Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#1 Posted : Wednesday, April 29, 2020 1:26:47 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

Hồi ký : 45 NĂM CHƯA NGỪNG TIẾNG SÚNG

Lan Phi Vo


Ngày mai ...Lan Phi sẽ đăng lên Hồi ký : 45 NĂM CHƯA NGỪNG TIẾNG SÚNG....mong đón nhận góp ý của tất cả các bạn...

Đôi lời phi lộ ....

thời gian 45 năm trôi qua trong ký ức...có những việc cố quên vì nó đôi khi mơ hồ....như đoạn đường gai góc của người chiến sĩ Biệt động quân cũng mờ dần theo năm tháng...sự hổn loạn trong hoàn cảnh bị mất nước non và tù đày cộng với cuộc trả thù lên thân thể có lẽ cũng bào mòn một số ký ức không được ghi nhận một cách chính xác...viết hồi ký là viết lại những ký ức hồi tưởng của mình...đôi khi nó hiện lên như một cuốn phim cuộc đời...và đôi khi nó lại bị vùi lấp bởi lý do nào đó mà mình cố gắng nhớ nhưng không làm sao ...lần giở lại được...cho nên...hồi ký hay hồi ức...không thể nào cho một con số chính xác để mà tôn vinh cái tôi...thành thật mà nói...cái tôi đã chết từ ngày 30/4/1975...chỉ còn lại một người lính chưa giãi ngũ và ước mong để lại cho đời sau những ghi nhận thực tế chính mình đã trãi qua trong những giờ phút hấp hối của Miền Nam Việt nam ...đất nước Việt Nam Cộng Hòa mà chính máu xương của người lính VNCH đã đổ xuống gìn giữ cho đến ngày ...nằm xuống chung thân....mong lắm thay...

HỒI KÝ LAN PHI : 45 NĂM TRÔI QUA VẪN CHƯA NGỪNG TIẾNG SÚNG..
viết trong mùa đại dịch...( 30/4/1975 - 3/2020 )

giây phút nầy đây....khi ngồi viết lại những dòng chữ nầy...thì tôi đang dọn mình cho lần thứ hai...phải...lần thứ hai trong cuộc đời tôi dọn mình chuẩn bị....để cho ngày trở về...một nơi nào xa lắm....để biết rằng không có sự sợ hãi nào giống sự sợ hãi nào...không có sự ra đi nào giống nhau...nhưng con người vẫn tránh né cái chết trong sự sợ hãi...Hãy vâng lời Thượng đế...chẳng tiếc nuối khi mà ....mọi thân xác vay mượn và mọi vật chất trên thế gian nầy đều chỉ là tro bụi....thời gian là trường sinh bất tử nhưng đời sống là giới hạn...tùy theo nghiệp lực và cách gieo trồng mà đón nhận....kết quả của nó.

dọn mình lần thứ nhất :

ngày 24/3/1975 tại chốt đèo Củng sơn... (N +1 )...bắt đầu tách khỏi đoàn người di tản bên nầy tả ngạn sông Ba...

_ khi chứng kiến 2 chiếc A 37 rà sát xuống quăng từng trái bom 250 cân anh và các chiến sĩ BĐQ /TĐ 58 bung lên trên cao....tôi chửi thề.....ĐM...mấy thằng phi công nầy làm sao vậy...sao nó lại đánh vào quân mình....

tất cả mọi liên lạc với thẫm quyền cấp Liên đoàn hay Tiểu đoàn đều bị cắt đứt....hỗn loạn và mất tinh thần...tôi coi lại phương hướng và bản đồ rồi hỏi thằng Đuông đang theo sát....

_ lương thực còn mấy ngày hả Đuông...
thằng Đuông vạch balo ra dòm ...thò tay mò mẫm rồi nhìn tôi....
_ chừng 3 ngày thôi ông Thầy...
_ mầy để balo xuống...tuột xuống dưới hỏi ông Ngọc ,thằng Bền và Th/úy Kiêm Trạch coi họ còn bao nhiêu ngày...
_Dạ...thằng Đuông buông cái balo xuống rồi chụp cây M 16 tuột thẳng xuống đồi....

bên kia...hai chiếc A 37 đã bay đi mất...dường như có nhiều ...không rất nhiều tiếng la vọng về theo gió...trời nắng rát...bộ đồ trận nhớp mồ hôi và cái bản đồ thì chi chít những chấm xanh đỏ bởi những lệnh hành quân...lúc vầy lúc khác....quá nhiều mệnh lệnh...và quá nhiều cái chết đã rải trên đoạn đường chết chóc nầy...tôi thò tay vào túi ngang của balo thằng Đuông ...mò lấy 2 cuốn kinh : một là cuốn Kinh thánh nhỏ của Mục sư Trần xuân Hỉ trao cho tôi với lời chúc lành :Chúa sẽ phù hộ cho cậu...và một cuốn kinh Đại bi chú của má tôi bỏ vô balo khi sửa soạn đồ cho tôi về lại đơn vị...hai cuốn nầy đã theo tôi từ ngày ra đơn vị cao nguyên cho đến bây giờ...

tôi gộp lại bỏ vào túi trước ngực...hiện tại bây giờ...giây phút nầy ngoài sự mệt mỏi và áp lực...tôi bỗng nhiên cảm thấy như có một sự chở che siêu hình nào đó luôn theo sát tôi...qua 2 lần bị thương...tôi có cái giác quan thứ sáu rằng....mình sẽ không bỏ xác nơi đây...chắc chắn là không...nếu mình không có một quyết định cho 45 thằng còn lại...

kéo tấm bản đồ hành quân ra khỏi tấm bao cao su chằng chịt chấm đỏ xanh...tôi trải rộng...

trên máy PRC-25 mọi liên lạc giờ không còn hoạt động hữu hiệu nữa...có nghĩa là..lệnh lạc bị nhiễu thông tin và mạnh ai nấy bảo toàn....người dân thì cố bám víu vào lính ...vào những con cua sắt lần lượt bị bỏ lại bởi bất khiển dụng và những người lính mũ đen cũng phải bỏ xe theo trong đoàn người di tản...

tôi coi những ô vuông trên bản đồ...chấm điểm đứng rồi bắt đầu đặt la bàn xoay theo cột tung và hoành cho mũi tên la bàn ra hướng màu xanh nước biển....hướng đèo Cả và đoạn rừng để ước tính thời gian di chuyển và lương thực có còn đủ hay không...

bỏ đoàn...đi tản và cắt đường về đèo Cả...từ đó có thể men theo QL 1 để về Nha trang ...trên đường đi sẽ có những nhà dân cặp theo QL 1 để mua lương thực được...nếu không thì không cách gì mà về được NT ...ra Tuy Hòa thì chắc chắn là không rồi vì giờ này...bọn Sư 320 hoặc 968 đuổi theo và liên lạc chốt chặn hoặc phục kích đoàn quân di tản đã bị chậm lại mấy ngày vì bảo vệ dân chúng và nếu theo chắc chắn sẽ bị hốt hết không còn một mống....

ĐM...sống thì sống hết mà chết thì chết hết....tôi thở dài....có gì mà phải sợ sệt....phải quyết định thôi...
tôi gọi thằng Khuyến liên lạc lần cuối cùng về BCH/LĐ 23....thằng Khuyến mở máy sang tần số liên lạc thì nghe lao nhao toàn tiếng bắc rặt...
_ xong rồi...ông Thầy...bộ mặt thằng Khuyến lộ rỏ nét thất vọng...
_ mầy gọi xuống ông Tư tưởng bảo là dọn hàng....
_ mình đi đâu đây ...Ông Thầy...
thăng Đuông trở về mặt mày hớt hãi....
_ ông thầy...ông thầy....bọn nó đông lắm....bên kia đèo...
_ tao biết....sao rồi...
tôi đưa bi đông nước cho thằng Đuông...uống một ngụm...nó lấy tay chặn ngực rồi nói...
_ mấy ông phía dưới nói lương thực gom lại còn khoảng 4 ngày....nếu không có đụng vịt...
_ Đuông...mầy chuẩn bị đồ...những vật đụng không cần thiết thì bỏ hết cho nhẹ....chỉ mang lương thực và súng đạn...quần áo và đồ cá nhân quăng hết đi...chuẫn bị nhổ neo...thằng Khuyến chỉ mang một máy thôi...máy của thằng Ngấm hết pin thì đào lổ chôn xuống đi...sẵn sàng....mình sẽ băng rừng....

tôi đút lại bản đồ vào túi nilon...cầm cây M 16 và soát lại hai túi đạn... cây colt 45 thì chỉ còn một băng 6 viên và 1 viên trong nòng đã lên sẳn....ngước mặt nhìn trời....nếu trời còn thương thì mình sẽ thoát khỏi bài toán hiểm hóc nầy...bài toán khó nhất trong đời chiến binh của tôi...hành quân mở đường máu đơn độc không yềm trợ....không chỉ huy và không thấy hy vọng bởi tứ bề là địch bủa vây....không biết bao nhiêu quân số ...không biết tin tức của bạn....trên đường rút quan nếu không cẩn thận sẽ bị bạn nhận lầm cũng không biết chừng....nan giải ...
tôi quỳ xuống...dọn mình cho cái chết mà sự chọn lựa cho số mệnh của tôi và 44 người lính trinh sát BĐQ đi tìm nẻo sống hy vọng trong tử lộ....( viết tới đây....những hình ảnh căng thẳng của 45 năm trước hiện rỏ mồn một trước mặt....phải chăng...thời gian đang quay trở lại.....)

-----------------------------------------------------------------------

chúng tôi tuột xuống tới chân đồi...bộ sậu của tôi họp lại sau một hốc đá gồm có tôi ...th/úy Trạch ...trung sĩ nhất Ngọc ...hạ sĩ Bền là trưởng toán Viễn Thám...Hạ sĩ nhất Tú ...ngoài ra tất cả đều nằm giãn ra phòng thủ...

