyên bố không tiếp tục tái tranh cử vì hậu quả của những cuộc biểu tình. Giờ đây đảng Dân chủ đang hy vọng tình trạng rối loạn hiện tại sẽ gây áp lực cho TT Trump và Tổng Thống sẽ không có lựa chọn nào hơn là quyết định rút lui. Ứng Cử Viên Joe Biden và phe Dân Chủ đã nhận định sai lầm về Tổng Thống Trump. TT Trump là người cương quyết, không bao giờ bỏ cuộc. Trước đây khi còn là một doanh nhân, Tổng Thống đã từng trỗi dậy từ những thất bại trên thương trường và đã xây dựng lại sự nghiệp. Chúng ta đã từng chứng kiến, ngay trong giờ phút nguy hiểm nhất, Tổng Thống đã can đảm bước ra khỏi Tòa Bạch Ốc, đi bộ tới ngôi nhà thờ lịch sử bị đốt phá tối hôm trước. Điều này nói lên quyết tâm của Tổng Thống là sẽ bảo vệ tánh mạng và tài sản của người dân, bảo vệ tự do tín ngưỡng, và quan trọng hơn cả là bảo vệ nền dân chủ tự do của Hoa Kỳ.

Kim Nguyễn
June 22-2020

Năm ngày trong khu tự trị Seattle


Ngày 20/6/20020 New York Post đăng bài viết “My terrifying five-day stay inside Seattle’s cop-free CHAZ” của phóng viên người Châu Á, Andy Ngo. Anh là người đã sống 5 ngày kinh hoàng tại khu vực được mệnh danh là “tự trị không cảnh sát” ở thành phố Seattle, tiểu bang Wahsington, Hoa Kỳ.

Theo lời kể của Andy Ngo, ngày Thứ Sáu, 8/6/2020, cảnh sát thuộc khu vực phía đông thành phố rút khỏi nhiệm sở trong hoảng loạn, bỏ lại trụ sở hoang vắng trước sức ép của người biểu tình. Chỉ ngay trong đêm đó, những người thuộc cánh tả phong trào Black Lives Matter và Antifa tuyên bố họ đã kiểm soát sáu khu vực trong thành phố.

Những khu này được mệnh danh là “Capitol Hill Autonomous Zone (CHAZ), khu vực tự trị Capitol Hill, được gọi tắt là CHAZ. Hoàn toàn không có một quy định luật pháp nào được công bố, ngoại trừ một điều: “Cảnh sát không được phép vào”! Andy Ngo kể lại:

“Trong suốt 5 ngày đêm tại đây, tôi đã chứng kiến tình trạng hỗn loạn, vô chính phủ và bạo lực, cướp bóc. Tôi phải dấu kín việc mình là phóng viên vì đã có nhiều đồng nghiệp đã bị trục xuất khỏi khu vực. Tôi ở trong một nhà trọ tồi tàn, thiếu tiện nghi tối thiểu, phải ăn mặc như những người biểu tình khác, trùm kín mình và luôn đeo khẩu trang mỗi khi ra ngoài”.

Mỗi ngày Andy Ngo thường ra đường vào buổi chiều và tối, đó là những thời điểm hoạt động mạnh nhất của đám người biểu tình. Vào sáng Thứ Bảy có một vụ nổ súng ở khu vực kiểm soát giữa nằm giữa khu tự trị và phía bên ngoài. Một người chết và một người bị thương tại vùng “biên giới” và cảnh sát đã dùng xe cứu thương để chở các nạn nhân rời hiện trường.

Cảnh sát cũng bắt Robert James khi anh ta rời khu CHAZ. Anh ta bị bắt giữ vì đã tấn công tình dục một phụ nữ bị khiếm thính trong một căn lều. Cũng trong ngày Thứ Năm, Isaiah Willoughby, cựu ứng cử viên hội đồng thành phố bị bắt giam vì nghi ngờ đã thành lập một kho vũ khí để tấn công đồn cảnh sát phía đông.

Cảnh sát trưởng Carmen Best cho biết các cuộc điện thoại đến số 911 tăng gấp ba bình thường: “Người ta thường gọi đến 911 khi bị cướp bóc hoặc bị hãm hiếp. Nhưng trong những ngày này lực lượng cảnh sát không thể đến nơi để giải quyết”.

Số “dân quân” bảo vệ khu tự trị có thể lên đến hàng chục ngàn người tùy theo tình hình trong ngày. Đây là khu vực có nhiều cửa hiệu buôn bán và đồng thời cũng là nơi lý tưởng để những người đồng tính luyến ái thường tụ tập.

Trước khi khu vực phía đông bị “thất thủ” đã xảy ra nhiều cuộc đụng độ giữa cảnh sát và những người bạo động, kết quả là nhiều cảnh sát đã bị thương vì gạch, đá và bất cứ vật gì có thể tấn công. Người biểu tình cho rằng cảnh sát đã quá hung bạo và kết quả là Thị trưởng Jenny Durkana ra lệnh cấm nhân viên công lực xử dụng hơi cay, đạn cao su trong vòng 30 ngày.

Tại Seattle sau khi cảnh sát “sơ tán”, những người biểu tình mang mặt nạ dùng những phương tiện sẵn có của thành phố để tạo rào cản bảo vệ khu tự trị. Những rào cản đó trở thành “biên giới” của CHAZ nhỏ bé nằm trong quốc gia một nước lớn là Hoa Kỳ.

Một thủ lãnh của CHAZ là phụ nữ, có biệt danh là “Creature”. Cô liên lạc với những người trong toán bằng máy walkie-talkie có gắn ống nghe trên tai. Một số họ có mang súng trường, súng ngắn, gậy gộc hoặc dao nhọn.

“Tổng hành dinh” của nhóm là một quán ăn ngoài trời mang tên “Rancho Bravo Tacos Mexican Restaurant”. Xung quanh quán đặt những bảng “Cấm chụp hình”, “Cấm quay phim”.

Dù CHAZ không công bố bất kỳ luật lệ nào nhưng người ta thấy họ thực thi nhiều cách hành xử khác nhau tùy theo khu vực và cũng tùy vào giờ giấc trong ngày. Khu vườn hoa, nơi có nhiều cư dân da trắng, sẽ được bảo đảm là những cư dân này không thể “tái chiếm” lãnh thổ của khu tự trị!

Báo chí cánh tả, còn gọi là “lề phải”, thường nói đến “tinh thần của khu tự trị” qua việc nhắc lại những quan điểm của thị trưởng Seattle. Bà này cùng với Thống đốc Jay Inslee, đều là người của đảng Dân chủ, vẫn thường mô tả người trong CHAZ sống trong bầu không khí yên bình, bất bạo động.

Một số phóng viên đã được mời đến để chứng kiến tận mắt cảnh người trong khu tụ họp trong những buổi tiệc thịt nướng BBQ trên đường phố, họ mang theo cả con nhỏ để vui chơi. Thậm chí có người còn dẫn con cái đến bảo tàng để chiêm ngưỡng những tác phẩm nghệ thuật.

Trở ngại lớn nhất tại khu tự trị là không có người lãnh đạo chính thức, chì có những “thủ lãnh” nổi lên trong từng khu vực. Chẳng hạn như ca sĩ nhạc rap Raz Simone vẫn hàng đêm dẫn toán tuần tra quanh khu vực. Simone gốc người tiểu bang Georgia đã từng có hồ sơ liên quan đến việc bạo hành trẻ em.

Cuối tuần trước Simone đã xuất hiện trên một video được livestream có cảnh anh xử lý một người lái xe khi phát hiện một khẩu súng trường trong xe. Không phải là tất cả mọi người đều đồng tình với cách xử lý đó nhưng chẳng có ai đứng ra bênh vực.

Nhà báo độc lập Kalen D’Ameida từ Los Angeles đã chứng kiến cảnh người của Simone bắt giữ tài xế và yêu cầu giao nạp điện thoại. Một nhân viên an ninh đã giữ phóng viên và đưa về lều. Nhưng D’Ameida đã trốn thoát trong một khu vực đang xây dựng.

Cư dân sống trong CHAZ có khoảng 30.000 người hầu như cũng không có tiếng nói trước những người chủ mới của khu tự trị. Ban đêm người ta vẫn thường nghe tiếng súng và những tiếng la hét vì sợ hãi. Một cư dân sống trong chung cư đã hai lần xin người biểu tình rút khỏi khu vực sinh sống của họ nhưng chỉ nhận được những hành động xua đuổi.

Các cửa hàng và ngay cả nhà riêng trong CHAZ đã bị tràn ngập với những khẩu hiệu viết trên tường. Hầu hết các khẩu hiệu xoay quanh chủ đề “Black Lives Matter”, “George Floyd”, cũng có khẩu hiệu kêu gọi “tiêu diệt cảnh sát”. Bảng hiệu của cửa hàng đôi khi bị sơn đè lên với dòng chữ “ACAB”, chữ viết tắt của “All cops are bastards”, tất cả lũ cảnh sát đều là những tên khốn kiếp!

Việc kinh doanh tại CHAZ cũng bị ảnh hưởng. Công ty Trader Joe’s ở Capitol Hill thông báo đóng cửa ngay lập tức và vô thời hạn vì lý do an ninh. Khoảng 100 người biểu tình đã tấn công một tiệm sửa xe để giải cứu một “đồng chí” bị giữ tại đây.

Theo báo cáo của cảnh sát, một người chủ tiệm tên John McDermott đã ngăn cản Richard Hanks khi anh ta cướp phá tài sản trong tiệm và có ý định đốt cửa hàng. Người chủ tiệm và con trai gọi cho cảnh sát rất nhiều lần nhưng không hiệu quả vì họ không thể đột nhập vào CHAZ.

Một số người tình nguyện tìm cách “hạ nhiệt” cơn bạo động, họ lập một “hàng rào bằng người” để thay cho hàng rào kim loại. Đây cũng là một cơ hội hiếm có để cư dân hành động thay cho cảnh sát.

Trong hỗn loạn, hoạt động buôn bán ma túy bùng phát tại CHAZ nhưng cũng phải kể đến những nghĩa cử cao đẹp của cư dân. Những đợt cứu trợ đến dồn dập giúp giải tỏa mối lo thiếu thốn lương thực.

Có một hợp tác xã hoạt động dưới tên “No Cop Co-Op” đã cung cấp rau quả, bên cạnh đó là một “nông trại” bắt đầu hình thành qua hình thức trồng trọt với những kỹ thuật phải nói là rất “lạc hậu”. Lại có một nông trại dành riêng cho người da mầu, còn phục vụ cà phê miễn phí.

Những nhóm chính trị cánh tả nhân cơ hội này tiếp nhận thành viên mới qua tên gọi “Nước Dân chủ Cộng hòa Hoa Kỳ” hay “Những người Cách mạng Xã hội chủ nghĩa Seattle”. Đó là ý thức hệ chính trị mang màu sắc của Antifa vốn chủ trương “phong tỏa, chiếm đóng và phản công”.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đòi hỏi không được đáp ứng? Andy Ngo kể lại lời tuyên bố của một phụ nữ trẻ có nguồn gốc từ Châu Phi:

“Hãy đáp ứng nhu cầu của dân hoặc chuẩn bị để đáp ứng bằng mọi cách cần thiết… Đó không chỉ là lời cảnh báo… Tôi sẽ cho người dân biết điều gì sẽ xảy ra sau đó”.

***

Nguyên văn bài viết của Andy Ngo trên New York Post:
https://nypost.com/…/my-terrifying-5-day-stay-inside-seatt…/
(Hình ảnh đi kèm là của New York Post)

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Edited by user Thursday, June 25, 2020 11:21:05 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#13945 Posted : Friday, June 26, 2020 11:33:34 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,644

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Vùng nhận dạng phòng không của Trung Quốc trên Biển Đông:
Lợi không bằng hại


Đăng ngày: 22/06/2020 - 11:38Sửa đổi ngày: 22/06/2020 - 11:38

UserPostedImage

Ảnh minh họa : Các tàu sân bay USS Ronald Reagan (G), USS Theodore Roosevelt (71) và USS Nimitz thao diễn tại vùng Tây Thái Bình Dương, ngày 12/11/2017. Reuters/James Griffin/U.S. Navy

Mai Vân

Theo thông báo của Hạm Đội Thái Bình Dương Hoa Kỳ, hai nhóm tác chiến của tàu sân bay USS Theodore Roosevelt (CVN 71) và USS Nimitz (CVN 68) đã bắt đầu các bài tập huấn chung trên Biển Philippines kể từ hôm qua, 21/06/2020. Cùng ngày, trang web thông tin DVIDS của bộ Quốc Phòng Mỹ cũng công bố hình ảnh về hoạt động, cũng trên Biển Philippines, của hàng không mẫu hạm USS Ronald Reagan (CVN 76) cùng nhóm tác chiến đi theo.

Đối với giới quan sát, phải lần ngược về năm 2017 mới thấy sự hiện diện đồng thời của ba nhóm tác chiến tàu sân bay Mỹ trên cùng một vùng biển ở châu Á, cũng với ba chiếc Ronald Reagan, Theodore Roosevelt và Nimitz.

Lực lượng phi cơ hùng hậu hơn không lực của nhiều nước châu Á

Việc huy động đồng thời ba nhóm tác chiến tàu sân bay là một động thái phô trương uy lực rõ nét, vì mỗi nhóm tác chiến tàu sân bay Mỹ đều bao gồm một tuần dương hạm và hai khu trục hạm hộ tống, tất cả đều có trang bị tên lửa dẫn đường. Mỗi hàng không mẫu hạm đều chở theo hơn sáu chục chiến đấu cơ hiện đại cùng một số loại phi cơ khác, một lực lượng máy bay hùng hậu hơn toàn bộ không lực của phần đông các nước châu Á.

Nếu vào năm 2017, ba nhóm tác chiến tàu sân bay Mỹ đã được phái đến châu Á để phô trương uy lực răn đe Bắc Triều Tiên, thì lần này đối tượng bị nhắm chính là Trung Quốc, đang ngày càng có thêm nhiều hành vi dùng sức mạnh để độc chiếm Biển Đông, mà bước tới đây có thể là việc thiết lập một vùng nhận dạng phòng không bên trên vùng biển Đông Nam Á.

Có lẽ chính là để Bắc Kinh hiểu rõ thông điệp răn đe mà lần này, các nhóm tác chiến tàu sân bay của Mỹ đã nhanh chóng đến tập trận ngay tại Biển Philippines, nơi được coi là cửa ngõ vào Biển Đông. Giới bình luận Trung Quốc đã không một chút nghi ngờ: Washington đã muốn cho Bắc Kinh thấy rõ là cho dù bị dịch Covid-19, Mỹ vẫn còn đủ “cơ bắp”.

Đến thao diễn ngay ngõ vào Biển Đông

Trong một bài phân tích ngày 18/06 vừa qua về tình hình Biển Đông, tuần báo Anh The Economist đã ghi nhận là dù các quan chức Mỹ không nêu đích danh Trung Quốc là đối tượng của hành động thị uy, nhưng rõ ràng họ không yên tâm về các hành vi gần đây của Bắc Kinh ở Biển Đông.

Vào ngày 03/04, một chiếc tàu Hải Cảnh Trung Quốc đã đâm chìm một tàu cá Việt Nam gần Hoàng Sa. Đến ngày 10/06, một tàu Việt Nam khác bị một tàu Trung Quốc đâm vào cũng ở khu vực này. Trong hai tháng Tư và Năm, Hải Cảnh Trung Quốc sách nhiễu tàu khoan dầu West Capella của Malaysia gần đảo Borneo, khiến Mỹ và Úc phải gởi tàu chiến đến nơi. Ở vùng Trường Sa, tàu dân quân biển Trung Quốc đội lốt tàu cá đã tràn ngập khu vực gần đảo Thị Tứ do Philippines kiểm soát nhưng bị Trung Quốc đòi chủ quyền.

Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo đã lên tiếng tố cáo Trung Quốc lợi dụng lúc dịch Covid -19 hoành hành để có những “hành vi khiêu khích”.

Theo nhận định của The Economist, tranh chấp ở Biển Đông không phải là điều mới mẻ. Từ hàng chục năm nay, Trung Quốc và các nước láng giềng vẫn tranh chấp về các đảo, đá ở Biển Đông, và Bắc Kinh luôn thắng thế. Cho dù đã cam kết với Mỹ vào năm 2015 là sẽ không quân sự hóa khu vực, nhưng Trung Quốc vẫn xây dựng hải cảng, phi đạo, bunker ở Trường Sa và bố trí tên lửa trên các thực thể mà họ kiểm soát.

Gần đây, Trung Quốc còn có một quyết định mang tính biểu tượng mạnh hơn để nắm chặt thêm kiểm soát của họ: Thành lập hai đơn vị hành chánh bao trùm Trường Sa và Hoàng Sa, đặt dưới quyền kiểm soát của Tam Sa, cái gọi là “thành phố” mà Bắc Kinh thiết lập năm 2012 để quản lý vùng biển.

Ý đồ lập ADIZ đã có từ lâu, nay thời cơ đã tới?

Về việc thiết lập một vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông, The Economist nhắc lại rằng đây ý đồ của giới lãnh đạo Trung Quốc từ một thập niên nay.

Trung Quốc đã thiết lập vùng nhận dạng phòng không đầu tiên vào năm 2013 ở Biển Hoa Đông, bao trùm cả quần đảo Điếu Ngư/Senkaku mà họ tranh chấp với Nhật Bản. Mỹ đã cấp tốc cho hai oanh tạc cơ bay ngang vùng này mà không hề xin phép, để chứng tỏ là Mỹ không quan tâm gì đến quyết định của Trung Quốc. Thế nhưng phần lớn các nước - kể cả Mỹ - đều thận trọng khuyên các hãng máy bay dân sự tuân theo các quy tắc mới để bảo đảm an toàn.

Mới đây, nhật báo Hồng Kông South China Morning Post tiết lộ rằng giới lãnh đạo Trung Quốc đang chờ đợi “thời cơ thích hợp” để tuyên bố kế hoạch lập vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông. Những động thái vừa qua của Trung Quốc ở Biển Đông càng làm gia tăng mối lo ngại theo đó có lẽ Trung Quốc đã thấy rằng thời cơ đã đến.

Chuyên gia Mỹ: Về kỹ thuật, ADIZ Trung Quốc khả thi

Zack Cooper, chuyên gia viện nghiên cứu American Enterprise Institute giải thích là đối với Trung Quốc, vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông dễ kiểm soát hơn vùng trên Biển Hoa Đông.

Bắc Kinh có thể vừa sử dụng radar trên đảo Hải Nam hay dọc bờ biển Hoa Lục, vừa dùng những radar mới đặt ở Trường Sa và Hoàng Sa, đồng thời trám được mọi lỗ hổng trong màng lưới dò tìm bằng cách dùng đến máy bay giám sát hay chiến đấu cơ đã được triển khai trên các đảo, hoặc sử dụng các khu trục hạm trang bị radar.

Tóm lại, theo ông Cooper, Trung Quốc có thể theo dõi “phần lớn máy bay nước ngoài” tiến vào vùng nhận dạng phòng không.

Theo The Economist, máy bay quân sự Mỹ dĩ nhiên sẽ không chú ý đến những quy tắc mới của Trung Quốc như đã từng làm ở Biển Hoa Đông, thể nhưng vì sao lại phải bận tâm?

Đối với tuần báo Anh, lý do có lẽ là cho dù chỉ thành công một phần thì vùng nhận dạng phòng không vẫn rất có lợi cho Trung Quốc. Cho dù vùng này không cho Bắc Kinh chủ quyền trên không phận, nhưng Trung Quốc có thể sử dụng vùng này để chứng tỏ quyền lực.

Cho đến giờ chưa có bằng chứng về việc Trung Quốc đã sử dụng vùng nhận dạng phòng không họ hiện có để gây xáo trộn cho các đường bay dân sự, nhưng đó có thể là một công cụ dùng khi có khủng hoảng. Trung Quốc có thể viện lý do có vùng nhận dạng phòng không ở Biển Đông để tăng cường các chuyến bay tuần tra trong khu vực.

Liệu Trung Quốc có dám áp đặt ADIZ trên Đường Lưỡi Bò?

Tuy nhiên, đối với The Economist, việc thiết lập vùng nhận dạng phòng không trên Biển Đông không phải là không có khó khăn.

Đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc trên Biển Đông vừa quá rộng lớn, vừa mơ hồ. Tấm bản đồ Đường 9 đoạn bao quanh cả Biển Đông, nhưng Bắc Kinh lại không đưa ra tọa độ cũng như nói rõ ý nghĩa của đường này.

Ở biển Hoa Đông, vùng nhận dạng của Trung Quốc phần lớn đi theo vùng thềm lục địa đang có tranh chấp của Trung Quốc, còn ở Biển Đông, theo chuyên gia Alessio Patalano trường đại học King’s College ở Luân Đôn, nếu vùng này chỉ được vẽ ra xung quanh các thực thể rải rác mà Trung Quốc nắm giữ, thì điều đó có thể đánh một đòn “chí tử” vào bất kỳ yêu sách nào của Trung Quốc đối với các khu vực nằm bên trong đường 9 đoạn.

Nhưng nếu ranh giới vùng nhận dạng phòng không đi theo đường lưỡi bò, điều đó sẽ gây chấn động. Từ nhiều năm nay, 10 thành viên ASEAN đã bị chia rẽ về cách đối phó với Trung Quốc. Nhiều thành viên muốn hòa dịu với Trung Quốc, trong khi một số ít lại muốn có thái độ cứng rắn. Một hội nghị thượng đỉnh trực tuyến của ASEAN sẽ mở ra vào cuối tháng này. Theo chuyên gia Collin Koh thuộc Trường Nghiên Cứu Quốc Tế S. Rajaratnam ở Singapore, việc Trung Quốc lập vùng nhận dạng phòng không có thể làm thay đổi tương quan lực lượng, và các nỗ lực của khối để đàm phán một Bộ Quy Tắc Ứng Xử trên Biển Đông với Trung Quốc có thể là nạn nhân.

Mỹ hỗ trợ cho các đối thủ của Trung Quốc

Việc Mỹ quyết định cử chiến hạm, drones và oanh tạc cơ đi tuần tra gần khu vực mà tàu khoan West Capella của Malaysia bị bao vây (cho đến khi con tàu rời khỏi khu vực vào tháng 5) và việc triển khai ba tàu sân bay hiện nay là tín hiệu hỗ trợ cho các đối thủ của Trung Quốc.

Trong một lá thư gửi đến Liên Hiệp Quốc ngày 01/06, Mỹ đã chỉ trích các “yêu sách hàng hải quá đáng” của Trung Quốc. Mỹ cũng càng lúc càng triển khai thêm tàu chiến để thách thức những yêu sách đó bằng cách đi qua các vùng biển mà Trung Quốc cho là của họ.

Chuyến tuần tra bảo vệ quyền tự do hàng hải gần đây nhất diễn ra ngày 28/05, lần thứ năm trong năm nay. Đối với The Economist, rõ ràng là ngay cả khi không có ADIZ, cuộc đối đầu Mỹ-Trung vẫn sẽ gia tăng.

Người Việt, chuyện Mỹ


Ký Thiệt

June 26, 2020

Cuộc dấy loạn diễn ra tại nhiều thành phố lớn trên nước Mỹ sau cái chết của George Floyd, một người da đen có nhiều tiền án hình sự, đến nay đã vừa tròn một tháng, chưa biết bao giờ mới chấm dứt và sẽ đưa nước Mỹ tới đâu.

UserPostedImage

Đọc báo, xem truyền hình Mỹ, thật buồn và lo cho tương lai nước Mỹ, dù đất nước này chỉ là “quê hương thứ hai” của một người Mỹ gốc Việt. Hôm nay, ai có thể cầm được nước mắt khi nhìn trên màn ảnh truyền hình chiếu cảnh bức tượng “Cha già dựng nước” Washington ở Portland, Oregon, bị một đám người điên loạn, cả trắng lẫn đen, đập phá, xô nhào xuông đất, xịt sơn bôi bẩn, và châm lửa đốt bằng những lá cờ Mỹ.

“Người Mỹ” nào có thể nhân danh bất cứ cái gì để có hành động bộc lộ lòng thù ghét nước Mỹ một cách tột cùng như vậy? Hiển nhiên, những người với nhận thức trung bình cũng thấy đây không phải là vì “Black Lives Matter” được hô to trên đường phố để đòi công lý‎ cho George Floyd khi mà mấy viên cảnh sát có trách nhiệm trong cái chết của anh ta đã tức thì bị sa thải, bị tống giam và bị truy tố về tội sát nhân. Cũng không thể nhân danh bất cứ điều gì cao cả để biện minh cho những hành động đốt phá, hôi đồ đã và đang diễn ra, thậm chí chiếm cả mấy khu phố ở Seattle để lập ra một “quốc gia tự trị”!

Rõ ràng nền móng nước Mỹ đang bị lay chuyển do một thế lực thù địch trong bóng tối mưu toan làm biến đổi hoàn toàn đất nước này.

Dĩ nhiên muốn là một chuyện, làm được hay không là chuyện khác, vì nước Mỹ không phải là đã hết những người yêu nước sáng suốt, và sẵn sàng chiến đấu, dù cam go tới đâu, để bảo vệ lối sống của họ, lối sống đã tạo ước mơ cho mọi con người trên hành tinh này trong suốt hai thế kỷ nay.

Lối sống ấy đang bị thách thức gay gắt và năm 2020 này sẽ là năm quyết định cho hướng đi của nước Mỹ trong tương lai với cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 3 tháng 11 tới đây, mà lá phiếu của cử tri sẽ cực kỳ quan trọng, quan trọng hơn tất cả các cuộc bầu cử trong lịch sử nước Mỹ, trong đó có những lá phiếu của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, khối di dân mới của Hoa Kỳ từ non nửa thế kỷ vừa qua.

Tuy số phiếu ấy (khoảng một triệu rưỡi) chưa đủ mạnh như phiếu của khối “thiểu số” da đen hay di dân “gốc Xì” Trung, Nam Mỹ, nhưng trong một cuộc bầu cử ngang ngửa, thắng hay bại chỉ do vài trăm lá phiếu cách biệt, như đã xảy ra trong cuộc bầu cử năm 2000, ông Bush (con) đã đánh bại ông Gore và trở thành tổng thống sau một cuộc kiểm phiếu đứng tim, đếm đi đếm lại từng lá phiếu tại một đơn vị ở Florida. Vì vậy, trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt cũng đang diễn ra những tranh cãi giữa hai phe, thể hiện qua nhiều bài viết đọc được trên các “mạng” gần đây. Điển hình là bài viết của cựu Đại tá Vũ Văn Lộc, tức Nhà văn Giao Chỉ, một “nhân sĩ” khá nổi tiếng ở San Jose, Bắc California, bênh vực những cuộc xuống đường “phản kháng” bạo động, đốt phá, hôi cướp hàng hóa nhân danh “Black Lives Matter”.

Nhiều người đã lên tiếng, viết bài phản bác lập trường của ông Vũ Văn Lộc, “xây dựng” nhẹ nhàng có, nặng lời sỉ vả có, trong đó đáng chú ý nhất là bài nhận định của ông Vũ Linh, người chủ trương mạng “Diễn Đàn Trái Chiều”, đã đưa ra một cái nhìn ‘khác’, để độc giả tùy tiện suy luận, như minh xác trước của tác giả, rồi viết một bài khá dài, phản bác “cụ Giao Chỉ Vũ Văn Lộc”. Dưới đây, chỉ xin trích đoạn phần chính như sau:

Cụ viết rất ‘hoành tráng’: “Đau thương thay! Những thanh thiếu niên Hoa Kỳ đủ các sắc tộc biểu tình quanh Bạch Cung đã làm gì nên tội mà vị tổng thống thân yêu của nước Mỹ phải hăm dọa sẽ thả chó rất hung dữ ra giải quyết? Ông còn chê bai các thống đốc yếu đuối và cho chỉ thị nếu có cướp bóc là phải dùng súng đạn. Những chiến binh anh hùng của nước Mỹ nỡ lòng nào mà nổ súng bắn dân vào các tiệm tạp hóa ôm ra những mở hàng thực sự chỉ đáng bỏ đi?”

Chỉ một đoạn ngắn gọn như vậy mà đã mang nhiều ý nghĩa hơn cả bộ tự điển bách khoa.

“Thanh thiếu niên đủ sắc tộc”? Thế nào là đủ sắc tộc? Có dân Khờ-me, dân Iraq, dân Eskimos không? Cụ có dữ kiện nào? Hay chỉ là một cách viết phóng đại cho ‘hoành tráng’? Nếu như tôi viết “chỉ là một nhúm thanh thiếu niên Mỹ con cấp tiến cực đoan nhất biểu tình quanh Bạch Cung để chống một tổng thống đã được hơn 60 triệu dân đủ sắc tộc của Liên Bang Hoa Kỳ bầu làm quốc trưởng” thì cụ nghĩ sao? Có chính xác hơn không?

UserPostedImage

Chuyện TT Trump “hăm dọa sẽ thả chó dữ ra” chỉ là việc ông cảnh giác đám dân bạo động đừng nên làm chuyện ngu xuẩn là tấn công vào Tòa Bạch Ốc, vì ở đây đã có luật từ không biết mấy chục đời tổng thống là nhân viên bảo vệ sẽ có toàn quyền dùng đủ mọi phương tiện như thả chó ra, thậm chí bắn tử thương luôn bất cứ ai tấn công, xâm phạm vào Tòa Bạch Ốc. Trong quá khứ, kể cả dưới thời TT Obama, thỉnh thoảng cũng đã có vài anh khùng leo qua rào Tòa Bạch Ốc, bị nhân viên Secret Service Tòa Bạch Ốc dắt chó đi lùng bắt. Khi đó, ai ra lệnh thả chó dữ ra? Có phải TT Obama không?

Đó là luật, không phải là Trump hăm dọa hay Obama ra lệnh. Việc có thả chó ra hay không, không phải là quyết định của tổng thống mà là quyết định của các nhân viên an ninh có trách nhiệm bảo vệ Tòa Bạch Ốc và bảo vệ quốc trưởng Mỹ, dựa trên thủ tục an ninh đã có sẵn từ không biết bao nhiêu đời tổng thống rồi, không phải là quyết định độc của “ông Thần Ác”.

Nếu dân biểu tình không tấn công thẳng vào Tòa Bạch Ốc, “không làm gì nên tội” thì không ai có lý do gì thả chó dữ ra làm gì, cụ không cần phải lo cho họ. Bằng chứng là chuyện tấn công thẳng vào Tòa Bạch Ốc đã không xẩy ra và đã không có một con chó hung dữ nào được thả ra.

Cụ viết TT Trump còn “cho chỉ thị nếu có cướp bóc là phải dùng súng đạn”. Sự thật là đã chẳng có cái chỉ thị đó bao giờ hết. Cụ phịa. Đây là cách bóp méo câu tuyên bố của TT Trump “nếu có cướp bóc thì sẽ bị bắn”. Tổng thống Mỹ, không có ông nào có quyền ra chỉ thị cho bất cứ một người nào phải bắn ai hay không bắn ai. Chuyện đi ăn cướp có bị cảnh sát bắn hay không, trong trường hợp nào, là chuyện có ghi trong luật với đầy đủ thủ tục, chứ không phải do “chỉ thị” của Trump.

Về chuyện “Những chiến binh anh hùng của nước Mỹ nỡ lòng nào mà nổ súng bắn dân …”, đây dường như là tột đỉnh của nghệ thuật ‘văn phong nổ’ mà Mỹ gọi là ‘grand-standing rhetoric’ để bi thảm hoá câu văn. Thưa cụ, không có chuyện “chiến binh anh hùng được điều động đi bắn dân”, mà chỉ có việc huy động các phương tiện cảnh sát và Vệ Binh Quốc Gia để chặn cướp bóc, đốt phá. Chuyện tổng thống ra lệnh cho Vệ Binh Quốc Gia dẹp phản loạn, cướp phá là luật và đã được áp dụng bởi tất cả các tổng thống trong lịch sử cận đại Mỹ từ TT Eisenhower cho tới TT Obama…

Câu viết “… nỡ lòng nào mà nổ súng bắn dân vào các tiệm tạp hóa ôm ra những mở hàng thực sự chỉ đáng bỏ đi” là câu bào chữa nghe khó hiểu nhất. Cụ mà làm luật sư thì tất cả các can phạm được cụ bào chữa sẽ đi bóc lịch mãn đời hết.

Thưa cụ, công khai ôm hàng của tiệm chạy ra mà không trả tiền là định nghĩa của ăn cướp, là cái tội mà luật lệ của nhân loại từ ngày còn ở trong hang động đã đặt ra, vì không thể chấp nhận tài sản do công khó của một người tạo ra có thể bị một người khác dùng bạo lực ngang nhiên chiếm đoạt mà không bị trừng phạt.

Về chuyện giá trị của những món hàng đó có “đáng bỏ đi” hay không thì xin lỗi cụ, nhìn hình dân nổi loạn vào Target khiêng ra cả chục máy TV khung hình lớn, và cả trăm, cả ngàn món hàng khác, tất cả đều có giá tiền, hay đập phá các tiệm cực sang ở Beverly Hill -mà không có cụ tỵ nạn nào dám bước chân vào- sao có thể nói chỉ là những món “hàng đáng bỏ đi?” Cụ dựa vào đâu mà nói đó là “hàng đáng bỏ đi”? Món hàng bao nhiêu tiền thì “đáng bỏ đi” có quyền cướp, bao nhiêu tiền thì không được đụng tới?

Thật ra, một cái tăm của tôi vẫn là cái tăm của tôi, không ai có quyền cưỡng chiếm rồi nói ‘chuyện nhỏ’, cái tăm là đồ bỏ.

Cụ viết rất mạnh: “Nhưng ngay cả đám phá hoại đốt nhà, đập xe và hôi của thực sự cũng là những tiếng nói công phẫn của dân chúng”. Tôi đọc mà tưởng đang đọc truyền đơn của bác Mao đang phát ra tại Diên An để hô hào bần cố nông chống địa chủ. Theo sự hiểu biết của tôi, giải thích những vụ đốt nhà, phá của, ăn cướp, giết dân vô tội là nói lên “tiếng nói công phẫn của dân” luôn luôn là luận điệu những tổ chức khủng bố, từ CS cho đến ISIS, dùng để biện minh cho các hành động tàn ác nhất của họ.

Thưa cụ, nước Mỹ là nước pháp trị, có cả ngàn bộ luật. Trên thế giới này, không có dân xứ nào được hưởng nhiều tự do hơn dân Mỹ, nhưng họ được vậy vì dân Mỹ sống chung nhau trong một xã hội có trật tự, luật lệ đầy đủ. Những người dân bất cứ thấp cổ bé họng đến đâu, nếu có vấn đề gì đã có cả vạn luật sư, nhà báo, nhà hoạt động, dân biểu, nghị sĩ, sẵn sàng giúp, mang cả vạn luật ra để bảo vệ họ. Họ có quyền kiện cả tổng thống luôn.

Nhưng cũng trong cái xứ Mỹ này, không có một điều luật nào nhìn nhận đốt nhà, cướp của, giết người là “tiếng nói công phẫn của dân chúng” hết. Ở Mỹ, dù dân chúng có là bần cố nông cũng không được phép cướp một xu của trí phú, địa hào nào. Xứ Mỹ là xứ có cả rừng luật, nhưng không chấp nhận bất cứ luật rừng nào hết. Cụ bào chữa cho dân đi đốt nhà cướp của là khuyến khích họ, hại họ, đẩy họ vào vòng phạm pháp, tù tội.

Luật pháp rõ ràng chính là cái gì phân biệt xã hội loài người với xã hội loài thú và xã hội cộng sản. (ngưng trích)

Thật ra, một cựu đại tá QLVNCH kiêm nhà văn và “nhân sĩ” tự nhận là “chống cộng” mà lại chọn chỗ đứng trong đám người có hành tung giống như cộng sản thì cũng hơi lạ, vì phần đông những người “ghét Trump” trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt là giới trẻ, do ảnh hưởng của bạn bè và thầy cô giáo ở nhà trường Mỹ mà đa số có tư tưởng khuynh tả.

Bằng cớ là ông Bằng Phong Đặng Văn Âu, một cựu trung tá Không Quân VNCH, vừa viết một bức thư ngỏ khá dài để giải thích cho “những người bạn trẻ” Mỹ gốc Việt những điều mà có thể họ chưa biết và kết luận như sau:

“Thế hệ chúng tôi sinh ra trong một quốc gia nghèo khó, chiến tranh triền miên, không có điều kiện học hành tới nơi tới chốn. Các bạn may mắn được sống trên đất nước tiên tiến, các bạn được học tại các Đại Học bậc nhất thế giới, đỗ đạt những bằng cấp tột đỉnh. Sở dĩ các bạn được như vậy, là nhờ các bạn đang đứng trên vai những người khổng lồ. Các bạn có biết người khổng lồ đó là ai không?

“Những người khổng lồ đó là những quân nhân bị đầy đọa thể xác, bị bỏ đói và phải bị cưỡng bách lao động, bị sỉ nhục trong các trại tập trung của Việt Cộng, nhưng họ phải nuốt nhục cúi đầu chịu đựng, vì họ nghĩ tới ngày ra tù, tìm đường vượt biển, vượt biên để đưa gia đình, trong đó có các con, để gầy dựng tương lai cho các con. Những người khổng lồ đó là những bà mẹ bị chế độ đuổi việc, bị bỏ đói mà vẫn phải vừa kiếm ăn, vừa nuôi con, vừa lặn lội nuôi chồng trong trại tập trung. Khi đến được bến bờ tự do, những người khổng lồ gầy còm ốm yếu đó lại phải vật vả làm hai, ba “jobs” để nuôi con được vào học tại các trường Đại Học danh tiếng!

“Ngày hôm nay, các bạn có địa vị cao sang, được xã hội trọng vọng, ở nhà cao, đi xe đẹp là nhờ các bạn đã đứng trên vai những người không lồ tội nghiệp đó, các bạn có biết không? Các bạn đừng để các giáo sư cấp tiến ở Đại Học nhồi vào đầu óc các bạn những tư tưởng đạo đức giả của cộng sản để mà trở thành những đứa con bất hiếu, chống lại cha mẹ. Họ hiểu cộng sản hơn các bạn!

“Chế độ Việt Nam Cộng Hòa cũng có những thành phần trí thức thân cộng, nên thanh niên Việt Nam như Huỳnh Tấn Mẫm, Lê Hiếu Đằng, Tiêu Dao Bảo Cự, Nguyễn đắc Xuân … trở thành tội đồ. Còn có thêm một loại làm tay sai cho Việt Cộng, rồi cuối cùng cũng bị chế độ bạc đãi, chạy sang Mỹ, lãnh tiền trợ cấp xã hội, nhưng bây giờ lại làm tay sai Việt Cộng, dùng đài phát thanh, đài truyền hình và báo chí chửi Tổng thống Donald Trump. Bọn người phản phúc này có cái đặc điểm là không có liêm sỉ để biết xấu hổ! Những bọn người phản phúc này đã đánh mất lương tri!

“Tôi năm nay đã 80 tuổi, thời gian còn lại trên cõi đời này không còn bao lâu nữa. Tôi chẳng có bất cứ mưu cầu nào hay tham vọng nào để làm động cơ ủng hộ Tổng thống Donald Trump.. Vì thế, nước Mỹ có ra thế nào cũng chẳng ảnh hưởng gì đến thân tôi. Tôi viết bức thư này cho các bạn để chứng tỏ với các bạn rằng tôi có trách nhiệm trao truyền kinh nghiệm cho thế hệ con cháu mà thôi. Các bạn đừng nhẹ dạ để bị lừa vì những tư tưởng cấp tiến đạo đức giả của bọn Dân Chủ đang âm mưu hủy hoại đất nước văn minh này.

“Đảng Dân Chủ đang hủy bỏ lịch sử Hoa Kỳ bằng cách đập bỏ những bức tượng nhà thám hiểm Colombus đã tìm ra Mỹ Châu, để ngày nay có một ông gốc Phi Châu được làm Tổng thống. Bước tới, chúng đòi phế bỏ các định chế dân chủ do Adams, Jefferson dựng lên để thay vào đó một Nhà Nước kiểu cộng sản giống như chúng đã từng lập lên tại các quốc gia cộng sản. Lúc bấy giờ thế giới sẽ không còn quốc gia tự do nào để cho bọn truyền thông đội lốt tỵ nạn cộng sản có thể tìm ra một nước tự do nào mà tới cư ngụ để xin lãnh trợ cấp xã hội, y tế, gia cư!

“Nếu Tổng thống Donald Trump thất cử vào ngày 3 tháng 11 năm nay, nền dân chủ của Hoa Kỳ và của thế giới sẽ cáo chung. Số phận nước Mỹ sẽ được quyết định vào ngày 3 tháng 11 năm 2020.

“Nếu Tổng thống thắng thì nước Mỹ và Thế giới Tự do còn nền văn minh. Nếu ma quỷ thắng thì nước Mỹ và Thế giới biến thành hỏa ngục. Lựa chọn sống trong tự do dân chủ hay sống trong hỏa ngục cộng sản là tùy theo quyết định của quý bạn. Thế hệ của chúng tôi sắp sửa qua. Chẳng còn có điều gì để phải bận tâm.”

Nếu những người như ông Vũ Linh hay ông Đặng Văn Âu có bị, hay “được” cho vào danh sách thành phần “cuồng Trump” thì còn hiểu được, nhưng cô Tiểu Hương ở tận Dĩ An, Việt Nam, chẳng liên quan gì tới chuyện nước Mỹ xa xôi, mà cũng “cuồng Trump” thì là hiện tượng hơi khó hiểu.

UserPostedImage

Cô Huỳnh Tiểu Hương, “xuất thân từ đường phố”, như chính lời cô, có tới 345 “đứa con” bị bỏ rơi trong các nhà vệ sinh công cộng hay trong các thùng rác ngoài đường phố được cô “lượm” về chăm nuôi tại “Trung tâm Nhân đạo Quê Hương” ở Dĩ An do cô thành lập vào cuối năm 2001. Cơ sở từ thiện hoàn toàn tư nhân này không liên hệ gì tới đảng và nhà nước cộng sản tại Việt Nam. Cô cho biết từ ngày ông Trump đắc cử tổng thống Hoa Kỳ cô rất ngưỡng mộ con người ông và những việc ông đã làm cho nước Mỹ và cho cả thế giới. Vì vậy, từ mấy năm nay cô và “các con” của cô vẫn thường xuyên cầu nguyện cho ông và năm nào cũng tổ chức mừng sinh nhật ông tổng thống Mỹ rất tưng bừng, long trọng.

Ngày 14 tháng 6 năm nay, một youtube ghi lại cảnh lễ mừng sinh nhật TT Trump tại “Trung tâm Nhân đạo Quê Hương” ở Dĩ An thật cảm động với chiếc bánh sinh nhật lớn trên bàn, với những bức hình phóng đại chân dung ông Trump được “các con” của cô Tiểu Hương giơ cao trong lúc mẹ con cùng hát bài mừng sinh nhật ông, và trên áo thun của các em có in hình cờ Mỹ, hay ba chữ USA lớn, hoặc hình ông Trump.

Không biết những người “ghét Trump” tại Mỹ có kết tội cô Tiểu Hương với tấm lòng vàng và những đứa con rơi đáng thương của cô là đã về hùa với bọn “cuồng Trump” vô ý thức?

Ký Thiệt

Câu chuyện kỳ thị ở Mỹ


Vũ Linh

June 27, 2020

UserPostedImage

Racism! Racist! Đó là những khẩu hiệu thấy nhan nhản trong các cuộc biểu tình trong thời gian qua. Tiếng Việt dịch nôm na ra là kỳ thị. Nghĩa là gì? Kỳ thị cái gì? Ai kỳ thị ai? Kỳ thị cách nào? Ở đây, tôi phải thưa ngay, tôi sẽ bàn về những chuyện thực tế, cụ thể thấy quanh ta chứ không dám lạm bàn dưới khía cạnh triết lý, tâm lý,… cao siêu ngoài khả năng.

Kỳ thị ta bàn ở đây dĩ nhiên là chuyện kỳ thị chủng tộc, cụ thể là kỳ thị dân da đen.

Có hai cách hiểu kỳ thị dân da đen.

UserPostedImage

UserPostedImage

Nếu hiểu kỳ thị là phân biệt các đặc điểm của dân da đen khác biệt với đặc điểm của các sắc dân khác như da trắng hay da vàng, da nâu, da đỏ, thì dĩ nhiên là có khác biệt mà khác biệt này dựa trên những tiêu chuẩn khoa học hẳn hoi, với cả vạn yếu tố y khoa, xã hội,… chứng minh.

Nếu hiểu kỳ thị là bạc đãi, chèn ép, khinh thường hay miệt thị dân khác sắc tộc, thì đó là loại kỳ thị khó chấp nhận được vì dựa trên thành kiến hay trên mẫu mực tổng quát chung Mỹ gọi là stereo type, hoàn toàn không có căn bản chính xác hay khoa học.

Cụ thể, nhiều người chê dân da đen lười biếng, không thông minh, nhưng thực tế là đã có rất nhiều người da đen thành công mà thành công lớn tại Mỹ, có lợi tức bạc chục triệu, trong các ngành âm nhạc, điện ảnh, truyền thông, thể thao; cũng như đã có những đại tập đoàn quốc tế với tổng giám đốc đen như American Express, Xerox, JC Penney, Kaiser,…

UserPostedImage

Nhiều người nhìn vào những thước đo lường kiểu như cách đo IQ tức là chỉ số thông minh, hay SAT là cuộc thi sát hạch để vào đại học,… thấy dân da đen nói chung có số điểm thấp hơn dân da trắng, cho rằng dân da đen kém thông minh hơn dân da trắng. Sự thật thì những cách đo lường này không chính xác vì được thiết lập dựa trên những đặc tính của dân da trắng, đặt nặng những tiêu chuẩn về lý luận theo kiểu dân da trắng, về toán, về văn chương Âu Mỹ,… Trong khi ai cũng biết dân da đen nói chung không giỏi về những môn này vì suy nghĩ khác dân da trắng, trong khi lại có thể hơn xa dân da trắng về các lãnh vực khác như âm nhạc chẳng hạn. Nhìn vào thế giới âm nhạc hiện nay của Mỹ thì thấy nhạc sĩ và ca sĩ da đen hoàn toàn thống trị. Có thể họ không phải là những Mozart hay Beethoven, nhưng Mozart hay Beethoven là nhạc thuộc thể loại khác, không so sánh được. Cũng như không ai có thể chê dân Việt không biết nghe nhạc Mozart mà chỉ thích nghe nhạc Chế Linh. Đây là khác biệt văn hóa, không có gì gọi là kỳ thị, khôn hay ngu gì hết.

UserPostedImage

Dân da đen cũng chẳng khác gì các giống dân khác, có người này người kia, có ngu có khôn, có thiện có gian, có hiền có ác. Mà cũng có nhiều khác biệt ngay cả giữa khối dân da đen nói chung.

Như kẻ này đã viết cách đây vài tuần, dân da đen Mỹ là con cháu của nô lệ đã bị dân da trắng hành hạ cả mấy trăm năm. Tất cả đã nhốt họ trong nỗi ấm ức, dồn nén, bực mình, lúc nào cũng như nồi nước sôi bị đậy nắp quá kỹ, có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Họ luôn coi cái nghèo của họ, cái ít học của họ, vẫn chỉ là hậu quả của mấy trăm năm bị hành hạ, đàn áp, kỳ thị, ngay cả cho đến ngày nay sau khi đã có một ông tổng thống da đen trong tám năm. Sự dồn nén triền miên đưa đến tình trạng đại đa số dân da đen Mỹ rất hung bạo, ăn nói tục tằn, hành xử thô lỗ.

UserPostedImage

Dân da đen Phi Châu không như vậy. Gần hết dân da đen Phi Châu hiện nay ra đời sau khi đất nước đã độc lập, hết nạn da trắng đô hộ, do dó, không còn bị ngược đãi, không còn bị dồn ép, đè nén gì nên ít mặc cảm hơn dân da đen Mỹ. Tuyệt đại đa số hiền lành, nói năng nhỏ nhẹ, không biết văng tục, không đấm đá, cãi lộn lung tung, trái lại rất thân thiện, dễ bắt bạn, lương thiện, nạn trộm cướp rất hiếm. Khối trí thức thì rất điềm đạm, lịch sự. Phần lớn dân Phi Châu có tinh thần tôn giáo mạnh, bất kể theo Thiên Chúa giáo hay Hồi giáo hay thần thánh giáo nào đó. Họ không chấp nhận danh từ ‘African American’ vì họ không thừa nhận họ hàng bà con gì với dân da đen Mỹ, mà họ gọi một cách dè bỉu là ‘dân Mỹ chứ không phải dân Phi Châu’.

UserPostedImage

Một anh bạn Phi Châu có lần đã hỏi tôi “Coi phim Mỹ, sao mấy thằng đen Mỹ cứ mở miệng ra là fuck và shit không vậy? Có thật như vậy không hay chỉ là xi-nê-ma phóng đại?”

Dân da đen Mỹ nói chung có bị dân da trắng Mỹ kỳ thị không?

Câu trả lời lương thiện nhất của tôi là “Tôi không biết”. Tôi chưa từng là dân da đen, chưa bao giờ sống trong khu da đen, trải qua kinh nghiệm của một người da đen trực diện với một người da trắng.

Cái mà tôi biết được là nước Mỹ đã có nội chiến để phá xiềng xích nô lệ cho dân da đen, tức là đã có những người Mỹ da trắng giết nhau, cả trăm ngàn người da trắng dưới sự lãnh đạo của một tổng thống CH đã chết để cứu nô lệ đen, chứ không phải dân da đen đã nổi lên tự giải cứu.

UserPostedImage

Cái mà tôi biết được là những vụ cảnh sát mạnh tay giết dân da đen đã có từ hồi nào tới giờ, kể cả trong thời ông tổng thống da đen, chứ không phải do ông Trump đẻ ra.

UserPostedImage

Cái mà tôi biết được là ở Mỹ này có những tổ chức (NAACP), báo chí (Ebony), đài TV (BET), công khai dành riêng cho dân da đen cấm dân da trắng bén mảng tới, nhưng tuyệt đối không có bất thứ một cái gì dành riêng cho dân da trắng cấm dân da đen được. Ngay cả trong quốc hội cũng có khối da đen Black Caucus, nhưng không thể có khối da trắng White Caucus được.

UserPostedImage

Cái mà tôi biết được là bây giờ chỉ được nói Black Lives Matter, chứ nói All Lives Matter là bị chụp cái nón kỳ thị lên đầu ngay.

Cái mà tôi biết được là nước Mỹ trước đây hơn nửa thế kỷ đã vẫn còn kỳ thị nặng. Nhưng từ đó đến nay, đã có không biết bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu luật đã được ban bố và thi hành để ‘bảo vệ’ hay chính xác hơn, để nâng đỡ hay biệt đãi dân da đen, mà những dân da nâu hay da vàng không có được.

UserPostedImage

Kinh nghiệm cá nhân kẻ này năm xưa đã từng làm ‘xếp’ một tá chuyên gia trong đó có một anh đen. Anh này có tài mồm mép không ai bằng nhưng không có chiều sâu, làm việc rất tệ. Tôi than phiền với ông xếp (da trắng); ông này nói “Tôi biết nhưng anh không được đụng tới nó, rắc rối lắm. Trong nhóm của anh, ít nhất phải có một người da đen. Kệ nó, anh đâu có trả lương nó đâu mà lo”. Câu chuyện xẩy ra năm 1978, vài năm sau khi tôi mới đặt chân lên đất Mỹ, lần đầu tiên trực diện với thực tế Mỹ, khiến tôi ngỡ ngàng hết sức. Trước đó, coi phim của Hồ Ly Vọng, thấy hễ có anh đen nào lộn xộn là bị xếp Mỹ trắng bợp tai, đá đít ngay, đâu có rắc rối gì đâu?

Chính sách nâng đỡ, kỳ thị ngược đó có thành công không? Như đã bàn, trên phương diện cá nhân đã có nhiều thành tựu lớn, đến độ một ông da đen đã đắc cử tổng thống tới hai lần, nhưng nói chung, nhìn vào tổng thể khối dân da đen thì họ vẫn chưa khá. Dù sao thì dân da đen tại Mỹ không thành công, đại đa số thuộc thành phần lợi tức thấp nhất, sống trong những khu nghèo nàn bất an, tràn ngập chuyện băng đảng, ma túy, đĩ điếm, cướp của, giết người.

UserPostedImage

Họ chưa khá không phải vì vẫn còn bị chèn ép, ngược đãi, mà chỉ vì những biện pháp nâng đỡ từ nửa thế kỷ nay vẫn chưa đủ, chưa hiệu nghiệm để giúp khối dân da đen. Cần phải làm nhiều hơn. Nhưng làm gì thì không ai có câu trả lời.

UserPostedImage

Những chuyện ta đang thấy như bạo động đốt nhà cướp của hiển nhiên không phải là giải pháp. Những chuyện như chiếm khu phố đòi tự trị, giải thể cảnh sát, giật đổ tượng, phá di tích lịch sử, dẫm lên cờ, lại càng không phải là giải pháp vì chỉ phản ảnh những phản ứng cuồng điên bốc đồng và vô trách nhiệm. Việc tôn vinh, thần thánh hóa những tay du thủ du thực bị nạn như Michael Brown, George Floyd,… chỉ là những hành động đáng hổ thẹn của đám chính khách mỵ dân hèn hạ, sẵn sàng quỳ gối để xin phiếu. Đảng DC từ ngày mất phiếu dân lao động da trắng năm 2016 đưa đến thảm bại của bà Hillary, đã càng ngày càng lệ thuộc, qụy lụy vào khối da đen.

UserPostedImage

Ngoài những hành động màu mè mần tuồng trên thì giải quyết nạn kỳ thị bằng cách nào khác?

Lật ngược hệ thống tư pháp chăng? Ta đang thấy rõ những cảnh sát viên trong thời gian qua đã trở thành những con thiêu thân, và toàn thể tổ chức cảnh sát cũng đã biến thành một thứ công cụ kỳ thị của dân da trắng luôn.

UserPostedImage

Những vụ án giết dân da đen đã không còn là những vụ án hình sự giết người nữa mà đã trở thành những vụ án chính trị mà tất cả mọi người can dự, từ quan tòa đến bồi thẩm đoàn, công tố và luật sư, tất cả đều đã biến thành chính trị gia ứng xử theo ‘phải đạo chính trị’ hay theo áp lực chính trị hết. Cảnh sát trở thành đối tượng bị điều tra trong khi can phạm trở thành người hùng cần tôn vinh mà tất cả các quan tai to mặt lớn đầu phải quỳ gối gục đầu xuống tạ lỗi. Bao Công có sống lại cũng mất job ngay.

UserPostedImage

Pelosi và Đảng Dân chủ quỳ gối tưởng niệm George Floyd

Nhiều người trong đảng DC đề nghị giải quyết bằng tiền, bồi thường cho dân da đen cả chục ngàn tỷ. Ông tỷ phú da đen chủ đài TV da đen BET, đã đòi Nhà Nước Mỹ bồi thường 14.000 tỷ đô cho dân da đen. Cái vô lý là tại sao tất cả dân Mỹ đang sống hiện nay, chưa bao giờ là chủ của bất cứ một người nô lệ da đen nào ít nhất từ đời ông nội, lại phải bồi thường tiền cho những người da đen cũng chưa bao giờ là nô lệ một ngày nào ít nhất cũng từ đời ông nội. Trong cái tiền bồi thường đó, cá nhân tôi, một tên tỵ nạn Mít, phải đóng bao nhiêu? Tôi có tội gì với dân da đen mà phải cong lưng đi cầy rồi đóng tiền bồi thường cho họ? Mà bồi thường bằng tiền có vẻ như đúng là kỳ thị không? Coi rẻ dân da đen quá đáng, cứ nhét tiền vào miệng họ là xong sao?

Thật ra, những cái nịnh bợ ngớ ngẩn trên sẽ không giúp giảm nạn kỳ thị mà trái lại, sẽ gia tăng phân hoá, khiến dân da đen phách lối hơn trong khi dân da trắng bực tức hơn.

Năm 2008, TTDC hô hào bầu cho tổng thống da đen để khóa sổ vấn nạn kỳ thị. Kẻ này ngay khi đó đã viết việc làm mâu thuẫn này trái lại sẽ gia tăng hố phân cách trắng đen, và thực tế đã diễn ra đúng như vậy.

DÂN TỴ NẠN VIỆT VÀ CHUYỆN KỲ THỊ

UserPostedImage

Muốn công tâm, phải nhìn nhận dân Việt ta có lẽ là một trong những sắc dân nói chung kỳ thị nhất thế giới. Ở dơ như Chệt, đồ dở như đồ Lèo, ngu như Mọi, ngớ như Mán, hôi như Tây ba-lô, Mọi Đen, Nhọ Nồi, Chà dà, Rệp, … Ai ta cũng chê hết.

[img]https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn%3AANd9GcQMT7wAYcMWHwJaF-dt2ZjXu1SHV4X5weXi2Q&usqp=CAU[/img]

Chẳng những kỳ thị sắc dân khác, mà còn kỳ thị ngay cả trong khối người Việt với nhau qua cả vạn câu chuyện nam cờ, bắc cờ, giá sống, rau muống, cá gỗ,…

Thời dân Việt mới qua tỵ nạn ở Mỹ, tại những nơi ít người Việt, không có tập trung như khu Bolsa, ai muốn ở đâu thì ở, tuy phần lớn tùy thuộc người hay hội đoàn bảo trợ giúp tìm nhà ở đâu, nhưng thường là trong những khu lao động nghèo, gần dân da đen, da nâu. Chẳng bao lâu sau, những người tỵ nạn ăn nên làm ra chút đỉnh, gom góp hay vay mượn được ít tiền, đều mau mau lo dọn đi nơi khác.

Chuyện khác. Một gia đình tỵ nạn đang sống yên ổn, bất ngờ nhận được giấy nhà trường thông báo năm tới con cái sẽ phải qua học trường khác. Tại sao? Vì thành phố vẽ lại các khu trường học vì nhu cầu trộn chấu học sinh đủ màu da để tránh nạn kỳ thị. Sau khi nhận được thông báo, bố mẹ lái xe đi xem cái trường mới. Đi ngang qua thấy trường hầu hết là học sinh đen, về nhà mau mắn lo thu xếp cho con đi học trường tư nếu có tiền, không tiền thì lo tìm thuê nhà ở khu khác.

UserPostedImage

Một chuyện khá thông thường khác. Một số dân tỵ nạn làm việc cùng với dân lao động Mỹ, trong đó một số khá lớn là da đen. Không ít người đã làu bàu than vãn, chửi mấy tay da đen làm ‘supervisor’, là những xếp ‘vừa ngu vừa hống hách sảng’,…

Nhìn vào những mẫu chuyện thực tế trên, có thể nói dân Việt tỵ nạn kỳ thị dân da đen không?

Dĩ nhiên là có một số kỳ thị thật, nhưng nếu nói tất cả dân Việt kỳ thị dân da đen, thì hiển nhiên là đã vơ đũa cả nắm để võ đoán, vì đã nhìn sai, nhìn theo thành kiến. Vì đúng ra, đã có nhiều yếu tố thật và chính đáng.

Như trong câu chuyện đầu tiên nêu trên, họ dọn nhà vì khu đó thiếu an toàn, nhiều trộm cướp, dân khu phố trông có vẻ bê bối, ăn nói thô tục.

Quý vị muốn có một thử nghiệm chơi cho vui không?

UserPostedImage

Với các quý vị tỵ nạn tự cho là ‘văn minh, tư tưởng phóng khoáng, cởi mở, không kỳ thị dân da đen’, tôi xin phép hỏi thẳng quý vị: “Quý vị có dám mua nhà rẻ trong khu Harlem của New York hay khu South Central của Los Angeles không?”.

Ở đây, chẳng có gì là kỳ thị dân da đen gì hết, mà chỉ là chuyện an toàn, không muốn thí mạng cho dù là mạng cùi tỵ nạn.

Về câu chuyện trường học, họ không muốn con cái học trường mà hầu hết học sinh đều là da đen. Không sai, nhưng không hẳn vì kỳ thị đâu. Trong hệ thống giáo dục Mỹ, có chính sách tính điểm các trường, dựa trên số học sinh học giỏi hay dở, điểm thi trung bình của chúng, số học sinh thi đậu nhiều hay ít,… Và các trường được đánh giá A, B, C, hay F là rớt. Tính điểm để nhận tài trợ của chính quyền tiểu bang hay liên bang. Điểm F là mất tài trợ, trường sẽ phải cải tiến nếu không sẽ phải đóng cửa.

Tất cả các thống kê đều cho thấy phần lớn những trường trong các khu dân da màu như da đen hay dân gốc Mễ đều có điểm thấp, một số không nhỏ bị điểm F.

UserPostedImage

Mà văn hoá tỵ nạn Việt lại có đặc điểm rất độc đáo là hầu như 100% các gia đình Việt tỵ nạn đều coi việc học hành của con cái là ưu tiên số một. Bố mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả cho con cái. Vợ chồng không hợp nhau vẫn sống với nhau vì con cái. Chuyện đi làm, kẹt lắm mới đi làm cả hai vợ chồng, còn không thì chắt chiu dành dụm, một người chồng đi làm, bà vợ ở nhà lo cho con. Do đó, chuyện trường học của con cực kỳ quan trọng.

Nếu như cái trường bị chỉ định là trường dở, có đa số là học sinh nghiện xì-ke ma túy, băng đảng, 14-15 tuổi đã mang bầu,… thì chỉ có thể làm một chuyện là dọn nhà hay chuyển trường để con cái đi học trường khác. Ở đây, chẳng có gì là chuyện kỳ thị da đen hay không, mà chỉ là lo cho tương lai của con cái.

Trong trường hợp các xếp da màu, có thể đã có chuyện cạnh tranh nghề nghiệp, dành job, ghen ghét cá nhân,… Dân Việt tỵ nạn, tuyệt đại đa số ít học, không có tay nghề thích hợp ở Mỹ, nhất là Anh ngữ không thông, khi mới di tản qua Mỹ, chỉ có thể xin việc làm với mức lương thấp, trực tiếp cạnh tranh với các dân da đen mà một số không nhỏ vì Anh ngữ thông thạo cũng như vì thâm niên, đã lên chức xếp ca.

Dân da đen mà người Việt tỵ nạn chung đụng trong cuộc sống hàng ngày khác xa, rất xa những vị lãnh đạo da đen, mục sư, linh mục, nghị sĩ, dân biểu, lãnh đạo nghiệp đoàn, đại công ty, triệu phú,… đã ký bản kêu gọi TT Carter nhận dân tỵ nạn Việt vào Mỹ năm 1978. Xin đừng lẫn lộn.

Nói vậy không phải để bênh vực những người kỳ thị, mà là để nhắc nhở mọi người không nên võ đoán, vơ đũa cả nắm cũng như không nên ôm lấy những cách giải thích đơn giản thông thường, mà phải nhìn cho rõ vấn đề.

Tôi ghét ông A, nhưng nếu ông đó là người đồng chủng thì không sao, chuyện cá nhân. Nhưng nếu ông A đó không đồng chủng thì mau mắn hiểu ngay là kỳ thị. Đây đúng là chuyện võ đoán.

Ngược lại, dân Việt có bị dân Mỹ kỳ thị không. Có và không.

UserPostedImage

Có, vì đã xẩy ra nhiều trường hợp người Việt bị một vài người Mỹ kỳ thị thật. Cháu ngoại kẻ này đã từng méc đã bị một bà Mỹ chửi “tụi mày ăn thịt chó của tao, hãy về xứ mày đi”. Nhưng đó chỉ là câu nói khùng điên của một cá nhân vô ý thức hay kỳ thị thật, không phản ảnh tính kỳ thị chung của cả mấy trăm triệu dân Mỹ.

Chuyện kỳ thị dân da vàng nói chung và dân Việt nói riêng, có chứ không phải không, nhưng ở mức chẳng nghĩa lý gì đáng nói vì không phải là kỳ thị toàn diện, có hệ thống -systemic.

Những người có thành kiến hay muốn làm vẹt lập lại những khẩu hiệu của TTDC, trước khi nhẩy nhổm tố dân Mỹ kỳ thị cần nhớ lại cái ơn dân Mỹ đã tiếp nhận dân tỵ nạn Việt như thế nào.

UserPostedImage

Cá nhân kẻ này năm 75 tới trại tỵ nạn Fort Chaffee ở Arkansas đã được dàn chào bởi vài chục dân Mỹ với bảng viết “Viet Not Welcome – Go Home!”, nhưng khi vào trại thì đã gặp không biết bao nhiêu người Mỹ, trắng cũng như đen, quân nhân cũng như dân sự, các nhà thờ và hội thiện nguyện, đã hết sức niềm nở giúp đỡ, cả chục ngàn gia đình địa phương đã đáp ứng lời kêu gọi của TT Ford, nhận bảo trợ dân tỵ nạn về nhà sống chung, giúp định cư tại Mỹ.

Muốn biết dân Mỹ có kỳ thị hay không thì chỉ cần đặt câu hỏi “trên khắp thế giới này, có xứ nào tiếp đón dân tỵ nạn khố rách áo ôm, ngôn ngữ và văn hóa bất đồng, về nhà sống chung như vậy không?”. Cả vạn người Việt đã được nhận vào tỵ nạn trên khắp thế giới, như Canada, Úc và Tây Âu. Nhưng không có bất cứ một xứ nào có chuyện dân địa phương đón nhận cả trăm ngàn người Việt tỵ nạn về nhà sống chung với gia đình họ hết. Các cụ tỵ nạn bên Pháp, Đức,… trước khi chửi dân Mỹ kỳ thị cần nghĩ lại chuyện này.

UserPostedImage

Một điều nhắc lại cho quý cụ Âu Châu: quốc hội Liên Âu có 705 vị, trong đó có đúng 9 người gốc Phi Châu (3 da đen, 6 Ả Rập) trong khi Âu Châu có hơn 22 triệu dân gốc Phi Châu. Quốc hội Mỹ có 535 vị, trong đó có 58 vị da đen trong khi Mỹ có hơn 40 triệu dân gốc Phi Châu. Đại khái, dân gốc Phi Châu ở Mỹ đông gấp 2 lần bên Âu Châu, nhưng số dân cử gốc Phi Châu ở Mỹ lớn gấp 6,5 lần bên Âu Châu. Người da đen Mỹ đã làm tổng thống, bộ trưởng Ngoại Giao, Tư Pháp, An Ninh, và rất nhiều bộ khác, cố vấn An Ninh Quốc Gia, tổng tham mưu trưởng quân lực, thẩm phán Tối Cao Pháp Viện. Cả Âu Châu không có một tổng thống, thủ tướng hay bộ trưởng gốc Phi Châu nào hết.

Riêng cá nhân kẻ này, trong suốt hơn 45 năm qua, chưa hề gặp một chuyện kỳ thị nào, trái lại, toàn gặp những xếp luôn giúp đỡ, trong đó có xếp da trắng, da đen, Do Thái, gốc Cuba, …

Nói vậy để kết luận là theo ý kẻ này, chuyện Mỹ kỳ thị chỉ là những hiện tượng cá nhân, không phải là kỳ thị hệ thống hóa, toàn diện. Nhưng lá bài kỳ thị đã và đang được khai thác triệt để trong mùa bầu cử này như một vũ khí tàn bạo và cực kỳ hữu hiệu vì rất nhạy cảm.

Cho dù Mỹ có vấn nạn kỳ thị đi nữa thì chụp cái mũ kỳ thị lên đầu Trump, làm như thể Trump đẻ ra nạn kỳ thị thì quả là lố bịch nhất khi nạn kỳ thị đã có ở Mỹ từ ngày ông cố tổ của Trump chưa ra đời bên Đức. Và những người chạy theo, hô hoán Trump kỳ thị chỉ là một đám mà Lê-Nin đã gọi là “useful idiots”, bị đảng DC và TTDC lợi dụng làm công cụ không hơn không kém.

UserPostedImage

Việc TT Trump có kỳ thị thật không thì kẻ này xin các cụ tỵ nạn cuồng chửi Trump đưa ra vài thí dụ cụ thể, chứ đừng lải nhải những chửi rủa chủ quan vu vơ. Xin nhớ là ở đây ta đang nói chuyện cụ thể về hành động hay lời nói hay sắc lệnh của TT Trump, đừng lôi ba cái chuyện kỳ thị lặt vặt của vài cá nhân khùng điên, hay những bạo hành của cảnh sát vào đây, không liên quan gì đến ông Trump hết.

UserPostedImage

Trái lại, việc cụ Biden của đảng DC có kỳ thị hay không thì xin cứ đi hỏi bà TNS Kamala Harris, hay vào YouTube nghe lại bà này đã nói gì trong cuộc tranh luận trên TV đầu tiên giữa các ứng cử viên DC.

Đảng DC đang đi đến đường cùng sau khi những phù phép thông đồng với Nga, đổi chác với Ukraine, đàn hặc,… đều thất bại, chỉ còn bám víu vào vài cái phao cuối cùng là dịch corona và chuyện kỳ thị, may ra bứng được Trump ra khỏi Tòa Bạch Ốc.

Mục đích thật sự của cao trào chống kỳ thị hiện nay là gì? Có phải là để cải thiện xã hội, bớt nạn kỳ thị da đen thật không? Hay chỉ là một chiến dịch mới trong trận chiến hạ TT Trump?

Câu hỏi này, xin để quý độc giả bình tâm suy nghĩ và tự trả lời.

ĐỌC BÁO MỸ:

Lịch Sử Kỳ Thị Ở Mỹ – Smithsonian Magazine:

https://www.smithsonianm...acism-america-180975029/

Vấn Nạn Kỳ Thị Ở Mỹ – Providence Journal:

https://www.providencejo...b8Zwm9lVU2R9DUhUAhvbycPY

Vũ Linh, 27/6/2020

Edited by user Saturday, June 27, 2020 4:40:01 PM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#13946 Posted : Sunday, June 28, 2020 5:09:32 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Lịch Sử Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp
Và Các Ơn Lành Mẹ Ban Cho Con Cái


2/1/2016 8:10:08 PM

Tất cả các tín hữu Công Giáo đều yêu mến và tôn kính Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Bức ảnh được đưa từ đảo Creta thuộc đông nam nước Hy-Lạp, trong biển Égée, đến Roma vào cuối thế kỷ XV, trong khoảng 1495-1497. Câu chuyện như sau.

UserPostedImage


Một ngày, Bức Ảnh bị đánh cắp khỏi đền thánh tại đảo Creta, do một thương gia, hằng năm vẫn đi buôn định kỳ ở nước Ý. Tạm gọi thương gia là Anrê. Ông Anrê dấu kín Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp trong hàng hóa của mình và xuống tàu vào nước Ý. Con tàu dừng lại nơi nhiều cảng khác nhau, đổ hành khách lên bờ. Ngày kia, giông tố bất ngờ nổi lên khiến các thuyền bè phải mau lẹ tìm bến đậu gần nhất để lánh nạn. Chiếc tàu có thương gia Anrê không kịp giờ tiến vào đất liền. Mọi người trên tàu, từ thủy thủ đoàn đến hành khách, ai nấy đều tưởng giờ cuối cùng đã điểm. Với trọn niềm tin tưởng, họ cùng nhau khẩn nài THIÊN CHÚA và kêu xin Đức Mẹ MARIA ra tay cứu giúp. Bỗng chốc, bầu trời trở lại trong xanh và biển lặng như tờ. Mọi người thở phào và xác tín đây là phép lạ đến từ Trời Cao. Riêng thương gia Anrê âm thầm hiểu rằng chính Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp dấu trong hành lý là tác giả của hồng phúc kỳ diệu này. Tuy nhiên, ông không dám tiết lộ chuyện kín đó với ai. Ông sợ rằng nếu người ta khám phá ra việc ông ăn trộm Bức Ảnh hẳn ông sẽ bị ném xuống biển như tiên tri Giona ngày xưa!

Sau nhiều tháng trời lênh đênh từ cảng này sang cảng nọ, thương gia Anrê đặt chân lên thủ đô Roma, kinh thành muôn thưở của Giáo Hội Công Giáo. Ông luôn mang theo Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, bảo vật ông hằng cẩn trọng dấu kín. Công việc buôn bán hoàn tất, ông thu xếp trở về đảo Creta. Nào ngờ ông ngã bệnh. Ban đầu, chỉ là bệnh nhẹ. Dần dần bệnh trở nặng. Ông Anrê bị bắt buộc phải tìm đến nhà một người bạn - tạm gọi là ông Alessandro - và nhờ bạn chăm sóc.

Nhưng cơn bệnh không thuyên giảm, trái lại, mỗi ngày một trầm trọng thêm. Biết mình không thoát chết, ông Anrê ngỏ ý gặp riêng bạn. Ông tha thiết xin bạn giúp ông một công việc hệ trọng sau cùng. Người bạn long trọng hứa sẽ giúp đỡ tận tình. Tin lời bạn, ông Anrê tiết lộ cho bạn biết việc ông đã ăn cắp Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Rồi ông nói:

- Cái chết gần kề không cho phép tôi mang Bức Ảnh trả lại đền thánh, hầu Bức Ảnh được trưng bày cho mọi tín hữu đến tôn kính. Vậy tôi van xin anh, hãy mang Bức Ảnh phép lạ này, đến trao cho một nhà thờ nào đó của thủ đô Roma mà anh thấy là xứng hợp. Có thế, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp mới lại được tôn kính nơi công cộng!

Sau khi thành thật thống hối lỗi lầm, thương gia Anrê trút hơi thở cuối cùng.

Giữ lời hứa, ông Alessandro chuẩn bị đưa Bức Ảnh Phép Lạ ra khỏi nhà. Nhưng người vợ - tạm gọi bà Anna - khăng khăng ngăn cản. Bà muốn giữ Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp nơi nhà riêng của mình ..

Mặc cho mọi lời chồng nói, khi dịu dàng lúc giận dữ, bà Anna vẫn giả điếc làm ngơ. Trước sự gan lì của vợ, ông Alessandro đành chịu thua.

Thấy thái độ người chồng quá yếu, Đức Mẹ phải ra tay can thiệp. Đức Mẹ hiện ra với ông Alessandro trong giấc mộng và nhắc lại lời ông đã long trọng hứa với người bạn quá cố. Giờ đây ông phải cương quyết thi hành. Đức Mẹ hiện ra ba lần, nhưng vô hiệu, vì ông Alessandro quá nể sợ vợ. Lần hiện ra thứ tư, Đức Mẹ nghiêm khắc nói với ông:

- Mẹ đã nhắc con ba lần. Nhưng vô ích. Vậy thì, cách tốt nhất để Mẹ có thể ra khỏi nhà con, là chính con phải ra trước!

