Welcome Guest! To enable all features please Login or Registers.

Notification

Icon
Error

10 Pages«<45678>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
UyenVy  
#101 Posted : Wednesday, July 13, 2011 6:30:49 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Bạn hãy ngắm chú nhóc xinh xắn & ngộ nghĩnh đáng yêu biết bao .
Ước gì mỗi trẻ em trên thế giới này luôn hồn nhiên ,dễ thương & pha chút nghịch ngợm như chú bé !
Hãy cầu nguyện cho các trẻ em VN , Phi châu ,Ấn độ +... những quốc gia có tỷ lệ phá thai cao nhất
thế giới ,trẻ em là thế hệ nối tiếp thay thế .

Hỡi các bạn hãy tham gia & ủng hộ những tổ chức bảo về quyền sống của trẻ em trong phạm vi quốc gia hay nơi bạn đang cư ngụ nhé :" Anti - abortion " Xin cảm ơn các bạn !

nhóm anti-arbortion OC-CA
UserPostedImage
UyenVy  
#102 Posted : Wednesday, July 13, 2011 6:38:12 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)


Xin mời PR cùng thưởng thức clip video hoà tấu violin bài :"Lá rơi " của NS Nguyễn Tâm Hàn

Edited by user Friday, July 15, 2011 1:45:55 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
hongvulannhi  
#103 Posted : Saturday, July 16, 2011 9:30:26 PM(UTC)
hongvulannhi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/18/2011(UTC)
Posts: 30,347

Thanks: 2460 times
Was thanked: 5299 time(s) in 3550 post(s)

UserPostedImage

Cô chủ quán đâu rồi, cô LN chỉ chạy vào chào hỏi, hai, ba chút tí thôi .Flapper
Chúc UV một cuối tuần vui, thoải mái tâm tư.

HONG VU LAN NHI
Chỉ trong một phút giây hoài niệm
Dĩ vãng theo nhau lũ lượt về

hvln

Lan Thi  
#104 Posted : Friday, August 19, 2011 9:14:17 PM(UTC)
Lan Thi

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 5/11/2011(UTC)
Posts: 395
Location: USA

Thanks: 295 times
Was thanked: 233 time(s) in 125 post(s)

UserPostedImage

UV ơi, LT rảnh chút xí ghé vào hỏi thăm bà con ta . Thì ra UV cũng lặn còn lâu hơn cả LT nữa . Về đây mau lên trả lời LT đi nhé .

Lan Thi
UyenVy  
#105 Posted : Friday, August 26, 2011 7:09:02 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#106 Posted : Friday, August 26, 2011 7:14:15 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
Originally Posted by: Lan Thi Go to Quoted Post
UserPostedImage

UV ơi, LT rảnh chút xí ghé vào hỏi thăm bà con ta . Thì ra UV cũng lặn còn lâu hơn cả LT nữa . Về đây mau lên trả lời LT đi nhé .

Lan Thi


Hi chị Lan Thi

Thx chị ghé qua GCF4M của Uvy nha , dạo này UVy có công việc riêng bận nên ít vô , chứ không có đi đâu xa hay rời PR
đâu chị Lan Thi , khi nào thu xếp thời gian UVy vẫn ghé PR đó chị Lan Thi
Labor's day cũng la long -weekend tới rồi chúc chị Lan Thi, cô Lan Nhi & PR một holiday thật vui nha !
UserPostedImage
UyenVy  
#107 Posted : Friday, August 26, 2011 7:39:35 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Edited by user Friday, August 26, 2011 7:43:00 PM(UTC)  | Reason: Not specified

UserPostedImage
UyenVy  
#108 Posted : Friday, August 26, 2011 7:41:23 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#109 Posted : Friday, August 26, 2011 7:59:49 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
Một Phút Suy Tư

Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người :

- Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
- Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá…

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn :

- Đặt trên tay để giúp đỡ người khác.
- Đặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
- Đặt trên chân để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
- Đặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
- Đặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
- Đặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi người.

Sưu tầm


UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#110 Posted : Friday, August 26, 2011 8:21:09 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

