Welcome Guest! To enable all features please Login or Register.

Notification

Icon
Error

8 Pages<1234>»
Options
View
Go to last post Go to first unread
Ngọc Anh  
#21 Posted : Wednesday, March 24, 2004 10:33:20 PM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,150

Thanks: 6701 times
Was thanked: 5258 time(s) in 2449 post(s)
4:23 ái da , người già nên thức sớm thiệt Tongue
Chào người bạn buổi sáng
Hôm nay bên ấy ra sao ??? có còn lá vàng bổng dưng rơi tơi tả làm cho lòng bổng dưng sầu , con tim bổng dưng ray rức thương thương nhớ nhớ , rồi bổng dưng muốn làm thơ ... Smile thế có nhả ra được bài thơ nào chưa ? hay chỉ lang thang nhặt thơ dán thơ đầy chung quanh mình cho nguồn mơ không bao giờ cạn Smile
Na chưa đeo kiếng lão, mà mắc cười cái là khi xưa cận nặng , càng già lại càng sáng ra đó H. , đó là vi độ cận càng ngày càng nhẹ đi , nhỡn cầu càng ngày càng tròn trở lại . Ái dza , nếu tóc tai, mặt mũi mình càng già càng tươi mát trở lại thì chắc ngộ lắm Smile
Nhắc tới tóc , tóc càng ngày càng bạc đi, đở cái ở đây có đủ thứ để mình làm cho cuộc đời của tuổi già đở phần ...héo SmileSmileSmile
Thui còn phải sửa soạn nhào ra dòng xe cộ , bạn đã bắt đầu làm việc từ 4 giờ sáng rùi hummm Tongue uống cà phê mấy ly rùi vui nha
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
h.nguy  
#22 Posted : Wednesday, March 24, 2004 11:16:08 PM(UTC)
h.nguy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 7

NA có nhớ bài thơ Niềm Riêng của SK không ? bài thơ dó hay đó để trả lời cho ~ cái câu hỏi lẩm cẩm , hy vong trang tuỏi già này mình viết những gì lẩm cẩm chắc chủ nhà không phải vì già mà khó tính đâu há . đã nói máu tếu nổi lên rồi bây giờ hạ xuống làm nguời mơ . cho post cái này ở đây nha hy vọng không mong manh . nơi đây trời hôm nay không nắng cũng không mưa chỉ hiu hiu lạnh cho nhơ" ~ vần thơ TN &SK thui . Nhớ xưa đâu chưa thấy mà để đến chiều mới coi đuợc làm dziệc đã .


che^t' cha , hy vong. kho^ng co ' gi` chu*", vo^ ma` cung~ run lam' run thie^t. do' nha , tha^y' muo^n' vuo*t. bie^n ro^i` do' , ma` tai. vi` nghie^n` Thac Ngan` wa' , de^~ thuo*ng , lang~ mang. , giong' nhu* chuye^n khong co' tha^t. ma` ~ gi` khong that. thi` dep. ma` ta thi` lai. mo* mo^ng. khi nao` mo*? trang nho*' xu*a da^y , "anh" SK la` da^n CTCT Dalat , va^y. ta muo^n' tim` mo^t. nguo*i` xu*a cung~ hoc. CTCT dalat khong nho*' khoa' nao` , ne^u' con` so^ng ' chac' khoang? 52 tuo^i? ra truo*ng` voi' lon chuan? uy' hay thieu uy' nam 72 or 73 te^n la` Le van Phu' , ra truo*ng` xong ve^` ga^n` cha^n nui' Buu? Long dong' do^ chu*' hong? phai? le^n nui' tu . di cai? tao. nam 75 va` nghe noi' la` che^t' . nha` o*? Di~ An , do' la` ta bie^t' information nhu* the^' thui , ne^u' duo*c. co' the^? post dzo^ da^u de^? ai o*? tra^n` gian co' bie^t' ma` giup ta kho^ng . cam o*n nhie! ^u` lam' ,

Niềm riêng

Mang nỗi niềm riêng nói làm chi
Đời như gió thoảng ngại lo gì
Chạm nước muôn ngàn hoa sắc thắm
Bừng lên một thoáng nét xuân thì

Xuân về trên nước mấy ai sang
Lơ lửng trên không giọt nắng vàng
Ai nghĩ thân ai đời lắm nạn
Son khê chung chịu với Thác Ngàn

Cho chúc gần hoa chuyện lứa đôi
Tình xa tình nhớ mãi mà thôi
Sóng ngầm mây nổi đang cùng dấy
Tinh thơ vương toả khắp nơi rồi

Sông biển từ khi xa cố nhân
Nước non ngăn cách đã bao lần
Từ nay sắc đẹp về không nhé !
Trăng cũ tình xưa sẽ sáng dần
sonkhe
nhân sâm  
#23 Posted : Thursday, March 25, 2004 12:10:25 AM(UTC)
nhân sâm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/22/2011(UTC)
Posts: 3,157
Man
Location: Huntington Beach, CA

Thanks: 84 times
Was thanked: 270 time(s) in 125 post(s)
Cám ơn h.nguy nương nương đã xá tội ....
Coi bộ nương nương đôi khi cũng ướt át lắm đó, thơ thẩn tràn trề ...
Ðâu biết nương nương là bạn hiền của Na ....thiệt là trái đất tròn ...
Nhân Sâm là người củ nên lúc ngủ cũng cười
nhân sâm  
#24 Posted : Thursday, March 25, 2004 12:19:46 AM(UTC)
nhân sâm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/22/2011(UTC)
Posts: 3,157
Man
Location: Huntington Beach, CA

Thanks: 84 times
Was thanked: 270 time(s) in 125 post(s)
Ôi cái tuổi già ! Thiệt là chán .
Chỉ cách đây vài năm, khi mình chưa đụng con số 5, mình thấy sao mình vẫn còn trẻ măng ... Vậy mà, mới bước qua số 5 là mình đã thấy khác rồi ...Không biết khi tới số 6, 7, 8, 9 ....thì sao ha ??? (mà không biết mình đi tới số 9 không nữa ????)
NS có cái gara mà cũng như không có . Xe vẫn phải đậu ngoài sân vì gara chật ních những đồ lẩm cẩm . Từ bữa xong nhà tới giờ, đã hơn 3 tháng rồi, NS cứ nhủ lòng là sẽ dọn nó để đậu xe mà vẫn chưa làm được . Ngày xưa, chỉ cần một ngày thứ bảy, hay chủ nhật là xong , vậy mà bây giờ , hic hic, 3 tháng rồi mà vẫn vậy ....
Ôi cái tuổi già ! Thật là chán
Không, đừng gọi nó tuổi già , chúng ta hãy gọi đây là tuổi bên kia đồi . Nghe dễ thương hơn ....
OK, NS sẽ đổi topic này thành "tuỗi bên kia đồi" ...
Nhân Sâm là người củ nên lúc ngủ cũng cười
blulai  
#25 Posted : Thursday, March 25, 2004 1:50:45 AM(UTC)
blulai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,416

