Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

472 Pages«<468469470471472>
Options
View
Go to last post Go to first unread
Hoàng Nam  
#9381 Posted : Monday, September 10, 2018 10:41:30 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 4,280

Thanks: 769 times
Was thanked: 311 time(s) in 246 post(s)
Chân dung BRI và chiến tranh Thương Mại


Tác Giả: Lê Minh Nguyên -

30/08/2018

UserPostedImage


Theo ông Matt Schrader trên China Brief của The Jamestown Foundation ngày 10/8/2018, trong hai tuần lễ vừa qua, rõ ràng có những dấu hiệu bất ổn cho Đảng CSTQ do bởi chính sách đầy tham vọng của ông Tập Cận Bình. Dư luận tấn công ông trên nhiều mặt trận, từ bóp nghẹt tự do đến muốn ngồi ghế chủ tịch suốt đời.

Một trong những chỉ trích là “ngoại viện” chi ra vung vãi cho các nước Phi Châu và những nơi khác, rõ ràng là dư luận muốn nhắm tới chương trình Vành Đai Con Đường (BRI) đầy tham vọng trên thế giới của ông Tập được ra đời năm 2013.

Ở TQ, khi có sự phê bình công khai của dư luận như vậy có nghĩa là đã hiện hữu một sự đồng lòng mới, là nên hạn chế lại tham vọng BRI. Trong thực tế, cho vay BRI giảm xuống đáng kể từ năm 2015. Nếu nó tiếp tục giảm sẽ gây ra những hậu quả chiến luợc nghiêm trọng ở lục địa Á-Âu và Phi Châu.

TQ đã chi $500 tỷ đôla ở 166 nước và gởi 600,000 công nhân đi thực hiện BRI và ngoại viện. TQ tái phát triển các hạ tầng cơ sở chủ yếu, xây các đường hàng hải và các đường rây mới để tăng tốc thương mại. Tuy nhiên, các nước trong BRI bị cột buộc với quá nhiều điều kiện, từ đấu thầu kín đến thuê đất bất công, đến quyền kiểm soát của TQ sau khi các dự án hoàn thành.

Tập Cận Bình hồi đầu tháng 7/2018 thông báo sẽ chi $20 tỷ đôla cho Các Dự Án Tái Thiết Quan Trọng (Dedicated Reconstruction Projects) ở thế giới Á Rập và nghiên cứu cung cấp thêm $1 tỷ quan tệ để giúp đỡ các nổ lực ổn định xã hội ở vùng Vịnh Ba Tư. Dư luận ở TQ chống đối vì tại sao đi giúp các nước giàu dầu khí mà bỏ qua cả trăm triệu dân TQ đang sống dưới mức nghèo nàn.

Dư luận cho rằng xu hướng xài tiền vung vãi này của Đảng CSTQ nhằm làm lợi cho các nhóm lợi ích của Đảng, bởi vì các dự án cố ý phô trương nhưng thường thua lỗ này thiếu vắng sự minh bạch và sự giám sát (transparency and oversight), chính yếu là nhằm gây tiếng vang, nịnh bợ cấp trên để được ân sủng.

Dư luận đồng hoá BRI – có tính cách thương mại – với ngoại viện. Trong thực tế các món nợ mà BRI cho vay là phải hoàn trả và được coi là “bẫy nợ”, nó có thể biến thành lãnh thổ 99 năm như cảng Hambantota ở Sri Lanka.

Các nghiên cứu cho thấy chỉ có 14% các dự án của BRI là gặp trở ngại, nhưng chính quyền CSTQ không muốn cho dân chúng biết, vì các ngân hàng TQ bị kẹt nhiều chục tỷ đôla trong các dự án có vấn đề. Bây giờ họ hạn chế lại mức độ cho vay. Các ngân hàng quốc doanh (PRC banks) đã giảm 89% từ năm 2015, các ngân hàng tư (commercial banks) thì hầu như hoàn toàn chấm dứt.

Trong khi đó cánh diều hâu trong chính quyền Trump như đại diện thương mại Robert Lighthizer, cố vấn thương mại Peter Navarro… muốn cuộc chiến thương mại nên đi xa hơn, đòi những thay đổi phải có tính cách cơ chế và lâu dài trong chính sách của TQ – như chấm dứt tài trợ công nghệ, chấm dứt đánh cắp tài sản trí tuệ – tức hát qua giọng cao hay thay đổi tầng số (Spectrum Shift) và họ đang thắng thế trong chính quyền Trump, họ đã bắn vài phát cảnh cáo trong mùa hè, và đang chuẩn bị tấn công mạnh hơn vào mùa thu 2018 này.

Trong những ngày qua TT Trump một mặt tập trung giải quyết các lấn cấn NAFTA với Mexico và Canada, đồng thời tung ra các giới hạn mới về đầu tư của TQ vào Mỹ. Hôm 24/8 các giới chức của chính quyền Trump làm việc với các đối tác ở Âu Châu và Nhật để ép TQ thay đổi đường lối, nên nó tạo thêm khí thế cho cánh diều hâu.

Hồi đầu tháng 6/2018 khi bộ trưởng ngân khố Mnuchin và bộ trưởng thương mại Wilbur Ross đi Bắc Kinh thì ưu tiên là đòi hỏi TQ gia tăng số lượng mua đậu nành, khí hoá lỏng LNG, các mặt hàng tiêu dùng, và giảm khiếm hụt mậu dịch. Nay thì khác và mạnh hơn, qua những đòi hỏi thay đổi cơ chế.

Đấu tranh nội bộ trong Toà Bạch Ốc đã chấm dứt với cánh diều hâu thắng thế, cánh này muốn tách bạch hai nền kinh tế ra, không cho quấn quyện như từ trước tới nay, và mang đường dây sản xuất (supply chains) trở về Mỹ.

Tuy thế, nhưng cái nhìn về cuộc chiến nên kết thúc như thế nào thì đội hình Trump cũng vẫn còn chưa rõ. Mỹ muốn đè bẹp kinh tế TQ nhưng không làm được, trong khi đó thì tư bản Mỹ và người tiêu thụ Mỹ tỏ dấu bất bình, không muốn có chiến tranh thương mại. Kinh tế Mỹ đang tốt nên nó cho phép đội hình Trump leo thang chiến tranh. Những tác động của chiến tranh thương mại vào quần chúng có lẽ tới năm 2019 mới xảy ra.

Các nước trong quỹ đạo BRI như Mã Lai nay bắt đầu xét lại việc vay nợ và việc ráp nối vào bức tranh kinh tế TQ.

Sau khi Liên Minh Hy Vọng (Pakatan Harapan) của ông Mahathir Mohamad thắng cử, Thủ tướng Mã Lai công du Trung Quốc đầu tiên trong chuyến đi kéo dài 5 ngày. Vào ngày 21/8/2018, ngày cuối cùng của chuyến đi, ông tuyên bố tại Bắc Kinh rằng Mã Lai hủy bỏ hai dự án do TQ tài trợ, trị giá $22.5 tỷ đôla, trong đó có $20 tỷ đôla đường sắt cao tốc chạy từ đông nam Thái Lan dọc theo bờ biển phía đông rồi nối Kuala Lumpur (ECRL hay East Coast Rail Link), và dự án về hai đường ống dẫn khí đốt tự nhiên trị giá $2.5 tỷ đôla, một ở bang Sabah trên đảo Borneo (Trans-Sabah Gas Pipeline hay TSGP) và một từ Malacca đến bang Kedah ở mạng bắc.

Trong cuộc phỏng vấn giữa tháng 8/2018 với báo New York Times, ông Mahathir nói chứng cớ cho thấy ECRL có thể được xây bởi công ty Mã Lai chỉ bằng nửa giá so với công ty China Communications Construction của TQ.

Ông cho biết Mã Lai hiện tại không cần các dự án này và Mã Lai không trả nợ nỗi. Nợ quốc gia của Mã Lai hiện nay là $250 tỷ đôla.

Trước đó một ngày, ông Mahathir cho biết trong một cuộc họp báo chung với Thủ tướng TQ Lý Khắc Cường rằng ông “không muốn nhìn thấy sự xuất hiện của chủ nghĩa thực dân mới” và (Mã Lai) “trao đổi với các cường quốc phải là thương mại công bằng” v.v.. Ông nói “chủ nghĩa thực dân mới được hình thành là bởi vì những nước nghèo không thể cạnh tranh được với những nước giàu trong thương mại công bình, mở cửa và tự do.”

Bộ trưởng tài chánh Mã Lai hôm tháng 7/2018 nói rằng trị giá của hai ống dẫn khí đốt là $9.4 tỷ quan tệ thì Mã Lai đã trả 88% rồi, nhưng nhà thầu TQ chỉ mới làm có 13%.

Ông Mahathir nói rằng “do Mã Lai truớc đây đã ngu si trong việc thương thảo, cho nên nếu phải trả tiền phạt bồi thường thiệt hại thì đành phải chịu thôi để thoát ra”.

Mã Lai là quốc gia đầu tiên tham gia vào sáng kiến “Vành Đai Con Đường” của TQ, và bây giờ cũng là quốc gia đầu tiên tuyên bố rút khỏi dự án lớn này.

Việc Mã Lai rút sẽ làm suy yếu đến cái được gọi là “chiến lược thế kỷ” BRI của TQ. Chính quyền Mã Lai dưới thời thủ tướng Najib Razak trước đây có quan hệ nồng ấm với TQ và TQ đầu tư rất lớn, xem Mã Lai là một mãnh của BRI. Nhưng dư luận chỉ trích là thiếu minh bạch và các điều khoản của thoả thuận, như lãi suất, rất bất lợi cho Mã Lai. Qua vụ tham nhũng hàng nhiều tỷ đôla quỹ 1MDB mà nguồn tiền là từ TQ đi vòng vo qua Trung Đông (Saudi Arabia), người ta nghi ngờ động lực thực sự của ông Najib khi tham gia BRI.

Tuy huỷ bỏ hai dự án có liên quan đến BRI, nhưng ông Mahathir vẫn tiếp nhận những đầu tư nước ngoài, ông không muốn đối đầu với TQ mà chỉ muốn những dự án kinh tế được công bằng hơn, và bất đồng về BRI không làm thiệt hại các quan hệ tích cực với TQ. Ông muốn Mã Lai tuy là nước nhỏ, bị lệ thuộc tài chánh với TQ, nhưng vẫn giữ được vị thế và khả năng quyết định cái gì tốt nhất cho Mã Lai, chứ không riu ríu chiều theo những gì TQ muốn.

Quyết định của ông Mahathir là một cái tát mạnh vào mặt ông Tập Cận Bình, vì ông Tập coi BRI là Trung Quốc Mộng, mở ra một thời đại mới mà TQ sẽ lãnh đạo thế giới. Nó làm thất bại đường lối ngoại giao kinh tế của ông. Với BRI, TQ muốn vượt qua mặt phương tây (Mỹ) và cùng lúc quốc tế hóa các công ty TQ.

Nhưng BRI gây tai hại cho các nước nhỏ trong những vấn đề như phải gánh nợ quá khả năng chi trả, các dự án hạ tầng to lớn nhưng không đủ người dùng, ô nhiễm môi trường, xáo trộn xã hội, tham nhũng…, và nó dễ đi với các chính quyền nhu nhược. Theo báo cáo của Bộ Quốc Phòng Mỹ giữa tháng 8/2018, TQ dùng BRI để tạo lợi thế chiến lược, kiểm soát các nước đang phát triển.

Về địa chính trị, Mã Lai là món quà của đế quốc vì nằm ở vị thế bản lề nối liền Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương nhưng là nước nhỏ nên dễ chinh phục. Mã Lai có diện tích khoảng 330,00 km2, bằng y chang diện tích Việt Nam, nhưng dân số chỉ bằng 1/3 VN (31 triệu) và tổng sản lượng GDP $315 tỷ đôla năm 2017, trong khi VN chỉ có $220 tỷ đôla, nên lợi tức đầu người của Mã Lai là $29,000 đôla so với VN là $6,900 đôla. Trong quá khứ Bồ Đào Nha, Hoà Lan, Anh Quốc đã chen nhau đến đây, rồi đến Mỹ, và bây giờ là TQ.

May mắn cho Mã Lai là khi nước Anh trả độc lập, trước đó họ dọn dẹp sạch sẽ phiến quân Cộng Sản rồi mới trao lại, không như nước Pháp tham lam ở lại Việt Nam và bắt tay thông đồng với Cộng Sản để tiêu diệt các đảng phái quốc gia. Và may mắn hơn nữa là ông Mahathir, từng làm thủ tướng Mã Lai từ 1981 đến 2003 đã cứng rắn giữ vững độc lập cho Mã Lai không để lệ thuộc Mỹ và các quốc gia phương tây, bây giờ ông coi TQ là bá quyền muốn khống chế kinh tế các nước nhỏ như Mã Lai (và VN?). Ông ta luôn lo ngại các cường quốc, truớc đây là Mỹ và bây giờ là TQ.

Tiếc cho Việt Nam bị Đảng CSVN cai trị với chủ trương nắm quyền bằng mọi giá, để được vậy họ tựa lưng vào Đảng CSTQ, và cái giá phải trả là sự khiếp nhược yếu hèn trước BRI và sự xâm lăng mềm của TQ như hiện nay.

27/8/2018
Lê Minh Nguyên

Edited by user Monday, September 10, 2018 10:43:05 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Hoàng Nam  
#9382 Posted : Monday, September 10, 2018 11:21:27 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 4,280

Thanks: 769 times
Was thanked: 311 time(s) in 246 post(s)

Hồi sinh của chống đối Trump cho thấy
một nước Mỹ phân rẽ


Nick Bryant

BBC News, New York

10 tháng 9 2018

UserPostedImage

Tháng Chín đang nổi lên như là một tháng đầy thách thức, thời khắc quan trọng trong nhiệm kỳ của Tổng thống Trump, khi các lực lượng 'chống đối' khẳng định mạnh mẽ hơn.

Dịp nghỉ lễ Lao động hàng năm của Hoa Kỳ thường mở ra một sự thay đổi chính trị. Tuy nhiên, năm nay, nó là một chuỗi các sự kiện riêng biệt nhưng lồng vào nhau.

Những lễ tưởng niệm tầm vóc quốc gia sau cái chết của John McCain. Việc xuất bản rất thành công cuốn sách mới của Bob Woodward. Bài xã luận ẩn danh được viết bởi một quan chức cao cấp trong chính quyền Trump trên tờ New York Times. Các cuộc biểu tình trên Capitol Hill trong phiên điều trần của ứng cử viên Tòa án tối cao Brett Kavanaugh do Trump đề cử. Ngay cả khởi động chiến dịch quảng cáo mới nhất của Nike trong đó có Colin Kaepernik, ngôi sao NFL người Mỹ gốc Phi đã bắt đầu cuộc biểu tình quỳ gối.

Để phản đối việc ông Trump làm tổng thống, dường như tất cả các lực lượng đối lập trên toàn nước Mỹ đã quyết định rằng đủ qúa rồi, và đây là thời điểm để "tỏ rõ điều đó".

Bảy ngày đầu tiên trong tháng Chín chắc chắn nhuốm màu lịch sử. Những lời điếu văn của hai cựu Tổng thống Barack Obama và George W Bush tại Thánh đường Quốc gia Washington hôm thứ Bảy tuần trước không chỉ nhằm vinh danh John McCain mà còn để tái khẳng định những giá trị đáng quý của người Mỹ.

Meghan McCain, trong bài diễn văn, nói với sức mạnh của nỗi đau buồn, xác định lại ý nghĩa sự vĩ đại của người Mỹ - khi cô diễn tả một cách thẳng thừng, rằng "điều vĩ đại thực sự," không phải là "lời nói rẻ tiền của những người đàn ông sẽ không bao giờ biết hy sinh là gì.''

Nghi lễ của các buổi tưởng niệm trước tang lễ chính thức cũng chứa đựng đầy ý nghĩa. Sự xuất hiện của Chánh văn phòng Nhà Trắng John Kelly và Bộ trưởng Quốc phòng James Mattis cùng với Cindy McCain khi đoàn xe tang dừng lại trước Đài Tưởng niệm Chiến tranh Việt Nam trông như một nỗ lực tái khẳng định nghi thức quốc gia, sau biến cố hạ cờ khiếm nhã, và thái độ miễn cưỡng của ông Trump trong việc bày tỏ sự tôn trọng với người tù binh nổi tiếng mà ông từ chối gọi là anh hùng chiến tranh.

John McCain, theo nhiều tường trình, đã dàn dựng một cách tỉ mỉ lời chia tay cuối cùng của mình như một lời khiển trách Donald Trump. Điều đáng chú ý, tuy nhiên, là sự sẵn sàng phát biểu của những người đọc ai điếu, và những tràng vỗ tay tán thưởng vai trò mà John McCain đã trao cho họ. Trong bối cảnh thiêng liêng của Thánh đường Quốc gia, cách hành cử tang lễ dường như là một nỗ lực cộng đồng được phối hợp để cứu chuộc linh hồn nước Mỹ.

UserPostedImage


Giới quyền lực Washington tham dự tang lễ của John McCain


Bầu không khí của thủ đô nước Mỹ, rất trang trọng ngày hôm ấy, đột ngột thay đổi khi tờ Washington Post cho đăng trích đoạn đầu tiên trong cuốn sách mới của Bob Woodward, 'Fear: Trump in the White House'. Kể từ những ngày đầu của vụ bê bối Bill Clinton liên quan đến Monica Lewinsky đến giờ, Washington chưa bao giờ lên cơn sốt cao độ như thế.

Nhưng dù không khí thay đổi, những tiết lộ của Woodward là tiếp nối của sự phản đối ông Trump trong tháng Chín này. Biên tập viên chính của Washington Post, một ngôi sao báo chí trong vụ Watergate, mô tả "một cuộc đảo chính hành chính," trong đó các quan chức chính phủ âm thầm tìm cách lật đổ tổng thống bằng cách che giấu tài liệu của các chính sách quan trọng và phớt lờ mệnh lệnh của ông.

Nếu cuốn sách của Woodward được thấy như một cơn bão đi xuyên qua thị trấn, thì bài xã luận nặc danh trên New York Times xuất hiện như một cơn lốc xoáy đến vào cuối ngày: "Tôi thuộc phe chống đối bên trong chính quyền Trump." Chỉ cái tựa thôi đã làm người ta sửng sốt, và chi tiết trong bài là những điều phi thường.

Sau đó, cựu Tổng thống Barack Obama kết thúc tuần lễ với những lời phê phán công khai mạnh mẽ nhất với ông Trump từ trước đến nay, chỉ trích việc ông ta không tấn công những kẻ theo chủ nghĩa da trắng siêu việt, và tân Đức quốc xã ở Charlottesville, và cáo buộc chính quyền của mình những "điên rồ". Sau bài phát biểu, Ủy ban Quốc gia Cộng hòa đã đặt cho Barack Obama là 'chống đối trưởng'.

Đối với tất cả những sự việc đầy kịch tính sử thi này, Hoa Kỳ đang không phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng hiến pháp, như cựu Bộ trưởng Ngoại giao John Kerry tuyên bố vào giữa tuần.

Tam quyền của chính phủ Hoa Kỳ, các cơ quan hành pháp, lập pháp và tư pháp, không có tranh chấp.

Rối loạn hiến pháp không phải là vấn đề ở đây. Và ngay sau đó, người Mỹ sẽ có thể thực thi quyền kiểm tra và cân bằng hiến pháp của riêng họ, quyền bầu cử trong cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ.

Cuộc biểu tỏ thái độ chính trị đó vào tháng 11 sẽ là phấn đấu giữa những người chống lại Trump và những người trung thành với Trump. Điều trớ trêu là lãnh đạo đảng Dân Chủ không muốn biến cuộc bầu cử giữa kỳ thành cuộc trưng cầu dân ý về tổng thống hay lập luận rằng việc giành lại Hạ viện là bước đầu tiên để bãi nhiệm ông.

Tại Thượng Viện, đảng Dân Chủ đang bảo vệ 10 ghế ở các bang mà ông Trump thắng trong năm 2016 - những tiểu bang như North Dakota, West Virginia và Wisconsin, nơi ông Trump vẫn đang được ưa chuộng.

Về phía Hạ Viện, cuộc bầu cử sẽ được quyết định qua lá phiếu của những cử tri trung dung ở ngoại ô cho những chiếc ghế đang ngang ngửa, những người không phải lúc nào cũng đồng cảm với những lời hùng biện chống Trump của bên cánh tả. Đảng Dân Chủ cho rằng nên địa phương hoá các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ hơn là có một chiến dịch toàn quốc.

Các sự kiện trong bảy ngày đầu của tháng Chín sẽ kích thích những người đang ủng hộ Donald Trump. Nhiều thăm dò ý kiến sau cái chết của ông John McCain cho thấy ông McCain được giới Dân Chủ yêu mến hơn so với giới Cộng Hòa. Trong tang lễ của ông tại Thánh đường Quốc gia, phe ủng hộ Trump sẽ thấy giới quyền lực của Washington tôn vinh một người trong giới của mình.

Họ sẽ giải thích cuốn sách của Woodward và bài xã luận trên New York Times là giới truyền thông cấp tiến làm việc song song với giới quyền lực để lật đổ ông Trump.

Các bài tường trình trong tuần này được giới ủng hộ Trump chú ý là Brett Kavanaugh dường như đang có triển vọng trở thành thẩm phán của Tối cao Pháp Viện, khiến phe bảo thủ vững chắc hơn.

Trong những sự kiện ngày càng có vẻ giống như đỉnh cao của một cuộc đấu tranh, sự phân chia giữa nước Mỹ - một nước Mỹ tập hợp xung quanh ông Trump, và nước Mỹ dị ứng với ông - đang được biểu hiện rõ nét hơn.

Những lời cổ vũ cho tổng thống tại các cuộc vận động của ông nghe ồn ào hơn bao giờ hết. Và tiếng kêu la của phe phản kháng và chống đối cũng thế.
Hoàng Nam  
#9383 Posted : Monday, September 10, 2018 11:29:57 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 4,280

Thanks: 769 times
Was thanked: 311 time(s) in 246 post(s)

Biển Đông: Tây Âu Đến Với Mỹ


10/09/201800:00:00(Xem: 800)
Vi Anh

Thời sự và sự kiện về Biển Đông gần và mới đây. Tin RFI ngày 06-09-2018 loan tải “Chiến hạm Anh áp sát Hoàng Sa, Trung Quốc phản ứng giận dữ. Bắc Kinh vào ngày 06/09/2018 đã tỏ thái độ giận dữ trước sự kiện một chiến hạm Anh, trên đường ghé thăm Việt Nam, đã đi sát khu vực quần đảo Hoàng Sa mà Trung Quốc đang chiếm đóng. Trong một tuyên bố gởi đến hãng tin Anh Reuters, bộ Ngoại Giao Trung Quốc đã tố cáo điều mà họ cho là một hành động «khiêu khích»… Theo thông tin riêng của Reuters, trích dẫn hai nguồn tin xin giấu tên, mới đây chiếc tàu đổ bộ HMS Albion của Hải Quân Anh đã đi qua quần đảo Hoàng Sa. Chiến hạm Anh vào lúc ấy đang trên đường ghé thăm hữu nghị đến thành phố Saigon và đã cập cảng hôm 03/09. Các nguồn tin trên cho biết là con tàu trọng tải 22.000 tấn này, chở theo một đơn vị thủy quân lục chiến, đã thực hiện quyền «tự do hàng hải» khi đi qua khu vực gần Hoàng Sa.

Còn TC thì “khai triển một khu trục hạm cùng hai trực thăng ra để đối phó với tàu đổ bộ Anh, tuy nhiên giữa hai bên đã không xảy ra bất kỳ sự va chạm nào. Nguồn tin còn lại nói thêm là dù chiếc Albion không tiến vào vùng biển bên trong phạm vi 12 hải lý quanh Hoàng Sa, nhưng động thái của tàu Anh là nhằm chứng tỏ rằng Luân Đôn không công nhận những yêu sách chủ quyền quá đáng của Trung Quốc chung quanh Hoàng Sa.”

Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng gởi cho thông tấn xã Anh là Reuters, đã tố cáo chiến hạm Anh đã «thâm nhập trái phép» lãnh hải của Trung Quốc xung quanh Hoàng Sa vào ngày 31/08, và đã bị Hải Quân cảnh cáo để rời đi… Trung Quốc không ngần ngại đe dọa Anh Quốc về nguy cơ quan hệ song phương bị tổn hại, hòa bình và ổn định khu vực bị khuấy động nếu Luân Đôn không đình chỉ ngay lập tức các «hành động khiêu khích» như vậy. Trước khi Trung Quốc phản đối, một phát ngôn viên của Hải Quân Anh đã khẳng định rằng chiến hạm HMS Albion đã «thể hiện quyền tự do đi lại trên biển của mình mà vẫn bảo đảm việc tuân thủ luật pháp và quy tắc quốc tế».

Và Pháp cũng cho máy bay rafale đến VN. Chiều 26/8, đội máy bay của Không quân Pháp đã đáp xuống sân bay Nội Bài, bắt đầu chuyến thăm 3 ngày tại Việt Nam. Khoảng 13h30, các máy bay Rafale tới Nội Bài. Sau khi chiếc đi đầu lượn một vòng chào sân và khảo sát trên bầu trời sân bay thì lần lượt cả 3 chiếc đáp xuống.

Cũng trong chiều 26/8, Nội Bài tiếp tục đón chiếc A310 chở các quan khách và quân nhân Pháp, cùng các phi cơ khác trong đội bay. Các máy bay được đỗ tại khu vực sân bay quân sự.

Theo thông báo trước đó của Đại sứ quán Pháp tại Hà Nội, đội hình bay của Không quân Pháp tham gia chiến dịch PEGASE gồm 3 chiến đấu cơ Rafale, một máy bay vận tải A400M, một máy bay tiếp vận C-135 và một máy bay A310. Thông cáo của Đại sứ quán Pháp cho biết đây là sự kiện chưa từng có, minh chứng cho mối quan hệ năng động Pháp - Việt trong lĩnh vực quốc phòng.

Trước đó hồi năm ngoái 2017, sau khi TT Trump công bố chiến lược “Ấn độ Thái bình dương tư do, rộng mở”, thì Ấn Độ đã dùng máy bay tiêm kích Rafale để “thị uy” Trung Quốc và Pakistan.

Theo hãng tin Sputnik, Ấn Độ đang hoàn tất quá trình hậu cần để đưa các phi cơ chiến đấu Rafale tới hai căn cứ không quân khác nhau, cho phép họ có thể xuất kích tới Trung Quốc và Pakistan chỉ trong vòng 180 giây.

Mỗi phi đội Rafale của Ấn dự định sẽ có 18 chiếc. Máy bay Rafale được cung cấp cho Ấn Độ theo thỏa thuận giữa chính phủ nước này và hãng sản xuất Dassault Aviation của Pháp được ký kết vào năm ngoái, có giá trị 7,8 tỉ euro.

Việc Anh, Pháp điều chiến hạm, máy bay Rafale sang Biển Đông là kế hoạch của cả hai bộ Quốc Phòng Anh, Pháp đã cam kết. Mục tiêu là như Mỹ để đối phó việc Trung Quốc gia tăng quân sự hóa Biển Đông, nguyên tử hoá Biển Đông, khống chế Biển Đông nằm trên con đường hàng hải quốc tế, huyết mạch của thế giới. Bộ trưởng Quốc Phòng Pháp, bà Florence Parly, và đồng nhiệm Anh, Gavin Williamson, tuyên bố như trên tại diễn đàn Đối Thoại Shangri La ở Singapore ngày 03/06/2018.

Theo bộ trưởng Parly, ít nhất 5 chiến hạm của Pháp đã tới vùng biển này trong năm 2017. Trực thăng và tàu chiến Anh cũng tham gia nhóm tác chiến của Pháp ở Biển Đông. Các chuyên gia của Đức cũng có mặt trên chiến hạm của Pháp với tư cách quan sát viên.

Còn Mỹ mới đây, Bộ Quốc Phòng Mỹ báo động Quốc Hội về nguy cơ Bắc Kinh gia tăng sức mạnh quân sự, nhấn mạnh đến việc oanh tạc cơ Trung Quốc được huấn luyện để có thể tấn công vào các mục tiêu của Hoa Kỳ và đồng minh tại Biển Đông, cũng như khu vực Tây Thái Bình Dương. Những oanh tạc cơ này có khả năng mang bom nguyên tử, bay qua, tuần tra tại nhiều khu vực hàng hải chiến lược. Bộ QP Mỹ cũng cảnh báo Trung Quốc xây nhà máy nguyên tử ở Biển Đông và đưa vũ khí nguyên tử vào Biển Đông.

Gần hai tuần lễ cuối tháng 8, 2018 các nước Mỹ, Phi, Việt trong vùng Á châu Thái bình dương đều lên tiếng cảnh báo TQ đưa vũ khí nguyên tử vào Biển Đông. Mỹ liền cho siêu pháo đài bay tuần tra trên không và chắc dưới phải có tàu lặn nguyên tử của hai Hạm đôị 3 và 7 theo dõi những nơi TC bố trí vũ khí nguyên tử.

Và trên đất liền, chiến tranh thương mại giữa Washington DC và Bắc kinh đang leo thang. Chỉ cần một bất trắc một tàu Hải Quân hay máy bay Không Quân TC tấn công Mỹ, Mỹ tự vệ chánh đáng. Mỹ bảo vệ cánh quân của mình, Mỹ sẽ triệt hạ các mục tiêu TC đã bố trí, thế là Chiến tranh Nguyên tử sẽ xảy ra. Tình hình quân sự và TC đang căng thẳng như dây đờn có thể ‘dứt đường tơ’ không biết lúc nào đây.

Mỹ, Anh, Pháp, Ấn độ, Nhựt, Úc đều quyết tâm bảo vệ tự do hàng hải và hàng không, được quyền cho tàu và máy bay đi đến bất cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép. Những nước này của Thế Giới Tự do cũng không thừa nhận việc TC đơn phương tuyên bố chủ quyền trên 90% Biển Đông và quân sự hoá các bãi đá, đảo mà TC đã chiếm bất hợp pháp của các nước láng giềng của TC như Việt Nam, Phi luật tân, Đài loan Mã Lai, Brunei.

Toà Trọng Tải Quốc tế về Luật Biển cũng đã tuyên phán nhơn khi Phi luật tân kiện TC xâm chiếm bãi đá của Phi, rằng TQ không có căn cứ pháp lý, lịch sử nào về chủ quyền trên các biển đảo ở Biển Đông

Còn TC thì đối phó với Mỹ chuẩn bị cuộc chiến tranh lạnh, theo phân tích của thông tín viên nhật báo Les Echos tại Bắc Kinh. Bị bất ngờ trước chiến tranh thương mại do Hoa Kỳ khởi xướng, và các nước Tây Âu đến Biển Đông cùng với Mỹ để bảo vệ tự do hàng hải, hàng không nay Trung Quốc chuẩn bị cho một cuộc xung đột trường kỳ và đa dạng bằng Chiến tranh Lạnh.

Còn Mỹ trong nội tình chánh trị của Mỹ, hai đảng Cộng hoà và Dân Chủ có nhiều dị biệt, nhưng việc bảo vệ tự do hàng hải Biển Đông hai bên đều đồng thuận cao như dân chúng Mỹ ‘Support Our Troops’ vậy./.