_ tôi thông báo với anh em là hiện tại chúng ta đã mất tất cả lên lạc về Liên đoàn...có nghĩa là chúng ta đơn độc và tác chiến không có ai yểm trợ cũng như tiếp tế...tôi trãi tấm bản đồ ra trước mặt...
_ theo nhận xét của tôi thì....hiện giờ...địch đã biết cuộc hành quân nầy là triệt thoái mình bỏ vùng II...chắc chắn là những công trường và sư đoàn của việt cộng sẽ theo đánh chặn và các tiểu đoàn VC địa phương sẽ chốt chặn phục kích ngăn đường...tôi sẽ cắt đường về hướng Nha trang không qua Tuy Hòa...lương thực chúng ta phải tiết kiệm...di chuyển tránh chạm địch...có thể là di hành ban đêm..hiện tại ...mìn Claymore chúng ta còn bao nhiêu ...tôi quay qua hỏi Th/úy Trạch...
_ tôi cho kiểm tra rồi...còn lại 8 trái thôi...mang 12 xử dụng hết 4...
_ được rồi...sẽ lấy C4 ra để nấu nước pha gạo xấy...chúng ta di chuyển không còn phòng thủ nên tránh nấu cơm bằng củi rừng sẽ bị phát giác...sẽ bị chúng phục kích..
_ từ tấm bản đồ tôi vạch một đường xanh từ đèo Tu na đến chân đèo Cả rồi từ chân đèo Cả khoảng 2 ô vuông về nha trang thì hết bản đồ....tôi nói ...
_ nếu chúng ta mỗi ngày di chuyển nhanh thì phải mất khoảng 4-5 ngày mới đến đây....tôi chỉ vào khoảng mười mấy chấm nhỏ rải rác trên khoảng trống trắng sát biển...khi đến chổ nầy có nghĩa là chúng ta đã đến dưới chân đèo Cả...từ đèo Cả nếu có xe đò hoặc xe hàng thì có thể chúng ta sẽ về tới Nha trang và hoặc có thể sẽ gặp được quân bạn...chừng đó tính sau...lương thực tới khi chạm chân đèo thì đã hết ...chúng ta có thể tìm hoặc mua với người dân nơi đó...sau đó tính tiếp...hiện giờ chúng ta phải thoát khỏi vùng nầy trước...đi ban ngày thì Tr/sĩ Ngọc và toán Viễn thám Hạ sĩ Bền khinh binh ...Th/úy Trạch bọc hậu...tôi sẽ theo chân khinh binh đi đầu để ra thủ lệnh...hiện giờ ...chúng ta là một ...không có hai...các anh em phải cố gắng vừa tiết kiệm đạn dược vừa tiết kiệm lương thực....chúng ta băng rừng...tránh chạm địch càng nhiều chừng nào tốt chừng nấy...ai có thắc mắc gì không....nếu không có thắc mắc gì thì về tuyến thông báo lại cho anh em chuẩn bị ....chúng ta zoulu....trong vòng 15 phút nữa...

nói thì nói vậy...chứ trong bụng cũng lo âu vì khi nhìn thấy tất cả các khuôn mặt sau gần 10 ngày vừa đi tiền sát vừa đánh và vừa...chạy cũng đủ biết là anh em mệt mỏi như thế nào...những căng thẳng và hốc hác lộ rỏ trên ánh mắt và khuôn mặt cũng đủ nói lên nỗi lo âu bất an trên chặng đường chông gai phía trước...không biết rằng ai còn...ai mất ...hoặc là tất cả sẽ mãi mãi nằm xuống nơi đây...vùng đất mà ...chưa một lần hành quân...lạ lẫm....hoang vu...trơ vơ và đang có tử thần lởn vởn...

bên kia chân đèo...tiếng súng vẫn còn râm ran ...nhưng tôi nghe nhiều tiếng AK hơn là M 16...có nghĩa là...chốt 42 đã bị chiếm...và đoạn đường vòng qua đèo Tuna sẽ được kéo dài hơn tưởng tượng...

trong đầu tôi bắt đầu có một ....suy nghĩ kỳ quặc....mình có chọn lầm binh chủng không...cái binh chủng luôn đi đầu...luôn biệt phái...luôn đánh đấm không có ngày nghỉ ngơi...cái binh chủng mà nghe anh em kháo nhau là con ghẻ...đứa con bị cha mẹ xài không thương tiếc rồi thì....vinh quang hay khen thưởng thì chỉ là những giọt gạo rơi sau khi đã được sàng xãy mới tới tay mình....

kệ mẹ ...bây giờ thì mới biết thì có muộn không...dân chơi thì đâu có tiếc...trót sinh ra trong thời loạn thì đi lính nầy hay đi lính khác đâu có khác gì nhau...hơn thua làm đéo gì...giữ mạng về với gia đình là quan trọng....rồi lại nghĩ tới nhà ở Sài gòn...hây ya...má giờ ra sao...gia đình ra sao....mong SG luôn bình yên....

nắng đã hửng....cái nắng của mùa hè sắp tới đang tràn qua những ngọn cây cao quá đầu người một chút....tôi quét một vòng đế quan sát....có lẽ...cái nguy hiễm đang chờ đợi hay bọn việt cộng ...phục kích đâu đó như những con sói đói mồi sau khi bầy đàn của chúng đã sâu xé thịt xương của đồng bào di tản cao nguyên không đủ chia chác nên tôi có thể thấy cùng cảm nhận được bằng những tràng AK và những bụi rậm di động ngụy trang của chúng đang lùng sục sau khi đã chận đứng những đợt xung phong của BĐQ cố gắng tái chiếm ngọn đồi 42 nầy...những công sự phòng thủ của người lính Đại hàn quá kiên cố cho nên ...vô tình khi rút đi lại là nơi ...khó nhai nhất và thất bại khi anh em BĐQ của LĐ 7 cố xung phong để nhổ chốt....thì bất ngờ bị ăn mấy quả bom...phe ta mà...toi mạng oan uổng....chiến trường...ĐM...thằng nào cũng nói ngon nói tướng...có oai thì ra lội hành quân với lính mới biết là muôn vàn khó khăn...cái gì cũng phải tiết kiệm ...ĐM...đánh giặc mà tiết kiệm thì đánh đấm cái gì...lương thực thì quảy gảy cả lưng ...từ 4 ngày khô 3 ngày tươi thành 3 ngày khô 4 ngày tươi...rồi thì ...5 ngày tươi 2 ngày khô...đổi sành xoạch...lệnh thì nay ông nầy bảo vầy...mai ông kia lại ra khác...làm sao đây...những thằng lính xa mặt trời thì như thiên lôi...bảo đâu thì đục đó...đục tới thì ..bỏ mạng...mà mạng thì thằng nào cũng có một cái...từ quan cho tới lính...đâu thằng nào có 2 cái hay là 3 đầu 6 tay như tề thiên đại thánh....nhổ lông d....ra rồi hô biến...con bà nó...

tôi đút túi cái bản đồ...cầm la bàn lên ngắm hướng Nam....lệch một chút để đánh vòng qua cái đèo khó nhai nầy....giờ mình là cọp...hèn...chạy chết...không hiểu sao...mấy ông thẫm quyền đem con bỏ chợ hay là mấy ổng cũng đang rối nùi với ...lung tung lệnh...trong rừng bây giờ...thằng nào khôn thì thằng đó sống...bọn VC tụi nó biết là lính đang bảo vệ cho dân di tản...muốn quấy rối đội hình tác chiến thì cứ đè đoàn người dân đang di tản mà quất thì lính sẽ tiêu...sẽ bị khủng bố tinh thần...mất đi ý chí chiến đấu...và tôi..thằng lính BĐQ chỉ có chút ít kinh nghiệm mà ..cà chớn cà cháo....ngang bướng hay cải lịnh đang làm một cái quyết định chắc chắn ăn củ...nếu mà còn sống trở về....mặc mẹ nó....bỏ đoàn quân đang nháo nhào dưới kia...tôi cắt rừng tìm sinh lộ cho 44 thằng lính trinh sát và cho cả tôi nữa...không còn gì nữa...mọi quyết định nhập bầy sẽ bị chết chùm...chết chung mà không có đường lui...

thông thường khi mở đường hay đi hành quân an ninh lảnh thổ thì có những khinh binh số 2 đi đầu....nhưng hôm nay...tôi sẽ phải làm thằng khinh binh số 2 đễ đưa đại đội còn lại của tôi tìm về một con đường sống...bây giờ là lúc thực hành bài học Mưu sinh thoát hiểm...bài học cuối cùng của khóa học RNSL sau 21 ngày căn bản BĐQ tại TTHL/BĐQ/Dục Mỹ....bây giờ tôi phải công nhận là cái nhìn của Thiếu tướng Đỗ kế Giai là hay nhất hay chí ít cũng là cái nhìn xa để trang bị cho người chỉ huy BĐQ một kinh nghiệm thực tiển khi đối đầu với sinh tử thì được trang bị ấy sẽ sẵn sàng đề đối đầu..."nhanh như sóc...mạnh như hổ...can trường trường chiến đấu và vững ý chí trong mọi gian nan ..."

(còn tiếp)

Edited by user Wednesday, April 29, 2020 1:33:01 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#2 Posted : Friday, May 1, 2020 10:55:46 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)
HỒI KÝ LAN PHI (tiếp theo) :

45 NĂM TRÔI QUA VẪN CHƯA NGỪNG TIẾNG SÚNG..


UserPostedImage

UserPostedImage

càng cao danh vọng....càng dầy gian nan....
có một lúc nào đó...bạn phải làm một người hèn...nhưng đừng bao giờ làm một người tồi....

tôi giờ làm một người chỉ huy hèn...chạy chết...đúng vậy...ngoài ra còn phải cõng trên vai 44 sinh mạng ...và cộng thêm gia đình họ đang trông chờ ngày trở về của họ trong vô vọng...kể cả gia đình tôi... công hầu vương tướng với tôi trong hoàn cảnh nầy đều là ....con số 0 to tướng...chỉ có là...nhưng tôi chỉ mong mình đừng làm một cấp chỉ huy tồi thì...coi như chấm hết....

đáng lý ra là tôi cho ĐĐ nhổ neo sớm khi mặt trời bắt đầu đứng bóng nhưng....cái cảm giác rợn người và những tiếng AK từng phát một vang dội bên kia đèo khiến tôi.....sợ...cái sợ kéo dài từ đỉnh đầu lan tỏa xuống sống lưng làm nổi gai mặc dù trời thì nóng hầm hập....không có gió...không có mây....

_ Nhổ neo chưa ông thầy...
_ khoan Khuyến...tao thấy có gì đó không ổn....
_ Đuông ...mầy ra tuyến gọi Th/úy Trạch gặp tao chút...
_ Dạ ông thầy...thằng Đuông cầm cây súng chạy lom khom ra phía trước...
_ thấp xuống...chậm thôi tránh di chuyển nhanh nó có đề lô đó Đuông....

thằng Đuông rạp người xuống như bò luôn...
một lúc sau thằng Đuông và Th/úy Trạch quay lại...tôi và Th/úy Trạch nhận xét những vòng cao độ trên bản đồ để xác nhận lại đường vòng và thời gian di chuyển...tôi lại móc tấm bản đồ ra rồi nói với Th/úy Trạch...

_ tôi sẽ đi với toán VT Hạ sĩ Bền...Tr/sĩ Ngọc đi giữa và ông đi cuối cùng...mỗi khi dừng lại sẽ điểm danh bằng cách vỗ nắp balo và tới cuối thì ông nói tên ông ...sau đó lính sẽ trả lời lại cho đến khi tôi nhận được tên ông nhé...
_ được ...sẽ làm như vậy...Th/úy Trạch đáp lại...
_ tôi nghĩ giờ ông về tuyến cho anh em ăn uống nghỉ ngơi đến khi 4 giờ nắng xuống mình sẽ nhổ neo....vì tôi thấy nếu đi bây giờ sẽ ...dính chấu...tụi nó đang lùng sục sau khi mình bị tổn thất dưới kia...đợi hạ nắng...chúng rút là mình đi...
_ được...tôi đồng ý với ông...mà....mình đi đêm luôn sao...? Trạch hỏi lại...
_ đúng vậy...tôi quyết định đi đêm cho an toàn...tuyệt đối phải cho anh em bám sát và im lặng di chuyển...khi nào thấy tôi ra lệnh dừng lại thì là điểm danh...nhắc lại phải tuyệt đối im lặng khi di chuyển...
_ tôi biết...ông còn gì căn dặn nữa không...
_ ông thấy sao khi mình cắt rừng bỏ đơn vị....
_ tùy ông quyết định....tôi sẽ thi hành tuyệt đối...
_ về tuyến trấn an anh em....mình sẽ thoát khỏi chổ nầy càng nhanh càng tốt...tôi nghĩ trên đường chỉ còn tụi du kích địa phương...nhưng mình cũng cẩn thận...tránh chạm súng ...tránh gây ra tiếng nổ bứt dây động rừng để chúng sẽ tập trung lại để chận đánh mình....

tôi chỉ xuống bản đồ con đường QL 1 xuyên qua những vòng cao độ từ khít cho đến giãn dần xuống tới bên dưới có mấy nhóm chấm đen và màu xanh nhạt dần...
_ nơi nầy tôi đã đi qua tháng 12 rồi khi tôi về Dục Mỹ học Viễn thám....hy vọng là sẽ không có thay đổi nhiều....

