Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

36 Pages«<3031323334>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Nam  
#621 Posted : Tuesday, June 23, 2020 6:59:20 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,658

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Sa thải và từ chức trong các cơ quan
truyền thông độc lập của Hoa Kỳ


UserPostedImage

CTV Danlambao -


Tân Tổng giám đốc Cơ quan truyền thông quốc tế - U.S. Agency for Global Media (USAGM) của Chính phủ Hoa Kỳ, ông Michael Pack, đã sa thải nhiều nhân viên cao cấp của các cơ quan truyền thông được tài trợ bởi chính phủ bằng tiền thuế của người dân. Trong số những cơ quan này có VOA - Đài Tiếng nói Hoa Kỳ và RFA - Đài Á châu Tự do là 2 cơ quan truyền thông quen thuộc đối với người Việt.

Tổng Giám đốc RFA là bà Bay Fang đã bị sa thải vào này 18.06.2020. Bên cạnh bà Fang là ông Jamie Fly - President và CEO của Radio Free Europe/Radio Liberty (RFE/RL) và ông Alberto Fernandez của Mạng lưới truyền thông Trung Đông (Middle East Broadcasting Network) cũng cùng chung số phận.

Trước đó, vào ngày 15.06.2020, Giám đốc VOA là bà Amanda Bennett cùng với phó giám đốc Sandy Sugawara đã đệ đơn từ nhiệm sau khi Michael Pack nhận chức.

Ngoài ra, bà Libby Liu, cựu tổng giám đốc RFA trong 14 năm đã từ nhiệm vai trò giám đốc “Open Technology Fund”, là một tổ chức phi lợi nhuận cho tự do Internet do USAGM giám sát.

Vai trò của USAGM là giám sát các cơ quan truyền thông do người dân Hoa Kỳ đóng thuế tài trợ. Trong đó có Tiếng nói Hoa Kỳ, Đài Á Châu Tự do, Đài Âu Châu Tự do, Phát thanh truyền hình Cuba và Mạng lưới Phát thanh Trung Đông.

Trên nguyên tắc đã được thực thi từ trước đến nay, đây là những cơ quan truyền thông độc lập và chính phủ không được chi phối, chỉ đạo.

Michael Pack là một nhà làm phim bảo thủ và là nhân vật thân cận với Steve Bannon, cựu chiến lược gia của bộ tham mưu tranh cử cho TT Trump. Ông được Tổng thống Trump bổ nhiệm vào vị trí Tổng giám đốc USAGM vào năm 2018. Thượng viện Hoa Kỳ đã phê chuẩn sự bổ nhiệm này vào ngày 04.06.2020 sau hơn 2 năm dài tranh cãi.

Hiện nay, Đài tiếng nói Hoa Kỳ cung cấp các chương trình truyền hình và đài phát thanh cho 236,6 triệu người - đặc biệt là ở một số quốc gia bị truyền thông nhà nước thống trị như Việt Nam, VOA đã trở thành nguồn tin tức miễn phí rất cần thiết cho người dân tại đó.

Một số dân biểu Hoa Kỳ, Dân chủ lẫn Cộng hoà đã bày tỏ sự phẫn nộ hoặc không đồng ý với hành động của Michael Pack, trong đó có dân biểu Eliot Engel, Nita Lowey của đảng Dân chủ và Michael McCaul của đảng Cộng hòa.

Các dân biểu Dân chủ đã kêu gọi Michael Pack chuyển tất cả các tài liệu liên quan đến hiệu suất, quan điểm và lý do sa thải các nhân sự như Alberto Fernandez, Jamie Fly, Bay Fang và Libby Liu.

Dân biểu Michael McCaul của đảng Cộng hoà cho biết ông lo ngại về việc sa thải đã không được tham khảo ý kiến ​​của Quốc hội. Ông bày tỏ quan điểm của mình trên Twitter: "Mặc dù mọi nhà lãnh đạo mới đều có quyền đưa vào đội ngũ của mình, nhưng sự sa thải hàng loạt này vượt ra ngoài tầm lãnh đạo điều hành USAGM dường như có thể gây tổn hại đến hoạt động và tinh thần làm việc của cơ quan này".

Bình luận gia David Hutt đã có bài viết trên Asia Times với nhan đề: Voice of America to become Voice of Trump. Và bà Janet Steele, giáo sư báo chí tại Đại học George Washington đồng thời là giám đốc của Học viện Ngoại giao và Truyền thông Toàn cầu nói rằng "Loại can thiệp chính trị trắng trợn này là tiêu chuẩn ở nhiều nước ở Đông Nam Á, nhưng không thể ở Mỹ."

20.06.2020
CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com

Biện lý điều tra cộng sự Trump chấp nhận rút lui,
chấm dứt đối đầu Barr


June 21, 2020

UserPostedImage

(Washington Post) – Biện lý Hoa Kỳ quyền lực lâu nay điều tra cộng sự của Tổng thống Donald Trump vào tối thứ Bảy thay đổi ý định, tuyên bố từ chức, chấm dứt cuộc đối đầu với Tổng trưởng Tư pháp William Barr.

Trước đó, ông Barr thông báo Tổng thống đã sa thải công tố viên hàng đầu ở New York trong lá thư sắc bén, giải thích “theo luật” thì cấp phó của Berman, Audrey Strauss sẽ trở thành tạm quyền Biện lý Hoa Kỳ, “và tôi dự báo, bà ấy sẽ giữ vị trí này cho đến khi có người kế nhiệm chính thức.”

“Thật không may, với tuyên bố vào tối hôm qua, ông đã chọn cảnh tượng cho công chúng thay vì dịch vụ công,” Barr ghi trong thư gởi cho Berman. “Vì ông tuyên bố không có ý định từ chức, tôi đã yêu cầu Tổng thống sa thải ông vào hôm nay, và ông ấy đã phê chuẩn.” Barr viết, ông ta hy vọng Berman “hợp tác để tạo điều kiện bàn giao thuận lợi.”

Trong tuyên bố gởi ra vào tối thứ Bảy, Berman cho biết, vì Barr tôn trọng thừa nhận luật bằng việc bổ nhiệm cấp phó của ông lãnh đạo văn phòng nên ông sẽ rút lui. “Điều vinh dự cả cuộc đời là được phục vụ dưới tư cách là Biện lý Hoa Kỳ, và là người giám hộ di sản đáng hãnh diện, nhưng tôi có thể giao Văn phòng biện lý Quận Nam New York cho không ai tốt hơn là Audrey,” Berman cho hay.

Cuộc chiến khác thường giữa Tổng trưởng Tư pháp và công tố viên quyền lực hàng đầu nước Mỹ gióng lên hồi chuông báo động Dân chủ về cách quản trị Bộ Tư pháp của ông Barr, tạo ra những cáo buộc mới cho rằng, lãnh đạo cơ quan thực thi công lực liên bang đang đặt lợi ích của Tổng thống lên lợi ích công.

Lãnh tụ Thiểu số Thượng viện Charles Schumer (Dân chủ – New York) lên Twitter gọi Trump và Barr là những kẻ nói láo. “Không có từ nào từ một trong hai người này thốt ra mà chúng ta có thể tin cậy được. Chúng ta phải tìm hiểu cho tới cùng,” Schumer ghi.

Chủ tịch Uỷ ban Tư pháp Hạ viện Jerrold Nadler (Dân chủ – New York) cho hay, uỷ ban của ông sẽ mở cuộc điều tra việc Berman bị sa thải, và chắc chắn sẽ lấy lời khai của công tố viên.

Trong thông báo thay thế Berman vào tối thứ Sáu, William Barr không giải thích cụ thể, ông chỉ bảo Biện lý Hoa Kỳ ở New Jersey sẽ tạm quyền đảm đương vị trí của Berman, và Trump sẽ đề cử Clayton làm người kế nhiệm. 1 tiếng đồng hồ sau, Berman gởi ra tuyên bố hồi đáp, nhấn mạnh sẽ không từ chức, không có ý định rút lui cho đến khi Thượng viện chuẩn thuận người thay thế.

Trong email gởi cho nhân viên vào tối thứ Sáu, Berman bày tỏ, mối quan tâm duy nhân của ông là “bảo vệ văn phòng này và công việc của mọi người.” Sáng thứ Bảy, Berman vẫn đến văn phòng ở Manhattan làm việc như thường lệ.

Trong khi Biện lý Hoa Kỳ thông thường được Tổng thống đề cử và Thượng viện xác nhận, nhưng Berman được một toà liên bang ở New York bổ nhiệm do chính phủ ông Trump để ghế này trống quá lâu. Một số chuyên viên pháp lý tin rằng, vì như vậy nên chỉ có toà mới có thể thay thế Berman trước khi ứng cử viên mới được chuẩn thuận.

Trong thư ngày thứ Bảy, Barr đi ngược lại ý định ban đầu là đưa Biện lý ở New Jersey Craig Carpenito – bước đi mà nhiều chuyên viên pháp lý cho rằng không có căn cớ vững chắc. Thay đổi này cho phép cấp phó của Berman được tạm thời thay thế ông. Audrey Strauss rất được tôn trọng trong nội bộ ở Manhattan, tuy nhiên, trong thời gian làm việc trong lãnh vực tư, bà đã nhiều lần đóng góp vận động tranh cử cho các ứng cử viên chính trị Dân chủ.

Bên cạnh đó tại Washington, hiện còn mù mờ chưa rõ Clayton có được Thượng viện do Cộng hoà kiểm soát phê chuẩn hay không.

Chưa rõ lý do tại sao Barr lại đưa ra biện pháp chống lại Berman vào thứ Sáu, chỉ 5 tháng trước tổng tuyển cử. Một viên chức thông thạo sự việc, người tỏ ra bất mãn trước bước đi của Tổng trưởng, cho hay, ông không tin Barr có ý định chặt đầu bất cứ cuộc điều tra cụ thể nào.

Thay vào đó, 3 nguồn tin khác cho hay, họ tin Barr có thể “ngứa mắt” vì những căng thẳng kéo dài giữa văn phòng Biện lý Quận Nam New York và trụ sở Bộ Tư pháp ở Washington, chuyển sang kiềm chế một công tố viên được cho là quá độc lập.

Hương Giang (Theo Washington Post)

Vũ Linh: Dẻo lưỡi thô bỉ


June 20, 2020

Quý độc giả theo dõi tin tức thời sự trong vài năm qua chắc đã nhận thấy một sự kiện khá lạ mà thật ra cũng chẳng lạ: toàn thể TTDC ‘nhất trí’ tặng TT Trump giải Nobel về… nói láo!

Vâng, thưa quý vị, một trong những vô số tật và tội của TT Trump đã liên tục được TTDC vạch ra cho thiên hạ thấy từ hơn ba năm qua, chính là cái tội mà họ gọi là ‘nói láo vô liêm sỉ bạt mạng’ của ông thần Trump.

Kẻ này không… nói láo đâu.

Báo phe ta Washington Post biểu diễn một màn ảo thuật hạng siêu: mỗi ngày mỗi đúc kết tổng số những câu nói láo của TT Trump, cho đến nay đã lên tới đâu gần 20.000 lần rồi [xin lỗi, kẻ này không theo dõi kỹ từng ngày nên không có con số chính xác], vị chi trong 3 năm, 4 tháng chấp chánh, hay hơn 1.200 ngày, TT Trump đã nói láo trung bình 17 lần mỗi ngày liên tục không ngừng nghỉ, kể cả ngày cuối tuần, ngày nghỉ lễ, và cả những ngày ông buồn tình không mở miệng nói câu nào luôn. Có chuyện phải nói mà không mở miệng nói theo WaPo chắc cũng đã là… gián tiếp nói láo rồi.

Cách đếm của WaPo rất khoa học và chi tiết. Mỗi lần WaPo nghe câu nào không hợp ý hay hơi khác sự thật là một lần Trump nói láo. Như TT Trump đi thăm một thành phố, ví dụ Miami, ông chào hỏi dân chúng “What a beautiful day!” mà bầu trời có ba cọng mây che mất mặt trời, là WaPo chăm chỉ ghi ngay ‘nói láo một lần’. Rồi khi ông hô “Chúng ta sẽ thắng!” thì chị ký giả WaPo sẽ chăm chỉ ghi ‘nói láo hai lần’. Cứ thế tiếp tục vì trung bình có tới 17 lần một ngày, còn 15 lần nữa.

[img]https://s.yimg.com/ny/api/res/1.2/j3EAChvAwjK1nM9Ekm.D_w--~A/YXBwaWQ9aGlnaGxhbmRlcjtzbT0xO3c9NjE4O2g9NDAw/https://media.zenfs.com/en-US/thewrap.com/d55bbfb643755af4500f8fe65932a23b[/img]

Theo TTDC, chẳng những nói láo lừa dân không mà TT Trump còn làm láo để lừa dân thêm luôn. Chẳng hạn như đội tóc giả vì thật ra hói hết rồi, hay đi giầy độn thêm 3 phân vì thật ra lùn xủn, đeo nịt lưng lớn trong người để giữ lưng thẳng vì bị khòm,…

Nghiêm chỉnh hơn thì đây là vài nói láo tiêu biểu của TT Trump theo WaPo:

– TT Trump nói “kinh tế Trump là kinh tế phát triển mạnh nhất lịch sử Mỹ”. WaPo cho là nói láo. Sự thật: trong ba năm trước khi xẩy ra dịch corona, Dow Jones, chỉ số chính của kinh tế Mỹ đã tăng hơn 20% mỗi năm trong ba năm liền. Đây là thành tích chưa bao giờ có trong lịch sử Mỹ. Trump đúng là ‘nói láo’, phải nói là … “mạnh nhất lịch sử nhân loại” mới là nói thật!

– TT Trump tuyên bố ông đã ngăn chặn kịp thời vi-rút Tầu cộng nếu không thì đã có nhiều người chết hơn. WaPo cho là nói láo vì ông đã ngăn chặn dịch quá muộn, nếu sớm hơn thì đã ít người chết hơn. Sự thật là TT Trump đã lấy biện pháp đầu tiên kiểm tra tại 5 phi trường Mỹ có đường bay thẳng với TC từ ngày 17/1, trong khi cả tháng sau, đến giữa tháng Hai, cụ Biden, cụ Schumer và tất cả TTDC kể cả WaPo vẫn còn công kích các biện pháp của TT Trump là không cần thiết mà chỉ phản ảnh tính kỳ thị của TT Trump, và dịch Vũ Hán chỉ là cúm thôi. Bác sĩ Fauci sau này đã nói chính nhờ những biện pháp mạnh và sớm của TT Trump nên có lẽ đã cứu được cả chục ngàn mạng chết vì dịch [Xin quý độc giả đọc lại bài Diễn Tiến Đối Phó Dịch: https://diendantraichieu...en-tien-oi-pho-dich.html]

Nếu quý độc giả chịu khó đọc cho kỹ thì những cái WaPo cho là nói láo chỉ là những ‘nói láo’ theo ý kiến ‘chủ quan’ của WaPo chứ không phải nói láo ‘khách quan’ giống như nói 1+1=3. Nếu nói láo được định nghĩa theo quan điểm chủ quan thì kẻ này cũng có thể nói WaPo trong thời gian ba năm qua đã viết láo tới 2 triệu lần cũng chẳng sao, không ai bắt bẻ được vì đó là ý kiến chủ quan của kẻ này.

TTDC tự đấm ngực, cho mình là hiện thân của sự thật, không bao giờ loan tin láo, viết bình luận láo, tố cáo láo, hù dọa láo, xuyên tạc láo, bóp méo láo,… Có thật dzậy không?

Thực tế trong cõi đời ô trọc này, người nào dám đứng ra đấm ngực khoe chuyện gì thì y như rằng người đó thật sự đã có đặc điểm ngược lại 100%. Nôm na ra, anh nào nhẩy ra đấm ngực thề không bao giờ nói láo rồi sỉ vả người khác nói láo lại chính là… vua nói láo.

Năm xưa, cụ Carter là tổng thống. Cụ ra tranh cử rồi đắc cử với khẩu hiệu nổ hơn kho đạn Long Bình: “Tôi sẽ không bao giờ nói láo’. Có một anh làm nghề bảo vệ yếu nhân, có trách nhiệm làm cận vệ theo sát TT Carter cả ngày trong nhiều năm trời. Anh ta về hưu, viết hồi ký, kể lại TT Carter mỗi lần lên máy bay đi kinh lý thăm dân, luôn luôn ‘yêu cầu’ các ký giả quay phim khúc ông xách va-li nhỏ loại carry-on lên máy bay, để chứng minh ông rất ‘bình dân’ luôn luôn tự xách va-li mình chứ không sai khiến ai hết. Anh cận vệ xì tin ‘bí mật an ninh quốc gia’ cho bàn dân thiên hạ biết cái carry-on đó thật ra nhẹ hìu vì chẳng có gì hết, không có được tới một cái áo T-shirt. Tự xách vali chỉ là mánh mung ông tổng thống “không bao giờ nói láo” biểu diễn để lừa thiên hạ.

Trở về thực tế ngày nay, tôi có vài câu hỏi và sẽ đưa ra những câu trả lời luôn cho tiện:

– TT Trump có nói láo không? Trả lời: dĩ nhiên là có. Không có một ông chính khách nào KHÔNG nói láo hết, kể cả ông Carter.

– TT Trump có nói láo tới 20.000 lần không? Trả lời: tùy người đếm; nếu người đếm là nhà báo của WaPo thì TT Trump đã nói láo 200.000 lần nhưng vì nhân đạo, chỉ loan tin là 20.000 thôi; nếu người đếm là phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc thì TT Trump đã nói láo đúng 2 lần từ ngày ra khỏi lòng mẹ.

– Nói láo khi nào ô-kê, khi nào không? Trả lời: khi nói láo như Trump “Tôi đẹp trai nhất” thì không sao vì có anh nào ganh tỵ thì cũng chẳng chết. Khi nói láo như Obama “Nếu anh muốn giữ bảo hiểm y tế của anh thì anh vẫn được giữ” thì không ô-kê vì ai tin sẽ chết ngắc. Hay như Clinton “Tôi thề không có gian díu gì với cô Monica hết” thì không ô-kê vì thề bậy có thể đi tù.

Thưa quý độc giả, đây dĩ nhiên chỉ là nói chơi cho vui thôi. Thật ra, nói láo là chuyện bình thường không phải chỉ là trong giới chính trị không, mà trong cuộc sống chúng ta, nói láo cũng nhiều khi rất cần thiết trong xã hội, trong giao tế với người chung quanh. Mỗi lần nghe một người hát karaoke xong thì cũng nên nói láo, vỗ tay la “Hay quá, bis!” cho đúng phép lịch sự và cho ca sĩ khỏi buồn. Dĩ nhiên có nói láo tốt, nói láo vô thưởng vô phạt, và nói láo chết người, hay nhẹ hơn là nói láo kiểu tát vào mặt người nghe, kiểu như “mày ngu lắm, tao tha hồ nói trắng nói đen”.

Trong thời gian qua, từ ngày ông Trump vào Tòa Bạch Ốc, cuộc chiến phe đảng giữa hai chính đảng CH và DC, hay chính xác hơn, giữa phe bảo thủ và phe cấp tiến đã leo thang đến mức chưa từng thấy trong lịch sử chiến tranh chính trị cận đại Mỹ. Cả hai bên đều tung những đòn tuyên truyền chí tử, trong đó lẫn lộn vô số tin thật, tin phịa, tin bóp méo, tin xuyên tạc, tin xe cán chó, chó cán xe,… luôn cả tin dẻo lưỡi.

Các loại tin phịa thì quý độc giả đã biết hết rồi, khỏi cần phải giải thích thêm. Nhưng có loại mới mà kẻ này gọi là tin “dẻo lưỡi”. Đó là gì? Xin thưa đó là loại tin phát xuất từ những người có lưỡi dẻo nhất trần gian, ồn ào công kích người khác vì những cái tội mà chính họ đã làm hay sẽ làm; hay độc đáo hơn nữa, hôm trước nói đen, hôm sau nói trắng, mà mặt vẫn tỉnh bơ không nhúc nhích, không đổi màu đỏ hay xanh gì hết.

TT Trump có thể được TTDC cho giải Nobel nói láo, nhưng ông chưa xứng đáng thi vào lớp dự bị trong đại học dẻo lưỡi này. Trong khi hình như tất cả các chính khách DC và nhà báo cấp tiến đều là đại sư phụ giảng dạy trong cái đại học dẻo lưỡi này hết.

Trước hết, ta liếc qua cái nghệ thuật sỉ vả những người khác có thể đã phạm, đang phạm và sẽ phạm những tội tầy trời mà chính mình đã phạm, đang phạm và sẽ phạm.

Năm 2016, trong một cuộc tranh luận trực tiếp trên TV với bà Hillary, anh nhà báo hỏi móc ứng cử viên Trump “ông có sẵn sàng chấp nhận kết quả bầu cử nếu ông thua không?”. Biết hỏi móc nên ông Trump, chưa khi nào là tay vừa, cũng trả lời theo kiểu móc ngay “Cũng tùy, tôi sẽ coi lại xem có gian lận gì không trước khi chấp nhận kết quả bầu cử”.

Phe DC và TTDC nhẩy nhổm vào cơ hội, bóp méo thẳng cánh: “Trump không chấp nhận kết quả bầu cử nếu thua”, “Trump khinh thường luật lệ và Hiến Pháp”, “Trump coi thường ý dân”, còn nhiều lắm, kẻ này không nhớ hết.

Khi đó, phe DC và bà Hillary coi những cuộc tranh luận hay nói chung, toàn thể chuyện vận động tranh cử như chuyện làm cho có, cho vui thôi, chứ bà Hillary, như Mỹ thường nói, đã đi đặt may màn cửa mới cho Tòa Bạch Ốc theo ý thích của bà rồi. Thậm chí, nhiều báo đã loan tin bà đã thành lập xong nội các rồi, thuê xong cả tài xế, chị bếp, chị vú em giữ cháu ngoại và cả anh cận vệ đi canh chừng ông chồng buổi tối khỏi đi về lộn nhà; tất cả đã xong rồi kể cả việc thuê xe dọn nhà nữa.

Phe ta chỉ là tìm cách đánh phủ đầu trước, không cho ông Trump có cơ hội chất vấn kết quả bầu cử tấn phong bà Hillary. TTDC thì khi đó cũng đã bận rộn viết bài tung hô bà tân tổng thống rồi, lo đi tìm những mẫu tin vặt về thời niên thiếu của bà, về thời học trò của bà,… Ôi thôi biết bao chuyện để tung hô bà tân tổng thống. Tạp chí Newsweek chẳng những đã viết xong, mà còn in xong số đặc biệt luôn rồi, chơi bảnh hơn thiên hạ, tung ra ngay số đặc biệt mừng bà tân tổng thống khi cả nước còn đang đếm phiếu, là chuyện khi đó ai cũng nghĩ là hết sức thừa thãi. Đếm chi nữa cho mệt xác?

Chuyện gì đã xẩy ra sau bầu cử đó, tất cả quý vị chắc chưa ai quên. Bên thua, đúng như TTDC và đảng DC đã cảnh báo trước, đã “không chấp nhận kết quả bầu cử, khinh thường luật lệ và Hiến Pháp, coi thường ý dân,…” một cách thô bạo nhất. Chỉ có một vấn đề là cái bên thua đó, không phải là ông Trump mà lại là bà Hillary. Bà cùng các đồng minh trong đảng DC, cử tri đảng DC, và đồng minh TTDC, tất cả đã tìm mọi cách để làm tất cả những việc mà họ đã sỉ vả trước đó. Kiểu như tự vả vào mặt mình mà không thấy đau.

Hết áp lực cử tri đoàn bỏ phiếu ngược lại ý của tiểu bang của họ, kêu gọi hủy bỏ thủ tục bầu bởi cử tri đoàn, tới đòi đếm phiếu lại, rồi cả triệu người biểu tình ngay trong ngày tân tổng thống tuyên thệ nhậm chức, hô hào NOT MY PRESIDENT, rồi điều tra cuội thông đồng với Nga, điều tra cuội đổi chác với Ukraine, đàn hặc.

Bây giờ, sắp bầu cử lại thì chuyện tiếu lâm Trump khinh thường ý dân của năm 2016 lại được rầm rộ hát lại.

TNS DC Cory Booker mới lớn tiếng cảnh giác là TT Trump chưa khi nào biết tôn trọng luật lệ và Hiến Pháp là gì. Do đó, nếu ông thất cử, chắc chắn ông sẽ gạt Hiến Pháp qua một bên, phủ nhận kết quả bầu cử và ù lì ôm cứng cái ghế trong Tòa Bạch Ốc. Và ông Booker rất ‘hoành tráng’ đã tuyên bố “Tôi sẽ là người thà chết chứ không để cho Trump làm vậy”. Thiệt là oai!

Trong khi đó, cụ Biden cũng lớn tiếng tỏ ý lo ngại TT Trump sẽ tìm mọi cách để “đánh cắp cuộc bầu cử” –steal the elections– chẳng hạn như chặn không cho dân thiểu số đi bầu, gian lận bầu cử, hay tìm cớ rời ngày bầu cử vô hạn định, hay không chấp nhận kết quả bầu cử nếu ông ta thất bại, khích động các đệ tử gây rối loạn,… Rồi cũng như ông Booker, cụ Biden rất oai phong tuyên bố cụ sẽ là người không cho phép ông Trump làm chuyện này. Trong một nỗ lực khai thác chuyện TT Trump đang tranh cãi với vài ông tướng hồi hưu, cụ Biden khẳng định nếu TT Trump không chịu rời Tòa Bạch Ốc, cụ tin tưởng quân đội sẽ làm bổn phận bảo vệ Hiến Pháp đến hộ tống ông ra ngay. Điều cụ quên nói là chẳng có luật Mỹ nào ghi quân đội có nhiệm vụ bảo vệ Hiến Pháp hết. Chỉ có quân đội các xứ Cộng Hòa Chuối Chiên -Banana Republics- mới ưa phịa ra chuyện quân đội bảo vệ Hiến Pháp làm cớ để đảo chánh thôi.

Nếu thầy bói Vũ Linh này không bói lộn thì nếu ‘vô phúc’ cho đám DC, TT Trump tái đắc cử thì ta sẽ được thấy lại những trò … áp lực cử tri đoàn bỏ phiếu ngược lại ý của tiểu bang của họ, đòi hủy bỏ thủ tục bầu cử tri đoàn, đòi đếm phiếu lại, rồi cả triệu người biểu tình ngay trong ngày tổng thống tuyên thệ tái nhậm chức, hô hào NOT MY PRESIDENT, điều tra thông đồng với Trung Cộng, đổi chác với Iran, mưu toan với Congo,…

Chính trị Mỹ như tuồng hát bộ của một gánh hát làng, diễn đi diễn lại vẫn có một đám con nít làng hý hửng coi và vỗ tay rối rít, chỉ cần thay đổi vài diễn viên, thay quần đổi áo, vẽ mặt lại, thay nhạc sĩ kéo cò thôi.

Nếu muốn mô tả câu chuyện của các ông Booker và Biden một cách dễ hiểu hơn nữa thì có thể nói như thế này: một thằng mõ làng hô hoán, “Bớ làng nước ơi, coi chừng thằng kia nó sắp ăn cắp kìa!”; rồi chính thằng mõ đó đi ăn cắp; ăn cắp xong, lại la tiếp “Bớ làng nước ơi, coi chừng thằng kia nó sắp sửa ăn cắp nữa kià!”.

Bây giờ ta nhìn qua chiêu dẻo lưỡi thứ hai, hôm nay nói đen, ngày mai nói trắng, qua ngày mốt nói đen lại. Đó là chính là cách phe cấp tiến bàn chuyện cấm cung vì dịch corona.

Các cuộc biểu tình gây xáo trộn cuộc sống của cả nước, đang được đảng DC và TTDC cổ võ tối đa. Nhìn vào thì thấy thật là lạ lùng vì rõ ràng đi ngược hoàn toàn chính sách cấm cung, cách ly cả nước mà đảng DC và TTDC chủ trương cách đây chỉ có hơn một tuần, trước khi anh Floyd bị chết. Như thể tất cả vi khuẩn corona đã chết hết theo anh Floyd này rồi khỏi ai cần cấm cung, cách ly gì nữa.

Báo cấp tiến cực đoan The Atlantic vừa ra một bài nhận định mà kẻ này nghĩ tất cả mọi người cần phải đọc vì tính cực kỳ quan trọng. Không phải vì những lý luận sắc bén giải thích nhu cầu biểu tình đòi công lý cho anh đen hay đòi chấm dứt nạn kỳ thị hay kết án anh cảnh sát trắng, mà quan trọng vì đây rõ ràng là bằng chứng tuyệt vời nhất của cái lưỡi không xương của TTDC. Một ‘siêu case study’ cho các sinh viên học ngành tuyên truyền láo.

Mới cách đây độ hai tuần, toàn thể đảng DC và TTDC ồn ào công kích TT Trump đã gây nguy hại đến tính mạng dân cả nước bằng cách đòi mở cửa kinh tế lại. Con ‘ác quỷ’ Trump đúng là chỉ nhìn vào chỉ số Dow Jones tăng chứ bất cần biết đến mạng sống của cả trăm triệu dân Mỹ khi một hai đòi bỏ cấm cung, bỏ cách ly, cho thiên hạ ra khỏi nhà đi kiếm cơm. Theo cái đám này, chỉ có một cách hữu hiệu duy nhất để chống dịch corona phát tác là mọi người đừng nghe lời Trump xúi dại, phải ở trong nhà, tránh ra đường, nhất là tránh đám đông, vạn bất đắc dĩ có cần ra đường thì vẫn phải tôn trọng nguyên tắc phải đứng cách xa nhau ít nhất hai thước.

Bây giờ thì những nguyên tắc an toàn cấm cung, cách ly căn bản đó đã bị lật bốn vó lên trời rồi. Xin quý độc giả bỏ chút thời giờ quý báu ra đọc bài báo của The Atlantic, có link ở cuối bài này, để hiểu rõ cái gian trá nhơ nhớp nhất của những người gọi là cấp tiến văn minh.

Dưới đây là vài điểm chính trong lý luận mới toanh của TTDC qua The Atlantic:

– Ra khỏi nhà, xuống đường biểu tình là bảo vệ ‘sức khỏe’ của nền dân chủ, quan trọng gấp bội bảo vệ sức khỏe của người dân chống dịch. Đại khái, dân chủ là một cơ chế vĩnh viễn trong khi người dân thì không sớm thì muộn cũng chết ngắc thôi.

– Cấm cung là cách tốt nhất để bệnh dịch lây lan vì bệnh dịch khó lây lan ngoài đường phố khi mọi người ở trong không gian rộng lớn, lại di chuyển liên tục, trong khi lây lan mạnh nhất trong nhà khi mà không khí bị bít kín.

-Bệnh dịch corona sẽ phát tác lại rất mạnh sau này, nhưng đó không phải vì có cả trăm ngàn người sát cánh nhau la hét văng nước miếng tứ tung, mà chỉ vì cảnh sát đã bắt cả ngàn người cấm cung trong bót mấy tiếng đồng hồ.

– Việc ra lệnh giới nghiêm nhốt thiên hạ trong nhà chỉ khiến họ dễ bị nhiễm hơn. Giới hạn thời gian thiên hạ được ra khỏi nhà tăng rủi ro bị nhiễm.

Thật đúng là tuyệt chiêu trong thế võ vặn lưỡi ngược 180 độ một cách mặt trơ trán bóng nhất. Kẻ này thật lấy làm tiếc trước đây TT Trump đã không nhờ The Atlantic viết bài biện minh cho chính sách mở cửa lại của ông.

Tới đây, xin quý độc giả vui lòng tiếp tục đọc, khoan ngừng vì câu chuyện còn hấp dẫn lắm.

TT Trump cho biết ông sắp sửa tổ chức mít-tinh vận động tranh cử tại Tulsa, tiểu bang Oklahoma trung tuần tháng Sáu này. Ngay sau đó, đảng CH cũng ra thông báo cho biết sẽ rời đại hội đảng từ Charlotte qua Jacksonville, tiểu bang Florida.

Đúng một ngày sau tin này được công bố, TTDC hô hoán, báo động nghe đinh tai nhức óc luôn.

Báo phe ta Washington Post tung ra ngay hai bài dài, đọc là phải toát mồ hôi hột.

Một bài lên án TT Trump coi thường dịch khi vẫn nhất quyết tổ chức mít-tinh và đại hội đảng, tập trung cả chục ngàn người vào một chỗ, không cách ly gì ráo, bảo đảm vi-rút corona sẽ lây lan qua cả ngàn người ngay. Tên ‘ác ôn’ Trump này quả là chỉ muốn tìm mọi cách chiến thắng thôi chứ mạng sống dân Mỹ thì coi như mạng ruồi.

Cho chắc ăn thêm, WaPo bồi thêm một bài nữa, cho biết dân chúng thành phố Jacksonville đang run cầm cập vì việc tổ chức đại hội CH tại đây sẽ khiến mấy ngàn tỷ vi-rút corona từ Vũ Hán sẽ lấy máy bay qua Jacksonville hết.

Tạp chí Newsweek tiếp tay giải thích thêm TT Trump dự tính tập trung gần 20.000 người trong một hội trường không cách ly 2 thước gì hết tại Tulsa để vận động tranh cử, chắc chắn cả đám sẽ bị nhiễm dịch hết. Theo Newsweek, tỷ lệ bị nhiễm ở Tulsa là 0,2%, nghĩa là trong cuộc mít-tinh đó, sẽ có mặt ít nhất 40 người đã bị nhiễm, sẽ đưa đến cả trăm, cả ngàn người khác bị nhiễm.

Newsweek trước đó đã không tính toán kỹ như vậy khi có cả triệu người xuống đường biểu tình, nhất là tại những ổ dịch như New York và Washington DC. Thành phố New York có 9 triệu dân và số người bị nhiễm là 450.000, tức là tỷ lệ nhiễm là 5%. Nếu có 200.000 người đứng sát cánh biểu tình như TTDC loan tin, thì tính theo Newsweek, đã có ít nhất 10.000 người bị nhiễm trong đó rồi. So với số 40 người tại Tulsa, có nguy hiểm hơn không, sao không thấy Newsweek bàn?

Cấm cung? Cách ly?

Nói trắng ra, sau khi The Atlantic vặn lưỡi 180 độ, thì hàng loạt báo TTDC tiếp tục xa luân chiến, vặn lưỡi thêm 180 độ nữa, cho đủ một vòng 360 độ.

Tập trung cả ngàn người chống Trump thì tốt vì đó là bảo vệ sức khoẻ của nền dân chủ Mỹ, chẳng những vậy mà còn giúp dân chúng ra khỏi nhà, bớt lây lan nhau. Tập trung để tung hô Trump thì không được vì đó là cách phát tác bệnh dịch, mọi người cần phải cấm cung ở nhà, tránh ra đường. Còn cách vặn lưỡi nào phe đảng hơn không?

Một lời kết chính xác nhất: chính trị Mỹ ngày nay đã hoàn toàn bị chi phối bởi tính phe phái đến độ tất cả đều mù, đều điếc, đều mất lý trí và alzheimer hết, không bao giờ nhớ được hôm qua mình mới nói gì.

ĐỌC BÁO MỸ:

Cấm Cung Nguy Hiểm – The Atlantic:

https://www.theatlantic....rotests-pandemic/612745/

Newsweek Cảnh Giác:

https://www.newsweek.com...s-cases-covid-19-1511021

TNS Cory Booker Lo Ngại – CNN:

https://edition.cnn.com/...2020-election/index.html

Cụ Biden Lo Ngại – NBC:

https://www.nbcnews.com/...-steal-election-n1229761

Cái Nguy Nếu Trump Thất Cử – CNN

https://www.cnn.com/2020...2020-election/index.html

Mít-Tinh Của Trump Nguy Hiểm – Washington Post:

https://www.washingtonpo...&wpisrc=nl_headlines

Jacksonville Lo Bệnh Dịch – Washington Post:

https://www.washingtonpo...&wpisrc=nl_headlines

Bayern Munich thắng Werder Bremen 1-0, vô địch Bundesliga
lần thứ 8 liên tiếp


Jun 19, 2020 cập nhật lần cuối Jun 19, 2020

UserPostedImage

Tuyển thủ Thomas Mueller của Bayern Munich tranh chấp bóng với hậu vệ Niklas Moisander của Werder Bremen trong trận đấu giải Bundesliga diễn ra tại Bremen, Đức, ngày 16 Tháng Sáu, 2020. (Hình: Stuart Franklin/Getty Images)

MUNICH, Đức (NV) – Đội bóng câu lạc bộ Bayern Munich vừa có chiến thắng 1-0 trong trận đấu diễn ra trên sân Weser-Stadion, trước đội chủ nhà Werder Bremen vào hôm Thứ Ba, 16 Tháng Sáu, và đăng quang danh hiệu vô địch Bundesliga lần thứ tám liên tiếp.

Theo ESPN FC, chiến thắng trước Werder Bremen đưa Bayern Munich (76 điểm) có khoảng cách biệt lên đến 10 điểm so với đội đứng nhì Borussia Dortmund (66 điểm) với hai trận đấu còn lại, không đủ cho các cầu thủ áo vàng đen có cơ hội lật ngược thế cờ.

Bàn thắng duy nhất trong hiệp đầu tiên của tiền đạo Robert Lewandowski cho thấy đội bóng hàng đầu Đức trở thành đội đầu tiên trong các league quan trọng Châu Âu đoạt chức vô địch sau khi bóng tròn được hoạt động trở lại trong đại dịch. Bayern hiện vẫn tiếp tục thực hiện cú ăn ba khi đang thi đấu giải German Cup và vẫn còn bay nhảy trên sân cỏ UEFA Champions League 2019-20.

Ngay từ khởi đầu, đội bóng vùng Bavaria gần như kiểm soát trận đấu trước đối thủ yếu hơn nhiều và phá vỡ thế bế tắc với đường chuyền chính xác của hậu vệ Jerome Boateng cho Lewandoski, để tiền đạo này dùng ngực hứng banh trong vùng cấm địa đối thủ rồi xoay người tung ra cú sút tuyệt hảo đưa banh vào lưới trước sự bất lực đứng nhìn của thủ môn Bremen, ghi bàn thắng thứ 31 cho mình trong mùa bóng này trước khi hiệp đầu kết thúc.

Tiền đạo Ba Lan đang theo đuổi mục tiêu ghi được 40 bàn thắng trong một mùa bóng để có thể ngang bằng với thành tích của danh thủ Gerd Mueller trong năm 1972. Nhưng rất tiếc, tiền đạo này không thể nào ghi thêm bàn thắng dù có nhiều cơ hội tốt và tỷ số 1-0 giữ nguyên cho đến khi kết thúc trận đấu.

Trong khi đó ở hàng phòng ngự, thủ môn Manuel Neuer tiếp tục chứng tỏ là trụ cột vững chắc trong khung gỗ đối với Bayern sau khi đội bóng Munich chỉ còn 10 người trong 10 phút cuối của trận đấu sau khi hậu vệ Alphonso Davies cố tình phạm lỗi dùng tay cản bóng để bảo đảm cho đội nhà không phải chờ thêm một trận đấu khác để lên ngôi vô địch.

UserPostedImage

Tiền đạo Robert Lewandowski của Bayern Munich thực hiện cú đá móc ngược trong trận đấu giải Bundesliga với Werder Bremen diễn ra tại Bremen, Đức, ngày 16 Tháng Sáu, 2020. (Hình: Martin Meissner/Pool/AFP via Getty Images)

Với lệnh cấm tập trung đông người tại Đức, có nghĩa Bayern Munich không biết khi nào ăn mừng danh hiệu vô địch lần thứ tám liên tiếp cùng với các cổ động viên. Giám đốc điều hành giải Bundesliga, ông Christian Seifert vẫn chưa tuyên bố khi nào lễ trao chiếc cúp vô địch Bundesliga 201920 diễn ra.

Với thành tích nổ súng liên tục và thi đấu chói sáng, tiền đạo Lewandowski nhiều hy vọng được điền tên vào danh sách tranh Quả Cầu Vàng (Ballon d’Or).

Bayern có lúc, rớt xuống hạng bảy, với bảy điểm kém hơn so với đội đầu bảng Gladbach sau trận thất bại cuối cùng của đội này. Thế nhưng sau hai trận thất bại liên tiếp trước Leverkusen và Gladbach, huấn luyện viên Hansi Flick đã thành công trong việc đảo ngược tình thế với các trận thắng liên tiếp để đưa Bayern Munich trở lại ngôi đầu bảng.

Ông Flick, từng phụ tá ông Joachim Law, dẫn dắt đội tuyển Đức, về Bayern Munich, thay thế huấn luyện viên Niko Kovac, bị sa thải sau khi đội này thua thảm 5-1 trước đội Eintracht Frankfurt vào đầu Tháng Mười Một. Trong trận ra mắt đầu tiên tại Bundesliga, huấn luyện viên Flick đã có chiến thắng đậm 4-0 trước Borussia Dortmund.

UserPostedImage

Ông Hansi Flick (giữa), huấn luyện viên đội Bayern Munich, nói chuyện với các cầu thủ. (Hình: Martin Meissner/Pool/AFP via Getty Images)

Những ngôi sao thi đấu cho Bayern Munich mùa này gồm có Lewandowski và cựu tuyển thủ Đức Thomas Muller cũng như hậu vệ Áo David Alaba. Trong khi đó, hậu vệ trái Canada, Davies, là cầu thủ trẻ tiềm năng và thăng tiến nhất tại Bundesliga.

Chỉ 19 tuổi, Davies sớm được đôn lên đội một và trở thành hòn đá tảng của thế hệ Bundesliga mới cùng với những tuyển thủ Đức khác như Joshua Kimmich, Leon Goretzka, Serge Gnabry và trung vệ Niklas Sule, từng nghỉ thời gian dài vì bị chấn thương.

Bayern Munich đã thống trị giải Bundesliga trong bảy năm qua với khoảng cách trung bình với đội đứng thứ nhì bảng trên 14 điểm. Borussia Dortmund, thứ nhì bốn lần trong khi RB Leipzig, VfL Wolfsburg và Schalke 04 mỗi đội có một lần đứng kế cận Bayern Munich trên bảng xếp hạng trong thời gian đó.

Khi kết thúc mùa bóng, gần như Borussia Dortmund chiếm vị trí thứ nhì với điểm số tối đa có thể đạt đến là 75 điểm. Trong khi đó những đội ở gần hoặc nằm trong vùng rớt hạng có nguy cơ xuống sân chơi Bundesliga hai mùa tới lần lượt là FC Koln (thứ 13, 35 điểm), FC Augsburg (thứ 14, 35 điểm), Mainz (thứ 15, 34 điểm), Fortuna Dusseldorf (thứ 16, 29 điểm), Werder Bremen (thứ 17, 28 điểm). Riêng đội SC Paderborn chính thức rớt hạng khi cầm đèn lái chỉ được 18 điểm.

(TTC) [qd]


Edited by user Tuesday, June 23, 2020 9:51:17 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#622 Posted : Tuesday, June 23, 2020 12:46:59 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,394

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Đường vào Nước Trời


6/22/2020 10:12:55 AM

23.6.2020 Thứ Ba (Mt 7, 6.12-14)


UserPostedImage

Cuộc đời là một chuyến đi dài, trên hành trình ấy mỗi người là một lữ khách. Người lữ hành khi bước vào chuyến đi thì đã chọn cho mình một hướng nhất định để đến đích họ muốn. Người lữ hành mang danh Kitô hữu lên đường cho chuyến đi dài và xa ấy từ ngày lãnh Bí tích Rửa tội. Trên hành trình đi có những trạm tiếp sức nhờ các ơn thánh qua các Bí tích chúng ta được lãnh nhận. Như vậy, con đường ta đi là con đường mang tên Giêsu.

Trên con đường đó, “Lời Ngài sẽ là đèn soi cho ta bước, là ánh sáng chỉ đường ta đi” (Tv 119, 110). Nhưng đường Giêsu không thênh thang, không phân thành nhiều len, không có cỏ hoa trang trí. Đường thì chật, cửa vào thì hẹp, đòi hỏi phải bỏ mình và vác lấy thập giá, do đó mà ít người theo đường này. Còn “cửa rộng và lối thênh thang thì dễ đưa ta đến hố diệt vong” (Mt 7, 13), nhưng trớ trêu thay lại có nhiều người thích đi. Được vào Nước Trời hay bị rơi vào hố diệt vong bắt đầu từ chọn lựa hôm nay của chúng ta, và đã lên đường thì sự chọn lựa không còn nằm trong trí tưởng nhưng là qua cách sống, lối sống mà Tin Mừng đòi hỏi.

Cửa hẹp là hình ảnh dùng để diễn tả những khó khăn trước mắt phải cô gắng vượt qua; rồi sau đó mới đạt được kết quả tốt đẹp.

Chúa Giêsu dùng hình ảnh “cửa hẹp” và “đường chật” (Mt 7, 13-14) trong Tin Mừng hôm nay để dạy các tông đồ cần phải biết từ bỏ những ham muốn, những quyến rũ thoải mái, bất chính của bản thân mình. Thay vào đó là hãy lựa chọn những hy sinh, hãm mình, kiêng khem tiện nghi vật chất, biết từ bỏ ý riêng của bản thân, sẵn sàng vâng theo thánh ý Chúa, chấp nhận chương trình cứu độ bằng khổ nạn thập giá để rồi nhờ cuộc phục sinh của Đức Ki-tô đưa các ông đến sự sống đời đời.

Quả vậy, không ai muốn đưa mình đến sự chết nhưng đều chọn về cõi sống. Ngặt một nỗi đường đến sự sống thì chật hẹp, gồ ghề, bị cản trở bởi ngăn sông cách núi, đòi hỏi từ bỏ nhiều và chỉ có tình yêu dẫn lối. Tình yêu Chúa để nhận ra “chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống” (Ga 14, 6). Ngài sẽ là đường và là người dẫn đường, để khi vấp ngã, lúc mỏi mệt hay phải mang gánh nặng nề, ta được Ngài cho nghỉ ngơi bồi dưỡng (Mt 11, 28). Ngài sẽ kiên nhẫn nâng ta dậy, ấp ủ ta “như gà mẹ ấp ủ gà con dưới cánh” (Mt 23, 37).

Tình yêu tha nhân cũng là động lực thúc đẩy ta tiến bước, đó không còn là rào cản bước chân ta. Yêu thương anh em là bước đi trong ánh sáng (1 Ga 2, 10). Một cuộc sống đầy yêu thương và quảng đại để xoa dịu nỗi đau của tha nhân, làm cho họ những gì họ muốn, đồng hành trong từng nhịp bước với họ và nhất là dìu nhau vào Nước Trời.

Con người hôm nay sống giữa một xã hội vật chất tiện nghi, ai cũng thích dễ dãi, tự do, chẳng ai muốn vác lấy khó khăn, kỉ luật, hy sinh. Lắng nghe lời Chúa hôm nay chúng ta ý thức con đường đưa tới sự sống vĩnh cửu là chính Chúa Giêsu. Đường ấy là đường khổ giá đau thương. Bước trên con đường ấy thì “phải đương đầu với sức mạnh”, sức mạnh của danh vọng, lạc thú, tiền tài, hưởng thụ nhưng “ai mạnh sức thì chiếm được” (Mt 11, 11).

Con người ngày nay thích an nhàn hưởng thụ hơn là cố gắng hướng thiện, sống thánh; thích thỏa mãn bản năng của thân xác càng nhiều càng tốt; muốn hưởng thụ tiện nghi vật chất tối đa. Chỉ biết tôn thờ thân xác, của cải vật chất và xem thường đời sống tâm linh của chính mình…

Vô hình chung con người trở nên nô lệ cho thân xác, và vật chất; quên mất phẩm giá linh thánh của mình. Quên mất căn tính của mình là con của Đấng Tối Cao, được chung hưởng hạnh phúc, và có bổn phận phụng sự Người trong chân lý.

Con người ta đã quên nhớ con đường bên trong, con đường nội tâm mới thực sự dẫn con người trở về với con người thật của mình. Để dù muốn hay không, cũng phải nhận chân thực tại tự thân: Nhìn lại con người thật của mình với những hệ lụy đúng sai mà nhận ra thiện ác…

Và ta được mời gọi tin tưởng vào tình thương Thiên Chúa và đáp lại lời mời gọi của Ngài, chúng ta cùng tìm cho mình một con đường, một lối đi chật hẹp mang tên Giêsu; và nhanh chân bước theo cách xác tín “vì chúng ta biết chúng ta tin vào ai” (Tm 1,12). Đồng thời cùng mở lòng và đưa dẫn bao người chưa biết tin vào ai, hay còn hoài nghi chưa chịu bước theo đường Giêsu.

Chúa Giêsu dạy rằng: "Tất cả những gì các con muốn người ta làm cho các con, thì chính các con hãy làm cho người ta như thế!" (Mt 7, 12) và Người mời gọi: "Các con hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang là lối đưa đến hư mất, và có nhiều kẻ đi lối ấy; cửa và đường đưa tới sự sống thì chật hẹp, và ít kẻ tìm thấy" (Mt 7, 13-14). Đó là lối sống mà Kitô hữu chúng ta cần phải chọn lựa để sống trong tương quan với Chúa và với tha nhân.

Chúa Giêsu giáo huấn : con đường dễ dãi là con đường dẫn đến hư mất, đó là định luật chung của cuộc sống. "Hãy vào qua cửa hẹp, vì cửa rộng và đường rộng đưa đến diệt vong". Thái độ hững hờ không thể đi đôi với những đòi hỏi của Tin Mừng; cuộc sống dễ dãi, buông thả không có chỗ đứng trong nếp sống của những người theo Chúa. Ðã một thời cùng ăn, cùng uống, cùng nghe giảng dạy, chưa phải là giấy thông hành để vào Nước Trời: "Ai nghe những lời Ta dạy mà không đem ra thực hành, thì ví được như người ngu xây nhà trên cát". Nếu viện lý do mình là con dòng cháu giống, cũng chưa phải là lý do để được thâu nhận vào Nước Trời.

Xin Chúa giúp chúng ta biết khôn ngoan chọn cho mình một con đường hẹp. Đó là con đường của thập giá, con đường sống vị tha, sống vì tha nhân bằng cả tấm lòng yêu mến chân thành, dù cho sẽ phải gặp nhiều gian truân và đau khổ; đồng thời, chúng ta hãy luôn xác tín rằng, đó là con đường dẫn chúng ta đến niềm vui, hạnh phúc và sự sống đời đời.

Xin Chúa giúp chúng ta biết khôn ngoan chọn cho mình một con đường hẹp. Đó là con đường của thập giá, con đường sống vị tha, sống vì tha nhân bằng cả tấm lòng yêu mến chân thành.

Huệ Minh

Dự án xây doanh trại mới của Vệ binh Thụy Sĩ
tại Nội Thành Vatican


6/22/2020 9:23:43 AM

Trái với tin của một tờ báo ở Roma, dự án xây cất doanh trại mới của đoàn Vệ Binh Thụy Sĩ tại Nội Thành Vatican vẫn được tiến hành và không lệ thuộc tình trạng tài chánh khó khăn hiện nay của Quốc gia thành Vatican.

UserPostedImage

Vệ binh Thụy Sĩ (Reuters)

Mẩu tin không chính xác

Hôm 12-6-2020, báo ”Il Messaggero” (Người Sứ Giả), ở Roma, đưa tin với tựa đề: ”ĐGH Phanxicô bác bỏ doanh trại Vệ Binh Thụy Sĩ và dành 20 triệu Euro cho doanh trại của Hiến Binh Vatican”.

Đây là nhật báo kỳ cựu ở Roma và tòa soạn của báo này được ĐTC Phanxicô đến thăm ngày 9 tháng 12 năm 2018. Đây là lần đầu tiên ngài viếng thăm một tòa báo.

Tác giả bài báo, nữ ký giả Franca Giansoldati, viết: ”Trong thời kỳ kiệm ước, tin này không phải là điều ngoài lề. Tại Vatican có 2 doanh trại cần làm lại, đó là doanh trại Vệ binh Thụy Sĩ và doanh trại Hiến Binh, nhưng trong 2 dự án được các vị hữu trách tại Vatican cứu xét, hiện thời chỉ có 1 dự án được thông qua. Trong khóa họp vừa qua để phê chuẩn ngân sách của Ủy ban Tòa Thánh về Quốc gia thanh Vatican, có thông báo việc cấp 20 triệu Euro để tu bổ doanh trại Hiến Binh”.

Tác giả viết tiếp: ”Lẽ ra các Vệ Binh Thụy Sĩ cũng muốn bắt đầu xây doanh trại mới và đã xin ĐTC xem ngài có sẵn sàng tài trợ cho công trình này hay không, nhưng trong lúc này ĐTC đã trả lời là không. Câu trả lời của ĐGH thật là rõ ràng. Chỉ khi nào Vệ binh Thụy Sĩ tự quyên góp được 50 triệu Euro, thì mới có thể khởi sự công trình, nếu không thì ngân quỹ của Vatican sẽ không mở ra... Thật là một thất bại cho các Vệ binh Thụy Sĩ, vì họ muốn khởi sự công trình xây cất vĩ đại, phá doanh trại hiện thời và xây lại hoàn toàn mới. Mục tiêu được ấn định cần đạt tới là năm 2024.”

”Trong khi đó, công trình tu bổ doanh trại Hiến Binh Vatican có lẽ sẽ bắt đầu trong những tháng đầu năm tới, 2021. Việc đấu thầu có thể sẽ tiến hành theo luật mới được ban hành tại Vatican về vấn đề này.. (Il Messaggero 12-6-2020)

Cải chính

Sau khi tin trên đây được báo ”Người Sứ Giả” loan đi, hôm 15-6-2020, Phát ngôn viên của Quỹ xây dựng doanh trại Vệ Binh Thụy Sĩ, có trụ sở ở thành phố Olten bên Thụy sĩ, đã cải chính tin của báo này và nói: ”Quả là sai khi đưa tin Ủy ban Hồng Y về Quốc gia thành Vatican bác dự án xây lại doanh trại của Vệ Binh Thụy Sĩ. Dự án này chưa được đệ trình Ủy ban Hồng Y, vì hiện thời các kiến trúc sư còn đang hoàn thành đồ án cho mặt tiền mới của doanh trại. Còn về vấn đề tài trợ công trình xây doanh trại, thì chiến dịch quyên góp tại Thụy sĩ chỉ mới bắt đầu hồi mùa thu năm 2019 và mặc dù chiến dịch bị tạm ngưng vì đại dịch Covid-19, cho đến nay đã quyên được 5 triệu quan Thụy Sĩ, tức là 4 triệu 670 ngàn Euro. Trong số này 2 triệu đã được đầu tư ngay. Vì kế hoạch xây doanh trại mới của Vệ Binh Thụy Sĩ dự kiến sẽ kéo dài đến năm 2026, nên với một bước khởi đầu như thế, việc tài trợ dự án được coi là đang tiến hành tốt.”

Lịch sử đoàn Vệ Binh

Nhìn lại lịch sử, Đoàn Vệ Binh Thụy Sĩ được chính thức thành lập ngày 22-1 năm 1506, tức là cách đây 514 năm. Hồi đó có 150 lính lính Thụy Sĩ đầu tiên đến Roma theo lời yêu cầu của ĐGH Giulio để bảo vệ ngài.

Trong lịch sử đoàn binh này, có kỷ niệm được lập lại mỗi năm, đó là ngày 6-5 năm 1527, trước sức tấn công tấn công mạnh mẽ và cướp phá của những quân đánh thuê người Đức, theo Tin Lành và lương bổng ”chết đói” thuộc các binh đoàn của hoàng đế Carlo Quinto, 147 vệ binh Thụy sĩ đã tình nguyện hy sinh để cho 42 đồng bạn còn lại của họ cứu được Đức giáo hoàng Clemente VII, để ngài lui vào Lâu Đài Các Thiên Thần ẩn náu. Ngày 6-5 từ đó trở thành biểu tượng cho lòng trung thành của các vệ binh Thụy sĩ, sẵn sàng hy sinh mạng sống để bảo vệ vị chủ chăn của Giáo Hội hoàn vũ. Đó cũng là ngày tuyên thuệ của các tân vệ binh. Riêng năm nay, vì đại dịch, lễ tuyên thệ được dòi đến ngày 4 tháng 10 tới đây, lễ kính thánh Phanxicô Assisi, Bổn mạng Italia, và không có quan khách từ ngoài đến dự, nhưng được chiếu trực tuyến.

Đoàn Vệ Binh hiện nay

Hiện nay tại Vatican, có 110 vệ binh Thụy sĩ, trong số này có 4 sĩ quan, 25 hạ sĩ quan và khoảng 70 binh sĩ. Các binh sĩ được chọn từ các gia đình công giáo tốt ở Thụy sĩ và đã thi hành nghĩa vụ quân sự ít là 4 tháng tại nước này. Thời gian đăng ký phục vụ trong đoàn vệ binh Thụy sĩ tối thiểu là 2 năm, có thể gia hạn và xin làm hạ sĩ quan sau đó. Chỉ có các hạ sĩ quan trở lên mới có quyền lập gia đình. Phần lớn các vệ binh Thụy sĩ, sau hai năm phục vụ tại Vatican, họ trở về nước, và lại có một lớp tân binh mới được nhận vào.

Trừ các sĩ quan và hạ sĩ quan có gia đình, các vệ binh sống trong trại lính, 2, 3 người một phòng, khá chật chội. Ví dụ khu vực của 58 vệ binh, chỉ có 6 nhà vệ sinh và 4 phòng tắm.

Năm 2016, ĐTC Phanxicô đã chấp thuận dự án tăng quân số của đoàn Vệ Binh Thụy sĩ từ 110 người như hiện nay lên 135 người. Ngài cũng chấp thuận dự án xây lại doanh trại cho đoàn quân này.

Dự án xây doanh trại mới

Doanh trại Vệ binh Thụy Sĩ hiện nay gồm 3 dẫy nhà được xây hồi thế kỷ 19 và nay ở trong tình trạng xuống cấp. Vật liệu xây cất hồi đó có chất lượng kém, vì thế, đề nghị tu bổ lại doanh trại là điều không được các chuyên gia chấp nhận, thay vào đó là đề án san bằng 3 dẫy nhà hiện nay và kiến thiết doanh trại hoàn toàn mới trên một khu đất rộng 14.200 mét vuông với khối lượng là 50 ngàn mét khối, có thể đón nhận 135 vệ binh thay vì 110 người như hiện nay. Ngoài ra cần kiến tạo thêm các căn hộ để có thể gia tăng số vệ binh có gia đình.

Tham gia vào công trình tái thiết doanh trại này có Ngân Quỹ mang cùng tên, được thành lập năm 2016 và do ông Pierre Roth, cựu Thống đốc ngân hàng quốc gia Thụy Sĩ.

Đồ án xây cất

Hồi tháng 5 năm nay, các vị hữu trách tại Vatican đã chấp thuận đồ án sơ khởi cho doanh trại mới, tuy nhiên cũng cần có sự đồng ý của chính quyền thành phố Roma. Và vì Vatican thuộc vào số các gia sản văn hóa của thế giới, nên cũng cần có sự đồng ý của tổ chức Unesco về dự án. Sự đồng ý sẽ được công bố vào khoảng cuối năm nay.

Trưởng ban bảo trợ dự án xây doanh trại mới cho đoàn Vệ binh Thụy Sĩ là Bà Doris Leuthard, cựu cố vấn và cựu tổng thống Liên bang Thụy Sĩ (2017). Bà cho biết dự án đã được khởi hành và tiến triển mau lẹ, nhờ sự ủng hộ đóng góp quảng đại của nhiều cá nhân, hội đoàn và xí nghiệp.

Bà Doris Leuthard năm nay 57 tuổi (1963) nguyên là một luật gia và cố vấn liên bang Thụy Sĩ trong 14 năm từ 2006 đến 2017. Trong tư cách này bà đã lần lượt làm Bộ trưởng Kinh tế, bộ trưởng môi trường, giao thông, năng lượng và truyền thông, trước khi làm Tổng thống của Thụy Sĩ trong năm 2010, và năm 2017. Năm sau đó bà rời bỏ nhiệm vụ trong chính phủ liên bang.

G. Trần Đức Anh OP
(VaticanNews Tiếng Việt 21.06.2020)

Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy Giả


6/23/2019 5:09:18 PM

Ngày 24/06

UserPostedImage

Ngoại trừ Chúa Giêsu và Đức Trinh Nữ Maria, chỉ còn có thánh Gioan Tẩy Giả là vị thánh được mừng ngày sinh nhật của mình, ngày sinh ra trong trần thế; các Đấng Thánh khác đều mừng vào ngày sinh nhật trên trời, tức là ngày qua đời.

Từ thế kỷ thứ IV, Giáo Hội đã mừng lễ sinh nhật thánh Gioan Tẩy Giả và đặt vào ngày 24/6. Đây là một lễ rất lâu đời xét về mặt thời gian. Nếu như câu hỏi mà những người đương thời để bụng suy nghĩ “con trẻ này rồi sẽ nên thế nào?” Thì ngày nay người ta vẫn không ngừng đặt ra những câu hỏi, chẳng hạn như: Tại sao lại lấy ngày 24 tháng 6? Và lý do gì mà Giáo Hội lại mừng lễ sinh nhật Thánh Gioan cách trọng thể như thế?

Tại sao lại lấy ngày 24 tháng 6?

Lý do lấy ngày 24 tháng 6 thay vì ngày 25 tháng 6 là vì theo cách tính ngày xưa, tức là theo calends (ngày mùng 1), ides (ngày 15) và nones (ngày thứ chín). Dĩ nhiên, những niên hiệu này có một giá trị phụng vụ và biểu trưng hơn là một giá trị lịch sử. Chúng ta không biết chính xác ngày và năm Chúa Giêsu sinh ra, nên khi nào Gioan sinh ra chúng ta cũng không hay.

Dựa vào sách Phúc Âm, thánh Luca cho biết, khi loan báo sự sinh hạ của Chúa Kitô cho Đức Mẹ Maria, thiên thần cho ngài biết bà Isave chị họ của ngài đang có thai trong tháng thứ sáu. Cho nên, Gioan Tẩy Giả phải được sinh ra sáu tháng trước Chúa Giêsu và như vậy bảng niên đại được tôn trọng cho đến ngày nay.

Gioan Tẩy giả là ai?

Theo tường trình của Phúc Âm thánh Luca, Gioan Tẩy Giả - hay còn gọi là Gioan Baotixita, Gioan Tiền Hô, Gioan Tiền Sứ - sinh ra tại Herbon, vào cùng một năm Chúa cứu thế ra đời. Gioan là con của thầy tư tế Dacaria và bà Êlisabét, chị họ của Đức Maria. Hai ông bà đã lớn tuổi nhưng vẫn chưa có con. Cả hai không ngừng cầu khẩn xin Chúa ban cho một người con nối dõi tông đường. Nhận thấy lòng đạo đức của họ, Chúa dủ lòng thương sai sứ thần đến báo: "Dacaria, đừng sợ, vì lời ngươi cầu nguyện đã được nhậm rồi. Elisabéth vợ ngươi sẽ sinh hạ cho ngươi một con trai, và ngươi sẽ gọi tên con trẻ là Gioan..." (Lc 1,13)

Dacaria hoài nghi, vì thế Chúa để ông bị câm trong suốt hơn 9 tháng trời, cho đến ngày đặt tên cho Gioan. Gioan lớn lên và được giáo dục trong bầu không khí đạo đức. Đến năm thứ 5 đời hoàng đế Tibêriô, tức năm 28 sau công nguyên, có tiếng Thiên Chúa gọi Gioan trong hoang địa, tức vùng đồi núi Giuđê. Gioan sống khắc khổ: ăn châu chấu, uống mật ong rừng, mặc áo lông lạc đà và ngang lưng thắt dây da. Cuộc đời Gioan thật gương mẫu.

Có lần Chúa Giêsu đã công khai nói với dân Do Thái: "Ta bảo thật các ngươi, trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện một ai cao trọng hơn Gioan Tẩy Giả". (Mt 11,11)

Thánh Gioan Tẩy Giả đã làm gì?

Ngài đi khắp vùng sông Giođan rao giảng và kêu gọi mọi người ăn năn sám hối. Lời nói và nếp sống khổ hạnh của ngài đã lay chuyển cả những tâm hồn cứng cỏi nhất. Họ đã đến với ngài thật đông đảo để được nghe giảng dạy và được nhận phép rửa. Có người đã lầm tưởng ngài là Đấng Thiên Sai mà dân Do Thái hằng mong đợi, nhưng ngài khiêm tốn trả lời: "Phần tôi, tôi rửa anh em trong nước, nhưng Đấng cao trọng hơn tôi đang đến, và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người, chính Người sẽ rửa anh em trong Chúa Thánh Thần và trong lửa!” (Lc 3,16)

Thánh Gioan Tẩy Giả đã chết thế nào?

Trong khi ngài đang rao giảng sám hối thì một vụ tai tiếng đã xảy ra tại cung điện Hêrôdê Antipa. Nhà vua đã cưới con gái của Arêta phương nam làm hoàng hậu. Thế nhưng, trong một chuyến đi Rôma, ghé thăm người em cùng cha khác mẹ là Hêrôđê Philipphê, nhà vua lại say mê sắc đẹp của Hêrôdia, người em dâu và tìm cách chiếm đoạt. Hêrôđia có một người con riêng là Salômê có tài múa hát. Câu chuyện tới tai Gioan Tẩy Giả. Với tất cả lòng cương nghị của một người công chính, Gioan cảnh cáo Hêrôđê: “Nhà vua không được cướp vợ em mình” Câu nói đó đã khiến Hêrôđê phải giam Gioan vào ngục. Nhưng Hêrôđia vẫn chưa hài lòng, vì Gioan luôn là mối cản trở cho hành động ngang trái của bà. Bà lìm cách đế giết Gioan. Chính vì thế, trong bữa tiệc sinh nhật của Hêrôđê, lợi dụng khi nhà vua đã ngà ngà say, bà xúi Salômê xin chiếc đầu của Gioan. Thế là Gioan đã phải chết.

Giáo Hội mừng lễ sinh nhật Thánh Gioan

Thánh Augustinô nói: “Giáo Hội có thói quen lấy ngày qua đời của các vị thánh để mừng kính, vì đó là ngày sinh nhật của các thánh trên Trời. Riêng thánh Gioan Baotixita được miễn trừ khỏi qui luật bình thường đó, vì ngài đã được thánh hiến ngay từ trong lòng mẹ trước khi sinh ra, nhờ sự hiện diện của Chúa Giêsu Kitô trong lòng Đức Trinh Nữ Maria Rất Thánh khi thăm viếng Bà Thánh Isave, từ đó Giáo Hội tin rằng Gioan Tẩy Giả đã được thánh hoá trong dạ mẹ nhờ sự hiện diện của Chúa Kitô. Đó là lý do Giáo Hội cử hành lễ sinh nhật của ngài”.

Bài Phúc Âm chính ngày lễ nói về sự chọn tên Gioan. Bài đọc thứ nhất trích sách Ngôn sứ Isaia và Thánh vịnh nói về giá trị cao cả của con người trước mặt Thiên Chúa: “Ðức Chúa đã gọi tôi từ khi tôi còn trong lòng mẹ, lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi. Người đã làm cho miệng lưỡi tôi nên như gươm sắc bén, giấu tôi dưới bàn tay của Người. Người đã biến tôi thành mũi tên nhọn, cất tôi trong ống tên của Người” (Is 49, 1-3). Thánh vịnh trở lại với ý niệm này, tức là, Chúa biết chúng ta từ trong lòng mẹ: “Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo, dệt tấm hình hài trong dạ mẫu thân con… Khi con được thành hình trong nơi bí ẩn, được thêu dệt trong lòng đất thẳm sâu” (Tv 138, 13). Như thế Thiên Chúa đã an bài sắp đặt mỗi người chúng ta ngay từ khi còn trong dạ mẹ.

So với Tân Ước, Thánh Gioan Tẩy Giả vẫn còn thuộc về Cựu Ước; ngài được Thiên Chúa gọi để chuẩn bị dân chúng đón Chúa Giêsu đến bằng các bài giảng nói về nước Thiên Chúa và lời kêu gọi sám hối. Chính Chúa Giêsu lãnh nhận phép rửa thống hối từ tay thánh nhân và những môn đệ đầu tiên của Chúa Giêsu cũng xuất thân từ đám môn đệ của Gioan. Chính Gioan tự giới thiệu mình là tiếng kêu trong hoang mạc, người Tiền Hô cho Đấng vĩ đại đang đến. Còn Chúa Giêsu gọi ông là kẻ lớn nhất do người nữ sinh ra trong thời Cựu Ước và là ngôn sứ Êlia đã trở lại. (Mt 11,8.11.14)

Cả hai bố con chịu chức phó tế


6/22/2020 9:44:22 AM

Cả hai bố con ông Stan Upah được thụ phong phó tế tại Nhà thờ thánh Patrick ở Tama, Iowa vào năm 2017; ông bố chịu chức phó tế vĩnh viễn, còn người con chịu chức phó tế trong tiến trình tới chức linh mục thừa tác.

Một năm sau, năm 2018, Thầy phó tế vĩnh viễn Stan Upah làm phó tế trong cả Thánh lễ truyền chức linh mục và thánh lễ mở tay cho Cha Andy Upah là con trai của ông, tại giáo xứ nguyên quán của họ.

UserPostedImage

Cả hai bố con chịu chức phó tế

Cả hai đã đeo đuổi con đường ơn gọi phục vụ Giáo hội. Linh mục Upah, là cha xứ Nhà thờ Chúa giáng sinh ở Dubuque, Iowa chia sẻ trong cuộc sống, cha thường nghe người ta nói với ba của ngài rằng ông nên đi học làm một phó tế… và ba tôi đã âm thầm sửa soạn cho ơn gọi đó.

Thầy phó tế vĩnh viễn Stan Upah cũng chia sẻ tôi đã dấn thân vào việc học thần học, nhưng chưa bao giờ nói với con tôi ước muốn đó, vì tôi không muốn quyết định của tôi làm ảnh hưởng đến ơn gọi của con tôi.

Thật vậy, bố là một phó tế vĩnh viễn và con là một linh mục là một trường hợp của một cuộc hành trình tâm linh khá đặc biệt.

UserPostedImage

Thầy phó tế vĩnh viễn Stan Upah làm phó tế trong cả Thánh lễ truyền chức linh mục và thánh lễ mở tay cho Cha Andy Upah là con trai

Được biết ở Hoa kỳ và nhiều nơi trên thế giới ngày nay, trong Giáo hội có nhiều phó tế vĩnh viễn vẫn sống cuộc sống gia đình, nhưng làm việc cho Giáo hội… Nhưng trường hợp cả hai bố con, bố là phó tế vĩnh viễn và con là linh mục thì tương đối hiếm có!

Thanh Quảng sdb
(Vietcatholic 21.06.2020)

Edited by user Tuesday, June 23, 2020 10:20:30 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#623 Posted : Thursday, June 25, 2020 12:08:03 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,234
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Wednesday, June 24, 2020

George Floyd có thể chết vì ma túy Fentanyl quá liều?


UserPostedImage

Chính trị gia Paul Roberts bàn về bản chất các “cuộc biểu tình ôn hòa” ở Mỹ và cách áp đặt chủ nghĩa phân biệt chủng tộc vào tư duy người Mỹ.

Xin giới thiệu tóm tắt về tác giả Paul Craig Robert: Tiến sĩ kinh tế – nguyên Thứ trưởng Bộ Tài chính Hoa Kỳ thời Tổng thống Ronald Reagan.

Chủ biên Đường lối kinh tế của chính phủ Mỹ từ năm 1981-1989 dưới tên gọi “Reaganomics”. Biên tập viên và bình luận viên Tạp chí Phố Wall, tạp chí Businessweek và Hãng thông tấn Scripps Howard News Service.

Từng phụ trách một chuyên mục trên tờ Thời báo Washington; là tác giả của nhiều cuốn sách viết về những vấn đề lớn nhất của thời đại chúng ta.

Sau đây là nội dung bài báo:

Không phải cảnh sát giết George Floyd. Theo một báo cáo xét nghiệm độc tính vừa mới công bố, G. Floyd chết vì trong máu anh ta có fentanyl với nồng độ cao gấp ba lần mức gây chết người.

UserPostedImage

Fentanyl là một loại ma túy nguy hiểm, mạnh hơn heroin tới 50 lần. Bạn có thể đọc và kiểm tra tất cả những điều này trong bài báo: “Có thể George Floyd đã chết vì dùng ma túy quá liều?”. Trong bài báo trên có dẫn các kết quả báo cáo khám nghiệm tử thi.

Xin các vị hãy dành một phút để suy ngẫm về chuyện này. Điều gì sẽ xảy ra với một xã hội khi mà trong xã hội đó sự thật đã không còn một ý nghĩa nào nữa?

Các phương tiện truyền thông Hoa Kỳ, Đảng Dân chủ, những người tự do da trắng cùng những lời thanh minh xin lỗi (người da màu) từ phía những người (da trắng) cánh tả đã “dồn tất cả” cho công cuộc” chống “chủ nghĩa phân biệt chủng tộc da trắng”- đến mức đã vội vàng đưa ra các kết luận theo cách họ muốn và bằng cách đó đã “truyền cảm hứng” cho các cuộc bạo loạn và cướp bóc, hôi của dẫn đến hậu quả là nhiều thành phố Mỹ phải chịu những tổn thất nặng nề về tài sản, một số người đã bị giết, nhiều người bị tàn tật, còn mối quan hệ giữa các chủng tộc đã xấu đi nghiêm trọng.

UserPostedImage

Các đảng viên Đảng Dân chủ giữ chức thị trưởng và thống đốc bang – đã từ chối thực hiện bổn phận của mình. Cảnh sát và Vệ binh Quốc gia, những người đang cố gắng kiềm chế bạo lực, lại không nhận được sự ủng hộ.

Ngay cả Chủ tịch Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân và Bộ trưởng Quốc phòng do chính ông D.Trump bổ nhiệm cũng cam chịu nạn bạo loạn và cướp bóc và bằng cách đó đã phá hoại vị thế của tổng thống, người đang có ý định hành động kiên quyết để dẹp cuộc nổi loạn.

Công việc làm ăn kinh doanh của nhiều người đã bị hủy hoại, nhưng trong phần lớn các trường hợp, các công ty bảo hiểm sẽ không chi trả bồi thường những thiệt hại do bạo loạn gây ra.

Các chính trị gia và các phương tiện truyền thông Mỹ sẽ phải chịu trách nhiệm về những thiệt hại hàng tỷ đô la do “các cuộc biểu tình ôn hòa” gây ra. Những người bị hại chắc chắn sẽ phải khởi kiện tập thể.

UserPostedImage

Khi các sĩ quan cảnh sát ở bang Minnesota bị cố tình buộc tội giết George Floyd ra tòa, bồi thẩm đoàn sẽ vì sợ nên phải kết án họ. Câu chuyện này được khắc trên đá, và có quá nhiều nhóm lợi ích mạnh can dự rồi.

Các phương tiện truyền thông đã thực hiện một cuộc điều tra và xét xử (thay cho cơ quan chức năng) chống lại cảnh sát rồi.

Và bồi thẩm đoàn vì sợ nên sẽ không dám đi ngược lại định hướng dư luận đã được tạo ra bởi giới truyền thông và những người tự do da trắng.

Những tác động kiểu này sẽ gây ra những hậu quả thảm khốc đối với tinh thần của của cảnh sát và những cam kết duy trì luật pháp và trật tự của họ. Cảnh sát giờ đã phải lùi bước khi phải đối mặt với những tội ác do người “da màu” thực hiện.

UserPostedImage

Người da đen đã biết được rằng họ được miễn dịch (không bị trừng phạt) trước những hành vi hung hăng của chính mình.

Đối với bọn tội phạm, các cuộc biểu tình kiểu như thế này là một cơ hội béo bở để kiếm lời. Hãy chờ xem, chắc chắn là sẽ còn nhiều cuộc “biểu tình ôn hòa” hơn nữa.

Những sự lạm dụng cực đoan xảy ra ở Miền Nam nước Mỹ trong giai đoạn Tái thiết đã đầu độc mối quan hệ giữa người da trắng và người da đen.

UserPostedImage

Đến năm 1900, khi các chính trị gia miền Nam như James C. Vardaman ở Mississippi giành lại được quyền lực từ “các túi tiền” (nhà giàu) và giới quý tộc Miền Nan, đã bắt đầu nuôi dưỡng lòng căm thù chủng tộc đối với người da đen.

Những người như James C. Vardaman cũng tận dụng quy trình bầu cử để đánh bại các nhà lãnh đạo miền Nam – như Leroy Percy, một người rất hăng hái hoạt động nhằm xây dựng một sự hòa hợp nhất định trong mối quan hệ giữa các chủng tộc.

UserPostedImage

Ngày nay, quá trình này đã được đảo ngược. Bây giờ thì chính những người tự do da trắng đồng hành với những người da đen lại đang châm ngòi cho sự căm ghét chủng tộc đối với người da trắng.

Những người tự do da trắng đã dựng nên một câu chuyện giả mạo được hình tượng hóa bằng “Dự án New York Times” 1619 với một định đề là nước Mỹ được hình thành trên nền tảng của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc da trắng.

Cách nghĩ này giờ đã “ngấm” vào hệ thống giáo dục và trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Điều đó có nghĩa là tình trạng chia rẽ giữa người da trắng và người da đen chỉ có thể ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

Chính cái chính sách (duy trì) bản sắc- hệ tư tưởng chính thức của Đảng Dân chủ và những người cánh tả Mỹ, đã làm chia rẽ dân chúng Mỹ. Người Mỹ được chia thành các nhóm thù địch nhau dựa trên dấu hiệu chủng tộc, giới tính và sở thích tình dục.

UserPostedImage

Cả Đảng Dân chủ và những người cánh tả đều đã không còn có thể đại diện cho giai cấp công nhân được nữa- đối với họ, giờ giai cấp này đã trở thành kẻ thù – là những “Trump đáng khinh” rồi.

Bằng cách chia rẽ nhân dân Mỹ, giới tinh hoa cầm quyền đã làm cho họ không còn có thể chống lại mình một cách hiệu quả được nữa. Vì sự mất đoàn kết (của nhân dân) luôn phục vụ cho lợi ích của giới cầm quyền- nên giới cầm quyền họ sẽ cố duy trì trạng thái chia rẽ đó.

Chúng ta sẽ còn phải chứng kiến lòng thù hận chủng tộc hoành hành trong tương lai.

Liệu có thể hy vọng rằng một số nhân vật có trách nhiệm nào đó trong cộng đồng dân chúng da đen tiến lên phía trước một bước và hợp tác với người da trắng để xây dựng một tình bạn giữa các chủng tộc, thứ mà một xã hội đa văn hóa rất cần không?

Bất kỳ một người Mỹ da đen nào nếu cố gắng trở thành một nhà lãnh đạo như vậy sẽ bị truy đuổi ngay (khỏi cộng đồng) như một “Bác Tom” tận tụy “làm tay sai” cho “bọn phân biệt chủng tộc da trắng”.

Cả ở Mỹ và cả ở thế giới Phương Tây, sự thật giờ đã không còn quan trọng nữa.

Những bằng chứng thực tế nhưng không phù hợp với các cảm xúc được đánh thức đều sẽ bị bác bỏ và sẽ bị gán cho là phân biệt chủng tộc hoặc phân biệt giới tính, hoặc là một hình thức tội lỗi nào đó khác nữa.

UserPostedImage

Nói cách khác, tại nước Mỹ, sự thật đã mất đi sức mạnh của mình. Không thể còn dùng sự thật để đấu tranh với các hệ tư tưởng phá hoại được nữa. Bạn có thể tự mình kiểm tra nhận định này.

Hãy thử cố gắng thuyết phục CNN, New York Times, NPR, một giáo sư tự do da trắng thành viên của Antifa nào đó, hay là một người biểu tình da đen rằng George Floyd đã tự giết mình do sử dụng ma túy quá liều xem.

UserPostedImage

Chắc chắn họ sẽ bác bỏ cái báo cáo về độc tính đó với lý do là bản báo cáo này được bịa ra nhằm bao che cho bạo lực phân biệt chủng tộc của cảnh sát đối với người da đen, và bạn sẽ bị cáo buộc là người ủng hộ chủ nghĩa phân biệt chủng tộc và là đệ tử của hệ tư tưởng về sự ưu việt của người da trắng.

Những cách giải thích về phân biệt chủng tộc của Mỹ hiện nay luôn hướng tới việc kích động lòng hận thù của những người da đen và cảm giác có lỗi của những người da trắng. Và bởi vì sự thù địch của người da đen ngày càng tăng và sự tự tin của người da trắng ngày càng giảm, xã hội sẽ sụp đổ.

Như tôi đã từng viết, Mỹ và toàn bộ thế giới Phương Tây đang sống trong “Trại của các vị Thánh”.

UserPostedImage

Paul Craig Robert
Lê Hùng- Nguyễn Hoàng (dịch)

Nỗi niềm của một người tị nạn


UserPostedImage

Thời gian gần đây, những biến động kinh hoàng ngay tại Hoa Kỳ chi phối tinh thần của tôi rất nhiều. Tôi buồn, uất, thương và tiếc cho một đất nước bình an, người dân lịch sự, lễ độ, cao thượng và bao dung – vào thời điểm người Việt Nam tị nạn cộng sản đến Hoa Kỳ, năm 1975 – nay không còn nữa!

Không phải đợi cho đến năm 1975 tôi mới biết đa số người Mỹ rất lịch sự, rất bao dung vì họ có trái tim vĩ đại; mà từ khi còn là đứa bé gái, xem xi-nê phim Cowboys, thấy Mỹ và người da đỏ đánh nhau, tôi để ý, dường như không bao giờ đoàn Cowboys cưỡi ngựa rượt đuổi người da đỏ đến cuối đường rồi tận diệt người da đỏ – như người cộng sản Việt Nam (csVN) đã hành xử đối với quân cán chính và người miền Nam Việt Nam, sau tháng Tư 1975.

UserPostedImage

Đành rằng xi-nê là sản phẩm của nghệ thuật, đạo diễn có toàn quyền phân cảnh, dàn dựng; nhưng, nếu đạo diễn xuất phát từ những “lò đào tạo văn hóa” của csVN – như Tố Hữu – thì các “nhà văn hóa và nghệ thuật” này chỉ biết “sản xuất” câu thơ như: “Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ…” chứ làm thế nào các “nhà văn hóa và nghệ thuật” csVN có được những tác phẩm với đoạn kết thấm đượm tình người như các đạo diễn miền Nam Việt Nam và đạo diễn Âu Mỹ.

Cho đến tuổi này, tôi cũng vẫn không hiểu tại sao lũ trẻ con chúng tôi thời ấy lại rất vui thích, “hả hê” và vỗ tay liên hồi mỗi khi thấy người da đỏ bị đoàn Cowboys đánh đuổi, phải “cong đuôi” – hai tiếng này do nhóm trẻ con chúng tôi thời đó thường dùng – chạy vào rừng? Khi nào cũng vậy, đoàn quân da đỏ chạy đến bìa rừng thì đoàn Cowboys quay ngựa trở về. Nếu đêm đến mà chưa về đến xóm làng, đoàn Cowboys dừng lại, nhóm lửa nấu ăn rồi ca hát bên nhau trong khung cảnh hết sức lãng mạn và trữ tình…

UserPostedImage

Tôi không thể nhớ được chi tiết những phim Cowboys chinh phục miền Tây hay người Mỹ mở rộng biên giới hoặc những bài học về Thế Giới Sử, v.v… có được bao nhiêu người da đen tham gia để mở rộng bờ cõi quốc gia Hoa Kỳ. Nhưng, những biến chuyển phức tạp gần đây khiến tôi liên tưởng đến tình trạng chính trị bất an thời Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) trong hai thập niên 60 và 70.

Thập niên 60, trong khi tôi đau buồn và lo sợ mỗi khi nam sinh cùng lớp hoặc cùng trường với tôi “Xếp bút nghiên lên đường tranh đấu”(1) thì những nam sinh ấy lại “nghênh ngang” vừa cười vừa hát “lái” hai tiếng sau cùng: “Xếp bút nghiên lên đường ‘trâu đánh’”. Đám nữ sinh chúng tôi cười rộ lên:

- Tại sao mấy “ông” hát kỳ vậy?

- Mấy “bà” không thấy sao? Việt cộng xuất thân là mấy em chăn trâu, chăn bò. Tụi tui đi lính có huấn luyện quân sự, có kỹ thuật tác chiến; còn Việt cộng “có khỉ” gì? Việt cộng chỉ chuyên môn đánh lén, “húc càn”, lấy “thịt đè người” – chiến thuật biển người do csVN học từ Trung cộng – vậy thì tụi tui “hỏng” đánh với trâu thì đánh với ai?

Chúng tôi cùng cười vang.

UserPostedImage

Sau đó, qua khung cửa sổ trên lầu của lớp B4 trường trung học Võ Tánh, mỗi khi thấy trực thăng bay vòng vòng gần trường, tôi nhìn theo, tự hỏi không hiểu chiếc trực thăng đó sẽ đáp xuống bệnh viện Nguyễn Huệ hay đáp ở đâu? Nếu trực thăng đáp xuống quân y viện Nguyễn Huệ, tôi thầm cầu nguyện thương binh hoặc Tử Sĩ được đưa đến không phải là bạn của chúng tôi.

Khi vào Saigon – vì cư ngụ xa quân y viện Cộng Hòa – tôi không thể thấy những chuyến trực thăng tản thương; nhưng tôi lại thấy tên bạn hữu của tôi thường xuất hiện trên báo, nơi mục Cáo Phó hoặc Chia Buồn!

UserPostedImage

Trong khi tôi buồn, thương và tiếc cho sự “ra đi” quá sớm của Bạn tôi thì những cuộc biểu tình rầm rộ và liên tục bùng vỡ ngay tại Thủ Đô Saigon và nhiều thành phố lớn của miền Nam Việt Nam. Tôi rất bất nhẫn khi thấy nhiều GMC – bên trong chở quan tài phủ Quốc Kỳ VNCH – chạy trên những con đường nhỏ; còn trên đại lộ và ngay trước Tòa Thị Chính thì các đoàn biểu tình do Huỳnh Tấn Mẫm, Ngô Bá Thành, Huỳnh Liên, v.v… xách động, hô vang khẩu hiệu đả đảo chính phủ và “yankee-go-home”; trong phòng trà, ca sĩ “rên rỉ” những lời ca phản chiến của nhạc sĩ tài danh Trịnh Công Sơn!

UserPostedImage

Là một người từng đàn và hát trong ban ca nhạc Bình Minh Đài phát Thanh Nha Trang, có thể nói, tôi thuộc gần như tất cả tình khúc của Trịnh Công Sơn. Nhưng, những lần tháp tùng đơn vị tác chiến của Hải Quân trong các cuộc hành quân hỗn hợp tại U Minh Thượng, U Minh Hạ – để viết tường thuật – thấy quân nhân VNCH chết hoặc bị thương được khiêng ra chiến đỉnh hoặc mỗi khi thấy đoàn chiến đỉnh chuyển quân bị Việt cộng phục kích hay là sau khi đoàn chiến đỉnh tiếp cứu một đồn Nghĩa Quân bị Việt cộng tấn công, v.v… rồi đêm về, đoàn chiến đỉnh ra sông lớn, neo giữa sông để bảo toàn an ninh cho đoàn chiến đỉnh, mà nghe những bài hát phản chiến từ radio của anh lính gác trên chiến đỉnh, tôi lại cảm thấy lòng dâng lên niềm bi phẫn tột cùng!

UserPostedImage

Không biết bao nhiêu lần tôi đã khóc và tự hỏi: Ai đổ máu trên chiến trường để quý vị được an toàn ngồi “xa-lông” phản đối cuộc chiến này? Tại sao quý vị không phản đối kẻ từ miền Bắc vượt Trường Sơn vào bắn giết người miền Nam? Tại sao trong đoàn biểu tình không có biểu ngữ nào lên án sự xâm lăng có chủ mưu của csVN và sự yểm trợ quân sự rất tích cực của Nga và Trung cộng – mà chỉ có những biểu ngữ lên án chính phủ VNCH và yêu cầu Hoa Kỳ rút quân? Thế thì quý vị “phản chiến một chiều” à? Thế thì có công bằng cho người Lính VNCH đang trực diện giữa hai bờ sinh tử nơi tiền tuyến hay không?