(VA)
Mắt Buồn  
#9384 Posted : Monday, September 10, 2018 11:18:30 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,246

Thanks: 656 times
Was thanked: 521 time(s) in 361 post(s)
Trồng hoa cúc


By Thiên Hương -

September 10, 2018

Nói đến loài hoa mùa thu, không thể không nhắc đến hoa cúc. Trong khi các loài hồng, lan tàn phai, héo úa dần thì hoa cúc bắt đầu rực rỡ khoe sắc trong ánh nắng vàng và tiết trời se lạnh lúc sang thu.

Những chậu cúc nhỏ xinh với màu sắc và form hoa đẹp mắt sẽ giúp làm đẹp căn nhà của bạn khi mùa thu về.

UserPostedImage

Nguồn florapark.de

Cách trồng hoa cúc

Hoa cúc cần được trồng ở nơi có ít nhất 6 giờ nắng mỗi ngày. Khi trồng ở nơi thiếu ánh sáng, cây hoa sẽ mọc dài nhưng thưa lá, thưa hoa.

Hoa cúc không ưa nước nên đất trồng cần tơi xốp và thoát nước tốt. Để cây phát triển khỏe, cho nhiều hoa, bạn có thể bổ sung phân bón hữu cơ compost vào đất trồng.

Hoa cúc có rễ nông, khó cạnh tranh dinh dưỡng, vì thế không nên trồng xen kẽ với các cây trồng khác.

Cắt bỏ cành già từ mùa trước ngay khi xuất hiện chồi mới từ gốc giúp cây khỏe và cho nhiều hoa.

Tưới đẫm nước ngay sau khi trồng cây. Sau đó chỉ tưới cho đủ ẩm gốc. Tránh tưới nước lên lá để hạn chế sâu bệnh.

Dùng phân bón hữu cơ làm giàu đất, cung cấp dưỡng chất cho cây trồng. Nếu dùng phân bón hóa học, chọn loại phân có tỷ lệ 5-10-10 (5% đạm, 10% lân, 10% kali), bón một đến 2 lần mỗi tháng. Ngừng bón phân vào mùa thu để cây ngủ đông.

Khi mùa đông đến, ở những vùng có khi hậu khắc nghiệt, bạn có thể đánh cây lên trồng vào chậu, đặt trong nhà. Ở những vùng không quá lạnh, bạn chỉ cần ngắt hoa tàn, phủ gốc cây với rơm hay vụn gỗ để giữ ấm. Sang xuân, khi thời tiết ấm áp, bỏ lớp che phủ, cắt tỉa cành già để chồi cây mới phát triển.

Sau mỗi 2 đến 3 năm, bạn có thể chia lùm cây thành những bụi cây nhỏ để có những cây hoa cúc mới.

Hoa cúc để trang trí hiên và vườn nhà

UserPostedImage

Nguồn pinterest

Khi trang trí hoa cúc với bí ngô và những trái bầu nhiều màu sắc, việc chọn hoa cúc màu vàng, đồng, cam hay màu trắng kem sẽ đạt hiệu quả trang trí đặc biệt. Nếu bạn đã có sẵn những bụi cây xanh lá trong vườn nhà, hoa cúc màu hồng tươi, tím lavender hay màu trắng tinh khiết sẽ khiến khu vườn trở nên sinh động.

Hoa cúc để trang trí trong nhà

Để trang trí trong nhà, bạn có thể lựa chọn những chiếc chậu đất nung hay chậu nhựa, với nhiều kiểu dáng và màu sắc khác nhau để trồng hoa. Dưới đây là các giống hoa cúc đẹp để trang trí trong nhà.

Các giống cúc trang trí “decorative mums” hay “florist mums” có cánh hoa dài, nhỏ. Một trong những giống phổ biến của dòng cúc này là “Coral Charm” với màu tím nhạt, hồng, hồng đào; “Fireflash” có cánh màu vàng lửa.

UserPostedImage

Nguồn fineartamerica.com

Giống “pom pom” hay cúc nút “button mums” có hoa nhỏ nhưng dày hoa với nhiều màu sắc như ‘Tinkerbell’, ‘Barbara’, ‘Patriot’, ‘Ruby Mound’, ‘Garnet’, và ‘West Point’ cho hoa bền, mùa hoa dài từ cuối hè đến cuối thu.

UserPostedImage

Nguồn My Virtual Garden 2.

Nguồn My Virtual Garden 2.Giống ‘King’s Ransom’ hay cúc đại đóa cho lớp cánh kép dày có màu từ tím nhạt, trắng, vàng là một trong những giống hoa đẹp để chưng.

UserPostedImage

Nguồn Better Homes and Gardens

Edited by user Monday, September 10, 2018 11:29:40 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#9385 Posted : Monday, September 10, 2018 11:45:44 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,246

Thanks: 656 times
Was thanked: 521 time(s) in 361 post(s)
Khám phá ‘căn nhà ma’ nổi tiếng nhất Little Saigon (kỳ 3)


Ngọc Lan & Đằng-Giao/Người Việt

September 10, 2018

UserPostedImage

“Căn nhà ma” chụp từ hướng đường Euclid, sáng 9 Tháng Chín 2018.
(Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Gặp những người từng làm chủ ‘nhà ma’ tình cờ đến khó tin

WESTMINSTER, California (NV) – Trong phần 2 của phóng sự có nói, trong khi phóng viên Đằng-Giao thật sự cảm thấy có những bất ổn muốn bỏ cuộc (nhưng không dám nói ra), thì phóng viên Ngọc Lan lại cảm thấy háo hức với những gì tìm kiếm được, và điều đó càng thôi thúc cô tiếp tục đi tới.

Nhưng càng đi tới, những gì xảy ra càng khiến cho cả 2 phóng viên ngạc nhiên. Có điều, mỗi người cảm nhận sự kỳ lạ đó theo cách riêng của mình.

Gặp chủ nhân miếng đất ‘căn nhà ma’ 30 năm trước

Sau vụ chiếc xe “bị giấu” giữa thanh thiên bạch nhật, Đằng-Giao “len lén” cầu mong là người “realtor” không trả lời hai tin nhắn của anh.

Nhưng, niềm vui chưa trọn thì Ngọc Lan tìm được địa chỉ của bà Julie Pung, chủ nhân của miếng đất có “căn nhà ma” từ 30 năm trước, để ấn vào tay Đằng-Giao, “Ông thử đi tìm coi căn nhà này ở đâu. Bà Juile còn ở đó không.”

Không thể nói không làm, nhưng Đằng-Giao vừa làm vừa khấn “mong cho gặp những trục trặc, khó khăn để Ngọc Lan bỏ cuộc!”

Theo địa chỉ, Đằng-Giao tìm ra đó là một căn nhà kiểu town house ở góc Brookhurst-McFadden, có cổng an ninh bên ngoài.

Trưa Thứ Hai, 13 Tháng Tám, Ngọc Lan vừa ngồi làm công việc hằng ngày, vừa quay qua nói với Đằng-Giao, “Ông biết chỗ nhà đó rồi hén. Lát trưa trưa tui và ông qua đó tìm vợ ông Bác Sĩ Pung Navann thử.”

“Ừa, đi thì đi. Nhưng nhà đó có cổng, mình phải chờ xe nào khác vô rồi vô theo mới được,” Đằng-Giao trả lời theo cách gieo thêm khó khăn.

Thấy “mụ” Ngọc Lan ra vẻ chẳng bận tâm, Đằng-Giao lại nại lý do, “Sao không thử gọi điện thoại trước coi bả có ở đó không rồi hẵng tới?”

“Không, tui không muốn gọi. Trong những trường hợp này, thì phải đến đụng mặt nói chuyện mới được. Gọi điện thoại trước đôi khi họ sẽ đổi ý vào phút chót thì coi như công cốc,” Ngọc Lan trả lời.

“Mụ này lỳ như trâu,” Đằng-Giao nghĩ bụng trong khi lái xe chở người đồng nghiệp đến nhà bà Julie.

Bắt đầu từ đây, câu chuyện được tiếp nối từ sự ngẫu nhiên may mắn này, đến ngẫu nhiên may mắn khác, tới mức Đằng-Giao cứ “cảm thấy “lành lạnh,” vì ngỡ như có “ai đó” đang xui khiến.”

Theo đề nghị của Ngọc Lan, hai người đậu xe ngoài đường, rồi đi vào trong khu nhà bằng cổng nhỏ dành cho người đi bộ. Tuy nhiên, cổng nhỏ bị khóa bên trong. Còn đang loay hoay chưa biết sao vô, thì một chiếc xe chạy vào. Cổng lớn mở ra. Nhưng chàng tài xế trên xe, không phải một người Việt Nam, có vẻ như chờ đợi. Khi thấy hai người đi đến gần, anh mới lái xe vô, vậy là còn đủ thời gian cho Ngọc Lan và Đằng-Giao chạy tót vào.

Từ xa xa, Đằng-Giao đưa tay chỉ “Căn nhà đó ở kia kìa.”

“Hình như nhà đang mở cửa sẵn đó ông.” Nghe Ngọc Lan nói mà Đằng-Giao cảm thấy có nỗi gì bất thường cứ dâng lên “Sao quái lạ vậy!”

Chưa kịp đến gần, thì một người đàn bà trong nhà bước ra. Trong lúc Đằng-Giao “khấn thầm trong bụng cho đây không phải là người cần gặp và cầu cho bà nổi nóng, xua đuổi không tiếp chuyện,” thì Ngọc Lan đã mau mắn, “Dạ, đây có phải là nhà bà Julie Pung không?” Khi thấy người phụ nữ gật đầu, cô hỏi tiếp, “Vậy cô là Julie?” Lại thêm một cái gật đầu.

UserPostedImage

Bà Julie Pung và phóng viên Ngọc Lan gặp nhau là do “duyên” trong một tình cờ hết sức lạ lùng.
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Sau khi nghe Ngọc Lan giới thiệu tên và mục đích tìm bà để biết thêm về miếng đất được đồn “có ma,” bà Julie, khoảng 70 tuổi, dáng người gọn gàng khỏe mạnh, tóc búi cao, mặc quần áo như người đi tập thể thao, nói bằng tiếng Việt giọng hơi “cứng cứng,” “Ồ vậy thì tốt quá! Báo chí nên viết cho người ta biết đi, cũng tội nghiệp người ta xây nhà ở, không có ma mà họ cứ đồn tùm lum.”

Theo lời bà Juile Pung, vợ chồng bà mua miếng đất nơi góc đường Hazard và Euclid vào năm 1989 vì lời hứa của người môi giới là “miếng đất đó sẽ được đổi thành commercial, xây thành khu thương mại.”

“Tụi tui mua nhưng không có ở, vì cứ đợi giấy phép đổi thành khu thương mại, nên bỏ không cả hơn 10 năm đó, phí lắm,” bà Julie nói.

Bà xác nhận trên miếng đất bà mua có một căn nhà cũ, giống như Đằng-Giao từng nhìn thấy mấy chục năm trước.

“Sự thật là vì nhà đó không ai ở, nên ‘homeless’ vô ở. Lúc mua là nhà cũ của mấy người Mỹ. Homeless vô ở, mình phải kêu người đuổi hoài, cực lắm. Tôi có nghe người ta đồn có ma, nhưng ‘we don’t care.’ Thực ra là homeless ở thôi,” bà Julie nói từ từ.

Bà nhắc lại, “Lúc mua là đã nghe đồn có ma rồi, nhưng ‘it’s ok’ vì tụi tôi không có tin ba cái đó. Chỉ thấy địa điểm tốt để làm “commercial” thì mua thôi.”

Bà kể thêm, “Chồng tôi cũng nghe đồn có ma, nên cùng với mấy anh em đến đó ‘camping’ mấy ngày trời, nhưng có thấy gì đâu! Homeless vô thôi. Lúc đầu mình có để đồ trong đó, họ vô xài tùm lum hết, họ phá, xài nước, xài restroom dơ dáy, phải kêu người dọn, dọn xong cũng lại dơ nữa. Họ không ở ban ngày, ở ban tối thôi. Vì vậy nên mấy năm sau tụi tôi dỡ bỏ cái nhà, chỉ còn để lại miếng đất.”

Cũng theo lời bà Julie, “có người khuyên xây thành nhà ‘duplex’ cho thuê nhưng thấy nhức đầu quá, lại nản chí vì chỉ muốn xây thành khu mua bán,” nên sau khi ông chồng mất năm 1998 thì vài năm sau bà cũng bán miếng đất đó luôn.

Theo hồ sơ, gia đình bà Juile bán miếng đất đó cho công ty Access Vina Inc. vào năm 2002 với giá $265,000.

“Tôi biết miếng đất đó sau này xây thành hai căn nhà. Người chủ căn nhà phía sau làm ở city Santa Ana, làm chức gì tôi không biết, họ là người Mỹ người Mễ gì đó. Còn căn trước chủ làm dược sĩ, người Việt, tôi nghe nói vậy thôi,” bà Julie tiết lộ.

Bà Julie là một phụ nữ người Cambodian gốc Hoa, nhưng đi học từ nhỏ ở Pháp và sang Mỹ định cư từ năm 1982, chưa một ngày nào đến Việt Nam.

“Vậy sao cô nói tiếng Việt giỏi vậy?”, hai phóng viên tò mò hỏi.

“Mấy bệnh nhân Việt Nam dạy tôi nói đó. Họ tốt lắm,” bà cười trả lời, rồi nói thêm, “Chắc có duyên nên hôm nay tôi đến đây thăm ông cậu mới gặp hai người.”

Nghe bà nói vậy, cả Ngọc Lan và Đằng-Giao cùng “ớ” lên.

Ra là bà Julie đã không còn ở căn nhà ở Westminster hơn chục năm rồi. Bà ở cùng cô con gái làm bác sĩ ở Irvine. Căn nhà mà mọi người đang đứng nói chuyện chỉ còn ông cậu của bà đã ngoài 90 tuổi ở, thỉnh thoảng bà Julie mới ghé thăm.

Nghĩa là, nếu chúng tôi đến đó không đúng hôm ấy, vào giờ ấy thì chắc chắn không gặp bà Julie. Có chăng chỉ gặp được ông cậu ngoài 90 tuổi của bà, mà ông thì bị lãng tai nặng, lại chỉ biết nói tiếng Hoa và tiếng Pháp mà thôi, mà vậy thì coi như trớt quớt.

Có thiệt là lạ lùng không!

Ngọc Lan hỏi thêm chi tiết ông bác sĩ mất khi nào, có mất trong “căn nhà ma” không? Bà Julie cho biết, “Bác sĩ mất vì kiệt sức, làm nhiều quá. Lúc đó cứ đi qua đi lại bên Miên bên Mỹ, ổng muốn mở trường đại học bên Miên, bên Trung Quốc, bên Mỹ, đi hoài mệt quá, chịu không nổi, kiệt sức mất luôn. Làm người đừng nên làm nhiều đến kiệt sức như vậy.”

Sau gần 30 phút đứng nói chuyện với bà Julie, Ngọc Lan ra về vui như hội, hí ha, hí hửng nói với anh bạn cộng sự, “Ông thấy chưa, Đằng-Giao phải đi chung với Ngọc Lan thì mới hên. Không có tui là không xong chuyện. Không có tui là bị giấu xe.”

UserPostedImage

Mẫu quảng cáo của Bác Sĩ Pung NaVann trên một tờ báo địa phương tại Little Saigon năm 1990.
(Hình: Độc giả Adieu Concorde cung cấp)


Gặp chủ nhân mua ‘nhà ma’ vì ‘dư tiền nên mua cho thuê’

Sau khi gặp được bà Julie, chủ miếng đất căn nhà ma từ 30 năm trước, quay trở lại tòa soạn, Ngọc Lan gọi cho “bạn địa ốc” để kể chuyện may mắn lạ lùng và nói, “Để tui ráng tìm cho được chủ nhà hiện tại, muốn nghe xem họ nói gì.”

“Bạn địa ốc” khuyên, “Gặp được bà Juile là đủ rồi Lan ơi. Không cần gặp chủ mới đâu, coi chừng họ không thích.”

Ngọc Lan ậm ừ cho qua, nhưng bụng nghĩ “không tìm được thì sao xong bài?”

Sáng sớm Thứ Tư, trong lúc chở người nhà đi công việc ngang “căn nhà ma,” Ngọc Lan nhìn thấy ngôi nhà mở cửa, có một người đàn ông trông giống người Việt, ngoài 60, đang đứng quét sân với vẻ mặt tươi tắn.

Vào tòa soạn được một chốc, thấy “bạn địa ốc” nhắn, “Lan có thể tìm người chủ vừa bán nhà được. Họ bán xong rồi thì chắc không ngại gì nữa đâu.” Đồng thời, bạn gửi cho “lý lịch” mới của “căn nhà ma” có tên địa chỉ người mua, người bán.

Cũng một địa chỉ ngay Little Saigon, không xa Phước Lộc Thọ.

Khoảng 3 giờ chiều, Ngọc Lan rủ Đằng-Giao, “Đi, tui và ông đi tìm người chủ nhà mới bán, ổng tên Văn Thái.”

Đến nhà, ngoảnh lại thấy Ngọc Lan còn đứng xa xa cửa chứ chưa bước vào sân, Đằng-Giao hỏi, “Sao không vô?” – “Tui sợ chó nhảy ra. Ông vô kêu cửa trước đi, có người thì tui nói chuyện, có chó thì nó cắn ông,” Ngọc Lan trả lời tỉnh bơ.

Chuông reng. Cửa mở. Một người đàn ông còn khá trẻ, vẻ chừng chưa đến 40 bước ra.

“Đây có phải nhà của ông Văn Thái không?” Đằng-Giao hỏi.

Đúng rồi. Ông trẻ gật đầu.

Nghe vậy, Ngọc Lan chạy lại giới thiệu mục đích muốn tìm ông Văn Thái để hỏi về căn nhà ma. Ông trẻ gật gật.

“Vậy có thể cho chúng tôi nói chuyện với ông Văn Thái được không?”

“Là em nè” ông trẻ trả lời ngay sau câu hỏi của Ngọc Lan.

“Trời, em là chủ nhà đó hả? Sao trẻ dữ vậy, chị cứ tưởng phải là một ông lớn tuổi nào đó,” Ngọc Lan cười nói.

Liên quan đến “căn nhà ma,” Văn Thái cho biết, “Em có nghe đồn căn nhà đó có ma. Nhưng em không có tin. Hơn nữa lúc đó em đang có dư tiền nên em mua nhà đó cho thuê, đợi khi nào có giá thì bán.”

Văn Thái mua “căn nhà ma” vào năm 2016 với giá $645,000 và cho một gia đình người Việt thuê ở.

“Lúc đầu họ nói chỉ ở có 4-5 người thôi. Nhưng sau đó họ kéo bà con gì vô ở đông lắm, lại nuôi con chó bự nữa. Em không thích. Họ lại thiếu tiền nhà không trả nên em lấy lại để bán từ hồi Tháng Tư, 2018,” Văn Thái nói.

“Như vậy là em chưa từng ở trong căn nhà đó?” Ngọc Lan hỏi lại cho chắc ăn – “Dạ chưa bao giờ.” Chủ “căn nhà ma” vừa bán trả lời.

“Nhưng cô chú chủ nhà trước đó thì có ở, họ ở lâu à. Lý do họ dọn đi và bán nhà là vì con họ học bác sĩ xong rồi, mua căn nhà ở Irvine, nhà lớn và đẹp lắm, em có đến rồi, nên họ bán căn nhà này cho em,” Thái kể.

Văn Thái nhắc tên người phụ nữ là chủ căn nhà trước đó tên Nancy, trùng với tên trong hồ sơ, cũng có nét gì giống với lời kể của bà Juile, là gia đình đó làm bác sĩ.

Thái còn cho biết gia đình hàng xóm của “căn nhà ma” là người Trung Đông, và “họ rất tử tế.”

Cũng theo Thái, căn nhà anh vừa bán được với giá $700,000, thấp hơn giá thị trường khoảng $50,000, “có thể cũng bị ảnh hưởng bởi lời đồn ‘nhà có ma.’”

Ngọc Lan nói, “Sao lúc đầu thấy giá để bán là $598,000 mà?” – “Giá đó là để ‘beat’, bán đấu giá mà, giá đó là khởi điểm,” Thái trả lời.

“Mua $645,000, sau 2 năm bán được $700,000 cũng có lời mà,” Ngọc Lan an ủi.

Thái cười, “Cũng có lời, nhưng không lời như em muốn. Cũng có thể mình bán được giá hơn, nhưng vì lần này bán đấu giá, và người mua trả tiền mặt nên em bán luôn cho xong.”

UserPostedImage

“Căn nhà ma” được bán vào đầu Tháng Tám, 2018 với giá $700,000, trong khi trang web
chuyên về địa ốc Redfind ước tính, giá hiện tại khoảng $816,000.
(Hình: Chụp qua màn hình trang địa ốc Redfind)


Nhớ hôm Đằng-Giao đến “căn nhà ma” trong lúc đứng ngó ngó, chụp hình, có ông già sống “ở tòa nhà đối diện” đến hỏi, “Bộ anh muốn mua căn nhà này hả?” – “Dạ không, cháu chỉ coi thôi.” – “Phước 3 đời nhà anh. Nhà này ai vô ở không đầy mươi ngày nửa tháng là thấy dọn ra. Tôi ở đây tôi biết mà,” ông già nói.

Nhớ điều đó, nên Ngọc Lan hỏi lại người chủ nhà, “Từ lúc mua nhà đến lúc bán, em cho bao nhiêu người thuê lận?”

“Chỉ có một người thôi, một gia đình,” Thái trả lời.

“Vậy là lời của ông già đối diện nào đó là không chính xác rồi,” Ngọc Lan nói với Đằng-Giao trên đường ra xe.

Rời khỏi nhà Văn Thái, Ngọc Lan lại tỏ rõ sự vui mừng, “Sao mà hên dữ vậy ta! Đi đâu cũng gặp được ngay người muốn gặp. Ông đi với tôi sẽ hưởng lây cái hên của tôi, nhớ đó! Giờ đi tìm người chủ vừa mua nhà. Ông nghĩ xem mình nên đến địa chỉ nhà ma hay đến địa chỉ họ ở trước khi mua nhà ma?”

“Đến chỗ nhà ma đi, Ngọc Lan nói hồi sáng thấy có người quét sân phải không? Vậy chắc họ có ở đó,” Đằng-Giao uể oải đề nghị.

Chiều Tháng Tám trời nóng như chảo lửa. Hơn 4 giờ mà nhiệt độ vẫn khoảng 90. Đậu xe nơi con đường nhỏ Hurley để đi bộ đến “nhà ma.” Ngọc Lan chọc, “Hôm trước ông đậu xe ở đây hả? Con đường tí téo vậy mà không kiếm ra xe ông kể cũng hay hén!” Đằng-Giao gầm gừ, “Không tin thì thôi.”

Bước chân trước khi qua vùng đất của “căn nhà ma” là đi ngang một căn nhà lộng lẫy khác. Đằng-Giao bỗng nói, “Hey Ngọc Lan, có khi nào ma nó ở căn nhà này không? Nhà này với nhà ma là cùng miếng đất của bà Julie bán hồi trước đó.”

“Ồ, cũng dám lắm à! Chụp lại địa chỉ đi để tìm xem chủ nhà này là ai,” Ngọc Lan phụ họa. Rồi cô đề nghị, “Để bữa chiều nào đó mình ghé vô đây hỏi chủ nhà này xem thử vụ ma quỷ coi sao, nghe nói họ là người Trung Đông đó.”

Đằng-Giao ậm ừ trong khi chân đã bước sang sân “nhà ma.”

Không có chiếc xe nào ngoài sân. Cửa đóng im ỉm.

“Vô bấm chuông không?” Ngọc Lan gợi ý. Đằng-Giao bước tới bước lui vài bước, bỗng nói, “Thôi, hôm khác tới đi. Giờ tôi không cảm thấy mình sẽ gặp may mắn nữa. Hôm khác tới đi Ngọc Lan.”

“OK, không hiểu sao đầu tui cũng nhức như búa bổ. Về đi. Bữa khác tới,” Ngọc Lan trả lời.

Cả hai trở lại tòa soạn trên cùng chiếc xe. Không còn nghe tiếng cười hí hửng của Ngọc Lan, thay vào đó là tiếng rên rỉ, “Sao mà nhức đầu quáaaaa!” của cô, và vẻ mặt tư lự của Đằng-Giao.

Nắng chiều vẫn gay gắt, khó chịu đến lạ lùng. (Ngọc Lan & Đằng-Giao)


(Đón đọc kỳ 4: Lần đầu vào bên trong ‘căn nhà ma,’ Đằng-Giao thấy gì?)

Edited by user Monday, September 10, 2018 11:54:21 PM(UTC)  | Reason: Not specified

linhphuong  
#9386 Posted : Tuesday, September 11, 2018 1:14:38 AM(UTC)
linhphuong

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 2,993

Thanks: 323 times
Was thanked: 362 time(s) in 254 post(s)
Tin tổng hợp

ĐTC Phanxicô: Cái mới của Tin mừng là biến đổi
toàn thể con người chúng ta


9/11/2018 8:15:05 AM

Tin mừng biến đổi con người hoàn toàn và không chấp nhận sự giả hình. Có sự khác nhau giữa “những điều mới lạ” của thế gian và “cái mới” được Chúa Giêsu mang đến. ĐTC Phanxicô đã nhấn mạnh đến điều này trong Thánh lễ cử hành tại nhà nguyện thánh Marta sáng thứ hai, ngày 10/09.

UserPostedImage

“Anh chị em thân mến, ở khắp nơi, người ta nói về sự thiếu đạo đức giữa anh chị em và về một thứ vô luân mà không xảy ra ngay cả giữa dân ngoại. Nhưng anh chị em là các Kitô hữu và anh chị em sống như thế sao?” Đó là những lời chúng ta nghe trong bài đọc thứ nhất, trong đó thánh Phaolô khiển trách nặng nề các tín hữu Corintô, vì có nhiều người sống cuộc sống hai mặt nhưng lại hãnh diện mình là các Kitô hữu công khai; họ tuyên xưng Chúa Giêsu Kitô nhưng đồng thời chấp nhận cách sống vô luân.

Tin mừng biến đổi toàn thể con người

Chúa Giêsu đã khuyên nhủ các môn đệ của Người: “Rượu mới thì đựng trong bình mới.”

“Cái mới” của Tin mừng, của Chúa Kitô, không chỉ biến đổi linh hồn chúng ta mà toàn bộ con người chúng ta: linh hồn, tinh thần và thể xác, tất cả mọi thứ, toàn bộ; biến đổi rượu và men thành những bình rượu mới, biến đổi hoàn toàn; nó biến đổi chúng ta tất cả, bởi vì nó biến đổi chúng ta từ nội tâm đến bên ngoài: tinh thần, thể xác và cuộc sống hàng ngày.

“Cái mới” của Tin mừng và “những sự mới lạ” của thế gian

Các tín hữu giáo đoàn Côrintô không hiểu được điều mới mẻ tổng thể của Tin mừng, điều không phải là một ý thức hệ hay một cách sống trong xã hội được sống với những thói tục của dân ngoại. Điều mới mẻ của Tin mừng là sự phục sinh của Chúa Kitô, là Thần Khí – Đấng sai chúng ta đi “để Người đồng hành với chúng ta trong cuộc sống.” Các Kitô hữu chúng ta là những con người của cái mới, chứ không của những sự mới lạ.

Rất nhiều người tìm cách sống đạo Kitô “của những thứ mới lạ.” Nhưng ngày nay người ta có thể làm như thế. Không! đúng hơn là ngày nay người ta sống như thế…”. Và những người sống những thứ mới lạ được thế gian đưa ra là những người thuộc về thế gian, không chấp nhận điều mới mẻ của Tin mừng. Có một sự đối nghịch giữa sự mới mẻ của Chúa Giêsu Kitô và những điều mới lạ mà thế gian đề nghị cho chúng ta sống.

Yếu đuối nhưng không giả hình

Những người dân mà thánh Phaolô lên án là “thứ người nửa nóng nửa lạnh, là dân sống vô đạo đức, (…) đó là dân sống bắt chước, là dân giả hình. Lời mời gọi của Chúa Giêsu là một lời mời gọi đến với điều mới mẻ.

Một người nào đó có thể nói: “Nhưng mà thưa cha, chúng ta là những người yếu đuối, chúng ta là người tội lỗi…” - Ồ, điều này lại là chuyện khác.” Nếu bạn chấp nhận mình là người tội lỗi và yếu đuối, Chúa tha thứ cho bạn, bởi vì điều mới mẻ của Tin mừng bắt đầu từ việc tuyên xưng rằng Đức Giêsu Kitô đã đến để tha tội cho các tội nhân. Nhưng nếu bạn nói rằng mình là Kitô hữu nhưng lại sống theo sự mới mẻ của thế gian, thì điều này là giả hình. Đây là sự khác biệt. Và trong Tin mừng, Chúa Giêsu đã nói với chúng ta: “Anh em hãy coi chừng khi người ta nói với anh em: ‘Chúa Kitô ở đó, ở kia, vv. Những điều mới mẻ của thế gian là: không! ơn cứu độ là điều này, chuyện kia…” Chúa Kitô là Đấng duy nhất. Và sứ điệp của Chúa Kitô rất rõ ràng.

Con đường theo Chúa Kitô là con đường tử đạo

Chúa Giêsu không lừa dối những ai theo Người. Nhưng con đường của người chỉ sống cái mới của Tin mừng và không muốn sống những sự mới lạ của thế gian là gì? Đoạn Tin mừng hôm nay kết thúc với việc các ký lục và tiến sĩ luật quyết định giết Chúa Giêsu; họ muốn loại trừ Người.

Con đường của những người đón nhận điều mới mẻ của Chúa Giêsu Kitô cũng giống với con đường của Chúa Giêsu: con đường đến tử đạo. Tử đạo không luôn là đổ máu, nhưng là điều xảy ra mọi ngày. Chúng ta đi trên đường và bị những kẻ tố cáo dữ tợn theo dõi để tạo nên những lời tố cáo chống lại chúng ta. Nhưng không cần điều đình thỏa hiệp với những sự mới mẻ, không cần giảm nhẹ lời loan báo của Tin mừng.

Hồng Thủy
(VaticanNews 10.09.2018)

Khóa họp thứ 9 của Ủy ban Tòa Thánh bảo vệ trẻ em


9/11/2018 8:10:48 AM

Ủy ban Tòa Thánh bảo vệ trẻ em đã nhóm khóa họp toàn thể thứ 9 tại Roma từ ngày 7 đến 9-9 vừa qua dưới quyền chủ tọa của ĐHY Chủ tịch Sean O'Malley, TGM giáo phận Boston, Hoa Kỳ.

UserPostedImage

Tham dự khóa họp có 16 thành viên đến từ 5 châu, trong đó có 9 thành viên mới được ĐTC bổ nhiệm ngày 17-2 năm nay.

Ủy ban là cơ quan tư vấn

Trong cuộc phỏng vấn dành cho đài Vatican, ĐHY O'Malley, dòng Capuchino, nhắc lại rằng Ủy ban này là một cơ quan tư vấn của Tòa Thánh, và không có nhiệm vụ xử lý những trường hợp, những vụ lạm dụng riêng rẽ. Điều này thuộc thẩm quyền của các cơ quan khác (Bộ giáo lý đức tin, Bộ giáo sĩ, Bộ Giám Mục hoặc Bộ truyền giáo..).

