Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.



Go to last post Go to first unread
Ruger P345  
#1 Posted : Monday, September 24, 2012 6:13:12 AM(UTC)
Ruger P345

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 985

Thanks: 1 times
Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
Fact Sheet
First Term Accomplishments of Barack Obama

1) President Obama signed into law the Lily Ledbetter fair pay act – equal pay for equal work.

2) President Obama signed the bill that provided immediate health care coverage for nearly 1 million children. (As you recalled, President George W. Bush vetoed this bill.)

3) President Obama’s stimulus plan saved our country from a major depression (circa 1927). The plan costs 787 billion dollars. In comparison, President George W. Bush’s war in Iraq and the tax cuts for the wealthy cost us 4 trillion dollars.

4) President Obama saved the American Auto Industry and 1 million American jobs by bailing out General Motors and Chrysler. Both General Motors and Chrysler are paying us back the loan with interest.

5) President Obama created 4.4 million jobs for the middle class.

6) According to the Office of Management and Budget (OMB), since Obama took office the deficit has shrunk by 12%.

7) Under President Obama’s tax plan, tax relief goes to the middle class (blue collar workers, white collar workers, small businesses) and the wealthy will receive a tax increase. Companies and factories that keep their businesses in the United States and employ American workers will get a tax credit.

8) President Obama signed into law the affordable health care act:
a) Insurance companies cannot impose lifetime caps on health care coverage.
b) Pre-existing conditions are covered under all plans.
c) Young adults can stay on their parents’ health care plan until 26 years of age.
d) Health insurance companies must provide a refund if you haven’t received a benefit under your plan.
e) According to the Congressional Budget Office, the affordable health care act will actually reduce the federal deficit.

9) President Obama doubled funding for Pell grants so more Americans can go to college and he tripled the college tuition tax credit.

10) President Obama ended the war in Iraq. His plan to end the war in Afghanistan is currently being implemented.

11) President Obama has expanded job, education, and training opportunities for returning veterans.

12) As Commander-In-Chief, President Obama made the decision to find and eliminate Osama Bin Ladin when some of his key advisers were against the mission as too politically risky. He also made the successful decision to eliminate other top Al Quaeda leaders during his first term.

13) President Obama has earned the respect of our allies and other countries throughout the world. He saved several important alliances and agreements placed in jeopardy by the Bush administration.

** Fact is provided by concerned citizens who are not members of either the Republican Party or the Democratic Party, and are registered as independents. Thank you for reading fact sheet and please vote. **

Side Notes:
- American citizens should vote for whoever puts American interests as first.

- Vietnamese readers who don't know American history should read up on how policies implemented by three Republican presidents Warrent Harding, Calvin Coolidge, Herbert Hoover greatly contributed to the economic collapse known as the Great Depression. While at it, readers should also read up on how the Democratic president Franklin D. Roosevelt set America on the path to recovery.

- Those Vietnamese who are pro-Republican because they somehow got the idea stuck in their head that the Republican Party is anti-communist and will help their "punish" the current vc government. DOH! WRONG! American leaders regardless of political party affiliation will look out for American interests. If needed, they will use vn as a pawn against Chinese expansion in the Pacific and therefore will not "punish" the vc government as those pro-Republican Viets have expected. In case their brains are short-circuited and forgot what the Republican President George W. Bush said about them during an interview with Bill O'Reilly who is a conservative Republican himself, here is a reminder:

Bush and Vietnam
Oct 15, 2004

BILL O’REILLY: The South Vietnamese didn’t fight for their freedom, which is why they don’t have it today.

President BUSH: Yes.

O’REILLY: Do you think the Iraqis are going to fight for their freedom?

BUSH: Absolutely.

O’REILLY: You do.

BUSH: No question in my mind, they will, you bet …


Edited by user Monday, September 24, 2012 8:48:27 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Buy Made in America
Ruger P345  
#2 Posted : Monday, September 24, 2012 7:50:55 AM(UTC)
Ruger P345

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 985

Thanks: 1 times
Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
From http://www.addictinginfo.org/20...better-than-republicans/

The Black And White Numbers – Democrats Are Better Than Republicans
June 2, 2012
By Uzair Qadeer


Lets just get real. Let us not waste a minute anymore and take data from up to last 70 years and see what have the Democrats and Republicans done for us economically based on sheer numbers, which speak louder than anything else.


Section 1. Historical data from up to 70 years
1. Debt and Deficit. In the past 17 Presidential terms, nine were GOP led and eight Democratic. Of nine GOP Presidents, six added to debt/GDP and deficit/GDP as a percent. The only three that did not, had a Democratic House and Senate. Of eight Democrats, each one, reduced deficit/GDP and debt/GDP as a percent. That is 66 years of rhetoric of fiscal responsibility with zero net results for GOP. What makes matters even worse, is the fact that the president who added a historical 20.7% to the debt has one unique aspect of his presidency – President G. W. Bush had a GOP majority House and Senate.

2. Spending. The Republican Party often talks about financial responsibility, but did you know that since 1978-2011, spending has gone up 9.9% under Democrats versus 12.1% under GOP.

3.Federal Debt. Republicans love to tell us how they will not close tax loopholes on millionaires and billionaires, yet never bring to our attention that from 1978-2011 debt went up 4.2% under Democrats versus 36.4% under the GOP.

4. GDP. The only thing that the Democrats have a higher numerical yield than the GOP led administrations, is the GDP. It’s a good thing to have it at 12.6% versus a GOP 10.7%. From 1960 to 2005 the gross domestic product measured in year-2000 dollars rose an average of $165 billion a year under Republican presidents and $212 billion a year under Democrats.

5. Big Government. Federal spending (aka “big government”): It has gone up an average of about $50 billion a year under presidents of both parties. But that breaks down as $35 billion a year under Democratic presidents and $60 billion under Republicans. If you assume that it takes a year for a president’s policies to take effect, Democrats have raised spending by $40 billion a year and Republicans by $55 billion.

6. Federal Deficit. Under Republican presidents since 1960, the federal deficit has averaged $131 billion a year. Under Democrats, that figure is $30 billion. In an average Republican year, the deficit has grown by $36 billion. In the average Democratic year it has shrunk by $25 billion.

7. National Debt. The national debt has gone up more than $200 billion a year under Republican presidents and less than $100 billion a year under Democrats.

8. Inflation and Unemployment. Democratic presidents have a better record on inflation (averaging 3.13 percent compared with 3.89 percent for Republicans) and on unemployment (5.33 percent versus 6.38 percent). Unemployment went down in the average Democratic year, up in the average Republican one.

Outcome: Based on the data, Democrats have had a much more successful run when it comes to economy, job creation, debt and deficit, and shockingly, even spending.


Section 4. Obama from 2008-Present

Now, the second part, Obama. So, some people who supported him in 2008 are fed up a little. He shows no leadership in the face of stiff tea party politics. But here is the truth about the man who promised you to pass the health care reform, who promised you to repeal Don’t Ask Don’t Tell, who promised you that, while it will take time, he will slow down economic failure and he promised you that he will do everything to keep manufacturing jobs in the US. In his defense, he did all of that and then some.

He passed the Health Care Reform Act. He repealed the discriminatory DADT policy. Since he has become president, he has already created more net jobs in his first two years than Bush administration did in 8 years altogether. While GDP growth is slow, it has been positive now for 8 straight quarters since the stimulus was passed, which also worked. Not to mention, Obama inherited an economy in a wreck where the GDP had fallen to over 8.8 percent, the banking industry has just collapsed, two wars were going on for about seven years, and above all, he took over from a President who had raised the debt ceiling a historic, record six times while taking a 53% debt at the beginning of his first term and transforming it into an 84% by the end. According to my research, the Obama administration added more jobs to the economy than eight years of the former President Bush did. The GDP has now been positive for 8 straight quarters bouncing from a negative 8.8%.

Obama extended Bush bailouts and bailed out the auto industry because many US jobs were at risk and our auto industry was soon to become foreign at the hands of global buy outs. Well, this past May, Chrysler paid off its loans. The American auto industry is still American, those jobs in the Mid West still exist. Obama, despite the roughest opposition that any president has faced, still did all he promised. But, here is an eye-opening compilation on more: See what else Obama has done. Also, I must include the fact that we have half as many troops in Iraq, a 2014 plan to be out of Afghanistan, and Osama bin Laden is dead. You don’t need a hyperlink for that, do you? Oh, and he also became the first president ever to have to deal with a distraction of proving, through his birth certificate, that he is an American. For which, here is the link.

I would like to make one more really important point here because a lot of Republicans often cite their desire to vote for GOP candidates despite their stiff opposition to social and civil freedoms in exchange of offering small government. It is a fact that as Americans we are living in the time of the smallest government in half a century. We are paying the lowest taxes, some of the largest free-trade agreements, and a proposal to pay even lower corporate taxes, small business reliefs, and to lower income taxes down from 6.2% offered by President Bush to 3.2% proposed by Obama and the democrats. It is even mentioned in a post at FOX News.

