Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

70 Pages«<686970
Options
View
Go to last post Go to first unread
hongvulannhi  
#1381 Posted : Wednesday, March 29, 2017 11:43:42 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,470

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Bánh khọt Vũng Tàu ở Sài Gòn


Văn Lang
/Người Việt
March 29, 2017

UserPostedImage

Bánh khọt Vũng Tàu tại quán “Cô Ba Vũng Tàu” khu Phú Mỹ Hưng, quận 7.
(Hình: Văn Lang/Người Việt)


SÀI GÒN, Việt Nam (NV) – Tại Vũng Tàu có nhiều quán bánh khọt, nhưng có một quán đặt thành thương hiệu mang tên “Cô Ba Vũng Tàu.” Tại Sài Gòn, quán này mở ba cửa tiệm, trong đó có một tiệm mở tại khu nhà giàu Phú Mỹ Hưng, quận 7.

Nguyên liệu chính để làm món bánh khọt là bột gạo, ngoài ra còn có đậu xanh, con tép (làm nhân), hành lá, có nơi còn dùng hột gà, hoặc bột nghệ. Ðiểm khác biệt của bánh khọt Vũng Tàu là không dùng nước cốt dừa như bánh khọt miền Tây.

Khi tới quán bánh khọt Vũng Tàu ở quận 10, chúng tôi khá ngạc nhiên với cách đổ bánh khọt ở đây. Dù biết hiện giờ không còn ai dùng mỡ heo thoa lên khuôn bánh như trước kia, mà dùng dầu ăn. Nhưng quán này “độc đáo” là cho đổ dầu ăn ngập lên khuôn bánh (chừng 30 cái), khi đổ bột vô khuôn, bột chìm dưới lớp dầu ăn đang sôi nên chín rất nhanh và làm bánh giòn.

Ông chủ quán, dân gốc Vũng Tàu, giải thích: “Không thể làm theo cách truyền thống như hồi xưa nữa, vì lượng khách đông, không thể để họ chờ được.”

Bánh khọt “chiên” giòn, được cuốn với lá cải xanh hoặc rau xà lách, thêm rau thơm, rau diếp cá, đu đủ xanh bào chấm nước mắm chua ngọt. Ăn rồi mới nhớ, có ai đó đã nói bánh khọt với bánh xèo là “hai chị em” với nhau. Nghe ra cũng hơi hơi… có lý!

Với quán “Cô Ba Vũng Tàu” ở khu Phú Mỹ Hưng, quận 7, thì bánh khọt mềm hơn. Ngoài nhân tép ra thì ở đây còn có nhân chả cá (thu), nhân mực,…

UserPostedImage

Ðổ bánh khọt Vũng Tàu tại một quán ở Sài Gòn. (Hình: Văn Lang/Người Việt)


Một người bạn của chúng tôi kể, anh đưa người bạn là Việt kiều Úc đi khắp hết những quán bánh khọt ở Sài Gòn, nhưng tới bất cứ quán nào anh bạn đều thở dài, nói rằng bánh khọt này không giống bánh khọt ngày xưa.

Bạn anh kể, mùa Hè năm lớp 9, người bạn gái cùng lớp vốn học khá giỏi, từng mơ ước lớn lên sẽ làm cô giáo hoặc thi vô ngành y, nhưng vì gia cảnh nghèo nên mở ra một quán bánh khọt trong hẻm. Anh tới ăn ủng hộ, quán nghèo nên bánh không có nhân tôm hay nhân thịt, chỉ là bột gạo pha với nước cốt dừa, và bột cũng khá loãng nên bánh rất mềm.

Bánh nóng được cho vô chén, với chút đồ chua, chan ngập nước mắm chua ngọt, dù bánh không có nhân nhưng ngày đó anh ăn thấy sao ngon lạ.

Cuối mùa Hè đó, gia đình anh đi vượt biên. Ngày đó ra đi là bí mật, không thể nói chuyện chia tay với ai. Tới được Úc, sau này anh liên lạc về, nhưng không nhận được hồi âm.

Ngày anh trở về thì gia đình người bạn gái cũ không còn ở đó. Hỏi thăm, có người nói gia đình cô đi kinh tế mới ở đâu miệt Bù Ðăng-Bù Ðốp. Lên đó tìm, người ta cho biết gia đình cô đã chuyển đi đâu đó về Rạch Giá-Kiên Giang. Anh lại lặn lội xuống đó, người thân của cô cho anh biết, cô được một người đàn ông cưu mang trong một chuyến vượt biển. Nhưng chuyến hải trình đó, không có ai đưa tin về…

Anh vẫn nuôi hy vọng, cho đến một ngày anh chợt nhận ra “mây trắng bay ngang đầu,” đành cất kỷ niệm vào trong một góc của trái tim, để tiếp tục vững bước sống cùng những tháng năm.

Với anh, bánh khọt không chỉ là tên một món ăn dân dã, mà còn là hình ảnh của một nỗi nhớ mà bao năm qua anh vẫn chưa kịp nghĩ ra một cái tên để gọi.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#1382 Posted : Saturday, April 1, 2017 1:37:42 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,470

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Mít non kho thịt


By Tạ Phong Tần
-
March 21, 2017
Share on Facebook
Tweet on Twitter

Thịt heo với người Việt là món ăn thông dụng, phù hợp túi tiền, không quá sang trọng như thịt bò, thịt đà điểu, thịt cá sấu, thịt ếch đồng, thịt gà ta thả vườn. Cũng không quá rẻ tiền và kém chất lượng dinh dưỡng như các loại cá biển ươn trong các buổi chợ chiều. Người giàu thì mua đùi nạc, sườn non, chân giò. Người trung lưu mua ba rọi, nách, sườn, mông. Người ít tiền hơn vẫn có thể mua được lỗ tai, đầu heo, lòng, da, mỡ, ba rọi có lớp mỡ hơi dày một chút, xương sống, lưng, bạc nhạc…

UserPostedImage


Mua được thịt heo ngon là một chuyện, có nấu được thành món ăn ngon hay không là một chuyện khác hoàn toàn. Có tiền nhiều đi chợ chưa hẳn đã nấu được món ăn ngon, mà có tiền ít ra chợ chưa hẳn chỉ nấu món ăn dở. Ðiều quan trọng là nhìn miếng thịt mà biết cách nấu theo kiểu nào cho nó ngon, ướp với gia vị gì, ăn với món canh gì để có sự phối hợp hoàn hảo các món ăn cho bữa cơm trở thành đặc sắc, ngon lành, mà món mít non kho thịt ba rọi là một ví dụ điển hình cho nguyên tắc nấu ăn vừa kể ở trên.