Lắng nghe các nạn nhân

Và ĐHY cho biết trong cuộc gặp gỡ, ĐTC ngài nhấn mạnh điều rất quan trọng là phải lắng nghe những người đã bị lạm dụng, làm sao để lịch sử của họ hướng dẫn câu trả lời của Giáo Hội trong việc bảo vệ những trẻ vị thành niên.

Đầu khóa họp, Ủy ban đã nghe chứng từ của hai nữ nạn nhân đã bị giáo sĩ lạm dụng tính dục khi còn nhỏ. Tiếp đến, các thành viên đã thảo luận về các dự án tiên phong nhắm kiến tạo những môi trường an toàn và tiến trình minh bạch, qua đó các vị lãnh đạo Giáo Hội địa phương có thể rút ra những ích lợi từ chứng từ của các nạn nhân, hầu liên tục kiện toàn việc bảo vệ và cứu vãn các nạn nhân.

Hoạt động của Ủy ban: gây ý thức về việc phòng ngừa và bảo vệ

Từ khóa họp toàn thể thứ 8 hồi tháng 4 năm nay, các thành viên Ủy ban Tòa Thánh bảo vệ trẻ vị thành niên đã tham dự hơn 100 cuộc hội luận về việc cứu vãn các nạn nhân và phòng ngừa lạm dụng. Tháng tư năm tới, 2019, Ủy ban sẽ bảo trợ một Hội nghị dành cho các vị lãnh đạo Giáo Hội tại Đông và Trung Âu về việc cứu vãn trẻ vị th ành niên.

Ngoài ra, Ủy ban cũng cộng tác với các cơ cấu của Tòa Thánh trong việc giúp đỡ ĐTC. Trong dịp khóa họp toàn thể vừa qua, một vài thành viên của Ủy ban đã được mời thuyết trình tại hai khóa bồi dưỡng dành cho các GM mới, một do Bộ Giám Mục và một do Bộ truyền giáo tổ chức ở Roma. Sau cùng, trong tuần này, Ủy Ban sẽ làm việc với Bộ giáo lý Đức Tin và Hội đồng GM Italia (Rei 9-9-2018).

G. Trần Đức Anh OP
(VaticanNews 10.09.2018)

Người đã dành cả cuộc đời cho người nghèo


9/11/2018 8:21:18 AM

Các linh mục chỉ không hiểu được cách làm của giáo dân, Maria de Lourdes Martins Cruz, người đoạt giải Ramon Magsaysay nói

UserPostedImage

Maria de Lourdes Martins Cruz, còn được gọi là Mana Lou, người Timor-Leste
đoạt Giải Ramon Magsaysay, vốn được xem như là Giải Nobel châu Á, năm nay.
Ảnh: Maria Tan


Lúc đầu các giám mục rất ủng hộ dự án của chị. Họ nghĩ chị sẽ thành lập một dòng tu.

Nhưng Maria de Lourdes Martins Cruz, còn gọi là Mana Lou, có suy nghĩ khác.

Người phụ nữ lúc đó vừa mới học xong ở Indonesia, muốn mở một “tu hội thế tục” với “cách hiểu Phúc âm theo truyền thống Timor-Leste”.

Các giám mục tỏ vẻ kinh ngạc. Họ không muốn tham gia vào một “ý tưởng cách mạng” như thế trong tình hình bất ổn đầy xung đột của Timor-Leste lúc đó.

Không có gì ngăn cản được Mana Lou. Chị bị những kẻ phỉ báng gọi là “louco” hay điên rồ vì mơ tưởng những điều không thể.

“Cuộc sống không hề dễ dàng”, chị chia sẻ với ucanews.com tại Manila, nơi chị nhận Giải Magsaysay năm nay vì phục vụ người dân trong nước mình.

“Tôi gặp nhiều khó khăn, và các giám mục mới gây khó khăn cho tôi”.

“Nhưng đó là thực tại, và tôi phải tiếp tục công việc của mình”, người sáng lập tu hội Instituto Seculare Maun Alin Iha Kristo, hay Ismaik, nói.

Chị muốn “bổ sung” những gì Giáo hội và các linh mục không thể làm.

“Chúng ta có nhiều việc phải làm như dạy giáo lý, dạy học và giúp người dân, truyền giáo”, chị nói về những việc làm được chị miêu tả là “một phần trong sứ mạng của tôi”.

“Nhiều linh mục và nữ tu hiểu tình hình theo quan điểm tu sĩ, nhưng họ không hiểu được cách làm của giáo dân”, Mana Lou nói.

Khám phá ơn gọi

Maria de Lourdes Martins Cruz sinh năm 1962, trong một gia đình có 7 người con, sống bằng nghề trồng cà phê giàu có ở Liquica, Timor-Leste.

Chị học tại một học viện của dòng Tên ở Yogyakarta, Indonesia, tại đây chị được tiếp cận “thần học giải phóng” của Gustavo Gutierrez và phương pháp dạy học của Paulo Freire.

Chị vào Dòng Nữ tử Bác ái Canossian, nhưng rời khỏi nhà dòng trước khi khấn trọn vì nhận ra ơn gọi riêng của mình nằm ngoài 4 bức tường tu viện.

Năm 1989, chị thành lập Instituto Seculare Maun Alin Iha Kristu hay Tu hội Anh Chị Em trong Đức Kitô, một tu hội giáo dân gồm những người nam và nữ tận tâm phục vụ những người nghèo nhất trong số người nghèo.

Tổ chức của chị mở các dự án chăm sóc sức khỏe, giáo dục, canh tác, chăn nuôi, và các sáng kiến tự lực khác.

Trong thời gian Timor-Leste đấu tranh giành độc lập từ Indonesia, Mana Lou xây một trại tị nạn trên trang trại cà phê của bố mình ở Dare, trên ngọn đồi bên trên thủ đô Dili của quốc gia này.

Lúc đó trại tị nạn này bao gồm một trường nữ sinh, các trại mồ côi, một mái ấm dành cho bệnh nhân, và một nơi mà những người thuộc các tín ngưỡng khác nhau và chính trị gia có thể tìm thấy sự an toàn và bình an.

Trong những năm sau, dự án mở rộng thêm hơn 10 khu nhà như thế trên cả nước và được gọi là “các trường sự sống”.

Mana Lou còn thành lập phòng khám Bairo-Ata, một phòng khám lớn miễn phí dành cho người nghèo, phục vụ trung bình mỗi ngày 300 bệnh nhân.

“Chủ nghĩa nhân đạo trong sáng trong việc phục vụ người nghèo ở Timor-Leste” của Mana Lou được tuyên dương khi chị nhận Giải Magsaysay, được xem như là Giải Nobel châu Á, ngày 31-8.

Giải thưởng còn công nhận chị “can đảm theo đuổi công bằng xã hội và hòa bình, và cổ vũ công dân phát triển tinh thần tự chủ, tự lực và quan tâm chu đáo”.

Con đường theo Chúa Giêsu của Mana Lou

Đó không phải là một hành trình dễ dàng đối với Mana Lou. Thậm chí đến hôm nay, chị cho biết nhiều người bao gồm linh mục, nữ tu và giám mục không hiểu những việc chị làm.

“Các lãnh đạo Giáo hội đang gây khó khăn cho tôi. Họ không hiểu linh đạo và đặc sủng của tôi”.

Chị miêu tả ơn gọi của chị liên quan đến quyền tự do của đất nước Timor-Leste.

“Tôi quyết định thành lập một tu hội đời, không phải dòng tu vì tôi không muốn chỉ sống trong tu viện và cầu nguyện”, chị phát biểu với ucanews.com.

Mana Lou cho biết chị muốn theo bước chân của Chúa Giêsu, “nhưng tôi cũng muốn ra ngoài ở bên người dân và làm việc với người dân”.

Chị nói Phúc âm dạy rằng Chúa Giêsu sống một cuộc đời giản dị. “Tại sao cuộc sống của chúng ta lại phức tạp đến thế”, chị nói và thêm rằng Giáo hội “đã trở nên quá phức tạp”.

“Thay vì chú trọng đến phẩm trật, tại sao chúng ta không sống một cuộc đời giản dị”, Mana Lou hỏi. “Nếu chúng ta hiểu Chúa Kitô, thì cuộc sống sẽ đơn giản, giống như Chúa Kitô vậy”.

Chị khuyên mọi người nên tham dự cử hành Thánh Thể và noi gương Chúa Giêsu hiến mình “để chúng ta nên một và hiệp nhất”.

Mana Lou kêu gọi mọi người theo Chúa Giêsu “cách thực tế hơn”.

“Mọi người nên chủ động. Nếu một con đường cần sửa chữa, chúng ta sửa ngay. Nếu có người cần giúp làm việc trên nông trại, chúng ta giúp ngay”.

“Chúng ta là một đất nước mới”, Mana Lou nói về Timor-Leste. “Nó cần mọi người có trái tim đủ lớn để yêu thương và sẵn sàng làm những việc khó khăn”.

Chị nói còn nhiều việc cần làm để đạt được tự do đích thực. Ở tuổi 56, chị kêu gọi đã đến lúc người trẻ bắt đầu làm việc cho “một xã hội tự do và tốt đẹp hơn”.

(UCAN 07.09.2018)

Số phận đề cử vào Tối cao Pháp viện của Kavanaugh


September 10, 2018

UserPostedImage


ông Brett Kavanaugh


(The Hill) – Thượng nghị sĩ Chuck Grassley (Cộng hoà – Iowa) chuẩn bị cho Uỷ ban Tư pháp Thượng viện bỏ phiếu chuẩn thuận ông Brett Kavanaugh vào Tối cao Pháp viện, có thể diễn ra vào tuần sau.

Văn phòng Chủ tịch Ủy ban Tư pháp Thượng viện vào hôm thứ Hai gởi ra chương trình nghị sự của một buổi họp vào thứ 5 tuần này, trong đó có vị trí tối cao pháp viện của thẩm phán Kavanaugh và gần hơn hai chục vị trí tư pháp cần bỏ phiếu.

Như vậy, việc bỏ phiếu cho ông Kavanaugh có thể diễn ra trong tuần này nhưng Dân chủ dự tính sẽ trì hoãn cho đến tuần sau, có thể cho đến ngày 20 tháng 9. Theo quy định của Uỷ ban, bất cứ thượng nghị sĩ nào cũng đều có thể trì hoãn bỏ phiếu một ứng cử viên khoảng 1 tuần kể từ khi lên nghị sự lần đầu.

Thông báo của ông Grassley cho thấy, kế hoạch của Cộng hoà muốn có Kavanaugh được chuẩn thuận vào Tối cao Pháp viện vào tháng 10, khi các thẩm phán bắt đầu nhiệm kỳ mới.

Bất chấp bốn ngày điều trần căng thẳng, ông Kavanaugh có thể dễ dàng được phê chuẩn do Cộng hoà nắm đa số trong Uỷ ban Tư pháp Thượng viện. Sau đó, ứng cử viên cần đa số phiếu xác nhận từ toàn thể Thượng viện.

Nếu Dân chủ muốn “chìm xuồng” ứng cử viên này, họ cần 100% bỏ phiếu chống và ít nhất hai phiếu từ Cộng hoà.

Tình hình hiện nay cho thấy, chưa có vị Thượng nghị sĩ Dân chủ nào tuyên bố sẽ ủng hộ Kavanaugh, nhưng một số vị ở các tiểu bang màu đỏ đang được xem là những lá phiếu thuận tiềm năng, trong đó có Thượng nghị Joe Manchin (West Virginia), Heidi Heitkamp (North Dakota), và Joe Donnelly từ Indiana. Một số ở tiểu bang thay đổi, trong đó có Thượng nghị sĩ Dough Jones (Dân chủ- Alabama) cũng chưa quyết định.

Trong khi đó, Dân chủ đang tìm cách xoay chuyển hai Thượng nghị sĩ Cộng hoà, bà Susan Collins (Maine) và Lisa Murkowski (Alaska) trước đây từng bỏ phiếu chống dự luật bãi bỏ ObamaCare và phá thai.

Hương Giang (Theo The Hill)

Bob Woodward: Trump “tách rời khỏi thực tế”, gây nguy hiểm
cho an ninh quốc gia


September 10, 2018

UserPostedImage

Bob Woodward, NBC News, TT Trump de dọa, an ninh quốc gia


NBC News – Hôm thứ hai 10/9 trong chương trình “Today” của đài NBC News, nhà báo lão thành Bob Wooward nhận định là TT Trump đang đe dọa đến an ninh cả dân chúng Hoa Kỳ do ‘tách rời khỏi thực tế’

Ông Woodward đưa ra thí dụ minh họa khi TT Trump than phiền vì sao lại phải có quân đội Mỹ ở Nam Hàn và các cố vấn phải giải thích cho ông hiểu đó là một biện pháp quân sự phòng vệ. Bộ Trưởng Quốc Phòng James Mattis giải thích là “chúng ta phải làm như thế để ngăn Đệ Tam Thế Chiến”

Trong quyển sách “Sợ Hãi” của mình, ký giả Wooward mô tả tình trạng làm việc bị sao lãng của Tòa Bạch Ốc do sự hoang tưởng của một Tổng Thống.

Báo NYT còn khuấy động dư luận mạnh mẽ hơn khi cho đăng tải bài xã luận nặc danh của một viên chức cao cấp của chính phủ, cho hay ban tham mưu của ông tìm cách ngăn những quyết định ‘nóng vội và sai lầm của TT Trump’, quyển sách này sẽ được ra mắt vào ngày mai 11/9.

Ông Woodward nói trong chương trình “Today” như sau: “Nếu tình trạng này không được giaỉ quyết ổn thỏa, những chuyện TT Trump đã và đang làm sẽ đe dọa đến an ninh quốc gia thật sự”

nhà báo lão thành Bob Wooward. Phtoo Credit: NBC

Ông cũng bác bỏ các chỉ trích cho là quyển sách của ông chỉ căn cứ trên những nguồn tin ẩn danh, nhiều nhân viên của Tòa Bạch Ốc và những người khác nói các sự kiện nêu ra trong quyển sách không đúng sự thật.

Khi được hỏi liệu TT Trump có dấu hiệu bệnh tâm thần hay không thì ông Woodward trả lời: “Tôi đâu phải là một nhà phân tích tâm thần học, tôi chỉ trình bày chuyện gì đã xảy ra vào những thời điểm đặc biệt mà thôi”

Trần Vũ

Sóng Gió Không Ngừng


11/09/201800:00:00(Xem: 179)
Trần Khải

Trong khi Đài Loan bị Trung Quốc siết ngoại giao, chính phủ Hoa Kỳ vẫn có cách lặng lẽ giúp đỡ nhà nước Đài Bắc. Tuy nhiên, tình hình Việt Nam thê thảm là do những kế hoạch lạ lùng khó hiểu, từ Bộ Giáo Dục thay nhau siết cổ đồng bào (qua việc in sách bắt học sinh lớp 1 mua nhiều tới đếm không xuể), tới chuyện cho 7 tỉnh xài tiền nhân dân tệ, tới việc cấm cửa nhân quyền quốc tế...

Để nói chuyện Đài Loan, Mỹ vẫn lặng lẽ hỗ trợ: bản tin RTI kể rằng Mỹ triệu hồi đại sứ tại 3 nước cắt đứt quan hệ ngoại giao với Đài Loan.

Kể từ năm ngoái, Panama, Dominica và El Salvador đã lần lượt thiết lập quan hệ ngoại giao với Trung Quốc, vừa qua, Quốc vụ viện Mỹ đã triệu hồi đại sứ từ 3 nước này, đối với cách làm hiếm thấy của Mỹ, chính phủ Đài Loan không đưa ra bình luận, nhưng đa phần mọi người đều nghĩ rằng cách làm này của Mỹ là để ủng hộ Đài Loan.

Ngày 10/9, lúc trả lời phỏng vấn, Viện trưởng viện chiến lược và quốc tế của trường đại học Trung Chính Triệu Văn Chí cho biết, hành động này dĩ nhiên là mang ý nghĩa ủng hộ Đài Loan, nhưng nguyên nhân chủ yếu là do thế lực đứng sau Trung và Nam Mỹ của Trung Quốc ngày một mở rộng, đặt với lợi ích bản thân cho nên Mỹ mới làm như vậy, việc xem xét quan tâm của Mỹ là xây dựng trên trạng thái căng thẳng do sự xung đột thương mại hiện nay của Mỹ và Trung Quốc gây nên, ông cho biết, bản chất của hành vi ngoại giao vẫn là trong khuôn khổ lợi ích quốc gia của Mỹ.

Tại châu Mỹ latinh, Đài Loan còn có 9 nước đồng minh, Triệu Văn Chí cho rằng, các nước này sẽ chú ý đến việc chính phủ Mỹ nghiêm túc nhìn nhận vấn đề mở rộng thế lực của Trung Quốc, nhưng liệu có ảnh hưởng thực tế đến các nước đồng minh này hay không, vẫn đang chờ quan sát.

Quan chức thâm niên từng được cử phái đến nước đồng minh làm đại sứ cho biết, lần này, chính phủ Mỹ triệu hồi đại sứ 3 nước thật ra là có liên quan đến các nghị sĩ quốc hội, nếu thật sự thể hiện thái độ ủng hộ Đài Loan, chính phủ Mỹ nên triệu hồi tất cả đại sứ từ các nước đồng mình của Đài Loan ở khu vực latinh.

Trong khi đó, RFI ghi nhận tình hình: Tranh cãi về việc sử dụng nhân dân tệ ở Việt Nam.

Thanh PhươngPhát Thứ Hai, ngày 10 tháng 9 năm 2018

Việc cho phép sử dụng đồng nhân dân tệ tại vùng biên giới Việt - Trung sẽ có hại cho nền kinh tế của Việt Nam hay không, đó là vấn đề đang gây rất nhiều tranh cãi kể từ khi Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam vào ngày 28/08/2018 ban hành «Thông tư hướng dẫn về quản lý ngoại hối đối với hoạt động thương mại biên giới Việt Nam - Trung Quốc » (Thông tư 19). Thông tư sẽ có hiệu lực thi hành kể từ ngày 12/10.

Theo giải thích của Ngân hàng Nhà nước, cơ chế thanh toán trong mua bán ở biên giới Việt - Trung (biên mậu) đã được thực hiện từ năm 2004 và thông tư mới được ban hành là nhằm «khắc phục những vướng mắc, bất cập» của quyết định năm 2004. Thông tư này «cũng nhằm thúc đẩy thanh toán biên mậu, tạo thuận lợi cho người dân hai nước trong việc giao thương, thực hiện tốt hơn việc quản lý Nhà nước về ngoại hối».

RFI ghi nhận rằng trên mạng hiện đang lan truyền một tuyên bố của giới nhân sĩ trí thức người Việt trong và ngoài nước, phản đối việc cho phép sử dụng nhân dân tệ ở Việt Nam. Bản tuyên bố cho rằng : «Việc sử dụng nhân dân tệ trong giao thương, dù giới hạn ở khu vực biên giới Việt - Trung, không chỉ vi phạm nguyên tắc chủ quyền tiền tệ, mà còn tạo tiền lệ nguy hiểm về sự tồn tại mặc nhiên hai đơn vị tiền tệ song hành trên lãnh thổ quốc gia». Theo các tác giả bản tuyên bố, đó còn là hành động «xâm lấn và xâm phạm chủ quyền tiền tệ của Việt Nam, có thể dẫn đến sự nhân dân tệ hoá cả nền kinh tế Việt Nam và vô cùng nguy hại cho an ninh quốc gia».

Họ yêu cầu bộ Tư pháp ngay lập tức hủy bỏ Thông tư 19 và đòi truy xét trách nhiệm của Thống đốc Ngân hàng Nhà nước và mọi quan chức có liên quan đến việc soạn thảo và ban hành thông tư này.

Trả lời báo điện tử Một Thế Giới ngày 02/09, tiến sĩ Đinh Trọng Thịnh, thuộc Học viện Tài chính, cũng cho rằng «việc quy định vùng biên mậu của Việt Nam được phép sử dụng nhân dân tệ cũng cần được quản lý để loại tiền này không đi ra khỏi khu vực cho phép». Đồng thời, theo ông, Việt Nam cần thúc đẩy phía Trung Quốc chấp nhận chính thức cho dùng đồng Việt Nam tại khu vực lãnh thổ nước họ ở biên giới.

Cũng trên báo điện tử Một Thế Giới, ông Nguyễn Khắc Quốc Bảo, Trưởng khoa Tài chính, Đại học Kinh tế TP.HCM, cảnh báo rằng việc cho phép thanh toán trực tiếp bằng nhân dân tệ ở các vùng biên giới giáp với Trung Quốc là «chính thức mở ra một cánh cổng để nhân dân tệ dần dần len lỏi vào nền kinh tế Việt Nam» và «làm gia tăng sâu sắc hơn nữa sự lệ thuộc của kinh tế Việt Nam vào Trung Quốc».

Trong khi đó, bản tin RFA ghi nhận rằng tàu khu trục Roks Moon Mu The Great (DDH – 976) của Hải quân Hàn Quốc vào ngày 11 tháng 9 sẽ cập cảng Tiên Sa, Đà Nẵng thực hiện chuyến thăm Việt Nam kéo dài 4 ngày.

Theo Sở Thông tin và Truyền thông thành phố Đà Nẵng, tàu khu trục DDH – 976 sẽ chở 302 sĩ quan và thủy thủ do đại tá Doh Jin Woo làm trưởng đoàn.

Sau lễ đón tại cảng Tiên Sa, Đại sứ Hàn Quốc tại Việt Nam, ông Kim Do-hyun và các thành viên cộng đồng người Hàn Quốc tại Đà Nẵng sẽ lên tham quan tàu Roks Moon Mu The Great. Một buổi họp báo cũng sẽ được tổ chức ngay trên boong tàu.

Trong khi đó, một bản tin VOA ghi nhận rằng hai nhà lãnh đạo về nhân quyền tới Việt Nam dự Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) tại Hà Nội, đã bị Việt Nam cấm nhập cảnh, theo hai hãng thông tấn quốc tế AFP và Reuters. Thông cáo báo chí của Hội Ân xá Quốc tế cho biết, Giám đốc cấp cao Điều phối Toàn cầu của tổ chức này, ông Minar Pimple, đã bị từ chối nhập cảnh hôm 10/9 và ngày hôm trước, 9/9, Tổng thư ký Liên đoàn Nhân quyền Quốc tế Debbie Stothard cũng bị chặn, không cho nhập cảnh khi bà tới phi trường Nội Bài để dự WEF, sự kiện ngoại giao lớn nhất tại Việt Nam trong năm 2018. Trong câu chuyện với VOA-Việt ngữ tiếp xúc, một đại diện của Tổ chức Human Rights Watch cho biết phản ứng của tổ chức nhân quyền quốc tế về diễn biến này.

Phó Giám Đốc phụ trách Châu Á của Tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch Phil Robertson nói quyết định của Việt Nam, cấm cửa hai nhà lãnh đạo nhân quyền quốc tế hàng đầu là điều “vô cùng đáng hổ thẹn”, phơi bày bản chất đàn áp của chính quyền tại Hà nội. Ông cho rằng đây là dấu hiệu cho thấy nhà cầm quyền Hà nội đang tiến vào một giai đoạn quyết đoán hơn và sẽ trong thời gian tới, sẽ tăng cường đàn áp nhân quyền.

“Hành động đó cho thấy Việt Nam đang đi qua một giai đoạn quyết đoán hơn nhiều và sẽ tăng cường đàn áp trong cách ứng xử với cộng đồng quốc tế. Việt Nam đang tìm cách bưng bít, không cho người dân trong nước tiếp cận với bất cứ ý kiến nào về nhân quyền hoặc xã hội dân sự đến từ bên ngoài Việt Nam.”

Ông Robertson nói rằng HRW coi động thái mới nhất của Hà nội là một phần của xu hướng tiêu cực đã bắt đầu từ khi ông Donald Trump lên làm Tổng thống tại Hoa Kỳ.

Trong khi đó, các quan chức giáo dục vẫn rủ nhau siết cổ đồng bào.

Trong khi đó mộtù bài viết của Giáo sư Nguyễn Xuân Hãn (đang làm việc tại Trường Đại học Khoa học tự nhiên, Đại học Quốc gia Hà Nội) gửi đến Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam loạt bài viết chia sẻ quan điểm của thầy về việc biên soạn sách giáo khoa hiện nay. Bài báo có nhan đề “Năm nào cũng in lại sách giáo khoa, những con số biết nói”... trích như sau:

“...Hàng năm, lượng in ấn sách giáo khoa và sách tham khảo chiếm khoảng 85% lượng in ấn của quốc gia, 200 triệu bản cho khoảng 2.500 đầu sách.

Ở bậc học phổ thông, học sinh lớp 1 có tới 80 cuốn sách, còn từ lớp 2 đến lớp 12, có từ 100 đến 500 cuốn sách.

Nếu chồng các cuốn sách giáo khoa, sách tham khảo của mỗi lớp, ta thấy chiều cao của chồng sách có thể cao hơn chiều cao của học sinh...

...Số tiền mà người dân bỏ ra mua sách cho con học, theo tính toán của tôi cuối thế kỷ trước phải bỏ ra khoảng 100 triệu USD xấp xỉ bằng tiền thu thuế nông nghiệp hàng năm.

Xin tính riêng tiền lãi một môn Ngữ Văn lớp 1 năm đầu thay sách 2002, hai tập 19.600 đồng, có 1,7 triệu em vào lớp 1, Nhà xuất bản Giáo dục thu về hơn 33 tỷ đồng, trừ mọi chi phí số tiền lãi thu được là 30 tỷ đồng, tương đương hơn 2 triệu USD vào thời gian đó.”(ngưng trích)

Thử nghĩ xem: trong khi biên thùy VN bị vây hãm, cán bộ giáo dục vẫn bày mưu nghĩ kế rút tiền đồng bào...

Ông Trump muốn kết thúc vụ kiện của Stormy Daniels,
Avenatti phản đối


September 10, 2018

UserPostedImage


Photo Credit: AP


(CNN) – Tổng thống Donald Trump và cựu luật sư tư Michael Cohen trong cuối tuần qua đều tỏ ra sẵn sàng và muốn kết thúc vụ pháp lý liên quan đến cô đào phim khiêu dâm Stormy Daniels.

Tuy nhiên, luật sư Michael Avenatti đại diện cô Daniels thẳng thừng: Chẳng thể nhanh như vậy được!

Vào hôm thứ Sáu, Essential Consultants – công ty vỏ bọc của Cohen – nộp đơn lên toà, đồng ý xé bỏ hợp đồng ký với Stormy Daniels, và yêu cầu cô ta trả lại số tiền đã nhận. Luật sư Avenatti lập tức khiếu nại, bảo rằng, thân chủ không phải trả lại tiền vì “Bên bị đã hưởng lợi từ Thoả thuận Dàn xếp (hay Thoả thuận không tiết lộ thông tin) trong việc ngăn chặn bên nguyên không công khai thông tin trước bầu cử 2016 mà nhờ đó đã thắng cử.”

Vào hôm thứ bảy, ông Trump thông qua luật sư Charles Harders đã bỏ qua vụ kiện của Daniels, cho rằng, họ sẽ không tranh cãi với cô đào phim khiêu dâm về việc Thoả thuận Dàn xếp chưa từng được lập ra, hay nói cách khác, là nên được hủy bỏ. Luật sư Harder kêu gọi bên nguyên “ngay lập tức bỏ ông Trump khỏi vụ kiện và yêu cầu một cuộc họp với luật sư Avenatti nếu cô Daniels không tình nguyện chấp thuận bãi nại ông Trump.

Trong hồ sơ đệ lên toà vào hôm thứ Hai, ông Avenatti lập luận, bên bị bỗng dưng muốn thoát khỏi vụ này mà không lãnh hậu quả phản ánh thực tế có vấn đề sâu sắc là đã lừa gạt Toà và công chúng Mỹ hơn 6 tháng qua.

Trong hồ sơ, luật sư Avenatti tố cáo Trump, Cohen và những người khác trong vòng thân cận đã tung chiến dịch “đe doạ và bắt nạt” buộc thân chủ ông ngậm miệng. Ông tuyên bố, “Toà không thể đơn giản cho phép bên bị rút lui khỏi vụ này mà không đối mặt với bất cứ hậu quả nào hay một cuộc điều tra tìm ra sự thật. Mối quan tâm của công chúng đối với sự việc này là một bằng chứng.”

Trong thông báo và trên Twitter vào cuối tuần qua, ông Avenatti gọi những diễn biến này là “hàng động bịp bợm.” Ông cho rằng, Tổng thống đang tìm cách tránh bị lôi ra đối chất. Và trong hồ sơ đệ lên Toà vào hôm thứ Hai, luật sư cho biết, thân chủ của ông “mạnh mẽ phản đối” việc bãi nại vụ kiện.

Dự tính vấn đề này sẽ được xem xét vào ngày 24 tháng 9.

Cô đào phim khiêu dâm cáo buộc ông Trump ngoại tình với cô ta hơn một thập niên trước, và ông Cohen đã dàn xếp thoả thuận $130.000 Mỹ kim mua sự im lặng của cô ta không lâu trước ngày bầu cử 2016. Đầu năm nay, Stormy Daniels đệ đơn khiếu nại, yêu cầu toà vô hiệu hoá thoả thuận này vì cá nhân ông Trump đã không ký.

Hương Giang (Theo CNN)

Cảnh sát chặn xe, cứu sống em bé đang nghẹt thở


September 10, 2018

UserPostedImage


Cảnh sát viên Tyler Milton bế em bé chạy hộc tốc vào nhà thương cấp cứu.
(Hình: Sở cảnh sát Lakewood)

LAKEWOOD, Calif (NV) – Ngày Thứ Hai, 10 Tháng Chín, gia đình em Steven gặp lại để cảm ơn cảnh sát viên Tyler Milton, người đã nhanh trí cứu mạng em Steven trước đây hai tuần lễ.

Bữa đó, khoảng 10 giờ 30 tối, ông Milton thấy một chiếc xe lái lạng quạng và chạy quá tốc độ, bèn hú còi bắt đứng lại. Milton chưa ra lệnh đã thấy hai người bước ra khỏi xe đang khóc ròng. Milton thấy đứa nhỏ nằm không cử động, không thở, mắt vẫn mở nhưng không có phản ứng nào hết. Milton kêu cứu về sở.

Cảnh sát viên Alissa Farrington nghe tiếng Milton hổn hển, biết ngay có chuyện cấp cứu. Cô lái xe tới ngay, thấy bạn đồng nghiệp đang đang dùng phương pháp hô hấp nhân tạo cứu đứa bé, ở giữa đường. “Hai chúng tôi cùng không kịp nghĩ ngợi, bàn bạc gì cả, biết rằng phải đưa em bé đi ngay, đem em tới nhà thương! Milton ôm thằng bé nhảy ngay lên xe tôi, mẹ em bé lên ghế sau, tôi gọi radio ngay lập tức, trong lúc bắt đầu lái đi.”

Trên đường đi, cô Farrington cũng gọi cho các cảnh sát viên khác tìm cách chặn những ngã tư chiếc xe cô lái sắp đi qua, trên đường tới thẳng bệnh viện. Trong khi đó, ông Milton tiếp tục làm hô hấp nhân tạo cho em bé Steven, và khi xe vừa tới cửa nhà thương thì em bé bắt đầu thở nhẹ nhẹ!