Đây là hình ảnh của Ông NS và bà H 30 năm 2035 Lãng mạn tình già

http://vnexpress.net/Vie...02/3B9D003B/tinhgia3.jpg
Ông NS đánh đàn cho bà H. nghe.
Ở phường An Hải Bắc, quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng có một khu chợ khá sầm uất mang tên “chợ Bà Kỷ”. Bà Kỷ là người sáng lập ra khu chợ vùng ven này từ những năm 1965 - khi nơi đây còn là những trảng cát trắng. Giờ đây, tuổi đã xế chiều, bà sống hạnh phúc bên người chồng tài hoa về đờn ca, mặc dù vẫn không nguôi nhớ chợ.

Tìm nhà bà Kỷ - ông Xuân không mấy khó khăn bởi dân vùng này hầu như không ai không biết đến đôi vợ chồng già giữ nếp gia phong vang tiếng thơm trong từng thôn xóm. Thấy khách đến nhà, ông đỡ bà dậy, ra chiếc ghế dài trước nhà để đón nắng ấm. Ở tuổi ngoài 80 của bà và ngoài 85 của ông, tình cảm vợ chồng vẫn được ông bà chắt chiu, gìn giữ. Dù đã có 14 đứa cháu gọi bằng cố nhưng ông vẫn kể cho bà nghe truyện tiếu lâm, rồi chuyện làng, chuyện xóm để giảm đi những nỗi đau đớn của bệnh tật và nỗi nhớ chợ đau đáu trong lòng bà.

Những năm 60, ông Xuân là nghệ sĩ của gánh hát “Ý Hiệp miền Trung”, rất nổi tiếng thời bấy giờ. Ông hay đi, nhưng mỗi lần có dịp ghé về nhà là ông tìm mọi việc để đỡ đần gánh nặng cho bà. Khu chợ mà bà lập nên trong cái thôn nghèo ngày ấy phải kể đến công lớn của ông. Ông đi khắp nơi tìm mua bao tải kết lại rồi giăng khắp nơi cho nhiều người che nắng, che mưa. Bắt đầu là gánh cá đánh bắt được, sau là mớ rau, mớ cải... Dần dần, người trong làng ra mua bán tại khu chợ tự mở ngày càng đông. Sản phẩm làm ra như cá, thịt, rau... đã không còn bị ép giá vì có được nơi trao đổi, kinh tế của người dân vùng này đây cũng dần cải thiện. Dần dà, chợ trở nên tấp nập hơn, khu đất nhỏ không còn đủ chỗ cho người ta kinh doanh buôn bán nên chuyển dần ra đường lớn. Về sau, được chính quyền địa phương đầu tư nâng cấp lại, trở thành khu chợ lớn với đầy đủ mặt hàng từ cá mắm đến vải vóc, từ rau củ đến mỹ phẩm, áo quần, giày dép... Và người ta vẫn không quên người có công sáng lập ra khu chợ này, vẫn ưu ái lấy tên bà đặt cho tên chợ: chợ Bà Kỷ...

Gần 40 năm gắn bó với chợ, với tiếng ồn ào náo nhiệt của cảnh buôn bán sầm uất, nay bệnh phải nằm nhà, bà càng nhớ chợ quay quắt. Cũng may có ông bên cạnh và các cháu, chắt đến nhà thăm nom thường xuyên. Ngày ngày, ông dạy đàn cho chúng, để cho căn nhà đỡ vắng lặng... Trong nhà ông, treo đầy đàn tranh, đàn nhị... Từ cái nôi âm nhạc ấy, nhiều đứa cháu của ông bà cũng nối nghiệp cầm ca, gắn bó với âm nhạc. Hiện đứa thì học ở Nhà hát tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh, đứa đi học nhạc ở Huế, là niềm vui của ông bà lúc về già. Có lẽ những tình cảm ấy đã giúp cụ ông, cụ bà tuổi đã ngoài thất thập cổ lai hy vẫn giữ được trong gia đình niềm hạnh phúc như thuở ban đầu.

Ông cầm đàn đánh dạo vài ba khúc nhạc cho bà nghe rồi móm mém: “Không có thứ thuốc nào thần diệu bằng âm nhạc của tui đâu. Bà nghe vào thì bệnh thuyên giảm đến 7-8 phần”. Bà cười, vẻ mãn nguyện và hạnh phúc...

Ngọc Anh  
#26 Posted : Thursday, March 25, 2004 2:00:02 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,150

Thanks: 6701 times
Was thanked: 5258 time(s) in 2449 post(s)
quote:
Ông cầm đàn đánh dạo vài ba khúc nhạc cho bà nghe rồi móm mém: “Không có thứ thuốc nào thần diệu bằng âm nhạc của tui đâu. Bà nghe vào thì bệnh thuyên giảm đến 7-8 phần”. Bà cười, vẻ mãn nguyện và hạnh phúc...
Hạnh phúc này hiếm quí vô cùng SmileSmileSmile
Cám ơn huynh Blulai cho đọc một câu chuyện đơn sơ mà thiệt là hay , đọc xong tinh thần phấn chấn vô cùng Đời sống ít ra còn có những điều hy vọng
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
Ngọc Anh  
#27 Posted : Thursday, March 25, 2004 2:04:24 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,150

Thanks: 6701 times
Was thanked: 5258 time(s) in 2449 post(s)
Nhỏ ơi
Hôm nay nhỏ viết dể thương ghê nơi
Mấy hôm trước nhỏ quậy làm anh Nhân Sâm hoảng hồn , tưởng cô em nhỏ này lại bị thiên hạ rượt nữa đó Tongue
"Nhớ xưa " đã kéo lên rồi
Sáng nay cô gái ngồi nhặt bông phượng , mơ lá thơ xưa ... hình như có thấy , vui mừng lắm Smile Nhỏ thuộc thơ sonkhe hơn cô thác ngàn, coi chừng cô ấy ...g ...Shy
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
blulai  
#28 Posted : Thursday, March 25, 2004 2:06:21 AM(UTC)
blulai

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,416

Vitamin B12 giúp duy trì trí nhớ ở người già


Cá là một trong những thực phẩm giàu vitamin B12.
Uống bổ sung vitamin B12 là một trong các phương pháp hữu hiệu để ngăn ngừa hội chứng Alzheimer (suy giảm trí nhớ) ở người cao tuổi. Đó là kết quả một nghiên cứu của Đại học Oxford (Anh), được công bố hôm 3/5.