Và thật thế, ông Alessandro đã tắt thở sau vỏn vẹn vài ngày lâm bệnh.

Cái chết thảm thương của chồng vẫn không lay chuyển tấm lòng chai cứng của người vợ. Bà Anna cứ giữ nguyên Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp nơi nhà mình. Đức Mẹ lại kiên nhẫn dùng đến sự trung gian của bé gái, con bà Anna.

Một ngày, bé chạy đến sà vào lòng bà và nói lớn tiếng:

- Má ơi, Má biết không, con vừa trông thấy một Bà thật đẹp, thật sáng láng. Bà Đẹp nói với con: Con hãy đi gặp ngay Má con và lập lại rằng: ”Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp muốn được trưng bày cho các tín hữu đến kính viếng trong một nhà thờ ở Roma”.

Cảm kích trước lời nói ngây thơ của đứa con gái, bà Anna chuẩn bị thi hành ý muốn của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nhưng rồi Satan tìm cách ngăn cản, qua một người đàn bà, bạn của bà Anna. Bà này, sau khi nghe bà Anna thổ lộ ý định, liền trêu chọc và cười nhạo bạn là người nhẹ dạ, dễ tin lời con nít! Nhưng lời nói xúc phạm của người phụ nữ bị trừng phạt tức khắc. Bà bị động kinh dữ dội khiến bà phải nhìn nhận lỗi lầm và van xin Đức Mẹ cứu chữa. Vừa khi tay bà chạm đến Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, cơn động kinh ngừng ngay.

Đó là phép lạ đầu tiên minh chứng quyền năng của Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Trước hai sự kiện xảy ra trong thời gian khoảnh khắc - bị ngã bệnh và được chữa lành của bà bạn - bà Anna ngoan ngoãn tuân phục mệnh lệnh của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nhưng vấn đề được đặt ra. Lúc ấy, vào cuối thế kỷ XV, tại Roma có khoảng 300 nhà thờ. Vậy phải chọn nhà thờ nào, để đặt cho các tín hữu đến kính viếng Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đây?

Để giúp bà Anna, một lần nữa, Đức Mẹ lại hiện ra với cô bé con gái bà và chỉ dẫn rõ ràng:

- Mẹ muốn được đặt ở nơi nằm giữa nhà thờ mến yêu của Mẹ, Đức Bà Cả, và nhà thờ quí tử của Mẹ, Gioan Laterano!

I. Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được tôn kính tại thủ đô Roma

Địa điểm được Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp chọn, nằm trên đồi Esquilino, trung tâm thủ đô Roma. Đây là nơi được thánh Giáo Hoàng Cleto (80-92), người kế vị thứ hai của thánh Giáo Hoàng Phêrô, biến ngôi nhà từ-đường của ngài thành nhà nguyện, dâng kính thánh tông đồ Mattêô. Trong thời kỳ Kitô Giáo bị bách hại dữ dội dưới hai hoàng triều Nerone và Diocletiano, nhà nguyện Thánh Mattêô là nơi hội họp của các tín hữu Kitô. Sang thế kỷ thứ IV, nhà nguyện được thay thế bằng một đền thờ rộng lớn lộng lẫy. Năm 1110, đền thờ Thánh Mattêô được tu bổ và được Đức Giáo Hoàng Pasquale II (1099-1118) long trọng thánh hiến. Sau cùng, vào thế kỷ XV, đền thờ được giao cho các tu sĩ dòng thánh Augustino trông coi. Chính tại đền thờ này mà bà Anna đã mang Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đến giao cho Cha Bề Trên các tu sĩ thánh Augustino.

Ngày 27-3-1499, đền thờ Thánh Mattêô chật ních các tín hữu. Họ đến để cầu nguyện và chuẩn bị rước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp qua các đường phố Roma .. Đang lúc rước kiệu, bỗng một tiếng tung hô vang lên. Một phụ nữ bị bại tay, được khỏi bệnh tức khắc, khi vừa chạm cánh tay bại vào Bức Ảnh phúc lành. Mọi người vui mừng khôn tả .. Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đã thật sự chinh phục cảm tình của dân thành Roma.

Sau cuộc rước, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được long trọng đặt nơi bàn thờ chính của đền thờ Thánh Mattêô. Từ đó, Đức Mẹ không ngừng thi ân giáng phúc cho tất cả những ai thành khẩn chạy đến kêu cầu cùng Mẹ. Đền thờ trở thành nơi hành hương thân thương của các tín hữu, Roma và các vùng phụ cận. Các ơn lành Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ban cho con cái Mẹ nhiều vô kể.

Trước sự kiện này, Đức Giáo Hoàng Lêô X (1513-1521) quyết định trả lại cho đền thờ Thánh Mattêô tước hiệu ”hiệu tòa” của các vị Hồng Y. Một trong các vị đó là Đức Hồng Y Francesco Nerli (1636-1708), nổi tiếng là người sùng kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Để tỏ tình con thảo và tán dương Mẹ lành ngay cả sau khi chết, Đức Hồng Y xin khắc trên mộ mấy hàng chữ: ”Trong đền thờ thánh Mattêô này .. dưới sự bảo trợ của Đức Nữ Trinh MARIA, thánh danh Mẹ vang dội khắp nơi vì các phép lạ Mẹ làm, nơi đây an nghỉ Hồng Y Nerli”.

Danh xưng vừa lộng lẫy vừa dịu hiền Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp do chính Đức Mẹ chọn, đã hoàn toàn được minh xác trong vòng 3 thế kỷ. Đó là thời gian Bức Ảnh được tôn kính nơi đền thờ Thánh Mattêô. Sử liệu còn ghi lại rõ ràng không biết bao nhiêu phép lạ Đức Mẹ đã làm. Năm 1600, văn sĩ Panziroli viết: Nhà thờ thánh Mattêô có được một Bức Ảnh Đức Mẹ, làm nhiều phép lạ đến độ có thể nói đây là ”Nhà Thờ Phép Lạ”. Năm 1618, Lupardo nói về Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp: ”Đây là Bức Ảnh nổi tiếng nhờ các phép lạ Đức Mẹ làm”.

Xin trưng dẫn một phép lạ. Một ngày, ông từ giữ đền thờ ăn cắp một số tiền các tín hữu hành hương dâng cúng cho đền thờ. Sau khi cẩn thận dấu kín trong mình, ông tìm đường nhanh chân trở về nhà. Nhưng lạ lùng thay, ông đi mãi đi hoài mà không tới nhà. Trái lại, ông thấy mình đứng trước đền thờ! Hoảng hồn, ông lại chọn một con đường khác để nhanh chân về nhà. Nhưng lần này cũng thế, sau một hồi đi bộ, ông lại thấy mình đứng trước cửa nhà thờ. Đến lần thứ ba, ông cũng vẫn thấy mình trở lại trước cửa đền thờ Thánh Mattêô. Ông kinh hoàng nhận ra bàn tay THIÊN CHÚA. Ông thật lòng thống hối và mang trả lại cho Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tất cả những gì ông đã dại dột ăn cắp. Rồi ông đơn sơ kể lại cho các Linh Mục nghe câu chuyện lạ lùng trên đây.

II. Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp bị lưu lạc khỏi đền thờ Thánh Mattêô

Sau ba thế kỷ được tôn kính nơi đền thờ Thánh Mattêô, trên đồi Esquilino ở trung tâm Roma, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp lại gặp nhiều biến chuyển.

Cuộc cách mạng Pháp 1789 thổi một cơn lốc tàn ác vào hầu hết các nước Âu Châu. Nó gieo rắc kinh hoàng nơi các tín hữu Công Giáo và lôi kéo một số đông giáo dân rơi vào tình trạng khô khan, nguội lạnh hoặc bài xích tôn giáo. Thủ đô Roma, kinh thành muôn thưở của Giáo Hội Công Giáo, cũng chịu chung số phận. Đức Giáo Hoàng Pio VI (1775-1799) bị bắt và qua đời tại nơi lưu đày. Một đoàn quân đỏ - kẻ thù của Giáo Hội - xâm chiếm Roma. Vào một buổi sáng, người dân thành phố nghe tin quân Pháp chọn đền thờ Thánh Mattêô làm cứ điểm hành quân và sẽ phá hủy tan tành đền thánh! Các tu sĩ dòng thánh Augustino chỉ kịp giờ chạy đi lánh nạn và mang theo Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp quí yêu .. Quả thật, vài ngày sau, đồi Esquilino bị san bình địa và không để lại vết tích gì của một thời huy hoàng. Không còn nữa cái thời mà toàn dân Roma lũ lượt kéo đến hành hương đền thờ Thánh Mattêô và kêu cầu trước Bức Ảnh phúc lành Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp!

Bị đuổi khỏi đền thánh, Các Cha Dòng được Đức Giáo Hoàng Pio VII (1800-1823) đưa về trông coi đền thờ Thánh MARIA ở Posterula. Vào thời kỳ Giáo Hội Công Giáo bị bách hại dữ dội, các Linh Mục không dám trưng bày Bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tại nơi công cộng cho các tín hữu đến kính viếng. Các vị chỉ đặt Bức Ảnh nơi nhà nguyện riêng của đan viện. Bức Ảnh dần dần bị rơi vào quên lãng. Nhưng Chúa Quan Phòng có chương trình riêng của Ngài. Ngoài ra, thánh ý của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp là muốn được tôn kính ở địa điểm nằm giữa 2 đền thờ Đức Bà Cả và Thánh Gioan Latêranô.

Vào năm 1840, có hai người quì trước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, nơi nhà nguyện của các cha dòng thánh Augustino ở Posterula. Một vị lão thành và một cậu thiếu niên. Vị lão thành là thầy Orsetti, ngoài 70 tuổi, tu sĩ duy nhất còn sống sót của đền thờ Thánh Mattêô. Thiếu niên là cậu Michele Marchi. Đang sốt sắng cầu nguyện, bỗng thầy Orsetti giơ tay chỉ Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và nói với thiếu niên:

- Con nên nhớ kỹ, Bức Ảnh này, trước kia đã từng được mọi người tôn kính nơi đền thờ Thánh Mattêô. Hàng năm đều có tổ chức một lễ lớn mừng kính Đức Mẹ.

Cậu Michele Marchi vừa ghé tai nghe thầy Orsetti giải thích vừa lơ đãng đưa mắt nhìn lên Bức Ảnh. Vào cuối đời, thầy Orsetti gần như bị mù hẳn. Niềm vui êm ái nhất của thầy là được chuyện vãn với thiếu niên Michele Marchi. Và trăm lần như một, không lần nào thầy không nhắc đến cái thời huy hoàng đầy ân phúc của Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Thầy thường nói với cậu thiếu niên:

- Michele à, con phải biết rằng, Bức Ảnh Đức Mẹ được tôn kính lâu năm ở đền thờ Thánh Mattêô, cũng chính là Bức Ảnh đang được đặt nơi nhà nguyện này. Con đừng bao giờ quên điều ấy nhé!

Rồi thầy Orsetti nói thêm:

- Đúng như vậy. Đó là điều chắc chắn. Con có hiểu lời thầy nói không? Ôi, Bức Ảnh này đã từng làm không biết bao nhiêu phép lạ! - O! Era molto miracolosa!

Cậu thiếu niên lắng nghe lời tâm sự của thầy Orsetti nhưng vẫn không hiểu tại sao thầy cứ nhắc đi nhắc lại cái thời huy hoàng xưa kia của Bức Ảnh.

Năm 1852, thầy Orsetti qua đời, không được diễm phúc trông thấy Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được phục hồi về chốn cũ.

Một ít lâu sau, Đức Giáo Hoàng chân phước Pio IX (1846-1878) truyền cho Cha Bề Trên Tổng Quyền dòng Chúa Cứu Thế phải chuyển Nhà Chính của dòng từ Napoli về thủ đô Roma. Vâng lời Đức Thánh Cha, các tu sĩ tức khắc tìm kiếm địa điểm để xây nhà. Tháng 6 năm 1854, các Linh Mục mua lại Villa Caserta, một biệt thự cũ nằm trên đồi Esquilino. Trong khu vườn của biệt thự, người ta còn thấy tàn tích của đền thờ Thánh Mattêô. Ngôi biệt thự cũ được sửa thành tu viện và một thánh đường được xây cất cạnh tu viện. Thánh đường dâng kính Thánh Alphongsô, Ông Tổ sáng lập dòng Chúa Cứu Thế. Đền thánh mới, được xây trên chính nền cũ của đền thờ Thánh Mattêô, như biểu chứng nối liền dĩ vãng với tương lai .. Thêm vào đó, các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế - con cái Thánh Alphonsô - còn đặc biệt có lòng sùng kính Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA.

Ngày nọ, trong lúc lục lội thư viện và những bản thảo cũ của đồi Esquilino, một Linh Mục dòng Chúa Cứu Thế đã tìm thấy những tài liệu quí báu liên quan đến đền thờ Thánh Mattêô. Nhưng nhất là, các sử liệu nói về Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, nổi tiếng về các phép lạ. Vui mừng và ngạc nhiên về khám phá mới mẻ này, vị Linh Mục đem câu chuyện kể lại với anh em trong cộng đoàn. Nào ngờ, trong số các tu sĩ, có mặt Linh Mục Michele Marchi, người đã từng được thầy Orsetti ủy thác nhiệm vụ ghi nhớ nguồn gốc Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Cha Michele Marchi gia nhập dòng Chúa Cứu Thế ít lâu sau khi cộng đoàn ở Villa Caserta được thành hình. Cha Marchi nói ngay:

- Tôi biết rõ Bức Ảnh Phép Lạ này đang ở đâu. Chính mắt tôi đã trông thấy Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, được tôn kính nơi nhà nguyện của đan viện Thánh MARIA ở Posterula!

Nhưng rồi câu chuyện chấm dứt tại đó ..

Thời gian 9 năm lặng lẽ trôi qua. Vào một ngày thứ bảy trong tháng 2 năm 1863, Cha Blosi, Linh Mục dòng Tên, giảng thuyết về đề tài Vinh Quang Đức Mẹ MARIA. Cha nhắc đến Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, một thời được dân thành Roma sùng kính và nổi tiếng về các phép lạ. Cha Blosi mở đầu như sau:

- Hôm nay tôi sẽ nói với anh chị em về một Bức Ảnh Đức Mẹ, xưa kia rất nổi tiếng giữa anh chị em, nhưng bị rơi vào quên lãng từ 60 năm qua. Có lẽ Bức Ảnh bị chôn vùi ở một nhà nguyện nào đó, nên không được trưng bày cho các tín hữu Công Giáo, chen chúc nhau đến kính viếng.

Cha Blosi không quên nhắc đến thánh ý của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp là muốn được tôn kính ở địa điểm nằm giữa 2 đền thờ Đức Bà Cả và Thánh Gioan Latêranô. Sau cùng, Cha lớn tiếng nói rằng:

- Nếu ai trong số các thính giả có mặt tại đây, biết được Bức Ảnh Phép Lạ đó đang ở đâu, thì xin vui lòng báo cho những người đang giữ Bức Ảnh biết rằng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp muốn được trưng bày nơi công cộng cho các tín hữu đến kính viếng .. Ai biết được những ân huệ dồi dào nào sẽ tuôn đổ trên thế giới, nếu chúng ta biểu lộ lòng sùng kính Đức Mẹ, dưới một tước hiệu do chính Đức Mẹ chọn? Đó là tước hiệu Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Phúc cho người nào sẵn sàng làm công việc tìm kiếm và chỉ dẫn này!

Bài giảng và lời nhắn tin trên đây của Cha Blosi đến tai các Linh Mục dòng Chúa Cứu Thế trên đồi Esquilino. Hẳn người ta đoán được niềm vui lớn lao của các vị. Tuy nhiên, Cha Bề Trên Cả dòng Chúa Cứu Thế nghĩ rằng, cần phải đợi chờ cơ hội thuận tiện. Và dịp may đã đến.

Ngày 11-12-1865, Cha Bề Trên Tổng Quyền Nicolas Mauron (1818-1893) được Đức Giáo Hoàng Pio IX tiếp kiến. Sau khi trình bày một số dữ kiện lịch sử liên quan đến Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, Cha Mauron xin Đức Thánh Cha cho phép dòng Chúa Cứu Thế được đưa Bức Ảnh Phép Lạ trở về chỗ cũ, bây giờ là đền thờ Thánh Alphonsô. Vốn có lòng tha thiết yêu mến và tôn kính Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA, Đức Giáo Hoàng Pio IX chấp nhận ngay lời xin của Cha Mauron. Và ngày 19-1-1866, sau 60 năm lưu đày, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp lại được long trọng rước về đồi Esquilino. (Đây cũng là ngày cách đây đúng 150 năm: 1866-2016).

Ngày 17-4-1866, Đức Hồng Y Costantino Patrizi (1841-1876), nhân danh Đức Thánh Cha Pio IX, phổ biến thông cáo, báo tin cho toàn dân Roma được biết, từ nay, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp lại được đặt nơi đền thờ Thánh Alphonsô cho toàn thể các tín hữu Công Giáo đến kính viếng ..

Về phần các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế, để tỏ lòng tri ân, các vị đã long trọng tổ chức tuần tam nhật tạ ơn trong 3 ngày từ 27 đến 29 tháng 4 năm 1866.

III. Ơn lành Đức Mẹ ban qua Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và ý nghĩa Bức Ảnh Phép Lạ

Ngày 26-4-1866, nhằm lễ kính thánh Giáo Hoàng Cleto, vị sáng lập tiên khởi của đền thờ Thánh Mattêô, trên đồi Esquilino. Nhân dịp này, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được rước long trọng qua khắp các nẻo đường thành phố phố Roma. Quang cảnh vô cùng cảm động. Đường phố được trang hoàng toàn bằng các cành cây nguyệt-quế và đào-kim-nhưỡng. Các tín hữu đứng đông nghẹt hai bên đường chào kính Bức Ảnh. Mọi người giữ thinh lặng và sốt sắng cầu nguyện.

Sau cuộc rước, các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế tổ chức tuần tam nhật tạ ơn Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nhật Báo Roma thời đó ghi lại:

- Không thể nào mô tả cho hết bầu khí đền thờ Thánh Alphonsô trong ba ngày 27, 28 và 29. Các Vị Hồng Y, Giám Mục, Giám Chức đủ bậc, Linh Mục dòng và triều, thay phiên nhau cử hành Thánh Lễ trước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Các tín hữu Công Giáo - từ muôn hướng - lũ lượt tiến lên đồi Esquilino. Mọi người sốt sắng tham dự Thánh Lễ và lãnh nhận Bí Tích Hòa Giải. Từ sáng sớm đến chiều tối, lúc nào đền thờ cũng chật ních tín hữu hành hương. Phải chứng kiến tận mắt mới hiểu được phần nào nhiệt tình của các tín hữu. Họ nô nức kính viếng và cầu nguyện trước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Các bệnh nhân, những người tàn tật, các kẻ mù lòa, què quặt thì được đưa vào tận bên trong thánh đường ..

Giống như cuộc rước kiệu đầu tiên vào ngày 27-3-1499, lần này, tức hơn 350 năm sau, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp cũng làm phép lạ, tưởng thưởng lòng thảo kính ngoan hiền của toàn dân Roma.

Một bé gái 8 tuổi, từ 4 năm qua bị tê bại không sử dụng được đôi chân. Bà mẹ bỗng nảy ra ý nghĩ giơ con lên, trình với Đức Mẹ, khi Bức Ảnh rước qua chỗ hai mẹ con đang đứng. Tức khắc, bé gái động đậy được đôi chân. Vài ngày sau, bà mẹ mang con tới đền thờ Thánh Alphonsô. Đến trước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, bà thưa lớn tiếng như sau:

- Xin Mẹ hoàn tất việc Mẹ đã khởi công!

Vừa cầu nguyện xong, đứa bé liền đứng dậy và bước đi bình thường, trước sự kinh ngạc và vui mừng khôn tả của mọi người hiện diện.

Tháng 5 tiếp liền sau tuần tam nhật năm ấy, 1866, đã được cử hành với trọn lòng đạo đức và hết sức sốt sắng. Đức Giáo Hoàng chân phước Pio IX cũng đích thân đến kính viếng Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Ngài cũng nhận một bản sao Bức Ảnh Phép Lạ và đưa về đặt nơi nhà nguyện riêng của ngài trong Phủ Giáo Hoàng. Lòng kính mến Đức Mẹ MARIA gia tăng đến độ, vào cuối tháng 5, các tín hữu Công Giáo thành Roma đã hiệp ý quyên góp tiền của và xin các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế tổ chức thêm một tuần tam nhật khác, dâng kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Năm sau, ngày 23-6-1867, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được Kinh Sĩ Đoàn đền thờ thánh Phêrô long trọng đội triều thiên bằng vàng.

Các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế, đồ đệ Thánh Alphonso, luôn có truyền thống kính mến Đức Mẹ MARIA. Nhưng kể từ khi Bức Ảnh được giao phó cho các vị trông coi, Hội Dòng Chúa Cứu Thế như được gắn liền với Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Các tu sĩ Chúa Cứu Thế nhiệt thành phổ biến lòng sùng mộ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Tính đến năm 1916 (cách đây đúng 100 năm: 1916-2016) đã có 4000 bản sao chính thức Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, được tôn kính tại các nhà thờ rải rác trên toàn thế giới. Đâu đâu cũng thế, các tín hữu Công Giáo đều có chung một lòng kính mến và tin tưởng nơi sự trợ giúp vô biên của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Sự kiện này lôi cuốn chú ý của Tòa Thánh, đặc biệt là Đức Giáo Hoàng chân phước Pio IX, quí tử của Đức Nữ Trinh MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội. Đức Thánh Cha muốn rằng, hàng năm vào ngày 23-6, ngày kỷ niệm Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được đội triều thiên bằng vàng, dòng Chúa Cứu Thế phải cử hành Thánh Lễ trọng thể mừng kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Ngoài ra, vào năm 1871, hiệp hội Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và Thánh Alphonso được thành lập. Chính Đức Thánh Cha Pio IX cũng ghi danh vào Hội và ban cho các Hội viên được hưởng nhiều ân xá.

Nếu quí vị có trước mắt Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, hoặc vẫn ghi khắc trong trí nhớ hình ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, hẳn quí vị đặt câu hỏi: - Hai Thiên Thần có ý nghĩa gì? - Tại sao Chúa Hài Nhi lộ vẽ sợ hãi? - Tại sao cái nhìn của Mẹ Ngài trông thật buồn? - Liên hệ nào gắn liền giữa Bức Ảnh mô tả Mẹ THIÊN CHÚA và tước hiệu ”Hằng Cứu Giúp”? Xin trích dẫn lời giải thích ý nghĩa của Bức Ảnh như sau.

- Đức Chúa GIÊSU đang ngủ yên trong vòng tay Đức Mẹ MARIA. Bỗng chốc, Tổng Lãnh Thiên Thần Gabrie, vị mặc khải mầu nhiệm Cứu Chuộc, và Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, vị bảo trợ Hội Thánh, hiện ra và tỏ lộ cho Đức Chúa GIÊSU thấy các dụng cụ hành hình. Tổng Lãnh Thiên Thần Micae cầm trong tay bình đựng đầy mật đắng. Từ bình này, dựng đứng một ngọn giáo giết người và một khúc lau dài, bên trên có miếng vải thấm dấm chua, nhỏ giọt. Trong khi Thánh Tổng Lãnh Thiên Thần Gabrie đưa cho Đức Chúa GIÊSU xem một khúc gỗ rợn rùng với ba chiếc đinh dài. Đó là thập tự của các tên ác nhân. Trên chóp của thập tự khủng khiếp này, Chúa Hài Nhi đọc thấy hàng chữ: ”GIÊSU thành Nagiarét”. Bị đánh thức bởi thị kiến kinh hoàng, Đức Chúa GIÊSU ngẩng hẳn đầu lên, đôi tay run rẩy nắm chặt lấy bàn tay dịu hiền của Đức Mẹ MARIA và nhìn quanh quất với dáng điệu lo âu sợ hãi. Nhưng có lẽ sau đó, Ngài chấp nhận các dụng cụ tử hình mà Cha Ngài gởi đến, qua trung gian các Thiên Thần, nên Đức Chúa GIÊSU can đảm thưa: ”Lạy Cha, xin cho ý Cha được thể hiện chứ không phải ý riêng Con!”. Đó là lời Đức Chúa GIÊSU sẽ lập lại sau này nơi vườn cây dầu Giệtsêmani.

Người họa sĩ đạo đức, khi vẽ Bức Ảnh này, hẳn đã muốn biểu tượng ý tưởng, đó là, ngay từ thơ ấu, Đức Chúa GIÊSU đã liên lỉ nghĩ đến cuộc khổ nạn trong tương lai. Về phần Đức Mẹ MARIA, thông phần với Con Mẹ để cứu chuộc nhân loại, như bà Evà xưa kia đã thông phần với ông Adong để phản bội con cái loài người, Đức Mẹ luôn kết hiệp hy sinh của Đức Mẹ với hy sinh của Con Mẹ. Và thay vì nhìn Con Mẹ, Đức Mẹ lại đăm đăm nhìn chúng ta. Cái nhìn vừa dịu hiền vừa u buồn của Đức Mẹ như muốn nói với từng người rằng:

- Hỡi những người con đáng thương của Evà. Các con hãy nhìn xem các con được Chúa Cha trên Trời, Đức Chúa GIÊSU và Mẹ Ngài yêu thương các con là dường nào! Vì thế, các con hãy trọn lòng yêu mến THIÊN CHÚA, yêu mến Đức Chúa GIÊSU và yêu mến Mẹ, cũng như đặt hết niềm tin tưởng nơi Mẹ. Chẳng lẽ các con nghi ngờ quyền năng của Mẹ bên cạnh THIÊN CHÚA hay sao? Khi chấp thuận cái chết đau thương của Con Mẹ, Mẹ đã tậu cho các con những quyền lợi thánh thiêng và Mẹ nhận các con làm con Mẹ, thay cho Đức Chúa GIÊSU. Làm sao các con lại có thể nghi ngờ tình thương trìu mến Mẹ dành cho các con, khi mà, để cứu chuộc các con, Mẹ đã bằng lòng trao Con Mẹ, Một Người Con tuyệt hảo như thế? .. A! Các con thật quí hóa đối với Mẹ, quí hóa đến độ, Mẹ lại sợ bị mất các con lần thứ hai, và mất vĩnh viễn! Vậy thì, hãy chạy đến với Mẹ. Mẹ nắm giữ trong tay giá cứu chuộc các con, phương thế chữa trị những thói hư tật xấu của các con. Hãy kêu cầu Mẹ trong bất cứ hoàn cảnh khốn cùng nào, trong mọi yếu đuối sa ngã và trong những chán nản thất vọng nhất của các con. Hãy ngước mắt nhìn Mẹ, lúc các con cảm thấy nghi ngờ, khi các con đã dại dột phạm tội. Mẹ sẽ an ủi, nâng đỡ các con. Mẹ sẽ ban cho các con sức mạnh. Mẹ sẽ soi sáng, giúp các con chỗi dậy từ bùn nhơ. Nói tắt một lời, Mẹ hằng liên lỉ trợ giúp các con, mãi mãi cho đến khi nào Mẹ vui mừng đưa các con vào hưởng tôn nhan Chúa bất tận trên Thiên Đàng.

.. Đó là ý nghĩa tước hiệu ”Mẹ Hằng Cứu Giúp” vậy.

IV. Để tỏ lòng kính mến Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin đề nghị vắn tắt 9 việc đạo đức sau đây.

- Thứ nhất: Mỗi buổi sáng và tối, đọc ba Kinh Kính Mừng và đọc thường xuyên lời nguyện tắt: ”Lạy Đức Mẹ MARIA không hề vướng mắc tội lỗi, xin cầu cho chúng con là kẻ chạy đến cùng Mẹ”.
- Thứ hai: Mỗi ngày lần trọn chuỗi Mân Côi.
- Thứ ba: Đọc Kinh Cầu Đức Mẹ.
- Thứ tư: Đọc một Kinh Kính Mừng trước mỗi khi làm một việc quan trọng, hoặc mỗi khi nghe tiếng đồng hồ đánh báo hiệu giờ.
- Thứ năm: Giữ thói quen tốt lành đọc Kinh Truyền Tin vào ba buổi sáng, trưa và chiều.
- Thứ sáu: Xem lễ và rước lễ vào các ngày lễ kính Đức Mẹ.
- Thứ bảy: Làm một vài việc đền tội và bác ái cũng như đi lễ vào các ngày thứ bảy.
- Thứ tám: Ghi tên vào các Hội Đoàn như Hội Mân Côi và Hội Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Luôn mang trong mình Áo Đức Bà Camêlô hoặc Ảnh thế Áo Đức Bà.
- Thứ chín: Luôn chạy đến kêu cầu cùng Mẹ trong mọi nổi lo âu, khi bị cám dỗ và xin Đức Mẹ ra tay cứu giúp.

V. Một số phép lạ của Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp

1/ Một thanh niên lúc gần chết, nhất định không chịu xưng tội. Vì bị thân mẫu nài nĩ mãi, chàng tức giận không cho bà đến gần giường. Người mẹ hiền đức không bỏ cuộc. Bà khẩn khoản kêu xin cùng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Rồi bà kín đáo dấu một ảnh vảy Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp dưới chiếc gối của con. Lòng tin tưởng của người mẹ đau khổ đã được Đức Mẹ nhậm lời. Hai ngày sau, chính người thanh niên xin gặp Linh Mục để xưng tội. Chàng lãnh nhận các Bí Tích sau cùng và ra đi bằng an trong ân thánh Chúa .. (Câu chuyện xảy ra tại Bruxelles, thủ đô vương quốc Bỉ).

2/ Một thanh niên thuộc gia đình Công Giáo đạo đức, lâm trọng bệnh. Từ khi sống ăn chơi buông thả, chàng bỏ hẳn việc đọc kinh, xem lễ và xưng tội. Biết mình sắp chết, nhưng chàng vẫn khăng khăng không chịu ăn năn thống hối. Mẹ và các chị em chàng buồn sầu đến thổ lộ niềm đau với vị Linh Mục thừa sai. Cha nói ngay: ”Hãy đeo cho chàng ảnh vảy Đức Mẹ và kêu cầu cùng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp”. Bà mẹ làm theo lời khuyên của vị Linh Mục. Lạ lùng thay, khi chàng thanh niên bằng lòng đeo ảnh Đức Mẹ, tức khắc chàng thay đổi thái độ. Chàng xin gặp Linh Mục và sẵn sàng xưng tội. Vài ngày sau, chàng êm ái trút hơi thở, sau khi đã giao hòa cùng THIÊN CHÚA, nhờ ơn Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

3/ Một người trẻ, 20 tuổi, thành thật kể lại rằng. Trước đây gần một năm rưỡi, tôi thường bị ma quỷ liên tục tấn công, cám dỗ tôi phạm tội, lỗi đức trong sạch. Biết mình luôn bị quấy phá, tôi thấy không còn phương thế nào khác, ngoài việc chạy đến ẩn nương trong vòng tay dịu hiền của Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA. Mẹ là Người Mẹ Thiên Quốc, không bao giờ từ chối lời van nài của bất cứ ai. Thêm vào đó, với tư cách là thành viên Hội Đức Bà Hằng Cứu Giúp, tôi thường kêu cầu Đức Mẹ dưới tước hiệu Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Đức Mẹ đã nghe lời tôi kêu cầu và đã giải thoát tôi khỏi vòng vây của tên ”quỉ dâm dục”. Tuy nhiên, để biết chắc mình được Đức Mẹ che chở trọn đời, tôi bèn giao kèo với Đức Mẹ: ”Nếu trong vòng một năm, con không hề mảy may bị cám dỗ về điều răn thứ sáu, thì con sẽ quyết tâm sùng kính Mẹ, cùng lúc, con sẽ phổ biến lời cao rao ngợi khen quyền năng Mẹ, Người Nữ quyền uy, đã đạp tan đầu con rắn hỏa ngục!”.

Đức Mẹ MARIA đã nhận lời tôi cầu xin. Phần tôi, tôi cũng giữ lời đã hứa với Đức Mẹ. Tôi xin làm chứng trước mặt mọi người rằng: ”Khi kêu cầu Đức Mẹ Cứu Giúp, chắc chắn sẽ được Đức Mẹ nhận lời”.

4/ Phép lạ do một phụ nữ kể lại. Từ hơn mười sáu năm nay, tôi bị chứng kinh phong hành hạ. Cứ hai tháng một lần, tôi bị lên cơn động kinh, thật khủng khiếp. Sau khi tốn phí không biết bao nhiêu tiền của, các bác sĩ tuyên bố bệnh tình tôi vô phương cứu chữa. Họ còn cho gia đình tôi biết là rất có thể tôi sẽ bị điên. Trong hoàn cảnh thảm thương đó, tôi liền đặt trọn niềm tin tưởng nơi Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Tôi cũng đi hành hương đền thánh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và xin các thành viên Hội Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp hợp lời cầu nguyện với tôi và cho tôi.

Tại đền thánh, tôi long trọng hứa với Đức Mẹ: ”Nếu trong vòng một năm, con không còn bị lên cơn động kinh nữa, thì để tỏ lòng tri ân Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, con sẽ tham dự Thánh Lễ và rước lễ, vào mỗi ngày thứ bảy trong tuần, và dâng cúng một số tiền nơi bàn thờ kính Mẹ”.

Lời cầu và lời hứa của tôi đã được Đức Mẹ thương nhậm lời. Từ hơn một năm qua, tôi không còn bị chứng kinh phong tàn phá. Trái lại, tôi vui vẻ khoẻ mạnh. Khỏi cần nói, bạn cũng biết rằng, tôi đã nghiêm chỉnh thi hành mọi lời tôi đã hứa cùng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Vào mỗi ngày thứ bảy, tôi đều đến đền thánh Đức Mẹ để dự lễ, rước lễ và dâng cúng một số tiền. Nhưng có lẽ của lễ đẹp lòng Đức Mẹ nhất, chính là việc tôi sốt sắng rước Mình Thánh Đức Chúa GIÊSU KITÔ.

5/ Phép lạ xảy ra tại Valparaiso, một thành phố nằm về phía Tây Bắc thủ đô Santiago của nước Chí-Lợi. Một phụ nữ Công Giáo kể lại như sau.

Cách đây 6 tháng, vì công việc buôn bán, chồng tôi phải lên thủ đô. Tôi ở nhà một mình với 7 đứa con dại, mà đứa lớn nhất mới 12 tuổi. Một cửa tiệm, đầy ứ hàng hóa, ở một nơi hẻo lánh, đó là những điểm thuận lợi lôi kéo sự chú ý của bọn cướp, vốn khét tiếng trong vùng.

Biết rõ hiểm nguy rình chờ, tôi vô cùng sợ hãi và lo lắng. Tôi bỗng nẩy ra ý tưởng, xin Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp làm Người canh giữ nhà. Nghĩ xong, tôi tức khắc treo Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp nơi cánh cửa, thông thương giữa kho chứa hàng và phòng ngủ của chúng tôi. Vào buổi đọc kinh chung ban tối, tôi bảo các con tôi hãy sốt sắng kêu cầu cùng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin Đức Mẹ gìn giữ chúng tôi qua khỏi đêm nay bằng an. Xin Đức Mẹ cứu chúng tôi khỏi bọn cướp của và giết người.

Nghe lời tôi, các con tôi liền ngước mắt nhìn lên Bức Ảnh và thưa: “Lạy Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin Đức Mẹ canh chừng và bảo vệ chúng con”. Đứa bé út, chưa đầy hai tuổi, không hiểu rõ hiểm nguy là gì, nhưng bắt chước anh chị, bé cũng chắp tay lại và ngước mắt van nài nhìn lên Bức Ảnh. Cảnh tượng đó khiến tôi thật cảm động. Hẳn Đức Mẹ cũng cảm động không kém, nên đã ra tay cứu giúp chúng tôi.

Đêm hôm ấy, khoảng một giờ sáng, tôi giật mình thức giấc vì tiếng động. Tôi nghe rõ tiếng những người đàn ông xầm xì, đang rảo quanh nhà. Tôi lạnh điếng người. Tôi thầm nghĩ: ”Chúa ơi, xin thương xót chúng con. Lạy Đức Mẹ, xin cứu con và các con của con”. Tôi chỉ nói được bấy nhiêu. Nỗi lo sợ làm tôi như bị chết cứng trong giường. Chẳng mấy chốc, tôi nghe tiếng cuốc xẻng. Bọn cướp định phá tung cửa nhà kho. Nhưng không được vì cửa cài thanh sắt rất kỹ. Họ bèn quay sang đục tường nhà. Tường nhà thô sơ nên dễ đục. Nhờ lỗ đục, họ chui vào nhà kho cách dễ dàng. Không thể nào tả hết nổi kinh hoàng của tôi. Giữa nhà kho và phòng ngủ, chỉ ngăn cách bởi một cánh cửa, không ổ khóa. May mắn thay, chúng tôi có được một khí giới an toàn duy nhất: đó là Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp treo trên tường!.

Bỗng cánh cửa hé mở. Ôi thôi, lạy Chúa, cuộc sống, danh dự, tiền của, tất cả rồi sẽ tiêu tan hết. Tôi chỉ còn biết phó thác linh hồn tôi trong tay Chúa. Nhưng rồi, cánh cửa đóng lại tức khắc. Ba lần như vậy. Trong khi đó, bọn cướp dọn sạch nhà kho, không để lại một thứ gì. Sau đó là im lặng như tờ .. cho đến sáng.

Sáng sớm hôm sau, khi vào nhà kho, tôi bàng hoàng thấy bọn cướp mang đi tất cả những gì có giá trị. Chúng chỉ để lại mạng sống cho chúng tôi. Nhưng chính vì mạng sống, mà chúng tôi dâng lời cảm tạ THIÊN CHÚA và Đức Mẹ MARIA, đã thương gìn giữ chúng tôi thoát chết.

Và Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đã tưởng thưởng lòng đơn sơ phó thác của chúng tôi cách bội hậu. Vào gần trưa, một người cỡi ngựa dừng lại trước nhà, nói với tôi: ”Thưa bà, bọn cướp đang ở trong rừng. Chúng đang chia nhau các vật ăn cắp. Tôi sẽ chạy ngay báo cảnh sát”. Nói xong, ông thúc ngựa phóng đi.

Được báo, cảnh sát tức tốc đến nơi và bắt trọn ổ, gồm 6 người. Đó là bọn cướp nguy hiểm nhất trong vùng. Tên đầu đảng đã từng giết trên 30 người và khét tiếng về những hành động tàn ác vô cùng dã man. Ông đặc biệt bắt cóc trẻ em rồi sát hại chúng bằng những cực hình khủng khiếp.

Nơi tòa án, vị thẩm phán cất tiếng hỏi tên đầu đảng: ”Là một tên khát máu, làm sao ông lại không giết chết phụ nữ này cùng với các con của bà?”. Hắn ta trả lời: ”Đúng ra đó là ý định của tôi. Tôi lăm le bước vào phòng ngủ với con dao. Nhưng khi đẩy cánh cửa bước vào, một bàn tay cản tôi lại và một tiếng nói vang lên: ”Đừng vào”. Hai lần nữa tôi thử bước vào, nhưng cả hai lần tôi đều bị cùng một bàn tay cản lại và nghe cùng một tiếng nói ”Đừng vào”. Hoảng sợ, tôi không dám bước vào nữa và nói với đồng bọn: ”Chúng mình rút lui”.

Quan tòa kết án tù 6 tên cướp và truyền trả lại cho chúng tôi tất cả những gì họ đã ăn cắp. Diễn tả sao cho hết, trọn tâm tình tri ân của gia đình chúng tôi đối với Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Chúng tôi chỉ biết dâng lên Hiền Mẫu MARIA Thiên Quốc lời nguyện đơn sơ: ”Sau khi giải thoát chúng con khỏi cái chết ở đời này, xin Mẹ cũng cứu chúng con thoát khỏi cái chết vĩnh viễn ở đời sau. Chúng con xin mãi mãi ghi ơn Mẹ”.

... Kinh Cầu Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Lạy Rất Thánh Đồng Trinh MARIA, Mẹ đã vui lòng nhận lấy tước hiệu là Mẹ Hằng Cứu Giúp, cho được giục lòng chúng con trông cậy vững vàng, thì con nài xin Mẹ dủ lòng thương, cứu giúp con trong mọi nơi mọi lúc, khi phải các cơn cám dỗ, khi sa phạm tội, và khi gặp các sự khốn khó trong đời con, và nhất là trong giờ chết. Lạy Mẹ hay thương, xin cho con siêng năng chạy đến cùng Mẹ luôn luôn. Con tin rằng, con siêng năng chạy đến cùng Mẹ, thì làm cho Mẹ càng sẵn lòng nghe lời con. Xin Mẹ ban cho con ơn trọng này, là siêng năng cầu xin Mẹ, và được lòng trông cậy Mẹ như con thảo, ngỏ cho Mẹ nghe lời con hằng cầu xin, mà hằng cứu giúp con, và ban cho con được ơn bền đỗ đến cùng. Lạy Mẹ yêu dấu hay thương giúp, xin Mẹ ban phúc lành cho con, và cầu bàu cho con khi này và trong giờ lâm tử. AMEN.

Lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin che chở mọi kẻ thuộc về con, ban ơn phù hộ cho Đức Thánh Cha, cho Hội Thánh, cho nước Việt Nam con, cho gia đình con, cho kẻ thân nghĩa, kẻ thù nghịch và hết mọi kẻ khốn khó. Sau hết cho các Linh Hồn đáng thương trong Lửa Luyện Ngục.

Thánh MARIA, lạy Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin cầu bàu cho con.
Lạy Thánh Anphongxô là quan thầy bào chữa con, xin giúp đỡ con trong những khi khó ngặt thiếu thốn biết chạy đến cùng Đức Bà MARIA.

Lạy Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, cầu cho chúng con.
Lạy Thánh Anphongxô, cầu cho chúng con.

(Saint Alphonse de Liguori, ”Gloires de Marie”, Edition populaire, 1929, trang 237-262)

(Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt, RadioVaticana 01.02.2016)

Cột trụ của Giáo hội


6/28/2020 5:14:48 PM

29.6.2020 Thứ Hai, Thánh Phêrô và Phaolô tông đồ (Mt 16, 13-19)


UserPostedImage

Chúa Giêsu đã chọn một số môn đệ mà Người gọi là Tông Đồ. Trong số các ngài, hầu như bất cứ nơi đâu, chỉ một mình ông Phêrô là xứng đáng đại diện cho toàn thể Hội Thánh. Chính vì là đại diện duy nhất của toàn thể Hội Thánh, nên ông xứng đáng được nghe Chúa nói: "Thầy sẽ trao cho anh chìa khoá Nước Trời" (Mt 16,19). Không phải một cá nhân, nhưng cả Hội Thánh duy nhất đã lãnh nhận chìa khoá này.

Chương trình mầu nhiệm của Chúa Quan Phòng dẫn đưa Phêrô tới Roma, nơi đây ngài đổ máu như chứng tá sau cùng và cao cả nhất của đức tin và của lòng mến đối với Thầy chí Thánh "Lạy Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy" (Mt 16,17). Như vậy ngài đã chu toàn sứ mệnh trở nên dấu hiệu của lòng trung thành với Chúa Kitô và của sự hiệp nhất tất cả Dân Chúa.

Nhìn vào lịch sử, ta thấy Giáo Hội vẫn có thói quen liên kết hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô trong một triều thiên vinh quang. Kinh Tiền Tụng hôm nay đã diễn tả như sau: Thánh Phêrô là vị thủ lãnh trong việc tuyên xưng Đức Kitô. Thánh Phaolô là người bảo vệ lừng danh trong việc tìm hiểu Đức Kitô. Thánh Phêrô thiết lập Hội Thánh tiên khởi cho những người Israel còn lại. Thánh Phaolô là thầy và là đấng dạy dỗ muôn dân được kêu gọi. Và kinh Tiền Tụng đã kết luận: Các ngài đã dùng những đường lối khác nhau mà quy tụ một gia đình cho Chúa. Với lời ca tụng trên đây, Giáo Hội không những đề cao sự hợp nhất giữa hai đường lối khác nhau mà còn ngợi khen sự hợp nhất giữa hai con người có nhiều khác biệt.

Hôm nay lễ kính thánh Phêrô và Phaolô, các ngài trở thành thánh nhân cao cả là nhờ biết khép lại quá khứ để chỉ lo tìm kiếm ý Chúa và thực thi trong hiện tại và suốt cuộc đời. Các ngài cũng có một quá khứ lầm lỗi, một quá khứ tưởng chừng như đã làm cho hai ngài suốt đời sống trong ân hận và tủi nhục. Phêrô đã có lần bị Chúa quở là satan. Lầm lỗi lớn nhất trong cuộc đời ông là ba lần chối mình không phải là môn đệ của Thầy Giêsu. Phaolô đã năm lần bảy lượt đi lùng bắt và giết chết những ai mang danh kytô hữu. Chính Phaolô đã can dự vào việc ném đá Stêphanô, vị tử đạo đầu tiên của Giáo hội. Nhưng mẫu số chung của hai ông chính là biết đứng lên sau những lần vấp ngã và chuộc lại lỗi lầm bằng cuộc sống đổi mới con người theo như lòng Chúa mong ước.

Thánh Phêrô, thủ lãnh các Tông Đồ, con người say mê Chúa Kitô, đã xứng đáng nghe lời này: "Còn Thầy, Thầy bảo cho anh biết: anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá, trên tảng đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy" (Mt 16,18). Trên tảng đá này, Chúa sẽ xây dựng đức tin mà Phêrô tuyên xưng. Phêrô lấy từ "tảng đá", chứ không phải tảng đá lấy từ Phêrô.

Thánh Phaolô là "dụng cụ ưu tuyển" để mang Tin Mừng đến cho các dân tộc. Thánh Phêrô, người đánh cá miền Galilêa, ít học, đã lập gia đình, theo Thầy Giêsu ngay từ buổi đầu sứ vụ, là người sau khi đã vượt qua những ngày đen tối của cuộc Thương Khó của Chúa, sẽ có trách nhiệm củng cố anh em trong đức tin và chăn dắt đoàn chiên của Chúa Kitô (Mt 16, 13-19). Còn thánh Phaolô là người Pharisêu sốt sắng, có nhiều điều để tự hào, về gia thế, học thức, về đời sống đạo hạnh. Ông chưa hề gặp mặt Đức Giêsu khi Người còn sống. Nhưng ông gặp Đức Kitô Phục Sinh với biến cố ngã ngựa trên đường Damas, Phaolô trở nên tông đồ của ơn cứu rỗi đến từ đức tin. (Cv 9, 1-22)

Nhìn vào đời sống của hai trụ cột của Hội thánh, chúng ta thấy: một Phêrô đã từng sa ngã. Ông đã từng can ngăn không muốn cho Chúa nộp mình chịu chết. Ông đã đi đến tận tùng của sa ngã là hành vi chối Chúa đến ba lần trong cùng một đêm. Một Phaolô đã hăng say lùng bắt các môn đệ của Chúa. Chính ông đã đồng loã với bọn quá khích ném đá vị tử đạo đầu tiên là Stephano. Thế nhưng, ý Chúa nhiệm mầu. Tình yêu của Chúa đã thắng vượt những yếu đuối của Phêrô và Phaolô. Chúa đã dùng muôn nghìn cách để đổi đời các ngài. Chúa đã tạo cho các ngài cơ hội để chuộc lại lỗi lầm. Chúa đã nói cùng Phêrô: "một khi con trở lại hãy củng cố đức tin của anh em con".

Thánh Phêrô và thánh Phaolô cũng từng có những khuyết điểm trong cuộc đời của các ngài. Phêrô yếu đuối, nhút nhát. Phaolô kiêu căng, thẳng thắn. Vì tấm lòng khuyết tật nên Phêrô từng chối Chúa ba lần. Còn Phaolô thì lao vào việc truy sát người tin vào Chúa Giêsu phục sinh để bách hại và giết chết. Thế nhưng, cả hai đã nhận ra sự khuyết tật của mình để phấn đấu, để vươn lên. Nhất là biết cậy vào ơn Chúa mà kiện toàn con người mình và phụng sự Thiên Chúa. Phêrô đã từng cảm nghiệm "Ơn Ta đủ cho ngươi và quyền năng Ta hiển trị trên sự yếu hèn của ngươi". Phaolô thì trông cậy vào sức mạnh của Chúa mà ông đã đi đến cùng sự bách hại, gian truân, đói rét, tù đầy nhưng vẫn giữ vững đức tin. Cả hai đã nhờ ơn Chúa mà bù đắp những khuyết tật của mình để hoàn thiện con người mình theo như lòng Chúa mong ước.

Cuộc đời của mỗi người chúng ta đôi khi cũng có những yếu đuối, có những bước đi bị vấp té bởi cạm bẫy của tham sân si. Vì thế, có ai đó đã từng nói rằng: "lầm lỗi là của con người", nhưng đứng lên làm lại cuộc đời đó là của "thánh nhân". Thánh Phêrô và thánh Phaolô đã nhìn quá khứ như một hồng ân của Thiên Chúa dành cho các ngài. Chúa không trách phạt các ngài mà còn tin tưởng trao phó sứ mạng mở mang nước Chúa đến tận cùng trái đất.

Với ơn trời cao cả đó, thánh Phaolô đã từng thốt lên: "Khốn cho tôi, nếu tôi không rao giảng tin mừng". Còn thánh Phêrô thì không còn sợ cường quyền ức hiệp, ngài đã mạnh dạn nói rằng: "phải nghe lời Thiên Chúa hơn là lời của con người". Và hôm nay, Chúa vẫn không trách phạt chúng ta theo như chúng ta đáng tội, Ngài vẫn khoan dung tha thứ và hằng mời gọi chúng ta hãy làm lại cuộc đời, hãy dùng ơn Chúa để hoàn thiện mình và nhất là hãy nói về tình yêu Chúa cho anh em, cho bạn bè, cho mọi người mà chúng ta gặp gỡ thân quen.

Với nhiều khác biệt, hai thánh Phêrô và Phaolô tông đồ đã được liên kết lại để bổ túc cho nhau, làm cho nền móng của Giáo Hội được bền vững. Động lực liên kết các ngài lại với nhau chính là việc mở rộng Nước Chúa. Cái nhìn trên đây giúp chúng ta thêm tin tưởng hơn vào Chúa trong việc bảo vệ, xây dựng và phát triển Giáo Hội.

Thật thế, Giáo Hội là hình ảnh của sự quy tụ hiệp thông và liên kết. Giáo Hội là khí cụ kết hợp với Chúa và với nhân loại. Trong Giáo Hội có yếu tố Thiên Chúa và cũng có yếu tố nhân loại. Có người nhân đức và cũng có kẻ tội lỗi. Có phẩm trật và cũng có thành phần dân Thiên Chúa. Giáo Hội vừa trung thành với truyền thống vừa phải đổi mới cho thích hợp với lịch sử từng thời và từng nơi. Giáo Hội vừa củng cố đức tin cho người có đạo lại vừa truyền bá đức tin cho người ngoại đạo.

Cử hành trọng thể lễ hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô, chúng ta cám ơn Chúa đã yêu thương và xây dựng Hội Thánh để Ngài luôn hiện diện giữa thế gian. Nhờ có Hội Thánh, chúng ta được tiếp xúc với Thiên Chúa và được dạy dỗ để đi trên con đường của Ngài. Tin vào điều đó nhưng đồng thời cũng tin Chúa trao cho chúng ta (ở trong Hội Thánh) sứ vụ làm chứng cho Ngài, vì Ngài không chỉ muốn cứu độ một nhóm người, nhưng Ngài muốn tình yêu cứu độ của Ngài phải được loan báo cho muôn dân. Chúng ta là những người mà Ngài đang cần đến, là những người mà Ngài tuyển chọn để thi hành sứ mạng đó.

Mừng lễ hai thánh tông đồ, chắc chắn chúng ta thêm niềm tin trong Hội Thánh, thêm niềm tin trong sứ vụ mà Chúa đã trao cho Hội Thánh. Noi theo gương hai Ngài, chúng ta luôn tuyên xưng cách vững chắc " Ngài là Đức Kitô, là Con Thiên Chúa hằng sống", Ngài là Đấng đã đến trong thế gian để cứu chuộc nhân loại, Ngài đã xây dựng và đã sai Hội Thánh tiếp nối công việc của Ngài. Hiểu và tin được điều đó, chúng ta đã góp phần xây dựng Hội Thánh trường tồn và lan rộng cho đến tận cùng thế giới.

Mừng kính hai thánh tông đồ Phêrô và Phaolô, mỗi người chúng ta được mời gọi tiếp nối truyền thống của các tông đồ mang tin mừng đến khắp cùng trái đất. Mỗi người chúng ta cũng là những viên đá sống động, góp phần xây dựng toà nhà Hội thánh.

Và ta thấy dù nhỏ bé, yếu hèn và bất lực, nhưng Chúa sẽ dùng tuỳ theo nhu cầu của Ngài. Chính Ngài sẽ đổi mới cuộc đời chúng ta bằng ân sủng và tình thương của Ngài, để nhờ đó chúng ta cũng có khả năng đổi mới môi trường chúng ta đang sống. Đồng thời chúng ta hãy cầu nguyện nhiều hơn cho Đức Thánh Cha, cho các giám mục là những Đấng kế vị thánh Phêrô và các tông đồ. Xin Chúa ban thêm sức mạnh, nghị lực và ơn khôn ngoan, để các ngài luôn là điểm tựa cho niềm tin của chúng ta.

Huệ Minh

ĐTC Phanxicô chúc lành và khuyến khích
những người kiến tạo hòa bình ở Triều Tiên


6/26/2020 5:18:38 PM

Sáng ngày 25/06, trong buổi tiếp Đức tổng giám mục Alfred Xuereb, Sứ thần Tòa Thánh tại Hàn Quốc, Đức Thánh Cha Phanxicô chúc lành cho tất cả người dân Bắc và Nam Triều Tiên và đặc biệt khuyến khích tất cả những người kiến tạo hòa bình và thúc đẩy hòa giải.

UserPostedImage

Đức Thánh Cha tiếp Đức tổng giám mục Alfred Xuereb,
Sứ thần Tòa Thánh tại Hàn Quốc (ANSA)

Đức Sứ thần tại Hàn Quốc nói: “Ngay khi tôi gặp Đức Thánh Cha, tôi đã nhắc ngài rằng hôm nay đúng 70 năm chiến tranh bùng nổ ở Triều Tiên và hôm nay các giám mục Hàn Quốc cử hành một Thánh lễ đặc biệt cầu nguyện cho sự hòa giải.”

Đức tổng giám mục Xuereb đã tiếp tục hoạt động của mình trong những tháng gần đây bằng cách mang thông điệp gần gũi của Đức Thánh Cha đến với cộng đoàn địa phương.

Mới đây, Đức cha đã có thể đến thăm đền thánh Jeoldusan, nơi là chứng tá tử đạo của hơn 2.000 Kitô hữu, trong đó có một số nhà truyền giáo Pháp, bị chặt đầu trong các cuộc bách hại năm 1866 vì lòng trung thành với Chúa Kitô và Giáo hội. Jeoldusan, có nghĩa đen là “ngọn đồi chặt đầu”, là một đền thánh nằm trên một khu vực lân cận trên sông Hàn.

Trong số những tín hữu hành hương đã từng đến đây có thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II và Mẹ Têrêsa Calcutta. Hai pho tượng bằng đồng được dựng lên ở lối vào của khu phức hợp để kỷ niệm các cuộc thăm viếng của các ngài. (ACI 25/06/2020)

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 26.06.2020)

Một thế giới loạn: Đòi dẹp bỏ tất cả tượng Chúa, Mẹ
và các thánh!


Thanh Quảng sdb
23/Jun/2020

UserPostedImage

Shaun King, nhà tranh đấu cho Phong trào đòi quyền sống cho người da đen (BLM) kêu gọi dẹp bỏ tất cả các tượng Chúa Giêsu, Mẹ Maria và các thánh!

(Newsby ChurchPOP 23/6/2020)

Hãy cầu nguyện cho Giáo hội của chúng ta!

Trong vài tuần qua, các kẻ biểu tình quá khích đã phá hủy nhiều tượng đài trên khắp đất nước Hoa kỳ để trả thù vụ George Floyd bị chết! Chúng cũng kéo đổ hai bức tượng của Thánh Junípero Serra ở California vào cuối tuần qua.

Nhà tranh đấu cho phong trào Black Lives Matter, Shaun King kêu gọi tiêu diệt tất cả các bức tượng trắng của Chúa, Đức Mẹ và các thánh vì hắn cho là các bức tượng đó là nói lên quyền lực tối thượng của người da trắng.

Các tin nhắn trong trang Twitter của hắn:

Hắng viết: Tôi nghĩ rằng các bức tượng của người châu Âu da trắng mà họ cho là Chúa Giêsu cần được dẹp bỏ, vì nó là một biểu tượng, nói lên tính thượng phong của người da trắng.

Hắn còn nói: Tất cả các bức tranh tường và cửa kính màu về Chúa Giêsu, và Đức Mẹ, cũng như các thánh da trắng cần phải được dẹp bỏ, vì nó tượng trưng cho một chủ thuyết tối thượng của người da trắng. Chủ thuyết này đã gây nên nhiều cuộc áp bức, phân biệt chủng tộc…

Trong một tin nhắn khác, hắn viết: Nếu tôn giáo của bạn tôn thờ một Chúa Giêsu có mái tóc vàng, mắt xanh, thì tôn giáo của bạn không phải là tôn giáo toàn cầu! mà là một tôn giáo thượng tôn của người da trắng, một tôn giáo đã thống trị đất nước này trong hàng trăm năm.

Phản ảnh của các Linh mục Công Giáo

Cha Bill Peckman, Giáo xứ thánh Phêrô và Phaolô ở Boonville, Mo. Chia sẻ về vấn đề này như sau: Chúa Giêsu, Mẹ Maria và các tông đồ xuất hiện ở nhiều cấp độ khác nhau qua các thời đại.

Tôi xác tín rằng Thiên Chúa tạo dựng nên chúng ta với nhiều sự khác biệt về mầu da, khả năng, trí thông minh và nhiều mức độ khác biệt...

Hình ảnh về Chúa Giêsu, Mẹ Maria và các tông đồ cũng mặc lấy những sắc thái khác biệt tùy vào nơi chốn và thời đại.

Như Mẹ Maria, trong những lần hiện ra khác nhau của Mẹ, Mẹ trông giống như một người bản địa ví dụ: Đức Mẹ ở Akita, Đức Mẹ ở Lộ Đức, Đức Mẹ ở Guadalupe hoặc Đức Mẹ ở Kibeho.

Đức ông Stephen Rossi, một nhà trừ quỷ và một tâm lý gia đã bình luận về tình trạng bất ổn của đất nước Hoa kỳ. Trên trang blog cá nhân của ngài, ngài than thở rằng: Xin Chúa giải thoát nước Mỹ!

Đức ông Rossi làm việc tại Trung tâm Tâm linh Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, một trung tâm nghiên cứu về việc trừ tà, trừ quỷ của Công Giáo.

Ngài nói: Có những dấu hiệu chứng tỏ đất nước chúng ta đang bị ma quỷ lộng hành... Một trong những dấu hiệu đó là sự bất hòa. Những cuộc bạo loạn bùng phát! vì giận dữ và bạo lực thường đi đôi với hoạt động của ma quỷ!

Thật vậy, tôi tin rằng đất nước của chúng ta đang ngày càng bị ám ảnh bởi ma quỷ, mặc dầu không bị thống trị hoàn toàn!

Nếu đất nước của chúng ta bị ma quỷ áp bức, thì chúng ta phải làm gì? Với bất kỳ ai bị ma quỉ ám! Chúng ta phải bắt đầu bằng việc xua trừ ma quỷ, bằng chừa cải tội lỗi; chấm dứt những tin nhảm nhí huyền hoặc và thực hành cuộc sống đức tin.

Chúng ta hãy yêu kính Thiên Chúa và tha nhân. Đừng xét đoán ai trái ai phải, cộng hòa hay dân chủ, đen hay trắng.

Hãy cầu nguyện liên nỉ, hãy cầu nguyện cùng Đức Trinh Nữ Maria kèm theo thực hành những hành vi hy sinh hãm mình, rộng mở tâm lòng cho Chúa Thánh Thần soi động, hòa vào công cuộc cứu chuộc của Chúa Giêsu.

Đức ông Rossi cho hay cần phân biệt giữa quyền biểu tình ôn hòa và bạo loạn. Một điều quan trọng nữa là phải phân biệt rõ ràng giữa phong trào tranh đấu chống phân biệt chủng tộc với các cuộc bạo loạn vô nghĩa.

Các di tích lịch sử thuộc về sở hữu của chính phủ hoặc một tổ chức nào đó. Không ai có quyền phá hủy, nếu không có một quy trình tìm hiểu đúng đắn...

Chúng tôi hiểu được sự phẫn nộ của nhiều người qua cái chết của George Floyd, nhưng bạo loạn không thể chấp nhận được! Một hành động bạo lực không thể biện minh cho một việc xấu khác.

Chính Mục sư Martin Luther King đã nói: "Không thể lấy thù hận mà loại bỏ hận thù! Chỉ có tình yêu mới xóa bỏ được hận thù!

Nếu ai muốn làm thế giới được tốt đẹp hơn, họ phải gieo rắc yêu thương chứ không phải thù hận!

Sự thù hận và bạo lực mà chúng ta đang trải nghiệm không thể mang lại một kết quả tốt đẹp. Mục sư Martin Luther King nnhấn mạnh: ‘Thù hận chất chồng thù hận; bạo lực chồng chất bạo lực.'

COVID-19 càng lúc càng kinh hoàng tại Brazil


Đặng Tự Do

27/Jun/2020

Andrelina Bizzera da Silva 49 tuổi bị nghi là đã chết vì COVID-19. Giống như rất nhiều người khác ở các vùng xa xôi của Brazil, bao gồm vùng Amazon, cô chưa bao giờ hưởng được quyền xét nghiệm coronavirus.

Mang quan tài của cô trở về làng trong chuyến trở về từ bệnh viện, người thân của cô tự hỏi có bao nhiêu người nữa sẽ phải chết trước khi có thêm sự giúp đỡ.

Các trường hợp nhiễm coronavirus ở Brazil hiện đã vượt quá 1 triệu người, nhiều hơn bất cứ nơi nào khác trên thế giới ngoài Hoa Kỳ.

Tại đây, Reuters đã dành một tuần để đồng hành cùng các chuyên gia y tế trong trận chiến gần đảo Marajó, nơi chia đôi sông Amazon thành hai dòng chảy khi nó tiếp cận Đại Tây Dương.

Coronavirus đã bén rễ ở đây, giết chết rất nhiều người và số trường hợp lây nhiễm là hàng trăm lần cao hơn số tử vong. Reuters thấy rằng nhiễm trùng nặng thường được xác định và điều trị quá muộn, khi tỷ lệ sống sót của các bệnh nhân không còn bao nhiêu.

Nizomar Junior, thư ký ủy ban y tế thành phố ở thị trấn nhỏ Portel, bên kia sông Marajó, dẫn đầu một nhóm các bác sĩ thường xuyên di chuyển hàng giờ liên tục, chiến đấu với dòng chảy cuồn cuộn và sự thay đổi nhanh của thời tiết.

Nizomar Junior giải thích: “Chúng tôi sử dụng thuyền cứu thương để đi bằng đường sông đến những nơi khó tiếp cận, mang đến các dịch vụ nhằm bảo vệ cuộc sống của người dân ở Marajó. Điều này tạo ra sự khác biệt khi chiến đấu với COVID-19, và ngày nay chúng ta đang trong một cuộc chiến không mệt mỏi đối với đại dịch này”.

- Khoảng cách xã hội gần như không thể tuân giữ tại các khu định cư bị cô lập, được xây dựng trên các nhà sàn dọc theo sông. Người dân có thể phải mất một ngày hoặc nhiều hơn để đến các phòng khám sức khỏe.”

Maria Luiza Costa, người gần đây đã trải qua các triệu chứng giống như cúm, sẽ không bao giờ biết rằng cô đã mắc COVID-19 trước khi đội ngũ y tế đến. Bây giờ cô ấy đang bị cô lập.

Cô giải thích: “Vâng, tôi rất ngạc nhiên. Chúng tôi không mong đợi điều này, nhưng cảm ơn Chúa, họ đã đến. Chúng tôi rất vui khi có thể có được dịch vụ này tại nhà, và sẽ tốt hơn cho chúng tôi, những người sống ở đây trong các cộng đồng ven sông và những người gặp khó khăn trong việc tiếp cận với các tài nguyên y tế.”

Một kết quả âm tính có thể là một cái thở phào nhẹ nhõm rất lớn cho một số gia đình. Nhưng đối với Andreza Lima de Cruz, 25 tuổi, chứng kiến cảnh cha cô được chuyển bằng xe cứu thương đến bệnh viện sau khi kết quả dương tính khiến cô đau lòng xót dạ. Cô không biết khi nào và liệu cha cô có cơ hội quay về nhà hay không.

Edited by user Sunday, June 28, 2020 2:15:58 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#13947 Posted : Sunday, June 28, 2020 8:54:07 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,290

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Quan điểm về Tổng thống Trump làm người Việt
khó chấp nhận nhau


Võ Ngọc Ánh

Gửi tới BBC từ Washington, Hoa Kỳ
28 tháng 6 2020

UserPostedImage

Tác giả nói người Việt hải ngoại và trong nước ủng hộ Trump vì ông thể hiện việc chống Trung Quốc.

Chưa bao giờ người Việt chia rẽ bởi một tổng thống Mỹ như hiện nay. Quan điểm khác nhau về Donald Trump đang làm cho nhiều người Việt khó chấp nhận nhau.

Vị tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ đang là chủ đề tranh cãi giữa người Việt với nhau ở mức độ không kém gì những tranh cãi xoay quanh người Quốc Gia và Cộng Sản từ 1975 tới nay.

"Đừng viết về ông Tổng thống của anh nữa"

Tuần trước tôi bị một người anh thân tình sống cùng thành phố nói lời chia tay và xóa bạn với tôi trên Facebook. Lý do, anh đã nhiều lần nhắc, "Thôi, em đừng viết gì về ông Tổng thống của anh nữa", tôi vẫn không làm theo.

Đây không phải lần đầu tôi bị người khác ngưng nói chuyện, hủy kết bạn sau khi tôi viết về Donald Trump, dù trước đó chúng tôi khá thân nhau ngoài đời, hợp nhau về nhiều chủ đề từ chính trị, lịch sử, văn hóa, xã hội, đến niềm tin.

Trên mạng xã hội Facebook tôi có bạn ở khắp vùng miền, quốc gia, khác tôn giáo, không cùng cách thức đấu tranh, chẳng chung sở thích… trước đây vẫn trao đổi với nhau về nhiều vấn đề để học hỏi lẫn nhau. Nhưng khi biết tôi suy nghĩ về Trump khác họ, đã có không ít người ngừng tương tác, hủy bạn.

Không chỉ cá nhân, mà cả những nhóm và tổ chức cũng bị cuốn hút vào cuộc tranh cãi này. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên một tổ chức chính trị có thành viên tại nhiều quốc gia vừa mất một thành viên ở Australia có hơn 20 năm gắn bó. Nguyên nhân vì anh ủng hộ Donald Trump, trong khi đa số các thành viên khác của tập hợp lại không.

Sự chia rẽ giữa người Việt vì Tổng thống thứ 45 của Mỹ dễ thấy nhất qua vụ cô Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đưa lên Facebook. Đây là nhận định cá nhân về Donald Trump, về nước Mỹ khi dịch bệnh bắt đầu bùng phát mạnh tại quốc gia này hồi nửa cuối tháng Ba.

Các điều cô Quỳnh viết đều đúng với thực tế tại thời điểm đó và cả sau này.

Tuy nhiên, chẳng cần suy xét lời cô Quỳnh viết đúng hay sai, rất nhiều người Việt đã hùa vào sỉ vả, 'ném đá' cô trên không gian mạng. Họ nói cô không biết mang ơn Donald Trump khi ra khỏi nhà tù Cộng Sản Việt Nam, họ vu khống cô là "Cộng Sản nằm vùng"…

UserPostedImage

Các sự kiện vận động ủng hộ ông Trump tranh cử nhiệm kỳ hai vẫn diễn ra trong lúc đại dịch Covid-19

Không ít người đấu tranh trong nước cũng hùa theo cho rằng, Quỳnh nói không đúng về cá nhân ông Trump và nước Mỹ. Số khác tung ra những khác biệt cá nhân để thêm đòn nhằm hạ gục.

Họ 'đấu tố' cô bởi, dám chê Tổng thống thứ 45 của nước Mỹ và nói quốc gia này không vĩ đại ngược lại với những điều Trump tự khoe.

Một số còn đi xa hơn thu thập chữ ký kêu gọi trục xuất cô về lại Việt Nam.

Điều này hoàn toàn trái ngượi với thái độ tiếp đón nồng hậu dành cho Quỳnh chưa đầy một năm trước, mời cô nói chuyện sau khi bị chính quyền Việt Nam trục xuất từ nhà tù.

Nhiều người Việt ủng hộ Donald Trump còn lập danh sách những người không thích Trump để tấn công. Có cái gì đó na ná những người đấu tranh bị dư luận viên trong nước lập danh sách để đánh phá, răn đe.

Người không thích Trump, thường bị nhóm ủng hộ cáo buộc, "Cộng Sản nằm vùng", "phá hoại nước Mỹ", "bọn thổ tả", "Tình báo Hoa Nam", "Nhận tiền từ Cộng Sản Trung Quốc để viết"…

Với không ít người Việt, Donald Trump như một chân lý tuyệt đối. Họ đồng nhất ủng hộ Donald Trump mới yêu nước Mỹ, yêu Việt Nam và ngược lại. Sao mỉa mai giống yêu đảng Cộng Sản, yêu Chủ nghĩa Xã hội và yêu nước là một?!.

Ủng hộ Trump vì không thích Trung Quốc

Ông Huỳnh Ngọc Chênh, một người đấu tranh trong nước được nhiều biết viết, "Tui có xu hướng ủng hộ Trump, vì ổng làm Trung Cộng suy yếu. Những yếu tố khác có thể xếp sau".

Tương tự, cô Huỳnh Thục Vy cũng thổ lộ, "Ai trấn áp được kẻ thù truyền kiếp của đất nước tôi, thì tôi đều thích". Donald Trump là người như thế nên cô thích, ủng hộ.

Người Việt hải ngoại và trong nước ủng hộ Donald Trump gặp nhau ở điểm, ông thể hiện việc chống Trung Quốc mạnh mẽ mà chẳng cần suy xét đến hiệu quả, cách làm của chủ nhân Nhà Trắng.

UserPostedImage

Căng thẳng Mỹ Trung kéo dài trên nhiều mặt trận

Đây là tâm lý dễ hiểu của đa số người Việt trước một Trung Quốc hàng ngàn năm qua chỉ muốn xâm chiếm, đồng hóa, khống chế Việt Nam. Do đó, người Việt dễ dàng ủng hộ bất kỳ ai chống lại Trung Quốc.

Tranh chấp căng thẳng trên biển Đông có thêm lý do để người Việt đặt hy vọng Donald Trump kiềm hãm được sự tham lam, hung hăng của Trung Quốc.

Nhiều người Việt đặt niềm tin dễ dãi, Donald Trump gây chiến tranh thương mại với Trung Quốc sẽ làm cho quốc gia này sụp đổ. Dẫn đến chính quyền Việt Nam hiện nay cũng sẽ tan rã để tiến đến xã hội tự do, dân chủ.

Rất đông người Việt theo đạo Công giáo, Tin lành ủng hộ Donald Trump còn có thêm lý do, vì ông ta chống phá thai, phản đối hôn nhân đồng tính.

Có người đưa lý do ủng hộ Donald Trump, vì ông làm Tổng thống chỉ nhận lương một đô la/năm. Suy nghĩ theo cách dân Mỹ thiếu tiền trả lương cho Tổng thống của mình.

Số khác ủng hộ Tổng thống Mỹ đương nhiệm vì ông ấy nói năng bộc trực, phản ứng nhanh chóng. Thực tế thì Trump hành xử một cách đầy cảm xúc, trong cái tôi lớn, nặng tính hơn thua, thiếu tầm nhìn chiến lược.

Người Việt tại Mỹ lại ủng hộ Donald Trump vì ông thuộc đảng Cộng hòa. Với nhiều người Việt phải bỏ quê hương ra đi sau ngày 30/4/1975, đảng Cộng hòa như cuộc 'hôn nhân' chính trị.

Làm ngơ trước sự thật

Vì ủng hộ Donald Trump, nhiều người Việt không nhìn vào sự thật đang xảy ra cho nước Mỹ trong gần nửa năm qua. Một nước Mỹ vừa qua cơn khủng hoảng pháp lý với vụ luận tội Tổng thống ở Lưỡng viện Quốc hội, lại vướng vào đại dịch Covid-19.

Sau hơn ba tháng bùng phát nước Mỹ vẫn ở đỉnh với hàng chục ngàn ca nhiễm mới mỗi ngày. Trong khi đa số các nước bùng phát dịch với thời gian ngắn hơn đã khống chế được dịch bệnh.

Chính phủ Trump lúng túng trong việc xử lý đại dịch. Các cuộc họp báo hàng ngày ở Nhà Trắng đã cho thấy tình trạng "trống đánh xuôi kèn thổi ngược" giữa Tổng thống và các chuyên gia y tế, giữa chính phủ liên bang và các thống đốc tiểu bang, giữa vấn đề giãn cách xã hội và mở lại hoạt động bình thường.

Khi cơn dịch chưa dứt thì xảy ra vụ George Floyd hồi cuối tháng Năm đã làm bùng lên cơn sốt âm ỉ về bạo lực cảnh sát và nạn phân biệt đối xử với người da màu.

Trong khi nhiều người Việt ủng hộ ông Trump bất chấp thực tế thì đã có những dấu hiệu cho thấy tỉ lệ ủng hộ Tổng thống đang đi xuống.

Một loạt các viên chức quân đội, cựu cố vấn an ninh đã công khai chỉ trích ông Trump chà đạp Hiến pháp.

UserPostedImage

Những cáo buộc của John Bolton trong cuốn sách của ông đã khiến Donald Trump tức giận

Ngay trong đảng Cộng hoà đã hình thành nhóm Lincoln Project để ngăn ngừa ông Trump thắng cử thêm một nhiệm kỳ nữa.

Mùa hè này hứa hẹn vài ba cuốn sách chứa những yếu tố không có lợi cho ông Trump như cuốn hồi ký của cựu cố vấn an ninh John Bolton hay của cháu ruột tổng thống Mary Trump.

Ủng hộ nhưng xin đừng làm ngơ trước sự thật để bênh vực bằng mọi cách.

Để ủng hộ Donald Trump nhiều người Việt đang cố gắng tự đầu độc mình và cộng đồng bằng tin giả.