Bây giờ gặp lại gia đình em bé, Milton thú nhận: “Tôi không biết em đã ngưng thở trong bao lâu! Không biết liệu mình có cứu được em không! Tôi chỉ sung sướng thấy em bây giờ đã khỏe khoắn!”

Thân phụ em Steven, ông Yassir Hannah nói ông biết ơn tất cả các cảnh sát viên đã cứu đứa con ông. Bà mẹ em bé nói hai vợ chồng cảm thấy những quyết định nhanh chóng trong tích tắc của các nhân viên công lực đã cứu sống con họ.

Sheriff Jim McDonnell nói ông hãnh diện về những quyết định đúng lúc, kịp thời và hành động lanh lẹ của các cảnh sát viên Lakewood.

(T.Đ)

Edited by user Tuesday, September 11, 2018 2:19:19 AM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#9387 Posted : Tuesday, September 11, 2018 7:22:38 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,951
Woman

Thanks: 477 times
Was thanked: 430 time(s) in 327 post(s)
Lễ Tưởng Niệm Ngày 11 tháng 9 tại Ngũ Giác Đài


By H.Van -

September 11, 2018

NGUỒN TIN: CBS NEWS

UserPostedImage

Phó Tổng Thống Mike Pence và Phu Nhân Karen Pence
đặt vòng hoa tưởng niệm nạn nhân Ngày 11 Tháng 9 tại Ngũ Giáo Đài.
Ảnh: CBS News


Phó Tổng Thống Mike Pence và Bộ Trưởng Quốc Phòng James Mattis, tham dự lễ kỷ niệm 17 năm ngày xảy ra các vụ tấn công khủng bố tại Ngũ Giác Đài. Đây là địa điểm thứ ba bị tấn công, trong lúc hai tòa tháp tại Trung Tâm Thương Mại Quốc Tế ở New York bị sụp đổ, khi các máy bay do không tặc điều khiển đâm thẳng vào. Và một chiếc máy bay khác rớt xuống cánh đồng ở Pennsylvani, vì hành khách đánh nhau với nhóm không tặc, để chúng không đâm vào Tòa Nhà Quốc Hội.

UserPostedImage


Phó Tổng Thống Mike Pence và vợ là Phu Nhân Karen, cùng Bộ Trưởng James Mattis,
trong Lễ Tưởng Niệm Ngày 9 Tháng 11 tại Ngũ Giác Đài.
Ảnh: Military.com


Trong lễ tưởng niệm, Phó Tổng Thống Mike Pence nói rằng: “Ông và mọi người, cũng như toàn thể công chúng Hoa Kỳ không bao giờ quên, những gì xảy ra trong buổi sáng định mệnh đó. Ông nói rằng, ông tham dự lễ tưởng niệm, để đền đáp món nợ danh dự với những người đã khuất, và cũng để tưởng niệm họ.

UserPostedImage

Lễ Tưởng Niệm Ngày 11 Tháng 9 tại Ngũ Giác Đài.
Ảnh: C-Span


Cũng giống như Phó Tổng Thống Mike Pence, Bộ Trưởng Quốc Phòng James Mattis cho biết, sau vụ tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9, Hoa Kỳ vẫn được trao quyền bảo vệ tự do. Mỗi người đều học được những bài học kinh nghiệm trong ngày 11 tháng 9, và vẫn luôn thận trọng trong việc bảo vệ đất nước và dân tộc.

UserPostedImage

Chuyến bay mang số hiệu 77 của American Airlines, bị không tặc cướp, đâm vào Ngũ Giác Đài Ngày 11 Tháng 9 Năm 2001.
Ảnh: Alchetron


Chuyến bay mang số hiệu 77 của American Airlines bị nhóm không tặc cướp, cất cánh từ Phi Trường Quốc Tế Virginia, đã đâm vào Ngũ Giác Đài, làm cho một phần trụ sở của Bộ Quốc Phòng bị thiêu hủy, khiến 125 người ở bên trong Ngũ Giác Đài thiệt mạng; ngoài ra 59 hành khách và phi hành đoàn đều tử nạn.

UserPostedImage

Một khu vực tại Ngũ Giác Đài bị thiêu hủy trong ngày 11 tháng 9 năm 2001.
Ảnh: Alamy


UserPostedImage

Toàn cảnh Ngũ Giác Đài, trong ngày khủng bố 11 Tháng 9 năm 2001.
Ảnh: Wikimedia Commons


UserPostedImage

Khói đầy trởi, sau khi nhóm khủng bố cướp máy bay, đâm vào Ngũ Giác Đài.
Ảnh: Alamy


UserPostedImage

Ảnh: UPI.com


Edited by user Tuesday, September 11, 2018 7:31:20 PM(UTC)  | Reason: Not specified

thao ly  
#9388 Posted : Tuesday, September 11, 2018 10:42:15 PM(UTC)
thao ly

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 3,951
Woman

Thanks: 477 times
Was thanked: 430 time(s) in 327 post(s)

Kinh Thi trong đời sống và tư tưởng Trung Hoa


Martin Kern

BBC Culture
4 tháng 9 2018

UserPostedImage

Tự cổ chí kim, chưa có cuốn sách nào được trân trọng nhiều như Kinh Thi, một hợp tuyển thơ mà như lời một nhà bình luận là bộ thơ "kinh điển về trái tim và tâm hồn nhân loại".

Kinh Thi là hợp tuyển thi ca đầu tiên của Trung Quốc.

Khổng Tử được cho là người đã biên soạn, tổng hợp, chọn lọc "thi tam bách" - một trong các tên gọi thời ban đầu của tập thơ này - từ tổng số ba ngàn áng thơ, "bỏ đi những tứ thơ lặp lại và chỉ lựa những gì phù hợp với các quy tắc nghi lễ".

Đến cuối thời Tây Hán (202 trước Công nguyên - 9 sau Công nguyên), đã có ít nhất bốn trường phái khác nhau, mỗi trường phái có một loạt những cách diễn giải khác nhau đối với mỗi áng thơ.

Giống như các trường ca của Homer trong thế giới phương Tây, Kinh Thi có tầm ảnh hưởng vươn ra rộng khắp chứ không chỉ trong khuôn khổ văn thơ, và có tác động vô cùng to lớn, dài lâu lên nền văn minh Trung Hoa.

Kinh Thi tác động đến giáo dục, chính trị và đời sống cộng đồng.

Thời xưa, các bài thơ được trích dẫn, được viện dẫn như quy ước ứng xử ngoại giao; được dùng trong các cuộc cãi lý; được lấy để bình phẩm, so sánh, mà thường là trào phúng thay vì khen ngợi, trong các tình huống mang tính lịch sử; và được đem ra giáo huấn để soi sáng, giúp mở mang tri thức.

Kinh Thi tạo ảnh hưởng lên xã hội Trung Quốc qua những vần thơ và cả qua hình thức thể hiện những vần thơ đó.

Bộ hợp tuyển nổi tiếng nhất là "Mao thi", một trong bốn bản được sưu tầm, biên soạn thời ban đầu. Mao thi được chia làm bốn phần: 160 bài về khí (Phong), 74 bài nhạc nơi yến tiệc cung đình (Tiểu Nhã), 31 bài nhạc chốn triều hội cung đình (Đại Nhã), và 40 khúc ca ngợi (Tụng).

Trong phần Tụng, 31 bài thơ thời nhà Chu được coi là cổ nhất, có từ những năm đầu nhà Tây Chu (1046-771 trước Công nguyên).

UserPostedImage


Bức họa Hoàng đế nhà Chu giết rồng được vẽ trên tường tại Đền Nghi Hưng ở tỉnh Giang Tô, Trung Quốc


Những khúc ngợi ca này, tất cả đều khá ngắn, được trình diễn nhằm ca ngợi đức hy sinh của các tổ vương nhà Chu: chúng được trình diễn dưới nhiều hình thức đa dạng, gồm nghi thức dâng thịt, gạo và rượu; phần lễ nhạc được biểu diễn với trống, chuông cùng các loại đàn gió, đàn dây; những điệu múa kể lại cuộc chinh phạt trước đó của nhà Thương; và những khúc tráng ca để cho bậc thiên tử nhà Chu ca tụng các bậc tiên đế và cầu xin tổ tiên phù hộ. Nói một cách vắn tắt thì thơ ca Trung Hoa bắt đầu từ nghi lễ tôn giáo.

Qua việc gắn với các nghi lễ, Tụng giúp điều chỉnh trật tự xã hội. Tôn kính 'ý Trời' là yếu tố quan trọng trong nền chính trị cổ đại Trung Hoa; với việc nhấn mạnh thông điệp này, Kinh Thi trở thành trụ cột cho uy quyền cai trị của nhà Chu.

Khác với Tụng, nhiều bài trong Đại Nhã mang nội dung tôn vinh, ca ngợi công đức trời biển của nhà Chu; chúng là văn tự cốt lõi về chính trị và văn hóa của triều đại này.

Giống như Tụng, các bài ca có nội dung rõ ràng; những câu chuyện kể trong đó không gây tranh cãi.

Nhưng phần Phong mang tính thách thức hơn nhiều. Đây là phần gồm những bài thơ ca dân gian của 15 vùng, quốc gia chư hầu, chủ yếu nằm dọc sông Hoàng Hà ở miền bắc Trung Quốc. Không một khúc ca nào kể về lịch sử.

Có một số bài thể hiện nội dung khá dễ gây nhầm lẫn: bài ca về khát vọng, giai điệu về sự chia ly của những người yêu nhau vào lúc trời rạng, sự phản kháng của người nông dân trước quan tham, những lời khắc khoải nhớ thương của anh lính xa nhà, hay của vợ chàng mòn mỏi đợi chờ chốn quê. Ở đây, sự nhân văn trong suy nghĩ và trong tình cảm được thể hiện một cách đầy đủ - và đây là nơi mọi cách diễn giải được bắt đầu.

UserPostedImage


Phong trào Ngũ Tứ hồi 1919 do sinh viên Trung Quốc khởi xướng


Phong trào Ngũ Tứ (là phong trào đấu tranh phản kháng chính trị và văn hóa thực dân do giới học sinh dấy lên hồi năm 1919) đã tìm cách xây dựng một di sản văn hóa quốc gia mới từ những tàn dư của một đế chế đã tồn tại hai ngàn năm nhưng rốt cuộc đã sụp đổ. Khi đó, Phong trở thành thứ mới: những bài dân ca vốn hấp dẫn mọi người nhờ sự đơn giản và giai điệu lặp đi lặp lại dường như đã đi thẳng vào tận trái tim những người dân thường.

Bài thơ Phong đầu tiên và nổi tiếng nhất, Quan Thư, được truyền tụng là một giai điệu về hôn nhân hạnh phúc. Nhưng có từng phải vậy không?

Chu Hy (1130-1200) từng cổ súy cho việc trở lại của bản thân những từ ngữ được dùng trong các bài thơ này, sau khi các học giả thời Hán và rất nhiều người trong những thời sau đó đã chôn vùi chúng dưới tầng tầng lớp lớp các cách bình thơ uyên thâm; và có bằng chứng cho thấy là các nhà thơ thời phong kiến này - ngược với các học giả - luôn biết cách trân trọng giá trị mà Phong thể hiện ở bề mặt, dùng những hình ảnh sống động trong đời sống tự nhiên để diễn tả khát vọng, tình yêu và đau khổ.

Khác với bất kỳ văn tự nào có từ thời xưa của Trung Quốc, các bài thơ được yêu mến, do đó tồn tại dưới hai hình thức song song: một là những lời bình uyên thâm và hệ thống thi cử quan trường trong nhà nước phong kiến, và một là thơ ca trong trí nhớ truyền khẩu nơi dân gian.

UserPostedImage

Chu Hy, nhà triết học, chính trị gia, và cũng là nhà thơ thời Tống, đưa ra cách chú giải Kinh Thi
dựa trên bản thân các từ, ngữ được dùng trong các bài thơ


Đáng chú ý là không có thư tịch cổ nào từng cho chúng ta thấy Phong là thơ dân gian thuần túy. Những truyền thuyết có từ thời phong kiến ban đầu nói rằng các quan trong triều "thu thập" thơ ca trong "hang cùng ngõ hẻm" đem về tâu lên vua nhằm phản ánh những điều kiện sinh hoạt trong xã hội, những tâm tư của muôn dân; và người ta tin rằng chỉ sau đó các bài thơ mới được phổ nhạc cung đình.

Thế nhưng cũng không có gì giúp khẳng định được nguồn gốc các bài thơ là từ trong dân gian; mọi dẫn chiếu hay trích dẫn các bài trong Kinh Thi, dù là các bài thơ có trước hay có sau sự hình thành của đế chế vào năm 221 trước Công nguyên, đều cho thấy chúng thuộc nội dung dành để giảng dạy cho giới tinh hoa, và dần dần được tập hợp vào khuôn mẫu Ngũ Kinh của Khổng giáo.

Trong truyền thống đó, mỗi dòng thi ca đều mang nhiều nghĩa khác nhau. Một cách bình thời nhà Hán coi Quan Thư là lời ca tụng Chu Văn Vương (1099-1050 trước Công nguyên) và vợ vua. Một cách diễn giải khác lại coi bài thơ là lời phê của Chu Khang Vương (1005-978 trước Công nguyên).

Và cuối cùng, một số văn tự được viết trên thẻ tre và lụa từ thời thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ thứ 2 trước Công nguyên, được tìm thấy trong ngôi mộ mới được phát hiện gần đây, ghi nhận rằng "Quan Thư dùng để diễn tả sự hấp dẫn tình dục và sự khát khao được chiếm hữu" để hướng tới suy ngẫm đạo đức.

Thông qua thơ ca, nghi lễ và âm nhạc, cách giáo dục theo kiểu Khổng Tử tìm cách dạy dỗ tế nhị về đạo đức - do có thể dễ dàng học thuộc dưới dạng bài ca, Kinh Thi giúp đặt ra luật lệ cho cách ứng xử. Những bài thơ trong đó, khác với truyền thống phương Tây, đa phần là của các tác giả khuyết danh và viết theo lối giản dị.

Thế nhưng bên dưới bề mặt đó, các bài thơ mang nhiều tầng ẩn ý khác nhau. Với thời nay, các bài thơ, mà đặc biệt là trong phần Phong, cất lên nhiều tiếng nói khác nhau. Mang những ẩn ý mơ hồ, chúng khiến mọi nỗ lực nhằm diễn giải giản lược, gán cho chúng một thông điệp hay một ý nghĩa đơn lẻ đều trở nên thất bại.

Và ngay cả những ai có thể thuộc được toàn bộ "thi tam bách": nếu quý vị không thể ứng khẩu được các bài thơ một cách sáng tạo, linh hoạt thì "dùng các bài thơ được vào việc gì?" Nói vắn tắt thì vấn đề không bao giờ nằm ở chỗ các bài thơ đó - toàn bộ đều của các tác giả khuyết danh - có ý nghĩa gốc là gì, hay chúng xuất xứ từ đâu. Vấn đề luôn nằm ở chỗ khác: quý vị sẽ làm thế nào để khiến chúng có ý nghĩa gì đó mới mẻ?

Mắt Buồn  
#9389 Posted : Wednesday, September 12, 2018 12:15:41 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,246

Thanks: 656 times
Was thanked: 521 time(s) in 361 post(s)
Cũng một lần ra đi


Tác Giả: Nguyễn Thị Cỏ May -

31/08/2018

UserPostedImage

Tang lễ nhà báo Bùi Tín. Ảnh Đàn Chim Việt


Có đến là có đi. Qui luật vô thường. Nhà báo Bùi Tin nay không còn nữa . Không phải chỉ vì ông chết mà thân tứ đại cũng đã hóa thành tro bụi ngay 3 giờ sau tang lễ cầu siêu chấm dứt . Hũ tro cốt được trao cho các con cháu của người quá cố . Theo di nguyện thì người con gái sẽ đem hũ tro về Hà nội . Để ông bà đoàn tụ sau 28 năm xa cách nhau! Cảnh đoàn tụ của nhiều gia đình Việt Nam, nạn nhơn của hoàn cảnh lịch sử đất nước đầy nghịch lý.

Tang lễ nhà báo Bùi Tin diễn ra rất đẹp tại phòng tang lễ của nghĩa trang Les Joncherolles ở thành phố Villetaneuse, thuộc tỉnh Saint Seine-Denis, ngoại ô phía Đông-Bắc Paris. Bạn bè có mặt chắc cũng tới cả trăm để tiễn đưa người bạn 28 năm dài “chia tay ý thức hệ “. Tất cả đều là những người tranh đấu cho Việt nam thay đổi dân chủ . Kiểm điểm thấy gần như đông đủ nhà báo việt ngữ đều có mặt . Có cả đại diện nhựt báo Le Monde của Pháp .

Tang lễ được bạn bè ở Paris tổ chức vì gia đình đều ở xa . Nói bạn bè (4 người) chớ thực tế, người đứng ra chạy tới chạy lui lo mọi việc chỉ có một mình nhà báo Ca Dao (vì Ca Dao hãy còn trẻ, chỉ vừa mới 60) và năng động hơn hết . Công đức này, xin hồi hướng cho Ca Dao .

Nhưng tới ngày tang lễ, người con gái, cháu ngoại ở Hà nội, con trai và vợ ở Vancouver, Canada, qua được. Bà Bùi Tín vì lớn tuổi không đi được .

Ngoài ra, còn có nhóm bạn trẻ rất nhiệt tình, lo trà nước, cà phê bày sẵn trên bàn . Còn có thêm xôi, chè, mì xào để mời những người bạn ở lại với gia đình cho tới khi nhận tro cốt .

Có 4 người cùng tuổi với nhà báo Bùi Tín và cũng là bạn trong một nhóm bạn thường gặp nhau suốt nhiều năm qua tại môt địa điểm ở ngoại ô Paris, nay còn lại 2 ông : Ls Trần Thanh Hiệp và Ts Võ Nhơn Trí . Mười một năm trước, sau lễ chúc Thọ 4 vị 80, Cụ Hồ Minh Châu, cụu Đại tá của Tiểu khu Sa Đéc, từ giả bạn . Mùa Thu năm rồi, anh em nghĩ đến việc tổ chức lễ chúc Thọ 90 cho 3 Cụ còn lại nhưng có người tin dị đoan : không biết sau lễ lại có thêm một Cụ ra đi nữa hay không ?

Chưa kịp thực hiện ý định thì nay Cụ Bùi Tín vĩnh biệt anh em . Một bạn ở tỉnh được tin Bùi Tín mất điện thoại bày tỏ ý muốn nay mai anh em hảy làm lễ chúc Thọ cho 2 Cụ còn lại . Họp nhau vui với nhau được ngày nào, tính ngày đó . Đừng chờ đợi nữa .

Hôm tang lễ cụ Bùi Tin, Cụ Trí tới sớm để được nhìn mặt người bạn quen biết nhau từ Hà nội nhưng không kịp vì Cụ tới thẳng phòng tang lễ trong lúc đang làm lễ nhập quan ở nơi khác .

Tang lễ Cụ Bùi Tín có đông đảo bạn bè tới tiễn đưa, bày tỏ lòng thương tiếc . Nhưng có người kiểm điểm thấy thiếu vài người bạn của cụ Bùi Tin . Những người từng là bạn với Cụ trong thời gian dài trước đây .

Nay họ không tới được có lẽ vì sức khỏe hơn là vì những lý lẽ riêng tư . Vì xưa nay, ai cũng biết và xử sự theo truyền thống ” Nghĩa tử là nghĩa tận ” !

Sau khi ra đi

Thường chết là hết . Có mồ cao, mả đẹp, cũng không hẳn là còn . Có ướp xác, xây lăng, sừng sững ở công trường Thủ đô như Hà nội cũng không có nghĩa là còn . Cứ nhìn bao nhiêu tượng đài Lénine ở Liên-xô đều bị nhơn dân nơi đó giựt xập, vứt vào nghĩa địa đồ phế thải, chờ chệt “ve chai” tới mua .

UserPostedImage


Gia đình nhà báo Bùi Tín. Ảnh Đàn Chim Việt


Nhà báo Bùi Tín còn lại hũ tro . Nhưng ngoài hũ tro, cái còn lại của ông rất đáng trân trọng . Sách vở ông viết vạch trần những sai trái đầy gian ác của cộng sản, một tổ chức mà suốt hơn 40 năm dài, ông đã bị mê, hoặc hiến dâng trọn tuổi trẻ chỉ vì lòng yêu nước quá bồng bột.

Ông đã kịp phản tỉnh, tuy có trễ, trong lúc đó biết bao người hãy còn lặn ngụp trong mê hoặc cộng sản . Ông dứt khoát được với cộng sản nhờ cái gốc gia đình thượng lưu . Lúc nhỏ học chương trình Pháp đông dương . Học lịch sử Pháp, học Cách mạng Nhơn quyền và Dân quyền pháp . Nhờ đó ông sớm dấn thân làm kháng chiến giành độc lập .

Và cũng nhờ cái học đó đã giúp ông khi thấy rõ cộng sản không bao giờ có “độc lập tự do” thì ông từ bỏ ngay cộng sản. Ông khác với những người cộng sản cốt cán vì gốc vô sản . Theo cộng sản chỉ được, chớ không có mất . Vì họ có gì để mất đâu . Cả niềm cản xúc nhơn ái, cái hiểu biết bình thường!

UserPostedImage


Nhà báo Bùi Tín để lại cho đời 9 quyển sách viết phê phán chế độ Hà Nội, và rất nhiều bài báo chánh trị, tập trung tố cáo sai trái của chế độ, những vi phạm nhơn quyền, phản dân chủ, làm đạo lý suy đồi, xã hội băng hoại, tham những, lệ thuộc Tàu, …

Có vài điều tâm huyết, ông viết trong những ngày cuối đời, sẽ được phổ biến trong gần đây khi thuận tiện.

Nay để tưởng niệm người quá cố, tưởng không gì hơn là nên nhắc lại những lời trần tình như những lời trăn trối (năm 2015) của một cụu đảng viên gởi các đồng chỉ củ của ông:

“Tôi từng ở trong Đảng CS từ tuổi 20, ở trong Đảng 44 năm, 65 tuổi mới thoát Đảng, trở thành người tự do 25 năm nay. Có người bảo là quá chậm, còn chê vui là “sao mà ngu lâu thế!”, nhưng tôi chỉ mỉm cười, tự nhủ mình ngu lâu thật, nhưng vẫn còn sớm hơn hàng triệu đảng viên hiện còn mang thẻ đảng viên CS cuối mùa. Nghĩ mà tội nghiệp cho các đồng chí cũ của tôi quá, sao lại có thể ngu mê, ngủ mê lâu đến vậy.

Năm nay tôi tự làm “cuộc kỷ niệm” độc đáo, về thời điểm cuộc đời tôi, đến năm nay 2015, tính ra đã đạt một nửa đời (20 năm đầu đời cộng với 25 năm ở nước ngoài) là 45 năm không có dính dáng gì đến đảng CS. Tôi đã lãng phí gần nửa đời người – gần 45 năm cho những hoạt động lầm lỡ, sai trái, tệ hại vì hoàn cảnh khắc nghiệt của lịch sử, cũng do sự u mê, ngu lâu của bản thân mình.

Nhân kỷ niệm riêng độc đáo này, tôi nghĩ đến vô vàn đồng chí CS cũ của tôi, và viết bài này gửi đến các bạn như một buổi nói chuyện cởi mở, tâm huyết, mong được trao đổi rộng rãi với các bạn cũng như với các bạn trẻ trong Đoàn Thanh niên CS mang tên ông Hồ Chí Minh.

Câu chuyện sẽ xoay quanh hai chữ « Giác ngộ ».

Giác ngộ là hai chữ tôi nghe rất nhiều lần khi được tuyên truyền về Đảng CS, về chủ nghĩa CS. Các vị đàn anh giải thích con người tốt phải là con người giác ngộ. Giác ngộ có nghĩa là nhận ra lý tưởng cho cuộc đời minh. Tuổi trẻ cần có lý tưởng, hiểu rõ con đường cần chọn, hiểu rõ tổ chức cần tham gia, không bỏ phí cuộc đời minh. Đó là con đường Cộng Sản, dẫn đến độc lập cho đất nước, hạnh phúc cho toàn dân, họ rao giảng triền miên như thế, chúng tôi cũng cả tin là thế thật.

Theo học các chương trinh và lớp học cho đảng viên mới, cho cán bộ sơ cấp, trung cấp, cao cấp của đảng, bao giờ giảng viên cũng nhắc đến hai chữ giác ngộ. Học, học nữa, học mãi để nâng cao không ngừng trình độ giác ngộ của mỗi người. Đảng viên phải có trình độ giác ngộ cao hơn quần chúng ngoài đảng. Đảng viên mới luôn được học kỹ tấm gương của anh thanh niên Lý Tự Trọng, với nét nổi bật nhất là giác ngộ CS từ tuổi thiếu niên, rồi biết bao tấm gương của những chiến sỹ CS ưu tú, bất khuất trong các nhà tù thực dân ở Côn Đảo, Sơn La, Lao Bảo, Kon Tum…giác ngộ cách mang cao, nhà tù, máy chém không nao núng, biến nhà tù thành trường học nâng cao trình độ giác ngộ cách mạng, bất khuất, kiên cường.



Tôi kể ra như thế để thấy hai chữ giác ngộ có tác dụng sâu sắc ra sao đối với mỗi đảng viên CS. Hai mươi nhăm năm nay, tôi hồi tưởng lại quãng đời 44 năm là đảng viên CS, theo dõi chặt chẽ thời cuộc hằng ngày trong nước và thế giới, tôi không khỏi cảm thấy chua chát và cay đắng về hai chữ giác ngộ.

Giác ngộ hình như là một chữ Đảng CS mượn của Đạo Phật. “Giác” là nhận thấy, cảm nhận, thấy rõ, “ngộ” là tỉnh ra, nhận ra lẽ phải, chân lý để làm theo.

Sau khi là con người tự do, là nhà báo tự do, kết thân với nhiều nhà báo tự do của thế giới, các nhà báo tự do Pháp, Đức, Anh, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Trung Hoa, Ba Lan, Tiệp…, tôi tìm đọc các kho tư liệu lưu trữ quý ở Paris, Moscow, London, Washington… rồi suy nghĩ bằng cái đầu tỉnh táo của mình, của riêng mình, không sùng bái bất cứ một người hay một học thuyết nào. Từ đó tôi giác ngộ không biết bao nhiêu điều mới mẻ, và lần này tôi thật sự có cảm giác sâu sắc về hạnh phúc tinh thần tiếp cận được ngày càng nhiều sự thật, lẽ phải, chân lý. Tôi đã tự giác ngộ mình.

Nhìn lại 44 năm quá khứ CS của mình, tôi nhận rõ có không ít điều tôi giác ngộ, cho là đúng, thì khốn thay, hầu hết đều là lầm lẫn, ngộ nhận, ảo tưởng, sai lầm và cả tội ác.

Như chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản kiểu mác-xít đều là những học thuyết chủ quan, lầm lẫn, hoàn toàn nguy hại trong thực tế, cổ xuý đấu tranh giai cấp cực đoan và bạo lực, đi đến chiến tranh, khủng bố, đổ máu, hận thù. Giữa thủ đô Washington, tôi cùng anh Cù Huy Hà Vũ đã viếng Tượng đài Kỷ niệm hơn 100 triệu nạn nhân bi thảm của chủ nghĩa CS hiện thực, trong đó có hàng triệu nạn nhân đồng bào Việt ta. Tượng đài nhắn nhủ toàn nhân loại hay cảnh giác với chủ nghĩa CS, tai họa của toàn thế giới.

Tháng 5/2015, Tổng thống Ukraine, một nước cộng sản cũ, đã ký Luật cấm tuyên truyền về chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản như trong thời kỳ trong Liên bang Xô Viết từ 1917 đến 1991, coi đó là thời kỳ bi thảm, sai lầm và Tội Ác. Các tượng đài, di tích thời kỳ ấy đều bị phá bỏ. Các sự kiện ấy giúp tôi khẳng định việc thoát đảng CS của tôi là chuẩn xác và giúp tôi thấy Dự thảo văn kiện sẽ đưa ra Đại hội XII sắp đến là lạc hậu, lẩm cẩm và cực kỳ nguy hại cho đất nước, cho nhân dân, cho chính Đảng CS ra sao.



Ngay đối với thần tượng Hồ Chí Minh, tuy tôi biết rằng đây là bình phong cố thủ lợi hại của thế lực bảo thủ trong đảng CS do tệ sùng bái cá nhân ăn quá sâu trong quần chúng, tôi vẫn thấy cần và có thể thuyết phục ngày càng đông đảo bà con ta nhận ra sự thật.

Sự thật là ông HCM không phải là thánh thần. Ông là con người với những tốt xấu, mạnh yếu, đúng sai của minh. Ông đã lầm lẫn khi chọn con đường CS, khi lao quá sâu rồi không dám quay lại nữa. Ông đã xa rời lập trường dân tộc, thực hiện lập trường giai cấp cực đoan, đặt ảo tưởng vào giai cấp vô sản quốc tế, và mù quáng đặt niềm tin ở 2 ông Anh lớn Stalin và Mao, 2 con Quỷ Đỏ mà ông cho là “không bao giờ có thể sai”.

Mới đây, có 2 sự kiện minh họa rõ thêm bản chất con người thật HCM. Nhà báo Trần Đĩnh từng gần gũi ông Hồ kể lại ông từng cho rằng không thể giết bà Năm – Cát Hanh Long để mở đầu cuộc Cải cách Ruộng đất, bà lại là ân nhân của đảng CS, – ông còn văn hoa nói: “Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa”. Vậy mà theo Trần Đĩnh, chính ông Hồ đã viết bản Cáo trạng kết án Bà Năm: “Địa chủ ác ghê”, ký tên CB (của Bác- Bác Hồ) trên báo Nhân Dân của Đảng. Cũng theo Trần Đĩnh, ông Hồ đã cải trang, mang kính râm đích thân đến dự cuộc xử bắn bà Năm.

Vậy ông Hồ là con người thế nào? Nói một đằng làm một nẻo, lá mặt lá trái, tử tế hay không tử tế? đạo đức hay vô đạo đức?

Nhà triết học uyên bác bậc nhất nước ta Trần Đức Thảo trước khi từ giã cõi trần đã kể trong cuốn Những lời trăng trối (do nhà báo Tri Vũ Phan Ngọc Khuê ghi âm) rằng ông đã gặp ông Hồ, quan sát, nghiên cứu sâu về tư tưởng, hành vi, đạo đức của ông Hồ, và đi đến kết luận vững chắc rằng ông Hồ là “con Người muôn mặt, lắm mưu mô, nhiều tham vọng quyền lực, nhiều điều bí hiểm, lắm tên nhiều họ, ẩn hiện khôn lường, lắm vợ, nhiều con, rất phức tạp”, là một “Tào Tháo của muôn đời”.

Ông Trần Đức Thảo cho rằng đảng CS kêu gọi cả nước học tập đạo đức HCM, vậy là muốn biến cả nước thành Tào Tháo hết cả ư!

Thế thật thì nguy cho dân tộc ta quá ! Ý kiến của nhà triết học này thật thỏa đáng.

….

Tôi tha thiết kêu gọi tất cả các đảng viên CS nhân các cuộc họp Đại hội Đảng các cấp từ chi bộ, đảng bộ cơ sở đến Đại Hội toàn quốc hãy thắp sáng lên ngọn đèn Giác ngộ mới mẻ, manh dạn xoá bỏ những điều giác ngộ cũ kỹ, lạc hậu, giáo điều, lẩm cẩm, mê muội rất có hại, như kiên trì chủ nghĩa Mác Lênin, chủ nghĩa Xã hội và chủ nghĩa Cộng sản mác-xít, sùng bái nhân vật HCM, kiên trì chế độ toàn trị độc đảng lạc lõng, tệ hại.