Outcome: The Obama administration has done everything they promised to do when elected, socially and economically. Democrats have failed to improve the economy but have been very successful in creating jobs and avoiding further economic slip. [COLOR="#0000FF"]Actually, this administration has now added over three million jobs in 23 straight months of positive employment gains. 2010 and 2011 also mark the first years since 1997 to see positive gains in manufacturing jobs, as shown in this interactive graph. Additionally, March 2012 marks the month in which the Nasdaq hit 3,000 mark for the first time since dot-com bubble. The Dow Jones hit 13,000 for the first time, growing at 63% under Obama which is the fifth best for any president, and the S&P 500 hit 1,400 for the first time since 2008 showing a remarkable economic recovery on the free-floating capital indexes.[/COLOR]

Section 5. Living standard review of GOP vs. Democratic states

Finally, it’s not fair to highlight just money issues. How about the living standards? None of us desire to live in poverty, food scarcity, without health insurance or earn below a minimum wage. Here is an eye-opening part of my analysis that truly shook me.

The worst standards of living are in states that have Republican legislatures. One can argue that it is just that the poor in the deep South that vote a GOP heavy legislature, but when coupled with all the economic statistics listed above, that argument starts to appear very vulnerable. These conservative states have highest poverty levels despite having all GOP fiscal policies in place, for example:

Poverty. Not even one liberal state has over an 18% poverty rate – six GOP states including Texas do.
Labor Abuse. Not even one liberal state has over 8% of its population being abused through earning lower than minimum wage, but nine GOP states do including Texas.
Food Insecurity. Not even one liberal state has over 17% of its population living “food insecure.” Four conservative states do, including Texas.
Healthcare Access. Not even one liberal state has over 20% of population living without health insurance, but four GOP states do, again, including Texas.

This study highlights how a huge population of Texans live under an extreme poverty-stricken climate earning below minimum wage, without health insurance access, and without access to daily food while being abused as workers.

Outcome: While GOP policies seem exciting in rhetoric, when given full liberty to implement them through a Republican controlled legislature like the one in the southern states, they are very ineffective. When Democratic financial policies are given full freedom of being implemented, like in the liberal states, they have been much more effective.

Section 6. Report recap and some current policies

I already explained the GOP vs Democrats on social issues in my other post, through which we understand some fundamental differences such as democrats wanting to legalize gay marriage while GOP candidates run clinics to cure gays, GOP candidates working on legislation to criminalize gays and ban gay marriage, GOP legislation to outlaw Islam, and so on and so forth. But, about economic report, here is a recap and conclusion.

1.GOP Presidents have failed, Democrats have not. Historically over last six decades, Democrats have been consistently successful economically, while six of nine Republicans have failed. Keeping in mind the argument that policies of previous administrations haunt the following, the Democrat Truman that followed two Democratic terms still reduced debt and deficit, the Republican, Bush senior, that followed two Republican terms, still added to both.

2.GOP States have lowest living standards, Democratic states do not.

3.Obama has done what he promised and the economy is getting better. It is just hard to climb out of a financial black hole overnight. He still created more jobs than lost, delivered eight straight positive GDP quarters, and the debt that was growing at $3.65 trillion over four years, is now slowed down to about $1.6 trillion. You were not expecting him to change the economy overnight; I know I was not.

4.The GOP offers rhetoric, Democrats offer plans. I will really back this one for you through solid examples. Remember the debt crisis? Democrats took into account an earlier GOP report in which the GOP stated that the most optimum for economic growth is a deficit reduction plan that has an 85-15 split between cuts and revenues. Democrats offered an 83-17 with $6 in cuts for just $1 in return in tax loophole expiration on millionaires and billionaires. It was a mammoth $4 trillion debt reduction offer. The GOP walked away from it, and failed to offer an alternative. Similarly, remember Heathcare reform? Democrats took a major step by offering a plan under which most Americans would be covered, people would be allowed to stay on parents’ insurance after college graduation, insurance companies will no longer be able to increase cost or drop people after an illness, neither will they be able to refuse insurance to people with a preexisting condition. The GOP is currently running on an agenda to repeal that. The GOP alternative? It does not exist.

5.Democrats are willing to sacrifice, the GOP has evolved into a party of “Always No”. The shared Retirement Sacrifice Act of 2011, which would require lawmakers to wait until the age of 66 to collect their pensions and take a pay cut has been introduced by an Ohio Democrat. Her logic is that congress should also take a pay cut and delayed retirement like other Americans do. Do you know why her simple bill is not passing? The GOP has it blocked. Additionally, as the Democrats fight to raise the age and reduce benefits for themselves and their GOP peers, Rep. John Fleming (LA), a republican responded to a proposed tax loophole expiration on millionaires and billionaires by saying that “by the time I feed my family, I have maybe $400,000 left over.” Thus, fighting against another democratic plan.

6.Democrats reform, GOP wants to take a step back without reform. Last election Democrats offered ideas that would alter the future such as Healthcare reform, the repeal of don’t ask don’t tell, creation of anti-discriminatory laws, Postal Services Reform which is happening right now, lower taxes on small businesses, tax write-offs on first 104K paid in employee salary for large businesses, and increase education funding to keep America’s edge. Have you notices the GOP platform this year? It has been: Repeal Healthcare reform, repeal the end of Don’t Ask Don’t Tell, ban gay marriage, ban building of Islamic religious institutions, block tax reform on millionaires and billionaires, block the jobs act, block deficit reduction plans, abolish the Department of Education, and abolish the EPA. Do you notice a trend? It’s a step back through repeal without alternatives or abolishing of institutions without an alternative plan.

Certainly, I understand these are politics, and all GOP donations come from big businesses but to letting America’s credit rating fall to protect millionaires and billionaires just because the 2012 election is on the horizon is probably not the best approach for America. While a Democratic donation averages $69 and comes from every day Americans, GOP donations average large sums from huge lobby groups and in order to be competitive the GOP has to protect its interests. But at the end of the day, we hire politicians not to win but to make America succeed. I want you to take these facts into account, remember, you are the CEO and you have a choice to make. I exhort you to make that choice keeping our social freedoms and financial facts into account.

I exhort you to educate yourself. When the GOP tells you that they want to lower taxes on millionaires and billionaires and cut education funding and corporate regulations to help the economy grow, understand that capitalism is not pro-business, it is pro-consumer. Businesses thrive with regulation and demand it. Understand that the GOP wants to cut educational funding because we see a direct link between higher education and an increase in more liberal voting patterns. Please understand that tax cuts for millionaires and billionaires do not funnel into an economic spur, as one of the best investors Warren Buffet, who saved GE, Goldman Sachs, and now the Bank of America from a colossal collapse explains

Bonus Section 7. Thinking point: Democratic versus GOP states today

I have presented you past data, current policies, poverty statistics, and current party agendas. I wanted to just ask myself one last litmus test question. What have GOP and Democratic states added to America to see what kind of societies GOP versus Democratic governments create? If GOP economics really work, then we should see them work in states where we vote GOP legislatures and vice versa for Democratic states.

From the entertainment industry based in California to IT in Silicon Valley, each one of the Ivy League schools to Health Care and Life Sciences industry based in Philadelphia-NJ area, from banking based in NYC to the services hub in Boston, and all the way down to high-tech in Seattle, almost all of America’s progress comes from liberal states. But what is even more shocking is that a lot of southern progress happened in places like Atlanta, with large telecommunications’ industry development post 1996 Olympics, where about majority of Atlanta’s population is liberal and ascends from the north east. The truth is, this alone is a litmus test. Democrats have financially outperformed GOP governments economically and are offering actual plans as opposed to simple repeal ideas. Republicans have carved societies that are drastically behind in economic, living standards, or academic progress.

Edited by user Monday, September 24, 2012 2:04:28 PM(UTC)  | Reason: Not specified

Buy Made in America
Ruger P345  
#3 Posted : Monday, September 24, 2012 2:20:22 PM(UTC)
Ruger P345

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 985

Thanks: 1 times
Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
From http:// thegreatrecession.info/blog/ deficits-debts-democrats-vs-republicans-us-national-debt-graphs-year-president/

(David Haggith writes economic news articles on his blog. He voted for Republicans more than for Democrates, but repented Applause )

Deficits, Debts and Democrats vs Republicans — US national debt in graphs by year and president

As you read this article on Democrats vs Republicans when it comes to who did better or worse with the U.S. national debt, bear in mind that I am an independent voter. I cast my virgin vote for Ronald Reagan. I voted for President George II … but only the first time! After installing Bush 2.0, I repented. I refused to reboot the Bush administration and laid down my voting rights for awhile so as not to inflict more damage on America. I consoled myself by saying, “At least, I’ve learned not to do it again. I was not a hanging-chad voter.”

In fact, I’ve voted Republican more often than Democrat. I did not vote for Clinton or Al Gore. Bear all of that in mind, as you read the following, for I am writing against my own bias and was surprised by what I learned.

Personal income under Republicans vs Democrats

Here is a stunning fact in a simple graph:


This graph goes against what I think would be conventional wisdom — that Republicans do a better job with the economy than those taxing, government-worshipping Democrats. Surprisingly, if you look at personal income growth over the last fifty years under each kind of president (Democrat vs Republican), you discover that no matter which income percentile you fall into, you saw your income grow more during Democratic presidential administrations than during Republican administrations.