Giữa khi bạn tôi và hầu hết thanh niên cùng thời với tôi “ngụp lặn trong máu” trên các chiến trường miền Nam thì csVN dốc toàn lực lượng, vượt Trường Sơn, vượt sông Bến Hải vào Nam. Các cuộc biểu tình quy mô, rầm rộ được tổ chức tại Hoa Kỳ, buộc Mỹ rút quân khỏi miền Nam Việt Nam và ngưng hẳn viện trợ vũ khí cho quân lực VNCH, trong khi Trung cộng và Nga vẫn viện trợ vũ khí cho csVN; Trung cộng đánh chiếm Hoàng Sa thì Hậu phương miền Nam bất ổn, sôi sục vì các cuộc biểu tình “phản chiến một chiều” được Huỳnh Tấn Mẫm, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Huỳnh Liên, v.v… xách động!

UserPostedImage

Hậu quả của những sự việc kể trên đưa đến thảm họa ngày 30-04-1975! Rồi biết bao nhiêu ngàn người đã chết trên đường vượt biển, vượt biên – chỉ vì họ không thể sống được với csVN!

Suốt thời gian dài lưu vong để khỏi phải sống với csVN, tôi cứ tưởng rằng tôi đã quên được những bất công mà xã hội, con người và hoàn cảnh đã dành cho bạn tôi và thanh niên cùng thời với tôi. Nhưng, những biến động bất ngờ và dữ dội xảy ra liên tiếp trong thời gian gần đây, trên nhiều tiểu bang của Hoa Kỳ, khiến tôi lo sợ và phẫn uất.

UserPostedImage

Không phẫn uất sao được khi mà, ngày 19 tháng 01 năm 1974, Trung cộng ngang nhiên đánh chiếm Hoàng Sa của VNCH và hiện nay Trung cộng vẫn còn đang tranh chấp với csVN về chủ quyền Trường Sa thì bộ trưởng quốc phòng Trung cộng Ngụy Phượng Hòa trong bài phát biểu tại Shangri-La, Singapore, ngày 02-06-2019 đã nói – mà không biết ngượng: “Trong suốt 70 năm qua kể từ ngày thành lập nước, Trung quốc chưa bao giờ phát động một cuộc chiến hay xung đột, hay xâm lược quốc gia khác hay lấy dù chỉ một tấc đất của nước khác”.

Không phẫn uất sao được khi mà Trung cộng chiếm gần hết biển Đông và có ý đồ thành lập vùng nhận dạng phòng không tại biển Đông; giấu nhẹm rồi phát tán bệnh dịch Covid-19 ra khắp thế giới; tổ chức đưa phụ nữ Trung Hoa mang thai cận ngày sinh sang Mỹ du lịch để sinh con, được quốc tịch Mỹ; sinh viên từ Trung cộng sang Hoa Kỳ đi học thì, sau khi tốt nghiệp đại học, xin ở lại Mỹ tìm việc làm rồi ăn cắp tài liệu mật của Mỹ, gửi về Tàu, v.v… Nhờ những sự “ăn cắp trí tuệ” của Mỹ mà – từ một nước Trung Hoa lạc hậu, chỉ biết sống nhờ vào bán hủ tiếu, hoành thánh mì, tàu hủ, v.v… – bây giờ Trung Hoa có Hàng Không Mẫu Hạm, máy bay phản lực, phi thuyền, nguyên tử, v.v…

UserPostedImage

Trong khi những hiểm họa do Trung cộng tổ chức một cách quy mô – với mục đích phá nát Hoa Kỳ để dành quyền lãnh đạo thế giới – đã và đang hiển hiện ra đó thì phi cơ chiến lược của Nga thường cố tình xâm nhập không phận Hoa Kỳ, vùng Alaska. Phi cơ Hoa Kỳ phải bay lên nghênh chiến. Theo bản tin của Ryan Pickrell ngày 17-06-2020 lúc 11:37AM trên Business Insider thì: US fighters have rushed to intercept 8 Russian bombers approaching Alaska in the past week.

Nước Mỹ đang bị ngoại quân xâm lăng một cách tiệm tiến!

UserPostedImage

Người Việt chúng tôi đã mất miền Nam Việt Nam vì những âm mưu, những lũng đoạn chính trị đã tới tấp “giáng” xuống thân phận người Lính VNCH. Sự trường tồn của một quốc gia sẽ không còn nếu quốc gia đó không có quân đội; xã hội sẽ nhiễu loạn nếu không có Cảnh Sát.

Hiện nay, người lính Mỹ – cả Mỹ trắng, Mỹ đen, Mỹ “vàng” và Mỹ lai – hiện diện trên nhiều lãnh thổ xa xôi để sẵn sàng ngăn chặn bước tiến của Trung cộng. Thế thì, tại sao ngay trong lòng nước Mỹ, người dân Hoa Kỳ không một lòng cùng với người Lính Mỹ tìm mọi phương pháp ngăn chận sự bành trướng của Trung cộng mà loạn lạc lại nổi lên và có tiểu bang còn tạo khu “tự trị”, chỉ vì cái chết của George Floyd?

UserPostedImage

Cái chết của George Floyd, cũng như cái chết của Rayshard Brooks, do cảnh sát người da trắng gây ra là điều đáng tiếc. Riêng về cái chết của Rayshard Brooks, theo bản tin của Stephen Proctor, ngày 18 tháng 06/2020 lúc 2:03 AM/CDT, chính Tổng Thống Trump đã nói: “I thought it was a terrible situation,” Trump said, “but you can’t resist a police officer, and, you know, if you have a disagreement, you have to take it up after the fact. It was a very sad – very, very sad – thing. You take a look, it was out of control. The whole situation was out of control.”

Trong bản tin của Associated Press Reporters, ngày 18/06/2020 lúc 1:26 AM/CDT thì: During an interview on Fox News, Mr Trump said: “I don’t know that I would have necessarily believed that, but I will tell you, that’s a very interesting thing and maybe that’s so. They are going to have to find out. It’s up to justice right now. It’s going to be up to justice. I hope he gets a fair shake because police have not been treated fairly in our country. They have not been treated fairly.”

UserPostedImage

Tiếp theo là Simpson County sheriff’s deputy James Blair, người da trắng, bị một người da đen giết; Oluwatoyin Salau – người da đen, thành viên của Black lives matter” – bị một người da đen hãm hiếp rồi giết; bà Victoria Sims cũng do một thanh niên da đen giết, v.v… Tất cả đều đáng tiếc!

Tôi tự hỏi, Hoa Kỳ là một quốc gia thượng tôn pháp luật, tại sao không để pháp luật trừng phạt kẻ phạm tội mà quý vị phải khổ sở, nhịn ăn, nhịn uống, giãi nắng dầm mưa đi biểu tình trong khi dịch Covid-19 do Tàu cộng phát tán đã giết hơn 120 ngàn người Mỹ? Tôi cũng tự hỏi, có phải vì người da trắng, da vàng và da đỏ đã hấp thụ được thái độ sống cao đẹp trong câu nói “Darkness cannot drive out darkness; only light can do that. Hate cannot drive out hate; only love can do that” – của mục sư người da đen, Martin Luther King Jr. – hay không mà tôi chưa hề thấy các sắc dân da trắng, da vàng hoặc da đỏ biểu tình đòi “lives” của các nhóm người đó “matter”!

UserPostedImage

Người biểu tình tuyên bố “No Justice no peace”. Vâng! Đúng! Nhưng muốn có Justive thì phải có thời gian để điều tra, tìm bằng chứng thì mới có thể đưa phạm nhân ra Tòa. Hoa Kỳ chứ không phải nước cộng sản như Trung cộng, Việt Nam, Iran hoặc Bắc Hàn mà nhà cầm quyền muốn bắt ai thì bắt; giết ai thì giết.

Là một phụ nữ phải tị nạn cộng sản, vì chồng, anh em, bà con, bạn hữu của tôi bị Hoa Kỳ cắt đứt viện trợ từ năm 1973, không còn vũ khí để chống trả những cuộc cường tập quy mô và tàn bạo của csVN, tôi gậm nhấm nỗi đau của người đã mất Quê Hương. Nhưng tôi không oán hận chính phủ Hoa Kỳ đã bỏ rơi người Lính VNCH, mà – nhờ những phim Cowboys ngày xưa – tôi lại rất thương nước Mỹ.

UserPostedImage

Tình thương của tôi dành cho nước Mỹ được thể hiện rõ nét nhất trong bài Tạ Ơn Mảnh Đất Này khi quân khủng bố Hồi Giáo tấn công The Twin Towers of the World Trade Center và the Pentagon, ngày 11 tháng 09 năm 2001. Thời điểm đó tôi đang du lịch nước Nga. Tôi vừa quẹt nước mắt vừa viết – bằng bút – bài này tại phi trường Frankfurt, Đức, trong khi chờ chuyến bay chuyển tiếp để về Hoa Kỳ.

Nỗi niềm của tôi được bộc lộ trong câu kết luận của bài Tạ Ơn Mảnh Đất Này: “Tôi cúi xuống xách hành lý, lòng âm thầm tạ ơn nước Mỹ; nơi đã cho tôi hiểu thế nào là giá trị thực tiễn của tự do, dân chủ và công bằng. Và trên tất cả mọi điều, nước Mỹ đã cho tôi cơ hội thể hiện tinh thần tự lập của một phụ nữ.”

Vâng! Tôi thương và biết ơn nước Mỹ không phải vì nước Mỹ trù phú, đời sống cao sang, người dân nặng tinh thần tự lập, khoa học tối tân, y tế tuyệt vời và quân đội tinh nhuệ nhất hành tinh – mà tôi thương và biết ơn nước Mỹ chỉ vì những giá trị tinh thần như: Tự Do, Dân Chủ và Công Bằng.

Nếu Mỹ đã có tự do, dân chủ và công bằng thì sự kỳ thị trên đất nước Hoa Kỳ không thể tồn tại.

UserPostedImage

Nếu sự kỳ thị trên nước Mỹ còn tồn tại thì làm thế nào Hoa Kỳ có được những nhân vật người da đen như: Mục sư Martin Luther King Jr., Condolezza Rice, Oprah Winfrey, Louis Amstrong, Hiram Rhodes Revels, Carol Moseley Braun, Micheal Jackson, Aliko Dangote, Mike Adenuga, v.v…và hai nhân vật vượt đến tột đỉnh danh vọng: Đại tướng Colin Powell và Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama?

Nếu Mỹ kỳ thị thì làm thế nào người Mỹ gốc Á Châu có được những đóng góp đáng kể vào quân đội, chính trường, khoa học, khoa học không gian, giáo dục và y khoa như hiện nay? Nếu vị nào hoài nghi, kính mời vị đó vào Google tìm thì sẽ rõ. Điển hình gần đây nhất, bảy tân sĩ quan gốc Việt hoặc Việt lai và nữ tân sĩ quan đầu tiên người Sikh – Second Lieutenant Anmol Narang – vừa tốt nghiệp từ the US Military Academy at West Point. Không những thiếu úy Anmol Narang “làm nên lịch sử” mà quân đội Hoa Kỳ còn cho phép thiếu úy Anmol Narang để tóc dài vì vấn đề tôn giáo.

UserPostedImage

Trong khi không biết bao nhiêu người trẻ thuộc nhiều chủng tộc khác nhau đều dấn thân để bảo vệ Hoa Kỳ thì tại sao “nội loạn” lại nổi lên? Bằng vào những ngày khói lửa trên Quê Hương tôi, tôi hiểu rằng: Hậu phương có vững mạnh thì người Lính nơi tiền tuyến mới an tâm chống lại kẻ thù.

Tôi cảm thông nỗi uất ức của người da đen. Nhưng nỗi uất ức đó do những người thuộc các thế hệ xa xưa, cách nay gần 200 năm – cùng thời với Tiền Nhân của người da đen đến Mỹ – gây nên. Người cùng thời với quý vị da đen hiện nay đang lo hàn gắn những “vết thương” đó chứ người cùng thế hệ với quý vị không gây nên những uất ức đó. Người cùng thế hệ với quý vị da đen ngày nay vô tội.

Theo lẽ công bằng: Ai vay, người đó trả.

UserPostedImage

Tôi nghĩ “Black lives matter” là một tổ chức có hệ thống, có sức lôi cuốn mãnh liệt đối với quần chúng. Vậy thì, xin quý vị da đen hãnh dùng “sức mạnh của quần chúng” – mà quý vị có thể thu hút – để thỉnh cầu chính phủ Hoa Kỳ không cho người Trung Hoa sang Mỹ du học hoặc làm việc; vì tài liệu trên Internet đã chứng minh: Một số người Trung Hoa, hễ họ làm việc ở cơ quan nào hoặc theo học trường đại học nào thì họ cũng ăn cắp tài liệu mật của cơ quan đó, của ngôi trường đó rồi lén chuyển về Tàu. Quý vị cũng nên thỉnh cầu chính phủ Hoa Kỳ không cho các doanh nghiệp của Mỹ đặt trụ sở tại Trung cộng để tạo thêm công ăn việc làm cho công dân Mỹ; không phổ biến bất cứ biểu tượng nào của Trung cộng trên đất nước Hoa Kỳ; không cho phép người Trung Hoa mua nông trại và bất động sản trên đất Mỹ; giới hạn tối đa về giao thương với Trung cộng; vì cả thế giới đều tin dùng sản phẩm của Hoa Kỳ. Hoa Kỳ không cần thị trường của Trung cộng.

Xin quý vị da màu – trong đó có người Á Đông chúng tôi – hãy thương và nghĩ đến Mảnh Đất Này; hãy thương và nghĩ đến chồng, Cha, anh em, con cháu của chúng ta đang đóng quân nơi xa xăm để theo dõi, ngăn chận sự xâm lược có chủ mưu của Trung cộng.

Tôi thật sự lo sợ rằng Trung cộng đã, đang và sẽ trà trộn vào các cuộc biểu tình dai dẳng của quý vị để tạo thêm những tác hại khôn lường cho tình đoàn kết của người dân Mỹ và tinh thần chiến đấu của quân đội Hoa Kỳ.

UserPostedImage

Xin đừng vì bất cứ động lực nào để tạo biến động cho người Lính Hoa Kỳ phải trực diện với tình cảnh bi thảm như người Lính VNCH phải gánh chịu năm 1975!

Viết đến đây, thấy một email vừa vào Inbox của tôi, tôi chuyển sang và mở email. Đọc bản tin tiếng Việt do anh Tiêu Nhơn Lạc chuyển, tôi lặng người, như không tin vào mắt tôi!

UserPostedImage

Để kiểm chứng, tôi vào Google tìm và thấy dòng chữ này: George Washington statue in Portland toppled, protests continue. Bài và hình của Katu Staff, ngày 19 tháng 06-2020.

Nhìn pho tượng của Tổng Thống George Washington bị giật sập, úp mặt xuống vệ đường, tôi lặng người, muốn khóc mà khóc không được!

Hành động và tâm trạng của tôi lúc này cũng không khác chi năm nào tôi thấy bức ảnh Tượng Thương Tiếc trước cổng Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa bị csVN giật sập!

UserPostedImage

Niềm bi phẫn từ đâu kéo đến, dâng ngập cả hồn tôi!

Điệp Mỹ Linh

Xoá bỏ tượng dài - Từ cộng sản đến chủ nô


UserPostedImage

Nguyễn Đình Văn (Danlambao) -


Trong bài viết Di sản lịch sử hay tàn tích của tội ác? của Vũ Đông Hà, phần kết tác giả viết rằng "Sẽ khá đơn giản và dễ dàng để một người có câu trả lời riêng - dựa vào cảm nhận, kinh nghiệm đau thương của bản thân là nạn nhân cộng sản hay quá khứ huy hoàng của riêng cá nhân nhờ vào đảng độc tài. Nhưng với hơn 100 triệu người - trong đó đa số đã sinh ra và lớn lên dưới hệ thống nhồi sọ và tẩy não của chế độ độc tài cộng sản thì phương hướng giải quyết nào nào để có sự hợp tình, hợp lý tối đa mà không tạo thêm sự phân hoá dân tộc?"

Cá nhân tôi có câu trả lời riêng rất dứt khoát: giật sập hết!

Hồ Chí Minh là tên tội đồ dân tộc, là kẻ đã gây ra bao nhiêu tội ác, hắn là thủ phạm dẫn đến cái chết của hàng triệu sinh linh từ thời Cải cách ruộng đất sang đến chiến tranh xâm lược Việt Nam Cộng Hoà. Nó phải bị giật sập thôi.

Bên cạnh tượng đài, lăng tẩm, viện bảo tàng... của Hồ Chí Minh là mọi tàn tích tội ác khác của cộng sản như những tên mà chúng gọi là "công thần, anh hùng, chiến sĩ cách mạng" mà thật ra là những tên khủng bố giết người trong cuộc xâm lược miền Nam hay là những tên bán nước cầu vinh thần phục ngoại bang Tàu cộng.

Tuy nhiên, cũng từ bài viết nói về tình trạng dẹp bỏ tượng đài đang xảy ra ở Hoa Kỳ thì tôi có sự so sánh như sau:

Những nhân vật trong quá khứ của Hoa Kỳ vốn là chủ nô, là những người có địa vị cao, chủ trương và ủng hộ chế độ nô lệ. Họ đã gây ra thảm hoạ đời sống cho hàng triệu người mang kiếp nô lệ thì đó có phải là tội ác như tội ác cộng sản hay không?

Nếu những nạn nhân hay đúng ra là con cháu của họ không còn muốn nhìn thấy những tượng đài đó, không chấp nhận những biểu tượng của tội ác nô lệ vẫn được vinh danh và muốn đạp đổ thì tôi có ủng hộ hay ít ra là đồng tình hay không?

Nếu không ủng hộ, không đồng tình thì phải chăng hành động giật sập biểu tượng tội ác của chế độ nô lệ đang xảy ra ở Hoa Kỳ là sai trái nhưng chủ trương dẹp bỏ biểu tượng tội ác của chế độ độc tài của tôi là đúng đắn?

Ngược lại, nếu ủng hộ, nếu đồng tình với những người dân Hoa Kỳ trong việc giật sập tượng đài tội ác thì lại đi ngược với chủ trương và quyết định của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump khi ông tuyên bố sẽ bắt giam, bỏ tù những người dân muốn giật sập tượng đài của những kẻ đã trực tiếp gây ra hay góp phần vào tội ác trong quá khứ?

24.06.2020
Nguyễn Đình Văn
danlambaovn.blogspot.com

Edited by user Thursday, June 25, 2020 6:45:38 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#624 Posted : Thursday, June 25, 2020 7:07:33 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,306

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Những người ủng hộ trung thành của tổng thống Hoa Kỳ -
Có phải người Mỹ gốc Đức quyết định thắng lợi
bầu cử cho Trump?


Malte Leming
Nhật báo Đức „Der Tagesspiegel“ số ra ngày 23- 06 -2020

Có khoảng 40 triệu người Mỹ gốc Đức sống ở Hoa Kỳ. Đa số những người này đã bỏ phiếu cho Trump cách đây bốn năm. Điều này cũng có những lý do tâm lý.

Cho nên vào đầu tháng 10 năm 2019 Donald Trump đã tuyên bố: „Sự sụp đổ bức tường Bá Linh ba mươi năm trước đây là một „thắng lợi của tự do“ . Sự kiện này nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ và Đức Quốc đã tranh đấu mạnh mẽ cho một nhà nước pháp quyền và cho quyền con người. Những giá trị chung của chúng ta và những gắn bó về lịch sử cũng như văn hóa củng cố cho một liên minh vĩnh cửu giữa Hiệp chủng quốc Hoa Kỳ và Đức Quốc. Sự đối tác đồng hành làm nền tảng cho một tương lai lớn lao đầy triển vọng cho cả thế giới.“

Ơ hay, chuyện gì vậy? Đấy cũng chính là một ông Trump mà thôi, người không bao giờ bỏ qua bất cứ cơ hội nào để phê phán, chỉ trích nước Đức: Về kinh phí quốc phòng, đường ống dẫn dầu qua biển Baltique „Nordstream 2“, sự bất cân xứng thương mại, chính sách người tỵ nạn, ảnh hưởng của Huawei. Nhưng vào ngày này thì tất cả mọi điều đấy, nếu không được quên thì cũng tạm được gạt sang bên lề.

Vì trong ngày này tổng thống Hoa Kỳ đã kêu gọi công dân Mỹ liên hoan chào mừng „Ngày Đức-Mỹ“ (German-American-Day). Vào cuối thế kỷ thứ 17 những gia đình người Đức đầu tiên đã từ đất nước của họ nhập cư vào Hoa Kỳ. Vào năm 1883 „ Ngày Đức“ (German Day) đã được tổ chức lần đầu tiên ở Philadelphia. Một trăm năm sau đấy, tổng thống Ronald Reagan với sự thông qua của Quốc hội đã tuyên bố ngày 06 -10 hàng năm là ngày lễ mang tên „Ngày Đức-Mỹ“ (German -American Day) (*)

Nghe thì có vẻ như đây là một truyền thống dân gian kiểu „folklore“. Nhưng thật sự ra nó có một nguyên nhân sâu xa về cơ sở chiến lược bầu cử. Hầu hết các nhóm cử tri ở Hoa Kỳ đều được tìm hiểu, nghiên cứu. Chẳng hạn phụ nữ da trắng không có bằng cấp đại học, có gia đình thì có khuynh hướng bầu cho ai? Nguời Mỹ gốc Cuba khác với người Mỹ gốc Mexico ở điểm nào? Ứng cử viên tổng thống có phải o bế lá phiếu của người gốc Ái Nhĩ Lan hay không? Một sắc thái dù nhỏ đến đâu cũng có ý nghĩa cho sự thăm dò dư luận.

Những người Mỹ gốc Đức đa số sống trong những tiểu bang được gọi là „Swing States“.

Nhưng chỉ có một nhóm mà có thể quyết định kết quả bầu cử thì lại ở ngoài tầm nhắm của các cuộc thăm dò công cộng. Trong khi đó chính nhóm này lại là nhóm lớn nhất nếu theo tiêu chuẩn nguồn gốc, quê quán xuất thân. Nhiều người trong nhóm này sinh sống trong những tiểu bang được gọi là „Swing States“ – Ohio, Pennsylvania, Wisconsin, Michigan, Florida – Đấy chính là những người Mỹ gốc Đức (German-Americans).

Khoảng 43 triệu người Mỹ gốc Đức sinh sống tại Hoa Kỳ. Con số này lớn hơn nhiều so với con số những người Mỹ mà tổ tiên của họ đã từ Anh Quốc, Ái- Nhĩ- Lan, Ý hay Á châu đến. Nó cũng nhiều hơn số người Mỹ gốc Phi châu hay người Latinos. „ Vành đai Đức“ nơi mà đa số người Mỹ gốc Đức sinh sống kéo dài từ Oregon ở Tây Bắc Hoa Kỳ qua toàn khu vực được gọi là Trung Tây (Midwest) cho đến tận Michigan, Ohio sang đến Pennsylnia ở miền Đông Hoa Kỳ.

Nhóm chính những người nhập cư đến vào giữa thế kỷ 19.

Trong cuộc vận động tranh cử bốn năm trước đây Hillary Clinton đã hy vọng „bức tường lửa các tiểu bang xanh“ ( Blue-State-Firewall) sẽ đứng vững và mang thắng lợi đến cho bà. Nhưng thay vào đấy bức tường này đã đổ và Donald Trump dọn vào tòa Bạch Ốc. Các tiểu bang trước đấy vốn có truyền thống dân chủ thình lình trở thành cộng hòa, tuy ít ỏi. Đây chính là những tiểu bang mà trong đấy đại diện mạnh mẽ là người Mỹ gốc Đức.

Những cuộc thăm dò dư luận trước cuộc bầu cử cho thấy một sự ưa thích rõ nét. Hơn một nửa người Mỹ gốc Đức ưu đãi Trump và chỉ có 33% thiên về Clinton. Sau bầu cử, hai khoa học gia của Viện Nghiên cứu Đức thuộc đại học Texas ở Austin là David Huenlich và Per Urlaub đã tìm hiểu hiện tượng này. Tiểu luận của họ mang tựa đề „Tại sao người Mỹ gốc Đức lại là những người ủng hộ trung thành nhất của Trump?“

Câu trả lời có nhiều mặt và liên quan đến khía cạnh lịch sử lẫn tâm lý. Đa số những người Đức nhập cư đã đến vào giữa thế kỷ 19. Họ mang theo bánh táo, cây thông Giáng sinh và con thỏ mùa Phục sinh, nhà trẻ, câu lạc bộ thể dục và nhà máy bia. Người Đức xây những nhà thờ Tin Lành lớn, thành lập những công ty như Boeing, Levi Strauss, Charles M. Schwab, Chrysler, Steinway.

Từ người tự do trở thành người bảo thủ

Về mặt chính trị nhiều người Đức nhập cư đứng về phe tả và đã thất vọng với diễn biến của cuộc cách mạng 1848 (**). Ở Hoa Kỳ họ đấu tranh chống chế độ nô lệ và ủng hộ quyền phổ thông đầu phiếu của phụ nữ. Họ xuất bản nhật báo và thành lập công đoàn. Vào khoảng cuối thế kỷ ở Mỹ đã có đến 488 nhật báo và báo định kỳ bằng tiếng Đức. Sự phẫn nộ của những người Mỹ gốc Đức về chế độ nô lệ đã khiến họ ủng hộ Abraham Lincoln và đảng Cộng Hòa. Xét về khía cạnh văn hóa những người tự do đã trở thành bảo thủ.

Rồi thế chiến thứ nhất bùng nổ. Cho đến lúc đấy người Đức ở Mỹ có thể thể hiện đầy đủ bản sắc dân tộc của họ. Nhiều người có thiện cảm với hoàng đế (Đức) Wilhelm. Nhưng trong khi người Mỹ gốc Đức bênh vực cho sự trung lập của Mỹ thì tổng thống Dân Chủ Woodrow Wilson vào tháng Tư năm 1917 đã tuyên chiến với Đức Quốc. Qua đấy nhiều người Mỹ gốc Đức phải chịu một sức ép. Họ giữ lòng chung thủy với quê hương cũ của mình như thế nào? Những tờ báo tiếng Đức bị kiểm duyệt, giờ học tiếng Đức trong trường bị hạn chế, văn hóa Đức - từ Bach sang Beethoven qua đến Schiller - bị gạt ra ngoài các phòng hòa nhạc và sân khấu. Tên gọi món „Sauerkraut“ (bắp cải chua) bị đổi thành „bắp cải tự do“ (Liberty cabbage). Tất cả mọi người Đức đều phẫn nộ.

Nhiều người Mỹ gốc Đức đã phản ứng cay đắng. Khi thủ hiến tiểu bang Ohio là James Cox của đảng Dân Chủ và là một người ủng hộ trung thành của Wilson ra tranh cử trong cuộc bầu cử tổng thống năm 1920 chống lại ứng cử viên Cộng hòa Warren Harding thì đa số người Mỹ gốc Đức đã bỏ phiếu với một tỷ lệ áp đảo cho Harding. Như nhà sử học Frederick C. Luebke của trường đại học Nebraska-Lincoln đã viết trong tiểu luận nghiên cứu của ông „Người nhập cư Đức và chính trị Mỹ“ thì „nói cho cùng không phải họ bỏ phiếu cho Harding mà bỏ phiếu chống lại chủ thuyết Wilson.“

Đồng hóa vào chủ nghĩa bảo thủ truyền thống Mỹ

Một động lực thúc đẩy tương tự như thế đã diễn ra trong và sau chiến tranh thế giới lần thứ nhì. Người Mỹ gốc Đức ở Trung Tây đã hình thành trung tâm của chủ nghĩa biệt lập, chống lại ứng cử viên của đáng Dân Chủ trong kỳ bầu cử tổng thống năm 1940 là tổng thống đương nhiệm Franklin D. Roosevelt. Thay vì bỏ phiếu cho ông này thì họ đã bỏ phiếu cho đối thủ của ông và cũng là một người phản đối chiến tranh: ứng cử viên của đảng Cộng Hòa Wendell Willkie.

Trong thời kỳ chiến tranh lạnh nhiều người Mỹ gốc Đức vẫn giữ mối quan hệ với đảng Cộng Hòa. Khi thượng nghị sĩ Cộng Hòa Joseph McCarthy phê phán đảng viên Dân Chủ là đã quá nhu nhược với chủ nghĩa Cộng sản thì nhiều người Đức nhận ra rằng quan điểm của họ là đúng: tức là, không phải nước Đức mà chính Liên Xô mới là kẻ thù thật sự của Mỹ.

Như Heunlich và Urlaub đã viết, sự xáp gần với đảng Cộng hòa cũng có một nguyên uỷ tâm lý. Bằng sự đồng hóa với chủ nghĩa bảo thủ truyền thống Mỹ, nhiều người Mỹ gốc Đức tìm cách vượt qua dấu ấn tội lỗi trong cội nguồn của họ. Sau hai cuộc thế chiến do nước Đức gây ra thì họ không thể nào công khai trưng ra lòng tự hào về nguồn gốc của mình. Tờ báo „Economist“ đã viết „Người Mỹ gốc Đức đã thu nhỏ bản thân, chuyển tên họ của mình ra thành tiếng Anh và không còn nói tiếng Đức nữa“.

Ông nội của Trump xuất thân từ thành phố Kallstadt

Những người bỏ phiếu cho Trump là những người đàn ông da trắng theo đạo Tin Lành. Đúng thế thật. Nhưng khối Tin Lành da trắng không phải là một nhất thể vững chắc, đoàn kết. Cả những vấn đề về nguồn gốc dân tộc và quê quán cũng đóng một vai trò quan trọng trong phương diện thiện cảm chính trị.

Vào năm 2010 một ủy ban Đức-Mỹ (German- American Caucus) đứng trên đảng phái đã được thành lập trong Quốc Hội. Trong thời gian qua ủy ban đã có khoảng 100 thành viên. Điều này biểu hiện một sự tăng trưởng ý thức mang tính cách đặc trưng của một tổ chức nhóm.

Như thế Trump chắc phải hạ giọng bớt lớn lối tấn công nước Đức. Mỗi sự soi mói, chửi bới, châm chích cố hương của ông có thể làm giảm đi cơ may được người Mỹ gốc Đức giúp tái thắng cử. Rút cuộc thì ông ta cũng là một người trong nhóm này mà. Ông nội của Trump xuất thân từ thành phố Kallstadt ở Tây Nam tiểu bang Rheinland-Pfalz, Cộng hòa Liên bang Đức.

Malte Leming

Nhật báo Đức „Der Tagesspiegel“ số ra ngày 23- 06 -2020
TH dịch ra tiếng Việt
Chú thích của TH:
(*) Vào năm 1983 tổng thống Reagan đã chọn ngày 06-10 làm ngày „German-American Day“ để kỷ niệm 300 năm ngày những người Đức đầu tiên di dân đến Hoa Kỳ mang theo những đặc điểm văn hóa Đức cho đất nước họ nhập cư.
(**) Cách mạng 1848: Cuộc cách mạng Đức cho những cải cách dân chủ và tự do. Bị thất bại.

Người Việt kể chuyện đi nghe TT Trump vận động tranh cử


June 24, 2020
Hoàng Long (VOA)

UserPostedImage

Trong số những ủng hộ viên nhiệt thành nhất đến tham dự cuộc tập hợp của Tổng thống Trump ở Tulsa có bà Trần Ngọc Trâm (ảnh phải) và bà Phạm Thị Hạnh (ảnh trái, áo trắng).

Họ mong chờ nhìn thấy cảnh tượng này từ lâu. Một rừng sắc đỏ với vô số những biểu ngữ “Make America Great Again” dập dềnh theo những giai điệu của ca khúc “Billie Jean” trứ danh từ những năm 1980, thời mà nhiều người trong số họ tin là những ngày vàng son của một nước Mỹ vĩ đại và cường thịnh.

Đó là lần đầu tiên trong đời họ tham dự một cuộc tập hợp vận động chính trị. Sự phấn khích và tình bằng hữu lan tỏa giữa những con người đồng quan điểm và chí hướng. Nó như thể một trận đấu thể thao mà tất cả cổ động viên đều ủng hộ chỉ một đội duy nhất, và ai nấy đều tin tưởng vào chiến thắng cuối cùng.

Ở đây, trong cầu trường thể thao BOK Center với sức chứa 19.000 người, người ta gác lại những lo ngại về dịch virus corona. Lác đác vài người đeo khẩu trang và gần như không có sự giãn cách xã hội nào được áp dụng. Rồi Tổng thống Donald Trump bước lên bục phát biểu.

“Chúng ta là đảng của [Tổng thống] Abraham Lincoln và chúng ta là đảng của luật pháp và trật tự!” ông Trump cất tiếng sang sảng giữa những tiếng hò reo và vỗ tay vang dội của những người ủng hộ nồng nhiệt nhất, trong đó có ông Hồ Ngọc Sỹ.

Ông là một trong số nhỏ những người gốc Việt bỏ thời gian và công sức đến để dự cuộc tập hợp này vào thứ Bảy tuần trước. Đến giờ ông và vợ ông vẫn còn hào hứng về trải nghiệm hôm đó. Ước nguyện của họ được nhìn thấy tổng thổng tận mắt đã trở thành hiện thực.

Khi vừa hay tin ban vận động tranh cử Trump sẽ tổ chức một buổi tập hợp ở gần nơi ông sống, hai vợ chồng quyết định họ không thể bỏ lỡ sự kiện này và lên kế hoạch đến dự bằng được, ông nói với VOA trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại từ bang Oklahoma.

Hành trình của họ bắt đầu từ tối ngày thứ Sáu khi họ lái xe một tiếng rưỡi từ nhà ở thành phố McAlester đến thành phố Tulsa, nơi sự kiện được tổ chức. Họ ngủ lại một đêm ở nhà người thân trước khi khởi hành vào sáng sớm ngày thứ Bảy. Tại cầu trường BOK Center, họ chờ 11 tiếng đồng hồ trước khi vào được bên trong và ổn định chỗ ngồi trên khán đài.

UserPostedImage

Ông Hồ Ngọc Sĩ và vợ Trần Ngọc Trâm trong trang phục ủng hộ TT Trump trước cuộc tập hợp, Tulsa, Ok.

“Mình cảm thấy rất là hào hùng và phấn khởi với tinh thần đi ủng hộ Tổng thống,” ông Sỹ chia sẻ về kinh nghiệm của ông lần đầu tiên tham dự một cuộc tập hợp chính trị. “Bài phát biểu của TT rất là ý nghĩa, mặc dù mình nghe không hiểu rõ ràng rành mạch lắm, nhưng tôi thấy rất là hùng hồn.”

“Bầu không khí ở đó rất là phấn khởi. Mọi người xung quanh phấn khởi không kém. Họ hò hét rất nhiều. Về tới nhà, ngày Chủ nhật hôm qua mình nói không ra tiếng luôn!”

Tổng thống Trump và ban vận động đã kỳ vọng cuộc tập hợp ở Tulsa sẽ có tác động vào chiến dịch tái tranh cử của ông sau hơn ba tháng đình trệ vì dịch Covid-19. Nó cũng diễn ra trong bối cảnh các cuộc khảo sát ý kiến cử tri trên toàn quốc cho thấy ứng cử viên tổng thống Đảng Dân chủ, cựu phó Tổng thống Joe Biden, đang nới rộng cách biệt dẫn trước ông Trump trong khi ông Trump hứng chịu nhiều chỉ trích về cách thức ứng phó dịch bệnh cũng như các cuộc biểu tình bùng lên hồi gần đây liên quan đến căng thẳng sắc tộc.

Tuy nhiên, số người tham dự thấp hơn nhiều so với dự kiến, phần nào phản ảnh những lo ngại về nguy cơ virus corona lây lan ở những cuộc tụ tập đông người trong không gian kín với ít các biện pháp bảo vệ và giãn cách xã hội, cũng như khơi lên những câu hỏi về sức thu hút của ông ở tiểu bang mà cử tri từng bỏ phiếu chọn ông làm tổng thống với tỉ lệ áp đảo bốn năm trước.

Bà Trần Ngọc Trâm, vợ ông Sỹ, nói bà không quá ngạc nhiên về số lượng người tham dự không đông như dự kiến. Nhưng bà nói điều quan trọng là những người như bà đã đến để thể hiện sự ủng hộ của họ dành cho vị tổng thống mà họ yêu mến, đặc biệt là vào lúc ông cần sự ủng hộ của họ nhất.

“Tổng thống Trump quá khác những tổng thống khác. Ông cô đơn, ít người ủng hộ ngay cả trong Quốc hội và những người làm việc chung với ông nên mình thấy rất là tội cho ông,” bà nói.

Nhưng sự ủng hộ của bà không phải xuất phát từ sự thương hại mà từ chính phong cách của ông Trump, điều làm nên sự khác biệt giữa ông với những tổng thống tiền nhiệm. Bà cũng tán đồng những chính sách mà ông đã ban hành mà bà tin là đang giúp cho nước Mỹ vĩ đại trở lại.

Bà nói cảm tưởng đọng lại trong bà sau buổi vận động là “rất, rất nhiều” nhưng trên hết là sự xúc động vì được tận mắt nhìn thấy tổng thống.

“Khi ngài bước ra, mọi người ai cũng đứng lên hô hào, vỗ tay cũng phải mấy phút đồng hồ, rất là hào hứng. Thật sự mình rất cảm động khi nhìn thấy Tổng thống tận mắt,” bà chia sẻ.

UserPostedImage

TT Trump bước ra bục diễn thuyết trình trước sự cổ vũ của những người ủng hộ tại cầu trường thể thao BOK Center ở Tulsa, Oklahoma, ngày 20 tháng 6, 2020.

UserPostedImage

Đa số những người ủng hộ chọn không đeo khẩu trang. Các biện pháp giãn cách xã hội cũng không mang tính bắt buộc.

Bà Phạm Thị Hạnh tưởng đã không thể tham dự được cuộc tập hợp vì đến sát giờ khởi động chương trình. Nhưng do số người tham dự ít hơn dự kiến nên bà và nhóm bạn vẫn vào được bên trong, điều khiến bà hết sức bất ngờ.

Ba ngày sau khi trở về nhà ở Oklahoma City từ sự kiện này, bà vẫn không giấu được sự hào hứng khi kể về kinh nghiệm của bà lần đầu tiên tham dự một cuộc tập hợp chính trị. Bà nói ấn tượng sâu sắc nhất của bà là hình ảnh một vị tổng thống với những phát biểu vừa dõng dạc vừa hài hước, lôi cuốn sự chú ý của tất cả mọi người.

“Rất là sôi nổi, rất là năng động, không ai ngồi hết,” bà Hạnh mô tả không khí bên trong cầu trường: “Khi mà ngài Tổng thống nói thì tất cả đểu đứng dậy và hò reo, “Four more years (bốn năm nữa)!’”

Thế nhưng sự ủng hộ nhiệt thành của bà dành cho tổng thống lại khiến bà lo sợ về tương lai chính trị của ông. Nếu ông thất cử thì “đất nước này sẽ rơi vào tay Trung Cộng,” bà nói. Chính vì vậy bà cho biết mỗi ngày bà đều cầu nguyện cho ông có đủ sức mạnh để đương đầu với hàng loạt những cuộc khủng hoảng đang bủa vây tổng thống, từ virus corona cho tới nền kinh tế suy thoái, rồi những cuộc biểu tình đòi công lý cho người da màu.

Điều mà bà Hạnh không lo sợ là đại dịch virus corona vì mức độ nghiêm trọng của nó đã bị thổi phồng lên vì mục đích chính trị.

Trong khi các ca nhiễm virus corona đang tăng mạnh ở một số bang, bao gồm cả Oklahoma, các chuyên gia y tế đã bày tỏ lo ngại về những cuộc tụ tập đông người mà có thể biến thành những sự kiện “lây lan,” đe dọa các tiến bộ đã đạt được trong nỗ lực khống chế dịch bệnh.

Số người tử vong vì dịch bệnh này ở Mỹ đã vượt quá 120.000 người, theo con số thống kê của Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa Dịch bệnh (CDC).

Những người tham dự cuộc tập hợp cho biết mọi người đều được kiểm tra thân nhiệt trước khi được cho vào trong cầu trường. Khẩu trang và nước rửa tay sát trùng vi khuẩn được cung cấp miễn phí nhưng người tham dự không bị bắt buộc đeo hay chấp hành biện pháp giãn cách xã hội.

Những người Việt trò chuyện với VOA cho biết họ không đeo khẩu trang, một quyết định mà họ nói phần nào bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh. “Khi đi vào cầu trương tôi thấy mọi người không mang khẩu trang nên tôi cũng chẳng lo lắng gì,” ông Sỹ nói.

Cư dân, doanh nghiệp ở Capitol Hill kiện Seattle
vì không giải tán khu biểu tình


Jun 25, 2020 cập nhật lần cuối Jun 25, 2020

UserPostedImage

Người biểu tình chiếm nhiều con đường ở khu Capitol Hill gần hai tuần nay. (Hình minh họa: AP Photo/Ted S. Warren)

SEATTLE, Washington (NV) – Hôm Thứ Tư, 24 Tháng Sáu, một nhóm cư dân và doanh nghiệp ở khu Capitol Hill nộp đơn tập thể kiện thành phố Seattle, Washington, vì “thiệt hại nặng nề” mà họ gánh chịu do khu biểu tình CHOP gây ra, theo nhật báo The Seattle Times.

CHOP là chữ viết tắt của Capitol Hill Organized Protest (Biểu Tình Chiếm Capitol Hill).

Người biểu tình chiếm nhiều con đường quanh Khu Đông Sở Cảnh Sát Seattle và Cal Anderson Park gần hai tuần nay, kể từ khi cảnh sát rời khỏi khu vực này sau khi đụng độ với người biểu tình phản đối nạn bất công chủng tộc và cảnh sát bạo lực.

Calfo Eakes LLP, công ty luật đại diện nhóm người nộp đơn, ra thông báo cho hay đơn kiện không phải là “bước đi mà thân chủ (của họ) xem nhẹ.”

Thông báo cho biết thêm rằng các nguyên đơn ủng hộ phong trào Mạng Sống Người Da Màu Cũng Quan Trọng, cũng như quyền tự do ngôn luận và tụ tập của người biểu tình.

Các nguyên đơn gồm chủ nhân chung cư nằm trong khu này và doanh nghiệp địa phương như Car Tender, Northwest Liquor and Wine, Sage Physical Therapy, và Tattoos and Fortune.

Đơn kiện không nói cụ thể họ muốn bồi thường thiệt hại bao nhiêu.

Trong tuyên bố gửi nhật báo The Seattle Times, phát ngôn viên Văn Phòng Biện Lý thành phố cho hay họ chưa nhận được đơn kiện, nhưng khi nào nhận được, họ sẽ “xem xét và hồi đáp.”

Đơn kiện đổ lỗi cho thành phố đã hỗ trợ người biểu tình ở khu CHOP qua việc cung cấp cho họ rào chắn kiên cố hơn, nhà vệ sinh công cộng và thuốc men.

Đơn kiện cho hay cư dân và chủ doanh nghiệp đang đi lại rất khó khăn trong khu này, nhất là người cao niên và khuyết tật.

Theo đơn kiện, cư dân và chủ doanh nghiệp còn cảm thấy bất an vì thiếu hỗ trợ an ninh. Họ dẫn chứng rằng cảnh sát nhiều lần đến hiện trường trễ hơn bình thường sau những vụ nổ súng gần đây trong khu này.

Nhiều doanh nghiệp cũng đang bị thiệt hại tài sản do CHOP, và tại một tòa nhà chung cư, người biểu tình còn đột nhập vào bên trong để thải phân ra phòng tiếp khách, theo đơn kiện.

Trong tuyên bố gửi nhật báo The Seattle Times, phát ngôn viên văn phòng thị trưởng cho hay, thời gian qua, giới chức thành phố ngày nào cũng có mặt ở khu vực này để “bảo vệ quyền biểu tình ôn hòa của người biểu tình cũng như bảo đảm an toàn cho mọi người.”

(Th.Long) [qd]

Edited by user Thursday, June 25, 2020 11:27:53 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#625 Posted : Friday, June 26, 2020 9:57:48 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,658

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Những kẻ phá luật?


June 25, 2020
Nguyễn Tường Tuấn

VIẾT CHO TUỔI 30


Người đầu tiên có mặt trên đất nước Hoa Kỳ là thổ dân Indian, còn lại tất cả chúng ta bất kể mầu da trắng, đen, vàng, nâu … đều là những di dân đến sau. Lịch sử của hơn 300 năm trước, không thể đòi hỏi phải giống như hôm nay. Từ thời nguyên thuỷ đến hiện đại, con người đã trải qua bao nhiêu thay đổi? Văn hoá, nếp sống, phong tục của từng vùng miền, một trăm năm trước không thể giống như bây giờ. Đó là lịch sử, không phe nhóm, đảng phái nào có thể thay đổi.

UserPostedImage

1.

Nữ thi sĩ Emma Lazarus (1849-1887) con của một gia đình Do Thái lập nghiệp lâu đời tại Thành phố New York, cô rất đau khổ, về tình trạng những người Do Thái bị bức hại trong những cuộc tàn sát tại Nga. Và tình nguyện tham dự tổ chức giúp đỡ người tị nạn Do Thái đến Hoa Kỳ. Trong chương trình gây quỹ xây dựng tượng Nữ thần Tự do tại New York, Emma Lazarus viết bài thơ để đời, nói về trái tim nhân hậu, về người mẹ của những người lưu vong: Nữ thần Tự do. Đứng trông ra cửa biển, một tay nâng cao ngọn đuốc soi đường và tay kia là bản Hiến pháp. Chúng ta hãy để tâm hồn lắng đọng, nghe trong tiếng sóng biển, nỗi lòng Emma Lazarus gửi gấm dưới chân tượng:

UserPostedImage

Emma Lazarus

Hãy trao cho ta sự mệt mỏi, khốn khổ của các ngươi – Hỡi những đám đông khao khát hơi thở tự do – Những rác rưởi nơi bờ biển đông đúc – Hãy trao cho ta những kẻ vô gia cư vùi dập trong bão tố – Ta sẽ thắp ánh đèn soi sáng cánh cửa vàng.” (Give me your tired, your poor, Your huddled masses yearning to breathe free, The wretched refuse of your teeming shore, Send these, the homeless, tempest-tost to me, I lift my lamp beside the golden door!) Dưới ngọn đuốc tự do, cánh cửa vàng đã mở rộng, đón những kẻ bần cùng khốn khổ, ban bình an cho những ai lưu vong tù đầy! Ngôi nhà của những người can đảm, rộng mở cho mọi sắc dân, mầu da, và chủng tộc! Bạn ơi, hãy để lại sau lưng những gông tù kềm kẹp, những uất hận đau thương, những quá khứ hãi hùng, và cùng bắt tay cho một khởi đầu mới.Emma Lazarus qua đời trong thầm lặng, vì ung thư ngày 19/11/1887 ở tuổi 38. Trong cáo phó đăng trên nhật báo The New York Times, ca ngợi cô là một thi sĩ Mỹ với tài năng hiếm có. Bài thơ tuyệt vời vẫn chưa ai biết! Cho đến tháng 5/1903, người bạn gái thân thiết của Emma Lazarus, cô Georginia Schuyler, đã khắc bài thơ trên bảng đồng và đem đặt trong căn phòng dưới chân tượng. Đúng 17 năm, sau ngày tượng được dựng, hằng triệu triệu du khách đến thăm viếng đã chiêm ngưỡng lời thơ, và cảm nhận được niềm bao dung của đất nước Hoa Kỳ. Rồi đây, quá khứ u buồn sẽ quên đi, con cái những di dân ngồi chung một mái trường. Chúng lớn lên, lập gia đình cùng nhau, pha trộn tất cả mầu da, chủng tộc, tạo nên một quốc gia hùng mạnh, mang tên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

2.

Trong những ngày qua, mảnh đất được bao bọc bởi hai bờ biển, Thái Bình Dương và Đại Tây Dương nổi sóng. Một nhóm con cái những di dân, nhân danh tự do, ồn ào đứng lên, biểu tình bạo động, đốt phá, cướp bóc! Thậm chí tại thành phố Seattle, tiểu bang Washington, họ còn chiếm cả sáu khu phố, thành lập một “khu tự trị”, đuổi cảnh sát, dựng chướng ngại vật trên đường phố! Súng đã nổ, thêm một nạn nhân qua đời? Ngọn đồi của những người phản kháng (CHOP – Capital Hill of Protestors) không còn bình an!

* “Black Lives Matter”

UserPostedImage

BLM khẩu hiệu chính trị, hàm ý sinh mạng người da đen là quan trọng. Thế còn sinh mạng người da trắng, da nâu, da vàng thì sao? Chẳng lẽ không quan trọng? Hẳn bạn thấy có điều gì đó không đúng, khi đề cao một mầu da trong đất nước đa sắc tộc, đa văn hoá? Đồng ý là người da đen có một lịch sử bị áp bức, nô lệ, trong những ngày đầu đặt chân lên nước Mỹ. Chúng tôi vô cùng kính trọng và chia sẻ niềm đau với các bạn. Nhưng đó là chuyện của trăm năm trước, không ai có thể thay đổi dĩ vãng, nhưng chúng ta có thể xây dựng tương lai bằng những hành vi chính trực hôm nay. Tổ tiên người Việt chúng tôi ngàn năm trước đã từng bị người Tầu bắt xuống bể mò ngọc trai, hơn một trăm năm gần đây bị thực dân Pháp xua vào rừng làm phu cạo mủ, sống với muỗi sốt rét, cong lưng kéo xe cho ông tây bà đầm. Và hôm nay, đất nước vẫn còn quằn quại trong gông cùm cộng sản vì đồng minh Hoa Kỳ bỏ rơi! Nỗi đau còn đó! Nhưng không có nghĩa là chúng tôi được phép hận thù người Trung Hoa, Pháp hay Mỹ! Chúng tôi cũng không thể đòi những công dân Hoa Kỳ hôm nay phải đền bù cho những ngày tù tội, khổ sai của gần một triệu cựu chiến binh Quân lực Việt Nam Cộng Hoà, đã trải qua hằng chục năm trong những trại tù cộng sản. Đau thương giữ kín trong lòng, chúng tôi cũng không được quyền đòi Quốc hội và chính phủ Hoa Kỳ phải đền mạng cho gần nửa triệu người Việt đã bỏ mình trên Biển Đông, trong rừng rậm, trên đường tìm tự do! Muốn bay cao, chúng ta phải can đảm gỡ bỏ những gánh nặng của quá khứ, cho hành trang nhẹ nhàng.

3.

Các bạn da đen thân quý, một nhóm nhỏ anh chị em của các bạn, nổi giận biểu tình đòi đập phá tượng đài Tổng thống Abraham Lincoln bên giòng sông Potomac, xin đừng quên ngày lịch sử 28/8/1963. Hãy cho chúng tôi mời bạn đi ngược thời gian. Không xa lắm, mới chỉ 57 năm trước, thế hệ thân sinh của các bạn, hơn một triệu người tuần hành trong kỷ luật, để nghe bài diễn văn nổi tiếng của nhà lĩnh đạo phong trào Nhân quyền, Mục sư Martin Luther King, vĩ nhân của nhân loại, đọc trước thềm tượng đài Tổng thống Abraham Lincoln. Nghe diễn văn của Ngài, có lẽ nhiều người trong chúng ta ai cũng mong muốn mình có mặt trong số đông đó, và cảm nhận niềm hãnh diện vô bờ bến của người da đen.

UserPostedImage

Mục sư Martin Luther King đang ở trên trời, và nhắc nhở mọi người, “Trong tiến trình tranh đấu để đạt được vị trí xứng đáng, chúng ta không được phép hành động sai trái”(In the process of gaining our rightful place, we must not be guilty of wrongful deeds). Bạo động không phải là điều Mục sư Martin Luther King chấp nhận? Đốt phá các cửa tiệm lớn, khiêng hàng đống bao túi cướp giật, vơ vét không chừa thứ gì, chắc sẽ khiến Mục sư Martin Luther King không khỏi mủi lòng cho đám con cháu hoang đàn. Chính những ai ồn ào nhân danh giá trị người da đen, đang làm mất đi phẩm chất tốt đẹp của tiền nhân mình.

Tranh đấu cho lý tưởng tự do là chính đáng. Mỗi chúng ta có bổn phận để lại cho những thế hệ sau một gia tài hãnh diện như Mục sư King đã từng làm, Ngài nói, “Chúng ta không thể thoả mãn khát vọng tự do, bằng cách uống những chén đắng của hận thù” (Let us not seek to satisfy our thirst for freedom by drinking from the cup of bitterness and hatred). Hình ảnh chiếu trên truyền hình, một phụ nữ da trắng bị thành viên BLM bắt quỳ trên đường phố Seattle, xin lỗi người da đen chỉ vì khác mầu da. Câu chuyện không ai có thể tưởng tượng lại xẩy ra nơi thế kỷ 21 này! Các bạn đã làm mất đi chính nghĩa! (www.americanrhetoric.com/speeches/mlkihaveadream.htm).

Ngày 2/6/20 bà nữ Thị trưởng Lily Mei, thành phố Fremont, California, người ủng hộ biểu tình ôn hoà, bị đám đông yêu cầu quỳ xuống, và bà Thị trưởng gốc Hoa này đã cương quyết từ chối, “Tôi chỉ quỳ trước Chúa khi cầu nguyện”. Những phụ nữ trên đã làm gì để bị bắt phải quỳ? BLM đang uống những chén đắng đầy mùi vị hận thù! (https://baomai.blogspot.com/2020/06/ai-moi-la-oi-tuong-bi-phan-biet-chung.html).

Các bạn da đen thân quý! Chúng ta không thể đến với nhau bằng lời đầu môi, chót lưỡi, đạo đức giả. Mầu da của mỗi chúng ta do Thượng Đế ban cho, tôi không nghĩ là xúc phạm nếu bạn gọi tôi là tên “da vàng”. Nhưng bọn “kên kên chính trị” chúng dùng ngôn ngữ “người da mầu” để đánh lừa niềm tự hào của các bạn. Khốn nạn, chỉ riêng hai chữ “da mầu” thôi cũng đã nói lên tính kỳ thị thượng đẳng rồi! Với kẻ lừa đảo, bọn “kên kên chính trị” đất nước Hoa Kỳ chỉ có hai mầu “da trắng” và “da mầu” bạn và tôi, chúng ta trong nhóm thứ hai. Thế không phải là kỳ thị thì là gì? Coi chừng những viên thuốc độc bọc đường trong ngôn ngữ!

Tiếng chuông tự do đã vang lên trước tượng đài Tổng thống Abraham Lincoln, người anh hùng giải phóng nô lệ. Tiếng chuông dồn dập theo từng lời nói của Mục sư Martin Luther King, đi vào trái tim nhân loại. “Ngày hôm nay tôi có giấc mơ!” (I have a dream today!) “Tôi có giấc mơ, có một ngày nào đó, bốn đứa con của tôi lớn lên trong đất nước không bị phán xét bởi mầu da, nhưng bởi chính tư cách của chúng” (I have a dream that my four little children will one day live in a nation where they will not be judged by the color of their skin but by the content of their character. I have a dream today!) Giấc mơ của một nhân cách vĩ đại!

Năm mươi bẩy năm trôi qua, đất nước Hoa Kỳ đã từng có một Tổng thống da đen – Bộ trưởng Tư pháp – Cố vấn An ninh Quốc gia – Bộ trưởng Ngoại giao – Tướng lĩnh bốn sao, chỉ huy những chiến trường vang danh quốc tế – Cầu thủ các đội bóng nổi tiếng – Danh ca hàng đầu thế giới – Oprah Winfrey – Micheal Jordan – Scottie Pippen … Nhiều vô kể, và họ là những người da đen, mang lại niềm hãnh diện cho chủng tộc. Đừng nhân danh cái chết của Goerge Floyd, để xoá đi bao nhiêu tên tuổi đáng kính của các nhân vật nổi tiếng nêu trên. Đừng đem đá sỏi đổi lấy châu báu ngọc ngà.

UserPostedImage

Các bạn da đen thân quý! Cũng đừng để một nhóm nhỏ, những người ngây thơ bị bọn “kên kên chính trị” đầu độc, chỉ vì câu chuyện không may của George Floyd. Tại sao chúng ta không nhìn sự việc qua lăng kính trong sáng, một người cảnh sát dùng bạo lực quá lố đưa đến nạn nhân thiệt mạng? Không, đang vào mùa bầu cử, bọn “kên kên chính trị” phải tô lên bức tranh hai mầu trắng, đen. Nếu cảnh sát là người da đen, và nạn nhân da trắng, thì sẽ không có gì phải ồn ào cả, Fake News chẳng hơi đâu lải nhải 24/7. Bọn chúng đánh hơi, xách động thành một phong trào, đòi giải thể cảnh sát, cắt giảm ngân sách … Chúng đã thành công phần nào, người dân Mỹ từ nay trở đi nhìn mọi người qua lăng kính hai mầu trắng đen, và quên rằng chúng ta đều là con cái của Thượng Đế! Mầu da có khác, nhưng máu trong chúng ta cùng một mầu!

Có ai biết hay nhớ đến câu chuyện thương tâm xẩy ra vào ngày Chủ nhật 14/6/20, sĩ quan cảnh sát Julian Keen Jr., cùng đồng nghiệp chận lại một người lái xe bạt mạng tại La Belle, Florida. Cảnh sát viên Julian Keen làm việc với người tài xế tên Eliceo Hernandez, 20 tuổi. Không may, anh đã bị tên này hạ sát! Anh Julian Keen Jr., là một cảnh sát viên người da đen, hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ, các bạn BLM ở đâu sao không lên tiếng? (www.bizpacreview.com/2020/06/16/wheres-black-lives-matter-on-this-death-of-black-florida-officer-shotand-killed-is-ignored) Tội nghiệp, một cảnh sát da đen ra đi đầy chính nghĩa, xứng đáng để tôn vinh. Nhưng không thể khai thác chính trị, không thể xách động “kỳ thị mầu da”. Thôi anh Julian Keen Jr. nhé, bình an trên nước Chúa trời! Chúng tôi cầu nguyện cho anh.

Mục sư Martin Luther King, xin Ngài hãy dẫn dắt con cháu quay về đường ngay lẽ phải! “BLM” Nếu còn sống, chắc Ngài không bao giờ cho phép cái khẩu hiệu chính trị sai trái đó tồn tại. Hai cái sai cộng lại không thể thành đúng, tranh đấu cho quyền làm người của bạn, không có nghĩa là tước đoạt cái quyền đó của người khác!

* Bạn có quyền hãnh diện về mầu da, chủng tộc của mình. Hãnh diện về người phụ nữ da đen, can đảm, biểu tượng cho tinh thần tranh đấu bất bạo động, bà Rosa Louis McCauley Parks (1913-2005) đã được Quốc hội Hoa Kỳ vinh danh “Người mẹ của phong trào tự do” (The mother of the freedom movement). Xin cho chúng tôi được chung vui cùng các bạn niềm hãnh diện vô biên đó. Nhưng cũng xin phép được nói lời chân tình, bà Rosa Louis McCauley Parks tranh đấu cho chỗ ngồi bình đẳng trên xe buýt ngày 1/12/1955, tại thành phố Montgomery, tiểu bang Alabama, để xoá bỏ vĩnh viễn khu vực dành cho người da mầu (colored section) ở cuối xe buýt. Nhưng bà Rosa Parks không hề đòi lập ra một khu vực thượng đẳng khác dành cho người da đen, tất cả mầu da đều bình đẳng, ai lên trước ngồi trước, đến sau ngồi sau. BLM đang làm cho những người các mầu da khác sợ hãi, điều này đúng hay sai?

4.

BLM không thể so sánh với phong trào tranh đấu cho nhân quyền của cố Mục sư Martin Luther King. Xin các bạn đừng nổi giận, với trái tim chân thành, chúng tôi chỉ nói lên sự thật. Không đả phá, cũng chẳng dám phê bình, chỉ ước mong giúp các bạn làm tốt hơn. Để chúng ta cùng nhau xây dựng một nước Mỹ mọi người đều yêu thương nhau như anh em. Đến với nhau bằng trái tim, thay vì phán xét qua mầu da.

Tổ chức BLM được thành lập năm 2013, phát xuất từ câu chuyện cảnh sát viên George Zimmerman (Hispanic) hạ sát anh Trayvon Martin một thiếu niên da đen 17 tuổi vào tối ngày 26/2/12 tại thành phố Sanford, tiểu bang Florida. Ra toà, cảnh sát viên 38 tuổi, George Zimmerman được tha bổng với lý do tự vệ. (https://en.wikipedia.org/wiki/Shooting_of_Trayvon_Martin).

Hai người sáng lập BLM là Alicia Garza, Opal Tometi, và Patrisse Cullors. Hiện nay, BLM đã lan toả ra nhiều quốc gia trên thế giới, đi xa hơn tiến đến bạo động, đập phá các tượng đài danh nhân quốc gia. Tại tiểu bang Oregon, BLM đã dùng cờ Mỹ phủ mặt bức tượng Tổng thống Washington và đốt, nhiều tiểu bang khác cũng đang xẩy ra phong trào giật đổ tượng đài các danh nhân lịch sử Hoa Kỳ trong thời gian nội chiến. Cẩn thận, các bạn đang bị bọn “kên kên chính trị” lợi dụng! Chúng ta hãy nghe chính những người trong cộng đồng da đen cất lên tiếng nói. * Để lấy lòng cử tri da đen, bà Nancy Pelosi với tư cách Chủ tịch Quốc Hội đã ra lệnh hạ 4 bức chân dung của các vị tiền nhiệm, liên quan đến giai đoạn lịch sử kỳ thị mầu da.

UserPostedImage

Ông Benjamin Crump, người da đen, đồng thời là luật sư của anh George Floyd, nạn nhân vừa qua đời và được đảng Dân chủ phong thánh. Trong chương trình truyền hình Fox News’ Neil Cavuto, Thứ bẩy 20/6/20, Luật sư Benjamin Crump không đồng ý việc những người biểu tình BLM vội vàng đòi hạ những bức tượng liên quan đến cuộc nội chiến bắc nam trước đây, theo ông làm như vậy có khác gì lập lại sự sai trái của lịch sử? “Tôi nghĩ chúng ta cần phải tìm hiểu cách nào để vinh danh những người đã đóng góp cho xã hội, nếu họ không có công trạng, chúng ta cũng cần phải nhìn qua một lăng kính rộng rãi, những gì tiêu biểu tốt nhất bản sắc dân tộc Mỹ. Hãy xem lại điều đó” (I think we have to figure out how to honor people who have done things that are beneficial to society, and if they did things that were not beneficial to society, that we can examine in the lens of having a broad view of what we believe as Americans represents the best attributes of our national identity, then we should look at that). Lịch sử cả trăm năm của nước Mỹ, những bức tranh, tượng hiện diện từ bao năm nay tại toà nhà Quốc hội Hoa Kỳ, tốt hay xấu tuỳ theo suy nghĩ chính trị của cá nhân, nhưng lịch sử muôn đời vẫn là lịch sử! Ngay cả những người da đen trí thức, cũng không đồng ý với việc làm hồ đồ, kiếm phiếu, chà đạp lên lịch sử của bà Nancy Pelosi. Lịch sử cũng sẽ không quên ghi tên bà trong những chương đen tối nhất: Chính trị gia cơ hội.

(https://www.cnn.com/2020/06/18/politics/nancy-pelosi-confederate-portrait-removal/index.html) * Candace Owens, phụ nữ Mỹ da đen, 35 tuổi, trước đây là thành viên đảng Dân chủ, nhưng đổi qua Cộng hoà và đứng ra thành lập tổ chức BLEXIT năm 2018. Mục tiêu của BLEXIT là đánh thức cộng đồng da đen thoát khỏi cái bẫy “nạn nhân”, mà một số “kên kên chính trị” thuộc đảng Dân chủ đưa họ vào trong nhiều năm qua, chiêu bài “kỳ thị mầu da” năm nào cũng thế, dùng đi dùng lại mỗi kỳ bầu cử, chuyện nhỏ xé ra to, thổi bùng lên thành ngọn lửa tranh đấu. Rồi những lời hứa, bánh vẽ rẻ tiền, được tung ra, miễn phí tất cả, miếng bánh thiu nhưng vẫn bán được không phải vì ngon, nhưng vì vẫn có người thích ăn!

Hãy nghe tiếng nói cảnh tỉnh của Candace Owens, “Những người cánh tả nói chúng ta là nạn nhân, họ khiến gia đình chúng ta đổ vỡ, người cha xa gia đình, cổ vũ phong trào phá thai với con số 19 triệu hài nhi da đen bị giết từ năm 1973 đến nay, và tạo ra sự chia rẽ bằng cách bảo chúng ta người da trắng kỳ thị” (The Left has told us we are victims, they have corrupted our families by taking fathers out of the home, supporting the abortion of more than 19 million black babies since 1973, and created division by telling us that all white people are racist). Theo Pew Research Center, trong dân số những người trưởng thành trên nước Mỹ, người da đen chiếm 12%, và tỷ lệ da đen trong tù là 33% (www.pewresearch.org/fact-tank/2019/04/30/shrinking-gap-between-number-of-blacks-and-whites-inprison).

UserPostedImage

Candace Owens là một tấm gương can đảm của thế hệ trẻ da đen hôm nay. Cô nhận xét, đảng Dân chủ đã nhiều năm lợi dụng người da đen cho mục tiêu chính trị, “Chúng ta bị rao bán bởi nhiều điều dối trá, bất lợi cho cộng đồng da đen, bất lợi cho cộng đồng da trắng, và bất lợi cho cả nước Mỹ” (We are being sold a lot of lies at the detriment to the black community, at the detriment to the white community and at the detriment to America as a whole.) Lời nói chân thật thường không bao giờ vừa lòng kẻ sống trong tăm tối, họ từ chối ra khỏi chiếc hang an toàn, vì sợ ánh sáng. Candace Owens, không sợ hãi vì cô biết lẽ phải ở cùng mình, “Thú thật: Tôi không đồng ý với George Floyd, và từ chối xem anh như thánh tử đạo. Nhưng tôi mong ánh sáng công lý sẽ đến với gia đình anh” (Confession: I DO NOT support George Floyd and I refuse to see him as a martyr. But I hope his family receives justice). * Muhammad Ali Jr., con trai của cố Võ sĩ Quyền anh nổi tiếng khắp thế giới Muhammad Ali (19422016) trả lời cuộc phỏng vấn của New York Post, anh nói, “Cha tôi tin rằng tất cả mọi người đều đáng được trân trọng” (All Lives Matter) – “Ông ấy sẽ không chấp nhận sự kỳ thị của những người BLM, tạo ra một phong trào giận dữ giữa nhóm người này, với nhóm khác” (His father would’ve hated the ‘racist’ Black Lives Matter protests, claiming the movement is ‘pitting back people against everyone else).

Theo Muhammad Ali Jr., cha tôi sẽ nói, “Họ không là gì cả, chỉ là quỷ dữ” (They ain’t nothing but devils) và ông nói thẳng “BLM là một phong trào “kỳ thị”, nếu còn sống hôm nay, ông sẽ đứng về phía Donald Trump” (Ali Jr. insisted his father would have thought the Black Lives Matter movement was ‘racist’ and would have been a Donald Trump supporter if he was alive today). (www.blackenterprise.com/muhammad-alis-son-says-father-would-have-hated-racist-blacklives-matter-protests).

5.

Các bạn Việt Nam thân mến, nhìn vào hình ảnh những cuộc biểu tình của BLM vừa qua, bạn có thấy?

– Trong cộng đồng da đen có một nhân vật nổi tiếng nào xuất hiện? Không hề có, chỉ toàn là thanh thiếu niên tuổi trên dưới 30, ăn mặc không giống ai, cầm loa học làm lãnh tụ! Tại sao? Những người thức giả, đáng kính trong cộng đồng da đen họ không xuất hiện ủng hộ BLM? Tại sao? Hỏi tức là trả lời.

– Trong số những người đi biểu tình, mang khẩu hiệu BLM, tại sao thanh thiếu niên da trắng nhiều hơn da đen? Bạn có bao giờ đặt câu hỏi, đằng sau những người anh em da trắng, ồn ào kia, có tổ chức chính trị nào đứng sau lưng không? Hình ảnh cho chúng ta thấy rõ sự thức tỉnh của cộng đồng da đen, tin vui.

– Khu vực tự trị CHOP tại Seattle đang được chính bà Thị trưởng Jenny Durkan, đảng Dân chủ, hai tuần trước còn ủng hộ sự chiếm đóng bất hợp pháp, chiều ngày 22/6/20 đã phải tuyên bố, “Bây giờ là lúc mọi người phải trở về nhà” (It’s time for people to go home!) Khi bài viết đến tay bạn, cũng là lúc CHOP đi vào lịch sử.

Trò chơi chấm dứt! Game Over! Cơn bão “Black Lives Matter” rồi cũng sẽ trở thành lịch sử! Những tàn phá, đổ vỡ sẽ được xây lại đẹp hơn. Giấc mơ của Mục sư Martin Luther King sẽ trở thành hiện thực, người Mỹ chúng ta sẽ không còn phán xét nhau bằng mầu da nữa, nhưng bằng tư cách của mỗi người.

Nguyễn Tường Tuấn 23/6/2020

Biển Đông: Mỹ dùng chiến thuật “áp lực tối đa”
đối với Trung Quốc


Đăng ngày: 17/06/2020 - 14:49Sửa đổi ngày: 17/06/2020 - 14:49

UserPostedImage

Ảnh minh họa:Tàu sân bay Mỹ USS Nimitz cùng phi đội trên tàu thao diễn trên Thái Bình Dương ngày 02/06/2020 USS Nimitz (CVN 68) - Seaman Keenan Daniels

Mai Vân

Ba hàng không mẫu hạm Mỹ đồng thời tuần tra ở châu Á, oanh tạc cơ B-1B được triển khai trên đảo Guam miền tây Thái Bình Dương, từ đó tiến hành các phi vụ trên Biển Đông, máy bay trinh sát không người lái Global Hawk cũng được đưa tới Nhật Bản để làm nhiệm vụ trong khu vực...

Đối với giới phân tích, rất hiếm khi Hoa Kỳ tung một lực lượng hùng hậu như vậy đến vùng biển châu Á, một quyết định gắn liền với việc Trung Quốc ngày càng gia tăng các hành động khống chế Biển Đông.

Trong một bài viết ngày 15/06/2020 mang tựa đề khá châm biếm: “Ba tàu sân bay Mỹ tuần tra cùng một lúc ở Thái Bình Dương. Và Trung Quốc không vui - Three US Navy aircraft carriers are patrolling the Pacific Ocean at the same time. And China's not happy”, kênh truyền thông Mỹ CNN đã nêu bật phản ứng tức tối của Bắc Kinh trước hành động phô trương lực lượng để răn đe của Mỹ.

Ba hàng không mẫu hạm đồng thời hoạt động ở Thái Bình Dương

CNN trước hết xác nhận sự hiện diện đồng thời của ba hàng không mẫu hạm Mỹ trên vùng biển Thái Bình Dương, hai chiếc ở miền tây, chiếc còn lại đã tiến vào khu vực phía đông.

Trích dẫn các thông cáo báo chí do chính Hải Quân Mỹ công bố, CNN cho biết là hai chiếc tàu sân bay USS Ronald Reagan và USS Theodore Roosevelt đang tuần tra ở vùng biển miền tây Thái Bình Dương, trong lúc chiếc USS Nimitz cùng với hải đội hộ tống - rời cảng San Diego ở California ngày 08/06 – hiện đã có mặt ở phía đông.

Ý định phô trương uy lực của Hải Quân Mỹ được thấy rõ qua việc bộ Quốc Phòng không ngần ngại công bố hình ảnh về hoạt động của các nhóm tàu sân bay. Mạng Twitter của Hải Quân Mỹ đã liên tục đưa tin và đăng ảnh về các cuộc tập huấn của hai chiếc Theodore Roosevelt và Ronald Reagan trên Biển Philippines. Bộ Quốc Phòng Mỹ cũng công bố hình ảnh về hoạt động của tàu sân bay Nimitz ở Thái Bình Dương.

Theo CNN, với mỗi chiếc tàu chở theo hơn 60 chiến đấu cơ, đây là cuộc triển khai hàng không mẫu hạm lớn nhất ở vùng biển châu Á từ năm 2017 đến nay. Năm 2017 là thời điểm căng thẳng với Bắc Triều Tiên về chương trình hạt nhân lên đỉnh cao.

Thông điệp "răn đe" gởi đến Bắc Kinh

Ý nghĩa phô trương uy lực của việc triển khai đồng thời ba chiếc tàu sân bay, kèm theo toàn bộ các hải đội tác chiến hùng hậu đã được chính các lãnh đạo Hải Quân Mỹ nêu bật.

Trả lời hãng tin Mỹ AP ngày 12/06, chuẩn đô đốc Stephen Koehler, chỉ huy tác chiến Bộ Tư Lệnh Ấn Độ - Thái Bình Dương của Hải Quân Mỹ khẳng định: “Tàu sân bay và các nhóm tác chiến tàu sân bay là biểu tượng sức mạnh hải quân của Mỹ. Tôi rất mừng với việc triển khai đến ba chiếc vào lúc này”.

Dù không nói rõ mục tiêu của việc triển khai, nhưng chuẩn đô đốc Koehler ghi nhận tình trạng Trung Quốc đang quân sự hóa các thực thể trên Biển Đông, bố trí trên đó các tên lửa và hệ thống tác chiến điện tử, trong bối cảnh các hoạt động của Mỹ cùng các đồng minh và đối tác có dấu hiệu chưa ngăn chặn được tham vọng của Bắc Kinh.

Giới phân tích thấy rằng qua việc triển khai đồng thời ba nhóm tàu sân bay đến châu Á, Washington muốn gởi thông điệp răn đe đến Bắc Kinh.

Trả lời hãng AP, bà Bonnie Glaser, chủ nhiệm Dự Án Sức Mạnh Trung Quốc thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược và Quốc Tế (CSIS), trụ sở tại Mỹ, nhận định: "Truyền thông Trung Quốc cho rằng khả năng sẵn sàng chiến đấu của quân đội Mỹ đang suy giảm mạnh vì dịch Covid-19, (do đó) đợt triển khai có dấu hiệu là thông điệp của Mỹ nhằm cảnh báo Trung Quốc đừng tính toán sai lầm”.

Bắc Kinh tức tối buông lời đe dọa

Dẫu sao động thái cứng rắn rõ rệt của Mỹ đã làm dấy lên phản ứng bực tức từ phía Bắc Kinh, với các phương tiện truyền thông Trung Quốc đồng loạt lên tiếng đe dọa Hoa Kỳ.

Đi đầu trong việc hù dọa vẫn là tờ Hoàn Cầu Thời Báo tại Bắc Kinh. Theo CNN, hôm 14/06, tờ báo này tỏ ý lo ngại rằng các tàu sân bay Mỹ có thể là mối đe dọa đối với các đơn vị quân đội Trung Quốc đồn trú tại Biển Đông.

Trích dẫn một chuyên gia về hải quân ở Bắc Kinh, Hoàn Cầu Thời Báo tố cáo Mỹ “thực hiện chính sách bá quyền” khi đưa lực lượng hùng mạnh vào Biển Đông và đe dọa quân đội Trung Quốc ở những vùng mà Bắc Kinh gọi là Tây Sa và Nam Sa, tức là Hoàng Sa và Trường Sa.

Trang web tiếng Anh của quân đội Trung Quốc cũng có nhận định tương tư, và khẳng định Trung Quốc có thể tổ chức tập trận đáp trả để cho thấy hỏa lực của mình. Bài viết còn nêu rõ: “Trung Quốc cũng có tàu sân bay với vũ khí “sát thủ tàu sân bay’ như tên lửa đạn đạo chống hạm DF-21D và DF-26”.

Tàu sân bay Mỹ không hề bị điêu đứng vì Covid-19

Theo giới quan sát, sở dĩ Bắc Kinh đã có phản ứng tức tối, đó là vì với việc triển khai nói trên, Mỹ đã phá vỡ hoàn toàn luận điệu xuyên tạc của Bắc Kinh gần đây theo đó Hải Quân Mỹ đã bị virus corona đánh gục.

Chuyên gia Collin Koh, thuộc Viện Nghiên Cứu Quốc Phòng và Chiến Lược tại Singapore, nhận định: Sự hiện diện các tàu sân bay Mỹ trên biển châu Á đã “đi ngược lại với điều mà Trung Quốc mô tả là Mỹ bị áp lực khó khăn ở Thái Bình Dương”.

Cũng phải nói là tàu sân bay Theodore Roosevelt đã chỉ hoạt động trở lại từ ngày 04/06, sau mấy tuần lễ phải án binh bất động ở Guam do virus corona bộc phát trên tàu vào tháng Ba. Trong lúc đó chiếc Ronald Reagan cũng phải thả neo ở Nhật Bản chờ được bảo đảm là không bị một ca Covid-19 nào một khi ra biển.

Oanh tạc cơ B-1B và trinh sát cơ Global Hawk trên Biển Đông

Mỹ không chỉ gây sức ép với Trung Quốc ở trên biển mà còn gia tăng thị uy trên không bằng cách cho oanh tạc cơ hiện đại B-1B Lancer và trinh sát cơ không người lái Global Hawk RQ-4 đến hoạt động ở Biển Đông và các khu vực khác tại Thái Bình Dương.

Theo tin được kênh truyền hình Mỹ Fox News tiết lộ hôm 10/06 vừa qua, Không Quân Mỹ đã xác nhận việc sử dụng một phi đội máy bay ném bom B-1B trú đóng trên đảo Guam để hỗ trợ cho Bộ Tư Lệnh Ấn Độ-Thái Bình Dương, trong các nhiệm vụ trên Biển Đông.

Bên cạnh đó, phi cơ do thám hiện đại không người lái Global Hawk RQ-4 cũng được vận chuyển tới căn cứ không quân Yokota tại Nhật Bản nhằm tăng cường hơn nữa hoạt động của Mỹ trong khu vực.

Đối với các chuyên gia, Quân Đội Mỹ đã tăng cường hoạt động trong khu vực để sẵn sàng đối phó với các động thái của Trung Quốc ở cả Biển Đông lẫn vùng eo biển Đài Loan, nơi đồng minh của Mỹ đang gặp sức ép nặng nề từ Bắc Kinh.

Đảo Chánh Lịch Sử — Viết Lại Lịch Sử?


June 25, 2020
Nguyễn Thị Bé Bảy

Như quý vị đã thấy, các kế hoạch đảo chánh TT Trump được đảng Dân Chủ và cánh tả cùng nhau phối hợp thực thi liên tục ráo riết, tuy nhiên đã không đem lại một kết quả cỏn con nào!

Đảo chánh ông Trump không được, nên họ phải “đảo chánh lịch sử” bằng cách hạ bệ các tượng đài lịch sử để viết lại lịch sử?

Agencies Must Get Off the Sidelines and Respond to Racism – Adweek

Trong thời gian qua, dựa vào phong trào Black Lives Matter, các nhóm biểu tình bạo động, trong đó có tổ chức Antifa không ngần ngại trưng cờ búa liềm khi bọn họ xách động đốt phá, cướp của, hôi của, quậy phá tan hoang ở các nơi do đảng Dân Chủ quản trị. Rồi thì lập khu tự trị tại Seattle, đòi cúp ngân sách ngành cảnh sát, quá quắt hơn nữa là đòi giải tán lực lượng cảnh sát.

Không ngờ đòi hỏi vô lý này nó truyền nhiễm nhanh như dịch cúm Vũ Hán, mà nơi đầu tiên hưởng ứng là Hội Đồng Thành Phố Minneapolis, họ đã ra quyết định giải tán Sở Cảnh Sát thành phố, tuy nhiên ông Thị Trưởng thành phố không chấp thuận.

Nhưng, hình như những quậy phá kể trên không phải là mục tiêu tối hậu của nhóm người này, mà họ đã tiến những bước xa hơn, là lần lượt giật sập các tượng đài lịch sử, dưới danh nghĩa chống kỳ thị người da đen.

Đầu tiên là những tượng đài thời Nội Chiến, sau đó, được khuyến khích và hậu thuẩn của đảng Dân Chủ, họ càng tiến xa hơn nữa, thậm chí tượng ông Christopher Columbus, 2 vị Tổng Thống Lập Quốc là George Washington và Thomas Jefferson cũng bị giật sập luôn!

Christopher Columbus statue removed in San Francisco – Los …

Columbus, Ohio, to remove Christopher Columbus statue …

George Washington Statue Toppled In Portland . News | OPB

Pelosi.jpg

– Bà Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi tuyên bố sẽ dẹp hết 11 bức tượng lịch sử Nội Chiến được đặt trong tiền sảnh của tòa nhà Quốc Hội.

Remove the Statues.jpg

Nancy Pelosi wants 11 Confederate statues removed from the …

– Thị Trưởng thành phố New York Bill De Blasio đã cắt cử vợ mình là Chirlane McCray làm Trưởng Ủy Ban Đặc Nhiệm quyết định về số phận tượng đài của hai vị Cha Già Lập Quốc (Founding Fathers) là George Washington và Thomas Jefferson đã được xây dựng trong New York City!

Bill_de_Blasio.jpg

Thị trưởng New York City Bill de Blasio

Thưa quý vị,

Nghĩa là bà vợ ông Thị Trưởng thành phố New York hiện nay có toàn quyền quyết định số phận của hai tượng đài lịch sử này, hoặc là để lại hoặc là phải giật sập!!!

Chirlane McCray to decide fate of NYC statues of Washington

Chirlane McCray.jpg

Chirlane McCray

Rồi thì, lần lượt những tượng đài ở các tiểu bang khác cũng cùng chung số phận, và tới phiên Washington DC.!

Andrew Jackson.jpg

Vào ngày 22 tháng 6, tượng đài Tổng Thống Andrew Jackson trong khuôn viên của công viên Lafayette (Lafayette Square) đối diện với tòa Bạch Ốc cũng bị một nhóm người định giật sập, xiềng xích và dây nhợ đã được quàng vào bức tượng, nhưng cảnh sát vào giờ chót đã ngăn chận được.

Nhóm người này sau đó tụ tập trước cửa nhà thờ St John’s Episcopal Church, định thành hình “khu tự trị” gống như ở Seattle, nên đã xịt sơn trên 4 cây cột trước cửa nhà thờ 4 chữ BHAZ (Black House Autonomous Zone) nhưng cuối cùng cảnh sát cũng đã giải tán họ. Nên biết khu tự trị CHOP tại Seattle sẽ bị giải tán theo như tuyên bố của bà Thị Trưởng Jenny Durkan, sau khi có 2 vụ nổ súng chết người tại đó.

Tới nay, đã có rất nhiều tượng đài lịch sử bị “đảo chánh”, không những chỉ tại Hoa Kỳ, mà còn lan rộng tới Anh Quốc, Bỉ, Tân Tây Lan, và không biết sẽ còn nước nào theo đuôi?

Hiện tượng này khiến ta phải đặt câu hỏi: có phải đây chỉ là phong trào của một nhóm người thiển cận quá khích, hay là của một tổ chức có mục đích là phá hoại lịch sử, viết lại lịch sử?

Không biết rồi đây, ngọn núi Mount Rusmore tại tiểu bang South Dakota, nơi tạc tượng 4 vị Tổng Thống vĩ đại nhất của Hoa Kỳ là George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln có nằm trong tầm nhắm của bọn này không?

mount-rushmore-740713_1280.jpg

Governor Noem.jpg

Trước tình thế hiện nay, Thống Đốc tiểu bang South Dakota là bà Kristi Noem tuyên bố, dưới nhiệm kỳ của bà, bà kiên quyết không để cho nhóm người mưu toan viết lại lịch sử có hành động mạo phạm đến tượng đài này.


Trong thời gian qua, dựa vào phong trào Black Lives Matter, các nhóm biểu tình bạo động, trong đó có tổ chức Antifa không ngần ngại trưng cờ búa liềm khi bọn họ xách động đốt phá, cướp của, hôi của, quậy phá tan hoang ở các nơi do đảng Dân Chủ quản trị. Rồi thì lập khu tự trị tại Seattle, đòi cúp ngân sách ngành cảnh sát, quá quắt hơn nữa là đòi giải tán lực lượng cảnh sát.

Không ngờ đòi hỏi vô lý này nó truyền nhiễm nhanh như dịch cúm Vũ Hán, mà nơi đầu tiên hưởng ứng là Hội Đồng Thành Phố Minneapolis, họ đã ra quyết định giải tán Sở Cảnh Sát thành phố, tuy nhiên ông Thị Trưởng thành phố không chấp thuận.

Nhưng, hình như những quậy phá kể trên không phải là mục tiêu tối hậu của nhóm người này, mà họ đã tiến những bước xa hơn, là lần lượt giật sập các tượng đài lịch sử, dưới danh nghĩa chống kỳ thị người da đen.

Đầu tiên là những tượng đài thời Nội Chiến, sau đó, được khuyến khích và hậu thuẩn của đảng Dân Chủ, họ càng tiến xa hơn nữa, thậm chí tượng ông Christopher Columbus, 2 vị Tổng Thống Lập Quốc là George Washington và Thomas Jefferson cũng bị giật sập luôn!

Christopher Columbus statue removed in San Francisco – Los …

Columbus, Ohio, to remove Christopher Columbus statue …

George Washington Statue Toppled In Portland . News | OPB

Pelosi.jpg

– Bà Chủ Tịch Hạ Viện Nancy Pelosi tuyên bố sẽ dẹp hết 11 bức tượng lịch sử Nội Chiến được đặt trong tiền sảnh của tòa nhà Quốc Hội.

Remove the Statues.jpg

Nancy Pelosi wants 11 Confederate statues removed from the …

– Thị Trưởng thành phố New York Bill De Blasio đã cắt cử vợ mình là Chirlane McCray làm Trưởng Ủy Ban Đặc Nhiệm quyết định về số phận tượng đài của hai vị Cha Già Lập Quốc (Founding Fathers) là George Washington và Thomas Jefferson đã được xây dựng trong New York City!

Bill_de_Blasio.jpg

Thị trưởng New York City Bill de Blasio

Thưa quý vị,

Nghĩa là bà vợ ông Thị Trưởng thành phố New York hiện nay có toàn quyền quyết định số phận của hai tượng đài lịch sử này, hoặc là để lại hoặc là phải giật sập!!!

Chirlane McCray to decide fate of NYC statues of Washington

Chirlane McCray.jpg

Chirlane McCray

Rồi thì, lần lượt những tượng đài ở các tiểu bang khác cũng cùng chung số phận, và tới phiên Washington DC.!

Andrew Jackson.jpg

Vào ngày 22 tháng 6, tượng đài Tổng Thống Andrew Jackson trong khuôn viên của công viên Lafayette (Lafayette Square) đối diện với tòa Bạch Ốc cũng bị một nhóm người định giật sập, xiềng xích và dây nhợ đã được quàng vào bức tượng, nhưng cảnh sát vào giờ chót đã ngăn chận được.

Nhóm người này sau đó tụ tập trước cửa nhà thờ St John’s Episcopal Church, định thành hình “khu tự trị” gống như ở Seattle, nên đã xịt sơn trên 4 cây cột trước cửa nhà thờ 4 chữ BHAZ (Black House Autonomous Zone) nhưng cuối cùng cảnh sát cũng đã giải tán họ. Nên biết khu tự trị CHOP tại Seattle sẽ bị giải tán theo như tuyên bố của bà Thị Trưởng Jenny Durkan, sau khi có 2 vụ nổ súng chết người tại đó.

Tới nay, đã có rất nhiều tượng đài lịch sử bị “đảo chánh”, không những chỉ tại Hoa Kỳ, mà còn lan rộng tới Anh Quốc, Bỉ, Tân Tây Lan, và không biết sẽ còn nước nào theo đuôi?

Hiện tượng này khiến ta phải đặt câu hỏi: có phải đây chỉ là phong trào của một nhóm người thiển cận quá khích, hay là của một tổ chức có mục đích là phá hoại lịch sử, viết lại lịch sử?

Không biết rồi đây, ngọn núi Mount Rusmore tại tiểu bang South Dakota, nơi tạc tượng 4 vị Tổng Thống vĩ đại nhất của Hoa Kỳ là George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln có nằm trong tầm nhắm của bọn này không?

mount-rushmore-740713_1280.jpg

Governor Noem.jpg

Trước tình thế hiện nay, Thống Đốc tiểu bang South Dakota là bà Kristi Noem tuyên bố, dưới nhiệm kỳ của bà, bà kiên quyết không để cho nhóm người mưu toan viết lại lịch sử có hành động mạo phạm đến tượng đài này.