Đó chính là sự giác ngộ cần thiết cấp bách hiện nay….Kiên quyết từ bỏ, gột rửa những điều giác ngộ cũ, nhận rõ đó chỉ là những học thuyết sai lầm tệ hại trong thực tế cuộc sống, những tà thuyết đã bị thế giới nhận diện, lên án, loại bỏ, ta không có một lý do nào để gắn bó, quyến luyến, tiếc thương.

Xin các bạn chớ sợ mình đơn độc, thiểu số trong các cuộc họp. Chân lý ban đầu bao giờ cũng là thế. Các bạn chính là những hạt kim cương trong khối quặng đen. Hãy dũng cảm thắp lên ngọn đèn giác ngộ mới, tiên tiến. Các bạn sẽ cảm thấy hạnh phúc sâu lắng khi dần dần chính kiến của bạn được lan tỏa trở thành chân lý, sự giác ngộ của số đông.

Buổi tâm sự về hai chữ giác ngộ xin tạm ngừng ở đây, mong có ích trong khêu gợi những ý kiến mới mẻ trong tư duy của các bạn về hiện tình đất nước, về con đường cần chọn cho dân tộc, cho Quê hương, để đất nước phát triển mạnh mẽ trong cuộc sống tự do, bình đẳng, hạnh phúc cho mỗi công dân, mỗi gia đình chung hưởng.» (Bùi Tín, VOAs Blog)

Ở Việt nam, Hồ Chí Minh chết để lại cho toàn đảng cái xác ướp nằm ở ba Đình . Nhưng đảng cộng sản lại kêu gọi mọi người hãy học tập tư tưởng, sống theo tác phong của ông . Mà hai di sản tinh thần đó là gì ?

Xin trích thuật lời của Trần Đĩnh trong Đèn Cù để minh họa chính xác con người thật của Hồ Chí Minh : « Ông (Hồ Chí Minh) cho rằng không thể giết Bà Năm Cát Hanh Long để mở đầu cuộc Cải Cách Ruộng Đất . Bà là ân nhân của đảng cộng sản . Ông còn nói thêm «Không nên đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa».Vậy mà chính ông liền sau đó viết bài «Địa chủ ác ghê», ký tên CB, đăng trên nhưt báo Nhân Dân, buộc tội Bà Năm là địa chủ gian ác . Cũng theo Trần Đĩnh, chính ông cài trang, mang kiến đen, tới chứng kiến cảnh Bà Năm bị xử bắn » .

Như vậy, sống và học tập theo Hồ Chí Minh, tức là phải làm người đểu cáng, đại gian, đại ác như ông ấy . Mà xã hội ở Việt Nam ngày nay gồm không ít những con người thể hiện khá rõ bản chất con người thật của Hồ .

Triết gia Trần Đức Thảo, đầu năm 90, trở qua Paris sống và chữa bịnh . Trong một buổi nói chuyện với ông BDK, dạy Toán ở Đại học Pierre Curie, Paris, ông Thảo nhận xét Hồ Chí Minh dựa theo vài lần gặp ông ấy :

« Hồ Chí Minh là con người muôn mặt, lắm mưu mô, nhiều tham vọng quyền lực, nhiều bí hiểm, nhiều tên họ, ẩn hiện khôn lường, lắm vợ, nhiều con, rất phức tạp, là một thứ Tào Tháo … »

Ông Trần Đức Thảo cho rằng đảng cộng sản kêu gọi cả nước học tập đạo đức Hồ Chí Minh, vậy là muốn biến cả nước thành Tào Tháo hết cả ư !

Tại sao không học tập tư tưởng Giác ngộ theo Cụ Bùi Tín kêu gọi? Bởi với đảng cộng sản, nhứt là với Nguyễn Phú Trọng, không có tư tưởng nào đẹp hơn, ơn ích hơn cho đất nước là Giác ngộ !

Giác ngộ để sám hối với nhơn dân, với hằng triệu đồng bào đã nằm xuống chỉ để có chế độ cộng sản ác ôn làm tan hoang đất nước cho tới ngày nay .

Nguyễn thị Cỏ May

Mắt Buồn  
#9390 Posted : Wednesday, September 12, 2018 8:30:25 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,246

Thanks: 656 times
Was thanked: 521 time(s) in 361 post(s)
Khám phá ‘căn nhà ma’ nổi tiếng nhất Little Saigon (kỳ 4)


Ngọc Lan & Ðằng Giao/Người Việt

September 11, 2018

UserPostedImage

Nguyễn (phải), chủ nhân hiện tại của “căn nhà ma” trả lời phỏng vấn của phóng viên Ngọc Lan.
(Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Lần đầu tiên bước chân vào ‘nhà ma’

WESTMINSTER, California (NV) – Cuối phần 3 có nói, lần đầu tiên bước chân vào sân căn nhà ma, Ngọc Lan cảm thấy đầu nhức như búa bổ, có thể do thời tiết ngày đó nóng gay gắt nhất trong tháng, Đằng Giao thì cảm thấy “không may mắn như những lần trước” nên cả hai quyết định sẽ trở lại vào dịp khác.

Vừa về đến tòa soạn, Ngọc Lan gửi địa chỉ căn nhà nằm cùng trên miếng đất với “căn nhà ma” để nhờ người “bạn địa ốc” tìm giùm “lai lịch” của nó.

Chưa đầy 15 phút sau, cô đã có trong tay điều mình muốn.

Căn nhà này lấy địa chỉ là đường Hazard chứ không phải Euclid như căn nhà ma. Đầu Tháng Năm, 2002, vợ bác sĩ Pung Navann bán miếng đất này cho công ty Access Vina.Inc với giá $265,000.

Sau đó, miếng đất nơi góc đường này được chia làm hai, thành Lot 1 và Lot 2. “Căn nhà ma” được xây trên Lot 2.

Giữa Tháng Giêng, 2004, Lot 1 được công ty Access Vina Inc. bán cho ông bà Jessie và Gloria với giá $250,000. Khoảng cuối Tháng Mười, 2004 căn nhà trên miếng đất Lot 1 này bắt đầu được xây. Và từ đó đến nay, căn nhà vẫn chỉ có vợ chồng trên đứng tên, chưa hề mua bán sang nhượng.

*Trở lại hai căn nhà trên miếng đất xưa

Xem hết giấy tờ, làm xong công việc tòa soạn thì cũng đã hơn 7 giờ tối. Đầu không còn nhức. Trời vẫn còn sáng. Tôi nghĩ, “Sao không rủ Đằng Giao trở lại căn nhà của ‘ông bà Trung Đông’ ngay hôm nay luôn, giờ này có thể họ đã đi làm về.”

Đằng Giao gật đầu khi nghe tôi đề nghị trở lại khu nhà đó, cũng đậu xe nơi con đường Hurley. Tuy nhiên, thay vì dừng chân lại ở căn nhà “hàng xóm” trước như dự định thì chúng tôi nhìn thấy nơi “nhà ma” có chiếc xe đang đậu trên sân, từ trong nhà có một thanh niên đi ra, chui vô xe.

“Hey, có người kìa ông, chạy đến hỏi họ trước đi,” tôi hối Đằng Giao đang đi trước tôi.

Tôi không hề có chủ ý mình sẽ đi chậm phía sau, để cho đồng bọn đi trước có gì hắn chết trước. Nhưng sau này, khi mọi chuyện đã xong, Đằng Giao kể lại rằng: “Tôi cố chần chờ bước chậm, vậy mà Ngọc Lan còn bước chậm hơn tôi. Lần này là lần thứ ba tôi để ý, cô ấy luôn đi sau lưng tôi khá xa.”

Trong lúc tôi bước chân đến gần chiếc xe, thì Đằng Giao đã ghé đầu vào cửa xe nói gì đó. Tôi đến gần, chỉ kịp nghe, “Em ở nhà này hả?” và người thanh niên ngồi trong xe gật đầu.

Thế là đến phiên tôi, như Đằng Giao mô tả, là trong khi lão muốn “thể hiện thái độ cộc cằn để người lạ không thèm nói chuyện,” thì tôi cứ “tíu tít ngọt ngào” giới thiệu mục đích có mặt của mình.

Ngay khi nghe tôi nói, “Tụi chị bên báo Người Việt…” thì chàng trai bảnh bao trong xe đã mỉm miệng cười nói tiếp, “Em biết chị đến đây vì lý do gì rồi.”

“Ừm, công việc của tụi chị là muốn đi tìm hiểu sự thật thế nào. Rất mừng khi gặp em ở đây. Chị được biết chủ nhà này tên là Nguyễn. Người đó là…”

“Là em nè,” chàng thanh niên trả lời.

UserPostedImage

Phóng viên Ngọc Lan chuẩn bị bước vào bên trong “căn nhà ma.”
(Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Tôi trố mắt ngạc nhiên, “Ôi, chị cứ ngỡ là… ba em. Vì sáng này đi ngang chị có thấy một ông chú quét sân. Vậy chị có thể nói chuyện với em một chút được không? Em đang định đi đâu hả?”

Chàng thanh niên lịch sự, “Dạ được chị. Em chỉ định đi ăn tối thôi.”

Nói rồi chành trai bước ra khỏi xe sau trước khi nói nhỏ với một cậu bé ngồi cạnh “Chờ anh một chút.”

Chờ Nguyễn ra khỏi xe, tôi hỏi Nguyễn về lý do mua căn nhà, có biết rằng người ta đồn có ma không, sau khi đã xin lỗi việc mình đặt tên cho nơi này là “căn nhà ma” (vì ai cũng gọi như vậy).

Chủ nhà trẻ măng rất tử tế, “Ok, không sao chị. Em không phải là người sống ở vùng này lâu. Lúc đi tìm nhà mua, em đến đây, thấy căn này em thích lắm. Nó quá đẹp. Mà giá người ta đưa ra rất rẻ. Đến lúc về nhà lên Internet tìm hiểu thì em mới biết ra là căn nhà này quá nổi tiếng.”

“Lúc đầu em có tò mò, nhưng thực sự nếu nói em không tin thì là nói bậy, nhưng em lại tự tin để nói với chính mình là xưa giờ em làm rất nhiều điều đúng, không có làm gì sai nên không có gì phải sợ. Người nào có gì khuất tất thì người ta mới sợ. Nghĩ vậy nên em quyết định sẽ tham gia mua đấu giá căn nhà này, và em đã mua được,” Nguyễn kể.

Theo lời Nguyễn, giá căn nhà đưa ra để đấu giá là $598,000. “Hôm đấu giá ngay tại đây có nhiều người đến lắm, có cả Ấn Độ, Đại Hàn nữa. Cuối cùng em trả đến giá $700,000 thì mua được,” Nguyễn cho biết thêm. (Khi viết đến đây, tôi được biết, trong số những người đến đấu giá có cả xướng ngôn viên Mai Phi Long của đài truyền hình SBTN).

“Em đã dọn vào ở trong nhà này chưa?” Tôi hỏi.

Nguyễn cười, “Em ở đây gần hai tuần rồi chị.”

Tôi hỏi một câu rất vô duyên, nhưng bắt buộc phải hỏi, “Có thấy gì không?”

“Dạ không, chị thấy em mạnh khỏe không, có bị gì không?” Chủ nhà cũng tếu táo trả lời.

Được nước, tôi lấn tới, “Chị có thể vào nhà xem không?”

“Được chứ chị,” Nguyễn không đắn đo.

Tôi quay qua nhìn Đằng Giao đang đứng gần đó với ánh mắt đắc chí.

*Đằng Giao lần đầu bước chân vào căn nhà “nổi tiếng”?

Trong khi “mụ Ngọc Lan” liếng thoắng nói chuyện với chủ nhà, tôi vẫn âm thầm cầu xin Trời Phật hãy kêu Nguyễn đuổi chúng tôi đi. Ai dè Ngọc Lan lại đề nghị được vô xem nhà, mà chủ nhà lại vui vẻ đồng ý nữa.

Thấy Nguyễn đi đến mở cửa, tôi lặng người, nói vớt vát, “Vô nhà? Làm gì? Anh tin em mà.”

Không ai nói gì, tôi bèn níu kéo một cách yếu ớt: “Có phiền em không?” Nguyễn vẫn vô tình: “Không sao đâu anh.” Tôi định thoái thác, đòi ra xe lấy bất cứ cái gì đó nhưng liếc thấy vẻ hí ha, hí hửng trên khuôn mặt của Ngọc Lan, tôi đành “nhắm mắt, đưa chân.”

Tôi không biết Ngọc Lan cảm nhận điều gì, chỉ thấy cô ấy vừa đi vừa nhìn vừa nói, rất vui.

Còn tôi… Vừa vô nhà, tôi cảm thấy rùng mình, ớn lạnh, nổi da gà từ trên xuống dưới.

Tôi hỏi ngay Nguyễn, “Em vô đây đã có cúng kiếng gì không?”

Nguyễn thành thật, “Có mấy người khuyên em nên cúng, nhưng em không biết cúng như thế nào, em không có rành.”

UserPostedImage

Một góc cầu thang đi lên lầu của “căn nhà ma.”
(Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Là người tin tưởng chuyện có thờ, có thiêng, tôi hơi hơi không thoải mái trong lòng.

Nguyễn vẫn một mực tỏ lòng hiếu khách trong khi vừa dẫn chúng tôi đi lòng vòng trong nhà, vừa nói, “Đó, bây giờ anh chị có hiểu vì sao em thích căn nhà này ngay từ lần đầu tiên chưa? Thoáng mát và vô cùng thoải mái,” Nguyễn khoe. “Bốn phòng ngủ, năm phòng tắm. Nhà bếp, lò sưởi, cái gì em cũng thích hết. Anh chị nhìn đi, không thể mua được một căn nhà đẹp như vầy với giá $700,000 quanh khu này.”

Căn nhà còn hơi bừa vì Nguyễn vẫn đang cho sửa một vài chỗ lặt vặt, nhưng nhìn chung, tôi không thấy gì là u ám như lời đồn đãi xưa nay. Vậy mà… vậy mà… Khoan, phải cho tôi giải thích trước, là tôi không nhát gan mặc dù tôi tin là có ma. Tôi tin rằng cõi dương và cõi âm cùng song song hiện hữu và tôi có cái “huệ” để cảm nhận được thế giới vô hình một cách khá “rõ ràng.”

Và, khi nhìn cái lò sưởi ở phòng ngoài, mắt tôi như hoa đi và người tôi rần rần khó thở. Khép nép bước lui, tôi mơ hồ nghe Ngọc Lan nhắc tôi chụp hình, một chuyện mà phóng viên nào cũng tự động làm theo phản xạ. Tai tôi như ù hẳn, mọi tiếng nói chung quanh như văng vẳng từ xa xa.

Hình như Nguyễn có mời chúng tôi lên lầu, coi phòng “master bedroom.” Nhìn “closet,” nhìn vào gương, nhìn cửa sổ chưa kéo màn, tôi như thấy một cặp mắt trắng dã đang chằm chằm theo dõi chúng tôi…

Tôi nhớ hình như Nguyễn có nói “muốn lên city” để hỏi về lai lịch căn nhà này, xem có ai từng chết ở đây, hay có án mạng không để “clear” hết mọi lời đồn.

“Anh Đằng Giao cũng tính lên Sở Cảnh Sát Santa Ana hỏi chuyện đó. Khi nào có kết quả sẽ cho em biết luôn,” hình như có tiếng Ngọc Lan trả lời.

Mọi ngóc ngách trong căn phòng bỗng trở nên sâu hút, sẵn sàng chụp kín lấy tôi. Nghĩ vậy thôi, chứ tôi không hề hé răng. Với tôi, đó là một cố gắng không nhỏ chút nào. Và tôi tin không ai biết tôi nghĩ gì.

Trên đường xuống cầu thang, hình như tôi phải vịn thật chặt vào thành gỗ vì lúc đó là thời điểm thuận tiện nhất để ma quỷ có thể xô tôi xuống đất, nếu họ muốn. Cái cầu thang, sao mà dài thăm thẳm, xuống hoài không tới.

*Ngọc Lan: “Cố gắng ‘tìm’ vẫn không thấy điều gì khác lạ”

Khi Nguyễn bấm khóa số mở cửa nhà, tôi bước chân vào bằng một cảm giác lạ lẫm của sự thích thú. Bởi, như đã nói, đây là điều tôi muốn phải có trong bài phóng sự của mình, nhưng muốn không có nghĩa là sẽ làm được, bởi, liệu có chủ nhà nào cảm thấy thoải mái khi nhà họ đang ở, mới mua, mà mình bước chân vào trong tâm thế đi tìm coi có… ma không. Có lẽ Nguyễn là trường hợp ngoại lệ đã đồng ý cho chúng tôi thực hiện việc này. Không phải chủ nhà này, tôi nghĩ bài viết mình không có tiếp những dòng sau.

Có lẽ cần nhắc lại là tôi là đứa rất sợ ma, dù chưa bao giờ nhìn thấy con ma nó to tròn mập ốm xấu đẹp ra sao. Và thú thật là trong suốt những ngày qua, khi bắt tay vào làm phóng sự này, đầu tôi cứ quẩn quanh nghĩ đến những chuyện ma quái rùng rợn, đến mức tôi gần như trở thành người đi ngủ sớm nhất trong nhà, trái hẳn với thường lệ.

Thế nhưng không hiểu sao tôi lại đi vào “căn nhà ma” với một tâm thế bình tĩnh, thậm chí thấy vui nữa mới lạ lùng!

Trong lúc Nguyễn nói vì sao em cảm thấy thích, thấy thoải mái khi vào nhà này, thì tôi vừa đi lòng vòng vừa cố tình bước chân về gian nhà có đặt lò sưởi. Vì sao? Nhiều người khi xem những tấm hình chụp bên trong nhà này lúc được rao bán, đều đặt dấu hỏi về chiếc lò sưởi, họ bảo nhìn nó rất “quái,” không như một lò sưởi bình thường, mà trông giống cái… bàn thờ nhiều hơn.

UserPostedImage

Khu vực lò sưởi bên trong căn nhà mà nhiều người đồn là “giống cái bàn thờ?”
(Hình Dân Huỳnh/Người Việt)


Tôi nhìn thẳng vào lò, xem có gì “bất ổn” gợi lên trong lòng không. Một cặp mắt lộ ra? Một gương mặt trắng hếu? Một bàn tay vẫy vẫy? Không có gì hết. Không thấy “feel” gì hết. Điều duy nhất tôi để ý là các góc cạnh của chiếc lò sưởi được làm bằng gỗ, có chạm trỗ hoa văn. Vậy thôi.

Khi nghe Đằng Giao hỏi Nguyễn chuyện cúng kiếng, tôi cũng phụ họa, “Sao không nói ba mẹ chỉ cho cách cúng?”

“Chắc em sẽ nói với ba chứ không nói với mẹ vì sợ mẹ lo, vì phụ nữ mà,” Nguyễn trả lời.

Tôi hỏi thêm, “Vậy ở nhà em có ai biết người ta đồn nhà này có ma không?” – “Chưa ai biết hết,” Nguyễn nói.

“Để em dẫn anh chị đi coi các phòng, trên lầu luôn. Em phải nói là nhà này rất rất đẹp luôn đó,” Nguyễn có vẻ rất nhiệt tình khi chúng tôi ghé thăm.

Đằng Giao hỏi lại, “Đi coi trên lầu nữa hả? Phải cởi giày ra hả? – Tôi nhìn Đằng Giao mà không hề biết nỗi sợ hãi đã ngập tràn trong lão, “Không cởi hư thảm người ta sao ông!”

Đi một vòng trên lầu, bỗng Đằng Giao nói, “Anh nói Nguyễn nghe, lúc anh tới thấy xe Nguyễn anh hơi ngại ngại, sợ sợ, vì hồi sáng Ngọc Lan có nói đi ngang thấy có ông bác già già, giờ anh nhìn thấy em trẻ măng… Anh hết hồn, hơi sợ sợ, tưởng đâu…” Câu nói Đằng Giao trôi vào thinh không.

Hỏi thì nghe Nguyễn nói ngoài hai anh em Nguyễn, còn có một cặp vợ chồng hơi lớn tuổi sống cùng trong căn nhà này.

Trong khi tôi còn đang tíu tít nhìn ngó từ ban công xuống đường, thì nghe tiếng Đằng Giao hối, “Thôi mình đi về để cho hai anh em Nguyễn còn đi ăn, thằng bé ngoài kia chờ.”

Chào ra về, nhưng tôi còn rào đón thêm, “Em có gặp chủ nhà bên kia bao giờ chưa?”

“Dạ có, họ tử tế lắm, họ có mời em cuối tuần sang ăn tối,” Nguyễn trả lời. “Chị định nói em dẫn qua nhà bên kia. Có em chắc dễ hơn.” Tôi gợi ý.

Sau một thoáng chần chừ, Nguyễn đồng ý.

(Ngọc Lan & Đằng Giao)

—————
(Đón đọc kỳ 5: “Nhà ma” qua lời người “hàng xóm” và lời mời “ngủ lại một đêm”)

Edited by user Wednesday, September 12, 2018 8:37:38 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Mắt Buồn  
#9391 Posted : Thursday, September 13, 2018 12:12:10 AM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,246

Thanks: 656 times
Was thanked: 521 time(s) in 361 post(s)

Khám phá ‘căn nhà ma’ nổi tiếng nhất Little Saigon (kỳ 5)


Ngọc Lan & Ðằng-Giao/Người Việt


September 12, 2018

UserPostedImage

Căn nhà hàng xóm của “căn nhà ma” được xây trên “lot 1” của miếng đất, lấy địa chỉ trên đường Hazard.
(Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


‘Nhà ma’ qua lời người ‘hàng xóm’ và được mời ‘ngủ lại một đêm’

WESTMINSTER, California (NV) – Về vị trí, “căn nhà ma” được xây trên Lot 2 của một miếng đất lớn, nằm trên đường Euclid vào năm 2005. Phần còn lại của miếng đất, Lot 1, nằm trên đường Hazard là nhà của một cặp vợ chồng “người Trung Đông.”

“Căn nhà ma” bị đồn có ma. Vậy căn kế bên trên cùng miếng đất thì sao? Đó là lý do chúng tôi muốn đến gặp chủ nhân căn nhà này.

*Câu chuyện của người hàng xóm

Theo lời nhờ vả của tôi, Nguyễn đưa chúng tôi sang nhà hàng xóm.

Mở cửa đón chúng tôi là một phụ nữ khá đẹp và sang trọng, khoảng ngoài 55 tuổi. Bà Gloria, người chủ nhà, (thực ra là người Mễ Tây Cơ) có vẻ rất niềm nở khi nhìn thấy chủ nhân mới tinh của “căn nhà ma.” Sau khi nghe Nguyễn giới thiệu, bà nói ngay, “Ồ, tôi có nghe những lời đồn nhảm nhí về ma ở đây lâu lắm rồi, lúc tôi mới xây nhà lận.”

Khi xin phép được nói chuyện với bà liên quan đến những lời đồn có ma, thì bà ngần ngại, “Chúng tôi đang chuẩn bị ăn tối.”

“Ồ, không sao, tụi tôi sẽ trở lại ngày khác”. Tuy nhiên, khi chúng tôi chưa kịp bước đi thì bà đã đổi ý, “Thôi, tôi tiếp mọi người 5 phút. Mời vào.” (Nhưng sau cùng bà nói đến gần 30 phút).

Bên trong căn nhà thật sang trọng, kiến trúc khác hẳn “căn nhà ma,” Nguyễn luôn miệng khen căn nhà quá đẹp. Đằng Giao thì gần như im lặng không nói gì. Ngọc Lan thì bị thu hút bởi một tấm tranh lớn ngay khi bước vào. Tấm tranh vẽ hình gương mặt một phụ nữ không hiền theo kiểu “yểu điệu thục nữ” Á Đông, mà mà trông khá dữ với ánh mắt sắc lẹm được che phủ bởi vài cọng tóc lòa xòa.

Chúng tôi ngồi nơi “island” của góc bar trong nhà, Ngọc Lan ngồi đối diện với bức hình. Bên trái Ngọc Lan là bà Gloria, bên phải là Đằng Giao và Nguyễn.

“Để tôi kể cho mọi người nghe,” bà Gloria bắt đầu. “Hồi đó, ở đây có căn nhà cũ kỹ, bị bỏ hoang. Có người vô gia cư vô ở. Sau rồi họ giựt sập căn nhà. Tôi nhớ khoảng năm 2002, đây là một bãi đất trống, bỏ hoang một thời gian dài.”

“Một hôm, trên đường đi làm, tôi thấy miếng đất treo bảng bán. Tôi nói chồng tôi bãi đất này quá tốt để xây một căn nhà. Thế là tôi gọi chủ, hỏi mua. Khi đó họ cho biết lô bên kia đã có người mua rồi. Tôi hơi tiếc, nhưng kệ. Tôi trả $250,000 để mua miếng đất này. Sau đó tôi gọi kiến trúc sư và mọi người gặp nhau để lên kế hoạch xây dựng,” người hàng xóm của “căn nhà ma” tiếp tục kể.

Theo bà Gloria, miếng đất bà mua sau, nhưng bà là người xây nhà trước.

Bà kể bằng giọng sôi nổi, “Khi tôi khoe với bạn tôi là tôi vừa mua lô đất, bạn tôi nói lô đất này có ma. Tôi nói vậy thì tốt quá, vì người mua lô đất bên kia là người Việt mà người Việt hay tin dị đoan nên có thể họ sẽ bán lại cho tôi.”

Trong lúc bà chủ nhà đang kể, Ngọc Lan xin được chụp một tấm hình cảnh mọi người đang nói chuyện (dĩ nhiên là cô muốn có tấm tranh trên tường dính vô), nhưng bà Gloria tỏ ra “bực bội.” Giọng bà trở nên cứng rắn, “Nếu không có chàng trai này, người láng giềng mới của tôi đưa sang thì chắc chắn 100% tôi đã từ chối tiếp chuyện quý vị ở ngoài cửa chứ đừng nói là mời vào nhà. Tôi không muốn một người Việt Nam nào bước chân vào nhà chúng tôi hết.”

Rồi bà lại tiếp tục kể, “Để tôi kể cho nghe người Việt tin dị đoan cỡ nào. Khi tôi đang xây nhà, người thầu xây là bạn chúng tôi, tên Martin, có nhiều người ghé qua, tò mò, hỏi thăm. Một hôm, một cặp nam, nữ ghé qua, nói là khu đất bên kia đường cũng có ma, cả khu này có ma. Họ nói nghe đồn một người thợ xây nhà tôi bị chết. Buồn cười không? Tôi chán quá. Tôi nói, ‘Đủ rồi! Ai tin gì thì tin.’ Không hiểu sao người Việt của quý vị lại tin có ma như thế, trong khi người chúng tôi không có tin.”

“Tôi ở đây 15 năm rồi. Con chúng tôi lớn lên ở đây. Rồi cháu tôi cũng sanh ra ở đây. Chúng tôi rất hạnh phúc và không thấy gì cả. Căn nhà này hoàn hảo và tuyệt vời. Rồi người ta hỏi tôi có bán không. Dĩ nhiên tôi không bán. Tôi yêu căn nhà này,” bà nói thao thao.

Theo lời bà Gloria, bà cũng đã từng lên thành phố Santa Ana để lấy những báo cáo xem có người chết trên miếng đất này hay không, thì câu trả lời là không.

Sau khi nhắc lại một lần nữa lý do tiếp chúng tôi là vì Nguyễn là hàng xóm dễ thương, bà Gloria nói thêm, “Tôi biết chủ cũ căn nhà Nguyễn vừa mua là Nancy và Philips, là bác sĩ. Họ xây nhà sau tôi. Một bữa, tôi gọi họ, giới thiệu là tôi đang xây nhà bên cạnh. Rồi tôi hỏi họ có biết lô đất của họ có ma không, người ta đồn như vậy và nếu muốn thì tôi sẵn sàng mua lại lô đất đó, mua luôn ma của họ. Họ cảm thấy bị xúc phạm. Họ nói, ‘Gloria, cô nói vậy là bất kính.’ Tôi xin lỗi họ về lời nói đó, rồi chúng tôi thành hàng xóm tốt từ đó.”

Theo lời bà Gloria, lý do vợ chồng bác sĩ Nancy và Philips bán nhà là vì “họ muốn sống gần con cái ở Irvine.” Điều này trùng hợp với những gì mà chúng tôi đã nghe từ anh Văn T., người mua lại căn nhà từ vợ chồng Nancy-Philips và cũng là người bán nhà cho Nguyễn.

Như vậy, theo những gì mà các chủ nhà cho biết, thì “căn nhà ma” không hề bị bỏ hoang hay rao bán hoài mà không ai mua như những lời đồn đoán xưa nay.

Rời nhà bà Gloria, chia tay Nguyễn, cũng là lúc trời tối thui. Có cảm giác nhiều chiếc xe chạy ngang nhìn chúng tôi bước ra từ căn nhà ấy bằng ánh mắt ngạc nhiên.

UserPostedImage

Ông Anh (trái), người sống trong “căn nhà ma” trả lời phỏng vấn của Ngọc Lan.
(Hình: Dân Huỳnh/Người Việt)


Trong khi Ngọc Lan tỏ ra thích thú với những diễn ra, thì Đằng Giao hoang mang trước chuỗi may mắn lạ lùng mà hai người gặp từ khi đi tìm sự thực “ma quỷ” về hai căn nhà này, đồng thời anh cảm thấy như “thoát nạn” lúc bước ra khỏi căn nhà.

“Ra xe, hình như Ngọc Lan nói gì đó về chuyện chiếc xe còn nguyên, không bị ai giấu như lần trước. Hình như tôi có cười cười, vẫn như chưa hoàn toàn hoàn hồn,” Đằng Giao nhớ lại.

*Chủ nhân “căn nhà ma”: Đằng Giao có điều “kỳ lạ”

Trong quá trình thực hiện phóng sự “căn nhà ma,” từ lúc “dụ dỗ” Đằng Giao cùng làm chung, cho đến việc gặp được các chủ nhân đã qua của miếng đất, của ngôi nhà, đều diễn ra suông sẻ, trơn tru đến bất ngờ. Tôi hào hứng với những thông tin có được, nhưng nếu nói tôi không có một chút gì đó thiên về “tâm linh” thì sai. Tự trong sâu thẳm, tôi cho rằng mình được “tổ đãi” khi thực hiện đề tài “khó nuốt” này.

Sáng hôm sau, trong lúc chuẩn bị đi làm, tôi thấy email báo có người gọi điện thoại vào tòa soạn tìm tôi và để lại lời nhắn. Mở “voice mail” lên nghe, thì ra người tìm tôi là Nguyễn.

Gọi lại thì Nguyễn cho biết là khi nào chúng tôi sẽ viết bài đăng báo. Nghe tôi trả lời, “Chắc ít hôm nữa, khi nào đăng chị sẽ báo em hay”. Nguyễn nói liền, “Dạ, khi nào chị viết cũng được. Chị có thể quay trở lại để chụp thêm hình nếu chị muốn, vì cuối tuần này em sẽ mua thêm đồ đạc sắp xếp lại cho đẹp. Nhưng em chỉ có một yêu cầu là chị đừng đăng hình em lên, em không muốn nhiều người xem hình rồi ra đường thấy em lại xầm xì ‘anh chàng đó ở nhà ma’ thì nghe kỳ quá!”