Từ chuyện Joe Biden quỳ trước hòm của George Floyd; bốn cảnh sát bị người biểu tình giết; đập phá nghĩa trang, bia tưởng niệm; chủ tiệm nail bị người da đen hiếp dâm; hay việc Trump vận động ở Tulsa có hàng trăm ngàn người tham dự…

Ủng hộ hay không với Donald Trump đó chuyện bình thường trong xã hội dân chủ. Nhưng đừng vì ủng hộ hay phản đối mà phát tán tin giả, bịa đặt, chứng minh bằng thuyết âm mưu, vu cáo, đấu tố người có suy nghĩ khác.

Điều này chỉ đem lại sự hả hê vì hạ nhục, miệt thị, đè bẹp được người khác. Tuy nhiên không thể hiện được một người biết tôn trọng sự thật, ứng xử văn minh, lại hành xử dân chủ méo mó và không hướng tới một xã hội tốt đẹp.

Cần để sự thật được phơi bày, các chính sách, cách làm việc của Donald Trump cần được phân tích dưới nhiều góc nhìn.

Tất cả để thấy được Tổng thống Mỹ hiện nay có đặt sức khỏe, ích lợi, an toàn của người dân, nước Mỹ lên hàng đầu. Và cường quốc số một thế giới như Mỹ còn là trách nhiệm trong các vấn đề quốc tế.

Đừng để yếu tố Donald Trump làm cho người ủng hộ và không trở nên khó chấp nhận nhau. Khoảng cách giữa hai nhóm này trong cộng đồng người Việt ngày càng xa.

Giữa một nước Mỹ chia rẽ thì với nhiều người khẩu hiệu "America first" không bằng Donald Trump first.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của ông Võ Ngọc Ánh từ thành phố Tacoma, bang Washington, Hoa Kỳ.

Bethlehem linh thiêng: Phục hưng giữa vùng chiến sự


Richard Morgan

BBC Travel
10 tháng 5 2020

UserPostedImage

Singer Café giống như nhiều nơi thời thượng mà bạn có thể tìm thấy ở các góc mang tính quốc tế gần đó của Israel: một gia đình cùng ăn món shakshuka (trứng sốt cà) cho bữa sáng muộn; một du khách châu Âu đang viết kịch bản trên máy tính xách tay; và một cặp hẹn hò đang tìm hiểu nhau qua một đĩa mezze (nhiều món khai vị) thịnh soạn.

Có những tác phẩm nghệ thuật địa phương ấn tượng trên tường, và bầu không khí lạc quan, tùy hứng của quán được thể hiện trên bảng hiệu viết: 'nhiều espresso hơn, ít depresso (trầm cảm) hơn'.

'Phép lạ' đang diễn ra

Nhưng người Israel nhìn chung bị chính phủ cấm đến thăm ốc đảo yên bình ấm cúng đặc biệt này.

Đó là vì Singer nằm ở ngoại ô Beit Sahour, ngoại thành, chỉ cách Bethlehem vài bước chân - bản thân nó cũng nằm ở ngoại ô Jerusalem - trong khu Bờ Tây bị chiếm đóng vốn đã được quân đội Israel kiểm soát kể từ Cuộc chiến Sáu ngày hồi 1967.

Quán Singer có lẽ có cà phê espresso ngon nhất ở bất kỳ khu vực chiến sự nào trên thế giới.

UserPostedImage

Được biết đến là quê hương của Vua David và là nơi sinh của Chúa Jesus, thị trấn Bethlehem nhỏ bé trong Kinh Thánh vẫn nhộn nhịp có một phép lạ đang diễn ra: sự phục hưng của văn hóa và sức lôi cuốn Palestine.

Giống như đế đỏ biểu tượng của giày Christian Louboutin, giữa lòng Bethlehem đã hình thành một cụm tinh tế thời thượng ngay cả dưới sự chiếm đóng của Israel - đến nỗi Liên đoàn Ả Rập gồm 22 quốc gia, theo một chương trình của Unesco, đã tuyên bố Bethlehem là thủ đô của văn hóa Ả Rập vào năm 2020.

"Điều đầu tiên mà sự chiếm đóng của Israel muốn là chấm dứt nghệ thuật và văn hóa của chúng tôi," Baha' AbuShanab, quản lý quán Singer có mái tóc bù xù nói. "Đó là cách họ khử trùng xã hội."

Mặc dù vùng chiếm đóng chiếm hơn một phần tư diện tích của Israel - và trong những tháng gần đây, chính phủ Israel đã chớp cơ hội sáp nhập một phần lớn của Bờ Tây bị chiếm đóng - nhưng cuộc sống dưới sự kiểm soát của Israel đặc biệt thể hiện rõ ở Bethlehem.

Nơi đây, một hàng rào ngăn cách bằng bê tông cao 8 mét được Israel xây dựng vào năm 2002 với mục đích được tuyên bố là ngăn chặn các vụ đánh bom và tấn công tự sát (Israel nói rằng đây là cách ngăn chặn hiệu quả).

Tuy nhiên, nền văn hóa đã thăng hoa kể từ đó lại giống với phong cách tự mày mò lập dị của Havana, Valparaiso hay Đông Berlin trước đây: bông hoa nở trong đống đổ nát.

Nghệ sĩ nổi tiếng phá cách người Anh, người lấy nghệ danh là Banksy, lần đầu tiên dựng lên tác phẩm nghệ thuật chính trị ở Bethlehem vào năm 2005: chín bức vẽ graffiti trên tường bắt đầu xuất hiện trên hàng rào ngăn cách.

Năm 2017, sự hiện diện của Banksy - cũng như chính trị - đã được đẩy lên cao trào với việc khai trương Walled Off Hotel, khách sạn phong cách có chín phòng tự hào có 'hướng nhìn xấu nhất thế giới' do nhìn thẳng vào hàng rào.

Dự án lúc đầu được xây lên một cách tự phát nhưng nó đã trở thành công trình cố định của thị trấn, kéo đến một làn sóng du khách cạnh tranh với Nhà thờ Giáng sinh lịch sử của Bethlehem. Nếu không phải là ở số lượng đơn thuần, thì chắc chắn đó là sự canh tranh về mức lan tỏa trên mạng xã hội.

Khách sạn Walled Off cũng trở thành nơi mở phòng triển lãm cho các nghệ sĩ địa phương, vận hành một bảo tàng về lịch sử của bức tường và thực hiện các chuyến tham quan hai lần mỗi ngày đến trại tị nạn Aida Palestin gần đó.

Lợi nhuận mà khách sạn thu được được dùng để tài trợ cho các dự án địa phương.

Sức mạnh của nghệ thuật

UserPostedImage

Khách sạn Walled Off nhìn thẳng vào bước tường rào ngăn cách bằng xi măng cao 8m

"Chúng tôi đang giao tiếp với thế giới thông qua sự sáng tạo," Wisam Salsaa, quản lý khách sạn, cho biết. "Chúng tôi đang đưa ra một bài học trên thế giới về việc sống như thế nào. Chúng tôi có thể không có gì vẫn sống được, không có gì vẫn làm được."

Những năm gần đây đặc biệt thay đổi mọi thứ, ông nói thêm.

"Năm năm trước, nếu bạn đi vào trung tâm Bethlehem, nó trông giống như Afghanistan. Bây giờ nó giống như Havana. Có phụ nữ mặc váy hoặc quần jean và đàn ông đeo khuyên tai," ông nói.

"Bạn có thể phản đối ở Gaza, chiến đấu, bị bắn, bị bắt bớ... và tất cả những điều như thế vẫn không đạt được hiệu quả mạnh mẽ như một bức tranh hay một bài thơ. Đó là sức mạnh của nghệ thuật - không chỉ là cái đẹp, mà còn là sức mạnh. Nó đánh vào nhân bản của bạn, vào nhân bản chung của chúng ta."

Nhưng Banksy không tạo ra sự phục hưng văn hóa của Bethlehem mà chỉ là chất xúc tác cho điều đã được khuấy động lên.

Tại Rewined, một quán bar gần trại tị nạn Al Aza, khách hàng được chào đón bằng bảng hiệu neon màu vàng rực rỡ với từ tiếng Ả Rập 'tuz', có nghĩa là - theo cách dịch lịch sự nhất - 'bất cứ điều gì'.

Tại quán Singer, một bảng hiệu tương tự bằng tiếng Anh ghi là: 'Chính thống à? Không, cảm ơn!'.

Và ở Nhà Trọ Hosh Al-Syrian, một khách sạn lãng mạn có từ Thế kỷ 18 nằm gọn trên một con hẻm bụi bặm ở trung tâm thị trấn, nhà hàng cao cấp vốn chỉ nhận phục vụ khách đặt bàn trước, thì được đặt tên là Fawda, trong tiếng Ả Rập có nghĩa là 'hỗn loạn'.

UserPostedImage

Trong sảnh của khách sạn Walled Off

Trong tất cả những trường hợp này, người dân Bethlehem đã viết lại câu chuyện của họ bằng cách tái chiếm hữu và giành lại cuộc sống bất định, bất an của họ.

'Tuz' khác xa với sự cam chịu thờ ơ; đúng hơn là một tuyên bố táo bạo về sự kiên cường cùng với nhận thức khôn ngoan rằng nghệ thuật là hình thức bạo lực quyến rũ nhất và sống tốt là cách trả thù tốt nhất.

Tinh thần sumud

Nguyên tắc chi phối của sự phục hưng này là sumud, một khái niệm đoàn kết của người Palestine bằng cách sống tự hào và kiên cường.

Sumud là sự chỉnh trang đầy kịch tính mới đây của con đường Star Street, con đường hành hương của Mary và Joseph khi họ tìm phòng tại một quán trọ.

Sự chỉnh trang đó đem lại cuộc sống và ý nghĩa mới cho con đường đã có hàng thế kỷ, bao gồm một loạt các lễ hội mới.

Đó là khai trương nhà triển lãm nghệ thuật Bab idDeir vào năm 2017 và cuộc triển lãm ảnh mới đây về các anh hùng cộng đồng ở địa phương.

Và đó là những người phụ nữ mặc những chiếc váy có in bản đồ bị cấm của Palestine, những người lính Israel cả gan xé chúng để tịch thu.

Nadya Hazbunova, nhà thiết kế thời trang ở Bethlehem, có một dòng bông tai bằng gỗ ô liu có gắn vào những dòng chữ Ả Rập mang nặng ý nghĩa sumud, trong đó có câu 'Tôi tự do' và 'Tôi sẽ mơ'.

Về mặt lịch sử, một trong những màn thể hiện sặc sỡ nhất của sumud là khi người dân Bethlehem chấp nhận dưa hấu trong những năm từ 1980 đến 1993, khi những màu sơn như đen, xanh lá cây, đỏ và trắng - màu cờ của Palestine - bị Israel cấm sử dụng trong bất kỳ hình thức nghệ thuật nào 'có ý nghĩa chính trị' (bên cạnh bản thân lá cờ bị cấm từ năm 1967).

Trong biên niên sử về phản kháng phi bạo lực, Gandhi có lời kêu gọi nổi tiếng rằng mọi người hãy trở thành sự thay đổi mà họ muốn thấy trên thế giới.

Sumud, trái lại, là thay đổi thế giới bằng cách chỉ cần được nhìn thấy.

"Tôi sẽ không đi đâu cả," Dalia Dabdoub, chủ của Rewined nói. "Tôi có kế hoạch mở rộng tới Abu Dhabi - trong vòng 10 năm nữa," cô nói thêm với một nụ cười.

Kiểu phục hưng phản trực giác này phổ biến đáng ngạc nhiên khi mọi người cảm thấy quyền con người của họ bị hạn chế dữ dội.

Ở Melinka, một trại tù Chile cũ, các tù nhân tổ chức chương trình xiếc hàng tuần. Tại Heart Mountain, một trại giam giữ Mỹ-Nhật, các tù nhân đấu võ sumo và trình diễn các điệu múa dân gian Bon Odori.

Ngay cả giữa nỗi kinh hoàng Đức Quốc xã ở trại tập trung Auschwitz, các tù nhân đã truyền tay nhau thơ và nhạc và họ có nguy cơ bị tra tấn nếu bị bắt gặp.

Như Salsaa đã nói: "Ngay khi có không gian, mọi người sẽ lấp đầy nó bằng cuộc sống."

'Tự do của tâm hồn'

UserPostedImage

Bên trong quán The Singer Cafe

Andrea Pitzer, tác giả của cuốn 'Một đêm dài: Lịch sử toàn cầu về các trại tập trung', đồng ý.

"Tự do của tâm hồn trở nên quan trọng khi tự do di chuyển không còn nữa. Nó giống như là bác bỏ sự giam giữ. Không có gì đáng ngạc nhiên khi nó càng đẩy mạnh lên ở Bethlehem sau khi bức tường được dựng lên. Nếu cuộc sống của tôi bị hạn chế, thì đó sẽ là cuộc sống trọn vẹn nhất có thể trong phạm vi những giới hạn," bà nói.

"Các hạn chế được sử dụng để bẻ gãy ý chí, vì vậy, sự tự do của tâm hồn có cảm giác gần giống như lời khẳng định nền tảng về nhân bản, để họ vẫn có thể vẫn là con người có khả năng đóng góp cho thế giới."

Thực sự có một rạp xiếc tại trại Aida, nhưng Bethlehem cũng có một trường nghệ thuật chính thức, Đại học Dar al-Kalima, vốn bắt đầu như là một trường cao đẳng cộng đồng vào năm 2006 và được ra mắt trở thành trường đại học vào năm 2013.

Và việc chuyển địa chi nhánh Bethlehem của Nhạc viện Quốc gia Edward Said danh tiếng hồi năm 2012 đã kích hoạt sự hồi sinh của cả nhạc cổ điển và nhạc jazz hồi hộp qua nhiều buổi trình diễn.

Spotify ra mắt ở thế giới Ả Rập vào năm 2018, giúp gia tăng đáng kể lượng khán giả của Palestine Street, một nhóm nhạc hip-hop được thành lập bởi những cậu bé tuổi teen trong trại tị nạn Dheisheh ở Bethlehem; và nhóm nhạc Shoruq (tức 'bình minh' trong tiếng Ả Rập), nhóm hip-hop toàn nữ mà họ bồi dưỡng trong trại.

Các nhạc sĩ được công nhận trên toàn cầu - Elton John, Flea, Trent Reznor - thậm chí còn tổ chức các buổi trình diễn ở Bethlehem, bằng một cách là lập trình từ xa cho một cây đàn piano tự động trong sảnh của khách sạn Walled Off.

UserPostedImage

Bức tường ngăn cách được trang trí bằng các bức tranh graffiti và các thông điệp của các nghệ sỹ đường phố cùng các nhóm ủng hộ từ khắp nơi trên thế giới

Chỉ mấy bước chân cách những chiếc xe buýt chở đầy khách Mỹ, Brazil, Anh, Chile, Philippines, Ý, Hàn Quốc, Mexico, Nigeria và Nga đang tràn ngập Quảng trường Manger, Fadi Kattan, đầu bếp của nhà hàng Fawda, giải thích về lợi ích của du lịch: "Kể từ thời Chúa Jesus đã có ảnh hưởng nước ngoài ở Bethlehem. Hành hương và ngoại kiều tác động cả hai hướng," ông nói. "Nhưng chúng tôi phục vụ không chỉ những người hành hương."

Mở cửa Bethlehem, một phim tài liệu làm năm 2014 của Leila Sansour, đã được trình chiếu tại các liên hoan phim toàn cầu. Câu chuyện trong đó về bảy năm thay đổi ở Bethlehem đã thể hiện được sự thức tỉnh sớm của phong trào phục hưng mà giờ đây đang thăng hoa.

'Bước ra ánh sáng'

"Chúng tôi đã chiến đấu cho các yêu sách chính trị như thế lâu đến nỗi gần như linh hồn chúng tôi đã thụt lùi, đánh mất đi bản ngã của mình," Sansour nói. "Nghệ thuật đã đem lại cho chúng tôi thực chất của mình, làm cho cuộc sống của chúng tôi có ý nghĩa trở lại."

Mùa hè này, bà và Jacob Norris, nhà sử học người Anh nghiên cứu chuyên sâu về Bethlehem, sẽ cho ra mắt Planet Bethlehem, kho lưu trữ văn hóa kỹ thuật số, là hồ sơ dữ liệu sẽ làm nguồn cho sự hồi sinh mới bằng cách cung cấp lịch sử và các tư liệu liên quan cho cộng đồng người Bethlehem toàn cầu.

"Đó là một thị trấn địa phương đã bị cuốn vào toàn cầu hóa trong 150 năm qua," Norris nói. "Bethlehem luôn có vị trí đặc biệt trong Đế chế Ottoman, từ việc là thành trì của Công giáo La Mã hồi Thế kỷ 16 cho đến việc nó trở nên toàn cầu hóa kể từ Thế kỷ 19 cho đến nay, khi sự độc đáo của nó là bức tường cắt ngang qua trung tâm thành phố."

UserPostedImage

Star Street, con đường hành hương của Mary và Joseph, đã được tân trang với các căn nhà có tường đá ở mặt tiền với lớp sơn mới

Dĩ nhiên, lịch sử trải qua hàng thế kỷ - thậm chí chỉ là đoạn lịch sử trong Thế kỷ 20 - có ý nghĩa khác đối với Bishara Salameh, người quản lý 22 tuổi thuộc thế hệ thứ năm của Afteem, một nhà hàng falafel (đậu nghiền vo viên) nổi tiếng ngay ngoài Quảng trường Manger.

"Chúng tôi không thể đi ra ngoài," Salameh nói, nhắc đến những lệnh giới nghiêm sau phong trào nổi dậy Intifada vốn kết thúc vào năm 2005. "Chúng tôi đã sống qua cái bóng của Intifada và bây giờ chúng tôi đã bước ra ánh sáng, ánh sáng của chính chúng tôi."

Khoe những chiếc túi za'atar (hỗn hợp thảo dược với nhiều cỏ xạ hương) và những chiếc vớ mà cửa hàng của anh bán trên đó có in hình falafel xanh lá cây và nâu, anh nói tiếp: "Chúng tôi không chỉ làm nghệ thuật trong sự chiếm đóng. Chúng tôi đang làm nghệ thuật về sự chiếm đóng. Chúng tôi sử dụng nghệ thuật để đương đầu với tình trạng bị chiếm đóng. Chúng tôi không phải là tù nhân. Chúng tôi không phải là những con số. Chúng tôi có linh hồn. Chúng tôi làm nghệ thuật, làm văn hóa, vui đùa, làm món ăn, tạo nên cuộc sống. Ngay cả trong một thế giới mà chúng tôi không có được sự ổn định cơ bản."

"Chúng tôi không kiểm soát được quá khứ của mình. Nó là chuyện đã qua," Salameh nói. "Chúng tôi có quyền kiểm soát hạn chế đối với tương lai của mình vì những áp đặt của Israel. Vì vậy, tất cả những gì còn lại là kiểm soát hiện tại của chúng tôi, sống trong khoảnh khắc hiện tại và phát triển trong hiện tại."

Tiệm nail của người Việt bị biểu tình vì gọi George Floyd
là ‘coronavirus’


Jun 28, 2020 cập nhật lần cuối Jun 28, 2020

UserPostedImage

Nhiều người biểu tình trước tiệm Tips and Toes Nail Salon của bà Hạnh Phan. (Hình chụp từ màn hình CBSLA)

Thiện Lê/Người Việt

CARSON, California (NV)
– Một tiệm nail của người Việt ở Carson, California, bị nhiều người đến biểu tình hôm Thứ Bảy, 27 Tháng Sáu, vì chủ tiệm bị tố cáo gọi ông George Floyd là “coronavirus,” theo đài truyền hình CBSLA.

Trên mạng xã hội, bà Hạnh (Hannah) Phan, chủ tiệm Tips and Toes Nail Salon, so sánh ông Floyd là “coronavirus.” Trong một thông điệp khác, bà cho rằng việc ông Floyd “dùng tiền giả” khiến ông bị “nghiệp báo.”

Tiệm nail của bà Hạnh ở Carson đang để bảng cho thuê lại, và người biểu tình nói rằng họ dự định đến biểu tình ở một tiệm khác của bà ở Anaheim.

“Chúng tôi không ngừng ở đây. Chúng tôi sẽ tiếp tục biểu tình phản đối, và chúng tôi không muốn bà ấy trong cộng đồng ở Carson này,” bà Tarsha Rodgers, một trong những người biểu tình, nói với CBSLA.

Hôm Chủ Nhật, 28 Tháng Sáu, nhật báo Người Việt có mặt tại tiệm Tips & Toes Nail Spa để tìm hiểu về sự việc.

Như những người biểu tình trong video của đài CBSLA nói, tiệm nail này đã đóng cửa và dán bảng “For Lease.”

UserPostedImage

Tiệm Tips & Toes Nail Spa ở Carson. (Hình: Thiện Lê/Người Việt)

Một chủ doanh nghiệp người gốc Phi Châu gần tiệm Tips & Toes Nail Spa (đề nghị ẩn danh) nói với phóng viên Người Việt: “Tôi không hiểu bà ấy nghĩ gì. Người Á Châu hay người da đen đều là thiểu số hết, ai cũng từng trải qua cảnh kỳ thị. Vậy mà bà ấy lại có thể ghi những lời như vậy. Nước Mỹ bây giờ không cần những con người gây chia rẽ như vậy, và các cộng đồng người da màu phải sát cánh nhau hơn. Tôi rất mừng vì tiệm của bà đã đóng cửa, một phần là vì cộng đồng không phải tiếp xúc với bà ấy nữa, một phần là vì bà đóng cửa trước khi có chuyện xấu xảy ra.”

Theo nhiều nguồn trên mạng xã hội Facebook, bà Hạnh Phan đăng những thông điệp bày tỏ quan điểm của mình lên trang facebook cá nhân hồi đầu Tháng Sáu.

Bà viết: “Tôi không nghĩ ông Floyd là người làm nổi dậy phong trào đấu tranh dân quyền của năm 2020. Tôi càng nhìn chuyện của ông ấy thì càng thấy ông có nhiều điểm giống như dịch COVID-19.”

Theo bà, không ai biết đến dịch COVID-19 trước khi tình hình trở nên nghiêm trọng như hiện giờ. Bà cho rằng dịch bệnh này rất nguy hiểm, lây lan cả thế giới, gây náo loạn và làm ảnh hưởng đến kinh tế của nhiều quốc gia, làm nhiều người mất công ăn việc làm.

Bà cho rằng ông Floyd giống dịch COVID-19 vì không ai biết ông là ai cho đến khi tin về cái chết của ông lan truyền khắp nơi. Không chỉ vậy, cái chết của ông cũng gây náo loạn, làm nhiều người mất việc làm vì bạo loạn và hôi của.

“Đối với tôi, ông Floyd là một dạng COVID-19 mạnh hơn. Ông ta là COVID-2020, một con virus mạnh hơn. Ông ta là một bình dầu hỏa được đổ vào một đám cháy lớn,” bà viết trên Facebook.

Chính vì vậy, bà khuyến khích và hoàn toàn ủng hộ nhân viên công lực trừng trị những kẻ hôi của tận dụng thời cơ. Bà cho rằng nước Mỹ “không cần hàng triệu kẻ vô dụng để lớn mạnh.”

Bà chấm dứt thông điệp trên Facebook bằng câu: “Phẩm chất quan trọng hơn số lượng.”

UserPostedImage

Thông điệp trên Facebook của bà Hạnh Phan. (Hình: Facebook)

Theo thống kê dân số, thành phố Carson có khoảng 91,394 cư dân và 23.5% là người gốc Phi Châu, sắc dân đông thứ nhì ở đây. Chính vì vậy, các chủ doanh nghiệp và khách hàng đến khu thương mại có tiệm Tips & Toes Nail Spa đều bất mãn với suy nghĩ của bà Hạnh.

Tuy đã đóng cửa, như trang Yelp của tiệm Tips & Toes Nail Spa đang bị khóa lại vì có nhiều người đăng quan điểm chính trị của họ lên chỗ để đăng đánh giá tiệm.

Nhật báo Người Việt liên lạc với bà Hạnh Phan phỏng vấn, nhưng không có câu trả lời.

Hôm 25 Tháng Năm, ông Floyd, cư dân Minneapolis, Minnesota, bị tố cáo xài tờ giấy bạc $20 giả. Sau đó, trong lúc bị cảnh sát bắt, ông bị còng và bị ba cảnh sát viên Minneapolis đè lên người, trong lúc một cảnh sát viên khác đứng nhìn.

Một trong ba người đè ông Floyd có cảnh sát viên Derek Chauvin dùng đầu gối đè lên cổ nạn nhân 8 phút 46 giây, và sau đó người da đen này qua đời, gây ra một làn sóng biểu tình khắp nước Mỹ và thế giới, và gây ra nhiều vụ bạo động. [đ.d]

Edited by user Monday, June 29, 2020 1:17:47 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#13948 Posted : Monday, June 29, 2020 10:59:00 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,218
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Quan hệ Hoa Kỳ và Trung Cộng sẽ cứng hay mềm?


June 30, 2020
Đại-Dương

Bóng ma Chiến tranh Lạnh giữa Hoa Kỳ và Liên Sô đã tan biến từ năm 1991 đem lại niềm hy vọng Chủ nghĩa Cộng sản sẽ rơi vào bóng đêm, chấm dứt nguy cơ chiến tranh nguyên tử toàn cầu.

Nhiều dân tộc từng ảo tưởng với Chủ nghĩa Cộng sản đã chọn con đường tự do dân chủ, phát triển hài hoà ở từng mức độ khác nhau tuỳ theo nhận thức của giới lãnh đạo và tầng lớp tinh hoa.

Nhưng, Trung Cộng, Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba vẫn tôn thờ và áp dụng Chủ nghĩa Cộng sản theo các phiên bản khác nhau miễn sao bảo vệ và duy trì được quyền độc tôn lãnh đạo của Đảng Cộng sản.

Trung Cộng với dân số 1.4 tỉ người lại nghèo mạt rệp nên Lãnh tụ Đặng Tiểu Bình mới đưa ra chiến lược “Thao Quang Dưỡng Hối” để thuyết phục giới chính trị gia và giới tinh hoa khắp thế giới đổ vốn, kỹ thuật, công nghệ, chuyên viên vào Hoa Lục.

Giới chính trị gia thế giới tin vào giả định “Trung Cộng giàu sẽ chê Chủ nghĩa Mác-Lê-Mao”. Giới tinh hoa quốc tế rộn rịp lao vào thị trường sơ khai béo bở nên danh sách tỉ phú thế giới tăng đến chóng mặt.

Họ bất chấp lời cảnh cáo gay gắt về kiểu “dưỡng hổ di hoạ” khi giao dịch thơ ngây với Trung Cộng!

UserPostedImage

Hôm 24/06/2020 Cố vấn An ninh Quốc gia, Robert O’Brien phát biểu trước các doanh gia ở Arizona “Chúng ta đã quá ngây thơ trước tham vọng vô bờ của Đảng Cộng sản Trung Hoa nên Hoa Kỳ sẽ không còn thụ động trong việc đối phó với Trung Cộng ”.

Giám đốc Cục Điều tra Liên Bang, Christopher Wray cho biết đang điều tra 2,000 vụ liên quan đến sự gia tăng 1,300% hoạt động gián điệp kinh tế của Nhà nước Trung Cộng tại Hoa Kỳ.

Bắc Kinh đã làm gì trên con đường thống trị thế giới?

Hơn 2,000 năm, bắt đầu từ Nhà Tần (221-206 trước Công Nguyên) và chấm dứt với sự sụp đổ của Nhà Thanh (1644-1911 Công Nguyên), Hoàng đế Trung Hoa tự coi như kẻ thống trị thế giới mặc dù Bắc Kinh chưa bao giờ xây dựng một đế quốc toàn cầu. Ngay cả khi ảnh hưởng của Trung Hoa sụp đổ vào thế kỷ thứ 19 và 20, nhưng, các nhà lãnh đạo vẫn mơ khôi phục ảnh hưởng toàn cầu.

Từ đầu thập niên 1990, Bắc Kinh ngày càng đón nhận chủ nghĩa đa phương và hội nhập với các thể chế quản trị toàn cầu nên ký Hiệp ước Không-phổ-biến Nguyên tử năm 1992, Hiệp ước Cấm thử Nguyên tử Toàn diện năm 1996, và ký Công ước Quốc tế về các Quyền dân sự và Chính trị năm 1998. Như thế, Bắc Kinh khỏi chạy đua vũ khí nguyên tử đầy tốn kém và không bao giờ có thể đuổi kịp Hoa Kỳ và Liên Sô. Bắc Kinh cũng tránh bị cộng đồng quốc tế chỉ trích về nhân quyền và chính trị.

Họ Tập tìm cách định hình hệ thống quản trị toàn cầu để thúc đẩy mô hình phát triển của Trung Cộng qua các thủ đoạn hối lộ, tuyên truyền, doạ nạt nên các viên chức Trung Cộng đã cầm đầu 4 trong số 15 cơ quan đặc biệt của Liên Hiệp Quốc.

Bắc Kinh đã giúp Venezuela, Zimbabwe công cụ giám sát bằng kỹ thuật nhận diện khuôn mặt, có triển vọng được nhiều nước theo đuôi mà không biết nguy cơ bị tình báo Trung Cộng sử dụng trí tuệ nhân đạo để kiểm soát mọi hoạt động xã hội.

Chiến tranh giữa các vì sao

UserPostedImage

Trung Cộng ôm tham vọng thay thế Hoa Kỳ trong vai trò thống trị không gian khi chuẩn bị hệ thống dẫn đường bằng vệ tinh thay thế cho GPS trong nay mai. Bắc Kinh coi không gian như một lĩnh vực quân sự nên đầu tư thật nhiều nhằm bảo đảm lợi ích kinh tế và quân sự.

Bắc Kinh có 363 vệ tinh đang hoạt động trên quỹ đạo chỉ đứng sau Hoa Kỳ. Năm 2018, Bắc Kinh thành lập một đơn vị dùng hoả tiễn SC-19 chống vệ tinh có quỹ đạo trái đất thấp.

Hoa Kỳ đã thành lập Lực lượng Không gian từ tháng 12-2019 với 16,000 quân nhân và dân sự, trực thuộc Không quân Hoa Kỳ nhằm bảo vệ lợi ích quốc gia tập trung vào không gian vũ trụ.

Tàu Vũ trụ Tự hành bí mật, X-37B của Hoa Kỳ đã hạ cánh xuống Florida hôm 27/10/2019 sau 780 ngày bay quanh trái đất trong sứ mệnh lần thứ 5, có tổng số làm sứ mệnh 2,865 giờ. Nhiệm vụ thực sự của X-37B chưa được tiết lộ. X-37B lại lên đường hôm 18/05/2020 thi hành sứ mệnh lần thứ 6.

SpaceX của Hãng tư nhân đã đưa phi hành gia lên trạm không gian mà các nước khác phải do cơ quan của chính phủ thực hiện sẽ tốn kém nhiều hơn.

Biển Tây Thái Bình Dương dậy sóng

TCB gây sự với Ấn Độ trên biên giới mù mờ ở Hy Mã Lạp Sơn để nắn gân Bộ Tứ (Hoa Kỳ, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc đại Lợi). Tuy nhiên, đã bị phản ứng ngược.

Ấn Độ từ chần chừ đã chuyển sang gắn bó thực tế hơn khi xích lại gần Hoa Kỳ như muốn kết thúc giai đoạn trung lập vì gây bất lợi trước thái độ hung hăng, trịch thượng của Bắc Kinh.

Nhật Bản đã cho chạy thử chiếc Khu trục hạm Haguro thứ 8 trong dự án Maya, sẽ đưa vào sử dụng từ năm 2021. Loại khu trục hạm này được trang bị hệ thống tác chiến tích hợp Aegis nên một số chính trị gia Nhật Bản muốn ngưng mua Hệ thống chống Hoả tiễn Aegis Ashore của Mỹ và thay thế bằng Hệ thống Phòng thủ Khu vực Độ cao (THAAD).

Tuy nhiên, Thủ tướng Shinzo Abe sẽ triệu tập các chuyên gia để nghiên cứu rõ hơn về nhu cầu phòng thủ quốc gia.

Bắc Kinh doạ Tokyo nếu nghe lời Hoa Kỳ mà đặt các hoả tiễn tầm trung thì mối quan hệ Nhật-Trung sẽ đổ vỡ. Trung Cộng có nhiều hoả tiễn tầm trung đe doạ các nước láng giềng.

Năm 2017 Hoa Kỳ đã điều động 3 Hải đội Xung Kích Hàng không mẫu hạm tới Tây Thái Bình Dương khi Bắc Hàn đe doạ tấn công Nhật Bản và Mỹ khiến Chủ tịch Kim Chính Ân không còn hống hách.

Năm nay, cũng 3 Hải đội luân phiên tập trận chung với các quốc gia đồng minh làm vững lòng nhiều nước nhược tiểu.

Lực lượng Quân sự Trung Cộng yếu vì các lý do: (1) Quân số 2.6 triệu kể cả quân dịch và dân sự cùng với 800,000 trừ bị lẫn 1.5 triệu cảnh sát vũ trang. Như thế, quân đông mà không tinh. (2) Chưa tham chiến thực sự từ năm 1980. (3) Yếu về Hàng không mẫu hạm, tiềm thuỷ đỉnh và chống ngầm. (4) Thiếu kinh nghiệm chiến trận, đặc biệt trong chiến tranh quy mô trên biển. (5) Vũ khí kém xa Hoa Kỳ (6) Không có đồng minh.

Ngược lại, Lực lượng quân sự Mỹ: (1) Từng tham chiến liên tục. Tham gia nhiều cuộc hải chiến quốc tế. (2) Hải Quân và Không quân vô địch thế giới. (3) Quân nhân đều chuyên nghiệp. (4) Đồng minh và đối tác chiến lược đông đảo.

Thông điệp của quốc tế gửi Trung Cộng

UserPostedImage

Tại cuộc đối thoại thường niên Hoa Kỳ và Liên Hiệp Châu Âu hôm 25/06/2020, Ngoại trưởng Mike Pompoe xác nhận Mỹ rút bớt quân từ Đức chuyển sang Châu Á nhằm đối phó với Trung Cộng ở Ấn Độ, Mã Lai Á, Phi Luật Tân, Việt Nam, Indonesia.

Gần đây, Ngoại trưởng Pompoe kêu gọi Châu Âu cứng rắn hơn với Bắc Kinh, đứng hẳn về phía tự do thay vì chấp nhận nền độc tài tàn bạo do một chính quyền côn đồ áp đặt.

Bộ trưởng Quốc phòng Phi Luật Tân, Delfin Lorenzana lên án ý đồ thiết lập Vùng Nhận dạng Phòng không (ADIZ) trên Biển Nam Trung Hoa xâm phạm chủ quyền của các quốc gia duyên hải.

Kết luận

Trung Cộng không phải chỗ dựa đáng tin cậy cho bất cứ quốc gia nào, kể cả Việt Nam và Bắc Triều Tiên. Tập Cận Bình không thể là bạn bè chí cốt vì mang bản sắc và tham vọng Hoàng Đế Thế giới.

Chưa lãnh đạo thế giới mà Tập Cận Bình vẫn muốn làm chúa tể loài người. Nào ai chấp nhận?

Đại-Dương

Chuyện gì đang xảy ra giữa Nga, Hoa Kỳ và Afghanistan?


Jonathan Marcus

Phóng viên về Quốc phòng và Ngoại giao, Lithuania
30 phút trước

UserPostedImage

Donald Trump đến thăm quân đội Hoa Kỳ tại Afghanistan vào tháng 11

Chúng ta phải nghĩ sao về những bài báo xuất hiện trong vài ngày qua rằng nhân viên tình báo quân đội Nga đã trả tiền cho chiến binh Taliban để giết lính Mỹ và có thể các binh lính phương Tây khác?

Những báo cáo này đúng sai thế nào? Những điều bị cáo buộc có thể được chứng minh? Và ý nghĩa thực sự của chúng là gì?

Trước hết, tất cả các bên chính liên quan đều phủ nhận điều này. Chính phủ Nga bác bỏ câu chuyện này ngay lập tức. Taliban cũng vậy.

Và Tổng thống Mỹ Donald Trump thì kịch liệt phủ nhận mọi kiến thức về vấn đề này - với các nguồn tin từ Nhà Trắng nói với báo chí Hoa Kỳ rằng chủ đề này không bao giờ được chuyển đến mức cao tới bàn làm việc của tổng thống hoặc phó tổng thống, vì không có sự đồng thuận trong cộng đồng tình báo về tính xác thực của báo cáo.

Tuy nhiên, các cơ quan báo chí nghiêm túc của Mỹ đăng tải một loạt các bài tường trình, trích dẫn nhiều nguồn khác nhau, về một đánh giá tình báo rằng các điệp viên Nga đã cung cấp tiền thưởng cho Taliban để tiêu diệt quân đội Mỹ hoặc quân đội liên minh đã có từ tháng Ba; số lượng tiền mặt đáng kể đã bị tịch thu trong các cuộc tấn công của Hoa Kỳ; và rằng một số nhân viên Hoa Kỳ thực ra có thể đã bị giết chết.

Các nguồn tin này cũng chỉ ra rằng đánh giá tình báo nói trên thực sự đã được thông báo ở mức cao nhất, gồm cả việc được đề cập đến trong cuộc họp giao ban tình báo hàng ngày của tổng thống.

Giới phê bình ông Trump - không chỉ là ứng cử viên tổng thống của đảng Dân chủ Joe Biden - đã nắm bắt các bài báo này để làm nổi bật một lần nữa quan điểm của họ rằng ông Trump không ủng hộ lợi ích của Mỹ.

Nhưng có lẽ thú vị hơn, ngay cả một số thành viên đảng Cộng hòa quan trọng cũng đang đặt câu hỏi - Dân biểu Liz Cheney của tiểu bang Utah nêu câu hỏi không thể tránh khỏi là ai biết về đánh giá này và họ đã biết điều đó khi nào?

Trả miếng?

Nhưng tại sao Nga lại muốn thúc đẩy hành động như vậy? Có khả năng, điều này có nhiều động cơ.

Nga duy trì liên kết chặt chẽ với Taliban vì lý do chính đáng. Moscow thấy sự can dự của Hoa Kỳ vào Afghanistan đang giảm đi. Nga quan tâm sâu sắc về sự trỗi dậy của chủ nghĩa cơ bản Hồi giáo trong khu vực lan rộng theo hướng nước này. Và Nga thấy Taliban là một thành phần có tiềm năng chống lại điều này.

Moscow được cho là đã hỗ trợ các nhà lãnh đạo chủ chốt của Taliban bằng vũ khí và tiền bạc. Và trong khi Moscow duy trì liên kết với chính phủ Afghanistan và theo nghĩa rộng, ủng hộ thỏa thuận hòa bình giả định Afghanistan, nó cũng đang có chính sách đi hàng hai rất hiệu quả, vì lo sợ về bất ổn của Afghanistan trong tương lai.

Nhưng Nga còn đang tiến hành một cuộc chiến "xám" hoặc cuộc chiến âm thầm chống lại phương Tây. Cuộc chiến này được thực hiện qua nhiều mặt: tấn công mạng; chiến dịch đưa tin giả; can thiệp vào bầu cử; tài trợ cho những kẻ cực đoan ở các nước phương Tây và v.v...

Đôi khi, điều này thậm chí còn dẫn đến những hành động trực tiếp: ví dụ việc sử dụng độc dược thần kinh để ám sát một cựu sĩ quan tình báo Nga ở Salisbury của Anh và một cuộc tấn công toàn diện của các nhà thầu quân sự Nga vào căn cứ Mỹ ở Syria ,trong đó các cuộc không kích của Mỹ được báo cáo đã giết chết một số người Nga đáng kể.

Nga dưới thời Tổng thống Vladimir Putin đã thông minh ra từ mọi sự phẫn nộ nhận thức được kể từ khi Liên Xô sụp đổ. Tất nhiên, chính sự ủng hộ của Hoa Kỳ với các máy bay chiến đấu bất thường ở Afghanistan đã góp phần buộc Moscow phải rút khỏi Afghanistan trong thập niên 1980.

Và có những ý kiến ​​cho rằng một số người trong hệ thống lãnh đạo của Nga có thể không phản đối việc trả miếng người Mỹ cho cả những thất bại trong quá khứ và gần đây.

Sự mơ hồ

Sự kiện này cũng chiếu ánh sáng rõ ràng vào hiện trạng của mối quan hệ Mỹ-Nga. Chính sách của Hoa Kỳ đối với Moscow đang chịu một loại bệnh tâm thần phân liệt.

Một mặt, Mỹ cảnh giác với sự hiện đại hóa hạt nhân của Nga và nghi ngờ các kế hoạch rộng lớn hơn của Nga ở Trung Đông và các nơi khác; nhưng mặt khác, chính quyền này chấp nhận một cách kỳ lạ sự bác bỏ của Nga, ví dụ liên quan đến cáo buộc xâm nhập vào chiến dịch bầu cử của Hoa Kỳ.

Phần lớn sự mơ hồ này liên quan đến chính Tổng thống Trump, người mà nhiều người cho là khá ngưỡng mộ các nhà lãnh đạo độc tài, mạnh mẽ.

Và vì thế, việc xử lý báo cáo tình báo này đưa ra một ánh sáng khác về toàn bộ quá trình chính sách đối ngoại của chính quyền Trump.

Điều này sẽ tăng thêm sức nặng cho những chỉ trích Trump từ cả phe Dân chủ và những người Cộng hòa cứng rắn hơn, như cựu Cố vấn An ninh Quốc gia John Bolton, những người lập luận theo cách khác nhau rằng không có định hướng chiến lược, không có tư duy tham gia và không có sự lãnh đạo từ đỉnh.

Đây là một câu chuyện tế nhị và nó sẽ không nhanh biến mất. Nếu thậm chí chuyện này chỉ đúng một phần, và bất kỳ cái chết nào của người Mỹ có thể được quy cho việc trả tiền thưởng của người Nga, thì nó sẽ đánh dấu một điểm thấp mới trong quan hệ Nga - Mỹ kể từ khi Chiến tranh Lạnh kết thúc.

Việc chuyện này xuất hiện giữa chiến dịch tái tranh cử mà ông Trump đang phải đối phó với mức ủng hộ đang bị sút giảm nặng nề giữa đại dịch Covid-19 và các cuộc biểu tình của Black Lives Matter khiến nó thêm phần quan trọng.

Vì ở đây có một yếu tố mà bạn bè và kẻ thù của Washington cùng phải quan tâm: Rất có thể Tổng thống Trump sẽ thất bại trong việc tái tranh cử. Ngoài các tác động y tế, xã hội và kinh tế mạnh mẽ của đại dịch, có rất nhiều điều đang xảy ra.

Nga và Trung Quốc đang tìm cách khẳng định mình là cường quốc trong khu vực, mặc dù tham vọng của Bắc Kinh có thể tiến xa hơn. Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đang xem xét việc sáp nhập lãnh thổ ở Bờ Tây.

Chính phủ Anh đang tìm cách nhận ra lợi ích của Brexit và đổi thương hiệu cho chính sách đối ngoại của mình dưới biểu ngữ "Toàn cầu Anh".

Trong vài tháng tới, kế hoạch của tất cả các diễn viên này sẽ phải tính đến việc sẽ có hai chính quyền Hoa Kỳ: một chính quyền hiện tại và một chính quyền khác có thể sẽ tiếp quản vào tháng Giêng.

Và một chính quyền của Biden có nhiều khả năng sẽ tố cáo Nga hơn nếu câu chuyện tiền thưởng Afghanistan cuối cùng được chứng minh là sự thật.

Tuesday, June 23, 2020

Kẻ thù trong hàng ngũ chúng ta


UserPostedImage

Tôi không hiểu làm thế nào sống trong một xứ sở với một nền dân chủ được thiết lập từ trên 200 năm qua, bỗng bây giờ, lần đầu tiên trong lịch sử, một trong những cựu tổng thống của chúng ta lại thành lập một tổ chức có tên gọi là "Organizing for Action" (OFA). (Tạm dịch là “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”).

OFA là một lực lượng hùng hậu có trên 30,000 hội viên có khả năng phá vỡ những gì mà tổng thống đương nhiệm của chúng ta đang cố gắng làm cho xứ sở này. Tổ chức này đi ngược lại truyền thống Dân Chủ của chúng ta và là một chiến dịch nhằm phá đổ cách mà chúng ta điều hành một xứ sở có pháp quyền.

Đi ngược lại Hiến Pháp, các luật lệ, và các tiến trình điều hành quốc gia đã có từ trên 200 năm trước. Nếu tổ chức này được cho phép hoạt động như trong tình trạng hiện nay, thì tất cả chúng ta sẽ sống trong điều kiện tao loạn không khác chi một nước đệ tam quốc gia nghèo đói dưới ách độc tài trên thế giới ngày nay.

Có tốt lành gì đâu khi xứ sở của chúng ta với một chính phủ được vững lập trên nền dân chủ, nhưng lại không được tôn trọng để điều hành đất nước theo luật pháp như đã có từ trước ?

UserPostedImage

Nếu bạn có một đội quân hùng mạnh trên 30 ngàn người và một hệ thống tòa án từ nhiều thập niên qua có những thẩm phán cho phép bạn phạm luật tùy hứng, thì sự hủy hoại bạn có thể gây ra cho xứ sở này là biết bao nhiêu ? Chúng ta sắp khám phá ra điều không may ấy trên xứ sở Hiệp Chủng Quốc này !
Ông cựu tổng thống của chúng ta tuyên bố sẽ nhúng tay vào mọi lãnh vực, các tổ chức cộng đồng và gióng lên tiếng nói trong mọi vấn đề, và điều đó có vẻ như là một lời hứa về hành động của ông ta sau khi mãn nhiệm, và ông ta quyết tâm thực hiện lời hứa đó. Ông ta đã đưa nhiều viên chức cao cấp của chính phủ của ông ta trước đây vào tổ chức “Organizing for Action” (Dàn Đội Ngũ để Hành Động) này.

UserPostedImage

Tổ chức OFA đang đứng đàng sau điều khiển mọi chiến lược và chiến thuật nhằm chống lại chính phủ của tổng thống Donald Trump như chúng ta đã thấy xuyên suốt nước Mỹ, và những tòa án bị giật dây bởi thế lực chính trị đã là đòn bẩy cho phong trào chống chính phủ này.

Tổ chức OFA chuyên tâm vào sự tổ chức các cộng đồng nhằm thay đổi theo chủ trương “cấp tiến” (progressive) của họ. Những vấn đề trong chương trình hành động của họ là kiểm soát súng đạn, đưa y tế về phương thức xã hội chủ nghĩa, tự do phá thai, bình đẳng các giới tính, thay đổi khí hậu, và dĩ nhiên, thay đổi luật về di dân.

UserPostedImage

Các hội viên của “Organization for Action” được chống lưng bởi sứ điệp từ bóng tối của ông cựu tổng thống: "Dàn Đội Ngũ là bước khởi đầu cho mọi sự vĩ đại mà chúng ta đã tạo được. Các hội viên trên toàn Hiệp Chủng Quốc đang chiến đấu cho một sự Thay Đổi trong cộng đồng của họ và tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động” là một trong những tổ chức ở tuyến đầu. Hãy dấn thân vào công việc này trong năm 2017 và những năm tới".

Website của tổ chức nói rằng những tài liệu của họ có được đã lấy từ kho dữ liệu của ông cựu tổng thống trong thời khoảng cuộc vận động để tái đắc cử những năm trước, và ông cựu tổng thống này là một cảm hứng dẫn đến phong trào “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”. Nói tóm lại, chính cái “nhà nước trong bóng tối” của Obama này là tổ chức nhằm chống lại và xé toang bản Hiến Pháp Cộng Hòa mà chúng ta được biết đó chính là hiện thân của AMERICA – một Nước Mỹ dân chủ Pháp Trị.

UserPostedImage

Paul Sperry, viết cho tờ New York Post, nói rằng, “Tổ chức OFA sẽ đánh vào Tổng Thống Donald Trump ở bất cứ ngõ ngách nào. Và ông cựu tổng thống (Obama) sẽ điều khiển từ một bunker kiên cố chỉ cách Bạch Cung chừng 2 miles mà thôi".

Sperry viết rằng, “Ông cựu tổng thống đang dựng lên một chính phủ trong bóng tối để nhằm phá vỡ chính phủ Trump qua một số cơ quan bất vụ lợi được cầm đầu bởi tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động”, với ngân sách cho chiến tranh (hơn 40 triệu dollars) và khoảng hơn 250 văn phòng trên toàn Hiệp Chủng Quốc”.

Hồ sơ thuế vụ của OFA theo bài viết của Sperry cho biết là có 32,525 (và sẽ tăng thêm) những tình nguyện viên trên toàn quốc. Obama và vợ sẽ cùng lo điều khiển đạo binh này từ Nhà (cũng là Văn phòng của họ) ở Washington DC.

UserPostedImage

Hãy nghĩ đến hậu quả của những điều này ra sao. Thí dụ khi Trump ban hành một Executive Order về Di Dân thì tổ chức “Dàn Đội Ngũ để Hành Động” sẽ ra lệnh cho những cuộc biểu tình ồ ạt, những phản đối từ các tổ chức tự do di dân; các luật sư của tổ chức thiên tả ACLU sẽ đi kiện ở những nơi có những thẩm phán thiên tả đang sẵn sàng ngăn chặn luật pháp, sẽ có biểu tình ở phi trường, những buổi meetings cấp quận và cả hệ thống truyền thông thiên tả sẽ đưa tin yểm trợ cho những biến cố này do OFA giật dây. Các truyền thông xã hội sẽ đầy dẫy các sứ điệp chống chính phủ và bạo động sẽ xảy ra. Tất cả những điều này xảy ra từ tổng hành dinh của Obama, vì ông cựu tổng thống rất vui lòng thấy những biến động chống chính phủ này.

Nếu Barack Obama chưa làm đủ để phá hoại đất nước này trong 8 năm ngồi ở Bạch Cung thì điều đang hiển hiện là những chương trình tương lai của ông ta đang phá vỡ nền móng mà Hoa kỳ đã điều hành lý tưởng dân chủ pháp quyền trong 241 năm qua...

Nếu điều này không làm bạn sợ hãi, thì chúng ta đang ở trong tình trạng tệ hại hơn là những gì bạn biết.

UserPostedImage

Vậy hãy làm phần vụ của mình... Bạn đã đọc những điều này, vậy thì hãy chuyển tới những người khác để cho họ biết những điều tệ hại mà tất cả chúng ta đang đối diện. Chúng ta đang mất dần cái xứ sở này, bởi chúng ta cúi đầu vâng theo những áp đặt tệ hại của đám thiên tả. Và chúng ta đã trở thành là một cái đích toàn hảo cho những làn tên của kẻ thù.

Charles Krauthammer
Tường Giang
chuyển ngữ

Edited by user Tuesday, June 30, 2020 12:09:45 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#13949 Posted : Tuesday, June 30, 2020 8:58:27 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

ĐTC chủ sự Thánh lễ hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông đồ


6/30/2020 12:08:30 PM

UserPostedImage

Sáng 29-6, Đức Thánh Cha đã chủ sự Thánh lễ làm phép các dây Pallium cho Đức Hồng y Giovanni Battista Re, niên trưởng Hồng y đoàn và 54 vị Tổng Giám mục chính tòa, trong đó có Đức cha Giuse Nguyễn Năng, Tổng Giám mục giáo phận Sài Gòn.

UserPostedImage

Trước khi cử hành Thánh lễ, Đức Thánh Cha đã đến hôn chân tượng Thánh Phêrô và xuống cầu nguyện trước mộ của Thánh nhân trong giây lát.

Đồng tế với Đức Thánh Cha có 10 Đức Hồng y. Năm nay, do đại dịch hiện diện trong Thánh lễ chỉ có khoảng 90 giáo dân và lần đầu tiên không có phái đoàn Tòa Thượng Phụ Constantinople tham dự Thánh lễ theo truyền thống như mọi năm.

Sau đây là bài giảng của Đức Thánh Cha:

Trong ngày lễ mừng kính hai Thánh Tông đồ của thành Roma này, tôi xin chia sẻ với anh chị em hai từ chính: hiệp nhất và lời tiên tri.

Hiệp nhất

Chúng ta mừng lễ hai nhân vật rất khác nhau: Thánh Phêrô, một ngư dân suốt ngày với thuyền và lưới, Thánh Phaolô là một nhà trí thức Pharisêu giảng dạy ở các hội đường. Khi thi hành sứ vụ, Thánh Phêrô giảng dạy cho người Do Thái, và Thánh Phaolô rao giảng cho dân ngoại. Khi có bất đồng ý kiến họ đã tranh luận sôi nổi, Thánh Phaolô đã không ngần ngại viết như vậy trong thư gửi tín hữu Galata (Gal 2,11). Nói chung họ là hai người rất khác nhau nhưng họ xem nhau như là anh em như vẫn thường xảy ra trong cac gia đình rất gắn bó với nhau, nơi có thể xảy ra nhiều tranh luận nhưng luôn yêu thương nhau. Sự gắn bó giữa Thánh Phêrô và Phaolô không đến từ những khuynh hướng tự nhiên, nhưng từ Thiên Chúa. Thiên Chúa không ra lệnh cho chúng ta phải thích nhau nhưng là yêu thương nhau. Chính Thiên Chúa đã kết hiệp chúng ta nhưng không làm cho chúng ta nên giống hệt nhau.

Nguồn mạch sự hiệp nhất: cầu nguyện

Bài đọc I của Thánh lễ hôm nay cho chúng ta thấy nguồn mạch của sự hiệp nhất. Bài đọc tường thuật lại kinh nghiệm của Giáo Hội tiên khởi trong thời gian bị khủng hoảng: Vua Hêrôđê giận dữ, sự bách hại kinh hoàng các tín hữu, Thánh Giacôbê Tông đồ đã bị giết. Thánh Phêrô bị bắt. Cộng đoàn như rắn mất đầu, mọi người đều lo sợ cho mạng sống của mình. Tuy nhiên, ngay chính lúc bi thảm đã không có người nào trốn chạy, không người nào tìm cách cứu mình, không người nào bỏ rơi người khác, nhưng họ hiệp nhất cùng nhau trong lời cầu nguyện. Họ đã tìm được sức mạnh từ lời cầu nguyện. Cũng nhờ cầu nguyện sự hiệp nhất của họ mạnh hơn bất cứ sự đe dạo nào. Bản văn viết: “Đang khi ông Phêrô bị giam giữ như thế, thì Hội Thánh không ngừng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện khẩn thiết cho ông” (Cv 12,5). Hiệp nhất là một nguyên tắc được kích hoạt bằng cầu nguyện, bởi vì cầu nguyện cho phép Chúa Thánh Thần can thiệp vào đời sống của chúng ta và giúp chúng ta mở rộng lòng đón nhận niềm hy vọng, cầu nguyện giúp thu ngắn những khoảng cách và giữ chặt chúng ta với nhau trong những lúc khó khăn.

Trong khó khăn không than phiền và đổ lỗi, nhưng cầu nguyện

Chúng ta hãy cùng quan tâm đến một khía cạnh khác: trong giây phút khó khăn, không ai than phiền về sự xấu xa, bách hại của Hêrôđê. Không có ai có những lời xúc phạm đến Hêrôđê. Chúng ta thì trái lại, chúng ta đã quen lăng mạ những người có trách nhiệm. Đối với các tín hữu tiên khởi, than phiền được xem như là một việc vô ích, nhàm chán. Các Kitô hữu không mất thời gian để than phiền thế giới, xã hội, than phiền về mọi thứ không đúng. Than phiền không thay đổi được gì. Chúng ta hãy nhớ rằng than vãn là cánh cửa thứ hai bị đóng lại trước Chúa Thánh Thần, như tôi đã nói điều này trong ngày Lễ Ngũ Tuần: Thứ nhất là thần tượng chính mình, thứ hai là thái độ duy nạn nhân và thứ ba là thái độ bi quan. Ba thái độ này đóng cửa lòng mình trước Chúa Thánh Thần.

Các Kitô hữu đã không đổ lỗi, họ cầu nguyện. Trong cộng đoàn đó không ai nói: “Nếu Phêrô cẩn thận hơn thì chúng ta đã không bị rơi và hoàn cảnh như thế này”. Không, họ không than phiền Phêrô; họ cầu nguyện cho ông. Họ không nói xấu sau lưng Phêrô; họ thưa chuyện với Thiên Chúa.

Phép lạ của cầu nguyện: xiềng xích mở toang

Ngày nay chúng ta có thể tự hỏi: “Chúng ta có đang bảo vệ sự hiệp nhất bằng lời cầu nguyện không? Chúng ta có đang cầu nguyện cho nhau không?” Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta cầu nguyện nhiều hơn và than phiền ít hơn? Sự việc sẽ xảy ra giống như Phêrô trong tù: nhiều cánh cửa đang đóng kín sẽ được mở ra, nhiều xiềng xích sẽ bị vỡ tung. Chúng ta cùng cầu xin ơn biết cầu nguyện cho nhau. Thánh Phaolô đã khuyến khích các Kitô hữu cầu nguyện cho tất cả mọi người, nhất là các nhà lãnh đạo (1Tm 2, 1-3). Đó là nhiệm vụ Thiên Chúa đã giao phó cho chúng ta. Chúng ta có thực hiện điều đó không? Hay chúng ta chỉ nói và thế là đủ? Thiên Chúa mong đợi nơi chúng ta khi cầu nguyện thì cũng biết quan tâm đến những người không suy nghĩ như chúng ta, những người từ chối không muốn tiếp xúc với chúng ta, những người chúng ta cảm thấy rất khó tha thứ. Cầu nguyện là phương cách duy nhất để mở toang xiềng xích. Chỉ có cầu nguyện mới dẫn đến sự hiệp nhất.

Dây Pallium sự hiệp nhất giữa đàn chiên và Vị Mục tử

Hôm nay các dây Pallium được làm phép, rồi được trao cho Niên trưởng Hồng y đoàn và các Tổng Giám mục đã được bổ nhiệm trong năm vừa qua. Dây Pallium nhắc nhở sự hiệp nhất giữa đàn chiên và Vị Mục tử, giống Đức Giêsu mang chiên trên vai để không bao giờ xa rời chiên. Hôm nay, theo truyền thống tốt đẹp chúng ta liên kết cách đặc biệt Tòa Thượng Phụ Chính Thống Constantinople. Thánh Phêrô và Thánh Andrê là hai anh em, chúng ta trao đổi những cuộc viếng thăm huynh đệ vào những dịp lễ khi có thể. Chúng ta làm điều đó không chỉ vì lịch sự xã giao nhưng là hành trình cùng nhau tiến tới mục đích Thiên Chúa đã vạch ra cho chúng ta: đó là sự hiệp thông trọn vẹn. Hôm nay, vì đại dịch phái đoàn của Tòa Thượng Phụ Chính Thống Constantinople không thể đến đây được, nhưng khi cầu nguyện trước mộ Thánh Phêrô tôi cảm nhận trong tâm hồn sự hiện diện gần gũi với người anh em yêu dấu Batolomeo. Mọi người đang ở đây với chúng ta.

Lời tiên tri

Từ thứ hai là lời tiên tri, Đức Giêsu đã thách đố các tông đồ. Ngài hỏi Phêrô: “Còn anh, anh bảo thầy là ai?” (Mt 16, 25). Lúc đó Phêrô nhận ra rằng Thiên Chúa không quan tâm người khác nghĩ thế nào, nhưng là cá nhân ông, người quyết định theo Ngài.

Cuộc đời Thánh Phaolô cũng đã thay đổi sau cuộc thách đố tương tự khi Đức Giêsu hỏi: “Saolo, Saolo, sao ngươi bắt bớ ta?” (Cv 9, 4). Thiên Chúa đã đánh động vào nơi sâu thẳm của tâm hồn Phaolô: không chỉ ngã xuống trên đường Damas, Ngài đã đánh đổ tính tự phụ của Phaolô về lòng nhiệt thành sống đạo. Kết quả là, từ Saolo kiêu hãnh đến Phaolô, có nghĩa là “nhỏ bé”.

Chỉ những người mở lòng với những điều bất ngờ của Thiên Chúa mới có thể trở thành tiên tri

Những thách đố và hoán cải đã được tiếp theo bằng những lời tiên tri: “Anh là Phêrô nghĩa là Tảng Đá, trên Tảng Đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy” (Mt 16, 18); và với Phaolô: “người ấy là lợi khí ta đã chọn để mang danh ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái Israel” (Cv 9, 15). Lời tiên tri được công bố khi chúng ta chấp nhận những thử thách bởi Thiên Chúa, không phải khi chúng ta giữ mọi sự im lặng trong tầm kiểm soát của mình. Nó không nảy sinh từ những suy nghĩ của tôi, từ con tim đóng kín của tôi. Nó nảy sinh nếu chúng ta để cho Thiên Chúa thách đố chúng ta. Nhưng khi Tin Mừng đảo lộn những điều chắc chắn, những lời tiên tri đựơc loan báo. Chỉ những người mở lòng với những điều bất ngờ của Thiên Chúa mới có thể trở thành tiên tri. Thánh Phêrô và thánh Phaolô là những vị tiên tri nhìn thấy tương lai. Thánh Phaolô là người đầu tiên tuyên xưng Chúa Giêsu là “Đức Kitô, là con của Thiên Chúa hằng Sống” (Mt 16,16). Thánh Phaolô, người đã tiên báo trước về cái chết của mình: “Giờ đây tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính; Chính Chúa sẽ trao phần thưởng đó cho tôi” (2Tm 4, 8).

Thế giới cần những lời tiên tri chân thật

Ngày nay chúng ta cần những lời tiên tri, những lời tiên tri chân thật, không phải những người nói huyên thuyên về những điều không thể thực hiện được, nhưng là những chứng nhân Tin Mừng với những điều có thể. Điều cần thiết không phải là biểu diễn những phép lạ, nhưng là đời sống diễn tả phép lạ của tình yêu Thiên Chúa. Không phải sức mạnh có tính thuyết phục, nhưng là sự chân thật thẳng thắn trong thái độ, quan điểm và lời nói. Không phải nói huyên thuyên nhưng là cầu ngyện. Không phải giảng thuyết nhưng là phục vụ. Không phải lý thuyết nhưng là chứng nhân. Chúng ta không cần phải trở nên giàu, đúng hơn là yêu người nghèo. Tìm kiếm không phải sự công nhận của thế giới này, nhưng là niềm vui của thế giới sẽ đến. Không phải những kế hoạch mục vụ, nhưng là những mục tử hiến mạng vì đàn chiên: những người yêu Thiên Chúa. Đó là cách Thánh Phêrô và Thánh Phaolô rao giảng Đức Giêsu, người yêu Thiên Chúa say đắm, cuồng nhiệt. Trước khi bị đóng đinh vào thập giá, Thánh Phêrô không nghĩ đến mình nhưng nghĩ đến đức Giêsu và tự cho mình không xứng đáng chết như Đức Giêsu, Phêrô đã xin dựng ngược thập giá. Trước khi bị chém đầu, Phaolô chỉ nghĩ đến việc hiến dâng mạng sống; Phaolô đã viết rằng ông muốn “đổ máu làm lễ tế” (Tm 4, 6). Đó là lời tiên tri. Và nó đã thay đổi lịch sử.

Anh chị em than mến, Đức Giêsu đã nói tiên tri về Thánh Phêrô rằng: “Anh là Đá, trên tảng đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy”. Lời tiên tri cũng tương tự cho chúng ta. Nó được tìm thấy trong quyển cuối của Kinh Thánh, nơi Đức Giêsu hứa với các nhân chứng trung thành của Ngài: “một viên sỏi trắng, trên đó có khắc một tên mới” (Kh 2,17). Cũng như Thiên Chúa đã đổi Simon thành Phêrô, Ngài cũng kêu gọi mỗi người chúng ta để biến đổi chúng ta trở thành những viên đá sống động để xây dựng và làm mới lại một Giáo Hội và đổi mới nhân loại. Những người phá hủy sự hiệp nhất và dập tắt lời tiên tri luôn luôn tồn tại, vào lúc này, Thiên chúa tin tưởng chúng ta và Ngài hỏi bạn: “Con có muốn trở thành người xây dựng sự hiệp nhất không? Con có muốn trở thành tiên tri của Nước trời ở thế gian này không?” Hãy để chúng ta bị thách thức bởi Đức Giêsu và can đảm trả lời: “Vâng, con muốn!”

Ngọc Yến
(VaticanNews Tiếng Việt 29.06.2020)

ĐTC Phanxicô: Như thánh Phê-rô, hãy xây dựng đời mình
trên đá tảng là Chúa Giê-su


6/30/2020 2:40:14 PM

Trong buổi đọc kinh Truyền Tin trưa ngày lễ hai thánh Phê-rô và Phao-lô tông đồ, Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi các tín hữu không chỉ phó thác các vấn đề khó khăn cho Chúa nhưng chính cuộc sống của mình, để nhận được ơn ân sủng lớn nhất là trao tặng chính sự sống của mình.

UserPostedImage

Ngày 29/06/2020, sau khi dâng Thánh lễ kính hai thánh tông đồ Phê-rô và Phao-lô tại đền thờ thánh Phê-rô, vào lúc 12 giờ trưa, từ cửa sổ Dinh Tông Tòa, Đức Thánh Cha đã chủ sự buổi đọc kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phê-rô.

Trong bài huấn dụ ngắn, Đức Thánh Cha giải thích đoạn sách Công vụ Tông đồ chương 12, thuật lại việc thánh Phê-rô được giải cứu. Khi ấy, thánh Phê-rô bị bắt và bị giam tù, mạng sống gặp nguy hiểm, ngài đã cầu nguyện không ngừng. Một thiên thần đã giải cứu ngài khỏi ngục tù. (x. Cv 12,1-11). Vài năm sau, thánh nhân lại bị giam tù, nhưng lần này ngài không được giải cứu. Tại sao lần trước ngài được giải cứu còn lần này thì không?

Không chỉ phó thác các vấn đề nhưng phó thác chính mình cho Chúa

Đức Thánh Cha giải thích rằng có một hành trình trong cuộc đời thánh Phê-rô có thể giúp hiểu hành trình cuộc sống của chúng ta. Chúa không ngừng ban ơn và giải thoát khỏi sự dữ, và Chúa cũng làm như thế với chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta thường chỉ chạy đến với Chúa khi gặp khó khăn. Nhưng Thiên Chúa nhìn xa hơn và mời chúng ta đi xa hơn, không chỉ tìm kiếm ơn Chúa, nhưng là tìm chính Chúa; Người mời chúng ta không chỉ phó thác các vấn đề của mình cho Người, nhưng phó thác chính cuộc sống của chúng ta. Như thế cuối cùng Người có thể ban cho chúng ta ân sủng lớn nhất, đó là trao tặng chính sự sống.

Biến cuộc sống thành quà tặng

Đức Thánh Cha nói tiếp: “Điều quan trọng nhất của cuộc sống là biến cuộc sống thành quà tặng. Điều này đúng với tất cả mọi người: cha mẹ vì con cái và con cái vì cha mẹ già; đúng với người sống bậc gia đình cũng như đời thánh hiến; thích hợp trong gia đình và cả nơi công sở, khi trao tặng sự sống vì những người gần chúng ta. Thiên Chúa muốn làm cho chúng ta lớn lên trong việc trở thành quà tặng cho người khác, chỉ như thế chúng ta mới trở nên vĩ đại hơn.” Đức Thánh Cha đưa ra ví dụ: thánh Phê-rô trở nên vị anh hùng không phải vì ngài được giải thoát khỏi ngục tù nhưng bởi vì ngài đã trao tặng sự sống ở đây. Món quà của ngài đã biến nơi hành hình thành nơi của hy vọng mà chúng ta đang hiện diện.

Tôi đặt Chúa ở vị trí nào trong cuộc sống của tôi?

Trong bài Tin Mừng, Chúa Giê-su nói với Phê-rô rằng ông có phúc bởi vì ông đã nhận ra Chúa Giê-su là Thiên Chúa hằng sống. Đức Thánh Cha nhận định: “Do đó, điều quan trọng không phải là biết rằng Chúa Giê-su vĩ đại trong lịch sử, hay đánh giá cao những gì Người đã làm hay nói. Nhưng điều quan trọng là tôi đặt Chúa ở vị trí nào trong cuộc sống của tôi.” Chúa gọi Phê-rô là “đá” không phải vì ông là người manh mẽ và đáng tin. Chúa chọn ông để xây dựng cuộc sống trên Chúa Giê-su chứ không trên chính con người và khả năng của ông. Chính Chúa Giê-su là đá mà trên đó ông Simon, tức là Phê-rô, được trở thành đá.

Thiên Chúa có thật sự cần thiết đối với tôi không?

Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu tự hỏi: “Tôi thiết lập cuộc sống của tôi thế nào? Tôi chỉ nghĩ đến những điều cần thiết hiện tại hay tôi tin rằng sự cần thiết thật sự của tôi là Chúa Giê-su, Đấng làm cho tôi trở thành một quà tặng? Tôi xây dựng cuộc đời tôi thế nào, dựa trên khả năng của tôi hay trên Thiên Chúa hằng sống?” Đức Thánh Cha xin Đức Mẹ, người phó thác hoàn toàn cho Thiên Chúa, giúp chúng ta biết đặt Chúa ở nền tảng của mỗi ngày sống của mình. (CSR_4897_2020)

Ngọc Yến
(VaticanNews Tiếng Việt 29.06.2020)

Tôi không thể giữ im lặng: Đức Giám Mục Madison lên án
việc phá hủy các bức tượng tôn giáo


Đặng Tự Do

28/Jun/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/257143.htm

Khi những kẻ bạo loạn trên khắp Hoa Kỳ nhắm vào các bức tượng mô tả các nhân vật lịch sử, Đức Cha Donald Donald Hying, Giám mục giáo phận Madison, Wisconsin đã lên tiếng tố cáo những sự phá hủy đó, đặc biệt là lời kêu gọi phá hủy các pho tượng và tranh ảnh mô tả về Chúa Giêsu Kitô và Đức Trinh Nữ Maria.

“Một số bức tượng nên được đặt trong các viện bảo tàng hoặc các nơi lưu trữ an toàn? Có thể là như thế. Nhưng liệu chúng ta có nên để một nhóm những kẻ phá hoại đưa ra những quyết định như thế cho chúng ta hay không? Chắc chắn là không, ” Đức Cha Hying nói trong một lá thư đề ngày 23 tháng Sáu.

“Nếu chúng ta cho phép các hình ảnh lịch sử và kỷ niệm của quốc gia chúng ta bị phá hủy bởi các nhóm ngẫu nhiên trong thời điểm tức giận hiện tại, chúng ta sẽ học được gì từ lịch sử đó? Liệu việc lật đổ và phá hoại một bức tượng của George Washington, vì ông ta sở hữu các nô lệ, có thực sự phục vụ đất nước và ký ức tập thể của chúng ta không? ”

Một ngày trước đó, một nhà hoạt động cho quyền của người da đen trong phong trào “Black Lives Matter” nghĩa là “Mạng Sống Người Da Đen Đáng Giá” đã lớn tiếng đòi giật sập tất cả các tượng Chúa, Đức Mẹ và các thánh trên đất Mỹ.

Shaun King, 40 tuổi, nói:

“Tôi nghĩ rằng những bức tượng của người Âu châu da trắng mà họ tuyên bố là Chúa Giêsu cũng phải bị giật xuống. Họ là một hình thức của chủ nghĩa da trắng thượng đẳng. Luôn luôn là như thế.” Shaun King đã hô hào như trên giữa lúc phong trào đòi giật đổ các tượng đài đang trở thành một cao trào tại Mỹ.

King mở rộng yêu cầu của mình bao gồm tất cả các bức tranh trên tường và cửa sổ kính màu vẽ Chúa Giêsu với nước da trắng, và Mẹ người, và các thánh theo hình ảnh của người Âu Châu.

“Những ảnh tượng này là một dạng thức thô bạo của chủ nghĩa da trắng thượng đẳng. Chúng được tạo ra như là công cụ của áp bức và tuyên truyền phân biệt chủng tộc. Tất cả những ảnh tượng đó phải bị giật xuống.”

Đáp lại, Đức Cha Hying lưu ý rằng “Mọi nền văn hóa, quốc gia, dân tộc và chủng tộc đã đồng hóa Chúa Giêsu và Đức Trinh Nữ Maria như những gì là của riêng họ. Họ miêu tả các ngài với màu da, văn hóa và các trang phục văn hóa của họ.”

“Giáo lý Công Giáo nêu trong đoạn 1149 rằng ‘Phụng vụ của Hội Thánh thừa nhận, tiếp thu và thánh hoá các yếu tố trong thiên nhiên và trong nền văn hóa nhân loại, đồng thời làm cho chúng trở nên những dấu chỉ của ân sủng, của thụ tạo mới trong Đức Kitô.’”

“Chẳng hạn, Đức Mẹ Guadalupe đã xuất hiện như một người thuộc chủng tộc mestiza, hay người lai Tây Ban Nha và da đỏ. Nghệ thuật châu Phi mô tả Chúa Giêsu là người da đen, và Đức Maria trong trang phục văn hóa châu Phi; và có rất nhiều hình ảnh mang nét Á châu của Đức Maria rất đẹp.”

Tại một số thời điểm trong lịch sử của Giáo hội, một số người đã nhầm lẫn giữa sự viên mãn của Công Giáo với văn hóa còn nhiều khiếm khuyết của Âu châu. Người Công Giáo nên cố gắng hướng đến sự hiệp nhất, là điều thiết yếu, trong sự đa dạng làm phong phú cho sự hiệp nhất thiết yếu ấy.

“Trong bối cảnh này, các hình ảnh mô tả Chúa Kitô và Mẹ của Ngài như người Âu Châu phải chăng là dấu chỉ của chủ nghĩa da trắng thượng đẳng? Tôi không nghĩ như thế. Bởi vì Con Thiên Chúa đã nhập thể mặc lấy xác loài người của chúng ta, nên tất cả nhân loại - mọi chủng tộc, bộ lạc và mọi miệng lưỡi - đều có khả năng tâm linh để mô tả Ngài qua lăng kính đặc biệt từ nền văn hóa của họ.”

“Những miêu tả về Chúa Giêsu là thánh thiêng đối với các Kitô hữu. Đó là những biểu hiện thể chất của tình yêu Chúa và nhắc nhở chúng ta về sự gần gũi thân mật của Thiên Chúa”.

“Các biểu hiện duy thế tục trong thời điểm hiện tại sẽ không mang lại sự hòa giải, hòa bình và chữa lành. Bạo lực như vậy sẽ chỉ duy trì định kiến và hận thù mà nó dường như tìm cách chấm dứt... Chỉ có tình yêu của Chúa Kitô mới có thể chữa lành một trái tim bị thương, chứ không phải là một mảnh kim loại bị phá hoại, ” Đức Cha kết luận.

