Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

35 Pages«<678910>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Nam  
#141 Posted : Friday, February 14, 2020 12:34:19 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,654

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Hậu quả kinh tế của coronavirus


UserPostedImage

Akira Kawamoto * CTV Danlambao
lược dịch -

Các biện pháp đối phó với đại dịch coronavirus của nhà cầm quyền Trung Quốc đang hủy hoại nền kinh tế của đất nước và làm gián đoạn chuỗi cung ứng hàng hoá của các quốc gia trên thế giới cũng như nền du lịch trên khắp châu Á. Chia sẻ thông tin với công chúng có thể có hiệu quả hơn cho việc ngăn chặn dịch bệnh và và ít gây tổn hại về kinh tế hơn là những hạn chế hà khắc đối với tự do đi lại.

Tokyo - Kể từ khi một loại coronavirus mới được báo cáo ở Vũ Hán, Trung Quốc, tháng 12 năm ngoái, số người nhiễm bệnh trên toàn thế giới đã tăng vọt lên đến hơn 44.000 và số người chết hiện đã vượt quá 1.100. Vi khuẩn này đang lan rộng khắp châu Á - bao gồm Nhật Bản, Hàn Quốc, Singapore, Thái Lan, Việt Nam và Malaysia - và cả các quốc gia ở châu Âu và Bắc Mỹ, mặc dù cho đến nay chỉ có một trường hợp tử vong ngoài Trung Quốc được báo cáo. (Cập nhật mới nhất vào ngày 14.02.2020: một người Nhật đã qua đời vì nhiễm Covid-19 - Ghi chú của CTV-DLB).

Vẫn còn phải xem loại virus mới này sẽ gây chết người như thế nào. Hiện tại, nó chắc chắn ít nghiêm trọng hơn so với dịch SARS (hội chứng hô hấp cấp tính nặng) 2002-03, do một loại coronavirus khác gây ra. Coronavirus mới đã giết chết nhiều người hơn, nhưng SARS thì nguy hiểm hơn, giết chết gần 10% trong số 8.096 người trên toàn thế giới được biết là đã bị nhiễm SARS.

Tuy nhiên, vào ngày 23 tháng 1, Tập Cận Bình đã tuyên bố phong toả Vũ Hán, thành phố có 11 triệu dân. Kể từ đó, 16 thành phố của Trung Quốc bị nhiễm dịch và còn tiếp tục gia tăng.

Các biện pháp kiểm dịch và các biện pháp khác để ngăn chặn đại dịch đã tác hại nặng nề đến nền kinh tế Trung Quốc và tầm ảnh hưởng lan rộng sang các nước châu Á khác. Vũ Hán, thủ phủ của tỉnh Hồ Bắc, là một trong những trung tâm công nghiệp của Trung Quốc. Các nhà sản xuất ô tô hàng đầu của Nhật Bản như Honda và Nissan và một số công ty châu Âu đều có các nhà máy ở đó. Các nhà sản xuất phụ tùng xe hơi, linh kiện điện tử và thiết bị công nghiệp cũng có các cơ sở sản xuất quan trọng trong khu vực. Nhiều nhà máy trong số này đã phải ngừng sản xuất vì nhân viên của họ đã không thể trở lại sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán.

Việc ngừng hoạt động đã tạo thành một cú sốc lớn đối với hệ thống cung ứng toàn cầu trên khắp châu Á. Dựa trên giá trị xuất khẩu sang Trung Quốc và Hồng Kông so với GDP, Đài Loan có thể sẽ bị ảnh hưởng nặng nề nhất, tiếp theo là Việt Nam, Malaysia và Hàn Quốc. Các công ty trong khu vực sử dụng công nhân lao động Trung Quốc sẽ phải đối mặt một cú sốc khác vì nhiều công nhân Tàu sẽ không hoặc không thể trở về từ Trung Quốc. Hơn nữa, sự bùng phát của coronavirus sẽ làm gián đoạn việc xuất khẩu các sản phẩm Trung Quốc sang Nhật Bản, đặc biệt là thực phẩm chế biến và quần áo. Tất cả những yếu tố này sẽ gây ra tình trạng thiếu nguồn cung và do đó làm giảm tốc độ tăng trưởng kinh tế giữa các đối tác thương mại của Trung Quốc.

Virus coronavirus cũng sẽ gây ra một cú sốc lớn đối với ngành du lịch vì vì du khách Trung Quốc đã là một nguồn lợi nhuận lớn cho nhiều quốc gia. Số lượng khách du lịch Trung Quốc hiện đang giảm mạnh khi Trung Quốc cấm công dân của họ tham gia các tour du lịch theo nhóm ra nước ngoài và nhiều quốc gia từ chối hoặc hạn chế người Tàu nhập cảnh. Đánh giá về quy mô chi tiêu của du khách Trung Quốc liên quan đến GDP, Thái Lan, Việt Nam và Singapore sẽ chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Riêng Nhật Bản sẽ đặc biệt lo ngại nếu dịch bệnh bùng phát kéo dài, bởi vì Thế vận hội Olympic mùa hè dự kiến ​​bắt đầu tại Tokyo vào ngày 24/7.

Nhưng ngay cả nếu còn một thời gian dài để đại dịch đạt đến đỉnh điểm, Trung Quốc vẫn có thể giảm thiểu cú sốc kinh bằng các biện pháp kích thích như Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc công bố vào ngày 2 tháng 2. Các chính phủ và ngân hàng trung ương khác trong khu vực có thể thực hiện các bước tương tự nếu cần thiết. Các công ty có thể thay thế chuỗi cung ứng bị gián đoạn bằng việc tìm kiếm những nguồn cung ứng khác và sinh hoạt tiêu dùng có thể thực hiện qua mạng internet. Một số thay đổi này có thể trở thành thay đổi vĩnh viễn.

Mặc dù không rõ vắc-xin coronavirus sẽ được chế tạo nhanh chóng và hiệu quả như thế nào, thời gian của cuộc khủng hoảng hiện tại sẽ phụ thuộc vào hai yếu tố chính:

- Đầu tiên là liệu và khi nào chính quyền Trung Quốc có thể kiểm soát được tình hình. Với số người chết vẫn còn tăng, thật khó để nói, nhưng nếu chính phủ kiểm dịch nhiều thành phố hơn thì suy thoái kinh tế chắc chắn sẽ giảm mạnh.

- Câu hỏi thứ hai là liệu các quốc gia khác có thể kiểm soát vi-rút lây lan hay không. Một số chuyên gia y tế Nhật Bản nói rằng một số lượng đáng kể người Nhật đã bị nhiễm bệnh, do người dân đến Trung Quốc trong một tháng sau khi dịch bệnh bắt đầu. Tuy nhiên, không giống như ở Trung Quốc, loại virus này không gây tử vong ở Nhật Bản (đã có 1 người chết - ghi chú của CTV-DLB), điều này đặt ra câu hỏi về bản chất của bệnh và cách phòng ngừa và điều trị tốt nhất. Để xác định phản ứng tốt nhất cho sức khỏe cộng đồng càng nhanh càng tốt, Trung Quốc và các quốc gia bị ảnh hưởng khác nên ngay lập tức chia sẻ kinh nghiệm hiện tại của họ.

Các chuyên gia y tế đã khuyến cáo nên chuyển tài lực trong việc phòng ngừa từ các biên giowsi quốc gia sang nội địa, bằng cách cho mọi người dễ dàng có được các dụng cụ y tế để tự kiểm tra chỉ dấu nhiễm bệnh. Những người bị nhiễm sau đó nên được lệnh ở nhà và tránh tiếp xúc với người khác.

Như trong trường hợp cúm, chia sẻ thông tin với công chúng có thể hiệu quả hơn nhiều trong việc giảm thiểu sự lây lan của coronavirus so với các hạn chế hà khắc về tự do di chuyển, rất tổn hại đến sức khỏe thể chất và tâm lý của con người, cũng như cho nền kinh tế . Các chính phủ khác hiện đang xem xét phương hướng chống dịch nên ghi nhớ điều này. Và chính quyền Trung Quốc cần xem xét lại phương hướng giải quyết đại dịch trong tương lai.

Akira Kawamoto

* Akira Kawamoto, cựu phó tổng giám đốc của Bộ Kinh tế, Thương mại và Công nghiệp Nhật Bản và là cựu quản trị viên chính của OECD, là giáo sư tại Đại học Keio.

Nguồn:

https://www.project-synd...y-akira-kawamoto-2020-02

Lược dịch:
CTV Danlambao
danlambaovn.blogspot.com


Hoàng Nam  
#142 Posted : Friday, February 14, 2020 6:46:29 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,654

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Thượng viện Mỹ bỏ phiếu giới hạn quyền lực chiến tranh
của Trump ở Iran


14 tháng 2 2020

UserPostedImage

Tổng thống Trump dự kiến sẽ phủ quyết dự luật này khi nó được đưa ra Nhà Trắng

Hành động gây chiến với Iran của Tổng thống Mỹ Donald Trump sẽ bị giới hạn bởi một dự luật của Thượng viện do chính các thành viên đảng Cộng hòa của ông thông qua.

Nghị quyết về quyền lực chiến tranh ở Iran được thông qua với 55 phiếu thuận, 45 phiếu chống - vài giờ sau khi ông Trump cảnh báo rằng nó sẽ khiến Mỹ kém an toàn hơn trước Iran.

Hạ viện đã thông qua một phiên bản của dự luật này vào tháng Một, sau khi ông Trump ra lệnh giết tướng hàng đầu Iran.

Ông Trump dự kiến sẽ bác bỏ dự luật này ngay khi nó được đưa ra Nhà Trắng.

Hôm thứ Năm, tám đảng viên Cộng hòa đã cố gắng thuyết phục đảng của ông Trump, hiện chiếm đa số trong Thượng viện, bỏ phiếu buộc ông Trump phải hỏi ý kiến Quốc hội trước khi có hành động quân sự với Iran.

Một ngày trước cuộc bỏ phiếu, ông Trump viết trên Twitter: "Điều rất quan trọng đối với an ninh quốc gia là Thượng viện Mỹ không bỏ phiếu thuận cho Nghị quyết Quyền hạn Chiến tranh Iran."

"Chúng ta đang giải quyết tình trạng Iran rất tốt và đây không phải là lúc để thể hiện sự yếu đuối... Nếu tôi bị trói tay, Iran có thể sẽ lấn tới. [Điều này] gửi đi một tín hiệu rất tồi tệ. Đảng Dân chủ chỉ làm điều này như một nỗ lực để làm muối mặt đảng Cộng hòa."

Nghị quyết yêu cầu những gì?

Nghị quyết yêu cầu ông Trump phải điều đi các lực lượng tham chiến với Iran trừ khi Quốc hội tuyên bố chiến tranh hoặc thông qua một nghị quyết cho phép dùng biện pháp quân sự.

Nghị quyết cũng nói rằng không có phần nào trong nghị quyết này "sẽ được hiểu là nhằm ngăn cản không cho nước Mỹ tự bảo vệ khỏi các cuộc tấn công sắp xảy ra".

Nghị quyết về Quyền hạn Chiến tranh được Thượng viện thông qua vài giờ sau khi Hải quân Mỹ thông báo đã thu giữ các vũ khí được cho là do Iran thiết kế và sản xuất ở Biển Ả Rập.

Trong một văn bản, quân đội Mỹ nói hàng không mẫu hạm USS Normanday đã tịch thu "150 tên lửa dẫn đường chống tăng Dehlavieh" cùng với "ba tên lửa đất đối không, và một số vũ khí khác.''

Các Thượng nghị sỹ phản ứng như thế nào?

Thượng nghị sỹ tiểu bang Virginia Tim Kaine, cổ vũ việc thông qua nghị quyết.

"Nếu chúng ta yêu cầu các binh sỹ nam nữ trẻ tuổi mạo hiểm mạng sống và sức khỏe của họ trong chiến tranh, thì việc này phải được cân nhắc cẩn thận," ông nói.

Thượng nghị sỹ bang Mississippi Roger Wicker bày tỏ sự phản đối trên Twitter: "Vào thời khắc quan trọng này, Tổng thống cần có quyền hành động tức thì và không bị Quốc hội kiểm soát"

Thượng nghị sỹ Utah Mike Lee, người ủng hộ dự luật, nói dự luật này thích hợp với các ưu tiên của ông Trump.

"Tôi ủng hộ điều Tổng thống đang làm với các chính sách ngoại giao của chúng ta," ông Lee nói.

"Đối với tôi, đây là vấn đề liên quan đến việc ủng hộ Tổng thống Trump trong chính sách đối ngoại, và nỗ lực của ông để đảm bảo rằng chúng ta không dính vào bất cứ cuộc chiến tranh nào một cách quá dễ dàng, quá nhanh, một cách vi hiến. Điều này hoàn toàn phù hợp với chính sách của ông ấy."

Mối quan hệ Mỹ-Iran ra sao?

Việc Mỹ tiêu diệt tướng hàng đầu Iran, Qasem Soleimani tháng trước, đã khiến căng thẳng giữa hai nước thêm nghiêm trọng và gây ra lo ngại về một cuộc chiến tranh toàn diện có thể xảy ra.

Iran trả thù bằng việc tấn công căn cứ quân sự của Mỹ ở Iraq, khiến 109 lính Mỹ bị chấn thương sọ não.

Washington và Tehran từ lâu đã là kẻ thù của nhau.

Tranh chấp có thể bắt nguồn từ ít nhất là năm 1979, khi lực lượng shah do Mỹ hậu thuẫn ở Iran bị lật đổ và đất nước này trở thành một nước cộng hòa Hồi giáo.

Năm đó, giữa lúc cuộc cách mạng nổ ra, hàng chục người Mỹ đã bị bắt làm con tin bên trong đại sứ quán Mỹ ở thủ đô Tehran. Quan hệ hai nước băng giá kể từ đó.

Đã có những dấu hiệu của sự tan băng ngoại giao vào năm 2015, khi Iran đồng ý một thỏa thuận mang tính bước ngoặt nhằm hạn chế chương trình hạt nhân của nước này, khiến quốc tế bớt lo ngại. Việc này nhằm để đổi lấy việc dỡ bỏ các biện pháp trừng phạt kinh tế hà khắc.

Tuy nhiên ông Trump đã bãi bỏ thỏa thuận này năm 2018 và lại áp lệnh trừng phạt lên Iran.

Edited by user Friday, February 14, 2020 6:48:31 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#143 Posted : Friday, February 14, 2020 7:02:22 PM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,654

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Chelsea tậu Ziyech từ Ajax với khoảng $48 triệu


February 14, 2020

UserPostedImage

Tiền đạo Hakim Ziyech của đội bóng Hòa Lan Ajax sẽ về thi đấu cho Chelsea từ đầu Tháng Bảy, 2020. (Hình: Dean Mouhtaropoulos/Getty Images)

LONDON, Anh (NV) – Đội bóng Chelsea của Premier League và Ajax của Hòa Lan đã đồng ý vụ mua bán tiền đạo Hakim Ziyech với phí chuyển nhượng có thể lên đến khoảng $48 triệu.

Theo ESPN FC, tiền đạo người Marocco là cầu thủ đầu tiên được huấn luyện viên đội Chelsea, Frank Lampard, tậu về kể từ khi dẫn dắt đội bóng hồi Tháng Bảy, 2019. Trong thời gian vừa qua, Chelsea bị “cấm vận” chuyển nhượng nên không thể có được bất cứ chữ ký nào trong thị trường chuyển nhượng mùa Đông.

Vào hôm Thứ Năm, 13 Tháng Hai, ESPN đăng tải Ajax xác nhận việc rời khỏi của tiền đạo Ziyech trên Twitter qua bảng tuyên bố: “Ajax và Chelsea đã đạt đến thỏa thuận việc chuyển nhượng tiền đạo Maroc Hakim Ziyech. Cầu thủ này sẽ gia nhập đội bóng Premier League vào ngày 1 Tháng Bảy, 2020, sau khi thi đấu hết mùa bóng ở Amsterdam.”

Trước đó, ESPN cũng từng loan tin trong Tháng Giêng rằng Chelsea muốn có được chữ ký của Ziyech, và trong khi cả hai bên đạt đến sự đồng ý, thị trường chuyển nhượng cũng đóng cửa vì thế hợp đồng này chỉ có hiệu lực từ mùa Hè sau khi Ziyech chơi hết mùa cho Ajax.

Chelsea đã quan tâm đến cầu thủ 26 tuổi này trong một thời gian và phải cạnh tranh với những đội bóng London khác như Arsenal và Tottenham trong việc có chữ ký của tiền đạo này.

Tuyên bố sau khi Ajax thắng đội Vitesse Arnhem 3-0 mới đây, huấn luyện viên Erik ten Hag của Ajax cho biết ông rất vui khi không có cầu thủ nào rời khỏi đội bóng trong Tháng Giêng.

Những nguồn tin nói với ESPN rằng trước đó, Ajax có được hợp đồng mới với Ziyech trong mùa Hè, với điều khoản phí tổn phá vỡ hợp đồng là 30 triệu euro.

Ziyech là một trong những cầu thủ trụ cột của Ajax. Đội này tại giải Champions League 2018-19 đã thua trước Tottenham ở bán kết nhưng lại vô địch KNVB Cup của Hòa Lan. Riêng với Champions League 2019-20, Ajax phải xuống sân chơi Europa League.

Chelsea đã gặp Ajax hai lần trong năm nay tại vòng bảng Champions League với Ziyech đều ra trong đội hình xuất phát cả hai trận. Đội bóng Blues thắng trận lượt đi 1-0 trong khi lượt về tại Amsterdam hòa 4-4.

Ziyech ghi được 9 bàn thắng trong 28 trận đấu từ giải vô địch Hòa Lan Eredivise và Champions League. Ziyech được bầu là cầu thủ hay nhất trong năm của đội bóng trong hai mùa qua và tiếp tục đóng góp nhiều đường kiến tạo cho đồng đội ghi bàn nhất trong bốn của năm giải đấu vừa qua.

(TTC)

hongvulannhi  
#144 Posted : Saturday, February 15, 2020 12:20:49 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,370

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

ĐTC mời gọi giáo dân Tây Ban Nha:
Hãy mang Tin Mừng đi khắp nơi


2/15/2020 1:26:35 PM

Đức Thánh Cha nói với các tín hữu Tây Ban Nha: "Lời hằng sống của Thiên Chúa cần được rao giảng với niềm đam mê và niềm vui qua chứng tá Kitô giáo, để phá vỡ cả những bức tường cô lập và loại trừ."

UserPostedImage

Nhân Đại hội Giáo dân Công giáo Tây Ban Nha, Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đã gửi sứ điệp đến Đức Hồng y Blázquez Pérez, Chủ tịch Hội đồng giám mục Tây Ban Nha; Đức Hồng y Carlos Osoro Sierra, tổng giám mục Madrid, và các giám mục, linh mục, tu sĩ và giáo dân.

Mở đầu sứ điệp, Đức Thánh Cha nhận định rằng thật ý nghĩa khi bắt đầu Đại hội vào ngày lễ hai thánh Cirilô và Mêtôđiô, bổn mạng của châu Âu. “Các ngài mang sứ điệp Tin Mừng cho những người chưa biết, làm cho Tin Mừng trở nên dễ hiểu và gần gũi với mọi người trong thời đại đó, bằng ngôn ngữ và hình thức mới. Với sự khéo léo và chứng tá của mình, các ngài đã có thể mang ánh sáng và niềm vui của Tin Mừng đến một thế giới phức tạp và thù địch.”

Sống đức tin trong cộng đoàn

Liên kết với chủ đề của Đại hội, “Giáo hội lên đường”, Đức Thánh Cha nhắc rằng như là Dân Chúa, chúng ta được mời gọi sống đức tin trong cộng đoàn, như dân được yêu thương và quý mến của Thiên Chúa. Được rửa tội, được trở thành dân của Chúa, “chúng ta không phải là một nhóm nữa, cũng không phải là một tổ chức phi chính phủ, mà là gia đình của Chúa được quy tụ xung quanh cùng một Chúa…”.

Là tiếng nói mới của Tin Mừng trong thế giới

“Dân Chúa lên đường” sống trong một bối cảnh lịch sử cụ thể và được mời gọi đi vào cuộc sống để làm cho Chân lý trở nên dễ hiểu và dễ đón nhận. Đức Thánh Cha nhắc rằng “cần có sự tự do nội tâm để có khả năng chạm vào thực tế của thời đại chúng ta và có can đảm gặp gỡ nó.” “Chúng ta được mời gọi là tiếng nói mới của Tin Mừng trong thế giới nơi chúng ta đang sống, đặc biệt là ở Châu Âu già nua này, nơi Tin Mừng bị bóp nghẹt bởi rất nhiều tiếng nói của sự chết và tuyệt vọng.”

Thời đại của các giáo dân

Đức Thánh Cha nhấn mạnh đây là thời gian của các giáo dân, của những người nam nữ tham gia vào thế giới văn hóa, chính trị, công nghiệp... Và bằng lối sống, họ có thể mang lại sự mới mẻ và niềm vui của Tin Mừng ở mọi lúc mọi nơi. Ngài mời gọi họ lắng nghe nhịp tim của những người cùng thời, của mọi người.

Hãy đi vào mọi ngõ ngách của xã hội

Cuối cùng, Đức Thánh Cha mời gọi các tín hữu “hãy đi vào mọi ngõ ngách của xã hội, để đến với biên cương của thành phố, chạm vào vết thương của dân chúng... Đây là Giáo hội của Thiên Chúa, không phán xét, không lên án họ, nhưng đưa tay ra để giữ họ, khuyến khích họ hoặc đơn giản là để đi cùng với họ trong cuộc sống. Ước gì lệnh truyền của Chúa luôn vang lên nơi anh chị em: “Hãy đi và rao giảng Tin Mừng” (Mt 28,19). (REI 14/02/2020)

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 14.02.2020)

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#145 Posted : Saturday, February 15, 2020 12:35:29 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,370

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Đức Thánh Cha cảm thấy buồn vì nhiều người chê ngài
không có can đảm cải cách thực sự


Đặng Tự Do

14/Feb/2020

UserPostedImage

Hôm 13 tháng Hai, một ngày sau khi Tông huấn Querida Amazonia được công bố, Đức Thánh Cha Phanxicô đã tiếp các Giám Mục Hoa Kỳ về Rôma trong chương trình ad limina để viếng mộ hai Thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô, và thăm các cơ quan trung ương Tòa Thánh. Ngài nói với các Giám Mục Hoa Kỳ rằng ngài rất buồn vì nhiều người chê ngài không có can đảm cải cách thực sự. Junno Arocho Esteves, Cindy Wooden và Carol Glatz của thông tấn xã CNS của Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ có bài tường thuật sau. Nguyên bản tiếng Anh có thể xem tại đây. Dưới đây là bản dịch toàn văn sang Việt Ngữ.

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói với một nhóm giám mục Hoa Kỳ rằng, giống như các vị, ngài bị buộc tội là thiếu can đảm hoặc không lắng nghe Chúa Thánh Thần khi ngài nói hoặc làm điều gì đó mà có người không đồng ý – chẳng hạn như không đề cập đến việc phong chức linh mục cho những người đã kết hôn trong tài liệu của ngài về vùng Amazon.

“Bạn có thể thấy sự sửng sốt của ngài khi ngài nói rằng đối với một số người, [Thượng Hội Đồng Amazon] tất cả chỉ là vấn đề về luật độc thân linh mục chứ không có gì liên quan đến Amazon cả,” Đức Cha William Wack, Giám Mục Pensacola-Tallahassee nói.

“Đức Thánh Cha cho biết một số người nói rằng ngài nhát đảm vì ngài không lắng nghe Chúa Thánh Thần,” vị giám mục nói với Catholic News Service, và cho biết thêm “Đức Thánh Cha nói: ‘Như thế là, họ không giận Chúa Thánh Thần. Họ đang giận tôi ở dưới đây đấy, như thể họ giả định rằng Chúa Thánh Thần luôn đồng ý với họ.’”

Đức Giám Mục Wack là một trong 15 giám mục từ Florida, Georgia, North Carolina và South Carolina, là những vị đã triều yết Đức Thánh Cha gần ba tiếng đồng hồ hôm thứ Năm 13 tháng Hai như một phần của trong chương trình ad limina thăm Vatican. Các ngài cũng được sự tham gia của hai vị từ Arizona – là Đức Cha Giám mục Edward Weisenburger của Tucson và Đức Cha Giám Mục Phụ Tá Eduardo Nevares của giáo phận Phoenix – là những vị đã không thể gặp Đức Thánh Cha với nhóm của các ngài vào ngày 10 tháng Hai.

Trong cuộc họp, một giám mục hỏi Đức Thánh Cha Phanxicô về ba hoặc bốn điểm ngài muốn các Giám Mục Mỹ chia sẻ với người dân Hoa Kỳ từ tài liệu “Querida Amazonia”, nghĩa là “Vùng Amazon Yêu Dấu”, được công bố vào ngày hôm trước nhằm đưa ra các suy tư của Đức Giáo Hoàng về Thượng Hội Đồng Giám mục cho vùng Amazon.

Đức Cha Joel Konzen, Giám Mục Phụ Tá Atlanta, nói với CNS rằng Đức Giáo Hoàng nói thông điệp quan trọng nhất trong văn bản đối với người Công Giáo Hoa Kỳ là việc chăm sóc cho hành tinh này, “đây là một vấn đề nghiêm trọng.”

Sau đó, Đức Thánh Cha nói với các giám mục rằng đã phải mất nhiều tháng hoặc thậm chí nhiều năm để đưa ra được tài liệu này, nhưng những gì được báo cáo trên các phương tiện truyền thông chỉ có “mỗi một dòng” là “Đức Giáo Hoàng đã không có can đảm để thay đổi các luật lệ của Giáo Hội.”

Đức Giám Mục Wack cho biết Đức Giáo Hoàng nói với Giám Mục Mỹ rằng Thượng Hội Đồng được triệu tập “để nói về những vấn đề của Giáo Hội ở Amazon. Những người khác muốn tôi nói về luật độc thân linh mục. Họ đã biến điều đó thành vấn đề. Nhưng đó không phải là vấn đề của Thượng Hội Đồng này.”