MẨU CHUYỆN DU CA
ANH QUÂN


Bài hát du ca Việt Nam đầu tiên tôi được học hát là bài "Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ”, mà người ca sỹ trong nhóm du ca mà tôi đầu tiên tôi được gặp là Trần Đình Quân.
Lúc đó tôi mới được 9 tuổi thì tôi làm sao biết Du Ca là cái gì. Đi học ở trường thì đến giờ học hát, cô giáo dạy các bài như “Việt Nam quê hương ngạo nghễ”, “Nối vòng tay lớn”, “Sư Phạm Thực Hành hành khúc”.... thì cứ vỗ tay theo nhịp bạn bè mà hát.
Còn chuyện tôi gặp ca sỹ Trần Đình Quân thì tôi làm sao hiểu nổi phong trào du ca của ông. Lúc đó tôi chỉ biết là mẹ tôi nói Chú Quân đi du học chung với mẹ tôi tại Úc vào năm 1972 , nay vào Sài Gòn chơi, cùng đi chung với cô Hương (vợ chú) sẽ đến nhà ăn cơm.
Sau đó mẹ tôi nói thêm là chú Quân có sang tác nhạc Du Ca và dạy học ngoài Đà Nẵng. Mãi cho đến khoảng năm 1985 hay sao đó, tôi nghe tin nhạc sỹ Trần Đình Quân tới Mỹ và có làm việc cho tờ báo “Người Việt”.
Đến năm 1991, tôi đi Mỹ chơi, có đến tòa soạn Người Việt là thứ nhất gặp ông Tự vì ông này trước kia có sống tại London, tôi có quen, nên ghé thăm thì được bết ông làm việc cho tờ “Thế Kỷ 21”, văn phòng kế bên. Kế tiếp là vào chào nhạc sỹ Trần Đình Quân vì ông là bạn của mẹ tôi.
Cho đến cuối thập niên 90, mẹ tôi có qua thăm ông Trần Đình Quân, nhưng lúc đó ông đã vướng vào bệnh “Đãng Trí”, không biết sao lúc gặp mẹ tôi, ông lại tỉnh ra đôi phần và nói với mẹ tôi là không được rồi bà ơi !
Chắc ông tin là mình không còn kéo dài mạng sống của mình.
Vài năm sau thì ông qua đời nhưng mẹ tôi cũng không hơn gì ông là cũng vài năm kế tiếp đi thăm ông ở thế giới bên kia.
Khuôn mặt du ca thứ nhì tôi gặp là ông Đỗ Ngọc Yến. Lúc đó là khoảng năm 1997 hay 1998, ông cùng phu nhân đi du lịch châu âu và ghé thăm London. Trong khoảng 3 tiếng được ngồi nghe ông nói chuyện thì ông bàn về lãnh vực báo chí chứ không nói một câu chuyện du ca nào cả. Ông là người rất điềm đạm, cách nói chuyện ít pha trò như các nhà báo Việt Nam tôi gặp qua là ông Vũ Anh, Đinh Quang Anh Thái . Có lẽ vì bệnh tiểu đường nên ông Yến cũng ít nói hơn.

Vào thập niên 90, tôi có đặt mua báo tháng là tờ “Làng Văn”. Thời gian đó chưa có Internet nên báo in có rất nhiều độc giả. Tờ “Làng Văn” thành công là có nhiều cây bút hung hậu hợp tác. Nhất là khi ra giải thưởng văn chương cho các cây bút mới, Nhờ đó mà tôi say mê nhất bộ truyện phóng tác về xã hội đen của nhà văn Trường Sơn Lê Xuân Nhị. Có lẽ sau quyển “Bố Già” của Ngọc Thứ Lang dịch thì phải nói đến bộ “Sếp Al Capone” của Lê Xuân Nhị.