The other telling thing shown here is that the amount of income growth under Democrats gets better as you move to poorer segments of the population, even though ALL groups experienced greater income growth under Democrats (except for the top five percent) than under Republicans. Here’s what Slate.com has to say in their summary that accompanies the graph …

“Did the United States grow more unequal while Republicans were in power? It sounds crude, but Princeton political scientist Larry Bartels has gone a long way toward proving it. Bartels looked up income growth rates for families at various income percentiles for the years 1948 to 2005, then cross-checked these with whether the president was a Republican or a Democrat. He found two distinct and opposite trends. Under Democrats, the biggest income gains were for people in the bottom 20th income percentile (2.6 percent). The income gains grew progressively smaller further up the income scale (2.5 percent for the 40th and 60thpercentiles, 2.4 percent for the 80th percentile, and so on). But under Republicans, the biggest income gains were for people in the 95thpercentile (1.9 percent). The income gains grew progressively smaller further down the income scale (1.4 percent for the 80thpercentile, 1.1 for the 60th percentile, etc.)."

But here is the aspect of these facts that shines the brightest for Democrats:

In all income categories except the 95thpercentile, income growth rates under Democratic presidents exceeded income growth rates under Republican ones. That suggests greater income equality can coexist with (or even help create) greater prosperity."

Just the facts. Possibly unsettling to some, but facts all the same. The graph shows even the 95th percentile as seeing more income growth under Democrats vs under Republicans, but the article notes that the difference is less than the statistical margin of error at that point, so not significant. From the 95th percentile up, individuals saw equal growth under either party. Both parties, you see, always look out for their richest supporters!

Seeing that graph caused me to wonder in defense of Republicans, “Did individual income under Democrats do better because Democrats blew huge deficit holes in the U.S. budget and, so, stimulated economic growth that led to income growth … by burdening the next generation with enormous debt? Did they cause the US national debt to balloon so that people gained this income at the government’s expense? After all, this income growth did not just happen down in the welfare section; it happened throughout the middle class and even above.

Republican vs Democrat on the US National Debt

The next US national debt graph is equally telling in its Democrat vs Republican comparison, year by year:


Studying this graphic, you can clearly see that US government debt by year after WWII (1945) declined as a percentage of the nation’s gross domestic product (GDP) continually all the way until the Reagan years. You can also see that most of those post-war years were under solid Democratic control in both houses. Throughout the years of Reagonomics, however, the United State’s national debt as a percentage of GDP — after decades of decline – grew rapidly and continued to do so under President George Bush the First. Then U.S. debt plunged for the first time throughout the Clinton years (when taxes on the wealthy were raised) and finally began to rise again during the Bush II years (when taxes on the wealthy were cut again … even more than they were cut by Reagan).

So, while individual income grew better for everyone during Democratic administrations, the U.S.A. national debt grew much better for everyone under Republican administrations.

You might have already noted that the debt soared in proportion to GDP under President Obama, but the Obama years do not afford a fair comparison of Republican vs Democrat on the national debt because we entered what may eventually be called the Great Depression II during the Bush II years. Let me put it another way: I don’t believe for a second that Republicans, who presided over the creation of this global depression, would have fared any better than Obama when it comes to US deficits for the following reason: Obama has carried out exactly the economic policies that Bush switched to in his final year.

If you don’t think he has, it’s time to remember that, when the so-called “Great Recession” began, George W. Bush said he had to “give up on my Capitalist principles” and approved a 900-billion dollar bailout to be followed by ANOTHER 900 billion later if necessary. This second 900 billion was already scheduled to happen during the next administration (whether the next election turned out to yield a Republican president or a Democrat) and amounts to almost half of Obama’s accumulated debt. With his first bailout, Obama merely carried out what had been established in the final Bush year. From there, Obama has used the same resident “experts” Bush was relying on, such as Ben Bernanke, and has continued more of the same bad economic programming on his own. So, Obama doesn’t get to wipe his hands clean of these failed policies, as he has been utterly uncreative, but they are no different than what Bush began. Don’t let Republican leaders beguile you when it comes to Obama’s deficits. Almost a trillion dollars of the Obama deficits were planned and approved by Bush before Bush left office.

The Great Recession is too much of an anomaly to compare how Democrats do versus Republicans in a head-to-head match on US deficits and the US debt. Even the Bush tax cuts that started the U.S. back into deficit spending remain in place under Obama. So, there has been almost no real change in economic policy. Q.E. continues. Bailouts continue. The Bush Tax Cuts have remained the same, and Obama’s medical program has yet to begin.

In case you are thinking that looking at the debt as a percentage of GDP skews the facts, let’s look at what the gross national debt has done, regardless of GDP.

US national debt by year and by president
Here’s an interesting timeline of Republican vs Democrat presidents in relation to growth of the national debt:

1980: Ronald Reagan runs for president during a recession in which the national debt as a percentage of GDP held completely flat. (Prior to those Carter recession years, the gross national debt grew slowly (top of graph below), yet slightly decreased as a percentage of GDP (bottom of graph)).


The biggest plank in Reagan’s platform, which he presents with poster infographics and considerable zeal is the promise to balance the budget against deficits that he claims will soon destroy the nation’s prosperity. Carter, he claims, is running the nation toward economic bankruptcy.

1981-1989: With full support from congressional Republicans, Reagan begins the worst annual deficits the nation has seen since WWII. During the Reagan and Bush I years, the gross national debt quadruples as a result of huge Republican military spending increases combined with Democrat refusal to cut social spending in order to make room for Reagan’s massive military spend-up.

1993-2000: As seen above, Bill Clinton inherits a national debt that is now ballooning at an alarming rate, but he gets an economic plan through congress that eliminates deficit spending entirely. (The Gingrich congress deserves partial credit here, too.) He does this largely by raising the taxes that had been cut by Reagan (which Republicans oppose) but to a point that remained a lot lower than taxes were before Reagan. Apparently, he strikes exactly the right balance in taxation because the recession of the Bush I year ends, and the country returns to growth. For the first time in decades the U.S. runs a surplus budget so that the gross national debt actually declines as we start paying it down with the budget surplus. It declines as fast as it had grown under Reagan … in part due to military cutback. At no time since WWII had the nation actually paid down its debt! The debt had declined as a percentage of GDP after WWWII only because GDP grew a lot after the war, but the actual debt, itself, grew continually after WWII (though only a in a trickle as the top graph shows). Clinton was the only president to reverse that.

2000: George W. Bush runs for president, inheriting the dot-com crash at the end of the Clinton era (a market correction of a bubble, something far less significant than the core collapse of an economy that we have today) … and something that would have righted itself as all stock market corrections do.

2001: At the very end of the Clinton administration, the CBO shows the United States is on track to pay off the entirety of its national debt within a decade! It’s practically a miracle after living with debt for many decades.

2001-2009: With full support from congressional Republicans, Bush begins running enormous deficits again as a way of pumping the economy back up from the dot-com crash. Bush hits the accelerator hard enough to double the gross debt that had already been quadrupled during the Reagan-Bush I years. Most of the new annual deficits that add to the debt are due to the Bush Tax Cuts, two wars, and the expansion of government. Bush manages to break the United States for the first time since the Great Depression just as Reagan broke the Soviet Union … by drawing it into military spending that it obviously could not actually afford. Same plan. Even Republicans like Representative Boehner freely announce the United states is “broke.” (A sentence any American would be deeply ashamed to say if it were not a fact that has to be admitted.) The entire world economy goes down the toilet due to sloppy credit rules and deregulation of banks that went way too far. This is not the crash of a bubble, but the collapse of the United State’s economic core. It’s a core meltdown! (That’s why I begin telling friends that we have entered another economic depression, not just a recession. Few believe me, but four years later we have no real recovery and none in sight.)

2009: Barack Obama inherits a $1.3 trillion deficit from Bush. It’s a simple fact that most of this deficit was already budgeted during the Bush years; yet the Republicans immediately condemn Obama’s fiscal irresponsibility.

There is no getting around the fact that the Republican track record for deficit spending is abysmal or that the Great Recession began for the entire world in the eighth year of their watch under George Bush II. Not only has personal income for ALL segments of the population (except the top 1%) done worse during Republican administrations over the past fifty years, but the United States’ gross debt has skyrocketed under every Republican administration from the beginning of Nixon’s second term onward. That’s a numerical fact, and their feet should be held to the fire for it. Moreover, the top five percent of the U.S. populace pays a lower percentage of income taxes in proportion to their total wealth than do the bottom ninety-five. (See “Bush Whacked by the Bush Tax Cuts.”)

So, that’s why I haven’t voted for Republicans in some time, even though Democrats currently are carrying out the same lame bailout economics that Bush began. I didn’t change the facts in the presentation above to match the way I vote. I changed the way I vote to match the facts.

I particularly invite Republican debate in the comments section below. Correct me with facts … if you can!

