Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

3 Pages<123
Options
View
Go to last post Go to first unread
lly (Lynn Ly)  
#41 Posted : Saturday, March 4, 2017 10:43:32 PM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,278

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2376 time(s) in 1223 post(s)
Để giải trừ tai họa , bệnh tật hiệu quả thì trong Kinh Phật và trải nghiệm lưu truyền là

1) Ngừng dứt sát sanh , nên ăn chay , vì 1 ngày ăn mặn là 1 ngày tạo nghiệp sát sanh ... Tuyệt đối phải tránh sát sanh khi trong nhà có người thân bị trọng bệnh !!!
2) Phóng sanh là cứu mạng chúng sanh tạo phúc báu rất nhanh ... Quả báo ứng hiện liền, người yểu mạng được tăng tuổi thọ, bệnh tật được giải trừ
3) Lễ lạy sám hối và Niệm Phật ... để cầu xin sự gia trì của Chư Phật , Bồ Tát và Hiền Thánh Tăng ... trợ giúp mình cầu xin các oan gia trái chủ xóa bỏ "oán thù" .... Sám hối là cách giải trừ "oán khí" , tội báo dưới hình thức tật bệnh nan y hay tai nạn

​CÔNG ĐỨC PHÓNG SINH:
TRỪ ĐẠI HỌA, KHỎI BỆNH NẶNG, CÓ PHÚC BÁO LỚN​


​NẾU MUỐN TRƯỜNG THỌ, HÃY NHỚ PHÓNG SINH.
Trong phẩm “PHÓNG SINH TÁN” có nói: “ Muốn kéo dài sinh mệnh thì hãy nghe lời ta, tất cả mọi sự đều phải tỉnh táo mà cầu chính bản thân mình, muốn kéo dài sinh mệnh tất phải phóng sinh, đây là đạo lý tuần hoàn chân thực, chúng lúc sắp chết bạn cứu chúng, bạn lúc sắp chết trời cứu bạn, muốn kéo dài sinh mệnh chằng còn cách nào khác chỉ có thể bỏ nghiệp sát mà phóng sinh mà thôi.” KINH BỒ TÁT DI LẠC cũng có nói: “ khuyên người siêng làm công đức phóng sinh, chung quy được trường thọ, nếu phát bồ đề tâm, đại nạn trời tất cứu.”

Trong KINH PHẬT có nói 7 cái phúc của trời và người: “ Chủng tính cao quý, hình sắc đoan nghiêm, trường thọ, vô bệnh, duyên phận tốt lành, giàu có đầy đủ và trí tuệ quảng đại”. Trong đó căn nguyên của “trường thọ” và “vô bệnh” là nhờ có công đức phóng sinh, phóng sinh cũng là trợ duyên cho 5 cái phúc còn lại.

Thế Thân Luận Sư có nói: ”Rời bỏ nghiệp sát, như là ban tặng sinh mệnh, đoạn trừ sát hại hữu tình, nhận được mạng trường thọ; Người hộ sĩ (y tá), y sư (bác sĩ) tặng thuốc không làm hại chúng sinh, tức được thân vô bệnh.” Có một số bệnh nhân, do nghiệp báo sát sinh của kiếp trước hoặc kiếp này, bác sĩ cũng vô phương trị liệu, nếu biết lập tức phóng sinh thì bệnh liền khỏi hết;

Tại Hàng Châu có người vì nghiệp ác bắn chim, trên lưng đột nhiên mọc vết loét, bác sĩ cũng chẳng thể giúp được, lúc này mới biết đây là quả báo của kiếp này sát sinh bèn thề bỏ nghiệp sát mà làm công đức phóng sinh, sau đó việc chữa trị bắt đầu có hiệu lực mà dần dần hồi phục. Có rất nhiều người bệnh được bác sĩ chẩn đoán tất không qua khỏi, chắc chắn tử vong, vô phương cứu chữa, nếu người nhà biết làm công đức phóng sinh, niệm kinh, tất sẽ có hi vọng dần dần hồi phục lại sinh mệnh cho người bệnh. Đặc biệt là những bệnh dị thường mà bác sĩ không thể chẩn đoán, đều là cảm ứng hiện tiền của nghiệp sát hại chúng sinh trong kiếp này hoặc kiếp trước, lúc này duy chỉ có làm công đức phóng sinh là tốt .