ánh mắt Trạch nhìn ra xa....tôi cũng nhận thấy được sự lo âu giăng giăng trong đó...đời lính...có những lúc thấy phải đội diện với trùng trùng hiểm nguy thì lại thanh thãn ...cái thanh thãn như chấp nhận số phận ai cũng đều phải như vậy...chặng đường đã đi qua từ lúc rời Thanh An qua Thuần Mẫn...Cheo reo...Phú Túc tới sông Ba...những thằng cọp lót đường...nằm lại rồi chấp nhận đời lính là ra đi không hẹn ngày về...là làm phân bón cho rừng xanh...trả nợ sông núi không phàn nàn...không hối tiếc...không sợ hãi...chai lì với cái chết...đối diện với thần chết từng giây từng phút không lùi bước...đi tới...đoạn đường của người chiến binh biệt động là biết trước mình không còn là mình...mà chỉ biết bảo quốc an dân trong muôn ngàn khó khăn nhọc nhằn mà chỉ có những cấp chỉ huy gần gủi với họ mới thấu hiểu những gì người lính đang mang vác trên lưng là nặng nhọc cỡ nào...là gian nan cỡ nào để đánh giá cho đúng nghĩa..

_ ông không còn gì nữa thì tôi về tuyến...
_ được rồi...khi nào di chuyển thì tôi sẽ cho thằng Đuông báo cho ông và anh em chuẩn bị....giờ thì nghỉ lấy lại sức...

Trạch là người Miên ở Sóc trăng.....cái tình cờ khi tôi "bị" trả về Liên đoàn thì Trạch cũng được thuyên chuyển từ vùng I Thượng Đức TĐ 79 về nằm trong quân số LĐ chờ bổ xung về TĐ để tác chiến ...nhưng ngày 10/3 thì BMT bị mất...LĐ 23 gom quân số để thành lập một ĐĐ trinh sát và chuẩn bị cho việc tái chiếm lại BMT nên tôi và Trạch kết hợp lại trong sự ngẩu nhiên cần thiết....tôi lại biết nhiều về Sóc Trăng Ba xuyên khi còn là SVSQ nằm trong TBB/TĐ đi chiến dịch về đây.....gần 2 tháng nên nhờ vậy mà những ấp như Lồng Đèn...Đại Ngãi...Kế Sách ...Lịch hội thượng ...cù lao Dung ...Long Phú lần lượt được lôi ra trong cái trí nhớ đã đem tôi và Trạch lại gần nhau như anh em...Trạch tốt nghiệp khóa sĩ quan tại Đồng đế....tôi cũng không tò mò là khóa mấy vì theo như lời Trạch nói là chỉ mới tốt nghiệp trung học và vì là người thiểu số nên được nâng đỡ của Bộ Sắc tộc giới thiệu đi học khóa SQ tại Đồng đế...bình thường thì thấy Trạch chậm chạp vì người hơi thấp nhưng to con...nhưng khi đụng trận thì năng nổ và nhanh như sóc khiến tôi hoài nghi là ....Trạch có "dzô" cà tha của mấy ông Lục cả của cái xứ " Òn ơi...on xà lanh bòn tê ...hay òn ơi ...tâu na...phất xạ......"

nắng dịu lại và trời bắt đầu mát ...trong rừng thì khoảng 4 giờ là thấy sắp tối....khi tất cả tiếng súng ngưng hẳn thì tôi biết là thời gian an toàn để có thể di chuyển...tôi bảo với thằng Đuông ...

_ Đuông...em xuống tuyến thông báo anh em là mình sửa soạn nhổ neo...cẩn thận...
_ thằng Đuông nhỏm dậy lanh lẹ...em biết rồi ...ông thầy...
tôi nhìn lại bản đồ lần nữa rồi gấp lại đút vào túi hông dưới chân...lôi cái la bàn mở nấp gióng lại độ lệch rồi cầm cây M 16 lên nói với thằng Khuyến và Ngấm...
_ mình đi mấy đứa...ra tuyến thằng Bền rôi zoulu...

Khuyên mang cái balo đựng máy PRC-25 lên lưng...bẻ con cần ăng ten lá lúa đút vào bên trong dây ba chặc...tôi bảo Khuyến tắt hết liên lạc để tiết kiệm pin để khi nào cần liên lạc với quân bạn khi xuống tới chân đèo Cả...còn bây giờ thì di chuyển thật im lặng...nếu khi nào em thấy mỏi thì chuyển qua cho thằng Ngấm thay đổi....

thắt lại dây ba chạc...cây colt 45 ...hai túi đạn M-16...3 trái na M- 26 và một trái mini ...dao quắm của thằng Nap tặng ( sẽ nói trong những bài tới )bi đông nước...đồ chơi nhiêu đó chắc không tệ...
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#3 Posted : Friday, May 1, 2020 11:07:20 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

HỒI KÝ LAN PHI ( tiếp theo...):

45 NĂM TRÔI QUA VẪN CHƯA NGỪNG TIẾNG SÚNG..


UserPostedImage

UserPostedImage

trời chiều thì không khí càng đỡ nóng nhiều...tôi cho quân di chuyển nhanh vì biết rằng không bao lâu thì sẽ mau tối...nếu bạn hành quân vùng Kontum - Krong sơ lũ hay Krong Put hoặc Gia vực thì rừng nơi đây rậm rạp hơn và cây rừng to cao tán lá rộng sẽ che mắt ánh sáng mặt trời về chiều nên rất là mau tối...nhưng càng xuôi về hướng QL 14 về hướng Đông thì có những đồng bằng với rừng cây không rậm nhưng sẽ có nhũng trảng tranh dài và đồi cát đá lởm chởm...và ít dây leo chằng chịt như vùng Kontum dọc dài ra biên giới qua bên kia vùng tam biên Lào...thế cho nên di chuyển giớ nầy rất là thích hợp và tụi VC chúng nó sau một ngày lùng sục chắc chắc sẽ rút về để bảo vệ cứ điểm 42....tôi ra thủ lệnh di chuyển và cứ thế quân ta đi cách khoảng nhau mỗi người chừng một mét rưởi...tôi đi sau Hạ sĩ Bền và cứ liên tục nhìn ra sau chỉ sợ lính mình sẽ bỏ khoảng cách....kim la bàn chuyển động khi tôi bắt đầu bảo Hạ sĩ Bền bẻ cua lệch lên hướng tây nam đi khoảng chừng nửa tiếng ...lúc bấy giờ nhìn đồng hồ là 4 giờ 54 phút chiều thì tôi nghe có tiếng máy bay A-37 trên đầu mình...tôi ra thủ lệnh cho quân dừng lại...thì thấy hai chiếc...rồi 2 chiếc nữa...rồi 2 chiếc nữa phi cơ A-37 lướt qua hướng về đồi 42...sau đó chừng 5 phút thì tôi bắt đầu nghe tiếng nổ của bom rền lên...loại bom 250 cân Anh khi đánh xuống mục tiêu thì bạn sẽ nghe được tiếng rít và sau đó chừng mấy giây sau thì là tiếng nổ rền...khi bạn nghe tiếng rít thì có nghĩa là ...trái bom ấy đang lướt qua trên đầu mình và khoảng cách của điểm đến sẽ là thời gian nhân cho vận tốc của trái bom đi...có nghĩa là nghe tiếng gió rít và bắt đầu đếm 1...2....3.....4 cho đến khi nghe tiếng nổ là sẽ suy ra khoảng cách điểm mình đứng gần hay là xa....tiếng nổ đất rung mạnh hay yếu...kinh nghiệm nầy không có học trong quân trường nhưng bằng kinh nghiệm mấy đàn anh truyền lại khi mà anh gọi flyghter trên chiến trường... theo tiếng nổ ấy tôi dự trù thì cách điểm đứng của tôi cũng trên 1 km hơn nên tôi truyền lệnh xuống cho tất cả các anh nằm im tại vị trí...không nên chuyển động vì sợ s4 bị abn5 mình phác giác mà...bom lầm...thì bà nội cũng đội chuối khô....

sau một hồi quần thảo và bom dội liên tục thì đội cào cào châu chấu của quân bạn cũng rút...đây là thời điểm vàng để di chuyển nhanh nên tôi ra lệnh phải zuolu nhanh nhất...

_ Bền ...nhanh lên...chúng ta di chuyển thật nhanh...càng nhanh càng tốt...

đoàn quân lại lên đường và lần nầy thì không kiêng dè mà đi thật nhanh...

trời tối dần...cuối tháng 3 không trăng...đoàn quan đi trong đêm bằng đôi mắt cú vọ và tay người đi sau đặt lên nắp balo người đi trước...im lặng tuyệt đối...ai cũng biết rằng đi xa khỏi vùng ...bao vây của địch quân càng xa càng tốt...tôi nắm sợi dây nắp balo của Hạ sĩ Bền bằng tay trái...vai mang khẩu M-16 mủi chúc xuống đất...tay phải cầm la bàn thỉnh thoảng theo dõi kim la bàn có anh lân tinh lấp lánh....

_ ngừng lại nghỉ chút đi Tr.úy....
_ được...tôi .quay ra sau thằng Đuông ....truyền xuống dưới tạm nghỉ lại...kiểm tra quân số...
_ rồi...truyền xuống dừng lại...kiểm tra quân số...
mở túi lấy bidong nước tôi uống chút rồi bảo với thằng Bền...
_ em có cần thay người không...
_ không cần Tr/úy...em còn được...