Edited by user Tuesday, September 25, 2012 5:11:33 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Buy Made in America
Ruger P345  
#4 Posted : Tuesday, September 25, 2012 7:27:10 AM(UTC)
Ruger P345

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 985

Thanks: 1 times
Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
From http:// thinkprogress.org/ health/2012/08/15/690761/ without-obamacare-families-making-under-5000-arent-poor-enough-for-medicaid-in-some-states/

Without Obamacare, Families Making Under $5,000 Aren’t Poor Enough For Medicaid In Some States
By Tara Culp-Ressler and Adam Peck on Aug 15, 2012 at 9:30 am

The Affordable Care Act’s expansion of the Medicaid program would provide states with federal funds to help insure millions of Americans who currently can’t afford coverage, especially the low-income Americans whose annual earnings are slightly above the cut-off to qualify for Medicaid in their state. Despite the significant financial benefits for the states that choose to accept the Medicare expansion, Republican governors across the country are choosing to reject the federal funds — leaving some states with impossibly low Medicaid thresholds that remain far below the current poverty line.

Under the current program, states have varying income requirements for Medicaid eligibility. Thirty three states currently limit coverage to income levels below the federal poverty line, and 17 of those states will only cover families who are bringing in less than half of the income at the federal poverty level. In five states — Alabama, Arkansas, Indiana, Louisiana, and Texas — a family of three with an annual income over $5,000 makes too much money to receive any Medicaid assistance. ThinkProgress examined the national disparities:


Obamacare establishes a new eligibility level for Medicaid above the current poverty line of $18,530 for a working family of three. Effective in 2014, the expansion will allow families who make up to $26,344 to be eligible for coverage under the program. That would make a huge difference for low-income working families in states like Florida, South Carolina, Georgia, and Louisiana who are not currently considered poor enough to qualify despite the fact that they are living in poverty by federal standards. However, those states’ Republican governors are choosing to deny their state’s low-income residents health care coverage.

If governors reject the ACA’s Medicaid expansion, the families whose income falls between the federal poverty line and the new $26,344 income level may receive subsidies to help them participate in the health insurance exchanges that will be set up in 2014. But the estimated 11 million families who fall under the poverty line but above their state’s Medicaid eligibility line will be left in the cold, unable to receive either Medicaid benefits or subsidies.

GOP governors may be relying on Gov. Rick Perry’s (R-TX) strategy and simply pretending that their uninsured state residents don’t exist. However, if some families who scrape by on just $5,000 a year remain ineligible for Medicaid because their governors reject Obamacare, the reality is worth considering.

Buy Made in America
#5 Posted : Wednesday, October 3, 2012 7:03:53 AM(UTC)

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/24/2011(UTC)
Posts: 6,754
Location: USA

Thanks: 1761 times
Was thanked: 3351 time(s) in 1806 post(s)

Duyên-Lãng, Hà Tiến Nhất

Người ta thường khen TT Obama là một nhà hùng biện có tài. Cũng không ít người cho rằng Obama là một tay ngụy biện ngoại hạng. Muốn biết Obama hùng biện hay ngụy biện, cứ đọc những bài diễn văn ứng khẩu và xem Obama tranh luận thì biết thôi. Người viết nhìn vào một khía cạnh khác: những khẩu hiệu ông Obama trương lên trong các cuộc vận động tranh cử tổng thống thì thấy rằng, ông ta là một chính khách mà khả năng chơi chữ lão luyện đến mức đáng được gọi là phù thủy.

“Change, yes we can” là khẩu hiệu chiến lược của Obama khi ông ra tranh cử nhiệm kỳ đầu chức vụ Tổng Thống năm 2008. Trong bài diễn văn nhậm chức, để cam kết cho lời hứa hẹn đanh thép của mình, Obama còn quả quyết rằng: Nếu không vực dậy được nền kinh tế, tôi sẽ chỉ làm Tổng Thống một nhiệm kỳ (If I do not get this economy going, then I will be a one-term president.) Quả thực, do việc dân chúng Mỹ nóng lòng muốn có sự thay đổi đường lối chính trị đang gặp nhiều thất bại của Tổng Thống Bush con nói riêng và của đảng Cộng Hòa nói chung, bất chấp Obama có khả năng thực hiện lời hứa hay không, cử tri đã dồn phiếu cho ông. Có thể nói, Obama thắng cử là nhờ cái khẩu hiệu ăn khách này. Lúc đó ai lại không muốn có thay đổi.

Sau 4 năm lãnh đạo của TT Obama, mặc dầu kinh tế nước Mỹ càng ngày càng tuột giốc, Obama không những không tự ý rút lui như đã hứa, mà vẫn đang ráo riết tranh cử nhiệm kỳ II với một khẩu hiệu khác cũng thách thức không kém: Forward, tạm hiểu là: cứ thế mà tiến tới. Chưa đủ sao, còn tiến tới đâu nữa? Như vậy thì, từ khẩu hiệu “Change, yes we can” tới khẩu hiệu “Forward,” người dân Hoa Kỳ phải hiểu ý của Obama thế nào? Ông muốn nói gì? Phải chăng ông muốn nói, tình hình nước Mỹ hiện nay do ông lãnh đạo đã đổi thay nhiều rồi, và thay đổi theo chiều hướng tích cực, nghĩa là từ xấu đến tốt, từ yếu kém đến vững mạnh hơn. Từ cái thành tựu huyễn hoặc đó, Obama kêu gọi nhân dân Hoa Kỳ hãy vững tin nơi ông và bầu cho ông, khỏi cần thắc mắc gì hết. Đích điểm của chữ Forward là, ông muốn nhắn với cử tri Hoa Kỳ: Chó sủa mặc chó, keep going on forward, caravan!!! Có đúng vậy không? Với khẩu hiệu này, một số lớn dân chúng Mỹ vẫn ủng hộ ông mặc dầu kinh tế Mỹ vẫn đang ở trên đà tuột giốc.

Lãnh đạo tài là khả năng đáp ứng được nguyện vọng của quần chúng. Nói khác đi, nguyện vọng quần chúng chính là mục tiêu đạt tới của người lãnh đạo. Vậy mục tiêu lãnh đạo thực sự của TT Obama là gì? Giải quyết vấn đề kinh tế của nước Mỹ? Làm sống lại uy tín của Hoa Kỳ trên thế giới? Hay còn cái gì khác? Chúng ta thử đi vào từng vấn đề, tìm hiểu xem.

1. Vực dậy nền kinh tế -

Những con số thống kê dưới đây trích từ những bài biên khảo đăng đầy rẫy trên báo chí, và truyền thông Mỹ, Việt, tuyệt đối không phải do người viết phịa ra.

Trong 4 năm cầm quyền của TT Obama,
- Nợ công của nước Mỹ từ 10.500 tỷ dollars nhẩy lên 16.000 tỷ. Tăng gần 52%.
- Thất nghiệp từ 5,8% lên 8,3%, tăng 43%.
- Giá xăng trung bình từ 2.18 USD/gallon lên 4.07 USD. Tăng 86%.
- Năm 2009 có 160.000 căn nhà trên nước Mỹ bị foreclosed. Bốn năm sau con số
tăng lên 4 triệu.
- Con số hàng ngàn tỷ dollars đổ ra để kích cầu, bail out cho ngân hàng và ngành kỹ nghệ xe hơi, thực tế chẳng gây ảnh hưởng gì trên đời sống người dân Mỹ. Kinh tế vẫn tuột giốc. Thất nghiệp vẫn tăng nhanh. Và nợ công vẫn chồng chất mỗi ngày mỗi cao. Số tiền này phần lớn chui vào túi bọn tư bản xe hơi tại Illinois, căn cứ địa của Chủ Nghĩa tư bản theo định hướng xã hội chủ nghĩa của Obama.
- Điển hình cung cách xài tiền chùa và tài năng kinh tế của ông Obama nằm trong dự án phát triển công ty năng lượng xanh Solyndra tại California. Dự án của công ty này mặc dầu ngày trước đã bị chính quyền Bush bác, nhưng được chính quyền Obama chấp thuận trở lại và tài trợ 535 triệu dollars. Solyndra thật sự chưa đi vào hoạt động để sinh lời, nhưng chỉ 5 tháng sau sau khi nhận được tài trợ, nó đã khai bankruptcy. Việc lạ lùng là nó chìm vào quên lãng không kèn không trống. Không có ai đứng ra nhận trách nhiệm. Bạc tỷ lấy từ tiền thuế của dân, ông Obama phung phí một cách bừa bãi, không tính toán, coi như là chuyện giải trí qua ngày.

Còn rất nhiều những con số thống kê khác, nhưng thiết tưởng bấy nhiêu thôi cũng đủ để chúng ta đánh giá được khả năng lãnh đạo kinh tế của ông Tổng Thống. Toàn bộ nền kinh tế Mỹ coi như chỉ có thất bại, tại sao ông Obama không tự ý rút lui như đã hứa: If I do not get this economy going, then I will be a one term president, mà lại thản nhiên ra tranh cử nhiệm kỳ nữa?