Xứ tôi vốn chỉ trồng được lúa, khoai, nhãn, chuối là chính. Những cây ăn trái khác phải là miệt vườn Vĩnh Long, Trà Vinh, Bến Tre trở lên. Nếu đem cây giống về đây trồng thì nó cũng mọc, cũng lớn lên, có điều lớn chậm và trái thì nhỏ xíu, ít trái hoặc không có trái nào. Vì vậy, dân ở đây có câu: “Làm chuyện trồng xoài, trồng mít” là để chỉ những người không biết suy tính, làm hùng hục mà chẳng thu được kết quả gì. Mít trồng ở xứ tôi thay vì để ăn trái chín thì người ta trồng mít để lấy gỗ (gỗ mít dẻo) làm một số đồ mộc đặc biệt và để ăn trái mít non.

Tất nhiên, trái mít non đầy mủ và chát, không thể ăn sống được. Muốn ăn mít non phải luộc mít rồi kho, xào, hoặc nấu canh với thịt heo. Các chợ bình dân ở Sài Gòn tôi vẫn thấy bán mít non luộc sẵn cắt ra từng miếng, mỗi miếng từ một đến một ký lô rưỡi, có màu tím mắm ruốc lợt, và cũng có bán loại mít còn nguyên trái lớn cỡ trái bưởi da xanh. Muốn nấu ăn ngon đừng nên mua loại cắt miếng luộc sẵn này, bởi lẽ thứ nhất trái mít mà lớn đến mức độ phải xắt ra từng miếng để luộc thì nó không phải già nhưng cũng không còn non nữa, xơ có thể bị dai, lớp vỏ xung quanh hột mít có thể đã bị cứng lại rồi. Người luộc muốn luộc mít mau chín, rút ngắn thời gian nên xắt trái mít ra nhiều miếng nhỏ mới cho vô nồi nước sôi mà luộc, như vậy, miếng mít bị nông nước trong đó, khi ta mua đem về nấu mít bị bở, khó thấm gia vị, không ngon.

Chịu khó mua loại trái chỉ lớn khoảng trái bưởi da xanh hoặc lớn nhỉnh hơn chút xíu cũng được, đem về tự mình luộc nguyên trái, có thể mất thời gian nhưng sẽ ngon hơn. Muốn biết mít luộc đã chín chưa thì lấy chiếc đũa tre xom vô thử, thấy chiếc đũa xuyên qua được trái mít là luộc đã chín. Luộc xong vớt trái mít ra để nguội rồi lấy dao gọt bỏ lớp vỏ gai bên ngoài, xắt miếng bằng hai ngón tay, dài chừng ba bốn phân là đã sẵn sàng để làm món mít kho rồi.

Chọn mua chừng nửa ký lô thịt ba rọi. Miếng thịt da không mỏng quá cũng không dày quá, khoảng chừng năm li là vừa. Từng lớp thịt lớp mỡ xen kẽ nhau, lớp mỡ không dày hơn lớp thịt, màu mỡ trắng tinh, màu thịt đỏ hồng, miếng thịt không có mùi hôi là thịt ngon.

Thịt heo đem về rửa sạch xắt miếng dày chừng một phân, bề ngang cỡ hai phân, dài chừng ba bốn phân, mỗi miếng thịt đều có dính theo một miếng da là vừa ăn, ướp gia vị mau thấm. Thịt xắt xong để cho thiệt ráo nước rồi ướp với một chút nước màu, nước mắm ngon và chút muối (hạt nêm, bột canh đều được), tỏi tươi lột vỏ giã nhỏ, chút đường, chút bột ngọt tùy khẩu vị người ăn. Chờ khoảng ba chục phút sau cho thịt thấm gia vị, bắc cái nồi hơi sâu lòng một chút lên bếp, cho lửa lớn, cho vô nồi vài muỗng mỡ nước (hoặc dầu ăn), chờ cho mỡ trong nồi sôi lên thì cho thịt đã ướp vô nồi, lấy cái dá lớn cán dài xào đảo cho thịt săn đều rồi cho thêm nước lã vô nồi, nước xăm xắp mặt thịt.

Chờ nước trong nồi sôi bùng lên, hớt bọt cho sạch rồi hạ lửa riu riu cho nước rút vô thịt. Khi thấy nước rút còn chút đỉnh thì cho thêm nước lã khác vô nồi nhiều hơn thịt, lúc này mới đổ tất cả mít non luộc đã xắt sẵn ban đầu vô nồi thịt. Tùy theo ý thích muốn ăn mít nhiều hay ít mà bỏ thêm vô nồi. Nước kho trong nồi phải xăm xắp mặt mít. Lấy cái dá đảo cho mít và thịt trong nồi trộn đều nhau. Lúc này cho lửa lớn lên, khi nước sôi lên lại hớt bọt cho sạch lần nữa, nếm lại nước kho rồi gia giảm thêm gia vị cho vừa ăn. Hạ lửa riu riu cho nước thịt kho thấm vô miếng mít. Nếu thích có nhiều nước kho để chan cơm thì cứ cho nước nhiều hơn. Kho khoảng mười lăm phút, ăn thử một miếng mít thấy gia vị đã thấm vô miếng mít thì cho hành lá xắt khúc chừng hai phân vô nồi thịt rồi tắt lửa.

Kho như vậy, miếng thịt mềm, thấm gia vị mặn hơn miếng mít. Còn miếng mít thấm được dầu mỡ, gia vị từ nước thịt kho, ăn ngon không kém gì miếng thịt. Nếu cho thịt và mít vô kho chung một lượt thì mít sẽ bị mặn hơn thịt, lại do nấu thời gian lâu quá, miếng mít bị bở không ngon nữa.

Mít non kho thịt ba chỉ ăn với cơm trắng nóng hổi, rau muống, rau lang luộc thì ngon hạng nhứt. Chan nước thịt vô cơm ăn với rau cũng ngon mà chấm rau vô nước thịt kho ăn càng ngon hơn. Thịt ba rọi vừa béo vừa mềm, vị ngon đã đành, miếng mít thấm mỡ và các thứ gia vị vô cũng béo, cũng mềm, cũng mằn mặn, ngòn ngọt, mà mít ngon hơn thịt ở chỗ khi nhai trong miệng có cảm giác ngon hơn miếng thịt, nó vừa giòn giòn, sần sật mà lại còn có vị dai dai, bùi bùi từ xơ mít, hột mít nữa. Ðây là món kho nước nên ăn với canh không ngon bằng ăn với rau đậu luộc hoặc rau đậu xào, vì canh sẽ làm nhạt đi vị đậm đà của thịt kho.

Chợ Bình Triệu, Sài Gòn đối diện với ký túc xá trường Ðại học Luật là điểm đến của tất cả các loại mít từ Ðồng Nai, Bình Dương, Tây Ninh đều xuống bán ở đây, giá rẻ vô vùng. Ðó là cơ hội cho dân miền Tây như tôi được ăn mít thỏa thích. Những ngày tôi còn là sinh viên trường Luật, bọn tôi nghèo đến mức chỉ đủ tiền mua chút xíu thịt bạc nhạc kho với mít non. Kho xong, bọn tôi ăn cơm được đến vài ngày sau, cuối cùng mít kho trong nồi hết trước mà thịt thì còn, lại mua thêm miếng mít về xắt ra bỏ vô, thêm gia vị, nước lã vô kho ăn tiếp, thiệt là vừa ngon mà vừa tiết kiệm quá chừng luôn.