Bền là người Hạ sĩ người dân Phan Rí cửa...người to tròn rắn chắc của dân làm biển...tật nói cà lăm nhưng khi đụng trận thì lại thông suốt nói không vấp tiếng nào đặc biệt là bắn M-79 không cần giương khung ngắm....bắn vào mục tiêu rất chính xác...khi về Đại đội trinh sát tôi đề nghị lên Hạ sĩ I và nắm tiểu đội viễn thám rất ngon lành...( tôi có hỏi về vấn đề bắn không cần ngắm khung của Bền thì anh ta bảo rằng thuở nhỏ anh ta bắn chim...bá....bá....phát....bá....trúng....hihi) thế nhưng có một con chim....mà em bắn trật lất nên....em buồn em đi lính....

trời tối nhanh...phía trước không còn thấy gì mà tôi thì không thể mở địa bàn để xác định điểm đứng...cho nên tôi quyết định cho đoàn quân dừng lại nghi đêm...nhìn đồng hồ dạ quang thì gần 1 giờ sáng...có nghỉa là chúng tôi đã đi gần 7 tiếng trong rừng....ước tính là có thể rới xa khỏi vùng Phú túc khoảng 5-6 km đường chim bay trên bản đồ...
khẩu lệnh dừng quân nghỉ ngơi được truyền xuống kèm theo tôi muốn Th/úy Trạch bố trí phòng thủ hàng ngang và đặt toán VT phía sau đoàn 2 người cách khoảng 20 mét...cắt gát nhưng không gài đồ chơi vì tối và có thể ngày mai đi sớm....

tôi nói Bền là em nghỉ đi ...tôi sẽ đi một chút kiểm tra đội hình sau đó trở lại gát đầu 1 tiếng sau đó thì là thằng Đuông rồi thằng Ngấm và sau cùng là Khuyến...theo thời tiết nầy thì khô ráo mình sẽ di chuyển sớm vào sáng mai....

tôi luồn ra phía sau...đi thăm từng anh em bằng cái xiết tay thật chặt ...trong đêm tối ..tôi thì thầm bên tay họ...cố lên...giữ tinh thần...mình sẽ ra khỏi nên đây....anh em phải thật cố gắng....cái gắn bó của người chỉ huy và người lính đã phá vỡ biên giới lo sợ bằng sự an ủi và động viên tinh thần...không còn cấp trên hay cấp dưới...mà là cảm nhận rằng bây giớ là một gia dình đang đi trong dầu sôi lửa bỏng...đang lần mò đi trong tử lộ để tìm cho ra một sinh lộ cuối cùng.... cuối tuyến...gặp Th/uy Trạch bố trí phòng ngự tôi rất an tâm...xiết tay...tôi nói với Th/úy Trạch...Ông bao chót...tôi an tâm.... giữa hàng quân...tôi dừng lại bên Tr/sĩ Ngọc...

_ sao rồi anh Ngọc...anh em di chuyển tốt chứ...
Tr/sĩ Ngọc trả lời tôi...
_ Ông cứ an tâm...trên đường đi tôi bắt họ ngậm thẻ bài...không nói chuyện hay ho hen...yên chí...

tôi bóp vai anh Ngọc...tốt lắm ...có gì xảy ra....anh lùi lại với Th/úy Trạch....tôi sẽ lo phần đầu...mình sẽ ra khỏi nơi đây....
một ngày trôi qua trong lo âu sợ hãi...tôi trở về tuyến đầu ...thằng Đuông đưa cho tôi nửa gói cơm xấy còn nóng...tôi ngạc nhiên...hỏi nó

_ nấu hồi nào vậy...nó bảo...đào lổ nấu nước...pha cơm...ăn đi Ông thầy lấy sức...cả ngày nay không ăn gì rồi...

Đuông nhắc tôi mới nhớ...cả ngày nay tôi chưa ăn gì....giớ thì mới thấy đói thật sự...

_ mấy đứ ăn chưa...
_ ăn rồi...nấu hai ca chia cho 4 gói...em nấu hết bi dong nước...ngày mai trên đường đi ông Thầy cho lấy nước...

tôi ăn ngon lành...mới biết trong lúc đói bụng cái gì cũng ngon...trong cơm tôi nhận được một ít mùi mỡ màng của thịt hộp ... QTV...hàng của Việt nam sau nầy do Việt nam kỷ nghệ súc sản ...có hợp đồng cung cấp lương khô cho quân đội...mặc dù mùi vị chỉ bằng 60% của thịt ba lát Mỹ...nhưng cũng không đến nỗi nào...đói...cái gì cũng ngon....ngon tuyệt vời luôn...

5 giớ sáng hôm sau...tôi cựa mình thức giấc...trời vẫn còn tối và cái lạnh ập đến...tôi kéo góc cái poncholay nghe hơi ẩm ướt...rừng thưa nhưng tôi vẫn nghe rỏ tiếng côn trùng rỉ rả...và nghe cả tiếng gà rừng.....gáy....tôi đập tay khều thằng Đuông dậy chuẩn bị...nhanh chóng thằng Đuông thu gọn poncho nhét vào balo ....

_ em xuống cho ông Ngọc và Th/úy Trạch hay mình sẽ xuất phát trong vòng nửa tiếng nữa....
_ Dạ...ông Thầy....

Thằng Đuông luồn ra phía sau....nhanh như một con sóc...
không gian bắt đầu lộ ra trong cái màn sương mù lãng đãng của buổi sáng...bọn tôi đã nai nịch lại gọn gàng chuẩn bị xuất phát....
thường mỗi sáng trước đây khi còn thằng Nap theo thì khi xong "báo động" là tôi chuẩn bị " một ...nhận lệnh của thẩm quyền Xuân xanh báo cáo số nhà của mình và mấy toán VT đang chốt ngoài tiền đồn ...có thể là "dặm chân tại chổ " thì khỏi cuốn " đồ chơi " đã gài đêm qua lại còn ...hai là chuẩn bị " trồng lúa "cho sớm để " zoulu " đến số nhà mới hoặc làm Django leo lên một "yên ngựa" nào đó rồi bung mấy thằng con "vẻ vang -tư tưởng" đi tìm " 2 lần tư tưởng" trong kế hoạch hành quân an ninh lãnh thổ....thời gian lên máy là thời gian ....thưởng thức một ca cà phê sáng với vô số thông tin báo cáo về BCH/TĐ và phê pho một hơi thuốc " đầu tháng anh hút capstan...đến chừng cuối tháng...anh binh " ách chuồn.."...đó là đời lính luôn phong sương thuốc lá ách chuồn thì là hạng bét ...còn bị xếp hạng dưới...bastos QTV...

nếu trên bản đồ bạn vẽ một đường thẳng "chim bay" chừng vài ô vuông xanh đậm và chi chít những vòng màu mâu từ khít tới thưa thì có nghĩa là...những ngọn núi với những đỉnh trời ...gian nan khi đi lên và tuột xuống...có thể tốn cả ngày leo lên và nửa ngày tuột xuống....chưa kể ...dốc đá cheo leo...dây rừng chằng chịt hiểm trở và...nếu hên thì xuống ngon lành mà xui thì...rơi tan xác...những phim ảnh mà quý vị coi trên màn ảnh rộng hay tivi chỉ thể hiện được 1/10 cái oai hùng của đoàn quân đóng phim theo trí tưởng tượng của nhà viết kịch bản cho màn bạc...mà thực tế thì....nó còn gềnh thác hiểm nguy và chưa kể đến ...đoàn quân chạm địch với những ụ súng sẵn sàng châu vào "dzủa "cho những viên đạn đồng ...thân mời bạn theo chầu diêm vương bất đắc dĩ.....

trời chưa sáng hẳn...còn sương mù đứng gần nhau mới nhìn rỏ mặt tôi ra lệnh lên đường...chúng tôi đi lầm lủi và im lặng...bởi vì ai cũng biết....đường về phía trước chỉ là hy vọng sống còn nhỏ nhoi...có thể ...một tráng Ak nổ ra thì bọn địch sẽ bu lại xé xác chúng tôi ngay...cấp số bao nhiêu...không biết...tin tức liên lạc với quân bạn...không có....lương thực thì cạn dần....tính mạng thì như đang treo trên...một sợi chỉ mành mong manh....

trời sáng dần....sương tan...chúng tôi đang men theo dưới chân núi thì đột nhiên thằng Bền khoát tay ra dấu hiệu dừng lại...quay lại ra dấu cho tôi biết là phía trước có người....
tôi quay ra phía sau thủ lệnh tất cả dừng lại tại chổ...đồng thời di chuyển lên trên với thằng Bền để đoán tình hình...

_ có một thằng VC đang di chuyển từ trên kia xuống....em thấy thì chỉ có mình nó....tính sao Tr/úy....
_ theo hướng tay chỉ của thằng Bền...tôi thấy một người đang ẩn hiện nhanh sau mấy ụ đá trắng và mấy bụi môn nước tàng lá rất to...
tôi nói với thằng Bền...

_ mình lên gần xem sao...rồi tính...

Thằng Bền nhìn tôi gật đầu...nó di chuyển lom khom đi trước tôi theo sát...hai người chúng tôi thật nhẹ tránh gây ra tiếng động ....diễn tả thì nhanh nhưng thời gian ấy thì rất là chậm chạp ....tôi có thể cảm nhận được hình như chỉ có nhịp tim tôi đang đập trong lồng ngực và cây kim giây đồng hồ thì đang dừng lại....

buổi sáng sương vừa tan...ánh sáng mặt trời đang rãi khắp núi rừng kèm theo là những tiếng chim hót và tiếng gió xào xạt trên cây giúp phần nào giãm bớt căng thẳng đang có trong đầu của tôi...chúng tôi tới gần tên VC...tôi thấy hắn mặc một bộ đồ bà ba hai túi màu nâu đất xậm...bên hông trái là một cái túi "dzếch " loại của mình đựng mìn Clamore...còn bên hông phải là cái dây choàng mang một cái bidong nước nhôm được sơn màu ngụy trang của tụi trung cộng...tay hắn cầm khẩu AK 47 bá xếp...vì quay lưng nên chỉ thấy rằng hắn không cao lắm...người gầy và vào khoảng 1 mét rưởi là cùng...không thấy gương mặt nên không đoán được bao nhiêu tuổi...và cái nón tai bèo đã che hết phần ót phía sau...

Thằng Bền đưa một ngón tay lên miệng nó ra đấu cho tôi im lặng ...rồi thì thầm cho tôi...

_ thằng nầy có thể là du kích hay giao liên vì nó đi một mình ...em sẽ đánh tiếp cận để giữ an toàn im lặng...ông bọc hậu được không...

tôi gật đầu...thằng Bền đặt khẩu M-79 xuống...rút cây dao găm cầm tay rồi xê dịch lên như một con mèo...tôi cũng đặt khẩu M 16 của mình xuống rồi rút con dao quắm của thằng Nap thủ chặt trong tay bám theo Bền...
khi khoảng cách được rút ngắn lại thì tên VC đang lum khum mở cái nắp bidong ra cúi xuống để lấy nước...thằng Bền bỏ bước chỉ cách thằng VC chừng 5 bước chân thì bị phát giác....tên nầy quay lại và la lên....

_ ai ?.....

thằng Bền lao tới..như một con sóc...tôi thấy mủi dao găm đi trượt qua vai tên VC đồng thời....tay của nó đánh lên...con dao của Bền văng ra đánh cạch vào viên đá và hắn bỏ chạy...tôi lao tới....con dao quắm đi trước như một mủi tên....

cảm nhận cánh tay tôi đang khựng lại như chạm vào một vách ngăn nào nó rồi lọt tỏm....vào một cái không gian đậm mùi chết chóc....
tên VC hai tay ôm ngực ...đổ xuống như một cây chuối bị đốn....úp mặt xuống đất....không cục cựa....trước mặt tôi và tôi cũng chết sửng như trời trồng....

_ Trung úy.....Trung úy....

thằng Bền lắc vai tôi thật mạnh...tôi bừng tỉnh nhìn xuống....hình hài tên VC như đang quỳ gối như cầu xin một điều gì đó nơi Thượng đế....