Trong KINH PHẬT cũng nói phóng sinh sẽ kéo dài tuổi thọ. Có một câu chuyện được kể trong KINH PHƯỚC BÁO như thế này:

“Ngày xưa, có một chú Sa di theo thầy học đạo. Có hôm, vị thầy nhập định và biết được túc nghiệp của chú Sa di chỉ còn có thể sống trong khoảng bảy ngày nữa. Sau khi xuất định, vị thầy muốn chú được gặp cha mẹ của mình, liền nói:

– Con đã theo thầy tu học đã lâu, nay con có thể về thăm gia đình, sau một tuần nữa hãy trở lại đây.

Chú Sa di được thầy cho phép về thăm nhà, liền vui mừng đảnh lễ ra đi. Trên đường về trời trút mưa lớn, nước chảy tràn lan. Bên vệ đường có một tổ kiến bị ngập nước, đàn kiến hoảng hốt bám lấy nhau và sắp bị cuốn trôi. Thấy vậy, chú Sa di liền nghĩ: “ ta đã là đệ tử của Phật thì phải có tâm từ và tận lực cứu mạng tất cả chúng sanh”. Rồi chú ấy lấy đất đắp bờ bảo vệ tổ kiến và vớt đàn kiến lên một nơi khô ráo. Sau đó chú ấy về nhà, bảy ngày trôi qua mà chẳng có việc gì xảy ra.

Tới sáng sớm ngày thứ tám, chú Sa di trở lại chùa. Nguòi thầy vô cùng kinh ngạc không biết vì nhân duyên nào mà chú Sa di đã vượt qua được túc nghiệp. Rồi thầy nhập định quán sát, thấy việc chú Sa di cứu đàn kiến nên được phước báo an lành, chuyển hóa nghiệp yểu mạng và còn tăng tuổi thọ.

Khi chú Sa di đến đảnh lễ và quỳ một bên, vị thầy bèn nói:

– Con đã làm được một việc có công đức rất lớn mà có tự biết hay không?

– Thưa thầy, bảy ngày qua con chỉ ở nhà, không có làm công đức gì cả.

Vị thầy bảo:

– Là vì con cứu đàn kiến thoát chết nên thoát nghiệp yểu mạng, không những thế mà tuổi thọ còn được tăng thêm.

Chú Sa di nghe thầy nói xong lòng rất vui mừng và vững tin vào công đức, phước báo cứu mạng chúng sanh. Từ đó, chú luôn tinh tấn tu tập, thương yêu và bảo vệ sự sống của mọi loài, sau này đắc quả A la hán”.

Bên Trung Quốc xưa kia thời triều Thanh, niên hiệu Đạo Quang, có một vị quan thái thú thân mang trọng bệnh, trong lúc sinh mệnh yếu dần, ông ta phát một lời thề nguyện: kể từ kiếp này trở đi nguyện bù đắp lợi ích cho tất cả chúng sinh, ăn năn sám hối nghiệp chướng của bản thân, vứt bỏ mọi sự tầm thường của thế gian. Đêm hôm đó Quan Thế Âm bồ tát thị hiện trong mộng nói với ông ta rằng: “ông ngày trước nghiệp sát nặng nề, nay phải nhận quả báo đoản mệnh., thật may mắn thay đúng vào lúc này ông có thể phát thề nguyện vững chắc, duy chỉ có làm công đức phóng sinh mới có thể kéo dài tuổi thọ, còn có thể tăng phúc lộc.” Sau khi tỉnh dậy ông đã cảm ngộ rất lớn, cùng với cả nhà từ bỏ sát sinh, thường làm việc phóng sinh, thân mang bệnh cuối cùng dần dần được hồi phục. Quả thực người phóng sinh có thể thấy được rõ ràng cái quả báo sức khỏe hồi phục, tuổi thọ kéo dài.

Thời nay, cũng có một người chăn gia súc ở Tây Tạng, đã nhiều năm bệnh hoạn, mười phần đau khổ, ông ta đã đi đến rất nhiều bệnh viện mà tất cả đều vô ích. Sau đó có một vị tăng nhân đã nói với ông ta rằng ông ta kiếp trước sát sinh quá nhiều, nếu không phóng sinh ắt sẽ đoản mệnh đa bệnh, phải chịu nhiều đau khổ. Kể từ đó ông ta phát tâm phóng sinh, cuối cùng cũng đạt được vô bệnh vô khổ, cho tới hôm nay ông ta tin nhân quả một cách tuyệt đối, hằng năm vẫn thường đóng góp tiền bạc cho việc phóng sinh.