Tôi bật cười sau khi đồng ý với điều kiện chủ nhà đưa ra. Có vẻ như ngập ngừng một chút, Nguyễn nói, “Tối qua ở nhà em, em thấy anh Đằng Giao có vẻ rất là sợ.”

“Ủa, vậy hả? Chị thấy bình thường, không hề cảm nhận có gì khác lạ hết. Nhà em đẹp mà. Chị thấy anh Đằng Giao cũng bình thường mà,” tôi trả lời.

“Chị thì rất tự nhiên, nhưng em nhận ra anh Đằng Giao có vẻ sợ hãi lắm, nói chuyện lắp bắp, lắp bắp,” Nguyễn khẳng định.

Tôi nghĩ trong đầu, “Đằng Giao vốn hay nói lắp, chắc chủ nhà không biết nên nghĩ ổng run thôi. Chuyện bình thường.”

Vào chỗ làm, trong lúc cả nhóm phóng viên lao xao bàn tán chuyện “nhà ma,” tôi bỗng nhớ tới nhận xét của Nguyễn. Quay qua Đằng Giao, tôi hỏi, “Hey ông, tối hôm ở ‘nhà ma’ ông làm sao mà chủ nhà nói ông sợ quá vậy?”

Tôi hỏi chỉ cốt ý trêu đồng nghiêp hàng xóm thôi, vì tôi nghĩ câu lão trả lời sẽ là, “Sợ gì đâu!”

Nhưng, tôi đã nghĩ trật lất.

“Thì tôi sợ thiệt mà!” Đằng Giao nói một cách điềm đạm trong lúc mắt vẫn nhìn vào màn hình máy tính.

Tôi trố mắt nhìn lão, “Cái gì? Sợ? Ông thấy gì mà sợ? Nói thiệt hay nói chơi vậy ông nội?”

Đằng Giao quay qua nhìn tôi, “Bước vô đó là tôi thấy rợn rợn liền. Tôi là người có linh cảm đặc biệt, chứ không phải là người chai đá như Ngọc Lan, biết chưa.”

“Vậy, lúc qua nhà bà Gloria, ông có sợ không?” – “Vẫn sợ, tôi cũng thấy rợn rợn, kỳ lắm,” Đằng Giao nói.

Nhìn vẻ mặt ra bộ “nghiêm trọng” của lão, tôi phá lên cười, “Thôi đi ông kẹ. Chả có gì hết á. Ông đừng có mà hù tôi.”

Lão gầm gừ, “Mụ im đi. Đồ chai sạn.”

Từ hôm đó, tin “Đằng Giao sợ ma” bay khắp tòa soạn. Tôi vẫn không ngừng cười ha ha mỗi khi nói Đằng Giao bị chủ nhà “bắt gặp quả tang sợ ma,” nhưng kỳ thực, tôi tin đồng nghiệp mình không nói dối.

*Chủ nhân mời “thử ở một đêm” nhưng “đừng kêu Đằng Giao tới”

Sau ngày đặt chân vào “căn nhà ma” và ngôi nhà người hàng xóm, cả tôi và Đằng Giao đều bận rộn với những công việc bài vở khác ở tòa soạn, tạm gác chuyện “nhà ma” lại. Thực ra Đằng Giao cũng chẳng bao giờ nhắc tới chuyện “nhà ma,” trừ khi tôi chủ động gợi chuyện.

Đúng một tuần sau đó, cũng Thứ Tư, trước giờ đi làm, tôi nghĩ cần phải gọi lại cho Nguyễn để hẹn đến chụp hình, và nếu được sẽ quay phim, để lâu quá, có lời ra tiếng vào nhiều khi chủ nhà lại thay đổi ý kiến.

Nguyễn nghe điện thoại và trả lời rất thoải mái, “Bất cứ lúc nào chị đến cũng được.”

Tôi nói Đằng Giao chiều sẽ trở lại căn nhà ma để quay phim, chụp hình. Đằng Giao “ừ,” không vui cũng chẳng buồn.

Tuy nhiên, chiều hôm ấy công việc quá nhiều. Đến hơn 7 giờ 30 tối mới xong, ngó qua ngó lại không thấy Đằng Giao đâu. Lão “chuồn” về lúc nào chẳng nói. Tôi đành hẹn Nguyễn ngày hôm sau.

Thứ Năm là ngày nghỉ hằng tuần của Đằng Giao, nhưng lão có nói “khi nào đi thì gọi.” Hơn 4 giờ chiều, tôi gọi thì Đằng Giao thoái thác đã bận việc khác. Thế là tôi rủ anh Dân Huỳnh, phóng viên ảnh của tờ báo, đi cùng để quay phim, chụp ảnh.

Tiếp chúng tôi lần này, ngoài Nguyễn, còn có ông Anh, mà Nguyễn gọi bằng chú, là người tôi đã gặp quét sân nhà hôm trước.

Nhìn anh Dân Huỳnh, ông Anh hỏi, “Anh là Đằng Giao hả?” Hình như sự xuất hiện của chúng tôi ở lần trước đã được Nguyễn kể lại khá tường tận cho ông Anh nghe.

UserPostedImage

Ba phóng viên của Người Việt trước “căn nhà ma: Ngọc Lan (giữa), Đằng Giao (phải) và Châu Nguyễn.
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Ông Anh có vẻ rất quan tâm đến chuyện “Đằng Giao sợ” khi đến nhà này.

Ông Anh, ngoài 60, cũng là một người hiếu khách, vui tính, nhưng không dễ chịu như Nguyễn. Ông nói một cách bộc trực, “Lần trước nếu quí vị đến gặp tôi thì chắc tôi đã không tiếp quý vị, vì quý vị đến đường đột mà không báo trước, ở Mỹ này không ai làm như vậy.”

“Dạ, có lẽ do số Ngọc Lan may mắn nên mới gặp Nguyễn chứ không gặp chú, chứ gặp chú trước thì coi như tiêu rồi,” tôi cười trả lời, trong bụng nói thêm “Mấy vụ này mà báo trước làm sao được, có biết ai đâu mà báo. Mà đúng là tui hên!”

Khi được hỏi ông nghĩ gì, cảm nhận như thế nào về căn nhà này, ông Anh cho rằng, “Bản thân tôi thì không có gì lo sợ. Nếu mà có thật đi nữa thì tôi cũng không sợ. Vì tôi tin mình là người tốt thì chả ai làm gì mình, dù là người sống hay người đã mất thì mình đều có sự tôn trọng họ thì có gì đâu mà phải lo lắng. Còn nói nếu sợ, tin vào những lời đồn thổi thì chúng tôi đã không mua và dọn vào đây ở.”

Ông Anh nói tiếp: “Mình mua nhà là tự nguyện mà. Những tin đồn, những câu chuyện này kia chúng tôi đều đã biết trước khi quyết định mua, chứ đâu phải mua rồi mới biết. Tôi không nói là tôi không tin hoàn toàn, tôi vẫn có những điều nghi ngờ. Nhưng cho đến giờ phút này, sau thời gian ở đây, thì với tôi những lời đồn thổi đó là vô căn cứ.”

“Tôi thích căn nhà này. Khang trang, đẹp đẽ. Điều duy nhất tôi không thích là nó ở ngay góc đường nên không thể mở cửa thường xuyên được, vì mở thì rất ồn, mà có lẽ đóng hoài thì người ta cũng thắc mắc,” ông Anh nói thêm.

Điều ông Anh nói, cùng với hôm đầu tiên đến, Nguyễn có chỉ chỗ garage đậu được ba xe lớn, làm tôi chợt hiểu vì sao căn nhà này đi ngang nhìn lúc nào cũng im ỉm, vắng vẻ, hiếm khi thấy có xe trước nhà. Đơn giản chỉ vì nhà này không mở cửa (vì ồn, vì bụi), và xe vào nhà thì chạy luôn vào garage chứ không đậu ngoài như phần lớn nhà nơi đây.

Trở lại căn nhà lần thứ hai, tôi cũng đi loanh quanh và cũng cố nhìn, cố tìm xem có “bắt gặp” một cảm giác “lạ lạ” nào không. Tôi nhìn lên chiếc cầu thang. Tôi nhìn ra sân vườn thiếu bàn tay chăm sóc. Nhìn những đồ đạc hãy còn ít nhiều ngổn ngang. Vẫn không cảm nhận điều gì khác lạ so với bao nhiêu căn nhà tôi từng đặt chân vào.

Sau khi nói chuyện thêm một hồi liên quan đến “nhà ma,” ông Anh đề nghị, “Nếu cô muốn, tôi mời cô đến đây ở một đêm cùng chúng tôi để xem thử có ma không. Cô dám không?”

Ô trời, mục đích cuối cùng của mình là đây, mình chưa dám đề nghị thì chủ nhà đã tự mời rồi!

“Dạ, sao không dám. Ngọc Lan muốn điều đó phải có trong bài phóng sự này mà. Vậy thì hôm nào được hả chú?” Tôi nói liền.

Ông Anh quay sang Nguyễn chờ đợi. Nguyễn nói một cách mau lẹ, “Thì cuối tuần này đi, Thứ Bảy được mà.”

Nguyễn cho biết thêm nhà có một phòng trống, và không có bất cứ gì trong đó hết, chúng tôi có thể ở trong đó.

“Ok, vậy tối Thứ Bảy Ngọc Lan sẽ tới, với một người nữa.” Tôi chụp liền cơ hội.

Nghe tôi sẽ đi với một ai đó, ông Anh hỏi, “Cô sợ đến một mình à? Sợ ma hay sợ người?”

“Dạ, không phải là sợ, nhưng đi làm thì phải có ít nhất 2 người, để đứa này không thấy thì biết đâu đứa kia thấy, rồi còn quay phim nữa chú,” tôi cười đáp.

Ông chú cũng cười, “Tôi đùa thôi, quý vị muốn đến mấy người cũng được. Nhưng tôi nghĩ đừng nên rủ những người yếu bóng vía quá.”

Lý do “đừng rủ người yếu bóng vía” mà ông Anh đưa ra là những người đó hay tưởng tượng, suy diễn, đôi khi chỉ nghe một tiếng động họ cũng có thể nghĩ đủ thứ, mà nhà nào lại không có những âm thanh tiếng động trong đêm, tiếng quạt, tiếng máy lạnh, tiếng tủ lạnh…

Điều ông nói cũng hợp lý, dù lúc đó trong đầu tôi cũng chưa biết sẽ rủ ai đi cùng mình. Còn đang suy tính trong đầu, thì ông Anh nói luôn, “Như anh Đằng Giao hôm trước, tôi nghĩ là đừng rủ ảnh tới, vì ảnh có vẻ sợ quá!”

Tôi bật cười, cùng anh Dân Huỳnh ra về, hẹn sẽ trở lại vào tối Thứ Bảy. (Ngọc Lan & Đằng Giao)

(Đón xem kỳ cuối: Đêm trong căn nhà ma, liệu có thấy ma?)

Hoàng Nam  
#9392 Posted : Thursday, September 13, 2018 1:32:00 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 4,280

Thanks: 769 times
Was thanked: 311 time(s) in 246 post(s)

TP.HCM sẽ cưỡng chế diện rộng đất nông nghiệp
của dân?


September 11, 2018
Từ VOA, tác giả Phạm Chí Dũng

Chẳng cần đến lúc chủ trương tập trung tích tụ đất đai ‘mang ánh sáng nghị quyết vào đời sống’, đảng CSVN đang bắt đầu triển khai thí điểm một chính sách không khác mấy ý đồ trưng thu đất nông nghiệp tại Sài Gòn – mà giờ đây đã quá xa vời hình ảnh ‘Hòn Ngọc Viễn Đông’ trong khi lại phải mang thân phận ‘Con bò sữa’ bị vắt kiệt bởi ngân sách của chế độ độc đảng và độc trị.

‘Dân có lợi’ hay quan chức đút túi 1,5 triệu tỷ đồng?

Thâm ý chuyển 26.000 ha đất nông nghiệp ở Sài Gòn thành đất nhà xưởng, dịch vụ để sau đó đem đấu giá với giá trị sơ bộ lên đến 1,5 triệu tỉ đồng phải chăng sẽ làm cho ‘dân có lợi’ như một cách tuyên truyền của cơ quan tài nguyên môi trường và bộ máy tuyên giáo đảng TP.HCM, hay sẽ ‘hóa thân’ thành một chiến dịch khổng lồ để chính quyền TP.HCM tổ chức cưỡng chế 26.000 ha đất nông nghiệp của người dân Sài Gòn?

UserPostedImage

“Vụ Thủ Thiêm” vẫn và sẽ là “cái gân gà” khó nuốt của chính quyền thành phố HCM.


Vào tháng Bảy năm 2018, Nguyễn Thiện Nhân – nhân vật ủy viên bộ chính trị kế nhiệm cho bí thư TP.HCM đời trước là Đinh La Thăng, cũng là quan chức đang có nhiều biểu hiện ‘sao y bản chánh’ Đinh La Thăng khi để mặc hàng đàn công an sắc phục và thường phục lao vào ‘cắn xé’ những người biểu tình, ném mắm tôm vào người bất đồng chính kiến… – đã trở thành quan chức tiên phong công khai hóa kế hoạch ‘26.000 ha đất = 1,5 triệu tỷ đồng’.

Theo Nguyễn Thiện Nhân, “nguồn lực đất đai của TP dành cho công nghiệp, dịch vụ, đô thị chưa tương xứng, trong khi đó đất đai dành cho nông nghiệp còn nhiều nhưng chưa biết cách khai thác. Do đó, TP.HCM đã kiến nghị Trung ương giảm tỷ lệ đất nông nghiệp và tăng đất cho công nghiệp. Nếu việc chuyển đổi được thực hiện qua đấu giá dự kiến thu về 1,5 triệu tỉ đồng”.

Nhưng có thực như vậy không? Phải chăng 26.000 ha đất nông nghiệp được chuyển thành đất dịch vụ là nhằm xây dựng ‘thành phố thông minh’ như ý tưởng của Nguyễn Thiện Nhân và cũng sẽ khiến người dân Sài Gòn ‘thông minh’ hơn?

‘Nói đi đôi với làm’

Hãy chú ý, 1,5 triệu tỷ đồng dự kiến thu được từ việc đấu giá 26.000 ha đất dịch vụ lại bằng đúng con số chi ngân sách năm 2018 mà vào đầu năm nay Quốc hội ‘nghị gật’ đã mau mắn và đầy tự tin phóng ra, bất chấp kết quả thu ngân sách năm 2017 chỉ đạt 96,8% so với dự toán – không những không được xem là thành tích mà còn bị coi là một thất bại, bởi đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, thu ngân sách quốc gia không đạt so với dự toán. Cũng là năm thứ ba liên tiếp, thu ngân sách từ khối trung ương không đạt dự toán.

Không chỉ có thế. Thất bại 96,8% thu ngân sách năm 2017 còn là một chỉ dấu lớn cho thấy thu ngân sách 2018 nhiều khả năng còn tồi tệ hơn năm 2017 và có thể sẽ sụt tới 5-7% so với dự toán đầu năm 2018, nếu không tính tới phần đè dân thu thuế và “bán mình” – tức tìm cách bán sạch những doanh nghiệp nhà nước ăn nên làm ra, nhằm có tiền trang trải cho một ngân sách đang lao vào thảm cảnh kiệt quệ với tỷ lệ chi thường xuyên cho đội ngũ gần 3 triệu công chức viên chức ‘ngủ ngày’ luôn vượt trên 70% tổng chi ngân sách hàng năm.

Sau khi đã ‘ăn đủ’ từ cơ chế bán các doanh nghiệp ‘bò sữa’ như vụ bán Sabeco được 5 tỷ USD, giờ đây chính quyền trung ương phải tính cả đến kế hoạch bán đất. Bán tất cả những gì có thể bán được nhằm cầm hơi cho một nền ngân sách đang mau chóng cạn kiệt và rất có thể sẽ rơi vào tình trạng vỡ nợ nước ngoài như trường hợp chính phủ Argentine vào các năm 2001 và 2014.

Nói là làm. Làm ngay. Một trong hiếm hoi câu chuyện chính quyền cộng sản ‘nói đi đôi với làm’.

Bởi khi đề án chuyển đổi 26.000 ha đất nông nghiệp thành đất dịch vụ được TP.HCM trình Chính phủ, chính quyền TP.HCM đã kèm theo danh mục một loạt các dự án cụ thể và đã được chấp thuận về mặt chủ trương.

Tại một kỳ họp Hội đồng nhân dân của TP.HCM và tháng Bảy năm 2018, sau khi có đề xuất của Ủy ban nhân dân thành phố, Hội đồng nhân dân thành phố này đã ngay lập tức ban hành tờ trình Nghị quyết về thông qua danh mục dự án cần thu hồi đất; dự án có chuyển mục đích sử dụng đất trồng lúa ở TP. Cụ thể, chấp thuận 31 dự án chuyển mục đích sử dụng từ 10 ha đất trồng lúa trở lên với tổng diện tích hơn 1.893 ha; 3 dự án chuyển mục đích sử dụng dưới 10 ha đất trồng lúa với tổng diện tích 9,36 ha; 1 dự án có diện tích thu hồi đất là 22,8 ha. Ngoài ra, chấp thuận điều chỉnh diện tích đất thu hồi tại 18 dự án (tại quận 2, 6, 9, 12, Thủ Đức, Tân Phú, huyện Hóc Môn, Bình Chánh), điều chỉnh ranh thu hồi đất với tổng diện tích thu hồi hơn 247 ha…

Với gần 7.000 ha đất nông nghiệp sẽ được chuyển đổi, huyện Bình Chánh là địa phương có diện tích đất nông nghiệp chuyển đổi nhiều nhất trên địa bàn Sài Gòn. Theo quy hoạch từ nay đến năm 2020, huyện Bình Chánh chỉ còn giữ lại 6.000 ha đất nông nghiệp, đến năm 2025 thì chỉ còn giữ lại 350 ha đất chuyên trồng lúa tại xã Tân Nhựt để ‘đảm bảo an ninh lương thực’.

Theo nghị quyết trên, Sở Tài nguyên và Môi trường TP.HCM sẽ ‘vận động người dân cũng như doanh nghiệp đã đăng ký chuyển mục đích thực hiện đúng theo tiến độ để đưa đất vào khai thác có hiệu quả theo đúng mục đích được quy hoạch’.

Sở Tài nguyên và Môi trường TP.HCM cũng đã có kế hoạch chia thành ba nhóm dự án liên quan đến 26.000 ha đất nông nghiệp: Một là đối với các dự án đã giao đất, cho thuê đất và cho phép chuyển mục đích sử dụng đất nhưng doanh nghiệp không triển khai thì sẽ thu hồi chủ trương. Trả lại quyền lợi hợp pháp về nhà đất cho người dân bị ảnh hưởng. Với các dự án đã ủy quyền cho quận, huyện thu hồi mà chậm thực hiện thì sẽ phân tích nguyên nhân chậm, tùy theo nguyên nhân để đề xuất hướng xử lý. Còn nhóm dự án đã đăng ký trong kế hoạch mà ba năm vẫn chưa triển khai thì thu hồi theo quy định…

Một chiến dịch cưỡng chế khổng lồ?

Với tốc độ triển khai quy trình lập tờ trình – trình chính phủ – ra nghị quyết – xây dựng kế hoạch, chiến dịch cưỡng chế và trưng thu 26.000 ha đất nông nghiệp rất có thể đang được tiến hành hết sức khẩn trương – tương ứng với đà tha hóa khẩn cấp của ngân sách quốc gia.

Chính quyền TP.HCM lại từng có quá nhiều ‘tiền án’ trong các vụ đẩy đuổi người dân khỏi mảnh đất sinh nhai duy nhất để lấy ‘đất sạch’ phục vụ các nhà đầu tư và đầu cơ giá bất động sản.

Kể từ lúc con sóng đầu cơ bất động sản lần đầu tiên chồm lên vào những năm 1995 – 1996, cho tới nay mặt bằng nhà đất ở Sài Gòn đã tăng hàng trăm lần hoặc hơn thế, tạo nên một núi lợi nhuận mà độ hấp dẫn của nó không khác gì ma túy. Giới đại gia bất động sản – những tỷ phú đô la ‘đi lên từ đất’ và giới quan chức chính quyền chính là kẻ hưởng lợi lớn nhất trên nỗi mất mát và cảnh đổ máu giữ đất của hàng trăm ngàn dân oan tại Sài Gòn.

‘Vụ án’ Khu đô thị mới Thủ Thiêm ở Sài Gòn là một minh họa đầy nước mắt và máu tươi. Kéo dài suốt hai chục năm qua, người dân ở vùng đất này đã phải chịu cảnh đền bù một bán giá thị trường mười hoặc vài ba chục lần hơn thế, mang đến một sự bất công ghê gớm mà chỉ có thể so sánh với khoảng cách quá khác biệt giữa chế độ chính trị độc tài ở Việt Nam với các chế độ dân chủ trên thế giới.

Cùng với bao thảm cảnh cưỡng chế như một cách cướp đất của người dân ở hầu hết các tỉnh thành trên cả nước. Sài Gòn đã chứng kiến cái cách ‘vận động nhân dân’ của chính quyền theo cách huy động hàng trăm công an, dân phòng và cả bộ đội ‘từ nhân dân mà ra’ để đẩy đuổi khổ chủ khỏi đất của họ, tống những người dân dám phản đối chính quyền và nhà tù.

Không bao lâu nữa, những người làm nông ở vùng ven Sài Gòn như Quận 2, Quận 9, Quận 6, Tân Phú, Thủ Đức, Quận 12, Hóc Môn, Củ Chi, Bình Chánh, Nhà Bè sẽ rõ rằng chính quyền TP.HCM thèm muốn ‘tập trung tích tụ ruộng đất’ đến thế nào và bằng cách nào.

Trước đây khi chưa có chủ trương ‘tập trung tích tụ ruộng đất’ mà Sài Gòn đã bị biến thành ‘lò đốt dân oan’, thì sắp tới khi chủ trương này hiện hình, sẽ chẳng có gì bảo đảm là chính quyền TP.HCM sẽ chấp nhận bồi thường cho nông dân và người sở hữu đất nông nghiệp với mức giá nếu không tương đương giá thị trường thì cũng gần bằng thị trường.

Vào thời buổi nguyên thủy hoang dã của khoảng chênh lệch giữa giá thị trường cho đất dịch vụ và mức bồi thường đất nông nghiệp lên đến hàng chục hay hàng trăm lần, người dân rất có thể một lần nữa sẽ phải chứng kiến đàn đàn lũ lũ quan chức ‘tư sản đỏ’ lợi dụng chủ trương chuyển 26.000 ha đất nông nghiệp ở Sài Gòn thành đất nhà xưởng, dịch vụ’ để ‘tập trung tích tụ ruộng đất’, hùng hổ lao vào đất của họ cắm mốc phân ranh. Để một lần nữa sau nhiều lần kể từ thời 1995, Sài Gòn lại tích tụ thêm hàng chục ngàn dân oan đất đai sau một chiến dịch cưỡng chế khổng lồ mà ‘con chim báo bão’ đầu tiên là Bí thư thành ủy Nguyễn Thiện Nhân.

Hoàng Nam  
#9393 Posted : Thursday, September 13, 2018 1:50:28 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 4,280

Thanks: 769 times
Was thanked: 311 time(s) in 246 post(s)


La Liga có trận đấu đầu tiên ở Mỹ
trong Tháng Giêng, 2019


September 9, 2018

UserPostedImage

Đội bóng Barcelona trước trận đấu giải La Liga với đội Real Madrid diễn ra
trên sân Camp Nou, Barcelona ngày 6 Tháng Năm, 2018.
(Hình: Getty Images)


TỔNG HỢP – Theo quyết định của ban tổ chức giải La Liga, trận thi đấu lượt đi giữa đội bóng câu lạc bộ đương kim vô địch Barcelona cùng với đội bóng láng giềng Girona, được dự trù là trận đầu tiên của La Liga thi đấu tại Hoa Kỳ. Trận này được xem như là một phần trong hợp đồng “La Liga North America” kéo dài 15 năm mà công ty Relevent Sports đã tuyên bố trong tháng vừa qua.

Relevent Sports có trụ sở tại Hoa Kỳ, đứng phía sau giải International Champions Cup và được hậu thuẫn bởi nhà tỷ phú chủ nhân đội bóng Miami Dolphins, Stephen M. Ross.

Điều này giải thích tại sao trận đầu tiên của La Liga giữa Girona và Barcelona diễn ra vào ngày 27 Tháng Giêng, 2019 trên sân Hard Rock Stadium nổi tiếng của Dolphins có sức chứa hơn 60,000 khán giả.

UserPostedImage

Đội Girona FC trước trận đấu giải La Liga với đội Real Vallodolid CF diễn ra
tại Montilivi Stadium, Girona, Tây Ban Nha ngày 17 Tháng Tám, 2018.\
(Hình: Getty Images)


Dân hâm mộ bóng tròn Florida sẽ có cơ hội chứng kiến tận mắt những ngôi sao ưa thích như Lionel Messi, Luis Suarez và Philippe Coutinho bay nhảy trên sân cỏ khi La Liga muốn gia tăng phát triển giải đấu mình trên khắp thế giới như trường hợp của Premier League.

Mặc dù chưa được giới lãnh đạo La Liga xác nhận, câu chuyện được đăng tải trên ngay trang đầu của tờ L’Esportiu phát hành trên khắp vùng Catalan sáng Thứ Ba, 4 Tháng Chín, 2018 với tựa lớn, “Chúng ta, tất cả đi Miami.”

Tờ báo thể thao này cũng loan tin rằng Girona dự định trả tiền cho 1,500 cổ động viên bay đến Miami, với những người ủng hộ được hoàn trả 20% giá vé cả mùa của họ nếu họ không thể hay không đến Miami.

UserPostedImage

Cầu thủ Borja Garcia của Girona FC ghi bàn thắng đầu tiên trong trận đấu giải La Liga
với đội Real Madrid diễn ra tại Montilivi Stadium, Girona, Tây Ban Nha ngày 26 Tháng Tám, 2018.
(Hình: Getty Images)


Trong tháng rồi, tờ Marca cũng loan tin rằng các cầu thủ La Liga chống lại ý tưởng đưa những trận đấu giải La Liga ra ngoài nước, với lãnh tụ David Aganzo của Hiệp Hội Cầu Thủ Tây Ban Nha lên tiếng chỉ trích quyết định đưa những trận đấu giải đến Hoa Kỳ là “đơn phương” không tham khảo ý kiến của các cầu thủ.

“Một người thật không thể có quyết định hợp đồng 15 năm, mà ảnh hưởng đến nhiều người khác mà không có sự tham khảo nào cả,” vị lãnh đạo hiệp hội cầu thủ này cho biết như thế.

“La Liga cho thấy sự thiếu tôn trọng khi không tham khảo ý kiến các cầu thủ bị ảnh hưởng trực tiếp bởi quyết định này.”

(TTC)
Hoàng Nam  
#9394 Posted : Thursday, September 13, 2018 1:56:25 AM(UTC)
Hoàng Nam

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/12/2011(UTC)
Posts: 4,280

Thanks: 769 times
Was thanked: 311 time(s) in 246 post(s)
La Liga có trận đấu đầu tiên ở Mỹ
trong Tháng Giêng, 2019


September 9, 2018

UserPostedImage

Đội bóng Barcelona trước trận đấu giải La Liga với đội Real Madrid diễn ra
trên sân Camp Nou, Barcelona ngày 6 Tháng Năm, 2018.
(Hình: Getty Images)


TỔNG HỢP – Theo quyết định của ban tổ chức giải La Liga, trận thi đấu lượt đi giữa đội bóng câu lạc bộ đương kim vô địch Barcelona cùng với đội bóng láng giềng Girona, được dự trù là trận đầu tiên của La Liga thi đấu tại Hoa Kỳ. Trận này được xem như là một phần trong hợp đồng “La Liga North America” kéo dài 15 năm mà công ty Relevent Sports đã tuyên bố trong tháng vừa qua.

Relevent Sports có trụ sở tại Hoa Kỳ, đứng phía sau giải International Champions Cup và được hậu thuẫn bởi nhà tỷ phú chủ nhân đội bóng Miami Dolphins, Stephen M. Ross.

Điều này giải thích tại sao trận đầu tiên của La Liga giữa Girona và Barcelona diễn ra vào ngày 27 Tháng Giêng, 2019 trên sân Hard Rock Stadium nổi tiếng của Dolphins có sức chứa hơn 60,000 khán giả.

UserPostedImage

Đội Girona FC trước trận đấu giải La Liga với đội Real Vallodolid CF diễn ra
tại Montilivi Stadium, Girona, Tây Ban Nha ngày 17 Tháng Tám, 2018.\
(Hình: Getty Images)


Dân hâm mộ bóng tròn Florida sẽ có cơ hội chứng kiến tận mắt những ngôi sao ưa thích như Lionel Messi, Luis Suarez và Philippe Coutinho bay nhảy trên sân cỏ khi La Liga muốn gia tăng phát triển giải đấu mình trên khắp thế giới như trường hợp của Premier League.

Mặc dù chưa được giới lãnh đạo La Liga xác nhận, câu chuyện được đăng tải trên ngay trang đầu của tờ L’Esportiu phát hành trên khắp vùng Catalan sáng Thứ Ba, 4 Tháng Chín, 2018 với tựa lớn, “Chúng ta, tất cả đi Miami.”

Tờ báo thể thao này cũng loan tin rằng Girona dự định trả tiền cho 1,500 cổ động viên bay đến Miami, với những người ủng hộ được hoàn trả 20% giá vé cả mùa của họ nếu họ không thể hay không đến Miami.

UserPostedImage

Cầu thủ Borja Garcia của Girona FC ghi bàn thắng đầu tiên trong trận đấu giải La Liga
với đội Real Madrid diễn ra tại Montilivi Stadium, Girona, Tây Ban Nha ngày 26 Tháng Tám, 2018.
(Hình: Getty Images)


Trong tháng rồi, tờ Marca cũng loan tin rằng các cầu thủ La Liga chống lại ý tưởng đưa những trận đấu giải La Liga ra ngoài nước, với lãnh tụ David Aganzo của Hiệp Hội Cầu Thủ Tây Ban Nha lên tiếng chỉ trích quyết định đưa những trận đấu giải đến Hoa Kỳ là “đơn phương” không tham khảo ý kiến của các cầu thủ.

“Một người thật không thể có quyết định hợp đồng 15 năm, mà ảnh hưởng đến nhiều người khác mà không có sự tham khảo nào cả,” vị lãnh đạo hiệp hội cầu thủ này cho biết như thế.

“La Liga cho thấy sự thiếu tôn trọng khi không tham khảo ý kiến các cầu thủ bị ảnh hưởng trực tiếp bởi quyết định này.”

(TTC)
hongvulannhi  
#9395 Posted : Friday, September 14, 2018 1:56:33 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,487

Thanks: 2259 times
Was thanked: 4963 time(s) in 3224 post(s)

Thánh lễ tại Santa Marta 13/9/2018:
Lòng thương xót là “phong cách” Kitô hữu


Đặng Tự Do

13/Sep/2018

UserPostedImage

Kitô hữu không sống theo “tinh thần thế gian” nhưng theo “sự điên rồ của Thánh Giá”. Đức Thánh Cha đã nói như trên trong bài giảng thánh lễ sáng thứ Năm 13 tháng 9 tại nhà nguyện Santa Marta.