Edited by user Saturday, June 27, 2020 3:54:25 PM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#626 Posted : Sunday, June 28, 2020 5:17:09 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,394

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Bức ảnh phép lạ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp


6/4/2012 12:06:25 AM

Ngắm nhìn Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, hẳn quí vị đặt câu hỏi: - Hai Thiên Thần có ý nghĩa gì? - Tại sao Chúa Hài Nhi lộ vẽ sợ hãi? - Tại sao cái nhìn của Mẹ Ngài trông thật buồn? - Liên hệ nào gắn liền giữa Bức Ảnh mô tả Mẹ Thiên Chúa và tước hiệu "Hằng Cứu Giúp"?.

UserPostedImage


1. Lịch sử Bức Ảnh

Tất cả các tín hữu Công Giáo đều yêu mến và tôn kính Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Bức ảnh được đưa từ đảo Creta thuộc đông nam nước Hy-Lạp, trong biển Égée, đến Roma vào cuối thế kỷ 15, tức khoảng 1495-1497. Câu chuyện như sau.

Một ngày, Bức Ảnh bị đánh cắp khỏi đền thánh tại đảo Creta, do một thương gia, hằng năm vẫn đi buôn định kỳ ở nước Ý. Tạm gọi thương gia là Anrê. Ông Anrê dấu kín Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp trong hàng hóa của mình và xuống tàu vào nước Ý. Con tàu dừng lại nơi nhiều cảng khác nhau, đổ hành khách lên bờ. Ngày kia, giông tố bất ngờ nổi lên khiến các thuyền bè phải mau lẹ tìm bến đậu gần nhất để lánh nạn. Chiếc tàu có thương gia Anrê không kịp giờ tiến vào đất liền. Mọi người trên tàu, từ thủy thủ đoàn đến hành khách, ai nấy đều tưởng giờ cuối cùng đã điểm. Với trọn niềm tin tưởng, họ cùng khẩn nài Thiên Chúa và kêu xin Đức Mẹ ra tay cứu giúp. Bỗng chốc, bầu trời trở lại trong xanh và biển lặng như tờ. Mọi người thở phào và xác tín rằng, đây là phép lạ đến từ Trời Cao. Riêng thương gia Anrê, ông âm thầm hiểu rằng, chính Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp dấu trong hành lý của ông, là Tác Giả của hồng phúc kỳ diệu này. Tuy nhiên, ông không dám tiết lộ chuyện kín đó với ai. Ông sợ rằng, nếu người ta khám phá ra việc ông ăn trộm Bức Ảnh, hẳn ông sẽ bị ném xuống biển như tiên tri Giona ngày xưa!.

Sau nhiều tháng trời lênh đênh từ cảng này sang cảng nọ, thương gia Anrê đặt chân lên thủ đô Roma, kinh thành muôn thưở của Giáo Hội Công Giáo. Ông luôn mang theo Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, bảo vật ông hằng cẩn trọng dấu kín.. Công việc buôn bán hoàn tất, ông thu xếp trở về đảo Creta. Nào ngờ ông ngã bệnh. Ban đầu, chỉ là bệnh nhẹ. Dần dần bệnh trở nặng. Ông Anrê bị bắt buộc phải tìm đến nhà một người bạn - tạm gọi là ông Alessandro - và nhờ bạn chăm sóc. Nhưng cơn bệnh không thuyên giảm, trái lại, mỗi ngày một trầm trọng thêm. Biết mình không thoát chết, ông Anrê ngỏ ý gặp riêng bạn. Ông tha thiết xin bạn giúp ông một công việc hệ trọng sau cùng. Người bạn long trọng hứa sẽ giúp đỡ tận tình. Tin lời bạn, ông Anrê tiết lộ cho bạn biết việc ông đã ăn cắp Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Rồi ông nói: "Cái chết gần kề không cho phép tôi mang Bức Ảnh trả lại đền thánh, hầu Bức Ảnh được trưng bày cho mọi tín hữu đến tôn kính. Vậy tôi van xin anh, hãy mang Bức Ảnh Phép Lạ này, đến trao cho một nhà thờ nào đó của thủ đô Roma mà anh thấy là xứng hợp. Có thế, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp mới lại được tôn kính nơi công cộng!”. Sau khi thành thật thống hối lỗi lầm, thương gia Anrê trút hơi thở cuối cùng.

Giữ lời hứa, ông Alessandro chuẩn bị đưa Bức Ảnh Phép Lạ ra khỏi nhà. Nhưng người vợ - tạm gọi là Anna - khăng khăng ngăn cản. Bà muốn giữ Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp nơi nhà riêng của mình .. Mặc cho mọi lời chồng nói, khi dịu dàng lúc giận dữ, bà Anna vẫn giả điếc làm ngơ. Trước sự gan lì của vợ, ông Alessandro đành chịu thua.

Thấy thái độ người chồng quá yếu, Đức Mẹ phải ra tay can thiệp. Đức Mẹ hiện ra với ông Alessandro trong giấc mộng và nhắc lại lời ông đã long trọng hứa với người bạn quá cố. Giờ đây ông phải cương quyết thi hành. Đức Mẹ hiện ra ba lần, nhưng vô hiệu, vì ông Alessandro quá nể sợ vợ. Lần hiện ra thứ tư, Đức Mẹ nghiêm khắc nói với ông: "Mẹ đã nhắc con ba lần. Nhưng vô ích. Vậy thì, cách tốt nhất để Mẹ có thể ra khỏi nhà con, là chính con phải ra trước!”. Và thật thế, ông Alessandro đã tắt thở sau vỏn vẹn vài ngày lâm bệnh.

Cái chết thảm thương của chồng vẫn không lay chuyển tâm lòng chai cứng của người vợ. Bà Anna cứ giữ nguyên Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp nơi nhà mình. Đức Mẹ lại kiên nhẫn dùng đến sự trung gian của bé gái, con bà Anna. Một ngày, bé chạy đến sà vào lòng bà và nói lớn tiếng: "Má ơi, Má biết không, con vừa trông thấy một Bà thật đẹp, thật sáng láng. Bà Đẹp nói với con: Con hãy đi gặp ngay Má con và lập lại rằng: "Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp muốn được trưng bày cho các tín hữu đến kính viếng trong một nhà thờ ở Roma”.

Cảm kích trước lời nói ngây thơ của đứa con gái, bà Anna chuẩn bị thi hành ý muốn của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nhưng rồi Satan tìm cách ngăn cản, qua một người đàn bà, bạn của bà Anna. Bà này, sau khi nghe bà Anna thổ lộ ý định, liền trêu chọc và cười nhạo bạn là người nhẹ dạ, dễ tin lời con nít! Nhưng lời nói xúc phạm của người đàn bà bị trừng phạt tức khắc. Bà bị động kinh dữ dội khiến bà phải nhìn nhận lỗi lầm và van xin Đức Mẹ cứu chữa. Vừa khi tay bà chạm đến Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, cơn động kinh ngưng ngay.. Đó là phép lạ đầu tiên minh chứng quyền năng của Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Trước hai sự kiện xảy ra trong thời gian khoảnh khắc - bị ngã bệnh và được chữa lành của bà bạn - bà Anna ngoan ngoãn tuân phục mệnh lệnh của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nhưng vấn đề được đặt ra. Lúc ấy, vào cuối thế kỷ 15, tại Roma có khoảng 300 nhà thờ. Vậy phải chọn nhà thờ nào, để đặt cho các tín hữu đến kính viếng Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đây? Để giúp bà Anna, một lần nữa, Đức Mẹ lại hiện ra với cô bé con gái bà và chỉ dẫn rõ ràng như sau: "Mẹ muốn được đặt ở nơi nằm giữa nhà thờ mến yêu của Mẹ, Đức Bà Cả, và nhà thờ quí tử của Mẹ, Gioan Laterano!”.

Địa điểm được Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp chọn, nằm trên đồi Esquilino, trung tâm thủ đô Roma. Đây là nơi được thánh giáo hoàng Cleto (80-92), người kế vị thứ hai của thánh Giáo Hoàng Phêrô, biến ngôi nhà từ-đường của ngài thành nhà nguyện, dâng kính thánh tông đồ Mattêô. Trong thời kỳ Kitô-Giáo bị bách hại dữ dội dưới hai hoàng triều Nerone và Diocletiano, nhà nguyện Thánh Mattêô là nơi hội họp của các tín hữu Kitô. Sang thế kỷ thứ tư, nhà nguyện được thay thế bằng một đền thờ rộng lớn lộng lẫy. Năm 1110, đền thờ Thánh Mattêô được tu bổ và được Đức Giáo Hoàng Pasquale 2 (1099-1118) long trọng thánh hiến. Sau cùng, vào thế kỷ 15, đền thờ được giao cho các tu sĩ dòng thánh Augustino trông coi. Chính tại đền thờ này mà bà Anna đã mang Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đến giao cho cha Bề Trên các tu sĩ thánh Augustino.

Ngày 27-3-1499, đền thờ Thánh Mattêô chật ních các tín hữu. Họ đến để cầu nguyện và chuẩn bị rước Bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp qua các đường phố Roma .. Đang lúc rước kiệu, bỗng một tiếng tung hô vang lên. Một phụ nữ bị bại tay, được khỏi bệnh tức khắc, khi vừa chạm cánh tay bại vào Bức Ảnh phúc lành. Mọi người vui mừng khôn tả.. Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đã thật sự chinh phục cảm tình của dân thành Roma.

Sau cuộc rước, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được long trọng đặt nơi bàn thờ chính của đền thờ Thánh Mattêô. Từ đó, Đức Mẹ không ngừng thi ân giáng phúc cho tất cả những ai thành khẩn chạy đến kêu cầu cùng Mẹ. Đền thờ trở thành nơi hành hương thân thương của các tín hữu, Roma và các vùng phụ cận. Các ơn lành Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp ban cho con cái Ngài nhiều vô kể. Trước sự kiện này, Đức Giáo Hoàng Lêô 10 (1513-1521) quyết định trả lại cho đền thờ Thánh Mattêô tước hiệu "hiệu tòa" của các vị Hồng Y. Một trong các vị đó là Đức Hồng Y Nerli, nổi tiếng là người sùng kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Để tỏ tình con thảo và tán dương Mẹ lành ngay cả sau khi chết, Đức Hồng Y xin khắc trên mộ mấy hàng chữ sau đây: "Trong đền thờ thánh Mattêô này .. dưới sự bảo trợ của Nữ Trinh Maria, thánh danh Mẹ vang dội khắp nơi vì các phép lạ Mẹ làm, nơi đây an nghỉ Hồng Y Nerli”.

Danh xưng vừa lộng lẫy vừa dịu hiền "Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp" do chính Mẹ chọn, đã hoàn toàn được minh xác trong vòng 3 kế kỷ. Đó là thời gian Bức Ảnh được tôn kính nơi đền thờ Thánh Mattêô. Sử liệu còn ghi lại rõ ràng không biết bao nhiêu phép lạ Đức Mẹ đã làm. Năm 1600, văn sĩ Panziroli viết: Nhà thờ thánh Mattêô có được một Bức Ảnh Đức Mẹ, làm nhiều phép lạ đến độ, có thể nói đây là ”Nhà Thờ Phép Lạ”. Năm 1618, Lupardo nói về Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp như sau: "Đây là Bức Ảnh nổi tiếng nhờ các phép lạ Đức Mẹ làm.

Xin trưng dẫn một phép lạ. Một ngày, ông từ giữ đền thờ ăn cắp một số tiền của các tín hữu hành hương dâng cúng cho đền thờ. Sau khi cẩn thận dấu kín trong mình, ông tìm đường nhanh chân trở về nhà. Nhưng lạ lùng thay, ông đi mãi đi hoài mà không tới nhà. Trái lại, ông thấy mình đứng trước đền thờ! Hoảng hồn, ông lại chọn một con đường khác để nhanh chân về nhà. Nhưng lần này cũng thế, sau một hồi đi bộ, ông lại thấy mình đứng trước cửa nhà thờ. Đến lần thứ ba, ông cũng vẫn thấy mình trở lại trước cửa đền thờ Thánh Mattêô. Ông kinh hoàng nhận ra bàn tay Thiên Chúa. Ông thật lòng thống hối và mang trả lại cho Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tất cả những gì ông đã dại dột ăn cắp. Rồi ông đơn sơ kể lại cho các linh mục nghe câu chuyện lạ lùng trên đây.

2. Bức Ảnh bị lưu lạc

... Cuộc cách mạng Pháp 1789 thổi một cơn lốc tàn ác vào hầu hết các nước Âu châu. Nó gieo rắc kinh hoàng nơi các tín hữu Công Giáo và lôi kéo một số đông giáo dân rơi vào tình trạng khô khan, nguội lạnh hoặc bài xích tôn giáo. Thủ đô Roma, kinh thành muôn thưở của Giáo Hội Công Giáo, cũng chịu chung số phận. Đức Giáo Hoàng Pio 6 (1775-1799) bị bắt và qua đời tại nơi lưu đày. Một đoàn quân đỏ - kẻ thù của Giáo Hội - xâm chiếm Roma. Vào một buổi sáng, người dân thành phố nghe tin quân Pháp chọn đền thờ Thánh Mattêô làm cứ điểm hành quân và sẽ phá hủy tan tành đền thánh!. Các tu sĩ dòng thánh Augustino chỉ kịp giờ chạy đi lánh nạn và mang theo Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp quí yêu .. Quả thật, vài ngày sau, đồi Esquilino bị san bình địa và không để lại vết tích gì của một thời huy hoàng. Không còn nữa cái thời mà toàn dân Roma lũ lượt kéo đến hành hương đền thờ Thánh Mattêô và kêu cầu trước Bức Ảnh phúc lành Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp!.

Bị đuổi khỏi đền thánh, các cha dòng được Đức Giáo Hoàng Pio 7 (1800-1823) đưa về trông coi đền thờ Thánh Maria ở Posterula. Vào thời kỳ Giáo Hội Công Giáo bị bách hại dữ dội, các linh mục không dám trưng bày Bức ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp tại nơi công cộng cho các tín hữu đến kính viếng. Các vị chỉ đặt Bức Ảnh nơi nhà nguyện riêng của đan viện. Bức Ảnh dần dần bị rơi vào quên lãng. Nhưng Chúa Quan Phòng có chương trình riêng của Ngài. Ngoài ra, thánh ý của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp là muốn được tôn kính ở địa điểm nằm giữa 2 đền thờ Đức Bà Cả và Thánh Gioan Latêranô.

.. Vào năm 1840, có hai người quì trước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, nơi nhà nguyện của các cha dòng thánh Augustino ở Posterula. Một vị lão thành và một cậu thiếu niên. Vị lão thành là thầy Orsetti, ngoài 70 tuổi, tu sĩ duy nhất còn sống sót của đền thờ Thánh Mattêô. Còn thiếu niên là cậu Michele Marchi. Đang sốt sắng cầu nguyện, bỗng thầy Orsetti giơ tay chỉ Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và nói với thiếu niên rằng: "Con nên nhớ kỹ, Bức Ảnh này, trước kia đã từng được mọi người tôn kính nơi đền thờ Thánh Mattêô. Hàng năm đều có tổ chức một lễ lớn mừng kính Đức Mẹ”. Cậu Michele Marchi vừa ghé tai nghe thầy Orsetti giải thích vừa lơ đãng đưa mắt nhìn lên Bức Ảnh.

Vào cuối đời, thầy Orsetti gần như bị mù hẳn. Niềm vui êm ái nhất của thầy là được chuyện vãn với thiếu niên Michele Marchi. Và trăm lần như một, không lần nào thầy không nhắc đến cái thời huy hoàng đầy ân phúc của Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Thầy thường nói: "Michele à, con phải biết rằng, Bức Ảnh Đức Mẹ được tôn kính lâu năm ở đền thờ Thánh Mattêô, cũng chính là Bức Ảnh đang được đặt nơi nhà nguyện này. Con đừng bao giờ quên điều ấy nhé!”. Rồi thầy Orsetti nói thêm: ”Đúng như vậy. Đó là điều chắc chắn. Con có hiểu lời thầy nói không? Ôi, Bức Ảnh này đã từng làm không biết bao nhiêu phép lạ! - O! Era molto miracolosa!”. Cậu thiếu niên lắng nghe lời tâm sự của thầy Orsetti nhưng vẫn không hiểu tại sao thầy cứ nhắc đi nhắc lại cái thời huy hoàng xưa kia của Bức Ảnh.

Năm 1852, thầy Orsetti qua đời, không được diễm phúc trông thấy Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được phục hồi về chốn cũ.

Một ít lâu sau, Đức Giáo Hoàng chân phước Pio 9 (1846-1878) truyền cho Cha Bề Trên Tổng Quyền dòng Chúa Cứu Thế phải chuyển Nhà Chính của dòng từ Napoli về thủ đô Roma. Vâng lời Đức Thánh Cha, các tu sĩ tức khắc tìm kiếm địa điểm để xây nhà. Tháng 6 năm 1854, các linh mục mua lại Villa Caserta, một biệt thự cũ nằm trên đồi Esquilino. Trong khu vườn của biệt thự, người ta còn thấy tàn tích của đền thờ Thánh Mattêô. Ngôi biệt thự cũ được sửa thành tu viện và một thánh đường được xây cất cạnh tu viện. Thánh đường dâng kính Thánh Alphongsô, Ông Tổ sáng lập dòng Chúa Cứu Thế. Đền thánh mới, được xây trên chính nền cũ của đền thờ Thánh Mattêô, như biểu chứng nối liền dĩ vãng với tương lai .. Thêm vào đó, các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế - con cái Thánh Alphonsô - còn đặc biệt có lòng sùng kính Nữ Trinh Rất Thánh Maria.

3. Bức Ảnh được phục hồi

Ngày nọ, trong lúc lục lội thư viện và những bản thảo cũ của đồi Esquilino, một linh mục dòng Chúa Cứu Thế đã tìm thấy những tài liệu quí báu liên quan đến đền thờ Thánh Mattêô. Nhưng nhất là, các sử liệu nói về Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, nổi tiếng về các phép lạ. Vui mừng và ngạc nhiên về khám phá mới mẻ này, vị linh mục đem câu chuyện kể lại với anh em trong cộng đoàn. Nào ngờ, trong số các tu sĩ đó, có mặt linh mục Michele Marchi, người đã từng được thầy Orsetti ủy thác nhiệm vụ ghi nhớ nguồn gốc Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Cha Michele Marchi gia nhập dòng Chúa Cứu Thế ít lâu sau khi cộng đoàn ở Villa Caserta được thành hình. Cha Marchi nói ngay: "Tôi biết rõ Bức Ảnh Phép Lạ này đang ở đâu. Chính mắt tôi đã trông thấy Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, được tôn kính nơi nhà nguyện của đan viện Thánh Maria ở Posterula!”. Nhưng rồi câu chuyện chấm dứt tại đó ..

Thời gian 9 năm lặng lẽ trôi qua. Vào một ngày thứ bảy trong tháng 2 năm 1863, cha Blosi, linh mục dòng Tên, giảng thuyết về đề tài: "Vinh Quang Đức Maria". Cha nhắc đến Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, một thời được dân thành Roma sùng kính và nổi tiếng về các phép lạ. Cha Blosi mở đầu như sau: "Hôm nay tôi sẽ nói với anh chị em về một Bức Ảnh Đức Mẹ, xưa kia rất nổi tiếng giữa anh chị em, nhưng bị rơi vào quên lãng từ 60 năm qua. Có lẽ Bức Ảnh bị chôn vùi ở một nhà nguyện nào đó, nên không được trưng bày cho các tín hữu Công Giáo, chen chúc nhau đến kính viếng”. Cha Blosi không quên nhắc đến thánh ý của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp là muốn được tôn kính ở địa điểm nằm giữa 2 đền thờ Đức Bà Cả và Thánh Gioan Latêranô. Sau cùng, cha lớn tiếng nói rằng: ”Nếu ai trong số các thính giả có mặt tại đây, biết được Bức Ảnh Phép Lạ đó đang ở đâu, thì xin vui lòng báo cho những người đang giữ Bức Ảnh biết rằng, Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp muốn được trưng bày nơi công cộng cho các tín hữu đến kính viếng .. Ai biết được những ân huệ dồi dào nào sẽ tuôn đổ trên thế giới, nếu chúng ta biểu lộ lòng sùng kính Đức Mẹ, dưới một tước hiệu do chính Đức Mẹ chọn? Đó là tước hiệu Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Phúc cho người nào sẵn sàng làm công việc tìm kiếm và chỉ dẫn này!”.

Bài giảng và lời nhắn tin trên đây của cha Blosi đến tai các cha dòng Chúa Cứu Thế trên đồi Esquilino. Hẳn người ta đoán được niềm vui lớn lao của các vị. Tuy nhiên, Cha Bề Trên Cả dòng Chúa Cứu Thế nghĩ rằng, cần phải đợi chờ cơ hội thuận tiện. Và dịp may đã đến. Ngày 11-12-1865, cha Mauron được Đức Giáo Hoàng Pio 9 tiếp kiến. Sau khi trình bày một số dữ kiện lịch sử liên quan đến Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, cha Bề Trên Tổng Quyền Mauron xin Đức Thánh Cha cho phép dòng Chúa Cứu Thế được đưa Bức Ảnh Phép Lạ trở về chỗ cũ, bây giờ là đền thờ Thánh Alphonsô. Vốn có lòng tha thiết yêu mến và tôn kính Nữ Trinh Rất Thánh Maria, Đức Giáo Hoàng Pio 9 chấp nhận ngay lời xin của cha Mauron. Và ngày 19-1-1866, sau 60 năm lưu đày, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp lại được long trọng rước về đồi Esquilino.

Ngày 17-4-1866, Đức Hồng Y Patrizzi, nhân danh Đức Thánh Cha Pio 9, phổ biến thông cáo, báo tin cho toàn dân Roma được biết, từ nay, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp lại được đặt nơi đền thờ Thánh Alphonsô cho toàn thể các tín hữu Công Giáo đến kính viếng..

Về phần các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế, để tỏ lòng tri ân, các vị đã long trọng tổ chức tuần tam nhật tạ ơn trong 3 ngày từ 27 đến 29 tháng 4 năm 1866.

Ngày 26-4-1866, nhằm lễ kính thánh Giáo Hoàng Cleto, vị sáng lập tiên khởi của đền thờ Thánh Mattêô, trên đồi Esquilino. Nhân dịp này, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được rước long trọng qua khắp các nẻo đường thành phố phố Roma. Quang cảnh vô cùng cảm động. Đường phố được trang hoàng toàn bằng các cành cây nguyệt-quế và đào-kim-nhưỡng. Các tín hữu đứng đông nghẹt hai bên đường chào kính Bức Ảnh. Mọi người giữ thinh lặng và sốt sắng cầu nguyện. Sau cuộc rước, các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế tổ chức tuần tam nhật tạ ơn Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Nhật Báo Roma thời đó ghi lại như sau.

.. Không thể nào mô tả cho hết bầu khí đền thờ Thánh Alphonso trong ba ngày 27, 28 và 29. Các vị Hồng Y, Giám Mục, Giám Chức đủ bậc, Linh Mục dòng và triều, thay phiên nhau cử hành thánh lễ trước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Các tín hữu Công Giáo - từ muôn hướng - lũ lượt tiến lên đồi Esquilino. Mọi người sốt sắng tham dự thánh lễ và lãnh nhận Bí Tích Hòa Giải. Từ sáng sớm đến chiều tối, lúc nào đền thờ cũng chật ních tín hữu hành hương. Phải chứng kiến tận mắt mới hiểu được phần nào nhiệt tình của các tín hữu. Họ nô nức kính viếng và cầu nguyện trước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Các bệnh nhân, những người tàn tật, các kẻ mù lòa, què quặt thì được đưa vào tận bên trong thánh đường ..

Giống như cuộc rước kiệu đầu tiên vào ngày 27-3-1499, lần này, tức hơn 350 năm sau, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp cũng làm phép lạ, tưởng thưởng lòng thảo kính ngoan hiền của toàn dân Roma.

Một bé gái 8 tuổi, từ 4 năm qua bị tê bại không sử dụng được đôi chân. Bà mẹ bỗng nảy ra ý nghĩ giơ con lên, trình với Đức Mẹ, khi Bức Ảnh rước qua chỗ hai mẹ con đang đứng. Tức khắc, bé gái động đậy được đôi chân. Vài ngày sau, bà mẹ mang con tới đền thờ Thánh Alphonsô. Đến trước Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, bà thưa lớn tiếng như sau: "Xin Mẹ hoàn tất việc Mẹ đã khởi công”. Vừa cầu nguyện xong, đứa bé liền đứng dậy và bước đi bình thường, trước sự kinh ngạc và vui mừng khôn tả của mọi người hiện diện.

Tháng 5 tiếp liền sau tuần tam nhật năm 1866, đã được cử hành với trọn lòng đạo đức và hết sức sốt sắng. Đức Giáo Hoàng chân phước Pio 9 cũng đích thân đến kính viếng Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Ngài cũng nhận một bản sao Bức Ảnh Phép Lạ và đưa về đặt nơi nhà nguyện riêng của ngài trong Phủ Giáo Hoàng. Lòng kính mến Đức Mẹ gia tăng đến độ, vào cuối tháng 5, các tín hữu Công Giáo Roma đã hiệp ý quyên góp tiền của và xin các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế tổ chức thêm một tuần tam nhật khác, dâng kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Năm sau, ngày 23-6-1867, Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được Kinh Sĩ Đoàn đền thờ thánh Phêrô long trọng đội triều thiên bằng vàng.

Các tu sĩ dòng Chúa Cứu Thế, đồ đệ Thánh Alphonso, luôn có truyền thống kính mến Đức Mẹ. Nhưng kể từ khi Bức Ảnh được giao phó cho các vị trông coi, Hội dòng Chúa Cứu Thế như được gắn liền với Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Các tu sĩ Chúa Cứu Thế nhiệt thành phổ biến lòng sùng mộ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Tính đến năm 1916, đã có 4000 bản sao chính thức Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, được tôn kính tại các nhà thờ rải rác trên toàn thế giới. Đâu đâu cũng thế, các tín hữu Công Giáo đều có chung một lòng kính mến và tin tưởng nơi sự trợ giúp vô biên của Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Sự kiện này lôi cuốn chú ý của Tòa Thánh, đặc biệt là Đức Giáo Hoàng chân phước Pio 9, quí tử của Nữ Trinh Maria Vô Nhiễm Nguyên Tội. Đức Thánh Cha muốn rằng, hàng năm vào ngày 23-6, ngày kỷ niệm Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp được đội triều thiên bằng vàng, dòng Chúa Cứu Thế phải cử hành thánh lễ trọng thể mừng kính Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Ngoài ra, vào năm 1871, hiệp hội ”Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và Thánh Alphonso” được thành lập. Chính Đức Pio 9 cũng ghi danh vào Hội và ban cho các Hội viên được hưởng nhiều ân xá.

4. Ý nghĩa Bức Ảnh

Ngắm nhìn Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, hẳn quí vị đặt câu hỏi: - Hai Thiên Thần có ý nghĩa gì? - Tại sao Chúa Hài Nhi lộ vẽ sợ hãi? - Tại sao cái nhìn của Mẹ Ngài trông thật buồn? - Liên hệ nào gắn liền giữa Bức Ảnh mô tả Mẹ Thiên Chúa và tước hiệu "Hằng Cứu Giúp"?. Xin trích dẫn lời giải thích ý nghĩa của Bức Ảnh như sau.

... Chúa Giêsu đang ngủ yên trong vòng tay Đức Mẹ. Bỗng chốc, Tổng Lãnh Thiên Thần Gabrie, vị mặc khải mầu nhiệm Cứu Chuộc, và Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, vị bảo trợ Hội Thánh, hiện ra và tỏ lộ cho Chúa Giêsu thấy các dụng cụ hành hình. Tổng Lãnh Thiên Thần Micae cầm trong tay bình đựng đầy mật đắng. Từ bình này, dựng đứng một ngọn giáo giết người và một khúc lau dài, bên trên có miếng vải thấm dấm chua, nhỏ giọt. Trong khi Thánh Tổng Lãnh Thiên Thần Gabrie đưa cho Chúa Giêsu xem một khúc gỗ rợn rùng với ba chiếc đinh dài. Đó là thập tự của các tên ác nhân. Trên chóp của thập tự khủng khiếp này, Chúa Hài Nhi đọc thấy hàng chữ: Giêsu thành Nagiarét. Bị đánh thức bởi thị kiến kinh hoàng, Chúa Giêsu ngẩng hẳn đầu lên, đôi tay run rẩy nắm chặt lấy bàn tay dịu hiền của Đức Mẹ và nhìn quanh quất với dáng điệu lo âu sợ hãi. Nhưng có lẽ sau đó, Ngài chấp nhận các dụng cụ tử hình mà Cha Ngài gởi đến, qua trung gian các Thiên Thần, nên Chúa Giêsu can đảm thưa: "Lạy Cha, xin cho ý Cha được thể hiện chứ không phải ý riêng Con!". Đó là lời Chúa Giêsu sẽ lập lại sau này nơi vườn cây dầu Giệtsêmani.

Người họa sĩ đạo đức, khi vẽ Bức Ảnh này, hẳn đã muốn biểu tượng rằng: "Ngay từ thơ ấu, Chúa Giêsu đã liên lĩ nghĩ đến cuộc khổ nạn trong tương lai”. Về phần Đức Maria, thông phần với Con Mẹ để cứu chuộc nhân loại, như bà Evà xưa kia đã thông phần với ông Adong để phản bội con cái loài người, Đức Mẹ luôn kết hiệp hy sinh của Mẹ với hy sinh của Con Mẹ. Và thay vì nhìn Con Mẹ, Đức Mẹ lại đăm đăm nhìn chúng ta. Cái nhìn vừa dịu hiền vừa u buồn của Đức Mẹ như muốn nói với từng người rằng:

“ .. Hỡi những người con đáng thương của Evà. Các con hãy nhìn xem các con được Chúa Cha trên Trời, Chúa Giêsu và Mẹ Ngài yêu thương các con là dường nào! Vì thế, các con hãy trọn lòng yêu mến Thiên Chúa, yêu mến Chúa Giêsu và yêu mến Mẹ, cũng như đặt hết niềm tin tưởng nơi Mẹ. Chẳng lẽ các con nghi ngờ quyền năng của Mẹ bên cạnh Thiên Chúa hay sao? Khi chấp thuận cái chết đau thương của Con Mẹ, Mẹ đã tậu cho các con những quyền lợi thánh thiêng và Mẹ nhận các con làm con Mẹ, thay cho Chúa Giêsu. Làm sao các con lại có thể nghi ngờ tình thương trìu mến Mẹ dành cho các con, khi mà, để cứu chuộc các con, Mẹ đã bằng lòng trao Con Mẹ, Một Người Con tuyệt hảo như thế?.. A! Các con thật quí hóa đối với Mẹ, quí hóa đến độ, Mẹ lại sợ bị mất các con lần thứ hai, và mất vĩnh viễn! Vậy thì, hãy chạy đến với Mẹ. Mẹ nắm giữ trong tay giá cứu chuộc các con, phương thế chữa trị những thói hư tật xấu của các con. Hãy kêu cầu Mẹ trong bất cứ hoàn cảnh khốn cùng nào, trong mọi yếu đuối sa ngã và trong những chán nản thất vọng nhất của các con. Hãy ngước mắt nhìn Mẹ, lúc các con cảm thấy nghi ngờ, khi các con đã dại dột phạm tội. Mẹ sẽ an ủi, nâng đỡ các con. Mẹ sẽ ban cho các con sức mạnh. Mẹ sẽ soi sáng, giúp các con chỗi dậy từ bùn nhơ. Nói tắt một lời, Mẹ hằng liên lĩ trợ giúp các con, mãi mãi cho đến khi nào Mẹ vui mừng đưa các con vào hưởng tôn nhan Chúa bất tận trên Thiên Đàng”.

.. Đó là ý nghĩa tước hiệu "Mẹ Hằng Cứu Giúp" vậy.

Để tỏ lòng kính mến Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin đề nghị vắn tắt 9 việc đạo đức sau đây.
- Thứ nhất: Mỗi buổi sáng và tối, đọc ba Kinh Kính Mừng và đọc thường xuyên lời nguyện tắt: “Lạy Đức Maria đầu thai vô nhiễm nguyên tội, xin cầu cho chúng con là kẻ chạy đến cùng Mẹ”.
- Thứ hai: Mỗi ngày lần trọn chuỗi Mân Côi.
- Thứ ba: Đọc Kinh Cầu Đức Mẹ.
- Thứ tư: Đọc một Kinh Kính Mừng trước mỗi khi làm một việc quan trọng, hoặc mỗi khi nghe tiếng đồng hồ đánh báo hiệu giờ.
- Thứ năm: Giữ thói quen tốt lành đọc Kinh Truyền Tin vào ba buổi sáng, trưa và chiều.
- Thứ sáu: Xem lễ và rước lễ vào các ngày lễ kính Đức Mẹ.
- Thứ bảy: Làm một vài việc đền tội và bác ái cũng như đi lễ vào các ngày thứ bảy.
- Thứ tám: Ghi tên vào các Hội như Mân Côi và Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Luôn mang trong mình Áo Đức Bà Camêlô hoặc Ảnh thế Áo Đức Bà.
- Thứ chín: Luôn chạy đến kêu cầu cùng Mẹ trong mọi nổi lo âu, khi bị cám dỗ và xin Đức Mẹ ra tay cứu giúp.

5. Bức Ảnh Làm Phép Lạ

Một thanh niên lúc gần chết, nhất định không chịu xưng tội. Vì bị thân mẫu nài nĩ mãi, chàng tức giận không cho bà đến gần giường. Người mẹ hiền đức không bỏ cuộc. Bà khẩn khoản kêu xin cùng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Rồi bà kín đáo dấu một ảnh vảy Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp dưới chiếc gối của con. Lòng tin tưởng của người mẹ đau khổ đã được Đức Mẹ nhậm lời. Hai ngày sau, chính người thanh niên xin gặp linh mục để xưng tội. Chàng lãnh nhận các Bí Tích sau cùng và ra đi bằng an trong ân thánh Chúa..

Đó là câu chuyện xảy ra tại Bruxelles, thủ đô vương quốc Bỉ. Câu chuyện tiếp theo cũng tương tự như thế. Một thanh niên thuộc gia đình Công Giáo đạo đức, lâm trọng bệnh. Từ khi sống ăn chơi buông thả, chàng bỏ hẳn việc đọc kinh, xem lễ và xưng tội. Biết mình sắp chết, nhưng chàng vẫn khăng khăng không chịu ăn năn thống hối. Mẹ và các chị em chàng buồn sầu đến thổ lộ niềm đau với vị linh mục thừa sai. Cha nói ngay: "Hãy đeo cho chàng ảnh vảy Đức Mẹ và kêu cầu cùng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp”. Bà mẹ làm theo lời khuyên của vị linh mục. Lạ lùng thay, khi chàng thanh niên bằng lòng đeo ảnh Đức Mẹ, tức khắc chàng thay đổi thái độ. Chàng xin gặp linh mục và sẵn sàng xưng tội. Vài ngày sau, chàng êm ái trút hơi thở, sau khi đã giao hòa cùng Thiên Chúa, nhờ ơn Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp.

Một người trẻ, 20 tuổi, thành thật kể lại rằng. Trước đây gần một năm rưỡi, tôi thường bị ma quỷ liên tục tấn công, cám dỗ tôi phạm tội, lỗi đức trong sạch. Biết mình luôn bị quấy phá, tôi thấy không còn phương thế nào khác, ngoài việc chạy đến ẩn nương trong vòng tay dịu hiền của Nữ Trinh Rất Thánh Maria. Ngài là Người Mẹ Thiên Quốc, không bao giờ từ chối lời van nài của bất cứ ai. Thêm vào đó, với tư cách là thành viên Hội Đức Bà Hằng Cứu Giúp, tôi thường kêu cầu Mẹ dưới tước hiệu Hằng Cứu Giúp. Đức Mẹ đã nghe lời tôi kêu cầu và đã giải thoát tôi khỏi vòng vây của tên "quỉ dâm dục”. Tuy nhiên, để biết chắc mình được Đức Mẹ che chở trọn đời, tôi bèn giao kèo với Đức Mẹ như sau: "Nếu trong vòng một năm, con không hề mảy may bị cám dỗ về điều răn thứ sáu, thì con sẽ quyết tâm sùng kính Mẹ, cùng lúc, con sẽ phổ biến lời cao rao ngợi khen quyền năng Mẹ, Người Nữ quyền uy, đã đạp tan đầu con rắn hỏa ngục!”.

Đức Mẹ đã nhận lời tôi cầu xin. Phần tôi, tôi cũng giữ lời đã hứa với Đức Mẹ. Tôi xin làm chứng trước mặt mọi người rằng: Khi kêu cầu Mẹ Cứu Giúp, chắc chắn sẽ được Đức Mẹ nhận lời.

Phép lạ sau đây do một phụ nữ kể lại. Từ hơn mười sáu năm nay, tôi bị chứng kinh phong hành hạ. Cứ hai tháng một lần, tôi bị lên cơn động kinh, thật khủng khiếp. Sau khi tốn phí không biết bao nhiêu tiền của, các bác sĩ tuyên bố bệnh tình tôi vô phương cứu chữa. Họ còn cho gia đình tôi biết là rất có thể tôi sẽ bị điên. Trong hoàn cảnh thảm thương đó, tôi liền đặt trọn niềm tin tưởng nơi Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Tôi cũng đi hành hương đền thánh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp và xin các thành viên Hội Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp hợp lời cầu nguyện với tôi và cho tôi.

Tại đền thánh, tôi long trọng hứa với Đức Mẹ rằng: "Nếu trong vòng một năm, con không còn bị lên cơn động kinh nữa, thì để tỏ lòng tri ân Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, con sẽ tham dự thánh lễ và rước lễ, vào mỗi ngày thứ bảy trong tuần, và dâng cúng một số tiền nơi bàn thờ kính Mẹ”. Lời cầu và lời hứa của tôi đã được Đức Mẹ thương nhậm lời. Từ hơn một năm qua, tôi không còn bị chứng kinh phong tàn phá. Trái lại, tôi vui vẻ khoẻ mạnh. Khỏi cần nói, bạn cũng biết rằng, tôi đã nghiêm chỉnh thi hành mọi lời tôi đã hứa cùng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Vào mỗi ngày thứ bảy, tôi đều đến đền thánh Đức Mẹ để dự lễ, rước lễ và dâng cúng một số tiền. Nhưng có lẽ của lễ đẹp lòng Đức Mẹ nhất, chính là việc tôi sốt sắng rước Mình Thánh Chúa Kitô.

Phép lạ sau đây xảy ra tại Valparaiso, một thành phố nằm về phía Tây Bắc thủ đô Santiago của nước Chí-Lợi. Một phụ nữ Công Giáo kể lại rằng.

.. Cách đây 6 tháng, vì công việc buôn bán, chồng tôi phải đi thủ đô. Tôi ở nhà một mình với 7 đứa con dại, mà đứa lớn nhất mới 12 tuổi. Một cửa tiệm, đầy ứ hàng hóa, ở một nơi hẻo lánh, đó là những điểm thuận lợi lôi kéo sự chú ý của bọn cướp, vốn khét tiếng trong vùng.

Biết rõ hiểm nguy rình chờ, tôi vô cùng sợ hãi và lo lắng. Tôi bỗng nẩy ra ý tưởng, xin Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp làm Người canh giữ nhà. Nghĩ xong, tôi tức khắc treo Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp nơi cánh cửa, thông thương giữa kho chứa hàng và phòng ngủ của chúng tôi. Vào buổi đọc kinh chung ban tối, tôi bảo các con tôi hãy sốt sắng kêu cầu cùng Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin Đức Mẹ gìn giữ chúng tôi qua khỏi đêm nay bằng an. Xin Đức Mẹ cứu chúng tôi khỏi bọn cướp của và giết người.

Nghe lời tôi, các con tôi liền ngước mắt nhìn lên Bức Ảnh và thưa: "Lạy Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp, xin Đức Mẹ canh chừng và bảo vệ chúng con”. Đứa bé út, chưa đầy hai tuổi, không hiểu rõ hiểm nguy là gì, nhưng bắt chước anh chị, bé cũng chắp tay lại và ngước mắt van nài nhìn lên Bức Ảnh. Cảnh tượng đó khiến tôi thật cảm động. Hẳn Đức Mẹ cũng cảm động không kém, nên đã ra tay cứu giúp chúng tôi.

Đêm hôm ấy, khoảng một giờ sáng, tôi giật mình thức giấc vì tiếng động. Tôi nghe rõ tiếng những người đàn ông xầm xì, đang rảo quanh nhà. Tôi lạnh điếng người. Tôi thầm nghĩ: "Chúa ơi, xin thương xót chúng con. Lạy Đức Mẹ, xin cứu con và các con của con”. Tôi chỉ nói được bấy nhiêu. Nổi lo sợ làm tôi như bị chết cứng trong giường. Chẳng mấy chốc, tôi nghe tiếng cuốc xẻng. Bọn cướp định phá tung cửa nhà kho. Nhưng không được vì cửa cài thanh sắt rất kỹ. Họ bèn quay sang đục tường nhà. Tường nhà thô sơ nên dễ đục. Nhờ lỗ đục, họ chui vào nhà kho cách dễ dàng. Không thể nào tả hết nổi kinh hoàng của tôi. Giữa nhà kho và phòng ngủ, chỉ ngăn cách bởi một cánh cửa, không ổ khóa. May mắn thay, chúng tôi có được một khí giới an toàn duy nhất: đó là Bức Ảnh Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp treo trên tường!.

Bỗng cánh cửa hé mở. Ôi thôi, lạy Chúa, cuộc sống, danh dự, tiền của, tất cả rồi sẽ tiêu tan hết. Tôi chỉ còn biết phó thác linh hồn tôi trong tay Chúa. Nhưng rồi, cánh cửa đóng lại tức khắc. Ba lần như vậy. Trong khi đó, bọn cướp dọn sạch nhà kho, không để lại một thứ gì. Sau đó là im lặng như tờ .. cho đến sáng.

Sáng sớm hôm sau, khi vào nhà kho, tôi bàng hoàng thấy bọn cướp mang đi tất cả những gì có giá trị. Chúng chỉ để lại mạng sống cho chúng tôi. Nhưng chính vì mạng sống, mà chúng tôi dâng lời cảm tạ Thiên Chúa và Đức Mẹ, đã thương gìn giữ chúng tôi thoát chết.

Và Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp đã tưởng thưởng lòng đơn sơ phó thác của chúng tôi cách bội hậu. Vào gần trưa, một người cỡi ngựa dừng lại trước nhà, nói với tôi: "Thưa bà, bọn cướp đang ở trong rừng. Chúng đang chia nhau các vật ăn cắp. Tôi sẽ chạy ngay báo cảnh sát". Nói xong, ông thúc ngựa phóng đi.

Được báo, cảnh sát tức tốc đến nơi và bắt trọn ổ, gồm 6 người. Đó là bọn cướp nguy hiểm nhất trong vùng. Tên đầu đảng đã từng giết trên 30 người và khét tiếng về những hành động tàn ác vô cùng dã man. Ông đặc biệt bắt cóc trẻ em rồi sát hại chúng bằng những cực hình khủng khiếp.

Nơi tòa án, vị thẩm phán cất tiếng hỏi tên đầu đảng: "Là một tên khát máu, làm sao ông lại không giết chết phụ nữ này cùng với các con của bà?”. Hắn ta trả lời: "Đúng ra đó là ý định của tôi. Tôi lăm le bước vào phòng ngủ với con dao. Nhưng khi đẩy cánh cửa bước vào, một bàn tay cản tôi lại và một tiếng nói vang lên: "Đừng vào". Hai lần nữa tôi thử bước vào, nhưng cả hai lần tôi đều bị cùng một bàn tay cản lại và nghe cùng một tiếng nói "Đừng vào". Hoảng sợ, tôi không dám bước vào nữa và nói với đồng bọn: "Chúng mình rút lui".

Quan tòa kết án tù 6 tên cướp và truyền trả lại cho chúng tôi tất cả những gì họ đã ăn cắp. Diễn tả sao cho hết, trọn tâm tình tri ân của gia đình chúng tôi đối với Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp. Chúng tôi chỉ biết dâng lên Hiền Mẫu Thiên Quốc lời nguyện đơn sơ rằng: "Sau khi giải thoát chúng con khỏi cái chết ở đời này, xin Mẹ cũng cứu chúng con thoát khỏi cái chết vĩnh viễn ở đời sau. Chúng con xin mãi mãi ghi ơn Mẹ”.

(Saint Alphonse de Liguori, "Gloires de Marie”, Edition populaire, 1929, trang 237-262).

Soeur Jean Berchmans Minh Nguyệt

Đền thánh Đức Mẹ Mễ Du vắng khách hành hương
vì đại dịch Covid-19


6/28/2020 4:29:40 PM

Lần đầu tiên trong bốn thập kỷ qua, chỉ có vài trăm tín hữu hành hương hiện diện tại đền thánh Đức Mẹ Medjugorje, tiếng Việt thường gọi là Mễ Du, trong ngày kỷ niệm sự kiện được cho là lần “hiện ra” đầu tiên của Đức Mẹ tại đây.

UserPostedImage

Ngọn đồi nơi được cho là Đức Mẹ đã hiện ra lần đầu với 6 trẻ em người Croat

Kể từ năm 1981, khi xảy ra sự kiện được cho là Đức Mẹ “hiện ra” với 6 thiếu niên Công Giáo Croát, và sự kiện này còn tiếp tục, mùa hè nào cũng có hơn 100.000 khách hành hương đổ về ngôi làng Medjugorje ở phía nam Bosnia để kỷ niệm sự kiện này. Mỗi năm có hàng triệu tín hữu đến hành hương tại đây.

Nhưng hôm thứ Năm 25/06, sau khi Bosnia dỡ bỏ các biện pháp đóng cửa biên giới và lệnh cấm khách du lịch ngoại quốc để ngăn ngừa lây lan virus corona, chỉ có vài trăm người tụ họp để cầu nguyện trước nhà thờ thánh Giacôbê, phần lớn là các tín hữu ở những vùng xung quanh.

Trong số các tín hữu hành hương này, khoảng vài chục người đi chân đất, miệng lẩm nhẩm đọc kinh cầu nguyện, chịu đựng sức nóng mặt trời để đi lên ngọn đồi, nơi được cho là địa điểm xảy ra những cuộc hiện ra đầu tiên của Đức Mẹ vào năm 1981.

Ông Davor Pehar sống ở thị trấn Ciluk gần đó, người từ nhiều năm nay đã đến viếng Đức Mẹ tại đền thánh, cho biết: “Điều này chưa từng xảy ra trước đây, ngay cả khi cảnh sát bắt bớ các tín hữu trong thời cộng sản, ngay cả trong cuộc chiến vào những năm 1990.”

Tiếp đón khách hành hương là nguồn thu nhập chính của thị trấn Medjugorje. Các nhà hàng và khách sạn đã mang lại doanh thu quan trọng, tuy thế năm nay hầu hết đều đóng cửa vào giữa tháng 3 trong thời gian phong tỏa.

Một số cửa hàng bán đồ lưu niệm và quán cà phê mở cửa hôm thứ Năm, ngày được xem là lần đầu tiên Đức Mẹ hiện ra cách nay 39 năm, nhưng phần lớn cho biết họ sẽ lại đóng cửa vào thứ Sáu. Bozo Vlaho, chủ một nhà hàng, nói rằng đây là ngày đầu tiên ông mở cửa và có thể là ngày cuối cùng của mùa hành hương này.

Tòa Thánh chưa có tuyên bố chính thức nào về tính chất siêu nhiên của các cuộc hiện ra tại Mễ Du. Nhưng vào ngày 12/05/2019, Đức Thánh Cha Phanxicô đã cho phép các giáo phận và giáo xứ thực hiện các cuộc hành hương chính thức tại đây. Quyết định này không có nghĩa là Tòa Thánh chính thức công nhận các sự kiện Đức Mẹ “hiện ra” tại Mễ Du, nhưng xét vì số lượng đông đảo những người đến Mễ Du và thành quả ân phúc dồi dào từ đó, Đức Thánh Cha quan tâm đến việc mục vụ cho các tín hữu hành hương Mễ Du và nhắm tạo điều kiện và thăng tiến các thành quả thiện hảo”. (Reuter 25/06/2020)

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 28.06.2020)

Nghẹt thở: Linh mục trẻ dũng cảm bảo vệ tượng Thánh Luois
bất kể nguy hiểm tính mạng


Đặng Tự Do

28/Jun/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/257145.htm

Cha Stephen Schumacher, một linh mục của Tổng giáo phận St. Louis, là một tấm gương sáng bảo vệ đức tin trong hoàn cảnh hết sức hiểm nghèo. Hôm thứ Bẩy 27 tháng 6, ngài đã đứng lên bảo vệ bức tượng Thánh Louis trong cuộc biểu tình dữ dội của những người da đen và những kẻ lợi dụng người da đen cho các nghị trình ý thức hệ của họ.

Ký giả Joel Currier của Tờ St. Louis Post-Dispatch tường thuật rằng Umar Lee, một người tổ chức các cuộc biểu tình, kích động những người khác rằng bức tượng phải bị kéo xuống. Chỉ vào bức tượng Thánh Louis, hắn ta hô hào mọi người rằng: “Tên này ở đây đại diện cho hận thù và chúng ta đang cố gắng tạo ra một thành phố của tình yêu. Chúng ta đang cố gắng tạo ra một thành phố nơi mạng sống người da đen là quan trọng. Chúng ta đang cố gắng tạo ra một thành phố nơi không có chủ nghĩa chống Do Thái Giáo hay Hồi giáo, đây không phải là một biểu tượng của thành phố của chúng ta vào năm 2020.”

Như trong đoạn video quý vị và anh chị em đang xem thấy, cha Schumacher, người mới được phong chức linh mục vào tháng 5 năm ngoái 2019, đã can đảm nói với đám đông đang la hét, giải thích với họ về cuộc đời của Thánh Louis, và nhấn mạnh rằng Thánh Louis là vị vua đã sử dụng vương quyền của mình để mang lại thiện ích cho người dân.

Moji Sidiqi của Mạng lưới hành động Hồi giáo khu vực, cũng là một kẻ xúi giục biểu tình khác, nói: “Đây là một cuộc cách mạng. Đã đến lúc thay đổi, ngay bây giờ, nhiệm vụ số một của chúng ta là hạ gục cái tượng này và ngồi xuống với những người muốn thấy những thay đổi tích cực diễn ra và tiếp tục hàn gắn đất nước chúng ta.”

Sidiqi nói thêm rằng cô ta nghĩ thành phố nên được đổi tên.

Bức tượng có tên “Đỉnh cao của Thánh Louis”, nằm trong Công viên rừng lâm nghiệp trước Bảo tàng Nghệ thuật Saint Louis. Nó được dựng lên vào năm 1906 và mô tả vua Louis thứ Chín của Pháp, nơi mà thành phố được đặt tên.

Theo St. Louis Post-Dispatch, hàng trăm người đã có mặt trong cuộc biểu tình với khí thế sôi sục. Những người Công Giáo đã tham gia với cha Schumacher bảo vệ bức tượng. Họ đã cầu nguyện với kinh Mân Côi và hát các bài thánh ca.

Trong khi có nguy cơ rất cao là bị đám đông cuồng nộ xúm lại đánh chết, cảnh sát đã đến nơi và tách họ ra khỏi những người biểu tình mặt mày hằm hè dữ tợn.

Cô Maria Miloscia nói với tờ Post-Dispatch rằng bức tượng Thánh Louis tượng trưng cho niềm tin sâu sắc. Tôi đứng về phía ngài. Tôi đứng về phía những đức tính Công Giáo và những giá trị Công Giáo mà tôi nghĩ là quan trọng, như lòng can đảm, đức tin và tình yêu. Nhưng trên hết, tôi ở đây vì Chúa Kitô Vua.

Thánh Louis là Vua của Pháp từ năm 1226 đến năm 1270, và ông đã tham dự cuộc Thập tự chinh thứ bảy và thứ tám. Ông hạn chế cho việc vay nặng lãi và thành lập các bệnh viện, và đích thân chăm sóc người nghèo và người phong cùi. Ông được phong thánh năm 1297.

Nhiều bức tượng của các nhân vật lịch sử đã bị kéo xuống trong những tuần gần đây trong bối cảnh các cuộc biểu tình và bạo loạn đang diễn ra trên khắp đất nước. Trong khi một số cuộc biểu tình đã phá hủy các bức tượng của các nhân vật Liên minh như là một phần của lời kêu gọi chấm dứt nạn phân biệt chủng tộc, các bức tượng khác cũng đã bị phá hủy từ các địa điểm nổi bật, bao gồm một trong những bức tượng của George Washington.

Các giám mục Công Giáo ở Thổ Nhĩ Kỳ
thừa nhận không dám tranh cãi về việc biến Nhà Thờ Hagia
thành đền thờ Hồi Giáo


Đặng Tự Do

24/Jun/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/257080.htm

Hagia Sophia là một đại đền thờ của Kitô Giáo, thuộc tòa Constantinople, đã bị quân Hồi Giáo chiếm và biến thành đền thờ Hồi Giáo.

Ngôi nhà thờ này được xây dựng bởi Hoàng đế Giúttinô Đệ Nhất và là nhà thờ lớn nhất thế giới vào năm 537.

Thánh Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục, Thánh Giáo Hội Gioan Phaolô II, Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI và Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã từng đến thăm đại đền thờ này. Thoạt đầu đây là một nhà thờ Công Giáo nhưng đã trở thành nhà thờ chính thống sau cuộc đại ly giáo 1054. Sau đó, ngôi nhà thờ đã trở thành một đền thờ Hồi Giáo sau khi đế quốc Ottoman chiếm Constantinople, ngày này ta gọi là Istanbul, vào năm 1453.

Mustafa Kemal Atatürk được coi một vị “cha già dân tộc”, là người đã khai sáng ra nước Cộng Hòa Thổ Nhĩ Kỳ, thay thế cho đế quốc Ottoman. Ông là người quyết liệt chống lại ý tưởng về một thứ “nhà nước Hồi Giáo”, mà bọn khủng bố Hồi Giáo IS theo đuổi. Vì thế, ông đã biến tòa nhà này trở thành một bảo tàng viện vào năm 1935.

Gần tám mươi năm sau cái chết của ông Mustafa Kemal Atatürk - vị tổng thống đầu tiên lãnh đạo Thổ Nhĩ Kỳ từ 1923 đến 1938, thế giới lại chứng kiến sự nổi dậy của ý tưởng “nhà nước Hồi Giáo” nơi bọn khủng bố Hồi Giáo IS.

Sau khi tên trùm khủng bố Abu Bakr al-Baghdadi bị giết chết, người ta lại bắt đầu phải quan ngại về những mưu toan của Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Recep Erdogan, người có lẽ đang manh nha một thứ “nhà nước Hồi Giáo” khác tại Thổ Nhĩ Kỳ.

Sau cuộc đảo chính vào ngày 15 tháng 7 năm 2016, mà đến giờ phút này nhiều người vẫn cho rằng đó chỉ là một cuộc đảo chính giả, do chính Erdogan dựng lên, Tổng thống Recep Erdogan đã thâu tóm vào trong tay rất nhiều quyền hành. Tính chất thế tục, biệt lập với Hồi Giáo của chính quyền Erdogan tàn phai một nhanh chóng.

Trong một diễn biến gây sửng sốt cho nhiều người, Erdogan đã đến cầu nguyện tại Hagia Sophia vào ngày 14 tháng 4, 2017 là ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, cùng với các nhà hoạt động Hồi giáo, là những người luôn lập luận rằng tòa nhà này là một đền thờ Hồi giáo.

Quyết định đến cầu nguyện tại Hagia Sophia đúng vào ngày mà thế giới Kitô giáo cử hành Thứ Sáu Tuần Thánh, cho người ta thấy rõ thái độ cực đoan Hồi Giáo của nhà lãnh đạo Thổ Nhĩ Kỳ.

Gần đây, Recep Erdogan tiến xa hơn và cho biết sẽ sớm biến tòa nhà này thành một đền thờ Hồi Giáo.

UNESCO, là tổ chức tuyên bố Hagia Sophia là một Di sản Thế giới vào năm 1985, đã xác nhận rằng một sự thay đổi trong việc sử dụng di tích này cần phải tham khảo ý kiến quốc tế.

Chính Thống Giáo Hy Lạp quyết liệt bác bỏ kế hoạch này, mô tả Hagia Sophia là “một kiệt tác kiến trúc, nổi tiếng trên toàn cầu là một trong những di tích ưu việt của nền văn minh Kitô giáo.”

“Bất kỳ sự thay đổi nào sẽ gây phản đối mạnh mẽ và thất vọng giữa các Kitô hữu trên toàn thế giới, cũng như làm tổn hại đến chính Thổ Nhĩ Kỳ, ” tuyên bố của Thượng Hội Đồng Chính Thống Giáo cho biết vào ngày 12 tháng 6.

Tuy nhiên, các giám mục Công Giáo ở Thổ Nhĩ Kỳ nhìn nhận các ngài không muốn tranh cãi về kế hoạch biến nhà thờ Hagia Sophia cổ xưa của Istanbul thành một đền thờ Hồi Giáo.

“Chúng tôi là một Giáo Hội bị tước đoạt tình trạng pháp lý, vì vậy chúng tôi không thể đưa ra bất cứ phản kháng nào về các vấn đề nội bộ của nước này, ” Hội Đồng Giám Mục Thổ Nhĩ Kỳ cho biết trong một tuyên bố gửi đến Catholic News Service.

“Mặc dù chúng tôi muốn Hagia Sophia giữ lại tính cách một bảo tàng viện của nó, không đến lượt chúng tôi can thiệp. Thậm chí đưa ra ý kiến cũng là điều nguy hiểm.” Tuyên bố của Hội Đồng Giám Mục Thổ Nhĩ Kỳ cho thấy tình trạng tự do tôn giáo tồi tệ tại quốc gia này.

ĐTC viết thư cho cựu tay đua F1 Alex Zanardi:
Cám ơn anh đã tiếp thêm sức mạnh cho mọi người


6/26/2020 1:57:32 PM

Trong một lá thư được công bố trên nhật báo thể thao “La Gazzetta dello Sport”, Đức Thánh Cha đã gửi lời cám ơn tới Alex Zanardi, nhà vô địch Paralympics, Thế vận hội dành cho người khuyết tật, hiện đang phải đấu tranh giữa sự sống và cái chết sau vụ tai nạn nghiêm trọng xảy ra trên đường đua vào ngày 19/6 vừa qua.

UserPostedImage

Câu chuyện của Alex Zanardi, một cựu tay đua F1 đã bị mất cả hai chân sau một tai nạn kinh hoàng trên đường đua năm 2001, là một chứng tá cho giá trị của việc bắt đầu lại và “một bài học về tình người" qua khuyết tật.

Đức Thánh Cha đan xen những suy tư này với sự gần gũi bằng lời cầu nguyện trong lá thư gửi cho nhà vô định Paralympic, phải nhập viện hôm thứ Sáu 19/6/2020 sau vụ tai nạn nghiêm trọng trên đường đua. Hiện ông đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện Santa Maria alle Scotte ở Siena. Trong thư, Đức Thánh Cha đặc biệt cám ơn vận động viên thể thao này vì khả năng thấm nhuần lòng can đảm ngay cả trong hoàn cảnh rất đau khổ.

Đức Thánh Cha viết: “Alessandro rất thân mến, câu chuyện của anh là một mẫu gương về cách làm thế nào để có thể bắt đầu lại sau một sự kiện bất ngờ xảy làm ngưng mọi hoạt động. Qua thể thao, anh đã dạy mọi người sống một cuộc sống như những nhân vật chính, biến khuyết tật thành một bài học của tình người. Cám ơn anh vì đã tiếp thêm sức mạnh cho những ai đã mất nó. Trong lúc đau đớn này tôi gần gũi với anh, tôi cầu nguyện cho anh và gia đình. Xin Chúa chúc lành cho anh và xin Đức Maria gìn giữ anh”.

Tai nạn xảy ra vào thứ Sáu tuần trước trong một cuộc đua từ thiện. Alex Zanardi cũng là nhân vật chính của buổi bán đấu giá “We run together - Chúng ta chạy cùng nhau” được Đức Thánh Cha khuyến khích với mục đích gây quỹ cho các bệnh viện ở Bergamo và Brescia, tuyến đầu trong cuộc chiến chống Covid-19. Alex Zanardi đã tặng cho buổi bán đấu giá này một bộ đồ thể thao ông đã mặc trong buổi lễ nhận huy chương vàng của cuộc đua dành cho người khuyết tật ở Rio de Janeiro năm 2016.

Ngọc Yến
(VaticanNews Tiếng Việt 25.06.2020)


Edited by user Sunday, June 28, 2020 6:15:49 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#627 Posted : Sunday, June 28, 2020 8:39:05 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,306

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Người Việt ở Hoa Kỳ: Tiệm nail California trong ngày đầu
mở cửa lại


Ngọc Lan

Gửi đến BBC từ Westminster, California - Hoa Kỳ
21 tháng 6 2020

UserPostedImage

Cô Christie Nguyễn, chủ nhân Studio 18 Nail Bar: "Tiệm tôi nhận khách hẹn cho đến ngày Chủ Nhật là cả 250 người, dự tính có 11 thợ. Thế nhưng hôm nay chỉ có một nửa số đó đi làm."

Sau hơn 90 ngày phải đóng cửa theo lệnh của Thống Đốc Tiểu Bang California để tránh sự lây lan của COVID-19, hầu hết các tiệm nail ở California đều được cho phép mở cửa trở lại vào ngày 19 Tháng Sáu.

Tuy nhiên, bên cạnh sự háo hức được đi làm trở lại, phần nhiều tiệm nail đều rơi vào cảnh thưa vắng ngay trong ngày đầu đón khách bởi nhiều lý do.

Niềm vui ngày mở cửa

"Hôm nay là một ngày rất vui vì tiệm đã phải đóng cửa 94 ngày rồi. Lúc đóng cửa, ai cũng cảm thấy rất là khó, rất là khổ vì không biết tiệm có mở lại được hay không nên tôi cùng nhiều người đã cố gắng ráng xin những người có trách nhiệm cho phép tiệm nail được mở cửa lại," cô Christie Nguyễn, người điều hành tiệm Studio 18 Nail Bar ở thành phố Tustin thuộc Orange County, nói một cách hào hứng.

Cô Christie là một trong những người sáng lập tổ chức Nailing It For America, tổ chức từng lên tiếng kêu gọi Thống Đốc Tiểu Bang California phải cho ngành nail được mở cửa lại. Vào ngày 8 Tháng Sáu, tổ chức này đã tổ chức cuộc biểu tình ngay trước thương xá Phước Lộc Thọ sau đó diễn hành trên đường Bolsa để đòi hỏi phải cho tiệm nail được mở cửa trong thời gian sớm nhất. Cuộc biểu tình thu hút sự quan tâm của đông đảo người dân cũng như giới truyền thông Hoa Kỳ.

Cô Christie cho biết theo quy định mới, khách đến làm móng phải đặt hẹn trước, khi vào tiệm khách phải được kiểm tra nhiệt độ, phải ký giấy cam kết chấp nhận rủi ro, không truy cứu trách nhiệm hay thưa kiện nếu như có nhiễm bệnh, phải rửa tay bằng nước sát trùng trước khi được thợ chăm sóc móng.

UserPostedImage

Tiệm Studio 18 Nail Bar ở thành phố Tustin thuộc Orange County, nam California trong ngày đầu tiên mở cửa lại tiệm nail sau hơn 3 tháng phải đóng cửa vì dịch COVID-19.

Theo chủ nhân Studio 18 Nail Bar: "Từ lúc mở cửa, thợ bận rộn liên tục, nhưng ai cũng vui, cũng cố gắng làm cho khách, vì cũng hiểu là sau hơn ba tháng đóng cửa thì khách nào cũng có nhu cầu làm chân tay hết."

Vừa thả những lát cam cắt mỏng, cùng những cánh hoa cúc và muối biển vào bồn ngâm chân cho khách, cô Cherry, một người thợ gốc Phi, vui vẻ nói: "Tôi cảm thấy vui vì tiệm mở cửa, vui vì thấy khách trở lại, không còn phải nằm ở nhà chờ đợi. Với tôi, đây là thời gian hạnh phúc cho tất cả."

Anh Nick, một thợ nail còn khá trẻ, vừa sơn móng chân cho khách, vừa nói: "Đi làm lại thấy cũng có chút xíu sợ sợ nhưng vì công việc nên phải đi thôi, ở nhà hoài chán quá. Từ lúc mở cửa đến giờ làm liên tục không nghỉ."

Cũng cùng tâm trạng náo nức, vui vẻ đó, anh John nói bằng giọng rôm rả: "Đi làm lại thấy vui lắm chứ ở nhà chán quá. Em biết có nhiều người thợ đến nay chưa đi làm trở lại, đó là tùy theo mỗi người. Riêng em nếu tiếp tục nghỉ ở nhà cũng được lãnh tiền thất nghiệp và trợ cấp của chính phủ nhưng em chọn đi làm."

UserPostedImage

Anh John, thợ nail tiệm Studio 18 Nail Bar: "Đi làm lại thấy vui lắm chứ ở nhà chán quá."

Chị Cathy, thợ nail của một tiệm lâu đời ở Santa Monica, thuộc Los Angeles, kể: "Hổm này khách quen cứ nhắn tin nói khi nào đi làm trở lại thì cho họ biết liền để họ làm hẹn. Cho tới chiều ngày hôm qua chủ tiệm mới gọi nói là tiệm ở Los cũng được mở cửa và kêu hôm nay đi làm."

"Tôi làm liên tục từ sáng cho đến lúc tiệm đóng cửa, được $400, sau khi chia với chủ rồi còn $240, cộng thêm gần $80 tiền tip. Bình thường trước đó không làm được nhiều như vậy đâu. Làm được nhiều tiền thì vui, nhưng cũng mệt đuối luôn," chị Cathy cho biết khi kết thúc ngày làm việc đầu tiên sau khi có lệnh mở cửa.

Không chỉ thợ mà cả khách cũng cảm thấy hạnh phúc khi được ngồi vào ghế có người chăm sóc móng tay móng chân, cả phụ nữ lẫn nam giới.

Anh Jack bước ra khỏi tiệm nail vào trưa Thứ Sáu cho biết: "Tôi chờ đợi để được làm móng lâu quá rồi. Hôm nay thấy tay chân mình sạch sẽ, thoải mái và nhẹ nhàng. Thích lắm."

Cô Susan trong lúc ngồi chờ đến lượt, nói: "Trở lại tiệm nail sau một thời gian dài, tôi nhìn mọi thứ có vẻ bình thường, thoải mái. Mọi người đều có vẻ cần mẫn để làm cho khách và khách cũng rất kiên nhẫn chờ phục vụ. Tôi cũng đang chờ đến lượt của mình đây, vì lâu lắm rồi không được làm móng tay móng chân."

Cô Susan cho biết cô phải ký vào giấy không truy cứu trách nhiệm nếu xảy ra những vấn đề liên quan đến bệnh dịch, cũng như tình trạng sức khỏe. "Nhưng chuyện này là bình thường, không có vấn đề gì," cô nói.

Tất cả thợ và khách đều mang khẩu trang trong suốt thời gian có mặt trong tiệm.

Thiếu thợ, giảm khách, chi phí tăng

Chị Cathy cho biết tiệm chị lúc trước có 11 thợ, nhưng trong ngày mở cửa lại chỉ có bốn thợ đi làm, "phần vì chủ báo gấp quá, họ không chuẩn bị kịp, phần thì nhiều người chắc còn e dè nên hẹn tuần tới mới đi làm, bên cạnh đó cũng có vài thợ chưa trả lời khi nào mới chịu trở lại."

Cũng vì ít thợ mà khách hẹn làm nail đông nên đó là lý do thợ nào đi làm cũng đều kiếm được nhiều tiền.

Cô Tracy Phạm, quản lý hệ thống Images Luxury Nail Lounge gồm 5 tiệm, cho biết: "Hiện tại, chúng tôi có danh sách đến cả 1.000 khách hẹn làm nail, nghĩa là trung bình mỗi tiệm có khoảng 200 đến 250 khách hẹn, nhưng số thợ đi làm ngày hôm nay chưa đến một nửa."

UserPostedImage

Tiệm Images Luxury Nail Lounge ở thành phố Tustin thuộc Orange County, Nam California vắng khách vì thiếu thợ.

Quả thật, không khí tại một tiệm Images Luxury Nail Lounge ở thành phố Irvine trông khá im ắng, bởi tiệm có đến 16 ghế, nhưng chưa đến một nửa số ghế đó có khách ngồi. Lý do rất đơn giản: không có thợ, trong khi vài người khách đến giờ hẹn phải đứng lác đác bên ngoài hoặc ngồi chờ trong xe.

"Đi làm lại hôm nay cảm thấy phấn khởi lắm nhưng cũng stress và lo lắm, do phải theo những quy định mới nên khiến cả thợ và khách đều thấy có trở ngại khi trở lại tiệm trong thời COVID-19 này," cô Tracy nói.

Cô cho biết: "Khó khăn lớn nhất khi các tiệm nail mở cửa lại là thiếu thợ. Nhiều người thợ lớn tuổi sợ đi ra ngoài dễ lây nhiễm, thợ có con nhỏ thì lại không tìm được chỗ gửi con vì trường học đóng cửa, nơi giữ trẻ cũng không nhận, cũng có người cảm thấy ở nhà lãnh tiền thất nghiệp và trợ cấp nhiều hơn đi làm, cũng khó nói."

Cũng theo cô Tracy, những quy định mới đối với ngành nail như không cho khách ngồi trong tiệm chờ, không được có hai thợ làm móng tay và móng chân cho khách cùng lúc mà phải làm từng phần một để tránh có đông người tại một khu vực, chỉ nhận khách đặt hẹn trước, phải đo thân nhiệt của khách khi vào tiệm… đều khiến cho mọi việc trở nên chậm hơn, khó khăn hơn.

Cô Chrities của Studio 18 Nail Bar cũng cho rằng: "Thợ không đi làm nhiều hơn số thợ đi làm. Thành ra trước khi bị COVID-19 đã thiếu thợ rồi, giờ lại càng thiếu hơn, tiệm nào cũng cần thợ gấp hết."

"Tiệm tôi nhận khách hẹn cho đến ngày Chủ Nhật là cả 250 người, dự tính có 11 thợ. Thế nhưng hôm nay chỉ có một nửa số đó đi làm à," cô nói.

UserPostedImage

Cô Tracy Phạm, quản lý hệ thống Images Luxury Nail Lounge

Chị Lý Trí Anh, chủ một tiệm nail ở vùng Los Angeles, cũng thừa nhận: "Khách hẹn rất đông, nhưng thợ lại không chịu đi làm."

Bên cạnh đó, các chủ tiệm nail nói trên cho biết giá các dịch vụ đều tăng ít nhất 20%.

"Trước dịch, tôi mua một thùng alcohol chỉ có $7, giờ tăng gấp 3 lần, các vật dụng khác cho nail cũng đều lên giá. Đó là chưa kể lượng khách mà tiệm nhận vào bắt buộc phải giảm do các quy định mới, nên nếu không tăng giá thì thợ nail sẽ không sống nổi," chị Trí Anh bày tỏ.

Cô Christie đồng tình: "Tiệm mở cửa nhưng năng suất chỉ có 25% thành ra ít khách hơn, ít dịch vụ hơn mà đồ mắc hơn thành ra phải lên giá vài đồng cho mỗi dịch vụ, nếu không lên thì chắc phải đóng cửa vì không chi phí nổi."

Cô Tracy nhận xét: "Trong tình hình này, dù giá có lên cũng không bù lại thu nhập của tiệm trước đây, thu nhập của tiệm giảm 50% trở lên, có tiệm chỉ còn 25% do lượng khách nhận vào bị ít đi. Sau ba tháng đóng cửa, thay gì lúc này phải làm bù để lấy tiền trả lại tiền nhà đã thiếu, nhưng chi phí gì cũng lên, trong khi thu về lại ít hơn, quả là vấn đề khó khăn cho các tiệm."

"Giờ chỉ hy vọng sớm có vaccine chủng ngừa, các quy định sẽ thay đổi dễ dàng hơn, hoặc mọi thứ ổn định, bệnh không gia tăng, thì thợ mới chịu đi làm trở lại, lúc đó mới có thêm khách," cô Tracy nói.

Tuy nhiên, cô Tracy nói: "Dù gì thì hôm nay vẫn là một ngày rất vui vì mình đã chờ đợi ba tháng rồi, nên có khách ra vào thì dù sao vẫn vui hơn đóng cửa ở nhà."

Từ TQ theo Thành Cát Tư Hãn đến Georgia
để thành tinh túy ẩm thực


Matthew Ponsford

BBC Travel
4 tháng 1 2020

UserPostedImage

Vào lúc cao điểm mùa hè, Tbilisi là một cái bẫy nhiệt.

Được núi non bao quanh ba phía kín như một khán phòng, thủ đô của Georgia nằm trong một thung lũng nơi không khí ngột ngạt, ẩm ướt tích tụ.

Ngay cho đến tối, chỉ cần đi qua thành phố cũng có thể là sự lê bước rút hết sức lực của bạn.

Hương vị tinh tế

Cho nên nếu dạo bước trên đường phố vào tháng Sáu, bạn sẽ thấy bất ngờ khi chứng kiến vào giờ ăn trưa, các gia đình ngồi quanh bàn ăn trong nhà hàng, trên bàn đầy ắp bánh cảo hấp phồng có tên gọi là khinkali.

Mỗi cái bánh có kích thước gần bằng một quả bóng tennis, căng phồng với thịt, gia vị, rau thơm và những chất nước ngọt thơm tiết ra từ những phần nhân chưa được nấu chín này khi bánh được đem hấp.

Mọi thứ được giữ lại bên trong lớp vỏ bột để tạo ra một chiếc bánh tròn phồng đẫm nước thịt bên trong.

UserPostedImage

Thông thường, tất cả những gì bạn nhìn thấy sẽ chỉ là phần bị bỏ lại cuối bữa ăn: một đống những phần đầu vỏ bánh khinkali bị ngắt ra.

Khi ăn, ta cầm tay vào phần đầu bánh, ăn hết phần thân bánh nhưng trừ lại phần bột đầu bánh này.

Dù Georgia nổi tiếng là cái nôi ra đời của rượu vang, nhưng làm chai bia ướp lạnh khi ăn món bánh này thì sẽ đã đời hơn trong mùa hè.

Chỉ cần nhìn liếc qua vài chục đầu vỏ bánh là ta đã có thể thấy được các thực khách đã xơi một lượng lớn đến đâu nhưng chiếc bánh bột nhân thịt này trong một ngày oi bức.

Đây quả là thứ bánh khiến ta ăn một rồi lại muốn ăn hai. Cắn miếng khinkali đầu tiên, ta sẽ muốn cắn tiếp miếng nữa, rồi lại miếng nữa.

Phần nước chất trào ra có hương vị tinh tế của thịt tẩm gia vị vừa chín tới, dễ chịu, không gây cảm giác nặng bụng, cũng không dầu mỡ.

Georgia đang chứng kiến số lượng du khách bùng nổ. Lượng du khách tăng hơn gấp đôi kể từ năm 2012, lên tới hơn 8 triệu vào năm ngoái, với phân nửa là đến Tbilisi.

Nhiều du khách khi ra về còn nhắc mãi tới việc khám phá ra một trong những nền ẩm thực tuyệt vời của châu Âu, một nền ẩm thực vẫn chưa được đánh giá đúng mức.

Nền ẩm thực đó là sự chắp vá các món ăn kết hợp nguyên liệu Đông và Tây, bao gồm các xiên thịt heo nướng trên than hồng gọi là mtsvadi, các món hầm như ajapsandali giống như món rau hầm cay, các món rau củ pkhali, và trong mỗi nhà hàng đều có một số loại bánh mì phô mai khachapuri.

Món ăn dân tộc?

Giống như nhiều món ăn ở các nhà hàng của Tbilisi, khinkali không bắt nguồn ở thành phố này.

Việc truy tìm chính xác ngọn nguồn của chúng có nghĩa là ta sẽ gặp những huyền thoại dân tộc vô cùng hấp dẫn.

Thực phẩm là suối nguồn tự hào dân tộc ở Georgia và có lẽ là sản phẩm văn hóa xuất khẩu được yêu thích nhất của đất nước, được công nhận về chất lượng và sự đa dạng trên khắp vùng Caucasus và những nơi khác.

Nhà thơ Nga thế kỷ 19 Alexander Pushkin từng viết rằng: "Mỗi món ăn của Georgia là một bài thơ".

Ngày nay, nếu hỏi mọi người nên đi nhà hàng nào ở Moscow hoặc St Petersburg thì các nhà hàng Georgia có thể sẽ được gợi ý, bất chấp sự thù địch đang diễn ra giữa hai nước.

Georgia bị Liên Xô cai trị trong vài thế hệ trong Thế kỷ 20, là thời kỳ việc sản xuất thực phẩm và rượu vang được chuẩn hóa nghiêm ngặt.

Tiếp đến là tình trạng nghèo đói tàn khốc dưới thời đất nước chuyển đổi sang chủ nghĩa tư bản vào những năm 1990.

Bất chấp những điều trên, các công thức nấu ăn đặc trưng của Georgia vẫn được truyền lại trong các gia đình.

Nếu như nói những món ăn kinh điển này không thực sự thuộc về quốc gia nhỏ bé có chưa tới 4 triệu dân thì hầu như chắc chắn là bạn sẽ không được ai ưa tại Georgia.

UserPostedImage

Một số người nói món khinkali bắt nguồn từ rặng núi phía bắc Tbilisi

Nói ngắn gọn, người ta cho rằng khinkali bắt nguồn từ những ngọn núi gồ ghề ở bắc Tbilisi, nơi người dân ở cả vùng Tusheti lẫn vùng Pshavi đều cho rằng họ đã sáng tạo ra nó.

Vào mùa đông lạnh cắt da cắt thịt ở Tusheti, nhiệt độ thường xuyên xuống dưới -15°C, còn các ngôi làng trên sườn dãy núi Caucasus thì bị cô lập bởi hàng mét tuyết rơi.

Trong nhiều thế kỷ trước khi trở thành món ăn yêu thích ở các nhà hàng, khinkali là món ăn giúp làm ấm lòng những người chăn cừu Caucasus.

Sau này, phần nhân thịt cừu đã được thay bằng thịt bò hay thịt lợn xay khi món ăn nó được đưa vào thành phố.

Tại nhà hàng Sofia Melnikova's Fantastic Douqan ở Tbilisi, đầu bếp Lena Ezieshvilli làm ra một trong những chiếc bánh khinkali được ca ngợi nhất ở Tbilisi từ một công thức Tushetia, theo đó bà trộn bảy phần thịt bò với ba phần thịt lợn, thêm rau mùi, hạt tiêu và thìa là.

Dưới sân thượng phủ dây nho trong khoảng sân khuất sau Bảo tàng Quốc gia Giorgi Leonidze về Văn học ở trung tâm Tbilisi, nhân viên chạy bàn phục vụ món ăn trên những chiếc bàn gỗ xiêu vẹo được sơn màu sáng.

Fantastic Douqan - cái tên là sự thể hiện lòng tôn kính đối với điểm hẹn huyền thoại của các nghệ sĩ và nhà thơ ở Tbilisi trong suốt thời kỳ độc lập ngắn ngủi của Georgia khỏi sự kiểm soát của Nga vào đầu Thế kỷ 20 - là một trong những nhà hàng cuối cùng còn lại ở Tbilisi vẫn còn làm món này bằng tay.

"Khinkali là món bạn ăn ở vùng núi nơi tiết trời lạnh, khi bạn cảm thấy đói và mệt mỏi," Ezieshvili nói. "Chúng tôi bỏ thêm công sức để đảm bảo rằng cắn miếng đầu tiên cũng đem lại cảm giác thích thú tương tự, cảm giác giống như khi ăn ở trên núi vậy."

Thách thức quan niệm cố hữu

UserPostedImage

Georgia đang bùng nổ về số du khách đến thăm, với khoảng một nửa là tới Tbilisi

Nhưng một trong những đầu bếp nổi tiếng nhất ở Georgia, Tekuna Gachechiladze, vốn nổi danh vì đã đưa ra những câu hỏi 'tà giáo' mà hầu hết người Georgia đều né tránh một cách khôn ngoan, đặt câu hỏi rằng liệu 'gia phả' của khinkali có thể nào được truy ngược về thời gian xa hơn nữa và ở một nơi cách xa vùng đồi núi Caucasus hay không.

"Nếu bạn nói với người Georgia rằng khinkali không phải là món ăn Georgia truyền thống, họ sẽ giết bạn," Gachechiladze cười nói. "Nhưng - đó là bánh bao. Tất cả chúng ta đều biết, từ nguyên thủy, sự kết hợp thịt và bột nhào này là của người Trung Quốc."

Gachechildaze đã trở nên nổi tiếng vì đã thách thức quan niệm Georgia trong lịch sử là một vùng đất biệt lập và sáng tạo nền ẩm thực từ đầu.

Thay vào đó, bà thừa nhận hàng ngàn năm xâm lược và đế quốc đã định hình nền ẩm thực của quốc gia này như thế nào, vốn nằm ở ngã tư chiến lược của các tuyến thông thương quốc tế và đã bị các đế chế Nga, Thổ Nhĩ Kỳ, Ba Tư và Mông Cổ tuyên bố là của mình.

Tại bốn nhà hàng mang phong cách pha trộn của bà ở Tbilisi, Gachechiladze đã tạo dựng tên tuổi của mình bằng cách tham gia vào và tái hợp lại các món ăn kinh điển của Georgia.

Đối với món đến khinkali, bà có 'một chút' cải biên với việc lộn trái chiếc bánh từ trong ra ngoài.

"Tôi nảy ra ý tưởng về món súp khinkali, là món ăn cũng là thứ bánh đó nhưng mà làm nhỏ hơn nhiều: ta cắn miếng bánh và cảm nhận được hai tầng nước chất - bên trong và nước chất cay bên ngoài."

Món súp của bà đã trở thành một món bán chạy nhất và nằm trong số một loạt những sáng tạo của Gachechiladze mà hiện giờ được ganh đua trên thực đơn của các nhà hàng Georgia truyền thống.

Bà định mở một nhà hàng mới ở Tibilisi vào năm tới, phục vụ món khinkali cải biên khác nhiều so với phiên bản truyền thống - khinkali chiên hoặc nhồi nhân tôm.

Gachechiladze nói rằng người Georgia đã thay đổi thái độ và chấp nhận cách làm của bà.

Ban đầu, bà đã phải đối mặt với sự phẫn nộ thực sự và nhân viên bỏ đi vì bà làm đảo lộn các công thức thiêng liêng được truyền qua nhiều thế hệ.

Mục tiêu của bà là làm sao cho ẩm thực Georgia lấy lại tinh thần 'thích nghi' sáng tạo, thứ mà bà tin rằng đất nước đã đánh mất trong trận chiến kéo dài cả thế kỷ để bảo tồn nền văn hóa dưới sự cai trị của Liên Xô và sự đình trệ kinh tế tàn khốc sau khi giành độc lập vào năm 1991.

Theo chân đội quân của Thành Cát Tư Hãn

"Khinkali là dẫn chứng tốt nhất" về khả năng thích ứng như thế, bà nói.

Gachechiladze kể về 'huyền thoại' khác về món ăn này.

Chuyện kể rằng nó đến đây lần đầu tiên vào Thế kỷ 13 cùng với đội quân Nguyên Mông của Thành Cát Tư Hãn tới xâm lăng, và hình dạng và hương vị của nó thay đổi qua nhiều thế kỷ sau đó.

Sự kết hợp giữa nhân thịt và bột bao đến vùng đất này dưới hình thức chiếc bánh bột hình trăng khuyết có thể cầm theo được cho binh lính, bà nói.

"Ở vùng núi, họ đã làm nó thành hình tròn theo biểu tượng mặt trời vì mặc dù là Kitô hữu, họ vẫn thờ phượng Mặt Trời và có hình ảnh 'Borjgali' [tức biểu tượng mặt trời xuất hiện trên tiền xu và tiền giấy của Georgia]."

Một số loại bánh bao tương tự, như bánh manti Thổ Nhĩ Kỳ và Armenia, cũng có liên hệ với khinkali, theo các cây bút ẩm thực Aylin Tan từ Thổ Nhĩ Kỳ và Fuscia Dunlop, chuyên gia người Anh chuyên về ẩm thực Trung Quốc.

Cả hai đã hoàn thành một trong số ít công trình nghiên cứu khắt khe về lịch sử bánh bao và trình bày luận văn vào năm 2012 vốn truy ra mối liên hệ của bánh bao dọc theo con đường tơ lụa giữa các phiên bản của món ăn này Trung Quốc và Thổ Nhĩ Kỳ.

Rachel Laudan, sử gia người Mỹ, tác giả cuốn 'Ẩm thực và Đế chế: Nấu ăn trong Lịch sử Thế giới', có sự quan tâm đặc biệt đối với bánh bao, và ông đã vẽ ra con đường đưa món ăn này vươn tới khắp châu Á và châu Âu.

Mặc dù khinikali cần nghiên cứu nhiều hơn, nhưng 'cực kỳ đáng tin' rằng nó được người Mông Cổ đưa đến đây lần đầu, Laudan nói.

"Sẽ hợp lý hơn nhiều khi cho rằng đây là tàn dư của những chuyện đã xảy ra cách đây 700 năm thay vì đưa ra giả thiết rằng 'ồ họ tự sáng tạo ra món ăn này'."

Nguồn gốc Trung Quốc

Vị thánh y người Trung Quốc Trương Trọng Cảnh, sống thời Thế kỷ 2 sau Công nguyên, thường được cho là người đầu tiên sáng tạo ra món bánh bột có nhân có tên gọi là 'giáo tử' (jiaozi - sủi cảo), từ nơi cách Georgia hơn 5.000 km về phía đông, thuộc khu vực tây nam Trung Quốc.

UserPostedImage

Trên thực tế, nếu nhìn vào bản đồ các quốc gia nào có truyền thống ăn các loại bánh cảo (sủi cảo, há cảo), thì các nước đó đều ít nhiều nằm trong biên giới của Đế chế Mông Cổ lịch sử, vốn truyền bá món ăn này qua con đường chinh phục, Laudan nói.

Laudan nói: "Người Mông Cổ cực kỳ thông minh trong việc tạo ra nền ẩm thực đế quốc của họ."

Các nhà sử học đã dịch một cuốn sách nấu ăn từ năm 1330, được tìm thấy trong triều đình Nguyên Mông ở Trung Quốc, được đặt tựa là 'Những điều đúng đắn và thiết yếu trong phục vụ ẩm thực cho Hoàng đế', cho thấy các công thức đã được điều chỉnh như thế nào để tôn trọng người dân địa phương.

Một món mì được biến tấu với sốt tỏi sữa chua cho người dân Thổ Nhĩ Kỳ nhưng lại cho thêm gừng, vỏ cam và nước tương ở Trung Quốc, bà giải thích.

"Đây là một ví dụ rất có chủ ý về cái mà ngày nay gọi là 'chiếm đoạt' lịch sử ẩm thực của các vùng, để tạo ra một nền ẩm thực lai mới của kẻ xâm lăng."

Khinikali rất có thể thuộc về một nơi nào đó trên gia phả bên cạnh không chỉ tiểu long bao - loại bánh cảo tinh tế được yêu thích tại các nhà hàng dim sum mà đôi khi nó được đem ra so sánh - mà còn có cả pelmeni của Nga, manti của Thổ Nhĩ Kỳ và Armenia, pierogi của Đông Âu, sambusak và samosa ở Trung và Nam Á và gyoza của Nhật Bản.

Gachechiladze nói một thế hệ đầu bếp mới sẽ chứng minh rằng các đầu bếp Georgia không chỉ có khả năng giữ gìn tuyệt vời các món ăn được yêu thích qua những thời điểm khó khăn, mà còn luôn tiếp nhận, điều chỉnh và học hỏi từ ảnh hưởng quốc tế

"Họ sẽ đi xa hơn tôi, và tôi sẽ không còn là kẻ thù của đất nước nữa," bà cười nói.