Trong tâm của các vị đệ tử Phật giáo, thâm ngôn nhân quả mười phần trọng yếu, cảm ứng của việc phóng sinh cũng vô cùng kỳ diệu. Hiện giờ cũng có rất nhiều vị danh y trị bệnh bằng cách hướng bệnh nhân thực hiện công đức phóng sinh. Ở thành phố Toại Ninh, Tứ Xuyên có một vị bác sĩ, ảnh hướng của cô tới mọi người cả trong và ngoài nước đều vô cùng to lớn, trong nhà cô treo đầy những bằng khen của chính phủ cấp tỉnh và trung ương cùng các tổ chức ngoại quốc nhằm cảm tạ và khen ngợi y thuật cao minh của cô, hiện giờ cô đã trở thành ân nhân cứu mạng của vạn người. Các bệnh nhân của cô đều nói rằng, lúc việc chữa trị trở nên vô hiệu, vị bác sĩ này đã khuyên chúng tôi phóng sinh, niệm kinh và dặn phải làm theo, sau khi làm nhiều công đức phóng sinh và thiện hành, thân thể quả thực đã được hồi phục. Lúc mà tôi nghe được những lời này, tôi càng sinh khởi định giải. Do vậy mà phương pháp chữa bệnh bằng việc phóng sinh cũng là một dạng công năng đặc dị.

NGƯỢC LẠI, VIỆC SÁT HẠI SINH LINH CHẮC CHẮN LÀ NGUYÊN NHÂN DUY NHẤT TRỰC TIẾP DẪN TỚI VIỆC ĐOẢN MỆNH VÀ NHIỀU BỆNH. Người vốn được sống lâu mà thích sát sinh ắt sẽ thành đoản mệnh. Nhà sư Tây Tạng Ngag-dbang Grag-pa nói rằng: “Người hành giáo mệnh phóng sinh, đoản mệnh cũng thành được kéo dài thọ mệnh, nếu mà giết hại các chúng sinh như cá, rắn…, người trường thọ mệnh cũng trở thành đoản mệnh.” Từ xưa đến nay, việc những người phóng sinh chuyển đoản mệnh thành trường thọ mệnh nhiều không kể siết.

Lời kết: Bản dịch này không phải là nguyên bản, người dịch đã tự ý thêm vào những câu chuyện để hoàn thiện thêm về mặt nội dung. Bản thân tôi cũng mới chỉ làm công đức phóng sinh một lần nhưng tôi cảm nhận được cảm ứng vô cùng kỳ diệu, Tôi cùng các vị phật tử khác cùng nhau niệm kinh phóng sinh rồi đem rất nhiều cá, rùa, ba ba ra bờ hồ thả. Lúc thả xuống tận mắt tôi chứng kiến lũ cá bơi thành đàn tung tăng quẫy lội, chúng bơi thành vòng tròn rất nhiều vòng như để bày tỏ sự vui mừng và biết ơn chúng tôi. Chúng cứ bơi như vậy rất lâu rất lâu cho tới khi từng người chúng tôi quay trở về, tôi là người sau cùng ra về thì chúng mới bắt đầu bơi đi. Bản thân tôi làm công đức phóng sinh vốn xuất phát từ tấm lòng thương yêu chúng mà thực hiện, không hề có ý cầu cho thân thể khỏe mạnh. Tuy vậy tôi cảm nhận được rõ ràng sự thay đổi trong cơ thể tôi ngay sau lần đầu tiên phóng sinh đó. Tôi khỏi hoàn toàn chứng thiếu máu lâu năm đã từng gây cho tôi rất nhiều mệt mỏi và stress, mất tập trung vào công việc. Ngoài ra tôi không còn gặp chứng đau nửa đầu thường xuyên, bệnh cảm vặt. Nếu có ai có người thân mang bệnh dù nặng hay nhẹ mà khó chữa hãy nên khuyên họ thường xuyên phóng sinh sẽ có được công đức vô cùng thù thắng vi diệu. Tuy vậy tôi vẫn khuyên các bạn việc phóng sinh nên xuất phát từ tâm bồ đề, từ lòng thương yêu và mong muốn chúng sinh thoát cái chết. Nhiều người chỉ vì cầu công đức mà miễn cưỡng thực hiện việc phóng sinh, trong quá trình phóng sinh đã làm chết rất nhiều sinh linh quả thực không chỉ rất đáng tiếc, đáng thương cho các sinh linh mà còn gây tổn thọ cho chính bản thân nữa. Nên một lòng cầu cho chúng sinh được sống, hãy chú ý chăm sóc tránh gây hại mạng trong suốt quá trình phóng sinh.