Chợ bên Nam California này chỉ thấy bán trái mít lớn đã chín, hoặc chưa chín thì cũng là trái mít già, không dùng kho ăn được. Muốn thưởng thức món mít kho chắc phải tự trồng lấy một vài cây rồi chờ nó ra trái non mà ăn, khí hậu ở đây có thể trồng được mít, tuy không ngon bằng mít miền Ðông Nam bộ, nhưng cũng gọi là trồng được, có còn hơn không. Thế mới biết những món ăn tầm thường, giản dị, rẻ tiền ở xứ quê, qua tới Mỹ muốn ăn nó bỗng chốc trở nên một kỳ công và đòi hỏi lòng kiên nhẫn tràn đầy đó.

TPT
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#1383 Posted : Friday, April 14, 2017 5:32:57 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,470

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)
UserPostedImage


Chúc các bạn, độc giả thầm lặng và gia đình
Thứ Sáu Tuần Thánh an bình, tràn đầy Hồng ân trong mùa Phục Sinh.

HONG VU LAN NHI & Team LN
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#1384 Posted : Sunday, April 16, 2017 2:33:03 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,470

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)


Bánh ú nước tro


Tạ Phong Tần

April 13, 2017

UserPostedImage

Minh họa: Ánh Bùi/Người Việt


Những năm thập niên 70-80 thế kỷ trước, miền Tây Nam bộ trù phú đất đai cò bay thẳng cánh vậy mà dân thị xã Bạc Liêu đói ơi là đói, đói đến mức cơm gạo mốc ngày hai bữa ăn với rau muống sống chấm muối cũng không có mà ăn. Dân Sài Gòn còn được liệt vào loại thành thị không sản xuất lúa gạo và được bán gạo theo tem phiếu, dân Bạc Liêu nửa quê nửa thành mới khổ, bị liệt vào loại nông thôn nhưng không hề có miếng đất nào để chọi chim, thành ra không được bán lương thực như: gạo, khoai, cao lương… theo tem phiếu, mà cũng hổng có trồng được cây gì để ăn hết.

Sau này nghe nói dân ngoài Bắc hàng tháng được bán mấy cân bột mì, không biết làm cách nào để ăn, có nhà đem nhồi nước rồi vo thành cục mà luộc, nướng, có nhà cùng nhau gom lại đem đi mướn cơ sở gia công làm bánh quy, nên mới có câu: “Bơm mực, rửa bút bi/ Lộn cổ áo sơ mi/ Gia công quy gai xốp.” Trong Nam không có nghề “Gia công quy gai xốp” nhưng có “nghề” vá dép mủ (nhựa) và vá thau mủ. Cho nên, thời đó trong Nam nói đến chuyện được ăn bánh thiệt là chuyện giống như khoa học viễn tưởng vậy.

Gần nhà tôi có vợ chồng củ Chệt, củ tức là cậu, Chệt là người Việt gốc Hoa. Bà vợ củ Chệt đi buôn (lậu) đủ thứ thượng vàng hạ cám, hồi đó ai làm nghề này bị nhà cầm quyền kêu là “thành phần mánh mung,” dân thì kêu là mấy “bà mánh,” “ông mánh.” Nhờ vậy mà nhà củ Chệt có đồng ra đồng vô, cơm đủ ăn, áo đủ mặc. Hàng năm bà Chệt đều mua (lậu) được gạo nếp từ trước để dành gói bánh, ngày Tết Ðoan Ngọ nghỉ ở nhà gói bánh ú nước tro, bánh ú nhưn mỡ bán cho hàng xóm cũng kiếm thêm chút tiền lời.

Trong nhà, củ Chệt lúc nào cũng dự trữ sẵn một khạp da lươn lớn chừng bốn chục lít nước, chứa tro củi để lấy nước tro ngâm nếp làm bánh. Nước tro củ Chệt ngâm từ đầu năm, đến giữa năm chắt ra nước tro màu vàng óng, trong vắt. Củ Chệt nói: “Lứ coi nè, trong mà đặc như dầy làm bánh ngon lắm đa.” Nhà tôi có cái gác bằng cây, tôi thường ngồi trên gác nhìn xuống sân nhà củ Chệt học lóm cách củ Chệt làm bánh. Củ Chệt có nhiệm vụ vo nếp sạch, đổ vô thúng tre để ráo nước rồi chắt lấy nước tro lược sạch đổ vô thùng mủ ngâm nếp. Xong củ Chệt đạp xe đi quần quanh khắp chỗ kiếm mua lá tre Tàu, lá nào lá nấy bề ngang lớn bằng bàn tay, dài khoảng hai gang tay, mua lạt gói bánh.

Lá tre đem về gỡ ra từng lá lau sạch, lựa lấy những lá còn nguyên vẹn, dài, bự, cắt bỏ cái cuống lá rồi xấp thành từng xấp nhúng sơ qua nước sôi cho lá mềm đi, xong trải ra cái nia bằng tre để phơi heo héo. Như vậy lá sẽ mềm, dai, khi gói bánh không bị rách. Nhưn bánh cũng đơn giản, chủ yếu là dừa khô rám vỏ xào với đường vàng thành dẻo dẻo, béo béo, thêm chút mùi thơm lá dứa hay mua được vài ống vani trộn vô là quý lắm rồi. Nếp ngâm nước tro qua đêm đem vút sạch bằng nước lã rồi đổ qua rổ tre đan khít cho ráo nước. Cọng lác mọc ngoài bãi sông cắt về chẻ nhỏ phơi khô bán từng bó làm dây cột thì kêu bằng lạt. Lạt đem về cũng phải ngâm rửa bằng nước sạch nó mới dai và mềm, gói bánh siết chặt không bị đứt, bánh mới sạch sẽ. Nhưn bánh sau khi xào xong để nguội củ Chệt sẽ vo thành từng viên bằng cỡ ngón tay cái để sẵn trong cái thau nhôm nhỏ. Mấy vụ này củ Chệt ở nhà làm hết, bà Chệt về chỉ có nhiệm vụ bưng ra ngồi gói bánh thôi, còn luộc bánh vẫn là củ Chệt.

Bánh ú nước tro thật ra rất đơn giản ở khâu chuẩn bị vật liệu. Bánh ngon hay không là ở nếp ngâm nước tro nhiều hay ít, ngâm vừa đủ thì bánh ăn không có vị cay cay của nước tro, vừa dai vừa giòn, mở lớp lá gói ra bánh màu vàng sẫm trong vắt rất đẹp mắt.