Kinh tế là cái tủ đứng chặn cứng họng Obama đối với dân chúng Mỹ. Kẻ lẻo mép này hết thế để bào chữa, nhưng lại ngụy biện đổ tội lên đầu người tiền nhiệm là TT Bush con. Người viết chẳng cố ý bênh ông Bush mà chỉ nói lên lời công đạo. Lý luận như Obama thì thật là gian manh và láu cá. Bởi nếu thế thì giai đoạn thịnh trị (về mặt kinh tế) dưới thời Clinton phải là do tài cán và công lao của TT Bush cha mới phải. Tại sao người ta lại dành hết cho ông Clinton? Ông TT Bush cha chỉ nói có một câu lỡ lời: Read my lips, no new taxes (Nhìn vào môi tôi mà coi, tôi sẽ không tăng thuế mới.) Nhưng trong thời gian nắm quyền, vì kinh tế suy thoái và vì cuộc chiến đánh Irak quá tốn kém, ông đã buộc phải thất hứa với nhân dân Hoa Kỳ và tăng thuế. Hậu quả là năm 1992 ông đã thất bại khi ra tái tranh cử và trở thành Tổng Thống một nhiệm kỳ.

Cung cách giải quyết vấn đề kinh tế của TT Obama đưa đến một trong hai kết luận sau đây. Hoặc là Obama là một ông Tổng Thống bất tài và thiếu tự trọng. Hoặc là Obama coi việc giải quyết vấn đề kinh tế của đất nước không phải là mục tiêu hàng đầu của ông. Người viết mong rằng kết luận sau là trật. Nhưng nếu ông Obama tái đắc cử thì rõ ràng nó lại trúng phóc. Đảng Cộng Hòa đã chui vào bẫy của ông Obama khi coi vấn đề kinh tế là đề tài chính trong cuộc vận động tranh cử kỳ này. Để xem người Mỹ có phải là một dân tộc trưởng thành về chính trị không, nghĩa là ý thức về các quyền tự do và dân chủ của mình như thế nào. Họ hành xử thẳng thắn (fair) quyền công dân và khôn ngoan tới mức nào trước quyền lợi của đất nước và tư lợi nhỏ nhen của bản thân và phe nhóm.

2. Phục hồi uy tín của Hoa Kỳ - Nhiều người cho rằng Obama là một Tổng Thống Mỹ có khuynh hướng thiên về phía Hồi Giáo nhất từ trước tới nay và làm cho đồng minh Israel nhiều phen phải bực mình nhất. Đó là một sai lầm lớn nếu nhìn sâu vào chính quyền Obama và những hoạt động của chính quyền này.

Năm 2008, Obama, chỉ là một nghị sĩ tập tễnh trong Thượng Viện Hoa Kỳ, vây cánh trên chính trường không có, kinh nghiệm lãnh đạo là con số không, tiền bạc cũng không nốt, tay mơ thế mà đá văng được bà Hillary, ngoi lên làm ứng cử viên của đảng Dân Chủ, và nhẩy phóc được vào Tòa Bạch Ốc làm cả thế giới phải sững sờ và kinh ngạc. Màn xiệc tài tình này ai làm được ở nước Mỹ, ngoài tư bản Do Thái và đám truyền thông dòng chính? Vấn đề tư bản Mỹ Do Thái và báo chí dòng chính đã có quá nhiều người nói đến rồi, kể cả người viết. (Xin tìm đọc lại các bài: Dòng chính, Tại sao không Occupy Tòa Bạch Ốc, Ố là là Obama, Thả con cá bắt con tép v.v. của người viết trên website Hồn Việt uk online.) Tuy nhiên ở đây người viết cũng xin nêu thêm những dẫn chứng Do Thái và truyền thông dòng chính tác động đến con bài Obama như thế nào.

Người đổ tiền nhiều nhất cho Obama ra tranh cử là tỷ phú Soros. Người mặc xiêm y, trang điểm phấn son cho Obama để ra mắt trước công chúng (Campaign chief manager) là David Plouff. Người dẫn lối chỉ đường cho Obama trong Tòa Bạch Ốc (Chief of staff) là David Axelrod. Người này tác giả của The Amateur, cuốn sách best seller hiện nay, gọi là Bộ Óc Chính Trị (Political Brain) của Obama. Tất cả đều là Do Thái. Và còn rất nhiều nữa. Nhưng trên hết không thể không kể đến sự bao che đặc biệt của báo chí dòng chính Hoa Kỳ dành cho Obama và gia đình ông. Năm 2008 nếu ứng cử viên PTT, bà Sarah Palin đi ăn một bữa tối hơi tốn kém một chút thì chắc chắn truyền thông dòng chính không để cho bà yên. Nhưng bà Michell Obama ăn dinner 500 dollars một bữa thì không sao. Bà Palin hồi còn làm Thống Đốc Alaska đi công tác dẫn theo đứa con nhỏ cho có mẹ có con, báo chí dòng chính moi móc ra để vùi dập bà, cho là bà lợi dụng chức vụ để lãng phí ngân sách. Trong khi bà Michell cùng với con cái và bạn bè du hí Tây Ban Nha xài bạc triệu thì báo chí im lặng. Trong một cuộc du hí khác, 2 công nương Obama rủ bạn bè đi tắm biển Mexico đem 25 vệ sĩ theo hầu, báo chỉ coi là chuyện con nít? Tháng 10 năm ngoái, trong một cuộc đi du hí Phi Châu bằng phản lực cơ Boeing 757, với con cái và bạn bè cùng đi, bà Michelle ghi tên con của mình trong đoàn là nhân viên cao cấp (senior staffers.) Tốn phí bạc triệu. Báo chí dòng chính cũng im re. Tại sao năm 2008 Báo chí Dòng Chính hạch sách tư cách hợp pháp của ứng cử viên John McCain vì ông sanh tại Canal Zone, chứ không phải trên đất Mỹ, mà lờ đi chuyện bà nội của Obama xác nhận Obama sanh tại Kenya? Báo chí Dòng chính nghĩ sao về cái chết đột ngột của ký giả Andrew Brietbat vì ông nắm được nhiều tài liệu bí mật về Obama? Tại sao CBS rút lại contract cho WND thuê để dựng Billboard “Where’s the Birth Certificate?” Tại sao Báo chí Dòng Chính cả vú lấp miệng em, nhận chìm xuồng vụ ông cò Arpaio và TS Jerome Corsi điều tra vấn đề “Birth Certificate” của TT Obama. Tờ giấy Obama trưng ra chỉ là tờ Chứng Nhân Khai Sanh (Certification of Birth) chứ không phải bản sao giấy khai sanh (Long form Birth Certificate Copy.) Sankey, một cựu cảnh sát viên điều tra người Anh cho biết đã khám phá ra TT Obama có 49 địa chỉ và 16 số an sinh xã hội (SSN) khác nhau. Trên các địa chỉ tại Illinois, có 2 con số bắt đầu bằng 042 và 364. Số 042 là con số chỉ thiết lập tại Connecticut, mặc dù Obama không ở hoặc làm việc tại Connecticut bao giờ? Báo chí dòng chính đánh hơi giỏi lắm kia mà, sao không biết chuyện này? Cứ cho là điều tiếng về ông Obama đều là những chuyện đáng nghi ngờ cả, nhưng ít ra báo chí cũng phải tìm hiểu cho rõ trắng đen, điều tra cho biết hư thực để phổ biến, vì đó là thiên chức và là nhiệm vụ hàng đầu của báo chí.

Kể ra thì con nhiều lắm. Người Mỹ có một lời khuyên khá chí lý thế này: When the Mass Media promotes someone frome zero to hero, be very suspicious. The Mass Media is controlled by the Council on Foreign Relations. (khi báo chí dòng chính đề cao ai từ con số không thành anh hùng thì phải rất cẩn trọng, đáng nghi lắm, vì Báo chí dòng chính do Hội Đồng Liên Lạc Ngoại Giao kiểm soát.) Mass Media là công cụ của bọn tư bản đầu sỏ Do Thái. Không lý cái công cụ này đưa Obama lên để làm cuộc cách mạng vô sản, triệt hạ chủ nhân của nó. Một trò bịp và mị dân vĩ đại mà dân chúng Mỹ vẫn không hay biết. Sự thiên vị đáng khinh bỉ như thế của báo chí dòng chính để làm gì? Có phải câu trả lời là để giữ nước sơn bên ngoài cho “thần tượng” Obama được tốt đẹp lâu bền? Bọn tư bản Do Thái và báo chí dòng chính đổ công, đổ của, đổ đi cả lương tâm và danh dự vào một con bài như thế dĩ nhiên là có mục đích.

Trở lại từ đầu. Ngay sau khi Obama mới bước chân vào Tòa Bạch Ốc, ông đã vội vã bay sang Cairo để chính thức thay mặt nhân dân Hoa Kỳ xin lỗi nhân dân Ai Cập. Tại sao bỗng dưng lại phải xin lỗi và để làm gì? Người tinh ý hiểu ra liền, trừ có ông TT Mubarrak là không hiểu nên mới bị đá đít. Ngay sau đó, Obama đến Riyadh, thủ đô Arab Saudi, cúi gập người bái chào Quốc Vương Abdulla để xin bệ kiến. Có phần chắc chắn là một ông Tổng Thống Mỹ da trắng không thể làm được các hành vi và cử chỉ này. Nhưng Obama làm được. Ở trong nước, Obama ra mặt chiều chuộng các phe phái Hồi Giáo, đặc biệt là nhóm The Muslim Brotherhood. Mục đích của tư bản Do Thái là sử dụng chính sách chia Islam đẻ trị Islam hòng làm suy yếu khối Hồi Giáo Trung Đông. Ý đồ này đã có kết quả. Một loạt các lãnh đạo các nước Hồi Giáo Bắc Phi bị hạ bệ và thay vào đó là lãnh tụ của phong trào Muslim Brotherhood. PT Muslim Brotherhood bị cho là thân Mỹ, mau chóng trở thành kẻ tử thù của nhóm Al Qaida. Đại sứ Mỹ tại Libya, Christopher Steven bị giết chết ngày 11/9 trong tòa Lãnh Sự Mỹ tại Benghazi là hành động trả thù của Al Qaida. Việc này châm ngòi nổ cho cuộc xung đột mới giữa các phe phái Hồi Giáo. Cuốn film Innocence of Muslim chỉ là cái cớ. Cho đến nay, Obama và Bộ Ngoại Giao Mỹ chỉ phản ứng cầm chừng cho có lệ. Tư bản Do Thái đạt được mục dích. Đối với bọn này, Obama xứng đáng được ở lại Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa.