Theo ĐẠI BI THIỀN TỰ - Phan Tiến biên dịch​



Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.



Xem Thêm:

Edited by user Sunday, March 26, 2017 5:07:03 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#42 Posted : Sunday, March 26, 2017 5:05:53 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,278

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2376 time(s) in 1223 post(s)
Người sát hại chúng sanh; Ta không sát mà cứu mạng chúng sanh .
Người sát hại, tổn thương lẫn nhau; Ta không sát hại và không tổn thương ai,
Cho nên khi người người bị thảm sát; Ta không bị sát hại .


==> Ăn chay là ngừng dứt tạo sát sanh hại mạng; Phóng sanh cứu mạng chúng sanh là tạo phúc giải trừ tội báo sát sanh hại mạng của ta trong quá khứ ... Khi thiên tai , nhân họa (chiến tranh , thảm sát) xảy ra , ta luôn được thoát nạn và được an bình . Theo Luật Nhân Quả thì "Sát Sanh hại mạng là Nhân của Quả bệnh tật tai nạn và chiến tranh. Nợ máu xương phải trả bằng máu xương. Trốn đi đâu cũng không thoát khỏi" . Kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo (Kinh 10 Việc Thiện) có ghi 10 điều lợi ích của việc không sát sanh:

1) Tất cả chúng sanh điều kính mến
2) Lòng Tư Bi mở rộng đối với tất cả chúng sanh
3) Trừ sạch thói quen giận hờn
4) Thân thể thường được mạnh khỏe, không bệnh
5) Tuổi thọ được lâu dài
6) Thường được người tốt giúp đỡ
7) Ngủ ngon giấc, thường không bị chiêm bao ác mộng
8) Trừ được các mối thù oán
9) Khỏi bị đọa vào 3 đường ác (Địa Ngục - Ngã Quỷ - Súc Sanh)
10) Sau khi chết được sanh lên cõi Trời (Cõi Thiên, nơi mà những Thượng Đế, Thần Tiên, Thánh Thần cư ngụ)

Ai ngay trong đời hiện tại biết làm lành tạo phúc thì luôn khỏe mạnh, ít tai nạn, được trường thọ, tâm thần luôn an vui

10 NGHIỆP LÀNH THEO LỜI PHẬT DẠY - Không sát sanh hại mạng

https://www.youtube.com/watch?v=8KvdyTAKcEs









Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.



Xem Thêm:

Edited by user Sunday, March 26, 2017 5:33:03 AM(UTC)  | Reason: Not specified

"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



lly (Lynn Ly)  
#43 Posted : Friday, May 19, 2017 8:15:08 AM(UTC)
lly (Lynn Ly)

Rank: Advanced Member

Groups: Y Học Đời Sống, Registered
Joined: 4/5/2011(UTC)
Posts: 5,278

Thanks: 2457 times
Was thanked: 2376 time(s) in 1223 post(s)
PHÓNG SANH NHƯ THẾ NÀO MỚI CÓ Ý NGHĨA VÀ ĐÚNG CHÁNH PHÁP
Tác giả bài viết: Nguyên Bình Trần Đăng Thiện Quân


Đạo Phật được xây dựng trên nền tảng TỪ BI (Từ = ban vui; Bi =cứu khổ) và TRÍ TUỆ. TỪ BI và TRÍ TUỆ là là hai chủng tử sanh ra Phật. Trong bộ ĐẠI TRÍ ĐỘ LUẬN quyển 27 của ngài Long Thọ có nói: “TỪ BI là căn bản của đạo Phật.” Do vậy, chất liệu “TỪ BI” không thể thiếu trong giáo lý đạo Phật. TỪ BI là do hai chữ “Từ” và “Bi” ghép chung lại. Đức Phật dạy: "TỪ năng dữ nhứt thiết chúng sanh chi lạc; BI năng bạt nhứt thiết chúng sanh chi khổ". “TỪ” là lòng yêu thương, thường đem vui cho tất cả chúng sanh. “BI” là lòng thương xót, thương dứt trừ đau khổ cho hết thảy chúng sanh. TỪ BI là tình thương hoàn toàn vị tha không vị kỷ. TỪ BI là một lòng thương rộng lớn vô biên, nó khiến người ta vận dụng tất cả mọi khả năng, phương tiện để làm cho mọi người, mọi vật thoát khổ được vui.