“Đức Giáo Hoàng Phanxicô cũng nói với các giám mục rằng các ngài và các linh mục phải dạy bảo và thuyết giảng về việc chăm sóc môi trường,” Đức Giám Mục Wack nói. “Ngài cho biết ngay cả khi người ta không muốn nghe điều đó. Làm thế nào chúng ta có thể phủ nhận rằng mọi thứ đang thay đổi? Làm thế nào chúng ta có thể phủ nhận rằng chúng ta đang làm tổn thương tương lai của chúng ta? Và ngài nói, nếu chúng ta không đề cập đến những điều này, thì thật là đáng xấu hổ. Chúng ta phải rao giảng Tin Mừng, và đây là một phần của Tin Mừng.”

Đức Tổng Giám Mục Thomas Wenski của Miami cho biết Đức Thánh Cha Phanxicô cũng nói về ý nghĩa của tính “đồng nghị” và các thành viên của Giáo Hội phải lắng nghe nhau, cầu nguyện trước các vấn đề và cố gắng để phân định một con đường tiến lên cùng với nhau. Thượng Hội Đồng, không phải là “một quốc hội trong đó người ta bỏ phiếu theo đa số trên một bó toàn bộ các vấn đề.”

Trong số các phản ứng liên quan đến Tông huấn mà Đức Thánh Cha Phanxicô để ý nhất, là một bài bình luận nói rằng ‘Đức Giáo Hoàng thiếu can đảm’ trong vấn đề phong chức cho những người nam đã lập gia đình.

Đức Tổng Giám Mục Wenski diễn giải ý kiến của Đức Giáo Hoàng với các Giám Mục Mỹ rằng “Thượng Hội Đồng không phải là về sự can đảm hay sự nhát đảm của Đức Giáo Hoàng. Thượng Hội Đồng là về tác động của Chúa Thánh Thần và sự phân định trong Chúa Thánh Thần. Và nếu không có Chúa Thánh Thần, thì không có sự phân định.”

Nếu không có sự phân định và tác động của Chúa Thánh Thần, thì lúc đó Thượng Hội Đồng chỉ là “một cuộc họp trong đó người ta chia sẻ ý kiến và có thể có các nghiên cứu, nhưng nó không nhất thiết là một thượng hội đồng trừ phi cách này cách khác nó được chi phối bởi Chúa Thánh Thần,” Đức Giám Mục Konzen nói.

Đức Cha Wack cho biết Đức Thánh Cha Phanxicô cũng giải thích rằng tính đồng nghị và phân định là các quá trình vẫn tiếp tục ngay cả sau khi một Thượng Hội Đồng đã kết thúc và một tài liệu hậu Thượng Hội Đồng đã được công bố.

“Đức Thánh Cha nói: ‘Bạn không thể chỉ gặp gỡ nhau có một lần và sau đó nói, ‘Ồ, chúng ta đã có tất cả các câu trả lời,’ nhưng cuộc nói chuyện vẫn tiếp tục,” vị giám mục nói. “Và như thế, Đức Thánh Cha nói: ‘Những gì chúng ta đã làm là chúng ta nêu ra những vấn đề này, và bây giờ chúng ta phải giải quyết các vấn đề đó,’ trong khi tiếp tục cầu khẩn Chúa Thánh Thần và phân định con đường cho tương lai.

Cũng như 13 nhóm giám mục Hoa Kỳ đi trước các ngài, các giám mục trong nhóm này cũng đã nói chuyện với Đức Giáo Hoàng về cuộc khủng hoảng lạm dụng tình dục của hàng giáo sĩ, vấn đề nhập cư, thanh niên và vấn đề mục vụ cho người trẻ và ý nghĩa của việc làm giám mục.

Đức Giám Mục Wack cho biết ngài đã nêu câu hỏi để được cố vấn về việc tìm kiếm sự cân bằng trong công việc của một giám mục vì “chúng ta được giả định là các mục tử, chúng ta được cho là tư tế cho dân, là những Chúa Kitô khác. Tuy nhiên, cũng giống như các mục tử khác, và như rất nhiều người làm việc trong Giáo hội, cũng như các bậc cha mẹ và những người đang làm việc trên thế giới, chúng ta quá bận rộn với rất nhiều thứ khác.”

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói rất lâu về việc làm giám mục, ngài nói. “Ngài nói nếu chúng ta quá bận rộn làm những việc khác, chúng ta nên đặt những thứ khác sang một bên; chúng ta cầu nguyện, chúng ta thuyết giảng, và chúng ta phục vụ người dân của chúng ta.”

Đức Tổng Giám Mục Wenski nói với CNS rằng khi tường thuật về các giáo huấn của Giáo Hội hay của Đức Thánh Cha Phanxicô, báo chí thường sử dụng “những phạm trù của thế gian và họ không hoàn toàn đánh giá cao việc chúng ta đang theo đuổi một cách sống khác, một cách suy nghĩ khác”.

Ngài nói thêm rằng cuộc gặp gỡ của các giám mục với Đức Giáo Hoàng là một chút thời gian để ‘được ở cùng với Đức Giáo Hoàng, nhìn Đức Giáo Hoàng và nghe Đức Giáo Hoàng’ trong một bầu không khí thoải mái và thảo luận về các vấn đề “mà chúng tôi các giám mục trên toàn thế giới quan tâm”.

“Đó là một cơ hội tuyệt vời bởi vì thông thường, trong tư cách là giám mục, chúng tôi thường nghĩ về Đức Giáo Hoàng qua lăng kính của giới truyền thông. Và thật tốt khi trải nghiệm mặt đối mặt cùng với ngài mà không có bộ lọc đó,” Đức Tổng Giám Mục nói.

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#146 Posted : Saturday, February 15, 2020 12:51:45 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,370

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Một số Giáo hội tại Châu Á đình chỉ các Thánh lễ
và phụng vụ lễ Tro để tranh lan truyền virus


2/15/2020 1:42:47 PM

Để chống lại sự lây lan của virus corona, giáo phận Hồng Kông đã ngưng các Thánh lễ có giáo dân tham dự trong hai tuần.

UserPostedImage

Trong thư luân lưu gửi cho các tín hữu hôm 13/02, Đức Hồng y Thang Hán, Giám quản tông tòa của Hồng Kông, viết: “Hai tuần tới sẽ là thời điểm quan trọng để chấm dứt dịch bệnh. Để tránh các cuộc hội họp gặp gỡ, giáo phận đã quyết định ngưng tất cả các Thánh lễ công cộng của Chúa nhật và các ngày trong tuần trong hai tuần, bao gồm phụng vụ thứ Tư Lễ Tro, từ ngày 15 đến 28 tháng Hai. Một số tín hữu có thể thất vọng. Tuy nhiên tôi hy vọng mọi người có thể hiểu rằng đây không phải là một quyết định dễ dàng.”

Đức Hồng y kêu gọi mọi người đừng để cho sợ hãi chế ngự nhưng nên tín thác vào Thiên Chúa và tỏ tình yêu thương Kitô giáo đối với tha nhân. Đức Hồng y khuyến khích các tín hữu tham dự Thánh lễ online hay qua các phương tiện truyền thông đại chúng, rước lễ thiêng liêng, suy niệm Kinh Thánh hay đọc Kinh Mân Côi. Ngài khuyên các tín hữu ở nhà để bảo vệ sức khỏe của gia đình mình, đặc biệt là của người già và trẻ em.

Giáo phận Hồng Kông kêu gọi các tín hữu giúp đỡ lẫn nhau, chia sẻ các vật dụng chống dịch, sống các nhân đức tin cậy mến của Tin Mừng, cầu nguyện cho nhau.

Cuối thư, Đức Hồng y xin Chúa qua lời cầu bầu của Đức Mẹ Maria lắng nghe lời cầu nguyện để đại dịch sớm chấm dứt và ban cho mọi người được mạnh khỏe.

Chính phủ Hồng Kông cũng đã quyết định các trường học sẽ tiếp tục nghỉ ít nhất là đến ngày 16/03. Tại Hồng Kông đã có 50 trường hợp nhiễm virus corona. Nước này đang đi đầu trong cuộc chiến toàn cầu để ngăn chặn dịch bệnh.

Tại Việt Nam, Giáo phận Đà Nẵng cũng ra thông báo tạm dừng cuộc hành hương về Núi Sọ thuộc giáo xứ An Ngãi trong dịp Lễ Tro. Đây là cuộc hành hương theo truyền thống hằng năm của cả giáo phận. Văn thư thông báo cũng kêu gọi mọi thành phần dân Chúa “thêm lời cầu nguyện, gia tăng những việc hy sinh, bác ái, đặc biệt trong Mùa Chay Thánh này, để xin Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót gìn giữ và ban bình an cho mọi người, cũng như xin cho cơn đại dịch này sớm chấm dứt.” (Fides 13/02/2020)

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 14.02.2020)

***

Hủy bỏ các lễ Chúa Nhật và cả Lễ Tro
vì dịch cúm CoRoV19 (Coronavirus)


Thanh Quảng sdb

13/Feb/2020

UserPostedImage

Giáo Hội Công Giáo Hồng Kông đã đề ra một loạt các biện pháp mạnh mẽ để ngăn chặn sự lây lan của Coronavirus.

(Tin Vatican - Linda Bordoni và Marie Duhamel)

Giáo phận Công Giáo Hồng Kông đã ban hành một thông báo chung về việc cử hành Thánh lễ cũng như các cuộc tụ họp phụng vụ khác hầu tránh nguy cơ lây lan dịch bệnh Coronavirus!

Giáo phận tuyên bố đình chỉ các Thánh lễ công khai vào Chúa Nhật và các ngày trong tuần từ 15 đến 28 tháng 2, và không có phụng vụ Thứ Tư Lễ Tro, bắt đầu của Mùa Chay.

Đức Hồng Y John Tong, Giám quản Tông tòa của Giáo phận Hồng Kông, đã mô tả các biện pháp này là điều đáng tiếc, nhưng cho biết quyết định được đưa ra, vì hai tuần tới sẽ là thời điểm quan trọng để ngăn chặn dịch bệnh.

Vì vậy, trong thời gian này, các tín hữu được khuyến khích tham dự Thánh lễ Chúa Nhật qua các kênh truyền hình, mong tất cả có thể tham gia và rước lễ thiêng liêng…

Tại bán đảo Hồng Kông đã có 50 trường hợp được xác nhận là mắc siêu vi CoRoV19 và một trường hợp tử vong. Hàng trăm người hiện đang tự cô lập hoặc được theo dõi...

Linh mục Nicolas de Francqueville, một linh mục truyền giáo người Pháp hiện đang điều hành một giáo xứ ở Hồng Kông, nói với Đài phát thanh Vatican rằng đây là thời gian thử nghiệm, nhưng ngài hy vọng cuộc khủng hoảng sẽ giúp ngăn chặn sự lây lan và tìm được thuốc thang điều trị!

Cha Nicolas cho biết giáo xứ của cha thực thi nghiêm nhặt thông báo này. Chúng tôi phải đình chỉ tất cả các Thánh lễ trong hai tuần cho đến ngày 28 tháng 2. Ngài cho hay đây là một biện pháp quyết liệt làm cho tất cả mọi người ngạc nhiên, nhưng cũng nhờ vào phương tiện truyền thông, mọi người đã chấp nhận giải pháp này và nhanh chóng tuân theo các hướng dẫn của Giáo phận.

Cha Nicholas cho hay ngài hủy bỏ tất cả các Thánh lễ, nhưng vào Chúa Nhật giáo xứ có đặt Mình Thánh từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều, và nhà thờ được mở cửa cho những ai muốn tới cầu nguyện riêng tư.

Vì vậy, trong khi mọi người được chào đón trong Giáo hội, nhưng trong thời khắc này không có gì được tổ chức bao gồm: các cuộc hội họp, các nhóm giáo lý và tất cả các hoạt động khác, vì trọng tâm chính là tránh các cuộc tụ họp vì nguy cơ lây nhiễm…

Sợ hãi và cơ hội

Cha Nicolas cho biết nhiều người lo lắng, thậm chí tuyệt vọng, nhưng đồng thời chúng ta ý thức đây là một thách đố!

Cha giải thích rằng tiếng Hoa, từ ngữ ‘khủng hoảng’ được hình thành bằng hai ký tự: ký tự thứ nhất biểu thị điều gì đó nguy hiểm, và ký tự thứ hai lại có nghĩa là cơ hội.

Vì vậy, tôi hy vọng rằng trong thời điểm nguy hiểm của siêu vi CoRoV19 này, cũng là cơ hội cho các Kitô hữu, và cho mọi người, thể hiện tình đoàn kết hơn, tránh ra ngoài để có nhiều giờ hơn cho gia đình, dành nhiều thời hơn để cầu nguyện, để suy ngẫm về ý nghĩa cuộc sống và có lẽ dành nhiều thời gian hơn để làm những việc mình chưa làm được…

Vị linh mục người Pháp kết luận với hy vọng rằng, trong cuộc khủng hoảng này, chúng ta không nên chỉ nghĩ về các nguy hiểm và sợ hãi mà còn có thể là thời khắc củng cố niềm tin vào Thiên Chúa… Có thể đây là cơ hội để trở thành một người tin cậy vào Chúa và quyết tâm yêu thương như Chúa Kitô mời gọi chúng ta thể hiện...

Edited by user Saturday, February 15, 2020 1:08:48 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#147 Posted : Saturday, February 15, 2020 12:58:15 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,370

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Giáo dân Vũ Hán: Tử vong tăng kinh hoàng, dân sợ chết
hơn sợ cộng sản, yêu cầu Tập Cận Bình từ chức


Đặng Tự Do

13/Feb/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/254650.htm

Giáo dân Vũ Hán cho biết tử vong tăng kinh hoàng, dân sợ chết hơn sợ cộng sản, yêu cầu Tập Cận Bình từ chức

Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã vắng mặt một cách đáng chú ý kể từ khi dịch coronavirus leo thang thành một cuộc khủng hoảng. Tuy nhiên, chiều thứ Hai, nhà độc tài này đã đi thăm một số địa điểm công cộng ở Bắc Kinh. Sự xuất hiện này dường như nhằm chống lại những lời chỉ trích rằng đại đế Tập đã xa cách dân chúng giữa lúc sự bất mãn đang gia tăng đối với cách thế chống đỡ lúng túng của bọn cầm quyền trước đại dịch Corona.

Lần cuối cùng ông Tập xuất hiện trước công chúng là tại một cuộc họp với thủ tướng Campuchia. Đến nay, đại đế Tập vẫn chưa dám đến thăm tâm điểm của sự bùng phát dịch bệnh là thành phố Vũ Hán, cách Bắc Kinh 1,160 km về phía nam.

Báo chí lề phải Trung Quốc cho biết đầu tiên Tập Cận Bình đến thăm một khu phố khoảng 8km về phía bắc nơi ông cư trú gần Tử Cấm Thành và đi thăm văn phòng chính quyền địa phương. Sau đó, ông đến thăm một bệnh viện thành phố, nơi ông tham gia một cuộc họp qua video với các viên chức và nhân viên y tế tại một bệnh viện ở Vũ Hán.

Theo Tân Hoa Xã, ông Tập, đeo mặt nạ phẫu thuật màu xanh da trời và mặc một bộ đồ đen, đã nhấn mạnh rằng điều quan trọng là phải cải thiện luật pháp liên quan đến phòng chống dịch bệnh, tăng cường hỗ trợ cho các tổ chức và cải thiện các thủ tục trừng phạt những ai thất bại trong công tác phòng chống dịch bệnh.

Theo Cha Bernardo Cervellera, Giám Đốc Asia-News, cơ quan thông tin của Hội Giáo Hoàng Truyền Giáo Hải Ngoại, và là một chuyên gia về Trung Quốc có trụ sở ở Rôma, là người đã từng giảng dạy nhiều năm tại Đại Học Bắc Kinh, điều ngày càng rõ ràng là cuộc khủng hoảng này kéo dài và ngày càng nghiêm trọng là do cấu trúc của xã hội Trung Quốc, đặc biệt là hệ thống kiểm soát thông tin. Chính hệ thống này đã làm trì hoãn nhận thức của công chúng về mức độ nghiêm trọng của dịch bệnh trong nhiều tuần trong khi nó lặng lẽ lan nhanh, và rộng khắp đất nước. Đây là yếu tố chính gây ra cuộc khủng hoảng kinh hoàng hiện nay, trong đó, hàng ngàn người đã chết, hơn 40,000 người bị nhiễm bệnh và một con số tương tự những người bị nghi đã nhiễm bệnh. Đó là chưa kể ít nhất 51 triệu người bị cô lập hoặc tự nguyện cô lập; và hàng trăm triệu người đang phải gánh chịu những hậu quả nặng nề từ việc đóng cửa các nhà máy, và nguy cơ sự sụp đổ của nền kinh tế.

Cơ cấu quyền lực phân cấp và từ trên xuống cũng là một giới hạn lớn khác trong việc đưa ra các phản ứng kịp thời. Thị trưởng thành phố Vũ Hán không thể hành động mà không có sự chấp thuận của lãnh đạo trung ương ở Bắc Kinh.

Sau một thời gian im lặng, báo chí nịnh bợ chế độ đã quay trở lại đặt những bức ảnh về “tấm lòng của các vị lãnh đạo” trên trang nhất, nơi mọi lời của đại đế Tập, của ban bí thư trung ương đảng, của quân ủy trung ương lại được đề cao trắng trợn trong khi dân chúng tiếp tục lũ lượt chết vì dịch bệnh.

Trước tình hình dịch bệnh kinh hoàng, và nỗi ám ảnh trước cái chết gần kề, ngày càng có nhiều người can đảm tung lên mạng những lời chỉ trích đảng cộng sản và kêu gọi Tập Cận Bình từ chức, mặc dù họ thừa biết những ý kiến của họ chỉ sống được trên mạng có vài giờ trước khi bị công an Internet xóa đi. Nhiều tác giả còn đối diện với nguy cơ bị bắt giữ.

Từ Chương Nhuận (Xu Zhangrun - 徐章润), một giáo sư luật tại Đại học Luật Khoa Thanh Hóa (Tsinghua -清华), là một thí dụ. Anh đã xuất bản một bài báo chỉ trích giới lãnh đạo vì không kiểm soát được dịch coronavirus và kêu gọi Tập Cận Bình từ chức ngay tức khắc.

Giáo sư Từ đã bị đình chỉ giảng dạy vào năm 2018 khi ông lên tiếng chống lại chức vụ đại đế trọn đời của ông Tập. Ông cáo buộc bạo chúa Tập đã phá hủy hệ thống chính trị Trung Quốc, đang trong tiến trình cải cách sau cái chết của Mao Trạch Đông.

Theo Giáo sư Từ, chính sách đàn áp của Bắc Kinh đối với xã hội dân sự và quyền tự do ngôn luận đã khiến mọi người không thể phản ứng ngay lập tức khi dịch bệnh bùng phát. Bác sĩ Lý văn Lương (Li Wenliang - 李文亮), là một trường hợp điển hình. Anh là bác sĩ đầu tiên đưa ra cảnh báo về coronavirus và cảnh sát đã bắt anh phải im lặng. Anh đã chết trong bệnh viện sau khi nhiễm bệnh từ một bệnh nhân.

Giáo sư Từ cũng là một luật sư nhân quyền. Anh tuyên bố sáng lập phong trào Công dân mới nhằm hô hào lật đổ cộng sản. Hiện tại, công an Trung Quốc ra lệnh lùng bắt anh. Nhưng anh vẫn còn trốn tránh được, và rất tích cực trên các phương tiện truyền thông xã hội.


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#148 Posted : Saturday, February 15, 2020 9:02:34 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,306

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

UserPostedImage

Tản mạn về Nguyễn Bính


Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi"
(Nguyễn Bính)

Ngày xưa, khi còn đi học và ở trong ký túc xá thuộc một trường đại học lớn ở Saigon, tôi có dịp đọc Ngày Xưa Còn Bé của Duyên Anh, và qua đó đã cảm được những bài thơ trữ tình của Xuân Diệu và Nguyễn Bính. Thật ra, tôi bị mê hoặc thì đúng hơn. Nhưng giữa hai tác giả, thì tôi cảm thấy gần gũi với Nguyễn Bính hơn, có lẽ vì tôi là dân quê mùa, tỉnh lỵ.

Những câu thơ tình của Xuân Diệu :

"Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất
ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Anh cho em, nên anh đã mất rồi"

thật là hay, nhưng sao tôi vẫn thích những câu thơ đơn giản, mộc mạc gần như ca dao của Nguyễn Bính: "

Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi
Giá đừng có dậu mồng tơi
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng ...".

Tôi nghĩ, hầu như trong chúng ta, những người lớn lên ở Việt Nam, chắc ai cũng không ít thì nhiều nghe qua hay biết về nhà thơ tài hoa nhưng vắn số nàỵ Điều đó cũng dễ hiểu, vì thơ của Nguyễn Bính hình như đã đạt được trình độ dễ nhớ và đại chúng.

Đi ngược dòng thời gian một chút, vào đầu thế kỷ 20, khi mà phong trào thơ cũ (theo truyền thống) không còn phát triển nữa, thơ mới được trỗi dậy như trăm hoa đua nở.

Trong khi người ta nô nức đua nhau theo phong trào thơ mới, làm thơ mới, thì Nguyễn Bính và Tú Mỡ vẫn tiếp tục đi theo con đường thơ cũ .

Giữa những khuôn mặt sáng giá của vườn thơ mới như Xuân Diệu, Thế Lữ, Huy Cận, v.v. tên tuổi của Nguyễn Bính vẫn không hề bị lu mờ, mà ngược lại ông còn tạo được bản sắc rất riêng của mình. Nguyễn Bính viết:

Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thày u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều

Có người cho rằng qua bài thơ này Nguyễn Bính muốn làm một bản tuyên ngôn về đường lối sáng tác của mình. Đường lối thơ theo nhà quê. Không cần ra tỉnh, cứ hương đồng gió nội là hay rồi.

Nguyễn Bính là thi sĩ của tình yêụ Nhưng tình yêu của Nguyễn Bính không phải chung chung như :

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu ...
(Xuân Diệu)

hay táo bạo và Tây phương hóa như:

Hãy sát đôi đầu, hãy kề đôi ngực
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài ...

Nhưng tình yêu của Nguyễn Bính rất nhẹ nhàng, tế nhị và Việt Nam:

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
Có con bướm trắng thường sang bên này ...

Và cũng không phải vội vàng, chạy theo kim đồng hồ như Xuân Diệu "Mau với chứ, vội vàng lên với chứ ... Mau với chứ! Thời gian không đứng đợi", mà chỉ chầm chậm:

Láng giềng đã đỏ đèn đâu
Chờ em ăn dập miếng giầu em sang
Đôi ta cùng ở một làng
Cùng chung một ngõ vội vàng chi anh
Em nghe họ nói mong manh
Hình như họ biết chúng mình với nhau.

Có lẽ trong chúng ta, ai cũng một lần nghe qua một vài câu thơ trang nhã, tình tứ và sâu xa trong bài Người Hàng Xóm:

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi
Giá đừng có dậu mồng tơi
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng ...

và để rồi tiếc cho một mối tình nhẹ nhàng nhưng đầy thi vị của thi sĩ . Nhà thơ yêu một người con gái (có thể là tưởng tượng), nhưng chỉ yêu thầm, không dám nói ra, mà chỉ âm thầm tự nhủ "tôi buồn tự hỏi hay tôi yêu nàng?", để rồi ngày tháng qua đi và nàng chết. Thi sĩ đã than khóc và mới nhận ra được là mình đã yêu:

Đêm qua nàng đã chết rồi
Nghẹn ngào tôi khóc ... Quả tôi yêu nàng.

Thời còn đi học, tôi thật sự đã cảm những câu thơ trên đây của Nguyễn Bính. Lúc đó, tôi còn muốn tìm hình ảnh của mình đâu đó trong bài thơ để hỏi mình có thương thầm ai không? Nhưng nào có được, khi mà sách vở và thi cử cứ đè nặng lên cuộc đời sinh viên đầy gian truân ...

Trong Thi Nhân Việt Nam, Hoài Thanh, khi phê bình về Nguyễn Bính, có viết: "Giá Nguyễn Bính sinh ra thời trước tôi chắc người đã làm những câu ca dao mà dân quê vẫn hát quanh năm và những tác phẩm của người, bây giờ đã có vô số những nhà thông thái nghiên cứu". Thật vậy! Nhiều bài thơ của Nguyễn Bính mang vần điệu ca dao và rất dễ nhớ. Nguyễn Bính không dùng chữ trừu tượng hay cầu kỳ để viết nên những vần thơ để đờị Ông cũng không không dùng những triết lý cao siêu để nói lên những điều hiển nhiên trong cuộc sống. Những câu lục bát của bài Tương Tư thật là dễ hình dung:

Thôn Đoài ngôì nhớ thôn Đông
Một người chín nhớ mười mong một người
Gió mưa làbệnh của trời
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.

Tôi thấy cái so sánh "gió mưa là bệnh của trời" với "tương tư là bệnh của tôi yêu nàng" rất ư là sáng tạo và cân xứng. Trong câu "gió mưa là bệnh của trời" có âm vang của gió bão, trong khi câu kế "tương tư là bệnh của tôi yêu nàng" thì lại tả cái âm vang của một tấm lòng. Hai câu thơ không chỉ nói về cái vũ trụ mà còn nói về cái tình trong vũ trụ. Gió mưa của trời, của vũ trụ, luôn gây ra cái cảm giác buồn buồn. Và tương tư là một tính của con người, nhất là đôi trai gái yêu nhau; là một cái vốn tự nhiên. Tương tư là bệnh của tình nhân, như mưa gió là bệnh của trời đất.

Cũng có ý cho là "gió mưa" được lấy từ điển "Phong Vũ", tên một bài thơ trong Trịnh Phong, Kinh Thi, thể hiện tình cảm của người con gái đợi người tình. Tôi thấy ý này không chính xác mấy, vì Nguyễn Bính không học chữ một cách hệ thống từ nhà trường mà chỉ tự học từ một ông chú. Nguyễn Bính cũng không dùng điển tích trong thơ văn của ông ta .

Tôi còn cảm thơ Nguyễn Bính vì cái đặc tính mộc mạc, rất quê muà Bắc bộ.

Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này
Ngày qua ngày lại qua ngày
Lá xanh đã nhuộm thành cây lá vàng
Bảo rằng cách trở đò giang
Không sang là chẳng đường sang đã đành
Nhưng đây cách một đầu đình
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi..

Nhà em có một giàn giầu
Nhà tôi có một hàng cau liên phòng
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?

Mặc dù lúc đó tôi chưa hề ra miền Bắc bao giờ, nhưng đọc những câu thơ này, tôi cũng có thể hình dung ra cái trữ tình của trai gái thuộc vùng đồng bằng Bắc Việt Nam. Chỉ có trong thơ Nguyễn Bính, tôi mới thấy rõ tình yêu của người Việt Nam trong khung trời Việt Nam, vì chỉ Việt Nam mới có "thôn đoài, thôn đông" hay "hàng cau liên phòng".

Phần lớn các nhà phê bình đều nhận xét là tình yêu của Nguyễn Bính không lãng mạn, nồng cháy như Xuân Diệu, không chứa chan như Huy Cận, nhưng nhẹ nhàng và mộng tưởng. Riêng tôi thì thấy Nguyễn Bính cũng yêu say đắm lắm chứ. Thi sĩ yêu đến nỗi phải ghen. Người không muốn người yêu mình hôn hoa, xức nước hoa, đi tắm biển và thậm chí không muốn thấy người yêu "ôm gối chiếc đêm ngủ ." Ghen như vậy thì quả là hết ý!

Cô nhân tình bé của tôi ơi
Tôi muốn cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ
nhìn tôi những lúc tôi xa xôi

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn, dù thấy đóa hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay, bể lắm người

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngây ngất người qua lại
dẫu chỉ qua đường khách lại qua

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn khuất bên cô
Bằng không tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào trong giấc mơ

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên

Có người cho rằng bài thơ Ghen trên đây là bài thơ khéo nhất của Nguyễn Bính; từ cách gieo vần đến lời thơ và chất thơ .

Bên cạnh những bài thơ tình mà Nguyễn Bính đã tả một cách rất ngọt, rất chân chất ấy, nhà thơ còn rất thành công trong các bài thơ về người mẹ, người chị, giản dị dến không ngờ, nhưng gây xao xuyến và xúc động đến không ngờ cho độc giả.

Chắc mọi ngươì còn nhớ bài Lòng Mẹ của Nguyễn Bính . Không một lời bóng bẩy, hào nhoáng, chỉ mộc mạc như tấm lòng của bao bà mẹ Việt Nam, nhưng sao đi vào lòng người đến thế:

Gái lớn ai không phải lấy chồng
Can gì mà khóc, nín đi không
Nín đi mặc áo ra chào họ
Rõ quý con tôi! Các chị trông

Ương ương dở dở quá đi thôi!
Cô có còn thương đến chúng tôi
Thì đứng lên nào! Lau nước mắt
Mình cô làm bận mấy mươi người

Này áo đồng lầm, quần lĩnh tía
Này gương này lược này hoa tai
Muốn gì tôi sắm cho cô dủ
Nào dã thua ai đã kém ai

Ruộng tôi cày cấy, dâu tôi hái
Nuôi dạy em cô tôi đảm dương
Nhà cửa tôi coi, nợ tôi giả
Tôi còn mạnh chán, khiến cô thương

Để rồi khi tiễn con ra ngõ về nhà ai, mẹ một mình quay vào lủi thủi một mình, một bóng. "Con gái là con người ta mà". Đdọc đến đây ai mà không cảm động? Những vần thơ chân chất đến độ khó mà phân biệt được đâu là đời và đâu là thơ nữạ

Một bài thơ nữa của Nguyễn Bính, viết về cảm xúc của người chị cho người em khi đi về nhà "người ta" trong bài "Lỡ Bước Sang Ngang":

Em ơi em ở lại nhà
Vườn dâu em hái, mẹ già em thương
Mẹ già một nắng hai sương
Chị đi một bước trăm đường xót xa.

Hẳn lòng người "chị" trong bài thơ này phải có nhiều uẩn khúc lắm, thế nên, lẽ ra phải vui trong ngày hạnh phúc của đời mình, nhưng giọng thơ lại chứa chất tang tóc, đau thương

Mắt quầng tóc rối tơ vương
Em còn cho chị lược gương làm gì
Một lần sẩy bước ra đi
Là không hẹn lại ngày về nữa đâu

...

Em về thương lấy mẹ già
Đừng trông ngóng chị nữa mà uổng công
Chị giờ sống cũng bằng không
Coi như chị đã sang sông đắm đò<

Có người cho rằng Lỡ Bước Sang Ngang là một bản tuyên ngôn về quyền phụ nữ của Nguyễn Bính. Có thể là cách đây 50 năm, phụ nữ Việt Nam chưa có quyền tự do lựa chọn, không được bình đẳng trong hôn nhân, vì vậy mà đại đa số chị em có ý nghĩ rằng đám cưới của mình như là một sự "lỡ bước sang ngang".

Không ai phủ nhận được là Nguyễn Bính là tác giả của những lời thơ bình dân. Ông không ca ngợi những vẻ đẹp xa vời hay những bóng dáng mỹ lệ, nhưng chỉ ghi lại và nói những chuyện hàng ngày, rất gần gũi với đại chúng. Một trong những hình ảnh đó là "Những Bóng Người Trên Sân Ga". Trong bài này, tôi thấy những cuộc chia lìa cứ tiếp tục, gần như không ngừng:

Những cuộc chia lìa khởi từ đây
Cây đàn sum hợp đứt từng dây
Những lời bèo bọt, thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tháng ngày

Có lần tôi thấy hai cô bé
Sát má vào nhau khóc sụt sùi
Hai bóng chung lưng thành một bóng
-Đường về nhà chị chắc xa xôi

và còn gì cảm động hơn hơn khi thấy hai người yêu đang bịn rịn chia tay:

Có lần tôi thấy một người yêu
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ở một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ, bóng xiêu xiêu

và những cảnh mà tôi nghĩ là ta thấy hàng ngày trên các sân ga:

Hai chàng tôi thấy tiễn đưa nhau
Kẻ ở sân ga, kẻ cuối tàu
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu

Có lần tôi thấy vợ chồng ai,
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dàị
Chị mở khăn trầu anh thắt lại,
Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!

Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi tận chốn xa
Tàu chạy lâu rồi, bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga

rồi những người cô đơn, không có bạn bè, người thân:

Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly

Những chiếc khăn màu thổn thức bay
Những bàn tay vẫy những bàn tay
Những dôi mắt ướt nhìn đôi mắt,
Buồn ở đâu hơn ở chốn này ?

Tôi đã từng chờ những chuyến xe
Đã từng đưa đón kẻ đi về
Sao nhà ga ấy sân ga ấy
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly?

Biệt ly nào mà không buồn? Cuộc vui nào mà chẳng có lúc chia taỷ Ngày vui lúc nào cũng qua mau và chỉ để lại cho người nhiều ngày buồn sau đó. Có lẽ trong đời người, thời gian buồn nhiều hơn thời gian vui, nên trong bài thơ này, tôi chỉ thấy toàn những hình ảnh của chia tay cứ dồn dập.

Có ai đó đã nói "Cuộc đời là một bài thơ lớn." Tôi thấy điều này rất đúng với Nguyễn Bính. Ông sinh ra ở miền Bắc VN, nhưng sau này (trước 1954), ông lưu lạc vào Nam. Khoảng 1952, ông từng làm phó chủ tịch tỉnh bộ Kiên Giang, phụ trách về văn hóa tuyên truyền. Trong thời gian ở ngoài Bắc, ông viết thơ tình nổi tiếng; trong thời gian đi kháng chiến trong Nam, ông viết nhiều bài thơ về kháng chiến, yêu nước, nhưng không mấy thành công và ít ai biết đến. Một trong những bài ông viết trong lúc còn "nằm gai nêm mật" trong rừng U Minh là Người Của Ngày Maị Trong bài, ông đã tả được một cuộc sống gian lao của những người yêu nước, kháng chiến chống Pháp lúc bấy giờ :

Ở chòi hẹp nhưng hồn bao trùm vũ trụ
Trái tim đau nhưng thương cả loài người
Ddã nhiều hôm không thấy bóng mặt trời
Bởi làm việc liên miên và bí mật
...

Những người yêu nước này là ai? Họ là những đứa con VN đến từ ba miền của đất nước, mỗi người mang theo một sắc thái riêng biệt:

Quê các anh ở miền Trung đá núi
Bãi cát vàng bờ biển uốn quanh co
Ddêm trong xanh, cao vút tiếng ai hò
Trên bến vắng một dòng sông nổi bạc

Quê các anh ở miền Nam bát ngát
Trái dừa xiêm nước ngọt buổi trưa nồng
Ddôi ba cô gái bán hàng bông
Chèo yểu điệu một xuồng đầy vú sữa
Theo dòng kênh đi sâu vào biển lúa

Quê các anh ở miền Bắc xa xôi
Bước chân đi , không biết mấy năm rồi
Xa cha mẹ anh em, xa tất cả
Nương dâu xanh, chiếc cầu ao , mái ra
...

Họ là ai ?
- Là người của ngày mai .

Sau 1954, Nguyễn Bính tập kết về lại Bắc, ông bị vài người trong chính quyền Hà Nội lúc đó cho là phản động và đã chết trong tủi nhục lúc chỉ 47 tuổi, cái độ tuổi đầy sáng tạọ

Tôi cố tìm một vài phê bình về cái "dở" của thơ Nguyễn Bính mà chẳng thấy bao nhiêu . Phần lớn thơ của Nguyễn Bính được viết theo thể thơ của dân gian. Chả thế mà nhiều nhà phê bình đều đồng ý là Nguyễn Bính là nhà thơ của đồng quê . Tuy nhiên Hoài Thanh, khi phê bình về Nguyễn Bính trong Thi Nhân Việt Nam, cũng có trách: "Giữa những bài giống như ca dao, người ta bỗng chen vào một đôi lời quá mớị Ta thấy khó chịu như khi vào một ngôi chùa có những ngọn đèn điện trên bàn thờ Phật". Chẳng hạn như những câu:

Đã thấy xuân về với gió đông
Với trên màu má gái chưa chồng
Bên hiên hàng xóm, cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn trời, đôi mắt trong ...

đã làm Nguyễn Bính hết cái "quê mùa" rồị Còn lại, tôi không thấy ai chê thơ của ông cả .

Viết về Nguyễn Bính thì chắc cả một cuốn sách cũng không đủ . Càng lục lại trong tiềm thức càng thấy nhớ nhiều, "Chân quê", "Trường huyện", "Cô hái mơ", "Lẳng lơ" ... toàn những bài đã dược chuyền tay chép đi chép lại trong thời học sinh. Nhưng sao thấy ngôn từ bỗng trở nên khô cứng và trống rỗng dến thảm hại mỗi khi nói về thơ ông. Phải chăng cái "hồn" trong thơ ông đã nói hộ hết rồi ...

Tôi nhớ hoài một lời nói của Nguyễn Bính đâu đó là "Làm văn nghệ khó lắm" vì "Có nhiều ý, nhiều chữ quá tuyệt mà người khác đã cướp mất, trước mình. Mình chỉ nhái lại thôi". Và, tôi cũng chỉ đang nhái lại vài chữ của tiền nhân để bày tỏ lòng ngưỡng mộ đối với một nhà thơ mà tôi cho là của tha hương và tình yêu trắc trở .

Nguyễn Văn Tuấn
Nguồn: sưu tầm

Mắt Buồn  
#149 Posted : Saturday, February 15, 2020 9:35:56 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,306

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

‘Bến Không Chồng,’ ‘Làng Không Vợ’


Huy Phương

February 9, 2020

UserPostedImage

Những người đàn ông làm công việc vá lưới tại một ngôi làng ở huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An. (Hình: Getty Images)

Những ngôi làng vắng tiếng cười,
mà chỉ nghe tiếng khóc trẻ thơ!

Vào cuối năm 1975, khi những người tù miền Nam được Cộng Sản chuyển ra Bắc, từ bến tàu Hải Phòng vào đêm, cho đến lúc trời sáng rõ khi con tàu cổ lỗ, cọc cạch dừng lại sân ga Yên Bái, chúng tôi quan sát thấy rất ít bóng dáng đàn ông. Trên cánh đồng, qua những công trình xây dựng ven đường, và ngay cả trên sân ga chỉ thấy toàn đàn bà, lác đác mới thấy vài nam công an mặc áo vàng. Hầu như tất cả đàn ông, dù là sau ngày chấm dứt chiến tranh năm ấy, đã biến mất. Họ đã đi xa chưa về, hoặc đã chết vì bom đạn, để lại trên miền đất này những người phụ nữ đảm đang hay bắt buộc phải đảm đang, cáng đáng nhiều công việc trước kia là của đàn ông.

Điều này chẳng lấy gì làm lạ, khi Bắc Việt đang “chi viện” vào Nam hàng triệu thanh niên để cầm súng, ôm mìn hay làm dân công, “xẻ dọc Trường Sơn đi chống Mỹ!”

Theo thống kê của Bắc Việt, kể từ sau năm 1945 đến năm 2012, toàn quốc có 1,146,250 binh sĩ tử trận, khoảng 600,000 thương binh, trong đó có 849,018 người lính chết trong giai đoạn “chống Mỹ.” Con số người mất tích, bị vùi dập vì bom đạn không sao kể xiết.

Chủ trương của Bắc Việt là tận dụng hết nhân lực, tài nguyên cho mục đích thôn tính miền Nam, có khi đóng nguyên cả trường đại học, lùa tất cả sinh viên, giảng viên và công nhân cầm súng vào Nam, mà không cần qua giai đoạn huấn luyện!

Điển hình trong trận Cổ Thành, Quảng Trị 1972, một tiểu đoàn Bắc Việt vào cổ thành với quân số đầy đủ, 67 đảng viên và nhiều vũ khí tối tân; đã chết trên 100 người, bị thương trên 700 (tính cả số bổ sung từng ngày) và lúc rút ra chỉ còn 12 người! Mỗi ngày có một đại đội vượt sông Thạch Hãn để tiếp viện quân số, nhưng đêm nay một đại đội tiến vào thì ngày mai chỉ còn lại vài người sống sót.” Do mật độ bom đạn rất cao và kéo dài nên hầu hết bộ đội Bắc Việt tử trận trong cổ thành đều bị vùi lấp. (QĐND 9/8/1972)

Thời gian chiến tranh, miền Bắc trở thành một miền đất vắng bóng đàn ông. Hình ảnh này được thể hiện trong “bến không chồng,” tiểu thuyết của tác giả Dương Hướng xuất bản lần đầu tiên năm 1990 tại Hà Nội, được giải thưởng của Hội Nhà Văn năm 1991.

Tập truyện được coi là một câu chuyện “hòn vọng phu” thời hiện đại. Toàn xã đã sống qua những ngày buồn thảm với những tờ giấy báo tử vô hồn, một vùng đất không có súng đạn nhưng chứa đựng nhiều mảnh đời cô phụ, đầy nước mắt. “Bến không chồng” là một bức tranh mô tả một làng quê quạnh quẽ thiếu bóng dáng đàn ông, chỉ còn lại những thiếu nữ lỡ làng, những chinh phụ mòn mỏi.

Cuộc chiến nào cũng để lại những điều đau xót, bất hạnh cho con người, nhưng sao thời bình, trong một xã hội hiện nay như làng xóm Việt Nam, lại xẩy ra những điều, mới nghe qua, quả là khó tin. Đó là ngày nay, cũng ở Bắc Việt, nhiều ngôi làng được mệnh danh là “những ngôi làng không vợ,” vắng hẳn bóng đàn bà, ở đó chỉ có những người đàn ông, sống cảnh “gà trống nuôi con.

Ngày xưa, những “bến không chồng,” dân làng giật gấu, vá vai, nhà cửa dột nát, nghèo nàn, cơm không đủ no, trái lại ngày này “làng không chồng” được gọi là những ngôi làng tỷ phú vì nhà cửa nguy nga, phương tiện của đời sống không những đầy đủ mà còn được coi là giàu có.

Theo thống kê của xã Hồng Long, huyện Nam Đàn (Nghệ An) cứ ba gia đình, thì có hai gia đình có người đi xuất khẩu lao động. Cả ba xóm có tới 165 phụ nữ đi làm việc ở Đài Loan, Mã Lai. Nhiều gia đình có vợ đi “xuất khẩu” từ hơn 10 năm qua, mọi việc lớn nhỏ trong gia đình, từ chăm sóc con cái, dọn dẹp nhà cửa đến việc đồng áng đều do giới đàn ông đảm nhận.

Những người đàn ông có vợ vắng nhà đều có những công việc “tần tảo” như nhau. Trời chưa hừng sáng, khi các con còn ngon giấc, đàn ông trong làng dậy lọ mọ nhen lửa, nấu cơm, nấu cám lợn, giặt giũ đống quần áo. Đến sáng, khi các con ngủ dậy, đàn ông lại chăm cho con ăn sáng, để còn đến trường, còn mình ở nhà thì thái rau, bưng cám cho đàn lợn đang kêu. Xong xuôi mọi việc trâu bò, lợn gà, có người còn phải lo cho cha mẹ già. Những ngày mùa, trong khi ngày xưa, đàn ông tuốt lúa, đàn bà rủ rơm, phơi rạ thì bây giờ ở đây, chỉ toàn là đàn ông, các ông bà già và trẻ nhỏ lo việc đồng áng.

Cho vợ đi làm lao động ngoại quốc như là một cơn sốt, hay nói đúng là một cơn dịch nhanh chóng lan rộng trong làng trên xóm dưới. Vì đồng tiền, người ta bỏ cả hạnh phúc gia đình, dứt bỏ tình cảm để ra đi.

Không thiếu những phụ nữ đành đoạn từ giã mái ấm gia đình, khi đứa con mới sinh đầy năm, chưa dứt sữa mẹ và hai đứa con khác chỉ mới lên năm và lên ba! Đó là trường hợp của nông dân tên Cách, tâm sự ngày vợ lên đường sang Đài Loan, ngày đầu tiên xa mẹ, bé út khóc suốt ngày vì thèm sữa mẹ, những đứa khác cũng bỏ ăn vì vắng mẹ. Những ngày đầu tiên vợ vắng nhà là những ngày hết sức khổ sở, con khóc đòi mẹ, thì phải nói với con “là sáng mai mẹ sẽ về, đến sáng không thấy mẹ đâu, con lại khóc, cha lại loanh quanh rằng mẹ đã về rồi, nhưng thấy con đang ngủ say nên lại đi rồi!”

Mãnh lực đồng tiền thời bình đã làm cho vợ chồng chia cách, ruột thịt chia lìa.

Câu chuyện bắt đầu từ những năm 1990, xã Đông Tân có người làm nhân viên cho một công ty xuất cảng lao động về làng tuyển người. Ban đầu, chỉ 4-5 người đi nhưng sau đó đồng tiền do họ gửi về đã làm “thay da, đổi thịt” cho gia đình, những ngôi nhà gạch bạc tỷ khang trang được dựng lên, nhà nào cũng có TV, dàn nhạc, xe gắn máy, có khi còn cả xe hơi. Cả làng đổi đời nhờ cuộc sống ly hương. Phong trào phụ nữ sang Đài Loan nở rộ, sau này còn cả số phụ nữ đi làm việc trong các sòng bài ở Macau.

Năm 2019, xã Đông Tân có 570 người xuất ngoại, trong đó 74% là phụ nữ. Xã hiện nay có tới gần 500 gia đình cùng cảnh ngộ vắng bóng đàn bà. Nhiều người đã đi Đài Loan, sau ba năm trở về với chồng, có thêm đứa con thứ hai mới ba tuổi, nhưng quê nhà chỉ có đồng ruộng khô cằn, vợ lại trao con cho chồng, ra đi lần nữa.

Một xã khác, có đến 800 phụ nữ đi làm nghề “ôsin” nước ngoài nên cánh đàn ông rơi vào thế thúc thủ.

Đàn ông phát biểu: “Nghề nông cấy được cây lúa cho trổ bông thì gạo rẻ. Sáu tháng nghề nông giỏi lắm chỉ làm được 3 triệu đồng. Đi ôsin mỗi tháng kiếm được 10 triệu đồng, nông dân nằm mơ cũng không thấy. Vì vậy, dù chẳng hay ho gì khi để vợ đi ôsin nhưng có lẽ nhờ thế mà đại đa số gia đình ở làng này các ông chồng có vợ đi ôsin đều thành công, giàu có!”

Một người khác cho biết: “Bố mẹ tôi có sáu người con trai thì năm anh em đều có vợ đi làm ôsin ở nước ngoài, chỉ trừ vợ anh cả do ốm yếu nên ở nhà! Ngoài năm chị em dâu, chị gái ruột của tôi cũng đi làm ôsin.” Ôsin vạn tuế! Thế thì thôi, còn gì để nói nữa!

Ở đây, có những cảnh người đàn ông, sống như cây tầm gửi, sáng sáng, đến nhà chị dâu lãnh thực phẩm cho hai cha con ăn đủ trong ngày, vì vợ đi Đài Loan, Macau làm ăn từ hơn 15 năm trước, không tin chồng, người đàn bà phải nhờ chị dâu mình rót thức ăn mỗi ngày. Có ông, lúc con khóc nhớ mẹ, không biết nhờ ai, lại bồng bế đi dỗ khắp làng, cười ra nước mắt khi gặp những người đàn ông cùng cảnh ngộ. Về nhà, lại lo chuyện bếp núc, tắm rửa cho con thơ. Bây giờ, trong những ngôi làng này, “đàn ông mặc váy” đã thành câu chuyện bình thường, do cái xã hội đặc biệt này tạo ra!

Nói về câu chuyện cho đàn bà đi “xuất khẩu,” để đàn ông ở lại nhà lo chuyện nội trợ, bếp núc, may vá và cả chuyện ruộng đồng, nhiều bậc cao niên trong làng có ý kiến, rằng tuy đồng tiền quý thật, nhà cao cửa rộng, ai mà không thích, nhưng đời sống quê nhà vẫn thiếu một cái gì đó. Thương nhất là những đứa trẻ có mẹ mà cũng như côi cút. Nhiều phụ nữ sau nhiều năm trở về, con không nhận ra mẹ nữa. Đêm nào cũng nghe tiếng trẻ khóc vì thiếu mẹ, quê làng vắng tiếng ru hời.

Việt Nam hiện nay, có hàng vạn khu phố văn hóa, những ngôi làng không vợ, có được gọi là những ngôi làng văn hóa không? Dù ở những nơi này, mỗi ngày mỗi thịnh vượng, giàu có, nhà lầu san sát mọc lên, nhưng ở đây, phải nói là có điều bất bình thường. Điều này, có còn để được ca tụng đây là một chế độ đầy “nhân văn” không? Nơi đây, nhìn qua, quả là có một bộ mặt thịnh vượng, cán bộ cầm quyền đang giàu lên mỗi ngày nhờ đất, con người thì đẩy vợ đi ra khỏi nước để kiếm tiền, ngẩng mặt với làng xóm, anh em.

Nhiều quốc gia trên trái đất này, chịu những nỗi đau trong chiến tranh giống nhau, nhưng vào thời bình, không biết có quốc gia nào, chịu những nỗi buồn giống như những “ngôi làng không vợ” ở miền Bắc Việt Nam hiện nay hay không?

(Huy Phương)

Edited by user Saturday, February 15, 2020 9:36:57 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#150 Posted : Saturday, February 15, 2020 10:48:28 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 5,306

Thanks: 668 times
Was thanked: 581 time(s) in 421 post(s)

Hình ảnh: Xã 10,000 người ở Vĩnh Phúc bị cô lập
vì dịch COVID-19


February 13, 2020

UserPostedImage

Công an mở chốt kiểm soát cho một người dân đi qua.
(Hình: NHAC NGUYEN/AFP via Getty Images)

Vì dịch COVID-19, tỉnh Vĩnh Phúc quyết định cách ly ngay lập tức toàn bộ xã Sơn Lôi, huyện Bình Xuyên, cấm tất cả hơn 10,000 người dân xã này đi khỏi khu vực trong 14 ngày.

Chính quyền đang mở nhiều điểm bán hàng lưu động, vận chuyển thực phẩm, cấp phát khẩu trang miễn phí, đồng thời đặt thêm ba chốt kiểm soát, nâng tổng số lên tám chốt ở xã Sơn Lôi.

Mỗi chốt có bốn người gồm cán bộ xã, nhân viên y tế và công an phụ trách.

UserPostedImage

Công an đeo khẩu trang đứng tại chốt kiểm soát ngay lối vào xã Sơn Lôi.
(Hình: AP Photo/Yves Dam Van)

UserPostedImage

Một người dân đi qua bảng hướng dẫn đề phòng dịch COVID-19.
(Hình: NHAC NGUYEN/AFP via Getty Images)

UserPostedImage

Một người dân đeo khẩu trang mua hàng tại chốt kiểm soát.
(Hình: NHAC NGUYEN/AFP/Getty Images)

UserPostedImage

Hai người dân trẻ tuổi đeo khẩu trang để đề phòng dịch bệnh.
(Hình: MINH NGUYEN/AFP/Getty Images)

UserPostedImage

Nhân viên y tế phát khẩu trang miễn phí.
(Hình: AP Photo/Yves Dam Van)

UserPostedImage

Một nhân viên y tế xịt thuốc sát trùng lên một xe gắn máy ngay chốt kiểm soát.
(Hình: NHAC NGUYEN/AFP/Getty Images)

UserPostedImage

Công an mở chốt kiểm soát cho xe cấp cứu đi qua.
(Hình: NHAC NGUYEN/AFP/Getty Images)

Edited by user Saturday, February 15, 2020 10:55:13 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#151 Posted : Saturday, February 15, 2020 11:44:30 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,395

Thanks: 6901 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Trung Quốc của Tập Cận Bình : Đế quốc cảm cúm

Thụy My - RFI - điểm báo Pháp - 15/02/2020
« Chúng ta không sợ bão tố, hiểm nguy hay rào cản ». Chủ tịch Trung Quốc khẳng định như trên vào ngày 31/12/2019. Và bây giờ thì ông Tập đã có tất cả !