"Giờ đây từ 'pha trộn' này là một thuật ngữ rất hiện đại, nhưng món ăn Georgia này luôn luôn là sự pha trộn, trong hàng trăm và hàng trăm năm nữa."

Lưu vong Cuba và Lưu vong Việt Nam


UserPostedImage

Phóng viên vỉa hè (Danlambao)
-

Khi người Cộng sản lên nắm quyền ở Cuba năm 1959, nhiều người liều mạng vượt gần 200 cây số đường biển chạy sang thành phố Miami, tiểu bang Florida, lập ra các nhóm chống Castro, từ đó mới có Little Havana. Họ trở thành Người lưu vong Cuba.

Khi người Cộng sản làm chủ cả nước Việt Nam năm 1975, nhiều người liều mạng vượt gần 14.000 cây số đường biển chạy sang quận Cam, tiểu bang Califoria, lập ra các nhóm chống Cộng, từ đó mới có Little Saigon. Họ trở thành Người lưu vong Việt Nam.

Wasp Network

Trong những năm từ cuối thập niên 1980 đến đầu thập niên 1990, trong bối cảnh Liên Xô sụp đổ, Cuba bị Hoa Kỳ cấm vận, kinh tế kiệt quệ, người Lưu vong Cuba đã thực hiện những vụ đánh bom các khách sạn ở La Havana, làm điêu đứng ngành du lịch đang thu hút nhiều ngoại tệ mà Cuba rất cần để tồn tại.

Trong vòng ba năm, Tình báo Cuba đã gửi sang Hoa Kỳ mấy chục gián điệp nhằm đánh phá, lủng đoạn và triệt tiêu Lưu vong Cuba. Chiến dịch mang tên Wasp Network (Mạng Lưới Con Ong).

Giữa tháng 6 năm nay, Netflix phát hành bộ phim mang cùng tên, nói về một số gián điệp có liên can đến mạng lưới này, nội dung phim được cho là dựa trên các sự kiện vừa có thật vừa hư cấu, xen lẫn với những trích đoạn hình ảnh thời sự ngoài đời, trong đó có đoạn phỏng vấn Fidel Castro.

Thành phần diễn viên thuộc loại 3.5 sao trên 5 sao, ngoại trừ Penélope Cruz 4 sao. Báo New York Times cho phim này 2.5 điểm trên 5 điểm; do đó, phim cũng không thuộc loại “bom tấn”. Tuy nhiên, sau khi xem xong, Phóng viên vỉa hè xin rút ra một số nhận xét.

Có gián điệp Cuba đến Mỹ bằng cách cướp máy bay (René), có người đến bằng cách bơi sang căn cứ Guantanamo của Mỹ (Juan). Dĩ nhiên, cũng có người đến theo diện đi chui. Khi đến nơi xin tỵ nạn, họ đều khai chán nản trước tình hình kinh tế, chính trị, xã hội bên nhà. Chẳng mấy chốc, họ được cộng đồng Lưu vong Cuba chào đón.

Lưu vong Cuba là một lực lượng khá đoàn kết, có thực lực, có đóng góp tích cực và có tiền. Mặc dù Lưu vong Cuba có nhiều nhóm, nhiều tổ chức (Alpha 66, Cảm tử F4, Anh em Giải cứu, Liên đoàn Người Mỹ gốc Cuba...) nhưng họ không gấu ó, chụp mũ, kèn cựa nhau, tất cả đều nhằm mục đích tối hậu là thay thế chế độ Cộng sản.

Lãnh đạo Lưu vong Cuba là những người có thành tích thực sự và được cộng đồng Lưu vong Cuba kính trọng. Jorge Mas Canosa, người sáng lập Liên đoàn Người Mỹ gốc Cuba (CANF) là một doanh nhân thành đạt. Nhà cầm quyền Cuba gọi ông là “tên cực kỳ phản cách mạng” nhưng lại được các ứng cử viên tại Florida o bế khi mùa bầu cử đến gần. Trước khi mất vào năm 1997, ông đã vận động thành lập đài phát thanh Radio Marti và đài truyền hình TV Marti, hướng sóng về phía Cuba, khiến nhà cầm quyền tại La Havana hết sức bực bội. Trong phim, gián điệp Juan được chụp hình chung với Jorge Mas Canosa, xem đó là một vinh dự.

Tổ chức Anh em Giải cứu (Brothers to the Rescue) có nhiệm vụ lái máy bay loại nhỏ tìm kiếm người bỏ trốn Cuba bằng tàu bè thô sơ kiểu “khắc phục” và dẫn đường cho các tàu bè đến đất Mỹ. Họ cũng thả truyền đơn vào Cuba. Một trong những máy bay này là đóng góp của Gloria Estefan, ca sĩ gốc Cuba nổi tiếng khắp nước Mỹ. Trong phim, hai gián điệp Cuba đã tố giác với FBI tổ chức này đã gây quỹ bằng cách dùng máy bay để chở lậu ma túy xuyên quốc gia.

Cầm đầu Mạng Lưới Con Ong tại Miami là Gerardo, đã học nghề gián điệp trong 6 tháng, đến Mỹ theo diện du học bậc Cao học.

Là một dịp tốt để tuyên truyền, bộ phim đã được sự yểm trợ nhiệt tình của nhà chức trách Cuba, nhờ vậy mới có được những cảnh thực sự quay thoải mái trên đường phố Cuba.

Trong phim cũng nêu lên thế kẹt của các bên.

Phía Mạng Lưới Con Ong hoạt động gián điệp trên đất Mỹ mà không khai báo sẽ bị coi vi phạm luật pháp của Mỹ, nhưng nếu khai báo thì còn làm ăn gì được.

Phía Lưu vong Cuba phải giấu chuyện họ chở vũ khí xâm nhập Cuba, chuyện đặt chất nổ phá hoại ngảnh du lịch Cuba; vì nếu công khai, họ vừa gây khó xử cho chính phủ Mỹ, vừa bị chính phủ Cuba lên án trước thế giới về tội khủng bố.

Một trong những cách giải quyết của Lưu vong Cuba là tuyển dụng và chi tiền cho những người ở Trung và Nam Mỹ thực hiện các vụ đánh bom tại Cuba.

Muốn có nhiều tiền để thực hiện các vụ phá hoại tại Cuba, Lưu vong Cuba phải buôn lậu ma túy, trở thành tội phạm của Hoa Kỳ.

Cái kết của Mạng Lưới Con Ong

Một ngày đẹp trời của tháng 9 năm 1998, FBI tóm gọn Mạng Lưới Con Ong gồm hơn 40 người nằm rải rác khắp Florida.

Theo Wikipedia, có hai tay sừng sỏ trong bộ phim Wasp Network - là René (phi công lái máy bay cho Brothers to the Rescue) và Gerardo (Trưởng lưới) - nằm trong Nhóm Năm Người lãnh hình phạt nặng nhất, vì ngoài tội làm gián điệp còn tội âm mưu giết vài người trong cộng đồng lưu vong Cuba. Số người còn lại chỉ bị tù vài năm nhờ “hợp tác” với nhà chức trách.

Vụ xử kéo dài nhiều năm vì những màn kháng án và phúc thẩm. Có lúc tòa án phải dời sang thành phố khác vì các bị can cho rằng xử tại Miami quan tòa có thể chịu áp lực của những người chống Castro.

Chính quyền của Fidel Castro phủ nhận mạng lưới này trong suốt ba năm liền. Cuối cùng, vào năm 2001, họ đã nhìn nhận nhưng nói rằng mục tiêu của các gián điệp là đám Lưu vong Cuba chứ không nhằm phá hoại chính phủ Hoa Kỳ. Kế tiếp, truyền thông Cuba gọi họ là những anh hùng, hy sinh quyền lợi riêng tư để phục vụ tổ quốc, và còn tiết lộ nhờ có mạng lưới này, Cuba đã đập tan trong trứng nước hơn một chục vụ đánh bom tại Cuba, bắt giữ hàng chục tên “phản cách mạng”.

René ra tù vào năm 2011 sau khi xong bản án 13 năm. Gerardo được trả về Cuba năm 2014 trong vụ trao đổi với một gián điệp Mỹ đang ngồi tù ở Cuba.

Một vài suy nghĩ và so sánh

Bộ phim không nói rõ lý do chính giúp FBI phát hiện Mạng Lưới Con Ong, ngoài những cảnh cho biết họ có những chỉ điểm (Informant) được trả lương và có đặt máy nghe lén, nhưng theo lối suy luận thông thường, những tổ chức loại này chỉ có thể phá vỡ nếu có tay gián điệp nào phản thùng vì lý do nào đó hoặc nhờ có người dân bình thường báo cáo (Tip).

Đã nhiều lần FBI ra thông cáo cho cộng đồng Lưu vong Việt biết họ cần người Mỹ gốc Việt cung cấp Tip về những hoạt động trái phép của Cộng sản Việt Nam trên đất Mỹ, và dĩ nhiên FBI cũng có Informant tại Quận Cam; nhưng cho đến giờ phút này vẫn chưa có một ổ gián điệp quan trọng nào của Hà Nội bị đưa ra ánh sáng.

Phải chăng FBI bất tài, phải chăng cộng đồng Lưu vong Việt chỉ muốn yên thân giống như bên nhà, không muốn dính dáng đến chính trị, hoặc sợ nếu cung cấp Tip cho FBI thì bà con của mình bên nhà sẽ bị trả thù?

Liệu Hà Nội có đặt một ổ gián điệp bên Mỹ không? Theo suy luận thông thường thì phải có; vì có nhiều Lưu vong Việt định về Việt Nam hoạt động đã bị bắt, và một phần vì Hà Nội đánh phá, cộng đồng Lưu vong Việt nội bộ lủng củng, không đoàn kết bằng Lưu vong Cuba. Chẳng những vậy, còn có những nhân vật không giống ai như Hoàng Duy Hùng, Nguyễn Phương Hùng, Nguyễn Ngọc Lập, Phùng Tuệ Châu...

Cuộc đấu tranh giữa Hà Nội và Lưu vong Việt là cuộc chiến không cân sức. Một tổ chức chống Cộng cần có trước nhất là tiền. Có một tỷ phú thì ông này chỉ lo đánh bóng cá nhân hoặc chăm sóc chân dài, trong lúc Hà Nội chẳng cần phải gửi tiền sang nuôi ổ gián điệp, vì chỉ riêng phí thu được từ những người xin visa về Việt Nam cũng đủ chi tra thoải mái cho cái ổ này.

Cả hai cộng đồng có một điểm chung. Cho đến nay, Cuba sau 61 năm, Việt Nam sau 45 năm, Lưu vong Cuba và Lưu vong Việt vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.

27.06.2020
Phóng viên vỉa hè
danlambaovn.blogspot.com

Edited by user Monday, June 29, 2020 1:55:14 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#628 Posted : Monday, June 29, 2020 11:20:42 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,234
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Cạnh tranh cộng nghệ Mỹ-Trung: quốc tế cần chọn lựa


June 23, 2020
Đại-Dương

Trong Đệ nhị Thế chiến, chẳng có quốc gia nào có thể đứng ngoài theo kiểu “Toạ Sơn Quan Hổ Đấu” giữa Khối Đồng Minh và Phe Trục.

Hoà bình vãn hồi vào năm 1945, mỗi quốc gia đã chọn thể chế chính trị và đường lối phát triển đất nước theo ba khuôn mẫu điển hình.

UserPostedImage

WW II, Đại chiến thứ II

Nhóm chọn thể chế dân chủ, thị trường tự do đều khôi phục nhanh chóng, ổn định, phát minh nhiều sáng kiến nâng cao đời sống và phẩm chất nhân loại. Bảo vệ, duy trì di sản loài người.

Nhóm chọn Chủ nghĩa Cộng sản đã dẫn các dân tộc, dù cường quốc hoặc nhược tiểu, đều rơi vào vô số thảm hoạ. Chiến tranh triền miên giữa người và người qua các hành động dã man, tàn ác nhất trong lịch sử nhân loại làm thiệt hại trên 100 triệu sinh mệnh vô tội nếu xét trên phương diện nhân văn. Kinh tế kiệt quệ, xác xơ vì áp dụng mô hình kinh tế Mác-Lê-Mao. Văn hoá xã hội chủ nghĩa đã tàn phá mọi di sản văn hoá dân tộc, chỉ còn tiếng gào thét giết và giết mãi ghê rợn và bất tận.

Nhóm duy trì nền độc tài, pha chút cải cách về dân chủ nhân quyền rơi vào trường hợp tranh giành quyền lãnh đạo, thay ngôi đổi chủ liên tục làm cho toàn dân bị trì qua kéo lại nên chỉ có nền kinh tế giật gấu vá vai, sống trong cuộc đời mù mờ, chưa biết tương lai sẽ đi về đâu. Đảo chánh, chỉnh lý, lật đổ, truất phế làm cạn kiệt sức dân, và giết chết mọi hy vọng của dân tộc.

Hiện tại, trận chiến Mỹ-Trung dưới sự chỉ huy của Chủ tịch TC, Tập Cận Bình và Tổng thống Hoa Kỳ, Donald Trump ngày càng tiến dần tới “Cuộc Chiến Tranh Lạnh Mới” khiến cộng đồng nhân loại không giấu được sự âu lo.

Sau khi Liên Sô tan rã năm 1991 tạo điều kiện thực thi khát vọng toàn-cầu-hoá. Quốc gia lớn/nhỏ hay giàu/nghèo đều tìm mọi cách thu lợi nhiều nhất bất cần hành động gây hại cho đất nước dân tộc khác.

Cuộc Chiến Tranh Lạnh Mới mang tính chất toàn diện mà “công nghệ” đóng vai trò rất quan trọng trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, ngoại giao, văn hoá nên cuộc đua rơi vào tình trạng “một mất một còn”. Như thế, không dân tộc nào có cơ hội đứng ngoài cuộc!

Biên niên sử các phát minh (sáng chế) trên thế giới ghi nhận kể từ năm 800 (khi Ttrung Hoa phát minh ra thuốc nổ) sau Công nguyên đến 2015, Trung Hoa không hề có phát minh nào được ghi nhận.

Giai đoạn 1951-2000, Hoa Kỳ chiếm 19/48 phát minh trên thế giới. Giai đoạn 2000-2015, Hoa Kỳ chiếm 20/25 sáng chế.

Suốt 40 năm, qua 5 đời tổng thống Mỹ đã để cho Bắc Kinh moi gan, rút ruột công nghệ, kỹ thuật của Hoa Kỳ mà xây dựng một nền kinh tế, quân sự, chính trị có khả năng đặt nền thống trị toàn cầu. Hầu hết các công trình nghiên cứu, sản phẩm của Cộng hoà Dân chủ Nhân dân Trung Hoa đều phụ thuộc vào kỹ thuật và công nghệ của Hoa Kỳ.

UserPostedImage

Tổng thống Donald Trump quyết bảo vệ tài sản trí tuệ của dân tộc nên ban hành các sắc lệnh chặn đứng tình trạng Bắc Kinh moi gan, móc ruột học thuật, công nghệ, kỹ thuật qua các hoạt động trao đổi học thuật, hợp tác giữa các trường Đại học, du học sinh Trung Cộng (TC) tốt nghiệp hậu-đại-học tiếp tục làm việc ở Hoa Kỳ. Ít nhất có 3,000 sinh viên và các nhà nghiên cứu của TC có liên hệ với Giải phóng quân Trung Cộng sẽ bị Hoa Kỳ trục xuất.

Trong tháng 5-2020, Bộ Thương mại Mỹ công bố danh sách 24 thực thể bị trừng phạt, kể cả hai trường Đại học của TC như Viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân (Harbin Institute of Technology, HIT) vì hoạt động trái với an ninh Hoa Kỳ. Các đại học ở Hoa Kỳ như Đại học Arizona và Đại học Berkeley cũng phải xem xét lại việc hợp tác với Viện Công nghệ Cáp Nhĩ Tân.

Một nhà nghiên cứu trước làm việc cho HIT nói với Nikkei “phòng nghiên cứu phụ thuộc rất nhiều vào kỹ thuật Mỹ … vì hầu hết các nhu liệu [mô phỏng] là từ Hoa Kỳ, và không có quốc gia nào cung cấp được … Vậy, tìm kiếm một giải pháp thay thế sẽ gần như không thể”.

Các Tập đoàn Công nghệ khổng lồ của TC như Hoa Vi đã phát triển chip cho trí tuệ nhân tạo (IT) mà không phải tất cả sản phẩm của họ đều có phẩm chất tương đương, hoặc là với tiêu chuẩn toàn cầu như các chip do Nvidia của Mỹ thiết kế.

Trong bài “Increased security in quantum communication achieved by Chinese, Oxford scientists” trên tờ SCMP ngày 15/06/2020 viết các thử nghiệm “truyền thông lượng tử” do các nhà vật lý thuộc Đại học Oxford và Trung Quốc thực hiện, kể cả Artur Ekert, Giáo sư Vật lý Lượng tử thuộc Viện Toán học Oxford.

Nhưng, trong bài “China claims quantum supremacy with satellite test” do The Asia Times đăng ngày 17/06/2020 tường thuật chỉ có các khoa học gia Trung Quốc thực hiện!!!

Hôm 17/06/2020, Tập đoàn Hoa Vi đã yêu cầu tạm dừng sản xuất một số linh kiện cho loại điện thoại mới Mate, đồng thời, cắt giảm đơn đặt hàng linh kiện 20% hoặc hơn cho các quý tới. Năm 2019, Hoa Vi xuất xưởng 240 triệu điện thoại thông minh đoạt vị trí thứ hai của Apple, chiếm 7.6% thị phần toàn cầu. Nhưng, quý đầu 2020 đã giảm 18%. Hoa Vi hy vọng quảng cáo vào cuối năm và giao hàng sau đó.

TC muốn xe điện, pin nhiên liệu và xe hybrid cắm điện chiếm 25% số xe mới được bán vào năm 2025, so với gần 5% vào năm 2019. Được Nhà nước hỗ trợ nên đã có 60 công ty khởi nghiệp được thành lập kể từ khoảng năm 2015. Nhưng, nay bị giảm hỗ trợ nên số xe bán ra giảm 23%. Có hai trở ngại lớn cho xe chạy điện khi thiếu các trạm tiếp điện và bình điện lithium-ion.

Gigafactory 1 của Parsonic trở thành nơi sản xuất bình điện lithium-ion lớn nhất thế giới đã đầu tư 1,6 tỉ USD để sản xuất bình điện 35GWh .

Nhưng, Hãng Tesla đã ký hợp đồng ba năm để sản xuất pin 105GWh và bình điện 150GWh cho Tesla. Xe điện của Tesla bán chạy nhất tại TC . Nếu được trang bị loại pin mới từ Nevada chắc các hãng xe điện TC ắt gặp khó khăn vì không thể mua được.

Phát minh đến từ những con người được quyền tự do mơ mộng, không bị ràng buộc bởi ý thức hệ Mác-Lê-Mao; và toàn quyền thụ hưởng mọi lợi ích do phát minh đem lại.

Bất cứ kẻ nào ăn cắp, cướp bóc, cưỡng bức tài sản, kể cả trí tuệ của người khác sẽ không thể phát minh ra điều gì có ích cho nhân loại.

Bản chất cộng sản là ác nhân, thất đức nên không thể tin vào lời hứa hoặc cam kết có chữ ký.

Tổng thống Obama cam kết sẽ hoà giải khi chiến hạm của TC và Phi Luật Tân rời Scarborough Shoal để tránh bão năm 2012 tạo điều kiện cho Bắc Kinh độc chiếm gây nỗi oán hận của dân chúng Phi Luật Tân.

Khi Bắc Kinh khởi sự xây các đảo nhân tạo trong Nhóm đảo Trường Sa (Spratly Islands, Nam Sa) năm 2013 mà Obama làm thinh, mặc dù đó là giai đoạn dễ ngăn chặn nhất.

Chủ tịch Tập Cận Bình chính thức thăm Hoa Kỳ vào Mùa Thu 2016 đã hứa với Obama sẽ không quân-sự-hoá trên Biển Nam Trung Hoa (SCS) mà nay ngày càng rơi vào quyền kiểm soát của Bắc Kinh.

Kiểu “xoay trục” sang Châu Á của Ngoại trưởng Hillary năm 2009 và Chính sách “tái cân bằng” của Obama năm 2014 nhằm làm bạn với TC hơn là đối đầu.

Thoả ước Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) được Obama ca tụng chỉ tạo điều kiện cho TC điều khiển nền kinh tế tại Tây Thái Bình Dương. Đông Nam Á trở thành bãi phế thải công nghiệp và thị trường tiêu thụ hàng hoá của TC nên Lưỡng viện Quốc hội Hoa Kỳ không phê chuẩn.

Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) của Tập Cận Bình đầy dẫy mỹ từ che lấp những bẫy mìn nên nhiều quốc gia mang nợ đến độ phải thế chấp đất đai hay quyền-chủ-quyền quốc gia.

Các quốc gia láng giềng của TC, khu vực chậm tiến khắp thế giới đều nằm trong mục tiêu chinh phục và thống trị của Bắc Kinh. Các quốc gia phát triển thèm thị trường 1.4 tỉ người nên buộc phải ngậm miệng trước các hành động phi pháp và vô nhân đạo của Đảng Cộng sản Trung Hoa.

Nhân loại nhất quyết không cho phép Tập Cận Bình và Đảng Cộng sản Trung Hoa đặt chiếc vòng kim cô lên đầu nên phải hành động quyết liệt.

Đại-Dương

Bất đồng chính kiến Việt Nam: Góc nhìn qua các thế hệ


Quốc Phương

BBC News Tiếng Việt
1 giờ trước

UserPostedImage

Ngày càng có nhiều hơn các bạn trẻ Việt Nam quan tâm đến các vấn đề xã hội dân sự, nhân quyền (ảnh minh họa)

Nhân việc hôm 25/6/2020, học giả nghiên cứu Hán – Nôm Trần Khuê, nhà bất đồng chính kiến được nhiều người biết đến qua đời ở Sài Gòn, một số nhà hoạt động dân chủ, nhân quyền ở VN chia sẻ quan điểm của mình về thực lực và triển vọng của hoạt động dân chủ, nhân quyền và xã hội dân sự ở nước này, trước thềm Đại hội XIII của đảng Cộng sản Việt Nam và dài hạn.

Qua bút đàm hôm 29/6, các nhà hoạt động nói với BBC News Tiếng Việt về việc liệu các thế hệ tiếp nối các nhà bất đồng nổi tiếng như Trần Khuê hay Hoàng Minh Chính v.v..., nay có thể làm được gì hay không.

Nhà báo tự do Cát Linh (từ Hà Nội): Những thế hệ tiếp theo sẽ có vai trò riêng của họ. Thế giới thông tin đã và đang tràn ngập, điều đó không khó để phát triển khả năng tư duy phản biện và theo những cách riêng, mỗi người dân sẽ dần hiểu ra được những điều tiệm cận của nên và không nên. Họ sẽ tiếp tục vai trò của họ trong xã hội.

Thạc sỹ Nguyễn Tiến Trung (cựu tù nhân chính trị, từ Sài Gòn): Có thể nói rằng Giáo sư Hoàng Minh Chính và nhà nghiên cứu Hán - Nôm Trần Khuê là hai người đầu tiên tạo cảm hứng cho tôi tham gia tích cực vào phong trào dân chủ. Năm 2006, chính hai cụ đã thành lập Phong trào dân chủ Việt Nam. Ngay sau đó cũng chính giáo sư Hoàng Minh Chính phục hoạt đảng Dân Chủ Việt Nam và lấy thêm tên mới là đảng Dân Chủ thế kỷ 21. Giáo sư Hoàng Minh Chính là Tổng thư ký, còn nhà nghiên cứu Trần Khuê là Phó Tổng thư ký đảng Dân Chủ. Sự kiên trì, can đảm dấn thân vì công lý, tự do, dân chủ của hai cụ qua hàng thập kỷ đã khiến tôi rất xúc động. Tôi tin rằng thế hệ sau chắc chắn sẽ thúc đẩy phong trào dân chủ đi xa hơn nữa vì thời thế thuận lợi hơn, công nghệ hiện đại hơn, dân trí cao hơn. Và thế hệ sau có thể rút ra được nhiều bài học kinh nghiệm từ công cuộc hoạt động của thế hệ trước.

Nhà hoạt động Nguyễn Vũ Bình (cựu Biên tập viên Tạp chí Cộng sản): Tất cả các thế hệ bất đồng chính kiến ở Việt Nam đều làm được chung một việc, đó là khai dân trí và góp phần thúc đẩy quá trình tự sụp đổ của chế độ cộng sản Việt Nam. Sự khác nhau giữa thế hệ sau với thế hệ đầu của các cụ Hoàng Minh Chính, Trần Độ và các ông Trần Khuê, Phạm Quế Dương, Lê Hồng Hà, Nguyễn Thanh Giang là hiệu quả hoạt động khai dân trí do sự mở rộng của hệ thống Internet và xuất hiện các mạng xã hội, đặc biệt là Facebook.

Tiến sỹ Khoa học Nguyễn Quang A (cựu Viện trưởng Viện phản biện chính sách độc lập - IDS): Tôi chưa được gặp cụ Trần Khuê lần nào nhưng đã đọc các bài viết của Cụ và nhất là do tôi có biết cụ Phạm Quế Dương cùng cụ Khuê định thành lập Hội giúp Đảng chống tham nhũng và bị bỏ tù cho nên tôi được nghe về cụ Khuê rất nhiều, cụ đúng một tri thức khả kính một nhà đấu tranh kiên cường theo nghĩa đen đến hơi thở cuối cùng. Các thế hệ sau phải tiếp bước các cụ, rút kinh nghiệm hoạt động của các cụ, phát huy cái hay của các cụ và tránh những lỗi nếu có của các cụ, sáng tạo ra cách mới hợp thời nay để đẩy phong trào tiến thêm một bước.

Không nên so sánh làm gì?

BBC: Có ý kiến nói, nhiều nhân vật trong giới bất đồng chính kiến, nhà hoạt động thuộc lớp trước có vị thế, vị trí chuyên môn nghề nghiệp, từ đó có ảnh hưởng mạnh mẽ, sâu rộng với cộng đồng, người dân, thế hệ sau này thì thế nào? Họ có nét gì mới và so với lớp trước họ có mạnh, yếu gì?

Nhà báo tự do Cát Linh: Nếu thế hệ sau là những người có địa vị, chức vụ, chuyên môn và đóng góp những ý kiến phản biện cho xã hội thì điều đó rất quan trọng. Bởi vì những họ là những người có cơ hội để bày tỏ mong muốn, yêu cầu.. trực tiếp tại các cơ quan chính phủ. Có chuyên môn thì ít nhất lời nói sẽ có sức thuyết phục cao và được lắng nghe...

Bất lợi thì có thể nói sẽ được giảm đi, và họ cũng có cơ hội để nâng cấp bản thân. Thế giới đang ngày càng được kết nối dễ dàng nên họ sẽ học được nhiều thứ và tầm nhìn, góc nhìn sẽ được thay đổi theo chiều hướng khách quan.

Nhà hoạt động Sương Quỳnh (nhà báo độc lập từ Sài Gòn): Trước tiên, tôi muốn nói là với những người đấu tranh đòi tự do và dân chủ, các vị như hai ông Hoàng Minh Chính và Trần Khuê luôn là những tấm gương kiên định quý giá cho con đường đấu tranh với thế hệ chúng tôi.

Với thế hệ đầu quả tình họ đã lãnh hội được những kiến thức sâu rộng và có vị thế nên tiếng nói của họ có uy tín và thức tỉnh cho thế hệ sau. Nhưng lúc đó họ quá ít và bị đàn áp khốc liệt. Nhưng thế hệ bây giờ có lợi thế là mạng Internet đã gắn kết và có thể lan rộng một vụ việc. Do đó hiệu quả nhờ lan toả thông tin mà đã có nhiều người dân thức tỉnh và ngày càng nhiều người tham gia khi nhà cầm quyền không thể bưng bít thông tin như trước.

Th.S Nguyễn Tiến Trung: Những nhà hoạt động thế hệ sau có thành phần đa dạng hơn và đó chính là lợi thế. Lớp trước đa số là các lão thành cách mạng, những người được chế độ đào tạo, còn các thế hệ sau thì ngoài những người đi ra từ chế độ còn có những người là trí thức độc lập, nông dân, dân oan mất đất, công nhân,… Nhờ mạng xã hội nên thông tin và tầm ảnh hưởng đến cộng đồng còn lan tỏa tốt hơn thế hệ trước nhiều.

Ông Nguyễn Vũ Bình: Vị thế, chuyên môn nếu có giúp ảnh hưởng tới cộng đồng cũng không nhiều. Điều tạo ra ảnh hưởng mạnh mẽ sâu rộng với cộng đồng và người dân ở thế hệ trước là kiến thức và nhận định của họ. Những người thế hệ trước tham gia vào phong trào dân chủ đều đã có kết luận, và họ đấu tranh nhắm vào kết luận, mục tiêu đó. Đó là, cần đấu tranh để thay đổi chế độ xã hội. Để đưa ra được kết luận đó, họ phải tìm hiểu, nghiên cứu cũng như đấu tranh nội tâm rất nhiều. Chính vì sự nghiên cứu và kết luận chắc chắn đó, họ được nhiều người tôn trọng và ngưỡng mộ.

TSKH Nguyễn Quang A: Thời nào cũng có những người như vậy. Không nên so sánh người này với người kia, thời này với thời kia!

‘Trọng thị, đừng chê bai’

UserPostedImage

Ngày càng nhiều các bạn trẻ Việt Nam quan tâm đến các vấn đề xã hội dân sự, nhân quyền

BBC: Có người băn khoăn liệu những điểm yếu nào đó so với thế hệ trước, lớp trước, có thể sẽ tạo thành nhược điểm khó khắc phục, hay có người gọi đó là ‘điểm dở’ trong một bộ phận của thế hệ bất đồng chính kiến hiện nay, làm hạn chế sức hút dư luận, có thể làm ảnh hưởng tới sự phát triển của phong trào dân chủ ở Việt Nam, quý vị có đồng tình với quan điểm này?

Nhà báo tự do Cát Linh: Quan điểm của tôi thì không. Bởi vì để một đất nước phát triển, một quốc gia độc lập và trưởng thành thì mọi công dân đặc biệt là lề trái họ phải trưởng thành và độc lập từ chính họ đã. Mọi công dân đều có vai trò bảo vệ và xây dựng đất nước.

Bà Sương Quỳnh: Theo tôi điểm yếu nào đó của cả thế hệ trước và thế hệ này là chưa bỏ được cái tôi, tức là chỉ bất đồng quan điểm với nhau là không thể bỏ qua bắt tay với nhau để bàn bạc đi đến cùng làm chung mục đích. Cách nói khác là không những bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền mà còn bất đồng với nhau do đó khó đoàn kết thực lòng. Điểm yếu nữa là do trình độ nhận thức, kiến thức chỉ nhồi nhét của thời Xã hội Chủ nghĩa hết sức lạc hậu và thiển cận. Những người đấu tranh phải mày mò học hỏi không được đào tạo chuyên nghiệp do đó cũng là nguyên nhân trong bất đồng ý kiến.

Th.S Nguyễn Tiến Trung: Từ góc nhìn của cá nhân tôi, thì một trong những điểm lớn nhất khiến tôi băn khoăn chính là việc chưa đoàn kết đủ trong phong trào dân chủ, xã hội dân sự để tạo sức mạnh lớn hơn, cả đối với thế hệ trước và thế hệ sau. Tuy nhiên đã là đa nguyên thì phải chấp nhận hiện tượng này. Theo thời gian, những tổ chức, cá nhân xuất sắc sẽ thu hút được quần chúng, tập hợp được lực lượng xã hội rộng lớn hơn để có thể xây dựng được nền dân chủ thực thụ tại Việt Nam.

Ông Nguyễn Vũ Bình: Điểm yếu chung của thế hệ bất đồng chính kiến hiện nay là nền tảng kiến thức chung không bằng thế hệ trước. Do phần lớn được đào tạo trong môi trường Xã hội Chủ nghĩa, nơi mục tiêu của giáo dục là ngu dân. Một trong những nhược điểm lớn, nhưng rất khó khắc phục của thế hệ hiện nay là thiếu sự trau dồi kiến thức, ít chịu học hỏi những người đi trước trong khi xã hội cộng sản Việt Nam lại vô cùng phức tạp. Sự thiếu kiến thức cùng với sự hiếu thắng và bản năng bảo thủ dẫn tới các cuộc tranh luận, tranh cãi liên miên, bất tận làm ảnh hưởng tới tình đoàn kết, không khí chung của phong trào dân chủ.

TSKH Nguyễn Quang A: Những người có ảnh hưởng lớn mà có tật gì đó thì cái tật ấy cũng có ảnh hưởng về sau, nhưng thế hệ đi sau luôn phải có cách nhìn phê phán: dựa vào cái hay của các bậc tiền bối để phát huy cho hợp thời nay và tránh những cái dở, nhưng luôn trên tinh thần trọng thị và xây dựng chứ không phải để chê bai.

Thử chụp ảnh ‘chân dung’

BBC: Qua góc nhìn của quý vị, nếu có một bức ảnh chụp chân dung giới bất đồng chính kiến, giới hoạt động dân chủ, nhân quyền, xã hội dân sự… ở Việt Nam hiện nay, thì đặc điểm nổi bật nhất có thể nhận biết là gì?

Bà Sương Quỳnh: Để nhận ra bức chân dung của người tranh đấu thì phần lớn là họ lên Facebook viết những điều bất đồng với chính sách hay vụ việc của nhà cầm quyền đối với đất nước và người dân. Hoặc những người xuống đường biểu tình hoặc ký các kiến nghị.

Th.S Nguyễn Tiến Trung: Tôi tin rằng đó sẽ là một bức ảnh nhiều màu sắc. Từ trải nghiệm của cá nhân tôi, rất nhiều cá nhân và tổ chức, âm thầm và công khai, trong đảng cộng sản và ngoài đảng, đều đang tiến hành rất nhiều cách thức khác nhau để đóng góp vào tiến trình dân chủ hóa đất nước.

Ông Nguyễn Vũ Bình: Rất khó để có bức ảnh chung cho giới bất đồng chính kiến Việt Nam hiện nay. Tuy nhiên, nếu phải khái quát, thì đó là sự can đảm, kiên định trong đấu tranh nhưng khá bốc đồng và nông nổi, bảo thủ. Khá sáng tạo trong đấu tranh và luôn duy trì tính hài hước trong tranh đấu.

TSKH Nguyễn Quang A: Đông hơn, đa dạng hơn, hiệu quả hơn nhưng vẫn còn yếu so với yêu cầu của xã hội.

Tương kế, tựu kế?

BBC: Liệu những phương thức, biện pháp, kế sách chống diễn biến hòa bình, chống chuyển hóa nội bộ được ban lãnh đạo chính quyền, nhà nước và đảng Cộng sản Việt Nam thúc đẩy nhiều năm gần đây, đã đang gây khó khăn nào đó cho các phong trào bất đồng chính kiến và giới hoạt động được nhắc tới ở trên? Trong tình hình mới, bối cảnh mới, các giới này đang có những thích nghi, thích ứng nào?

Nhà báo tự do Cát Linh: Đôi khi tôi cũng chưa hiểu được các khái niệm như “chống diễn biến hoà bình”... vì theo tôi, bất đồng chính kiến chỉ là đưa ra những ý kiến mới để xây dựng đất nước, bảo vệ hoà bình dân tộc. Nên việc thích nghi, thích ứng là không cần thiết.

Bà Sương Quỳnh: Những phương thức của nhà cầm quyền chống lại phong trào đấu tranh càng ngày càng dữ dội và bắt bớ, ngăn chặn gắt gao cũng làm phong trào đấu tranh về vẻ ngoài không còn rầm rộ Nhưng tuy vậy để tiếp tục thì những người tranh đấu viết nhiều hơn để nâng cao dân trí cũng như đưa những tin tức sự thật cho người dân nhiều hơn. Và cách nâng cao dân trí cũng như ý thức trách nhiệm người dân cũng là con đường đấu tranh diễn biến hoà bình chậm mà chắc.

Th.S Nguyễn Tiến Trung: Các biện pháp đàn áp, chia rẽ, cô lập, bắt bớ những nhà hoạt động đã gây khó khăn cho phòng trào dân chủ. Đó là điều chắc chắn. Tuy nhiên, sẽ ngày càng nhiều có nhiều nhà hoạt động xuất hiện vì bất công xã hội, ô nhiễm môi trường, tham nhũng v.v… ngày càng lan tràn rộng khắp. Bản thân tôi đã chứng kiến sự phát triển bùng nổ số lượng các nhà hoạt động dân chủ, xã hội dân sự từ năm 2006 cho đến nay (năm 2020). Năm 2006 là năm tôi chính thức trở thành một nhà hoạt động dân chủ công khai.

Từ trước đến nay đã có rất nhiều đợt đàn áp, bắt bớ các nhà hoạt động nhưng cuối cùng thì phong trào dân chủ vẫn luôn đông hơn, mạnh hơn. Dân chủ hóa là quy luật tất yếu của xã hội.

Trước các biện pháp đàn áp của nhà cầm quyền thì giới hoạt động càng phải thận trọng, khôn ngoan hơn để có thể tồn tại nhằm duy trì và phát triển phong trào. Lằn ranh đỏ mà nhà cầm quyền đã vạch ra rất rõ dù không hề quy định trong bộ luật hình sự: không được thành lập tổ chức, không được có quan hệ với nước ngoài, không được chủ trương bạo động, không được phát trực tiếp (livestream) kêu gọi biểu tình…

Ông Nguyễn Vũ Bình: Việc đàn áp, khởi tố bắt giam những người thuộc các hội nhóm Xã hội Dân sự ở Việt Nam, việc đàn áp khốc liệt các cuộc biểu tình, xuống đường của người dân và giới bất đồng chính kiến khiến cho hoạt động của giới bất đồng chính kiến hiện nay gặp khó khăn rất nhiều. Tuy nhiên, trong tình hình đó, giới bất đồng chính kiến chuyển sang các hoạt động trên không gian mạng theo hướng tích cực phê phán các đường lối chính sách, các sự vụ cụ thể được phân tích bình luận và phản biện rất gắt gao, sắc sảo. Đồng thời đẩy mạnh các việc khiếu kiện, đấu tranh theo các luật lệ có sẵn. Một số hội nhóm đẩy mạnh việc đấu tranh thông qua con đường quốc tế vận, vận dụng luật pháp các nước để chế tài nhà cầm quyền trong việc vi phạm nhân quyền.

TSKH Nguyễn Quang A: Chắc chắn có gây khó khăn nhưng nếu khéo biết dùng chính cái đó để đấu tranh chống lại chính bản thân các mưu mẹo bẻ cong sự thật ấy của nhà cầm quyền, thì lại là lợi thế.

Trên đây là quan điểm riêng của những người trả lời phỏng vấn, mời quý vị đón theo dõi phần hai cuộc trao đổi giữa BBC News Tiếng Việt với các nhà hoạt động, bất đồng chính kiến từ Việt Nam, trong đó các ý kiến chia sẻ các vấn đề khó khăn trong cuộc sống đời thường, mưu sinh cho tới viễn kiến về tương lai đất nước của họ.

Chuyện dài cựu cố vấn của TT Trump –
và “tự truyện” của Bolton


June 23, 2020

Cố vấn thương mại của Bạch Ốc, ông Peter Navarro, hôm 21/6 cho biết rằng ông có mặt trong phòng khi Tổng thống Trump và Chủ tịch TC Tập Cận Bình gặp nhau, nhưng ông chưa từng nghe TT Trump nhờ Bắc Kinh giúp ông tái đắc cử, theo tin Reuters.

UserPostedImage

Ngay cả chính Bolton đã từng nói rằng ông sẽ sẵn sàng “nói điều gì đó [ông] biết là sai”, và đảng Dân chủ cho đến tận năm 2005 đã tấn công sự thiếu tin cậy của Bolton.

Hồi năm 2005, có đến 36 Thượng nghị sỹ yêu cầu TT George W. Bush không cử ông Bolton làm Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc. Lý do chính là ông Bolton là người “không đáng tin cậy” sau các cuộc phỏng vấn của thượng viện Mỹ.

Ông Navarro nói trên chương trình “State of the Union” của CNN rằng lời cáo buộc được cựu cố vấn an ninh quốc gia John Bolton nêu lên trong cuốn sách mới ra mắt thật “ngớ ngẩn”, vì ông Trump cho tới nay rất cứng rắn với TC cũng như các hoạt động thương mại thiếu công bằng của Bắc Kinh. “Tôi chưa từng nghe điều đó. Tôi ở trong phòng”, ông Navarro nói, theo Reuters.

UserPostedImage

Câu trả lời của cố vấn thương mại này giống với những gì đại diện thương mại Mỹ Robert Lighthizer nói tuần trước.

Ông Navarro lên tiếng một ngày sau khi một thẩm phán bác bỏ yêu cầu ngăn chặn xuất bản cuốn sách của ông Bolton nói xấu chính quyền của Tổng thống Trump.

Thẩm phán này nói rằng dù “hành vi đơn phương của ông Bolton gây ra các quan ngại nghiêm trọng về an ninh quốc gia, chính phủ không xác định được rằng một lệnh cấm là giải pháp xét xử thích hợp”.

Các nhật báo từ The Washington Post đến New York Times đã gọi Bolton là một “người kể chuyện thiếu sót”, một người kể chuyện hư cấu hoặc có “những thiếu sót đáng kể”.

Ông Bolton từng giữ vai trò quan trọng trong chiến lược đối ngoại của Bạch Ốc, nhưng những quan điểm mang tính “diều hâu” của ông bị cho là làm gia tăng căng thẳng với một số nước. Đây được cho là một phần lý do khiến ông bị TT Trump buộc phải rời khỏi Bạch Ốc vào tháng 9/2019.


Cả chính trường Mỹ đều ghét bỏ Bolton

Theo Politico, cựu cố vấn an ninh quốc gia Mỹ John Bolton giờ đây không còn mấy đồng minh ở chính trường Washington. Sau khi các trích đoạn từ cuốn tự truyện mới của ông Bolton lan truyền trên mạng, hầu như tất cả đều đã quay lưng lại với ông.

Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa Kevin Cramer cho rằng ông Bolton “là một kẻ nghĩ ông ta được mời về làm tổng tư lệnh, nhưng thực tế là không”. Một Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa khác – ông Lindsey Graham nói thật khó để tin tưởng “một người khẳng định đã chứng kiến hành vi phản quốc và cản trở công lý, nhưng quyết định đem kể trong một cuốn sách”.

Thượng nghị sĩ John Barrasso – nhân vật quyền lực thứ 3 trong Đảng Cộng hòa, nói thêm: “Trong mọi cuộc họp mà tôi từng gặp ông Bolton, ông ta cứ luôn xem bản thân là người thông minh nhất. Ông ta nghĩ mình nên làm Tổng thống, Chủ tịch Hạ viện và Chánh án Toà án tối cao cùng lúc” (sic).

Thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ Sherrod Brown cho biết ông John Bolton “quan tâm đến cuốn sách của ông nhiều hơn là trách nhiệm trước quốc dân”. Một Thượng nghị sĩ Đảng Dân chủ khác – ông Chris Murphy, cáo buộc ông Bolton “rõ ràng chỉ quan tâm đến việc kiếm tiền chứ không phải nền cộng hòa”.

Khi được hỏi độ tin cậy trong cuốn tự truyện của ông Bolton, Thượng nghị sĩ Đảng Cộng hòa James Lankford tuyên bố: “Cuốn sách này không có vẻ gì là hợp lý cả. Hạ viện tức giận, Thượng viện chúng tôi cũng bùng cháy”.

TT Trump: Bolton là “kẻ hết thời’, xuất bản sách để phá luật

Trong cuộc phỏng vấn trên Fox News hôm 17/6, Tổng thống Trump nói rằng ông Bolton đang phá vỡ luật pháp bằng việc rò rỉ tin tức mật về tổng thống trong cuốn hồi ký sắp xuất bản.

[img]https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn%3AANd9GcQlhFPMh15AArTHI0murp3nobZnPWSE37-oew&usqp=CAU[/img]

“Ông ta đã phá vỡ luật pháp, là kẻ hết thời”, ông Trump nói. “Tôi đã cho ông ta cơ hội, nhưng ông ta đã không được Thượng viện xác nhận, vì vậy tôi đã đặt ông ta vào vị trí mà không cần Thượng viện chuẩn thuận. Tôi để ông ta vào vị trí đó để xem ông ta làm việc thế nào. Tôi đã rất không hào hứng với công việc của ông ta”.

Tổng thống Trump cũng đã bác bỏ cáo buộc của ông Bolton cho rằng ông đang cố làm thân với các nhà độc tài thế giới tại Tc và Nga để giành lợi thế cá nhân. “Không ai từng cứng rắn với Nga và TC như tôi”, ông Trump nói.

TT Trump cũng nói rằng Bolton là người ủng hộ quyết liệt cuộc chiến tranh Iraq.

“Ông ta là một trong những họng súng lớn…không làm việc tốt”, ông Trump nói về công việc của ông Bolton trong chính quyền Trump.

Cũng hôm 17/6, TT Trump gọi cuốn hồi ký sắp ra mắt của John Bolton là “tuyển tập những lời dối trá và bịa đặt, tất cả đều nhằm mục bôi bác tôi tồi tệ”.

“Nhiều cáo buộc lố bịch mà ông ta gán cho tôi chưa bao giờ xảy ra, tất cả hoàn toàn là hư cấu”, Trump viết trên Twitter. Ông Trump cho hay cựu tổng thống George Bush cũng từng sa thải Bolton và gọi cựu cố vấn an ninh quốc gia là “kẻ bất tài”.

Ngoại trưởng Mỹ gọi Bolton là kẻ phản trắc

Ngoại trưởng Mike Pompeo chỉ trích mạnh mẽ ông John Bolton vì cuốn hồi ký viết về thời gian làm việc cho Tổng thống Trump, gọi cựu cố vấn an ninh quốc gia là “kẻ phản trắc”.

UserPostedImage

“John Bolton đang lan truyền rất nhiều lời dối trá, những nửa sự thật hoàn toàn được thêu dệt cùng những điều sai trái trắng trợn”, ông Pompeo nói trong tuyên bố ngắn gọn có tiêu đề “Tôi cũng ở trong phòng bầu dục”.

“Thật đáng buồn và nguy hiểm khi vai trò công khai cuối cùng của John Bolton là vai trò một kẻ phản trắc đã làm tổn hại nước Mỹ bằng việc vi phạm trách nhiệm thiêng liêng của ông ta với người dân”, tuyên bố được đăng trên website Bộ Ngoại giao Mỹ tối 18/6 viết.

“Gửi đến những người bạn của chúng ta trên toàn cầu: Các bạn biết nước Mỹ của TT Trump là lực lượng (hành động) vì những điều tốt đẹp trên thế giới”.

Bolton tự thừa nhận “sẵn sàng nói điều sai”

Ngay cả chính Bolton đã từng nói rằng ông sẽ sẵn sàng “nói điều gì đó [ông] biết là sai”, và đảng Dân chủ cho đến tận năm 2005 đã tấn công sự thiếu tin cậy của Bolton.

Hồi năm 2005, có đến 36 Thượng nghị sỹ yêu cầu TT George W. Bush không cử ông Bolton làm Đại sứ Mỹ tại Liên Hiệp Quốc. Lý do chính là ông Bolton “không đáng tin cậy” sau các cuộc phỏng vấn của thượng viện Hoa Kỳ.

TGM Tổng Hợp tin tức

Ý Kiến Bạn Đọc:


Uyen Nguyen: Nếu tay này là cựu ‘cố vấn’ cho Tập, mới có ý định viết hồi ký thì lục phủ ngủ tạng được “ghép” cho người khác rồi có đâu mà ồn ào? Còn nhớ hồi TT. “Kèn Đồng” 1 cựu GĐ Xịa mới viết nháp bản ‘hồi ký’ thì “ra đi” khi trời sắp tối với mực nước ven sông gần nhà chưa quá đầu gối hay 1 bạn thân TT : 1 chiều buồn ra ven bờ sông Potomac tự vận với khẩu súng còn nằm trên tay cũng giống như xác cụ Lê Đình Kình chết tay còn nắm quả lựu đạn ‘căm hờn’? Tay ‘ria mép’ này có số đỏ là còn có sách sắp ra mắt để chưởi Trump. Ôi ở đời hơn nhau là cái số!

Hong Dang: Đây chính là tên cố vấn đã từng nói “TC có dịch là điều kiện thuận lợi cho kinh tế Mỹ…” Một câu đủ nói lên tâm địa con người.

Nếu nói quyển sách này là tin giả, vậy thì nó giống như một cuốn sách bình thường. Thế tại sao phải thưa kiện?
..
Bolton bị đá đít giận tím người mới dựng chuyện để rửa hận, Bolton cũng chẳng khác gì bao nhiêu người đã muốn trả đũa TT Trump, không có chi mới mẽ cả. Có ai lại đi nhờ kẻ thù giúp mình bao giờ?
.
Nghĩa Văn: TIỂU NHÂN THỨ THIỆT

Chỉ khi nào phản đối Tổng Trump
Rũ áo ra đi vì bất đồng
Cứ việc viết lách nói vung vít
Chính sách ngược Trump người nghe ra
Bom Trùng còn mãi đời nghiên cứu
Bị đuổi vất đi đáng khinh rồi
Còn viết này nọ cố bổ báng
Tiểu nhân thứ thiệt dạng Chí Phèo !
21/6/2020 Thẩm Nguyên,

Thu Thuy Hà: Thẩm phán nói: “Ông Bolton gây ra các quan ngại nghiêm trọng về an ninh quốc gia”. Như vậy Bolton vì hư danh ảo mà viết sách The Room Where It Happened vi phạm luật White House, mà ông Bolton đã ký kết khi nhậm chức Cố vấn An ninh Quốc gia. Ông Bolton phản lại lời cam kết của chính ông. Thì những gì Bolton viết trong sách cũng phản lại chính ông. Sách ông viết coi như vứt sọt rác!

TỔNG THỐNG DONALD J. TRUMP THẮNG CỬ TỔNG THỐNG NHIỆM KỲ II. Chắc chắn như vậy. Vì đương kim Tổng thống Donald J. Trump được lòng người dân Mỹ. Ngài là vị Tổng thống yêu nước Mỹ và thương dân Mỹ thật lòng. Gia đình tôi đều là công dân Mỹ: Quyết dồn phiếu bầu Tổng thống Donald J. Trump tái đắc cử 2020!

Binh Đoan: Đa số người Việt trong và ngoài nước đều thích sách lược trừng trị Trung Cộng, trừ ra đám chệt và người Việt gốc Hoa dù là tị nạn chính trị lý do gốc gác VNCH. Ngoại trừ đám chệt, người Việt gốc Hoa và những kẻ đầu óc không bình thường; không ai khoái Biden khi ông ta từng miệt thị người tị nạn CS tệ hơn cái đám ăn mày rác rưởi. Là người Mỹ còn chút lương tri với lòng tự trọng và biết thế nào là thể diện Quốc gia dân tộc không khỏi cảm thấy nhục nhã khi TT Obama đến Trung Cộng tham dự G20 phải xuống bằng cửa sau trong khi toàn bộ Nguyên Thủ đều được đón chào thảm đỏ. Điều khá ô nhục chưa từng thấy trong lịch sử lập quốc của Mỹ là, phái đoàn tháp tùng Obama bị người Tàu mắng nhiếc tệ hơn chửi chó.

Tan Pham: Nhìn tấm hình cụ Joe Biden tổ chức buổi nói chuyện ở một cái phòng ăn của một trường học mà thấy thuơng cụ già ngồi buồn xo bó gối vì cử tọa thì chưa đến trăm người. Thảm quá ông cụ Joe ngủ gật ơi!

Chắc hẳn ai cũng biết bây giờ cụ đã có bệnh lú lẫn lẩm cẩm quên trước quyên sau, cho nên không lạ gì người đến nghe cụ vắng như chùa Bà Đanh.
Một cảnh chợ chiều với ông chủ đeo khẩu trang mầu đen. Vài ba ông lão với cánh đàn bà ít ỏi mà thấy tội!

Jimmy Tran: Bolton là kẻ phản đảng , trả thù TT Trump một cách hèn ha khi bị TT Trump sa thải. Bolton đã bịa đặt ra những chuyện đó để hạ uy tín TT Trump. Nhung tác dụng ngược lại. Điều đó càng làm tăng uy tín của TT Trump … Cuốn sách của Bolton là sự bịa đặt láo lếu, là kẻ tiểu nhân hèn hạ.

An Pham: Ông Bolton là cố vấn cho ông tổng thống Trump. Ông ta muốn control ông Trump trong vấn đề Bắc Hàn và Iran.

Y muốn đánh Bắc Hàn bằng bom đạn và quần sự; muốn dập cho Iran, san bằng bình địa.

Nhưng kế hoạch của tổng thống đã đi ngược lại những kế hoạch cố vấn của Bolton nên cái kết quả là “ngài” cố vấn bị về đuổi gà cho vợ và viết sách kiếm tiền dơ bẩn. Chỉ có điều, những kẻ thiếu tin tức, thiếu hiểu biết mới tin những điều ông cựu “cố vấn” Bolton viết trong sách.

Miky Homber: Cho dù ông Bolton có nói đúng đi nữa thì việc đó còn chứng minh là ông Trump là người có tài. Nhờ Tập để ‘đắc cử” rồi sau đó lại “chơi” Tập để diệt CS thì quả nhiên ông Trump đại tài có thể trị được tay vua cộng sản ma giáo Tập. Nhớ lần Tập đón ông Trump tại Tử cấm Thành thì biết có chuyện gì rồi. Lên tổng thống rồi ông Trump lại xoay ngang đá Tập nhiều lần để lấy lại quyền lợi cho Mỹ. Như Vậy tốt chớ sao?

Bolton muốn lật ông Trump? Hóa ra lại nâng cao khả năng lãnh đạo của ông Trump. Đã bất tài lại bội phản rồi lại vụng về thì cuốn sách của Bolton xuống bùn rồi. Húp cháo rùa cho đở tức.
.

Edited by user Tuesday, June 30, 2020 12:29:53 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#629 Posted : Tuesday, June 30, 2020 9:07:56 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,394

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Bài giảng của Đức Thánh Cha Phanxicô trong thánh lễ
kính hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ 29/06/2020


J.B. Đặng Minh An
dịch
29/Jun/2020

UserPostedImage

Sáng 29 tháng 6, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự lễ kính hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông Đồ và làm phép các dây Pallium cho 54 vị Tổng Giám Mục chính tòa vừa mới được bổ nhiệm trong vòng một năm qua. Trong số các vị Tổng Giám Mục này có Đức Cha Giuse Nguyễn Năng, Tổng Giám Mục Sài Gòn. Đặc biệt, dây Pallium năm nay cũng được trao cho Đức Hồng Y Giovanni Battista Re, vừa được chọn làm niên trưởng Hồng Y đoàn hôm 18 thánh Giêng năm nay.

Cùng đồng tế với Đức Thánh Cha có 10 vị Hồng Y. Do tình hình đại dịch coronavirus kinh hoàng hiện nay, lần đầu tiên không có phái đoàn Tòa Thượng Phụ Constantinople tham dự Thánh lễ theo truyền thống hàng năm, cũng không có các vị Tổng Giám Mục được nhận dây Pallium. Cộng đoàn tham dự thánh lễ không quá 100 người.

Trong bài giảng thánh lễ, Đức Thánh Cha nói:

Trong ngày lễ mừng kính hai Thánh Tông đồ của thành phố này, tôi xin chia sẻ với anh chị em hai từ ngữ chính: sự hiệp nhất và lời tiên tri.

Sự hiệp nhất

Chúng ta mừng lễ hai nhân vật rất khác nhau: Thánh Phêrô, một ngư dân suốt ngày bươn chải với thuyền và lưới, còn Thánh Phaolô là một trí thức Pharisêu giảng dạy ở nhiều hội đường. Khi thi hành sứ vụ, Thánh Phêrô giảng dạy cho người Do Thái, còn Thánh Phaolô rao giảng cho dân ngoại. Và khi gặp gỡ nhau trên bước đường rao giảng, hai vị có thể đã tranh cãi với nhau sôi nổi, Thánh Phaolô đã không ngần ngại thú nhận điều đó trong thư gửi tín hữu Galát (x Gal 2:11). Tắt một lời, hai vị là hai người rất khác nhau nhưng họ xem nhau như là anh em như vẫn thường xảy ra trong các gia đình rất gắn bó với nhau, nhưng vẫn có thể xảy ra nhiều tranh luận dù không ngừng yêu thương nhau. Sự gắn bó giữa hai Thánh Phêrô và Phaolô không đến từ những khuynh hướng tự nhiên, nhưng từ Thiên Chúa. Thiên Chúa không ra lệnh cho chúng ta phải thích nhau nhưng phải yêu thương nhau. Chính Ngài là Đấng đã kết hiệp chúng ta nhưng không hề làm cho chúng ta nên giống hệt nhau. Ngài kết hiệp chúng ta trong sự khác biệt của chúng ta.

Bài đọc thứ Nhất của Thánh lễ hôm nay cho chúng ta thấy nguồn mạch của sự hiệp nhất. Bài đọc ấy tường thuật lại kinh nghiệm của Giáo Hội tiên khởi trong thời gian bị khủng hoảng: Vua Hêrôđê nổi giận, tung ra sự bách hại kinh hoàng các tín hữu, và Thánh Giacôbê Tông đồ đã bị giết chết. Và giờ đây Thánh Phêrô bị bắt. Cộng đoàn như rắn mất đầu, mọi người đều lo sợ cho mạng sống của chính mình. Tuy nhiên, vào chính lúc bi thảm ấy, đã không có người nào trốn chạy, không người nào tìm cách cứu mình, không người nào bỏ rơi người khác, nhưng họ hiệp nhất với nhau trong lời cầu nguyện. Họ đã tìm được sức mạnh từ lời cầu nguyện, và sự hiệp nhất mạnh hơn bất cứ đe dọa nào. Bản văn viết: “Đang khi ông Phêrô bị giam giữ như thế, thì Hội Thánh không ngừng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện khẩn thiết cho ông” (Cv 12:5). Hiệp nhất là hoa trái của lời cầu nguyện, bởi vì cầu nguyện cho phép Chúa Thánh Thần can thiệp, mở rộng lòng chúng ta ra đón nhận niềm hy vọng, thu ngắn những khoảng cách, và giữ chặt chúng ta với nhau trong những thời khắc gian truân.

Chúng ta hãy để ý đến một khía cạnh khác: trong thời khắc khó khăn đó, không ai than phiền về tội ác và sự bách hại của Hêrôđê. Không ai buông ra những lời xúc phạm đến Hêrôđê – còn chúng ta thì đã quen lăng mạ những người có trách nhiệm. Than phiền là vô ích, và nhàm chán vì đối với các tín hữu, thật không chính đáng khi dành thời gian để than phiền thế giới, xã hội, và mọi thứ. Than phiền không thay đổi được gì. Chúng ta hãy nhớ rằng than van là cánh cửa thứ hai đóng lại trước Chúa Thánh Thần, như tôi đã nói điều này trong ngày Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống: Thứ nhất là thần tượng hoá bản thân mình, thứ hai là làm nản chí và thứ ba là thái độ bi quan. Ba thái độ này đóng cửa lòng mình trước Chúa Thánh Thần. Các Kitô hữu này đã không đổ lỗi, nhưng họ cầu nguyện. Trong cộng đoàn đó không ai nói: “Nếu Phêrô cẩn thận hơn thì chúng ta đã không phải rơi vào hoàn cảnh như thế này”. Không, họ không than phiền Phêrô; họ cầu nguyện cho ông. Họ không nói xấu sau lưng Phêrô; họ thân thưa cùng Chúa. Ngày nay chúng ta có thể đặt ra câu hỏi: “Chúng ta có đang bảo vệ sự hiệp nhất giữa chúng ta và sự hiệp nhất trong Giáo Hội bằng lời cầu nguyện không? Chúng ta có đang cầu nguyện cho nhau không? ” Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta cầu nguyện nhiều hơn và than phiền ít hơn? Sự việc sẽ xảy ra giống như Phêrô trong tù: nhiều cánh cửa đang đóng kín sẽ được mở ra, nhiều xiềng xích sẽ bị vỡ tung. Chúng ta sẽ ngạc nhiên, giống như người tớ gái nhìn thấy Thánh Phêrô ở cổng nhưng không dám mở cổng, nhưng chạy ngược vào bên trong, ngạc nhiên bởi niềm vui khi thấy Thánh Phêrô (x Cv 12:10-17). Chúng ta hãy cùng cầu xin ơn biết cầu nguyện cho nhau. Thánh Phaolô đã khuyến khích các Kitô hữu cầu nguyện cho tất cả mọi người, nhất là cho các nhà lãnh đạo (1Tm 2, 1-3). “Nhưng cái nhà cầm quyền này…” và sau đó là nhiều tính từ. Tôi sẽ không đề cập đến những tính từ này bởi vì đây không phải là lúc, và cũng không phải là nơi để đề cập đến những tính từ mà chúng ta thường nghe chống lại những người cai trị. Cứ để Thiên Chúa phán xét họ; còn chúng ta thì hãy cầu nguyện cho họ! Chúng ta hãy cầu nguyện: vì họ cần những lời cầu nguyện của chúng ta. Đó là nhiệm vụ Thiên Chúa đã giao phó cho chúng ta. Chúng ta có thực hiện điều đó không? Hay chúng ta chỉ nói, chửi bới và chẳng làm gì cả? Thiên Chúa mong đợi nơi chúng ta khi cầu nguyện thì cũng biết nhớ đến những người không cùng suy nghĩ như chúng ta, những người đóng sầm cánh cửa vào mặt chúng ta, những người mà chúng ta cảm thấy rất khó tha thứ. Cầu nguyện là phương cách duy nhất để mở toang xiềng xích như đã từng xảy ra với Thánh Phêrô; chỉ có lời cầu nguyện mới có thể lót đường cho sự hiệp nhất.

Hôm nay các dây Pallium được làm phép, để trao cho Niên trưởng Hồng Y Đoàn và các Tổng Giám Mục đã được bổ nhiệm trong năm vừa qua. Dây Pallium nhắc nhở sự hiệp nhất giữa đàn chiên và Vị Mục tử, là người như Đức Giêsu, mang chiên trên vai để không bao giờ xa rời chiên. Hôm nay, theo truyền thống tốt đẹp, chúng ta liên kết cách riêng với Tòa Thượng Phụ Chính Thống Constantinople. Thánh Phêrô và Thánh Anrê là hai anh em, chúng ta trao đổi những cuộc viếng thăm huynh đệ vào những dịp lễ khi có thể. Chúng ta làm điều đó không chỉ vì lịch sự xã giao nhưng là phương thế để hành trình cùng nhau tiến tới mục đích Thiên Chúa đã vạch ra cho chúng ta: đó là sự hiệp thông trọn vẹn. Hôm nay chúng ta không thể làm như vậy vì những khó khăn đi lại do đại dịch coronavirus gây ra, nhưng khi tôi tôn kính hài cốt của Thánh Phêrô, trong lòng tôi cảm thấy có người anh em yêu quý Bácthôlômêô. Họ ở đây, với chúng ta.

Lời tiên tri

Từ thứ hai là lời tiên tri. Sự hiệp nhất và lời tiên tri. Đức Giêsu đã thách đố các tông đồ. Ngài hỏi Phêrô: “Còn anh, anh bảo thầy là ai? ” (Mt 16, 25). Lúc đó Phêrô nhận ra rằng Thiên Chúa không quan tâm người khác nghĩ thế nào, nhưng Ngài quan tâm đến quyết định cá vị theo Ngài của ông. Cuộc đời Thánh Phaolô cũng đã thay đổi sau một thách đố tương tự khi Đức Giêsu hỏi: “Saolo, Saolo, sao ngươi bắt bớ ta? ” (Cv 9, 4). Thiên Chúa đã đánh động đến tận sâu thẳm tâm hồn Thánh Phaolô: không chỉ làm ông ngã ngựa trên đường Damas, Ngài đã đánh đổ cả cái ảo tưởng của Phaolô về lòng nhiệt thành sống đạo. Kết quả là, Saolo kiêu hãnh đã biến thành Phaolô, một cái tên có nghĩa là “nhỏ bé”. Những thách đố và hoán cải đã được tiếp nối với những lời tiên tri: “Anh là Phêrô nghĩa là Tảng Đá, trên Tảng Đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy” (Mt 16, 18); và với Phaolô Chúa phán: “Người ấy là khí cụ Ta đã chọn để mang danh Ta đến trước mặt các dân ngoại, các vua chúa và con cái nhà Israel” (Cv 9: 15). Lời tiên tri được nảy sinh khi chúng ta chấp nhận những thử thách bởi Thiên Chúa, chứ không phải khi chúng ta cố giữ mọi sự im lặng trong tầm kiểm soát của mình. Lời tiên tri không nảy sinh từ những suy nghĩ của tôi, từ con tim đóng kín của tôi. Nó nảy sinh nếu chúng ta để cho Thiên Chúa thách đố chúng ta. Khi Tin Mừng đảo lộn những điều chắc chắn, lời tiên tri được nảy sinh. Chỉ những ai mở lòng ra với những bất ngờ của Thiên Chúa mới có thể trở thành tiên tri. Thánh Phêrô và Thánh Phaolô là những vị tiên tri nhìn thấy tương lai. Thánh Phaolô là người đầu tiên tuyên xưng Chúa Giêsu là “Đức Kitô, là Con Thiên Chúa Hằng Sống” (Mt 16:16). Thánh Phaolô, người đã tiên báo cái chết đã gần kề của mình: “Giờ đây tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính; Chính Chúa sẽ trao phần thưởng đó cho tôi” (2Tm 4: 8).

Ngày nay chúng ta cần lời tiên tri, nhưng là lời tiên tri chân thật; chúng ta không cần những diễn giả ồn ào đang hứa hẹn những điều không thể xảy ra, nhưng là những chứng nhân rằng Tin Mừng là khả thi. Điều cần thiết không phải là những màn biểu diễn phép lạ. Tôi cảm thấy buồn khi nghe ai đó nói “Chúng ta cần một Giáo Hội tiên tri”. Đúng lắm. Nhưng anh chị em đang làm gì, để Giáo hội có tính tiên tri? Chúng ta cần những cuộc đời thể hiện phép lạ của tình yêu Thiên Chúa. Không áp đặt, nhưng thẳng thắn. Không nói huyên thuyên, nhưng cầu nguyện. Không phát biểu dài dòng, nhưng phục vụ. Không lý thuyết dông dài nhưng là chứng nhân. Chúng ta không trở nên giàu có, nhưng trái lại yêu mến người nghèo. Chúng ta không tích lũy cho mình nhưng trao ban chính mình cho tha nhân. Chúng ta không tìm kiếm sự công nhận của thế giới này, không cố làm được lòng mọi người như có người nói “làm vui lòng cả Thiên Chúa lẫn thế gian”, được lòng cả thế gian – không, điều này không phải là tiên tri. Chúng ta cần niềm vui của thế giới mai hậu. Chúng ta không cần những kế hoạch mục vụ chỉ có hiệu quả đóng kín trong chính mình đến mức coi mình là các bí tích, không cần các kế hoạch mục vụ có hiệu quả như thế. Chúng ta cần những mục tử hiến mạng vì đàn chiên: những người yêu mến Thiên Chúa. Cách Thánh Phêrô và Thánh Phaolô rao giảng về Đức Giêsu cho thấy các ngài là những người yêu mến Thiên Chúa say đắm, cuồng nhiệt. Khi bị đóng đinh vào thập giá, Thánh Phêrô không nghĩ đến mình nhưng nghĩ đến Chúa Giêsu và tự cho mình không xứng đáng chết như Ngài, vì thế Thánh Phêrô đã xin cho bị đóng đinh vào thập giá dốc ngược đầu xuống. Trước khi bị chém đầu, Thánh Phaolô chỉ nghĩ đến việc hiến dâng mạng sống; thánh nhân đã viết rằng ngài muốn “đổ máu làm lễ tế” (Tm 4, 6). Đó là lời tiên tri, và lời tiên tri ấy đã thay đổi lịch sử.

Anh chị em thân mến, Đức Giêsu đã nói tiên tri về Thánh Phêrô rằng: “Anh là Đá, trên tảng đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy”. Cũng có lời tiên tri tương tự như thế cho chúng ta. Lời tiên tri ấy được tìm thấy trong cuốn cuối cùng của Kinh Thánh, khi Chúa Giêsu hứa với các nhân chứng trung thành của Ngài: “một viên sỏi trắng, trên đó có khắc một tên mới” (Kh 2:17). Như Chúa đã đổi tên ông Simon thành Phêrô, Ngài cũng kêu gọi mỗi người chúng ta để biến đổi chúng ta trở thành những viên đá sống động để xây dựng một Giáo Hội canh tân và một nhân loại được đổi mới. Luôn có những kẻ phá hủy sự hiệp nhất và bóp nghẹt lời tiên tri, nhưng Thiên Chúa luôn tin tưởng chúng ta và Ngài hỏi anh chị em: “Con có muốn trở thành người xây dựng sự hiệp nhất không? Con có muốn trở thành tiên tri của Nước Trời ở thế gian này không? ”

Anh chị em, hãy để chúng ta bị thách thức bởi Đức Giêsu và tìm ra can đảm để thưa với Ngài rằng: “Vâng, con muốn!”

Nhìn nhận Chúa Giêsu là Thiên Chúa hằng sống,
đó là bí quyết để sống hạnh phúc.


Thanh Quảng sdb

29/Jun/2020

UserPostedImage

Trong buổi triều yết mừng lễ trọng hai thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, Đức Thánh Cha Phanxicô mời gọi các tín hữu hãy dâng hiến cuộc sống mình thành một món quà và nhìn nhận Chúa Giêsu là Thiên Chúa hằng sống.

(Tin Vatican - Benedict Mayaki SJ)

Đức Thánh Cha Phanxicô suy tư về việc Thiên Chúa sai Thiên thần giải thoát Phêrô khỏi nhà tù trong Bài đọc I trích từ sách Tông đồ Công vụ (12: 1 - 11) với việc Ngài bị tù đầy ở Rome và được chịu tử đạo.

Hãy biến cuộc sống chúng ta thành một món quà

Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích rằng Chúa ban cho Thánh Phêrô nhiều ân sủng và giải thoát Ngài khỏi sự ác độc cũng vậy, Chúa đang thể hiện nhiều hồng ân cho chúng ta.

Chúng ta thường chạy đến với Chúa khi gặp gian nan, nhưng Thiên Chúa nhìn xa thấy rộng, Ngài mời chúng ta đi xa hơn, hiến dâng cho Chúa mọi khó khăn và ngay cả cả cuộc sống chúng ta. Nhờ đó Thánh Thần Chúa sẽ biến đổi cuộc sống chúng ta thành một món quà.

Đức Thánh Cha Phanxicô nói: "Thiên Chúa mời gọi chúng ta hãy cho đi" vì "bằng cách đó, chúng ta mới trở nên vĩ đại".

Đức Thánh Cha cho hay thánh Phêrô trở thành nổi danh không phải vì Ngài được giải thoát khỏi tù đầy, nhưng mà vì Ngài đã dâng hiến cuộc sống của Ngài cho Chúa.

Một cuộc sống hạnh phúc

Đức Thánh Cha cho hay: Điều Thiên Chúa mong muốn không phải là những món quà trần thế mà chính là sự sống của chúng ta!

Như trong bài đọc Tin Mừng (Mt 16: 13 – 19) Chúa Giêsu hỏi các tông đồ: “Người ta nói Thầy là ai? ” Phêrô đã đại diện trả lời: “Thầy là Đấng Cứu Thế, là Con Thiên Chúa!” Và Chúa phán “Phúc cho con hỡi Simon, con ông Giona, con có phúc vì không phải máu huyết mặc khải cho con biết điều bí ẩn ấy, mà là Cha thầy mặc khải cho con!” (Mt 16: 16-17).

Vị trí của Chúa Giêsu trong cuộc sống chúng ta

Đức Thánh Cha Phanxicô giải thích tên Simon được Chúa đổi thành Phêrô, nghĩa là Đá và rồi Chúa phán: Con là Phêrô, và trên đá này, Thầy sẽ xây Giáo hội của Thầy (Mt. 16: 18). Điều này không phải vì Phêrô xứng đáng, nhưng vì Chúa Giêsu là đá tảng mà Simon được mời gọi sát nhập vào đó!

Đức Thánh Cha cũng cắt nghĩa chúng ta cũng được mời gọi tháp nhập đời ta vào Chúa, nhờ đó chúng ta có thể thực hiện được những công cuộc cho Chúa…

Để kết luận, Đức Thánh Cha hướng về Đức Mẹ, hiến dâng mọi sự cho Chúa, đặt Chúa làm trung tâm cuộc sống thường ngày của chúng ta.

ĐTC Phanxicô điện đàm với Thái tử
của các Tiểu Vương quốc Ả rập


6/30/2020 7:02:17 PM

Trong cuộc trò chuyện mới đây với Thái tử của các Tiểu Vương quốc Ả rập, Đức Thánh Cha Phanxicô cám ơn các Tiểu Vương quốc Ả rập về các viện trợ vật tư y tế và thực phẩm cho các nước nghèo đang đối phó với đại dịch Covid-19.

UserPostedImage

ĐTC Phanxicô và Thái tử Mohammed Bin Zayed bin Sultan Al-Nahyancủa Abu Dhabi

Theo hãng tin Emirates, Đức Thánh Cha Phanxicô đã điện thoại cho ông Mohammed bin Zayed Al Nahyan, Thái tử của Abu Dhabi và cũng là Chỉ huy phó của quân đội.

Quan hệ giữa Vatican và các Tiểu Vương quốc Ả rập

Đức Thánh Cha và vị lãnh đạo chính trị của quốc gia Hồi giáo đã thảo luận về các mối liên hệ chặt chẽ giữa các Tiểu Vương quốc Ả rập và Vatican, và các cách thế củng cố các mối quan hệ này để có thể đạt được các mục đích chung của cả hai bên. Trong cuộc trò chuyện, hai vị lãnh đạo cũng đề cập đến sự lan rộng của đại dịch Covid-19 trên toàn cầu và những nỗ lực để chống lại đại dịch này.

Đức Thánh Cha và Thái tử của Abu Dhabi đã nhấn mạnh về tầm quan trọng của tình liên đới nhân loại qua các việc làm và dự án trong năm qua, đóng góp vào việc cải thiện các hoạt động của thế giới cả ở lĩnh vực nhân văn, kinh tế, y tế và các loại khác.

Đức Thánh Cha đã cám ơn các Tiểu Vương quốc Ả rập

Về phần mình, Đức Thánh Cha đã cám ơn các Tiểu Vương quốc Ả rập đã cộng tác với Vatican trong việc cung cấp các vật tư y tế và thực phẩm cho những người bị ảnh hưởng bởi virus corona, đặc biệt là cho người dân miền Amazon của Cộng hòa Peru. Các Tiểu Vương quốc Ả rập đã thiết lập một đường bay để chuyển chở 50 tấn dụng cụ y tế và thực phẩm cho những người bị ảnh hưởng bởi đại dịch. Một phần khoản viện trợ được gửi đến cho người nghèo ở Iquitos, một thành phố có 400.000 dân ở trong vùng rừng rậm Amazon.

Từ khi bắt đầu cuộc khủng hoảng, các Tiểu Vương quốc Ả rập đã cung cấp khoảng một ngàn tấn hàng cho các trợ giúp y tế và nhân đạo, giúp cho khoảng 963.000 nhân viên y tế tại 68 quốc gia trên toàn thế giới nhắm hỗ trợ nỗ lực của các quốc gia đối phó với đại dịch. (Sismografo 29/06/2020)

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 30.06.2020)

Các cuộc bạo loạn và giật tượng đang làm mất chính nghĩa
chống phân biệt chủng tộc của người da đen


Đặng Tự Do

28/Jun/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/257144.htm

Gloria Purvis, người dẫn chương trình phát thanh “Morning Glory” do đài truyền hình Công Giáo EWTN sản xuất, cho biết cô sẽ tiếp tục lên tiếng cho công lý chủng tộc, trong bối cảnh mới trong đó nhiều mạng lưới lớn các đài phát thanh và phát hình từ trước đến nay vẫn truyền tải các chương trình của cô đã từ chối không phát sóng tiếp tục.

Tin tức trong mấy ngày qua cho biết Radio Network Guadalupe sẽ không còn phát sóng các chương trình ‘Morning Glory’ của Purvis nữa từ đêm thứ Năm 25 tháng 6. Purvis khẳng định với Thông tấn xã Catholic News, gọi tắt là CNA, rằng cô đã được thông báo về tin buồn này. Cô cũng bày tỏ là không hài lòng trước quyết định trên, đặc biệt là vì Guadalupe Radio đã không thảo luận trực tiếp với cô trước khi đưa ra quyết định.

Diễn biến này cho thấy rõ các cuộc bạo loạn và giật tượng đang làm mất chính nghĩa chống phân biệt chủng tộc của người da đen. Ngay cả các đài truyền hình và truyền thanh Công Giáo đã bắt đầu không hào hứng với các chủ đề chống phân biệt chủng tộc vì e rằng chính nghĩa chống phân biệt chủng tộc của người da đen đang bị lạm dụng và lôi kéo vào các thủ đoạn chính trị và các hành vi bạo lực gây rối trên toàn quốc.

“EWTN sẽ tiếp tục sản xuất và phát sóng ‘Morning Glory’”, Purvis nói và cho biết thêm rằng giám đốc điều hành EWTN nói với cô rằng “không có gì thay đổi, EWTN sẽ tiếp tục phát sóng Morning Glory, và không có kế hoạch thay đổi chương trình này.”

Purvis, người da đen, trong những tuần gần đây là một diễn giả thường xuyên trên các phương tiện truyền thông Công Giáo về các chủ đề liên quan đến công lý chủng tộc và sự tàn bạo của cảnh sát. Cô nói với CNA rằng cô đã phải đối mặt với sự phản ứng dữ dội từ người nghe và độc giả vì đã bày tỏ quan điểm của mình về chủ đề này, mặc dù, cô nói, quan điểm của cô không mâu thuẫn với giáo lý Công Giáo.

“Nếu bạn nhìn vào những gì các Đức Giáo Hoàng đã đề cập đến liên quan đến việc sử dụng vũ lực, các ngài đang nói rằng chúng ta cần phải đối xử với từng người như những con cái Chúa được tạo dựng theo hình ảnh và giống Thiên Chúa. Và ai trong chúng ta với tư cách là người Công Giáo lại không có lập trường như thế về sự tàn bạo của cảnh sát, theo những lời dạy đó? ” Purvis hỏi.

Edited by user Tuesday, June 30, 2020 9:31:14 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#630 Posted : Tuesday, June 30, 2020 8:53:11 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,658

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Hong Kong - Cuộc chiến vẫn còn


UserPostedImage

Reuters - Christine Nguyen (Danlambao) dịch -


Nhóm ủng hộ dân chủ do nhà hoạt động Hong Kong là Joshua Wong lãnh đạo đã giải tán hôm thứ Ba 30/06, vài giờ sau khi quốc hội Trung cộng thông qua đạo luật an ninh quốc gia cho vùng đất do Trung cộng cai trị đã làm bùng lên nỗi lo ngại về các quyền tự do của vùng đất này.

Việc Bắc Kinh nhanh chóng áp đặt đạo luật và sự thiếu minh bạch các chi tiết của đạo luật này đã dấy lên nỗi lo ngại của một số nhà ngoại giao, lãnh đạo doanh nghiệp và các nhà hoạt động. Họ nói rằng đây là ví dụ mới nhất về việc xiết chặt móng vuốt của Trung cộng lên xứ cựu thuộc địa của Anh quốc.

Nhà cầm quyền Trung cộng và Hong Kong đã nói rằng đạo luật là cần thiết để giải quyết chủ nghĩa ly khai, lật đổ, khủng bố và cấu kết với các thế lực ngoại bang sau các cuộc biểu tình chống nhà cầm quyền đã leo thang từ tháng sáu năm ngoái.

Wong, nhân vật nổi bật trong suốt hàng loạt cuộc biểu tình năm 2014, đã tập hợp được sự ủng hộ phong trào dân chủ cho Hong Kong ở hải ngoại, nhất là ở Mỹ, gây ra cơn giận dữ của Bắc Kinh, Trung cộng gọi Wong là “bàn tay đen” của các thế lực ngoại bang.

Wong nói anh nghĩ rằng đang bị đạo luật này đưa vào tầm ngắm.

“Nếu tôi sắp không còn lên tiếng được nữa, tôi mong rằng cộng đồng thế giới sẽ tiếp tục lên tiếng cho Hong Kong và tăng cường những nỗ lực cụ thể để bảo vệ chút tự do cuối cùng này” - Wong viết trên Twitter, và tuyên bố sẽ rút lui khỏi nhóm Demosisto.

Ngay sau đó, các thành viên của Demosisto là Nathan Law và Agnes Chow cũng cho biết đã rút khỏi nhóm.

“Cuộc đấu tranh của người Hong Kong sẽ không ngừng nghỉ, mà nó chỉ sẽ được tiếp tục với một thái độ kiên quyết hơn” - Law viết trên Facebook.

Sau đó, Demosisto tuyên bố giải thể trên trang Facebook của nhóm.

Trong khi các chi tiết của đạo luật an ninh chưa được công khai, nhiều người ở Hong Kong e sợ rằng đạo luật này được sử dụng để làm tắt tiếng nói của người bất đồng chính kiến.

Đạo luật cũng khiến chính phủ các nước quan ngại rằng Bắc Kinh đang làm xói mòn mức độ tự trị cao được trao cho Hong Kong khi vùng đất này phải quay về dưới sự thống trị của Trung cộng năm 1997, là điều đã củng cố vai trò trung tâm tài chính của Hong Kong.

Trung cộng nói rằng luật an ninh quốc gia sẽ chỉ nhắm vào những nhóm nhỏ gây rối và những người tuân theo đạo luật này không có lý do để lo lắng.

Nhóm vận động cho độc lập Mặt trận Quốc gia Hong Kong viết trên trang Facebook của nhóm rằng đã đóng cửa văn phòng ở Hong Kong nhưng các đơn vị ở Đài Loan và Anh quốc sẽ tiếp tục thúc đẩy công cuộc độc lập cho thành phố đang bị Trung cộng cai trị này.

Trung cộng coi Hong Kong là một phần “bất khả chuyển nhượng” của họ nên bất kỳ lời đề nghị độc lập nào đều bị các lãnh đạo cộng đảng nguyền rủa. Những người hoạt động độc lập cũng e sợ sẽ bị Bắc Kinh nhắm đến bằng đạo luật này.

Nhà hoạt động ủng hộ độc lập Hong Kong là Wayne Chan viết trên Facebook hôm Chủ Nhật rằng đã trốn khỏi nơi này dù đang được bảo lãnh pháp lý vì lo sợ sẽ bị bắt bớ.

Trong số các doanh nghiệp có dấu hiệu đáng quan ngại về những sự dính líu đến đạo luật này, thì một nhà hàng đã trở nên nổi tiếng vì đã ủng hộ phong trào dân chủ, Lung Mun Café, cho biết đã rời khỏi một nhóm các doanh nghiệp cùng chí hướng có tên là the Yellow Economic Circle, hay còn được biết là các doanh nghiệp được đánh dấu màu vàng vì đã ủng hộ dân chủ.

Nguồn:

https://www.reuters.com/...-demosisto-idUSKBN2410C6

Người dịch:
Christine Nguyen

danlambaovn.blogspot.com

Tuesday, June 23, 2020

Barack Obama _ Ông là ai?


UserPostedImage

Mới đây tôi đã nhận được email của một số thân hữu gửi đến bài viết của Bs Charles Krauthammer: được Tường Giang chuyển ngữ có tựa đề: Kẻ thù trong hàng ngũ chúng ta (ktthnct).

Thực ra bài này tôi đã được đọc từ năm ngoái (2018) trước khi ông mất; vì giá trị của bài viết, nên bài này sau đó đã được đăng tải rất nhiều lần trên các trang mạng internet; cho đến gần đây vì những biến cố chính trị xảy ra trên đất nước Hoa Kỳ cho thấy những dữ kiện đã và đang xảy ra hầu như rất chính xác những gì Bs Charles Krauthammer đã viết. Ông nghiễm nhiên được nhiều độc giả tôn ông như một tiên tri gia nổi tiếng cận đại.

UserPostedImage

Bs Charles Krauthammer

Cũng vì có chút cảm mến riêng với cá nhân tôi và cũng vì muốn khích lệ tôi; nên có một số thân hữu muốn biết tôi có những suy ngẫm gì về ông cựu Tổng Thống thứ 44 của Hoa Kỳ qua bài viết của nhà báo nổi tiếng CK trên .

Tôi viết tựa đề trên: Barrack Obama, Ông là ai; cũng có chủ ý nêu được sự khác biệt giữa cựu TT Obama và TT đương nhiệm Trump.

Trước hết tôi xin được tóm tắt những điểm nổi bật trong bài viết ktthnct:

UserPostedImage

- lần đầu tiên trong lịch sử nước Mỹ có một cựu TT ( Obama ) lại thành lập một tổ chức có tên " Organization for Action " ( OFA) " Dàn Đội Ngũ để hành Động " gồm một lực lượng hùng hậu có trên 30 ngàn hội viên có khả năng phá vỡ những gì mà Tổng Thống đương nhiệm của chúng ta đang cố gắng làm cho xứ sở này. Tổ chức này đi ngược lại truyền thống Dân Chủ của chúng ta và là một chiến dịch nhằm phá đổ cách mà chúng ta điều hành một xứ sở có pháp quyền.

- thay vì như các vị TT tiền nhiệm, khi trao quyền cho người kế nhiệm, lẽ ra vị cựu TT sẽ đem những kinh nghiệm, những khó khăn trải qua để cố vấn, giúp cho người kế nhiệm tiếp tục đối phó, vượt qua được những khó khăn sẽ gặp phải trong giai đoạn đầu điều hành công việc quá lớn lao; nhưng ngược lại cựu TT Obama lại điều khiển chiến lược cho tổ chức OFA để chống phá chính phủ của TT Trump: như chúng ta đã thấy ngay từ ngày đầu giữa lễ nhậm chức đã có những cuộc biểu tình chống chính phủ, hàng ngũ thân tín trong FBI nằm trong tòa Bạch Ốc với âm mưu đảo chính, với những leaking news ngay trong toà Bạch Ốc, và những toà án bị giật dây bởi thế lực chính trị; đi tới những hội nghị có TT Trump để phá, hạ uy tín của TT Trump v.v....

UserPostedImage

- Ông Paul Sperry viết cho tờ New York Post, nói rằng " Tổ chức OFA sẽ đánh vào TT Trump ở bất cứ ngõ ngách nào. Và ông cựu TT Obama sẽ điều khiển từ một bunker kiên cố chỉ cách Bạch Cung chừng 2 miles mà thôi! " Theo ông Sperry OFA là một đội ngũ với ngân sách chiến tranh (hơn 40 triệu dollars) và khoảng hơn 250 văn phòng trên toàn nước Mỹ...

Những chiến dịch, những hành động của OFA đã thực hiện ra sao; trong hơn hai năm qua, đa số những người trong chúng ta đã chứng kiến được những hành động, những thủ đoạn với mưu đồ, bóp méo sự thật để truất phế TT Trump: qua những hệ thống TTDC; những cáo buộc đã không thành công của phe đảng đối lập và ngay cả nội đảng CH có những tên phản đảng, ma đầu chính trị. Nhưng sau hơn hai năm TT Trump vẫn lẫm liệt vượt qua, phá tan được mọi âm mưu, mọi thủ đoạn cố tình triệt hạ Ông. Bản lãnh, khả năng xuất chúng của Ông được dẫn chứng qua những việc làm ông đã thực hiện rất vĩ đại cho đất nước Hoa Kỳ. Tôi không đi sâu vào vấn đề này; vì những điều này hiện nay đã có rất nhiều bài viết. Mục đích của tôi viết bài này là để đáp lại lời yêu cầu của một số bạn đã hỏi tôi: Tôi đã ngẫm và thấy được gì trong bài viết: Ktthnct?