Trong kinh TỪ BI, Đức Phật dạy:
“Mong tất cả những ai
Hữu tình có mạng sống
Kẻ yếu hay kẻ mạnh
Không bỏ sót một ai
Kẻ dài hay kẻ lớn
Trung, thấp loài lớn, nhỏ
Loài được thấy, không thấy
Loài sống xa, không xa
Các loài hiện đang sống
Các loài sẽ được sanh
Sống hạnh phúc an lạc…”


Đây là lời nguyện ước đừng loài nào sát hại loài nào, đừng ai coi nhẹ tính mạng của ai, đừng ai vì giận hờn và ác tâm mà mong cho ai đau khổ và khốn đốn.


Trong vô số pháp môn mà Đức Phật đã chỉ dạy, chỉ có phương pháp phóng sanh là dễ thực hành nhất để trưởng dưỡng lòng TỪ BI của chúng ta. Trong ĐẠI TRÍ ĐỘ LUẬN dạy rằng:

“Trong tất cả các tội ác, tội sát sanh là nặng nhất.
Trong tất cả các công đức, không giết hại là công đức lớn nhất.”


Thế nào gọi là phóng sanh? Phóng sanh tức là nhìn thấy các loại chúng sanh có mạng sống đang bị bắt nhốt, giam cầm, sắp sửa bị giết hại, kinh hoàng lúng túng, mạng sống trong phút giây nguy ngập, liền phát lòng TỪ BI tìm cách cứu chuộc. Như vậy tức là hành vi giải thoát, phóng thích, cứu lấy mạng sống”.

Phóng sanh có mười công đức như sau:

1. Không có nạn đao binh, tránh được tai họa chiến tranh tàn sát;
2. Sống lâu, mạnh khỏe, ít bệnh;
3. Tránh được thiên tai, dịch họa không gặp các tai nạn;
4. Con cháu đông đúc, đời đời hưng thạnh nối dõi không ngừng;
5. Chỗ mong cầu được toại nguyện;
6. Công việc làm ăn phát triển hưng thạnh gặp nhiều thuận lợi;
7. Hợp lòng trời, thuận tánh Phật, loài vật cảm ơn, chư Phật hoan hỷ;
8. Giải trừ oán hận, các đều ác tiêu diệt, không có lo buồn sầu não;
9. Vui hưởng an lành, quanh năm đều được an ổn;
10. Tái sanh về cõi trời hưởng phước vô cùng, nếu có tu Tịnh Độ thì được vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc.

Kinh DƯỢC SƯ LƯU LY BỔN NGUYỆN CÔNG ĐỨC dạy rằng: “Cứu thả các sinh mạng được tiêu trừ bệnh tật, thoát khỏi các tai nạn.” Người phóng sanh tu phước, cứu giúp muôn loài thoát khỏi khổ ách thì bản thân không gặp các tai nạn.

Pháp sư Viên Nhân cũng dạy rằng: “Tật bịnh, ung thư, tai nạn… sở dĩ có thể bất hạnh sanh ra là duyên nơi nghiệp giết hại trước kia chúng ta đã tạo nên mà chiêu cảm lấy quả báo này. Phương thức giải quyết chính là phóng sanh. Nhờ vào việc bỏ tiền, bỏ sức để cứu mạng phóng sanh nên có thể đền trả vô số món nợ sát sanh trước kia mà chúng ta đã thiếu. Điều quý báu nhất của mỗi chúng sanh đều là mạng sống. Giết hại chúng thì chúng oán hận nhất, oan cừu kết sâu nhất, cho nên nói nghiệp giết hại là nặng nhất. Ngược lại, cứu sống được chúng thì chúng cảm kích nhất, tạo được nhiều phước thiện nhất, cho nên nói công đức phóng sanh là đệ nhất. Những ai phê phán, hủy báng việc phóng sanh, hoặc cản trở nghi ngờ việc phóng sanh cần phải lưu ý. Vì cản trở người phóng sanh thì cũng giống như sát sanh, khiến cho hàng ngàn hàng vạn sanh mạng không được giải cứu, phải hàm oan mà chết. Tội lỗi đó thật là vô lượng vô biên. Nhất định phải gấp rút sám hối, sửa lỗi, nếu không thì khổ hình nơi địa ngục nhất định không tránh khỏi.”