Mỗi tháng khi tờ Làng Văn tới tay, việc đầu tiên là tôi phải ngồi mê mẩn đọc truyện Al Capone, y như Sài Gòn ngày xưa là mọi người đợi báo đăng truyện Kim Dung.
Sau đó là tôi đọc các tin tức sinh hoạt cộng đồng, tôi cũng hay thấy tin sinh hoạt Du Ca tại Hòa Lan do anh Nguyễn Quyết Thắng tổ chức và từ đó thì tôi biết tên anh Thắng và chỉ có vậy thôi. Ngoài tôi cứ nghĩ thì sống tại Ấu Châu thì sẽ có ngày gặp nhau.
Vậy mà tôi nghe tên anh Nguyễn Quyết Thắng từ những năm 1995 , mãi cho đến năm 2010 tôi mới co duyên gặp được anh, mà cũng phải nói nhờ cô bạn tại Mỹ quen biết anh và gia đình anh, còn không thì tôi cũng chỉ nghe tên mà thôi.
Đến gia đình anh Thắng là thấy đầy màu sắc văn nghệ. Nghe anh chị Thắng kêu tên những người con thấy thích vô cùng vì mỗi cái tên đều có lien quan đến âm nhạc.
Các nhà nghệ thuật luôn chọn tên con mình rất là phong phú, nghe qua một lần khó mà quên được, cũng như tên những người con của nhà thơ Trần Dạ Từ và nhà văn Nhã Ca. Anh chị Thắng rất là trẻ trung cho dù đã lên chức ông bà. Có lẽ tinh thần du ca đã chọ họ một cái nhìn lạc quan về xã hội và nhất là đóng góp phát triển cho xã hội. Đặc biệt ở trong một đất nước chiến tranh, mạng người không một giá trị. Anh chị đã nhìn thấy những điều mà tôi cũng như bạn bè chưa thấy, chưa nghe và không tưởng tượng nổi cái mà xảy ra trên đất nước Việt Nam gần 50 năm về trước.
Trong một tuần vừa qua, không biết bao nhiêu bài viết nói về nhạc sỹ Nguyễn Đức Quang, có người quen ông rất là nhiều đã viết hết tất cả về ông.
Có người chẳng quen ông cũng viết được về ông. Tôi ngồi đọc hết tất các bài về ông đến nỗi không quen ông mà cũng có cảm giác biết về ông.
Cái này có thể gọi thấy gởi nổi tiếng, nhận làm quen, mà giờ ông mất rồi nhận quen càng dễ nữa vì đâu có ai làm chứng.
Chuyện mà tôi thích nhất là vào tháng 12 năm 2007, khối 8406 tại Sài Gòn đứng lên chống Trung quốc chiếm Trường Sa và Hoàng Sa. Họ đã đồng ca bài “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ” sau 32 năm chấm dứt chiến tranh tại Việt Nam, chưa có một bài hát nào trước 1975 được chính thức đồng ca tại chốn công cộng.
Nhiều người sanh sau đẻ muộn họ đã hát và hát một cách nồng nhiệt , đâu khác một Hội Nghị Diên Hồng. Đây là một lý tưởng , một điều nhạc sỹ Nguyễn Đức Quang cũng như anh chị Nguyễn Quyết Thắng đã làm là trong một xã hội bi quan mà bài hát và tiếng hát của họ đã mang đầy sự hy vọng.
Không buồn bã và đầy thất vọng như nhạc Trịnh Công Sơn, không nhẹ nhàng như bài “Việt Nam, Việt Nam” của Phạm Duy. Tiếng ca của Du Ca mang đầy nhiệt huyết, một tình thần Hướng Đạo, một sinh hoạt đầy tình thương như Gia Đình Phật Tử và hoạt động hướng thiện để bớt nổi đau thương trong xã hội này.
Nhạc Sỹ Nguyễn Đức Quang và nhóm du ca sinh hoạt hoàn toàn bất vụ lợi, họ không giàu về vật chất nhưng giàu về tinh thần, vì đây là một tình thần bất diệt, mãi mãi sẽ không bao giờ mất.
Người ta có thể không nhớ nhạc sỹ Nguyễn Đức Quang nhưng người ta sẽ không bao giờ nói không biết bài “Việt Nam quê hương ngạo nghễ” và nhóm Du Ca.
Người ngoại quốc họ đã tự hào đất nước họ có những người tham gia Hướng Đạo từ thưở bé, nhờ đó khi họ hớn lên trở thành người nổi tiếng như bên Mỹ , phi hành gia Neil Armstrong, người lên mặt trăng đầu tiên, sau đó 10 phi hành gia khác lên cung trăng cũng là Hướng đạo sinh.
Diễn viên Harrison Ford nhờ tham gia hướng đạo nên diễn xuất vô cùng xuất sắc trong vai Dr Jones của phim Indiana Jones và Đạo Diễn Steven Spielberg cũng là hướng đạo sinh nhờ vậy ông đã tạo ra một hình tượng Dr Jones và nhiều cuốn phim của ông được xem là phim “Hay nhất trong mọi thời đại” hay “100 phim hay phải xem trước khi chết”.
Các vị Tổng Thống Mỹ là ông George Bush, Bill Clinton và Johm F Kennedy là hướng đạo sinh. Ngoài ra còn có nhà tỷ phú Bill Gate và ca sỹ Jim Morrison của ban nhạc DOORS. Còn bên Anh quốc là cầu thủ bong đá là David Beckham và Michael Owen.
Cựu Thủ Tướng John Major và đặc biệt là nhà thám hiểm trứ danh thế giới là Sir Ranulph Fiennes, cuộc đời của ông là leo trèo từ núi qua đá băng, ông có nói nếu ông không là hướng đạo sinh là ông đã chết nhiều năm về trước vì cách cột dây nút dẹp hay nút kép (Reef knot) đã giúp ông trong lúc đi chinh phục thiên nhiên vì lúc đang leo núi không biết cột theo kiểu nút dẹp là sẽ té lăn ra mà chết. Sir Ranulph được xem một người già đã đi chinh phục ngọn Erverest, đó là vào năm 2009, lúc đó ông được 65 tuỗi.
Vậy quay lại đất nước chúng ta, nếu ai có hỏi tôi người Hướng Đạo Sinh nào là tiêu biểu cho đất nước Việt Nam thì tôi sẽ không ngần ngại trả lời ngay tức khắc là nhạc sỹ du ca Nguyễn Đức Quang vì ông đã hội đủ mọi diều kiện, những gì ông đã đóng góp cho đất nước Việt Nam quá đầy đủ và không hổ thẹn con cháu Lạc Hồng cũng như truyền thống hơn 100 năm Hướng Đạo.

ANH QUÂN
UserPostedImage
UyenVy  
#111 Posted : Saturday, August 27, 2011 8:18:04 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Ghé Môi Sầu

Đêm chìm xuống khi tình yêu thức dậy
Trăng mờ hơn cho sao biếc trao tình
Em cũng sầu hơn vì quá xa anh
Dù tiếng nói trong hồn ta đã sát

Và đôi mắt uống hình nhau đã chật
Tay nâng tay thương nhớ nuốt trong lời
Đêm buồn sương làm mắt ướt xa xôi
Và giá lạnh bao nhiêu lời tình tự

Nghe ánh sáng dưới chân mình cách trở
Với trăng sương mờ ngó bước chung đôi
Bước khẽ nghe anh, bóng lấp ta rồi
Cây gió lạ cúi đầu nâng tiếng gọi

Anh cũng nâng em lên bằng cái nhìn gạch ngói
Bằng hơi thở mềm còn quấn quít bên nhau
Anh mời em nào ghé lại môi sầu
Đêm chìm đắm và tình yêu trở giấc

Nhã Ca
UserPostedImage
UyenVy  
#112 Posted : Saturday, August 27, 2011 8:25:33 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Nhã Ca Mùa Hạ