UserPostedImage

Tôi xin trả lời: theo tôi độc giả không chỉ nên hiểu và nghĩ rằng khi thành lập OFA thì ông cựu TT Obama sẽ dùng chỉ để triệt hạ TT Trump. Chuyện thành lập được một tổ chức như vậy sẽ đòi hỏi khá nhiều năm với những mục đích đều phải được sắp đặt sẵn sàng để đi đến cái hiệu quả đạt được chủ đích của người chủ mưu: cựu TT Barack Obama. Rút ra từ những nhận xét trong quá khứ: người mà TT Obama sẽ và tin chắc ngôi vị TT thứ 45 của Hoa Kỳ sẽ phải là Hillary Clinton. Ông muốn lựa chọn Hillary, nên ông đã phải bỏ gần triệu dollars gọi là để giúp cho ông phó TT Joe Biden thoát cảnh phá sản, nhưng bù lại ông Biden, sẽ đồng ý không ra ứng cử TT cho đảng DC để bà Hillary có quyền hợp pháp đại diện cho đảng DC tranh cử TT năm 2016; Obama đã săn sóc, che chở cho mọi việc làm bất chính của bà Clinton ( những vụ huỷ email, vụ thông đồng bán vũ khí hạt nhân cho Nga, vụ xẩy đến cái chết của nhân viên và Đại sứ của Hoa Kỳ tại Benghazi v.v...) Obama và vợ, bà Michelle đã hết lòng đi vận động cử tri cho Hillary.

UserPostedImage

Niềm tin chắc chắn Hillary sẽ đắc cử thể hiện trong những sự việc ngay buổi tối hôm bầu cử 8/11 trước khi có kết quả thì trước đó đảng DC đã bỏ hơn 3 triệu bạc để sửa soạn làm lễ ăn mừng vị nữ Tổng Thống đầu tiên của Hợp Chủng Quốc; hơn 150,000 tuần báo newsweek có đăng hình ảnh bà Hillary Clinton là TT thứ 45 của Hoa kỳ đã được phân phát trước buổi sáng nghe tin thất cử; báo cho rút lại không kịp vì báo đã được bán hết khắp nơi !

Vấn đề chúng ta sẽ tự hỏi là nếu TT Obama tin rằng Hillary thắng cử thì tại sao mà ông còn phải lo thành lập OFA? Hỏi thì chúng ta phải suy ngẫm để trả lời và trong câu trả lời đó: lập ra OFA là để đe dọa, chính ra là để đối phó với Hillary, hơn là ông Trump. Và hiểu được điều này, chúng ta mới nhận thấy được hết cái âm mưu, thủ đoạn đen tối nhất của Barack Obama :
UserPostedImage

Sở dĩ khi nghĩ đến chuyện thành lập OFA lúc ấy ông Trump còn chưa xác định sẽ ra tranh cử, mà cho dù có tin ông ra tranh cử, thì vào năm 2015 ông vẫn chỉ được coi như một anh trọc phú thích nổi tiếng mà chơi ngông, chứ không ai có thể tin ông Trump không có một chút kinh nghiệm làm chính trị thì sao mà có thể sánh vai với 16 chính trị gia nổi tiếng để hòng đánh bại họ ! Huống chi bà Hillary Clinton, một người đầy kinh nghiệm ( 8 năm Đệ Nhất Phu Nhân, 4 năm làm TNS, 4 năm làm Tổng Trưởng Ngoại Giao ) lại thêm một đề mục rất hấp dẫn lấy được hầu hết phiếu của cử tri nữ giới: họ sẽ hãnh diện khi có được 1 nữ TT đầu tiên của Hoa Kỳ. Nhưng lý do nào mà TT Obama muốn có bà Clinton thắng cử ?

UserPostedImage

Vì Obama đã nắm được hết cái “TẨY" của Bà Clinton. Bà Loretta Lynch Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp của TT Obama cùng một số những nhân viên thân tín FBI được gài để ghi giữ được những tì vết của bà Hillary. Bà càng có nhiều tội, càng được Obama bao che thì bà càng phải lệ thuộc vào Obama bấy nhiêu. Tuy nhiên, để cho vững niềm tin sẽ hoàn toàn chế ngự và phòng những chuyện phản phúc có thể xảy ra; nên việc thành lập OFA là sự việc vẫn phải có. Mục đích của Obama chắc mọi người đã hiểu: Obama sẽ tiếp tục điều hành nước Mỹ qua tên bù nhìn Hillary, hay nói đúng hơn Obama sẽ là một thứ Thái Thượng Hoàng có đủ quyền lực để bắt Hillary phải làm theo ý mình. Để có thể dễ dàng sai khiến Hillary, nên Obama đã xây cả một bản doanh rất gần nơi toà Bạch Cung để tiện việc di chuyển cho việc hội họp, điều khiển...

UserPostedImage

Tóm lại điều Obama muốn sẽ là vị TT của nước Mỹ mãn đời. Tôi dẫn lời trong phần cuối bài viết của Krauthammer để giải thích cái âm mưu, thủ đoạn của cựu TT Obama: "nếu Obama chưa làm đủ để phá hoại đất nước này trong 8 năm ngồi ở Bạch Cung, thì điều đang hiển hiện là những chương trình tương lai của ông ta đang phá vỡ nền móng mà Hoa Kỳ đã điều hành lý tưởng dân chủ pháp quyền trong 241 năm qua... nếu điều này không làm bạn sợ hãi, thì chúng ta đang ở trong tình trạng tệ hại hơn là những gì bạn biết. Vậy hãy làm phần vụ của mình... Bạn đã đọc những điều này ( xin mời bạn hãy đọc nguyên bản bài viết của tác giả mang số 190316 với chủ đề: Ktthnct đăng ngày 16/3/2019 trên bacaytruc) thì hãy chuyển tới những người đọc khác để cho họ biết những điều tệ hại mà tất cả chúng ta đều đối diện. Chúng ta đang mất dần cái xứ sở này, bởi chúng ta cúi đầu vâng theo những áp đặt tệ hại của đám thiên tả. Và chúng ta đã trở thành là một cái đích toàn hảo cho những làn tên của kẻ thù ."

UserPostedImage

Rất may chúng ta đã có một vị Tổng Thống đương thời rất vĩ đại; TT Trump đã là một cứu tinh của nước Mỹ, Ông đã phá vỡ những âm mưu và thủ đoạn của Obama. Sau hơn hai năm vừa phải đối phó với hiểm hoạ nội thù, vừa xây dựng, phục hồi quốc gia, lại phải giải quyết trước đại hoạ xâm lăng, những mục tiêu của TC: Death by China.

Trong cuộc bỏ phiếu thăm dò dư luận trong quần chúng sau bài thông điệp của TT Trump trước lưỡng viện, thì qua các đài CNN , NBC ,CBS... đã có kết quả 70/100 đã ủng hộ chính sách của TT Trump. Điều này đủ cho thấy niềm tin của đa số quần chúng Hoa Kỳ tin tưởng vào sự lãnh đạo của TT Trump và âm mưu của cựu TT Obama đã hoàn toàn thất bại. Mới đây bà Pelosi Chủ Tịch đa số tại Hạ Viện đã thay đổi thái độ khi bà tuyên bố: Tôi sẽ không còn đồng ý " đàn hặc " ( impeachment ) TT Trump vì Ông Trump không đáng bị như vậy.

UserPostedImage

Bài viết này riêng tặng anh Đỗ bá Khoa , người đã khuyến khích và chia sẻ với tôi nhiều ý kiến để hoàn tất bài viết này .

GS Lê Đại Tường

Luật an ninh Hong Kong: Tù chung thân nếu vi phạm


2 giờ trước

UserPostedImage

Người biểu tình gây rúng động Hong Kong trong nhiều tháng ròng vào năm 2019

Người dân Hong Kong có thể phải đối mặt với án tù chung thân nếu vi phạm luật an ninh quốc gia gây tranh cãi do Trung Quốc áp đặt.

Luật này có hiệu lực vào thứ Ba (30/6) nhưng toàn văn bộ luật chỉ được tiết lộ vài giờ sau đó.

Luật an ninh quốc gia được Bắc Kinh đưa vào sau khi tình trạng bất ổn ngày càng gia tăng và phong trào dân chủ ngày càng lan rộng.

Giới chỉ trích cho rằng luật mới sẽ ngăn chặn một cách hiệu quả các cuộc biểu tình và làm suy yếu các quyền tự do của Hong Kong.

Hong Kong được Anh trao trả cho Trung Quốc năm 1997, nhưng theo một thỏa thuận độc đáo nhằm bảo vệ một số quyền tự do nhất định mà người dân ở Trung Quốc đại lục không được hưởng - bao gồm cả quyền tự do ngôn luận.

Lãnh đạo Hong Kong, Carrie Lam, bảo vệ luật an ninh, nói rằng nó lấp đầy "lỗ hổng" an ninh quốc gia.

Thông tin chi tiết của luật an ninh quốc gia được giữ kín và nữ chính trị gia thân Bắc Kinh Carrie Lam thừa nhận bà đã không xem bản dự thảo trước khi đưa ra bình luận nói trên.

Nhưng Ted Hui, một nhà lập pháp đối lập, nói với BBC: "Quyền của chúng tôi (đang) bị tước đoạt, tự do của chúng tôi không còn nữa, luật pháp của chúng tôi, sự độc lập tư pháp của chúng tôi không còn nữa."

Vương quốc Anh, EU và Nato đều bày tỏ quan ngại và giận dữ trong khi các nhóm ủng hộ dân chủ đã bắt đầu tan rã trong lo ngại bị trả thù ngay lập tức.

Washington, cũng kêu gọi Bắc Kinh xem xét lại luật này, đã bắt đầu chấm dứt chế độ ưu đãi mà Hong Kong được hưởng trong thương mại và du lịch với Mỹ, trở lại với chính sách thông thường như với Trung Quốc đại lục.

Luật an ninh quốc gia quy định gì?

Chi tiết đầy đủ của luật an ninh quốc gia chỉ xuất hiện sau khi nó có hiệu lực vào khoảng 23:00 giờ địa phương hôm thứ Ba (16:00 BST).

Luật này áp dụng cho cả dân Hong Kong thường trú và tạm trú. Một số các chi tiết được đưa ra trong luật:

◾Tội ly khai, lật đổ, khủng bố và thông đồng với các lực lượng nước ngoài bị trừng phạt bằng án tù tối thiểu ba năm, mức tối đa là chung thân

◾Kích động hận thù đối với chính quyền trung ương Trung Quốc và chính quyền đặc khu Hong Kong là vi phạm Điều 29

◾Làm hư hại các công trình giao thông công cộng có thể được coi là khủng bố - người biểu tình thường nhắm vào cơ sở hạ tầng của Hong Kong trong các cuộc biểu tình kéo dài

◾Những người bị kết tội sẽ không được phép ứng cử vào các vị trí trong hội đồng thành phố

◾Bắc Kinh sẽ thành lập một văn phòng an ninh mới ở Hong Kong, với các nhân viên thực thi pháp luật của riêng mình - không thuộc thẩm quyền của chính quyền địa phương

◾Đặc khu trưởng Hong Kong có thể bổ nhiệm thẩm phán trong các vụ án an ninh quốc gia, và bộ trưởng tư pháp có thể quyết định liệu có bồi thẩm đoàn hay không

◾Các quyết định của ủy ban an ninh quốc gia, được thiết lập bởi chính quyền địa phương, không thể bị thách thức về mặt pháp lý

◾Trung Quốc cũng nói rằng họ sẽ tiến hành truy tố các trường hợp được coi là "rất nghiêm trọng", trong khi một số phiên tòa sẽ được xử kín

◾Tăng cường kiểm soát các tổ chức phi chính phủ nước ngoài và các cơ quan tin tức

◾Luật này cũng có thể được cho là bị vi phạm từ nước ngoài bởi những người không phải là thường trú nhân, theo Điều 38

Luật an ninh quốc gia sẽ không áp dụng cho các hành vi xảy ra trước khi nó có hiệu lực.

UserPostedImage

BBC

Theo luật an ninh quốc gia, nhiều hoạt động biểu tình gây rúng động Hong Kong trong năm qua giờ đây có thể bị xếp vào loại lật đổ hoặc ly khai và bị phạt tới mức cao nhất là tù chung thân.

Lãnh đạo Hong Kong thân Bắc Kinh, Carrie Lam, cho biết luật này lẽ ra đã phải có từ lâu.

Lo sợ hậu quả, các nhà hoạt động chính trị đang từ chức. Một người biểu tình ủng hộ dân chủ yêu cầu giấu tên nói với tôi rằng những nhiều người dân hiện đang xóa bài đăng trên mạng xã hội.

Nhiều người ngừng nói về chính trị, về tự do dân chủ vì họ muốn cứu lấy cuộc sống của chính họ. Họ muốn cứu lấy tự do của mình và tránh bị bắt.

Một nguồn tin của tôi, một luật sư và nhà hoạt động nhân quyền, đã gửi cho tôi một tin nhắn ngay sau khi luật an ninh được thông qua. Hãy xóa tất cả mọi thứ trong cuộc trò chuyện này, ông viết.

Các phản ứng?

Phản ứng bắt đầu từ thời điểm luật an ninh quốc gia - lần đầu tiên được công bố sáu tuần trước - được Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình ký.

Các nhà hoạt động ủng hộ dân chủ ở Hong Kong bắt đầu ngừng sinh hoạt ngay lập tức, vì sợ luật mới và hình phạt mà luật này cho phép.

Theo South China Morning Post, các doanh nghiệp ủng hộ dân chủ bắt đầu xóa đi mọi dấu hiệu rằng họ từng ủng hộ các cuộc biểu tình.

Joshua Wong, tổng thư ký và thành viên sáng lập của đảng Demosisto, cảnh báo Hong Kong sẽ "biến thành một quốc gia cảnh sát chìm".

"Lời hứa của Bắc Kinh với thế giới rằng Hong Kong sẽ có quyền tự chủ cao được chứng minh là dối trá", nhà lập pháp đối lập Ted Hui nói với chương trình Newshour của BBC.

Nhưng bất chấp rủi ro, một số người vẫn quyết tâm tiến hành cuộc biểu tình truyền thống vào ngày 1/7, vốn đã được lên kế hoạch vào thứ Tư, và đã bị cấm, trong bối cảnh có thông tin về số lượng lớn cảnh sát sẽ được huy động.

Động thái này cũng gây ra các phản ứng quốc tế. Bộ trưởng Ngoại giao Anh, Dominic Raab, nói rằng Trung Quốc đã phá vỡ lời hứa với người dân Hong Kong theo các điều khoản của thỏa thuận chuyển giao năm 1997.

Ông nói thêm rằng chính phủ Anh 'thực sự' có ‎dự định xem xét các kế hoạch thay đổi quy tắc thị thực, cấp quyền công dân cho hàng triệu người ở Hong Kong.

Thỏa thuận trước đây giữa Anh và Trung Quốc quy định nguyên tắc "một quốc gia, hai thể chế" trong một tài liệu gọi là Luật cơ bản - hiến pháp nhỏ của Hong Kong - trong 50 năm.

Luật cơ bản bảo vệ các quyền như tự do hội họp và tự do ngôn luận - vốn không tồn tại ở Trung Quốc đại lục - và cũng đặt ra cấu trúc tự trị cho thành phố.

Julian Braithwaite, đại sứ Anh tại Liên Hiệp Quốc tại Geneva, nói với Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc rằng luật này "rõ ràng có những hệ lụy đối với quyền con người".

Ông Braithwaite, thay mặt cho 27 quốc gia thành viên Liên Hiệp Quốc, kêu gọi Trung Quốc xem xét lại luật này.

Nguon BBC Tiếng Việt

Hong Kong: Ít phút sau khi luật an ninh được thông qua,
các gương mặt dân chủ từ chức


30 tháng 6 2020

UserPostedImage

Joshua Wong, 23 tuổi, nổi lên trong phong trào Dù vàng 2014

Sáng thứ Ba, tin từ Bắc Kinh bắt đầu được báo: Trung Quốc đã duyệt luật an ninh mới ở Hong Kong.

Luật này hình sự hóa bất kỳ hành động ly khai, lật đổ, khủng bố hoặc thông đồng với các lực lượng nước ngoài.

Và chỉ sau ít phút, tác động của nó được thấy rõ. Các nhà hoạt động ủng hộ dân chủ ở Hong Kong bắt đầu bỏ cuộc vì lo sợ luật mới cũng như sự trừng phạt mà luật này cho phép.

Sau đây là một số phản ứng của các nhà hoạt động, các chính phủ nước ngoài và các nhóm vận động.

Joshua Wong

Tổng thư ký và sáng lập viên của nhóm ủng hộ dân chủ Demoisto, và nhân vật chủ chốt trong phong trào Dù vàng 2014

"[Luật này] đánh dấu sự chấm hết cho Hong Kong mà thế giới từng biết trước đây, " Wong nói, sau khi tuyên bố anh sẽ rời Demosisto.

"Từ nay trở đi, Hong Kong bước vào kỷ nguyên mới của sự ngự trị của khủng bố, cũng như thời Khủng bố Trắng của Đài Loan, với những phiên xét xử độc đoán, nhà tù đen tối, phiên tòa bí mật, tự thú cưỡng ép, báo chí bị kiểm soát, và kiểm duyệt chính trị.

"Với quyền lực lớn và đạo luật không được viết rõ ràng, thành phố này sẽ trở thành nơi hoạt động của công an chìm. Người biểu tình Hong Kong giờ đây phải đối mặt với khả năng rất lớn là bị dẫn độ sang các tòa Trung Quốc để xét xử và chịu án chung thân."

Nathan Law

Chủ tịch sáng lập của Demosisto, cựu lãnh đạo sinh viên

Trên Facebook, anh Law nói luật này đánh dấu sự khởi đầu của một "cuộc cách mạng văn hóa đổ máu".

Tuy nhiên, mặt dù bỏ Demosisto, anh nói anh sẽ gtieeps tục đấu tranh cho dân chủ "với tư cách cá nhân".

Anh viết thêm trên Twitter: "Hãy mạnh mẽ, các bạn của tôi. Người Hong Kong sẽ không bỏ cuộc."

Vài giờ sau khi Nathan Law, Joshua Wong và một số người khác rời Demosisto, nhóm này thông báo họ sẽ giải thể hẳn. "Chúng ta sẽ gặp lại nhau," nhóm này viết.

UserPostedImage

Nathan Law, ảnh chụp hồi đầu tháng Sáu

Mặt trận Quốc gia Hong Kong

Tổ chức ủng hộ độc lập


Chỉ ít phút sau khi luật được thông qua, tổ chức này viết trên Twitter rằng họ sẽ giải thể ở Hong Kong, nhưng sẽ tiếp tục hoạt động ở nước ngoài. Tổ chức này được cho là có chi nhánh ở Đài Loan và Anh quốc.

Người phát ngôn của tổ chức ở Hong Kong, Baggio Leung - người từng là nghị viên trong một thời gian ngắn hồi 2016 - cũng sẽ rời đi.

Nhưng tổ chức nói việc họ ngưng hoạt động ở Hong Kong không có nghĩa cuộc đấu tranh đã kết thúc. "Hôm nay không phải là điểm cuối cùng," họ nói.

Ân xá Quốc tế

"Từ nay, Trung Quốc sẽ có quyền áp đặt luật của họ với bất kỳ nghi phạm nào họ chọn," Joshua Rosenzweig, người đứng đầu đội Ân xá Quốc tế Trung Quốc nói.

"Việc chính quyền Trung Quốc thông qua luật này dù người dân Hong Kong không được xem nói lên nhiều điều về ý định của họ.

"Mục tiêu của họ là điều hành Hong Kong bằng nỗi sợ từ thời điểm này trở đi."

Chính quyền Đài Loan

"Động thái này ảnh hưởng nghiêm trọng đến tự do, nhân quyền và ổn định của Hong Kong," người phát ngôn của nội các Evian Ting nói. Chính phủ Đài Loan cảnh báo công dân họ về rủi ro lớn hơn khi đi Hong Kong.

"Chính phủ Đài Loan kịch liệt lên án [động thái này] và tái khẳng định sự ủng hộ cho người dân Hong Kong trong lúc họ nỗ lực cho dân chủ và tự do."

Carrie Lam

Đặc khu trưởng Hong Kong, phát biểu trước khi luật được thông qua.

"Chúng ta không cần phải lo lắng," bà Lam nói hồi tháng Năm.

"Trong 23 năm qua, mỗi khi mọi người lo lắng về quyền tự do ngôn luận, tự do biểu đạt và biểu tình ở Hong Kong, Hong Kong lại chứng tỏ chúng ta vẫn tôn trọng và gìn giữ những giá trị đó.

"Những giá trị cốt lõi về pháp quyền, sự độc lập của tư pháp, những quyền và sự tự do khác nhau mà người dân được hưởng, sẽ tiếp tục ở Hong Kong," bà nói thêm.

Nguon BBC Tiếng Việt

Edited by user Tuesday, June 30, 2020 11:54:52 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#631 Posted : Wednesday, July 1, 2020 9:48:57 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,234
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Chào nhau thời dịch Vũ Hán


July 1, 2020
Nguyễn thị Cỏ May

Người Pháp gặp nhau, bắt tay, hoặc ôm hôn ở má, tay vừa vỗ lưng vài cái nếu thân mật lắm, buông ra, nhìn nhau và hỏi “Mạnh giỏi thế nào?”. Người Pháp mang tâm lý sợ sệt, nhất là sợ chết sau nhiều trận đại dịch, từ dịch Tây Ban Nha giết chết gần phân nửa dân số Âu châu.

Người Tàu, gặp nhau, chào và hỏi ngay “Ăn cơm chưa?”. Ăn cơm rồi là hôm đó sống hạnh phúc vì một thời phần đông người Tàu đói triền miên. Trốn nạn đói, chạy qua Việt Nam tỵ nạn, vẫn còn mang nỗi ám ảnh nạn đói.

Còn người Việt Nam xứ Nam kỳ chào nhau và hỏi thăm “Mần ăn ra sao?”. Gốc nghèo khó ở ngoài Bắc, ngoài Trung, đơn thân độc mã, vào Nam sinh sống giữa cảnh trời nước mênh mông, đồng hoang lau xậy, thoát cái nghèo là niềm mong ước từ lúc rời người làng, kẻ nước.

Người Việt và người Tàu, theo văn hóa Đông phương, giữ cách chào truyền thống là chấp tay, xá, đứng cách nhau cả thước. Khác với người Pháp bắt tay, ôm nhau.

Cách người Pháp chào hỏi nhau rất nồng nhiệt, đầy thân tình, nhưng nay, trong thời cấm cửa vì đề phòng bệnh dịch Vũ Hán lây lan, bị cấm nghiêm ngặt. Bắt tay, đứng gần, virus Tàu dễ bám vào người lây bệnh. Nay mở cửa, nhưng dân chúng vẫn còn đề phòng, chưa dám bắt tay, ôm hôn như trước.

Chào nhau, họ bắt chước Á Đông chấp tay xá. Nhưng họ cũng nghĩ ra nhiều cách chào vừa vui vẻ, vừa bộc lộ tình cảm mà vẫn tránh được bệnh dịch Vũ Hán. Tuy chỉ để nhằm ứng xử trong thời kỳ cấm cửa nhưng lại kéo dài tới nay, mọi nơi đều đã mở cửa.

UserPostedImage

Chào nhau thời mở cửa

Những tập quán tốt đẹp trong văn phòng như sáng vào, mọi người đi một vòng bắt tay nhau hoặc hôn nhau, nay được thay thế bằng gật đầu, mỉm cười. Sự kiêng cử kiểu “nam, nữ, thọ thọ bất tương thân” của ngày xưa nay bỗng trở thành phức tạp, nan giải trong phim trường, tới cảnh hai người phải ôm nhau tỏ tình âu yếm hay nhiều người phải tụ họp, đứng gần nhau. Khó hơn nữa là trong ngành phim X. Phải làm sao đây? Thực tế đã xảy ra trong thời cấm cửa và còn chi phối tới thời mở cửa hiện nay.

Dĩ nhiên, trong gia đình, những triều mến, âu yếm vẫn giữ nguyên.

Trong giao tế, để tránh lây bệnh cho người khác, người ta nghĩ ra nhiều cách chào rất đẹp mà lại an toàn, đáp ứng đúng mức lệnh của Tổng thống Cộng hòa Pháp không được bắt tay (bonjour). Nhưng phải làm cách nào đây để gởi cho nhau một cử chỉ, một dấu hiệu lịch sự biểu đạt sự thân tình mà không vi phạm lệnh cấm, cũng không sợ bị lây bệnh?

Thúc cùi chỏ với nhau

Sáng kiến này xuất hiện từ thời dịch Ebola hoành hành ở Tây Phi nên có tên là “Ebola handshake”. Thói quen gặp nhau là bắt tay thì nay, gặp nhau, không bắt tay nhau nữa mà xếp cánh tay lại, đưa cùi chỏ đụng vào cùi chỏ người đối diện để chào nhau. Cái bắt tay, thật ra, rất khó thay thế bởi nó hàm xúc một nội dung tế nhị về tâm tình giữa hai người. Siết tay nhau mạnh, kéo dài, cơ hồ như không muốn buông ra hay chỉ đủ chạm nhau, hời hợt, lạnh nhạt! Bắt tay một hợp đồng thành công không giống cái bắt tay khi hợp đồng thất bại.

Cách chào bằng cùi chỏ, biết nó không thật đẹp nhưng vẫn còn hơn không. Bà Samantha Power, Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc, đã chào theo cách này với Tổng thống xứ Libéria, bà Ellen Johnson Sireleaf và đại diện Y tế Thế giới (O MS) ở Livéria, ông Peter Graaf. Vậy thử hỏi Bộ Y tế Pháp khuyên nên xì mủi ở cùi chỏ tốt hơn vào lòng bàn tay, có phải là lời khuyên thích hợp hay không?

Đá chân chào nhau

Bà Angès Buzyn, cựu Tổng trưởng Y tế, khi thấy người Pháp dùng cùi chỏ chào nhau khá hay nên khuyên thêm tại sao không lấy bàn chân của mình đá vào bàn chân của người kia để chào. Chân phải đá chân trái và ngược lại. Người Pháp đã áp dụng. Không biết họ làm vì nghe theo lời khuyên của bà Buzyn hay cách chào này đã có mà nay được bắt chước trong tình hình mới này. Đúng vậy, cách chào “đá bàn chân”, theo báo chí (AFP), đã có ở Iran. Cũng trong thời dịch Vũ Hán, hai người đàn ông cùng mang mặt nạ, tay thọc túi quần, chào nhau bằng cách đưa bàn chân đá bàn chân của người kia. Đẹp chớ? Và hợp vệ sinh!

Chấp tay chào

Người Việt Nam, Tàu, Thái lan, Lèo, Ấn độ,… các nước theo văn minh Đông phương, đều có cách chào giống nhau. Chấp tay chào là bày tỏ niềm tin của mình đối với người mình chào. Chào là làm dấu hiệu nhìn nhận nhau. Một nội dung rất thâm thúy. Bảo đảm không bị lây virus.

Cách nào thì chào cũng là dấu hiệu nhận nhau. Đưa nắm tay lên như Hướng Đạo. Đưa cánh tay thẳng ra trước ngang tầm trán, bàn tay xòe, chỉ thẳng về phía trước như Hitler, mắt nhìn vào mắt người mình muốn chào, vừa nói “chào bà ”, hay “chào ông”. Thè lưỡi ra để chào như người Népal. Dở nón cầm tay vừa cúi đầu như dưới thời Cựu Đế chào các ông hoàng bà chúa, các tăng lữ hay người quí tộc, mở bàn tay ra, áp lòng bàn tay ngay tim để chào theo người hồi giáo…

Đã cấm bắt tay, cấm ôm hôn thì tưởng mỗi người nên có sáng kiến tìm ra cách chào mới. Nếu thấy hay, có ý nghĩa, thì nó sẽ tồn tại với thời gian.

Như nay, bắt tay, ôm hôn bị cấm chỉ vì để phòng bệnh nhưng biết đâu nó sẽ không phải là lý do khách quan để bị mai một?

Nguồn gốc của bắt tay (bonjour) và hôn má (bise/bisou): Khi chào nhau bằng cái bắt tay hay hôn mà bị cấm, người ta mới chợt nhớ ra ý nghĩa tốt đẹp của nó trong quan hệ xã hội nay bị đánh mất.

Vậy thử tìm hiểu hai tập tục lịch sự đó có nguồn gốc từ đâu tưởng cũng là điều thú vị.

Bắt tay (bonjour)

Bắt tay giũa hai người, nhất là giữa hai người đàn ông, dĩ nhiên trong lịch sử, sự việc chỉ thường xảy ra ở người đàn ông, không hẳn mang ý nghĩa chào nhau, như ta hiểu ngày nay.

Cái bắt tay có nguồn gốc ở người Hy Lạp cổ, vào thế kỷ thứ V trước công nguyên, có nội dung là kết thúc một hợp đồng, một thỏa thuận hay một vụ hôn nhân. Nhưng cái bắt tay không chỉ có ý nghĩa hiền hòa như vậy. Nên để ý khi người ta xòe bàn tay ra, và bàn tay mặt, và siết bàn tay, cũng tay mặt, người trước mặt, cho thấy họ không có võ khí trong tay. Đây mới thật sự là ý nghĩa gốc của cái chào bắt tay. Ý nghĩa của sự tín nhiệm.

Ý nghĩa này được người Hy Lạp cổ khai triển tiếp trong những thế kỷ sau. Lúc bấy giờ, ở Hy Lạp, việc ám sát rất thịnh hành, như một dịch vụ được trả tiền hậu hỉ nên người Hy Lạp thay đổi cách chào bắt tay bằng cách bắt và nắm chặt cánh tay của người mình chào để như thế xác nhận trong tay áo không có giấu võ khí.

Cho đến thời Trung cổ, bắt tay mới được các kỵ sĩ thật sự nhìn nhận là cách chào và định chế thành một qui luật. Nhưng vẫn trong tầm nhìn là tạo một mối quan hệ an toàn và tin cậy. Vì khi bắt tay như vậy, không ai có thể rút võ khí ra để muu hại đối phương được. Và cũng từ đây, bắt tay nhau phải là tay mặt vì tất cả kỵ sĩ đều được huấn luyện sử dụng vũ khí bằng tay mặt.

Sau thời Trung cổ, bắt tay trở thành một nét văn minh đặc thù của giới thượng luu trước khi từ từ được phổ biến trong các từng lớp xã hội vào thế kỷ XIX. Nhưng chỉ trong giới đàn ông. Về sau này, trong xí nghiệp, bắt tay mới được phụ nữ hưởng ứng theo.

Ôm hôn má (bise)

Cách chào này nghiêm chỉnh, giàu ý nghĩa như bắt tay. Nó thường được giới hạn trong vòng thân mật. Nhưng ôm hôn cũng diễn tiến theo lịch sử về cách ôm hôn và cả về ý nghĩa của nó. Ôm hôn (la bise) là tên gọi gần đây thôi vì trước kia người ta nói “baiser”, trong ý nghĩa rộng hơn hiện nay.

Tìm hiểu cái “ôm hôn” (bise/baiser) lại cũng phải chịu khó quay về thời quá khứ xa xưa mới tìm được vết tích của nó. Ở thời La Mã cổ đại, ôm hôn rất phổ thông trong đời sống hằng ngày. Hơn thế nữa, nó còn được định chế hóa. Nên mới có 3 loại ôm hôn:

– Ôm hôn trân trọng giữa những người của giai cấp thượng luu (L’osculum),

– Ôm hôn dành cho các cô gái vui chơi, hôn với lưỡi, ngày nay, người Mỹ gọi là french kiss,

– Và sau cùng là cái hôn biểu lộ tình cảm chân thật như ngày nay còn luu hành trong những người thân (le baesium (le baiser).

Ảnh hưởng Thiên Chúa giáo làm thay đổi cách hôn và cả ý nghĩa. Trước tiên, những người Thiên Chúa giáo đầu tiên hôn chiếc nhẫn trên ngón tay như dấu hiệu nhìn nhau cùng con của Thiên Chúa, kế đó, người ta hôn chiếc nhẫn của vị chức sắc để tỏ lòng biết ơn sau khi làm thánh lễ.

Cái hôn này lại biến chất thêm một lần nữa: hôn để xác nhận mình lệ thuộc một vị lãnh chúa. Và trở thành một thứ nghi lễ trong triều đình Đế quốc Pháp, nó biểu lộ đậm nét mối quan hệ giữa hai người, bầy tôi với vua chúa. Cũng từ cái hôn này xuất hiện cách chào “hôn bàn tay” (le baisemain) khi người đàn ông chào một người phụ nữ, muốn tỏ sự “nịnh đầm” của mình.

Như đã nói qua, cách chào ôm hôn chỉ dành trong phạm vi gia đình hoặc với ngưới thân. Nhưng từ sau Đệ II Thế chiến, nhất là từ sau vụ nổi loạn tháng 5/68 ở Paris phá bỏ những trật tự đã có, ôm hôn trở thành cách chào phổ biến rộng rải trong các từng lớp xã hội.

Từ mươi năm nay, ôm hôn vẫn tiếp tục diễn tiến và phổ cập mạnh, cả trong nam giới mà trước kia hãy còn hạn chế lắm. Ôm hôn thấy thân tình hơn bắt tay. Nó nói lên đó là những người thân nhau, cùng trong một nhóm, một tổ chức, đồng chí hướng…

Một văn hóa cần bảo vệ?

Bắt tay hay ôm hôn thật sự không phải là những cử chỉ vô nghĩa, làm cũng được, mà bỏ qua cũng không quan trọng. Nó là những biểu hiện nhận ra nhau, tình thân, quy định quan hệ xã hội của chúng ta có từ hằng ngàn năm qua. Nay, bỗng chốc nó bị ngăn cấm luu hành vì phòng ngừa lây bệnh nên khó tránh trở thành một mất mát lớn. Nhiều người tìm thay thế. Mỗi người một sáng kiến. Hơn là để mất luôn.

“Cụng hai nắm tay”, “thúc cùi chỏ”, “đá bàn chân”… đúng là những cái chào nhau. Nhưng vẫn chưa phải là cái bắt tay nhau, cái hôn nhau. “Bắt tay”, “ôm hôn” là tiếng nói không lời từ con tim của hai người tin nhau, thân tình nhau, yêu thương nhau.

Tuy nhiên có người muốn nhân cơ hội ngăn cấm này, bỏ luôn cái chào ôm hôn vì có khi người ta làm mà trong lòng không thấy thoải mái lắm. Có người chọn cách chào, như Á đông, chấp tay xá nhẹ hay cúi đầu. Nhưng có người chỉ muốn bảo vệ cái bắt tay làm nghi thức truyền thống.

Thật ra có giữ ôm hôn như nghi thức chào nhau thân mật càng hay, không có gì là xúc phạm tới phẩm hạnh người mình chào nhưng tuyệt đối phải tránh cách “ôm hôn kiểu Hồ Chí Minh”, nhất là đối với trẻ con!

28/6/2020
Nguyễn thị Cỏ May

Có nên loại Trung Quốc ra khỏi Tổ chức
Thương mại Thế giới ?


Đăng ngày: 25/06/2020 - 12:40Sửa đổi ngày: 25/06/2020 - 12:40

UserPostedImage

Tham vọng của Trung Quốc đang là mối đe dọa cho thế giới. Ảnh minh họa : Tập Cận Bình phát biểu trong phiên bế mạc Quốc Hội Trung Quốc ngày 28/05/2020. © REUTERS/Tingshu Wang

Thụy My

Đại dịch virus corona đã cho thấy sự tăng tiến về sức mạnh kinh tế và quân sự của Trung Quốc. Tuy nhiên, theo ý kiến của nhà tư vấn doanh nghiệp Francis Journot trên Le Figaro, một khi Bắc Kinh không tôn trọng quy định của các tổ chức quốc tế, thì không được chiếm một chiếc ghế nào tại đây. RFI xin giới thiệu bài viết.

Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) hay Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc : Trung Quốc đã đầu tư vào các định chế quốc tế, nhưng lại vi phạm những quy định của các tổ chức này. Chế độ độc tài ngạo mạn trước đây chủ trương « quyền lực mềm », nay muốn thống trị thế giới, và « lấy thịt đè người » chừng như là nguyên tắc hàng đầu. Vì vậy cần phải lo ngại trước ảnh hưởng chính trị và sức mạnh quân sự ngày càng lớn của Bắc Kinh.

Qua cuộc khủng hoảng dịch tễ và ngoại giao, quan ngại sẵn có về nguy cơ một Trung Quốc thù nghịch và hiếu chiến sẽ thống trị thế giới, quét sạch các nền dân chủ nay càng mạnh mẽ hơn. Cần phải kìm hãm ý đồ đế quốc của Bắc Kinh, chừng nào còn có thể.

Trò lừa đảo của Trung Quốc và sự ngây thơ của phương Tây

Trung Quốc, thành viên Tổ chức Thương mại Thế giới kể từ năm 2001, tuy không còn là quốc gia đang phát triển, nhưng lại luôn được hưởng những ưu đãi liên quan đến quy chế này, trong khi đây là một nền kinh tế chỉ đạo, một thứ chủ nghĩa tư bản nhà nước, chứ không phải là kinh tế thị trường.

Lẽ ra nên kết thúc tình trạng này từ năm 2016, sau thời kỳ chuyển tiếp - mà Bắc Kinh đã đánh cắp công nghệ phương Tây nhưng không hề bị trừng phạt, và vi phạm các quy định của WTO quá nhiều lần. Những người cạnh tranh đành chịu thiệt, không thể đọ sức với các công ty và sản phẩm được trợ giá bởi Nhà nước Trung Quốc chuyên nhúng tay can thiệp.

Ngoài ra, chế độ độc tài Trung Quốc còn nắm một trong năm chiếc ghế thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, và như vậy có quyền phủ quyết. Tư thế ưu tiên này cản trở việc bị trừng phạt, đồng thời chặn đứng khả năng đưa Tập Cận Bình ra trước Tòa án Hình sự Quốc tế vì việc xử lý cuộc khủng hoảng Covid-19 chẳng hạn.

Ví dụ về việc Trung Quốc lũng đoạn Tổ chức Y tế Thế giới là lời cảnh báo cho chúng ta, vì nhờ ảnh hưởng này, Bắc Kinh đã trì hoãn được việc công bố đại dịch. Sự hiện diện và quyền lực Trung Quốc trong các định chế ấy, một chế độ độc tài có mục đích thống trị thế giới về kinh tế và quân sự, rõ ràng là phản tự nhiên và nguy hiểm.

Đảng Cộng Sản Trung Quốc, hiểm họa cho tự do dân chủ và hòa bình nhân loại

Sự chối từ trách nhiệm trong một đại dịch đã cướp đi sinh mạng của hàng trăm ngàn người và sự khinh thường nhân loại, khiến chúng ta có thể nghĩ đến điều tệ hại hơn. Say men quyền lực, chắc chắn Tập Cận Bình cho rằng đe dọa quân sự sẽ giúp ông ta thống trị hoàn toàn một phương Tây ngu ngốc và lỗi thời, đã đổi công nghệ và thế thượng phong trong kinh tế thế giới lấy những mảnh vải và nhựa. Một số nhà lãnh đạo chừng như tuyên thệ trung thành với ông Tập, nhưng chiến lược này không phải là không có rủi ro, tới một lúc nào đó có thể dẫn dắt thế giới đến một cuộc Đệ tam Thế chiến.

Ban đầu chỉ giới hạn ở phòng vệ, quân đội Trung Quốc nay đã trở thành một lực lượng đi chinh phục thế giới, mà sức mạnh đang tăng lên khiến khó thể nghi ngờ về mục đích địa chính trị. Việc lập căn cứ hải quân ở Djibouti tại vùng Sừng châu Phi và một pháo đài thống trị Ấn Độ Dương có thể tiếp nhận nhiều chiến hạm lớn, thậm chí hàng không mẫu hạm, đã khẳng định tham vọng ấy. Lực lượng có thể đạt đến 10.000 người vào năm 2026.

Chế độ độc tài Bắc Kinh không phải không biết rằng việc chinh phục châu Phi và sự xâm lăng kinh tế xuyên suốt châu Âu, được đặt cho một cái tên thơ mộng là « Con đường tơ lụa », có thể gây ra sự nổi dậy của những người lao động được trả lương rẻ mạt, và đôi khi bị đối xử tệ hại, không chấp nhận việc Trung Quốc đô hộ châu Phi. Bên cạnh đó là sự chống đối của những người châu Âu bị lừa dối và nghèo đi. Đó là lý do khiến Trung Quốc thường phải dùng đến cách đe dọa và đàn áp, nhưng không ai có thể dự đoán được leo thang bạo lực bao giờ mới dừng lại.

Nỗ lực vũ trang chưa từng thấy trong thời bình

Trung Quốc có quân đội đứng thứ nhì thế giới chỉ sau Hoa Kỳ. Nhưng với nhịp độ hoạt động của tổ hợp kỹ nghệ quốc phòng đứng đầu thế giới về số lượng công nhân, Bắc Kinh có thể tự hào trong một, hai thập niên với tư cách cường quốc hải quân hàng đầu. Hai tàu sân bay và những chiếc khác đang được đóng, một tàu ngầm được xuất xưởng mỗi quý, và một khu trục hạm mới hàng tháng, hợp thành một hạm đội hiện nay đã lên đến 700 chiến hạm, có thể hoạt động tại tất cả các vùng biển.

Trong một bài viết của tờ báo Hồng Kông South China Morning Post đăng ngày 12/05/2020 mang tựa đề « Trung Quốc tung ra tàu ngầm mang đầu đạn nguyên tử mới nhất và nhận được một giải thưởng khoa học », nhà báo Liu Zhen bình luận về các thử nghiệm hỏa tiễn nguyên tử JL3 tầm xa12.000 km, có thể từ vùng duyên hải Trung Quốc phóng sang tận đất Mỹ. Những hỏa tiễn này sẽ được trang bị cho các tàu ngầm thế hệ mới kể từ năm 2025.

Các quan sát viên quân sự Bắc Kinh tuyên bố các vụ thử hỏa tiễn là sự đáp trả chiến lược răn đe Trung Quốc của tổng thống Mỹ Donald Trump. Tuy nhiên, không ai tin rằng Trung Quốc sản xuất hỏa tiễn mang đầu đạn hạt nhân là do thù nghịch với tổng thống Hoa Kỳ. Các vụ bắn thử được tuyên truyền rầm rộ khi các nhà nghiên cứu được trao các giải thưởng khoa học thuộc loại danh giá nhất của Trung Quốc, một lần nữa lại là sự biểu dương sức mạnh trước thế giới.

Ngân sách của quân đội Trung Quốc là 250 tỉ đô la trong năm 2018 và được tăng lên hàng năm (tăng 7,5% trong năm 2020), có thể gần bằng phân nửa so với Hoa Kỳ trong những năm tới. Nếu tính đến thực tế ngân sách quân sự Trung Quốc nhờ nhân công giá rẻ nhất, nên có thể sản xuất ra một lượng lớn thiết bị hơn so với Hoa Kỳ, rõ ràng là nỗ lực vũ trang này là hiếm thấy, hoặc chưa từng thấy trong thời bình.

Trong khi đó, cách biệt giàu nghèo rất lớn, và 22% dân số đang độ tuổi lao động Trung Quốc bị thất nghiệp trước khi xảy ra đại dịch Covid-19. Sự chuẩn bị ồ ạt như thế cho quân đội, khiến chúng ta không thể không nhớ lại thời kỳ tái vũ trang của Đức quốc xã kể từ năm 1933, trước và trong Đệ nhị Thế chiến.

Một người khổng lồ chân đất sét

Quốc gia một tỉ rưỡi dân được hưởng lợi từ tăng trưởng nhờ làm ăn với phương Tây, hàng trăm triệu người Trung Quốc đã thoát khỏi đói nghèo. Cần khách quan nhìn nhận rằng các doanh nghiệp và người tiêu thụ phương Tây được lợi nhờ giá thành sản xuất thấp, nhưng ngược lại họ cũng phải trả giá đắt vì bị cạnh tranh bất chính, phi kỹ nghệ hóa, thất nghiệp, đời sống bấp bênh, dịch vụ công thụt lùi…

Tuy nhiên, hai thị trường tiêu thụ chính Âu-Mỹ vẫn luôn giữ được chiếc chìa khóa quyền lực kinh tế với Trung Quốc. Hai thị trường này chịu trách nhiệm về tình hình hiện nay, và cần phải có quyết định kìm hãm lại tham vọng điên cuồng của chế độ độc tài cộng sản thô bạo, được lãnh đạo bởi một chủ tịch đầy cuồng vọng, và nhờ độc đảng nên có thể ngự trị, dù có thể là người dân không mong muốn. Việc đặt lại vấn đề về tính chính danh và chính sách của Tập Cận Bình trên trường quốc tế có thể làm yếu đi quyền lực của đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Hoa Kỳ và EU phải đòi hỏi loại Trung Quốc khỏi các định chế quốc tế

Cho dù quan tâm đến lợi ích của Đức, quốc gia châu Âu lệ thuộc Trung Quốc nhiều nhất với khối lượng trao đổi lên đến 200 tỉ euro trong năm 2019, Liên Hiệp Châu Âu (EU) cần phải phân biệt giữa ngoại giao và phục tùng. Không thể làm ngơ trước chủ nghĩa bành trướng Trung Quốc, coi đây chỉ là sự đối đầu Mỹ-Trung, lý sự rằng đó là một cuộc chiến tranh lạnh mới giữa hai đại cường, không mấy liên quan đến mình. Bởi vì xin đừng nhầm lẫn, người khổng lồ Trung Quốc không vì vậy mà sau đó để yên cho châu Âu, và mỗi bên sẽ nhớ đến sự thiếu sáng suốt của EU.

Nhưng sự khởi đầu một cuộc chiến trong im lặng, với những đe dọa đối với EU và các nước thành viên, lẽ ra đã phải khiến chúng ta mở mắt. Chẳng hạn, Bắc Kinh đòi EU phải làm nhẹ bớt trách nhiệm của Trung Quốc trong bản báo cáo về việc xử lý dịch virus corona, và mới đây còn định ngăn cản một hợp đồng hiện đại hóa các chiến hạm Đài Loan ký với một công ty Pháp. Bắc Kinh tuyên bố : « Chúng tôi một lần nữa khuyến khích Pháp tôn trọng nguyên tắc chỉ có một nước Trung Hoa, hủy bỏ dự định bán vũ khí cho Đài Loan để tránh thiệt hại cho quan hệ Pháp-Trung ».

Sẽ là hợp lý nếu Trung Quốc tham gia tài trợ việc tái thiết nền kinh tế thế giới. Và điều tối thiểu mà chủ tịch Ủy Ban Châu Âu Ursula Von der Leyen có thể làm cho 27 nước thành viên - đã gánh chịu đại dịch với hàng trăm ngàn người chết và mất đi vô số công ăn việc làm - là cùng với tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump đòi hỏi Trung Quốc phải bồi thường thiệt hại cho các nước khác.

Mặt khác, không thể chối cãi được rằng việc loại Trung Quốc ra khỏi Tổ chức Thương mại Thế giới và Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc có thể làm cường quốc ngoài vòng kiểm soát này trở nên ôn hòa hơn, giúp thế giới trong thời gian dài tránh được nguy cơ một cuộc tấn công quân sự của Trung Quốc. Cũng cần nhanh chóng có được một sự thỏa thuận lịch sử giữa chủ tịch Ủy Ban Châu Âu và tổng thống Hoa Kỳ, để đòi hỏi hai tổ chức quốc tế trên thực hiện. Trong một cuộc trao đổi vào cuối tháng Tư với Laure Mandeville, phóng viên chuyên về Hoa Kỳ của báo Le Figaro, thứ trưởng ngoại giao Mỹ phụ trách khu vực châu Âu, ông Philip T.Reeker đã nói : « Chúng ta phải đoàn kết lại trước Trung Quốc ». Đây chính là cơ hội.

Đã hẳn là xu hướng của EU về toàn cầu hóa và tự do mậu dịch tối đa khiến người ta nghi ngờ về một sự thay đổi chính sách như thế. Nhưng nếu nghĩ rằng người dân cũng sẽ không chấp nhận nạn thất nghiệp gia tăng và thắt lưng buộc bụng để trả giá cho thảm họa mà Trung Quốc đã gây ra, Ủy Ban nên hiểu là cần thay đổi cách tư duy. Trước khi phải đối mặt với sự phẫn nộ có thế là hồi kết cho EU, hoặc đối phó với một cuộc chiến tranh mà chính sách thụ động trước Trung Quốc đã tạo điều kiện, và như vậy EU phải chịu trách nhiệm rất lớn.

“Cha Nào Con Nấy!”


June 29, 2020
Huỳnh Quốc Bình

Vài điểm tiêu biểu trong bài “Cha Nào Con Nấy!”

https://baotgm.net/huynh...oc-binh-cha-nao-con-nay/

Người cha nào mánh mung gian lận, sẽ không thể dạy con thành người tử tế. Cho nên người đời mới có những câu nói “cha nào con nấy”, hoặc “dòng nào giống nấy” hoặc “rau nào sâu nấy”.

Không một người đàn ông nào trên trần gian này thương chúng ta hơn cha của chúng ta, cho dù cha của mình có bị liệt vào thành phần tắc trách với con cái.

Chúng ta dễ dàng thấy ông hàng xóm có vẻ thương mình hơn cha mình, nhưng chắc chắn ông hàng xóm không dám chết cho mình đâu. Ngay cả những người cha thiếu trách nhiệm, cũng sẵn sàng chết cho con cái của mình trong cao điểm.

Một người con bất hiếu với cha mẹ, khó mà dạy con mình hiếu thảo với mình và cũng không xứng đáng làm bạn với người khác.

Nhiều hình ảnh, bằng chứng cho thấy, người con không kính trọng cha, sẽ có ngày chúng ruồng bỏ và xúc phạm đến bà mẹ.

Đối với cha đẻ trên trần gian, để làm đẹp lòng Người, con cái cần phải biết tin tưởng, vâng lời cha dạy bảo.

Ai bất hiếu với mẹ, ai xem thường người cha, thì người đó không tròn bổn phận làm con, và không xứng đáng làm một con người nơi trần gian này.

Huỳnh Quốc Bình

Edited by user Wednesday, July 1, 2020 5:24:46 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#632 Posted : Wednesday, July 1, 2020 10:23:32 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,306

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Kỷ niệm Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu, nghĩ đến công ơn chiến sĩ VNCH


Jun 18, 2020 cập nhật lần cuối Jun 18, 2020

UserPostedImage

Một thanh niên gốc Việt, cư dân Midway City, đứng trước Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, thành phố Westminster, sáng 18 Tháng Sáu, một ngày trước kỷ niệm 55 năm Ngày Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, 19 Tháng Sáu, 2020. (Hình: Khôi Nguyên/Người Việt)

Vann Phan/Người Việt

SANTA ANA, California (NV)
– Ngày 30 Tháng Tư, 1975, khi Tổng Thống Dương Văn Minh tuyên bố chính quyền và quân đội VNCH đầu hàng vô điều kiện trước các lực lượng CSBV lúc đoàn quân của Tướng Văn Tiến Dũng tiến vào Dinh Độc Lập, hầu hết thế giới lầm mê lúc đó đều hớn hở ra mặt, vì cứ tưởng rằng hòa bình đã đến rồi, và dân chúng miền Nam Việt Nam sẽ được độc lập, tự do, hạnh phúc và an cư, lạc nghiệp dưới chế độ mới. Nhưng từ ngày đó cho đến nay sự thật diễn ra hoàn toàn trái ngược với niềm hy vọng ngây thơ và tội nghiệp kia, khi 45 năm đã qua đi mà tuyệt đại đa số dân chúng Việt Nam vẫn đắm chìm trong ách nô lệ của chế độ cộng sản độc tài, đảng trị, không có độc lập, không có tự do, không có hạnh phúc, và rõ rệt nhất là không hề có nhân quyền.

Tuy VNCH đã mất đi gần nửa thế kỷ nay rồi nhưng cái di sản to lớn và đẹp đẽ mà quốc gia này để lại cho dân tộc và nhân loại vẫn còn đó, từ nền văn hóa và văn minh cho tới các công trình văn học, giáo dục, nghệ thuật, âm nhạc… và luôn cả ngày 19 Tháng Sáu, Ngày Quân Lực VNCH mà các cộng đồng người Việt tị nạn trên khắp thế giới vẫn làm lễ kỷ niệm hằng năm. Vào ngày 17 Tháng Sáu, 2019, Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu được Quốc Hội California công nhận là Ngày Cựu Chiến Binh Việt Nam Cộng Hòa (Veterans of the Republic of Vietnam Armed Forces Day) qua Nghị Quyết SCR-59 do Thượng Nghị Sĩ Tom Umberg và Dân Biểu Tom Daly đệ trình nhằm “tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh mạng sống của họ cho tự do và dân chủ cũng như các nạn nhân của cuộc Chiến Tranh Việt Nam, và để vinh danh những chiến binh còn sống sót, các nhà đấu tranh, cùng các chiến sĩ của tự do trong cuộc chiến tranh đó.”

Lịch sử Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu

Ngược dòng thời gian, Ngày Quân Lực 19 Tháng Sáu, 1965, là ngày chính phủ quân nhân tại miền Nam Việt Nam ra mắt lần đầu tiên trước quốc dân và quốc tế, một năm rưỡi sau khi chính quyền của Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị lật đổ vào ngày 2 Tháng Mười Một, năm 1963. Sau hơn một năm trời các sĩ quan cao cấp quân đội VNCH thay nhau cầm quyền, với những cuộc phản đảo chánh, chỉnh lý, và biểu tình chống đối của các thành phần tôn giáo và sinh viên liên tiếp xảy ra trong nước, Hội Ðồng Quân Lực – mà trước đó được gọi là Hội Ðồng Quân Nhân Cách Mạng – gồm các tướng lãnh, trao quyền cai trị đất nước về cho các chính trị gia vào ngày 5 Tháng Năm, năm 1965, với một chính phủ dân sự dưới quyền Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu và Thủ Tướng Phan Huy Quát. Ðiều không may là phe dân sự tại miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ, dù gồm nhiều chính trị gia nổi tiếng, nhiều chuyên gia lỗi lạc, và nhiều nhà khoa bảng từ ngoại quốc trở về, không thể nào vừa điều hành đất nước một cách hữu hiệu vừa bảo vệ sự toàn vẹn của lãnh thổ trước các cuộc tấn công liên tiếp của các lực lượng CSBV đội lốt Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.

UserPostedImage

Hai cựu chiến binh Nhảy Dù QLVNCH thắp hương tưởng nhớ 81 đồng đội hy sinh tại Tuy Hòa, Việt Nam, năm 1965, nhân dịp kỷ niệm Ngày Quân Lực VNCH, hôm 16 Tháng Sáu, 2020, tại Westminster, California. (Hình minh họa: Thiện Lê/Người Việt)

Tình trạng thù trong, giặc ngoài tại miền Nam Việt Nam lúc bấy giờ chẳng những không giảm bớt mà ngày một gia tăng, với tình hình an ninh đất nước được mô tả là hết sức nguy ngập khi cường độ tấn công, phá hoại của Cộng Quân tại các địa phương gia tăng vượt ngoài tầm kiểm soát của chính quyền và các lực lượng quân sự địa phương. Cuối cùng, việc gì phải đến đã đến: Sau ba tháng đứng ra điều hành chính quyền và quân đội không xong, vào ngày 11 Tháng Sáu, 1965, chính quyền dân sự đành phải ra tuyên cáo trao trả lại quyền cai trị đất nước cho quân đội.

Sau khi được trao quyền, trong một cuộc họp quy tụ tất cả những tướng lãnh đang nắm các trọng trách trong quân đội, từ cấp tổng tham mưu trưởng, tư lệnh các vùng chiến thuật cho đến các tư lệnh quân, binh chủng, Hội Ðồng Quân Lực, vào ngày 12 Tháng Sáu, 1965, đề cử Trung Tướng Nguyễn Văn Thiệu đảm nhiệm chức vụ chủ tịch Ủy Ban Lãnh Ðạo Quốc Gia (tương đương tổng thống), và Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ giữ chức vụ chủ tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương (tương đương thủ tướng).

Ngày 19 Tháng Sáu, 1965, trong một buổi lễ ra mắt được long trọng tổ chức tại thủ đô Sài Gòn, các thành phần trong Ủy Ban Lãnh Ðạo Quốc Gia và Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương tuyên thệ trung thành với tổ quốc, nhận trách nhiệm làm thành phần tiền phương của quân, dân miền Nam Việt Nam trong vai trò chỉ huy QLVNCH bảo vệ đất nước và điều khiển chính phủ, thực hiện các mục tiêu kinh tế, xã hội, văn hóa, và giáo dục để xây dựng miền Nam Việt Nam thành một quốc gia phú cường, mặc dù đất nước đang có chiến tranh. Trong vai trò mới, QLVNCH ở hậu phương thì lo xây dựng nền độc lập, tự do và dân chủ, diệt trừ những mầm mống nằm vùng bạo loạn, và phát triển kinh tế, ngoài tiền tuyến thì chỉ huy quân đội ngăn chống những đợt sóng xâm lăng của Cộng Sản ngày càng mãnh liệt từ miền Bắc tràn vào.

Nhưng giới lãnh đạo quân sự tại miền Nam Việt Nam, tức QLVHCH, vì ý thức rằng cuộc chiến đấu tự vệ chống lại cuộc chiến tranh xâm lược của Cộng Sản từ ngoài Bắc vào không phải là một cuộc chiến đơn thuần về quân sự mà là một trận chiến phối hợp giữa các mặt trận quân sự và chính trị cũng như kinh tế, đồng thời còn cảnh giác cao độ về vai trò sinh tử của một chế độ tự do, dân chủ tại miền Nam Việt Nam trong cuộc chiến tranh một mất, một còn với phe Cộng Sản Quốc Tế, đã phải tìm cách chuyển đổi chế độ hội đồng quân nhân cầm quyền (military junta) hiện có sang một thể chế dân chủ hợp hiến và hợp pháp mới mong nâng cao uy tín của VNCH trên trường quốc tế.

Từ 1966 tới 1967, mặc dù chiến sự vẫn tiếp tục diễn ra vô cùng ác liệt trên khắp các mặt trận tại miền Nam Việt Nam – với sự can dự trực tiếp của quân đội Hoa Kỳ và các lực lượng Ðồng Minh như Nam Hàn, Úc, New Zealand, và Thái Lan – chính quyền miền Nam Việt Nam dưới quyền của các tướng Nguyễn Văn Thiệu và Nguyễn Cao Kỳ, với sự hỗ trợ của chính phủ, dân chúng, quyết tâm tổ chức các cuộc tuyển cử tự do để thành lập Ðệ Nhị Cộng Hòa thay thế cho Ðệ Nhất Cộng Hòa của cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã cáo chung hồi năm 1963.

Chinh quyền Đệ Nhị Cộng Hòa, do Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và các Phó Tổng Thống Nguyễn Cao Kỳ và Trần Văn Hương lãnh đạo, đã có công giúp cho tiến trình dân chủ hóa miền Nam Việt Nam tuần tự diễn ra, với những cuộc bầu cử từ tổng thống và phó tổng thống cùng các đại biểu lưỡng viện Quốc Hội cho tới các nghị viên hội đồng thành phố và tỉnh trên toàn cõi miền Nam Việt Nam. Cho dù miền Nam Việt Nam vẫn đang đắm chìm trong khói lửa chiến chinh – với những trận chiến ác liệt như chiến dịch Bắc Phạt của Không Lực VNCH (1966-1967), cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân của Cộng Sản (1968), cuộc hành quân đánh sang Cambodia của Quân Ðoàn 3 (1970), cuộc hành quân của QLVNCH đánh sang Hạ Lào (1971), cuộc tổng tấn công của Cộng Sản vào Mùa Hè Ðỏ Lửa (1972), cuộc không tập và phong tỏa Bắc Việt của Hoa Kỳ vào mùa Giáng Sinh 1972… và với những biến cố chính trị lớn lao như cuộc Hòa Ðàm Paris (1968-1972), việc ký kết Hiệp Ðịnh Paris 1973, cuộc trao trả tù binh các bên lâm chiến (1973), những vụ Cộng Sản lấn đất, giành dân, vi phạm Hiệp Ðịnh Paris mà cao điểm là cuộc tấn công đánh chiếm Phước Long (1974)… tiến trình dân chủ hóa miền Nam Việt Nam diễn ra khá tốt đẹp dưới quyền lãnh đạo của một chính quyền mà đa số các giới chức cao cấp đều là sĩ quan hiện dịch trong quân đội hoặc có gốc gác nhà binh.

UserPostedImage

Triển lãm Chiến Thắng Đầu Xuân của Thủy Quân Lục Chiến được tổ chức tại Sài Gòn. (Hình minh họa: Flickr manhhai)

Nghĩ đến công ơn các chiến sĩ QLVNCH

Mặc dù miền Nam Việt Nam, tính luôn cả chính quyền Quốc Gia Việt Nam cùng hai nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, chỉ tồn tại có 21 năm ngắn ngủi, tức là từ 1954 tới 1975, nhưng chế độ VNCH đã để lại những thành tích trị quốc, an dân dài lâu trong lòng người dân Việt Nam mà không thời kỳ nào trong lịch sử cận đại và hiện đại của nước nhà có thể sánh được. Nhưng đã là công dân VNCH trong suốt thời kỳ lịch sử đó, không ai lại không biết rằng cuộc sinh tồn của đất nước luôn luôn phải được đánh đổi bằng xương máu của chính người dân miền Nam Việt Nam, trong đó các chiến sĩ QLVNCH, mà tiền thân là Quân Đội Quốc Gia Việt Nam và Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa, luôn phải đứng mũi, chịu sào. Đó là vì miền Nam Việt Nam không hề có được cái may mắn như Nam Hàn, là nước luôn được Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc hỗ trợ trong cuộc Chiến Tranh Triều Tiên (1950-1953) và dài dài cho đến ngày nay nên không hề bị Cộng Sản Bắc Hàn thôn tính, hoặc Tây Đức, là nước có được sự đồng tâm nhất trí che chở và bảo bọc của ba cường quốc Tây Phương – Hoa Kỳ, Anh, và Pháp – cho đến ngày Cộng Sản Đông Đức sụp đổ và sát nhập vào Cộng Hòa Liên Bang Tây Đức để trở thành Cộng Hòa Liên Bang Đức ngày nay.

Mặc dù cuối cùng rồi thì QLVNCH đã phải buông súng tan hàng vì xui xẻo bị người bạn Đồng Minh Mỹ bỏ rơi nửa chừng, người lính VNCH đã kiên cường chiến đấu trong suốt thời gian đất nước tồn tại, với những chiến thắng lẫy lừng từ Trận Mậu Thân 1968, cuộc hành quân Toàn Thắng 43 sang Cambodia năm 1970, cuộc chiến đấu tại An Lộc, Kon Tum, và Cổ Thành Quảng Trị hồi Mùa Hè Đỏ Lửa năm 1972, trận chiếm lại ngọn đồi Thường Đức từ tay Cộng Quân năm 1973, và chiến thắng Xuân Lộc vào mùa Xuân 1975, mùa Xuân cuối cùng của dân tộc Việt Nam. Ngay cả lúc chiến bại, người lính VNCH lúc nào cũng anh dũng, hiên ngang, như một Nguyễn Đình Bảo tại Charlie năm 1970, một Nguyễn Văn Đương trên ngọn Đồi Máu Hạ Lào năm 1971, và một Ngụy Văn Thà anh dũng ở lại chết theo tàu trong trận hải chiến chống các lực lượng Trung Quốc xâm chiếm quần đảo Hoàng Sa năm 1974. Đó là chưa kể những cuộc tuẫn tiết của các Thiếu Tướng Phạm Văn Phú và Nguyễn Khoa Nam cùng các Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, và Lê Nguyên Vỹ, cùng với Trung Tá Cảnh Sát Nguyễn Văn Long vào ngày 30 Tháng Tư, 1975, cũng như cuộc chiến đấu kiên cường cho đến lúc phải hy sinh của Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn và Trung Tá Cảnh Sát Lê Phó sau đó. Rồi khi cuộc chiến chấm dứt, các chiến sĩ QLVNCH kẻ thì hy sinh ngoài mặt trận, người thì mất đi một phần thân thể, kẻ thì chịu cảnh tù đày, người thì chết thảm trên đường vượt biên, vượt biển đi tìm tự do, để rồi tất cả ngày nay ai cũng đều cùng chung số phận của những kẻ đánh mất quê hương, sống đời lưu vong nơi quê hương thứ hai và luôn mang tâm trạng “nhớ nước đau lòng con quốc quốc, thương nhà mỏi miệng cái gia gia…”

Đến đây, tưởng cũng nên mượn ý nhạc trong ca khúc “Nửa Đêm Biên Giới” của Anh Bằng để nói lên phần nào những gian khổ tột cùng của người lính VNCH trong sứ mệnh dựng nước và giữ nước tại miền Nam Việt Nam: “Đêm nay quê nhà mẹ hiền còn thương đứa con nơi chốn xa vời/Không than, không sầu, đầu non cuối ghềnh ôm cây súng canh rừng sâu…” Phải chăng đó cũng là khúc ca bi tráng của các chiến sĩ Tiểu Đoàn 92, Biệt Động Quân QLVNCH, tại tiền đồn Tống Lê Chân thuộc tỉnh Tây Ninh, nơi vùng biên giới Việt Nam-Cambodia khi họ bị quân CSBV vây hãm ngặt nghèo trong gần một năm rưỡi trời, tức là 510 ngày, từ 10 Tháng Năm, 1972 đến 11 Tháng Tư, 1974, để rồi đành phải rút lui vì hết đạn và hết lương thực mà không hề được tiếp tế và tiếp viện? [đ.d.]

Virus corona: Tiệm móng tay của người Việt tại Anh
trong mùa bệnh dịch


Hà Mi

Viết từ London
21 tháng 3 2020

UserPostedImage

Thợ được cho nghỉ việc, chỉ còn chủ đi làm vì không có khách

Làm móng tay, hay vẫn thường được gọi là làm nails, là một nghề rất phổ biến trong cộng đồng người Việt tại Anh.

Cũng như nhiều cơ sở kinh doanh nhỏ trong các ngành dịch vụ khác, những người làm nails tại Anh hiện đang bị ảnh hưởng nặng nề do dịch Covid-19.

Một số chủ tiệm, người tự kinh doanh và người làm thuê cho các tiệm nails tại Anh Quốc cho biết về những khó khăn, quan ngại và hy vọng của họ trong thời kỳ dịch bệnh này.

Không có khách vì dịch bệnh

Trước những khuyến cáo của chính phủ Anh hạn chế đi lại và giảm tiếp cận xã hội trừ trường hợp tối cần thiết, các ngành dịch vụ như nhà hàng, hiệu làm tóc và ngành nails đang rơi vào tình trạng hầu như không có khách.

Chị Thảo, chủ một tiệm nails ở Palmer Green, mạn Bắc London, cho biết hiện vẫn cố mở cửa nhưng cửa hàng rất vắng, hầu như không có khách và đã cho hai thợ nghỉ ở nhà được một tuần rồi.

“Số lượng khách của mình giảm rất nhiều. Chắc một vài hôm nữa xem chính phủ quyết định ra sao rồi có lẽ sang tuần mình cũng sẽ phải đóng cửa.

“Thợ thì cũng cho nghỉ rồi vì vắng thế này chả có đủ chi phí cho shop lấy đâu tiền trả lương. Mình mở cửa vì còn 1-2 khách quen đã lâu năm và cũng mong còn kiếm được đồng nào hay đồng đó. Cho thợ nghỉ vì một phần họ cũng sợ dịch và một phần thợ có đi làm thì cũng ngồi chơi không,” chị Thảo cho biết.

Anh Nam, chủ tiệm nails ở gần thành phố Cambridge, cũng ở trong tình trạng tương tự.

“Khách tuần trước giảm hơn 50% và bây giờ còn ít hơn nữa. Em có vài thợ nhưng mấy hôm nay cũng phải cho thợ nghỉ luân phiên rồi. Thợ họ cũng thông cảm vì phải cùng nhau cố gắng qua giai đoạn này."

“Nhà có hai con nhỏ, hai vợ chồng cùng làm ở tiệm nên cũng lo lắm. Nếu tới đây trường học đóng cửa thì một trong hai vợ chồng sẽ phải ở nhà trông con."

“Bên này bọn em đâu có ông bà mà gửi con nhờ trông giúp được, mà người ta cũng khuyến cáo không gửi con cho ông bà.

“Nhưng thôi thế cũng được, đỡ phải trả tiền nhà trẻ, vì đằng nào cả hai đi làm cũng chẳng có khách,” anh Nam chia sẻ.

Với những người tự kinh doanh và chỉ thuê chỗ trong một tiệm của người khác thì ngoài việc thu nhập gần như không có do không có khách, thì còn có lo lắng khác nữa.

“Mình thuê đặt một, hai ghế làm móng chân, móng tay trong tiệm, nếu không đủ tiền trả tiền thuê chỗ cho chủ tiệm (mà họ cũng là người đi thuê nhà của người khác làm cửa hàng) thì chủ tiệm sau 1-2 tháng có thể đòi lại chỗ để cho người khác thuê,” chị Hà, có chồng là người tự kinh doanh nghề nails, hiện đang thuê chỗ tại một tiệm làm tóc ở mạn Đông London cho biết.

“Thế nên mình vừa lo không kiếm đủ ăn lại vừa lo bị mất chỗ kiếm sống mà còn lo mất tiền đầu tư vì đã mua bàn ghế, dụng cụ và thuốc làm móng v.v... để làm nghề. Bán lại đồ lúc này thì làm gì có ai mua."

“Mà nghề này thì khách ngồi quá gần nên cũng rất sợ, mình sợ thì khách cũng sợ chứ! Đấy, mình không đi làm hay tiệm mà họ không mở cửa nữa thì không có thu nhập để trả tiền thuê chỗ, thuê nhà, mà đi làm thì cũng sợ lây nhiễm, nhất là khi khách nói mới đi du lịch đâu đó về,” chị Hà nói.

Hỗ trợ của chính phủ

Hôm 17/3, chính phủ Anh công bố gói hỗ trợ trị giá 350 tỷ bảng Anh trong đó 20 tỷ bảng trợ giúp các doanh nghiệp nhỏ và 330 tỷ tiền cho vay không lãi nhằm vực nền kinh tế nước này trước tình trạng dịch bệnh.

Đây có lẽ là một tin đáng mừng cho cộng đồng người Việt làm nails tại Anh.

Chị Thảo là trong số những người mong muốn được nhận khoản hỗ trợ này:

“Mình đang tìm hiểu thủ tục để xin tiền hỗ trợ của chính phủ. Nghe đâu chính phủ nói là doanh nghiệp nhỏ thì có thể xin hỗ trợ 10 ngàn bảng Anh. Còn doanh nghiệp lớn thì có thể được vay số tiền lớn hơn và không phải trả lãi trong sáu tháng."

“Họ cũng nói sớm nhất là tháng Tư thì sẽ có thể được nhận tiền và mình tuy làm thủ tục nhưng cũng không biết có được không,” chị Thảo nói.

Ngay sau khi có tuyên bố hỗ trợ doanh nghiệp của chính phủ, những người làm nghề nails tại Anh đã truyền nhau đường link trang mạng của chính phủ hướng dẫn việc xin tiền hỗ trợ.

Anh Nam hy vọng nếu không xin được tiền trợ giúp trong gói 20 tỷ hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ thì xin được vay không lãi từ khoản 330 tỷ để có thể trụ được qua giai đoạn khó khăn này cũng là mừng rồi.

UserPostedImage

Biển ‘Mở cửa’ vẫn sáng đèn nhưng tiệm không có khách

Tuy nhiên với những người tự kinh doanh như chồng chị Hà thì việc xin trợ giúp từ gói hỗ trợ của chính phủ không phải là đơn giản, chị Hà cho biết.

“Nhà mình là self-employed (tự kinh doanh) thì chỉ có thể xin được Universal Credit (trợ cấp tối thiểu hàng tháng cho chi phí sinh hoạt dành cho người có thu nhập thấp hoặc mất việc tại Anh) mà để làm thủ tục xin được cũng rất khó vì phải chứng minh thu nhập trước Covid và sau Covid thì mới được,” chị Hà giải thích.

Trong thời gian tìm hiểu, làm thủ tục xin và chờ đợi được nhận hỗ trợ của chính phủ cho chính họ thì nhiều người đã đang phải thương thuyết các giải pháp ‘bước đệm’ trước tình trạng dịch bệnh khiến không có khách hiện nay.

“Vợ chồng mình đã nói chuyện với chủ tiệm về nợ tiền thuê chỗ nhưng họ chưa chịu vì họ nói còn tuỳ thuộc họ có xin được trợ cấp cho doanh nghiệp nhỏ từ gói hỗ trợ của chính phủ hay không,” chị Hà nói.

Chị Thảo cũng cho biết đã bàn với chủ nhà xin trong thời gian một vài tháng tới đươc giảm tiền thuê nhà hoặc cho tạm ngưng trả tiền nhà rồi khi kinh doanh hoạt động trở lại sẽ trả bù nhưng hiện chủ nhà còn chưa đồng ý vì họ cũng phải đợi có xin được tạm ngưng tiền trả góp khoản tiền vay của ngân hàng mua nhà theo hứa hẹn của chính phủ hay không.

Tăng cường chống dịch

UserPostedImage

Khách làm móng cuối cùng trước khi tiệm đóng cửa từ ngày 20/3

Khi được hỏi với đặc tính của nghề nails, làm việc phải ngồi gần khách như vậy, những người làm nails có gặp khó khăn gì đặc biệt khi làm việc hay không, thì phần lớn đều cho biết nếu vẫn còn khách tới làm vào giai đoạn này thì hầu hết đều là khách quen, hay những người không quan ngại khi thợ đeo khẩu trang, và khách đều vui vẻ rửa tay theo yêu cầu của tiệm trước khi được thợ xem móng.

“Trước Covid thì thường khách vào là xem tay luôn cho khách nhưng nay thì khách được yêu cầu rửa tay rồi mới xem và làm cho họ.

“Còn đeo khẩu trang khi làm móng thì nhiều tiệm trước đây đã đeo khẩu trang rồi. Giờ thì không chỉ đeo khẩu trang mà còn còn đeo găng tay nữa,” chị Hà nói.

Có tiệm thậm chí còn có cả khẩu trang cho khách.

“Mình còn đủ khẩu trang để dùng cho thợ và cả cho khách nếu khách muốn nhưng có khách đeo, có khách không vì tây họ chẳng coi trọng việc đeo khẩu trang đâu. Mình ra đường, đi xe buýt đi làm, mình cũng đeo khẩu trang, nhưng người ta nhìn mình như nhìn người từ hành tinh khác ý. Mình cũng kệ, ai nhìn thì nhìn,” chị Thảo vừa cười vừa kể.

Chị Châu, một thợ làm nails tại một tiệm ở khu Wimbledon, phía Nam London, thì cho biết “cửa hàng chỉ có đủ khẩu trang cho thợ như bọn em, lấy đâu ra cho khách. Mà có khi có cho khách thì họ cũng không dùng vì họ biết khẩu trang của mình sạch hay bẩn nên bọn em không cho khách chị ạ. Nhưng bây giờ trước khi làm là yêu cầu khách rửa tay cẩn thận.”

“Nhiều người thân tại Việt Nam đang rất lo lắng cho những người sống tại Anh như bọn em nhưng mỗi nước có cách xử lý khác nhau. Chắc chủ tiệm em sẽ đợi xem các quyết định kế tiếp của chính phủ trong thời gian tới như thế nào rồi mới quyết định có đóng cửa hay không,” chị Châu nói thêm.

Trước tình trạng bệnh dịch diễn biến nhanh như hiện nay, không chỉ cộng đồng người Việt làm nails tại Anh Quốc có tâm trạng lo lắng, bất ổn mà có lẽ đây là tâm trạng chung của người dân không chỉ tại Anh mà tại nhiều nước châu Âu khác.

Bài do tác giả, sống tại London, gửi cho BBC News Tiếng Việt.

Edited by user Wednesday, July 1, 2020 10:50:06 PM(UTC)  | Reason: Not specified

linhphuong  
#633 Posted : Thursday, July 2, 2020 5:17:45 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,278

Thanks: 326 times
Was thanked: 364 time(s) in 256 post(s)

Tin Tong Hop

Bào Huynh của Đức Giáo Hoàng Danh Dự là
Đức ông Georg Ratzinger đã qua đời ở Regensburg.


Thanh Quảng sdb

01/Jul/2020

UserPostedImage

Vị linh mục người Bavaria cao tuổi đã phải nhập viện ở Regensburg, Bavaria, nơi ngài sống và cũng là nơi ngài được em mình là ĐTC Danh dự Joseph Ratzinger thăm viếng lần cuối ít ngày trước đây.

(Tin Vatican)

Đức ông Georg Ratzinger, anh lớn của Đức Giáo Hoàng danh dự, đã qua đời ở tuổi 96. Ngài đã phải nhập bệnh viện ở Regensburg, thành phố mà ngài sinh sống hầu như cả cuộc đời. Với cái chết này, Đức Thánh Cha danh dự Joseph Ratzinger - là thành viên duy nhất cuối cùng trong gia đình còn sống. Gia đình có hai anh em - một nhạc sĩ và là ca trưởng của một ca đoàn nổi tiếng, và người thứ hai là một nhà thần học và sau đó là Giám mục, Hồng Y, và cuối cùng là Giáo hoàng – Cả hai được phong chức linh mục cùng ngày, và luôn gắn bó chặt chẽ với nhau.

Đức ông Georg Ratzinger được sinh ra ở Pleiskirchen, Bavaria, vào ngày 15 tháng 1 năm 1924, ngài bắt đầu chơi đàn organ cho nhà thờ giáo xứ lúc mới lên 11. Năm 1935, ngài vào tiểu chủng viện ở Traunstein, nhưng năm 1942, ngài bị động viên quân dịch tại Reichsarbeitsdienst và sau đó tại Wehrmacht, ngài đã bị đẩy ra mặt trận ở Ý. Bị quân Đồng minh bắt vào tháng 3/1945, ngài bị bắt làm tù binh ở Napoli trong vài tháng trước khi được thả tự do và được trở về với gia đình. Năm 1947, cùng với em trai là Joseph, cả hai gia nhập chủng viện Herzogliches Georgianum ở Munich. Và ngày 29 tháng 6 năm 1951, cả hai anh em, cùng với khoảng bốn mươi bạn khác, được chịu chức linh mục trong Nhà thờ Chính tòa của Đức Hồng Y Michael von Faulhaber cai quản.

Sau khi điều hành dàn hợp xướng ở Traunstein trong ba mươi năm, từ năm 1964 đến 1994, Cha Georg đã trở thành đại sư (Kappelmeister) của dàn hợp xướng tại nhà thờ Regensburg, Regensburger Domspatzen. Ngài đã đi khắp thế giới để biểu diễn các buổi hòa nhạc và điều khiển nhiều bản trường ca được thu âm cho công ty Deutsche Grammophon, Ars Musici và nhiều hãng thu âm quan trọng khác, đặc biệt các bản nhạc của các nhạc sư Bach, Mozart, Mendelssohn và nhiều nhà soạn nhạc khác.

Vào ngày 22 tháng 8 năm 2008, Thị trưởng của thành phố Castel Gandolfo đã trao quyền công dân danh dự cho Đức ông Georg, và nhân dịp này, Đức Thánh Cha Danh Dự Benedict XVI đã nói về anh của mình, không chỉ là một người bạn đồng hành, mà còn là một vị linh hướng đáng tin cậy. Đối với tôi, anh là một điểm tựa để định hướng, để tham khảo và dẫn tới các quyết định chung với nhau. Anh ấy luôn góp ý cho tôi con đường phải đi, ngay cả trong những tình huống khó khăn.

Anh Georg Ratzinger kể, khi còn nhỏ cả hai anh em chúng tôi đều là lễ sinh phục vụ bàn thờ và phục vụ Giáo hội. Ngài đã chia sẻ nhiều kỷ niệm thời thơ ấu: Được chịu phép Thêm xức tại Tittmoning, từ Đức Hồng Y Michael Faulhaber, vị Tổng Giám mục nổi tiếng của thành phố Munich. ĐTC danh dự lúc đó rất ấn tượng về ĐHY và mơ ước tương lại mình cũng sẽ trở thành một Hồng Y như vậy. Nhưng, chỉ vài ngày sau cuộc gặp gỡ đó, ngài gặp một họa sĩ vẽ tranh trên tường nhà, thì ngài lại có ước mơ khi lớn lên, ngài sẽ trở thành một họa sĩ…

Khi nhớ lại những năm đen tối của thế chiến, ba thì chống lại chủ nghĩa phát xít, và anh Georg thì đam mê âm nhạc nên cả gia đình chúng tôi đều yêu thích âm nhạc. Ba thì đánh đàn tranh vào mỗi tối. Chúng tôi cùng hát với nhau. Thật gia đình chúng tôi dùng âm nhạc để ca ngợi Chúa. Bị ảnh hưởng của gia đình, nên tôi cũng đam mê âm nhạc và chơi đàn Dương cầm...

Đức ông Georg là một người thẳng thắn, không thích ngoại giao ngoắt nghéo! Một ví dụ điển hìanh là anh không mừng khi thấy em mình được bầu chọn vào chức vụ Giáo hoàng vào tháng 4 năm 2005! Đức ông Georg chia sẻ ngài không mong đợi điều đó! Tuy nhiên, khi được chọn làm Hồng Y thì chúng tôi ý thức hai anh em sẽ ít gặp nhau hơn và theo thánh ý Chúa muốn mình cầm đầu Giáo hội, thì mình không thể thoái thác!

Vào năm 2011, trong một cuộc phỏng vấn với một tạp chí của Đức, Đức ông Georg Ratzinger chia sẻ nếu em tôi không thể chu toàn trọng trách vì tình trạng sức khỏe, thì em tôi nên can đảm từ chức. Và ngài là một trong những người đầu tiên được chia sẻ quyết định từ nhiệm này, nhiều tháng trước về quyết định lịch sử của Đức Benedict, từ nhiệm chức vụ Giáo hoàng, Đại diện Thánh Phêrô ở trần gian, vì lý do tuổi tác.

Đức ông Georg chia sẻ: Em tôi mong muốn có sự bình an ở tuổi già. Bất chấp đôi chân yếu và sức khỏe của mình, Đức Nguyên Giáo hoàng đã bay từ Rome đến Regensburg để thăm anh mình.

Đức ông Georg cũng xuất hiện, trong nhiều cuộc phỏng vấn khác nhau, cũng như trong các phim tài liệu do phóng viên Tassilo Forchheimer thực hiện cho đài truyền hình Bayerischer Rundfunk của vùng Bavaria, và đã được phát sóng vào tháng 1 năm 2020.

ĐTC Phanxicô chia buồn với Đức nguyên Giáo hoàng Biển Đức XVI


7/2/2020 6:30:19 PM

Ngày 02/07/2020, Đức Thánh Cha Phanxicô đã gửi thư chia buồn với Đức nguyên Giáo hoàng Biển Đức XVI và cầu nguyện cho Đức ông Georg, bào huynh của ngài, mới qua đời ngày 01/07/2020.

UserPostedImage

Đức Thánh Cha Phanxicô và Đức Biển Đức XVI

Trong lá thư ngắn gửi Đức nguyên Giáo hoàng Biển Đức XVI, Đức Thánh Cha Phanxicô viết:

Kính gửi Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, Giáo hoàng danh dự

Đức Thánh Cha đã tế nhị thông báo cho con trước tiên về sự qua đời của bào huynh yêu dấu của Ngài, Đức ông Georg. Con muốn lập lại với Ngài lời chia buồn sâu sắc nhất và sự gần gũi về tinh thần trong khoảnh khắc đau đớn này.

Con hứa sẽ cầu nguyện cho người quá cố yêu dấu, để xin Chúa của sự sống, theo lòng nhân từ thương xót, đưa Đức ông vào quê trời và ban cho Đức ông phần thưởng đã được chuẩn bị cho các tôi tớ trung thành của Tin Mừng.

Thưa Đức Thánh Cha, con cũng cầu nguyện cho Ngài; con cầu xin Chúa Cha, nhờ lời chuyển cầu của Đức Trinh nữ Maria, ban cho Ngài sự nâng đỡ của niềm hy vọng Kitô giáo và sự an ủi dịu dàng của Thiên Chúa.

Chúng ta luôn hiệp nhất trong sự gắn kết với Chúa Kitô phục sinh, nguồn hy vọng và bình an.

Trong tình con thảo và huynh đệ

Phanxicô

Vatican ngày 02/07/2020.
Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 02.07.2020)

ĐTC bắt đầu "kỳ nghỉ hè tại nhà"; trong tháng 7
không có các buổi tiếp kiến chung vào thứ Tư


7/2/2020 11:10:51 AM

Như mọi năm, từ thứ Tư ngày 01/07, Đức Thánh Cha Phanxicô bắt đầu “kỳ nghỉ hè tại nhà” trong suốt tháng 7; ngài sẽ ngưng các buổi tiếp chung vào sáng thứ Tư hàng tuần.

UserPostedImage

Trong suốt tháng 7, Đức Thánh Cha chỉ xuất hiện trước công chúng vào các buổi trưa Chúa Nhật, tại cửa sổ Dinh Tông tòa, để đọc kinh Truyền Tin với các tín hữu tại quảng trường thánh Phê-rô. Hiện tại do đại dịch Covid-19, có rất ít khách du lịch và khách hành hương đến quảng trường. Trong tháng 7, Đức Thánh Cha cũng ngưng các buổi tiếp kiến chung vào sáng thứ Tư hàng tuần. Buổi tiếp kiến chung đầu tiên sẽ được bắt đầu lại vào ngày 05/08.

Tuy thế, hầu như mỗi mùa hè, Đức Thánh Cha thường tham gia vào một số cuộc gặp gỡ ngoài chương trình với người tị nạn hay các bệnh nhân. Mùa hè đặc biệt năm nay, có thể là ngài sẽ tham gia một trong những “ngày cắm trại " được tổ chức tại vườn Vatican từ 7:30 sáng đến 6 giờ chiều, dành cho 300 trẻ em con cái của các nhân viên để cha mẹ các em có thể an tâm làm việc trong ngày và sẽ đưa con cái về nhà vào cuối ngày.

Hoạt động hè này dành cho các thiếu nhi từ 5 đến 14 tuổi; đây là hoạt động mới và cần thiết trong thời gian này, sau thời gian cách ly vì đại dịch. Hoạt động được phối hợp tổ chức bởi hiệp hội “Tất cả tham gia ngày hội” và cộng đoàn dòng Sa-lê-diêng tại Vatican. Cha Franco Fontana, tuyên úy của Hiến binh Vatican và Bảo tàng Vatican là người chịu trách nhiệm thiêng liêng.

Trong những năm trước, Đức Thánh Cha dành thời gian nghỉ hè để chuẩn bị cho các chuyến viếng thăm ở nước ngoài hay các sự kiện Giáo hội quan trọng. Vì đại dịch, cho đến nay chưa có chuyến viếng thăm nào được lên kế hoạch. Thay vào đó, có thể Đức Thánh Cha sẽ đối phó với những khó khăn lớn để bình thường hóa các hoạt động của Vatican sau thời gian cách ly, giải quyết những chậm trễ trong giai đoạn cuối của dự án cải tổ giáo triều Roma, vv. (abc.es 30/06/2020)

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 01.07.2020)

Đức Thánh Cha nói: những Kitô hữu chân chính
hằng cầu nguyện cho thế giới


Thanh Quảng sdb

17/Jun/2020

UserPostedImage

Trong buổi triều yết hôm nay thứ Tư 17/6/2020, Đức Thánh Cha Phanxicô tiếp tục chương trình giáo lý bàn về tiên tri Môisê.

(Tin Vatican)

Đức Thánh Cha Phanxicô chào hỏi các khách hành hương và cho hay Thiên Chúa không bao giờ nhận lời cầu xin của những người cầu nguyện một cách 'dễ dàng'. ĐTC đã nêu ra hình ảnh Mosê làm ví dụ, ĐTC giải thích rằng ngay từ đầu Mosê đã phải đối phó với nhiều khó khăn trong ơn gọi của mình.