Các nhà khoa học giải thích, trong cơ thể người mắc bệnh Alzheimer, hàm lượng axit folic và B12 rất thấp, khiến máu của họ chứa nhiều homocystein. Chất này là căn nguyên của bệnh mất trí nhớ, cũng là một trong các thủ phạm gây ra bệnh tim ở người già.

Để hạ thấp lượng homocystein trong máu, người cao tuổi, đặc biệt là những trường hợp có biểu hiện suy giảm trí nhớ, nên chú ý bổ sung vitamin B12 (có nhiều trong cá, trứng, thịt, sản phẩm từ sữa) và các chất chống lão hóa khác.

nhân sâm  
#29 Posted : Thursday, March 25, 2004 2:15:53 AM(UTC)
nhân sâm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/22/2011(UTC)
Posts: 3,157
Man
Location: Huntington Beach, CA

Thanks: 84 times
Was thanked: 270 time(s) in 125 post(s)
Cám ơn anh Blulai . NS ước chi được như lời anh nói .
Chuyện rất cảm động .
Nhân Sâm là người củ nên lúc ngủ cũng cười
Sonkhe  
#30 Posted : Thursday, March 25, 2004 3:32:40 AM(UTC)
Sonkhe

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/6/2011(UTC)
Posts: 1,871
Location: Canada

quote:
Originally posted by h.nguy
NA có nhớ bài thơ Niềm Riêng của SK không ? bài thơ dó hay đó để trả lời cho ~ cái câu hỏi lẩm cẩm , hy vong trang tuỏi già này mình viết những gì lẩm cẩm chắc chủ nhà không phải vì già mà khó tính đâu há . đã nói máu tếu nổi lên rồi bây giờ hạ xuống làm nguời mơ . cho post cái này ở đây nha hy vọng không mong manh . nơi đây trời hôm nay không nắng cũng không mưa chỉ hiu hiu lạnh cho nhơ" ~ vần thơ TN &SK thui . Nhớ xưa đâu chưa thấy mà để đến chiều mới coi đuợc làm dziệc đã .


che^t' cha , hy vong. kho^ng co ' gi` chu*", vo^ ma` cung~ run lam' run thie^t. do' nha , tha^y' muo^n' vuo*t. bie^n ro^i` do' , ma` tai. vi` nghie^n` Thac Ngan` wa' , de^~ thuo*ng , lang~ mang. , giong' nhu* chuye^n khong co' tha^t. ma` ~ gi` khong that. thi` dep. ma` ta thi` lai. mo* mo^ng. khi nao` mo*? trang nho*' xu*a da^y , "anh" SK la` da^n CTCT Dalat , va^y. ta muo^n' tim` mo^t. nguo*i` xu*a cung~ hoc. CTCT dalat khong nho*' khoa' nao` , ne^u' con` so^ng ' chac' khoang? 52 tuo^i? ra truo*ng` voi' lon chuan? uy' hay thieu uy' nam 72 or 73 te^n la` Le van Phu' , ra truo*ng` xong ve^` ga^n` cha^n nui' Buu? Long dong' do^ chu*' hong? phai? le^n nui' tu . di cai? tao. nam 75 va` nghe noi' la` che^t' . nha` o*? Di~ An , do' la` ta bie^t' information nhu* the^' thui , ne^u' duo*c. co' the^? post dzo^ da^u de^? ai o*? tra^n` gian co' bie^t' ma` giup ta kho^ng . cam o*n nhie! ^u` lam' ,

Niềm riêng

Mang nỗi niềm riêng nói làm chi
Đời như gió thoảng ngại lo gì
Chạm nước muôn ngàn hoa sắc thắm
Bừng lên một thoáng nét xuân thì

Xuân về trên nước mấy ai sang
Lơ lửng trên không giọt nắng vàng
Ai nghĩ thân ai đời lắm nạn
Son khê chung chịu với Thác Ngàn

Cho chúc gần hoa chuyện lứa đôi
Tình xa tình nhớ mãi mà thôi
Sóng ngầm mây nổi đang cùng dấy
Tinh thơ vương toả khắp nơi rồi

Sông biển từ khi xa cố nhân
Nước non ngăn cách đã bao lần
Từ nay sắc đẹp về không nhé !
Trăng cũ tình xưa sẽ sáng dần
sonkhe

Chào chị h. nguy
Biết chị vào chơi mấy hôm nay , SK chưa dám lên tiếng chào vì theo sách gia truyền dạy là hễ thấy phụ nữ lạ ,cấm chỉ không được lại gần mà phải đứng xa ngắm để tính mạng được an toàn ! Nay nghe chị có ý muốn tìm tin tức một người bạn dân CTCT Đà Lạt nên SK làm gan đến hỏi chị may ra có giúp được điều gì chăng . Nếu chị biết chắc anh Phú đã chết trong tù và muốn gặp , chỉ cần chờ một đêm trăng sáng ,lấy chậu nước soi cho bóng trăng in hình lên đó rồi soi mặt mình vào khấn là vài đêm sau anh sẽ hiện về trong mộng ,nếu chị còn nhớ đến anh ấy !
Tuy thế, SK lo rằng sau đó chị lại bị ám ảnh câu "Làm sao giết được người trong mộng "
Cám ơn chị h.nguy đã chú ý đến các chữ SK sắp sẵn đã được chị gọi là thơ
Sơn Khê
h.nguy  
#31 Posted : Thursday, March 25, 2004 4:42:30 AM(UTC)
h.nguy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 7

chết cha già rồi lẫn quá, tui phải thanh minh thanh nga, không phải tui có tình xưa gì với anh Phú ấy đâu , nghe hết hồn , thôi tui dông đây .. ....
Ngọc Anh  
#32 Posted : Thursday, March 25, 2004 5:06:38 AM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,150