Dịch bệnh do virus corona hoành hành dữ dội do chế độ độc tài của Tập Cận Bình che giấu, Donald Trump có hẳn một đại lộ thênh thang trước mặt cho nhiệm kỳ hai sau vụ truất phế. Đó là hai chủ đề lớn được các tạp chí Pháp tuần này đề cập, bên cạnh những vấn đề rất riêng của nước Pháp như quấy nhiễu tình dục trong ngành thể thao, tình trạng những cộng đồng sống khép kín đặc biệt là Hồi giáo.

Trang bìa của L’Express là ảnh Tập Cận Bình đang mang khẩu trang, trên nền lá cờ đỏ với những sao vàng của Trung Quốc, chạy tựa « Đế quốc bị cảm cúm ». Dịch virus corona là cuộc khủng hoảng trầm trọng nhất kể từ sau vụ thảm sát Thiên An Môn, liệu Tập Cận Bình có sống sót sau thảm họa này ?

Những thành phố ma trong thời kỳ toàn cầu hóa

Tờ báo mời gọi hãy tưởng tượng Paris như một thành phố chết. Những con đường vắng tanh, các bệnh viện quá tải, không còn giao thông công cộng. Hãy tưởng tượng một nước Pháp có cuộc sống ngưng đọng lại, các nhà máy trống rỗng, cư dân bị phong tỏa tại nhà, các pharmacie đông nghịt khách. Những phi đạo ở Roissy không có máy bay, những nhà ga hoang vắng và toàn bộ nước Pháp bị cách ly ! Đó là tình hình từ ba tuần qua ở tâm dịch Vũ Hán và 58 triệu người Hồ Bắc.

Vũ Hán không phải là Paris, và tỉnh Hồ Bắc chỉ nhỏ bằng một phần ba nước Pháp, nhưng có dân số gần bằng Pháp. Nhà văn Trình Hán Chương (Cheng Hanzhang) hồi thế kỷ 19 đã mô tả : « Là người lúc rạng đông, đến hoàng hôn đã thành ma. Mười người mắc bệnh chỉ có một người sống sót. Khi đại nạn khởi phát, nó lan ra bốn phương tám hướng, không chừa một gia đình nào ».

Hai thế kỷ sau, trước nguy cơ lây nhiễm, chính quyền Trung Quốc vào cuối tháng Giêng đã tiến hành đợt cách ly quy mô chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại. Nhưng bức trường thành chống virus này có thể làm gì được trong thời đại toàn cầu hóa ?

Hoặc Bắc Kinh nhanh chóng chận được nạn dịch bằng cách buộc một phần đất nước ngừng hoạt động, gây thiệt hại cho công xưởng thế giới. Hoặc ngược lại, biện pháp này thất bại, và virus corona cộng với hoảng loạn lan tràn tại Hoa lục và các nước khác.

Lần đầu tiên, người quyền lực nhất Trung Quốc là Tập Cận Bình trở nên yếu thế, không kiểm soát được tình hình. Tệ hơn nữa : ban đầu im lặng, rồi đến ngày 20/1 chính quyền trung ương bỗng thẳng tay cô lập mấy chục triệu dân, gây nghi ngờ cho người dân Trung Quốc và thế giới.

« Thiên mệnh » của Tập Cận Bình có còn vào năm 2022 ?

L’Express cho rằng có ba việc khẩn cấp cho Tập Cận Bình về y tế, kinh tế và chính trị. Số tử vong tiếp tục tăng, hàng ngàn nhà máy đóng cửa. Thật xui xẻo cho ông tổng bí thư đảng cộng sản đã hứa hẹn tăng gấp đôi GDP của Trung Quốc từ 2010 đến 2020, vì muốn vậy phải giữ tỉ lệ tăng trưởng trên 5,6%. Theo Alicia Garcia Herrero, kinh tế gia trưởng Natixis ở Hồng Kông, chính quyền không còn cách nào khác là tung ra kế hoạch tái thúc đẩy nền kinh tế, nhưng phải được người dân tin tưởng !

Đây chính là thách thức nhạy cảm nhất của Tập Cận Bình : tái lập tính chính danh đối với nhân dân và trong đảng. Trong lịch sử Trung Hoa, các trận dịch thường được coi là sự trừng phạt của thần linh. Ngày nay, hoàng đế Tập Cận Bình phải gắng sức làm dịu cơn giận dữ của các quan lại đỏ, có nguy cơ sẽ ngáng chân ông ta khi đòi làm thêm nhiệm kỳ thứ ba vào năm 2022. Bởi vì cuộc khủng hoảng virus corona là thử thách lớn chưa từng thấy của ông Tập.

Mao Trạch Đông trong thời kỳ quyền lực bị lung lay đã chọn lựa việc đến Vũ Hán hồi tháng 7/1966, trình diễn màn bơi trên dòng Dương Tử Giang để tìm lại lòng tin của nhân dân. Tấm ảnh này của nhà lãnh đạo 72 tuổi là công cụ tuyên truyền để tung ra Cách mạng văn hóa. Kín đáo hơn người tiền nhiệm nổi tiếng, Tập Cận Bình chỉ dám gởi Lý Khắc Cường đi thăm các bệnh viện Vũ Hán, có thể là ông thủ tướng sẽ bị « hy sinh » nếu cần.

« Chúng ta không sợ bão tố, hiểm nguy hay rào cản nào ». Chủ tịch Trung Quốc khẳng định như trên vào ngày 31/12/2019. Và bây giờ thì ông Tập đã có tất cả !


Chạy đua lên không gian nhưng để dân chết vì dịch bệnh

Hồ sơ của tuần báo L’Express lần lượt điểm qua những lỗ hổng trong mạng lưới y tế Hoa lục, sự phẫn nộ của người dân trên mạng xã hội, ảnh hưởng của nạn dịch lên kỹ nghệ thế giới cũng như nền kinh tế Trung Quốc.

« Y Náo » (Yi Nao), tức hiện tượng bệnh nhân tấn công bác sĩ, đến nỗi công an phải hiện diện thường xuyên tại các bệnh viện, cho thấy sự què quặt của hệ thống y tế Trung Quốc.

Những năm gần đây, Trung Quốc đã đầu tư nhiều tỉ đô la để đóng vai trò hàng đầu trong cuộc chạy đua vào không gian, vào siêu máy tính, trí tuệ nhân tạo, sinh học. Bắc Kinh sở hữu một trong những trung tâm lớn nhất thế giới về giải mã bộ gien, một phòng thí nghiệm « P4 » được giữ an toàn cao độ để nghiên cứu những loại virus nguy hiểm nhất. Thế nhưng, khi nạn dịch virus corona xảy ra, người nhiễm virus lại bị hết bệnh viện này đến bệnh viện khác từ chối, nhiều người đành phải ở nhà phó mặc cho số phận.

Trước tình hình đó, đặc biệt là sau cái chết của bác sĩ trẻ Lý Văn Lượng (Li Wenliang), chưa bao giờ người dân Hoa lục lại phát biểu một cách thẳng thắn như thế trên internet. Đối mặt với làn sóng phẫn nộ này, Bắc Kinh sau đó đã siết chặt mạng xã hội, nhất là ứng dụng đa năng WeChat đang được một tỉ người sử dụng, hầu hết tại Hoa lục. Nhiều tài khoản chỉ trích việc xử lý khủng hoảng đã bị khóa, mà ở Trung Quốc, không vào được WeChat coi như bị tách rời khỏi thế giới - một bi kịch cho những người đang bị cách ly.

Về mặt kinh tế, điện tử, viễn thông, xe hơi, hóa chất…danh sách các lãnh vực bị ảnh hưởng bởi sự xáo trộn chuỗi cung ứng đang kéo dài. Đằng sau cuộc khủng hoảng chưa từng thấy này, là hệ thống sản xuất sau vài thập niên đã bị cắt rời thành nhiều đoạn, nhân lên nhiều nhà thầu phụ để tiết kiệm vài đô la cho mỗi công đoạn. Hậu quả là nếu một mắt xích bị tắc thì cả dây chuyền phải ngưng lại. Chẳng hạn tập đoàn Nintendo phải chậm giao thiết bị game Switch, và dự định tập trung sản xuất tại Việt Nam nếu tình hình vẫn tiếp tục xấu.

« Hãy chấm dứt văn hóa dối lừa ! »

Cũng về nạn dịch corona, Courrier International dịch bài viết của một trí thức Trung Quốc mang tựa đề « Hãy chấm dứt văn hóa dối lừa » đăng trên mạng Vi Tín (Weixin).

Giáo sư Tôn Giang (Sun Jiang), trường đại học Nam Kinh trước hết kêu gọi mặc niệm cho những người đã chết vì virus corona, hình dung ra cuộc chiến đấu tuyệt vọng của họ. Chúng ta mỗi người chỉ có một cuộc đời mà thôi. Một cái chết tự nhiên vốn đã gây nhiều xúc động, có thể nói gì hơn về những cái chết không chờ đợi này, đang đe dọa toàn thể cư dân ?

Ông nhấn mạnh, quyền lực không được kiểm soát là một con quái thú tàn bạo. Cách đây 100 năm, nhà văn Lỗ Tấn (Lu Xun) đã từng cảm thán cho một thời đại tồi tệ, già trẻ đều phải dối trá, và nay thì cũng chẳng khác. Nhưng tệ hại hơn cả dối trá, là bộ máy đã tạo ra dối trá.

Trong giai đoạn dịch bệnh này, cần phải thẳng thắn, và sau khi nạn dịch trôi qua, giới trẻ phải trở thành thế hệ đầu tiên có tinh thần phê phán. Giáo sư Tôn Giang cũng đòi hỏi truy ra những người chịu trách nhiệm về mặt hình sự, chính trị và cả đạo đức. Ông kết luận, không ai có thể thoát được lưỡi hái của lịch sử.

Bài viết rất hay của vị giáo sư với giọng điệu khá chừng mực, không chỉ trích trực tiếp, đã được lan truyền rộng rãi trên mạng Vi Tín, nhưng nay cũng đã biến mất !

Đảng gởi những bàn tay sắt đến trị dân

The Economist ghi nhận trong cùng một ngày 13/2 đảng Cộng Sản Trung Quốc đã có hai động thái bất ngờ. Trước hết là loan báo số tử vong tăng gấp đôi và số người nhiễm tăng gấp mười so với những ngày trước, được giải thích là do đổi cách tính. Đồng thời « trảm » luôn bí thư tỉnh ủy Hồ Bắc, Tưởng Siêu Lương (Jiang Chaoliang) và bí thư thành ủy Vũ Hán, Mã Quốc Cường (Ma Guoqiang).

Tuần báo Anh lưu ý là các quan chức được điều đến thay thế đều là người thân tín của Tập Cận Bình. Ông Ứng Dũng (Ying Yong), bí thư thành ủy Thượng Hải lên làm bí thư tỉnh ủy Hồ Bắc, vốn là giám đốc công an Chiết Giang khi ông Tập làm bí thư tỉnh này. Trần Nhất Tân (Chen Yixin), đặc phái viên của ông Tập tại Vũ Hán cùng với Hạ Bảo Long (Xia Baolong), người phụ trách Hồng Kông và Macao vốn nổi danh trong cộng đồng Thiên Chúa giáo Trung Quốc vì lãnh đạo các chiến dịch tháo dỡ những cây thánh giá trên các nóc nhà thờ ở Chiết Giang.

The Economist kết luận, khi gặp rắc rối, đảng gởi ngay những nhân vật cứng rắn nhất đến.

Virus gây đại dịch cúm cách đây một thế kỷ cũng từ Trung Quốc ?

Courrier International cùng tờ Die Zeit của Đứctìm về quá khứ,nói về « Mẹ của mọi nạn dịch ». Con virus corona Vũ Hán làm cộng đồng quốc tế lo sợ, nhưng không thể so sánh với nạn dịch khủng khiếp cách đây một thế kỷ là « cúm Tây Ban Nha » – một tên gọi khá oan cho đất nước châu Âu này, trong khi ông Tập đã né được tên gọi « cúm Vũ Hán ».

Nạn dịch cúm xảy ra từ 1918-1919 đã làm 50 đến 100 triệu người chết, trong khi dân số thế giới lúc đó chỉ khoảng 2 tỉ người. Lần đầu tiên người ta mới biết đến virus, qua trận dịch kinh khiếp nhất trong lịch sử nhân loại. Ngày 04/03/2018, một đầu bếp của trại lính ở Riley, Kansas (Mỹ) bị bệnh, và một tuần sau đó, 100 tân binh phải nhập viện, 500 người khác bị lây nhiễm. Những người lính trẻ được huấn luyện ở Riley sau đó được điều đi khắp châu Âu.

Trong những chiến hào và hầm trú ẩn, nơi điều kiện vệ sinh tệ hại, con virus biến thể và trở nên nguy hiểm. Đợt dịch thứ hai diễn ra, các quân nhân lây cho thường dân, nhưng các báo bị cấm đưa tin. Chính tại Tây Ban Nha trung lập, báo chí không bị kiểm duyệt, tin này mới loan ra, và càng gây rúng động khi quốc vương Alphonse XIII cũng lâm bệnh. Nhiều nước liền gọi là « cúm Tây Ban Nha », và nếu mang tên khác cũng đều gắn với mối đe dọa từ nước ngoài. Sénégal gọi là « cúm Brazil », ở Brazil lại gọi « cúm Đức », còn đối với Ba Lan là « cúm bôn-sê-vích ».

Vào thời đó, người ta không hiểu tại sao. Mãi đến gần 80 năm sau, ê-kíp của nhà vi trùng học Jeffery Taubenberger phát hiện được các phần thân thể người chết vào năm cuối cuộc chiến và tách được các chuỗi ADN của virus. Năm 2005, họ công bố đó là virus cúm A, loại H1N1. Tất cả các loại virus cúm A trên thế giới đều là cháu chắt của H1N1, thế nên virus năm 1918 là « mẹ của mọi nạn dịch ». Nhưng cho đến nay vẫn còn nhiều câu hỏi : loài vật nào thời đó truyền virus sang con người, nạn dịch bắt đầu từ nông thôn Kansas hay do các công nhân Trung Quốc nhập cảnh vào đây đã mang theo ???

Đại lộ thênh thang trước mặt Donald Trump

Nhìn sang nước Mỹ, Courrier International chạy tựa trang nhất « Một đại lộ cho Trump », với hình vẽ tổng thống Hoa Kỳ trong bộ trang phục hoàng đế mang màu cờ nước Mỹ, đang chỉ tay về phía trước. Tờ báo cho rằng ông Donald Trump có vẻ rất nhiều hy vọng tái đắc cử, và đối mặt với ông là phe Dân Chủ đang chia rẽ hơn bao giờ hết.

Tờ The Washington Examiner (thân Trump) nhận định, ông Trump có thể dựa vào một đảng đoàn kết, tỉ lệ cao trong các cuộc thăm dò, và một nền kinh tế thịnh vượng. Cử tri của ông rất trung thành, trong khi đối lập thì nội bộ xâu xé. Chính sự rối loạn trong đảng Dân Chủ, mà cuộc bầu cử sơ bộ lộn xộn ở Iowa là ví dụ cụ thể, sẽ tặng cho Donald Trump một nhiệm kỳ thứ hai.

Đối với các đảng, bầu cử sơ bộ là dịp để làm dịu đi những bất đồng, hoàn thiện chiến lược tranh cử. Dân Chủ vẫn còn khả năng lật ngược tình hình, nhưng với các khuôn mặt ứng cử viên hiện nay, một chiến thắng chung cuộc không chỉ khó khăn, mà theo tờ báo là bất khả.

Riêng trong tháng 12/2019, quỹ tranh cử của Donald Trump cao gấp 7 lần bên Dân Chủ (63 triệu đô la so với 8,3 triệu) ; tỉ lệ tín nhiệm lên đến 49%, tỉ lệ thất nghiệp chỉ 3,5%, thấp nhất kể từ khi chinh phục Mặt Trăng cho đến nay. Ngay cả trong trường hợp phải đối mặt với Bernie Sanders, ứng cử viên được cho là có nhiều cơ hội thắng ông Trump nhất, Donald Trump cũng sẽ qua mặt. Có điều ông Sanders phải vượt qua được cuộc bầu cử sơ bộ trước đã, và chừng như phía Dân Chủ làm mọi cách để ngăn trở khả năng này. Nước Mỹ chưa sẵn sàng để cho một ứng viên Dân Chủ công khai xu hướng xã hội chủ nghĩa bước vào Nhà Trắng.

Hoa Kỳ sẽ không còn là hình mẫu cho thế giới

Về địa chính trị, L’Obs trong bài « Nước Mỹ, phản mô hình » dựa vào cuốn sách « The Accidental Superpower » (tạm dịch « Siêu cường bất đắc dĩ » của chuyên gia Peter Zeihan phân tích xu hướng thu mình lại của Mỹ quốc, cho rằng các nước không còn có thể mãi trông cậy vào Washington.

Trước Donald Trump, Barack Obama cũng đã từng ngần ngại không muốn tham gia giải quyết các cuộc xung đột lớn như Syria và Libya, nhưng với ông Trump, khuynh hướng co cụm lại càng tăng lên. Theo tác giả, có ba nhân tố chính.

Trước hết, nước Mỹ đã độc lập về năng lượng nhờ dầu lửa và khí đá phiến, không cần nhập từ Trung Đông, và cũng dư khả năng quân sự để bảo vệ nguồn cung. Thứ hai là vị trí địa lý. Hoa Kỳ hết sức may mắn : bao quanh là hai đại dương, chỉ giáp giới với hai quốc gia là Canada ở phía bắc và Mêhicô ở phía nam, dễ dàng tự vệ trước ngoại xâm và làn sóng di dân. Thứ ba, dân số Hoa Kỳ tăng mạnh nhất trong số các nước phát triển, nên có thể trông cậy vào thị trường nội địa, ít lệ thuộc vào các hiệp ước tự do mậu dịch và không cần lao động nhập cư.

Tuy nhiên tác giả cho rằng một đất nước co cụm lại sẽ thiệt hại trong các lãnh vực khác. Các công ty Mỹ sẽ không hăng hái tìm thêm thị trường bên ngoài, ngày càng ít lao vào các thử thách công nghệ : các dấu hiệu chậm trễ so với Trung Quốc và châu Âu đã bắt đầu thấy trong một số lãnh vực. Rốt cuộc, thế giới sẽ không còn coi Hoa Kỳ như một hình mẫu. Người ta thỉnh thoảng vẫn xem phim Hollywood, nhưng ngày càng ít ngưỡng mộ một đất nước đang dần xa cách.

thao ly  
#152 Posted : Saturday, February 15, 2020 7:56:48 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,231
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Cụ xã nghĩa Sanders


Vũ Linh

February 15, 2020

Cuộc chạy đua làm đại diện cho đảng Dân Chủ chỉ mới bắt đầu, mới chạy được có hai đoạn nhỏ Iowa và New Hampshire thôi, còn tới 48 đoạn lớn nhỏ nữa. Mà những đoạn tới còn nhiều sông lớn núi cao lắm. Như người ta vẫn thường nói, trong chính trị Mỹ, một năm là một thế kỷ, Trạng Trình có sống lại cũng mù tịt.

Dù vậy, kết quả hai cuộc bầu sơ bộ đầu tiên đã đưa ra ánh sáng việc đảng DC chưa bao giờ phân hóa lớn như bây giờ. Chính trị Mỹ phân hóa là chuyện không có gì mới lạ, nhưng cái phân hóa ta đang thấy chẳng những rất lớn, mà lại có điểm đặc biệt quái lạ hơn cả: đó là sự thắng thế ít nhất cho tới hôm nay, của khuynh hướng thiên tả cực đoan nhất lịch sử của cái thành đồng tư bản này.

Đó là sự thành công của ông Bernie Sanders.

UserPostedImage

Ông Sanders là một nhân vật hy hữu. Già nhất trong các ứng cử viên tổng thống của đảng DC, nhưng lại được hậu thuẫn mạnh của khối cử tri trẻ nhất.

Diễn Đàn này đã bàn qua về cụ Sanders, quý độc giả có hứng thú có thể đọc lại:

https://diendantraichieu...-lan-bernie-sanders.html

Bây giờ xin bàn thêm.

Ông Sanders có một quá trình chính trị rất lạ. Vào chính trị rất muộn năm 1981 khi ông đã 40 tuổi, qua việc đắc cử làm thị trưởng một thành phố nhỏ hơn hột cát không ai thấy trên bản đồ, nhỏ hơn xa thành phố South Bend của ‘chị’ Buttigieg bây giờ, là thành phố Burlington trong tiểu bang Vermont, đông bắc Mỹ giáp giới Canada. Khi ông Sanders làm thị trưởng thì Burlington có khoảng 30.000 dân, bằng một phần ba thành phố Wesminster của Cali. Tuy thành phố nhỏ nhưng lại nằm trong một tiểu bang rất thưa dân, chỉ có trên nửa triệu dân. Do đó, ông thị trưởng cũng đủ tên tuổi để đắc cử dân biểu liên bang (1991 – 50 tuổi), rồi thượng nghị sĩ liên bang (2008 – 67 tuổi), rồi ra tranh cử tổng thống (2016 – 75 tuổi).

Ông Sanders vào quốc hội liên bang cách đây 29 năm. Nổi tiếng là… nghị gật, gần như không bao giờ lên tiếng, chẳng đưa ra luật gì ghê gớm quan trọng nào. Nhưng lại được tiếng là người thiên tả cực đoan nhất. Chê đảng DC không đủ cấp tiến, ghi danh là độc lập không đảng nào, nhưng họp thường xuyên với khối dân cử DC, và luôn luôn biểu quyết theo phe DC.

Bất ngờ năm 2016, ông giựt mình tỉnh giấc, nhẩy ra tranh cử tổng thống chống bà Hillary. Ông thức tỉnh vào tuổi 75, là cái tuổi người ta đã đi ngủ từ lâu rồi. Mọi người đều cười khẩy. Mọi người đều lầm.

Ông Sanders tinh ma thấy ngay trong cái thể chế gọi là lưỡng đảng của Mỹ, một anh độc lập không đảng nào thì tương lai chính trị là con số zero khổng lồ. Nên ông mượn tạm cái áo DC khoác lên người ra tranh cử trong đảng DC, chống lại bà Hillary, một người mà cả đảng DC đã ‘nhất trí’ sẽ là đại diện cho đảng ra tranh cử tổng thống năm đó.

UserPostedImage

Sanders with Clinton 2016

Năm 2016, ông ra tranh cử chống bà Hillary, công khai tuyên bố bà Hillary không thể chấp nhận được vì hai tội lớn: thứ nhất dính dáng vào quá nhiều xì-căng-đan mờ ám, làm ô uế Tòa Bạch Ốc, thứ nhì là ứng cử viên của giới tài phiệt đã từng nhận bạc triệu của Wall Street.

Không ai coi ông Sanders ra gì. Cho đến khi các cuộc bầu sơ bộ đầu tiên tại Iowa, New Hampshire cho thấy ông Sanders không phải tầm thường. Ông được sự ủng hộ của một khối nhỏ nhưng rất năng động và rất ồn ào: đó là giới trí thức trẻ theo khuynh hướng thiên tả cực đoan nhất.

Ngôi sao Sanders khi đó như lửa rơm, bốc lên rất nhanh nhưng rồi cũng tàn còn nhanh hơn nữa. Khi các cuộc bầu sơ bộ chuyển về phiá nam và phiá tây nước Mỹ thì ngôi sao Sanders bị… mặt trời Hillary che mất. Ông đành chịu thua, bỏ cuộc và hứa sẽ ủng hộ bà Hillary.

Sự ủng hộ của ông có tính ển ển xìu xìu cho có vì áp lực và thông lệ chính trị, nhưng không hồ hởi gì. Đã vậy, đám cử tri cuồng tín của ông công khai không chấp nhận bà Hillary. Khi cuộc bầu bán thực sự giữa bà Hillary và ông Trump xẩy ra thì khối trẻ cực đoan này tẩy chay không đi bầu, khiến bà Hillary mất một số phiếu khá lớn. Hiển nhiên, đây là một trong những lý do quan trọng bà Hillary đã thất bại. Cũng giải thích trong thời gian gần đây, bà Hillary đã hai ba lần lên tiếng công kích ông Sanders để trả thù.

Ngay sau khi rút lui, ông Sanders vứt trả cái áo DC lại cho đảng DC, tuyên bố trở về vị thế độc lập lại. Đảng phái ở Mỹ lỏng lẻo là vậy.

Câu chuyện đi vào quên lãng sau khi ông Trump đắc cử. Cụ Sanders đi ngủ lại. Cho đến giữa năm ngoái là lúc cuộc chạy đua vào Tòa Bạch Ốc bắt đầu lại.

Nhìn qua nhìn lại, ông Sanders một phần vẫn say sóng với thành quả của 2016, một phần nhìn thấy không có ai nặng ký có thể đại diện cho khuynh hướng xã nghiã của ông. Ông cũng bực mình thấy bà nghị sĩ Elizabeth Warren khoác cái áo xã nghĩa nhẩy ra tranh cử. Ai cũng biết bà Warren thuộc loại ‘ngụy cấp tiến’, còn giả dối hơn xa bà Hillary.

Ông Sanders lại mượn lại cái áo DC khoác vào rồi nhẩy ra tranh cử nữa.

Như đã viết ở trên, chưa ai rõ lần này, ông Sanders sẽ đi bao xa, nhưng kết quả hai cuộc bầu sơ bộ đầu tiên cho thấy lần này, có vẻ ông Sanders sẽ đi xa hơn nhiều tuy rất ít người nghĩ ông sẽ vào tới Tòa Bạch Ốc.

Lý do ông có thể đi xa hơn là vì cái đám hơn hai tá ứng cử viên DC, hình như chẳng có ai ra hồn. Mượn tạm ngôn từ của cụ Biden, tất cả chỉ là một đám Mickey Mouse, con chuột của Disney. Nhưng lý do quan trọng hơn nữa là đảng DC và cả khối cử tri DC đang chuyển mình, chuyển hướng mạnh qua phiá tả, dưới ảnh hưởng ngày một lớn của giới trẻ cấp tiến cực đoan trong đảng.