_ nó chết không kịp ngáp....

thằng Bền lật cái xác qua một bên...thò tay rút lưỡi dao...trao cho tôi....lưỡi dao sắc cạnh...bén ngót của người Thượng tôi không biết là rèn bằng loại thép nào mà lạnh....cho đến bây giờ tôi còn nhớ như in là nó ...dường như có ẩn một thứ gì đó khó diễn tả bằng lời...cái ẩn giấu của người dân tộc Rhade du canh du cư....như là ma xó giữ người chủ sỡ hữu nó vô hình và ràng buộc....

" tháng 11 /74 sau khi ra hội đồng y khoa phân loại tôi phải về trình diện đơn vị cũ là TĐ 22/BĐQ với bút phê trong giấy ra Hội đồng ở dơn vị II quản trị là chỉ làm việc văn phòng không đi tác chiến...những ngày này tối ngũ phòng SQ độc thân và ngày thì lang thang ngoài phố Pleiku khiến tôi chán ngán không thể tả...một hôm ..sau khi ...ngủ trưa một giấc ở căn phòng tole nóng hầm hập tôi ở trần ,,,khoác cái khăn lông định đi ra suối sau rẩy bắp của hậu cứ TĐ để tắm thì tôi gặp thằng Nap ở đây...
_ ủa ...Nap ...sao mầy ở đây...
_ Ông thầy...tao về bắt cái lương...
_ mầy không đi hành quân à...
_ tao bị thương nhẹ nên về QYV một tháng...giờ qua TĐ bắt cái lương ngày mai lên xe tiếp tế ra lại đại đội...
_ Oh...sao tao không biết cà...
_ sao tao không nghe Thượng sĩ Giang thường vụ nói gì hết...
_ tao cũng không biết....
_ được rồi..chiều nay mầy lảnh lương xong thì qua bên chợ gia binh TĐ 11 ăn cơm với tao...giờ thì đi lảnh lương đi...
_uh...chiều gặp ông ở đâu...
_ thì văn phòng hậu cứ của đại đội 1...

chiều hôm đó...tôi dẫn thằng Nap qua bên kia đường có khu chợ gia binh nơi tôi ăn cơm tháng ở đó ...ăn xong thì uống cà phê rồi tối thì dẫn nó về phòng SQ độc thân ngủ...đêm đó hai thầy trò tâm sự rất nhiều..những chuyện vụn vặt khi tôi bị thương rời khỏi đại đội rồi thì nó chuyển qua trung đội 3 và hành quân liên miên...cuối cùng...nó lôi trong balo của nó ra con dao quắm đưa cho tôi...

_ tao cho mầy con dao nầy....nó của anh tao .... khi nó chết thì con chị dâu tao đưa cho tao giữ...giờ tao cho mầy làm vật phòng thân...
tôi cầm con dao...rút ra khỏi cái vỏ làm bằng hai miếng gổ (không biết gổ gì) ép lại...cán dao bằng gổ trắc hai màu đã lên nước bóng đồng thời có ánh thép rất lạnh...dài khoảng 2 tấc tính từ cán đến mủi dao...
_ anh tao bị tụi nó giết trên rẩy...cái nhà sàn để giữ ngô và lúa giống bị đốt ..chúng trói thúc ké anh tao lại rồi bắn chết...chỉ còn lại cái chà gạt và con dao nầy....

tôi lạnh mình...dút con dao trở lại rồi đưa lại cho thằng Nap...

_ của anh mầy mầy giữ đi...đưa cho tao chi...
_ tao không giữ được...mỗi lần nhìn thấy nó tao lại thấy có lỗi với anh của tao lắm....cho mầy giữ tao thấy ưng cái bụng lắm....
_ vậy sao được...
_ được mà...cái bụng tao ưng là tao thấy được....
_ thôi cũng được...coi như là khi nào tao dùng nó thì nhớ đến mầy....

tôi với thằng lính Thượng Rhade trẻ măng nầy coi như là cũng có duyên thầy trò...lần bị thương thứ nhì thì nó có ghé thăm tôi vì tôi là thằng....cấp trên cà chớn nhưng lại chịu chơi....trung đội nằm tiền đồn mà dám cả gan thả lính ...đi chơi ...đĩ ngoài chợ Kontum để cho tới tai ông LĐT ...lần đó nếu không nhờ ông TĐT Sông Lô "dzớt" điểm phòng thủ khong để mất tiền đồn 5 thì tôi ăn củ là cái chắc...cũng vì lỡ hứa với thằng Nap nầy cho nó đi..."bắt cái nước"...cho biêt mùi với người ta nhưng ...xôi hỏng bỏng không vì cô kia làm nó sợ quá mà...teo mẹ nó ...thằng nhỏ...

ngày mai nó lên vùng trở lại...rồi không biết còn có dịp nào để gặp nữa không...nhất quá tam...gặp nhau ba bận thì kể ra cũng quá đủ đề mà nhớ rồi...

_ thôi .... ngủ đi Nap...ngày mai mầy đi sớm...nhớ giữ gìn ...cho tốt...

tôi bỏ lững câu nói ấy...kéo tấm Poncho phủ ngang ngực...ngoài kia con gió Biển Hồ lướt qua rẩy bắp lùa vào kẻ hở của mấy miếng vách ván làm cho cái mùng giăng trên ghé bố lay động....tôi chìm vào giấc ngủ của mùa lạnh cao nguyên....cái cao nguyên mù sương quanh năm luôn là mùa đông mà không biết tại sao cứ giữ lấy chân ...à...mà không ...giữ lấy tuổi thanh xuân của tôi chẳng biết cho đến khi nào thì buông ra....tiếng con tắc kè lại vang lên trong bóng đêm...có lẽ ...trời khuya lắm rồi...."

Edited by user Friday, May 1, 2020 11:09:36 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#4 Posted : Friday, May 1, 2020 11:17:04 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

HỒI KÝ LAN PHI ( tiếp theo...) :

45 NĂM TRÔI QUA VẪN CHƯA NGỪNG TIẾNG SÚNG..


UserPostedImage

UserPostedImage

cho đến bây giờ....khi ngồi xuống viết lại cái hình ảnh lúc bấy giờ....dù đã trôi qua 45 năm nhưng vẫn như in trong đầu tôi khuôn mặt hốt hoảng và xanh mét của tên du kích ấy...khuôn mặt xương xẩu và mang cái dấu của một người bị sốt rét lâu năm sống như thiếu đi phần ánh sáng mặt trời...nó âm u và bí hiểm...

_ Trung úy...mình phải giấu xác nó và đi ngay...nếu nó có đồng bọn theo là lộ đó Trung úy...

tôi gật đầu lấy lại bình tỉnh mặc dù tôi biết rõ rằng tay tôi khi chạm vào cái xác chết nầy hiện tại còn rất là run...

sau khi lôi xác hắn giấu vào một hốc đá rồi bứt một số lá môn nước đậy lại ...chúng tôi xóa hết dấu vết cùng những vết máu....thằng Bền lấy cây AK 47 và cái bidong nước...nó đưa cho tôi cái túi mìn đựng một số giấy tờ đựng trong đó...tôi cuộn lại rồi đi về chổ cũ lấy khẩu súng của mình giục Bền...

_ Nhanh lên Bền...mình phải đi ngay không thôi sẽ bị phát giác...

khi trở lại đoàn thì thằng Khuyến và Ngấm thấy thằng Bền mang theo khẩu AK liền biết ngay là đã có chuyện...tôi ra lệnh lên đường ngay...lần này tôi bẻ phương giác đi ngược lại hướng Đông rồi tính....

mặt trời lên cao...những ánh sáng len lỏi chiếu xuống đan xen với lá cây thành những vệt sáng lung linh....những gì xảy ra khiến tôi quên luôn cơn đói....Thằng Bền thì đi sau lưng thằng lính đi đầu....lầm lủi...bõ bước..đoàn quân đi nhanh trong im lặng...chỉ nghe tiếng lào xào của bàn chân giẫm trên lá..thỉnh thoảng vài tiếng gẩy khô vụng của những nhánh cây bị chân giẫm lên...tiếng gai cào sột soạt trên ba lo và tiếng chim rừng gọi bầy càng làm cho suy nghĩ của tôi thêm nặng nề....ra khỏi vùng nầy...rồi sẽ làm gì tiếp theo.....lương thực sắp hết....lính đi hơn mười ngày đã mệt mỏi...giờ nếu gặp địch liệu rằng còn có thể tác chiến được không....

những dấu hỏi lởn vởn trong đầu...còn phía sau là 44 sinh mạng đang phó thác cho một thằng chỉ huy còn " sửa" như tôi...có lẽ...trong giờ phút sống chết thì mọi quyết định của tôi họ đều tuân thủ tuyệt đối ...không chút nghi ngờ...tôi là người đang nắm bản đồ hành quân...nắm la bàn và nắm cả cái sống hay chết của họ từ khi họ lên đường cùng tôi trong ngày bắt đầu cuộc di tản đau thương ...không thể nào ngờ rằng có hay không đoạn kết thúc tốt đẹp hay là sẽ như liên đoàn bị đối phương tóm gọn....
đoàn quân ngoặc 90 độ phương giác đi về hướng đông đến giữa trưa thì tôi cho dừng lại cho phòng thủ và " cơm nước " ...họ cũng mệt và tôi cũng mệt kèm theo cơn đói cồn cào....C4 được cấp phát và tôi muốn họp bộ sậu một lần nữa.... lần này thì thằng Ngấm đi gọi mấy " cấp trưởng " lên họp hành quân với yếu tố bất ngờ....

nắng chạm đỉnh ngọn cây...gió xào xạt và xa xa tiếng con chim tu hú.....nghe vang vang....tôi trải tấm bản đồ...thằng Đuông cầm đưa tôi một vắt cơm bóp tròn...nóng hổi..

_ ăn cơm đi ông Thầy...tôi cầm lấy cắn một miếng...nhai chậm rồi nuốt...miếng cơm trôi qua cổ họng ...khô khốc...
_ uống chút nước cho không bị nghẹn ...ông thầy...
_ lương thực còn nhiều ít hả Đuông...?
_ còn một ngày mai thôi...nếu dùng cho 2 bửa...

lại một câu hỏi lẩn quẩn trong đầu ....làm sao lo lương thực cho đoàn quân đang trong tình trạng ...hoang mang đây....đi mấy ngày đường rồi...bao giờ thì thoát ra khỏi cảnh núi rừng nầy....
Th/úy Trạch và Tr/sĩ Ngọc đã tới....

_ mấy ông ăn cơm chưa....
_ Trạch đưa tay cho tôi thấy còn đang nắm vắt cơm trong tay...
_ tôi đang ăn đây...

Tr/sĩ Ngọc với tay cầm lấy bidon trong tay thằng Đuông...

_ cho tao chút nước đi Đuông...cơm xấy mấy ngày nay khô quá...
đợi cho Tr/sĩ Ngọc uống xong ...tôi hỏi...
_ mấy ông có biết vụ sáng nay chưa....
_ biết rồi...ông bẻ phương giác là biết có chuyện...lính nó nói là ông ...nhỏ con mà chơi lớn quá....bạo...
_ Đm...bạo gì....liều thôi...nếu không nó la thì bể ổ...tôi bật lên chửi thề...
_ thằng nầy có để lại một đống giấy nè....tôi quăng cái túi "dzếch" lên trên tấm bản đồ.... Tr/sĩ Ngọc lôi ta từng tấm giấy nhàu nát vàng vàng ...có vài tấm viết chữ nguệch ngoạc...vài tấm đánh máy là bằng tuyên dương .... thưởng công... QK 5 của cái MTGPMN ...chứng tỏ thằng nầy là cũng thuộc hạng có thớ....