Đức Thánh Cha lưu ý rằng khi Thiên Chúa gọi ông, nếu nói theo cách người đời thì đó là một điều thất bại. ĐTC trương dẫn sách Xuất hành diễn tả Mosê là một kẻ chạy trốn vào sa mạc Midian, ông là một người nhút nhát sợ sệt, nhưng khi phải đứng lên tranh đấu cho những người yếu đuối và bị áp bức, thì sức mạnh được phát ra từ chính bàn tay của ông.

Chúa đến cùng Mosê

Sau đó, Đức Thánh Cha kể lại chính trong sa mạc Midian, Thiên Chúa mời gọi Môi-se hãy đi giải phóng dân Israel khỏi kiếp nô lệ! Ông không tin mình có đủ sức và xứng đáng! Như ĐTC nói ông Mosê trả lời Thiên Chúa: ‘Tại sao lại là con? ’

Đức Thánh Cha nói vì run sợ khiến ông chùn bước khước từ! điều ấy làm cho chúng ta có nhiều ấn tượng về ông. Ông là người được Thiên Chúa chọn để trao Thập giới cho dân và trong mọi hoạt cảnh, ông không ngừng gắn bó với dân tộc của ông, nhất là trong những giờ phút căm go nhiều cạm bẫy và cám dỗ. Mặc dù ông được Chúa chọn cách đặc biệt, nhưng ông luôn nhìn nhận mình là người nghèo cần phải bám vúi vào Chúa như sức mạnh cho bước đường hành trình với dân và cùng dân tộc của mình.

Nhờ lời cầu bầu của ông Mosê

Đức Thánh Cha nói cách tốt nhất để diễn tả cách Mosê cầu nguyện là nhìn nhận "mình là trung gian, mình khẩn cầu Thiên Chúa cho dân… Kinh thánh mô tả ông giống như một cây cầu nối giữa trời và đất; giữa dân Do thái và Thiên Chúa.

Cuối cùng, Đức Thánh Cha Phanxicô nói như Môisê, chúng ta hãy có cùng một tâm tình, một nhiệt tâm như Chúa Giêsu, để cầu nguyện cho thế giới, mặc cho chúng ta có những yếu đuối của thân phận con người, nhưng chúng ta tin vào Thần Linh của Chúa.

Lợi ích nhóm hay băng đảng cướp cơm dân?


July 2, 2020
Phạm Trần

“Lợi ích nhóm”, hay “nhóm lợi ích” là những tổ chức cán bộ, đảng viên có chức, có quyền trong đảng Cộng sản Việt Nam đã chia bè, kết phái để cướp cơm dân và bảo vệ độc quyền cai trị cho đảng.

Chúng sinh ra và lớn lên từ Thôn, rồi leo lên Xã trước khi ngoai qua Huyện, ngóc đầu lên Tỉnh để nghênh ngang bước vào Trung ương. Lộ trình quan lộ của “lợi ích nhóm” công khai từ dưới lên trên, từ trung ương xuống cơ sở và từ nhà nước vào doanh nhân, xí nghiệp. Khối Doanh nghiệp nhà nước là ổ tham nhũng phá hoại đất nước và phản bội sức lao động của dân lớn nhất nhưng không bị trừng phạt mà còn được bảo vệ bởi các “Nhóm lợi ích” trong cơ quan đảng và bộ ngành nhà nước.

Thế nhưng, gần 10 năm qua, kể từ Khóa đảng XI (2011-2016) Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng, Thanh tra Chính phủ, Mặt trận Tổ quốc và Ban Chỉ đạo Trung ương phòng, chống Tham nhũng do Tổng Bí thư, Chủ tịch nước đứng đầu đã không sao vạch được mặt, chỉ ra tên các “Nhóm lợi ích” để trừng phạt và tịch thu tài sản trả lại cho dân.

Con số trên 100 Cán bộ, Đảng viên, có người ở cấp cao đã bị bắt tù, bị truy tố, bắt đền bù tiền thu bất chính từ đầu Khóa đảng XII (từ 2016…) là một “thành tích” được báo, đài đảng tung hô để biểu dương ông Nguyễn Phú Trọng.

Nhưng không ai biết các thủ phạm nổi cộm đã bị ngồi tù như Đinh La Thăng (cựu Ủy viên Bộ Chính trị); Nguyễn Bắc Son (cựu Bộ trưởng Thông tin-Truyền Thông) và Trương Minh Tuấn (cựu Bộ trưởng Thông tin-Truyền Thông) thuộc “Nhóm lợi ích” nào trong đảng.

Hiện nay, trước thềm Đại hội Đảng XIII, dự trù diễn ra đầu năm 2021, một làn sóng “đánh gió” tệ “Lợi ích nhóm”, hay “Nhóm lợi ích”, do Ban Tuyên giáo chủ động, đã bung ra với những quân bài chống “chạy chức”, “chạy quyền” và “chạy vào Trung ương” của các phe phái trong đảng.

Việc này cho thấy tình trạng “Lợi ích nhóm” vẫn sinh sôi nẩy nở như ong vỡ tổ khắp nơi, khắp chốn và trong mọi lĩnh vực, mọi cửa ngõ ra vào của hệ thống đảng, nhà nước và các Doanh nghiệp.

Thậm chí, cả trong Báo chí đảng cũng đang chửi xéo, nói xiên về chuyện “Lợi ích nhóm” như để tung hỏa mù trong dư luận. Những chuyện báo tống tiền Doanh nghiệp, liên kết với nhau viết bài đánh thuê, chém mướn cho nhóm này, phe kia để có lợi cho phe, nhóm trong đảng, hoặc cho chính mình cũng đã được ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo công khai răn đe nhiều lần.

Ngoài ra tình trạng báo làm áp phe phổ biến, ai cũng biết như “sáng đăng, trưa gặp, chiều gỡ” của làng báo gọi là “cách mạng” của đảng, tuy nay không còn phổ biến đại trà như mấy năm trước, nhưng cũng vẫn âm thầm và rân ran giao du dưới gầm bàn, hay tại các quán bia ôm thời hội nhập.

Vậy mà Ban Tuyên giáo chỉ dám viết như anh mù sờ voi rằng:” Lợi ích nhóm” hay “nhóm lợi ích” là một dạng “tham nhũng đặc biệt” cần phải chủ động phòng, chống và ngăn ngừa.” (Tạp chí Tuyên giáo, ngày 20/05/2020)

Tại sao lại gọi tội phạm tham nhũng của các nhóm băng đảng là “một dạng tham nhũng đặc biệt” khi thủ phạm là cán bộ, đảng viên nắm giữ các chức vụ đã nhận hối lộ và đưa hối lộ?

LẬY ÔNG TÔI ĐÂY

UserPostedImage

Vậy những kẻ đã dùng quyền được trao và chức được ban đã lạm dụng địa vị để tổ chức tham nhũng loại “đặc biệt” này như thế nào?

Tuyên giáo trả lời: ”Lợi ích nhóm”/ “nhóm lợi ích” thường liên quan đến người có chức, có quyền khi có sự kết hợp cùng mục tiêu lợi ích, cùng hành động và cùng phân chia lợi ích. Hiểu nguyên nghĩa, thì “đó là lợi ích của một nhóm người gắn kết với nhau, hỗ trợ, móc ngoặc với nhau, giúp đỡ lẫn nhau để cùng nhau có lợi ích và bảo vệ lợi ích đó”. “Lợi ích nhóm”/ “nhóm lợi ích” kiểu này được hình thành trên cơ sở cùng mục tiêu trục lợi, kiếm chác, tham nhũng; lợi dụng sơ hở của các quy định để tạo các mối quan hệ nhằm móc nối kiếm lợi bất chính cho cá nhân và nhóm mình, bất chấp nhân phẩm, đạo đức, pháp luật.” (Tuyên Giáo, ngày 20/05/2020)

Chi tiết hơn, theo tài liệu của Tuyên giáo thì các ngõ ngách ăn bẩn và làm giầu của các “Nhóm lợi ích”, hay “Lợi ích nhóm” đã diễn ra như sau:

1) “Diễn ra trong quá trình hoạch định, ban hành và thực thi chính sách về kinh tế – xã hội như quyết định hoặc tổ chức thực hiện gây lãng phí, thất thoát tài chính, tài sản, ngân sách nhà nước, đất đai, tài nguyên; trong đầu tư công, quản lý và sử dụng đất đai, khai thác tài nguyên, khoáng sản, tài chính, ngân hàng; tham ô, tham nhũng, lợi dụng chức vụ, quyền hạn cấu kết với doanh nghiệp, với đối tượng khác để trục lợi; lợi dụng, lạm dụng chức vụ, quyền hạn được giao để dung túng, bao che, tiếp tay cho tham nhũng, tiêu cực.“

2) “Thao túng trong công tác cán bộ; chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy luân chuyển, chạy bằng cấp, chạy tội… Sử dụng quyền lực được giao để phục vụ lợi ích cá nhân hoặc để người thân, người quen lợi dụng chức vụ, quyền hạn của mình để trục lợi…”

3) “Càng về cuối nhiệm kỳ, những người thuộc “nhóm lợi ích” thường chỉ tập trung giải quyết những vấn đề ngắn hạn trước mắt, có lợi cho mình, nhóm mình; tranh thủ bổ nhiệm người thân, người quen, người nhà dù không đủ tiêu chuẩn, điều kiện giữ chức vụ lãnh đạo, quản lý hoặc bố trí, sắp xếp vào vị trí có nhiều lợi ích…”

(Tài liệu “Thực trạng, xu hướng và giải pháp phòng, chống “lợi ích nhóm” ở nước ta hiện nay, Nxb. Chính trị quốc gia – Sự thật, H, 2015, tr.42.)

NỘI CHÍNH NÓI GÌ?

Để biết rõ hơn con mắt đảng tuy đã thấy hết mà vẫn như quáng gà trước một thực trạng tha hóa trong đảng đã hết thuốc chữa, chỉ hai năm sau ngày ông Nguyễn Phú Trọng được tín nhiệm lãnh đạo Khóa đảng XI (từ 2011).

Bài tường trình của Ban Nội chính Trung ương đảng CSVN, đề ngày 01/08/2013 viết như sau:

“Hiện nay, ở nước ta, lợi ích nhóm tiêu cực phát triển khá phổ biến, hiện diện ở tất cả các lĩnh vực của đời sống kinh tế – xã hội. Nhưng, phổ biến nhất, tác hại và nguy hiểm nhất là lợi ích nhóm trong quá trình thực hiện chủ trương, chính sách phát triển kinh tế – xã hội và được thể hiện dưới các dạng sau đây:

– Tạo quan hệ với cấp trên, với cơ quan có thẩm quyền, khi cần thiết có thể “hối lộ” dưới mọi hình thức để giành được kinh phí, đề tài, dự án v.v… cho đơn vị, địa phương v.v… (trong khi có thể bố trí kinh phí, đề tài, dự án cho đơn vị, địa phương khác sẽ có lợi và hiệu quả hơn).

UserPostedImage

– Tạo quan hệ, móc ngoặc với những người có chức, có quyền quyết định để được bố trí vào các chức vụ mong muốn cho bản thân hoặc cho người thân trong gia đình, trong khi năng lực, phẩm chất không đáp ứng được yêu cầu của vị trí công tác đó.

– Nhà đầu tư, doanh nghiệp tạo quan hệ móc nối với cơ quan, người có thẩm quyền quyết định, hình thành nhóm lợi ích để xây dựng các dự án, chủ trương đầu tư hoặc giành được các dự án “phát triển kinh tế – xã hội” nhằm mục đích kiếm lợi, có chi trả % cho chủ đầu tư, không tính đến hiệu quả đầu tư hoặc hiệu quả thấp, miễn là “có việc” là “có ăn”. Người có chức quyền, thoái hóa, biến chất, chỉ chăm lo thu vén lợi ích cá nhân, chỉ phê duyệt cho đơn vị, cá nhân nào biết quan hệ, biết điều, chi trả % đậm hơn.

– Các doanh nghiệp là “sân sau”, đồ đệ trung thành của những người có chức, có quyền hình thành nhóm lợi ích, cố kết với nhau để cùng nhau có lợi ích, bảo vệ lợi ích cho nhau. Doanh nghiệp và các đồ đệ trung thành phải chăm lo lợi ích của “sếp” tạo dựng uy tín, lo lót để che chắn khuyết điểm của “sếp”, để “sếp” được vào những vị trí công tác mong muốn v.v… Đến lượt “sếp” phải trả ơn, chăm lo lợi ích của các doanh nghiệp, đồ đệ của mình, phê duyệt cho họ những dự án “béo bở”, cất nhắc họ vào những vị trí làm việc hứa hẹn nhiều bổng, lộc v.v…

– Một bộ phận cán bộ, công chức thoái hóa, biến chất trong các cơ quan có chức năng thanh tra, kiểm tra, giám sát, cơ quan điều tra v.v… cũng bị móc nối và vì lợi ích vị kỷ của mình hình thành nhóm lợi ích với các cơ quan, cán bộ, công chức là đối tượng thanh tra, kiểm tra, điều tra v.v… để che chắn khuyết điểm, thậm chí làm nhẹ tội cho các đối tượng này.

Những biểu hiện trên đây của lợi ích nhóm tiêu cực đã được Đảng tổng kết thành các hành vi “chạy chức, chạy quyền, chạy tội, chạy tuổi, chạy bằng cấp, chạy huân chương”…”và dư luận xã hội đã tổng kết muốn có chức quyền, lợi ích phải có “tiền tệ, quan hệ, hậu duệ, đồ đệ và cuối cùng mới là trí tuệ”.

Biết rõ chúng cấu kết, thành hình và moi móc để ăn như vậy mà ông Nguyễn Phú Trọng không tìm ra được những “nhóm con sâu mọt người thật và việc thật” để trừng phạt và lấy lại của ăn cắp mà chỉ biết hô hào:” Kiên quyết chống mọi biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân, cơ hội, cục bộ, bè phái, ‘lợi ích nhóm’, chạy chức, chạy quyền…” (Tuyên bố của ông Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Trung ương 12 (11-14/05/2020);

Hay, như Tuyên giáo cũng tát nước theo mưa khi phóng loa:”Đẩy mạnh đấu tranh, phòng, chống chủ nghĩa cá nhân, các biểu hiện bè phái, cánh hẩu, cục bộ, địa phương chủ nghĩa, quan liêu, tham ô, tham nhũng, “lợi ích nhóm” thì những ổ sâu “Lợi ích nhóm” hay “Nhóm lợi ích” đến bao giờ mới hết tiền nuôi bồ nhí và xây biệt phủ ? -/-

Phạm Trần
(07/020)

Monday, June 29, 2020

Bolton _ phản chủ, phản quốc & Biden lú lẫn


UserPostedImage

Bolton _ phản chủ, phản quốc & Biden lú lẫn “Chúng ta đã có hơn 120 triệu người chết vì Covid”!

Bạn thân mến,

Trong gần một tháng qua, các cuộc biểu tình đòi “công lý” và chống “kỳ thị chủng tộc” vẫn tiếp diễn. Cùng với nhóm “Black Live Matter” đã trở thành một “đảng tối thượng”, đã được đảng Dân Chủ sử dụng để gây bất ổn xã hội trong mùa tranh cử, cộng với mục tiêu làm giảm uy tín của Tổng Thống Trump.

UserPostedImage

Trong cuộc nói chuyện với Martha MacCallum trên Fox News, lãnh tụ của BLM , Newsome đã tuyên bố: “Nếu như đất nước này không cho chúng tôi những gì chúng tôi muốn, tức thì chúng tôi sẽ đốt cháy chế độ này và thay thế nó.”- "If this country doesn't give us what we want, then we will burn down this system and replace it.”

Lãnh tụ BLM nói thêm “Chúng tôi đi vào và chúng tôi làm nổ tan đất nước và chúng tôi thay thế những lãnh tụ của chúng bằng những lãnh tụ mà chúng tôi ưa thích. Bởi vì đối với bất cứ người Mỹ nào cáo buộc chúng tôi đã bạo động thì thật vô cùng đạo đức giả.” - "We go in and we blow up countries and we replace their leaders with leaders who we like. So for any American to accuse us of being violent is extremely hypocritical."

UserPostedImage

Qua lời của Newsome người ta thấy rõ ràng là nhóm Black Live Matter đã tự xem như là một đảng có quyền lực tối thượng, muốn gì là chính quyền nước Mỹ phải đáp ứng đúng theo ý muốn, nếu không Black Live Matter sẽ đánh sập chế độ này ngay! Thế là việc chiếm đóng ở thành phố Seattle chắc sẽ kéo dài vô tận… bởi vì những “cái mà BLM muốn” nước Mỹ khó mà thỏa mãn được!

Trong ngày thứ Hai, 22-6-2020, tại Thủ Đô Washington D.C., ngay trước công viên Tòa Bạch Ốc, nhóm biểu tình giăng dây để kéo sập tượng đài Tổng Thống Andrew Jackson (vị Tổng Thống thứ bẩy (7) của Hoa Kỳ), trong lúc một số người tìm cách lập khu gọi là “Black House Autonomous Zone” phía bên ngoài White House. Cảnh Sát và Mật Vụ của D.C. đã không để cho mưu toan này thành công, nên Cảnh Sát đã đụng độ với hàng trăm người biểu tình trong Công Viên Lafayette. Trong khi người biểu tình tìm cách kéo tượng đài, Cảnh Sát đã can thiệp và phải giải tán bằng hơi cay Bạn ạ!

UserPostedImage

Tổng Thống Trump đòi kết án tù đối với hành vi “phá hoại các công trình văn hóa, lịch sử” và xem Andrew Jackson là vị Tổng Thống mà ông hâm mộ. Tổng Thống Trump đã ký một Sắc Lệnh Bảo Vệ các tượng đài liên bang. Kẻ phá hoại có thể bị tù đến 10 năm theo luật năm 2003 mà Cựu Tổng Thống George W. Bush đã ký và ban hành.

Các công trình văn hóa và tượng đài lịch sử là tài sản của đất nước, thuộc chính quyền liên bang, mọi công dân Mỹ đều có bổn phận bảo vệ…Thế mà, Nancy Pelosi, bà Chủ Tịch Hạ Viện, cùng với ông Joe Biden, ứng cử viên Tổng Thống năm 2020 (của đảng Dân Chủ) không hề lên tiếng trước hành động phá hoại, thiếu văn hóa của đám đông vô chính phủ. Ari Fleischer kêu gọi ứng cử viên đảng Dân Chủ, Joe Biden, ông đang ở đâu? Sao không lên tiếng bảo vệ di tích lịch sử quốc gia mà ông đang muốn làm Tổng Thống? Các Thống Đốc và Thị Trưởng thuộc đảng Dân Chủ đâu rồi? Trong các tiểu bang và các thành phố do đảng Dân Chủ cai trị, nếu Thống Đốc và Thị Trưởng để mặc cho đám đông làm loạn và đồng loạt triệt hạ các tượng đài lịch sử theo ý muốn của họ… thì xã hội sẽ trở thành vô luật pháp, công dân lương thiện như chúng ta làm sao có thể sống thanh bình, yên ổn được Bạn ơi?

UserPostedImage

Bạn thân mến ơi! Càng vô chính phủ và làm loạn hơn khi những người biểu tình ở Madison, tiểu bang Wisconsin đã giật sập một số tượng đài, bôi bẩn, vẽ bậy lên các tòa nhà. Họ đã tấn công một Thượng Nghị Sĩ tiểu bang thuộc đảng Dân Chủ khi cuộc biểu tình suốt một ngày trở thành bạo động. Trong cuộc hỗn loạn, bức tượng của Trung Tá Liên Quân Hans Christian Heg, một người nổi tiếng đấu tranh xóa bỏ nô lệ, đã bị kéo sập khỏi khu Thủ Phủ tiểu bang. Đám đông giờ đây đang hung hãn, họ đã đánh phá cả người đã đấu tranh cho tổ tiên họ được thoát kiếp nô lệ…Thật là tồi tệ, quân hồi vô phèng và vô cùng nguy hiểm.

UserPostedImage

Tại Seattle, đám đông chiếm một phần thành phố để lập Khu Tự Trị, cấm cảnh sát và đưa ra các đòi hỏi xóa bỏ cảnh sát, thả hết tù nhân, coi di dân lậu như “cha”…Thị Trưởng Seattle thuộc đảng Dân Chủ hùa theo đám đông và tuyên bố “chúng tôi đang có một ‘mùa hè của yêu thương’ - “Having a summer of love”. Cho đến khi xẩy ra ba vụ bạo động có tiếng súng và người chết… chính quyền Seattle mới tỉnh ra…và tuyên bố sẽ giải tỏa khu tự trị do Black Live Matter điều hành!

Tình hình tại các địa phương do đảng Dân Chủ cai trị đều bị đám đông khống chế, Thống Đốc và Thị Trưởng bỏ mặc an nguy của dân chúng, gần như răm rắp nghe theo nhóm Black Live Matter vì họ cầu an, hạ mình để hưởng lộc…

Bạn ạ! Dịch Cúm Tàu vẫn đe dọa sinh mạng của người dân, chứ Vi Khuẩn đâu có dại gì buông tha cho dân đen. Ngày thứ Năm 25-6-2020, số người bị nhiễm Dịch Cúm Tàu tại Mỹ đã tăng lên 38,000 bằng một con số cao nhất trong vòng 24 giờ. California và Texas là hai tiểu bang bị nặng hơn cả. Toàn nước Mỹ, gồm 50 tiểu bang. số tử vong vì dịch bệnh Dịch Cúm Tàu đã được đám biểu tình tiếp tay, leo lên cao chót vót 122,278 người.

UserPostedImage

Thế mà ứng cử viên Tổng Thống Joe Biden, đã nói tại cuộc vận động tranh cử ở Pennsylvania, rằng “chúng ta hiện có hơn 120 triệu người chết vì Covid.” – . “We have over 120 million dead from Covid.” Trời đất quỷ thần ơi! Joe Biden đã quá lú lẫn rồi! Một trăm hai mươi triệu người chết, tức là một phần ba dân số nước Mỹ! Trí óc không còn minh mẫn, thì làm sao Joe Biden điều hành đất nước đây đảng Dân Chủ ơi! Có lẽ Joe biết mình đã lẩm cẩm, nên khi đi tìm người làm phó Tổng Thống, Joe đã ra điều kiện: một người nữ có đủ khả năng đảm nhiệm vai trò Tổng Thống ngay ngày đầu tiên! Phải chăng để thay thế cho Joe Biden già nua lú lẫn… Có lẽ ông này mắc bệnh loạn… con số Bạn ạ!

UserPostedImage

Già nua, lú lẫn, 50 năm ở chính trường, chưa từng làm được một việc gì ích quốc lợi dân, nhưng Joe Biden vẫn được đảng Dân Chủ để cử và mấy ngày vừa qua, các cuộc thăm dò dư luận (poll) đều cho kết quả là Biden bỏ xa Trump từ 9 đến 10 điểm!!! Qua các kết quả của thăm dò, thì xem ra Joe Biden chắc chắn sẽ noi gương Hillary để “thắng” vào tháng 11 sắp tới…Bánh xe lịch sử sẽ lặp lại giống như năm 2016 và Biden sẽ có kết quả bầu cử giống Hillary “Madam President” chăng?

Thế nhưng, cơ quan thăm dò dư luận cử tri FiveThirtyEight Nate Silver nhấn mạnh rằng “tuyệt đối Trump có thể thắng cuộc bầu cử 2020”, mặc dù kết quả thăm dò cho thấy “đi xuống” so với Biden. Trên hệ thống ABC News, chương trình Chủ Nhật “This Week”, Nate Silver đã nêu ra kết quả thăm dò trung bình cho thấy Biden cao hơn Trump 9 điểm, nhưng lưu ý rằng cuộc thăm dò toàn quốc “không thực sự đúng”, bởi vì Hillary Clinton không phải là nữ Tổng Thống của ngày nay! Silver ám chỉ sự kiện Hillary Clinton cũng từng bỏ xa Donald Trump trong các cuộc thăm dò cử tri, nhưng thực tế năm 2016, Donald Trump đã thắng và Hillary Clinton thất bại…thảm hại.

UserPostedImage

Nate Silver còn nhìn vào bản đồ cử tri đoàn nơi mà người ta nói là Biden đã dẫn đầu Trump là các tiểu bang Wisconsin, Pennsylvania, Michigan, Florida cũng như Arizona… đây là những tiểu bang đã bỏ phiếu cho Trump năm 2016… thì quả thật khó tin…Bởi vì không có lý do nào để cử tri những tiểu bang này rời bỏ Trump cả!

Có lẽ vì đảng Dân Chủ không vững tin vào ứng cử viên lú lẫn Joe Biden của họ, nên họ rất mừng rỡ khi tên phản chủ, phản quốc John Bolton đê tiện xuất bản cuốn sách miệt thị Tổng Thống Trump nhan đề “The Room Where It Happened” – A White House Memoir.

UserPostedImage

John Bolton đã từng làm Cố Vấn An Ninh cho Tổng Thống Trump 17 tháng. Ông bị sa thải vì tư tưởng “Diều Hâu” quá hiếu chiến, đòi gây chiến với Iran. Bị đuổi khỏi Tòa Bạch Ốc, John Bolton hận Tổng Thống Trump vô cùng, luôn tìm cách rửa hận. Nay bằng cách xuất bản sách tố cáo Trump trong mùa bầu cử, với ý hướng làm TT. Trump mất uy tín và lập công với bọn truyền thông bất lương như CNN và MSNBC để mong kiếm việc và kiếm tiền…

John Bolton không ngờ rằng khi một số nội dung láo khoét, bịa đặt về Tổng Thống Trump rò rỉ ra ngoài, hắn đã bị phỉ nhổ, mắng nhiếc từ mọi phía, phe tả cũng chửi, phe hữu cũng khinh chê. Tóm lại, không những đảng Dân Chủ mỉa mai, mà đảng Cộng Hòa cũng chà đạp tận lực…

UserPostedImage

Dư luận chung cho rằng John Bolton khi ở Bạch Ốc là một kẻ chuyên lẩn tránh trách nhiệm, không có sáng kiến nào hay, nhưng tự cho mình giỏi về đối ngoại… do đó, trong Tòa Bạch Ốc ít ai ưa John Bolton cả!

Cựu cố vấn an ninh John Bolton đã chọc giận cả hai đảng chính trị khi tìm cách chia rẽ chính trị trước khi ra cuốn sách, với nội dung đưa ra những cáo buộc có tiềm năng gây tổn hại cho Tổng Thống Trump, nào là “Tổng Thống Trump đã yêu cầu Tập Cận Bình giúp Trump tái đắc cử”, nào là “Trump đã áp lực Ukraine điều tra cựu Phó Tổng Thống Biden để hạ uy tín đối thủ” vân vân và vân vân... Adam Schiff tuyên bố không thể tin lời tên John Bolton. Bởi vì, khi đảng Dân Chủ hạ viện luận tội TT. Trump, có đòi John Bolton ra làm chứng, nhưng John Bolton tránh né, bây giờ lại ra sách tố cáo TT. Trump, thì ích gì và ai mà tin Bạn nhỉ?

UserPostedImage

Bạn thân mến có biết tại sao tên phản chủ John Bolton không ra làm chứng trước Hạ Viện theo đòi hỏi của Jerry Nadler để thêm sức cho Dân Chủ “truất phế” TT. Trump không? Đó là vì khi ra trước Hạ Viện, hắn ta sẽ phải tuyên thệ, sẽ phải thề là nói sự thật, trong khi những điều John Bolton viết trong Hồi Ký đều là bịa đặt và dối trá… Mà tội “nói dối dưới lời thề” là tội đi tù, chứ đâu có thể giỡn chơi hay dễ thoát luật pháp được. Lúc đó, sợ tù tội nên John Bolton không dám liều mạng Bạn ơi!…Bây giờ tên vô lại (dud) đó lại dùng các dối trá như một dụng cụ chính trị vào năm bầu cử, hầu phá bĩnh Trump… nhưng hắn ta đã bị các phe đảng vạch mặt.

Joy Behar trong chương trình “The View” và “Daily Show” đã thóa mạ là John Bolton đã để quá lâu mới nói ra “chuyện xấu” của Trump, và cho rằng John Bolton là một tên phản quốc, vì chờ cho đến khi có thể kiếm tiền mới đưa ra những lời tố cáo này. Hôm thứ Năm, Joy Behar nói “Có nhiều cơ hội để John Bolton nói ra vào tháng Giêng trong phiên tòa luận tội… rất nhiều người, kể cả bản thân tôi, đều cảm thấy hình như ông ta lẩn tránh trách nhiệm với tư cách là người phục vụ nhân dân Mỹ, nhờ đó ông ta mới làm được tiền bằng cách viết cuốn sách này.”

UserPostedImage

Nhưng cuốn sách của Bolton chứa toàn những điều phi lý, những bịa đặt ngu xuẩn và nực cười! Làm sao TT. Trump lại có thể nhờ kẻ thù Tập Cận Bình giúp cho Trump tái đắc cử trong khi TT. Trump đánh Tàu cộng không nương tay? Hỡi tên vô tư cách và phản bội John Bolton!

Nhiều người đặt câu hỏi với nhau, làm sao có thể tin John Bolton được? Hắn ta đưa ra nhận xét về những người khác trong cuốn sách và những người này đã nhận định rằng ông John Bolton đã sai lầm và những điều ông ta nói đã không hề xẩy ra. Do đó, đây chỉ là chuyện anh ấy nói, chị kia nói mà thôi… không có bằng chứng nào cả. Hãy bắt hắn thề và yêu cầu hắn đưa ra bằng chứng, chứ không cho hắn nói suông.

Thực sự Bạn có thể nghĩ nếu như những điều John Bolton viết trong sách là thật, thì những điều này không thể rò rỉ ra. Chẳng hạn, TT. Trump cầu xin Tập Cận Bình. Thật sự thì TT. Trump chưa bao giờ cầu xin ai bất cứ điều gì trong cuộc đời ông.

Do đó, những điều John Bolton nói chỉ là những miếng thịt trao cho bọn thiên tả nấu thành món Tả Pín Lù mà thôi. Vấn đề là John Bolton muốn Chiến Tranh với Iran, điều mà phe tả lên án ông ta khi ông còn ở Tòa Bạch Ốc, nhưng Tổng Thống Trump đã quyết định là chuyện đó sẽ không xẩy ra. Thế là John Bolton bất mãn. Có thể John Bolton tự bảo “Hãy hủy diệt Trump với một cuốn sách kể hết mọi chuyện kiểu Comey đã làm. Như thế sẽ có cả khối tiền, nhưng trong trường hợp của John Bolton, phe tả chẳng bao giờ ưa hắn ta và giờ đây phe hữu cũng sẽ ghét hắn. Hắn chỉ có thể thỏa mãn những kẻ ghét TT. Trump với những cái bịa đặt để tuyên truyền… Do đó, những ngày tháng vinh quang của John Bolton chỉ đếm trên đầu ngón tay Bạn ạ! Nỗi nhục nhã đang từ từ đến với John Bolton Bạn ơi!…

UserPostedImage

Chris Hayes của MSNBC miệt thị John Bolton qua cuốn sách, rằng “Hắn ta thuần túy chỉ muốn kiếm tiền qua việc phản bội đất nước mình”. Chris Hayes cũng còn cho cuốn sách của John Bolton là đồ “bullshit” hỗn láo, hạ cấp và suy luận rằng hắn ta có thể phải ra làm chứng trong cuộc luận tội của Thượng Viện.

Rudy Giuliani, luật sư của TT. Trump mô tả John Bolton như là một kẻ “đâm sau lưng” chủ.

Trong truyền thống dân tộc Việt Nam, kẻ lừa thấy, phản chủ, phản quốc, dối trá, đê tiện, sẽ không còn chỗ dung thân. John Bolton chắc cũng sẽ rơi vào tình trạng khốn cùng này vì không còn ai tin tưởng hắn nữa!

Thư tạm dừng đây Bạn nhé! Hẹn Bạn thư sau.

Thân mến chào Bạn.

Tuyết-Lan

Từ vi rút Vũ Hán đến Luật An ninh quốc gia,
đảng CS Tàu là kẻ thù chung của nhân loại


UserPostedImage

Vũ Đông Hà (Danlambao)


Sáu tháng. Sau khi những sư đoàn vi rút Vũ Hán xuất quân bằng những chuyến bay từ Trung cộng, rải ra và tấn công khắp nơi trên thế giới, hơn 10 triệu người bị nhiễm bệnh, hơn nửa triệu người bị chết, kinh tế toàn cầu bị thiệt hại hàng ngàn tỉ đô la. Và tai ương vẫn còn tiếp diễn.

Sáu tháng sau. Trong khi các quốc gia đang chống đỡ và kiệt quệ với đạo quân vô hình made in China, Tập Cận Bình đặt bút ký luật An ninh quốc gia, chính thức luật hoá sợi dây thòng lọng để treo cổ cái gọi là một quốc gia hai chế độ của Hong Kong.

Tập Cận Bình và đảng cộng sản Tàu không chỉ là kẻ thù của người dân Hong Kong mà là kẻ thù của hơn 1 tỉ người dân Trung Hoa, là kẻ thù chung của toàn thể nhân loại.

*

Với những tội danh "đòi ly khai", "âm mưu lật đổ chính quyền trung ương", "khủng bố", "thông đồng với nước ngoài" làm nền tảng cho đạo luật, Tập Cận Bình đã viết sẵn bản án bỏ túi dành cho Joshua Wong, Agnes Chow, Nathan Law và những thành viên trụ cột khác của phong trào dân chủ tại Hong Kong.

Ý đồ giết rắn phải đánh dập đầu, xoá bỏ phong trào phải triệt tiêu thành phần lãnh đạo đã được thái thú đặc khu Hong Kong Carrie Lam thố lộ - "only target an extremely small minority of people" - chỉ nhắm đến một nhóm rất nhỏ.

Với nguyên tắc luật An ninh quốc gia sẽ được "áp dụng theo cách ban hành", bỏ qua cơ quan lập pháp của đặc khu Hong Kong (applied by way of promulgation, bypasses the city's legislature), Tập Cận Bình sẽ là người nắm dây treo cổ.

Với một "văn phòng an ninh quốc gia" sẽ được thiết lập tại Hồng Kông; với những quan tòa sẽ được chỉ định trực tiếp bởi thái thú Carrie Lam mà không phải bởi các thẩm phán cao cấp của bộ phận tư pháp thành phố, toàn bộ nhân sự, hệ thống xét xử sẽ nằm trong tay triều đình trung ương.

Với tuyên bố "chính quyền Hồng Kông sẽ thực thi quyền tài phán đối với các hành vi phạm tội theo luật - ngoại trừ trong các "tình huống cụ thể hiếm gặp", Luật Dẫn Độ sẽ được đem ra sử dụng cho những "thành phần... hiếm"!

Đó là số phận mà những người đứng đầu sóng ngọn gió của Phong trào Dù Vàng sẽ phải đối diện. Đó là khởi đầu của sự chấm dứt một Hong Kong mà mọi người từng biết đến như Joshua Wong nhìn thấy.

Đó là một Hong Kong mà hình ảnh hàng trăm ngàn người xuống đường làm rúng động thế giới bây giờ đã thành "thực tế là rất nhiều người trong phong trào dân chủ đang sợ hãi, họ sẽ tìm mọi cách lưu vong hoặc rời bỏ phong trào" - như mối lo âu của tỉ phú Jimmy Lai, người đã nhiệt tình ủng hộ, sát cánh với phong trào.

Đó là một Hong Kong u ám đến nỗi Vương quốc Anh chỉ còn thấy một cuộc exodus lớn nhất của thế kỷ khi đang dự trù sẽ thay đổi các quy tắc nhập cư để hàng triệu người rời bỏ Hong Kong và nhận Anh Quốc làm quê hương.

*
Đây cũng là khởi đầu của sự chấm dứt về mọi ảo giác của bất cứ ai - từ những con buôn Tây phương, chuyên gia, giáo sư mờ mắt vì những tờ Nhân Dân Tệ, đến những kẻ còn bị "dương tính" bởi vi khuẩn tuyên truyền Bắc Kinh - từng tin vào cái gọi là "trỗi dậy trong hoà bình" của Trung Hoa dưới sự lãnh đạo của hoàng đế Tập Cận Bình.

Đảng cộng sản Tàu đã chứng minh bằng hành động cho thế giới thấy đây là một tập đoàn nguy hiểm, độc hại đối với loài người hơn cả Phát xít Đức. Không còn phải gào cổ kêu gọi nhau chống Tàu cộng vì đạo quân vi rút Vũ Hán đã nói giùm điều đó trong khi đang tàn sát nhân loại. Không còn phải cảnh báo nhau về trò mượn gió bẻ măng, khai thác khủng hoảng toàn cầu để bành trướng của Bắc Kinh vì Tập Cận Bình đã ngang nhiên không giấu diếm bằng những đoàn tàu xâm lược ở biển Đông và luật An ninh quốc gia ở Hong Kong.

Tập Cận Bình và đảng cộng sản Tàu đã trở thành kẻ thù chung của nhân loại.

Trước thảm hoạ xảy ra với Hong Kong, từng quốc gia đang đối diện với cuộc chiến chống dịch Tàu đã phản ứng trong nỗi bất lực. Có thể dùng thái độ của chánh văn phòng nội các Nhật Bản - ông Yoshihide Suga làm tiêu biểu: Đó là chuyện "đáng tiếc."

27 thành viên quốc gia của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc ra tuyên cáo "có mối quan ngại sâu sắc và ngày càng tăng đối với luật an ninh mới".

Hoa Kỳ xem Hong Kong không còn là một thành phố tự trị và chấm dứt quan hệ thương mại đặc biệt dành cho Hong Kong. Sau khi luật An ninh quốc gia được thông qua, Bộ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ tuyên bố chấm dứt xuất khẩu sang Hong Kong thiết bị quốc phòng có nguồn gốc từ Mỹ vì "không còn có thể phân biệt giữa việc xuất khẩu các mặt hàng được kiểm soát sang Hồng Kông hoặc Trung Quốc đại lục" (như Hoa Kỳ đã nhắm mắt không thể nhận ra được những vũ khí made in USA đã nằm trong tay lực lượng đàn áp người dân Hong Kong tranh đấu cho tự do, cho quyền tự chủ của họ trong những ngày tháng qua).

Với tình trạng kiệt quệ về mọi mặt sau đại dịch Vũ Hán, rất khó để kỳ vọng từng quốc gia riêng biệt có thể một mình đối đầu với một đế chế hùng mạnh, tàn độc, xảo quyệt và đã cắm vòi len lỏi, xâm nhập, thao túng mọi lãnh vực, địa bàn hoạt động của nhiều quốc gia.

Mọi phản đối bằng tuyên bố, bằng quan ngại sâu sắc... không tiêu diệt được tập đoàn phù thuỷ tạo ra âm binh CoronaWuhan: Vi rút Bắc Kinh.

Tất cả các nước tự do dân chủ trên thế giới, Hoa Kỳ - EU - Nhật Bản... và các đồng minh phải cùng một chiến tuyến để đối đầu bằng hành động trừng phạt dứt khoát trong ngắn hạn và chính sách cô lập Bắc Kinh trong đường dài. Những lãnh đạo các quốc gia phải có được một quan hệ gắn bó được xây dựng trên nền tảng tôn trọng lẫn nhau. Trong cuộc đối đầu này, chủ nghĩa quốc gia và chính sách tự cô lập sẽ là cản trở lớn nhất cho sự đoàn kết của đồng minh chống lại chủ trương bành trướng và âm mưu nắm giữ vị trí độc tôn toàn cầu của Bắc Kinh.

01.07.2020
Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

Hồng Kông: Phát súng ân huệ hạ sát
một nền dân chủ ngoại lệ


Đăng ngày: 02/07/2020 - 19:22Sửa đổi ngày: 02/07/2020 - 19:22

UserPostedImage

Cờ Trung Quốc và Hồng Kông trong lễ kỷ niệm 23 năm Hồng Kông được Anh Quốc trao trả lại cho Bắc Kinh. Ảnh ngày 01/07/2020. Anthony WALLACE / AFP

Tú Anh

Hồng Kông tiếp tục là thời sự nóng trên báo Pháp ngày 02/07/2020. Chế độ Trung Quốc thô bạo bị lên án. Các nền dân chủ Tây phương cũng bị phê phán vì thái độ nhu nhược.

Kẻ mạnh chiếm thượng phong

Không hẹn mà nên, báo chí Pháp hôm nay đều dành trang nhất để tố cáo bạo lực trong quan hệ quốc tế, trong chính sách quốc gia và cả trong xí nghiệp.

Bắc Kinh áp đặt chế độ áp bức tại Hồng Kông, tựa của Le Monde. Sáp nhập Cisjordani, ván cờ rủi ro của thủ tướng Israel Netanyahu, chủ đề chính của Le Figaro. Liberation trình bày vụ án sách nhiễu tình dục trong công ty Ubisoft, số ba thế giới về trò chơi điện tử : hơn một chục giám đốc ra tòa.

Trang châu Á của Le Monde hôm nay cũng rất súc tích : Hồng Kông, một ngoại lệ về tự do bị kết liễu một cách thô bạo. Tập Cận Bình và luật của kẻ mạnh. Kim Yo Jong, bàn tay thép của Bắc Triều Tiên. Ấn Độ cấm 59 ứng dụng điện thoại di động của Trung Quốc mà báo chí ở Bắc Kinh không phản ứng.

Phát súng ân huệ của Tập Cận Bình

Sự kiện mà nhật báo kinh tế Les Echos gọi là « Hồng Kông chuyển sang luật Trung Quốc » được Le Monde mô tả là « phát súng ân huệ của Bắc Kinh » tặng cho nền dân chủ tự do tại đặc khu, nơi mà không gian tự do mỗi ngày mỗi thu hẹp từ khi Tập Cận Bình lên cầm quyền ở Hoa Lục cách nay 7 năm.

Theo tường thuật của thông tín viên tại chỗ, đặc khu Hồng Kông là thành phố duy nhất của Trung Quốc là nơi mà các quyền tự do cá nhân được tôn trọng trước khi luật an ninh Trung Quốc ban hành, đạo luật mà dân biểu đối lập Claudia Ho gọi là « đạo luật khủng bố, đạo luật dọa nạt biến Hồng Kông thành con số không, thành một nơi không còn đối lập, không còn biểu tình phản kháng ».

Chỉ mới vài giờ mà đã thấy đổi khác. Ngay một luật gia có tiếng tăm, cũng như nhiều người khác nữa, khi được nhà báo Pháp phỏng vấn, đều xin đừng nêu tên. Một thái độ chưa từng thấy tại Hồng Kông. Đúng như chính phủ Trung Quốc tuyên bố : « Luật an ninh quốc gia là lưỡi gươm treo trên đầu bọn thiểu số đe dọa an ninh quốc gia ». Điều mỉa mai là chính quyền ra luật mà người dân Hồng Kông không hề được thông báo nội dung.

Đó cũng là nhận định của Le Figaro trong bài « Trung Quốc xuất khẩu công lý tùy tiện » : ngày thứ nhất, số người bị bắt lên đến hàng trăm.

Ngoại kiều và Hoa kiều phải thận trọng

Về chi tiết này, có lẽ phải tìm trên La Croix qua bài « Bắc Kinh khóa miệng Hồng Kông », La Croix cho biết một thông tin đáng ngại : mục tiêu của đạo luật triệt tự do này không chỉ giới hạn ở Hồng Kông mà còn nhắm vào kiều dân nước ngoài cũng như dân Hồng Kông định cư ở ngoại quốc « phạm tội khuynh đảo » sẽ bị trừng trị nếu đương sự đến Hoa lục hoặc Hồng Kông.

Trong một bài khác « Bắc Kinh đập nát Hồng Kông », nhật báo Công giáo xem đây là bằng chứng quan hệ quốc tế trở lại thời dã man : chế độ Bắc Kinh xem chữ ký của chính họ không có một giá trị nào. Họ đã cam kết với Luân Đôn vào năm 1984, bảo đảm tự do cho Hồng Kông thêm 50 năm kể từ 1997. Nhưng Tập Cận Bình đã hành động như Putin đối với bán đảo Crimée.

An ninh quốc gia hay an ninh của đảng Cộng sản Trung Quốc ?

Le Monde cho rằng những người ủng hộ Bắc Kinh chẳng có mấy ai. Trung Quốc ra tay thô bạo vì đảng cộng sản sợ hãi. Còn phản ứng quốc tế mạnh hay yếu ? Báo chí Pháp thất vọng thái độ rụt rè của Châu Âu.

Nhìn từ Hồng Kông, thông tín viên Le Monde cho rằng phe ủng hộ Bắc Kinh chẳng bao nhiêu. Cụ thể, tại khu thương mại Causeway, ngày hôm qua, số dư luận viên thân Bắc Kinh ra đường cầm cờ đỏ 5 sao vàng và bìa các-tông với hàng chữ « giấc mơ Trung Hoa » có đông hơn ngày hôm trước một ít, trong khi phần còn lại của Hồng Kông « để tang » cho tự do.

Trên trường quốc tế chỉ có chính quyền Cuba ủng hộ luật an ninh của Bắc Kinh và nhân danh 52 nước đệ trình một dự thảo nghị quyết theo chiều hướng này lên Hội Đồng Nhân Quyền tại Genève. Trong khi đó, Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo nhận định : Trung Quốc đang sợ hãi, sợ quyền tự do suy nghĩ và hành động của người Hồng Kông.

Cũng với nhận định là đảng Cộng sản lo sợ cho an nguy của họ chứ không phải vì an ninh quốc gia, bài xã luận « Triệt hạ Hồng Kông, thách đố phương Tây » của Le Monde, so sánh hai vụ việc xảy ra cách nhau 30 năm : Chiến xa Trung Quốc không tràn vào đường phố Hồng Kông như ở Thiên An Môn năm 1989 nhưng luật an ninh cũng gây kinh hãi không kém : Thương gia gỡ khẩu hiệu treo trong cửa kính, số người xin visa di cư tăng lên hàng ngàn.

Thật ra, theo Le Monde, đối tượng trừng trị của Bắc Kinh không phải là những tiếng nói hiếm hoi đòi độc lập. Chính vì muốn bảo vệ an toàn cho chế độ chính trị mà Tập Cận Bình mới xem chiến tranh thương mại do Mỹ phát động cũng như nghị quyết của quốc hội Mỹ chống Trung Quốc chà đạp nhân quyền, nhất là tại Tân Cương, là những yếu tố làm tăng thêm rủi ro cản trở Trung Quốc thực hiện tham vọng chiếm vị trí trung tâm trên sân khấu quốc tế. Do vậy, phải cần triệt ngay phong trào phản kháng tại Hồng Kông. Trong bối cảnh Hoa Kỳ và Châu Âu bận tâm chống dịch, Covid-19 đúng là cơ hội trời cho để Bắc Kinh ra tay, thách thức.

Châu Âu đánh mất linh hồn ?

Les Echos trong bài xã luận « Đánh mất linh hồn », không giấu tức giận thái độ « im lặng đáng kinh ngạc của Liên Hiệp Châu Âu trước hành động chệch hướng » của Bắc Kinh. Cũng vì nội bộ chia rẽ và cũng vì quyền lợi thương mại mà Châu Âu không có thái độ cương quyết như đã trừng phạt Bắc Kinh sau vụ đàn áp Thiên An Môn. Thái độ cứng rắn đó, đúng vào lúc Đặng Tiểu Bình muốn xích lại gần với phương Tây, làm cho Trung Quốc bị cô lập.

Những gì Bắc Kinh làm ở Hồng Kông ngày nay, cũng đi ngược lại các giá trị nền tảng của Châu Âu. Một lãnh thổ có tự do, có nhà nước thượng tôn pháp luật, nay bị rơi vào tay một chế độ phủ nhận các giá trị đó, thế mà Châu Âu, hãnh diện là khối thương mại lớn nhất hành tinh, lại bị tê liệt vì sợ làm phật lòng đối tác thương mại số hai sau Hoa Kỳ. Vậy thì tuyên bố mới đây, gọi Trung Quốc là « đối thủ trên mọi mặt » để làm gì ? Les Echos đặt câu hỏi.

Nga thuê Taliban ám sát lính Mỹ và đồng minh ?

Trang quốc tế của Liberation tập trung vào hồ sơ Nga ve vãn Taliban với hai mục đích : Vừa phá hòa đàm Mỹ - Taliban tại Afghanistan, vừa để mượn tay Hồi giáo võ trang giết binh sĩ Mỹ trả thù cho lính đánh thuê Nga bị oanh kích chết ở Syria. Mục tiêu thứ nhất dường như bất thành vì Mỹ và Taliban đạt được thỏa thuận, Mỹ rút quân, Taliban ngăn chận các tổ chức thánh chiến khác tấn công quyền lợi của Hoa Kỳ. Chuyện thứ hai bị CIA phát hiện nhưng hệ quả tác động đến tận Nhà Trắng và tổng thống Donald Trump.

Câu hỏi cốt lõi là Donald Trump có biết hay không ? Chuyện nghiêm trọng như thế là tại sao không được báo cáo ? Còn đã biết thì sao không có phản ứng với Nga ? Theo Libération, thái độ tung hỏa mù của Nhà Trắng và một số thượng nghị sĩ Cộng Hoà bênh vực Donald Trump, sau khi New York Times tiết lộ đã làm một thượng nghị sĩ Cộng Hoà khác là Ben Sasse nổi cáu : Tổng tư lệnh tối cao có biết chuyện nghiêm trọng này hay không ? Nếu không thì tại sao hỡi trời ?

Một số chủ đề khác đáng chú ý

Le Monde cho rằng đại dịch Covid tiếp tục hoành hành tại Mỹ làm suy yếu tổng thống Donald Trump trong mùa tái tranh cử. Le Monde cũng đặt biệt tường thuật hành trình tìm đất sống và thảm nạn của thuyền nhân Rohingya.

Les Echos với « Trưng cầu dân ý » ở Nga : chính quyền Nga cố hết sức bảo đảm cho chủ nhân điện Kremlin được thật nhiều phiếu thuận để đạt kỷ lục thời gian cầm quyền tại nước Nga thời hiện đại, nhưng với cái giá « gian lận », hình như là như thế.

Le Figaro lo ngại những hệ quả mà ngay giới quân sự Israel cũng không thể tiên liệu nếu thủ tướng Netanyahu thi hành lời đe dọa sáp nhập thung lũng Cisjordani. Không kể phản ứng tuyệt vọng của người Palestine, quyết định của Israel sẽ là món quà cho đối thủ Iran, và hai tổ chức Hồi giáo Hezbollah và Hamas, cánh tay nối dài của Teheran trong khu vực.

Edited by user Thursday, July 2, 2020 11:31:37 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#634 Posted : Friday, July 3, 2020 5:57:15 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,306

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Biển Đông: Bình luận về đối đầu Mỹ - Trung,
và diễn tiến sau vụ Repsol


3 tháng 7 2020

UserPostedImage

Ảnh chụp ở quần đảo Trường Sa

Tình hình an ninh ở Biển Đông và khu vực hiện đang dần "nóng lên" và có chiều hướng 'xấu đi rõ rệt' với các diễn biến 'đối đầu' hay 'căng thẳng leo thang' giữa hai đại cường cùng hiện diện ở khu vực là Trung Quốc và Mỹ, theo một số nhìn nhận.

Tin cho hay, ngay trong cuối tuần này, Trung Quốc đang tổ chức một đợt diễn tập quân sự ở khu vực quần đảo Hoàng Sa trên Biển Đông mà Trung Quốc chiếm từ tay chính quyền Việt Nam Cộng hòa trước đây từ năm 1974, với các lực lượng quân sự tham gia diễn tập gần một tuần từ ngày 01-05/7/2020.

Bộ Quốc phòng Mỹ hôm 02/7, theo truyền thông quốc tế, đã ra tuyên bố chính thức bày tỏ quan ngại về quyết định tập trận này của Bắc Kinh.

Cùng lúc ngay trước đó một ngày, hôm 01/7, Mỹ đã cử một tàu chiến được cho là chiếc USS Gabrielle Giffords xuất hiện ngay tại khu vực tàu khảo sát Trung Quốc đang hoạt động dưới sự hộ tống của một tàu hộ vệ tên lửa.

Nhân dịp này, hôm 02 và 03/7/2020, hai nhà quan sát an ninh khu vực và Biển Đông, chia sẻ với BBC News Tiếng Việt đánh giá của mình về tình hình.

Trước tiên họ trả lời câu hỏi phải chăng đang có sự leo thang thực sự giữa Trung Quốc và Mỹ qua các động thái gần đây cho tới nay, đặc biệt là qua các hoạt động tập trận hay diễn tập quân sự trên Biển Đông, khu vực.

'Đúng là sự leo thang'

Nhà nghiên cứu Hoàng Việt (Đại học Luật TP. Hồ Chí Minh): Theo tôi, đúng ra đây là sự leo thang của Trung Quốc trên phạm vi toàn thế giới, và cùng với sự phản ứng của nhiều quốc gia, trong đó có Hoa Kỳ. Đặc biệt sự cạnh tranh nhau giữa Mỹ và Trung Quốc đã khiến Trung Quốc bộc lộ những bất ổn nội bộ. Cho nên để thị uy với thế giới cũng như thể hiện sức mạnh và sự không khoan nhượng của Trung Quốc trước Hoa Kỳ, điều đó càng khiến biển Đông trở nên căng thẳng hơn

Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp (nhà nghiên cứu cao cấp khách mời, Viện Iseas, Singapore): Tình hình an ninh Biển Đông tuần này xấu đi rõ rệt, do Trung Quốc điều tàu hải quân, tàu hải cảnh, tàu dân binh, các tàu nghiên cứu địa chất ra Biển Đông ở diện rộng gần Trường Sa và Hoàng Sa.

Lúc này Trung Quốc đang cho tập trận ở Hoàng Sa (đến ngày 5/7), có ít nhất hai tàu nghiên cứu đang di chuyển ở vùng Đặc quyền kinh tế (EEZ) của Việt Nam, mặc dù chưa triển khai thăm dò, đo đạc…

Tần suất bay trên Biển Đông của các loại máy bay quân sự Trung Quốc dày đặc hơn, không loại trừ việc có một số tàu ngầm Trung Quốc đang di chuyển ở biển Đông và vùng nước lân cận, ở vùng trời trên eo biển Đài Loan, có lúc máy bay quân sự Trung Quốc đã xâm phạm vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan.

Mỹ cũng đang có tập trận ở phía Tây Philippines. Ba tàu sân bay Mỹ đang ở gần biển Đông, cùng nhiều tàu chiến các loại. Máy bay săn ngầm, máy bay cảnh báo sớm và chỉ huy có tần suất và các đường bay đặc biệt, gần các căn cứ quân sự, hải quân v.v… của Trung Quốc ở Hải Nam.

Trung Quốc đẩy mạnh các hoạt động trên biển nhằm củng cố tuyên bố chủ quyền ở thực địa, còn Mỹ chỉ tiếp tục các hoạt động đảm bảo tự do hàng hải, với các cuộc tuần tra, thám sát phù hợp, có tăng về số lượng và chủng loại, áp dụng các kế hoạch di chuyển quân sự thích hợp, có tính chất cảnh bảo Trung Quốc.

UserPostedImage

Ảnh chụp ở quần đảo Trường Sa

Quá tự tin hay trong dự tính?

BBC: Trung Quốc có quá tự tin hay không khi vừa tỏ ra 'quyết đoán', có người nói là 'hung hăng' ở vùng biển khu vực, trong đó có Biển Đông, khu vực eo biển Đài Loan, nam Biển Đông, đồng thời lại vừa có căng thẳng biên giới với Ấn Độ, một nước láng giềng mạnh của họ?

Nhà nghiên cứu Hoàng Việt: Hiện nay, nhóm "diều hâu" trong Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) đã thúc đẩy chủ nghĩa dân tộc của Trung Quốc dâng cao. Điều này đã khiến Trung Quốc thể hiện theo cách như chúng ta đã thấy.

Tuy nhiên, nhiều nhà nghiên cứu cho rằng Trung Quốc dù "lớn" nhưng chưa đủ "mạnh" để thay thế vị trí của Hoa Kỳ và phương Tây. Tuy vậy, Trung Quốc vẫn đang sẵn sàng đe dọa với cả thế giới và châu Á. Điều đó cũng có phần do các nhà lãnh đạo "sợ" đối đầu với Trung Quốc. Trung Quốc biết được điều đó nên đã ra sức tận dụng. Cho nên cũng không hẳn là Trung Quốc tự tin, nhưng họ đang biết tận dụng các "nỗi sợ" Trung Quốc, và họ biết điểm dừng cần thiết để không đẩy căng thẳng đi quá xa.

UserPostedImage

Cuộc sống ở Hà Nội ngày 18/6

Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp: Lúc này Trung Quốc triển khai nhiều hoạt động trên biển, từ Biển Hoa Đông, eo biển Đài Loan, biển phía Đông Đài Loan, Biển Đông, hai eo biển ở Nam biển Đông nối với Ấn Độ Dương, eo Malacca, và toàn bộ vùng biển gần với Indonesia.

Trên đất liền, ngoài căng thẳng với Ấn Độ, Trung Quốc còn có tranh chấp lãnh thổ với 14 nước khác (nếu kể cả các nước mà Trung Quốc có tranh chấp lãnh thổ trên biển, là 18 nước). Đây là hoạt động chiến lược đã được tính toán từ trước, cho nên không nên nói Trung Quốc là "hung hăng" hay "quyết đoán".

Đúng là Trung Quốc đang làm mạnh hơn, diện rộng hơn, có hiệp đồng và phối hợp phức hợp hơn từ các cấp trung ương Trung Quốc. Bất chấp tương quan thực tế về năng lực quốc phòng, Trung Quốc tự buộc mình phải hành xử mạnh trong việc phối hợp các hoạt động chính trị, chính sách, đối ngoại, quân sự.

Một khi Trung Quốc đang áp dụng hành xử ngoại giao theo lối hung hăng (chiến lang), thì với các hoạt động quân sự, Trung Quốc cũng có hành xử tương tự.

BBC:Ông đánh giá thế nào về tuyên bố chung ở Asean mới đây về lập trường của khối này với Biển Đông? Liệu đây là một bước tiến mới có tính bản lề, hay chỉ là tình thế, do Việt Nam đang là chủ tịch luân phiên của khối này hiện nay?

Nhà nghiên cứu Hoàng Việt: Trong tuyên bố mới đây của Asean cho thấy có những bước tiến mới. Gọi là bước tiến bởi vì nó không chỉ là nỗ lực của Việt Nam - chủ tịch Asean năm nay.

Mà chúng ta còn thấy thái độ của các quốc gia khác đã thay đổi qua một loạt công hàm/công thư gần đây. Đầu tiên là Malaysia, sau đó là Philippines, Việt Nam, Indonesia. Đặc biệt phải kể đến Philippines đã thay đổi rất nhiều với việc gửi công hàm phản đối Trung Quốc, rút lại việc hủy bỏ Thỏa thuận Thăm viếng Quân sự (VFA) với Hoa Kỳ.

Tiếp theo là Indonesia. Mặc dù Indonesia luôn giữ im lặng trước đây nhưng với việc Trung Quốc đe dọa vùng Natuna đã khiến Indonesia phải lên tiếng một cách rõ ràng. Việc thay đổi đó mới là xung lực chính cho Tuyên bố của Asean vừa rồi.

Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp: Tuyên bố của chủ tịch Asean cho cuộc họp thượng đỉnh lần 36 vừa rồi về vấn đề Biển Đông là tuyên bố rõ ràng, mạnh mẽ, thể hiện sự đồng thuận của Asean trong việc mong muốn và hành động nhằm giải quyết các vấn đề biển Đông dựa vào luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước về luật biển của Liên Hợp quốc năm 1982.

Tuyên bố này cũng nhấn mạnh việc Asean thúc đẩy việc đàm phán về quy tắc ứng xử trên biển Đông (CoC) với Trung Quốc một cách tích cực, để có thể đạt một CoC thực chất, phù hợp với công pháp quốc tế. Đai dịch làm cho các nước Asean đoàn kết hơn; tuyên bố của chủ tịch Asean lần này là một bước tiến thực chất, bắt kịp và nắm được cơ hội tốt để có thể hy vọng tiến tới đàm phán thực chất CoC.

Nếu tới đây đàm phán CoC không có tiến triển tích cực, thì đó cũng sẽ là một thực tế phản ánh thực chất và điều kiện để các nước có tranh chấp ở biển Đông, trong đó có Việt Nam, xem xét các biện pháp khác, kể cả biện pháp pháp lý.

Điều nên để ý, quan tâm?

BBC:Về vấn đề Biển Đông, có vấn đề gì về an ninh mà Việt Nam hiện nay cũng như tới đây nên quan tâm chú ý?

Nhà nghiên cứu Hoàng Việt: Theo tôi, vấn đề Biển Đông cũng như an ninh khu vực vẫn đang đối mặt rất nhiều thách thức và nguy cơ. Vì vậy Việt Nam cần có phương án chuẩn bị cho những trường hợp, kể cả các trường hợp xấu nhất để không rơi vào tình trạng bị động.

Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp: Việt Nam luôn theo dõi sát sao tình hình Biển Đông, có thể nói Việt Nam không bị bất ngờ, luôn chủ động và hành động toàn diện, phù hợp để góp phần đảm bảo an ninh ở biển Đông.

Quá trình hiện đại hóa quốc phòng, đặc biệt hiện đại hóa hải quân, không quân, phòng không đã có kết quả tích cực.

Năng lực quốc phòng được nâng cao, củng cố toàn diện chính là điều kiện để tự vệ thành công, đảm bảo được an ninh trên biển, bảo vệ được chủ quyền của Việt Nam. Ngoại giao nhà nước và hợp tác quốc phòng với các nước là rất quan trọng.

Dự phóng trung, dài hạn?

BBC:Câu chuyện hãng dầu khí Repsol rút khỏi Việt Nam mới đây đã gây nhiều bàn tán, tin đồn. Theo ông, Việt Nam cần phải làm gì để tránh lặp lại và ngăn chặn điều đó?

Nhà nghiên cứu Hoàng Việt: Theo thông lệ quốc tế thì bên nào yêu cầu dừng hợp đồng thì bên đó phải có nghĩa vụ bồi thường thiệt hại cho bên kia. Thiệt hại sẽ bao gồm các chi phí bên kia đã bỏ ra cùng với các thiệt hại về lợi ích vật chất mà các bên khi thực hiện hợp đồng đã kỳ vọng đạt được.

Mặc dù phía chính phủ Việt Nam không đưa ra thông tin chính thức nhưng theo báo chí quốc tế thì chính phủ Việt Nam trước áp lực của Trung Quốc đã yêu cầu Repsol dừng khai thác tại lô 136.3 và 07.3.

Nếu vậy thì đương nhiên phía Việt Nam phải có nghĩa vụ bồi thường cho Repsol.

Một thương vụ như vậy thường có chi phí rất lớn, có thể lên tới hàng tỉ đô la Mỹ. Vì vậy khả năng bồi thường nếu có cũng sẽ rất lớn.

Chưa kể việc yêu cầu Repsol dừng khai thác như vậy sẽ tạo tâm lý không tốt cho các nhà đầu tư dầu khí quốc tế và khiến dân chúng Việt Nam nghi ngờ quyết tâm của chính phủ. Chính vì vậy nên không thể để trường hợp tương tự xảy ra.

Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp: Thông tin như trên chưa được khẳng định bởi chính phủ Việt Nam và PVN. Trong thực tế, Việt Nam không chịu để bị bắt chẹt hay đe dọa trên lãnh thổ và ở nơi Việt Nam có chủ quyền, quyền chủ quyền.

Với một hai liên doanh cụ thể, thì được, mất là việc bình thường, không thể hình sự hóa trái pháp luật Việt Nam và pháp luật quốc tế được!

BBC:Quý vị có dự báo hay bình luận gì thêm về tình hình Biển Đông tới đây với viễn kiến không chỉ trong ngắn, trung hạn mà có thể dài hạn hơn?

Nhà nghiên cứu Hoàng Việt: Về vấn đề Biển Đông thì phức tạp nhiều. Nhưng có thể nhận xét là Trung Quốc sẽ không thay đổi tham vọng độc chiếm Biển Đông của họ, nếu họ không bị buộc phải làm khác như vậy. Và để Trung Quốc xuống thang trong các tham vọng của họ thì đó không phải là một điều dễ dàng. Nói thế để biết được tình hình Biển Đông sẽ còn kéo dài căng thẳng trong thời gian sắp tới.

Tiến sỹ Hà Hoàng Hợp: Về Biển Đông, theo tôi Trung Quốc sẽ càng quyết tâm chiếm biển Đông theo đường 9 đoạn, mở rộng theo sơ đồ Tứ Sa. Đây là sự thể hiện bá quyền rõ ràng nhất, và với nền chính trị bá quyền này, Trung Quốc khó tránh khỏi bẫy Thucydides với Hoa Kỳ và các đồng minh của Hoa Kỳ.

Rủi ro xung đột vũ trang và chiến trang ở Biển Đông đang lớn dần, có lúc lớn nhanh! Hoa Kỳ đánh giá đúng vai trò và sức mạnh của Asean. Asean sẽ phải là một đối tác quan trọng để đảm bảo an ninh cho chính mình.

Việt Nam không có cách nào khác, là phải trở thành một quốc gia tầm trung, có như vậy mới có thể tự vệ thành công và đóng góp vào an ninh và hòa bình Đông Nam Á.

450 năm chợ Noël Strasbourg, cổ nhất nước Pháp


http://www.rfi.fr/vi/ph&...g-cổ-nhất-nước-pháp

Đăng ngày: 23/12/2019 - 09:22Sửa đổi ngày: 24/12/2019 - 09:22

UserPostedImage

Một khu vực trong chợ Giáng Sinh Strasbourg, Pháp. Ảnh minh họa. wcanifly.com

Thu Hằng

Phiên chợ Giáng Sinh Strasbourg 2019 chính thức khai mạc từ ngày 22/11 đến 30/12. Hơn 2 triệu khách tham quan hàng năm vẫn bị quyến rũ từ ánh sáng lung linh của những ngôi nhà gỗ nhỏ và mùi thơm ngọt ngào của rượu vang nóng. Từ 450 năm nay, Strasbourg vẫn tự hào tổ chức chợ Noël truyền thống, phiên chợ cổ nhất nước Pháp.

Trước đây, Strasbourg từng thuộc Đức và lại nằm trong khu vực sông Rhin (1), nơi lễ Giáng Sinh trở thành truyền thống ăn sâu vào cuộc sống của người dân. Khi Strasbourg thuộc về Pháp, thành phố giữ nguyên di sản này và tạo thành nét riêng của thành phố cũng như của vùng Alsace, theo giải thích trên website của thành phố Strasbourg.

“Người ta tìm thấy vết tích của khu chợ đầu tiên liên quan đến Giáng Sinh là vào cuối thế kỷ XII ở Strasbourg. Ngay trước năm 1570, cứ khoảng vào ngày 06/12 hàng năm là có chợ Thánh Nicôla - Klausenmärik. Nhưng từ khi vùng Alsace chuyển sang theo đạo Tin Lành, thì xuất hiện chợ Chúa Hài Đồng - Christkindelsmärik như ngày nay. Khi quyết định bỏ chợ Thánh Nicôla, mục sư Johannes Flinner muốn xóa hết mọi vết tích liên quan đến đạo Công Giáo”.

Vấn đề ở chỗ bỏ chợ Thánh Nicôla, tiểu thương trong vùng phẫn nộ và khó có thể đối đầu với đội ngũ hùng hậu này. Vì thế, để thay thế chợ Thánh Nicôla, người ta tổ chức chợ Christkindelsmärik trong ba ngày trước Giáng Sinh.

Nhưng Christkindel (Chúa Hài Đồng) ở miền nam và miền đông nước Đức, ở Áo, Thụy Sĩ vùng nói tiếng Đức cũng như ở hai vùng Alsace, Moselle của Pháp, lại được thể hiện dưới một hình dạng khác. Đó là một nữ thần mặc toàn mầu trắng, đầu phủ một tấm khăn voan, trên là một vương miện có gắn ngôi sao và xuất hiện vào tối Giáng Sinh. Chính nữ thần, cùng với chú lừa Peckersel với đầy quà và kẹo bánh trên lưng, đi đến từng nhà tặng cho trẻ nhỏ. Vì thế xuất hiện truyền thống vào tối Giáng Sinh, người ta đặt một bó cỏ khô trong nhà để chú lừa ăn lấy sức.

Vào thời kỳ đầu, chợ Christkindelsmärik kéo dài ba ngày trước ngày 24/12, tập trung ở quảng trường Nhà Thờ Lớn (Place de la Chathédrale). Đến đầu thế kỷ XIX, chợ họp 6 ngày, rồi nhanh chóng kéo dài thành 36 ngày kể từ sau thế kỷ XIX. Nhiều khu gian hàng mới cũng được mở rộng theo quy mô của thành phố.

“Trước tiên, chợ tập trung quanh Nhà Thờ Lớn, Quảng trường Lâu đài (Place du Château) và phố Mercière. Đến năm 1830, chợ được mở rộng ra Quảng trường Vũ khí (Place d’Armes) hiện là Quảng trường Kléber (Place Kléber), rồi khu phố Marais-Vert (Quartier Marais-Vert) năm 1848. Vào nửa sau thế kỷ XIX, nhiều khu lều gỗ được mở ở phố Grandes-Arcades, rồi ngõ Grande Boucherie, và Quảng trường Broglie từ sau năm 1870”.

Từ năm 1992, Strasbourg tự nhận là “Thủ đô Giáng Sinh” (la Capitale de Noël), theo ý tưởng của Jean-Jacques Gsell, lúc đó là trợ lý của thị trưởng Catherine Trautmann, nhằm khôi phục truyền thống có phần bị phai mờ trong những năm 1970-1980 và để kích thích hoạt động thương mại của thành phố.

Cây thông Noël truyền thống… hơn 80 tuổi

Giáng Sinh ở Strasbourg không thể thiếu cây thông huyền thoại. Nguyệt san Grand’goule, chuyên về nghệ thuật, truyền thống, phát hành tại Poitiers, trong số tháng 02/1931, từng viết : “Noël ở vùng Alsace là một ngày lễ vui nhộn đối với trẻ nhỏ. Trong mỗi gia đình có một cây Giáng Sinh. Đó là một cây thông, trên đỉnh gắn hình Chúa Hài đồng. Cây thông được thắp sáng, được phủ đầy kẹo và những đồ vật trang trí xinh xắn… Vào đầu thế kỷ XVI, cây thông Noel đã được vinh danh ở thành phố Strasbourg”.

Giáng Sinh năm 2019, có ba cây thông lớn được dựng lên ở Strasbourg. Cây thông chính, biểu tượng cho sự kiện, nằm ở quảng trường Kléber, được chặt trong cánh rừng ở Boersch, Vosges. Cây cao hơn 30 mét, nặng khoảng 10 tấn, trên 80 tuổi và đội ngũ phụ trách đã phải mất hơn 10 ngày, phân loại hơn 100 cây, mới tìm ra được cây thông đáp ứng đủ tiêu chuẩn của Giáng Sinh.

Trả lời đài France 3 Grand Est, ông Laurent Derion, trưởng bộ phận Sự kiện ở Eurométropole, giải thích :

“Có hai vị trí đảm nhiệm việc trang trí cây thông. Nhiệm vụ thứ nhất liên quan đến mọi giai đoạn, từ lựa chọn cây thông, vận chuyển và dựng cây ở quảng trường Kléber. Công việc này được phối hợp với Cục Lâm nghiệp Quốc gia (Office national des Forêts, ONF). Chi phí cho công đoạn này vào khoảng 60.000 euro. Tiếp theo là phần trang trí cây thông, được thẩm định khoảng 150.000 euro. Đây là giá phù hợp để kể câu chuyện đẹp nhất về Giáng Sinh”.

Từ 17 giờ mỗi tối, cây thông lại khoác lên mình tấm áo lung linh, huyền ảo hơn. Đồ vật trang trí trên cây cũng được thay đổi theo chủ đề hàng năm. Đồ chơi trẻ em là chủ đề của năm 2019.

“Đó là những chiếc ô tô bằng gỗ, mô hình những chiếc máy bay được treo trên cành, và cả những con quay nữa, ông Romaric Gusto giải thích. Nói chung, chúng ta có thể thấy những hình mẫu mới được vẽ trên đồ vật trang trí và treo trên cây, như những con ngựa gỗ bập bênh, những đoàn tầu nhỏ, thậm chí cả những chú chó kéo xe”.

Ông Romaric Gusto, người thiết kế và phụ trách trang trí cây thông Noël, cho biết thêm là 10 nhân viên làm việc liên tục trong vòng hai tuần để treo khoảng 7 km dây đèn nhấp nháy và 50 quả bóng trang trí cỡ lớn.

Những quả bóng tròn bằng thủy tinh cũng là đặc trưng của vùng Alsace và Đức. Ngay từ thế kỷ XVI, người dân trong vùng trang trí cây thông bằng hoa và quả tươi, đặc biệt là những trái táo, để liên tưởng đến cây trên Thiên đàng. Nhưng đến mùa đông 1858, mùa thu hoạch táo bị thất thu vì hạn hán, nên không có táo để trang trí cây thông. Một người thợ thổi thủy tinh ở vùng Moselle, sát vùng Alsace, liền nảy sinh ý tưởng làm những quả táo… bằng thủy tinh vì đây là một nghề thủ công truyền thống trong vùng. Thành công nhanh chóng được lan sang các vùng khác ở Pháp. Đến thập niên 1950, những quả bóng thủy tinh dễ vỡ dần được thay bằng bóng nhựa. Nhưng bóng trang trí thủy tinh vùng Alsace vẫn là mặt hàng thủ công chất lượng cao được ưa chuộng.

Rượu vang nóng và bánh sandwich kẹp choucroute

Trong hơn một tháng cuối năm, cả khu phố cổ trên đảo lớn Strasbourg (Grande Île de Strasbourg) hóa thân thành thế giới cổ tích. Hơn 300 ngôi nhà gỗ nhỏ xinh xắn được dựng thành quầy hàng, hơn 30 km dây đèn được chăng khắp thành cổ. Mỗi khu mang một chủ đề riêng, với những hình trang trí và mầu sắc đặc trưng. Những ngôi nhà xà gỗ (maison à colombages), đặc trưng của vùng Alsace, trở nền huyền bí hơn, lung linh hơn trong ánh đèn ấm cúng.

Mùi hồi, mùi cam, mùi hạnh nhân nướng, mùi rượu vang nóng theo sát gót chân khách tham quan và khó lòng cưỡng lại được. Vẫn nguyệt san Grand’goule miêu tả tiếp :

“Tại đây, người ta có thể mua được bánh gừng và kẹo bánh để làm quà gửi tặng bạn bè. Họ cũng mua cả những cây thông về dựng trong phòng khách, hoặc những cành thông để gắn trên tường nhà. Trong không khí này, những nhà quý tộc tổ chức lễ hội tưng bừng; sau đó, để kể thúc buổi lễ, họ nhảy múa quanh một hình nộm có hai mặt. Một trong hai mặt này hướng về năm vừa kết thúc, còn mặt kia hướng đến năm mới”.

Những mặt hàng được bán ở chợ Noël Strasbourg phải vượt qua vòng xét duyệt khắt khe của ban tổ chức để bảo đảm tính độc đáo của chợ với những quy định có từ năm 1927. Sản phẩm được ưu tiên là hàng thủ công, đặc sản trong vùng. Ví dụ thay bánh bột churros phủ đường kính trắng (gốc Tây Ban Nha) là bánh bretzel đặc trưng của vùng Alsace và Đức. Bánh sandwich độc đáo với xúc xích, mù tạc và dưa cải muối của món choucroute thay vì kẹp nhân hành tây xào với thịt cừu… Và không thể thiếu được cốc rượu vang nóng thơm mùi hồi quế và thảo quả, vừa nhâm nhi vừa xuýt xoa trong cái lạnh của mùa đông.

Từ truyền thống vùng Alsace, chợ Noël dần lan sang nhiều thành phố khác ở Pháp và đến cả các thành phố Tokyo, Matxcơva, Bắc Kinh, Đài Bắc và Seoul. Năm 2019, lần đầu tiên, chợ Noel Strasbourg được du nhập sang New York, ngay trung tâm Manhattan, từ ngày 06 đến 22/12. Mục tiêu chính là giới thiệu sản phẩm, kỹ năng, con người Strasbourg ra thế giới, nhưng cũng nhằm quảng bá cho du lịch của thành phố.

******

(1) Gồm những nước hoặc vùng ở phía bắc Tây Âu có sông Rhin chảy qua, gồm 8 nước Bỉ, Hà Lan, Luxembourg, Pháp, Đức, Áo, Thụy Sĩ, Liechtenstein.

Edited by user Friday, July 3, 2020 9:04:41 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#635 Posted : Saturday, July 4, 2020 3:23:14 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,234
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Quốc khánh Hoa Kỳ: Vì sao xã hội Mỹ không hoàn hảo
nhưng luôn tốt hơn?


Lương Tạ

Viết từ Nam California
4 tháng 7 2020

UserPostedImage

Ngày 4, tháng 7, năm 1776 - Một quốc gia mới ra đời.

Bản Tuyên Ngôn Độc Lập khắc cốt, đi trước thời đại, vang vọng khắp thế giới: "Chúng ta khẳng định chân lý tự nhiên rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng, rằng tạo hóa đã ban cho họ những quyền tất yếu và bất khả xâm phạm, trong đó có quyền sống, quyền tự do và mưu cầu hạnh phúc".

Thấm thoát 244 năm trôi qua, bao nhiêu thăng trầm. Ngay cả lúc đất nước mong manh nhất là cuộc nội chiến Mỹ với 618,222 người chết, bản Tuyên Ngôn Độc Lập và Hiến Pháp Hoa Kỳ vẫn đứng vững trước thử thách của thời gian, để làm nền tảng cho chẳng những nước Mỹ, mà cả thế giới tự do, và niềm hy vọng cho tất cả những ai khát khao tự do, dân chủ.

Tôi đến New York vào mùa Thu lá trở màu năm 1981, khi đã là một thanh niên 19 tuổi. Một người tị nạn tay trắng, trình độ chập chững trung học, bỏ đã lâu, tiếng Anh vài chữ. Nước Mỹ bao dung đã nâng đỡ tôi, tạo điều kiện cho tôi trải qua hai năm trung học, đại học, rồi thạc sĩ. Cho tôi cả một tương lai, và một gia đình trọn vẹn. Văng vẳng tiếng người bạn: "Nếu mày ở Việt Nam thì trình độ mày chỉ có chạy xe ôm".

Không riêng tôi, bao trăm ngàn người Việt đã được cho cơ hội để học hành, làm việc và xây dựng sự nghiệp trên mảnh đất đầy cơ hội này.

Chúng tôi chăm chỉ làm ăn. Làm thân cây mắm và cây đước bồi đắp cho thế hệ tương lai. Bây giờ, thế hệ trẻ đã đạt được thành công rực rỡ trên hầu hết các ngành nghề khác nhau: thương mại, tài chính, nghệ thuật, báo chí, chính trị, luật pháp, y khoa, kỹ thuật, khoa học, quân sự, giáo dục, v.v. Và cứ như thế, thế hệ kế tới lại nối tiếp.

UserPostedImage

Kinh tế nước Mỹ là đầu tàu của cả thế giới. Năm 1947, khi Chiến tranh Lạnh bắt đầu, tổng sản lượng của Mỹ là 2 ngàn tỉ Đô la.

Năm 2019, tổng sản lượng của Mỹ đã tăng gần 20 ngàn tỉ. Chỉ riêng California tiểu bang tôi ở, tổng sản lượng 2019 là 3200 tỉ. Nếu là một nước riêng, California chỉ sau Mỹ, Trung Quốc, Nhật, và Đức. Quận hạt Orange County với 3.3 triệu dân, nơi tôi ở, có tổng sản lượng là 271 tỉ, so với tổng sản lượng của Việt Nam năm 2019 đạt 266 tỉ.

Sức làm ra tiền khủng khiếp cho tất cả mọi người, trong xã hội Mỹ pháp quyền và sáng tạo, đã thu hút hầu hết các chất xám khắp thế giới, để giúp cho người dân thêm cuộc sống địa đàng. Một ví dụ: Khoảng 15% thu nhập hàng tháng, $600-$750 Đô la, của một gia đình Việt trung bình 4 người ở Mỹ cho đồ ăn có chất lượng hàng ngày.

Khi mới đến nước Mỹ, hay Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ, tôi được nghe đất nước này là một "melting pot", nồi soup chan hòa.

Tất cả các dân tộc không phân biệt, sẽ được trộn lẫn để cùng một tiếng nói, tư tưởng, đồng lòng.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra ý tưởng là như thế, nhưng nước Mỹ thực ra là một dĩa rau salad, với rất nhiều kiểu nước chấm. Đôi khi chỏi nhau vì sắc tộc, văn hóa, tư duy, thế hệ, và quyền lợi. Mặc dù sau cùng, hầu hết đều ăn được phần của mình một cách ngon lành.

UserPostedImage

Đài tưởng niệm quốc gia Mount Rushmore

Nước Mỹ có hai khối chính: Khối bảo thủ và khối cấp tiến. Một phần đã quen cách sống truyền thống, không muốn thay đổi, nhất là khi sự thay đổi có thể khiến niềm tin, kinh tế, công ăn việc làm của họ bị xáo trộn.

Nhưng thế hệ mới và những người cấp tiến lại muốn hướng tới thay đổi. Đó là định nghĩa đối lập của đảng Cộng Hòa và đảng Dân Chủ. Hai thế lực giằng co. Và cứ thế, con thuyền Hoa Kỳ cứ dích dắc đi tới.

Thủ Tướng huyền thoại Anh Quốc Winston Churchill từng nói: "Dân Chủ là kiểu mẫu tệ nhất của quản lý đất nước, ngoại trừ tất cả những kiểu mẫu khác ( democracy is the worst form of government except all those other forms). Rõ ràng một nước Mỹ hoàn hảo còn xa lắm, nhưng đất nước này đã mang đến cho tôi và những người thân yêu của tôi tất cả những gì chúng tôi cần.

Nhìn lại chính trường Mỹ trong vài năm qua, tôi nhận thức rằng, nền tảng của nước Mỹ dân chủ hóa ra mong manh và có thể bị xô đổ.

Tôi nghiệm ra một điều: thực ra không phải chỉ nhờ bản Tuyên Ngôn Độc Lập hay Hiến Pháp Hoa Kỳ mà nước Mỹ hùng mạnh đến ngày hôm nay.

Cái chính làm nó hùng mạnh là vì những công dân Mỹ chân chính. Những người được giáo dục, có văn hóa, có tư cách, và yêu chuộng tự do đã gìn giữ hệ thống pháp quyền không bị lung lay vì quyền lợi riêng tư. Nước Mỹ sản sinh ra rất nhiều người như thế. Họ dám bỏ cả sự nghiệp tương lai để bảo vệ tiếng nói trung thực của họ, để bảo vệ đất nước và nền tảng hiến pháp thấm nhuần trong máu thịt của họ.

Năm 2020 là một năm đầy biến động chưa từng thấy trong gần 40 năm tôi sống ở Mỹ. Từ luận tội tổng thống, một việc vốn chỉ xảy ra ba lần trong lịch sử Mỹ. Một cơn đại dịch trăm năm mới có một lần, đến ngày hôm nay vẫn còn tăng. Dẫn đến thất nghiệp chưa từng thấy từ thời Đại Suy Thoái, 1930. Châu Âu lần đầu tiên trong lịch sử cấm cửa dân Mỹ vào. Rồi nổi loạn đòi hỏi nhân quyền cho người da đen khắp nơi chưa từng có. Nguyên nhân cho các biến động này là sự chia rẽ trầm trọng của người dân.

Niềm tin vào sự liêm chính của các đảng phái đối đầu hầu như không có. Tin tức giả lan tràn chưa từng thấy trên mạng xã hội, được chia sẻ, phát tán vô tội vạ, không kiểm chứng, không trách nhiệm. Người nhận tin tức giả hay không, hợp mắt, khoái tai củng cố thêm cho niềm tin của họ.

Nhìn vào căng thẳng tình hình hiện nay, tôi cảm thấy xã hội gần như muốn đổ bể. Tôi cảm thông cho những người có định kiến ở các khía cạnh khác nhau, theo tầm nhìn và kinh nghiệm cá nhân của họ. Trong gần 40 năm ở Mỹ, tôi chưa bao giờ cảm thấy lo âu như ngày hôm nay. Đất nước Mỹ mà tôi biết, dường như có thể thay đổi hoàn toàn trong những năm tháng tới.

Nhưng, dựa trên lịch sử nước Mỹ thăng trầm trong suốt 244 năm qua, tôi vẫn có niềm tin. Cuộc kháng chiến giành Độc lập khỏi ách thống trị của Anh Quốc năm 1776 đã cho chúng tôi vùng đất tự do này. Nội chiến tàn khốc nhưng đã giải phóng cho những người nô lệ vào năm 1865, bảo đảm cho những người da màu như tôi và các con tôi không bị phân biệt và được đối xử bình đẳng theo luật pháp. Phụ nữ có quyền bỏ phiếu đúng 100 năm trước, 1920, cho phép con gái của tôi có quyền chọn người đại diện.

Phán quyết Brown vs Board of Education năm 1954 giúp con tôi có thể học chung trường với người da trắng. Đạo luật Dân Quyền (Civil Right Act) năm 1964 nhờ cố gắng tranh đấu bất bạo lực không ngừng nghỉ của Tiến Sĩ Martin Luther King Jr. và phong trào dân quyền người da đen, trừng phạt những người phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc, màu da, tôn giáo, giới tính hoặc gốc gác. Hôn nhân đồng tính được công nhận vào năm 2015 sau những tranh đấu không mệt mỏi chống lại giáo điều và định kiến, để con người đồng tính có thể sống đúng với chính họ sau những năm bị đối xử bất công, đau khổ về tinh thần và bị ruồng bỏ.

Nước Mỹ chưa bao giờ hoàn hảo. Nhưng lịch sử đã chứng minh, đất nước này vẫn đang tiếp tục cố gắng để các thế hệ sau được sống trong một xã hội tốt đẹp hơn, như đã hứa từ thời lập quốc: "mọi người sinh ra đều bình đẳng." Họ có:"quyền được sống, quyền được tự do, và mưu cầu hạnh phúc". Mục sư Martin Luther King đã có một giấc mơ nhưng chưa thành. Riêng tôi, tôi vẫn luôn có niềm tin về một xã hội tương lai tốt hơn cho con cháu da màu của mình.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả.

Bảng ‘Black Lives Matter’ gây xôn xao cộng đồng gốc Việt ở Houston


Jul 4, 2020

UserPostedImage

Tấm bảng quảng cáo "Black Lives Matter" trên đường Bellaire gây xôn xao cộng đồng gốc Việt ở Houston. (Hình: Facebook Vietnamese Community of Houston and Vicinities)

Thiện Lê/Người Việt

HOUSTON, Texas (NV) – Trong những ngày gần đây, một tấm bảng quảng cáo lớn với thông điệp “Black Lives Matter” và “Ngừng Kỳ Thị Chủng Tộc” xuất hiện trên đường Bellaire ở Houston, gây nhiều xôn xao trong cộng đồng gốc Việt ở đây.

Tấm bảng này nằm ngay góc đường Bellaire với đường Boone, ngay trung tâm khu Little Saigon của Houston, và đài VIETV Houston có phỏng vấn một số cư dân để hỏi suy nghĩ của họ về tấm bảng này.

Đông Y Sĩ Nhất Nguyên thắc mắc không biết tại sao tấm bảng này lại xuất hiện giữa cộng đồng Việt Nam và cho rằng có thể nhìn chuyện này đó theo hai hướng.

“Một là tấm bảng này muốn nói người Việt Nam chúng ta kỳ thị người da màu và điều đó là hoàn toàn sai. Điều thứ hai là họ có thể để tấm bảng này để người da màu thấy chúng ta đồng hành với họ và không quậy phá và điều này càng sai nữa,” ông Nhất Nguyên nói.

Ông cho hay Thị Trưởng Cheryl Selby của thành phố Olympia, Washington, ủng hộ phong trào “Black Lives Matter,” nhưng bị người biểu tình đến đập phá nhà riêng. Sau đó, bà gọi hành động đó là “khủng bố nội địa.”

Vì vậy, ông Nguyên cho rằng đây là thời gian rất nhạy cảm và người đặt tấm bảng quảng cáo này nên nghĩ đến sự an toàn của người dân địa phương.