Tình hình tại Á Châu cũng không khá gì hơn. Obama và bà ngoại trưởng Clinton chỉ đánh võ mồm, điều động tầu chiến, hàng không mẫu hạm đến Thái Bình Dương nói là Mỹ trở lại Á Châu để bảo vệ quyền lợi của Mỹ ở khu vực này. Nhưng khi hãng dầu Exxon của Mỹ đặt máy thăm dò ngoài khơi Đà Nẵng, trong khu vực 200 hải lý của thềm lục địa VN, bị thằng Chệt đe dọa phải tức tốc rút đi thì Obama trơ mắt đứng nhìn. Quyết tâm của Mỹ trở lại Thái Bình Dương như thế đấy. Thằng Chệt vẽ cái lưỡi bò, chứ nó vẽ cái lưỡi voi trên biển Nam Hải, thứ xem Obama dám làm gì? Tóm lại, nước Mỹ không những đã không phục hồi được uy tín, trái lại, càng ngày càng bị thế giới khinh rẻ hơn đến nỗi cựu ứng viên ra tranh cử TT của đảng Cộng Hòa Donald Trump đã phải thốt lên cay đắng: The world is laughing at us (thế giới đang cười vào mũi chúng ta.)

3. Đạo luật bảo hiểm y tế toàn dân - Xem ra đây mới là mục tiêu hàng đầu trong nghị trình làm việc (agenda) của TT Obama. Người ta nói Đạo Luật Bảo Hiểm Y Tế Toàn Dân hay gọi nôm na là Obamacare là công trình để đời của ông Obama. Đúng thế, TT Obama đã dốc hết toàn tâm toàn lực để đánh bạc với dư luận về vấn đề này. Núp dưới cái vỏ bọc “Bảo Hiểm Y Tế,” ông Obama phát động cuộc đấu tranh giai cấp, đánh thuế người giầu để lo cho người nghèo, hầu san bằng sự cách biệt giầu nghèo trong xã hội Mỹ. Người viết tin chắc chắn rằng với hơn 3000 trang giấy, đạo luật này ít có ai đọc hết nổi, kể cả những người làm luật và giới luật sư, chưa dám nói đến chuyện hiểu hết. Càng không thể nói đến chuyện hiểu rành rẽ từng chi tiết của đạo luật. Thôi thì hãy cứ lấy một vài điểm cụ thể nhất và liên hệ thiết thân nhất đối với từng cá nhân trong cái đạo luật này để thử đem ra mà bàn xem sao. Ở đây cũng nên minh định một điểm là người viết hoàn toàn không nói rằng chế độ an sinh xã hội của nước Mỹ hiện nay là toàn hảo. Không, nó không toàn hảo và có nhiều thiếu sót cần sửa đổi. Nhưng nên thay đổi và bổ khuyết một cách khôn ngoan và khả thi chứ không thể đạp đổ và thay thế theo cung cách mỵ dân và phiêu lưu được.

Có 2 vấn đề hệ trọng, gây tranh cãi rất nhiều trong luật Cải Tổ Y Tế của TT Obama. Một là việc cưỡng bách mua bảo hiểm. Hai là vấn đề tài trợ ngừa thai và triệt sản.

3.1 Vấn đề cưỡng bách mua bảo hiểm - Có điều khoản luật là mọi công dân bắt buộc phải mua bảo hiểm y tế, nếu không sẽ bị phạt tiền. Những người nghèo quá không mua nổi bảo hiểm sẽ được chính quyền trợ cấp. Nhiều tiểu bang chống lại việc cưỡng bách này vì cho là vi hiến, đã kiện lên Tối Cao Pháp Viện. Ông Tòa Tối Cao giỏi chơi chữ, lắt léo phán rằng, luật bảo hiểm y tế không phải là một thứ giao dịch thương mại, cho nên tiền phạt người không mua bảo hiểm không phải là tiền phạt mà là tiền thuế. Luật này vì thế hợp hiến và đã được thông qua, nhưng nó tồn tại bên cạnh những chống đối không khắc phục nổi. Chuyện tréo cẳng ngỗng là trước kia ông Obama tích cực chống đối việc phạt tiền những người không chịu mua bảo hiểm, nhưng bây giờ thì ông hết còn chống, trái lại, rất bằng lòng. Ở đây người viết không luận bàn về khía cạnh pháp lý, chỉ xin nêu một số khó khăn thiết thực trước mắt của vấn đề.

Ứng cử viên của đảng CH là ông Romney đưa ra con số cụ thể thành phần dân chúng Hoa Kỳ hiện phải sống nhờ vào sự trợ giúp của chính phủ là 47%. Đây là một tỷ lệ hết sức lớn. Theo thống kê mới nhất, dân số HK là 314, 591,917 người. 47% dân số tức 147,824,961 người sống nhờ trợ cấp qua nhiều hình thức. Với chính sách o bế di dân và hầu như bỏ ngỏ biên giới của Obama, chắc chắn con số nhận trợ cấp sẽ càng ngày càng tăng. Lý do là vì biên giới canh phòng lơ là, dân nhập cư lậu sẽ dễ dàng tràn vào Mỹ. Đàng khác, chủ trương tự do phá thai và triệt sản của Obama sẽ làm cho tỷ lệ người già và hưu sẽ một ngày một tăng, trong khi lực lượng lao động và đóng thuế sẽ càng ngày càng giảm. Tỷ số 47% nhận trợ cấp sẽ càng ngày càng tăng, trong khi 53% lao động và đóng thuế sẽ càng ngày càng thu hẹp lại. Điều đó có nghĩa là gánh nặng trợ cấp của chính phủ sẽ bắt buộc phải tăng theo. Việc tăng chi này lấy từ đâu ra, nếu không phải từ thuế, hay từ việc vay mượn ngoại quốc. Như vừa nói, vì lực lượng lao động càng ngày càng giảm dần, ngân sách lấy từ thuế cũng sẽ giảm dần theo tỷ lệ thuận. Muốn cân bằng thu chi, chính phủ bắt buộc phải tăng thuế, hoặc cắt bớt các chương trình khác. Cụ thể như dưới thời lãnh đạo của TT Obama, những người được hưởng medicare đã bị cắt đi dịch vụ khám mắt, khám răng, và hạn chế bớt một số loại thuốc chữa bệnh. Phải tăng thuế thì tăng bao nhiêu mới đủ? Đó là vấn đề. Càng tăng thuế, dân càng nghèo đi, giới đầu tư càng chán nản. Họ sẽ đem tiền đi đến những nơi khác làm ăn có lợi hơn.

Lối đánh thuế “lấy của người giầu chia cho người nghèo” nằm trong khái niệm đấu tranh giai cấp của cộng sản. Nó được mạ vàng bằng mỹ từ rất hấp dẫn “redistribution” (tái phân phối lợi tức) trong kinh điển của Marx. Chính sách tái phân phối lợi tức được áp dụng tại các nước CS. Nhìm vào VN thì sẽ biết kết quả của chính sách này. Cải Cách Ruộng Đất, đánh tư sản, đổi tiền v.v. đều là cách tái phân phối lợi tức. Các phương thức này đã không những không đem lại công bình cho xã hội, mà trái lại, càng tạo thêm đầy dẫy bất công: cán bộ càng ngày càng giầu sụ trong khi đại đa số dân chúng càng ngày càng nghèo đi. Luật bảo hiểm y tế của Obama đèo bòng thêm gánh nặng trợ cấp mua bảo hiểm y tế cho người dân nữa thì không biết lấy tiền ở đâu ra để chi phí? Cũng không thể không xét đến vấn đề tăng phí bảo hiểm. Bạn xài xe. Nếu chiếc xe gây tai nạn, hãng bảo hiểm sẽ tăng tiền bảo hiểm. Bảo hiểm y tế cũng thế. Tiền bảo hiểm sẽ tăng cùng với tuổi già và những căn bệnh bạn có thể mắc phải. Như thế thì, nhắm mắt lại bạn cũng có thể thấy được nước Mỹ sẽ đi về đâu do cái đạo luật bảo hiểm y tế này.