_ nó tên Trần Lãm....làm tổ đội trưởng tổ giao liên cho Huyện ủy Phú yên - Vũng Rô...
_ vậy sao...tôi cũng đoán như vậy vì nó có mang cây AK-47 bá xếp....thằng Bền đang giữ...
_ chắc nó tới số...Tr/sĩ Ngọc cười cười nháy mắt với tôi...
_ bỏ đi...giờ mình họp chút....tôi có ý nầy...giờ mình lương thực không còn bao nhiêu...nếu đi xuyên ngọn núi nầy xuống bên kia đèo Cả thì ít nhất cũng phải 2 hoặc 3 ngày lội rừng nữa...tôi sẽ đi theo hướng nầy ra 2 ngọn núi nhỏ ....là có thể mình thấy QL 1...mấy ông có thấy kèm theo QL 1 là có đường rầy xe lửa cặp theo không... nếu không có gì thì mình sẽ cặp theo nó đổ đèo và xuống tới chổ nầy.....

ngón tay tôi chỉ vào khoảng trắng giữa đèo Cả có nhiều chấm nhỏ li ti trên bản đồ...đó là một làng chài tiếp giáp với biển mà tôi biết khi xe đi qua trong năm vừa rồi...

_ tôi cũng đồng ý với ông...chúng ta có thể tìm chút lương thực và biết thêm tình hình khi ra tới QL 1...mấy ngày rồi...cứ tăm tăm mù mù... Th/úy Trạch trả lời...
_ Tr/sĩ Ngọc tính sao ....tôi quay qua hỏi Ngọc...
_ được rồi...tới đâu hay đó...điều quan trong là phải tìm lương thực cho lính...nếu không sẽ mệt lắm...

tôi chỉ tay vào những sợi màu nâu cao độ giãn rộng và những vùng với màu xanh lá cây nhạt....

_ mình sẽ luồn vào những đám rừng thưa nầy...có những chổ trắng tôi nghỉ là rẩy dân hay của người Thượng chúng ta sẽ có bắp hay khoai mì cũng được...nhớ là phải thật cẩn thận...có phát giác gì lập tức ngừng lại ra thủ lệnh ngay...bây giờ hai ông về tuyến cho anh em biết khoảng nửa tiếng nữa thì mình nhổ neo....

tôi mở nắp bidong...nhắp thêm một ngụm nước...còn sót lại....trong đó...phải nói là tôi đoản thiệt....đia qua mấy lần những khe nước suối mà quên không lấy nước...thôi...chút nữa trên đường đi sẽ lấy sau...có núi thì sẽ có nước...những đường thông thủy qua hai ngọn núi có vòng cao độ thấp 540 và 664 thì chắc chắn khỏi lo nước khe....có sẵn...

khi tôi ra lệnh zoulu thì trời bắt đầu chuyển mưa...cũng tốt...vì mưa thì sự di chuyển sẽ nhanh hơn vì không sợ âm thanh nhiều nếu có địch sẽ dễ bị phát giác...tất cả đều trùm Poncho cột ngang hông cho gọn và đi nhanh...có chút trở ngại là nếu đánh vòng lên triền núi thì hơi vất vả...không sao...lính biệt động thì phải thích ứng với mọi địa hình....tôi cầu cho mưa thật lâu để sự di chuyển sẽ được an toàn hơn không tạo ra nhiều âm thanh của đoàn quân trong rừng bởi tiếng động từ bước chân...

tôi cầm chắc chiếc la bàn theo độ lệch kim đồng hồ....qua khỏi một triền dốc thì trước mặt có một trảng tranh mà ước chừng khoảng 200 mét trống trải có thể nhìn bằng mắt qua sườn núi bên kia một khoảng trống lốm đốm vệt đen và có một làn khói trắng bay lên lan tỏa....tôi ra thủ lệnh cho đoàn dừng lại....nói với thằng Bền...

_ Bền...mầy thấy phía bên kia triền núi không....
_ thấy.....tôi nghĩ chắc là rẩy của người dân tộc...
_ nhìn kỷ coi...tao thấy có khói...
_ uh...tôi cũng thấy...giờ ông tính sao...
_ từ đây đến đó ước chừng bao xa..
_ cũng hơi xa đó Tr/úy....tôi ước chừng một ô vuông đường chim bay...
trời vẫn còn mưa...giọt mưa lộp độp trên tán lá và bầu trời thì u ám...
_ ông có tính gì không Tr/úy...mình đi tiếp hay....thằng Bền bỏ lửng câu hỏi....

tôi nhìn đồng hồ...sắp tới 4 giờ chiều...trời vẫn mưa ...đừng đợt mưa trắng quất ràn rạt theo từng cơn gió...miền trung thì không có mưa rào như Sài gòn...mưa một loạt rồi trời quang mây tạnh....mưa miền trung đôi khi lâm thâm ...dai dẳng...cũng có khi mưa theo mây...từng đợt rồi từng đợt...kéo dài như...mãn thiên hoa vũ...

_ nếu toán Viễn Thám từ đây qua đó trở về ước chừng mấy tiếng hả Bền...
_ tôi nghĩ chắc cũng 4 tiếng đó Tr/úy....
tôi phóng tầm mắt xác định lần nữa...mưa trắng xóa....từ chổ nầy thả xuống triền qua tới bên kia trời sẽ tối....tôi quay qua Đuông...nói...
_ Đuông...mầy xuống dưới nói Th/úy Trạch lấy cho tao cái la bàn của Th/úy Trạch....nói tao cần gấp...
_ được ...ông thầy....thằng Đuông tháo cái balo xuống rồi đi ra phía sau....được 5 phút sau thì mang cái la bàn của Th/úy Trạch đưa cho tôi...

tôi gióng hướng xong rồi chỉ cho thằng Bền...căn dặn khi đến gần thì hết sức cẩn thận ...toán VT được thả đi 4 người...tập trung lựu đạn M 26 và thằng Bền thì thủ 2 cây vừa M-79 và cây AK bá xếp...

_ tránh đụng độ nếu mầy thấy không cần thiết thì rút lui....nhớ là tránh nổ súng....nếu tao nghe thấy tiếng súng là.....tụi bây ráng núp lại chờ tụi tao qua...nhớ cho kỷ....tôi dặn dò trước khi toán tuột xuống triền...

khoảng thời gian chờ đợi là sự cầu nguyện các đấng bề trên luôn gia hộ cho toán VT an toàn....những ngày tháng tác chiến trên vùng cao nguyên...từng bước chân hành quân theo cha rừng và bầu sữa thơm tho từ khe suối mẹ núi đã trui rèn tôi từ một thằng thư sinh gầy gò trở nên lì lợm và coi pha cái chết...nói ra thì thẹn...có khi cũng sợ hãi đến....són đái trong quần khi nghe tiếng rít của thằng 122 ly hay tiếng khè ...khè như rắn hổ của thằng cối 82 đến đít...trời kêu ai nấy dạ....đụng chạm chiến trường mới thấy cuộc đời có nhiều hợm hỉnh đáng ghét hơn là đáng sợ....những đêm đặc công mò vào hàng rào ăn mìn hay " lệ đá" khóc cho thân xác bấy nhầy...vắt vẻo trên những bông hoa kẻm gai....thấy mà tiếc cho những thằng cán binh CS "sinh bắc tử nam"...

mưa đã dứt hạt...trời bắt đầu tối dần...có một màn sương mỏng đang lang thang luồn vào từng thân cây ngọn cỏ....tạo một khung cảnh vừa lạnh lẻo vừa âm u....tôi căng mắt nhìn qua bên kia...mọi việc vẩn im lìm mà chỉ còn nghe được tiếng giọt nước rơi chậm chạm xuống lớp lá dầy dưới chân...

tất cả vẫn im lặng...tấu khúc của rừng xanh bắt đầu bằng những tiếng lật cánh của vạc sành...của loài giun dế muôn đời không thay đổi...thời gian chầm chậm trôi qua....tôi theo dõi hai cây kim trên mặt đồng hồ...không gian như sánh lại.....

Edited by user Friday, May 1, 2020 11:18:11 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#5 Posted : Friday, May 1, 2020 11:23:07 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

HỒI KÝ LAN PHI ( tiếp theo...):

45 NĂM TRÔI QUA VẪN CHƯA NGỪNG TIẾNG SÚNG..


UserPostedImage

UserPostedImage

gác phiên cuối tôi đốc canh mà toán VT của Bền vẫn chưa về...tôi ra lệnh báo động đồng thời lấy một tiều đội trang bị "đồ chơi" để chuẩn bị ...nếu mà đến sáng toán không về thì tôi đích thân sẽ qua bên đó...mà lạ....không có tiếng súng...cũng không thấy có gì .....động tịnh...lòng tôi nóng như lửa đốt...bao nhiêu câu hỏi và nghi vấn cứ đan xen...nếu như có bị...úp thì lanh trí như thằng Bền cũng ...chơi một phát báo động chứ....đàng nầy cứ im lìm...cái im lìm đáng sợ và hồi hộp...suốt đêm tôi không chợp mắt...

tôi gọi Trạch và Ngọc lại bàn bạc....

_ ông Trạch giữ anh em còn lại...còn anh Ngọc thì sau khi theo tôi xuống dưới đường thông thủy thì anh ở bên nầy tiếp ứng...tôi sẽ dẫn tiều đội lên trên coi toán thằng Bền bị gì....nếu như có tiếng súng thì anh Ngọc đưa anh em qua tiếp yểm trợ cho tôi nhé....
_ được .....tôi sẽ chọn mấy thằng ngon lành ...kỳ nầy nếu đụng thì tới luôn...Ngọc nói...càm bạnh ra....
_ xong ...cứ như vậy...trời sáng chút mình mình tuột xuống....
tất cả đều nai nịch gọn.....lấy thêm lựu đạn và mỗi người thêm một băng M-16 /20 viên...

khi tôi tuột tới lưng chừng thì toán VT của Bền đang lôi hai cái poncho cuộn tròn và hai thằng mỗi thằng nắm một đầu lôi lên....trên triền dốc....

thằng Bền khoác tay ra đấu...tôi cho tiểu đội dừng lại bố trí....

_ Tr/úy...tụi tui về...nè
_ Bền ...ĐM...tụi mầy sao vậy...đi cả đêm sao không về....tôi nhìn lom lom vào hai cái Poncho cuộn chặt... hỏi lại
_ cái gì vậy hả....có chuyện không ổn sao...
thằng Bền trả lời....
_ bắp...toàn là bắp...
_ cái gì...?
_ rẩy bắp....nhiều bắp lắm...có cả khoai mì ...tụi tui cả đêm thằng canh thằng hái được nhiêu đó...

nó đưa cho tôi coi hai bàn tay đỏ lựng...