Tất cả mọi loài chúng sanh đều ham sống sợ chết, không có gì quý hơn sinh mạng của mỗi chúng sanh. Chúng ta phóng sanh tức là trực tiếp giải cứu sinh mạng cho chúng sanh, vì giải cứu sinh mạng cho chúng sanh tức là giúp chúng sanh giữ lại được cái giá trị cao cả nhất, đáng trân quý nhất. Đức Phật dạy: “Nhất thiết chúng sanh giai hữu Phật tánh”. Chỉ vì nhân quả tội báo trong quá khứ mà nay thọ thân làm súc sanh, khi ác nghiệp tiêu trừ thì chúng có thể chứng thành quả Phật. Do vậy, khi thực hiện việc phóng sanh, chúng ta giúp chúng sanh thoát khỏi sự sợ hãi, sự oán hận khi cận tử nghiệp đến để sống tự do, an vui, có nghĩa là đã cứu được “Huệ mạng” của chúng sanh hay nói cách khác là cứu được một vị Phật trong tương lai.

Kinh CHÁNH PHÁP NIỆM có dạy: “Tạo một ngôi chùa chẳng bằng cứu một sinh mạng.” Công đức phóng sinh rất là thù thắng, bất khả tư nghị. Cho nên hiện nay, thực hành phóng sanh được phổ biến rất nhiều trong đời sống tu tập của người Phật tử. Nhưng thực hành phóng sanh như thế nào mới có lợi ích, mới đúng chánh pháp?

Ta thường thấy một số Phật tử mua chim, cá để phóng sanh. Nhưng họ không thả liền mà đem vô chùa chờ quý thầy làm lễ chú nguyện rồi mới thả. Có đôi khi quý thầy bận việc không làm lễ liền thì nhốt trong lồng qua đêm hay đến ngày hôm sau, đợi đến khi làm lễ thì mới thả. Hay trong những lễ lớn hay những dịp cầu an đầu năm hay cầu siêu, chúng ta thấy một số Phật tử gọi điện thoại đến chỗ bán chim, bán cá, bán lươn phóng sanh để đặt số lượng mua để phóng sanh. Hay có trường hợp thay vì mua 5 kg cá lớn thì người ta khăng khăng lấy số tiền đó để mua cho được 20kg cá nhỏ để phóng sanh và nghĩ rằng với số lượng phóng sanh càng nhiều thì công đức càng lớn. Thử hỏi phóng sanh như vậy có đúng không? Suy nghĩ như vậy có đúng chánh pháp không?...

Chúng ta cần phải hiểu rằng, phóng sanh xuất phát từ lòng TỪ BI, lòng từ tâm, thương xót khi gặp một con vật bị nạn, mình ra tay cứu thoát, hoặc nhìn thấy một hoặc nhiều con vật sắp bị giết, mình bỏ tiền ra mua để cứu sống chúng. Nhưng hành động rất tốt và rất đẹp của việc phóng sanh mà thực hiện không đúng cách thì không đem lại hiệu quả, dẫn đến mê tín, thậm chí còn bị tội báo.

Như vậy, để việc phóng sanh có ý nghĩa và đúng pháp, chúng ta cần lưu ý những điều sau:
  • Phóng sanh phải phát xuất từ lòng TỪ BI, không vì ý nghĩa tư lợi (như cầu sống thọ, cầu may mắn, giải trừ tật bệnh, cầu siêu…). Vì nếu không như vậy, việc phóng sanh tuy có tốt, nhưng công đức và phước báu chỉ là hữu lậu nhân thiên.

  • Phóng sanh bằng cái tâm, chẳng cần được ai biết đến, chứ đừng theo phong trào, chạy theo chữ danh, muốn cho mọi người thấy để khen ngợi, để được tiếng tăm. Tâm TỪ BI mà không khởi sanh thì còn nói gì đến chuyện trưởng dưỡng.