Nếu không tăng thuế mà đi vay mượn ngoại quốc thì chuyện gì sẽ xẩy ra? Cứ coi như người viết nói chuyện tếu cho vui. Chuyện đùa nhưng biết đâu sẽ là thật. Hiện nay, tổng sản lượng quốc gia (GDP) của Mỹ là 15,586 trillion dollars. Nợ ngoại quốc: 16,016 trillion, tức 100.48% GDP. Mỗi người Mỹ tính theo đầu người hiện gánh một số nợ không do mình vay là 52.714 dollars. Có hơn 10 quốc gia cho nước Mỹ vay nợ. Đứng đầu là Chệt: 1149, 6 billion. Obama quen thói bóc ngắn cắn dài, làm ít nhưng chơi sang, thiếu thì đi vay mượn. Một ngày đẹp trời nào đó, món nợ vay của thằng Chệt xấp xỉ bằng GDP của nước Mỹ. Hồ Cẩm Đào lúc này mới ghé miệng vào tai Obama nới nhỏ: Cái nị có muốn vay nữa không, ngộ còn nhiều lắm. Chỉ cần nị đưa cho ngộ cầm cái gì đó để làm tin thôi là lược zồi, để cho mấy cái thằng Chệt của ngộ nó khỏi théc méc thôi ấy mà. Sang cái nước Mỹ của nị cho ngộ đi, hay đưa cái “sổ đỏ” của nị cho ngộ giữ dùm cho là xong thôi. Ngộ cẩn thận lắm. Ngộ giữ cho không sợ mất đâu. Nị cần bao nhiêu nữa cũng có liền à… Có lẽ người viết quá bi quan chăng, nhưng cứ thử bầu cho Obama và bọn liberal xem rồi chuyện gì sẽ xẩy ra. Chuyện đùa thôi nhưng phải coi chừng, quan trọng lắm đó. Cách nay vài bữa, tỷ phú Ross Perot, nguyên ứng cử viên TT cảnh cáo: The United States could be taken over by another worldly power (Nước Mỹ có thể sẽ bị sang tay cho một thế lực ngoại quốc khác.)

3.2 Vấn đề ngừa thai và triệt sản - Từ trước đến nay không có một ứng cử viên Tổng Thống nào, trừ Obama ra, lại ngu xuẩn húc đầu vào thành trì tín ngưỡng của người Thiên Chúa Giáo. Họ thừa hiểu rằng như thế chắc chắn sẽ mất đi một số phiếu đáng kể của các giáo dân. Không phải TT Obama ngu xuẩn. Ông ta khôn ngoan và mưu lược lắm. Nhiệm kỳ đầu, với chiêu bài CHANGE, Obama muốn phô trương một cuộc cách mạng quét sạch rác rưởi của xã hội, làm sạch Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội Hoa Kỳ. Còn gì lý tưởng và hấp dẫn bằng. Cuộc vận động mang phong thái sáng tạo này thu hút được 91% nữ cử tri và 53% nam cử tri công giáo. Obama đắc cử. Trong 4 năm ngồi trong Tòa Bạch Ốc, ông thay đổi chiến thuật và chiến lược để o bế các nghiệp đoàn và dân nghèo, kết thân với các tổ chức anh chị ACORN và Black Panthers, vuốt ve Muslim Brotherhood, hứa hẹn đám phụ nữ Pro Choice và đông tính luyến ái, dễ dãi với dân nhập cư lậu, thả lỏng canh phòng biên giới, tìm cách bịt miệng những tiếng nói chống đối. Khối cử tri này hiện ước lượng là trên 50% dân số. Qui tụ được liên minh này, Obama bỏ rơi thành phần cử tri còn trung thành với Giáo Hội Công Giáo, vận động tái ứng cử với chiêu bài FORWARD (cứ thế mà đi, không còn do dự gì cả.) Các thành phần trên tập hợp lại dưới cái tên “Liberal,” dưới sự lãnh đạo của Obama,mưu làm một cuộc cách mạng mới là triệt hạ Thiên Chúa Giáo và các giá trị truyền thống của nước Mỹ.

Người Mỹ ròng (con cháu di dân từ Âu Châu) phần lớn đạo đức và bảo thủ. Chủ trương tự do phá thai, triệt sản, và đồng tính luyến ái là phản lại giáo lý của Thiên Chúa Giáo. Khoan nói tới việc chủ trương cưỡng bách cung cấp các phương tiện phá thai và triệt sản cho phụ nữ có vi phạm quyền tự do tôn giáo mà Hiến Pháp minh thị bảo đảm hay không, nhưng chắc chắn chủ trương này xúc phạm trầm trọng đến danh dự và chủ đích của các bậc Tổ Phụ (Founding Fathers) đã sáng lập nên nước Mỹ. Các Tổ phụ của nước Mỹ tin tưởng và đặt niềm tin đó vào Thượng Đế một cách công khai và rõ ràng với câu “IN GOD WE TRUST” khi tuyên bố nền Cộng Hòa. Sự kỳ diệu không phủ nhận được là niềm tin này đã biến nước Mỹ thành một Quốc Gia cường thịnh, một Xã Hội Văn Minh, Tự Do, và Dân Chủ, một thể chế mô hình được cả thế giới ca tụng và mong muốn rập khuôn. Nếu có ai bảo rằng người viết là một tín đồ Công Giáo nên quen thói “mẹ hát con khen hay” thì xin nhìn vào các nước láng giềng của Mỹ mà suy gẫm. Cùng lập quốc trên một giải đất với tất cả mọi điều kiện hầu như giống nhau mà tại sao nước Mỹ rất cường thịnh trong khi các nước Canada và Mexico lại thua kém? Há chẳng phải nước Mỹ nhờ câu “Thần Chú” kia sao? Tìm ra được câu trả lời thuyết phục xin quí vị vui lòng chỉ giáo cho.

Cái nền móng xã hội được bao nhiêu thế hệ Mỹ xây đắp và vun trồng, thế mà nay Obama muốn đạp đổ chỉ vì để thỏa mãn đòi hỏi của một thành phần muốn tự do sống thác loạn. Nếu các đòi hỏi này được đáp ứng, xin cứ tin đi, đó là dấu chỉ của nước Mỹ đi đến sụp đổ. Nếu không muốn nói TT Obama cố tình giật sập nước Mỹ, thì cũng nên biết rằng ông ta và đảng Dân Chủ cùng với sự hỗ trợ cuồng nhiệt của thành phần liberal, đang ra sức cải biên Hoa Kỳ thành một chế độ tư bản vô thần theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Chế độ này đại để là quyền tự do không bị giới hạn phải được triệt để áp dụng, kể cả tự do ngừa thai, phá thai, đồng tính luyến ái v.v., nhưng nhà nước lại có quyền kiểm soát (control) và điều hành (regulate) mọi sinh hoạt trong đời sống xã hội. Đó là mô thức “Trật tự thế giới mới.” Hoa Kỳ đi bước trước. Thế giới lần lượt theo sau.

Mặc dầu với một kiến thức luật có thể nói là uyên bác, (giáo sư Luật Hiến Pháp ở đại học), Obama cố tình không hiểu rằng trong các quyền của con người, tự do tôn giáo là quyền căn bản nhất được Hiến Pháp đặc biệt bảo đảm. Quyền Tự Do Tôn Giáo bao gồm hai khía cạnh rất rõ rệt là tự do tín ngưỡng và tự do hành đạo. Hành đạo được tự do thực hiện tại những nơi không cản trở đến tự do của người khác. Nhưng niềm tin hay tín ngưỡng, vì nó thuộc lãnh vực siêu hình nên gắn liền với tâm linh con người bất cứ họ ở đâu, làm việc gì. Tín ngưỡng là quyền tin có Thiên Chúa và tuân giữ giới luật của Thiên Chúa. Hai điều kiện “tin theo và tuân giữ” này gắn liền với nhau không thể tách rời mới gọi là tín ngưỡng. Như vậy tự do tôn giáo chủ yếu là quyền con người được tự do tín ngưỡng, tức là tin có Thiên Chúa và tuân thủ những điều răn Thiên Chúa dậy. TT Obama không thể bắt buộc người công giáo phải ngừa thai, phá thai hoặc cung cấp phương tiện để làm các hành động đó cho người khác với bất cứ lý do gì, vì điều đó trái với tín ngưỡng, hay tín lý tôn giáo. Luật Cải Tổ Y Tế bắt buộc các cơ sở tôn giáo mướn 50 nhân viên trở lên phải mua bảo hiểm (tức cung cấp phương tiện) ngừa thai và phá thai cho nhân viên rõ ràng là vi phạm quyền tư do tôn giáo của người dân.