_ thì mầy cũng phải về sớm rồi tính chứ...ĐM...cả đêm không thằng nào ngủ được...
_ tui thấy có cái chòi...bị cháy...chắc là tụi canh rẩy hay là tụi VC nó đốt hông chừng...sau đó thì bắp đang lứa ...tụi tui bẻ mấy trái lùi vô đống lửa rồi một thằng canh ...tui với thằng Toán là thằng Luyện đi một vòng thì thấy bên kia tầm 300 mét có một rẩy trồng khoai mì....trở lại tụi tui ăn xong mấy trái bắp rồi thì qua bên kia thì trời tối...bên đó không có mưa nên nhờ có mặc Poncho nên tôi mới nghĩ sẵn thì quất luôn mấy trái bắp mang về khỏi phải mất công...rẩy khoai mì tui thấy cũng chắc có củ rồi...cây cao hơn mét....

_ thôi về tuyến rồi tính....

cả nhóm rút lên trên...trải hai cái Poncho ra thì bắp trái nào trái nấy ú nụ...hột chắc và trắng tươi..

tôi hỏi thằng Bền là khi qua tới bên đó có thấy dấu vết gì lạ không thì nó trả lời là không thấy gì ngoài cái chòi bị cháy còn lại 4 cái chân cột đang ngún và đống tro...còn lại thì nó đi xem không thấy dấu vết gì nữa...

tôi nghe thằng Bền nói xong...ngữa mặt lên trời lầm thầm :

_ con xin cảm tạ ơn Chúa...ngài đã cho con đúng lúc cất đi gánh nặng trong lòng con...con xin cảm tạ Ngài đã chấp nhận lời cầu xin của con trong giờ phút mà con cảm thấy vô vàn tuyệt vọng nầy....

suốt đêm qua tôi không thể nào chợp mắt được...đã chứng kiến nhiều anh em ra đi...đã rớt nước mắt khi nhìn thấy người dân bị bắn và bị pháo...những hình ảnh người dân gồng gánh bồng bế nhau chạy loạn...tay không tấc sắt bị bọn CSBV dã man nã đạn pháo vào và những người lính bảo vệ dân dưới tầm đạn pháo đã chết oan ức...giờ đây...trên đoạn đường chạy chết và mang trên mình một gánh nặng sinh mạng của nhiều người...tất cả như một gia đình thân thiết .....toán thằng Bền không biết ra sao...những người lính còn lại thì đang đối diện với hiểm nguy trùng trùng và cái đói trong những ngày sắp tới...tôi là người lính trẻ...kinh nghiệm chiến trường không có bao nhiêu...lại phải chống chọi với những khó khăn trước mặt bởi vì...những người lính của tôi đặt hết vào tôi những hy vọng cuối cùng của họ....đêm qua ..tôi đã dọn mình ..khẩn nài Thiên Chúa xin Ngài hãy tha thứ cho tôi ...hãy nâng đỡ tôi trong lúc mà tôi cảm thấy tuyệt vọng ...hãy cho tôi một niềm tin vào nơi Thiên Chúa...tôi là một tín đồ ngoại đạo...chỉ biết lượn lờ bên hông nhà thờ để ...nhìn mấy cô ...áo xanh áo tím...chưa hề đọc một lời kinh...ấy vậy mà khi con người đã bước vào tử lộ thì bỗng dưng lại ...cầu xin Ngài tha thứ...

" lạy Chúa tôi....Chúa là đấng trọn tốt trọn lành vô cùng....Chúa đã dựng nên tôi...và cho con Chúa ra đời chịu nạn chịu chết vì tôi....mà tôi đã cả lòng phản nghịch lỗi nghĩa lại cùng Chúa...giờ tôi lo buồn đau đớn.....cũng chê ghét tội lỗi tôi trên hết mọi sự...cầu xin Chúa tha thứ mọi tội lỗi nầy ...che chỡ cho tôi cùng anh em tránh được mọi sự dữ...Amen..."

Thiên Chúa lòng lành...Ngài đã chấp nhận lời cầu xin của tôi như là bằng chứng trước mắt....

dù muốn hay không...tôi cũng biết mình phải làm gì...tôi cho anh em tập họp lại rồi phân công việc ....

_ Th/uy Trạch sẽ lấy thêm 10 anh em và toán VT qua bên đó trước...phòng thủ xung quanh..
_ Tr/sĩ Ngọc sẽ nằm chặn đường dưới con suối để giữ con đường lên an toàn đồng thời đặt 2 chốt báo động....
_ anh em còn lại sẽ luộc bắp và nấu mì để làm lương thực cho những ngày di chyển sắp tới...nên nhớ là phải nhanh và hết sức đề phòng....mình nghỉ ngày hôm nay ...lấy sức ..có thể sau khi lương thực đầy đủ...mình sẽ đi ngay trong đêm...dự trù qua khỏi rặng núi nầy thì bên kia là đèo Cả...chúng ta chưa biết là sẽ chạm mặt bên nầy hay bên kia đèo nhưng chắc chắn là sẽ ra tới QL 1 thôi...

sau khi cắt đặt xong...nhìn khuôn mặt của tất cả đều thấy được nét vui mừng...thú thật...có ở trong hoàn cảnh lo sợ và sắp hết lương thực mà đường thoát thì còn thăm thẳm mù xa thì ai lại không thấy nãn chí...giờ thì lấy lại tinh thần..riêng tôi..trong lòng cảm tạ ơn Thiên Chúa đã chấp nhận lời cầu xin và giúp đỡ tôi an lòng qua cơn khó khăn nầy....
một ngày trôi qua trong sự quan phòng của ơn trên...tôi bắt đầu lấy lại tự tin và biết chắc rằng...tôi và sinh mệnh của 44 người anh em luôn luôn có Thiên Chúa che chỡ...

những thùng đạn được xử dụng để luộc mì...toán Tr/sĩ Ngọc đã cung cấp nước từ dưới suối đưa lên....củi khô được gom lại để đốt lò và nón sắt thì làm nồi để luộc từng trái bắp được cắt đôi ra cho mau chóng....người lính Biệt động ngoài việc đánh nhau ngoài chiến trường thì họ lại thích ứng nhanh với những chuyện ...bếp núc tự nhiên như phụ nữ...với lại nấu khoai mì hay là trái bắp đâu có khó khăn gì....khi nấu xong ..thì được đổ ra trên một tấm thảm lá bắp cho ráo nước rồi mới dùng lá gói lại....phần lương thực cho mấy ngày đường đã tạm ổn thì trời cũng sắp chạng vạng....tôi cho anh em gom lại rồi ....ra lệnh chuẩn bị để lên đường....

Edited by user Friday, May 1, 2020 11:25:02 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#6 Posted : Friday, May 1, 2020 11:33:18 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,441

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5340 time(s) in 3586 post(s)

HỒI KÝ LAN PHI ( tiếp theo...):

45 NĂM TRÔI QUA VẪN CHƯA NGỪNG TIẾNG SÚNG..


UserPostedImage

luồn rừng.....chỉ hai từ nói ra thì dễ nhưng khi thực hành thì rất là khó khăn...rừng rậm Việt nam trong khoảng thời gian dài sau khi Pháp rút đi rồi đến chiến tranh qua hai chế độ đệ nhất và đệ nhị Cộng Hòa vì không có khai phá nên rừng nhiều dây gai chằng chịt ...không như xa lộ hay đường trường ngoài Quốc lộ...nếu cầm bản đồ trên mặt phẳng vạch chừng 5 ô vuông đường chim bay...thực tế di chuyển 5 km đường núi hay rừng có khi phải mất từ 1 ngày tới 1 ngày rưởi...chưa kể nếu đụng cấp độ cở C hay D thì...coi như là ...xong game...

ngày đi đêm nghỉ....cho đến ngày N+5 thì có một trục trặc xảy ra....
hôm nay quân di chuyển chậm vì cãm giác là sắp sửa ra gần QL 1...càng gần đường thì cần phải cẩn thận hơn vì biết đâu VC chúng nó hay bung quân để phục kích những quân bạn di chuyển tiếp ứng từ Nha trang ra Tuy Hòa hoặc ngược lại...cho nên tôi căn dặn tất cả anh em luôn phòng thủ chuẩn bị nếu có đụng là tấp luôn không cần do dự và khinh binh đi đầu hôm nay là Tr/sĩ Ngọc...một chiến binh Phan thiết xứ biển có cái mủi đánh hơi vịt con rất tài tình và dân chơi xâm mình không hề biết lạnh cẳng....

tiếng lắc rắc của cành cây gảy hay bước chân di chuyển dù nhẹ tới đâu cũng tạo ra một âm thanh lào xào không thể tránh....đang đi đột nhiên Tr/sĩ Ngọc khoát tay ra thủ lệnh ...dừng lại....tất cả đều quỳ xuống nâng khẩu súng lên trên chỉa ra hai bên...tôi lum khum chạy lên với Tr/sĩ Ngọc hỏi :

_ Chuyện gì vậy anh Ngọc...
Tr/sĩ Ngọc đưa một ngón tay lên miệng ...suỵt nhỏ rồi thì thầm...
_ tôi nghe có tiếng người....
tôi căng thẳng...cái căng thẳng căng ra như một dây đàn chạy dọc theo sống lưng đang mướt mồi hôi đột nhiên thấy lạnh...
_ giờ...ông ....tính sao....câu hỏi tự nhiên thấy lãng xẹt.....
Tr/sĩ ngọc cầm cái la bàn tòn ten trước ngực đưa lên gióng phương hướng... rồi chỉ tay chếch qua phải...
_ hướng nầy...tôi nghe tiếng từ hướng nầy...
tôi ngoắc thằng Đuông bò lên...
_ Đuông...em xuống nói Th/úy Trạch cho anh em chuẩn bị...gọi cho Hạ sĩ Bền và toán VT lên đây...

Đuông đi lum khum xuống dưới thì một chút sau toán VT do Bền đang di chuyển lên....

tôi nhìn qua hướng tay phải thấy một khoảng rừng cây không rậm rạp lắm...nhưng vì lá mây đan dầy nên tầm nhìn không được xa...cùng những con gió cứ lao xao nên không nghe được gì như là Tr/sĩ Ngọc cho biết...cẩn tắc vô áy náy...tôi nói với Tr/sĩ Ngọc...

_ tôi sẽ lên với toán VT...anh và Th/úy Trạch khoanh anh em lại....nếu mà gặp chúng thì tôi rút về để mình tính sau...cần thiết cho anh em phải hết sức giữ im lặng và lúc nào cũng sẵn sàng...tác chiến...

Bền máng khẩu M 79 quàng qua vai...cầm cây AK 47 mở khóa an toàn...phải công nhận...cây súng bá xếp nầy mang nguyên một băng cong ngầu và gọn...còn nổ thì tôi đã từng nghe...nó đưa âm thanh cướp tinh thần nếu mà bắn trong vùng trủng của núi thì...bá chấy....kỳ nầy...dùng gậy ông mà đập lên lưng ông đây...tôi tự nhủ...

Bền lướt lên...bỏ chân...tôi bám theo sát...hai tay súng VT của đại đội cũng dính theo ...đội hình hàng dọc tuy có ít nhưng tôi rất an tâm vì đã từng cùng nhau vào sinh ra tử....nhiều trận từ ChuPao qua tiền đồn 5 Kontum...từ Lệ Ngọc vô Lệ Khánh vào Pleime....từ Võ Định đến Eo gió Gia vực về Sa Thầy thì chúng tôi hợp rồi tan...tan rồi hợp...mới hay...cái tình huynh đệ chiến trường gắn bó còn hơn là anh em ruột thịt...

nhẹ hẩng...chúng tôi bỏ bước...từng bước rất nhẹ...gió rừng lao xao...từ xa tôi nghe trong gió....