Tại Madison hôm thứ ba, những kẻ bạo loạn đã kéo xuống một bức tượng của Hans Christian Heg, một người theo trào lưu bãi bỏ nô lệ, người nổi tiếng đã chiến đấu chống lại các tiểu bang muốn duy trì tình trạng nô lệ, và ném bức tượng xuống hồ Monona của Madison. Mặc dù bức tượng Heg đã được vớt lên, nó đã bị hư hại nghiêm trọng và bị mất đầu và một chân. Việc kéo đổ bức tượng của Hans Christian Heg được nhiều người cho rằng nó cho thấy sự ngu xuẩn của đám đông.

Thủ đoạn của thị trưởng New York:
Biểu tình chống Tổng thống Trump thì OK,
nhà thờ thì hạn chế


Đặng Tự Do

29/Jun/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/257163.htm

Đơn kiện của hai linh mục can đảm của tổng giáo phận New York đã đi đến thắng lợi. Một thẩm phán liên bang hôm thứ Sáu 26 tháng 6 vừa ra phán quyết rằng thành phố New York phải cho phép các cử hành tôn giáo trong nhà và ngoài trời theo cùng một thể thức như thành phố cho phép các cuộc biểu tình ngoài trời hoặc các trung tâm mua sắm trong nhà.

Thẩm phán liên bang Gary Sharpe của North New York District nói rằng tiểu bang không thể hạn chế các cử hành tôn giáo ngoài trời trong đại dịch, với điều kiện người tham dự tuân theo các yêu cầu xa cách xã hội. Đối với các cử hành trong nhà, ông nói, “thành phố không được có sự phân biệt đối xử đối với các nhà thờ so với các trường hợp khác, như các doanh nghiệp chẳng hạn.”

Tham gia đơn kiện của hai vị linh mục can đảm đang chăm sóc mục vụ tại phía Bắc thành phố còn có ba giáo sĩ Do Thái Giáo tại Brooklyn. Các vị đã kiện Thống đốc New York Andrew Cuomo, Bộ trưởng Tư Pháp tiểu bang Letitia James và Thị trưởng thành phố New York Bill de Blasio vì vi phạm các quyền dân sự.

Đơn kiện cấp liên bang đã được nộp ngày 10 tháng 6 năm 2020, tại Tòa án Bắc New York, cáo buộc thống đốc, bộ trưởng và thị trưởng vi phạm các quyền của nguyên đơn trong việc thực hiện tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, hội họp theo Tu Chính Án thứ nhất và thứ mười bốn của Hiến pháp Hoa Kỳ.

Trong một sự lạm dụng quyền lực chưa từng có, các bị cáo đã khai thác đại dịch COVID-19 để tạo ra, trong ba tháng qua, một chế độ độc tài thực sự bằng một mạng lưới phức tạp các lệnh hành pháp do bị cáo Cuomo và bị cáo Bill de Blasio tung ra.

Qua những sắc lệnh này, các bị cáo đã áp đặt và chọn lọc việc thực thi “khoảng cách xã hội’ dưới một chế độ “cách ly” áp đặt lên hầu như mọi khía cạnh của đời sống xã hội, chính trị, tôn giáo và kinh tế của 8.3 triệu cư dân New York dưới chiêu bài “sức khỏe cộng đồng” một cách tùy tiện theo những lợi ích chính trị của mình.

Lá đơn chỉ ra rằng “các nhà thờ Công Giáo và các hội đường Do Thái Giáo thì không được mở nhưng các cuộc biểu tình hàng ngàn người chen vai thích cánh thì lại được phép, đơn giản vì đó là các cuộc biểu tình chống lại Tổng thống Trump là đối thủ chính trị của họ.”

Đáp lại diễn biến này Hội Đồng Giám Mục tiểu bang New York, đại diện cho các giám mục của tiểu bang, nói với Thông tấn xã Catholic News, gọi tắt là CNA, vào thứ Sáu rằng Hội Đồng vui mừng trước phán quyết của tòa án. Tuy thế, các nhà thờ có thể sẽ tiếp tục tuân theo các hướng dẫn y tế của tiểu bang để bảo vệ sức khoẻ cho cộng đoàn, mặc dù họ không còn bị ràng buộc phải làm như thế.

“Các Giám mục giáo phận phải cân nhắc nhiều yếu tố để mở cửa trở lại, quan trọng nhất là sự an toàn và sức khoẻ của các giáo đoàn, giáo sĩ và nhân viên giáo xứ của chúng ta, ” một phát ngôn viên của Hội Đồng Giám Mục tiểu bang nói với CNA.

Thẩm phán Sharpe hôm thứ Sáu phê bình cách riêng Thị trưởng de Blasio vì ông ta cho thấy một sự đối xử ưu đãi bằng cách cho phép hoặc thậm chí khuyến khích các cuộc biểu tình ngoài trời bao nhiêu người cũng được, miễn chống Tổng thống Trump là được.

Cả Thống đốc Cuomo và Thị trưởng de Blasio đều xuất hiện để chia buồn hoặc thậm chí khuyến khích các cuộc biểu tình chống phân biệt chủng tộc ngoài trời hàng loạt có hàng ngàn người tham dự trong những tuần gần đây, bất chấp giới hạn nghiêm ngặt của nhà nước đối với quy mô của các cuộc tụ họp ngoài trời là 10 người hoặc có lúc là 25 người.

Bill de Blasio, sinh ngày 8 tháng Năm, 1961 là người Mỹ gốc Ý. Ông ta là thị trưởng thứ 109 của thành phố New York Cha ông ta là người Đức. Mẹ ông ta là người Ý. Mẹ ông ta là người Công Giáo nhưng công khai tuyên bố bỏ đạo để chống lại giáo huấn Công Giáo về phá thai và đồng tính luyến ái. Bill de Blasio tự xưng mình là người có tín ngưỡng nhưng khẳng định mình không phải là người Công Giáo.

Vào ngày 2 tháng 6, de Blasio đã bảo vệ việc thực thi có chọn lọc các hạn chế về tụ tập của mình, nói rằng “Khi bạn thấy một quốc gia, cả một quốc gia đang vật lộn với một cuộc khủng hoảng phi thường xảy ra trong 400 năm phân biệt chủng tộc Mỹ, tôi xin lỗi, đó là không phải là vấn đề tương tự như chủ cửa hàng hoặc các tín hữu sùng đạo muốn quay trở lại công việc của mình”.

Thẩm phán Sharpe nói: “Theo lời của họ, Cuomo và de Blasio đã cho thấy những gì họ biết là một sự coi thường trắng trợn các giới hạn ngoài trời và các quy tắc về khoảng cách xã hội. Qua đó, họ tung ra một thông điệp rõ ràng rằng các cuộc biểu tình rầm rộ đang được đối xử một cách hết sức ưu đãi vì các cuộc biểu tình ấy phù hợp với lợi ích chính trị của họ”.

De Blasio đã nhiều lần cảnh cáo các nơi thờ phượng với những khoản tiền phạt, đóng cửa vĩnh viễn và bắt giữ hàng loạt nếu họ không tuân thủ các lệnh y tế công cộng. Câu chuyện đóng cửa các nơi thờ phượng vĩnh viễn được nhiều người xem là một câu chuyện cực kỳ khôi hài. De Blasio làm được thị trưởng trong bao lâu mà đòi đóng cửa nhà thờ vĩnh viễn?

De Blasio đã từng chạy đua trong các cuộc bầu cử sơ bộ của đảng Dân chủ để ra tranh cử tổng thống trong cuộc bầu cử vào tháng 11 năm 2020. Chẳng mấy ai bỏ phiếu cho ông ta nên y đã đình chỉ chiến dịch tranh cử của mình vào ngày 20 tháng 9 năm 2019 và quay sang ủng hộ Bernie Sanders năm tháng sau đó. Bernie Sanders cũng đi luôn sau đó.

Edited by user Tuesday, June 30, 2020 9:36:47 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#13950 Posted : Tuesday, June 30, 2020 8:46:47 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,644

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Chiến dịch tình báo và bí mật mua ảnh hưởng
của Trung Quốc tại Mỹ bị vạch mặt


Newt Gingrich * Vũ Trân (Danlambao) dịch -


UserPostedImage

Đã nhiều năm nay, Trung Quốc đầu tư vào các trường đại học Hoa Kỳ bằng nhiều cách, tài trợ hàng triệu đô la, hợp tác cùng các giáo sư, và mở các trung tâm văn hóa. Mỗi bước chiến thuật đó là một phần của chiến lược rộng lớn hơn mà nhà cầm quyền Trung Quốc vạch ra hầu cạnh tranh với Hoa Kỳ để mua ảnh hưởng và thu thập tin tình báo tại các trường ấy.

Các mục tài trợ này được liệt kê là đến từ các mạnh thường quân ẩn danh, một phương cách mà các chuyên gia cho biết là một chiến thuật giúp Bắc Kinh dễ dàng xâm nhập hệ thống giáo dục Hoa Kỳ. Vấn nạn Trung Quốc chi phối các trường đại học Hoa Kỳ xuyên qua các nguồn tài trợ đang trở thành đáng báo động, đặc biệt vì cớ nó thiếu sự minh bạch.

Rất may là chính quyền Hoa Kỳ đang gia tăng việc dò xét các hoạt động của TQ tại các trường đại học Hoa Kỳ. Các nỗ lực của chính quyền Trump cho kết quả đáng kể nhưng đáng quan ngại vì nó vạch trần một chiến dịch nham hiểm của đảng cộng sản Trung Quốc. Và tệ hơn nữa, người dân Hoa Kỳ lại chỉ được biết rất ít về những gì Trung Quốc đang thực hiện.

Tôi quyết định tra cứu vấn đề cấp bách này trong một tiết mục podcast hàng tuần của tôi trên “Newt’s World” (Thế Giới của Newt). Vị khách mời của tôi là ông Andrew Lelling, Chánh Án Liên Bang tại Massachussetts. Ông hiện đang tiền phong trong nỗ lực của chính phủ nhằm chống lại ảnh hưởng của đảng cộng sản tại các học viện giáo dục của ta.

Một trong những trường mà Trung Quốc ráo riết nhắm đến nằm trong sân nhà của Lelling: viện đại học Harvard. Ngôi trường tinh hoa này đã nhận hàng vài chục triệu đô la từ Trung Quốc qua hình thức hợp đồng và tặng dữ trong những năm gần đây.

Tháng Giêng năm nay, Bộ Tư Pháp thông báo là Tiến Sĩ Charles Lieber, Khoa Trưởng Khoa Hóa Học và Sinh Hóa trường Harvard, đã bị tống giam với một tội danh khai man và khai báo sai lạc về mối liên hệ giữa ông này với Trung Quốc.

Và theo một cựu học giả tại Harvard, trường này đã dẹp bỏ một cuộc hội thảo về nhân quyền ở TQ năm 2015 vì nó được tổ chức đồng thời với cuộc gặp gỡ của viện trưởng đại học Harvard với Tập Cận Bình, TBT đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Các mục đầu tư của Trung Quốc, cả về tiền tài lẫn thời giờ hầu kiến tạo mối quan hệ, có vẻ như đã đem lại kết quả.

Mới đây tôi nhận được tường trình của nhóm chuyên trách về các vấn đề này trên Bộ Giáo Dục, và tôi đã ngỡ ngàng trước thái độ hằn học và bất hợp tác của các viện đại học trong việc cho biết thông tin về những ai đã tài trợ cho họ.

Một điều khoản trong đạo luật về Giáo Dục Đại Học đòi hỏi các trường đại học phải thông báo với công chúng mỗi khi họ nhận được số tiền trên $250000 từ một nguồn ngoại quốc. Tuy nhiên các trường này đều xoay sở để né tránh luật này, họ viện cớ là các thông tin đó cần bảo mật và nhà trường cần giữ độc quyền.

Theo như Lelling nói với tôi, công chúng có quyền được biết liệu một quốc gia nào khác - đặc biệt một quốc gia thù địch - có đổ tiền vào một trường đại học nhằm tạo ảnh hưởng không.

Một trong những điều khó xử nhất trong vấn nạn Trung Quốc tạo ảnh hưởng tại các trường đại học Hoa Kỳ là hầu hết các phương thức đó đều hợp pháp. Bắc Kinh thấy các thiếu sót chiến lược cần được san bằng của họ, đặc biệt trong địa hạt kỹ thuật, thế là họ đi tìm một giáo sư có thứ khả năng chuyên môn mà họ cần để bù đắp vào cái lỗ hổng đó, rồi đề nghị tài trợ cho vị giáo sư đó rất nhiều tiền để cộng tác với họ trong một dự án nào đó.

Trong khi đó, mọi cơ chế tại Trung Quốc rốt ráo đều bị đảng cộng sản chi phối, do đó bất cứ chuyên môn nào mà vị giáo sư này truyền lại cho một phòng thí nghiệm nào đó rốt cuộc sẽ lọt vào tay nhà cầm quyền Trung Quốc.

Chiến lược của Trung Quốc đơn giản, hữu hiệu và nguy hiểm. Và đảng cộng sản đang thực thi nó tại các khuôn viên đại học khắp Hoa Kỳ.

Tôi kêu gọi quý vị hãy theo dõi tiết mục tuần này để biết rõ hơn về vấn đề cấp bách này, một vấn đề đang đe dọa cả nền an ninh quốc gia lẫn sự vẹn toàn của hệ thống giáo dục của chúng ta.

Và tôi cũng hy vọng quý bạn sẽ đón nghe tiết mục này tuần tới, sẽ phát vào ngày thứ tư, trong đó tôi sẽ đàm thoại với Dân Biểu Guy Reschenthaler, CH-Pa, về một dự luật mà ông ấy vừa đề nghị nhằm phản công lại các hoạt động đen tối của Trung Quốc trên đất Hoa Kỳ.

Nguồn: https://www.foxnews.com/...ies-spying-newt-gingrich

25/06/2020
Vũ Trân
danlambaovn.blogspot.com

UserPostedImage

Nhật Ký Biển Đông: 16/6/2020 đến 30/6/2020

June 30, 2020
Đào Văn Bình

Cuộc tranh cử tổng thống Hoa Kỳ chính thức mở màn. Ô. Trump sẽ tổ chức lễ nhận đề cử của Đảng Cộng Hòa tại Jacksonville, Florida dự trù có sự hiện diện của cử tri. Còn Ô. Joe Biden sẽ tổ chức tại Milwaukee, Wisconsin qua hệ thống máy điện tử và không có cử tri hiện diện. Tới nay, hầu hết các cuộc thăm dò đều nói Ô. Joe Biden thắng Ô. Trump tới hai hàng số. Ngay cả đài Fox News cũng thừa nhận Ô. Biden hơn Ô. Trump 14 điểm (Poll puts Trump down 14 points to Biden in general election showdown). Thế nhưng từ nay tới ngày bầu cử còn bốn tháng nữa, biết bao biến cố có thể xảy ra khiến tác động đến cử tri. Cho nên chúng ta chưa biết ai thắng ai.

UserPostedImage

Đại dịch Corona vẫn chưa yên. Để cứu vãn nền kinh tế, hầu hết các tiểu bang đã từng phần nới lỏng lệnh cách ly. Thế nhưng sau nhiều ngày sống tù túng, bà con ta vui mừng gặp nhau, tiếp xúc, đổ ra bãi biển tắm nắng, ăn nhậu, vào quán uống rượu…khiến số người nhiễm bệnh gia tăng ở một số tiểu bang như California, Texas, Florida và Arizona làm các giới chức y tế và chính quyền điên đầu. Giữa tình hình đó Nhật Ký Biển Đông ghi nhận một số sự kiện như sau:

-AFP Video ngày 16/6/2020: Bắc Hàn cho nổ tung văn phòng liên lạc giữa hai bên sau những lời đe dọa. Cuộc phá hủy này diễn ra sau khi cô em gái của Ô. Kim Jong Un nói rằng văn phòng này vô dụng và cần phá bỏ. Nam Hàn nói rằng Bắc Hàn đừng làm quá.

-Tổng Hợp ngày 16/6/2020: Hai mươi lính Ấn Độ tử thương trong cuộc đụng độ với binh sĩ Trung Cộng tại vùng biên giới ở tây Hy Mã Lạp Sơn mà hai bên tranh chấp.

-Reuters ngày 20/6/2020: Tổng Thống al-Sisi của Ai Cập ra lệnh cho binh sĩ sẵn sàng thi hành sứ mạng tại hải ngoại hay trong nước để bảo vệ an ninh quốc gia giữa lúc tình hình căng thẳng vì Thổ Nhĩ Kỳ can thiệp quân sự vào nước láng giềng Libya. Theo Reuters ngày 22/6/2020, Tổng Thống Pháp Macron nói rằng Pháp sẽ không tha thứ việc Thổ Nhĩ Kỳ can dự quân sự vào Libya. Hiện nay quân ngoại nhập đang tập trung để đối đầu tại Sirte là vùng dầu hỏa của Libya. Theo tôi nghĩ nếu hai phe không đạt được thỏa hiệp thì Libya sẽ chia đôi. Và đây là thành tích “để đời” của Obama ra lệnh tấn công và giết chết Ô. Gaddafi năm 2011.

-Reuters ngày 21/6/2020: Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo lên án Hội Đồng Nhân Quyền LHQ là đạo đức giả khi tổ chức này cáo buộc Hoa Kỳ về chính sách kỳ thị chủng tộc và sự tàn bạo của cảnh sát sau cái chết của George Floyd tại Minnapolis.

-Reuters ngày 22/6/2020: Thủ Tướng Hun Sen của Căm Bốt nói rằng đảng cầm quyền của ông sẽ thống trị lực lượng chính trị cả trăm năm nữa, đảng đối lập hãy chờ thêm một kiếp nữa để nắm chính quyền.

Ô. Hun Sen tuy nói ẩu nhưng khá đúng. Ngoại trừ quân đội đảo chính, Hoa Kỳ cấm vận rồi đem quân lật đổ giống như Iraq, Libya, Syria hay dân chúng Căm Bốt đói khổ, ăn mày đầy đường thì đảng đối lập mới có cơ may thắng cử để nắm chính quyền. Hãy xem Ô. Suharto làm tổng thống Nam Dương 35 năm, Tưởng Giới Thạch làm tổng thống Trung Hoa rồi Đài Loan cả thảy 25 năm (1950-1975) rồi con là Tưởng Kinh Quốc làm thủ tướng sáu năm (1972-1978). Rồi Ô. Lý Quang Diệu làm thủ tướng 31 năm rồi con trai Lý Hiển Long làm thủ tướng từ năm 2004 tới nay 15 năm) mà có thấy thế giới lên án gì đâu? Khi nào chống Mỹ thì mới chết, còn không chống Mỹ thì dù có độc tài, làm tổng thống, thủ tướng suốt đời cũng chẳng sao. Hiện nay Ô. Lý Hiển Dương- em trai Ô. Lý Hiển Long ra nhập đảng đối lập và sẽ ra tranh cử chống ông anh. Nếu ông anh đắc cử thì họ Lý vẫn làm thủ tướng. Còn nếu ông em đắc cử thì họ Lý cũng lại làm thủ tướng. Cái kiểu này giống như Tôn Ngộ Không hóa phép thành Tôn Ngộ Không thứ hai.

Hiện nay Ô. Hun Sen đã chuẩn bị cho con trai lớn là Hun Manet (43 tuổi) vai trò lãnh đạo đất nước. Hun Manet là tướng bốn sao, tốt nghiệp Võ Bị West Point, lấy bằng Cao Học tại Hoa Kỳ và tiến sĩ tại Anh. Đảng đối lập Căm Bốt mà nắm quyền thì Đông Nam Á đại loạn, trước mắt sẽ gây chiến với Việt Nam để đòi lại Miền Tây. Ô. Hunsen tuy độc tài nhưng giữ yên được đất nước cũng như với các nước láng giềng.

-AFP ngày 23/6/2020: Hoa Kỳ đưa ba HKMH tức 60% lực lượng hải quân vào vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương với quân số 375,000- điều chưa từng thấy sau Đệ II Thế Chiến mà Hoa Lục nói rằng có thể gây rủi ro đụng chạm trên biển.

-Reuters ngày 24/6/2020: Bộ Thương Mại Hoa Kỳ nói rằng họ sẽ mở cuộc điều tra xem bánh xe hơi nhập cảng từ Nam Triều Tiên, Đài Loan và Việt Nam có bán dưới giá bình thường hay không. Bộ này cũng nói họ đang điều tra xem vỏ xe hơi sản xuất tại Việtt Nam dùng cho xe du lịch, xe vận tải hạng nhẹ có nhận được sự trợ giúp không công bằng từ chính phủ hay không.

-AP ngày 24/6/2020: Người đứng đầu Liên Đoàn Ả Rập trong một phiên họp cao cấp của LHQ cảnh cáo rằng việc Do Thái thôn tính một phần của vùng Tây Ngạn sẽ thổi bùng căng thẳng, gây nguy hiểm cho tiến trình hòa bình ở Trung Đông và châm ngòi nổ cho chiến tranh tôn giáo trong và ngoài vùng.

-AFP ngày 25/6/2020: Một thỉnh nguyện thư gửi Thủ Tướng Trudeau bao gồm cựu thẩm phán tối cao, cựu bộ trượng ngoại giao, cựu bộ trưởng tư pháp và một số nhân sĩ khác của Gia Nã Đại yêu cầu thả Bà Mạnh Vãn Chu để đổi lấy hai công dân Gia Nã Đại đang bị Bắc Kinh giam tù. Nhưng Ô. Trudeau nói rằng việc trao đổi con tin làm suy yếu hệ thống giá trị và công lý của Gia Nã Đại.

Các ông này nhìn vấn đề thực tế. Nhưng họ là “cựu” cho nên không sợ áp lực của Mỹ. Còn Ô. Trudeau đương nhiệm cho nên phải sợ Mỹ. Bà vợ của một công dân Gia Nã Đại đang bị Hoa Lục giam cũng kêu gào để cứu chồng. Ô. Trudeau hẳn điên đầu. Ngày mai dẫn độ Bà Mạnh Vãn Chu sang Hoa Kỳ, Bắc Kinh đem hai ông này ra xử bắn vì tội làm gián điệp thì Ô. Trudeau có bị người dân lên án không? Gia Nã Đại đúng là “Ách giữa đàng lại mang vào cổ”. Đi với Mỹ hoặc được Mỹ che chở hoặc nhận ân huệ của Mỹ thì phải hy sinh chủ quyền của đất nước. Ai bảo Gia Nã Đại sướng lắm vì được Mỹ che chở về an ninh?

UserPostedImage

-AP ngày 25/6/2020: Tổng Thống Hoa Kỳ muốn khởi đầu Ngày Lễ Độc Lập bằng cách viếng thăm tượng đài Mount Rushmore vào ngày 3/7 với tượng của bốn tổng thống nhưng đã gây nên phản ứng từ người thổ dân Da Đỏ. Các người phản đối nói rằng, “Mount Rushmore là biểu tượng của Da Trắng Là Tối Thượng là một cấu trúc của kỳ thị chủng tộc vẫn còn tồn tại tới ngày nay. Nó là một sự phi pháp đã ăn cắp đất của người Da Đỏ rồi tạc tượng những kẻ đi chinh phạt và phạm tội diệt chủng.” (Mount Rushmore is a symbol of white supremacy, of structural racism that’s still alive and well in society today,” said Nick Tilsen, a member of the Oglala Lakota tribe and the president of a local activist organization called NDN Collective. “It’s an injustice to actively steal Indigenous people’s land then carve the white faces of the conquerors who committed genocide.)

-AP ngày 25/6/2020: Thủ tướng Hồi Quốc (Pakistan) nói rằng Hoa Kỳ đã phong tặng anh hùng cho Osama bin Laden- lãnh tụ al-Qaida và cũng là người tổ chức cuộc tấn công ngày 11/9- hai chữ anh hùng phản ảnh một nỗi đau rất tế nhị đối với Hoa Kỳ vì hai chữ này thường được dành cho những ai hy sinh trên chiến trường. Trong buổi điều trần lê thê về ngân sách, ông thủ tướng này nói rằng việc hợp tác với Hoa Kỳ để chống khủng bố là một sai lầm.

-Reuters ngày 25/6/2020: Dù Tổng Thống Donald Trump nói với Thủ Tướng Anh Boris Johnson rằng Huawei là con “ký sinh trùng” đừng để nó dính vào. Thế nhưng công ty viễn thông khổng lồ này nói rằng họ đã được giấy phép để xây một trung tâm nghiên cứu và phát triển cho Anh Quốc trị giá 1.2 tỷ Mỹ Kim.

-The National Interest ngày 26/6/2020: Đã gợi lại hình ảnh khó quên của pháo hạm USS. New Jersey với hỏa lực khủng khiếp đã bắn 20,000 quả đạn đại bác đường kính 40 cm (16 in) to gần bằng quả bom, trong đó 5,688 quả vào bờ biển Miền Bắc, số còn lại yểm trợ cho quân Mỹ và Miền Nam trên chiến trường.

Tổng số bom đạn Mỹ sử dụng trong chiến tranh Việt Nam gấp 10 lần số bom đạn dùng trong Đệ II Thế Chiến. Đây là cuộc chiến không thể nào quên trong lịch sử và ký ức của người Hoa Kỳ. Ngày nay pháo hạm New Jersey trở thành viện bảo tàng nổi (floating museum) tại Camden, New Jersey. Theo Wikipedia, Hoa Kỳ đã sử dụng 11,835 trực thăng trong Chiến Tranh Việt Nam và thiệt hại 5607 chiếc. VNCH thiệt hại 1018 trực thăng và phi cơ các loại từ Tháng Giêng 1964 tới Tháng Chín 1973 và sau ngày 30/4/1975 Miền Bắc tịch thu được 877 phi cơ mà VNCH để lại. Còn về siêu pháo đài bay B-52, Miền Bắc tuyên bố bắn rơi 34 B-52 trong khi Hoa Kỳ nói rằng chỉ có 15 chiếc, trong đó 10 chiếc bị bắn rơi trên bầu trời Miền Bắc còn 5 chiếc hư hại nhưng bay về được căn cứ. Trong khi một tài liệu khác lại nói rằng có 31 B-52 bị bắn rơi nhưng Hoa Kỳ chỉ thừa nhận có 30 mà thôi. Đây là con số bí mật chỉ có Ngũ Giác Đài biết nhưng sẽ không bao giờ nói ra.

-Huffington Post ngày 26/6/2020: Trong lúc cả quốc gia đang suy nghĩ về những biểu tượng Da Trắng Là Thượng Đẳng của Hoa Kỳ, một số người thổ dân Da Đỏ biểu tình lại kêu gọi Tiểu Bang California lượng giá lại di sản của Junipero Serra là thực dân người Tây Ban Nha được phong thánh. (Giáo Hoàng Francis đã phong thánh cho ông năm 2015). Những người biểu tình đã kéo xập tượng của những nhà truyền giáo Ca-tô La Mã hồi thế kỷ 18- một ở San Francisco, một tượng khác ở Los Angeles và tượng thứ ba mà Tòa Thị Chính Ventura đồng ý sẽ di chuyển khỏi nơi công cộng. Đã từ lâu giáo hội Ca-tô La Mã ca ngợi Junipero đầy lòng nhân ái nhưng những người không đồng ý lại nói rằng ông ta là kiến trúc sư của hệ thống đối xử tàn bạo với thổ dân và nền văn hóa của họ. (He was the architect of a system that brutalized Indigenous peoples and their cultures.)

-NBC News ngày 27/6/2020: Tổng Thống Donald Trump vừa ký sắc lệnh bảo vệ các tượng đài của liên bang sau một đợt biểu tình đập phá, bôi bẩn các pho tượng kỷ niệm Liên Minh Miền Nam và tượng của những nhà lập quốc. Sắc lệnh nói rằng cá nhân và các tổ chức có quyền để nghị dời hoặc xây các bức tượng nhưng không cá nhân nào có quyền làm hư hại, bôi bẩn hay dời các bức tượng này bằng bạo lực.

-Yahoo News ngày 27/6/2020: Đảng Dân Chủ Quận Hạt Orange đã thông qua nghị quyết khẩn cấp yêu cầu Ban Giám Sát Quận Hạt đổi tên Phi Trường John Wayne (tài tử đóng phi cao-bồi Miền Tây) vì ông này theo chủ nghĩa Da Trắng Là Thượng Đẳng và những tuyên bố mù quáng.

-Reuters ngày 27/6/2020: Thái Lan và Miến Điện phối hợp thiêu hủy 25 tấn ma túy trị giá tới 2 tỉ Mỹ Kim nhưng họ nói rằng chiều hướng vẫn gia tăng trong khi các băng đảng có tổ chức vẫn mở rộng nguồn cung cấp và tìm nhiều ngõ ngách khác để làm ăn. Theo Reuters ngày 5/6/2020, Tổng Thống Phi Luật Tân Duterte dọa sẽ lại giết những kẻ buôn bán, chuyển vận ma túy sau khi cảnh sát tịch thu 756 kg ma túy mà ông cho rằng điều này chứng tỏ Đông Nam Á đã trở thành địa điểm trung gian cho việc chuyển vận ma túy.

Ngày nay, không “nghề” nào trở nên giàu có cấp kỳ và đôi khi rất dễ, đó là chuyển vận ma túy. Chỉ cần “đánh” một chuyến thôi là ăn suốt đời. Chính vì thế mà có thể phải lãnh án tử hình, nhưng vì ham tiền người ta vẫn lao vào như những con thiêu thân, nhất là phụ nữ. Phụ nữ trông có vẻ dịu dàng, dễ thương, rất dễ qua mặt cơ quan an ninh. Tòa án TP. Sài Gòn vừa tuyên án tử hình năm người trong tổ chức buôn bán, chuyển vận ma túy trong đó có hai mẹ con Nguyễn Thị Hoa 61 tuổi và Đỗ Thị Dung 39 tuổi. Thật kinh hoàng khi biết Nguyễn Thị Hoa đã từng bị phạt chung thân rồi được ân xá vì tội buôn bán ma túy.

Ngoài ra, nhân viên cảnh sát, chỉ cần làm ngơ một chuyến thôi thì cũng giàu to. Chính vì thế mà thảm họa ma túy là căn bệnh bất trị của thế giới này. Theo thống kê năm 2018, Hoa Kỳ có 43,500.000 người sử dụng ma túy. Với nguồn tiêu thụ khổng lồ này, làm sao mà các trùm ma túy (drug lord) Nam Mỹ không liều mạng đưa ma túy vào đây? Theo Wikipedia, các trùm ma túy Mễ Tây Cơ và Colombia sản xuất và chuyển vận khoảng 18 tỷ tới 39 tỷ Mỹ Kim ma túy mỗi năm. Các cựu tổng thống như Bill Clinton, Bush Con, Obama thú nhận lúc còn trẻ đều phi xì ke ma túy.

UserPostedImage

-AP ngày 28/6/2020: Vào ngày 26/6/2020, các nhà lãnh đạo của khối ASEAN đã tổ chức phiên họp thượng đỉnh được chiếu qua màn hình và đưa ra bản tuyên bố như sau: “Chúng tôi tái xác nhận rằng Công Ứớc Về Luật Biển 1982 là căn bản cho việc xác định thực thể, chủ quyền, pháp chế và những đặc quyền chính đáng trên biển.” AP cho rằng đây là bản công bố mạnh mẽ nhất chống lại tuyên bố chủ quyền 90% trên Biển Đông qua Đường Lưỡi Bò của Trung Cộng (TC). Cũng theo AP, ngay sau cuộc họp của ASEAN, Hoa Kỳ cho tiến hành cuộc tập trận trên Biển Phi Luật Tân với sự tham dự của hai HKMH để phô diễn khả năng triển khai mau chóng để hỗ trợ cho đồng minh nằm trong vùng đang có tranh chấp với TC. Trong khi đó, cũng ngay sau cuộc họp của ASEAN, TC loan báo sẽ mở cuộc tập trận diễn ra từ ngày 1/7/2020 -5/7/2020 tại Quần Đảo Hoàng Sa và cấm tất cả tàu thuyền qua lại khu vực này.

-Good Morning America ngày 28/6/2020: Ba trẻ vị thành niên hỏi thanh niên Laroy Battle người Da Đen 19 tuổi, “Ông cao bao nhiêu?” trong lúc xếp hàng mua kẹo tại một cửa tiệm ở South Chicago. Sau khi ba em bỏ đi về nhà, Laroy Batlle đi theo và dùng súng bắn chết hai em- Jasean Francis, 17 tuổi và Charles Riley, 16 tuổi, còn em thứ ba bị thương.

Đây là một thảm kịch rất phi lý. Có lẽ thanh niên Laroy Battle cho rằng anh ta bị chế diễu khiến tự ái nổi lên và dùng súng bắn chết hai em nhỏ. Ôi, tự ái! Mi là một cái gì thật ghê gớm có thể đưa tới những hành động kinh thiên động địa. Tại Việt Nam, chỉ một cái nhìn thế nào đó hoặc đưa rượu mời bạn không đúng cách, bạn có thể dùng dao đâm chết bạn. Cái tâm lý của con người thật lạ kỳ! Người ta có thể chấp nhận thân phận nghèo hèn, thất học, ngu dốt nhưng tự ái sẽ nổi lên đùng đùng khi có ai nhìn họ một cách nào đó hoặc chỉ là một câu nói rất vu vơ khiến họ nghĩ rằng mình phê bình, chỉ trích, chê bai. Cho nên trong cuộc sống phải hết sức thận trọng để tránh chạm tự ái người ta.

-Reuters ngày 29/6/2020: Bắc Kinh nói rằng họ sẽ hạn chế nhập cảnh một số cá nhân Hoa Kỳ có hành vi quá đáng liên quan đến Hong Kong – đối xứng với những biện pháp trừng phạt của Hoa Kỳ vì Hoa Lục đã ngăn chặn tự do tại đây nhưng không nêu tên ai bị trừng phạt.

-Business Insider ngày 29/6/2020: Ba Tư vừa ban hành lệnh bắt giam Tổng Thống Donald Trump vì đã giết chết Qassem Soleimani đồng thời yêu cầu Cảnh Sát Quốc Tế giúp bắt giữ Ô. Trump vì hảnh động khủng bố.

-Politico ngày 29/6/2020: Tổng Thống Doanld Trump nói rằng việc lấy tên Tổng Thống Woodrow Wilson ra khỏi một giảng đường của Đại Học Princeton, New Jersey là ngu xuẩn không thể tưởng tượng được. Theo tài liệu lịch sử, Ô. Woodrow Wilson làm tổng thống từ 1913-1921 đã thi hành chính sách phân biệt chủng tộc đối với công chức Liên Bang. Ông cũng từng là chủ tịch đại học này và ngăn cấm sinh viên Da Đen ghi danh vào đây.

-AP ngày 29/6/2020: Tổng Thống Maduro của Vennezuela đã yêu cầu đại sứ của Liên Hiệp Âu Châu (EU) rời khỏi đất nước này vài giờ sau khi khối này thúc đẩy việc dân chủ hóa đất nước bằng cách trừng phạt một vài viên chức trung thành với nhà lãnh đạo có khuynh hướng theo chủ nghĩa xã hội.

Đào Văn Bình

Friday, June 26, 2020

Tỷ phú da đen ủng hộ TT Trump


UserPostedImage

TIN VUI HƠN TRÚNG SỐ ĐỘC ĐẮC CHO FAN CỦA ÔNG TRUMP KHI TỶ PHÚ DA ĐEN ĐẦU TIÊN Ở MỸ KÊU GỌI NGƯỜI DA ĐEN RỜI KHỎI ĐẢNG DÂN CHỦ ĐỂ ỦNG HỘ ÔNG TRUMP

Đúng vậy, fan của ông Trump đang vui hơn trúng số độc đắc khi tỷ phú da đen đầu tiên ở Mỹ và cũng là nhà sáng lập Black Entertainment TV, viết tắt là BET, là một kênh truyền hình trả tiền của Mỹ nhắm vào khán giả người Mỹ gốc Phi đó là ông Robert Louis Johnson khi ông này đã rời khỏi quỹ đạo của đảng Dân chủ để chọn cho mình và đồng thời kêu gọi các cử tri da đen hoặc sẽ trung lập giữa đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa bằng cách lập một đảng riêng dành cho người da đen, hoặc hãy đứng về phía tổng thống Trump.

UserPostedImage

Trong một cuộc phỏng vấn rộng rãi với Fox News đã chạm đến chính trị năm 2020, tình trạng bất ổn dân sự và hơn thế nữa, Johnson đã đưa ra một đánh giá không có hồi kết về mối quan hệ hiện tại giữa cử tri da đen và đảng Dân chủ. Ông Robert L. Johnson nói rằng:

UserPostedImage

- Phó Tổng thống Biden đã nói với một người Mỹ gốc Phi, một người Mỹ da đen trong chương trình của ông ta rằng "ngay cả khi bạn nghĩ về việc bỏ phiếu cho Donald Trump, bạn không phải là người da đen". Để có suy nghĩ đó, bạn phải có thái độ rằng chúng tôi, người Mỹ da đen, chúng tôi sở hữu bạn. Chúng tôi có thể coi bạn là điều hiển nhiên ... Điều đó, với tôi, cho bạn thấy rằng người Mỹ da đen là một phụ lục của một bữa tiệc.

- Đó là doanh thu lớn nhất mà tôi đã nghe từ một chính trị gia trong một thời gian dài.

Những phát biểu trên của ông Robert L. Johnson cho thấy tình cảm mà ông tỷ phú da đen đầu tiên ở Mỹ này dành cho Joe Biden và đảng Dân chủ đã "bay đi hết rồi" mặc dù ông Johnson là người tự coi mình là người theo đảng Dân chủ trọn đời và là người ủng hộ Hillary Clinton. Thật vậy, tình cảm mà ông Johnson dành cho Joe Biden và đảng Dân chủ đã hết khi ông tỷ phú da đen đầu tiên của Mỹ này có những phát ngôn và kêu gọi người Mỹ da đen hành động như sau:

UserPostedImage

1. Thái độ của ông Johnson với việc sẽ bỏ phiếu cho ứng viên tổng thống nào

Mặc dù ông Johnson tự coi mình là người theo đảng Dân chủ trọn đời và là người ủng hộ Hillary Clinton, nhưng ông không quyết định trong cuộc đua năm 2020 giữa Biden và Trump.

Ông Johnson cho biết ông sẽ xác định phiếu bầu của mình vào tháng 11/2020 dựa trên ứng cử viên nào sẽ làm điều tốt nhất cho người Mỹ gốc Phi, ông nói "Tôi đã không quyết định trong lúc này".

2. Tình cảm của ông Johnson dành riêng tổng thống Trump

UserPostedImage

Ông Johnson đã dành cho Trump những lời khen ngợi cao về cách xử lý nền kinh tế và thúc đẩy việc làm đen bằng những phát ngôn sau:

- Ông Trump đã đảm nhận một trong những vấn đề lớn nhất mà người Mỹ gốc Phi phải đối mặt đó là nạn thất nghiệp, và do đó thiếu thu nhập dẫn đến gia tăng khoảng cách giàu nghèo giữa người da trắng với người da đen. Điều này, đảng Dân chủ và các tổng thống tiền nhiệm không thể làm tốt hơn tổng thống Trump trong việc giảm nạn thất nghiệp mà đặc biệt là thất nghiệp của người da đen.

- Tôi đã gặp tân tổng thống Donald Trump tại Bedminster, NJ, câu lạc bộ golf vào năm 2016. Tổng thống Trump đã nói với tôi rằng ông ta sẽ đưa rất nhiều người Mỹ gốc Phi làm việc và theo cách lịch sử hơn bao giờ hết, và tôi, Johnson đã hoan nghinh ông ấy.

UserPostedImage

- Rất có khả năng một cuộc bỏ phiếu đen ở mức 12% đi một chiều về phía Donald Trump có thể khiến tổng thống Donald Trump trở thành tổng thống sau ngày bầu cử tháng 11/2020. Đó là đòn bẩy và người Mỹ da đen nên nhận ra đòn bẩy này.

3. Những phát ngôn về thái độ trung lập của ông Johnson

UserPostedImage

3.1. Về thái độ của ông Johnson với làn sóng Black Lives Matter:

- Tôi không đồng ý với một số nỗ lực của BLM và các đồng minh, gọi cảnh sát là "ý tưởng ngớ ngẩn" và chế giễu "những kẻ vô chính phủ biên giới ", những người muốn lật đổ các bức tượng của Liên minh và nhân vật lịch sử.

- Tôi thấy cần một nhóm đứng lên với mục đích duy nhất là đấu tranh cho người Mỹ gốc Phi vì đảng Dân chủ đã không đưa ra cách khắc phục khoảng cách giàu nghèo có hệ thống giữa người Mỹ da trắng và người da đen.

- Không có nhóm thiểu số nào từng đạt được quyền lực đáng kể trong hệ thống hai bên khi họ bị khóa vào một bên và bị bên kia coi là không thể truy cập được.

- Lợi ích thường trực của người Mỹ gốc Phi đã chuyển hướng theo nhiều cách với đảng Dân chủ; bây giờ, với quốc gia đứng sau phong trào Black Lives Matter và sự bất công chủng tộc đi đầu, đã đến lúc hành động.

- Tôi đề nghị rằng một đảng độc lập được thành lập bởi Black Lives Matter nên lặp lại các nguyên tắc thành lập của các thành viên Caucus Đen gốc của Quốc hội năm 1971. Người Mỹ da đen không nên có bạn bè vĩnh viễn, không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ là lợi ích vĩnh viễn.

UserPostedImage

Sự xuất hiện kèm theo những phát ngôn và lời kêu gọi hành động của tỷ phú da đen đầu tiên ở Mỹ là ông Johnson đã làm cho fan của ông Trump vui hơn trúng số độc đắc. Bởi vì hiện tại, sau khi Tàu cộng và đảng Dân chủ đã thất bại trong việc chính trị hóa đại dịch Kung Flu hòng hạ thấp uy tín của tổng thống Trump và Đảng Cộng hòa thì Tàu cộng và đảng Dân chủ đã phải chuyển sang đấu pháp mới là kích vào nạn phân biệt chủng tộc ở Mỹ để làm hỗn loạn nước Mỹ, để đánh vào tiêu chuẩn đạo đức của tổng thống Trump sau màn kịch từ cốt truyện là cái chết của tay bất hảo George Floyd, kích động khủng bố Antifa, diễn tuồng "hồn Trương Ba da hàng thịt" để kích động làn sóng Black Lives Matter.

UserPostedImage

Đấu pháp mới trên của Tàu cộng và đảng Dân chủ sẽ vô vị nếu thiếu đi một kẻ mà phía đảng Dân chủ tôn vinh là "lãnh tụ tinh thần" của người da đen đó là tay cựu tổng thống Obama. Vì vậy không có gì để phải ngạc nhiên khi Obama xuất tướng ủng hộ cho Antifa, Obama và đảng Dân chủ quỳ gối khóc lóc trước cái chết của tay bất hảo George Floyd và Obama kêu gọi phát động làn sóng Black Lives Matter khắp nước Mỹ, khắp năm châu và lan tới tận Ba Đình, nơi có "con Trâu làm toán" là tay Ngô Bảo Châu lãnh đạo phong trào Black Lives Matter Hanoi.

UserPostedImage

Sẽ rắc rối không nhỏ cho tổng thống Trump trước làn sóng Black Lives Matter hiện nay, tuy nhiên sự xuất hiện kịp thời, đúng lúc của ông tỷ phú da đen đầu tiên ở Mỹ là ông Johnson với những phát ngôn và kêu gọi hành động của ông Johnson đã làm cho Tàu cộng và đảng Dân chủ chuyển thắng thành bại.

UserPostedImage

Nếu Obama là "lãnh tụ tinh thần" của người da đen với việc ủng hộ người da đen chỉ bằng những lời có cánh, những lời hứa hẹn hão huyền thì ông Johnson là những chén cơm trước những người đang đói rã ruột thay cho những bài kinh của Obama. Dĩ nhiên những chén cơm của ông Johnson sẽ ý nghĩa hơn những bài tụng niệm của Obama và người da đen sẽ tin tưởng ông Johnson hơn tin vào tên ngụy quân tử Obama. Chỉ cần đọc sơ qua tiểu sử của ông tỷ phú da đen đầu tiên ở Mỹ này như dưới đây là biết uy tín của ông Johnson với người Mỹ da đen nó lớn cỡ nào:

UserPostedImage

1. Robert Louis Johnson là một doanh nhân người Mỹ, là ông trùm truyền thông, là nhà điều hành, nhà từ thiện và nhà đầu tư. Ông là người đồng sáng lập BET, được Viacom mua lại vào năm 2001. Ông cũng thành lập RLJ Enterprises, một công ty cổ phần đầu tư vào các lãnh vực kinh doanh khác nhau. Ông Johnson là chủ sở hữu phần lớn cổ đông trước đây của Charlotte Bobcats. Ông trở thành tỷ phú người Mỹ da đen đầu tiên. Các công ty của ông Johnson được tính trong số những công ty nổi bật nhất trong các doanh nghiệp người Mỹ gốc Phi vào cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21.

2. Ông Johnson là người da đen nổi bật trong lãnh vực từ thiện. Năm 2007, ông Johnson đã tạo ra Quỹ phát triển doanh nghiệp Liberia với khoản đầu tư 30 triệu Mỹ kim. Quỹ này cung cấp tín dụng cho các doanh nhân gốc Liberia. Vào năm 2011, ông Johnson đã làm việc với Morgan Freeman để gây quỹ cho việc khắc phục hậu quả cơn bão ở Bahamas. Ông Johnson đã phát hành một dòng sản phẩm áo choàng cổ phối hợp với PVH và The Ella Rose Collection, RLJ Ella Rose Africa Tie Collection vào năm 2012 để mang lại lợi ích cho tổ chức từ thiện Malaria No More.

Đặc biệt, ông Johnson là một người tiên phong và ủng hộ lớn cho gói tài chính có giá trị tới 14 ngàn tỷ Mỹ kim trong các khoản thanh toán hậu quả cho những người nô lệ là người Mỹ gốc Phi.

UserPostedImage

Tóm lại, việc ông tỷ phú da đen đầu tiên ở Mỹ là ông Johnson đã xuất hiện kịp thời sau sự tái xuất giang hồ của tay cựu tổng thống bại hoại nhân cách là Barack Obama đã như một tấm khiêng chắn đạn giúp cho tổng thống Trump hóa giải đòn hiểm của Tàu cộng và đảng Dân chủ trước mùa bầu cử tổng thống và Quốc Hội Mỹ.

Việc ông Johnson dự đoán ông Trump sẽ chiến thắng Joe Biden cũng như việc ông Johnson chọn chỗ đứng trung dung hay như ông kêu gọi người Mỹ da đen hoặc ưu tiên cho việc lập ra một đảng riêng độc lập với đảng Dân chủ và Cộng Hòa hoặc hãy xem "một cuộc bỏ phiếu đen ở mức 12% đi một chiều về phía Donald Trump có thể khiến tổng thống Donald Trump trở thành tổng thống sau ngày bầu cử tháng 11/2020. Đó là đòn bẩy và người Mỹ da đen nên nhận ra đòn bẩy này" đều có ý nghĩa mang lại lợi thế cho ông Trump và Đảng Cộng hòa nhưng rất bất lợi cho Obama - Joe Biden và đảng Dân chủ.

UserPostedImage

Chúa đã ủng hộ cho ông Trump và Đảng Cộng hòa nhưng Trời lại diệt Tàu cộng và đảng Con Lừa tráo trở, lật lọng. Fan của ông Trump vui hơn trúng số độc đắc chớ còn gì.

Tran Hung

François Heisbourg :
« Trung Quốc là hùm dữ và châu Âu là mồi ngon »


Đăng ngày: 11/06/2020 - 15:44Sửa đổi ngày: 11/06/2020 - 15:44

UserPostedImage

Một phi cơ vận tải chở khẩu trang từ Trung Quốc hạ cánh xuống phi trường Leigzig, Đức ngày 27/04/2020. Bắc Kinh vận dụng « ngoại giao khẩu trang » để làm áp lực với châu Âu trong đại dịch virus corona. © REUTERS/Hannibal Hanschke

Thụy My

Theo chuyên gia François Heisbourg, chủ nghĩa dân tộc đang tăng lên ở Trung Quốc là nguy cơ thực sự. Trong các hồ sơ nóng, có Đài Loan, Hồng Kông và Biển Đông, trong khi Mỹ luôn coi tự do hàng hải là lợi ích cốt lõi. Đối với Hoa Kỳ, châu Á-Thái Bình Dương là một khu vực chiến lược, châu Âu thì không có cùng nhận định và tỏ ra ngây thơ trước Bắc Kinh. Tuy khó có một cuộc chiến tranh trực diện, nhưng các xung đột khu vực ở Thái Bình Dương có thể xảy ra.

Trong cuốn « Thời đại của loài thú ăn thịt », chuyên gia François Heisbourg của Viện Nghiên cứu Chiến lược quốc tế (IISS) và Quỹ Nghiên cứu Chiến lược (FRS) phân tích sức mạnh tăng lên của Trung Quốc về thương mại, kỹ nghệ, tài chính và cả chính trị. Sau khủng hoảng virus corona, ông dự báo Trung Quốc sẽ bành trướng trong khu vực và trên thế giới. Sau đây là phần trả lời phỏng vấn của tác giả François Heisbourg trên báo Le Figaro.

Ông coi Trung Quốc là « siêu cường ». Cho dù là người chịu trách nhiệm về đại dịch Covid-19, liệu Bắc Kinh có thể ra khỏi khủng hoảng với tư cách kẻ chiến thắng ?

Trung Quốc vừa trở thành siêu cường gần đây thôi. Điều này có thể thấy được trong khả năng gây ảnh hưởng đối với các sự kiện, và cả trong sự vụng về cực độ khi xử lý khủng hoảng. Đó là một cái nghề mà Bắc Kinh vẫn chưa thành thạo, so với Liên Xô cũ, Mỹ hay Anh, các nước này từng là bậc thầy thời họ còn ngự trị. Có thể thấy được qua « ngoại giao khẩu trang », vừa khó thể chấp nhận lại vừa thảm hại.

Nhìn chung, Trung Quốc vất vả khi khoác bộ áo mới. Về việc ra khỏi khủng hoảng với tư cách kẻ chiến thắng hay không, tôi không thể phát biểu như vậy được. Trước hết, vì chính trị không phải là đua ngựa. Nhưng nhất là vì tác động của Covid-19 về địa chính trị vẫn chưa thể đo lường được.

Những gì chúng ta biết, Trung Quốc là nước đầu tiên bước vào cuộc khủng hoảng dịch tễ và kinh tế này. Nếu mọi việc ổn thỏa, nếu dự báo lạc quan nhất của Quỹ Tiền tệ Quốc tế là đúng, thì Trung Quốc sẽ tăng trưởng 1% trong năm 2020. Đỡ hơn là suy thoái, nhưng vấn đề là quốc gia này đã thành công trong việc gầy dựng giai cấp trung lưu, giảm nghèo và loại trừ thất nghiệp cơ cấu nhờ tỉ lệ tăng trưởng trên 6%, chưa bao giờ dưới con số này từ thập niên 70.

Nếu xuống còn 1%, sẽ xảy ra thất nghiệp. Năm 2021 sẽ còn khó khăn hơn đối với một nước lệ thuộc vào xuất khẩu. Đó là vấn đề xã hội chủ chốt mà siêu cường này phải giải quyết. Cần biết rằng tính chính danh của chế độ chính trị Trung Quốc dựa vào hai cột trụ : lịch sử và hiệu năng kinh tế. Nếu cột trụ kinh tế không còn nữa, sẽ khó khăn đấy.

Không có bầu cử, không có dân chủ, người dân không thể thay đổi chính phủ. Thế nên mọi đối lập đều trở nên cực đoan. Ngược với hình ảnh mà người Pháp vẫn có, người Trung Quốc không có tính kỷ luật, và tại nước này thường xuyên xảy ra các phong trào xã hội mà Bắc Kinh đàn áp một cách hiệu quả. Đó là quốc gia duy nhất đã chi tiêu cho an ninh trong nước cũng bằng ngoài nước.

Trung Quốc cộng sản sẽ phải dựa vào cột trụ lịch sử, dân tộc chủ nghĩa. Người Trung Quốc có quyền hãnh diện về những gì họ đạt được về kinh tế, xã hội và chiến lược, từ khi Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa được thành lập. Không khó khăn mấy để huy động lực lượng cho một chương trình dân tộc chủ nghĩa, nhưng lại ẩn chứa mầm mống chiến tranh. Trung Quốc đã trở thành một đại cường mạnh đến nỗi có thể bành trướng trong khu vực, thậm chí trên thế giới, như Nhật Bản trong thập niên 30.

Đối với ông, Trung Quốc đã trở thành hùm dữ và châu Âu là con mồi của nó ?

Vâng, tôi sẽ đưa ra hai ví dụ. Trước tiên là ví dụ châu Âu. Cách đây năm năm, châu Âu coi Trung Quốc là phiên bản rộng lớn hơn của Nhật Bản, trừ đi nhân quyền. Nhất là người Đức, nhìn Trung Quốc một cách rất lý tưởng. Rồi cách đây ba năm, họ nhận ra rằng Bắc Kinh đang bí mật nuốt chửng các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Đức, nên bắt đầu phản ứng. Nhưng cũng không ngăn được Trung Quốc tung ra một chiến dịch quy mô tại châu Âu về 5G.

Đó là một chủ đề lớn giữa châu Âu và Trung Quốc trước khi xảy ra đại dịch Covid-19, với Hoa Vi (Huawei) đang mua tất cả các tổ chức vận động hành lang ở Paris để tiêu thụ hàng của họ. Vấn đề là 5G sẽ cơ cấu lại nền kinh tế tương lai, ai kiểm soát mạng 5G sẽ kiểm soát nền kinh tế. Và Trung Quốc đưa vào bằng cách vừa nhử mồi vừa đe dọa : « Các vị không dùng 5G của chúng tôi, thì đừng có ngạc nhiên khi chúng tôi không mua xe hơi của các vị nữa ».

Ví dụ khác là số nợ mà Trung Quốc cho các nước mới trỗi dậy vay. Bắc Kinh cho vay mà không đặt ra điều kiện về chính trị đối với tất cả các nước, kể cả các chế độ độc tài không thể được các cường quốc khác hỗ trợ về tài chính. Đó là trường hợp châu Phi, châu Á và vùng Balkan. Với cuộc khủng hoảng virus corona, các nước bị ảnh hưởng nhiều nhất quay sang G20 xin xóa nợ. Trong khi châu Âu đáp ứng, thì Trung Quốc nhất định thu nợ. Đó là thái độ của động vật ăn thịt, cũng như châu Âu đã xử sự hồi thế kỷ 19.

Virus corona đã bộc lộ sự lệ thuộc của châu Âu đối với Trung Quốc ?

Có hai vấn đề : toàn cầu hóa và Trung Quốc. Từ đầu thập niên 80, Bắc Kinh đã quyết định bám vào toàn cầu hóa vừa khai sinh, đó là chính sách « giấu mặt » của Đặng Tiểu Bình. Nhờ không gây chú ý, Trung Quốc lợi dụng toàn cầu hóa để trở thành một quốc gia kỹ nghệ hiện đại. GDP của Trung Quốc tăng lên gấp 30 lần trong vòng 40 năm qua. Một sự phát triển thần kỳ chưa từng thấy trong lịch sử.

Trung Quốc trở thành trung tâm của toàn cầu hóa, với chuỗi hoạt động sản xuất xuyên lục địa và các yếu tố sản xuất được phân bổ theo lợi nhuận cao nhất. Tất nhiên Bắc Kinh không quan tâm đến việc phát thải khí CO2 và hâm nóng khí hậu, khiến các công ty châu Âu, trước các tiêu chuẩn ngày càng siết chặt, đã « phá giá » sinh thái ở Trung Quốc.

Kết quả là chúng ta có những chuỗi hoạt động sản xuất lệ thuộc nặng nề vào Trung Quốc. Sự thức tỉnh trong lãnh vực dịch tễ là đặc biệt phũ phàng, vì châu Âu bỗng phát hiện là không còn sản xuất ra khẩu trang lẫn dược phẩm trên lãnh thổ mình. Nhưng điều này có hai chiều : sự lệ thuộc là hết sức khó chịu đối với chúng ta, nhưng Trung Quốc cũng lệ thuộc vào xuất khẩu.

Ông thậm chí còn muốn nói rằng Trung Quốc âm mưu sáp nhập châu Âu vào đế quốc của mình…

Con đường tơ lụa mới kết thúc ở châu Âu. Khi nhìn vào bản đồ Trung Quốc, thị trường châu Âu vốn là thị trường chính của thế giới, là điểm đến của « Nhất đới, nhất lộ ». Trung Quốc là một thị trường khép kín. Có thể thấy sự bất xứng về thế giới mạng : đại sứ quán Trung Quốc có thể lăng mạ chúng ta trên tài khoản Twitter của họ ở Pháp nhưng ngược lại thì không, vì Twittter bị cấm tại Trung Quốc. Google và Facebook cũng vậy, trong khi Nga không cấm. Như vậy Trung Quốc bảo vệ lợi ích kinh tế của họ, nhưng lại lợi dụng sự mở cửa của các nước khác.

Về thương mại, Hoa Kỳ và nhất là tổng thống Donald Trump đã sớm nhận ra mối đe dọa từ Trung Quốc…

Đối với Hoa Kỳ, châu Á-Thái Bình Dương là một khu vực chiến lược, nhưng châu Âu không coi như vậy. Với châu Âu, châu Á-Thái Bình Dương là chuyện giữa Mỹ và Trung Quốc, với các đồng minh Úc, New Zealand, Hàn Quốc, Nhật Bản, và một cách đặc biệt là Đài Loan. Ông Obama có ý « xoay trục sang châu Á » năm 2011, tuyên bố Hoa Kỳ phải dấn mạnh về Thái Bình Dương để chận bớt sức mạnh đang lên của Trung Quốc. Nhưng chủ trương này chỉ dừng lại ở ngôn từ, vì Mỹ phải đối mặt với tổ chức Nhà nước Hồi giáo ở Trung Đông rồi đến vụ Ukraina.

Trong lãnh vực thương mại, thách thức chính của Mỹ là Trung Quốc. Và vì Bắc Kinh chơi trò thâu tóm ở Hoa Kỳ cũng như đối với châu Âu, ông Donald Trump đã phản ứng. Ông chỉ trích sự bất xứng trong lãnh vực kỹ thuật số, trong bảo vệ sở hữu trí tuệ, nhưng lại không muốn tấn công Trung Quốc với sự phối hợp của châu Âu.

Nếu bị Âu-Mỹ cùng tiến công, Bắc Kinh sẽ rất vất vả. Khi Emmanuel Macron chính thức thăm Washington tháng 4/2018, tổng thống Pháp chờ đợi thương lượng với ông Trump về hiệp ước nguyên tử Iran, cũng như đối phó với Trung Quốc về thương mại, bên cạnh đồng minh Đức. Nhưng tổng thống Mỹ không quan tâm, và viết tweet rằng Đức « cũng là đối thủ như Trung Quốc nhưng nhỏ hơn ».

Trong cuốn Chiếc Bẫy Thucydide, tác giả Mỹ Graham Allison dự báo một cuộc chiến giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Ông có tin vào điều đó không ?

Nguy cơ thực sự là chủ nghĩa dân tộc đang tăng lên ở Trung Quốc. Hãy nhìn những gì diễn ra với Đài Loan, nước đã cảnh báo với Tổ Chức Y Tế Thế Giới về dịch corona ở Hoa lục. Hiểu được tầm quan trọng của nó, Đài Loan đã tập trung đối phó với con virus và đã thành công trong khi vẫn tôn trọng dân chủ. Đài Loan, một « Trung Quốc nhỏ » đã chứng tỏ cho Trung Quốc lớn làm thế nào một nền dân chủ của người Hoa có thể xử lý một đại dịch. Tôi không nghĩ rằng điều này làm Bắc Kinh vui vẻ được.

Đối với Trung Quốc, vấn đề Đài Loan lại trở nên gay gắt, nhất là sau khi Bắc Kinh chà đạp lên quyền tự trị của Hồng Kông. Bên cạnh đó là vấn đề Biển Đông, nơi phân nửa lượng thương mại hàng hải thế giới phải đi qua. Trong khi đó Hoa Kỳ luôn coi tự do hàng hải là lợi ích cốt lõi. Như vậy rất có thể có những tính toán sai lầm.

Tôi không cho rằng sẽ có một cuộc chiến tranh trực diện, nhưng các xung đột khu vực giới hạn ở Thái Bình Dương có thể xảy ra. Giả thiết của tác giả Graham Allison không phải là không có lý.

Edited by user Tuesday, June 30, 2020 11:04:03 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#13951 Posted : Wednesday, July 1, 2020 9:58:09 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,218
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Tin tức Hoa Kỳ cuối tuần 27/6/2020

June 28, 2020
Vũ Linh

CẤP NHẬT CORONA

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

Ø Số người bị nhiễm đã tăng mạnh trong tuần qua, mạnh nhất là tại các tiểu bang đông dân da đen như North và South Carolina, Tennessee, Georgia. Cả các tiểu bang lớn miền nam khác như Cali, Arizona, Texas và Florida cũng đã bị nhiễm mạnh. Chỉ trong một ngày Thứ Năm vừa qua, đã có tới hơn 40.000 người bị nhiễm, so với 20.000 hồi đầu tháng 6.

DĐTC cũng đã biết trước và từ mấy tuần trước, khi nhìn vào cảnh cả trăm người tràn xuống đường biểu tình bất chấp mọi nguyên tắc cấm cung hay cách ly, đã viết đợt 2 của dịch sẽ tới cuối tháng 6 này chứ không cần chờ tới tháng 9-10 gì đâu. Tuy nhiên, cho đến nay, vẫn không có một cơ quan ngôn luận nào của TTDC Mỹ hay tỵ nạn đủ lương thiện để dám nói các cuộc biểu tình đã là nguyên nhân chính hết, chỉ lo đăng tin dịch corona phát tác mạnh do lệnh mở cửa kinh tế của TT Trump.

Chuyện bá láp.

Thứ nhất, mở cửa hay đóng cửa kinh doanh là quyết định của các thị trưởng và thống đốc, TT Trump chẳng có một ly quyền hành nào.

Thứ nhì, kinh tế cũng chỉ mới mở cửa khoảng 25%-50% thôi, đi ăn nhà hàng nào cũng hết sức thưa thớt, đi chợ vẫn phải đeo khẩu trang, và xếp hàng trả tiền đứng cách nhau hai thước. Trong khi đó thì trong các cuộc biểu tình, cả vạn người đứng sát nách nhau hò hét văng nước miếng tùm lum.

Thứ ba, số người bị nhiễm gia tăng một phần cũng vì số thử nghiệm tăng mạnh. Càng nhiều thử nghiệm thì càng khám phá ra nhiều trường hợp bị nhiễm mà không biết. Tổng số thử nghiệm bây giờ đã lên tới hơn 30 triệu, đại khái cứ 10 người thì đã có 1 người được thử nghiệm.

Chỉ cần cho cái đầu làm việc ba giây đồng hồ cũng đủ hiểu dịch phát tác mạnh từ đâu ra.

Dịch corona và nạn kỳ thị đang là những cái phao phe DC và đồng minh TTDC bám víu vào, khai thác tối đa để khỏi bị ông Trump nhận chìm lỉm mất trong kỳ bầu tới.

Ø Phe DC và TTDC đang xúm lại chửi TT Trump kỳ thị khi dùng danh từ ‘Kung Flu’ để chỉ dịch corona phát xuất từ Vũ Hán bên TC, hiển nhiên là nhái ‘kung fu’. Kỳ thị da vàng đấy!

Tin buồn khiến phe ta đang bối rối không biết giải thích ra sao, là cái danh từ sặc mùi kỳ thị ‘kung flu’ đó không phải là sản phẩm do tay kỳ thị Trump phát minh ra, mà là do… chính quyền Obama phát minh ra và được xài hồi năm 2015 để vổ võ cho phong trào chích ngừa cúm. Dưới đây là bích chương của Obama dùng khi đó:

UserPostedImage

TIN KINH TẾ

Chỉ số Dow Jones hôm Thứ Tư vừa qua rớt thảm hại hơn 700 điểm, qua Thứ Sáu cuối tuần, lại rớt thêm hơn 700 điểm nữa. Phần lớn TTDC như CNN, Washington Post, New York Times mau mắn đổ thừa ngay cho Trump mở cửa kinh tế mà không dám đả động tới các cuộc biểu tình của cả vạn người khắp nơi.

Nhưng CNBC, con đẻ của NBC là một trong những đài cuồng chống Trump nhất đã có phân tích khác lạ. Theo CNBC, Dow rớt thê thảm vì tin hàng loạt thăm dò dư luận cho thấy TT Trump thảm bại, thua rất xa cụ Biden. Theo CNBC, tin này đã khiến giới tài chánh hoảng hốt vì sợ TT Biden và đảng DC sẽ lật ngược chính sách phát triển kinh tế cùa TT Trump, sẽ tăng thuế lại cũng như lại xiết chặt hàng loạt thủ tục và luật lệ kinh doanh như trong tám năm dưới Obama.

CNBC cho biết trong quá khứ, mỗi lần có tân tổng thống CH là mỗi lần Dow tăng, trong khi mỗi lần có tân tổng thống DC là mỗi lần Dow rớt.

https://www.cnbc.com/202...ad-to-more-weakness.html

TIN TULSA

TTDC đang làm rùm beng, hy hửng ăn mừng cuộc mít-tinh của TT Trump tại Tulsa đã ‘thảm bại’ khi báo chí chụp hàng lô hình các hàng ghế trống trơn trong hội trường. Dĩ nhiên, TTDC cũng công kích Trump lại nói láo nữa khi ‘bịp’ thiên hạ là đã có tới gần một triệu người xin chỗ.

UserPostedImage

Tulsa ngoài đường

UserPostedImage

Tulsa trong hội trường (một góc tầng trên)

Thành thật khai báo ngay, kẻ này cũng hết sức ngỡ ngàng không hiểu tại sao ban vận động của TT Trump có thể khoe đã có cả mấy trăm ngàn người giữ chỗ, bên ngoài hội trường thì từ chiều thứ Năm, thiên hạ đã cắm lều dọc đường để có thể vào hội trường sớm, mà trong hội trường lại có cả ngàn ghế trống cho TTDC chụp hình.

Rồi được cô dân biểu nhí Ocasio-Cortez bật mí cho biết đó là kết quả “thành công rất đáng hãnh diện” của việc đảng DC phát động chiến dịch cho giới trẻ cấp tiến đặt/giữ chỗ trước cho thật đông qua mạng xã hội TikTok, chiếm cả một phần ba ghế trong hội trường, rồi sau đó, dĩ nhiên không tham dự để lộ ra hàng ngàn ghế trống. Việc này có thể làm được dễ dàng vì không có bán vé, chỉ ghi tên, giữ chỗ qua điện thoại và qua trang mạng.

Xin lưu ý TikTok là ‘chi nhánh’ Mỹ của ByteDance là một công ty của Trung Cộng, hoạt động từ trụ sở chính tại Bắc Kinh. Nếu đúng như cô Ocasio-Cortez viết, đây là bằng chứng hiển nhiên nhất Trung Cộng đang can dự vào cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, giúp đảng DC phá TT Trump. Có cần bổ nhiệm công tố Mueller ra điều tra không?

Tuy nhiên, có tin TT Trump nói ông không biết có chuyện phe DC phá hoại qua TikTok hay không, và ông cho rằng thực tế, số người tham dự ít hơn số xin vé nhiều vì 1) truyền thông hù dọa chuyện dịch tấn công khiến nhiều người đến giờ chót sợ không tham gia [một ngày trước mít-tinh, TTDC chạy tin lớn “Ít nhất 6 nhân viên ban vận động của TT Trump đến Tulsa chuẩn bị cho mít-tinh đã bị nhiễm dịch corona!” Sự thật, chỉ có hai người thử nghiệm dương tính đã bị cô lập ngay], 2) các nhóm phản đối như Antifa tràn vào tính phá rối khiến nhiều người sợ hãi không dám đến sợ có bạo động, và 3) nhiều nhóm phản đối đã chặn đường và chặn cửa không cho nhiều người vào.

Tuy số người tham gia cuộc mít-tinh ít hơn dự trù, số người theo dõi cuộc mít-tinh và nghe bài diễn văn của TT Trump thì lại phá mọi kỷ lục. Đài Fox ghi nhận chương trình trực tiếp truyền hình cuộc mít-tinh đã là chương trình được coi nhiều nhất trong lịch sử đài Fox dù đây là đài thường có nhiều người coi nhất trong tất cả các hệ thống TV Mỹ. Tối hôm đó, đã có 7,7 triệu người coi. Bài diễn văn thu lại trên YouTube của Fox được 2,1 triệu người coi, tổng cộng chỉ qua Fox không đã có 9,8 triệu người coi trực tiếp ngay tối hôm đó. Đây chỉ là con số của một mình Fox, không kể tất cả các đài TV và YouTube khác.

Cao hơn kỷ lục trước là số 8,2 triệu người coi TT Trump đọc diễn văn báo cáo tình trạng liên bang State of the Union Address tháng Hai vừa qua.

CỤ BIDEN LẠI ‘NÓI NHẦM’

Chẳng mấy khi cụ Biden thò mặt ra thì lại … nói nhầm ngay. Xuất hiện trong một dịp vận động hiếm có, cụ Biden đã hùng hổ sỉ vả TT Trump phải chịu trách nhiệm về việc hiện này đã có tới 120 triệu người Mỹ đã chết vì dịch corona.

Thật ra chỉ mới có 120 ngàn thôi.

Cả hơn ba tháng qua, cụ Biden đã trốn dưới hầm trong nhà cụ. Lâu lâu tổ chức họp báo với một chục ký giả, hay tổ chức gặp mặt kiểu townhall với chưa tới 100 người tham dự. Bây giờ lần đầu tiên thò đầu ra chính thức tham dự mít-tinh tại Pennsylvania, đã nói nhầm ngay tức khắc.

Đây là người có thể làm tổng thống Mỹ năm tới đấy. Nghĩa là người có quyền bấm nút thả bom nguyên tử tiêu diệt cả thế giới đấy. Có đáng lo không?

Trong một tin liên hệ, Ban Tổ Chức bầu cử tổng thống đã đề nghị 3 cuộc tranh luận trên TV giữa cụ Biden và TT Trump trong tháng 9-10 tới. Cụ Biden đã đồng ý, nhưng TT Trump chơi khăm, biết tật cụ Biden, nên đòi tới 6 cuộc tranh luận. Thực tế chắc sẽ chỉ có 3 thôi, nhưng TT Trump muốn chọc gai, làm khó cụ Biden chơi để có dịp xỉa tay tố cụ sợ tranh luận vì biết sẽ nói nhảm.

https://www.foxnews.com/...-million-dead-from-covid

TIN TÒA ÁN

UserPostedImage

Ø Tòa kháng án District of Columbia đã ra lệnh cho quan tòa Emmet Sullivan phải ngưng thụ lý vụ án của tướng Michael Flynn.

Ông này bị công tố Mueller thông đồng với FBI gài bẫy truy tố ra tòa về tội nói láo FBI. Mới đây, bộ Tư Pháp điều tra lại và thu hồi quyết định truy tố tướng Flynn. Nhưng ông tòa Sullivan do TT Clinton bổ nhiệm không cho phép thu hồi.

Tòa kháng án phán quyền truy tố hay không là quyền của bộ Tư Pháp được ghi nhận trong tiền lệ tư pháp từ hồi nào tới giờ, không có tòa nào có quyền tự ý truy tố bất cứ ai hết. Ông tòa không thể nào kiêm nhiệm chức công tố luôn.

Thế mới thấy các quan tòa cấp tiến của các TT Clinton và Obama chuyên ngồi xổm trên luật pháp, ra phán quyết không phải theo luật mà là theo quan điểm phe phái cá nhân của mình.

https://www.cnn.com/2020...flynn-dismiss/index.html

Ø Trong phán quyết với tỷ số 7-2, Tối Cao Pháp Viện chấp nhận việc chính quyền Trump trục xuất ngay tất cả những di dân lậu bị bắt mà không nêu được lý do chính đáng tại sao muốn và có thể xin tỵ nạn.

Đây là vụ án một anh di dân lậu người Sri Lanka bị bắt và trục xuất. Anh ta kiện với lý do anh bị một nhóm người bên Sri Lanka hăm dọa giết mà chẳng đưa ra được bất cứ bằng chứng nào. Tòa sơ thẩm bác đơn anh ta, nhưng lên tòa kháng án khu vực 9 (các tiểu bang miền Tây) là tòa cấp tiến nhất nước, thì ở đây họ phán trục xuất anh ta là vi phạm Hiến Pháp. TCPV phán Hành Pháp có quyền trục xuất. Hai thẩm phán cấp tiến là bà Ruth Ginsberg và ông Stephen Breyer biểu quyết cùng phe bảo thủ trong khi hai bà Elena Kagan và Sonia Sotomayor do TT Obama bổ nhiệm biểu quyết chống.

https://www.foxnews.com/...power-for-asylum-seekers

Ø Một thẩm phán liên bang đã phán quyết bác bỏ đơn kiện của tổ chức các bệnh viện Mỹ, phản đối việc TT Trump bắt họ phải khai báo giá cả bồi hoàn thuốc men và dịch vụ trong bệnh viện mà họ đã thỏa thuận với các hãng bảo hiểm.

Việc này không có nghĩa là chính quyền Trump muốn kiểm soát giá cả các bệnh viện tính cho các bệnh nhân, nhưng phải công bố trong giá cả đó, các hãng bảo hiểm trả bao nhiêu và bệnh viện tính tiền bệnh nhân bao nhiêu, để mọi người thấy rõ các bệnh viện lời bao nhiêu khi chém chặt bệnh nhân.

Đây lại là một thắng lợi lớn của TT Trump.

https://www.foxnews.com/...ransparency-carl-nichols

TIN SÁCH BOLTON

UserPostedImage

Vài ngày trước khi hồi ký của ông John Bolton được phát hành, bộ Tư Pháp đã kiện, yêu cầu tòa ra lệnh cấm phát hành vì lý do có nhiều tin bí mật liên quan đến an ninh quốc gia. Biện minh cho lập luận của mình, bộ Tư Pháp đã đính kèm 6 ví dụ tin tuyệt mật sách đã tiết lộ (ghi rõ trong đơn kiện nhưng không phổ biến ra báo chí).

Quan tòa liên bang Royce Lamberth do TT Reagan bổ nhiệm đã bác bỏ đơn kiện, cho phép sách được phát hành.

Theo ông tòa, ông Bolton rõ ràng đã vi phạm nhiều luật, đặc biệt là hai luật, thứ nhất đã không tuân thủ luật liên bang bắt buộc các cựu viên chức viết sách về an ninh quốc gia phải được phép của bộ An Ninh Quốc Gia, và thứ nhì vi phạm hợp đồng làm việc khi ông ký tên chịu điều kiện không được phổ biến tin thu thập được khi làm việc.