  • Phóng sanh là tự do, không phân biệt số lượng ít nhiều, lớn nhỏ, mắc rẻ, không chọn mua con này hay con kia để phóng sanh, vì chúng sanh đều bình đẳng cho nên đối tượng phóng sanh bao gồm tất cả chúng sanh, không chọn ngày giờ tốt xấu, không nên chờ dịp này hay dịp khác,…. Nên khi ta phát tâm thì liền thực hiện, tùy vào khả năng từ một, hai con đến muôn ngàn con phải lập tức cứu thoát chúng. Quan trọng là sự thành tâm, lòng TỪ BI của người phóng sanh chứ không phải là số lượng sinh vật được phóng sanh.

  • Sau khi mua con vật để phóng sanh thì thả ngay càng nhanh càng tốt để chúng trở về môi trường sống tự nhiên, tự do thoải mái. Không nên chờ quý thầy chú nguyện rồi mới phóng sanh vì chúng ta phóng sanh từ lòng TỪ BI thì không thể nào nhẫn tâm nhìn thấy cảnh tượng “cá chậu, chim lồng”, tránh cho chúng phải chịu kéo dài nỗi khổ sợ hãi, ngột ngạt, tù túng vì bị giam cầm; có khi chúng phải mất mạng trước khi được ta phóng thích.

  • Khi phóng sanh tránh trường hợp đặt hàng trước vì khi chúng ta đặt hàng thì người bán sẽ truy bắt các con vật và nhốt chúng vào lồng hay chậu để chờ tới ngày giao. Điều này khiến các con vật đang sống trong môi trường tự nhiên tự do, có thể bị thương, bị đói, bị chết do bị giăng bắt. Cần tránh trường hợp mình tạo nghiệp tốt mà đẩy người khác phạm vào nghiệp ác. Ngoài ra, chúng ta không nên mua chim phóng sanh hoặc các loài vật được mang đến bán trong chùa. Vì việc làm này vô tình tiếp tay cho những người ác tâm, lợi dụng lòng từ của Phật tử, chuyên đánh bắt một vài loại chim (sẻ, én) để phục vụ cho phóng sanh.

  • Khi phóng sanh cần quan tâm đến môi trường sống của nó, thả chúng về đúng môi trường sống tự nhiên của nó, không nên mua cá nước ngọt mà thả ở nước lợ, không thả vào môi trường khó sinh tồn hay làm hại các sinh vật khác…

  • Khi phóng sanh cần thực hiện âm thầm, chọn nơi vắng vẻ càng tốt, vì pháp sự này không nên kích thích lòng tham của những người săn bắt, tạo thêm nghiệp chướng cho họ mà chính chúng ta cũng bị giảm phần công đức.

  • Phóng sanh là cơ hội để con vật có điều kiện quy y Tam Bảo và sám hối nghiệp chướng, khuyến phát tâm Bồ đề cho các loài hữu tình đó, nhờ công đức Quy y Tam bảo mà khi hết duyên mang thân súc sanh thì những loài hữu tình này sẽ được tái sanh lên cảnh giới cao hơn, được gặp Phật, nghe Pháp, giải thoát giác ngộ, tự độ cho bản thân và chúng sanh. Do đó, trong nghi thức phóng sanh có lễ quy y, sám hối cho chúng sanh, phát nguyện kết duyên lành với các chúng sanh đó, nguyện đời đời kiếp kiếp sanh ra được thân cận, làm quyến thuộc Bồ đề, cùng tu thành Phật đạo trước khi phóng sanh