“Là Kitô hữu không phải là dễ dàng”, nhưng điều đó làm cho chúng ta “hạnh phúc”: con đường mà Chúa Cha trên trời chỉ ra cho chúng ta là con đường của “lòng thương xót” và “bình an nội tâm.” Khởi đi từ bài Tin Mừng trong ngày trích từ Phúc Âm Thánh Luca (6:27-38), Đức Thánh Cha Phanxicô một lần nữa làm sáng tỏ những điểm đặc thù của “phong cách Kitô hữu.” Ngài nói rằng Chúa luôn luôn chỉ cho chúng ta biết “cuộc sống của người môn đệ” phải như thế nào. Chúa làm như thế, chẳng hạn, thông qua các Mối Phúc Thật hay các công việc của lòng thương xót.

Đi ngược lại luận lý của thế giới

Một cách đặc biệt, phụng vụ trong ngày thứ Năm, lễ thánh Gioan Kim Khẩu, tập trung vào “bốn chi tiết để sống đời sống Kitô hữu”: “hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em.”

Đức Thánh Cha nói rằng các Kitô hữu không bao giờ nên gia nhập “vào những chuyện ngồi lê đôi mách” hay dự phần “vào thứ luận lý của những lời lăng mạ”, mà chỉ gây ra “chiến tranh”, nhưng luôn luôn phải tìm thời gian để “cầu nguyện cho những kẻ làm khốn mình”. Ngài nhấn mạnh rằng:

Đó là phong cách Kitô hữu, đó là cách sống của Kitô hữu. Nhưng nếu tôi không làm bốn điều này thì sao? Nếu tôi không yêu kẻ thù, không làm ơn cho kẻ ghét tôi, không chúc lành cho kẻ nguyền rủa tôi, và không cầu nguyện cho kẻ vu khống tôi, thì tôi không phải là Kitô hữu à? Vâng, anh chị em là Kitô hữu vì anh chị em đã nhận Phép Rửa, nhưng anh chị em không sống như người Kitô hữu. Anh chị em đang sống như một người ngoại giáo, với tinh thần của thế gian.

Sự điên rồ của Thánh giá

Chắc chắn thật dễ dàng để “nói xấu kẻ thù hoặc những người thuộc về phía đối phương,” nhưng luận lý của người Kitô hữu đi ngược lại thói đời, và dõi theo “sự điên rồ của Thánh giá.” Đức Thánh Cha Phanxicô nói thêm rằng mục tiêu cuối cùng của chúng ta “là làm sao có thể hành xử như con cái của Cha chúng ta trên trời”.

Chỉ những người có lòng thương xót mới giống như Chúa Cha. “Hãy thương xót, vì Cha anh em là Đấng xót thương.” Đây là con đường, một con đường đi ngược lại tinh thần của thế gian, suy nghĩ khác với thế gian, và không cáo buộc người khác. Bởi vì Satan ở giữa chúng ta, nó là kẻ luôn luôn buộc tội chúng ta trước mặt Thiên Chúa, để hủy diệt. Satan là tên “Đại Cáo buộc.” Và khi tôi gia nhập vào luận lý buộc tội này, luận lý nguyền rủa này, và tìm cách làm điều ác cho người khác, tôi đi vào luận lý của tên “Đại Cáo buộc” là “Kẻ hủy diệt”, là kẻ không biết đến lòng thương xót là gì, và chưa bao giờ biết sống từ bi.

Lòng thương xót của Kitô hữu

Cuộc sống giao động giữa hai lời mời gọi: Lời mời gọi của Cha chúng ta trên trời và lời quyến rũ của tên “Đại Cáo buộc”, là đứa xô đẩy chúng ta đến chỗ buộc tội người khác, để tru diệt họ.

Nhưng chính khi ấy Satan đang tru diệt tôi! Thành thử, anh chị em đừng làm điều đó với người khác. Anh chị em không thể gia nhập vào luận lý của Satan. “Nhưng thưa Cha, tôi phải cáo buộc mới được.” Vâng, hãy tự cáo mình đi. Làm như thế là tốt cho anh chị em. Còn đối với tha nhân, chỉ có lòng thương xót, bởi vì chúng ta là con cái của Cha chúng ta, Đấng giầu lòng xót thương.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#9396 Posted : Friday, September 14, 2018 2:09:27 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,487

Thanks: 2259 times
Was thanked: 4963 time(s) in 3224 post(s)

Đức Thánh Cha Phanxicô: nô lệ tồi tệ nhất
chính là nô lệ cái tôi của mình


9/12/2018 9:20:29 PM

Giải thích về sự nô lệ và tự do, ĐTC Phanxicô nói rằng có những thứ nô lệ ngoại tại và nội tại, nhưng sự nô lệ tồi tệ nhất là nô lệ chính mình. ĐTC cũng nhấn mạnh rằng sự tự do đích thật chính là tình yêu thương mà Chúa Kitô chịu đóng đinh ban lại cho con người.

UserPostedImage

Điều răn thứ ba liên quan tới ngày nghỉ trong sách Xuất Hành có mục đích chúc tụng việc tạo dựng, nhưng trong sách Đệ Nhị Luật nó còn nhằm mục đích kỷ niệm biến cố chấm dứt kiếp sống nô lệ nữa. Trong ngày này, nô lệ cũng phải nghỉ ngơi như chủ nhân để cử hành kỷ niệm lễ Vượt qua của việc giải phóng. ĐTC Phanxi cô đã nói như trên với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương trong buổi gặp gỡ chung sáng thứ tư 12.09.2018.

Ngày sabát – ngày nghỉ để tưởng niệm sự giải thoát

Bắt đầu bài huấn dụ ĐTC nói: trong bài giáo lý hôm nay chúng ta còn trở lại điều răn thứ ba liên quan tới ngày nghỉ. Mười Điền Răn công bố trong sách Xuất Hành được lập lại hầu như y nguyên trong sách Đệ Nhị Luật, trừ Điều răn thứ ba, trong đó xuất hiện một sự khác biệt quý báu: trong khi trong sách Xuất Hành, lý do của sự nghỉ ngơi là việc chúc phúc của thụ tạo, thì ngược lại, trong sách Đệ Nhị Luật, nó tưởng niệm việc chấm dứt kiếp nô lệ. Trong ngày này nô lệ cũng phải nghỉ ngơi như chủ nhân, để cử hành việc tưởng niệm lễ Vượt Qua của sự giải phóng.

Nô lệ ngoại tại và nội tại

Thật thế những người nô lệ, theo định nghĩa, không thể nghỉ ngơi. Nhưng có nhiều kiểu nô lệ ngoại tại cũng như nội tại. Có những ràng buộc bên ngoài như các áp bức, các người bị bắt cóc bởi bạo lực và nhiều loại bất công khác. Thế rồi cũng có các nhà tù nội tại, chẳng hạn các ngăn chặn tâm lý, các mặc cảm, cạn hẹp tính tình và nhiều điều khác. Trong các điều kiện này có sự nghỉ ngơi không? Một người bị tù hay bị áp bức cũng vẫn có thể tự do không? Một người bị tra tấn bởi các khó khăn nội tâm có thể tự do không?

ĐTC trả lời cho các câu hỏi này như sau: Thật ra có những người kể cả trong tù vẫn sống một sự tự do nội tâm lớn lao. Chẳng hạn chúng ta hãy nghĩ tới thánh Massimiliano Kolbe, hay ĐHY Nguyễn Văn Thuận, là những người đã biến các áp bức đen tối trở thành các nơi sáng láng. Cũng như có những người mang dấu vết của những giòn mỏng nội tâm lớn lao nhưng biết tới sự nghỉ ngơi của lòng thương xót và biết thông truyền sự nghỉ ngơi đó.

Lòng thương xót của Thiên Chúa giải thoát chúng ta. Và khi bạn gặp gỡ lòng thương xót của Thiên Chúa, bạn có một sự tự do nội tâm lớn lao và bạn cũng có khả năng thông truyền nó. Bởi vật mở lòng mình ra với lòng thương xót của Thiên Chúa để không là nô lệ cho chính mình là điều thật quan trọng.

Nô lệ của chính cái tôi

Tiếp tục bài huấn dụ, ĐTC nêu lên các câu hỏi sau đây: Như vậy sự tự do đích thực là gì? Có lẽ nó hệ tại khả năng lựa chọn chăng? Chắc chắn đây là một phần của sự tự do rồi và chúng ta dấn thân để nó được bảo đảm cho mọi người nam nữ (x. GS 73). Nhưng chúng ta cũng biết rõ rằng có thể làm điều mình ước muốn không đủ để tự do đích thực và để hạnh phúc. Sự tự do đích thực hơn thế rất nhiều.

Thật vậy, có một sự nô lệ xiềng xích hơn một nhà tù, hơn một cuộc khủng hoảng của khiếp sợ, hơn một áp đặt thuộc bất cứ loại nào: đó là sự nô lệ của chính cái tôi. Người suốt ngày nhìn mình trong gương để thấy cái tôi. Và chính cái tôi có một tầm mức cao hơn thân thể mình. Họ nô lệ cái tôi. Cái tôi có thể trở thành một lý hình tra tấn con người cho dù họ ở bất cứ nơi đâu và gây ra cho nó sự áp bức sâu thẳm nhất, đó là điều người ta gọi là “tội lỗi”: nó không chỉ là việc vi phạm một bộ luật cách bình thường, nhưng là sự thất bại của cuộc sống và là điều kiện của những người nô lệ (x, Ga 8,34).

Sau cùng tội lỗi là nói và làm cái tôi: “Tôi muốn làm điều này, và không quan trọng nếu có một cấm cản, nếu có một giới răn; nếu có tình yêu cũng không quan trọng đối với tôi.”

Cái tôi, ví dụ chúng ta hãy nghĩ tới các đam mê của con người: Người tham ăn, người dâm dục, người hà tiện, người ghen tương, người ươn lười, người kiêu ngạo vv. Họ là nô lệ các tính xấu của họ, chúng chế ngự họ và tra tấn họ. Không có sự dừng lại cho người tham ăn, bởi vì cái họng là sự giả hình của dạ dầy, đầy rồi nhưng làm cho chúng ta tin rằng nó trống rỗng. Dạ dầy giả hình khiến cho chúng ta tham ăn. Chúng ta là nô lệ của một cái dạ dầy giả hình.

Ghen tương khiến linh hồn vàng úa

Không có ngưng chiến đối với kẻ tham ăn. Không có ngừng chiến đối với kẻ tham ăn và người dâm dục phải sống vì khoái lạc; sự âu lo chiếm hữu, hủy hoại người hà tiện, luôn luôn chất đống tiền của bằng cách làm hại tha nhân; lửa giận dữ và con mọt ghen tương làm hư hại các tương quan. Các nhà văn nói rằng sự ghen tương khiến cho thân xác và linh hồn vàng vọt đi như một người bị bệnh gan: họ trở thành vàng. Những người ghen tương có linh hồn mầu vàng, bởi vì họ không bao giờ có được sự tươi mát của sức khỏe linh hồn. Ghen tương giết chết. Sự ươn lười tránh né mọi mệt nhọc khiến cho người ta không có khả năng sống. Chủ trương coi cái tôi là trung tâm kiêu căng đào hố sâu giữa mình và người khác.

Anh chị em thân mến, vậy ai là nô lệ đích thực? Ai là người không biết sự nghỉ ngơi? Đó là người không có khả năng yêu thương.

Và tất cả các tính xấu này, tất cả các tội này, sự ích kỷ này khiến cho chúng ta xa rời tình yêu và làm cho chúng ta không có khả năng yêu thương. Chúng ta là nô lệ của chính mình và chúng ta không thể yêu thương, bởi vì tình yêu luôn luôn hướng tới các người khác.

Tình yêu của Chúa Kitô đóng đinh ban tự do đích thật

Tiếp tục bài huấn dụ ĐTC nói: Điều răn thứ ba mời gọi cử hành sự giải phóng trong việc nghỉ ngơi, đối với các ki tô hữu, đó là lời tiên tri của Chúa Giê su, là Đấng bẻ gẫy sự nô lệ nội tâm của tội lỗi để khiến cho con người có khả năng yêu thương. Tình yêu đích thật là sự tự do đích thật: nó tách rời khỏi sự chiếm hữu, tái tạo các tương quan, biết tiếp đón và đánh giá người lân cận, biến đổi mọi mệt nhọc thành tươi vui và làm cho có khả năng truyền thông. Tình yêu khiến cho được tự do cả trong tù, cả khi yếu đuối và bị hạn chế. Đó là sự tự do mà chúng ta nhận được từ Đấng Cứu Thế của chúng ta là Chúa Giêsu Kitô.

Linh Tiến Khải
(VaticanNews 12.09.2018)

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#9397 Posted : Friday, September 14, 2018 2:21:12 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 28,487

Thanks: 2259 times
Was thanked: 4963 time(s) in 3224 post(s)

ĐTC Phanxicô: Trong thời gian gần đây,
dường như Kẻ Tố Cáo đang chống lại các giám mục


9/12/2018 2:32:44 PM

Giám mục cần phải là con người cầu nguyện, người ấy nhận thấy mình được chọn và duy trì việc gần gũi với dân chúng. Trong bài giảng tại nhà nguyện Marta sáng 11 tháng 9 về đoạn tin mừng Luca 6, 12-19, Đức Thánh Cha đã tập trung vào ba khía cạnh nơi hình mẫu của một vị giám mục.

UserPostedImage

Trong thời gian gần đây, dường như Kẻ Tố Cáo đã chống lại các giám mục bằng cách tạo ra những vụ tai tiếng, gây sốc và làm xáo trộn dân chúng. Vì thế, các giám mục phải ghi nhớ ba khía cạnh nền tảng: sức mạnh của họ là phải trở nên con người của cầu nguyện, là có sự khiêm tốn để nhận biết mình được Chúa chọn, và gần gũi với dân chúng. Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su đã dành cả đêm để cầu nguyện, và sau đó, ngài chọn Mười Hai Tông Đồ. Họ là những giám mục đầu tiên. Sau đó họ xuống núi và ở với dân chúng, và ở giữa dân chúng – vốn là những người đến với Chúa và được Người chữa lành bệnh tật.

Con người cầu nguyện

Khía cạnh nền tảng đầu tiên là con người cầu nguyện. Cầu nguyện thật sự là “sự an ủi mà người giám mục có trong những thời kỳ đen tối. Cầu nguyện để biết rằng vào lúc này, Chúa Giê-su đang cầu nguyện cho tôi, ngài cầu nguyện cho tất cả các giám mục. Ý thức về điều này, giám mục tìm thấy an ủi và sức mạnh để hướng ngài tới việc cầu nguyện cho chính mình và cho dân Chúa. Đây là nhiệm vụ đầu tiên. Thánh Phê-rô cũng khẳng định rằng giám mục cần phải là con người cầu nguyện khi ngài nói: “với chúng tôi, cầu nguyện và loan báo Tin Mừng. Chứ ngài không nói: “với chúng tôi, tổ chức những dự án mục vụ.”

Một con người nhận thấy mình được chọn và một con người khiêm tốn

Chúa Giê-su chọn nhóm Mười Hai. Và vị giám mục trung tín biết rằng mình không chọn chính mình.

Giám mục yêu Chúa không phải là một kẻ bon chen, một kẻ leo thang danh vọng. Người như thế sống ơn gọi của mình như thể nó là một chức năng, trong khi lại tìm kiếm những khả thể, những cơ hội khác để tiến thân, thăng chức. Không! Giám mục phải nhận thấy mình được chọn. Và người ấy xác tín rằng mình được chọn. Điều này dẫn họ tới việc thưa chuyện với Chúa: “Chúa chọn con, con là thụ tạo nhỏ bé, con là kẻ có tội…” Người ấy khiêm tốn. Và bởi vì khi thấy mình được chọn, người ấy cảm nhận ánh nhìn của Chúa Giê-su trên cuộc đời mình. Và chính điều này đem đến sức mạnh cho người ấy.

Đừng xa cách với dân chúng

Cuối cùng, như Chúa Giê-su trong đoạn Tin Mừng hôm nay, giám mục đi xuống nơi có thể gần gũi dân chúng và không bỏ họ mà đi.

Giám mục không xa cách dân, không có thái độ dẫn tới sự xa cách. Giám mục đụng chạm đến dân chúng và để cho chính mình được dân chúng đụng chạm. Người ấy không tìm cách náu thân nơi những người quyền lực hay những người quý phái. Không! Những người quý phái, những người hạng sang sẽ chỉ trích giám mục, dân chúng thì lại yêu mến và họ có một sự chữa lành đặc biệt. Điều này củng cố ơn gọi của giám mục.

Kẻ Tố Cáo muốn gây sốc và làm dân chúng xáo trộn

Sức mạnh của người giám mục hiển nhiên là trở thành một con người của cầu nguyện, một con người nhận thấy mình được Thiên Chúa chọn, và một con người ở giữa dân chúng.

Rất tốt và cần thiết để nhớ rằng, trong thời gian gần đây Kẻ Tố Cáo được cởi trói và giận giữ các giám mục. Có một sự thật rằng chúng ta, tất cả chúng ta đều là tội nhân, chúng ta, những giám mục. Kẻ Tố Cáo cố gắng để vạch ra những lỗi phạm đã được nhìn thấy, để gây sốc và làm xáo trộn dân chúng. Kẻ Tố Cáo, như chính hắn nói với Thiên Chúa trong chương đầu tiên của sách Gióp, “rảo quanh thế gian để tìm cách tố cáo.” Sức mạnh của người giám mục chống lại Kẻ Tố Cáo là cầu nguyện, là sức mạnh của Chúa Giê-su nơi người và chính người, là sự khiêm tốn để nhận thấy mình được chọn và duy trì việc gần gũi với dân Chúa, mà không hướng tới một đời sống mang dáng dấp quý tộc – lối sống lấy đi việc xức dầu. Hôm nay chúng ta hãy cầu nguyện cho các giám mục của chúng ta: cầu nguyện cho tôi, cho những người ở đây và cho các giám mục trên toàn thế giới.

Trần Đỉnh, SJ
(VaticanNews 11.09.2018)

Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Mắt Buồn  
#9398 Posted : Friday, September 14, 2018 12:48:17 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,246

Thanks: 656 times
Was thanked: 521 time(s) in 361 post(s)

Khám phá ‘căn nhà ma’ nổi tiếng nhất Little Saigon (kỳ cuối)


Ngọc Lan & Ðằng-Giao/Người Việt
September 13, 2018

UserPostedImage

Một người mặc áo đen, có gương mặt trắng toát như bột lừ lừ từ góc bếp tối thui bước ra. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)

Một đêm trong ‘căn nhà ma’, tượng Phật và ‘bửu bối’

WESTMINSTER, California (NV) – Ý định đầu tiên của Ngọc Lan khi muốn đi tìm sự thật về “căn nhà ma” là “xin ngủ một đêm trong đó.” Nghĩ là nghĩ vậy, nhưng để thành sự thật thì không biết làm như thế nào. Bởi thật khó có chủ nhà nào lại đồng ý với đề nghị “quái lạ” như vậy. Nhưng, thật bất ngờ khi ông Anh, chú của chủ nhân “căn nhà ma,” tự đưa ra lời mời.

Vậy là “giờ G” đã định, đoạn kết cho quá trình khám phá bí mật “căn nhà ma” sắp hoàn thành.

*Ai thực hiện “sứ mệnh” ngủ trong “căn nhà ma”?

Từ căn nhà “nổi tiếng” trở về tòa soạn, báo cho sếp biết lời mời của chủ nhà, tôi đồng thời cũng hỏi bâng quơ, “Giờ quan trọng là ai sẽ ‘hy sinh’ đây?”

Dĩ nhiên, tôi biết mình là người đầu tiên “không thoát” được, nhưng một mình thì cũng không xong. Dù rằng nhà đó đang có người ở, nhưng ở một mình trong căn phòng của “căn nhà ma” thì… cũng “rét” lắm!

Tôi rủ phóng viên Nhất Anh, “Đi ở nhà ma không em?” Nhất Anh cười lắc đầu nguầy nguậy, “Dạ không, em tin những chuyện này lắm! Em không đi đâu.”

Vừa lúc đó, em Nia ở ban Kỹ Thuật bước vào. “Nia, đi ngủ ở nhà ma với chị không?” Nia cũng cười, “Dạ thôi.” – “Sợ hả?” – “Dạ, em không có sợ, nhưng em cũng không dám liều, lỡ ‘mấy cái đó’ đeo theo về nhà thì phiền những người khác.”

Chuyện này làm sao ép được, ai biết “lỡ có gì” thì làm sao. Nhìn qua thấy phóng viên Quốc Dũng, tôi hỏi luôn, “Dũng, Thứ Bảy đi với chị không?” – “Em thì tin có ma. Em muốn được thấy nhưng chưa bao giờ thấy. Mà hổm rày chị nói ở đó không có ma vậy em đi làm chi!” Quốc Dũng trả lời.

Tuy nhiên, sáng sớm Thứ Sáu, tôi thấy tin nhắn của Bé Châu, “thầy cò, sửa chính tả” của ban biên tập, “Cô Lan ơi còn chỗ trống cho con ngủ nhà ma không cô Lan?”

“Ok, con đi với cô Lan, đang định đi một mình vì thấy ai cũng sợ.” Tôi mừng húm trả lời. Ai dè Bé Châu cũng mừng luôn “Trời ơi mừng quá! Để con đi hộ tống cô Lan cho.”

Ra là cô bé cũng theo dõi nhóm phóng viên làm đề tài này hổm rày, và cũng tò mò muốn được một lần ngủ “nhà ma” là như thế nào.

Tôi dặn dò Bé Châu mang theo “sleeping bag” hay mền gối vì nhà đó không có gì sẵn hết.

Tối Thứ Sáu, một ngày trước ngày “định mệnh,” nhiều người trong Ban Nội Dung tụ tập ở nhà Thịnh Nguyễn, một thành viên mới, để ăn uống. Câu chuyện rôm rả không có gì khác hơn là kể chuyện “nhà ma” mà nhân vật chính lại là… Đằng Giao.

Nghe tôi nói ông Anh bảo “đừng kêu Đằng Giao tới,” mọi người xúm lại chọc Đằng Giao “tối tăm mặt mũi” để rồi cười ầm ĩ. Đằng Giao tỏ ra tức lắm, và quả quyết, “Tôi không sợ. Tôi sẽ đi đến đó tối ngày mai. Mà có sợ tôi cũng không bỏ cuộc.”

Thế là trong khi Quốc Dũng nắm chặt bàn tay giơ lên nói, “Đằng Giao không sợ!” thì Long lay-out cũng cất lời, “Tối mai em sẽ đậu xe sẵn ngoài cửa, anh Giao mà chạy ra là em để anh lái đi liền, đừng lo!”

Thiện Lê thì nhắn nhủ, “Con sẽ mở điện thoại suốt đêm, có gì chú Giao cứ gọi con.” Anh Dân Huỳnh, người đã đến căn nhà đó quay phim hôm trước, tỏ ra quan tâm, “Đằng Giao đi hả Đằng Giao? Nói nghe nè, nhớ mang theo… tã.” Cả đám lại cười như vỡ chợ.

“Ok, Đằng Giao không sợ! Đằng Giao sẽ đi!” Lão đồng nghiệp tôi gầm gừ lên tiếng trước mặt mọi người.

Đang nói cười rôm rả, bỗng Long Layout nói, “Tối mai là Rằm Tháng Bảy, tháng cô hồn đó nghen! Coi chừng ma lên nhiều lắm đó!”

“Trời, thiệt hả! Sao trùng hợp vậy!” Tôi kêu lên.

Cơ hội ngay ngày Rằm Tháng Bảy, tháng cô hồn, vác mền gối vô ngủ trong căn nhà mà người ta đồn có ma dữ thì chắc trong đời làm báo không mấy ai mong.

Nhưng, đã trót mang nghiệp vào thân, đành vậy.

UserPostedImage

Phóng viên Đằng Giao ôm bức tượng Phật bên cạnh chiếc lò sưởi trong căn nhà ma, vốn bị đồn giống như “cái bàn thờ.”
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


*Tượng Phật của Đằng Giao và “bửu bối” của Ngọc Lan

Chúng tôi hẹn nhau trước 9 giờ tối mọi người tập trung ở nhà Ngọc Lan để cùng đi chung xe qua “nhà ma.”

Chiều đó Đằng Giao mua sườn bò nướng về ăn tối với đứa con trai.

Anh kể, “Nhìn thằng con ngấu nghiến nhai thịt, tôi khẽ thở dài, hy vọng đây không phải là bữa ăn cuối cùng của hai cha con. Những câu chuyện rùng rợn tôi bị nhồi nhét vào đầu suốt mấy chục năm qua cứ dồn dập hiện về. Nỗi sợ không dữ dội đến mức tôi phải bất ngờ ‘ngã bệnh’ hay chợt có một lý do nào đó rút lui giờ chót, nhưng cũng đủ để tôi hối hận vì đã nhận lời ngủ ở nhà ma.”

“Gần chín giờ tối. Không dám nói gì với con, tôi lặng lẽ thắp nhang khấn Phật, xin ngài phù hộ cho sáng mai tôi còn được về nhà. Không thấy thằng con, tôi nhanh tay cầm tượng Phật nhỏ rồi cho vào ba lô. Có thờ, có thiêng, mang thêm một bửu bối hộ thân tôi thấy an tâm hơn. Tượng Phật này, tôi thỉnh ở Đà Nẵng từ 15 năm trước. Đến nơi nào đáng ngại, tôi thường đem ngài theo. Đi chơi, tôi để ngài ở nhà để phù hộ thằng con tôi,” Đằng Giao nhớ lại.

Từ nhà Ngọc Lan đến “căn nhà ma” mất khoảng… 4 phút. Bé Châu chạy xe đậu trên sân nhà luôn chứ không đậu ở đường Hurley.

Ngọc Lan mang hành trang vào nhà trước. Sau khi được chỉ cho biết căn phòng chúng tôi sẽ ở chính xác là phòng nào thì đến phiên Đằng Giao và Bé Châu ra mang những thứ còn lại vào.

Lúc này, Đằng Giao không phải đặt tượng Phật trong ba lô mà là ẵm trên tay “cẩn thận” bước vào “căn nhà ma.”

Ngọc Lan kể, “Tôi sững sờ khi nhìn thấy lão đồng nghiệp mình tay cầm ba lô, tay ôm chiếc tượng Phật ngang ngực từ ngoài bước vào, đi thẳng về căn phòng đã được chủ nhà chỉ định. Ông Anh mỉm cười không nói gì. Còn Nguyễn, chàng chủ nhà trẻ tuổi khẽ kêu lên: ‘Trời ơi, có cần phải làm vậy không!’ trước khi cúi mặt xuống bàn để giấu tiếng cười kinh ngạc.”

Đây là điều hoàn toàn bất ngờ, không có trong tưởng tượng của Ngọc Lan.

Mà thật sự, cũng không ai, ngoài Ngọc Lan biết rằng, trước khi đi, cô cũng đã kịp tròng vào cổ chiếc dây đeo màu đỏ có hình Phật Ngọc mà Thiện Giao, sếp cũ của cô tặng, sau khi được một Phật tử nào đó tặng cho nhân dịp tượng Phật Ngọc nổi tiếng lần đầu tiên được đưa đến Mỹ.

Nghĩa là cả Đằng Giao và Ngọc Lan đều tự thủ “bửu bối” cho riêng mình, trong một niềm tin thầm kín nào đó nên không ai nói trước với ai.

UserPostedImage

Ngọc Lan và Đằng Giao đang tường thuật cho Người Việt TV về những gì họ cảm nhận khi ngủ trong nhà ma.
(Hình: Châu Nguyễn/Người Việt)


*Gương mặt trắng trong đêm

Buổi tối trong căn nhà, ông Anh và Nguyễn ngồi tiếp chuyện mọi người, đặc biệt là ông Anh cứ thích “hù dọa” coi chừng sẽ có chuyện này chuyện kia xảy ra.

Tuy nhiên, với Đằng Giao thì “có đông người hơn mà cảm giác của tôi vẫn không khá hơn chút nào. Cũng như lần trước, chả hiểu vì sao mà người tôi cứ như lâng lâng, say say. Tai tôi cũng ù đi và mắt tôi không tập trung vào một chỗ được, nhìn gì cũng thấy mờ mờ, đục đục. Tin lời Nguyễn là tôi sợ ma, ông Anh cứ chọc ghẹo, mục đích là để tôi bớt căng thẳng. Nhưng làm sao có thể ‘cảm hóa’ được tôi, một người từng nghe bao nhiêu đồn đãi về căn nhà này.”

“Nói thật, tôi không nhớ hôm ấy ông Anh nói gì để trấn an. Tai tôi có nghe được gì đâu. Lúc đang ngồi ở bàn ăn, người tôi tê cứng, tim như nhảy thót ra ngoài khi nghe tiếng ‘cạch’ ngay sau lưng. Mẹ ơi! Tôi quay phắt lại thì một người đàn bà mở cửa điềm nhiên bước vào. Tôi như chết trân. Hình như tôi nghe ông Anh giới thiệu người đàn bà ấy là vợ. Khi ông lặp lại lần nữa, tôi biết chắc bà là vợ ông. Và, hình như mọi người đã cười vì nghĩ rằng tôi ‘nhát’,” Đằng Giao nhớ lại những gì có thể nhớ.

Gần 11 giờ, chủ nhà đi ngủ.

“Tôi ở phòng kế bên, có gì cứ việc kêu. Cửa tôi để sẵn, nếu muốn về lúc nào cứ về. Và nếu được, hãy nói cho tôi biết những gì quý vị cảm nhận sau một đêm ở đây.” Ông Anh dặn dò một cách chân tình trước khi để lại quyền “tự quyết” cho chúng tôi “muốn làm gì cứ làm, quay phim, chụp ảnh gì cũng được.”

Ba chúng tôi vào phòng bàn tính công việc cần làm. Ngọc Lan quyết định sẽ ra chỗ có lò sưởi “ma quái” để kể lại toàn bộ câu chuyện chúng tôi đã thực hiện phóng sự về “căn nhà ma.” Bé Châu là người quay phim.

Mọi người đồng ý và mang máy móc đi ra. Bên ngoài chủ nhà tắt đèn tối thui. Chúng tôi vừa đi vừa lò dò tìm công-tắc đèn.

Đằng Giao không quên ôm chiếc tượng Phật theo bên mình, đặt tượng lên thành lò sưởi, quay mặt tượng về hướng lão ngồi.

Trong khi chờ Bé Châu chuẩn bị máy quay, canh góc quay, Ngọc Lan bỗng nghe tiếng động lột xột phía gian bếp tối thui. Chưa kịp nhận ra tiếng gì thì Đằng Giao bỗng dưng quay ngoắc người lại.

“Trời ơi!”

Một người mặc áo đen, có gương mặt trắng toát như bột lừ lừ từ góc bếp tối thui bước ra. Hai tay vung vẩy, vỗ vỗ lên mặt trắng bạch chỉ có 2 lỗ mắt, lỗ miệng, lỗ mũi là đen ngòm.

Mất mấy giây định thần, Ngọc Lan mới hỏi được câu, “Em đó hả? Em là Nguyễn hả?”