Tuy nhiên, theo ông tòa, việc cấm sách không phải là biện pháp hữu hiệu có thể cản được thiệt hại cho an ninh quốc gia vì ông Bolton đã bất chấp luật, phổ biến sách cho tất cả các cơ quan truyền thông rồi. Theo ông tòa, ông Bolton đã đánh canh bạc lớn, một là thành công gây được tiếng vang và trả thù được TT Trump, hai là thất bại, vi phạm hai luật nêu trên và sẽ bị trừng trị gắt đúng theo luật hiện hành, bộ Tư Pháp có thể kiện và ông Bolton có thể bị mất hết tiền nhuận bút cũng như có thể đi tù nếu những tin bí mật bị ông xì ra nguy hại đến an ninh quốc gia thật.

https://www.foxnews.com/...gamble-national-security

Sách của ông Bolton dù công kích TT Trump rất nặng, đã không được giới TTDC ủng hộ. Cũng không bán chạy như dự đoán. Tuần trước, DĐTC đã có viết về phản ứng bất lợi của CNN. Bây giờ tới phiên MSNBC cũng đả kích ông Bolton đang “ra sức trục lợi bằng cách phản bội nước Mỹ”.

Chính phủ Nam Hàn đã chính thức phản kháng Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Mỹ là sách của ông Bolton đăng nhiều tin phịa không phản ảnh đúng những sự kiện lịch sử cũng như chính sách của chính phủ Nam Hàn.

Văn phòng TT Thổ Nhĩ Kỳ cũng đã ra thông cáo tố ông Bolton đã viết láo, “sai lệch, một chiều” về cuộc nói chuyện giữa TT Trump và TT Erdogan.

Tin giờ chót: ông Robert Lighthizer, Đại Diện Thương Mại Mỹ -US Trade Representative, đã cho biết việc ông Bolton tố cáo TT Trump ‘đổi chác’ với Tập Cận Bình, yêu cầu Tập mua đậu nành Iowa nhiều hơn để giúp ông tái đắc cử là chuyện nói láo. Ông Lighthizer cho biết ông chịu trách nhiệm trực tiếp thương thảo với Trung Cộng, có mặt trong tất cả các cuộc họp mặt nói chuyện giữa TT Trump và Tập, kể cả cuộc họp mà ông Bolton mô tả trong sách, ông chưa bao giờ nghe thấy TT Trump đổi chác như vậy, tất cả các biên bản các buổi họp vẫn còn đó.

Chuyện ngoài lề: có cụ tỵ nạn hý hửng email tin trong sách, ông Bolton tố TT Trump ‘đổi chác’ với TC, và mỉa mai hỏi thẳng Vũ Linh nghĩ sao. Xin trả lời ngay: tôi không bao giờ tin những kẻ phản phúc, viết ra một câu nói chỉ có hai người biết, chẳng ai biết thật giả ra sao, vì mục đích trả thù cá nhân và kiếm tiền. Ai muốn tin cứ tùy tiện.

BÀ SANDERS VIẾT SÁCH VỀ BOLTON

UserPostedImage

Bà cựu phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc Sarah Sanders sắp sửa phát hành hồi ký, tháng Tám tới. Một ít chi tiết đã được nhà xuất bản tiết lộ, trong đó có nhiều chuyện viết về ông Bolton. Đại khái, theo bà Sanders, ông Bolton là một trong những viên chức cao cấp của Tòa Bạch Ốc phách lối nhất và bị nhiều người ghét nhất vì ông này bị ‘say sóng’ với quyền hành ông có với tư cách cố vấn an ninh cho TT Trump, tự cho mình đứng hàng thứ hai trong chính quyền, chỉ thua TT Trump, cao hơn cả PTT Pence và tất cả bộ trưởng, dù trên vấn đề vai vế, ông chỉ là cố vấn, thua xa tất cả các bộ trưởng.

https://www.foxnews.com/...-in-her-forthcoming-book

THE LINCOLN PROJECT

Cuối năm 2019, một nhóm CH đã họp lại để lập ra một tổ chức gọi là The Lincoln Project, Dự Án Lincoln, dựa theo tên TT Abraham Lincoln. Nhóm này công khai chủ trương đánh TT Trump để giúp cụ Biden đắc cử. Và nhiều cụ tỵ nạn cuồng chống Trump đã hý hửng giúp tung hô nhóm này lên mây.

Muốn hiểu rõ nhóm này, nên biết thêm về những nhân vật chủ chốt.

UserPostedImage

Đứng đầu là ông George Conway, chồng bà Kellyane Conway, cố vấn đặc biệt của TT Trump. Ông Conway là luật sư, trước đây không hề dính dáng xa gần gì đến chính trị. Đầu năm 2017, khi TT Trump mới nhậm chức, vì ông không phải là sản phẩm của thủ đô chính trị, không quen biết ai nên bối rối lo tìm người từ khắp nơi. Ông Conway ỷ thế có bà vợ rất thân cận với ông Trump, đã vội vã xin làm US Solicitor General. Không biết tiếng Việt phải dịch sao, nhưng đại khái đây là luật sư chính của chính quyền, đại diện chính thức cho chính quyền trong những vụ kiện cáo, đặc biệt là trước Tối Cao Pháp Viện. Ông Conway rớt đài khi TT Trump chọn ông Noel Francisco.

Sau đó, ông Conway lại thử thêm lần nữa, xin chức thứ trưởng Tư Pháp, nhưng mau mắn thấy ngay mình không có hy vọng nên chơi trò ‘tiên hạ thủ vi cường’, rút ra để chửi TT Trump bất tài không biết chọn người tài đức. Từ đó công khai làm đủ chuyện chống TT Trump.

Chuyện ông Conway xin job chứng tỏ ông ủng hộ TT Trump ban đầu, sau đó không được job, quay qua đánh phá, cũng không khác gì câu chuyện ông Mitt Romney xin job ngoại trưởng không được, quay qua chống TT Trump kịch liệt. Những chuyện này nói lên đầy đủ tư cách của các ông Conway và Romney hơn tất cả mọi việc khác.

Việc chồng George và vợ Kellyane đứng hai phía đối nghịch trong chính trị Mỹ cũng không có gì mới lạ. Thí dụ ai cũng biết là thời TT Clinton, ông chồng James Carville là ‘cố vấn chiến lược’ của TT Clinton, trong khi bà vợ Mary Matalin là ‘cố vấn chiến lược’ của PTT Cheney. Suốt ngày viết bài hay lên TV công kích xếp của nhau. Không hiểu về nhà, họ làm sao sống vui vẻ với nhau được. Thế mới thấy dân Mỹ hiểu rõ chính trị có thể khác ý nhau mà không cần phải nhục mạ nhau như nhiều anh tỵ nạn vẫn chưa hiểu.

UserPostedImage

Đứng nhì trong tổ chức Lincoln Project là ông Steve Schmidt. Ông này là ‘kiến trúc sư’ cho cuộc tranh cử TT của ông McCain trước đây, nổi tiếng là người đã ‘chọn’ bà thống đốc Alaska Sarah Palin đứng cùng liên danh với ông McCain. Theo các chuyên gia, đây là sai lầm chiến lược lớn nhất đã đóng góp đáng kể vào thất bại của ông McCain, không phải vì bà Palin không xứng đáng, nhưng chỉ vì bà không một ly kinh nghiệm đối phó với lũ du đãng trong TTDC nên bị chúng đánh tơi bời không biết cách nào đỡ.

UserPostedImage

Người thứ ba là ông John Weaver. Ông là ‘lính đánh thuê’ ai trả tiền thì làm việc cho người đó, đã giúp điều hành cuộc vận động tranh cử tổng thống của ông McCain năm 2008, rồi sau đó, đầu binh vào giúp ông Mitt Romney năm 2012. Qua năm 2016 qua giúp trong ban vận động của thống đốc Ohio John Kasich chống ông Trump.

Còn nhiều nhân vật khác trong nhóm, tuy đều thuộc hạng lắt nhắt, không đáng quan tâm.

Như đã thấy, những nhân vật chủ chốt trong Dự Án Lincoln đều là phụ tá cho những chính khách nổi tiếng chống Trump trong nhóm #NeverTrump như McCain, Romney và Kasich, và toàn là những người có thành tích đụng đâu thất bại đó.

https://en.wikipedia.org/wiki/The_Lincoln_Project

Vũ Linh, 27/6/2020

UserPostedImage

Chuyện Bên Đường -Tháng 6, 2020 – Bài #4

July 1, 2020
Phạm Văn Lương

Tuần lễ cuối cùng của tháng 6 lặng lẽ trôi qua. CBĐ chỉ trình bày đại khái với quý vị về Covid-19, vì thật sự không nước nào có thể nói chắc chắn ngày mai bệnh dịch này sẽ ra sao, và sẽ còn bao nhiêu người chết vì trận giặc quái ác này?

UserPostedImage

Trung Cộng, mấy ngày nay phải cách ly nhiều tỉnh thành gần Bắc Kinh, họ đang lo sợ dịch trở lại mạnh mẽ hơn, khó trị hơn, vì họ tìm ra virus này có trong hải sản như cá Hồi, đặc sản được bán ra từ Châu Âu, nhập qua Trung Cộng, tuy nhiên những gì Trung Cộng nói, coi như mất niềm tin với mọi người, kể cả người dân của họ.

Nam Hàn cũng đang lo sợ virus trở lại, các nước Châu Âu cũng tình trạng tương tự. Tại Mỹ, nhiều tiểu bang lớn như Cali, Florida, Texas, cũng thấy con số bị nhiễm dương tính tăng mạnh vào cuối tuần qua.

Nói chung cả thế giới đang điêu đứng, nhất là những người đứng đầu chính phủ, họ không biết phải làm gì, một bên là bệnh dịch, một bên là phải phục hồi kinh tế. Nghĩa là cả hai đều quan trọng và cần sự quan tâm như nhau. TT Trump phải lựa chọn cả hai đường, trong khi đó phe Dân Chủ dịch tả và đám truyền thông thổ ta lại chống cả hai giải pháp của TT nhằm gây khó khăn cho ông ta.

Cuộc bầu cử chỉ còn 4 tháng nữa, phe Dân Chủ, một mặt thổi phồng nạn dịch đang bùng nổ trở lại, mặt khác, họ cố tình khuấy động black live matter, về mặt này phe Dân Chủ hình như thấm mệt, bởi vì họ nhận ra rằng, càng khuấy động các thành phố bằng những cuộc biểu tình, cướp bóc, hôi của, dân chúng càng lánh xa họ, và nhiều nơi dân chúng nhất là dân da màu, trở thành kẻ thù của những đám biểu tình này, nhiều gia đình đã phải trang bị súng đạn để bảo vệ cho gia đình họ, cộng đồng của họ.

Chúng ta cứ nhìn khu tự trị của Seattle, nhóm người đầu tiên được phát lờ và bao che của bà thị trưởng phe Dân Chủ. Mấy ngày đầu, bà ta có vẻ thích thú với nhóm Capital Hill Autonomous Zone, tức là nhóm đã áp lực giải thể Cảnh Sát một phần thành phố Seattle, bà ta không ngần ngại gọi là nhóm Summer Love (nhóm Tình Hè). Họ lập hàng rào, và tự bảo vệ an ninh trong khu này, ngay sau đó họ gặp trở ngại đầu tiên là dân chúng không có thực phẩm, họ bèn phá những cửa tiệm trong vùng như Wall Mart, CVS để cướp thực phẩm thuốc men. Dân chúng bị cướp bóc, hãm hiếp, nhưng không gọi cảnh sát tới giúp được.

Cuối cùng chỉ trong vòng 15 ngày, khu tự trị, tự động tan hàng, và chỉ nửa giờ sau, cảnh sát đã đuổi bọn tự trị ra khỏi vùng bị chiếm đóng. Một hành động bỉ ổi của những Thị Trưởng, và Thống đốc phe Dân Chủ, là họ cắt giảm ngân sách của Cảnh Sát (Defund), lấy tiền này chuyển sang những phòng ban khác như Xã Hội, giải trí, môi trường, để làm giảm hiệu năng của Cảnh Sát, khiến lực lượng này không đủ nhân lực và phương tiện để giữ an ninh. Có nhiều trường hợp họ bị tấn công, phục kích vì nhóm người vô chính phủ này.

UserPostedImage

Cuối tuần qua, TT Trump đã ký một lệnh hành pháp (Executive Order), để làm nền tảng pháp lý cho những cuộc giải tỏa biểu tình và tàn phá các tượng đài lịch sử của Mỹ. Theo luật này, những ai phá tượng đài sẽ bị ra tòa và bị tù có thể lên tới 10 năm, những người nào, chà đạp hay xé cờ Mỹ có thể bị tù tới một năm. Lệnh hành pháp của TT Trump kịp thời chặn đứng làn sóng đốt xé cờ và phá tượng đài, tạm thời tạo khuôn mặt ổn định, dễ coi cho nước Mỹ về chính trị hiện nay.

Cũng tuần vừa qua, một vị chánh án của tòa phá án đã cho lệnh xóa bỏ vụ án phe Dân Chủ do Obama, và Joe Biden giàn dựng để bỏ tù tướng Flynn, cố vấn an ninh của TT Trump. Vụ này theo TNS Graham và Ted Cruz cho rằng, đây là một vụ lật đổ TT Trump của Obama ngay sau khi ông đắc cử và chưa nhậm chức (January 4 và January 17, 2017), là ngày chính Obama ra lệnh cho ngành Tư Pháp, FBI và CIA điều tra vụ tướng Flynn, nói chuyện với đại sứ Nga, mặc dù những buổi nói chuyện này hợp pháp (theo báo cáo của Comey), vậy mà Obama vẫn cho lệnh, bằng mọi cách để bỏ tù tướng Flynn, vì lý do man khai với FBI.

TT Trump đã gọi vụ này tồi tệ hơn vụ Watergate thời Nixon, vì vậy TT Trump gọi là Obamagate. Trong khi bề ngoài, TT Trump đang bận rộn vì tập trung trong hai chiến trường Covid -19, và phục hồi kinh tế, tại quốc hội phe Cộng Hòa cũng tập trung về vụ Obamagate. Trên thực tế, Thượng Viện do Cộng Hòa chiếm đa số, tuy nhiên, theo CBĐ, có vẻ họ không muốn đạt tới mục đich cuối cùng, có nghĩa là phải trắng đen chính quyền Obama có vi phạm tội abuse of power hay không?

Câu trả lời, giờ này, có thể, xa lắm, người ơi. Nếu ta không muốn đi tới một kết luận là cả hai phe đều dựa vào nhau, mà sống, lật áo của nhau ra, chẳng ích lợi gì, chi bằng cứ nhá xèng cho Dân ngu cu đen khỏi la ó thế là đạt yêu cầu rồi. Đừng quên là dân biểu, Thượng Nghị sĩ chỉ làm việc 111 ngày trong một năm, còn lại chỉ à ơi, và nghỉ hè. Đừng nói tới họ là Dân Chủ hay Cộng Hòa, cá mè một lứa.

Ngày hôm qua, Hạ viện lại phong phanh rằng họ đang thu thập bằng chứng để bãi nhiệm bộ trưởng Tư Pháp hiện nay William Barr vì cho rằng ông này đã theo phe với Trump, trong việc cách chức nhiều nhân viên cũ của Obama, hiện đang làm việc dưới nội các của TT Trump. Việc này chưa hết, thì chuyện khác bắt đầu, có vẻ gay cấn hơn, mới hôm qua, Pelosi, và đài thổ tả đang sôi nổi với việc TT Trump giúp Nga, cho Putin ân huệ, để phe Taliban giết lính Mỹ lãnh thưởng (bounty).

Hạ viện đang sôi nổi với tin fake news này, mục đích duy nhất tạo một scandal mới để kiếm lợi thế, giúp Joe Biden, (Sleey Joe” ngủ gục vào được tòa Bạch Ốc. Mục đích của Obama, phe Dân Chủ, đài thiên tả, là hạ cho được TT Trump mà thôi, còn Joe Biden thức hay ngủ tại tòa Bạch Ốc chẳng ai đếm xỉa tới làm gì.

Trong cộng đồng chúng ta, người Việt Hải Ngoại, và ngay cả tập thể các cựu quân nhân QLVNCH, có nhiều người, đã vỗ ngực, xưng tên, tôi là Dân Chủ. Tôi chống Trump, nhưng khi nói tới (Tôi) bỏ phiếu cho ai, họ vẫn còn ngượng mồm, vì Joe Biden là ai, tên này làm gì trong quá khứ, chống VNCH, chống di dân gốc Việt, họ bị mắc quai, có gì thì cũng từng cầm súng dưới cờ QLVNCH, chẳng lẽ nói trắng ra “Tôi bỏ phiếu cho Joe Biden, cho dù tên này ngủ gục, vẫn hơn vì tôi ghét Trump, ghét cay, ghét đằng. Đừng Hỏi Tại Sao?”

Quả thật, tại sao ghét TRUMP, chẳng ai trả lời được, chẳng lẽ nói ghét vì ông ta không trả tiền hưu, tiền retire, làm sao được? TT Trump có thiếu tiền hưu, tiền Retire cuả ai đâu? Nhiều lúc, tôi chợt so sánh TT Trump như một sĩ quan, vào những ngày cuối tháng 3 năm 1975, vận nước dầu sôi, lửa bỏng, trăm chuyện ngổn ngang. Chí còn mong tiến bước, sức không kham nổi đoạn đường. Tổng Thống Trump lại đặt cho mình một nhiệm vụ gần như quá sức mình, tát cạn một đầm lầy, từ mấy trăm năm nay, không ai làm, cá lớn, cá nhỏ, và có cả những con cá sấu, chẳng biết ai là bạn, là thù, vì người mà TT coi như bạn, vẫn làm việc giúp kẻ thù, gọi cho văn hoa như người Việt Nam thường gọi “Xanh vỏ, đỏ long”, thành thử nếu Ông Trump thắng cử vào tháng 11, 2020 thì…

UserPostedImage

Bốn năm nữa tuy có dài, nhưng có thể chưa đủ, cho một vũng lầy Washington. Mới đây Pelosi còn muốn Washington trở thành tiểu bang 51 của nước Mỹ. Tổng thống Trump thì tuyên bố, nhất định, không được, ngày nào tôi còn làm tổng thống Mỹ, đừng nói tới chuyện đó. Nói cho dễ hiểu, TT Trump ngày hôm qua đã nói “Ngày nào, tôi còn làm tổng thống Mỹ, nước Mỹ không bao giờ là một nước Xã Hội Chủ nghĩa, nước Mỹ không thể nào để những tên vô lại, vô chính phủ tàn phá thành phố, tiểu bang của chúng ta, không thể nào để bọn cướp của giết người lại mang danh nghĩa người giải phóng nô lệ, người đấu tranh vì chống nạn phân biệt chủng tộc. Chỉ những chính trị gia cơ hội, mới quỳ lạy một tên du thủ, du thực được tôn vinh thành người anh hùng, một vị thánh tử vì đạo”.

Cuối cùng, một câu hỏi cho nhiều người trong cộng đồng chúng ta? Tại sao nhiều người vẫn sẵn sàng bỏ phiếu cho Joe Biden, một tên TNS chống QLVNCH, chống người dân Việt Nam vượt biên, vượt biển vào Mỹ. Họ điên rồi chăng? Xin thưa, không, họ tự hào là những người có trình độ, có tư tưởng yêu nước hơn ai hết, chỉ khác là họ yêu Việt Nam Cộng Hòa nhưng họ đã quên quá khứ?

CBĐ cảm ơn quý vị,

Phạm Văn Lương

Bức thư gởi con...


Con trai của bố mẹ,

Mười sáu năm trôi qua! Câu chuyện xẩy ra vào năm 2004, bố không nhớ rõ ngày tháng, nhưng nếu chịu khó tìm lại hồ sơ thì cũng ra thôi. Nhưng để làm gì? Tha cho bố chi tiết thiếu sót đó! Tuy nhiên, nếu không nhắc lại chuyện này cho con, bố sẽ trở thành người vô ơn và điều đó không chấp nhận được.

Buổi sáng sớm, khoảng 05:00 bố thức dậy, chuẩn bị đi làm, thì con gọi điện thoại. Không làm gì con gọi sớm như thế, chắc là chuyện không vui? Ra phòng khách nói chuyện để tránh khuấy động giấc ngủ của mẹ.

- Bố ơi, con đang ở nhà thương, và chuẩn bị mổ. Bác sĩ yêu cầu bố đến ký giấy cho phép, và phải mổ ngay trong vòng hai tiếng!

Thật là tin sét đánh! Từ nhà đến thành phố Eugene nơi con đang học, lái xe nhanh nhất cũng hai tiếng! Bố cho mẹ biết, và nhanh chóng lên đường. Mới ngày hôm qua con còn mạnh khoẻ, thế mà chỉ vài tiếng đồng hồ sau đã ra nông nỗi này! Không phải tai nạn lái xe, con không uống rượu, chỉ qua một cơn nhức đầu, nhức đến muốn nổ tung ra. Và người bạn roomate vội chở vào cấp cứu, bác sĩ cho biết con sẽ phải giải phẫu ... Trước đó vài ngày con đi nha sĩ, theo bác sĩ con bị nhiễm trùng nặng "severe bacterial infection" và đưa lên óc, làm tắc mạch máu.

Chưa bao giờ bố lái xe nhanh như thế, trên xa lộ liên bang I-5 kim tốc độ chỉ quá mức cho phép, nhưng sao vẫn thấy chậm? Khi gần đến nơi, xe bị cảnh sát Eugene đón đầu, có lẽ họ được thông báo trước bởi cảnh sát trên đường đi qua? Người cảnh sát rất lịch sự, dùng loa phóng thanh yêu cầu không được ra khỏi xe, và tốn khoảng gần 5 phút cho ông ta check trên máy vi tính. Chao ơi, 5 phút đúng là thiên thu!

- Bạn có biết là lái xe quá vận tốc cho phép không?
- Dạ thưa biết! Nhưng xin ông cho tôi trình bầy nhanh chóng.
- OK.

Sau khi nghe câu chuyện, vẫn chưa tin cho lắm. Ông ta hỏi, bố có biết tên bệnh viện sẽ đến không? Dĩ nhiên là biết. Cẩn thận hơn, còn hỏi tên và DOB của con, để xác nhận với nhà thương.

- Sacred Heart Medical Eugene, thưa ông. Lại thêm một thời gian để ông ta xác nhận với bệnh viện. Bố chỉ biết ngồi gục trên tay lái cầu nguyện ơn trên.
Sau khi gọi máy, người cảnh sát hỏi bố có biết đường đến đó không? Làm sao biết được! Bố chỉ biết trường con học thôi. Thế là viên cảnh sát không những không phạt, mà còn nói:

- Xin lỗi tôi đã làm mất thời gian của anh! Bây giờ anh hãy chạy ngay sau xe tôi. Xe cảnh sát hú còi, đèn cấp cứu mở, và xe bố cứ thế mà theo, vượt qua mọi đèn đỏ, chỉ vài phút sau đến bệnh viện.

Hình ảnh đẹp quá phải không con? À một chi tiết quan trọng khác, trên đường đưa bố đi, ông ta đã gọi, cho bệnh viện biết bố của con đang đến. Nếu thời gian chậm, bác sĩ cứ việc tiến hành ca mổ và bố sẽ ký giấy tờ sau vài phút nữa. Nhờ vậy con mới được đưa vào phòng mổ kịp thời.

Bố không có thời giờ và tâm hồn đâu để xin tên người Cảnh sát tuyệt vời đó. Nhưng bài viết này xin để vinh danh tất cả các anh/chị cảnh sát Hoa Kỳ, với tấm lòng biết ơn của gia đình chúng ta.

II..

Con tốt nghiệp University of Oregon, thêm hai năm sau đại học tại Parsons The New School For Design, 16 năm cư dân New York. Con biết, nếu không vào bệnh viện mổ kịp, không trải qua vài tháng phải đeo ống trực tiếp truyền penicilline vào tim, thì giờ này chúng ta đã không còn bên nhau trong cuộc đời này.

Ai đã gọi điện thoại báo bệnh viện cứ đưa con vào mổ, và bố sẽ ký giấy tờ sau? Nếu không phải là anh nhân viên Cảnh sát? Lúc đó, bố còn hồn vía đâu mà nói chuyện với bệnh viện? Chưa kể, dễ gì họ tin? Chuyện gì sẽ xẩy ra nếu bố đến không kịp trong hai giờ đó? Đành rằng con người ta sống chết có số! Nhưng con ơi, Thượng Đế đã gửi người Cảnh sát đó đến đúng lúc để cứu con khỏi tay tử thần!

Con của bố mẹ,

Bố mẹ biết con còn trẻ dù đã gần 40, với bố mẹ, thì lúc nào con cũng vẫn là bé nhỏ. Bố mẹ biết con không thích chính trị, ham mê thể thao, nhưng có lẽ con học tại những ngôi trường liberal, cho nên không thích Tổng thống Donald Trump. Bố mẹ tôn trọng suy nghĩ của con. Nhưng, bài viết này không phải để thuyết phục con bỏ phiếu cho Tổng thống Trump. Bố mẹ tôn trọng quyền tự do của con.

Trong những ngày gần đây, qua cái chết không mong muốn của một người da đen, anh George Floyd, và mới đây lại thêm một nạn nhân khác tại Goergia anh Rayshard Brooks. Nước Mỹ dưới sự xách động của một nhóm người trẻ, cực tả, biểu tình, đốt phá, thậm chí chiếm đoạt cả một khu phố 6 blocks ở Seattle. Họ đòi giải thể, cắt giảm ngân sách dành cho cảnh sát ... Bố không thể ngồi im mà không viết. Dù phải chết, bố cũng sẵn sàng. Mục sư Martin Luther King để lại cho chúng ta lời khuyên vàng ngọc, "Bi kịch lớn nhất không phải sự áp bức và tàn ác của kẻ xấu, mà chính là sự im lặng của người tốt". (The ultimate tragedy is not the oppression and cruelty by the bad people, but the silence over that by the good people). Không dám nhận mình là người tốt, nhưng dù là người bình thường cũng không thể câm lặng!

III.

Nhiều người trên nước Mỹ đang là nạn nhân! Nhất là những người trẻ, giòng nhiệt huyết trong họ đã bị bọn "kên kên chính trị" lợi dụng. Mọi nguyên tắc công bằng đều bị đảo ngược! Một người có thành tích không mấy tốt đẹp, nhưng anh ta chết đúng giờ hoàng đạo (giờ tốt), lại thêm mầu da đen, ngay trong mùa bầu cử. Thế là nhanh chóng được phong thánh, ứng cử viên Tổng thống 2020 Joe Biden quỳ lạy; cựu Tổng thống Obama quỳ lạy; đương kim Chủ tịch Quốc hội Nancy Pelosi quỳ lạy, một đống Dân biểu, Thượng nghị sĩ Dân chủ quỳ lạy. Đúng là trò hề của đám diễn viên kệch cỡm. Con hãy tự hỏi, bao nhiêu quân nhân Mỹ hy sinh trên chiến trường Afghanistan, bỏ mình nơi Iraq, có ma nào đến quỳ lạy đâu? Ngay trên nước Mỹ, đám tang của những cảnh sát hy sinh vì nhiệm vụ cũng rất âm thầm, ngoài những giọt nước mắt của thân nhân, người goá phụ nức nở ôm lá quốc kỳ phủ áo quan, con thơ đứng chào vĩnh biệt! Giá trị về anh hùng ngày hôm nay, chẳng khác gì một hài kịch trên sân khấu!

- Ứng cử viên Joe Biden ví von cái chết của anh George Floyd ảnh hưởng đến thế giới còn nhiều hơn cả chuyện cố Mục sư Martin Luther King bị ám sát! So sánh không một người công chính nào có thể chấp nhận được! Nữ Bác sĩ Alveda Celeste King, là cháu ruột của cố Mục sư Martin Luther King, đã nói về trình độ và tư cách Joe Biden như sau, "Ông ta xa rời với thực tế, khi so sánh cái chết của George Floyd trong tuần qua, tạo ra một ảnh hưởng lớn trên toàn thế giới, hơn cả chuyện cố Mục sư Martin Luther King bị ám sát năm 1968!" (Out of touch with reality,when he suggested that the impact George Floyd's death has made on the world in recent weeks had perhaps been greater than that of the 1968 assasination of Dr. Martin Luther King!)

Trong bất cứ một xã hội nào, cũng đều có người tốt kẻ xấu. Cảnh sát cũng thế, 99.09% là những người tốt, làm việc ngày đêm để bảo vệ cho chúng ta. Tại sao lại chọn một hành vi quá tay, đáng tiếc, của 0.1% mà đòi loại bỏ toàn bộ đơn vị? Trật tự xã hội sẽ bị đảo điên, cái vô lý và mất chính nghĩa của những cuộc biểu tình ồn ào hôm nay chỉ là tạm thời. Mọi người sẽ tỉnh thức sau cơn mộng du!

* Rồi đây ai sẽ bảo vệ cho cuộc sống của chúng ta? Bản tin trên tờ Daily Mail, ngày Thứ tư 17/6/20 ghi nhận, "Trong 28 ngày qua ở Thành phố New York có 38 nạn nhân bị giết, tội phạm gia tăng" (Murders in New York city continue to surge with 38 killings in the past 28 days). Đừng quên, thành phố nơi con ở ông Thị trưởng Bill de Blasio vừa đề nghị sẽ cắt giảm 1 tỷ đô la trong ngân sách cảnh sát!

Nhật báo Wall Street Journal, trong mục "Today" ký giả Dan Henninger viết, "Trong ba tháng qua rõ ràng mô hình đô thị tiến bộ thất bại về chính trị và thiếu tính liên tục ... Kết quả đáng buồn các người trẻ, những người về hưu khá giả bỏ đi, thành phố càng ngày càng trở nên chia rẽ ... Giữa những người khá giả có thể chi trả cho sự bất tài về chính trị và cư dân nghèo sẽ bị tụt lại phía sau". (In just three months it has become clear that modern urban progressivism is politically incompetent and intellectually incoherent ... The unhappy result as young families and well-off retirees leave is that these cities will increasingly become more divided ... Between upscale progressive singles able to afford the political incompetence and the residents of the inner-city neighborhoods that will fall further behind). Đúng như thế, người giầu sẽ có cuộc sống bình yên, không cảnh sát họ sẽ thuê an ninh riêng, nhưng lấy ai bảo vệ người nghèo? Trộm cướp, tệ nạn xã hội sẽ mọc lên như nấm sau cơn mưa!

Tựa đề đăng trên CNN ngày 16/6/20, ký giả Christina Maxouris viết "Trong những ngày gần đây,nhiều cảnh sát trên nước Mỹ bỏ việc" (Police officers across the US have quit their jobs in recent days). Chúng ta hãy xem con số do CNN cung cấp:

- Thành phố Minneapolis ít nhất có 7 sĩ quan cảnh sát từ chức. Hằng chục sĩ quan khác đang làm thủ tục nghỉ việc.

- Thành phố Atlanta có 8 sĩ quan xin nghỉ việc, riêng trong năm 2020 mỗi tháng có khoảng 2 đến 6 cảnh sát viên rời nhiệm sở..

- South Florida, có 10 cảnh sát viên trong lực lượng đặc nhiệm SWAT rút lui. Họ không thể chấp nhận ngành cản sát bị chính trị hoá bởi đám "kên kên chính trị". Họ cũng rất bất mãn về việc Cảnh sát trưởng ra quỳ gối cùng đám biểu tình.

- Buffalo, New York, có 57 cảnh sát viên từ chức. Họ bất mãn về việc xử phạt hai đồng nghiệp trong khi làm nhiệm vụ, cảnh sát đẩy một người đàn ông 75 tuổi chống lại lịnh rời bỏ vị trí biểu tình, người đàn ông này ngã xuống đường vì bị đẩy.
<https://www.cnn.com/2020/06/ 16/us/us-police-officers- resigning/index.html>

IV.

Người Mỹ có câu, "Mọi việc xẩy ra đều có nguyên nhân" (Everything happens for a reason). Thần Công lý trên đất nước Hoa Kỳ hình như đi vắng lúc này? Bọn "kên kên chính trị" đã cướp đi chân lý, chúng gào thét đòi công bằng qua những đòi hỏi bất công. Chúng đòi đập phá toàn bộ ngôi nhà chỉ vì một lỗi nhỏ. Nhưng chỉ riêng trong năm bầu cử này thôi, xáo trộn xã hội là đồng minh của kẻ biết trước là mình sẽ thua. Người Việt chúng ta có câu, "Ăn không được thì phá!"

Mỗi người công dân chân chính hãy luôn nhớ: Nếu vì bất cứ lý do gì chúng ta bị cảnh sát bắt, xin đừng quên pháp luật yêu cầu mọi người không được chống đối. Nếu cảnh sát làm sai, sẽ có luật sư đưa họ ra toà. Chống đối người thi hành công vụ là việc làm sai trái ngay từ khởi đầu. Lý do xẩy ra thảm trạng nằm ngay ở điểm quan trọng này. Xem lại video chiếu cảnh anh Rayshard Brooks, bị bắt tại Georgia vừa qua, chúng ta thấy rõ ràng, anh ta có nồng độ rượu quá mức cho phép, chống đối khi bị cảnh sát còng tay, hai bên vật lộn, cướp súng điện của cảnh sát, bỏ chạy, và chĩa súng điện về phía cảnh sát ... Không thấy ai nói gì về điều này cả. Họ chỉ tập trung vào chuyện cảnh sát hạ sát anh Rayshard Brooks. Chọn lựa quá dễ cho các chính trị gia hèn mạt, cảnh sát cô đơn vì sau lưng nạn nhân là một tập thể lớn những cử tri sẽ đi bầu! Bỏ một vài cảnh sát vào tù, đổi lại một nhiệm kỳ cho mình an phận, quá rẻ! Nhân danh công lý, nhân danh bình đẳng, sẽ là chiếc mặt nạ che dấu cho sự khốn nạn tận cùng của những con "kên kên chính trị".

Dân biểu Doug Collins (R-Ga) tuyên bố, "Kết tội cảnh sát tại Atlanta trước khi có kết quả điều tra của GBI là một quyết định chính trị, không dựa theo luật pháp" (Charging an Atlanta police officer with felony murder before the completion of the GBI's investigation was a political decision, not a legal one). Giá đừng rơi vào năm bầu cử, phải chi nạn nhân Rayshard Brooks là một người da trắng, bọn "kên kên chính trị" đã không làm dữ, và mọi việc sẽ chìm trên báo chí sau một bản tin ngắn gọn! Những vị tổ phụ của đất nước chúng ta nhìn xa trông rộng, đòi hỏi luật pháp không được xét xử dựa trên mầu da, chủng tộc, giới tính. Các vị dân cử đảng Dân chủ luôn miệng nói "Không ai được đứng trên luật pháp" (Nobody above the law). Vâng! họ không đứng, họ chỉ ngồi trên luật pháp mà thôi.

Những ai ồn ào kết tội cảnh sát, xin đừng quên định luật phản hồi của Newton "Mọi việc làm hay hành động, đều nhận lại một phản ứng trái ngược tương ứng" (For every action, there is an equal opposite reaction). Cảnh sát cũng là người, không phải thánh. Họ không được phép hay tự nhiên đánh người tuân theo luật lệ. Tai nạn xẩy ra, toàn là do nạn nhân bạo động trước! Làm việc trong môi trường căng thẳng, trời nóng cũng phải mặc áo giáp bên trong, thần kinh căng hơn giây đàn, một tíc tắc phản ứng chậm có thể mất đi mạng sống. Tại sao không ai nhìn vào yếu tố tâm lý này?

Nếu mình không có tiền án, không vi phạm pháp luật, thì việc gì phải đánh cảnh sát và bỏ chạy? Ngay cả phạm luật, chạy xe quá tốc độ cho phép. Nhưng biết tôn trọng người cảnh sát, giải thích rõ lý do cho họ hiểu, hoặc nhận lỗi, chấp nhận đóng phạt thì có ai đánh mình, đè xuống mặt đường đâu? "Tin tưởng và Tôn trọng" (Mutual Trust & Respect) là phương châm mọi công dân cần phải học. Pháp luật không thể là một chiều! Tiếc thay, những người đứng đầu đảng Dân chủ tại Quốc hội Hoa Kỳ hôm nay họ đang chọn con đường một chiều, nhưng không phải bất cứ ai theo đảng Dân chủ đều như thế. Hãy chờ xem kết quả bầu cử ngày 3/11 tới đây. Cơn bão trên đường phố Mỹ hôm nay sẽ quét sạch những rác rưởi chính trị vào ngày bầu cử 3/11/20.

Chúng ta không thể phản bội những cảnh sát viên ngày đêm hy sinh mạng sống cho xã hội bình yên. Trong đêm, khi mọi người yên giấc, trên cả nước có bao nhiêu người cảnh sát âm thầm lái xe đi tuần khắp đường phố, nơi mỗi ngã rẽ, mỗi bóng tối có thể là một ổ phục kích! Khi điện thoại 911 gọi, vài phút sau người cảnh sát đã có mặt, và không ai biết chuyện lành hay dữ sẽ xẩy ra? Súng có thể nổ, cảnh sát có thể trở thành nạn nhân, gia đình thân nhân họ mất đi một người con thân yêu! Sẽ không làm gì có đám tang to lớn, sẽ không có chính trị gia nào đọc diễn văn, sẽ không có biểu tình trên đường phố ... Đa số anh hùng đều ra đi trong thầm lặng!

Đêm an lành của triệu triệu gia đình Mỹ, có thể đã phải đổi giá bằng chính mạng sống của những người cảnh sát trừ gian diệt bạo? Sáng nay, anh/chị cảnh sát hôn người thân trong gia đình trước khi đi làm, chiều về, anh/chị đã trở thành tội phạm chỉ vì nhiệm vụ bảo quốc an dân! Bọn dân cử như một vài tên Thị trưởng, Hội đồng Thành phố, Luật sư trưởng quận hạt (District attorney), vì lá phiếu và chỗ ngồi của họ có thể nhanh chóng kết tội anh/chị một mức án nặng nhất chưa bao giờ có.

Khi chúng ta tỉnh thức, bên ly cà phê, có biết đâu tại một ngõ ngách, hang cùng nào đó nơi New York, Minneapolis, Wahshington D.C, Seattle, Portland, Oregon ... đã có người cảnh sát ra đi, bỏ lại vợ con gia đình và nước mắt? Chuyện thường thôi! cái chết của anh, chị không đem thêm lá phiếu nào cho bọn "kên kên chính trị!" Có phong trào nào nổi lên với khẩu hiệu "All Lives Matter"? Quên chuyện đó đi, lúc này ai cũng để ý đến "Black Lives Matter" cả! Khi một mầu da được đề cao, có nghĩa là tất cả những mầu da khác đều là công dân hạng hai! Là công dân Mỹ, dưới chân tượng Nữ thần Tự do, tất cả chúng ta dù mầu da nào cũng đều bình đẳng trước Thượng Đế.

Trên những con đường đầy âm vang giận dữ của những người trẻ tuổi bị kích động, họ như những người điên sau khi dùng ma tuý! Tấn công cảnh sát, ném những viên gạch lớn vào đầu cảnh sát, hò hét "Giải tán cảnh sát". Và xã hội trở nên mù quáng, báo chí truyền thông tô đậm những thành tích bất hảo. Anh hùng trở thành tội phạm và tội phạm lên ngôi thành anh hùng!
Chúng ta sẽ trở về thời kỳ hoang dã nếu xã hội không có luật pháp. Vắng cảnh sát bảo vệ thì luật pháp không khác gì tờ giấy vệ sinh. Hãy vững tin rằng nước Mỹ sẽ tốt đẹp hơn sau cơn bão quái đản này, dân Mỹ sẽ thông minh hơn để loại bỏ những con "kên kên chính trị" đội lốt người qua thùng phiếu ngày 3/11. Triết gia Frederick Nietzche từng nói, "Điều gì không giết được chúng ta, sẽ khiến chúng ta vững mạnh hơn" (That which does not kill us makes us stronger).

Từ nay trở đi, mỗi khi gập người cảnh sát trên đường phố, chúng ta sẽ nói lời cám ơn đến họ. Sự hy sinh của các anh/chị sẽ không bao giờ bị lãng quên.

Con muốn bỏ phiếu cho ai là quyền của con. Nhưng con ơi, đừng bao giờ xuống đường với khẩu hiệu "Cắt giảm ngân sách cảnh sát" (Defund The Police) hay "Loại bỏ sở cảnh sát" (Abolish The Police). Đừng bao giờ quên người cảnh sát vô danh nào đó của 16 năm trước đã cứu mạng con. Amen!

Nguyễn Tường Tuấn

UserPostedImage



Edited by user Wednesday, July 1, 2020 6:28:12 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#13952 Posted : Wednesday, July 1, 2020 10:02:27 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,290

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

California cấm nhà hàng phục vụ tại chỗ ít nhất 3 tuần,
nhưng cho ‘to go’


Jul 1, 2020 cập nhật lần cuối Jul 1, 2020

UserPostedImage

Nhà hàng Saigon Capital, Westminster, hy vọng khách có thể ngồi ăn bên ngoài vì lệnh chỉ không cho ngồi bên trong thôi. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Đằng-Giao & Thanh Long/Người Việt

SACRAMENTO, California (NV)
– Giữa lúc ca COVID-19 tăng mạnh trước Lễ Độc Lập, hôm Thứ Tư, 1 Tháng Bảy, Thống Đốc California Gavin Newsom siết chặt biện pháp phòng ngừa COVID-19.

Ông Newsom ra lệnh ngưng phục vụ tại chỗ ít nhất ba tuần đối với vài doanh nghiệp như nhà hàng, nhà máy bia rượu, phòng thử rượu ở tất cả 19 quận hạt trong “danh sách theo dõi” của tiểu bang ít nhất ba ngày qua, trong đó có Los Angeles, San Bernardino, Orange và Riverside.

“Lệnh này không có nghĩa là đóng cửa nhà hàng,” ông Newsom nhấn mạnh trong buổi họp báo trưa Thứ Tư. “Nhưng chúng tôi đang cố gắng dời hoạt động đông người ra ngoài trời. Đây là cách hạn chế virus lây lan.”

Mới mở cửa, tuyển nhân viên, giờ lại phải bán “to go”

Quyết định này ảnh hưởng rất nhiều đến việc buôn bán tại một số nhà hàng của người gốc Việt quanh Little Saigon, ở Orange County, Nam California.

Bà Mai Nguyễn, chủ nhân nhà hàng Saigon Capital trên đường Bolsa, Westminster, nở nụ cười tươi nhưng không giấu được nét buồn bã. Bà nhỏ nhẹ: “Nói thiệt, bây giờ lại không cho khách ngồi ăn thì nhà hàng sẽ vắng người lại.”

“Khách thích vô nhà hàng ngồi ăn tại chỗ chứ không thích ăn ở nhà. Cả tháng nay, sau khi được mở cửa trở lại, khách quay lại ăn rất đông. Rồi bây giờ…” bà tiếp.

Bà thở dài: “Cho mở cửa thì mình bán, không cho mở thì mình lại đóng cửa chớ biết sao.”

Tuy nhiên, bà vẫn hy vọng khách có thể ngồi ăn bên ngoài vì lệnh chỉ không cho ngồi bên trong thôi.

Cũng vậy, nếu khách không được ăn tại tiệm thì số lượng thức ăn bán ra mỗi ngày sẽ giảm xuống thấy rõ.

UserPostedImage

Anh Bùi Tín, chủ nhân tiệm Phở 54, Garden Grove: “Ít nhất, 50% nhân viên nhà bếp phải nghỉ.” (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Anh Bùi Tín, chủ nhân tiệm Phở 54 trên đường Westminster, Garden Grove, chia sẻ: “Quyết định này của thống đốc sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến chúng tôi. Ít nhất, số nhân viên trong bếp sẽ phải cắt giảm 50% và nhân viên phục vụ còn giảm nhiều hơn.”

Ngay sau khi lên Internet coi kỹ lại thông báo của ông Newsom, anh Tín sẽ phải có quyết định lập tức để nói chuyện với nhân viên.

Ca sĩ Phi Khanh, chủ nhân nhà hàng vũ trường Bleu trên đường Beach, Westminster, than: “Ba tháng liên tiếp, nhà hàng tôi chỉ được bán ‘to go’ trong lúc thu nhập chính của tôi là vũ trường. Như vậy đã là mất mát nhiều quá rồi.”

“Vừa mở được tháng nay mà lại có lệnh này thật không vui,” cô nói. “Mà hoang mang thật. Cứ mở mở, đóng đóng như thế này thật khó cho tôi tính toán.”

“Tôi đang đăng báo kiếm người mà có tin này thì phải hoãn lại thôi,” cô chắt lưỡi.

Tìm người làm việc trong nhà hàng rất khó. Đó là quan tâm hàng đầu của chủ nhà hàng Bleu.

UserPostedImage

Nhà hàng LV Restaurant & Lounge, Westminster, chỉ bán chạy khi khách được vào ăn. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Nhạc sĩ Luân Vũ, chủ nhân nhà hàng LV Restaurant & Lounge ở góc đường McFadden và Magnolia, Westminster, lắc đầu nói: “Đây là một quyết định có tính chính trị, nhưng đã là lệnh thì mình phải nghe theo thôi.”

“Dĩ nhiên là lệnh này của ông Newsom ảnh hưởng rất nhiều đến nhà hàng và tôi bị thiệt hại rất nhiều,” anh cho biết.

Anh giải thích: “Nhà hàng LV chuyên bán hải sản tươi sống nên chúng tôi phải giữ mối quan hệ tốt với những người giao tôm cá.”

Cũng giống những nhà hàng khác, LV chỉ bán chạy khi khách được vào ăn. “Hồi phải bán ‘to go,’ rất đông khách thích ‘order’ một số món đặc biệt của LV mà không nơi nào có như tôm hùm sốt trứng muối hay hải sản hun khói…”

“Nhưng, dĩ nhiên, được ngồi tại chỗ, vừa ăn, vừa thưởng thức âm nhạc thì lượng khách tăng hơn rất nhiều,” Luân Vũ thở dài.

Anh Phát Mã, chủ nhân gian hàng Saigon Xưa trong thương xá Phước Lộc Thọ cho biết lệnh này ảnh hưởng đến doanh thu của Saigon Xưa 100%. “Không cho khách ngồi ăn tại chỗ, tiệm tôi phải đóng cửa hoàn toàn. Khách của Saigon Xưa là khách vãng lai nên không hề có chuyện đặt ‘to go’ mặc dù khi đến đây, họ rất thích phở gà, cơm gà và các món gỏi cuốn.”

UserPostedImage

Anh Phát Mã, chủ nhân gian hàng Saigon Xưa trong thương xá Phước Lộc Thọ: “Không cho khách ngồi ăn tại chỗ, tiệm tôi phải đóng cửa hoàn toàn.” (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Phạt những doanh nghiệp không làm theo lệnh

Cũng trong buổi họp báo trưa Thứ Tư, 1 Tháng Bảy, Thống Đốc Newsom tuyên bố tiểu bang sẽ có biện pháp để phạt doanh nghiệp và cơ sở công cộng nào không làm theo lệnh, theo nhật báo The Orange County Register.

Ông Newsom cho hay tiểu bang đang thành lập “Nhóm Công Tác Phối Hợp Nhiều Cơ Quan” để giải quyết doanh nghiệp nào vi phạm lệnh phòng ngừa COVID-19.

Cơ quan tham gia lực lượng này gồm cảnh sát tiểu bang (CHP), Cơ Quan Phụ Trách Người Tiêu Dùng, và Cơ Quan Giám Sát Doanh Nghiệp.

Thống đốc California nhắc lại một lần nữa rằng quận hạt nào không thực thi đầy đủ quy định của tiểu bang có thể bị cắt ngân sách.

“Chủ yếu là hướng dẫn, giải thích,” ông nói. “Tôi sẽ không giơ nắm đấm ra ép.”

UserPostedImage

Lệnh này không có nghĩa là đóng cửa nhà hàng. (Hình minh họa: Frederic J. Brown/AFP via Getty Images)

Người dân không mời bạn bè, hàng xóm đến nhà

Tính đến chiều Thứ Tư, California có hơn 232,000 người nhiễm COVID-19 và trên 6,000 người tử vong, theo thống kê của CNN.

Ông Newsom nói ông ban hành những lệnh mới sau khi tỷ lệ xét nghiệm dương tính lên đến 6.4% trong bảy ngày qua, mà theo ông là đáng lo ngại.

Trước đó, hôm 19 Tháng Ba, Thống Đốc Newsom ra lệnh “ở nhà” trên toàn tiểu bang. Trong thời gian kéo dài nhiều tháng, lệnh này giúp giảm lây lan COVID-19, nhưng khiến nền kinh tế hầu như tê liệt hoàn toàn.

Tuy nhiên, trước áp lực ngày càng tăng từ doanh nghiệp cũng như công chúng, tiểu bang dần nới lỏng lệnh ở nhà và những biện pháp phòng ngừa khác, kể từ Tháng Năm đến giữa Tháng Sáu, giúp nền kinh tế dần hồi phục.

“Càng nhiều người tụ tập thì chúng ta sẽ thấy virus lây lan càng nhiều,” ông Newsom nói.

Hôm Thứ Tư, Thống Đốc Newsom kêu gọi người dân không mời bạn bè, hàng xóm đến nhà, vì dịch bệnh có nguy cơ lây lan khi người ta không giữ biện pháp đề phòng trong những cuộc tụ tập như vậy.

“Tôi hy vọng người dân sẽ không tụ tập với người nào không sống chung nhà hoặc người thân ruột thịt,” ông nói.

(Đằng-Giao & Thanh Long) [qd]

—–
Liên lạc tác giả: ngo.giao@nguoi-viet.com

Công chiếu 81 năm, nay HBO Max sẽ chỉnh sửa lại
‘Gone With the Wind’


Jun 18, 2020 cập nhật lần cuối Jun 19, 2020

UserPostedImage

“Gone With the Wind” được xem là “tượng đài” của nền điện ảnh Mỹ và thế giới. (Hình: themusichall.org)

Thanh Long/Người Việt

WESTMINSTER, California (NV)
– Giữa lúc tượng đài về Nội Chiến bị tháo dỡ khắp nước Mỹ, một “tượng đài” trong làng điện ảnh cũng chịu chung số phận, đó là phim “Gone With the Wind.”

Công chiếu năm 1939, “Gone With the Wind” (Cuốn Theo Chiều Gió) là một trong những bộ phim được yêu thích nhất trong lịch sử, không chỉ của Mỹ mà cả thế giới. Tuy nhiên, lối miêu tả tích cực về chế độ nô lệ như chủ nô da trắng và nô lệ da đen sống chan hòa như người thân, những nhân vật mang tính phân biệt chủng tộc, và nhiều khía cạnh lỗi thời khác trong nội dung như phớt lờ những tội ác khủng khiếp của chế độ nô lệ ngoài đời thực, khiến bộ phim được coi là “quá độc hại” vào thời nay.

Đó là lý do dịch vụ chiếu phim trên mạng HBO Max rút “Gone With the Wind” ra khỏi danh sách phim của họ từ tối Thứ Ba, 9 Tháng Sáu, giữa lúc biểu tình nổ ra rầm rộ trên cả nước phản đối tình trạng bất công chủng tộc sau vụ ông George Floyd bị cảnh sát làm thiệt mạng ở Minneapolis, Minnesota, hồi 25 Tháng Năm. Cái chết của ông Floyd còn khiến người ta phải xem xét lại những điều sai trái kéo dài từ lâu khắp lĩnh vực văn hóa, trong đó có phim ảnh.

Tuy nhiên, HBO Max sẽ không cất luôn bộ phim có từ cách đây 81 năm này, mà sẽ chỉnh sửa nội dung cho phù hợp để chiếu lại.

“‘Gone With the Wind’ là sản phẩm của thời đó, và miêu tả một số định kiến về sắc tộc và chủng tộc mà đáng tiếc, rất phổ biến trong xã hội Mỹ từ xưa đến nay,” HBO Max nói trong một tuyên bố. “Những cảnh phân biệt chủng tộc này đã sai từ thời đó và thời nay cũng sai. Do đó, chúng tôi cho rằng chiếu bộ phim này mà không có lời giải thích và không lên án những cảnh đó là vô trách nhiệm. Những cảnh này chắc chắn đi ngược lại tiêu chuẩn của WarnerMedia.”

UserPostedImage

Phim được cho là không còn phù hợp vào thời nay vì “lãng mạn hóa” chế độ nô lệ. (Hình: wbez.org)

“Gone With the Wind” bị “thay đổi số phận” do bài bình luận trên báo Los Angeles Times

HBO Max quyết định rút “Gone With the Wind” sau khi ông John Ridley, người soạn kịch bản cho bộ phim “12 Years a Slave” từng đoạt giải Oscar phim hay nhất, viết bài bình luận trên nhật báo Los Angeles Times cho rằng không nên tiếp tục chiếu phim này. Bài báo đề tựa: “Ê, HBO, ‘Gone With the Wind’ lãng mạn hóa nỗi kinh hoàng thời nô lệ. Hãy rút phim khỏi HBO đi.”

Ông Ridley thừa nhận rằng, qua thời gian, nhiều bộ phim trở nên dở hơn vì xã hội thay đổi. “Tuy nhiên, vấn đề của ‘Gone With the Wind’ khác hẳn bất kỳ phim nào khác. Phim này không những ‘không miêu tả đúng’ nhân vật, mà còn đề cao miền Nam nước Mỹ trước Nội Chiến. Bộ phim luôn phớt lờ nỗi kinh hoàng của chế độ nô lệ. Khi nào không phớt lờ, bộ phim lại nhấn mạnh vài mẫu người da màu thuộc loại đau khổ nhất,” ông viết.

Ông Ridley viết thêm rằng “Gone With the Wind” thực sự có hại ở thời nay vì đã “nói tốt” cho Liên Minh Miền Nam, cũng như biện minh cho quan niệm rằng tách khỏi Chính Phủ Liên Bang để bảo vệ chủ nô là chính nghĩa cao cả: “Bộ phim này tiếp tục tạo cái cớ cho những người cứ tuyên bố một cách sai trái rằng sở dĩ người ta vẫn còn bám vào biểu tượng thời đồn điền là do ‘di sản để lại, chứ không phải thù ghét.’”

UserPostedImage

Nữ tài tử Hattie McDaniel (trái) là diễn viên Mỹ gốc Phi đầu tiên được đề cử nhận giải Oscar, và cũng là diễn viên Mỹ gốc Phi đầu tiên đoạt giải Oscar. (Hình: oscars.org)

Ông Ridley không kêu gọi cất luôn bộ phim này, cũng tương tự cách Disney từng làm với bộ phim gây nhiều tranh cãi “Song of the South.”

“Xin được nói rõ: Tôi không ủng hộ chuyện kiểm duyệt. Tôi không muốn cất luôn ‘Gone With the Wind.’ Tôi chỉ muốn HBO Max chiếu lại bộ phim sau khi đã bỏ ra đủ thời gian để xem xét lại,” ông nói.

Ông cho rằng nên xếp “Gone With the Wind” chung với những phim mô tả thời kỳ nô lệ chính xác hơn, hoặc đặt trong hoàn cảnh sao cho thừa nhận những khía cạnh sai trái của thời kỳ này.

Đó chính là điều mà hãng WarnerMedia hứa sẽ thực hiện.

“Khi chúng tôi chiếu lại bộ phim trên HBO Max, nội dung phim sẽ đề cập hoàn cảnh lịch sử và lên án chế độ nô lệ, nhưng vẫn giữ nguyên bố cục ban đầu, vì nếu làm khác đi thì cũng giống như tuyên bố rằng những định kiến như vậy chưa bao giờ tồn tại,” hãng WarnerMedia nói trong một tuyên bố. “Muốn xây dựng tương lai công bằng hơn, trước hết, chúng ta phải thừa nhận và hiểu được lịch sử.”

Bộ phim từng được xem là tiến bộ của Hollywood

UserPostedImage

Ông David O. Selznick, nhà sản xuất phim “Gone With the Wind.” (Hình: commons.wikipedia.org)

Đáng mỉa mai, “Gone With the Wind” từng được ca ngợi là tiến bộ của Hollywood thời kỳ đó, qua sự kiện nữ tài tử Hattie McDaniel (đóng vai bà nô lệ giúp việc nhà) được trao giải Oscar diễn viên phụ xuất sắc nhất. Đó là giải Oscar đầu tiên dành cho người Mỹ gốc Phi, và bà McDaniel là người Mỹ gốc Phi đầu tiên được đề cử nhận giải Oscar.

Tuy nhiên, trong cuộc phỏng vấn mới đây với hãng tin AP, nữ diễn viên kiêm ca sĩ người Mỹ gốc Phi – Queen Latifah – cho biết câu chuyện đằng sau giải thưởng của bà McDaniel không hề sáng loáng như tượng vàng Oscar mà bà nhận được.

“Thậm chí đến tận lúc lên nhận giải bà mới được cho vào rạp hát. Có người ra ngoài đưa bà vào. Thậm chí bà không được phép ngồi trong đó. Sau đó, bà phải đọc bài diễn văn mà hãng phim nào đó soạn sẵn. Ai cũng biết bà đâu muốn nói ba cái thứ đó,” bà Latifah cho hay.

“Rồi về sau, bà chỉ được giao những vai na ná như vậy… Cơ hội đóng phim thời đó cũng như cách mà các ông chủ hãng phim hạ thấp chúng tôi, cho chúng tôi ra rìa, và không cho chúng tôi vươn lên sau này thì thật là kinh khủng. Nhiều chuyện như vậy vẫn còn đến tận ngày nay,” bà Latifah nói.

Nữ tài tử kiêm ca sĩ từng đoạt giải Emmy, Golden Globe, Grammy, và từng được đề cử Oscar này đề nghị bỏ luôn “Gone With the Wind.”

“Hãy để ‘Gone With the Wind’ cuốn theo chiều gió,” bà nói.

“Gone With the Wind” là phim kiếm được nhiều tiền vé nhất lịch sử

UserPostedImage

Vivien Leigh, diễn viên người Anh ít tên tuổi, vượt qua ít nhất 30 minh tinh của Mỹ trong cuộc đua giành vai chính của “Gone With the Wind.” (Hình: bfi.org.uk)

Phim “Gone With the Wind” được làm dựa theo cuốn tiểu thuyết cùng tên, xuất bản năm 1936, của nhà văn Margaret Mitchell, kể về cuộc sống trên đồn điền ở Atlanta, Georgia, trước, trong và sau Nội Chiến Mỹ (1861-1865).

Theo đài BBC, ông David O. Selznick, một nhà sản xuất phim độc lập, trả $50,000 để mua bản quyền làm phim. Tuy nhiên, chuyển cuốn tiểu thuyết dài 1,037 trang thành kịch bản khó đến mức chưa bao giờ họ làm xong. Kịch bản được nhiều nhà biên kịch, trong đó có ông F. Scott Fitzgerald, viết đi viết lại nhiều lần những năm sau đó, nhưng trong quá trình thực hiện bộ phim, bản thân ông Selznick ngày nào cũng sửa tới sửa lui lời thoại.

Quay một bộ phim dài và phức tạp như vậy thậm chí còn khó hơn. Ông Selznick phải quay thử 31 nữ tài tử thuộc loại nổi tiếng nhất nước Mỹ để tìm người đóng vai chính, và cuối cùng, chọn cô Vivien Leigh, một diễn viên người Anh chưa mấy ai biết đến.

Ông mời người bạn tên George Cukor làm đạo diễn, nhưng chỉ sau ba tuần thì thay ông Cukor bằng nhà làm phim Victor Fleming. Rồi ông Fleming bị suy nhược thần kinh, phải ngưng quay hai tuần. Khi chi phí làm phim tăng lên, “Gone With the Wind” bị người ta gọi đùa là “công trình vô tích sự của ông Selznick.”

Tuy nhiên, tất cả hoàn toàn thay đổi khi cuối cùng, bộ phim được công chiếu. Ngay lập tức, đây là tác phẩm điện ảnh cực kỳ ăn khách, rồi sau đó, đoạt 10 giải Oscar và trở thành bộ phim kiếm được nhiều tiền vé nhất trong năm 1939.

UserPostedImage

“Gone With the Wind” thu hút khán giả nhiều chục năm trời nhờ chuyện tình lãng mạn, hình ảnh đẹp và lối diễn xuất cảm động. (Hình: themusichall.org)

Đến nay, “Gone With the Wind” hiện vẫn là phim thu được tiền vé nhiều nhất lịch sử. Tính theo giá đô la hiện tại, phim kiếm được tổng cộng $3.7 tỷ tiền vé, cao hơn doanh thu $3.2 tỷ của phim bom tấn “Avatar” năm 2009.

“Gone With the Wind” được khán giả yêu thích nhiều chục năm trời nhờ chuyện tình lãng mạn, hình ảnh đẹp và lối diễn xuất cảm động, mặc dù cách miêu tả người nô lệ cũng như cái nhìn tích cực về chế độ nô lệ ngày càng khiến nhiều người khó chịu.

Không có diễn viên nào trong “Gone With the Wind” còn sống, trừ bà Olivia de Havilland, năm nay 103 tuổi và không còn liên hệ gì với công chúng mấy năm nay.

(Thanh Long) [qd]

—–
Liên lạc tác giả: nguyen.thanhlong@nguoi-viet.com



Edited by user Wednesday, July 1, 2020 11:09:00 PM(UTC)  | Reason: Not specified

linhphuong  
#13953 Posted : Thursday, July 2, 2020 1:20:49 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,272

Thanks: 326 times
Was thanked: 364 time(s) in 256 post(s)

Tin Tong Hop

Nhìn nhận Chúa Giêsu là Thiên Chúa hằng sống,
đó là bí quyết để sống hạnh phúc.


Thanh Quảng sdb

29/Jun/2020

UserPostedImage

Trong buổi triều yết mừng lễ trọng hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi các tín hữu hãy dâng hiến cuộc sống mình thành một món quà và nhìn nhận Chúa Giêsu là Thiên Chúa hằng sống.

(Tin Vatican - Benedict Mayaki SJ)

Đức Thánh Cha Phanxicô suy tư về việc Thiên Chúa sai Thiên thần giải thoát Phêrô khỏi nhà tù trong Bài đọc I trích từ sách Tông đồ Công vụ (12: 1 - 11) với việc Ngài bị tù đầy ở Rome và được chịu tử đạo.

Hãy biến cuộc sống chúng ta thành một món quà

Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích rằng Chúa ban cho Thánh Phêrô nhiều ân sủng và giải thoát Ngài khỏi sự ác độc cũng vậy, Chúa đang thể hiện nhiều hồng ân cho chúng ta.

Chúng ta thường chạy đến với Chúa khi gặp gian nan, nhưng Thiên Chúa nhìn xa thấy rộng, Ngài mời chúng ta đi xa hơn, hiến dâng cho Chúa mọi khó khăn và ngay cả cả cuộc sống chúng ta. Nhờ đó Thánh Thần Chúa sẽ biến đổi cuộc sống chúng ta thành một món quà.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói: "Thiên Chúa mời gọi chúng ta hãy cho đi" vì "bằng cách đó, chúng ta mới trở nên vĩ đại".

Đức Thánh Cha cho hay thánh Phêrô trở thành nổi danh không phải vì Ngài được giải thoát khỏi tù đầy, nhưng mà vì Ngài đã dâng hiến cuộc sống của Ngài cho Chúa.

Một cuộc sống hạnh phúc

Đức Thánh Cha cho hay: Điều Thiên Chúa mong muốn không phải là những món quà trần thế mà chính là sự sống của chúng ta!

Như trong bài đọc Tin Mừng (Mt 16: 13 – 19) Chúa Giêsu hỏi các tông đồ: “Người ta nói Thầy là ai? ” Phêrô đã đại diện trả lời: “Thầy là Đấng Cứu Thế, là Con Thiên Chúa!” Và Chúa phán “Phúc cho con hỡi Simon, con ông Giona, con có phúc vì không phải máu huyết mặc khải cho con biết điều bí ẩn ấy, mà là Cha thầy mặc khải cho con!” (Mt 16: 16-17).

Vị trí của Chúa Giêsu trong cuộc sống chúng ta

Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích tên Simon được Chúa đổi thành Phêrô, nghĩa là Đá và rồi Chúa phán: Con là Phêrô, và trên đá này, Thầy sẽ xây Giáo hội của Thầy (Mt. 16: 18). Điều này không phải vì Phêrô xứng đáng, nhưng vì Chúa Giêsu là đá tảng mà Simon được mời gọi sát nhập vào đó!

Đức Thánh Cha cũng cắt nghĩa chúng ta cũng được mời gọi tháp nhập đời ta vào Chúa, nhờ đó chúng ta có thể thực hiện được những công cuộc cho Chúa…

Để kết luận, Đức Thánh Cha hướng về Đức Mẹ, hiến dâng mọi sự cho Chúa, đặt Chúa làm trung tâm cuộc sống thường ngày của chúng ta.

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong thánh lễ
kính hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ 29/06/2020


J.B. Đặng Minh An
dịch
29/Jun/2020

UserPostedImage

Sáng 29 tháng 6, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự lễ kính hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ và làm phép các dây Pallium cho 54 vị Tổng Giám Mục chính tòa vừa mới được bổ nhiệm trong vòng một năm qua. Trong số các vị Tổng Giám Mục này có Đức Cha Giuse Nguyễn Năng, Tổng Giám Mục Sài Gòn. Đặc biệt, dây Pallium năm nay cũng được trao cho Đức Hồng Y Giovanni Battista Re, vừa được chọn làm niên trưởng Hồng Y đoàn hôm 18 thánh Giêng năm nay.

Cùng đồng tế với Đức Thánh Cha có 10 vị Hồng Y. Do tình hình đại dịch coronavirus kinh hoàng hiện nay, lần đầu tiên không có phái đoàn Tòa Thượng Phụ Constantinople tham dự Thánh lễ theo truyền thống hàng năm, cũng không có các vị Tổng Giám Mục được nhận dây Pallium. Cộng đoàn tham dự thánh lễ không quá 100 người.

Trong bài giảng thánh lễ, Đức Thánh Cha nói:

Trong ngày lễ mừng kính hai Thánh Tông đồ của thành phố này, tôi xin chia sẻ với anh chị em hai từ ngữ chính: sự hiệp nhất và lời tiên tri.

Sự hiệp nhất

Chúng ta mừng lễ hai nhân vật rất khác nhau: Thánh Phêrô, một ngư dân suốt ngày bươn chải với thuyền và lưới, còn Thánh Phaolô là một trí thức Pharisêu giảng dạy ở nhiều hội đường. Khi thi hành sứ vụ, Thánh Phêrô giảng dạy cho người Do Thái, còn Thánh Phaolô rao giảng cho dân ngoại. Và khi gặp gỡ nhau trên bước đường rao giảng, hai vị có thể đã tranh cãi với nhau sôi nổi, Thánh Phaolô đã không ngần ngại thú nhận điều đó trong thư gửi tín hữu Galát (x Gal 2:11). Tắt một lời, hai vị là hai người rất khác nhau nhưng họ xem nhau như là anh em như vẫn thường xảy ra trong các gia đình rất gắn bó với nhau, nhưng vẫn có thể xảy ra nhiều tranh luận dù không ngừng yêu thương nhau. Sự gắn bó giữa hai Thánh Phêrô và Phaolô không đến từ những khuynh hướng tự nhiên, nhưng từ Thiên Chúa. Thiên Chúa không ra lệnh cho chúng ta phải thích nhau nhưng phải yêu thương nhau. Chính Ngài là Đấng đã kết hiệp chúng ta nhưng không hề làm cho chúng ta nên giống hệt nhau. Ngài kết hiệp chúng ta trong sự khác biệt của chúng ta.

Bài đọc thứ Nhất của Thánh lễ hôm nay cho chúng ta thấy nguồn mạch của sự hiệp nhất. Bài đọc ấy tường thuật lại kinh nghiệm của Giáo Hội tiên khởi trong thời gian bị khủng hoảng: Vua Hêrôđê nổi giận, tung ra sự bách hại kinh hoàng các tín hữu, và Thánh Giacôbê Tông đồ đã bị giết chết. Và giờ đây Thánh Phêrô bị bắt. Cộng đoàn như rắn mất đầu, mọi người đều lo sợ cho mạng sống của chính mình. Tuy nhiên, vào chính lúc bi thảm ấy, đã không có người nào trốn chạy, không người nào tìm cách cứu mình, không người nào bỏ rơi người khác, nhưng họ hiệp nhất với nhau trong lời cầu nguyện. Họ đã tìm được sức mạnh từ lời cầu nguyện, và sự hiệp nhất mạnh hơn bất cứ đe dọa nào. Bản văn viết: “Đang khi ông Phêrô bị giam giữ như thế, thì Hội Thánh không ngừng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện khẩn thiết cho ông” (Cv 12:5). Hiệp nhất là hoa trái của lời cầu nguyện, bởi vì cầu nguyện cho phép Chúa Thánh Thần can thiệp, mở rộng lòng chúng ta ra đón nhận niềm hy vọng, thu ngắn những khoảng cách, và giữ chặt chúng ta với nhau trong những thời khắc gian truân.

Chúng ta hãy để ý đến một khía cạnh khác: trong thời khắc khó khăn đó, không ai than phiền về tội ác và sự bách hại của Hêrôđê. Không ai buông ra những lời xúc phạm đến Hêrôđê – còn chúng ta thì đã quen lăng mạ những người có trách nhiệm. Than phiền là vô ích, và nhàm chán vì đối với các tín hữu, thật không chính đáng khi dành thời gian để than phiền thế giới, xã hội, và mọi thứ. Than phiền không thay đổi được gì. Chúng ta hãy nhớ rằng than van là cánh cửa thứ hai đóng lại trước Chúa Thánh Thần, như tôi đã nói điều này trong ngày Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống: Thứ nhất là thần tượng hoá bản thân mình, thứ hai là làm nản chí và thứ ba là thái độ bi quan. Ba thái độ này đóng cửa lòng mình trước Chúa Thánh Thần. Các Kitô hữu này đã không đổ lỗi, nhưng họ cầu nguyện. Trong cộng đoàn đó không ai nói: “Nếu Phêrô cẩn thận hơn thì chúng ta đã không phải rơi vào hoàn cảnh như thế này”. Không, họ không than phiền Phêrô; họ cầu nguyện cho ông. Họ không nói xấu sau lưng Phêrô; họ thân thưa cùng Chúa. Ngày nay chúng ta có thể đặt ra câu hỏi: “Chúng ta có đang bảo vệ sự hiệp nhất giữa chúng ta và sự hiệp nhất trong Giáo Hội bằng lời cầu nguyện không? Chúng ta có đang cầu nguyện cho nhau không? ” Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta cầu nguyện nhiều hơn và than phiền ít hơn? Sự việc sẽ xảy ra giống như Phêrô trong tù: nhiều cánh cửa đang đóng kín sẽ được mở ra, nhiều xiềng xích sẽ bị vỡ tung. Chúng ta sẽ ngạc nhiên, giống như người tớ gái nhìn thấy Thánh Phêrô ở cổng nhưng không dám mở cổng, nhưng chạy ngược vào bên trong, ngạc nhiên bởi niềm vui khi thấy Thánh Phêrô (x Cv 12:10-17). Chúng ta hãy cùng cầu xin ơn biết cầu nguyện cho nhau. Thánh Phaolô đã khuyến khích các Kitô hữu cầu nguyện cho tất cả mọi người, nhất là cho các nhà lãnh đạo (1Tm 2, 1-3). “Nhưng cái nhà cầm quyền này…” và sau đó là nhiều tính từ. Tôi sẽ không đề cập đến những tính từ này bởi vì đây không phải là lúc, và cũng không phải là nơi để đề cập đến những tính từ mà chúng ta thường nghe chống lại những người cai trị. Cứ để Thiên Chúa phán xét họ; còn chúng ta thì hãy cầu nguyện cho họ! Chúng ta hãy cầu nguyện: vì họ cần những lời cầu nguyện của chúng ta. Đó là nhiệm vụ Thiên Chúa đã giao phó cho chúng ta. Chúng ta có thực hiện điều đó không? Hay chúng ta chỉ nói, chửi bới và chẳng làm gì cả? Thiên Chúa mong đợi nơi chúng ta khi cầu nguyện thì cũng biết nhớ đến những người không cùng suy nghĩ như chúng ta, những người đóng sầm cánh cửa vào mặt chúng ta, những người mà chúng ta cảm thấy rất khó tha thứ. Cầu nguyện là phương cách duy nhất để mở toang xiềng xích như đã từng xảy ra với Thánh Phêrô; chỉ có lời cầu nguyện mới có thể lót đường cho sự hiệp nhất.

Hôm nay các dây Pallium được làm phép, để trao cho Niên trưởng Hồng Y Đoàn và các Tổng Giám Mục đã được bổ nhiệm trong năm vừa qua. Dây Pallium nhắc nhở sự hiệp nhất giữa đàn chiên và Vị Mục tử, là người như Đức Giêsu, mang chiên trên vai để không bao giờ xa rời chiên. Hôm nay, theo truyền thống tốt đẹp, chúng ta liên kết cách riêng với Tòa Thượng Phụ Chính Thống Constantinople. Thánh Phêrô và Thánh Anrê là hai anh em, chúng ta trao đổi những cuộc viếng thăm huynh đệ vào những dịp lễ khi có thể. Chúng ta làm điều đó không chỉ vì lịch sự xã giao nhưng là phương thế để hành trình cùng nhau tiến tới mục đích Thiên Chúa đã vạch ra cho chúng ta: đó là sự hiệp thông trọn vẹn. Hôm nay chúng ta không thể làm như vậy vì những khó khăn đi lại do đại dịch coronavirus gây ra, nhưng khi tôi tôn kính hài cốt của Thánh Phêrô, trong lòng tôi cảm thấy có người anh em yêu quý Bácthôlômêô. Họ ở đây, với chúng ta.

Lời tiên tri

Từ thứ hai là lời tiên tri. Sự hiệp nhất và lời tiên tri. Đức Giêsu đã thách đố các tông đồ. Ngài hỏi Phêrô: “Còn anh, anh bảo thầy là ai? ” (Mt 16, 25). Lúc đó Phêrô nhận ra rằng Thiên Chúa không quan tâm người khác nghĩ thế nào, nhưng Ngài quan tâm đến quyết định cá vị theo Ngài của ông.