Xin trao trả, nầy một cành hoa trắng
Với nửa vòng tay với nửa đời người
Tôi trở về làm con gái đôi mươi
Hai mươi tuổi cộng thêm ngày sắp tới
.
Nổi buồn ấy tan biến như mây mù
Mùa hạ đơn sơ một loài hoa rụng đỏ
Trong hồn tôi từng giọt tango blue
Rơi rơi mãi rơi đều không thiết ngó
.
Bài dạ khúc cắt đôi chiều thứ ba
Chàng có giọng hát buồn như nước chảy
Tôi ở lại gọi trăm lần nhã ca
Tiếng gọi thê lương kéo suốt thời thơ dại
.
Hai mươi tuổi thôi hết thời con gái
Cành xanh xao với trái mùa thu
Tuổi trẻ bị bỏ quên không bao giờ ngó lại
Tôi với ngày qua biển xám mây mù

Nhã Ca
UserPostedImage
UyenVy  
#113 Posted : Thursday, September 1, 2011 9:45:36 AM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Cảnh Phố Chợ Đông Dương -Tranh Hoạ Sĩ Nguyễn Tường Tam -Nhất Linh

Hai Vẻ Đẹp của Nhất Linh

Tháng 10 / 2010 vừa qua một họa phẩm hiếm quí của Nhất Linh đã được bán đấu giá tại Hồng Kông.Sotheby’s nhà bán đấu giá nghệ phẩm danh tiếng cho biết lần đầu tiên một bức họa của Nguyễn Tường Tam được bầy bán trên thị trường thế giới.
Bức họa mang tên Cảnh Phố Chợ Đông Dương (Scène de Marché de rue Indochinois) vẽ trên vải lụa, khổ 20×36 IN, thực hiện trong khoảng năm 1926-1929, do một tư nhân bên Pháp đặt bán với giá khởi đầu 25,000-32,200 dollar

Cảnh Phố Chợ Đông Dương đánh dấu lần đầu tiên một họa phẩm của Nguyễn Tường Tam xuất hiện trên thị trường quốc tế.
Sinh năm 1905 tại Hải Dương (Bắc Việt) trong một gia đình nghèo Nguyễn Tường Tam khi còn rất nhỏ tuổi đã sớm mất cha, một vị thông phán.
Mặc dù gặp nghịch cảnh khó khăn tất cả bẩy người con của gia đình Nguyễn Tường đã cố vươn lên để sau này trở thành những người nổi danh có những đóng góp đáng kể cho đất nước và cho nền văn hóa Việt Nam.
Nguyễn Tường Tam, bút hiệu Nhất Linh, cùng với người bạn văn Khái Hưng, đã sáng lập ra hội văn hóa Việt Nam nổi tiếng mang tên Tự Lực Văn Đoàn.
Ông cũng là sinh viên đợt đầu tiên của Trường Mỹ Thuật Hà Nội. Bạn cùng lớp với ông có Lê Phổ, Nguyễn Phan Chánh, Lê Văn Đệ, Mai Trung Thu, Georges Khán, Công Văn Trung và Lê Ang Phan, những người mà sau này được xem là tầng lớp họa sĩ tiền phong cho nền hội họa Việt Nam hiện đại.
Cảnh Phố Chợ Đông Dương với màu sắc ấm cúng và tinh tế, với đường nét duyên dáng trên vải lụa thanh tú đã thể hiện hết vẻ đẹp tuyệt vời của tranh lụa vốn là nét độc đáo của Trường Mỹ Thuật Hà Nội.
Mô tả cảnh sinh hoạt rộn rịp của một ngôi chợ điển hình miền Nam bộ, với đàn bà và trẻ con làm chủ điểm, bức tranh cho thấy sự lưu tâm của người nghệ sĩ đối với đời sống xã hội, và có lẽ nó hé mở cho thấy tương lai của ông sau này là người rất nhậy cảm trước những biến chuyển về xã hội cũng như về văn hóa của đất nước ông.
Năm 1927, mặc dù có thực tài vẽ, Nguyễn Tường Tam đã tự ý rời bỏ Trường Mỹ Thuật để theo đuổi nghề báo và viết văn, với sự luyến tiếc vô cùng của các giáo sư nhà Trường, đặc biệt là của họa sĩ kiêm giám đốc Victor Tardieu.
Nhà cầm quyền Pháp hồi ấy không mấy yên tâm về quyết định của ông vì đây là một thời kỳ chuyển tiếp của Đông Dương: một thời kỳ cách tân từ cũ qua mới làm lay động cấu trúc xã hội và chính trị trên mảnh đất thuộc địa này của người Pháp.
Để có thể trở thành một “nghệ sĩ tự do,” Nguyễn Tường Tam tiếp tục vẽ tranh lụa và mở vài cuộc triển lãm ở Hà Nội, Sài Gòn và Nam Vang.
Không một ai biết chắc là hồi trẻ ông đã vẽ bao nhiêu bức tranh. Mặt khác những tiểu thuyết của ông được xem là có tính cách mạng và ông bị mật thám Pháp theo dõi kỹ.
Sau năm 1929, Tam thôi vẽ và thành lập báo Phong Hóa ở Hà Nội, một tờ báo nổi tiếng và là cơ quan tiền phong cổ vũ cho sự đổi mới, đả phá những ý niệm cổ hủ thay bằng những tư tưởng tiến bộ, đưa đến sự tiến hoá về xã hội cũng như về giáo dục.
Tam không những được xem là vị lãnh đạo trên địa hạt văn học nghệ thuật, ông còn là tiểu thuyết gia mới hàng đầu, đồng thời là một chính trị gia được nhiều người biết tới. Ít người biết ông là một họa sĩ bởi lẽ trải qua bao nhiêu biến cố và thời gian không còn bao nhiêu họa phẩm của ông sống sót.
Một bức tranh với khổ khá lớn và được bảo tồn kỹ như bức tranh này,
Cảnh Phố Chợ Đông Dương quả là họa phẩm cực hiếm, bởi vì không những không còn nhiều những tranh như thế tồn tại, mà còn bởi vì nó cung cấp thêm một cái nhìn quan trọng vào trong di sản của ông, một trong những người Việt Nam Mới tiền phong nổi danh.
(Modern and Contemporary Southeast Asian Painting, Hong Kong 4 October 2010, trang 116)