Thanks: 6701 times
Was thanked: 5258 time(s) in 2449 post(s)
quote:
chờ một đêm trăng sáng ,lấy chậu nước soi cho bóng trăng in hình lên đó rồi soi mặt mình vào khấn là vài đêm sau anh sẽ hiện về trong mộng ,nếu chị còn nhớ đến anh ấy ! sk
nghe ghê thiệt Sad
may nmà sonkhe chỉ cho người khác, chứ nếu chỉ cho ngocanh thì ...thui ta hẹn người kiếp sau cho tiện SadSadSad
Nhớ hồi xưa lúc còn học Trung học, mấy người bạn cũng có kể chuyện này rằng theo lời của mấy ông anh tụi nó thì khi mấy ông ấy thương ai, muốn người ta chú ý tới, thì đợi tuần trăng tròn , đêm đêm nhìn trăng mà gọi tên người đó ...ummm nghe thấy ghê ! nổi da gà dựng tóc gáy Shy
hihihi chưa chi nhỏ ngổ ngáo kia chạy rùi , thấy dzây mờ nhát hít ta ơi TongueBig SmileCooling
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
nhân sâm  
#33 Posted : Thursday, March 25, 2004 8:13:05 AM(UTC)
nhân sâm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/22/2011(UTC)
Posts: 3,157
Man
Location: Huntington Beach, CA

Thanks: 84 times
Was thanked: 270 time(s) in 125 post(s)
Các anh chị thân mến,
Tự nhiên NS thấy lòng mình chùng xuống khi nhìn thấy những chuyện không được vui trên phố rùm ....
Chúng ta, những người may mắn được trời cho đến giờ này vẫn còn thở, còn vui, còn nói chuyện, còn làm thơ ....thì tại sao chúng ta không quý điều đó .
Hãy đọc câu chuyện dưới đây . Một chuyện có thật . Một chuyện thật thương tâm mà hai nhân vật chính trong chuyện chỉ ước mơ được như chúng ta . Nhưng định mệnh khắc nghiệt đã cướp đi những hạnh phúc của họ .
NS hy vọng rằng các anh chị sẽ cảm nhận được là mình đang quá may mắn so với nhiều người khác .
Xin hãy vui với nhau các anh chị nhé ...