Cuộc đời Thánh Phaolô cũng đã thay đổi sau một thách đố tương tự khi Đức Giêsu hỏi: “Saolo, Saolo, sao ngươi bắt bớ ta? ” (Cv 9, 4). Thiên Chúa đã đánh động đến tận sâu thẳm tâm hồn Thánh Phaolô: không chỉ làm ông ngã ngựa trên đường Damas, Ngài đã đánh đổ cả cái ảo tưởng của Phaolô về lòng nhiệt thành sống đạo. Kết quả là, Saolo kiêu hãnh đã biến thành Phaolô, một cái tên có nghĩa là “nhỏ bé”. Những thách đố và hoán cải đã được tiếp nối với những lời tiên tri: “Anh là Phêrô nghĩa là Tảng Đá, trên Tảng Đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy” (Mt 16, 18); và với Phaolô Chúa phán: “Người ấy là khí cụ Ta đã chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái nhà Israel” (Cv 9: 15). Lời tiên tri được nảy sinh khi chúng ta chấp nhận những thử thách bởi Thiên Chúa, chứ không phải khi chúng ta cố giữ mọi sự im lặng trong tầm kiểm soát của mình. Lời tiên tri không nảy sinh từ những suy nghĩ của tôi, từ con tim đóng kín của tôi. Nó nảy sinh nếu chúng ta để cho Thiên Chúa thách đố chúng ta. Khi Tin Mừng đảo lộn những điều chắc chắn, lời tiên tri được nảy sinh. Chỉ những ai mở lòng ra với những bất ngờ của Thiên Chúa mới có thể trở thành tiên tri. Thánh Phêrô và Thánh Phaolô là những vị tiên tri nhìn thấy tương lai.

Thánh Phaolô là người đầu tiên tuyên xưng Chúa Giêsu là “Đức Kitô, là Con Thiên Chúa Hằng Sống” (Mt 16:16). Thánh Phaolô, người đã tiên báo cái chết đã gần kề của mình: “Giờ đây tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính; Chính Chúa sẽ trao phần thưởng đó cho tôi” (2Tm 4: 8).

Ngày nay chúng ta cần lời tiên tri, nhưng là lời tiên tri chân thật; chúng ta không cần những diễn giả ồn ào đang hứa hẹn những điều không thể xảy ra, nhưng là những chứng nhân rằng Tin Mừng là khả thi. Điều cần thiết không phải là những màn biểu diễn phép lạ. Tôi cảm thấy buồn khi nghe ai đó nói “Chúng ta cần một Giáo Hội tiên tri”. Đúng lắm. Nhưng anh chị em đang làm gì, để Giáo hội có tính tiên tri? Chúng ta cần những cuộc đời thể hiện phép lạ của tình yêu Thiên Chúa. Không áp đặt, nhưng thẳng thắn.
Không nói huyên thuyên, nhưng cầu nguyện. Không phát biểu dài dòng, nhưng phục vụ. Không lý thuyết dông dài nhưng là chứng nhân. Chúng ta không trở nên giàu có, nhưng trái lại yêu mến người nghèo. Chúng ta không tích lũy cho mình nhưng trao ban chính mình cho tha nhân. Chúng ta không tìm kiếm sự công nhận của thế giới này, không cố làm được lòng mọi người như có người nói “làm vui lòng cả Thiên Chúa lẫn thế gian”, được lòng cả thế gian – không, điều này không phải là tiên tri. Chúng ta cần niềm vui của thế giới mai hậu. Chúng ta không cần những kế hoạch mục vụ chỉ có hiệu quả đóng kín trong chính mình đến mức coi mình là các bí tích, không cần các kế hoạch mục vụ có hiệu quả như thế. Chúng ta cần những mục tử hiến mạng vì đàn chiên: những người yêu mến Thiên Chúa. Cách Thánh Phêrô và Thánh Phaolô rao giảng về Đức Giêsu cho thấy các ngài là những người yêu mến Thiên Chúa say đắm, cuồng nhiệt. Khi bị đóng đinh vào thập giá, Thánh Phêrô không nghĩ đến mình nhưng nghĩ đến Chúa Giêsu và tự cho mình không xứng đáng chết như Ngài, vì thế Thánh Phêrô đã xin cho bị đóng đinh vào thập giá dốc ngược đầu xuống. Trước khi bị chém đầu, Thánh Phaolô chỉ nghĩ đến việc hiến dâng mạng sống; thánh nhân đã viết rằng ngài muốn “đổ máu làm lễ tế” (Tm 4, 6). Đó là lời tiên tri, và lời tiên tri ấy đã thay đổi lịch sử.

Anh chị em thân mến, Đức Giêsu đã nói tiên tri về Thánh Phêrô rằng: “Anh là Đá, trên tảng đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy”. Cũng có lời tiên tri tương tự như thế cho chúng ta. Lời tiên tri ấy được tìm thấy trong cuốn cuối cùng của Kinh Thánh, khi Chúa Giêsu hứa với các nhân chứng trung thành của Ngài: “một viên sỏi trắng, trên đó có khắc một tên mới” (Kh 2:17). Như Chúa đã đổi tên ông Simon thành Phêrô, Ngài cũng kêu gọi mỗi người chúng ta để biến đổi chúng ta trở thành những viên đá sống động để xây dựng một Giáo Hội canh tân và một nhân loại được đổi mới. Luôn có những kẻ phá hủy sự hiệp nhất và bóp nghẹt lời tiên tri, nhưng Thiên Chúa luôn tin tưởng chúng ta và Ngài hỏi anh chị em: “Con có muốn trở thành người xây dựng sự hiệp nhất không? Con có muốn trở thành tiên tri của Nước Trời ở thế gian này không? ”

Anh chị em, hãy để chúng ta bị thách thức bởi Đức Giêsu và tìm ra can đảm để thưa với Ngài rằng: “Vâng, con muốn!”

Montana, một gã đàn ông đã kéo xập bức phù điêu
Thập giới tại sân tòa án thành phố.


Thanh Quảng sdb

30/Jun/2020

UserPostedImage

CNA ngày 30 tháng 6 năm 2020 cho hay: Một gã đàn ông đã bị bắt vì kéo xập bức phù điêu “Mười điều răn” trong khuôn viên tòa án thành phố Montana.

Được biết gã là một cư dân ở Columbia Falls, 30 tuổi, ngày 27/6 đã quấn xích quanh bức phù điêu “Thập giới” được dựng lên trước tiền đình tòa án ở Flathead và dùng xe tải của gã, giật xập xuống và kéo ra đường… Xong hắn tháo dây xích ra và lên xe chuồn khỏi khu vực.

Sở Cảnh sát Kalispell nói với NBC Montana rằng nhiều người thấy hắn làm vậy, nên đã gọi cho cảnh sát.

Người đàn ông thủ phạm tên là Anthony Weimer, phải đối diện với một tội hình sự. Cảnh sát cho hay họ không biết động lực nào khiến hắn hành động vậy!

Cảnh sát trưởng Kalispell Doug Overman nói với hãng tin MTN rằng hắn không có liên hệ gì với bất kỳ nhóm biểu tình hay nhóm bạo loạn nào ở quận Flathead cả.

Theo tin địa phương không biết bức phù điêu này có thể phục hồi lại được không hay phải thay thế bằng một bức phù điêu mới khác!

Các phù điêu khắc Mười điều răn, thường được trân quí và các tôn giáo như Công Giáo, Tin lành và Do Thái dựng lên và ít bị dân chúng phản đối!...

Trong mấy tuần qua, nhiều di tích lịch sử công cộng đã bị các nhóm quá khích phá hoại và kéo đổ!...

Các cuộc biểu tình ôn hòa chống lại sự tàn bạo của cảnh sát gây nên cái chết của một cư dân Minnesota là anh George Floyd, một người da đen, trong khi cảnh sát bắt anh ta!

Tuy nhiên, các cuộc biểu tình ôn hòa đã trở thành bạo loạn cướp bóc, hôi của và phá hoại nhiều di tích lịch sử như kéo xập các bức tượng Tổng thống George Washington, Christopher Columbus, nhân vật đã khám phá ra Châu Mỹ và Ulysses S. Grant.

Đã có ít nhất hai bức tượng của Thánh Junipero Serra cũng bị kéo xập do những cuộc biểu tình bạo loạn ở California.

Nói về thánh Junipero Serra, vào thế kỷ thứ mười tám, thánh nhân đã thành lập nhiều thí điểm truyền giáo mà sau này, các thì điểm này đã trở thành trung tâm của các thành phố lớn ở California. Thánh Serra đã giúp hàng ngàn người dân California bản địa gia nhập vào Kitô giáo, dạy họ các công nghệ nông nghiệp mới cũng như bảo vệ họ khỏi sự tàn bạo thực dân Tây Ban Nha thời đó!...

UserPostedImage

Tại thủ phủ St. Louis, của Tiểu bang Missouri, một tượng đài, biểu tượng của thành phố mang tên vua thánh Louis IX trước tòa đô sảnh của thành phố đang là điểm nóng thu hút sự bảo vệ tượng đài của nhiều người dân trong thành phố và phong trào bạo loạn đòi kéo xập tượng đài vì cho đây là biểu tượng của một cuộc xâm lăng trước đây!

Thánh vương Louis là Vua nước Pháp từ năm 1226-1270, Ngài đã tham gia vào các cuộc Thập tự chinh thứ bảy và thứ tám. Vua chống lại việc cho vay lấy lời, chính Vua thành lập các bệnh viện, và đích thân chăm sóc người nghèo và những người phong cùi. Ngài được Giáo hội tôn phong hiển thánh vào năm 1297.

Hội Truyền Giáo San Juan Capistrano di dời
các bức tượng Thánh Junipero Serra để bảo vệ


Đặng Tự Do

30/Jun/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/257181.htm

Liên quan đến California, hai bức tượng của Thánh Junipero Serra đã được di chuyển khỏi một hội truyền giáo và một nhà thờ ở miền nam California trong bối cảnh lo ngại nguy cơ bị phá hoại trong khi các cuộc biểu tình xung quanh tiểu bang đang tiếp tục các hành vi bạo lực nhằm lật đổ các bức tượng.

Hội Truyền Giáo San Juan Capistrano và nhà thờ lân cận đã di dời các bức tượng Thánh Serra trong tuần này.

Phát ngôn viên Tracey Kincaid của Giáo Phận Orange nói với tờ Orange County Register rằng hai cơ sở trên đã chuyển các bức tượng vào một nơi an toàn để đề phòng. Bức tượng, thường được dựng trên một bệ ở lối vào của nhà thờ San Juan Capistrano, đã được gỡ bỏ vào ngày 23 tháng 6.

Hội Truyền Giáo San Juan Capistrano ngay bên cạnh cũng đã di chuyển một bức tượng khác từ sân trước đến phòng khách. Bức tượng 104 tuổi đã được trưng bày trong gần 80 năm qua. Theo dự trù bức tượng này sẽ sớm là một phần của một cuộc triển lãm về cuộc sống của Thánh Junipero Serra.

Hội Truyền Giáo San Juan Capistrano đã được chính Thánh Junipero Serra thành lập vào năm 1776. Hơn một thế kỷ sau đó, nhà thờ San Juan Capistrano đã được xây dựng vào năm 1986 trước sự gia tăng của cộng đồng Công Giáo đang phát triển vượt bậc khi những người Công Giáo Việt Nam bắt đầu đổ xô đến vùng này khiến cho Nhà nguyện Serra của Hội Truyền Giáo không còn đủ chỗ.

Thursday, July 2, 2020

Joe ngủ gục lại tự chỉ ra điểm yếu của mình
trước báo giới


UserPostedImage

Nước Mỹ đã không còn lạ lẫm với những phát ngôn ngớ ngẩn, nói trước quên sau của Joe Biden tại nhiều buổi trò chuyện và tranh luận với các ứng viên trong đảng Dân chủ. Trước hành động "lú lẫn" này của Joe Biden, tổng thống Trump đã đặt cho lão ta biệt danh "Sleepy Joe - Joe ngủ gục".

Sau 3 tháng trốn dưới tầng hầm, hôm thứ Ba vừa qua Sleepy Joe đã tỉnh ngủ và xuất hiện tại một cuộc họp báo. Trước câu hỏi của ký giả của hãng tin Fox News là Doug McKelway liên quan đến khả năng "suy giảm nhận thức" của Joe ngủ gục, lão Joe ngủ gục liền khoe khoang rằng "tôi liên tục được kiểm tra khả năng nhận thức và kết quả cho thấy khả năng nhận thức của tôi là tuyệt vời".

UserPostedImage

Những tưởng lời khoe mẽ trên của Joe Biden sẽ làm cho cử tri Mỹ tin tưởng hơn vào khả năng nhận thức của lão ta, nhưng lão quên mất rằng đây chính là hành vi "vạch áo cho người xem lưng" mà nói theo phương ngữ của người Việt mình là "chưa khảo đã thưa - chưa đánh đã khai - gà đẻ gà cục tác, Joe ngủ gục đẻ nên Joe ngủ gục la làng".

Giờ phía ông Trump có quyền chơi đòn phản công theo phương pháp "lấy gậy ông đập lưng ông". Quý vị hẳn còn nhớ vào cuối năm 2017, khi Kim Jong Un gia tăng "thử lửa" tổng thống Trump bằng cách thử hỏa tiễn tầm xa ICBM, thử bom nhiệt hạch dọa san phẳng nước Mỹ thì tổng thống Trump liền đặt cho Ủn biệt danh "cậu bé hỏa tiễn - Rocket Man", đồng thời ông Trump dọa sẽ xóa sổ Bắc Hàn bằng võ khí hạch tâm nếu Kim Jong Un manh động vì ổng khoe ổng có chìa khóa hạch tâm lớn hơn, hiện đại hơn nhiều lần so với Kim Jong Un.

UserPostedImage

Trước tuyên bố của tổng thống Trump, ngay lập tức đảng Dân Chủ và lực lượng ghét ông Trump liền nhao nhao yêu cầu ông Trump phải đi kiểm tra khả năng nhận thức để quyết định việc sở hữu chìa khóa của vali hạch tâm được luật pháp quy định với vai trò Tổng Tư lệnh quân đội Hoa Kỳ. Chúng nghi ngờ rằng tổng thống Trump thậm chí không thể xác định được một con lạc đà hoặc vẽ ra cái mặt đồng hồ.

Để đáp ứng yêu sách của đảng Dân Chủ và lực lượng ghét mình, vào chiều ngày 16/01/2018 tổng thống Trump đã kiểm tra khả năng nhận thức của mình. Người trực tiếp thông báo kết quả kiểm tra khả năng nhận thức của tổng thống Trump là bác sĩ và cũng là Chuẩn đô đốc hải quân Ronny L. Jackson, ông Jackson nói rằng tổng thống đã làm rất tốt về một bài kiểm tra gọi là "Đánh giá nhận thức Montreal" với báo cáo số điểm 30 trên 30.

UserPostedImage

Đánh giá nhận thức Montreal là một bài kiểm tra 10 phút. Đây là một trong những bài kiểm tra sàng lọc thường được sử dụng cho chứng mất trí. Các câu hỏi trong bài kiểm tra khác nhau về độ khó, nhưng chúng bao gồm:

· a- Sáu điểm để biết ngày và bạn đang ở đâu (?)

· b- Một điểm nếu bạn có thể xác định những gì một chiếc xe lửa và một chiếc xe đạp có điểm chung, và một điểm khác cho đồng hồ và thước kẻ.

· c- Ba điểm để xác định chính xác hình ảnh của một con sư tử, lạc đà và tê giác.

· d- Một điểm khác nếu bạn có thể lặp lại cụm từ tôi chỉ biết rằng John là người giúp đỡ hôm nay.

· e- Một điểm khác nếu bạn có thể đọc các chữ cái sau: FBACMNAAJKLBAFAKDEAAAJAMOFAAB.

· f- Ba điểm nếu bạn có thể vẽ một chiếc đồng hồ cho biết thời gian 10 phút 10 giờ 11 phút.

UserPostedImage

Với tổng thống Trump thì khả năng nhận thức của ổng đã được kiểm tra đàng hoàng với kết quả tuyệt vời, ổn định. Vậy thì Joe ngủ gục đã đi kiểm tra khả năng nhận thức của mình ở đâu ? Kiểm tra lúc nào? Kết quả kiểm tra đâu đưa ra cho thiên hạ xem đi.

UserPostedImage

Chắc chắn những yêu cầu của cử tri Mỹ buộc Joe Biden cung cấp kết quả kiểm tra khả năng nhận thức là có thật vì đây là một yêu cầu chính đáng để họ quyết định lựa chọn cho nước Mỹ một vị tổng thống có trí nhớ tuyệt vời. Nếu Joe Biden không đưa ra được kết quả như đã nói với ký giả của Fox News thì rõ ràng Joe Biden đã nói dóc. Để sửa chữa cho hành vi nói dóc, nói lấy được của mình thì Joe Biden phải đi kiểm tra khả năng nhận thức theo phương pháp đánh giá Montreal tương tự như tổng thống Trump đã làm.

UserPostedImage

Tôi tin chắc rằng khi Joe Biden được kiểm tra khả năng nhận thức theo phương pháp đánh giá Montreal thì khả năng lão chỉ đạt được tối đa 10 điểm trên 30 điểm và cử tri Mỹ liệu có còn tin tưởng vào một tổng thống tương lai khi liên tục đưa ra những phát ngôn mất trí hay không? Chắc chắn là không.

Tran Hung

Tuesday, June 30, 2020

Bạo loạn 1970 ở Mỹ lớn hơn những gì xảy ra
năm 2020


UserPostedImage

Nhiều người nghĩ là nước Mỹ chưa bao giờ trải qua nhiều biến động và bạo loạn như đang xảy ra.

Nhưng thật ra, nhìn lùi lại lịch sử, chúng tôi đã từng thấy những diễn biến còn lớn hơn nhiều. Và sau mỗi lần như vậy, nước này lại tiến lên một nấc nữa về cải tổ xã hội.

UserPostedImage

Tháng 5/2020: một cảnh sát chận cổ, gây nên một cái chết đau đớn.

UserPostedImage

Tháng 5/1970: 29 Vệ binh Quốc Gia bắn 67 lượt đạn, giết chết bốn sinh viên và làm chấn thương chín sinh viên khác, chỉ trong vòng 13 giây.

Vụ nổ súng của Vệ binh Quốc gia, còn được gọi là Biến cố tháng 5/1970: "Kent State Massacre", khiến cả nước Mỹ bàng hoàng. Lập tức, những cuộc biểu tình và bạo động lan tới cả thủ đô Washington.

UserPostedImage

Tôi có mặt ở đó thời gian biến động nên còn nhớ khá rõ và nay muốn chia sẻ các quan sát, so sánh hai biến cố cách nhau 50 năm.

'Kent State Massacre': Biến động trong nước và Chiến tranh Việt Nam thời Nixon

UserPostedImage

Ngày 30 /4/1970 Tổng thống Nixon lên TV tuyên bố rằng quân đội Mỹ và VNCH đã đánh sang Campuchia để tấn công trung tâm hoạt động quân sự của Cộng sản ở Nam Việt Nam.

Ngay ngày hôm sau, 1/5/1970, biểu tình bắt đầu ở Đại học Kent (tiểu bang Ohio), rồi bùng nổ khoảng nửa đêm, vào lúc một nhóm người ra khỏi quán bar rượu. Họ ném các chai bia vào xe cảnh sát và cửa số hàng quán ở trung tâm thành phố.

UserPostedImage

Sinh viên biểu tình phản đối Cuộc chiến Việt Nam tại Washington, DC

Trong một cuộc họp báo, Thống đốc Ohio Jim Rhodes đập bàn, cáo buộc sinh viên biểu tình là "un-American," và là "làm cách mạng".

̀Ông kết luận: "Chúng ta đang phải chống lại một nhóm cực mạnh, được đào tạo bài bản, và bạo động chưa từng có ở Mỹ."

UserPostedImage

Ngày 4/5/1970, một cuộc biểu tình lên kết hoạch ở Đại học Kent. Ban giám đốc phân phát 12.000 tờ thông báo cho các sinh viên về lệnh hủy bỏ cuộc biểu tình.

Một số đơn vị Bộ binh và Thiết kỵ (Armored Cavalry) cùng với Vệ binh Quốc gia Ohio và Cảnh sát của Đại học đã tới để phô trương lực lượng, thuyết phục đám đông. Xe cảnh sát đi qua đọc lệnh 'phải giải tán, nếu không thì sẽ bị bắt'.

Đoàn biểu tình ào ạt ném đá vào cảnh sát. Xe jeep phải rút lui.

"Pigs off campus" ('Bọn heo hãy xéo khỏi khu học xá')

UserPostedImage

Vào khoảng trưa, Vệ binh trở lại, và một lần nữa, ra lệnh giải tán. Cũng không thành công, nên họ phải dùng tới hơi cay để xử lý. Nhưng vì gió thổi mạnh, hơi cay không có tác dụng.

Lần ném đá thứ hai bắt đầu. Có tiếng hô to: "Bọn heo ở đây hãy cút đi" (Pigs off campus).

Các ống khí cay được ném ngược trở lại đoàn quân.

Thế là 77 Vệ binh với lưỡi lê gắn trên súng M1 Garand tiến tới đoàn người biểu tình.

Bất chợt, tiếng súng nổ. Bên nào bắn trước thì vẫn còn là một vấn đề tranh cãi.

UserPostedImage

Cuộc biểu tình của sinh viên trở nên bạo lực khi bắt đầu có súng nổ

Kết quả là ít nhất có tới 29 trong số 77 Vệ binh đã xả súng, ước tính tới 67 lượt đạn, giết chết bốn sinh viên và làm chấn thương chín sinh viên khác, chỉ trong vòng 13 giây. Có nguồn tin cho rằng cuộc xả súng đã kéo dài tới một phút hoặc lâu hơn.

UserPostedImage

Hình ảnh một cô gái trẻ bị sốc, la khóc bên cạnh thi thể một sinh viên bị giết được tung ra.

Cả nước Mỹ bàng hoàng. Giống như hình ảnh ông George Floyd bị chận cổ chết tháng 5/2020, nó đã trở nên một biểu tượng, ghi lại một thời nhiễu nhương.

Bạo động lan tới khu vực Washington

UserPostedImage

Bắt đầu từ Đại Học Maryland ở College Park (nằm trong vành đai Washington): hàng ngàn người biểu tình tới chiếm đóng và phá hoại Tòa nhà Hành chính của Đại học, rồi tiến tới trụ sở ROTC.

Thống đốc Maryland Marvin Mandel điều Vệ binh Quốc gia tới dẹp loạn.

UserPostedImage

Đêm hôm đó, khoảng 25 người bị bắt và 50 người bị thương. Tờ Washington Post gọi cuộc biểu tình này là "lớn nhất và bạo lực nhất trong lịch sử của trường đại học".

Thống đốc Mandel tuyên bố tình trạng khẩn cấp. Từ xa xa, tiếng trực thăng nổ ầm ầm trên bầu trời. Lệnh giới nghiêm được áp đặt.

Thêm 48 người bị bắt giữ.

Ngày 9/5/1970 (chỉ năm ngày sau vụ Kent), khoảng 100.000 người tới Washington biểu tình.

UserPostedImage

Lực lượng Vệ binh Ohio chuẩn bị rời khỏi khu học xá của trường Kent State University

Thoạt đầu, để cố tránh cảnh xả súng như ở Kent, từng đoàn xe buýt - thay vì cảnh sát và vệ binh - đã được điều động tới để bao vây chung quanh Tòa Bạch Ốc, chận biểu tình tiến vào bên trong.

Không những TT Nixon đã được đưa tới Camp David hai ngày để cho an toàn, mà theo Charles Colson (luật sư của TT Nixon) thì quân đội đã được điều tới để bảo vệ chính phủ.

Ông nhớ lại: "Binh sĩ từ Sư đoàn Dù 82 đã có mặt dưới hầm tòa nhà Executive Office Building (nơi làm việc của nhân viên văn phòng tổng thống, nằm sát cạnh Tòa Bạch Ốc). Tôi xuống hầm nói chuyện với một vài người và đi giữa các binh sĩ. Họ nằm trên sàn, dựa vào túi ba lô, mũ sắt, với dây đai đạn cùng với súng trường. Và tôi nghĩ, 'Đây không thể là nước Mỹ. Đây không phải là nền dân chủ tự do lớn nhất trên thế giới. Đây là một quốc gia đang có chiến tranh với chính mình'."

Kiểm điểm và cải tổ sau bạo loạn

UserPostedImage

Nước Mỹ là một nước năng động cho nên những vụ loạn lạc hay biểu tình thường lại dẫn đến những tiến bộ và cải tổ xã hội sau đó.

Về thảm cảnh 4/5/1970, dù Vệ binh Quốc gia đã bắn 67 lượt đạn giết chết sinh viên, nhưng vì bạo động đã tới mức quá khích, đưa nước Mỹ tới cảnh xáo trộn, cho nên đa số người dân đã bất mãn với chính sinh viên.

Một cuộc thăm dò của Gallup được thực hiện cho thấy 58% số người được phỏng vấn đã đổ lỗi cho các sinh viên, 11% đổ lỗi cho Vệ binh Quốc gia, và 31% không bày tỏ ý kiến.

Năm tuần sau thảm cảnh, TT Nixon đã lập ra một ủy ban - Ủy ban Scranton - tìm hiểu cho thật sâu tình trạng bất ổn tại các đại học, đặc biệt là về những gì đã thực sự xảy ra ở Kent và những lý do tại sao.

Sau cùng, 24 sinh viên và một giáo sư đã bị truy tố về cuộc biểu tình và vụ đốt cháy tòa nhà ROTC.

Mặt khác, Tòa cũng truy tố năm Vệ binh về trọng tội (felony), và kết án tội nhẹ (misdemeanor) một số khác.

Vệ binh kháng cáo rằng họ đã phải nổ súng để tự vệ vì những bạo động trong mấy ngày trước đó đã làm cho họ hết sức lo âu và tin rằng chính mạng sống của mình đã bị đe dọa.

Bài học từ vụ việc đã được rút tỉa, buộc Vệ binh Quốc gia phải kiểm tra lại các phương pháp kiểm soát đám đông.

Khí giới mà Vệ binh đã dùng ngày 4/5/1970 tại Kent State là loại giết người (lethal), như súng trường M1 Garand có nạp đạn, lưỡi lê, và lựu đạn khí.

UserPostedImage

Trong những năm sau, Quân đội Mỹ bắt đầu chế tạo các phương tiện ít nguy hiểm hơn (như đạn cao su) để giải tán biểu tình khi cần.

Phương cách để 'kiểm soát đám đông' và 'chiến thuật dẹp bạo động' cũng được chỉnh sửa để giảm thiểu xu hướng gây hấn.

Có hai kết quả nổi bật:

UserPostedImage

Thứ nhất, thành lập một viện tại Đại học Kent để nghiên cứu những phương pháp ứng xử, gọi là 'Center for Peaceful Change'- Trung tâm giúp thay đổi một cách ôn bình (1971). Viện này phát triển và trở thành 'The Center for Applied Conflict Management' (CACM) - Trung tâm Quản lý Xung đột Ứng dụng (CACM); và

Thứ hai, thành lập một 'Institute for the Study and Prevention of Violence' - Viện nghiên cứu và phòng chống bạo lực (1998).

Phần lớn những kết quả nghiên cứu đã được áp dụng trong các tình huống tương tự sau này, như các cuộc bạo loạn ở Los Angeles năm 1992, vụ rối loạn sau trận bão Katrina năm 2005, và bây giờ, trong những bạo loạn sau vụ Floyd ở Minneapolis, Chicago và Los Angeles.

Hai bối cảnh: 1970 và 2020

UserPostedImage

Hiện nay, hệ lụy theo sau biến cố George Floyd vẫn tiếp tục gia tăng.

Những đòi hỏi của nhóm quá khích tại khu tự trị 'autonomous zone' ở thành phố Seattle, như cung cấp thực phẩm và nhà ở, bảo hiểm sức khỏe, tự do nhập cư, cùng với những vụ đập phá, lôi kéo tượng đài kỷ niệm ở nhiều thành phố - kể cả ở thủ đô Washington - đang làm cho nhiều người lo ngại cho một nước Mỹ loạn lạc.

UserPostedImage

Tuy nhiên, nếu nhìn lại lịch sử 50 năm trước đây thì ta thấy rằng: về tầm mức bạo động thì hoàn cảnh 1970 còn trầm trọng hơn xa hoàn cảnh 2020.

Về số người biểu tình từ tháng năm tới nay cũng ít hơn là 4 triệu sinh viên tham gia năm 1970 khi 450 đại học phải đóng cửa.

Tại Washington DC thì Sư đoàn Dù 82 (đóng ở Fort Bragg, North Carolina) cũng chưa phải đến để bảo vệ chính phủ, và trực thăng cũng chưa phải đưa TT Trump đi nánh lạn.

UserPostedImage

Cũng nên so sánh phong trào "Black Life Matters" (BLM) năm 2020 với "Black Panthers Party" (BPP) năm 1970.

BPP kêu gọi 'vũ trang tất cả những người Mỹ gốc Phi Châu, giải phóng tất cả người da đen ra khỏi nhà tù, và bồi thường cho việc bị khai thác lao động trong nhiều thế kỷ.'

Và những đòi hỏi như giải tán cảnh sát (2020) thì cũng không thể so sánh với đòi hỏi "lật đổ chủ nghĩa đế quốc Mỹ" của The Weather Underground (1970).

Tổng kết về những khó khăn của nước Mỹ năm ấy, TT Nixon ghi lại trong Hồi ký:

"Từ tháng 1/1968 qua tháng 4/1970 - dù ước tính một cách bảo thủ, thì cũng đã có tới 40.000 sự cố… Trong năm học 1969/1970, khủng bố đã thực hiện tới 174 cuộc đánh bom lớn, và mưu toan đánh bom tại các đại học."

Dù vậy, sau 1970 nước Mỹ đã trổi dậy và tiếp tục tiến bộ về mọi mặt và Liên Xô đã sụp đổ..

Cho nên, đừng ai vội nghĩ rằng nước Mỹ sẽ đi đến loạn lạc và làm mất vài trò lãnh đạo thế giới.

Sau khi đã cải tổ Vệ Binh Quốc Gia, bây giờ đến lượt cải tổ Lực lượng Cảnh sát. TT Trump đã ký sắc lệnh, và Quốc Hội đang chuẩn bị để có thể thông qua một đạo luật mới về vấn đề này trước Lễ Độc Lập ngày 4/7/2020.

Bạo loạn tác động đến bầu cử: từ Nixon tới Trump

UserPostedImage

Những hành động phi luật pháp, vô trật tự năm 1970 đã khởi động mạnh từ sau khi TT Nixon đẩy cuộc chiến Việt Nam sang Campuchia.

Nhưng đến khi vận động cho nhiệm kỳ hai thì ông lại dùng chính cảnh bạo động để thuyết phục cử tri.

Lập trường tranh cử 1972 của TT Nixon dựa trên hai cột trụ chính yếu được gắn vào hai khủng hoảng của thời cuộc: "Restore law and order and provide new leadership for the Vietnam War"- tái lập trật tự, luật pháp, và đem lại cách lãnh đạo mới cho cuộc chiến Việt Nam.

UserPostedImage

TT Nixon đã đặt nhu cầu vãn hồi trật tự và luật pháp trước cả Chiến tranh Việt Nam

Ta thấy ông đã đặt nhu cầu vãn hồi trật tự và luật pháp trước cả Chiến tranh Việt Nam.

Và ông đã thắng cử (ngày 7/11/1972). Lại đại thắng - người Mỹ gọi là "landslide" (long trời lở đất) - vì Nixon đã thắng ở 49/50 tiểu bang. Ứng cử viên Đảng dân Chủ George McGovern chỉ thắng ở một tiểu bang là Massachusetts và biệt khu Washington DC.

Chính trị nước Mỹ - nhất là về bầu cử tổng thống - thì thật là khó hiểu.

Chúng tôi đã sinh hoạt ở quốc gia này trên dưới là 62 năm - và sinh hoạt ở ngay trung tâm chính thống của xã hội, chứ không phải ở ngoại vi, mà cũng chỉ hiểu biết được một phần nào về chính trị nước Mỹ, nhất là về bầu cử tổng thống.

Trong cuộc bầu cử sắp tới (3/11/2020), TT Trump - cho tới nay và qua hai lần vận động ở Tulsa (Arkansas) và Phoenix (Arizona) xem ra đã rập theo cái khuôn của TT Nixon, đó là đặt nặng vấn đề trật tự và luật pháp. Ông cũng hay đưa ra viễn tượng thành công về thuốc chữa trị và chủng ngừa virus corona.

Nước Mỹ năm 2020 là một nước Mỹ mới, nó khác với nước Mỹ 1970 về dân số, sắc tộc, mức độ chia rẽ nội bộ, và phạm vi hoạt động của truyền thông. Thêm vào đó là phức tạp của truyền thông xã hội.

UserPostedImage

Bầu cử lại xảy ra trong bối cảnh đại dịch virus corona, gây nên một tình trạng đặc biệt chưa bao giờ từng có trong lịch sử nước Mỹ - đó là 'lockdown' cả nền kinh tế - mà TT Trump phải đương đầu. Đây là những khó khăn mà chưa có tổng thống nào gặp phải.

Câu hỏi đặt ra là liệu ông Trump có vãn hồi được trật tự cho nước Mỹ và kiềm chế được sự tăng tốc của đại dịch trước ngày bầu cử?

TS Nguyễn Tiến Hưng

Sunday, June 28, 2020

Biết sử để nhìn hiện tại công tâm hơn


UserPostedImage

Ngoại trừ số ít học sinh đặc biệt yêu thích sử học vì một lý do gia đình hay đam mê cá nhân nào đó, sử học với những cuốn sách dày vài trăm trang chứa đầy vô số dữ liệu, sự kiện, ngày tháng, số liệu cần nhớ đã trở thành môn học kém phần hứng thú với các học sinh. Không chỉ riêng với các học sinh Mỹ vốn không quen việc phải học từ chương, thuộc lòng mà là tình trạng tại cả Việt Nam cùng không ít các quốc gia khác.

Theo dõi và đánh giá khả năng các học sinh trong những môn học được giảng dạy tại trường học, tổ chức NAEP của Bộ Giáo Dục Hoa Kỳ trong một phúc trình vài năm trước từng cho biết chỉ có khoảng 18 % học sinh lớp tám là được xem nắm được lịch sử Mỹ đã từng được học qua.

UserPostedImage

Không được xem là một môn học chính, không nằm trong các cuộc sát hạch quan trọng để vào đại học, những tỉ lệ thấp như trên xem ra chưa phải là mối bận tâm lớn từ các nhà giáo dục cho đến phụ huynh học sinh. Ngoại trừ những nhà sử học.

Bởi các nhà sử học cho rằng, lịch sử đóng một vai trò quan trọng trong việc mang lại cho các em một khả năng nhận thức và đánh giá các vấn đề xã hội đương thời một cách hữu hiệu, độc lập và công tâm hơn khi liên tưởng, so sánh với những câu chuyện trong lịch sử.

Đó là nền tảng để có sự thông hiểu và góp phần phát triển xã hội.

UserPostedImage

Lịch sử không phải là một môn học riêng biệt với các học sinh Hoa Kỳ, nó là một phần trong môn học khoa học xã hội, bao gồm lịch sử, địa lý, công dân giáo dục, hệ thống công quyền, kinh tế, chính trị, tôn giáo..., thay đổi theo các bậc học khác nhau.

Từ lớp một, các học sinh đã học dăm câu chuyện lịch sử căn bản lồng trong những chú gà tây mùa lễ Tạ Ơn, lá cờ Hiệp Chủng Quốc dịp lễ Độc Lập... được kể bằng ngôn ngữ dành cho trẻ thơ. Bậc học tăng cao, sử học được giảng dạy trong học đường là chương trình lịch sử Hoa Kỳ, lịch sử thế giới với các cuộc chiến tranh, các phong trào, xu hướng xã hội cùng các nhân vật lịch sử liên quan.

UserPostedImage

Nếu xem những môn học căn bản nhằm tạo nền tảng cho các chương trình học và công việc chuyên môn sau này, thì sử học đã góp thêm phần tạo dựng một thế hệ công dân yêu nước và có tinh thần công dân tích cực. Nó giúp cho các em phát triển một khả năng nhận thức, phân tích, lý luận và cách giải quyết vấn đề trong các vấn đề xã hội và giao tiếp với con người.

Sử học thực chất là môn học về con người, về một tiến trình phát triển của nhân loại. Cho dù có những khác biệt về địa lý hay ở các giai đoạn thời gian khác nhau, con người vẫn có chung những đặc tính căn bản với dăm khác biệt đến từ văn hóa và môi trường sống của mình tạo nên.

UserPostedImage

Sử học dạy cho các em nhìn thấy sự biến chuyển của xã hội theo thời gian, hiểu được sự việc đã xảy ra như thế nào, tại sao và những ai đã dự phần, những ai đã bị bỏ quên. Nó giúp cho các em biết về những nhân vật lịch sử, yêu thích những người đã có công với quốc gia, với nhân loại trong quá khứ, từ đó ảnh hưởng và hình thành tích cách của mình theo những nhân vật mang lại niềm hứng khởi cho các em.

Lịch sử giúp các em nhận diện được chân dung của chính mình, của một cộng đồng và của cả dân tộc. Các em được học về những bước thăng tiến lẫn các sai lầm mà con người đã mắc phải và trả giá trong quá khứ, trong lịch sử để định hình một cái nhìn, cách giải quyết vấn đề cho hiện tại và tương lai. Ở nhiều lãnh vực khác nhau. Bởi lịch sử không giới hạn trong chiến tranh, những phong trào, xu hướng, mà còn là khoa học, kỹ thuật, vũ trụ, y tế, canh nông...

UserPostedImage

Không phải vô số các kỹ thuật tân tiến ngày nay thực chất đã xuất phát, rồi tiến hóa từ những ý tưởng của người xưa, những điều thô sơ đã có từ thời cổ đại? Hay nói cách khác, thế giới hôm nay là một sự tiếp diễn, kéo dài từ những con người và sự việc hôm qua. Không biết những câu chuyện hôm qua, sẽ khó lòng cho bất cứ ai hiểu tường tận và có cái nhìn đúng đắn với những điều đang xảy ra hôm nay.

Như tên gọi "historia" trong tiếng Hy Lạp, lịch sử mang ý nghĩ là một sự tìm hiểu và thu nhận kiến thức từ những khảo cứu. Sự nghiên cứu này có đặc tính riêng biệt của nó vì lịch sử không phải là một khoa học chính xác như toán học, mà nó được nhìn ở nhiều góc cạnh và cấp độ khác nhau, phụ thuộc vào sự diễn giải và quan điểm có thể gây tranh cãi của những nhà sử học, cho dù sử học hiện đại đã có những bước khá dài trong nỗ lực nhìn lại quá khứ một cách trung thực và công tâm hơn.

UserPostedImage

Chính lẽ đó mà trên thực tế thì lịch sử viết về Đệ Nhị Thế Chiến ắt sẽ có những sự khác biệt khi nó được viết ra từ những quốc gia can dự như Mỹ, Nga, Pháp, Đức, Do Thái, Nhật Bản... Hay cuộc chiến Việt Nam đã kết thúc gần nửa thế kỷ qua vẫn còn là câu chuyện tranh cãi từ nhiều phía.

Rồi hiện nay, câu chuyện thời cuộc về sắc tộc, phong trào tranh đấu của cộng đồng người Mỹ gốc Phi, tranh cãi về tượng đài của các danh tướng trong cuộc nội chiến Hoa Kỳ... lại có nguy cơ gây xung đột, bất hòa cho nước Mỹ bởi người ta nhìn lại lịch sử một cách khác biệt và không trong bối cảnh và thời điểm của lịch sử.

UserPostedImage

Chính vì những điều này, học sử và đọc sử nhằm giúp người ta một khả năng thu thập, phân tích và so sánh những sự kiện lịch sử dựa theo những tài liệu lịch sử khả tín khác nhau. Nó tạo những nhìn nhận một cách độc lập, không thiên kiến hay bị ảnh hưởng từ các diễn giải đầy mâu thuẫn, thậm chí là bịa đặt từ dăm người mang mục đích nào đó. Xa hơn nữa, là một khả năng lý luận, phản bác bằng những lập luận riêng biệt của mình, dựa trên sự thật và xu hướng tích cực, nhân bản.

UserPostedImage

Việc xem nhẹ lịch sử cùng những giá trị, bài học lịch sử và hệ lụy của chúng, cho dù với bất cứ quốc gia nào trên thế giới, thì những thế hệ đương thời chắc chắn sẽ đối diện nhiều rủi ro lặp lại những vết chân lịch sử và quá khứ bi thương của dân tộc hay nhân loại. Ở mặt nào đó, đây cũng là một trong những nguyên nhân gây ra tình trạng chia rẽ, xung đột trong cộng đồng cho đến quốc gia hiện nay.

Đinh Yên Thảo

Hạ viện Hoa Kỳ thông qua Đạo luật Tự trị Hồng Kông
bắt buộc trừng phạt Bắc Kinh


UserPostedImage

CTV Danlambao -


Vào ngày 1 tháng 7 năm 2020, Hạ viện Hoa Kỳ đã thông qua Đạo luật Tự trị Hồng Kông (Hong Kong Autonomy Act). Đạo luật này được đề xuất bởi Dân biểu Ted Yoho (đảng Cộng Hoà) và Dân biểu Brad Sherman (đảng Dân Chủ).

Đạo luật Tự trị Hồng Kông (TTHK) áp đặt các biện pháp trừng phạt BẮT BUỘC đối với các thực thể vi phạm nghĩa vụ của Trung Quốc đối với Hồng Kông theo Tuyên bố chung Anh-Trung khi Anh Quốc trao trả Hong Kong và Luật cơ bản. Mục tiêu chính là để bảo vệ quyền tự trị của Hong Kong bằng cách bắt buộc sử dụng các kiểu biện pháp trừng phạt đã được quy định trong đạo luật Magnitsky Toàn Cầu phê chuẩn bởi TT Obama vào ngày 23/12/2016.

Đạo luật này cần được Thượng Viện Hoa Kỳ thông qua trước khi chuyển sang cho Tổng thống Donald Trump ký phê chuẩn.

Theo đạo luật TTHK thì các quan chức Trung cộng đã thông qua và thực thi Luật An ninh Quốc gia tại Hồng Kông phải bị trừng phạt.

Bên cạnh đó, đạo luật cũng đưa ra các biện pháp trừng phạt có tính bắt buộc đối với các ngân hàng có các giao dịch quan trọng với những cá nhân, tổ chức hoặc công ty có liên quan đến việc đàn áp các quyền tự do của Hồng Kông và vi phạm quyền tự trị của thành phố.

Việc thông qua đạo luật này sẽ giúp cho chính phủ Hoa Kỳ gia tăng việc áp dụng các biện pháp trừng phạt một cách uyển chuyển hơn thay vì chỉ đơn giản giới hạn trong việc thu hồi chính sách hải quan đặc biệt đối với Hong Kong như đã quy định bởi đạo luật Nhân quyền và Dân chủ Hong Kong (Hong Kong Human Rights and Democracy Act) được thông qua vào năm ngoái.

Chủ tịch Hạ viện - bà Nancy Pelosi tuyên bố: "Hành động ngày hôm nay là một phản ứng cần thiết và khẩn cấp đối với chính phủ Trung Quốc hèn nhát khi đã thông qua cái gọi là luật An ninh quốc gia, đe dọa đến sự kết thúc của 'một quốc gia, hai hệ thống' được hứa hẹn đúng 23 năm trước. Tất cả những người yêu tự do phải lên án luật kinh khủng này, được xây dựng nhằm mục đích phá bỏ các quyền tự do dân chủ ở Hồng Kông. Hôm nay, Ủy ban Đối ngoại Hạ viện đã tự hào về sự tham gia rộng rãi của lưỡng đảng trong một phiên điều trần để làm sáng tỏ và lên án luật nguy hiểm này."

Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ Pat Toomey (Cộng hoà) và Chris Van Hollen (Dân chủ) cũng đã đưa ra tuyên bố chung: "Hàng chục ngàn người Hồng Kông xuống đường biểu tình, từ chối việc từ bỏ các quyền cơ bản của họ đối với Đảng Cộng sản Trung Quốc. Họ đang làm như vậy khi các tay sai của ĐCSTQ đàn áp mạnh mẽ quyền tự do ngôn luận và quyền tập hợp. Đạo luật tự trị Hồng Kông của chúng tôi sẽ trừng phạt những người chịu trách nhiệm về những cuộc đàn áp và xâm lược khác của ĐCSTQ bằng các biện pháp trừng phạt mạnh mẽ. Chúng tôi rất hài lòng vì Hạ Viện đã thông qua và chúng tôi sẽ nỗ lực để đạt được sự đồng tình của Thượng viện. Hoa Kỳ phải sát cánh với người dân Hồng Kông. "

02.07.2020
CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com


Edited by user Thursday, July 2, 2020 11:24:26 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#13954 Posted : Friday, July 3, 2020 5:00:05 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,290

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Cảnh sát Seattle dẹp khu vực biểu tình ‘tự trị’
sau một loạt bạo động


July 3, 2020

Nhà chức trách Tp. Seattle ngày 1/7 tiến hành giải tán một khu vực biểu tình mà cảnh sát trưởng thành phố mô tả là “vô luật pháp và tàn bạo.”

Cảnh sát, tăng cường trang bị phương tiện tự vệ, tiến vào “vùng tự trị” vào sáng sớm và tới giữa trưa đã bắt giữ 23 người, trong đó có một người đàn ông có hung khí là dao và một ống sắt, theo Twitter của sở cảnh sát. Cảnh sát cho biết không có phản ứng bạo động.

UserPostedImage

Lực lượng Cảnh sát Seattle ra ta dep loạn…

Cảnh sát tiến hành chiếm lại khu vực này sau khi Thị trưởng Seattle Jenny Durkan tuyên bố việc tụ tập trong và xung quanh sở cảnh sát và Công viên Cal Anderson là “bất hợp pháp,” cảnh sát trưởng Carmen Best cho biết và nhấn mạnh đến những vụ nổ súng gần đây.

Ngày 1/7, cảnh sát trở lại sở cảnh sát phía đông, tái lập quyến kiểm soát. Mấy tuần trước, cảnh sát bỏ đi khỏi tòa nhà này sau những vụ xung đột với người biểu tình. Mọi việc diễn ra sau cái chết của một người đàn ông da đen tên là George Floyd trong lúc ông này bị ảnh sát khống chế hôm 25/5 tại Minneapolis, MN.

Cái chết của ông Floyd đã làm phát sinh một làn sóng biểu tình rộng rãi trên toàn nước Mỹ, phần lớn là ôn hòa, chống lại bất công chủng tộc và sự tàn bạo của cảnh sát, tạo cơ hội cho việc thành lập Khu vực Biểu tình Chiếm Đồi Capitol (CHOP) tại phía đông trung tâm thành phố Seattle.

UserPostedImage

“CHOP đã trở nên vô luật lệ và tàn bạo. Bốn vụ nổ súng—hai người chết—cướp bóc, tấn công, bạo động và vô số vụ xâm phạm tài sản xảy ra trong khu vực trải dài vài dãy phố này,” cảnh sát trưởng Carmen Best nói.

Tổng thống Trump yêu cầu nhà cầm quyền địa phương trục xuất những người biểu tình mà ông gọi là “khủng bố nội địa” ra khỏi khu vực họ chiếm đóng.

Các nhân viên cảnh sát Seattle trong xe bọc thép màu đen hoặc đội mũ bảo vệ, mang gậy, tuần tra chung quanh khu vực bị phong toả bởi những tấm ván ép sơn vẽ khẩu hiệu của người biểu tình.

Cảnh sát đi xe đạp làm thành rào cản tại East Pike và Đại lộ 12, cho phép nhân viên thành phố dẹp lều trại của người biểu tình.

“Cảnh sát tiếp tục ra lệnh giải tán và kiểm tra các nhà vệ sinh tại công viên Cal Anderson,” sở cảnh sát nói. “Cám ơn những người có liên hệ đến CHOP giúp nhân viên cảnh sát khuyến khích mọi người an toàn rởi khỏi khu vực này.”

Khu này vài ngày qua bớt đông đúc, náo nhiệt. Đám đông hàng ngàn người tụ tập về đây nghe diễn thuyết về nạn bạo hành cảnh sát hay ngắm các tác phẩm nghệ thuật đường phố tưởng niệm người da màu đã không còn nữa. Các trạm y tế và những lều cung cấp thực phẩm miễn phí cũng không còn.

Chính quyền địa phương thúc đẩy các chủ cơ sở thương mại trong vùng, gồm các quán rượu và hàng quán, phải có lập trường cứng rắn hơn.

Văn phòng công tố đã kiện thành phố Seattle trong hai vụ kiện, trong đó có một vụ nhằm ngăn các nhà lãnh đạo thành phố và tiểu bang cho phép thành lập “những vùng tự trị vô luật pháp” trong tương lai.

(Theo VOA)

ĐỘC GIẢ GÓP Ý KIẾN:

Thanh Nguyen: Chỉ có luật pháp mới đẩy lùi thành phố tự trị do Thống Đốc và Thị Trưởng cho phép thành lập.

Thân H. Le: Both of them need to go🕵️‍♀️👮‍♂️👩‍✈️
....
Dung Ton: Tại đây là thước đo trình độ kể cả VOA?
..
Ken Nguyen: “Chính quyền địa phương thúc đẩy các chủ cơ sở thương mại trong vùng, gồm các quán rượu và hàng quán, phải có lập trường cứng rắn hơn.” Cứ như phim cowboy cách đây mấy thập kỷ.
..
Sony Phung: Nguoi dan o thành phố Seattle nen kien các nhà lãnh đạo thành phố và thong doc tiểu bang da cho phép thành lập “những vùng tự trị vô luật pháp” len toa an toi cao vi nhung ton thuong va mat mac thiet hai to lon do bon chung gay ra neu khong chuyen nay se con tiep tuc xay ra trong tuong lai. Hay nhat la de cho tong thong TRUMP ra tay chi can 30 second la xong Game cho bon chung di tham George Floyd.
..
Huê Nguyên: Hy vọng Seattle không defund police và không dismantle police department.
..
Hai Vu: Hai mạng người đã chết ,sinh hoạt cư dân trong khu vực bị xáo trộn, trách nhiệm thuộc về ai? Nếu không phải bởi những kẻ ngầm tiếp tay và cổ vũ cho những hành động gây rối và vô chính phủ này. Cũng mừng cho cư dân địa phương Seattle khi luật pháp và trật tự được tái lập.
....
Nam Tử: Đây là một bài học cho đám bạo động khắp nước Mỹ mơ tưởng việc thành lập “nhà nước tự trị” theo kiểu rừng rú.

Colmar, điểm du lịch hấp dẫn nhất châu Âu


Đăng ngày: 10/02/2020 - 15:38Sửa đổi ngày: 10/02/2020 - 16:34

UserPostedImage

Thành phố Colmar, vùng Alsace, Pháp. RFI/Tiếng Việt

Tuấn Thảo

Nếu như hai thành phố Rijeka (Croatia) và Galway (Ai Len) được bầu làm Thủ đô Văn hóa của Liên Hiệp Châu Âu trong năm 2020, thì điểm du lịch hấp dẫn nhất châu Âu năm nay theo bình chọn của cư dân mạng lại là thành phố Colmar ở vùng Grand Est, miền Đông nước Pháp (gồm Alsace và các tỉnh lân cận).

So với Strasbourg, thủ phủ của vùng Alsace (khoảng 280.000 dân), Colmar chỉ thuộc vào hạng thành phố nhỏ (69.000 dân) nhưng dường như trong mắt du khách nước ngoài, Colmar lại có nhiều nét quyến rũ hơn. Ít ra, theo kết quả thăm dò của trang thông tin và hướng dẫn du lịch European Best Destinations, trên 640.441 cư dân mạng đến từ 179 quốc gia trên thế giới, có tới 180.000 người truy cập tức khoảng 28% đã bỏ phiếu cho thành phố Colmar. Kể từ khi cuộc bỏ phiếu được thành lập vào năm 2009, đây là lần đầu tiên một điểm đến du lịch lại nhận được nhiều phiếu bầu như vậy.

Trong vòng một thập niên qua, mạng thông tin du lịch European Best Destinations luôn tổ chức các cuộc bỏ phiếu thường niên để bầu ra 20 địa điểm đáng viếng thăm nhất châu Âu. Vào năm 2018, Colmar đã lọt vào Top 3, trong số các điểm du lịch hấp dẫn nhất, chỉ thua hai thành phố Wroclaw ở Ba Lan và Bilbao ở Tây Ban Nha.

UserPostedImage

Từ Paris đến Colmar, du khách cần 2 tiếng rưỡi đồng hồ đi bằng tàu cao tốc Tuấn Thảo/RFI

Năm 2020, Colmar chẳng những xuất hiện trở lại trên danh sách, mà còn giành luôn cả vị trí đầu bảng, vượt qua mặt Athens ở Hy Lạp (hạng nhì) và Tbilisi ở Gruzia (hạng 3). Trong số các thủ đô hay thành phố lớn, chỉ có Vienna (hạng tư), Paris (hạng 9) và Roma (hạng 11) được đưa vào danh sách năm 2020, còn các thành phố còn lại như Berlin, Barcelona, Luân Đôn, Amsterdam, Lisboa, Venise, Prague, Budapest đều lọt ra ngoài Top 20.

Sự kiện Colmar gặt hái được nhiều phiếu bầu như vậy phần lớn cũng nhờ vào nỗ lực của Hội đồng Thành phố trong việc quảng bá các thế mạnh và hình ảnh của Colmar. Theo lời giám đốc Sở Du lịch thành phố, cô Caroline Saettel, Colmar đã nhận được nhiều phiếu bầu từ khắp nơi trên thế giới như Nhật Bản, Ấn Độ, Brazil, Mêhicô, Canada, Hoa Kỳ... nhưng điều đáng ngạc nhiên nhất là có cả người truy cập mạng từ các quốc đảo nhỏ ở Thái Bình Dương đã bỏ phiếu cho Colmar. Hiện giờ, Colmar thu hút 3 triệu du khách mỗi năm, và có thể tăng thêm 15% như trường hợp của thành phố Bordeaux, đã từng đoạt giải nhất cuộc bỏ phiếu vào năm 2015.

Trong số 20 thành phố có mặt trên danh sách năm 2020, Colmar cũng như nhiều thành phố cỡ nhỏ và trung bình khác như Sibiu ở Rumani (hạng 6), Namur ở Bỉ (hạng 7), Bydgoszcz ở Ba Lan (hạng 10) Héviz ở Hungary (hạng 12) hay Rochefort ở Pháp (hạng 14) được lựa chọn trước hết là vì du khách thời nay thích khám phá các điểm tham quan ít nổi tiếng hơn.

UserPostedImage

Strasbourg có phố cổ "Petite France", còn Colmar có "Venise tí hon" Tuấn Thảo/RFI

Theo anh Maximilien Lejeune, thuộc ban tổ chức cuộc bỏ phiếu trên mạng, dân châu Âu giờ đây đi du lịch nhiều hơn và không còn giới hạn ở các thủ đô hay thành phố lớn, mà họ lại tìm kiếm những điểm đến khác lạ, độc đáo hơn. Trong những năm gần đây, bắt đầu xuất hiện xu hướng đi du lịch ‘‘ngoài phong trào’’ hầu tránh những mùa du lịch cao điểm, những nơi tham quan bị quá tải về lượng du khách, như trường hợp của Croatia, trong khi một số điểm đáng viếng thăm tại các quốc gia lân cận ở Serbia hay Bosnia lại thiếu sức hút.

Được mệnh danh là một trong những ngôi làng đẹp nhất nước Pháp, Colmar thường bị phủ bóng bởi Strasbourg, thủ phủ vùng Grand Est (gồm Alsace và các tỉnh phụ cận miền Đông nước Pháp). Hai thành phố Colmar-Strasbourg chỉ cách nhau khoảng 60 cây số. Và từ Paris đến Colmar du khách chỉ mất 2 tiếng rưỡi đồng hồ bằng tàu cao tốc TGV.

Nếu như trung tâm Strasbourg có khu phố cổ ‘‘Petite France’’ thì Colmar còn thường được mệnh danh là một ‘‘Venise tí hon’’ (Petite Venise) do thành phố được bao bọc bởi nhiều kênh rạch. Nổi tiếng là vùng đất yên bình, thơ mộng, Colmar có dáng vẻ hiền hòa như một thị trấn hơn là một thành phố. Toàn khu phố cổ có nhiều nét kiến trúc đặc trưng của vùng Alsace, các ngôi nhà bằng gỗ với những khung cửa sổ đều đặn vuông vức, các dãy nhà tăm tắp san sát luôn có những ban công trồng hoa muôn sắc rực rỡ mùa hè, tươi mát các giống thường xanh vào mùa đông.

UserPostedImage

Theo trang hướng dẫn European Best Destinations, Colmar được chọn làm điểm du lịch hấp dẫn nhất châu Âu Tuấn Thảo/RFI

Một trong những điểm gây ấn tượng nhất là lối kiến trúc rất hài hòa không những ở đường nét mà còn ở những mảng màu sắc, đôi khi kết hợp nhiều màu nhưng vẫn không chói mắt. Những căn nhà gỗ soi mình bên dòng nước mát, lối đi yên tĩnh bên những ban công lợp đầy hoa, điều đó tạo cho du khách một cảm giác thanh thản, an nhàn.

Có nhiều nơi tham quan không nên bỏ qua như Ngôi nhà Pfister được xây từ thế kỷ 15, với các bức bích họa ở mặt tiền, cầu thang xoắn ốc với nóc tháp hình bát giác. Ngôi nhà cổ xưa này từng gợi hứng cho đạo diễn Miyazaki thực hiện năm 2004 bộ phim hoạt hình ‘‘Howl’s Moving Castle’’ (Lâu đài bay của pháp sư Howl), dựa trên tiểu thuyết cùng tên của tác giả người Anh Diana Wynne Jones.

Thành phố Colmar cũng đã cho dựng một bức tượng Nữ thần Tự do ở vùng ngoại thành phía đông để tưởng nhớ công lao của một trong những nhân vật lịch sử nổi tiếng là ông Auguste Bartholdi. Người Pháp cũng thường gọi Colmar là thành phố Bartholdi vì đây là nguyên quán của nhà điêu khắc người Pháp, từng nổi tiếng trên khắp thế giới nhờ sáng tác bức tượng Nữ thần Tự do.

Edited by user Friday, July 3, 2020 8:50:05 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#13955 Posted : Saturday, July 4, 2020 1:40:50 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,218
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)


Có thật sự dân chủ tự do mất ưu thế so với độc tài ?


Đăng ngày: 03/07/2020 - 17:45Sửa đổi ngày: 03/07/2020 - 17:45

UserPostedImage

Thủ tướng Đức Angela Merkel trong buổi họp báo tại Berlin ngày 29/06/2020. Hayoung JEON / POOL / AFP

Tú Anh

Trong một cuộc tiếp xúc với báo chí phương Tây, hôm 29/06/2020, thủ tướng Đức Angela Merkel cho biết bà cảm thấy mô hình dân chủ tự do dường như yếu thế so với sức mạnh của các chế độ độc tài.

Vì sao một nhà lãnh đạo chính trị có tầm cỡ, đã kinh qua sự sụp đổ của chủ nghĩa cộng sản có vẻ mất niềm tin như vậy ? Có thật sự chế độ độc tài là giải pháp tối ưu khi đất nước bị khủng hoảng? Cây bút bình luận của báo Le Monde, nhà báo Sylvie Kauffman chứng minh thực tế không như lầm tưởng.

Một ngày trước khi đến phiên Berlin làm chủ tịch luân lưu Liên Hiệp Châu Âu, thủ tướng Đức Angela Merkel chia sẻ tâm trạng hoài nghi tính ưu việt của mô hình Dân Chủ Tự Do : « Cho đến hôm nay, chúng ta chưa biết chứng tỏ được 100% là mô hình tự do dân chủ chiếm ưu thế. Điều này làm tôi lo lắng ». Thủ tướng Đức vừa tổng kết các cuộc đấu tranh ý thức hệ trong 30 năm qua từ biến cố lịch sử năm 1989, năm mà các nền dân chủ phương Tây hạ gục chủ nghĩa cộng sản.

Hiện diện trong cuộc tiếp xúc, nhà báo Pháp Sylvie Kauffman cũng chia sẻ : Kết luận của thủ tướng Đức Angela Merkel, như một lời tâm tình, có ý nghĩa sâu xa hơn một bài phỏng vấn dài.

1989 : Chiến thắng của nền dân chủ tự do chỉ là « một phần của sự thật »

Vào thời điểm đó, một số người xác quyết đây là chiến thắng vĩnh viễn, không thể đảo ngược. Trong số những người này, chắc phải có Angela Merkel ở tuổi 30, chính trị gia sinh ra và trưởng thành trong chế độ cộng sản Đông Đức. Nhưng 30 năm sau, cộng với 15 năm lãnh đạo nước Đức thống nhất, nhận định của bà trung dung hơn. Bị quét sạch, chủ nghĩa cộng sản không ngẩng đầu dậy được. Nhưng chiến thắng của nền dân chủ tự do chỉ là « một phần của sự thật ».

Angela Merkel muốn nói đến trường hợp Viktor Orban, người sinh viên tranh đấu vì tự do dân chủ làm sụp đổ chế độ độc tài cộng sản 30 năm trước, ngày nay khi trở thành thủ tướng Hungary, ông lại ca tụng chế độ « dân chủ phi tự do ».

Từ 1989 đến nay, trong 30 năm, đã xảy ra nhiều biến cố khác : Chiến tranh giữa các dân tộc vùng Balkan, thánh chiến khủng bố, thất bại của phong trào Mùa Xuân Ả Rập và nhất là thách thức của chế độ độc tài Trung Quốc. Bắc Kinh chứng minh là một chế độ toàn trị có thể đi đến thành công về kinh tế.

Dân chủ mong manh

Tâm trạng hoài nghi của nhà lãnh đạo một trong những nước ổn định nhất, phồn vinh nhất trong một cuộc phỏng vấn nhằm nâng cao tinh thần các thành viên khác trong Liên Hiệp Châu Âu đang nhọc nhằn chống đỡ với đại dịch Covid, phản ảnh tâm trạng chung, nỗi lo âu của các nền dân chủ phương Tây.

Châu Âu mất niềm tin một phần vì nước Mỹ của Donald Trump, đồng minh của châu Âu, trôi dạt như con thuyền không tay lái. Khủng hoảng nghiêm trọng thêm vì đại dịch siêu vi corona được quản lý tùy hứng. Cách nay bốn năm, ai có thể dự báo một vị tổng thống Hoa Kỳ có thể tung ra thông điệp hận thù, kỳ thị đến nỗi bị các mạng thông tin xã hội như Twitter bất đắc dĩ phải kiểm duyệt.

Nhưng Donald Trump không phải là cội nguồn duy nhất là các nền dân chủ Tây phương mất sức hấp dẫn. Châu Âu, tự bản thân cũng bị khủng hoảng. Các chính đảng truyền thống suy yếu, mất uy tín, các tổ chức cực đoan lên điểm, làn sóng chống di dân nhập cư xuất hiện không kể những phong trào phản kháng mang tính bạo lực nổi dậy (như Áo Vàng) tại Pháp. Lần đầu tiên trong lịch sử Đệ Ngũ Cộng Hòa, hiện tượng cử tri tẩy chay bầu cử, tức lãnh đạm với sinh hoạt dân chủ lên cực điểm. Trong cuộc bầu cử thành phố ngày 28/06, tỷ lệ vắng mặt lên đến 60%.

Mô hình dân chủ phương Tây không thiếu sáng kiến linh hoạt : Bằng chứng

Sụ kiện hi hữu là một ngày trước khi lên đường sang Đức hội kiến với thủ tướng Đức, tổng thống Pháp Emmanuel Macron tìm cách rút tỉa bài học thực thi dân chủ theo kiểu mới. Qua Hội Nghị Công Dân, một nhóm 150 đại biểu, không qua bầu cử, mà qua rút thăm, soạn thảo 150 biện pháp bảo vệ môi trường. Tổng thống ghi nhận hầu hết các đề nghị này và đưa qua Quốc Hội biểu quyết. Một số yêu sách sẽ được đưa ra tham khảo ý kiến toàn dân qua trưng cầu dân ý.

Theo nhà báo Sylvie Kauffman, rõ ràng là châu Âu đang hết sức canh tân hệ thống chính trị dân chủ mất sinh lực của mình. Trên thực tế, chính đại dịch Covid, chính cuộc khủng hoảng y tế làm rung chuyển các nền dân chủ phương Tây lại là bằng chứng cụ thể cho thấy các chế độ dân chủ đề kháng mãnh liệt, vượt qua mọi thử thách.

Trong khi đó, Trung Quốc của Tập Cận Bình tự khen là nhờ Đảng quản lý hiệu quả chận đứng đại dịch, phục hồi kinh tế. Chúng ta được nghe như thế. Nhưng, quản lý chống dịch kiểu Trung Quốc là quản lý không minh bạch, chính quyền Hoa lục trừng trị cả những bác sĩ, nhà báo công dân, những người báo động siêu vi lây nhiễm.

Còn nước Mỹ của Donald Trump, nơi mà quyền tự do phát biểu không có giới hạn, nhưng cách quản lý dịch tễ thiếu phương pháp cho nên siêu vi chưa dẹp yên đã bùng dậy với nguy cơ vượt tầm kiểm soát. Hàng chục triệu người lao động mất việc rơi vào thảm kịch không tiền, không trợ cấp thất nghiệp, không bảo hiểm xã hội.

Giữa hai thái cực này, châu Âu rõ ràng là giải pháp thứ ba, có tự do, có dân chủ và an toàn xã hội không bỏ rơi một công dân nào. Giới lãnh đạo chính trị có thể đáng bị chỉ trích : Bị đo ván lúc đầu đại dịch, ba tháng sau, tình thế vãn hồi, không ít nguyên thủ, thủ tướng vỗ ngực tự khen thành công lèo lái con thuyền quốc gia qua cơn bão y tế. Nhưng sự thật không khác mấy.

Một dấu hiệu không thể nhầm lẫn

Cơn sợ đã trôi qua, con tàu châu Âu chuẩn bị cuộc hành trình, qua một ngõ quanh lịch sử, đối phó với cuộc khủng hoảng kinh tế đang chờ trước mặt trong tinh thần tương thân tương trợ giữa các thành viên. Covid-19 vẫn còn đó nhưng châu Âu biết cách xét nghiệm truy tìm siêu vi, cách ly và điều trị bệnh nhân.

Hơn thế nũa, với ngân sách hàng chục tỷ euro liên đới, Bruxelles có thể dùng cây gậy chế tài để đưa các thành viên có xu hướng xé lẻ như Ba Lan và Hungary trở lại hàng ngũ những chế độ thượng tôn pháp luật.

Đại diện ngoại giao cấp cao của Liên Âu, Joseph Borrel, hôm 29/06/2020, tuyên bố như sau trước hội nghị hàng năm của Hội Đồng Tư Vấn Chiến Lược Châu Âu ( European Council on Foreign Relation) : Nhờ vào hệ thống y tế của chúng ta, nhờ vào xã hội có kỷ luật và cơ cấu an sinh xã hội, châu Âu đã quản lý tốt cuộc khủng hoảng dịch tễ.

Theo nhà báo Sylvie Kauffman, một dấu hiệu không thể nhầm lẫn được cho phép tin tưởng vào nền tảng vững chắc của chế độ dân chủ tự do là những xu hướng cực đoan tả, hữu rất khí thế trước khi xảy ra đại dịch, nay hoàn toàn im hơi lặng tiếng.

Dấu hiệu này có thể làm Angela Merkel yên tâm là nền dân chủ tự do luôn hấp dẫn, nhà báo Pháp kết luận bài phân tích (L'Europ face au doute démocratique).

Tranh luận về Tổng thống Trump: 'Cần nói sự thật'


Nguyễn Tường Tuấn
Gửi tới BBC News Tiếng Việt từ Oregon, Hoa Kỳ
2 tháng 7 2020

UserPostedImage

Cách đây vài ngày, tình cờ tôi đọc một bài viết trên trang BBC, tựa đề "Quan điểm về Tổng thống Trump làm người Việt khó chấp nhận nhau" của tác giả Võ Ngọc Ánh.

Chưa bao giờ được quen biết với ông Ánh, tôi chỉ xin phép đóng góp vài suy nghĩ nhỏ bé, trên tinh thần tôn trọng sự thật.

Chẳng riêng gì người Việt, ngay cả nhiều người Mỹ cũng như công dân các quốc gia khác, trong đó có Việt Nam đều tranh cãi khi nói về chính trị nước Mỹ.

'Cuồng Trump' và 'Cuồng chống Trump'

Rõ ràng, có hai nhóm phân cực, ai đã ủng hộ Tổng thống Donald Trump thì luôn luôn bênh vực ông, đến nỗi nhóm người bên kia đặt cho cái tên nghe rất mỉa mai và coi thường, 'Cuồng Trump'. Nhóm người theo đảng Dân chủ thì ghét tồi tệ, đến độ phải gọi là 'Cuồng Chống Trump'.

Tôi là một công dân Mỹ, năm 2016 quyết định không bầu cho cả Donald Trump lẫn Hillary Clinton.

Khi đó tôi suy nghĩ, ông Trump là một thương gia thành công, biết gì về chính trị, còn bà Hillary thì nổi tiếng với nhiều cuốn sách ca tụng sự tàn ác, đạo đức giả, chưa kể bà đã phá huỷ hàng chục ngàn e-mails của mình.

UserPostedImage

Bà Hillary Clinton đã dẫn điểm xa trước đối thủ trong cuộc đua vào Nhà Trắng hồi 2016, nhưng ông Donald Trump lại là người giành chiến thắng cuối cùng

Nhưng, nhất định năm nay tôi sẽ phải đi bầu.

Theo ông Võ Ngọc Ánh, "nhiều người Việt không nhìn vào sự thật đang xảy ra cho nước Mỹ trong gần nửa năm qua. Một nước Mỹ vừa qua cơn khủng hoảng pháp lý với vụ luận tội Tổng thống ở Lưỡng viện Quốc hội". Xin phép được hỏi ông, "Ai đã tạo ra cuộc luận tội, có phải chính quyền Trump không?"

Tất cả những ai theo dõi câu chuyện đều có thể trả lời ngay, đảng Dân Chủ tại Hạ viện là nguồn cơn của mọi nguồn cơn. Các dân biểu như Maxine Waters, Alan Green họ đòi luận tội ngay cả trước ngày ông Trump nhậm chức. Cuộc luận tội kéo dài trên ba năm, tốn hơn 40 triệu đô la, và tìm không ra bằng chứng nào cả.

Khi ông dùng chữ "Lưỡng viện Quốc hội" câu đó hoàn toàn không đúng, có tính cách đánh lừa người đọc vì thiếu thông tin hoặc hiểu biết.

Đảng Dân chủ với đa số tại Hạ Nghị Viện đã nhất định đòi truy tố ông Trump, nhóm thiểu số Dân biểu Cộng hoà không chấp thuận, chưa kể khi biểu quyết, có một Dân biểu đảng Dân chủ đã không đồng ý và đổi qua đảng Cộng hoà, ông Jeff Van Drew, New Jersey.

Dùng chữ các dân cử đảng Dân chủ sẽ chính xác hơn thay vì lưỡng viện. Riêng tại Thượng viện, kết quả ra sao, ai cũng biết.

Ông Trump và đại dịch Covid-19

Nói đến Covid-19. Bệnh dịch này có hàng chục tên khác nhau, mỗi người có quyền dùng theo ý thích của mình, nhưng chúng tôi và hy vọng sẽ có nhiều người Việt khác thích với tên gọi "Chinese virus" (virus Trung Quốc) hoặc "Wuhan virus" (virus Vũ Hán) tại sao lại sợ khi gọi đích xác nơi bệnh xuất phát? Mới đây, Tổng thống Trump còn khôi hài gọi là "Kungfu virus" (virus kungfu).

UserPostedImage

Khách hàng được kiểm tra nhiệt độ ở lối vào của một nhà hàng ở Bãi biển Miami

Ông Ánh viết: "Sau hơn ba tháng bùng phát nước Mỹ vẫn ở đỉnh với hàng chục ngàn ca nhiễm mới mỗi ngày. Trong khi đa số các nước bùng phát dịch với thời gian ngắn hơn đã khống chế được dịch bệnh."

Thưa ông:

a) Dân số Mỹ hơn 320 triệu người, tính đến ngày 29/6/20 đã có 33.189.000 người được xét nghiệm, với 1.117.177 bệnh nhân bình phục. Ông vui lòng cho tôi biết quốc gia nào trên thế giới có được con số người xét nghiệm cao như thế? So sánh một quốc gia lớn với hơn ba trăm triệu dân, với nước vài chục triệu là thiếu công bằng.

b) Với số xét nghiệm cao, thì tỉ lệ vướng bệnh đương nhiên là tăng theo, em bé học tiểu học cũng biết điều này.

c) Quốc gia nào đã khống chế được bệnh dịch? Chắc ông muốn nói đến Việt Nam dưới chế độ bưng bít thông tin của Cộng sản?

Theo lập luận của ông, thì "Chính phủ Trump lúng túng trong việc xử lý đại dịch. Các cuộc họp báo hàng ngày ở Nhà Trắng đã cho thấy tình trạng 'trống đánh xuôi kèn thổi ngược' giữa Tổng thống và các chuyên gia y tế, giữa chính phủ liên bang và các thống đốc tiểu bang, giữa vấn đề giãn cách xã hội và mở lại hoạt động bình thường."

Tiếng Việt có chữ 'thiên kiến', yêu ai yêu cả lời ăn tiếng nói, ghét ai ghét cả đường đi lối về. Sự khác ý giữa Tổng thống Donald Trump và các chuyên gia trong toán công tác (task-force) chống dịch, là dấu hiệu của dân chủ, có phải tất cả chúng ta đang tự hào sinh sống trên đất nước dân chủ này không?

Nếu không có ý kiến khác biệt, ai cũng nói giống Trump, ông sẽ lại cho là độc tài?

Nước Mỹ có bài hát khá quen thuộc, "Damn if I do, damn if I don't". Phê bình của ông bên cạnh những tấn công ác liệt của đảng Dân chủ, sẽ đánh thức khối đa số thầm lặng dân Mỹ bầu cho Donald Trump.

UserPostedImage

Xe cảnh sát bị đốt cháy ở New York trong làn sóng biểu tình bạo động sau cái chết của George Floyd

Theo tôi, phong trào như 'Black Lives Matter', 'Antifa' và thành phần vô chính phủ đang đòi đập bỏ tượng đài lịch sử, sẽ là động lực khuyến khích người Mỹ không phân biệt màu da, tôn giáo, đứng thành một khối trong ngày 3/11 sắp đến.

Dân biểu Dân chủ tiểu bang Georgia, ông Vernon Jones tuyên bố bỏ đảng, rời chức vụ, và sẽ bầu cho Tổng thống Trump. "Tắt đèn đi, tôi rời nơi này, ai muốn vào chỗ đó thì vào. Tôi sẽ nghỉ trước thời hạn ngày, 22/4/20", ông nói.