Tháng 10 vừa qua tôi nhận được từ nam California một cú điện thoại khiến tôi sửng sốt.
Bác sĩ Hà Quốc Thái–một người tôi quen biết–báo cho tôi là ở Hồng Kông họ vừa bán đấu giá một bức tranh của ông cụ tôi. Anh Thái là một người sưu tập tranh quí, anh tỏ ý tiếc là đã không mua được bức tranh ấy vì đã có người trả quá cao (trên Sotheby’s website bức tranh đã được bán với giá $596,000 dollar Hồng Kông , khoảng $75,000 dollar ).
Mặc dù chưa nhìn thấy bức tranh mà chỉ nghe anh Thái nói đó là một bức họa lớn vẽ cảnh chợ trên vải lụa và ký tên TAM, tôi đặt ngay câu hỏi về tính trung thực của bức tranh ấy.
Bởi nhiều lẽ: thứ nhất là sau gần nửa thế kỷ sưu tập những di cảo của ông cụ tôi chưa hề trông thấy hoặc nghe nói đến một bức tranh nào tương tự như thế, thứ hai là trong tất cả tài liệu và tranh vẽ của ông cụ mà tôi cất giữ đều ký tên hoặc là NHẤT LINH hoặc là TƯỜNG TAM, chứ không bao giờ ký TAM không thôi.
Thấy tôi tỏ ý nghi ngờ anh Thái hứa gửi tôi quyển sách của nhà Sotheby’s để tôi so chữ ký ông cụ và anh cũng nói thêm nhà bán đấu giá Sotheby’s là một cơ quan uy tín quốc tế rất lâu đời không bao giờ có chuyện họ bán một bức tranh giả mạo.
Sau khi nhận được quyển sách nhìn chữ ký và so với chữ TƯỜNG TAM ký trên bức thư từ chức Bộ Trưởng Bộ Ngoại Giao của ông cụ thì tôi không còn nghi ngờ gì nữa: chữ Tam ký trên tranh giống chữ Tam trên bức thư.
Bức tranh này được vẽ khi ông cụ tôi ở trong khoảng từ 20 đến 23 tuổi, có lẽ hồi đó ông chưa có bút hiệu Nhất Linh.
Nhìn bức tranh tôi bàng hoàng. Mối xúc động đó của tôi hoàn toàn có tính cách cá nhân.
Ðó là tâm trạng của một đứa con lần đầu tiên được nhìn thấy một họa phẩm mà nó chưa từng nhìn thấy của người cha thân yêu.
Hơn thế nữa bức tranh như một cánh cửa vừa hé mở lộ ra một phần đời của cha nó mà nó chưa hề biết tới.
Tôi nhìn bức tranh mà như không nhìn tranh.
Hình ảnh hiện lên trong tôi là tác giả bức tranh ấy, một cậu thanh niên mới ngoài 20 tuổi, đứng trước một giá vẽ họa cảnh phố chợ Sài Gòn gần 90 năm xưa.
Tôi tự hỏi tại sao bức tranh này lại là cảnh phố chợ ở Sài Gòn mà không phải là cảnh chợ Hà Nội hay một làng quê đất Bắc? Dịp nào mà cha tôi trong thập niên 20 của thế kỷ trước đã có phòng triển lãm tranh ở Sài Gòn và Nam Vang?
Nguyên do nào khiến ông đã phiêu lưu rời xa Hà Nội sớm thế khi ông mới hai mươi mấy tuổi đầu? Tôi tìm thấy câu trả lời trong vài dòng ngắn ngủi sau đây khi đọc lại tiểu sử Nhất Linh. Thụy Khuê trong cuốn sách Nhất Linh, người nghệ sĩ người chiến sĩ, cho biết:
“Cuối năm 1923 ông đậu bằng Cao Tiểu. Nhưng vì chưa đến tuổi vào trường cao đẳng, nên làm thư ký sở tài chính Hà Nội, kết duyên văn nghệ với Tú Mỡ Hồ Trọng Hiếu, viết Nho Phong.
Lấy vợ và theo ban cao đẳng.
Lúc đầu, năm 1924 học thuốc được một năm thì bỏ, chuyển sang học Mỹ Thuật, được một năm cũng bỏ.
Năm 1926 Nguyễn Tường Tam vào Nam, gặp Trần Huy Liệu, Vũ Đình Di định cùng làm báo.
Nhưng vì tham dự đám tang Phan Chu Trinh, hai người này bị bắt, Nguyễn Tường Tam phải trốn sang Cao Miên, sống bằng nghề vẽ và tìm đường đi du học”.
Như vậy là trong thời gian ở Sài Gòn và Nam Vang cha tôi đã sống bằng nghề vẽ.
Ông tổ chức những buổi triển lãm để bán tranh và một trong những bức ấy có một người (Việt hay Pháp?) mua được đem qua Pháp để hơn 80 năm sau bán đấu giá ở Hồng Kông: đó là bức tranh tôi đang nhìn ngắm được chụp lại và in trong cuốn sách của nhà Sotheby’s.
Ngắm bức tranh tôi ngẩn ngơ. Lần đầu tiên tôi thấy một họa phẩm lớn của ông vẽ trên vải lụa.
Những bức tranh mà tôi sưu tập được là những bức nhỏ cha tôi vẽ sau này, phần lớn là những bản phác họa trên giấy vẽ hoa lan, vẽ phong cảnh Ðà Lạt…
Trước sau tất cả các họa phẩm này đều toát lên một vẻ đẹp thật sự của tài hoa.
Mặc dù sau năm 1929 ông cụ tôi không sống về nghề vẽ như một họa sĩ chuyên nghiệp nhưng lòng mê say hội họa của ông vẫn theo ông cho đến cuối đời.
Ông dùng tài vẽ của mình, theo từng giai đoạn, hoặc để làm báo, hoặc vẽ theo cảm hứng.
Với báo Phong Hóa và Ngày Nay trước kia ông ký tên Ðông Sơn và sau này với Văn Hóa Ngày Nay ông ký tên Nhất Linh trên những bức vẽ.
Phần lớn những tranh tôi giữ được là những bức cha tôi vẽ theo cảm hứng trải qua nhiều giai đoạn của đời ông.
Từ bức tranh Cúc Xưa vẽ ở Hồng Kông năm 1948,cho đến bức Phong cảnh Ðà Lạt năm 1958 …
Ðặc biệt là trong những năm 1956-58 hồi chúng tôi ở Ðà Lạt, tôi chứng kiến cha tôi trong những buổi đi chơi xa hoặc đi tầm lan ông thường vẽ phác phong cảnh và hoa phong lan trên một cuốn sổ tay. Thời gian này tôi thấy ông vẽ còn nhiều hơn là ông viết nữa.