Bà Chệt lấy một bó lạt đã chuẩn bị sẵn cột một đầu lên cái khoen cửa, đầu kia thả lỏng. Bà lấy cái lá tre Tàu khoanh lại như hình cái quặng nhọn đầu, dĩ nhiên đỉnh nhọn nằm chính giữa phần gần cuống lá nên cái quặng này nó khít, xúc muỗng nếp đổ vô không rớt ra ngoài, lấy cái muỗng nhỏ múc cục nhưn để lên lớp nếp, rồi múc thêm một muỗng canh nếp đổ phủ lên trên cục nhưn, bang cho đều ra sao cho nếp bao kín cục nhưn và hơi đầy lên một chút. Hai ngón tay trỏ và cái của bà Chệt nhanh chóng bóp hai mép lá dư lại thành cái góc nhọn, lật ngược cái bánh lên úp hai mép lá bóp vô lần nữa, rồi thò tay phải kéo ra một cọng lạt kê vô cái bánh mà cột tất cả ba góc lại siết chặt, phần đuôi lá dư khoảng năm sáu phân vẫn cứ để vậy chỉa ra chớ không cắt bỏ đi. Bánh gói xong cái nào cũng có ba góc tất cả các cạnh đều nhau, cách cột lạt cũng là kỹ thuật, nếu không biết cách cột thì người ngoài không thể hiểu nổi tại sao cái bánh có ba góc nhọn mà cột cọng lạt nó không tuột ra được, mà còn rất chắc là khác. Bà Chệt nói bánh ú nước tro cái kiểu nó như vậy.

Nói thì dài dòng, chớ hai bàn tay bà Chệt gói bánh nhanh thoăn thoắt, trong nháy mắt đã có một chùm mười cái, bà lấy liệng qua cái nồi để lát nữa củ Chệt bưng đi luộc, rồi lại tiếp tục làm cái chùm bánh khác. Lần nào bà Chệt gói bánh tôi cũng ngồi trên gác nhìn học lóm, rồi tôi lấy cát, lấy lá chuối gói thử, y chang luôn, nhưng không thể diễn tả được bằng câu chữ cái cách dùng hai ngón tay bóp mép lá tre thành góc nhọn, cách cột cọng lạt ra làm sao, mà ai muốn học phải thị phạm tại chỗ cho coi thôi.

Gói xong đầy một nồi bánh, củ Chệt lấy bỏ qua cái nồi nhôm có thành cao như cái thùng gánh nước nhưng bự hơn, rồi kê ba cục gạch đốt bếp lửa lên luộc bánh. Bánh ú nước tro nhỏ cái, cỡ trái chanh thôi, nên chỉ cần lửa lớn cho nước trong nồi lúc nào cũng sôi sùng sục luộc từ trưa đến xế chiều là bánh chín, củ Chệt lấy cái đũa tre lớn và dài thò vô vớt từng chùm bánh bỏ qua cái rổ cho nó ráo nước rồi đem treo thành từng chùm trên vách nhà.

Xong rồi bà Chệt lại đi buôn (lậu) tiếp, củ Chệt ở nhà lo bán bánh. Nhà nào trong xóm có đồng ra đồng vô thì mua chùm bánh của củ Chệt, thêm vài thứ trái cây như mận, xoài, ổi, cóc… nữa là có mâm cúng tết Ðoan Ngọ với người ta rồi. Tết Ðoan Ngọ ăn đồ nguội nấu từ hôm trước, không cúng đồ nóng mới nấu như các dịp lễ, tết khác.

Ðơn giản là vậy, nhưng lúc đó nhà tôi cũng không có tiền để mua chùm bánh ú nước tro nhỏ xíu của củ Chệt bán, thiệt là thèm muốn chết luôn. Sau này, tôi đi làm có tiền, bèn tự mình ra chợ mua một đống bánh ú nước tro đem về. Hổng biết bánh ú nước tro của củ Chệt ngày xưa ngon đến cỡ nào, nhưng bánh này nhìn cũng giống y như vậy, cũng gói nhỏ nhỏ bằng lá tre Tàu, mở hết lớp lá ra nhìn thấy những hột nếp màu vàng sẫm trong vắt đã tan ra thành một khối như bột năng, hơi lợn cợn hình dạng hột nếp một chút xíu thôi. Cắn vô nó có một chút giòn giòn, một chút dai dai sần sật, một chút nồng nồng mùi nước tro bếp, hòa với vị vừa ngọt vừa béo của nhưn dừa xào, thiệt giản dị nhưng đó mới chính là hương vị quê nhà.
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#1385 Posted : Wednesday, April 19, 2017 11:36:18 AM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,470

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)

Cốm xanh hơi thở mùa Hè


By Tạ Phong Tần -

April 18, 2017
Share on Facebook
Tweet on Twitter

Khi còn là đứa nhỏ hơn mười tuổi, tôi may mắn được đọc “Hà Nội ba mươi sáu phố phường” của cố nhà văn Thạch Lam (Nguyễn Tường Vinh), một người nổi tiếng trong nhóm Tự Lực Văn Ðoàn vào thập niên 30, 40 ở Hà Nội. Khác với hai người anh em ruột của ông là nhà văn Nhất Linh (Nguyễn Tường Tam), nhà văn Hoàng Ðạo (Nguyễn Tường Long) có giọng văn sắc sảo, trau chuốt, đa tình; giọng văn Thạch Lam bình dị, chơn chất như cây lúa, ngọn cỏ ngoài đồng. Thạch Lam viết văn mà như đang trò chuyện với người đối diện, cứ trầm trầm, rủ rỉ, nhẹ nhàng tuôn ra không dứt về một “tuổi thơ dữ dội” trong cơn “Gió lạnh đầu mùa”, chuyến tàu đêm của “Hai đứa trẻ” hay về những điều đang xảy ra mỗi ngày ở xung quanh ngôi nhà nhỏ ở làng Yên Phụ, cạnh Hồ Tây mà ông đang sống.

UserPostedImage

nguồn Vietnamnet Bridge


Người miền Nam khi đọc những câu “Cơn gió mùa hạ lướt qua vừng sen trên hồ, nhuần thấm cái hương thơm của lá, như báo trước mùa về của một thức quà thanh nhã và tinh khiết. Các bạn có ngửi thấy, khi đi qua những cánh đồng xanh, mà hạt thóc nếp đầu tiên làm trĩu thân lúa còn tươi, ngửi thấy cái mùi thơm mát của bông lúa non không? Trong cái vỏ xanh kia, có một giọt sữa trắng thơm, phảng phất hương vị ngàn hoa cỏ. Dưới ánh nắng, giọt sữa dần dần đông lại, bông lúa càng ngày càng cong xuống, nặng vị cái chất quý trong sạch của Trời.”, “Cốm không phải là thức quà của người vội; ăn cốm phải ăn từng chút ít, thong thả, ngẫm nghĩ. Lúc bấy giờ ta mới thấy thu lại cả trong hương vị ấy, cái mùi thơm phức của lúa mới, của hoa cỏ dại ven bờ: trong màu xanh của cốm, cái tươi mát của lá non, và trong chất ngọt của cốm, cái dịu dàng thanh đạm của loài thảo mộc. Thêm vào cái mùi hơi ngát của lá sen già, ướp lấy từng hạt cốm một còn giữ lại cái ấm áp của những ngày mùa hạ trên hồ. Chúng ta có thể nói rằng trời sinh lá sen để bao bọc cốm, cũng như trời sinh cốm nằm ủ trong lá sen.”… mà không ao ước được một lần thưởng thức hương vị cốm làng Vòng (Hà Nội) thì người ấy đã bị mắc chứng bệnh trơ cảm xúc quá nặng rồi vậy. Lúc đó, tôi đã ao ước tôi cũng có thể viết được như Thạch Lam. May mắn là hiện nay tôi đã thực hiện được những bài báo theo kiểu “Hà Nội ba mươi sáu phố phường”, nhưng bằng một giọng văn đặc sệt âm sắc của Nam Kỳ lục tỉnh.