Tình bất diệt

Ngay từ khi lọt lòng mẹ, bác sĩ đã quả quyết rằng Kimberly Marshall không thể nào sống được. Bé bị chứng Cytic Fibrosis, một chứng bịnh bẩm sinh và di truyền mà người ta thường gọi tắt là CF. Trong sự tuyệt vọng để cứu sống con mình, mẹ của Kim đã mang bé về nhà, mỗi ngày ba bốn giờ, bà và bà ngoại của Kim đã thay phiên nhau vỗ nhẹ trên lưng và ngực của bé, với hy vọng mong manh là có thể làm tan đi những cục đờm đang đóng nghẹt trong phổi của bé. Một bác sĩ chuyên khoa về CF cho biết, diệt trừ những cục đờm bằng cách này, chẳng khác gì dùng chổi để quét mật ong trên sàn nhà.
Ngoài sự dự liệu của mọi người, bé Kimberly đã thoát được lưỡi hái của tử thần. Bé lớn lên và vào trường tiểu học. Kim còn học vũ ballet và gia nhập đội soccer của trường. "Kìa nhìn xem công chúa của tôi" mẹ của Kim thường hãnh diện nói như vậy, mổi khi bà đứng bên lề sân cỏ để xem Kim đá bóng.
Bà vẫn mơ ước là Kim sẽ lớn lên bình thường nhưng những đứa trẻ bình thường khác. Bà mơ ước rằng Kim sẽ lên trung học, sẽ tham dự buổi khiêu vũ cuối năm lớp 12, và một buổi tối sẽ ngẩng mặt lên để đón nhận nụ hôn đầu của một chàng thanh niên đẹp trai.
Nhưng bác sĩ Robert Kramer, vị bác sĩ chuyên khoa về CF đầu tiên tại Dallas, đã nhiều lần khuyến cáo mẹ của Kim là cô bé chỉ tạm thời lướt thắng được cơn bịnh mà thôi. Giống như một tên sát nhân nguy hiểm, các bác sĩ chưa có phương cách để ngăn chận được CF. Mặc dù với nền y khoa hiện đại cùng thuốc men và máy móc tối tân, cũng chỉ giúp các bệnh nhân dễ chịu hơn, ít đau đớn hơn mà thôi. Tuổi thọ trung bình của các bệnh nhân CF chỉ ở vào khoảng 29.
Ðúng như lời của bác sĩ Kramer, sức khoẻ của Kim tự dưng tuột dốc như một cái phao bị xì hơi. Mẹ của Kim, không còn cách nào hơn, bắt buộc phải mang Kim vào bệnh viện Presbyterian tại Dallas để chữa trị. Và cứ như vậy, Kim chỉ khoẻ được vài tháng, rồi lại phải vào bệnh viện..., lại khoẻ vài tháng rồi lại vào bệnh viện.
Trong những lần phải nằm bệnh viện, Kim luôn luôn mang theo những con thú nhồi bông, cái chăn màu hồng mà cô bé thích nhất, cùng quyển nhật ký thân yêu. Mỗi khi chứng kiến một bạn cùng phòng bị CF cướp đi mạng sống, Kim lại viết vào nhật ký của mình, chẳng hạn như: "Wendy đã chết vào lúc 8 giờ sáng nay. Tội nghiệp nó quá. Nó đã đau đớn suốt đêm". Mẹ của bé đã nghĩ thầm "Có lẽ đây là cách Kim chuẩn bị cho những gì có thể xảy ra cho cô bé trong tương lai chăng?".
Trong một thời gian, Kim đã cố gắng sống như một đưá trẻ "bình thường". Cô thường hay gọi những đứa trẻ may mắn không bị chứng CF là "bình thường". Trong những năm ở trung học, Kim đã cố gắng để lấy điểm A hay B. Cô mặc áo đầm dài để che dấu đôi chân gầy guộc, khẳng khiu của mình. Khi những bạn học hỏi về những cơn ho không dứt của cô, thì Kim trả lời rằng cô bị hen xuyễn. Cô cũng chở những bạn gái khác trên xe hơi của mình, cũng bấm còi inh ỏi, cũng vẫy tay chào và cười duyên với bọn con trai cùng trường.
Nhưng Kim vẫn không thể lừa dối được thực tế. Bộ tiêu hoá của cô đặc nghẹt những đờm, khiến cô bị đau bụng và tiêu chảy. Thần kinh bị xáo trộn nên Kim đi đứng không vững. Ðôi khi Kim cũng bị hoa mắt.
Cuối cùng, cuối năm lớp 12, Kim phải rời trường để học tại gia vì sức khoẻ của cô quá yếu. Trong một phút nản lòng, Kim đã từ chối không muốn hình của mình được đăng trong kỷ yếu của trường, viện cớ là cô quá ốm yếu và xấu xí. Chán chường, Kim trở nên gắt gỏng với mọi người và hay cãi cọ hoặc xung đột với em gái của mình. Ðể giải sầu, Kim xem đi xem lại bộ phim "Blue Lagoon" không biết bao nhiêu lần. Bộ phim nói về cuộc đời của hai đứa trẻ, một trai một gái, bị đắm tàu và sống bơ vơ trên một hoang đảo. Cuối cùng, hai người đã yêu nhau tha thiết.
David Crenshaw, một bệnh nhân CF, đã để ý đến Kim khi hai người còn điều trị tại bệnh viện Presbyterian vào mùa xuân 1986. Kim, ở tuổi 16, ốm và xanh xao nhưng không thiếu nét dễ thương với mái tóc đỏ ngang lưng, buông xoã trên chiếc áo ngủ hồng. David, lúc đó 18, mặc áo thun rộng thùng thình, quần pajama bạc màu, mang cặp kiếng cận to tổ bố với hai gọng kính gãy được dán lại với nhau bằng miếng băng keo.
"Ðừng hy vọng con bé để ý đến mày", Doug Kellman, người y tá trong bệnh viện thường trêu David như vậy mỗi khi bắt gặp David đang mê mẩn nhìn trộm Kim. Thật tình mà nói, khó có thể tưởng tượng được David và Kim sẽ trở nên một cặp tình nhân. Kim thích quần áo đắt tiền, nước hoa và mỹ phẩm. Cô thích ngồi hằng giờ trên giường để đọc tiểu thuyết tình cảm. Trong khi đó, David nổi tiếng thích lấy le với những cô gái bằng những mầu chuyện vui tục tằn.
Trông có vẻ yêu đời và khoẻ mạnh, David là một huyền thoại của khu CF. Không một bệnh nhân nào thuộc khu CF dám làm những việc David đã làm. Chẳng hạn như khi David không phải nằm bệnh viện, anh rất thích đua xe hơi mini tại sân đua gần nhà. "Mục đích của chúng tôi là giúp cho David sống như một đứa trẻ khỏe mạnh. May ra nhờ vậy, nó có thể lướt thắng được căn bịnh hiểm nghèo này", ba của David đã nói như vậy.
Ðúng thế, David không bao giờ biểu lộ cho người khác biết là mình bị bệnh. Anh đã tổ chức cuộc đua xe lăn và cuộc thi ném cà chua trên từng lầu 3 của bệnh viện. Có một đêm, David đã dẫn một số bệnh nhân CF đi đua xe mini, trong sự giá lạnh của mùa đông với nhiệt độ bên ngoài xuống gần 0 độ bách phân. "Có lẽ hắn nghĩ rằng hắn bất tử", bác sĩ Kramer thường đùa như vậy.
Trong suốt hai năm trời, David thường đi qua cửa phòng của Kim, lấy can đảm vào phòng, tán tỉnh. Nhưng Kim chỉ mỉm cười rồi lại cắm cúi đọc sách. Nhưng David chẳng nản lòng. "Khi David được ở nhà trong khi Kim phải ở lại bệnh viện, David thường hay gọi điện thoại cho tôi để hỏi han bệnh tình của Kim, mặc dầu Kim chẳng bao giờ để ý đến David. Ngay cả những khi David hỏi giờ, Kim cũng không thèm đáp lại", người y tá cho biết như vậy.
Một điều ngạc nghiên, rất nhiều mối tình đã được kết hợp trong khu CF. "Ðừng nghĩ rằng chỉ vì họ bệnh hoạn mà họ không nghĩ đến tình yêu", bác sĩ Kramer nói như vậy, "Có lẽ họ nghĩ đến tình yêu còn nhiều hơn những người khoẻ mạnh. Ðó là một cách để họ biểu lộ sức sống và sự yêu đời của họ cho mọ người biết".
Vào cuối năm 1988, Kim chơi thân với một bệnh nhân cùng khu CF tên là Steven. "Tôi không nghĩ mối tình của họ sẽ bền vững. Họ sợ phải sống với nhau", David khẳng định như vậy. Ðúng như lời David, cuộc tình của Kim và Steven chỉ một sớm một chiều đã tan vỡ.
Cuối mùa thu năm 1989, khi David và Kim, cả hai cùng được dưỡng bịnh tại tư gia, David đã gọi điện thoại mời Kim đi ăn tối. Mặc dù Kim đã quyết liệt từ chối, David vẫn lì lợm bảo Kim "Anh sẽ có mặt tại nhà em vào lúc 8 giờ tối, không nhưng không nhị gì hết cả". Hoảng sợ, Kim rủ theo cô em gái, Pettri, để cô em ngồi ghế trước với David còn nàng thì ngồi băng sau, nhất định không thèm nói chuyện với David. Suốt bữa ăn, Kim hoàn toàn im lặng. Nàng đã trợn mắt lên với David khi anh đề nghị cả ba cùng đi khiêu vũ. Khi David đưa Kim về đến nhà, nàng mở cửa xe và chạy một mách thẳng lên phòng, đóng kín cửa lại.