Có hai cách nhìn vào ông Sanders. Các đệ tử của ông thì coi ông như là người thanh liêm trong sạch, can đảm chống lại tài phiệt và chính trị gia lem nhem, tranh đấu cho dân nghèo thấp cổ bé họng, chống bất công xã hội và bất bình đẳng lợi tức. Phe chống ông thì coi ông như là chính khách giả dối, ồn ào diễn tuồng ảo vọng, lợi dụng tính ngây ngô của giới trẻ. Sự thật, ông là một người cấp tiến nặng đến độ thân cộng rõ rệt, nhưng đồng thời cũng không thanh liêm trong sạch gì. Nếu ai nghĩ xã nghiã tất nhiên trong sạch thì chỉ cần nhìn vào đám lãnh đạo TC và VC hiện nay thì biết. Hay nhìn vào cụ Sanders cũng được.

Ông Sanders xuất thân từ một gia đình Do Thái từ Ba lan, qua Mỹ thời ông bố. Ông theo học Đại Học Chicago, chẳng biết ông tốt nghiệp ngành gì, có bằng gì. Sau khi học xong, ông qua Do Thái một thời gian. Trở về Mỹ lại trong thập niên 70, ông đã đi làm, toàn những việc vặt, linh tinh, kể cả thợ sửa xe hơi, thợ mộc, bán hàng,… Liên tục ra tranh cử đủ thứ chức vụ trong tiểu bang nhưng chẳng thành công. Mãi cho tới năm 1981 mới đắc cử thị trưởng Burlington. Rồi sau đó, bò rất chậm tới năm 67 tuổi mới vào được Thượng Viện.

Ông Sanders có hai vấn đề lớn sẽ cản trở ông vào Tòa Bạch Ốc.

Vấn đề lớn thứ nhất là tham nhũng. Vâng, ông Sanders, người hùng cấp tiến ra tranh cử dựa trên chương trình chống tài phiệt, thật ra không ngại mánh mung kiếm tiền đủ cách không thua gì tài phiệt đâu.

Cả đời ông Sanders, một là chẳng làm nghề ngỗng gì cho ra hồn trước khi làm công chức, từ thị trưởng lãnh lương khi đó hơn 20.000 đô một năm cho đến bây giờ là thượng nghị sĩ liên bang lãnh lương 174.000 đô một năm, không phải lương chết đói, nhưng cũng chỉ đủ qua ngày. Thế nhưng bây giờ lại là triệu phú, sở hữu ít nhất ba cái tư dinh. Chính trị ở Mỹ luôn là con đường tiến thân, thành triệu phú dễ dàng. Tiền đâu ra?

Không, ông Sanders không kiếm tiền ào ào thô bạo như vợ chồng TT Clinton đâu. Chỉ kiếm lai rai thôi.

Khi ra tranh cử thị trưởng Burlington, ông hùng hổ tố cáo tài phiệt tham nhũng, nhất là trong ngành xây cất nhà cửa, chung cư. Nhưng sau khi đắc cử, thì ông lại đồng minh với những công ty xây cất thao túng thị trường nhà đất của vùng Burlington, để sau đó khoe là người đã xây cất nhiều nhà cửa cho dân nhất.

Nói chung, ông Sanders kiếm tiền bằng nhiều cách.

Thứ nhất, ông viết sách. Ông viết rất khỏe, trong 3 năm 2015-16-17, xuất bản ba cuốn liền. Không biết ông viết lúc nào? Chắc khi đang ngồi họp ở Thượng Viện. Rồi ông bán cũng rất nhiều sách. Trong hai năm 2016-2017, ông khai thuế là tiền bán sách mỗi năm khoảng một triệu đô. Ghê quá! Đố quý vị biết ai mua sách? Phần lớn sách ông viết được bán cho… ban vận động tranh cử tổng thống năm 2016-17 của ông, bằng tiền thiên hạ yểm trợ. Ủy Ban mua cả trăm ngàn cuốn để… tặng lại cho thân hữu, đồng minh và cử tri của ông. Nói cách khác, tiền yểm trợ của thiên hạ để ông vận động tranh cử, ông dùng để ngồi viết sách, in sách, rồi mua sách. Tiền từ túi bên phải chuyển qua túi bên trái.

Thứ nhì, ông chịu khó đầu tư, mua cổ phần các quỹ đầu tư hỗ tương -mutual funds-. Ông mở miệng là mạt sát tài phiệt và các đại công ty, nhưng lại có cổ phần trong hơn hai tá quỹ mutual funds, cũng như đầu tư vào cổ phiếu các đại tập đoàn như hãng thuốc lá Philip Morris, hãng hóa chất DuPont, đại ngân hàng Hongkong-Shanghai Bank và Merril Lynch,…

Thứ ba, ông cũng kiếm tiền qua việc bổ nhiệm vợ và con vào các chức vụ béo bở như cố vấn, chánh văn phòng, phát ngôn viên, giám đốc chương trình này kế hoạch nọ, cho dù vợ con đều không có khả năng hay kinh nghiệm gì. Dĩ nhiên các chức vụ đều được Nhà Nước trả lương hậu hĩnh hết.

Trong những mùa tranh cử, vợ và con cũng được hưởng nhiều lợi lớn. Như bà vợ được bổ nhiệm làm ‘media buyer’ tức là người mua các chương trình quảng cáo trên TV và báo, lãnh huê hồng tiêu chuẩn là 15%, nghĩa là nếu ban vận động tranh cử mua một chương trình quảng cáo trị giá 10 triệu đô, thì bà Sanders sẽ lãnh huê hồng 1.500.000 đô (chỉ trong một tháng Giêng 2020, ông Sanders đã thu được 25 triệu đô tiền yểm trợ, phần lớn sẽ chi vào tiền quảng cáo trên TV và báo). Trong khi đó thì cô con gái lại lập công ty làm những quảng cáo cho bố, được trả tiền ưu đãi. Tất cả lấy từ quỹ tiền do thiên hạ yểm trợ cho cuộc tranh cử của ông, vào túi vợ chồng con cái một phần không nhỏ. Tất cả đều ‘hợp pháp’ dĩ nhiên.

Một trường hợp lạ lùng khác. Năm 2004, khi ông làm dân biểu thì bằng cách nào không biết, bà vợ của ông, chẳng một ly kinh nghiệm gì, được làm viện trưởng một đại học tư, Burlington College của tiểu bang Vermont.

UserPostedImage

Trường đại học tư này trước đó bị điều tra về nhiều tội, đặc biệt là cấp bằng cấp giả, nghĩa là bán bằng cấp cho sinh viên không cần đi học. Sau khi bà vợ ông dân biểu Sanders được bổ nhiệm làm viện trưởng thì mọi cuộc điều tra mầu nhiệm biến mất.

Đại học này cũng trở thành mỏ vàng cho gia đình ông Sanders. Bà vợ lãnh lương 160.000 đô một năm (khi đó, thượng nghị sĩ Sanders lãnh 155.000 đô một năm). Nhưng quan trọng hơn nữa, Burlington College là một đại học tư, nhỏ, với khoảng 200 sinh viên, nhưng lại nhận được nhiều trợ cấp của chính phủ tiểu bang và liên bang trong nhiều chương trình. Không ai biết vai trò của thượng nghị sĩ Sanders như thế nào.

Như Burlington College ký hợp đồng hợp tác chặt chẽ với một trường tư khác chuyên đào tạo thợ mộc. Burlington trả cho trường này sơ sơ khoảng nửa triệu đô để bảo trợ nhiều chương trình dạy nghề. Không ai biết trường này đã đào tạo bao nhiêu thợ mộc, chỉ biết bà chủ sáng lập ra trường không ai khác hơn là… con gái ông bà Sanders.

Đi xa hơn nữa, cái trường đại học Burlington tí hon đó được các ngân hàng địa phương hùn nhau cấp cho một khoản nợ 10 triệu đô để mua thêm đất mở lớn thêm trường. Ngân sách cả trường có khoảng 4 triệu đô mà được vay tới 10 triệu không thế chấp. Trên nguyên tắc, trường sẽ trả nợ lại dựa trên những dự phóng vĩ đại về số sinh viên mới sẽ ghi tên theo học sau khi trường mở rộng thêm. Cũng không ai biết chắc vai trò của thượng nghị sĩ Sanders trong việc nhà băng cho mượn số tiền khổng lồ này.

Thực tế, chẳng những trường không có thêm sinh viên, mà lại bị mất sinh viên ào ào vì dạy quá tệ. Cuối cùng trường khai phá sản, đóng cửa vĩnh viễn năm 2016, xù hết tiền nợ, hai năm sau khi vay mà không trả xu nào. Mà cũng chẳng ai thấy trường có thêm một lớp học nào. Không ai biết số tiền vay mượn đi đâu.

Vấn đề lớn thứ hai của ông Sanders là tư tưởng thiên tả, hay chính xác hơn, thân cộng của ông, ngay từ thời còn sinh viên.

Thập niên 60, khi còn là sinh viên Đại Học Chicago, ông đã thiên tả rõ rệt khi tham gia vào tổ chức Liên Đoàn Thanh Niên Xã Hội Chủ Nghĩa (Young People’s Socialist League), một tổ chức ngoại vi của Đảng Xã Hội Mỹ.

Sau khi học xong, trong thời chiến tranh VN, ông Sanders ‘trốn lính’, chạy qua hoạt động trong các ‘kibbutz’ Do Thái, tức là những làng nông nghiệp của dân Do Thái đi khai phá những vùng đất mới. Cái kibbutz ông Sanders sinh hoạt là kibbutz thân cộng, công khai treo hình Xít-Ta-Lin và cờ đỏ búa liềm trong làng.

Ông Sanders mê Liên Xô đến độ chạy qua Mạc Tư Khoa năm 1988 khi còn đỏ lòm, để làm đám cưới với bà vợ thứ nhì và hưởng tuần trăng mật tại đó, kết giao với các lãnh tụ đỏ của Liên Xô, và nối kết Burlington làm ‘chị em’ với một thành phố của CS Nga.

Khi làm thị trưởng Burlington, ông tổ chức một hội nghị chống vũ khi nguyên tử, với khách mời danh dự là Đệ Nhất Bí Thư Tòa Đại Sứ Liên Xô Vadim Kuznetsov, mà tạp chí TIME trước đó đã công khai tố là mật vụ Nga cài vào để kiểm soát đại sứ.

Thời gian đó, ông Sanders cũng bay qua Nicaragua ôm eo, cụng ly với tổng thống CS Daniel Ortega. Rồi bay qua thăm viếng Cuba luôn.

Khi bà vợ làm viện trưởng Burlington College thì trường này lập ra một chương trình trao đổi sinh viên với Đại Học La Havana của Cuba. Khi đó, dưới thời TT Bush con, Mỹ và Cuba còn kình chống nhau, không có quan hệ ngoại giao và cũng không có quan hệ gì khác, dân Cuba bị cấm qua Mỹ, dân Mỹ cũng không được qua Cuba ngoại trừ ít trường hợp đặc miễn, có giấy phép của bộ Ngoại Giao Mỹ. Nhưng nhờ một ‘phép lạ’ đặc biệt của thượng nghị sĩ Sanders, chính phủ Mỹ cho phép chương trình trao đổi này. Thật ra, gọi là trao đổi, nhưng chỉ là một chiều, khi các sinh viên Mỹ của trường Burlington được qua Cuba thụ huấn những khóa học đặc biệt của Cuba, trong khi không có sinh viên Cuba nào được qua trường Burlington theo học gì hết dĩ nhiên. Nôm na ra, Burlington gửi sinh viên qua cho Cuba nhồi sọ lý thuyết cộng sản và ‘tư tưởng Fidel Castro’. Không biết bao nhiêu sinh viên trong đám đó hiện nay đang hoạt động trong ban vận động tranh cử của ông Sanders.

Chương trình tranh cử của ứng cử viên Sanders, từ hồi năm 2016 sặc mùi thiên tả nặng. Chính ông Sanders cũng công khai vỗ ngực nhận ông thuộc thành phần mà ông gọi là ‘Democratic Socialist’, dân chủ xã hội, một tên gọi khác của xã hội chủ nghĩa.

UserPostedImage

Dĩ nhiên xã nghiã Mỹ không phải là xã nghĩa VC, cũng không phải là xã nghĩa Mao hay Xít-ta-lin hay xã nghĩa Polpot, mà là một thứ xã nghĩa Na Uy, mà còn nhẹ hơn Na Uy nhiều. Nếu ở Mỹ có bán loại bia nhẹ gọi là Miller Lite, thì cái xã nghĩa Mỹ cũng có thể gọi là Socialist Lite.

Khác biệt cơ bản là việc dùng bạo lực hay không. Cộng sản thì sẵn sàng dùng súng đạn và nhà tù để cưỡng ép dân. Đó là ‘xã nghĩa tà đạo’. ‘Xã nghĩa chính đạo’, tức là xã nghĩa Na Uy hay xã nghĩa Sanders không thể dùng bạo lực nên phải … dẻo lưỡi hơn, dụ khị giỏi hơn, bánh vẽ phải đẹp hơn, hay nôm na ra, tuyên truyền xuyên tạc khéo hơn.

Nhưng khác biệt thật sự cũng chỉ như khác biệt giữa cơm nếp hay cơm tẻ, đều là gạo xã nghĩa hết thôi. Dựa trên một Nhà Nước vú em chủ trì một chiến tranh giai cấp núp dưới chiêu bài chống tài phiệt tư bản và tặng bánh vẽ cho thiên hạ.

Cái bánh vẽ khổng lồ của ông Sanders thu hút ai? Thưa quý vị, thu hút giới trẻ cấp tiến, học cao nhưng hiểu ít.

Đó là giới chịu hai ảnh hưởng. Thứ nhất, ảnh hưởng của tuổi trẻ ngây thơ, yêu những lý tưởng đẹp và tốt, đầy nhân ái. Thứ nhì, ảnh hưởng của giáo dục khi chúng đều bị nhồi sọ vào đầu những tư tưởng cấp tiến từ mẫu giáo tới hết đại học, rồi qua cả khối TTDC chung quanh chúng. Làm sao chúng có lựa chọn nào khác được?

Sự chổi lên của ông xã nghĩa Sanders đang làm cả đảng DC toát mồ hôi, lo sợ một đại bại thê thảm chưa từng thấy trong lịch sử bầu cử tổng thống Mỹ. Chẳng những vậy, mà dư âm sẽ dội qua tất cả các bầu cử khác, từ thượng viện đến hạ viện, từ liên bang đến tiểu bang đến cả địa phương luôn. Trong 235 dân biểu DC, chỉ có 4 bà trong nhóm Tứ Quái Chiêu công khai lên tiếng hậu thuẫn cụ Sanders, trong khi trong Thượng Viện, chưa có tới một nghị sĩ nào ủng hộ.

Cụ Sanders có hy vọng vào Tòa Bạch Ốc không? Cơ quan Gallup cho biết theo thăm dò mới nhất, 53% dân Mỹ trong đó có tới 25% cử tri DC tuyệt đối không thể nào chấp nhận một ông/bà ‘socialist’ làm tổng thống. Đây dĩ nhiên sẽ là lá bài TT Trump khai thác triệt để nếu đảng DC bầu ông Sanders làm đại diện.

Chưa kể hai lá bài khác mà TT Trump sẽ không bỏ qua: cái tuổi quá cao và cái vụ đột qụy mới đây của cụ Sanders.

Đến đây, xin phép được mở ngoặc nói qua về cộng đồng tỵ nạn chúng ta một chút.

Có nhiều cụ tỵ nạn trước đây vắt chân lên cổ chạy trốn xã nghĩa VC, nhưng bây giờ thì muốn biểu diễn trình độ trí thức văn minh đỉnh cao của mình, hay vì mắc bệnh Dị Ứng Trump quá nặng hóa mất trí, quay qua ủng hộ và cổ võ cho cái gọi là xã hội chủ nghĩa nhân bản và công bằng, không đè đầu cưỡi cổ dân nghèo nữa.

Các cụ cũng chạy ngược chay xuôi biện giải xã nghĩa Âu Mỹ chẳng có bà con họ hàng gì với cộng sản, nhất là xã nghĩa cuội của VC.

Giới trẻ Mỹ ngây ngô ‘chưa thấy quan tài chưa đổ lệ’, ủng hộ ông xã nghĩa Sanders là điều dễ hiểu thôi. Nhưng cái lạ không thể giải thích được là những cụ đầu toàn muối từ lâu, hiểu rõ cái bản chất vô nhân, dối trá của chiến tranh giai cấp, nhìn rõ kinh nghiệm thất bại của chế độ vú em, vậy mà lại ủng hộ ông xã nghiã này, sỉ vả TT Trump là người đã nhiều lần tố giác xã hội chủ nghĩa là đại họa cho nhân loại. Thậm chí có cụ ‘đại trí thức’ lại còn viết bài cổ võ, kêu gọi dân tỵ nạn ta bỏ phiếu cho ông Sanders này mới ghê chứ. Muốn được Nhà Nước lo chu đáo từ trong nôi cho đến ngục thất thì đâu cần phải đợi ông Sanders đắc cử tổng thống, cứ về VN là xong ngay. Dĩ nhiên, chẳng có cụ nào muốn về VN đâu. Làm sao vứt bỏ bơ sữa Mỹ, rượu vang Pháp, xúc xích Đức?

UserPostedImage

Thời sinh viên, ông Sanders suốt ngày xuống đường phất cờ máu tung hô VC và HCM, nhục mạ miền Nam VN từ chính phủ đến quân đội và dân chúng. Hết thời sinh viên, mãi tới năm 1972, ông Sanders vẫn nhận định về cuộc chiến VN như sau: “Bắc VN không phải là kẻ thù của tôi. Họ là những người dân rất rất nghèo, không có đôi giầy nữa. Họ ăn cơm bữa có bữa không. Họ đã tranh đấu cho tự do của đất nước họ từ 25 năm qua” (nguyên văn: “The North Vietnamese are not my enemy. They’re a very, very poor people. Some of them don’t have shoes. They eat rice when they can get it. And they have been fighting for the freedom of their country for 25 years”).

Các cụ tỵ nạn đã bán sống bán chết trốn chạy xã nghĩa VC, sao bây giờ lại có thể ủng hộ xã nghĩa Mỹ, cho dù là xã nghĩa ‘lite’? Mà lại ủng hộ một người đã từng công khai là đồng minh của VC trong thời chiến tranh, và chắc chắn sẽ là đồng chí mạnh nhất của đám lãnh đạo VC hiện nay nếu đắc cử tổng thống.

Các cụ quên rồi sao? Hay cố tình muốn quên quá khứ, xóa bỏ hận thù, hòa hợp hòa giải?

Vũ Linh, 15/2/2020

Edited by user Saturday, February 15, 2020 8:04:28 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#153 Posted : Sunday, February 16, 2020 1:02:57 AM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,231
Woman

Thanks: 484 times
Was thanked: 445 time(s) in 342 post(s)

Tuesday, February 11, 2020

Vì đâu người Vũ Hán ồ ạt tháo chạy trong tuyệt vọng
trước đại dịch?


UserPostedImage

Người ta sống trên đời, rất nhiều vấn đề đều có thể mạnh miệng, nhưng đối diện với sinh tử lại không nói được lời nào. Vậy nên khi đại nạn ập đến, con người chỉ biết tháo chạy trong hoảng loạn…

Vào giữa thế kỷ 17, đại dịch “Cái chết đen” nghiêm trọng chưa từng thấy xảy ra ở châu Âu, khiến dân số châu Âu trong vòng chưa đầy một năm đã giảm đi một nửa. Nước Anh và khu vực phía nam trung tâm thành phố London là nơi chịu ảnh hưởng nặng nề. Tuy nhiên có một điều kỳ lạ là phần phía Bắc của nước Anh lại may mắn tránh khỏi đại họa. Điều gì đã mang đến phép mầu ấy?

Ở khu vực giáp biên giới phía Nam và Bắc bán đảo Anh có một ngôi làng tên là Eyam. Sau khi một thương gia trở về từ London mang theo bệnh “Cái chết đen”, dịch bệnh đã lây lan khiến 344 người trong thôn ai nấy đều hoang mang lo sợ, dân làng nhốn nháo muốn chạy trốn về phía Bắc.

UserPostedImage

Khi cả làng đang lục đục rời đi, một vị Linh mục tên là William Mompesson đã bước ra phản đối. Ông nói: “Không ai trong chúng ta biết rằng dân phía Bắc có nhiễm bệnh hay không. Nếu đã nhiễm bệnh, dù chạy trốn hay không đều phải chết, thoát khỏi nơi đây nhất định sẽ làm nhiều người hơn nữa bị lây nhiễm. Xin mọi người hãy ở lại, mang sự nhân lành của chúng ta truyền tới đời sau, để các thế hệ tương lai được ban phước lành, nhân họa đắc phúc”.

Nghe lời vị Linh mục, mọi người trong làng đều đồng ý ở lại. Họ cùng nhau xây một bức tường đá ở cổng ra vào phía Bắc để ngăn không cho ai vượt ra ngoài.

Và những gì xảy ra tiếp theo thật vô cùng bi thảm. Dịch bệnh nghiêm trọng đã khiến nhiều người đã lần lượt bỏ mạng. Cho đến khi đại dịch qua đi, ngôi làng với 344 người chỉ còn lại 33 người sống sót, trong đó hầu hết là những đứa trẻ chưa thành niên. Vị Linh mục cũng đã chết, tuy nhiên quyết định sáng suốt của Ông đã ngăn không cho dịch bệnh lây lan tới phía bắc, để lại một hậu hoa viên cho nước Anh.

UserPostedImage

Trước khi lìa đời, mỗi bệnh nhân đều phải viết lời khắc trên bia mộ mình, nhờ đó mà ngôi làng xinh đẹp Eyam mới có những dòng chữ thấm đầy nước mắt trên hơn 300 bia mộ.

Bia mộ của Linh mục Mompesson chỉ viết một câu: “Xin hãy đem nhân lành truyền tiếp đời sau”.

UserPostedImage

Trên bia mộ của một vị Bác sĩ viết cho người vợ đang xa cách của ông là dòng chữ: “Xin hãy tha thứ vì anh không thể cho em nhiều tình yêu hơn nữa, bởi vì họ cần tới anh”.

Một người tên Ryder viết cho con gái: “Con thân yêu, con đã chứng kiến sự vĩ đại của cha mẹ và dân làng”.

Đây được gọi là sức mạnh của tín ngưỡng, của niềm tin. Cho dù cận kề cái chết, họ vẫn để lòng nhân tỏa sáng, cũng không để mất đi tình yêu thương dành cho người khác. Sự khác biệt giữa có tín ngưỡng và không có tín ngưỡng chính là: Người có tín ngưỡng sống là người, người không có tín ngưỡng sống là mệnh.

UserPostedImage

Ngày hôm nay, người dân Vũ Hán đang liều mình trốn chạy, trong khi các vùng lân cận lại tìm cách ngăn chặn trong tuyệt vọng. Đó không chỉ là câu chuyện của riêng Vũ Hán vốn là trung tâm vùng dịch, mà giới nhà giàu trên khắp Trung cộng cũng đang tìm con đường đào thoát khỏi quê hương. Đến bất cứ nơi đâu ta cũng thấy một cảnh tượng thê lương hỗn loạn: Người bên trong giẫm đạp lên nhau mà tháo chạy, còn người bên ngoài thì đóng cửa, quay lưng.

Người Trung cộng hôm nay là thế, khi phải đối diện với sinh tử họ đã không còn gì để mất, và vì để bảo mệnh họ đã lựa chọn cách hành xử như mất hết tính người.

Vì sao gọi là ‘bảo mệnh’? Người dân Vũ Hán vì để bảo toàn tính mạng của chính mình mà liều mình trốn chạy, nhưng người dân các vùng lân cận cũng vì muốn bảo toàn tính mạng mà xua đuổi, chặn đường.

Đã có nhiều cuộc tranh cãi gay gắt về việc nên đối xử với Vũ Hán như thế nào. Một số ít ý kiến cho rằng nên ân cần và từ bi với họ, trong khi phần lớn lại có ý kiến rằng nên có biện pháp ngăn chặn thẳng thừng.

UserPostedImage

Có câu chuyện kể rằng, một số chủ nhà Thượng Hải vì không thể chống đỡ được nên đã bất đắc dĩ đóng cửa nhà để từ chối người Vũ Hán. Trên Weibo, có một người đàn ông Vũ Hán chạy trốn sang Thượng Hải đăng video than phiền rằng: “Tôi không ăn được, cũng không uống được”.

Một người Vũ Hán chạy trốn tới Thanh Đảo và ngồi ở các toa tàu điện ngầm, kết quả phát hiện anh ta là một người nhiễm bệnh. Mặc dù anh ta không hoàn toàn đại diện cho 4 triệu người Vũ Hán đã chạy trốn khỏi thành phố, nhưng chắc chắn đó không phải là trường hợp ngoại lệ.

Một người Tứ Xuyên trở về từ Vũ Hán không may bị đồng hương tố giác, không ai muốn chấp nhận, không ai muốn lại gần chỉ vì anh ta đã từng ở nơi dịch bệnh.

UserPostedImage

Người ta sống trên đời, với một số vấn đề nhất định thì có thể mạnh miệng, nhưng đối diện với sinh tử lại không nói được gì. Dù là nông dân hay trí thức, nghèo hèn hay sang giàu, đều sẽ phải một lần đối diện. Rất nhiều người ngày thường hô lớn chủ nghĩa vô Thần, tập hợp mọi người lại để phát biểu, ba hoa khoác lác, nhưng khi mạng sống sắp mất đi họ lại lo sợ cuống cuồng, chạy vạy khắp nơi mong tìm “phương thuốc” để kéo dài mạng sống.

Nhưng dù lựa chọn như thế nào, thì sau tất cả vẫn để lại cho chúng ta một nỗi xót xa. Đó là: Khi một dân tộc mất đi tín ngưỡng, đối diện với thiên tai nhân họa, thì dù có cố gắng chạy trốn hay ngăn chặn, mỗi người đều đang tuyệt vọng tìm đường sống cho mình.

UserPostedImage

Cổ nhân có câu: “Cùng tắc độc thiện kỳ thân, đạt tắc kiêm tể thiên hạ”, tạm hiểu là: Bần cùng giữ được mình, thành đạt thì tạo phúc cho thiên hạ. Trong cảnh nghèo hèn, bất đắc chí, điều quan trọng chính là giữ được tấm thân trong sạch, không ngừng tu nhân, tích đức và sống lương thiện, có như vậy mới có thể tạo phúc cho thiên hạ sau này. Đây đều thuộc về tín ngưỡng văn hóa đã lưu truyền qua hàng nghìn năm.