Ông bà xưa có câu: “Ăn theo thuở, ở theo thời”. Mùa Ðông đã dần dần nhường chỗ cho mùa Xuân ấm áp, cũng là lúc người Việt nghĩ đến những món ăn nhẹ nhàng, đơn giản, ngon lành, giải nhiệt mà lại tốt cho sức khỏe. Tất nhiên, không phải ai ở Việt Nam cũng đều có may mắn được thưởng thức cốm Vòng tươi mới giã gói trong chiếc lá sen mới hái, người Việt hải ngoại lại càng không, nên chỉ có cách “chữa cháy” là mua cốm khô đóng gói về nấu chè cốm ăn cho đỡ ghiền vậy.

Chỉ cần đi chợ mua 300 gram cốm xanh khô đóng gói, 50 gram bột củ năng, 100 gram đường, lá dứa, tinh bột bắp, vani, một trái dừa khô ngon hoặc nước cốt dừa đóng lon cỡ 200 ml là đủ nấu nồi chè cốm ăn trong gia đình rồi.

Nếu xài dừa khô nguyên trái thì nạo dừa xong vắt nước cốt nhứt để riêng sau này thắng nước cốt dừa chan lên chè khi ăn, lấy nước cốt hai, nước cốt ba khoảng ¾ lít để nấu. Còn nước cốt dừa đóng lon cũng chia ra một nửa để thắng nước cốt dừa, một nửa pha thêm khoảng ¾ lít nước sạch để nấu chè. Sở dĩ phải nấu chè bằng nước cốt dừa gião là vì nước cốt dừa đặc chứa rất nhiều chất béo, nấu thời gian dài trên bếp lửa sẽ sinh ra tinh dầu không tan trong chè, làm cho chè không đẹp và bị gắt dầu, mùi vị kém ngon.

Bột năng pha sẵn cỡ một chén nước lã. Lá dứa rửa sạch, lau khô, cắt khúc chừng một tấc. Cốm khô xả qua nước lạnh rồi để cho ráo nước.

Nước cốt dừa gião, đường, bột bắp, chút xíu muối cho vô nồi, khuấy cho đều. Bắc nồi lên bếp trên lửa vừa phải vừa nấu sôi vừa khuấy cho đến khi thấy hơi sệt lại thì từ từ đổ bột năng vô, cho lá dứa vô, tiếp tục khuấy đều thấy bột sánh lại thì cho cốm vô nồi, rắc vani vô, khuấy đều cho đến khi thấy chè sôi lên lần nữa, bột có độ trong thì tắt lửa, nhắc nồi xuống khỏi bếp để tránh chè bị khét. Lấy đũa gắp lá dứa ra ngoài bỏ.

Mè trắng, hoặc đậu phộng rang vàng, giã nhỏ dập dập. Nước cốt dừa nhứt cho thêm nước lã, bột bắp (tùy theo muốn nước cốt đặc hay lỏng), chút xíu muối vô quậy cho đều. Bắc nồi lên bếp khuấy liên tục đến khi thấy bột chín thì nhắc nồi xuống.

Khi ăn múc chè vô ly hoặc chén nhỏ, múc một dá nhỏ nước cốt dừa chan lên mặt chè, rắc thêm mè (hay đậu phộng) rang lên, vậy là ăn nóng được rồi.

Từng hạt cốm xanh điểm lấm tấm trong bột năng trong vắt thủy tinh, thêm màu trắng ngần của nước cốt dừa, điểm thêm lấm tấm màu vàng của hột mè (đậu phộng) rang, thiệt không có sự hòa hợp màu sắc nào đẹp bằng. Chưa có màu xanh, màu trắng nào đơn giản mà lại hòa hợp, đồng điệu, nâng đỡ nhau làm cho màu sắc thêm lộng lẫy bằng cái màu xanh ngọc của cốm lại nổi bật trên cái màu trắng bóng của nước cốt dừa.

Chè này ăn lạnh ngon hơn ăn nóng. Ăn nóng thì lượng đường vừa phải hoặc hơi lạt một chút mới ngon. Muốn ăn lạnh thì cho nhiều đường hơn khi nấu, nhiều bột năng hơn để chè đặc hơn. Chờ cho chè nguội, cũng múc ra làm giống y như ăn nóng. Cho một ít nước đá viên vô trộn qua là xong. Sở dĩ ta không cho nhiều bột bắp mà cho nhiều bột năng là để khi chè chín, bột năng trong vắt như thủy tinh, làm nổi bật lên những hạt cốm xanh, chưa ăn mà chỉ cần nhìn thôi đã thấy hấp dẫn con mắt lắm rồi.

UserPostedImage

Cốm xanh trên lá sen – nguồn aota.com.vn


Chợ Việt ở Nam California lúc nào cũng có bán cốm xanh đóng hộp plastic mỏng, trong trong, nhìn thấy cũng hấp dẫn lắm dù tôi chưa mua về ăn lần nào do đang ăn kiêng. Giá bán từ $3 đến $5 tùy hộp lớn nhỏ. Có hôm sờ tay vào cảm giác hộp cốm vẫn còn âm ấm, có lẽ do người Việt làm tại đây bằng lúa nếp Mỹ rồi bỏ cho các chợ bán mỗi ngày?

Miền Tây cũng có cốm trắng, cốm xanh, cốm nếp than màu tím lá cẩm, nhưng hương vị vùng miền mỗi thứ mỗi khác, không thể đem cốm miền Tây so với cốm làng Vòng, Hà Nội được, càng không thể so với cốm xanh đang được bán ở các chợ Việt bên Mỹ. Giống như cùng là gạo lúa thơm, nhưng nấu cơm ăn người sành điệu vẫn phân biệt được mùi của gạo Nàng Thơm Chợ Ðào, Tiền Giang và gạo Tám Thơm Hải Hậu, Nam Ðịnh. Bắp cải, cà chua trồng ở Sóc Trăng mùi vị không thể so với bắp cải, cà chua trồng ở Ðà Lạt.