Ông Trịnh Du, một cư dân khác của Houston, nêu ra một vấn đề là tấm bảng này có dòng chữ “Black Lives Matter” màu đen, nhưng lại có dòng chữ “Ngừng Kỳ Thị Chủng Tộc” màu đỏ nằm trên nền màu vàng.

Theo ông Du, người trả tiền cho tấm bảng quảng cáo là ông Lê Hoàng Nguyên, một chuyên viên bảo hiểm của Farmers Insurance ở Houston. Ông cho hay đã liên lạc với ông Nguyên, nhưng không có câu trả lời, và hy vọng ông sẽ lên tiếng về tấm bảng này.

UserPostedImage

Ông Lê Hoàng Nguyên cầm bảng ủng hộ “Black Lives Matter” và nhân quyền cho Việt Nam. (Hình: Facebook Le Hoang Nguyen)

Trong video đăng trên Facebook ngày 7 Tháng Sáu, ông Nguyên nói với các chủ doanh nghiệp gốc Việt: “Tôi hoàn toàn không đồng ý với chuyện bạo động và hôi của xảy ra trong lúc có nhiều cuộc biểu tình ôn hòa đang diễn ra ở khắp Hoa Kỳ. Doanh nghiệp nào cũng có quyền tự bảo vệ kế sinh nhai của mình. Nhưng nếu quý vị suy nghĩ kỹ, số bạo động hay hôi của rất nhỏ so với con số các cuộc biểu tình ôn hòa. Tôi rất buồn khi thấy nhiều người gốc Việt có nhiều lời bình luận trên mạng xã hội chỉ quan tâm đến những chuyện xấu đó.”

Ông Nguyên cho rằng đa số những người trong ngành nail và chủ chợ, siêu thị dựa vào khách hàng gốc Phi Châu rất nhiều, mà lại đi chê trách cả một cộng đồng chỉ vì vài vụ bạo loạn và hôi của. Các doanh nghiệp đó làm ăn trong các cộng đồng gốc Phi Châu, nhưng không thông cảm, không hiểu được sự bất mãn của cộng đồng đó và tại sao họ lại biểu tình.

Cũng theo ông Nguyên, người Việt Nam có được ngày hôm nay ở Hoa Kỳ phần lớn là vì các hoạt động đấu tranh dân quyền của người gốc Phi Châu.

“Người da đen hy sinh rất nhiều để nước Mỹ thông qua Luật Dân Quyền của năm 1964, sau đó dẫn đến Luật Di Dân của năm 1965. Nhờ vậy, người Việt Nam chúng ta mới được nhập cư vào Hoa Kỳ và trở thành người Mỹ trong thập niên 1970. Nếu không có người da đen đổ máu, mất mạng vì các đạo luật đó thì người Việt Nam đâu có ngày hôm nay. Vì vậy, tôi xin quý vị nên suy nghĩ và thông cảm với họ,” ông nói.

Trở lại với phản ứng của cư dân Houston về tấm bảng “Black Lives Matter,” ông Trần Trí Hoàng cho rằng cộng đồng gốc Việt có một bên không ủng hộ phong trào này và có một bên ủng hộ.

Con đường Bellaire có nhiều doanh nghiệp của người Việt Nam, và họ đang hoang mang khi thấy cảnh bạo động và hôi của chiếu trên đài. Vì vậy, ông Hoàng tuy ủng hộ biểu tình ôn hòa, nhưng nghĩ tấm bảng này là “đổ dầu vô lửa,” và không nên để ở đây.

Một số người khác thì cho rằng tấm bảng này chỉ coi trọng mạng sống của người da đen, không coi trọng các sắc dân khác và đề nghị đổi thành “All Lives Matter.”

Không chỉ có cư dân, các chủ doanh nghiệp, những đại diện tôn giáo gốc Việt cũng trình bày suy nghĩ về tấm bảng trên đường Bellaire.

Hòa Thượng Thích Huyền Việt nói với đài VIETV: “Tấm bảng muốn nói lên sự không kỳ thị và điều đó rất tốt. Trong nhiều tuần lễ qua, ai cũng biết câu chuyện của anh George Floyd bị cảnh sát đè cổ và qua đời. Đó là một hành động mà chúng ta nhìn thôi đã thấy khó chịu, đừng nói gì đến sự đau khổ. Chúng ta không nên chê bai chỉ trích, mà nên nhìn phù hợp với luật pháp.”

Sau khi thấy phản ứng của cộng đồng về tấm bảng trên đường Bellaire, ông Lê Hoàng Nguyên viết trên Facebook hôm Thứ Năm, 2 Tháng Bảy: “Tôi không bắt ép quý vị phải vừa ủng hộ nhân quyền cho Việt Nam và vừa ủng hộ ‘Black Lives Matter.’ Tôi chỉ muốn chỉ trích những con người đạo đức giả trong cộng đồng gốc Việt vì họ ủng hộ nhân quyền Việt Nam, nhưng lại muốn tôi tháo bảng quảng cáo xuống hay muốn tôi đổi thành ‘All Lives Matter.’ Tôi hoàn toàn ủng hộ phong trào ‘Black Lives Matter’ để chấm dứt kỳ thị chủng tộc và thiếu công lý.”

Nhật báo Người Việt có liên lạc với ông Lê Hoàng Nguyên để phỏng vấn về tấm bảng “Black Lives Matter,” để lại lời nhắn, nhưng chưa được trả lời. [đ.d.]



Liên lạc tác giả: le.thien@nguoi-viet.com

Biên giới Ấn-Trung: Bắc Kinh thổi bùng lửa xung đột
để dập tắt bất đồng nội bộ ?


Đăng ngày: 01/07/2020 - 16:05Sửa đổi ngày: 01/07/2020 - 16:05

UserPostedImage

Biểu tình phản đối Trung Quốc gây hấn tại biên giới, đốt ảnh chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tại New Delhi, Ấn Độ ngày 22/06/2020. REUTERS - Adnan Abidi

Trọng Thành

Giữa tháng 6/2020 vừa qua, xung đột bùng phát tại vùng biên giới với Ấn Độ-Trung Quốc, gây tổn thất lớn về nhân mạng cho cả hai phía, lần đầu tiên kể từ năm 1975. Mặc dù hai bên duy trì đàm phán, đối thoại, nhưng nguy cơ bùng nổ đụng độ lớn trong thời gian tới tiếp tục treo lơ lửng. Câu hỏi đặt ra là: Vì sao lại xảy ra xung đột đẫm máu giữa Trung Quốc với Ấn Độ vào thời điểm này?

Nguyên cớ có thể dẫn đến xung đột thì có nhiều: tham vọng bành trướng lãnh thổ của Trung Quốc, thiếu căn cứ pháp lý để giải quyết tranh chấp tại một khu vực hơn trăm nghìn cây số vuông tại vùng biên giới Ấn - Trung, không khí dân tộc chủ nghĩa tại Ấn Độ, hay thế đối đầu chiến lược giữa Hoa Kỳ cùng các đồng minh, đối tác trong khu vực Ấn Độ - Thái Bình Dương, đang thành hình, mà New Delhi là một bên tham gia, để ngăn chặn các tham vọng bá quyền của Trung Quốc…

Tuy nhiên, các nguyên nhân nói trên dường như chưa đủ để giải thích cho việc căng thẳng tại vùng biên giới Ấn - Trung đột ngột bùng phát thành xung đột đẫm máu. Bởi từ trước đến nay, Bắc Kinh vẫn chủ trương chiến lược lấn dần, giành thế thượng phong tại « các vùng xám » (mà Biển Đông là một ví vụ tiêu biểu), kiềm chế không để căng thẳng vượt ngưỡng thành xung đột, để bất chiến tự nhiên thành. Vậy tại sao xung đột với Ấn Độ lại bùng lên ? Tại sao Bắc Kinh lại quyết định để xung đột bùng phát với New Delhi, đối tác kinh tế hàng đầu của Trung Quốc ?

Theo nhiều chuyên gia, nhà quan sát, một lý do cơ bản khiến Trung Quốc quyết định gây hấn với Ấn Độ là do khủng hoảng nội bộ có khả năng đã vượt tầm kiểm soát, vị thế của lãnh đạo tối cao Tập Cận Bình suy yếu, thậm chí lung lay, đặc biệt từ khi đại dịch Covid-19 từ Vũ Hán lan ra khắp thế giới, kinh tế Trung Quốc gặp khó do chiến tranh thương mại với Mỹ. Giết gà để dọa khỉ: xung đột với Ấn Độ có thể chính là thủ đoạn bất đắc dĩ của lãnh đạo tối cao nhằm dập tắt mọi tiếng nói chỉ trích trong nội bộ. Mục « Theo dòng thời sự » của RFI hôm nay xin giới thiệu một số phân tích theo hướng này.

***

Trước hết xin giới thiệu nhận định của nhà nghiên cứu về Trung Quốc hàng đầu tại Ấn Độ, ông Jayadeva Ranade, chủ tịch trung tâm tư vấn Centre for China Analysis and Strategy, tác giả cuốn « China Unveiled: Insights into Chinese Strategic Thinking » (tạm dịch là : Trung Quốc lộ diện: giải mã tư duy chiến lược của Bắc Kinh).

Cuộc tấn công « đã được lập kế hoạch »

Trong một bài trả lời phỏng vấn báo The Hindu, ngày 07/06/2020, về lý do đằng sau hành động của Trung Quốc tại thung lũng Galwan, vùng biên giới với Ấn - Trung, nơi xẩy ra các đụng độ đẫm máu (« China’s internal pressures are driving Xi Jinping’s tough stance on border, says veteran Beijing watcher, Jayadeva Ranade »), chuyên gia Ấn Độ bác bỏ cách lý giải của bộ trưởng Quốc Phòng Rajnath Singh, theo đó căng thẳng song phương xuất phát từ quan niệm khác nhau về Đường Kiểm soát Thực tế (LAC). Chuyên gia Jayadeva Ranade nhấn mạnh là ông thiên về quan điểm cho rằng việc quân đội Trung Quốc xâm nhập sang vùng Ấn Độ kiểm soát là hoàn toàn có chủ ý và « đã được lập kế hoạch từ trước ».

Chuyên gia Ấn Độ lưu ý là chính quyền Trung Quốc đang phải đối mặt với tình trạng bất mãn ngày càng gia tăng trong nước, với số lượng người thất nghiệp tăng vọt (từ 20 triệu lên 70 triệu), giới trí thức, sinh viên, cán bộ về hưu bất bình với chế độ độc tài cá nhân của ông Tập Cận Bình… Có nhiều dấu hiệu cho thấy trong tầng lớp cán bộ cao cấp và trung cấp, có nhiều người không chấp nhận cách điều hành hiện nay của ông Tập Cận Bình. Bản thân Quân Đội Trung Quốc, vốn rất ít thể hiện quan điểm, hồi đầu tháng 5, đã công bố một bài viết dài, tỏ ra lo ngại về viễn cảnh kinh tế ảm đạm. Dân chúng ngày càng mất tin tưởng vào « Giấc mộng Trung Hoa », với viễn cảnh kinh tế Trung Quốc sẽ vượt Hoa Kỳ vào năm 2049, không đủ tin tưởng là nhóm cầm quyền hiện nay hành động « một cách hiệu quả », và « kiểm soát được tình hình ».

Chuyên gia Ấn Độ cho rằng chính quyền Tập Cận Bình có chính sách cứng rắn hơn với bên ngoài, với Ấn Độ, với Biển Đông, hay với Đài Loan, chính là nhằm xua tan các hoài nghi, bất mãn trong dân chúng.

« Phục hồi các vùng đất bị mất » - cơ hội níu kéo Giấc mộng Trung Hoa ?

Trong bài trả lời phỏng vấn báo New India Express, ngày 27/06, nhà Trung Quốc học Jayadeva Ranade cho biết thêm: « hoạt động triển khai quân sự quy mô rất lớn của Trung Quốc có thể là để đánh lạc hướng sự chú ý của người dân Trung Quốc khỏi các vấn đề trong nước và sự bất mãn ngày càng tăng đối với chủ tịch Tập Cận Bình. Có những đòi hỏi chưa từng có yêu cầu ông Tập phải từ chức, vì nhiều chính sách của ông ta, trong đó có cách xử lý sai vụ dịch Covid-19 ở Vũ Hán. Mọi người đang mất niềm tin vào sự lãnh đạo của Tập Cận Bình, và bắt đầu đặt câu hỏi về lời hứa của ông về ‘‘Giấc mộng Trung Hoa’’, khi Trung Quốc sẽ trở thành quốc gia khá giả toàn diện vào năm 2021 - dịp kỷ niệm 100 năm thành lập Đảng Cộng Sản Trung Quốc (tức là năm tới) ». « Phục hồi chủ quyền đối với các vùng lãnh thổ Trung Quốc bị mất do các hiệp ước bất bình đẳng với các cường quốc nước ngoài » là một cam kết của ông Tập Cận Bình trong chủ trương Giấc mộng Trung Hoa. Cổ vũ cho các hoạt động quân sự trong tranh chấp lãnh thổ với láng giềng dường như là ngọn cờ duy nhất mà ông Tập khả dĩ có thể giương lên, để quy tụ niềm tin trong xã hội Trung Quốc.

Trong bài tổng thuật mới đây về tình hình nội bộ Trung Quốc trên Le Monde (« En Chine, la ‘‘pensée Xi Jinping’’ ne fait pas l’unanimité », ngày 16/06/2020), nhà báo Frédéric Lemaitre ghi nhận thái độ phản ứng ngày càng dữ dội của nhiều trí thức Trung Quốc đối với chế độ Tập Cận Bình. Tình hình khác hẳn thời điểm cách nay hơn 2 năm, khi ông Tập còn được nhất loạt tung hô, tư tưởng Tập Cận Bình về « chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Hoa » được đưa vào Hiến pháp Trung Quốc.

Cựu giáo sư trường Đảng: Đảng Cộng Sản - « thây ma chính trị », Tập Cận Bình - « thủ lĩnh mafia »

Trên các mạng xã hội, trong những ngày gần đây lan truyền một phát biểu, được ghi âm, lên án trực diện lãnh đạo tối cao Trung Quốc, của bà Thái Hà (Cai Xia), cựu giáo sư luật, Trường Đảng trung ương Trung Quốc. Phát biểu dường như được đưa ra trong một « cuộc họp bí mật của thành phần những người có vai vế trong hàng ngũ chế độ cộng sản ». Cựu giáo sư Trường Đảng Trung Quốc, một mặt khẳng định « sức sống của xã hội Trung Quốc », « người Trung Quốc tài năng », mặt khác lên án ông Tập Cận Bình là người « cản trở sự tiến lên của đất nước và của chính Đảng Cộng Sản ».

Báo Đài Loan Taiwan News, ấn bản Anh ngữ (trong bài « Chinese professor calls CCP ‘‘political zombie’’, Xi ‘‘mafia boss’’ », ngày 16/06) dẫn lời của cựu giáo sư Thái Hà, gọi Đảng Cộng Sản Trung Quốc là « một thây ma chính trị », và chủ tịch Tập Cận Bình là « một trùm mafia » điều khiển đất nước, và dự báo kinh tế Trung Quốc sẽ sụp đổ hoàn toàn, nếu lãnh đạo tối cao không bị lật đổ. Theo Taiwan News, phát biểu ngày 03/06/2020 của giáo sư Thái Hà đã được trang mạng China Digital Times xác thực, bản dịch Anh ngữ được đưa lên mạng ngày 12/06.

Mâu thuẫn nội bộ Trung Quốc dường như đã ở mức thượng tầng của hệ thống quyền lực, theo ghi nhận của báo chí Đài Loan. Bài « Signs of infighting surface among Chinese leadership », Taiwan News, 08/06/2020, cho biết mâu thuẫn giữa hai nhân vật quyền lực nhất trong chế độ cộng sản Trung Quốc hiện rõ giữa ban ngày trong cách đánh giá hoàn toàn trái ngược nhau về thực trạng kinh tế Trung Quốc. Trong kỳ họp thường niên của Quốc Hội Trung Quốc, một năm trước thời điểm mà lãnh đạo tối cao Tập Cận Bình tuyên bố Trung Quốc sẽ trở thành xã hội khá giả toàn diện, thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường đưa ra con số thống kê khẳng định, có đến 600 triệu người dân Trung Quốc vẫn đang sống với mức thu nhập hàng tháng 1.000 nhân dân tệ (tương đương khoảng 140 đô la Mỹ), có nghĩa là ở mức nghèo (« không đủ để thuê được một căn phòng ở tại một đô thị cấp hai », theo thủ tướng Trung Quốc). Cũng trong dịp họp này, thủ tướng Trung Quốc kêu gọi phục hưng lại « nền kinh tế vỉa hè », mà theo ông sẽ mang lại cơ hội cho sự phục hồi kinh tế. Chính sách này hoàn toàn đi ngược lại chủ trương chính thống hiện nay, coi « kinh tế vỉa hè » là đi ngược lại với một xã hội văn minh. Khoảng một tuần sau, các phát biểu của thủ tướng đồng loạt bị báo chí chính thống dỡ bỏ, hoặc sửa đổi.

Ủng hộ dân nghèo: Phát biểu của thủ tướng bị báo chí Nhà nước cắt bỏ

Nhà quan sát về tình hình Trung Quốc lâu năm, nhà hoạt động nghiệp đoàn cánh tả Vincent Kolo, trong bài « China: Has the pandemic strengthened or weakened Xi Jinping? » (trên trang mạng chinaworker.info, ngày 21/06/2020) cũng ghi nhận tình trạng thất nghiệp chưa từng có tại Trung Quốc, do khủng hoảng kinh tế. Ngoài con số 26 triệu dân thành phố thất nghiệp (theo số liệu chính thức, mà chắc chắn là thấp hơn nhiều so với thực tế), « không có số liệu nào nói về thất nghiệp ở thành phần lao động nhập cư ». Theo Vincent Kolo, trong số 290 triệu người lao động, có hộ khẩu nông thôn, ra thành thị làm việc, chỉ có 129 triệu người, tức ít hơn một nửa trở lại xí nghiệp, do đại dịch.

Vincent Kolo ví tuyên bố của thủ tướng Lý Khắc Cường, thừa nhận 600 triệu dân Trung Quốc có thu nhập thấp, chẳng khác nào « một trái bom chính trị », trong bối cảnh chế độ Trung Quốc cố tình bưng bít thông tin. Việc thủ tướng Trung Quốc cổ vũ cho việc phát triển « kinh tế vỉa hè » để tạo điều kiện cho người dân nghèo, có thể tham gia các hoạt động buôn bán nhỏ, để có việc làm, thúc đẩy kinh tế, nhưng ngay lập tức bị hệ thống chính trị kiểm duyệt, loại bỏ, càng làm nổi bật chính sách đô thị hóa mang tính phân biệt đối xử, đầy kỳ thị đối với dân nghèo hiện nay của chế độ Tập Cận Bình. Nhà quan sát Vincent Kolo dự đoán mối quan hệ giữa hai lãnh đạo cao nhất trong chế độ Trung Quốc sẽ có thể trở nên căng thẳng hơn trong thời gian tới.

Đọ sức Tập - Lý tại Bắc Đới Hà ?

Về mâu thuẫn trên thượng đỉnh quyền lực tại Trung Quốc, nhà nghiên cứu Pháp Jean-Paul Yacine có loạt bài đáng chú ý (ba kỳ) trên trang mạng chuyên về Trung Quốc, questionchine.net, mang tựa đề « Tập Cận Bình và Lý Khắc Cường phải chăng đang xung khắc? Một thách thức đối với sự bền vững của chế độ » (Xi Jinping et Li Keqiang à couteaux tirés ? Un défi à la résilience de l’appareil, 17/06/2020).

Nhà nghiên cứu Jean-Paul Yacine chú ý đến đợt phản công của phe cánh lãnh đạo tối cao Tập Cận Bình, chống lại các tuyên bố của thủ tướng họ Lý, đứng đầu là ông Hoàng Khôn Minh (Huang Kunming), lãnh đạo cơ quan tuyên truyền của Đảng. Tổng cục Thống kê, vốn trực thuộc chính phủ, cũng ngay lập tức ra thông báo cải chính cách đánh giá của thủ tướng về thu nhập của người Trung Quốc. Theo nhà nghiên cứu Pháp Jean-Paul Yacine, dường như lãnh đạo tối cao Tập Cận Bình đang tìm mọi cách dập tắt mọi ý kiến bất đồng trong nội bộ, trước hết là của người đứng đầu chính phủ, trước khi ban lãnh đạo Trung Quốc bước vào cuộc họp kín quan trọng hàng năm tại Bắc Đới Hà, trong dịp cuối hè. Lãnh đạo họ Tập dường như lo ngại bị thủ tướng Lý Khắc Cường lấn át, vào thời điểm phương thức điều hành độc đoán của Tập Cận Bình rõ ràng đang để lại những hệ quả ngày càng nghiêm trọng cho xã hội Trung Quốc.

Edited by user Saturday, July 4, 2020 3:48:38 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#636 Posted : Sunday, July 5, 2020 12:58:09 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,658

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)


Luật an ninh Hồng Kông, hồi kết của ảo tưởng phương Tây
về Trung Quốc


Đăng ngày: 01/07/2020 - 16:53Sửa đổi ngày: 01/07/2020 - 16:52

UserPostedImage

Cảnh sát chống bạo động canh gác người biểu tình tại một trung tâm mua sắm, vào thời điểm Quốc Hội Trung Quốc họp thông qua luật « an ninh quốc gia » Hồng Kông. Ảnh chụp ngày 30/06/2020. © REUTERS/Tyrone Siu

Thụy My

« Hồng Kông : Trung Quốc áp đặt luật an ninh » là tít chính của Le Monde hôm nay với nhận định, luật này đã làm tắt hẳn ảo tưởng của phương Tây về một sự mở cửa dân chủ của chế độ Bắc Kinh. Hồng Kông cũng là chủ đề được các báo Paris bàn luận nhiều nhất, bên cạnh sự kiện nước Đức của bà Angela Merkel chính thức làm chủ tịch luân phiên Liên Hiệp Châu Âu (EU).

Một năm sau phong trào dân chủ, Bắc Kinh ra luật « bàn tay sắt » với Hồng Kông

Le Monde lưu ý, theo truyền thống thì ngày 1 tháng Bảy tại Hồng Kông được đánh dấu bằng hai sự kiện riêng biệt : lễ thượng kỳ với diễn văn của trưởng đặc khu, và cuộc tuần hành lớn của người dân vào buổi chiều. Năm 2003, có đến nửa triệu người tham gia cuộc tuần hành để chống lại luật an ninh được dự kiến trong điều 23 Luật căn bản (Hiến Pháp) Hồng Kông.

Trước sự chống đối này, Bắc Kinh đã quyết định áp đặt một cách thô bạo. Lần đầu tiên cuộc tuần hành và hai cuộc tập họp khác hôm nay bị cấm, với cái cớ dịch bệnh virus corona.
•Đọc thêm: Năm mới 2020 : Một triệu người Hồng Kông biểu tình dưới hơi cay

Le Figaro và Les Echos nhắc lại, ngày 1 tháng Bảy năm ngoái, các thanh niên biểu tình đòi dân chủ đã xông vào Nghị Viện Hồng Kông, giương lá cờ Anh, thách thức quyền lực độc tài Trung Quốc. Hôm qua 30/06 dưới pa-nô búa liềm, Quốc Hội Trung Quốc đã thông qua luật « an ninh quốc gia », mang lại phương tiện đàn áp tại đặc khu vốn được bảo đảm quyền tự trị cho đến năm 2047 thông qua một hiệp ước với Anh quốc.

Cai trị Hồng Kông thông qua gieo rắc sợ hãi

Libération nhận xét, chỉ trong vài tuần lễ, Bắc Kinh đã áp đặt điều mà chính quyền Hồng Kông không thể buộc được cho người dân suốt 23 năm qua : một luật an ninh quốc gia mà cả 7,5 triệu dân lẫn Nghị Viện Hồng Kông đều không được tham vấn. Đạo luật có nội dung được giữ kín đến phút chót, được ban hành vào 23 giờ địa phương và có hiệu lực ngay lập tức. Le Monde dẫn lời ông Đái Khải Tư (Philip Dykes), chủ tịch luật sư đoàn Hồng Kông coi đây là chuyện vô tiền khoáng hậu về mặt hiến định.
•Đọc thêm: Luật an ninh và cơ hội cuối cùng để chiến đấu cho tự do của Hồng Kông

Theo luật này, Bắc Kinh có thể trừng phạt mọi hành động « ly khai », « nổi dậy », « khủng bố », « thông đồng », những khái niệm mơ hồ trong luật an ninh Trung Quốc để đàn áp đối lập ở Hoa lục. Nếu vi phạm luật, có thể bị dẫn độ sang Trung Quốc, khung hình phạt cao nhất là chung thân đối với những người lãnh đạo phong trào. Tội « khủng bố » được định nghĩa rất rộng, từ quăng bom xăng đến làm hư hại, bôi bẩn phương tiện công cộng.

Những tiếng nói quan ngại của các tổ chức phi chính phủ, của G7, NATO, Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu đều không có tác dụng, kể cả những biện pháp trừng phạt đầu tiên của Washington. Amnesty International cho rằng mục đích của Bắc Kinh là « cai trị Hồng Kông thông qua sự sợ hãi ».

« Nhất quốc, lưỡng chế » đã chết cùng với tương lai Hồng Kông

Nhiều người Hồng Kông vội vã gỡ những tấm áp-phích ủng hộ dân chủ, những tài khoản Twitter, WhatsApp, Telegram xóa đi những nội dung chống chế độ. Một nhà đấu tranh tên tuổi khuyến cáo « Hãy xóa hết những trao đổi của chúng ta trên WhatsApp », luật sư Lương Doãn Tín (Wilson Leung) nhận xét « Sự giải thể Hồng Kông diễn ra với tốc độ khủng khiếp ».

Hoàng Chi Phong (Joshua Wong) rời khỏi đảng Demosisto (Hương Cảng Chúng Chí), và đảng này cùng với nhiều đảng khác giải thể trong cùng ngày hôm qua. Lương Tụng Hằng (Baggio Leung), nhóm Hong Kong National Front giải thích đó là « để giảm thiểu nguy cơ ». « Hai năm qua, nhóm bị truyền thông thân Bắc Kinh theo dõi sát, chụp hình các thành viên và người tình nguyện ». Dân biểu trẻ này bị loại năm 2016, vì khi tuyên thệ anh quàng dải băng có hàng chữ « Hồng Kông không phải là Trung Quốc ».

Cũng như anh, vài trăm người khác không thể rời đặc khu vì hộ chiếu đã bị tịch thu trong khi chờ ra tòa : từ tháng 6/2019 đến tháng 5/2020 cảnh sát đã bắt trên 9.110 người. Một số đã tự tìm đường ra đi, như nhà đấu tranh đòi độc lập Trần Gia Câu (Wayne Chan) hôm Chủ nhật loan báo đã đi tị nạn. Cựu trưởng đặc khu Lương Chấn Anh (CY Leung) chưa chi đã hứa thưởng 1 triệu đô la Hồng Kông (114.729 euro) cho những ai giúp bắt được những « kẻ vô lại » này.

Một ủy viên hội đồng địa phương chua chát : « Quy chế một đất nước, hai chế độ đã chết, cùng với tương lai của Hồng Kông. Ai muốn đầu tư vào một nơi mà luật lệ nằm trong tay Bắc Kinh ? Các nhà đầu tư và tư bản sẽ dần dà ra đi ».

Bắc Kinh muốn triệt tiêu tinh thần tự do của người Hồng Kông

Không chỉ có thế, Bắc Kinh còn muốn kiểm soát cả tư tưởng, tiêu diệt tinh thần tự do của người Hồng Kông, và đặc biệt nhắm vào các lãnh vực văn hóa, giáo dục, truyền thông.

Le Monde cho biết một cuộc triển lãm và trình diễn nghệ thuật mang tên « Câu chuyện của năm đầu tiên », vẽ lại 12 tháng biểu tình đòi dân chủ ở đặc khu dự kiến diễn ra vào tuần trước, đã bị ách lại hai ngày trước khi khai mạc.

Các đài truyền hình và truyền thanh phát thông cáo tố cáo « những kẻ nổi dậy », nêu ra các hình phạt, trên nền tiếng còi xe cấp cứu. Cư dân được kêu gọi không ủng hộ biểu tình, phải chọn lựa trật tự ổn định xã hội. Những tấm áp-phích to tướng xuất hiện đầy trên các đường phố, hành lang métro, trạm xe buýt, trùm lên toàn bộ các toa tàu điện, ca ngợi đạo luật « an ninh quốc gia ».

« Giáo dục ái quốc » để tẩy não ?

Một nhà sản xuất phim ảnh, từ năm 2018 đã cho biết các đối tác Trung Quốc luôn áp đặt trong hợp đồng một điều khoản cấm các bình luận chính trị. Tháng 12/2015, một năm sau « Phong trào Dù vàng », tập đoàn Alibaba mua lại nhật báo uy tín Hồng Kông South China Morning Post, và từ đó các vấn đề nhạy cảm ít được đề cập tới, những cây bút xông xáo nhất biến mất. Toàn bộ truyền thông đều biết rằng phải tự kiểm duyệt.
•Đọc thêm: Cậu học sinh 15 tuổi thách thức Bắc Kinh về môn học tẩy não

Giáo sư xã hội học Lưu Triệu Giai (Lau Siukai), phát ngôn viên một think tank thân Bắc Kinh cho rằng nhà trường, báo chí và chính quyền phải « giáo dục ái quốc » - một chương trình tẩy não từng bị thất bại bởi Hoàng Chi Phong, lúc đó mới là một học sinh 15 tuổi.

Trong khi hệ thống giáo dục Hồng Kông luôn khuyến khích tinh thần phản biện, quan điểm mao-ít « chỉnh đốn tư tưởng » lại được làm sống dậy. Một đại biểu địa phương nhấn mạnh cần phải chống lại tuyên truyền của chính quyền và giải thích cho những người chưa hiểu, vì tuyên truyền lặp đi lặp lại không phải là không có tác động.

Hồi kết của ảo tưởng phương Tây về dân chủ hóa Trung Quốc

Trong bài phân tích « Hồi kết của ảo tưởng phương Tây khi chìa bàn tay hòa hiếu với Trung Quốc », Le Monde nhận định việc thông qua luật an ninh Hồng Kông đã làm tắt lịm niềm hy vọng vốn là cơ sở cho chính sách mở cửa của Hoa Kỳ. Phương Tây đã sai lầm khi tin tưởng vào Trung Quốc ? Cuộc tranh luận một lần nữa được dấy lên.

Ngày 01/07/1997 khi Anh vừa trao trả, phương Tây tràn ngập lạc quan. Tổng bí thư Triệu Tử Dương (Zhao Ziyang) khẳng định « chắc chắn Hồng Kông sẽ được quản lý một cách dân chủ ». Ngay cả sau vụ thảm sát Thiên An Môn, đến năm 2001 Trung Quốc vẫn được gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), và một số người mơ rằng Hồng Kông sẽ gieo virus dân chủ vào xã hội Trung Quốc.

Phương Tây giờ đây phải để tang cho một chính sách mà đối với Pháp đã bắt đầu từ năm 1964, khi tướng De Gaulle công nhận Trung Quốc cộng sản, và được áp đặt sau chuyến thăm của ông Richard Nixon năm 1972. Tổng thống Mỹ dù chống cộng vẫn cho rằng không nên để Trung Quốc đứng ngoài cộng đồng các quốc gia, và chính sách này được đeo đuổi suốt nửa thế kỷ.

Orville Schell, chuyên gia về Trung Quốc kể lại, sau vụ Thiên An Môn, tổng thống George Bush cha bí mật gởi cố vấn an ninh quốc gia Brent Scowcroft đến Bắc Kinh để nối lại đối thoại, cho biết « người dân Mỹ bị sốc » và « tổng thống Bush đang rất khó xử ». Đặng Tiểu Bình, kẻ chủ trương vụ thảm sát thay vì ở thế thủ, lại ngang nhiên khẳng định « không bao giờ để cho bất kỳ ai can thiệp vào chuyện nội bộ của Trung Quốc ».

Sự ngạo mạn cộng sản của Tập Cận Bình

Nhà Trắng biện minh cho chủ trương hòa dịu là tự do hóa kinh tế sẽ giúp dân chủ hóa các chế độ toàn trị. Thực tế đã diễn ra ngược lại. Trong cuốn « Cái chết của sự cam kết » (The Death of Engagement), Orville Schell nhận định, chính sách từng mang lại 50 năm hòa bình thịnh vượng nay đã cáo chung. Nếu Trung Quốc không cải cách chính trị và chuyển đổi để hội nhập vào trật tự thế giới, không có lý do gì để Hoa Kỳ tiếp tục chìa tay ra cho Bắc Kinh. Bởi vì Tập Cận Bình coi cải cách là mối đe dọa cho đảng cộng sản.

Chính quyền Donald Trump còn đi xa hơn, cho rằng sai lầm trên là « thất bại lớn nhất trong chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ kể từ thập niên 30 », và cần phải sửa đổi lại « 40 năm quan hệ với Trung Quốc theo kiểu một chiều, bất công ».

Trong khi phương Tây nhận ra chính sách hòa hiếu đã giúp Trung Quốc làm giàu trên lưng của mình, Bắc Kinh lại cho đây là một cái bẫy mà họ tự hào đã không rơi vào. Các nhà lãnh đạo cộng sản coi cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 cho thấy sự yếu kém của kinh tế thị trường, và đại dịch virus corona chứng tỏ ưu thế của chế độ Trung Quốc.

Từ nhiều năm qua, Tập Cận Bình đã đưa ra quan điểm mô hình phương Tây đang đi xuống. Việc siết chặt Hồng Kông là bằng chứng cho thấy Trung Quốc nghĩ rằng họ đang ở thế thượng phong ; và có rất ít hy vọng những « quan ngại sâu sắc » của các ngoại trưởng G7 hôm 17/06 làm thay đổi được ý đồ của Bắc Kinh. Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Quốc Triệu Lập Kiên (Zhao Lijian) còn tuyên bố đạo luật của Mỹ về Hồng Kông « xứng đáng quẳng vào thùng rác ».

Tái thúc đẩy kinh tế châu Âu : Thách thức của bà Angela Merkel

Les Echos hôm nayquan tâm đến « Airbus, cú sốc xã hội mang tính lịch sử ». Tập đoàn hàng không châu Âu sa thải 15.000 nhân viên trong đó có 5.000 người tại Pháp, do thị trường thế giới sụt giảm lâu dài. Libération dành trang bìa cho « Thế hệ sinh thái » với các tân thị trưởng của đảng Xanh lên nắm quyền sau cuộc bầu cử hôm Chủ nhật tại Pháp.

Hôm nay 01/07/2020 Đức trở thành chủ tịch luân phiên Liên Hiệp Châu Âu, vào lúc chỉ còn một năm nữa bà Angela Merkel sẽ rời chính trường. Trang nhất của La Croix đăng ảnh nữ thủ tướng giữa lá cờ châu Âu với hàng tựa lớn « Thời điểm của bà Merkel ». Tương tự, Le Figaro chạy tựa « Thách thức châu Âu cuối cùng của bà Angela Merkel » : trong sáu tháng đứng đầu châu Âu, ưu tiên của bà là thuyết phục được các nước còn chống đối thông qua kế hoạch tái thúc đẩy 750 tỉ euro.

Le Figaro nhận định cho đến nay, Đức vẫn đóng vai trò « con kiến » trong truyện ngụ ngôn của La Fontaine. Libération nhắc lại, khi khu vực đồng tiền chung gặp khủng hoảng (2010-2012), bà Merkel đã tuyên bố cần phải « bước qua xác chết » của bà mới có thể phát hành trái phiếu châu Âu (eurobond).

Nhưng nay tầm cỡ của đại dịch virus corona khiến Berlin ý thức được không thể để thị trường chung sụp đổ, vì chính lợi ích của Đức, nhất là trong bối cảnh căng thẳng Mỹ-Trung. Con virus từ Vũ Hán đã làm nữ thủ tướng thay đổi 180°, trong nhiệm kỳ này bà Merkel phải thuyết phục được nhóm « cứng đầu » (Áo, Hà Lan, Thụy Điển, Đan Mạch, Phần Lan). Cặp Pháp-Đức lại tiếp tục là đầu tàu, một tin tốt lành cho châu Âu.

Cơ may cuối cùng cho châu Âu

Đức lên nhậm chức chủ tịch EU một cách không kèn không trống, chỉ qua một thông điệp video của bà Merkel và một thông cáo ngắn gọn của bộ Ngoại Giao. Nhiệm kỳ của Angela Merkel có lẽ cũng giống như 15 năm cầm quyền của bà : thực dụng, hiệu quả.

Le Figaro nhận định nước Đức đang được những ngôi sao tốt chiếu mệnh : các lực lượng cánh trung ở châu Âu đã thay chân phe cực đoan, tạo môi trường thuận lợi cho nhiệm kỳ. Sự co cụm của chính quyền Trump cũng buộc châu Âu phải tự lực cánh sinh, bảo vệ những giá trị lâu nay của mình.

Trong bài xã luận « Cơ hội cuối cùng », La Croix cũng cho rằng đang hội đủ những điều kiện để có được sự tương trợ trong châu Âu. Trong bối cảnh các cường quốc : Hoa Kỳ của ông Donald Trump, Trung Quốc của Tập Cận Bình, Nga của Vladimir Putin đối địch với nhau, châu Âu phải dựa vào nội lực. Và điều may mắn là Đức, quốc gia hùng mạnh nhất châu Âu lên làm chủ tịch luân phiên, với vị thủ tướng vào thời kỳ cuối trên chính trường nên không có gì để mất. Cần phải nắm lấy cơ hội này, vì sẽ không còn có dịp may nào khác.

Facebook là mảnh đất màu mỡ của sự chia rẽ?


(Tuấn Khanh)

Tháng 7 02, 2020  Lượt xem: 190

“…các nhà vận động chiến dịch Stop Hate for Profit đang hy vọng sức mạnh từ hành động liên minh trên toàn thế giới có thể thúc đẩy Facebook về một sự thay đổi lâu dài…”

UserPostedImage

Những người ưa thích dùng ngôn ngữ thù ghét, đã tìm thấy lợi thế từ Facebook. Rõ là mạng xã hội đã thực sự tạo ra những cơn khủng hoảng thực tế, mà suốt một thời gian dài cho đến nay vẫn không có dấu hiệu sẽ chấm dứt.

Chiều ngày 27 tháng 6, Unilever, một trong những nhà quảng cáo lớn nhất thế giới, với danh mục sản phẩm từ Marmite đến Vaseline, bất ngờ tuyên bố họ đang rút tất cả quảng cáo từ Facebook, Instagram và Twitter ở Mỹ, cũng vì vấn đề này.

Với bầu không khí phân cực nặng nề ở Hoa Kỳ, công ty này cho biết rằng việc đổ tiền vào quảng cáo trong các môi trường chia rẽ và ghét ngôn luận, ở vào thời điểm này sẽ không mang lại giá trị nào cho con người và xã hội.

Facebook ngay sau đó đã có các phát ngôn để biện minh cho nền tảng mạng xã hội của mình.

Mark Zuckerberg, nói rằng sẽ tự mình livestream trên Facebook để nói về quan điểm chính sách làm việc liên quan đến chủng tộc của công ty này. Rất dè dặt, Mark tuyên bố một loạt các chính sách mới, bao gồm lệnh cấm đối với ngôn ngữ hàm ý nội dung thù địch, ghét bỏ nhắm vào người nhập cư, và hạn chế hơn nữa đối với các bài đăng đưa ra tuyên bố sai về bầu cử ở Mỹ.

Asad Moghal, một người quản lý cấp cao kỹ thuật số và nội dung tại Công ty tư vấn Byfield, cho biết hành động của Unilever đã khiến cho Mark Zuckerberg phải lên tiếng. "Khi người khổng lồ quốc tế (ý nói Uniliver) quyết định rằng việc không có thái độ rõ ràng trong bối cảnh hiện nay, đã không còn là một lựa chọn đúng để giải quyết tình trạng phát ngôn phân biệt chủng tộc và kỳ thị, thì các doanh nghiệp truyền thông xã hội cần phải lắng nghe và có chủ kiến của mình.

"Bằng cách tác động vào vấn đề tài chính, một công ty tầm vóc như Unilever có thể đủ sức làm thay đổi vào sự kiểm soát của Twitter và Facebook. Uniliver đã quyết định bảo vệ thương hiệu uy tín của mình bằng cách từ chối liên kết với các nền tảng dung túng sự căm thù và nội dung chia rẽ. Nhưng điều lớn nữa, là hành động này sẽ tạo ra một hiệu ứng domino và các công ty lớn tên khác cũng sẽ hưởng ứng và loại bỏ đầu tư vào các nền tảng như vậy", Asad Moghal cho biết.

Phản ứng của Facebook cũng cho thấy vì lợi ích, họ đã nhượng bộ tức thì, và cách nào đó gọi là ghi danh vào việc tham gia vào phong trào liên minh, có tên Stop Hate for Profit, vốn được hình thành sau vụ công dân George Floyd bị cảnh sát giết chết một tháng trước đó.

Nhưng các nhà lãnh đạo của phong trào Stop Hate for Profit nhấn mạnh rằng các yêu cầu điều chỉnh như vậy có lẽ chưa đủ, và họ đang nhắc lại lời kêu gọi cho một cuộc tẩy chay Facebook - nhà quảng cáo toàn cầu, kéo dài một tháng, bắt đầu từ giữa tháng 6.

Cuộc khủng hoảng về truyền thông trên Facebook cũng như sự phản ứng này đã diễn ra trong một thời gian dài - và cũng không có dấu hiệu sớm chấm dứt.

Facebook lâu nay vẫn ứng xử sơ sài về ngôn từ kích động thù địch so với các nội dung bị cho là vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng, chẳng hạn như với ảnh khoả thân. Có lẽ một lời nói xúc phạm thường có những vấn đề mơ hồ và gây tranh cãi, cũng như hệ thống máy chủ còn khó khăn trong việc tự động hóa công việc đó.

Xác định rõ được lời nói căm thù, chia rẽ hay phân biệt chủng tộc phụ thuộc vào kiến thức về bối cảnh, tập quán và văn hóa, thậm chí còn khó cho cả người điều hành, chứ đừng nói đến gì máy móc.

Trong những năm gần đây, Facebook đã có những bước tiến trong lĩnh vực phân tích và ngăn chận. Trong quý 3 năm 2017, theo báo cáo tiêu chuẩn cộng đồng của mình, Facebook đã ngăn và chỉ để lọt ở mức dưới một phần tư bài phát biểu thù hận so với trước đây; ba phần tư khác chỉ bị xóa sau khi người dùng facebook đã báo cáo cho người kiểm duyệt, để yêu cầu có hành động.

Vào mùa xuân năm nay, tỷ lệ đã đảo ngược: những lời nói chưa đựng nội dung thù ghét từng bị xóa khỏi nền tảng này đã tăng vọt 88% , bằng chính các công cụ dò tìm của chính Facebook, khiến công ty này phải xóa hoặc buộc hạn chế, với mức nhiều gần gấp bốn lần so với hai năm trước.

Nhưng vấn đề của Facebook, giờ đây không chỉ là đám đông, mà từ đương kim tổng thống Hoa Kỳ.

Trong các cuộc biểu tình bùng lên từ cái chết của công dân Floyd, Trump một lần nữa để chân lên ngay lằn ranh của vấn đề, khi ông ta đăng lên Facebook và Twitter một thông điệp rằng “hễ hôi của xảy ra, thì bắn bỏ bắt đầu”.

Twitter, lưu ý vấn nạn lịch sử phân biệt chủng tộc nằm trong cụm từ này, và diễn giải đó có thể là một lời kêu gọi bạo lực tiềm tàng, nên Twitter đã thi hành một chính sách mà nó đã ban hành vào mùa hè năm ngoái như đã hạn chế tweet, ngăn không bình luận hoặc đánh dấu thích, và kèm theo một cảnh báo tuyên bố rằng phát ngôn đã vi phạm nguyên tắc của nền tảng mạng xã hội Twitter, nhưng không xóa đi.

Nhưng Facebook thì không làm vậy, vì lý giải đó là phát ngôn chính thức, và công ty này chưa có chính sách nào để hạn chế hay cảnh báo. (Lời người dịch: Nhưng ở Việt Nam, thì để thỏa mãn nhà nước Cộng sản, Facebook thật cứng rắn và có đủ ngôn ngữ để biện luận cho việc cắt bỏ status, xóa tài khoản hay hạn chế tương tác các vấn đề chính trị đối lập ôn hòa).

Cuối cùng thì vào tháng 6/2020, chiến dịch Stop Hate for Profit đã tìm thấy một điểm yếu từ Facebook: sống nhờ quảng cáo. Mặc dù Facebook lấy một số doanh thu trực tiếp từ người dùng, nhưng đối với các sản phẩm như videophone Portal hoặc tai nghe Oculus VR, phần lớn doanh thu của công ty 70,7 tỷ đô la (57,5 tỷ đồng) đều đến từ quảng cáo. Vào ngày 17 tháng 6, Color of Change, cùng với công ty NAACP, ADL, Sleeping Giants, Free Press và Common Sense Media, đã đưa ra một yêu cầu công khai cho tất cả các nhà quảng cáo, kêu gọi đoàn kết với các Facebooker là người Mỹ gốc Phi. Họ gửi tin nhắn tới Facebook rằng công ty phải thay đổi cách làm, với hành động cảnh báo cụ thể là tạm dừng tất cả quảng cáo trên các nền tảng do Facebook sở hữu trong tháng 7 năm 2020.

Mặc dù chiến dịch Stop Hate for Profit chỉ là lời kêu gọi để ngỏ, nhưng thành công vẫn rất đáng ngạc nhiên. Đến cuối tuần đầu tiên phát động, Patagonia, North Face và nền tảng hợp đồng tự do của Upwork đã tham gia. Và đến Unilever, đã quyết định tạm dừng quảng cáo cho đến tháng 11 - mặc dù chỉ ở Hoa Kỳ - vẫn đã mở ra việc vỡ trận. Tuần thứ hai của chiến dịch này có được thêm sự tham gia thêm từ các thương hiệu lớn khác, bao gồm Coca-Cola và tập đoàn rượu Beam Suntory.

“Nói thẳng ra, các nền tảng mạng xã hội này đã tạo ra thu nhập và tiền lãi từ nội dung gây chia rẽ như vậy; Họ sẽ tiếp tục hưởng lợi và không thay đổi cách làm, cho đến khi họ bắt đầu thật sự bị thiệt hại từ sự cắt giảm doanh thu của họ”, ông Moghal nói.

Đến nay, có vẻ như chiến dịch tẩy chay và ngưng quảng cáo này này còn mở rộng hơn và chưa dừng lại.

“Bước tới lớn hơn tiếp theo sẽ là áp lực toàn cầu”, Jim Steyer, giám đốc điều hành của Common Sense Media, nói với Reuters. Trong khi một số nơi, bao gồm cả North Face và Patagonia, đã mở rộng tẩy chay trên toàn cầu, thì một số công ty khác cảm thấy chỉ cần ngừng chi tiêu quảng cáo ở Mỹ là đã đủ cho đòn trừng phạt. Và nếu chỉ như vậy thôi, đã đủ để đẩy Zuckerberg phải đứng trước camera để phân trần, thì các nhà vận động chiến dịch Stop Hate for Profit đang hy vọng sức mạnh từ hành động liên minh trên toàn thế giới có thể thúc đẩy Facebook về một sự thay đổi lâu dài.

The Guardian

Nguồn:theguardian.com/technology/2020/jun/29/how-hate-speech-campaigners-found-facebooks-weak-spot

Tuấn Khanh (lược dịch từ How hate speech campaigners found Facebook’s weak spot)

Nguồn: rfavietnam.com/node/6355

'Thưa ông tôi ở bụi này'’


(Thảo Ngọc)

Tháng 6 30, 2020  Lượt xem: 411

‘…câu nói của Thái Văn Đường với dấu gạch chéo trên bài viết đó rằng: “Nay chị Ngân con gái cụ Nguyễn Văn Linh vắng nhà, pà con tán chiện tình trường, chính trường của chị ấy đi cho em nghe với"…’

UserPostedImage

Báo chí cách mạng vô ý hay cố tình trở thành công cụ tuyên truyền cho “thế lực thù đich”?

Có lẽ đại đa số người dân Việt Nam chẳng hề biết bà Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân là con ông nào?

Tiểu sử của bà Ngân viết: "Mẹ của bà tên là Nguyễn Thị Sang, tên thường gọi là Má Sáu. Trước năm 1975, song thân của bà đều hoạt động cho Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Do cha bà thoát ly hoạt động, bà do mẹ nuôi dưỡng và cho ăn học trong vùng kiểm soát của chính quyền Việt Nam Cộng hòa.

Như vậy là về người cha của bà được giấu kín mít.

Tuy nhiên, bà phải là dạng CCCC(Con Cháu Các Cụ) mới có thể từ một cô gái Nam Bộ, nay ngoi lên đến tột đỉnh quyền lực, có chân trong hàng “Tứ trụ”, chứng tỏ bà "không phải dạng vừa đâu".

Phàm ở đời, cái gì càng giấu thì do lòng hiếu kỳ, người ta càng tò mò. Nhất là những chuyện “Thâm cung bí sử” của triều đình nhà sản.

Ngay như ông “thợ rừng” Tài Nông Đức Cạn. Trong lý lịch ghi rõ ràng: “Cha mẹ ông là ông Nông Văn Lại và bà Hoàng Thị Nhị”(2).

Vậy mà có ai tin đâu. Vì nếu là con của một gia đình người dân tộc thiểu số bình thường, thì dù có phép màu cũng không thể “Vượt Vũ Môn” để “hóa rồng” được. Nhất là truyền thống moi lý lịch ba đời của cs.

Vì vậy mà trong bài: “Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh trả lời phỏng vấn cho Tạp chí Thời đại (Time) - Hoa Kỳ -11/1/2002. Nhà báo hỏi: “Tôi xin hỏi Ngài là: Ông Hồ Chí Minh có phải là cha ruột của Ngài không?

TBT Nông Đức Mạnh: Tôi nói rằng tất cả người dân Việt Nam ai cũng là con, cháu của Bác Hồ. Chúng tôi đều coi ông là người cha già của dân tộc Việt Nam”(3).

Mặc dù biết bao nhiêu lần ông cựu thợ rừng “sùi bọt mép” chối bai bải và khẳng định cha mẹ ông là ông nọ bà kia chứ không phải như tin đồn. Vậy mà có ai tin đâu. Vì ai cũng biết Vẹm là vua nói láo.

Trở lại câu chuyện của bà Nguyễn Thị Kim Ngân.

Dư luận đồn đoán: Phải là "Hạt giống đỏ" thì bà mới có thể thăng tiến "như diều gặp gió" như vậy. Nếu chỉ là con em công nông, thì có giỏi cỡ nào cũng chỉ lên được tới các phòng ban cấp huyện mà thôi, chứ đừng có mơ tới chiếc ghế lãnh đạo.

Cũng có người nói nhờ bà phát huy thế mạnh và biết kinh doanh “vốn tự có”. Và họ dẫn chứng như con ông Lê Duẩn, con ông Trường Chinh, con ông Phạm Văn Đồng.v.v..đều là những “hạt giống đỏ” rất đậm đặc. Vậy mà có con ông nào ngoi lên được hàng “Tứ trụ” đâu.

Cái đó chỉ đúng một nửa. Nghĩa là vừa là hạt giống đỏ, và phải biết “đầu tư vốn tự có” đúng nơi, đúng lúc, đúng chỗ, thì mới có kết quả tốt.

Thật bất ngờ. Mọi suy đoán đã được một tờ báo tiết lộ. Trên tờ “Nghệ An Thời Báo” ra ngày 9/7/2019, có bài: "Chân dung Thái Văn Đường – Một facebooker xấu xa, bỉ ổi!". Trong đó dẫn câu nói của Thái Văn Đường với dấu gạch chéo trên bài viết đó rằng: “Nay chị Ngân con gái cụ Nguyễn Văn Linh vắng nhà, pà con tán chiện tình trường, chính trường của chị ấy đi cho em nghe với".

UserPostedImage

Ôi chời! Vậy là “không ai đập mà xưng”. Thay vì ý nói bà con đừng có tin lời kẻ xấu, nhưng trái lại, vì xưa nay bà con không biết bà Ngân con ông nào mà lên được ghế chót vót như vậy. Nay thì ai cũng tin đúng như thế.

Mà điều này trong chế độ ta là "Rất đúng quy trình".

Chân thành cảm ơn tờ Nghệ An Thời Báo đã cung cấp cho người đọc tin rất quý giá.

Thảo Ngọc

Nguồn: thesaigonpost.uk/2020/06/thua-ong-toi-o-bui-nay.html

Juventus gia hạn hợp đồng một năm với hai huyền thoại
Buffon và Chiellini


Jul 4, 2020 cập nhật lần cuối Jul 4, 2020

UserPostedImage

Thủ môn Gianluigi Buffon (giữa) của đội Juventus. (Hình: Marco Bertorello/AFP via Getty Images)

ROME, Ý (NV) – Thủ môn Gianluigi Buffon và hậu vệ Giorgio Chiellini vừa gia hạn hợp đồng với đội bóng vô địch Ý Juventus thêm một năm, cho đến năm 2021, giới lãnh đạo Serie A league vừa tuyên bố hôm Thứ Hai, 29 Tháng Sáu.

Theo tin AFP, hai hợp đồng mới này, được mong đợi từ lâu giờ được đội Juventus xác nhận, có nghĩa cựu thủ quân đội tuyển Ý, thủ môn Buffon sẽ ở lại với đội bóng tại thành phố Turin cho đến sau ngày sinh nhật lần thứ 43 của mình.

Trong bản tuyên bố, giới lãnh đạo Juventus cho biết: “Bianconeri (một trong những biệt danh của đội Juventus) kể từ lúc bắt đầu. Bianconeri mãi mãi. Và để xác nhận điều đó, ngày hôm nay hai hợp đồng gia hạn trở thành chính thức, cho đến năm 2021!”

Thủ môn huyền thoại Buffon trở lại Juve vào mùa Hè vừa qua sau khi có mùa bóng đáng thất vọng tại Paris Saint-Germain và là thủ môn đạt nhiều thành tích nhất của đội Juventus tại Serie A, với 479 lần ra sân trấn giữ khung thành tại league kể từ khi đến đội này trong năm 2001.

Với Juventus, thủ môn Buffon đã có chín lần cùng đội vô địch, chỉ có một trophy giải Châu Âu duy nhất khi thủ môn này vô địch UEFA Cup cùng với đội Parma trong năm 1999.

Ông là thủ môn có thành tích ra sân nhiều nhất cùng với Paolo Maldini, thi đấu tại giải league hàng đầu Ý tất cả 647 lần, và cũng giữ kỷ lục xuất hiện với đội tuyển, tất cả 176 lần trong thời gian 1997-2018, trong đó cùng đồng đội vô địch World Cup 2006.

UserPostedImage

Hậu vệ Giorgio Chiellini (phải) của đội Juventus. (Hình: Isabella Bonotto/AFP via Getty Images)

Thủ môn Buffon cũng có 13 lần xuất hiện trong khung gỗ đội Juventus qua các trận đấu của các giải mùa bóng năm nay, với thủ môn Wojciech Szczesny giờ đây được lựa chọn số một.

Trong khi đó hậu vệ huyền thoại 35 tuổi, Chiellini, người cũng thành công như Buffon khi thi đấu cho đội Juventus cũng như đội tuyển Ý với vai trò thủ quân, gia nhập đội bóng năm 2005 và kể từ đó trở thành một tượng đài của một trong những thời kỳ thành công nhất của đội bóng thành phố Turin với hơn 500 lần ra sân thi đấu ngay từ đầu.

Hậu vệ huyền thoại này có tám lần giơ cao chiếc cúp vô địch Serie A và bốn lần giải Italian Cup, mặc dù đã phải ngồi ngoài nhiều nhất trong mùa này vì bị chấn thương trong Tháng Tám trước đây.

Giờ đây cả hai đang hướng đến việc giúp đội Juventus vô địch giải Serie A lần thứ chín và chiếc cúp vô địch Champions League đầu tiên kể từ 1996.

(TTC) [qd]

Edited by user Sunday, July 5, 2020 1:49:54 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#637 Posted : Sunday, July 5, 2020 3:58:29 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,394

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)
ĐTC gọi điện thoại cho cha Roberto Cassano:
Đừng để người già cô đơn


7/3/2020 6:26:42 PM

Chiều thứ Tư 01/6/2020, Đức Thánh Cha đã gọi điện cha Roberto Cassano, linh mục đang coi sóc giáo xứ Thánh Phaolô Thánh giá ở Roma. Giáo xứ này đã được Đức Thánh Cha viếng thăm vào ngày 12/4/2018. Trong cuộc điện đàm, Đức Thánh Cha xin mọi người cầu nguyện và nhắn nhủ cha Roberto đừng quên người già.

UserPostedImage

Đức Thánh Cha viếng thăm giáo xứ Thánh Phaolô Thánh giá (Vatican Media)

Cha Roberto Cassano vẫn chưa hết ngạc nhiên khi kể lại những gì đã xảy ra. Cha cho biết giáo xứ hiện diện trong một khu phố nghèo, được gọi là “Serpentone”, bao gồm các khối nhà màu xám và tồi tàn, dân cư đủ mọi thành phần: người già cô đơn, người di cư, nhiều gia đình có vấn đề xã hội, một số căn hộ bị những người vô gia cư chiếm bất hợp pháp.

Với cuộc điện thoại của Đức Thánh Cha dành cho cha xứ, những người dân ở đây cảm nhận được một niềm an ủi lớn lao từ Đức Thánh Cha, vị chủ chăn của mọi người.

Một người cha đã không quên con cái mình

Cha Roberto kể lại: “Hôm đó, chúng tôi đang phát sóng trực tiếp phần cuối của một chương trình mục vụ dành cho giáo dân, nhưng không thực hiện được, hình như có gì đó bị chặn. Ngay lúc đó, điện thoại của tôi reo, và tôi nhấc máy. Ngay lập tức tôi nhận ra giọng nói của Đức Thánh Cha. Tôi đã cố gắng làm cho tất cả giáo dân đang kết nối với chúng tôi nghe được cuộc gọi này. Mọi người vô cùng cảm động khi biết Đức Thánh Cha vẫn nhớ rõ chuyến viếng thăm của ngài dành cho giáo xứ chúng tôi. Đức Thánh Cha nói, ngài cầu nguyện cho chúng tôi”.

Cha Roberto cho biết thêm, Đức Thánh Cha không quên Emanuele. Câu chuyện của Emanuele đã làm cho nhiều người xúc động. Trong lần viếng thăm giáo xứ trước đây. Emanuele, một bé trai mồ côi cha. Em là một trong các em có những câu hỏi đến Đức Thánh Cha. Khi tới lượt em, em quá xúc động và rụt rè không dám nói công khai. Đức Thánh Cha đã kêu em tới sát bên và lúc này Emanuele mới có can đảm để nói nhỏ vừa đủ chỉ Đức Thánh Cha có thể nghe được. Em đã hỏi Đức Thánh Cha rằng ba của em có được vào thiên đàng không, vì ông ấy không phải là một Kitô hữu. Đức Thánh Cha đã ôm lấy em và an ủi em. Cha Roberto kết luận: “Điều đó cho thấy Đức Thánh Cha là một người cha thực sự rất gần gũi với con cái, nhất là những người có hoàn cảnh khó khăn”.

Hứa cầu nguyện cho Đức Thánh Cha

Trong cuộc điện đàm Đức Thánh Cha còn xin cha xứ đừng để những người già cô đơn, vì người già là một thực tế rất đặc biệt, với nhiều vấn đề khá tế nhị và phức tạp. Cha Roberto nói: “Trong giáo xứ, chúng tôi tìm mọi cách có thể để gần gũi với người già. Trong thời gian cách ly, chúng tôi thường gọi điện hỏi thăm, xem họ có cần gì không, và nếu họ yêu cầu, chúng tôi sẵn sàng mang Mình Thánh Chúa đến tận nhà bất cứ lúc nào. Chúng tôi dâng lễ trực tuyến và tìm mọi cách để đồng hành với họ”.

Cuối cùng, cha Roberto chia sẻ, điều làm cho cha xúc động đặc biệt trong cuộc gọi điện thoại, đó là việc Đức Thánh Cha xin cầu nguyện cho ngài: “Đức Thánh Cha đã xin chúng tôi rất nhiều lần. Vì thế, chúng tôi quyết định cùng với các linh mục khác mời tất cả giáo dân hứa mỗi ngày cầu nguyện cho Đức Thánh Cha yêu dấu của chúng ta, để Chúa luôn gìn giữ và nâng đỡ ngài trong sứ mạng cao cả này”.

Ngọc Yến
(VaticanNews Tiếng Việt 03.07.2020)

Hiền lành và khiêm nhường


7/4/2020 12:08:29 PM

5.7 Chúa Nhật (Mt 11, 25-30)


UserPostedImage

Trước hiện trạng đời sống con người và thế giới đang ngày càng vắng bóng hiền lành và khiêm nhường, sự hiền lành dễ thương không còn được đánh giá cao, bạo lực được phổ biến và có mặt khắp nơi, trên báo chí cũng như trên phim ảnh và truyền hình, thì lời dạy của Chúa Giêsu hôm nay về đức hiền lành và khiêm nhường, quả thực rất khó được chấp nhận, nếu không muốn nói là chướng tai và ngược đời.

Chúa Giêsu không chỉ giảng dạy về đời sống đức tin và siêu nhiên mà còn dạy cách sống nhân bản. Những ai học theo giáo huấn của Người sẽ trở thành con người sống dễ thương, dễ mến và do đó sẽ thành công trong cuộc đời.

Thế giới rộng lớn ngày nay là một thế giới chạy theo quy luật “mạnh được yếu thua”, “lý của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”, hoặc “được làm vua thua làm giặc”, gần như là tất yếu và phổ biến.

Con người ngày nay, nhất là người trẻ, sự dịu dàng hiền lành đang dần vắng bóng, mà thay vào đó là sự cộc cằn, thô lỗ, hay nóng giận và thù hằn. Lòng khiêm nhường lại càng hiếm hoi, khi người trẻ sống theo chủ nghĩa khoe khoang, thích thể hiện, tự phụ, cậy vào tài năng của mình và đề cao cái tôi.

“Hãy học cùng Thầy vì Thầy có lòng hiền hậu và khiêm nhường”. Hiền lành và khiêm nhường là hai đức tính đặc biệt nhất ở nơi Chúa Giêsu. Thánh Phaolô đã nói: “Đức Giêsu Kitô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế, Ngài lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự” (Pl 2,6-8). Phải chăng đó là một sự khiêm nhường tột cùng của một Thiên Chúa làm người; hạ mình xuống rốt chót mọi người, lãnh nhận cái chết của tên nô lệ bị đóng đinh thập giá.

Cuộc đời Chúa Giêsu là một cuộc đời khiêm nhường. Vì khiêm nhường nên Ngài không ngừng đi xuống. Từ trời cao Người đã hạ mình xuống thế. Từ thân phận là Thiên Chúa Người đã hạ mình xuống làm một người bình thường. Là Thiên Chúa cao sang, Người đã tự nguyện xuống làm một người dân dã nghèo hèn. Là thánh thiện vô cùng, Người đã tự nhận lấy thân phận tội đồ. Là Đấng hằng sống, Người đã tự nguyện chết đi. Suốt cuộc đời, Người đã không ngừng cúi xuống những thân phận tăm tối, nghèo hèn, tội lỗi, bị loại trừ. Và một cử chỉ không thể nào quên là trong bữa tiệc ly, Người đã quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ. Người đã hạ mình xuống tận cùng, không còn có thể xuống hơn được nữa.

Chúa Giêsu đã dạy chúng ta: Ai muốn làm đầu, thì phải trở nên rốt hết và hầu hạ mọi người. Chính Người, trong suốt cả cuộc đời, đã sống khiêm nhu và trong giờ từ biệt các môn đệ, để ra đi chịu chết, Người đã không ngần ngại quì xuống rửa chân cho các ông, để nêu gương khiêm nhường, đồng thời kèm theo đó là bài học bác ái yêu thương, như lời Người đã phán: Con người đến không phải để được hầu hạ, nhưng đến để hầu hạ và hiến mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho nhiều người.

Sự hiền lành thường đi song song với khiêm tốn. Hiền lành để tha nhân dễ gần chúng ta và khiêm tốn để ta dễ hòa đồng với tha nhân. Tuy hai nhưng là một mục đích. Tạo cơ hội cho chúng ta đến với tha nhân và tha nhân đến với ta. Kẻ kiêu căng thường phân loại để chơi. Người khiêm nhường thì đối xử mọi người như nhau. Người hiền lành ai cũng muốn tới gần. Kẻ gian ác ai cũng chạy xa. Chúa Giêsu Ngài hiền lành và khiêm nhường nên ai cũng có thể tiếp xúc với Ngài, và Ngài cũng có thể gặp gỡ trao đổi với mọi người. Từ em bé đến người già. Từ người giầu có đến kẻ hèn. Từ người công chính đến tội lỗi.

Như thế, hiền lành và khiêm nhương không phải là thái độ của kẻ hèn nhát, sẵn sàng chịu khuất phục, nhưng là đức tính của bậc anh hùng, của người đã làm chủ được bản thân mình. Chỉ kẻ khiêm nhường mới có khả năng yêu thương thực sự. Và chỉ kẻ yêu thương thực sự mới thích sống hiền hậu và khiêm nhường.

Trong cuộc sống hôm nay, đây là hai bài học căn bản, vạch dẫn cho chúng ta con đường vươn tới hoàn thiện, nhưng quả là rất khó để thực hành. Ai trong chúng ta cũng có cái tôi to đùng, thích được người ta nể trọng. Mọi người đều biết rằng, Thập gía là lý tưởng của mọi Kitô hữu và Chúa Giêsu vẫn nhắc đi nhắc lại lời mời gọi của Ngài : “Ai muốn theo tôi hãy bỏ mình vác thập giá mình mà theo”. Biết thế, nhưng thực hành không phải là chuyện giản đơn.

Còn sự tự cao tự đại thường đi đôi với lòng tàn bạo và bất nhân. Bởi vì kẻ kiêu căng thường bắt mọi người phải khuất phục mình, làm nô lệ cho mình và không ngần ngại dùng bạo lực để đàn áp, chế ngự và tiêu diệt những ai không chịu khuất phục. Và nguy hiểm hơn cả là chính sự tự cao tự phụ ấy đã ngăn cản, đã che mờ đôi mắt làm họ không còn nhận ra Thiên Chúa và những mạc khải của Người.

Nhân loại chúng ta có quá nhiều những nhà bác học, những nhà hiền triết thông hiểu những điều cao siêu huyền bí. Và trong Giáo Hội chúng ta cũng không thiếu những bậc khôn ngoan thông thái, nhưng có lẽ chúng ta hơn bao giờ hết lại cần đến thứ ngôn ngữ giản dị nhất, đó là tình thương, một thứ ngôn ngữ có khả năng tuyệt vời để mặc khải chân lý của Chúa, bởi vì Thiên Chúa là tình thương và chỉ có ai yêu thương mới biết Thiên Chúa, còn ai không yêu thương thì không biết Ngài.

Là con cái của Chúa và là anh chị em của nhau, chúng ta hãy lấy tình thương, lòng hiền hoà mà đối xử với nhau, thay vì tàn nhẫn, xâu xé lẫn nhau. Hãy khiêm tốn phục vụ nhau, thay vì tự tôn, tự phụ mà đè đầu cỡi cổ người khác. Chính tình yêu làm cho con người trở nên đơn sơ, hiền hoà và khiêm tốn. Cũng chính tình yêu làm cho con người sẵn sàng nâng đỡ gánh nặng cho người khác, hơn làm khổ cho người mình yêu. Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu, Đấng là hiện thân của chân lý tình thương lại sống đơn sơ, hiền từ, khiêm tốn và đã mời gọi chúng ta hãy đến học với Ngài.

Huệ Minh

Câu chuyện khó tin về phép lạ của Chân phước
Charles de Foucauld


6/20/2020 10:41:21 AM

Vào thứ Ba 26.5.2020, Đức Giáo hoàng Phanxicô đã cho phép công bố 8 sắc lệnh của Thánh Bộ Phong Thánh. Trong các phép lạ được nhìn nhận nơi các sắc lệnh này, có phép lạ của Chân phước Charles de Foucauld. Dưới đây là chuyện kể về phép lạ ấy, xảy ra ở Saumur (Bỉ) vào tháng 11 năm 2016.

UserPostedImage

Charles-de-Foucauld.jpg

Vào thứ Tư 30.11.2016 - áp ngày lễ giỗ 100 năm Cha Charles de Foucauld, một đội ngũ công nhân của xí nghiệp Asselin - chuyên trùng tu các di tích và các tòa nhà lịch sử - đang làm việc trên sườn nhà nguyện của trường học Saint Louis ở Saumur. Trong số các chuyên viên ngành mộc hiện diện trong ngày hôm ấy có Charle - một thợ mộc trẻ 21 tuổi - đang lao động ở giữa vòm ngôi nhà và sườn nhà.

Vào lúc 16g30, một tai nạn dữ dội hiếm có đã xảy ra. Trong một thái độ hấp tấp, anh thợ trẻ bước chân lố qua đường an toàn và đạp lên vòm nhà nguyện. Dưới sức nặng của anh, vòm nhà nguyện bỗng sụp đổ. Charle rơi từ trên cao 15m50 xuống nằm sấp trên một băng ghế nhà thờ. Một mảnh gỗ đâm thủng từ bụng lên đến dưới tim anh. Thật là khủng khiếp! Ông Francois Asselin - chủ xí nghiệp - đã thổ lộ: “Chưa bao giờ xảy ra một tai nạn rùng rợn đến thế!”

Khi ấy người ta tưởng anh đã chết rồi, nhưng điều chưa từng nghe sắp xảy ra. Anh bạn trẻ đứng dậy với mảnh gỗ đâm thâu từ đầu này qua đầu kia. Còn kỳ lạ hơn nữa, anh bước đi khoảng 50m, gặp nhân viên của trường và báo cho họ một vấn đề vừa xảy ra. Sửng sốt khi nhìn thấy hiện tượng này, các nhân viên gọi những người cứu nạn đến bằng trực thăng. Nhưng không thể đem anh lên trực thăng được vì mảnh gỗ kỳ lạ đâm thâu qua người anh. Do đó phải đưa anh đến Angers bằng xe cứu thương. Vẫn còn 45 phút để mọi việc có thể hy vọng cứu được.

“Tôi cho rằng, không thể qua khỏi”

“Tôi được báo cho biết sự việc khoảng 1 giờ 30 phút sau tai nạn, nhưng tôi không biết gì về tình tạng của anh ấy. Tôi chỉ biết sự việc xảy ra - một cú rơi xuống khủng khiếp… Đối với tôi, anh không thể qua khỏi”, Ông Francois Asselin giải thích. Lúc ấy, ông chủ xí nghiệp của 130 nhân công này đang ở Paris. Trước nỗi lo âu hãi hùng, ông chủ xí nghiệp ấy chỉ có một suy nghĩ: phải cầu nguyện. Cùng người vợ, ông gọi điện cho Huynh đoàn Đức Mẹ Nữ Vương Vô Nhiễm mà hai ông bà rất gần gũi, cùng với giáo xứ Saumur của ông. Giáo xứ được thành lập năm 2012 mang tên Cha Charles de Foucauld…

Cha xứ Vincent Artarit kể lại: “Sự trùng hợp thật đáng ngạc nhiên. Khi ông Francois Asselin liên hệ với tôi để báo cho tôi biết tai nạn, chúng tôi đang trong những ngày chuẩn bị mừng lễ Cha Charles de Foucauld.”

Thật vậy, ngày hôm sau, thứ Năm 1.12.2016, đánh dấu 100 năm ngày qua đời của Cha Charles. Trong cả một năm, giáo dân trong giáo xứ đã đặc biệt cầu cho Cha Charles - đã được phong Chân phước vào năm 2005 - có thể được phong thánh vào một ngày nào đó. Chính trong bối cảnh ấy - vào lúc kết thúc tuần cửu nhật chuẩn bị mừng lễ bổn mạng giáo xứ - thì tai nạn xảy đến…

Mẹ của Charle báo tin vào lúc sáng sớm

Mạng lưới cầu nguyện được huy động và đã có hàng trăm người cầu xin Chân phước Charles de Foucauld cầu bàu cho anh bạn trẻ Charle. Cha Ardura - thỉnh nguyện viên án phong thánh - ghi lại trong thủ tục phong thánh: Lúc ấy tức khắc có biết bao nhiêu lời kêu xin của tập thể dâng lên Cha Charles de Foucauld.

Nhiều giờ trôi qua. Ông Francois Asselin gọi cho Bệnh viện, nhưng không nhận được tin tức nào. Ông thuật lại với giọng nói đầy xúc động: “Những đêm ấy mới ngắn làm sao…” Cuối cùng, vào sáng sớm, mẹ của Charle đã gọi cho ông. Chiến thắng rồi! Cuộc phẫu thuật để lấy mảnh gỗ ra đã thành công. Con trai bà đã được cứu sống. Không một bộ phận cơ thể quan trọng nào của Charle bị hư hại. Ông chủ của Charle vẫn chưa hết ngạc nhiên, ông nói: “Thật phi thường! Ba hôm sau, tôi đã có thể đến thăm anh và trao đổi với anh như tôi đang nói với bà đây…”

“Anh không phải xin lỗi… Anh đã được cứu sống!”

Trong phòng bệnh viện ấy, một biến cố khác đã làm cho ông chủ xí nghiệp hết sức cảm động. Ông chủ tịch của Liên đoàn các xí nghiệp lớn và trung bình (CPME) này kể lại: “Khi tôi đến gặp anh, anh lên tiếng xin lỗi tôi… Xin lỗi vì hấp tấp nên đã gây ra nhiều rắc rối… Tôi bỡ ngỡ. Tôi đã phải trả lời anh: ‘Không, anh không phải xin lỗi đâu… Anh đã được cứu sống rồi!”

Tiếp tục nói chuyện với Charle và người mẹ, ông Francois Asselin - rất xúc động vì biến cố này - đã tự mình thuật lại cho họ nghe về cuộc vận động rất lớn để cầu nguyện cho người thợ trẻ này. Và vì thế, ông cũng nói với họ về Chân phước Charles de Foucauld mà họ không biết gì về cuộc đời của ngài. Ông còn tặng cho họ hình ảnh để họ cầu nguyện với Chân phước người Pháp này.

Charle không phài là kitô hữu, nhưng chấp nhận để cho trường hợp của mình được Giáo hội cứu xét.

Hai tháng sau, Charle đã trở về làm việc. Anh không bị một di chứng nào của tai nạn. Đối với nhiều kitô hữu đã theo dõi sự việc, không còn chút nghi ngờ gì nữa: đây chính là một phép lạ, một ánh mắt của Thiên Chúa trong năm thánh này. Sau lễ hội, ông Francois Asselin quyết định khơi dậy sự kiện. Rất khó chôn giấu sự kiện này. “Tôi biết, có lẽ chúng ta đã đi qua một hành trình khác rất dài và vất vả. Nhưng nếu biến cố này thật sự có liên quan đến Cha Charles de Foucauld, thì tôi cảm thấy không có quyền để nó trôi đi. Biến cố này không thuộc về chúng ta, nó vượt quá tất cả chúng ta.”

Charle không phải là kitô hữu, nhưng không chống đối khi trường hợp của anh được Giáo hội cứu xét. Cha xứ Vincent Artarit giải thích: “Phép lạ này chỉ có thể được nhìn nhận, khi từ đầu, Charle chấp nhận cho người ta nói về anh và các nhân viên được xem xét hồ sơ y tế của anh. Charle không nói đến phép lạ, nhưng anh biết rõ rằng anh đã được cứu sống bởi một điều gì đó vượt quá trí hiểu của anh.”

Cha xứ của giáo xứ Saumur lại thấy ở đó có một dấu chỉ: “Khi ta biết đời sống của Cha Charles de Foucauld, thì thật là ngạc nhiên khi thấy phép lạ - được cho là do ngài - lại liên quan đến một người không có đức tin kitô giáo… Điều đó vang dội lại ước mong truyền giáo của ngài là đi loan báo Tin Mừng cho những người không biết Chúa”.

Đối với chúng ta, Ngài đã là thánh rồi …”

Với sự đồng ý của Charle, thủ tục phong thánh đang bắt đầu được tiến hành. Đức Giám mục ở Tamanrasset - nơi Cha Charles de Foucauld chết - đã bắt liên hệ. Ngài chuyển thông tin cho vị thỉnh nguyện viên án phong thánh. Tiếp theo, Đức Cha Delmas - Giám mục của Angers - đã mở cuộc điều tra cấp giáo phận trước khi chuyển hồ sơ về Rôma vào năm 2019. Và vì thế, vào thứ Ba 26.5.2020, ĐTC Phanxicô cho phép công bố 8 sắc lệnh của Thánh Bộ Án Phong Thánh. Trong số những phép lạ được nhìn nhận, có phép lạ của Chân phước Charles de Foucauld.

“Đối với các kitô hữu, Charle rất hạnh phúc vì phép lạ được nhìn nhận”, Cha xứ cho biết. Trong xí nghiệp Asselin, niềm vui cũng tràn ngập. Ông Francois Asselin vui mừng nói : “Tôi không biết phải nói sao với các anh, trong số 130 công nhân có bao nhiêu người tin vào Thiên Chúa, nhưng tin tức này đã làm nổi lên biết bao phấn khởi. Để mừng lễ phong thánh, chắc chắn chúng tôi sẽ tổ chức cái gì đó để có thể hiện diện ở quảng trường Thánh Phêrô. Tôi nghĩ rằng ngay bây giờ sẽ có nhiều người đáp lại lời mời này…”

Chúng ta chưa biết ngày phong thánh của Chân Phước Charles de Foucauld. Cơn khủng hoảng đại dịch chưa cho phép nghĩ đến những cuộc tập họp đông đúc ở Quảng trường Thánh Phêrô. Chúng ta còn phải chờ đợi đến bao lâu nữa? “Đối với chúng ta, Ngài đã là thánh rồi…” Cha Artarit tươi cười nói, ngài xác quyết rằng ánh sáng phi thường của Chân phước người Pháp này hẳn sẽ quy tụ hàng chục ngàn người trên toàn thế giới. “Buồn biết mấy nếu phải cử hành âm thầm kín đáo…”

Hugues Lefèvre (FC) / Lm FX Lê Văn Nhạc chuyển ngữ
(tgpsaigon.net 19.06.2020)

Edited by user Sunday, July 5, 2020 6:56:42 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

thao ly  
#638 Posted : Monday, July 6, 2020 8:45:24 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,234
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

TQ cảnh báo Anh 'chớ can thiệp', tòa Hong Kong
xử ba nhà hoạt động trẻ


6 tháng 7 2020

UserPostedImage

Đại sứ Trung Quốc tại London Lưu Hiểu Minh nói Anh đã có "những nhận xét vô trách nhiệm" về chuyện Hong Kong

Trung Quốc cảnh báo Anh là chớ can thiệp vào chuyện Hong Kong sau việc Bắc Kinh ra luật an ninh mạng mới và một nhà vận động dân chủ kêu gọi quốc tế giúp đỡ.

Đại sứ Lưu Hiểu Minh nói rằng việc Anh mở đường cho ba triệu người Hong Kong có cơ hội xin nhập tịch là "sự can thiệp thô bạo".

Quyết định của Anh được đưa ra sau khi Bắc Kinh nhanh chóng ban hành và áp dụng luật gây tranh cãi.

Những người phản đối nói rằng luật này làm xói mòn quyền tự do của một khu bán tự trị mà Hong Kong được hưởng.

Nhà hoạt động Hoàng Chi Phong (Joshua Wong Chi-fung) trước đó kêu gọi quốc tế hãy ủng hộ nhiều hơn nữa, và kêu gọi những người Hong Kong khác cũng như cả thế giới chớ "khấu đầu" trước Trung Quốc.

Tuy nhiên, Đại sứ Lưu nói ông hy vọng là Anh sẽ cân nhắc lại quyết định của mình.

"Chính phủ Anh vẫn tiếp tục đưa ra những lời nhận xét vô trách nhiệm về các mối quan hệ của Hong Kong," ông nói với các phóng viên.

Ông đại sứ nói rằng quyết định chính xác về việc Bắc Kinh định sẽ phản ứng thế nào đối với Anh sẽ được đưa ra một khi có thêm thông tin chi tiết.

UserPostedImage

Hộ chiếu Hải ngoại Anh Quốc không xác định về quốc tịch hay quyền sống và làm việc tại Anh

Anh lập luận rằng Trung Quốc đã không giữ lời đối với cam kết có hiệu lực từ 1997, theo đó hứa hẹn Hong Kong sẽ được hưởng một số quyền tự do nhất định trong thời gian 50 năm để đổi lấy việc Anh trả lại vùng lãnh thổ này cho Bắc Kinh.

'Nếu ta biến Trung Quốc thành kẻ thù'

Sau phát biểu của ông Lưu, phát ngôn viên của Thủ tướng Anh Boris Johnson thúc giục Trung Quốc chớ can thiệp nếu như những người Hong Kong được hưởng quy chế dân Anh hải ngoại tìm cách sang Anh.

"Chúng tôi trông đợi Trung Quốc hiểu tầm quan trọng của việc tuân thủ luật pháp quốc tế," phát ngôn viên nói.

"Chúng tôi hiện đang thẩm định luật an ninh và những hậu quả pháp lý của nó trong vấn đề dẫn độ đối với Hong Kong."

Cũng trong hôm thứ Hai, Facebook và WhatsApp của mạng xã hội này nói họ đã "tạm dừng" xử lý các yêu cầu giao nộp thông tin người dùng từ phía chính quyền các cơ quan hành pháp Hong Kong để "chờ đánh giá thêm về tác động của luật an ninh".

Việc đánh giá này sẽ gồm cả "việc xem xét cẩn trọng nhân quyền và tham vấn với các chuyên gia nhân quyền", theo một tuyên bố của Facebook.

Phóng viên ngoại giao của BBC, Paul Adams, bình luận rằng những phát biểu mới đây của Đại sứ Lưu Hiểu Minh nghe rất quen tai, "nhưng với việc Anh và Trung Quốc nay đang đối đầu trong bế tắc về ít nhất hai vấn đề lớn, Hong Kong và Huawei, thì sự bất hòa trong mối quan hệ càng trở nên cảm nhận được rõ rệt hơn bao giờ hết".

"Ông đại sứ không nói rõ về bất kỳ hậu quả nào có thể có nếu như Anh đổi ý về Huawei, hay nếu như Anh cứ mở cửa cho những người Hong Kong có hộ chiếu người Anh hải ngoại (hộ chiếu BNO)."

"Nhưng ông đã trích dẫn câu nói của cựu Cố vấn An ninh Quốc gia Hoa Kỳ Zbigniew Brzezinski - 'Nếu chúng ta biến Trung Quốc thành kẻ thù, thì Trung Quốc sẽ trở thành kẻ thù' - như một lời cảnh báo gần như không che đậy," phóng viên BBC bình luận.

UserPostedImage

Hoàng Chi Phong (giữa) xuất hiện trước tòa cùng các nhà hoạt động Lâm Lãng Ngạn và Châu Đình

Một số quốc gia, trong đó có Mỹ, Canada, Nhật Bản và Australia, cũng đã bày tỏ quan ngại về việc áp dụng luật mới ở Hong Kong.

Những người phản đối như Hoàng Chi Phong nói luật này về mặt thực tế là chấm dứt quyền tự do ngôn luận. Bắc Kinh bác bỏ.

Hoàng Chi Phong, người ra tòa vào hôm thứ Hai cũng hai nhà hoạt động khác là Châu Đình (Agnes Chow Ting) và Lâm Lãng Ngạn (Ivan Lam Long-yin) với cáo buộc tụ tập bất hợp pháp, nói rằng luật mới đã bắt đầu thể hiện tác dụng.

Ba nhà hoạt động trẻ bị các cáo buộc liên quan tới sự tham gia của họ trong vụ bao vây đồn cảnh sát ở Wan Chai hôm 21/6 năm ngoái.

Tại tòa, cô Châu Đình nhận hai tội danh là xúi giục cố tình tham gia biểu tình trái phép và cố tình tham gia biểu tình trái phép, trong lúc Hoàng và Lâm không nhận.

Trong dịp cuối tuần rồi, sách của các nhà hoạt động dân chủ đã bị lấy ra khỏi các thư viện công ở Hong Kong.

Cử tri gốc Việt ở Ba Lan đi bầu tổng thống


Ngô Hoàng Minh

Gửi tới BBC News Tiếng Việt từ Warsaw, Ba Lan
29 tháng 6 2020

UserPostedImage

Từ sáng sớm, tức là từ khi các điểm bỏ phiếu ở Cộng hòa Ba Lan mở cửa lúc 7h sáng ngày Chủ Nhật 28/06/2020, đông đảo công dân Ba Lan gốc Việt đã tích cực tham gia bỏ phiếu bầu cử Tổng thống cho quốc gia này với nhiệm kỳ 2020-2025.

Nói chung, họ đều tự hào là mình có quyền tham gia vào sự phát triển cho nền dân chủ ở Ba Lan, không ngần ngại về xuất xứ hay là về quan điểm chính trị.

Chính vì vậy mà đa số bà con gốc Việt đã thông báo (đưa ảnh) lên mạng xã hội là mình đã tham gia bỏ phiếu, đồng thời khuyến khích các công dân Ba Lan gốc Việt khác hãy tích cực làm tròn trách nhiệm và quyền lợi công dân của mình.

Có một số người Việt khác chỉ có thẻ định cư ở Ba Lan, đã lên tiếng với sự nuối tiếc là đã ngoài 50 tuổi mà cả đời mình chưa hề được tham gia bỏ phiếu lần nào.

Tất nhiên là khi chưa có quốc tịch Ba Lan thì họ chấp nhận là mình chưa có quyền tham gia vào các đảng phái chính trị hay là được đi bầu cử cho các chức vụ hành chính ở quốc gia mà mình đang sinh sống.

Nhưng có lẽ họ muốn bày tỏ sự nuối tiếc là dù sao họ vẫn là công dân Việt Nam, chưa hề bị tước đoạt những quyền công dân cơ bản, mà ở Ba Lan có cơ quan Đại diện Ngoại giao, tức là Đại sứ quán và Lãnh sự quán, vậy mà không thấy Việt Nam tổ chức cho công dân mình được tham gia vào các cuộc bầu cử ở Việt Nam.

UserPostedImage

Bởi vì là người Việt được biết rõ là mọi công dân Ba Lan đang sinh sống ở nước ngoài vẫn có quyền bỏ phiếu cho quốc gia mình. Thí dụ như ở Việt Nam, các công dân Ba Lan vẫn tích cực đến Đại Sứ quán của mình ở Hà Nội để tham gia bỏ phiếu bầu cử Tổng thống đợt này.

Năm nay, ở Ba Lan đã có 11 ứng cử viên xuất hiện và thu thập được đủ số lượng chữ ký ủng hộ (trên 100 ngàn chứ ký) để được tham gia ứng cử chức vụ Tổng thống nhiệm kỳ 2020-2025.

Tóm tắt tiểu sử của ba ứng cử viên mà theo dự đoán sẽ có khả năng đạt số lượng nhiều phiếu nhất ở vòng một:

1/ Andrzej Sebastian Duda (sinh ngày 16/5/1972 tại Kraków) - được đảng PiS ủng hộ, đương kim Tổng thống Cộng hòa Ba Lan (từ ngày 6/8/2015).

UserPostedImage

Đương kim Tổng thống Andrzej Sebastian Duda phát biểu trước các ủng hộ viên hôm 28/6

Ông là tiến sĩ ngành luật, tốt nghiệp Khoa Luật và Hành chính trường Đại học Tổng hợp Jagielloński tại Kraków vào năm 1996. Từ tháng 2/1997, ông bắt đầu nghiên cứu và giảng dạy tại trường.

Tháng 1/2005, ông lấy bằng tiến sĩ. Từ đầu năm 2005, thành lập văn phòng luật sư của riêng mình.