Người Tây phương tin vào Thiên Chúa, họ bình tĩnh trước cái chết, tin tưởng rằng sau khi chết linh hồn sẽ lên Thiên đường, do đó đối mặt với tử thần họ không hề sợ hãi. Họ nói: “Bạn chưa thấy Thiên đường, bạn có thể cho rằng không có Thiên đường. Nhưng bạn cũng chưa từng chết, làm sao bạn dám chắc người chết sẽ không có linh hồn để đi tới Thiên đường hay Địa ngục đây?”.

UserPostedImage

Nhưng thật không may, thứ tín ngưỡng được gọi là “chỉ vì mạng sống” của người dân Trung cộng lại dựa trên học thuyết vô Thần. Vậy nên họ không dám đối diện cái chết, tại điểm cuối của sinh mệnh ở trong sợ hãi và mờ mịt mà trôi qua.

Một triết gia nổi tiếng nước Đức là Immanuel Kant từng nói: “Khuyết điểm của một người xuất phát từ thời đại của anh ta, nhưng đức hạnh và sự vĩ đại thuộc về chính anh ta”.

Người Vũ Hán có nên chạy khỏi Vũ Hán hay không? Có lẽ chúng ta không nên chỉ trích bởi khuyết điểm của họ là thuộc về thời đại, tuy nhiên cũng rất khó để đồng tình với sự trốn chạy này. Tương tự như vậy, chúng ta cũng thông cảm với người dân các vùng lân cận khi họ không sẵn lòng tiếp đón, bởi vì khuyết điểm của họ cũng thuộc về thời đại.

UserPostedImage

Cùng là cái chết, có người trong sợ hãi mờ mịt mà qua đời, có người lại trong ao ước lên Thiên đường mà rời khỏi dương gian. Nhìn thấy người nhiễm bệnh ở Trung cộng sợ hãi trước khi chết, lại thấy các tín đồ Thiên Chúa Giáo bình tĩnh chờ đợi thời điểm về với Chúa, ta mới hiểu rõ: Thì ra thống khổ lớn nhất của những người Vũ Hán không phải trên thể xác, mà là ở tâm hồn, một tâm hồn héo úa không có tín ngưỡng, không có niềm tin.

Sinh tử không phải chỉ là lời nói huênh hoang, người Trung cộng hiện nay, thực sự cần một tín ngưỡng, cần một tín ngưỡng cao thượng đúng đắn.

Kiên Định

Edited by user Sunday, February 16, 2020 1:09:45 AM(UTC)  | Reason: Not specified

hongvulannhi  
#154 Posted : Sunday, February 16, 2020 8:14:56 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,370

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

Cảm nghiệm tình yêu Chúa để đừng đòi dấu lạ nữa


2/16/2020 11:14:48 AM

17.2 Thứ hai (Mc 8, 11-13)


UserPostedImage

Nhóm Pharisiêu đến đòi Chúa Giêsu làm một dấu lạ từ trời, phép lạ từ Thiên Chúa để thử Người. Chúa không cho một phép lạ nào để thỏa mãn ý riêng của họ. Hành động từ chối dứt khoát của Chúa Giêsu nói lên một trong những hoa trái của đức tin, đó là đức tin sinh ra phép lạ.

Chúa Giêsu đã làm nhiều phép lạ trong mấy năm sứ vụ nhưng khi suy nghĩ, ta thấy những phép lạ đó không nhằm ra oai biểu diễn quyền uy, cũng không nhằm lôi kéo sự tôn vinh của dân chúng. Ngài đã từ chối nhảy xuống từ nóc đền thờ: một cám dỗ làm điều ngoạn mục để thu hút quần chúng.Ngài cũng từ chối xuống khỏi thập giá: một hành vi đủ làm bẽ mặt những kẻ giết Ngài. “Cứ xuống khỏi thập giá để chúng ta thấy và tin” (Mc 15, 32).

Chúa Giêsu không mua niềm tin của đám đông bằng sự phản bội Cha. Ngài đã ở lại trên thập giá như một người có vẻ thua cuộc… Chúa không bao giờ làm dấu lạ để thúc bách người ta tin nhận. Như Tin mừng trình bày, Chúa Giêsu đã làm rất nhiều phép lạ, trong đó có những phép lạ lớn như dẹp yên bão táp, trục xuất quỷ ra khỏi người ta, chữa một bà loạn huyết, làm cho đứa con gái ông Giairô sống lại, vậy mà người Pharisêu vẫn chưa tin Ngài.

Sau những dấu lạ Chúa Giêsu đã làm, người Pharisêu còn xin một dấu lạ khác. Lời yêu cầu của họ, cho chúng ta thấy những đòi hỏi mù quáng thiếu đức tin như muốn thách thức Thiên Chúa, hay cố tình không chịu tin vào quyền năng của Người. Mặc dù họ rất thông minh, nhưng không hề khiêm nhường đơn sơ, nên đứng trước biết bao phép lạ Chúa đã làm, nhưng người biệt phái vẫn còn mơ hồ, nghi ngờ, đòi hỏi Người thêm một phép lạ từ Trời nữa, khiến Chúa Giêsu phải lắc đầu não nuột: “sao thế hệ này lại xin một dấu lạ”.

Mặc dù Thiên Chúa cố gắng thể hiện tình yêu của Người đến với họ, nhưng họ là những người yếu đuối, kém cỏi trong đức tin, nhưng vẫn tỏ ra mình là những người hiểu biết, nhìn xa trông rộng. Nhưng tình yêu Thiên Chúa luôn lan tỏa bằng sự tự nguyện, không phải là ép buộc. Dấu lạ của Người bằng lòng tin yêu, bằng chính tâm hồn hướng về Người. Thiên Chúa chỉ cần lòng tin, như lòng tin của người phụ nữ thật mạnh mẽ nhưng đơn sơ giản dị: “Tôi chỉ cần sờ được vào áo của Người thôi là sẽ được cứu”. ( Mt 9,22)

Không phải là Chúa Giêsu không đáp ứng yêu cầu của họ, bởi vì Ngài là chính “dấu lạ từ trời,” điều đã được chứng thực khi Ngài chịu phép rửa: “Có tiếng từ trời phán rằng: Con là Con yêu dấu của Ta” (Mc 1,11). “Dấu lạ từ trời” đó có tên là Giona khi Ngài sẽ trỗi dậy vinh hiển sau ba ngày chịu mai táng trong lòng đất. Cũng như dân Do Thái trong sa mạc thử thách Chúa, để rồi cứng lòng tin vẫn hoàn cứng lòng tin “dù đã thấy những việc Chúa làm” (Tv 95,8-9), người Pharisêu cũng vẫn cứng lòng tin, dù đã thấy biết bao dấu lạ, ngay cả dấu lạ Giona!

Thật vậy, Chúa Giêsu xuống thế làm người để thông ban ơn cứu độ cho con người. Muốn được cứu độ, con người phải tin vào Thiên Chúa và tin vào Đấng Người sai đến là Chúa Giêsu. Hoa trái đầu tiên của đức tin là được Chúa Giêsu ban ơn qua các phép lạ chữa lành: Người bại liệt được chữa lành (Mc 2, 1-12), người đàn bà bị băng huyết được khỏi vì bà tin rằng chỉ cần sờ vào áo của Chúa Giêsu là được cứu (Mc 5, 25-34), v.v.

Cuối cùng, hoa trái trọn vẹn của đức tin là được hưởng ơn cứu độ trọn đầy bên Thiên Chúa Hằng Sống như người trộm lành được Chúa hứa: “Ngay trong hôm nay, ngươi sẽ được ở trên Thiên đàng với Ta” vì anh tin Chúa Giêsu có thể cứu anh (Lc 23, 42).

Ngược lại, phép lạ không thể xảy ra nếu con người không có lòng tin; bằng chứng là Chúa Giêsu không làm phép lạ tại quê hương Nazareth vì dân chúng không tin vào Người. Đức tin yếu kém cũng không làm phát sinh phép lạ như trường hợp các môn đệ không thể chữa lành đứa trẻ bị kinh phong bởi lòng tin của các ông còn yếu (Mt 17, 20). Như vậy, hoa trái của đức tin là đức tin sinh ra phép lạ, chứ không phải phép lạ đương nhiên phát sinh để tin.

Thực ra những phép lạ Chúa làm, nhất là những phép lạ lớn vừa kể đã đủ chứng minh Ngài là Đấng có quyền phép từ trời rồi. Thế nhưng họ không tin là chỉ vì họ ngoan cố, bởi đó Chúa Giêsu nói sẽ chẳng cho họ một dấu lạ nào nữa.

Phép lạ Chúa làm chỉ có ý nghĩa và giá trị cho người thành tâm chứ không cho người Pharisêu cứng lòng. Như vậy, Tin mừng hôm nay cho thấy phép lạ không sinh ra đức tin mà chỉ là dấu chỉ dẫn người ta tới đức tin. Bởi thế, sông đạo mà chỉ quan tâm tới phép lạ (như Lộ Đức, Fatima) thì chưa hẳn là sống đạo thật, sống đạo thật là sống bằng đức tin.

Câu chuyện của nhóm Pharisiêu vẫn luôn hiện thực với chúng ta hôm nay. Chúng ta thường xin Chúa làm phép lạ để thử quyền năng, tình yêu của Chúa. Chúng ta quên rằng, Chúa đã thương tạo dựng chúng ta cách lạ lùng, đó là phép lạ mà chúng ta dùng cả đời này để tạ ơn Chúa cũng không đủ. Không những thế, Thiên Chúa còn cứu độ chúng ta cách lạ lùng hơn nữa khi sai chính Người Con của Ngài đến chịu chết để cứu độ chúng ta.

Cảm nghiệm được tình yêu của Chúa, chúng ta phải sống theo thánh ý Chúa để không phụ lòng và sự tín nhiệm của Chúa. Chúng ta cũng đừng quên: Thánh lễ là phép lạ hiện tại hóa ơn cứu độ của Thiên Chúa. Siêng năng, sốt sắng tham dự Thánh lễ trọn cả xác hồn sẽ đem lại ơn cứu độ, giúp chúng ta hưởng nếm trước hạnh phúc Nước Trời, đó là phép lạ viên mãn của Chúa Giêsu. Vậy, chúng ta còn phải xin Chúa một phép lạ nào nữa? Hay, xin phép lạ để làm gì?

Nhiều khi chúng ta vẫn đòi những điều lạ lùng hơn, lớn lao hơn. Như người Pharisêu, chúng ta chẳng hề mãn nguyện. Chúng ta vẫn muốn thử Thiên Chúa, bởi lẽ chúng ta không tin Ngài. Thương thì chúng ta vẫn dễ rơi vào trạng thái xin cho tôi thấy được sự kỳ diệu của Tình Yêu nơi những điều tưởng như là tự nhiên của cuộc sống.

Ai trong chúng ta cũng dễ bị hấp dẫn bởi cái lạ thường, cái khác thường. Còn cái bình thường, như thường, thì ít hấp dẫn, lắm khi tẻ nhạt.Chỉ cần nghe đâu đó có hiện tượng khác thường là người ta đổ xô đến, lắm khi chẳng cần suy nghĩ để biết có thực không, có đáng tin không.Thật vậy, ta hãy xin Chúa cho ta tĩnh lặng để ta thấy tình yêu Chúa trao ban cho chúng ta trong chuỗi ngày sống chính là sự hiện diện của Chúa và cũng chính là dấu lạ mà Chúa tỏ bày cho mỗi người chúng ta.

Huệ Minh

Edited by user Sunday, February 16, 2020 8:15:44 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#155 Posted : Sunday, February 16, 2020 8:31:58 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,370

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

ĐTC Phanxicô: Qua Lề luật, Chúa dạy chúng ta
tự do đích thực và trách nhiệm


2/17/2020 11:19:09 AM

UserPostedImage

Trong buổi đọc Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha suy tư về đoạn Tin Mừng nói về chu toàn Lề luật. Ngài mời gọi tín hữu tuân giữ những điều nồng cốt của Luật với tự do và trách nhiệm.

http://conggiao.info/dtc...c-va-trach-nhiem-d-53311

Vào lúc 12 giờ trưa Chúa Nhật ngày 16/02, Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự buổi đọc Kinh Truyền Tin tại quảng trường thánh Phêrô với sự tham dự của khoảng 20 ngàn tín hữu. Trước khi đọc kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha đã giải thích về bài Tin Mừng Chúa Nhật. Ngài nói:

Sống Lề Luật như một công cụ tự do

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Bài Tin mừng hôm nay (x. Mt 5,17-37) được trích từ "diễn từ trên núi" và đề cập đến chủ đề chu toàn Lề luật. Chúa Giêsu muốn giúp những người nghe Ngài tiếp cận cách đúng đắn các quy luật của các Điều răn đã được ban cho ông Môsê; Ngài thúc giục họ mở lòng, sẵn sàng đối với Thiên Chúa, Đấng giáo dục chúng ta về tự do và trách nhiệm thực sự thông qua Lề luật. Đó là sống Lề Luật như một công cụ tự do, giúp chúng ta không trở thành nô lệ cho những đam mê và tội lỗi. Khi chúng ta đầu hàng những cám dỗ và đam mê, chúng ta không còn là chủ và nhân vật chính của cuộc sống, nhưng bị mất khả năng điều hành nó bằng ý chí và trách nhiệm.

Đón nhận Lề luật trong tâm hồn

Bài diễn văn của Chúa Giêsu được xây dựng theo bốn phản đề, được diễn tả bằng công thức: "Các con đã nghe người xưa dạy rằng ... Còn Ta, Ta bảo các con". Những phản đề này đề cập đến nhiều tình huống của cuộc sống hàng ngày: giết người, ngoại tình, ly dị, thề hứa. Chúa Giêsu không bãi bỏ các quy luật liên quan đến những vấn đề này, nhưng giải thích ý nghĩa sâu xa của chúng và nêu lên tinh thần cần có để tuân giữ chúng. Ngài khuyến khích chúng ta chuyển từ việc tuân giữ Lề luật một cách hình thức đến việc tuân giữ điều nòng cốt, đón nhận Lề luật trong tâm hồn, nơi là trung tâm của ý định, quyết định, lời nói và cử chỉ của mỗi người chúng ta. Việc tốt và việc xấu bắt đầu từ trái tim.

Không yêu thương tha nhân là sát hại mình và người khác

Khi đón nhận Lề luật của Thiên Chúa trong tâm hồn, chúng ta hiểu rằng khi chúng ta không yêu thương tha nhân, ở mức độ nào đó chúng ta sẽ tự sát hại mình và người khác, bởi vì sự thù hận, sự ganh đua và chia rẽ giết chết tình huynh đệ, điều là nền tảng của mối quan hệ giữa các cá nhân. Bằng cách đón nhận Lề luật của Thiên Chúa trong lòng, chúng ta hiểu rằng những ham muốn cần được hướng dẫn, bởi vì không phải mọi thứ chúng ta muốn đều có thể có, và thật không tốt khi chiều theo những tình cảm ích kỷ và chiếm hữu. Khi chúng ta đón nhận Luật Chúa trong lòng, chúng ta hiểu rằng mình phải từ bỏ lối sống với những lời hứa rồi không giữ, hứa rồi lại quên, cũng như tiến từ việc cấm thề gian sang quyết định không thề điều gì cả, nhưng có thái độ hoàn toàn chân thành với mọi người.

Chúa ban ân sủng giúp chúng ta sống các Lề luật cách hoàn toàn

Nhưng Chúa Giêsu ý thức rằng không dễ để sống các Điều Răn theo cách sâu sắc và toàn diện này. Đây là lý do tại sao Ngài giúp đỡ chúng ta bằng tình yêu của Ngài: Ngài đến thế giới không chỉ để kiện toàn Lề luật, nhưng còn để ban cho chúng ta ân sủng của Ngài, để chúng ta có thể làm theo ý Thiên Chúa, bằng cách yêu Chúa và các anh chị em của chúng ta. Đó là vấn đề tin tưởng và phó thác chính mình cho Ngài, đón nhận đôi bàn tay mà Ngài không ngừng đưa ra với chúng ta, để những nỗ lực và dấn thân cần thiết của chúng ta có thể được nâng đỡ bởi sự trợ giúp vô cùng tốt lành và thương xót của Ngài.

Hôm nay Chúa Giêsu mời gọi chúng ta tiến bước trên con đường tình yêu mà Ngài đã chỉ cho chúng ta và là con đường xuất phát từ trái tim. Đây là con đường cần theo để sống như các Kitô hữu. Xin Đức Trinh nữ Maria giúp chúng ta đi theo con đường được Con của Mẹ vạch ra để đạt đến niềm vui thật sự và truyền bá công lý và bình an đến mọi nơi.

Hồng Thủy
(VaticanNews Tiếng Việt 16.02.2020)

Edited by user Sunday, February 16, 2020 8:34:28 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#156 Posted : Sunday, February 16, 2020 8:36:18 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,370

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)

GP.KON TUM: Giã biệt "Người tù 13 năm"


1/29/2020 11:36:47 AM

Nét son nhất của cuộc đời Cha Cố Giuse Phạm Minh Công có thể nói đó là giai đoạn 13 năm lao tù (1975-1988). Đơn giản là linh mục thì chả ai muốn phải ăn cơm tù và gỡ lịch và là linh mục ngồi tù chỉ có ở những nơi gọi là xứ sở của thiên đường. Và, xứ sở của thiên đường đã nhốt tù không ít linh mục và có cả giám mục nữa là Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn Văn Thuận.

UserPostedImage

Cả 2 đấng đều "được" gỡ lịch 13 năm ở trong chốn lao tù. Đức Cố Hồng Y Phanxicô Xaviê đã về nhà Chúa trước. Nay, linh mục Giuse cũng 13 năm gỡ lịch cũng về nhà Chúa, có lẽ trong niềm tin và phó thác vào lòng thương xót Chúa thì Cha Giuse Phạm Minh Công giờ đây được vui vẻ với người đồng cảnh ngộ trước Nhan Thánh Chúa.

Sau 13 năm lao tù, ra khỏi nhà tù với 2 bàn tay trắng. 2 bàn tay trắng theo nghĩa là không chức vị chánh xứ, phó xứ, phụ tá gì với một linh mục. Chỉ là một linh mục đúng nghĩa là linh mục chứ thân phận là con số không bởi lẽ sau lưng Cha Cố Giuse là bản lý lịch đen với 2 chữ tù nhân.

Thế nhưng rồi Thiên Chúa biến sự dữ thành sự lành, vẽ đường thẳng bằng những nét compa trên cuộc đời của Cha Cố Giuse Phạm Minh Công.

Rong ruỗi giữa cuộc đời với biết bao nhiêu gian lao khốn khó. Dấu chân của Cha cũng như hình ảnh, cung cách và tấm lòng của Cha vẫn còn đâu đó hay nói đúng nghĩa hơn là in đậm nơi các giáo xứ Duy Hòa, Chính Nghĩa (Buôn Ma Thuột), Đức An, Thánh Tâm, Phaolô, Phú Thọ, An Mỹ, Châu Khê, H'Neng, Vinh Sơn.

Nơi chốn dừng chân đó, Cha đã xây dựng các nhà thờ Phaolô, Châu Khê, H'Neng. Và tất cả còn đó và có đó cho đến ngày nay.

Và rồi, Cha Cố Giuse đã hoàn tất cuộc đời của Cha vào lúc 12 giờ mùng 2 Tết Canh Tý với 85 tuổi đời và 55 năm làm linh mục của Chúa.

Với tất cả tâm tình, từ lúc Cha cố Giuse về nhà Cha, nhiều người đã lo lắng cho tang lễ của Cha, cách riêng quý Cha có liên hệ và qu1y Cha Tòa Giám Mục Kontum. Đặc biệt Đức Cha Aloisio đã dâng lễ đưa chân Cha Cố Giuse sau vài giờ Cha Cố nhắm mắt.

Sáng hôm nay, Thứ Tư, mùng 5 Tết, cộng đoàn dân Chúa đã quay quân bên linh cửu của Cha Cố Giuse tại Ngôi Thánh Đường Mẹ Giáo Phận để dâng Thánh lễ tạ ơn Chúa với Cha vì muôn vàn hồng ân Chúa đã đổ xuống trên Cha cũng như Thánh Lễ giã biệt Cha.

Cùng với Đức Cha Aloisio Nguyễn Hùng Vị, có Đức Cha Phêrô Trần Thanh Chung – nguyên giám mục Giáo Phận Kontum, Cha Tổng Đại Diện và quý Cha trong cũng như ngoài Giáo phận.

Đức Cha Aloisio mời cộng đoàn dừng lại đôi chút sau khi Cha Đỗ Hiệu đọc tiểu sử của Cha Cố Giuse Nguyễn Minh Công để nhắc điểm đặc biệt đời Cha Cố với 13 năm lao tù. Đức Cha mời cộng đoàn cùng xin Chúa tha thứ những thiếu sót cho Cha Cố và cộng đoàn và xin cho Cha Cố mau hưởng Nhan Thánh Chúa.

Trong bài giảng, Cha Tổng Đại Diện là người cha rất gần với Cha Cố đã chia sẻ tâm tình với cộng đoàn.

Dựa trên trang Tin Mừng quen thuộc nói về hạt lúa mì rơi xuống đất để Cha Phêrô nói về cuộc đời của Cha Cố Giuse.

Như hạt lúa mì, Cha Cố đã hủy cuộc đời của mình với 2 điểm son là cho đi, cho hết và ăn ngủ sao cũng được.

Kỷ niệm lại ùa về với cộng đoàn qua chất giọng Bình Định dễ thương của Cha Tổng :

Lần kia sau khi đi xa về, cái Tivi ở phòng chung bị mất dẫu cửa phòng vẫn khóa. Hỏi ra thì Cha phó (cha Cố Giuse) đã cho anh chị em tâm thần. Đơn giản là Cha Giuse rất thương anh chị em tâm thần và Cha nói anh chị em đó là người ngoài hành tinh.

Lần nữa khi đi xa về, nhà mất 2 con bò vì Cha Giuse đã đãi giáo dân nhân ngày mừng bổn mạng Giáo Xứ. Cha Sở (Cha Tổng Đại Diện) hỏi tại sao thì Cha phó nói là con cái của mình mà. 2 con bò đó là 2 con bò dự án mà Cha Tổng nuôi …

Khi về giáo xứ mới, Cha Cố mất TV, hỏi ra thì có ai đó lấy. Sau đó tìm được người lấy thì Cha Giuse nói tại họ cần họ mới lấy mà …

Và đặc biệt 13 năm lao tù, ăn sao cũng được, ngủ sao cũng được.

Bài giảng của Cha Tổng đã không nín cười được nhưng bên dưới nụ cười đó là đau từng đoạn ruột bởi lẽ cuộc đời Cha Cố Giuse như hạt lúa mì rơi vào lòng đất và đã thối đi để sinh nhiều bông hạt.

Trước khi kết thúc và chào từ biệt Cha Cố Giuse, Cha Tổng mời mỗi người hãy nhìn vào gương của Cha Cố Giuse để mỗi người như hạt lúa cũng mục nát như Cha Cố Giuse.

Sau lời từ biệt của Cha Quản miền Gia Lai, Cha Tổng Đại Diện chủ sự nghi thức tiễn biệt Cha Cố Giuse.

Từng đoàn người từng đoàn người cùng nhau lặng lẽ đưa Cha Cố Giuse ra nơi an nghỉ cuối cùng để chờ ngày phục sinh với Chúa. Đức Cha Aloisio lặng lẽ tiễn biệt người anh quý mến của Giáo Phận và hẹn gặp nhau trên Nước Trời.

Xin Cha Cố Giuse Phạm Minh Công khi gần Chúa không quên chuyển cầu cho Giáo Phận Kontum, cho những ai thân quen với Cha và những người còn ở lại biết sống một cuộc sống như Cha đã sống là cho đi và cho đi tất cả. Người tù 13 năm – Hạt Lúa mục nát – nghỉ yên trong Chúa nhé ! Xin đừng quên chúng con.

Người Giồng Trôm


UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage

UserPostedImage
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#157 Posted : Sunday, February 16, 2020 9:14:17 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 31,370

Thanks: 2492 times
Was thanked: 5339 time(s) in 3585 post(s)
Linh mục từ Vũ Hán: Xin quý cha và anh chị em
cầu nguyện xin lòng thương xót Chúa
cho thảm họa này chấm dứt


Đặng Tự Do

15/Feb/2020

http://vietcatholic.net/News/Html/254692.htm

Tính đến 10 giờ sáng ngày thứ Bẩy, con số tử vong tại Hoa Lục tiếp tục ở mức đáng kinh hoàng, đã có thêm 143 người chết trong trận dịch phát sinh từ thành phố Vũ Hán thuộc tỉnh Hồ Bắc, nâng tổng số người chết cho đến nay là 1,523 người. Bên cạnh đó, có 2,641 trường hợp nhiễm bệnh mới đã được xác nhận. Như thế, theo các con số của bọn cầm quyền Bắc Kinh, số người nhiễm bệnh đã lên đến 66,492 người. Con số thực sự là bao nhiêu không ai biết được.

Trong cuộc họp báo vào sáng Thứ Bẩy 15 tháng Hai, ngoại trưởng Trung Quốc, là Vương Nghị (Wang Yi, 王毅),đã lên tiếng chỉ trích các quốc gia trên thế giới là “phản ứng quá mức” đối với tình hình dịch bệnh mà ông ta cho là “hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát” của Trung Quốc.

Trong khi đó, một linh mục từ Vũ Hán, được biết với bút danh Pietro, đã viết cho Asia-News, cơ quan thông tin của Hội Giáo Hoàng Truyền Giáo Hải Ngoại, một bài viết trình bày về hoàn cảnh mục vụ cụ thể của ngài trong tình trạng cô lập của thành phố Vũ Hán.

Năm mới 2020 của Trung Quốc đã đến hoàn toàn bất ngờ. Từ đầu năm đến hôm nay, thời gian dường như dừng lại. Tất cả cuộc sống của chúng tôi đã bị gián đoạn nghiêm trọng, mọi thứ từ công việc đến học tập đều bị đảo ngược.