Ăn chè cốm tuy không thể so sánh với cốm tươi làng Vòng, nhưng cũng còn thưởng thức được mùi thơm của lá dứa, mùi thơm của vani, chút ít vị thơm của cốm, từ từ cảm nhận cái dẻo của từng hạt cốm khi ta chậm rãi múc từng muỗng chè đưa vào miệng, vị béo ngọt thơm phức của nước cốt dừa. Âu cũng là cách ta thực hiện tốt nguyên tắc: “Có còn hơn không”, “Trong những cái tệ nên chọn cái nào đỡ tệ” để thấy đời vui vẻ, hạnh phúc hơn.

Khi ăn nhớ mở cuốn “Hà Nội ba mươi sáu phố phường” ra để trước mặt, lật ngay bài “Một thứ quà của lúa non” ra, vừa ăn chè cốm vừa đọc bài đó, thì chè có lỡ nấu quá tay dở tệ cũng sẽ cảm thấy ngon ngay.

TPT
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

hongvulannhi  
#1386 Posted : Friday, April 21, 2017 12:08:36 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 26,470

Thanks: 1910 times
Was thanked: 4387 time(s) in 2731 post(s)
Tình yêu nhạc dân tộc của ca sĩ Thúy Anh


Bài BĂNG HUYỀN


Kể từ năm 2007 đến nay, những khán giả yêu nhạc tại quận Cam, đặc biệt là dòng nhạc dân ca, quê hương, trữ tình Việt Nam và có theo dõi chương trình văn nghệ “Radio Chiều Thứ Bảy” trên làn sóng 1480 A.M, kéo dài từ 6 giờ chiều đến 9 giờ tối, cũng như một số chương trình đại nhạc hội do trung tâm băng nhạc Blue Ocean thực hiện, thì ca sĩ- xướng ngôn viên- MC Thúy Anh là một gương mặt rất thân quen. Gần đây, trong buổi diễn nhạc hội kỷ niệm 25 năm của đoàn văn nghệ dân tộc Lạc Hồng vào tối Thứ Bảy, 8-11-2014, ca sĩ Thúy Anh đã chinh phục người nghe khi chị thể hiện vẻ đẹp trữ tình đằm thắm nhưng thật sâu sắc của hát Chèo qua bài “Đường Trường Tiếng Đàn”.

UserPostedImage

Photo: Thúy Anh với áo tứ thân, nón quai thao


Nếu những ai có theo dõi những lần xuất hiện của chị trong vai trò ca sĩ tại những buổi diễn của các hội đoàn trong cộng đồng, hay trong một số chương trình của đoàn văn nghệ dân tộc Lạc Hồng, đều nhận ra rằng chất giọng trữ tình, sâu lắng, ngọt ngào của Thúy Anh rất thành công trong việc hát những ca khúc mang sắc thái dân tộc, các điệu hò, dân ca ba miền...

Không chỉ là những buổi diễn tôi đã xem chị hát, Thúy Anh còn tạo bất ngờ cho tôi, bởi những suy nghĩ rất giản dị, rất đời và lại rất sâu của chị qua câu chuyện tâm tình về tình yêu dành cho âm nhạc dân tộc đầy mê đắm, về những kinh nghiệm mà chị đã tích lũy để dễ dàng chạm được sâu vào trái tim người nghe khi họ nghe chị hát nhạc quê hương.

Tỏa sáng nhờ đam mê...

Chị kể chị được sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, nhưng bố chị gốc người Hà Nội, mẹ chị vốn là cô gái Bắc Ninh. Bố mẹ di cư vào Nam năm 1954, vì từ nhỏ gia đình sống trong cư xá của những người gốc Bắc di cư, nên chị vẫn được giọng Bắc. Dù trong gia đình không có ai là ca sĩ, nhưng bố và mẹ chị rất yêu nhạc dân tộc và đã truyền tình yêu ấy sang khi chị còn bé thơ.

Là một người rất nặng tình với nhạc dân tộc, ca sĩ Thúy Anh bảo rằng không biết vì sao ngay từ hồi còn bé, cứ mỗi khi nghe những giai điệu ngũ cung của âm nhạc dân tộc ba miền Bắc- Trung- Nam, chị đều có những cảm xúc đặc biệt.

Phải chăng vì trong mỗi người Việt, ai cũng có một miền quê, đó là nơi chôn nhau cắt rốn, nơi đã nuôi dưỡng ta trưởng thành.

Qua ca dao dân ca những hình ảnh của miền quê như trở nên gần gũi hơn, lung linh hơn nhờ những ca từ đầy hình ảnh. Là cánh đồng lúa thơm ngát, lũy tre xanh trải dài dọc bờ đê, cánh cò lả, nghiêng nghiêng vành nón lá, mái chèo, con đò..., lồng vào đó còn có đầy đủ các cung bậc cảm xúc của con người như vui buồn, giận hờn, thương yêu, hỉ nộ ái ố... từ nhẹ nhàng, sâu lắng đến cao trào, kịch tính.

Sở trường của chị là hát nhạc mang âm hưởng của miền Bắc, từ Chèo, ca Trù, hát Xẩm, hát Quan Họ... đến những bài dân ca như Trống Cơm, Đèn Cù, Se Chỉ Luồn Kim... Nhưng chị vẫn có thể hát rất ngọt âm điệu của người miền Nam qua những bài Lý mộc mạc, chân tình của miền Nam như Lý Ngựa Ô, Lý Cái Mơn, Hò Đi Thẻ Mực, Lý Chim Quyên... và chị cũng rất yêu và hát không thua gì những người gốc Huế khi thể hiện những ngậm ngùi, man mác của nhạc dân ca miền Trung qua Lý Con Sáo Huế, Lý Qua Đèo, Lý Tình Tang, Lý Giang Nam, Hò Huế à Giọng hát của chị thể hiện thật tràn đầy âm điệu, cảm xúc những giai điệu, sắc màu đa dạng của dân ca Việt Nam.

Từ những người thầy đầu đời

Kể về cơ duyên học hát những bài hò Huế và nhạc dân ca miền Trung, chị cho biết: “Từ lúc còn bé, Thúy Anh đã nghe và học theo cô Hồng Vân (ban tam ca Đông Phương) các bài hát hò Huế qua băng cassette. Khi vào học trường Gia Long vào cuối những năm thập niên 1970 đầu thập niên 1980, khi ấy cô giáo dạy Văn của trường là cô Đặng Tống Tịnh Nhân là người Huế, và hay hò Huế trong trường. Biết Thúy Anh thích hò Huế, cô đã chỉ thêm một số kỹ thuật hát hò Huế cho Thúy Anh.