Ông Võ Ngọc Ánh viết, "tình trạng "trống đánh xuôi kèn thổi ngược" giữa Tổng thống, chính phủ liên bang và các thống đốc tiểu bang, giữa vấn đề giãn cách xã hội và mở lại hoạt động bình thường."

Thưa ông Võ Ngọc Ánh, chúng tôi nhớ rất rõ, khi thi vào công dân Mỹ gần bốn thập niên trước đây, bài học thuộc lòng về hệ thống phân quyền tại nước Mỹ. Tổng thống không có quyền can thiệp vào công việc của tiểu bang, quận hạt, trừ những trường hợp đặc biệt được Hiến pháp hay Quốc hội cho phép.

Ông nói về "trống đánh xuôi, kèn thổi ngược" giữa chính quyền Liên bang và các tiểu bang? Không đúng.

Hãy xem thành phố Seattle là một thí dụ: Bà Thị trưởng muốn tạo ra một "Mùa hè yêu thương", để trống sáu khu phố cho nhóm bạo loạn chiếm đóng. Cho đến nay, trong các vụ súng nổ ở đó đã có hai người thiệt mạng, Thống đốc Washington làm được gì?

Ông Võ Ngọc Ánh viết tiếp, "Trong khi nhiều người Việt ủng hộ ông Trump bất chấp thực tế thì đã có những dấu hiệu cho thấy tỉ lệ ủng hộ Tổng thống đang đi xuống".

UserPostedImage

Người ủng hộ ông Trump tại một cuộc vận động tranh cử

Chúng tôi đồng ý, tỉ lệ ủng hộ Trump đang đi xuống, và còn tiếp tục đi xuống cho đến ngày 3/11.

Chỉ xin nhắc lại với ông về tỷ lệ ủng hộ Hillary Clinton ba tuần trước ngày bầu cử vào tháng 10/2016, Trump đã từng thua xa. Tuần báo Newsweek còn in hình bà nữ Tổng thống Mỹ đầu tiên, Hillary Clinton nơi trang bìa.

Xin được trích dẫn, "Để ủng hộ Donald Trump nhiều người Việt đang cố gắng tự đầu độc mình và cộng đồng bằng tin giả. Từ chuyện Joe Biden quỳ trước hòm của George Floyd; bốn cảnh sát bị người biểu tình giết; đập phá nghĩa trang, bia tưởng niệm; chủ tiệm nail bị người da đen hiếp dâm; hay việc Trump vận động ở Tulsa có hàng trăm ngàn người tham dự."

Thú thật, qua những điều ông viết, chúng tôi không biết "Ai đầu độc ai?" "Tin nào là tin giả?" Hãy thành thật với nhau.

Cần phải nói chuyện ông Joe Biden quỳ là CÓ THẬT. Còn quỳ trước hòm của George Floyd là chữ của ông, không phải chúng tôi nói. Quỳ để xin phiếu. Rất nhiều trí thức, trong cộng đồng da đen thấy rõ điều này.

Nhà tỷ phú sáng lập, kiêm Chủ tịch hệ thống truyền hình BET, ông Robert Louis Johnson từng nói thẳng là cộng đồng da đen bị đảng Dân chủ lợi dụng.

Luật sư Nhân quyền Leo Terrell, phụ trách chương trình phát thanh KABC 790 AM, kêu gọi cộng đồng da đen thức tỉnh, đừng để đảng dân chủ sử dụng cho mục tiêu chính trị của họ.

UserPostedImage

Ông đúng, là cuộc vận động của Tổng thống Trump tại Tulsa không có hàng trăm ngàn người tham dự.

Nhưng tôi vẫn không hiểu, tại sao một vận động trường chỉ có thể chứa được 19.000 người thì mang đến cả trăm ngàn người làm gì, lấy đâu ra chỗ? Chưa nói đến những yếu tố khác, như nhiều người trẻ đảng Dân chủ đã vào ghi tên nhưng không đến. Trò tiểu xảo này hay đấy!

Thưa ông Võ Ngọc Ánh, tôi hy vọng qua Diễn đàn BBC, bài sẽ đến với ông. Tôn trọng ý kiến của ông, chỉ xin nêu ra một vài suy nghĩ nhỏ bé của mình, và độc giả sẽ là người phán xét đúng sai.

Cuối cùng, xin nói rằng không hẳn vì Tổng thống Trump mà tất cả người Việt đều khó chấp nhận nhau. Vấn đề là những lý lẽ tranh luận mỗi bên đưa ra có trung thực không trước khi người Việt quốc tịch Hoa Kỳ nên tin ai, để chọn lá phiếu trong ngày 3/11/20 sắp tới?

Bài thể hiện quan điểm của ông Nguyễn Tường Tuấn từ Oregon, Hoa Kỳ. Diễn đàn BBC News Tiếng Việt luôn mong nhận được cái ý kiến đa dạng, khác nhau về những chủ đề dư luận quan tâm như bầu cử tổng thống tại Hoa Kỳ năm nay. Các bài xin gửi về vietnamese@bbc.co.uk

Donald Trump và một mùa xuân tang thương


Đăng ngày: 27/06/2020 - 13:12
Sửa đổi ngày: 27/06/2020 - 13:12

Một cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc tại Minneapolis, sau cái chết của George Floyd vì bạo lực cảnh sát, ngày 26/06/2020.
Một cuộc biểu tình chống kỳ thị chủng tộc tại Minneapolis, sau cái chết của George Floyd vì bạo lực cảnh sát, ngày 26/06/2020. AFP - Brandon Bell

Minh Anh

Nước Mỹ dậy sóng chống bạo lực cảnh sát ngay giữa mùa dịch bệnh Covid-19 ; Bắc Triều Tiên bất ngờ cho nổ sập văn phòng liên lạc liên Triều và Đụng độ đẫm máu giữa quân đội Trung Quốc và Ấn Độ trên dãy Himalaya. Mục Tạp chí Thế Giới Đó Đây tuần này xin điểm lại các sự kiện đáng chú ý trong tháng 6/2020.

« Black Lives Matter » và Covid-19: Khủng hoảng kép cho Donald Trump

« George Floyd » là lời hô vang của những người biểu tình trước cửa Nhà Trắng trong những ngày tuần đầu tháng 6/2020. Cảnh tượng Nhà Trắng bị phong tỏa và mịt mù khói hơi cay, điều chưa từng thấy ở nước Mỹ đã được lan truyền khắp thế giới.

Mọi sự bắt đầu từ Minneapolis, cách nay một tháng, ngày 25/05/2020. Trên khắp các mạng xã hội, cảnh viên cảnh sát da trắng Derik Chauvin đè kẹp cổ George Floyd – một người Mỹ gốc châu Phi – đến chết ngạt, bất chấp lời kêu van « Tôi không thở được » đã làm dấy lên một làn sóng phẫn nộ trên khắp nước Mỹ.

Hàng trăm ngàn người tại 150 thành phố ở Mỹ, không phân biệt mầu da, sắc tộc đã ùn ùn xuống đường biểu tình phản đối bạo hành cảnh sát và nạn kỳ thị chủng tộc. Bạo động và cướp bóc nổ ra ở nhiều nơi buộc chính quyền nhiều bang phải huy động đến Cảnh vệ Quốc gia. Tổng thống Mỹ, Donald Trump còn đe dọa điều động quân đội để « dẹp loạn ».

Nhà nghiên cứu chính trị học, Nicole Bacharan trên kênh truyền hình quốc tế Pháp France24, nhận định tuy không phải là cuộc biểu tình chống phân biệt chủng tộc đầu tiên, nhưng sự kiện lần này diễn ra trong một thời điểm mang tính lịch sử : Nước Mỹ đang vật vã đối phó với cuộc khủng hoảng dịch tễ lớn chưa từng có. Dịch Covid-19 đã làm cho hơn 120 ngàn người Mỹ qua đời và lệnh phong tỏa do chính quyền nhiều bang áp dụng để ngăn chận dịch bệnh khiến nền kinh tế đất nước kiệt quệ làm hơn 40 triệu người bị thất nghiệp.

« Cuộc khủng hoảng này tuyệt nhiên là mang tính xã hội. Người Mỹ da đen bị virus tác động nhiều hơn so với những cộng đồng khác. Tại sao ư ? Bởi vì, nhiều người trong số họ thuộc những tầng lớp nghèo. Khoảng 2/3 hay 3/4 người Mỹ da đen là tầng lớp trung lưu. Nhưng những người khác là những người nghèo thật sự, những người lao động nghèo.

Trong số những người Mỹ da đen nghèo đó, những người thường xuyên có vấn đề về sức khỏe là bị ảnh hưởng nhiều nhất, những người mắc bệnh tiểu đường, tim mạch, béo phì. Những người không được hưởng chế độ chăm sóc sức khỏe đều đặn, được theo dõi và nhất là những người bị mất bảo hiểm y tế.

Bởi vì, khi một người bị mất việc làm ở Mỹ, hiện đang có đến 40 triệu người thất nghiệp, thường họ cũng bị mất luôn cả bảo hiểm y tế. Thế nên, có một cuộc khủng hoảng xã hội rất lớn. »

Sự việc xảy ra buộc chính quyền Donald Trump phải nhanh chóng đưa ra một số biện pháp cải tổ ngành cảnh sát. Chỉ có điều, phong trào phản đối « Black Lives Matter » - Mạng sống người da đen cũng quan trọng - không chỉ dừng ở Mỹ mà còn lan sang nhiều nước khác. Vì sao phong trào này lại được hưởng ứng ở nhiều nơi trên thế giới ?

Giáo sư sử học, Marie-Anne Matard Bonucci, trường Đại học Paris VIII trả lời RFI nhận định :

« Bởi vì có toàn cầu hóa thông tin. Hình ảnh video được truyền tải quả thật quá đau lòng và người dân, có thể là do lệnh phong tỏa, có nhiều thời gian hơn để xem. Đương nhiên là các mạng xã hội đóng một vai trò quan trọng rồi, dù rằng hiện tượng kỳ thị chủng tộc vẫn còn khá phổ biến, kể cả trong một bộ phận thế hệ trẻ.

Nhưng cũng có những thế hệ mới rất nhạy cảm với những vấn đề này tại nhiều nước trên thế giới. Và cuộc đấu tranh chống kỳ thị chủng tộc này có thể tiếp nối cho những cuộc đấu tranh chính trị khác, từng tồn tại và diễn ra trong những năm 1960 – 1970 và giờ đây không còn là điểm kết tinh nữa mà bởi vì những hệ tư tưởng lớn ngày nay đang lâm vào khủng hoảng. Người ta không còn mong muốn có cuộc cách mạng nữa, mà chỉ mong ước một sự bình đẳng về các quyền. »

Cái chết của George Floyd còn làm dấy lên một cuộc tranh luận khác. Làn sóng biểu tình tấn công vào các biểu tượng của chủ nghĩa thực dân ở những nơi công cộng. Từ Bỉ cho đến Anh Quốc, những người đấu tranh chống kỳ thị chủng tộc đã cho dỡ tượng những gương mặt tiêu biểu của chủ nghĩa thực dân. Giới sử gia Pháp cảnh báo : « Nếu chúng ta xóa bỏ vết tích của Lịch Sử, một số người sẽ cho rằng điều đó chưa bao giờ tồn tại ! »

Bắc Triều Tiên : Mối đe dọa hạt nhân trở lại ?

Phải chăng mối đe dọa hạt nhân đang quay trở lại trên bán đảo Triều Tiên ? Ngày 16/6/2020, Bắc Triều Tiên đã cho đánh sập tòa nhà được dùng làm Văn phòng Liên lạc Liên Triều. Trước đó một tuần, ngày 09/06, lấy cớ trả đũa Hàn Quốc để cho những người tỵ nạn Bắc Triều Tiên thả truyền đơn, Bình Nhưỡng đột ngột cắt đường dây liên lạc.

Hình ảnh Văn phòng Liên lạc bị đánh sập một lần nữa đã gây sửng sốt trên thế giới. Vì sao Bắc Triều Tiên cho nổ sập tòa nhà này ? Nhà báo Dorian Malovic, phụ trách mục châu Á, nhật báo Công giáo La Croix, trên đài Arte giải thích :

« Bắc Triều Tiên không làm điều gì một cách ngẫu hứng cả, từ việc chọn ngày cho đến các mục tiêu. Ở đây, văn phòng liên lạc này đã được khánh thành cách nay hai năm, năm 2018 và được xem như là biểu tượng của một hình thức ngoại giao giữa hai miền Triều Tiên, một kiểu tòa đại sứ ảo nằm trên lãnh thổ Bắc Triều Tiên, và tượng trưng cho sự hâm nóng quan hệ giữa hai nước (…)

Sự việc mang tính biểu tượng bởi vì điều này gây được tiếng vang lớn, thu hút sự chú ý. Hơn nữa chẳng có ai chết, sự việc chỉ xảy ra trên lãnh thổ Bắc Triều Tiên, không ai có thể phản ứng được. Hàn Quốc không bị tấn công, Hoa Kỳ cũng không bị hổ mặt.

Đó là một biểu tượng nhưng cũng là đối tượng đầu tiên trước khi có những mục tiêu khác tiếp theo trong những ngày và những tuần sắp tới. Thời kỳ hâm nóng quan hệ đang dần bị khép lại. »

Còn theo ông Benjamin Hautecouverture, chuyên gia về các vấn đề hạt nhân và tên lửa đạn đạo, sự việc cho thấy rõ chế độ Bình Nhưỡng đang phải đối mặt với những khó khăn về kinh tế do áp lực của các lệnh trừng phạt quốc tế và cuộc khủng hoảng dịch Covid-19 gây ra. Ông cảnh báo, do không tháo gỡ được bế tắc đàm phán hạt nhân nhằm có được việc dỡ bỏ một phần lệnh cấm vận, Bắc Triều Tiên có nguy cơ tái diễn các vụ thử tên lửa và hạt nhân.

« Những gì chúng ta đang thấy và đây là cách diễn giải của tôi về những gì đã xảy ra trong những ngày qua và có thể sẽ trở nên kịch phát hơn trong những ngày sắp tới, chính là trên thực tế, các lệnh trừng phạt đang làm suy yếu chế độ. Bình Nhưỡng tuyệt đối muốn rằng Donald Trump dỡ các lệnh trừng phạt trước khi nối lại đàm phán về giải trừ hạt nhân. Nhưng vì tổng thống Trump kiên quyết từ chối, Bắc Triều Tiên tìm cách tạo cớ để nối lại các vụ thử hạt nhân, bằng cách chôn vùi những gì đã được quyết định tại Singapore ».

Ấn – Trung và một mùa xuân nóng bỏng trên dãy Himalaya

Một ngày trước khi Bình Nhưỡng cho nổ sập Văn phòng Liên lạc Liên Triều, trên cao 4.300 mét của dãy núi Himalaya, binh sĩ Ấn Độ và Trung Quốc ngày 15/06/2020 đụng độ nhau dữ dội tại vùng Ladakh, mà hai bên có tranh chấp biên giới.

New Dehli cho biết có 20 binh sĩ thiệt mạng. Phía Trung Quốc chỉ thông báo thiệt hại 5 người, nhưng nhiều nguồn tin không chính thức cho rằng có ít nhất 43 người chết. Ấn Độ và Trung Quốc đổ lỗi cho nhau đã xâm phạm trước tiên đường kiểm soát thực tế (LAC). Cây bút bình luận cho đài France Inter, ông Pierre Haski trước tiên giải thích vì sao sự cố này là đáng lo ngại.

« Trước hết là do quy mô của cả hai nước đông dân nhất hành tinh này : Chỉ riêng hai nước này, đã có tới hai tỷ rưỡi dân. Đó còn là hai cường quốc hạt nhân được trang bị nhiều vũ khí nhất, và còn là hai nước được lãnh đạo bởi những người mang tư tưởng dân tộc chủ nghĩa, lo lắng làm sao không để bị mất mặt.

Đáng lo là vì những sự cố đó không xảy ra lúc trời quang mây tạnh. Bởi vì từ nhiều tuần nay, những điểm căng thẳng đã được báo động dọc theo 3.440 km đường biên giới, và các nỗ lực hạ nhiệt căng thẳng đã không thể nào cản được việc đổ máu.

Tại nhiều khu vực, đường biên giới rất dài này đang có nhiều tranh chấp. Cả hai nước đã từng có một cuộc đối đầu ngắn năm 1962, cuộc chiến tranh duy nhất giữa hai ông khổng lồ châu Á, lợi thế nhanh chóng nghiêng về phía Trung Quốc. Kể từ đó, đường biên giới này được xác định bằng một lằn ranh mà cả hai bên không tài nào có được một sự đồng tình. »

Vẫn theo ông Pierre Haski, nếu chỉ giới hạn cuộc xung đột này ở một cuộc tranh chấp biên giới đơn giản thì đó là một sai lầm. Trung Quốc và Ấn Độ là hai nền văn minh lâu đời nhất, xưa kia từng có những giao tiếp với nhau. Chính từ Ấn Độ, Phật giáo du nhập vào Trung Quốc cách đây gần hai ngàn năm. Rồi hai bên có một thời gian dài chống đối nhau trước khi tìm cách nối lại liên hệ thông qua các trao đổi mậu dịch. Nhưng bối cảnh địa chính trị đã ngăn cản một sự bình thường hóa thật sự.

« Quan hệ Mỹ - Trung xuống cấp có những tác động nặng, bởi vì vào lúc ông Trump tiến hành một chiến lược cô lập Trung Quốc thật sự, ông đã ve vãn Ấn Độ. Nguyên thủ Mỹ có chuyến thăm chính thức tại New Dehli vào tháng 2/2020, ngay trước khi dịch bệnh bùng phát, ca tụng thủ tướng Narendra Modi một cách thái quá. Ông tận dụng chuyến đi này để ký một hợp đồng lớn bán vũ khí Mỹ cho Ấn Độ.

Gần đây nhất, Trump còn đề xuất mời Ấn Độ, cùng với Hàn Quốc và Úc đến dự thượng đỉnh G7 mở rộng có dáng dấp một liên minh chống Bắc Kinh. Một chiến lược « kềm hãm » thật sự như người ta thường nói vào thời kỳ chiến tranh lạnh, hiện đang quay trở lại mạnh mẽ. »

Trung Quốc có cảm giác bị ngăn chận bởi các nước đồng minh của Mỹ, vốn dĩ nghi ngờ Trung Quốc bá quyền ở châu Á. Từ đó để thấy rằng những vụ đụng độ hôm thứ Hai, 15/6 còn là lời cảnh báo cho Ấn Độ, không dễ dàng bước thêm một bước nữa. Đó chính là những gì làm cho các vụ đối đầu trên còn thêm nặng tính đe dọa.


Edited by user Saturday, July 4, 2020 3:14:38 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#13956 Posted : Saturday, July 4, 2020 6:09:26 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,644

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Wednesday, July 1, 2020

Ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ 'Fourth of July'


UserPostedImage

Ngày Ðộc Lập nói chung là ngày mà các quốc gia, lớn hoặc nhỏ, mở hội mừng vui được thoát khỏi ách cai trị của một nước khác, được tự do.

Ngày Ðộc Lập của Hoa Kỳ không giống như ngày Ðộc Lập của các quốc gia khác. Bởi vì ngày 4 tháng 7 năm 1776 là ngày khai sinh của Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Ðó là ngày mà Quốc Hội của Ðệ Nhị Lục Ðịa (Second Continental Congress) chấp thuận Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập và tuyên bố các Thuộc Ðịa Mỹ được tự do và trở thành các tiểu bang độc lập.

CON ÐƯỜNG ÐI ÐẾN ÐỘC LẬP

UserPostedImage

Nhiều người thắc mắc tại sao Hoa Kỳ là một quốc gia mới tại Mỹ châu, một lục địa mới được khám phá mà lại có một Ngày Ðộc Lập? Như vậy, trước đó Hoa Kỳ đã lệ thuộc vào quốc gia nào?

Theo lịch sử Hoa Kỳ thì trong thời kỳ các di dân từ Âu Châu vượt biển đến Mỹ Châu để khai phá và định cư tại lục địa mới này, họ đã thành lập được 13 thuộc địa (Colonies). Các di dân phần lớn từ Anh Quốc, Pháp và một số từ Hòa Lan, Ý vân vân.

Vương Quốc Anh và Pháp Quốc đã tranh giành nhau để kiểm soát vùng phía đông Bắc Châu Mỹ trong thời kỳ các thuộc địa đang hình thành. Và khi mà các di dân đi sâu vào nội địa, thì cả hai nước Anh và Pháp đã chiếm một vùng lãnh thổ rộng lớn nằm giữa dãy núi Appalachian Mountains và sông Mississippi.

Vì biên giới giữa các vùng đất ở Bắc Mỹ mà Anh và Pháp chiếm cứ không rõ ràng và cũng vì cả hai nước này đều tranh nhau mua những bộ da và lông thú của người Da Ðỏ, cho nên xảy ra xung đột.

Cuộc tranh giành này đã làm bùng nổ cuộc Chiến Tranh của người Pháp và người Da Ðỏ chống lại người Anh vào năm 1754, gọi là “French and Indian War”.

UserPostedImage

“French and Indian War” là cuộc xung đột tại Bắc Mỹ trong quy mô chiến tranh đế quốc giữa Anh và Pháp, hai nước đi tìm thuộc địa. Trong cuộc chiến tranh này mỗi bên đều có sự ủng hộ của các bộ lạc Da Đỏ. Cuộc chiến tranh này kéo dài từ 1754 đến 1763, lịch sử gọi là “The Seven Years’ War” - "Cuộc Chiến Bảy Năm".

Cuối cùng quân Anh đã thắng. Hai bên Anh và Pháp ký Hiệp Ðịnh Paris năm 1763, (Treaty of Paris in 1763). Theo Hiệp Ðịnh này, Vương Quốc Anh được quyền kiểm soát:

UserPostedImage

· hầu hết các đất đai của Pháp (bây giờ là Canada).

· và tất cả các đất đai của Pháp trên lưu vực phía Ðông sông Mississippi ngoại trừ vùng New Orleans.

Cũng trong năm 1763, Vương Quốc Anh được tiếp nhận vùng Florida từ người Tây Ban Nha. Do đó, Anh Quốc đã kiểm soát hầu hết các lãnh thổ ở Bắc Mỹ từ Ðại Tây Dương đến sông Mississippi.

Cuộc chiến tranh Pháp và Da Ðỏ (The French and Indian War) đã là một khúc quanh của Lịch Sử Mỹ. Nó đã gây ra một loạt thay đổi trong chính sách của Anh Quốc tại châu Mỹ làm nảy sinh ra phong trào giành độc lập của các thuộc địa.

ANH QUỐC THAY ÐỔI CHÍNH SÁCH

UserPostedImage

Cuộc Chiến Tranh Pháp và Da Ðỏ đã tạo nên cho người Anh nhiều vấn đề quan trọng. Sau cuộc chiến, Vương Quốc Anh đã tìm cách tăng cường sự kiểm soát trên các vùng lãnh thổ tại Mỹ Châu vừa mới mở rộng.

Ngoài ra, trong cuộc chiến đánh quân Pháp và quân Da Ðỏ, Vương Quốc Anh đã phải tiêu rất nhiều tiền của, làm cho số nợ của quốc gia tăng lên gần gấp đôi.

Vua George đệ Tam, lên ngôi năm 1760, chỉ thị cho Quốc Hội Anh thiết lập các chính sách để giải quyết các vấn đề ấy. Lập tức Quốc Hội Anh thông qua các điều luật hạn chế quyền tự do của cư dân thuộc địa Mỹ, đánh thuế vào họ (hoặc vừa hạn chế tự do vừa đánh thuế.)

UserPostedImage

Trong năm 1763, Quốc Hội Anh cũng đã biểu quyết việc đóng quân Anh thường trực tại Bắc Mỹ để củng cố quyền kiểm soát của người Anh trên lãnh thổ này. Hai năm sau, có đạo luật gọi là “Quartering Act” quy định rằng các cư dân thuộc địa phải cung cấp lương thực và tiếp liệu cho quân đội Anh. Vương Quốc Anh cũng tìm cách gìn giữ hòa bình tại Bắc Mỹ bằng sự thiết lập quan hệ tốt với các bộ tộc thổ dân Da Ðỏ. Người Da Ðỏ đã bị mất đi một phần khá lớn đất đai cho các di dân da trắng.

Ðể lấy lòng người Da Ðỏ, Vương Quốc Anh ra tuyên cáo Tháng 10-1763, cấm các cư dân thuộc địa Mỹ lấn chiếm về phía Tây dãy núi Appalachian cho đến khi các hiệp định ký kết với người Da Ðỏ có thể cho phép mở rộng đến các vùng đất đó.

Vua George và Quốc Hội Anh nghĩ rằng đã đến lúc những cư dân thuộc địa phải bắt đầu tuân hành các luật lệ thương mại và phải trả phần đóng góp của họ trong các chi phí để duy trì Ðế Quốc Anh.

UserPostedImage

Năm 1764, Quốc Hội Anh thông qua đạo luật “Sugar Act”. Luật này cho phép thu các thứ thuế trên các loại đường và mật nhập vào các thuộc địa. Luật này cũng cho các viên chức Anh được quyền khám xét những cơ sở kinh doanh và nhà cửa của những người bị tình nghi là vi phạm luật này.

UserPostedImage

Năm 1765, đạo luật “Stamp Act” mở rộng ra khắp các thuộc địa các loại thuế truyền thống của Anh Quốc như thuế đánh vào nhật báo, tài liệu pháp lý và nhiều loại văn bản khác.

PHẢN ỨNG CỦA CÁC THUỘC ÐỊA

Cư dân các thuộc địa Mỹ đã chống đối một cách gay gắt các chính sách mới của Anh quốc. Họ tuyên cáo rằng chính phủ Anh quốc không có quyền giới hạn việc định cư của họ, cũng không có quyền tước đoạt tự do của họ bằng bất cứ một cách nào khác. Họ chống đối các thứ thuế mà Anh quốc đặt ra một cách quyết liệt. Họ lý luận rằng: cư dân thuộc địa không có đại diện trong Quốc Hội, do đó, Vương quốc Anh không có quyền đánh thuế họ. Cư dân thuộc địa đã bộc lộ ý tưởng này bằng biểu ngữ với nội dung “Ðánh thuế mà Không có Ðại Diện là Ðộc tài” - ”Taxation Without Representation is Tyranny.”

Ðể phản đối các luật mới, cư dân thuộc địa đã tổ chức một cuộc tẩy chay hàng hóa Anh Quốc một cách rộng khắp.

Một số cư dân thuộc địa tham gia các hội bí mật (hội kín) có tên là “NHỮNG NGƯỜI CON CỦA TỰ DO” (Sons of Liberty). Các nhóm này đe dọa dùng bạo lực để ngăn chặn sự thi hành các đạo luật của Anh Quốc.

Năm 1765, đại diện của chín thuộc địa đã gặp nhau để bàn về luật “Stamp Act” và tìm cách liên kết hành động chống lại Vương Quốc Anh.

UserPostedImage

Cuộc tẩy chay và sự phản kháng của các thuộc địa đã báo động đến các nhà lãnh đạo Vương quốc Anh. Năm 1766, Quốc Hội rút lại đạo luật Stamp Act. Nhưng đồng thời Quốc Hội này lại tuyên bố rằng Vương Quốc Anh vẫn có quyền ban hành luật cho các thuộc địa.

Vì vậy sự lắng dịu giữa những thuộc địa Mỹ và Anh quốc chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn ngủi. Các xung đột lại dấy lên.

Năm 1767, Quốc Hội Anh thông qua luật “Townshend Acts” đánh thuế trên các loại sản phẩm có chất chì, trên sơn, giấy và trà nhập vào các thuộc địa.

Chính những luật này và một số luật khác đã khơi lại sự bất mãn trong các cư dân thuộc địa. Khi sự căng thẳng giữa người thuộc địa Mỹ và người Anh gia tăng, Vương Quốc Anh đã phản ứng bằng cách gửi quân đội đến Boston và New York City. Sự xuất hiện của quân lính Anh Quốc trên các đường phố đã làm cho dân thuộc địa sùng sục nổi giận.

Ngày 5-3-1770, thường dân thành phố Boston đã mắng nhiếc và chế nhạo một nhóm binh sĩ của quân đội Anh. Quân đội Anh đã bắn vào thường dân làm ba người chết và tám người bị thương, trong đó có hai người chết tại bệnh viện.

UserPostedImage

Biến cố bất ngờ này, được gọi là Cuộc Thảm sát Boston (Boston Massacre), đã gây xúc động người Mỹ và làm điên đầu chính phủ Anh.

Năm 1770, Quốc Hội Anh rút lại hầu hết các sắc thuế của “Townshend Acts” chỉ giữ lại một thứ, đó là thuế đánh vào trà. Ba năm sau, 1773, Quốc Hội Anh giảm thuế nhập cảng trên trà do công ty East India, một xí nghiệp của Anh Quốc. Việc làm này đã đụng chạm đến dân thuộc địa theo hai cách: thứ nhất, Vương Quốc Anh tái khẳng định quyền đánh thuế dân thuộc địa, và thứ hai, tạo lợi thế cho Công Ty Trà East India trong thương mại, như thế là bất công.

Giận dữ, người Mỹ thề không dùng trà nữa và các thương gia thuộc địa từ khước việc bán trà.

UserPostedImage

Ngày 16-12-1773, một nhóm dân thuộc địa Mỹ đã diễn tuồng Boston Tea Party để minh họa sự chống đối của họ. Y phục như người Da Ðỏ, cư dân thuộc địa nhảy lên thuyền buôn của công ty East India và ném những thùng trà trên thuyền xuống Hải Cảng Boston.

Ðầu năm 1774, tức giận vì vở kịch Boston Tea Party, Quốc Hội Anh đã ra một đạo luật để trừng phạt dân thuộc địa, trong đó có khoản đóng cửa hải cảng Boston và gia tăng quyền lực cho viên Toàn quyền Hoàng Gia Anh tại thuộc địa Massachusetts và buộc dân thuộc địa phải cung cấp nhà ở và nuôi binh lính Anh Quốc.

Dân thuộc địa Mỹ gọi đạo luật này là “Intolerable Acts” nghĩa là “Không thể chấp nhận được”.

UserPostedImage

Cũng trong năm 1774, theo đạo luật “Quebec Act”, Vương Quốc Anh mở rộng biên giới của các thuộc địa Anh tại Quebec (nay là Canada) đến vùng đất phía Bắc sông Ohio. Quebec là một thuộc địa rất đông người Pháp, sự kiện này làm cho người Mỹ nhận thấy là đang có sự bành trướng của thuộc địa này.

Ðạo luật mà Mỹ gọi là “Intolerable Act” đã làm cho sự phẫn nộ Anh quốc càng ngày càng dâng lên. Ngày 7-9-1774, các phái đoàn của 12 thuộc địa đã họp Nghị Hội Lục Ðịa Ðầu Tiên (the First Continental Congress) tại Philadelphia.

Các phái đoàn này gồm những người có tinh thần trách nhiệm, không thích sự rối loạn phi pháp, họ vẫn muốn có sự dàn xếp êm thấm với chính phủ Anh quốc. Họ tái khẳng định sự trung thành với Vương quốc Anh, thừa nhận rằng Quốc Hội có quyền chỉ đạo các công tác đối ngoại của thuộc địa. Nhưng đồng thời, các phái đoàn cũng kêu gọi chấm dứt mọi cuộc buôn bán với Vương quốc Anh cho đến khi Quốc Hội rút lại một số luật và thuế kể cả “Intolerable Act”.

Vua George mất hết hy vọng hòa hợp với các thuộc địa, đã nhấn mạnh rằng các thuộc địa phải lựa chọn sự tuân phục luật lệ của Anh Quốc hoặc là bị tiêu diệt.

UserPostedImage

Thế là Chiến Tranh Cách Mạng (Revolutionary War) bùng nổ. Ngày 19-4-1775, quân đội Anh tìm cách tịch thu hoặc phá hủy các tiếp liệu quân sự của dân quân Massachusetts. Hành động này đã khai hỏa cho cuộc Chiến Tranh Cách Mạng.

Dân thuộc địa - đầu tiên tại Lexington, tiếp theo là Concord, Massachusetts - đã đứng lên tự võ trang chống lại quân Anh.

Những người Mỹ can trường tại Concord đã chận đứng cuộc tiến quân của Anh. Tin về sự thành công này lan nhanh và hy vọng chiến thắng Vương quốc Anh ngày càng lớn lên.

Các lãnh tụ của thuộc địa họp Nghị Hội Lục Ðịa Lần Thứ Hai vào ngày 10-5, 1775. Nghị Hội phải đối diện với nhiệm vụ chuẩn bị cho các thuộc địa lâm chiến. Nghị Hội tổ chức Ðạo Quân Lục Ðịa được dân từ các thuộc địa về tham gia.

Ngày 15-6, Nghị Hội tấn phong George Washington của Virginia làm Tư lệnh Tối Cao của Quân Ðội.

UserPostedImage

Ngày 23-8-1775, Vua Anh, George chính thức tuyên bố tình hình nổi loạn của các thuộc địa tại Mỹ Châu. Nhà vua cảnh cáo người Mỹ hãy chấm dứt cuộc nổi loạn hoặc sẽ phải bị đánh bại bởi Vương Quốc Anh.

Lời đe dọa này của Vua George đã không có tác dụng nào đến sự quyết tâm chiến đấu của dân thuộc địa. Chỉ có một số người - gọi là người trung thành - ủng hộ sự tuân phục luật lệ Anh quốc, nhưng đa số người Mỹ lúc bấy giờ, đều ủng hộ cuộc chiến đấu cho độc lập.

Những người còn lưng chừng đã được thuyết phục khi họ đọc cuốn sách mỏng của Thomas Paine về “Lẽ Phải Thông Thường” (Common Sense). Trong cuốn sách nhỏ sáng giá này, Thomas Paine đã biện minh cho chính nghĩa của Tự Do. Ông chỉ đưa ra cho người Mỹ hai con đường để lựa chọn: Một là chấp nhận chế độ độc tài của Vua Anh, hai là phá bỏ các xiềng xích, trói buộc của họ bằng cách tuyên cáo thành lập một nước Cộng Hòa. Ða số dân Mỹ tại 13 thuộc địa đầu tiên đã lựa chọn tranh đấu cho độc lập.

UserPostedImage

Ngày 4 tháng 7 năm 1776, Nghị Hội Lục Ðịa Lần Thứ Hai đã chính thức tuyên cáo nền độc lập và thành lập Hợp Chúng Quốc Hoa Kỳ qua sự chấp nhận Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập.

Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập do Thomas Jefferson của Virginia soạn thảo. Bản tuyên ngôn này là một hành động xóa bỏ vương quyền, Quốc Hội và người Anh. Nó cũng đặt nền tảng cho chính nghĩa của cuộc cách mạng bằng những sự thật hiển nhiên của con người.

Nội dung Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập của Hoa Kỳ rất có giá trị thuyết phục về cả hai mặt: đạo lý nhân bản và chính trị. Nhiều đoạn trong bản tuyên ngôn đã gây một ảnh hưởng sâu xa trên nhân dân Hoa Kỳ và nhiều dân tộc khác trên thế giới.

Ðặc biệt dòng tuyên bố rằng:

UserPostedImage

“Chúng ta duy trì những chân lý này, chúng hiển nhiên rằng tất cả mọi người được sinh ra đều bình đẳng, và được Thượng Ðế ban cho một số Quyền không thể bị tước đoạt, trong đó có những quyền như Sự sống, Tự Do và Quyền tìm kiếm Hạnh Phúc.” - "We hold these truths to be self-evident, that all men are created equal, that they are endowed by their Creator with certain unalienable Rights, that among these are Life, Liberty and the pursuit of Happiness.”

Ðể bảo vệ những quyền này, người ta phải tổ chức chính phủ và chính phủ phải thi hành các quyền lực do nhân dân đồng thuận và giao phó. Khi một chính phủ không còn tôn trọng quyền lợi của nhân dân, thì nhân dân có bổn phận thay đổi chính phủ ấy, hoặc hủy bỏ nó để thay vào một chính phủ mới.

UserPostedImage

Bản Tuyên Ngôn Ðộc Lập của Hoa Kỳ là một chiến thắng của người Mỹ tại 13 thuộc địa đầu tiên của Hoa Kỳ (sau này là 13 tiểu bang đầu tiên, được biểu tượng bằng 13 vạch trên là quốc kỳ Mỹ hiện nay) đối với đế quốc Anh hùng mạnh. Nó đã ảnh hưởng sâu xa đến các quốc gia khác trên thế giới, nhất là các quốc gia bị các nước tây phương chiếm làm thuộc địa và thi hành các chính sách hà khắc.

Nguyễn Châu

Mừng Lễ Độc Lập Hoa Kỳ Năm Thứ 244 (1776-2020)


July 4, 2020

TT Trump: Bảo vệ tượng đài là sự tôn vinh vĩnh cửu các tổ phụ và quyền tự do của Hoa Kỳ

Thiên An

Nhân ngày quốc khánh Mỹ, tại Mount Rushmore, Tổng thống Donald Trump đã tuyên bố ký đạo luật xây dựng một công viên ngoài trời lớn để trưng bày các tượng đài nhân vật lịch sử vĩ đại của Hoa Kỳ.

“Tôi xin tuyên bố sẽ xây dựng những bức tượng đài khổng lồ về các nhân vật vĩ đại trong lịch sử. Tôi ký một đạo luật thiết lập một Vườn quốc gia của Những anh hùng Hoa Kỳ (National Garden of American Heroes), một công viên ngoài trời lớn để trưng bày tượng đài của những nhân vật vĩ đại nhất nước Mỹ”, ông Trump nói trong buổi diễn thuyết tại Mount Rushmore, một phần của lễ kỷ niệm Quốc khánh với hàng ngàn người tại phía Nam Dakota.

UserPostedImage

◾◾Đám đông tập trung trong buổi lễ kỷ niệm quốc khánh tại Mount Rushmore (Ảnh: Getty Images)

“Hãy để chúng ta tiến bước cùng những mục đích chung và quyết tâm hy sinh. Chúng ta sẽ gây dựng nên thế hệ người dân Mỹ yêu nước tiếp theo, chúng ta sẽ viết nên một chương mới đầy ắp những chuyến phưu lưu của nước Mỹ; và chúng ta sẽ dạy con cái rằng chúng sống trên một đất nước của những huyền thoại, rằng không gì có thể ngăn cản được chúng, và rằng không ai có quyền đạp chúng xuống. Chúng sẽ hiểu ở Hoa Kỳ, chúng có thể làm mọi thứ, chúng có thể trở thành bất kể ai; và cùng với nhau, chúng ta sẽ đạt được bất cứ điều gì”.

Nơi đây sẽ bao gồm tượng đài của những anh hùng lịch sử Hoa Kỳ như: John Adams, Susan B. Anthony, Clara Barton, Daniel Boone, Joshua Lawrence Chamberlain, Henry Clay, Davy Crockett, Frederick Douglass, Amelia Earhart, Benjamin Franklin, Billy Graham, Alexander Hamilton, Thomas Jefferson, Martin Luther King, Jr., Abraham Lincoln, Douglas MacArthur, Dolley Madison, James Madison, Christa McAuliffe, Audie Murphy, George S. Patton, Jr., Ronald Reagan, Jackie Robinson, Betsy Ross, Antonin Scalia, Harriet Beecher Stowe, Harriet Tubman, Booker T. Washington, George Washington, cùng Orville và Wilbur Wright.

Công viên dự kiến sẽ được mở cửa trước ngày 4/7/2026 – kỷ niệm 250 năm ngày Hoa Kỳ tuyên ngôn độc lập.

Một đội chuyên trách sẽ tìm kiếm những khu vực tiềm năng để xây dựng Vườn Quốc gia (National Garden) và đề xuất các phương án xây dựng, sau đó họ sẽ gửi cho Tổng thống Trump trong vòng 60 ngày kể từ khi đạo luật được thông qua.

Những bức tượng sẽ khắc hoạ chân dung của những anh hùng lịch sử Hoa Kỳ, những người cống hiến máu thịt cho của mình cho sự tự do và thịnh vượng của nước Mỹ. Thuật ngữ “những anh hùng lịch sử của Hoa Kỳ” bao gồm những cá nhân là công dân Mỹ, và có đóng góp to lớn cho cuộc sống của người Mỹ hay ảnh hưởng tới lịch sử của nước Mỹ.

Thuật ngữ này cũng bao gồm những người sống trước Cách mạng Mỹ, không phải công dân Mỹ nhưng có công trong việc khám phá, phát triển hay gây dựng nền độc lập của Hoa Kỳ như Christopher Columbus, Junipero Serra, và Marquis de La Fayette.

Điểm đặc biệt là, bức tượng nghệ thuật này sẽ mô tả chân dung thật của các nhân vật, chứ không dùng một hình ảnh đại diện trừu tượng nào.

UserPostedImage

◾◾Những người ủng hộ ông Trump lắng nghe ông phát biểu tại phía Nam Dakota (Getty Images)◦
Không ai được phép phá huỷ các tượng đài lịch sử

Tổng thống Trump đề cập tới việc đám đông biểu tình ồ ạt phá hoại các tượng đài lịch sử sau cái chết của George Floyd.

“Phá huỷ các bức tượng nghĩa là xúc phạm những di sản chung của đất nước. Trong những tuần gần đây, giữa những cuộc biểu tình nổ ra khắp nước Mỹ, rất nhiều bức tượng đã bị giật đổ. Một số chính quyền địa phương đáp trả lại động thái này bằng cách dỡ bỏ các bức tượng xuống”.

Nhưng các bức tượng đài này đều mô phỏng những nhân vật chủ chốt trong lịch sử nước Mỹ: Christopher Columbus, George Washington, Thomas Jefferson, Benjamin Franklin, Francis Scott Key, Ulysses S. Grant. Hay thậm chí là những nhà lãnh đạo trong phong trào bãi nô, Trung đoàn người Mỹ gốc Phi tình nguyện đầu tiên của Quân đội Liên minh trong Nội chiến, và lính Mỹ bị giết trong Chiến tranh thế giới thứ I và thứ II. Tất cả đều bị phá huỷ, giật đổ và dỡ bỏ.

“Những tượng đài này đâu chỉ của riêng chúng ta, hay được phép loại bỏ theo ý thích của những người bị ảnh hưởng bởi đam mê chính trị thời thượng; chúng thuộc về tất cả những thế hệ người Mỹ đến trước và ra đời sau chúng ta. Chính quyền của tôi sẽ không cho phép bất kỳ một cuộc tấn công nào vào những ký ức tập thể của quốc gia. Đối diện với các hành động phá hoại này, chúng ta – những người Mỹ phải có trách nhiệm chống lại bạo lực, và truyền lại những câu chuyện vĩ đại của dân tộc một cách hoà bình cho thế hệ tương lai thông qua những tượng đài của các anh hùng Hoa Kỳ sắp tới”.

UserPostedImage

◾◦Tổng thống Trump tại lễ kỷ niệm quốc khánh 4/7/2020 (Ảnh: Getty Images)

“Sự vĩ đại của nước Mỹ trong hiện tại được đánh đổi bằng xương máu và sự hy sinh của các thế hệ quá khứ. Bởi vì quá khứ luôn đối mặt với rủi ro bị quên lãng, nên những bức tượng là phương tiện cần thiết để trân trọng và vinh danh những người tiên phong”, Tổng thống Trump đề cập trong đạo luật.

“Tại những công viên công cộng và trung tâm thương mại, chúng ta đã chối bỏ tượng đài của những nhân vật vĩ đại, những người bằng trí tuệ và lòng dũng cảm đã gây dựng và bảo vệ nền cộng hoà, trật tự và tự do cho chúng ta. Những tượng đài này như những người Thầy thầm lặng, xuất hiện dưới hình hài của đá và kim loại. Họ bảo vệ những ký ức của nước Mỹ, và khích lệ tinh thần trách nhiệm của chúng ta để viết nên một chương mới đang chờ đợi”.

“Công trình nghệ thuật này nhằm khơi gợi lòng biết ơn trước thành tựu và sự hi sinh của những người Mỹ xuất chúng, những người dù khiếm khuyết nhưng vẫn đem phẩm chất, tài năng và mạng sống của họ để phục vụ đất nước. Tượng đài là một cách để bày tỏ lý tưởng cao quý nhất của chúng ta: tôn trọng tổ tiên, yêu tự do và hướng đến một hợp chủng quốc hoàn hảo hơn”.

“Chúng là những tác phẩm của cái đẹp, như một món quà bền bỉ. Bảo tồn những tượng đài này, chúng ta thể hiện sự tôn trọng với quá khứ, tự trọng với hiện tại và truyền cảm hứng cho những người đến sau”.

Với Tổng thống Trump, tượng đài này sẽ không bao giờ bị mạo phạm. Những vị anh hùng này sẽ không bao giờ bị bôi nhọ. Di sản của họ sẽ không bao giờ bị hủy diệt. Thành tựu của họ sẽ không bao giờ bị lãng quên. Và Mount Rushmore sẽ tồn tại mãi mãi như một sự tôn vinh vĩnh cửu đối với các tổ phụ và các quyền tự do của Hoa Kỳ.

Thiên An
Theo The Epoch Times
Wednesday, July 1, 2020

Báo New York Times nên trả lại giải Pulitzer
vì quá nhiều tin giả


UserPostedImage

Thư ký Báo chí của Tòa Bạch Ốc Kayleigh McEnany

Thư ký Báo chí Tòa Bạch Ốc Kayleigh McEnany kêu gọi Tờ New York Times trả lại giải thưởng danh giá Pulitzer mà họ được trao năm 2018 vì đưa quá nhiều tin giả về Tổng thống Donald Trump. Trong buổi họp báo mới đây, bà chỉ trích tờ báo đã đưa tin sai về chuyện Tổng thống Trump đã được cơ quan tình báo thông báo về tin tức Nga trả tiền thưởng cho Taliban để giết binh lính Mỹ đồn trú tại Afghanistan.

UserPostedImage

Bà McEnany nói tờ NYT đã phạm phải việc “đưa tin sai lệch” rằng Tổng thống Trump đã được thông báo về tin tức tình báo. Bà khẳng định tổng thống chỉ nghe các tin tình báo đã được xác thực và nói hiện cộng đồng tình báo vẫn bất đồng ý kiến về vụ Nga-Taliban.

Ông Trump bác bỏ tin tức rằng ông và phó tổng thống Mike Pence đã được thông tin về vụ này.

UserPostedImage

“Không có ai báo cáo hoặc nói với tôi, hoặc Pence hoặc Chánh văn phòng Marke Meadows về cái gọi là vụ tấn công vào lực lượng của ta do Nga làm, như được đưa tin thông qua “nguồn tin giấu tên” bởi Tin Giả NY Times. Ai cũng đang bác bỏ tin này và cũng không hề có nhiều vụ tấn công lên quân ta.” Ông Trump viết trên Twitter.

“Không ai nghiêm khắc với Nga hơn Chính quyền Trump. Ở thời Obama và Joe Biden thối nát, Nga hành động dễ như chơi, họ đã chiếm lấy những phần quan trọng của Ukraine. Hunter ở đâu? Có lẽ đây chỉ là một trong những trò bẩn mới của tờ Times giả dối, giống y như khi họ thất bại trong vụ Lừa đảo Nga (thông đồng với Trump).

Nguồn tin của họ là ai?”

UserPostedImage

“Tin giả NYTimes phải tiết lộ nguồn tin “nặc danh” của mình. Tôi cá là họ không thể làm được, “người này” thậm chí có lẽ không tồn tại”, ông Trump viết trong một dòng tweet khác.

Ông Trump sau đó cho hay lực lượng tình báo đã nói với ông rằng họ đánh giá tin tức này không đáng tin, “vì thế đã không báo cáo cho tôi”.

UserPostedImage

“Có lẽ lại một Tin vịt giả về Nga mới, có lẽ được ghi trong sổ tay của NY Times Fake News khi muốn làm cho Phe Cộng hòa xấu mặt”, ông Trump nói thêm.

Thư ký báo chí McEnany cho rằng “NYT đã hoàn toàn vô trách nhiệm” khi quyết định đăng bản tin “sai lệch” rằng ông Trump đã được báo cáo về tin Nga thuê Taliban đánh Mỹ mà chưa có phản ứng gì.

Moscow sau đó cũng bác bỏ tin tức này.

UserPostedImage

“Tôi thực sự cho rằng bây giờ tờ New York Times cần phải lùi một bước và tự vấn rằng vì sao mà họ lại phạm sai lầm quá thường xuyên như thế”, bà McEnany nói.

“Tờ NYT đã đưa tin sai khi nói rằng Paul Manafort đã yêu cầu dữ liệu khảo sát tính nhiệm được gửi cho Oleg Deripaska và sau đó đã buộc phải ra thông báo sửa sai. Hồi tháng Sáu 2017, tờ báo này lại sai lầm khi viết rằng 17 cơ quan tình báo Mỹ đều đồng ý về báo cáo Nga can thiệp bầu cử, rồi sau đó lại phải sửa sai rằng chỉ có 4 cơ quan mà thôi”.

“Năm 2017 vào tháng Hai, NYT đăng một câu chuyện tuyên bố các phụ tá trong chiến dịch tranh cử của ông Trump đã liên tục liên hệ với tình báo Nga, một điều mà thậm chí James Comey cũng phải thừa nhận rằng gần như là hoàn toàn sai trái”.

UserPostedImage

“Việc NYT đưa tin thất thiệt liên quan đến Nga là không thể bào chữa được. Tôi nghĩ rằng đã đến lúc NYT và cả Washington Post (Wapo) nên trả lại giải thưởng Pulitzer”, bà McEnany nói trước khi kết thúc buổi họp báo hôm thứ Hai.

UserPostedImage

Năm 2018, nhân viên của cả NYT và Wapo được nhận chung giải Pulitzer về Đưa tin Quốc gia. Ban tổ chức giải thưởng ca ngợi cả 2 tờ báo này vì đã “có nguồn tin sâu sắc, tin bài bao phủ không mệt mỏi vì lợi ích chung và thúc đẩy mạnh mẽ sự hiểu biết của công chúng về việc Nga can thiệp cuộc bầu cử 2016 và những kết nối của Nga với chiến dịch tranh cử của Trump, đội ngũ chuyển giao quyền lực của Tổng thống tân cử và Tân chính quyền Trump”.

Trọng Đức

Bán kết FA Cup: Man United gặp Chelsea, Arsenal
so tài Man City


Jul 4, 2020 cập nhật lần cuối Jul 4, 2020

UserPostedImage

Billy Gilmour của Chelsea nhảy lên đánh đầu banh trong trận đấu tứ kết FA Cup giữa Chelsea và Leicester City diễn ra tại The King Power Stadium, Leicester, Anh, ngày 28 Tháng Sáu, 2020. (Hình: Rui Vieira/Pool via Getty Images)

LONDON, Anh (NV) – Đội bóng Manchester United sẽ đương đầu với Chelea và Manchester City sẽ gặp Arsenal trong hai trận bán kết giải FA Cup.

Theo ESPN, hai trận bán kết sẽ diễn ra trong hai ngày 18 và 19 Tháng Bảy và trận chung kết thi đấu vào ngày 1 Tháng Tám. Các trận bán kết và chung kết đều diễn ra trên sân vận động Wembley, London, Anh, với tình trạng không khán giả.

Tại vòng tứ kết, đội bóng câu lạc bộ Arsenal, với thành tích kỷ lục 13 lần vô địch FA Cup, đã đá bại Sheffield United 2-1 vào sáng Chủ Nhật, 28 Tháng Sáu, để bước vào bán kết. Pepe mở tỷ số đầu tiên cho Arsenal với quả đá phạt đền ở phút 25 nhưng đến phút 87 McGoldrick có cơ hội quân bình tỷ số 1-1 cho Sheffield, mãi đến phút bù giờ đầu tiên 90+1, Ceballos mới ấn định tỷ số chung cuộc 2-1 nghiêng về Arsenal.

Trong khi đó thầy trò huấn luyện viên Lampard cũng vượt qua Leicester City 1-0 nhờ bàn thắng duy nhất của Barkley ở phút 63. Trận cuối cùng vào hôm Chủ Nhật, đội Manchester City dứt điểm Newcastle United với tỷ số 2-0 nhờ công của hai cầu thủ De Bruyne đá phạt đền phút 37 và Sterling phút 68.

Trước đó, hôm Thứ Bảy, 27 Tháng Sáu, đội Manchester United quật ngã Norwich City 2-1. Phía Manchester United, cầu thủ Ighalo mở tỷ số phút 51 nhưng đến phút 75, Norwich City có cơ hội quân bình tỷ số 1-1 với bàn thắng của Cantwell. Hòa nhau 1-1 trong suốt 90 phút thi đấu, nên buộc cả hai phải đá thêm hai hiệp phụ 30 phút và Maquire ghi bàn thắng duy nhất ở phút 115 đem chiến thắng khá vất vả về cho Manchester United.

Ông Frank Lampard, huấn luyện viên đội Chelsea, cho biết các cầu thủ trẻ của ông đã thi đấu khá khó khăn trong hiệp đầu tiên so tài với Leicester nhưng sang hiệp hai các cầu thủ The Blues chơi mạch lạc hơn và sau trận đấu, Lampard nói trận đấu này đem đến nhiều kinh nghiệm cho các cầu thủ trẻ của ông.

“Chúng tôi đã không chơi tệ như vậy kể từ khi tôi trở lại, chúng tôi may mắn giữ được tỷ số hòa 0-0 trong hiệp đầu,” ông nói.

UserPostedImage

Harry Maguire (giữa, nằm dưới đất) của Manchester United ghi bàn thắng thứ hai cho đội nhà trong trận tứ kết FA Cup giữa Manchester United và Norwich City diễn ra tại Carrow Road, Norwich, Anh, ngày 27 Tháng Sáu, 2020. (Hình: Catherine Ivill/Getty Images)

Trong khi đó Manchester City – phải nhường ngôi vương miện Premier Leageu cho đội bóng thành phố cảng Liverpool sau trận thua 2-1 trước đội chủ nhà Chelsea hôm Thứ Năm, 25 Tháng Sáu – rất muốn bảo vệ ngôi vị vô địch FA Cup và có thêm một chiếc cúp nữa.

Các cầu thủ của huấn luyện viên Pep Guardiola từng vô địch giải Carabao Cup vào đầu Tháng Ba và vẫn tiếp tục cạnh tranh với các đội khác tại giải Champions League năm nay.

UserPostedImage

Trận tứ kết FA Cup giữa Sheffield United và Arsenal diễn ra tại Bramall Lane, Sheffield, Anh, ngày 28 Tháng Sáu, 2020. (Hình: Oli Scarff/Pool via Getty Images)

Ông Guardiola nói với các phóng viên: “Chúng tôi có mặt ở bán kết. Thật không dễ dàng khi tấn công vào đội bóng với phòng ngự lùi sâu và chặt chẽ nhưng chúng tôi có cơ hội tốt và không bỏ lỡ. Tôi vui sướng trở lại London, đến Wembley lần này.”

UserPostedImage

Joelinton (trái) của Newcastle United tranh chấp bóng với Phil Foden của Manchester City trong trận tứ kết FA Cup diễn ra tại St. James Park, Newcastle, Anh, ngày 28 Tháng Sáu, 2020. (Hình: Shaun Botterill/Getty Images)

Trong khi đó, ông Ole Gunnar Solskjaer, huấn luyện viên đội Manchester United, sau trận đấu cũng tươi rói khi tuyên bố: “Mặc dù trận đấu khá vất vả nhưng tôi rất hạnh phúc khi có mặt trong bốn đội cuối cùng và đây cũng là cơ hội quá tốt cho các cầu thủ chúng tôi có được những phút thi đấu. Chúng tôi đã xuyên suốt giải đấu và đó là điều chúng tôi tính toán và thực hiện được tại giải đấu này.”

(TTC)

Edited by user Sunday, July 5, 2020 1:42:39 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#13957 Posted : Sunday, July 5, 2020 3:31:48 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,311

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)


Những bí ẩn dành cho người khiêm nhường


7/5/2020 6:44:26 PM

Trưa Chúa Nhật 5/7, Đức Thánh Cha đã đọc Kinh Truyền Tin với các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô. Trước khi đọc Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha có một bài huấn dụ ngắn dành cho các tín hữu.

http://conggiao.info/nhu...uoi-khiem-nhuong-d-55351

Bài huấn dụ của Đức Thánh Cha trước khi đọc Kinh Truyền Tin

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Đoạn Tin Mừng của Chúa nhật hôm nay (x. Mt 11,25-30) được chia thành ba phần: trước hết Chúa Giêsu cất lên một bài thánh thi chúc tụng và tạ ơn Chúa Cha, vì Người đã mặc khải mầu nhiệm Nước Trời cho những người nghèo và bé mọn; sau đó Ngài mặc khải tương quan mật thiết và độc nhất giữa Ngài với Cha; và cuối cùng là lời mời hãy đến với Ngài và bước theo Ngài để nhận được sự nghỉ ngơi.

Ở điểm đầu tiên, Chúa Giêsu ngợi khen Cha vì Người đã giấu những bí mật về Nước Trời, về sự thật, “đối với những bậc khôn ngoan và thông thái” (câu 25). Ngài gọi họ như vậy với một bức màn trớ trêu, bởi vì họ tự cho mình là khôn ngoan thông thái, và do đó nhiều lần họ khép kín trái tim. Sự khôn ngoan đích thực còn đến từ trái tim, chứ không chỉ hiểu biết những ý niệm. Nếu anh biết nhiều điều nhưng trái tim lại khép kín, thì anh không phải là khôn ngoan. Nhưng Chúa Giêsu nói rằng những bí ẩn của Cha lại được tiết lộ cho “những người bé nhỏ”, những người tin tưởng mở con tim ra với Lời cứu rỗi của Ngài, họ cảm thấy cần Ngài và mong đợi mọi sự từ Ngài. Một trái tim mở rộng và tín thác vào Chúa.

Sau đó, Chúa Giêsu giải thích rằng Ngài đã nhận được mọi sự từ Chúa Cha. Ngài gọi Chúa Cha là “Cha của tôi”, để khẳng định sự độc đáo trong mối tương quan của Ngài với Chúa Cha. Thật vậy, chỉ giữa Con và Cha mới có sự hỗ tương hoàn toàn: người này biết người kia, người này sống trong người kia. Nhưng sự hiệp thông độc đáo này giống như một bông hoa đang nở, để mặc khải cách nhưng không vẻ đẹp và sự tốt lành của Ngài. Và đây là lời mời của Chúa Giêsu: “Hãy đến cùng tôi ...” (câu 28). Ngài muốn cho đi những gì Ngài nhận được từ Cha. Ngài muốn ban cho chúng ta sự thật, và sự thật của Chúa Giêsu luôn nhưng không, miễn phí: là một quà tặng, là Thánh Thành, là Sự Thật.

UserPostedImage

Giống như Cha dành ưu tiên cho “những người bé mọn”, Chúa Giêsu cũng nhắc đến những người “mệt mỏi và bị áp bức”. Thật vậy, Ngài tự đặt mình trong số họ, bởi vì Ngài là “người hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (câu 29). Như trong các Mối Phúc thứ nhất và thứ ba, về những người khiêm nhường hay có tinh thần nghèo khó; và về người hiền lành (x. Mt 5,3.5): là sự hiền lành của Chúa Giêsu. Như thế, Chúa Giêsu, “hiền hậu và khiêm nhường”, không phải là hình tượng của những ai cam chịu hay đơn giản là nạn nhân, nhưng là “Con Người” sống hoàn cảnh này “bằng cả trái tim” trong sự trong suốt hoàn toàn với tình yêu của Chúa Cha, tức là với Chúa Thánh Thần. Ngài là khuôn mẫu của những ai có “tinh thần nghèo khó”, và của tất cả những người sống các mối phúc khác của Tin Mừng, những người chu toàn thánh ý Thiên Chúa và làm chứng cho Vương quốc của Ngài.

Và rồi, Chúa Giêsu nói rằng nếu chúng ta đến với Ngài, chúng ta sẽ tìm được sự nghỉ ngơi: “Sự nghỉ ngơi” mà Chúa Kitô dành cho những người mệt mỏi và bị áp bức không phải là một sự nghỉ ngơi chỉ về tâm lý hay một của bố thí, nhưng đó là niềm vui của những người nghèo được nghe Tin Mừng và trở nên những người kiến tạo nhân loại mới. Đây là thông điệp cho chúng ta, cho tất cả những người thiện chí, mà Chúa Giêsu vẫn nhắc đến ngày hôm nay trong thế giới tôn vinh những người tìm kiếm giàu có và quyền lực, bất kể bằng phương tiện gì, và đôi khi chà đạp lên con người và phẩm giá con người. Chúng ta nhìn thấy điều này hằng ngày, những người nghèo bị chà đạp. Và đó là một thông điệp dành cho Giáo hội, được kêu gọi thực thi lòng thương xót và mang Tin Mừng đến cho người nghèo, trở nên hiền hậu và khiêm nhường. Chúa muốn cho Giáo hội của Ngài, tức là chúng ta như thế.

Xin Đức Maria, người khiêm tốn nhất và cao nhất giữa các thụ tạo, cầu bầu Thiên Chúa cho chúng ta sự khôn ngoan của trái tim, để chúng ta biết phân định những dấu chỉ của Ngài trong cuộc sống chúng ta và được tham dự vào những bí ẩn, vốn bị che giấu đối với những người kiêu ngạo, nhưng mặc khải cho những người khiêm tốn.

Văn Yên, SJ
(VaticanNews Tiếng Việt 05.07.2020)

ĐTC Phanxicô trợ giúp cho Chương trình Lương thực Thế giới


7/4/2020 5:41:41 PM

Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp tục hỗ trợ nỗ lực chống Covid 19 bằng việc gửi một khoản trợ giúp 25.000 euro cho chương trình Lương thực Thế giới (WFP) khi tổ chức này đang hoạt động để nuôi sống 270 triệu người trong năm nay giữa lúc nạn đói gia tăng do đại dịch virus corona.

UserPostedImage

Theo tổ chức Chương trình Lương thực Thế giới, mức độ lây nhiễm virus corona đang gia tăng ở châu Mỹ Latinh và châu Phi vào thời điểm này, khi dự trữ lương thực ở một số nơi trên thế giới đã xuống thấp, khiến nhiều người dễ bị rơi vào tình trạng thiếu an ninh về lương thực hơn.

Đức Thánh Cha gần gũi với những người bị ảnh hưởng bởi đại dịch

Ngày 03/07/2020, Vatican thông báo rằng thông qua Bộ Phục vụ và Phát triển con người toàn diện và với sự cộng tác của Đại diện Thường trực của Tòa Thánh tại Tổ chức Lương nông (FAO), Quỹ Phát triển Nông nghiệp quốc tế (IFAD) và Chương trình Lương thực Thế giới, Đức Thánh Cha Phanxicô đã quyết định gửi một khoản quyên góp tượng trưng 25.000 euro cho Chương trình Lương thực Thế giới, như “một biểu hiện của sự gần gũi của ngài với những người bị ảnh hưởng bởi đại dịch và với những người tham gia vào các dịch vụ thiết yếu cho người nghèo, những người yếu nhất và dễ bị tổn thương nhất trong xã hội chúng ta.”

Đức Thánh Cha khích lệ các nỗ lực nhân đạo

Với cử chỉ biểu tượng này, Đức Thánh Cha mong muốn bày tỏ “sự khích lệ của tình hiền phụ đối với nỗ lực nhân đạo của Tổ chức và các quốc gia khác sẵn sàng tuân thủ các hình thức hỗ trợ cho sự phát triển toàn diện và sức khỏe cộng đồng trong thời điểm khủng hoảng này, và để chiến đấu chống lại sự bất ổn xã hội, thiếu an toàn thực phẩm, thất nghiệp ngày càng tăng và sự sụp đổ của hệ thống kinh tế của các quốc gia dễ bị tổn thương nhất.

Chương trình lương thực thế giới của Liên Hợp Quốc đã đưa ra lời kêu gọi gây quỹ 4,9 tỷ đô la để hỗ trợ lương thực cho những nơi các chính phủ đang yêu cầu hỗ trợ nhiều hơn.

Ngày 02/07 vừa qua, bà Marg Margot van der Velden, giám đốc các hoạt động khẩn cấp cho Chương trình Lương thực thế giới, cho biết “tác động của Covid-19 trên người dân đang đòi chúng tôi gia tăng nỗ lực để đảm bảo cho nhiều người đang gặp nguy cơ thiếu thực phẩm nhận được hỗ trợ.” (CSR_5043_2020)

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 04.07.2020)

Saturday, July 4, 2020

Trích bài giảng của linh mục Antôn Đặng Hữu Nam


UserPostedImage

https://www.youtube.com/...Bc&feature=emb_title

Trích bài giảng của linh mục Antôn Đặng Hữu Nam, tháng 6-2020

Ai đó có thể sai, chứ đồng chí Stalin, đồng chí Mao Trạch Đông thì không thể nào sai được. Chúng ta vẫn thường nghe "mất mùa là tại thiên tai, được mùa là bởi thiên tài đảng ta".

Rồi "bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm". Rồi Trời già nép lại một bên, để cho nông hội đứng lên làm Trời. Để thay Trời đổi đất, sắp đặt lại giang sơn. Bởi vì thần thánh chết rồi…...

Được đào luyện trong thể chế phi nhân đó, không lạ gì con người không sợ "Trời có mắt", không lo "làm lành lánh dữ", không cần "cha mẹ hiền lành để đức cho con". Nên sẵn sàng đấu tố, giết chết cha mẹ, vợ chồng, anh em, con cháu, bạn hữu và ân nhân, để cướp của cướp quyền, để giữ ghế, giữ chức. Lại coi đó là đạo đức, là phong cách, phải ra sức mà học tập.

UserPostedImage

Với đỉnh cao trí tuệ, dưới sự lãnh đạo sáng suốt tài tình và toàn diện của đảng, Bàn tay ấy đã làm nên những điều mà nhân loại không thể làm được.

Thác Bản Giốc không còn, Ải Nam Quan đã mất, Hoàng Sa Trường Sa đã bị chiếm. Các vị trí trọng yếu của quốc phòng như Tây Nguyên Vũng Áng đã đổi chủ. Bãi Tư Chính đã bị xâm chiếm, nhưng đảng ta lấp liếm chẳng dám mở miệng gọi tên kẻ thù.

Người dân không còn quyền lực đối với chủ quyền quốc gia, ngay chính trên mảnh đất mà ông bà để lại.

UserPostedImage

Bàn tay ấy đã làm suy thoái kinh tế, suy đồi luân lý đạo đức, bất ổn xã hội, gia tăng bạo lực và bất công.

Bàn tay ấy đánh tráo sự thật, bẻ cong chân lý, chà đạp nhân phẩm, tước đoạt nhân quyền, tiêu diệt tôn giáo.

Bàn tay ấy dâng nước cho Tàu cộng, phủ nhận ý kiến cảnh báo Đất Nước lâm nguy của nhân sĩ trí thức yêu nước. Đàn áp, bắt bớ, đấu tố, bỏ tù, thủ tiêu những người đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, bảo vệ sự toàn vẹn của lãnh thổ.

Bàn tay ấy đã biến 90 triệu con rồng cháu tiên anh dũng thành những người nhu nhược vô cảm, độc ác và man rợ.

UserPostedImage

Bàn tay ấy giữ biển đảo bằng cờ, chống ngập lụt bằng lu, biến cô giáo thành con đĩ, bác sĩ thành con buôn, chùa chiền thành động quỷ, chí sĩ thành bưng bô, côn đồ thành lãnh đạo, không não thành thủ khoa, chó gà có bằng tiến sĩ. Hiền tài thì bắt bỏ tù, thằng ngu lãnh đạo, lũ ngu dẫn đường.

Bàn tay ấy đưa Việt Nam lên áp chót các quốc gia đáng sống, đứng đầu về ô nhiễm, chỉ số minh bạch, đàn áp tôn giáo, sát thủ tự do ngôn luận của thế giới.

Bàn tay ấy đưa Việt Nam vào cuộc cách mạng 4.0, với đặc sản hoang tưởng, nói dối không biết ngượng. Sai mà cứ cãi, có lỗi mà không nhận. Không sửa và không từ chức. Thích đổ thừa, tuyên truyền, lọc lừa và nổ bậy.

UserPostedImage

Bàn tay ấy đã tạo ra bộ trưởng quốc phòng không đọc được bản đồ. Tướng lĩnh không biết cầm súng. Bộ trưởng y tế thì buôn bán thuốc giả. Bộ trưởng giáo dục thì nói ngọng, kiêm tú bà. Bộ trưởng công thương kiểm định phân bằng mồm. Bộ trưởng giao thông nghiệm thu đường bằng mũi. Bộ trưởng tài nguyên bơi biển Vũng Áng, phùng mang trợn mắt, nhồm nhoàm ăn cá Formosa…. uống nước trộn dầu thải…

Bàn tay ấy đã biến cần lao nước Việt thành cô dâu nô lệ tình dục, công nhân trồng cần sa khắp nơi trên thế giới.

Bàn tay ấy đưa bọn chân dài não ngắn, chặt củi, thiến heo, bán cháo lòng, gội đầu, massage….và hôm nay, Bàn tay ấy góp phần bóp nghẹt sự sống của 39 con dân nước Việt trên đường đi tìm sự sống tại xứ sở dẫy chết, trên đường đã hết chỗ thở, rừng vàng biển bạc đã tan hoang…

UserPostedImage

Đến nỗi nhà giáo Thái Đắc Tân đã thốt lên "Mẹ ơi con khó thở, con đang chết Mẹ ơi. Tổ quốc ơi, người Việt đang chết ở xứ người. Tổ Quốc ơi hãy hỏi vì sao nhiều đồng bào phải mất tiền để chết"…Xin hãy hỏi, đồng bào ơi, vì sao đau lắm, đau không nói nên lời, mẹ ơi con khó thở, con đang chết mẹ ơi… những người đang khó thở ngay ở trên quê nhà…Xin hãy hỏi, bao năm giải phóng thế này sao?

Mỗi năm có hàng ngàn người bỏ phiếu tín nhiệm bằng chân, chấp nhận từ giã thiên đường, làm mồi cho cá, bỏ mạng nơi xứ người …

Người ta thà ở lậu ở xứ người, còn hơn làm công dân xã hội chủ nghĩa….

Một bước mới trong cải tổ tài chánh tại Vatican


7/5/2020 6:39:56 PM

ĐTC Phanxicô đã đưa ra một quyết định mới: thanh lọc và chấn chỉnh Cơ quan bảo trì và quản trị Đền Thờ Thánh Phêrô, sau những trình báo về điều ”không ổn” về tài chánh và quản trị tại tổ chức này.

UserPostedImage

Ngân hàng Vatican (© Vatican Media)

Trong những ngày qua, dư luận đặc biệt chú ý đến tin: ngày 29-6-2020 ĐTC đã bổ nhiệm Đức TGM Mario Giordana, 78 tuổi, cựu Sứ Thần Tòa Thánh tại Haiti và Slovak, làm Đặc Ủy của ngài tại Cơ quan bảo trì và quản trị Đền thờ Thánh Phêrô và giao cho Đức TGM nhiệm vụ cập nhật Qui chế của cơ quan này, làm sáng tỏ về việc quản trị và tổ chức lại các Ban quản trị và kỹ thuật của Cơ Quan bảo trì. Trong nhiệm vụ khó khăn này, Đức TGM Đặc Ủy sẽ được một Ủy ban trợ giúp.

Nguyên do quyết định

”Sở dĩ có quyết định trên đây của ĐTC là vì có một trình báo đến từ Văn Phòng của vị Tổng Kiểm Toán. Sáng ngày 30-6-2020, nhân viên Văn phòng này đã đến tịch thu các tài liệu, các máy vi tính tại các Ban kỹ thuật và quản trị của Cơ quan bảo trì và quản trị Đền Thờ Thánh Phêrô. Việc tịch thu đã được phép, qua sắc lệnh của Ông Gian Piero Milano, Chưởng Tín, tương đương với Kiểm Sát trưởng, và vị phụ tá là ông Alessandro Diddi, sau khi thông báo trước cho Phủ Quốc Vụ khanh.”

- Cơ quan bảo trì và quản trị Đền thờ Thánh Phêrô từ 15 năm nay do ĐHY Angelo Comastri 77 tuổi điều khiển với sự cộng tác của Đức Cha Vittorio Lanzani, 69 tuổi, hai vị đều là người Ý. ĐHY cũng là giám quản Đền thờ Thánh Phêrô. Quyết định trên đây của ĐTC có nghĩa là có những vấn đề ”không minh bạch” tại Cơ quan này, trái với tinh thần Tông thư tự sắc của ĐTC công bố ngày 1-6-2020 về ”sự minh bạch, kiểm soát và thi đấu thầu trong các thủ tục ký hợp đồng đầu thầu tại Tòa Thánh và Quốc gia thành Vatican”. Vì thế, ĐTC muốn làm sáng tỏ vấn đề và điều chỉnh lại qui chế của Cơ quan này.

Cơ quan bảo trì và quản trị Đền Thờ Thánh Phêrô

- Cơ quan bảo trì và quản trị Đền thờ Thánh Phêrô, trong tiếng Ý là ”Fabbrica di San Pietro”, nghĩa đen là ”Công Xưởng Thánh Phêrô” được ĐGH Clemente 7 thành lập năm 1523, ban đầu như một ban gồm 60 chuyên gia có nhiệm vụ kiến thiết, và quan trị Thánh Đường lớn nhất này của Giáo Hội Công Giáo, với bao nhiêu công trình cần thực hiện. Và sau khi việc kiến thiết hoàn tất, Cơ quan vẫn tiếp tục hoạt động qua việc bảo trì, tu bổ, với sự cộng tác của hàng trăm nhân viên thuộc các ban ngành khác nhau của thánh đường này, kể cả những việc thông thường như xếp dọn các ghế, canh giữ đền thờ khi có du khách hoặc tín hữu thăm viếng. Bình thường khoảng 20 ngàn người mỗi ngày. Niên giám hiện hành của Tòa Thánh liệt kê 11 ban ngành khác nhau của ”Fabbrica di San Pietro”.

Đức TGM đặc ủy

- Đức TGM Mario Giordana cũng đã từng được ĐTC ủy nhiệm thi hành các cộng tác điều tra và chấn chỉnh tương tự: ví dụ cách đây 2 năm, ngài đã điều tra và làm sáng tỏ việc quản trị tài chánh ”lem nhem” trong ca đoàn Sistina của Tòa Thánh do Đức Ông Massimo Palombella SDB làm ca trưởng và ông Michalangelo Nardella làm giám đốc hành chánh và nghệ thuật. Kết quả là Đức Ông ca trưởng và ông giám đốc Nardella đã bị thay thế và ca đoàn Sistana được đặt dưới quyền điều khiển của Ban Nghi lễ Phụng vụ của ĐTC do Đức Ông Guido Marina làm trưởng ban.