Dù vậy, David vẫn không bỏ cuộc, lì lợm, trường kỳ mặt dày đến nhà Kim. Thế rồi anh đã rủ được Kim đi chơi bowling. Sau đó, Daivid còn dẫn Kim đến sân đua để xem anh đua xe hơi mini.
Bất kể mọi chuyện, cuối cùng mối tình của David và Kimberly cũng đã nảy nở. Kim đã thật sự yêu David. Ngày 17 tháng 11 năm 89, Kim đã viết vào nhật ký của mình "Ðêm hôm nay, mình và David đã hôn nhau lần đầu. Lạy Chúa, xin chúc phúc cho mối tình của chúng con và xin cho chúng con yêu nhau mãi mãi".
Sáu tháng sau, Kim và David tuyên bố làm lễ đính hôn. Tin được tung ra làm tất cả mọi người trong gia đình hai bên đều sửng sốt và bàng hoàng. "Tụi mày điên cả rồi, cả hai đứa bay đều bệnh hoạn", ba của David đã lớn tiếng ngăn cản con. Riêng mẹ của Kim cũng khuyên ngăn con bằng một giọng đầy nước mắt "Con có biết rằng một trong hai đứa sẽ chết trong vòng tay của đứa kia hay không?".
Nhưng Kim và David vẫn quyết định lấy nhau. "Tôi nghĩ Kim biết rằng đây là cơ hội cuối cùng để nó được yêu", mẹ của Kim cuối cùng đã nói như vậy và đã đồng ý tán thành cuộc hôn nhân.
Ngày 27 tháng 10 năm 1990, Kim trong chiếc áo cưới trắng tinh, sung sướng bước lên cung thánh, trước mặt Thiên Chúa nhận David làm chồng. Thánh lễ được cử hành trong những tiếng ho sặc sụa của các bệnh nhân khu CF. Tất cả được mời đến để tham dự, chứng kiến và chung vui ngày hôn lễ của Kim Marshall và David Crenshaw.
Họ chung sống với nhau bằng số tiền cấp dưỡng khiêm nhường trong một căn apartment nhỏ bé nhưng rất ấm cúng. Căn apartment được trang bị như một bệnh viện với những bình dưỡng khí, một tủ đầy thuốc và một tủ lạnh chứa đầy nước biển.
Việc dọn dẹp nhà cửa mới thật là khó khăn. Những khi phải dọn dẹp hoặc giặt giũ, họ phải mất cả ngày trời mới làm xong việc. Ðến tối, cả hai đều mệt lả. Dầu vậy, họ là cặp vợ chồng hạnh phúc nhất trên đời. David gọi Kim là "cọp con" vì nàng có mái tóc hung đỏ. Kim gọi Daivid là "gấu rừng" vì chàng phá như gấu. Chàng luôn luôn mua cho nàng những tấm thiệp ướt át nhất, càng ướt át bao nhiêu, càng tốt bấy nhiêu. Nàng luôn luôn viết cho chàng những bức thư tình thật dài, thật nồng nàn và tình tứ. "Chúng ta sẽ vượt qua mọi thử thách. Chúng ta sẽ thắng", họ thường quả quyết với nhau như vậy.
Ðể kiếm thêm tiền tiêu vặt, David nhận thêm việc sửa xe hơi mini. Anh lại còn ghi tên học để lấy bằng Cử nhân về kế toán. Một người bạn thân ở khu CF khuyên David không nên phí sức. "Những việc tôi làm tất cả chỉ vì Kim. Ðời tôi bây giờ chỉ có Kim mà thôi", David trả lời.
Vào năm 1992, những mạch máu trong người Kim bắt đầu tắt nghẽn. Vì cơ thể Kim không thể tiếp nhận những dinh dưỡng từ bộ tiêu hoá, Kim đã xuống cân một cách thảm hại. Thân thể nàng chỉ còn da bọc xương. Nàng rất xấu hổ khi tới những nơi công cộng. David đã viết cho Kim "Này cọp con, em là người đẹp nhất của đời anh. Anh yêu em bằng tất cả con tim, linh hồn và khối óc củ anh. Gấu rừng".
Trong những lần Kim phải nằm bệnh viện, David không rời Kim nửa bước. Anh đã ngủ trên chiếc ghế bố kê trong phòng. Ðể giúp Kim khuây khoả, David đã đưa Kim đến khu sơ sanh, để Kim được ngắm những đứa trẻ mới chào đời. Và nếu nửa đêm Kim có đòi ăn kẹo, David chẳng ngần ngại, bất kể thời tiết, khoác áo đi mua ngay những viên kẹo mà Kim ưa thích. Lạ lùng thay, sức khoẻ của Kim càng ngày càng khá hơn. Cuối cùng, nàng đã được bác sĩ cho xuất viện.
Ðầu năm 1993, bệnh tình của David bỗng dưng trở nên trầm trọng. Những tiếng ho của anh lớn hơn. David ôm ngực ho từng cơn, ho sặc sụa. Những cơn ho như muốn phá vỡ tung lồng ngực của anh. Mặt David sưng lên như bị phù thủng. Dần dần, David đã phải thở bằng dưỡng khí. Nhưng David vẫn đoan chắc với Kim là chàng chẳng sao cả, chỉ cần tĩnh dưỡng ít lâu là sẽ khỏi. David đã dấu Kim những điều mà bác sĩ Kramer đã cho anh biết trong kỳ khám nghiệm mới đây: phổi của anh đã rách nát, thanh quản sắp nghẹt cứng. David đang chết lần, chết mòn vì thiếu dưỡng khí.
Chạy đua với thời gian, David không để lãng phí một giây phút nào. Tháng 7 năm 1993, để kỷ niệm sinh nhật thứ 26 của chàng và thứ 24 của nàng, David rủ Kim đi nghỉ hè ở bãi biển Florida. "Ðó là lần đầu tiên họ cảm thấy rất thoải mái khi ra khỏi nhà để tới vùng biển. Cả hai đều mang theo bình dưỡng khí. Họ ngồi bên nhau, nắm tay nhau trên bãi cát vàng", Mandy, em gái Kim cho biết như vậy.
Ba tháng sau, David và Kim cùng đi khám bệnh. Trong khi Kim đợi ở phòng bên, bác sĩ Kramer, sau khi khám cho anh, đã nói với anh rằng "Anh phải nhập viện ngay tức khắc, lần này sẽ hơi lâu". David trầm ngâm một hồi lâu, rồi nói "Xin bác sĩ tận tình chăm sóc cho Kim".
Bác sĩ Kramer đến phòng Kim và cho nàng hay tin chẳng lành. Kim cúi đầu yên lặng, cố giấu hai hàng nước mắt "Xin bác sĩ tận tình giúp anh, đừng để anh phải đau đớn", nàng nức nở khẩn nài với bác sĩ Kramer.
Trong suốt ba mươi năm chuyên khoa về CF, bác sĩ Kramer đã từng chứng kiến hơn 400 bệnh nhân trẻ qua đời. Ðể khỏi bị ám ảnh, ông đã cố gắng khônng để tình cảm mình bị chi phối với những trường hợp như của David. Nhưng lần này, ông đã ôm Kim vào lòng và ông không sao cầm được nước mắt của mình.
David nhập viện ngày 21 tháng 10 năm 1993. Kim ngồi bên cạnh anh. Nàng đã cố gắng viết một bức thư cho Hội Ðồng Y Khoa của bệnh viện Presbyterian, khẩn nài xin họ thay phổi cho David. Nhưng Kim không bao giờ viếc xong lá thư.
Năm ngày sau, môi và móng tay của David trở nên bầm tím. Kim thổn thức bên anh "Anh ơi, đừng đi, đừng bỏ em". David không nói nên lời, chỉ mấp máy đôi môi "Anh yêu em", rồi chàng gởi cho nàng một nụ hôn gió. Hai người cầm tay nhau thật chặt, nhìn nhau một lần cuối thật lâu. David bóp mạnh tay Kim rồi nhắm mắt yên giấc ngàn thu.
Sau ngày tang lễ của David, Kim trở nên điên loạn. Một tuần sau, mẹ nàng đưa nàng trở lại bệnh viện. Sau khi khám cho nàng, bác sĩ Kramer nói với mẹ nàng "Cơ thể của nàng đã kiệt lực. Kim đang chết mòn vì nhớ thương David".
Rồi Kim rơi vào trạng thái nửa tỉnh, nửa mê trong hai ngày. Bỗng nhiên, vào sáng sớm ngày 11 tháng 11 năm 1993, Kim trở nên tỉnh táo lạ thường. Nàng mở mắt và nói bằng một giọng rất lạ, nhẹ nhàng như tiếng chim mà không ai hiểu nổi. Người nữ y tá chăm sóc nàng cho biết hình như Kim đang nói chuyện với David. Sau đó, Kim từ từ nhắm mắt, bình thản ra đi về bên kia thế giới.
Kim được liệm trong chiếc áo cưới trắng và được chôn bên cạnh David. Trên ngôi mộ đôi, dựng một tấm bia đá, với những hàng chữ được khắc sâu như sau "David S (Gấu rừng) Crenshaw và Kim (Cọp con) Crenshaw, bên nhau mãi mãi. Nghĩa phu thê trọn 3 năm".
Gia đình và bạn bè đều đồng ý là chuyện tình của Kim và David không giống bất cứ một chuyện tình nào cả. Riêng bác sĩ Kramer đã tâm sự "Ðối với tôi, chuyện tình của họ như chuyện tình của Romeo và Julliette".
Một tuần lễ sau, trong lúc mẹ của Kim thu dọn đồ đạc của hai con, bà đã tìm thấy một tấm thiệp mà David đã gởi cho Kim trước khi chàng rời bỏ thế gian. Tấm thiệp có những lời tình tự như sau "Em yêu, chúng ta gần nhau ngay cả khi chúng ta xa nhau. Hãy ngước mắt nhìn lên, chúng ta đang sống trong bầu trời đầy tinh tú" .