Vào thập niên 1980 Thúy Anh có đại diện trường đi thi hát dân ca ở nhà văn hóa quận 3, được giải 2, khi đó cô Thủy là cô giáo đệm đàn trong dàn nhạc dân tộc của nhà văn hóa quận 3 có đưa Thúy Anh đến nhà cô gặp bố cô là nhạc sĩ Bửu Lộc là nghệ sĩ kỳ cựu chuyên về nhạc cung đình Huế. Ông ngạc nhiên khi thấy Thúy Anh là người gốc Bắc, mà hát được giọng Huế, nên ông chỉ thêm cho Thúy Anh một vài kỹ thuật, luyến láy, cách ngân, cách lên, xuống giọng thật mượt mà khi ca Huế.”
“Riêng về ca Huế, may mắn Thúy Anh có 3 người thầy, Thúy Anh rất tri ân những vị thầy đó. Thầy đầu tiên là ca sĩ Hồng Vân, Thúy Anh chỉ học cách hát của cô qua băng nhựa khi nghe cô hát, cô giáo Tịnh Nhân và nghệ sĩ Bửu Lộc. Cô Đặng Tống Tịnh Nhân và nghệ sĩ Bửu Lộc đều đã mất rồi. Còn cô Hồng Vân thì có lần Thúy Anh làm MC trong một chương trình do trung tâm Thúy Nga tổ chức vào năm 2006 có mời cô hát, Thúy Anh đã gặp cô và gửi lời tri ân đến cô.”

Đến cách tự học

“Còn để hát những bài hát dân ca như Quan Họ Bắc Ninh, hát Xẩm hay hát Chèo, ca Trù, ngâm thơ... thật ra hồi đầu học hát Thúy Anh chưa có một vị thầy nào, chỉ nghe qua băng và bắt chước thôi. Nhưng cũng may vì mình yêu thích, nên bằng mọi cách học cho bằng được. Và cũng vì nhịp điệu nhạc dân ca Việt Nam đã có sẵn trong máu trong tim của mình rồi. Nên mình học rất dễ dàng. Cũng may là ở miền Nam California, có đoàn văn nghệ dân tộc Lạc Hồng, có giáo sư Nguyễn Thị Mai và giáo sư Nguyễn Châu, là những vị thầy đặc biệt của Thúy Anh. Đặc biệt là giáo sư Nguyễn Châu, khi có dịp trình diễn những thể loại nhạc này, thầy chỉ dẫn kỹ cách hát cho Thúy Anh. Thúy Anh thấy Đoàn Văn Nghệ Lạc Hồng là nơi các phụ huynh có thể gửi con mình đến học những nhạc cụ dân tộc và Thúy Anh mong muốn có thời gian sẽ sắp xếp để dạy dân ca cho các bé. Thúy Anh nghĩ, mình đi học gì thì cũng có ngày quên. Nhưng dạy nhạc, nhất là dân ca, khi mà các cháu học được rồi, thì sẽ đi vào tâm thức của các cháu. Vì vậy, cách lưu giữ tiếng Việt là cho các bé học hát tiếng Việt. Giáo sư Nguyễn Thị Mai và Nguyễn Châu đã bơi ngược dòng, giúp lưu giữ nhạc cổ truyền Việt Nam cho các em, Thúy Anh luôn trân trọng các vị giáo sư đó.”

Chị nói nhờ chị có học đàn guitare, đàn tranh, đàn bầu và một chút đàn dương cầm nên chị nắm vững những ký âm cơ bản về nhạc lý và có học thanh nhạc với nhạc sĩ Vy Nhật Tảo ngay trong trường Gia Long khi chị còn học trung học. Bố mẹ chị dù rất thích cho chị hát nhạc dân ca, nhưng không muốn chị theo con đường trở thành ca sĩ chuyên nghiệp, mà chỉ muốn chị hát chơi thôi. Ngay lúc chị còn ở Việt Nam vào đầu thập niên 1980, có những lời mời như của đoàn Cửu Long Giang, trưởng đoàn ca múa nhạc Bông Sen ca sĩ Thanh Trì, kỳ nữ Kim Cương đi xem phần thi của chị đại diện cho trường Gia Long trong liên hoan ca múa nhạc của học sinh, sinh viên. Họ có mời chị tham gia vào đoàn của họ để đào tạo thêm và trở thành nghệ sĩ của đoàn. Lúc đó bố chị không đồng ý và chỉ muốn chị trở thành cô giáo. Vì lý lịch có bố làm việc cho Bộ Nội Vụ của VNCH trước năm 1975, nên chị thi vào đại học sư phạm khoa Văn đã bị rớt. Năm sau chị thi đại học Sư Phạm môn Anh Văn thì đậu. Nhưng chị học 1 năm rồi nghỉ vì không muốn bị trường cắt hộ khẩu, do người yêu của chị sau này là phu quân của chị đã sang Mỹ muốn bảo lãnh chị đoàn tụ cùng anh.

Năm 1992, chị sang định cư tại Hoa Kỳ và sống tại Florida cùng gia đình của hôn phu, anh Nguyên Vũ. Lúc này cơ hội ca hát của chị đã không còn bị bố ngăn cản.

Vì gia đình chồng là một gia đình chơi nhạc, “bố anh Vũ ngày xưa trong ngành cảnh sát có chơi saxophone trong đội kèn của Cảnh Sát và có chơi trong những phòng trà. Ông tên là Mã Đình Sơn, còn mẹ chồng thì là ca sĩ hát trong quân đội, ca sĩ Vân Khanh, nhưng khi bà lấy chồng, thì không đi hát nữa. Các anh em của anh Vũ thì mỗi người chơi một nhạc cụ khác nhau. Anh Vũ chơi chính là keyboard và piano, kiêm vai trò hòa âm cho ban nhạc gia đình. Ban đầu ban nhạc gia đình có tên là Hải Âu. Đến khi anh bảo lãnh Thúy Anh qua, thì lập ban nhạc tên mới là Chachacha band, đi hát trong những đám cưới, trong cộng đồng, trong những cuộc thi hoa hậu trong cộng đồng...”

Nói về lý do đến nay chị vẫn chỉ là một ca sĩ tài tử, mà không theo chuyên nghiệp để thỏa mãn ước mơ ca hát. Chị bảo: “Chồng muốn giúp để Thúy Anh phát triển đam mê ca hát theo hướng chuyên nghiệp. Nhưng Thúy Anh không đi theo chuyên nghiệp, vì không muốn đi hát bỏ chồng ở nhà, mà luôn muốn có đôi với nhau, nhất là khi có con, Thúy Anh càng không muốn rời xa mái ấm của mình. Tự thấy mình không còn trẻ như xưa để mà tìm sự nổi tiếng trên con đường ca hát chuyên nghiệp. Thêm một điều quan trọng, trong cuộc đời Thúy Anh, gia đình là trên hết. Vì vậy chỉ tham gia những chương trình trong cộng đồng nếu thấy thời gian đi hát phù hợp.”