Họ yêu cầu chúng tôi phải ở trong nhà và không được đi ra ngoài. Họ yêu cầu chúng tôi đeo khẩu trang, rửa tay thường xuyên, không tham gia bất kỳ hoạt động nào tụ tập đông người. Nhưng 20 ngày đã trôi qua. Thực tế khác biệt so với những gì được nói trên TV, bởi vì chúng tôi ngày càng bị cô lập, gần như hoàn toàn bị cô lập. Đặc biệt, trong những ngày gần đây, họ yêu cầu chúng tôi không được rời khỏi làng để có thể tiếp tục công việc. Họ đo nhiệt độ của mọi người và yêu cầu mọi người ghi danh bằng chứng minh thư của mình. Nếu bạn là nhân viên, bạn phải xuất trình chứng minh thư của công ty khi bạn ra vào trong làng; nếu bạn không phải là nhân viên, bạn buộc phải ở nhà, bạn không được phép di chuyển, bạn không thể trò chuyện trên đường phố, bạn không thể đến thăm bạn bè và hàng xóm. Cứ hai ngày, mỗi gia đình được phép có một người có thể rời khỏi làng để mua những gì cần thiết.

May mắn thay, người dân Trung Quốc có thói quen lưu trữ nhiều thực phẩm và rau quả vào dịp Tết. Vì vậy, khi coronavirus xuất hiện, những gì chúng tôi đã lưu trữ có thể đủ dùng tạm thời. Nhưng theo thời gian, chúng tôi cạn kiệt dần thực phẩm và rau quả. Tôi nghĩ rằng sẽ có rất nhiều người buộc phải đi ra ngoài để mua sắm các thứ trong tương lai gần. Bằng cách này, nhiều người sẽ gặp nhau ở chợ hoặc siêu thị và liên lạc với nhau. Đây là điều mà nhiều người lo sợ, nhưng chúng tôi phải làm điều đó. Mọi người đều rất sợ hãi. Chúng tôi không biết điều gì sẽ xảy ra và khi nào thảm họa này sẽ qua đi. Kết quả là chúng tôi sống với nỗi kinh hoàng của những điều chưa biết mỗi ngày. Cũng có những người không nhận thức được thảm họa. Đôi khi họ sống như thể không có vấn đề gì, và điều này làm tăng khả năng nhiễm trùng.

Tất nhiên, tất cả các hoạt động của giáo xứ chúng tôi đã bị dừng lại. Chúng tôi đã phải hủy bỏ hàng loạt các hoạt động hàng ngày, các thánh lễ và các hoạt động khác ở địa phương. Mỗi Chúa Nhật, chúng tôi yêu cầu các tín hữu gặp gỡ nhau trong gia đình để đọc Kinh thánh, cầu nguyện cho các nhân viên y tế, đặc biệt là cho người dân Vũ Hán, và cầu nguyện cho sự hoán cải.

Chúng tôi thiếu các thiết bị chuyên nghiệp để mọi người có thể theo dõi các thánh lễ trực tiếp trên TV, như người ta vẫn làm ở Hương Cảng và Ma Cao. Một số linh mục chúng tôi biết dùng điện thoại di động để truyền tải các thánh lễ mà các ngài cử hành. Nhưng nhiều người cảm thấy hơi buồn cười khi các tín hữu tham dự thánh lễ với điện thoại di động trong tay khi họ ngồi trên ghế sofa. Về phần tôi, tôi thấy phù hợp hơn khi khuyến khích các tín hữu đọc Kinh thánh và cầu nguyện cùng nhau. Rốt cuộc, coronavirus sẽ qua đi và ngày tận thế vẫn còn xa! Nếu ngày tận thế đến, thà đọc Kinh thánh còn hơn là tham dự thánh lễ trên điện thoại di động.

Kể từ ngày chúng tôi bị buộc phải hủy bỏ các thánh lễ, cho đến hôm nay, Bộ Tôn giáo đã ban hành các tài liệu liên tục cảnh cáo chúng tôi không được cử hành thánh lễ cho đến khi có thông báo mới: chúng tôi phải chờ họ nói với chúng tôi. Tôi thấy thật kỳ lạ khi tất cả các hoạt động tôn giáo của chúng ta đều bị họ kiểm soát một cách đại trà như vậy! Cho dù thánh lễ có được cử hành hay không, chúng tôi vẫn phải luôn tuân theo các kế hoạch của họ. Ngay cả trong việc chôn xác kẻ chết. Nghĩa vụ này cũng không thể thực hiện được. Có lẽ, họ không muốn cho chúng tôi biết tầm mức kinh hoàng thực sự của trận dịch này.

Đó là cuộc sống hàng ngày của chúng tôi. Mọi người đều đau khổ: những người chưa nhiễm bệnh thì sợ rằng họ và gia đình họ sẽ bị nhiễm virus. Những người mắc bệnh không thể gặp gỡ các linh mục để nhận được các bí tích cần thiết, đôi khi là các bí tích sau cùng. Những người khác đang chờ đợi với hy vọng rằng thảm họa này sẽ sớm kết thúc, và cũng có những người lo lắng vì họ cần phải có một công việc nào đó để hỗ trợ cuộc sống của gia đình mình.

Tôi xin quý cha và anh chị em cầu nguyện xin lòng thương xót Chúa cho thảm họa này chấm dứt càng sớm càng tốt để người Trung Quốc chúng tôi có thể trở lại cuộc sống và công việc bình thường của mình.


Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Hoàng Nam  
#158 Posted : Monday, February 17, 2020 8:53:47 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,654

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Tôi không phải virus Corona”


February 17, 2020
Nguyễn thị Cỏ May –

Paris từ cuối năm rồi đến nay vẫn còn sôi nổi chuyện biểu tình, đình công. Lại thêm, mấy hôm nay, trên đường phố Paris, ở khu phố chợ Tàu – Paris 13, nhiều cô cậu trẻ người Á châu mang khẩu trang hoặc tay cầm tấm bảng cạt-tông với hàng chữ hiền lành “Tôi không phải virus Corona ” để phản ứng lại, mà cũng vừa để trấn an một ít người Pháp đang bày tỏ một cách gay gắt nỗi lo sợ bị lây nhiễm “dịch Tập Cận Bình” bằng những lời xô đuổi “Mầy hãy về xứ của mầy đi. Thứ đồ con xẩm ở dơ” hoặc “Mày hãy về xứ mầy. Mang luôn bệnh dịch theo mầy đi”!

Báo chí, truyền thông mạng đều nói tới kỳ thị chủng tộc. Cả Tường An, ký giả đài SBTN và RFA ở Hoa Kỳ cũng làm một phóng sự cộng đồng đặt vấn đề: “Dịch coronavirus tại Pháp – Lo sợ lây nhiễm hay kỳ thị chủng tộc?”

Một tờ báo nhỏ địa phương, Le Courrier Picard, đăng trên trang nhất hình một phụ nữ Á châu đeo khẩu trang có 2 hàng chữ “Corona Trung quốc” và “Báo động vàng”. Chữ “vàng” chắc tác giả bức ảnh muốn ngụ ý nhắc tới cuốn sách “Hiểm họa (dân) da vàng” của Jacques Novicow (Le péril jaune)?

Dĩ nhiên ai cũng hiểu “Hiểm họa da vàng” ám chỉ đế quốc Tàu là tai vạ của người Âu châu về mặt kinh tế lẫn quân sự. Về kinh tế, người Pháp, và cả công nhân các nước khác ở Pháp đều sợ Tàu, công nhân Tàu chỉ cần lương 5 xu/ngày là đủ (công nhân da trắng phải 5 frs)! Về quân sự, người ta không sợ hàng không mẫu hạm, hỏa tiển nguyên tử, mà sợ Tàu sẵn sàng xua 30 triệu quân xung chiến, có chết hết cũng được vì còn lại gần 400 triệu (vào lúc đó). Một buổi sáng đẹp trời nào đó, Tàu xô quân tràn qua chiếm trọn Âu châu, giết sạch dân, tiêu hủy nền văn minh Tây phương. Điều này như một giấc mơ mà Tàu không buông bỏ. Cuốn sách này viết đã lâu, vào cuối thế kỷ XIX, nhưng trong tình hình hiện nay, nó bỗng đánh thức nhiều người Pháp về hiểm họa Tàu như là thực tế trước mắt! Nhưng sau đó, tờ Le Courruer Picard đã xin lỗi độc giả.

UserPostedImage

Cũng về hiểm họa da vàng, năm 1991, có một cuốn tiểu thuyết chính trị giả tưởng cùng tít “Hiểm họa da vàng” (Le Péril jaune), xuất bản ở Toronto, Mirror Books Canada, tác giả là người Tàu, tên Wang Lixiong. Chỉ ít lâu, sách đã trở thành best-seller nhưng bị cấm phổ biến trong lục địa. Tác giả tưởng tượng một cuộc nội chiến xảy ra ở Hoa lục đưa đến đảng cộng sản Trung Cộng tiêu vong nhưng sau đó, biến thành thế chiến hạt nhân – Thế chiến thứ 3. Tác giả có cái nhìn là nước Tàu đang bên bờ vực thẳm!

Vậy hiện người Pháp bài ngoại, xua đuổi người Á châu hiện nay khi gặp nhau trên đường phố, thật sự là do nỗi sợ lây nhiễm bệnh dịch Corona mà người Tàu đang là mầm lây bệnh hay vì tinh thần kỳ thị chủng tộc? Và bị ảnh hưởng từ những chuyện “Hiểm họa da vàng”?

Vũ Hán, đâu là sự thật?

Hôm thứ ba 11/02/2020, Tổng Giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới, tại Trụ sở ở Genève, loan báo tên chính thức của virus Corona từ nay là Covid-19 (Co=Corona, Vi=virus, D=desease=bệnh, 19=năm 2019). Cho dễ đọc. Bỏ tên cũ chỉ dùng tạm thời.

Cùng lúc, có 400 nhà khoa học gặp nhau tại trụ sở Y tế Thế giới trong 2 ngày để trao đổi tìm cách chống bệnh dịch Covid-19 đã làm chết hơn 1113 người và 44653 người bệnh, với hơn 400 trường hợp bị nhiễm trên nhiếu nước. Nên “Nếu chúng ta đầu tư vào ngay bây giờ thì chúng ta có cơ may ngăn chận được con bệnh”, ông Tổng Giám đốc Tổ chức Y tế Thế giới nói trong cuộc họp báo. Ông cũng luu ý dịch Covid-19 là một hiểm họa rất nghiêm trọng vì nó có thể lây lan tới 60% dân chúng thế giới.

Một trường hợp lây nhiễm ngoài nước Tàu làm thế giới lo ngại. Một người Anh bị nhiễm Corona ở Singapore, sau đó, người này lây qua nhiều người Anh khác nhân lúc ghé qua Pháp, trước khi ông được chẩn đoán ở Anh. Như vậy người này không biết mình đã vô tình gây bệnh 11 người, 5 vào bệnh viện ở Pháp, 5 người khác nhập viện ở Anh và 1 người ở đảo Majorque.

Theo chuyên gia Y tế Thế giới thì hiện tại có lối 82% trường hợp bệnh nhẹ, 15% nặng và 3% nguy hiểm tính mạng (AFP).

Trong lúc đó, cũng nói về sự thiệt hại do virus Corona gây ra ở nước Tàu, ông Quách Văn Quí, nhà tỷ phú Mỹ gốc Hoa, trên TV, ông dẫn nguồn tin bằng tiếng Tàu, nói rằng số tử vong ở Tàu lục địa là hơn 30, 000 người và số bệnh nhân hơn 1,3 triệu. Một sự sai biệt quá lớn so với con số được Bắc Kinh công bố chính thức!

Vẫn theo ông Quách Văn Quí, Trung Cộng (TC) thừa nhận virus Corona này không phải từ động vật hoang dả và không liên quan gì đến chợ hải sản, mà được con người phát triển và nhân vật trọng yếu trong vụ virus Corona chính là ông Quách Đức Ngân, Viện trưởng Học viện Y học thuộc Đại học Trung Sơn Trung quốc. Trang mạng Tây Lục của Quân đội Trung quốc thừa nhận chủng mới virus Corona là sản phẩm công nghệ nhân tạo, nhưng họ nói rằng, đây là do Mỹ phát triển.

Ông Quách Văn Quí thuật một nguồn tin Trung Cộng đã dự tính số người tử vong trong trận đại dịch này có thể lên tới từ 10 đến 100 triệu (?).

UserPostedImage

Nghe ông Quách Văn Quý nói, cựu chiến lược gia trưởng của Tòa Bạch ốc, ông Steve Bannon, hy vọng và cầu nguyện con số của Quách Văn Quý là không chính xác, bởi điều đó sẽ trở thành thảm kịch cho nhân loại. Ông Bannon còn nhấn mạnh người dân Mỹ là người bạn tốt nhất của người dân TC. Ông mong muốn Mỹ tiếp tục giúp đỡ người dân TC cho đến khi bệnh dịch không còn nữa (Thiên Thảo’s Blog biên dịch bản tin tường thuật đăng ngày 05/02/2020 của Phóng viên ET Trần Tuấn Thôn).

Cũng về nguyên nhân phát ra dịch Corona ở Vũ Hán, giới làm khoa học ở Pháp, cho rằng Tàu đang chuẩn bị chiến tranh vi trùng chống Mỹ nhưng chẳng may virus xổng ra khỏi viện nghiên cứu, điều mà chính phủ Bắc Kinh muốn giấu kín nên mới có chuyện tin tức trễ và gây thiệt hại như vậy.

Viện nghiên cứu (Labo) ở Vũ Hán nơi xảy ra tai vạ là do Pháp dưới thời Tổng thống Hollande (phe XHCN) thành lập, cựu Thủ tướng Cazeneuve (XHCN) qua cùng với Chủ tịch Tập Cận Bình khánh thành, đã bán lại.

Bác sĩ Li chết vì virus Xi trở thành thánh tử đạo cho sự thật

Đảng cộng sản TC tự cho mình có quyền tuyệt đối làm chủ sự thật. Nhưng cái chết của bác sĩ nhãn khoa Li Wenliang đêm 6 qua ngày 7 tháng 2/2020 đã cực lực phủ nhận cái quyền toàn trị ấy. Ông là một trong 8 người thấy thuốc bị bắt hôm 1/1 vì đã dám loan báo – trước khi đảng cộng sản loan tin – có bệnh dịch đang lây lan cho đồng nghiệp trong bệnh viện đề phòng.

UserPostedImage

Cái chết oan ức của bác sĩ Li Wenliang đã biến ngay ông trở thành thánh tử đạo vì sự thật, dấy lên một làn sóng thương tiếc ông, vừa câm hận đảng cộng sản. Hiện tượng quần chúng này chưa từng xảy ra trước đây. Nhà cầm quyền Bắc Kinh không đủ sức dập tắt. Công an bất lực ngăn chận hơn 1, 5 tỷ lượt thông tin trên mạng Weibo.

Như một điềm báo trước vế cái chết? Năm 2012, bác sĩ Li Wenliang đưa lên mạng Weibo một bài viết và được hằng trăm ngàn ý kiến trao đổi: “Các bạn thân, từ hôm nay, có thể các bạn sẽ không liên lạc tôi được vì tôi sắp đi cứu thiên hạ. Nếu ngày mai, mặt trời còn soi sáng thì có nghĩa là tôi thành công. Các bạn đừng cảm ơn tôi vì tôi chỉ làm bổn phận của tôi mà thôi”. Sáng sớm ngày 7 tháng 2, mặt trời chưa kịp mọc, nhưng bác sĩ Li Wenliang vẫn là ánh sáng làm bạo quyền Xi phải kinh sợ.

Sợ lây nhiễm virus hay kỳ thị chủng tộc?

Những lời nói, cách ứng xử của ít người Pháp đối với người Á châu trên xe lửa, métro, bus hay trên đường phố thật sự khó tránh bị hiểu ngay là thái độ kỳ thị từ khi xảy ra dịch Corona ở Vũ Hán và lan rộng ra nhiều nước mà Pháp là một nạn nhân. Trên báo Pháp, trên mạng xuất hiện những câu “Rentre chez toi” (Mày hãy về xứ của mày đi) hay “Garde ton virus” (Mày hãy giữ lấy con virus cho mày – đừng đem tới đây). Những lời này thể hiện rõ sự kỳ thị ở người phát biểu. Nhưng kỳ thị mà có nhằm kỳ thị chủng tộc không?

Kỳ thị, theo Liên Hiệp Quốc giải nghĩa, là “Những hành vi phân biệt đối xử có nhiều hình thức, nhưng tất cả chúng đều có liên quan đến một số hình thức loại trừ và từ chối”. Vì vậy chủ đề của phân biệt đối xử trong xã hội rất đa dạng, như giới tính, tuổi tác, trình độ, địa vị, giàu nghèo… Thực tế, trong xã hội có tới hàng trăm yếu tố hay khía cạnh tạo ra sự kỳ thị. Để chống phân biệt đối xử, người ta mới lồng ghép các quy định về chống phân biệt đối xử trong từng bộ luật chuyên ngành. Thí dụ như Luật người cao tuổi sẽ quy định cấm phân biệt đối xử về tuổi tác, Luật giáo dục sẽ quy định cấm phân biệt đối xử về học vấn… Còn kỳ thị chủng tộc không dựa trên yếu tố xã hội mà chỉ căn cứ trên huyết thống. Người không cùng huyết thống thì dứt khoát không chấp nhận, dù có địa vị cao sang.

Kỳ thị chủng tộc của Hitler dựa trên dòng huyết thống tinh ròng. Ông quan niệm chủng tộc về căn bản là không bình đẳng vì đời sống là một cuộc tranh đấu trong đó kẻ mạnh tự nhiên phải khuất phục kẻ yếu. Ý thức hệ của ông là người Đức thừa hưởng di sản từ một chủng tộc chúa tể nên sứ mạng của họ là thống trị những chủng tộc khác thấp kém để không làm tổn thương đến huyết thống tinh ròng của họ. Người Á châu, Phi châu và người Slaves đều đáng khinh bỉ vì họ là những thứ “dưới-người” (sous-homme).

UserPostedImage

Trong kỳ thị chủng tộc, người ta không chấp nhận đối tượng không cùng huyết thống mặc dầu giàu sang hơn, quyền uy lớn hơn. Nữ hoàng Anh đã từ chối nhà triệu phú Mohamed Al-Fayed nhập tịch Anh quốc, cả con trai của ông là tình nhân của Công chúa Diana, tuy ông là chủ của hàng Harrods lớn sang trọng tại Luân Đôn, vừa là chủ Club Fulham của Anh.

Ngày xưa, Luật sư Gandhi học ở Anh về đã không được ngồi cùng toa xe lửa dành riêng cho người da trắng ngay trên quê hương của ông vì Ấn Độ bị Anh đô hộ. Ngay trong xã hội Ấn Độ cũng kỳ thị.

Ngày xưa, ở Việt Nam dưới thời thuộc địa, một bà Việt Nam nhà quê tới một cửa hàng của Tây ở Sài gòn tìm mua món đồ mà phải ở đó mới có. Bà đi tìm, nhìn hết chỗ này tới chỗ kia. Bà đầm bán hàng, tức làm công, đi tới gần bà khách Việt Nam, nói lớn “Đi ra đi. Tao không phải tới đây để phục vụ con nhà quê như mày!”.

Thái độ ứng xử của người phụ nữ Pháp ở Việt Nam cách nay cả trăm năm nay nhắc cho chúng ta thấy nó gần gũi hay không khác gì những câu nói của người Pháp tại Paris trong vừa rồi nói với người Á châu nhân vụ virus Corona. Sự phân biệt đối xử đầy ý coi thường, khi dể.

Nhưng ngày nay, tại sao khi nói tới người Tàu, người Pháp vẫn không quên – gần như phản xạ tự nhiên – nói “người Tàu ở dơ” trong lúc người Tàu tới đây làm lao công từ thế kỷ XIX kia mà?

Thật ra người Tàu không lắm quan tâm về vệ sinh. Có ăn no bụng trước đã. Có bệnh do ở dơ cũng không chết ngay như đói. Từ đó, người Tàu đi tới đâu là lo kiếm bạc cắc trước đã.

Tới những năm 1990, ngoại ô của nhiều thành phố lớn bên Tàu không phải nhà nào cũng có nước, có phòng tắm và người Tàu nào cũng tắm hết cả.

Cả Mao Trạch Đông chắc gì một năm tắm được 3 lần? Còn đánh răng, thì suốt đời ông chưa bao giờ đánh răng. Chỉ hớp nước trà nguội súc miệng rồi phun ra.

Vả lại, lịch Tàu chỉ ghi ngày tắm gội là 30 tháng chạp. Năm nào nhuần, năm đó người Tàu chờ qua năm sau tắm!

Tại sao không nghe ai có thái độ như vậy đối với người Nhật? Người Nhật mua nhiều cửa hàng ở Quận 8 Paris và kiều dân lối 30,000. Chưa thấy có vấn đề với dân bản xứ.

Người Pháp, cả người Âu châu, họ đều khó phân biệt người Tàu với người Việt Nam hay người Nhật. Cứ thấy mặt là đặc tên chinois. Khi giận lại “sale chinois” (ba tàu ở dơ). Hay “chinetoque”! Nhiều người Việt vốn thích đánh lộn vì xứ cứ liên miên chiến tranh, khi nghe Tây kêu mình là “chinois” hay “chinetoque”, tuy Tây lớn con hơn, là nhào vô đánh liền. Tây chạy và la làng “thằng Nhật Bản đánh tôi”!

UserPostedImage

Chính sách của Tây là hòa nhập nhưng người Tàu vẫn sống theo bang hội của họ. Họ lấn đất dần. Ngày nay, ở Paris, café, bán thuốc lá, loto, cá ngựa, gần như đều do người Tàu mua lại khi chủ cũ bán. Mà nơi này là “nhà thứ hai” của dân ở chung cư vì ngày nghỉ hay sau ngày làm việc, họ tấp vào đây, uống tách café, uống vài ly rượu, chai bia, đấu láo về thời sự như trận banh, độ ngựa… Hẹn bạn cũng nơi đây nên người chủ café là người bạn của họ. Nay người Tàu làm chủ, họ ngỡ ngàng. Họ thấy khó chịu vì người Tàu chỉ biết kiếm tiền, không giữ được cái thân thiện của café nữa.

Người Tàu tới Pháp theo diện di dân lập nghiệp, tức đem vốn tới tạo công ăn việc làm cho người bản xứ. Nhưng mọi thứ đều được đem từ bên Tàu qua. Khi làm ăn, thì từ ngoài vào trong đều người Tàu. Lâu ngày khó tránh khỏi bị Tây ghét trong lúc chính dân Tây bị thất nghiệp đầy rẫy.

Tàu Bắc Kinh theo văn hóa du mục nên chỉ biết chiếm đoạt. Nho và rượu nho là sản phẩm quốc hồn quốc túy của Pháp. Nông dân Pháp không có người nối nghiệp nên phải bán đất và vườn nho. Tàu tới mua giá cao hơn đến 5/7 lần. Với cam kết chỉ thu lợi nhuận, giữ nguyên nhân sự và cơ sở cũ. Hiện họ mua hết 154 cơ sở, phần lớn ở Bordeaux. Và nay, họ bắt đầu thay thế nhân sự và cả bảng hiệu bằng tiếng Tàu. Điều này đang làm cho nông dân Tây vô cùng bất mãn. Không chỉ mất công ăn việc làm mà họ còn mất cái gì khác nữa. Tây có chửi người Tàu như ta thấy là vì ghét cái cách ăn ở của họ thiếu văn hóa ứng xử đẹp, chỉ biết lượm bạc cắc là trên hết!

14.02.2020
Nguyễn thị Cỏ May

Edited by user Monday, February 17, 2020 8:59:45 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#159 Posted : Monday, February 17, 2020 9:15:53 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 5,654

Thanks: 776 times
Was thanked: 317 time(s) in 252 post(s)

Covid-19 tiêu diệt kinh tế Trung Quốc


UserPostedImage

Ls. Đặng Thanh Chi (Danlambao) -


...Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã gây biết bao tội ác diệt chủng tày trời, nay lãnh đạo phải đối diện với nguy cơ bị trời tru đất diệt. Nạn coronavirus này phải chăng sẽ là cơn đại hồng thủy quét sạch những kẻ bạo tàn để tái lập một trật tự chính trị mới và xã hội mới. Đế chế Trung Quốc tàn lụi thì Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam cũng sẽ mất “ghế dựa”. Lưới trời lồng lộng. Lãnh đạo Ba Đình cũng cần lấy đó làm gương, học cách tiến thủ, hành xử phải đạo với dân, để còn đường sống trong lòng dân tộc...

*

Mặc dù khó có thể lượng định chính xác tác động kinh tế vì thiếu dữ liệu do sự bưng bít thông tin, và thiếu trung thực trong các báo cáo về phạm vi và mức độ của nạn dịch tại Trung Quốc nhưng chúng ta có thể kết luận một cách hợp lý rằng đại dịch này không chỉ đưa đến thảm họa sưc khỏe, nhân sinh mà còn ảnh hưởng nghiêm trọng đến nền kinh tế Trung Quốc và kinh tế toàn cầu.

Kể từ ngày 10 tháng 2, Trung Quốc đã phong tỏa ba tỉnh Hồ Bắc, Liêu Ninh và Giang Tây, cùng tất cả bốn đô thị do trung ương quản lý gồm Bắc Kinh, Thượng Hải, Thiên Tân, Trùng Khánh và hơn 80 thành phố lớn khác trong nỗ lực ngăn chận đại dịch Covid-19. Hậu quả không thể tránh khỏi của sự phong tỏa này là sự xáo trộn cuộc sống hằng ngày của hàng trăm triệu người và gây gián đoạn sản xuất kinh tế tại Trung Quốc và ảnh hưởng đến toàn thế giới.