Hoặc trước đó khi còn làm Sứ Thần Tòa Thánh tại Cộng hòa Slovak, Đức TGM Sứ thần Mario Giordana đã được ủy nhiệm điều tra về những lời cáo buộc Đức Cha Róbert Bezak, thuộc dòng Chúa Cứu Thế, TGM giáo phận Trnava về việc quản trị kém, gây thiệt hại lớn về tài chánh cho giáo phận. Cuộc điều tra đã đưa tới sự bãi chức của Đức Cha Bezák hồi tháng 7-2012 và ngài lui về một nhà của dòng ở Ý.

Trong những ngày qua, một số báo chí cho rằng có sự quản trị không minh bạch việc cho công ty đấu thầu việc tu bổ mái vòm đền thờ Thánh Phêrô, việc tu bổ này đã vượt quá 4 triệu Euro được phép và có những lỗ hổng trong kết toán chi thu.

Một chuỗi các biện pháp do ĐTC đề ra

Biện pháp ĐTC Phanxicô đề ra hôm 29-6-2020 là một bước mới trong một loạt các quyết định ngài đề ra để cải tổ giáo triều Roma, đặc biệt về mặt tài chánh và quản trị.

Chẳng hạn ngày 14-5-2020, ngài bổ nhiệm Ông Giuseppe Schlitzer người Ý làm tân giám đốc cơ quan giám sát tài chánh của Vatican (AIF), thay thế một chuyên gia người Thụy Sĩ. Ngày 1-5 sau đó, ĐTC sa thải 5 viên chức Vatican có dính dáng đến vụ mua căn hộ sang trọng ở Luân đôn, khiến Tòa Thánh bị thiệt hại hàng trăm triệu Euro.

Họp hội đồng liên bộ của Vatican

Tiếp đến ĐTC triệu tập một cuộc họp các thủ lãnh các cơ quan trung ương Tòa Thánh hồi đầu tháng 5 để cùng với Cha Antonio Gerrero Alves, dòng Tên, cứu xét các biện pháp về tình hình tài chánh khó khăn của Tòa Thánh..

Ban hành hai luật mới

Đặc biệt ngày 1-6-2020, ĐTC ban hành 2 luật mới cho Tòa Thánh và Quốc gia thành Vatican về sự minh bạch, kiểm soát và cạnh tranh trong các thủ tục cấp hợp đồng đấu thầu tại Tòa Thánh và Quốc Gia thành Vatican. Luật nhắm đạt tới một sự quản trị hữu hiệu hơn các tài nguyên của Tòa Thánh và tránh sự phí phạm cũng như tránh nạn tham ô. Luật thứ I gồm 86 điều khoản về ”sự minh bạch, kiểm soát và cạnh tranh liên quan đến các hợp đồng công của Tòa Thánh và Quốc gia thành Vatican”, làm sao để những tác nhân kinh tế, các hãng, công ty hay những tác nhân khác muốn đấu thầu được đối xử đồng đều, tránh sự cạnh tranh bất hợp pháp và nạn tham nhũng, hối lộ, hoặc thiên vị.

Luật thứ 2 có 12 điều khoản về việc bảo vệ quyền tài phán của Tòa Thánh trong những trường hợp tranh chấp, kiện tụng.

Phục hồi thanh danh tài chánh của Vatican

Các biện pháp gần đây nhắm phục hồi thanh danh của Tòa Thánh bị thương tổn vì những vụ xì căng đan tài chánh như vụ mua căn hộ ở Luân Đôn. Tiếp đến là cần phải khẩn trương đối phó với hiểm họa Tòa Thánh sẽ thiếu hụt tài chánh trầm trọng. Cha Guerrero, Bộ trưởng kinh tế báo động rằng năm 2020 này mức thiếu hụt có thể tăng 175% và lên tới 160 triệu mỹ kim vì lợi tức do đầu tư bị suy sụp, vì mức thu nhập giảm sút trầm trọng, như trường hợp Bảo tàng viện Vatican bị đóng cửa hoặc bị hạn chế vì đại dịch Covid-19, thiếu du khách. Tình trạng thiếu hụt này cũng đe dọa vấn đề trả lương hưu cho các nhân viên. Nói khác đi, các biện pháp thanh lọc, ngăn chặn thất thu, phí phạm, không phải là một ước muốn luân lý hoặc một biện pháp đánh bóng trước dư luận, nhưng là một vấn đề sinh tử.

Quyết tâm đẩy mạnh cải tổ

Vấn đề là phải đợi xem các biện pháp cải tổ và thanh lộc ấy có hiệu năng đến mức độ nào. Ký giả John Allen Jr. của báo trực tuyến Crux Now (1/7/2020) ở Mỹ đưa ra nhận xét: “Cách đây 6 tháng người ta bị cám dỗ mà nghĩ rằng ĐGH Phanxicô đã từ bỏ chương trình cải tổ tài chánh. Nhưng hôm nay, trước sự gia tăng gấp đôi những vụ bê bối và nợ nần, ngài dường như quyết liệt dấn thân trên con đường cải tổ.

G. Trần Đức Anh OP
(VaticanNews Tiếng Việt 05.07.2020)


Edited by user Sunday, July 5, 2020 4:14:06 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#13958 Posted : Monday, July 6, 2020 7:31:13 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,218
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Người Việt rất quan tâm dân chủ Mỹ và bầu cử 2020


Nguyễn Quang Duy

Gửi tới BBC từ Melbourne, Úc
9 phút trước

UserPostedImage

Càng gần ngày tranh cử, càng nhiều người biểu lộ yêu mến Tổng thống Donald Trump và ngược lại cũng lắm người bày tỏ chán ghét ông.

Có những người ghét ông chỉ vì họ yêu chủ nghĩa xã hội, yêu chủ nghĩa vô chính phủ, lợi dụng cơ hội ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết đã chiếm khu Capitol Hill, nội đô Seattle, tiểu bang Washington, trong suốt ba tuần trước khi bị giải tán.

Nhân 244 năm người Mỹ giành được độc lập từ Anh Quốc, và sau biến cố George Floyd, thử xem nền dân chủ và chính trị Hoa Kỳ sẽ chuyển đổi ra sao?

Phong trào "Black Lives Matter"

Ngay khi ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết nhiều cuộc biểu tình đòi trừng phạt những cảnh sát viên chịu trách nhiệm, đòi cải tổ cách hành xử của cảnh sát, đòi bình đẳng cho người da đen đã nổ ra khắp nơi trên nước Mỹ.

Biểu tình ôn hòa được Hiến Pháp Mỹ bảo vệ, và mạng sống con người là vô giá bất kể mạng của người da đen, da màu hay da trắng, nên hầu hết các cuộc biểu tình đều chính đáng.

Khu Tự trị Capitol Hill…

Tại thành phố Seattle tiểu bang Washington cũng liên tiếp xảy ra nhiều cuộc biểu tình, có cuộc lên đến cả ngàn người tham dự, cuối cùng đoàn biểu tình tập trung kéo đến văn phòng cảnh sát East Precinct thuộc khu Capitol Hill.

Nhiều cuộc đụng độ dữ dội đã xảy ra khiến hàng chục cảnh sát và người biểu tình bị thương, tối ngày 8/6/2020, cảnh sát được lệnh từ Thị trưởng thành phố Seattle ra lệnh cảnh sát đóng cửa văn phòng và rút khỏi khu vực.

Người biểu tình chiếm khu vực và thiết lập một vùng không cảnh sát được họ gọi là "Khu Tự trị Capitol Hill" (Capitol Hill Autonomous Zone, viết tắt là CHAZ), lập "Nước Cộng hoà Nhân dân Capitol Hill" (People's Republic of Capitol Hill), biến "Sở Cảnh sát Seattle" thành "Ủy ban Nhân dân Seattle" (Seattle People's Department).

Trong khu vực người biểu tình vẽ những biểu ngữ có dấu búa liềm và hình của tổ chức Antifa, lập các trạm kiểm soát có vũ trang khám xét người ra vào, qua lại.

Họ ra thông báo ngay trước rào chắn "bạn đang rời khỏi lãnh thổ Hoa Kỳ" (you are now leaving the USA), hay ở nhiều nơi trong khu vực "không gian này giờ đây là tài sản của nhân dân" (this space is now property of the people)…

Thị trưởng thành phố Seattle cho phép việc chiếm đóng khu vực, Thống đốc tiểu bang Washington cũng cho phép, cả hai người đều thuộc đảng Dân Chủ phe cấp tiến.

Ngược lại, Tổng Thống Donald Trump phản đối đòi can thiệp nhưng bị Tòa Án phủ quyết vì theo Hiến Pháp Hoa Kỳ việc này thuộc quyền hạn của tiểu bang.

Từ ôn hòa…

UserPostedImage

Ngày 10/6/2020, người biểu tình công bố yêu sách với 30 điểm đòi giải tán cảnh sát để dân quân kiểm soát địa phương, xóa bỏ nhà tù, thả tù nhân, lập tòa án nhân dân,… và cấp quyền công dân cho tất cả người nhập cư bất hợp pháp đang sống tại Mỹ.

Khu Tự trị có lúc thu hút hàng chục ngàn người tham dự các cuộc biểu tình, diễn thuyết, văn nghệ, xem những tác phẩm nghệ thuật được trưng bày, những trạm y tế, lều cung cấp thực phẩm và những quán cà phê phục vụ miễn phí.

… đến bạo động

Nhưng sau đó xuất hiện những người vũ trang gậy gộc hay súng ống tuần tra trong khu vực, một "chính quyền nhân dân" được thành lập nghiêm cấm truyền thông báo chí, chỉ cho phép "live-streams", và nghiêm cấm những ý kiến bất đồng tồn tại trong khu vực.

Khu vực trở nên mất an ninh nhất là về đêm, số người tham dự ít dần.

Theo tin Sở Cảnh sát Seattle, từ ngày 8/6 đến 30/6/2020 xảy ra ít nhất 65 vụ tội phạm hình sự, gồm 4 vụ xả súng làm 2 người chết và 3 người bị thương nặng, nhiều vụ bạo loạn, hiếp dâm, cướp, buôn bán ma túy, nhiều vụ phá hoại tài sản và trộm cắp đã xảy ra trong khu vực.

Khởi kiện…

Ngày 24/6/2020, một số các doanh nghiệp, chủ đất và cư dân ở Capitol Hill, nộp đơn khởi kiện chính quyền thành phố Seattle đồng lõa trong việc thành lập khu tự trị, làm thiệt hại đến công ăn việc làm, tài sản và quyền được cảnh sát bảo vệ của họ.

Văn phòng công tố tiểu bang cũng đã kiện thành phố Seattle không được để các dân cử thành phố (và tiểu bang) cho phép thành lập "những vùng tự trị vô chính phủ" vi phạm pháp luật.

Lệnh giải tán khu tự trị

Cuối cùng, Thị trưởng thành phố Seattle đã ra lệnh cho cảnh sát giải tán Khu tự trị, 5 giờ sáng ngày 1/7/2020, cảnh sát chống bạo động đã tiến vào khu vực thi hành lệnh giải tán.

Trong vòng 30 phút, cảnh sát bắt giữ 31 người, thu hồi khu vực và trật tự công cộng được vãn hồi. Theo tin mới nhất 31 người bị bắt đã được thả và chưa một ai bị truy tố.

Những người biểu tình rút sang những khu vực khác, tiếp tục tổ chức nhiều cuộc biểu tình nhỏ với số người tham dự ít hơn trước đây.

Một điều ít ai nghĩ tới là cuộc sống của những người không nhà (homeless) bị đảo lộn dưới sự cai trị của những người "vô chính phủ", có người bị đuổi ra khỏi khu vực vì không chịu tuân phục "chính quyền nhân dân".

Tự do và đa nguyên

Nước Mỹ đã từng chia đôi và chiến tranh Nam Bắc xảy ra vì một bên muốn xóa bỏ nô lệ da đen còn bên kia cố giữ.

Nước Mỹ không chủ trương thống nhất làm một khối đại đoàn kết, như tại Việt Nam hiện nay, mà người Mỹ luôn đấu tranh để nước Mỹ ngày một bình đẳng và công bằng hơn về mọi mặt.

Vì thế đây không phải lần đầu tiên những người biểu tình chiếm đóng một trung tâm thành phố, vào ngày 17/9/2011, Phong trào Chiếm Phố Wall (Occupy Wall Street) phát động từ trung tâm tài chính New York kéo dài gần 2 tháng, lan ra cả trăm thành phố và hơn 30 tiểu bang ở Mỹ.

Biểu tình là quyền tự do được Hiến Pháp bảo vệ, nhưng lần này tại Khu tự trị thành phố Seattle, người biểu tình đã vũ trang bằng súng, đã xảy ra bạo hành chết người, nên chắc chắn sẽ có điều tra và truy tố các tội phạm hình sự.

Chính trị hóa…

Việc ông George Floyd bị cảnh sát đè cổ chết và vụ chiếm khu Capitol Hill ở Seatle đã được chính trị hóa trong mùa tranh cử 2020.

Ông Joe Biden ứng cử viên đảng Dân Chủ công khai ủng hộ bình đẳng cho người da đen "Mạng sống người da đen đáng quý" (Black Lives Matter), và chống nạn phân biệt chủng tộc.

Ngược lại, tại Lễ Độc Lập Tổng thống Donald Trump phát biểu: "… chúng ta đang trong giai đoạn đánh bại phe cực tả, những kẻ Marxist, bọn vô chính phủ, những kẻ bạo loạn, bọn cướp bóc…", ông còn nhiều lần gởi những twitter "Luật pháp và Trật tự" (Law and Order).

Bình đẳng cho người da đen, luật pháp và trật tự đang trở thành những đề tài tranh luận giữa các ứng cử viên cho nhiệm kỳ Tổng Thống 2020-24, và những đạo luật về cải tổ ngành cảnh sát chắc chắn sẽ được tiến hành trong nhiệm kỳ tới.

Nhân ngày Lễ Độc Lập 4/7/2020, ca sĩ nhạc Rap Kanye West một người "yêu quý" Tổng thống Trump, nhưng đồng thời ủng hộ Phong trào "Black Lives Matter", đột nhiên loan báo ra tranh cử tổng thống Mỹ năm 2020.

Phải chăng đây là cách ông Kanye West muốn thu hút phiếu của người Mỹ gốc Phi Châu để họ không bầu cho đảng Dân Chủ hay chính ông đã thay đổi tình cảm với ông Trump?

Tạm kết

UserPostedImage

Người yêu người ghét ông Trump chỉ là các nhóm thiểu số tích cực nêu quan điểm, trong khi đại đa số người Mỹ âm thầm quan sát những việc làm và chính sách của lưỡng đảng đối lập Cộng Hòa và Dân Chủ.

Mọi người Mỹ sẽ có cơ hội để ngày 3/11/2020, đi bầu hoặc không muốn đi bầu, được chọn lựa bầu cho ông Trump hay một ứng cử viên Tổng thống khác.

Người Mỹ còn được bầu Thượng Viện và Hạ Viện để kiểm soát và cân bằng quyền lực của Tổng Thống.

Trải 244 năm, nền dân chủ Mỹ hình thành và phát triển như thế, nước Mỹ từ những thuộc địa người Anh đứng lên giành độc lập đã nhanh chóng trở thành một cường quốc số một trên thế giới.

Chính sách và chiến lược của Mỹ đều ảnh hưởng đến tình hình thế giới, và vì vậy bầu cử ở Mỹ luôn được cả thế giới quan tâm, theo dõi và bình luận.

Người Việt cũng càng ngày càng quan tâm và hiểu biết hơn về nền dân chủ và chính trị nước Mỹ, đây là một điều vô cùng tích cực vì dầu muốn hay không mọi thay đổi chính trị tại Mỹ đều ảnh hưởng đến chính trị tại Việt Nam.

---Bài viết thể hiện quan điểm riêng của ông Nguyễn Quang Duy từ Melbourne, Úc.

Hồi ký Bolton, chuyện phòng the sau một cuộc sống chung
ngắn ngủi


July 5, 2020
Ký Thiệt:

Tháng 4 năm 2018, Tổng thống Trump bổ nhiệm John Bolton giữ chức vụ Cố vấn An ninh Quốc gia tại Tòa Bạch Ốc. Tháng 9 năm 2019, ông Trump “mời” ông Bolton ra khỏi Tòa Bạch ốc sau một cuộc sống chung ngắn ngủi: 17 tháng.

UserPostedImage

Bolton and his book!

Ra khỏi Tòa Bạch Ốc, ông Bolton đã xuất hiện trên truyền hình, báo chí mạnh miệng đả kích, chê bai và buộc tội ông Trump về đủ thứ chuyện, và đảng Dân Chủ đã muốn dùng ông ta trong cuộc “đàn hặc” truất quyền Tổng thống Trump đang đi vào giai đoạn chót nhưng ông ta từ chối ra điều trần, và khi vụ này được đưa lên Thượng viện xét xử vào đầu năm nay, yêu sách đòi Bolton ra đối chất đã bị bác bỏ.

Sau mấy tháng đồn đãi, John Bolton đã tung ra cuốn “hồi k‎ý” mang tựa đề “The Room Where It Happened: A White House Memoir” (Căn Phòng Nơi Chuyện ấy Xảy ra: Một Hồi ký về Tòa Bạch Ốc). “Chuyện ấy” là chuyện gì? Cái tên sách nghe có vẻ bí hiểm và “ướt át” như ca khúc trữ tình nổi tiếng trong một nhạc kịch trên sân khấu Broadway năm 2016 (The Room Where It Happens). Có sự “trùng hợp kỳ lạ” khi cuốn hồi ký của Bolton mang cùng tên với bản nhạc này.

Có mục đích sâu xa nào khác hay chỉ nhằm câu khách kiếm tiền? Nghe nói không kể tiền bán sách, Bolton đã bỏ túi hai triệu đô-la tiền ứng trước của nhà xuất bản Simon & Schuster, và cuốn sách đã gây ra nhiều tranh cãi, tại nước Mỹ và bên ngoài nước Mỹ, của cả bạn lẫn thù

Trước hết, ngày 16.6.2020 Bộ Tư Pháp đã nạp đơn kiện Bolton tại tòa án liên bang để ngăn chặn sự phát hành cuốn sách của ông ta (vào ngày 23.6.2020) với lý do “gây nguy hại cho an ninh quốc gia”, vì với chức vụ trước đó của Bolton tại Tòa Bạch Ốc, ông ta đã “giữ một vai trò cao cấp trong đó thường xuyên nắm giữ những tin tức tối mật hiện hữu trong chính quyền Hoa Kỳ”.

Mặc dầu vào cuối tháng 12 năm 2019, một bản sao của tập bản thảo đã được nạp cho Tòa Bạch Ốc theo thể lệ để được duyệt xét trước khi xuất bản và ông Bolton đã rút bỏ vài tin tức mật nhưng Hội đồng An ninh Quốc gia cho rằng một số tin mật vẫn còn trong cuốn sách, nằm trong nhiều đoạn văn dài.

Vụ kiện của Bộ Tư Pháp là một vụ dân sự chỉ nhằm buộc ông Bolton tuân hành sự duyệt xét của chính quyền đối với cuốn sách mà ông ta đã đồng ý khi nhận việc.

Trong lúc đó, Tổng thống Trump nói rằng ông hy vọng Bolton bị kết tội hình sự về việc tiết lộ tin tức mật của chính quyền.

UserPostedImage

Ngày 18 tháng 6, nhiều viên chức tại Tòa Bạch Ốc đã lên tiếng mạnh mẽ chỉ trích ông Bolton về việc viết cuốn hồi lý “The Room Where It Happened”. Họ mô tả ông ta như một kẻ hiếu chiến với chính sách ngoại giao trực tiếp can thiệp không phù hợp với đường lối của ông tổng thống.

Cố vấn ngoại thương tại Tòa Bạch Ốc Peter Navarro nhận xét về việc ông Bolton viết cuốn hồi ký: “Ông ta làm việc đó là vì tiền. Một sự trả thù bẩn thỉu theo kiểu của cái đầm lầy ở Washington. Ông ta đã bị sa thải là vì không tuân theo hệ thống chỉ huy, vì quan điểm của ông ta đã hoàn toàn sai nhịp với Tổng thống Donald Trump trong đường lối đối ngoại.”

Ông Navarro nhắc lại chuyện ông Bolton cũng đã phục vụ không tới 18 tháng trong vai trò đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc dưới thời Tổng thống George W. Bush, cũng đã ra đi một cách không vui vẻ và rồi đả kích những người ở lại. Và ông Navarro kết luận: “Đó là bản chất của ông ta.”

Bộ trưởng Báo chí Tòa Bạch Ốc Kayleigh McEnany nói rằng Bolton đã thay chỗ của cựu Giám đốc FBI James Comey “như là kẻ không được ưa thích nhất trên nước Mỹ”.

Phản ứng dữ dội từ Tòa Bạch Ốc đã được tung ra trước ngày 23 tháng 6, ngày được nhà xuất bản loan báo phát hành cuốn hồi ký dày 500 trang của John Bolton, cựu cố vấn an ninh quốc gia của Thổng thống Trump trong đó tác giả đã kể lại những chuyện bí mật quốc gia trong phòng họp tại Tòa Bạch Ốc mà ông ta đã tham dự trong 17 tháng, từ chuyện chiến tranh tại Afghanistan tới chuyện chống cộng tại Venezuela, theo cái nhìn méo mó và đầu óc không bình thường của ông ta.

Một trong những chuyện tệ hại và độc địa nhất trong cuốn sách là Bolton viết rằng ông Trump đã cố thuyết phục Tập Cận Bình giúp ông ta tái đắc cử nhiệm kỳ nhiệm kỳ hai bằng cách đồng ý mua thêm nhiều nông sản của Mỹ hơn trong những cuộc thương lượng lâu dài về mậu dịch giữa hai nước. Đổi lại, ông Trump sẽ nhắm mắt bỏ qua cho họ Tập những vị phạm nhân quyền, thí dụ như tập trung cô lập hàng triệu người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ ở miền Tây Bắc nước Tàu.

Đại diện của Mỹ trong các cuộc thương lượng mậu dịch với Bắc Kinh, ông Robert E. Lighthizer, đã gọi sự cáo buộc này là “tuyệt đối không đúng sự thật” và “điên khùng”.

Về phía Trung Cộng, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Zhao Lijian (Triệu Lập Kiên) nói với các phóng viên báo chí rằng Bắc Kinh không có ý định can thiệp vào công việc nội bộ của Hoa Kỳ và sẽ không dính líu vào. Tờ báo quốc doanh Global Times đăng lời tuyên bố của Zhao và viết rằng Bolton “dùng cuốn sách của ông ta để phỉ báng Trung quốc với chuyện can thiệp vào cuộc bầu cử tại Mỹ và nhắm vào ông Trump. Ông ta cũng muốn quấy thêm bùn trong chuyện chính trị nội bộ Hoa Kỳ.”

Về phía Nga, phát ngôn viên Dmitry Peskov tại Điện Kremlin nói với các phóng viên báo chí rằng về sự liên quan đến nước Nga và quan hệ của ông Trump với ông Putin trong cuốn sách của Bolton thì “người ta có thể đồng ý vài điều trong đó và người ta có thể không đồng ý vài điều, vậy cho nên tại sao người ta cần nhìn vào cái thông điệp cá nhân trong đó.”

Bolton đã viết trong cuốn “hồi ký” rằng ông Trump chỉ miễn cưỡng thi hành những chế tài lên nước Nga, và trong những cuộc phỏng vấn sau khi sách đã phát hành ông ta nói rằng ông ta tin Putin nghĩ ông ấy “có thể đùa giỡn (với Trump) giống như một đứa trẻ.”

Peskov đã không dại dột đớp miếng mồi do một nhà báo đưa ra về chuyện nội bộ nước Mỹ, và đã nhân cơ hội chửi xéo giới lãnh đạo Hoa Kỳ rằng “phê phán những gì Bolton đã viết về viên tổng tư lệnh của ông ta, người mà ông ta đã phục vụ dưới quyền như một phụ tá trong một năm, không có gì dính líu tới chúng tôi.”

UserPostedImage

Cố vấn Navarro cho Bolton một bài học…

Không biết ông cựu cố vấn an ninh quốc gia của tổng thống siêu cường Hoa Kỳ có cảm thấy hổ thẹn khi đọc lại cuốn “hồi ký” và khi bỏ túi hai triệu đô-la hay không, nhưng chắc chắn có nhiều người Mỹ khinh ghét ông ta, như đã khinh ghét James Comey, đúng như lời cô Kayleigh McEnany đã nói với báo chí trước sân Tòa Bạch Ốc ngày 18 tháng 6 vừa qua.

Về phía những nước được coi như “bạn” của Hoa Kỳ cũng đã lên tiếng nhận định về những gì Bolton đã viết trong cuốn “hồi ký” liên quan đến họ.

Ngày 22 tháng 6 tại Hán Thành, Chung Eui-yong, cố vấn an ninh quốc gia tối cao của chính phủ Nam Hàn, đã gọi những câu chuyện mà Bolton đã kể trong cuốn “The Room Where it Happened” của ông ta giữa ông Trump và các nhà lãnh đạo của cả Bắc và Nam Hàn “đã bị bóp méo một cách trầm trọng” và có thể làm hại cho nỗ lực thúc đẩy để giải tỏa bớt căng thẳng trong sự chia cắt cay đắng trên bán đảo Triều Tiên.

Ông Chung viết trong một bản tuyên bố rằng cuốn sách không phản ảnh trung thực những gì đã diễn ra và kết luận: “Sự thật đã bị bóp méo nặng nề trong phần lớn cuốn sách.” Ông Chung thúc dục Hoa Kỳ “có biện pháp thích hợp để ngăn ngừa một tiền lệ nguy hiểm như vậy xảy ra thêm nữa”. Bản tuyên bố tiếp tục:

“Những hành động không thích đáng như vậy có thể gây hại trầm trọng cho nỗ lực tạo thế mạnh cho lợi ích an ninh của hai quốc gia. Đơn phương phổ biến những cuộc tham khảo ý‎ kiến dựa trên sự tín nhiệm lẫn nhau là vi phạm nguyên tắc căn bản của ngoại giao và sẽ gây hại trầm trọng cho những cuộc đàm phán trong tương lai.”

Một bài học sơ cấp về bang giao quốc tế!

Tại Nhật, Bộ trưởng nội các Yoshihide Suga đã phải bác bỏ một cáo buộc khác trong cuốn sách của Bolton nói rằng năm ngoái chính quyền Trump đã thúc dục Tokyo gánh chịu một phần chi phí quôc phòng cao hơn mức đã được loan báo.

Bolton nói rằng đòi hỏi của ông Trump đã là một phần của chiến thuật thương lượng mà ông tổng thống đã tính toán “phí tổn cộng với 50%” cho các nước đồng minh có quân đội Mỹ đồn trú, nhưng không ai ở cả hai phía biết chính xác chi phí quốc phòng của Nhật sẽ vừa ý ông tổng thống.

Chương viết về những cuộc điều đình giữa Do-Thái và Palestin trong cuốn sách của Bolton, ông ta đã mô tả Thủ tướng Do-Thái Benjamin Netanyahu như là người coi thường khả năng của Jared Kushner, con rể kiêm phụ tá của ông Trump tại Tòa Bạch Ốc, để có thể tạo được một hiệp ước hòa bình thật sự.

Ông Netanyahu đã công khai ca ngợi Kushner, và hôm thứ hai 22 tháng 6 đã nói với các nhà báo, trái với cuốn sách của Bolton, ông ta “hoàn toàn tin tưởng ở khả năng của Jared Kushner và dứt khoát bác bỏ bất cứ suy đoán hay diễn tả trái ngược.”

Tóm lại, cuốn “hồi ký” của John Bolton đã gây hại cho nước Mỹ và những nước đồng minh với Mỹ. Còn với chính tác giả, ngoài tiền, ông ta đã tự lột mặt nạ mình là một kẻ lòng đầy sân si.

Trong các cuộc họp tại Tòa Bạch Ốc, John Bolton được biết là con người cực đoan, ghi chú quá nhiều, một thói quen làm phiền lòng ông tổng thống không ít. Phải chăng trong đầu ông ta đã nuôi ý định viết sách nói xấu “chủ” trong khi được coi như một trong những người phụ tá thân tín cận kề tổng thống?!

Cuốn sách của John Bolton là vụ phiền hà mới nhất do những viên chức cao cấp gây ra cho ông Trump sau khi họ đã phục vụ dưới sự lãnh đạo của ông và đã rời nhiệm sở hay ra khỏi Tòa Bạch Ốc vì bị sa thải.

Trong đó gồm có cựu Bộ trưởng Quốc Phòng James Mattis, cựu Chánh Văn Phòng Tòa Bạch Ốc John E Kelly, cựu Ngoại trưởng Rex Tillesrson, cựu Bộ trưởng Tư Pháp Jeff Sessions. John Bolton là người thứ ba trong bốn cố vấn an ninh quốc gia của ông Trump trong nhiệm kỳ tổng thống thứ nhất. Hai người khác giữ chức “quyền” cố vấn an ninh quốc gia trong thời gian ngắn rồi ra đi.

Tại “cung nô bộc” trong số tử vi của ông Trump không tốt, hay tại ông có tính xấu “vắt chanh bỏ vỏ” như chê trách của một số người?

Hãy thử xét trường hợp của John Bolton xem sao.

Chính đài CNN cũng nhận định về lý‎ do đã viết cuốn “The Room Where It Happened” như sau:

“Theo tình trạng tài chính năm 2018 được công bố thì Bolton đã trở nên khá giả, kiếm được hơn nửa triệu đô-la mỗi năm chỉ kể riêng tiền từ Fox News trước khi ông ta tham gia chính quyền Trump và sở hữu nhiều triệu đô-la trong chứng khoán và tài sản khác. Đó có thể là một cách giải thích đơn giản hơn cho câu hỏi vì sao Bolton đã viết cuốn sách nói hết mọi chuyện.

“Không giống như Trump, kẻ đã sinh ra đời với chiếc muỗng bạc trong mồm, Bolton là con của một người lính chữa lửa, nhờ chút thông minh và chuyên cần được vào Đại học Yale và Trường Luật Yale. Nhờ vậy, Bolton biết bí mật nhà nghề của việc soạn thảo chính sách và đã làm việc ở đẳng cấp cao trong bốn chính quyền của đảng Cộng Hòa.

“Bất cứ người khác nghĩ gì về quan điểm của ông ta, Bolton đã trải qua nhiều năm trong nghề nghiên cứu về các vấn đề trực diện với những người ở các cấp bực cao nhất trong bộ máy an ninh quốc gia, trái ngược với Trump, kẻ chưa bao giờ được chuẩn bị nghiêm túc cho những quyết định mà ông ta sẽ phải làm trong tư cách tổng thống.”

Chính vì sự khác biệt này mà Bolton đã mang não trạng là mình tài giỏi hơn ông tổng thống và mình xứng đáng là tổng thống Hoa Kỳ hơn là Donald Trump, một tỉ phú chưa có kinh nghiệm gì trong chính trường. Nhưng, não trạng này không phải chỉ riêng cho Bolton mà nhiều cố vấn, phụ tá, hay viên chức trong chính quyền Trump cũng mang não trạng ấy. Họ không phân biệt được sự khác nhau giữa sự hiểu biết của các chuyên viên với tài năng xuất chúng của một nhà lãnh đạo quốc gia. Người lãnh đạo quốc gia không phải là người biết hết mọi chuyện nhưng là người có tầm nhìn chiến lược, biết xét đoán chính xác và quyết định đúng về những đề nghị, ý kiến của các cố vấn, phụ tá, hay viên chức dưới quyền và gạt bỏ những gì nên để ngoài tai.

Đó là trường hợp của John Bolton và của những người trước ông này. Riêng về John Bolton, người có tướng mạo khá đặc biệt. Chúng tôi đã thỉnh ý Giáo Sư Trần Quang Quyến, và ông đã làm một bài phân tích tỉ mỉ.

Căn cứ vào một số những nét tướng căn bản của John Bolton và dùng các tướng luật của Tướng Pháp Ngô Hùng Diễn, Giáo Sư Trần Quang Quyến đã thấy tổng quan con người và cuộc đời của John Bolton như sau:

UserPostedImage

* Mặt chặt: mắt, mũi và miệng như dồn vào giữa mặt. Người mặt chặt không để cho ai ăn nổi một đồng bạc của hắn.

* Vuốt miệng: các bắp thịt trên mặt như cuồn cuộn chạy vào miệng. Người này thường hành động thái quá nhiều khi như người thiếu lý trí.

* Cung nam nữ lồi lõm, vò nát: người này dễ bị thân bại, danh liệt vì chuyện trai gái.

* Trán có ấn nhưng nhiều khuyết hãm: Người này có địa vị cao nhưng đường công danh gặp nhiều hung hiểm, nhục nhã.

* Khi nói thường đẩy lòng bàn tay ra ngoài và ngón cái hướng vào lòng bàn tay: người này khi nói với với ai điều gì cũng đều giấu một phần sự thật, nhưng cách nói lại cố làm ra về thật lòng của một người lương thiện.

* Khi đi bộ, vào lúc bất ngờ, thân hình dúm lại: người này tướng hèn.

* Má có nhiều bắp thịt rất khoẻ, chạy dọc xuống: người này có khả năng thuyết phục và theo đuổi mục đích cho tới thành công mới thôi.

* Mắt đen xì, ẩn sâu vào chân mày, thần mắt tròn: người này rất khôn ngoan, nhưng là thứ ăn người.

* Tóc sát, lông mày sát, râu sát được gọi là tam nông: người này làm những việc dữ, sát phạt, có thể tù tội.

* Phần mặt từ mũi xuống hết cằm có rất nhiều lộc mà là lộc lớn: người này vào cuối đời trúng một vố lớn.

* Trán cánh quạt, nở hai bên, rộng và lớn mông mênh như sa mạc, nhưng có nhiều nét phá: không chiu khuất phục ai, chỉ muốn đoạt chủ, nhưng không thành.

* Có hình tướng và thần tướng của chú khuyển Tây, nhưng quần áo thường loè xoè, không gọn ghẽ, da lại sần sùi không được mịn màng như nhiều người da trắng. So sánh với hình tướng và thần tướng chó berger của Tướng Charles DeGaule thì thua xa. Loại người này dù đã nắm địa vị cao quí “dưới một người trên vạn người” nhưng vẫn phản bội chủ.

John Bolton thành đạt từ lúc còn niên thiếu, nhưng kết thúc thì công không thành mà danh cũng chẳng toại chỉ vì lòng tham. Đáng tiếc thay !!!(ngưng trích)

Đáng tiếc hay đáng đời?

Ký Thiệt

Hồng Kông: Vụ tấn công quy mô vào một xã hội
dân chủ từ sau thế chiến


Đăng ngày: 04/07/2020 - 15:53

UserPostedImage

(Từ trái sang) : Dân biểu Chu Khải Địch (Eddie Chu Hoi Dick), phó chủ tịch Mặt trận Nhân dân về Nhân quyền Trần Hạo Hoàn (Figo Chan) và nhà hoạt động Lương Quốc Hùng (Leung Kwok Hung) tuần hành nhân ngày kỷ niệm Anh trao trả Hồng Kông cho Trung Quốc, 01/07/2020. © REUTERS/Tyrone Siu

Thụy My

14 phút

The Economist nhận định, luật an ninh quốc gia mà Trung Quốc áp đặt tại Hồng Kông là một trong những vụ tấn công quy mô nhất vào một xã hội dân chủ, kể từ sau Đệ nhị Thế chiến.

Sau thời gian dài phong tỏa, tuần báo L’Obs dành trọn kỳ này cho một « Nước Pháp vừa được tìm lại », giới thiệu những điểm đặc sắc của nhiều vùng miền. L’Express đăng ảnh tổng thống Emmanuel Macron, chạy tựa « Tám công trình để nâng dậy nước Pháp » sau cuộc bầu cử địa phương vừa qua, Le Point nói về « Những chú hề sinh thái và những chuyên gia » trước sự thắng thế của đảng Xanh. Hồ sơ của Courrier International tập trung cho chủ đề « Chống phân biệt chủng tộc ». Về châu Á, Hồng Kông là đề tài chính được nhiều tuần báo chú ý.

Luật an ninh, « quà sinh nhật » tẩm độc giết chết tự do của Hồng Kông

The Economist nhận định, chính quyền Trung Quốc gieo rắc sợ hãi tại Hồng Kông, phong trào biểu tình trong năm qua đã khiến đảng Cộng Sản Trung Quốc mất kiên nhẫn và tự mình hành động. Đây là một trong những vụ tấn công quy mô nhất vào một xã hội dân chủ, kể từ sau Đệ nhị Thế chiến.

Cú sốc đầu tiên diễn ra vào tháng Năm, khi Bắc Kinh loan báo ý định áp đặt luật an ninh quốc gia. Đạo luật được soạn thảo trong bí mật, ngay cả trưởng đặc khu Hồng Kông cũng không biết nội dung.Ngày 30/06 Quốc hội Trung Quốc thông qua, và dự luật 18 trang có hiệu lực ngay vào nửa đêm hôm đó, khắc nghiệt hơn cả những gì mà các nhà phân tích bi quan nhất có thể dự đoán.
•Đọc thêm: Tập Cận Bình đối mặt với Hồng Kông, thành trì « thế lực thù địch »

Làm hư hại, vẽ bậy trong giao thông công cộng nay có thể bị coi là « khủng bố » ; xông vào Quốc hội hay ném trứng vào văn phòng liên lạc Trung Quốc là « nổi dậy ». Cổ vũ độc lập cho Hồng Kông như một số người biểu tình vẫn làm là « ly khai », kêu gọi các nước trừng phạt Trung Quốc là « thông đồng » - các tội danh này có khung hình phạt lên đến chung thân.

Một quan chức cao cấp Trung Quốc nói rằng đó là « món quà sinh nhật » cho Hồng Kông – một từ ngữ cay độc để chỉ cú đòn mạnh nhất giáng vào tự do của đặc khu, từ khi được Anh trao trả năm 1997.

Người biểu tình Hồng Kông : « Trời tru đất diệt » đảng Cộng Sản Trung Quốc

Bắc Kinh sẽ mở thêm một « Văn phòng duy trì an ninh quốc gia » - đây là lần đầu tiên an ninh Hoa lục sang bám rễ ở Hồng Kông, lập một « Ủy ban duy trì an ninh quốc gia » có sự hiện diện của « cố vấn » từ chính quyền trung ương. Đảng Cộng Sản Trung Quốc có thể gởi mật vụ của họ sang Hồng Kông để áp đặt trật tự theo ý mình. Các thẩm phán do chính quyền bổ nhiệm có thể xử kín, không cần bổi thẩm đoàn.

Đáng lo nhất là đối với những trường hợp « phức tạp » hoặc « nghiêm trọng », an ninh Trung Quốc có thể xử lý và thậm chí đưa sang Hoa lục để xét xử. Phong trào phản kháng được dấy lên trong năm qua vì lo ngại việc dẫn độ, nay với luật mới các nhà đấu tranh có thể bị bắt đưa sang Hoa lục để đối mặt với tư pháp thô bạo của Trung Quốc.

Luật này ảnh hưởng đến một loạt quyền tự do, siết lại các trường trung đại học, tổ chức xã hội, truyền thông và internet. Đạo luật còn được áp dụng cho người ở nước ngoài – có thể bị bắt khi đến Hồng Kông. Các công ty ngoại quốc ở đặc khu có thể bị trừng trị nếu trợ giúp một nước trừng phạt Trung Quốc. Việc tập hợp hàng năm để tưởng niệm vụ thảm sát Thiên An Môn như vậy có phạm luật hay không ? Đảng sẽ quyết định.

Dù cảnh sát cấm biểu tình hôm 01/07 và có nguy cơ vi phạm luật mới, hàng ngàn người vẫn can đảm tập hợp lại. Những phụ nữ đứng tuổi phân phát các áp-phích có dòng chữ « Trời tru đất diệt đảng Cộng Sản ». Cảnh sát bắt giữ 370 người, có ít nhất 10 người bị cáo buộc vi phạm luật an ninh, trong đó có một người chỉ vì cầm lá cờ độc lập.

Bắc Kinh vẫn mong muốn Hồng Kông tiếp tục thịnh vượng, nhất là thị trường chứng khoán, nhưng tương lai của đặc khu rất u ám. Chính quyền địa phương thông báo đã chi 6,29 triệu đô la cho một công ty truyền thông để quảng bá cho Hồng Kông. Đó là Consulum, một công ty đã từng cố giúp Ả Rập Xê Út cải thiện hình ảnh độc tài của mình.

Bài học cho toàn thế giới : Không thể tin lời hứa của Bắc Kinh

The Economist cho rằng cộng đồng quốc tế có thể bị sốc, nhưng không có gì đáng ngạc nhiên. Sự kiện xe tăng cán lên người biểu tình ở Thiên An Môn chứng tỏ đảng Cộng Sản tiêu diệt đối lập không hề thương tiếc, bất chấp tai tiếng đối với thế giới.

Trừng phạt của phương Tây sau biển máu 1989 không làm đảng thay đổi quan điểm. Và thời đó kinh tế Trung Quốc còn thua cả Tây Ban Nha, giờ đây đã thành đại cường kinh tế, ít có khả năng Bắc Kinh lắng nghe những chỉ trích.

Nhưng phương Tây cần phải đáp trả. Anh quốc có lý khi tạo điều kiện cho người Hồng Kông sang sinh sống. Mỹ rất đúng đắn khi ra luật trừng phạt quan chức Trung Quốc, nhưng sẽ hiệu quả hơn nếu hợp sức với các nền dân chủ khác để chống lại âm mưu chà đạp lên nhân quyền thế giới của Bắc Kinh.

Theo tuần báo Anh, nỗi đau của Hồng Kông là bài học cho thế giới : không thể tin vào lời hứa của các nhà lãnh đạo Trung Quốc. Cần phải cảnh giác cao độ trước sức mạnh đang lên của Bắc Kinh, đặc biệt là ảnh hưởng đối với Đài Loan. Trung Quốc đã chứng tỏ rằng phải sợ hãi đảng Cộng Sản thay vì ngưỡng mộ.

Quốc tế đã để yên cho Trung Quốc bóp nghẹt Hồng Kông

L’Express trong bài « Thế giới đã để cho Bắc Kinh bóp nghẹt tự do của Hồng Kông » dẫn lời kêu cứu của nhà hoạt động trẻ tuổi Hoàng Chi Phong : « Nếu tôi không thể nói lên tiếng nói của mình, tôi hy vọng cộng đồng quốc tế sẽ gia tăng nỗ lực cụ thể để bảo vệ chút ít tự do còn lại ở Hồng Kông ».

Tổng thống Mỹ Donald Trump loan báo hạn chế cấp visa cho những quan chức Trung Quốc tuy không nêu tên cụ thể, chấm dứt bán thiết bị quốc phòng cho Hồng Kông. Thủ tướng Boris Johnson đề nghị cho phép gần 3 triệu người Hồng Kông cư trú và làm việc tại Anh quốc. Liên Hiệp Châu Âu bày tỏ « quan ngại sâu sắc », nhưng không dự kiến biện pháp trừng phạt nào, trong lúc châu Âu tìm kiếm một thỏa thuận đầu tư với Trung Quốc.

Tờ báo cho rằng, khi phản ứng một cách yếu ớt và mỗi người một kiểu, phương Tây đã phạm sai lầm. Đối mặt với Trung Quốc, chỉ có một mặt trận quốc tế đoàn kết và kiên quyết mới có thể hiệu quả. Nếu không, các nền dân chủ sẽ nhìn thấy các giá trị của mình thụt lùi, nhường chỗ cho quan điểm toàn trị. Và cũng chẳng được xâm nhập thị trường Trung Quốc nhiều hơn.

Hồng Kông đã bị Bắc Kinh « ăn tươi nuốt sống »

Nhà nghiên cứu Marc Julienne, Trung tâm Châu Á của Viện Quan hệ Quốc tế Pháp (IFRI) khi trả lời phỏng vấn tuần san L’Obs cũng nhìn nhận Trung Quốc đã đi xa hơn hẳn mọi ước đoán.

Luật an ninh quốc gia không phải chỉ gặm nhấm quyền tự trị, mà Hồng Kông đã bị ăn tươi nuốt sống ! Ông ngạc nhiên với cách soạn thảo : không chút tế nhị mà vô cùng cứng rắn. Nhất là nó còn được áp dụng cho người ngoại quốc và ở bên ngoài Hồng Kông. Điều nghiêm trọng là một người nước ngoài bị điều tra, có thể bị bắt khi quá cảnh Hồng Kông.
•Đọc thêm: Cuộc chiến Hồng Kông : Tiền tuyến và đội quân trong bóng tối

Vì sao Trung Quốc lại tăng tốc như vậy ? Luật này là dấu hiệu cho thấy Bắc Kinh hoàn toàn không sợ bị trả đũa, cũng như không sợ hình ảnh Trung Quốc xấu đi trên trường quốc tế. Vấn đề là phải theo dõi xem áp dụng luật đến mức nào, các cơ quan mới thành lập hoạt động ra sao.

Kịch bản tệ hại nhất là trong hai tháng tới, chế độ Bắc Kinh quyết định cấm các đảng, các hiệp hội dân chủ, thậm chí có thể bắt giam tất cả những ai đăng thông tin ủng hộ dân chủ lên mạng xã hội. Luật an ninh dành cho Hồng Kông còn là dấu hiệu răn đe đối với Đài Loan, một nền dân chủ khác, luôn là trung tâm tham vọng của Trung Quốc.

Tàu đánh cá Trung Quốc càn quét biển châu Phi

Trên lãnh vực môi trường, Courrier International tố cáo « Các tàu đánh cá kiêm nhà máy chế biến của Trung Quốc khai thác cạn kiệt vùng biển châu Phi ».

Tuần báo dịch bài viết của báo Anh The Spectator cho biết, đội tàu đánh cá ngoài khơi xa của Trung Quốc đông đảo hơn chúng ta nghĩ, thậm chí gấp bốn lần số lượng mà Bắc Kinh ước tính. Có khoảng 17.000 chiếc tàu có thể đánh cá bên ngoài vùng biển Trung Quốc. Hầu hết sử dụng phương pháp càn quét, hủy hoại sinh vật biển từ đông nam Thái Bình Dương cho đến tây nam Đại Tây Dương, nhất là tại Ghana.

Hầu như tất cả các tàu đánh cá ở Ghana đều của Trung Quốc, trong khi có trên 2 triệu người dân Ghana sống nhờ nghề cá. Theo báo cáo của Overseas Development Institute, thu nhập của ngư dân Ghana đã bị giảm mất 40%. Chín quốc gia duyên hải châu Phi có cùng số phận : 78% tàu đánh cá nước ngoài hành nghề trên vùng biển của họ đến từ Trung Quốc, theo số liệu của Ngân hàng Thế giới, và thu nhập từ các tàu cá nước ngoài mà 9 nước này được hưởng chưa đầy 4%.

Việt Nam : Nở rộ ATM gạo giúp người nghèo thời dịch bệnh

Liên quan đến Việt Nam, The Economist ghi nhận « Trong lúc dịch Covid-19 làm phương hại đến kinh tế Việt Nam, hoạt động từ thiện của tư nhân nở rộ ».

Tác giả tỏ ra rất ấn tượng trước những « ATM gạo » mọc lên tại nhiều thành phố, nơi người nghèo có thể đến nhận gạo trong thời dịch bệnh. Cuối tháng Năm, một tập đoàn địa ốc là CEN Group đã lập ra những cây ATM loại này ở Hà Nội, và khi 5 tấn gạo đầu tiên vừa hết, chương trình vẫn được tiếp tục nhờ đóng góp của dân chúng. Ông Phạm Thanh Hưng, phó chủ tịch tập đoàn cho biết chính quyền địa phương cũng trợ giúp bằng cách nhanh chóng cấp phép, cử người hỗ trợ, giữ trật tự. Báo chí đưa tin rộng rãi, nên có thể nghĩ rằng các quan chức cao cấp ủng hộ hoạt động này.

Nhưng sáng kiến « ATM gạo » là từ doanh nhân Hoàng Tuấn Anh ở Saigon. Anh nảy ra ý tưởng này sau khi nghe tin về một công nhân tự sát vì mất việc. Nay thì đã có một số công ty sản xuất và cung ứng cho vài chục điểm phân phát gạo từ thiện ở nhiều thành phố, mỗi người có thể nhận được 1,5 đến 2 kg gạo, đủ cho một gia đình nhỏ trong ba ngày. Một số máy phục vụ đến 2.000 người/ngày.

Việt Nam đã đẩy lùi được Covid-19 một cách ngoạn mục, không có ai bị chết vì con virus từ Vũ Hán. Tuy nhiên đại dịch đã khiến nền kinh tế chững lại, Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) ước tính tăng trưởng năm nay chỉ còn 2,7% thay vì 7%, và theo chính phủ thì đã có 5 triệu người bị thất nghiệp hoặc giảm thu nhập.

Một chương trình trợ giúp 62 tỉ đồng (2,6 tỉ đô la) đã được thông qua, nhưng bị than phiền là chậm áp dụng, và chưa rõ những người lao động nhập cư – chiếm đa số trong những người đến nhận gạo từ thiện – có được hưởng hay không. Đó có thể là nguyên nhân khiến chính quyền ủng hộ tư nhân làm từ thiện, điều mà trên lý thuyết thiên đường vô sản không cần đến. Tuy hiếm có các mạnh thường quân tầm cỡ, nhưng Danielle Labbé, đại học Montréal cho rằng Việt Nam là một đất nước mà các ý tưởng tốt đẹp được nhanh chóng nhân lên.

Black Live Matter, nhưng công lý nào cho người Tây Tạng ?

Cũng trên lãnh vực xã hội, Courrier International cho biết lẽ ra đã chọn một chủ đề nhẹ nhàng hơn cho mùa hè, nhưng trước tầm cỡ của phong trào chống phân biệt chủng tộc từ vụ George Floyd ở Mỹ, tuần báo kỳ này quay lại với hiện tượng đã trở thành quốc tế, và có ảnh hưởng mạnh tại Pháp.

Financial Times cho rằng tuy vậy cũng không nên quên đi những bất bình đẳng và bạo lực tại các nước khác. Dele Olojede, nhà báo người Nigeria từng đoạt giải thưởng Pulitzer, tuy chỉ trích sự kiện bi thảm trên, nhưng cho rằng hình ảnh Hoa Kỳ vẫn quyến rũ trong tâm thức mọi người. Nếu vụ George Floyd gây tai tiếng lớn như vậy, là do nước Mỹ luôn là người bảo vệ các giá trị căn bản, được thế giới mong đợi. « Khi Tập Cận Bình nhốt một triệu người Duy Ngô Nhĩ trong các trại cải tạo, chẳng có làn sóng phản kháng nào nổi lên trên thế giới, đơn giản là vì không ai mong đợi Trung Quốc tôn trọng nhân quyền ».

Nghệ sĩ ly khai Ngải Vị Vị (Ai Weiwei) tị nạn tại Đức ủng hộ công lý cho người da đen, nhưng theo ông : « Một con người đã bị sát hại một cách thô bạo, đúng vậy, nhưng ngày hôm đó cũng như bao nhiêu ngày khác, có những người tị nạn đã chết trên biển mà không được ai cứu vớt. Phương Tây ít quan tâm đến nỗi đau của người châu Á. Trên 150 người Tây Tạng – một trong những sắc dân bị đàn áp dã man nhất trên thế giới, đã tự thiêu để phản đối chế độ Trung Quốc, nhưng có ai nổi dậy vì họ không ? ».

Ngải Vị Vị cho rằng không nên tách biệt thành những khối đấu tranh cho nữ quyền, cho người Mỹ gốc Phi…với những yêu sách khác biệt ; mà nên tương trợ lẫn nhau. Khi các quyền của một nhóm bị chà đạp, thì tất cả đều cảm thấy liên quan.


Edited by user Tuesday, July 7, 2020 4:24:49 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#13959 Posted : Tuesday, July 7, 2020 8:58:13 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,290

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

'Món hầm quân đội', từ cứu đói đến
món ăn linh hồn Hàn Quốc


Hahna Yoon

BBC Travel
5 tháng 7 2020

UserPostedImage

Những bài báo cắt rời được đóng khung và những tấm ảnh gia đình được treo trên mặt giấy dán tường màu vàng nhạt của nhà hàng Odeng Sikdang ở Uijeongbu, một thành phố cách Seoul 30km về phía bắc.

Một màn hơi bao trùm gương mặt Grace Moon, 22 tuổi, khi cô mở nắp khỏi nồi budae-jjigae (món thịt hầm quân đội), và ngay khi khói chưa kịp tan hết thì tôi và cô ấy đã được chào đón bằng mùi thơm của ớt cheongyang và kim chi lên men nhẹ.

Cái chảo to tràn ngập giăm bông, xúc xích, thịt băm, thịt xông khói, bánh bao, bánh gạo và mì ramen nằm sắp lớp trong nước canh có màu đỏ sủi bọt.

Quá khứ chiến tranh

Húp sợi mì ramen trước, Moon gật đầu tán thưởng: "Thứ này chắc chắn khác với thứ bán trong các cửa hàng nhượng quyền."

UserPostedImage

Trong bữa trưa, Moon kể cho tôi nghe bà của cô lần đầu tiên tình cờ biết đến món hầm quân đội như thế nào sau khi chạy trốn khỏi Bắc Triều Tiên hồi bà mới chỉ là một cô bé 12 tuổi, và kể cô đã từng đòi bà nấu món đó cho cô như thế nào khi cô còn nhỏ.

Moon nói bà sẽ luôn chiều cô, mặc dù điều đó khơi lại những ký ức đau thương về hành trình bà đào thoát khỏi Bình Nhưỡng.

Đôi khi còn được gọi là 'món hầm căn bản của quân đội Hàn Quốc', budae-jjigae là một biến tấu xúc xích cay kết hợp hương vị Hàn Quốc với các loại thịt chế biến sẵn của Mỹ như thịt hộp Spam và hot dog.

Nó được chế ra trong những năm khan hiếm thực phẩm ngay sau Chiến tranh Triều Tiên (1950-1953), và ngày nay, một số người Hàn Quốc lớn tuổi - như bà của Moon - vốn vẫn gọi món này là 'món rác hầm' - có mối liên hệ đau buồn với nó.

Có một số giả thiết về chính xác món ăn pha trộn Mỹ-Hàn này bắt nguồn như thế nào, nhưng giả thiết được thừa nhận rộng rãi nhất gắn với chỗ này - nhà hàng Uijeongbu, và người sáng lập chính nhà hàng này: bà Heo Gi-Suk.

UserPostedImage

Heo, người đã qua đời năm 2014, tận dụng mọi cơ hội để kể câu chuyện của bà. Bà từng dùng thịt thừa lấy từ căn cứ của Quân đội Hoa Kỳ gần đó để xào tại quán odeng (bánh cá) nhỏ khi một khách hàng ruột của quán đề xuất bà chế biến thịt thành món súp cay với cơm.

"Hồi đó không có nhiều đồ ăn, nhưng tôi kiếm được một ít giăm bông và xúc xích. Cách duy nhất để kiếm được thịt vào thời điểm đó là tuồn ra từ căn cứ quân sự," Heo nói với BBC vào năm 2013.

"Chúng tôi phải xoay sở với bất cứ thứ gì những người lính còn để thừa lại. Chúng tôi sẽ hầm bất cứ thứ gì lấy được từ các căn cứ quân đội, và công thức của tôi đã được bắt chước và lan truyền ra khắp Hàn Quốc."

Với thành công của món ăn, Heo đã biến tiệm ăn khiêm tốn của mình thành một nhà hàng và mở cửa nhà hàng Odeng Sikdang vào năm 1960.

Chẳng bao lâu sau đó, các nhà hàng phục vụ món ăn này bắt đầu mọc lên gần các căn cứ quân sự Mỹ trên khắp Hàn Quốc.

Sau khi Tổng thống Hoa Kỳ Lyndon B Johnson đến thăm Hàn Quốc vào năm 1966, người ta lan truyền tin đồn là ông thích mê món này - đem đến cho budae-jjigae biệt danh 'Johnson-tang' ('súp Johnson').

UserPostedImage

Nhiều phiên bản

Khi ngày càng có nhiều nhà hàng phục vụ món thịt hầm quân đội, thì càng có nhiều gia đình bắt đầu nấu nó tại nhà.

Cho đến ngày nay, mỗi vùng miền có một chút biến tấu đối với món budae-jjigae và đã có tranh cãi gay gắt đã diễn ra về loại nước hầm nào là tốt nhất (với tảo bẹ và cá cơm hay xương bò hầm kỹ), và liệu các nguyên liệu có nên được xào trước hay không.

Ngoài các thành phần có ở Odeng Sikdang, phần cái cho lên món phổ biến có thịt xông khói, hành, nấm, đậu nướng, phô mai vàng Mỹ và thịt Spam.

Thật vậy, ngày nay, người Hàn Quốc sản xuất và tiêu thụ nhiều thịt hộp Spam hơn bất cứ nơi nào khác ngoài Hoa Kỳ, và theo nhiều cách, đó là nhờ vào việc món budae-jjigae được ưa chuộng trong những thập niên sau Chiến tranh Triều Tiên.

Trong thời kỳ nắm quyền của Tổng thống Park Chung-hee (1963-1979), Hàn Quốc đã trải qua thời kỳ phát triển kinh tế nhanh chóng khiến cho thực phẩm không còn khan hiếm như trước, nhưng thịt nhập khẩu bị đánh thuế cao.

Một trong những lý do giải thích cho sự thành công khó tưởng của món ăn pha trộn này là Spam lúc đó được xem là một món ăn hiếm và đắt tiền giúp tăng cường hương vị thịt tổng thể của món ăn.

Theo nhà nhân chủng học Sangmee Bak, quá trình toàn cầu hóa ngày càng mạnh mẽ ở Hàn Quốc sau Thế Vận Hội châu Á 1986 và Thế Vận Hội 1988 được tổ chức tại Seoul cũng khiến thái độ về thực phẩm thay đổi, và trong thời gian này, hình ảnh của budae-jjigae đã thay đổi chủ yếu theo hướng từ một món hầm bà lằng để cứu đói thành một trong những món ăn tiện lợi yêu thích nhất của đất nước.

Ngày nay, món hầm quân đội trên thực tế có thể được tìm thấy ở mọi nơi ở Hàn Quốc.

Nolboo, một thương hiệu nhượng quyền budae-jjigae, đã mở cửa hàng đầu tiên vào năm 1987 và hiện đang quản lý khoảng 1.000 địa điểm trên cả nước.

Con đường nơi tiệm Odeng Sikdang tọa lạc, đường Hoguk-ro, cũng có một số nhà hàng budae-jjigae khác và đã được chính thức đổi tên thành đường Uijeongbu Budaejjigae vào năm 1999.

Năm 2011, siêu sao K-pop Hwangbo, trước đây thuộc nhóm nhạc Chakra, đã mở nhà hàng Shimso nổi danh với món budae-jjigae được nấu từ nước dùng xương bò ninh trong 12 giờ và hiện giờ có hai địa điểm ở Seoul.

Hồi năm ngoái, cẩm nang Michelin đã gọi món ăn này là một trong những 'món phải thử ở Hàn Quốc' đối với du khách.

UserPostedImage

Khác biệt thế hệ

Trong thập kỷ qua, budae-jjigae đã đi từ một món ăn tiện lợi của Hàn Quốc thành công thức nấu ăn thời thượng tầm quốc tế.

Trong một tập của loạt phim tài liệu Parts Unknown vào năm 2015, đầu bếp Anthony Bourdain đã mô tả món budae-jjigae cho nhà báo Anderson Cooper là 'ví dụ kinh điển về món ăn theo nhu cầu thành ra món ngon'.

Bourdain đã giới thiệu món ăn một lần nữa trong cuốn sách của ông có tựa đề Appetites vào năm 2016.

DJ và đầu bếp người Ailen Marcus O'Laoire đã đăng bài nhận định của ông về 'lòng tốt thẳng tuột của người Hàn Quốc' cho tờ Irish Times hồi năm ngoái.

Nhưng liệu sức hút hiện đại của budae-jjigae trong dòng chính và sự phổ biến trên thế giới mà món ăn này mới đạt được có nghĩa là nhận thức về món ăn đã thay đổi ở những người Hàn Quốc vẫn nhớ về nguồn gốc đau khổ từ trong chiến tranh của món ăn?

Đầu bếp Hooni Kim, người có nhà hàng tên là Danji ở New York vốn là nhà hàng Hàn Quốc đầu tiên kiếm được sao Michelin vào năm 2012 và trình bày công thức budae-jjigae trong cuốn sách nấu ăn của ông có tựa đề là My Korea, đã nhìn thấy sự cách biệt thế hệ đối với món ăn.

Khi Kim bắt đầu mở nhà hàng DMZ Stew (chuyên về budae-jjigae) tại Danji cách đây 9 năm, ông nói rằng có phản ứng dữ dội từ điều mà giờ đây ông nhận ra là 'một thiểu số rất nhỏ những người Hàn Quốc chỉ muốn mô tả những phần tốt đẹp trong lịch sử Hàn Quốc'.

Mặc dù ông đồng cảm với việc một số người từng đi qua chiến tranh khó mà dung hợp với món budae-jjigae, ông xem món ăn này là sự phản ánh câu chuyện thành công của Hàn Quốc: làm thế nào mà nước này đi từ một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới trong những năm 1950 đến một cường quốc kinh tế toàn cầu như hiện nay.

UserPostedImage

"Tôi không nghĩ rằng thế hệ trẻ của Hàn Quốc coi đất nước đã từng nghèo là điều đáng xấu hổ. Budae-jjigae là sự mô tả trung thực về đất nước chúng tôi đã từng như thế nào và đã tiến được bao xa," ông nói.

'Dễ nấu dễ làm'

Ngày nay, các đại gia mì ăn liền Nongshim, Ottogi, Paldo và Samyang mỗi hãng đều có phiên bản mì ramen budae-jjigae riêng - với nhiều hãng vận chuyển những thùng mì có hương vị hầm quân đội đến Mỹ và các nơi khác.

Trong mùa thu năm 2016, ramen hương vị budae-jjigae của Nongshim có tên là Bogle Bogle Budae-jjigae có nhu cầu cao đến mức nó bán được 10 tỷ won trong 50 ngày đầu tiên xuất hiện trên thị trường.

Angela Kim, giám đốc thực phẩm của trang web nổi tiếng Tasty Korea cho rằng sở dĩ budae-jjigae được ưa chuộng trong thời hiện đại là do tính chất 'dễ làm', và trong nhiều năm, sự gia tăng các bộ dụng cụ nấu nướng tại nhà và mì ramen hương vị budae-jjigae đã giúp cho món ăn này thậm chí càng dễ làm hơn.

"Một khi có nước súp và nguyên liệu ngon, tất cả những gì bạn làm là cho vào mọi thứ và nấu chín," bà nói. "Không cần phải có bất kỳ thiết bị đặc biệt nào như than củi hay lò nướng, do đó ai cũng có thể nấu được. Đó là món ăn linh hồn của Hàn Quốc."

UserPostedImage

Giữa lúc đại dịch đang hoành hành, budae-jjigae một lần nữa đã trở thành chủ đề bàn tán.

Nguồn gốc khiêm tốn của nó là một ví dụ thích hợp của tinh thần 'muốn là làm được', nhưng món ăn cũng là giải pháp thiết thực để nhiều người Hàn Quốc và những người yêu mến ẩm thực Hàn Quốc nấu nướng tại nhà trong thời gian thực hiện giãn cách xã hội.

Blogger ẩm thực nổi tiếng người Mỹ gốc Hàn Hyosun Ro mới đây đã đăng một bức hình món budae-jjigae trên Instagram và liên kết với công thức nấu của cô. Cô nói: "Bạn có thể làm món này ở nhà với một vài nguyên liệu có trong tủ bếp và kim chi."

Đầu bếp Peter Cho, người từng hai lần vào bán kết giải James Beard Award và thường xuyên phục vụ khách món budae-jjigae tại nhà hàng Han Oak của ông ở Portland, Oregon, cho biết budae-jjigae là món ăn phù hợp cho mùa dịch bởi vì 'món ăn sử dụng tất cả các mặt hàng chủ lực có thể tìm thấy ở hầu hết các kệ siêu thị: Spam, xúc xích đóng hộp và đậu đóng hộp'.

Đối với những người bị cách ly ở Hàn Quốc, các gói budae-jjigae ăn liền, cũng như kim chi, ramen và spam đóng hộp, là những món phổ biến trong khẩu phần ăn mà chính quyền địa phương cung cấp.

Jaimin Yoon, một người Mỹ gốc Hàn mới đây bị cách ly ở Hàn Quốc, đã được phát gamja-tang (sườn lợn hầm cay), doenjang-jiggae (bột đậu nành hầm) và budae-jjigae cùng với một hộp rau từ chính quyền địa phương bên ngoài Seoul.

Yoon, vốn không hâm mộ món ăn này cho lắm, nhận xét rằng "điểm tích cực là nó nhiều dầu mỡ, ăn rất đã" và gọi nó là thực phẩm đồ thừa "hoàn hảo".

UserPostedImage

Tuy nhiên, theo nhà xã hội học Grace M Cho, 'món ăn tiện lợi' đơn giản này chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa và tượng trưng cho nhiều thứ đối với nhiều người. Trong bài viết có tựa đề 'Ăn món hầm quân sự', bà viết: "Đó là lời nhắc nhở về một 'cuộc chiến tàn khốc bị lãng quên' nhưng chưa kết thúc.

Nó tượng trưng cho sự sáng tạo vươn lên từ sự hoang tàn, di sản của mối quan hệ phức tạp giữa người Hàn Quốc và người Mỹ."

Ngày nay, Odeng Sikdang vẫn là một biểu tượng văn hóa. Sáu mươi năm sau khi nhà hàng mở cửa lần đầu tiên, mỗi nồi budae-jjigae ở đây vẫn đi kèm với một chén cơm ăn kèm với bánh cá odeng, và nó vẫn đưa một số thực khách trở về quá khứ.

Rời khỏi nhà hàng với cái bụng no nê, Grace Moon hứa với Kim Gab-seok, quản lý mảng phục vụ của Odeng Sikdang, rằng cô sẽ trở lại.

Bản thân là khách hàng ruột của tiệm suốt 20 năm, Kim cho biết công thức của nhà hàng vẫn được giữ như gần giống hệt nhau, ngoại trừ việc Heo thêm một chút ớt cheongyang trong thời kỳ bà phụ trách.

"Tôi làm việc ở đây, nhưng tôi không cảm thấy chán món ăn này," ông cho biết. "Tôi ăn nó 10 lần một tuần."

Hoa Hồng Xanh và Lá Diêu Bông


Nguyên Lạc

May 17, 2020

BÀI THƠ BLUE ROSES – HOA HỒNG XANH

UserPostedImage

Hoa Hồng Xanh – Blue Roses là bài thơ của Rudyard Kipling, một văn thi sĩ người Anh.
.
I. Vài Hàng Tiểu Sử Rudyard Kipling

A spiritual insight: A study on Rudyard Kipling's poem “IF”

Joseph Rudyard Kipling (sinh tại Mumbai, Ấn Độ 30 tháng 12, 1865 – qua đời 18 tháng 1, 1936) là một trong những tác giả nổi tiếng nhất ở Vương quốc Anh, cả về văn xuôi và thơ, vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20. Rudyard Kipling đoạt giải Nobel Văn học năm 1907 – ông được trao giải Nobel khi mới 42 tuổi – là người trẻ tuổi nhất trong lịch sử giải Nobel Văn học.

Các tác phẩm tiêu biểu:

– Plain Tales from the Hills (Truyện kể núi đồi, 1887)
– The Jungle Book (Sách Rừng xanh, 1894), tập truyện – dựng thành phim
– The Five Nations (Năm dân tộc, 1903), thơ
– If (Nếu, 1910), thơ – Cuối thế kỷ XX, đài BBC đã đề nghị thính giả chọn những bài thơ hay nhất của các nhà thơ Anh, bài thơ này được chọn nhiều nhất.
– Đặc biệt bài thơ Blue Roses được rất nhiều người biết đến và thích. Có người cho nó thuộc về thơ “Siêu thực”. […”Chủ nghĩa/Trường phái Siêu thực (Surrealism) là khuynh hướng nghệ thuật bắt nguồn từ chủ nghĩa Tượng trưng và Phân tâm học, đặt phi lý tính lên trên lý tính. Chủ trương, khuynh hướng trường phái nầy nhằm giúp con người thoát ra khỏi mọi xiềng xích xã hội. Chủ nghĩa siêu thực cố gắng diễn tả tiềm thức bằng cách trình bày các vật thể và sự việc như được thấy trong những giấc mơ”…] (Nguồn Wikipedia)

.II. Bài thơ Blue Roses

Xin giới thiệu đến các bạn bài thơ Blue Roses, theo tôi đầy cảm xúc, đánh động lòng người..
Nguyên tác:

Blue Roses
By Rudyard Kipling

.
Roses red and roses white
Plucked I for my love’s delight.
She would none of all my posies–
Bade me gather her blue roses.
.
Half the world I wandered through,
Seeking where such flowers grew.
Half the world unto my quest
Answered me with laugh and jest.
.
Home I came at wintertide,
But my silly love had died,
Seeking with her latest breath
Roses from the arms of Death.
.
It may be beyond the grave
She shall find what she would have.
Mine was but an idle quest–
Roses white and red are best

UserPostedImage

III. Ý nghĩa của hoa hồng xanh

Hoa hồng xanh tượng trưng cho những điều không thể thành hiện thực, hoặc không thể đạt được. Bởi hoa hồng xanh rất hiếm trong tự nhiên, nên nó đại diện cho điều gì đó hầu như không nằm trong tầm tay của con người, một giấc mơ không thể thực hiện.

IV. Dịch Thơ Blue Roses

Có nhiều người dịch bài thơ Blue Roses, sau đây là các bài dịch tiêu biểu:

1. Nguyễn Viết Thắng dịch:
.
Hoa hồng xanh
.
Tôi mang đến tặng em
Hoa hồng đỏ và trắng.
Không hiểu sao em bỗng
Nói em thích hồng xanh.
.
Tôi đi khắp thế gian
Tìm thứ hoa như vậy.
Nhưng người ta cười nói:
“Chẳng có ở trên trần”.
.
Tôi trở về mùa đông
Em của tôi đã chết
Em có còn nhận biết
Hoa từ tay Tử thần.
.
Biết đâu nơi suối vàng
Có loài hoa ao ước.
Chẳng có hoa nào đẹp
Bằng hoa cõi trần gian.
.
2. Trần Đức Phổ dịch:
.
Bông Hồng Xanh

.
Hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng
Tôi hái trao tặng người thương
Vô tình nàng chê chẳng nhận
Đòi màu xanh biếc hoa hường!
.
Lang thang nửa vòng trái đất
Chẳng đâu mọc thứ hoa này
Hỏi tìm nửa vòng trái đất
Chỉ toàn cười mỉa, chua cay
.
Trở về trong mùa đông lạnh
Người yêu thơ dại qua đời
Nhìn nàng trút hơi thở cuối,
Tử thần cướp đóa hồng tôi!
.
Có lẽ bên kia thế giới
Nàng tìm thấy được niềm vui
Riêng tôi chân tình chẳng đổi
Hồng đỏ. hồng trắng tuyệt vời!
.
3. Nguyên Lạc phóng dịch
.
a. Vài ý riêng về dịch thơ nước ngoài:

Trước khi phóng dịch bài thơ, tôi xin ghi ra đây vài ý chủ quan:

– Dịch thơ từ tiếng nước ngoài, nhất là tiếng đa âm – các nước phương Tây, ra tiếng đơn âm – tiếng Việt; hoặc ngược lại, là một điều rất khó. Coi chừng “dịch là diệt”. Dịch chính xác từng mặt chữ – giống như các dịch giả chuyên nghiệp, thì bài thơ sẽ không mượt mà. Theo tôi, thi nhân chỉ cần nắm bắt được “hồn thơ”, dịch theo ngôn ngữ riêng của mình – với điều kiện đừng quá xa rời nguyên bản – thì bài thơ dịch sẽ mượt mà hơn.

– Tiêu biểu viêc nắm vững “hồn thơ” rồi dịch rẩt tài hoa là trường hợp Phan Huy Vịnh, dịch câu thơ chữ Hán của Bạch Cư Dị ra tiếng thuần Việt mà nhiều người cho là còn hay hơn câu nguyên tác:
Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân => Cùng một lứa bên trời lận đận

– Với những điều nói trên, tôi sẽ không dịch chính xác theo mặt chữ một vài từ/ chữ, chỉ dịch thoát chúng theo ý/tứ câu/bài thơ.
Thí dụ: “The grave” không dịch là “mộ phần”, “nghĩa địa”, “chết” … mà dịch là “cõi khác”. Tương tợ, “Half the world” tôi không dịch là “nửa vòng thế giới/trái đất”, mà dịch là “khắp cùng thế giới/ trái đất”, “khắp cùng thiên hạ” cho mạnh nghĩa, vân vân…
.
b. Phóng dịch bài thơ:

Tôi sẽ cố gắng nắm “hồn thơ”, theo sát nguyên tác để dịch bài thơ Blue Roses . Chủ quan, trong công việc dịch thuật văn thơ nước ngoài, ai cũng tham khảo các người dịch trước, tôi cũng không ngoại lệ.
Đúng ra bài thơ này có nhiều người dịch rồi, tôi không nên dịch; nhưng vì đồng ý với nhiều người cho rằng nó thuộc về thơ “Siêu thực”, và giống như bài thơ Việt Nam nhiều người yêu thích- đã được các nhạc sĩ tài hoa phổ nhạc : Lá Diêu Bông của thi sĩ Hoàng Cầm – nên tôi dịch lại.

Bài thơ hầu như là loại thơ 6 chữ, do đó theo chủ quan tôi, dịch thơ theo loại 5 chữ thì thiếu chữ, không diễn tả hết ý nguyên bản; còn dịch bằng 6/8, 7 hoặc 8 chữ … thì dư chữ và khó khăn. Tôi sẽ phóng dịch bằng thơ 6 chữ như thi sĩ Trần Đức Phổ.

Đây là bài phóng dịch thơ của tôi:
.
HOA HỒNG XANH
.
Hoa hồng trắng hoa hồng đỏ
Hái tặng làm vui tình nhân
Không phải màu hoa mong muốn
Nàng đòi xanh biển hoa hồng!
.
Lang thang khắp cùng thế giới
Tìm đâu được thứ hoa này
Hỏi tìm khắp cùng thiên hạ
Nhận toàn giễu cợt mỉa mai
.
Về đúng ngay