UserPostedImage

UserPostedImage

Bức tranh Cảnh Phố Chợ Ðông Dương mới khám phá này còn gây cho tôi thêm một thắc mắc.
Vì lẽ gì mà người nghệ sĩ trẻ tuổi tài hoa ấy lại tự ý rời bỏ Trường Mỹ Thuật để theo đuổi nghề báo và viết văn?

Ðể trả lời cho câu hỏi này một người bạn của ông cụ tôi, nhà văn Trương Bảo Sơn, giải thích: “Ở trường Mỹ Thuật anh tin tưởng đời anh sẽ là một họa sĩ, thực là thích hợp với tâm tồn nghệ sĩ của anh.
Anh mê say hội họa, nhưng rồi sau một năm, một hôm cùng bạn theo giáo sư về vùng quê vẽ mấy con trâu, anh nhận thấy cái cảnh nghèo khổ của dân quê và sự vô lý của công việc anh đang làm: trong lúc dân chúng bao nhiêu người còn phải sống trong cảnh “bùn lầy nước đọng”, anh lại có thì giờ đi vẽ trâu”.
Ông Trương Bảo Sơn là người rất thân cận với ông cụ tôi, chắc hẳn là đã được nghe chính ông cụ tôi tâm sự, nên đoạn trích của ông về lý do ông cụ bỏ hội họa là cực kỳ quí giá và quan trọng vì phản ảnh đúng tâm trạng ông cụ tôi.
Mặc dù không còn gì để nghi ngờ nữa tôi vẫn muốn tìm hiểu thêm lý do khiến ông cụ tôi bỏ vẽ và tôi đã được soi sáng hơn khi đọc kỹ lại truyện ngắn Hai Vẻ Đẹp của Nhất Linh.