Tung ra đạo luật này vào mùa bầu cử, TT Obama không sợ mất phiếu của người Thiên Chúa Giáo. Ông nên được coi là một chính khách cam đảm, đáng khâm phục. Vượt quá lòng can đảm là sự thách đố liều lĩnh của ông đối với các giáo hội Thiên Chúa Giáo và nhất là với Hiến Pháp. Về mặt chính trị, TT Obama muốn phá bỏ cái nền móng cơ bản lập quốc của các Tổ Phụ: In God, We Trust, biến Hoa Kỳ thành một đất nước vô thần. Con đường để đạt được mục tiêu này, TT Obama hiển nhiên đã tạo ra một cuộc chiến tranh ý thực hệ giữa tín ngưỡng và vô thần, giữa tôn giáo và quốc gia, giữa ông và các tín đồ Thiên Chúa Giáo? Có thắng được hay không thì chưa biết, nhưng trước mắt ông sẽ gặp phải vô vàn vô số những khó khăn chồng chất. Giáo Hội Công Giáo đang cung cấp 20% cơ sở và dịch vụ chăm sóc sức khỏe cho dân chúng trên khắp nước Mỹ. Nếu các cơ sở và dịch vụ này buộc phải đóng cửa vì không muốn lỗi luật của Chúa như Hội Đồng Giám Mục Hoa Kỳ đe dọa thì chuyện gì sẽ xẩy ra? Để duy trì một cuộc sống ổn định cho xã hội, TT Obama không có con đường khác ngoài việc quốc hữu hóa các phương tiện này và cưỡng bách các nhân viên phải đi làm? Ông dựa vào luật pháp nào để làm việc đó? Nếu không quốc hữu hóa thì lấy cái gì thay thế lấp vào chỗ trống khi các cơ sở và dịch vụ này phải đóng cửa? Tiền bạc đâu để thiết lập những cơ sở thay thế, mua trang bị, và thuê mướn nhân viên. Trong bao lâu mới hoàn thành việc thay thế? 5 năm? 10 năm? Hay hơn nữa?

- Mel Sanger, nhà nghiên cứu chính trị quốc tế gọi TT Obama là AntiChrist (kẻ chống Chúa hay Quỉ Vương.) Nếu TT Obama là một AntiChrist thật thì hành động của ông phải kể là một cuộc chiến giữa Thiên Chúa và Satan.

- Mychal Massie, nhà văn da đen và nhà bình luận truyền hình tại Los Angeles nói: They (Obama và Michell) are the worst kind of racialists, they are elitist Leninists with contempt for traditional America (Họ là loại người kỳ thị xấu xa nhất, là những đồ đệ xuất sắc nhất của Lenin, họ coi những giá trị truyền thống Mỹ chẳng ra gì.)

- Còn nguyên ứng cử viên của đảng CH ra tranh cử TT phát biểu cụ thể nhưng rất cương quyết: I could vote for anybody over President Obama. President Obama has been a total and complete disaster (Tôi bỏ phiếu cho bất cứ ai ngoài Obama. TT Obama là một tai họa hoàn toàn và tuyệt đối.)

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất
Ruger P345  
#6 Posted : Friday, October 12, 2012 9:14:27 AM(UTC)
Ruger P345

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 985

Thanks: 1 times
Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
Originally Posted by: NNT Go to Quoted Post

Duyên-Lãng, Hà Tiến Nhất

LOL. Duyên Lãng's writing shows his sore lack of understanding of American values. Like most older Viets who had never attended American kindergarten, primary, middle school, and high school, Mr DL has no knowledge of American history (which has shaped American ideals and values.)

He, like most Vietnamese immigrants of his generation, see America as a country of temporary settlement (xứ tạm dung). Mr DL and people like him reap the benefits of living in America, but they are loyal to Vietnam. If they really care about America, they wouldn't work under-the-table to evade taxes, wouldn't hire Viet du học sinh under the table while knowing that these foreign students don't have legal work permits --- they would hire American citizens / permanent residents instead, wouldn't evade taxes while owning 2-3 houses, wouldn't commit Medicare and/or Medicaid frauds, wouldn't pump billions of dollars into the economy of Vietnam and thereby prolong the commies' reign, etc. In 2011, the commies boasted that Việt Kiều sent around 8-10 billion dollars to Vietnam. Rather than invest in America to build up its economy during the Great Recession, those Vietnamese Americans prefer to send their dollars to Vietnam. Want proofs? Look at their own communities or check out the local Viet newspapers in California, Texas, Virginia, etc.

Mr DL and people like him support the Republican Party because somehow they got this idea stuck in their head that the Repubublican Party is "anti-communist" and thus would help them in their endeavor against the commies in Vietnam. They fantasize that with the Republican support, they would free Vietnam from the commies. At the rate that they are going, the Viet commies will surely fall, likely due to infighting / economic collapse / being a pawn in American's (whether Republic's or Democrat's) political games with China, but not due to the old Viets who support the Republican Party. They support the Republican Party because they have ulterior motives, not because they sincerely want what is good for America.

For those die-hard Viet Republicans from the older generation, here is a reminder of what the Republican President George W. Bush said about them during an interview with Bill O'Reilly who is a conservative Republican himself:

Bush and Vietnam
Oct 15, 2004

BILL O’REILLY: The South Vietnamese didn’t fight for their freedom, which is why they don’t have it today.

President BUSH: Yes.

O’REILLY: Do you think the Iraqis are going to fight for their freedom?

BUSH: Absolutely.

O’REILLY: You do.

BUSH: No question in my mind, they will, you bet …

(http: //www. foxnews. com/ story/0,2933,133712,00.html)

So, there, Mr DL and those like him should watch American TV every once in a while. LOL.

Edited by user Friday, October 12, 2012 10:34:20 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Buy Made in America
Ruger P345  
#7 Posted : Friday, October 12, 2012 9:47:54 AM(UTC)
Ruger P345

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/13/2011(UTC)
Posts: 985

Thanks: 1 times
Was thanked: 2 time(s) in 2 post(s)
From http: // www. dailyfinance. com/2012/09/25/tax-the-rich-kill-the-economy-heres-proof-it-doesnt-work-tha/

Tax the Rich, Kill the Economy? Here's Proof It Doesn't Work That Way

By Rich Smith, The Motley Fool
Posted 2:53PM 09/25/12
Posted under: Economy, Taxes, Money and Politics

Republican presidential candidate Mitt Romney wants to extend the Bush tax cuts, and cut taxes even further in order to boost economic growth. In contrast, President Barack Obama argues that in order for the government to to pay its bills, we must allow the Bush tax cuts to expire (at least on the wealthy) and add surtaxes on high-income taxpayers in order.

But would cutting taxes on "job creators," as Gov. Romney proposes, rather than raising taxes on "the rich," as the President proposes, actually boost economic growth? No -- at least not according to the Congressional Research Service.

A Storm in the Making...?
Last week, in a headline that seemed about to spark a firestorm on the Internet (until Governor Mitt Romney's "47%" video preempted the pundits' attention), the CRS took up the question of whether "reduced [tax rates on the wealthy] would increase economic growth, increase saving and investment, and boost productivity."

Their conclusion: It wouldn't.

To the contrary, after 20 pages of charts, graphs, and economic navel-gazing, the CRS (Congressional Research Service) came to a startling (to some) conclusion: A review of 65 years of tax and economic data running from 1945 (when top capital gains and top marginal income tax rates topped 90%) through 2010 (by which time the top income tax bracket had declined to 35%, and the capital gains rate had fallen to 15%) shows no "conclusive evidence ... to substantiate a clear relationship between the 65-year steady reduction in the top tax rates and economic growth." (Here -- see for yourself).


Rather, the "data suggests the reduction in the top tax rates have had little association with saving, investment, or productivity growth." These reductions did, however, result in "increasing concentration of income at the top of the income distribution. The share of income accruing to the top 0.1% of U.S. families increased from 4.2% in 1945 to 12.3% by 2007 before falling to 9.2% due to the 2007-2009 recession."

To summarize: Lowering taxes on the wealthy makes the rich richer, and doesn't do anything to boost economic growth

... Or Just a Tempest in a Teapot?
The reaction from the political right wing was just as you'd expect, with the conservative think tank The Heritage Foundation firing off a quick rebuttal: "The Congressional Research Service ... set out to make a convincing case that lower income tax rates do not strengthen the economy. It failed, but in so doing, it called into question the quality of CRS analysis and the institution's credibility as non-partisan."

Heritage proceeded to work itself up into a fine lather, declaring that no matter what the data show, it is "impossible ... to argue that lower [tax] rates do not encourage stronger economic growth." The attempt to do so is "simplistic," "flimsy," and "misleading."

Impossible why? Apparently, just because the Heritage Foundation says so: "Of course, if you tax income, investment, and savings less you'll get more of them and the stronger growth that comes with the increase in these activities."

(Oh, well. If it's "of course," then I guess there's no point in looking at evidence ....)

Can't We All Just Get Along?
Now to be fair, Heritage's argument sounds sensible -- even in the absence of evidence to back it up. Taxing anything makes it more expensive, and as we all know from Economics 101, when the price of something goes up, demand for it goes down. (It's right there in the line graph.) Logically speaking, therefore, the Heritage Foundation's argument should be right, and the CRS's data should have shown this to be the case.

Except it didn't.

Instead, the CRS research showed that lowering the rate of the top income tax bracket was "not associated with private saving" and "not necessarily associated with productivity growth." As far as growing the economy goes, the "fitted values seem to suggest that higher tax rates are associated with slightly higher real per capita GDP growth rates."

So... so much for that theory. Apparently, now we're stuck with only two options. Option 1: Dismiss the facts as "impossible." Option 2: Follow a new theory that better fits the facts.

Edited by user Wednesday, October 17, 2012 8:24:35 AM(UTC)  | Reason: Not specified

Buy Made in America
Users browsing this topic
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.