Ông là thành viên đảng Unia Wolności từ ngày 31.05.2000. Sau cuộc bầu cử Quốc hội năm 2005, tham gia Câu lạc bộ của đảng Luật pháp và Công lý (PiS). Từ ngày 1/8/2006 đến ngày 15/11/2007, giữ cương vị phó thứ trưởng trong chính phủ của Jarosław Kaczyński.

Năm 2007 đã từng ứng cử đại biểu Quốc hội, nhưng không trúng. Vào ngày 16/1/2008, Lech Kaczyński đã bổ nhiệm giữ cương vị phó thứ trưởng trong Văn phòng Tổng thống Cộng hòa Ba Lan.

Năm 2011 trúng cử đại biểu Quốc hội theo đảng PiS. Năm 2014 đã trúng cử đại biểu Nghị viện Liên minh Châu Âu theo đảng PiS.

Trong vòng bỏ phiếu vòng một được tiến hành vào ngày 10/5 /2015, ông giành vị trí thứ nhất, có được 5.179.092 phiếu bầu, chiếm 34,76% số phiếu hợp lệ.

Vì không có ứng cử viên nào vượt quá ngưỡng 50% số phiếu hợp lệ, được bước vào vòng bỏ phiếu thứ hai cùng với Bronisław Komorowski, người đã nhận được 33,77% phiếu bầu hợp lệ.

Sau vòng bầu cử vòng hai vào ngày 24/5/2015, được bầu làm Tổng thống Cộng hòa Ba Lan, thu được 51,55% số phiếu hợp lệ (8 630 627 phiếu). Tự tuyên bố là đã không còn là thành viên đảng PiS.

2/ Rafał Kazimierz Trzaskowski (sinh ngày 17/1/1972 tại Warsaw) - chuyên gia về các vấn đề châu Âu. Từ năm 2018 là Thị trưởng thủ đô Warsaw. Tiến sĩ Nhân văn, từ năm giữ cương vị 2020 Phó chủ tịch đảng Nền tảng Công dân.

UserPostedImage

Ứng viên tranh cử tổng thống Rafał Kazimierz Trzaskowski và phu nhân

Tốt nghiệp ngành quan hệ quốc tế tại Khoa Báo chí và Khoa học Chính trị tại Đại học Tổng hợp Vác-sa-va năm 1996. Cũng tốt nghiệp ngành triết học tiếng Anh tại Khoa Ngôn ngữ của trường này vào năm 1996, rồi sau đó đã tốt nghiệp ngành Châu Âu học tại trường Trung tâm Châu Âu ở Natolin vào năm 1997.

Được nhận học bổng của Đại học Oxford vào năm 1995 và Viện Nghiên cứu An ninh tại Paris vào năm 2002.

Năm 2004, đã thi đỗ bằng tiến sĩ nhân văn trong lĩnh vực khoa học chính trị tại Khoa Báo chí và Khoa học Chính trị của Đại học Tổng hợp Vác-sa-va. Thông thạo 5 ngoại ngữ: Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Nga và Ý.

Năm 1998, trở thành giảng viên tại Trường Hành chính Quốc gia và năm 2002 tại Trường Đại học Collegium Civitas. Từ năm 2002, cũng từng làm việc với cương vị nhà phân tích tại Trung tâm Châu Âu Natolin.

Thành viên Nghị viện Châu Âu nhiệm kỳ 7 (2009-2015) với 25 178 phiếu ủng hộ, rồi giữ chức vụ Bộ trưởng Bộ Hành chính và Số hóa năm 2013, chức vụ Thứ trưởng Bộ Ngoại giao năm 2014.

3/ Szymon Franciszek Hołownia (sinh ngày 3/9/1976 tại Białystok) - nhà báo, nhà văn, dẫn chương trình truyền hình (TVN) và nhà hoạt động chính trị xã hội.

UserPostedImage

Ứng viên tranh cử tổng thống Szymon Franciszek Hołownia

Suốt 5 năm theo học ngành tâm lý học tại Trường Tâm lý học xã hội Warsaw, nhưng không tốt nghiệp. Hợp tác và viết bài cho nhiều tòa soạn báo và đài radio. Tham gia thành lập 2 Quỹ Xã hội. Thành 12/2019 tuyên bố sẽ ứng cử cương vị Tổng thống đương thời Cộng hòa Ba Lan, rồi tuyên bố là sau đợt bầu cử có ý định sẽ thành lập đảng chính trị.

Theo Ủy ban Bầu cử Quốc gia Ba Lan, kết quả sơ bộ kiểm phiếu đã cho thấy là đúng là ba ứng cử viên nói trên đã giành được kết quả tốt nhất:

1/ Andrzej Duda: gần 44% (8.412.000 phiếu)

2/ Rafał Trzaskowski: trên 30% (5.845.000 phiếu)

3/ Szymon Holownia: gần 14% (2.667.000 phiếu)

Ông Bosak thuộc đảng cánh hữu cực đoan Konfederacja đã giành được kết quả khá tốt: gần 7% (1.300.000 phiếu).

Các ứng cử viên khác không vượt qua ngưỡng 3% cứ tri ủng hộ.

Như vậy là vào 2 tuần sau, tức là ngày Chủ nhật 12.07 sẽ có đợt bầu cử vòng 2 với sự tham gia của hai ông Andrzej Duda và Rafał Trzaskowski.

Số lượng người tham gia bỏ phiếu đợt này khá cao: trên 64%.

UserPostedImage

Tác giả bài viết đi bỏ phiếu

Theo dự đoán thì cuộc đua ở vòng hai sẽ khá căng thẳng, nếu như cứ tri của các ứng cử viên bị loại vẫn nhất quán không bầu cho Tổng thống đương thời (A. Duda) và sẽ ủng hộ ông Rafał Trzaskowski.

Theo dự đoán thì tại vòng hai ông Andrzej Duda sẽ có 45,4% cứ tri ủng hộ, ông Rafał Trzaskowski có khoảng 44,7%. Số người đang lưỡng lự là 9,9% và như vậy họ là người quyết định cho việc ai sẽ là Tổng thống Cộng hòa Ba Lan nhiệm kỳ 2020-2025.

Lựa chọn của cử tri gốc Việt

Một số bà con gốc Việt mà tôi biết tuyên bố trên mạng xã hội là mình đã ủng hộ ông Rafał Trzaskowski.

Có một số người ủng hộ ông Szymon Holownia, đặc biệt là các bạn trẻ, vì ông này có kêu gọi cộng đồng người Việt ủng hộ mình. Không thấy nhiều người nói họ ủng hộ đương kim Tổng thống A. Duda.

Có thể nói là ý thức chính trị xã hội của bà con gốc Việt ở Ba Lan ngày càng cao, khi thấy họ tích cực tham gia xây dựng thể chế (đưa ra ý kiến của mình) ở quốc gia này.

Bài thể hiện quan điểm và cách hành văn của người viết, hiện đang sống và làm việc tại Warsaw, Ba Lan.

Những cây đàn vỡ


UserPostedImage

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến (Danlambao)
-

Đi nghe Hương Lan và Tuấn Vũ hát thử một đêm, giữa lòng Hà Nội, cũng tựa như đi ăn một bữa phở chui vào thời bao cấp vậy. Dù “nhạc sến” không “chất lượng” gì cho lắm nó vẫn có thể khiến cho thiên hạ bùi ngùi, xuýt xoa hay hít hà và nước mắt nước mũi ướt khăn chỉ vì họ đã (lỡ) phải ăn quá nhiều những tô phở quốc doanh - không người lái - thế thôi!

*
Thưở sinh thời - khi vui miệng - có lần soạn giả Nguyễn Phương đã kể lại lúc đưa đám cô Năm Phỉ, và chuyện ông Chín Trích đập vỡ cây đàn:

“Ngày cô Năm Phỉ mất, người đến viếng tang nghe nhạc sĩ Chín Trích đàn ròng rã mấy ngày liên tiếp bên quan tài... Ông vừa đờn vừa khóc. Đến lúc động quan, trước khi đạo tỳ đến làm lễ di quan, nhạc sĩ Chín Trích đến lậy lần chót, ông khóc lớn: "Cô Năm đã mất rồi, từ nay Chín Trích sẽ không còn đờn cho ai ca nữa..." Nói xong ông đập vỡ cây đờn trước quan tài người quá cố.

“Việc xảy quá đột ngột và trong hoàn cảnh bi thương của kẻ còn đang khóc thương người mất, mọi người im lặng chia sẻ nỗi đau của gia đình người quá cố và của nhạc sĩ Chín Trích. Khi hạ huyệt thì người nhà của cô Năm Phỉ chôn luôn cây đàn gãy của nhạc sĩ Chín Trích xuống mộ phần của cô Năm Phỉ.” (Thời Báo USA, số 321, 18/02/2011, trang 67)

UserPostedImage

Cô Năm Phỉ Năm qua đời năm 1952, vì tai biến mạch máu não, khi đang trình diễn ở rạp Nam Quang. Cái chết đột ngột của cô, ngay trên trên sân khấu của gánh hát Nam Phi, được tất cả các tờ nhật báo ở miền Nam trang trọng loan tin, đã khiến cho khán giả mộ điệu bốn phương bàng hoàng nuối tiếc!

Thập niên 50 và 60 là thời vàng son của nền cổ nhạc, vẫn theo như lời kể của soạn giả Nguyễn Phương:

“Saigon và các tỉnh thành ở miền Nam Việt Nam, có nhiều đoàn hát cải lương như đoàn hát Nam Đồng Ban, Huỳnh Kỳ, Trần Đắc, Phước Cương, Văn Hí Ban, Văn Võ Hí Ban, Tân Thinh, Hữu Thành, Phụng Hảo, Nam Hưng, Kỳ Quan, Tập Ích Ban, Thái Bình, Tiến Hóa, đoàn cải lương Hậu Tấn - Năm Nghĩa, Hậu Tấn - Bảy Cao, Việt Kịch Năm Châu, đoàn Mộng Vân, đoàn Sống Mới - Năm Nở, đoàn hát Phát Thanh, đoàn Tiếng Chuông... (còn nhiều nữa, kể không xiết...)”

UserPostedImage

Cùng lúc, đây cũng là thời mà “cái nghề nghiệp ca trù (bị) truy nã tận cùng” - ở bên kia giới tuyến - theo như cách nói của Phùng Cung. Qua truyện ngắn Mộ Phách, tác giả đã kể lại chuyện đập vỡ một cây đàn khác (của một đôi nghệ sĩ khác) sau khi thời thế đã buộc họ phải bỏ nghề:

“Vợ chồng kép Chản, đào Khuê lặng buồn, trăn trở thầm kín, nuối tiếc không phải là sự thất thoát lưng cơm, manh áo, mà là sự đổi thay từ dáng dấp đến vẻ mặt, đến lời ăn tiếng nói của cả vợ chồng. Tư Chản rầu rĩ thương nghề, thương vợ mà không một lời phàn nàn ra miệng.

“Ngày nào ông cũng hai lần nâng tấm khăn, nhìn kỹ toàn cây đàn. Sóc, vọng hai lần mỗi tháng; vào buổi tối, ông đều lau bụi, và bàn tay lại chạm khẽ lên dây tơ, lặng nghe tiếng xa xưa vọng lại. Ông đứng ngẩn ngơ, quên, nhớ mông lung. Trước khi quay lưng ông không quên chắp tay thành kính vái cây đàn đủ bốn vái.”

Sự “rầu rĩ thương nghề” của kép Chản, cũng như thái độ “thành kính” của ông với cây đàn - tất nhiên - không qua khỏi tai mắt nhân dân và (cuối cùng) đã lọt đến tai cậu con trai, đang đi bộ đội ở xa. Khi được về phép thăm nhà, cậu không bỏ lỡ cơ hội để “động viên” hai đấng sinh thành:

- “Bố mẹ bình tĩnh nghĩ xem, việc làm lạc hậu ấy, nó kìm hãm bước tiến của con. Có lẽ đâu gia đình của một quân nhân cách mạng lại như vậy. Bố mẹ vẫn tự cùm mình trong thành phần tiểu tư sản nông thôn. Con chậm kết nạp Đảng là vì vậy: là vì cây đàn!
...

Ông Chản như bị cứng lưỡi, không dám nhìn lại con, ngơ ngác; đi lùi lại hai bước; vẫn không cất nên lời. Thuyên giục bố:

- Bố cứ đập quách nó đi!

“Ông Chản nhìn lên cây đàn, mặt nhợt đi, miệng lắp bắp lạc giọng:

- Thôi! Mày đập đi Thuyên ạ!
- Vâng, để con! Mắt Thuyên long lên...

‘Choác!’ một tiếng trước cửa bếp.Thuyên mắm môi, quắc mắt, tay đập, chân đạp vào cần vào đáy đàn khiến cây đàn biến thành củi. Ngoài sân, ông Chản bưng tai như nghe sét đánh, liêu xiêu bước ra ngõ.

Bà Chản thoái dạ, ‘ối’ lên một tiếng. Trống ngực rộn rã như xẩy chân từ trên cao xuống, mắt hoa lên, mọi vật trước mắt quay cuồng, bà Chản phải chống hai tay xuống đất để giữ được thế ngồi ‘cóc vái giời.’ Bà cố định thần để nhận biết việc xẩy ra đã xẩy ra. Bà cúi mặt khóc rấm rứt. Nước mắt đứt, nối, kéo dài cả một quá khứ tiêu tan trong giây lát.” [Phùng Cung. “Mộ Phách.” Truyện Và Thơ (Chưa Hề Xuất Bản). Văn Nghệ: California, 2003].

UserPostedImage

Phùng Cung và bìa tác phẩm “Truyện Và Thơ”. Ảnh: RFI

“Mộ Phách”, theo nhận xét của nhà phê bình văn học Thụy Khuê: “Là bài điếu văn cho thi ca, cho âm nhạc trong một thời mà nghệ thuật đích thực không còn chỗ đứng.”

Nghệ Thuật Cách Mạng, rồi ra, cũng không “đứng” được lâu - theo như lời “phàn nàn” của tác giả Đặng Hữu Phúc:

“Hồi cuối tháng 8 vừa qua, show diễn hát theo yêu cầu của họ ở Nhà Hát Lớn giá 1 triệu rưỡi đến 1 triệu 7 cho 1 vé. Biểu diễn hàng nửa tháng trời mà vẫn kín chỗ, không có vé mà mua. Mà hình như họ ăn khách Thủ đô đến ngỡ ngàng, vượt cả sự tưởng tượng của chính họ, nên họ lại đã quảng cáo biểu diễn tiếp tại Nhà hát lớn sau Đại lễ 1000 năm.

Như vậy, ‘sự kiện âm nhạc’ nổi bật trong thời gian trước thềm Đại lễ lại là những đêm nhạc ‘Sến’ của Hương Lan, Tuấn Vũ (!!!) Những chuyện này trước đây không thể xảy ra. Còn nhớ năm 1970, dịp kỷ niệm 200 năm ngày sinh Beethoven, 10 đêm nhạc Beethoven ở Nhà Hát Lớn lúc nào cũng đông nghịt người.

Bây giờ chắc không thể được như thế, ngay mới đây thôi, hai tối 17&18/9/2010, chương trình hòa nhạc ‘VNSO Beethoven cycle Vol.5’ với nghệ sĩ piano nổi tiếng người Nhật Michie Koyama (Người đoạt cả 2 giải quốc tế vào loại lớn nhất: Chopin và Tchaikovsky) thì vắng người xem.

Hàng năm nghệ sĩ Đặng Thái Sơn thường có ít nhất 10-15 buổi concert tại Nhật, nhiều buổi tại Singapore, Đài Loan, Hàn Quốc... và trên khắp thế giới, còn tại Việt Nam nếu tính đêm diễn trọn vẹn thì 3 hay 4 năm Sơn mới làm một concert tại Việt Nam. Đơn giản vì ngày nay không còn nhiều khán giả biết thưởng thức thứ âm nhạc chuyên nghiệp tinh hoa, và văn hóa nghe nhạc (im lặng tuyệt đối) còn rất thấp. Bây giờ thì số đông người ta chọn nghe Hương Lan - Tuấn Vũ. Vậy văn hóa Hà Nội đang xuống cấp so với chính ta?”

Nói thiệt: không nhờ cái ông Phúc này thì phen này tui hố nặng. Ai mà dè rằng người Hà Nội chỉ sính nghe nhạc cổ điển Tây phương, và những “đêm nhạc Beethoven ở Nhà Hát Lớn lúc nào cũng đông kìn kịt người” như thế. Vậy mà tui cứ tưởng là dân Hà Thành chỉ toàn nghe loại nhạc loa (giăng mắc khắp 36 phố phường) thôi chớ.

Tôi thực lấy làm tiếc vì sự hồ đồ của mình, và vô cùng cảm kích vì những thông tin rất qúi giá (và cũng rất quý tộc) mà ông Đặng Hữu Phúc vừa cung cấp. Tôi chưa bao giờ có cơ duyên được đặt chân đến mảnh Đất Ngàn Năm Văn Vật. Một kẻ xa lạ (tới cỡ đó) mà cứ tiếp tục huyên thuyên nói mãi về Hà Nội, và Thời Đại Hồ Chí Minh Quang Vinh - xem ra - cũng có hơi kỳ, nếu chưa muốn nói là... lố bịch!

Xin nhường lời lại cho một ông bạn cố tri, vốn người đất Tràng An, một tác giả sinh trưởng trong lòng cách mạng:

“Nơi em về trời xanh không em...? Bên này vĩ tuyến 17 không có một câu hỏi thơ mộng, lãng mạn như vậy, còn các Vũ Hoàng Chương, Khái Hưng, Hàn Mặc Tử... đã bị đánh bật rễ khỏi người đọc, gom lại trong cái nghĩa địa văn hóa cổ, le lói trong ký ức người già. Các tay ‘yêu’ lừng lẫy một thời vẫn còn đấy, nhưng đã biến thành Xuân Diệu Xuân Xanh Xuân... Tóc đỏ.

Người ta đã tiêu thổ kháng chiến đến cả yêu đương. Nói đến ‘yêu’ cũng phạm húy, phải gọi là ‘tìm hiểu’, người yêu là ‘đối tượng tình cảm’ (đối tượng đoàn, đối tượng đảng, đối tượng của pháp luật)...Tình yêu không được thi ca ấp ủ, dẫn dắt, hướng thượng, thè lè đi ngoài đường trong những dịp quốc khánh, hội hè đông người để sờ mó, gỡ gạc lẫn nhau, ‘hủ hóa’ với nhau trong nhà kho công sở, hoặc nếu đúng đắn nghiêm chỉnh hơn thì đặt ra tiêu chuẩn ‘3B’ (Bôn sê vích, buồng ở, bia cung cấp) để ‘tìm hiểu’. Vì vậy những lời yêu đương được mở đầu bằng ‘Ðồng chí công tác ở cơ quan nào?...” (Thế Giang. Thằng Người Có Đuôi. Nguời Việt: California, 1987).

Nghe mà ớn chè đậu!

Thảo nào, khi Hương Lan và Tuấn Vũ mang những bản nhạc sến của miền Nam ra trình diễn thì “họ ăn khách Thủ đô đến ngỡ ngàng.”

Trời, còn “ngỡ ngàng” cái con bà gì nữa?

Chớ (không lẽ) suốt ngày cứ bâng khuâng “nhớ đôi dép đơn sơ đôi dép bác Hồ,” suốt đêm cứ nằm mơ thấy “râu Bác dài, tóc Bác bạc phơ,” và suốt đời lúc nào cũng chỉ có mỗi một “nguyện vọng duy nhất” là được dịp “dâng lên cho Đảng cả niềm tin chiếu sáng ngời” sao?

Hát hò kiểu đó hoài, mắc cở chết mẹ, ai mà chịu được? Thỉnh thoảng cũng phải có Chuyện Tình Lan Và Điệp, Hoa Sứ Nhà Nàng, Giọt Lệ Đài Trang, Lâu Đài Tình Ái, Người Yêu Cô Đơn... này nọ - cho nó hợp với tính thật của mình, và đỡ ớn chút xíu - chớ, đúng không?

Đi nghe Hương Lan và Tuấn Vũ hát thử một đêm, giữa lòng Hà Nội, cũng tựa như đi ăn một bữa phở chui vào thời bao cấp vậy. Dù “nhạc sến” không “chất lượng” gì cho lắm nó vẫn có thể khiến cho thiên hạ bùi ngùi, xuýt xoa hay hít hà và nước mắt nước mũi ướt khăn chỉ vì họ đã (lỡ) phải ăn quá nhiều những tô phở quốc doanh - không người lái - thế thôi!

Giản dị, và trần trụi, chỉ có “thế thôi” mà giáo sư âm nhạc Đặng Hữu Phúc đặt vấn đề rất trầm trọng (nghe) thấy ghê quá hà:

”Nếu ta cứ khuyến khích thế hệ trẻ nghe và ta cứ quảng bá những loại nhạc ‘rác’, nhạc bình dân, ca khúc quần chúng mãi, thì rồi sẽ đến một lúc họ sẽ quay lưng lại với Bach, Beethoven, Chopin.. với Quan họ, Chèo, Ca trù... với văn hoá đích thực. Đó sẽ là chuyện tất yếu và đã xảy ra rồi.” (“Khi Đặng Thái Sơn không thể ‘địch’ lại Hương Lan, Tuấn Vũ” - Báo Mới 24/10/2010)

Coi: Đảng và nhà nước (ta) có “khuyến khích” và “quảng bá những loại nhạc rác” cũng như “nhạc vàng, nhạc sến” bao giờ đâu, hả Giời? Nói theo nguyên văn lời của Phùng Cung là chúng bị “truy nã đến tận cùng,” từ hơn nửa thế kỷ nay, nhưng vẫn (may mắn) thoát nạn đấy chứ. Chúng cũng bị hết bị nghị quyết này, đến nghị quyết khác (rắp tâm) chôn sống nhiều lần nhưng vẫn không (chịu) chết đấy thôi.

Và nếu (lỡ) quần chúng có quay “lưng lại với Bach, Beethoven, Chopin.. với Quan họ, Chèo, Ca trù... với văn hoá đích thực” thì hãy chỉ mặt vào thủ phạm mà... chửi, chứ sao lại (tráo trở) đổ thừa cho nạn nhân - kỳ cục vậy cha nội?

04.07.2020
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến
danlambaovn.blogspot.com

Edited by user Tuesday, July 7, 2020 4:40:18 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#639 Posted : Tuesday, July 7, 2020 9:15:08 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,306

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Món bánh chuối cả thế giới mê trong thời Covid-19


Larry Bleiberg

BBC Travel
9 tháng 5 2020

UserPostedImage

Trong 17 năm, Aina Harold và người em gái Kahala đã luôn bắt đầu mỗi sáng cùng nhau trong bếp. Khoảng bảy giờ sáng, họ cân đong và trộn các thành phần như bột, đường, trứng và quan trọng nhất là hàng kí lô chuối mới thu hoạch trong vườn nhà với nhau.

"Sau nhiều năm chúng tôi đã làm theo cách khoa học," Harold giải thích. "Đôi khi tôi sẽ nướng bánh, có lúc cô ấy làm. Với hai người chúng tôi mọi việc rất dễ."

Chỉ hơn một giờ sau đó, họ sẽ kéo hơn 60 ổ bánh mì chuối tươi mới khỏi lò nướng và đưa chúng đến thẳng quầy hàng nông sản của gia đình trên đảo Maui ở Hawaii.

UserPostedImage

Con đường đến Hana ở Maui nổi tiếng vì cung đường uốn lượn, các bãi biển hẻo lánh và các quầy bánh mì chuối dọc đường

Quầy hàng Thác Đôi, được ghi bằng biển hiệu sơn màu sáng giống hình dạng một chiếc ván môn lướt sóng, là ngã rẽ lớn đầu tiên khi rẽ vào Road to Hana, một chặng đường dài 64 dặm nổi tiếng với ngã rẽ quanh co, những bãi biển hẻo lánh cát đen và những quầy bánh mì chuối.

Bánh mì do chị em nhà Harold làm thường xuyên được ca ngợi là ngon nhất.

Những ổ bánh mì được bán với giá 6 đô la Mỹ, luôn mềm ngọt, với những miếng chuối to bên trong.

"Chúng tôi đưa bánh nóng ra quầy lúc 9 giờ sáng, và đến khoảng 12 giờ sáng là hết bánh." Harold cho biết một số khách hàng mang theo một thanh bơ để quết lên bánh mì, và những ổ bánh mì này thường được họ lấy ra khỏi túi ăn ngay trong bãi giữ xe. "Họ sẽ mở gói bánh ra, xé từng miếng lớn chia cho mọi người."

Nhưng từ ngày 18/3/2020, Harold, 43 tuổi và em gái bà, 34 tuổi, đã phải tạm dừng thói quen nướng bánh vì họ không có khách ghé ăn nữa.

Du lịch đến Hawaii đã trở thành chuyện không tưởng vì dịch bệnh virus corona. Thống đốc bang đã yêu cầu du khách tránh xa nơi này; tất cả khách đến thăm và cư dân đều buộc phải cách ly 14 ngày và tự trả chi phí. Thêm vào đó, cung đường Road to Hana cũng bị đóng hoàn toàn trừ cư dân địa phương.

Trong khi đó thì cơn thèm bánh mì chuối lại dâng cao hơn bao giờ hết.

Nướng bánh tại nhà đã trở nên cực kỳ phổ biến trong thời gian diễn ra đại dịch virus corona.

Google nói rằng nội dung tìm kiếm bánh mì chuối đã tăng cao đến mức chưa từng có, biến nó thành công thức nấu ăn được tìm kiếm nhiều nhất thế giới. (Ngoài ra những nội dung được tìm kiếm nhiều nhất gồm có cách nhồi ủ bột làm bánh pizza, bánh mì nướng kiểu Pháp và cách làm bánh chocolate).

Lượng tìm kiếm về bánh mì chuối cực kỳ nhiều ở Canada, Úc, New Zealand, Ireland, Hoa Kỳ, Nam Phi, Anh Quốc, Thổ Nhĩ Kỳ, Hà Lan và Costa Rica.

Các chuyên gia ẩm thực không lấy làm ngạc nhiên.

"Giờ đây mọi người nướng bánh vì họ ở nhà và họ sợ hãi và họ cần chút gì đó trấn an," PJ Hammel, tác giả viết sách nấu ăn và là blogger làm việc cho công ty Bột King Arthur có trụ sở ở Mỹ cho biết.

Bà chia sẻ rằng bánh mì chuối mà lựa chọn tốt nhất để bắt đầu vì món này rất dễ làm, không cần gì ngoài chuối, đường, chất béo, bột và men nở.

"Đây là món mọi người thường gọi là công thức đơn giản. Bạn không cần phải nấu chảy thứ gì. Một khi bạn đã nghiền chuối ra, bạn chỉ cần trộn các nguyên liệu lại với nhau và đổ chúng vào khuôn và nướng. Không thể nào đơn giản hơn."

Bánh mì chuối nằm trong nhóm bánh mì làm nhanh, có thể làm mà không cần đến men nở. Chúng trở nên nổi tiếng vào thập niên 1990 với sự phổ biến ngày càng rộng rãi của baking soda và bột nướng bánh, thường được thêm vào công thức làm bánh trong vai trò làm chất nở bánh.

"Cuộc cách mạng bột làm bánh cực kỳ lớn," tác giả sách nấu ăn Nancie McDermott, chuyên về làm bánh tại gia đình cho biết. "Nó khiến tất cả mọi món bánh đều trở nên dễ làm."

UserPostedImage

Đảo Maui ở Hawaii có rất nhiều chuối

Chuối có nhiều ở Đông Nam Á và đã là nguồn thực phẩm trong hàng ngàn năm.

Nhưng trang web Foodtimeline.org tìm ra nguồn gốc bánh mì chuối thời hiện đại xuất hiện sớm nhất là ở Hoa Kỳ.

Công thức làm món này lần đầu xuất hiện vào thập niên 1930, do một thủ thư nghĩ ra dựa trên việc tham khảo các cuốn sách nấu ăn cổ, cách nấu ăn kiểu cũ và từ việc tham khảo từ một số nguồn khác.

"Một số nhà lịch sử ẩm thực đặt ra giả thiết là công thức này được các bà nội trợ tiết kiệm 'chế' ra vì họ không muốn vứt những quả chuối chín quá đi."

Dù có nguồn gốc từ đâu, thì công thức làm bánh này cũng nhanh chóng nổi tiếng, và đến thập niên 1950 đã trở thành món chủ đạo khi người ta nghĩ tới việc nướng bánh tại nhà.

Sự phổ biến này cũng tăng lên khi người ta ưa chuộng ẩm thực tự nhiên và lành mạnh cho sức khỏe vào thập niên 1970, và không có dấu hiệu gì cho thấy mối quan tâm này sẽ chựng lại. Sau hết thì chuối là loại trái cây phổ biến thứ hai trên thế giới, chỉ sau cà chua, và được đón nhận rộng khắp.

Maui đã đưa sáng tạo của họ vào việc làm ra ổ bánh mềm xốp ngập tràn hương vị chuối.

Bánh ở đây mềm hơn, đặc hơn và giống với bánh ngọt hơn là bánh mì. Một số người làm bánh trên đảo bỏ thêm vụn chocolate, hạt macadamia, quả dâu tây, dừa hoặc dứa vào bánh.

Dù vậy, Harold vẫn giữ cách làm ra ổ bánh đơn giản. Bà làm theo công thức mẹ bà dạy, mà có thể mẹ bà đã học từ bà ngoại, bà chia sẻ.

Bà không rõ điều gì đã khiến bánh chuối Maui trở nên đặc biệt như vậy, nhưng có thể là vì các loại chuối có sẵn ở nơi này.

Bà dùng cả hai loại chuối là chuối Cavendish, loại chuối phổ biến nhất thế giới, và chuối táo, một giống chuối nhỏ hơn có ở Hawaii, vị hơi chát và thịt chuối chắc mịn.

Cả hai loại bà đều trồng trong vườn sau nhà và sẽ ngon nhất khi chuối bắt đầu ngả màu nâu.

"Chúng trông càng xấu xí thì lại càng ngọt," bà chia sẻ.

Nhưng bà ngờ rằng còn có thêm yếu tố nào đó nữa.

"Mọi người sẽ cắn một miếng và nói: 'Còn nhớ khi bà ngoại làm bánh mì chuối không? Tôi không rõ liệu bây giờ mọi người còn làm bánh không, nhưng món ăn thường ngon hơn khi bạn làm bánh lúc gia đình tụ họp, và cùng nhau nhào bột làm bánh."

UserPostedImage

Bánh chuối là công thức được tìm kiếm nhiều nhất trên internet

Đó là điều khiến cho Darlene Fiske nướng bánh với cậu con trai 17 tuổi vào tuần trước.

Là chủ một doanh nghiệp nhỏ ở Austin, Texas, bà nói gia đình bà vẫn nhớ bánh chuối từ chuyến du lịch đến đảo Hawaii bảy năm về trước.

Bà đã được nghe đồn về món ngon Maui, và rồi bà nhìn thấy một sạp hàng khi cả gia đình đang đi dọc theo Cao tốc Hana. "Tôi nói 'Ồ, Chúa ơi, chúng ta phải dừng ở đây.' Chúng tôi rẽ vào và đã được ăn món bánh chuối ngon chưa từng có. Chúng tôi luôn ăn món bánh này mỗi khi trên đường về khách sạn."

Trải nghiệm đó vẫn còn nguyên trong đầu khi bà đi mua sắm tuần trước. "Dĩ nhiên, chúng tôi mua quá nhiều chuối. Có lẽ là trong vô thức, tôi muốn vài quả sẽ hỏng để tôi có thể có được trải nghiệm gắn bó với con trai trong mùa đại dịch này."

Bà làm phụ bếp còn cậu con trai làm bếp trưởng nướng bánh, dùng công thức từ quyển sách nấu ăn dành cho trẻ em mà bà nội đã cho cậu bé. Trang làm bánh chuối hơi bẩn vì đã qua nhiều lần sử dụng.

Và khi ổ bánh mì hiện ra trong lò nướng, cả gia đình đều nghĩ về Hawaii. "Rõ ràng Maui luôn ở trong tâm trí chúng tôi," Fiske nói.

Bà chụp một bức ảnh đăng Facebook trước khi cả gia đình ăn bánh. "Khi tôi đăng bức ảnh đó, rất nhiều người đã liên lạc với tôi và nói: 'Tôi cũng vừa nướng một ổ tại nhà đây.' Đây đúng là món ăn an ủi dành cho tất cả mọi người."

Tuy vậy, ổ bánh vẫn không có vị giống hệt như bánh chuối họ đã ăn ở Hawaii.

Dù hầu hết dân làm bánh địa phương đều ngần ngại tiết lộ công thức làm bánh của họ, nhưng Harold thì nói rằng một trong những bí kíp của bà là không nghiền chuối bằng máy.

UserPostedImage

Aina Harold, người làm bánh ở Maui nói bạn hãy nghiền chuối bằng tay hoặc dùng dụng cụ nghiền thủ công

"Tôi không chấp nhận máy nghiền bằng điện. Hoặc là chúng tôi đeo găng tay vào và dùng tay bóp chuối, hoặc chúng tôi sử dụng dụng cụ nghiền thủ công, tốn 20 phút. Làm vậy thì bạn sẽ vẫn còn những miếng chuối nguyên trong ổ bánh."

Arnold Magbual, 51 tuổi, người quản lý tiệm bánh Four Sisers Bakery ở thị trấn Wailuku ở phía tây Maui, cho biết rất khó để chỉ ra sự nổi bật trong loại bánh mì của ông. "Điểm khác biệt là gì hả? Tôi cũng không biết nữa."

Trước đại dịch, tiệm bánh nhà ông làm 1.000 ổ bánh mỗi tuần, nhưng ông luôn trì hoãn cơ hội mở rộng tiệm. "Chúng tôi không chọn cách đi tắt. Chúng tôi là tiệm bánh gia đình và nhỏ như bây giờ, điều đó đem lại cảm giác như làm bánh tại nhà."

Magbual, một người Mỹ gốc Philippines, có được công thức làm bánh do cha ông truyền lại khi ông tiếp quản tiệm bánh 20 năm trước. Nhưng ông lập tức bắt đầu điều chỉnh công thức, thêm sữa trứng (custard - người Mỹ gọi là pudding) vị vanilla, khiến ổ bánh cực kỳ mềm mịn.

"Nếu bạn không thêm pudding vào, bạn có thể thêm kem chua. Nó sẽ khiến bánh ngon và nhẹ nhàng và có thêm vị kem."

Và còn có một thứ khác khiến bánh mì của ông đặc biệt, ông nói.

"Chúng tôi bỏ aloha vào bánh - là rất nhiều tình yêu."

***

Công thức bánh chuối với hạt của Eileen

1 1/2 chén đường (1 chén tương đương 200gr)

3/4 chén dầu ăn (1 chén tương đương 224ml)

4 quả trứng

một gói (khoảng 3,4 ounces / 96gr) sữa trứng vị vanilla (custard)

2 1/2 chén bột

1 thìa cà phê muối

1/2 thìa cà phê bột baking powder

2 thìa cà phê baking soda

3 chén chuối nghiền

1 1/2 muỗng các loạt hạt xay vụn

Làm nóng lò nướng đến nhiệt độ 175 độ C. Xịt dầu ăn vào ba khay nướng bánh nhỏ. Đường, dầu và trứng và trộn đều. Bỏ thêm các nguyên liệu còn lại vào. Đổ hỗn hợp vào khay nướng bánh. Nướng trong 55 phút. Sẽ được 12 phần bánh.

(Thông tin từ công ty thiết bị điện Hawaiian Electric)

Thursday, July 2, 2020

Thêm cách nhìn thú vị nữa về xứ Phù Tang


UserPostedImage

Đúng là khó mà tìm ra một đất nước nào tỉ mỉ và sáng tạo hơn Nhật Bản, và những phát minh của họ vẫn luôn khiến thế giới phải thán phục.

Là một trong những đất nước có những đặc trưng văn hóa tiêu biểu, sắc nét với sự phát triển về khoa học - công nghệ không thua kém bất kỳ quốc gia phương Tây nào, Nhật Bản đã luôn khiến cho phần còn lại của thế giới phải ngưỡng mộ họ trong nhiều lĩnh vực.

UserPostedImage

Người Nhật Bản nổi tiếng là những con người điềm đạm, tỉ mỉ và rất thông minh, chăm chỉ, chính vì thế, những sản phẩm và dịch vụ của họ luôn được đánh giá cao về tính ứng dụng cũng như về mặt thẩm mỹ hoặc kinh tế. Chính vì thế, khi sử dụng bất kỳ một sản phẩm nào của người Nhật thì bạn cũng sẽ đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác cho mà xem.

UserPostedImage

Dưới đây là 18 hình ảnh về những sản phẩm mà chúng tôi tổng hợp lại, cho bạn thêm 1 cách nhìn thú vị nữa về xứ sở Phù Tang, trong đó hẳn sẽ có những thứ mà nhiều người chưa biết tới..

UserPostedImage

1. Chữ nổi trên nắp lon đồ uống dành cho người khiếm thị: Quả là 1 sáng tạo đầy nhân văn.

UserPostedImage

2. Nơi duy nhất trên thế giới mà ghế cũng được đi tất để bảo vệ sàn nhà cũng như an toàn hơn cho trẻ em.

UserPostedImage

3. Các sản phẩm sữa nguyên chất sẽ bị khoét lõm xuống 1 chút, để phân biệt với các chế phẩm từ sữa.

UserPostedImage

4. Cửa sau taxi tự động mở - rất hữu ích cho những hành khách đang bận cả 2 tay.

UserPostedImage

5. Ở các nước khác, bạn cứ mua xe ô tô, còn chỗ đỗ thì... tính sau. Còn ở Nhật Bản, trước khi mua được ô tô, bạn phải chứng minh mình đã có chỗ đỗ xe để bảo đảm mọi thứ không rơi vào hỗn loạn.

UserPostedImage

6. Kẹo gôm collagen để người ăn càng ăn càng xinh đẹp đây.

UserPostedImage

7. Người Nhật rất hay dùng hoa và lá cây làm thức ăn, vì thế việc họ ăn hoa anh đào tẩm đường hay lá phong tẩm bột rán là việc rất bình thường.

UserPostedImage

8. Miếng vải hút nước giúp những chiếc ô của bạn khô ráo ngay lập tức dù có được cất ngay sau khi đi mưa.

UserPostedImage

9. Giấy vệ sinh kiêm một hình thức giải trí trong lúc đáp lại tiếng gọi của tự nhiên.

UserPostedImage

10. Khi cần thì là áo ấm, khi nóng thì là ba lô mà không cần cởi ra, quả là vô cùng tiện lợi đúng không mọi người?

UserPostedImage

11. Vòi hoa sen mini và các viên Axit Carbonic vừa giúp giảm nồng độ clo trong nước, vừa giúp tắm sạch hơn lại thư giãn như spa trong nhà, thậm chí không cần dùng tới sữa tắm vẫn sạch nhé.

UserPostedImage

12. Phao bơi khi tắm để trẻ em vừa được tắm, vừa vui chơi, tất nhiên là muốn an toàn 100% thì luôn cần có sự giám sát của người lớn.

UserPostedImage

13. Áo phông dạng nén cho người hay di chuyển, vô cùng tiện lợi nhé.

UserPostedImage

14. Gói cà phê có luôn túi lọc rất tiện lợi.

UserPostedImage

15. Nhiều người nói đùa là đến Nhật Bản, điện thoại của họ cũng có "giấy vệ sinh" riêng nữa cơ, thật là không thể chu đáo hơn.

UserPostedImage

16. Xe đẩy với các bánh xe đặc biệt có thể đi lên và đi xuống cầu thang.

UserPostedImage

17. Tôi đặt vài chiếc bút từ Nhật Bản và lúc nhận hàng thì được "khuyến mại" thêm chiếc áo sơ mi origami tuyệt đẹp này.

UserPostedImage

18. Chỉ cần nhìn hình vẽ trên ghế là đủ hiểu những chiếc ghế dành cho ai mà chẳng cần biển chỉ dẫn

Thống đốc California ủng hộ mở rộng luật bảo vệ
nhân viên nghỉ để chăm sóc gia đình


Jul 5, 2020 cập nhật lần cuối Jul 5, 2020

UserPostedImage

Gia đình Thống Đốc Gavin Newsom. (Hình: trang Facebook Gavin Newsom)

SACRAMENTO, California (NV) – Luật hiện hành, tại tiểu bang California, bảo vệ việc làm cho những nhân viên xin nghỉ việc để chăm sóc thân nhân đau ốm, tại những công ty có ít nhất 50 người làm, và những ai cần có thời gian để chăm sóc và gần gũi với con sơ sinh, tại những công ty có ít nhất 20 người làm.

Thống Đốc Gavin Newsom hậu thuẫn một dự luật đề xuất mở rộng phạm vi bảo vệ cho thêm nhiều nhân viên nữa, áp dụng cho cả những ai làm việc tại những công ty có ít nhất là 5 người làm, theo nhật báo OC Register.

California là tiểu bang đầu tiên, vào năm 2004, ban hành luật quy định các công ty tư nhân cho phép các nhân viên được nghỉ sáu tuần, được trả một phần lương, để chăm sóc con mọn hay thân nhân đau ốm.

Nhưng không giống như nhiều tiểu bang khác theo sau, California chưa bao giờ quy định các công ty bảo đảm giữ việc làm cho các nhân viên sau khi họ hết thời hạn chăm sóc thân nhân, điều này dẫn đến hàng triệu cư dân tiểu bang bị mất việc khi sử dụng luật này.

Trong thời gian vừa qua, nhiều nỗ lực được đưa ra nhằm thay đổi tình cảnh trên, nhưng không thay đổi được tình trạng vì sự vận động của giới chủ nhân.

UserPostedImage

Thống Đốc Gavin Newsom đến thăm các học sinh tiểu học. (Hình: trang Facebook Gavin Newsom)

Tuy nhiên, lần này, tinh thần bảo vệ việc làm cho những ai phải chăm sóc gia đình có được sự ủng hộ mạnh mẽ của Thống Đốc Gavin Newsom, khi ông cam kết, hồi năm ngoái, sẽ mở rộng chương trình chăm sóc gia đình.

“Tôi nghĩ rằng đất nước và tiểu bang của chúng ta mất cân bằng trong việc chăm sóc lực lượng lao động và gia đình,” vị thống đốc trả lời cho câu hỏi liệu ông có thúc đẩy dự luật này hay không, “kéo dài trường hợp này đưa đến việc chúng ta không thể ở bên cạnh thân nhân của mình vào thời điểm cần thiết, như vậy ảnh hưởng rất sâu đậm về mặt xã hội.”

Ông Newsom nhấn mạnh: “Không có gì thay thế cho sự yêu thương chăm sóc, hay nghĩa vụ làm cha mẹ.”

Thống đốc Newsom và phu nhân, Jennifer Siebel Newsom, có bốn con nhỏ, cùng thúc đẩy một nghị trình được gọi là “nghị sự của phụ huynh,” tranh đấu cho việc mở rộng chăm sóc trẻ em và bỏ thuế tã cho em bé, cũng như trả lương cho những người phải chăm sóc thân nhân đau ốm.

Ngân sách tiểu bang năm ngoái cho các nhân viên thêm hai tuần trả lương, tổng cộng tám tuần, khi nghỉ việc vì chăm sóc thân nhân. Trong thỏa thuận ngân sách năm nay, một luật mới được đề nghị để thông qua là quyền trở lại công ty cũ làm việc khi xong thời hạn chăm sóc thân nhân.

(MPL) [kn]


Edited by user Tuesday, July 7, 2020 4:42:51 PM(UTC)  | Reason: Not specified

linhphuong  
#640 Posted : Tuesday, July 7, 2020 10:19:33 PM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 3,278

Thanks: 326 times
Was thanked: 364 time(s) in 256 post(s)

Tin Tong Hop

Đức Phanxicô bỏ đoạn nói về Hồng Kông trong diễn từ
với công chúng Chúa Nhật 5 tháng 7


Vũ Văn An

07/Jul/2020

UserPostedImage

Báo chí Công Giáo đang xôn xao về diễn từ của Đức Phanxicô trong lúc đọc Kinh Truyền Tin Chúa Nhật, 5 tháng 7. Ký giả John Allen tường thuật rằng trước buổi đọc kinh Truyền tin ấy, Tòa Thánh có phân phối trước cho các nhà báo bài diễn từ soạn sẵn của Đức Phanxicô với lời cảnh báo: không được nhắc đến nội dung của nó cho tới khi Đức Giáo Hoàng thực sự đọc nó. Vì chỉ được coi là chính thức những điều ngài nói mà thôi, những gì ngài không nói, coi như không hề hiện hữu.

Khía cạnh vừa nói đã xẩy ra ngay sau đó, khi Đức Phanxicô bỏ qua một đoạn quan trọng nói về Hồng Kông so với bản đã phân phối cho các nhà báo.

Allen cho rằng để tôn trọng đạo đức học báo chí, ông sẽ không nhắc lại đoạn bị Đức Phanxicô bỏ không đọc. Nhưng nhà báo kỳ cựu người Ý, Marco Tosatti, không ngại đạo đức báo chí này, đã trích dẫn nguyên văn đoạn ấy như sau:

“Gần đây, tôi có theo dõi một cách chú ý đặc biệt và không khỏi quan tâm việc phát triển tình hình phức tạp tại Hồng Kông, và tôi muốn bày tỏ hơn hết sự gần gũi tận trái tim tôi với mọi cư dân của lãnh thổ đó. Trong bối cảnh hiện thời, các vấn đề được đề cập tới hiển nhiên là tế nhị và ảnh hưởng tới đời sống mọi người; do đó, điều dễ hiểu là tính nhậy cảm rõ rệt về phương diện này. Do đó, tôi hy vọng rằng mọi người liên hệ biết cách đối đầu với các nan đề khác nhau với tinh thần khôn ngoan biết nhìn xa và đối thoại chân chính. Việc này đòi hỏi lòng can đảm, đức khiêm nhường, bất bạo động, và tôn trọng phẩm giá và quyền lợi của mọi người. Do đó, tôi bày tỏ ước mong rằng tự do xã hội, và nhất là tự do tôn giáo, được phát biểu một cách hoàn toàn tự do và chân thực, như nhiều văn kiện quốc tế vốn dự liệu nó. Tôi đồng hành bằng lời cầu nguyện không thôi với toàn thể cộng đồng Công Giáo và mọi người thiện chí ở Hồng Kông”.

Vốn là người Công Giáo thuộc phe bảo thủ và thường lớn tiếng chỉ trích nhiều chính sách của Đức Phanxicô, người ta không lạ khi Tossati hoài nghi, cho rằng Bắc Kinh rất có thể đã gây áp lực với Đức Phanxicô, đến nỗi ngài không dám nói về bi kịch của cựu thuộc địa Anh này, dù với một giọng điệu hết sức tinh tế và hòa bình.

Nhận định của Tossati được Riccardo Casciloi, một tiếng nói bảo thủ khác, phụ hoạ, khi nhấn mạnh rằng tình tiết này “cho thấy sự phục tùng của Tòa Thánh đối với chính phủ và Đảng Cộng sản Trung Hoa”.

Nhưng theo Allen, những người xưa nay bênh vực Đức Phanxicô, như Riccardo Cristiano, thấy đây là một tuyệt chiêu về chiến thuật. Ông này viết: “chúng ta có thể loại bỏ việc cho rằng đoạn bị loại bỏ là do áp lực của Trung Hoa. Trong khoảng ngắn thời gian như thế, trong đó bản văn phân phối cho báo giới chỉ non một giờ trước khi được đọc, thì đó là một giả thuyết không được bằng chứng hỗ trợ”.

Ông viết tiếp: “vì tình thế tế nhị hoàn cầu của vấn đề và mối quan tâm rõ ràng muốn duy trì đối thoại chứ không dập tắt bất cứ tia hy vọng nào, người ta có thể giả thiết ý tưởng là làm cho suy nghĩ của Rôma trở nên rõ ràng mà không phải phóng chiếu nó một cách chính thức”.

Với Cristiano, Đức Phanxicô chứng tỏ có phán đoán tốt. Ông viết: “Đây là một cố gắng khác nữa nhằm hỗ trợ một viễn ảnh thực sự giúp đỡ nhân dân Hồng Kông và mọi người Trung Hoa, thay vì dùng các vấn đề làm mũi nhọn đấu tranh chống lại một chế độ quyền lực mà không ai ở Hồng Kông có thể thực sự chống lại”.

Hãng tin “Faro di Roma” do phóng viên lâu đời về Vartican là Salvatore Izzo thành lập, cũng bênh vực Đức Phanxicô khi cho rằng “hiện lúc này, đang có cố gắng tấn công Đức Giáo Hoàng Phanxicô vì cho rằng ngài không nghĩ đây là lúc thuận tiện để chỉ trích Bắc Kinh. Kỹ thuật luôn y như nhau – chỉ cần lặp đi lặp lại cùng những điều vô nghĩa, hết ngày này qua ngày nọ, thì người ta sẽ tin chúng... toàn những kẻ ngây thơ”

Riêng ký giả Allen thì cho rằng “chúng ta không biết tại sao xẩy ra việc này. Có thể đây là chuyện bất kham, một phần của một chiến lược rộng lớn hơn, nó có thể phát sinh từ những động lực khó tránh, hay nó chỉ là do truyền thông dở của nội bộ, và cũng có thể là một chuyện khác hẳn. Cho đến khi các nhân vật chính đưa ra lời giải thích, chúng ta chỉ còn biết đoán mò, một điều thường chỉ phản ảnh thiên kiến của người đoán”.

Hãng tin Catholic World News không đích thân nhận định về việc này, nhưng cho rằng việc “kỳ cục” bỏ đoạn văn đó “khiến người ta suy đoán rằng thông điệp của Đức Giáo Hoàng, dù rất ôn hòa, bị dẹp bỏ vì lo ngại nó sẽ gây phản ứng giận dữ nơi các viên chức nhậy cảm của Bắc Kinh. Vatican vốn hết sức thận trọng trong việc duy trì các liên hệ thân hữu với chế độ Trung Hoa, và vốn tránh né các phát biểu công khai cho thấy mối quan ngại đối với các đe dọa tự do tôn giáo, cả ở Hồng Kông lẫn ở đại lục”.

Hơn nữa, các viên chức Vatican cũng có tiếng là mong muốn được ký lại thỏa thuận bí mật với Bắc Kinh về việc bổ nhiệm các Giám Mục. Thỏa thuận này sẽ chấm dứt vào tháng 9 này.

Về việc này, Catholic World News cho hay: “cho đến nay, thỏa thuận đã không tạo ra được một đột phá nào trong việc bổ nhiệm các tân giám mục”. Cũng theo họ, tờ South China Post quả quyết “không có vị đứng đầu nào được chọn cho 52 giáo phận không có giám mục trong 2 năm kể từ khi thỏa thuận được ký kết”.

Đức Hồng Y Timothy Dolan cảnh báo về nguy cơ tại Mỹ
đang có một thứ cách mạng văn hóa như Trung Quốc


Đặng Tự Do

02/Jul/2020

UserPostedImage


Đức Hồng Y Timothy Dolan của New York đã viết trên tờ Wall Street Journal rằng việc phá hủy các di tích là bất lợi cho kiến thức về lịch sử, và cảnh báo chống lại một “cuộc cách mạng văn hóa” như kiểu Trung Quốc dưới thời Mao Trạch Đông.

“Thiên Chúa cấm chúng ta thực hiện một cuộc cách mạng văn hóa như Trung Quốc đã làm cách đây năm thập kỷ. Hãy cảnh giác với những ai muốn thanh lọc ký ức và trình bày một thứ lịch sử tuy gọn gàng nhưng không chính xác”.

Cách mạng văn hóa Trung Quốc, bắt đầu từ 1966 và kết thúc vào năm 1976, đã tìm cách xóa bỏ các yếu tố truyền thống khỏi xã hội Trung Quốc, đặc biệt là các phong tục, các nền nếp văn hóa, các thói quen và các hệ tư tưởng mà Mao cho rằng không phù hợp với chủ nghĩa xã hội.

Đức Hồng Y đặt câu hỏi:

“Ai sẽ là người xác định rằng những bức tượng, chân dung, sách vở và lòng sùng mộ nào được chừa lại? ”

Ngài cảnh giác rằng ai cũng có khả năng đưa ra các phán đoán sai lầm, thiên vị và bất công đối với các nhân vật lịch sử.

“Hãy nhớ lại rằng trước đây đã từng có một số người cực lực phản đối việc nâng cao vị thế ngày sinh nhật của Martin Luther King Jr. thành một ngày lễ quốc gia, với lý do là vị Mục Sư này đã từng có những sai sót mà chính ông tự thừa nhận.”

Mục Sư Martin Luther King sinh ngày 15 tháng Giêng. Năm 1983, sau một chiến dịch cam go với đầy những chống đối, tổng thống Ronald Reagan đã ra sắc lệnh công nhận ngày sinh của Mục Sư Luther King là ngày lễ nghỉ quốc gia. Ba năm sau đó sắc lệnh này bắt đầu có hiệu lực nhưng vẫn có những chống đối và nhiều tiểu bang không công nhận đó là ngày lễ nghỉ. Chỉ đến năm 2000, tất cả các tiểu bang của Hoa Kỳ mới chấp nhận là ngày quốc lễ. Theo đạo luật Uniform Monday Holiday, ngày lễ này được mừng vào ngày thứ Hai gần nhất với ngày 15 tháng Giêng, để dân chúng có được một long weekend.

Nhiều di tích công cộng đã và đang là tâm điểm của những vụ phá hoại hoặc đã bị giật xuống trong những tuần gần đây.

Những bức tượng gây tranh cãi kéo dài của các nhà lãnh đạo phe muốn duy trì tình trạng nô lệ đã bị giật xuống ở một số địa phương, nhưng cả các bức tượng của George Washington, Christopher Columbus và Ulysses S. Grant cũng bị kéo đổ. Ít nhất hai bức tượng của Thánh Junipero Serra đã bị những kẻ bạo loạn ở California giật sập, và một bức tượng của Thánh Louis đã bị phản đối.

Đức Hồng Y nhắc nhớ mọi người câu chuyện về một phụ nữ giáo dân đã phản đối khi ngài công bố ý định cung hiến một giáo xứ mới cho Thánh Phêrô. Bà này cho rằng Thánh Phêrô đã chối Chúa ba lần nên bà quyết liệt chống đối quyết định này.

“Tôi biết bà ấy và biết rõ bà ấy thuộc giáo xứ nào, tôi đã viết lại, ‘Nhưng chẳng phải bà vẫn thường tự hào mình là một giáo dân tại giáo xứ Thánh Maria Mađalêna đó sao? Chắc chắn vị thánh ấy không phải là một nhân vật đức hạnh trong một giai đoạn của đời mình. Tuy nhiên, nhờ ơn Chúa, thánh nữ đã trở thành một vị thánh rạng rỡ, truyền cảm hứng cho nhiều người. Nếu chúng ta không thể đặt tên cho các nhà thờ bằng tên của những người đã từng phạm tội, thì tôi chắc chắn rằng mọi nhà thờ trên thế giới này chỉ còn cách là đặt theo các tước hiệu của Chúa Giêsu và Mẹ Người!”

Ngài lưu ý rằng điều tương tự cũng đúng với những nhân vật lịch sử của người Mỹ, và nói thêm rằng tất cả họ đều có những sai sót, nhưng tất cả họ vẫn có những đóng góp rất nhiều cho sự tiến bộ của đất nước chúng ta.

Đức Hồng Y cho rằng trào lưu giật sập các bức tượng và phá hoại những tượng đài có thể so sánh với chính sách đốt sách chôn nho đời nhà Tần bên Trung Quốc.

Theo Sử ký Tư Mã Thiên, sau khi Tần Thủy Hoàng thống nhất Trung Quốc lần đầu tiên, thừa tướng của ông là Lý Tư đã đề nghị hoàng đế dập tắt tự do ngôn luận để thống nhất các chính kiến và tư tưởng bằng cách đốt hết tất cả các sách và các nhà nho giáo hoặc thông thái có tư tưởng khác với mình.

“Những đứa trẻ của chúng ta cần biết đất nước của mình, quá khứ, những nhân vật chuẩn mực và những đức tính cũng như những tật xấu của họ. Đó là cách mà chúng ta học và truyền lại câu chuyện của quốc gia mình.”

Theo Đức Hồng Y, không có cách nào hiệu quả hơn để hiểu lịch sử phân biệt chủng tộc của Mỹ cho bằng việc đọc Huckleberry Finn hoặc những truyện ngắn của Flannery O'Connor.

“Mẹ tôi giữ một bức ảnh của ông bà ngoại tôi và treo trên tường nhà chúng tôi. Cha của bà, tức là ông ngoại tôi, là một người nghiện rượu và đã bỏ rơi gia đình. Tôi rất vui vì chúng tôi đã biết về ông ngoại tôi, cả những nhân đức cũng như những tính hư, nết xấu, ” Đức Hồng Y Dolan viết.

Ngài nhấn mạnh rằng “Nếu chúng ta chỉ tôn vinh những người hoàn hảo, những người thánh thiện của quá khứ, tôi e rằng chúng ta chỉ còn lại thánh giá. Nhưng mà một số người đang muốn cấm cả điều đó nữa đấy”.

Sau khi nghiên cứu lịch sử Giáo hội Hoa Kỳ, ngài nói rằng, với tư cách là một nhà sử học, tôi muốn ghi nhớ điều tốt và điều xấu, và nhớ lại với lòng biết ơn rằng ngay cả những người có những mặt tối không thể phủ nhận được, vẫn có thể để ánh sáng chiếm ưu thế trong đời mình và để lại cho chúng ta một thế giới tốt hơn.

“Tôi muốn tiếp tục đưa các tầng lớp học sinh đến xem những di tích như vậy, và giải thích cho các em biết ngay cả những vĩ nhân trong lịch sử của chúng ta cũng đã từng có các tội ác, đã từng phạm những hành động bất công và đưa ra các phán đoán kém cỏi xen lẫn với những điều tốt đẹp mà chúng ta tôn vinh.”

Sau khi bức tượng Thánh Junípero Serra bị phá hủy,
Đức Tổng Giám Mục Cordileone tổ chức buổi cầu nguyện trừ tà


Đặng Tự Do

03/Jul/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/257235.htm

Sau khi một đám đông giật sập các bức tượng, bao gồm cả một bức tượng của thánh Junípero Serra, trong một công viên ở San Francisco, Đức Tổng Giám Mục Salvatore Cordileone đã cùng với hàng chục người Công Giáo tham gia cầu nguyện và làm các việc phạt tạ.

“Cái ác đã ló mặt ra ở đây. Vì vậy, chúng ta tập hợp lại với nhau để cầu nguyện xin Chúa, xin các thánh... can thiệp cho chúng ta, nhất là cầu xin cùng Đức Mẹ, trong một hành động đền tạ, xin Chúa thương xót chúng ta và toàn thành phố, xin cho chúng ta có thể hướng lòng mình về phía Ngài một lần nữa, ” Đức Tổng Giám Mục Cordileone nói.

Bức tượng Thánh Junípero Serra đã bị phá hủy tại Công viên Golden Gate vào tối ngày 19 tháng 6 bởi một đám đông không đến 100 người. Đám đông cũng giật sập các bức tượng của Francis Scott Key, là tác giả bài Quốc ca Hoa Kỳ, và Ulysses Grant, là tổng thống Hoa Kỳ và là tướng trong quân đội Liên minh đã đánh bại phe miền Nam là phe muốn duy trì tình trạng nô lệ người da đen. Những người da đen lẽ ra phải có lòng biết ơn tổng thống Ulysses Grant là người đã giúp giải phóng thân phận nô lệ của họ mới phải. Việc giật sập bức tượng của ông cho thấy những kẻ này chỉ là một bọn ngu xuẩn.

Tin tức Đức Tổng Giám Mục Cordileone sẽ cử hành buổi lễ trừ tà tại đây đã bị nhiều thành phần cực đoan trong phong trào BLM phản ứng một cách tức giận với nhiều lời hăm he. Tuy nhiên, buổi lễ đã diễn ra trong yên bình, và hàng chục người Công Giáo đã tham dự.

“Sự hiện diện của rất nhiều người tuyệt vời ở đây là niềm an ủi lớn đối với tôi, ” Đức Tổng Giám Mục nói. “ Tôi cảm thấy một vết thương thật lớn trong tâm hồn tôi khi tôi nhìn thấy những hành động khủng khiếp báng bổ và gièm pha ký ức về Thánh Serra. Ngài là một vị anh hùng vĩ đại, một người bênh vực vĩ đại của người dân bản địa của vùng đất này.”

Đức Tổng Giám Mục Cordileone nhận xét rằng bức tượng đã bị kéo xuống một cách “đầy báng bổ.”

“Một hành vi phạm thánh đã xảy ra ở đây. Đó là một hành động của ma quỷ, ” ngài nói.

“Chúng ta đến với nhau để đọc Kinh Mân Côi, và tham gia vào lời cầu nguyện trừ tà là Kinh Kính Tổng Lãnh Thiên Thần Micae, bởi vì cái ác đã ở đây, đây là một hoạt động của những kẻ tội lỗi, những kẻ muốn lật đổ Giáo Hội, là những kẻ cũng muốn lôi xuống tất cả các tín hữu Kitô.”

“Vì vậy, chúng ta dâng lời cầu nguyện, xin Chúa chúc phúc cho mảnh đất này với nước thánh, xin Thiên Chúa thanh tẩy, và thánh hóa nó, để đến lượt chúng ta, chúng ta cũng có thể được thánh hoá.”

Theo Đức Tổng Giám Mục các cuộc biểu tình chỉ trích sự bất công chủng tộc đã bị cướp mất hết chính nghĩa.

“Điều gì đang xảy ra với xã hội của chúng ta? Một phong trào quốc gia đổi mới để chữa lành ký ức và sửa chữa những bất công của nạn phân biệt chủng tộc và sự tàn bạo của cảnh sát ở nước ta đã bị một số người cướp mất chính nghĩa và lùa vào một phong trào bạo lực, cướp bóc và phá hoại, “ Đức Tổng Giám Mục Salvatore Cordileone nói trong một tuyên bố ngày 20 tháng Sáu.

“Việc lật nhào và làm biến dạng các bức tượng trong Công viên Golden Gate, bao gồm cả tượng Thánh Junipero Serra, đã trở thành ví dụ mới nhất, về sự thay đổi đó trong phong trào phản kháng, ” Đức Tổng Giám Mục nói thêm.

“Việc tưởng niệm các nhân vật lịch sử xứng đáng với một cuộc thảo luận trung thực và công bằng về cách thức và danh dự như thế nên được trao cho ai. Nhưng ở đây, không có cuộc thảo luận hợp lý như vậy; đó chỉ là luật rừng, trong một hiện tượng bạo loạn dường như đang được lặp lại trên toàn quốc.”

Đức Tổng Giám Mục Cordileone nhấn mạnh tầm quan trọng của những lời kêu gọi công lý chủng tộc và chấm dứt sự tàn bạo của cảnh sát, bắt đầu sau cái chết ngày 25 tháng 5 của George Floyd, một người đàn ông da đen bị giết bởi một cảnh sát viên ở tiểu bang Minneapolis, là người đã quỳ trên cổ Floyd.

“Tất cả những người làm việc vì công lý và bình đẳng đều hiệp nhất trong sự phẫn nộ của những người đã và đang tiếp tục bị áp bức, “ Đức Tổng Giám Mục nói.

“Đặc biệt là những môn đệ Chúa Giêsu Kitô. Các Kitô hữu được kêu gọi làm việc không mệt mỏi vì phẩm giá của tất cả mọi người, “ ngài nói thêm và lưu ý rằng Thánh Phanxicô Assisi, mà thành phố San Francisco này mang tên ngài, là một trong những nhân vật lịch sử tiêu biểu nhất cho hòa bình và thiện chí.”

“Trong suốt 800 năm qua, các linh mục, tu sĩ nam nữ Dòng Anh Em Hèn Mọn đều lấy cảm hứng từ gương sáng phục vụ, khó nghèo, đồng hoá mình với người nghèo và tìm mọi cách mang đến cho mọi người phẩm giá chính đáng là con cái của Chúa. Thánh Junipero Serra cũng không ngoại lệ.”

Đức Tổng Giám Mục đã ca ngợi vị thánh có lòng truyền giáo nhiệt thành: “Thánh Junipero Serra đã mang đến cho người dân bản địa điều tốt nhất mà ngài thủ đắc: kiến thức và tình yêu Chúa Giêsu Kitô, mà ngài và các anh em Phan sinh đã làm thông qua giáo dục, chăm sóc sức khỏe và đào tạo về kỹ thuật nông nghiệp.”

“Cơn giận dữ chống lại sự bất công có thể là một phản ứng lành mạnh khi sự phẫn nộ chính đáng này có thể thúc đẩy xã hội tiến lên. Nhưng như chính Chúa Kitô dạy, và Thánh Phanxicô đã làm gương, tình yêu, chứ không phải cơn thịnh nộ, là câu trả lời duy nhất, ” Đức Tổng Giám Mục kết luận.

Lòng tin và sức mạnh


7/6/2020 1:00:32 PM

6.7 Thứ Hai (Mt 9, 18-26)


UserPostedImage

Con người khao khát Thiên Chúa, hay đúng hơn Thiên Chúa đã tạo dựng con người, với nỗi khao khát vô biên ấy. Con người không ngừng tìm kiếm Thiên Chúa, hay đúng hơn chính Thiên Chúa không ngừng lôi kéo con người đến với Ngài. Thiên Chúa yêu thương con người, tình yêu của Ngài vượt trên mọi thước đo, mọi dự đoán, mọi tưởng tượng của con người, đó là tất cả những gì Chúa Giêsu đã đến để mạc khải cho con người.

Theo quan niệm của người Do Thái xưa thì bệnh tật là hậu quả của tội lỗi, cũng như thời nay người ta cho rằng, ai vướng vào bệnh HIV đa số là do thói chơi bời trác táng, xì ke ma túy…Như vừa rồi có một bạn trai mới xa gia đình đi học nghề để kiếm sống, chẳng may giao du với bọn xấu, chơi hàng đá hít say mê mụ mị đến quên cả đường đi lối về, quên luôn mình là người công giáo. Bố mẹ dò la đi kiếm và rất đau lòng khi thấy con trai mình bệ rạc lở loét lết bết ngoài đầu đường xó chợ. Hai ông bà đã đưa con mình vào trại cai nghiện…và mời Cha chú tới sau đó để giúp con hồi tâm sám hối, xin được ơn Chúa chữa lành hồn xác. Nửa năm thanh luyện phục hồi nhân phẩm, bạn đã tìm lại lòng tin và nhận được ơn Chúa giúp hồn an xác mạnh, giờ biết đứng lên làm lại cuộc đời.

Tin Mừng hôm nay ghi lại một vài cử chỉ của Chúa Giêsu đối với con người: một vị kỳ mục đến xin Ngài cứu đứa con vừa chết, người đàn bà mắc bệnh loạn huyết chi khấn thầm và sờ đến gấu áo của Ngài, cả hai đại diện của đủ mọi tầng lớp mà Chúa Giêsu gặp gỡ hàng ngày. Ngài không loại trừ bất cứ hạng người nào, bất cứ giai cấp nào trong xã hội, bởi vì tất cả đều là đối tượng của tình yêu Thiên Chúa.

Ta thấy vị kỳ mục đã tìm đến với Chúa, người đàn bà đã len lỏi giữa đám đông để sờ vào Ngài, đó là hình ảnh của sự tìm kiếm mà con người không ngừng thực hiện để đến với Chúa. Nhưng thật ra, chính Thiên Chúa mới là Ðấng đi bước trước để đến với con người. Phép lạ đã diễn ra như một kết quả của lòng tin: "Ðức tin của con đã cứu chữa con", nhưng cũng chính niềm tin đã giúp con người khám phá ra phép lạ Thiên Chúa không ngừng thực hiện vì yêu thương con người.

Lòng tin của người phụ nữ hôm nay thật đơn sơ, khiêm tốn, chất phác gần như mê tín. Chính tinh thần đó đã làm nổi bật sức mạnh niềm tin của người đàn bà bị băng huyết đối với Chúa Giêsu. Bà tin vào quyền năng của Người đến nỗi bà chỉ cần “ sờ được vào áo của Người thôi ” thì bà cũng sẽ được khỏi bệnh. Niềm tin của bà thật đơn sơ và chất phác. Vì thế chúng ta không nên chỉ trích và khinh dễ những cử chỉ đạo đức, đơn sơ, chất phác và khiêm tốn của các ông bà già, vì Chúa thấu suốt tâm can và cõi lòng của những người đến với Chúa.

Chúa Giêsu yêu thương con người, nên Ngài càng dứt khoát tiêu diệt tội lỗi. Ngài đến chữa con người khỏi những bệnh tật, tội lỗi, và dẫn đưa họ tới miền ánh sáng tự do. Ai có lòng tin sẽ được cứu.

Đức tin được củng cố những tâm hồn khô khan nguội lạnh, có đức tin được nhận ra Chúa qua người khổ đau bất hạnh, đức tin càng vững vàng, thì lời cầu nguyện càng vững chắc. Việc thực hành việc đạo đức này, qua lời cầu nguyện, lòng tin càng tôi luyện bao nhiêu, thì chúng ta lại càng cầu nguyện xác tín qua lời kinh Mân côi, với lời cầu nguyện ngợi khen qua kinh Mân côi mang lại cho chúng ta khoa học nhận biết Chúa Kitô, bằng cách dạy ta cách suy gẫm về cuộc đời Ngài, cuộc khổ nạn và vinh quang vinh phúc của Ngài, giúp chúng ta có một đức tin kiên cường mạnh mẽ, hầu cuộc sống trần gian này chỉ là cõi tạm, với lòng tin qua lời cầu nguyện để chúng ta hướng về cõi phúc: “Đó là sự sống đời đời” (Ga 17,3)

Hàng ngày chúng ta bôn ba vội vã lao vào vòng xoáy cuộc đời, cà đó luôn là cớ để ta tránh xa Chúa. Có lúc chỉ cần chút thử thách cơn bệnh tật gởi tới, ta đã vội vàng tìm những kiểu chữa bệnh theo quan niệm “có bệnh thì vái tứ phương” đặt lên hàng đầu, bỏ mặc Thiên Chúa, hay đã mê muội tin vào mê tín, bùa ngãi, cúng vái. Ta tìm mọi cách cố sao cho khỏi bệnh, đôi khi có thể đánh đổi lòng tin của mình. Hoặc có nhiều lúc ta chạm đến Chúa qua bí tích Thánh Thể qua rước Mình Máu Thánh Chúa, chạm đến Chúa qua Thánh Lễ, qua cầu nguyện, nhưng tâm hồn ta hời hợt, tâm trí suy nghĩ viễn vông chỉ là hình thức bề ngoài đạo đức vì thói quen hay cho bằng mọi người.

Và cũng có lúc ta chạm đến Chúa qua người anh em nghèo khó, hay bị bỏ rơi, nhưng với họ đã không làm ta lay động, không để dấu ấn trong ta, nếu có làm cho họ vì danh mình. Nếu tôi biết sống trong niềm tin vào Thiên Chúa, thì sự biến đổi chính mình luôn đổi mới được chấp nhận trong tôi, bằng tình yêu, bằng sự khiêm nhường trong đức tin. Như lời Kinh Thánh nói “Mọi kẻ tin vào Người sẽ không phải thất vọng” (Rm 10, 11)

Mọi người chúng ta muốn đến được với Chúa rất cần một sự can đảm và liều lĩnh, nhất là khi chúng ta đang sống trong sự bi đát của tội lỗi, sống tách biệt với cộng đoàn đã lâu năm, bị mọi ngăn trở xã hội và cả tôn giáo tạo nên ngăn cản chúng ta đến với Chúa. Hãy can đảm đứng lên, mau chạy đến Bí tích hoà giải để được Chúa chữa lành thương tích linh hồn, để hoà nhập với cộng đồng. Hãy chạy đến Bí tích Thánh Thể để tâm hồn được chạm đến Chúa Giêsu và sinh lực từ Thánh Thể sẽ phát ra làm cho chúng ta nên mạnh mẽ.

Qua một cơn hải trình cam go, những người có niềm tin đã nhìn vào sự sống sót của mình như một phép lạ của tình thương. Những giờ phút hãi hùng trong cuộc sống, những thử thách phải trải qua, những đau khổ phải gánh chịu, đó là những phách mạnh trong bản trường ca về tình yêu Thiên Chúa. Có trải qua những giờ phút ấy, chúng ta mới nhận ra được cánh tay đỡ nâng của Chúa.

Huệ Minh

Châu Á-Thái Bình Dương : Trung Quốc và Mỹ
biểu dương sức mạnh ở Biển Đông


Đăng ngày: 06/07/2020 - 15:13

UserPostedImage

Ảnh tư liệu : Hàng không mẫu hạm Liêu Ninh, Trung Quốc và các tàu hộ tống diễn tập tại Biển Đông, hồi tháng 12/2016. Reuters

Tú Anh

2 phút

Truyền thông Trung Quốc rầm rộ quảng cáo cuộc tập trận trên biển từ bắc xuống nam của quân đội : Hoàng Hải, Hoa Đông và Nam Hải mà Việt Nam gọi là biển Đông. Hành động phô trương sức mạnh diễn ra trong bối cảnh căng thẳng với Hoa Kỳ. Washington đưa vào khu vực hai hàng không mẫu hạm và B52.

Theo trang mạng Nikkei của Nhật Bản, báo chí, truyền hình Nhà nước Trung Quốc được huy động ca ngợi các cuộc tập trận trong tuần qua của quân đội Trung Quốc, tiến hành đồng loạt ở ba vùng biển, Hoàng Hải đối mặt với bán đảo Triều Tiên, Hoa Đông đối diện với Nhật Bản và Nam Hải (Biển Đông gọi theo Việt Nam).

Cuộc tập trận mà báo chí Trung Quốc gọi là "tam đại chiến địa", ba vùng chiến trận lớn, có hai mục tiêu : bên ngoài nhằm cảnh báo quốc tế, bên trong để đánh lạc hướng dư luận đang có nhiều ưu tư.

Khán giả được xem một khu trục hạm Trung Quốc cùng với hai trực thăng săn bắt một số tàu chiến lạ ở biển Hoa Đông, theo một kịch bản "diễn ra gần Đài Loan hay đảo Điếu Ngư/Senkaku. Ở Hoàng Hải và ở Biển Đông, hải quân Trung Quốc sử dụng đạn thật.

Tuy nhiên, tại Biển Đông, nơi mà Trung Quốc cấm tàu cá lai vãng trong khu vực quần đảo Hoàng Sa, cùng với thời gian hải quân Trung Quốc tập trận, Hoa Kỳ đưa vào vùng hai hàng không mẫu hạm cùng với hai hải đội tấn công.

Hoa Kỳ cũng đưa thêm một pháo đài bay B52, từ Louisiana, bay vào vùng tập trận chung với hai tàu sân bay USS Nimitz và USS Ronald Reagan.

Không những phô trương sức mạnh mà hai bên còn đấu khẩu khiêu khích nhau. Hoàn Cầu Thời Báo, phản ánh xu hướng của phe diều hâu Trung Quốc khoe là có đủ loại vũ khí diệt tàu sân bay. Bất cứ hàng không mẫu hạm nào vào Biển Đông là "nằm trong tầm hỏa tiễn của Giải Phóng Quân". Phát ngôn viên hải quân Mỹ đáp trả: "Thế mà hàng không mẫu hạm của chúng tôi đang ở Biển Đông đây này".

Nikkei trích dẫn một nguồn tin quân sự Trung Quốc cho biết "Trung Quốc ngày càng lo âu vì quan hệ căng thẳng với Mỹ và Ấn Độ". Căng thẳng với Mỹ càng tăng từ khi Bắc Kinh áp đặt luật an ninh quốc gia tại Hồng Kông.

Nguyễn Xuân Phúc và trò lắng nghe hơi thở của... đô la


UserPostedImage

Vũ Đông Hà (Danlambao) -


Một trong những năng khiếu của quan chức cộng sản, được... "thép đã tôi thế đấy" qua sự nghiệp cắt mạng là đánh hơi... tiền. Mùi tiền bốc lên, dù ở phương trời xa xôi vạn dặm là các quan ngay lập tức "lắng nghe hơi thở cuộc sống" như Nguyễn Xuân Phúc căn dặn đàn em trong phát biểu bế mạc Hội nghị trực tuyến toàn quốc sơ kết công tác tài chính-ngân sách:

"Các đồng chí cần phải lắng nghe hơi thở cuộc sống, không được để “cua cậy càng, cá cậy vây”. Tài chính không chỉ là bảo đảm thu chi ngân sách Nhà nước, tài chính cần được hiểu theo nghĩa rộng là nuôi dưỡng nguồn thu. Chủ động góp phần tạo ra chiếc bánh lớn hơn để có thêm nhiều nguồn lực hơn..."

Thế nào là "nuôi dưỡng nguồn thu"? Cách gì để tạo ra chiếc bánh lớn hơn cho các quan vừa làm bánh vẽ mị dân, vừa làm bánh thật để chia phần?

Trước hết, Nguyễn Xuân Phúc lải nhải một điều mà ai cũng biết - "có thực mới vực được đạo", quan tham nào cũng rõ - "có vực được đạo mới... đạo được tiền".

Nhưng "thực" của Nguyễn Xuân Phúc không đến từ chính sách tự lực cánh sinh, "đạo" của Nguyễn Xuân Phúc không phải là con đường tay làm hàm nhai. Chủ trương "lắng nghe hơi thở của cuộc sống" và làm to cái bánh tài chính đến từ khả năng đánh hơi rất xa:

"IMF cũng như nhiều nước trên thế giới đã liên tục đưa ra những gói kích thích tài khóa khổng lồ lên đến trên 11.000 tỷ USD, đưa mức thâm hụt ngân sách toàn cầu lên đến 13,9% GDP".

Nguyễn Xuân Phúc đánh hơi được miếng bánh kích cầu của các nước trên thế giới và mơ tưởng đến cái bánh của "đảng ta" sẽ được phình ra từ đó.

Phình bằng cách nào?

Bằng cách vay mượn nợ.

Để vay mượn, Nguyễn Xuân Phúc đã chống chế phủ đầu là thâm thụt ngân sách toàn cầu lên đến 13.9% trong khi "quy mô tỉ lệ nợ công/GDP, chúng ta đã giảm ở mức dưới 55% GDP. Vì vậy, theo Thủ tướng, có thể nâng mức bội chi và nợ công thêm khoảng 3-4% GDP và không ảnh hưởng đến an toàn tài chính quốc gia cả trước mắt và lâu dài."

Vậy là ta an toàn đi mượn!

Tỉ lệ nợ công/GDP dưới 55% GDP là một con số láo khoét.

Vào năm 2015 chính phủ mắc nợ 115 tỷ USD bằng 59,5% GDP. Năm 2016 nợ tăng 131 tỷ USD, bằng 63,9% GDP. Bên cạnh chính phủ, 3200 doanh nghiệp nhà nước (DNNN) do các đảng viên của đảng cầm đầu đi vay mượn nước ngoài 231 tỷ USD. Năm 2016, nợ của DNNN vọt lên 324 tỷ USD. bằng 158% GDP. Vào năm 2016, tổng cộng nợ công bởi chính phủ và nợ DNNN do các quan chức cộng sản điều hành là 431 tỷ USD, bằng 210% GDP. Con số này gia tăng và lớn hơn nhiều vào năm 2019.

Điều cần ghi nhận là khi muốn tô hồng láo khoét cho sự tăng trưởng kinh tế thì Nguyễn Xuân Phúc dùng GNP trong đó tổng sản lượng quốc gia bao gồm cả tổng sản lượng của người nước ngoài có kinh doanh, sản xuất tại VN qua FDI (Foreign Direct Investment). Nhưng khi dùng tỉ lệ cho nợ công thì lại dùng GDP trong đó không tính thu nhập từ FDI. GDP (thu nhập tại VN và tiền thu nhập nằm tại VN) thấp hơn rất nhiều so với GNP.

Nguyễn Xuân Phúc biết rõ những con số láo khoét từ Tổng cục Thống kê như "cả thế giới tăng trưởng âm, nhưng VN là một trong những nước hiếm hoi có tăng trưởng dương" chỉ lừa mị được một số người dân nhưng không thể lừa được các đồng chí với nhau. Số phận chính trị của các quan tham trong đại hội chia quyền, đoạt chức không dựa vào bánh vẽ lừa dân mà tuỳ thuộc vào cái bánh thật để chia chác cho nhau.

Nhu cầu "lắng nghe hơi thở của cuộc sống" để tìm đầu vay, mối nợ chính là nhiệm vụ chính trị của Nguyễn Xuân Phúc trước đại hội đảng cướp lần thứ 13.

08.07.2020
Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

Cuối tuần Lễ Độc Lập ‘đẫm máu’ ở Chicago:
17 người chết, 70 bị thương


Jul 6, 2020 cập nhật lần cuối Jul 6, 2020

UserPostedImage

Một cảnh sát viên điều tra nơi nổ súng ở Chicago hôm Chủ Nhật, 5 Tháng Bảy 2020. (Hình: Armando L. Sanchez/Chicago Tribune via AP)

CHICAGO, Illinois (AP) – Một trong những cuối tuần Lễ Độc Lập được coi là “đẫm máu” nhất ở thành phố Chicago đã chấm dứt vào sáng sớm Thứ Hai, 6 Tháng Bảy, với 17 người bị bắn chết, gồm cả một bé gái 7 tuổi và một bé trai 14, cùng khoảng 70 người bị thương, dù rằng giới hữu trách đã đưa thêm 1,200 cảnh sát viên ra đường tuần tiễu.

Tình trạng bạo động năm nay tệ hại hơn nhiều so với cùng thời gian năm ngoái, vốn có 6 người chết và 66 người bị thương trong các vụ nổ súng.

Sau khi có được một ngày tương đối yên bình hôm Thứ Sáu, súng lại nổ ra vào lúc khoảng 7 giờ tối ngày Thứ Bảy.

Bé gái Natalia Wallace, 7 tuổi, đang đứng trên lề đường, trước cửa nhà bà ngoại trong khu West Side của thành phố Chicago, lúc đang có buổi party mừng Lễ Độc Lập, thì các hung thủ từ trong một chiếc xe bước ra và nổ súng. Em nhỏ bị trúng đạn vào đầu.

“Đạn bay khắp nơi,” theo lời bà ngoại của em Natalia là Linda Rogers, nói với tờ báo địa phương Chicago Tribune hôm Chủ Nhật. “Tôi bước ra khỏi nhà và thấy cháu tôi nằm dưới đất,” theo bà Rogers.

Sở Cảnh Sát Chicago nói rằng họ tìm ra chiếc xe của các tay súng và bắt giữ một người ngồi trong chiếc xe này. Đến sáng ngày Thứ Hai, người này vẫn chưa bị truy tố.

Khoảng ba giờ sau khi em Natalia bị bắn chết, một nhóm thanh niên được cảnh sát cho biết là thành phần băng đảng, nhảy ra khỏi xe ở khu phố Englewood thuộc khu South Side, bắn vào thành viên một băng đối nghịch.

UserPostedImage

Một cảnh sát viên Chicago xem xét hiện trường một vụ nổ súng trong cuối tuần Lễ Độc Lập 2020. (Hình: Ashlee Rezin Garcia/Chicago Sun-Times via AP)

Chỉ huy phó cảnh sát Chicago, ông Brendan Deenihan, nói với báo chí vào sáng ngày Thứ Hai rằng “Họ bắn chết người này, đến gần bắn thêm mấy loạt đạn nữa,” trước khi nhảy lên xe bỏ chạy.

Tuy nhiên, một thiếu niên, Vernado Jones Jr., 14 tuổi, đứng gần đó, và trúng đạn vào nách, gây thiệt mạng.

“Đứa nhỏ không liên hệ gì tới thù hằn băng đảng. Em này không là mục tiêu tấn công,” theo ông Deenihan.

Giám đốc cảnh sát thành phố Chicago, ông David Brown, giận dữ tuyên bố trong cuộc họp báo: “Chúng ta không thể để đây trở thành sự bình thường trong thành phố này. Chúng ta không thể quen với việc nghe thấy trẻ nhỏ bị bắn chết trên đường phố Chicago mỗi cuối tuần.”

(V.Giang) [kn]

Những quả bóng truyền đơn chọc giận Kim Jong Un


Đăng ngày: 05/07/2020 - 15:51

UserPostedImage

Ông Park Sang Hak đang chuẩn bị thả một quả bóng chứa các truyền đơn tố cáo Kim Jong Un sang khu vực gần vùng phi quân sự. Ảnh tư liệu chụp ngày 26/03/2016. © REUTERS/Kim Hong-Ji/File Photo

Thụy My

3 phút

Cuộc chiến truyền đơn là trung tâm của tình hình căng thẳng từ những tuần qua trên bán đảo Triều Tiên.

Đến lượt Bình Nhưỡng tung sang Hàn Quốc « những quả núi » truyền đơn, để trả đũa hàng ngàn tờ truyền đơn chứa trong những quả bóng, được anh em nhà Park thả qua Bắc Triều Tiên hôm 22/06/2020. L’Express cho biết họ là những người Bắc Triều Tiên đào thoát được sang phương Nam.

Người anh cả Sang Hak khoảng 50 tuổi, rất nổi tiếng và năng động, lãnh đạo tổ chức phi chính phủ « Chiến binh vì Bắc Triều Tiên tự do », gởi sang miền Bắc những quả bóng đầy các thông điệp thù địch với chế độ Bình Nhưỡng. Khẩu hiệu của ông : « Tiếp tục cho đến khi giải phóng được nhân dân đang bị tước đoạt nhân quyền ».

Người thứ hai tên Jeong Oh, kín đáo hơn, chỉ huy một tổ chức khác cũng sử dụng những quả bóng nhưng để đưa gạo hoặc thuốc men sang miền Bắc.

Sau cơn mưa truyền đơn, hai anh em chuẩn bị đợt mới, dự kiến vào ngày 25/06, nhân kỷ niệm 70 năm khởi đầu cuộc chiến tranh Triều Tiên (1950-1953). Nhưng Seoul vừa cấm các hoạt động loại này. Tổng thống Moon Jae In không muốn khích động người láng giềng mẫn cảm và nóng nảy : Bình Nhưỡng đã cắt đứt tất cả các kênh thông tin giữa hai nước và cho nổ tung văn phòng liên lạc, rồi sau đó dịu lại, cho ngưng các hoạt động quân sự chống lại miền Nam.

Người anh cả Sang Hak không ưa sự thận trọng của tổng thống Moon, mà theo ông, là một người « cánh tả thân Bắc Triều Tiên ». Sinh tại Hyesan gần biên giới với Trung Quốc, tốt nghiệp ngành công nghệ thông tin trường đại học Kim Chaek ở Bình Nhưỡng, ông từng làm việc cho bộ phận tuyên truyền Bắc Triều Tiên.

Các thành viên trong gia đình Sang Hak thuộc tầng lớp ăn trên ngồi trước, người cha giữ một chức vụ cao cấp trong ngành tình báo. Tuy vậy, người cha đã đào thoát năm 1996 khi đi công tác Hàn Quốc, vào lúc miền Bắc lâm vào nạn đói khủng khiếp, và ba năm sau đưa được vợ cùng với ba người con sang.

Bình Nhưỡng chưa bao giờ tha thứ cho vụ này. Năm 2003, hai anh em được tin người chú còn ở miền Bắc đã bị đánh đập đến chết và con cái bị tống ra đường. Park Sang Hak và Park Jeong Oh bèn lao vào công việc gởi những quả bóng – một kỹ thuật ban đầu được quân đội Mỹ sử dụng trong cuộc chiến Triều Tiên, và sau đó được Seoul, cũng như các tổ chức tư nhân tiếp tục.

Chiến dịch vẫn tiếp diễn vì « nghĩa vụ và niềm tin », bất chấp sự đe dọa của Bình Nhưỡng và sự bất nhất của Seoul. Sang Hak khẳng định : « Tôi biết những thông tin nào cần phải đưa để mở mắt người dân về chế độ. Cần phải tiêu diệt nạn tôn sùng lãnh tụ họ nhà Kim, và tất cả sẽ sụp đổ ».

Nhà độc tài trẻ tuổi rõ ràng đã quyết định không để yên cho việc này diễn ra.

Edited by user Wednesday, July 8, 2020 12:23:00 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Users browsing this topic
Guest (3)
36 Pages«<3031323334>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.