Trong truyện tác giả Tam của bức tranh kia hoá thân thành nhân vật Doãn. Chỉ khác một điều: Tam là họa sĩ trước khi Đi Tây. Còn Doãn là họa sĩ khi từ Pháp trở về.
Nhất Linh tả hoạ sĩ Doãn vẽ cảnh chợ ở một làng quê, gần gũi với cảnh chính ông vẽ trong bức Cảnh Phố Chợ Đông Dương:
Biết là có phiên chợ, Doãn dậy sớm ra ngồi ở hàng nước đầu làng để đón những người gồng gánh đi qua. Chàng cần lấy dáng điệu một bọn người gánh hàng, vì chàng đương làm dở một bức bình phong sơn vẽ cảnh chợ nhà quê.
Doãn vẽ mỏi cả tay mà vẫn còn muốn vẽ. Giở cuốn sổ tay xem lại, chàng thấy nhiều dáng rất linh động.
Nhưng chàng vẫn nhận thấy nó sai hẳn sự thực; người ở trang giấy đẹp đẽ, sạch sẽ khác xa những người thật xấu xí, bẩn thỉu, tiều tụy đi diễn qua trước mắt chàng từ sáng đến giờ…
Nhất Linh diễn tả tâm trạng của Doãn khi vẽ một cảnh nghèo khó như sau:
Doãn lim dim mắt nhìn cái mái nhà gió đêm qua thổi bay từng mảnh để hở cả rui tre.
Chàng toan chữa lại bức tranh, nhưng sao lại thôi, vì chàng cho thế là vụn vặt quá.
Những cái mái nhà thủng làm chàng lo sợ; nếu mai kia họ đem rạ mới lợp lại, màu mái nhà đổi khác thì bức tranh của chàng đành vứt đi. Chàng cúi xuống vẽ thật mau.
Được một lúc chàng tự nhiên mỉm cười vì một ý ngộ nghĩnh thoáng hiện trong óc:
– Mình chỉ cốt vẽ, muốn cho người ta ở nhà dột mãi, không cho người ta lợp lại mái nhà nữa…
Rồi chàng buồn rầu tự hỏi làm sao họ lại có thể sống trong cái nhà đó được
Người họa sĩ trong truyện cuối cùng tìm thấy chân lý: đó là sự khám phá ra vẻ đẹp thứ hai trong Hai Vẻ Đẹp của cuộc đời:
Doãn táy máy rứt một cây cỏ đưa lên miệng nhai lá. Mùi đất ở rễ cỏ chàng tưởng như một mùi thơm của thời quá vãng còn vương lại, để chàng nghĩ đến cái ý nghĩ của quê hương.
Doãn thấy mình đã bao lâu nay sống ở giữa chốn quê như một người xa lạ; bây giờ chính những cảnh nhem nhuốc của quê hương đã kích thích chàng, xúi giục chàng quay về với quê hương và mong mỏi cho quê hương trở nên đẹp đẽ.
Đời của đám dân quê đã bao lâu bị chàng thờ ơ, lạnh nhạt, bỏ quên như xác những con vờ bên sông kia, từ lâu chàng sẽ săn sóc tới.
Thoáng một lúc chàng thấy hiện ra, trên những làng xóm ngủ yên, in bóng xuống các ruộng nước rải rác ở chân trời, những cảnh đẹp khác hẳn những cảnh đẹp vẫn phô diễn trong tranh: đó là những cảnh đời đẹp đẽ sáng sủa mà mấy tháng trước đây chàng đã có lần tưởng đến, nhưng cho là không bao giờ thành được sự thực. Doãn ngẫm nghĩ:
– Ta phải hết lòng đi tìm cái đẹp ấy cho người khác, cũng như là bấy lâu ta đi tìm cái đẹp về hình sắc để ghi trên vải lụa.
Hai Vẻ Đẹp của Nhất Linh nói lên hết.

Từ hội họa chàng họa sĩ đã nhìn thấy một cái đẹp khác: vẻ đẹp cao cả của cách mạng làm cho đời tốt hơn.
Và chàng sau đó đã thực sự lên đường đi tìm vẻ đẹp thứ hai cho đời ông và cho quê hương ông.
Hành trang lên đường là điều tâm niệm sau đây của André Gide mà ông đã đặt làm lời mở cho truyện Hai Vẻ Đẹp:
Anh phải luôn luôn tự nhủ rằng đời người có thể đẹp đẽ hơn: đời của anh và đời của những người khác.

Nguyễn Tường Thiết

UserPostedImage
UyenVy  
#114 Posted : Thursday, September 1, 2011 10:08:46 AM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)


Vỗ Cánh Chim Bay
Nhạc & lời N. Đức Quang
Trình Bày : Ấu Tím


Vỗ cánh chim bay trên cao
Trời mây về giăng khắp lối
Thoáng bóng em phương trời nào
Buổi chiều lấm tấm mưa Thu
Chỉ là phút chốc bơ vơ
Chỉ là cơn gío vụt qua .

Vỗ cánh chim bay lao xao
Nửa đèo ngổn ngang lá úa
Nếu có bên nhau ngày nào
Chỉ là tập tiếng thương đau
Chỉ là ngọn giáo buông mau
Khi tình sầu khuôn mặt chìm sâu .

Này em phiêu du trong cuộc tình
Phấn son phai mưa Ðông một mình
Rừng cỏ may rơi rụng mông mênh
Bỏ mình anh trên hòn đảo vắng .
Này em rong chơi trong chiều hồng
Mắt long lanh bão lên ngập lòng
Sợi buồn ai dệt giữa hư không ?
Ðế chợt thấy mình vướng bâng khuâng .

Vỗ cánh chim bay thênh thang
Tình cười cho hoa đón nắng
Nếu có cho nhau ngọt ngào

Chỉ cần một cánh hoa ngâu
chỉ mòn như bóng âm hao
Chỉ mềm như cõi trời cao !
Vỗ cánh chim bay về nguồn
Còn gì trên mây lãng đãng
Nếu có cho nhau một đời
Chỉ là ủ giấc mơ thôi
Chỉ là buồn rất xa xôi
đem ân tình ru mãi trên môi .