_ mầy.......l....à...m..........đi...
_ không......tao......làm......không được....
_ tao ...chịu...h....ế....t...nổi....rồi...

chúng tôi.....rạp người nằm im...xuống....cố gắng....hết sức...để nghe....

_ xin ...mầy.....làm...cho ngọt.....
_ ĐM....tao làm......không có....được....

tôi nghe loáng thoáng tiếng khóc nức nở...tiếng hức hức của một người khác đang van xin một điều gì đó.....

chúng tôi bò thật nhẹ đến gần...thật gần ...êm ái như là những con cọp đang săn mồi ...con mồi vẫn không phát giác....
cho đến khi tôi trừng mắt nhìn lên thì...một cảnh tượng thật bi đát .....khó mà diễn tả đang xảy ra trước mắt tôi...hai thân thể bê bết...trong màu áo hoa rừng ....môt người nằm thì đã bị thương cánh tay....cánh tay bên trái được cặp hai khúc cây rừng chặt vội còn một người thì ngồi ...tay cầm một lưỡi lê đã rút ra khỏi vỏ....người lính nằm có lẽ vì quá đau nhức nên muốn thằng bạn mình đoạn lìa cánh tay bị thương đi....

tôi lên đạn....tiếng cơ bẩm khô khan bật ra....viên đạn nằm trong nòng súng nhảy ra ngoài và viên đạn khác đã nạp vào....cái phản ứng nhanh chỉ trong vài giây làm cho tất cả toán VT ngỡ ngàng....

_ nằm im....chúng tôi là BĐQ...là bạn... tiếng nói tôi chỉ vửa đủ nghe....không lớn cũng không nhỏ...bình thường khi trong cuộc chiến tôi la hay chữi thề vang rân trong máy PRC-25 lớn lắm mà nhưng không hiểu tại sao hôm nay trong hoàn cảnh nầy...tiếng nói như có một bàn tay bóp cổ họng cho âm thanh phát ra chỉ vừa đủ nghe...để không ....làm phiền hàng xóm đâu đó...

người cầm lưỡi lê quay ra....theo một phản xạ tự nhiên....khi nhìn thấy chúng tôi....anh ta trợn mắt rồi giơ hai tay lên trời...như đầu hàng...

tôi đứng lên...súng vẫn chỉa về phía trước ...toán tôi và Bền đều chổi dậy chạy lại....

hai cặp mắt nhìn lên chúng tôi trừng trừng...tôi thấy tại hiện trường là một cây M-16 nằm lăn lóc...cái balo xẹp lép và hai thân thể gầy còm ...có lẽ họ lạc đơn vị đã lâu...

tôi nói với anh lính ngồi..

_ anh bạn ..chúng tôi là bạn ...hãy cho chúng tôi thấy thẻ bài của anh...

anh ta buông tay xuống thò vào cổ áo móc tấm thẻ bài lôi ra....tôi ra lệnh cho toán VT hạ súng xuống và hỏi

_ mấy anh thuộc lính gì...đơn vị ở đâu...sao lại lạc ở đây...
anh lính đang ngồi trả lời rằng ...
_ chúng tôi thuộc đại đội 3 trung đội 1 tiểu đoàn 58 /BĐQ ...bị máy bay thả bom lầm...thằng bạn tôi bị thương và sau đó thì chúng tôi chạy và mất liên lạc với đơn vị....

nhìn đôi mắt của anh...tôi thấy trong lòng mình có một sự bất nhẫn và thương tâm...tôi nhủ lòng rằng nếu mấy thằng em của tôi mà bị như vậy...chắc tôi sẽ điên...ĐM...đéo cần biết là thằng nào ra lịnh...tôi sẽ truy tới ổ ...tới đâu thì tới....những tháng ngày lăn lộn trên cao nguyên nắng cháy...đã không ít một hoặc hai lần tôi xài giấy 500 con cọp với cấp thẫm quyền cao hơn tôi khi mà mấy chàng pháo binh bắn...bừa ...thiếu thuốc bồi hay là chỉnh phương giác ....cho đạn bay qua đầu mình...vô tội vạ....

giữa chiến trường khi mà bạn bị thương....bất ngờ...vì đạn hay mảnh đạn đi nhanh lắm...xẹt qua một chỗ nào đó trên thân thể ban...cho đến khi bạn có một cái cảm giác mình ....ướt ướt hay tự dưng ...mình không còn một chi nào đó trên thân thể thì....bạn đã bị thương...còn nếu như....bạn ngã xuống mà không biết gì nữa...thì bạn đã ...leo bàn thờ chớ ngắm con gà cụt móng không mặc quần áo...tin tôi đi...vì những cái nầy tôi đã trãi qua...nếu mà trình diện Diêm vương mà không có ....sự vụ lệnh bị duổi về thì....tử thần sẽ xếp lưỡi hái mời bạn uống rượu hay bia...hoặc giã ...bạn đã làm con ông Trời cháu ông Phật rồi....có thiên thần bản mệnh hộ thể....khó mà chết lắm...

nhưng cái đau bản ngã thì có đấy...bằng chứng là anh lính bị thương nằm kia với vết thương ...tay lìa và đang bốc mùi....như là xác thối....tôi hiểu và ra dấu cho Hạ sĩ Bền cùng toán VT đưa anh ta về tuyến...

dìu anh ta về đến nơi thì có lẽ anh ta đau đớn quá nên xỉu...hay bất tỉnh cũng chẵng biết...tôi gọi cho Hạ sĩ Tú mang túi cứu thương đến...ah...nói đến Hạ sĩ Tú thì cũng có một chút....đặc biệt vì anh ta là lính Nhảy dù trợ y đào ngũ trong trận hành quân Lam sơn 719 Hạ lào....anh ta bị thương nhẹ được đưa về bệnh viện Đỗ Vinh điều trị...không biết là vì sợ chiến tranh hay thấy đồng đội chết nhiều quá bên Hạ Lào nên anh ta leo rào bệnh viện trốn về nhà ở đâu miệt Củ chi hay Trãng Bàng gì đó...trong một trận càn quét địa đạo nơi anh ta ở thì bị bắt lại...mới đầu quân mình tưởng là Vi xi tính đưa ra ngoài Phú quốc...nhưng khi điều tra lý lịch hay là vì sợ tù xa quá anh ta khai ra là đào ngũ nên được đưa ra Trung tâm Huấn luyện BĐQ vào Đại đội hồi ngũ học được khoảng 4 tuần lễ thì tống ra vùng II bổ xung quân số cho BĐQ...khi anh ta về đến Liên đoàn thì khai tiếp là có học khóa trợ y nên được điều về đại đội trinh sát liên đoàn theo Hạ sĩ I Ông văn Thành mang y cụ và cứu thương...sau đó thì H/sĩ I Ông văn Thành bị pháo tử thương đã nằm lại bên kia đèo Cheo reo ...giờ thì anh ta lên làm trợ y ...vì quen miệng gọi H/sĩ Thành nên tôi gọi luôn anh ta là H/sĩ Tú....có cùng gian nan nguy hiễm thì mới biết là anh ta có rất nhiều kinh nghiệm về trợ y...đôi khi...cái nhanh nhẹn không đến bằng học hỏi mà đến bằng kinh nghiệm....vì vậy...anh Tú rất biết điều và rất quý mến tôi...

H/sĩ Tú đến nơi...tôi chỉ người lính bị thương rồi nói...

_ Anh Tú coi vết thương anh ta ra sao...có còn....chữa được không...

Tú lật miếng vải áo ra....rồi bịt mũi quay ra chỗ khác nói...

_ vết thương làm độc nặng rồi Tr/úy...không có cách nào chữa được rồi...
_ vậy phải làm sao...

Tú nhìn tôi rồi chỉ tay xa xa ra dấu ....

_ mình ra kia nói chuyện đi Tr/úy...

tôi nhìn Tú rồi nhìn anh lính...có lẽ anh ta quá đau đớn hay là mệt không biết...hai mắt nhắm nghiền ...và cũng có lẽ đang lên cơn sốt ...mặt đỏ và miệng rên hừ hừ...nước...nước...nước...

Tú nắm tay tôi đi ra xa rồi nói nhỏ...

_ vết thương đã thúi rồi Tr/úy....giờ thì phần dưới cánh tay đã bất khiển dụng và đang hoại tử.....chỉ có cách là....cắt bỏ...
_ cắt bỏ...tôi thảng thốt nhìn Tú...
_ làm sao mà cắt đây...anh ta có thể chết không...
_ mình không còn có thuốc men gì hết Tr/úy ,chỉ còn lại thuốc sốt rát và băng cá nhân thôi ..vả lại nó đang bị vết thương hành sốt nặng...mất máu nhiều và nếu không cắt bỏ chi dưới cánh tay thì khó mà giữ mạng vì sẽ thúi lên trên...
_ tôi quay lại nhìn anh lính....rồi nhìn Tú...tại sao lại phải là tôi quyết định...thân thể là của anh ta...do cha mẹ anh ta sinh ra....giờ lại trao cho một người không quen biết chỉ tao ngộ chưa đầy nửa giờ đồng hồ...tôi chặc lưỡi rủa thầm....ĐM...ông trời chơi khăm tôi hay sao đây hả ông....
_ anh hỏi người bạn của anh ta đi....chuyện nầy tôi không có ý kiến....dẫu gì thì họ cũng đi chung...
_được ...để tôi hỏi anh ta...

anh lính sau khi được cho ăn uống thì thấy như lại tinh thần...tôi ngoắc anh ta lại gần rồi hỏi tên gì...nảy giờ cứ lo vấn đề thương tích của người kia mà quên mất vụ tên tuổi....

_ anh tên gì...
_ dạ....em tên...Tuyên ...Tr/úy....Hoàng ngọc Tuyên...
_ còn anh bị thương...
_ Dạ...nó tên Cử ...Trần tấn Cử người Bắc di cư ở Cái sắn...em ở Bình Tuy...
_ tôi hỏi anh nếu bây giờ...cái tay của anh bạn anh phải cắt đi thì anh thấy sao...

anh ta gải đầu rồi nhìn tôi...

_ dạ...nó cũng muốn như vậy mà em.....hông có làm được....thấy ác quá Tr/úy...
_ vậy là được rồi...cánh tay chi dưới không còn để được...phải cắt bỏ...nếu không anh ta sẽ chết...
_ dạ...em không biết...tùy Tr/úy quyết định....

tôi nghĩ thầm....ĐM...vòng vo một hồi rồi cũng máng cái cựa cho mình...được thì tôi quyết định ...cắt....bà mẹ nó ..đã chôn mấy chục thằng rồi...giờ cắt bỏ đi một cánh tay thì....cũng đéo có sao hết...

_ quay qua Tú...tôi gật đầu ra hiệu....làm đi...

trong khi Hạ sĩ Tú chuẩn bị để cắt bỏ cánh tay của Cử thì tôi bỏ lên tuyến trước...không muốn nhìn thấy ...cái quyết định bất đắc dĩ của mình ....con bà nó....chiến tranh tàn nhẫn....
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.