Tóm lại, người học Phật tăng trưởng lòng TỪ BI là điều rất cần thiết nhưng TỪ BI phải có TRÍ TUỆ. Để thực hiện việc phóng sanh có ý nghĩa và đúng pháp thì người phóng sanh cần có thực tâm và thực lòng, vận dụng tâm đại từ đại bi. Khi phóng sanh, chúng ta đi ra chợ, nơi bán các loài vật sẽ bị giết để làm thực phẩm cho con người (không có mục đích phục vụ cho việc phóng sanh). Khi đi mua không nên lặp lại nhiều lần ở một địa điểm và không có tính chất định kỳ để người bán không có sự chuẩn bị trước. Chúng ta gặp con gì thì mua con đó, không đặt trước, không phân biệt nhiều hay ít, lớn hay nhỏ mà chỉ tùy tâm và thành tâm. Sau đó cần chuẩn bị dụng cụ và chọn vị trí phù hợp để vận chuyển chúng đến nơi sẽ phóng sanh, cần tránh trường hợp thùng chứa quá nhỏ và vị trí quá xa. Trước khi phóng sanh, chúng ta nhiếp tâm chú nguyện đơn giản để khuyến phát tâm Bồ đề và để cho chúng gieo duyên lành với Phật Pháp: “Nam mô A Di Đà Phật (3 lần). Hôm nay, tôi gặp quý vị là có nhân duyên với nhau, nguyện nhiều đời làm quyến thuộc Bồ Đề, xin quý vị sám hối nghiệp chướng và quy y Tam Bảo.” Sau đó đọc tiếp:” Chúng sanh xưa nay tạo ác nghiệp, đều do ba độc tham sân si, từ thân miệng ý mà sanh ra, nay đối trước Phật cầu sám hối. Nam mô Cầu sám hối bồ tát (3 lần). Chúng sanh quy y Phật, chúng sanh quy y Pháp, chúng sanh quy y Tăng. Chúng sanh quy y Phật không đọa địa ngục. Chúng sanh quy y Pháp không đọa ngạ quỷ. Chúng sanh quy y Tăng không đọa súc sanh (3 lần). Nguyện đem công đức này, hướng về khắp tất cả, đệ tử và chúng sanh, đều trọn thành Phật đạo”.

Bên cạnh đó, có một số người cho rằng: “Người ta có tiền thì mới có điều kiện để mua các loài vật để phóng sanh, còn tôi cơm không đủ ăn thì dù có muốn phóng sanh cũng không thể thực hiện được”. Nghĩ như vậy là chưa hiểu về giáo lý đạo Phật. Trong đạo Phật, có ba cách để thực hiện các hạnh lành như phóng sanh, bố thí, cúng dường, ấn tống kinh sách, … Đó là: tự mình trực tiếp làm, hoặc thấy người khác làm sanh tâm vui mừng (tùy hỷ công đức), hoặc khuyến khích người khác làm thì cũng đều có công đức. Hòa Thượng thượng Trí hạ Tịnh dạy: “Trong Mười Đại Nguyện Vương của Bồ Tát Phổ Hiền, điều nguyện thứ năm là “Tùy hỷ công đức” dễ thực hành lắm, lấy công đức của người làm công đức của mình. Đây là Pháp tu thong thả nhẹ nhàng. Đối với các việc lành của người, chúng ta không vui mừng lại còn ngăn cản chê trách thì tổn phước. Còn tùy hỷ (vui mừng theo) thì Phước đức tăng thêm...”.

Ngoài ra, trong cuộc sống hằng ngày, khi thấy đàn kiến bị ngập nước, thấy con giun nằm chỗ đất khô, thấy con ốc bò trên đường đi, thấy tổ chim non bị rớt, thấy các loài chim, loài thú bị mắc nạn, … chúng ta lập tức tìm cách giải thoát cho chúng, đưa chúng về môi trường sống tự nhiên. Những việc làm đơn giản này cũng là thực hành hạnh phóng sanh.

Hơn thế nữa, để thực hành hạnh phóng sanh một cách rốt ráo thì chúng ta cần phải phát nguyện ăn chay. Phóng sanh và ăn chay có liên hệ mật thiết và hỗ trợ nhau. Ăn chay cũng giúp giảm bớt số lượng chúng sanh bị bắt, bị giết để làm thực phẩm, cũng góp phần trưởng dưỡng lòng TỪ BI. Nếu chúng ta chỉ phóng sanh mà không ăn chay thì nghiệp sát vẫn không dứt.

Giáo lý Đạo Phật rất cao sâu nhiệm màu nhưng vẫn vô cùng thiết thực. Người Phật tử nếu biết thực hành, ứng dụng giáo pháp một cách đúng đắn vào đời sống hằng ngày thì sẽ có một đời sống an lạc.




Kiến thức là từ học tập mà có,
Năng lực từ tôi luyện mà thành,
Phẩm hạnh, nhân phẩm là từ tu dưỡng mà xuất sanh.

Mưa lớn không gột rửa được rễ sâu trong lòng đất;
Đạo pháp rộng lớn cũng chỉ độ được người hữu duyên.



Xem Thêm:





"Kẻ Ác lo không hãm hại được người,
Người Hiền sợ không cứu giúp được ai"



Users browsing this topic
Guest (2)
3 Pages<123
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.