Theo "The Love like no other"
Reader's Digest, May 1995
Trần Quốc Sỹ

Nhân Sâm là người củ nên lúc ngủ cũng cười
hmh  
#34 Posted : Thursday, March 25, 2004 9:27:34 AM(UTC)
hmh

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 1,023

quote:
Originally posted by Nhan Sam
... Chúng ta, những người may mắn được trời cho đến giờ này vẫn còn thở, còn vui, còn nói chuyện, còn làm thơ ....thì tại sao chúng ta không quý điều đó ...

Câu chuyện thật cảm động.
hmh đồng ý với anh Nhân Sâm.
Đôi khi chúng ta giống như những người mù vừa được sáng mắt, đã vội ưu phiền vì những chuyện viễn vông, và quên đi rằng mình đang được sống trong cái thiên đường mà mình vẫn hằng ao ước.
UserPostedImage
longthuong  
#35 Posted : Thursday, March 25, 2004 12:39:41 PM(UTC)
longthuong

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 2,231

Was thanked: 1 time(s) in 1 post(s)
quote:
Originally posted by hmh
quote:
Originally posted by Nhan Sam
... Chúng ta, những người may mắn được trời cho đến giờ này vẫn còn thở, còn vui, còn nói chuyện, còn làm thơ ....thì tại sao chúng ta không quý điều đó ...

Câu chuyện thật cảm động.
hmh đồng ý với anh Nhân Sâm.
Đôi khi chúng ta giống như những người mù vừa được sáng mắt, đã vội ưu phiền vì những chuyện viễn vông, và quên đi rằng mình đang được sống trong cái thiên đường mà mình vẫn hằng ao ước.
UserPostedImage


Câu chuyện nầy anh NS có đăng ở Chàng và Nàng ,đọc lại vẫn cảm động ,chuyện hay thì thời điểm nào vẫn giữ được cảm tình của khán giả .Smile
Anh Nhân Sâm lại đổi tên Topic nữa rồi .
LT đã mua nhà trên Đồi Hồng mười lăm năm trước ,nhưng hong thích ngôi nhà nầy tí nào Smile
h.nguy  
#36 Posted : Thursday, March 25, 2004 8:41:46 PM(UTC)
h.nguy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 7

dông về nhà trùm chăn cho khỏi sợ ma dó mà, NA nói TN đừng có g. nha, mà yêu thơ hay yêu nguời ???. yêu thơ hay yêu nguời mà yêu ai, mê ai đây , cảm thơ , chứ dâu có cảm nguời đuợc TN đừng có lo sợ nhá .mà có cả thơ của TN nữa dó mà, để nhớ lại rồi cho TN biết nhé, có giải bày cho NA biết chuyện CTCT rồi đó hy vọng là đừng bị ngộ nhận tại vì 0 có thì tự nhiên thấy quê quá . co ' khi nào mà mình già mà mình cứ nghĩ là mình còn trẻ không há , và dấu hiệu nào cho biết là mình đã già hơn xưa mặc dù nơi đây có đầy đủ phụ tùng để làm cho mình chưa là già ,
Ngọc Anh  
#37 Posted : Thursday, March 25, 2004 10:53:17 PM(UTC)
Ngọc Anh