Vỗ cánh chim bay vào lòng
Ðêm đêm trở giấc mênh mông
Ðan tay che mặt khóc thầm
Ðêm nay sao trời lạnh căm .
UserPostedImage
UyenVy  
#115 Posted : Tuesday, September 6, 2011 3:38:40 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
Album ảnh được thiết kế đặc sắc trong CD Trịnh Công Sơn by TuanTrinh-Production
Trân trọng giới thiệu với quí Anh ,Chị , thân hữu của PR-VB -thx nhiếp ảnh gia Tuấn Trịnh



UserPostedImage

UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#116 Posted : Tuesday, September 6, 2011 3:40:31 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage


UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#117 Posted : Tuesday, September 6, 2011 3:44:02 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#118 Posted : Tuesday, September 6, 2011 3:51:54 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage


UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#119 Posted : Tuesday, September 6, 2011 3:58:46 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage


UserPostedImage
UserPostedImage
UyenVy  
#120 Posted : Tuesday, September 6, 2011 4:06:19 PM(UTC)
UyenVy

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/17/2011(UTC)
Posts: 1,510
Location: Somewhere

Thanks: 1504 times
Was thanked: 542 time(s) in 370 post(s)
UserPostedImage

Sài Gòn, Sài Gòn nhớ, Sài Gòn thương...Sài Gòn ngày xưa đâu rồi ?

1 phút nhớ về Sài Gòn, Sài Gòn của ngày xưa...
Ngày ấy ta nhớ còn nhớ rõ lắm, trong ký ước non nớt của ta ta đã mơ ta mơ một ngày nào đó Sài Gòn này đẹp hơn, không còn những phố xa cũ kỹ, những căn gác xép bụi bặm và phong trần, mơ nhiều lắm kia, nói chung là mơ về Sài Gòn thêm một chút ồn ào, đông đúc giữa những con đường giao thông.tấp nập ồn ào xe và người
...Ngày xưa ta đã từng mơ Sài Gòn có nhiều toà cao ốc hơn, để che khuất đi cái bầu trời xanh thẳm kia, hay là ta ước có nhiều cửa tiệm lên với đủ màu sắc đèn điện về đêm vì lúc đó ta cảm thấy Sài Gòn này chán quá, tẻ nhạt quá, im lặng quá, bình yên và thăng trầm quá, Sài Gòn sạch sẽ, tươi sáng, không bao giờ có đêm thì phải..
...Sài Gòn của 300 năm..
Sài Gòn lúc ấy không hợp với một người như ta - năng động, lôi cuốn vào tương lai, vào Sài Gòn của một thời đại mới, còn Sài Gòn thời ấy thì thật là chán quá đi.Nhưng ta đã lầm, thật sự đã lầm rồi !
Theo năm tháng giấc mơ của ta cũng trở thành hiện thực rồi...
Sài Gòn giờ đây đã trở thành một thành phố công nghiệp cực kỳ hiện đại với đầy đủ tiện nghi, với các trung tâm thương mại sầm uất như giấc mơ của tôi ngày bé
Vui sướng, thích thú vì Sài Gòn đã thay đổi, thay đổi một cách hoàn toàn, thay đổi đến mức không ngờ, đúng là Sài Gòn của những năm 2000.
Ôi chao những ngôi nhà cao ốc kìa hai ba chục tầng, kìa văn phòng máy lạnh mát rượi, kìa những khu phố cao cấp, gác xép cũ kỹ không còn mà toàn là ban công xinh xắn, ôi những hàng cây xanh làm khuất bầu trời, những hàng cột điện cao chọc trời, những công viên đầy hoa thảo xinh xinh
Nhưng lại một tiếng "nhưng" vang lên ta lại nghĩ ngay về mặt đối lập của nó rồi nhỉ?
Đúng đằng sau cái sự phồn hoa đô thị ấy, có ai biết đâu nào, một nỗi thèm khát dâng lên trong lòng ta.?
Sài Gòn biết không Sài Gòn....ta nhớ Sài Gòn nhiều lắm.
Ta nhớ Sài Gòn mọi lúc luôn luôn. Nhưng không phải ta nhớ về hiện nay của Sài Gòn đâu..
Sài Gòn ngày nay đã thay đổi quá nhiều rồi Sài Gòn biết không, mi đã không còn như trước nữa đâu!
Sài Gòn ơi
Ta nhớ ngày xưa của Sài Gòn, hoài niệm về một Sài Gòn ngày ấy, nhớ về một Sài Gòn từng thăng trầm, từng im ắng, một Sài Gòn ta đã từng muốn thay đổi ,nhưng thời gian làm sao có thể quay ngược lại đúng không Sài Gòn ?
Ta nhớ từng con đường dãy phố của ngày xưa, những con đường trải đầy lá bàng rơi, những con đường rắc hoa phượng, những con đường với hàng cây cao chới với, mỗi khi gió thổi qua là xào xạc từng hồi, những con đường tràn ngập áo dài trắng tan trường, những con đường đông đúc vào sáng sớm và vắng vẻ giữa đêm khuya.
Những con đường bằng phẳng, đẹp đẽ..Sài Gòn lãng mạn, đầy yêu thương với những con phố quen thuộc tràn ngập áng nắng và những cơn mưa rào dai dẳng.
Sài Gòn biết không, ngày nay ở đâu đường phố cũng cao thấp, kẹt xe triền miên do công trường.,ngay cả về đêm Sài Gòn cũng không được yên giấc ngủ, đua xe ào ạt,còn đâu Sài Gòn mơ mộng những ngày ấy nữa Sài Gòn ơi ! .Ôi cho yêu quá....Sài Gòn ơi....ơi !
UserPostedImage
UserPostedImage
Users browsing this topic
Guest (3)
10 Pages«<45678>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.