“Dạ em, Nguyễn đây. Em định vô khều anh Đằng Giao,” Nguyễn trả lời và tiếp tục vỗ vỗ miếng mặt nạ dưỡng da đang đắp trên mặt cho chúng tôi… chụp hình.

Thiệt tình, nếu giữa đêm mà chủ nhà chơi trò này, nhá qua trước mặt chúng tôi rồi lặng lẽ bỏ về phòng, không nói năng gì thì chắc chắn bao nhiêu lời đồn đãi trước đây, với chúng tôi, sẽ trở thành thật 100%, và chúng tôi sẽ bị ám ảnh bởi hình ảnh đó hoài luôn.

Nhưng may quá! Kẻ mang mặt nạ trắng này là người, là chủ nhà. Không phải con ma nào hết.

Quay phim xong, gần đến 12 giờ, “giờ linh.” Đằng Giao đề nghị tất cả về phòng để tránh phiền chủ nhà nhưng kỳ thực là trong lúc quay, thỉnh thoảng cả hai người đều có những lúc kín đáo nhìn về hướng cầu thang xem có… bóng người nào không.

Dĩ nhiên, Đằng Giao lại ôm chiếc tượng vào lòng đi trở về phòng, đặt ngay sát chỗ lão chọn nằm.

Nhìn thái độ sợ hãi của Đằng Giao, Ngọc Lan không thể nhịn cười, đến mức cô quên luôn rằng mình cũng sợ ma chứ chẳng phải can đảm gì (vì chính cô cũng đang đeo sợi dây có hình Phật Bà giấu bên trong áo).

Cô gọi phone cho sếp Thắng Đỗ, người theo dõi hành trình làm phóng sự để… méc.

Đằng Giao kể, “Ngọc Lan gọi anh Thắng Đỗ, tổng thư ký báo Người Việt, để nói gì đó mà khi cô đưa điện thoại cho tôi, anh Thắng khuyến khích tôi nên ‘dũng cảm lên vì đây là dịp hy hữu trong đời phóng viên.’ ‘Dũng cảm lên’? Trời ơi! Tôi làm gì bây giờ? Có cho vàng tôi cũng không dám bỏ về một mình lúc đó, khoảng trước sau 12 giờ đêm.”

Sau khi mỗi người chiếm giữ một góc phòng, thì đến lúc quyết định phải tắt đèn mới ngủ được, chứ mở đèn thì sao thấy ma. Mà đèn gắn liền với quạt, tắt đèn là tắt luôn quạt. Nóng sao chịu nổi. Vậy phải mở cửa sổ. Nhưng mở cửa sổ thì cũng phải che miếng màn xuống chứ không mở mắt ra thấy ai đang đứng đó thì sao.

Đằng Giao lại một lần nữa từ từ chuyển bức tượng Phật sang nơi cửa sổ đang mở!

UserPostedImage

Ngọc Lan, Đằng Giao và Bé Châu, ba người trong căn phòng ngủ lại qua đêm ở “căn nhà ma.”
(Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


*Một đêm không như mọi đêm

Bé Châu mang đồ che tai và bịt mắt trước khi ngủ, vì như em nói, “Ở nhà con cũng mang như vậy lúc ngủ, không che tai không bịt mắt con không ngủ được.”

Đằng Giao thì vẫn bộ mặt căng thẳng, lưng dựa tường, mặt hướng thẳng nơi cửa phòng, sau khi đã cẩn thận lấy đồ chắn chân cửa vì “không muốn thấy chân người đi qua lại trong đêm.”

Sau khi xem lại những đoạn phim do Bé Châu quay, tôi cũng trùm kín mền, cố dỗ giấc ngủ.

Nhưng mà tôi không ngủ yên, vì trời nóng quá. Rất là nóng, mà tôi lại không đủ can đảm để tung mền ra hay ngồi dậy mở đèn mở quạt lên. Coi như cố đấm ăn xôi, trong khi nghe tiếng thở đều của hai bạn đồng nghiệp, tiếng xe thỉnh thoảng chạy bên ngoài, và cảm giác người mình đẫm mồ hôi.

Với Đằng Giao thì “Ngủ trong ‘căn nhà ma’ là điều quá sức chịu đựng, nhưng tôi không muốn ngủ vì phải thức thì mới chứng kiến và khẳng định là những điều ma quái thiên hạ đồn bấy lâu nay là đúng hay không. Bởi vậy tôi cố mở mắt thao láo trong căn phòng tối om om.”

Lão nói, “Bụng bảo dạ rằng mình phải thức trắng nhưng vì tôi cũng chỉ là người nên khoảng 2 giờ sáng tôi mệt quá, thiếp đi.”

Sau nhiều lần xoay trở người vì nóng, tôi hé mắt khi nghe tiếng xe chạy bên ngoài dồn dập hơn. Với tay lấy điện thoại thấy cũng đã 6 giờ sáng. An toàn rồi. Tiếng hai bạn đồng nghiệp vẫn thở đều. Tức là mọi người còn sống đủ.

Gần 7 giờ, tôi nhìn thấy Đằng Giao có vẻ thức dậy. Tôi hỏi, “Có thấy gì không ông?”

“Hoàn toàn thất vọng. Không có gì hết,” gương mặt lão đồng nghiệp rạng rỡ lạ lùng, khác hẳn với đêm qua, với những ngày qua. Sau này lão nói, “Chưa bao giờ tôi vui khi biết mình còn được thức dậy như hôm ấy.”

Tôi nhìn thấy Đằng Giao mở ba lô, cầm chiếc tượng Phật đặt vào đó.

Gọi Bé Châu thức dậy, hỏi em có thấy gì không. “Có thấy gì đâu, không cảm giác gì hết. Chỉ nhìn thấy chú Giao tối qua là lạ quá thôi!,” Bé Châu trả lời tỉnh rụi.

Chúng tôi rửa mặt và quay đoạn cuối cho cuốn phim sau một đêm ở “căn nhà ma” ngay trong căn phòng đó.

Nghe có tiếng động bên ngoài, đoán là chủ nhà đã thức, chúng tôi thu dọn hành lý, cám ơn ông Anh trong khi Nguyễn vẫn còn ngủ, ra về và không quên chụp chung mấy tấm hình kỷ niệm trước cửa nhà.

UserPostedImage

Hai phóng viên Ngọc Lan và Đằng Giao cùng hai “bửu bối” là tượng Phật và sợi dây có hình tượng Phật mang theo khi ngủ trong căn nhà ma.
Hình chụp tại tòa soạn. (Hình: Khôi Nguyên/Người Việt)


*Thay lời kết

Đằng Giao: “Đến giờ, tôi có thể hiên ngang loan báo cùng quí độc giả gần xa là căn nhà ở góc Euclid/Hazard không có chuyện gì xảy ra trong đêm đó. Có thể vì tượng Phật của tôi chăng? Những gì tôi kể lại là những gì tôi còn nhớ trong đêm hôm ấy, với tất cả can trường, dũng cảm của một người biết tôn trọng thế giới bên kia.”

Với Ngọc Lan: “Tôi luôn cảm thấy sự thú vị từ khi bắt tay thực hiện phóng sự này, với những chuỗi may mắn đi liền nhau. Không hề cảm thấy có những áp lực hay lo lắng, sợ hãi nào đặc biệt.”

Điều duy nhất cho đến giờ này cả hai tác giả còn tranh cãi là tấm tranh người phụ nữ trong ngôi nhà hàng xóm của “căn nhà ma.”

Ngọc Lan cho rằng điều duy nhất khiến cô hơi “sợ sợ” là lúc bước chân vào ngôi nhà và nhìn thấy bức tranh ấy.

Nhưng, Đằng Giao khẳng định, “Không hề có bức tranh nào hết. Không hề!”

Hỏi Nguyễn, người có mặt cùng chúng tôi, thì Nguyễn cho rằng, “Em hoàn toàn không để ý, em chỉ chú ý chiếc cầu thang của ngôi nhà đó, vì nó quá đẹp.”

Vậy là sao? Có hay không tấm tranh gương mặt người phụ nữ có ánh mắt sắc lẹm và những cọng tóc lõa xõa che nửa mặt?

Trong khi Đằng Giao bảo, “Xưa nay, tôi vẫn tin rằng, điều đáng sợ nhất của ma quỷ là chúng có trăm ngàn cách để làm cho người khác tin rằng không có ma quỷ trên đời. Phải chăng vì vậy mà bao nhiêu người liên quan đến căn nhà đều nói rằng không có gì cả, ngay cả tôi.”

Và, “Biết đâu, những người ở cõi âm cố tình xui khiến để chúng tôi phải tin rằng căn nhà ma không có ma. Nhưng… không có lửa, sao có khói? Hôm nay, ngồi tại tòa soạn Người Việt, tôi vẫn không quên cảm giác ớn lạnh rợn óc cả hai lần, khi tôi bước vào nhà Nguyễn.”

Thì Ngọc Lan tỏ ra bình thản, “Không có cảm nhận gì khác lạ hết, rất bình thường.”

Tuy nhiên, khi hoàn tất bài viết này, đúng hai tuần sau ngày “đặc biệt” ấy, thì Ngọc Lan là người duy nhất trong số ba người được mời ngủ ở “căn nhà ma” bị “dị ứng da rất nặng,” theo lời bác sĩ.

Ngọc Lan cho rằng có thể do cô nằm dưới sàn của căn phòng, mà có lẽ lâu rồi không có ai ở nên nó dơ, bụi đó làm cô dị ứng.

Nhưng dù sao, như cô nói, “Tôi cảm thấy hài lòng về tất cả những gì mình và đồng nghiệp đã làm được khi thực hiện phóng sự ‘Khám phá’“căn nhà ma’ nổi tiếng nhất Little Saigon.’ Còn lại chỉ là… chuyện nhỏ!”

(Ngọc Lan & Đằng Giao)

Mắt Buồn  
#9399 Posted : Friday, September 14, 2018 1:18:18 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,246

Thanks: 656 times
Was thanked: 521 time(s) in 361 post(s)

Văn Hóa... Chọt !

14/09/201800:02:00(Xem: 780)
Trần Kiêm Đoàn

Sáng cuối tuần gọi điện thoại cho một người bạn thân gốc Huế nhưng không có tiếng trả lời. Đến lượt thứ ba mới có tiếng trả lời uể oải bên kia:

- Không có ai bắt máy hết. Cả nhà ai cũng đương mắc… “chọt” rồi ôn ơi!

UserPostedImage

Tôi hiểu ngay là cả nhà, mỗi người đều đang dán mắt và bấm bấm, quẹt quẹt vào mặt kính cái smartphone của mình.

Tẩn mẩn, tôi đi tìm chữ “chọt”. Lạ thiệt! Tiếng Việt có chữ “chọt” được chính thức ghi vào từ điển quy ước trong các từ ngữ kép như chạy chọt, lọt chọt, cà chọt. Nhưng tìm trong Đại Từ Điển Tiếng Việt năm 1999 do Trung tâm Ngôn ngữ và Văn hóa Việt Nam thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo phát hành thì lại không có chữ “chọt” đứng một mình. Trong lúc đó thì Việt Nam Tân Tự điển của Thanh Nghị ra đời gần 50 năm trước đó và Từ Điển Tiếng Huế của Bùi Minh Đức ra đời sau đó đều có chữ “chọt” đứng riêng với định nghĩa là “thọc” hay “nói chọc tức” ở mức độ nhẹ nhàng. Phương ngữ Huế dùng tiếng “chọt” cũng tương tự như thế. Trường hợp như “chọt ngón tay vô nước lèo để nếm”. Hoặc “nói chọt tức mình…”.

Từ khi có các thiết bị điện tử nhấn nút ra đời thì tiếng “chọt” có thêm một vị trí gợi hình khác nữa. Xuất phát từ độ nhạy của các nút điều khiển máy điện tử càng ngày càng tinh xảo và nhanh nên chỉ cần chạm nhẹ ngón tay vào là điều khiển được. Nhưng từ khi có cái điện thoại thông minh (smartphone) ra đời, tất cả đều điều khiển bằng cái chạm nhẹ ngón tay trên mặt kính thì sẽ có ngay hiệu ứng điều khiển.

Trong khi tiếng Anh giàu có hơn mình nên trong thao tác hướng dẫn dùng smartphone thì “chọt” có tới 3 động tác: Tap (gõ nhẹ), swipe (quẹt) và pinch (bấm). Nhưng trong tiếng Việt thì các từ ngữ dùng để chỉ đối tượng dùng smartphone chưa có một từ nào sáng giá và nổi trội được toàn thể cộng đồng nói tiếng Việt trong cũng như ngoài nước lấy làm tiêu chuẩn ngôn ngữ cả. Nào là: Bấm, quẹt, nhấn, chạm, sờ… chẳng có chữ nào vừa gợi hình, vừa sống động, vừa bình dân, vừa gọn gàng dễ hiểu bằng… “chọt”. Chọt là đưa đầu ngón tay chạm nhẹ vào và rút lui tức khắc để… chọt tiếp cái khác.

Smartphone đang biến thành một hiện tượng gây nghiện nhanh chóng nhất trong lịch sử nhân loại trên toàn thế giới xưa nay. Ngày nay đi bất cứ nơi đâu, hình ảnh “một người, một phôn, một thế giới” không còn xa lạ với bất cứ ngõ ngách nào trên hành tinh nầy. Tỷ số người Việt Nam dùng điện thoại thông minh (smartphone) cao nhất Đông Dương, hơn cả Thái Lan và Ấn Độ.

UserPostedImage

Thế giới đã đặt định một nền “Văn Hóa” riêng cho giới dùng smartphone đó là Văn Hóa Smartphone hay Văn Hóa Điện Thoại Thông Minh (Smartphone Culture hay Always-On Smartphone Culture) mà kẻ viết những dòng nầy mạo muội dịch ra là “Văn Hóa… Chọt”.

Văn Hoá Chọt đã thay đổi bộ mặt thế giới. Những con người cách xa nhau đầu trời cuối đất nhưng bất cứ giờ nào cũng có thể gọi nhau và thấy mặt nhau cùng hình ảnh sinh hoạt đang diễn ra tức khắc. Con người không còn cô đơn nhưng cũng bị mất dần đi sự riêng tư lắng đọng riêng một phương trời.

Với nền văn hóa mới nầy, tuy nó riêng tư và vô hình vô ảnh nhưng nó đang ngự trị thế giới và nhân loại trong hết thảy không gian và thời gian. Nó mở ra một thách thức mới cho giới trẻ mà hậu quả nghiêm trọng không biết đi về đâu trong vòng năm ba mươi năm trở lại.

Thực trạng thời hiện tại là cả nhân loại đang ghiền smartphone. Nó là người thân thiết đến mức 50 phần trăm người Mỹ không thể sống thiếu nó và 70 phần trăm đều thú nhận công việc đầu tiên trong ngày vừa mở mắt thức dậy là vớ ngay cái phone lúc nào cũng ấp ủ bên mình. Trẻ con đang sống trên đất Mỹ hơn 90% mê game và những trò chơi giải trí trên smartphone. Trừ những giờ bắt buộc trong lớp, ngoài ra khi về nhà hay đi đâu đó thì mắt dán vào phone và cố tình tách rời tất cả để sinh hoạt riêng với cái phone trên tay. Nếu buộc phải làm điều gì cần phải làm như làm bài tập ở nhà, giúp việc lặt vặt trong gia đình, sinh hoạt xã hội không từ chối được thì các cháu sẽ làm rất nhanh cho xong để được trở lại với cái phone. Giới cha mẹ, phụ huynh đang bất lực vì đây là một phong trào tập thể và toàn diện của xã hội ngày nay…

Ngay cả trong gia đình, hiện tượng cả nhà đông đảo năm, mười người; thế mà mỗi người tìm một góc để dán mắt vào cái phone của mình mà... chọt là chuyện rất thường, hầu như ở đâu và lúc nào cũng gặp. Hãy làm quen với những hình ảnh bất thường đó. Lấy vô thường làm thường là đang tu hành đắc đạo đó bạn ạ.

Hôm nay, ngày 12 tháng 9 năm 2018 là ngày “trọng đại” của nước Mỹ và nhiều nơi trên thế giới. Việc gì quan trọng quá đang xảy ra vậy? Thưa, hôm nay là ngày ra mắt sản phẩm smartphone với các mẩu mã Iphone tân kỳ nhất của hãng Apple. Báo chí đã chuẩn bị bàn ra tán vào về những mẫu Iphone nầy hàng tháng trước ngày hôm nay. Tưởng như vớ vẩn thật; nhưng đấy lại là sự thật đang diễn ra trước mắt. Năm nay, hãng Apple là công ty tư nhân đầu tiên trong lịch sử kinh tế và thương mãi của Hoa Kỳ đạt tới số vốn 1000 tỷ đô la (trillion). Giá một IPhone mới nhất và loại đắt nhất tại Mỹ được thông báo trong ngày hôm nay là: 1.299 USD + thuế 8% .

Dù với tinh thần bảo thủ hay cấp tiến, chúng ta khó mà phủ nhận được vai trò “cây đàn muôn điệu” của smartphone. Nó là người thầy, người bạn, người cộng sự, người đầy tớ trung thành, toàn hảo và đáp ứng nhanh chóng nhất tất cả những yêu cầu về nhiều mặt của bạn. Nó là thư viện, là phim trường, là sân khấu đại nhạc hội, là phòng chơi game, là trung tâm đánh cờ, đánh bạc, là tiệm chụp hình, máy quay phim, là người đưa thư, là trạm nhắn tin, là điện thoại truyền hình, là tờ báo, nhà xuất bản riêng, là thư ký đánh máy, là đèn pin, đồng hồ, máy báo thức, bản đồ định vị, là kho mua sắm, là thế giới khắp năm châu… và hàng bao nhiêu dịch vụ khác. Chỉ với một Iphone của hãng Apple, bạn nắm sẵn trong tay 400.000 APPS ứng dụng cho muôn vàn dịch vụ cần thiết… Đó là điều lý giải tại sao smartphone không là nhan sắc, là hương, là vị… thế mà vẫn làm cho hai phần ba dân số thế giới đủ mọi thành phần và hoàn cảnh xuất thân mê tơi như điếu đổ!

UserPostedImage

Tâm lý đẳng cấp smartphone (Smartphone Psychology) cũng là một hiện tượng xã hội tương đối mới mẻ trong ngành tâm lý học ứng dụng mới ra đời không lâu. Thế giới có nhiều hãng chế tạo smartphone, nhưng chỉ có khoảng 10 công ty là nổi tiếng nhất. Trong đó, đứng đầu về số lượng sản xuất là Samsung và đứng đầu về kỹ thuật tinh xảo cùng phẩm chất diệu dụng là hãng Apple với sản phẩm Iphone. Bởi vậy, có một thứ tâm lý đẳng cấp trong việc sở hữu Iphone. Tôi có một người anh em bạn thân đã 80 tuổi. Nhưng anh phải mua cho được cái Iphone loại mới và đắt tiền nhất. Tôi hỏi anh sao già rồi mà còn đèo bòng “đồ xịn” làm chi cho thêm phiền não. Anh vuốt râu cười ha hả, trả lời tỉnh bơ: “Vì ta sẽ hết đi chơi mà đi thật… về với một thế giới nào đó nay mai nên hôm nay ta muốn có được cái cảm giác rất xốc nổi và trẻ con của một ông già tám chục là có đôi phút sống ngang hàng với tỷ phú Bill Gates và Nữ Hoàng Elizabeth… xem thử nó ra sao!” Tôi hơi ngớ ra nhìn anh bạn già. Anh lại cười ngặt nghẽo trả lời: “Có chi mô mà ngạc nhiên. Cái smartphone của hai nhân vật đó dùng cũng chỉ là thứ Iphone đời mới ‘tóp’này thôi, không có loại phone nào ‘đẳng cấp’ hơn nữa!”

Thì ra là thế. Tôi biết nói gì khi phá vỡ một định kiến còn khó hơn là phá vỡ một nguyên tử, nên nói cà rỡn: “Tui chẳng cần Ai phone, Anh phone, Chị phone… chi cả mà vẫn có cái ngang hàng với hai nhân vật đó…” Đến lượt anh bạn trố mắt ngạc nhiên dò hỏi thì tôi… giải mã, rằng “Tui cũng đang thở cùng một không khí địa cầu và đang sống trên cùng hành tinh nầy như họ nên cũng ngang hàng với họ theo tinh thần anh nói mà có cần phone phiếc gì đâu!”

Và, rốt nhưng chưa ráo là: một ứng dụng của smartphone tuy ai cũng biết nhưng ít dùng cái “app. rất hấp dẫn” này. Đó là đọc viết (dictation). Thay vì… chọt để viết bằng ngón tay thì bạn hãy viết bằng cách đọc ngay vào phone. Này nhé, bạn chỉ việc... chọt vào

Note để mở chương trình ra. Nhưng trước đó nhớ vào “setting” để thêm cho bàn phím Keyboard phần Tiếng Việt sau tiếng Anh. Thế rồi, bạn đọc những gì mà mình muốn viết. Bạn đọc chữ nào, chương trình viết của smartphone sẽ ghi ra chữ ngay trên màn ảnh. Xong một bài viết, nếu muốn cho hoàn chỉnh để gởi đi các trang mạng và báo chí, bạn copy vào email và đưa lên computer hay sửa ngay trên phone các lỗi chính tả và chữ đánh sai. Thế là xong. Những dòng tôi đang viết nơi đây là văn đọc nên có thể chạy với tốc độ rất nhanh. Có lần khi “chat” trên phone, đứa cháu la làng: “Chú ơi! Con nổi tiếng đánh text trên phone đã nhanh rồi mà sao chú đánh nhanh thế; còn nhanh gấp mấy lần con nữa!” Tôi cười thầm trong bụng: “Con ơi, con có biết là chú đang đọc đây không...” Và giữ bí mật quân sự một mình cho đứa cháu phục lăn chơi!

Bạn có thấy Văn Hóa… Chọt vui không? Vui thì xin mỉm cười với đoạn văn đọc “phiếm bàn” nầy bạn nhé.

Sacramento, ngày Apple 12-9-2018
Trần Kiêm Đoàn

Mắt Buồn  
#9400 Posted : Friday, September 14, 2018 1:24:47 PM(UTC)
Mắt Buồn

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/22/2011(UTC)
Posts: 4,246

Thanks: 656 times
Was thanked: 521 time(s) in 361 post(s)

Trung Cộng Mạnh Trong Thế Yếu


14/09/201813:32:00(Xem: 176)
Phạm Gia Đại

Nước Tầu dưới triều đại của “hoàng đế đỏ” Tập Cận Bình đang diệu võ giương oai rằng đến năm 2049, kỷ niệm 100 năm đảng cộng sản Trung Hoa chiếm được Hoa Lục, nước Tầu sẽ là cường quốc đứng đầu thế giới, sẽ vượt qua Mỹ, và Hoa Kỳ sẽ phải lùi xuống hàng thứ nhì.

Các bước tiến bành trướng cả về kinh tế lẫn quân sự trong hai thập niên qua để thực hiện chiến lược mưu đồ thống trị thế giới của họ Tập đã chứng minh tham vọng ấy của Trung Cộng. Thế nhưng, tham vọng đó có trở thành hiện thực được hay không còn tùy thuộc rất nhiều yếu tố khách quan và chủ quan, trong đó có yếu tố liệu Hoa Kỳ có ngồi khoanh tay nhìn Trung Cộng tìm cách phá hoại đồng đô la để thay thế bằng đồng nhân dân tệ? Có chấp nhận một nước Tầu đang đe dọa nền hòa bình thế giới? Các quốc gia ven biển Thái Bình Dương kể cả Mỹ có bàng quang nhìn Trung Cộng công khai nuốt trọn Biển Đông? Thực tế, mộng bá vương của họ Tập khó thành sự thực được, hay sẽ vẫn mãi là ảo vọng của “hoàng đế đỏ” bởi vì cốt lõi của Trung Cộng vẫn chỉ mạnh trong thế yếu.

Nhìn lại hai ngàn năm qua, nước Tầu luôn bị nạn đói hoành hành, nhưng nạn đói kinh hoàng nhất, chết nhiều người nhất, là một vết nhơ không thể tẩy rửa được trong lịch sử nước Tầu, đã xẩy ra dưới triều đại của Mao Trạch Đông, sau khi cộng sản đã chiến thắng đánh đuổi được Tưởng Giới Thạch ra khỏi Hoa Lục. Có nhiều sách báo đã đề cập đến nạn đói này từ năm 1958 đến 1961 khiến cho nhiều chục triệu người chết. Nhưng cuốn sách có nhiều giá trị về thảm trạng này nhất là cuốn:

La Grande Famine En Chine 1958-1961 (Nạn Đói Lớn Nhất nước Tầu 1958-1961)

36 Millions De Morts (36 triệu người chết)

Của Yang Jisheng

Xuất bản năm 2012 tại Paris, và tái bản lần thứ tư tại Hồng Kong.

Cuốn sách thường được biết dưới tên “Bia Mộ” của nhà báo kiêm sử gia Dương Kế Thằng (Yang Jisheng) mà ông đã bỏ ra 15 năm trời tìm kiếm các sử liệu, cho biết nạn đói thời kỳ 1958-1961 đã giết hại 36 triệu dân Tầu (có thể con số lên đến 50 triệu) do sự ngu xuẩn của chiến dịch Đại Nhẩy Vọt (The Great Leap) của Mao Trạch Đông gây ra. Cuốn sách này cũng là bia mộ ông dành cho người cha của ông đã chết năm 1959, và là bia mộ cho một chế độ phi nhân đã gây ra thảm kịch này. Chiến Dịch Nhẩy Vọt “vĩ đại” đó đã phá hủy và tiêu diệt toàn bộ nông thôn tại Hoa Lục để cứu dân thành thị. Tất cả phải vào hợp tác xã, và người nông dân không còn đến một cái soong nồi, và tất cả lúa gạo và lúa giống bị nhà nước tịch thu hết. Hàng ngàn làng xã chết không còn một bóng người, đi đến nạn con người trở nên điên loạn, ăn thịt lẫn nhau, tự tử hàng loạt, v.v... Trong khi đó Mao Trạch Đông tuyên bố nhà nước dư thừa lúa gạo để xuất cảng lấy ngoại tệ, và cấm mọi tin tức loan truyền ra ngoài về nạn đói do chiến dịch sai lầm nghiêm trọng của ông gây ra. Ông ra lệnh cho các cơ quan truyền thông loan tin nạn đói do hạn hán, và không cấp cứu hàng ngàn địa phương đang khẩn thiết kêu cứu.

Nước Tầu thời Mao Trạch Đông trở thành nước nghèo đói, lạc hậu, phi nhân nhất, tăm tối nhất trên thế giới, nằm sâu sau bức màn sắt, mà thế giới tự do ít biết đến nhất. Thế rồi trong một rừng không thể có hai chúa sơn lâm, cuộc đụng độ nẩy lửa giữa Nga-Tầu không những trên phương diện chính trị (vì Tầu không chịu đi theo đệ tam quốc tế do Liên Xô lãnh đạo) và còn trên bình diện quân sự. Vùng biên giới hai nước luôn căng thẳng với hàng chục sư đoàn luôn ứng trực hai bên biên giới cho một cuộc chiến có thể xẩy ra bất kỳ lúc nào. Trong chiến lược giảm sức mạnh của Liên Xô, Hoa Kỳ đã ngầm yểm trợ cho Mao Trạch Đông. Bộ mặt Hoa Lục đã biến đổi mạnh mẽ, nhất sau hiệp ước Thượng Hải giữa Mỹ-Hoa ký năm 1972. Cùng với tây phương, Hoa Kỳ đã đầu tư, đem cả nền kỹ nghệ tân tiến cùng các công ty khổng lồ, và đồng đô la vào Hoa Lục, vì gía nhân công rẻ mạt. Tiền đã đổ vào Hoa lục, Trung Cộng nhờ đó đã dần được đôn lên thành cường quốc về kinh tế, tuy nhiên đại đa số người dân vẫn còn phải sống trong nghèo nàn lạc hậu vì toàn bộ tài nguyên và mậu dịch với thế giới bên ngoài do đảng và nhà nước quản lý.

Sự cường thịnh về kinh tế của Trung Cộng từ sự sao chép các kỹ thuật, là từ đánh cắp chất xám của phương tây để sản xuất ra các hàng hóa rẻ tiền, là o ép các công ty ngoại quốc phải trao cho người Tầu phương thức sản xuất để từ người gia công cho tây phương, Hoa Lục trong tương lai sẽ trở thành chủ nhân ông sản xuất chiếm lĩnh thị trường thế giới. Chính nhờ vậy mà Trung cộng đã gia tăng xuất khẩu từ con số zero thời Mao, lên đến 193.6 tỷ UDS (trong tháng 7-2017) và lên đến 215.57 tỷ USD (tháng 7-2018). Hiện nay vòi con bạch tuộc Trung Cộng vẫn đang cuốn hút các nước đang phát triển để tạo thêm sức mạnh cho mẫu quốc Tầu. Chưa bao giờ Trung Cộng đầu tư mạnh mẽ như bây giờ vào Châu Phi, và các nước Phi Châu đang mang nợ Hoa Lục lên đến 215 tỷ. Trung Cộng đang tìm mọi cơ hội phát triển sức mạnh của mình tại Châu Phi, cũng nằm trong chiến lược “Con Đường Tơ Lụa” từ Á sang Âu và sang Phi. Đã có 52 phái đoàn ngoại giao Trung Cộng được cử đến các nước Phi Châu (qua mặt Hoa kỳ với hơn 40 phái đoàn) - nơi Trung Cộng đang chiếm thế thượng phong qua đầu tư và cho vay, vì có đến 54 quốc gia tại Phi Châu sẵn sàng ủng hộ Trung Cộng trên lĩnh vực ngoại giao và chính trị tại Liên Hiệp Quốc.

Tuy nhiên, khác với Hoa Kỳ vươn lên thành cường quốc đứng đầu thế giới bằng chính nội lực tài nguyên và nhân tài của mình, Trung Cộng không có sức mạnh nội tại, và nền kinh tế thị trường tại Hoa Lục vẫn bị khống chế và kềm hãm bởi chuyên chính độc tài của chế độ cộng sản. Sức mạnh về kinh tế ngày nay mà Trung Cộng có được là hoàn toàn dựa vào tây phương và Mỹ, vào nguồn hàng xuất khẩu. Trung Cộng đang rất sợ hãi nếu xẩy ra một cuộc chiến tranh mậu dịch, hay bị tây phương cấm vận, vì nền kinh tế của Hoa Lục sẽ có nguy cơ sụp đổ. Một ngày nào đó mà các nước phương Tây và Hoa kỳ rút các công ty của họ, đem các công việc làm đó về nước là ngày nền kinh tế Hoa Lục sẽ bị lung lay. Ngày nào mà các quốc gia Châu Á, Châu Phi biết tìm các thoát ra khỏi ảnh hưởng bị khống chế qua các đầu tư và cho vay của Trung Cộng, ngày đó mộng bá vương của Tập Cận Bình sẽ trở thành ảo mộng. Chính Hoa Thịnh Đốn đã đưa Bắc Kinh đi lên, và cũng chính Washington là nơi có thể đưa Beijing đi xuống. Cộng sản Việt chỉ là một chư hầu không có thực lực chạy quanh Bắc Kinh, ngày nào Hoa Lục sụp đổ cũng chính là ngày cáo chung của cộng sản Việt. (Tin Tổng Hợp).

Phạm Gia Đại

Users browsing this topic
Guest (3)
472 Pages«<468469470471472>
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.