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 3/19/2011(UTC)
Posts: 15,150

Thanks: 6701 times
Was thanked: 5258 time(s) in 2449 post(s)
quote:
dông về nhà trùm chăn cho khỏi sợ ma
.................
co ' khi nào mà mình già mà mình cứ nghĩ là mình còn trẻ không há , và dấu hiệu nào cho biết là mình đã già hơn xưa mặc dù nơi đây có đầy đủ phụ tùng để làm cho mình chưa là già
thì ra vậy Smile
quả đúng là ... đàn bà Tongue
Na có điều này , hong nhớ đã nói ở đâu , là Na sợ người chứ không sợ ma , vì người mới hại mình được , còn ma thì mình chỉ sợ nó tí ti thôi chứ nó đâu có hại mình được , phải hong . Nói thì nói vậy chứ đôi khi đêm khuya thanh vắng , nhớ tới chuyện sonkhe nói cũng hơi ...dựng tóc gáy
Thôi , đành quên thôi , người ơi !!!
HN có nhớ hay biết điều này hong , " nhà thơ không có tuổi "
Trong con người, ai cũng có thể là " người thơ "
Thể xác có già đi, nhưng tâm hồn người ta vẫn có thể trẻ trung mãi trong ý nghĩ
Thể xác già đi có nhiều dấu hiệu lắm chẳng hạn tóc bạc màu , nhớ trước quên sau , mọi thứ trên người chỗ nào nhô ra đều xệ xuống theo sức hút của trái đất ... tất cả những điều đó không ai tránh khỏi ngoại trừ giữ cho tâm hồn mình không già , điều này ta làm được .
Khi tâm hồn trẻ trung , mọi thứ xuất hiện trên ta đều toát ra vẻ trẻ trung đó, nhất là nụ cười và ánh mắt Smile Có nhiều người, bạn bè hay nói "không biết cô đó bao nhiêu tuổi ??? " người đó là người rất hồn nhiên yêu đời và "thơ " TongueBig SmileCooling
Nè bạn hiền ơi, sao mờ cứ đính chính rối rít dzậy Wink , có ai nói gì đâu nà Tongue
Nhưng mùa trăng tới bạn có len lén mang chậu nước ra góc sân nhớ đừng cho sonkhe hay thacngan hay nghe Cooling quên nữa, còn câu hỏi lắc léo kia để dành ...kỳ sau tiếp nghe Approve
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau (BG)
nhân sâm  
#38 Posted : Friday, March 26, 2004 12:19:50 AM(UTC)
nhân sâm

Rank: Advanced Member

Groups: Registered
Joined: 4/22/2011(UTC)
Posts: 3,157
Man
Location: Huntington Beach, CA

Thanks: 84 times
Was thanked: 270 time(s) in 125 post(s)
quote:
Originally posted by h.nguy
dông về nhà trùm chăn cho khỏi sợ ma dó mà, NA nói TN đừng có g. nha, mà yêu thơ hay yêu nguời ???. yêu thơ hay yêu nguời mà yêu ai, mê ai đây , cảm thơ , chứ dâu có cảm nguời đuợc TN đừng có lo sợ nhá .mà có cả thơ của TN nữa dó mà, để nhớ lại rồi cho TN biết nhé, có giải bày cho NA biết chuyện CTCT rồi đó hy vọng là đừng bị ngộ nhận tại vì 0 có thì tự nhiên thấy quê quá . co ' khi nào mà mình già mà mình cứ nghĩ là mình còn trẻ không há , và dấu hiệu nào cho biết là mình đã già hơn xưa mặc dù nơi đây có đầy đủ phụ tùng để làm cho mình chưa là già ,


Cái gì mà TN rồi NA rồi CTCT ....
Cời ơi, mấy cô này nòi chuyện mật mã không ?
Ừa mà chiện người ta xía dzô làm chi ha . Ðúng là tuổi qua đồi, lẩm cẩm ...
Nhân Sâm là người củ nên lúc ngủ cũng cười
Sonkhe  
#39 Posted : Friday, March 26, 2004 3:30:06 AM(UTC)
Sonkhe

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 4/6/2011(UTC)
Posts: 1,871
Location: Canada

quote:
Cái gì mà TN rồi NA rồi CTCT ....
Cời ơi, mấy cô này nòi chuyện mật mã không ?
Ừa mà chiện người ta xía dzô làm chi ha . Ðúng là tuổi qua đồi, lẩm cẩm ...

Đại khái giông giống thế này :
"Thương ai thương cả đường đi
Ghét ai ghét cả tông ti họ hàng "
Có phải vậy không h.nguy ?
h.nguy  
#40 Posted : Friday, March 26, 2004 4:50:12 AM(UTC)
h.nguy

Rank: Member

Groups: Registered
Joined: 8/28/2011(UTC)
Posts: 7

Đây nhớ ~ chữ xếp ra thơ như vầy nè NA oi.
Ghen...,

không phải thơ của tui đâu nha,Big Smile
mà nữa rồi, lại dông về nhà trùm mền nữa kỳ này là sợ nguời luôn , Tonguechào anh NS nha, mà chào theo dạ chào anh rồi cái quấn quít vân vê tà áo sao thấy gìa rồi chào kiểu đó sao thấy dị òm à . Sad
và không phải đâu "ngài" SK ơi, đó là g. quá đấy mà thôi có nghĩa là là ...già lẫm cẩm rồi , là là gì nữa . thôi tui dông về nhà trùm mền cho khỏi sợ ma và nguời ...Big Smile


======@
Chào bạn HN
Bài thơ bạn trích không thích hợp với chủ đề phòng “ Tuổi bên kia đồi “ của anh Nhân Sâm
Phượng Tím xin phép mang bài thơ về vị trí củ , trả lại không khí dịu nhẹ của phòng này Smile

Cuối tuần mến chúc bạn cùng gia đình hưởng mùa đầu xuân ấm áp, hạnh phúc
Tình thân
Users browsing this topic
Guest
8 Pages<1234>»
Forum Jump  
You cannot post new topics in this forum.
You cannot reply to topics in this forum.
You cannot delete your posts in this forum.
You cannot edit your posts in this forum.
You cannot create polls in this forum.
You cannot vote in polls in this forum.