Từ cơ duyên được mời làm MC trong một chương trình “Thương Về Miền Trung” của Trung Tâm Thúy Nga tổ chức vào năm 2006, nên sau đó Thúy Anh và ông xã quyết định dọn về Nam California sống vào năm 2007. Thời gian đầu chị làm xướng ngôn viên cho đài Little Saigon Radio 4 năm. Khi trung tâm Thúy Nga mở đài Phát Thanh Văn Nghệ Thúy Nga trên làn sóng radio 1480 a.m vào thứ Bảy, Chủ Nhật, họ mời chị cộng tác trong vai trò biên tập chương trình. Đến năm 2011, trung tâm Thúy Nga mở truyền hình Viet Face, vợ chồng chị được sự hỗ trợ của giáo sư Tô Văn Lai nên đã mạnh dạn mua lại đài, nhưng chỉ phát 1 ngày thứ Bảy từ 6 đến 9 giờ, chuyên về chương trình nghệ thuật, thi nhạc giao duyên, nhạc chủ đề, văn học nghệ thuật, chương trình Sống Vui, Bé Nói Tiếng Việt do bé Đức Khang con trai của vợ chồng chị giữ vai trò host chương trình. Đây là chương trình để các bé gọi điện vào nói tiếng Việt với mỗi đề tài khác nhau cho từng tuần. Cả nhà chị làm radio. Chồng chị, anh Nguyên Vũ vốn là kỹ sư về hỏa tiễn 16 năm, nay đảm nhận về kỹ thuật cho đài, là người bầu, sắp xếp các chương trình. Chị là xướng ngôn viên và biên tập chính chương trình.

Nhạc dân tộc chắp cánh

Được thiên phú khả năng nhạc cảm cao, chất giọng trữ tình, sâu lắng, ngọt ngào, ca sĩ Thúy Anh thật đa tài khi thể hiện thành công hầu hết các làn điệu dân gian như ngâm, vịnh, hát xẩm, ca trù, hát chèo truyền thống... Chị nói chị rất yêu nhạc truyền thống, nhất là nhạc dân ca 3 miền vì: “Nghe nhạc dân ca 3 miền, ta có thể thấy được tính cách của mỗi miền. Người miền Nam có những câu hò rất chân chất, dễ thương, đôn hậu. Mình có thể thấy được sự hiền hòa của người miền Nam, có cả sự dí dỏm trong đó. Còn người miền Trung khi nghe những câu hò Huế, nó tha thiết vô cùng, khi nghe, mình cảm nhận như là nơi đó gặp nhiều khác nghiệt về thời tiết, không được phong lưu như người miền Nam. Vì vậy khi nghe nhạc miền Trung, thấy buồn, cảm nhận nỗi buồn thấm sâu vào cõi lòng máu thịt của người miền Trung. Còn với dân ca miền Bắc, nơi chốn kinh đô xưa, Thúy Anh cảm nhận nó là sự trộn lẫn của cả hai. Có một cái gì đó vừa dí dỏm, vừa vui, nhưng cũng có những cái thâm trầm, sâu sắc của người miền Trung.

“Bố Thúy Anh hay bảo với các anh em Thúy Anh rằng: mình là người miền Bắc, nhưng lại sống trong miền Nam, bố mẹ rất thương sự thật thà của người dân miền Nam, nhưng bố mẹ cũng rất quý sự cẩn trọng, tế nhị của người miền Trung và sự khéo léo tế nhị của người miền Bắc. Nếu các con sống ở cõi đời mà con người có được phối hợp của cả 3 miền, thì đó là điều rất quý. Có được sự tế nhị, cẩn trọng nhưng đừng thiếu sự thật thà chân chất của người miền Nam. Đó là lời dạy của bố mình, mà mình vẫn luôn cố gắng áp dụng trong đời sống.”

“Thúy Anh sẽ yêu dân ca đến ngày nhắm mắt, ai mà hát dân ca, yêu dân ca, Thúy Anh đều rất trân trọng. Vì dân ca là những tinh túy của người Việt Nam. Nếu đã yêu nhạc, xin hãy thử nghe dân ca Việt Nam, để tự hào về cha ông chúng ta thật ý nhị và tinh tế vô cùng, những câu đối đáp có ý tình sâu đậm, tế nhị vô cùng. Các cụ ngày xưa sống với nhau trọn đời, còn nay không có sự kiên nhẫn với nhau. Phải chăng âm nhạc dân ca là văn hóa Việt Nam ngày xưa đã lưu giữ được cái nề nếp, phẩm chất của người Việt Nam. Đó chính là điều mà Thúy Anh rất yêu nhạc dân ca.”
Chính vì những lời ca giao duyên tế nhị, sâu sắc của dân ca nên mỗi khi hát, chị lại thấy càng yêu cái chất thơ tinh tế vô cùng đó, càng nghe lại càng thấm cái ý nhị đẹp đẽ trong nội dung câu hát. Chị bảo từ dân ca, chị học được rất nhiều, nhất là học cái thanh lịch nhẹ nhàng, cái tình rất nồng đượm mà không vồn vã...

Ai đã trót say mê văn chương rồi, nếu có duyên bước vào thế giới duyên dáng của dân ca, biết nghe và hiểu dân ca thì có lẽ không tài nào mà không yêu cho được.

Còn với vẻ đẹp của làn điệu Chèo mượt mà, chị thể hiện thành công bởi giọng hát đậm chất dân gian, ngọt ngào và da diết. Nhưng chị cũng chân thành chia sẻ:

- “Hát chèo không hề dễ dàng, để trở thành một diễn viên chèo chuyên nghiệp, ngoài năng khiếu bẩm sinh đòi hỏi phải có sự rèn luyện thường xuyên, đòi hỏi diễn viên phải có nhiều yếu tố như giọng hát, hình thức, khả năng diễn xuất, múa... những yếu tố kỹ thuật rất đặc biệt, rất khó thể hiện, có những trường đoạn mình phải múa hát nhịp nhàng với nhau, không dễ chút nào. Thúy Anh chưa bao giờ đóng một tuồng chèo nào cả. Thúy Anh nghĩ có lẽ một dịp nào đó, sẽ tập hát đoạn Thị Mầu lên chùa, là bài kinh điển nhất. Về chèo, Thúy Anh thấy điệu bộ là quan trọng nhất, biểu cảm nét mặt, điệu múa tay... người hát Chèo không chỉ hát không, mà còn phải diễn tả chiếm 50 phần trăm so với giọng ca, mới đem lại thành công cho phần trình diễn. Thúy Anh nghĩ nếu sau này có dịp về thăm quê nhà, chắc chắn Thúy Anh sẽ dành thời gian tìm đến các nghệ nhân để học những nét hay của những thể loại nhạc dân gian này, như hát Quan Họ, hát Chèo, hát Xẩm, ca Trù... Vì đây là những thể loại nhạc tinh túy của văn hóa Việt Nam mà Thúy Anh yêu thích vô cùng.”

UserPostedImage

UserPostedImage


Băng Huyền
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Users browsing this topic
Guest
70 Pages«<686970
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.