Tính sơ khởi thì hiện có hơn 140 triệu người đang sinh sống tại các tỉnh bị phong tỏa, với tổng sản lượng quốc gia (GDP) vượt quá 10,6 nghìn tỉ nhân dân tệ, tức 1,5 nghìn tỉ đồng đô la (USD). Tại 4 thành phố kể trên, có gần 100 triệu cư dân với GDP ước tính trên 12 nghìn tỉ nhân dân tệ tức tương đương 1,7 nghìn tỉ USD. Và 10 thành phố bị phong tỏa là 10 thành phố có mức hiệu quả kinh tế cao hàng đầu của Trung Quốc. Các dữ kiện trên cho thấy Coronavirus đang tiêu diệt các khu vực sản xuất của ít nhất là một nửa của tổng sản phẩm nội địa của Trung Quốc. Trong thực tế, các khu vực bị ảnh hưởng và con số cư dân bị ảnh hưởng có thể còn cao hơn rất nhiều.

Quyết định Trung Ương cho khóa chặt các tỉnh, thành phố được các cấp địa phương thi hành quyết liệt và triệt để đến độ các doanh nghiệp trong tất cả mọi lãnh vực đều gặp khó khăn. Đặc biệt các doanh nghiệp tư nhân, nhỏ hoặc trung bình, trong lãnh vực dịch vụ hoặc các doanh nghiệp buôn bán lẻ, phụ thuộc vào giòng tiền mặt luân lưu đều đứng trước nguy cơ phá sản. Vài thí dụ nhỏ như trong mùa tết vừa qua, nhằm kiểm soát nạn dịch lây lan đã khiến thu nhập của 3 ngành du lịch, rạp chiếu phim và nhà hàng tại Trung Quốc mất ít nhất 1 nghìn tỉ nhân dân tệ ($143 tỉ USD). So với mùa tết năm ngoái 2019, các phòng vé Trung quốc thu vào 215 triệu USD và năm nay doanh thu chỉ còn $258,000 USD. Tương tự, năm ngoái ngành du lịch Trung Quốc vào dịp Tết thu vào $73.7 tỉ USD nhưng năm nay hầu hết các địa điểm thu hút du khách của Trung quốc đều phải đóng cửa.

Ảnh hưởng kinh tế đối với ngành nông nghiệp của Trung Quốc cũng không khá gì hơn. Do nạn dịch phải phong tỏa các tỉnh thành, các tuyến giao thông chính của Trung Quốc đều bị khóa, nội bất xuất ngoại bất nhập. Các doanh nghiệp không thể vận chuyển những sản phẩm dễ bị hư hại đến các thị trường trong thành phố, nơi giá rau cải, hoa, quả đang tăng vọt khủng khiếp. Thêm vào đó, nông dân không được phép cho ra đồng làm việc đưa đến tình trạng các nông phẩm bị hư hao, đưa đến thất thu và thiệt hại lớn cho nông nghiệp. Vào thời điểm này lẽ ra là mùa cày cấy vụ xuân nhưng vì nạn dịch, việc cày xới đất và gieo hạt giống trên đồng đã bị trì hoãn. Điều này sẽ đưa đến tình trạng thiếu hụt gạo, ngũ cốc nghiêm trọng trong năm nay.

Thêm vào đó, xuất nhập cảng của Trung Quốc vốn đã bị ảnh hưởng bởi cuộc chiến thương mại Trung-Mỹ, nay nạn dịch Coronavirus càng gây thêm khó khăn cho Trung Quốc. Các trung tâm xuất cảng như Thượng Hải, Thẩm Quyến, Bắc Kinh và Quảng Châu đã phải đình chỉ hoạt động và ngừng sản xuất trong nhiều tuần lễ liền. Nếu tiếp tục ngưng hoạt động, sẽ gây thêm chậm trễ và càng khiến chi phí sản xuất càng gia tăng. Khi Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO) tuyên bố Trung Quốc là mối quan tâm y tế khẩn cấp của thế giới (PHEIC) thì rất ít quốc gia muốn tiếp tục mua hàng hóa, thực phẩm từ Trung Quốc do sợ bị lây lan coronavirus. Theo tin tức của truyền thông Mỹ thì các ghé cảng tàu hằng tuần tại các cảng chính của Trung Quốc cho thấy mức suy giảm sụt hơn 20% kể từ ngày 20 tháng 1 năm 2020.

Do đó, các công ty sản xuất của Trung Quốc đang đứng trước nguy cơ phá sản. Vào ngày 3 tháng 2, Caixin, một đại công ty truyền thông kinh tế của Trung Quốc đã báo cáo chỉ số quản lý mua hàng sản xuất của Trung Quốc (PMI) đã giảm xuống đến 51,1, mức thấp nhất trong năm tháng qua. Vì nạn dịch, hầu hết các nhà máy và doanh nghiệp đã không thể tiếp tục hoạt động như dự kiến sau khi lễ Tết chấm dứt vào ngày 10 tháng 2 tại Trung Quốc, và có sác xuất sẽ còn tiếp tục phải tạm nghỉ cho đến tháng 3. Sự trì hoãn này có thể tiêu hủy ngành sản xuất. Nhiều công ty đã không còn lựa chọn nào khác phải tuyên bố phá sản hoặc sa thải nhân viên. Trong năm nay chắc chắn sẽ còn hàng loạt các doanh nghiệp đóng cửa hoặc phá sản. Một hộp đêm ở Bắc Kinh, “King of Kings” cho biết sẽ phải sa thải 200 nhân viên vì gặp khó khăn tài chính do nạn dịch gây nên. Thậm chí các thương hiệu quốc tế như Burberry, Estee Lauder, Apple v.v... đang đóng hàng loạt các cửa tiệm tại Trung Quốc.

Mặc dù nhà cầm quyền Trung cộng đã bỏ ra 1,7 nghìn tỉ nhân dân tệ (tương đương 243 tỉ USD) để kích thích thị trường tài chính Trung Quốc, nhưng tình hình vẫn không khá hơn. Không chỉ các doanh nghiệp nhỏ bị ảnh hưởng nặng nề bởi đại nạn vi khuẩn mà các công ty lớn cũng đang vật lộn để tồn tại. Cuộc khảo sát gần đây do Viện Evergrande thuộc đại học Tsinghua cho thấy trong số 995 công ty, nhiều công ty không thể tiếp tục sản xuất bình thường. Cuộc khảo sát kết luận rằng khoảng 85% các công ty ở Trung Quốc chỉ có thể tồn tại trong 3 tháng. Điều này sẽ đưa đến những cuộc sa thải nhân công rộng khắp. Làn sóng thất nghiệp có sác suất sẽ lên tới hàng chục triệu người. Trong nạn dịch SARS năm 2003, chi phí khủng hoảng kinh tế là 40 tỷ đô la, nhưng chi phí kinh tế cho đại nạn dịch coronavirus lần này có thể to hơn rất nhiều, đưa đến những phản ứng chính trị, kinh tế, ngoại giao và xã hội càng sâu rộng hơn.

Trước tình trạng kinh tế nguy kịch ở mức báo động, Ủy Ban Thường Vụ Đảng Cộng Sản Trung Quốc gồm 7 thành viên kiểm soát toàn bộ mọi quyền lực của Trung Quốc đã tổ chức hai cuộc họp liên tục trong vòng 10 ngày. Đây là 1 sự kiện hiếm thấy, với nỗ lực cố tìm ra chiến lược để phục hồi sản xuất song song với việc giải quyết nạn dịch. Tuy nhiên, đến nay có vẻ “thất nhân bang” này vẫn chưa tìm được giải pháp vì ngày càng có thêm nhiều trung tâm kinh tế vẫn tiếp tục đóng cửa ngưng hoạt động. Đối với đảng cộng sản Trung Quốc, có thể nói cuộc chiến chống lại nạn dịch thực chất là một cuộc chiến chính trị và chế độ có tồn tại được hay không sẽ tùy vào việc có chiến thắng được hệ lụy của vi khuẩn coronavirus gây ra hay không.

Tương lai gần, các nhà phân tích kinh tế chẩn đoán Trung Quốc sẽ phải yêu cầu xin trì hoãn việc thực hiện giai đoạn I của thoả thuận thương mại với Hoa Kỳ. Tuy nhiên, hy vọng TT Trump sẽ tiếp tục chính sách cứng rắn không để Trung Quốc thoát khỏi khó khăn lúc này. Nếu Trung Quốc bị lâm vào thế phải mở cửa thị trường tự do, điều này sẽ giúp cho cả doanh nghiệp tư nhân Trung Quốc lẫn Hoa Kỳ, và giúp giảm sự độc quyền thao túng của các doanh nghiệp quốc doanh.

Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã gây biết bao tội ác diệt chủng tày trời, nay lãnh đạo phải đối diện với nguy cơ bị trời tru đất diệt. Nạn coronavirus này phải chăng sẽ là cơn đại hồng thủy quét sạch những kẻ bạo tàn để tái lập một trật tự chính trị mới và xã hội mới. Đế chế Trung Quốc tàn lụi thì Trung Ương đảng cộng sản Việt Nam cũng sẽ mất “ghế dựa”. Lưới trời lồng lộng. Lãnh đạo Ba Đình cũng cần lấy đó làm gương, học cách tiến thủ, hành xử phải đạo với dân, để còn đường sống trong lòng dân tộc.

Tài liệu tham khảo:

- The Taiwan Daily

- Reuters’ Business News Feb. 2, 2020

- The Wall Street Journal - Coronavirus Hits Shipping as China Port Traffic Slides.

- Caixin survey- Growth slows to 5-month low.

14.02.2020
Ls. Đặng Thanh Chi
danlambaovn.blogspot.com

Edited by user Monday, February 17, 2020 9:16:45 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Thy Mai Thảo  
#160 Posted : Monday, February 17, 2020 9:31:03 AM(UTC)
Hoàng Thy Mai Thảo

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/26/2011(UTC)
Posts: 16,395

Thanks: 6901 times
Was thanked: 2764 time(s) in 1954 post(s)

Virus corona: Chuyện gì đã thực sự xảy ra ở Trung Quốc?

Thụy My - RFI - điểm báo Pháp - 17/02/2020
Làm thế nào có thể hiện diện tại Liên Hiệp Quốc với tư cách người bảo vệ trật tự và luật pháp quốc tế, nếu không tôn trọng Nhà nước pháp quyền tại chính nước mình ? Đó là vấn đề của Trung Quốc. Và là vấn đề của tất cả chúng ta, nếu nạn dịch corona biến thành đại dịch.

Thời sự nước Pháp hôm nay 17/02/2020 tập trung vào vụ ứng cử viên vào chức đô trưởng Paris của đảng Cộng Hòa Tiến Bước (LREM) cầm quyền Benjamin Griveaux phải từ chức sau khi bị tung clip nhạy cảm, bộ trưởng Y Tế Agnès Buzyn thay thế trong lúc chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ bầu cử. Bên cạnh đó là hồ sơ cải cách chế độ hưu : Quốc Hội bắt đầu họp phiên toàn thể để xem xét hôm nay, trong khi có đến 41.000 đề nghị sửa đổi.

Về quốc tế, hai chủ đề được báo chí Pháp chú ý nhiều nhất là dịch virus corona, và sự đối đầu Mỹ-Trung trong hội nghị an ninh tại Munich (München). Les Echos có một phóng sự dài mô tả « Cuộc sống tại Bắc Kinh trong thời kỳ virus corona ». Le Monde thì cho biết « Cảnh sống khép kín đầy khủng hoảng trên chiếc tàu du lịch Diamond Princess ». Le Figaro nói về « Bài học của một Tchernobyl dịch tễ ».

Không thể chấp nhận một nửa sự thật, trước tính mạng 1,4 tỉ người

Nhà bình luận Dominique Moisi đặt câu hỏi trên Les Echos « Chuyện gì đã thực sự xảy ra ở Trung Quốc ? ». Dù không muốn bi kịch hóa tình hình, nhưng việc Bắc Kinh giữ bí mật số liệu khiến khó thể đánh giá đúng tầm mức của nạn dịch.

Tác giả nhắc lại việc trong dịch SARS năm 2003, thủ tướng Pháp thời đó là Jean-Pierre Raffarin vẫn giữ nguyên kế hoạch đến thăm Trung Quốc, và được Bắc Kinh coi là người thân thiết. Tuy nhiên tình bạn không có nghĩa là đồng lõa. Khi tính mạng của 1 tỉ 400 triệu người (và có thể hơn nữa) bị đe dọa, thì không thể chấp nhận một nửa sự thật, và trong trường hợp của Tổ Chức Y Tế Thế Giới (WHO), là phê phán nửa chừng.

Những gì xảy ra trên thực tế tại Hoa lục ? Y học chưa biết con virus sẽ biến thể ra sao, cộng với thói quen giấu diếm của chế độ Bắc Kinh, khiến khó thể trả lời được câu hỏi này. Nhiều tuần lễ quý giá đã mất đi, gây hậu quả không thể khắc phục được, tạo ra nỗi sợ hãi và chính quyền liền kiểm soát hầu như toàn bộ thông tin.

Để biện minh cho sự tập trung quyền lực, các nhà lãnh đạo Trung Quốc nêu cao tinh thần đoàn kết phía sau Đảng. Và như thế, theo họ phải duy trì bí mật tình hình, không có tự do báo chí và các quyền tự do công dân. Tuy nhiên Les Echos nhấn mạnh, nhân danh đoàn kết quốc gia, Bắc Kinh siết chặt Hồng Kông và cứng rắn với Đài Loan, dẫn đến phong trào phản kháng ở cựu thuộc địa Anh ; còn người Đài Loan đặt tự do, Nhà nước pháp quyền lên trên sự gắn bó với « mẫu quốc ».

Tư cách ở Liên Hiệp Quốc ?

Bài viết cho rằng nếu nói về một « Tchernobyl Trung Quốc », hoặc so sánh cái chết của bác sĩ Lý Văn Lượng (Li Wenliang) với vụ tự thiêu của người bán hàng Tunisie gây ra Mùa Xuân Ả Rập có thể đôi chút cường điệu. Tập Cận Bình không phải là Gorbatchev hay Ben Ali, Trung Quốc không phải là Tunisia, cũng không trong tình trạng như Liên Xô cuối thập niên 80. Tuy nhiên trước một nạn dịch quy mô như thế, sự thiếu vắng Nhà nước pháp quyền và đối lập khiến việc ngăn chận dịch bệnh cũng khó như tạo được niềm tin nơi người dân.

Tác giả Dominique Moisi cho biết, tháng 5/1986, khoảng 15 ngày sau thảm họa Tchernobyl, ông có mặt ở Matxcơva vì công việc. Rất nhiều lần, ông bị người dân chận lại hỏi với vẻ sợ hãi : « Ông là người phương Tây, có thể nói cho chúng tôi biết có thể ăn uống những thứ gì ? Chính quyền nói dối chúng tôi ».

Nhà nghiên cứu dự báo một khi ra khỏi khủng hoảng virus corona, đảng Cộng Sản Trung Quốc vẫn tiếp tục độc quyền lãnh đạo, dù thời gian đầu giọng điệu có bớt vênh vang. Tuy nhiên một câu hỏi căn bản được đặt ra.

Chủ nghĩa toàn trị tuyệt đối bản thân nó ẩn chứa những nghịch lý. Làm thế nào có thể hiện diện tại Liên Hiệp Quốc với tư cách người bảo vệ trật tự và luật pháp quốc tế, nếu không tôn trọng Nhà nước pháp quyền tại chính nước mình ? Đó là vấn đề của Trung Quốc. Và là vấn đề của chúng ta, nếu nạn dịch corona biến thành đại dịch.

Virus corona thách thức mô hình toàn trị của Trung Quốc

Cũng trên Les Echos, chuyên gia tư vấn Jean-Joseph Boillot nhận định « Mô hình Nhà nước toàn trị theo kiểu Trung Quốc bị con virus thách thức ».

Hãy còn quá sớm để đánh giá tác động kinh tế ngắn và trung hạn của nạn dịch virus corona, nhưng đã có thể đặt câu hỏi về nguyên nhân và hậu quả với thế giới. Cuộc khủng hoảng tài chính toàn cầu năm 2008 là hồi kết cho toàn cầu hóa quá tự do, và chủ trương tất cả cho thị trường. Còn cuộc khủng hoảng Trung Quốc năm 2020 là hồi chuông báo tử cho mô hình phát triển dưới thể chế độc tài.

Trong khi video về việc xây dựng cấp tốc một bệnh viện 1.000 giường có thể khiến một số người ngưỡng mộ mô hình Nhà nước toàn trị, thông tin về nạn dịch xảy ra ở Vũ Hán từ ngày 08/12/2019 đã khẳng định giả thiết của nhà kinh tế tên tuổi Amartya Sen về mối quan hệ giữa dân chủ và nạn đói. Đói kém không phải do thiếu lương thực, mà do chế độ độc tài kiểm soát thông tin.

Thứ đến, mô hình phát triển kiểu Bắc Kinh – đô thị hóa, kỹ nghệ hóa, kế hoạch hóa…đại quy mô – mang lại nghịch lý : tàu cao tốc, Con đường tơ lụa mới là lý tưởng để phát tán bệnh truyền nhiễm.

Khủng hoảng tính chính danh của đảng Cộng Sản

Trước mắt tỉ lệ tăng trưởng của Trung Quốc trong những năm tới sẽ sụt xuống dưới 4%, và hậu quả trong trung hạn được minh họa trong chính chữ Hán « nguy cơ » - vừa nguy hiểm vừa là cơ hội. Đây là sự khủng hoảng tính chính danh của một chế độ hứa hẹn thịnh vượng đổi lấy tự do, mà Hồng Kông và Đài Loan chỉ là bề nổi phía trên cơn sóng ngầm Tây Tạng và Tân Cương.

Từ một năm qua, người dân Trung Quốc rất bất mãn trước khủng hoảng dịch heo : 300 triệu con heo bị tiêu diệt, khiến giá thịt heo mà họ vốn ưa thích tăng vọt. Nhưng câu trả lời của Nhà nước là đầu tư cho những nhà máy kiêm nông trại 12 tầng lầu, để mặc các hộ chăn nuôi gia đình tự xoay sở, trong khi dân chúng mong muốn một cuộc sống « xanh và sạch », thuận với thiên nhiên.

Nhìn chung trên toàn cầu, cuộc khủng hoảng mô hình Bắc Kinh sẽ làm tăng quá trình phi toàn cầu hóa, tái chuyển dịch sản xuất. Những nước đang phát triển chẳng hạn ở châu Phi sẽ thoát được chế độ thực dân mới, còn với những nước phát triển, có thể hạn chế được tình trạng tiêu dùng quá lố, bất chấp hệ quả xã hội, môi trường. Như vậy con virus corona chưa hẳn chỉ mang lại toàn tin xấu.

« Ăn cắp », « nói dối »…Hoa Kỳ và Trung Quốc đấu khẩu kịch liệt tại Munich

Về quan hệ Mỹ-Trung, đặc phái viên của Le Figaro cho biết « Tại Munich, sự đối địch giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc nổ ra công khai ». Hội nghị về an ninh lần thứ 56 là dịp để Washington và Bắc Kinh đấu khẩu kịch liệt.

Người Trung Quốc là bọn ăn cắp, còn người Mỹ là những kẻ nói dối. Những từ ngữ nặng nề như thế đã được tung ra giữa đôi bên. Năm nay, đoàn đại biểu Mỹ đến Munich rất hùng hậu với ít nhất ba bộ trưởng và khoảng 40 dân biểu gồm đủ mọi khuynh hướng chính trị. Bất chấp nỗ lực đối phó với virus corona của Bắc Kinh, cả Cộng Hòa lẫn Dân Chủ Mỹ đều tố cáo mối đe dọa từ Trung Quốc đang đè nặng lên thế giới tự do.

Loạt đạn dữ dội nhất là từ bộ trưởng Quốc Phòng Mark Ester, ngay từ sáng thứ Bảy 15/2, ông đã tấn công vào sự độc tài của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Rằng đảng « đi về một hướng sai lạc, có thái độ võ biền hung hăng. Trung Quốc xử sự theo kiểu phá hoại và đe nẹt trong khu vực. Chúng ta cần phải thức tỉnh ».

Bị chạm nọc, ngoại trưởng Trung Quốc Vương Nghị trả đũa, cho rằng cáo buộc trên là « dối trá », do « Hoa Kỳ không chấp nhận sự thành công của một nước xã hội chủ nghĩa ».

Ngoài việc bành trướng trên Biển Đông với việc quân đội Trung Quốc đe dọa tất cả các nước láng giềng và xung đột thương mại, Washington còn lo ngại trước tham vọng công nghệ của Bắc Kinh, đặc biệt là dự án « Made in China 2025 ». Ông Mark Esper phẫn nộ : « Trung Quốc tiếp tục chính sách đi ăn cắp. Họ đánh cắp công nghệ ! »

Vương Nghị tự ca tụng : « Chúng tôi có đảng Cộng Sản hùng mạnh, có 5.000 năm lịch sử, không sức mạnh nào trên thế giới ngăn được chúng tôi ». Nhưng Mark Esper đáp trả : « Phương Tây có một tương lai rạng ngời và sẽ chiến thắng. Thượng Đế sẽ phù hộ cho thế giới tự do và Hoa Kỳ ».

Pháp : Phía sau việc tung video riêng tư của ứng cử viên LREM

Về thời sự Pháp, Libération chạy tựa trang nhất « Tòa đô chính Paris : Buzyn cứu viện LREM ». Tương tự, trang nhất của Le Figaro đăng chân dung bộ trưởng Y Tế - bây giờ đã thành « cựu » với tựa đề « Giữa khủng hoảng, Macron đẩy bà Agnès Buzyn tranh cử ở Paris ». « Cú sốc sau sự suy sụp của Benjamin Griveaux » - tựa chính của Le Monde. La Croix đăng ảnh ông Benjamin Griveaux nhìn từ phía sau lưng trên nền tối sẫm, với hàng tít « Nền dân chủ bị gài bẫy ».

Le Figaro cho biết « Các nhà điều tra tìm kiếm những gì phía sau các video riêng tư của ông Griveaux ». Cuối tuần qua, cảnh sát bắt đầu thẩm vấn Piotr Pavlenski, nhà hoạt động Nga 35 tuổi tị nạn chính trị tại Pháp, và người phụ nữ sống chung với ông ta từ một năm qua là Alexandra de Taddeo, sinh viên luật 29 tuổi.

Pavlenski nhanh chóng tự nhận mình là người phát tán video nhạy cảm trên trang web pornopolitique.com của ông ta lập ra, khiến ứng cử viên chức đô trưởng Paris, ông Griveaux phải rút lui. Nhân vật tự nhận là « nghệ sĩ hoạt động chính trị » đã từng có vô số hành động gây sốc như tự may miệng, đốt một chi nhánh Ngân hàng Pháp ở Paris…

Người tình Alexandra de Taddeo của Pavlenski hồi tháng 5/2018 từng trao đổi với ông Griveaux qua các ứng dụng bảo mật, các tin nhắn tự xóa sau vài giây. Nhưng cô này chụp lại màn hình, và chờ đến hai năm sau mới tung ra, vào lúc chỉ còn một tháng nữa là đến cuộc bầu cử đô trưởng. Bên cạnh đó còn có Juan Branco, luật sư 29 tuổi, luôn chống đối ông Macron, là bộ óc của phe Áo Vàng, và từng hiện diện khi phe này phá sập cánh cửa của cơ quan nơi ông Griveaux làm việc.

Luật sư của Benjamin Griveaux cho biết không hề tin rằng Pavlenski hành động một mình. Có bàn tay của Matxcơva chăng ? Nhiều tờ báo không quên nêu ra giả thiết này.



Syria: Lực lượng Damas có Nga yểm trợ chiếm được hầu hết tỉnh Aleppo

Trọng Nghĩa - RFI - 17/02/2020
Theo truyền thông nhà nước Syria ngày hôm qua, 16/02/2020, các lực lượng chính phủ Syria đã chiếm lại được gần như toàn bộ các khu vực do lực lượng phiến quân chiếm giữ ở tỉnh Aleppo, miền tây bắc nước này.

Chiến dịch tấn công do lực lượng Damas tiến hành đã được không quân Nga tích cực yểm trợ.

Theo hãng tin Anh Reuters, các lực lượng chính phủ Syria đã đạt được những bước tiến đáng kể tại tỉnh Aleppo, chỉ 1 ngày trước vòng đàm phán mới mở ra hôm nay 17/02 giữa Thổ Nhĩ Kỳ và Nga tại Matxcơva về tình hình căng thẳng leo thang trong khu vực.

Theo những lời chứng từ hiện trường, các chiến đấu cơ Nga đã không kích dữ dội vào nhiều nơi ở Aleppo, dội bom xuống nhiều thị trấn như Anadan, để mở đường cho các lực lượng chính phủ Syria, có dân quân thân Iran ủng hộ, tiến vào kiểm soát. Theo các nguồn tin từ phiến quân Syria, các lực lượng đối lập đã phải rút lui khỏi khu vực, kể cả khỏi thị trấn Anadan và Haritan.

Những bước tiến gần đây của chính phủ Syria tại Aleppo đã làm khuấy động quan hệ hợp tác mong manh giữa Ankara và Matxcơva, vốn ủng hộ các phe phái đối lập nhau trong cuộc xung đột nhưng đã hợp tác với nhau nhằm hướng tới một giải pháp chính trị cho cuộc chiến đã kéo dài gần chín năm.

Thổ Nhĩ Kỳ, vốn ủng hộ lực lượng phiến quân chống tổng thống Syria Bashar al-Assad, đã rất phẫn nộ kể từ khi quân đội Syria đánh vào vùng Idleb, làm 13 quân nhân Thổ Nhĩ Kỳ thiệt mạng trong hai tuần. Ankara đã thúc giục Mátxcơva ngừng các cuộc tấn công.

Mong muốn của Thổ Nhĩ Kỳ đã được Mỹ hậu thuẫn, với tuyên bố của tổng thống Trump yêu cầu Nga chấm dứt hỗ trợ chính quyền “tàn ác” của Bashar al-Assad. Trong một thông cáo công bố hôm qua, Nhà Trắng cho biết là trong cuộc điện đàm với đồng nhiệm Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan, tổng thống Mỹ Donald Trump đã “bày tỏ quan ngại về bạo lực bùng phát ở Idleb, Syria và ... Mỹ muốn Nga chấm dứt ủng hộ chế độ tàn ác ở Syria”.
Users browsing this topic
Guest (11)
35 Pages«<678910>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.